THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Giử lời hứa Quyên Nhi hạ chiến thư

Hàn Kế Tín hỏi :

- Tiểu điệt yêu cầu bọn họ giao trả bá phụ và tha họ ra khỏi Phương gia đại viện thì bá phụ tính sao ?

Phương Tú trầm ngâm một lát rồi hỏi lại :

- Ý bọn họ thể nào ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Dĩ nhiên thương lượng ổn thoả .

Phương Tú hỏi :

- Hay lắm ! Nhưng Du cô nương là tay nhiều mưu kế , nên ngươi phải cẩn thận mới được

Hàn Kế Tín nói :

- Tiểu điệt hiểu rồi .

Gã quay ra hỏi Du Tiểu Quyên :

- Cô nương có thể tha Phương bá phụ được chưa ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiện thiếp muốn rằng đồng bạn yên ổn ra khỏi Phương viện rồi mới tha Phương Tú .

Nàng vươn tay ra nắm lấy Phương Tú hỏi tiếp :

- Ý Hàn huynh thế nào ?

Hàn Kế Tín hỏi lại :

- Cô nương không tín nhiệm tại hạ hay sao ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Chẳng phải tiện thiếp không tin Hàn huynh, nhưng lịnh tôn và Phương bá phụ thì chẳng ai tin được.

Hàn Kế Tín trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Cô nương định sắp đặt thế nào ?

Dư Tiểu Quyên đáp :

- Tiện thiếp yêu cầu cho đồng bọn rời khỏi Phương gia đại viện trước đã . Đồng thời mong công tử hạ lệnh cho bọn người mặc thiết giáp đình chỉ cuộc ác đấu với Lý Hàn Thu .

Hàn Kế Tín không trả lời , nhưng trong xe có tiếng rú lanh lảnh vang lên .

Hai đại hán mặc thiết giáp đột nhiên dừng tay lại.

Lý Hàn Thu toan rượt theo thì Du Tiểu Quyên lớn tiếng gọi :

- Lý huynh mau mau lùi lại !

Lý Hàn Thu nghe vậy lùi lại hỏi :

- Cô nương đã nghị hoà với họ rồi sao ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Phương Tú và Hàn Đào mà không giết được bọn ta thì ăn không ngon , ngủ không yên, tính đến chuyện hoà thể nào được ?

Hàn Kế Tín nói :

- Cô nương tuỳ ý hẹn ngày và hẹn địa điểm quyết chiến , sai người đưa tin đến là tại hạ y hẹn đến ngay .

Du Tiểu Quyên nói :

- Cuộc chiến này không thể tránh được, mong rằng công tử thủ tín .

Hàn Kế Tín nói :

- Tai hạ đã chịu lời khi nào còn thất ước . Thời gian và địa điểm đều do cô nương quyết định. Tại hạ chỉ có một điều kiện .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Điều kiện gì ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Kỳ hẹn quyết chiến phải sau đây ba ngày và không quá mười bửa. Nếu trước ba ngày hay sau mười bửa thì tại hạ không lưu lại

Phương gia đại viện để chờ cô nương được.

Du Tiểu Quyên nói :

- Tiện thiếp không tin rằng trong vòng ba ngày công tử đã có đũ thì giờ để vản hồi đại cục và sắp đặt cuộc chiến thắng được.

Hàn Kế Tín đáp :

- Chỉ trong khoảnh khắc cũng có thể làm cho cuộc thắng phụ phát sinh đại biến, huống chi khoảng thời gian ba ngày .

Du Tiểu Quyên nói :

- Sau ba ngày mà địa điểm chiến trường lại thay đổi chổ không ở Phương gia đại viện thì e rằng cổ xe lưu tinh cùng mọi người mặc thiết giáp của công tử khó lòng vận dụng tới nơi .

Hàn Kế Tín cười nữa miệng đáp :

- Tại hạ hiểu rồi ! Phải chăng cô nương muốn cho tại hạ nói rõ nội tình cùng chuyện cơ mật nên mới hỏi dò , nhưng tại hạ e rằng cô nương không thể mản nguyện được .

Du Tiểu Quyên bụng bảo dạ :

- Xem chừng y đã có định kiến, mình khó mà lung lay được .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ , nàng lớn tiếng gọi :

- Lý huynh ! Xin Lý huynh hãy dẫn Quân cô nương , Tần cô nương và các vị võ sư bị thương nhẹ rời khỏi Phương gia đại viện trước đi .

Lôi Phi băn khoăn hỏi :

- Cô nương chỉ ở lại một mình thôi ư ?

Lý Han Thu đáp :

- Tiểu đệ cũng lưu lại đây với Quyên cô nương để hộ vệ cho cô .

Du Tiểu Quyên nói ngay :

- Lý huynh đi với bọn họ hay hơn .

Đột nhiên nàng hạ thấp giọng xuống nói tiếp :

- Lý huynh cùng các bạn đợi tiểu muội ở trong toà Thiên Tân miếu , cách đây chừng mười dặm về phía Đông .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương....

Dư Tiểu Quyên ngắt lời :

- Lý huynh đi lẹ đi . Nhất thiết có việc gì xin hỏi Quân cô nương .

Lý Hàn Thu khẻ buông tiếng thở dài , dắt bốn tên võ sư bị thương nhẹ và ba bốn tên võ sư chưa bị thương, cả đoàn gồm mười một người rời khỏi Phương gia đại viện.

Du Tiểu Quyên tay trái nắm Phương Tú tay phải nắm đốc kiếm đưa mắt ngó bọn Lý Hàn Thu rời khỏi Phương gia đại viện.

Sau một lúc lâu, Hàn Kế Tín thủng thẳng lên tiếng :

- Bọn bọ đi xa rồi . Vậy cô nương buông tha Phương viện chúa ra !

Du Tiểu Quyên đáp :

- Phong kiếm Mã Tương còn đang ác đấu với Bạch Y Ma Quân . Tiện thiếp mà rời khỏi nơi đây tất Mã lão tiền bối phải chết không còn nghi ngờ gì nữa.

Phương Tú cười lạt nói :

- Cô nương được đằng chân dâng đàng đầu.

Hàn Kế Tín ngắt lời :

- Theo ý cô nương phải làm sao bây giờ ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiện thiếp hy vọng dẫn lão rời khỏi nơi đây .

Han Kế Tín hỏi :

- Tại hạ đã nói , Phong kiếm Mã Tương và Bạch Y Ma Quân là những nhân vật tuyệt đỉnh trong võ lâm . Lúc này hai vị đang quyết sống mái thì ai khuyên được hai vị bải chiến ?

Dư Tiểu Quyên đáp :

- Tiện thiếp nghĩ rằng nhất định công tử đã có diệu kế .

Han Kế Tín nói :

- Nếu vậy tai hạ xin thỉnh giáo cô nương phải làm thế nào ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Công tử chỉ việc phun thuốc mê cho họ ngã lăn rồi tiện thiếp đem Mã Tương đi .

Phương Tú xen vào :

- Cô nương thật lòng tham không đáy. Cuộc trao đổi nầy bọn tại hạ đã chịu thiệt nhiều rồi.

Hàn Kế Tín không lý gì đến Phương Tú, gã nhìn Du Tiểu Quyên nói :

- Mã Tương chỉ biết cầm kiếm cự địch chứ không hiểu mưu lược . Vậy Mã Tương chẳng có ảnh hưởng rất lớn đến trận quyết đấu sinh tử tới đây . Ý kiến của cô nương tại hạ có thể thi hành được, nhưng nếu cô nương có thuốc mê hồn thì cứ việc phóng ra .

Du Tiểu Quyên lạnh lùng đáp :

- Nếu tiện thiếp trong mình có mang thuốc ứng dụng thì đã chẳng phiền đến Hàn công tử làm chi !

Hàn Kế Tín không nói nữa.

Cổ xe lưu tinh từ từ chuyển động tiến về phía Mã Tương và Bạch Y Ma Quân đang động thủ.

Du Tiểu Quyên chú ý theo dõi thì thấy cổ xe lưu tinh đi gần đến chỗ hai người, đột nhiên trong xe phun ra một luồng khói trắng .

Chỉ trong khoảnh khắc , cả hai lão đồng thời bõ rớt binh khi ngã lăn xuống đất .

Hàn Kế Tín nói :

- Cô nương thấy rõ rồi chớ . Trong xe lưu tinh của Hàn mỗ có dược vật để ứng dụng.

Du Tiểu Quyên nói :

- Công tử lấy thuốc giải cho y để tiện thiếp đem Phong Kiếm Mã Tương rời khỏi nơi đây .Nàng vừa dứt lời thì trong xe bắn ra một cái bình ngọc. Đồng thời thanh âm của Hàn Kế Tín lại cất lên :

- Trong bình có ba viên thuốc. Chỉ cho lão uống một viên là đủ hồi tỉnh. Còn hai viên cô nương giữ lấy đề phòng , cần khi dùng đến.

Du Tiểu Quyên nói :

- Công tử thật là người rộng rãi .

Nàng lượm bình ngọc cất vào bọc rồi một tay dắt Phương Tú , một tay nâng Phong Kiếm Mã Tương dậy. Nàng nói :

- Phiền Phương viện chúa đưa chân bọn tiện thiếp ra khỏi quý viện.

Hàn Kế Tín nói :

- Xem chừng cô nương đối với Kế Tín này không có một chút tín nhiệm nào hay sao ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiện thiếp đã nói là Hàn công tử thì có thể tin được lắm . Nhưng những người mà tiện thiếp không tín nhiệm là lệnh tôn và lệnh Phương bá phụ . Tiện thiếp e rằng Hàn huynh không chủ trương được.

Nàng vừa nói vừa dắt Phương Tú tiến về phía trước .

Hàn Kế Tín nói :

- Xin cô nương hãy dừng bước .

Du Tiểu Quyên dừng lại hỏi :

- Công tử còn điều chi dạy dỗ ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Cô nương ghi nhớ lời ước sau ba ngày và trước mười ngày phải hạ chiến thư . Nếu chưa đũ ba ngày thì xin miễn thứ cho tại hạ không thể ứng chiến. Mặt khác nếu quá mười ngày thì cô nương có đến Phương gia đại viện cũng không gặp ai nữa.

Du Tiểu Quyên động tâm hỏi :

- Hàn huynh định đi ư ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Cái đó cô nương bất tất phải quan tâm mà chỉ cần ghi nhớ lời tại hạ đã nói là đủ.

Du Tiểu Quyên biết rằng có hỏi nữa cũng bằng vô ích, nàng dắt Phương Tú ra cỗng Phương gia đại viện .

Du Tiểu Quyên giữ đúng lời ước. Nàng vừa ra khỏi Phương gia đại viện liền buông tha Phương Tú và tăng gia cước lực chạy thật nhanh .

Lúc Phương Tú trở về Phương gia đại viện thì Hàn Kế Tín rời khỏi cổ xe lưu tinh, đứng bên đường nghinh tiếp.

Phuong Tú nói ngay :

- Hiền điệt ! Hiền điệt mau mau phái người rượt theo con nha đầu kia mà giết đi . Thị là người gan dạ , lại nhiều mưu trí võ công cũng cao thâm khôn lường. Để thị sống là mối lo chung thân đó .

Hàn Kế Tín đáp :

- Khinh công của Du cô nương đã đến trình độ tuyệt vời không thể đuổi kịp được.

Phương Tú nhẹ buông tiếng thở dài nói :

- Nếu không có hiền điệt thì chắc mạng già này đã bị chết về tay con nha đầu kia rồi.

Hàn Kế Tín nói :

- Tiểu điệt không đến sớm để cứu bá phụ thoát hiểm, trong lòng rất lấy làm áy náy.

Phương Tú thở dài nói :

- Còn Bạch y Ma Quân đâu ?

Hàn Tín đáp :

- Tiểu điệt đã sai người khiêng y vào hậu viện .

Phương Tú gật đầu nói :

- Giả tỷ Đàm Dược Sư còn sống thì chúng ta có thêm người hữu dụng. Đáng tiếc là y lại chết rồi.

Hàn Kế Tín nói :

-Nếu Đàm Dược Sư còn sống thì hiện giờ bá phụ đã thành nô lệ cho lão rồi.

Phương Tú hỏi :

- Hai chục năm khổ tâm nghiên cứu kế hoạch không ngờ trong mấy ngày trời , phần lớn căn bản đã bị huỷ diệt. Hiền điệt có kế hoạch gì hoản hồi cơ nghiệp được chăng ? Ta hy vọng hiền điệt vì phụ thân và ta mà sắp đặt một kế hoạch hoàn bị .

Hắn Kế Tín ngữa mặt lên trời thở phào một cái nói :

- Những hành vi của bá phụ và gia gia từ trước đến nay khiến cho tiểu điệt rất lấy làm bất mản. Tiểu điệt đã mấy lần hiến kế với hy vọng bá phụ cùng gia gia quay về chính đạo, nhưng bá phụ cùng gia gia chẳng chịu thi hành.

Phương Tú còn mấy chỗ huyệt đạo chưa giải khai, nên cử động có điều bất tiện . Hắn ngồi phệch huống nói :

- Chúng ta ngồi đây nói chuyện cũng được. Hiền điệt có cao kiến gì từ nay bá phụ làm theo như vậy.

Hàn Kế Tín đáp :

- Hiện nay đã lâm vào cục diện khó bề hoá giải. Tiểu điệt chắc bọn họ sau đây ba ngày sẽ hạ chiến thư .

Phương Tú thở dài nói :

- Bất luận hoà hay chiến thì cũng do hiền điệt chủ trương các việc .

Phương Tú quả là con người giảo quyệt. Mới trong khoảnh khắc hắn đã khoác trọng trách nặng hàng ngàn cân vào cổ Hàn Kế Tín .

Hàn Kế Tín lộ vẻ nghiêm trọng hỏi :

- Tiểu điệt đã nói hiện giờ không tính đến chuyện hoà giải được nữa rồi , chỉ còn hai đường , xin bá phụ chọn lấy một. Bá phụ định nghinh chiến hay là bỏ đi trốn lánh ?

Phương Tú hỏi lại :

- Nghinh chiến thì sao ? Chạy trốn thì làm thế nào ?

Hàn Kế Tín buồn rầu đáp :

- Nếu nghinh chiến thì tiểu điệt đành đem hết khả năng để cùng bọn họ quyết một trận hơn thua . Tiểu điệt có chết trong trận chiến cũng được tiếng là trọn hiếu đạo với gia gia cùng bá phụ . Bằng ngược tiểu điệt may mà còn sống cũng kẻ là đã báo đền ơn dưỡng dục của hai vị nhân gia rồi . Vậy sau cuộc chiến, tiểu điệt tìm chốn mai danh ẩn tích . Bá phụ cùng gia gia coi như không có đứa con cháu bất hiếu này là xong .

Phương Tú sửng sốt hỏi :

- Hiền điệt muốn bõ đi đâu ?Hàn Kế Tín :

- Bầu trời bát ngát há lại không có một chổ cho tiểu điệt ẩn thân ?

Phương Tú hỏi :

- Nếu vậy thì cốt nhục lìa tan , không còn ngày nào đoàn viên hay sao ?

Hàn Kế Tín nhăn nhó cười đáp :

- Nếu tiểu điệt bị chết trận thì cũng không còn ngày nào đoàn viên nữa . Vậy tiểu điệt chết trận hay đi ẩn cũng vậy mà thôi.

Phương Tú thấy gã ra chiều khích động thì biết rằng nếu còn hỏi nữa cũng chỉ được nghe những câu khó chịu mà thôi . Hắn liền lảng sang chuyện khác :

- Còn chuyện chạy trốn thì sao ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Nếu bá phụ cùng gia gia chân tâm hối hận về những hành vi ngày trước thì tìm nơi mai danh ẩn tích, xa lánh hoạ hoạn cũng là phải . Từ đây trở đi không bước chân vào chốn giang hồ nữa .

Phương Tú hỏi :

- Thì còn công việc ở đây thì sao ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Để một mình tiểu điệt gánh vác.

Phương Tú nói :

- Ta e rằng Du Tiểu Quyên và Hàn Thu không chịu buông tha hiền điệt .

Hàn Kế Tín nói :

- Nếu tiểu điệt có bị họ giết chết thì cũng là để chuộc lại những lầm lổi của gia gia cùng bá phụ khi trước đến nay . Vậy cái chết đó sẽ không có gì là đáng tiếc .

Phương Tú trầm ngâm một lát rồi nói :

- Hiền điệt ! Có nên đem việc hày thương lượng với gia gia không .

Hàn Kế Tín đáp :

- Bá phụ quyết định trước đi rồi nói chuyện với gia phụ sau cũng được. Tiểu điệt biết rõ việc gì bá phụ quyết định, tất gia gia cũng không phản đối .

Phương Tú hỏi :

- Còn mấy lộ nhân mã ta đã cho phi sát truyền thư triệu về thì nghe lời hay sắp đặt họ bằng cách nào ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Cấp thuốc giải cho họ rồi giải tán để họ tìm lấy đường sống là hơn .

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Hiền điệt đã nhận lời với Du cô nương sau đây ba ngày , trong vòng mười bửa tìm nơi quyết chiến. Vậy hiền diệt có chuẩn bị giữ đúng lời hứa không ?

Hàn Kế Tín thủng thẳng đáp :

- Dĩ nhiên tiểu điệt phải giử đúng .

Phương Tú hỏi :

- Theo lời hiền điệt vừa nói thì có bao nhiêu tay chân giải tán hết , hiền điệt nghinh chiến bằng cách nào ?

Hàn Kế Tín thủng thẳng đáp :

- Tiểu điệt tự có cách nghinh địch .

Phương Tú ngẩm nghĩ một lúc rồi hỏi :

- Bá phụ biết rằng dù chúng ta có lòng thoái nhượn nhưng Lý Hàn Thu chẳng chịu buông tha . Vậy sao không chờ cuộc ác chiến rồi mới tính .

Hàn Kế Tín thở dài đáp :

- Cơ sự đã đến thế nầy mà dường như bá phụ vẫn không chịu phế bõ tấm lòng tham danh ham lợi . Tiểu điệt chỉ có ý báo đền ơn sinh dưỡng nên dù sao cũng phải thay hai vị lão nhân gia để cũng họ quyết chiến một phen . Sau cuộc chiến nầy , bất luận thắng hay bại , tiểu điệt cũng rút lui khỏi giang hồ .

Dứt lời gã không chờ Phương Tú phúc đáp , trở gót đi ngay .

Phương Tú nhìn đằng sau lưng Hàn Kế Tín buông tiếng thở dài rồi cũng không gọi gã trở lại nữa.

Hàn Kế Tín thẳng tiến vào nội viện, một mình đi ra phía khác .

Phương Tú đảo mắt ngó thây chết ngổn ngang một lượt rồi cất bước tiến vào nội viện .

Trong Phương gia đại viện sau khi trải qua một trường ác đấu, xác chết la liệt , quang cánh thê lương so với ngày trước phòng bị sâm nghiêm thật khác nhau xa .

Phương Tú đi vào nội điện rồi kêu bọn võ sư thu thập xác chết

trong trường cùng quét dọn cho sạch những vết máu loang lổ khắp nơi .

Thời gian ba ngày vùn vụt trôi qua .

Suốt ba ngày trời, Phương Tú cũng Hàn Đào tìm kiếm khắp mọi xó xỉnh trong Phương gia đại viện mà chẳng thấy Hàn Kế Tín đâu cả, tựa hồ gã bỏ đi một cách đột ngột mà không biết đi về phương nào .

Mấy lộ nhân mã , trừ bọn Trương Bách Tường sau khi bị Du Tiểu Quyên thuyết phục trở về mặt Tây Bắc, ngoài ra chưa có lộ nào trở về Phương gia đại viện . Đây là một điều khiến cho Phương Tú cùng Hàn Đào rất đổi lo âu .

Trong Phương gia đại viện , hiện giờ trừ bọn mười hai người của Đàm Dược Sư để lại , không còn một ai để điều khiển.

Nhưng mười hai tay độc thủ đó, Phương Tú lại không biết cách điều động .Bọn chúng bị giam trong thạch thất, hàng ngày có người đưa cơm rượu vào. Phương Tú cùng Hàn Đào không dám bước chân tới đó bao giờ.

Phương Tú đã định sau khi thu xếp công việc võ lâm là tìm cách xử tử mười hai độc nhân này. Bấy giờ đại cục biến triển thành ra mười hai độc nhân này sẽ dùng vào việc cự địch cho hắn. Đáng tiếc là Phương Tú chưa được Đàm Dược Sư truyền cho cách điều động họ .

Cả toà Phương gia đại viện, cả từ hạng nô bộc cho đến người canh giữ các cơ quan chỉ còn lại hơn ba chục.

Nguyên mấy trăm vị võ sư hộ viện đã bị chết rất nhiều còn để lại xác chết , tường đổ, những mồ chôn tựa hồ như nơi đây là trường đồ khác. Quang cảnh cực kỳ thê lương ảm đạm.

Vì số người trong Phương gia đại viện còn lại rất ít, nên Phương Tú không dám phái họ ra khỏi Phương gia đại viện . Vì e họ bị giết chết nên bao nhiêu xác chết đều chôn táng ngay trong viện.

Phương Tú, Hàn Đào hoàn toàn lâm vào tình trạng thất vọng .

Mấy lộ nhân mã đã có truyền thư triệu hưởng mà không thấy trở về . Hai lão chỉ còn trông mong vào Hàn Kế Tín . Nhưng gã đã ba ngày trời chẳng thấy tông tích đâu, khiến cho hai lão rất bồn chồn trong dạ .

Đến ngày thứ tư , vào khoảng giờ ngọ .

Hàn Kế Tín đột nhiên trở về Phương gia đại viện .

Phương Tú cùng Hàn Đào khác nào bắt được của báu , liền vỗ về gã :

Hàn Đào hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Hài tử ! Mấy bữa nay hài nhi đi đâu mất . Ta cùng Phương bá phụ tìm khắp nơi trong Phương gia đại viện cũng chẳng thấy .

Hàn Kế Tín nhăn nhó cười đáp :

- Hài nhi ra ngoài điều tra tình hình bọn người đến viện trợ Du Tiểu Quyên cùng Lý Hàn Thu .

Phương Tú hỏi :

- Ủa ! Bọn người đến giúp họ là ai ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Bọn họ phòng bị rất nghiêm mật . Tiểu điệt đã phái người điều tra mà không sao trà trộn vào được.

Hàn Đào nói :

- Chỉ có công việc điều tra mà mất những ba ngày ư !

Hàn Kế Tín đáp :

- Hài nhi , còn bố trí cuộc nghinh chiến. Xem chừng bọn Lý Hàn Thu không chịu bõ cuộc chiến nầy.

Phương Tú mừng thầm hỏi :

- Hiền điệt bố trí bằng cách nào ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Lúc đến việc hai vị lão nhân gia sẽ rõ .

Gã nói xong , bỏ mặc Hàn Đào và Phương Tú , trở vào ngồi trên một chiếc ghế thái sư trong nhà đại sảnh.

Dường như Hàn Kế Tín nhọc mệt quá độ, gã vừa ngồi xuống ghế một lát đã ngủ thiếp đi .

Lúc vầng thái dương vừa ngậm non đoài thì Du Tiểu Quyên sai người đưa chiến thư tới .

Hàn Kế Tín coi thư rồi cầm bút đề ngay vào bức thư mấy câu .

Gã lại thưởng cho người đưa thư năm lạng vàng và bảo y cầm thư về .

Hàn Kế Tín hành động một cách độc đoán. Bất luận việc gì, gã cũng không thương lượng với Phương Tú, Hàn Đào .

Người đưa thư về rồi, Phương Tú không nhịn được cất tiếng hỏi :

- Trong thư đó họ nói gì vậy ?

Hãn Kế Tín đáp :

- Đó là thư hẹn ba ngày khai chiến .

Phương Tú hỏi :

- Hiền điệt có nhận lời bọn họ không ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Tiểu điệt đã lời hứa với họ từ bốn bửa trước, dĩ nhiên không thể thất ý được.

Phương Tú băn khoăn nói :

- Chúng ta không còn người ứng chiến. Bọn người độc nhân rất khó điều động .

Chương 177: Giang Nam song hiệp bại lộ hành tung

Hàn Kế Tín nói :

- Tiểu điệt đã đứng ra phụ trách cuộc ứng chiến thì xin để tiểu điệt lo liệu . Vậy hai lão nhân gia bất tất phải quan tâm cho mệt trí .

Hàn Đào hỏi :

- Hài nhi chuẩn bị cự địch bằng cách nào ? Sao không chịu thương nghị với chúng ta .

Hàn Kế Tín đáp :

- Hài nhi nghĩ rằng cuộc kháng chiến nầy phải dùng trí hơn là dùng sức . Vậy kế hoạch cần giữ tuyệt đối bí mật không thể để lộ ra ngoài được . Nếu mưu kế để sơ hở e rằng có điều không ổn .

Hàn Đào ra chiều buồn bực thở dài hỏi :

- Sao ! Đến ta là phụ thân mà hài nhi cũng không tín nhiệm được hay sao !

Hàn Kế Tín đáp :

- Hài nhi nhận thấy không nên nói ra là hơn , khi nào kẻ làm con không tín nhiệm phụ thân .

Phương Tú xen vào :

- Hiền điệt đã không tiện nôi, thì Hàn đệ không nên căn vặn , nhưng..

Hàn Kế Tín hỏi :

- Bá phụ có điều chi dạy bảo ?

Phương Tú đáp :

- Hiền điệt không muốn cho chúng ta hay cách bố trí kháng địch thì thôi không nói cũng được. Nhưng ta tưởng hiền điệt phối hợp chúng ta vào công cuộc cự địch trong bộ phận nào cũng nên cho chúng ta biết trước để chúng ta còn đủ thì giờ chuẩn bị .

Hàn Kế Tín nói :

- Khi tiểu điệt cùng địch nhân động thủ hay hơn hết là gia gia cùng bá phụ không nên có mặt tại trường đấu.

Hàn Đào biến sắc, tức giận hỏi :

- Nay ngươi không coi bậc tôn trưởng vào đâu nữa. Ngươi đã không trả lời về cách cự địch lại không cho bọn ta ở trường theo dõi cuộc chiến đấu nghĩa làm sao ?

Hàn Kế Tín vội lạy phục xuống đất nói :

- Xin gia gia đẹp trận lôi đình. Chẳng phải hài nhi có như vậy đâu .

Phương Tú xua tay cản ngăn Hàn Đào không để hắn nỗi nóng. Lão dắt Hàn Kế Tín dậy nói :

- Hiền điệt ơi . Hiền điệt có điều chi cứ đứng dậy mà nói cũng được.

Hàn Kế Tín đứng dậy cúi đầu xuống đáp :

- Bá phụ đã cho chim đưa thư triệu mấy lộ nhân mã trở về , thế mà đến nay chưa thấy họ đâu, đủ chứng minh một điều mấy lộ nhân mã đó nếu không bị đối phương hạ sát thì cũng bị bắt rồi ! Dù họ không bị dược vật kềm chế cũng không thể tuân theo mệnh lệnh của bá phụ như trước được nữa đâu .

Phương Tú ừ một tiếng rồi nói :

- Vì thế mà chúng ta phải trông cậy vào hiền điệt để đánh lại quân địch.

Hàn Kế Tín nói :

- Tiểu điệt không dám chối từ , nhưng...

Phương Tú thấy Hàn Kế Tín đột nhiên dừng lại, khẻ đằng hắng một tiếng rồi giục :

- Hiền điệt ! Trong lòng hiền điệt có điều chi thắc mắc cứ nói hết ra.

Hàn Đào xen vào :

- Ngươi lớn rồi ! Đến ta ngươi cũng chẳng coi vào đâu ...

Phương Tú lắc đầu ngắt lời :

- Nhị đệ ! Nhị đệ chẳng nên nóng nảy, để Kế Tín từ từ đưa ý kiến của y ra.

Hàn Đào vốn có lòng kính sợ Phương Tú, Hiện giờ tuy hắn ở trường hợp nguy ngập , vẫn giử lòng kính quý , lặng yên không nói gì nữa .

Hàn Kế Tín ngó Hàn Đào một cái rồi thủng thẳng hỏi :

- Mẫu thân của hài nhi không may sớm đã lìa trần. Dường như gia gia không còn điều gì vương vấn nữa thì phải ?

Hàn Đào "ồ" một tiếng rồi giục :

- Vậy thì làm sao ? Ngươi nói nốt đi !

Hàn Kế Tín đáp :

- Nếu gia gia cùng bá phụ tin được ở nơi hài nhi thì đừng quan tâm đến việc ở đây nữa .

Phương Tú sững sốt hỏi :

- Sao ! Ngươi muốn chúng ta bõ đi chăng ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Đúng thế ! Các vị muốn đi thì dễ lắm . Tiểu điệt đã sắp sẳn dược vật thay đổi sắc mặt để hoá trang cho gia gia cùng bá phụ. Hai vị chỉ cưỡi hai con tuấn mã là lên đường ngay được.

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Hiền điệt bảo bọn ta đi đâu bây giờ ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Bá phụ cùng gia gia từng bôn tẩu giang hồ thì kiếm một chỗ ẩn thân tưởng chẳng khó khăn gì.

Hàn Đào hỏi :

- Còn ngươi thì sao ?

Hn Kế Tín đáp :

- Hài nhi ở lại đây cự địch.

Phương Tú hỏi :

- Nếu vậy thì chắc hiền điệt đã tiên liệu cuộc chiến này tất bị thất bại nên bảo chúng ta chạy trốn trước đi . Có đúng thế không ?

Hàn Kế Tín nhăn nhó cười đáp :

- Thực tình tiểu điệt không nắm chắc được phần thắng. Bất luận tiểu điệt có cố gắng đến mấy thì sau cùng cũng không tránh khỏi cuộc thất bại.

Phương Tú lại hỏi :

- Nếu hiền điệt nắm chắc phần thất bại thì còn nghinh địch làm chi ?

Hàn Kế Tín cười lạt đáp :

- Nếu chỉ đánh một trận thì tiểu điệt vị tất đã thua, nhưng chống lâu chầu mỏi, đến lúc cuối cùng tất bị thất bại.

Hàn Đào hỏi :

- Tại sao vậy ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Vì cổ lai tà không bao giờ thắng chính. Dù hài nhi có bản lảnh nghiêng trời lệch đất như Khổng Minh thần cơ diệu toán cũng không thể chống lại mệnh trời .

Hàn Đào tức giận vô cùng :

- Ngươi nói thúi lắm.

Phương Tú xua tay ngăn Hàn Đào lại hỏi :

- Hiền điệt . Chúng ta rời khỏi nơi đây rồi thì hiền điệt chẳng cô đơn quá ư ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Bá phụ cùng gia gia đi khỏi rồi hài nhi tuy mất hai tay trợ thủ , nhưng trong lòng vững chãi hơn nhiều , không còn lo lắng gì nữa, mới phòng thủ cùng họ quyết chiến được.

Phương Tú hỏi :

- Hiền điệt nói vậy thì chúng ta nhứt định phải bõ đi ư ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Hai vị đi là hay hơn hết.

Phương Tú nói :

- Được rồi ! Vậy chúng ta thay áo, hoá trang.

Hàn Đào nói :

- Đại ca ! Thằng nhỏ này...

Phương Tú dắt tay Hàn Đào nói :

- Nhị đệ ! Chúng ta đi thay áo thôi.

Hàn Đào còn quay lại nhìn Hàn Kế Tín , mắng gã một câu :

- Ngươi là thằng con bất hiếu .

Nhưng hắn bị Phương Tú lôi tuột vào hậu viện .

Chỉ trong khoảnh khắc Phương Tú cùng Hàn Đào hoá thành hai người nông dân đi ra .

Hàn Kế Tín nhìn hai người nói :

- Hài Nhi xin đưa bá phụ cùng gia gia lên đường .

Phương Tú hỏi :

- Bây giờ đi ngay ư ?

Hàn Đào đáp :

- Phải !

Hàn Đào trong lòng tức giận, mấy lần muốn nỗi doá, đều bị Phương Tú ngăn chặn .

Hàn Kế Tín dẫn hai người đi tới cửa sau hậu viện trỏ vào một cỗ xe chứa đầy rơm nói :

- Hài nhi đã dự bị cho bá phụ cùng gia gia ứng dụng để cải trang. Hoá trang làm nông dân là hay hơn hết. Vậy hai vị ngồi trên đống rơm trong xe để lên đường.

Phương Tú hỏi :

- Liệu chúng ta có đi thoát không ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Gia gia cùng bá phụ cứ vững tâm mà đi.

Phương Tú trầm ngâm một chút. Hắn máy môi muốn nói lại thôi, rồi dắt Hàn Đào bước lên xe .

Hàn Kế Tín nói :

- Nếu dọc đường gặp biến, bá phụ cùng gia gia cũng nên nhường nhịn một chút.

Hàn Đào nói :

- Nếu không nhịn được thì sao ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Gặp trường hợp cần phải động thủ thì xin bá phụ rung động mớ cỏ tươi buộc ở trước xe là tự nhiên có chỗ diệu dụng . Nhưng cái đó chỉ được một lần mà thôi . Mong rằng hai vị đè đặt , bất đắc dĩ hãy dùng đến.

Phương Tú ừ một tiếng rồi hỏi :

- Hiền điệt sẽ gặp chúng ta ở đâu ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Hai vị lão nhân gia chỉ cần trốn cho thoát nạn. Bất tất phải kiếm hài nhi.

Gã ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Điều quan trọng nhất là bá phụ cùng gia gia phế bỏ tấm lòng tham danh ham lợi , không thể trở lại Phương gia đại viện được nữa .Hàn Đào chau mày hỏi :

- Ngươi nói vậy thì ra ta cùng bá phụ suốt đời phiêu bạt, không bao giờ trở về nhà được nữa ư ?

Hàn Kế Tín dáp :

- Đúng thế ! Hài nhi rất hy vọng gia gia cùng bá phụ sau khi đi khỏi chổ nầy rồi quên hẳn đi, quên luôn cả Kim Lăng , Từ Châu cho chí khắp miền Giang Nam.

Hàn Đào hỏi :

- Theo ý ngươi thì ta cùng bá phụ nên đến địa phương nào ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Hài nhi mong rằng hai vị lão nhân gia vào qui y cửa Phật .

Hàn Đào ngắt lời :

- Ngươi muốn ta làm sư chăng ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Đạo Phật mầu nhiệm vô cùng, có thể khiến cho hai vị lão nhân gia coi đời người một cách khắc hẳn.

Hàn Đào

- Coi đời người như thế nào ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Hài nhi không thể lường trước được mà chỉ xin gia gia cùng bá phụ thương lượng với nhau để quyết định. Những điều dĩ vãng cho nó qua luôn đi. Gia gia cùng bá phụ hãy bảo trọng tấm thân. Hài nhi không thể tiễn chân xa hơn được nữa.

Hàn Đào đột nhiên cười khanh khách nói :

- Ta xem chừng ngươi không phải là con ta nữa mà tựa hồ một kẻ chiến thắng , bức bách chúng ta phải bỏ đi xa ngàn dặm.

Hàn Kế Tín lạy phục xuống đất nói :

- Gia gia nói vậy thật quá nặng lời. Đây chính là lòng hiếu thảo của hài nhi .

Phương Tú quay đầu nhìn lại nhà cao viện lớn một lần nữa rồi nói :

- Hiền điệt ơi ! Chốn phồn hoa quả là đường mộng ảo . Đến mối tình thâm cũng phải quyết tuyệt . Đời người đã lâm vào tình trạng nầy thì dù còn sống cũng chẳng khác chết chút nào .

Giây cương vừa dựt, cỗ xe bon bon chạy về phía trước.

Hàn Kế Tín đứng ngây người ra nhìn cỗ xe đi khuất rồi mới thẩn thờ quay về nội trạch.

Phương Tú cùng Hàn Đào ruổi xe đi liền một mách chừng bảy , tám dặm đường.

Phương Tú bỗng buông cương cho dừng ngựa lại rồi hỏi Hàn Đào :

- Hàn nhị đệ ! Chúng ta đi đâu bây giờ ?

Hàn Đào hỏi lại :

- Theo ý đại ca thì sao ?

Phương Tú đáp :

- Kế Tín bảo chúng ta đi xa để lánh địch, đúng là chỗ hảo tâm của y. Nhưng còn một điều là không sao hiểu được.

Hàn Đào hỏi :

- Điều gì ?

Phương Tú đáp :

- Hàn hiền điệt không để người nào lại thì lấy ai mà chiến đấu ?

Hàn Đào đáp :

- Theo chổ tiểu đệ biết thì gã còn một toán thân binh cận tướng .

Phương Tú hỏi :

- Binh tướng của y chừng độ bao nhiêu ?

Hàn Đào đáp :

- Tiểu đệ cũng không biết rõ nhân số.

Phương Tú trầm ngâm rồi thở dài nói :

- Nếu vậy thì y chẳng thể nào chống chọi được với bọn Du Tiểu Quên rất đông người ..

Hàn Đào nói :

- Hiện giờ chúng ta chẳng giúp gì cho gã được, đánh để mặc y muốn làm gì thì làm.

Phương Tú hỏi :

- Phải chăng hiền đệ thực tình muốn chạy trốn cho thoát nạn .

Hàn Đào ngập ngừng hỏi lại :

- Còn chỗ dụng tâm của đại ca thì...

Phương Tú ngắt lời :

- Chúng ta nên trở lại theo dõi tình hình. Giả tỷ Kế Tín mà thắng địch thì chúng ta có thể trung hưng cơ nghiệp. Bọn địch thua trận là võ lâm mất hết nhuệ khí và chết nhiều người. Từ đây trở đi không dám đối địch với bọn ta nữa.

Hắn vừa dứt lời bỗng thấy mấy con khoái mã chạy nhanh tới.

Phương Tú hạ thấp giọng xuống hỏi :

- Nhị đệ ! Nhị đệ có đeo binh khí không ?

Hàn Đào đáp :

- Tiểu đệ có mang theo cã binh khí lẩn ám khí.

Phương Tú lại nói :

- Nhị đệ cứ coi ta mà hành động. Nếu không cần thì đừng động thủ một cách khinh xuất.

Hai người đang nói chuyện thì bốn con ngựa chạy tới trước xe.

Bốn người nầy địa vị không giống nhau,

Người đi đầu mặc áo đạo bào, lưng đeo trường kiếm. Chòm râu dài màu trắng phất phơ trước ngực.

Người thứ hai mặc áo tăng bào màu lam, lưng đeo giới đao . Coi cách ăn mặc đúng là một nhà sư.

Người thứ ba và người thứ tư là đại hán nai nịt gọn gàng. Một người sau lưng cài cặp phán quan bút, còn một người quấn trên lưng một cây lượng ngân nhuyễn tiên.

Phương Tú quen thuộc hầu hết mọi người trên chốn giang hồ . Hắn nhận ra đạo nhân đeo kiếm là Thiết Kiếm đạo trưởng ở phái Võ Đương.

Nhà sư đi sau tuy Phương Tú không gọi tên ra được , nhưng cũng biết là tăng lữ ở chùa Thiếu Lâm.

Còn hai người nữa thì Phương Tú chỉ nhận được một đại hán lưng quấn nhuyễn tiên là Phi Tiên Tử Dư Dương.Thiết Kiếm đạo trưởng dường như là nhân vật đầu nảo trong bọn.

Lão đứng ngang ra chận đường hỏi :

- Phải chăng hai vị là người ở gần đây ?

Phương Tú làm bộ kinh hải hỏi lại :

- Phải rồi ! Đạo gia có điều chi dạy bảo ?

Thiết Kiếm đạo trưởng chưa kịp đáp thì Phi Thiên Tử Dư Dương cướp lời :

- Cổ xe hai vị thì dường như đã từ Phương gia đại viện tới đây .

Phương Tú giật mình kinh hải nhưng ngoài mặt vẫn trấn tỉnh đáp :

- Phương gia đại viện đó...

Đột nhiên hắn dừng lại không nói nữa .

Hán tử lưng cài phán quan bút nhỏ tuổi hơn hết mà tính nết lại nóng nãy . Gã vung tay trái một cái rút phán quan bút ra giục :

- Phương gia đại viện làm sao ? Nói mau đi !

Phương Tú hỏi :

- Phải chăng các vị là người ở trong Phương gia đại viện ?

Dư Dương lạnh lùng đáp :

- Bọn ta muốn lấy đầu người trong Phương gia đại viện.

Phương Tú nói :

- Thế thì hay lắm ! Người trong Phương gia đại viện hung dữ vô cùng.

Gã tuổi nhỏ "ồ" lên một tiếng thu phán quan bút về hỏi :

- Có phải hai vị đã bị chúng đầu độc rồi không ?

Phương Tú đáp :

- Đúng thế ! Lão hán có một mình đất đã bị Phương viện chúa đoạt chiếm mất rồi .

Hắn tử cầm phán quan bút vẫy tay nói :

- Các vị đi đi !

Phương Tú lại giật cương cho cổ xe chạy về phía trước .

Dư Dương vung cây nhuyễn tiên 13 đốt một cài.

Bỗng nghe chát một tiếng. Cây tiên đã quấn lấy thành xe .

Phương Tú thu giây cương.

Cổ xe đột nhiên dừng lại.

Dư Dương phóng ngựa lên đứng cản đường Phương Tú nói :

- Phương viện chúa lâu nay không được gặp.

Phương Tú chấn động tâm thần hỏi :

- Các hạ là ai ?

Dư Dương cười khanh khách đáp :

- Phương viện chúa thật khéo giả vờ.

Thiết Kiếm đạo trưởng nhà sư đứng tuổi, và hán tử nhỏ tuổi lưng cài Phán quan bút không khỏi sững sờ .

Phương Tú nói :

- Thôn phu không hiểu ...

Dư Dương lạnh lùng ngắt lời :

- Nếu Phương viện chúa không chịu thừa nhận thì tại hạ phải ra tay.

Phương Tú mĩm cười nói :

- Phi tiên thủ ! Các hạ đã nhận ra thân thế lão phu thì cũng chẳng hay gì cho các vị đâu .

Dư Dương nói :

- Cần đó là mệnh số xui nên.

Phương Tú thũng thẳng hỏi :

- Lão thu thật không hiểu tại sao các hạ nhận ra .

Dư Dương đáp :

- Chuyện này giản dị lắm ! Đại khái những xe chở rơm cỏ chỉ có một người, chưa từng thấy xe nào hai người như xe của các hạ .

Phương Tú nói :

- Lão phu có chỗ sơ hở là không để y nằm kín trong rơm cỏ .

Dư Dương nói :

- Vì vậy mà có câu : Đi trật một nước cờ là thua cả bàn.

Phương Tú nói :

- Kể ra thì thế đấy nhưng chưa chắc đâu .

Hán tử trẻ tuổi lưng cài phán quan bút tức giận :

- Té ra là Phương Tú , Xuýt nữa ngươi gạt được tiểu gia .

Gã vung cặp bút lên điểm vào trước ngực và cổ họng Phương Tú .

Phương Tú đề khí , vẫn giử nguyên tư thế vọt mình lên rồi lại hạ xướng đống rơm .

Thiết Kiếm đạo trưởng rút trường kiếm ra khỏi võ lạnh lùng nói :

- Phương Tú ! Xuýt nữa bọn ta bị ngươi lừa gạt.

Dư Dương đưa mắt nhìn đại hán kia nói :

- Được ngồi xe với Phương viện chúa là có phúc phận lắm.

Dư mỗ đoán không lầm thì các hạ đúng là Hàn nhị gia - Hàn Đào .

Hàn Đào thấy hình tích đã bị bại lộ , muốn dấu diếm cũng không được nữa , liền cười lạt đáp :

- Chính thị .

Thiếu niên tay cầm phán quan bút tức giận quát lên :

- Bọn Giang Nam nhị hiệp các ngươi té ra chỉ là phường ham sống sợ chết . Chưa tới kỳ hạn quyết chiến đã chạy trốn trước rồi.

Gã vừa quát vừa phóng phán quan bút ra chiêu : Hoạ long điểm tỉnh.

Hàn Đào vẩy tay một cái.

Một thanh đoản kiếm bằng thép nguyên chất vọt ra đón lấy phán quan bút. Đồng thời hắn vung chưởng phản kích.

Thiếu niên nhỏ tuổi bị bức bách phải lùi lại hai bước.

Hàn Đào thừa cơ vọt lên trên đống rơm.

Dư Dương vun tay một cái , cây lượng ngân nhuyễn tiên 13 đốt đột nhiên vọt thẳng lên đâm tới Hàn Đào .

Hàn Đào nghe tiếng gió ở phía sau liền quay tay lại . Thanh cương kiếm gạt được cây lượng ngân nhuyễn tiên .

Cây lượng ngân nhuyễn tiên bị thanh đoản kiếm gạt ra rồi .

Hàn Đào thừa cơ nhãy lên nóc xe .

Phương Tú đập tay vào vào đống rơm cười nói :

- Nhị đệ ngồi xuống đây không nên đả thương bọn họ.

Hàn Đào hỏi :

- Sao lại không đả thương bọn chúng ?

Phương Tú mĩm cười đáp :

- Bọn này tuy bản lảnh cũng khá, nhưng nếu chúng ta đả thương hai tên nầy sẽ có rất nhiều tay cao thủ đến trợ chiến.

Hàn Đào hỏi :

- Theo ý đại ca thì ...

Phương Tú hạ thấp giọng xuống nói :

- Chỉ cần giử thế quân bình không thua mà cũng không được với chúng.

Hàn Đào hỏi :

- Chẳng sớm thì muộn cũng xảy ra một trường quyết đấu sanh tử . Sao không hạ thủ hai tên nầy đi cho nhẹ gánh ?

Phương Tú đáp :

- Giết chúng cũng được, nhưng chúng ta phải chọn địa phương cùng thời cơ.

Hàn Đào nói :

- Tiểu đệ hiểu rồi.

Rơm cỏ là vật mềm nhũn nên chỗ hai người ngồi lõm xuống rồi , sau không trông thấy người nữa .

Cỗ xe đang đi đột nhiên dừng lại .

Bên tai vang lên thanh âm của Thiết Kiếm đạo trưởng :

- Hai vị mà không chịu xuống xe thì bọn ta phóng hoả đốt xe .

Phương Tú hơi giật mình khẻ hỏi Hàn Đào :

- Biện pháp nầy của chúng thật lợi hại ! Tiểu huynh xuống xe đối phó với bọn chúng mấy chiêu . Nhị đệ xem xét lại cách bố trí trên xe của Kế Tín xem sao .

Hàn Đào hỏi :

- Chúng ta cứ kéo mớ cỏ tươi buộc ở trước xe là thấy ngay , còn phải tìm kiếm gì nữa .

Phương Tú đáp :

- Cái đó chỉ dùng được một lần . Tiểu huynh muốn tìm ra nguyên nhân , hoặc dùng được ba bốn lần cũng nên. Nhị đệ tìm kiếm cho cẩn thận tiểu huynh xuống đấu với bọn chúng mấy chiêu .

Chương 178: Trúng thuốc mê quần hùng bị bắt

Phương Tú dứt lời liền xoay mình nhẩy xuống xe.

Hắn đưa mắt nhìn ra thì thấy Thiết kiếm đạo trưởng cầm ngang thanh kiếm đứng đó.

Nhà sư đứng tuổi cũng đã rút giới đao ở sau lưng ra.

Dư Dương tay cầm nhuyễn tiên.

Ba người đứng thành hình bán nguyệt chắn đường cổ xe.

Phương Tú thấy trong bọn chúng bốn người đây chỉ còn ba . Hắn chắc gã thiếu niên đã quay về báo tin và chỉ trong khoảnh khắc cường địch sẽ đuổi tới nơi . Hắn liền cất tiếng lạnh lùng hỏi :

- Viện thủ của các vị còn chưa tới ư ?

Thiết kiếm đạo trưởng ngắt lời :

- Phương viện chúa hãy thắng bọn bần đạo đi rồi hãy khoe khoang lổ miệng cũng chưa muộn.

Đạo trưởng nói rồi vừa vung kiếm đâm ra vừa hỏi :

- Mười mấy tên đệ tử dưới trướng phái Võ Đương đều lọt vào tay Viện chúa . Hiện giờ bọn chúng ở đâu ?

Phương Tú vừa né tránh vừa phản kích hai chiêu rồi hỏi lại :

- Đạo trưởng muốn gặp bọn chúng ư ?

Thiết kiếm đạo trưởng vừa biến chiêu mau lẹ tấn công ba chiêu vừa hỏi :

- Bần đạo chỉ muốn biết bọn họ còn sống hay đã chết rồi ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ chắc thế nào cũng còn vài người sống . Hiện giờ bọn chúng đang ở trong Phương gia đại viện. Nếu đạo trưởng muốn gặp thì cứ tới Phương giá đại viện là thấy ngay .

Thiết kiếm đạo trưởng hỏi :

- Nghe nói Phương viện chúa dùng dược vật khiến cho thần trí người ta mê man liều mạng cho mình. Chăng hiểu chuyện ấy có thật không ?

Phương Tú đáp :

- Nếu đạo trưởng không tin thì thử coi cho biết .

Thiết kiếm đạo trưởng không nói gì nữa , vận toàn lực tấn công ráo riết hơn .

Nguyên Phương Tú định kéo dài thời gian để Hàn Đào tìm ra xem trong cổ xe rơm có điều chi bí ẩn, nhưng Thiết kiếm đạo trưởng đánh rát quá , bức bách hắn phải dùng toàn lực đối phó.

Nhà sư đứng tuổi cùng Dư Dương thấy Thiết kiếm đạo trưởng tấn công một cách ráo riết, chẳng có chỗ nào kém thế nên không ra tay viện trợ mà chỉ đứng ngoài theo rõi cuộc chiến đấu .

Chỉ trong khoảnh khắc hai người đã qua lại ngoài bốn chục chiêu .

Thiết kiếm đạo trưởng bỗng nỗi lên tràng cười ha hả nói :

- Phương viện chúa tiếng tăm lừng lẩy giang hồ, bần đạo đã tưởng bản lảnh cao cường đến thế nào !

Lão vừa cười vừa đánh liền ba tuyệt chiêu .

Phương Tú tuy gắng gượng đón đở được ba chiêu kiếm này , nhưng đã phát giác ra Thiết kiếm đạo trưởng võ công không phải tầm thường. Nếu còn đánh nữa vị tất địch nỗi đối phương .

Dư Dương là một nhân vật bôn tẩu giang hồ lâu năm. Thấy xe rơm chuyển động, trong lòng rất lấy làm kỳ , liền lớn tiếng quát hỏi :

- Hàn nhị gia ! Các hạ không chịu xuống còn ở lại trong xe là có dụng ý gì ?

Hắn vừa quát vừa vung roi lên đập vào cỗ xe .

Trong xe chất đầy rơm chằng chịt rất kỷ, chuyển động khó khăn .

Hàn Đào chưa kiếm được vật gì cất dấu trong đó đã bị Dư Dương vung roi quất tới xuýt nữa trúng đầu.

Hắn vừa kinh hải vừa tức giận tung mình nhãy xuống.

Nhà sư đứng tuổi không chờ Dư Dương ra tay đã nhãy vọt lại trước , vung giới đao đánh với Hàn Đào .

Một tăng, một đạo là những nhân vật Thiếu Lâm cùng Võ Đương , võ công không phải tầm thường, phát huy những chiêu đao kiếm rất trầm trọng.

Hàn Đào cùng Phương Tú dần dần cảm thấy kém thế .

Lúc nầy Dư Dương đã chặt đứt giây cương trước cổ xe . Mấy con ngựa kéo xe liền chạy vọt đi .

Thiết kiếm đạo trưởng vừa ra chiêu cấp bách vừa lạnh lùng nói :

- Phái Vỏ Đương có rất nhiều người bị Giang Nam Song Hiệp bắt cầm tù. Bần đạo vẫn tưởng các vị là những nhân vật ba đầu sáu tay . Ngờ đâu chỉ có thế nầy.

Bỗng thấy mấy con tuấn mã chạy nhanh tới.

Phương Tú khẻ nói :

- Chúng ta lùi trở lại lên xe .

Hàn Đào gật đầu. Hai người đồng thời vung mạnh binh khí trong tay đánh ra bức bách cường địch phải lùi lại để nhãy vọt lên xe rơm .

Chúng chú ý nhìn ra thì hai con ngựa chạy tới đều có một nữ lang ngồi . Hai cô nầy là Quân Trung Phụng và Tần Nhi .

Hai con ngựa chạy tới gần cỗ xe rơm thì dừng lại.

Tần Nhi chuyển động cặp mắt ngó hai người nói :

Hai vị cải trang thành lão nông , thật không khỏi có điều khuất tất hai vị quá .

Phương Tú cười lạt nói :

- Lão phu nuôi ngươi từ nhỏ tới lớn, không ngờ thành ra nuôi ong tay áo .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Viện chủ nuôi đến mấy chục cô rồi lại đưa họ vào miệng cọp hết . Bao nhiêu người trong Phương gia đại viện, tiểu tỳ không nghĩ ra được ai là người cảm kích Viện chúa.

Phương Tú chuyển động mục quang nhìn thấy bốn mặt cổ xe đều có người bao vây cả rồi .

Hàn Đào vừa vươn tay rung động bó cỏ phía trước xe và nói :

- Đại ca ! Bọn chúng đến đông rồi, chúng ta đừng liều mạng với họ nữa .

Phương Tú đứng trên nóc xe rơm, thấy Hàn Đào muốn rung động bó cỏ tươi , liền tung mình nhãy xuống đứng trước xe .

Nguyên hắn đã vận dụng hết tâm lực để suy nghĩ về vụ này mà không sao nghĩ ra được. Hàn Kế Tín đã mai phục thần cơ gì trong cổ xe rơm để lui quân địch ?

Hàn Đào tay mặt hết sức kéo mạnh một cái. Mớ cỏ kết ở trước mở ra .

Nguyên mớ cỏ nầy có giây buộc liền với rơm . Sau khi Hàn Đào giựt mạnh mớ cỏ lên. Rơm rạ trên xe tung xuống như mưa . Bao nhiêu người vây quanh thấy vậy không khỏi ngạc nhiên cười thầm trong bụng , tự hỏi :

- Nếu Giang Nam Song Hiệp không địch nỗi, chẳng lẻ tung hết rơm cỏ trên xe xuống là kháng cự được hay sao ?

Tần Nhi lộ vẻ nghiêm trọng khẻ bảo Quân Trung Phụng :

- Dưới đám rơm cỏ nầy nhất định có điều cổ quái .

Quân Trung Phụng hỏi :

- Phải chăng Tần cô nương bảo duối đống rơm cỏ có người mai phục .

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội không rỏ, nhưng nhất định có sự gì quỷ quái ở phía dưới .

Cô ngừng lại một chút rồi lớn tiếng hỏi :

- Cỗ xe của hai vị phải chăng do Hàn công tử an bài ?

Phần lớn rơm cỏ trên xe đã tung xuống rồi vẫn chưa thấy gì khác lạ .

Giang Nam Song Hiệp đang hồi hộp trong lòng, nghe Tần Nhi hỏi vậy .

Hàn Đào liền đáp :

- Đúng thế !

Hắn nói bằng một giọng hùng hồn tựa hồ mượn cơ hội nầy làm cho mạnh dạn thêm lên .

Tần Nhi vội lớn tiêng hô :

- Xin các vị hãy lùi lại 8 thước.

Thiết kiếm đạo trưởng cùng bọn Phi tiên thủ Dư Dương tuy không hiểu nàng hô lùi lại là có dụng ý gì, nhưng cũng theo lời lùi lại 8 thước .

Phương Tú khẻ hỏi :

- Nhị đệ ! Không hiểu dưới rơm cỏ có gì mai phục ?

Hắn vừa dứt lời , đột nhiên nghe đánh đùng một tiếng như pháo ống lệnh.

Dưới đáy xe , một làn sáng bạc bay lên vọt ra tứ phía.

Lập tức mọi người ngửi thấy mùi u hương phảng phất.

Hàn Đào tức giận nói :

- Mình tưởng dưới đáy xe mai phục giáp binh thiết kỵ gì gì, té ra chỉ là một trái pháo ống lệnh . Chắc gã chuẩn bị như vậy để nghe tiếng nổ long trời lở đất rồi chạy tới tiếp ứng .

Phương Tú lắc đầu nói :

- Không phải đâu ! Nơi đây cách xa chổ Kế Tín hàng chục dặm đường thì y có muốn cứu viện cũng không kịp được. Hởi ơi ! Thằng nhỏ nầy dùng thủ đoạn cả với cha bác chăng ?

Phương Tú vừa dứt lời, bỗng nghe bốn mặt nỗi lên những tiếng huỵch . Cường địch tới tấp ngã ngựa .

Hàn Đào sửng sốt nói :

- Đây là thnôc mê rồi.

Phương Tú nói :

- Đúng là thứ thuốc mê này chế tạo đặc biệt , chẳng những dược lực mảnh liệt mà lại phát tác mau lẹ. Thằng nhỏ đó quả là một nhân vật bụng chứa huyền cơ, thông kim bác cổ , không thì làm sao chế tạo được cả thuốc mê .

Hàn Đào chuyển động nhục quang ngó nhìn bốn phía thấy cường địch trong đó có cả Quân Trung Phụng và Tần Nhi đều ngã ngựa , Nằm lăn dưới đất và tựa hồ hôn mê bất tỉnh. Trong lòng rất lấy làm kỳ hỏi :

- Phương huynh ! Chúng ta cũng chưa uống thuốc giải mà sao không bị hôn mê té xỉu ?

Phương Tú cười đáp :

- Nếu y mà cho nhị đệ uống một cách công khai thuốc giải thì dĩ nhiên chúng ta đã biết trước thùng xe chứa thuốc mê rồi và không thấy chuyện bất ngờ nữa.

Hàn Đào lại hỏi :

- Chẳng hiểu gã dùng phương pháp gì mà khiến cho pháo nổ được ?

Phương Tú đáp :

- Hỡi ôi ! Tài ba của Tín nhi thật ra ngoài sức tưởng tượng của con người . Giả tỷ chúng ta uỷ thác đại sự cho y từ trước thì đâu đến nổi bị thất bại xiểng liểng và gây nên thảm cuộc như ngày nay .

Hàn Đào lắc đầu nói :

- Hởi ơi ! Tuy gã bụng chứa huyền cơ , nhưng tư tưởng của gã lại khác hẳn chúng ta .Phưong Tú trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Để rồi chúng ta tìm cách từ từ đưa y vào khuôn phép.

Hắn nói xong từ trên xe nhãy xuống, chạy tới vung tay lẹ điểm vào huyệt đạo bọn Quân Trung Phụng, Thiết kiếm đạo nhân .

Hàn Đào hỏi :

- Nhị đệ điểm huyệt bọn chúng làm chi ?

Phương Tú đáp :

- Để bắt chúng bỏ lên xe .

Hàn Đào hỏi :

- Sao không vung kiếm giết phức bọn chúng đi cho rồi . Chúng ta đã chạy vong mạng bên trời góc biển mà còn đem cả địch nhân đi trốn chung với họ hay sao ?

Phương Tú đáp :

- Bọn này nên lưu lại. Chúng sẽ có chỗ đắc dụng cho ta .

Hàn Đảo hỏi :

- Đắc dụng ở chổ nào ?

Phương Tú đáp :

- Có thể dùng chúng để uy hiếp. Vạn nhất mà bị bọn Lý Hàn Thu rượt tới nơi , chúng ta nhờ món này để đưa điều kiện ra .

Hắn ngừng lại một lúc rồi hỏi :

- Hàn nhị đệ ! Nhị đệ chuẩn bị đi trốn lánh tận bên trời góc biển thật chăng ?

Hàn Đào đáp :

- Hiện giờ đại thế hõng rồi . Tín nhi lại không chịu đồng tâm hiệp lực với bọn ta . Tiểu đệ nghĩ rằng non xanh còn đó không lo hết củi đun . Chúng ta hãy tạm thời ẫn lánh cuộc phong ba rồi hãy từ từ mưu mà dựng lại cơ đồ .

Phương Tú lắc đầu nói :

- Nếu chúng ta buông tay bõ đi thì e rằng sau này vĩnh viển chẳng còn cơ hội nào ngóc đầu lên được nữa.

Hàn Đào hỏi :

- Ý đại ca muốn sao ?

Phương Tú đáp :

- Chúng ta nên ở lại để coi cứu cánh. Nếu trong một trận mà Kế Tín chế phục được quần hào thì mượn cơ hội trở lại mở cờ gióng trống .

Hàn Đào hỏi :

- Gặp trường hợp Kế Tín không địch nổi đối phương thì sao ?

Phương Tú đáp :

- Chúng ta ẩn vào một nơi kín đáo để quan sát. Nếu tình thế bất lợi thì phải đi lánh nạn. Vạn nhất bị bên địch phát giác ra thì mình đem bọn Quân Trung Phụng, Tần Nhi làm con tin cũng có thể bắt họ thương lượng .

Hàn Đào trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Được rồi ! Tiểu đệ xin theo ý của đại ca. Bây giờ chúng ta nên làm thế nào ?

Phương Tú đáp :

- Bây giờ chúng ta lại lên xe đi . Trước hết chúng ta tìm một nơi kín đáo dấu bọn Quân Trung Phụng rồi sẽ tính.

Nguyên Hàn Kế Tín đã tính toán rất chu đáo, chẳng những ngấm ngầm cho Phương Tú , Hàn Đào uống thuốc giải, mà còn cho những ngựa kéo xe ăn thuốc ngừa độc, nên chúng vẫn bình yên không té xỉu , những con ngựa kéo xe chạy đi ăn cỏ bây giờ đã trở lại.

Hàn Đào cũng động thủ giúp Phương Tú khuân bọn tăng lương cùng Dư Dương lên xe .

Nhưng hắn căm giận thiếu niên dùng phán quan bút liền vung kiếm chém chết gã .

Phương Tú thấy vậy không khỏi chau mày, song hắn nhẫn nại không lên tiếng trách cứ Hàn Đào .

Giang Nam Song Hiệp khuân mọi người bỏ hết lên xe rồi.

Phương Tú buộc lại giây cương rồi gia roi cho ngựa chạy. Bánh xe lọc cọc lao về phía trước.

Hai người nầy đã quen thuộc địa hình nên tìm được một nơi kín đáo ngay .

Phương Tú xuống xe cắp Quân Trung Phụng , Tần Nhi xuống theo . Còn Hàn Đào thì cắp nhà sư Thiếu Lâm là Thiết kiếm đạo trưởng nhãy xuống xe.

Phương Tú đặt hai cô gái xuống rồi cột giây cương thả ngựa chạy .

Hắn lại châm lửa đốt xe rồi cười nói :

- Nhi đệ ! Chúng ta có bốn con tin này , không chừng có thể cứu mạng được cả cho Tín nhi.

Đoạn hắn cắp hai cô gái rảo bước chạy về phía trước.

Hàn Đào cằp Thiết kiếm đạo trưởng cùng nhà sư Thiếu Lâm vừa chạy theo Phương Tú vừa nói :

- Đại ca ! Du Tiểu Quyên và Lý Hàn Thu không thấy bọn Tần Nhi, Quân Trung Phụng tất cho rất nhiều chân tay đi truy tầm. Tiểu đệ e rằng trong vòng mười dặm , chúng ta không có chổ nào ẩn thân được.

Phương Tú đáp :

- Tiểu huynh cũng nghĩ vậy , nên chúng ta phải tính đến chuyện bất ngờ. Cứ tình trước mà nói thì mưu trí quan trọng hơn cả võ công .

Hàn Đào nói :

- Nhất thiết mọi việc đều do đại ca xếp đặt.

Phương Tú không nói gì nữa, cắp hai cô gái phóng chân chạy về phía trước thật mau .

Hắn chợt nhớ ra điều gì , liền nói :

- Chúng ta vừa phóng hoả đốt xe khiến cho bên địch chú ý , cũng là cách để mình có thời cơ chạy trốn, vậy chúng ta phải đi thật mau .

Hàn Đào liền cắm cổ chạy theo Phương Tú .

Hai người chạy một mạch chừng bốn năm dặm đường thì đến một khu mồ mã ngổn ngang .

Phương Tú dừng bước liếc mắt nhìn bốn phía một lượt rồi tiến vào trong khu mồ mã .

Hàn Đào chau mẫy nói :

- Chổ này kể ra cũng hoang vu nhưng chưa thể gọi là kín đáo .
Tiểu đệ nghĩ rằng Du Tiểu Quyên và Lý Hàn Thu có thể tìm tới đây được .

Phương Tú không trả lời, đi thẳng đến trước một ngôi mộ lớn .

Đặt hai cô xuống . Hắn đẩy một tấm bia đá bị cỏ dại mọc đầy che lấp .

Bia đá vừa mở ra liền nhìn thấy một huyệt đạo .

Hàn Đạo lấy làm kỳ hỏi :

- Sạo đại ca biết tấm bia đá nầy có thể chuyển động ?

phương Tú cắp hai cô lên vừa chạy vào vừa nói :

- Nơi đây tiểu huynh đã dự bị làm một chỗ ẩn thân . Cả ngôi mả lớn nầy cũng là mả giả. Phía trong khá rộng lại chứa đũ những đồ dùng .

Nếu chúng ta không muốn ra thì ở lại trong nầy mười bửa nữa tháng cũng không thiếu thốn.

Hàn Đạo theo Phương Tú tiến vào huyệt động.

Phương Tú lại chuyển động cơ quan trong mộ cho tấm bia trở về chổ cũ. Đoạn hắn quẹt lửa thắp mồi. Lập tức trong nhà hầm sáng sủa .

Phía trong ngôi mộ nầy không có quan tài chi hết , lại đặt hai chiếc giường gỗ, có chổ thông hơi ngầm . Vì vậy trong nhà không cảm khó thở.

Phương Tú đặt Quân Trung Phụng và Tần Nhi xuống. Hắn điểm vô huyệt đạo tứ chi của hai cô trước rồi mới giải khai huyệt đạo cho hai cô .

Bây giờ hơi thuốc đã tan .

Quân Trung Phụng tỉnh lại liếc mắt nhìn quanh rồi hỏi :

- Đây là địa phương nào ?

Phương Tú đáp :

- Đây là một ngôi mộ cổ không nhìn thấy ánh mặt trời .

Quân Trung Phụng cười lạt nói :

- Ta nhớ là trúng phải thuốc mê chưa bao lâu thì phải.

Phương Tú cười đáp :

- Cô nương yên phận đi là hơn . Ta cùng Hàn hiền đệ là những người dày công hàm dưởng thật, nhưng vào hoàn cảnh nầy khó có thể giữ cho khỏi nỗi nóng. Nếu cô làm náo loạn là rước lấy sự khổ nhục mà thôi.

Tần Nhi khẽ bảo Quân Trung Phụng :

- Bất cứ thủ đoạn gì bọn họ cùng làm được, Quân cô nương chẳng nên tranh luận làm chi, nàng đảo mắt nhìn Phương Tú, Hàn Đào rồi hỏi :

- Hai vị cầm tù bọn tiện nữ ở đây là có dụng ý gì ?

Phương Tú cười lạt đáp :

- Con nha đầu kia . Ngươi ăn cây táo rào cây thầu đâu . Ai ngờ bửa nay lại lọt tay ta . Ta muốn phanh thây ngươi làm muôn đoạn mới hả giận.

Tần Nhi hững hờ đáp :

- Môt tên tiện nha đầu chết chẳng có gì đáng tiếc, nhưng Phương viện chúa không nên vì tức giận tiểu nữ mà huỷ hoại thân mình.

Hàn Đào khẻ khuyên giải :

- Trước tình trạng này, mọi việc đều do đại ca xếp đặt lo toan để mưu đồ thắng địch . Vậy đại ca không nên nỗi nóng vì một ả nha đầu .

Phương Tú gật đầu ngó Tần Nhi nói :

- Hiện giờ ngươi còn có cơ hội để chuộc tội .

Tần Nhi dường như đã hiểu sâu xa lòng dạ Phương Tú. Nên mỉm cười nói :

- Cơ hội gì ?

Phương Tú đáp :

- Hễ ngươi nói thực cho ta hay hiện giờ Du Tiểu Quyên ở đâu ? Thị có bao nhiêu cao thủ viện trợ , và quyết chiến ở chỗ nào ? Nếu ngươi khai thực thì ta tha chết cho .

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi cười đáp :

- Nhân lực khá nhiều, già có trẻ có. Nhưng là những người ít qua lại giang hồ nên tiểu nữ không quen biết mấy.

Phương Tú cười khẩy hỏi :

- Tần Nhi ! Phải chăng ngươi muốn nếm mùi đau khổ ?

Hắn vừa hỏi vừa cất bước sấn sổ đến trước mặt Tần Nhi rồi nói tiếp :

- Thủ đoạn của lão phu ngươi đã biết rõ . Lão phu không có dạ nhân từ với ai đâu .

Tần Nhi nói :

- Tiểu nữ biết lắm. Những lời tiểu nữ nói đó toàn là sự thực.

Phương Tú thò tay vào bọc móc lưỡi đao trủy thủ ra nói :

- Trước hết ta hãy đâm ngươi mấy đao.

Hắn từ từ giơ đao truỷ thủ lên.

Tần Nhi vẫn bình tỉnh tuyệt không lộ vẻ gì sợ hải.

Hàn Đào vội nắm Phương Tú lại cười nói :

- Đại ca ơi ! Dường như bọn chẳng sợ biện pháp này.

Phương Tú hỏi :

- Vậy bây giờ làm thế nào !

Hàn Đào cười nói :

- Chúng ta đã bị thua xiểng liểng, chưa thể biết trước có thể gây dựng lại cơ đồ được hay không ? Hiện giờ có hai thiếu nữ xinh đẹp ở bên mình, sao không hưởng thụ cho thoả mản lòng già ?

Phương Tú thu đao truỷ thủ về ngập ngừng hỏi :

- Theo ý nhị đệ thì...

Hàn Đào ngắt lời :

- Tiểu đệ muốn ta chia nhau mỗi người một cô , Phương huynh là đại ca có quyền lựa chọn trước.

Tần Nhi nghe Hàn Đào nới vậy không khỏi kinh hải .Cô đưa mắt nhìn Quân Trung Phụng nói :

- Quân cô nương ! Chẳng thà chúng ta liều chết chứ không để tấm thân trong trắng bị ô nhục.

Quân Trung Phụng vẻ mặt lạnh lùng bình tỉnh, dường như trước cơn gió dữ , chẳng khiến cho cô sờn lòng . Cô từ từ quay lại nhìn Tần Nhi , đáp :

- Nếu họ thục lòng cưởng hiếp bọn ta, tưởng chẳng cần phải chờ Lý Hàn Thu đến ra tay hạ sát.

Phương Tú, Hàn Đào nghe Quân Trung Phụng nói vậy không khỏi sửng sốt hỏi :

- Cô nương bảo sao ?

Quân Trung Phụng hỏi lại :

- Các có biết tiểu nữ là con gái Quân Thiên Phụng không ?

Phương Tú hỏi lại :

- Biết thì làm sao ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Gia gia tiểu nữ bị chết dưới lưỡi kiếm của Lý Hàn Thu . Mẫu thân tiểu nữ căm hận cũng tự tử mà chết. Huynh trưởng thành người tàn phế . Tiểu nữ cũng chịu hết mọi sự đày đoạ khinh nhờn. Mối thù sâu tựa bể ấy...

Phương Tú ngắt lời :

- Đúng thế ! Cô nương với gã có mối thâm thù mà lại đi giúp gã đối nghịch với bọn lão phu ư ?

Quân Trung Phụng đáp:

-Gã có thế lực lớn mà bản lảnh cao cường. Tiểu nữ không địch nổi gã, nhưng cũng không muốn mượn tay người khác giết gã.

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi hỏi:

-Theo ý cô nương thì...

Quân Trung Phụng nói ngay:

-Tiểu nữ muốn chính tay mình đâm chết gã.

Hàn Đào hỏi móc:

-Vì thế mà cô giúp gã?

Quân Trung Phụng đáp:

-Tiểu nữ hiện đang giám thị gã. Gã đã có lời ước hẹn sau thời hạn ba tháng sẽ để mặc ý cho tiểu nữ tùng xẻo. Tiểu nữ muốn bắt sống gã để tế vong linh song thân.

Phương Tú hỏi:

-Cô nương tin được lời gã chăng?

Quân Trung Phụng đáp:

-Gã là người hào kiệt, nói sao đúng vậy. Tiểu nữ có thể tin được Phương Tú cười nói:

-Hãy cứ kể Lý Hàn Thu theo đúng lời hứa, nhưng chắc đâu Du Tiểu Quyên sẽ để cho cô làm như vậy?

Quân Trung Phụng hỏi:

-Lý Hàn Thu đã chịu chết mà tiểu nữ muốn giết gã. Việc này có liên quan gì đến Du Tiểu Quyên?

Cô dừng lại một chút rồi tiếp:

-Nếu các vị bị Lý Hàn Thu giết rồi thì các vị đã có tiểu nữ báo thù cho. Bằng các vị giết tiểu nữ đi rồi các vị cũng chết thì chẳng ai trả thù cho nữa, vì tiểu nữ chết rồi, dĩ nhiên Lý Hàn Thu khỏi phải thực hiện lời hứa.

Chương 179: Nhờ độc vật hai cô thoát hiểm

Phương Tú chau mày trầm ngâm hồi lâu rồi ngập ngừng hỏi:

-Vụ này...

Hàn Đào cười khanh khách ngắt lời:

-Đại ca đừng nghe con nha đầu nay nói xạo. Bất quá thị giả vờ bịa chuyện để giử thân mình mà thôi.

Quân Trung Phụng nói:

-Nếu các vị không tin thì tiểu nữ cũng chẳng làm thế nào được .

Đột nhiên nàng nhắm mắt lại không lý gì đến hai lão nữa.

Tần Nhi đưa mắt ngó Quân Trung Phụng thấy vẽ mặt cô rất bình tỉnh thực không coi cái chết vào đâu?

Tần Nhi thấy Quân Trung Phụng bình tỉnh , cô cũng ráng giử vẻ thản nhiên, muốn cho mình cũng như cô .

Tuy nhiên nàng không thể xua đuổi mối phiền nảo trong lòng vì nàng đã hiểu rõ Phương Tú cùng Hàn Đào có thể làm bất cứ việc gì.

Bỗng thấy Hàn Đào giơ tay lên. Roạc một tiếng! Hắn đã xé rách áo Quân Trung Phụng đệ hở cánh tay trắng như tuyết.

Quả nhiên Quân Trung Phụng trấn tỉnh phi thường, cô bị xé rách áo mà hoàn toàn chẳng quan tâm chút nào. Cả cặp mắt cũng không thấy động tỉnh gì.

Phương Tú đứng bàng quan. Bỗng hắn sửng sốt lên tiếng:

-Nhị đệ hãy dừng tay!

Hàn Đào nói:

-Nếu chúng ta nhất định phải chết thì nên hưởng thụ gái đẹp như hoa một lần nữa...

Hắn cười rộ nói tiếp:

-Tần Nhi để phần đại ca, Tiểu đệ nhận Quân cô nương.

Tần Nhi liếc mắt ngó trộm thấy Hàn Đào trán nỗi gân xanh, cặp mắt đỏ ngầu dường như thèm khát nước da trắng mịn của Quân Trung Phụng đến cùng cực.

Hắn tiến lên một bước rồi lại xé áo Quân Trung Phụng đánh roạt một tiếng.

-Lần nầy Quân Trung Phụng bị rách nữa vạc áo, hở ngực ra va nhìn thấy rõ tấm yếm hồng che ngực.

Quân Trung Phụng thật trấn tỉnh hơn người. Cô vẫn nhắm mắt như cũ, mặt không đỏ lên.

Hàn Đào cười rộ nói:

-Đại ca ơi! Con nha đầu nầy có lẻ cũng rạo rực xuân tình như tiểu đệ rồi. Thị không nhịn được nữa.

Hắn dang hai tay ra nhãy xổ vào Quân Trung Phụng.

Phương Tú vội kéo Hàn Đào lại nói:

-Nhị đệ !....

Ngày thường Hàn Đào rất kính trọng Phương Tú, chẳng bao giờ làm trái ý. Nhưng lúc nầy lửa dục đốt lòng, khiến hắn không sợ nữa . Hắn vung tay gạt Phương Tú ra rồi sấn vào ôm lấy Quân Trung Phụng. Hắn giơ tay phải sờ vào ngực cô.

Tần Nhi nhắm mắt lại nghĩ thầm:

-Quân tỷ tỷ quả là người trầm tỉnh khác thường!

Bỗng nghe một tiếng rú rùng rợn vang lên.

Hàn Đào ôm lấy Quân Trung Phụng chẳng khác gì ôm lò lửa .

Đột nhiên hắn lui lại 7, 8 bước.

Tần Nhi dương mắt nhìn ra thì thấy Hàn Đào đang ôm lấy tay mặt và lộ vẽ khủng khiếp thì trong lòng rất lấy làm kỳ.

Bỗng nghe Quân Trung Phụng lạnh lùng nói:

-Phương Tú! Nếu lão muốn Hàn Đào khỏi uỗng mạng. Thì mau mau giải khai huyệt đạo cho bọn tiểu nữ.

Phương Tú vẽ mặt bâng khuâng, không biết trả lời thế nào, hết nhìn Quân Trung Phụng lại nhìn Hàn Đào, hỏi:

-Nhị đệ! Chuyện gì vậy?

Hàn Đào hãy còn khiếp sợ đáp:

-Trong áo thị có quái vật.....

Phương Tú hỏi:

-Quái vật gì?

Hàn Đào đáp:

-Quái vật này giống con rắn nhưng không phải rắn. Răng nó sắc như dao.

Phương Tú hừ, một tiếng rồi nói:

-Để tiểu huynh coi tay Nhị đệ xem sao?

Hàn Đào giơ tay ra, Phương Tú vừa nhìn thấy đã giật mình kinh hải . Hắn thấy năm ngón tay của Hàn Đào lớn lên gấp đôi mà bàn tay cũng sưng vù.

Phương Tú hỏi:

-Đây là độc vật gì cắn cho bị thương? Sao thị lại dấu ở trong áo được?

Hắn đảo mắt nhìn Quân Trung Phụng nói tiếp:

-Nhất định trong mình cô nương có thuốc giải.

Quân Trung Phụng nữa người hở hang, hững hờ đáp:

-Thuốc giải có đây, viện chúa tự tiện móc lấy.

Phương Tú hỏi:

-Thuốc giải để chổ nào?

Quân Trung Phụng đáp:

-Ở trong cái yếm hồng trước ngực.

Phương Tú khi nào dám thò tay vào lấy. Hắn cầm trường kiếm khêu tấm yếm hồng trước ngực lên. Miệng hắn cười lạt hỏi:

-Trong mình cô nương giấu vật kỳ độc, nhưng lão phu tin rằng nó chẳng thế nào bay ra cắn người được. Vậy mong rằng cô nương đưa thuốc giải cho ta để khỏi phải chịu cái đau đớn về da thịt.

Anh hàn quang loé lên. Tấm yếm hồng lại bị mũi kiếm của Phương Tú khều đứt một nữa. Lưỡi kiếm sắc bén còn rạch một đường nhỏ ở dưới ngực Quân Trung Phụng. Mấy dây máu tươi ứa ra trên làn da trắng.

Tần Nhi lớn tiếng:

-Phương Tú! Lão làm điều tàn ác như vậy còn chưa đũ ư?

Phương Tú bước tạt ngang hai bước, vung tay mặt lên tát Tần Nhi một cái khiến người cô phải làn di. Miệng óc máu tươi ra.

Quân Trung Phụng nghiêm nghị nói:

-Tần tỷ tỷ! Tỷ tỷ bất tất phải lo âu. Lão mà giết tiểu muội rồi thì cả hai lão cũng không sống được đâu. Một mình tiểu muội đổi lấy hai mạng cũng là đúng rồi.

Phương Tú nói:

-Ta giết ngươi vẫn có thể sục tìm trong người ngươi để lấy thuốc giải.

Quân Trung Phụng cười lạt hỏi:

-Trong mình tiểu nữ có nhiều loại thuốc, phần lớn đều là thuốc độc, liệu Viện chúa phân biệt được chăng?

Phương Tú đáp:

-Ta không để ngươi chết một cách dễ dàng đâu, chỉ dùng bảo kiếm khều rách hết y phục để coi ngươi đã dùng những độc vật gì.

Bỗng nghe đánh "huych" một tiếng. Chất độc trong mình Hàn Đào đã phát tác làm cho gã ngã lăn xuống đất.

Phương Tú giật mình kinh hải ấp úng hỏi:

-Nhị đệ! Nhị đệ....

Hàn Đào nói ngay:

-Tiểu đệ nguy đến nơi rồi.

Phương Tú chú ý nhìn vào mặt Hàn Đào thấy ẩn hiện nhiều màu tím. Hắn không khỏi chấn động tâm thần tự hỏi:

-Không hiểu đây là vật gì mà ghê gớm đến thế?

Quân Trung Phụng lớn tiếng:

-Chỉ trong một khắc nữa là chất độc xông vào trái tim mà chết .

Bỗng nghe Hàn Đào rên la:

-Đại ca ơi ! Đại ca cứu tiểu đệ với. Tiểu đệ khó chịu lắm rồi.

Phương Tú khẻ buông tiếng thở dài, đưa tay ra giải khai huyệt đạo cho Quân Trung Phụng rồi đổi giọng nói:

-Quân cô nương lấy thuốc giải cho y mau đi!

Quân Trung Phụng ruổi tay hai cái. Cô thủng thẳng rồi đáp:

-Viên chúa hãy giải khai huyệt đạo cho cả Tần cô nương nữa.

Phương Tú sửng sốt nói:

-Cô nương hãy lấy thuốc giải ra cho lão phu trước rồi lão phu sẽ để các cô rời khỏi nơi đây.

Quân Trung Phụng vừa buộc lại những chổ áo rách vừa đáp:

-Viện chúa nói không đũ tin được. Hãy giải khai huyệt đạo cho Tần cô nương rồi sẽ tính.

Phương Tú hỏi:

-Lão phu giải khai huyệt đạo cho Tần Nhi mà cô nương không chịu thuốc giải cho thì sao?

Quân Trung Phụng cười khanh khách đáp:

-Viện chúa tưởng tiểu nữ không có cách gì đối phó với các vị nữa hay sao? Thực ra nếu tiểu nữ muốn làm tổn thương các vị hay hạ sát các vị cũng được. Nhưng tiểu nữ không giết các vị là để cho Lý Hàn Thu ra tay hạ sát đặng trả thù cho song thân của gã.

Phương Tú tiến đến gần bên Tần Nhi, vừa giải khai huyệt đạo cho nàng vừa nói:

-Ngày lệnh tôn còn tại thế đã có mối giao tình thâm hậu với lão phu.

Quân Trung Phụng nói:

-Tiểu nữ không phải là đứa nhỏ lên 3 dể viện chúa muốn lừa bịp thế nào cũng được....

Phương Tú giải khai huyệt đạo cho Tần Nhi rồi hỏi:

-Cô nương đã muốn lưu Lý Hàn Thu lại để báo thù cho lệnh tôn thì ít ra cũng là người đồng chí với lão phu. Phải vậy chăng?

Quân Trung Phụng lắc đầu đáp:

-Tiểu nữ không muốn giết Lý Hàn Thu ngay còn chờ sau khi giết các vị đã , nhưng......

Phương Tú vội hỏi:

-Nhưng làm sao?
Quân Trung Phụng mĩm cười đáp:

-Nhưng các vị có thể tin ở tiểu nữ là sau khi Lý Hàn Thu giết các vị rồi, có người sẽ giết gã và như vậy cũng được kể là trả thù cho các vị.

Cô quay lại hoi Tần Nhi:

-Tần tỷ tỷ! Tỷ tỷ đã trở lại như thường chưa?

Tần Nhi đáp :

-Cám ơn Quân cô nương đã cứu giúp. Tiểu muội hành động được như thường rồi.

Quân Trung Phụng thò tay vào bọc móc một viên thuốc đưa ra nói:

-Phương viện chúa! Viện chúa hay cởi áo ngoài ra .

Phương Tú hỏi:

-Để làm gì?

Quân Trung Phụng đáp:

-Áo ngoài của tiểu nữ bị xé rách hết thì còn ra ngoài thế nào được. Tiểu nữ đành mặc áo của viện chúa để đi vậy.

Phương Tú liền cởi áo ngoài đưa cho cô.

Quân Trung Phụng đón lấy áo rồi giao viên thuốc cho Phương Tú . Cô nói:

-Uống thuốc này . Uống xong ngồi nghĩ một lúc là khỏi ngay.

Phương Tú bỏ viên thuốc vào miệng Hàn Đào xong , vung kiếm lên nói:

-Hai vị khoan rồi hãy đi!

Tần Nhi đã biết Phương Tú là con người thế nào rồi. Nàng lập tức tay nắm đốc kiếm chuẩn bị cự địch.

Bỗng thấy hàn quang loé lên. Hai kiếm đụng nhau bật lên một tiếng "choang" vang dội.

Quân Trung Phụng nói:

-Cọp không có ý hại người mà người lại muốn giết cọp. Nếu viện chúa còn bức bách thì tiểu nữ phải chặc thủ cấp hai vị đưa cho Lý Hàn Thu.

Phương Tú nói:

-Lão phu không có ý động thủ cùng cô nương.

Quân Trung Phụng hỏi:

- Thế thì sao viện chúa lại chẹn đường bọn tiểu nữ?

Phương Tú đáp:

-Lão phu chi yêu cầu hai vị chờ cho Hàn hiền đệ tỉnh lại rồi hãy ra đi cũng chưa muộn.

Quân Trung Phụng lạnh lùng hỏi:

-Tại sao vậy?

Tần Nhi nói:

-Lão sợ chúng ta rời khỏi nơi đây sẽ tiết lộ chổ họ ẩn nấp mà họ chưa kịp tránh đi.

Phương Tú nói:

-Lòng ngươi như bể khôn dò . Lão phu chẳng thể không đề phòng được.

Quân Trung Phụng nói:

-Được rồi! Bọn tiểu nữ vào trong kia ngồi để chờ đợi.

Tay dắt Tần Nhi , cô tiến vào trong góc căn nhà cỏ.

Tần Nhi đảo mắt nhìn Phương Tú, miệng hỏi Quân Trung Phụng :

-Liệu tỷ tỷ có thể đối phó được với bọn lão không?

Quân Trung Phụng đáp:

-Cái đó là chuyện dĩ nhiên. Nếu tiểu muội không thể đối phó với họ thì chúng ta đã bị Phương Tú hạ sát rồi.

Tần Nhi gật đầu nói:

-Tỷ tỷ là người trầm tỉnh khiến tiểu muội khâm phục vô cùng!

Quân Trung Phụng cười mát hỏi:

-Hảo muội muội! Phải chăng muội muội thoá mạ tỷ tỷ là không biết thẹn?

Tần Nhi đáp:

-Khi nào tiểu muội dám thế?

Quân Trung Phụng nhẹ buông tiếng thở dài nói:

-Ta đã từng trải nguy hiểm nhiều lần. Vụ này có đáng kể vào đâu.

Hai cô đang nói chuyện thì Hàn Đào đã tỉnh lại đứng ngay người lên.

Tần Nhi nói:

-Phương Tú là người nham hiểm, chẳng thể không đề phòng. Chúng ta nên đi ngay là hơn.

Quân Trung Phụng nói:

-Tần muội bất tất phải sợ hải. Ta trải nhiều nguy hiểm gian nan nên đã có chút kinh nghiệm.

Tần Nhi hỏi:

-Kinh nghiệm thế nào?

Quân Trung Phụng đáp:

-Mình không sợ địch thủ hung ác thì bọn chúng phải e dè mình.

Bỗng nghe Phương Tú hỏi:

-Hàn Nhị đệ! Thương thế của Nhị đệ ra sao?

Hàn Đào đứng vững lại đáp:

-Không có gì đáng ngại nữa.
Hắn đảo mắt ngó Quân Trung Phụng nói tiếp:

-Đại ca! Không thể để con nha đầu kia rời khỏi nơi đây được?

Tần Nhi khẻ hỏi:

-Sao? Tỷ tỷ ơi! Chúng ta phải xông ra mới được.

Quân Trung Phụng ung dung cười nói:

-Ta đã bảo Tần muội đừng sợ chi hết....

Đoạn cô cất bước tiến về phía Phương Tú , cất giọng lạnh lùng hỏi:

-Thế nào? Hai vị có muốn thử lần nữa không?

Phương Tú đưa tay ra ngăn Hàn Đào, đồng thời nhìn Quân Trung Phụng đáp:

-Lão phu nói sao là đúng thế. Mời hai vị cô nương tùy tiện.

Quân Trung Phụng đẩy Tần Nhi nói:

-Tần muội ra trước đi!

Tần Nhi lạng người vội ra khỏi cửa, nhưng nàng không thấy Quân Trung Phụng ra theo, trong lòng rất lấy làm kỳ, liền ẩn sang một bên để ngó vào thì thấy Quân Trung Phụng cùng Phương Tú đang nói chuyện khẻ với nhau , dường như thương lượng việc gì.

Thanh âm hai người nhỏ quá nghe không rõ mà nàng cũng không dám đứng lâu, hấp tấp chạy ra ngoài mộ .

Chỉ trong khoảnh khắc Quân Trung Phụng mình mặc trường bào rộng thùng thình của Phương Tú đi ra.

Tần Nhi liếc mắt nhìn Quân Trung Phụng muốn hỏi xem cô đã nói chuyện gì với Phương Tú nhưng lại đổi ý kiến , hỏi sang chuyện khác:

-Chúng ta đi về hay sao?

Quân Trung Phụng đáp:

-Dĩ nhiên là trở về.

Tần Nhi ờ một tiếng rồi trở gót đi ngay.

Quân Trung Phụng tăng gia cước bộ rượt theo Tần Nhi nói:

-Tần muội ! Ta muốn hỏi Tần muội một điều.

-Quân tỷ tỷ cứ hỏi đi! Hễ tiểu muội mà biết là xin nói hết.

Quân Trung Phụng hỏi:

-Tần muội đã sinh trưởng ở Phương gia đại viện và đã giao du với Hàn Kế Tín chắc là hiểu rõ gã phải không?

Tần Nhi hỏi lại:

-Quân tỷ tỷ muốn nói về phương diện gì?

Quân Trung Phụng nói:

-Gã là con người thế nào? Võ công ra sao?

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp:

-Về võ công gã biết nhiều nhưng không thuần thục lắm. Và gã phân tâm về kỷ thuật ngủ hành và về phương diện kiến trúc nên võ bị ảnh huởng rất nhiều.

Quân Trung Phụng hỏi:

-Tài trí gã thế nào?

Tần Nhi đáp:

-Về tài trí ư? Cái đó tiểu muội khó mà lường được. Dường như gã biết nhiều hiểu rộng và cái gì đã qua mắt là không quên nữa.

Quân Trung Phụng hỏi:

-Phải chăng gã là một nhân vật nhiều tâm cơ mà thâm trầm?

Tần Nhi đáp:

-Theo nhận xét của tiểu muội thì gã không đến nỗi là người tồi bại mà là một kỳ tài hiếm có ở nhân gian. Nhưng bất hạnh gã sinh vào làm con Hàn Đào. Vì giử đạo hiếu mà gã thành một nhân vật rất đáng sợ cho võ lâm.

Quân Trung Phụng nói:

-Cha nợ thì con phải trả, Đó là một việc không thể tránh được.

Tần Nhi thở phào một cái nói:

-Hàn Kế Tín đã sắp đặt cho Phương Tú cùng Hàn Đào có cơ hội trốn thoát. Đáng tiếc là hai lão không biết chụp lấy cơ hội này...

Nàng vừa nói vừa ngấm ngầm điều tra xem Quân Trung Phụng có phản ứng gì, nhưng thần sắc Quân Trung Phụng vẫn trấn tỉnh như không.

Tần Nhi lại nói tiếp:

-Giả tỷ Phương Tú , Hàn Đào không nảy lòng tham thì bọn họ có thể trốn đi xa rồi.

Quân Trung Phụng mĩm cười nói:

-Hai lão khó mà bỏ được danh lợi, vẫn muốn mình ho một tiếng trăm kẻ dạ và ai ai cũng phải kính trọng.

Đột nhiên cô dừng bước lại nói:

-Tần muội! Tần muội hãy đi trước.

Tần Nhi sửng sốt hỏi:

-Sao Quân tỷ tỷ lại không về cùng tiểu muội?

Quân Trung Phụng cười đáp:

-Quần áo ta thế nầy khó coi lắm.

Tần Nhi nói:

-Cái đó không ngại. Tiểu muội cùng tỷ tỷ vào nhà dân gian tìm bộ áo khác thay đổi rồi hãy về cũng được

Tần Nhi hỏi:

-Vậy tỷ tỷ đi đâu bây giờ?

Quân Trung Phụng đáp:

- Lúc nào cần gặp các vị tự nhiên ta sẽ đến hội ngộ. Tần muội về đi thôi.

Tần Nhi ngơ ngác nói:

-Tỷ tỷ đã nhất định như vậy, tiểu muội không tiện lo khuyên giải nữa. Vậy tiểu muội xin cáo từ.

Rồi nàng cất bước tiến về phía trước.

Tần Nhi đi rất mau. Nàng đi chừng được mấy dặm mới lạng mình ẩn thân vào sau gốc cây lớn. Nàng quay đầu nhìn lại không thấy bóng Quân Trung Phụng đâu nữa.

Tần Nhi bất giác chau may lẩm bẩm:

-Không hiểu con nha đầu đó làm trò gì? Vụ này không phải tầm thuờng, ta chạy về báo cáo ngay với Quyên cô nương mới được.

Nàng liếc mắt nhìn quanh một lượt rồi trở gót ra đi.

Quân Trung Phụng cũng không rời xa .

Tần Nhi ẩn thân vào trong bụi cỏ rậm. Cô đã nghĩ tới tất Tần Nhi quay đầu nhìn lại xem mình hành động gì. Đó là cô biết liêu tiên cơ, cao hơn Tần Nhi một nước cờ, nên những cử động gì của nàng đều lọt vào mắt cô.

Tần Nhi đi rồi Quân Trung Phụng lại ra khỏi bụi cỏ rậm phủi bụi bậm cùng cỏ khô , đoạn nhắm hướng chính Nam mà đi.

Nhắc lại Tần Nhi tăng gia cước trình chạy thật lẹ về báo cáo vụ này cùng Lý Hàn Thu và Du Tiểu Quyên để bọn họ mau mau đến cứu Thiết kiếm đạo trưởng và nhà sư Thiếu Lâm.

Nguyên Phương Tú cùng Hàn Đào xuống xe rồi, trước khi đốt xe, hai lão đã bảo bọn Quân Trung Phụng là có ý bầy kế nghi binh.

Sau khi Tần Nhi tỉnh lại không thấy Thiết kiếm đạo trưởng cùng nhà sư chùa Thiếu Lâm đâu nửa.

Tần Nhi quay trở về Thiên Vương miếu kể lại nội tình cho bọn Lý Hàn Thu nghe.

Lý Hàn Thu toan dẫn mọi ngươi đến khu mồ mả, nhưng Du Tiểu Quyên cản lại nói:

-Phương Tú và Hàn Đào sẽ trở lại đây. Ngày mai cùng Hàn Kế Tín quyết sống mái, chúng ta mà thắng trận nầy thì Phương Tú, Hàn Đào chẳng khác gì cá chui vào lưới, hà tất phải đi kiếm họ , chỉ có hành động của Quân cô nương là quái lạ.

Lý Hàn Thu nói:

-Tại hạ bức tử song thân y, tàn hủy thân thể huynh trưởng y nhưng y đã mấy lần cứu mạng cho tại hạ. Tại hạ lại hứa lời sau khi giết Hàn Đào, Phương Tú sẽ để mặc y xử trí. Mọi ân oán của y cùng tại hạ thật là rắc rối khó bề thanh toán được.

Tần Nhi nói:

-Tiểu muội thấy y ghé tai thì thầm với Phương Tú, chị sợ họ có chuyện cấu kết với nhau.

Du Tiểu Quyên nói:

-Võ công của Quân Trung Phụng tầm thường không có gì đáng ngại, nhưng độc vật y ngấm ngầm để trong mình thật khiến cho người ta phải điên đầu. Còn một điều rất khó hiểu là y bảo tiểu muội đã bố trí bao vây bốn mặt Phương gia đại viện mà bọn ta chưa thấy một người nào. Không hiểu y muốn giở trò gì?

Tần Nhi nói:

-Chúng ta đã một phen bị hảm vào tình cảnh hiểm ác Phương gia đại viện giả tỷ khi đó Quân cô nương mà phóng độc vật thì có thể vản hồi đại cuộc rất dễ dàng, nhưng y một mực không chịu thi hành.

Du Tiểu Quyên ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:

-Quân cô nương đi đâu thật là khả nghi. May ở chổ gia gia muội đêm nay sẽ tới nơi. Tiểu muội nghe nói lão nhân gia còn mời nhiều nhân vật. Trong đó có một kỳ nhân khắc chế được mọi thứ độc vật. Vậy ngày mai khi đối cân phải chia ra một bọn để đề phòng Quân cô nương mới được.

Hôm sau trời mới bình minh, Lý Hàn Thu và Du Tiểu Quyên đã dẫn bọn Lôi Phi, Tần Nhi cùng những tay cao thủ các phái Thiếu Lâm, Võ Đương cả thảy đến mấy chục người ra chiến trường.

Chiến trường do Hàn Kế Tín chỉ định, cách Phương gia đại viện chừng 5, 6 dặm.

Phía trước chiến trường là một vùng hoang dã hoang vu. Phía sau là khu rừng trúc khá lớn.

Cỏ dại trên mặt đất đã cắt đi chỉ còn cao chừng một tấc.

Bỗng thấy Hàn Kế Tín đầu đội phương can mình mặc áo bào màu lam ngồi trên chiếc ghế Thái sư đặt ở giữa khoảng trường.

Phía sau gã đặt một hàng cổ quan tài bằng gỗ màu trắng.

Bọn họ yên lặng như tờ. Ngoài Hàn Kế Tín ra, chưa thấy một người nào khác xuất hiện.

Du Tiểu Quyên ra hiệu cho quần hào dừng bước lại khi còn cách đối phương chừng năm trượng.

Còn nàng và Lý Hàn Thu thong thả tiến vào.

Chương 180: Hết oán thù biến thành giai ngẫu

Hai người vừa đi đường vừa tra xét cỏ cây cùng cát vụn trên mặt đất.

Bỗng nghe Hàn Kế Tín lớn tiếng:

-Các vị hãy khoan tâm. Tại hạ không bố trí hoả dược hay lôi pháo trên mặt đất đâu.

Lý Hàn Thu cười lạt nói:

-Các hạ đừng nói chuyện dông dài nữa, nếu chân tay của các hạ đã đến đũ thì kêu bọn họ ra động thủ đi!

Hàn Kế Tín đáp:

-Tại hạ đã ước hẹn cuộc chiến này thì dĩ nhiên không trốn lánh đâu.

Lý Hàn Thu nói:

-Hay lắm! Các hạ đã có ý động thủ, tưởng đôi ta hãy cùng quyết đấu sinh tử một phen trước đi. Thực ra người ngoài đa số không có tội lỗi gì. Các hạ vì bảo vệ cha bác mà tại hạ phải báo thù cho thân nhân. Chúng ta mới là những vai chính trong cuộc chiến này. Cuộc quyết đấu sinh tử giữa chúng ta kết liễu là có thể bớt được bao nhiêu người bị chết uỗng.

Hàn Kế Tín gật đầu đáp:

-Được lắm! Nhưng tại hạ có lời yêu cầu, các hạ thử nghe xem có thể ưng thuận được , đồng thời tại hạ có thể tin cậy thì tại hạ nguyện thay cho bá phụ cùng phụ thân để kết liễu công cuộc bửa nay.

Lý Hàn Thu hỏi:

-Việc tại hạ ưng thuận chẳng có gì khó khăn, nhưng Hàn huynh làm thế nào cho tại hạ tin được?

Hàn Kế Tín vẫy tay hô:

-Mời Du cô nương ra đây.

Du Tiểu Quyên đã ở với Hàn Kế Tín một thời gian. Hai người thường dong cương sóng vai đi du ngoạn hưởng hoa nên đối với chàng thiếu niên tài trí này, lòng riêng nàng đã kính yêu. Nhưng cuộc mưu đồ của nàng dấu tận đáy lòng mà mối tình sâu xa cũng bí ẩn đến nỗi chính nàng cũng không biết tới.

Lúc nay gặp cuộc đối đầu quyết đấu sinh tử, mối tình ái ẩn nấp trong thâm tâm bấy lâu nay đột nhiên phá vòng vây nhãy vọt ra ngoài.

Đột nhiên nàng biến thành con người mất hết khí lực, uể oải tiến ra hai bước nét mặt bâng khuâng hỏi:

-Chuyện gì vậy?

Hàn Kế Tín đáp:

-Tại hạ phiền cô nương làm bảo chứng cho vụ này.

Ga chăm chú đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi:

-Lý huynh! Gặp trường hợp mà tiểu đệ bị chết dưới lưỡi kiếm của Lý huynh trong cuộc chiến này. Lý huynh có thể buông tha gia phụ được chăng?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đáp:

-Tiểu đệ không buông tha được. Nhưng Hàn huynh không chết đâu.

Hàn Kế Tín hỏi:

-Nếu vậy thì Lý Huynh chịu thua hay sao?

Lý Hàn Thu đáp:

-Tiểu đệ sẽ bõ kiếm chịu chết để tùy người xử trí.

Hàn Kế Tín đột nhiên dương mắt lên nhìn Du Tiểu Quyên hỏi:

-Du cô nương có cao kiến gì không?

Du Tiểu Quyên ngơ ngác hỏi lại:

-Tiện thiếp...biết nói sao đây?

Hàn Kế Tín đáp:

-Nếu Lý Hàn Thu chịu buông tha đừng truy sát gia phụ mà được Du cô nương bảo đảm sau cuộc chiến này, những điều ân oán trong võ lâm đều tiêu tan hết , tại hạ xin cùng Lý Hàn Thu quyết đấu sinh tử mà tại hạ chết về lưỡi kiếm của y cũng được kể như đã trả nợ thay cho phụ thân rồi.

Du Tiểu Quyên buồn rầu ngắt lời:

-Hàn huynh không phải là đối thủ của Lý huynh đâu .

Hàn Kế Tín nói:

-Cái đó cô nương bất tất phải quan tâm.

Du Tiểu Quyên hỏi:

-Nội tổ cùng những nhân vật đầu nảo các môn phái lớn đều đã tới đây. Tiện thiếp không chủ trương được. Hởi ơi! Tiện thiếp là một đứa con gái nhỏ tuổi thì ai chịu nghe lời?

Hàn Kế Tín ngữa mặt lên trời cười rộ ba tiếng rồi nói:

-Nếu bọn họ nhất định bức bách tại hạ phải chiến đấu thì chưa biết ai chết về tay ai . Vụ này thật khó tính quá.

Du Tiểu Quyên nghe buông tiếng thở dài nói:

-Tiện thiếp biết Hàn huynh là người tốt, nhưng vì phụ thân mà bị liên luỵ. Các vị đã bõ đi rồi, hiếu tâm của Hàn huynh đến thế là hết. Trong lòng không có điều gì đáng ân hận. Vậy Hàn huynh cũng nên bõ đi thôi.

Mục quang của Hàn Kế Tín lúc nầy lạnh lẻo khác thường. Gã liếc nhìn bốn phía một lượt rồi cúi đầu xuống nói:

-Nợ máu phải trả bằng máu. Điều thiện điều ác có quả báo. Dù tại hạ có phải vùi xương nơi đây cũng là đáng tội. Nhưng cô nương có thể lui ra ngoài cuộc chiến này được không?

Du Tiểu Quyên đáp:

-Không thể được , nhưng tiện thiếp có thể buông tha cho Hàn huynh rời khỏi nơi đây.

Hàn Kế Tín mắt lo sát khí thủng thẳng nói:

-Vậy mời cô nương lui lại mấy bước.

Lần nầy Du Tiểu Quyên ngoan ngoản nghe theo, từ từ lui lại năm bước.

Hàn Kế Tín từ từ vươn tay mặt với lấy thanh trường kiếm để dưới gầm chiếc ghế Thai Sư đứng lên nói:

-Lý Hàn Thu! Gia phụ tuy làm nên nhiều tội ác nhưng môn Thất Tuyết Ma Kiếm cũng không nên lưu truyền lại trên đời. Người nào đã luyện môn kiếm tà ác này rất bị ảnh huởng làm cho tính nết hung bạo.

Lý Hàn Thu dung yên nghiêm trang đáp:

-Cái đó các hạ có thể yên tâm. Vì tại hạ cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa....

Đột nhiên một tiếng gầm vang dội. Phong kiếm Mã Tương chống kiếm xông thẳng về phía Hàn Kế Tín.

Du Tiểu Quyên vội nói:

-Lão tiền bối . Bọn vãn bối còn có chuyện đang nói.

Đột nhiên mối ái tình trong lòng nàng nỗi lên chớp chứa tràn trề. Nàng hy vọng thuyết phục Hàn Kế Tín rời khỏi chốn này cho lẹ. Nếu Nam Thiên Nhất Công cùng hùng chúa mọi người đều đến nơi thì nàng không làm chủ được nửa.

Bỗng nghe Phong kiếm Ma Tương cười rộ nói:

- Lão phu giết phức gã đi cho rồi.

Soát một tiếng! Lão vung kiếm nhằm chém vào Du Tiểu Quyên. Lão có ngoại hiệu là Phong Kiếm, hành động chẳng suy nghĩ gì hết. Lão thấy Du Tiểu Quyên chận đường là vung kiếm chém liền.

Du Tiểu Quyên thấy thế kiếm của lão ghê gớm. Bắt buộc nàng phải tránh sang một bên.

Hàn Kế Tín nói:

-Dù lão có là hảo nhân đi nữa, nhưng lão cử động điên khùng như thế nầy thì để lão sống cũng chẳng ích gì.

Gã nói rồi đưa trường kiếm đẩy mạnh cho nấp quan tài bật ra. Trong quan tài bỗng có một người dậy.

Hàn Kế Tín lại cầm trường kiếm trỏ vào Mã Tương miệng khẻ cất tiếng hú lên mấy câu quái dị.

Quái nhân trong quan tài nhãy vọt ra nhanh như điện chớp xông thẳng vào Phong Kiếm Mã Tương.

Phong Kiếm Mã Tương phóng kiếm lẹ ra. Ánh kiếm vọt lên ngăn cản quái nhân.

Quái nhân kia tựa hồ không nghĩ gì đến sinh tử, dù thấy kiếm ca xông tới trước mắt vẫn nhãy xổ lại.

Bỗng nghe một tiếng. Thế kiếm của Mã Tương đã xuyên vào trước ngực quái nhân.

Quái nhân tuy bị trúng kiếm, năm ngón tay vẫn xoè ra chụp tới Mã Tương.

Kể ra trên chốn giang hồ chẳng thiếu gì ngươi hung hăng dùng phép đánh hai bên cùng chết, nhưng chưa từng thấy ai đánh bừa bải không kể gì đến tính mạng của mình.

Quái nhân đã bị mũi kiếm của Ma Tương xuyên vào trước ngực mà hai bàn tay hắn cứ nắm lấy cạnh sườn mé tả và trước ngực Mã Tương.

Mã Tương quát lên một tiếng rung thanh trường kiếm hất quái nhân trúng kiếm ra xa ngoài một trượng. Nhưng lão cũng đột nhiên quăng trường kiếm đi ngã lăn xuống đất.

Du Tiểu Quyên bồn chồn trong dạ chạy lại cúi xuống la gọi:

-Lão tiền bối! Lão tiền bối.....

Mã Tương hai mắt trợn tròn xoe nhin Du Tiểu Quyên nhưng không thốt nên lời.

Bỗng thấy người lão dẫy đành đạch một hồi rồi từ từ nhắm mắt lại.

Du Tiểu Quyên đưa tay ra đở Mã Tương thì Hàn Kế Tín lạnh lùng quát:

-Đừng có đụng vào lão.

Đồng thời gã phóng chưởng đánh ra vèo một tiếng.

Du Tiểu Quyên vọt mình đi tránh khỏi phát chưởng. Nàng quay lại hỏi:

-Công tử muốn động thủ với tiện thiếp chăng?

Hàn Kế Tín lạnh lùng đáp:

- Mã Tương đã trúng phải chất kịch độc, cô nương mà đụng tay vào người lão cũng trúng độc chết liền.

Du Tiểu Quyên nghĩ tới công lực của Mã Tương thâm hậu là thế mà còn bị chết trong giây lát thì biết Hàn Kế Tín nói đúng sự thực Nàng không khỏi ngẫn người ra.

Hàn Kế Tín lại nói:

-Trong 12 cổ quan tài này có 12 độc nhân. Toàn thân họ đều bị chất kịch độc tiêm nhiểm rồi. Cứ đụng vào họ một chút là chất độc phát tác chết liền. Cuộc chiến bửa nay còn tiếp tục diễn ra cách này thì những người động thủ sẽ bị chết hết.

Lý Hàn Thu cười lạt nói:

-Giả tỷ Mã lão tiền bối mả biết đề phòng thỉ đâu đến nỗi bị độc nhân làm cho uỗng mạng.

Hàn Kế Tín nói;

-Tại hạ hy vọng các vị đừng sơ sót một điều là những độc nhân nầy, ngoài chất độc trong toàn thân, võ công họ không phải tầm thường , thân pháp họ cũng ít người bì kịp.

Du Tiểu Quyên hỏi:

-Hàn công tử ỷ vào bọn độc nhân trong 12 cổ quan tài kia để quyết thắng bại cùng bọn ta chăng?
Hàn Kế Tín đáp:

-Đúng thế! Cả hai bên đều không có ý nghĩ hòa , tất phải đi đến một cuộc sống mái.

Du Tiểu Quyên đưa mắt ngó Lý Hàn Thu nói:

-Lý huynh hãy lược trận để tiểu muội thử xem thân pháp bay nhãy của độc nhân thế nào?

Lý Hàn Thu lạng người ra chận đường Du Tiểu Quyên đáp:

-Để tại hạ thử cho . Xin cô nương lược trận dùm tại hạ.

Hàn Kế Tín nét mặt cực kỳ lạnh lẻo , lên tiếng:

-Cả hai vị cùng ra thử coi càng hay chứ sao?

Gã nói rồi huy động trường kiếm mở hai nấp quan tài ra.

Bỗng trong quan tài có bóng ngươi thấp thoáng . Hai quái nhân ngồi dậy.

-Xin cô nương hãy lui lại, để tại hạ cự địch trước đã.

Lý Hàn Thu thấy Phong Kiếm Mã Tương bản lảnh phi thường mà còn bị chết về tay độc nhân, khi nào chàng dám coi thường. Chàng đề tụ chân khí chuẩn bị đối địch.

Hàn Kế Tín chưa giục mấy độc nhân vừa ngồi dậy ra khỏi quan đã công kích bên địch ngay, gã huy động trường kiếm mở hết những nắp quan tài còn lại ra.

Bóng người thấp thoáng. Những người trong quan tài đều ngồi nhỏm dậy hết.

Lý Hàn Thu trầm giọng nói:

-Cô nương mau lùi lại kêu bọn họ dùng ám khí để đối phó.

Đột nhiên có tiếng niệm Phật hiệu vang lên. Mười hai vị tăng lữ khoác áo cà sa mau vàng từ trong rừng trúc đi ra.

Mươi hai nhà sư đồng sắc phục nầy lộ vẻ đặc biệt trang nghiêm.

Trong tay mỗi người cầm một thanh giới đao.

Tiếp theo trong rừng có bóng người thấp thoáng. Tam đạo nhân râu dài mặc áo thanh bào. Cầm kiếm tiến lại.

Những vị tăng đạo nầy đều là nhân vật phái Thiếu Lâm và phái Võ Đương từng được bạn hữu võ lâm tôn kính.

Bỗng nghe nhà sư đi đầu lên tiếng.

-A Di Đà Phật! Những cơ quan mai phục trong rừng trúc của thí chủ đều bị Nam Thiên nhất công Du lão thí chủ thống lỉnh kỳ nhân vào hàng tiền bối hạ thủ phá huỷ hết rồi.......

Hàn Kế Tín sửng sốt hỏi:

-Có chuyện dó ư?

Nhà sư dẫn đầu đáp:

- Nếu chưa giải trừ được những mai phục bố trí trong rừng thì bọn lão tăng cùng các vị đạo nhân làm sao mà tới đây được?

Hàn Kế Tín biến sắc hỏi:

-Du Bạch Phong hiện giờ ở đâu?

Nhà sư dẫn đầu cười đáp:

-Du lão thí chủ cùng hai trưởng lão bản môn và mấy vị tiền bối phái Võ Đương đều bõ đi rồi.

Lại nghe người đúng đầu mé hữu là một đạo nhân trung niên lên tiếng:

-Bao nhiêu người mà Phương Tú phái đi tập kích các môn phái lớn phần thì bị giết, phần thì bị bắt. Những thứ mai phục của thí chủ trong rừng cũng bị phá hết. Thí chủ không còn trông cậy nữa rồi.

Hàn Kế Tín ra chiều tức giận lạnh lùng nói:

-Lao thất phu Du Bạch Phong....

Du Tiểu Quyên lớn tiếng ngắt lời:

-Ngươi thoá mạ nội tổ ta . Ta phải đánh gảy răng ngươi mới được.

Hàn Kế Tín buông tiếng thở dài không nói gì nữa.

Nhà sư dẫn đầu lại lên tiếng:

-Thí chủ chưa ác đức gì rõ rệt, nếu chịu buông kiếm đầu hàng thì bần tăng có thể bảo vệ cho thí chủ khỏi bị tử thương.

Hàn Kế Tín nét mặt rầu rầu đáp:

-Nếu ta mà đốt một mớ lửa độc ở trong rừng trúc thì các vị chẳng còn một ai sống sót. Không ngờ vì chút từ tâm mà gây nên cuộc thảm bại.

Du Tiểu Quyên hỏi:

-Võ công của gia gia ta còn cao thâm gấp mười ngươi. Thế mà ngươi bị thất bại vẫn chưa chịu phục hay sao?

Hàn Kế Tín đáp:

-Dù võ công của lệnh gia gia cô cao cường hơn tại hạ nhưng nếu đấu trí với tại hạ thì....

Đột nhiên một tràng cười sang sảng từ trong rừng vọng ra rồi có tiếng người nói :

-Khẫu khí ngươi cũng lớn đó.

Hàn Kế Tín quay đầu nhìn ra thì thấy một lão già đầu tóc bạc phơ , mình mặc áo thanh bào từ từ bước tới.

Du Tiểu Quyên lớn tiếng gọi:

-Gia gia!.....

Du Bạch Phong lắc đầu, đưa mắt nhìn Hàn Kế Tín nói:

-Lão phu muốn cho ngươi hay một điều.

Hàn Kế Tín hỏi:

-Điều chi?

Du Bách Phong đáp:

-Đàm Dược Sư khổ tâm bao nhiêu năm trời nghiên cứu chế ra độc dược, thì hiện nay ta đã có cách giải cứu được rồi. Mấy lộ nhân mã ở Phương gia đại viện phái đi phần lớn bị ta bắt sống. Ta đã cho uống thuốc giải. Trừ mấy tên hung tạp tiếng ác rõ rệt, còn thì ta cho áp giải về cầm tù ở chùa Thiếu Lâm, chắc rồi họ được phóng thích cho trở về nhà.Hàn Kế Tín hỏi:

-Lời nói của lão có đúng sự thực chăng?

Du Bách Phong đáp:

-Lão phu gạt ngươi làm chi . Ta nghe Quyên nhi nói thì hành vi của ngươi cũng không có gì là hung ác, nên ta không muốn ngươi phải chết ở chốn này.

Hàn Kế Tín nói:

-Tại hạ còn những độc nhân đây có thể đánh một trận tối hậu.

Du Bách Phong nói:

-Ngươi không thể trông cậy vào chúng được đâu?

Hàn Kế Tín nói:

-Phong kiếm Mã Tương là một trong Tam đại kỳ nhân đã bị chết về tay độc nhân la một bằng chứng hùng hồn.

Du Bách Phong nghiêm nghị nói:

-Đó là vì y coi thường nên mới bị uỗng mạng. Nếu ngươi không tin thì cứ sai bọn độc nhân ra cùng lão phu chiến đấu thử coi.

Hàn Kế Tín nói:

-Động tác của chúng nhanh nhu điện chớp, không thể lường được. Lão tiền bối...

Du Bách Phong ngắt lời:

-Ngươi cứ việc chỉ huy bọn chúng động thủ di!

Hàn Kế Tín tính thầm trong bụng:

-Nếu lão này bị chết về tay độc nhân thì oai danh ta chấn động toàn trường và bọn chúng mất hết nhuệ khí chiến đấu.

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, gã cầm trường kiếm trỏ vào Du Bạch Phong. Miệng gã thoát ra những tiếng hú rùng rợn...

Bóng người thấp thoáng , hai độc nhân đồng thời vọt ra, nhãy xổ đến trước mặt Du Bạch phong.

Du Tiểu Quyên rất đổi bồn chồn, bụng bảo dạ:

-Gã Hàn Kế Tín thâm hiểm vô cùng! Gã đã ra lệnh cho hai độc nhân hợp công nội tổ ta.

Mối ái tinh còn lại trong lòng nàng bây giờ đã tiêu tan hết.

Bỗng thay Du Bạch Phong vung song chưởng đánh ra. Hai độc nhân nhãy xổ lại chưa tới gần đã bị chưởng lực của lão hất ngã lăn xuống đất.

Du Bạch Phong vừa đánh một đòn đã thắng, lão không để Hàn Kế Tín chỉ thị cho bọn độc nhân kia động thủ, nhãy vọt đến gần đám quan tài. Song chưởng của lão đánh ra theo thế liên hoàn.

Chín độc nhân còn ngồi trong quan tài đều phóng chưởng ra.

Hàn Kế Tín vung trường kiếm luôn mấy cái, miệng hú những tiếng quái dị.

Nhưng những độc nhân trong quan tài thảy đều bị chưởng lực trong Bách Phật đồ mà Du Bạch Phong đã luyện được làm chấn động chết ngày đương trường , còn đâu nữa mà nghe lệnh Hàn Kế Tín .

Hàn Kế Tín đứng bần thần người ra .

Du Bạch Phong đã tiến lên đến bên gã phóng ngón tay điểm tới .

Hàn Kế Tín vung kiếm ngăn chặn . Kiếm thế của gã vừa phóng ra nữa vời , gã đã bị một luồng ám kình của đối phương điểm tới ám ám khíến gã không tự chủ được phải buông kiếm xuống .

Du Bạch Phong quay lại nhìn mười hai nhà sư nói :

- Các vị hãy áp giải hắn về chùa Thiếu Lâm . Gã chưa có ác tích gì rõ rệt , lão phu mong rằng phương trượng quí tự phát lạc một cách khoan hồng .

Mười hai nhà sư dạ một tiếng rồi đem Hàn Kế Tín về núi Tung Sơn .

Du Bạch Phong lại hạ lệnh cho quần hào phóng hoả đốt xác mười hai độc nhân , rồi ai ở đâu về đó .

Du Bạch Phong nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Lệnh sư là người tốt nhưng kiếm pháp độc địa . Y bị chết cũng là quả báo , hoặc là ý trời .

Lý Hàn Thu đáp :

- Vãn bối cũng hiểu như vậy .

Du Bạch Phong lại nói :

- Vậy là hay lắm ! Còn Phương Tú . Hàn Đào thuộc pham vi ân oán của các vị với nhau , lão phu không tiện can thiệp .

Lão ngừng lại một chút rồi nói tiếp :

- Quyên Nhi ! sau đây ba ngày , ngươi hay trở về nhà để gặp ta .

Rồi không chờ Quyên Nhi trả lời , lão đã xoay mình vọt đi mấy trượng , biến vào trong rừng trúc mất hút .

Du Bạch Phong vừa đi khỏi thì Quân Trung Phụng tay phải cầm kiếm áp giải Phương Tú , Hàn Đào từ trong rừng đi ra . Tay trái cô ôm bài vị song thân .

Giang Nam song hiệp bị còng tay . Khắp mình chúng đầy những vết thương tựa hồ đã nếm rất nhiều đau khổ .

Quân Trung Phụng mình mặc hiếu phục chậm chạp bước tới trước mặt Lý Hàn Thu nói :

- Lý huynh , tiểu muội đã thay Lý huynh bắt sống Phương Tú và Hàn Đào về đây . Tiểu muội hy vọng Lý huynh tuân giữ lời hứa .

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ hiêu rồi ....

Chàng từ từ vung trường kiếm lên một cái . Thủ cấp Hàn Đào và Phương Tú bắn ra xa hơn trượng . Máu vọt lên cao ba thước . Thi thể ngã lăn ra .

Lôi Phi hắn giọng một tiếng rồi nói :

- Quân cô nương ! cô nương....

Quân Trung Phụng ngắt lời :

- Lôi huynh đừng thuyết nữa . Y đã báo thù cho song thân , chẳng lẻ để gia nương tiểu nữ chết uổng hay sao ?

Lý Hàn Thu nói ngày :

- Quân cô nương nói phải đó , chẳng những thế , tại hạ còn thiếu nợ cô nương mấy lần cứu mạng , xin đem mạng này để bồi thường .

Du Tiểu Quyên chuyển động cặp mắt . Đột nhiên nàng rút kiếm đâm Quân Trung Phụng , miệng nói :

- Nếu cô nương chết rồi thì còn ai giết Lý Hàn Thu !

Lý Hàn Thu giật mình kinh hải la lên :

- Du cô nương !

Chàng đưa tay mặt ra ngăn chặn thế kiếm của nàng .

Ánh kiếm lấp loáng . Cánh tay mặt Lý Hàn Thu bị chặt đứt nơi khuỷu tay .

Miệng nàng la thất thanh :

- Y muốn giết Lý huynh mà Lý huynh lại bênh y ư ?

Đoạn nàng tra kiếm vào võ cắm đầu chạy đi .

Ai nấy ngó theo bóng sau lưng Du Tiểu Quyên ngơ ngẩn xuất thần .

Lý Hàn Thu tay trái ôm cánh tay cụt , ngồi xuống vận khí chỉ huyết .

Tần Nhi cúi lượm khúc tay bị chặt đứt của Lý Hàn Thu lên . Nét mặt nàng rất đổi thê lương . Hai hàng châu lệ đầm đìa .

Lôi Phi trầm ngâm một lúc , chợt tỉnh ngộ dùng phép truyền âm nhập mật nói :

- Tần cô nương ! Nếu cô không muốn Lý Hàn Thu phải chết thì đi theo tại hạ .

Tần Nhi trong lòng vẫn còn thắc mắc .

Lôi Phi lại lớn tiếng:

-Lý Hàn Thu bức tử cha mẹ người, chúng ta đừng dúng vào nữa. Rồi y kéo Tần Nhi rảo bước đi nháy mất hút.

Quân Trung Phụng thấy ba người đi cả rồi, từ từ cúi xuống hỏi:

-Ly huynh có đau lắm không?

Ly Hàn Thu nhăn nhó cười đáp:

-Cô nương cứ yên lòng . Tại hạ hãy còn sống đây, xin để cô nương tùng xẻo.

Quân Trung Phụng nói:

-Hởi ơi! Thế là xong rồi. Tay mặt Lý huynh cầm kiếm bức tử song thân tiểu muội thì cánh tay đó nay đã mất rồi. Như vậy mối thù của tiểu muội đã trả xong. Huống chi tiên phụ tội ác đã nhiều phải chịu quả báo cũng là đích đáng.

Nàng lấy tấm khăn lụa và thuôc bột rịt buộc vết thương cho Lý Hàn Thu rồi nói tiếp:

-Ta trúng kế mất rồi...

Lý Hàn Thu bâng khuâng hỏi:

- Trúng kế gì?

Quân Trung Phụng đáp:

-Du Tiểu Quyên đã có nhiều nợ nần với Lý huynh. Nhát kiếm này để trả lại mối tình của Lý huynh đó.

Trên mặt nàng nở một nụ cười thẹn thùng rồi nàng đở Lý Hàn Thu tiếp tục cất bước...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước