THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Con bệnh cũng có người đánh tráo

Lý Hàn Thu hỏi:

- Bệnh này cách chữa thế nào?

Ký đại phu đáp:

- Dẫn nguyên thần tản ra để mình dùng.

Lão trầm ngâm một chút rồi tiếp:

- Dường như ngoài cách dùng thuốc. Còn biện pháp khác nữa, nhưng lão phu chỉ biết bốc thuốc mà thôi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ðại phu! Chuẩn bị dùng thuốc gì bây giờ?

Ký đại phu đáp:

- Dùng thang "Tiêu Nguyên Giảm Nhiệt" khiến cho luồng nguyên thần trong bụng y không lưu hành phải tiêu tan ra kinh mạch mới được. Rồi sau sẽ châm chước dùng thuốc.

Lôi Phi lẩm nhẩm gật đầu nói:

- Tại hạ hiểu rồi! Tại hạ hiểu rồi!

Ký đại phu chau mày hỏi:

- Các hạ hiểu cái gì?

Lôi Phi đáp:

- Tại hạ hiểu bệnh thế có liên quan đến vị cô nương này...

Ký đại phu hỏi:

- Thế thì làm sao?

Lôi Phi đáp:

- Nên dẫn đạo cho luồng chân khí chứa chất trong nội phủ cô lưu hành ra chỗ khác.

Ký đại phu vỗ đùi đánh đét một cái rồi nói:

- Phải rồi! Có điều lão phu không làm được như vậy.

Lôi Phi khẽ bảo Lý Hàn Thu:

- Lý đệ! Tiểu huynh cùng Ký đại phu đây hãy lui ra trước. Còn Lý đệ ở lại đây thi triển phương pháp đạo cho cô thử xem phần nguyên khí bế tắc ở trong nội phủ vì quá dư dật có thể đưa ra kinh mạch được không?

Lý Hàn Thu ngần ngừ đáp:

- Cái đó... Tiểu đệ e rằng có điều không tiện.

Lôi Phi hỏi:

- Bây giờ công cuộc cứu người là khẩn yếu. Sao Lý đệ còn nghĩ đếm mối hiềm nam nữ?

Lý Hàn Thu nói:

- Ðược rồi! Ðể tiểu đệ thử coi. Bất luận có thành công hay không thì cũng chỉ trong thời gian chừng ăn xong bữa cơm là tiểu đệ sẽ ra báo cáo với hai vị.

Lôi Phi khẽ nói:

- Lý đệ nên cẩn thận và phải nhẫn nại, đừng có nóng nảy mới được.

Lý Hàn Thu gật đầu. Chàng đi tới trước giường Quyên Nhi nâng nàng ngồi dậy. Chàng ngồi xếp bằng phía sau nàng rồi ngấm ngầm để vận sinh khí từ từ đưa tay mặt ra đặt vào huyệt mạch môn Quyên Nhi.

Lôi Phi khẽ gật đầu rồi từ từ lui ra. Y khẽ hỏi Ký đại phu:

- Ðại phu! Quyên cô nương đây mắc phải chứng bệnh gì?

Ký đại phu trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Nhà có tiền nhiều xài lắm đồ bổ nên mới có triệu chứng này, nhưng phần nhiều là người lớn tuổi mới mắc chứng trầm trệ này!

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Quyên cô nương đây hãy còn nhỏ tuổi, chắc không phải vì ăn uống nhiều đồ bổ.

Lôi Phi hỏi:

- Thế thì vì lẽ gì cô ta lại mắc chứng đó?

Ký đại phu đáp:

- Lão phu cũng lấy làm kỳ. Có thể là cô đi vào chốn sơn dã ăn lầm phải thứ trái cây kỳ dị.

Lôi Phi nghĩ thầm:

- Xem chừng vị Ký đại phu này quả là một tay học rộng.

Hai người bên ngoài chờ đợi một lúc thì thấy Lý Hàn Thu mồ hôi nhễ nhại ở trong phòng đi ra.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ thấy thế nào?

Lý Hàn Thu đáp:

- Xem chừng cũng có chút tiến triển. Trong nội phủ y tựa hồ có luồng nguyên khí quá mạnh chạy như thiên mã hành không, khó lòng kiềm chế lại được.

Ký đại phu nói:

- Không sao đâu! Chỉ cốt làm sao cho cô chuyển khí vào kinh mạch từ từ là được.

Lý Hàn Thu nói:

- Tại hạ nghĩ một lúc rồi lại làm phen nữa thử coi.

Lôi Phi nói:

- Hay lắm! Bây giờ chúng ta hãy đi coi bệnh tình ông già xem sao.

Lý Hàn Thu nói:

- Tại hạ xin dẫn đường.

Rồi chàng đi trước.

Ba người vào phòng bệnh. Ký đại phu đưa tay ra bắt mạch ở tay mặt Du Bạch Phong.

Hồi lâu lão vẫn không nói nửa lời.

Lôi Phi khẽ hỏi:

- Ðại phu! Ðại phu coi bệnh tình lão thế nào?

Ký đại phu lắc đầu đáp:

- Lão phu chưa coi ra được, bệnh thế ông này rất lạ.

Lôi Phi hỏi:

- Ðại phu thấy thế nào?

Ký đại phu hỏi lại:

- Có phải y mắc bệnh lâu rồi không?

Lôi Phi đáp:

- Ông bị bệnh đã mấy năm nay.

Ký đại phu hỏi:

- Trong khoảng thời gian đó có mời ai đến coi chưa?

Lôi Phi đáp:

- Dĩ nhiên là có. Hơn nữa lại là một vị danh y.

Ký đại phu "ồ" lên một tiếng rồi hỏi lại:

- Vị đại phu nổi danh đó nói thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Y cũng nói như đại phu là không hiểu bệnh tình thế nào.

Ký đại phu tức mình nói lại:

- Ai bảo lão phu không biết bệnh tình y.

Lôi Phi nghĩ bụng:

- Hay lắm! Vị Ký đại phu này tuy tuổi đã già mà vẫn còn tính hiếu thắng. Vậy ta phải nói khích lão mấy câu mới được.

Y nghĩ vậy rồi hỏi:

- Ðại phu nói vậy thì đã hiểu bệnh tình rồi ư?

Ký đại phu gật đầu đáp:

- Coi mạch thì xem ra rồi nhưng lại là một điều không thể thế được.

Lôi Phi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi khẽ nói:

- Xin đại phu cứ xem theo đạo mà nói! Bọn tại hạ xin rửa tai mà nghe đây.

Ký đại phu nói:

- Cô nương kia thực mà hóa hư còn ông già này thì hư mà hóa thực...

Rồi lão nhắm mắt lắc đầu một hồi, nói tiếp:

- Cứ theo y đạo mà nói thì bệnh này cái không đủ nhiều hơn cái có thừa. Cô nương kia cần phải theo phương pháp đại tả còn ông già này lại phải đại bổ mới xong. Vì thế mà lão phu có điều nghĩ không ra.

Lôi Phi nói:

- Ðại phu nói rất đúng đạo lý. Ông già này mấy mươi năm nay nằm liệt giường ăn uống rất ít thì dĩ nhiên cần phải đại bổ.

Ký đại phu nói:

- Nó khó là ở chỗ phải trị khỏi bệnh rồi mới bổ được.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Như vậy là lão mắc bệnh gì?

Ký đại phu đáp:

- Dường như lão trúng độc.

Lý Hàn Thu gật đầu hỏi lại:

- Trúng độc ư?

Ký đại phu đáp:

- Ðúng thế! Một thứ chất độc rất kỳ quái khiến cho lão mê man bất tỉnh suốt ngày.

Lôi Phi ngấm ngầm gật đầu nghĩ bụng:

- Xem chừng vị đại phu này về y đạo thật có chỗ hơn người.

Bỗng nghe Lý Hàn Thu nói:

- Ðại phu! Ðã coi ra là lão trúng độc thì có nên giải độc cho lão không?

Ký đại phu nói:

- Cái đó lão phu không làm được?

Lý Hàn Thu hỏi:

- Tại sao vậy?

Ký đại phu đáp:

- Trừ phi các vị tìm ra chút cặn bã về chất độc, bằng không thì lão phu chẳng có cách nào biết lão trúng chất độc gì? Làm sao mà bốc thuốc được?

Lôi Phi thở dài nói:

- Bệnh này thế nào cũng phải chữa cho xong. Nếu đại phu không thể chữa xong trong một thời gian ngắn thì đành phải lưu đại phu ở lại mấy ngày.Ký đại phu kinh hãi hỏi:

- Các hạ bảo sao?

Lôi Phi đáp:

- Theo ý tại hạ đại phu cần một tháng mới chữa khỏi thì lưu đại phu lại một tháng. Trường hợp cần phải hàng năm cũng khuất giá hàng năm.

Ký đại phu lại hỏi:

- Nếu lão phu không chữa khỏi được bệnh nhân thì làm thế nào.

Lôi Phi cười đáp:

- Trường hợp này chẳng thể nào có được mà có ra chăng nữa cũng đành vĩnh viễn lưu đại phu ở đây.

Ký đại phu biến sắc nói:

- Lão phu chỉ thấy người ta cưỡng ép trong việc mua bán chứ chưa từng thấy ai cưỡng ép thầy lang phải chữa bệnh bao giờ.

Lôi Phi đứng dậy nói:

- Ðại phu thử nghĩ coi. Nơi đây là chốn sơn lâm cùng cốc ít có dấu vết chân người...

Y chưa dứt lời đã trở gót quay đi ra.

Ký đại phu trông bóng sau lưng Lôi Phi thở phào một cái.

Lão lại đưa mắt nhìn bệnh nhân nằm trên giường mà ngơ ngẩn xuất thần.

Lý Hàn Thu khẽ nói:

- Ðại phu bất tất phải quan tâm. Xin cứ hết lòng cứu trị. Bọn tại hạ xin đối đãi với đại phu một cách rất trung hậu.

Chàng nói xong cũng đứng dậy bỏ đi.

Lôi Phi đã đứng chờ ở ngoài nhà. Y vẫy tay vời Lý Hàn Thu lại nói:

- Lý đệ! Ký đại phu là một ông lang giỏi đấy! Thực ra lão rất tinh thâm y đạo. Chúng ta phải dùng phương pháp bức bách lão để lão tìm ra phương pháp. Bây giờ Lý đệ hãy vào coi Quyên cô nương xem ngoài nầy để mặc tiểu huynh trông coi.

Lý Hàn Thu gật đầu rồi chạy vào phòng Quyên cô nương. Chàng thấy nàng ngồi trên giường đang giương cặp mắt lên mà nhìn.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cô nương tỉnh rồi ư?

Quyên Nhi khẽ gật đầu, muốn nói lại thôi.

Lý Hàn Thu coi nàng có vẻ đau đớn rất khó chịu, thì chàng chợt tỉnh ngộ nghĩ thầm:

- Phải rồi! Bây giờ nàng vẫn chưa có cách nào làm cho linh quả thần diệu kia biến hóa thành nguyên khí, để dẫn vào kinh mạch. Vậy ta phải giúp nàng một tay.

Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong lòng rồi nói:

- Ðể tại hạ giúp cô nương một tay.

Rồi chàng đỡ Quyên Nhi dậy, ngồi xếp bằng ở phía sau, đưa ta mặt đặt lên lưng nàng, ngấm ngầm đề tựu chân khí. Một luồng khí nóng từ từ trút vào huyệt mạch môn trong người nàng.

Không hiểu thời gian đã trôi qua bao lâu.

Lý Hàn Thu mệt nhoài trán toát mồ hôi. Chàng mới nghe thấy Quyên Nhi thở phào một cái nói:

- Ða tạ Lý huynh.

Lý Hàn Thu dừng tay lại hỏi:

- Ðã được chưa?

Quyên Nhi đáp:

- Xong rồi! Chân khí đã đi vào kinh mạch. Tiểu muội có thể ngồi xếp bằng điều dưỡng bất tất Lý huynh phải lao thần nữa.

Lý Hàn Thu cất tay ra lau những giọt mồ hôi trên trán rồi bước xuống giường nói:

- Xin cô nương hãy ngồi điều dưỡng...

Quyên Nhi đột nhiên nhớ tới Lôi Phi liền hỏi:

- Còn vị Lôi huynh đã về chưa?

Lý Hàn Thu đáp:

- Y về rồi.

Quyên Nhi lại hỏi:

- Có mời được thầy lang nào về không?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp:

- Y có dẫn theo một vị Ký đại phu đưa về.

Quyên Nhi hỏi:

- Ðinh Bội cùng Tiểu Nguyệt đã thấy đâu chưa?

Lý Hàn Thu đáp:

- Chưa thấy họ về.

Quyên Nhi nói:

- Nếu vậy thì nhất định họ bị mắc vào cạm bẫy của Ðàm Dược Sư.

Lý Hàn Thu nói:

- Kể ra hãy còn nhiều chuyện, nhưng cần chờ cô nương tỉnh táo tâm thần rồi mới quyết định được. Vậy cô nương hãy ngồi điều dưỡng để lát sau mạnh hẳn sẽ nói chuyện.

Quyên Nhi tuy trong lòng nóng biết nội tình nhưng nàng cũng tự hiểu lúc này chưa nên nói nhiều, nên cố nhẫn nại, tươi cười gật đầu rồi nhắm mắt lại.

Lý Hàn Thu hạ thấp giọng xuống nói:

- Cô nương hãy ngoan ngoãn ngồi nghỉ nghe.

Rồi chàng len lén rút lui.

Lôi Phi đón chàng khẽ hỏi:

- Thương thế Quyên cô nương ra sao?

Lý Hàn Thu đáp:

- Dường như đã khá nhiều.

Lôi Phi gật đầu nói:

- Nếu vậy thì may quá. Bây giờ chúng ta có một việc rất khẩn yếu là phải bảo vệ cho họ được an toàn.

Lý Hàn Thu gật đầu đáp:

- Lão Ðàm Dược Sư đi rồi rất có thể còn trở lại.

Lôi Phi nói:

- Có khi hắn không trở lại nữa. Dù sao chúng ta cũng phải chuẩn bị...
Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Trong lòng tiểu huynh vẫn băn khoăn về chuyện này nhưng không dám nói ra sợ Lý đệ không yên tâm mà còn có ảnh hưởng đến Ký đại phu. Nếu lão mà sinh lòng khiếp sợ thì y thuật kém bề chuẩn đích. Ðó là một sự rất phiền. Nhưng bây giờ thì không cần nữa.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Sao lại không cần?

Lôi Phi tủm tỉm cười đáp:

- Môn Thất Tuyệt Ma Kiếm của Lý đệ đủ để đối phó với Ðàm Dược Sư lúc này chúng ta còn phải chiếu cố cho Quyên cô nương, một mặt phải trông mong cho Du Bạch Phong thì khó lòng tránh khỏi tình trạng được chỗ nọ bỏ chỗ kia. Vì vậy mà tiểu huynh rất lo âu. Bây giờ Quyên cô nương đã tỉnh táo lại có rất hy vọng phục hồi nguyên lực, thì dĩ nhiên chúng ta không cần phải băn khoăn nữa.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Bây giờ chúng ta nên làm gì?

Lôi Phi đáp:

- Bây giờ ư? Chúng ta ngồi xuống đây nghĩ một lúc đừng đến quấy nhiễu Ký đại phu để lão trông coi bệnh cho kỹ càng, lẳng lặng suy nghĩ. Mình hãy chờ thần trí Quyên cô nương phục hồi như cũ để cô chứng thực những mối nghi ngờ trong lòng chúng ta.

Lý Hàn Thu ngửng đầu trông chiều trời nói:

- Nếu mọi việc đều thuận lợi thì chỉ trong vòng hai giờ là cô có thể phục hồi như cũ.

Lôi Phi cười nói:

- Bây giờ chúng ta chỉ nhẫn nại mà chờ. Bất luận Quyên cô nương bao giờ tỉnh lại được cũng không sao.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Xem chừng Lôi huynh đã vững tâm lắm rồi thì phải?

Lôi Phi cười khanh khách đáp:

- Thời khắc khẩn trương đã qua rồi thì làm gì mà chẳng vững tâm.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện chờ đợi.

Không biết thời gian đã trôi qua được bao lâu.

Ðột nhiên có tiếng bước chân vọng lại làm kinh động hai người.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn ra thấy Ký đại phu tay đang vịn tường vách chân bước chệnh choạng tiến lại.

Lý Hàn Thu vội chạy đến đỡ lão hỏi:

- Ðại phu làm sao thế?

Ký đại phu đáp:

- Lão phu đói quá rồi!

Lý Hàn Thu nói:

- Xin đại phu hãy ráng nhẫn nại một lúc, tại hạ lập tức xuống bếp tìm đồ nấu nướng cho đại phu dùng.

Ký đại phu đưa tay lên nói:

- Lão phu... Lão phu đã nghĩ ra cách giải độc rồi.

Lôi Phi cũng lật đật chạy lại hỏi:

- Ðại phu nghĩ ra được biện pháp gì?

Ký đại phu đáp:

- Nếu có linh chi thảo dược thì chỉ thêm hai vị thuốc là có thể giải trừ được chất độc.

Lão thở hồng hộc nói tiếp:

- Bằng không tìm được cỏ linh chi thì chỉ còn cách "dĩ độc công độc"

Lôi Phi nói:

- Lý đệ! Lý đệ hãy nâng đỡ đại phu để tiểu huynh tìm làm thức ăn.

Bỗng nghe Ký đại phu nói tiếp:

- Phép "dĩ độc công độc" tuy lão phu hiểu nhưng chưa dùng tới bao giờ. Lão phu chỉ có thể lấy miệng nói thì được chứ không thể ra tay điều chế.

Lý Hàn Thu nói:

- Xin đại phu hãy nghỉ ngơi một lúc. Chúng ta ăn uống xong rồi sẽ nói chuyện cũng chưa muộn.

Ký đại phu nói:

- Ðúng thế! Lão phu thấy đói bụng quá rồi.

Chỉ trong khoảng khắc Lôi Phi bưng lên một bát canh miến.

Ký đại phu ăn xong bát miến rồi nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, sau lão mở bừng mắt ra nói:

- Về biện pháp "Dĩ độc công độc" là điều chế mấy thứ độc vật để cho lão uống.

Lôi Phi hỏi:

- Không hiểu những chất độc đó có làm chết người không?

Ký đại phu đáp:

- Dĩ nhiên là có thể. Nhưng trừ biện pháp đó, lão phu không còn cách nào khác.

Lôi Phi khẽ hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Ðại phu bất tất phải hoang mang. Thuốc chỉ chữa được cho người không chết. Ðại phu cứ yên tâm và hết lòng điều trị cho. Bọn tại hạ có con mắt hiểu biết, quyết chẳng làm gì khó dễ cho đại phu.

Ký đại phu hỏi:

- Có thật thế không?

Lôi Phi đáp:

- Dĩ nhiên là thật.

Ký đại phu hỏi:

- Hay lắm! Các hạ còn hỏi gì nữa?

Lôi Phi hỏi:

- Ðại phu có xác định là ông già đó có bị trúng độc không?

Ký đại phu đáp:

- Nhất định không lầm.

Lôi Phi hỏi:

- Phải chăng có kẻ cho ông uống một thứ thuốc độc mãn tính khiến ông suốt ngày mê man trên giường không tỉnh lại được?

Ký đại phu đáp:

- Cái đó các vị thử tự hỏi lại mình coi. Ðã là người chữa bệnh vì lẽ gì lại cho người ta uống thuốc độc?

Lôi Phi nói:

- Bất quá tại hạ hỏi vậy mà thôi...

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Nếu bọn tại hạ tìm được bã thuốc, đại phu có thể coi ra lão uống phải thuốc độc gì không?

Ký đại phu gật đầu đáp:

- Nếu các vị tìm được bã thuốc thì dĩ nhiên lão phu phải coi ra.

Lôi Phi nói:

- Hay lắm! Ðại phu hãy nhắm mắt nghỉ một lúc nữa.

Y nói rồi đi ra ngoài vẫy tay một cái. Lý Hàn Thu cũng theo ra hỏi:

- Lôi huynh có điều chi sai khiến?

Lôi Phi đáp:

- Bây giờ chúng ta chẳng làm gì được, cần phải chờ Quyên cô nương tỉnh táo lại rồi sẽ thương nghị. Vậy Lý đệ đi chiếu cố cho Quyên cô nương còn tiểu huynh ở ngoài này coi chừng.

Lý Hàn Thu gật đầu trở gót đi vào trong phòng Quyên cô nương.

Quyên Nhi đang vận khí điều dưỡng. Nàng ngó thấy Lý Hàn Thu nở một nụ cười e lệ nói:

- Ða tạ Lý huynh!

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cô nương đã tỉnh táo chưa?

Quyên Nhi đáp:

- Tỉnh táo rồi. Toàn là nhờ ân Lý huynh trợ giúp.

Lý Hàn Thu nói:

- Vậy thì hay lắm. Bọn tại hạ đang rất lấy làm lo lắng.

Quyên Nhi hỏi:

- Có việc chi vậy?

Lý Hàn Thu đáp:

- Cô nương hãy coi kỹ xem ông già nằm giường bệnh kia có đúng là lệnh tổ không?

Quyên Nhi sửng sốt. Nàng ở trên giường bước ngay xuống chạy đến phòng bệnh của gia gia. Ðến hơn năm nay tựa hồ không bao giờ cô nghĩ đến chuyện này. Chợt nghe Lý Hàn Thu nhắc tới trong lòng cô không khỏi kinh hãi vô cùng!

Lý Hàn Thu đi đến ngoài phòng, chàng e có điều bất tiện, nên không theo vào.

Chỉ trong khoảnh khắc, Quyên Nhi chạy ra sắt mặt đã biến đổi:

- Chúng ta bị gạt hết rồi.

Lý Hàn Thu khẽ thở dài nói:

- Cô nương hãy trấn tĩnh lại một chút chuyện này thế nào?

Quyên Nhi đáp:

- Người này diện mạo, tầm vóc đều giống gia gia nhưng lại không phải.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lúc mới mắc bệnh thì sao?

Quyên Nhi đáp:

- Ðúng là lão nhân gia. Nhưng không biết họ đem đi bao giờ và đổi người khác vào.

Lý Hàn Thu nói:

- Ðối với một người bệnh liệt giường mấy năm thì ai còn nghĩ đến chuyện này...

Chương 82: Cuộc điều tra lai lịch bệnh nhân

Lý Hàn Thu ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Bây giờ có một việc trọng yếu nhất là chúng ta trước hết hãy chứng minh lệnh tổ sống chết thế nào? Hiện tại ở đâu?

Quyên Nhi khẽ đáp:

- Trừ Ðàm Dược Sư chỉ còn một người duy nhất có thể đánh tráo gia tổ phụ được là Tiểu Nguyệt mà thôi.

Lôi Phi từ từ bước tới ngó Quyên Nhi hỏi:

- Quyên cô nương! Cô nương đã phát hiện ra điều chi?

Quyên Nhi đáp:

- Bệnh nhân không phải là gia gia (ông) của tiện thiếp.

Lôi Phi khẽ nói:

- Bây giờ tạm thời chúng ta không nên tiết lộ việc này ra ngoài mà phải đối phó một cách kín đáo.

Quyên Nhi hỏi:

- Ðối phó bằng cách nào?

Lôi Phi đáp:

- Việc thứ nhất là phải điều tra cho biết rõ lệnh tổ có còn sống ở nhân gian không...

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Còn ở nhân gian thì ở đâu? Nếu lão nhân gia đã gặp điều bất hạnh thì phải kiếm ra hung thủ đã hại lão nhân gia là ai?

Quyên Nhi đáp:

- Hung thủ nhất định là Ðàm Dược Sư, bất tất phải điều tra nữa.

Lôi Phi đáp:

- Hoặc giả bên trong còn có điều ngoắt ngoéo, cô nương phải cố gắng bình tĩnh lại mới được.

Quyên Nhi sa lệ buồn rầu nói:

- Mấy năm nay tiện thiếp đã bị ma chiết cơ hồ thành trơ như gỗ có điều hiện giờ tiện thiếp đã hiểu rõ việc đời.

Lôi Phi nói:

- Vậy thì hay lắm! Trước hết cô nương hãy nghĩ lại từ khi lệnh tổ mắc bệnh đã trải qua những chỗ nào khả nghi, rồi chúng ta căn cứ vào đó mà mở cuộc điều tra.

Quyên Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp:

- Lúc gia tổ mới mắc bệnh thì tiện thiếp hãy còn nhỏ tuổi. Chính tiện thiếp đã trông nom thuốc thang. Khi đó thì đúng là tổ phụ tiện thiếp không còn ai nữa. Về sau bệnh thế ngày một trầm trọng, nằm liệt giường không dậy được nên nhiều phen thay đổi người phục vụ.

Lôi Phi đưa tay ra nói:

- Vậy là đủ rồi. Ðó là một mấu chốt rất trọng yếu.

Quyên Nhi lau nước mắt phấn khởi tinh thần hỏi:

- Mấu chốt gì?

Lôi Phi nói:

- Cô nương thử nghĩ kỹ xem lần thứ nhất lệnh tổ lúc ngất đi có những ai ở hiện trường.

Quyên Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp:

- Lúc đó có Ðàm Dược Sư, Ðinh Bội. Còn tiện thiếp và Tiểu Nguyệt ở bên ngoài. Vừa nghe Ðinh Bội hô hoán lên tiệp thiếp chạy vào ngay.

Lôi Phi hỏi:

- Từ lần ấy lệnh tổ mê đi rồi không tỉnh lại nữa phải không?

Quyên Nhi gật đầu đáp:

- Chính thế!

Lý Hàn Thu nói:

- Ðàm Dược Sư là người đáng ngờ hơn hết.

Lôi Phi nói:

- Có một điều tại hạ nghĩ mãi mà không sao hiểu được.

Quyên Nhi hỏi:

- Ðiều gì?

Lôi Phi đáp:

- Người kia tại sao lại đổi lệnh tổ trong khi người đang mắc bệnh triền miên mà không hại lão nhân đi cho rồi? Họ thay đổi cách này có mục đích gì?

Y thở phào một cái rồi tiếp:

- Họ đổi lão gia đem đi đâu? Với dụng ý gì?

Quyên Nhi đột nhiên nghiến răng đáp:

- Lần này tiện thiếp đi lấy linh chi cho hắn, trong lòng đã sinh mối hoài nghi. Vì thế mà lúc nào tiện thiếp cũng lưu ý để bảo tồn những cái tinh túy của linh chi. Gia tổ bị người thay đổi e rằng đã mấy năm rồi. Nếu tra xét từ đầu thì e rằng không biết bắt tay từ đâu. Chỉ còn một biện pháp duy nhất là lấy đào đổi mận.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lấy đào đổi mận là một việc rất đúng, không hiểu cô nương đã có đối tượng chưa?

Quyên Nhi đáp:

- Dĩ nhiên là có.

Lôi Phi hỏi:

- Là Ðàm Dược Sư phải không?

Quyên Nhi đáp:

- Chính hắn.

Lôi Phi nói:

- Nhưng chúng ta không có một chứng cứ gì.

Quyên Nhi đáp:

- Ðêm qua hắn đến tập kích. Ðó là chứng cứ.

Lôi Phi lấy ngón tay vạch xuống đất, trầm ngâm không nói gì nữa.

Quyên Nhi hỏi:

- Lôi huynh có đồng ý không?

Lôi huynh đáp:

- Tại hạ nhận thấy chúng ta trước hết phải tìm cách dò xét trước xem lệnh tổ có còn sống không đã. Rồi sau đó quyết định chủ ý. Lão gia mà còn sống thì chúng ta tìm kế cứu lão gia. Vạn nhất lão gia đã chết rồi thì việc báo thù mới là quan trọng.

Quyên Nhi hỏi:

- Làm thế nào để điều tra cho biết được.

Lôi Phi đáp:

- Chỉ có hai biện pháp.

Quyên Nhi hỏi:

- Hai biện pháp đó thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Một là hỏi người bệnh giả mạo làm lệnh tổ may cũng có thể tìm ra được chút manh mối nào chăng. Cách thứ hai là trực tiếp đàm phán với Ðàm Dược Sư. Lúc đàm phán dĩ nhiên chúng ta phải có chút tâm cơ và kỹ xảo mới được.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Theo lời Lôi huynh thì Lôi huynh cũng tin chắc Ðàm Dược Sư là hung thủ hay sao?

Lôi Phi đáp:

- Việc Ðàm Dược Sư tham dự vào vụ này đã rõ ràng lắm rồi. Quan điểm của tiểu huynh chỉ có chỗ bất đồng với hai vị là không muốn trỏ mặt ngay Ðàm Dược Sư là hung thủ.

Quyên Nhi hỏi:

- Lý thuyết của Lôi huynh mỗi lúc một phức tạp hơn. Phải chăng Lôi huynh muốn nói Ðàm Dược Sư cùng nhiều người khác liên hiệp với nhau để gia hại tổ phụ của tiện thiếp phải không?

Lôi Phi đáp:

- Theo chỗ của nhận xét của tại hạ chính là thế đó.

Lý Hà Thu nói:

- Nhận xét của tiểu đệ cùng Lôi huynh có chỗ bất đồng là trường đại họa này gây ra bởi Ðàm Dược Sư nhân lúc hắn nỗi lòng tham.

Lôi Phi gật đầu nói:

- Dĩ nhiên Lý đệ cũng cao kiến. Có điều tiểu huynh muốn đưa nhận xét của mình ra trước cho hai vị nghe. Nếu hai vị thấy có chỗ nào không ổn thì chúng ta nghiên cứu lại.

Quyên Nhi nói:

- Ðược rồi! Lôi huynh hãy nói đi!

Lôi Phi nói:

- Nếu giả tỷ cá nhân Ðàm Dược Sư nổi tham tâm trong lúc nhất thời dĩ nhiên hắn càng bí mật càng hay và hắn đã thi độc kế sớm hơn để đánh thuốc độc hạ sát tổ phụ của Quyên cô nương. Sao hắn còn kéo dài đến ngày hôm nay?

Quyên Nhi trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Lôi huynh nói vậy cũng có lý.

Lôi Phi nói:

- Tiểu huynh cũng nghĩ rằng Ðàm Dược Sư cũng biết rõ vụ bí mật này chẳng thể nào bịt kín vĩnh viễn được, tất có một ngày kia bị Quyên cô nương phát giác. Như vậy, lão có nhất thời nảy lòng tham đã hạ độc thủ sớm đi có phải là thần không hay quỷ không biết?

Lý Hàn Thu và Quyên Nhi đưa mắt nhìn nhau lẩm nhẩm gật đầu.

Lôi Phi nói:

- Nhân thế mà chúng ta phải thí một phen tâm lực tìm cho ra chân tướng mới được. Công việc đầu tiên hiện giờ xin cô nương hãy tìm cách điều tra những cặn bã chất thuốc đưa cho Ký đại phu coi. Nếu tìm ra được chất giải độc cho bệnh nhân tinh thần tỉnh táo lại một lúc, chúng ta chỉ cần lão tỉnh một khắc để nói rõ những điều bí mật trong lòng là đủ rồi.

Quyên Nhi nói:

- Ðược rồi! Tiểu muội xin đi kiếm.

Ðoạn nàng lẹ gót bước đi.

Lôi Phi chú ý nhìn Quyên Nhi cho đến khi nàng ra khỏi rồi mới khẽ hỏi Lý Hàn Thu:

- Lý đệ, Quyên cô nương đã phục nguyên hoàn toàn chưa?

Lý Hàn Thu đáp:

- Cái đó tiểu huynh cũng không rõ.

Lôi Phi nói:

- Lý đệ hãy theo sau để ngấm ngầm bảo vệ cho cô.

Lý Hàn Thu vâng lời hấp tấp đi ngay.

Chỉ trong khoảnh khắc, Lý Hàn Thu và Quyên Nhi đã quay về sảnh đường, Quyên Nhi dùng một tấm khăn gói khá nhiều bã thuốc để lên bàn nói:

- Ðây là dược vậy mà bệnh nhân uống những ngày sau cùng.
Lôi Phi mời Ký đại phu lại coi, nói:

- Ðại phu thử nghiệm xem. Về mặt thuốc thang bọn tại hạ không hiểu chi hết.

Ký đại phu thắp nến soi vào chỗ bã thuốc tra xét rất kỹ.

Lão tra xét đến một giờ vẫn chưa tìm ra vật gì khả nghi.

Lý Hàn Thu không nhịn được nữa cất tiếng hỏi:

- Ðại phu! Ðại phu có thấy gì khả nghi không?

Ký đại phu lắc đầu đáp:

- Chưa thể xác định được. Có thể lão phu đã nhìn thấy hai vật khả nghi.

Lôi Phi hỏi:

- Ðại phu bảo sao?

Ký đại phu đáp:

- Còn phải kiếm thêm một vị nữa mới đủ chứng minh, vì phải ba thứ hiệp một phối hợp với nhau khiến cho người ta trúng độc.

Lôi Phi nói:

- Ba thứ mà tìm được hai như thế là thành công khá rồi.

Ký đại phu nói:

- Nhưng lão phu cần tìm ra vị chính. Nếu không tìm ra được vị chính đó thì hai vị này có một tác dụng khác. Và như vậy không thể chứng minh họ có ý dùng độc.

Lý Hàn Thu khẽ hỏi Lôi Phi:

- Lôi huynh! Ðàm Dược Sư là tay đáo để, e rằng hắn dùng độc một cách khác chứ không cần cho vào thuốc uống thì sao?

Lôi Phi đáp:

- Hắn không ở đây suốt ngày được, vì hắn còn sai Quyên cô nương đi làm việc khác nên không thể dùng thuốc quá nặng để làm cho lão nhân gia chết. Như vậy, hắn hòa vào thuốc một ít dược vật mê hồn làm cho lão suốt ngày hôn mê bất tỉnh. Ký đại phu đã kiếm ra được hai vị phụ chỉ còn thiếu một vị chính khác chắc tìm ra cũng không khó.

Trong lúc nói chuyện, đột nhiên Ký đại phu lắc đầu lên tiếng:

- Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi!

Lôi Phi khẽ đằn hắng một tiếng rồi hỏi:

- Ðại phu! Ðại phu có thể nói kỹ cho bọn tại hạ nghe được chăng?

Ký đại phu gật đầu đáp:

- Dĩ nhiên là được. Các vị chưa đọc sách thuốc lão phu bất tất phải nói đến dược vật này xuất xứ ở đâu chỉ cần nói rõ tác dụng của nó. Ba thứ dược vật này, để riêng rẽ thì mỗi thứ có một tác dụng khác nhau nhưng cả ba kết hợp lại thì thành một chất độc rất kỳ quái. Cứ uống vào là hôn mê bất tỉnh.

Lôi Phi hỏi:

- Một tễ thuốc có hiệu lực với thời gian bao lâu?

Ký đại phu đáp:

- Cái đó khó nói lắm. Nó còn tùy thuộc vào chỗ dùng nhiều hay ít, lại còn theo thể lực của từng bệnh nhân mới quyết định được. Theo thông thường thì có thể khiến cho người ta hôn mê trong khoảng ba ngày.

Lôi Phi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi hỏi tiếp:

- Ðại Phu! Ðại phu có thể giải trừ dược vật cho bệnh nhân tỉnh táo lại được không?

Ký đại phu gật đầu đáp:

- Có thể được! Nhưng vừa rồi lão phu coi bệnh nhân này thì không dám chắc.

Lôi Phi hỏi:

- Tại sao vậy?

Ký đại phu đáp:

- Lão mắc bệnh lâu ngày kinh mạch đã tán, nên lão phu thực không dám chắc được phần thành công.

Lôi Phi nói:

- Vậy xin đại phu cứ hết sức mà làm.

Ký đại phu nói:

- Lão phu hốt thuốc để các vị làm một tể xem có hiệu quả gì không!

Quyên Nhi liền vào phòng lấy tứ bảo cho Ký đại phu kê toa thuốc.

Lôi Phi cầm lấy toa thuốc hỏi:

- Bây giờ hai vị ngồi đây để tại hạ đi tìm dược vật.

Quyên Nhi nói:

- Không dám phiền Lôi huynh, nơi đây tiểu muội thuộc hình thể đi được lẹ hơn.

Lôi Phi nói:

- Ngọc thể cô nương dường như chưa được phục hồi. Cô nương ở nhà an toàn hơn. Vả lại nếu xảy ra chuyện gì thì nơi đây quan trọng lắm.

Rồi y không chờ Quyên Nhi trả lời, lật đật xuống núi ngay.

Lôi Phi chạy một mạch chỉ trong vòng bốn năm giờ đã trở về núi.

Quyên Nhi thấy Lôi Phi mồ hôi nhễ nhại thì nét mặt rầu rầu nói:

- Bèo nước mới gặp nhau mà nhờ Lôi huynh hết lòng giúp đỡ. Tiểu muội cảm kích vô cùng!

Lôi Phi cười ha hả:

- Cô nương bất tất phải khách sáo. Ngày sau bọn tại hạ còn có nhiều chỗ phải nhờ cô nương tương trợ.

Lúc này Lý Hàn Thu đã đánh thức Ký đại phu dậy.

Lão chứng nghiệm thuốc rồi đem đi nấu.

Nguyên Lôi Phi sau khi xuống núi, Ký đại phu thân thể mệt mỏi nằm ngủ một giấc.

Thuốc sắc xong rồi, do Ký đại phu ra tay trông nom cho bệnh nhân uống thuốc.

Lôi Phi, Quyên Nhi và Lý Hàn Thu đều đứng ở bên giường, ai cũng hy vọng bệnh nhân nói được một vài câu bí ẩn.

Ngờ đâu chừng nửa giờ sau, lão không động tĩnh gì nữa.

Quyên Nhi thở dài nói:

- Xem chừng chúng ta chỉ còn cách đi kiếm Ðàm Dược Sư mà thôi.

Ký đại phu đang ngồi trên ghế gỗ đột nhiên đứng dậy nói:

- Cô nương thử kiểm tra cho lão phu một mũi ngân châm để thử coi.Quyên Nhi trầm ngâm một lúc lấy ra một mũi ngân châm đưa cho lão.

Ký đại phu cầm lấy ngân châm nói:

- Lão phu đâm vào hai chỗ huyệt đạo của bệnh nhân, nếu lão ta không hồi tỉnh thì chẳng còn cách nào nữa.

Lôi Phi nâng bệnh nhân dậy.

Ký đại phu cầm mũi kim bạc đâm vào khuỷu tay chỗ huyệt quan tiết bên tả.

Lý Hàn Thu đưa tay phải đặt tay vào lưng bệnh nhân. Chàng ngấm ngầm vận kinh để luồng khí nóng thấu vào nội phủ.

Cả hai người đều dùng thủ thuật quả nhiên thấy hiệu nghiệm, lão già khô đét, cặp mắt động đậy một lúc, rồi mở miệng hỏi:

- Các vị là ai?

Quyên Nhi vội hỏi lại:

- Lão tiền bối! Lão tiền bối ở đâu mà lại đến chốn này?

Lôi Phi nói tiếp:

- Cô nương hỏi cấp bách quá e rằng lão nghe không rõ. Cô để tại hạ hỏi cho.

Quyên Nhi nói:

- Vậy càng hay! Xin Lôi huynh tác chủ.

Lôi Phi khẽ đằng hắng một tiếng rồi hỏi:

- Lão huynh họ gì?

Lão bệnh nhân lắp bắp một lúc rồi đáp:

- Lão hán họ Lâm.

Lôi Phi hỏi:

- Nhà lão huynh ở đâu?

Lão bệnh nhân đáp:

- Ở thành Kim Lăng.

Lôi Phi sửng sốt hỏi:

- Từ đây tới Kim Lăng xa hàng mấy trăm dặm, lão huynh làm sao tới đây được?

Lão bệnh nhân đáp:

- Cái đó lão phu cũng không rõ.

Lôi Phi hỏi:

- Lão huynh còn nhớ kỹ ở chỗ nào không?

Lão bệnh nhân đáp:

- Lão phu ở trong ngõ Lâm gia hạnh, ngoài là đường lớn mé Ðông.

Lão nói xong đột nhiên nhắm mắt lại. Rõ ràng lão mệt quá rồi không nói được nữa.

Ký đại phu nhổ ngân trâm ra nói:

- Người này hư nhược quá rồi phải uống đại bổ trong một năm mới hồi phục được.

Lôi Phi từ từ đặt bệnh nhân xuống khẽ nói:

- Quyên cô nương! Chúng ta có thể chứng minh một điều.

Quyên Nhi hỏi:

- Ðiều gì?

Lôi Phi đáp:

- Lão này thường ở Kim Lăng. Xem tướng mạo lão cũng giống như lệnh tổ, nên họ mới dùng cách đánh tráo được.

Quyên Nhi nói:

- Ðinh Bội cùng Tiểu Nguyệt sao mãi không trở về. Nếu họ ở đây thì có thể hỏi thêm được mấy chỗ nghi ngờ nữa.

Lôi Phi nói:

- Cô nương đừng nên hy vọng họ trở về nữa. Bây giờ chỉ còn ba chúng ta mưu tính với nhau mà thôi.

Quyên Nhi nói:

- Chúng ta vất vả biết bao mà chỉ hỏi ra được lão họ Lâm ngụ ở thành Kim Lăng, còn đối với việc tìm kiếm gia gia tiểu muội chưa được giúp bổ ích gì.

Lôi Phi nói:

- Tự nhiên có bổ ích chứ. Hiện giờ đã quyết định được lão họ Lâm do bọn chúng di chuyển từ thành Kim Lăng tới đây. Cái đó có giá trị chứng minh lệnh tổ hãy còn sống ở thế gian.

Lý Hàn Thu nói:

- Chúng ta quên chưa hỏi một điều trọng yếu.

Quyên Nhi hỏi:

- Ðiều gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Họ bị đưa tới đây từ bao giờ?

Quyên Nhi nói:

- Phải rồi! Nếu biết rõ thời gian thì dĩ nhiên còn có thể biết thêm được gia gia tiểu muội đã rời khỏi nơi đây từ hồi ấy.

Lôi Phi nói:

- Phải rồi! Nhưng chúng ta chưa kịp hỏi.

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Ký đại phu hỏi:

- Ðại phu! Bọn tại hạ còn muốn hỏi lão một câu, liệu đại phu có thể làm cho lão tỉnh lại một lần nữa được không?

Ký đại phu chậm rãi đáp:

- Ðiều đó bất tất phải hỏi lão. Lão phu có thể trả lời.

Lý Hà Thu hỏi:

- Sao đại phu lại biết?

Ký đại phu đáp:

- Lão đã bệnh lâu hàng mấy năm thì còn làm sao nhớ được thời gian có người di chuyển đến đây. Nếu các vị muốn biết điều đó thì chỉ có một cách là đến Lâm gia ở thành Kim Lăng mà hỏi.

Quyên Nhi nói:

- Ðại phu nói đúng lắm. Chỉ có cách đó mà thôi.

Ðột nhiên nàng đưa mắt nhìn Lôi Phi hỏi:

- Vừa rồi Lôi huynh nói Tiểu Nguyệt cùng Ðinh Bội đầu ngộ hại cả rồi phải không?

Lôi Phi chú ý nhìn ra thấy nét mặt của Quyên Nhi như bông hoa đào xinh đẹp vô cùng, y gật đầu đáp:

- Ðúng thế!

Một mặt ra tay điểm vào huyệt đạo của Quyên Nhi.

Lý Hàn Thu vội hỏi:

- Sao Lôi huynh lại...?

Lôi Phi ngắt lời:

- Trong thân thể cô có chân nguyên của linh quả chưa tán hết vào kinh mạch. Nếu bề ngoài bị kích thích quá mạnh mình mà không mau tay điểm huyệt tất xảy ra biến cố lập tức. Bây giờ phải tìm cách làm cho Quyên Nhi điều dưỡng khỏi hẳn rồi mình mới có thể rời khỏi nơi đây được.

Lý Hàn Thu động tâm nói:

- Linh quả có thể giải độc, sao không để cho lão kia uống một chút? Hỡi ơi! Hiện giờ ngoài lão này không còn ai có thể nói được nội tình đã qua. Dù chúng ta có đến tận Kim Lăng tìm vào Lâm gia, e rằng cũng khó mà hỏi cho biết rõ những chuyện đã xảy ra.

Lôi Phi nói:

- Ðúng thế! Tiểu huynh cũng nghĩ rằng mình chạy đến Kim Lăng cũng chẳng có cách nào hỏi rõ được nội tình.

Y đưa mắt nhìn Ký đại phu nói tiếp:

- Ðại phu! Bất luận thế nào cũng cần làm cho lão bệnh nhân tỉnh lại một lần nữa. Với y thuật hiện thời của đại phu tưởng tất có lương sách.

Ký đại phu trầm ngâm một chút rồi hỏi:

- Các vị không muốn cho bệnh nhân sống nữa hay sao?

Lôi Phi ngơ ngác hỏi:

- Ðại phu nói vậy là có ý gì?

Ký đại phu đáp:

- Nếu các vị muốn y còn sống thì đừng sử dụng phương pháp kích thích để lão tỉnh dậy nữa. Bằng các vị không cần chuyện sống chết của lão thì lão phu cũng có biện pháp.

Lôi Phi hỏi:

- Ðại phu có thể cho tại hạ nghe trước được không?

Ký đại phu gật đầu nói:

- Dĩ nhiên là được. Nếu hai vị không quan tâm đến sự sống chết của lão thì lão phu cho uống thang thuốc kích thích hết tiềm lực về sinh mạng để y tỉnh lại một lúc. Nhưng như vậy có thể đưa đến chỗ khí tàn người chết không còn cách nào để điều trị được nữa. Bằng các vị muốn giữ lão toàn mạng thì cứ tuần tự cho lão uống thuốc bổ mới được.

Lôi Phi hỏi:

- Nếu để lão tỉnh lại một chút thì nhất định phải chết ư?

Ký đại phu nói:

- Dĩ nhiên là phần chết sẽ nhiều hơn phần sống.

Lôi Phi nhìn Lý Hàn Thu nói:

- Lý đệ! Hiện giờ chúng ta đang ở vào một tình trạng rất hiểm ác. Hình thế địch nhân hoàn toàn không biết. Theo lời Ký đại phu thì cũng chưa nhất định là lão phải chết, vậy chúng ta lại thử làm coi.

Lý Hàn Thu nói:

- Lời Lôi huynh nói phải lắm.

Chương 83: Trong bí động Quyên Nhi điều dưỡng

Lôi Phi hỏi:

- Ðại phu đã nghe bọn tại hạ đàm luận hồi lâu, chắc đã hiểu rõ chút nội tình rồi chứ?

Ký đại phu đáp:

- Lão phu không hiểu rõ tường tình, nhưng cũng nghe được một phần.

Lôi Phi nói:

- Hay lắm! Vậy lại phiền đại phu nghĩ cách cho bệnh nhân tỉnh lại lúc nữa, vì bọn tại hạ muốn hiểu thêm một phần về tình thế bên địch. Nếu bọn tại hạ còn hy vọng bệnh nhân mà sống được thì đại phu có thể về sớm hơn.

Câu nói sau cùng trúng vào ý muốn của Ký đại phu.

Lão đáp:

- Lão phu xin hết lòng. Hai vị hãy ra ngoài kia một chút, chờ cho bệnh nhân tỉnh lại, lão phu sẽ mời các vị vào nói chuyện.

Lý Hàn Thu trong lòng rất lấy làm kỳ, tự hỏi:

- Chẳng lẽ lão cứu tỉnh bệnh nhân còn có điều chi bí mật sợ người ta trông thấy rồi tiết lộ ra ngoài chăng?

Lòng chàng nghĩ vậy, mà người chàng đã đứng lên sắp sửa đi ra.

Bỗng nghe Lôi Phi cất tiếng hỏi:

- Ðại khái trong khoảng thời gian bao lâu?

Ký đại phu đáp:

- Lẽ ra thì chỉ hút xong một điếu thuốc mà chậm là nửa tuần hương. Nhưng chắc chắn bệnh nhân có thể tỉnh lại được. Vậy hai vị cứ yên lòng.

Lôi Phi gật đầu nói:

- Lý đệ! Lý đệ hãy ôm Quyên cô nương dậy.

Lý Hàn Thu ngần ngừ một chút rồi ôm Quyên nhi dậy theo sau Lôi Phi đi ra.

Ra khỏi sảnh đường, chàng đặt Quyên nhi xuống nói:

- Lôi huynh! Bây giờ đã chứng thực lão bệnh nhân này không phải là Du Bạch Phong. Tiểu đệ theo tình lý mà nói thì trước hết nên cứu Quyên cô nương đã.

Lôi Phi đáp:

- Vị đại phu này không làm được việc đó. Việc cứu Quyên cô nương là ở nơi Lý đệ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Có phải trợ lực để chân khí của cô tán vào kinh mạch không?

- Ðúng thế! Nhưng bây giờ chưa nên động thủ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Tại sao vậy?

Lôi Phi đáp:

- Lần này ráng làm một chuyến mà khỏi có được lâu dài. Tiểu huynh hy vọng chữa khỏi thương thế cho cô rồi là không bao giờ tái phát nữa. Như vậy cần phải đợi một thời gian khá lâu mới được. Vì vậy chúng ta nên thay đổi chỗ khác. Nơi đây bốn mặt đều có kẻ rình mò, không thể lưu lại lâu được. Vì vậy mà trước hết chúng ta hãy nghe xem lão bệnh nhân kia biện bạch đã.

Lý Hàn Thu nói:

- Như vậy chúng ta hãy chờ Ký đại phu làm cho lão bệnh nhân hồi tỉnh để hỏi lão xong hãy đi cũng vừa.

Lôi Phi nói:

- Bây giờ chỉ còn chờ hỏi xong lão bệnh nhân là đi ngay.

Hai người ở ngoài nhà trong một quãng thời gian chừng uống cạn tuần trà thì đột nhiên nghe Ký đại phu cất tiếng gọi:

- Xin mời hai vị vào đây.

Lôi Phi nhìn Lý Hàn Thu nói:

- Chúng ta thử vào coi.

Lý Hàn Thu dạ một tiếng rồi đi vào nhà.

Lôi Phi khẽ bảo chàng:

- Bồng cả Quyên cô nương vào.

Lý Hàn Thu nói:

- Phải lắm! Chúng ta nên cẩn thận một chút mới được.

Rồi chàng bồng Quyên cô nương đi vào trong nhà. Chàng chú ý nhìn vào thì thấy lão bệnh nhân mở to hai mắt, dường như lão đã hoàn toàn tỉnh táo.

Lôi Phi khẽ đằng hắng rồi nói:

- Bọn tại hạ biết là lão trượng bị người hãm hại.

Lão bệnh nhân buông tiếng thở dài sườn sượt hỏi:

- Ðây là đâu? Tại sao lão phu lại đến chốn này?

Lôi Phi đáp:

- Ðây là chốn thâm sơn quạnh quẽ. Lão trượng bị bệnh đã mấy năm rồi?

Lão bệnh nhân đáp:

- Lão phu rất lấy làm kỳ, là sao mình lại đến ở với các vị chưa từng quen biết.

Lôi Phi nói:

- Tại hạ biết lão trượng bị người hãm hại. Vì thế mà hy vọng lão trượng đem những tình hình đã qua nói cho bọn tại hạ hay. Lão trượng bất tất phải hoang mang, cứ suy nghĩ kỹ càng, chớ có lầm lẫn mà ảnh hưởng lớn đến việc của mình.

Lão bệnh nhân ngó Lôi Phi một cái rồi nói:

- Lão phu nhà ở Kim Lăng, có con gái đã lớn khôn, thường đi lại quán trà.

Lý Hàn Thu hỏi tiếp:

- Sao lão trượng lại đến đây?

Lão bệnh nhân ngưng thần ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:

- Lão nhớ rồi! Một hôm về buổi chiều, lão phu về đến giữa đường thì dường như bị một người đánh một chưởng sau không biết gì nữa.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn nhau.

Lôi Phi khẽ đằng hắng một tiếng rồi hỏi:

- Lão trượng cứ từ từ nghĩ coi. Hôm ấy lão trượng có nhìn thấy người nào khả nghi không?

Lão bệnh nhân hỏi lại:

- Người khả nghi ư?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Ngày thường ít khi lão trượng gặp họ mà hôm ấy mới chạm trán là một.

Lão bệnh nhân trầm tư hồi lâu rồi lắc đầu đáp:

- Cái đó lão phu không nhớ được rồi.

Lôi Phi hỏi:

- Có phải hôm ấy lão trượng gặp một người văn nho mình mặc áo xanh không?

Tiếp theo Lôi Phi đem hình mạo Ðàm Dược Sư tả kỹ lại một lượt.

Lão bệnh nhân lắc đầu đáp:

- Lão phu không thấy qua.

Lôi Phi thất vọng hỏi:

- Thực tình lão trượng chưa gặp bao giờ ư?

Lão bệnh nhân đáp:

- Lão phu chưa từng thấy qua, có điều lão phu chỉ nhớ hôm ấy dường như gặp một người lạ mặt.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Hình thù người đó như thế nào?

Lão bệnh nhân đáp:

- Dường như là một đại bán thân thể cao lớn.

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Lão trượng có nhớ được một chút gì về tướng mạo hắn không?

Lão bệnh nhân trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Hôm ấy hai người kia ngồi một bàn, cách bàn lão phu rất gần.

Lôi Phi hỏi:

- Lão trượng có nhớ được hình thù bọn họ không?

Lão bệnh nhân đáp:

- Một người là đại hán, còn một người nữa gầy nhom và bé nhỏ.

Lôi Phi hỏi:

- Lão trượng có nhớ hình dung người gầy không? Tỷ như mặt họ hay thân hình họ có chỗ nào đặc biệt?

Lão bệnh nhân trầm ngâm một chút, đáp:

- Người gầy nhom và bé nhỏ nói bằng một thứ tiếng rất kỳ quái.

Lôi Phi hỏi:

- Giọng nói của hắn có gì đặc biệt?

Lão bệnh nhân đáp:

- Thanh âm hắn lạnh như băng mà lão phu chẳng hiểu được câu nào.

Lôi Phi nói:

- Ðó là tiếng lóng của người giang hồ.

Rồi y lắc đầu thở dài tiếp:

- Lão trượng có nhớ thêm một chút gì không?

Lão bệnh nhân đáp:

- Phải rồi! Lão phu chỉ nhớ được có bấy nhiêu.

Lôi Phi đáp:
- Bọn tại hạ hy vọng điều tra lai lịch kẻ thù đã gia hại lão trượng nên hỏi rõ tình hình. Nhưng lão trượng không đưa ra được manh mối gì thì bọn tại hạ cũng không còn cách nào nữa.

Lão bệnh nhân ho lên một tiếng rồi nói:

- Lão phu tự biết bệnh này khó lòng phục hồi như cũ được, nhưng hy vọng các vị tìm cách đưa lão phu về chết tại nhà mình ở Kim Lăng thì ơn đức ấy lão phu xin ghi lòng tạc dạ, chết cũng không quên.

Lôi Phi đáp:

- Bọn tại hạ đưa lão trương về Kim Lăng là phải nhưng bên mình còn có việc gấp phải làm ngay, e rằng chẳng thể thân hành đưa lão trương về được.

Lão bệnh nhân buồn rầu nói:

- Nếu vậy thì các vị bỏ mặc lão phu ư?

Lôi Phi đáp:

- Dĩ nhiên là bọn tại hạ muốn chiếu cố cho lão trương. Có điều chẳng thể tự mình đưa lão trương đi được mà thôi. Nhưng bọn tại hạ sẽ ủy thác cho hai người đưa lão phu về nguyên quán.

Lão bệnh nhân nói:

- Nếu được như vậy lão phu cảm kích vô cùng!

Lôi Phi nhìn Ký đại phu nói:

- Bọn tại hạ thật làm phiền đại phu nhiều quá. Bây giờ hãy để bệnh nhân nghỉ ngơi một lúc.

Chiều hôm nay tại hạ sẽ phái người đưa hai vị xuống núi.

Y nói xong nắm tay áo Lý Hàn Thu song song lui ra khỏi phòng bệnh.

Lý Hàn Thu khẽ hỏi:

- Lôi huynh! Lôi huynh có tìm ra chỗ nào khả nghi không?

Lôi Phi đáp:

- Chưa nhìn thấy chỗ nào cả. Hiện giờ chỉ có một phương pháp.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Phương pháp gì?

Lôi Phi đáp:

- Tìm cách đưa lão bệnh nhân đi nơi khác. Còn tiểu huynh giả trang làm bệnh nhân. Lý đệ cùng Quyên cô nương ẩn vào trong bóng tối. Tiểu huynh đoán chắc chỉ trong năm ba ngày tất có người đến đây hành động. Chúng ta sẽ tìm cách bắt lấy một vài tên để tra hỏi nội tình.

Lý Hàn Thu khẽ nói:

- Kế này tuy tuyệt diệu. Nhưng còn vấn đề Quyên cô nương chẳng biết bao giờ cô mới phục hồi như cũ.

Lôi Phi đáp:

- Theo chỗ tiểu huynh nhận xét chỉ trong vòng vài ba ngày nữa là Quyên cô nương có thể đưa chân khí vào kinh mạch và đồng thời bản lãnh cô nương còn tiến bộ hơn trước nhiều. Ðiều trọng yếu là chúng ta hành động cục kỳ bí mật. Vì thế mà chúng ta không thể để Ký đại phu và lão bệnh nhân kia dời khỏi hẳn nơi đây.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Không thể buông tha cho họ đi ư?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Nếu tiểu huynh đoán không lầm thì ở dưới chân núi bên địch đã bố trí rất nhiều tai mắt. Nếu chúng ta để bệnh nhân cùng Ký đại phu dời khỏi đây thì quyết chẳng tài nào lọt ra ngoài con mắt giám thị của bọn chúng. Hai vị này không có võ công để tự vệ thì chẳng khác gì đuổi dê vào miệng cọp.

Lý Hàn Thu nói:

- Vậy Lôi huynh đã an bài hai lão này bằng cách nào.

Lôi Phi đáp:

- Theo tình thế hiện giờ mà nói thì chúng ta ở vào tình trạng tuyệt đối nguy hiểm, vậy tạm thời không xung đột với họ là hơn.

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Tình thực mà nói lão bệnh nhân kia sống hay chết chẳng liên quan gì đến đại cuộc, nhưng chẳng lẽ chúng ta lại làm hại lão bệnh nhân. Muốn cho lão an toàn thì hãy đem giữ lão vào một nhà nông dân gần đây.

Lý Hàn Thu nói:

- Tình thế lúc này chúng ta chỉ có sắp đặt vậy thôi ư?

Lôi Phi đột nhiên đứng dậy nói:

- Có người tới đó. Chúng ta ẩn mình trước đi.

Lý Hàn Thu bồng Quyên Nhi dậy, chú ý lắng tai nghe. Quả nhiên có tiếng bước chân đang chạy tới rất cấp bách.

Hai người vừa ẩn thân xong thì một bóng người đã chạy vào nhà đại sảnh. Người này là một thiếu nữ mình mặc áo xanh. Ðầu tóc bơ phờ. Áo xiêm rách toạc mấy chỗ. Dường như y vừa trải qua một cuộc ác đấu.

Bỗng nghe thị lớn tiếng hô:

- Cô nương! Cô nương! Tiểu tỳ có việc khẩn cấp báo cáo.

Thị gọi luôn mấy lần không thấy tiếng người hưởng ứng, dường như thị đã hiểu tình hình có điều chi khác lạ. Vẻ hoang mang của thị đột nhiên trấn tĩnh lại. Thị chuyển động mục quang nhìn ra bốn phía rồi đột nhiên chạy vào phòng bệnh.

Lôi Phi sợ thị đả thương Ký đại phu đành phải xuất hiện chặn đường hỏi:

- Có phải cô nương là Tiểu Nguyệt không?

Miệng y nói vậy, tay phải y giơ lên đón lấy phát chưởng của thiếu nữ đánh tới.

Nguyên thiếu nữ áo xanh kia đột nhiên thấy người lạ mặt chặn đường liền lập tức phóng chưởng đánh ra.

Lôi Phi đón tiếp thiếu nữ một chưởng chứ không phản kích, rồi y vừa tung mình né tránh vừa nói:

- Tiểu Nguyệt cô nương! Xin cô nương hãy nghe tại hạ nói một lời.

Thiếu nữ áo xanh dừng tay lại hỏi:

- Các hạ là ai? Sao lại biết tên tuổi của tiểu tỳ?

Lôi Phi thủng thẳng đáp:

- Tại hạ là Lôi Phi. Không hiểu Quyên cô nương đã nói đến tại hạ cho cô nghe bao giờ chưa? Còn tên tuổi của cô nương thì tại hạ đã được nghe Quyên cô nương nói cho biết.

Thiếu nữ áo xanh hỏi:

- Quyên cô nương bây giờ ở đâu? Tiểu tỳ có gặp cô mới tin lời các hạ được.

Lôi Phi nói:

- Quyên cô nương bị người ta ám toán.

Thiếu nữ áo xanh giật mình kinh hãi hỏi:

- Cô có chết không?
Lôi Phi đáp:

- Quyên cô nương vẫn còn sống và không việc gì. Xin cô hãy bình tĩnh một chút.

Thiếu nữ áo xanh hỏi:

- Hiện giờ y ở đâu, tiểu tỳ cần gặp y lắm.

Lôi Phi đáp:

- Ðược rồi! Có điều việc Quyên cô nương bị thương trải qua nhiều chuyện rất ngoắt ngoéo. Cô nương cần phải bình tĩnh, trầm lặng nghe bọn tại hạ nói.

Tiểu Nguyệt đáp:

- Tiểu tỳ bất tất phải nghe điều chi của quý vị mà chỉ cần gặp Quyên cô nương ngay, rồi sau đó sẽ nghe quý vị giải thích cũng chưa muộn.

Lôi huynh gật đầu quay lại bảo Lý Hàn Thu:

- Lý đệ đưa Quyên cô nương ra đây.

Lý Hàn Thu dạ một tiếng rồi bồng Quyên nhi thong thả bước ra.

Thiếu nữ áo xanh thấy Quyên Nhi phải có người bồng ra thì giật mình kinh hãi nhẩy xổ lại.

Lý Hàn Thu vội lùi lại hai bước nói:

- Cô nương hãy coi chừng đừng đụng vào, Quyên cô nương đã bị thương rồi đó.

Thiếu nữ áo xanh trấn tĩnh tinh thần từ từ bước tới trước mặt Quyên Nhi đưa tay ra đặt lên ngực nàng thì thấy tâm tạng chỉ còn đập rất khẽ. Thị liền hỏi:

- Y bị điểm huyệt phải không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðúng thế!

Tiểu Nguyệt đột nhiên lùi ba bước nói:

- Tại sao các vị không giải khai huyệt đạo cho y?

Lý Hàn Thu thở dài đáp:

- Quyên cô nương trúng phải thuốc độc của Ðàm Dược Sư. Tại hạ phải điểm huyệt mới giữ cho cô trấn tĩnh được.

Tiểu Nguyệt hỏi:

- Ðàm Dược Sư với lão chủ nhân của tiểu tỳ đã có mối thâm giao, vì lẽ gì y còn hạ độc thủ đối với Quyên cô nương?

Lý Hàn Thu đáp:

- Quyên cô nương cũng nghĩ như cô nên mới bị thương vào tay Ðàm Dược Sư. Nếu Quyên cô nương chịu lưu tâm một chút thì đã không đến nỗi bị thương về tay hắn.

Lôi Phi hỏi xen vào:

- Cô nương vâng lệnh xuống núi đón Ðàm Dược Sư, chắc cô chưa gặp hắn?

Tiểu Nguyệt gật đầu đáp:

- Ðàm Dược Sư thất ước chưa đến đây ư?

Lôi Phi đáp:

- Hắn đến đây trước rồi.

Lý Hàn Thu máy môi như muốn nói gì, không hiểu sao chàng lại im tiếng.

Lý Hàn Thu muốn thuật rõ tình hình đã qua cho Tiểu Nguyệt nghe, xong chàng nghĩ lại trong nội vụ có nhiều điều phức tạp, chàng e nói ra chẳng những mất thời giờ mà lại khó lòng giải thích rõ được. Chi bằng để chờ Quyên cô nương tỉnh lại rồi nàng sẽ nói cho thị nghe. Vì thế mà chàng không nói nữa.

Tiểu Nguyệt hết nhìn Lôi Phi lại ngó Lý Hàn Thu nói:

- Cô nương của tiểu tỳ không nói năng được gì thì làm sao chứng minh hai vị là bạn hay là thù với bọn tiểu tỳ, nên tiểu tỳ không thể tin được.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Bọn tại hạ cùng cô nương vốn không quen biết, dĩ nhiên không thể cưỡng bách cô nương tin lòng được. Nhưng Ðinh Bội cùng đi với cô nương là người rất thân quen với tại hạ. Không hiểu sao y lại không về cùng với cô nương?

Tiểu Nguyệt vành mắt đỏ hoe, nhưng thị cố nhẫn nại không muốn để nước mắt trào ra, thị đáp:

- Ðinh Bội không về nữa đâu.

Lôi Phi nói:

- Trước tình trạng này, cô nương không tin tại hạ không được.

Tiểu Nguyệt nói:

- Nam nữ thọ thọ bất thân. Các hạ là một anh chàng trai tơ, sao lại bồng cô nương của tiểu tỳ. Các hạ giao trả cô nương lại cho tiểu tỳ bồng cho mới phải.

Lý Hàn Thu ngần ngừ một chút rồi đưa Quyên Nhi cho Tiểu Nguyệt.

Tiểu Nguyệt đón lấy Quyên Nhi rồi dường như đã yên tâm được một phần, liền nhìn hai người hỏi:

- Bây giờ nên làm thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Sắp có biến cố trọng đại. Cô nương phải ráng trấn tĩnh mới được, y ngưng một chút rồi tiếp. Ông già bệnh nằm liệt giường liên miên mấy năm nay đã do Quyên cô nương chứng thực không phải là Du Bạch Phong tiền bối.

Tiểu Nguyệt giật bắn người lên hỏi:

- Thật thế ư?

Lôi Phi đáp:

- Cái đó là sự thật một trăm phần trăm. Tại hạ đi mời một vị đại phu tới đây. Y cũng chứng minh là bệnh tình của lão nhân gia do một thứ thuốc độc làm cho mê loạn thần trí.

Tiểu Nguyệt hỏi:

- Như vậy thì làm thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Lúc gặp đại biến, điều cần nhất là phải trấn tĩnh tâm thần. Nội tình còn lắm điều ngoắt ngoéo, bọn tại hạ đều không thể hiểu được, cần phải chờ Quyên cô nương tỉnh táo lại để cô tác chủ.

Tiểu Nguyệt nói:

- Các hạ nói đúng lắm. Tiểu tỳ cũng có nhiều tâm sự không thể trình bày với hai vị, chúng ta đành chờ cô nương tỉnh lại mới xong.

Lôi Phi hỏi:

- Cô nương ở đây lâu ngày chắc là thuộc hết hình thế quanh đây?

Tiểu Nguyệt đáp:

- Tiểu tỳ biết hết, hai vị có việc gì?

Lôi Phi hỏi lại:

- Cô nương có thể kiếm được chỗ nào rất tịch mịch quạnh quẽ chẳng một ai hay không? Nhất là đừng để Ðàm Dược Sư biết chỗ đó.

Tiểu Nguyệt trầm ngâm một lát rồi đáp:

- Có một nơi rất bí ẩn, trừ tiểu tỳ ra, không một người thứ hai nào biết tới.

Lôi Phi nói:

- Vậy càng hay! Chúng ta tới đó ngay lập tức.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Thế còn Ký đại phu và lão bệnh nhân thì sao?

Lôi Phi đáp:

- Ðành lưu hai vị đó ở lại đây và dặn Ký đại phu đóng chặt cửa ngõ mà ngủ. Chờ cho Quyên cô nương phục hồi nguyên lực như cũ rồi sẽ đưa họ về.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cái đó không ổn rồi.

Lôi Phi khẽ bảo chàng:

- Nếu chúng ta đưa bệnh nhân đi thì e rằng làm cho Tiểu Nguyệt đem lòng ngờ vực.

Y ngừng một chút rồi tiếp:

- Hai vị hãy chờ đây một lát, để tại hạ vào dặn Ký đại phu một tiếng rồi chúng ra sẽ động thân.

Y nói xong chạy vào nhà. Chỉ trong khoảnh khắc y đã trở ra nói:

- Chúng ta đi thôi!

Tiểu Nguyệt dẫn đường đi quanh co qua hai trái núi đến một nơi sơn cốc bí ẩn.

Trong hang núi này, cỏ dại mọc ngập đầu người.

Tiểu Nguyệt rẽ cỏ đi vào, đến gần một tòa sơn động.

Lôi Phi liếc mắt nhìn quanh bốn mặt rồi nói:

- Chỗ này quả nhiên rất kín đáo!

Tiểu Nguyệt đặt Quyên Nhi xuống nói:

- Bây giờ có thể giải khai huyệt đạo cho Quyên cô nương rồi chứ?

Lý Hàn Thu gật đầu rồi giải khai huyệt đạo cho Quyên Nhi.

Tiểu Nguyệt dương cặp mắt thao láo hơn nhìn Quyên nhi ra vẻ rất quan thiết.

Sau khoảng thời gian uống cạn tuần trà, Quyên Nhi từ từ mở mắt ra.

Tiểu Nguyệt lớn tiếng gọi:

- Cô nương...!

Lôi Phi xua tay ngăn Tiểu Nguyệt đừng nói nữa rồi y cất tiếng gọi:

- Quyên cô nương! Hiện giờ có một việc rất khẩn yếu, phải chờ cô nương mau mau bình phục. Bọn tại hạ dù muốn hành động thêm một bước cũng phải chờ cô nương.

Quyên Nhi từ từ gật đầu. Nàng đưa mắt nhìn Tiểu Nguyệt một cái, xong nhắm mắt lại.

Chương 84: Chờ địch nhân toàn bộ trá hình

Lôi Phi khẽ đằng hắng rồi nói tiếp:

- Vì muốn cho Quyên cô nương mau bình phục, hay hơn hết là Lý đệ trợ lực cho cô để thôi thúc chân khí tan vào kinh mạch. Chắc cô nương không phản đối.

Quyên Nhi hai má ửng hồng, lẳng lặng không nói gì nữa.

Lôi Phi không thấy Quyên Nhi trả lời liền nói tiếp:

- Nếu chân khí của cô nương mà không cho tan vào kinh mạch là một điều tối kỵ cho người luyện võ, rất dễ sinh chứng tẩu hỏa nhập ma. Nếu để xảy ra trường hợp này thì không phải trong năm ba tháng mà cứu vãn trở lại như cũ được.

Quyên Nhi lẩm nhẩm gật đầu đáp:

- Ðược rồi! Nếu vậy thì phải phiền Lý huynh trợ giúp cho một tay.

Lôi Phi khẽ bảo Tiểu Nguyệt:

- Tiểu Nguyệt cô nương! Chúng ta ra ngoài xem xét tình thế bốn mặt, vạn nhất có biến thì chúng ta phải chuẩn bị nghinh địch.

Tiểu Nguyệt nhìn Quyên Nhi một lần nữa rồi cất bước đi ra ngoài.

Lôi Phi đi theo sau Tiểu Nguyệt.

Tiểu Nguyệt ra khỏi động rồi cười mát hỏi:

- Ông bạn của các hạ dường như quen biết cô nương của tiểu tỳ đã lâu rồi phải không?

Lôi Phi đáp:

- Ðại khái là như vậy. Tình hình hai người quen biết nhau thế nào tại hạ cũng không biết rõ. Cô nương có ý kiến gì không?

Tiểu Nguyệt đáp:

- Tiểu tỳ cũng chẳng có ý kiến chi hết.

Lôi Phi đảo mắt nhìn quanh rồi nói:

- Nơi đây thì kín đáo thật rồi, nhưng cũng có chỗ nguy hiểm.

Tiểu Nguyệt hỏi:

- Nguy hiểm ở điểm nào?

Lôi Phi đáp:

- Nếu địch nhân phát hiện ra hành tung của chúng ta mà bọn họ đánh hỏa công thì biết phòng bị bằng cách nào?

Tiểu Nguyệt nói:

- Vì thế mà chúng ta đừng để họ phát giác.

Lôi Phi nghĩ thầm trong bụng:

- Con nha đầu này linh lợi mà quậy cường tương tự như chủ nhân. Những người như vậy đa số là kẻ sĩ trung nghĩa.

Chàng liền chắp tay nói:

- Cô nương! Xin cô nương hãy hộ vệ cho họ. Tại hạ đi một chút rồi trở về ngay.

Tiểu Nguyệt chau mày hỏi:

- Các hạ định đi đâu?

Lôi Phi đáp:

- Chúng ta bỏ Ký đại phu cùng bệnh nhân ở lại trong nhà trên đỉnh núi, chẳng lẽ không hỏi han gì đến họ nữa ư?

Tiểu Nguyệt lại hỏi:

- Các hạ định đem họ cả về đây sao?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Chỗ này là nơi dưỡng thương của Quyên cô nương, dĩ nhiên là không thể để người khác đến quấy nhiễu.

Y sợ Tiểu Nguyệt ngăn trở vội nói tiếp:

- Nơi đây có thể xảy ra rất nhiều biến cố ngoài sức tưởng tượng của con người. Tuy cô nương là người thông minh tuyệt thế, song cũng không thể nghĩ xiết được. Quyên cô nương sắp tỉnh táo lại đó, nhất định y sẽ nói rõ nhiều chuyện cho cô hay.

Lôi Phi nói rồi không chờ Tiểu Nguyệt trả lời đã hấp tấp trở gót đi ngay.

Tiểu Nguyệt nhìn phía sau lưng Lôi Phi mất hút vào trong vùng cỏ đậm rồi bụng bảo dạ:

- Cô nương hiện đang dưỡng thương ở trong động, ta không nên vào quấy nhiễu. Chi bằng ta cứ ngồi ngoài cửa động vừa có thể giám thị được người ngoài, vừa trông nom cho họ được.

Nửa ngày trôi qua rất mau lẹ, trời lại sập tối.

Bỗng thấy Lôi Phi lật đật trở về đem theo một ít đồ thực dụng đưa cho Tiểu Nguyệt và căn dặn thị:

- Nếu hai vị đói bụng thì lấy thực vật cho họ ăn.

Y không chờ Tiểu Nguyệt trả lời đã hấp tấp trở gót đi luôn.

Lại hai ngày trôi qua.

Lý Hàn Thu đem toàn lực ra giúp đỡ cho chân khí của Quyên Nhi tản vào kinh mạch để nàng thu lấy mà dùng.

Ðến ngày thứ ba vào khoảng giờ ngọ, Quyên Nhi sau khi điều dưỡng tỉnh táo lại rồi. Nàng cảm thấy chân khí lưu thông như thường bao nhiêu nỗi khó chịu tiêu tan hết, tinh thần phấn khởi rất nhiều. Nàng quay lại ngó Lý Hàn Thu thì thất chàng ra chiều cực kì mệt mỏi. Trong lòng rất áy náy, nàng cất giọng ôn hòa nói:

- Mấy bữa nay tiểu muội đã khiến cho Lý huynh vất vả nhiều!

Lý Hàn Thu lắc đầu cười đáp:

- Không sao đâu! Trong người cô nương thấy thế nào?

Quyên Nhi hớn hở nói:

- Tiểu muội đã hoàn toàn khỏi hẳn.

Lý Hàn Thu nói:

- Nếu vậy thì hay lắm! Còn bao nhiêu việc phải nhờ cô nương tỉnh táo lại quyết định.

Quyên Nhi nói:

- Lý huynh hãy ngồi nghỉ một lúc, Lý huynh đã giúp sức chữa thương cho tiểu muội , bị hao tổn tâm lực nhiều. Mối ân tình này...

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Chút công nhỏ mọn có chi đáng kể. Cô nương đừng nhắc tới nữa.

Chàng nói xong, nhắm mắt lại điều dưỡng.

Quyên Nhi rón rén đứng dậy, từ từ bước ra ngoài.

Tiểu Nguyệt đang ngồi gần cửa động dưỡng thần, bỗng nghe có tiếng bước chân, liền ngoảnh đầu nhìn lại thì ra Quyên Nhi đang từ từ bước tới. Thị thấy vậy trong lòng bi thảm vữa vui mừng, lật đật đứng dậy nghinh tiếp, lớn tiếng gọi:

- Cô nương!

Quyên Nhi đưa ngón tay lên môi hạ thấp giọng xuống bảo:

- Nói khẽ chứ!

Tiểu Nguyệt nhấp nháy con mắt nói:

- Tiểu tỳ có nhiều việc bẩm báo cô nương.

Quyên Nhi gật đầu đáp:

- Ta cũng biết thế. Bây giờ hãy ra ngoài kia nói chuyện.

Rồi nàng cất bước đi trước.

Tiểu Nguyệt theo sau Quyên Nhi ra ngoài cửa động.

Quyên Nhi ngồi xuống đống cỏ nói:

- Tiểu Nguyệt! Ta cũng biết đã xảy ra nhiều biến động trọng đại. Nhưng biến động càng trọng đại bao nhiêu, chúng ta cần phải trấn tĩnh bấy nhiêu. Hiểu chưa?

Tiểu Nguyệt gật đầu đáp:

- Chính thế!

Quyên Nhi nói:

- Bây giờ ngươi nói những vụ đã qua cho ta hay. Ngươi nghĩ cho kỹ và từ từ kể lại đầu đuôi càng rõ ràng càng hay.

Tiểu Nguyệt gật đầu nói:

- Tiểu tỳ vâng lệnh đi đón Ðàm Dược Sư, chờ suốt một ngày một đêm vẫn không thấy lão tới. Tiểu tỳ cùng Ðinh Bội biết là có chuyện quái lạ liền dời khách sạn đã toan trở về báo cáo với cô nương. Sau khi bàn định liền chờ thêm ngày nữa. Ðang gặp lúc rất lấy làm khó nghĩ thì thấy một tên dược đồng lật đật đi tới.

Quyên Nhi hỏi:

- Ngươi có nhìn rõ gã không?

Tiểu Nguyệt đáp:

- Tiểu tỳ nhìn rõ lắm.

Quyên Nhi hỏi:

- Có đúng là tên dược đồng của Ðàm Dược Sư không?

Tiểu Nguyệt đáp:

- Ðúng gã. Gã vẫn cùng Ðàm Dược Sư đến chỗ ở của chúng ta, nên tiểu tỳ quen gã lắm.

Quyên Nhi gật đầu đáp:

- Ðược rồi! Ngươi nói nữa đi!

Tiểu Nguyệt nói:

- Gã dược đồng cho bọn tiểu tỳ hay là Ðàm Dược Sư vì có việc gấp mà lỡ hẹn. Gã bảo bọn tiểu tỳ cùng đi đến một nơi để chờ lão. Lúc ấy tiểu tỳ cùng Ðinh Bội không nghi ngờ chi hết, liền theo gã đi ngay.

Quyên Nhi hỏi:

- Rồi sau sao nữa?

Tiểu Nguyệt kể tiếp:

- Gã dược đồng đưa bọn tiểu tỳ đến một nhà khách sạn khác để chờ Ðàm Dược Sư. Chờ một ngày nữa vẫn chẳng thấy Ðàm Dược Sư tới. Ðinh Bội không nhẫn nại được nữa, liền chất vấn tên dược đồng. Gã làm bộ không biết trả lời sao. Gã bảo để gã đi coi xem, rồi bảo bọn tiểu tỳ ở lại. Gã đi hồi lâu không thấy trở về. Bọn tiểu tỳ rất đỗi bồn chồn trong dạ, mà miệng lại khát nước, trên tay cầm bình trà rót ra chén. Ðinh Bôi khát quá vừa hớp vào một ngụm đã cảnh giác bảo tiểu tỳ trong trà có chất độc. Y nói được một câu rồi ngã lăn ra vì chất độc quá mạnh.

Quyên Nhi hỏi:

- Ngươi có cùng tên dược đồng động thủ không?

Tiểu Nguyệt gật đầu đáp:

- Nguyên tên dược đồng chưa bỏ đi. Gã nấp vào trong bóng tối để theo dõi, vừa thấy Ðinh Bội trúng độc té nhào gã liền nhảy xổ ra. Nhưng gã không biết là tiểu tỳ chưa trúng độc. Tiểu tỳ liền trong tay cầm chén trà rồi vờ ngã lăn ra. Nhằm lúc vô tình, tiểu tỳ điểm huyệt tên dược đồng. Lúc ấy tiểu tỳ đã biết xảy ra biến cố rồi, liền mướn một cỗ xe bỏ cả tên dược đồng và Ðinh Bội lên xe đưa về. Tiểu tỳ hy vọng đem về giao gã cho cô nương xử lý. Chẳng ngờ ở dọc đường lại gặp mai phục nên bị chúng cướp mất cả tên dược đồng lẫn Ðinh Bội.

Quyên Nhi gật đầu hỏi:

- Ngươi có nhận biết những người đến đánh tháo kia không?

Tiểu Nguyệt lắc đầu đáp:

- Tiểu tỳ không biết.

Quyên Nhi hỏi:

- Ngươi bị thương thế nào?

Tiểu Nguyệt đáp:

- Thương thế của tiểu tỳ không nặng, nhưng Ðinh Bội bị chúng cướp đi thì không biết ra sao.

Quyên Nhi nói:

- Cái đó không thể trách ngươi được. Như vậy là ngươi đã tận tâm rồi.

Tiểu Nguyệt hỏi:

- Tiểu tỳ nghe nói lão gia không phải là...

Quyên Nhi gật đầu đáp lời:

- Ðúng thế!

Tiểu Nguyệt nói:

- Không ngờ Ðàm Dược Sư đã cùng lão gia là chỗ bạn thân...

Quyên Nhi ngắt lời:

- Việc đã xảy ra thế này, nóng nảy cũng bằng vô dụng. Bây giờ ngươi phải điều trị thương thế là việc cần cấp.

Tiểu Nguyệt đáp:

- Tiểu tỳ chỉ bị thương chút ngoài da, hiện đã khỏi rồi.Quyên Nhi nói:

- Thế thì hay lắm.

Nàng trầm ngâm một chút rồi rồi hỏi:

- Lôi huynh đi đâu rồi?

Quyên Nhi đáp:

- Y nói là đi trông nom tòa viện trong nhà chúng ta để điều tra tình thế bên địch.

Quyên Nhi đứng dậy nói:

- Ngươi trông nom chỗ này cho cẩn thận. Ta cũng trở về nhà xem sao.

Tiểu Nguyệt nói:

- Tiểu tỳ cùng đi với cô nương nên chăng?

Quyên Nhi đáp:

- Không cần. Ngươi coi giữ cho tướng công đây. Y đối với ta có ơn cứu mạng hai lần.

Tiểu Nguyệt nói:

- Xin cô nương cẩn thận.

Quyên Nhi gật đầu. Cô chỉ vọt đi hai cái đã mất hút.

Tiểu Nguyệt đứng tựa cửa động, nhìn theo bóng sau lưng Quyên Nhi đi xa rồi buông tiếng thở dài, lẩm bẩm:

- Mấy năm nay cô bôn tẩu bên ngoài, gởi thân nơi đất khách, hạ mình làm kẻ nô tỳ, cũng chỉ vì muốn cứu mạng cho lão chủ nhân, mà nay không biết lão chủ nhân đi đâu. Thế là mấy năm trời vất vả đã thành công cốc...

Thị còn đang ngẫm nghĩ, đột nhiên có tiếng bước chân vọng lại liền ngoảnh đầu trông ra thì thấy Lôi Phi đang lẹ bước tới.

Tiểu Nguyệt trong lòng vẫn thấp thỏm nhớ tới Quyên Nhi, thị vừa trông thấy Lôi Phi vội hỏi ngay:

- Tướng công có gặp cô nương của tiểu tỳ không.

Lôi Phi gật đầu đáp:

- Tại hạ đã gặp cô nương rồi.

Tiểu Nguyệt hỏi:

- Tướng công ở lại đây chiếu cố cho Lý tướng công để tiểu tỳ đi theo Quyên cô nương được chăng?

Lôi Phi trầm ngâm một lát rồi nói:

- Ðược! Cô dặn Quyên cô nương vạn nhất có phát giác điều gì khả nghi xin cô nương hãy tạm thời nhẫn nại chớ nóng nảy.

Tiểu Nguyệt nói:

- Tiểu tỳ xin ghi nhớ.

Miệng thì nói, chân thị đã bước lẹ tiến về phía trước.

Lôi Phi nhìn theo Tiểu Nguyệt cho đến khi mất hút mới thủng thỉnh đi vào trong động, đứng coi giữ bên mình Lý Hàn Thu.

Sau chừng một giờ, Lý Hàn Thu đã điều dưỡng xong vừa hồi tỉnh lại, chàng mở mắt ra nhìn thấy Lôi Phi liền hỏi:

- Lôi huynh! Có xảy ra biến cố gì không?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Không có chi hết. Nhưng...

Lý Hàn Thu hỏi ngay:

- Nhưng làm sao?

Lôi Phi đáp:

- Tiểu huynh có một điều nghĩ mãi không ra.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ðiều gì?

Lôi Phi đáp:

- Về điều có quan hệ đến Du Bạch Phong.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Quan hệ thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Lão là một ông già mắc bệnh từ lâu thì còn có giá trị gì nữa. Ðàm Dược Sư phải phí bao nhiêu tâm lực, bất quá chỉ ở trong kế hoạch lợi dụng Quyên Nhi để cô lấy những vật cần thiết cho, thế thì tại sao hắn lại còn tốn lắm công phu như vậy.

Lý Hàn Thu dường như không hiểu rõ, chàng ngẩng đầu nhìn Lôi Phi nói:

- Tiểu đệ còn có chỗ chưa hiểu được rõ ràng.

Quyên Nhi nói:

- Phải rồi! Tiểu huynh cũng vì việc này mà suy nghĩ mãi, mấy lần phân tích cũng vẫn còn chỗ khả nghi. Nếu Ðàm Dược Sư chỉ muốn lấy vật cần thiết thì hà tất phải bày ra lắm chuyện. Vụ này tất còn có việc mưu đồ gì khác nữa, tựa hồ chỗ nào hắn cũng trông cậy vào Quyên Nhi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh có biết Quyên cô nương là người thông minh tuyệt thế không?

Lôi Phi đáp:

- Tiểu huynh cũng công nhận như vậy, nhưng đem hai việc mà cân nhắc thì Ðàm Dược Sư mạo hiểm thế này vì Du Bạch Phong không phải hạng tầm thường, bản lãnh lão đã đến trình độ siêu quần xuất chúng mà về tài trí thiên hạ cũng ít người bì kịp. Ðàm Dược Sư chỉ muốn lợi dụng Quyên Nhi mà hạ độc thủ đối với Du Bạch Phong là một chuyện mạo hiểm phi thường. Nên tiểu huynh đặt vào địa vị Ðàm Dược Sư thì nhất định không làm thế.

Lý Hàn Thu nói:

- Nhưng đó là sự thật hiển nhiên, không tin thì cũng phải tin.

Lôi Phi nói:

- Vì vậy mà tiểu huynh biết trong vụ này còn có chuyện mưu đồ khác. Nếu chúng ta không tìm rõ được nguyên nhân chính thì không thể nhìn rõ được hoàn toàn nội vụ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh! Trong thời gian tiểu đệ ngồi điều dưỡng, Lôi huynh đã đi quan sát những khu lân cận quanh tòa nhà ngói đó rồi phải không?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Vì vậy mà khiến cho tiểu huynh càng thêm mối nghi ngờ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh nói vậy nghĩa làm sao?

Lôi Phi đáp:

- Nếu Ðàm Dược Sư ra mặt xung đột cùng chúng ta thì có lý đâu hắn lại không nghĩ tới chúng ta có thể phát giác ra chỗ khả nghi về Du Bạch Phong? Nếu vậy thì hắn giết lão đi để bịt miệng có phải dễ dàng hơn không. Chính chỗ đó làm cho tiểu huynh suy nghĩ cử động của Ðàm Dược Sư còn có mục đích gì ra ngoài dự tiên liệu của chúng ta. Mặt khác, sao đến bây giờ mình vẫn chưa thấy động tĩnh gì?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

- Tiểu đệ nghĩ không ra chỗ khả nghi của Lôi huynh.

Lôi Phi đáp:

- Ðàm Dược Sư đã không e dè chúng ta phát giác ra Du Bạch Phong là người giả mạo, thì hắn không còn sợ chi hết. Vậy hắn sợ điều gì? Còn một điểm nữa khiến tiểu huynh nghĩ không thông là Ðàm Dược Sư và Du Bạch Phong là bằng hữu giao du với nhau lâu ngày...
Lý Hàn Thu ngắt lởi:

- Lôi huynh nói rất phải nhưng những chuyện này chúng ta không bắt được đầu mối thì làm sao nghĩ ra được?

Lôi Phi kết luận:

- Vì thế mà tiểu huynh muốn cùng Lý đệ thương nghị, rồi đem kế hoạch bàn cả với Quyên cô nương nữa...

Y ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Tiểu huynh nghĩ tới Ðinh Bội nữa.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ðinh Bội làm sao?

Lôi Phi đáp:

- Quyên Nhi và Tiểu Nguyệt đều nhỏ tuổi, Ðinh Bội là người đã lớn tuổi, vậy lão còn hiểu sự tình hơn Quyên Nhi và Tiểu Nguyệt nữa.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cũng vì thế mà chúng cướp Ðinh Bội đem đi phải không?

Lôi Phi nói:

- Chính là thế đó.

Lý Hàn Thu nói:

- Theo lời phân tích của Lôi huynh thì quả nhiên còn nhiều chỗ rất khả nghi. Vậy chúng ta phải tìm cơ hội cùng Quyên Nhi bàn định mới xong.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ thấy trong mình thế nào?

Lý Hàn Thu đáp:

- Sau một lúc ngồi điều dưỡng, nguyên khí đệ đã phục hồi như cũ.

Lôi Phi nói:

- Nếu vậy thì hay lắm. Chúng ta đi thôi.

Lý Hàn Thu đứng dậy cùng Lôi Phi dời khỏi sơn động trở về tòa nhà ngói.

Hai người thấy Quyên Nhi và Tiểu Nguyệt đang ngồi trong sảnh đường nói chuyện với Ký đại phu.

Ký đại phu vừa ngó thấy Lôi Phi đi vào vội đứng dậy nghinh tiếp lớn tiếng hỏi:

- Các hạ bỏ lão phu ở đây rồi buông tay chẳng hỏi gì đến nữa ư?

Thực tình Ký đại phu trong lòng nóng nảy vô cùng. Thanh âm lão đầy nỗi tức giận.

Lôi Phi xua tay đáp:

- Ðại phu! Ðại phu hãy ngồi xuống nói chuyện đã!

Ký đại phu vẫn chưa nguôi giận đáp:

- Bệnh nhân không còn chút hy vọng nào sống được nữa rồi. Các hạ có lưu lão lại đây cũng bằng vô dụng.

Lôi Phi khẽ hắng giọng một tiếng hỏi:

- Ðại phu coi bệnh nhân liệu còn chống chọi được bao lâu nữa?

Ký đại phu đáp:

- Chậm là ngày mai, chóng là bữa nay, lão sẽ tắt thở.

Lôi Phi hỏi:

- Mấy bữa nay đại phu không cho lão uống thuốc ư?

Ký đại phu đáp:

- Không ăn thua rồi! Lão phu nào phải thần tiên mà bảo rằng có thể vãn hồi bệnh của lão được?

Lôi Phi nói:

- Trước khi lão chưa chết, chúng ta còn nước còn tát hãy cố gắng điều trị đến cùng cho lão. Sau khi lão chết rồi, bọn tại hạ hãy tìm cách đưa lão phu xuống núi.

Ký đại phu đằng hắng một tiếng chứ không trả lời.

Lôi Phi khẽ thở dài nói:

- Ðại phu ơi! Nghề làm thuốc có đức vị y đạo, trước khi lão chưa chết, mong rằng đại phu tận lực cứu chữa.

Lôi Phi đảo mắt nhìn Quyên Nhi khẽ hỏi:

- Cô nương bị thương về chất độc, hiện tình trạng thế nào?

Quyên Nhi đáp:

- Tiện thiếp đã hoàn toàn bình phục.

Lôi Phi hỏi:

- Thế thì hay lắm! Bây giờ cô nương chuẩn bị làm gì?

Quyên Nhi đáp:

- Theo tình thế trước mắt thì chúng ta hãy đi tìm Ðàm Dược Sư.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cô nương biết hắn ở đâu không?

Quyên Nhi đáp:

- Lão đã dọn nhà đi nơi khác, tiện thiếp bây giờ không biết lão ở đâu?

Lý Hàn Thu khẽ hắng giọng một tiếng rồi hỏi:

- Thế thì chúng ta biết đi đâu kiếm hắn bây giờ?

Quyên Nhi ngửng đầu lên nét mặt đầy vẻ quan trọng, khẽ hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Nếu hai vị còn có việc riêng thì chẳng nên hao tổn cân não về việc này nữa. Tiện thiếp tự mình tìm cách đối phó. Hai vị đã một phen hết lòng giúp đỡ. Món ân tình này tiện thiếp xin ghi lòng tạc dạ. Mai sau nếu có cơ duyên, tiện thiếp hết sức báo đền.

Lôi Phi tủm tỉm cười nói:

- Việc này bọn tại hạ đã nhúng tay vào thì dù có rút lui không hỏi han gì nữa thì Ðàm Dược Sư cũng coi bọn tại hạ là kẻ thù rồi.

Lý Hàn Thu nói theo:

- Bọn tại hạ đã can thiệp vào thì phải làm ra rõ trắng đen mới chịu buông tay.

Lôi Phi hỏi tiếp:

- Hiện giờ chưa có tông tích Ðàm Dược Sư mà chúng ta muốn đi kiếm hắn thì chẳng khác gì mò kim đáy biển. Tại hạ nghĩ ra một kế chẳng biết có dùng được không?

Quyên Nhi nói:

- Xin Lôi huynh cho nghe lời cao luận.

Lôi Phi nói:

- Nếu tại hạ tính không lầm thì Ðàm Dược Sư đã đặt tai mắt khắp các ngã quanh vùng này để giám thị hành động của chúng ta.

Quyên Nhi gật đầu đáp:

- Ðúng thế!

Lôi Phi lại nói:

- Nếu bọn chúng đã dự liệu thời gian mà không thấy bọn ta xuống núi, tất chúng sẽ lên đây mở cuộc điều tra.

Quyên Nhi trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Có thể như vậy!

Lôi Phi nói:

- Chắc chắn là như vậy! Giả tỷ Ðàm Dược Sư còn mắc việc ở nơi khác thì bọn thuộc hạ hắn không dám tự tiện hành động, phải chờ hắn về mới ra tay.

Quyên Nhi nói:

- Có lý lắm!

Lôi Phi nói:

- Nếu chúng ta xuống núi kiếm hắn thì sao bằng cứ giữ ở nơi đây để bọn chúng tự dẫn xác đến.

Quyên Nhi hỏi:

- Lôi huynh thử đoán coi bọn chúng chừng nào sẽ hành động.

Lôi Phi đáp:

- Cái đó tại hạ không dám nói quyết, nhưng cứ theo tính nhẫn nại của mọi người thì không lâu quá bảy ngày.

Quyên Nhi hỏi:

- Vậy chúng ta mai phục ở chung quanh tòa nhà ngói này để chờ bọn họ hay sao?

Lôi Phi đáp:

- Theo ý tại hạ thì chúng ta cải trang để chờ họ.

Quyên Nhi hỏi:

- Cải trang thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Chuyện này giản dị lắm. Lý đệ cải trang làm bệnh nhân, tại hạ giả làm Ký đại phu. Cô nương và Tiểu Nguyệt thì tìm cách ẩn mình ở trong nhà. Chúng ta chưa biết tình thế địch thế nào thì hay hơn hết là không nên phân tán.

Quyên Nhi hỏi:

- Còn Ký đại phu và bệnh nhân đem để đâu?

Lôi Phi đáp:

- Chỗ sơn động mà cô nương trị thương rất bí ẩn hãy đem họ tạm để vào đó và trữ những đồ thực vật cho họ dùng.

Quyên Nhi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi:

- Lý huynh nghĩ thế nào?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ nhận thấy cách này rất hợp lý!

Quyên Nhi nói:

- Hay lắm! Vậy chúng ta theo kế hoạch của Lôi huynh mà làm.

Mấy người liền lập tức động thủ, di chuyển bệnh nhân và Ký đại phu.

Tiểu Nguyệt cải trang nam trang, giả làm gã tiều phu ngồi giữ trên đỉnh núi đồng thời để chiếu cố Ký đại phu.

Quyên Nhi mặc bộ võ phục áo đen nấp trên xà nhà.

Năm ngày lặng lẽ trôi, vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.

Chẳng những Lý Hàn Thu không nhẫn nại được mà Quyên Nhi cũng nóng ruột vô cùng.

Chương 85: Vì sơ hở gian hùng mắc bẫy

Lôi Phi bảo mọi người hãy kiên gan chờ hai ngày nữa tức là quá bảy ngày mà không thấy địch nhân đến thì sẽ tính kế hoạch khác.

Ðến ngày thứ sáu, vào lúc mặt trời lặn, Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu ngồi đối diện trên giường, nghĩ tới sau khi cải trang chờ sáu ngày chẳng được việc gì thành ra công cốc đều có vẻ buồn thêm.

Ðột nhiên một thanh âm dõng dạc từ ngoài cất lên hỏi:

- Dược Sư tính xem bọn họ còn lưu lại đây không?

Lý Hàn Thu giật mình kinh hãi, hấp tấp nằm xuống, kéo chăn bông đắp lên người.

Bỗng nghe Ðàm Dược Sư cất tiếng đáp lại:

- Ta coi chừng bọn chúng có dời chỗ này cũng chưa lâu.

Diễn biến xảy ra đột ngột khiến cho Lôi Phi cũng phải luống cuống chân tay. May trong nhà tối om, nên đối phương tuy đã vào tới nơi nhưng chưa nhìn rõ cảnh vật trong ngọa thất.

Lôi Phi ngồi dậy, bỗng thấy hỏa quang lóe lên.

Ðàm Dược Sư đã bật lửa đi vào phòng.

Lôi Phi vội đứng lên, giả bộ vô cùng khiếp sợ.

Ðàm Dược Sư đưa mắt ngó Lôi Phi, thắp lửa vào cây nến đặt trên bàn bên cạnh giường nằm. Hắn dập tắt mồi lửa trong tay rồi thủng thẳng hỏi:

- Các hạ là ai?

Lôi Phi tập nói được tiếng nói mười mấy địa phương. Y liền mô phỏng thanh âm Ký đại phu, đáp:

- Lão phu là thầy lang chữa bệnh.

Ðàm Dược Sư lại hỏi:

- Ai đón đại phu về đây?

Lôi Phi đáp:

- Một người trung niên ốm nhách.

Trong nhà đèn nến sáng rực, Lôi Phi nhìn rõ người đứng trước Ðàm Dược Sư là Hàn công tử, suýt nữa chàng bật tiếng la thất thanh.

Lý Hàn Thu nằm nghiêng mình không nhìn rõ mặt gã.

Quyên Nhi nằm ẩn mình trên xà nhà sau khi nhìn rõ hai người, nàng càng chấn động tâm thần hơn cả Lôi Phi. Nhưng từ thuở nhỏ nàng đã trải qua quá nhiều bước gian nan nên công phu trấn tĩnh có chỗ hơn người. Nàng hít một hơi chân khí để trấn tĩnh tâm thần.

Ðàm Dược Sư trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

- Ngoài gã trung niên ốm nhách còn ai nữa?

Hiển nhiên hắn vẫn hoài nghi Lôi Phi, nên cố ý tìm câu dò hỏi.

Lôi Phi ngó Hàn công tử rồi đáp:

- Còn một người nữa cũng trạc tuổi công tử đây.

Ðàm Dược Sư gật đầu đáp:

- Gã là Lý Hàn Thu...

Hàn công tử đột nhiên xen vào hỏi:

- Ngoài ra còn ai nữa không?

Bây giờ tinh thần Lôi Phi đã hoàn toàn trấn tĩnh, y đáp:

- Còn hai vị cô nương thì một cô tựa hồ là một tên nha đầu...

Ðàm Dược Sư ngắt lời:

- Ðó là Quyên Nhi và Tiểu Nguyệt.

Hàn công tử vẻ mặt nghiêm trang hỏi:

- Mấy vị cô nương kia đâu rồi?

Lôi Phi đáp:

- Bọn họ bốn người đã xuống núi từ hai hôm trước.

Hàn công tử chau mày hỏi:

- Dược Sư! Chúng ta đã bố trí tai mắt khắp bốn mặt rồi mà sao lại không thấy?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Quyên Nhi rất thông minh, y lại ở đây đã lâu nên thuộc rõ địa thế. Có thể họ theo lối tắt mà đi.

Hắn đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi hỏi:

- Còn bệnh nhân này thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Cô nương đó bảo bệnh nhân đây không phải...

Ðàm Dược Sư tủm tỉm cười nói:

- Chúng đã phát giác ra rồi.

Hàn công tử hỏi:

- Vì bọn họ phát giác bệnh nhân không phải là lão họ Du nên để mặc kệ không trông nom gì đến, bỏ xuống núi rồi phải không?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Lúc bọn họ ra đi còn bảo lão phu ráng mà chiếu cố cho bệnh nhân. Nhiều là bảy ngày, ít là ba ngày bọn họ sẽ trở về đây.

Ðàm Dược Sư quay lại ngó Hàn công tử:

- Quyên Nhi tuy là người thông tuệ khác thường nhưng y còn non tuổi, kiến thức chưa được rộng rãi. Kẻ khó đối phó là tên Thần Thâu Lôi Phi.

Hàn công tử khẽ gật đầu chưa kịp nói gì thì Ðàm Dược Sư đảo mắt nhìn vào mặt Lôi Phi hỏi:

- Ðại phu liệu có tin bọn họ không?

Lôi Phi thở dài đáp:

- Lão phu không tin thì cũng phải tin.

Ðàm Dược Sư hỏi:

- Tại sao vậy?

Lôi Phi nói:

- Lão phu ở cách đây rất xa, đường đi diệu vợi, núi cao hiểm trở, thì làm sao mà bạt thiệp trường đề cho được? Bọn họ nói thế, lão phu đành phải chờ họ trở lại để đưa lão phu về nhà. Lão phu chỉ biết tin vào nơi họ, đành ở đây đợi chứ còn cách nào khác?

Ðàm Dược Sư khẽ buông tiếng thở dài:

- Ðại phu coi người bệnh trên giường kia còn cứu được không?

Lôi Phi đáp:

- Bệnh đã vào tới mạng mỡ, thuốc thang cũng bằng vô hiệu. Theo nhận xét của lão phu thì không còn hy vọng gì nữa.

Ðàm Dược Sư tủm tỉm cười hỏi:

- Lão mà sống được cho đến ngày nay chưa tắt thở cũng đã thấy rằng lão phu rất cao minh.

Hắn từ từ đưa tay ra đặt vào mũi Lý Hàn Thu.

Lôi Phi nghĩ thầm trong bụng:

- Xem chừng Ðàm Dược Sư chưa khám phá chân tướng của bọn mình. Nhưng hắn là người xảo quyệt, ta phải đề phòng mới khỏi bị thương về tay hắn.

Lý Hàn Thu tuy nằm quay mặt vào tường, nhưng chàng đã nghe rõ hết những lời đối thoại giữa Ðàm Dược Sư và Lôi Phi. Chàng tài cao mật lớn, một mặt ngấm ngầm đề phòng, một mặt phong tỏa đường hô hấp để hơi thở rất yếu ớt.

Ðàm Dược Sư tay mặt sờ lên mũi Lý Hàn Thu, hối hả rụt tay về hỏi:

- Ðại phu cho lão uống thuốc gì?

Lôi Phi động tâm thầm nghĩ:

- Hắn tra khảo mình dùng thuốc gì, thật là một chuyện rắc rối gì đây.

Lòng y xoay chuyện ý nghĩ, miệng hỏi lại:

- Sao? Có điều gì không đúng chăng?

Ðàm Dược Sư cười mát đáp:

- Bệnh nhân đã ốm liệt giường mấy năm trời, thân thể rất là hư nhược.Thế mà cho uống thuốc bệnh của lão đã biến chuyển khá nhiều, vậy y đạo của đại phu thật là cao minh. Tại hạ muốn coi mạch lão xem sao.

Hắn vừa nói vừa thò tay vào trong chăn.

Lý Hàn Thu lắng tai nghe biết sự tình đã đến lúc khó bề cứu vãn được. Chàng xoay tay phải năm ngón tay nhằm nắm lấy cổ tay Ðàm Dược Sư.

Ðàm Dược Sư trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng liền bị Lý Hàn Thu chụp lấy uyển mạch.

Hàn công tử là người cảnh giác rất cao. Gã giơ tay phải lên đánh véo một tiếng nhằm vào huyệt khúc chì ở khuỷu tay Lý Hàn Thu.

Tay mặt Lôi Phi vung ra đón lấy thế chưởng của Hàn công tử.

Lý Hàn Thu đứng phắt dậy lạnh lùng hỏi:

- Ðàm Dược Sư! Dược Sư đã nhận ra bọn tại hạ chưa?

Ðàm Dược Sư tuy bị nắm huyệt mạch, nhưng hắn vẫn trấn tĩnh như thường, cười lạt đáp:

- Các hạ là Lý Hàn Thu.

Lý Hàn Thu nói:

- Chính là tại hạ.

Hàn công tử đấu với Lôi Phi một chưởng rồi lùi lại hai bước, không phát động thế công nữa.

Lôi Phi chưa phản kích mà chỉ vận khí ngấm ngầm đề phòng.

Hàn công tử bình tĩnh có khi còn hơn cả Ðàm Dược Sư. Gã đứng nghiêm trang, lạnh lùng cất tiếng gọi:

- Quyên Nhi! Cô cũng ra đi thôi!

Quyên Nhi núp trên xà nhà tung mình nhảy xuống, thủng thẳng nói:

- Công tử không nên kêu tiện thiếp như vậy!

Hàn công tử chuyển mục quang nhìn Lý Hàn Thu rồi lại ngó Quyên Nhi nói:

- Tại hạ cũng đã nghĩ đến các vị tất bố trí đâu vào đấy rồi nhưng Ðàm Dược Sư tự tin mình quá, không chịu nghe lời tại hạ.

Quyên Nhi hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Tiện thiếp cũng nhận ra công tử, ngoài mặt là người thẳng thắn mà trong dạ cũng chứa đầy gian kế.

Nàng đưa mắt nhìn Ðàm Dược Sư nói tiếp:

- Dược Sư cùng gia gia tiểu nữ đã là bạn hữu lâu năm, không ngờ Dược Sư lại hại lão nhân gia.

Ðàm Dược Sư tuy bị nắm giữ cổ tay mặt, nhưng hắn vẫn cười nói tự nhiên, lạnh lùng đáp:- Quyên cô nương! Các vị chưa thắng được đâu!

Lôi Phi hỏi xen vào:

- Có phải hai vị đã bố trí mai phục cả bốn mặt rồi phải không?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Ðúng thế!

Quyên Nhi cười lạt nói:

- Bất luận các vị đã đặt mai phục đến đâu cũng bằng vô dụng, vị các vị sẽ chết trước tại hạ.

Hàn công tử khẽ đằng hắng một tiếng rồi hỏi:

- Quyên Nhi! Quyên Nhi hãy nghe tại hạ có một lời được không?

Lúc này Quyên Nhi đã lùi đến đứng phía sau Hàn công tử để chặn đường rút lui của gã.

Nàng nói:

- Công tử hãy nói đi để tiện thiếp nghe xem thế nào đã.

Hàn công tử cười mát hỏi:

- Có phải cô nương tưởng tại hạ đã họp mưu cùng với Ðàm Dược Sư để gia hại lệnh tổ?

Quyên Nhi nói:

- Gia gia tiện thiếp bị bệnh từ mấy năm trước đây thì dù công tử có muốn mưu hại lão nhân gia cũng chưa có cơ hội, vì công tử khi đó hãy còn nhỏ tuổi quá.

Hàn công tử hỏi:

- Như vậy cô nương tin là tại hạ không có liên quan gì đến công việc của lệnh tổ chứ?

Mấy câu hỏi đột ngột này khiến cho Quyên Nhi ngẩn người ra.

Nàng đáp:

- Có liên quan hay không cũng chẳng hề gì. Tiện thiếp e rằng gia gia đã bị hại rồi.

Ðàm Dược Sư nói:

- Tại hạ cũng cảm thấy cô nương liệu việc đó có vẽ võ đoán quá.

Hàn công tử đưa mắt nhìn quanh trong nhà khắp một lượt, muốn nói lại thôi.

Gã vẫn ung dung bình tĩnh và trong lòng yên trí lúc nào muốn thoát khỏi nơi đây cũng dễ như trở bàn tay. Bất giác gã nở một nụ cười đắc ý.

Quyên Nhi cười lạt hỏi:

- Hàn công tử! Công tử cười gì vậy?

Hàn công tử đáp:

- Tại hạ không muốn giải thích, vì mình có nói ra người khác cũng chẳng chịu tin vào.

Quyên Nhi nói:

- Công tử thử nói nghe.

Hàn công tử đáp:

- Ðàm Dược Sư cho tại hạ hay là cô nương ở đây, tại hạ chỉ có việc đến viếng cô mà thôi. Cô nương có tin không?

Quyên Nhi lắc đầu đáp:

- Tiện thiếp không tin.

Hàn công tử nói:

- Vì thế tại hạ tưởng chẳng nên nói nữa là xong.

Quyên Nhi đưa mắt nhìn Ðàm Dược Sư hỏi:

- Gia gia tiện nữ còn sống ở nhân gian không?

Ðàm Dược Sư hỏi lại:

- Cô nương có tin là lão gia đã chết rồi không?

Quyên Nhi rút thanh trường kiếm đánh soạt một tiếng nói:

- Ðàm Dược Sư! Tiểu nữ muốn nói với Ðàm Dược Sư một lời...

Ðàm Dược Sư hỏi ngay:

- Cô nương có điều chi? Lão phu lắng tai để nghe đây!

Quyên Nhi đáp:

- Bất luận gia gia tiểu nữ còn sống ở đời hay không, tiểu nữ cũng uất hận lắm rồi. Dược Sư còn khiêu khích tiểu nữ thì bọn tiểu nữ phải giết Dược Sư hay ít ra cũng khiến cho Dược Sư thành người tàn phế.

Ðàm Dược Sư đột nhiên đánh mất vẻ ung dung nhưng vẫn lạnh lùng nói:

- Lão phu cũng muốn nói rõ một điều là cô nương mà đâm lão phu một kiếm thì vĩnh viễn không còn cách nào thấy gia gia cô nữa.

Lý Hàn Thu bấm mạnh năm ngón tay sắc như dao vào cổ tay Ðàm Dược Sư.

Ðàm Dược Sư không khỏi chau mày nói tiếp:

- Lão phu chết rồi thì ba vị sẽ phải thường mạng, mà còn thêm cả lão Du Bạch Phong nữa.

Quyên Nhi và Lôi Phi đã hiểu tài Ðàm Dược Sư, biết là không phải hắn hăm dọa.

Lý Hàn Thu ra vẻ không tin hỏi:

- Một người đã bị nắm giữ huyệt mạch mà còn bảo có thể hại người khác thì ai mà nghe được?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Các hạ đã bị trúng độc rồi đó! Chỉ trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm là chất độc phát tán.

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói:

- Nếu lời của Dược Sư đúng sự thật thì tại hạ e rằng Dược Sư đã chết trước tại hạ mất rồi.

Quyên Nhi bỗng vung trường kiếm đánh véo một tiếng, đâm rách một tay áo bên hữu của Ðàm Dược Sư rồi lạnh lùng nói:

- Dược Sư dùng thuốc mê làm cho tiểu nữ mê té nhào, nhưng tiểu nữ cũng chưa cần đến Dược Sư cứu chữa mà đã tỉnh táo lại rồi.Ðàm Dược Sư nói:

- Cô cất giữ một chút linh chi đã thành hình để giải trừ chất độc trong người chứ gì?

Quyên Nhi thầm nghĩ:

- Quả nhiên thằng cha này liệu việc như thần.

Rồi nàng cất tiếng đáp:

- Tiểu nữ còn thu cất nhiều thứ dược vật. Dược Sư có dùng độc cũng đừng hòng hăm dọa được ai.

Nàng lại vung trường kiếm lên, ánh hào quang láp loáng nhằm chụp xuống đỉnh đầu và trước ngực Ðàm Dược Sư, cô nói tiếp:

- Dược Sư! Gia gia tiểu nữ ở đâu xin nói ra đi. Ðừng bức bách tiểu nữ phải mất công mổ ruột Dược Sư ra.

Ðàm Dược Sư thoáng lộ vẻ kinh hãi nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn khôi phục lại vẻ bình tĩnh, cười mát nói:

- Cô nương! Cô nương không nên kích động. Dù cô có hạ sát được lão phu thì cũng phải ôm hận suốt đời.

Quyên Nhi vẻ mặt kiên quyết đáp:

- Cứ theo tình hình đã chứng minh rõ rệt thì giữa Dược Sư và gia gia tiểu nữ là chỗ bạn thâm giao lâu ngày mà Dược Sư còn hạ độc thủ đủ chứng tỏ là một tay vô cùng hiểm độc. Nếu lấy tâm cơ mà tỷ đấu thì tuyệt nhiên tiểu nữ chẳng phải là địch thủ, nên tiểu nữ không muốn tỷ thí mưu mẹo với Dược Sư nữa.

Ðàm Dược Sư nói:

- Nhưng tin tức về lệnh tổ thì ngoại trừ lão phu ra chẳng còn một ai có cách gì biết được.

Quyên Nhi nói:

- Nếu tiểu nữ giết Dược Sư để thường mạng thì gia gia có chết cũng nhắm mắt được.

Ðàm Dược Sư nói:

- Cô nương vốn là người lạnh lùng trấn tĩnh mà dường như bữa nay cô biến đổi tính tình.

Quyên Nhi nói:

- Phải rồi! Tiểu nữ biến đổi tính tình chỉ vì trong dạ đầy mối oán hờn.

Nàng vung trường kiếm lên, lại đâm toạc một vạt áo của Ðàm Dược Sư.

Hàn công tử đột nhiên nói xen vào:

- Cô nương không nên hạ sát Ðàm Dược Sư.

Quyên Nhi cười lạt hỏi:

- Tại sao vậy?

Hàn công tử cười hỏi lại:

- Cô nương thấy tại hạ cùng Ðàm Dược Sư xuất hiện ở đây, chắc có hiểu lầm tại hạ cùng Ðàm Dược Sư liên thủ hợp tác?

Quyên Nhi nói:

- Dù tiện thiếp có ngu muội đến đâu cũng phải nhận ra điều đó!

Hàn công tử cười nói:

- Sự thật không phải là như vậy.

Quyên Nhi tức giận:

- Công tử còn muốn chối quanh nữa chăng?

Hàn công tử lắc đầu:

- Cô nương! Những câu tại hạ nói đây đều là sự thật.

Lôi Phi xen vào:

- Quyên cô nương! Nghe lời Hàn công tử nói rõ chuyện đã trải qua, mà Ðàm Dược Sư lại lọt vào tay chúng ta rồi, nếu lão lớn mật dám dùng độc dược thì tại hạ phải chém lão mấy nhát cho chết đi.

Y nói rồi đột nhiên ra tay điểm vào hai huyệt đạo trong người Ðàm Dược Sư.

Quyên Nhi từ từ thu trường kiếm về, đảo mắt nhìn Hàn công tử và giục giã:

- Hàn công tử còn điều chi nữa xin nói nốt đi!

Hàn công tử nói:

- Tại hạ gặp Ðàm Dược Sư mới biết là cô nương trú ngụ tại chốn này nên đến viếng thăm.

Quyên Nhi cười lạt:

- Xin đa tạ!

Hàn công tử lại nói:

- Trong vụ này có nhiều chuyện trùng hợp, trách nào cô nương chẳng chịu tin lời. Nhưng nếu cô nương biết rõ tại hạ là con người thế nào thì chắc là cô nương có thể tin được.

Quyên Nhi giục:

- Công tử nói nữa đi.

Hàn công tử đáp:

- Bọn tại hạ kết bạn đồng hành. Dọc đường Ðàm Dược Sư đã mấy lần muốn đánh thuốc mê cho tại hạ té nhào, nhưng đều bị tại hạ biết trước khiến cho lão không hạ thủ được.

Mấy câu nói bình thản chẳng có chi kỳ lạ này khiến cho Lôi Phi biến sắc tự nghĩ:

- Nếu gã nói đúng sự thật thì gã này quả là một tay sách lược, tài trí mà bọn mình không ai bì kịp.

Lôi Phi đưa mắt ngó Ðàm Dược Sư hỏi:

- Gã nói vậy có thiệt không?

Ðàm Dược Sư chỉ gật chứ không nói gì.

Hiển nhiên lời nói của Hàn công tử đã làm cho Ðàm Dược Sư phải mất mặt.

Hàn công tử khẽ hắng giọng một tiếng rồi tiếp:

- Bọn tại hạ lên núi gần tới chỗ cô nương ở, lão mới nói rõ sự thật là Lôi Phi cùng Lý huynh cũng ở cả đây.

Lý Hàn Thu nói:

- Hàn công tử! Công tử xưng hô như vậy tiểu đệ không dám đâu.

Hàn công tử mỉm cười, không nói gì nữa.

Quyên Nhi nói:

- Thế thì các vị vừa nói bên ngoài đã bố trí mai phục cũng là lời giả dối ư?

Hàn công tử đáp:

- Cái đó thì có thực. Tại hạ cùng Ðàm Dược Sư đều đem người đến mai phục ở ngoài kia, nhưng mỗi người có một chỗ dụng tâm khác nhau, mà ai cũng chẳng hiểu được mục đích của ai thế nào?

Lôi Phi hỏi:

- Vậy hai vị tạm thời kết bạn và vừa mới liên thủ với nhau hay sao?

Hàn công tử đáp:

- Ðàm Dược Sư tự tin nơi mình quá. Lão bảo các vị quyết không thể nhẫn nại chờ mãi ở trên núi. Còn Quyên cô nương thì vẫn hôn mê chưa tỉnh lại được.

Quyên Nhi cười lạt nói:

- Thế là hai vị cùng thất vọng phải không?

Hàn công tử đáp:

- Tại hạ vẫn chưa thất vọng.

Quyên Nhi hỏi:

- Công tử nói vậy thì ra đã tiên liệu được bọn tiện thiếp đang chờ các vị ở đây sao?

Hàn công tử đáp:

- Tại hạ đã nhận xét biết cô nương không phải là nhân vật tầm thường. Vì thế mình phải dè dặt không dám khinh thường. Nếu Ðàm Dược Sư theo biện pháp của tại hạ thì dù các vị có chuẩn bị cũng chẳng thể cướp được tiên cơ mà nắm được mạch huyệt của Ðàm Dược Sư.

Lôi Phi hỏi:

- Tại hạ xin thỉnh giáo công tử. Theo công tử thì làm thế nào.

Hàn công tử đáp:

- Chuyện này giản dị lắm! Nguyên tại hạ muốn cải trang làm hai tên thuộc hạ của các vị vào trước thám thính. Như vậy thì dù các vị có chuẩn bị trước cũng chẳng ăn thua gì.

Lôi Phi cười lạt nói:

- Tại hạ tưởng Hàn công tử có mưu chước gì kỳ diệu, té ta chỉ có vậy mà thôi!

Hàn công tử nói:

- Còn một biện pháp nữa nhưng nó thảm khốc quá, nên tại hạ không muốn sử dụng hay nói cho đúng là không thèm sử dụng.

Ðàm Dược Sư khẽ đằng hắng một tiếng rồi nói:

- Lão phu quên mất Lôi Phi. Y là người biết nhiều hiểu rộng lại giàu kinh nghiệm.

Hàn công tử nói:

- Vì vậy mình mới mắc bẫy y.

Ðàm Dược Sư nói:

- Còn nhiều chuyện ra ngoài sự tiên liệu của mình. Tỷ như lão phu không ngờ tới Quyên cô nương còn lưu lại được một ít linh chi mới hồi tỉnh được.

Quyên Nhi nói:

- Bây giờ Dược Sư biết rồi cũng chưa muộn kia mà.

Quyên Nhi đảo mắt:

- Hàn công tử! Công tử đã không cùng một phe với Ðàm Dược Sư thì chắc công tử đến đây không phải là để giúp đỡ cho lão.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau