THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Cái chết kỳ lạ của hai người lạ mặt

Hồng Bất Phát nói:

- Ðã có nhiều người đi trước chúng ta và đều là những nhân vật võ công rất cao cường.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vừa rồi có tiếng quát vọng lại chắc hai vị cũng nghe rõ chứ?

Hồng Bất Phát đáp:

- Cái đó chứng minh bọn họ không đi lầm đường và đã gặp người coi giữ linh chi. Hai bên đã động thủ thì dĩ nhiên khó lòng tránh khỏi chuyện thương vong.

Lôi Phi nói:

- Có lý! Chúng ta đi coi cũng chẳng hề gì.

Lý Hàn Thu không tiện nói cho hai bạn biết mình đã gặp Quyên nhi. Chàng liền lẳng lặng không nói thêm gì.

Hồng Bất Phát lại lên tiếng:

- Tại hạ không tin rằng người coi giữ cây linh chi giết hết được những tay cao thủ các phái Võ Ðương, Thiếu Lâm. Không chừng họ lấy được linh chi rồi cũng nên. Chúng ta đã định đi thì lẹ lên một chút.

Rồi hắn không chờ Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu trả lời đã lao mình đi như tên bắn chạy nhanh về phía trước.

Lý Hàn Thu không sao được liền khẽ dặn Lôi Phi.

- Lôi huynh, chúng ta cần phải cẩn thận một chút mới được.

Lôi Phi vừa băng mình rượt theo Hồng Bất Phát vừa hỏi:

- Sao? Lý đệ thấy điều chi khả nghi chăng?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ càng nghĩ càng lấy làm kỳ về những tiêu chí kia. Không chừng đó là người ta bày đặt ra để dụ người vào bẫy.

Lôi Phi nói:

- Lý đệ nghĩ vậy cũng phải. Nhưng bất cứ việc gì trong võ lâm đều mấy phần nguy hiểm. Vậy chúng ta phải đề phòng đặng kịp thời đối phó. Dù có gặp mai phục, cũng không đến nỗi bị nguy hiểm ngay.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Trừ phi mình nói rõ nội tình, xem chừng không còn cách nào thuyết phục họ nữa. Ta đành chờ lúc gặp việc sẽ cảnh tỉnh họ để họ đề phòng cẩn thận là xong.

Quyết định chủ ý rồi, chàng không nói gì nữa. Chạy theo hai người Hồng Bất Phát đi trước chạy nhanh quá thành ra Lôi Phi và Lý Hàn Thu cũng phải gia tăng cước lực để theo.

Ba bóng người lướt băng băng như sao sa tên bắn, khác nào cơn gió thoảng thổi qua giữa lúc đêm khuya.

Ba người chạy một mạch đến sáu, bảy dặm đường thì tới trước một khu rừng cây.

Lý Hàn Thu vội nói:

- Lôi huynh! Kêu Hồng huynh đừng chuồn vào rừng cây.

Chàng chưa dứt lời thì Hồng Bất Phát đã tự động đứng lại ở ngoài rừng.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu lướt nhanh tới.

Hồng Bất Phát chuyển động mục quang nhìn kỹ khu rừng rồi hỏi:

- Lôi huynh! Lôi huynh thử ngó khu rừng này với những khu rừng khác có chỗ nào bất đồng không?

Lý Hàn Thu chú ý nhìn vào thì thấy khu rừng rậm rạp quá chừng. Ðừng nói trong đêm tối mà ngay giữa ban ngày có người ẩn mình bên trong cũng không thấy rõ.

Bỗng nghe Lôi Phi đáp:

- Khu rừng này hình như có luồng sát khí âm thầm!

Hồng Bất Phát nói:

- Ðúng thế!

Hắn trầm ngâm một lúc rồi tiếp:

- Lôi huynh cứ ngửi thấy mùi gì không?

Lôi Phi đáp:

- Dường như có mùi máu tanh.

Hồng Bất Phát tủm tỉm cười nói:

- Ðúng thế! Một mùi máu tanh phảng phất đủ chứng minh trước đây chưa lâu đã xảy ra một cuộc chiến đấu kịch liệt và có người bị trọng thương.

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

- Họ là tay lão luyện giang hồ có khác. Ðang lúc chạy vội vàng mà vẫn để ý từng ly từng tý. Mình mà không được Quyên cô nương cảnh cáo trước e rằng đã xông vào rừng.

Lý Hàn Thu nói:

- Xem chừng trong khu rừng rậm này họ bố trí mai phục quyết không sai nữa.

Còn đang nói chuyện thì đột nhiên trong khu rừng rậm có ánh lửa lóe lên.

Hồng Bất Phát cười ha hả nói:

- Họ định dẫn dụ chúng ta tiến vào thì chúng ta nhất định không để họ được mãn nguyện.

Hắn dừng một chút rồi cất cao giọng:

- Các vị đặt mai phục trong rừng đã bị bọn tại hạ khám phá ra rồi. Thế là quý vị uổng phí một phen tầm cơ mà chẳng được ích gì. Nếu các vị vui lòng ra khỏi khu rừng để cùng nhau tương hội thì tại hạ cùng vui lòng giới thiệu thêm mấy ông bạn.

Trong rừng vẫn im lặng như tờ. Chẳng có người ra mà cũng không có tiếng đáp lại.

Hồng Bất Phát chau mày nói:

- Lôi huynh! Bọn người trong rừng xem ra rất trầm tĩnh.

Lôi Phi vẻ mặt nghiêm trọng đáp:

- Hồng huynh! Tiểu đệ có tiên cảm không tốt.

Hồng Bất Phát hỏi:

- Tiên cảm thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Bao nhiêu cao thủ võ lâm vừa đến đây lúc trước không chừng đã gặp chuyện bất trắc rồi.

Hồng Bất Phát hỏi lại:

- Phải chăng Lôi huynh muốn nói bọn họ đều bị người ta giết chết hết?

Lôi Phi đáp:

- Nếu họ không bị giết chết thì ít ra là bị bắt rồi.

Hồng Bất Phát nói:

- Ðêm tối, thị tuyến nhìn không rõ thì bất luận người bản lãnh cao cường đến đâu cũng khó lòng tránh khỏi bị ám tiễn tập kích.

Lôi Phi quay lại nhìn Lý Hàn Thu hỏi:

- Lý đệ có cao kiến gì không?

Lý Hàn Thu nghĩ thầm:

- Quyên cô nương đã hai ba lần cảnh cáo mình thì chắc trong rừng có bố trí mai phục cực kỳ hiểm độc, rất không nên dấn thân vào.

Chàng liền đáp:

- Ðã có chuyện nguy hiểm phi thường, tưởng ta chẳng nên mạo hiểm.

Hồng Bất Phát lẩm bẩm như nói để mình nghe:

- Kể ra cũng có biện pháp bức bách họ phải xuất hiện.

Lôi Phi hỏi:

- Biện pháp gì?

Hồng Bất Phát đáp:

- Phóng hỏa đốt khu rừng này thì họ còn ẩn thân vào đâu được mà chẳng chạy ra?

Lý Hàn Thu để ý nhìn kỹ khu rừng này rất rộng lớn nhìn không hết được. Nếu phóng hỏa đốt rừng thì e rằng lửa cháy tới một phạm vi mấy chục dặm.

Chàng liền nói:

- Nếu cây linh chi trong khu rừng này mà phóng hỏa đốt rừng thì e rằng nó cũng bị thiêu rụi.

Hồng Bất Phát tủm tỉm cười nói:

- Lý huynh nói đúng đấy...

Rồi hắn đưa mắt nhìn Lôi Phi hỏi:

- Lôi huynh có cao kiến gì không?

Lôi Phi đáp:

- Phóng hỏa đốt rừng là một hành động tàn ác quá, vả lại làm cháy cả linh chi. Kế này khó xuôi lắm. Còn chúng ta mà tiến vào rừng sục tìm thì lại mạo hiểm quá cỡ. Người trong rừng tất là những ta cao thủ chuyên dùng chất độc làm sao đề phòng cho xiết được. Theo ý tại hạ thì chúng ta đứng chờ đây cho đến sáng sẽ vào rừng lục soát cũng chưa muộn.

Hồng Bất Phát khẽ nói:

- Chờ sáng mới vào hay vào ngay bây giờ tưởng cũng chẳng khác nhau mấy tí.

Lôi Phi nói:

- Thanh thiên bạch nhật, thị tuyến rõ ràng. Chỗ nào đồ chừng có người mai phục thì còn có thể chuẩn bị được...

Hồng Bất Phát ngắt lời:

- Tại hạ còn có một kế, không hiểu ý kiến hai vị thế nào?

Lôi Phi hỏi:

- Xin Hồng huynh cho nghe.

Hồng Bất Phát nói:

- Hai vị ở ngoài này chờ, tại hạ vào rừng trước có được không?

Lôi Phi sửng sốt hỏi lại:

- Hồng huynh nhất định muốn tiến vào ư?

Hồng Bất Phát đáp:

- Ðúng thế! Tại hạ mà không vào coi thì thiệt không thể dằn lòng được. Trời ơi! Nếu bọn người kia tìm thấy chỗ trồng linh chi thì sao?

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ:

- Cha này đã tham tâm đến thế thì khó lòng ngăn trở y được.

Lôi Phi nói:

- Hồng huynh chuyên dùng Thiết liên tử...

Hồng Bất Phát ngắt lời:

- Tại hạ đã chuẩn bị đầy đủ. Bây giờ trong túi cũng còn đến trăm trái Thiết liên tử. Ðối phương mà phóng ám khí tập kích thì tại hạ ăn miếng trả miếng với chúng.

Lôi Phi hỏi:

- Tiểu đệ cùng Lý đệ chờ ngoài này hay sao?

Hồng Bất Phát đáp:

- Phải rồi! Xin hai vị cứ chờ ở ngoài. Nếu có đủ thì giờ tại hạ sẽ ra đón hai vị. Bằng không ra được sẽ báo hiệu bằng ba tiếng còi ngắn để hai vị tự tiến vào.

Lôi Phi ngần ngừ đáp:

- Xem chừng khó lòng ngăn cản được Hồng huynh mất rồi!

Hồng Bất Phát nói:

- Bây giờ đành thế này vậy. Nếu trong vòng nửa giờ mà tại hạ không ra được cũng không có tiếng còi báo hiệu tức là tại hạ bị nạn rồi đó. Hai vị đừng ở lại đây nữa, mà nên quay về thành Kim Lăng.

Lý Hàn Thu dặn:

- Nếu Hồng huynh gặp phải kình địch không đối phó nổi thì xin tìm cách báo cho bọn tiểu đệ biết.

Hồng Bất Phát nói:

- Ðược rồi! Nếu tại hạ có thì giờ báo hiệu hay lên tiếng được cũng xin tuân mệnh.

Lôi Phi cũng dặn:

- Nếu Hồng huynh thấy thế địch mạnh thì đừng nên mạo hiểm thái quá.

Hồng Bất Phát nói:

- Tại hạ nhớ rồi.

Ðoạn hắn nghiêng mình vọt vào trong rừng.

Lý Hàn Thu thấy hắn lạng người đi thì đồng thời thò hai tay vào bọc. Hiển nhiên hắn lấy ra một nắm ám khi.

Lôi Phi đưa mắt ngó Lý Hàn Thu ngập ngừng nói:

- Dường như tiểu huynh chưa nhắc Lý đệ...

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Ðiều chi?

Lôi Phi đáp:

- Câu chuyện có liên quan đến ám khí của Hồng huynh.

Lý Hàn Thu nói:

- Tiểu đệ chưa được nghe qua.

Lôi Phi nói:

- Theo chỗ tiểu huynh biết thì về phương diện dùng ám khí Hồng huynh là một nhân vật phi thường. Chẳng những hai tay y đồng thời phóng Thiết liên tử ra được mà còn có thể liên tục phóng liền một lúc cả trăm trái. Về phương diện phân biệt ám khí tưởng cũng ít tay cao thủ bì kịp y.

Lý Hàn Thu nói:

- Chắc y ỷ vào tài nghệ vô song này nên mới đòi mạo hiểm vào rừng.

Lôi Phi thở dài nói:

- Sinh ư nghệ tử ư nghệ. Những người chết đuối thường là những tay lội nước rất giỏi. Nhưng chúng ta chẳng thể điềm nhiên tọa thị mà phải nghĩ cách giúp y một tay mới được.

Lý Hàn Thu đáp:

- Phải rồi! Chúng ta làm được đến đâu cần phải hết sức đến đó.

Bỗng nhiên nghe mấy tiếng kim thanh rít lên lanh lảnh như xé bầu không khí vọng ra.

Lôi Phi nói:

- Ðây chính là thủ pháp phóng Thiết liên tử của Hồng Bất Phát.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Té ra y ỷ vào thủ pháp phóng ám khí mà hạ thủ trước.

Tiếng ám khí rít lên một hồi rồi đột nhiên im bặt không thấy gì nữa.

Hai người lắng tai hồi lâu vẫn không nghe tiếng binh khí giao đấu. Hiển nhiên Hồng Bất Phát chưa gặp phải cường địch và chưa động thủ.
Trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm, trong rừng vẫn im phăng phắc tuyệt không thấy động tĩnh gì.

Lôi Phi tắc lưỡi nói:

- Tiểu huynh xem chừng tình hình có điều khác lạ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Sao?

Lôi Phi đáp:

- Nếu gặp cường địch thì tất chúng ta ở ngoài này phải nghe tiếng binh khí giao phong. Từ lúc y vào đã quá nửa giờ mà tuyệt nhiên không thấy tin tức gì lọt ra ngoài...

Y buông tiếng thở dài nói tiếp:

- Trước tình hình này chỉ có hai giả thuyết được đặt ra. Một là Hồng Bất Phát bị hại rồi. Hai là y đã tìm thấy linh chi.

Lý Hàn Thu cười hỏi:

- Nếu y lấy được linh chi mà không lên tiếng hô hoán là sợ chúng ta dây máu ăn phần hay sao?

Lôi Phi đáp:

- Nhưng giả thuyết thứ hai rất ít hy vọng. Mười phần có đến tám là y bị điểm huyệt một cách bất ngờ hay bị tử thương rồi.

Lý Hàn Thu chau mày nói:

- Chúng ta nên làm gì bây giờ?

Lôi Phi đáp:

- Phải vào rừng coi xem thế nào. Có điều lúc này tình hình chưa rõ, chúng ta chưa nên mạo hiểm quá đỗi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng đây chờ mãi được ư?

Lôi Phi ngửng đầu trông chiều trời đáp:

- Lý đệ! Lý đệ hãy giữ ở ngoài rừng để tiểu huynh vào coi. Nếu trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm mà không thấy tin tức gì thì Lý đệ nên quay về thành Kim lăng thôi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh cùng tiểu đệ trước kia chưa từng quen biết mà ở Hội Võ Quán Lôi huynh đã thẳng thắn đứng ra viện trợ. Bây giờ tiểu đệ bỏ mặc Lôi huynh, một mình trở về Kim Lăng thì yên tâm thế nào được?

Lôi Phi cất giọng buồn buồn nói:

- Cứ tình hình này mà xét thì cục diện trong khu rừng rậm này cực kỳ hiểm ác, kỳ bí khiến người ta thật khó mà lường được. Lý đệ có vào cũng là bỏ mạng một cách vô ích. Hỡi ôi! Lý đệ còn nhỏ tuổi mà thù lớn chưa trả...

Lôi Phi chưa dứt lời thì đột nhiên có tiếng bước chân loạng choạng vọng ra cắt đứt câu chuyện y đang nói dở.

Lý Hàn Thu cùng Lôi Phi đồng thời cảnh giác đưa mắt nhìn ra thì thấy một bóng người từ trong rừng rậm chạy tới.

Lôi Phi nhảy vọt lại. Lý Hàn Thu cũng băng người theo sau cất tiếng gọi:

- Hồng huynh...

Hai người nhìn kỹ thì thấy người kia mình mặc võ phục lưng đeo trường kiếm. Y không phải là Hồng Bất Phát.

Lôi Phi vươn tay ra đỡ lấy người kia hỏi:

- Huynh đài! Huynh đài bị thương có nặng lắm không?

Lý Hàn Thu thấy người này miệng ứa máu tươi không ngớt. Chân đứng không vững, hơi thở thoi thóp. Dường như y không còn đủ sức trả lời Lôi Phi, miệng ú ớ hai tiếng, y chỉ kịp trỏ tay về khu rừng rậm rồi bỗng nhắm mắt lại.

Lôi Phi đưa tay chẩn mạch thấy trái tim đã ngừng đập, y tắt thở chết rồi.

Lý Hàn Thu nhìn kỹ lại một lượt thì người này trạc ngoài ba mươi. Diện mạo đoan chính không có vẻ là người tàn ác. Bất giác chàng buông tiếng thở dài hỏi:

- Lôi huynh có biết người này không?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Tiểu huynh không biết.

Lý Hàn Thu nói:

- Toàn thân y không có vết thương mà sao lại chết? Thanh kiếm sau lưng chưa rút khỏi vỏ đủ chứng minh y chưa cùng người động thủ.

Lôi Phi gật đầu nói:

- Tình trạng y bi thảm tử khá đặc biệt, dường như bị thủ pháp nội gia rất trầm trọng làm chấn động mạnh tổn thương đến nội phủ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Y vào rừng rậm tìm kiếm kẻ địch mà tay không cầm kiếm. Con người tự tin đến thế thì võ công quyết nhiên không phải tầm thường, khi nào còn để địch nhân đến gần phóng chưởng đả thương?

Lôi Phi trầm ngâm một lúc rồi hỏi lại:

- Phải chăng theo ý Lý đệ thì y đã chết về tay đồng bạn?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp:

- Không phải thế. Theo ý tiểu đệ không chừng người này chết vào lúc y không biết gì nữa nên không có cơ hội để trả đòn. Còn y chết về tay ai thì tiểu đệ không sao hiểu được.

Lôi Phi gật đầu nói:

- Lý đệ nói rất có lý, trong vụ này hoặc giả có điều chi ngoắt ngoéo.

Bỗng lại nghe có tiếng sột sạt. Một bóng người khác từ trong rừng cây xông ra.

Lý Hàn Thu nhảy vọt về phía bóng người kia.

Lôi Phi cũng chạy theo sau.

Lý Hàn Thu lướt mình đi cực kỳ thần tốc. Người chưa tới nơi tay phải chàng đã đưa ra nắm lấy mạch huyệt người kia. Ðồng thời tay trái chàng để trước ngực chuẩn bị đánh tới.

Ngờ đâu diễn biến lại xảy ra khác hẳn với sự tiên liệu của Lý Hàn Thu. Tay phải chàng nắm lấy huyệt mạch người kia một cách rất nhẹ nhàng. Chàng chú ý nhìn thì thấy miệng mũi y máu me đầm đìa. Miệng làm nhảm la:

- Ma quỉ...

Vừa nói được một tiếng đã lăn ra mà chết.

Lôi Phi tra xét chỗ tử thương của người này rồi lắc đầu nói:

- Cũng hệt như người trước. Y bị thủ pháp nội gia đánh nặng vào sau lưng. Nội phủ bị chấn động mà chết.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh có nghe y nói câu sau cùng không?

Lôi Phi đáp:

- Tiểu huynh nghe rõ rồi nhưng không thể tin được. Mình đã qua lại giang hồ mấy chục năm mà chẳng thấy ma quỉ bao giờ.

Lý Hàn Thu phấn khởi tâm hồn khẽ nói:

- Lôi huynh! Xem chừng chúng ta phải vào rừng coi mới được.

Lôi Phi hỏi:

- Dường như Lý đệ đã có chủ ý rồi thì phải?

Lý Hàn Thu đáp:

- Không hẳn thế, tiểu đệ nghĩ rằng có người ăn mặc quái dị xuất hiện một cách đột ngột khiến cho y hoảng hồn rồi có người khác ra tay tập kích đột ngột...

Lôi Phi động tâm nói:

- Ðánh một đòn trí mạng không phải là chuyện dễ dàng.

Ðoạn y cúi lom khom kéo áo người kia ra nhìn kỹ lại thì thấy sau lưng y có một vết tím bầm hình tròn và dài.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vết thương này không phải bị chưởng đánh.

Lôi Phi nhìn kỹ vết thương một hồi rồi nói:

- Ðây là vết thương của một thoi quyền.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Quyền pháp này tựa hồ rất ác độc. Nhưng trong võ lâm thường thường chỉ có người luyện độc chưởng, tiểu đệ chưa nghe nói ai luyện độc quyền bao giờ thì biết thế nào mà đoán?

Lôi Phi ngưng thần ngẫm nghĩ một lúc rồi lẩm bẩm tự hỏi mình:

- Chẳng lẽ là y cũng ở đây?

Lý Hàn Thu nghe tiếng khẽ hỏi lại:

- Lôi huynh nói ai vậy?

Lôi Phi đáp:

- Lưu Tinh Thần Quyền...

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lưu Tinh Thần Quyền là ai?

Lôi Phi đáp:
- Trương Bá Tuấn.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lưu Tinh Thần Quyền là thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Ðây là một thứ võ công rất kỳ quái, nó tương tự như "Bách Bộ Thần Quyền" nhưng không giống hẳn. Quyền phong rất lợi hại có thể đả thương trong vòng năm bước. Vòng này có buộc dây nên có thể dùng làm binh khí khiến cho người ta thật khó mà đề phòng. Sau này nếu Lý đệ có gặp người đó phải cẩn thận lắm mới được.

Lý Hàn Thu khẽ thở dài nói:

- Xem thế này thì đủ biết Giang Nam Song Hiệp có tiềm lực rất lớn trong võ lâm.

Lôi Phi nói:

- Cục diện bữa nay e rằng không giản dị thế đâu. Theo chỗ tiểu huynh biết thì Trương Bá Tuấn là người rất kiêu ngạo. Giang Nam Song Hiệp tuy lừng lẫy tiếng tăm, nhưng chẳng tài nào mời được y đến trợ quyền. Trong vụ này chắc có nội tình đặc biệt.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

- Nếu vậy thì Trương Bá Tuấn cũng chỉ vì cây linh chi mà tới đây hay sao?

Lôi Phi đáp:

- Tình hình đêm nay rất quái lạ. Nếu tiểu huynh đoán không lầm thì hai người chết về Trương Bá Tuấn, nhưng y tới đây dường như không phải để cướp linh chi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vậy y đến đây để làm chi?

Lôi Phi đáp:

- Dường như y là một người mai phục trong khu rừng rậm này...

Y ngừng lại một chút rồi thấp giọng xuống hỏi:

- Sao Lý đệ biết Giang Nam Song Hiệp đã bố trí mai phục ở đây?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ nghe một người bạn nói thế.

Lôi Phi hỏi:

- Người bạn đó có thể tin cậy được không?

Lý Hàn Thu đáp ngay:

- Ðáng tin cậy lắm! Tiểu đệ dám quyết không thể sai trật.

Lôi Phi lấy làm kỳ hỏi:

- Lý đệ nói chuyện với ông bạn đó hồi nào, sao tiểu huynh không biết chi hết.

Lý Hàn Thu đáp:

- Sự thật là như vậy. Tiểu đệ có nói chuyện với y, tuyệt không có ý lừa bịp hay thêu dệt câu chuyện kinh người.

Lôi Phi biết chàng không muốn nói rõ nội tình cũng không hỏi nữa, liền lảng sang chuyện khác:

- Bất luận Trương Bá Tuấn có phải Giang Nam Song Hiệp mời đến hay không, nhưng y ở trong đám người mai phục là chuyện không thể sai được.

Lý Hàn Thu nhìn thi thể người nằm cạnh đó hỏi:

- Hồng huynh vào rừng khá lâu rồi, không hiểu tình trạng thế nào? Sao không thấy động tĩnh gì? Chỉ mong y được vô sự.

Lôi Phi thở dài nói:

- Ðây là kế hoạch mà tiểu huynh đã bàn định với y nhất định tiểu huynh không thể tự thủ bàng quan được.

Lý Hàn Thu cũng nói:

- Dĩ nhiên là thế. Chúng ta phải cố gắng tìm cách cứu y.

Lôi Phi nói:

- Lý đệ không nên đi. Ðể một mình tiểu huynh vào coi đã.

Lý Hàn Thu nói:

- Không được! Chúng ta cùng vào cả để còn chiếu cố cho nhau.

Lôi Phi không sao hiểu được liền hỏi:

- Lý đệ nhất định đi cũng được, nhưng có chịu nghe lời tiểu huynh không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Dĩ nhiên tiểu đệ nhất nhất tuân theo.

Lôi Phi lột lấy bộ quần áo của xác chết cầm tay rồi khẽ bảo Lý Hàn Thu:

- Lý đệ chống kiếm giữ mình đi!

Lý Hàn Thu không sao được, liền theo lời rút trường kiếm ra.

Lôi Phi nói:

- Lý đệ hãy đi theo sau tiểu huynh. Trừ trường hợp tiểu huynh đồng ý, còn ngoài ra Lý đệ chớ có vọng động.

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ ghi nhớ rồi.

Lôi Phi cất bước tiến vào rừng vừa nói:

- Lý đệ không được vượt lên trước mặt tiểu huynh mà chỉ theo sau đi vào rừng sâu.

Lý Hàn Thu tự hỏi:

- Nếu trong khu rừng này quả có mai phục mà sao đến giờ vẫn chưa thấy phát động?

Lý Hàn Thu ở trong rừng rậm lại giữa lúc đêm tối nên thị quang chàng không nhìn thấy rõ.

Vừa rồi chàng xoay tay kiếm gạt rớt được lưỡi phi đao là hoàn toàn ỷ vào thính giác minh mẫn nghe tiếng gió mà phân biệt phương vị. Chàng vung kiếm chiêu một cách cực kỳ thần tốc và chuẩn đích.

Bỗng nghe Lôi Phi thở dài nói:

- Thất Tuyệt Ma Kiếm quả nhiên danh bất hư truyền!

Lý Hàn Thu lấy trường kiếm khều lưỡi Trúc Ðiệp phi đao, vừa rớt xuống đất lên nhìn kỹ lại rồi nói.

- Lưỡi đao này không có chất độc.

Rồi tay trái chàng nắm giữ lưỡi phi đao.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ cũng thông thạo về các môn ám khí ư?

Lý Hàn Thu đáp:

- Trên chốn giang hồ người ta chỉ biết gia sư kiếm pháp tinh kỳ ít kẻ bì kịp nhưng ít ai hiểu lão nhân gia cũng rất tinh thâm về nghề này. Có điều người không thèm sử dụng mà thôi.

Lôi Phi lại hỏi:

- Nếu vậy thì Lý đệ cũng tinh thâm về thủ thuật phóng ám khí?

Lý Hàn Thu đáp:

- Thủ pháp phóng ám khí của tiểu đệ e rằng không được thạo bằng thủ pháp đỡ gạt ám khí. Vả lại tình thế mỗi nơi mỗi khác. Bọn họ ẩn trong bóng tối sử dụng ám khí đánh lén. Còn chúng ta chỉ cần đỡ gạt. Thứ ám khí kia mà ở gần không đầy một trượng thì khó lòng nghe rõ thanh âm, phân biệt phương hướng. Hơn nữa, họ được đêm tối yểm trợ mình không sao nhìn thấy họ nấp chỗ nào. Như vậy, chúng ta kém rất nhiều phương diện.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ muốn ăn miếng trả miếng tức là chúng ta cũng dùng ám khí đối với bọn họ không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ quả có ý như vậy.

Lôi Phi lắc đầu nói:

- Chúng ta không nên mạo hiểm hơn nữa, mà phải sớm rút lui khỏi khu rừng rậm này.

Lý Hàn Thu ngạc nhiên hỏi:

- Chúng ta đang định đi kiếm Hồng Bất Phát sao lại bỏ dở quay về?

Lôi Phi đáp:

- Họ dùng những món ám khí lúc phóng ra có kim phong rít trên không như phi nhận, kim tiêu thì mình hoặc giả có thể đối phó được. Nếu họ dùng loại ám khí êm ru như mai hoa châm thì thật khó mà đỡ gạt.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh nói phải đó nhưng Hồng Bất Phát còn ở trong này chẳng lẽ chúng ta bỏ mặc y sao?

Lôi Phi đáp:

- Cường địch ở trong rừng rậm này đã bố trí mai phục. Khắp nơi đều có cạm bẫy, mỗi bước mỗi gặp gian nguy chứ không phải chuyện trông vào võ công để chiến đấu với người. Trường hợp này muốn cầu sinh thì trí kế cần hơn võ công. Hồng Bất Phát chắc nhiều lắm y chỉ bị thương là cùng...

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Nếu y thụ thương chúng ta cũng nên tìm đến y rồi sẽ cùng nhau trở ra.

Lôi Phi nói:

- Mạo hiểm như vậy không được. Bây giờ chúng ta hãy dời khỏi nơi đây chờ đến lúc trời sáng hãy vào cũng chưa muộn.

Lý Hàn Thu nói:

- Ðược rồi! Lôi huynh đã tính toán như vậy thì chúng ta ra ngoài rừng nghỉ ngơi một lúc đợi trời sáng sẽ trở lại.

Lôi Phi nói:

- Bây giờ tiểu huynh mở đường cho.

Dứt lời, y theo đường cũ từ từ ra khỏi khu rừng.

Lý Hàn Thu chống kiếm theo sau.

Hai người lúc rút lui khỏi rừng rậm, không đi tập kích nữa lắng tai nghe thì bốn bể yên lặng như tờ, tuyệt nhiên không một tiếng, tựa hồ vũ trụ chìm đắm vào giấc ngủ mê ly.

Lôi Phi quay đầu nhìn lại khu rừng lần nữa rồi nói:

- Lý đệ! Chúng ta ngồi nghỉ quanh đây lấy sức đặng sáng mai đi tìm Hồng Bất Phát xem y lạc lõng nơi đâu.

Lý Hàn Thu nói:

- Xin tuân lời Lôi huynh.

Chàng nghĩ thầm trong bụng:

- Ban đêm vào chốn rừng sâu đầy rẫy nguy hiểm. Người võ lâm đã có câu: "Gặp rừng chớ vội xông vào". Thế mà Hồng Bất Phát biết rồi khu rừng nguy hiểm cũng liều lĩnh chuồn vào là vì lòng tham quá độ che lấp thông minh, mới mạo hiểm như vậy.

Bỗng thấy Lôi Phi khẽ thở dài:

- Xem chừng cuộc phân tranh đêm nay sẽ đưa đến kết quả đáng buồn là sẽ gây nên một cuộc xung đột toàn diện võ lâm sau này. Nếu những đệ tử các phái Thiếu Lâm, Võ Ðương bị tử thương nhiều, thì hai phái lớn này quyết nhiên chẳng khi nào chịu bỏ qua.

Lý Hàn Thu động tâm nghĩ thầm:

- Ta muốn báo mối đại cừu của song thân, ỷ mình có kiếm pháp tuyệt diệu của ân sư truyền cho đã làm tổn thương nhiều nhân vật dính líu đến vụ này rồi cũng thành chuyện oan oan tương báo. Thù oán liên miên không bao giờ hết.

Nghĩ tới đây lửa hận chàng nuôi trong lòng mười mấy năm nay đột nhiên giảm đi rất nhiều.

Chàng thủng thẳng nói:

- Ðêm nay chúng ta là người đã được trông thấy mọi cuộc diễn biến... Nếu sau này mà võ lâm nhân vụ này mà gây nên một trường huyết kiếm thì chúng ta nên thẳng thắn đứng ra để thuyết minh mới phải.

Lôi Phi đưa ra mục quang chú nhìn Lý Hàn Thu ra chiều kinh dị. Hiển nhiên câu nói của chàng khiến cho y phải ngạc nhiên.

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười hỏi:

- Tiểu đệ thấy việc như vậy thì theo lẽ phải làm thế. Hay là Lôi huynh nhận thấy lời tiểu đệ có chỗ nào không đúng?

Lôi Phi đáp:

- Lý đệ nói rất đúng nhưng tiểu huynh thấy có chút kỳ lạ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Phải chăng lời nói của tiểu đệ có chỗ khác với ngày thường?

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Theo nhận xét của tiểu huynh thì bữa nay Lý đệ đã vượt khỏi vòng ân oán cá nhân, quan tâm rộng ra đến việc của thiên hạ với một lòng nhân hiệp.

Lý Hàn Thu đáp gọn lỏn:

- Lôi huynh quá khen rồi!

Ðoạn chàng không nói gì nữa.

Hai người đi tới bên một bụi cỏ rậm.

Lôi Phi nói:

- Chúng ta ngồi nghỉ chỗ này có thể nhìn thấy những người trong rừng qua lại.

Lý Hàn Thu đáp:

- Xin theo ý Lôi huynh.

Lôi Phi ngồi xuống trước nói:

- Chúng ta chia phiên canh gác. Lý đệ hãy nghỉ trước đi!

Lý Hàn Thu nghĩ tới mai vào rừng chắc phải chiến đấu chàng cần dưỡng sức nên không khiêm nhượng gì nữa, ngồi nhắm mắt vận khí điều hòa hơi thở.

Lý Hàn Thu cùng Lôi Phi thay phiên nghỉ ngơi cho tới lúc phương đông hừng sáng.

Ðột nhiên có hai bóng người song song đi tới.

Lôi Phi khẽ kéo Lý Hàn Thu ẩn vào trong bụi cỏ rậm.

Hai bóng người kia đi sát qua bụi cỏ chạy thẳng vào trong rừng.

Lý Hàn Thu nhìn rõ một người chính là Quyên Nhi.

Còn người nữa là một gã thiếu niên anh tuấn vào trạc tuổi 21, 22 tuổi. Lòng chàng đang bình tĩnh bỗng nhiên xúc động. Một mối giận hờn thoáng nổi lên trong tâm trí.

Chương 42: Vào rừng sâu lạc mất Lôi Phi

Lôi Phi thấy cặp mắt Lý Hàn Thu nhìn chàng chòng chọc vào hai người kia không chớp. Cho đến khi bóng họ mất hút chàng vẫn còn ngẩn ngơ xuất thần. Y lấy làm kỳ không nhịn được cất tiếng hỏi:

- Lý đệ có biết hai người đó ư?

Lý Hàn Thu như người trong mộng choàng tỉnh vội đáp:

- Tiểu đệ chỉ biết một người...

Lôi Phi không hỏi nửa đứng dậy nói:

- Có người đã vào rừng trước mình rồi. Chúng ta cũng đi thôi!

Lý Hàn Thu gật đầu đứng dậy rồi hai người chạy thẳng về phía rừng rậm.

Lúc này trời đã sáng tỏ. Khu rừng xanh ngắt ở phía xa xa không còn cảnh tượng khủng khiếp như lúc ban đêm. Hai người đi tới ven rừng thì hai xác chết đêm qua bỏ đó đã có người lấy đến thu dọn.

Lôi Phi khẽ nói:

- Bây giờ tuy đi giữa ban ngày, nhưng cũng không thể lơ là được đâu, vẫn phải gia tâm đề phòng.

Lý Hàn Thu gật đầu đáp:

- Bây giờ để tiểu đệ dẫn đường.

Ðoạn chàng loạng choạng người đi trước chuồn vào rừng. Lôi Phi theo sau.

Hai người đi được 20 trượng vẩn không thấy có gì khác lạ mà cũng không gặp ai tập kích.

Lý Hàn Thu quay lại ngó Lôi Phi khẽ hỏi:

- Lôi Huynh thế này là nghĩa làm sao?

Lôi Phi đáp:

- Có khi bọn họ đã rời khỏi khu rừng này...

Y vừa nói dứt lời, đột nhiên mấy tiếng veo véo xéo vang tai. Hai mũi tên nọ bắn tới lẹ như sao sa.

Lý Hàn Thu né người sang một bên vung kiếm lên gạt cho hai mũi ám khí rớt xuống đất rồi hỏi:

- Lôi huynh! Chúng ta lại tới nơi điều tra xem chứ?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Không được! Hiện giờ chúng ta chưa vào đến phạm vi bao vây của họ mà họ đã sắp đặt đâu đấy rồi. Ðây là cách dụ mình dấn thân vào nơi nguy hiểm.

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Lôi huynh nói rất có lý, nhưng chúng ta nên đối phó bằng cách nào?

Lôi Phi đáp:

- Sớm muộn gì rồi chúng ta cũng vào tận nơi nhưng cần phải có đủ thời gian để tính toán trước nghĩa là mình phải quyết định phương pháp đối phó mới có thể nắm phần chủ động được.

- Ðúng thế! Phải chăng Lôi huynh đã có định kiến rồi.

Lôi Phi đáp:

- Theo ý tiểu huynh thì bây giờ chúng ta cách quãng nhau ra xa, một mặt dò đường, một mặt tìm kiếm đối phương. Hay hơn hết là mình làm thế nào để bắt sống được mấy tên rồi thuyết phục họ hay dùng hình khảo vấn...

Lý Hàn Thu ngắt lời hỏi:

- Ðể xem người cầm đầu bọn chúng là ai phải không?

Lôi Phi đáp:

- Làm như vậy có thể dẫn dụ nhân vật cầm đầu của họ tìm tới chúng ta để quyết đấu.

Lý Hàn Thu nói:

- Hay lắm vậy tiểu đệ xin dẫn đường.

Lôi Phi nói:

- Khoan đã, chuyến này nhất định phải để tiểu huynh đi trước.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Tại sao vậy?

Lôi Phi đáp:

- Về việc quan sát tình thế cũng như tìm địch nhân, tiểu huynh tự tin có thể thông thạo hơn Lý đệ một phần.

Lý Hàn Thu nói:

- Hay lắm vậy mời Lôi Huynh đi trước!

Lôi Phi trầm ngâm một chút rồi nói:

- Trong rừng rậm chúng ta không nên lớn tiếng gọi nhau mà cũng không nên giơ tay chỉ trỏ. Cách thông tin duy nhất là nhờ vào âm thanh.

Lý Hàn Thu gật đầu nói:

- Ðúng thế!

Lôi Phi nói:

- Bây giờ chúng ta hãy bàn tính về mấy thanh âm giản dị để thông tin và liên lạc.

Nói là bàn tính, nhưng thật ra đều do Lôi Phi quyết định.

Lý Hàn Thu nhớ kỷ từng những âm thanh thông tin rồi quay về phía nam mà đi. Lôi Phi đi trước, vừa đi vừa nói:

- Lý đệ, khi Lý đệ nghe tiếng thông tin thì tiến về phía trước. Bây giờ chúng ta thử xem có phối hợp được không?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp:

- Dạ!

Ðoạn chàng đứng yên lại nguyên chỗ.

Lôi Phi lạng người đi một cái rồi mất hút không thấy đâu. Lát sau bổng nghe hai tiếng cách cách vọng tới.

Lý Hàn Thu nghe thấy đã mỉm cười quay sang phía Tây đi mười bước rồi lại tiến về phía trước.

Chàng đi chừng được năm trượng thì dừng lại đưa mắt nhìn bốn phía nhưng chẳng thấy bóng Lôi Phi đâu hết.

Chàng động tâm tự hỏi:

- Chẳng lẻ mình nghe lộn truyền âm rồi chăng?

Chàng liền vỗ tay năm tiếng, ba tiếng mau, hai tiếng khoang.

Nguyên đây là một tín hiệu mà Lôi Phi đã ước định với chàng.

Ngờ đâu sau năm tiếng vỗ tay, Lý Hàn Thu vẩn không nghe thấy tín hiệu của Lôi Phi đáp lại.

Chàng cảm thấy tình thế khác lạ song không truyền tin liên lạc nữa chậm chạp tiến về phía trước.

Lúc này tuy giữa ban ngày, nhưng rừng cây rậm rạp quá cành lá um tùm, cảnh vật trong vòng hai trượng đã không nhìn rõ.

Lý Hàn Thu đi ngang qua khu rừng rậm thì đến một chỗ khá rộng. Chàng thở phào một cái, lại toan thử phép truyền âm thì đột nhiên có bóng trắng lấp loáng. Một vật bay tới nơi.

Chàng đã để ý phòng bị liền giơ kiếm lên gạt. Bổng nghe đánh "cách" một tiếng. Vật bay lại liền bị trường kiếm cắt đứt.

Chàng có ý dừng lại thì ra một khúc dây trắng. Sợi dây này cuốn lại thành cái thòng lọng từ trên một cành cây lớn để quấn vào đầu người. Nhưng Lý Hàn Thu nhanh mắt thấy trước đã vung kiếm chặt đứt.

Chàng ngửng đầu trông lên cây lạnh lùng nói:

- Các hạ nên xuất hiện đi thôi!

Bổng nghe một tiếng cười khẩy từ trên cây vọng xuống. Tiếp theo một bóng người vạch đám lá rậm rạp nhảy xuống.

Lý Hàn Thu chú ý nhìn thì người này trạc tuổi ngoài 40 toàn thân nai nịt áo xanh hình thù ốm nhom và bé loắt choắt song hai mắt loang loáng tỏ ra võ công thâm hậu.

Hán tử lưng cài đơn đao tay cầm một khúc dây trắng cười lạt hỏi:

- Các hạ phóng kiếm rất mau không hiểu là môn phái nào?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tưởng chúng ta chả cần hỏi han nhau gì cả. Trước hết hãy động thủ để phân thắng bại rồi sẽ tính. Các hạ lấy khí giới ra đi.Hán tử bé nhỏ gầy nhom không nói gì nữa rút thanh đơn đao ở sau lưng đánh soạt một tiếng, ra chiêu "Nghinh Phong Trảm Thảo" .

Lý Hàn Thu vung kiếm chênh chếch lên gạt đơn đao rồi chuyển thế kiếm đâm vào cổ tay hữu đối phương đánh véo một tiếng.

Hán tử giật mình kinh hãi nghĩ thầm:

- Kiếm chiêu của gã này rất lợi hại!

Hắn vội nghiêng mình né tránh. Lý Hàn Thu dường như đã đoán trước được phương hướng mà hán tử né tránh. Chàng tiến lên một bước, rung tay một cái phóng trường kiếm ra.

Chiêu kiếm này mau lẹ dị thường.

Hán tử đứng chưa vững thì thế kiếm của Lý Hàn Thu đã tới. Hắn đành ngửa về phía sau người lên như cái cầu vòng rồi nằm ện xuống.

Lý Hàn Thu cười lạt nói:

- Bỏ đao xuống.

Chàng nghiêng mũi kiếm đâm chênh chếch xuống cánh tay đao của đối phương. Hán tử buông đao ra.

Lý Hàn Thu bức bách hán tử bỏ binh khí rồi, chàng lại chỉ kiếm vào ngực dằn giọng nói:

- Các hạ muốn toàn mạng thì đừng có cục cựa.

Miệng chàng nói vậy. Thanh trường kiếm trong tay cũng khẽ về phía trước cho mũi kiếm đâm vào da hán tử. Quả nhiên hán tử không nhúc nhích, nằm im trên mặt đất.

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói:

- Tại hạ hy vọng lúc trả lời, các hạ đừng nói dối một câu nào.

Hán tử thủng thẳng đáp:

- Tiểu đệ muốn biết huynh đài hỏi câu gì? Công việc nơi đây đệ không được biết mấy đâu.

Lý Hàn Thu tủm tỉm nói:

- Các hạ có trả lời hay không cũng vậy tại hạ có mặt là nhìn ra được.

Chàng ngừng lại một chút rồi hỏi tiếp:

- Các hạ có quen biết Giang Nam Song Hiệp hay không?

Hán tử gật đầu đáp:

- Hai bên quen biết từ lâu rồi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Phải chăng các hạ được Giang Nam Song Hiệp mời tới đây?

Hán tử gật đầu đáp:

- Phải rồi!

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Giang Nam Song Hiệp hiện giờ ở đâu?

Hán tử đáp:

- Cái đó tiểu đệ cũng không rỏ.

Lý Hàn Thu khẻ rung tay một cái. Mũi kiếm nhọn chỉ vào trước ngực hán tử vạch thành một đường dài chừng hai tấc, máu tươi rươm rướm chảy ra. Chàng hỏi:

- Nếu các hạ muốn chết thì bất tấc phải nói nửa.

Hán tử hắng giọng hai tiếng rồi đáp:

- Trước khi trời sáng tiểu đệ còn gặp Giang Nam Song Hiệp, nhưng hiện giờ hai vị đó còn ở đây hay bỏ đi rồi thì thật tình tiểu đệ không hay.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Giang Nam Song Hiệp đã bố trí những cơ quan khu rừng rậm này thế nào hẳn các hạ phải biết rõ nội tình.

Hán tử trầm ngâm một chút rồi đáp;

- Theo chỗ tiểu đệ biết thì khu rừng này đặt rất nhiều cạm bẫy còn cách bố trí ra sao, do ai quản lý thì tiểu đệ không biết thiệt.

Lý Hàn Thu hạ thấp giọng xuống hỏi:

- Các hạ giữ địa vị gì ở đây?

Hán tử đáp:

- Tiểu đệ được Giang Nam Song Hiệp triệu thỉnh, không đến không tiện.

Lý Hàn Thu đột nhiên thu kiếm về nói:

- Các hạ đứng lên đi.
Hán tử chấp tay hỏi :

- Cách xưng hô huynh đài thế nào để sau này chúng ta còn gặp nhau, tiểu đệ có thể đền đáp ơn tình hôm nay.

Lý Hàn Thu hững hờ đáp:

- Tại hạ để cho các hạ còn có cơ hội thoát chết, chứ chưa chắc cho các hạ dời khỏi nơi đây.

Hán tử nói:

- Dù thế tiểu đệ cũng cảm kích huynh đài lắm rồi!

Ðoạn hắn đề khí đứng dậy.

Bổng thấy hào quang lấp loáng.

Lý Hàn Thu chuyển động trường kiếm để phong tỏa đường rút lui của hán tử.

Hán tử bé nhỏ này đã hiểu kiếm pháp của Lý Hàn Thu khi nào còn dám ham chiến phản công.

Gả hít một hơi chân khí rồi đột nhiên xoay mình toan chạy...

Lý Hàn Thu động tác mau lẹ. Chàng lạng người ra chặn đứng hán tử.

Hán tử xoay chuyển mấy phương hướng đều bị luồng kiếm quang của Lý Hàn Thu ngăn chặn đành dừng bước lại hỏi:

- Huynh đài có dụng ý gì?

Lý Hàn Thu cười lạt hỏi lại:

- Ðêm qua các hạ phóng ám khí giết chết bao nhiêu người?

Hán tử lắc đầu đáp:

- Tiểu đệ chưa đả thương một người nào.

Lý Hàn Thu cười lạt hỏi:

- Trước nay các hạ đã giết chết bao nhiêu người?

Hán tử sửng sốt nghĩ thầm:

- Nếu mình bảo chưa giết một ai thì đừng nói hắn không tin mà chính mình cũng khó lòng tin được.

Gả liền đáp:

- Tiểu đệ có giết người nhưng ít thôi...

Lý Hàn Thu ngắt lời:

- Vậy là đủ! Giết một người cũng phải đền mạng.

Véo một cái! chàng đã phóng kiếm đâm ra. Kiếm chiêu thần tốc phi thường.

Hán tử nhỏ bé gầy nhom né tránh không kịp. Mũi kiếm đâm toạc vạt áo trước ngực hán tử chảy siết vào da chảy máu.

Lý Hàn Thu chuyển mũi kiếm lên trên dí vào cổ họng hán tử rồi nói:

- Các hạ đã giết người thì bữa nay ta giết các hạ cũng không phải là tàn ác hay thương thiên bại lý?

Hán tử trong lòng vừa sợ hãi vừa lấy làm kỳ tự hỏi:

- Những cuộc chiến đấu trong võ lâm chuyện giết người là thường sao hắn lại bảo là thương thiên bại lý?

Bổng nghe Lý Hàn Thu nói tiếp:

- Bây giờ các hạ chỉ còn một cơ hội để mong toàn mạng.

Hán tử hỏi:

- Cơ hội nào?

Lý Hàn Thu nói:

- Trước khi các hạ nói thiệt về tình hình, hành động theo lệnh của người nào hãy cho tại hạ biết rõ quí danh đã.

Hán tử đáp:

- Tiểu đệ là Ðộc Nha Mả Bảo.

Gã bị thế kiếm của Lý Hàn Thu làm cho bở vía nên nhặn luôn cả ngoại hiệu nữa.

Lý Hàn Thu nói:

- Bây giờ các hạ hãy dẫn đường tại hạ.

Mã Bảo hỏi:

- Huynh đài muốn đi đâu?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðến chỗ Giang Nam Song Hiệp tạm đóng, rồi vào trung tâm phát lệnh trong khu rừng rậm nàỵ

Mã Bảo nói:

- Ðược rồi, tiểu đệ xin dẫn đường.

Rồi trở gót đi ngay.

Lý Hàn Thu quát lên:

- Khoan đã!

Mã Bảo quả nhiên dừng bước lại hỏi:

- Không thể lấy cách đối đãi của người quân tử để xử trí với bọn tiểu nhân.

Chàng phóng cước đá trúng vào huyệt đầu gối bên trái Mã Bảo rồi nói tiếp:

- Bây giờ ngươi chỉ còn cất bước đi được nhưng không thể chạy lẹ được nữa. Nếu giữa đường mà ngươi sinh lòng bội tín để tính bài thoát thân trong khu rừng rậm là tự ngươi đi tìm cái chết đó.

Mã Bảo nghĩ thầm:

- Không ngờ thằng lỏi nhỏ tuổi này lại là tay lão luyện giang hồ.

Gã xoay chuyển ý nghĩ trong đầu óc mà chân vẫn tiến về phía trước.

Lý Hàn Thu tay phải cầm kiếm theo sau Mã Bảo.

Hai người vào rừng sâu đến 20 trượng mà chưa gặp người tập kích.

Lý Hàn Thu rất lấy làm kỳ không nhịn được cất tiếng hỏi:

- Sao dọc đường không thấy mai phục gì hết?

Mã Bảo đáp:

- Số lớn người mai phục tại đây đã bỏ đi rồi.

Ði thêm chừng ba trượng cảnh vật bỗng nhiên biến đổi.

Trước mặt là khu đất trống rộng chừng nữa mẫu. Trên khu đất này có dựng mấy lớp nhà tranh.

Mã Bảo trở về phía nhà tranh.

- Mấy tòa nhà kia là chỗ Giang Nam Song Hiệp đóng trại mà cũng là nơi trung tâm phát lệnh cho những người mai phục trong khu rừng rậm.

Miệng gã nói vậy rồi người ẩn vào sau một góc cây không chịu đi nữa.

Chương 43: Những điều kỳ bí trong mấy lớp nhà tranh

Lý Hàn Thu thấy Mã Bảo dừng lại sau gốc cây liền hỏi:

- Sao không đi nữa?

Mã Bảo đáp:

- Không vào được đâu.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Tại sao vậy?

Mã Bảo đáp:

- Vì trong những căn nhà tranh đó đều có những tay cao thủ phóng ám khí, còn cách ba trượng là mình đã mất mạng rồi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Thế ra các hạ không phải là người mà Giang Nam Song Hiệp mời đến để trợ thủ ư?

Mã Bảo đáp:

- Tiểu đệ được triệu thỉnh, nhưng không có lệnh gọi vào cũng không dám tới gần khu nhà tranh kia.

Lý Hàn Thu động tâm tự hỏi:

- Nếu chỉ có mấy căn nhà tranh này thì nhất quyết cách phòng vệ không nghiêm mật đến thế được. Hay là trong nhà còn có điều chi bí ẩn?

Nghĩ tới đây chàng nổi tính tò mò muốn vào dò thám mấy căn nhà tranh. Chàng liền nói:

- Nếu ngươi không đi thì cũng phải chết.

Mã Bảo lắc đầu nói:

- Huynh đài kiếm chiêu tinh kỳ thì hẳn xuất thân từ một chính phái lớn. Nếu huynh đài đi giết một kẻ không còn chút lực lượng để kháng cự thì đâu phải là hành vi của anh hùng hảo hán? Huống chi tiểu đệ đã bị điểm huyệt ở chân hành động khó khăn thì nhất định là phải chết rồi.

Lý Hàn Thu ngẩn người ra nghĩ thầm:

- Gã nói thật có lý.

Chàng liền nói:

- Nếu như giải khai huyệt đạo thì ngươi mới chịu đi phải không?

Mã Bảo lắc đầu đáp:

- Tại hạ không muốn đi nữa mà hy vọng huynh đài cũng đừng vào. Theo chỗ tại hạ biết thì người sử dụng ám khí trong nhà tranh chẳng những thủ pháp cao minh mà còn có rất nhiều ám khí lợi hại như độc sa, độc châm khiến cho người ta không biết đâu đề phòng cho xiết được. Vì vậy tại hạ không dám đi, đồng thời khuyên can các hạ chẳng nên dấn thân vào.

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói:

- Ta nhất định phải đi mà ngươi cũng chẳng thể không đi được. Ngươi nên nhớ khi ngươi là tù binh của ta chứ không phải là bạn hữu. Bất cứ lúc nào ta cũng có thể giết ngươi được.

Mã Bảo nói:

- Dường như huynh đài coi sống chết là chuyện thường, chẳng sợ hãi chi hết.

Lý Hàn Thu nói:

- Ngươi nghĩ kỹ đi! Nếu đi may còn có hy vọng toàn mạng bằng không chịu đi dĩ nhiên phải chết.

Mã Bảo không sao được liền đáp:

- Ðược rồi! Vậy huynh đài giải khai huyệt đạo cho tiểu đệ.

Lý Hàn Thu liền đá một cái giải huyệt cho Mã Bảo rồi thủng thẳng:

- Ngươi có biết trong những căn nhà tranh kia có đặt gì không?

Mã Bảo lắc đầu đáp:

- Tiểu đệ chưa vào bao giờ.

Lý Hàn Thu hỏi vặn:

- Thế thì làm sao ngươi lại biết trong nhà tranh có những tay cao thủ phóng ám khí?

Mã Bảo đáp:

- Giang Nam Song Hiệp bảo thế.

Lý Hàn Thu càng tin là trong nhà có điều bí ẩn hoặc họ đã dấu linh chi tại đó. Nếu không có linh chi thì cũng có vật gì rất trọng yếu, lòng chàng càng kiên quyết muốn vào thám thính.

Chàng liền nói:

- Ngươi cầm binh khí hộ thân để mở đường, ta theo sau giám thị có thể bảo vệ cho ngươi được.

Mã Bảo cười lại nói:

- Theo nhận xét của tiểu đệ thì huynh đài chưa chắc đã tự bảo vệ cho mình được, chứ đừng nói bảo vệ cho ai nữa...

Tuy miệng gã chống báng mà người gã đã lạng ra khỏi gốc cây. Chậm chạp cất bước tiến về phía trước.

Lý Hàn Thu đi sát theo Mã Bảo.

Trong nhà tranh vẩn yên lặng như tờ tựa hồ như không có người.

Mã Bảo đi rất chậm. Sau mỗi bước gã dừng lại quan sát lâu lâu, mới cất bước thứ hai.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ngươi đi chậm thế này thì bao giờ cho đến nhà tranh?

Mã Bảo hững hờ đáp:

- Tiểu đệ đang tính khoảng cách chỗ này.

Lý Hàn Thu đột nhiên giơ tay ra đập vào lưng Mã Bảo.

Gã không tự chủ được bước lẹ về phía trước hai bước.

Lý Hàn Thu lại vươn tay ra nắm lấy tay gã nói:

- Ngươi đừng sợ hãi chi hết.

Mã Bảo bước nhanh tiến vào.

Quả nhiên khi còn cách chừng ba trượng, trong căn nhà tranh liền có phản ứng.

Bổng nghe một tiếng cười lại rồi trong nhà tranh có tiếng nói vọng ra:

- Hai vị mà tiến thêm bước nữa lập tức chết ngay đương trường...

Lý Hàn Thu khẻ giục:

- Cứ tiến mau lên. Ðây là lời cảnh cáo cuối cùng. Nếu ngươi không nghe, ta cũng không nói nữa mà chỉ vung kiếm chém chết ngay lập tức.

Mã Bảo vẩn không tiến về phía trước, miệng nói:

- Bọn họ đã thấy rõ tiểu đệ bị uy hiếp. Nếu không chắc là họ đã phóng ám khí ra rồi.

Lý Hàn Thu nói:

- Nếu vậy càng hay! Họ đã biết thế tất không phóng ám khí giết ngươi.

Mã Bảo nói:

- Nhưng chúng ta đã tiến thêm bước nữa khiến họ nổi giận thì cái đó khó nói lắm.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng:

- Thằng cha này sợ chết lắm, nếu mình không dùng thủ đoạn phi thường thì e rằng khó lòng bắt gã phải y theo một phép được.

Chàng giơ tay trái lên đặt vào sau lưng Mã Bảo nói:

- Ngươi mà còn kiếm lời từ chối thì ta đẩy nội lực cho đứt tâm mạch ngươi. Khi đó ta sẽ dùng xác ngươi để làm lá mộc chống đỡ ám khí.

Mã Bảo không sao được liền đáp:

- Ðược rồi! Nhưng tiểu đệ mong rằng huynh ưng cho một điều.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ưng thuận cho ngươi điều gì?

Mã Bảo đáp:

- Nếu tiểu đệ đưa được huynh đài đến trước căn nhà tranh, may mà còn sống sót thì huynh đài đối với tiểu đệ ra sao?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ta sẽ tha ngươi.

Mã Bảo đáp:

- Quân tử nhất ngôn đấy nhé!

Lý Hàn Thu đáp:

- Tứ mã nan truy, ta đã hứa với ai câu gì là như đinh đóng cột quyết không bao giờ thay đổi.

Mã Bảo nói:

- Vậy chúng ta cứ thế!

Ðột nhiên gã tung mình vọt đi xông thẳng về phía nhà tranh. Cái nhảy này xa đến hơn một trượng.

Lý Hàn Thu phất tay chạy theo Mã Bảo.

Giữa lúc bước chân hai người vừa chấm đất chưa đứng vững thì đồng thời mấy tiếng quát từ nhà tranh vọng ra. Tiếp theo ám khí lại bắn tới tấp.

Lý Hàn Thu thấy những ám khí bay tới rất phức tạp. Nào phi tiêu nào tụ tiếu, nào tam lăng tiêu, nào thiết tật lê, nào phi hoàn thạch,... đến mười mấy thứ.

Chàng ngấm ngầm kinh hãi trong lòng, bụng bảo dạ:

- Xem chừng Mã Bảo nói đúng. Người trong nhà tranh đều là những cao thủ phóng ám khí.

Bổng thấy Mã Bảo huy động đơn đao, ánh đao lấp loáng đỡ gạt ám khí. Miệng gã lớn tiếng hô:

- Tại hạ vâng lịnh Phương Ðại Hiệp tới đây có việc trình bày với các vị.

Mấy câu này quả nhiên sinh hiệu lực. Ám khí trong nhà dừng lại không phóng ra nữa.

Tiếp theo một âm thanh lạnh như băng cất lên:

- Các hạ đã vâng lệnh Phương Ðại Hiệp tới đây mà sao không sử dụng ám hiệu để liên lạc?

Mã Bảo đáp:

- Phương đại hiệp có việc gấp chi dặn tại hạ có một tiếng rồi lão gia lật đật bỏ đi ngay.

Ðoạn y khẻ bảo Lý Hàn Thu:
- Chúng ta phải xông vào bằng một tốc độ tối cao!

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời thì Mã Bảo tung mình vọt đi.

Người trong nhà tranh lập tức quát tháo om sòm, ám khí lại tới tấp bắn ra.

Mấy ánh ngân quang nhỏ bé lấp loáng.

Mã Bảo đang lao về phía trước đột nhiên ngã lăn ra. Gã đã trúng một thứ ám khí kịch độc rất nhỏ và bị thương rồi.

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này, Lý Hàn Thu thi triển công phu "Yên Thanh Thập Bát Phiên" lăn người đi. Tay trái chàng nắm lấy Mã Bảo lướt trên mặt đất rất mau lẹ vào gần tới nơi.

Mấy lớp nhà tranh nầy có rất nhiều cửa sổ. Những ám khí do cửa sổ bắn ra.

Lý Hàn Thu lao tới một căn nhà tựa vào vách, ám khí không làm gì được nữa. Chàng cúi đầu nhìn xuống Mã Bảo hai mắt nhắm nghiền.

Mặt gã trúng một mũi ám khí nhỏ như mũi kim thêu. Vết thương tím bầm. Hiển nhiên ám khí có tẩm thuốc độc. Trước ngực gã cũng trúng một đoản tiên bằng thép cắm sâu vào da.

Lý Hàn Thu ngấm ngầm thở dài nghĩ bụng:

- Chắc trong người gã còn độc châm đả thương nữa, nhưng có áo che đi mình không trông thấy.

Chàng liền giơ tay trái lên đập mạnh vào sau lưng Mã Bảo.

Mã Bảo từ từ mở mắt ra nhìn Lý Hàn Thu nhăn nhó cười nói:

- Tiểu đệ không chết dưới lưỡi kiếm của huynh đài, ngờ đâu lại bị chết vì độc châm.

Lý Hàn Thu nói:

- Mã huynh cố chịu đựng một lát. Tại hạ xông vào nhà tranh kiếm người phóng độc châm bắt y lấy thuốc giải cho.

Mã Bảo gạt đi

- Huynh đài đừng nhọc lòng vô ích. Mũi mai hoa châm đã bôi thuốc kịch độc thì tiểu đệ nhất định phải chết rồi.

Lý Hàn Thu nói:

- Ðể tại hạ thử coi

Chàng liền đặt Mã Bảo xuống đứng thẳng người lên. Tay trái cầm kiếm. Ðột nhiên chàng xoay mình ra cửa trước.

Ba lớp nhà tranh này quay vào nhau. Lý Hàn Thu lướt tới cửa trước căn nhà hướng Nam. Người chàng liền hoàn toàn bộc lộ trước căn nhà hướng Bắc.

Bổng nghe những kim thanh rít lên veo véo. Mấy mũi ám khí phóng tới tập kích.

Lý Hàn Thu huy động trường kiếm vunglên như một cây cầu vòng sắt trắng gạt rớt một lưỡi phi đao và một cây bạch hổ đinh. Ðồng thời chàng phi cước đá vào cánh cửa gỗ

Gầm một tiếng vang lên! Cánh cửa đã bật ra.

Tiếp theo một nắm thiết lật lê chớp nhoáng liệng ra.

Nguyên Lý Hàn Thu đã liệu trước cửa mỡ rồi tất cả ám khí phóng ra. Chàng đạp cửa rồi không xông vào ngay, chờ cho nắm thiết tật lê bay đi hết mới vung kiếm hộ thân xông vào nhà.

Biểu diễn này chỉ trong nháy mắt. Lý Hàn Thu vừa xông vào thì đồng thời một nắm ngân ty từ căn nhà tranh hướng Bắc bắn tới. Chỉ sai đi một bước là chàng không tài nào tránh khỏi những mũi mai hoa châm kịch độc.

Chàng xông vào nhà tranh rồi ngửng đầu trông lên thì thấy căn nhà này có hai gian. Một gian trong một gian ngoài. Hai gã đại hán nai nịt gọn gành vẻ mặt nghiêm trang lạnh lẽo sóng vai đứng trong góc nhà. Tay mỗi gã đều cầm một nắm ám khí.

Ngăn nhà trong phần ngăn cách ngoài bằng một tầng cửa có treo bức rèm màu xám.

Lý Hàn thu nghĩ thầm trong bụng:

- Hai gã này đứng một chỗ thì phương hướng liệng ám khí ra cũng bớt được phần nguy hiểm cho mình. Nhưng không hiểu sao bức rèm kia còn tay cao thủ nào ẩn nấp nữa không? Nếu có họ sẽ nhân cơ hội mình để hết tinh thần chú ý vào hai người trước mặt mà phóng ám khí ra tập kích thì thật khó đề phòng cho xiết được.

Trong lòng nghĩ vậy, người chàng từ từ lùi lại cạnh một góc phòng.

Hai đại hán vỏ phục, buông tiếng cười lạt hỏi:

- Các hạ là ai?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ đến đây không phải để kết bạn với hai vị thì hà tất phải thông báo tên họ. Trong tay hai vị đã sẵn ám khí sao không phóng ra đi?

Tuy chàng không sợ ám khí nhưng thấy hai gã nắm ám khí gọn trong tay thì tất nhiên là loại ám khí rất nhỏ bé nên chàng không dám lơ là và tiến lại ngay. Chàng dụng tâm chọc giận để đối phương liệng hết ám khí ra rồi nhảy xô vào đã thương chúng. Sau đó sẽ sục tìm khắp trong nhà một lượt.

Quả nhiên hai đại hán bị Lý Hàn Thu buông lời trêu tức, không nhịn được đồng thanh lớn tiếng quát:

- Quả nhiên là một gã kiêu ngạo điên cuồng!

Tiếng quát chưa dứt bốn tay giơ lên liệng ra bốn ám khí, hai mũi cương tiến, hai cây thiết liên hoa nhắm vào bốn nơi yếu huyệt Lý Hàn Thu.

Lý Hàn Thu cười lạt vung trường kiếm lên đánh rớt một cây thiết liên hoa, một mũi cương tiêu. Ðồng thời chàng né mình sang bên tránh khỏi hai môn ám khí kia.

Hai đại hán về phục không ngờ hành động của Lý Hàn Thu thần tốc đến thế. Chúng liệng ám khí một lần rồi, lần thứ hai không kịp lấy ám khí ra thì Lý Hàn Thu đã nhảy xổ tới trước mặt vung trường kiếm chém xéo tới chặt đứt một cánh tay đại hán mé hữu.

Ðại hán mé tả đứng ngay người ra một chút chưa kịp né tránh thì Lý Hàn Thu đã xoay tay chặt dưng chân phải gã này.

Hai chiêu kiếm đã thương luôn hai người là ghê gớm.

Lý Hàn Thu thấy hai gã không phản kích được nữa liền vung chân đá một phát vào đại hán mé tả. Ðồng thời thanh trường kiếm ở tay mặt đập vào sau lưng đại hán mé hữu đánh cát một tiếng. Cả hai đều té lăn xuống đất.

Lý Hàn Thu đánh ngã hai tên đại hán rồi xoay mình lại nhảy vào nột thất. Thanh trường kiếm vừa gạt bức rèm lên, người chàng đã nhảy tót vào trong rồi.

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh 1 lượt, bất giác ngẩn người ra

Nguyên trong nội thất bày hàng sáu tên đại hán vỏ phục, che mặt bằng tấm sa trắng. Không hiểu sáu người này bị điểm huyệt hay đã chết rồi.

Lý Hàn Thu từ từ đưa trường kiếm khều tấm sa trắng, một người lên dòm thì đột nhiên nghe tiếng "bịch bịch", chàng quay đầu nhìn lại thì ra đại hán bị chặt tay đã cựa cạy đứng lên đi ra ngoài căn nhà.

Lý Hàn Thu cười lạt nhảy vọt trở ra vung trường kiếm ngăn cản gã, đồng thời xẵng giọng hỏi:

- Ngươi không sợ chết ư?

Ðại hán kia chỉ lắc đầu chứ không nói gì. Tuy gã không lên tiếng nhưng nhìn vẻ mặt cũng biết gã trả lời thế nào rồi.

Lý Hàn Thu giơ kiếm lên lạnh lùng nói:

- Ngươi mà sợ chết thì mau mau trở về chỗ cũ.

Ðại hán bị chặt tay quả nhiên theo lời chàng đi vào chỗ cũ.

Lý Hàn Thu bước tới dịu giọng:

- Hai vị đều có phận sự ở đây. Tại hạ e rằng khó có người đến cứu hai vị đâu.

Hai đại hán đưa mắt nhìn nhau, lẳng lặng không nói gì

Lý Hàn Thu lại nói:- Nếu hai vị coi chết như về thì chẳng việc gì mà sợ tại hạ động thủ hạ sát và bất tất phải phúc đáp những câu hỏi của tại hạ...

Chàng ngừng lại một lúc rồi tiếp:

- Bằng hai vị sợ chết thì hay hơn hết là trả lời những câu hỏi này.

Hai đại hán bị trọng thương giương mắt lên nhìn Lý Hàn Thu vẫn không nói nửa lời.

Lý Hàn Thu cất giọng lạnh lùng hỏi:

- Trong nội thất kia có những nhân vật nào đó?

Ðại hán cụt tay đáp:

- Lai lịch những người đó rất phức tạp, có người thuộc phái Võ Ðương, có người là giang hồ đại đạo. Còn lai lịch bọn họ thế nào thì tại hạ không rỏ.

Lý Hàn Thu hỏi vặn:

- Hai vị không biết thì ai biết?

Gã cụt tay đáp:

- Chỉ có Giang Nam Song Hiệp là biết rõ mà thôi.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi hỏi:

- Trên mặt bọn người đó sao bịt mặt bằng tấm sa trắng?

Gã cụt chân đáp:

- Một là để che dấu chân tướng cho họ, hai là để khỏi lộ, mặt họ đã bôi một chất thuốc...

Lý Hàn Thu động tâm tự hỏi:

- Chẳng lẻ Giang Nam Song Hiệp cũng có lòng nhân nhượng?

Rồi chàng hỏi:

- Họ bôi chất thuốc gì vậy?

Gã cụt chân đáp:

- Cái đó tại hạ cũng không biết rõ.

Lý Hàn Thu nhìn quanh bốn mặt rồi hỏi:

- Ba lớp nhà tranh ở đây đều dùng để giam giữ địch nhân ư?

Gã cụt chân đáp:

- Bọn tại hạ giữ căn nhà này thì bên trong toàn giam giữ địch nhân, còn hai lớp nhà kia cất giấu những gì thật tình tại hạ không rỏ.

Lý Hàn Thu thấy vết thương hai người vẫn không ngớt chảy máu liền nói:

- Hai vị hãy buộc vết thương lại đã.

Trong mình hai gã đại hán đều có thuốc dấu. Chúng nghe chàng nói vậy liền nhịn đau rịt thuốc vào vết thương.

Lý Hàn Thu lắng tay nghe thì trong hai lớp nhà tranh kia không có phản ứng gì, bụng bảo dạ:

- Chắc chúng đã nhận được nghiêm lệnh nếu không gặp trường hợp bất đắc dĩ thì không được dời khỏi căn nhà mà chúng đang canh gác, nên không dám qua bên này.

Chàng bình tĩnh trở lại.

Sau một hồi suy nghĩ đột nhiên cảm thấy tình hình trong nhà rất kì bí chàng tự hỏi:

- Những người kia nếu chết rồi thì chẳng cần phải bôi thuốc cùng che mặt làm chi mà cũng bất tất phải để xác trong căn nhà này. Như vậy đủ tỏ họ hãy còn sống. Nhưng tại sao trên mặt họ lại bôi thuốc và bịt mặt bằng tấm sa trắng?

Lòng chàng nảy ra bao nhiêu mối nghi ngờ. Bất giác chàng quay lại nhìn hai đại hán đang buộc vết thương hỏi:

- Có một điều tại hạ không bao giờ hiểu được, muốn thỉnh giáo hai vị.

Hai đại hán đã tự hiểu không hy vọng còn có cơ hội chạy trốn. Nếu trả lời chàng thì chỉ còn có một con đường chết. Chúng nghĩ vậy liền ngẩn đầu lên hỏi lại:

- Các hạ muốn hỏi điều chi?

Lý Hàn Thu hỏi:

- Thủ pháp phóng ám khí của hai vị đâu phải hạng tầm thường? Vậy nhất định các vị xuất thân từ một danh môn. Không hiểu vì lẽ gì hai vị lại can tâm làn nanh vuốt và canh gác nhà cửa cho bọn "Giang Nam nhị phi"

Hai gã ngơ ngách hỏi lại:

- Giang Nam nhị phi nào?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tức là Giang Nam Nhị Hiệp. Bọn chúng chỉ có hư danh hiệp sĩ mà thực là phường đạo tặc. Nếu kêu chúng bằng Giang Nam Song Hiệp là phải tủi nhục cho chữ "Hiệp".

Hai gã ồ lên một tiếng rồi nói:

- Té ra là thế!

Lý Hàn Thu cất giọng nghiêm trong lạnh lùng hỏi:

- Hai vị vâng lệnh chúng canh giữ căn nhà hoang này để làm chi chứ?

Hai gã lại nhìn nhau lẳng lặng không lên tiếng.

Lý Hàn Thu quay lại ngó nội thất một lượt rồi hỏi:

- Chắc là có liên quan đến đáp thi thể kia?

Hai gã khẽ gật đầu vẫn không nói gì.

Lý Hàn Thu chợt nhớ tới Mã Bảo chàng lẩm bẩm:

- Ta đã nhận lời cứu gã vậy không nên thất tín.

Chàng liền hỏi:

- Trong hai vị có ai dùng Mai Hoa Châm không?

Hai gã lắc đầu đáp:

- Bọn tại hạ chưa từng sử dụng qua môn đó.

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Vậy ai dùng thứ ám khí này?

Ðột nhiên hai gã lộ vẽ khủng khiếp, đều cục cựa muốn đứng lên.

Lý Hàn Thu chột dạ quay đầu nhìn lại thì thấy có một người thò đầu vào cửa sổ

Chàng vừa thoáng thấy, hắn đã rụt đầu lại. Tiếp theo hai tay giơ lên hai chấm sáng bay vọt vào.

Lý Hàn Thu vung trường kiếm gạt nghe đánh keng keng 2 tiếng. Ðây là hai mũi "Xà Ðầu Bạch Vũ Tiêu" đã bị kiếm quang gạt tới.

Giữa lúc hai mũi ám khí rơi xuống thì đồng thời hai tiếng rú vang lên.

Người thò đầu vào đột nhiên mất hút.

Chàng quay đầu nhìn lại thì thấy hai đại hán thọt chân cụt tay trên mặt bàn đều cấm một mũi xà đầu bạch vũ tiêu.

Nguyên người kia phóng hai mũi ám khí về phía Lý Hàn Thu để chàng phân tâm một chút rồi tiếp theo bắn luôn hai mũi ám khí vào hai đại hán để kết liễu tính mạng chúng.

Lý Hàn Thu đặt tay lên sờ mũi hai gã thì họ đã tắt thở chết cả rồi. Chàng ngó lại chỗ bị thương thấy vết tím bầm. Hiển nhiên xà đầu bạch vũ tiêu có luyện chất kịch độc.

Lý Hàn Thu tức giận vô cùng! Chàng buông tiếng cười lạt rồi chống kiếm chạy lại mở cửa nhảy vọt ra ngoài.

Chàng ngoảnh đầu nhìn quanh thì bên ngoài nhà không thấy một bóng người nào. Cả gã Mã Bảo cũng không biết đi đâu rồi.

Lý Hàn Thu nhìn hình thế căn nhà tranh đối diện.

Chàng tính toán :

- Nếu mình dọ cửa trước đánh thẳng vào thì bộc lộ thân hình dưới mấy cánh cửa sổ. Họ ở trong nhà bắn ra thì thật khó lòng tránh thoát.

Sau một lúc ngẫm nghĩ, chàng quyết nhẫn nại lui vào phòng.

Lý Hàn Thu nhìn thi thể hai tên đại hán bất giác buông tiếng thở dài hối hận nghĩ thầm:

- Ðáng lẽ ta phải nghĩ đến chuyện nầy từ trước. Nếu ta kéo họ vào tận góc nhà thì người ngoài chẳng thể nào phóng ám khí hạ sát họ được.

Bây giờ chàng không thể truy vấn họ cho biết thêm tình hình. Bất cứ việc gì chàng chỉ còn trông vào mình, tự tìm cách phanh phui những điều bí ẩn trong nhà này.

Sau một lúc xoay chuyển ý nghĩ, Lý Hàn Thu chậm chạp cất bước đi vào nội thất. Chàng lại đưa trường kiếm khều tấm sa che mặt từng người ra chú ý nhìn kỹ thấy dưới làn sa trắng mặt họ bôi một thứ thuốc màu tím.

Chàng cúi khom người khẽ đặt tay lên mũi thấy hơi thở yếu ớt nhưng rất điều hòa tựa hồ như kẽ ngủ say.

Lý Hàn Thu tuy là người thông tuệ nhưng trước tình trạng kỳ bí nầy, chàng cũng hoang mang không biết làm thế nào.

Chàng ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi kéo kín tấm sa che mặt của cả sáu người lại tự nhủ:

- Bây giờ chỉ còn cách tấn công vào trong một lớp nhà tranh kia bắt sống lấy một tên để tra hỏi nội tình may ra mới biết được. Ngoài cách này là dời khỏi nơi đây đi kiếm Lôi Phi thuật rõ sự tình. Y là người rất nhiều kinh nghiệm, hoặc giả có đoán ra được nguyên nhân vụ này chăng?

Chàng hít mạnh một hơi chân khí, định ra khỏi căn nhà tranh.

Bổng nghe một thanh âm lạnh lẽo quát lên:

- Xin hai vị hãy dừng bước! Nếu cứ tiếp tục tiến vào thì đừng trách tại hạ phóng ám khí.

Lý Hàn Thu lẩm bẩm:

- Hay lắm! Lại có người vào đây.

Chàng dừng bước ngang bên cửa sổ chú ý nhìn ra thì thấy một nam một nữ sóng vai dừng chân ngoài hai trượng.

Gã trai diện mạo anh tuấn chưa đầy hơn hai chục tuổi đầu, mình mặc vỏ phục màu lam, lưng đeo trường kiếm.

Còn thiếu nữ chính là Quyên Nhi. Nàng trùm đầu bằng tấm lụa xanh, mình mặc vỏ phục màu huyền. Vẻ đẹp càng lộng lẫy, thân hình càng khêu gợi.

Lý Hàn Thu thấy hai người đứng sóng vai, miệng cười nhí nhảnh.

Chương 44: Kém lực lượng đi tìm viện thủ

Hàn công tử lấy làm kỳ hỏi:

- Tại sao vậy? Vẻn vẹn có mấy căn nhà tranh làm gì mà nghiêm trọng thế? Chẳng lẽ bên trong có điều chi bí ẩn.

Lý Hàn Thu lẩm bẩm:

- Nào phải chỉ bí ẩn mà thôi, họ còn lắm chuyện kỳ dị khôn lường!

Bỗng nghe trong căn nhà tranh hướng Bắc lại có người lên tiếng:

- Mấy căn nhà tranh này vốn chẳng có điều chi bí ẩn nhưng lệnh tôn chưa thu hồi mệnh lệnh thì bọn tại hạ phải tuân theo mà hành sự. Mong công tử lượng thứ cho.

Hàn công tử quay lại nhìn Quyên Nhi nói:

- Ðã vậy chúng ta hãy trở về. Khi gặp gia phụ xin nói giúp chiều mai chúng ta sẽ tới đây.

Người trong nhà đáp:

- Xin công tử thứ cho tại hạ không đi tiễn chân được.

Hàn công tử đáp:

- Không dám.

Hàn công tử cùng Quyên Nhi song song trở gót đi ngay.

Lý Hàn Thu nhìn bóng sau lưng hai người, lòng chàng nhộn lên những ý nghĩ khôn tả. Chàng không biết mừng hay hận. Rồi một mối bi thương đè nặng tâm hồn.

Chàng đứng ngẩn người ra không biết đã bao lâu. Bỗng nghe hai tiếng veo véo lướt trên không bay tới trước mặt. Chàng như người mơ ngủ choàng tỉnh giấc.

Nguyên chàng đã vô tình chuyển động thân thể đi tới cửa sổ bị người trông thấy nên phóng ám khí ra.

May mà ám khí này từ trong cửa sổ không thể liệng đúng chỗ chàng đứng nên ám khí chỉ vọt qua trước mặt chàng chứ không đả thương chàng được.

Lý Hàn Thu vội lùi lại hai bước không khỏi bật cười tự hỏi:

- Lý Hàn Thu hỡi Lý Hàn Thu! Trong mình ngươi còn mối thù sâu tựa bể. Bước tiền đồ đầy rẫy chông gai. Sao ngươi còn nghĩ vớ vẩn? Ả Quyên Nhi cùng gã đi với nhau thì can dự gì đến ngươi?

Chàng tự cảnh cáo mình như vậy rồi lòng sầu khuây khỏa, nghĩ ngay đến tình trạng trước mắt, bụng bảo dạ:

- Bọn chúng phải giết chết đồng bạn hiển nhiên họ sợ ta tra ra nội tình. Thế mà họ không đá động gì đến ta chắc họ đã có chủ ý rồi. Cứ tình hình trước mắt thì dường như bọn chúng đang cố thủ để chờ viện lực. Ta vừa nghe gã Hàn công tử cùng người trong nhà tranh kia nói chuyện thì hiển nhiên gã là con Hàn Ðào ở Từ Châu. Nhưng lạ ở chỗ sao người trong căn nhà tranh lại không lợi dụng gã để truyền tin đi cầu viện?

Chàng tự đặt ra câu hỏi:

- Người trong nhà tranh nhận ra gã là Hàn công tử không lộ vẻ hoài nghi thì sao không nói rõ tình hình với gã hoặc nhờ gã đưa tin ra ngoài? Phải chăng vì võ công gã quá tầm thường?

Ðột nhiên một ý nghĩ thông qua đầu óc chàng lại bàn:

- Hàn công tử đã sóng vai đi với Quyên Nhi mà tốc độ khinh công không kém thị. Quyên Nhi võ công rất cao cường tất nhiên Hàn công tử cũng không phải hạng kém cỏi.

Chàng suy đi nghĩ lại trong lòng rất đỗi hoài nghi mà không sao tìm ra lời giải thích.

Lý Hàn Thu nhận ra tiếng hú này rất giống với một thứ tín hiệu để liên lạc mà Lôi Phi đã giao ước với chàng. Chàng phấn khởi tinh thần nghĩ bụng:

Ðột nhiên một tiếng hú dài lọt vào tai.

- Tình thế nơi đây kỳ bí khôn lường, hoặc giả Lôi Phi biết nhiều hiểu rộng có đoán ra được nguyên nhân chăng?

Chàng liền hú lên một tiếng dài nghe như tiếng rồng gầm.

Quả nhiên tiếng hú vừa truyền ra trong giây lát đã có tiếng đáp lại.

Lý Hàn Thu nghe tiếng hú để phân biệt phương hướng. Chàng chú ý nhìn về phía phát ra thanh âm.

Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, chàng nhìn thấy Lôi Phi từ trong rừng cây chạy ra đi thẳng về phía nhà tranh.

Lý Hàn Thu lớn tiếng gọi:

- Lôi huynh phải cẩn thận đấy!

Lôi Phi dừng bước hỏi lại:

- Có phải Lý đệ đấy không?

Lý Hàn Thu đứng bên cửa sổ lớn tiếng đáp:

- Chính tiểu đệ đây!

Chàng thấy Lôi Phi cất bước tiến lại liền cất cao giọng nói:

- Lôi huynh phải đề phòng! Trong mấy lớp căn nhà tranh còn nhiều tay cao thủ phóng ám khí ẩn mình. Những môn ám khí lại rất phức tạp, như đao tiêu, nổ tiêu. Ngoài ra còn những mũi mai hoa châm kịch độc.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ có bị thương không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ may chưa việc gì.

Lôi Phi hỏi:

- Trong mấy lớp nhà tranh kia có những thứ gì?

Lý Hàn Thu đáp:

- Hiện trong nội thất lớp nhà này có mấy người chưa tắt hơi. Mặt đổ thuốc màu tía tình hình rất lạ, tiểu đệ chưa tìm ra được manh mối chi hết.

Lôi Phi nói:

- Ðã có chuyện như vậy thì tiểu huynh nhất định phải vào coi xem mới được.

Lý Hàn Thu nói:

- Cái khó là ở chỗ họ phóng ám khí tập kích. Mấy mặt đều bắn ra mà né tránh được không phải chuyện dễ dàng.

Lôi Phi nói:

- Trong căn nhà Lý đệ đứng đó có mấy người phóng ám khí ra không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Trong căn nhà này trước có hai người. Chúng bị tiểu đệ đả thương, nhưng lại chết về tay người cùng phe phóng ám khí hạ sát, chắc họ giết chúng để bịt miệng.

Lôi Phi cất cao giọng hỏi:

- Trong hai lớp nhà tranh kia hẳn còn rất nhiều ám khí?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðúng thế!

Lôi Phi nói:

- Ðược rồi. Thế ra ba lớp nhà tranh này xếp thành lưới ám khí giao nhau. Nay mất một phía thì uy thế đã giảm đi nhiều. Lý đệ hãy dùng ám khí bắn vào lớp nhà tranh thứ nhất ở mặt Bắc, chỉ còn hai cửa sổ ở lớp nhà thứ hai thì tiểu huynh có thể xông gần vào một cách an toàn.

Lý Hàn Thu nói:

- Hay lắm!

Chàng cúi xuống móc lấy những ám khí trong người hai xác chết, thi triển liên châu thủ pháp liệng mau ra.

Chỉ trong chớp mắt tên bắn như mưa về phía hai cửa sổ trong căn nhà phía bắc.

Lôi Phi đề khí phát huy khinh công thượng thặng theo thế "Yến Tử Tam Sao Thủy" mau lẹ tuyệt luân xông vào gần căn nhà tranh. Cánh cửa căn nhà này chỉ khép hờ, y đẩy cửa bước vào.

Lý Hàn Thu đã liên tục phóng ra một hồi 24 mũi đoản tiến.

Lôi Phi đóng cửa lại cười nói:

- Thủ pháp của Lý đệ thật tuyệt diệu! Tuy Lý đệ không sử dụng ám khí nhưng thủ pháp liên châu phóng tiêu của Lý đệ dù là tay cao thủ chuyên phóng ám khí trong võ lâm cũng không thể hơn được.

Lý Hàn Thu cười nói:

- Tiểu đệ tuy có học qua thủ pháp phóng ám khí, nhưng chỉ chuyên về né tránh, ít khi phát xạ tấn công.

Lôi Phi nói:

- Tiểu huynh coi thủ pháp của Lý đệ chẳng kém gì Hồng Bất Phát là tay tự phụ bản lãnh cao cường về sử dụng ám khí.

Miệng y nói, mắt y đảo quanh một lượt rồi hỏi:

- Những người dở sống dở chết hiện giờ ở đâu?

Lý Hàn Thu đáp:

- Hiện ở trong nội thất.

Lôi Phi vén rèm lên chạy vào tra xét. Quả nhiên thấy sáu đại hán nằm thành một hàng. Mặt người nào cũng bịt một tấm sa trắng.

Lý Hàn Thu theo vào hỏi:

- Vụ này là thế nào?

Lôi Phi cúi xuống mở tấm sa trên mặt một đại hán nhìn kỹ hồi lâu rồi khẽ nói:

- Chuyện này quả nhiên lạ quá!

Ðoạn y từ từ kéo tấm sa trắng che mặt lại cho đại hán.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh biết nhiều hiểu rộng, chẳng lẽ chưa nhận ra chút manh mối nào ư?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Tiểu huynh nữa đời bôn tẩu giang hồ mà chưa gặp tình trạng này bao giờ nên không thể biết được.

Lý Hàn Thu chợt nhớ tới Hàn công tử liền chuyển sang chuyện khác:

- Lôi huynh có biết nhiều về Hàn Ðào ở Từ Châu không?

Lôi Phi đáp:

- Tiểu huynh cũng không biết mấy. Lý đệ muốn hỏi về vấn đề gì?

Lý Hàn Thu hỏi:

- Hàn Ðào cả trai gái được mấy con?

Lôi Phi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:

- Tiểu huynh chỉ biết đại khái Phương Tú không con còn Hàn Ðào có một trai.

Lý Hàn Thu gật đầu nói:

- Thế thì phải rồi.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ đã gặp con Hàn Ðào rồi chăng?

Lý Hàn Thu gật đầu.

Ðoạn chàng thuật lại chuyện lợi dụng Mã Bảo để xông vào nhà tranh và vụ Hàn công tử đã tới đây cho Lôi Phi nghe.

Chàng chỉ nói sơ lược nhất chuyện Quyên Nhi cùng đi với Hàn công tử chàng chỉ phớt qua.

Lôi Phi nhìn lại sáu đại hán nằm ngửa rồi nghiêm nét mặt nói:

- Vụ này thật kỳ quái Tuy tiểu huynh chưa biết tác dụng của nó ở chỗ nào nhưng nhất định đây là một vụ đại âm mưu. Vậy trước hết ta hãy để ký hiệu vào người họ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Làm thế nào mà đánh dấu được?

Lôi Phi đáp:

- Trái tai họ không bôi thuốc, ta có thể đánh dấu vào đó được.

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Ðể ký hiệu gì bây giờ?

Lôi Phi đáp:

- Lý đệ hãy nhìn kỹ để sau này có gặp là nhận ra được.

Chàng thò tay vào bọc lấy lưỡi trủy thủ và một gói phấn hồng. Y vạch một vết nhỏ ở mặt sau trái tai rồi bôi phần hồng vào.Lôi Phi cất trủy thủ đi, cười nói:

- Phấn hồng này sau khi gặp máu liền bám sát vào da, không tài nào rửa sạch được. Chỗ này người ngoài khó lòng nhận thấy mà có nhìn thấy cũng không ai chú ý. Nhưng chúng ta lại trông rõ ngay.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Tiểu đệ tưởng trong hai căn nhà kia tất cũng có điều bí ẩn. Chúng ta nên xông vào đó coi không?

Lôi Phi đáp:

- Bây giờ trời đã xế chiều. Biến diễn tại đây e rằng lọt đến tai Giang Nam Song Hiệp rồi. Chúng ta không nên trùng trình ở lại mà phải dời đi ngay.

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ xin dẫn đường.

Lôi Phi nói:

- Ðừng đi qua cửa lớn. Phá vách mà ra.

Y liền đưa hai tay đẩy mạnh vào vách tường nói:

- Bọn chúng đang để ý theo dõi chúng ta. Vậy trước hết phải làm cho họ phân tâm.

Lý Hàn Thu ngơ ngác hỏi:

- Làm thế nào cho họ phân tâm được.

Lôi Phi đáp:

- Nhà tranh và khu rừng cây này rất sợ lửa.

Y vừa nói vừa thò tay vào bọc móc lấy đá lửa quẹt châm vào cửa đốt.

Lý Hàn Thu đã tưởng Lôi Phi dùng ám khí hoặc hỏa dược gì để đốt phòng khác. Không ngờ y lại dùng đá lửa đốt ngay phòng này.

Chỉ trong khoảng khắc khói bốc mù mịt, lửa cháy ầm ầm.

Bỗng nghe trong căn nhà hướng Bắc có tiếng người la:

- Chúng nó đốt lửa! Chúng nó đốt lửa!

Lôi Phi nói:

- Chúng ta chạy đi thôi.

Y theo chỗ tường đổ vượt ra ngoài mà chạy.

Lý Hàn Thu nhảy theo ra khỏi nhà tranh rồi hai bóng người lao đi như gió chạy vào trong rừng.

Quả nhiên địch nhân ở trong hai lớp nhà tranh kia vẫn chưa phóng ám khí tập kích.

Lý Hàn Thu quay đầu nhìn lại thấy mấy đại hán võ phục đều đem toàn lực ra cứu hỏa.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu ẩn mình sau gốc cây lớn coi một lúc rồi trở gót ra khỏi khu rừng.

Hai người đi thẳng một mạch về điếm không bị ai ngăn trở chi hết.

Lý Hàn Thu ngồi yên chỗ rồi chậm rãi hỏi:

- Lôi huynh! Lôi huynh có tìm thấy Hồng huynh không?

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Chưa thấy y đâu.

Ðột nhiên y ngửng mặt lên nóc nhà thủng thẳng nói:

- Những người đó... những người đó...

Lý Hàn Thu hỏi:

- Người nào?

Lôi Phi lẩm bẩm nói để mình nghe:

- Những người mặt bôi thuốc nằm ngửa trong nhà tranh là những nhân vật nào?

Lý Hàn Thu tưởng y hỏi chàng liền đáp:

- Cái đó tiểu đệ cũng không biết.

Lôi Phi hỏi:

- Lý đệ thử đoán coi trong đó có Hồng Bất Phát không?

Lý Hàn Thu chưng hửng đáp:

- Ừ nhỉ! Chúng ta quên mất không đem một người ra tìm cách cứu tỉnh lại rồi hỏi họ coi.

Lôi Phi chậm rãi nói:

- Không thể đem ra được. Một là vì chúng ta không hiểu bọn họ đã dùng biện pháp nào để hại người thì không thể giải cứu được. Nếu mình cứ đem ra không những làm hại đến tính mạng họ. Hai nữa là nếu đem theo một người sống dở chết dở thì khó lòng đi trên đường phố mà không để người ngoài dòm ngó.

- Theo Lôi huynh thì chúng ta nên làm gì bây giờ?

Lôi Phi đáp:

- Cứ tình hình hiện tại mà nói thì dường như hai người chúng ta không đủ lực lượng để đối phó với Giang Nam Song Hiệp.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Vậy nên làm thế nào?

Lôi Phi đáp:

- Cần phải kết hợp với lực lượng chính nghĩa trong thành Kim Lăng cho thành một khối...

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Lý đệ! Môn Thất Tuyệt Ma Kiếm của lệnh sư đúng là một kỳ kiếm trong võ lâm hiện nay. Thực ra kiếm pháp này rất ghê gớm. Chiêu số biến hóa kỳ ảo khôn lường. Người võ lâm gặp phải đều phát ngán mà tránh xa. Có điều một người dù kiêu dũng đến đâu cũng không thể chống cự lại một đoàn thể có tổ chức nghiêm mật. Lý đệ muốn tìm Giang Nam Song Hiệp trả thù, nhưng số người bu quanh họ quá nhiều ít là mấy chục nhiều đến hàng trăm. Một mình Lý đệ thì võ công cao thâm đến đâu cũng chẳng tài nào kháng cự lại hàng trăm người.

Lý Hàn Thu thở dài sườn sượt nói:

- Tâm nguyện của tiểu đệ là trả xong mối đại thù cho song thân rồi lập tức gói kiếm quy ẩn. Nhưng xem chừng nguyện vọng này cũng khó đạt được.

Lôi Phi nói:

- Từ ngàn năm nay ai đã bị lôi cuốn vào chốn giang hồ thị phi chẳng tài nào lẻ loi một mình được. Vậy Lý đệ khi nào thoát khỏi định luật này.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Theo lời Lôi huynh, chúng ta nhất định hợp tác với người ngoài hay sao?

Lôi Phi đáp:

- Theo hiện tình mà bàn thì chúng ta không còn đường lối nào khác.

Lý Hàn Thu nói:

- Ðược rồi! Vậy Lôi huynh tác chủ cho là xong. Có điều tiểu đệ xin nói trước chỉ để ý đối phó với Giang Nam Song Hiệp còn ngoài ra không dính líu gì đến những chuyện ân oán thị phi trên chốn giang hồ. Vậy đừng hy vọng tiểu đệ dúng tay vào việc khác.

Lôi Phi mỉm cười hỏi lại:- Nếu gặp lực lượng bảo vệ cho Giang Nam Song Hiệp thì Lý đệ có can thiệp không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Dĩ nhiên đó là một trường hợp đặc biệt.

Lôi Phi cười ha hả chuyển sang chuyện khác nói:

- Chúng ta hãy ngồi vận khí điều dưỡng một lúc rồi sẽ đi liên lạc với nhân vật hai phái Thiếu Lâm và Võ Ðương.

Lý Hàn Thu chợt nhớ ra một điều liền hỏi:

- Lôi huynh tiến vào rừng sâu rồi đi về phương nào mà tiểu đệ mấy lần phát tín hiệu sao chẳng thấy Lôi huynh hồi âm?

Lôi Phi đáp:

- Tiểu huynh mải miết theo dõi một người, nhưng rượt đến mấy dặm rồi phải bỏ.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh rượt theo ai?

Hai mặt Lôi Phi nhìn chòng chọc vào mặt Lý Hàn Thu hồi lâu mới đáp:

- Tiểu huynh không nhìn rõ .

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Lôi huynh không quên biết người đó ư?

Lôi Phi ngập ngừng đáp:

- Không quen biết.

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Bây giờ Lý đệ ngồi nghỉ, tiểu huynh ra ngoài kia coi.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Lôi huynh cũng mệt nhọc rồi sao không ngồi nghỉ một lúc?

Lôi Phi cười đáp:

- Tiểu huynh nóng ruột không ngồi được. Lát nữa tiểu huynh quay về sẽ nói chuyện.

Y ra tới cửa còn quay lại đặn:

- Lý đệ! Nếu không có chuyện gì quan trọng xảy ra thì hay hơn hết là Lý đệ đừng rời khỏi nơi đây.

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ xin chờ Lôi huynh ở điếm này.

Lôi Phi xoay tay khép cửa phòng lại, trở gót đi ngay.

Lý Hàn Thu cài cửa phòng lại ngồi xếp bằng điều hòa hơi thở rồi ngủ đi lúc nào không biết.

Chẳng hiểu thời gian trôi qua đã bao lâu, tiếng gõ cửa khiến chàng tỉnh dậy.

Lý Hàn Thu mở cửa trông ra thấy Lôi Phi đang ngó lên bậc cửa nét mặt lộ vẻ nghi ngờ.

Lôi Phi lật đật bước vào phòng khẽ hỏi:

- Lý đệ! Có ai đến đây không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Không có ai cả.

Lôi Phi mỉm cười hỏi:

- Lý đệ có ngon giấc không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tiểu đệ ngủ yên lắm.

Lôi Phi nói:

- Chúng ta đi gặp một cao tăng chùa Thiếu Lâm.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ði ngay bây giờ ư?

Lôi Phi đáp:

- Càng lẹ càng tốt!

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Nơi đây đã bị người lưu ký hiệu không chừng họ sẽ phái người tới nơi lập tức để ngấm ngầm giám thị chúng ta.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Ai thế?

Lôi Phi đáp:

- Dĩ nhiên là người của Giang Nam Song Hiệp.

Lý Hàn Thu hỏi:

- Họ lưu ám ký ở chỗ nào?

Lôi Phi trỏ tay lên một chấm trắng trên bạc cửa đáp:

- Chính là cái này.

Lý Hàn Thu nhìn kỹ lại thì thấy một điểm trắng hình ngôi sao. Nếu vô ý thì không nhìn thấy. Chàng phát giác ra ám ký này mới vẽ vào liền nói:

- Tiểu đệ rất lấy làm xấu hổ.

Lôi Phi mỉm cười nói:

- Chúng ta đi ngay bây giờ thì bọn họ có đến cũng chậm mất rồi.

Lý Hàn Thu không nói gì nữa thu xếp ít quần áo vật dụng rồi đi theo Lôi Phi.

Lúc này vùng thái dương đã ngập non đoài. Nắng chiều rực rỡ coi rất đẹp mắt.

Lý Hàn Thu tưởng người phái Thiếu Lâm không ở trong chùa tất trụ trì một nơi vắng vẻ ngoại thành. Ngờ đâu Lôi Phi lại dẫn chàng đến một tòa nhà đồ sộ huy hoàng. Y khẽ giật cái vòng treo ngoài cổng.

Cánh cổng mở, một hán tử võ trang chừng 20 tuổi đứng đó.

Gã ngắm nhìn Lôi Phi một lúc rồi hỏi:

- Vị này là ai?

Lôi Phi đáp:

- Tại hạ đã được nói chuyện với Trương Huy cùng Vô Lượng đại sư.

Ðại hán võ phục tránh sang bên nói:

- Mời hai vị tiến vào.

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang nhìn thấy tòa viện này vừa sâu rộng vừa hoa lệ thì bụng bảo dạ:

- Người võ lâm thường nói quy luật chùa Thiếu Lâm rất nghiêm khắc. Thế mà một vị hòa thượng lại ở tòa đại viện huy hoàng đồ sộ như một người trần tục. Hơn nữa kẻ ăn người ở đều ăn mặc theo kiểu người ngoài thì cái luật lệ sâm nghiêm thường đồn đại thực khó mà tin được.

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì đại hán võ phục dẫn hai người tới trước tòa đại sảnh.

Một đại hán khác mình mặc áo lam trạc tuổi 30 đứng ở cửa ngoài đón tiếp.

Lôi Phi chấp tay nói:

- Tiểu đệ không dám để Trương huynh nghênh tiếp.

Ðại hán áo lam đáp lễ cười nói:

- Ðược nghe tiếng Lôi huynh từ lâu, trong lòng rất ngưỡng mộ. Nay Lôi huynh khuất giá tới đây thật là hân hạnh.

Ðại hán đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi:

- Vị này phải chăng là Lý huynh mà Lôi huynh đã đề cập tới.

Lý Hàn Thu đỡ lời:

- Không dám! Tại hạ là Lý Hàn Thu.

Ðại hán áo lam chắp tay nói:

- Vô Lượng sư thúc đang chờ hai vị trong nhà hoa sảnh. Chúng ta hãy vào đó đàm luận.

Lôi Phi nói:

- Phiền Trương huynh dẫn kiến.

Ðại hán áo lam tủm tỉm cười trở gót đi vào, Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu theo sau.

Lúc này trời vừa tối trong nhà hoa sảnh đã thắp đèn lửa.

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh thấy bốn mặt thấp thoáng đều có bóng người thì nghĩ rằng:

- Coi bề ngoài tưởng nhà hoa sảnh này chẳng thấy giới bị gì mà thực ra cách phòng thủ rất nghiêm mật.

Ðại hán áo lam đi tới cửa nhà nội sảnh liền dừng bước lại nghiêng mình nói:

- Ðệ tử là Trương Khâm xin bái kiến.

Trong nội sảnh có thanh âm rất uy nghiêm đáp vọng ra:

- Vào đây.

Trương Khâm nói:

- Mời hai vị vào.

Lôi Phi không khiêm nhượng gì nữa đi trước dẫn Lý Hàn Thu vào.

Một vị lão tăng tuổi độ lục tuần mình mặc bào xám ngồi xếp bằng trên bồ đoàn giữa nhà hoa sảnh.

Trên đầu nhà sư có chín vết sẹo giới từ. Cổ đeo một xâu tràng hạt, pháp tướng nghiêm trang. Ai trông thấy cũng biết ngày là một vị cao tăng đắc đạo. Mặt lão hồng hào tỏ ra nội lực rất tinh thâm.

Lôi Phi chấp tay nói:

- Tại hạ là Lôi Phi xin bái kiến đại sư.

Vô Lượng chấp tay trước ngực đáp:

- Lão tăng được nghe đại danh đã lâu. Nay gặp đây thật là vạn hạnh.

Lôi Phi cười ha hả nói:

- Lão thiền sư dạy quá lời.

Chương 45: Truy Phong Thủ hết đường theo dỏi

Lôi Phi toan nói vui mấy câu nhưng thấy Vô Lượng đại sư pháp tướng trang nghiêm, y không dám nói nữa.

Vô Lượng đại sư đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi:

- Thí chủ đây là...

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ là Lý Hàn Thu.

Lôi Phi nói:

- Tại hạ đã lẳng lặng quan sát tình thế thấy nhiều sự kỳ bí tựa hồ sức năm ba người không thể làm nổi. Tại hạ e rằng lực lượng của Giang Nam Song Hiệp chưa đến thế được...

Vô Lượng đại sư ngắt lời:

- Có phải Lôi thí chủ muốn nói Giang Nam Song Hiệp chưa phải là nhân vật cầm đầu?

Lôi Phi đáp:

- Theo nhận xét của tại hạ thì ít ra sau lưng Giang Nam Song Hiệp còn có một lực lượng rất lớn ủng hộ.

Vô Lượng đại sư nói ngay:

- Vì thế nên Lôi thí chủ mới đến kiếm lão tăng để hợp tác.

Lôi Phi lắc đầu đáp:

- Ðây là tại hạ đến đưa tin cho đại sư. Phái Thiếu Lâm là núi Thái Sơn, là sao Bắc Ðẩu trong võ lâm, muốn đối phó thế nào là việc của phái Thiếu Lâm mà thôi.

Y dứt lời trở gót toan đi.

Vô Lượng đại sư vội nói:

- Xin Lôi thí chủ hãy dừng bước.

Lôi Phi quay đầu lại hỏi:

- Ðại sư còn điều chi dạy bảo?

Vô Lượng đại sư hỏi lại:

- Lôi thí chủ tìm đến lão tăng chỉ để nói vài câu như vậy thôi ư?

Lôi Phi đáp:

- Dĩ nhiên còn chuyện khác nữa.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Sao thí chủ lại không chịu nói rõ?

Lôi Phi cười đáp:

- Tại hạ không nở nhìn thấy giang hồ nổi lên những trường chém giết mà phải tới đây cho đại sư hay.

Vô Lượng đại sư cười hỏi:

- Thí chủ chỉ đến báo tin vụ này cho lão tăng rồi buông tay ngay hay sao?

Lôi Phi đáp:

- Nhưng tại hạ không đến đây để cầu cứu đại sư hợp tác.

Vô Lượng đại sư tủm tỉm cười nói:

- Lão tăng không ngờ Lôi thí chủ lừng lẫy tiếng tăm mà lại hẹp lượng đến thế!

Lôi Phi cũng cười đáp:

- Trước nay tại hạ không muốn cầu khẩn ai điều gì bao giờ.

Vô Lượng đại sư nói:

- Chúng ta hợp tác một cách công bằng kia mà.

Lôi Phi nói:

- Hay lắm! Xin đại sư dạy bảo!

Vô Lượng đại sư nói:

- Ðêm nay lão tăng chuẩn bị đi điều tra xem hai tên đệ tử lạc lõng nơi đâu. Chẳng hiểu thí chủ có muốn đi không?

Lôi Phi lại hỏi:

- Ðại sư có tìm ra manh mối gì chưa?

Vô Lượng đại sư đáp:

- Lão tăng đã nhờ người đi điều tra.

Lôi Phi nói:

- Tại hạ e rằng chưa chắc đã tìm ra manh mối.

Vô Lượng đại sư nói:

- Người khác thì không thể, nhưng y thì khác hẳn.

Lôi Phi hỏi:

- Ai vậy?

Vô Lượng đại sư đáp:

- Truy Phong Thủ Trần Gia Kỳ.

Lôi Phi nói:

- Tại hạ đã nghe danh y từ lâu nhưng chưa có duyên gặp mặt.

Vô Lượng đại sư nói:

- Chờ y trở về, lão tăng sẽ giới thiệu cùng các vị. Mời hai vị hãy ngồi xuống đây đã.

Trương Khâm cầm hai chiếc ghế gỗ đưa lại.

Lôi Phi cùng Lý Hàn Thu đón lấy ghế, tạ ơn lão một câu rồi ngồi xuống.

Vô Lượng đại sư đưa mắt ngó Trương Khâm nói:

- Ngươi đi sắp cơm rượu và chuẩn bị cho lão tăng một mâm trái cây. Bữa nay lão tăng cùng Lôi thí chủ phải nói chuyện lâu.

Trương Khâm dạ một tiếng rồi lật đật lụi ra.

Lôi Phi nói:

- Bọn tại hạ bữa nay đến cầu kiến đại sư có đôi lời thỉnh giáo...

Vô Lượng đại sư ngắt lời:

- Thỉnh giáo thì không dám. Thí chủ có điều chi muốn hỏi xin cứ nói ra.

Giữa lúc ấy Trương Khâm dẫn bốn tên gia nhân bưng cơm rượu và trái cây vào.

Vô Lượng đại sư đưa mắt nhìn Trương Khâm bảo y:

- Ngươi ngồi cả đây mà ăn luôn thể.

Trương Khâm tạ ơn ngồi xuống.

Vô Lượng đại sư nâng chung rượu lên nói:

- Lão tăng tuy ít qua lại đất Yên Triệu, song cũng hiểu được ít nhiều về hành động của Lôi thí chủ. Mời thí chủ uống với lão tăng một chung để tỏ tình tri ngộ.

Lôi Phi tủm tỉm cười:

- Hiện nay tại chùa Thiếu Lâm có bốn vị cao tăng thường qua lại giang hồ trừ gian diệt nịnh, làm điều thiện sự nên người ta kêu là Tứ Ðại La Hán. Dường như đại sư là một trong bốn nhân vật này?

Vô Lượng đại sư thở dài đáp:

- Lão tăng không đủ thông tuệ, nên đóng cửa giữ mình niệm Phật sự, còn cái ngoại hiệu Tứ Ðại La Hán chỉ là lời đồn đại trong võ lâm đâu có thể tin được.

Lôi Phi nói:

- Ðại sư lại quá khiêm rồi!

Y nâng chung rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Lúc uống rượu, Lôi Phi chưa đem thân thế Lý Hàn Thu nói cho Vô Lượng đại sư hay. Chàng cũng không thích khoa trương, cứ ngồi rót rượu uống để mặc hai người nói chuyện giang hồ chàng chẳng quan tâm chi hết.

Sau ba tuần rượu, Lôi Phi đặt chung xuống nói:

- Tại hạ trước nay đơn phương độc mã qua lại giang hồ. Chuyến này cầu kiến đại sư thật có điều nan giải, xin đại sư chỉ điểm. Trước khi vào chính đề, tại hạ hãy xin thỉnh giáo đại sư một điều.

Vô Lượng đại sư đáp:

- Ðược rồi! Lão tăng xin rửa tai để nghe đây.

Lôi Phi hỏi:

- Chuyến này đại sư đến Kim Lăng tại hạ chưa hiểu vì chuyện gì?

Vô Lượng đại sư ngập ngừng đáp:

- Cái đó... Cái đó... bần tăng đến để dự anh hùng đại hội.

Lôi Phi tủm tỉm cười hỏi:

- Còn khá lâu mới tới ngày đại hội anh hùng mà đại sư đến trước há chẳng là quá sớm ư?

Y ngừng lại một chút rồi hỏi tiếp:

- Tại hạ tuy chưa tham dự vào cuộc đại hội của Hội võ quán chủ, nhưng được nghe người ta nói phái Thiếu Lâm không tham dự vào vụ này.

Vô Lượng đại sư hỏi lại:

- Lôi thí chủ là người biết nhiều hiểu rộng, thử đoán xem lão tăng đến đây làm chi?

Lôi Phi đáp:

- Dường như là vì cây Linh chi đã thành hình.

Vô Lượng đại sư giương mắt nhìn chòng chọc vào mặt Lôi Phi một lúc rồi tủm tỉm cười nói:

- Nếu lão tăng phủ nhận vụ này thì e rằng thí chủ không tin. Sự thực lão tăng tới đây rồi mới biết có vụ Linh chi.

Lôi Phi mỉm cười hỏi:

- Hiện giờ phái Thiếu Lâm có bị lôi cuốn vào vũng nước xoáy đó không?

Vô Lượng đại sư gật đầu đáp:

- Chẳng dấu gì Lôi thí chủ. Vụ này người xuất gia không tiện ra mặt. Nhưng hai tên tục gia đệ tử của tệ phái đã bị lôi cuốn vào rồi.

Lão tăng nay đã đến đây, chẳng thể điềm nhiên tọa thị.

Lôi Phi đưa mắt nhìn Trương Khâm ngập ngừng hỏi:

- Trương huynh đây là...

Trương Khâm nói ngay:

- Họ là hai vị sự đệ của tại hạ.

Vô Lượng đại sư khẻ đằng hắng một tiếng rồi nói:

- Trong hai tên đó thì một tên là tục gia đệ tử của lão tăng.

Lôi Phi nghĩ thầm trong bụng:

- Té ra một gã là đồ đệ nhà sư này. Lão quan tâm đến tình sư đệ. Nếu lão không có tên đệ tử mắc bẫy thì e rằng phái Thiếu Lâm vẩn tự phụ là những nhân vật thanh cao chưa chắc họ chịu cho mình đến gặp mặt.

Trong lòng nghĩ vậy, miệng y cất tiếng hỏi:

- Hai vị sư đệ của Trương huynh bây giờ ra sao?

Trương Khâm đáp:

- Không hiểu bọn chúng lấy được tin ở đâu nói là Giang Nam Song Hiệp đem cây Linh chi dấu vào một khu rừng sâu. Ðêm qua chúng đi dọ thám đến nay cũng chưa thấy về.

Lý Hàn Thu động tâm nghĩ thầm:

- Trong nội thất căn nhà tranh kia có những người sống dở chết dở, mặt tôi dược vật chẳng hiểu nhân vật nào? Có khi họ đều là những nhân vật võ lâm tiến vào trong rừng đêm qua cũng chưa biết chừng.

Bổng Lôi Phi hỏi:

- Theo nhận xét của đại sư thì vụ này ra sao?

Vô Lượng đại sư đáp:

- Lão tăng rất lấy làm kỳ. Nếu chúng còn sống sao không thấy người, mà chúng chết rồi sao không thấy thi thể?

Lôi Phi ngơ ngẩn một chút rồi hỏi:

- Ðại sư đã phái người vào rừng điều tra chưa?

Trương Khâm đáp:

- Tiểu đệ đã cùng sư thúc đi tìm khắp trong khu rừng một lượt.

Lý Hàn Thu hỏi xen vào:

- Các vị có nhìn thấy mấy lớp nhà tranh trong khu rừng đó không?

Trương Khâm đáp:

- Nhìn thấy rồi.

Lý Hàn Thu ngập ngừng:

- Trong nhà tranh đó...

Trương Khâm ngắt lời:- Trong nhà tranh không thấy bóng người nào cả.

Lý Hàn Thu lại hỏi:

- Không có người ư? Vậy có thấy bọn người sống dở chết dở không?

Trương Khâm đáp:

- Không có người sống mà cũng chẳng có người chết. Tiểu đệ chưa thấy người sống dở chết dở bao giờ.

Lý Hàn Thu nói:

- Nếu vậy thì thật là kỳ!

Trương Khâm hỏi:

- Kỳ quái ở chỗ nào?

Lôi Phi khẻ hắng dặng một tiếng rồi hỏi:

- Hai vị đã vào điều tra kỹ trong nhà chưa?

Trương Khâm đáp:

- Ðiều tra kỹ rồi, nhưng cả ba lớp nhà đều không thấy một bóng người.

Lý Hàn Thu khẽ hỏi Lôi Phi:

- Lôi huynh! Vụ này là thế nào đây?

Lôi Phi đáp:

- Giản dị lắm! Bọn họ đã chuyển đi nơi khác rồi.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Hai vị thí chủ nói chuyện gì thế? Lão tăng không hiểu chi hết.

Lôi Phi hỏi lại:

- Ðại sư và Trương huynh điều tra trong rừng hồi nào?

Vô Lượng đại sư đáp:

- Vào lúc xế chiều.

Lôi Phi nói:

- Vậy thì bọn tại hạ đã đến trước đại sư và Trương huynh, và gặp những chuyện bí hiểm khôn lường!

Vô Lượng đại sư lẩm nhẩm gật đầu hỏi:

- Hai vị phát giác điều chi trong rừng?

Lôi Phi đáp:

- Bọn tại hạ phát giác ra trong căn nhà tranh những chuyện kỳ dị chưa từng thấy qua.

Trương Khâm nói:

- Vết chân Lôi huynh đi khắp các miền Nam Bắc sông Ðại Giang, thiên hạ ít người bì kịp, những chuyện mà Lôi huynh chưa từng thấy lại càng kỳ quái hơn nữa.

Lôi Phi đáp:

- Ðúng thế! Chuyện rất kỳ quái là những vụ người sống dở chết dở mà Lý đệ đây vừa nói tới đó.

Trương Khâm cười ruồi nói:

- Chết là chết, sống là sống. Nếu bảo sống dở chết dở thì e rằng không thông.

Lôi Phi nói:

- Bọn họ hãy còn hơi thở thoi thớp nhưng mắt không trông thấy đồ vật, miệng không nói được thành tiếng, nằm thẳng cẳng dưới đất không nhúc nhích.

Trương Khâm nói:

- Thế thì họ bị điểm huyệt rồi.

Lôi Phi nói:

- Theo chỗ nhận xét của tại hạ thì dường như không phải. Nếu quả họ bị điểm huyệt thì nhất định đồng thời bị điểm cả mấy chỗ...

Trương Khâm ngắt lời:

- Theo nhận xét của Lôi huynh họ không bị điểm huyệt thì là cái gì?

Lôi Phi đáp:

- Có thế mới khiến cho người ta nghi ngờ không sao đoán ra được.

Vô Lượng đại sư lên tiếng:

- A di đà phật! Lôi thí chủ có thể nói rỏ hơn chút nữa không?

Lôi Phi đáp:

- Dĩ nhiên là được

Y bèn đem tình hình mắt thấy trong nhà tranh kể kỷ lại một lượt. Chỉ dấu chuyện đã ghi ký hiệu vào trái tai những người kia là không nói đến.

Vô Lượng đại sư nhắm mắt trầm tư hồi lâu rồi nói:

- Vụ này quả là kỳ bí. Nếu Lôi thí chủ nói đúng sự thực thì dường như không phải họ bị điểm huyệt.

Lý Hàn Thu nói:

- Một điều nữa khiến cho người ta không hiểu là trên mặt những người này lại để một lớp thuốc khá dầy.

Vô Lượng đại sư nói:

- Mặt họ có đồ dược vật chắc là có ý để cải biến dung mạo.

Lý Hàn Thu tiếp lời:

- Ðúng thế! Khiến bọn họ thay đổi cả sắc mặt lẩn hình dung.

Bỗng chàng hạ thấp giọng xuống ra vẻ ngạc nhiên nói tiếp:

- Biến cải thành một màu sắc đặc biệt...

Lôi Phi lẩm nhẩm gật đầu rồi nói như để mình nghe:

- Nếu họ lại mặc y phục giống nhau thì người ngoài không tài nào phân biệt được nữa.

Vô Lượng đại sư nghe hai người thuật chuyện kỳ bí không khỏi chấn động tâm thần. Cặp mắt trợn tròn xoe chiếu ra những tia sáng lấp loáng lão hỏi:

- Hai vị dời khỏi căn nhà tranh vào hồi nào?

Lôi Phi đáp:

- Vào lúc quá trưa.

Vô Lượng đại sư nói:

- Vụ này thật khiến cho người ta hoang mang khó hiểu, mà còn đầy vẻ ly kỳ nữa.

Lôi Phi nói:

- Tại hạ cảm thấy có điều bất thường nữa.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Ðiều chi bất thường?

Lôi Phi đáp:

- Những người đó có thể là những nhân vật tiến vào rừng đêm qua, không khéo có cả hai vị đệ tử quí phái nữa.

Vô Lượng đại sư hoang mang nói:

- Rất có thể như vậy...

Lão ngừng lại một chút rồi hỏi:

- Hai vị đã truyền bá vụ này ra ngoài chưa?
Lôi Phi đáp:

- Chưa! Bọn tại hạ mới nói cho hai vị hay là lần đầu.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Hai vị có đồng bạn nào vào rừng mất tích không?

Lôi Phi đáp:

- Bọn tại hạ cũng có một vì bằng hữu ở trong trường hợp này.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Bây giờ hai vị tính sao? Có định mạo hiểm đi cứu ông bạn đó không?

Lôi Phi lại hỏi:

- Ðại sư chuẩn bị hành động cách nào?

Vô Lượng đại sư đáp:

- Lão tăng định chờ Trần thí chủ quay về cho biết tình hình rồi mới quyết định hành động được. Nếu Trần thí chủ xác định được hành tung của tiểu đồ thì lão tăng thân hành đi tra xét một chuyến. Bằng y không hiểu rõ hành tung của chúng thì phải nghe ngóng dần dần.

Lôi Phi nói:

- Ðược rồi! Nếu đại sư hành động thì tại hạ cũng đi theo.

Y ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Cứ tình thế hiện nay mà nói thì sau lưng Giang Nam Song Hiệp dường như có một lực lượng rất lớn ủng hộ họ. Ðại sư là một nhân vật đạo cao đức trọng, nếu chịu đứng ra lãnh đạo thì chỉ hô lên một tiếng là bao nhiêu nhân vật võ lâm đã tới thành Kim Lăng này tất vui lòng hưởng ứng, tự đặt mình vào dưới quyền chỉ huy của đại sư để liên hiệp lại thành một khối.

Vô Lượng đại sư lắc đầu ngắt lời:

- Lôi thí chủ đã lường lão tăng một cách quá cao xa. Lão tăng là hạng người nào mà khiến cho nhân vật võ lâm trong thành Kim Lăng phục tòng mình được?

Lôi Phi khẻ buông tiếng thở dài đáp:

- Ðại sư còn có chỗ chưa rõ...

Vô Lượng đại sư nói:

- Lão tăng xin Lôi thí chủ cho nghe.

Lôi Phi nói:

- Ðệ tử của đại sư bị hãm mình trong khu rừng rậm, đồng thời những người cùng trường hợp này không biết bao nhiêu mà kể.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Dường như Lôi thí chủ biết rất nhiều?

Lôi Phi đáp:

- Không phải tại hạ phỏng đoán mà đúng là đã mắt thấy tai nghe. Hiện giờ những người lãnh đạo các đạo phái đang tụ tập ở thành Kim Lăng nhất định đều có mối khổ tâm như đại sư vậy. Nhưng đức vọng của họ không đủ để hiệu triệu thiên hạ. Họ chỉ sợ nói ra chẳng ai nghe mà còn bị mất mặt, nên đành nín nhịn không dám hở ra lời...

Y hắng dặng một tiếng rồi nói tiếp:

- Nỗi thống khổ trong lòng họ không phát tiết ra được, nay đại sư hô lên một tiếng là họ hưởng ứng ngay.

Vô Lượng đại sư nói:

- E lão tăng không đủ tài đức như vậy.

Lôi Phi nghiêm sắc mặt nói:

- Nếu đại sư không đủ đức vọng thì tại hạ đã chẳng đến đây cầu kiến.

Vô Lượng đại sư toan trả lời, bổng thấy một hán tử võ phục chạy vào nội sảnh bẩm:

- Trần đại hiệp đã về tới.

Vô Lượng đại sư nói:

- Mời y vào đây ngay!

Chỉ trong khoảnh khắc gã dẫn một người đứng tuổi gầy nhom chừng 30 tuổi vào nội sảnh.

Lý Hàn Thu ngẩng đầu nhìn ra thấy người mặc áo trường bào màu lam cặp mắt rất sắc sảo.

Vô Lượng đại sư tỏ vẻ trọng vọng, đứng lên chắp tay nói:

- Lão tăng làm phiền Trần thí chủ quá!

Truy Phong Thủ Trần Gia Kỳ nghiêng mình đáp lễ nói:

- Tại hạ bất tài khiến cho đại sư phải thất vọng.

Vô Lượng đại sư ngơ ngác hỏi:

- Tại sao vậy?

Trần Gia Kỳ đáp:

- Tại hạ ở trong rừng rậm tìm đã lâu lắm mà chỉ thấy dấu tích vừa xảy cuộc chiến đấu, ngoài ra không có chi hết.

Lý Hàn Thu không nhịn được cất tiếng hỏi:

- Các hạ đã vào tìm trong ba lớp nhà tranh chưa?

Trần Gia Kỳ đáp:

- Tại hạ tìm cả rồi, nhưng trong nhà tranh cũng chẳng có chi hết.

Lôi Phi xen vào:

- Tại hạ được nghe Trần đại hiệp nổi danh về tài theo dõi hành tung đã lâu...

Vô Lượng đại sư ngắt lời:

- Lão tăng quên chưa giới thiệu vị này là Lôi thí chủ, Lôi Phi.

Trần Gia Kỳ nói:

- Hiện nay trên chốn giang hồ rất ít người làm được trơn tru, không để lại một dấu vết gì cho người theo dõi.

Lôi Phi hỏi:

- Trần huynh! Có phải Trần huynh nói về sự thất tung của hai vị đệ tử phái Thiếu Lâm chăng?

Trần Gia Kỳ đáp:

- Ðúng thế! Tiểu đệ đang nói về vụ theo dõi hành tung của họ.

Lôi Phi hỏi:

- Trần huynh! Trần huynh có đem lòng ngờ vực cho nhân vật nào không?

Trần Gia Kỳ đáp:

- Có thì có đấy, nhưng nói ra ít người tin được.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Ai vậy? Chúng ta đây đều là người nhà, Trần thí chủ cứ nói rỏ, không ngại chi hết.

Trần Gia Kỳ hỏi lại:

- Nếu là Hội võ quán chủ và Giang Nam Song Hiệp thì các vị có tin được không?

Lý Hàn Thu tự hỏi:

- Mấy người này thật khéo giở trò. Có gì mà lại không tin?

Bỗng nghe Lôi Phi cười ha hả đáp:

- Ðúng rồi! Tại hạ tra đi xét lại cũng là ba nhân vật đó.

Trần Gia Kỳ nói:

- Nếu vậy hay! Tiểu đệ chỉ sợ mình lầm lẫn.

Vô Lượng đại sư cũng gật đầu nói:

- Theo chỗ dò la của bản phái, lão tăng cũng nghi cho mấy người đó...

Nhà sư hạ thấp giọng xuống nói tiếp:

- Trần thí chủ đã không tìm thấy dấu vết ở trong rừng thì chúng ta chỉ còn cách tiến vào chỗ tạm chú của Giang Nam Song Hiệp để coi xem.

Trần Gia Kỳ nói:

- Cái đó tại hạ cũng đã biết rõ. Họ ở trong Phương gia đại viện, hoặc ở trong nhà Hội võ quán chủ.

Vô Lượng đại sư nói:

- Hay lắm! Vậy lão tăng phải đến Phương gia đại viện trước xem thế nào đã...

Lão đưa mắt nhìn Lôi Phi hỏi tiếp:

- Lôi thí chủ có đi với lão tăng một chuyến không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Không đi được đâu.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Tại sao không đi được?

Lý Hàn Thu nói:

- Vì trong Phương gia đại viện bố trí cơ quan khắp chỗ.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Sao Lý thí chủ lại biết rõ thế?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ đã vào Phương gia đại viện rồi, và bị vây hãm ở trong đó.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Những cơ quan đó có lợi hại lắm không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ghê gớm lắm! Tại hạ bị vây hãm cơ hồ bỏ mạng về tay Phương Tú.

Vô Lượng đại sư hỏi:

- Lý thí chủ có thể thuật rõ tình hình khi vào Phương gia đại viện cho lão tăng nghe được không?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi đem tình hình đã trải qua thuật lại một lượt. Dĩ nhiên chàng giấu một vài điểm không nói ra.

Vô Lượng đại sư chau mày hỏi:

- Nếu vậy thì lúc kiến trúc Phương gia đại viện họ đã chuẩn bị cả rồi ư?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðúng thế! Cách kiến trúc Phương gia đại viện theo một tòa cổ thành. Chỗ nào cũng có cơ quan cạm bẫy và mai phục ám khí khiến người ta không thể đề phòng cho xiết được.

Vô Lượng đại sư lúc trước vẩn không để ý tới Lý Hàn Thu. Bây giờ lão nghe chàng thuật chuyện đã vào Phương gia đại viện, đột nhiên lão coi chàng bằng con mắt khắc hẳn. Lão hỏi:

- Lý thí chủ hãy còn nhỏ tuổi, chắc qua lại giang hồ chưa được bao lâu. Có đúng thế không?

Lý Hàn Thu đáp:

- Tại hạ mới bước chân vào giang hồ.

Vô Lượng đại sư lại hỏi:

- Thí chủ có thù oán với Giang Nam Song Hiệp trong trường hợp nào?

Lý Hàn Thu đáp:

- Ðây là mối thù từ đời trước.

Vô Lượng đại sư nói:

- Té ra là thế...

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp:

- Thí chủ có thể cho biết cao tính đại danh của lệnh tôn được chăng?

Lý Hàn Thu đáp:

- Gia phụ là Lý Thanh Trần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau