THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Vẽ họa đồ Quyên Nhi tủi phận

Bỗng Quyên Nhi lớn tiếng gọi:

- Lý huynh!

Lý Hàn Thu dừng bước quay lại hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Quyên Nhi hỏi lại:

- Chúng ta ở trong thạch động đã bao nhiêu ngày rồi nhỉ?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ trực phiên cuối cùng mà nay đã hết lần thứ ba. Thế là mỗi người trực cả thảy chín ngày rồi. Vậy 3 lần 9 là 27 ngày.

Quyên Nhi hỏi:

- Lý huynh học kiếm thuật của gia gia tiểu muội đã thành tựu được mấy thành rồi?

Lý Hàn Thu đáp:

- Kiếm pháp của lệnh tổ lúc mới học cũng bình thường thôi chẳng có chi kỳ lạ, nhưng càng vào sâu càng thấy nó kỳ ảo bát ngát biến hóa khôn lường.

Lý Hàn Thu chợt nhớ tới Quyên Nhi, chàng không hiểu nàng học môn võ công gì, nhưng đoán rằng nàng đã là người thân duy nhất của Du Bạch Phong thì dĩ nhiên lão truyền thụ cho nàng môn nào lợi hại nhất.

Chàng liền hỏi:

- Cô nương học võ công gì?

Quyên Nhi lắc đầu đáp:

- Tiểu muội chưa học võ công.

Lý Hàn Thu kinh ngạc hỏi lại:

- Sao? Lệnh tổ không truyền dạy võ công cho cô nương ư?

Quyên Nhi gật đầu:

- Không!

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cô nương chưa học võ công thế thì ngồi trong thạch thất mà ngơ ngẩn xuất thần hay sao?

Quyên Nhi đáp:

- Không phải thế! Gia gia đưa cho tiểu muội một bức họa để tiểu muội học vẽ. Hỡi ơi! Ðứng trước hoàn cảnh nguy biến này thì còn học vẽ thế nào được?

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Vẽ cái gì?

Quyên Nhi đáp:

- Những bức vẽ rất cổ quái dường như là tranh Bách Phật Ðồ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Chắc lệnh tổ phải nói rõ đầu đuôi cho cô nương nghe chứ?

Quyên Nhi lắc đầu đáp:

- Không có! Gia gia lấy ra một bức họa rồi bảo tiểu muội coi đó mà vẽ. Vẽ càng giống càng hay. Gia gia lại đốc thúc tiểu muội rất nghiêm ngặt không được chểnh mảng.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cô nương có vẽ được không?

Quyên Nhi đáp:

- Vẽ khó quá! Tiểu muội vẽ muội vẽ mười mấy ngày mà chưa được một nửa.

Lý Hàn Thu trong lòng rất lấy làm kỳ. Chàng trầm ngâm một chút rồi hỏi:

- Có phải bức họa kia không?

Quyên Nhi đáp:

- Phải đó! Tiểu muội coi mười mấy ngày mà không ra được chỗ nào khác nhau.

Lý Hàn Thu nói:

- Tại hạ nghĩ không ra. Theo lẽ thì lúc này chắc lệnh tổ không thể cao hứng mà bảo cô họa đồ chơi.

Quyên Nhi nói:

- Nhưng tiểu muội ngày nào cũng ngồi vẽ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cô nương đã hỏi qua lệnh tổ bao giờ chưa?

Quyên Nhi đáp:

- Tiểu muội hỏi qua rồi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vậy lệnh tổ bảo sao?

Quyên Nhi khẽ thở dài đáp:

- Gia gia chỉ giục tiểu muội vẽ đi mà không chịu nói rõ là vẽ để làm gì.

Lý Hàn Thu nói:

- Chỗ dụng tâm của lão tiền bối quá sâu xa, chúng ta không biết đâu mà lường được.

Quyên Nhi hỏi:

- Học hội họa có liên quan gì đế võ công đâu?

Nàng cười mát rồi nói tiếp:

- Gia gia lại là người thân duy nhất trên trần đời của tiểu muội. Tiểu muội nghĩ rằng dĩ nhiên gia gia không có ý làm hại tiểu muội, lão nhân gia bảo mình vẽ tất là có chỗ dụng tâm.

Lý Hàn Thu nói:

- Cô nương nói đúng đó!

Quyên Nhi vẫy tay nói:

- Công tử nên về luyện kiếm đi.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Mình có lưu lại đây cũng chẳng tài nào giải quyết mối nghi ngờ cho nàng. Chàng liền chắp tay nói:

- Phải rồi! Du lão tiền bối bảo tại hạ phải luyện kiếm gấp rút.

Ðoạn chàng trở gót vào trong thạch thất.

Thời gian lặng lẽ trôi, chớp mắt lại qua nửa tháng nữa.

Dưới sự đốc thúc nghiêm ngặt của Du Bạch Phong, chưởng pháp của Lôi Phi và kiếm pháp Lý Hàn Thu tiến bộ rất khả quan.

Một hôm Lý Hàn Thu vừa luyện kiếm xong, đột nhiên nghe tiếng Quyên Nhi gọi vọng vào:

- Lý huynh! Gia tổ mời Lý huynh ra đó.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Kiếm pháp này ta chưa thuộc làu, mấy chiêu tinh diệu biến hóa chưa hoàn toàn nhập tâm.

Nếu được chừng bảy ngày nữa...

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì Lôi Phi đã lên tiếng:

- Lý huynh đệ! Du lão tiền bối kêu chúng ta đó!

Lý Hàn Thu hỏi Quyên Nhi:

- Quyên cô nương biết có việc gì không?

Quyên Nhi vẻ mặt nghiêm trang đáp:

- Tiểu muội không biết. Gia gia chỉ bảo tiểu muội đi mời hai vị.

Lý Hàn Thu có tiên cảm là một việc nghiêm trọng. Chàng gật đầu cất bước đi trước.

Ba người ra đến căn thạch thất của Du Bạch Phong thì thấy lão đang ngồi xếp bằng, vận khí điều dưỡng.

Ba người không dám kinh động, ngồi cả xuống phía trước lão.

Trong khoảng thời gian ăn xong một bữa cơm, Du Bạch Phong từ từ mở mắt ra thấy ba người ngồi đó liền gật đầu nói:

- Các vị học võ công thế nào?

Lý Hàn Thu chú ý kỹ thì thấy Du Bạch Phong ra chiều mỏi mệt tựa hồ vừa trải qua một trận ác đấu, thể lực chưa hoàn toàn hồi phục.

Lôi Phi đưa mắt ngó Lý Hàn Thu rồi đáp:

- Chưởng pháp của lão tiền bối cực kỳ cao thâm huyền diệu mà vãn bối tư chất ngu muội nên tuy được lão tiền bối ra công chỉ giáo mà chưa học được hoàn toàn.

Du Bạch Phong khẽ gật đầu rồi đưa mục quang ngó qua Lý Hàn Thu hỏi:

- Còn Lý công tử! Kiếm pháp công tử luyện đến đâu rồi?

Lý Hàn Thu đáp:

- Vãn bối chưa thể lý hội được đến chỗ tinh yếu.

Du Bạch Phong nói:

- Những môn chưởng pháp và kiếm pháp của lão phu không phải học trong năm ba tháng đã đến chỗ thành tựu hoàn toàn được. Công tử khổ luyện một tháng thì sự thành tựu tạm đủ khiến cho lão phu thỏa mãn. Công tử cứ tiếp tục luyện đi rồi sẽ hiểu thấu được chỗ biến hóa kỳ diệu của nó. Chỉ sau một năm là các vị có thể đi tới chỗ tinh túy về những môn này. Hỡi ơi! Ðã được người thừa kế, dù lão phu có chết cũng chẳng còn chi đáng tiếc.

Lôi Phi nói:

- Lão tiền bối...

Du Bạch Phong lắc đầu không để Lôi Phi nói hết đã ngắt lời:

- Có câu chuyện này các vị phải nhớ cho kỹ.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu đồng thanh đáp:

- Bọn vãn bối xin kính cẩn tuân lời chỉ dạy của tiền bối.

Du Bạch Phong nói:

- Những môn chưởng kiếm mà lão phu truyền dạy là mong các vị kéo dài sinh mạng cho lão phu...

Lôi Phi gật đầu đáp:

- Bọn vãn bối cũng tự biết trách nhiệm nặng nề mà đạo nghĩa cao xa.

Du Bạch Phong cười mát nói:

- Lão phu sắp đi rồi nên đem tâm sự nói cho các vị hay.

Câu nói này nghe có vẻ bất tường, khiến ba người ngơ ngác nhìn nhau.

Quyên Nhi xao xuyến trong lòng vội hỏi:

- Gia gia định đi đâu?

Du Bạch Phong không trả lời, lão nói tiếp:

- Lão phu đã nghĩ lâu rồi mà không nghĩ ra Lục Chỉ Dật Sĩ là người thế nào.

Lôi Phi đáp:

- Trong võ lâm ít nghe ai nói đến Lục Chỉ Dật Sĩ, hoặc giả có người mạo danh.

Du Bạch Phong trầm một lúc rồi nói:

- Lão phu hoài nghi một người

Lôi Phi hỏi ngay:

- Có phải Ðàm Dược Sư không?

Du Bạch Phong đáp:

- Nếu trên thế gian quả có người này tất cũng một loạt với lão phu và Ðàm Dược Sư thì dù chưa thấy mặt cũng phải nghe tên, nhưng lão phu chưa từng nghe ai nói tới.

Lôi Phi nói:

- Vụ này thật có nhiều chỗ khả nghi!Du Bạch Phong nói:

- Lão phu suy tính lại thì chỉ có thể là Ðàm Dược Sư.

Quyên Nhi nói:

- Gia gia ơi! Tôn nữ đã có chỗ hiểu lầm Ðàm nhị gia mà thành xích mích. Gia gia không nên gia hại, hay hoài nghi lão...

Du Bạch Phong ngắt lời:

- Hài tử! Ngươi phải để tâm nhiều hơn...

Lão thở dài một tiếng rồi tiếp:

- Gia gia quan sát đã lâu thì tầm thước Lục Chỉ Dật Sĩ cũng tương đương như Ðàm nhị gia của ngươi.

Quyên Nhi hỏi:

- Ðàm nhị gia tầm thước trung bình. Trong thiên hạ có hàng ngàn hàng vạn người tầm vóc như y, sao gia gia lại khẳng định người đó là Ðàm nhị gia?

Du Bạch Phong đáp:

- Ta còn lưu tâm đến nét mặt Lục Chỉ Dật Sĩ. Tuy hắn không đeo mặt nạ nhưng da dẻ tỏ ra cứng ngắc. Ðó là vì lẽ dùng thuốc dịch dung.

Quyên Nhi đưa mắt nhìn gia gia ra chiều muốn nói lại thôi.

Du Bạch Phong thở dài nói:

- Ta cùng Ðàm Dược Sư là bạn kết giao đã lâu năm. Bề ngoài tình ý rất thâm hậu chẳng khác chân tay, nhưng ta nghĩ kỹ lại thì đối với y có chỗ vẫn chưa hiểu. Phải chăng cái đó đã chứng minh tâm cơ thâm trầm không thể lường được.

Quyên Nhi hỏi:

- Gia gia! Gia gia bị bệnh đã lâu năm, nếu Ðàm Dược Sư muốn sát hại gia gia thì sao không hạ thủ từ trước rồi.

Du Bạch Phong gật đầu đáp:

- Trong mấy chục năm thâm giao giữa chúng ta, y có rất nhiều cơ hội hại ta...

Quyên Nhi ngắt lời:

- Thế mà Ðàm nhị gia vẫn chưa hạ thủ là nghĩa làm sao?

Du Bạch Phong đáp:

- Gia gia cũng nghĩ rất nhiều về chuyện này, sau mới tìm ra một nguyên nhân...

Lý Hàn Thu hỏi ngay:

- Nguyên nhân gì?

Du Bạch Phong đáp:

- Võ công Ðàm Dược Sư rất cao thâm nhưng y không muốn tiết lộ ra ngoài. Lão phu ở cùng y mấy chục năm và đã cùng người động thủ, y thủy chung vẫn không chịu ra tay, nhưng lão phu biết y võ công tương đương với mình vì một lần hai người cùng đi dòng nước ngược chảy xiết phải thi triển thân pháp "Ðăng Bình Ðộ Thủy" để cùng vượt lên. Y và lão chỉ sai nhau nửa tất. Hỡi ơi! Chuyện đó đã xảy ra sau một trận mưa lũ rừng, nước chẩy mạnh quá nếu không vận động toàn lực thì khó lòng vượt qua được. Khi đó lão phu không hề lưu tâm, sau nghĩ ra mới biết ngoại trừ y đạo thông thần, võ công y không phải hạng tầm thường.

Lôi Phi gật đầu hỏi:

- Còn chỗ nào khả nghi nữa không?

Du Bạch Phong đáp:

- Lục Chỉ Dật Sĩ và Ðàm Dược Sư chưa từng có ngày nào đồng thời xuất hiện.

Lý Hàn Thu nói:

- Ðó cũng là một điều đáng ngờ.

Du Bạch Phong thở dài nói:

- Ðàm Dược Sư không gia hại lão phu là vì y muốn dùng lão phu để đối phó với hai người.

Quyên Nhi hỏi:

- Là những ai vậy?

Du Bạch Phong đáp:

- Một là ân sư của Lý công tử về môn Thất Tuyệt Ma Kiếm và một người nữa là Phong Kiếm với kiếm pháp Cuồng Phong Loạn Vũ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lão tiền bối đã từng động thủ với gia sư lần nào chưa?

Du Bạch Phong nói:

- Ðã trao đổi mấy chiêu kiếm. Lệnh sư nhường lão phu một chiêu.

Quyên Nhi hỏi:

- Gia gia đã động thủ với Phong Kiếm chưa?

Du Bạch Phong đáp:

- Kiếm thế của Phong Kiếm tuy mạnh như điên, so với lão phu còn kém một bậc.

Quyên Nhi hỏi:

- Những cái đó có liên quan gì với Ðàm Dược Sư?

Du Bạch Phong đáp:

- Phong Kiếm và Thất Tuyệt Ma Kiếm là những người mà y rất úy kỵ.

Quyên Nhi khẽ thở dài nói:

- Nghe lời lẽ của gia gia thì dường như gia gia đã khẳng định Ðàm nhị gia là Lục Chỉ Dật Sĩ rồi chăng?

Du Bạch Phong đáp:

- Ngoài Ðàm Dược Sư gia gia không nghĩ ra người nào khả nghi nữa.

Lão chuyển động mục quang ngó Quyên Nhi, Lôi Phi và Lý Hàn Thu rồi nói tiếp:

- Bất luận Ðàm Dược Sư có phải là Lục Chỉ Dật Sĩ hay không, thì hiện giờ việc khẩn yếu trước mắt là ba vị phải thừa kế toàn bộ võ công của lão phu.

Quyên Nhi nhăn nhó cười hỏi:

- Không hiểu hai vị này luyện tập thế nào?

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

- Cô này chỉ ngồi học vẽ một bức họa thì cái đó có liên quan gì đến võ công?

Lôi Phi đáp:

- Tại hạ tự ước lượng thì nhiều lắm mới học được tới năm thành về môn chưởng pháp của lão tiền bối.

Du Bạch Phong nói:

- Thế là khá lắm rồi! Lôi thế huynh chỉ cần nhớ lấy những biến hóa toàn bộ rồi ngày sau tiếp tục khổ luyện là tự nhiên có thể đi đến chỗ hoàn toàn.

Quyên Nhi nói:

- Còn có điều tôn nữ chưa hiểu muốn đưa ra hỏi gia gia.

Du Bạch Phong hỏi:

- Ðiều gì?

Quyên Nhi hỏi lại:

- Dường như tư chất của tôn nữ kém quá phải không?
Du Bạch Phong lắc đầu đáp:

- Không phải đâu! Tư chất của ngươi khá lắm chứ!

Quyên Nhi lại hỏi:

- Thế thì sao gia gia lại không truyền thụ võ công?

Du Bạch Phong tủm tỉm cười hỏi lại:

- Ta chẳng truyền cho ngươi là gì?

Quyên Nhi đáp:

- Lôi huynh tập chưởng, Lý huynh luyện kiếm. Còn tôn nữ mấy chục ngày trời ngồi mà học vẽ.

Du Bạch Phong hỏi:

- Ngươi không nhắc thì ta quên khuấy đi mất. Bức họa đó ngươi vẽ xong chưa?

Quyên Nhi đáp:

- Tôn nữ vẽ xong rồi.

Du Bạch Phong hỏi:

- Ngươi có cảm giác gì không?

Quyên Nhi lắc đầu đáp:

- Không! Bức vẽ đó Tôn nữ đã đem hết tâm lực, nhưng chưa rõ có đúng hay không?

Du Bạch Phong vẻ mặt nghiêm nghị hỏi:

- Quyên Nhi! Ngươi nghĩ kỹ lại coi. Bức họa đó có chỗ nào không đúng?

Quyên Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp:

- Tôn nữ không hiểu được.

Du Bạch Phong nói:

- Ðược rồi! Ngươi đem cả bản chánh và bản ngươi vẽ ra đây cho ta coi xem có chỗ nào bất đồng không.

Quyên Nhi đứng lên đi ra một lúc, nàng trở lại với hai tấm họa đồ.

Du Bạch Phong đón lấy, trải ra mặt đất nhìn kỹ hồi lâu rồi khen:

- Ngươi vẽ giống lắm!

Quyên Nhi chau mày hỏi:

- Giống lắm ư?

Du Bạch Phong cười xòa đáp:

- Nói như vậy thì ta có vẻ thiên tư nhiều quá!

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu nghe hai người nói bâng khuâng chẳng hiểu gì đưa mắt nhìn Du Bạch Phong ngơ ngẩn xuất thần.

Du Bạch Phong nhìn Quyên Nhi hỏi:

- Quyên Nhi! Ngươi có nhận ra chỗ nào không giống chưa?

Quyên Nhi đáp:

- Tôn nữ thật không nhận ra được.

Du Bạch Phong khẽ thở phào nói:

- Bức họa này không phải do tay danh thủ vẽ ra. Chính nó chẳng có gì là trân quí, chỉ có những điều bí ẩn trong bức vẽ là đáng kể mà thôi.

Quyên Nhi hỏi:

- Có điều chi bí ẩn?

Du Bạch Phong đáp:

- Ta bảo ngươi vẽ bức đồ này, ngươi đã ghi nhớ được chưa?

Quyên Nhi đáp:

- Tôn nữ nhớ rồi.

Du Bạch Phong hỏi:

- Bây giờ nếu ta đốt bức họa đi ngươi có thể tự ý vẽ lại được không?

Quyên Nhi đáp:

- Tôn nữ có thể vẽ được.

Du Bạch Phong hỏi:

- Thế tức là ngươi đã thuộc lòng bức họa rồi phải không?

Quyên Nhi đáp:

- Tôn nữ đã vẽ được thì dĩ nhiên là thuộc lòng rồi.

Du Bạch Phong vẻ mặt nghiêm trang hỏi:

- Có chắc không?

Quyên Nhi đáp:

- Chắc lắm! Tôn nữ đã nhớ hoàn toàn.

Du Bạch Phong ra vẻ vừa lòng tươi cười nói:

- Ngươi thử nghĩ kỹ lại một lần nữa coi.

Quyên Nhi đón lấy hai bức họa đồ, coi kỹ lại một lượt rồi đáp:

- Tôn nữ coi rõ lắm rồi.

Giữa lúc ấy đột nhiên có tiếng bước chân nhộn nhịp.

Du Bạch Phong chụp lấy hai bức họa đồ bật lửa lên đốt.

Bóng người thấp thoáng. Ðàm Dược Sư xuất hiện trước cửa nhà thạch thất một cách đột ngột.

Lão vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, nhưng vừa thấy bức họa đồ cháy rụi rồi, lão biến sắc toan tiến vào thò tay ra chụp lấy bức họa đồ đã thành than.

Ánh hào quang lóe lên. Lý Hàn Thu đã vung kiếm cực kỳ thần tốc nhắm chém vào cổ tay Ðàm Dược Sư.

Lý Hàn Thu phóng kiếm rất mau, mau hơn cả thế chưởng của Lôi Phi.

Nguyên lúc Lý Hàn Thu phóng kiếm ra, Lôi Phi cũng nhảy lại đánh ra một chưởng.

Ðàm Dược Sư hốt hoảng lùi lại hai bước, nhẩy ra ngoài cửa.

Du Bạch Phong cười khanh khách nói:

- Ðàm huynh đệ! Lão đệ đến chậm một bước rồi.

Ðàm Dược Sư mặt lạnh như tiền nhưng chỉ thoáng qua, lại tươi cười hỏi:

- Du huynh đốt bức họa gì vậy?

Du Bạch Phong đáp:

- Ðó là bức Bách Phật Ðồ.

Ðàm Dược Sư đưa mục quang sắt bén ngó đóng tro tàn hỏi:

- Bách Phật Ðồ chỉ có một bức mà sao du huynh lại đốt những hai bức?

Du Bạch Phong đáp:

- Còn một bức nữa là phó bản do tiểu huynh vẽ ra.

Ðàm Dược Sư đăm đăm nhìn bức họa đồ cháy thành than ra chiều đau xót. Lão thở dài nói:

- Vụ này Du huynh có điều không phải.

Du Bạch Phong hỏi:

- Ðiều chi không phải?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Tấm Bách Phật Ðồ này do tiểu đệ cùng Du huynh lấy được. Vậy nó thuộc quyền sở hữu của cả hai người. Du huynh muốn đốt họa đồ tưởng nên có sự đồng ý của tiểu đệ mới phải.

Du Bạch Phong nói:

- Bức đồ đó bất lợi đốt đi là hơn.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Có điều chi bất lợi?

Du Bạch Phong đáp:

- Từ ngày tiểu huynh lấy được bức họa đồ rồi liền bị Lục Chỉ Dật Sĩ ám toán đến bị trọng thương, chẳng khác gì kẻ tù tội giam trong thạch động này, không tài nào ra khỏi một bước. Giả tỷ không lấy được Bách Phật Ðồ về thì tiểu huynh đã không bị Lục Chỉ Dật Sĩ ám hại.

Ðàm Dược Sư thở dài hỏi:

- Du huynh! Du huynh đã coi kỹ bức Bách Phật Ðồ chưa?

Du Bạch Phong đáp:

- Tiểu huynh coi kỹ rồi, nhưng chẳng thấy có chỗ nào quí báu cả.

Ðàm Dược Sư nói:

- Du huynh không coi ra thật ư?

Du Bạch Phong đáp:

- Có lẽ vì tiểu huynh không sành về thư họa.

Ðàm Dược Sư đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả nói:

- Du huynh ơi! Du huynh nói thế mà cho là tiểu đệ tin được ư?

Du Bạch Phong hỏi:

- Làm sao mà không tin?

Ðàm Dược Sư lại cười khanh khách đáp:

- Chẳng phải là Du huynh kém trí khôn mà là coi tiểu đệ một cách quá tầm thường.

Du Bạch Phong lạnh lùng hỏi:

- Ðàm lão đệ chẳng nghĩ tới mối giao tình mấy chục năm giữa đôi ta, lại coi bức đồ hơn tình huynh đệ chăng?

Ðàm Dược Sư ngẩn người ra một chút rồi hỏi lại:

- Du huynh bảo sao?

Du Bạch Phong hỏi lại:

- Ðàm lão đệ phải vì tấm Bách Phật Ðồ mà ra tay ám toán tiểu huynh không?

Ðàm Dược Sư thở dài đáp:

- Chúng ta đưa câu chuyện đi quá xa rồi.

Chương 92: Tranh Bách Phật gây sóng gió

Du Bạch Phong thủng thẳng nói:

- Tiểu huynh e rằng có một điều ra ngoài sự tiên liệu của lão đệ.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Ðiều chi? Tiểu đệ càng nghe càng lờ mờ.

Du Bạch Phong nói:

- Bệnh thế của tiểu huynh coi tựa hồ khỏi đến nơi mà thực ra nội thương cực kỳ trầm trọng.

Nếu tiểu huynh không cùng người động thủ thì vĩnh viễn không bao giờ phát giác ra được.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Có chuyện đó ư? Chẳng hay Du huynh động thủ cùng ai?

Du Bạch Phong đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu huynh động thủ cùng Lý công tử đây.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Hiển nhiên Du huynh bị thương dưới bàn tay Lục Chỉ Dật Sĩ không hiểu lại liên quan đến tiểu đệ?

Hắn thở dài nói tiếp:

- Du huynh đối với tiểu đệ đa nghi như vậy, khiến tiểu đệ rất đỗi ngạc nhiên.

Du Bạch Phong chậm rãi hỏi:

- Mấy chục năm trời bao nhiêu nhân vật làm mưa làm gió trên chốn giang hồ tiểu huynh đều nghĩ ra được hết, nhưng Lục Chỉ Dật Sĩ là nhân vật thế nào?

Ðàm Dược Sư hỏi lại:

- Vì thế mà Du huynh đem lòng nghi ngờ tiểu đệ chăng?

Du Bạch Phong đáp:

- Tiểu huynh sinh lòng nghi hoặc chẳng phải là không có nguyên nhân.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Nguyên nhân thế nào?

Du Bạch Phong đáp:

- Mỗi lần tiểu huynh cùng Lục Chỉ Dật Sĩ hội diện đều không có mặt đàm lão đệ.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Vì thế mà Du huynh trút mối nghi ngờ lên đầu tiểu đệ hay sao?

Du Bạch Phong đáp:

- Tình hình như vậy tiểu huynh khó nỗi không sinh lòng ngờ vực trừ khi nào lão đệ đưa ra giải thích hợp lý.

Ðàm Dược Sư thủng thẳng nói:

- Ngày chúng ta ở với nhau nếu tiểu đệ có lòng gia hại Du huynh thì chẳng cần chờ đến bây giờ mới hạ thủ.

Du Bạch Phong nói:

- Nhưng có một điều kiện ràng buộc khiến lão đệ không thể hạ thủ được.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Việc gì?

Du Bạch Phong đáp:

- Lão đệ còn muốn tấm Bách Phật Ðồ này.

Ðàm Dược Sư lạnh lùng nói:

- Nếu quả Du huynh nhận xét tiểu đệ là người định gia hại Du huynh thì dù tiểu đệ có trăm miệng cũng không bằng giải thích.

Du Bạch Phong lạnh lùng nói:

- Lại còn một chứng cớ nữa khiến cho tiểu huynh rất đáng nghi ngờ.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Ðáng nghi ở điểm nào?

Du Bạch Phong đáp:

- Tiểu huynh đã phát giác ra không phải bị thương về võ công mà là bị thương về một thứ được vật quái lạ, tai hại phủ tạng.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Theo lời Du huynh thì mối hiềm nghi đối với tiểu đệ càng ngày càng thêm trọng đại phải không?

Du Bạch Phong cười lạt đáp:

- Ðúng hay không trong bụng Ðàm lão đệ đã biết rồi.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Bất luận những việc đã qua sự tình ra sao thì nó cũng đã qua rồi. Hiện giờ Bách Phật Ðồ đã cháy thành than, Ðàm lão đệ định đối phó cách nào với tiểu huynh?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Giọng lưỡi Du huynh tựa hồ buộc chặt tiểu đệ là huynh thủ toan mưu hại Du huynh rồi...

Hắn không chờ cho Du Bạch Phong trả lời, khẽ thở dài nói tiếp:

- Tiểu đệ có điều chưa hiểu là vì lẽ gì Du huynh lại đem bức họa Bách Phật Ðồ đốt đi?

Du Bạch Phong cười khanh khách đáp:

- Tiểu huynh cảm thấy từ ngày tấm Bách Phật Ðồ vào nhà liền mở đầu cho những điều bất hạnh. Tình nghĩa anh em ta cũng bắt đầu bị ảnh hưởng. Ðồng thời tiểu huynh bị lão Lục Chỉ Dật Sĩ ám toán.

Ðàm Dược Sư vẻ mặt nghiêm nghị. Hắn trầm ngâm một lúc rồi đột nhiên hớn hở tươi cười nói:

- Du huynh! Tiểu đệ có một thứ cảm giác rất kỳ lạ, chẳng hiểu có đúng không?

Du Bạch Phong hỏi lại:

- Lão đệ có cảm giác thế nào?

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Tiểu đệ chưa được coi tấm Bách Phật Ðồ nên rất hoài nghi cái mà Du huynh đốt có đúng thật không?

Du Bạch Phong đáp:

- Nếu tiểu huynh còn quí báu tấm Bách Phật Ðồ đó cất giấu đi thì Ðàm lão đệ định làm gì?

Ðàm Dược Sư chậm rãi đáp:

- Nếu Du huynh vui lòng đưa Bách Phật Ðồ ra thì anh em có thể tiếp tục đàm phán.

Du Bạch Phong cười khanh khách hỏi:

- Ðàm phán điều chi?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Tấm Bách Phật Ðồ đó Du huynh giữ đã lâu nên để cho tiểu đệ giữ một thời gian.

Du Bạch Phong nói:

- Có thể được. Nhưng tiểu huynh giao Bách Phật Ðồ ra thì lão đệ đối đãi với tiểu huynh bằng cách nào?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Dĩ nhiên là tiểu đệ sẽ đem hết khả năng để điều trị thương thế cho Du huynh.

Du Bạch Phong hỏi:

- Liệu lão đệ có nhất định chữa khỏi cho tiểu huynh được không?

Ðàm Dược Sư ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:

- Dĩ nhiên là rất tốn công phu. Có điều tiểu đệ xin gắng sức hết lòng.

Du Bạch Phong hỏi:

- Lào đệ nói vậy thì ra bấy lâu nay không gắng sức hết lòng chữa bệnh cho tiểu huynh ư?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Không phải thế!

Du Bạch Long nói:

- Thế thì y thuật của lão đệ không thể chửa khỏi cho tiểu huynh được rồi.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Tiểu đệ mà không chửa được thì trong thiên hạ cũng chẳng còn ai chữa được.

Du Bạch Long nói:

- Hỡi ơi! Thế là tiểu huynh có đưa Bách Phật Ðồ ra lão đệ mới chịu chữa bệnh, chứ không phải vì tình nghĩa anh em giữa đôi ta. Cái đó kêu bằng điều kiện trao đổi.

Ðàm Dược Sư nói:

- Du huynh đã bảo vậy mà tiểu đệ không thừa nhận cũng không được.

Du Bạch Long nói:

- Nhưng hiện giờ hãy còn một vấn đề khó giải quyết.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Vấn đề gì?

Du Bạch Long đáp:

- Mối giao tình giữa đôi ta mấy chục năm nay đã thành mây khói. Cái đó chứng tỏ giữa chúng ta không thể tín nhiệm nhau được.

Ðàm Dược Sư gật đầu nói:

- Du huynh nói thế nào thì tiểu đệ đành thừa nhận như thế.

Du Bạch Long hỏi:

- Tiểu huynh giao Bách Phật Ðồ ra rồi mà lão đệ nuốt lời không chịu điều trị thương thế cho tiểu huynh, chẳng hóa ra tiểu huynh thua cuộc ư?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Ðúng thế! Nhưng tiểu đệ chữa khỏi thương thế cho Du huynh trước rồi Du huynh không chịu giao Bách Phật Ðồ ra thì tiểu đệ lại mắc hợm Du huynh!

Du Bạch Long đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu và Quyên Nhi cười nói:

- Ðàm lão đệ dường như đã thừa nhận là hung thủ gia hại tiểu huynh rồi.

Ðàm Dược Sư nói:- Du huynh có bị tiểu đệ gia hại hay không thì hiện giờ nó không phải là vấn đề trọng yếu. Cái trọng yếu là tấm Bách Phật Ðồ.

Lúc này Lý Hàn Thu, Lôi Phi, và Quyên Nhi đã nghe ra tấm Bách Phật Ðồ gây thành cuộc tranh chấp kịch liệt giữa Ðàm Dược Sư và Du Bạch Phong.

Ðàm Dược Sư tựa hồ ngấm ngầm thừa nhận hắn là hung thủ gia hại Du Bạch Long bất quá hắn không nói huỵch toẹt ra mà thôi.

Du Bạch Phong nói:

- Ðược rồi! Nhưng giao họa đồ và trị thương thế là hai việc có trước sau, chứ không thể cùng một lúc...

Ðàm Dược Sư ngắt lời:

- Trao họa đồ thì chỉ cất tay một cái là xong còn tiểu đệ trị thương thì tình thế lại khác hẳn.

Du Bạch Phong hỏi:

- Vậy thì làm thế nào?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Thương thế Du huynh ra sao đại khái Du huynh đã hiểu rồi. Nếu chỉ trông vào dược vật thì chẳng thế nào chữa khỏi được mà cần phải có thủ thuật của lão đệ giúp cho mới xong.

Du Bạch Phong nói:

- Tiểu huynh mắc bẩy rồi, không muốn để mắc hợm lần nữa.

Ðàm Dược Sư nói:

- Tiểu đệ cũng không muốn bị gạt.

Du Bạch Phong nói:

- Nếu thế giữa chúng ta không thành chuyện nữa rồi.

Ðàm Dược Sư ngó đăm đăm đống tro tàn cười lạt nói:

- Chỉ cốt sao Du huynh đốt đây không phải là Bách Phật Ðồ. Tiểu đệ tự tin có thể tìm ra được. Bằng Du huynh đốt thật rồi thì tiểu đệ có chửa khỏi thương thế cho Du huynh phỏng được ích gì?

Lão đưa mắt nhìn bọn Quyên Nhi, Lý Hàn Thu rồi hững hờ nói tiếp:

- Ba vị này chắc cho là đắc sách lắm rồi! Nhưng ta nói rõ cho biết là lúc vào thạch động ta đã bố trí chất kỳ độc khắp nơi. Ngoại trừ thạch thất các vị ngồi đây, chỗ nào cũng đều có thuốc độc.

Ra khỏi thạch thất một bước là lập tức bị độc thương và chỉ đi trong vòng trăm bước, chất độc phát tác làm cho chết liền.

Du Bạch Phong vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Ðàm Dược Sư không nói gì.

Ðàm Dược Sư lại cười mát nói:

- Còn một điều tiểu đệ tự tin mình không đoán sai là Du huynh đã đem bản lãnh toàn thân truyền cho ba người để chia nhau thừa kế nghiệp cũ. Nhưng đáng tiếc là bọn họ không thể dời khỏi thạch động được một bước. Kiếp này họ đành chết già ở đây. Võ công của Du huynh vĩnh viễn không còn cách nào dương oai trên chốn giang hồ được nữa.

Lôi Phi nghĩ thầm:

- Bậc cao cấp đấu trí nhất thiết đều biến hóa ra ngoài ý nghĩ của mọi người.

Lý Hàn Thu đột nhiên đứng phắt dậy rút trường kiếm ra.

Du Bạch Phong xua tay ngăn lại nói:

- Không nên kích động. Công tử hãy ngồi xuống.

Lý Hàn Thu lửa giận bừng bừng, ngó Ðàm Dược Sư một cái rồi từ từ ngồi xuống.

Du Bạch Phong chuyển quang nhìn Ðàm Dược Sư tủm tỉm cười nói:

- Lão đệ! Lão đệ đoán đúng đó, nhưng đã liệu trật một điều.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Tiểu đệ biết rõ ngọn ngành, không hiểu còn trật ở chỗ nào?

Du Bạch Phong đáp:

- Chưa hiểu rõ trí năng của tiểu huynh.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Sau khi Du huynh cùng Lý Hàn Thu tỷ võ rồi mới biết là nội phủ mình bị trúng độc ư?

Du Bạch Phong đáp:

- Nhưng tiểu huynh đã sinh lòng ngờ vực lão đệ nên cất giấu tấm Bách Phật Ðồ đi rồi.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Cái đó lại đưa vào tay Quyên Nhi chứ gì?

Du Bạch Phong đáp:

- Nếu lão phu mà đưa vào tay Quyên Nhi thì lão đệ cho là lão huynh ngu ngốc quá.

Ðàm Dược Sư biến sắc nói:

- Du huynh nghĩ kỹ đi. Tấm họa đồ quan trọng hay là sinh mạng của bốn người quan trọng?

Du Bạch Phong đáp:

- Cứ tư cách của lão đệ mà nói dù tiểu huynh có gia Bách Phật Ðồ e rằng cũng không còn cách nào để bảo toàn được sinh mạng cho bốn người.

Ðàm Dược Sư nói:

- Không có chuyện đó đâu.

Du Bạch Phong nói:

- Lời nói ngoài cửa miệng lấy chi làm bằng cứ. Nếu tiểu huynh đưa họa đồ ra rồi mà lão đệ biến đổi chủ ý thì khi đó biết làm thế nào?

Ðàm Dược Sư trầm ngâm một lúc rồi tiếp:

- Còn một điều chắc Du huynh đã hiểu rõ.

Du Bạch Phong hỏi:

- Ðiều gì?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Du huynh đừng quên rằng bọn chúng vẫn theo đuổi Du huynh.

Du Bạch Phong gật đầu đáp:

- Dĩ nhiên tiểu huynh nhớ bọn họ rồi.

Ðàm Dược Sư trầm ngâm một lúc rồi nói:- Có biết thời vụ mới là trang tuấn kiệt. Ðã không có cách nào vẹn cả hai bề thì Du huynh nên chịu khuất tất một chút.

Du Bạch Phong hỏi:

- Khuất tất thế nào?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Nếu không còn có cơ hội cứu vãn được Du huynh, thì cả bốn vị nên nghĩ kỹ đi. Tại hạ đi trước một bước. Nếu bữa nay bốn vị chưa nghĩ kỹ được thì sáng mai chúng ta lại gặp nhau để nói chuyên.

Dứt lời, hắn trở gót đi ngay. Sau lưng hắn còn vang lên mấy lời dặn:

- Bốn vị nên nhớ cho kỹ là đừng ra khỏi cửa thạch thất này một bước là bị thương về chất kỳ độc ngay đấy!

Thanh âm xa dần, tựa hồ Ðàm Dược Sư đã đi khỏi.

Lý Hàn Thu thấy Ðàm Dược Sư đi rồi, khẽ nói:

- Lão tiền bối!

Du Bạch Phong hỏi:

- Ðiều chi vậy?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðàm Dược Sư vừa mới tới, vãn bối không tin là lão đã đủ thời giờ bố trí chất độc quanh đây.

Dứt lời chàng đứng phắc dậy.

Du Bạch Phong lắc đầu nói:

- Công tử hãy ngồi xuống! Không nên hành động lỗ mãng. Ðàm Dược Sư có biệt tài đi tới đâu gieo rắc chất kỳ độc tới đó một cách chẳng khó khăn gì.

Lý Hàn Thu nói:

- Dù quanh đây có chất kỳ độc chăng nữa thì chúng ta cũng chẳng thể ngồi mà đợi chết.

Du Bạch Phong nói:

- Vì thế mà chúng ta phải nghĩ ra một giải pháp;

Lý Hàn Thu nói:

- Ngoại trừ một phen mạo hiểm, vãn bối tưởng chẳng còn biện pháp nào khác.

Du Bạch Phong hỏi:

- Việc này chúng ta phải tính kế lâu dài. Lý công tử thử nghĩ coi những kiếm chiêu mới học đã nhớ hết chưa?

Lão nói xong nhắm mắt lại không hỏi gì đến Lý Hàn Thu nữa.

Quyên Nhi đột nhiên hỏi xen vào:

- Có mấy bức họa Bách Phật Ðồ?

Du Bạch Phong đáp:

- Một bức.

Quyên Nhi hạ thấp giọng xuống nói:

- Có phải là bức đốt vừa rồi phải không?

Du Bạch Phong đáp:

- Ðúng đó!

Quyên Nhi hỏi:

- Tranh Bách Phật Ðồ đã thành than, sao gia gia còn hứa hẹn với Ðàm Dược Sư?

Du Bạch Phong đáp:

- Binh bất yếm trá. Hiện giờ chúng ta ở vào thế kém, phải kiếm cách kéo dài thời gian đặng tìm kế hoạch đối phó.

Lôi Phi hỏi xen vào:

- Lão tiền bối! Tranh Bách Phật Ðồ đó là vật gì?

Du Bạch Phong đáp:

- Ðó là một bậc kỳ họa có chứa những thế võ.

Quyên Nhi hỏi:

- Gia gia! Tôn nữ theo bản chính vẽ hết một lượt rồi mà sao không nhìn thấy võ công ở chỗ nào?

Du Bạch Phong đáp:

- Hiện giờ ngươi chưa thể lĩnh hội được. Nhưng ngươi ghi nhớ trong lòng tư thức về trăm ông Phật đó.

Quyên Nhi hỏi lại:

- Phải nhớ hết cả hay sao?

Du Bạch Phong đáp:

- Nhớ hết được dĩ nhiên là tốt lắm.

Lão lắc đầu nói tiếp:

- Nhưng đó là một việc không thể được. Ngươi chỉ cần nhớ lấy một nửa đã là khá lắm.

Quyên Nhi nói:

- Tôn nữ tự tin là nếu chỉ cần nhớ một nửa thì chắc chắn lắm rồi. Song tôn nữ không nghĩ ra được Bách Phật sao lại có liên quan đến võ công. Tư thức Bách Phật đã in sâu vào óc tôn nữ mà dường như cảm thấy trống rỗng, chẳng có chỗ nào liên quan tới võ công hết.

Du Bạch Phong nói:

- Ðó là cách ghi chép cực kỳ xảo diệu. Tư thức Bách Phật tự nhiên chứa đựng những môn võ công rất cao thâm. Có điều bất cứ là ai lấy được tranh Bách Phật Ðồ này cũng không phát giác ra được võ công chi hết. Cần phải theo tranh vẽ mà ngồi sau một thời gian rất lâu mới giác ngộ được võ công trong đó.

Quyên Nhi gật đầu nói:

- Té ra là thế.

Lôi Phi hỏi:

- Theo lời lão tiền bối thì phải ngồi theo tư thức trong tranh một thời gian khá lâu mới lãnh hội được tư thức cao thâm ư?

Du Bạch Phong đáp:

- Chính là thế đó! Bất luận người nào thông minh tài cán đến đâu cũng chẳng thể vừa ngó vào tranh vẽ đã nhìn nhận ngay được.

Lôi Phi nói:

- Nhưng Ðàm Dược Sư đã bố trí chất kỳ độc chung quanh thạch thất theo như lời lão thì chúng ta chỉ rời khỏi căn nhà này một bước là lập tức trúng độc cực kỳ nguy hiểm.

Du Bạch Phong nói:

- Ðó là Ðàm Dược Sư nói thật chứ không phải hăm dọa.

Lôi Phi nói:

- Nếu chúng ta đã không cách nào dời khỏi thạch thất mà trong nhà lại không trữ lương thì nhiều lắm chúng ta chỉ chống chọi được hai ba ngày. Hai ba ngày không ăn uống là thể lực đã bị giảm sút.

Du Bạch Phong nói:

- Chỗ dụng tâm của Ðàm Dược Sư là đó. Hắn hy vọng chúng ta tự nhiên mất sức kháng cự để tùy hắn muốn làm gì thì làm.

Lý Hàn Thu nói:

- Nếu ngồi mà đợi chết thì chẳng thà quyết liều một trận với lão.

Du Bạch Phong nói:

- Hắn đã nắm vững phần thắng thì khi nào chịu động thủ để liều một cuộc đấu?

Lý Hàn Thu đáp:

- Chúng ta đi tìm hắn để quyết đấu hay chúng ta ngồi trong nhà đều đi đến một kết quả. Ngồi đây chịu chết đói để hắn đến bắt, vãn bối nghĩ rằng đi kiếm hắn có bị trúng độc mà chết còn hơn.

Du Bạch Phong nói:

- Lão phu muốn kéo dài thời gian với hắn là có dụng tâm còn thì giờ tính kế lâu dài, tìm biện pháp dời khỏi căn thạch thất này.

Lão trầm ngâm một chút rồi cười nói:

- Con người ta lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm cho tiềm lực nảy nở và lúc cấp bách càng khiến cho trí năng minh mẫn. Ðây là một phen khảo nghiệm rất trọng đại đối với chúng ta. Trước khi thế lực chưa bị tiêu giảm tìm biện pháp thoát thân.

Lôi Phi hỏi:

- Vãn bối cũng có một kế hoạch, chẳng hiểu có dùng được không?

Du Bạch Phong hỏi lại:

- Lôi thế huynh có cao kiến gì?

Lôi Phi đáp:

- Nếu trông vào võ công quyết thắng bại thì chúng ta có thể tỷ đấu với Ðàm Dược Sư một trận. Còn nói về phương diện dùng độc thì chúng ta nhất định không bằng hắn. Vậy muốn cởi nhạc phải do tay người buộc nhạc.

Y hạ thấp giọng xuống nói tiếp:

- Theo kế hoạch của vãn bối thì lấy tranh Bách Phật Ðồ ra làm mồi dụ hắn vào nhà mà vây đánh đặng kiềm chế lão, bức bách lão đưa chúng ta dời khỏi nơi tuyệt địa này.

Du Bạch Phong chậm rãi nói:

- Vì thế mà chúng ta phải dụng tâm suy nghĩ ra một biện pháp hoàn toàn hữu hiệu.

Ðột nhiên vẻ mặt lão chuyển sang nghiêm trọng, lão thủng thẳng nói:

- Các vị chưa hiểu Ðàm Dược Sư là hạng người thế nào. Tuy hắn tha thiết dụng tâm mưu đồ bức tranh Bách Phật, nhưng hắn cũng biết rằng chẳng có cách nào lấy được, nên hắn đặt chúng ta vào tử địa để cho cả chúng ta lẫn tranh Bách Phật Ðồng thời tiêu diệt ở nhân gian. Tuy hắn không thể dùng võ công để hại ta, song hắn có thể dùng thuốc bắt chúng ta phải chết.

Lý Hàn Thu nói:

- Theo lời lão tiền bối thì sinh cơ của chúng ta rất mong manh. Nếu chúng ta tất nhiên phải chết thì sao không phóng tay cùng Ðàm Dược Sư quyết đấu một trận.

Du Bạch Phong đáp:

- Nếu mà có biện pháp lừa hắn vào thạch thất rồi vít lại thì lão phu đã phát động một cuộc chiến đấu liều mạng. Sau nữa nhờ lực lượng ba vị có thể chế phục hắn. Nhưng lão phu nhận thấy đó là hạ sách.

Chương 93: Cuộc đấu trí giữa hai tay lão thành

Lôi Phi hỏi:

- Thế nào mới là thượng sách?

Du Bạch Phong đáp:

- Lừa bịp hay nói khác đi là tỷ đấu tâm cơ.

Lôi Phi hỏi:

- Làm thế nào để lừa gạt lão?

Du Bạch Phong đáp:

- Lừa gạt có hai cách. Một là thuyết phục kẻ khác, hai là dụ người để mình sử dụng.

Lôi Phi gật đầu nói:

- Tại hạ hiểu rồi.

Du Bạch Phong nói:

- Hiện giờ chúng ta không thể bỏ phí một phân một khắc nào. Thời giờ là châu báu. Các vị lại bắt đầu luyện võ công đi!

Tuy lão nói ngắn ngủi mấy lời mà nghe ra đau đớn vô cùng.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu lập tức lại mở đầu cuộc luyện võ.

Thời gian nửa ngày thấp thoáng trôi qua. Trong thạch thất tối om. Hiển nhiên trời đã tối rồi.

Ðột nhiên có tiếng bước chân vọng tới.

Lý Hàn Thu và Lôi Phi để cao cảnh giác, hít mạnh một làn chân khí rồi đứng phắt dậy.

Hai người chú ý nhìn ra thì Ðàm Dược Sư ta xác đèn lồng từ từ bước tới.

Ðàm Dược Sư bỗng giơ cao chiến đèn lồng soi vào trong nhà một lượt rồi hỏi:

- Chắc bốn vị đói lòng rồi phải không?

Du Bạch Phong đáp:

- Chúng ta còn muốn sống thêm mấy ngày, thà rằng chết đói hơn là trúng độc mà chết.

Ðàm Dược Sư nói:

- Du huynh đã biết rõ là nhất định phải chết rồi ư?

Du Bạch Phong đáp:

- Ít ra chúng còn có thể lựa chọn cách chết chậm lại một chút.

Ðàm Dược Sư nói:

- Chết đó còn khổ hơn còn trúng độc mà chết.

Du Bạch Phong nói:

- Chúng ta còn sống ngày nào là thêm được cơ hội tẩu thoát ngày ấy.

Ðàm Dược Sư nói:

- Tiểu đệ e rằng Du huynh còn có một điều chưa rõ.

Du Bạch Phong hỏi:

- Ðiều gì?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Du huynh trúng phải chất độc, trừ tiểu đệ ra trên thế gian không còn người thứ hai nào chửa được.

Du Bạch Phong đáp:

- Cái đó tiểu huynh đã hiểu rồi.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Du huynh nói vậy thì ra đã biết rõ nhất định phải chết hay sao?

Du Bạch Phong đáp:

- Nhưng tiểu huynh chẳng quan tâm chút nào.

Ðàm Dược Sư nói:

- Dũng khí của Du huynh thật khiến cho tiểu để phải khâm phụ.

Hắn ngừng một chút rồi nói tiếp:

- Có điều Du huynh mà chịu giao Bách Phật Ðồàà ra thì tiểu đệ có thể ráng chửa cho Du huynh được.

Du Bạch Phong hỏi:

- Nhất định chửa khỏi được chứ?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Chẳng lẽ Du huynh còn chưa tin được y phục của tiểu đệ.

Du Bạch Phong nói:

- Tiểu huynh chỉ không tin tư cách của lão đệ vì tâm cơ thâm trầm, ít giữ tín nghĩa.

Ðàm Dược Sư nói:

- Du huynh mắng hay quá, nhưng không lượng tình cho tiểu đệ lâm vào hoàn cảnh bất đắc dĩ.

Vậy việc này xin miễn bàn.

Du Bạch Phong trầm ngâm một chút rồi nói:

- Tiểu huynh tĩnh tọa mấy năm ở đây. Ðáng tiếc là ta chưa khám phá được quan niệm sinh tử.

Lão đệ đưa ra biện pháp này đủ khiến cho ta tin cậy và chúng ta có thể thảo luận.

Ðàm Dược Sư nhắc lại:

- Du huynh đưa Bách Phật Ðồ ra để tiểu đệ trị nội thương cho.

Du Bạch Phong cười mát nói:

- Ðược rồi! Nhưng, phải có biện pháp công bằng, hai bên mới tin nhau được.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Bách Phật Ðồ hiển nhiên đã đốt đi rồi, không hiểu Du lão gia còn lấy đâu ra được bức khác giao cho hắn?

Bỗng nghe Ðàm Dược Sư hỏi:

- Vừa nãy Du huynh đốt đó không phải là Bách Phật Ðồ hay sao?

Du Bạch Phong cười đáp:

- Tiểu huynh coi Bách Phật Ðồ như bùa hộ mệnh, có lý đâu lại đốt đi một cách khinh dị như vậy?

Ðàm Dược Sư nói:

- Thế ra Du huynh cũng dùng đến biện phát gian trá.

Du Bạch Phong bỗng tủm tỉm cười đáp:

- Gặp hoàn cảnh bức bách tiểu huynh bất đắc dĩ phải trá ngụy một phen.

Ðàm Dược Sư đảo mắt nhìn quanh nói:

- Du huynh nói vậy thì ra Bách Phật Ðồ vẫn để trong thạch thất này ư?

Du Bạch Phong đáp:

- Tiểu huynh không tin là lão đệ dám tiến vào thạch thất để sục tìm.

Ðàm Dược Sư liếc mắt nhìn bọn Lôi Phi rồi cười nói:

- Tiểu đệ trước nay không để ai nói khích mà mắc bợm. Chúng ta thảo luận về điều kiện đi thôi.

Du Bạch Phong nói:

- Tiểu huynh lấy Bách Phật Ðồàà ra bất quá chỉ hấy tay một cái là xong nhưng lão đệ chữa thương cho tiểu huynh thì không mau lẹ thế được.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Vậy Du huynh có cao kiến gì?

Du Bạch Phong đáp:

- Lão đệ hãy trị độc thương cho tiểu huynh trước.

Ðàm Dược Sư lắc đầu cười nói:

- Như vậy không ổn đâu! Tiểu đệ trị khỏi thương thế cho Du huynh rồi Du huynh không chịu giao Bách Phật Ðồ thì làm thế nào?

Du Bạch Phong đáp:

- Phải rồi! Vấn đề khó khăn là chỗ đó. Ðàm lão đệ muốn chóng lấy được Bách Phật Ðồ mà tiểu huynh nóng ruột mong lão đệ chữa thương. Giữa đôi ta thật khó mà thương lượng được.

Ðàm Dược Sư đột nhiên cười khanh khách nói:

- Ðiều kiện giữa chúng tôi khó thật. Tiểu để dành nhượng bộ một chút. Du huynh hãy lấy Bách Phật Ðồ ra cho tiểu đệ trông thấy trước ...

Du Bạch Phong cười lạt ngắt lời:

- Lão đệ chỉ muốn biết Bách Phật Ðồ có thật hay không chứ gì?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Du huynh thật là cao minh, nhưng biết làm thế nào mới có thể được coi Bách Phật Ðồ trước?

Du Bạch Phong đáp:

- Nếu vậy mời Ðàm lão đệ vào đây.

Ðàm Dược Sư trầm ngâm một chút rồi nói:

- Ðược rồi! Tiểu đệ xin theo ý Du huynh. Nhưng tiểu đệ giải độc cho Du huynh bằng cách nào đây?

Du Bạch Phong đáp:

- Lão đệ chịu giải độc cho tiểu huynh thì con gì hay bằng. Nếu lão đệ không tự mình ra tay thì cứ nói cho hay cách giải độc cũng được.

Ðàm Dược Sư nói:

- Ðược rồi! Du huynh lại đây để tiểu đệ coi kỹ độc thương xem sao.

Du Bạch Phong đứng dậy từ từ cất bước tiến lại.

Quyên Nhi la lên:

- Gia gia! Gia gia không thể ra khỏi cửa được đâu...

Du Bạch Phong quay lại hỏi:

- Tại sao vậy?

Quyên Nhi đáp:

- Bên ngoài có độc.Du Bạch Phong tủm tỉm cười nói:

- Ðã có Ðàm nhị gia thì còn sợ gì chất độc.

Quyên Nhi gật đầu nói:

- Gia gia nói đúng đó.

Du Bạch Phong chậm chạp tiến về phía trước lại gần Ðàm Dược Sư. Hai người đứng đối diện, sóng mũi cơ hồ đụng vào nhau. Bốn luồng mục quang nhìn vào nhau chằm chặp tựa hồ muốn ngó thấu vào cả ruột gan đối phương.

Lúc này Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu và Quyên Nhi đã vận khi đề phòng hễ thấy Ðàm Dược Sư hành động gì bất lợi cho Du Bạch Phong là ba người sẽ xô lại tấn công đối phương một cách chớp nhoáng.

Ðàm Dược Sư ngó vào mặt Du Bạch Phong hồi lâu rồi chậm rãi nói:

- Du huynh bị thương nặng lắm, chất độc đã xông vào nội phủ rồi. Dù cho tiểu đệ có đem toàn lực cứu trị cho Du huynh vị tất đã lành được thương thế. Thần chết và thần sống ngang nhau.

Du Bạch Phong hỏi:

- Tiểu huynh cũng biết độc dược xâm nhập vào nội phủ và thương thế nặng lắm. Có điều tiểu huynh mong rằng lão đệ chứng minh cho một điều.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Du huynh hoài nghi điều chi?

Du Bạch Phong đáp:

- Tiểu huynh hoài nghi Lục Chỉ Dật Sĩ có thể là lão đệ đã hóa trang.

Ðàm Dược Sư cười khanh khách nói:

- Bây giờ Du huynh còn nghĩ tới chuyện đó. Nếu tiểu đệ là Lục Chỉ Dật Sĩ thì Du huynh còn sống được lâu đến thế ư?

Du Bạch Phong hỏi lại:

- Nếu lão đệ không phải là Lục Chỉ Dật Sĩ thì sao lại hạ độc vào mình tiểu huynh?

Ðàm Dược Sư đưa mắt ngó bọn Lôi Phi đáp:

- Cái đó chỉ đáng trách Du huynh mà thôi.

Du Bạch Phong hỏi:

- Tiểu huynh nghĩ không ra lầm lỗi ở chỗ nào?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Anh em chúng ta nguyên là đôi bạn sống chết có nhau. Nhưng từ khi Du huynh lấy được Bách Phật Ðồ rồi dường như đã biến đổi thành người khác.

Du Bạch Phong hỏi:

- Vì tiểu huynh chưa lấy Bách Phật Ðồ giao cho lão đệ phải không?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Nếu tấm Bách Phật Ðồ đó không dính dáng gì đến tiểu đệ thì dĩ nhiên tiểu đệ không tiện cưỡng ép Du huynh vào chỗ khó khăn. Nhưng tấm Bách Phật Ðồ đó là một vật mà cả hai chúng ta hợp lực mới lấy được, sao Du huynh lại có ý muốn chiếm một mình?

Du Bạch Phong hỏi lại:

- Vì việc này mà lão đệ hạ độc dược vào mình tiểu huynh ư?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Ðó là nguyên nhân bên trong.

Du Bạch Phong hỏi:

- Thế còn nguyên nhân bên ngoài nữa ư?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Ðúng thế!

Du Bạch Phong cười mát hỏi:

- Nếu tiểu huynh nhất định phải chết thì lại càng cần hỏi cho biết rõ. Vậy nguyên nhân bên ngoài là nguyên nhân gì?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Lục Chỉ Dật Sĩ là nắm giữ quyền sinh tử của nội nhân tiểu đệ. Tiểu đệ chẳng thể không vâng lệnh hắn được.

Du Bạch Phong hỏi:

- Hắn bảo lão đệ hạ độc vào mình tiểu huynh hay sao?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Ðúng thế! Du huynh là nhân vật mà hắn úy kỵ nhất. Hắn nín nhịn mấy chục năm không dám hành động gì trên chốn giang hồ cũng chỉ vì e ngại Du huynh.

Ðàm Dược Sư đảo mắt nhìn Lôi Phi, Lý Hàn Thu, Quyên Nhi nói:

- Lão phu hãy hỏi trước với ba vị một điều.

Lôi Phi hỏi:

- Dược Sư có điều chi dạy bảo?

Ðàm Dược Sư hỏi lại:

- Ba vị đã vận khí thủ thế chuẩn bị hiệp lực đánh lão phu phải không?

Lôi Phi đáp:

- Cái đó còn tùy theo hành vi của các hạ. Nếu các hạ gia hại Du lão tiền bối thì dĩ nhiên bọn tại hạ phải ra tay liều mạng.

Du Bạch Phong đột nhiên quay lại ngó bọn Lôi Phi thủng thẳng nói:

- Lão phu cùng Ðàm Dược Sư nói chuyện không có dính gì đến việc ba người. Nếu không có lệnh của lão phu thì các người không được vọng động.

Câu nói của lão có ngụ ý cảnh cáo Ðàm Dược Sư. Nếu hắn mà hạ độc thủ thì bọn kia tự nhiên hiệp sức ra tay.

Ðàm Dược Sư cười lạt nói:

- Tiểu đệ hạ độc vào người Du huynh song phát tác rất chậm để Du huynh có đủ thời giờ suy nghĩ. Tiểu đệ có điều chi không hiểu là trong mấy năm nay mà Du huynh không nghĩ tới vì tấm Bách Phật Ðồ kia...

Du Bạch Phong ngắt lời:

- Bây giờ tiểu huynh nghĩ tới rồi. Không hiểu còn kịp hay chậm mất rồi?

Ðàm Dược Sư trầm ngâm một lúc rồi đáp:

- Tình nghĩa anh em giữa chúng ta có đã lâu năm. Bây giờ đã khám phá ra chỉ vì tấm Bách Phật Ðồ mà có điều xích mích. Tiểu đệ hy vọng chúng ta đem lời phế phủ nói thật ra để cùng nhau thương nghị thì có thể vãn hồi tình nghĩa kết giao giữa chúng ta từ mấy chục năm trước.

Du Bạch Phong nói:

- Ðược rồi! Bây giờ tiểu huynh nói trước hay là lão đệ nói trước.

Ðàm Dược Sư đáp:- Du huynh là anh dĩ nhiên có quyền nói trước!

Du Bạch Phong nói:

- Lão đệ đã bảo tiểu huynh phần sống phần chết ngang nhau tức là việc trị thương không nắm vững chữa khỏi được phải chăng?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Vì thương thế quá lâu ngày, thêm vào đó Du huynh lại cùng người động thủ.

Du Bạch Phong hỏi:

- Nếu tiểu huynh không động thủ thì lại không phát giác ra được là mình đã trúng phải chất kịch độc.

Ðàm Dược Sư trầm ngâm một chút rồi nói:

- Nếu Du huynh không chịu đưa Bách Phật Ðồ ra thì không thể sống được quá bảy ngày. Chỉ trong vòng bảy ngày chất độc sẽ phát tác là nhất định phải chết ...

Du Bạch Phong cười ha hả nói:

- Theo ý nghĩ của tiểu huynh thì chẳng thể nào sống đến ngày thứ bảy, chắc tiểu huynh không qua được ngày thứ ba đâu.

Ðàm Dược Sư nói:

- Ðây là tiểu đệ nói theo lối thông thường. Giả tỷ Du huynh không cùng người động thủ thì toàn lực có thể chống chọi với chất độc sống trong bảy ngày, nhưng Du huynh động thủ rồi thì e rằng vị tất đã qua được một vài ngày.

Du Bạch Phong nói:

- Ða tạ lão đệ có lòng chỉ điểm.

Ðoạn lão trở gót đi vào trong nhà.

Ðàm Dược Sư lấy làm kỳ vội gọi:

- Du huynh hãy dừng bước!

Du Bạch Phong quay lại hỏi:

- Việc chi vậy?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Việc của Du huynh đã hỏi xong, song còn việc của tiểu đệ chưa bàn tới.

Du Bạch Phong biết rồi còn giả vờ hỏi:

- Việc chi vậy?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Về chuyện liên quan đến Bách Phật Ðồ , Du huynh đã giữ hàng mấy năm rồi bây giờ nên giao cho tiểu đệ giữ mấy năm mới phải.

Du Bạch Phong cười ha hả nói:

- Ðàm lão đệ thật quá dụng tâm. Giả tỷ lão đệ hỏi một cách bình thản thì tiểu huynh tự nhiên vì tình mà giao lại cho rồi. Nhưng lão đệ lại ám toán gieo chất kỳ độc vào người tiểu huynh, thì còn tình nghĩa anh em gì nữa?

Ðàm Dược Sư nói:

- Ít ra Du huynh đã biết rõ...

Du Bạch Phong ngắt lời:

- Chất độc đã xâm nhập vào nội phủ thì biết rõ cũng chẳng có thuốc nào chữa được.

Ðàm Dược Sư nói:

- Nếu Du huynh chịu giao Bách Phật Ðồ ra thì một chút sinh cơ cũng không còn nữa.

Du Bạch Phong nói:

- Tiểu huynh biết rồi! Vụ đánh cuộc này rất nguy hiểm, tiểu huynh đành chịu bỏ.

Ðàm Dược Sư từ từ lùi lại ba bước rồi nói:

- Còn một điều nữa Du huynh chưa tính đến.

Du Bạch Phong hỏi:

- Ðiều gì?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Ðó là cuộc sinh tử của Quyên Nhi. Y là người thân nhân duy nhất của Du huynh. Chắc Du huynh không muốn để y trúng độc mà chết.

Du Bạch Phong đáp:

- Lão đệ cũng còn một điều chưa nghĩ tới.

Ðàm Dược Sư nói:

- Tiểu đệ tự tin là đã trù tính rất chu mật, không hiểu còn chỗ nào sơ sót. Mong Du huynh chỉ giáo cho.

Du Bạch Phong nói:

- Lúc lão đệ gieo chất độc vào người tiểu huynh. Tiểu huynh hoàn toàn không đề phòng. Còn đây là bọn chúng đã úy kỵ lão đệ mà đề cao cảnh giác rồi. Lão đệ có muốn gia hai bọn chúng, e rằng không phải chuyện dễ dàng.

Ðàm Dược Sư nói:

- Trong tòa sơn động này, ngoại trừ căn thạch thất mà Du huynh trú ngụ, đâu đấy đều có thuốc độc. Bất cứ ai hễ rời khỏi cửa một bước là bị độc thương tức khắc. Vậy có cố thủ trong nhà thạch thất rồi cũng đến chết đói.

Du Bạch Phong hỏi:

- Lão đệ không sợ chất kỳ độc ư?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Tiểu đệ đã uống thuốc ngừa chất độc rồi nên không sự chất kỳ độc làm cho bị thương.

Du Bạch Phong nói:

- Tiểu huynh là chịu chết rồi, chẳng tiếc gì đời nữa, vậy tiểu huynh đem tấm thân sắp chết này mở đường cho bọn chúng. Tiểu huynh định lau hết những chất kỳ độc để bọn chúng rời khỏi nơi đây.

Ðàm Dược Sư cười mát nói:

- Té ra Du huynh còn có định kiến này, thảo nào không chịu giao Bách Phật Ðồ ra. Có điều tiểu đệ nói trước cho Du huynh hay là cách đó không được đâu. Chất độc mà tiểu đệ bố trí ngoài thạch động mãnh liệt phi thường, hễ nó dính vào người là chết chứ không tầm thường như chất độc trong người Du huynh đâu.

Du Bạch Phong trầm ngâm một chút rồi hỏi:

- Theo như ý nghĩa của Ðàm lão đệ thì tiểu huynh đành chịu thua hay sao?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Sự thực là như vậy, chẳng còn cách nào làm hơn được.

Du Bạch Phong cười lạt nói:

- Lão đệ có điều kiện đó thì tiểu huynh cũng có chủ ý của mình. Tiểu huynh và Quyên Nhi nếu không còn cách nào rời khỏi nơi đây thì cũng an phận không lo gì nữa. Lão đệ đừng hòng tiểu huynh đưa Bách Phật Ðồ ra.

Ðàm Dược Sư nói:

- Tình nghĩa anh em đã tuyệt rồi, tiểu đệ đành chờ các vì chết hết sau sẽ trở lại lục tìm.

Du Bạch Phong nói:

- Bách Phật Ðồ sẽ cùng tiểu huynh bị hủy diệt ở căn nhà này. Khi nào còn lưu lại để giúp lão đệ làm ác?

Ðàm Dược Sư ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:

- Du huynh muốn sao mới chịu giao Bách Phật Ðồ ra?

Du Bạch Phong đáp:

- Tiểu huynh có biết được đích xác chẳng còn điều gì đáng lo nữa hay ít ra là Quyên Nhi cũng hai vị Lôi, Lý không bị tử thần uy hiếp thì mới giao Bách Phật Ðồ ra.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Bây giờ tiểu đệ buông tha cho các vị kia ra ngoài thạch động được chăng?

Du Bạch Phong đáp:

- Nếu vậy thì còn có thể nghiên cứu lại. Lão đệ hãy lui ra, để chúng ta thương nghị rồi hãy quyết định.

Ðàm Dược Sư chau mày nói:

- Tiểu đệ cần nhắc nhở Du huynh một điều là các vị nghiên cứu kỹ đi xem nên sống chết thế nào?

Du Bạch Phong nói:

- Cái đó tiểu huynh đã biết rồi. Không dám phiền lão đệ lo thay.

Ðàm Dược Sư không nói gì nữa, trở gót rảo bước đi luôn.

Du Bạch Phong chờ cho Ðàm Dược Sư đi rồi khẽ hỏi Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu:

- Ý kiến hai vị thế nào?

Lôi Phi hỏi lại:

- Về việc gì?

Du Bạch Phong đáp:

- Ta có nên rời khỏi nơi đây không?

Lôi Phi đáp:

- Nếu chúng ta có thể ra được thì dĩ nhiên rời khỏi nơi đây hay hơn. Nếu khỏi chết thì còn gì bằng.

Du Bạch Phong nói:

- Hiện giờ chỉ có một biện pháp khiến cho hai vị thoát kiếp nạn, nhưng hai vị phải nghe lời lão phu mới được.

Lôi Phi hỏi:

- Biện pháp nào?

Du Bạch Phong đáp:

- Lão phu ở lại trong nhà này để Ðàm Dược Sư đưa hai vị ra đi. Lão phu dùng Bách Phật Ðồ để đổi lấy đời sống cho các vị.

Quyên Nhi hỏi:

- Gia gia lấy đâu ra Bách Phật Ðồ bây giờ?

Du Bạch Phong đáp:

- Các đó ta đã chuẩn bị rồi.

Chương 94: Tham họa đồ gian manh mắc bẫy

Du Bạch Phong đảo mắt nhìn Quyên Nhi khẽ nói:

- Gia gia đã theo bức họa đồ vẽ ra một tấm nhưng cũng đủ để đối phó với Ðàm Dược Sư.

Quyên Nhi hỏi:

- Gia gia ơi! Sao gia gia không đi cùng bọn tôn nữ?

Du Bạch Phong hỏi lại:

- Khi nào Ðàm Dược Sư chịu buông tha ta?

Quyên Nhi đáp:

- Thế thì để hai vị đi thôi. Còn tôn nữ ở lại với gia gia.

Du Bạch Phong nói:

- Hài tử! Ngươi đừng quên rằng trên thế gian này ngoài gia gia chỉ còn mình ngươi là người duy nhất hiểu biết Bách Phật Ðồ.

Quyên Nhi nói:

- Nhưng tôn nữ không thuộc được toàn bộ.

Du Bạch Phong nói:

- Mười phần người chỉ nhớ được ba bốn cũng dùng không hết rồi.

Lão ngừng lại một chút rồi đổi giọng nghiêm nghị nói:

- Quyên Nhi! Ngươi lãnh trách nhiệm nặng nề mà bước đường còn xa thẳm, không được nói đến các chết một cách khinh xuất. Người hãy nghe lời ta, theo hai vị rời đi nơi khác.

Quyên Nhi hỏi:

- Chẳng lẻ gia gia ngồi lại đây để chờ chết ư?

Du Bạch Phong đáp:

- Bọn người đi rồi ta sẽ tìm lấy sinh cơ ở trong cái chết.

Quyên Nhi gật đầu nói:

- Nếu vậy tôn nữ xin tuân mệnh.

Du Bạch Phong nói:

- Các người rời khỏi nơi đây đến chỗ an toàn rồi thì bảo hắn hai một bông hoa rừng màu hồng đem đến, ta sẽ đổi Bách Phật Ðồ cho.

Lôi Phi nói:

- Vãn bối xin ghi nhớ!

Lý Hàn Thu nói:

- Bọn vãn bối đi rồi nếu Ðàm Dược Sư phát giác ra lão tiền bối cố ý lừa gạt thì tất hắn chẳng chịu bỏ ra mà sẽ trả thù một cách rất thảm khốc.

Du Bạch Phong cười mát đáp:

- Lão phu chắc bị thuốc độc xâm nhập nội phủ là chắc chết rồi, có điều sớm muộn gì mà thôi. Chết sớm mấy ngày cũng chẳng có chi đáng tiếc.

Quyên Nhi buồn rầu sa lệ hỏi:

- Gia gia! Gia gia nhẫn tâm bỏ tôn nữ một mình ư?

Du Bạch Phong cười khà khà đáp:

- Hài tử! Trong thiên hạ chẳng có bữa tiệc vui nào là không có lúc giải tán. Gia gia đã bấy nhiêu tuổi đầu tất phải có ngày chia lìa ngươi.

Tuy lão miễn cưỡng ra chiều hớn hở, song trong tiếng cười không khỏi đượm vẻ thê lương.

Lôi Phi vẻ mặt nghiêm nghị nói:

- Tuy lão tiền bối không luyến tiếc sinh mạng của chính mình, nhưng e rằng vẫn khó lòng cứu được sinh mạng cho bọn vãn bối.

Du Bạch Phong sửng sốt hỏi:

- Tại sao vậy?

Lôi Phi đáp:

- Ðàm Dược Sư giảo quyệt chẳng kém hồ ly thì lão tiền bối đưa họa đồ giả ra vị tất đã gạt được hắn. Như vậy khi hắn nhìn ra của giả sẽ phản lại kế hoạch lừa cho bọn vãn bối rao ngoài rồi hoặc bắt sống hoặc giết chết. Sau hắn sẽ trở lại đối phó với lão tiền bối, có phải là chúng ta thua hắn không?

Du Bạch Phong nhíu cặp lông mày đáp:

- Lôi thế huynh nói vậy cũng có lý .

Lôi Phi nói:

- Theo nhận xét của vãn bối thì kế này không được chắc chắn.

Du Bạch Phong hỏi:

- Lôi thế huynh có cao kiến gì không?

Lôi Phi đáp:

- Theo ý vãn bối...

Y hạ thấp giọng xuống nói tiếp:

- Lão tiền bối dùng tranh giả dụ hắn vào nhà để bọn vãn bối ba người thử hợp lục thì may ra có thể kiềm chế được hắn.

Du Bạch Phong nói:

- Nếu hắn vào thạch thất, tất là hắn đã chuẩn bị rất chu đáo. Ta nên biết tài dùng độc của hắn đã tuyệt thế vô song mà võ công cũng vào hạng rất cao cường.

Lý Hàn Thu nói:

- Chẳng thà chết liều mạng hai bên cùng chết còn hơn riêng bên mình chịu khốn mà chết ở đây.

Lôi Phi nói:

- Cứ hiện tình mà nói thì chúng ta ở vào thế bí, thực không có kế gì toàn thiện để mà thoát khỏi cơn nguy hiểm ghê gớm này. Vãn bối nghĩ rằng ta dùng tâm cơ mà đấu với hắn không bằng tỷ thí võ công.

Lý Hàn Thu cũng theo hùa:

- Bọn vãn bối được lão tiền bối truyền thụ võ công đã luyện được đến chỗ thành tựu ít nhiều.

Hắn dùng thủ đoạn độc ác, hành động đê hèn, ta chẳng cần nói chuyện đạo nghĩa giang hồ với hắn. Ba người hợp lực xông vào thì mười phần ít ra nắm được sáu phần thắng.

Du Bạch Phong hỏi:

- Không hiểu hắn có mắc bẫy mình chăng?

Lôi Phi đáp:

- Trong thạch thất đã tối om, lão tiền bôi lại thêm vào chút thủ pháp thì dù mục lực Ðàm Dược Sư có minh mẫn đến đâu đứng bên ngoài cũng khó mà phân biệt được họa đồ thật hay giả. Lão tiền bối đem họa đồ làm mồi may có thể nhử được hắn vào nhà.

Du Bạch Phong trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Phải rồi! Có điều các vị đừng tỏ ra chuẩn bị thế hợp kích để hắn sinh lòng ngờ vực.

Mấy người thương nghị xong xuôi rồi quyết dùng kế hoạch của Lôi Phi.

Sau khoảng thời gian ăn xong bữa cơm, quả nhiên Ðàm Dược Sư lại xuất hiện ở trước cửa thạch thất.

Lần này vẻ mặt hắn lạnh lùng, mí mắt chứa đầy sát khí, cất tiếng hỏi:

- Các vị đã bàn định xong chưa?

Du Bạch Phong đáp:

- Bàn định xong rồi.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Các vị chọn con đường tử vong hay là nguyện ý đưa Bách Phật Ðồ ra.

Du Bạch Phong từ từ lấy trong bọc ra bức họa đồ giả mở coi qua một lượt rồi gấp lại đáp:

- Bách Phật Ðồ đây rồi. Có điều Ðàm lão đệ làm thế nào cho tiểu huynh tin được để bọn chúng rời khỏi nơi đây một cách an toàn. Có thế thì tiểu huynh mới giao Bách Phật Ðồ cho.

Trong nhà đã tối om, Ðàm Dược Sư chẳng tài nào liếc nhìn sơ qua một chút mà phân biệt được thật hay giả.

Hắn cười lạt hỏi:

- Tấm Bách Phật Ðồ này thật hay giả?

Du Bạch Phong làm bộ tức giận đáp:

- Dĩ nhiên là của thật. Nếu lão đệ không tin thì bãi cuộc đàm phán.

Ðàm Dược Sư nói:

- Du huynh đừng quên rằng chúng ta hiện giờ ở vào hoàn cảnh đối nghịch. Cả hai đều có thể sử dụng trá thuật.

Du Bạch Phong hỏi:

- Làm thế nào lão đệ mới tín nhiệm?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Phải coi kỹ mới được.

Du Bạch Phong hừ một tiếng rồi xé một góc họa đồ liệng xuống đất nói:

- Ðây ngươi hãy coi một góc này.

Ðàm Dược Sư thấy góc tấm họa đồ bị xé ra thì trong lòng rất đau xót vội hỏi:

- Du huynh! Sao lại xé Bách Phật Ðồ ra?

Lôi Phi cũng làm bộ luyến tiếc nghĩ thầm:

- Nếu hắn mà biết là họa đồ đã bị đốt rồi thì không hiểu hắn còn đau xót đến đâu?

Du Bạch Phong liệng góc tấm họa đồ một cách vừa khéo.

Ðàm Dược Sư đứng ngoài nhà không thể thò tay với tới nơi, mà phải tiến vào mới lượm được. Mặt khác nếu mặt phải họa đồ

hướng lên trên hết thì con người tinh tế như Ðàm Dược Sư tất nhìn kỹ rồi mới quyết định có nên mạo hiểm lượm lấy không. Nhưng góc họa đồ lại úp xuống mà chỉ hở lên một chút, chỉ có thể nhìn thấy một bàn tay phật.

Ðàm Dược Sư ngó góc tấm họa đồ trầm ngâm không nói gì. Hắn ngấm ngầm điều tra thì thấy bọn Lý Hàn Thu đều ngồi yên nhắm mắt, tựa hồ không để ý đến diễn biến đã xảy ra.

Hắn xoay chuyển ý nghĩ rồi đột nhiên rảo bước tiến vào thạch thất, đưa tay ra với lấy góc tấm họa đồ rớt dưới đất.

Phật đồ vào tay rồi, lập tức hắn lật lên coi ...

Ðáng lý hắn phải hiểu ngay là chẳng đời nào Du Bạch Phong lại đem bức chân đồ xé ra một góc, nhưng vì lòng tham quá độ che lấp lương tri, hắn không nhịn được mới chạy vào lượm lấy coi.

Giữa lúc Ðàm Dược Sư lật Phật đồ lên, Lý Hàn Thu cùng Lôi Phi nhân lúc chớp nhoáng này , đồng thời thi triển thân pháp cực kỳ thần tốc vọt tới cửa thạch thất để cản đường rút lui của Ðàm Dược Sư.

Ðồng thời, hai người rút khí giới ra khỏi vỏ.

Một tên dược đồng đi theo Ðàm Dược Sư chờ ở ngoài dường như biết là có biến vội xong đến trước cửa thạch thất.Lý Hàn Thu hươi kiếm đâm hai nhát đả thương hai cánh tay chúng.

Lúc này Ðàm Dược Sư đã xoay mình chạy ra cửa.

Lôi Phi vận chân lực đến độ chót phóng ra hai chưởng.

Hai luồng chưởng lực này mãnh liệt phi thường xô tới Ðàm Dược Sư.

Ðàm Dược Sư vung chưởng đón tiếp chưởng lực của Lôi Phi, nhưng người hắn không tự chủ được lùi lại một bước.

Lôi Phi tuy cũng bị chấn động nội phủ, khí huyết nhộn nhạo, nhưng ngăn được thế xung kích của Ðàm Dược Sư.

Lý Hàn Thu đã đả tử thương hai tên dược đồng rồi liền quay vào trợ chiến. Chàng vung kiếm phóng luôn ba nhát. Kiếm phong rít lên veo véo.

Ðàm Dược Sư lùi lại hai bước tránh khỏi thế kiếm của Lý Hàn Thu. Hắn toan phản kích thì đột nhiên thấy kiếm phong rít lên phóng sau lưng.

Nguyên Quyên Nhi đã nhảy tới tập kích phóng kiếm ra.

Ðàm Dược Sư lạng người sang một bên hai bước để tránh né kiếm của Quyên Nhi.

Bỗng nghe Du Bạch Phong lên tiếng:

- Các vị hãy dừng tay!

Bọn Lý Hàn Thu , Lôi Phi, và Quyên Nhi y lời lùi lại một bước.

Du Bạch Phong hỏi:

- Ðàm lão đệ! Võ công của lão đệ so với tiểu huynh thế nào?

Ðàm Dược Sư cất giọng lạnh lùng mà nghiêm nghị đáp:

- Trong võ lâm hiện nay, Du huynh là người duy nhất mà tiểu đệ kính phục.

Du Bạch Phong cười khanh khách nói:

- Thế ra bản lãnh của tiểu huynh cao cường hơn Ðàm lão đệ ư?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Dù cho Du huynh có cao cường hơn tiểu đệ một chút, nhưng lúc này độc thương phát tác, Du huynh chẳng thể nào động thủ với tiểu đệ được.

Du Bạch Phong nói:

- Nhưng tiểu huynh đã có người thừa kế và đã được tiểu huynh chia võ công làm ba phần truyền thụ cho mỗi tên một phần.

Ðàm Dược Sư cười lạt:

- Dù bọn họ là những người thông minh tài trí hạng nhất cũng chẳng thể rèn luyện trong một thời gian quá ngắn ngủi mà hấp thụ được toàn bộ võ công của Du huynh.

Du Bạch Phong nói:

- Quả có thế thật. Nhưng tiểu huynh chia ra để truyền thu cho mỗi tên tập một môn thì cuộc thành tựu khác hẳn.

Ðàm Dược Sư trầm ngâm một lát rồi hỏi:

- Du huynh đã truyền thụ cho bọn chúng chưa?

Du Bạch Phong đáp:

- Dĩ nhiên tiểu huynh truyền cho chúng rồi nên mới khuyên nhủ lão đệ nên tạm ẩn nhẫn vì cả tên hợp lực cũng chẳng kém gì chính tiểu huynh động thủ.

Ðàm Dược Sư đưa mắt nhìn góc bức Phật đồ trong tay hỏi:

- Ðây là của giả phải không?

Nguyên trong lòng hắn vẫn đăm đăm nghĩ tới Bách Phật Ðồ.

Du Bạch Phong đáp:

- Dù tiểu huynh không thừa nhận thì lão đệ cũng nhìn thấy rõ rồi phải không?

Ðàm Dược Sư buông tiếng cười lạt đáp:

- Tiểu đệ đã nghĩ tới chẳng khi nào Du huynh lại chịu xé tấm chân đô mà vẫn bị lừa.

Du Bạch Phong nói:

- Cái đó là tại tham tâm của lão đệ quá nặng!

Rồi lão cất cao giọng hỏi tiếp:

- Lão đệ tính sao?

Ðàm Dược Sư từ từ cất góc tấm giả đồ vào bọc rồi hỏi lại:

- Chuyện gì?

Du Bạch Phong lạnh lùng nói:

- Bất luận lão đệ giả bộ trầm tĩnh thế nào thì tiểu huynh cũng biết rõ là trong lòng tiểu đệ lúc này hoang mang vô cùng!

Ðàm Dược Sư cười lạt hỏi lại:

- Thạch động này là giang sơn của tiểu đệ, các vị có vây hãm tiểu đệ ở đây thì đã làm gì được?

Du Bạch Phong đáp:

- Chúng ta phải chết hết. Bên ta bốn mạng cả già lẫn trẻ quyết đem đánh đổi với tính mạng của Ðàm lão đệ...

Ðàm Dược Sư lại cười lạt nói:

- Thương thế của Du huynh cực kỳ trầm trọng, không thể động thủ được. Còn ba vị này ư? Lão phu e rằng chưa chắc đã giam giữ nổi lão phu ở trong thạch thất.

Du Bạch Phong trầm ngâm một lát rồi nói:

- Lão đệ cứ thử đi coi. Tiểu huynh tự tin còn có thể đánh ra một đòn tối hậu.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Dĩ nhiên đòn tối hậu này sẽ làm cho tiểu huynh chết ngay. Nhưng tiểu huynh cũng không cần vì mình tự tin nhất định có thể thêm vào mấy phần giết được Ðàm lão đệ.

Lý Hàn Thu nói xen vào:

- Lão tiền bối bất tất phải động thủ. Hãy để cho vãn bối cùng Dược Sư quần nhau một lúc, nếu không thắng được khi đó lão tiền bối hãy ra tay cũng chưa muộn.

Du Bạch Phong cười ruồi đưa mắt nhìn Ðàm Dược Sư hỏi:

- Ðàm lão đệ! Trước nay lão đệ không chịu dấn thân vào nơi nguy hiểm. Cục diện bữa nay lão đệ tính sao?
Vẻ mặt Ðàm Dược Sư lúc xanh lè lúc trắng bợt. Hiển nhiên trong lòng hắn đang có nhiều ý nghĩ xung đột. Dường như hắn không chịu khuất phục dưới sự uy hiếp của kẻ khác, nhưng lại không nắm vững phần thắng trong khi phải tỷ đấu với mấy người hiệp lực.

Du Bạch Phong cùng Lôi Phi luôn luôn chú ý đến sự thay đổi sắc của Ðàm Dược Sư đều biết rằng trong lòng đối phương rất đỗi hoang mang không quyết định.

Bỗng nghe Ðàm Dược Sư buông một tiếng thở dài. Trong khóe mắt lão thoáng một tia nham hiểm kỵ bí.

Hắn cười lạt hỏi:

- Nếu tiểu đệ không muốn động thủ thì còn có biện pháp nào khác không?

Lôi Phi đáp:

- Giản dị lắm! Chỉ cần Dược Sư lấy thuốc giải chất độc cho Du tiền bối và đưa bọn tại hạ rời khỏi chốn này thì bất tất không phải động thủ nữa.

Ðàm Dược Sư tủm tỉm cười hỏi:

- Tiểu đệ không được điều kiện gì ư?

Du Bạch Phong hỏi:

- Lão đệ muốn điều chi?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Du huynh đã biết rồi sao còn hỏi nữa? Ngoài tấm Bách Phật Ðồ, tiểu đệ chẳng yêu sách vật gì khác của Du huynh cả.

Du Bạch Phong ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Ðược rồi, nhưng Ðàm lão đệ phải có thành ý mới được.

Ðàm Dược Sư nói:

- Cái đó đã hẳn. Tiểu đệ hãy thiết pháp chữa lành thương thế cho Du huynh trước để thủ tín với các vị.

Hắn từ từ cất bước tiến về phía Du Bạch Phong.

Quyên Nhi vội thét lên:

- Khoan đã!

Ðàm Dược Sư dừng bước lại hỏi:

- Chuyện gì?

Quyên Nhi hỏi lại:

- Dược Sư có nắm chắc chữa được không?

Ðàm Dược Sư lắc đầu đáp:

- Lão phu đã nói rồi. Gia gia người bị độc thương nặng quá. Lão phu không nắm chắc có chửa lành được không. Trong mười phần thì năm phần sống, năm phần chết.

Quyên Nhi nghiêm trang nói:

- Ðàm nhi gia! Trước nay tiểu nữ vẫn kính trọng nhị gia, không ngờ một vị thần y vang danh bốn bể lại là một nhân vật nham hiểm làm toàn điều ác.

Ðàm Dược Sư nói:

- Cô nương khéo nặng lời. Nếu lệnh tổ không định nuốt riêng tấm Bách Phật Ðồ kia thì làm gì có chuyện bữa nay?

Du Bạch Phong cười mát nói:

- Tiểu huynh đã biết rõ nếu giao Phật đồ sớm hơn thì e rằng ngày nay hài cốt tiểu huynh cũng mục rồi.

Ðàm Dược Sư nói:

- Du huynh nên biết rằng nếu tiểu đệ định giết Du huynh thì đã chẳng đợi đến ngày nay.

Hắn từ từ đưa tay ra, nâng tay trái Du Bạch Phong lên. Còn tay phải đặt lên kinh mạch của Du Bạch Phong.

Du Bạch Phong cười nói:

- Cái đó là vì lẽ lão đệ chưa lấy được Bách Phật Ðồ mà thôi. Lão đệ chỉ sợ giết chết tiểu huynh thì tấm Bách Phật Ðồ kia sẽ theo các chết của tiểu huynh, vĩnh viễn không còn xuất hiện trên chốn giang hồ.

Ðàm Dược Sư cười lạt nói:

- Bất luận giữa chúng ta có mối cừu hận sâu cay đến đâu thì hiện giờ tiểu đệ cũng là thầy lang chữa bệnh cho Du huynh. Lúc tiểu đệ coi mạch xin đừng nói nhiều.

Du Bạch Phong đưa mắt nhìn Ðàm Dược Sư một cái rồi không nói gì nữa.

Ðàm Dược Sư nhắm mắt lại trầm tư hồi lâu rồi cầm mạch qua tay phải Du Bạch Phong. Hắn nói:

- Có thể chữa được nhưng hao tổn rất nhiều công phu.

Du Bạch Phong cười ruồi hỏi:

- Lão đệ cho rằng chất độc phát tác tiểu huynh chết ngay được là không đủ đau khổ, nên muốn hành hạ thêm phải không?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Nếu Du huynh e ngại như vậy thì tiểu đệ chẳng còn cách nào nữa.

Du Bạch Phong lạnh lùng hỏi:

- Muốn trị độc thương cho tiểu huynh thì làm thế nào? Lão đệ thử nói nghe.

Ðàm Dược Sư đáp:

- Chất kỳ độc đã thấm vào nội phủ thì bất luận là tay cao thủ đến đâu cũng không thể giúp Du huynh để trục xuất ra được. Vì thế nên cần phải trong uống thuốc trừ độc, ngoài hấp nước dấm kinh niên giải độc. Có điều trước hết tiểu đệ dùng phép "Kim châm quá độc" chích mấy đường huyệt đạo mới xong.

Quyên Nhi đột nhiên hỏi xen vào:

- Ðàm nhị gia hành động như vậy liệu có nắm chắn phần nào không?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Nếu không nắm vững phần nào thì đâu dám nói khoe.

Quyên Nhi thủng thẳng hỏi:

- Chất độc trong người gia gia tiểu nữ do chính tay Ðàm nhị gia đưa vào thì đó là chất độc gì dĩ nhiên Ðàm nhị gia đã biết rõ. Vậy nhị gia chỉ việc đối chứng lập phương mà chữa, hà tất phải làm lắm chuyện rắc rối như vậy?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Phải rồi! Chất độc do tay lão phu đưa vào, nhưng trải qua một thời gian quá lâu, dù có đối chứng bốc thuốc cũng chẳng thể nào tẩy hết được chất độc trong nội phủ.

Du Bạch Phong xua tay nói:

- Quyên Nhi! Ngươi bất tất phải nhiều lời. Việc của gia gia, tự nhiên gia gia đã có chủ ý.

Quyên Nhi nói:

- Trước khi gia gia tiểu nữ lành thương thế thì Ðàm nhị gia đừng rời khỏi nhà này một bước.

Lão đảo mắt nhìn Ðàm Dược Sư rồi nói:

- Ðàm lão đệ! Lão đệ xoi xem cần điều trị bằng cách nào xin cứ việc tùy tiện.

Ðàm Dược Sư nói:

- Trước hết tiểu đệ dùng mũi kim chích mấy đường huyệt đạo rồi sẽ cho Du huynh phục thuốc. Có điều sau khi phục thuốc rồi, Du huynh lấy tấm Bách Phật Ðồ cho tiểu đệ coi một chút.

Du Bạch Phong hỏi:

- Rồi sau sao nữa?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Về sau ư? Sau sẽ đem Du huynh đặt lên miệng một cái vạc lớn. Trên vạc đặt một tấm ván gỗ cho Du huynh ngồi lên. Làm thế là dùng hơi dấm bốc lên để trục xuất chất độc trong nội phủ tiết ra ngoài.

Du Bạch Phong gật đầu hỏi:

- Lão đệ có biết phải trong thời gian bao lâu mới chữa lành được thương thế cho tiểu huynh?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Ðại khái trong vòng hai ba ngày là Du huynh sẽ trở lại như người thường không khác chi hết.

Du Bạch Phong hỏi:

- Lão đệ định bao giờ sẽ ra tay.

Ðàm Dược Sư đáp:

- Dĩ nhiên càng sớm càng hay, vì để càng lâu càng thêm nguy hiểm.

Lý Hàn Thu ngấm ngầm tự hỏi:

- Tấm Bách Phật Ðồ hiển nhiên đã đốt đi rồi còn lấy đâu ra cho Ðàm Dược Sư coi?

Bỗng nghe Ðàm Dược Sư nói:

- Bây giờ tiểu đệ sai phái bọn chúng đi chuẩn bị những đồ ứng dụng.

Ðàm Dược Sư cười lạt hỏi:

- Cô nương muốn hạn chế cả hành động của lão phu ư?

Quyên Nhi đáp:

- Ðúng thế! Nhị gia là người xảo quyệt không thể tín nhiệm được.

Ðàm Dược Sư nói:

- Lão phu có tài hạ độc không ai phát giác ra được. Cô nương lưu lão phu lại đây mà không sợ ư?

Quyên Nhi đáp:

- Bọn tiểu nữ mà phát giác ra bị trúng độc là cả ba người lập tức hợp thủ tấn công Nhị gia.

Vậy những ngày Nhị gia ở đây hay hơn hết là đừng đem lòng hạ độc. Nhi gia nên biết mọi người theo dõi Nhị gia một cách thân mật, hễ phát giác một chút khả nghi là bớt lông tìm vết dò xét cho ra nguyên nhân.

Ðàm Dược Sư cười rồi lẳng lặng không nói gì nữa.

Lôi Phi khẽ đằng hắng một tiếng rồi nói:

- Kể ra với tài Dược Sư dĩ nhiên không bị bọn tại hạ lừa vào nhà được, chỉ vì dược quá tham tâm nên đã biết rõ là nguy hiểm mà cứ dấn thân vào. Bây giờ Dược Sư đã vào đây chẳng khác gì đã xuống thuyền giặc. Quyên cô nương đã nói tại đây chúng ta không cần kể đến đạo nghĩa võ lâm để đối phó với Dược Sư, nghĩa là cả ba người cùng xông vào. Trừ khi Dược Sư tự tin là độc lực có thể thắng được bọn tại hạ, không thì đừng mạo hiểm nữa là hay hơn hết.

Chương 95: Đàm Dược Sư trị thương mắc hợm

Đàm Dược Sư vẻ mặt bình tĩnh , cười lạt nói :

- Những lời của các vị , lão phu đã nghe đủ rồi .

Lý Hàn Thu cũng vất giọng lạnh như băng nói :

- Hay lắm ! tại hạ hy vọng Dược Sư tự mình ước thúc .

Đàm Dược Sư đột nhiên lớn tiếng hỏi :

- Có ai đó không ?

Bỗng thấy một tên dược đồng đi tới , bước vào thạch thất .

Lý Hàn Thu hươi kiếm mau lẹ phi thường, hớt một mảng tóc trên đầu gã dược đồng .

Gã dược đồng sợ quá lùi lại hai bước .

Lý Hàn Thu đua mắt nhìn Đàm Dược Sư nói :

- Từ giờ Dược Sư có kêu gọi bọn thuộc hạ thì hay hơn hết là báo cho chúng biết, đừng để họ thiện tiện bước vô thạch thất . Có như thế thì mới tránh khỏi kiếp nạn làm con quỷ không đầu dưới lưỡi kiếm của tại hạ .

Đàm Dược Sư không lý gì đến lời nói của Lý Hàn Thu , hắn nhìn tên dước đồng nói :

- Ngươi bảo chúng sắp lấy một cái vạc lớn và hai chục cân giấm kinh niên .

Tên dược đồng dạ một tiếng , khom lưng rút lui .

Đàm Dược Sư từ từ đưa tay phải thò vào trong bọc. Mục quang chuyển động hắn thấy bọn Lý Hàn Thu , Quyên Nhi và Lôi Phi nhìn chòng chọc vào tay mình . Người nào cũng vận khí phòng bị , nếu hắn có cử động gì khác lạ là lập tức ba người xông lại tấn công , nên trong lòng cực kỳ kinh hãi , nghĩ thầm :

- Ba người này không rời mắt khỏi ta một giây nào , thật là một điều rất phiền cho mình.

Hắn hắng giặng một tiếng rồi nói :

- Lão phu lấy kim châm đây.

Rồi từ từ rút tay ra .

Quyên Nhi chú ý nhìn thì quả thấy Đàm Dược Sư móc trong bọc ra một cái bao da . Trên mặt bao có cắm sáu mũi kim châm .

Đàm Dược Sư đưa tay mặt rút một mũi rồi nói :

- Du huynh hãy coi chừng !

Hắn hạ thấp tay xuống . Một mũi kim chích vào huyệt Thiên trì của Du Bạch Phong một cách mau lẹ phi thường .

Đàm Dược Sư huy động hai tay rất nhanh nhẹn . Sáu mũi kim châm phân biệt cắm vào những huyệt đạo Thành trung , Thần tàng , Thần phong , Vi lang .

Hắn hạ châm rất thần tốc mà không sai một ly .

Quyên Nhi thấy gia gia bị sáu mũi kim đâm vào thì trong lòng rất áy náy , nàng không nhịn được cất tiếng hỏi :

- Dược Sư đâm sáu mũi kim vào huyệt đạo gia gia , chắc gia gia phải đau đớn lắm ?

Đàm Dược Sư đáp :

- Nếu mà y đau đớn thì khi nào thiên hạ lại kêu lão phu là danh y bậc nhất . Cô nương không tin thì cứ nhìn vào mặt lão sẽ biết .

Quyên Nhi chú ý ngó vào mặt gia gia thì quả nhiên thấy lão rất bình tĩnh , tuyệt không có vẻ đau đớn chi hết .

Đàm Dược Sư khẽ đằng hắng một tiếng rồi nói :

- Du huynh nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút để cho tinh thần được thư thái .

Hắn nói rồi chính mình cũng nhắm mắt lại .

Bọn Lý Hàn Thu , Quyên Nhi và Lôi Phi lại lộ vẽ khẩn trương chăm chú nhìn Du Bạch Phong .

Du Bạch Phong hào khí ngất trời , lão tủm tỉm cười rồi nhắm mắt lại .

Sau khoảng thời gian chừng uống cạn chén trà nóng , Đàm Dược Sư mở bừng mắt ra . Hắn đưa tay mặt duỗi ra co vào rút những mũi kim cắm trên người Du Bạch Phong rất mau lẹ rồi cắm vào túi da thu cất vào trong bọc . Tiện tay hắn lấy một cái bình ngọc , móc hai viên thuốc đưa ra nói :

- Du huynh hãy uống hai viên thuốc này đi !

Du Bạch Phong đón lấy thuốc bỏ vào miệng nuốt .

Đàm Dược Sư lại nói :

- Du huynh hãy vận khí điều dưỡng chừng một khoảng thời gian chừng ăn xong bửa cơm rồi hãy nói chuyện .

Du Bạch Phong theo lời vận khí điều dưỡng .

Đàm Dược Sư chờ một lúc lâu rồi khẽ hỏi :

- Du huynh thấy thế nào ?

Du Bạch Phong đáp :

- Dường như khá nhiều rồi .

Đàm Dược Sư nói :

- Cái đó chứng minh tiểu đệ không gạt Du huynh . Bây giờ Du huynh hãy lấy tấm Bách phật đồ cho tiểu đệ coi một chút .

Quyên Nhi biết Bách phật đồ đã bị đốt rồi thì gia gia dĩ nhiên chẳng lấy đâu mà đưa ra được , liền nói :

- Nhị gia làm gì mà vội thế ? Cứ chữa khỏi độc thương cho gia gia tiểu nữ rồi sẽ lấy Bách phật đồ cũng chưa muộn .

Đàm Dược Sư nói :

-Trong lòng lão phu vẫn hoài nghi tấm Bách phật đồ đó hiện có ở đây không ? Lão phu chỉ cần coi qua một chút cho được yên lòng .

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Cha này quả nhiên thâm mưu già dặn , khó mà đối phó với hắn được .

Du Bạch Phong nói :

- Được rồi ! Lão thò tay mặt vào bọc chuẩn bị lấy hoạ đồ .

Lôi Phi khen thầm :

- Du lão tiền bối quả là tay kinh nghiệm có thừa . Lão làm bộ giống quá .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ , miệng cất tiếng đáp :

- Khoan đã !

Đàm Dược Sư chau mày hỏi :

- Còn chuyện gì nữa ?

Lôi Phi đáp :

- Trước khi Du lão tiền bối chưa hết thương thế thì không thể cho Dược sư coi hoạ đồ được.

Đàm Dược Sư hỏi :

- Tại sao vậy ? Chúng ta đã có lời ước từ trước, chẳng lẽ các vị không thủ tín chăng ?

Lôi Phi chậm rãi hỏi lại :

- Dược sư thử nghĩ kỹ lại coi, bọn tại hạ đã chịu lời chưa ?

Đàm Dược Sư đáp :

- Nhận lời rồi.

Lôi Phi cãi :

- Không có! Tại hạ nhớ rõ : Dược Sư đề nghị , nhưng Du lão tiền bối chưa tỏ lời ưng thuận .

Đàm Dược Sư nghĩ kỹ lại thì Du Bạch Phong chưa trả lời thật. Bất giác hắn chau mày nói :

- Tuy y chưa chính thức trả lời nhưng trong giọng nói đã tỏ ra ưng chịu .

Lôi Phi nói :

- Đó là Dược Sư nghĩ vậy thôi . Nhưng ý nghĩ của bọn tại hạ không giống thế.

Đàm Dược Sư hỏi :

- Các vị nghĩ thế nào ?

Lôi Phi đáp :

- Bọn tại hạ nghĩ rằng , Dược Sư hãy trị lành độc thương cho Du lão tiền bối rồi sẽ nói tới chuyện Bách Phật đồ.

Đàm Dược Sư hỏi :

- Bây giờ các vị nói còn chưa đủ tin thì sau này lão phu tin thể nào được .

Lôi Phi đáp :

- Một lời nói ra đáng giá ngàn vàng , có lý nào lại chẳng nhìn nhận ? Nhưng bọn tại hạ không ưng thuận thì Dược Sư không thể bắt buộc bọn tại hạ phải thừa nhận.

Đàm Dược Sư trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Các vị đừng quên rằng chứng độc thương của Du Bạch Phong chưa hoàn toàn khỏi hẳn đâu nhé .

Lôi Phi nói :

- Dược Sư cũng nên nhớ hiện giờ đang bị bọn tại hạ bốn người bao vây . Con người đứng trên thềm mái nhà thấp thì nên cúi xuống cho khỏi đụng đầu .

Lý Hàn Thu nói :

- Dược sư đã nói ra cách trị thương thì dù có buông tay, bọn lại hạ cũng nhớ được rõ ràng rồi .

Quyên Nhi hỏi :

- Nhị gia gieo chất độc vào mình gia gia tiểu nữ để gia gia phải đau khổ mấy năm, chẳng lẽ gia gia tiểu nữ để Nhị gia hành hạ một cách oan uổng ư ?

Đàm Dược Sư hắng giọng nhìn Du Bạch Phong hỏi :

- Du huynh ! Du huynh tính sao ?

Du Bạch Phong đáp :

- Bách phật đồ hiện ở trong mình tiểu huynh, nhưng tiểu huynh không hứa với lão đệ thì dĩ nhiên chưa thể giao cho lão đệ được.

Đàm Dược Sư trầm ngâm một chút rồi cười ruồi nói :

- Thôi được ! Bây giờ chúng ta đàm phán lại và nói cho rõ ràng.

Du Bạch Phong hỏi :

- Đàm lão đệ có cao kiến gì ?

Đàm Dược Sư hỏi lại :

- Tiểu đệ sau khi chữa khỏi độc thương cho Du huynh rồi, Du huynh định thế nào ?

Du Bạch Phong đáp :

- Lão đệ vô tình nhưng tiểu huynh chẳng thể bất nghĩa . Lão đệ chửa độc thương cho tiểu huynh xong là tiểu huynh buông tha cho lão đệ ra đi một cách an toàn.

Đàm Dược Sư hỏi :

- Còn tấm Bách Phật đồ thì sao ?

Du Bạch Phong đáp :

- Tiểu huynh sẽ đưa cho lão đệ .

Đàm Dược Sư nói :- Lần này Du huynh đã rõ ràng lắm rồi .

Du Bạch Phong gật đầu đáp :

- Có điều lần sau còn lầm lỗi thì rồi đây có gặp nhau lại thành chuyện khác .

Đàm Dược Sư tủm tỉm cười nói :

- Tiểu đệ biết trong lòng Du huynh chưa hết nỗi bất bình muốn dốc ra cho hả .

Du Bạch Phong chậm rãi hỏi :

- Chúng ta ở vào tình trạng nầy , chẳng hiểu Đàm lão đệ có cảm giác ra sao ?

Đàm Dược Sư trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Tiểu đệ tin rằng nếu sau lại gặp cảnh ngộ này thì thi thể tiểu đệ đã giá lạnh lâu rồi.

Du Bạch Phong hỏi :

- Lão đệ nói thế là nghĩa là sao ?

Đàm Dược Sư đáp :

- Vì Du huynh quyết chẳng để cho tiểu đệ sống lâu như vậy.

Du Bạch Phong nói :

- Lão đệ nói vậy thì ra khí độ tiểu huynh kém lão đệ nhiều lắm hay sao ?

Đàm Dược Sư đáp :

- Cứ xét theo một phương diện , Du huynh là người cương trực nghĩa liệt, nếu không vì tinh thế bất đắc dĩ thì vị tất đã hạ thủ gia hại tiểu đệ. Song khi đã hạ thủ thì quyết chẳng để sống trong khoảng thời gian lâu đến thế này .

Du Bạch Phong hỏi :

- Đàm lão đệ nói vậy thì ra đối với tiểu huynh nhân từ lắm nhỉ ?

Đàm Dược Sư hỏi lại :

- Nếu tiểu đệ không còn chút tình anh em thì sao Du huynh sống được đến ngày nay .

Lôi Phi lạnh lùng xen vào :

- Theo tại hạ nhận xét thì Dược Sư có lẽ vì tấm Bạch Phật đồ chớ không phải vì tình nghĩa anh em.

Đàm Dược Sư chậm rãi đáp :

- Anh em chúng ta giao kết mấy chục năm trời không để người ngoài gây chuyện ly gián .

Du Bạch Phong chỉ cười lạt chứ không nói gì .

Lôi Phi thấy lão không đưa lời bài bác nên cũng không tiện nói nhiều.

Trong thạch thất bỗng trở lại yên tỉnh tưởng chừng nghe rõ hơi thở của từng người.

Đột nhiên có tiếng bước chân phá bầu không khí tịch mịch .

Một tên dược đồng bưng một cái mâm gỗ lớn đi tới cửa thạch thất .

Lý Hàn Thu ngó tên dược đồng tự hỏi :

- Đàm Dược Sư đã rải chất độc xung quanh thạch thất mà sao tên dược đồng này vẫn đi tự do không bị tổn thương về chất độc đó ?

Nguyên chàng vốn lo xa, nghĩ tới một ngày kia Du Bạch Phong khỏi độc thương rồi tất phải kiếm chỗ rời khỏi nơi đây .

Bỗng nghe gã dược đồng nghiêng mình cất tiếng hỏi :

- Cơm canh đã chuẩn bị đầy đủ , các vị dùng bữa chứ ?

Đàm được sư đáp :

- Ngươi đem vào đây !

Tên dược đồng bưng mâm cơm vào đặt xuống rồi đi ngay.

Cơm canh bày ra mà chẳng ai ăn cả.

Thực ra bọn Lôi Phi và Lý Hàn Thu bụng đã đói meo muốn ăn lắm, nhưng nghĩ Đàm Dược Sư là con người nham hiểm khôn lường . Ai cũng sợ trong cơm canh có chất độc nên không dám ăn uống một cách khinh xuất .

Đàm Được Sư chuyển động mục quang đảo mắt nhìn mọi người rồi hỏi:

- Phải các vị sợ trong cơm canh có chất độc .

Lôi Phi đáp :

- Đúng thế ! Bọn tại hạ không như Dược Sư , bụng nghĩ một đàng miệng nói một nẻo, mà trong lòng nghĩ sao nói thế.

Đàm Dược Sư thủng thẳng nói :

- Giả tỉ lão phu bảo là trong cơm canh này không có độc, e rằng các vị cũng chẳng tin nào.

Lão cầm đũa lên mỗi thứ gắp một miếng đưa vào miệng ăn .

Du Bạch Phong nói :

- Lão phu xem chừng trong cơm canh đây không có chất độc. Các ngươi cứ yên tâm mà ăn.

Quyên Nhi , Lôi Phi và Lý Hàn Thu giữ gìn cẩn thận, ăn mỗi thứ một chút . Khi đã lưng lửng rồi liền thôi không ăn nữa .

Đàm Dược Sư nói :

- Các vị đa nghi như vậy chỉ tổ đói bụng mà thôi .

Hắn tiếp tục cầm đũa gắp ăn thật nhiều.

Lôi Phi nói :

- Bọn tại hạ đã mắc bẫy một lần , dĩ nhiên phải coi chừng.

Đàm Dược Sư ăn lấy ăn để một hồi rồi kêu dược đồng vào cất dọn .

Hắn lại đưa mắt nhìn Du Bạch Phong nói :

- Bây giờ chúng ta đi thôi.

Du Bạch Phong ngạc nhiên hỏi :

- Đi đâu bây giờ ?

Đàm Dược Sư đáp :

- Tiểu đệ đã bảo người chuẩn bị nồi gang và giấm trong một căn thạch thất khác . Chúng ta tới đó để thanh trừng những dư độc ở trong mình Du huynh .

Du Bạch Phong hỏi :
- Chỉ có hai chúng ta đi thôi ư ?

Đàm Dược Sư đáp :

- Ngoài căn thạch thất này tiểu đệ đã rắc chất kịch độc, nếu họ không sợ thì cũng đi cả.

Quyên Nhi lạnh lùng nói :

- Đàm nhị gia ! Trước khi nhị gia ra khỏi thạch thất, vẫn còn phải chịu sự kiềm chế của bọn tiểu nữ.

Đàm Dược Sư đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ha hả nói :

- Ba vị tưởng nhất định thắng được Đàm mổ chăng .

Lý Hàn Thu rút kiếm ra lạnh lùng đáp :

- Dược Sư không tin thì hãy thử .

Du Bạch Phong khẽ đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Đàm lão đệ ! Chúng ta hãy thương lượng cùng nhau xem sao đã được chăng ?

Đàm Dược Sư dục :

- Du huynh thử nói nghe.

Du Bạch Phong nói :

- Tiểu huynh đồng ý việc trị độc . Có điều lão đệ hãy đưa bọn này rời khỏi nơi đây trước đã.

Đàm Dược Sư hỏi :

- Ba người họ đi rồi Du huynh không sợ tiểu đệ sát hại ư ?

Quyên Nhi thét lên :

- Tiểu nữ không đi , nguyện ở lại bầu bạn với gia gia .

Du Bạch Phong đưa mắt ngó Quyên Nhi rồi hửng hờ đáp :

- Nếu ngươi không nghe lời ta thì từ đây đừng kêu ta là gia gia nữa .

Quyên Nhi đứng thộn mặt ra không giám nói gì .

Du Bạch Phong nói tiếp :

- Đàm lão đệ tuy đã bố trí chất kỳ độc bên ngoài, bọn họ không có cách nào rời khỏi căn nhà này, nhưng bọn chúng cũng không để lão đệ dời xa . Nếu cứ giằng co hoài thì biết bao giờ cho kết liễu vụ nầy ?

Đàm Dược sư nói :

- Nếu Du huynh không đánh một đòn liều mạng để giúp bọn chúng một tay thì chẳng lẽ lão đệ sợ chúng hay sao ?

Nguyên trong lòng hắn chỉ huý kỵ một mình Du Bạch Phong , dù trong người lão còn mang chất kịch độc.

Du Bạch Phong nói :

- Tiểu huynh không ra tay, lão đệ cũng không địch lại bọn chúng đâu .

Lão đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu nói tiếp :

- Lý công tử đây là truyền nhân về môn Thất Tuyệt Ma kiếm. Hơn nữa tiểu huynh đã đem võ công của mình chia ra truyền thụ riêng biệt cho mỗi người một phần . Tuy thời gian quá ngắn ngủi, bọn họ chưa chắc đã luyện được thuần thục, song trong mình họ đều có nội lực thâm hậu thì việc phát huy võ công chẳng khó khăn gì . Lão đệ có dám tự tin là thắng được bọn họ không . Vả lại ...

Đột nhiên lão không nói nữa .

- Vả lại làm sao ?

Du Bạch Phong đáp:

- Thôi được ! Tiểu huynh nói rõ cho lão đệ hay là Quyên Nhi đã luyện võ công trong Bách phật đồ .

Đàm Dược Sư nói :

- Tiểu đệ không tin y có thể hiểu được .

Du Bạch Phong nói :

- Đã có tiểu huynh ngồi bên chỉ điểm .

Đàm Dược Sư trầm ngâm một chút rồi nói :

- Coi chừng cách hoà giải của Du huynh có vẻ thành thực .

Du Bạch Phong nói :

- Chúng ta là anh em lâu ngày thì dù có mối ân oán khó bề cởi mở, cũng nên kết toán giữa một đời chúng ta mà thôi , đừng nên để dây đến đời sau.

Đàm Dược Sư trầm ngâm không nói gì .

Du Bạch Phong lại nói :

- Đàm lão đệ . Chúng ta đều nhiều tuổi rồi, chẳng còn sống được bao lâu , dù lão đệ có làm đến minh chủ võ lâm xưng hùng thiên hạ , Phỏng còn được mấy năm . Vậy anh em chúng ta có điều chi bất mãn cũng bất tất phải gây cuộc kẻ chết người còn.

Đàm Dược Sư hỏi :

- Sao Du huynh không nói câu này từ mấy năm trước ?

Du Bạch Phong đáp :

- Đôi ta còn sống cả, bây giờ nói cũng chưa muộn .

Đàm Dược Sư trầm ngâm một chút rồi nói :

- Tiểu đệ muốn hỏi Du huyth mấy điều, nếu Du huynh chịu nói thực thì tiểu đệ buông tha cho chúng rời khỏi nơi đấy .

Du Bạch Phong đáp :

- Được rồi ! Lão đệ hỏi đi .

Đàm Dược Sư hỏi :

- Có phải chính Du huynh đã ra tay giết chết mẫu thân Quyên Nhi không ?

Du Bạch Phong lắc đầu đáp :

- Không phải.

Đàm Dược Sư hỏi :

- Vậy ai đã làm việc đó ?

Tình thế đột nhiên biến chuyển khiến cho bọn Lý Hàn Thu , Lôi Phi và Quyên Nhi đều đứng thộn mặt ra đương trường.

Nhất là Quyên Nhi lòng càng xúc động.

Nàng chẳng hiểu ra sao ngó Du Bạch Phong hỏi :

- Gia gia ơi ! Việc ấy là thế nào đây ?

Đàm Dược Sư chậm rãi nói :

- Vụ này lão phu vẫn để lòng mười mấy năm trời chưa từng nói với ai . Tình thế bữa nay khiến cho lão phu chẳng thể không thuyết minh được .

Quyên Nhi hỏi :

- Nhị gia cùng gia gia là chỗ bằng hữu , sao bỗng nhiên lại đưa đến câu chuyện quá khứ của mẫu thân tiểu nữ ?

Đàm Dược Sư lạnh lùng đáp :

- Gia gia ngươi đã không nói cho ngươi hay thì ngươi nên đứng bên mà nghe .

Quyên Nhi sững sờ , quả nhiên nàng không hỏi gì nữa .

Lúc này chẳng những Lý Hàn Thu và Quyên Nhi trong lòng chồng chất mối hoài nghi mà cả Lôi Phi , con người biết nhiều hiểu rộng , cũng đầy lòng ngờ vực chẳng hiểu ra sao .

Nguyên Lôi Phi đã ngấm ngầm để ý dò xét sắc diện Du Bạch Phong , thấy lão lộ vẽ trầm trọng dường như có điều chi bí ẩn khó nói .

Hiển nhiên lời nói của Đàm Dược Sư không phải là câu châm chọc .

Bỗng nghe Đàm Dược Sư lạnh lùng hỏi :

- Sao Du huynh lại không trả lời ?

Du Bạch Phong khẽ buông tiếng thở dài đáp :

- Tiểu huynh đã báo thù cho y .

Đàm Dược Sư nói :

- Du huynh nói vậy thì đã biết kẻ giết y rồi chăng ?

Du Bạch Phong đáp :

- Đúng thế !

Đàm Dược Sư hỏi :

- Người ấy là ai ? Sao Du huynh không nói rõ ra ?

Du Bạch Phong đáp :

- Đó là việc riêng của nhà họ Du chúng ta , không liên can gì đến lão đệ .

Quyên Nhi đột nhiên xen vào :

- Tại sao gia gia không nói ? chẳng lẽ cái chết của mẫu thân tôn nữ có điều chi bí ẩn ?

Du Bạch Phong sắc mặt lợt lạt thở dài nói :

- Quyên Nhi ! Đó là việc riêng của nhà ta . Không liên quan tới người ngoài .

Lão nói câu này càng khiến cho Quyên Nhi nỗi lòng ngờ vực . Nàng không nhịn được hỏi tiếp :

- Gia gia . Dường như gia gia có chỗ khổ tâm không nói ra được .

Du Bạch Phong đáp :

- Hỡi ơi ! Đáng lý ta nên nói cho ngươi biết sớm.

Quyên Nhi ngắt lời :

- Nhưng gia gia chưa từng nói cho tôn nữ hay .

Du Bạch Phong nói :

- Vì ta không muốn để tâm linh ngươi bị đau thương . Ta đã suy đi nghĩ lại rồi nhận thấy không cho ngươi biết hay hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau