THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Không qui thuận hào kiệt bị bao vây

Lý Hàn Thu nghe Chung Khí Tử đột nhiên nói thẳng đến danh hiệu Giang Nam Song Hiệp, chàng không khỏi động tâm nghĩ thầm:

- Chẳng lẽ cuộc đại náo hoa hội này là có dự mưu từ trước? Nếu y muốn giao chiến với Giang Nam Song Hiệp tại hội trường này thì ta giúp y một tay.

Bỗng nghe Kim Ma cười lạt hỏi:

- Cái đó tưởng không liên quan gì các hạ. Lão thân tưởng bất tất phải trả lời.

Bỗng nghe Tam Anh cô nương khẽ nói:

- Các hạ buông tiện thiếp ra! Bản lĩnh các hạ dù cao cường đến đâu cũng không tài nào xông ra khỏi đây được.

Nguyên hôm trước trong lúc tỷ võ có một người bỏ chạy đi nên bữa nay trong hoa hội càng bố trí chặt chẽ hơn. Vị trí thuyền bè di chuyển nơi khác để tiện việc phòng thủ và phong tỏa. Sau cuộc di chuyển thuyền bè lại trải qua thêm một tầng bố trí rất cẩn mật. Nếu không đặc biệt lưu tâm thì không nhận ra được.

Ðêm nay là đêm tối hậu. Chính Giang Nam Song Hiệp đã xếp đặt một cuộc thành bại tối hậu. Bốn mặt hoa thuyền đều đặt những tay cao thủ cùng chuẩn bị những cuộc ứng chiến bất ngờ.

Dĩ nhiên cuộc bố trí này, ngoài những nhân vật thủ não quan trọng, trong bọn hoa nữ không một ai hay biết.

Lời nói của Tam Anh, Chung Khí Tử không sao hiểu được, nó còn khích động lòng hào khí của hắn.

Hắn cười ha hả hỏi:

- Cô nương nói thế thì ra họ đã chuẩn bị từ trước rồi sao?

Tam Anh chưa kịp đáp, Kim Ma đã cướp lời:

- Ðúng thế! Bọn lão thân trông coi đài qui hết lòng tôn kính mọi người mà còn có trọng trách gìn giữ cho được hoàn thiện để đối phó với những bọn gian tà có manh tâm phá hoại hoa hội. Bọn lão thân đã chuẩn bị chu đáo không có điều chi đáng sợ nữa. Dù là kẻ mình mang tuyệt kỹ, bọn lão thân cũng có đủ phương pháp đối phó.

Chung Khí Tử chuyển động cặp mắt ngó Kim Ma rồi lại nhìn Tam Anh cô nương thủng thẳng hỏi:

- Bữa nay cô nương đã bại về tay tại hạ. Bất luận bọn họ phòng bị thế nào thì cô cũng nên coi tại hạ là người tri kỷ, thân cận nhất đời có đúng thế chăng?

Tam Anh cô nương chỉ giương cặp mắt sắc như lưỡi kiếm tựa hồ muốn đâm thấu vào thâm tâm người ta, rồi ngần ngại đáp:

- Ðúng là thế đó!

Kim Ma lạnh lùng nói tiếp:

- Lầm! Lầm rồi! Trước khi chưa làm lễ thành hôn. Cô là cô, y là y, chưa có liên quan gì với nhau hết.

Tam Anh khẽ buông tiếng thở dài nói:

- Kim ma nói phải đó.

Chung Khí Tử tuy ngoài miệng trò chuyện với hai người mà cặp mắt vẫn lưu tâm đến cử động của những người dưới đài.

Bỗng nghe Kim Ma hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Lão thân có một điều chưa hiểu.

Chung Khí Tử hỏi:

- Ðiều chi?

Kim Ma hỏi lại:

- Vì lẽ gì mà các hạ phải gấp rút quá đến nỗi không thể chờ lại trong một lát để cử hành hôn lễ?

Chung Khí Tử đáp:

- Ðài qui của các vị lập ra không hợp lý. Cớ sao lại bắt người ta phải dự hôn lễ mới được?

Kim Ma quay đầu nhìn vào hậu đài thấy ánh lửa lóe lên một cái rồi vụt tắt ngay. Ðó là tín hiệu báo tin cho đồng bọn là cuộc chuẩn bị đâu vào đấy cả rồi.

Kim Ma cười khảy hai tiếng rồi đáp:

- Xin các hạ buông tay Tam Anh cô nương ra mau! Lão thân còn phải chiếu đài qui chuẩn bị làm lễ đại điển cho các vị tân nhân, không rảnh thì giờ nói chuyện đường dài với các hạ được nữa.

Chung Khí Tử đột nhiên buông tiếng cười rộ nói:

- Thế là các vị đã chuẩn bị cạm bẫy xong cả rồi phải không?

Hắn ngừng lại một chút rồi đột nhiên nghiêm nét mặt nói tiếp:

- Tuy các vị đã chuẩn bị một cách vô cùng cẩn mật và bố trí mai phục khắp nơi, nhưng các vị đừng quên rằng trong trường còn vô số tay cao thủ. Tại hạ không tin rằng lực lượng bố trí bốn mặt của các vị có thể chống đối được với bao nhiêu cao thủ hiện diện tại đây.

Quả nhiên mấy câu này đã kích thích sôi nổi tấm lòng khẳng khái hào hiệp của quần hùng. Nó khiến cho bao nhiêu tay cao thủ võ lâm sinh lòng nghi hoặc. Quả nhiên quần hào túm năm tụm ba thì thầm bàn tán.

Kim Ma đưa mắt nhìn quần hùng dưới đài, mụ không khỏi chấn động tâm thần. Là con người rất tinh khôn, lại rất khéo léo mụ tính thầm trong bụng:

- Gã Chung Khí Tử này muốn kích thích quần hùng để gây nên cuộc rối loạn. Nếu mình không khéo xử trí thì toàn trường sẽ biến thành cuộc đại loạn. Âu là ta phải nhẫn nại ứng đối mới được.

Mụ liền đổi giọng hỏi:

- Chung đại hiệp nói vậy chẳng là lạ lắm sao? Lão thân có điều chưa rõ là cá nhân đại hiệp cố ý ngông cuồng vượt ra ngoài lề luật của bản đài, không chịu tuân theo qui củ về việc tỷ võ. Cái đó có can dự gì đến người ngoài? Mười hai cô hoa nữ toàn là những vị nhan sắc tuyết thẹn hoa nhường, bản lãnh cao thâm. Bao nhiêu anh hùng đăng đài tỷ thí đều đã nhìn rõ. Về việc đối xử với các hạ có liên quan gì đến ai?

Quả nhiên Kim Ma nói vậy phát sinh hiệu lực. Quang trường khôi phục lại sự yên tĩnh. Mọi người dừng lại đứng bàng quang để xem diễn biến giữa hai bên.

Kim Ma thấy lòng khích động của quần hào trở lại hòa hoãn liền tủm tỉm cười nói tiếp:

- Chung đại hiệp! Phải trái đã có công luận. Các hạ mưu đồ gây công phẫn cho quần hào để phá rối hậu trường, nhưng lão thân e rằng chỗ dụng tâm của đại hiệp không đi đến đâu, vì các bậc anh hùng hào kiệt nhìn thấy rõ đâu là sự thực, đâu là hợp lý.

Chung Khí Tử quay lại ngó Tam Anh một cái rồi nói:

- Cô nương! Xin lỗi cô nương nhé.

Rồi hắn vương tay trái ra cắp cô vào dưới nách.

Tam Anh đã bị điểm huyệt, không còn sức chống chọi, đành để mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Chung Khí Tử cầm đao ở tay mặt, lớn tiếng hô:

- Tại hạ không muốn gây ra thảm kịch, nhưng cũng không chịu khuất phục dưới sự uy hiếp của các vị.

LamVu typed Thất Tuyệt Ma Kiếm 81

Kim Ma đảo mắt nhìn Chung Khí Tử rồi thủng thẳng hỏi:

- Các hạ! Khí thế của các hạ như vậy mà các hạ không biết là mình đã ỷ tài lấn người thái quá ư?

Chung Khí Tử vẻ mặt nghiêm trọng chậm rãi hỏi lại:

- Phu nhân muốn ngăn cản tại hạ thực chăng?

Kim Ma đáp:

- Lão thân phụ trách công việc quản lý các hoa nữ, dĩ nhiên chẳng thể bỏ mặc họ cho những người hành động trái qui tắc.

Chung Khí Tử nói:

- Kim phu nhân muốn can thiệp cũng được, nhưng tại hạ hy vọng phu nhân hãy tự lượng sức mình trước đi đã!

Dứt lời hắn tung mình nhảy vọt xuống đài.

Kim Ma vung tay mặt lên phóng chưởng ra đánh "binh" một cái.

Chung Khí Tử buông tiếng cười lạt. Hắn né người tránh sang bên một chút đồng thời dùng vai tả để hứng lấy phát chưởng.

Chung Khí Tử liền đi lướt qua bên mình Kim Ma để xông ra.

Kim Ma tuy đánh trúng Chung Khí Tử một chưởng, nhưng chính mụ cũng bị hất lùi lại phía sau một bước.

Kim Ma biến sắc thò tay trái rút một thanh trường kiếm ở trên giá binh khí rồi lớn tiếng quát:

- Chung Khí Tử! Ðừng chạy nữa.

Mụ vung thanh trường kiếm một cái rồi cả người lẫn kiếm nhảy xổ về phía Chung Khí Tử.

Ánh hào quang vừa lóe lên. Mũi kiếm đã điểm vào sau lưng Chung Khí Tử.

Lý Hàn Thu thấy Kim Ma nhảy vọt xuống đài thân pháp cực kỳ mau lẹ thì nghĩ thầm trong bụng:

- Mụ này người béo chùm béo chụt mà võ công lại ghê gớm quá!

Bỗng thấy Chung Khí Tử xoay tay lại vung đao đón đỡ. Tiếng kim thiết đụng nhau vang lên rùng rợn.

Lý Hàn Thu chú ý nhìn ra thì thấy Kim Ma đứng dừng lại ở ngoài ba trượng. Thanh bảo kiếm trong tay mụ đã tuột tay bắn đi.

Chung Khí Tử vẫn đứng nguyên chỗ, vẻ mặt hắn nghiêm nghị lạnh lùng nói:

- Kim Ma! Tại hạ động thủ với ai cũng chỉ nhường nhịn hai lần thôi. Nếu phu nhân còn không biết đường tiến thoái thì đừng trách thanh đao của tại hạ rất hiểm độc.

Kim Ma đã tấn công Chung Khí Tử một phát chưởng và một chiêu kiếm, mụ hiểu hắn có một bản lãnh ít người bì kịp. Mụ quyết nhiên không phải là tay địch thủ. Nếu còn giao phong tất bị bại nhục. Mụ liền đứng trơ ra như phỗng đá không nói câu gì và cũng không nhúc nhích.

Tam Anh cô nương đã hoàn toàn mất hết sức chống cự, cô đành để mặc Chung Khí Tử bắt đem đi.

Kim Ma cũng không dám ra tay ngăn trở.

Giữa lúc ấy đột nhiên có người lớn tiếng hỏi:

- Hoa hội đến đây là kết thúc, không có mỹ nữ lên đài tỷ thí nữa. Vậy chúng ta còn ở lại đây để coi gì nữa?

Tiếng hô như vậy quả nhiên phát sinh hiệu lực.

Lập tức những người đứng xem cuộc nhiệt náo giữa Kim Ma và Chung Khí Tử cũng bỏ đi ra ngoài.

Một thế lực rất lớn ào ạt đi ra. Giang Nam Song Hiệp tuy đã bố trí mai phục một cách rất nghiệm mật mà không dám ngăn trở ra mặt.

Lý Hàn Thu cũng đứng lên rảo bước tiến về phía trước, định đi lẫn vào đám đông để ra ngoài.

Lôi Phi nhân lúc hỗn loạn liền đến bên mình Lý Hàn Thu khẽ bảo chàng:

- Lý đệ! Tiểu huynh đã làm cho hội trường nhốn nháo. Vậy chúng ta trà trộn vào đám đông mà ra.

Lý Hàn Thu vừa đi vừa ngấm ngầm để ý đến cử động của Chung Khí Tử để bảo hộ cho hắn.

Giang Nam Song Hiệp quả nhiên trầm tĩnh hơn người. Chúng thấy quần hào lũ lượt kéo đi cứ bỏ mặc, chứ không sai người ngăn trở. Vẻ mặt chúng vẫn bình thản tựa hồ như không có chuyện gì.

Lý Hàn Thu theo bọn quần hào ra khỏi hoa trường khẽ bảo Lôi Phi:

- Chung Khí Tử tuy võ công cao cường, nhưng hắn thân cô thế cô, e rằng một mình hắn khó lòng trốn thoát, vị Giang Nam Song Hiệp tất phái thuộc hạ truy kích.

Lôi Phi hỏi lại:

- Sao? Lý đệ muốn kết giao bằng hữu với hắn chăng?

Lý Hàn Thu đáp:

- Lúc này chúng ta đang đối đầu với bọn Giang Nam Song Hiệp tiểu đệ nghĩ rằng phàm những ai là kẻ thù với họ chúng ta đều coi như bạn.

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Hơn nữa tiểu đệ nhận thấy Chung Khí Tử muốn đem Tam Anh cô nương đi mà sao hắn không chờ hành lễ thì trong vụ này tất có điều chi ngoắt ngoéo.

Lôi Phi tủm tỉm cười đáp:

- Phải đấy!

Chung Khí Tử cứ kéo Tam Anh đi, nhưng vẫn cất bước thong thả. Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu tăng gia cước lực.

Chỉ trong khoảng khắc hai người đã đi tới trước mặt Chung Khí Tử.

Lúc này bọn quần hào dời khỏi hoa trường đại đa số đã tán đi mọi ngã. Trong đêm tối, họ chia ra những phương hướng khác nhau mà đi.

Chung Khí Tử còn lọt lại phía sau, những người đi với hắn chỉ độ bảy tám tên.

Ðột nhiên, hai tiếng hú thê thảm vang lên, phá tan bầu không khí tịch mịch giữa đêm khuya.

Hai tiếng hú vừa dứt thì lại hai tiếng khác vang lên như đập vỡ màng tai người ta.

Lý Hàn Thu đột nhiên dừng bước, khẽ hỏi Lôi Phi:

- Bọn chúng rượt theo rồi. Không hiểu chúng dùng thủ đoạn gì mà trong khoảng khắc đã sát hại bốn người?

Nguyên giữa lúc đêm tối Lý Hàn Thu và Lôi Phi tuy nghe mấy tiếng rú thê thảm mà không nhìn rõ là người nào đã chết mất mạng.

Chung Khí Tử đã dừng bước lại.

Lý Hàn Thu khẽ hỏi:

- Lôi huynh! Trong tay y còn cắp Tam Anh cô nương thì làm sao động thủ với người được?

Lôi Phi đáp:

- Chúng ta hãy chờ xem biến diễn rồi sẽ bàn.

Trong lúc Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu đang nói chuyện bỗng thấy hai bóng người chạy vọt qua.

Chính là Chung Khí Tử và Tam Anh cô nương.

Lý Hàn Thu và Lôi Phi liền lùi lại hai bước để nhường lối.

Tam Anh cô nương dường như chưa chịu khuất phục, song tay trái Chung Khí Tử vẫn nắm cổ tay mặt cô kéo đi.
Chung Khí Tử xắng giọng quát hỏi:

- Ai đó?

Thanh đao ở tay mặt hắn lóe lên một cái nhằm chém xuống Lý Hàn Thu.

Ánh hào quang vọt ra nhanh như chớp. Trong bóng tối càng coi rất rõ thế đao cự kỳ mau lẹ.

Lý Hàn Thu vừa lùi lại hai bước né tránh vừa đáp:

- Bọn tại hạ không có ý gì cừu địch với các hạ mà cũng không thuộc vào hạng bảo tiêu của hoa hội. Vậy các hạ chỉ cần đối phó với địch nhân là chuyện khẩn yếu.

Chung Khí Tử dừng đao lại đưa mắt ngó Lý Hàn Thu và Lôi Phi rồi chậm rãi nói:

- Hai vị đã không phải là người trong hội, vậy mong rằng quí vị sớm rời khỏi nơi đây là hơn. Tại hạ e rằng Giang Nam Song Hiệp đã huy động hết những tay cao thủ ra đối phó với tại hạ.

Lý Hàn Thu thủng thẳng hỏi:

- Những người đồng bạn đi theo các hạ đã có ai bị tử thương chưa?

Chung Khí Tử chậm rãi đáp:

- Tại hạ đến đây một mình, không có bạn hữu nào hết.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vậy mấy người vừa rú lên vì bị tử thương đó là ai?

Chung Khí Tử đáp:

- Chắc cũng là những người giống như hai vị muốn coi cuộc nhiệt náo này.

Ðang lúc nói chuyện đột nhiên thấy bóng một đám đông thấp thoáng. Mấy người chạy lẹ tới nơi vừa nghe tiếng gió thổi vạt áo lạch phạch, đoàn người đã tới trước mặt.

Lý Hàn Thu ngẩng đầu nhìn ra thì chính là Hàn Ðào ở Từ Châu. Hắn có bốn tên đại hán võ phục tùy tòng. Cả bốn tên đều nai nịt gọn gàng tay cầm quỷ đầu đao sống dầy.

Hàn Ðào vẫn mặc áo trường bào. Tay cầm một thanh trường kiếm. Hiển nhiên hắn tỏ ra rất vội vàng và tùy tiện chụp lấy một thứ binh khí cầm đi.

Bốn đại hán tay cầm quỉ đầu đao tản ra rất lẹ để bao vây mấy người vào giữa.

Hàn Ðào đảo mắt loang loáng nhìn mọi người một lượt rồi thủng thẳng nói:

- Té ra các hạ có mấy ông bạn đón tiếp.

Chung Khí Tử đưa cặp mắt lạnh lùng nhìn Hàn Ðào đáp:

- Mấy vị này chẳng có liên quan gì đến tại hạ. Tại hạ chưa từng quen biết nhau.

Hàn Ðào đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu cùng Lôi Phi thì quả là nhân vật hắn chưa từng gặp bao giờ, nên hắn cũng không lấy gì làm quan tâm. Rồi hắn cất tiếng tự giới thiệu:

- Tại hạ là Hàn Ðào ở Từ Châu. Dường như Chung huynh cũng ít khi qua lại giang hồ phải không?

Chung Khí Tử cười lạt đáp:

- Tưởng là ai chứ Hàn Ðào ở Từ Châu thì tại hạ đã được nghe đại danh từ lâu.

Hàn Ðào cười lạt nói:

- Chung huynh võ công cao cường đao pháp kỳ dị. Vừa rồi tiểu đệ ở dười đài đã được thưởng thức tuyệt kỹ của Chung huynh, trong lòng kính phục vô cùng!

Chung Khí Tử nói:

- Tại hạ không dám! Hàn Ðại Hiệp dạy quá lời.

Hắn chuyển động mục quang đảo nhìn bốn đại hán một lượt rồi thủng thẳng hỏi:

- Hàn nhị hiệp dẫn nhiều tay cao thủ rượt theo tại hạ, không hiểu có điều chi chỉ giáo?

Hàn Ðào chắp tay đáp:

- Giang Nam Song Hiệp trước nay chỉ thích giao du bạn hữu. Chung huynh là một nhân vật anh hùng như vậy, thật khiến cho bọn tại hạ ngưỡng vọng vô cùng!

Chung Khí Tử khẽ đằng hắng một tiếng rồi nói:

- Mục đích của Hàn nhị hiệp thế nào? Tiểu đệ thật tình vẫn chưa hiểu rõ.

Hàn Ðào đáp:

- Phương đại hiệp đã đặt một tiệc rượu ở Phương Phủ, hiện y đang kính cẩn chờ đợi đại giá.

Chung Khí Tử hỏi:

- Chúng ta chưa từng quen biết. Tại hạ khi nào dám đến quấy nhiễu?

Hàn Ðào đáp:

- Anh em bốn bể cũng trong một nhà. Nếu Chung huynh cố ý kết giao cùng bọn tại hạ thì xin mời cùng đi với tại hạ vào chơi.

Chung Khí Tử cười mát hỏi:

- Nếu tại hạ không đi được thì sao?

Hàn Ðào nhíu cặp lông mày đáp:

- Tại hạ rất hy vọng Chung huynh cùng đi với tại hạ một chuyến.

Hắn mỉm cười nói tiếp:

- Chung huynh có việc gì, tiểu đệ tin rằng chúng ta sẽ giải quyết được hoàn toàn.

Hắn vừa nói, vừa đưa mắt nhìn Tam Anh.

Bỗng nghe Tam Anh dịu dàng nói:

- Chung đại hiệp nên đi đi! Hàn nhị hiệp đối với Chung đại hiệp lịch sự như vậy là có vẻ đặc biệt lắm đấy.

Hàn Ðào liền nói tiếp:

- Một nhân tài như Chung huynh. Bọn tiểu đệ rất mong được kết nghĩa chi lan, dĩ nhiên không thể coi như người thường được. Bọn tiểu đệ còn muốn Chung huynh tham gia đại điển hôn lễ cho thêm phần trọng thể.

Lý Hàn Thu đứng bàng quan bằng cặp mắt lạnh lùng. Chàng nhận thấy Hàn Ðào cố ý muốn kết giao với Chung Khí Tử thì nghĩ thầm trong bụng:

- Nếu Chung Khí Tử bị bọn chúng dụ dỗ kéo về cùng phe thì thật là một mối uy hiếp lớn cho võ lâm.

Lôi Phi lạnh lùng đứng một bên. Y không nói nửa lời, mà cũng không ngăn trở Lý Hàn Thu. Dường như y muốn để cho chàng tự xử trí việc này.

Bỗng thấy Chung Khí Tử ngửng mặt trông lên trời trầm ngâm một hồi rồi thủng thẳng đáp:

- Thịnh tình của Hàn nhị hiệp, tại hạ cảm kích vô cùng! Có điều tại hạ đã ước hẹn cùng người. Vậy cuộc vào chơi Phương Phủ xin để lại một ngày khác.

Hàn Ðào tỏ ra rất nhẫn nại. Hắn tươi cười hỏi:

- Chung huynh ơi! Chung huynh có ước hẹn với ai mà tương hội vào lúc nào?

Chung Khí Tử đáp:

- Vào giờ ngọ ngày mai, thế nào tại hạ cũng phải gặp mặt ông bạn đó.

Hàn Ðào cười khanh khách nói:

- Tưởng gì chứ thế thì dễ quá, bọn tiểu đệ không để cho Chung huynh lỡ cuộc hội ngộ. Hàn mỗ vâng lệnh Phương đại hiệp đến đây, mong rằng Chung huynh vị tình một chút. tiểu đệ xin trỏ lên trời mà thề rằng bọn tiểu đệ mời Chung huynh gặp gỡ một phen quyết không có chút ác ý nào hết mà chỉ chuyện trò vui vẻ cùng Chung huynh như tình kết giao bạn hữu.

Tam Anh lại dịu dàng nói xen vào:

- Chung đại hiệp nên nhận lời đi thôi! Tiện thiếp không muốn Chung đại hiệp vì tiện thiếp mà mất hết sự vui vẻ. Vậy mong Chung đại hiệp hãy tới Phương Phủ tiện thiếp không làm phiền đại hiệp. Ðại hiệp đường chính chính mà đi theo Hàn nhị hiệp cho cuộc hội ngộ được mỹ mãn.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:
- Trong Phương gia đại viện chúng đã bố trí cơ quan trùng điệp. Ðến phó hội Phương gia đại viện tức là dấn thân vào hầm rồng hang cọp. Dù Chung Khí Tử bản lãnh cao cường đến đâu e rằng cũng khó lòng ra thoát.

Tuy trong lòng chàng nghĩ vậy nhưng cố ý nhẫn nại không thốt ra lời.

Bỗng nghe Chung Khí Tử đáp:

- Hàn nhị hiệp đã tận tình, nếu Chung mỗ lại cố chấp không đi thì sao khỏi mang tiếng là kẻ bất cận nhân tình. Có điều tại hạ cần phải báo tin cho ông bạn biết trước mới được.

Hàn Ðào lấy làm kỳ hỏi:

- Chung huynh cũng có bạn cùng đến ư?

Chung Khí Tử đáp:

- Ðúng thế! Xin Hàn nhị hiệp hãy về trước. Ðể tại hạ đi thông báo với người bạn một tiếng rồi vào khoảng canh năm sẽ tới Phương gia đại viện để hội diện với hai vị.

Hàn Ðào hỏi:

- Ông bạn của Chung huynh bây giờ hiện ở đâu? Sao không mời y cùng đến chơi một thể?

Chung Khí Tử đáp:

- Ông bạn đó của tại hạ vốn không ưa gặp mặt người ngoài. Hàn nhị hiệp bất tất phải quan tâm.

Hàn Ðào biến sắc hỏi:

- Chung huynh nói vậy thì ra nhất định không nể mặt tại hạ hay sao?

Chung Khí Tử hững hờ đáp:

- Hàn nhị hiệp do thịnh tình mời tại hạ đến chơi còn tại hạ ưng thuận hay không là theo lễ. Nếu Hàn nhị hiệp lại nhất định cưỡng bách tại hạ phải vâng lời thế thì không phải là chuyện mời mọc mà là cách bức bách tại hạ y theo một phép.

Hàn Ðào cười lạt nói:

- Giang Nam Song Hiệp cũng là hạng người có chút danh vọng trong võ lâm nếu Chung huynh cương quyết cự tuyệt thì ra không nể mặt nhau rồi.

Chung Khí Tử cười lạt nói:

- Hàn huynh đã đa tâm như vậy thì chúng ta khỏi cần nói chuyện nữa.

Hàn Ðào ngửa mặt lên huýt một tiếng dài rồi hỏi:

- Chung huynh có biết bây giờ đã vào tình trạng nào không?

Chung Khí Tử hỏi lại:

- Ở vào tình trạng nào thì làm sao?

Hàn Ðào đáp:

- Xin Chung huynh hãy nhìn kỹ mà xem sẽ rõ.

Chung Khí Tử đảo mắt nhìn quanh thì thấy bốn mặt ánh lửa chập chờn. Chỉ trong khoảng khắc, bốn cây đuốc sáng rực cả lên.

Dưới ánh đuốc sáng tỏ, bốn mặt đều có bóng người chuyển động có đến mấy chục. Hiển nhiên hắn đã ở vào giữa vòng vây trùng điệp.

Chung Khí Tử lạnh lùng nói:

- Té ra Hàn nhị hiệp mời tại hạ là để cho bọn người của nhị hiệp có đủ thì giờ bố trí.

Hàn Ðào nói:

- Nếu anh em ta thực lòng bàn chuyện kết giao thì bây giờ Chung huynh ưng thuận cũng vẫn còn kịp.

Hắn đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu cùng Lôi Phi nói tiếp:

- Nếu hai vị cũng là bạn hữu với Chung huynh thì tại hạ xin mời cùng đi một thể cho vui.

Chung Khí Tử đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu và Lôi Phi đáp:

- Tại hạ với hai vị này vốn không quen biết.

Hàn Ðào hơi ngần ngừ một chút rồi nhìn Lý Hàn Thu và Lôi Phi hỏi:

- Hai vị đến đây làm chi?

Lôi Phi cướp lời đáp:

- Tại hạ đến đây để xem cuộc hoa hội náo nhiệt, chưa từng quen biết Chung huynh đây bao giờ.

Hàn Ðào hết ngó Lôi Phi lại ngó Chung Khí Tử hỏi:

- Chung huynh tính thế nào?

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh một lượt thì thấy bốn bề lửa cháy cao ngất đang từ từ vây lại gần. Họ còn cách chừng hai trượng thì bày thành một thế trận rất nghiêm mật.

Hàn Ðào khẽ hắng giọng một tiếng khẽ nói:

- Cứ tình thế trước mắt mà bàn thì các hạ thực chẳng thể nào đem Tam Anh cô nương đi được.

Chung Khí Tử đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi thủng thẳng hỏi:

- Kiểu này thì Hàn nhị hiệp muốn cưỡng bách tại hạ phải tuân theo mệnh lệnh của người ngoài rồi chăng?

Hàn Ðào tủm tỉm cười đáp:

- Thật ra Hàn mỗ thành tâm kính thỉnh Chung huynh. Nếu Chung huynh cố ý tự tuyệt người ở ngoài xa ngàn dặm thì bọn tại hạ đành phải động thủ.

Chung Khí Tử cười lạt nói:

- Bây giờ tại hạ biết cuộc Tần hoài Hoa Hội đó chẳng qua là các vị bày ra cạm bẫy để đánh lừa anh hùng thiên hạ.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Phải rồi! Ðáng tiếc là bây giờ anh chàng này mới hiểu.

Lúc này bốn mặt đã bày thành trận thế rất nghiêm mật. Hàn Ðào đảo mắt nhìn quanh rồi cười nói:

- Bây giờ chúng ta là bạn hay là thù chỉ một lời nói của Chung huynh là quyết định.

Hắn dừng lại một chút rồi tiếp:

- Có điều trước khi Chung đại hiệp quyết định là thù hay bạn, tại hạ xin có mấy lời khuyến cáo.

Chung Khí Tử đằng hắng một tiếng rồi nói:

- Hàn đại hiệp có điều gì xin nói cho nghe.

Hàn Ðào đáp:

- Chung huynh! Trước kia Chung huynh ít qua lại giang hồ, dường như chưa gây nên nhiều ân oán với các bạn hữu võ lâm.

Chung Khí Tử đáp:

- Ðúng thế! Tại hạ rất ít bôn tẩu giang hồ, chưa có gì đáng kể là gây nên ơn oán với ai cả.

Hàn Ðào hỏi:

- Vậy Chung huynh đăng đài tỷ võ chỉ vì Tam Anh cô nương này thôi ư?

Chung Khí Tử đưa mắt nhìn Tam Anh đáp:

- Có thể nói như vậy.

Hàn Ðào hỏi:

- Nếu Chung huynh chỉ vì Tam Anh cô nương thì sao lại không muốn đi đến một chỗ kết cục hoàn toàn mỹ mãn.

Chung Khí Tử hỏi lại:

- Thế nào là kết cục hoàn toàn mỹ mãn?

Hàn Ðào đáp:

- Việc này giản dị lắm. Nếu Chung huynh ưng thuận lời yêu cầu của tại hạ cùng tới Phương đại hiệp thì bao nhiêu ý niệm thù nghịch giữa chúng ta đều tiêu tan hết. Cuộc hội đàm mà đi đến chỗ ý hiệp tâm đầu thì chúng ta thành những bạn tri kỷ, mà Tam Anh cô nương dĩ nhiên thuộc quyền sở hữu Chung huynh.

Chung Khí Tử cười ruồi hỏi:

- Nếu tại hạ không ưng thì sao?

Hàn Ðào nghiêm mặt đáp:

- Khó lòng khỏi một trường ác đấu, nhưng bọn tại hạ đã biết rõ võ công cùng đao pháp kinh hồn của Chung huynh, nên dĩ nhiên bọn tại hạ phải chuẩn bị một cách rất châu đáo. Nếu xảy cuộc chiến đấu, thì Chung huynh thật khó nắm được phần thắng.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Cái đó cũng chả quan hệ gì. Ta mà cùng Lôi huynh hiệp lực giúp y thì việc phá trận thế kia có chi là khó. Cái khó là ở chỗ làm sao giữ cho Tam Anh cô nương được an toàn.

Bản ý chàng nghĩ vậy nhưng không dám nói ra.

Chàng thấy Chung Khí Tử ngưng thần ngẫm nghĩ hồi lâu không nói gì. Hiển nhiên hắn đã bị những câu hăm dọa của Hàn Ðào làm cho nao núng.

Bỗng nghe Tam Anh cô nương cất giọng ôn tồn nói:

- Nếu Chung đại hiệp có lòng thương tiếc tấm thân bồ liễu này thì sao lại không ưng thuận lời mời của Hàn đại hiệp? Giang Nam Song Hiệp đã nổi tiếng là tay Mạnh Thường Quân thì dĩ nhiên hai vị đó khao khát kết giao với Chung huynh lắm!

Hàn Ðào nói tiếp:

- Tiểu đệ còn giới thiệu Chung huynh với mấy vị cao nhân trên chốn giang hồ nữa.

Chung Khí Tử từ từ buông cổ tay Tam Anh ra hỏi:

- Nếu tại hạ buông tha Tam Anh cô nương thì sao?

Tam Anh từ từ lùi lại mấy bước đi tới trước mặt Hàn Ðào.

Hàn Ðào đập tay một cái giải khai huyệt đạo cho Tam Anh nói tiếp:

- Chúng ta hy vọng được Chung huynh nhận lời mời.

Chung Khí Tử hỏi:

- Hàn nhị hiệp nói vậy thì ra các vị rượt theo Chung mỗ không phải chỉ vì Tam Anh cô nương?

Hàn Ðào cười mát đáp:

- Hàn mỗ muốn cứu Tam Anh và cũng muốn mời Chung huynh. Nếu Chung huynh không chịu cùng vào Phương phủ thì tiểu đệ biết trở về phúc đáp Phương đại hiệp ra sao?

Chung Khí Tử lạnh lùng nói:

- Ðó là việc riêng của Hàn nhị hiệp. Tiểu đệ đã buông tha Tam Anh cô nương rồi. Nếu bảo là Chung mỗ đã trái với đài qui trên Tần hoài Hoa Hội thì bây giờ tại hạ đã trả lại Tam Anh cô nương rồi đó. Hàn nhị hiệp mà còn sinh điều khó dễ thì tại hạ đành trông vào võ công của bản thân.

Hàn Ðào tủm tỉm cười nói:

- Xem chừng Hàn mỗ nói đa khô cổ bỏng họng mà cũng không khiến cho Chung huynh động tâm được.

Ðột nhiên hắn biến sắc lạnh lùng hỏi:

- Chung huynh là người thấy nhiều hiểu rộng chắc biết rõ đao trận này chứ?

Chung Khí Tử hỏi lại:

- Ðao trận là thế nào?

Hàn Ðào đáp:

- Chung huynh thử coi xem.

Ðột nhiên hắn lùi lại ba bước chìa tay trái ra nói:

- Ðưa đây.

Một hán tử áo đen vâng lời tiến lại hai tay đưa lên một người bù nhìn bằng gỗ.

Chương 72: Ðến tịnh xá Quyên Nhi phó ước

Lý Hàn Thu và Lôi Phi cũng bị phiền lụy, vì Hàn Ðào dẫn bọn thủ hạ đến bao vây cả đám.

Chàng chú ý nhìn ra thấy pho tượng gỗ chỉ dài chừng thước hai như hình một đứa con nít, cách điêu khắc cực kỳ tinh xảo.

Lý Hàn Thu trong lòng lấy làm kỳ tự hỏi:

- Chẳng lẽ pho tượng gỗ kia lại động thủ cùng người được ư? Chẳng hiểu Hàn Ðào muốn giở trò gì đây?

Bỗng nghe Hàn Ðào lớn tiếng quát:

- Lượng đao!

Ðột nhiên hắn giơ tay lên tượng gỗ tuột tay bay ra.

Bỗng thấy đạo quang chớp nhoáng. Bốn mặt Ðông Tây Nam Bắc mỗi mặt đều có một đại hán áo đen cầm đao chạy ra. Bốn người này đều lướt qua tới đâm vào tượng gỗ một đao.

Bốn đại hán vận đao vừa phối hợp mau lẹ tuyệt luân. Bốn thanh đao cùng phóng ra một lúc.

Dưới ánh đuốc sáng tỏ ai cũng nhìn rõ pho tượng gỗ mà Hàn Ðào vừa liệng ra bị đứt rời chân tay, cả mình nữa chia làm năm bảy mảng sắp rớt xuống đất.

Bỗng Hàn Ðào lại quát lên:

- Phản thủ đao!

Bốn tên đại hán đồng thời không quay đầu nhìn lại mà vận đao vung ra xoay tay đánh tới.

Bốn thanh đao lại chặt cái mình tượng gỗ dài thước hai thành năm đoạn.

Tiếp theo thì những ánh đao lấp loáng lúc bốn người chạy giao nhau thành hình chữ thập. Thì một làn đao quang kéo ra đến mấy thước.

Khi bốn người đột nhiên phân khai thì pho tượng gỗ đã nát thành cám lả tả rớt xuống đất.

Lý Hàn Thu nhìn những mảnh gỗ vụn rớt xuống đất trong lòng ngấm ngầm kinh hãi nghĩ thầm:

- Hảo đao pháp! Cách phối hợp của họ tuyệt diệu như vậy không sai một ly. Chỉ khẽ chừng sợi tóc là lập tức người mình lại chém phải người mình. Từ nãy tới giờ, Chung Khí Tử đứng ngẩn người ra nhìn pho tượng gỗ ngẩn ngơ xuất thần.

Hiển nhiên con người mình mang tuyệt kỹ đã bị một thứ đao pháp mau lẹ tuyệt luân làm cho khiếp sợ.

Bỗng nghe Hàn Ðào thủng thẳng nói:

- Giả tỷ một người trong bọn chúng mà động thủ với chung huynh thì quyết nhiên không thể nào địch nổi Chung huynh. Nhưng nếu chúng liên thủ hiệp lực thi triển đao pháp này thì có thể gọi là võ lâm nhất tuyệt. Dù đao pháp Chung huynh có tuyệt diệu hơn đời cũng chưa chắc đã chém tan nát được pho tượng gỗ trước khi nó rơi xuống đất.

Chung Khí Tử nói:

- Tại hạ đã nhìn rõ rồi, bọn họ phát huy đao phong để ngăn trở tượng gỗ không cho rớt xuống đất một thời gian để họ có đủ thời giờ mà băm nát ra được.

Hàn Ðào nói:

- Mục lực của Chung huynh quả nhiên tinh nhuệ phi thường khiến tiểu đệ bội phục vô cùng, có điều Chung huynh đã tính lầm một điều.

Chung Khí Tử hỏi:

- Chuyện gì?

Hàn Ðào đáp:

- Ðao pháp của bọn họ có lộ số nhất định, dù một trong bốn người có bị thương cũng không làm cho trận thế biến cải. Vậy lúc Chung huynh động thủ với họ mà có đả thương một tên thì tất Chung huynh cũng trúng một đao. Nếu thế đao chậm lại một chút thì kết quả sẽ đi tới đâu tưởng Chung huynh cũng hiểu rồi.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

- Theo lời hắn giải thích thì trong bốn người kia nếu có một người bị thương là bên mình có chỗ sơ hở cho chúng từa cơ. Từ cổ chí kim trong đao pháp hay đao trận phải giữ sao cho không một đồng bọn nào bị tổn thương mới là thứ đao pháp tuyệt diệu đến trình độ tuyệt đỉnh.

Bỗng thấy Chung Khí Tử ngưng thần trầm tư, dường như có việc gì khó giải quyết.

Hồi lâu hắn mới nhẹ buông tiếng thở dài nói:

- Phải đó! Ðây đúng là một chuyện kỳ quái, một đao trận phát ra đột ngột.

Hàn Ðào cười ha hả nói:

- Tài năng của Chung huynh quả nhiên ít người bì kịp. Tiểu đệ khâm phục vô cùng.

Tiếng cười vừa dứt, bỗng hắn biến đổi sắc mặt hỏi tiếp:

- Thế nào? Chung huynh có muốn thử phá đao trận này không?

Chung Khí Tử lạnh lùng đáp:

- Nếu tại hạ mà có được tay trợ thủ thì chẳng sợ gì dao trận này. Ðáng tiếc là tại hạ không có được một tay trợ thủ nào.

Hàn Ðào đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu và Lôi Phi hỏi:

- Mấy vị kia thì sao?

Chung Khí Tử đáp:

- Các vị đó không quen biết tại hạ.

Hàn Ðào trầm ngâm một chút rồi hỏi:

- Chung huynh có chuẩn bị thử đi chơi một trận không.

Chung Khí Tử đáp:

- Tại hạ còn muốn nghe điều kiện của Hàn huynh. Bậc trượng phu muốn giết thì được chứ làm nhục thì không chịu.

Hàn Ðào đáp:

- Tiểu đệ chỉ có một điều yêu cầu là hy vọng Chung huynh đi tới Phương phủ một chuyến. Cần sao Phương đại hiệp gặp mặt Chung huynh thế là trách nhiệm của tiểu đệ xem như đã thành tựu.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm:

- Nếu y đến Phương phủ mà không bị Giang Nam Song Hiệp thuyết phục thì cũng khó lòng ra thoát Phương gia đại viện. Y đi vào Phương đại viện là chuyện không xong rồi.

Sau chàng chuyển ý nghĩ rồi hỏi:

- Nếu Chung đại hiệp có người giúp đỡ thì đại hiệp phá được đao trận này ư?

Chung Khí Tử đáp:

- Ðúng thế! Nhưng không có người thì biết làm thế nào?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ dẫu bất tài cũng tình nguyện giúp Chung đại hiệp một tay.

Chung Khí Tử ngó Lý Hàn Thu chầm chậm hỏi:

- Cao tính đại danh các hạ là gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Bốn bể đều là anh em. Tại hạ không quen nhìn Hàn nhị hiệp uy hiếp các hạ vì thế mà muốn rút đao tương trợ để phá đao trận của bọn họ.

Hàn Ðào cặp mắt dường tóe lửa, vẫy tay phải một cái rồi khẽ quát bọn thuộc hạ:

- Bắt lấy nó cho ta!

Bốn tên đại hán mình mặc áo đen đứng phía sau Hàn Ðào, lập tức có hai tên chạy lẹ tới trước mặt Lý Hàn Thu, tay chúng đều không mang binh khí.

Lý Hàn Thu buông tiếng cười lạt nhảy vọt ra ngoài hai thước.

Thân pháp chàng đã tránh khỏi thế công của hai gã.

Lôi Phi cũng vung quyền lên để không cho hai gã đuổi theo Lý Hàn Thu.

Chung Khí Tử đột nhiên lùi lại hai bước cho xa ra hơn một chút.

Lúc này bọn Lý Hàn Thu Lôi Phi và Chung Khí Tử ba người đã bị mấy chục hán tử bao vây bốn mặt bốn cây đuốc lớn sáng tỏ như ban ngày.

Hai đại hán đang đánh nhau với Lý Hàn Thu bị Lôi Phi ngăn cản chúng liền quay lại đánh Lôi Phi.

Ba người lập tức khai diễn một trường ác đấu.

Chỉ trong khoản khắc quyền đấm chân đá. Cuộc chiến đi vào chỗ kịch liệt vô cùng.

Lôi Phi võ công cao cường. Một mình y đấu với hai tên mà vẫn tỏ ra ung dung thừa sức. Sau hai mươi hiệp y đưa chúng vào tình thế hạ phong.

Hàn Ðào chau mày nói:

- Việc dấy động binh đao sắp mở màn. Chúng ta làm gì có thời giờ mà dây dưa với hắn mãi?

Tiếp theo còn hai đại hán đứng đằng sau cũng vâng mệnh xô ra. Hai thanh đao giơ lên nhắm đâm vào Lôi Phi.

Hai tên đại hán tay không thừa thế lùi lại.

Lôi Phi vẫn chân tay không thi triển thủ pháp nhằm đâm vào mạch huyệt của đối phương. Y chiến đấu kịch liệt với hai đại hán cầm đao không hề nao núng.

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Chung Khí Tử thấy hắn vẫn đứng nghiễm nhiên ra chiều suy nghĩ mà không có ý trợ giúp thì mắng thầm trong bụng:

- Hay thiệt! Bọn mình giúp hắn mà gây cuộc động thủ với người. Hắn có ý kkông trợ lực thì chớ lại không thèm để mắt nhìn mới thiệt là kỳ!

Hàn Ðào thấy hai người đi theo mình tuy trong tay có binh khí mà bị thủ pháp kỳ diệu của Lôi Phi kiềm chế được khiến chúng không phát huy nổi uy lực, thì trong lòng vừa phẫn nộ vừa lấy làm kinh dị tự hỏi:

- Không hiểu hai người này là nhân vật thế nào mà võ vông lại cao cường đến thế?

Ðột nhiên Lôi Phi đằng hắng một tiếng rồi quát lên:

- Buông tay!

Một tên đại hán buông đao lùi lại ba bước.

Lôi Phi ra một chiêu đã thắng. Tay phải y đột nhiên đánh ra hai chưởng bức bách tên đại hán cầm đao kia cũng phải lui lại hai bước.

Hàn Ðào ra vẻ tức mình quát hỏi:

- Chúng bây thật là đò vô dụng! Sao còn chưa lui ra?

Hai tên đại hán cầm đao dạ một tiếng rồi cắm đầu lui lại.

Lôi Phi cúi xuống lượm một thanh đơn đao cầm tay.

Hàn Ðào chăm chú nhìn thẳng vào mặt Lôi Phi hỏi:

- Tôn tính đại danh các hạ là gì?

Lôi Phi đáp:

- Tại hạ là một tên vô danh tiểu tốt chẳng có tiếng tăm gì nên không xưng ra làm chi.

Hàn Ðào cười nhạt nói:

- Các hạ bản lãnh cao cường mà nhúng tay vào vụ này là có ý gì?

Lôi Phi cười đáp:

- Chẳng có ý gì hết. Tại hạ cùng Chung đại hiệp vốn không quen biết. Song Hàn nhị hiệp quát thủ hạ bắt người. Chẳng lẽ tại hạ bó tay chịu trói, nên phải động thủ tự vệ.

Bỗng nghe Chung Khí Tử lẩm bẩm một mình:

- Không thắng được, không thể thắng được đâu!

Hắn tự nói một mình như vậy khiến cho Lý Hàn Thu không khỏi sững sờ.

Chàng đưa mắt nhìn thì thấy Chung Khí Tử hạ đao xuống thủng thẳng nói tiếp:

- Tại hạ có điều muốn thỉnh giáo Hàn đại hiệp.

Hàn Ðào nghe giọng nói Chung Khí Tử và coi vẻ mặt hắn dường như trở lại hòa hoãn, liền thủng thẳng hỏi:

- Chung huynh muốn hỏi điều gì?

Chung Khí Tử hỏi:

- Ðao trận này do ai sáng lập ra?

Hàn Ðào hỏi lại:

- Sao? Có chổ nào không đúng chăng?

Chung Khí Tử đáp:

- Ðao trận rất cao minh. Tại hạ tính toán đã lâu. Cần phải có hai người hợp lực mới phá được. Tuy phá được trận mà phải có một trong hai người bị trọng thương. Có khi mất mạng nữa là khác.

Hàn Ðào nói:

- Chung đại hiệp quả nhiên cao minh! Ðao trận này mang một cái tên rất kỳ quái.

Chung Khí Tử hỏi:

- Tên gì?

Hàn Ðào đáp:

- Trận này kêu bằng Cộng Tử Ðao Trận.

Chung Khí Tử nói:

- Cái tên quả nhiên kỳ quái nhưng nó lại rất thiết thực.
Hàn Ðào nói:

- Chung đại hiệp là người thông hiểu trận pháp. Vậy chúng ta nói chuyện càng vui.

Chung Khí Tử nói:

- Tại hạ tình nguyện theo Hàn đại hiệp cùng đến Phương phủ một phen nhưng nhị hiệp phải ưng thuận cho tại hạ một điều kiện trước mới được.

Hàn Ðào hỏi:

- Ðiều kiện gì?

Chung Khí Tử đáp:

- Tại hạ muốn hội diện cùng người đã dựng ra đao trận này.

Hàn Ðào tủm tỉm cười đáp:

- Ðược lắm! Chẳng những tại hạ đảm bảo để Chung huynh được gặp y mà còn có thể đi xa hơn nữa là cùng y đàm đạo.

Chung Khí Tử tủm tỉm cười nhìn lại Lý Hàn Thu nói:

- Hai vị này vốn không quen biết tại hạ. Yêu cầu Hàn nhị hiệp buông tha và đừng làm khó dễ gì họ cả.

Hàn Ðào ngó Lý Hàn Thu nói:

- Chung đại hiệp đã xin cho các vị, vậy các vị nên đi đi!

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Chung Khí Tử là một nhân vật có khí phách anh hùng mà sao lại tham sống sợ chết đến thế? Nếu hắn bị Giang Nam Song Hiệp thu dụng thì chúng được thêm một tay trợ thủ đắc lực để làm điều tàn ác.

Bỗng nghe Lôi Phi khẽ hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Chúng ta đi thôi!

Ðoạn y trở gót tiến về phía trước.

Lý Hàn Thu biết Lôi Phi là người kiến văn rộng rãi. Y đã bỏ đi tất có duyên cớ, nên chàng cũng không hỏi gì nữa, liền lầm lũi theo sau.

Chung Khí Tử đứng nhìn bóng sau lưng hai người cho đến khi mất hút mới quay lại bảo Hàn nhị hiệp:

- Chúng ta cũng đi thôi!

Hàn Ðào muốn sai người theo dõi hành tung Lý Hàn Thu và Lôi Phi nhưng hắn bị Chung Khí Tử giám thị rất nghiêm mật nên cũng tỏ ra phong độ người quân tử. Tuy nhiên hắn vẫn chưa can tâm. Hắn khẽ hắng giọng một tiếng rồi hỏi:

- Có thật Chung huynh không nhận ra hai người đó không?

Chung Khí Tử lắc đầu đáp:

- Trước nay tại hạ không nói dối ai bao giờ.

Hàn Ðào nói:

- Hoài của! Giả tỷ tại hạ mà biết Chung huynh không quen biết bọn chúng thì quyết chẳng để cho chúng bỏ đi.

Chung Khí Tử hỏi:

- Tại sao vậy?

Hàn Ðào đáp:

- Mấy bữa nay có hai tên ở chốn giang hồ vẫn cải trang trà trộn vào thành Kim Lăng chẩn bị chống đối với anh em tại hạ.

Chung Khí Tử hỏi:

- Cứ bản lãnh Giang Nam Song Hiệp mà nói, thì còn sợ gì kẻ nào đến gia hại được?

Hàn Ðào đáp:

- Sợ thì không sợ, nhưng đao thương dễ bề né tránh, ám tiễn khó nỗi đề phòng, chúng ta chẳng thể không phòng bị được.

Chung Khí Tử hỏi:

- Hai người đó cũng ở trong Hoa hội ra đây, quyết chẳng phải kẻ thù của hai vị.

Hàn Ðào cũng không nói gì nữa, hắn đi trước dẫn đường rảo bước đi thẳng tới Phương gia đại viện.

Nhắc lại Lôi Phi coi chừng đã đi ra khỏi thị tuyến của Hàn Ðào, liền gia tăng cước lực chạy thật nhanh về phía trước.

Lý Hàn Thu cũng ra sức chạy theo.

Hai người chạy một mạch chừng mười dặm đường rồi Lôi Phi mới dừng bước lại cười nói:

- Chúng ta cần tìm một nơi tạm tránh mưa gió và ngồi nghỉ một lúc mới được.

Lý Hàn Thu nói:

- Tiểu đệ có điều muốn hỏi Lôi huynh.

Lôi Phi hỏi:

- Chuyện gỉ ?

Lý Hàn Thu hỏi:

- Sao Lôi huynh lại không ngăn trở Chung Khí Tử?

Lôi Phi hỏi:

- Ngăn trở điều chi?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ngăn trở đừng để y tiến vào Phương gia đại viện. Chỗ đó chúng phòng thủ cực kỳ nghiêm mật, bố trí cơ quan trùng điệp. Chung Khí Tử mà dấn thân vào đó e rằng khó mà thoát thân.

Lôi Phi đáp:

- Y đã biết rõ ở vào tình trạng nào rồi, và y tự nguyện vào Phương gia đại viện thì chúng ta ngăn trở thế nào được!

Lý Hàn Thu hỏi:

- Theo ý Lôi huynh thì chúng ta bỏ mặt y hay sao?

Lôi Phi đáp:

- Cũng không phải như thế. Chúng ta nên hết sức gíup y. Có điều chúng ta phải biết tự lượng mà hành động, không nên bạo hổ bàng hà...

Y ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Lý đệ có để ý đến đao pháp của bốn người đó không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ đã để ý rồi.

Lôi Phi hỏi:

- Ðao pháp của họ có chỗ nào khác với đao pháp thông thường?

Lý Hàn Thu đáp:

- Dường như đao pháp của chúng phối hợp với nhau cực kỳ nghiêm mật khiến người ta không có cách nào tránh né được.

Lôi Phi lắc đầu nói:

- Không những thế mà thôi. Tiểu huynh còn nhận ra đao pháp của chúng rất là kỳ diệu.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Kỳ diệu thế nào?Lôi Phi đáp:

- Tiểu huynh chưa từng thấy loại khoái đao nào như thế bao giờ. Ngày sau chúng ta có chạm trán động thủ với chúng, cần phải cẩn thận mới được.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh chỉ muốn nói có như vậy thôi ư?

Lôi Phi đáp:

- Còn một điều nữa là Hàn Ðào đã đem lòng ngờ vực chúng ta rồi đó.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh! Giả tỷ vừa rồi chúng ta nhất tề động thủ thì liệu có thể ngăn trở được Hàn Ðào cùng bọn khoái đao không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Có thể được nhưng trong bọn ta ba người nhất định phải có một bị thương.

Lôi Phi ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Còn một điều nữa là nếu chúng ta động thủ, thắng được Hàn Ðào, ngăn được khoái đao trận và cứu thoát Chung Khí Tử rồi thì thân thế chúng ta nhất định phải tiết lộ. Phương Tú sẽ dốc hết lực lượng để đối phó với bọn ta. Khi đó chúng ta muốn thoát khỏi sự ràng buộc của họ thật không phải là chuyện dễ. Mặt khác cuộc ước hẹn giữa Lý đệ và Quyên cô nương e rằng không thực hành được.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Lời Lôi huynh quả đã không lầm.

Lôi Phi lại nói:

- Và theo ý tiểu huynh đoán trước thì cuộc hội ngộ Quyên cô nương lần này tất cô có điều trọng yếu nói cho mình hay.

Lý Hàn Thu gượng cười đáp:

- Lôi huynh kinh nghiệm đã nhiều khiến cho tiểu đệ khác nào người trong bóng tối được nhìn thấy ánh sáng.

Lôi Phi lại nói ;

- Dù Phương Tú, Hàn Ðào giảo quyệt và nhiều mưu trí tới đâu cũng không nghi ngờ chúng ta còn ở lại đây mà họ đoán chắc chúng mình đã rời khỏi thành Kim Lăng rồi. Vậy bây giờ chúng ta chỉ cần tìm vào một nhà nông dân, hoặc một nơi nào kín đáo để nghỉ ngơi hai ngày, chờ cho gặp được Quyên cô nương rồi sẽ tính.

Lý Hàn Thu nói:

- Nhất thiết tiểu đệ xin nghe lời Lôi huynh chỉ bảo.

Hai người liền ra ngoài thành Kim Lăng tìm vào một nhà nông nghỉ ngơi hai bữa.

Ðến đêm ước hẹn Lý Hàn Thu cùng Lôi Phi liền tới tinh xá trong núi để trọn lời ước hẹn.

Quả nhiên hai người tới nơi đã thấy Quyên Nhi chờ đợi ở ngoài cửa rồi.

Lý Hàn Thu liền cởi bỏ đồ ngụy trang tiến lại trước mặt thi lễ nói:

- Tại hạ đã phiền cô nương phải chờ khá lâu.

Quyên Nhi tủm tỉm cười đáp:

- Bọn Lý huynh quả là những người thủ tín. Mờ hai vị vào trong nhà ngồi chơi.

Lý Hàn Thu theo sát Quyên Nhi đi vào tịnh xá.

Quyên Nhi xoay tay khép cửa lại rồi quẹt lửa thắp đèn.

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn quanh thì thấy trên chiếc bàn vuông có đặt một cái bọc và một thanh trường kiếm.

Quyên Nhi không chò cho Lý Hàn Thu hỏi, nàng đã cất lời đón trước:

- Nguyên trước tiện thiếp định nói chuyện với Lý huynh suốt đêm nhưng hiện giờ xẩy ra chuyện cấp bách phải thay đổi chương trình.

Lý Hàn Thu hỏi ngay:

- Cô nương có chuyện chi cấp bách mà phải đi liền?

Quyên Nhi gật đầu tỏ vẻ buồn rầu đáp:

- Gia gia tiện thiếp bịnh thế rất nguy cấp. Thần y cũng chịu bó tay nên sai người đến bảo phải về sớm.

Lý Hàn Thu nói:

- Ðó là một việc quan trọng, cô nương nên về sớm là phải.

Quyên Nhi thở dài nói:

- Nhưng biến cố này làm hư kế hoạch đã định của tiện thiếp.

Lý Hàn Thu nói:

- Diễn biến xảy ra đột ngột thì trách cô nương thế nào được.

Quyên Nhi giương cặp mắt trong suốt lên ngó Lý Hàn Thu rồi nói:

- Tiện thiếp mất cha mẹ từ thủa nhỏ, được gia gia (ông nội) nuôi dưỡng cho đến khi khôn lớn. Lão nhân gia kiêm cả việc làm nghiêm phụ cùng trọng trách làm từ mẫu. Hai ông cháu nương tựa nhau mà sống. Vì vậy vừa được tin dữ đưa đến, trong lòng tiện thiếp xao xuyến vô cùng.

Lý Hàn Thu nói:

- Cái đó tại hạ đã biết rõ tình trạng rồi, cô nương nên sớm thượng lộ đi!

Quyên Nhi hỏi:

- Có phải Lý huynh đã ước hẹn cùng Ðinh Bội ước hẹn một phen tương ngộ?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðúng thế! Sao cô nương lại biết?

Quyên Nhi đáp:

- Ðêm nay Ðinh bội cũng định đi với tiện thiếp cho vẹn lời ước hẹn với công tử nhưng e rằng cũng khó lòng thực hiện được.

Lý Hàn Thu nói:

- Ðã được cô nương cho hay thì dĩ nhiên không phải là chuyện thất ước. Tại hạ chỉ mong sau này còn có ngày tương hội.

Quyên Nhi ngưng thần trầm tư một lát rồi nói:

- Tiện thiếp len lỏi vào chốn giang hồ chỉ vì mục đích tìm thuốc chữa ác tật cho gia gia.

Những vật nhu yếu đã kiếm được thì ngờ đâu bệnh thế gia gia lại biến đổi. Chuyến này tiện thiếp định trở về những mong chữa khỏi bệnh được cho gia gia để vui vầy dưới gối, không muốn bước chân vào chốn giang hồ nguy hiểm này nữa.

Lý Hàn Thu thở dài nói:

- Tại hạ coi Giang Nam Song Hiệp không phải là những nhân vật đáng sợ, nhưng bọn chúng làm việc gì cũng gặp may và thu được kết quả viên mãn.

Quyên Nhi nói:

- Ðúng thế! Giang Nam Song Hiệp không phải là những nhân tài đặc sắc, nhưng sau lưng chúng còn có người khác chủ trương đại cuộc.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Người đó có phải là Tử Vi cung chủ không?

Quyên Nhi gật đầu đáp:

- Chính thị! Ngoài Tử Vi cung chủ, theo lời đồn đại thì Giang Nam Song Hiệp cùng Trương công tử ở miệt Tây Bắc đã có sự thỏa hiệp hợp tác với nhau.

Lôi Phi từ nãy tới giờ vẫn ngồi yên, đột nhiên hỏi xen vào:

- Họ bàn với nhau như thế nào?

Quyên Nhi đáp:

- Tiện thiếp cũng không biết rõ tường tận nội tình. Nhưng tiện thiếp xem chừng họ đã có một kế hoạch hành động những việc kinh thiên động địa.

Nàng đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi tiếp:

- Sau khi tiện thiếp đi rồi, nhiều là ba ngày, ít là hai ngày, Giang Nam Song Hiệp pháp giác ra chúng mất nhiều đồ vật và tự nhiên chúng nghĩ ra là tiện thiếp lấy cắp. Khi đó chúng sẽ huy động mọi lực lượng để truy tầm xem tiện thiếp lạc lõng nơi đâu.

Lý Hàn Thu gật đầu nói:

- Tại hạ biết rồi! Nếu cần ra, tại hạ sẽ bỏ cái địa chỉ mà cô giao cho tại hạ.

Quyên Nhi gật đầu nói:

- Nhưng Lý huynh nên ghi nhớ địa chỉ vào lòng.

Lý Hàn Thu nói:

- Dĩ nhiên là thế ! Cô nương bất tất phải căn dặn.

Quyên Nhi trầm ngâm một lúc rồi hạ thấp giọng xuống nói:

- Theo chỗ tiện thiếp biết thì trong nhà mật thất ở dưới hầm tại Phương gia đại viện có giam giữ rất nhiều tay cao thủ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cô nương có hiểu họ giam giữ những ai không?

Quyên Nhi đáp:

- Tiện thiếp không biết rõ nội tình. Có điều nhân số bị cầm tù rất nhiều.

Lôi Phi xen vào:

- Dĩ nhiên là những nhân vật chủ chốt trong những môn phái lớn.

Quyên Nhi hỏi:

- Lôi huynh ! Sao Lôi huynh lại đoán chắc như vậy.

Lôi Phi đáp:

- Vì trong Tần hoài Hoa Hội, tại hạ không thấy những người chủ chốt môn phái lớn xuất hiện nên đem lòng ngờ vực.

Quyên Nhi gật đầu nói:

- Tiện thiếp được nghe tin dưới địa lao này có người phái Thiếu Lâm, Võ Ðang. Còn những phái khác có ai bị giam không thì tiện thiếp không hiểu rõ.

Lôi Phi nói:

- Dĩ nhiên là có cả. Cứ tình hình này mà đoán thì Giang Nam Song Hiệp đã có dự mưu từ trước. Phàm những người trong chín môn phái lớn đều liệt vào những hạng người bị ám toán. Chúng không chờ cho họ đến tham dự Hoa hội đã bắt cầm tù rồi.

Lý Hàn Thu nói:

- Giang Nam Song Hiệp hành động như vậy là có dụng ý gì? Chẳng lẽ họ cố ý gây thù hết thảy với võ lâm đồng đạo ư?

Quyên Nhi nói:

- Giang Nam Song Hiệp và Tử Vi cung tưởng không dám lớn mật như vậy. Tiện thiếp nghỉ rằng họ có những người liên thủ hợp lực khác nữa.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ðiều mà tại hạ không nghĩ ra là họ hành động như vậy vì mục đích gì?

Quyên Nhi đáp:

- Về điều đó tiện thiếp cũng không hiểu rõ.

Nàng ngưng lại một chút rồi tiếp:

- Mấy bữa nay trong phủ Giang Nam Song Hiệp có rất nhiều hung thần tụ tập, hay hơn hết là hai vị hãy tạm thời rời khỏi Kim Lăng để tránh đi.

Nàng đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu nói tiếp:

- Tiện thiếp biết Lý huynh thiết tha báo thù cho phụ thân, hận mình không đâm chết được Giang Nam Song Hiệp được ngay. Nhưng trước tình thế chưa thuận tiện này Lý huynh nên nhẫn nại ít lâu. Lý huynh đã chờ đợi được bao nhiêu năm thì bây giờ chẳng lẽ không đợi thêm được dăm ba tháng nữa ư?

Lý Hàn Thu đáp:

- Xin đa tạ cô nương.

Chương 73: Lão cô độc lưu khách dưới nhà hầm

Quyên Nhi cầm lấy cái bọc và thanh trường kiếm nói tiếp:

- Tiện thiếp đi đây. Hy vọng có một ngày kia hai vị đến chơi hàn xá.

Lôi Phi khẽ nói:

- Lý đệ! Lý đệ hãy tiễn chân cô nương một đoạn đường.

Lý Hàn Thu biết chỗ dụng tâm của Lôi Phi. Y muốn để chàng cùng Quyên cô nương có cơ hội nói chuyện riêng với nhau.

Y nói đoạn cất bước ra ngoài.

Quả nhiên Quyên Nhi dừng bước quay lại nói:

- Lý huynh! Lý huynh nhớ đến tìm tiện thiếp nhé.

Lý Hàn Thu đáp:

- Sau đây hai tháng nhất định tại hạ sẽ đến quý phủ thăm viếng.

Quyên Nhi trầm ngâm một lát rồi khẽ nói:

- Có người nhờ tiện thiếp đưa tin cho Lý huynh mà suýt tí nữa tiện thiếp quên mất.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ai vậy?

Quyên Nhi đáp:

- Tần Nhi cô nương

Lý Hàn Thu hỏi lại:

- Sao cô ta biết cô nương mà tìm tại hạ?

Quyên Nhi đáp:

- Con nha đầu đó ranh lắm. Dường như ả đã nhìn thấy chuyện đôi ta quen biết nhau. Ả chỉ gửi lời chào Lý huynh mà thôi.

- Y bảo sao?

Quyên Nhi đáp:

- Ả bảo Lý huynh là một người rất tốt. Nếu ngày sau Lý huynh có điều chi cần ả giúp đỡ thì tìm cách đưa tin cho ả.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vậy cô nương bảo sao?

Quyên Nhi đáp:

- Tiện thiếp không nói gì. Thực ra ả không muốn cho tiện thiếp trả lời nên vừa dặn xong là trở gót đi liền.

Lý Hàn Thu lắc đầu nói:

- Nếu tại hạ muốn kiếm Giang Nam Song Hiệp để báo thù thì cũng không thể nhờ y giúp được.

Quyên Nhi nói:

- Lý huynh đừng coi Tần Nhi thấp kém như vậy. Tiện thiếp đã xem ý tứ ả rồi. Người tính thật thà tựa như một thiếu nữ không hiểu việc đời mà thực ra ả là người tâm cơ rất sâu sắc. Ả thâm trầm đến nỗi mấy lão già giảo quyệt như Phương Tú mà cũng không tài nào phát giác ra tâm cơ của ả.

Lý Hàn Thu ngạc nhiên hỏi:

- Quả có chuyện ấy ư?

Quyên Nhi đáp:

- Ả nhờ vào đám cơ thiếp của đám Phương Tú mà vẫn giữ được tấm thân trinh bạch thì đâu phải là chuyện dễ.

Lý Hàn Thu đột nhiên quay lại nhìn Quyên Nhi nói:

- Theo chổ tại hạ nhận xét thì Tần Nhi dẫu có tâm cơ đến đâu cũng còn thua cô nương xa lắm.

Quyên Nhi hỏi:

- Tại sao vậy?

Lý Hàn Thu đáp:

- Vì cô nương muốn đi tới đâu là tới đó được ngay, mà cô đến chỗ nào cũng được người ta trọng vọng. Tỷ như cô ở Quân gia rồi tới Phương gia đại viện chỉ trong vòng mấy tháng.

Quyên Nhi tủm tỉm cười nói:

- Tần Nhi ở trong tình trạng khác với thiếp. Tiện thiếp có nhiều người giúp đỡ gây nên thanh thế. Còn Tần Nhi là một cô gái yếu ớt hiền lành không ai trợ giúp.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện đã đến một chỗ quanh trên sườn núi.

Quyên Nhi dừng bước lại nói:

- Lý huynh trở lại đi thôi! Tiện thiếp hy vọng chúng ta sớm có ngày tái ngộ. Tiện thiếp đi đây!

Lý Hàn Thu dừng bước nói:

- Kính chúc cô nương thượng lộ bình an.

Quyên Nhi ôn tồn đáp:

- Xin Lý huynh bảo trọng thân mình. Nếu có thể dời khỏi nơi đây thì tiện thiếp hy vọng Lý huynh tạm bỏ Kim Lăng một thời gian. Bậc đại trượng phu lập chí 10 năm để trả oán, hà tất phải nóng nảy trong lúc nhất thời!

Lý Hàn Thu nói:

- Ða tạ cô nương có dạ quan hoài.

Trong đêm tối hai người bốn mắt nhìn nhau.

Lý Hàn Thu không hiểu mình từ từ đưa tay ra từ lúc nào mà Quyên Nhi bất giác cũng chìa một bàn tay búp măng lại.

Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau.

Quyên Nhi từ từ ngã mình vào lòng Lý Hàn Thu khẽ nói:

- Lý huynh nên để ý đến thằng con Hàn Ðào, đừng để gã hòa mình vào làn nước nhơ nhớp của phụ thân gã.

Lý Hàn Thu đột nhiên động tâm chàng buông bàn tay Quyên Nhi ra nói:

- Theo ý cô nương thì sau này có gặp gã, đừng giết gã phải không?

Quyên Nhi đáp:

- Hỡi ôi! Theo ý tiện thiếp thì Lý huynh không nên bức bách gã liên thủ với phụ thân gã. Xin Lý huynh chớ hiểu lầm.

Cô nói xong không chờ Lý Hàn Thu trả lời đã tung mình chạy đi.

Chỉ hai cái nhô lên hụp xuống là người cô biến vào trong đêm tối không còn thấy đâu nữa.

Lý Hàn Thu nhìn bóng sau lưng Quyên Nhi mất hút, chàng đứng ngẩn ngơ một hồi rồi uể oải quay về nhà tịnh xá.

Lôi Phi ngồi một mình trong tịnh xá chờ đợi, thấy Lý Hàn Thu trở về liền tủm tỉm cười hỏi:

- Quyên cô nương đi rồi chứ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp:

- Y đi rồi!

Lôi Phi hỏi:

- Trước khi cô ta đi có bảo chúng ta là nên hành động như thế nào không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Quyên cô nương khuyên chúng ta tạm thời dời khỏi Kim Lăng

Lôi Phi ngơ ngác hỏi lại:

- Dời khỏi Kim Lăng ư?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðúng thế!

Lôi Phi hắng giọng hỏi lại:

- Theo ý Lý đệ thì sao?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ không biết nên thế nào cho phải.!

Lôi Phi nghĩ một lát rồi nói:

- Ý kiến của tiểu huynh có chỗ hơi khác với Quyên cô nương.

Lý Hàn Thu giục:

- Xin Lôi huynh nói cho nghe.

Lôi Phi đáp:

- Dường như Quyên cô nương đã lấy nhiều đồ của Phương Tú đem đi phải không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Cô ấy có lấy một ít đem đi thật nhưng không phải là nhiều.

Lôi Phi tủm tỉm cười nói:

- Bất luận nhiều hay ít song chắc đều là vật rất quý. Phương Tú mất những kỳ vật đó tất nhiên căm giận vô cùng, dĩ nhiên hắn phái nhiều tay cao thủ theo dõi tông tích cô.

Lý Hàn Thu gật đầu đáp:

- Có thể như vậy.

Lôi Phi khẽ hắng giọng nói:

- Trong lúc này Phương phủ đang rối loạn chúng ta có nên trà trộn vào không?

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi lại:

- Trà trộn vào Phương gia đại viện ư?

Lôi Phi đáp:

- Ý tiểu huynh muốn như thế đó. Hiện giờ thực lực trong Phương gia đại viện là lúc mạnh nhất. Nhưng cũng là lúc hỗn loạn nhất. Chúng ta lộn ra lộn vào Phương phủ lúc này là một điều không bao giờ họ ngờ tới,

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi hỏi:

- Chúng ta trà trộn vào Phương phủ tất là có mục đích. Vậy mục đích đó là mục đích gì?

Lôi Phi đáp:

- Dưới địa lao trong Phương phủ hiện cầm tù rất nhiều cao thủ các môn phái lớn. Nếu chúng ta tìm cách cứu họ ra được thì âm mưu của Giang Nam Song Hiệp không đầy một tháng sẽ đồn ra ngoài. Thế là chúng bị lột mặt nạ...

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Vụ này rất có ích cho Lý đệ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Có ích ở chỗ nào?

Lôi Phi đáp:

- Giang Nam Song Hiệp đã ngụy trang là những nhân vật nghĩ hiệp mà bây giờ bị lật tẩy thì Lý đệ cứ việc đường đường chính chính tìm họ mà trả thù.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Lôi huynh nói rất phải!

Lôi Phi nói:

- Hôm nay chúng ta nghỉ một đêm, sáng mai tiểu huynh sẽ dẫn Lý đệ đi gặp một người.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh cho tiểu đệ gặp ai?

Lôi Phi đáp:

- Một vị cao nhân võ lâm hiện ẩn trong thành Kim Lăng.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lão đã ở trong thành Kim Lăng thì có lý nào Giang Nam Song Hiệp lại không biết được? Nếu lão cấu kết với Giang Nam Song Hiệp mà chúng ta lại đến ra mắt y há chẳng bộc lộ thân phận mình ư?

Lôi Phi mỉn cười đáp:

- Theo chỗ tiểu huynh biết thì nhất định lão không hòa mình với Giang Nam Song Hiệp để thành người nhơ nhuốc, chắc Giang Nam Song Hiệp không thể biết nơi lão ẩn mình.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Người nào mà thần bí như vậy?

Lôi Phi đáp:

- Không chừng lão rời khỏi Kim Lăng rồi cũng nên. Lần trước chúng ta tới mà không gặp.

Lý Hàn Thu chợt tỉnh ngộ hỏi lại:

- Có phải là người trú ngụ trong tòa miếu đó không?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng đó.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh có thể cho tiểu đệ biết lão là nhân vật thế nào không?

Lôi Phi đáp:

- Sáng mai chúng ta đến gặp lão rồi tự nhiên Lý đệ sẽ biết

- Còn một điều nữa tiểu đệ rất lấy làm kỳ.

Lôi Phi hỏi:

- Ðiều gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Cử động của Giang Nam Song Hiệp là một vụ kinh thiên động địa thế mà dường như trong võ lâm chưa một ai phát giác.

Lôi Phi đáp:

- Trước khi Giang Nam Song Hiệp cử hành cuộc Tần hoài Hoa Hội, họ tiến hành một cách ngấm ngầm. Ðại biến dường như đã xảy ra từ lúc đầu mở Tần hoài Hoa Hội, như vậy bất quá mới trong khoảng thời gian năm ba ngày.

Lý Hàn Thu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

- Nhưng trong đầu óc tiểu đệ tưởng chừng như một khoảng thời gian khá lâu.

Lôi Phi nói:

- Cuộc diễn biến này thật mau lẹ. Trong đời tiểu huynh đã trải qua không biết bao nhiêu lần sóng gió, nhưng chưa từng thấy vụ biến đổi nào mau lẹ và rắc rối như cuộc Hoa hội ở Kim Lăng mới đây.

Lôi Phi ngừng lại một chút rồi tiếp:- Lý đệ! Tiểu huynh còn một điều tưởng nên nói rõ ho Lý đệ biết trước.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ðiều gì?

Lôi Phi đáp:

- Nếu sáng mai chúng ta không gặp vị cao nhân kia thì tiểu huynh lại tưởng nên theo lời nói của Quyên cô nương.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Theo lời y ư?

Lôi Phi đáp:

- Tạm thời rời khỏi nơi đây.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Dời khỏi nơi đây nhưng sẽ đi đâu?

Lôi Phi đáp:

- Tiểu huynh sẽ đưa Lý đệ đi ngắm cảnh ở Giang Nam, ngoài Kim Lăng còn có nhiều nơi đáng du ngoạn

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ði du ngoạn miền Giang Nam ư?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Tiểu huynh dẫn Lý đệ đi xem mấy nơi danh sơn thắng cảnh để tạm thời xa lánh những ngày nguy hiểm ở Kim Lăng.

Lý Hàn Thu nói:

- Hay là chúng ta nhân cơ hội này đến thăm Quyên cô nương.

- Như vậy cũng hay.

Lý Hàn Thu nói:

- Có điều tiểu đệ phải rời Kim Lăng thì chẳng can tâm chút nào.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ muốn làm gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Trước khi chúng ta dời Kim Lăng, tiểu đệ muốn trừ mấy tên nanh vuốt của Giang Nam Song Hiệp trước rồi ra đi cũng không muộn.

Lôi Phi cười hỏi:

- Ðể lúc đến việc hãy tùy cơ xử trí, nên chăng?

Lý Hàn Thu không nói gì nữa.

Hai người ngồi nghỉ trong căn nhà nhỏ một đêm.

Sáng hôm sau mới dời khỏi tịnh xá.

Lôi Phi dẫn Lý Hàn Thu trở lại chỗ ngoại thành Kim Lăng. Lúc đi đường hai người đề phòng rất cẩn thận, vừa để ý dò la xem có người nào khả nghi không. Vì muốn cho hai người có thể gọi nhau nghe tiếng, nên đi kẻ trước người sau chỉ trong khoảng cách chừng mười trượng.

Lôi Phi dẫn Lý Hàn Thu đi đến trước một tòa nhà cổ miếu. Y hắng dặn rồi cất giọng nói:

- Tại hạ là Lôi Phi xin đến bái phỏng.

Ðoạn y từ từ tiến vào.

Lý Hàn Thu theo sau Lôi Phi đi vào trong miếu.

Hai người đảo mắt nhìn quanh thấy trong miếu một mầu thê lương quạnh quẽ chẳng có bóng người nào thì trong bụng nghĩ thầm:

- Vụ này là thế nào đây? Nếu trong này có người trú ngụ thì sao lại vắng tanh thế này.

Lôi Phi quay lại ngó Lý Hàn Thu khẽ hỏi:

- Lý đệ! Chúng ta có nên ngồi chờ lại đây một lúc không?

Lý Hàn Thu muốn hỏi cho biết rõ, nhưng thấy vẻ mặt Lôi Phi rất nghiêm trọng nên chàng không hỏi nữa, chỉ đáp lại bằng cái gật đầu.

Trong lòng Lôi Phi dường như có nhiều điều muốn nói mà không thốt ra lời được. Y cũng ngó Lý Hàn Thu gật đầu. Cứ tình hình này Lôi Phi cũng hiểu chàng cố ý nhẫn nại.

Lý Hàn Thu lại khẽ gật đầu lần nữa để tỏ ra chàng đã thông cảm nỗi lòng của y.

Hai người từ từ ngồi xuống, nhắm mắt điều hòa hơi thở.

Hai người ngồi yên trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà.

Bỗng cửa miếu có người xuất hiện mà không phát ra một tiếng động.

Lý Hàn Thu quay đầu nhìn lại thấy người này trạc vào lục tuần chòm râu đã bạc phơ chùng xuống trước ngực. Mình mặc áo lụa trắng. Mặt đen như mực mầu óng ánh.

Lôi Phi cung kính đứng dậy chắp tay nói:

- Lão tiền bối! Ðã lâu nay vãn bối không được bái kiến.

Lão già râu bạc khẽ gật đầu đáp:

- Lâu lắm rồi nhỉ?

Lão đảo mắt chăm chú nhìn vào mặt Lý Hàn Thu ngập ngừng hỏi:

- Vị này là...

Lý Hàn Thu không chờ Lôi Phi trả lời, chàng đã đứng dậy đáp:

- Vãn bối là Lý Hàn Thu.

Lão râu bạc gật đầu cười nói:

- Ngươi thật là lớn mật!

Lý Hàn Thu cười mát hỏi:

- Tiền bối bảo sao?

Lão râu bạc đáp:

- Giang Nam Song Hiệp đã phái mấy chục tay cao thủ truy tầm xem ngươi lạc lõng nơi đâu té ra ngươi lẩn quẩn trong thành Kim Lăng.

Lý Hàn Thu nói:

- Thế mà bọn họ không tìm được vãn bối mới thật buồn cười.

Lão râu bạc gật đầu nói:

- Kể ra ngươi cũng lớn mật.

Lý Hàn Thu đáp:

- Vãn bối bất quá là kẻ kiên nhẫn, không biết sợ chết mà thôi.

Chàng ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Vãn bối muốn thỉnh giáo tôn tính đại danh của tiền bối được chăng?

Lão râu bạc cười ruồi đáp:

- Lão phu là La Công Nhiên.

Lý Hàn Thu lẩm bẩm:

- La Công Nhiên! La Công Nhiên! Cái tên này dừng như mình đã nghe có người nói tới rồi mà không biết ai nói ở đâu.

Lôi Phi vẻ mặt cung kính nói:

- Thưa lão tiền bối! Bọn tại hạ đã đến đây một lần.

La Công Nhiên gật đầu đáp:

- Cái đó lão phu cũng đã biết rồi.

Lôi Phi nói:

- Tại hạ quay lại đây muốn thỉnh giáo tiền bối một việc.

La Công Nhiên hỏi:

- Việc gì?

Lôi Phi hỏi lại:

- Những cử động của Giang Nam Song Hiệp gần đây chắc lão tiền bối biết cả?

La Công Nhiên gật đầu đáp:
- Lão phu có biết.

Lôi Phi lại hỏi:

- Lão tiền bối coi Giang Nam Song Hiệp là hạng người nào? Ðang hành động gì?

La Công Nhiên đáp:

- Giang Nam Song Hiệp có kế hoạch của họ và họ đã bắt đầu phát động.

Lôi Phi hỏi:

- Lão tiền bối không muốn can thiệp ư?

La Công Nhiên trầm ngâm một chút rồi hỏi lại:

- Can thiệp bằng cách nào?

Lôi Phi đáp:

- Lão tiền bối trú ngụ ở Kim Lăng mà để bên mình có kẻ làm điều càn rỡ được ư?

La Công Nhiên trầm ngâm một lát rồi đáp:

- Giang Nam Song Hiệp trước khi hành động việc gì đã có người đến bàn với lão phu. Họ hy vọng lão phu cũng nhúng tay vào công việc của họ.

Lôi Phi nói:

- Dù cho có người đến cầu cạnh, chắc lão tiền bối cũng không chịu lời với họ.

La Công Nhiên nói:

- Dĩ nhiên họ không cần kiếm người thông thường.

Lôi Phi hỏi:

- Vì vậy mà lão tiền bối phải chấp nhận chăng?

La Công Nhiên đáp:

- Ðúng thế! Lão phu vì nể mặt đành chịu lời bọn họ.

Lôi Phi buông tiếng thở dài muốn nói lại thôi.

La Công Nhiên đưa mắt ngó vào mặt Lý Hàn Thu thủng thẳng hỏi:

- Lệnh sư là ai mà sao lão phu lại không quen biết?

Lôi Phi cướp lời đáp:

- Lý huynh đệ đây là truyền nhân Thất Tuyệt Ma Kiếm.

La Công Nhiên ồ lên một tiếng rồi nói:

- Lão phu thất kính mất rồi! Lý huynh nguyên là truyền nhân Thất Tuyệt Ma Kiếm, thảo nào trong thành Kim Lăng mấy bữa nay khiến cho Giang Nam Song Hiệp phải luống cuống.

Lý Hàn Thu chấp tay nói:

- Lão tiền bối đã quá lời!

La Công Nhiên nói:

- Trước nay lão phu không đặt điều bao giờ.

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười hỏi:

- Lão tiến bối có quen biết gia sư không?

La Công Nhiên đáp:

- Lão phu cùng lệnh sư mới gặp nhau hai lần, chưa có giao tình gì hết, nhưng ý kiến hai bên rất thông cảm nhau.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Tại hạ muốn thỉnh giáo một điều chẳng hay có được chăng?

La Công Nhiên hỏi lại:

- Ðiều gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Lão tiền bối đã ưng thuận Giang Nam Song Hiệp tất để họ mà làm điều càn rỡ mà tiền bối không hỏi lại những vụ hành động của họ. Như vậy há chẳng để họ làm điều phi pháp ư?

La Công Nhiên đáp:

- Nhưng lão phu đã trót chịu lời bọn họ, thì không thể nuốt lời được.

Lý Hàn Thu buông tiếng thở dài rồi không nói gì nữa.

Lôi Phi hỏi:

- Có một điều rất trọng đại chẳng hiểu lão tiền bối đã biết chưa?

La Công Nhiên hỏi:

- Có điều chi?

Lôi Phi đáp:

- Trong nhà địa lao ở Phương gia đại viện cầm tù rất nhiều đệ tử chín môn phái lớn.

La Công Nhiên sửng sốt hỏi:

- Có việc đó ư?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Bọn tại hạ cũng đã biết rồi.

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Giang Nam Song Hiệp dường như định ra mặt chống đối với toàn thể võ lâm đồng đạo.

La Công Nhiên nói:

- Cái đó cũng không thể trách bọn họ được, vì chính họ có được tự chủ đâu.

Lôi Phi hỏi:

- Tiền bối nói vậy thì sau lưng Giang Nam Song Hiệp còn có người giựt dây chăng?

La Công Nhiên đáp:

- Ðúng thế! Ðó mới là nhân vật đầu não.

Lôi Phi hỏi:

- Phải chăng đó là Tử Vi Cung?

La Công Nhiên đáp:

- Không phải! Tử Vi Cung bất quá cũng chỉ là một chi tiết mà thôi.

Lôi Phi hỏi:

- Vậy người nắm giữ đại cuộc là nhân vật thế nào? Lão tiền bối có thể cho tại hạ biết được không?

La Công Nhiên đáp:

- Lão phu cũng chỉ nghe nói mà thôi. Hiện giờ không nên lộ ra một cách khinh xuất.

Lôi Phi chấp tay đáp:

- Ða tạ tiền bối đã có lòng chỉ biểu. Bây giờ vãn bối xin cáo từ.

La Công Nhiên lắc đầu hỏi:

- Bây giờ hai vị định đi ngay ư?

Lôi Phi đáp:

- Phải rồi! Dường như lão tiền bối đã không muốn nghe đến chuyện giang hồ nữa. Vậy bọn tại hạ thực không tiện quấy nhiểu.

La Công Nhiên mỉm cười nói:

- Bây giờ các vị ra đi không tiện. Lão phu trú ngụ nơi đây chưa từng lưu khách bao giờ. Bữa nay muốn phá lệ mời hai vị ở lại nói chuyện chơi một bữa

Lôi Phi thấy lão đối xử với mình một cách đặc biệt bất giác ngẩn người ra đáp:

- Như vậy thì bọn tại hạ quấy quả lão tiền bối nhiều qua!

Lý Hàn Thu chuyển động mục quanh nhìn bốn phía rồi bụng bảo dạ:

- Tòa cổ miếu này bất quá có ba gian nhỏ hẹp. Trừ chỗ đặt thần tượng là bàn thờ không có lấy một bộ bàn ghế. Vậy mà lão lưu bọn mình ở lại. Chẳng lẽ dải chiếu xuống trước thần tượng mà ngồi.

La Công Nhiên dường như nhìn rõ ý nghĩ Lý Hàn Thu lão cười mát nói:

- Suốt đời lão phu là người cô độc, trơ trọi một mình, chẳng có gì quấn dắt. Vì thế mà mình ở miếu cảm thấy dẽ chịu hơn ở nhà. Hai vị hãy đi theo lão phu!

Rồi lão rảo bước đi trước.

Lôi Phi và Lý Hàn Thu đi theo sau La Công Nhiên đi vào phía sau thần tượng.

Bỗng thấy La Công Nhiên cúi xuống lật một nắp gỗ lên để lộ một cửa hầm vuông ba thước đi xuống.

Vì bên trên nắp gỗ có lấp đất cát nên người nào chưa biết nội tình thì không nhận ra được.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Té ra lão này ở dưới hầm. Không ngờ trong miếu này cũng có nhà hầm.

Bỗng nghe La Công Nhiên nói:

- Mời hai vị tiến vào đi!

Lôi Phi đi trước Lý Hàn Thu theo sau. Còn La Công Nhiên đi sau cùng. Lão chui vào đường hầm rồi kéo nắp gỗ đóng lại.

Bỗng thấy ánh lửa lóe lên.

La Công Nhiên quẹt lửa đốt đuốc rồi tiến lên đi trước nói:

- Ðể lão phu dẫn đường cho!

Ðường hầm đi xuống thiên về mé tả mà khá rộng có thể hai người sóng vai cùng đi.

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn thấy hai bên là tường vách bằng đá xanh xếp thành, bụng bảo dạ:

- Ðây rõ ràng là một tòa hầm kiến trúc rất kiên cố, công trình vĩ đại, chẳng lẽ La Công Nhiên cư trú ở đây rồi mới xây dựng tòa nhà hầm này?

Ði chừng được năm trượng, chuyển qua một khúc quanh, tình thế đột nhiên biến đổi.

Ðường hầm phí trước đột nhiên rộng rãi thêm, có tiếng gió thổi vi vu.

La Công Nhiên thò tay đẩy cửa đi vào trong một căn nhà rộng chừng một trượng có thắp đèn sáng.

Cách bố trí trong phòng rất thanh nhã. Bốn mặt đều có màn vàng che tường vách. Trong phòng có đầy đủ bàn ghế.

La Công Nhiên nói:

- Các vị hãy ngồi chơi. Lão phu đi lấy rượu cùng đồ nhắm chúng ta vừa ăn uống vừa nói chuyện.

Rồi lão không chờ hai người trả lời đi vào trong một cái cửa nhỏ ở góc tường.

Lôi Phi khẽ nói với Lý Hàn Thu:

- Tiểu huynh cứ tưởng lão ngụ trong tiểu miếu, không ngờ lại có biệt động này. Phạm vi tòa biệt động rất rộng rãi xem chừng có khá nhiều phòng ốc.

Lý Hàn Thu nói:

- Cách kiến thiết lại rất tinh xảo. Ngồi dưới nhà hầm mà không thấy mùi hôi hám gì hết.

Chỉ trong khoản khắc La Công Nhiên bưng ra hai cái khay nhỏ đựng rượu và đồ nhắm, lão vừa cười vừa nói:

- Chỗ lão phu ở hủ lậu quá. Mời hai vị uống chung rượu lạt chơi,

Lôi Phi nói:

- Thực làm phiền cho tiền bối.

La Công Nhiên cười nói:

- Ðại khái Giang Nam Song Hiệp đã phát giác ra hành tung của hai vị. Lão phu thấy nhiều nhân vật võ lâm qua lại miếu này luôn. Nhưng lão phu đã có vạch cấm những nhân vật võ lâm không được đi vào tiểu miếu quá mười trượng. Chắc bọn họ không dám phạm vào ước pháp của lão phu.

Lão vừa nói vừa rót rượu vào chung cho Lý Hàn Thu và Lôi Phi.

Lôi Phi nâng chung rượu lên nói:

- Tại hạ xin mượn hoa dâng phật kính mời lão tiền bối một chung.

La Công Nhiên nâng chung rượu lên nói:

- Nào! Lý đệ cùng chúng ta cạn một chung này.

Lý Hàn Thu nâng chung lên ực một hơi cạn sạch thì thấy mùi rượu đậm đà hương thơm ngào ngạt mà không biết là thứ rượu gì.

Lôi Phi cầm hồ rượu , thay La Công Nhiên rót đầy vào chung cho Lý Hàn Thu và nói:

- Nếu nanh vuốt của Giang Nam Song Hiệp mà thấy chúng ta vào đây, chắc là phiền nhiễu cho lão tiền bối lắm.

La Công Nhiên đáp:

- Ðúng thế! Xem chừng họ nghi ngờ cả lão phu.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Hay quá! Lão này công phu hàm dưỡng đã đến một trình độ rất cao Lôi Phi khiêu khích lão, nhưng khó lòng được như nguyện.

Lôi Phi hỏi:

- Nếu bọn họ sinh lòng ngờ vực lão tiền bối thì e rằng lão tiền bối vô tình bị lôi cuốn vào chốn giang hồ thị phi.

Chương 74: Những bí ẩn giữa Hắc Ma Nương và La Công Nhiên

La Công Nhiên nói:

- Lão phu hy vọng chúng đừng đến kiếm nơi đây.

Lôi Phi hỏi:

- Xem thế thì lão tiền bối quả nhiên không muốn dính đến chuyện giang hồ nữa rồi.

La Công Nhiên đáp:

- Ðúng thế! Mấy năm nay lão phu biến thành người rất ngại việc.

Rồi lão nâng chung rượu lên nói tiếp:

- Này! Chúng ta hãy uống đi!

Lý Hàn Thu hoàn toàn không hiểu thân thế La Công Nhiên, nên chàng không nói một câu nào. Chàng thấy hai người uống rượu cũng nâng chung rượu lên nhắp một tợp rồi lại hạ chung xuống.

Lôi Phi tỏ ra rất trọng vọng La Công Nhiên, nhưng lúc này lòng tôn kính đối với lão phai lạt đi nhiều.

Y uống hết một chung rồi thủng thẳng nói:

- Nếu lão tiền bối không hỏi đến chuyện thị phi trong võ lâm, vậy tưởng không nên đưa bọn tại hạ vào trong nhà hầm này để tránh điều Giang Nam Song Hiệp vào đây để mượn cớ hỏi tội.

Mấy câu này y nói bộc lộ quá chừng.

La Công Nhiên trợn mắt lên thần quang lấp lánh châm chú nhìn thẳng vào mặt Lôi Phi, tựa hồ muốn nổi nóng, nhưng đột nhiên lão nhẫn nại, cười lạt nói:

- Lão phu đã già nua chỉ mong sao được hai chữ bình yên đặng vui thú cảnh già, không muốn dấn thân vào cuộc thanh danh đoạt lợi nữa.

Nguyên Lôi Phi muốn nói mấy câu này để chọc giận La Công Nhiên , ngờ đâu lão vẫn hững hờ bỏ đó chứ không nổi hung.

Y tưởng chừng không còn biện pháp nào khác để khích động lão được.

Bất giác nghe La Công Nhiên cười khanh khách hỏi:

- Hai vị nếm thứ phong kê mà lão phu chế lấy xem sao.

Lôi Phi gắp một miếng thịt gà bỏ vào miệng đáp:

- Lão tiền bối xem ra khác trước nhiều rồi.

La Công Nhiên cười ruồi đáp:

- Ðúng thế! Con người ta chẳng ai tránh khỏi đi đến chỗ già nua. Một ngày kia hai vị sẽ bằng tuổi lão phu, mới biết chí khí người già tiêu tan là nghĩa thế nào.

Lôi Phi không nói nhiều nữa. Y ăn hai miếng thịt và uống thêm một chung rượu nữa rồi đứng dậy chắp tay nói:

- Ða tạ lão tiền bối có lòng khoản đãi. Tại hạ xin cáo từ.

Lý Hàn Thu cũng đứng lên theo. Thủy chung chàng không nói câu gì.

La Công Nhiên lắc đầu nói:

- Bây giờ hai vị đi không được.

Lôi Phi hỏi:

- Tại sao vậy?

La Công Nhiên đáp:

- Bên ngoài nếu Giang Nam Song Hiệp đã bố trí rất nhiều mai phục để chờ hai vị. Trừ phi hai vị muốn nổi lòng hào khí nhất thời ma giết cho sướng tay thi tất phải lộ liễu thân hình. Lão phu tưởng hay hơn hết là các vị hãy ở dưới hầm này cùng nhau nói chuyện lúc nữa.

Lôi Phi nói:

- Bọn tại hạ đã bị bọn nanh vuốt của Giang Nam Song Hiệp ngó thấy nếu ở lại không đi thì e rằng bọn chúng sẽ đánh vào miếu tìm tới nhà hầm. Khi đó lão tiền bối dù có trăm miệng cũng khôn bề giải thích.

La Công Nhiên nói:

- Lão phu dẩn hai vị vào đây là phạm vào một điều lầm lỡ. Khác nào đã đem lửa đốt mình. Chỉ hy vọng bọn chúng không tìm lối vào. Ðêm tối rồi hai vị bỏ đi thì chẳng còn bằng chứng chi nữa.

Trước kia Lôi Phi vừa kính trọng vừa hy vọng rất nhiều ở La Công Nhiên nhưng từ lúc nói chuyện với lão bao nhiêu hy vọng hoàn toàn tiêu tan hết.

Y cười lạt một tiếng rồi nói:

- Trước kia tại hạ đối với lão tiền bối vẫn đem lòng kính trọng vô cùng...

La Công Nhiên tủm tỉm cười hỏi:

- Vậy bây giờ thì sao?

Lôi Phi hững hờ đáp:

- Bây giờ ư? Tại hạ coi lão tiền bối khác trước nhiều rồi.

La Công Nhiên lại uống một tợp rượu rồi hỏi:

- Khác như thế nào? Cách biến đổi đó hay hay là dở?

Lý Hàn Thu trong lòng rất lấy làm kỳ tự hỏi:

- Tình trạng đã rõ rệt, không hiểu lão còn hỏi làm chi?

Bỗng nghe Lôi Phi nghiêm mặt nói:

- Nghe lão tiền bối nói chuyện một hồi, tại hạ mới biết rõ là thấy mặt khác với nghe danh.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

- Trước khi chưa gặp lão này Lôi Phi tỏ vẻ tôn sùng kính trọng không biết đến đâu mà nói. Lúc này y lại tỏ vẻ mỉa mai quá đáng, e rằng lão phải nổi giận.

Ngờ đâu La Công Nhiên lại cười ha hả nói:

- Kẻ có đạo thì nghe cảnh không bằng xem cảnh và văn danh dĩ nhiên là hơn kiến diện.

Thái độ La Công Nhiên như vậy chẳng những khiến cho Lý Hàn Thu ngạc nhiên mà Lôi Phi cũng không khỏi sững sờ.

Trong nhà trở lại yên tĩnh, tuyệt không một tiếng động.

Hồi lâu Lôi Phi mới buông tiếng thở dài nói:

- Lão tiền bối hồi trước hào khí ngất thời không ngờ ngày nay lại biến đổi hẳn chẳng khác chi một người thường.

La Công Nhiên nói:

- Lão phu đã già nua anh hùng biến thành lão hủ khác nào người đẹp đến lúc xuân tàn. Nhưng hai vị tìm đến lão phu thì lão phu chẳng thể không báo đáp được.

Bây giờ Lý Hàn Thu mới cất tiếng hỏi:

- Lão tiền bối có điều chi dạy bảo?

La Công Nhiên đáp:

- Ðối với Giang Nam Song Hiệp lão phu biết được điều gì cũng đưa ra để hai vị tham khảo.

Lôi Phi nói:

- Xin lão tiền bối cho nghe. Bọn tại hạ xin rửa tai để lãnh giáo.

La Công Nhiên nói:

- Giang Nam Song Hiệp tuy lắm mưu nhiều trí song tuổi họ đã ngoài năm mươi thì cuộc thành tựu của họ đến thế là cùng. Nhưng Hàn Ðào được một cậu công tử thật là trời ban cho phước lớn. Gã là một kẻ tài hoa hơn đời.

Về vụ Hàn công tử, Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu đã được nghe Quyên cô nương nói đến nhiều rồi, nên bây giờ thấy lão nhắc tới hai người lại động tâm để ý nghe ngóng.

La Công Nhiên lẳng lặng coi thần sắc hai người dường như lão đã ngó thấy đối phương chấn động tâm thần, liền thủng thẳng nói:

- Ðại khái hai vị đã nghe có người nói tới thanh danh Hàn công tử rồi.

Lý Hàn Thu đáp:

- Kể ra bọn tại hạ đã được văn danh có điều chưa biết rõ chân tướng mong rằng lão tiền bối chỉ giáo thêm cho.

La Công Nhiên nói:

- Phương Tú và Hàn Ðào rất lắm mưu mẹo nhất là Phương Tú lại càng thâm hiểm. Bọn chúng mượn tiếng nghĩa hiệp để hành động những việc ác đức. Ít ra còn một số đông bạn hữu võ lâm chưa hiểu rõ nội tình. Ngay lão phu cũng mới biết họ hai năm trước đây mà thôi.

Lý Hàn Thu nói:

- Bọn chúng làm điều tàn ác đã ba chục năm. Gia phụ vì phát giác ra những hành vi bí mật của chúng mà bị sát hại.

La Công Nhiên nói:

- Hàn công tử không hiểu hành vi của Phương Tú, Hàn Ðào, y chỉ biết bá phụ cùng phụ thân có rất nhiều kẻ thù, nhưng trong tai mắt lại cho là vì cha bác cố gắng làm điều nghĩa hiệp nên bị bọn đạo cường oán thù. Vì thế mà gã vẫn duy trì sự an toàn cho hai lão và cho đúng nghĩa vụ của mình.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Hàn công tử đã là một người thông tuệ tuyệt luân, chẳng lẽ không nhìn ra những hành vi của Phương Tú và hàn Ðào.

La Công Nhiên đáp:

- Hàn công tử bị coi giữ rất nghiêm mật từ thuở nhỏ, tuy gã tài hoa hơn đời nhưng lòng người hiểm ác thì gã chẳng hận một tý gì. Huống chi Phương Tú, Hàn Ðào lại hết sức dấu diếm những hành vi ác tích không cho gã nhìn thấy, thì gã khó mà biết được.

Lôi Phi hỏi:

- Lão tiền bối đã khen ngợi Hàn công tử như vậy thì chắc gã có chỗ tài năng đặc biệt nào phải không?

La Công Nhiên gật đầu đáp:

- Chẳng những gã thông tuệ tuyệt luân, đọc sách qua mắt là nhớ, mà về phương diện học võ cũng có thể học một biết ba. Song, điều quan hệ nhất là hắn có tài năng thiên phó...

Lão nói đến đây đột nhiên nghiêm nét mặt và thủng thẳng tiếp:

- Hẳn hai vị còn nhớ ngày trước Gia Cát Võ Hầu chế tạo Mộc ngưu lưu mà chế tạo trâu ngựa bằng gỗ để tải lương thực thì anh chàng Hàn công tử này cũng có thể chế tạo ra rất nhiều cơ quan kỳ diệu cùng những ám khí đặc biệt hơn người.

Lôi Phi sửng sốt hỏi:

- Có chuyện ấy ư?

La Công Nhiên đáp:

- Ðúng thế! Phương Tú cùng Hàn Ðào hết sức bồi dưỡng cho gã mời không biết bao nhiêu võ sư chỉ điểm võ công. Theo chỗ lão sư biết thì chẳng một võ sư nào là đủ tài dậy gã được sáu tháng đã phải tự động cáo từ bỏ đi.

Lý Hàn Thu nói:

- Vãn bối nghe lão tiền bối tán dương gã, mà trống ngực đập thình thình, chỉ mong được gặp mặt Hàn công tử.

La Công Nhiên ngắm nghía Lý Hàn Thu một lúc rồi khẽ nói:

- Môn Thất Tuyệt Ma Kiếm là một kiếm pháp khiến cho bạn hữu võ lâm đều khiếp sợ, có người kêu bằng "Ðệ nhất độc kiếm". Dĩ nhiên nó phải có chỗ huyền diệu. Chỉ một việc võ công, Hàn công tử chưa chắc đã địch nổi Thất Tuyệt Ma Kiếm.

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười hỏi:

- Theo lời lão tiền bối thì khi bọn vãn bối có xảy ra cuộc động thủ không thể hạn định ở một loại tỷ kiếm, mà tại hạ còn nhiều chỗ không địch lại Hàn công tử phải không?

La Công Nhiên đáp:

- Cũng không phải ý lão phu muốn nói vậy. Có điều nếu Hàn công tử mà được rảnh thời giờ thì gã còn có chỗ thành tựu khác.

Lôi Phi hỏi:

- Theo ký ức của tại hạ thì dường như trước nay lão tiền bối chưa tán dương ai đến thế bao giờ.

La Công Nhiên nói:

- Vòm trời bát ngát, nhưng những người mà lão phu xưng tụng thật không mấy.

Lôi Phi khẽ hắng dặng một tiếng rồi khẽ nói:

- Nếu lão tiền bối nói không nhầm thì muốn hạ sát Giang Nam Song Hiệp cần phải trừ khử Hàn công tử trước hay sao?

La Công Nhiên hỏi lại:

- Trừ khử Hàn công tử ư?

Lý Hàn Thu đáp:

- Phải rồi! Giang Nam Song Hiệp đã giết gia phụ thì tại hạ cũng để cho họ nếm mùi lúc tuổi già mà chết mất đứa con cưng nhất là họ hy vọng vào đứa con đó.

La Công Nhiên lắc đầu nói:

- Lão phu e rằng đó không phải chuyện dễ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Phải chăng lão tiền bối e rằng tại hạ không địch nổi gã?

La Công Nhiên đáp:

- Trừ phi công tử chỉ trong ba chiêu hạ sát được gã ngay nếu không thì chẳng làm gì có cơ hội lấy một chọi một với gã.

Lôi Phi nói:

- Thế tức là Hàn công tử được bảo vệ rất sâm nghiêm phải không?

La Công Nhiên đáp:

- Theo chỗ lão phu biết thì Hàn công tử không hiểu hành động của Giang Nam Song Hiệp, nhưng Giang Nam Song Hiệp lại biết gã hiểu rõ là mình lắm kẻ thù. Vì vậy Hàn công tử được coi sóc bảo vệ cực kỳ nghiêm mật một là hai lão e gã hiểu mình làm bậy, hai là kẻ thù có thể giết gã cho hả giận.

Lôi Phi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi gật đầu nói:

- Ða tạ lão tiền bối có lòng chỉ giáo.

La Công Nhiên trầm ngâm một chút rồi cười nói:

- Lần này hai vị đến hội ngộ lão phu một chuyến, rồi nên đem ấn tượng việc lão phu lưu hai vị xóa nhòa đi đừng ý để nữa.

Lão nói rồi nổi lên tràng cười rộ, tự rót rượu uống liền ba chung lớn.

Lôi Phi cười mát đáp:

- Bọn tại hạ đã hiểu được khá nhiều nội tình. Vậy chuyến đi này không phải là vô ích. Nhưng...
La Công Nhiên hỏi:

- Nhưng làm sao?

Lôi Phi đáp:

- Tại hạ cũng biết được chút nội tình, không hiểu có nên trình bày cùng lão tiền bối chăng?

La Công Nhiên đáp:

- Nên lắm chứ! Sao lại không? Lão phu cũng thích nghe lắm.

Lôi Phi nói:

- Việc Giang Nam Song Hiệp cử Tần Hoài Hoa hội, chắc lão tiền bối đã biết.

La Công Nhiên đáp:

- Lão phu cũng được họ mời, nhưng mình già nua tuổi tác ưa sống bình tĩnh không tích chen chân vào nơi nhiệt náo, nên không đến tham dự.

Lôi Phi lại hỏi:

- Lão tiền bối ẩn cư ở đây mà cũng để cho Giang Nam Song Hiệp biết ư?

La Công Nhiên đáp:

- Bọn họ chỉ biết là ở đây có một người võ lâm cư trú nhưng chưa hiểu lão phu là ai?

Lôi Phi nói:

- Té ra là thế!

Trong lúc ba người nói chuyện đột nhiên có tiếng lách cách lọt vào tai.

La Công Nhiên biến sắc đặt chén rượu xuống đứng lên nói:

- Hai vị hãy ngồi lại một chút để lão phu ra coi xem chuyện gì rồi trở lại ngay.

Lôi Phi hạ thấp giọng xuống nói:

- Chắc là có người tiến vào trong chỗ cấm địa này.

Lý Hàn Thu hỏi lại:

- Bọn nào vậy?

Lôi Phi tủm tỉm cười đáp:

- Tiểu huynh hy vọng là người của bọn Giang Nam Song Hiệp.

Lý Hàn Thu ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao vậy?

Lôi Phi đáp:

- Nếu lão đả thương người của Giang Nam Song Hiệp thì lão không thể đứng ngoài vòng được nữa.

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi khẽ hỏi:

- Trước khi chúng ta chưa đến gặp La lão tiền bối có phải Lôi huynh đem lòng kính trọng lão lắm phải không?

Lôi Phi đáp:

- Lão vốn là người đại hiệp có danh vọng lớn. Bạn hữu võ lâm đều kính ngưỡng. Không ngờ hiện nay dường như lão đã biến thành người khác. Nhát gan mà sợ việc.

Lý Hàn Thu thở dài hỏi:

- Có lẽ vì lão già nua mà ra thật chăng?

Lôi Phi hỏi:

- Theo cao kiến của Lý đệ thì sao?

Lý Hàn Thu đáp:

- La lão tiền bối ẩn cư tại đây, theo ý tiểu đệ thì lão có chỗ dụng tâm nào khác.

Lôi Phi đáp:

- Không phải đâu! Lão ẩn cư tại đây đã ngoài mười năm.

Y trầm ngâm một chút rồi tiếp:

- Có điều kỳ lạ là sau khi lão vào đây ẩn cư lão liền ra luật cấm người võ lâm không cho ai được vào gần trong vòng mười trượng chỗ lão cư trú. Kẻ nào trái lệnh sẽ bị trừng trị. Lúc ban đầu dĩ nhiên có kẻ không tin mà cũng có người không phục. Nhưng về sau ai đã vượt qua giới hạn cấm địa, lão đều trừng phạt, nên người ngoài không ai dám mộ phạm lão nữa.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Người giang hồ cũng biết hắn ra lệnh cấm ư?

Lôi Phi đáp:

- Cái đó tiểu huynh cũng không rõ. Có điều tiểu huynh chỉ biết rằng đại khái không ai hiểu thân thế lão.

Lý Hàn Thu nói:

- Ðường hầm và tòa nhà mật thất này cách kiến trúc rông lớn, chắc không phải một mình lão độc lực dựng lên được.

Lôi Phi nói:

- Tiểu huynh cũng nghĩ thế.

Lý Hàn Thu nói:

- Như vậy thì trước khi lão vào ẩn cư đã biết rõ tình trạng trong này rồi.

Lôi Phi trợn mắt lên nói:

- Ðúng thế thật!

Lý Hàn Thu nói:

- Vạch đường cấm trong vòng mười trượng thì không hiểu phía trong đường hầm dùng để làm gì. Chắc người khác cũng không ai hiểu.

Lôi Phi nói:

- Phải rồi! Lão chọn nơi này để ẩn cư thì cái nhà hầm kia tất có liên quan với lão.

Lý Hàn Thu nói:

- Chỗ này ở ngoại thành Kim Lăng chả lấy làm tịch mịch mà cũng không phải là nơi lánh tỵ trần thế. Ở dưới đường hầm suốt ngày không thấy bóng mặt trời thì chẳng lấy gì làm thư thái được.

Lôi Phi toan nói tiếp thì đột nhiên có tiếng cười cất lên hỏi:

- Con người tuổi trẻ thật hiếu kỳ nhỉ?

Tiếng cười lạnh lẽo vô cùng, lạnh chẳng khác gì băng giá do hàn phong thổi vào trong ngục, khiến người nghe phải ớn da gà.

Hai người quay đầu nhìn ra thì thấy một mụ gì sắc mặt trắng bợt tóc bạc phơ phơ, tay cầm một cây trúc trượng đen nhánh đứng ở trước cửa trong góc phòng.

Mụ già này xuất hiện một cách bất ngờ khiến cho Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu không khỏi giật mình.

Sắc mặt mụ lợt lạt như xác chết, chắc là vì mụ ở lâu dưới hầm không thấy ánh mặt trời. Mụ mình mặc áo đen cầm cây trượng đen càng tăng thêm vẻ kỳ bí rùng rợn!

Lôi Phi trấn tĩnh tâm thần chấp tay nói:

- Kính chào lão phu nhân.

Mụ áo đen cười lạt hỏi:

- Có phải các vị thấy La Công Nhiên ẩn cư ở đây là lấy làm kỳ phải không?

Lôi Phi đáp:

- Lòng hiếu kỳ ai mà chẳng có? Bọn tại hạ cũng bàn chơi vậy mà thôi, chẳng có ý gì khác lạ.

Mụ già hỏi:

- Hai vị nói vậy thì đối với việc này đã sinh lòng hoài nghi rồi chăng?
Lôi Phi nghĩ thầm trong bụng:

- Tính khí mụ này nóng nảy quá. Không hiểu mụ là người thế nào với La Công Nhiên? Nếu mình gây chuyện xích mích với mụ thì e rằng mụ cáu giận. Chi bằng ta nhẫn nại một chút thì hơn. Y nghĩ vậy rồi nói:

- La lão tiền bối đã lui khỏi giang hồ thì bất luận lão gia ẩn cư ở đâu cũng được hết.

Y tưởng mình nói mấy câu chung tình này là trơn tru lắm, mụ già kia không còn chỗ nào để khiêu khích nữa.

Ngờ đâu mụ quay lại cười lạt hỏi:

- Sao các vị lại biết lão rời khỏi giang hồ?

Lôi Phi sửng sốt nghĩ thầm:

- Ðây là mình thực tình điều tra mà biết.

Rồi y hắng giọng một tiếng đáp:

- Lão phu nhân bất tất phải nóng nảy. La lão tiền bối sắp trở vào rồi đó.

Mụ già áo đen đập cây trượng xuống đất nói:

- Hai vị có điều chi muốn nói thì cứ nói với lão thân cũng vậy, hà tất phải chờ La Công Nhiên.

Lý Hàn Thu chau mày nghĩ thầm:

- Bà già này chắc mắc bệnh khùng nên mới lắm chuyện như vậy.

Lôi Phi cố nhẫn nại khí tức trong lòng, y hỏi:

- Giữa lão nhân cùng La lão tiền bối xưng hô thế nào?

Nguyên mụ già này hỏi căn hỏi vặn y hoài, y sợ Lý Hàn Thu không nhẫn nại được sẽ xẩy ra chuyện xích mích, thì hay hơn hết là hỏi cho y biết trước thân thế mụ.

Mụ già cười khẩy một tiếng rồi đáp:

- Lão thân không hỏi danh tánh các vị mà các vị đòi biết tên họ lão thân trước.

Lôi Phi chấp tay nói:

- Tại hạ là Lôi Phi.

Mụ áo đen đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi:

- Còn vị này nữa tôn tính đại danh là gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ tên gọi Lý Hàn Thu. Muốn thỉnh giáo lão phu nhân.

Mụ áo đen lắc đầu gạt đi:

- Các hạ mới từng này tuổi đầu thì lão thân có xưng tên cũng không biết được. Vậy chẳng cần xưng ra làm chi.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm:

- Lạ thật! Mụ nói câu này thực vô lý. Chi bằng mình ngoảnh mặt đi không nhìn mụ nữa là xong.

Mụ áo đen lạnh lùng hắng giọng một tiếng rồi nói tiếp ;

- Sau khi hai vị rời khỏi nơi đây thì hay hơn hết là quên chuyện này đi. Ðồng thời quên cả chốn này nữa. Rồi mụ không chờ hai người trả lời đã trở gót đi ngay.

Lôi Phi chờ cho lão đi xa rồi khẽ bảo Lý Hàn Thu:

- La Công Nhiên ẩn cư ở đây có lẽ cũng vì mụ này.

Lý Hàn Thu toan trả lời thì đột nhiên có tiếng giầy đi vọng lại, chàng liền im miệng không nói nữa.

Tiếng giầy bước thẳng vào trong nhà. Chính là La Công Nhiên. Mặt lão tỏ vẻ giận dỗi lầm lì đi thẳng vào.

Lôi Phi khẽ hỏi:

- Lão tiền bối! Lão tiền bối có thấy ai không?

La Công Nhiên đáp:

- Ðại khái là thủ hạ của Giang Nam Song Hiệp.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Có phải bọn chúng tìm vào trong miếu không?

La Công Nhiên đáp:

- Phải rồi! Hắn thiện tiện đi qua giới cấm của lão phu, nên lão phu xử tử rồi.

Lôi Phi cười thầm trong bụng tự nhủ:

- Nếu lão xử một tên thuộc hạ của Giang Nam Song Hiệp mà không gây hận với chúng thì thật là một chuyện lạ.

Giọng y nghĩ vậy nhưng lại cất tiếng hỏi:

- Lão tiền bối làm như vậy e rằng đã gây thù kết oán với Giang Nam Song Hiệp thì làm thế nào?

La Công Nhiên nhìn chằm chặp vào Lôi Phi lạnh lùng hỏi lại:

- Như vậy há chẳng đúng với tâm nguyện của Lôi huynh ư?

Lôi Phi bị La Công Nhiên nói huỵch toẹt ý nghĩ của mình thì cũng có điều bẽn lẽn. Y liền nở một nụ cười cầu tài nói:

- Lão tiền bối ngụ ở Kim Lăng đã lâu ngày chưa từng xảy ra chuyện xích mích với Giang Nam Song Hiệp. Chuyến này vì bọn tại hạ mà gây thành thù nghịch thì thật là tội thâm nghiệt trọng của bọn tại hạ.

La Công Nhiên thở dài nói:

- Hào khí của lão phu đã giảm đi nhiều rồi. Dù ẩn cư ở đây mà trong lòng thật đau khổ.

Lý Hàn Thu hỏi tiếp:

- Lão tiền bối có liên quan gì với vị phu nhân kia?

La Công Nhiên biến sắc hỏi:

- Hai vị đã gặp mụ rồi ư?

Lý Hàn Thu buột miệng hỏi câu này trong lòng chàng rất băn khoăn. Nhưng đã xảy miệng không còn cách nào thu về nữa.

La Công Nhiên hỏi câu này, Lý Hàn Thu đứng ngẩn ra một chút rồi đánh bạo đáp:

- Ðúng thế! Bọn tại hạ đã gặp một vị phu nhân mình mặc áo đen, sắc mặt lợt lạt!

Bản tính Lý Hàn Thu rất cao ngạo chàng thấy việc đã xẩy ra thế này, không muốn giải thích thêm nhiều nữa.

Lôi Phi nói xen vào:

- Bọn tại hạ đang ngồi nói chuyện ở đây thì phu nhân lại bỏ đi ngay.

La Công Nhiên trầm ngâm không nói gì, nét mặt lão thay đổi luôn luôn.

Lý Hàn Thu và Lôi Phi không tài nào đoán được cuộc diện này sẽ đưa tới đâu, đành ngấm ngầm vận chân khí đề phòng.

La Công Nhiên ngẫm nghĩ một lúc rồi đột nhiên ngẩng đầu lên nói:

- Chuyện này cũng không thể trách hai vị được mà chỉ đáng trách lão phu đã dẫn hai vị vào đây một cách khinh xuất.

Lôi Phi và Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn nhau. Cả hai người cùng lẳng lặng không nói gì.

Bỗng nghe La Công Nhiên thở dài hỏi:

- Trong lòng hai vị chắc có nhiều chỗ hoài nghi phải không?

Lôi Phi thấy La Công Nhiên đã nguôi giận thì nghĩ thầm trong bụng:

- Chắc mụ già kia có mối liên quan trọng đại với lão này. Ta muốn biết nội tình nhưng không tiện hỏi.

Ngờ đâu La Công Nhiên dường như trong lòng có mối đau khổ lão nhìn hai người hỏi:

- Hai vị thấy mụ đó xuất hiện chắc trong lòng lấy làm kỳ lắm phải không?

Lôi Phi đáp ;

- Người ta ai chẳng có tính hiếu kỳ, nhưng mỗi người lại có chuyện bí mật riêng chẳng thể nói với ai được. Ðó là thường tình của người đời.

La Công Nhiên hỏi:

- Có phải hai vị muốn biết rõ nội tình không?

Lôi Phi hỏi lại:

- Như vậy có tiện chăng?

La Công Nhiên đáp:

- Kể ra lão phu không tiện thổ lộ câu chuyện bí mật này với người giang hồ. Nhưng hai vị đã biết rồi thì chi bằng cứ nói rõ, có thế lão phu mới tiết bớt đi một phần uất hận trong lòng.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Lôi huynh thấy nhiều hiểu rộng chẳng việc gì trong võ lâm là không biết tới, Vậy có nghe ai nói đến Hắc Ma Nữ bao giờ chưa?

Lôi Phi đáp:

- Hắc Ma Nữ ư? Mấy chục năm trước Hắc Ma Nữ đã một thời khét tiếng giang hồ.

Y chợt cảm thấy nói câu này có điều suồng sã, đã toan đổi giọng nhưng La Công Nhiên lại lên tiếng:

- Chính thị! Con người mà Lôi huynh vừa nói đó đúng là Hắc Ma Nữ đã vùng vẫy giang hồ thét gió gầm mưa vào khoảng ba chục năm trước. Tấm hồng nhan cũng không thể giữ được như buổi hoa niên, nó từ từ theo thời gian mà trôi đi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Dường như phu nhân có mắc bệnh gì thì phải?

La Công Nhiên đáp:

- Ðúng thế! Mụ có bệnh vì cái bệnh đó mà kéo lão phu đến chốn này trú ngụ đã mười mấy năm.

Lôi Phi thấy trong vụ này có nhiều chuyện rắc rối. Y muốn hỏi cho biết rõ ngọn ngành nhưng cố nhẫn nại, không tiện hỏi nhiều.

La Công Nhiên đảo cặp mắt loang loáng nói:

- Lôi huynh cũng biết lúc Hắc Ma Nữ ngang tàng trên chốn giang hồ chính là thời kỳ mà lão phu đang qua lại võ lâm.

Lôi Phi hỏi:

- Tại hạ sinh sau đẻ muộn nên chưa được biết những chuyện náo nhiệt ba chục năm trước mà chỉ được nghe người ta nhắc lại mà thôi. Hồi tiếng ác của Hắc phu nhân lên đến trình độ ghê gớm rồi đột nhiên mất tích trên chốn giang hồ. Phải chăng vụ mất tích này có liên quan đến lão tiền bối?

La Công Nhiên đáp:

- Có liên quan! Vì đó mà ngày nay lão phu phải bận với mụ trong thời gian mụ sống âm thầm trong bí thất không nhì thấy ánh mặt trời.

Lôi Phi hỏi:

- Phải chăng Hắc phu nhân bị thương về tay lão tiền bối?

La Công Nhiên thở dài đáp:

- Chính là thế đó!

Lão phu nghe tiếng ác của Hắc Ma Nữ liền kiếm mụ để huyết đấu một phen, may mà lão phu thắng được. Khi đó lão phu có khuyến cáo mụ rửa tay gác kiếm không trở lại giang hồ giết người nữa.

Lôi Phi hỏi:

- Có phải vì thế mà phu nhân lánh đời ở đây không?

La Công Nhiên lắc đầu đáp:

- Không phải thế đâu! Lão phu cảnh cáo mụ rồi mụ cũng hăm dọa bảo: lão phu bị nội thương rất nặng. Có điều thương thế này không thể cảm giác ngay được. Khi nào lão phu thấy trong mình khó chịu sẽ phải tìm đến mụ.

Lôi Phi hỏi:

- Khi ấy lão tiền bối có phát giác ra mình bị thương không?

La Công Nhiên đáp:

- Không biết mới khổ chứ! Nếu mà lão phu mà biết mình bị thương tất nhiên đã tìm cách cứu chữa từ trước rồi. Khi đó lão phu lại tưởng mụ hỏi vậy là để gỡ thể diện nên chẳng quan tâm chút nào. Nào đâu ba tháng sau đột nhiên thấy trong mình khó chịu đành phải đến Kim Lăng tìm mụ.

Lôi Phi gật đầu hỏi:

- Chắc là lão tiền bối tìm vào đây?

La Công Nhiên đáp:

- Ðúng thế! Lão phu tìm tới đây thì Hắc Ma Nữ đã đoán biết nên chờ ở bên ngoài. Lão phu theo mụ vào hầm bí mật này. Ngờ đâu mụ vừa cho uống một chén trà bên trong có lẫn thuốc mê.

Chương 75: Lý Hàn Thu độc chiến quần hùng

Lôi Phi hỏi:

- Thế ra lão tiền bối trúng kế mụ ám toán ư?

La công Nhiên đáp:

- Phải rồi! Lúc lão phu tỉnh lại thì thấy Hắc Ma Nữ đứng bên bảo thương thế lão phu nặng lắm.

Ðột nhiên nghe đánh "kịch" một tiếng. Chính là tiếng trượng trúc đập xuống đất.

Hai người đảo mắt nhìn ra thì thấy mụ già áo đen lại xuất hiện ở trước cửa nhà nội thất. Vẻ mặt ra chiều giận dữ.

Mụ lạnh lùng hỏi:

- Lão đã bảo không đem vụ này cáo tố với ai. Sao lại nói cho bọn họ nghe?

La công Nhiên đứng dậy lại đón mụ và nói:

- Mụ cũng lại đây ngồi nói chuyện chơi. Hai vị này đều là nhân tài hậu bối trong võ lâm.

Hắc Ma Nữ đưa mắt ngó Lý Hàn Thu hỏi lại:

- Bao giờ bọn họ sẽ rời khỏi nơi đây?

Ðúng là một câu nói có ý trục khách.

La công Nhiên đáp:

- Chỉ trong vòng một giờ nữa mà thôi.

Mụ áo đen trầm ngâm một lúc rồi gật đầu trở gót đi vào.

Lôi Phi khẽ bảo Lý Hàn Thu:

- Lúc nào chúng ta cảm thấy ở đây không tiện thì nên ra đi ngay.

Thật ra Lôi Phi và Lý Hàn Thu rất quan tâm đến câu chuyện giữa La công Nhiên và Hắc Ma Nữ.

Tuy hai người muốn nghe cho biết rõ kết quả nhưng lại không tiện nói nhiều.

La công Nhiên cũng không nhắc đến chuyện Hắc Ma Nữ nữa.

Lôi Phi khẽ hắng giọng một tiếng rồi nói:

- Nếu lão tiền bối đã giết chết một người của Giang Nam Song Hiệp thì tưởng bọn tại hạ bất tất phải chờ lại cho đến đêm hãy ra đi.

La công Nhiên hỏi:

- Có phải Lôi huynh cho là họ sẽ phái những tay cao thủ tìm vào trong nhà hầm này.

Lôi Phi đáp:

- Chính là thế đó.

La công Nhiên hỏi:

- Bọn họ đã chịu nhẫn nại với lão phu bấy nhiêu năm, chẳng lẽ lại không nhịn thêm được vài năm nữa ư?

Lôi Phi nói:

- Vì họ đã biết sớm lão tiền bối vạch cấm địa, đủ tỏ Giang Nam Song Hiệp không có ý đối nghịch với lão tiền bối, và chúng đã nhẫn nại lắm rồi.

La công Nhiên ngần ngừ một chút rồi đáp:

- Có lý lắm!

Lý Hàn Thu đột nhiên hỏi tiếp:

- Bây giờ đã gần tới chưa?

La công Nhiên tựa hồ có ý không vui, thở dài hỏi lại:

- Có phải hai vị nhớ tới lời lão phu vừa nói không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Lão tiền bối đã chịu lời với vị phu nhân kia là trong một giờ bọn tại hạ sẽ dời khỏi nơi đây, dĩ nhiên lão tiền bối thất tín với phu nhân được.

La công Nhiên trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Mụ mắc phải chứng bệnh kỳ quái, lão không tiện gây lộn với mụ để mụ phiền lòng. Hai vị bất tất phải để tâm.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Nếu hết một giờ mà phu nhân lại tới hỏi lão tiền bối thì lão tiền bối trả lời ra sao?

La công Nhiên khẽ thở dài đáp:

- Không cần đâu! Trong vòng một giờ nữa là mụ ngủ say rồi.

Lý Hàn Thu hỏi lại:

- Biết đâu phu nhân không thức giấc?

La công Nhiên đáp:

- Mụ có thức giấc cũng phải một thời gian khá lâu...

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Vậy lúc phu nhân thức giấc thì chắc trời đã tối đêm rồi phải không?

La công Nhiên đáp:

- Thường thì gần sáng mụ mới tỉnh giấc.

Lý Hàn Thu muốn La công Nhiên nói rõ đầu đuôi câu chuyện Hắc Ma Nữ và nội tình hai người lưu lại đây làm chi. Ngờ đâu La công Nhiên giả vờ như chẳng hiểu gì hết. Lý Hàn Thu hỏi câu nào lão trả lời câu ấy, tuyệt không nhắc tới chuyện Hắc Ma Nữ nữa.

Lôi Phi sực nhớ ra điều gì quan trọng vội cất tiếng hỏi:

- La lão tiền bối! Sau khi bọn vãn bối dời khỏi nơi đây, nếu có người ngoài hỏi tới lão tiền bối thì bọn tại hạ có nên nói cho họ biết không?

La công Nhiên đáp:

- Hai vị không nên nói. Vụ lão phu ở đây, ngoài thế gian càng ít người biết càng hay.

Lôi Phi gật đầu đáp:

- Vãn bối hiểu rồi!

La công Nhiên thở phào một cái, dường như y muốn nói gì nhưng lại lặng thinh không thốt ra lời.

Lôi Phi nghĩ thầm trong bụng:

- Xem chừng lão có chỗ khổ tâm muốn nói hết điều cho hả dạ nhưng bọn mình đã nghĩ hết cách mà không thể khiến cho lão mở miệng được. Thủy chung lão không muốn tiếp lời, tưởng mình cũng chẳng nên hy vọng được biết nội vụ nhiều hơn.

Lôi Phi nghĩ vậy liền hỏi sang câu chuyện khác:

- Lão tiền bối! Từ đây trở đi tại hạ e rằng việc gì trên chốn giang hồ cũng dính đến Giang Nam Song Hiệp.

La công Nhiên thấy Lôi Phi chuyển sang vấn đề này liền phấn khởi tinh thần đáp:

- Nào phải từ đây trở đi mà thôi, sự kiện đó đã bắt đầu từ trước rồi...

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Có điều Giang Nam Song Hiệp không phải là người đầu não, bất quá họ cũng bị kẻ khác lợi dụng mà thôi.

Lôi Phi hỏi:

- Giang Nam Song Hiệp là những nhân vật tài ba như vậy, tại hạ không tin bọn họ để kẻ khác lợi dụng mà chính họ không biết.

La công Nhiên đáp:

- Dĩ nhiên họ biết rồi!

Lôi Phi nói ;

- Nếu Giang Nam Song Hiệp biết rõ mình bị kẻ khác lợi dụng mà chịu vui lòng mà làm tôi mọi cho người thì thật khó tin lắm.

La công Nhiên giải thích:

- Giang Nam Song Hiệp dĩ nhiên đã tính toán. Người nào đã lợi dụng họ thì tất họ cũng được người đó trợ lực cho chứ.

Lôi Phi nói:

- Ngày trước Giang Nam Song Hiệp sửa sang đường sạn đạo để ngấm ngầm qua bến Trần Thương. Họ mượn danh hào hiệp để dễ bề ngấm ngầm làm điều tàn ác. Họ còn lợi dụng Hội Võ Quán che chở bọn tà đạo. Vì thế mà bạn đồng đạo võ lâm rất ít người hiểu biết ác tính của họ, nhưng chuyến này hơi không giống trước nữa.

La công Nhiên hỏi:

- Chuyến này làm sao?

Lôi Phi đáp:

- Theo chỗ tại hạ biết thì chuyến này Giang Nam Song Hiệp cầm tù nhiều người trong chín môn phái lớn. Vì thế mà cuộc Tần Hoài Hoa hội không thấy có người những môn phái này đến tham dự.

La công Nhiên hỏi:

- Chuyên đó có thật không?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Vãn bối được người trong Phương phủ cho hay.

La công Nhiên vẻ mặt trịnh trọng nói:

- Nếu lời Lôi huynh đúng sự thật thì Giang Nam Song Hiệp đã chuẩn bị xong rồi, và bắt đầu phát động toàn diện.

Lôi Phi nói:

- Có lẽ bọn họ bị kẻ khác bức bách, họ phải vâng lệnh mà làm gấp.

La công Nhiên gật đầu đáp:

- Vì thế mà bọn họ chẳng cần để mắt đến chỗ cấm địa của lão phu.

Lôi Phi nói:

- Bọn họ đã dám cầm tù người của chín môn phái lớn thì phỏng có khác gì đã chuẩn bị chống đối ra mặt với toàn thể võ lâm đồng đạo.

La công Nhiên gật đầu nói:

- Lão phu cũng hiểu rồi.

Lôi Phi lại nói:

- Vừa rồi lão tiền bối đã đả thương người của họ, tại hạ e rằng trong một ngày gần đây Giang Nam Song Hiệp sẽ hưng binh vấn tội. Vậy lão tiền bối nên thiên đi nơi khác là hơn.

Nguyên Lôi Phi nhận thấy trong tòa nhà hầm này có nhiều điều bí ẩn, nhưng y không tiện hỏi thẳng lão. Chàng khuyên can mấy câu với lòng thành thực, chàng cũng hy vọng nhận xét rõ được thái độ của La công Nhiên. Nếu lão chịu thiên đi nơi khác là hơn. Nếu lão còn ẩn cư ở đây thì tình trạng khó mà yên ổn được. Ở đây đã không yên dĩ nhiên cần dời đi nơi khác. Lão mà không chịu thiên đi thì chắc trong vụ này còn điều chi ngoắt ngoéo.

La công Nhiên trầm ngâm hồi lâu rồi đáp:

- Lão phu sẽ tính kỹ vụ này. Ða tạ hai vị có lời khuyến cáo.

Lôi Phi nghĩ thầm trong bụng:

- Lão già này là người rất thâm mưu. Ta cùng Lý đệ không thể đối chọi với lão được.

Rồi y đứng dậy chắp tay thi lễ nói:

- Bọn vãn bối xin đi đây!

La công Nhiên ngăn lại:

- Hai vị khoan rồi hãy đi. Bây giờ còn sớm quá.

Lôi Phi nói:

- Vãn bối đã suy đi nghĩ lại thì nên đi trước là hơn.

La công Nhiên hỏi:

- Tại sao vậy?

Lôi Phi đáp ;

- Vì bọn vãn bối tới đây mà Giang Nam Song Hiệp đã phái người đến giám thị. Bọn vãn bối mà đi khỏi rồi thì dù bọn Giang Nam Song Hiệp có phái người tới nữa họ hiểu lầm cho là người của họ bị bọn vãn bối đả thương. Như vậy hoặc giả khỏi phiền đến lão tiền bối, thì lão tiền bối mới có thể ở yên nơi đây được.

La công Nhiên trầm ngâm một lát rồi đáp:

- Kể ra biện pháp này cũng hay đấy.

Lôi Phi nói:

- Lão tiền bối quá khen! Bọn vãn bối xin cáo từ!

La công Nhiên nói:

- Coi chừng lão phu không còn cách nào lưu hai vị được nữa.

Lôi Phi trở gót bước đi.

La công Nhiên nói:

- Hai vị đã quyết ý ra đi, vậy lão phu xin tiễn chân một đoạn đường.

Rồi lão đứng dậy đi trước.

Lý Hàn Thu và Lôi Phi đi theo lão.

La công Nhiên đưa hai người ra khỏi cửa hầm rồi khẽ nói :

- Xin hai vị bảo trọng thân thể.

Lôi Phi dừng chân lại đáp:

- Xin tiền bối quay về thôi.

La công Nhiên khẽ buông tiếng thở dài nói:

- Sau năm ba ngày nữa, có lẽ lão phu...

Ðột nhiên lão dừng lại rồi nhẹ nhàng đậy cửa hầm lại.

Lôi Phi và Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn nhau rảo bước đi ra ngoài.

Hai người ra khỏi cửa miếu thì thấy ánh dương quang mới hé sáng, hãy còn sớm lắm.

Lý Hàn Thu thở phào một cái rồi nói:

- Xem chừng khó tránh khỏi một cuộc ác đấu.

Lôi Phi khẽ nói:

- Nếu xảy cuộc chiến đấu, Lý đệ cần phải hạ độc thủ ngay. Chúng ta không nên dằng dai với bọn họ.

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ hiểu rồi.

Lôi Phi nói:

- Tiểu huynh đi trước dẫn đường, còn Lý đệ theo sau, nhưng vẫn giữ một khoảng cách xa xa.

Rồi y rảo bước đi trước.

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn quanh không thấy tông tích bên địch đâu cả, liền tăng gia cước lúc theo kịp Lôi Phi nói:

- Lôi huynh! Tiểu đệ nhận thấy vị La tiền bối đó có nhiều chỗ cổ quái.

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Tiểu huynh cũng nghĩ rằng lão ở đây có dụng ý gì khác nữa.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Phải chăng vì mụ Hắc Ma Nữ?

Lôi Phi đáp:

- Ðó mới là một nguyên nhân, chứ chưa hẳn chỉ có vậy mà thôi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Sao Lôi huynh biết thế?

Lôi Phi đáp ;

- Nếu lão chỉ vì Hắc Ma Nữ thì trên thế gian này thiếu gì nơi cư trú mà phải vào đó ẩn lánh?Lý Hàn Thu nói:

- Lời Lôi huynh rất có lý.

Lôi Phi khẽ buông tiếng thở dài nói:

- Tiểu huynh rất lấy làm kỳ ở chỗ cái nhà hầm bí ẩn kia.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh thấy thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Trước khi Hắc Ma Nữ xuất hiện tiểu huynh cũng chưa có ý nghĩ này nhưng từ lúc thấy mụ ra thì có điều rắc rối.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Căn nhà hầm bí ẩn kia có liên quan đến mụ Hắc Ma Nữ hay sao?

Lôi Phi đáp ;

- Tiếng hào kiệt của La công Nhiên nổi dậy như sóng cồn. Lúc chúng ta mới đến, tiểu huynh còn có lòng tôn kính lão vì nghĩ rằng lão chỉ hết lòng vì kẻ khác. Lão ẩn ở trong đó mà lại vạch nơi cấm địa thì là một vụ khác thường, vì nếu quả lão có can trường nghĩa hiệp thì có ngại chi việc người ta đến kiếm mình. Chúng ta tiến vào nhà hầm rồi càng nhận thấy tình hình quái lạ. Trên thế gian nào phải không còn nơi thủy tú sơn kỳ mà lại chui vào nhà hầm ẩn lánh là nghĩa làm sao?

Lý Hàn Thu nói:

- Có lẽ lão cùng Hắc Ma Nữ ở cùng một chỗ sợ người võ lâm đem vụ này đồn đại ra ngoài, nên mới chui vào đường hầm.

Lôi Phi hỏi lại:

- Nếu muốn tìm chỗ bí ẩn lánh đời thì sao không vào những vùng núi sâu chằm lớn mà cư trú chẳng hay hơn ư?

Lý Hàn Thu nói:

- Tiểu đệ nghe Lôi huynh nói vậy rất hợp lý.

Ðột nhiên Lôi Phi hạ thấp giọng xuống nói:

- Có người mai phục! Lý đệ mau lùi lại sau.

Lý Hàn Thu hãy còn dừng bước thì Lôi Phi đột nhiên đã chạy lẹ lẹ đi để hai người cách xa nhau hơn.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này trên ngọn cây lớn bên đường đột nhiên có hai đại hán võ phục nhảy xuống.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

- Té ra bọn chúng ẩn ở trên ngọn cây nên mình không để ý.

Chàng đưa mắt nhìn ra bốn mặt vẫn thấy quạnh hiu không một người đi.

Chỉ nghe Lôi Phi cất tiếng lạnh lùng hỏi:

- Giữa lúc thanh thiên bạch nhật, càn khôn trong sáng, mà hai vị cản trở người đi đường, phải chăng muốn cướp hành lý?

Ðại hán mé tả cười lạt đáp:

- Bọn ta chỉ muốn cướp người thôi!

Lý Hàn Thu tiến lên hai bước lạnh lùng hỏi:

- Chỉ có hai vị mà muốn cướp người ư?

Hai đại hán đồng thanh hỏi lại:

- Sao? Các hạ tưởng hai người chúng ta là không đủ ư?

Lý Hàn Thu nói:

- Ðược lắm! Các vị bất tất phải nhiều lời rút binh khí ra đi!

Hai gã đại hán sửng sốt, đồng thời rút đơn đao trong mình ra.

Lý Hàn Thu nói:

- Hai vị hãy coi chừng! Tại hạ chỉ muốn trong hai hiệp là hạ các vị ngay đó!

Hai đạn hán cười khanh khách đáp:

- Chà! Ông bạn này khoác lác dữ!

Lôi Phi nghĩ thầm trong bụng:

- Thất Tuyệt Ma Kiếm là một kiếm pháp ác độc dị thường. Không hiểu Lý đệ luyện được mấy thành rồi. Thử xem bản lãnh y thế nào?

Y nghĩ vậy rồi lùi lại ba bước, chú ý theo dõi cuộc chiến đấu.

Bỗng thấy Lý Hàn Thu ung dung cầm lấy đốc kiếm lạnh lùng nói:

- Hai vị coi chừng đó!

Ðột nhiên ánh hào quang lóe lên. Chàng đã rút trường kiếm ra khỏi vỏ.

Hai gã đại hán đồng thời vung đơn đao lên chống đỡ.

Vừa thấy ánh hào quang giao nhau, tiếp theo là một tiếng rú thê thảm vang lên.

Ðại hán mé tả tay mặt cầm đao thì cả cánh tay lẫn đao đều rớt xuống đất.

Lôi Phi khen thầm:

- Thật là một thứ kiếm pháp thần tốc phi thường!

Tiếng khen chưa dứt lại một tiếng rú nữa lại nổi lên.

Lôi Phi nhìn ra thấy cả hai đại hán trúng kiếm ngã lăn ra đất. Cả đơn đao cũng bỏ đó. Y không khỏi ngẩn người ra.

Bản lãnh Lôi Phi cao cường là thế mà y cũng chưa nhìn ra Lý Hàn Thu đã chém địch nhân cách nào, xuất thủ ra sao?

Bỗng thấy Lý Hàn Thu lau kiếm vào người đại hán mé tả cho sạch vết máu rồi tra kiếm vào vỏ nói:

- Chúng ta đi thôi!

Lôi Phi thấy hai đại hán bị thương trong nháy mắt khẽ hỏi:

- Thất Tuyệt Ma Kiếm quả nhiên cực kỳ lợi hại! Hai gã đó bị thương thế nào?

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời, Lôi Phi đã đưa mắt ngó hai đại hán khẽ nói tiếp:

- E rằng họ sẽ thành người tàn phế mất rồi.

Lôi Phi lại thở dài nói:

- Tiểu huynh có một điều kể ra không nên hỏi Lý đệ...

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Không sao. Lôi huynh có điều chi hoài nghi xin cứ nói.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ có thể kềm chế thế kiếm để cho đối phương không đến nỗi bị thương hay chết được chăng?

Lý Hàn Thu đáp:

- Thế kiếm nếu phóng ra rồi thì tiểu đệ không còn cách kềm chế được nữa. Trừ khi trước khi phát động trong lòng chuẩn bị không muốn hại người.

Lôi Phi vừa cất bước đi trước vừa hỏi:

- Lý đệ! Hiện thời tuy Giang Nam Song Hiệp chưa lộ liễu ác tích nhưng cứ theo tình thế ở Kim Lăng mà nói thì chúng ta hãy còn thế cô lực bạc không thể chống cự được với bọn họ. Vậy chúng ta cần phải nghĩ ra một biện pháp để kềm chế Giang Nam Song Hiệp mới xong.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Biện pháp gì?

Lôi Phi đáp:

- Biện pháp đó là bắt sống Hàn công tử.

Lý Hàn Thu nói:

- Tiểu đệ nghe La công Nhiên nói tài năng của Hàn công tử rất muốn gặp mặt, nhưng gã lại ở chỗ kín đáo, phòng vệ thâm nghiêm mà muốn gặp gã e rằng không phải chuyện dễ.

Lôi Phi nói:

- Ðó là tiểu huynh mới nghĩ kế hoạch như vậy, nhưng không phải là làm ngay lập tức.

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Hiện giờ chúng ta có hai đường đi được.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Hai đường đó là những đường nào?

Lôi Phi đáp:

- Nếu Lý đệ có thể nhẫn nại được lòng khích động thì chúng ta hãy tạm thời tránh Giang Nam Song Hiệp.

Lý Hàn Thu chau mày hỏi:

- Phải chăng Lôi huynh muốn nói chúng ta hãy tạm thời dời khỏi Kim Lăng.

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Giang Nam Song Hiệp chuẩn bị đã mấy năm nay, chúng mà phát động thì dĩ nhiên thế mạnh mình khó lòng địch nổi. Nhưng những âm mưu và bộ mặt giả đạo đức của chúng đã dần dần bộc lộ trên chốn giang hồ. Chỉ trong một thời gian ngắn nữa tất nhiên bạn hữu võ lâm sẽ hiểu hết. Sau đó Giang Nam Song Hiệp sẽ là cái đích cho các phái nhằm bắn vào.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Chúng ta hãy đi đi rồi sẽ tính! Tiểu đệ hy vọng có cơ hội nào để tỷ thí với Giang Nam Song Hiệp một phen. Ta chỉ cần đả thương một tên trong bọn họ, như thế mới không uổng chuyến đi Kim Lăng này.

Giữa lúc hai người nói chuyện thì đột nhiên phía trước cát bụi bay mù, dường như có rất nhiều người ngựa đang tiến tới.
Lôi Phi dừng bước lại nói:

- Ðại đội cường địch đã đuổi tới nơi. Chúng ta mau mau thay đổi phương hướng mà đi.

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh thì thấy hai mặt chính Nam và chính Bắc đều có cát bụi mù trời. Hiển nhiên cường địch đã phân ra nhiều ngả đuổi tới.

Lôi Phi khẽ hắng giọng một tiếng rồi khẽ nói:

- Lý đệ! Chúng ta chỉ còn đường quay lại lối cũ.

Lý Hàn Thu đảo cặp mắt lấp loáng đáp:

- Tiểu đệ e rằng quãng đường mình vừa đi qua còn có cường địch mai phục.

Lôi Phi cười hỏi:

- Có phải bản ý Lý đệ là quyết đấu với bọn chúng một phen không?

Lý Hàn Thu chậm rãi hỏi lại:

- Theo ý Lôi huynh thì nên thế nào?

Lôi Phi trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Thế cũng được! Chúng ta kiếm một chỗ chiến trường nào thuận tiện để khai diễn cuộc đấu. Có điều chúng ta không nên ham chiến thái quá, hễ thấy đắc thủ là thu binh, phá vòng vây mà ra.

Y đưa mắt nhìn quanh một lượt, thấy về phía chính Nam chừng hơn một dặm có một khu đất cỏ bằng phẳng rộng rãi, liền cất bước chạy trước, y vừa chạy vừa khẽ nói:

- Lý đệ! Khu đất rộng ở phía chính Nam được không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðịa thế chỗ đó hay lắm!

Rồi chàng cũng co giò chạy luôn.

Hai người đi đến khu đất này liền dừng chân lại.

Lý Hàn Thu khẽ dặn Lôi Phi:

- Lôi huynh! Tạm thời Lôi huynh đừng ra tay giúp tiểu đệ vội. Cách đây năm trượng có một cây cổ thụ...

Lôi Phi mỉm cười ngắt lời:

- Lý đệ muốn độc đấu với chúng chăng?

Lý Hàn Thu đáp:

- Một mình tiểu đệ động thủ cũng chẳng sợ gì. Xin Lôi huynh hãy tạm tới ẩn mình trên ngọn cây. Nếu thấy tiểu đệ không đủ sức chống với họ, Lôi huynh sẽ nhảy xuống ra tay viện trợ.

Lôi Phi trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Ðược lắm! Có điều tiểu huynh muốn ở chỗ gần hơn cây cổ thụ một chút. Kiếm chiêu của Lý đệ tuy kỳ ảo tuyệt luân, nhưng kinh nghiệm giang hồ chưa đủ. Thường khi bọn chúng đánh không nổi sẽ dùng kế ám toán. Nếu mục lực tiểu huynh trông thấy sẽ nhắc Lý đệ cho kịp.

Lý Hàn Thu đáp:

- Phải lắm!

Rồi y lùi ra gần hơn cây cổ thụ chừng ba trượng, cầm thanh kiếm đứng chờ.

Bọn người ngựa phía chính Ðông lao tới nhanh như gió. Bảy tên đại hán võ phục đến trước đi sát nhau tới gần Lý Hàn Thu. Lúc còn cách chàng chừng hai trượng, chúng liền dừng ngựa rút đơn đao ra. Nhưng chúng chưa tiến lên.

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn bảy người rồi vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Chỉ trong khoảnh khắc, hai mặt chính Nam và chính Bắc cũng có đến chục người nữa lao tới rất mau.

Cả ba mặt cộng lại đến hơn hai chục người vây Lý Hàn Thu vào giữa.

Lý Hàn Thu chống kiếm đứng yên. Chàng đảo mắt nhìn bốn phía rồi lạnh lùng lên tiếng:

- Trong các vị, ai là người đứng đầu xin mời ra đây nói chuyện.

Ba mặt có ba đại hán xăm xăm bước tới đáp:

- Nghe giọng lưỡi các hạ có vẻ huênh hoang lắm.

Lý Hàn Thu đưa mắt ngó ba đại hán một lượt, thì toàn là người lạ mặt. Chàng cười lạt hỏi:

- Có phải các vị đều là thuộc hạ dưới trướng Giang Nam Song Hiệp không?

Một người đứng mé tả mặc áo dài có bộ râu dê đáp:

- Chính thị! bọn tại hạ là người trong Phương phủ còn cao tính đại danh ông bạn là gì?

Lý Hàn Thu giơ cao thanh trường kiếm lên nói:

- Các vị đều chưa đủ tư cách hỏi tính danh tại hạ. Giữa tại hạ và các vị vốn không thù oán, nên không muốn để các vị bị tổn thương. Vậy các vị nên đi đi là hơn.

Bỗng nghe một tràng cười hô hố vang dậy cả vùng hoang dã.

Nguyên Lý Hàn Thu giọng nói làm phách, nhưng không phải là người nổi danh trên chốn giang hồ. Bọn họ cho là chàng nói khoác nên không nhịn được, mà phải phì cười.

Bỗng nghe một thanh âm ồm ồm cất lên:

- Gã tiểu tử này tuổi nhỏ mà có vẻ ngang tàng lắm!

Lý Hàn Thu hững hờ nói:

- Tại hạ đã cảnh cáo các vị rồi. Không nói trước mà ra tay hạ sát là hành vi tàn bạo. Tại hạ đã thuyết minh trước, song các vị không nghe lời thì cũng chẳng còn cách nào nữa.

Người mặc áo trường bào ở mé tả bỗng nhiên tiến ra một bước giơ đơn đao lên nói:

- Này ông bạn! Câu chuyện khoác lác đâu có hăm dọa được ai. Ông bạn không chịu thông danh báo tính, bọn tại hạ đành khuất tất ông bạn. Xin mời ông bạn hãy đi theo bọn tại hạ một chuyến.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Các hạ bảo tại hạ đi đâu bây giờ?

Người mặc trường bào mé tả đáp:

- Ðến Phương gia đại viện.

Lý Hàn Thu nói:

- Nếu các hạ không muốn chết thì mau mau trở về kêu Phương Tú cùng Hàn Ðào đến đây để hội kiến với tại hạ.

Người mặc áo trường bào vung đơn đao lên chém ngang một nhát. Gã vừa ra chiêu vừa nói:

- Ông bạn thật ngông cuồng thái quá!

Lý Hàn Thu né mình đi rồi vung kiếm chém "soạt" một tiếng.

Ánh hàn quang vừa lóe lên người kia đã rú lên một tiếng khủng khiếp! Cả cách tay lẫn đơn đao đều rớt xuống đất.

Lý Hàn Thu vừa phóng một chiêu đã chặt đứt cách tay của một tên lãnh đội bên địch, khiến cho toàn trường khiếp vía, đứng thộn mặt ra.

Lý Hàn Thu cười lạt nói:

- Thanh trường kiếm tại hạ vô tình. Nếu các vị không biết đường tiến thoái thì đó là các vị tự hứng lấy tai họa.

Ðại hán áo đen đứng giữa trợn mắt lên theo dõi cuộc đấu mà không kịp nhìn rõ Lý Hàn Thu động thủ đả thương đồng bọn. Gã ngẩn người ra một lúc rồi đột nhiên vung đơn đao lên hô lớn:

- Chúng ta tiến vào cả đi!

Bỗng thấy đao quang lấp lánh.

Bảy tám đại hán đồng thời động thủ chia ra bốn mặt tám phương sấn vào tấn công Lý Hàn Thu.

Lý Hàn Thu khẽ quát:

- Các vị muốn chết cả ư?

Chàng vừa né tránh vừa vung kiếm phản kích.

Kiếm quang lấp lánh xen vào giữa đám đao quang. Rồi một tràng tiếng hú thê thảm vang lên. Ðạo quang ngừng lại.

Mười tên đại hán vây đánh Lý Hàn Thu đều nằm sóng sượt dưới đất.

Còn mấy tên chưa kịp động thủ với Lý Hàn Thu đều đứng ngẩn mặt ra một bên.

Bọn này đều là những người đã trải qua không biết bao nhiêu trận sóng gió lớn mà chưa từng thấy một chiến cuộc nào thê thảm như bữa nay.

Mười mấy người tiến ra là cả mười mấy người không ai trốn thoát lưỡi kiếm của Lý Hàn Thu.

Lý Hàn Thu trông những người nằm ngổn ngang dưới đất lạnh lùng hỏi:

- Còn vị nào chưa phục thì ra tay đi!

Chàng hô luôn mấy câu mà chẳng một ai lên tiếng đáp lại.

Lý Hàn Thu cười lạt nói tiếp:

- Tại hạ đã hết sức nhẹ đòn không giết chết một ai, còn những người bị thương có chửa được khỏi hay không là tùy ở phúc phận của họ. Bây giờ các vị hãy trở về Phương gia đại viện báo cho Phương Tú biết nếu hắn có ngày gặp tại hạ thì đừng hòng sống sót nữa.

Lúc này bọn kia còn ai chưa bị đả thương đều vì thế kiếm khủng khiếp của Lý Hàn Thu làm cho bở vía, chẳng ai dám đối lời với chàng nữa. Chúng ôm nhau những người bị thương đặt lên lưng ngựa rồi dắt ngựa mà đi.

Chúng đi chừng được hơn trượng mới có một đại hán võ phục áo đen quay lại chấp tay xá dài hỏi:

- Các hạ có thể lưu danh lại được chăng?

Lý Hàn Thu cười lạt đáp:

- Ðược lắm! Tại hạ là Lý Hàn Thu.

Người kia la lên một tiếng "úi chà" rồi cắm đầu chạy tuốt.

Bọn chúng chạy mỗi lúc một mau lẹ hơn. Chỉ trong khoảnh khắc đã không thấy tung tích đâu nữa.

Lôi Phi ở trên ngọn cây nhảy xuống khẽ thở dài nói:

- Thất Tuyệt Ma Kiếm quả nhiên tàn độc phi thường!

Lý Hàn Thu hỏi:

- Có phải Lôi huynh nhận thấy tiểu đệ sát nghiệt nặng quá không?

Lôi Phi đáp:

- Bọn này là tay sai trong Phương phủ, chúng đã làm biết bao nhiêu điều tàn ác. Ðừng nói đả thương mà giết chết chúng cũng chẳng có chi quá đáng, điều mà tiểu huynh muốn nói là kiếm chiêu của Lý đệ tàn độc ghê gớm!

Y thở phào một cái rồi hỏi tiếp:

- Lý đệ! Về Thất Tuyệt Ma Kiếm, Lý đệ đã luyện được tinh thục chưa?

Lý Hàn Thu đáp:

- Theo lời gia sư thì tiểu đệ trong mười phần đã học được bảy tám.

Lôi Phi nói:

- Mười phần học được bảy tám là quý lắm rồi. Mong rằng Lý đệ luyện chừng hai năm nữa cho đến chỗ tận thiện tận mỹ. Nhưng...

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Lôi huynh nói điều chi muốn dạy bảo xin cứ nói huỵch toẹt ra hà tất phải đắn đo?

Lôi Phi đáp:

- Theo ý tiểu huynh thì khi nào Lý đệ cùng người động thủ, có thể kiềm chế thế kiếm để khỏi hại người được không?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp:

- Hiện giờ thì tiểu đệ phóng kiếm ra rồi thì chẳng thể nào kìm hãm lại được.

Lôi Phi lại hỏi:

- Sau này Lý đệ luyện thêm liệu có xử chiêu theo ý muốn mình được không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Cái đó tiểu đệ không thể biết trước được.

Lôi Phi hỏi:

- Theo lời Lý đệ thì hễ động thủ với ai là người đó chẳng chết tức cũng bị thương hay sao?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðúng thế! Nếu vỏ công đối phương mà cao cường thì ngược lại tiểu đệ tất cũng bị thương về tay họ.

Lôi Phi khẽ thở dài nói:

- Lý đệ! Lý đệ cũng biết người ta kêu tiểu huynh bằng thần thâu. Con người mà phải chịu chữ "thâu" thì dù là "hiệp thâu" hay "tiên thâu" cũng chẳng tốt đẹp gì tiểu huynh coi kiếm pháp của Lý đệ thật đã đến chỗ ghê gớm hầu như thảm khốc rồi!

Y đưa mắt ngó Lý Hàn Thu rồi nói tiếp:

- Tiểu huynh bôn tẩu giang hồ từ thủa nhỏ đã gặp những cuộc chiến thảm khốc không biết bao nhiêu mà kể, song tiểu huynh vẫn thản nhiên như chẳng thấy gì. Thế mà lần này tiểu huynh thấy Lý đệ thi triển kiếm pháp phải kinh tâm động phách cơ hồ không dám nhìn vào.

Lý Hàn Thu ngửng đầu lên ngó Lôi Phi. Chàng định nói câu gì nhưng không hiểu chàng nghĩ sao lại im miệng.

Lôi Phi nói:

- Chúng ta ở với nhau trong một khoảng thời gian khá lâu. Tiểu huynh đối với Lý đệ có một mối tình cảm rất mật thiết, vì vậy mà thốt ra những lời chân thật.

Lý Hàn Thu lắc đầu nói:

- Hỡi ôi! Nếu tiểu đệ mà diệt trừ song Giang Nam Song Hiệp thì rút lui khỏi giang hồ không cầm kiếm động thủ với ai nữa.

Lôi Phi cất bước vừa cười nói:

- Lý đệ không tài nào thoát khỏi giang hồ được, vì đã nhiều sự vật ràng buộc.

Ðột nhiên có tiếng ngựa hí vọng lại. Một vùng cát bụi mù bay ào ào xô tới.

Lôi Phi nhìn một chút rồi nói:

- Lạ quá! Có một cỗ xe mui đi tới.

Toàn thân xe đều một sắc đen tựa hồ như bằng vải mà không phải là vải. Nhìn xa xa hình theo giống như quả trứng khổng lồ.

Sau xe có tám bánh bốn lớn bốn nhỏ. Trước xe không có xa phu.

Lôi Phi là tay biết nhiều hiểu rộng mà cũng không nhìn ra tác dụng của cỗ xe quái dị này dùng vào việc gì.

Cỗ xe quái dị kia đến gần đột nhiên ngừng lại.

Hiển nhiên bốn con ngựa phía trước kéo xe tự có cách cho chúng rong ruổi hay kìm lại.

Lôi Phi chú ý nhìn kỹ thấy phía sau bốn con ngựa đều có buộc một sợi dây nhỏ thông vào trong xe.

Hiển nhiên những con ngựa này bị điều khiển bằng bốn sợi dây đó.

Hai người ngó cỗ xe kỳ dị ngơ ngẩn xuất thần.

Ðột nhiên trong xe có thanh âm hỏi vọng ra:

- Vị nào là Lý Hàn Thu?

Lý Hàn Thu sửng sốt đáp:

- Chính là tại hạ!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau