THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Đại hỉ

20 năm sau.

Đế Long Hoàng Quốc, Đế Đô, Phi gia địa phủ.

So sánh với Phi Gia của 20 năm trước, trốn chui trốn lủi vì sợ người khác, Phi Gia bây giờ có thể nói là đã biến đổi nghiêng trời lệch đất, hóa thân thành long thành phượng.

Sau sự kiện hủy diệt Thiên Xu Quốc, hung uy của Phi Dương đã lan xa đại lục, dân chúng thấp cổ bé họng ở đây tuy rằng không ai biết đến hắn nhưng trên mặt bàn của mấy đám lão tổ tông Võ Đế cường giả, Phi Dương đã có mặt, bọn họ nhìn ra, Phi Dương một người địch quốc tồn tại cần lực lượng khủng bố như thế nào, tàn sát cả trăm vạn người, tâm cảnh chính là giống đám kia ma môn lão ma đầu, xem như bọn họ, thật cũng không dám một lượt giết tới nhiều người như vậy.

Bất quá, đám lão tổ tông kia nghĩ gì cũng không quan trọng, nhờ mối quan hệ với Đế Thiên, Phi Dương đã có thể công bố sự tồn tại của Phi Gia ra ánh sáng. 20 năm này, hắn trực tiếp di chuyển Phi Gia đến đế thành, đóng đại bản doanh ở đây.

Lập tức chuyển đến, liền là đệ nhất gia tộc trong đế đô, kể cả hoàng tộc cũng phải cúi thấp một cái đầu. 20 năm này, Phi Gia một lần khuếch trương thế lực, liền là gần như hơn chục km phủ đệ, phòng ốc xa hoa vô số, cơ hồ không có xu thế dừng lại.

Cửa lớn Phi Gia lẫn tường vây bên ngoài, lắp giáp liền là cả chục tấn linh thạch bọc quanh, xa xa nhìn lại, cũng để cho người nhìn cảm giác thừa linh thạch là như thế nào!!!

Hôm nay, Phi Gia lúc này là một ngày vui.

Phủ đệ bên trong, lầu các xa hoa, đình viện vô số, bốn phương thông suốt giăng đầy dải lụa, đèn đỏ, treo đầy chữ hỉ.

Hành lang một dãy, người ra người vào tấp nập, hàng vạn thị nữ nha hoàn đung đưa đi lại. Các nàng này, người nào cũng vô cùng xinh đẹp, phóng tới ngoại giới liền là tuyệt sắc giai nhân, vạn người không có một.

Phi Gia Phủ Một Chỗ Phòng Nhỏ, ba mỹ nữ đang đứng xung quanh một cô gái, tỉ mỉ mà ngồi trang điểm cho người ở giữa, thanh thần tươi mát, lụa mỏng quấn thân.

Nhìn kĩ, nàng này chính là Thanh Liên.

Thanh Liên nhìn chính mình trong gương, cảm giác có chút không thực, nàng thật sự mộng, cảm giác như mình đang mơ vậy, Phi Dương cái này địa vị cũng quá cao đi.

Xem như nàng trăm nghĩ vạn nghĩ, nàng cũng không nghĩ tới thân phận mình biến đổi nghiêng trời lệch đất như thế. Thân phận từ một đứa con gái trong gia tộc nhỏ, nàng liền leo đến lên đỉnh tháp tồn tại không thể chọc nổi, cái này cũng quá kinh khủng rồi.

Thị nữ xung quanh, 3 người càng là không thể dấu được ghen ghét trong ánh mắt chi sắc. Bọn họ có bao nhiêu xinh đẹp, có bao là đặc biệt vưu vật trời sinh.

Thế mà, thế mà bọn họ còn không bằng một đứa con gái thôn quê, đây là ý vị gì khiến người không thể chấp nhận.

Bất quá, các nàng còn có thể làm sao, ai bảo nhân gia số hưởng cơ chứ.

............

Theo thời gian trôi qua, đại sảnh nhà Phi Dương đã tấp nập người đến. Phi Dương lúc này thì đứng ở cổng nhà, hắn đang một thân áo chú rể đứng ở cửa ra vào tiếp đón.

"Đế Long quốc, Đế Thiên hoàng đế đến." Một hơi, tên thị vệ ngoài cửa liền hô to tên người đến.

Chỉ thấy một thân ảnh đi đến cửa nhà hắn, 4 mỹ nữ khiêng kiệu, tên này người mặc một bộ hoàng bào, khuôn mặt trung niên 40 tuổi, đội cái mũ hình rồng uy vũ. Hiển nhiên, tên này chính là Đế Thiên.

Từ từ, Đế Thiên Hoàng Đế trang một bộ nịnh nọt bộ dáng đi vào nhà hắn, cái này so với dáng dấp uy nghiêm hoàng đế ngày xưa trước mặt hắn khác hoàn toàn.

"Dương hiền chất, chúng ta lại gặp nhau a. Hôm nay Dương Hiền Chất mặc áo chú rể thật đẹp trai." Đế Thiên Hoàng Đế nói. Trong lòng hắn thật sự là ngỡ ngàng, không nghĩ tới tiểu tử mà mình mới quen biết chục năm trước giờ đã là Võ Đế, đúng là thói đời khó lường.

Cũng may, cũng may khi ấy mình không có quyết định sai!!!

"Đâu có, Đế Thiên Đại Nhân quá khen rồi. Phi Dương ta nói, ta không có đẹp trai, mặc quần áo chú rể cũng chỉ như vậy." Phi Dương tính trước lão này gần nhà hắn nhất, đến đầu tiên là đúng rồi. Bằng hữu chục năm nay đánh cờ với hắn, sao dễ dàng quên, làm một cái ôm thân thiết, dẫn Đế Thiên vào trong.

"Ấy, Dương hiền chất quá khiêm tốn rồi, Hoàng Đế như ta có mắt nhìn, hiền chất tuyệt đối là nhân vật phong vân hôm nay." Đế Thiên Hoàng Đế Ngồi cười nói, theo lượt mời đi vào.

"Được, còn mời dùng bữa, ta còn đi đón tiếp."

Kế tiếp, Phi Dương lại ra cửa đứng đường, hộ vệ canh cửa hô to khách nhân kế tiếp.

"Lão tổ Dương Quan Môn, Bằng Lăng đến."

"Lão tổ Nữ Cung Các, Ly Yển đến".

Nhìn thấy 2 người tiếp theo đến, Phi Dương gương mặt nhanh chóng treo lên một nụ cười chào đón: "Bằng Lăng, Ly Yển, hai vị lão tổ, hạch ngộ, hạch ngộ."

"Dương thiếu hiệp, khách khí, khách khí quá. Dương thiếu hiệp đường đường Võ Đế đỉnh phong cường giả, việc gì phải thấp mình đón tiếp như vậy." Bằng Lăng mặt cười hiền hòa, làm một cái tên béo giống phú nhị đại đại, cười khô khô nói.

Kế tiếp là lão tổ Nữ Cung Các, Ly Yển chính là, nàng thân hình giống một cái mỹ phụ cười duyên: "Tiểu nữ rất vui được gặp Dương Thiếu Hiệp nha. Dương Thiếu Hiệp ngày đại hỉ vui vẻ."

"Ân, Tiểu Nữ." Phi Dương hơi nhỏ giọng, cái này lão bà bà sống ngàn năm dám xưng tiểu nữ. Tuy Nhiên, hắn đây vẫn xì cười, làm bộ làm tịch khách khí nói: "Làm gì có, bằng hữu với nhau cả, ta đây không đón tiếp làm sao được. Đại ca cùng muội muội ta còn xin nhờ các vị chăm sóc đây.""

Phi Dương làm một cái ôm với hai người, đưa tay thủ thế mời.
"Được, chúng ta đi vào." Hai vị lão tổ đồng thời gật đầu đi vào.

Tiếp đến đi sau là mấy bằng hữu cũ của hắn, Bắc Khiếu, Cửu Khung trưởng lão, Hàng Lăng, Mãng Tử cùng với đám bạn cũ ở Thiên Bách Tông, mấy thuộc hạ Cung Hi, Phong Dương.. v.v.

Đám người lần lượt đi qua chào hỏi. Phi Dương gặp ai cũng đều rộng rãi chào đón hết.

Những người bằng hữu mà Phi Dương quen biết ngày đó, 20 năm đi qua cũng chỉ là một đám giun dế, sức mạnh cơ hồ không bằng hắn một phần vạn.

Kể cả như vậy, Phi Dương cũng không có làm sự tình trang bức hay dùng mắt chó coi thường người khác, bởi vì nó không cần thiết. Những người bằng hữu này giao hảo với hắn, theo hắn từ cố sự từng bước đi lên. Họ là bằng hữu của hắn, vĩnh viễn không thay đổi.

Tuy nhiên, cuộc nói chuyện của hắn với bọn họ có vẻ không được tự nhiên, địa vị của Phi Dương cách biệt với bọn họ quá xa, dường như gây nên rào cản vô hình nào đó về ngôn ngữ.

"Mọi người, cùng vào đi." Không tính làm khó, ai hắn cũng đều mời vào trong.

........

Đến giờ kết hôn.

Ngoài trừ những nhân vật không có tăm tiếng ở ngoài ra, Các đại lão tổ hầu như đều đã tập trung đầy đủ trong sảnh.

Nhìn đến trên bậc thang trên kia, Phi Dương khoác trên người trang phục chú rể đang đứng bên trên, cầm nhẫn chờ đợi.

Cha hắn Phi Chiến ngồi trên chủ vị vỗ vai hắn khích lệ: "Phi Dương, cố lên."

"Vâng, cha." Hắn đáp lại, nhìn ra phía cửa.

Đại sảnh lễ cưới, Thanh Liên cùng với một đám thị nữ song hành bước vào, chậm rãi và từ từ.

Nhất bái thiên địa!

Nhị bái cao đường!

Phu thuê giao bái!

3 thức quen thuộc làm xong, Phi Dương liền chính thức kết hôn với Thanh Liên. Và từ bây giờ trở đi, hắn chỉ có mình Thanh Liên làm vợ. Trừ Mộng Dao ra, bởi vì hắn đã hứa, hắn nói hắn có người yêu nên hắn sẽ chỉ cưới nàng làm vợ bé.

Mộng Dao tâm cơ rất sâu, không đáng để hắn phải đau đầu nghĩ nhiều. Hắn phải để nàng biết rõ thân phận của mình, minh bạch tương lai không có chuyện phát sinh, mà có chuyện hắn cũng trảm hết, quan tâm gì.

Nói đến chúng nữ nô tỳ phía dưới, Thục Hiền, Kha Nguyệt, Thiên Thu, Thiên Kim, Phi Dương sẽ không cưới ai cả. Hắn diệt tộc nhà người ta, còn nghĩ đến chuyện cưới làm gì, đấy là không ngại bị đâm thêm 1 đao á.

P/s: Tác trở lại viết đây, lần này sẽ ko drop, tác phải đi làm từ sáng đến tối ko có thời gian, viết 1c truyện 3 tiếng rất là mệt, còn ko có đại cương nữa, lần nào cũng phải tự bổ não ra.... haizz

Chương 102: Ta lập tức liền đến

10 năm sau.

Phi Gia Chi Địa.

Một mặt chiếc võng treo cao trên trần nhà, khoảng cách mặt đất 20 mét đung đưa, đung đưa, Phi Dương đang tại ngáp ngắn ngáp dài nằm vật vờ trên đấy. Hắn rất rảnh rỗi, phải nói là không có việc làm, đời hắn vài chục năm nay chỉ có nằm với ngủ + bú đan, còn lại không có việc gì khác, Võ Thánh cường giả cảnh giới muốn đạt tới là quá xa vời, không tốn tới vài trăm năm là không thể lĩnh ngộ thành công, Phi Dương mới có chục năm tư lịch, nghĩ muốn đột phá Võ Thánh Cảnh là không có khả năng.

Hiện tại Phi Dương vừa ngủ, hai tay vừa ôm hai cô vợ bé bỏng, tay tay vung vẩy. Hai nàng nằm trong lòng hắn, sắc mặt đỏ ửng, đôi lúc miệng phát ra tiếng rên rỉ nỉ non.

Hộc! Hộc!

Phi Dương không kiêng kị, hoàn toàn không kiêng kị đưa tay xuống dưới hạ thân các nàng sờ soạng, động tác của hắn 10 phần thuần thục, 10 phần mỹ cảm, thỏa sức chọc ngoáy.

Xung quanh hắn, người đi qua đi lại 1 dãy, có hạ nhận, có thị nữ, có nô bộc. Bước chân của bọn họ chậm chạp, thậm chí đạt tới cảnh giới rón rén từng bước, đi đứng từ từ, thật cho người cảm giác giống như con mèo con đồng dạng, không gây một chút tiếng động nào. Trong đám người, thậm chí còn có cả cha hắn.

Bọn họ đi qua cửa vào, đi ra đi lại, sao có thể không nhìn thấy hành động của Phi Dương đây.

Đám hộ vệ đứng nhìn tới cảnh này, cầm giữ trường thương không được, từng giọt mồ hôi đang chảy từ trán họ đi xuống run rẩy, có thể thấy họ đang cố nhẫn nhịn.

Nhẫn nhịn! Nhẫn nhịn! Nhẫn nhịn!

Một tên hộ vệ không nhịn được, tiểu đệ lập tức thẳng ra. Trước cái nhìn của bàn dân thiên hạ, hắn sắc mặt lộ ra xấu hổ, bối rối chi sắc, lập tức cúi đầu nhìn quanh hò hét: "Không phải, hiểu nhầm.... ta không có ý đó."

Một đám thị nữ nhìn thấy hành động của hắn, nhao nhao khinh bỉ bĩu môi, che mặt quay đi. Ta có thể thấy, cuộc sống sinh hoạt ngày sau của tên hộ vệ này sẽ khó khăn a, thật đáng thương.

Ngày ngày bị Phi Dương dùng hình ảnh tra tấn, làm sao chịu nổi.

Cha hắn Phi Chiến nhìn Phi Dương động tác hàng ngày rồi, liền là nhìn mãi thành quen, đồng dạng không nói một câu. Con trai hắn thế nhưng là Võ Đế Cảnh cường giả đấy, uy danh đại lục, ai dám nói hắn, hắn nói chưa chắc nó đã nghe à. Huống hồ, với thân phận của Phi Dương, hắn muốn làm gì chả được.

Trong lòng hắn chỉ có thể thầm hô: "Đứa con trai này hoàn toàn là không biết xấu hổ, da mặt dày hàng ngàn km có thừa. Người ngoài nhìn thấy vẫn thản nhiên sờ xoạng như không có gì, mặt mũi gia tộc hắn có thể nói là bị đứa con này vứt hết.".

"Cũng may, cũng may, Phi Dục Phi Tuyết hai đứa đang ở vào tông môn tu luyện, nếu không để chúng nhìn thấy Phi Dương hình ảnh lúc này, chắc thổ huyết mất."
Phi Dương thì làm gì thèm biết cha hắn lẫn người ngoài đang nghĩ gì, hắn chỉ quan tâm mỗi bản thân mình vui là được, làm một trận xong hắn lại nằm ngáy o_o, đung đưa cái võng, thật phê.

Bỗng chốc, thạch truyền âm nằm ở bên phải túi quần của Phi Dương đột ngột phát sáng. Một dòng tin tức báo hiệu đột nhiên kêu lên ing ỏi, thoắt cái làm hắn tỉnh dậy.

Phi Dương đang muốn chửi chó, thạch truyền âm của hắn không phải là vạn năng, không phải là người nào muốn gọi là gọi cho hắn lúc nào cũng được. Không có lý do chính đáng mà làm phiền hắn, hậu quả không tốt thụ. Nghĩ tới mấy người có địa chỉ thạch truyền âm của hắn, vỏn vẹn chỉ có vài người, Phi Dương vẫn cố oải mình rút thạch ra mà nghe.

Nhìn tới tên người gọi đến, Phi Dương nhíu mày: "Đế Thiên, cư nhiên là hắn."

Hoàng đế Đế Long Quốc, Đế Thiên, ai chả biết chứ. Hiển nhiên, lão bằng hữu này rất ít khi gọi hắn, thậm chí có gọi cũng chọn giờ mà gọi, hôm nay đột nhiên gọi đến giữa trưa, thật không ổn.

Phi Dương cảm giác, có biến sắp xảy ra.

Không do dự, hắn mở ra nghe: "Đế Thiên Đại Nhân, có chuyện gì thế, đừng bảo là đi đánh cờ nha."

Hổn hển thanh âm từ bên đầu dây bên kia truyền tới, kèm theo là một loạt thanh âm xào xạc như đánh trận, Phi Dương nghe rõ Đế Thiên sợ hãi thanh âm: "Dương tiểu hữu, mau tới, Đông Bắc Đế Đô xảy ra chuyện rồi. Không biết từ đâu tới, yêu vật, yêu vật....."

"Cái gì, yêu vật." Phi Dương âm thanh hơi hơi kinh ngạc ngửa cổ dậy nói. Nói hắn kinh ngạc thì không phải, hắn kinh ngạc bởi vì Đế Thiên đường đường Võ Tôn tu vi mà phải sợ yêu vật, cái này không đúng a.
Đế Thiên là Võ Tôn, thứ khiến hắn sợ chỉ có Võ Đế. Mà Võ Đế có tới đi chăng nữa, Lão Tổ Tông Đế Long Quốc để chưng à, khả năng là kẻ địch quá mạnh đi.

Có lẽ, đại lục sắp có biến rồi.

"Dương tiểu hữu, mau tới. Chậm nữa ta khả năng muốn xong, ta sắp sửa đỡ không nổi. Dương tiểu hữu, huynh đệ ngươi còn nợ ta ân tình, Dương Tiểu hữu có thể ra tay giúp ta xử lý đi." Đế Thiên thanh âm phát ra yếu ớt, thạch truyền âm đang tắt dần. Năng lượng truyền tải từ đầu dây bên kia dần dần giảm xuống."

"Yên tâm, ta tới ngay bây giờ, ngài cố gắng cầm cự, ta lập tức liền đến." Phi Dương trả lời, tắt đi thạch truyền âm, Đế Thiên có nghe rõ hay không không quan trọng, đằng nào hắn chả tới, thoắt cái nhảy từ trên võng treo nhảy xuống, Phi Dương nói:

"Anh phải đi."

"Cha, ta đi."

Nói một câu tạm biệt, thân ảnh hắn lập tức biến mất khỏi đại sảnh. Mọi người nhìn mãi thành quen cũng không nói năng đến.

.............

Đông bắc Đế Đô.

Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

Kèm theo đại địa rung chuyển, sương khói trải dài một mảnh đất hoang dại đại địa, thổi lên cát bụi tung bay như sóng lớn, hình ảnh mờ mịt nhìn không rõ, vô cùng vô tận sóng đen đem trọn cái mảnh đất này bao phủ.

Thủ thành các binh lính sắc mặt là một mảnh ngưng trọng, xa xa nhìn phương xa, trường thương run lẩy bẩy, bọn họ thời thời khắc khắc cảm nhận được tử vong uy hiếp, khả năng so chết còn muốn cao.

Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

Xương khói từng mảng từng mảng lật tung lên, đại địa rung lắc càng ngày càng dữ dội, hiển lộ rõ đằng sau lớp sương mù, đàn đàn yêu vật xuất hiện. Không thể không nói, một đàn này yêu vật ít được, cái này một đàn yêu vật thật sự rất nhiều, nhiều nhiều, thật sự quái nhiều, nhiều lắm, đếm không hết.

3000 km đại địa, phủ kín nhi nhít màu đen, tất cả đều là yêu vật, yêu vật đầy ắp như ruồi bọ, nhìn không thấy bờ. Một cảnh tượng đập vào mắt thật khiến người không rét mà run.

Chương 103: Quỷ Thánh

Binh lính thủ thành sắc mặt ngưng trọng, nhìn biển người quái thú Bạch! Bạch! Bạch! Lùi xuống.

Bọn họ đóng giữ đế đô bao nhiêu lâu nay, tràng cảnh quái vật nào chưa từng trải nghiệm qua. Vài trăm năm trước chiến tranh bất quá đánh trận số lượng mới đến 100 vạn người, chỉ riêng lần này, thật sự là to lớn trận thế, quái vật đã lên đến ngàn vạn con số, khó có thể hình dung. Đặc biệt là lũ quái vật này, hình dạng đen ngòm, vuốt chảo đầy tay, nhìn không ra chủng loại, đứng thẳng như gấu, chạy tựa như báo, cứ như từ trống rỗng chui ra một dạng tạo vật.

Nhi nhít một biển quái thú, không một con nào là yếu cả, thấp nhất là Võ Tướng mà cao nhất thì là Võ Hoàng đỉnh phong, phải biết số lượng Võ Tướng trên đại lục không nhiều như đàn yêu vật này, một đoàn yêu vật này cũng đủ để lật lên thế cục, đứng ở đại lục cũng là trung tầng cấp bậc, bằng 2 đại quốc binh sĩ cộng lại, quá kinh rồi. Võ giả đại lục, lấy số lượng Võ Tướng, Võ Hoàng là thật sự có hạn, đào tới một đám nhi nhít quái vật thế này, thủ bút phía sau có bao nhiêu khủng bố.

Bọn này thủ vệ đứng trên tường thành không một chút do dự, lập tức quyền chưởng đánh ra, công pháp, võ kỹ, pháp bảo, tuyệt chiêu ầm ầm rơi xuống, mưu đồ đẩy lùi đám quái thú, bất quá bọn họ không thành công, quyền chưởng đánh vào đám yêu vật tiêu diệt vài ngàn con là quá nhỏ, lòng đã có ý muốn lui.

Tên tướng quân nhìn vào tình hình trước mắt, thấp thỏm ngước lên hỏi: "Đế Thiên đại nhân, chúng ta phải làm sao bây giờ."

Vị tướng quân giọng nói hạ thấp, kể cả trong tình hình này hắn không đổi sắc. Đùa gì, Võ Tôn tại trận, hơn nữa còn có Võ Đế cường giả áp trận, ngàn vạn yêu vật muốn thảm.

Tại trong vòng bảo hộ quân lính vây quanh, Đế Thiên không có trả lời, gần như là bơ tên tướng lĩnh. Sắc mặt hắn cực kỳ ngưng trọng, so với quân lính còn muốn thêm mấy phần. Có thể tạo ra nhiều yêu vật như vậy, kẻ địch không hề đơn giản, dám tấn công Đế Thành thì không thể không có chuẩn bị từ trước.

"Lão Tổ, thỉnh ngài ra tay." Đế Thiên nhìn về trên cao đế thành, một lão giả đang tại trôi nổi giữa hư không, khí tức như có như không, để người mạc danh sợ hãi.

Lão Tổ Tổ Tông Đế Long Quốc, Khai Quốc Người, Đế Long.

Đế Long lại không có ra tay theo ý Đế Thiên Hoàng Đế chút nào, để ý vào lớp xương khói phía sau đám quái vật, hắn có cảm giác nguy hiểm ập tới, tim đập nhanh thình thịch, như có cảm giác khủng bố tồn tại nào đó đang theo dõi hắn, Vì Vậy, hắn không ra tay.

"Rống!"

Đột nhiên, kèm theo một tiếng khổng lồ thú hống, thú triều yêu vật màu đen như bị một cái gì đó quỷ mị tác động tới, chớp nhoáng dịch ra hàng trăm km đại địa. Hư ảo trong dải sương mù bao phủ, binh lính nhìn tới một cái hình bóng run rẩy, từ từ xuất hiện. Một tiếng thú rống vang lên, lệnh tất cả mọi người đều vì vậy mà quỳ xuống, thần sắc sợ hãi.

"Sao, sao có thể mạnh như vậy được, đây rốt cuộc loại quái vật nào?. Ta chưa từng nhìn qua."

"Lớn quá, lớn quá, nó sao có khả năng lớn như vậy. Đúng rồi, Lão Tổ Tông...."
Bóng đen to lớn tách ra, thân hình khổng lồ xuyên thấu tầng mây, ít nhất có hơn 3000m chiều cao, chạm đến tầng khí quyển bên ngoài, thân thể khổng lồ giống như một tòa pháo đài di động trên đám mây, có thể nhìn thấy khuôn mặt quái vật trải rộng trăm mét đại địa, tròng mắt hoàn toàn màu trắng với hàm răng nanh đen xì, vài cây xương trắng khổng lồ cuốn lấy khuôn mặt.

"Không thể nào,....Võ Thánh, Võ Thánh Cảnh,.....Thiên Đạo sẽ không thể nào chấp nhận chuyện này, Võ Thánh tồn tại là chấm kỵ.... Thiên Địa sao có đủ linh khí để sinh ra..... Ân, có chút quen mắt." Đế Long Lão Tổ đứng trên không trung nháy mắt ngây người, ở miệng hắn nói ra câu này không che dấu được nghi ngờ, yêu vậy này giống ảnh con gì đó hắn xem trong sách cổ, tên Quỷ Thánh đi.

Cùng thời gian, Đế Thiên nửa quỳ nửa đứng ở trên ngai vàng chốc lát đều ngây người, miệng không nhịn được gằn từng chữ: "Không thể nào."

Chớp mắt, hắn nhớ ra điều gì, thời khắc sinh tử luôn có nhớ ra chuyện, vội vàng hô to: "Đại trận, mau mở ra."

Rống!

Ầm!

Trước mắt, hắn nói gần như kịp, cự thú toàn thân đâm xuống. Chạy như điên chính diện đụng vào cực dày tường thành, ở một đụng phía dưới xung kích, tường thành cao lớn làm bằng đá giống như thạch đồng dạng bị đụng vỡ một mảng, đá vụn văng tung tóe, móng vuốt to lớn vung vẩy ở giữa đã là đâm xuyên đi vào, kiến trúc tàn phiến văng tứ phía, va chạm sinh ra bụi đất dâng lên một đạo cột khói, binh lính trước mặt nó bị trấn nát bét, chết nhìn không ra dạng người.

Cả dải tường thành phá hủy, binh lính chết vài trăm người, đáng tiếc là đòn tấn công của nó không có đột phá được phòng ngự đại trận, long văn ánh sáng chặn lại tấn công của nó rạn vỡ cũng đang dần dần hồi phục, nhích thêm tý nữa cự vuốt chắc liền toàn diệt đột phá phòng ngự.
Đế Thiên Thở phào một hơi, nhẹ nhõm: "May mà đại trận còn dùng được, nếu không lần này ta không xong."

Đế Long đại trận như 1 tấm át phòng ngự của Đế Thiên, hắn tin tưởng, năng lượng của cả một tòa thành cộng hưởng có thể ngăn chặn con quái vật kia. Phi Dương lúc trước có thể một mình diệt quốc là phá từ trong ra ngoài, nhân lúc người không chuẩn bị, hơn nữa đám lão tổ của Thiên Xu đang bế quan nên không kịp kích hoạt trận pháp cản hắn ở bên ngoài thôi.

Cứ như vậy một đòn bị chặn lại, yêu vật lần nữa rống giận cực kỳ, có thể thấy sự tức giận của nó đan xen lẫn phẫn nộ ý chí âm thanh của nó, đại trận có vẻ như khiến nó cảm giác không vui cho lắm.

Kết quả cũng đúng là như vậy.

Ầm!

Khói bụi tung bay, tiếng tan vỡ không gian hóa thành to lớn trùng kích, không gian đều bị cái này thanh âm to lớn chấn động ra đổ vỡ, hắc động cắn nuốt xuất hiện, cái này cao 3 ngàn mét yêu vật cự quái gào thét đập ra, tựa hồ lần này hắn sử dụng lực lượng so với đòn đầu tiên lớn, lực phá hoại đã vượt qua 20 tòa tiểu thế giới chi cầu hợp lại.

"Mẹ nó cường như vậy." Đế Long trên trời không nhịn được chửi một câu, Yêu Vật đã đâm tới.

Ầm ầm ầm

Cờ rắc!

Bị cái này yêu vật đụng trúng, tường thành lập tức vỡ nát, cả một dải tường đá sụp xuống, hàng ngàn binh lính chết trận, dữ dội đung đưa bên trong,chớp mắt một cái công phu, đại trận lập tức xuất hiện liên hoàn vết nứt. Có câu mai rùa cứng mấy rồi cũng vỡ quả không sai, lấy đại trận hộ pháp căn bản không giữ chân được yêu vật quá lâu. Đám yêu vật nhỏ con cũng lợi dụng cơ hội liên tục công kích đại trận, tính huống lâm vào khó khăn.

Ầm! Ầm!

Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!

Binh lính tường thành còn sót lại trong thời khắc này cảm nhận tuyệt vọng, từng tiếng đập kéo đến một mảnh sợ hãi, tinh thế cho bọn họ cảm giác tử vong uy hiếp. Còn lại Đế Long Lão Tổ ngưng trọng ở lại duy trì đại trận, Võ Thánh quá mạnh, hắn không phải đối thủ, Đế Thiên ở sau cùng cầm thạch truyền âm điên cuồng hò hét: "Dương Tiểu Hữu, ngươi mau tới a."

Chương 104: Phi Dương Vs Quỷ Thánh (1)

Thần thái y nguyên sợ hãi, Đế Thiên chỉ trơ trơ nhìn vào pháp trận rạn nứt ngày một nhiều, yêu vật đánh ra mỗi quyền, đại trận dường như bị trùng kích rất lớn, đánh vào pháp trận gây nứt vỡ lan tràn.

Lấy hắn cùng Đế Long lão tổ tổ tông thực lực hợp lại cùng đại trận hợp thành có thể chống đỡ kẻ địch bộc phát ra tới xấp xỉ 3 triệu tấn lực lượng, vượt qua gần như gấp đôi một đòn toàn lực của Võ Đế Đỉnh Phong, hoàn toàn có tự tin chống đối được Võ Thánh. Nhưng xem ra, có vẻ bọn hắn đã nhầm, Võ Thánh nắm giữ lực lượng đã siêu việt giới hạn 3 triệu kia, Võ Đế Đỉnh Phong nhiều đến mấy cũng không phải đối thủ, đối phương một quạt có thể nghiền chết hết.

Làm gì, Đế Thiên hắn cũng đều đã làm. Hắn 1 cái Võ Tôn hoàng đế còn có thể làm sao, ngăn cản yêu vật không thành, hắn chỉ có thể đặt hy vọng cuối cùng vào Vị bằng hữu Phi Dương kia, ít ra Phi Dương cũng đã từng một mình địch quốc, vượt trên rất nhiều giai vị chém giết địch nhân, giết một con Võ Vhánh yêu vật này là có khả năng, Phi Dương thua hắn phải chết thôi.

"Chỉ có thể chờ hắn tới. Ta tin lão tổ tông cũng không thể ngăn cản nổi con quái này bao lâu, tối đa 2 canh giờ, đại trận liền nát mất." Đế Thiên thầm nhủ, Hắn ngồi xuống ngai vàng, đã là chuẩn bị chờ đợi nhận mệnh.

Nhưng là sau một khắc, một cổ không hiểu cảm giác bất thình lình từ đằng sau hắn truyền tới, hàn ý rét thấu xương đột ngột kích qua sau lưng, thân thể hắn bản năng đánh cái rùng mình, tự giác nhìn lại phía sau, trên đỉnh một dải mây trời, một vòng hào quang bao phủ khắp nơi, chớp động ánh sáng đang bao phủ đi tới.

Cùng lúc đó, đang tại công kích đại trận yêu vật Võ Thánh cùng đám cự thú yêu vật cấp thấp đồng dạng đình trệ hành động vài giây, cả đám yêu vật đột ngột cảm nhận được một cổ uy áp khổng lồ đập xuống, không khí bên trong xuất hiện 1 tia dị dạng cùng khí tức khiến bọn họ hít thở không thông, ầm ầm âm thanh vỡ nát không khí ing ỏi từ phía chân trời lệnh bọn chúng giật giật mắt, nhìn về phía sau đại địa vài trăm mét.

Một thất thải 7 màu quang mang theo phía sau chân trời xoẹt qua, hết thảy không khí trên đường quang mang đi tới vỡ nát, tiếng không khí vỡ nát từ ấy phát ra, đem mây trắng trên cao ồ ạt bị tạt thành mây đen, đùng đoàng chớp động đánh trên bầu trời.

Âm u mây đen đi một đường thẳng tới chiến trường, len lỏi trong lớp mây đen chằng chịt, ta có thể thấy một thân ảnh thiếu niên bước ra, vẫn là bộ dáng 18 tuổi Phi Dương.

Hắn như từ thần thoại con người bước ra đồng dạng, người mang theo khí thế uy nghiêm lệnh người cúng bái. Chỉ tiếc người ta nhìn vào hắn vẫn như một người bình thường, cái dạng người tu vi võ đạo không có kia.

Gần 50 năm đi qua, Phi Dương thân thể không hề có một tia biến hóa, khí thế quanh người hắn chỉ là một mảnh mơ hồ nội liễm, cho người cảm giác che dấu không rõ thực hư.

"Dương Đại Nhân? Dương đại nhân tới rồi? Ô ô"

"Dương đại nhân tới, chúng ta đám này giun dế liền có khả năng sống sót. Dương đại nhân ra tay, cái này yêu vật tử muốn xong."

Đám binh lính đang ngưng trọng nhìn thấy Phi Dương lúc, tất cả đều treo một mảnh hoan hô dữ dội, cũng có rất nhiều người nhìn thoáng thân ảnh hiện ở phương xa lập tức quỳ rạp xuống, dập đầu lia lịa.

Dương đại nhân tuy không có chức vụ gì cả trong đại quốc nhưng đây chính là 18 tuổi Võ Đế Cường giả a, một người địch quốc tồn tại, kể cả Hoàng Đế bọn họ cũng phải cúi đầu nói cười. Dù có hơn 20 năm không xuất hiện, nghe tên vẫn đủ để người ngưỡng mộ chi nhân. Bọn họ đây sao có thể không minh bạch, vị này cường giả tốn không đến 20 năm liền đột phá Võ Đế đỉnh phong, 20 năm sau có thể thành cái dạng gì tồn tại.

Con người đôi lúc nguy hiểm sẽ muốn dựa vào thứ gì đó, đơn thuần vì sợ hãi uy hiếp, cho dù thứ bọn họ dựa vào không hẳn là mạnh, không hẳn là bọn họ tin thứ đó sẽ chiến thắng. Ví dụ Phi Dương mới Võ Đế, địch nhân đã Võ Thánh rồi.

"Phi Dương... Ngươi đã tới?!"

Đế Thiên nhìn Phi Dương từ hắc vụ đi ra, đắng chát nói một câu, hắn cái này hoàng đế 50 năm đi qua bất quá vẫn kẹt tại Võ Tôn Đỉnh Phong, một chút lĩnh ngộ cũng đều không có, so với thiếu niên trên cao kia, hắn đây là sống trên thân chó đi.

"Đế Thiên Đại Nhân, yên tâm, ta đã tới. Ngài khỏi phải lo, chúng ta là bằng hữu lâu năm rồi, cái gì ân tình, ta không tính toán. Yêu vật này, để ta giải quyết."
Phi Dương chỉ nhàn nhạt nói một cậu, hắn biết bây giờ không phải là lúc nhiều lời, đại quân yêu vật đang tiến hành công thành, tập trung vào mục tiêu trước mắt, hắn có chậm trễ thì đại trận đế đô liền lập tức bể mất.

Dò xét trạng thái mở ra, chỉ số con yêu vật hiện lên trong mắt hắn.

Tên: Quỷ Thánh

Chủng loại: Yêu Vật

Đẳng cấp: 170 cấp (Võ Thánh Sơ Kỳ Cảnh)

Mô tả: Quái vật cấu trúc chằng chịt, hình thể từ huyết nhục dị biến tạo ra, phân tích không rõ chỉ số, không rõ nguồn gốc.

"Ừm, dĩ nhiên là vật nhân tạo tạo ra, thứ này không đơn giản, người tạo ra nó cũng phải hạng người bình thường, chắc chắn phải có hiểu biết về Võ Thánh mới làm ra được, đại lục có Võ Thánh đâu." Phi Dương nhìn hệ thống đưa ra mô tả nhẩm nói suy đoán.

Xèo!

Nhưng suy đoán lại là việc của suy đoán, Phi Dương không có mảy may chần chừ, một đạo lửa xanh bộc phát quấn quanh thân thể hắn, nhanh chóng hội tụ tập đến trên lòng bàn tay, Phi Dương sau một cái khắc nhìn thấy chỉ số sau, hắn không có dò xét nữa, phóng lên tầng mây, một quyền nện đến. Đối thủ là Võ Thánh, riêng điều này đã đủ khiến hắn không thể nương tay chút nào nữa rồi.

"Song Đấu Cực Quyền (tầng 3) - bạo kích"

Oanh! Hỏa diễm ngọn lửa xanh tràn lan, so với thời gian ngọn lửa cháy càng lúc càng lớn, cơ hồ bao phủ cả một tầng trời, thiêu đốt mây tan từng lỗ. Phi Dương tung hết hỏa lực ngay từ đầu, hắn đây không giữ lại lực lượng dự phòng cho bản thân. Tầng 3 bạo kích Song Đấu Cực Quyền bạo phát, mỗi cấp cộng thêm 400k chỉ số, một đòn này bạo kích của Phi Dương, lực lượng liền đạt đến 3 triệu tấn lực lượng, kèm 260,000 tấn lực lượng thể chất với 100,000 đế lực, càng là tiến tới 5 triệu tấn lực lượng, siêu việt hắn trước kia. Hắn không biết Võ Thánh sâu cạn ra sao, yêu cầu nhất thiết không nên giữ lại lực lượng.

Rống!

Quỷ thánh dưới ánh lửa xanh mơ hồ ma sát phía dưới, động thái không có gì, nó tưởng chừng như không biết sợ đồng dạng, một vuốt phóng ra, chọc thẳng. Nó đây linh trí có vẻ không cao, tu vi cao ráo, bản năng không nhìn kẻ yếu vào mắt.

Theo lý thuyết, Võ thánh cường giả mạnh, võ đế đỉnh phong hoàn toàn đừng nghĩ vượt cấp. Chỉ tiếc, Nó không biết Phi Dương là trường hợp đặc biệt ở đây.

Oanh!

Răng rắc! Răng rắc! Răng rắc!

Cự trảo với nắm quyền xoẹt qua, không ngừng không gian phá toái một dạng lan tràn, yêu vật móng vuốt trượt trên nắm đấm của Phi Dương, đánh ra tia lửa đỏ hỏa hoa, Quỷ Thánh chỉ cảm thấy bàn tay nóng bỏng, khí lực giảm sút thông suốt qua da truyền vào.

Ầm!

Rống!

Gầm lên một tiếng phẫn nộ, Quỷ Thánh một quyền giao phong liền bị đánh lùi về sau vài chục km, kèm theo mảng lớn đất đai cả ngàn km băng liệt sụt lún, sức mạnh không thể tưởng tượng.

"A! Một quyền! Một quyền liền chấn trụ Võ Thánh Cường giả!!! Tại sao một quyền có thể mạnh như vậy!!!"

"Đường đường một cái yêu thánh cấp bậc quái vật, cứ thế một quyền rơi vào hạ phong."

Giờ khắc này.......

Đám binh lính thủ thành phút chốc không khỏi nghẹo ngào mà kinh hô, dù biết Phi Dương rất mạnh, bọn họ bản thân cũng không thể nào mà nghĩ đến Phi Dương sẽ mạnh đến loại trình độ như vậy. Quả không hổ là người thiên phú kinh khủng nhất trong lịch sử.

"Các ngươi còn không mau tấn công đi, nhìn cái gì?."

Nhân cơ hội, Đế Thiên Hoàng đế vỗ mạnh xuống ngai vàng, âm thanh nhanh chóng gõ cho đám binh lính tỉnh. Bọn này giờ mới biết dàn hàng đứng trên tường thành, nghêng chiến đám yêu vật phía dưới, thỉnh cho vị này hoàng đế này nổi giận.

Chương 105: Phi Dương Vs Quỷ Thánh (2)

"Công kích."

Tên đội trưởng làm dáng dấp hô lớn có tác phong, hắn một tay chỉ về phía hàng đàn yêu vật ra lệnh. Theo mệnh lệnh của hắn, vô số pháp bảo, chưởng ấn như mưa từ binh lính ném ra đánh vào chiến trường, vượt qua khoảng cách hàng trăm mét đại địa. Pháp bảo, chưởng ấn rơi trúng đàn yêu vật bầy thú như bão táp ở dưới, ít nhất có hơn 10 ngàn yêu vật chết trận dưới pháp bảo chưởng ấn sau một nhịp, mà sau đó theo tới là một đàn yêu vật khác lấp đầy lỗ hổng, yêu vật thật sự quá đông, lấy số lượng áp đảo chất lượng ở trên, bọn họ chỉ có thể dựa vào đại trận chống đỡ đỡ lực trùng kích của yêu vật.

Đế Thiên thần thái thoắt cái ngưng trọng, đám quái vật này dường như có mối liên kết nào đó với con yêu vật Quỷ Thánh kia, hắn có thể cảm nhận được giao động năng lượng mờ nhạt xuất hiện trong thiên địa, chỉ là nó quá mong manh, mỏng manh đến mức hắn không cảm nhận ra được, về căn bản, biển người yêu vật khiến hắn phân tâm, dọn mãi không xong. Mỗi phút mỗi giây, cả chục ngàn con yêu vật tử vong lại rất nhanh bị lấp đầy, bọn yêu vật không thể đẻ nhiều thế này được.

..........

Nhìn bốn phía chung quanh, thành tường binh lính chiến đấu, vô số yêu vật trải rộng chiến trường tiến lên. Phi Dương vẫn bình tĩnh cùng Quỷ Thánh giao thủ, trong đó không ít yêu vật đi vào phạm vi đánh nhau của hắn bốc hơi, gầm gừ tụt lùi về phía sau.

Chiến trường hiện tại khá là hỗn loạn, Phi Dương không có tâm trạng để ý tất cả mọi thứ, kinh Nghiệm chưa báo, Quỷ Thánh còn chưa chết đây.

Rống! Rống! Rống!

Khoảng cách chục km, Quỷ Thánh ngửa cổ lên trời liên tục rống rống sủa lớn, có thể thấy nó không biết nói chuyện nhưng cũng ý thức được Phi Dương đem lại cho nó cảm giác ra sao? Tay nó đã bị thiêu đốt thành than cốc, gần như là phế mất rồi. Sức mạnh khảm sâu vào ký ức nó, cho nó biết địch nhân thật sự khó đối phó.

"Ta đã đoán trước. Làm Thánh Giả, ngươi há có thể dễ dàng bị đánh chết như vậy. Bởi vì lúc đầu ta ra tay hoàn toàn hết sức, không có khinh địch nên mới có cơ hội áp đảo ngươi đây."

Nhìn thẳng cái con yêu vật khổng lồ này, Phi Dương thản nhiên nói: "Đại lục không thể xuất hiện Thánh giả, vấn đề này ta đã kiểm tra qua rất nhiều năm, khả năng đúng là rất cao. Trong mô tả, ta nghĩ ngươi được kẻ khác tạo ra, kẻ tạo ra ngươi là ai, ta thực sự rất tò mò."

Phi Dương 20 chục năm nay ăn không ngồi rồi nhưng không phải việc gì hắn đều không làm, nuôi dưỡng thám báo, gián điệp trong các đại thế lực là hắn làm đấy, một lát nói chuyện, Quỷ Thánh liền nhân cơ hội vọt tới, kéo ngắn khoảng cách giữa hai bên, cánh tay bị phế của nó rơi rụng, gãy đứt rơi đi ra ngoài, thân hình nó bộc phát ra lượng lớn năng lượng, cấp tốc hóa thành một đạo lưu quang, bộc phát hết sức đâm.

Lắc lư giữa khoảng không, Phi Dương đang nói chuyện vui vẻ nhưng phản ứng cũng cực kỳ thần tốc, lóe lên một cái, hắn tế ra Huyền Thiết Trọng Kiếm trên tay giao phong, một kiếm đâm ra. Động tác rất nhanh, đây là đã quen tay như cơm bữa rồi, kiếm khí chém ra tuy có yếu hơn Song Đấu Cực Quyền Bạo Kích một chút, 100k đế lực + Khai Địa + 10% sát thương + 600k thể chất, kiếm khí đã là 4,08 triệu tấn lực lượng, siêu việt Võ Thánh Sơ Kỳ. Vừa rồi một quyền, hắn đoán được Võ Thánh toàn lực vào khoảng 3,7 triệu - 3,8 triệu mà thôi.

Phanh!

Rống!

Lợi chảo cùng Huyền Thiết Kiếm chạm nhau một hơi, lợi chảo liền bị Phi Dương kiếm khí cắt đứt, ngàn vạn kiếm khí sốc dam mà lên, âm thanh không gian tan vỡ hàng loạt xuất hiện. Yêu vật cấp Thánh không có từ ngữ để nói, chỉ có rống rống đau đớn kêu rên. Kiếm khí loạn kích trên cơ thể nó, để lại hàng loạt vết thương.

Rống! Rống!

Lợi chảo một bên, yêu vật cánh tay còn lại lấy vận tốc bằng mắt thường có thể thấy cấp tốc mọc nhanh, nhìn rõ cánh tay này xiên thẳng vào đám kiếm khí, lợi chảo vuốt gấu đâm lén Phi Dương, hòng đánh hắn 1 đòn không kịp trở tay.

Mà liền tại chỗ đứng của Phi Dương trong nháy mắt, hắn không hề rời đi, cũng không tránh né, cuồng bạo chiến điển mở ra luôn, từng dãy chỉ số của hắn nhảy lên một loạt.

"Keng, ký chủ kích hoạt Cuồng Bạo Chiến Điển, toàn bộ chỉ số cơ bản tăng lên 400,000 lực lượng.."

Phi Dương 20 năm về sau, cảnh giới không có đột phá, nhưng chiến lực tăng lên không phải ít, ngày ngày cắn đan, ngày ngày tu luyện, đầu tư vào các kỹ năng cơ bản, hắn hoàn toàn không việc gì phải sợ Võ Thánh, thậm chí cũng không ngại đánh giết luôn.

Sau một khắc.....

"Ầm ầm!", "Ầm ầm!", "Ầm ầm!".....

Kiếm khí giống như được uống thêm thuốc tăng lực đồng dạng, từng đạo từng đạo kiếm khí chói sáng từ Huyền Thiết Kiếm phóng xạ mà ra, kiếm khí tung bay lập tức hội tụ đến tay hắn, ngưng tụ tại trước lưỡi kiếm.

Khai Địa - 4,8 triệu tấn lực lượng. Oanh! Oanh! Oanh!

Cảm thụ được cái kinh khủng kiếm khí kia bao phủ tại quanh thân, Quỷ Thánh rống rống liên tục, lần nữa cảnh giác sợ hãi. Nó hứng chịu một đòn lúc đầu, nội thương không ít, Thánh Lực suy giảm nặng nề. Giờ hứng chịu một đòn nữa, khả năng là không có khả năng.

Rống! Rống!

Phanh!

Ngàn vạn kiếm khí tăng thêm uy lực đi qua, nóng rát cùng bùng cháy hòa quyện, Phi Dương dùng kiếm khí nghiền áp thẳng tiến, Quỷ Thánh thân hình bốc hơi hơn nửa, huyết nhục nhộn nhạo xụt giảm một mảng.

"Thật mạnh kiếm khí, quả không hổ là Dương tiểu hữu, hắn sợ rằng đã mạnh ngang Võ Thánh cường giả rồi, không biết gấp ta bao nhiêu lần sức mạnh, Quỷ Thánh quả này muốn xong đời." Đế Long ở phía sau đại trận nhìn thấy tình hình giao chiến phía trước vô cùng cảm khái, vững tin lần này chiến thắng rồi, binh lính thủ thành bên dưới hoan hô rõ rệt, người đều có thể nghe thấy.

Hú!

Rú lên một tiếng thảm thiết, yêu vật lảo đảo thân hình sắp sửa ngã xuống, luồng kiếm khí đi qua cơ thể nó để lại đạo đạo vết thương sâu sắc, kiếm khí mấy chỗ đi qua còn đánh ra nhiều đạo hắc động, nhi nhít sót lại lỗ hổng cùng máu tươi. Cùng lúc đó, Yêu vật bao phủ mặt trận giao chiến với đám đông binh lính cũng biến đổi đi theo, nhìn không khác gì máy tính đứt dây điện liên tục bạo tạc nổ tung, đại lượng máu tươi hóa thành dòng lũ hướng Quỷ Thánh tiếp tế, chống lại khả năng ngã xuống nhưng như cũ vẫn vô dụng, nó bắt đầu thoi thóp.

"Hô hô, chúng ta thắng rồi, chúng ta thắng rồi."

"Ta đã bảo mà, trận chiến này chúng ta thắng, có Phi Dương đại nhân tại, tuyệt đối không thể thua."

Tiếng hoan hô một mảnh kéo dài trên khắp tường thành, binh lính vui vẻ ca tụng tên Phi Dương dài dài. Tiếng ca tụng tên hắn đi vào tai, nhưng Phi Dương không hề phản ứng, hắn nhìn thi thể Quỷ Thánh ngã xuống thì thầm: "Kinh nghiệm đâu, Quỷ Thánh đáng nhẽ phải chết rồi mà, chẳng nhẽ

....."

Suy tư trong 0,01 giây, Phi Dương cũng chả kịp làm gì, thi thể Quỷ Thánh đã bốc hơi tại chỗ, một cái hắc động khổng lồ xuất hiện trước mặt hắn, hắc động to lớn đến cả ngàn km, trực tiếp hút Quỷ Thánh đi vào, trong thời gian ngắn như vậy, chỉ 0,01 giây, hắc động đã hút Quỷ Thánh đi vào, mặc cho thân thể Quỷ Thánh to lớn, vẫn là 0,01 giây, Phi Dương cảm giác được không gian ba động, 1 luồng không tên nguy hiểm báo động toàn thân.

"Không tốt."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau