THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Ngủ bảy ngày anh hùng thoát hiểm

Ðàm Dược Sư nói:

- Vậy là hay lắm. Lão phu có đem đến ít trái tươi để làm quà cho hai người, nhưng hiện trong thành Kim Lăng đang ầm ỹ một trường phong vũ sắp bộc phát, lão phu không muốn để mình lôi cuốn vào cuộc phân tranh trên chốn giang hồ. Vì thế không tìm gặp bọn họ nữa. Lão phu cùng hai vị được gặp nhau cũng là có duyên.

Lão đứng dậy đi về phía bàn ăn vẫy tay nói tiếp:

- Các vị hãy ăn xong ít trái tươi này rồi sẽ lên đường.

Ðây rõ ràng là lệnh trục khách nhưng còn giữ vẻ lịch sự.

Lý Hàn Thu theo sau Lôi Phi lại ngồi xuống bên bàn ăn.

Trên bàn đặt ba cái bát sứ đựng trái cây đã bộc sẳn. Những trái này trông giống đào mà không phải đào, giống lê mà không phải lê.

Ðàm Dược Sư lấy một phần cho mình rồi nói:

- Hai vị bất tất phải khách khí, xin dùng hết rồi hãy ra đi.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

- Những trái cây này có vẻ ngon lành và rõ ràng mới bóc vỏ. Tự cổ chí kim mình chưa ai nghe nói tới chuyện tẩm thuốc độc vào trái cây bao giờ, chắc ăn vào chẳng hề chi.

Lôi Phi cũng có cảm nghĩ như Lý Hàn Thu. Thấy Ðàm Dược Sư cầm trái cây ăn, hai người cũng lấy phần trái cây của mình mà ăn theo. Trái cây này cực kỳ ngon ngọt nhưng là vật lạ nên không biết là trái gì.

Ba người ăn xong, Ðàm Dược Sư đẩy bát ra tủm tỉm cười đáp:

- Hai vị ăn trái cây này rồi nghỉ ngơi mấy ngày...

Lôi Phi chợt hỏi:

- Dược Sư bảo sao?

Ðàm Dược Sư cười mát đáp:

- Lão phu chịu lời ủy thác của người ta muốn cứu mạng cho hai vị.

Lôi Phi hỏi:

- Nhân vật nào đã ủy thác dược sư?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Ðó là một vị cô nương.

Lý Hàn Thu đứng phắt dậy hỏi:

- Các hạ đã tẩm thuốc độc vào trái cây hay sao?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Không phải thuốc độc.

Lý Hàn Thu sấn lại một bước toan bề động thủ nhưng Lôi Phi xua tay ra hiệu ngăn trở chàng. Y hỏi:

- Có phải dược su chịu lời ủy thác của Quyên cô nương đêm qua không?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Phải rồi!

Lôi Phi hỏi:

- Phải chăng y muốn bắt sống bọn tại hạ?

Ðàm Dược Sư đáp:

- Y muốn cứu các vị.

Lão nói xong đột nhiên giơ tay lên vổ ba cái.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu đồng thời cảm thấy mệt nhoài mí mắt trầm trọng không mở ra được phải ngồi xuống rồi bất giác ngủ ngay...

Không hiểu thời gian trôi qua đã bao lâu. Lúc hai người tỉnh dậy mới biết là mình nằm trong một gian phòng nhỏ rất trang nhã. Rèm cửa sổ nửa vắt nửa buông, trước mặt núi xanh ẩn hiện.

Lôi Phi đứng dậy cất tiếng:

- Lý đệ!

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời bỗng có tiếng kẹt cửa.

Một thiếu nữ áo vải rảo bước tiến vào hỏi:

- Hai vị dậy rồi à? Các vị đã qua một giấc ngủ ngon lành.

Lôi Phi trấn tĩnh tâm thần hỏi:

- Hôm nay mồng mấy rồi?

Thiếu nữ đáp:

- Mồng 8 tháng 6.

Lý Hàn Thu ngơ ngác:

- Mồng 8 tháng 6? Thế ra bọn tại hạ đã ngũ một giấc bảy ngày!....

Rồi chàng lẩm bẩm tựa hồ nói để mình nghe:

- Cuộc anh hùng đại hội mở vào mùng 6 tháng 6. Thế là đã quá mất hai ngày.

Lý Hàn Thu đứng bật dậy nói:

- Ừ nhỉ! Chúng ta phải đi thôi!

Lôi Phi nói:

- Không kịp nữa rồi.

Lý Hàn Thu nói:

- Bọn mình vì quá tin Ðàm Dược Sư thành ra lỡ việc. Nếu không ăn mấy trái cây đó thì việc gì mà trúng độc?

Lôi Phi nói:

- Chúng mình không ăn trái cây cũng chẳng được yên lành. Ðàm Dược Sư đã có thủ đoạn để đối phó. Có khi còn bị trúng độc nặng hơn đến mất mạng cũng chưa biết chừng.

Y đưa mắt nhìn thiếu nữ áo vải hỏi:

- Cô nương! Ðây là đâu? Sao bọn tại hạ lại tới chốn này?

Thiếu nữ áo vải cười mát đáp:

- Ðây là một tiêu sơn thôn ngoài thành Kim Lăng. Tiểu nữ được người mướn trông coi cho hai vị.

Lý Hàn Thu thủng thẳng hỏi:

- Ai đã mướn cô nương?

Thiếu nữ trầm ngâm một lúc rồi đáp:

- Hai vị chịu khó nhẫn nại một chút là hay. Người ủy thác cho tiểu nữ sẽ tới đây trước khi mặt trời lặn để trông coi hai vị.

Lý Hàn Thu hỏi gặng:

- Nhưng người ấy là ai?

Thiếu nữ không trả lời câu hỏi của Lý Hàn Thu. Cô đánh trống lảng:

- Chắc bây giờ hai vị cũng đói lắm rồi, tiểu nữ chuẩn bị đồi ăn cho hai vị điểm tâm đã.

Dứt lời cô trở gót đi ngay.

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang ngó thấy khí giới của mình còn đặt trên chiếc ghế gỗ phía đầu giường thì trong lòng rất đỗi nghi ngờ, khẽ hỏi Lôi Phi.

- Lôi huynh! Con nha đầu này vâng lệnh người khác coi giữ chúng ta mà sao không thu khí giới cất đi?

Lôi Phi đáp:

- Trước khi chưa hiểu rõ nội vụ. chúng ta đừng có vọng động.

Lý Hàn Thu gật đầu hỏi tiếp:

- Lôi huynh biết nhiều hiểu rộng có thể đoán ra ai đã phái thị chiếu cố chúng ta chưa?

Lôi Phi trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Sự tình biến diễn một cách bất ngờ ra ngoài ý nghĩ tiểu huynh hãy còn mờ mịt chưa tìm ra một chút manh mối nào hết.

Y ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Chúng ta ngủ mốt giấc kéo liền bảy ngày. Trong khoảng thời gian này họ muốn giết mình thật dễ như chơi. Có đúng thế không?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp:

- Ðúng thế.

Lôi Phi nói:

Thế mà họ kêu bằng "chiếu cố" thì thật là lịch sự. Thực ra họ đã bảo vệ cho mình.

Lý Hàn Thu từ từ bước tới bên cửa sổ thò đầu nhìn ra ngoài. Chàng phát giác mình đang ở trong một căn nhà trang nhã dựng trên sườn núi. Phía sau là vực thẳm. Mé tả có núi cao. Mé hữu là một khu rừng rậm. Nếu người ngoài không để ý thì không phát giác ra được căn tịnh xá này.

Bỗng nghe âm thanh thiếu nữ lại vọng vào:

- Mời hai vị ra sảnh đường dùng cơm.

Lôi Phi cất tiếng đáp lại từ từ đi ra.

Phía ngoài phòng ngủ là gian nhà khách nhỏ bé đồng thời dùng làm phòng ăn.

Trên bàn đã bày bốn đĩa thức ăn.

Thiếu nữ thủng thẳng nói:

- Các vị nên tin là trong cơm canh này không có chất độc. Vì nếu tiểu nữ muốn gia hại các vị thì đã bỏ xuống vực thẩm sâu muôn trượng rồi bất tất phải hạ độc.

Lôi Phi nói:

- Cô nương nói đúng đó.

Tuy miệng y nói vậy nhưng vẫn chưa dám ăn.

Thiếu nữ đưa mắt nhìn hai người cầm đũa gắp mỗi thứ một chút lên bỏ vào miệng rồi nói:

- Bây giờ chắc hai vị yên tâm mà ăn được rồi.

Lôi Phi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu nói:

- Lý đệ! Chúng ta ăn cơm đi.

Hai người sau giấc ngủ bảy ngày, trong bụng đói meo, bây giờ gặp bửa, ăn lấy ăn để.

Chỉ trong khoảng khắc hai người ăn hết cả mâm cơm.

Thiếu nữ tủm tỉm cười hỏi:

- Cơm rau tiểu nữ làm ngon lành đấy chứ?

Lôi Phi đáp:

- Chà! Bọn tại hạ nhịn đói mấy ngày dù da cây ngọn cỏ ăn cũng ngon lành...

Y ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Cô nương chỉ một mình ở đây coi giữ bọn tại hạ thôi ư?

Thiếu nữ đáp:

- Các vị hãy nhẫn nại chờ nửa ngày nữa nếu mặt trời lặn mà y không đến thì tiểu nữ cũng để các vị dời khỏi nơi đây.

Lý Hàn Thu nói:

- Bây giờ bọn tại hạ đã cử động được rồi thì chuyện đi hay lưu lại là tự mình không cần đến cô nương làm chủ nữa.

Thiếu nữ dường như biết mình không phải là địch thủ của hai người nên mỉm cười không nói gì nữa cô thu dọn bát đĩa đem ra.

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Lôi Phi hỏi:

- Lôi huynh! Chúng ta đi ngay bây giờ hay là hãy lưu lại đây?

Lôi Phi đáp:

- Cuộc đại hội anh hùng quá mất hai ngày thì dù có việc gì xảy ra bây giò cũng kết thúc rồi. Mình có ở lại thêm nửa ngày cũng chẳng hề gì.

Lý Hàn Thu nói:

- Lôi huynh nói phải đó.

Chàng ngừng lại một chút nói tiếp:

- Sau này mình còn gặp Ðàm Dược Sư hãy cho lão một bài học.
Lôi Phi cười ha hả nói:

- Lý đệ! Nếu chúng ta ăn phải chất độc trí mạng thì bây giờ chết đã nhừ thây, Lý đệ cử nghỉ vậy là hết giận ngay.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh nói thế thì ra Ðàm Dược Sư có dạ nhân từ với chúng ta lắm hay sao. Nếu lão dùng thuốc kịch độc tẩm vào trái cây là mình hết đời chớ gì?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Nếu lão hạ thủ thì nhất định tránh được mối hậu hoạn vĩnh viễn, vì lúc đó chỉ có một mình lão và hai chúng ta, lão có hạ độc trừ khử bọn mình cũng chẳng ai hay.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Lôi huynh nói rất có lý.

Hai người đang nói chuyện thì thiếu nữ lại bưng nước trà vào.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu đón lấy chén trà đặt xuống bàn chứ không dám uống.

Lý Hàn Thu đằng hắng một tiếng rồi hỏi:

- Cô nương! Tại hạ có điều muốn thỉnh giáo.

Thiếu nữ hỏi:

- Ðiều chi!

Lý Hàn Thu nhắc lại câu hỏi:

- Cô nương vâng lệnh ai chiếu cố cho bọn tại hạ!

Thiếu nữ vẫn một mực đáp:

Y sắp đến rồi. Hai vị gặp mặt sẽ biết cũng chưa muộn.

Lý Hàn Thu cười lạt nói:

- Tại hạ xin nói rỏ: hiện giờ thì bọn tại hạ vâng lời cô nương nhưng sau khi mặt trời lặng thì bất luận y có đến hay không. bọn tại hạ cũng nhất định ra đi.

Lôi Phi đứng lên nói:

- Lý đệ! Chúng ta hãy vào phòng ngồi chờ.

Lý Hàn Thu theo lời từ từ đứng dậy đi vào phòng.

Lôi Phi khẽ nói:

- Lý huynh đệ! Chúng ta mượn cơ hội này vận động chân khí thử xem mình có bị trúng độc không đồng thời để điều dưỡng sức lại một lúc.

Lý Hàn Thu gật đầu ngồi xếp bằng lại. Hai người điều tức không biết đã bao lâu , thì đột nhiên nghe tiếng thiếu nữ hỏi vọng vào:

- Các vị điều dưỡng xong chưa?

Lý Hàn Thu mở bừng mắt ra hỏi lại:

- Chuyện gì vậy?

Thiếu nữ vén rèm lên nói:

- Có người tới đó!

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ai vậy?

Bổng thấy bóng người thấp thoáng.

Quyên Nhi vỏ phục áo xanh tiến vào đáp:

- Tiện thiếp.

Lý Hàn Thu giương cặp mắt lạnh lùng lên nhìn Quyên Nhi nói:

- Quả nhiên là cô nương.

Quyên Nhi hỏi:

- Chắc công tử không ngạc nhiên chút nào chứ?

Lý Hàn Thu cười lạt hỏi:

- Cô đến có một mình thôi ư?

Quyên Nhi gật đầu.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Còn vị Hàn công tử kia đâu?

Quyên Nhi cười mát hỏi:

- Công tử muốn gặp y lắm sao?

Lý Hàn Thu cười khẩy đáp:

- Tại hạ gặp y mấy lần rồi!

Quyên Nhi ngạc nhiên hỏi:

- Công tử gặp y mấy lần rồi ư?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ít ra là hai lần trở lên.

Lôi Phi thấy hai người chỉ nói đến chuyện Hàn công tử chứ không đi vào chính đề thì không nhịn được nữa, hỏi:

- Cô nương ủy thác cho Ðàm Dược Sư tẩm thuốc mê vào trong trái cây khiến cho bọn tại hạ ngủ li bì trong bảy ngày trời là có dụng ý gì?

Quyên Nhi đáp:

- Ðó là để cứu mạng hai vị. Dù hai vị có giỏi thuật hóa trang đến đâu cũng không biến đổi được tính tình. E rằng gặp chuyện bất bình sẽ không thể nhẫn nại được.

Lôi Phi hỏi:

- Nếu chỉ có vậy thì hình như chưa đủ lý do.

Quyên Nhi chậm rãi đáp:

- Giang Nam Song Hiệp phái 12 tay cao thủ ngấm ngầm chỉ huy 24 người bị thuốc mê mà võ công cao cường chia làm 12 tốp mỗi tốp ba người. Họ quyết định đem toàn lực ra hạ sát hai vị giữa cuộc anh hùng đại hội.

Lôi Phi gật đầu nói:

- Té ra là thế!

Quyên Nhi nói:

- Trong 12 tốp này phần lớn đều có sở trường chuyên môn. Có người chuyên dùng ám khí. Có người đao pháp đặc biệt. Có người giỏi chưởng lực hay thiện nghệ dùng độc, 12 tốp này không cần phân chia sau trước, hễ gặp hai vị là nhất tề động thủ...

Nàng đua mắt nhìn Lý Hàn Thu và Lôi Phi nói tiếp:

- Tuy võ công hai vị rất mực cao cường, nhưng e rằng không tài nào đồng thời chống cự được cả 36 tay cao thủ liên công. Những người đó lúc ra tay. lại không báo trước, không lựa chọn thủ đoạn, chỉ cần hạ sát được hai vị là xong. Tiện thiếp đã suy nghĩ lại mà không có cách nào giúp đỡ được hai vị. Tính hết nước chỉ còn cách đem hai vị dấu vào một nơi an toàn.

Lôi Phi nói:

- Cô nương! Cô ủy thác Ðàm Dược Sư ngấm ngầm bỏ thuốc mê vào trái cây để bọn tại hạ ngủ đi bảy ngày thật không phải chuyện dễ dàng.

Quyên Nhi tủm tỉm cười nói:

- Dĩ nhiên là thế. Ðàm Dược Sư cũng có chỗ muốn dùng tiện thiếp nên mới chịu nghe lời.

Lý Hàn Thu hỏi:- Vì lẽ gì cô nương lại tận tâm cứu giúp bọn tại hạ như vậy?

Quyên Nhi đáp:

- Người nọ giúp người kia là thường, tưởng chẳng cần phải nói rõ lý do.

Lôi Phi sợ hai người xảy chuyện xích mích, vội hỏi sang chuyện khác:

- Cuộc đại hội anh hùng xong xuôi cả rồi chứ?

Quyên Nhi đáp:

- Ðại hội qua rồi. Số người đến dự hội tổng cộng là 197 vị. Trừ 28 người bị tử thương, còn 169 người thì phần lớn đã về phe với Giang Nam Song Hiệp và một số ít phân tán đi các nơi.

Lôi Phi nói:

- Nếu vậy thì lực lượng của Giang Nam Song Hiệp quả là hùng hậu.

Quyên Nhi nói:

- Ðúng thế! Bọn họ tự biết giả danh hào hiệp đã bị bại lộ nên không dè dặt gì nữa.

Lôi Phi nói:

- Giang Nam Song Hiệp tuy lắm mưu nhiều trí, nhưng bọn tại hạ không tin là chúng có đủ hùng tài đại lược đến thế. Tại hạ e rằng sau lưng họ còn có nhân vật nào khác ngấm ngầm thao túng.

Quyên Nhi gật đầu đáp:

- Ðúng thế!

Lôi Phi nói:

- Giang Nam Song Hiệp chỉ có tiếng là người đầu não song thực ra còn kẻ khác lãnh đạo.

Lý Hàn Thu xen vào:

- Phải chăng người đó là Tử Vi cung chủ ở núi Mao Sơn.

Quyên Nhi đáp:

- Trước kia tiện thiếp cũng tưởng thế.

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Vậy bây giờ thì sao?

Quyên Nhi đáp:

- Bây giờ có chỗ khác trước. Tiện thiếp phát giác ra ngoài Tử vi cung ở Mao Sơn còn có người ngấm ngầm chỉ huy đại cục.

Lôi Phi hỏi ngay:

- Người đó là ai?

Quyên Nhi đáp:

- Ðó chính là điều mà tiện thiếp đang muốn điều tra cho biết rõ, nhưng đây là một nhân vật kỳ bí dị thường.

Lôi Phi lại hỏi:

- Cô nương cũng chưa tra ra được thân thế họ ư?

Quyên Nhi đáp:

- Các hạ dạy quá lời. Tiện thiếp chỉ cảm giác như vậy mà thôi. Lực lượng thần bí kia ngấm ngầm nắm diễn biến đại cuộc.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Tử Vi cung chủ đã phát giác ra chuyện này chưa?

Quyên Nhi trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Cho đến bây giờ họ vẫn chưa rõ.

Lôi Phi đột nhiên chắp tay thi lễ nói:

- Ða tạ cô nương đã có lòng cứu trợ.

Quyên Nhi nghiêng mình đáp:

- Cuộc anh hùng đại hội tuy đã qua rồi nhưng còn hội qua đăng trên sông Tần Hoài lại sắp khai diễn. Hộ này nói là có mục đích để cho 12 mỹ nữ kén chồng. Những hoa thuyền kết mấy dậm. Hai vị nên đi coi.

Lôi Phi nói:

- Giang Nam Song Hiệp đối việc canh phòng bọn tại hạ đã cởi mở chút nào chưa hay vẫn còn nghiêm nhặt?

Quyên Nhi đáp:

- Sau cuộc nghiên cứu, bọn họ đi đến lý luận nếu hai vị còn ở Kim Lăng thì nhất định đã tới dự cuộc anh hùng đại hội. Nhưng hai vị không đến, họ cho là hai vị đã rời nơi đây. Dĩ nhiên hai vị cũng không tham gia vào cuộc hoa nội trên sông Tần Hoài, nên họ giải tán 12 tốp kia rồi.

Lôi Phi nghĩ thầm trong bụng:

- Hiển nhiên Lý đệ còn có chuyện muốn nói với Quyên Nhi. Nếu mình cũng đứng đây thì có điều bất tiện cho họ.

Nghỉ vậy y liền nói:

- Ngoài căn nhà nhỏ xinh xắn của cô nương hẳn còn nhiều phong cảnh ngoạn mục, không hiểu tại hạ muốn thưởng thức được chăng?

Quyên Nhi thủng thẳng đáp:

- Có thể được. Nhưng các hạ đừng đi lâu quá mà nên qua về trước khi trời tối.

Lôi Phi nói:

- Tại hạ xin nhớ lời cô nương dặn bảo!

Rồi y thủng thẳng đi ra!

Quyên Nhi nhìn theo bóng sau lưng Lôi Phi đi khuất rồi hỏi:

- Công tử có biết vì lẽ gì y bỏ đi không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ không rõ.

Quyên Nhi nói:

- Ðáng lý công tử phải biết chứ. Y có ý để chúng ta nói chuyện riêng với nhau.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Ả này thật sáng suốt hơn ta. Không hiểu y muốn ta nói chuyện gì với ả?

Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong lòng, ngoài miệng cất tiếng hỏi:

- Vị Hàn Công tử đó phải chăng là con Hàn Ðào?

Quyên Nhi đáp:

- Phải rồi! Trên danh nghĩa y là con Hàn Ðào nhưng dưới gối Phương Tú còn trống rỗng nên lão rất yêu y chẳng kém gì Hàn Ðào.

Lý Hàn Thu ngập ngừng hỏi:

- Vì thế mà y được người ta chiều chuộng?

Quyện Nhi chau mày ngắt lời:

- Tuy y sinh trưởng vào nhà đại đạo, song thực ra y là người rất tốt. Những ác tích của phụ thân cùng bá phụ y chẳng biết mảy may chi hết...

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Cái đó thật khó tin được.

Quyên Nhi nói tiếp:

- Vì thế nên tiện thiếp kính trọng y.

Lý Hàn Thu hỏi móc:

- Rồi cô nương cùng y đi chơi có phải cô muốn mượn cơ hội giao du để sau này được hưởng chút phụ ấm của Giang Nam Song Hiệp?

Quyên Nhi biến sắc mặt mấy lần, nhưng nàng cố nhẫn nại không đê phát tác, chậm rãi đáp:

- Công tử muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, nhưng quyết nhiên y chẳng phải là con người đốn mạt.

Lý Hàn Thu cười lạt hỏi:

- Cô nương bênh y chằm chặp thì chắc là mối giao tình đã sâu xa lắm?

Quyên Nhi toan giải thích thì Lý Hàn Thu lại cướp lời:

- Tại hạ có việc cần phải thuyết minh.

Quyên Nhi hỏi:

- Việc gì!

Lý Hàn Thu đáp:

- Mối thù giết cha chẳng đội trời chung. Bất cứ thủ đoạn nào tại hạ cũng phải báo thù cho song thân. Y đã sinh trưởng trong nhà một tên đại đạo quyết nhiên chẳng phải người tử tế. Có điều tại hạ nể mặt cô nương. Sau này lúc ra tay, tại hạ chỉ phế bỏ võ công của y mà thôi.

Quyên Nhi lắc đầu nói:

- Không nên bức bách Hàn công tử thái quá...

Lý Hàn Thu cười lạt ngắt lời:

- Chắc cô nương lấy làm thương tâm cho y lắm thì phải?

Quyên Nhi đáp:

- Y thiệt không phải người tồi bại. Công việc của Giang Nam Song Hiệp đã chẳng hiểu gì, sao công tử lại ghép y đồng tội với phụ thân?

Lý Hàn Thu hỏi khảy:

- Thế thì tại hạ là người tồi bại hay sao?

Quyên Nhi giải thích:

- Công tử không phải là người tệ hại, nhưng có tính thiên lệch cố chấp, lại ỷ vào kiếm pháp tinh kỳ ác độc mà giết lắm nhiều người...

Lý Hàn Thu xẵng giọng:

- Bây giờ có hại thêm một gã Hàn công tử cũng không sao.

Quyên Nhi hỏi:

- Dường như công tử đã nắm chắc là đã thương được y?

Lý Hàn Thu hững hờ đáp:

- Ðúng thế! Tại hạ đã lãnh giáo võ công của Phương Tú rồi. Y bết quá cũng đến thế mà thôi. Chẳng lẽ bản lãnh của con Hàn Ðào lại hơn được Phương Tú?

Quyên Nhi thủng thẳng đáp:

- Có khi công lực y không bằng Phương Tú, nhưng chiêu thuật kỳ diệu và học thức rộng rãi thì Giang Nam Song Hiệp không hề bì kịp.

Lý Hàn Thu cười lạt nói:

- Xem chừng Quyên cô nương hiểu Hàn công tử rất sâu xa?

Không hiểu Quyên Nhi vô tình hay hữu ý cô chẳng lý gì đến lời móc máy của Lý Hàn Thu. Nàng thản nhiên đáp:

- Tiện thiếp sau khi gần gũi y mới hiểu y là một nhân tài khoáng đạt.

Lý Hàn Thu cười lạt nói:

- Nếu vậy cô nương kề cận y cũng được nhiều điều bổ ích lắm!

Chương 52: Quang cảnh hoa hội trên sông Tần Hoài

Quyên Nhi nói:

- Có thể như vậy. Nếu tiện thiếp không nhờ Hàn công tử bảo vệ thì chẳng những không cứu được hai vị mà e rằng chính mình cũng mất mạng nữa.

Lý Hàn Thu buông tiếng cười lạt, muốn nói lại thôi.

Quyên Nhi dừng lại một chút rồi tiếp:

- Bây giờ tiện thiếp có nói gì chắc công tử cũng không tin phải chờ ngày sau mới chứng minh được.

Nàng đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi tiếp:

- Lý huynh! Tiểu muội có một lời thỉnh cầu là Lý huynh đừng coi Hàn công tử cũng như phụ thân y.

Lý Hàn Thu nói:

- Tại hạ nể mặt cô nương không sát hại y, nhưng nếu có cơ hội tại hạ phải lãnh giáo gả mấy chiêu thủ pháp.

Quyên Nhi khẻ buông tiếng thở dài nói:

- Xem chừng giữa chúng ta có chỗ hiểu lầm rất sâu xa.

Lý Hàn Thu trông trời chiều hỏi:

- Bây giờ không còn sớm nữa, đêm nay tại hạ và Lôi huynh có nên dời khỏi nơi đây không?

Quyên Nhi đáp:

- Các vị muốn đi vào lúc nào cũng được.

Giữa lúc Lý Hàn Thu cùng Quyên Nhi đang nói chuyện Lôi Phi từ từ tiến lại, chắp tay cười nói:

- Quyên cô nương! Nguyên trước kia tại hạ đã định xếp đặt cho Lý đệ để có cơ hội gặp cô nương. Bây giờ tưởng không cần nữa.

Lý Hàn Thu cướp lời:

- Lôi huynh! Chúng ta đi thôi!

Rồi y cất bước ra ngoài.

Lôi Phi quay lại nhìn Quyên Nhi khẽ hỏi:

- Quyên cô nương! Bọn tại hạ có thể tham dự vào cuộc Hoa hội trên sông Tần Hoài không?

Quyên Nhi đáp:

- Có thể được. Nhưng các vị nên cẩn thận một chút và cần phải hóa trang cho thật tinh tế.

Lôi Phi lớn tiếng gọi:

- Lý đệ! Hãy chờ tiểu huynh một chút.

Rồi y hạ thấp giọng xuống hỏi tiếp:

- Cô nương có biết những nhân vật tham dự đại hội này là hạng người nào không?

Quyên Nhi lắc đầu đáp:

- Tiện thiếp không hiểu tường tận tình hình, nhưng người đứng chủ Hoa hội là một nhân vật ở Tử Vi Cung thì nhất định không sai rồi.

Lôi Phi lại hỏi:

- Ở trong đại hội nếu tại hạ được gặp cô nương có thể liên lạc chăng?

Quyên Nhi đáp:

- Nếu các hạ có phương pháp thần mật không để sơ hở mà tiện thiếp lại cảm giác được thì chúng ta liên lạc một chút cũng không sao.

Lôi Phi nói:

- Vậy ta cứ thế! Tại hạ xin cáo biệt

Các hạ nên khuyên Lý huynh đừng có sinh cường trong Hoa hội trên sông Tần Hoài. Gặp trường hợp cần phải động thủ thì hay hơn hết là cuộc rối loạn rồi hãy ra tay.

Lôi Phi nói:

- Tại hạ xin hết sức khuyên can y về điểm này.

Quyên Nhi khẻ buông tiếng thở dài nói tiếp:

- Vạn nhất xẩy cuộc động thủ cùng người thì cần phải giấu kín thân thế. Hai vị nhớ rằng mình là mục tiêu mà Giang Nam Song Hiệp đang theo dõi để hạ sát. Chỉ bộc lộ bản tướng một chút là họ sẽ đem toàn lực để đối phó đấy.

Lôi Phi nói:

- Hay lắm! Ða tạ cô nương có lời chỉ giáo.

Y toan quay gót ra đi bỗng lại nghe Quyên Nhi buông tiếng thở dài, liền quay lại hỏi:

- Cô nương còn muốn nói gì nữa không?

Quyên Nhi đáp:

- Nhờ các hạ nói cho Lý huynh đệ hay là tiện thiếp không còn ở lại Kim Lăng bao lâu nữa. Bây giờ chia tay, sau này tất có ngay tái ngộ nhưng phương trời mờ mịt không biết năm tháng nào mới lại trùng phùng. Tiện thiếp đi rồi trong thành Kim Lăng này e rằng không còn ai giúp đỡ các vị nữa.

Lôi Phi hỏi:

- Cô nương chờ cho hết đại hội rồi sẽ đi được không?

Quyên Nhi đáp:

- Tiện thiếp cũng muốn coi kết quả vụ này, nhưng khó lòng có diễm phúc ở lại được vì cuộc Hoa hội kéo dài những nửa tháng, tiện thiếp e rằng không thể chờ đến ngày kết thúc.

Lôi Phi hỏi:

- Theo dự đoán của cô nương thì cuộc Hoa hội trên sông Tần Hoài sẽ đưa đến kết quả nào?

Quyên Nhi đáp:

- Mười ngày đầu chắc không có sự gì xảy ra, một là vì Giang Nam Song Hiệp đã bố trí rất nghiêm mật. Hai là những người đến tham dự đều muốn có đủ thời gian để điều tra cho hiểu rõ tình hình Hoa hội. Hoặc giả có xẩy ra một vài vụ náo loạn nhỏ mọn thì cũng bị những cơ quan phòng thủ nghiêm mật thu xếp cho yên.

Lôi Phi gật đầu nói:

- Lời nghị luận của cô nương thật đã giúp cho bọn tại hạ rất nhiều. Tại hạ xin từ tạ.

Quyên Nhi nói:

- Trong núi này có một đường nhỏ đi tắt xuống chân núi. Các vị cứ thẳng nẻo đó mà đi. Hai vị hãy trân trọng!

Hai người lại ân cần từ biệt lần nữa rồi Lôi Phi trở gót rảo bước xuống núi.

Lý Hàn Thu đứng bên rừng chờ Lôi Phi xem chừng đã nóng ruột. Lôi Phi thủng thẳng tiến gần lại sẽ nói:

- Lý đệ! Tiểu huynh đã nói chuyện với Quyên cô nương được khá nhiều.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Nói những chuyện gì?

Lôi Phi đáp:

- Những chuyện đó có liên quan đến Hoa hội trên sông Tần Hoài.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cuộc đại hội đó có gì đáng lưu ý?

Lôi Phi đáp:

- Cô cho tiểu huynh hay là Giang Nam Song Hiệp đã bố trí nghiêm mật và khuyên chúng ta cần phải thận trọng.

Lý Hàn Thu cười lạt hỏi:

- Lôi huynh kiến thức rộng rãi có cảm thấy Quyên cô nương đem bán rẻ chúng ta không?

Lôi Phi đáp:

- Theo nhận xét của tiểu huynh thì không thể có chuyện đó.

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Trước cuộc anh hùng đại hội y thông đồng với Ðàm Dược Sư đánh thuốc mê chúng ta ngủ bảy ngày liền. Khi tỉnh lại thì cuộc đại hội anh hùng đã qua hai bữa, chẳng lẻ cũng là hành động cứu trợ chúng ta thật chăng?

Lôi Phi mỉm cười đáp:

- Tiểu huynh đã xét kỷ thì y quả có tâm cứu chúng ta thật.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Ðược rồi! Chúng ta hãy đến coi trường Hoa hội xem sao rồi mới tính.

Lôi Phi nói:

- Ðể tiểu huynh đưa đường cho.

Rồi y rảo bước đi trước.

Nhờ được Quyên Nhi chỉ rõ đường lối, nên Lôi Phi đi mau lẹ tựa hồ như người đã quen thuộc chốn này.

Hai người xuyên qua khu rừng rậm tới Kim Lăng.

Ðến ngoài thành Lôi Phi dừng bước lại nói:

- Lý đệ! Chúng ta phải cải trang mới được.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Tại sao vậy?

Lôi Phi đáp:

-Vì Giang Nam Song Hiệp tưởng chúng ta đã dời khỏi Kim Lăng rồi vậy không thể để cho họ biết là mình quay trở lại.

Lý Hàn Thu nói:

- Hay lắm! Tiểu đệ chỉ biết nghe lời Lôi huynh.

Lôi Phi thấy Lý Hàn Thu có vẻ không vui y cũng không nói gì nữa, móc lấy tấm mặt nạ đưa cho chàng rồi bảo:

- Lý đệ! Ngoài việc dùng mặt nạ chúng ta còn phải đổ thuốc hóa trang cẩn thận đừng để sơ hở chút nào mới được.

Lý Hàn Thu gật đầu đeo mặt nạ vào.

Hai người cải trang xong thì vào thành Kim Lăng tìm một nhà khách sạn nghỉ ngơi.

Hai người ăn cơm xong liền lẹ bước ra bờ sông Tần Hoài.

Hiện giờ Lôi Phi đã hóa trang thành một người đứng tuổi râu rậm tóc dài, Lý Hàn Thu giả làm hán tử vào trạc tám tuần, để ria mép, mình vận vỏ phục ngoài khoác áo choàng theo kiểu vỏ sư.

Hai người hết sức làm cho nét mặt tầm thường để kẻ khác khỏi chú ý đến.

Khi còn cách sông Tần Hoài chừng vài ba dậm đã thấy người đứng đông nghẹt rất là náo nhiệt.

Nguyên những người muốn vào hội trường phải đưa thiệp mời bằng không thì phải có bản lãnh chân thực trổ ra vài môn võ công mọi người chứng kiến mới được vào trường. Một số người phải đứng ngoài coi không được tới gần khu hội trường.

Lôi Phi hỏi rõ nội tình vượt qua đám đông, đi đến trước một khúc dây chắn ngang đường.

Phía trong khúc dây này mười bộ lập một điếm, năm bộ dựng một trạm. Cách phòng thủ cực kỳ nghiêm mật.

Những người chen chúc ngoài sợ dây chắn đều biết bọn canh gác nơi đây ra tay quá nặng nên không dám sân lại gần.

Lôi Phi và Lý Hàn Thu đi tới trước cửa một nhà lợp báng tre chắp tay hỏi:

- Bọn tại hạ qua chơi Kim Lăng, nghe tin Giang Nam Song Hiệp mở Tần Hoài Hoa Hội, muốn vào coi được chăng?

Bốn đại hán giữ cửa nai nịt gọn gàng lưng giắt đơn đao. Chỉ có một ông già chừng 50 tuổi làm lãnh đội là mặc áo xanh.

Lão áo xanh chuyển động cặp mắt nhìn ngắm Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu một lượt rồi đáp:

- Hai vị có thiệp mời không?

Lôi Phi đáp:

- Bọn tại hạ đi đường qua đây làm gì có thiệp?

Lão áo xanh trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Nghe khẩu khí ông bạn đủ biết là võ lâm đồng đạo. Ðáng lý tiểu đệ phải kính cẩn rước vào. Nhưng vì có điều lệ qui định nên không thể thiên vị được.

Lôi Phi hỏi lại:

- Ðiều lệ thế nào? Nhập hương tùy tục, dĩ nhiên bọn tại hạ phải tuân theo.
Lão áo xanh đáp:

- Cần ông bạn chứng minh vài thủ pháp thì bọn tại hạ mới dám mời vào.

Lôi Phi lại hỏi:

- Trước mặt đông người tiểu đệ thiệt tình không biết lộ thân thế bằng cách nào?

Lão áo xanh rút thanh đơn đao sau lưng đại hán võ phục mé tả đưa ra nói:

- Ông bạn hãy thử thanh yêu đao này xem thế nào?

Lôi Phi đón lấy yêu đao cầm trong tay nắn một lúc rồi đáp:

- Thanh đao này tốt lắm đúc bằng thép nguyên chất, điều đáng tiếc lá hơi dòn một chút.

Miệng y nói vậy hai tay ngấm ngầm vận nội lực bẻ thanh cương đao đánh ẪrắcỮ một tiếng gãy làm hai đoạn.

Lão áo xanh cười ha hả hỏi:

- Nội lực ông bạn rất thâm hấu nhưng có thể cho tại hạ biết được danh tính chăng?

Lôi Phi đáp ngay:

- Tại hạ là Ðiền Xá.

Lão áo xanh nói:

- Mời Ðiền huynh vào đi.

Lôi Phi lạng người tiến vào.

Lão áo xanh lại nhìn Lý Hàn Thu một lúc rồi hỏi:

- Các hạ tính sao?

Lý Hàn Thu đáp:

- Dĩ nhiên tại hạ cũng xin theo luật lệ.

Lão áo xanh hỏi:

- Vậy thì hay lắm! Các hạ muốn trổ món gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Xin theo lời lão huynh, muốn gì cũng được.

Lão áo xanh nhấp nháy cặp mắt nói:

- Khẩu khí các hạ lớn đó!

Lão lùi lại đưa chân phải hất một hòn đá bay lại nói:

- Các hạ trổ tài trên hòn đá xanh này.

Lý Hàn Thu đến lấy viên đá cầm trong tay thấy nó chỉ lớn bằng quả trứng ngỗng mà cứng rắn vô cùng. Chàng ngấm ngầm vận nội lực nắm chặt năm ngón tay lại.

Sau một lát chàng mở tay ra coi thì hòn đá vẩn y nguyên như củ. Chàng liền giơ tay trái lên đập đánh "chát" một tiếng. Khối đá võ vụn tan ra từng mảnh rớt xuống đất.

Lão áo xanh gật đầu hỏi:

- Hay lắm! Cách xưng hô của huynh đài thế nào?

Lý Hàn Thu buột miệng đáp:

- Tiểu đệ là Trần Khởi.

Lão áo xanh nói:

- Mời Trần huynh vào đi!

Lý Hàn Thu rảo bước đi ngay theo kịp Lôi Phi.

Hai người đi không đầy năm trượng đã đến bờ sông, ngẩn đầu lên nhìn thấy đèn lửa đủ màu sắc treo cao. Hàng trăm con thuyền hoa liên tiếp nhau. Ðèn lửa huy hoàng, người đi lại như mắc cửi.

Một cây cầu rực rỡ thông vào các hoa thuyền trên sông.

Lôi Phi khẽ bảo Lý Hàn Thu:

- Lý đệ! Hãy gia tâm đề phòng!

Rồi thủng thẳng bước lên cầu.

Cây cầu này dài chừng năm trượng, hai bên có lan can để căng nhiễu đủ màu sắc. Giữa cầu trải tấm thảm hông để cho người đi lên.

Ði đến cây cầu thì đến một toa thuyền hoa lớn. Khoang thuyền dẹp bỏ hết rồi, lát ván bằng phẳng. Trên thuyền đặt một án gỗ hình dài. Án gỗ cũng phủ lụa trắng. Trên án bài đủ danh tửu hoa tươi và những đồ điểm tâm rất tinh khiết.

Hai ả nữ tỳ quần hồng áo trắng, tóc dài thành đôi biếm đứng chực hai bên.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu vừa bước vào thuyền, hai ả nữ tỳ liền nghiêng mình thi lễ hỏi:

- Hai vị đại gia dùng rượu chăng?

Lôi Phi lắc đầu tiến về phía trước.

Bây giờ hai người đã có thể coi rõ phần lớn bề mặt cuộc Tần Hoài Hoa Hội. Trên thuyền lớn bày rượu có đặt cầu thông ra bốn mặt đều là thuyền hoa.

Hội trường do mấy trăm con thuyền vừa lớn vừa nỏ kết thành bè mảng gần từ hai đến ba chục thuyền ráp liền vào nhau để làm hoa trường. Khu giữa hoa trường lát ván trải thẳm đỏ có bày rất nhiều bồn hoa và hơn chục nữ tỳ ăn mặc diêm dúa. Chúng đi lui đi tới để bưng rượu trà mời khách.

Giữa những bồn hoa có kê nhiều bàn gỗ ghế này. Từng tốp năm ba người tri kỷ ngồi chuyện gẫu với nhau.

Trong hội trường có mỹ nữ, rượu ngon hoa tươi, du thuyền, ai thích thứ nào thì tiến về phía đó.

Lôi Phi tay chắp để sau lưng đưa mắt nhìn bốn phía. Coi bề ngoài tưởng chừng y đang ngoạn thưởng những thuyền hoa rực rỡ mà thực ra y ngấm ngầm chú ý về cách bố trí tình thế những thuyền gỗ liên tiếp để làm hội trường.

Toàn trường vừa lớn vừa nhỏ có đến chín khu hoa thuyền. Hội trường Trung ương đặc biệt rộng lớn và mặt nào cũng có cầu thông với các hoa trường khác.

Bổng thấy một ả nữ tỳ xinh đẹp tay bưng khay gỗ tiến lại trước mặt hỏi:

- Ðại gia dùng trà hay dùng rượu?

Lý Hàn Thu đáp gọn một tiếng:

- Trà.

Ả nữ tỳ tay trái bưng khay, tay phải cầm một chung trà đua lên nói:

- Xin tha lỗi cho tiểu tỳ dâng trà một tay.

Lý Hàn Thu đón lấy chén trà nói:

- Thật phiền cô quá!

Ả nữ tỳ đảo mắt nhìn Lôi Phi hỏi:

- Các hạ cũng dùng trà chăng?

Lôi Phi mỉm cười đáp:

- Tại hạ uống rượu.

Nữ tỳ lại cầm chén rượu đưa lên.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu tay cầm chung rượu, chung trà, nhưng không uống ngấm ngầm đổ xuống sông Tần Hoài.
Lý Hàn Thu nói:

- Coi chừng trên thuyền hoa chẳng có mấy người.

Lôi Phi đáp:

- Hiện giờ hãy còn sớm, khách mới đến lác đác...

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

-Trong chín hoa trường này có đến mấy trăm con thuyền ghép lại. Vì hội trường rộng quá, hiện giờ tuy còn thưa thớt mà ít ra cũng đến hơn trăm người khách rồi.

Lý Hàn Thu khẽ nói:

- Bây giờ chúng ta hãy tìm cách coi cho biết rõ tình thế chín hoa trường này.

Lôi Phi gật đầu rồi cất bước đi trước. Hai người đi qua cầu vào một hoa trường khác.

Mỗi hoa trường đều có màu sắc đặc biệt cách trang sức hoa trường nào cũng cực kỳ xa xí. Ngoài ra những phụ nữ phục sắc không giông nhau bưng trà rượu đi lại tiếp khách.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu hóa trang làm người bình thường không ai để ý nên hành động rất thong thả.

Hai người đi hết được sáu hoa trường thì cảm thấy số du khách thêm lên rất nhiều. Những người đến thăm hoa rất phức tạp dường như có cả nhân vật Tam Sơn Ngũ Nhạc.

Lôi Phi để ý quan sát thấy rất nhiều người quen, vì y đã hóa trang thay đổi sắc mặt nên không ai nhận ra.

Lý Hàn Thu khẽ nói:

Lôi Phi lại gật đầu đi trước.

Hoa trường chính giữa đặc biệt rộng lớn, bốn mặt đều để bồn hoa làm giậu. Về phía đông có dựng khán đài kê hàng mấy trăm ghế gỗ, hàng lối rất là tề chỉnh.

Lôi Phi nói:

- Chắc đây là nơi tuyển phu của 12 mỹ nữ.

Lý Hàn Thu gật đầu hỏi lại:

- Không hiểu đến mấy giờ mới bắt đầu cao trào tuyển phu?

Trong hoa trường này đã có đến hơn ba chục người, số đông là những nhân vật giang hồ nai nịt gọng gàng ngoài khoác áo choàng.

Ðột nhiên Lý Hàn Thu khẻ bấm Lôi Phi nói:

- Lôi huynh hãy coi công nhân khán đài!

Lôi Phi ngảnh đầu nhìn ra thì thấy một công nhân mặt đen bóng loáng đứng dưới ngọn hoa đăng. Ánh đèn soi vào trái tai y rõ vết ám ký chính tay y đã vạch vào.

Lý Hàn Thu thấy Lôi Phi là một người giàu kinh nghiệm cháng rất tâm phục và giật mình tự nhủ:

- Quả nhiên những người này đều bị Giang Nam Song Hiệp thu dụng rồi.

Chàng lại đưa mắt nhìn quanh trong vòng một trượng không thấy người nào có ám ký nữa khẽ nói:

- Những người này đã thay đổi diện mạo và cả màu da, e rằng họ có gặp thân hữu cũng không ai nhận ra được.

Lôi Phi nói:

- Tiểu huynh sợ họ mất cả ký ức cùng thần trí. Ðó mới là điều trọng yếu.

Lý Hàn Thu toan trả lời thì đột nhiên có tiếng bước chân cấp bách vọng lại. Chàng quay đầu nhìn ra thấy ả nữ tỳ toàn thân mặc quần áo màu hông tay bưng chén trà đon đã tới nói:

Mời hai vị dùng trà.

Lý Hàn Thu thò tay ra nhắc lấy chén nói:

- Ða tạ cô nương.

Hồng y nữ tỳ nghiêng mình đáp:

- Tiểu tỳ không dám.

Lôi Phi nhìn lên đài hỏi:

- Không hiểu cuộc mỹ nữ tuyển phu bao giờ mới bắt đầu?

Hồng y nữ tỳ đưa mắt ngó hai người rồi cười đáp:

- Tối mai.

Lôi Phi nói:

- Thế ra đêm nay vô vọng rồi.

Hồng y nữ lại cười nói:

- 12 vị cô nương cô nào cũng đẹp như thiên tiên. Nếu hai vị thích mỹ nữ xin mời tối mai đến sớm.

Lôi Phi cười ha hả nói:

- Ða tạ cô nương có lòng chỉ điểm.

Y đảo mắt ngắm ả nữ tỳ từ đầu xuống tới gót chân rồi hỏi:

- 12 vị mỹ nữ đó so với cô nương thế nào?

Hồng y nữ mỉm cười đáp:

- Tiểu tỳ xấu xa quê kệch khi nào dám so bì với 12 vị mỹ nữ?

Lôi Phi nói:

- Họ là những tuyệt mỹ nhân hay sao?

Hồng y nữ tỳ đáp:

- Các cô đó đẹp thiệt. Tối mai đại gia đến coi mới biết là tiểu tỳ không nói ngoa.

Lôi Phi đưa tay lên vuốt râu hỏi:

- Lão phu lớn tuổi thế này chẳng biết có được tham dự không?

Hồng y nữ tỳ đáp:

- Bất luận là ai cũng được tham dự hết, không cần tuổi tác bao nhiêu mà chỉ trông vào võ công.

Lôi Phi nói:

- Hay lắm! Biện pháp này thật là công bằng.

Hồng Y nữ tỳ thấy Lôi Phi hỏi chuyện dẳng dai, dường như không có gì đáng nghi ngờ thì cũng không nói nhiều nữa trở gót đi luôn.

Lôi Phi tủm tỉm cười đặt chung trà xuống nói:

- Chúng ta đi thôi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Rời khỏi nơi đây hay sao?

Lôi Phi đáp:

- Chúng ta về khách sạn ngủ một đêm cho thích mắt rồi tới tối mai hãy đến tranh đoạt mỹ nhân.

Câu này y nói rất lớn dường như cố ý để cho những người gần đó cũng nghe tiếng.

Lúc này những người đến tụ tập đã đông lắm. Họ đủng đỉnh đi vòng quanh hoa trường.

Lôi Phi đảo mắt nhìn thấy đến hơn chục người đứng vây quanh mình thì trong lòng rất lấy làm kỳ tự hỏi:

- Không hiểu bọn này có chuyện mưu đồ gì?

Bỗng thấy một đại hán vào trạc tứ tuần chấp tay hỏi:

- Quí tính ông bạn là gì?

Lôi Phi đáp:

- Tại hạ là Ðiền Xá.

Y ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Còn cách xưng hô huynh đài thế nào?

Ðại hán đáp:

- Tại hạ là Ngô Hằng.

Lôi Phi chắp tay nói:

- Té ra là Ngô huynh!

Ngô Hằng nói:

- Tại hạ không dám. Ðiền huynh lập trại ở đâu?

Lôi Phi đáp lại bằng giọng Tứ Xuyên:

- Tiểu đệ ở Xuyên Trung tới đây. Suốt đời bôn tẩu giang hồ hành tung vô định.

Lý Hàn Thu thấy bọn người vây quanh chàng đều đứng giữ phương vị tựa hồ chắn mất lối đi của hai người thì giật mình kinh hãi, bụng bảo dạ:

- Phải chăng bọn này là thủ hạ của Giang Nam Song Hiệp giả dạng làm những nhân vật đến dự hội chuyên đi tìm những nhân vật không rỏ lai lịch để rắc rối. Dù có xảy chuyện xung đột thì cũng là những vụ xích mích của tân khách với nhau không thành to chuyện được. Phương pháp này thật là tuyệt diệu!

Bổng nghe Ngô hằng cười khanh khách hỏi:

- Còn vị kia đối với Ðiền huynh là thế nào?

Lý Hàn Thu hững hờ đáp:

- Tiểu đệ là Trần Khởi

Ngô Hằng hỏi:

- Trần huynh cũng ở Xuyên Trung tới đây ư?

Lý Hàn Thu đáp:

- Không phải! Tiểu đệ ở Trung Nguyên.

Lôi Phi nói theo:

- Bọn tiểu đệ mới quen nhau.

Ngô Hằng nói:

- Té ra là thế!

Lôi Phi cười ha hả nói:

- Ngô huynh căn vặn bọn tại hạ như vậy dường như là nhân vật bảo vệ hoa trường?

Câu này y nói rất lớn quả nhiên thấy phản ứng. Rất đông người chạy lại.

Ngô Hằng vội đáp ngay:

- Ðiền huynh đừng hiểu lầm. Tiểu đệ không liên quan gì đến Hoa hội này cả.

Lôi Phi nói:

- Như vậy Ngô huynh có điều không phải. Giả tỷ Ngô huynh là nhân vật trong ban tổ chức mà cật vấn thì còn có lý. Ngô huynh đã không phải người trong Hoa hội mà ngọn hỏi ngành tra cho biết rõ lai lịch là có ý gì?

Chương 53: Người áo đen ẩn hiện bất thường

Ngô Hằng cười ha hả đáp:

- Ðiền huynh thật quá đa nghi. Bất quá tiểu đệ muốn kết bạn với Ðiền huynh mà thôi.

Lôi Phi nói:

- Nếu vậy thì ra tiểu đệ đã trách lầm Ngô huynh mất rồi.

Ngô Hằng nói:

- Chuyện gì đã qua ta nên bỏ đi. Nếu Ðiền huynh không có ý kết bạn với tiểu đệ, tiểu đệ không miễn cưỡng.

Rồi y trở gót đi ngay.

Sáu bảy tên đại hán chia giữ bốn mặt cũng cất bước đi theo Ngô Hằng.

Ðột nhiên có âm thanh gay gắt lớn tiếng quát:

- Ðứng lại!

Lý Hàn Thu chú ý nhìn ra thì là một tên hán tử trung niên, toàn thân vận đồ đen, đầu bịt khăn đen, cả đôi giày cũng bằng vải đen, đủng đỉnh từ giữa đám đông đi ra.

Nếu không để ý thì chẳng thấy gì, song lưu tâm một chút liền nhận thấy cách phục sức của người này rất kỳ dị.

Ngô Hằng đưa mắt nhìn người áo đen hỏi lại:

- Các hạ là ai?

Lúc này những người đến coi vụ nhiệt náo mỗi lúc một đông. Bọn Ngô Hằng trước đứng thành thế bao vây Lôi Phi thì bây giờ chính y lại bị bọn người thóc mách bu quanh.

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn ra thấy bọn người đến tụ tập trong hoa trường để coi náo nhiệt lên tới năm, sáu chục thì nghĩ thầm trong bụng:

- Nếu xảy ra chuyện tranh chấp làm kinh động đến Giang Nam Song Hiệp.

Bỗng nghe người áo đen lạnh lùng nói:

- Tại hạ muốn hỏi các hạ.

Ngô Hằng hỏi lại:

- Tôn giả hỏi điều chi?

Người áo đen hỏi:

- Các hạ có người mướn đến đây hay chỉ là một du khách?

Ngô Hằng ngó bộ mặt người áo đen lạnh lùng như băng giá chẳng khác gì cơn gió lạnh thổi từ địa ngục lên. Gã ngó thêm một lúc càng thấy khiếp sợ phải quay nhìn ra chỗ khác vì tướng mạo người áo đen có dáng một nhân vật đã luyện những võ côn kỳ bí, ác độc của tà phái.

Người áo đen không thấy Ngô Hằng trả lời, không nhịn được nữa lại hỏi tiếp:

- Tại hạ đã hỏi ai chỉ hỏi đến hai lần. Bây giờ xin nhắc lại. Các hạ có người mướn đến đây hay chỉ là du khách?

Ngô Hằng tuy trong lòng có ý khiếp sợ người áo đen, nhưng gã ngó lui ngó tới thấy hắn chỉ có một mình, không có đồng bạn trợ quyền nên cũng mạnh dạn lên một chút, cất tiếng hỏi lại:

- Nghe khẩu khí các hạ có vẻ hách lắm. Chắc các hạ cũng là một nhân vật có danh vọng?

Người áo đen ngắt lời:

- Tại hạ đã hỏi hai lần mà các hạ vẫn nói đi đâu cứ chưa trả lời.

Ngô Hằng nói:

- Tại hạ nghe rõ rồi, nhưng các hạ vẫn có vẽ lấn át người...

Người áo đen đột nhiên tiến tới một bước vươn tay ra chụp.

Ngô Hằng né mình tránh khỏi.

Ðộng tác của người áo đen mau lẹ dị thường. Hắn không chờ Ngô Hằng trả đũa đã phóng cả song chưởng đánh ra trong thế liên hoàn.

Ngô Hằng để ý nhìn thấy mười đầu ngón tay đối phương đều để móng thật dài khác người thường xa, mà màu sắc xanh ngắt thì không khỏi kinh hãi. Vì trong lòng hoang mang chân tay đờ đẫn một chút né tránh không kịp, Gã thấy lưng bàn tay trái đau nhói vì bị móng tay người áo đen khẻ vạch vào. Gã liền rít một hơi dài rồi nhảy lui về phía sau bốn thước.

Người áo đen không đuổi nữa, đứng nguyên một chỗ dằn giọng hỏi:

- Tại hạ hỏi các hạ là người như thế nào?

Ngô Hằng ngó lại vết thương ở tay trái thấy sưng vù lên thì trong lòng vừa kinh hãi vừa tức giận. Gã thò tay phải vào bọc lấy ra một lưỡi thủy thủ.

Người áo đen lạnh lùng nói:

- Các hạ không còn cơ hội động thủ nữa đâu. Chỉ trong thời gian chừng ăn xong bữa cơm là chất độc phát tác, ngoài cách chặt đứt tay đi không còn biện pháp nào khác.

Ngô Hằng nói:

- Giữa tại hạ và các hạ vốn không có thù oán...

Người áo đen ngắt lời:

- Tại hạ đã cảnh cáo mấy lần mà các hạ không tin nên không còn cách nào khác nữa.

Ngô Hằng nói:

- Trước khi chất độc phát tác tại hạ còn có thể đã thương các hạ được.

Người áo đen cười lạt hai tiếng rồi hỏi:

- Các hạ muốn đánh bạc với vận khí chăng?

Ngô Hằng đáp:

- Giết người thì phải thường mạng, nợ bạc thì phải trả tiền. Các hạ đã thi hành độc thủ với tại hạ thì tại hạ bất tất phải nói chuyện nhân nghĩa với các hạ nữa.

Người áo đen thách thức:

- Các hạ có tài gì cứ trổ hết ra đi!

Ngô Hằng vung lưỡi đao trủy thủ trong tay lên. Trong đám đông đột nhiên có năm đại hán chạy lại.

Lý Hàn Thu khẽ hỏi Lôi Phi:

- Chúng ta có nên giúp y một tay không?

Lôi Phi đáp:

- Không nên hấp tấp. Chúng ta hãy lẳng lặng chờ xem diễn biến rồi sẽ liệu.

Lúc này trong hoa trường rất náo nhiệt, số người bu lại mỗi lúc một đông. Có đến dư trăm... Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu bị chìm đắm vào trong đám đông. Những người đến sau không hiểu mới đầu câu chuyện do hai người mà ra.

Người áo đen cười lại hỏi:

- Các vị muốn động binh chăng?

Ngô Hằng đáp:

- Ðúng thế! Lấy khí giới ra đi!

Một hồi loảng xoảng vang lên! Năm đại hán vây lại đã rút binh khí ra. Năm thanh quỉ đầu đao dưới ánh đèn sáng lấp loáng ánh hàn quang.

Bổng nghe trong đám đông có người cười lạt lên tiếng:

- Sáu người đánh một thật là bất công!

Ngô Hằng đảo mắt nhìn quanh. Người vừa nói đó vào trạc tứ tuần, thân thể cao lớn, mình vận võ phục, ngoài khoác áo choảng. Chuôi kiếm thò ra ngoài áo sợi dây đeo màu vàng lay động.

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, gã không dám ra tay.

Người áo đen cười lạt hỏi:

- Sao các vị không động thủ đi?

Ngô Hằng liền thay đổi thái độ hỏi lại:

- Tại hạ muốn hiểu rõ tính danh của các hạ trước.

Người áo đen hững hờ đáp:

- Tại hạ đã không muốn với cao kết giao với các hạ thì hà tất phải thông tên báo họ.

Thái độ lạnh lùng, lời nói sắc bén tựa hồ có ý trêu chọc cho Ngô Hằng phải ra tay.

Ngô Hằng không sao nhịn được liền nói:

- Xem chừng bữa nay tại hạ mà không chết thì các hạ hết sống.

Gã dứt lời đột nhiên huy động lưỡi đao trủy thủ đâm tới.

Ngô Hằng vừa ra tay, năm đại hán kia cũng nhất tề huy động quỉ đầu đao chém tới.

Chỉ trong chớp mắt, ánh đao lấp loáng bao vây người áo đen vào giữa.

Người áo đen chuyển động thân hình như con bướm xuyên hoa lấp loáng giữa làn đao quang.

Năm thanh quỉ đầu đao và một lưỡi trủy thủ bố trí thành một tấm lưới rất nghiêm mật song thủy chung vẫn không đã thương được người áo đen.

Lý Hàn Thu khẽ nói:

- Võ công người áo đen không phải tầm thường. E rằng sáu người chẳng có cách gì đã thương được hắn.

Chàng chưa dứt lời bỗng có tiếng rên ư ử vọng lại.

Một bóng người lấp loáng. Một tên đại hán dùng quỉ đầu đao bổng vọt ra ngoài. Thanh quỉ đao của gã không biết đã lọt vào tay người áo đen lúc nào?

Người áo đen tay đã cầm đao, khí thế lại càng hung mãnh.

Sau một hồi choang choảng vang lên, ánh đao quang bao vây hắn đều bị hất văng ra.

Giữa lúc ấy, đột nhiên có tiếng hét lớn:

- Dừng tay!

Trong đám đông một hán tử trung niên áo xanh từ từ bước ra. Y chắp tay nói:

- Tiểu đệ là Lý Lãng. Tổng quản hoa trường này...

Người áo đen dừng tay lại nói:

- Các hạ tới vừa đúng lúc.

Lý Lãng nói:

- Tại hạ có việc ở ngoài vừa nghe tin phải lật đật về ngay. Thật có điều không phải với các vị.

Người áo đen nói:

- Lý huynh chỉ về sớm một khắc là tiểu đệ không bị người vây đánh.

Lý Lãng đưa mắt nhìn Ngô Hằng nói:

- Các vị lấy nhiều lấn ít phải chăng có ý đại náo Hoa hội?

Ngô Hằng đáp:

- Bọn tại hạ bất quá có điều xích mích trong nhất thời thành ra phạm tội. Vậy bây giờ xin có lời từ tạ.

Ðoạn hắn chắp tay xá dài hỏi:

- Tổng quản mới trông thấy bọn tại hạ vây đánh một người, nhưng đã rõ nguyên nhân chưa?

Người áo đen cười lạt hỏi:

- Các hạ muốn rung động Lý tổng quản thì đã làm gì được ai?

Lý Lãng cười mát nói:

- Tiểu đệ giữ chức tổng quản hoa trường này không những phải đem toàn lực ra bảo vệ hoa trường để tránh sự phá hoại của người khác mà còn có bổn phận bảo vệ cho những người đến tham dự Hoa hội được an toàn, cũng điều giải các xích mích. Vì thế bất luận việc gì cũng cần hiểu rõ.

Người áo đen chỉ buông tiếng cười khẩy chứ không nói nữa.

Ngô Hằng lại nói tiếp:

- Huynh đài đây đã ngấm ngầm dùng chất kịch độc để đả thương tay trái tại hạ.

Lý Lãng cau mày hỏi:

- Các hạ có thể cho tại hạ coi vết thương được chăng?Ngô Hằng đáp:

- Dĩ nhiên là được.

Ðoạn gã đưa tay trái ra.

Lý Hàn Thu hãy còn ít tuổi thích xem nhiệt náo. Chàng chen vào trước mặt Ngô Hằng ngó thấy lưng bàn tay trái gã sưng cao lên mấy tất. Miệng vết thương tím bầm và nổi vằn.

Lý Lãng gật đầu nói:

- Vết thương khá nặng!

Hắn đưa mắt nhìn người áo đen hỏi:

- Ðây là các hạ ra tay đả thương phải không?

Người áo đen hững hờ đáp:

- Phải rồi!

Lý Lãng lại hỏi:

- Các hạ có thuốc giải độc không?

Người áo đen buông thõng:

- Dĩ nhiên là có.

Lý Lãng hỏi:

- Các hạ có thể tặng cho tại hạ một viên được chăng?

Người áo đen cười lại hỏi lại:

- Phải chăng Lý tổng quản xin thuốc thay cho y?

Lý Lãng đáp:

- Tiểu đệ có nhiệm vụ ở đây không muốn có người bị thương vong tại hoa trường.

Người áo đen lại cười đáp:

- Nếu như thế thì tại hạ không chịu.

Lý Lãng ngẩn người ra một chút rồi cười khanh khách nói:

- Tại hạ tưởng huynh đài nên thuận cho là hơn.

Người áo đen hỏi:

- Lý tổng quản xử sự có một thái độ thiên lệch, tổng quản có biết không?

Lý Lãng nói:

- Ðại hội của bọn tại hạ đã có lề luật định rõ. Thấy người bị thương thì phải cứu trợ, kẻ yếu đuối thì phải bên vực. Bọn y tuy đông người nhưng không mạnh bằng huynh đài.

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Hơn nữa y bị thương rất nặng, nếu không giải cứu kịp thời e rằng đến phải chặt tay.

Người áo đen cười lạt hỏi:

- Nếu tiểu đệ bị thương dưới loạn đao của bọn họ thì sao?

Lý Lãng đáp:

- Tiểu đệ cũng phải đến ngăn cản.

Người áo đen phì cười nói:

- Thật là chuyện cứu cấp kẻ bị thương, bênh vực người yếu đuối nghe rất lọt tai!

Lý Lãng nghe giọng mỉa mai không khỏi biến sắc lạnh lùng hỏi:

- Các hạ tay không một mình chọi năm còn chưa đủ mạnh hay sao?

Người áo đen cười khẩy đáp:

- Xem chừng bọn kia có mối liên quan với các hạ.

Lý Lãng không khỏi lửa giận bốc lên ngùn ngụt nhưng hắn cố dằn lòng hỏi lại:

- Cách xưng hô các hạ thế nào?

Người áo đen đáp:

- Tại hạ đã lên được hoa thuyền. Nếu không có thiệp mời của Giang Nam Song Hiệp thì cũng phải trổ võ công mới được tiến vào hội trường, tưởng chả cần phải thông tên báo họ nửa.

Lý Lãng tức giận đến cực điểm, hắn đảo mắt nhìn quanh bốn phía thấy quần hào ai cũng lộ vẻ nghiêm trọng, thì không khỏi kinh hãi nghĩ thầm:

- Tình thế lúc này rất phức tạp, nếu mình xử sự không khéo tất nổi cuộc phong ba.

Hắn nghĩ vậy liền dẹp lửa hận, tủm tỉm cười nói:

- Huynh đài đã không muốn báo danh tại hạ cũng không dám miễn cưỡng, song tại hạ có mấy lời cần phải thuyết minh trước.

Người áo đen hỏi:

- Ðược rồi! Các hạ có điều gì cứ nói?

Lý Lãng chậm rãi đáp:

- Trong hoa trường đã có nghiêm lệ. Ðiều quan trọng thứ nhất là không nên đánh lộn hoặc mượn duyên cớ để quấy rối đại hội. Ðã có một chỗ động võ là diễn võ đài cũng ở trong hoa trường mà tiểu đệ có trách nhiệm bảo vệ đây. Diễn võ đài chính là nơi 12 cô hoa nữ kén chồng. Những người đến tham dự Hoa hội đều có thể trông vào võ công của mình mà lên đài tỷ thí.

Người áo đen nói:

- Ða tạ các hạ có lời chỉ giáo.

Lý Lãng lại nói:

- Diễn võ đài tới mai mới bắt đầu mở cửa trong một thời kỳ bảy ngày liền. Nếu 12 cô hoa nữ mà kén được giải tế sớm hơn thì hoa trường tỷ võ này kết thúc sớm hơn. Bằng không thì lôi đài phải liên tục mở trong bảy ngày. Huynh đệ có muốn động võ thì lên đó mà tỷ đấu mới là danh chính ngôn thuận.

Người áo đen chưa kịp trả lời thì bên ngoài có thanh âm hỏi lại:

- Giả tỷ trong bảy ngày mà 12 mỹ nữ chưa lựa được đủ phu tế thì lôi đài cũng tạm kết thúc hay sao?

Lý Lãng đáp:

- Theo nhận xét của tiểu đệ thì anh hùng hào kiệt võ lâm không thiếu người chẳng có lý nào lại không lựa được 12 vị đầy đủ tư cách về võ công cũng như về nhân phẩm.

Người kia lại hỏi:

- Trường hợp mà 12 mỹ nữ có tính cao ngạo không lựa được đủ thì sao?

Lý Lãng đáp:

- Nhiệm vụ của tiểu đệ chỉ có trách nhiệm bảo vệ hoa trường này nên về luật lệ tỷ võ cho các cô mỹ nữ tuyển phu không hiểu đầy đủ. Tối mai lúc khai đài sẽ có người giải thích tường tận về cuộc tỷ đấu. Xin miễn cho tiểu đệ khỏi trả lời về vấn đề này.

Hắn đảo mắt nhìn quanh bỗng ra chiều sửng sốt nói:

- Lạ thiệt!Dường như hắn tự biết mình lỡ lời, nên hai tiếng "lạ thiệt" vừa ra khỏi cửa miệng, hắn lập tức dừng lại không nói nữa.

Lý Hàn Thu chú ý nhìn quanh thì ra người áo đen đã mất biến không hiểu từ lúc nào. Chàng chỉ thấy thanh quỉ đầu đao mà y đoạt được lúc trước hiện còn cắm xuống ván lát.

Chàng khẽ hỏi Lôi Phi:

- Không biết người áo đen là ai mà ghê gớm thế? Nguyên một thân pháp chợt ẩn chợt hiện cũng cao thâm không biết đâu mà lường!

Lôi Phi khẽ đáp:

- Chúng ta đi kiếm nơi tĩnh mịch nghỉ một lúc đã!

Bổng thấy Lý Lãng chắp tay tuyên bố:

- Cuộc phân tranh đã giải quyết xong. Xin các vị trở về nguyên chỗ xơi rượu dùng trà.

Quần hào đứng vây quanh thấy không còn gì đáng coi nữa liền lục tục giải tán.

Lôi Phi dẫn Lý Hàn Thu tới một gốc hoa trường ngồi xuống hai chiếc ghế tre.

Một ả nữ tỳ liền bưng trà lại đặt xuống bàn rồi bỏ đi.

Lôi Phi chờ thị đi xong rồi khẽ hỏi Lý Hàn Thu:

- Lý đệ! Lý đệ đã nhìn thấy chuyện gì chưa?

Lý Hàn Thu hỏi:

- Chuyện gì?

Lôi Phi đáp:

- Tần Hoài Hoa hội này đã được bố trí cực kỳ nghiệm mật. Hiện giờ chúng ta bị người để ý rồi.

Lý Hàn Thu nói:

- Vậy hôm nay chúng ta ra sớm một chút đi về phía hoang lương vắng vẻ hạ sát kẻ theo dõi. Tối mai thay đổi diện mạo rồi lại tới đây.

Lôi Phi nói:

- Tiểu huynh e rằng câu chuyện không giản dị như thế được.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vậy bây giờ làm sao?

Lôi Phi đáp:

- Hay hơn hết là chúng ta ở đây tìm cách giải mối hoài nghi trong lòng họ.

Lý Hàn Thu nói:

- Tiểu đệ tưởng chuyện này lại càng khó hơn.

Lôi Phi nói:

- Người áo đen đã ngăn cản đỡ cho chúng ta một hồi. Bây giờ tất cả những người của hội trường đang bắt đầu hành động tìm kiếm hành tung y.

Lý Hàn Thu chợt nhớ ra điều gì liền hỏi:

- Lôi huynh! Lôi huynh có để ý đến người bị thương là Ngô Hằng không?

Lôi Phi ngẩn người ra một chút đáp:

- Tiểu huynh không để ý.

Lý Hàn Thu nói:

- Gã bị thương khá nặng nếu không giải cứu kịp thời thì e rằng đến phải chặt tay. Bất luận gã có phải người của Giang Nam Song Hiệp không, nhưng đã bị thương ở trong hội trường thì dĩ nhiên Giang Nam Song Hiệp phải để ý đến. Không ngờ cả gã cũng đi đâu mất.

Lôi Phi chưa kịp trả lời thì thấy một đôi nam nữ đi đến.

Tần Hoài Hoa hội là nơi tụ họp đủ thứ người trong võ lâm. Coi bề ngoài ai cũng đầy đủ tự do không bị câu thúc. Trên hoa trường đều có trà thơm rượu quí ai muốn dùng gì thì dùng ngoại trừ những ả nữ tỳ đi lại mời khách chẳng còn ai quấy nhiễu. Tân khách tùy ỳ đi lại thưởng ngoại hay ngồi đâu cũng được. Tuy nhiên hết thảy đều bị bao nhiêu người ngấm ngầm giám thị, có điều bề ngoài chẳng thấy gì mà thôi.

Lôi Phi và Lý Hàn Thu đã biết nội tình nên lúc nào cũng đề cao cảnh giác. Hai người đang nói chuyện vừa ngó tới có người đi tới liền lập tức im miệng.

Cặp nam nữ kia đi về phía Lôi Phi và Lý Hàn Thu rồi uể oải ngồi xuống ghế đối diện.

Lôi Phi và Lý Hàn Thu nhắm mắt giả vờ ngủ. Lúc này hai người đã nằm dài trên chiếc kỷ này.

Cặp nam nữ ngồi cách hai người không đầy bốn thước.

Một ả nữ tỳ theo sau đôi này bưng hai chén trà và đồ điểm tâm đến đặt xuống rồi rón rén rút lui.

Lý Hàn Thu hé mở cặp mắt ngó đôi nam nữ thì thấy gã trai chừng 25, 26 tuổi, tướng mạo khôi ngô anh tuấn. Còn cô gái mới 17, 18 tuổi mình mặc võ phục áo xanh. Dung nhan vào bậc trung lưu. Trên lưng cô đeo túi xoa tiêu khiến mọi người ai cũng chú ý.

Lý Hàn Thu chưa qua lại giang hồ lâu ngày nên không biết túi xoa tiêu đại biểu hạng người nào, nhưng cứ coi số lượng của túi tiêu cũng đủ tỏ cô là tay cao thủ chuyên phóng ám khí.

Bổng nghe gã trai cất tiếng hỏi:

- Ðại muội tử! Muội tử coi ở đây có vui không?

Thiếu nữ áo xanh đáp:

- Vui thì vui thiệt nhưng trong lòng tiểu muội rất hồi hộp.

Gã trai hỏi:

- Muội muội sợ gì?

Thiếu nữ đáp:

- Sợ mổ mổ rượt theo.

Gã trai cười lạt nói:

- Chúng ta đã chạy xa hàng mấy ngàn dậm thì mụ đuổi kịp thế nào được? Tiểu huynh xem chừng muội muội thật quá lo xa, lúc nào cũng ngơm ngớp lo âu thì đời sống có chi lạc thú.

Thiếu nữ áo xanh hạ thấp giọng xuống nói:

- Nói khẽ chứ! Trước mặt có người đó.

Gã trai cười nói:

- Ai để ý đến chuyện mình làm cóc gì? Muội muội bất tất nghi ngờ cả quỉ thần cho mệt óc.

Thiếu nữ áo xanh đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu thì thấy cả hai người cùng nằm duỗi dài không nhúc nhích liền khẽ thở phào một cái rồi hỏi:

- Vương đại ca! Tại sao chúng ta lại cứ tìm đến chỗ đông đảo. Sao không kiếm một nơi thâm sơn cùng cốc không vết chân người chẳng hay hơn ư?

Gã trai thủng thẳng đáp:

- Hết ngày này đến tháng khác giam mình vào nơi tịch mịch quạnh hêu thì chịu thế nào được?

Thiếu nữ lại hỏi:

- Ðã có tiểu muội bầu bạn thì còn lo gì tịch mịch?

Gã trai lắc đầu đáp:

- Không được, không được! Tuy có muội muội bầu bạn nhưng ở chốn thâm sơn cùng cốc chỉ có hai người suốt ngày ủ rũ nhìn nhau...

Thiếu nữ chau mày ngắt lời:

- Trước kia đại ca đã bảo chỉ cần sao có tiểu muội bầu bạn là không mong chuyện gì khác nữa kia mà?

Gã ngó thiếu nữ đáp:

- Tiểu huynh trước có nói thế thật, nhưng bây giờ khác rồi.

Thiếu nữ hỏi:

- Khác ở chỗ nào?

Gã trai đáp:

- Thời gian theo hoàn cảnh mà thay đổi. Trước kia tiểu huynh nói thế là vì trong lòng chỉ ước nguyện có vậy mà thôi. Nhưng sau bấy nhiêu ngày chúng ta phiêu bạt với nhau, tiểu huynh biến đổi chủ ý rồi...

Thiếu nữ áo xanh cười lạt xẵng giọng hỏi:

- Vương bảo Sơn! Ngươi chưa lấy ta làm vợ mà đã chán rồi phải không?

Vương bảo Sơn đáp:

- Trước kia tại hạ là một kẻ phiêu lưu giang hồ, tiêu dao tự tại chẳng cần trốn tránh ai truy sát. Nhưng từ ngày đi với cô nương phải sống một cuộc đời lén lút ngày nghỉ đêm đi. Mỗi bữa mấy lần thay đổi hình dạng...

Thiếu nữ áo xanh nói:

- Ngươi đã quỳ trước mặt ta tuyên lời thề xin theo ta, chứ ta có bắt buộc ngươi theo ta đâu. Vậy trách ta thế nào được?

Vương bảo Sơn đáp:

- Phải rồi! Lúc trước tại hạ chưa nghĩ đến những cái đau khổ về chuyện trốn lánh. Nếu còn kéo dài cuộc đời khó chịu này thì thật là sống không bằng chết.

Thiếu nữ áo xanh hỏi:

- Vậy bây giờ ngươi muốn sao?

Vương bảo Sơn đáp:

- Võ công của cô nương và thủ pháp dùng ám khí đều chẳng kém gì bọn đồng môn. Chỉ cầu sao bà già đừng thân hành rượt theo, còn bọn chúng sáu người thì cô nương sợ cóc gì?

Thiếu nữ áo xanh lắc đầu hỏi:

- Ngươi muốn ta liều mạng động thủ cùng chị em đồng môn chăng?

Vương bảo Sơn đáp:

- Bây giờ bọn họ chưa đuổi tới nơi, mình cứ ở đây chờ họ đến sẽ động thủ cũng không muộn.

Thiếu nữ áo xanh nói:

- Không được. Ta quyết chẳng khi nào động thủ với đồng môn. Bây giờ chỉ còn một biện pháp là chạy đi chạy đến nơi họ đuổi không kịp, kiếm không thấy.

Vương bảo Sơn nói:

- Những ngày chạy lạc lõng bên chân trời góc biển, thực tình tại hạ chịu không nổi nữa rồi.

Thiếu nữ áo xanh giương cặp mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào mặt Vương bảo Sơn, dằn giọng hỏi:

- Vậy ngươi tính sao?

Vương bảo Sơn ngơ ngác đáp:

- Còn tính sao nữa? Tại hạ đã nói cứ trốn lánh thế này không phải là một biện pháp.

Lý Hàn Thu ngấm ngầm quan sát. Chàng nhìn rõ cử động của hai người này. Những lời đối đáp của họ cũng lọt vào tai chàng hết. Chàng thấy Vương bảo Sơn đối với thiếu nữ áo xanh ra chiều vừa chán ngán lại vừa khiếp sợ thì không khỏi cười thầm trong bụng tự hỏi:

- Gã đã nhu nhược thế này thì sao trước kia lại năn nỉ cùng cô ả tư bôn?

Bỗng nghe thiếu nữ áo xanh hỏi:

- Trốn chạy không phải là một biện pháp vậy ngươi có lương sách gì không?

Chương 54: Lý Hàn Thu giả dạng Trương Tam

Vương Bảo Sơn đáp:

- Chúng ta tìm một nơi qui đầu mượn sức người để che chở cho mình.

Thiếu nữ áo xanh trầm ngâm một lúc rồi dịu giọng hỏi:

- Chúng ta qui đầu nơi nào bây giờ? Còn ai là người đã thu nạp bọn mình nữa?

Vương Bảo Sơn đáp:

- Hiện giờ có một nơi qui đầu được nhưng mình phải tìm cách lập chút công lao trước mới xong.

Thiếu nữ áo xanh lắc đầu nói:

- Tiểu muội chắc Giang Nam Song Hiệp không dám gây thế với gia sư.

Vương Bảo Sơn cười nói:

- Cái đó tiểu huynh đã nghe rõ rồi. Giả tỷ trước đây một tháng mà mình đến qui đầu thì nhất định họ cột mình lại đưa về trả lệnh sư, nhưng hiện nay thì không thế nữa.

Thiếu nữ áo xanh hỏi:

- Tại sao vậy?

Vương Bảo Sơn đáp:

- Vì hiện nay họ đang muốn thu quét nhân tài. Chúng ta dầu dĩ họ thu dụng nhưng...

Thiếu nữ hỏi:

- Nhưng làm sao?

Vương Bảo Sơn đáp:

- Võ công và thủ pháp dùng ám khí của muội muội sẽ được họ hoan nghênh ngay. Còn tiểu huynh cần phải lập được công lớn, họ mới chịu trọng dụng.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

- Nghe giọng lưỡi Vương Bảo Sơn thì dường như thiếu nữ kia chẳng những võ công cao cường hơn gã mà cô còn là nhân vật có nhiều lai lịch.

Bổng nghe thiếu nữ áo xanh hỏi:

- Ðại ca định lập công gì?

Vương Bảo Sơn tủm tỉm cười đáp:

- Cái đó để thủng thẳng rồi sẽ tính.

Thiếu nữ chau mày nói:

- Dường như đại ca có ý lừa gạt tiểu muội.

Vương Bảo Sơn vội cải:

- Không phải đâu.

Thiếu nữ áo xanh khẻ thở dài nói:

- Tiểu muội có cảm giác là hiện nay đại ca đối với tiểu muội không được đằm thắm như trước nữa.

Vương Bảo Sơn khuyên nhủ:

- Cái đó muội muội bất tất phải đa tâm. Bao giờ tiểu huynh đối với muội muội cũng vậy thôi.

Lôi Phi nghe hai người nói chuyện dần dần đi vào mối tình nhi nữ liền khẽ bảo Lý Hàn Thu:

- Chúng ta đi thôi.

Lý Hàn Thu gật đầu toan đứng dậy thì thấy một ả nữ tỳ trong hoa trường dẫn hai đại hán tới nơi.

Lôi Phi và Lý Hàn Thu thấy biến cố xảy ra lại nằm yên.

Bỗng nghe nữ tỳ dẫn hai đại hán đi tới trước thiếu nữ áo xanh, ả quay lại nói với hai đại hán:

- Chính là hai vị này đây.

Hai gã đại hán đồng thanh đáp:

- Ða tạ cô nương dẫn đường cho.

Nữ tỳ tủm tỉm cười rồi trở gót đi ngay.

Hai đại hán thò tay ra kéo ghế ngồi đối diện với hai người.

Một gã đại hán hỏi:

- Phải chăng cô nương từ Vũ Hoa Cốc tới đây?

Thiếu nữ áo xanh chưa kịp đáp thì Vương Bảo Sơn đã cướp lời hỏi lại:

- Hai vị giữ địa vị gì ở đây?

Ðại hán mé tả khẽ đáp:

- Bọn tại hạ hy vọng biết lai lịch cô nương cùng các hạ trước rồi sẽ nói rõ thân thế mình cũng chưa muộn.

Vương Bảo Sơn liền đáp:

- Tại hạ là Vương Bảo Sơn.

Ðại hán mé tả nói:

- Té ra là Vương huynh! Tiểu đệ có lòng ngưỡng vọng từ lâu. Còn cô nương đây là...

Vương Bảo Sơn nói tiếp:

- Phải rồi! Y ở Vũ Hoa Cốc tới đây.

Ðại hán mé tả đưa mắt nhìn thiếu nữ áo xanh rồi hỏi:

- Phải chăng cô nương đứng hàng chữ Vũ và phương danh là Vũ Xuân?

Thiếu nữ áo xanh sửng sốt hỏi lại:

- Sao các vị lại biết?

Ðại hán mé tả mỉm cười đáp:

- Tại hạ còn biết rõ cô nương dời khỏi Vũ Hoa Cốc không có lời cáo biệt.

Thiếu nữ áo xanh đứng phắt dậy hỏi:

- Nếu đúng vậy thì sao?

Bỗng thấy hàn quang lấp lòng tay cô đã cầm bảo kiếm.

Lý Hàn Thu khen thầm:

- Thủ pháp cô này lẹ thiệt!

Ðại hán mé tả nói tiếp:

- Cô nương bất tất phải nổi nóng. Bọn tại hạ không có ý động thủ với cô nương. Mời cô hãy ngồi xuống nói chuyện.

Vũ Xuân buông tiếng cười lạt hỏi:

- Tại sao các vị lại biết tên tiện thiếp?

Ðại hán mé tả đáp:

- Lệnh sư gửi thư đến các môn phái lớn khắp thiên hạ để truy nã cô nương. Trong thư nói cả tên họ vẽ cả hình dáng nên bọn tại hạ mới nhận ra.

Vương Bảo Sơn hỏi:

- Hai vị đã không truy nã bọn tại hạ thì có dụng ý gì?

Ðại hán mé tả lại đưa mắt nhìn Vương Bảo Sơn cười nói:

- Vương huynh! Bọn tại hạ mong rằng thu lượm được kết quả về Vũ Xuân cô nương trước rồi sẽ nói chuyện với Vương huynh cũng chưa muộn.

Câu nói của gã tỏ ra coi Vũ Xuân cô nương rất trọng vọng và cực kỳ lãnh đạm với Vương Bảo Sơn.

Vương Bảo Sơn nhìn thiếu nữ áo xanh bằng một vẽ băn khoăn.

Vũ Xuân khẽ buông tiếng thở dài hỏi:

- Các vị kiếm tiện thiếp làm chi? Xin hãy nói rõ trước rồi sẽ tính.

Ðại hán mé tả nhắc lại:

- Vậy cô nương đúng là Vũ Xuân ở Vũ Hoa Cốc không sai rồi.

Vũ Xuân đáp:

- Ðúng thế!

Ðại hán mé tả khẽ nói:

- Tệ chủ nhân muốn mời cô nương đàm thoại, không hiểu cô nương có chịu lời chăng?

Vũ Xuân hỏi lại:

- Lệnh chủ nhân là ai?

Ðại hán mé tả đáp:

- Cô nương cứ gặp mặt sẽ rõ.

Vũ Xuân liếc mắt nhìn Vương Bảo Sơn nói:

- Các vị có việc gì cứ nói với y cũng được bất tất phải hỏi tiện thiếp.

Ðại hán mé tả sửng sốt hỏi:

- Y là đại biểu cho cô nương thật ư?

Vũ Xuân đáp:

- Phải rồi! Bất luận y quyết định thế nào tiện thiếp cũng nghe theo.

Vương Bảo Sơn tủm tỉm cười nói:

- Tính tình Vũ Xuân cô nương rất nóng nảy. Hai vị có điều chi cứ nói trước với tại hạ cũng được.

Ðại hán mé tả cúi đầu ghé vào tai Vương Bảo Sơn nói mấy câu. Gã gật đầu lia lịa.

Hai người nói rất khẻ chẳng những bọn Lý Hàn Thu nghe không rỏ mà cả Vũ Xuân cũng chẳng hiểu hai người đã nói gì với nhau.

Bỗng thấy Vương Bảo Sơn đứng dậy nói:

- Xuân muội muội! Chúng ta thử đi coi.

Vũ Xuân đứng dậy đi theo Vương Bảo Sơn. Ðại hán mé tả tiến lên trước dẫn đường. Ðại hán mé hữu đoạn hậu.

Bốn người xuyên qua hoa trường mà đi.

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang nhìn ra trong vòng một trượng không thấy có ai, khẽ hỏi Lôi Phi:

- Lôi huynh đã rõ chưa?

Lôi Phi gật đầu đáp:

- Mười phần rõ được bảy tám.

Lý Hàn Thu nói:

- Lúc ban đầu tiểu đệ còn hiểu rõ được đôi chút, nhưng về sau thì lờ mờ.

Lôi Phi nói:

- Lý đệ đã không biết Vũ Hoa Cốc, cũng không thể hiểu Vương Bảo Sơn là người thế nào?

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Tiểu đệ còn một điều thắc mắc.

Lôi Phi hỏi:

- Ðiều gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Hai chúng ta nằm đây chẳng lẽ bọn họ không nhìn thấy ư?

Lôi Phi đáp:

- Dĩ nhiên họ nhìn thấy rồi.Lý Hàn Thu hỏi:

- Nhưng sao họ chẳng quan tâm gì đến bọn ta? Cả những việc có tính cách yếu trọng đều nói huỵch toẹt ra?

Lôi Phi đáp:

- Gã Vương Bảo Sơn lúc đầu có ý để bọn ta nghe rõ, rồi gã không thấy chúng ta có chút phản ứng nào, nên cũng chẳng quan tâm nữa.

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Còn hai người đến sau thì sao?

Lôi Phi đáp:

- Hay ở chỗ họ tưởng lầm mình cũng là bạn hữu với Vương Bảo Sơn. Nếu không thì họ cho là bọn ta bị ám toán rồi. Lại có thể...

Y nói tới đây thì thấy một ả hoa tỳ lật đật đi tới nên dừng lại.

Hai người nằm trên ghế dài lại giả vờ ngủ say chưa tỉnh. Nhưng cũng ngấm ngầm mở hé mắt để xem cử động của hoa tỳ.

Bỗng thấy ả cúi đầu xuống nhìn tận mặt Lôi Phi dường như để coi xem y ngủ thật hay là giả vờ.

Lôi Phi đành nhắm mắt lại rồi tùy ý ả nữ tỳ làm gì y cũng không biết nữa. Song Lý Hàn Thu vẫn để ý theo dõi cử động của ả.

Chàng thấy ả giơ tay lên toan đập vào đầu Lôi Phi, nhưng không nhìn rõ trong tay thị cầm vật gì vội la lên:

- Lôi huynh coi chừng. Ðồng thời chàng dơ chân phải lên đá vào cổ tay nữ tỳ.

Lôi Phi động tác cũng rất mau lẹ y vừa nghe Lý Hàn Thu hô lập tức đề khí tránh mình sang một bên.

Nữ tỳ biết mình gặp phải cao nhân liền xoay tay phải đập vào tay Lôi Phi. Ðồng thời thị vung chân phải lên phản kích Lý Hàn Thu.

Lý Hàn Thu chắc ả cầm lợi khí nên gia tâm đề phòng. Quả nhiên trong tay ả có ánh hào quang lấp loáng.

Lôi Phi khẻ la:

- Buông tay ra!

Y đã điểm trúng vào huyệt đạo sau lưng nữ tỳ.

Ðộng tác của Lôi Phi cực kỳ mau lẹ. Ngón tay trái y điểm trúng huyệt đạo thị tỳ, đồng thời tay phải y vén vạt áo nhét vào miệng ả không để ả kịp kêu một tiếng.

Hay người tuy động tác mau lẹ song vẫn sợ có kẻ ngó thấy.

Lý Hàn Thu mở tay nữ tì ra coi thấy ả cầm một mũi cương châm. Chàng liền móc lấy rồi khẽ bảo Lôi Phi:

- Chúng ta đi thôi!

Lôi Phi thủng thẳng đặt nữ tỳ lên ghế tre xong lật đật rời khỏi hội trường.

Lúc này trong thành Kim Lăng rất đông cao thủ võ lâm tụ hội nên Giang Nam Song Hiệp cũng không dám phái người theo dõi.

Lôi Phi và Lý Hàn Thu tìm vào một nhà khách sạn ngủ trọ.

Lý Hàn Thu nhẹ buông một tiếng thở phào rồi hỏi:

- Ả nữ tỳ đó đột nhiên hạ độc thủ với chúng ta, không hiểu có dụng ý gì? Chẳng lẻ họ đã biết rõ lai lịch chúng ta?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Không phải đâu. Chỗ dụng tâm của họ chỉ vì không muốn để vụ bí mật về Vũ Xuân cô nương tiếc lộ ra ngoài.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vũ Hoa Cốc ở đâu? Dường như oai danh bọn họ không phải tầm thường?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Vũ Hoa Cốc nổi tiếng giang hồ về thủ pháp phóng ám khí và môn Kiếm Trung Châm.

Lý Hàn Thu hỏi ngay:

- Kiếm Trung Châm là gì?

Lôi Phi đáp:

- Theo lời đồn thì Kiếm Trung Châm là một thứ bảo kiếm cách chế tạo đặc biệt có ẩn giấu cơ quan. Khi động thủ độc châm ở trong kiếm bắn ra để giết người song nhận xét của tiểu huynh lại khác với lời đồn.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Cách nhận xét của Lôi huynh thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Tiểu huynh nghĩ rằng Kiếm Trung Châm chẳng qua là thủ pháp phóng ám khí có chỗ tuyệt diệu độc đáo khiến người không thể phát giác ra mà thôi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Bọn họ mời Vũ Xuân cô nương phải chăng vì muốn hiểu môn thần bí này?

Lôi Phi đáp:

- Phải rồi! Kiếm Trung Châm của Vũ Hoa Cốc là một tuyệt kỹ trong thiên hạ. Dĩ nhiên Giang Nam Song Hiệp cũng để tâm đề phòng, cần tìm ra chỗ bí diệu của nó.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Người trong Vũ Hoa Cốc ít khi xuất hiện trên chốn giang hồ phải không?

Lôi Phi gật đầu cười đáp:

- Ðúng thế! Người Vũ Hoa Cốc chẳng những ít khi qua lại giang hồ mà bọn họ còn hết sức trốn tránh những chuyện thị phi rắc rối trong võ lâm. Nếu ngẫu nhiên có người tìm đến phiền nhiễu là họ hạ thủ tàn độc vô cùng. Khi tỷ đấu họ không để ai sống sót bao giờ...

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Mấy năm nay luật của Vũ Hoa Cốc càng nghiêm ngặt hơn. Bọn thủ hạ dưới trướng cơ hồ không được ra khỏi cửa Vũ Hoa Cốc. Người võ lâm vừa kính cẩn vừa e sợ họ, coi họ bằng con mắt đặc biệt và hết sức trách gây chuyện xích mích với họ.

Lý Hàn Thu nói:

- Vụ này kêu bằng cháy thành họa lay. Bọn mình chẳng có liên quan gì với người Vũ Hoa Cốc ấy mà cũng bị phiền lụy vì họ.

Lôi Phi hỏi:

- Làm gì phiền lụy?

Lý Hàn Thu đáp:

- Chúng ta đả thương tỳ nữ trong hoa trường chẳng lẻ họ không theo dõi?

Lôi Phi cười đáp:

- Cái đó không cần. Tối mai chúng ta lại thay đổi thân thế để tiến vào là yên.

Lý Hàn Thu nói:

- Việc cải trang chẳng có gì khó khăn. Nhưng đêm nay đã xảy ra cuộc đại náo mà tối mai không có thiệp mời tiểu đệ e rằng không khỏi làm cho bọn họ nghi ngờ.

Lôi Phi tủm tỉm cười thò tay vào bọc móc ra hai tấm thiệp mời nói:

- Tiểu huynh đã lấy được hai tấm đây rồi. Lý đệ cứ yên tâm mà ngủ đi.

Lý Hàn Thu mỉm cười nghĩ thầm trong bụng:

- Mình luôn luôn cùng đi liền với y mà không biết y thâu cấp được thiệp mời của người ta hồi nào?

Một đêm qua không có chuyện gì đáng nói. Suốt ngày hôm sau hai người ngồi du giú trong phòng chờ cho đến tối. Ðầu canh hai người lại cải trang đổi mặt tiến về sông Tần Hoài.

Lần này hai người khác hóa trang hẳn mọi khi.
Lý Hàn Thu nai nịt gọn gàng ngoài khoác anh hùng cừu lưng đeo trường kiếm nét mặt hồng hào, dưới cằm không để râu.

Còn Lôi Phi mặc áo xanh, đội mũ nỉ giả làm một tên tùy tùng. Y khẽ bảo Lý Hàn Thu:

- Lý đệ hóa trang lịch sự chừng nào hay chừng ấy.

Lý Hàn Thu hỏi lại:

- Tiểu đệ làm hạng người nào?

Lôi Phi đáp:

- Lý đệ làm Trương Tam công tử.

Lý Hàn Thu ngơ ngác hỏi:

- Trương Tam công tử là ai?

Lôi Phi tủm tỉm cười đáp:

- Tiểu huynh cũng không biết.

Lý Hàn Thu nói:

- Như vậy nếu người ta cật vấn há chẳng lôi thôi?

Lôi Phi đáp:

- Vì thế mà tiểu huynh dặn Lý đệ cần làm bộ rất sang trọng rất oai nghiêm để họ không dám chất vấn...

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Trương đạo sơn ở Ký Châu và Trương Bạch Tường ở Tây Bắc đều là những tay cao thủ nổi tiếng thiên hạ. Lý đệ giả làm Trương Tam công tử ở Ký Châu quách.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lở ra Trương Tam công tử thật tới nơi thì làm thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Mấu chốt là ở chỗ đó. Lý đệ cần phải giữ thái độ lờ mờ không nói rõ nội tình.

Lý Hàn Thu thắc mắc:

- Như vậy há chẳng mạo hiểm quá ư?

Lôi Phi đáp:

- Không sao đâu. Việc đời bề ngoài càng nguy hiểm bao nhiêu lại càng an toàn bấy nhiêu.

Lý Hàn Thu vẫn băn khoăn hỏi:

- Sao chẳng đổi làm người khác có hay hơn không?

Lôi Phi hỏi lại:

- Ðổi làm ai bây giờ?

Rồi y chặn ngay:

- Mỗi khi Lý đệ mở miệng là sắp nổi nóng. Việc gì cũng để tiểu huynh xếp đặt mới yên.

Lỳ hàn Thu thấy Lôi Phi vừa nói vừa mỉm cười dường như đã có định kiến vững chắc, nên không nói gì nữa.

Lôi Phi đằng hắng một tiếng rồi tiếp:

- Chúng ta đi thôi!

Hai người vừa đi vừa nói chuyện chốc lát đã tới bờ sông Tân Hoài .

Lôi Phi tiến lên trước móc thiếp mời khẽ nói với người giữ cửa mấy câu.

Người này vừa gật đầu vừa khoanh tay nhìn Lý Hàn Thu nói:

- Xin mời Trương công tử.

Lý Hàn Thu nói:

- Xin mời Trương công tử.

Lý Hàn Thu vẻ mặt lạnh lùng, oai vệ, cất bước tiến về phía trước.

Lôi Phi lại bước nhanh đi trước Lý Hàn Thu để dẫn đường.

Vừa lên hoa trường, hai người đã thấy hai ả hoa nữ ra nghênh tiếp. Lôi phi lại khẽ nói với hai ả mấy câu. Hai ả vội nghiêng mình thi lễ với Lý Hàn Thu.

Lý Hàn Thu khẽ ừ một tiếng rồi ngẩng đầu trông trời, không ngó đến hai ả.

Một ả hoa nữ nói:

- Tiểu tỳ xin dẫn đường cho công tử.

Rồi ả trở gót đi trước.

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang thấy trên hoa trường rộng lớn ở chính giữa đầu người lố nhố, đèn lửa huy hoàng, còn các hoa trường khác lại không bóng người. Chàng biết là cuộc đại hội tuyển phu của 12 mỹ nữ đã bắt đầu khai diễn.

Ả nữ tỳ dẫn hai người tới đầu cầu thông lên đại hoa trường rồi nghiêng mình nói:

- Xin mời công tử.

Lý Hàn Thu khẽ gật đầu chứ không trả lời, bệ vệ bước lên cầu.

Một thiếu nữ khác nai nịt gọn gàng, ngực giắt một bông hồng tiến lại nghênh tiếp khẽ nói:

- Chắc quí khách đã có thiệp mời?

Lý Hàn Thu không biết trả lời thế nào, chàng ngẩng mặt nhìn lên trời làm bộ không thèm nói với ả hoa nữ.

Lôi Phi lật đật tiến lên trước đưa thiệp mời ra rồi lại khẽ nói với ả hoa nữ mấy câu.

Hoa nữ tỳ gật đầu nói với Lý Hàn Thu:

- Tiểu tỳ xin dẫn đường cho công tử.

Ðoạn thị xoay mình bước đi trước.

Lý Hàn Thu cười thầm nghĩ bụng:

- Lôi Phi quả là tay đáo để không biết y làm thế nào mà hăm dọa được cả ả nữ tỳ tinh tế lanh lợi nầy.

Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong lòng chân vẩn bước theo nữ tỳ.

Ả nữ tỳ dẫn hai người đi thẳng vào hàng ghế thứ ba trỏ hai chiếc ghế còn bỏ trống ở giữa nói:

- Xin mời hai vị ngồi đây.

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang nhìn khắp nơi một lượt thì thấy trong mấy hàng ghế trên toàn những nhân vật lớn tuổi ít ra là 40 trở lên.

Giang Nam Song Hiệp Phương Tú, Hàn Ðào ngồi ở ghế thư hai hàng đầu cách chỗ chàng không đầy hai thước.

Ngồi bên Giang Nam Song Hiệp là một người đầu đội mũ vàng mình khoác áo vàng.

Trước sau và tả hữu người này đều có thiếu nữ võ phục đeo kiếm ngồi bao quanh.

Lý Hàn Thu nhẩm đếm thì bọn thiếu nữ đeo kiếm này có tám ả chàng tự hỏi:

- Người này có vẻ oai vệ phải chăng là Tử Vi cung chủ?

Lôi Phi khẽ huých Lý Hàn Thu nói nhỏ:

- Phải cẩn thận đấy.

Nghe giọng nói nghiêm trọng. Lý Hàn Thu biết Lôi Phi cảnh giác mình. Chàng trấn tĩnh tâm thần ngó xung quanh thấy chỗ ngồi đã đầy đủ. Người thì vỏ phục mình mặc trường bào. Có người ăn mặc theo kiểu địa phương thành Kim Lăng.

Ðột nhiên Giang Nam Song Hiệp quay lại ngó vào mặt Lý Hàn Thu gật đầu mỉm cười.

Lý Hàn Thu cũng mỉm cười gật đầu để đáp lễ.

Bỗng nghe hai tiếng động vang lên. Tiếp theo là tiếng đàn, tiếng sáo nổi dậy.

Một thiếu nữ toàn thân mặc xiêm áo màu hồng theo nhịp đàn sáo từ từ bước ra.

Lý Hàn Thu chú ý nhìn thiếu nữ nầy vào trạc 18, 19 tuổi trên đài đèn lửa huy hoàng sáng tựa ban ngày, chàng nhìn rất rõ thiếu nữ này khá xinh đẹp lại thêm đồ trang sức lộng lầy nên trông càng lắm vẻ yêu kiều.

Thiếu nữ đứng trên đài ngó xuống nghiêng mình thi lễ nói:

- Tiện thiếp là Tử Xuân. Các quan khách, công tử, vị nào muốn lên đài tử giáo, tiện thiếp rất hoan nghênh.

Thiếu nữ tự giới thiệu rồi lùi lại năm bước nhường chỗ cho một thiếu phụ trạc tứ tuần thân thể đẫy đà từ hậu đài rảo bước tiến ra.

Thiếu phụ đứng trên đài học lối đàn ông chắp tay xá dài lớn tiếng tuyên bố:

- Các vị đều là những cao nhân mình mang tuyệt kỹ. Dĩ nhiên nội công rất thâm hậu. Lôi đài cách các vị bất quá không đầy hai trượng. Vậy dung mạo Tử Xuân cô nương các vị đã nhìn rõ hết. Cô đáng là một thiên tiên giáng thế. Nay bất luận niên kỷ, bất phân hai phe hắc bạch, kể ai võ công thắng được Tủ Xuân cô nương là qua được cửa trọng yếu...

Dưới đài có tiếng người hỏi:

- Phải mấy trận tỷ đấu mới định xong thắng bại?

Thiếu phụ to béo đáp:

- Một trận thôi. Bất luận quyền chưởng hay khí giới mà phân được thắng bại là xong.

Trong đám đông lại có người lớn tiếng hỏi:

- Tỷ như đang đấu dở chừng, một bên muốn đề nghị thay đổi binh khí được không?

Thiếu phụ đáp:

- Khi Phương đại hiệp mở Tần Hoài Hoa hội đã nghĩ tới điểm này. Nếu hai bên chưa ai thất bại thì người lên đài có thể thỉnh cầu thay đổi binh khí. Cuộc tỷ đấu này không phải là một cuộc chiến đấu liều mạng. Tiểu phụ hy vọng đừng xảy ra thảm kịch. Trừ trường hợp không phải là tay bảo thủ mà xảy ra chuyện chẳng kềm chế được gây nên án mạng thì bản đài không làm thế nào hơn được. Vậy mong rằng các vị hãy lượng sức mình để khỏi gây ra thảm kịch.

Dưới đài đột nhiên lại có tiếng người hỏi:

- Có thể tỷ thí ám khí được không?

Thiếu phụ đáp:

- Có thể được, nhưng xin nói trước muốn cho cuộc tỷ thí được công bằng thì không nên ngấm ngầm sử dụng...

Mụ dừng lại một chút rồi tiếp:

- Các vị thấy còn có điều chi thắc mắc xin nói ra để còn khai cuộc tỷ đấu.

Bỗng nghe có thanh âm lạnh lùng cất lên:

- Nếu bọn tại hạ thắng nữ đài chủ rồi có thể đưa y lập tức dời khỏi nơi đây không?

Thiếu phụ trầm ngâm một chút rồi đáp:

- Ðưa ngay đi thì không thể được.

Người kia hỏi lại:

- Vậy còn phải điều kiện gì nữa?

Thiếu phụ đáp:

- Người cô ta đã thuộc về quyền sở hữu của quí vị, nhưng còn phải chờ cử hành hôn lễ do Phương viện chúa đứng chủ hôn cho được long trọng.

Thanh âm kia lại hỏi:

- Như vậy phải chờ mất mấy ngày mới xong.

Thiếu phụ đáp:

- Vụ này khó mà biết trước được. Nếu các vị đây đều là cao thủ trong năm ba chiêu đã đánh bại được đài chủ thì trong vòng hai đêm không chừng, cả 12 vị nữ đài chủ đã bị bại hết. Trong trường hợp này thì đến ngày thứ ba sẽ cử hành hôn lễ ngay. Nhưng nếu các vị không thắng được nữ đài chủ thì cuộc tỷ thí lại kéo dài và các vị phải chờ đợi đến sáu ngày mười ngày hay hơn nửa không chừng.

Chương 55: Hai ả Xuân, Thu gặp như ý lang quân

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn ra thì thấy người hỏi đó mình mặc áo xanh, tuổi độ tứ tuần, thân hình bé nhỏ gầy còm.

Người áo xanh hỏi:

- Cuộc tỷ thí có hạn định thời gian không?

Thiếu phụ đáp:

- Ðến giờ Tý là cùng, không được kéo dài.

Người áo xanh lại hỏi:

- Giả tỷ trong 12 vị cô nương mới có 10 vị gặp được đối thủ thì những người thắng cuộc phải đợi bao lâu.

Thiếu phụ đáp:

- Hoa hội chỉ cử hành trong vòng nửa tháng. Khi hết hạn kỳ mà 12 vị đài chủ còn mấy vị chưa bị đả bại thì coi là mấy cô đó vận xui, không tìm được như ý lang quân. Tuy chưa phân thắng phụ đã bãi thủ đình chiến mà các vị chinh phục được mấy cô thì cũng là gặp kỳ duyên rồi.

Người áo xanh rất lấy làm thỏa mãn vì những câu trả lời của thiếu phụ. Hắn gật đầu mấy cái đoạn ngồi xuống.

Thiếu phụ lại nói:

- Thưa các vị! Cuộc tỷ thí sắp bắt đầu, lão thân tưởng cần nói rỏ cùng các vị là 12 cô nương chẳng những người đẹp như tiên mà võ công cũng rất tinh thâm, vậy các vị chớ coi thường.

Dưới đài rất đông người nghe đã nhàm tai không nhẫn nại được đều hô to:

- Mời phu nhân vào đi.

Thiếu phụ cười khanh khách nói thêm một câu:

- Xem chừng các vị nóng ruột lắm rồi!

Ðoạn mụ trở gót hạ đài.

Thiếu phụ vừa trở gót thì đồng thời hai bóng người từ hai bên nhảy vọt lên đài.

Hai người này khinh công tương đương, trong chớp mắt cùng đặt chân xuống đài.

Lý Hàn Thu để ý nhìn ra thì về tướng mạo và tuổi tác hai người khác hẳn nhau. Người mé tả mặt trắng chưa có râu vào trạc 24, 25 tuổi. Mình mặc võ phục màu lam thẳm. Tay không binh khí. Người mé hữu đã đứng tuổi vào trạc tứ tuần, mũi huếch, miệng rộng, mắt to, mày rậm. Dưới cằm râu đâm tua tủa và cứng như thép. Người này có dáng uy mãnh phi thường.

Nữ đài chủ là Tử Xuân, đưa mắt ngỏ hai người hỏi:

- Một trong hai vị vui lòng nhượng bộ, chờ trận thứ hai hãy lên đài được không?

Thiếu niên mặt trắng tủm tỉm cười đáp:

- Cô nương cứ theo thứ tự ai lên đài trước thì tỷ đấu trước, còn ai đặt chân xuống sau dĩ nhiên phải chờ lại.

Hiển nhiên gã thiếu niên mặt trắng ỷ mình bảnh trai và hy vọng được Tử Xuân lựa chọn.

Tử Xuân trầm ngâm một lúc rồi đáp:

- Tuy hai vị đồng thời vọt lên đài, nhưng tiện thiếp nghĩ rằng cũng có trước sau trong nháy mắt.

Thất Tuyệt Ma Kiếm 195 Thiếu niên mặt trắng ngắt lời:

- Ðúng thế! Cô nương nhìn rõ ai lên trước không?

Tử Xuân lắc đầu đáp:

- Ðáng tiếc là tiện thiếp không để ý vị nào hạ chân trước...

Thiếu niên mặt trắng xem chừng vẫn chưa chịu, liền hỏi:

- Cô nương nói vậy thì không quyết định được hay sao?

Tử Xuân đáp:

- Ðúng thế! Bây giờ chỉ còn cách để hai vị tự quyết định lấy.

Thiếu niên mặt trắng hỏi:

- Quyết định bằng cách nào?

Tử Xuân đáp:

- Hai vị tỷ thí công lực, phóng ra ba chưởng. Vị nào bị hất xuống đài là thua.

Lý Hàn Thu lẩm bẩm:

- Ả này ghê gớm thiệt! Cuộc tỷ thí chưa bắt đầu mà ả đã tìm cách để người ngoài tàn sát nhau.

Bổng nghe hán tử trung niên hỏi:

- Nếu đấu ba chưởng rồi mà hai người vẫn chưa ai bị hất xuống đài thì làm thế nào?

Tử Xuân thản nhiên đáp:

- Dù sao cũng chỉ một trong hai vị ở lại mới xong. Một mình tiện thiếp chọi với hai người thế nào được?

Hán tử trung niên đảo mắt nhìn thiếu niên mặt trắng rồi nói:

- Nếu chúng ta đem toàn lực tỷ đấu ba chưởng thì bất luận ai thắng ai bại, tại hạ e rằng chúng ta không còn sức tỷ đấu với cô nương này được nữa. Huynh đài chịu nhường cho tại hạ thì hay quá.

Thiếu niên mặt trắng cười ha hả hỏi:

- Sao các hạ lại không nhường tiểu đệ trước?

Hán tử trung niên cười lạt đáp:

- Ðược rồi! Nếu các hạ cầm chắc là sẽ thắng được cô nương đây thì tại hạ xin nhường trận đấu.

Y nói xong tung mình nhảy xuống.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Người này có chút đầu óc.

Thiếu niên mặt trắng không ngờ hán tử trung niên mũi huếch lại nhượng bộ mình, trong lòng rất lấy làm kỳ. Hắn nhìn bóng sau lưng hán tử ngơ ngẩn xuất thần.

Bổng nghe thanh âm ôn nhu của Tử Xuân lọi vào tai, cô hỏi:

- Quí tính các hạ là gì?

Thiếu niên mặt trắng liếc mắt nhìn Tử Xuân đáp:

- Tại hạ là Ðường Cổ.

Tử Xuân lại hỏi:

- Vị huynh đài kia đã nhường cho các hạ đấu trước, vậy các hạ định tỷ thí cùng tiện thiếp môn gì?

Ðường Cổ đáp:

- Tại hạ tưởng vụ này để cô nương định đoạt hay hơn. Bất cứ môn gì tại hạ cũng liều mạng bồi tiếp.

Tử Xuân nói:

- Tiện thiếp thấy dùng khí giới rất nguy hiểm, ám khí cũng tàn độc. Vậy chúng ta tỷ thí quyền chưởng quách.

Ðường Cổ nói:

- Tại hạ xin theo ý cô nương.

Tử Xuân nói:

- Hay lắm! Mời các hạ ra tay trước.

Ðường Cổ ngấm ngầm đề khí nói:

- Xin cô nương hãy lưu tâm.

Rồi hắn vung chưởng đánh tới.

Tử Xuân sẻ nghiêng mình đi tránh khỏi. Cô phóng hữu chưởng ra phản kích vào trước ngực đối phương bằng chiêu "Thiên Ngoại Lai Vân".

Ðường Cổ hít mạnh một hơi lùi lại ba bước tránh đòn phản kích. Hắn dựng bàn tay lên như lưỡi dao hớt ngang một cái.

Tử Xuân tủm tỉm cười. Ðột nhiên cô thi triển cầm nã thủ pháp toan nắm lấy cổ tay Ðường Cổ.

Ðường Cổ thân thủ không phải hạng tầm thường. Hắn lạng người sang một bên để tránh, đồng thời phóng quyền đánh tới. Thế là hai người bắt đầu khai diễn cuộc ác đấu kịch liệt.

Lý Hàn Thu ngưng thần chú ý theo dõi cuộc đấu. Chàng thấy nụ cười trên môi Ðường Cổ lúc ban đầu dần dần biến mất. Vẻ mặt mỗi lúc một nghiêm trọng. Hiển nhiên võ công của Tử Xuân cao thâm đến độ ra ngoài sự tiên liệu của hắn.

Hai bên kịch đấu tới 30 hiệp thì Tử Xuân đột nhiên biến đổi thế chưởng. Bóng chưởng trùng điệp. Ðường Cổ tự nhiên đã bị hạ phong.

Cuộc đấu kéo dài hơn 10 hiệp nữa thì đột nhiên nghe đánh ẪhựỮ một tiếng. Ðường Cổ toàn thân bị tung lên rồi hất xuống đài.

Phương Tú ngồi ở ghế hàng đầu đưa tay ra đỡ lấy Ðường Cổ từ từ đặt xuống, cất giọng nhân từ hỏi:

- Ðường huynh đệ! Huynh đệ bị thương rồi chăng?

Ðường Cổ mặt đỏ bừng lên đáp:

- Tại hạ không sao đâu.

Rồi trở gót hấp tấp đi ngay.

Phương Tú khẻ buông một tiếng thở dài rồi ngồi xuống nguyên vị.

Lý Hàn Thu mắng thầm:

- Thằng cha này khéo giả nhân nghĩa, thật là một lão giảo quyệt!

Tử Xuân lấp loáng khóe thu ba nhìn xuống dưới đài cất tiếng oanh hỏi:

- Còn vị nào muốn tứ giáo nô gia nữa không?

Thanh âm cô như rót vào tai.

Bổng nghe tiếng áo lạch phạch. Một bóng người nhảy vọt lên đài như con chim khổng lồ.

Lý Hàn Thu chú ý nhìn ra thì người này vào trạc 24, 25 tuổi, cặp lông mày tựa hình thanh kiếm, mắt sáng như sao. Thật là một chàng trai tuấn mỹ. Gã mặc võ phục màu xanh lợt. Chuôi kiếm thò ra ngoài vai.

Tử Xuân hỏi:

- Ðại danh các hạ là gì?

Thiếu niên áo xanh thủng thẳng đáp:
- Tại hạ là Tần Vinh Quang ở Tào Châu.

Gã vừa đáp vừa cởi áo choàng liệng vào góc đài.

Tử Xuân thấy người áo xanh thò đốc kiếm ra liền hỏi:

- Tần công tử muốn tỷ thí kiếm pháp hay tỷ thí quyền cước.

Tần Vinh Quang đáp:

- Ðao kiếm không có mắt, dùng nói nguy hiểm lắm. Chúng ta tỷ thí quyền chưởng hay hơn.

Gã lại cởi bỏ trường kiếm ra.

Tử Xuân nói:

- Mời công tử ra tay.

Tần Vinh Quang nói:

- Cô nương vừa trải qua một trận đấu, người đã nhọc mệt, bây giờ lại đối chưởng với tại hạ là tại hạ đã chiếm mất tiện nghi rồi. Chẳng lẽ lại còn tranh đoạt tiên cơ. Vậy cô nương ra tay trước đi.

Tử Xuân nói:

- Công tử đã nói vậy thì tiện thiếp phải tuân mệnh.

Cô vung tay phải lên phóng ra một chưởng.

Tần Vinh Quang mỉm cười né mình tránh khỏi, chứ không phản kích.

Tử Xuân hỏi:

- Sao công tử lại không trả đòn?

Tần Vinh Quang đáp:

- Tại hạ muốn nhường cô nương ba chiêu.

Tử Xuân chau mày nói:

- Khẩu khí Tần công tử khá lớn đấy!

Rồi cô phát huy nội lực đánh ra hai phát chưởng liên hoàn.

Tần Vinh Quang tránh xong hai chiêu nữa rồi mới phóng quyền phản kích.

Hai bên quyền qua chưởng lại khai diễn cuộc ác đấu.

Lý Hàn Thu lẳng lặng quan sát quyền pháp và chưởng lộ của hai bên thấy Tần Vinh Quang chiếm được chút thượng phong. Quyền chưởng của gã có những chiêu ly kỳ biến ảo.

Chàng liền khẽ hỏi Lôi Phi:

- Tần Vinh Quang là nhân vật thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Y thuộc một dòng họ lớn ở Tào Châu, có võ công gia truyền rất uyên bác nhưng nhà này ít khi qua lại giang hồ. Không ngờ bữa nay họ cũng đến tham dự Tần Hoài Hoa hội.

Hai người nói rất khẻ mà Phương Tú cũng nghe rõ. Hắn quay lại nhìn Lôi Phi gật đầu cười nói:

- Các hạ quả là người kiến văn rất rộng, biết rõ cả Tần gia ở Tào Châu.

Lý Hàn Thu giật mình kinh hãi nghĩ thầm:

- May lần này mình nói chuyện không hô huynh gọi đệ. Nếu không tất phải tiết lộ thân thế. Giang Nam Song Hiệp cảnh giác như vậy, ta phải cẩn thận lắm mới được.

Bổng nghe Lôi Phi đáp:

- Huynh đài dạy quá lời! Tiểu đệ đã từng này tuổi đầu thì dĩ nhiên kiến văn phải nhiều hơn bọn tuổi trẻ.

Phương Tú nói:

- Tại hạ rất thích kết bạn, sau khi tan trường mong rằng huynh đài lưu lại một chút. Tại hạ chuẩn bị chút trà rượu để thỉnh giáo huynh đài đôi chút.

Lôi Phi nói:

- Kiến thức của tại hạ hãy còn hẹp hòi, e rằng làm cho các hạ phải thất vọng.

Tuy y biết rõ hắn là Phương Tú nhưng vẩn vờ như chẳng hiểu là ai.

Phương Tú cũng không nói rỏ thân thế, chỉ tủm tỉm cười rồi quay nhìn ra phía khác.

Lúc này cuộc ác đấu trên đài rất kịch liệt. Thế quyền của Tần Vinh Quang biến ảo khôn lường. Trong mấy chục hiệp mà gã đã thay đổi đến hơn mười thứ quyền pháp khác nhau.

Tử Xuân cũng nghiên cứu võ nghệ tinh thâm. Chưởng pháp của cô luyện tới mức cực kỳ thuần thục. Khi biến hóa, cô phóng ra những chiêu tuyệt diệu.

Hai bên chiến đấu mãnh liệt mấy chục chiêu và đều hiểu là muốn đả bại đối phương không phải chuyện dễ dàng, trừ phi phát huy những chiêu hiểm độc để thủ thắng.

Tần Vinh Quang bắt đầu phát động trước. Gã đón tiếp chưởng lực của Tử Xuân chứ không né tránh nữa. Song chưởng chạm nhau nổ lên một tiếng rùng rợn.

Tần Vinh Quang đã liệu trước sức lực đàn bà con gái chỉ có hạn, chưởng lực tất nhiên kém phần mãnh liệt. Ngờ đâu sự thực đã ra ngoài sự tiên liệu của gã. Chưởng lực của Tử Xuân cực kỳ hùng hậu chẳng kém gì gã.

Hai bên tiếp một chưởng vẩn giữ thế quân bình, kẻ nửa cân người tám lạng, không ai chiếm được tiện nghi.

Nhưng trường hợp này cũng đưa Tử Xuân đến chỗ hiếu thắng mãnh liệt. Cô sấn gần lại để chiến đấu, phát huy cả chưởng lẩn chỉ nhắm đánh vào những chỗ trí mạng của Tần Vinh Quang.

Ðột nhiên Tần Vinh Quang quát lên một tiếng thật to rồi vung chưởng lên đánh tới.

Hai bóng người đang đứng gần nhau bổng xa ra.

Lý Hàn Thu chú ý nhìn lên thấy hai người đối lập nhìn nhau không chớp mắt.

Tần Vinh Quang thở phào một cái rồi nói:

- Võ công của cô nương quả nhiên cao cường.

Gã né người đi tránh sang một bên rồi lại tiến lên tấn công.

Tử Xuân thủy chung không nói nửa lời, vung chưởng đón tiếp.

Hai bên lại tái diễn cuộc đấu. Lần này cuộc đấu kéo dài đến hơn 50 hiệp thì chưởng thế hai bên đều chậm lại và đụng chạm nhau luôn.
Hiển nhiên cả hai người đều lâm vào tình trạng mỏi mệt. Chưởng phóng ra khó lòng biến hóa theo như ý muốn.

Lý Hàn Thu nghĩ bụng:

- Hai người này còn tiếp tục đấu nữa thì e rằng sẽ đi tới chỗ hai bên cùng chết.

Ðột nhiên Tử Xuân thét lên một tiếng, vung chưởng đập vào vai Tần Vinh Quang.

Tần Vinh Quang loạng choạng người đi, chúi về phía trước.

Tử Xuân sấn lại. Tay phải tiếp tục đánh tới. Cô hy vọng hạ đối phương mau chóng để hất xuống đài, bằng không thì cũng đánh ngã lăn ra đó.

Ngờ đâu Tần Vinh Quang né mình tránh khỏi phát chưởng của Tử Xuân rồi xoay tay phóng chưởng đánh tới. Thế chưởng rất kỳ ảo khiến người ta khó mà lường được.

Tử Xuân né tránh không kịp đánh trúng vai bên trái. Cô bước loạng choạng lùi lại ba bước nhưng đứng không vững ngã lăn ra.

Tần Vinh Quang chấp tay nói:

- Cô nương đã nhân nhượng.

Tử Xuân đứng phắt dậy nói:

- Tiện thiếp còn có thể tái chiến được.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Cô này sao mà kiêu căng thế! Coi bộ người trên đài phải có một bên bị trọng thương không còn sức kháng cự mới phân thắng bại hay sao?

Bổng nghe Tần Vinh Quang hỏi:

- Trước khi động thủ, vị phu nhân béo mập đã nói rỏ đây là cuộc tỷ đấu cho biết sức, hễ điểm tới là thôi. Chẳng lẻ cô nương còn muốn đánh cho kẻ sống người chết mới chịu thôi chăng?

Tử Xuân cải:

- Vừa rồi nếu công tử không bị trúng một chưởng của tiện thiếp thì dĩ nhiên bây giờ tiện thiếp chịu thua rồi.

Tần Vinh Quang hắn giọng một tiếng rồi hỏi:

- Tại hạ tuy trúng chưởng nhưng chưa té nhào. Vả lại đường quyền của Tần gia rất phức tạp. Cô nương sao biết là tại hạ trúng chưởng? Biết đâu đó chẳng là kế dụ địch?

Tử Xuân lạnh lùng đáp:

- Tiện thiếp không tin như vậy.

Bổng nghe có tiếng cười khanh khách. Thiếu phụ béo mập lại xuất hiện trên đài nói:

- Võ công của hai vị tương đương ngang nhau. Thực khó mà phân biệt ai thắng ai bại.

Tần Vinh Quang hỏi:

- Phu nhân nói như vậy thì ra còn phải đấu một trận nữa hay sao?

Thiếu phụ béo mập đáp:

- Không cần nữa. Lão thân đã thương lượng với mấy tay cao thủ võ lâm thì phần thắng đành cho công tử.

Nét mặt thiếu phụ coi rất hoạt kê, nhưng mụ lại rất có uy quyền. Mụ vừa nói ra, Tử Xuân không dám biện bác một câu nào nữa. Cô nhìn Tần Vinh Quang nghiêng mình thi lễ nói:

- Tần công tử võ công cao cường. Tiện thiếp nay được quen biết. Bây giờ tiện thiếp đã thuộc về công tử, mong rằng công tử đừng ruồng bỏ.

Chuyển biến đột ngột này khiến cho Tần Vinh Quang không khỏi luống cuống. Gã cũng nghiêng mình đáp lễ nói:

- Cô nương dạy quá lời!

Thiếu phụ béo mập cười ha hả nói:

- Hai vị xuống dưới kia mà nói chuyện, đừng để lở hảo sự của người khác.

Tử Xuân liếc mắt nhìn Tần Vinh Quang nói:

- Tiện thiếp xin dẫn đường cho công tử.

Rồi trở gót đi ngay.

Tần Vinh Quang theo sau cô xuống đài.

Thiếu phụ béo mập vỗ tay hai cái. Trong hậu trường một thiếu nữ võ phục từ từ tiến ra.

Dưới ánh đèn sáng trưng, thiếu nữ mặt hoa da phấn. So với Tử Xuân còn có phần mặn mà hơn đã xuất hiện.

Thiếu phụ lớn tiếng nói:

- Lão thân vừa già vừa xấu chắc các vị chẳng muốn nghe nhiều, chỉ cần nói xong một câu là vào ngay lập tức.

Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Cô nương này tên gọi Tử Thu. Vị nào có phước thì lấy được cô làm vợ.

Mụ nói xong trở gót vào ngay.

Tử Thu khoan thai tiến ra trước đài, cúi mặt xuống hỏi:

- Tiện thiếp là Tử Thu. Vị nào muốn từ giáo đây?

Tử Thu cô nương xem chừng rất ngượng ngùng. Cô chỉ cúi đầu không dám ngửng lên.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Nhìn thái độ thẹn thùng e lệ của cô chẳng khác nào một vị tiểu thư đài các chưa từng va chạm với thế tình. Dưới ánh đèn lửa huy hoàng vẻ cúi đầu e thẹn càng tăng thêm vẻ kiều mỵ. Nhưng không hiểu đây là sự thực hay cô giả vờ.

Lý Hàn Thu còn đang ngẫm nghĩ thì đột nhiên có tiếng cười sang sảng, rồi tiếng người nói:

- Tại hạ xin lãnh giáo mấy chiêu mong rằng cô nương nhẹ tay cho.

Lý Hàn Thu ngửng đầu trông ra thì đây là một chàng thiếu niên đầu đội phượng cân, mình mặc áo lam nhảy vọt lên đài.

Thiếu niên này chẳng những không đeo binh khí mà chân chàng lại đi đôi giầy tiêu dao tựa hồ không đi động thủ cùng người, coi chẳng khác một cậu tú đến đây để uống rượu ngâm thơ.

Tử Thu đưa mắt ngó thiếu niên áo lam một cái rồi hỏi:

- Quí tính công tử là gì?

Thiếu niên áo lam tủm tỉm cười đáp:

- Chúng ta hãy phân thắng bại trước rồi sẽ thông tên báo họ cũng chưa muộn. Nếu tiểu sinh thất bại thì bất cần phải lưu tính danh lại nữa.

Tử Thu nhíu cặp mày liễu nói:

- Như vậy thì không đúng với lề luật của Hoa hội.

Thiếu niên áo lam cười khanh khách nói:

- Ðó là việc riêng của quí hội có can gì đến tại hạ?

Tử Thu bề ngoài khép nép rụt rè mà lời nói của thiếu niên lại sắc bén khiến cho cô hoang mang luống cuống không biết đáp thế nào. Bất giác cô đứng thộn mặt ra trên đài.

Phương Tú đột nhiên quay lại ngó Lôi Phi hỏi:

- Huynh đài có nhận biết lai lịch người này không?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Tại hạ không rỏ.

Phương Tú tủm tỉm cười không nói gì nữa.

Lý Hàn Thu biết Phương Tú tai mắt linh mẫn, liền dùng phép truyền âm bảo Lôi Phi:

- Lôi huynh! Dường như Phương Tú đã để ý đến Lôi huynh rồi đó.

Lôi Phi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu để tỏ cho chàng hay là y đã nghe rõ lời chàng nói, nhưng y không trả lời.

Lý Hàn Thu cũng đề cao cảnh giác không hỏi gì nữa.

Lúc này trên đài cũng đã có biến chuyển. Chắc Tử Thu cô nương đã được chỉ thị ngấm ngầm. Ðột nhiên cô nói:

- Công tử đã không chịu thông danh thì tiện thiếp cũng chẳng biết làm thế nào được. Mời công tử động thủ đi!

Thiếu niên áo lam đáp:

- Xin cô nương ra tay trước.

Dường như Tử Thu không muốn kéo dài thời gian. Cô nói ngay:

- Công tử tự phụ lắm! Tiện thiếp đành phải tuân mệnh.

Cô vung tay đánh ra một chưởng.

Thiếu niên áo lam tung mình tránh khỏi chứ không phản kích.

Tử Thu hỏi:

- Sao công tử lại không trả đòn.

Thiếu niên áo lam cười đáp:

- Khi nào cô nương bức bách khiến cho tại hạ nổi nóng, khi đó tại hạ sẽ phản kích.

Tử Thu ra chiều tức giận đánh luôn hai chưởng liên hoàn. Bóng chưởng tung hoành. Chỉ trong chớp mắt cô đã đánh ra hơn chục chiêu.

Thiếu niên áo lam trong mười mấy chiêu tấn công cấp bách vẩn không trả đòn một chiêu nào, gã chỉ dùng thân pháp mau lẹ né tả tránh hữu để mặc Tử Thu tấn công tới tấp liên miên bất tuyệt.

Thiếu niên áo lam vì ít qua lại giang hồ nên không biết được nhiều người. Lúc bắt đầu lên đài, chàng lại không thông danh báo họ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau