THẾ GIỚI HUYỀN HUYỄN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thế giới huyền huyễn - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Khởi Đầu

Một nơi tối tăm trong khu ổ chuột, gió thổi, con đường cô đơn hiu quạnh. Giữa cơn mưa ở nơi đáng khinh này bạn có thể thấy một anh chàng xanh xao, gầy gò, gầy gò nằm bên lề đường, mọi người đi qua tấp nập nhưng lại không ai chú ý tới.

Hắn ta là Phi Dương, một nhân vật đen đủi đáng khinh trong một khu ổ chuột rách nát này được vài năm gần đây. Hắn nhớ lại thời hắn còn là một gia đình rất hạnh phúc, giàu có, đầy ấm áp. Hắn nhớ bếp than gia đình ấm cúng lúc đấy. Nhưng hắn thực sự thực sự mệt mỏi quá rồi, hắn không muốn nhìn hắn bây giờ, hắn muốn chết, thực sự ao ước điều đó.

Lý do tại sao hắn ta ở nơi này đơn giản đến mức hắn ta chỉ gặp một cô gái bị cưỡng hiếp và cố gắng giúp đỡ. Nhưng cái kết thì lại cay đắng, quá đắng, vì anh ta chạm nhầm người, đó là một quan viên chính phủ a. Người ta chỉ cần một bàn tay là đã lấy mất của hắn tất cả.

Khủng hoảng gia đình, công ty phá sản, bố mẹ thất nghiệp. Trong cơn điên loạn vùng vẫy, họ liền đuổi hắn ra khỏi nhà.

Lúc này, hắn quyết định tự sát, hắn chết trong cái chết thanh thản. Lấy một con dao đâm thẳng bụng mình, không thể nghi ngờ rằng bây giờ hắn đã cảm thấy thoải mái, vơi đi mệt mỏi, sau đó thì hắn ngã xuống.

...

Một đỉnh núi trên cao, khói bụi mù mịt, ta có thể ẩn ẩn nhìn thấy một tòa thiên cung lộng lẫy, hình rồng đung đưa tuyệt đẹp. Nhưng trái ngực với cảnh đó chính là máu chảy thành sông, mấy trăm ngàn người chết nằm la liệt phía dưới trải thẳng lên tận trên.

Một đại hán đang sách trên tay đại đao nhuốm máu sông thẳng vào thiên cung chém giết. Cùng thân ảnh của hắn đi vào là hàng ngàn người còn đang đại chiến phía dưới.

Trong thiên cung mấy thân ảnh phiêu phù từ trong lao đến vây quanh đại hán. Một người nói: "Ngươi dám giết người tộc ta, ngươi không sợ các đại quốc khác sẽ không để yên sao".

Đại hán cười lạnh: "Các ngươi thì biết cái gì, gia tộc các ngươi đã bị bọn ta bắt trong tay rồi, không có đường thoát đâu, tất cả đều phải chết".

...

Một chiếc Phi Chu khổng lồ trên tầng mây, đám võ giả thi nhau chạy lên, bất kì ai khôn mặt đều có sự hốt hoảng kinh sợ thần sắc, như bị ma đuổi.

Phi Chiến dắt ba đứa con mình chạy nhau đến đưa cho tên chấp sự: Nhanh, ngươi mau mang bọn trẻ đi lên Phi Chu, ta có chuyện ta đi trước".

Tên chấp sự hốt hoảng, vội vàng kêu: "Gia chủ ngài định đi đâu, gia chủ, gia chủ". Tên chấp sự hét lớn, nhưng Phi Chiến đã chạy đi vắng bóng.

Không lâu sau khi Phi Chiến rời đi, một lão giả kèm theo mấy tên hộ vệ bên người bay từ Phi Chu xuống: "Phi Chiến đâu, nó đi đâu, đi đâu rồi,

Tên chấp sự á khẩu, bờ môi run run: "Đại trưởng lão, xin lỗi, ta không cản được ngài ấy, ta...". Hắn mới nói đến đây, lão giả liền lắc đầu, dẫn theo hộ vệ bay về thiên cung.

...

Thiên cung chỗ, đại hán lúc này đang cầm thanh đao trong tay, chọc thẳng vào cổ tên võ giả. Tên võ giả ói máu rười rượi, tắt thở.

Lúc này, lại thêm mấy thân ảnh khác nữa đi vào thiên cung, dẫn đầu là một nam tử khôi ngô tuấn tú. Đi sau hắn là một tên hộ vệ đang sách một mỹ nhân hôn mê đi vào.

Mỹ nhân này vô cùng xinh đẹp, dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, dáng người tiêu chuẩn co giãn, nhìn đã biết vưu vật.

Nam tử khôi ngô dừng lại, hắn đứng tại chỗ cười lớn: "Phi Chiến, ngươi ra đây cho ta, ta cho ngươi ba giây, ngươi không ra, ta sẽ nghiền chết con tiện nhân này tại đây".

"1""2"

"Khốn khiếp, dừng lại, ngươi dừng lại cho ta". Lúc này, bức tường một bên liền bị đánh mở ra, thân ảnh Phi Chiến bước vào. Khôn mặt hắn buồn thản, nước mắt chảy xuôi hai đôi má hắn.

Nam tử khôi ngô vỗ tay: "Bốp, bốp đã ra, người đâu xử lý hắn". Theo giọng nói nam tử rơi xuống, đám hộ vệ xung quanh thét lên, tốc độ cực nhanh tiếp cận lại Phi Chiến.

Phi Chiến gầm thét, xong quyền đánh thẳng ra về phía hai tên hộ vệ. Hai tên này liền như đạn pháo bay rớt ra ngoài.

Sau hai kẻ này liền là hai tên khác xuất hiện, quyền chưởng đánh ra "Ầm" tiếng, nhưng chỉ đủ đẩy lùi Phi Chiến trở lại.

Phi Chiến lùi mấy bước, hắn không dừng lại, tiếp tục tiến lên đánh ra hai quyền. Nhưng song quyền của hắn đang định đánh ra thì giọng nam tử kia hô lên: "Ngươi phản kháng, ta liền chém ả a".

Phi Chiến dừng lại ngay nắm quyền, hắn không dám, không dám phản kháng. Hai tên kia lợi cơ hội, liền tiến tới Phi Chiến, quyền chưởng mà ra.

Phanh!

Phi Chiến bị đánh rớt ra ngoài, máu tươi cuồng phún, cả người rủ xuống, hai tên kia liền lại gần, giơ chân lên liên tục giẵm xuống.

Ầm ầm ầm

Chỉ vài hơi thở, Phi Chiến liền đã nằm đấy, thoi thóp sắp chết. Nam tử khôi ngô ra hiệu, một tên hộ vệ liền bước ra lại gần Phi Chiến, rút ra đoản kiếm: "Hừ, tạm biệt".

Phanh!
Một kiếm chém ra, uy áp khủng bố liền đánh xuống Phi Chiến ngay. Nếu không phải chất liệu thiên cung quá vững chắc, sợ là họ đánh nhau nổ còn rất kinh khủng đó.

Ngay thời khắc sinh tử, một thân ảnh liền bay ra nhanh chóng cản lại kiếm khí kia "Ầm". Nhờ người này, mà kiếm khí liền bị đánh chệch vào một bên tường để lại một vết sâu hoắc.

Nam tử khôi ngô lúc này nhíu mày ra hiệu: "Chém ả cho ta". Một câu, một hộ vệ khác liền tiến lại mỹ nhân này, giơ lên chiếc rìu. Phi Chiến đang thoi thóp vội ngửa cổ thét dài: "Khôngggg".

Phanh!

Liền một đập, mỹ nhân liền đã bị đánh thành thịt nát, máu me đầm đìa đầy đất, không thành hình người.

Phi Chiến tròng mắt xích hồng, hắn ngượng mình cố bật ra. Không đợi hắn dậy, lão giả liền đánh mạnh vào gáy khiến hắn ngất đi. Nhìn sang hộ vệ của mình, lão nói: "Mang con trai ta đi khỏi đây ngay, tuyệt đối đừng quay lại".

"Rõ" đám hộ vệ gật đầu, chạy lại nhặt lấy Phi Chiến, cấp tốc rời đi. Xong xuôi lão giả quay sang nhìn nam tử khôi ngô: "Lão phu quyết tử với ngươi, vào đây đi".

Nam tử khôi ngô nhìn về thân ảnh Phi Chiến rời đi, hắn không ra dự ra lệnh hộ vệ đuổi theo sau, đồng thời hắn nhìn sang tên đại hán cầm đao: "Giết tên này cho ta".

....

Mấy canh giờ đi qua, cả ngọn cự sơn liền đã thây chất thành đống, máu chảy thành sông, nhộm đỏ từ trên xuống dưới.

Tại thiên cung, đám hộ vệ bây giờ liền quỳ trước mặt nam tử ấp úng: "Bọn thuộc hạ, bọn thuộc hạ thất bại, để hắn chạy rồi, thật xin lỗi th.."

Phanh!

Nam tử khôi ngô một kiếm xiên chết tên này. Hắn nóng giận, bốc hỏa, hắn để Phi Chiến trốn đi. Nhìn sang cái xác mỹ nhân hắn gằn lên: "Mang xác ả ta đi ngũ mã phanh thây, làm thành thịt băm cho ta".

...

Mười năm sau, núi Thiên Phong, đại sảnh lớn. Một người đàn ông trung niên ngồi ở chủ vị sâu giọng nói: "Thật sự là ta không còn nhiều thời gian hay sao, thứ đó đâu có thể dễ hỏng như vậy chứ?".

Ngồi bên dưới là cạnh một thanh niên khoảng 18 tuổi với bộ quần áo cực kỳ nghiêm chỉnh nói: "Cha không nên lo lắng quá, hay là cha điều hết chúng con ra ngoài lịch luyện đi, nếu không không đủ bảo vệ tự thân, sợ rằng sẽ càng nguy hiểm một phần. "

Người trung niên nói: "Ta cũng đã nghĩ như vậy rất lâu rồi. Nhưng ta thực vẫn lưỡng lự quá nhiều, để các ngươi ra ngoài một mình, không an toàn một chút nào."

Phi Dục đứng dậy khỏi ghế, rời đại sảnh. Trước khi đi hắn nhìn lại người cha: "Nếu cha không làm việc đó, mọi chuyện sẽ càng tồi tệ hơn mà thôi. Cha à, thời gian không đợi người."

Phi Chiến đau đầu, lưỡng lự hồi lâu, hắn thật sự bất đắc dĩ, không lâu nữa, tai họa sẽ ập đến, không quả quyết lúc này, chính là sẽ chết. Hắn nhìn thằng con Phi Dục nói: "Thôi được, ta đồng ý."

p/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ

Chương 2: Rời khỏi gia tộc

Lúc đó, từ trong từ đường bên kia núi, Phi Dương đang tu luyện đột nhiên bị choáng váng, cả khuôn mặt tái xanh. Hắn ngưng tụ tinh thần đã nhập ma, thậm chí là run rẩy. Lý trí hắn đã nằm gọn trong một mảnh tăm tối, không lối thoát. Sợ quá, hắn hốt hoảng thét lớn: "Cứu mọi người cứu ta, ta bị tâm ma phản phệ, cứu, cứu". Hắn không ngừng la hét nhưng là từ đường có mỗi mình hắn, không ai có thể nghe thấy. Hắn ngã gục xuống đất, con mắt nhắm nghiền, ra đi về nơi cực lạc.

Một tiếng trôi qua, Phi Dương tỉnh dậy và mở mắt ra. Hắn ngạc nhiên, ở đâu, ta đang ở đâu, nơi này quá lớn, ảm đạm tựa như trong một bộ phim ma vậy. Hắn quá sợ hãi khi đi quanh phòng tìm lối thoát. Đột nhiên hắn cảm thấy cơn đau đầu của mình bạo phát, quá đau, đau đến hắn không thể chịu đựng nổi nữa, hắn ngã thẳng xuống đất ôm lấy cái đầu mình.

Trong cơn đau đớn, đại lượng ký ức tràn về ký ức bị lãng quên bỗng nhớ lại tình huống hiện tại. Hắn đã chuyển sinh thành một kẻ giống hắn y như đúc từ cái tên cho tới cái khuôn mặt này không khác gì diện mạo lúc trước cả. Chỉ là ký ức có chút khác, được bổ sung thêm ký ức nơi này.

Nơi này chính là Vân Ẩn đại lục, võ đạo vi tôn, người chết vô số. Về thân phận, hắn sống ở trong một gia tộc nhỏ ở phía bắc, là con trai của gia chủ. Gia tộc của hắn thì đã ẩn mình từ lâu không can thiệp bên ngoài, còn vì cái lý do gì thì hắn không rõ nữa.

Theo hắn được biết, tình hình hiện tại thì thằng này tu luyện bị tẩu hỏa nhập ma nên hắn đoạt được cái cơ thể này. Trong trí nhớ, thì ở gia tộc này tu luyện rất khắt khe, từ nhỏ đến lớn cũng chỉ biết tu và tu, cha hắn dường như suốt ngày thần hồn bất ổn như thể lo sợ cái gì đó vậy.

Minh bạch một điểm nữa, hắn sống mấy năm nay đều tại mật thất, bao nhiêu năm mới tu luyện tới cảnh giới Võ Linh bây giờ.

Tương tự theo Vân Ẩn Đại lục, võ đạo cũng liền được chia thành những cảnh giới như sau: Võ Sĩ, Võ Sư, Võ Linh, Võ Vương, võ Tướng, Võ Hoàng, Võ Tôn, Võ Đế, Võ Thánh. Mỗi cảnh giới thì được chia thành các tiểu cảnh giới là sơ kì, trung kì, hậu kì và đỉnh phong.

Ngoài cảnh giới ra, cũng phải nói tới thiên phú nữa. Thiên phú chia từ cao đến thấp là đỏ, xanh, vàng, lam (cực giỏi, giỏi, thường, kém).Nếu ta nói nó cẩn thận, nó tương ứng với sự cảm ngộ của bản thân mình. Xanh mất hai năm để học một môn công pháp kiếm thuật, thì màu đỏ chỉ mất có nửa năm mà thôi. Cảm ngộ càng cao, càng có cơ hội tốt hơn để tiến lên cảnh giới của hơn bất kỳ ai khác màu xanh, vàng hay lam đột phá.

Ở gia tộc, ngoài cha hắn thì hắn còn có một con muội muội tên Phi Tuyết (tư chất đỏ) tính cách hơi tự kiêu và thằng anh Phi Dục (tư chất vàng) vừa gắt vừa ôn hòa. Còn Phi Dương hắn thì tư chất vàng a.

Đột nhiên, sâu trong tâm trí của mình, Phi Dương nhìn thấy một quả bóng đang liên tục bành chướng, lớn dần lớn dần, hắn cố dừng nó lại nhưng không được.

Bùm!

Một tiếng nổ vang trong đầu hắn, một bảng số liệu liền ngay lập tức hiện ra. Hắn khá ngạc nhiên khi nghĩ rằng đây là một hệ thống, nhưng hắn không rõ về tấm bảng này. Đơn giản vì không có tiếng nói chỉ là một cái bảng.

Bảng thống kê tăng trưởng

Tên: Phi Dương

Cảnh giới: Võ Linh Sơ Kỳ

Lực chiến: 200

Thiên Phú: Tinh thần (yếu)

Công Pháp: không

Thần Thông: không

Thư viện: Song Đấu Cực Quyền, Thôn Phệ Lực Lượng, Thiên Nhãn Tăng Phúc, Hư Không Ẩn Sát Thuật.

Đây là một phụ kiện bất ngờ, một kinh hỉ nhỏ. Hắn vô cùng hạnh phúc, có lẽ cơ hội đổi đời là đây. Hắn thề, đời này sẽ không còn tẻ nhạt nữa, hắn thề hắn sẽ đánh bạo hết thảy kẻ chống lại hắn.

Hắn đang muốn tiếp tục xem xét cái bảng này, nhưng hắn không biết rằng trời đã sáng. Một tiếng gọi "Thiếu chủ" vọng vào mật thất của hắn.

Nó thực sự gây phiền nhiễu, nhưng hắn vẫn còn nhiều thời gian để kiểm tra thứ này. Tắt đi tấm bảng, hắn liền đẩy cửa hầm "két két" một tiếng rồi đi ra bên ngoài. Đứng đợi hắn bên ngoài, là một lão giả nhìn hơi cổ hủ, mang chút vẻ lịch sự, khuôn mặt nhìn tầm 50. Đó là quản gia của cha hắn, thường được gọi là Hải Bá.

Người lão giả này quét mắt qua Phi Dương một chút, điềm đạm nói: "Thiếu chủ, gia chủ triệu tập ngài đến đại sảnh gặp ông ấy."

Không ngần ngại Phi Dương trả lời: "Đưa ta đi"

"Vâng," Hải Bá quay người lại và dẫn hắn đi đến đại sảnh.Đến trước cửa, hắn liền gặp Phi Tuyết cũng đang định bước vào. Bất quá, khi nhìn thấy hắn nàng cười: "Ca à, huynh bế quan lâu như vậy, ấy mà tu vi vẫn không bằng muội được a".

Phi Dương hầm hừ: "Đừng vội đắc ý, chỉ là hơn ta hai tiểu cảnh giới thôi, không có gì to tát."

Nàng cười rạng rỡ nhìn hắn nói: "Hừ, ca, thấp vẫn chỉ là thấp mà thôi. Huynh vẫn không mạnh hơn được ta đâu nhỉ."

Phi Dương lúc này thật sự cũng không muốn rắc rối với con bé nhiều, gây nên anh em bất hòa cái gì hết. Dù sao nó cũng là tiểu muội mình mà.

Không do dự, thoắt cái hắn đưa tay lên xoa đầu nàng: "Hừ, tự kiêu ít thôi, tương lai ta sẽ vượt qua muội thật đấy".

Phi Tuyết hốt hoảng, vậy đẩy tay hắn ra, nói: "Đừng xoa đầu ta, ta không thích chút nào".

Xải bước mà đi vào, Phi Dương nhìn Phi Tuyết: "Thôi, vào đi, cha đang đợi đấy".

...

Cùng lúc đó, đại sảnh đang ngồi ở đấy là gia chủ Phi Chiến, bên dưới hắn cũng liền là Phi Dục ngồi.

"Cha, ta có nên nói cho tiểu đệ, muội muội không." Phi Dục nói.

Phi Chiến nhìn hắn gật đầu nói, "Không, không được phép tiết lộ điều này ra với đệ đệ và muội muội con. Bị áp lực, tu luyện sẽ không tốt đâu".

Phi Dục cũng liền gật ngay cái đầu, biểu hiện đồng ý.

Theo chân Hải Bả vào hội trường. Phi Dương, Phi Tuyết cùng bước tới trước mặt Phi Chiến: "Nhi tử kính chào phụ thân".

Phi Chiến hời hợt phất tay nói: "Không có gì, ngươi ngồi xuống đi".

Đợi lũ con mình ngồi vào vị trí đầy đủ. Phi Chiến, liền đứng dậy và nói: "Hôm nay ta gọi các ngươi đến vì một vấn đề, mặc dù gia tộc chúng ta không có quyền lực lớn, nhưng sức mạnh cũng là thiết yếu để nó duy trì. Vì vậy, bây giờ ta quyết định đưa các ngươi ra ngoài tập luyện, mỗi người một đường để trải nghiệm, nâng cao tu vi bản thân. Cũng chỉ mong rằng là các ngươi sẽ trở về khi gia tộc gặp chuyện nguy hiểm. "Đồng thời hắn đưa một cuộn giấy cho ba đứa con của mình rồi nói: "Đây chính là địa điểm khảo hạch của ngũ đại tông môn trong 3 năm tới, ta hy vọng rằng các ngươi có thể trúng tuyển vào trong đó. Tuy nhiên, không được để lộ tên gia tộc ra ngoài, rõ chưa".

"Rõ, thưa cha" Phi Dương, Phi Húc cùng Phi Tuyết đồng thời trả lời dõng dạc.

Nghe xong, Phi Chiến trực tiếp nói với ba đứa con của mình: "Ở nhà nốt đêm này, mai trực tiếp khởi hành ngay. Ta chỉ nói như vậy thôi, các ngươi lui xuống."

...

Khi ba người vừa lui xuống, Hải Bá tiến lại cạnh Phi Chiến nói: "Gia chủ, đại họa của gia tộc chúng ta, có khả năng sẽ ập đến sớm, lão hủ cũng đã tính toán, thời gian cũng chỉ còn lại 5 năm mà thôi."

Phi Chiến u sầu nói: "Ta cũng chỉ có thể hy vọng bọn trẻ có thể trưởng thành kịp thời điểm đó mà thôi."

Phi Dương đi xuống lúc, lòng hắn liền cảm thấy điều này không ổn chút nào. nhưng giờ hắn quá yếu, có hắn cũng chả thể làm được bất cứ điều gì cả.

Trước mặt về phòng, hắn vẫn là kiểm tra máy kia trước khi ra khỏi nhà. Sau khi ngổi ngay ngắn lên giường, hắn liền bật tấm bảng lên.

Tên: Phi Dương

Cảnh Giới: Võ Linh Sơ Kỳ

Lực chiến: 200

Thiên Phú: tinh thần (yếu)

Công pháp: không

Thần thông: không

Thư viện: Song Đấu Cực Quyền, Thôn Phệ Lực Lượng, Thiên Nhãn Tăng Phúc, Hư Không Ẩn Sát Thuật.

Khi nhìn vào những thứ này, hắn không quan tâm cho lắm, hắn chỉ chú ý nhất là cái thư viện mà thôi. Sau khi hắn nhìn vào công pháp, hắn thấy rất sốc. Mẹ nó tất cả đều là vũ trụ công pháp. Tuy không hiểu đẳng cấp gì nhưng nghe đến cái từ vũ trụ ở kiếp trước đã không phải tầm thường rồi.

Song đấu cực quyền Vũ Trụ cấp: tích tụ linh lực ở mi tâm bàn tay có thể tích trữ mọi lúc (có giới hạn) bộc phát uy lực cực lớn tạo thành tổn thương cho kẻ địch. Có thể sử dụng liên tục. Đặc điểm: bạo kích linh lực áp xúc ở lòng bàn tay chỉ sử dụng 1 lần tăng x2 sát thương và cần 1 ngày hồi lại. Tăng phúc tùy theo cảnh giới.

Thôn phệ lực lượng [ Vũ Trụ cấp]: (3 tầng) cho phép khi chém giết địch nhân chuyển đổi 3 thành sức mạnh và cảm ngộ kẻ đó sang mình. Đối với loài khác (trừ loài không có linh trí) tác dụng giảm một nửa. Thăng cấp cần đại lượng chém giết. Tối đa tầng 3 hấp thu 5 thành sức mạnh. Uy lực có thể giảm do hệ thống đo lường trạng thái người chơi.

Thiên nhãn tăng phúc[ Vũ Trụ cấp]: chức năng quét mã của sách chỉ cần học chú ngữ để sách quét. Không ngôn ngữ gì không hiểu, không trận pháp nào không rõ kết cấu, không cái gì không xem thấu.

Hư Không Ẩn Sát Thuật[ vũ trụ cấp ]: (??? Tầng): Cho phép kí chủ len lỏi vào không gian trong hư không để trốn và đồng thời để ám sát. Lưu ý không dịch chuyển được tại chỗ, chỉ chui vào 10 phút phải bay ra ngay không thì không gian sẽ sụp đổ. Còn nữa khi chui ra thì tất nhiên cũng chui lại vào được nhưng cũng sẽ tốn 10 phút hồi sức. Tăng khả năng cảm nhận, tăng tốc độ di chuyển.

Xem xong, hắn liền đã rõ ràng và những gì hắn phải làm bây giờ. Hắn cần chọn một nơi để thực hiện đại lượng chém giết trước. Suy nghĩ hồi lâu, hắn quyết định sẽ chọn một quả núi để rèn luyện.

Sáng sớm, hắn nói lời chia tay với cha xong, anh quyết định ẩn giấu đi huấn luyện. Hắn chọn một bộ đồ, một thanh kiếm, một con ngựa tốt lên đường. Còn về anh em của hắn, họ đã rời đi từ sáng sớm rồi.

P / s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 3: Nham Hiểm

Núi Thiên Thu

Trong khu rừng rậm rạp, có một người thanh niên trẻ đang liên tục ra quyền, mồ hôi hắn chảy ròng ra. Mỗi bước tiến lên, hắn lại một quyền đánh ra.

"Phanh"

Trước mỗi nắm quyền của hắn, đều có một ngọn lửa xanh đang bốc cháy. Khi hắn đánh lên cái cây đại thụ chọc trời trước mặt lúc.

Ta chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn phát ra. Cây đại thụ khổng lồ từ đó bị đánh xuyên qua, để lại một lỗ lõm rộng trên thân cây. Nghiêng ngả một chút, cái cây liền đổ sụp xuống.

Vèo vèo vèo

Thanh niên liên tục du tẩu trong rừng, mỗi nơi đi qua lại nổ to một tiếng, kèm theo lại một cái đại thụ đổ sụp xuống. Liên tiếp nhưng vụ nổ lớn trôi qua, không ngừng luyện tập công pháp "Song Đấu Cực Quyền", để hắn, Phi Dương cảm thấy vô cùng thoải mái, mỗi lần tung quyền sức mạnh liền tăng gấp bội.

Liên tục mấy tháng trời đi săn, cuối cùng hắn đã đột phá Võ Linh Trung Kì, dù kể cả là Võ Linh Hậu Kỳ cũng không phải là đối thủ của hắn.

Hắn dừng lại thét dài một tiếng đầy hứng khởi và hào hứng. Trước khi rời khỏi gia đình, hắn đã chọn cho mình một ngọn núi để luyện tập. Đến hiện tại, căn cơ của hắn bây giờ đã ổn định, thực lực đã đầy đủ, hắn không cần phải né tránh trên núi nữa.

Đột nhiên một tiếng rên vang lên trong bụi rậm. Phi Dương nhẹ nhàng quay đầu nhìn phía sau bụi cỏ. Liền là một con xài lang báo nhảy vọt từ bụi cây bay ra.

Cái này một con yêu thú dài tầm 5-6 mét thân thể tráng kiện phải to gấp đôi hắn. Một đôi nanh dài tự như báo tuyết thời tiền sử vậy. Một con xài lang báo tương đương với võ linh hậu kỳ, thuộc loại mạnh nhất trên núi.

Lúc trước mới tới đây, gặp con này là Phi Dương liền phải chạy trối chết. Nhưng giờ thì khác, nó không phải đối thủ của hắn.

Thân ảnh của hắn liền lóe lên tiến tới trước xài lang báo tung ra một quyền. "Song Đấu Cực Quyền" xuất chiêu đánh thẳng vào người con báo.

Oanh!

"Ngao"Con báo hét thảm một tiếng rồi bị đánh bay về sau tới 5m đụng đổ một cái cây đại thụ. Phải biết, tu vi hắn dù mới Võ Linh Trung Kỳ nhưng khi dùng song đấu cực quyền thì dù Võ Linh Hậu Kỳ cũng chết ngay tại chỗ chứ không như xài lang báo nhờ nhục thân vững chắc mà chỉ đụng cái cây như thế này.

Tuy nhiên bị bất ngờ phản kích nhưng lại không gây nhiều thương tổn cho con báo này, nó bật dậy ngay tại chỗ, nhảy vồ lên muốn xé xác Phi Dương.

Phi Dương đang cùng xài lang báo đối chiến thời điểm này, thì ở phương xa đã có âm thanh vọng tới: "Nhanh lên, ta nghe thấy tiếng kêu của nó"

Tiếng cầm vũ khí cùng tiếng bước chân di chuyển từ xa liên tục tiếp cận chỗ của Phi Dương.

Biết sắp có người can thiệp, Phi Dương gồng mình lên đánh mạnh một quyền, con báo liền hét thảm một tiếng. Lùi về phía sau vài mét, con báo đã bắt đầu suy yếu, tuy hai bên cân bằng nhưng ngọn lửa màu xanh của "Song Đấu Cực Quyền" đã giúp hắn chiếm ưu thế. Hắn có thể nhận thấy thể nội của con báo này đang bị thiêu đốt.

Cảm thấy không ổn, con xài lang báo liền xoay mình chạy thật nhanh, ý định bỏ trốn, nó không muốn chết. Nhưng Phi Dương sẽ để nó đi sao, ẩn sát thuật thôi động đến tận cùng, chỉ vài hơi thở liền đã tới sau lưng nó, đánh ra một quyền.

Phanh!

"Ngao"Con báo rú lên thảm thiết, toàn thân bị đánh thẳng xuống tạo thành một cái hố nhỏ. Phi Dương cười tủm tỉm nói"Ha ha, một con súc sinh mà đòi chạy thoát khỏi tay ta sao, nằm mơ." Nói xong, hắn rút ra trường kiếm trên lưng cắm vào cổ họng con báo. Cảm nhận đại lượng sức mạnh nhờ công pháp" thôn phệ lực lượng" truyền vào người hắn phi thường thoải mái.

Hắn đang định đi tu luyện tiếp, bất chợt hắn nhớ lại tiếng bước chân lúc nãy. Cảm nhận được khí tức hai người đó hắn ngảnh mặt lại. Một đoản kiếm liền từ bụi cỏ bay đến trước mặt hắn.

"Keng"

Hắn nhanh tay cầm đoản kiếm trên tay của mình đỡ lại. Xào xạc một tiếng, lập tức có hai người thanh niên từ bụi cỏ đi ra. Cả hai đều mang trên người cẩm phục nho nhã sạch sẽ, nổi bật là chiếc huy hiệu ở ngực phải chắc là của thế lực nào đó.

"Ồ"

Khi nhìn thấy xác chết con xài lang báo nằm đấy, Triệu Thanh hơi bất ngờ, rồi vẻ mặt kinh hỉ nhìn thi thể con thú với ánh mắt ham muốn.

"Triệu Thanh, đó là thi thể xài lang báo?" Tống Húc nói bên cạnh.

Xài lang báo là hung thú khá hiếm nếu mang về tông môn chắc chắn sẽ có được nhiều điểm cống hiến. Đủ tiền để bọn hắn mua sắm đồ vật một phen, còn Phi Dương đứng đấy thì họ trực tiếp bỏ qua, tiểu tử nhìn tu vi liền là Võ Linh trung kỳ, có thể đánh thắng xài lang báo thì hẳn là ăn may đi. Nhưng qua một trận chiến chắc chắn đã tiêu hao, lấy đâu ra tư cách làm đối thủ của bọn họ đây. Thêm nữa, hai người bọn họ đều là Võ Linh hậu kỳ thì việc gì phải sợ một người cơ chứ.

Khi nghĩ vậy, Triệu Thanh nhìn thẳng về phía Phi Dương nói: "Tiểu tử, biết điều thì giao thi thể xài lang báo cho bọn ta, nếu không nghe, thì chếttt"

Triệu Thanh có nắm chắc đem tiểu tử này cầm xuống. Đồng thời, một bên Tống Húc thét lớn: "Nhanh lên giao ra, ta không có thời gian để dây dưa, nếu không biết thức thời thì ngươi sẽ phải lãnh hậu quả."

Phi Dương vui vẻ, thời gian dài giết thú đi qua thực vất vả, bởi hắn quá yếu nên không dám đi chém giết. Tâm tình hắn phi thường không tốt, đặc biệt "thôn phệ lực lượng" cần đại lượng chém giết đặc biệt là người. Năm tháng trời đi giết thú còn không bằng chém người, hắn còn đang lo lắng không có người gây sự với mình đây này, còn giờ thì tốt rồi.

Hắn mỉm cười nói: "Các vị, thật xin lỗi vì đã chậm trễ, tại hạ mang qua cho hai vị ngay bây giờ." Nói xong, hắn xách lên cái xác con thú đi đến trước mặt Triệu Thanh với nụ cười nham hiểm.

P / s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 4: Thủy Sơn Tông

Triệu Thanh đang quyết định muốn giết tiểu tử này nhưng nhân gia tự nhiên khúm núm như vậy, thật khiến hắn không giám động thủ.

Khi thi thể con báo được đưa tới trước mặt hắn. Đột nhiên, hắn có cảm giác bất an, báo động nguy hiểm trong lòng. Trong nháy mắt, một bàn tay bay ra từ bụng thi thể chui ra, kèm theo ngọn lửa xanh hỏa diễm đốt xuyên qua bụng nó đánh thẳng cái bụng Triệu Thanh. Ngạc nhiên trong khoảnh khắc, bàn tay kia đã đánh xuyên bụng hắn để lại một cái lỗ, máu tươi trào ra. Hét thảm một tiếng "Aaaaa", hắn ngã gục xuống đất, ánh mắt không cam lòng.

Làm thế nào nó sẽ đi nhanh như vậy!

Triệu Thanh không cam lòng, hắn chết quá oan a. Tống Húc bên cạnh hắn giật nảy mình lùi lại phía sau kêu khóc: "Triệu, triệu sư huynh. Ngươi, ngươi dám giết Triệu Sư Huynh"

Trong lúc Tống Húc hoảng loạn và không chú ý, Phi Dương cũng liền không cho hắn cơ hội. Thân ảnh Phi Dương lóe lên tới trước mặt Tống Húc thẳng một quyền đấm ra. Trong lúc không kịp chuẩn bị, Tống Húc vội vàng dơ tay lên đỡ.

"Song Đấu Cực Quyền"

Răng rắc!

Tống Húc liền bị chưởng lực của Phi Dương đánh bay, một bên xương tay vỡ vụn. Bị đâm vào một gốc đại thụ, sắc mặt Tống Húc sợ hãi. Tại sao có thể như vậy, chỉ ăn một đòn hắn đã gãy tay, làm sao có thể chênh lệch nhiều như vậy. Nhìn thấy nguy cơ tử vong, Tống Húc không ngần ngại quay đầu lại, chạy nhanh hết mức để đào thoát.

Thấy địch bỏ chạy, Phi Dương không ngần ngại bật hết hỏa lực đuổi theo. Đã là của Phi Dương con mồi, muốn chạy thoát ư, nằm mơ. Thấy thân ảnh Phi Dương tiếp cận, Tống Húc liền đã hoảng rồi, đuổi cũng quá nhanh đi.

Quá sợ hãi, Tống Húc liền lấy ra thạch truyền âm: "Tống đại ca, cứu đệ, tống đại ca nhanh lên, đệ chết mất". Hắn hò hét trong tuyệt vọng lúc, thân ảnh Phi Dương liền đã tiếp cận hắn, "Song Đấu Cực Quyền" thi triển mà ra, đánh thẳng vào lưng hắn.

"Aaaaa "

Một quyền rơi xuống, Tống Húc liền hét lên đau đớn, không kiềm chế nổi phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể rủ xuống, rơi mạnh từ trên cao xuống đất. Nắm lấy cơ hội Phi Dương xông ngay vào trước mặt Tống Húc đánh ra một quyền.

"Oanh"

Dưới quyền này, Tống Húc cảm nhận được sự đe dọa, nguy cơ tử vong ập đến, hắn thét lớn,nhanh chóng phát động ra toàn bộ sức mạnh còn lại của mình đánh ra một quyền, đồng thời hắn hét lên:

"Tha".

Nhưng trả lời hắn là Phi Dương ánh mắt lạnh lùng, một chưởng đập tới ngay. Song chưởng va chạm lúc, cả hai liền bị bắn ngược ra mấy mét. Phi Dương đụng gãy một cái cây, thương nhẹ, nhưng là Tống Húc đã xương cốt vỡ vụn, nằm đấy thoi thóp rồi.

Giao thủ nãy giờ, Phi Dương mới chỉ tốn có hai thành thực lực mà thôi, kể ra là quá nhẹ nhõm đi. Đứng bật dậy, phủi phủi quần áo một cái, Phi Dương liền cầm lên đoản kiếm đi tới trước mặt Tống Húc.

Tống Húc sợ hãi, dập đầu xuống cầu xin: "Đừng giết ta, ngươi đừng giết ta, cha ta là trưởng lão Thủy Sơn Tông, ngươi muốn gì ta cũng có thể cho ngươi."

Phi Dương nhe răng nói: "Vậy thì ta lại muốn mệnh của ngươi đâu."

Tống Húc khóc rống kêu rên: "Đừng". Nhưng hắn vừa kêu, thanh kiếm của Phi Dương đã đâm xuyên đầu hắn, máu tươi chảy ra, nhìn thấy ít óc.

Quan điểm của Phi Dương rất đơn giản, một khi đã đắc tội người ta, thì phải giết, thả hổ về rừng liền là không tốt. Giết Tống Húc xong, Phi Dương liền cảm thấy thể nội bành trướng, hắn cười dài, đây là dấu hiệu của đột phá a.

"Ta đã đột phá, võ linh hậu kỳ a, nhân sinh thật là tươi sáng hahha"

" Bất quá, tên đó dùng truyền tin thạch để lộ vị trí ở đây, ta sẽ đợi lũ giải cứu đến rồi thủ tiêu một thể".

...

Một bìa rừng nào đó.Trên mảnh đất trống có ba nam và hai nữ. Mỗi người đều cầm một con thú, hiển nhiên là mới đi săn về. Có thể thấy rõ rằng mỗi người trong số họ đều mang một huy hiệu tương tự, như một biểu tượng của tông môn nào đó.

Tống Kiệt hô lên: "Chúng ta đã đợi một giờ rồi, tại sao họ chưa quay lại?"

Lâm Chu nói: "Họ đi săn kiểu gì mà lâu quá vậy?"

Nhu Lan thắc mắc "Không phải là họ lạc đường rồi đi chứ, có thể lắm".

Tống Kiệt trầm giọng nói: "Nhu muội nói vậy không phải, đệ đệ ta sao có thể quên đường được, hắn có phải lần đầu đi săn đâu".

Tống Kiệt là một thiên tài, hào quang tồn tại trong Thủy Sơn Tông. Là con trai của đại trưởng lão Tống Ngụy, uy tín cùng danh vọng nổi trội khắp toàn bộ khu vực này.

Thiên Tuyết chỉ chỉ viên thạch đeo bên hông Tống Kiệt nói: "Tống Kiệt, thạch truyền tin của ngươi sáng lên kìa."

Thiên Tuyết là con gái của tông chủ Thủy Sơn Tông. Dáng người vô cùng xinh đẹp, yểu điệu và duyên dáng. Được Thiên Sơn ương chiều từ bé, hoành hành bá đạo, không ai là không nghe lời nàng. Buổi săn là này cũng là do nàng chủ trì mục đích để kết giao với những huynh đệ con em của trưởng lão, tuyệt đối không nên xảy ra chuyện được.

Tống Kiệt vừa nghe được tin từ viên thạch lập tức rống lên: "Không xong, Tống đệ đệ xảy ra chuyện rồi. Tống Chấp sự mau cùng ta đi cứu bọn họ."

Tống kiệt phi thường nổi giận. Từ khi lúc sinh ra hắn chỉ có một người đệ đệ duy nhất, hắn vô cùng thương yêu đệ đệ mình. Nếu đệ đệ xảy ra chuyện gì, hắn nhất định phải giết kẻ đó.

Tống chấp sự tức giận, mặt đỏ hầm hầm: "Đi, để ta xem kẻ nào dám đả thương đệ tử Tông ta." Tống chấp sự trong lòng nổi giận, hắn được trưởng lão phái đi trông coi lũ trẻ, nếu xảy ra chuyện thật, hậu quả cũng không phải hắn có thể gánh được, hắn không dám nghĩ.

Vì vậy, nhóm người dựa trên tọa độ của viên thạch, cấp tốc di chuyển thật nhanh phóng vào rừng.

...

Trên bờ cạnh hai cái xác chết, Phi Dương ngồi khoanh chân trên mỏm đá gần đấy. Hắn đang mở bảng ra để kiểm tra các thuộc tính hiện tại của mình.
Tên: Phi Dương

Cảnh giới: Võ Linh Hậu Kỳ

Lực chiến: 350

Thiên Phú: tinh thần ( kém)

Thần Thông: không

Công pháp: Song đấu cực quyền( tầng 1) x2 sát thương + x2 bạo kích, Thôn phệ lực lượng ( 3 thành), thiên nhãn tăng phúc ( hoàn thành), Hư không ẩn sát thuật (tầng 1)

Thư viện: trống

Thời khắc này dù vui, hắn cũng vô cùng cảnh giác. Hắn quyết định đào một cái hố để lấp mình lại chứ thằng nào ngu đi đánh trực diện đâu. Không do dự, đào xong hố hắn nhảy vào ngay. Tuy nhiên, hắn cũng tính trước sẽ gặp cao thủ nhưng là cường giả nếu không liều mình thì hắn mãi là kẻ yếu mà thôi.

Thời gian, từng phút trôi qua. Phi Dương cảm thấy quái lạ, tại sao chưa có kẻ nào tới chẳng nhẽ cái truyền tin lúc nãy bị hỏng.

Hắn thở dài, số đen quá ha.

"Cạnh"

Một tiếng vang thâm thúy bên tai. Hắn không hốt hoảng mắt nhìn qua cái lỗ đất soi mói xung quanh.

Đó là một nhóm người đang đi tới đây. Người cầm đầu tuổi tác trung niên tầm 30-40 gì gì đó. Hiển nhiên là Tống chấp sự Tống Nam, sắc mặt âm trầm. Theo sau hắn là đoàn thanh niên nam nữ, từ từ theo sau.

Lần này, Tống Nam đi theo bảo hộ lũ trẻ. Đồng thời khi nhìn thấy hai cái thi thể hắn vô cùng phẫn nộ. Có người dám ở địa bàn của Thủy Sơn tông động thủ giết môn đồ, thật không biết sống chết. Loại này vũ nhục cần phải hoàn trả lại gấp trăm lần.

Một bên khác, Phi Tuyết cùng Tống kiệt cũng hết sức khó chịu. Bọn hắn chỉ đến trễ một lát. Quan trọng hơn là với thân phận của bọn hắn, không nên xảy ra sự cố này mới phải.

"Không tốt"

Nhìn thấy những người kia Phi Dương cũng không có gì để ý. Nhưng mấu chốt là khí tức của người trung niên kia cho hắn cảm giác cực kỳ không ổn. Đó là Võ Vương sơ kỳ.

"Hừ, con chuột nhắt không muốn trốn."

Bành!

Tống Nam nện xuống mặt đất, chỉ thấy tại đó một hố khá sâu, Phi Dương đã cẩn thận nhanh chân vọt ra kịp thời.

Hắn biết rõ mình không trốn được, vì đơn giản lúc xem sách của gia tộc, khi một võ giả đột phá võ vương sẽ có cảm ứng với không khí xung quanh vô cùng tốt dù chốn cũng không được chỉ có thể dùng huyễn thuật. Kèm theo luồng linh khí đậm đặc có thể dễ dàng nhận ra, kẻ địch mới đột phá nên linh khí không đậm lắm.

"Nhóc con trốn kĩ đấy nhỉ." Tống Nam mang theo con mắt băng lạnh nhìn hắn như nhìn một người chết.

P/s: Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Chương 5: Kịch Chiến

Tống Nam cười gằn một tiếng, hắn có nắm chắc giết được tiểu tử này ngay lập tức. Hắn dơ bàn tay mình lên, hội tụ linh lực xoay quanh, đập thẳng xuống thân ảnh Phi Dương, hô lớn:

"Tiêu Khiển Quyền"

Đây Là một môn võ phổ biến của đệ tử Thủy Sơn Tông hay dùng. Như cái tên, nó tiêu khiển nguồn linh lực lại hội tụ thành vòng xoáy xé gió dùng để xoắn nát đối phương. Đột nhiên, lông mày Tống Nam nhíu lại, hắn cảm thấy mình đánh vào một lớp vỏ cứng.

Phi Dương là kẻ Vô cùng cận thận, Hắn thường xuyên trong rừng luyện tập nên thời gian rảnh hắn thường luyện chế nhiều vật hộ thân chống chết, trước giao chiến hắn đã khoác lên mình một đầu da cá xấu kèm mấy quả bắn gai hộ thể.

Ầm!

Nổ tung một tiếng, vỏ cá xấu tan thành mảnh vụn tung tóe. Trong khói bụi mù mịt, thân ảnh Phi Dương nhanh chóng xuất hiện ném ra mấy quả gai nổ thẳng về phía Tống Nam.

Bùm!

Mấy quả bóng gai phát nổ đến, đại lượng gai nhọn nhằm thẳng phía Tống Nam bắn đến, nhiều như lông nhím, hơn nữa mỗi cái đều được tẩm độc. Hốt hoảng lúc, Tống Nam vội vàng huy động toàn bộ linh lực bản thân hợp lại thành một chiếc thuẫn ngăn chặn số gai bắn tới.

Tận dụng thời cơ trời cho này, Phi Dương không do dự tiến tới trước mặt Tống Nam, giải phóng "Song Đấu Cực Quyền" mà ra. Một quyền như bài sơn hải đảo ngập tràn tới bao phủ Tống Nam lại.

"Bạo Kích" Gấp bốn sát thương.

Quyền ảnh vừa xuất hiện, liền để Tống Nam cảm thấy bất ổn, mất hết dũng khí đón đỡ. Đánh xuống chân khí hộ thể hắn, hắn liền không kiểm soát nổi đến chân khí bản thân được nữa, quyền ảnh cứ thế đánh xuyên qua, đụng thẳng người hắn.

Ầm!

Cả người Tống Nam liền lập tức bị đánh bay mấy trăm mét thành một đường thẳng trên đại địa. Miệng hắn thì cứ liên tục chửi rủa: "Chết tiệt, giun dế ngươi dám làm trọng thương ta" "Cứ đợi đấy, ta sẽ quay lại giết ngươi".

Aaaaa

Tiếng hét thảm của tên này xa dần nhỏ dần rồi chả còn động tĩnh gì nữa. Phi Dương cũng rõ ràng, tên đó chắc chắn sẽ không chết, chỉ là trọng thương, bị đánh đi xa, khả năng cao là sẽ quay về chỗ này sớm thôi. Giữa các cảnh giới với nhau chính là sự khác biệt về chất khó lòng thay đổi, vì vậy vượt cấp bọn mạnh hơn mình khá khó, đặc biệt tình trạng Phi Dương chưa đủ tiêu chuẩn để vượt cấp.

Tận dụng thời gian, Phi Dương lạnh lùng lao về phía Tống Kiệt đám người. Bị con mắt Phi Dương quét tới, Thiên Tuyết rùng mình. Khi nàng nhìn thấy Tống Nam bị đánh bay thì nàng đã run rồi, không còn tinh thần mà chiến đấu nữa. Nàng vội vã tiến lên và nói: "Huynh đài, có gì từ từ nói, đừng nóng vội?"

Phi Dương nở một nụ cười dịu dàng: "Xin lỗi, cô nương, tại hạ thật cũng không muốn vậy a."

"Công tử bình tĩnh, đừng, đừng động thủ." Thiên Tuyết vội vàng hoảng hốt lùi về sau.

Phi Dương nhẹ răng ra cười, thân ảnh thoắt cái đã bay thẳng tới trước mắt nàng. Hắn không phải thánh mẫu, cũng không phải kẻ nhân từ. Kiếp trước cũng vì nhân từ mà hắn bị vùi dập. Bất quá, đối với kẻ muốn giết mình hắn sẽ không lưu thủ. Chưa kịp phản ứng, Thiên Tuyết đã nhìn thấy cú đánh rọi vào người mình.

Oong!

Phi Dương nhận ra mình đánh trượt, thấy cái ngọc vỡ ra ở cổ nàng hắn rõ ràng ngay đó là bảo vật phòng thân. Bất quả lực đẩy đã khiến nàng văng ra một đoạn mấy mét. Khốn khiếp

Tống kiệt thấy vậy vội vàng nhảy ra đỡ Thiên Tuyết. Hắn không để Thiên Tuyết xảy ra chuyện được, lửa giận của tông chủ không phải dễ trêu.

Phi Dương đứng tại chỗ, hắn phát hiện tên trung niên kia sắp trở lại. Không thể chờ thêm, hắn xoay người lao thẳng về đôi nam nữ còn lại, đánh ra hai quyền.

Phải biết hắn bây giờ là võ linh hậu kỳ cộng thêm song đấu cực quyền cùng giai hắn hầu như vô địch. Hai đôi nam nữ cũng bất quá võ linh hậu kỳ, nhưng lại chênh lệch quá nhiều, căn bản không lực hoàn thủ.

Dưới song quyền của hắn, hai người hét thảm một tiếng, ngạnh sinh sinh bị đánh nổ đầu, máu vẩy trời cao. Lúc này, không do dự, Phi Dương vội vàng xoay người lại. Hai chân toàn lực giẫm một cái "phanh" bay thẳng về phía trước bỏ trốn.

"Đáng chết"

"Tống Kiệt, ngươi ở lại chăm sóc Thiên Tuyết đi."

Tống Nam về lại chỗ cũ không do dự tiến về phía Phi Dương đang chạy trốn. Lần này, hắn thật sự mất mặt để một tên võ linh đùa bỡn, không thể nghĩ về tông môn hắn hạ tràng sẽ ra sao. Hắn thật sự sợ, sợ lắm, hắn nhất định phải giết tiểu tử này.

Phi Dương cũng không phải thằng ngu hắn có nắm chắc chạy trốn. Không chậm trễ hắn tung thêm mấy quả bom khói tự chế bên hông ra để cản đường. Mỗi 3 phút hắn ném 1 trái.

Tống Nam đuổi theo Phi Dương ngày một xa, vì cái địa hình rừng này hắn không quen thuộc bằng Phi Dương cộng thêm bom khói liên tục rơi xuống khiến hắn mất phương hướng dần.

Khói bay khắp nơi, sau khi tổn hao 25 trái bom khói, Phi Dương không còn cảm thấy Tống Nam khí tức nữa. Để an tâm hắn vừa rải thêm mấy quả vừa chạy vừa ném.
Ở trong làn khói Tống Nam đã mất dấu Phi Dương, hắn điên cuồng tìm kiếm thân ảnh kia, đáng tiếc là hắn vẫn không thấy. Tống Nam ngửa cổ lên rống to.

"Chó chết, Aaaaa"

Nơi xa, Sau khi đánh giết xong, Phi Dương cảm thấy vô cùng thoải mái, hắn có cảm giác mình chỉ cần chém thêm vài đứa nữa là lên đỉnh phong. Tiếc là hắn không đủ cơ ăn lại, hắn có ý định phải xuống núi một chuyến, tiện thể nghiên cứu cái Thủy Sơn tông kia xem sao.

Bất quá, hắn không nghĩ đến mình giết nhầm có vài người lại đúng con cái của tông môn cự đầu xà vùng này.

...

Thủy Sơn tông, đại sảnh.

Một lão giả đang ngồi uống trà ở giữa đại điện. Phía dưới chính là Tống Nam, Tống Kiệt cùng Thiên Tuyết ba người. Vừa nghe xong, thần sắc hắn cứng lại.

Một vết nứt bỗng nhiên xuất hiện trên chén trà.

Bành.

Chén trà vỡ ra, bắn tung tóe. Thiên Sơn quát lớn: "Hỗn trướng, phế vật có mỗi mấy đứa đệ tử không bảo vệ được, hành quyết hắn cho ta.."

"Tông chủ, xin tha mạng a" Tống Nam cuống quýt quỳ xuống. Kỳ thật hắn chỉ là họ hàng xa của Tống trưởng lão được may mắn lên làm chức vụ này thôi, hắn rất sợ nguy cơ mình phải chết ở đây.

Dưới trướng tông chủ hai vị trưởng lão đồng thời rống to:

"Tại Ngươi mà nhi tử ta chết, ngươi phải đền mạng"

"Kẻ vô năng như ngươi cần phải chết, không nên giữ lại."

Thiên Sơn tông chủ gằn một tiếng: "Lời ta nói sẽ không rút lại". Âm thanh vừa rơi xuống lúc, vài tên chấp pháp đột nhiên lao gia kéo Tống chấp sự xuống. Bên ngoài liền xuất hiện một tiếng hét thảm như chọc tiết lợn, rồi im bặt liền. Thiên Sơn quay sang nhìn Tống đại trưởng lão nói: "Ta xử lý vậy không có dị nghị gì chứ Tống trưởng lão?".

Tống đại trưởng lão lạnh lùng nói: "Lời tông chủ lão hủ không có ý kiến, bất quá đứa con thứ hai của ta chết oan ngài cần bắt được hung thủ ngay cho ta". Hắn là kẻ có tu vi cao thứ hai trong tông chỉ sau tông chủ, đứa con thứ hai của hắn chết rồi hắn không thể để yên.

Thiên Sơn liền dõng dạc nói: "Đã vậy chúng ta sẽ phong tỏa toàn khu vực không thể để cá lọt lưới, đồng thời phái mật thám đi tìm tiểu tử kia, các trưởng lão có ý gì không?"

"Rõ" các trưởng lão đồng thanh kêu lên, tông chủ bọn bắn rất có uy nghiêm nên không thể không nghe a.

P/s: Chúc đạo hữu đọc truyện vui vẻ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau