THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Hàn Kế Tín chỉ huy phóng độc

Du Tiểu Quyên trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Phương Tú và Hàn Đào đã làm nên tội nghiệt trong võ lâm , thù oán với biết bao nhiêu người. Tiểu muội có ưng lời của Hàn công tử cũng bằng vô ích . Tiểu muội đã không có thể ra hiệu lệnh cho bạn hữu giang hồ tuân theo thì ngăn trở họ tìm đến Phương Tú , Hàn Đào báo thù thế nào được.

Hàn Kế Tín nói :

- Cô nương cứ nhận lời riêng phần mình không dúng tay nữa là xong .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Nếu tiểu muội không chịu thì sao ?

Hàn Kế Tín hỏi lại :

- Quyên cô nương ! Chẳng lẻ cô nương lại thật tình bắt tại hạ ra lệnh phóng độc thủ chăng ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Hàn công tử ! Môn ám khí ác độc quyết không thể đứng trên chốn giang hồ . Tiểu muội đã buông tha Hàn huynh là có ý muốn Hàn huynh lánh khỏi trường thị phi này . Không ngờ Hàn huynh còn trở lại . Hàn huynh đừng mong tiểu muội vâng lời nữa, môn thủy hoả tương tế không phải là môn ám khí không có cách phá giải được. Tiểu muội hy vọng Hàn huynh tin lời. Tiểu muội muốn đi đây .

Nàng chưa dứt lời đã tung mình lên vung kiếm phá vỡ cửa chuồn ra .

Một là vì động tác của Quyên Nhi mau lẹ quá chừng, hai là đại hán đã bị dược vật kiềm chế, phản ứng chậm chạp. Mọi việc đều phải nghe lệnh mới dám thi hành. Vì thế mà Du Tiểu Quyên trốn ra được một cách dễ dàng.

Du Tiểu Quyên nhãy được lên nóc nhà rồi, lớn tiếng hô :

- Các vị mau mau lui vào trong nhà rồi sẽ nghĩ cách khác để phá

địch .

Miệng hô người nàng đã chạy nhanh về phía căn nhà có bọn Lôi

Phi trong đó .

Lý Hàn Thu, Quân Trung Phụng, Tần Nhi đều trở gót chạy mau .

Lúc này Lôi Phi và năm tên võ sư đã được nghỉ ngơi điều dưỡng

một lúc, khí lực khôi phục khá nhiều. Còn sáu bảy người thương thế nhẹ hơn và đã được Tần Nhi băng bó đều có thể hành động.

Du Tiểu Quyên chạy vào trong nhà, lập tức hạ lệnh :

- Các vị mau mau chuẫn bị ám khí hoặc kiểm điểm lại khí giới , ít ra là phải lượm lấy một đống gạch ngói.

Đinh Bội hỏi :

- Để làm gì vậy ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Con Hàn Đào là Kế Tín đã trở về Phương gia đại viện. Tuy gã võ công cao cường , chúng ta có thể cự địch được, nhưng âm mưu

Nguỵ kế của gã chúng ta khó nỗi đề phòng cho xiết được. Hiện giờ ám khí thuỷ hoả tương tế đã vào tay gã điều động. Môn ám khí này cực kỳ ác độc không thể chống cự được. Vì vậy chũng ta phài đỗi sang thế thủ trong căn nhà nầy. Chúng ta phải giữ Phương Tú làm con tin thì gã mới đem lòng uý kỵ . Trước hết hãy tìm cách cứu nguy trong lúc khẫn cấp, rồi tính đến chuyện phá giải . Lúc giao chiến , tiện thiếp hy vọng vào đống gạch ngói bắt bược chúng phải đứng ra ngoài một trượng thì uy lực của môn thuỷ hoả tương tế mới giảm bớt được phần lớn .

Đinh Bội hỏi :

- Món ám khí đó lợi hại đến thế ư !

Du Tiểu Quyên đáp :

- Môn đó quả là ghê gớm . Các vị không nên coi thường .

Nàng ngừng một chút rồi tiếp :

- Bây giờ chúng ta phân phối công việc canh giữ . Gặp lúc nguy cấp , ai ở phương vị nấy để viện trợ cho nhau .

Lôi Phi nói :

- Xin cô nương đừng từ chối , cứ việc hạ lệnh phân phối đi .

Du Tiểu Quyên trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Đã vậy , tiểu muội xin vượt quyền .

Rồi nàng tuyên bố :

- Xin Lý huynh canh giữ trên nóc nhà . Tần muội cùng Quân cô nương trợ thủ cho Lý huynh và nên nhớ kỹ đừng có mạo hiểm đỡ gạt ám khí .

Ba người đồng thanh dạ một tiếng rồi tung mình nhãy vọt lên nóc nhà .

Nóc nhà nầy đã bị phá mấy chỗ . Lý Hàn Thu lại khoét thêm mấy chỗ và lợi dụng kèo cột có thể làm chỗ đở chân để nhãy lên nhãy xuống .

Du Tiểu Quyên nói :

- Xin Lôi tiền bối canh chừng Phương Tú.

Lôi Phi gật đầu nói :

- Việc này tại hạ có thể làm được .

Du Tiểu Quyên lại nói :

- Ngoài ra còn ai thì chia nhau mà giữ các cửa sổ và cửa chính . Các vị cần nên nhớ viện trợ cho nhau và đừng bộc lộ thân hình. Các vị bị thương nhẹ cũng nên chuẫn bị đề phòng , gặp lúc nguy cấp có thể ra tay trợ chiến được.

Sau khi điều động xong, mọi người trong nhà lập tức mở cuộc bố

trí rất khẩn trương. Mấy người bị thương nặng được chuyễn vào

góc nhà cho cuộc phòng vệ được nghiêm mật .

Du Tiểu Quyên đưa mắt ngó cách bố trí trong nhà rồi nhìn Đinh

Bội khẽ nói :

- Đinh huynh cùng tiểu muội cứu ứng bốn mặt. Bọn chúng có tám

ống kim đồng. Hai ống là một tổ. Vạy chúng ta chia nhau giữ bốn

phương vị . Tiểu muội nghĩ rằng độc thuỷ hoả chứa trong kim đồng

cũng có lúc phóng ra hết.

Đinh Bội nói :

- Chúng ta nhân cơ hội chớp nhoáng đó giết chết bọn chúng hay sao ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Mục đích chủ yếu của chúng ta là đoạt lấy những ống kim đồng .

Đại khái môn thuỷ hoả tương tế là phương pháp cuối cùng để chống chọi trong Phương gia đại viện.

Dinh Bội hỏi :

- Mã tiền bối cùng Bạch Y Ma Quân đang chiến chiến đấu chưa phân thắng bại. Làm thế nào để kêu tiền bối về được.

Du Tiểu Quyển ngẫng đầu đưa mắt ra ngó tình hình chiến đấu

giữa hai lão. rồi lắc đầu đáp :

- Hiện giờ hai người đương chiến đấu gay go . Những cao nhân

này bây giờ mà phân tâm một chút là có thể thất bại tức khắc . Chúng ta không thể phân tán tâm thần của Mã tiền bối được.

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Dù tiền bối có nghe tiếng kêu gọi của chúng ta mà thoát thân

được chưa chắc lão đã chịu vào đây .

Đinh Bội nói :

- Mã lão tiền bối tuy bản lãnh cao cường nhưng lão lại điên điên khùng khùng, e rằng khó lòng đề phòng được môn thuỷ hoả khi bị chúng ám toán.

Du Tiểu Quyên đáp :

- Hai lão đang đánh nhau đến lúc khẫn trương mà lại dùng đao vừa lớn vừa dài . Trong vòng hai trượng người ngoài khó tới được . Môn thuỷ hoả tương tế phóng ra xa tới ngoài hai trượng khó lòng trúng đích. Trừ phi bọn chúng muốn ám toán cả Bạch Y Ma Quân thì không kể .

Hai người đang nói chuyện thì Hàn công tử dẫn tám tên từ từ tiến gần lại .

Du Tiểu Quyên thấy Hàn Kế Tín đã thay đổi bốn tên cầm ống kim đồng thì trong lòng nàng cũng hơi kinh hải , bụng bảo dạ :

- Những tên bị thuốc mê mình có thể thừa cơ được đều bị thay đỗi rồi. Xem chừng gã muốn quyết tâm chiến đấu .

Đinh Bội nói :

- Trong bọn chúng ai là Hàn công tử ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tên võ sĩ mặc áo đen tay không cầm ống kim đồng mà cầm trường kiếm là gã đó...

Đột nhiên nàng ngưng lại rồi lẩm bẩm :

- Lạ thiệt ! Lạ thiệt !

Dinh Bội hỏi :

- Điều chi quái lạ ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Vừa rồi tiểu muội không thấy gã đeo túi da mà bây giờ gã đeo một cái túi da rất lớn , tất là có duyên cớ .

Lôi Phi nói :

- Hàn công tử là tay trong bụng chứa nhiều độc kế chúng ta cần

phải gia tâm đề phòng . Có điều gã này tại hạ coi không giống Hàn công tử .

Du Tiểu Quyên nói :

- Chính gã đó , có điều gã đã bôi thuốc địch dung và trà trộn vào trong đám võ sĩ .

Mấy người còn đang đàm luận thì bọn võ sĩ áo đen tay cầm kim đồng tiến gần chỉ còn cách căn nhà chừng ba trượng.

Du Tiểu Quyên thấy đại hán áo đen này chẳng những tinh thần rất tĩnh táo mà mục quang cực kỳ linh hoạt. Chừng như chúng không bị dược vật kìm chế mà chúng còn là những nhân vật rất sáng suốt .

Đột nhiên một hồi tiếng hú như xé bầu không khí vang lên .

Tiếp theo mảnh ngói từ trên nóc nhà liệng ra như mưa.

Hàn Kế Tín chưa hạ thủ đánh vào Phong Kiếm Mã Tương, gã

vượt qua chỗ hai lão đánh nhau đến thẳng về phía căn nhà ngói.

Lý Hàn Thu, Tần Nhi và Quân Trung Phụng ở trên nóc nhà đã

khuân ngói xếp thành đống, vừa thấy bọn võ sĩ áo đen tới gần , liền lập tức hợp lực liệng ngói xuống .

Ba người dùng toàn lực liệng ngói như mưa khiến bọn võ sĩ áo

đen không kịp đề phòng phần lớn đã bị thương.

Hai gã bị thương ở đầu, máu chảy đầy mặt . Hai gã nữa bị thương

ở cánh tay.

Hàn Kế Tín rút kiếm ra gạt những làn ngói liệng tới . Đồng thời gã lớn tiếng quát :

- Các ngươi hãy phân tán ra .

Tám tên võ sĩ áo đen tuy bị ngói liệng xuống tới tấp, vẫn không

rối loạn . Bây giờ chúng nghe Hàn Kế Tín bảo vậy liền phân tán chạy đi mỗi người một ngã .

Bọn chúng tuy phân tán vẫn không chạy loạn lên mà phương vị nhất định . Cứ hai tên một tổ , tay mặt rút yêu đao ra hộ thân mình , tay trái cầm ống kim đồng tiến gần vào .

Du Tiểu Quyên hô :

- Phóng ám khí .
Nàng vừa ra lệnh, lập tức ngói gạch và phi dao tụ tiễn tới tấp bay ra .

Dưới nhà liệng ám khí , trên nóc bọn Lý Hàn Thu ba người hợp lực ném ngói xuống.

Tám tên võ sĩ không tiến về gần được và còn bị thương .

Hàn công tử vung kiếm che mình , trầm giọng bảo :

- Lùi lại ba trượng !

Du Tiểu Quyên cũng hô đồng bọn :

- Dừng tay !

Nàng thấy đống gạch ngói đã hao mất gần một nữa thì không khỏi chau mày , nàng nói :

- Chúng ta không thể nào chống cự được với ám khí Thuỷ hoả tương tế chỉ trông vào đống gạch ngói nầy để cầm cự . Vậy các vị nên xử dụng một cách dè dụm đừng có hao phí khi liệng ra .

Lôi Phi nói :

- Để tại hạ hỏi Phương Tú xem có cách nào phá giải được môn Thuỷ hoả tương tế hay không ?

Du Tiểu Quyên cười mát nói :

- Tiểu muội tưởng hắn không chịu nói cách phá giải ám khí cho mình nghe đâu .

Lôi Phi nói :

- Hắn đã gây lên rất nhiều tội ác thì bây giờ hắn có phải chịu khổ cũng là xứng đáng .

Y nói rồi túm lấy Phương Tú lạnh lùng hỏi :

- Lão đã nhìn thấy chưa !

Phương Tú đã bị kiềm chế mấy nơi huyệt dạo, không thể kháng cự

được đành để cho Lôi Phi muốn làm gì thì làm. Hắn nghe Lôi Phi hỏi vậy liền đáp :

- Tại hạ nhìn thấy rồi.

Lôi Phi lại hỏi :

- Có cách nào phá giải được môn ám khí tàn ác Thuỷ hoả tương

tế hay không ?

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Không có.

Lôi Phi cười lạt nói :

- Nếu Hàn công tử còn dùng môn độc kỹ đó để công kích căn nhà nầy thì lão có biết người đầu tiên bị thương về độc khí đó là ai không ? Nếu không phài là Phương viện chúa thì còn ai vào đây .

Phương Tú nhăn nhó cười đáp :

- Tại hạ lâm vào tình trạng nầy thì thực sự không còn tự chủ

được sự sinh tử nữa .

Lôi Phi vung tay lên tát mạnh vào mặt Phương Tú rồi nói :

- Phương viện chúa là người thông minh tất biết thân phận mình, đừng chối cải nữa để khỏi chịu đau khổ.

Phương Tú thở mạnh một hơi đáp :

- Trừ phi các vị tha Phương mỗ ra thì Phương mỗ mới bảo gã ra

lệnh cho bọn xử dụng ám khí kia rút lui .

Lôi Phi cười nói :

- Phương viện chúa miệng nói có vẻ dễ dàng. nhưng đáng tiếc

viện chúa là eon người không thủ tín, thì lời nói khiến cho người ta khó lòng tin được.

Phương Tú chưa trả lời thì thanh âm của Hàn Kế Tín lại vọng vào :

- Du cô nương ! Cô nương đã làm chủ tình thế đuợc chưa ?

Du Tiểu Quyên hỏi lại :

- Làm chủ việc gì ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Nếu cô nương làm chủ được phe cô , thì tại hạ với cô nương thảo luận.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Thảo luận cách nào ? Công tử thử nói nghe .

Hàn Kế Tín đáp :

- Tại hạ nguyện phế bõ ám khí Thuỷ hoả tương tế để đỗi Phương bá phụ ra . Cô nương tính sao ?

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Công tử phế bõ ám khi ở chỗ nào ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Nơi nào để tùy ý cô nương chỉ định .

Du Tiểu Quyên nói :

- Công tử để tiểu muội nghĩ coi rồi sẽ trả lời...

Đoạn nàng khẽ nói với Lôi Phi :

- Lôi huynh ! Tiểu muội nghĩ rằng tám ống kim đồng kia tàn độc và ghê gớm hơn Phương Tú nhiều.

Đinh Bội xen vào :

- Giả tỷ gã thực tình chịu phế bõ tám ống kim đồng thì có thể tha Phương Tú được. Tại hạ tự tin là khi mình muốn bắt lão lại cũng không phải chuyện khó khăn lắm .

Du Tiểu Quyên trầm ngâm một chút rồi nói :

- Hàn Kế Tỉn là tay mưu trí hơn người . Chúng ta không thể coi

thường nữa được. Hắn đã tính kỹ rồi mới đưa ra vụ trao đỗi này . Vậy ta phải cẩn thận không nên nóng nãy .

Trong lòng xoay chuyễn ý nghĩ, nàng lớn tiếng đáp vọng ra :

- Bọn tiểu muội lưu Phương Tú ở đây thì dù công tử có độc khí

Thuỷ hoả tương tế cũng không dám tấn công căn nhà nầy, phải vậy chăng ?

Hàn Kế Tín hững hờ đáp:

- Cô nương quyết định thà làm viên ngọc vỡ chớ không làm hònngọc lành cô bức bách tại hạ hết đường lựa chọn, vậy thì . . . .

Du Tiểu Quyên ngắt lời :

- Phải chăng công tử muốn hy sinh cả Phương Tú nữa ?

Nàng nói câu này thanh âm rất lớn tựa hồ muốn để Phương Tú

nghe rõ.

Hàn Kế Tín lạnh lùng đáp :

- Nếu tại hạ không còn cách nào cứu Phương bá phụ thoát khỏi

cơn hiểm nghèo thì để các vị chết theo lão nhân gia chắc lão nhân gia chết như vậy cũng nhắm mắt được.

Phương Tú đột nhiên lớn tiếng :

- Hài tử ! Ngươi cứ việc hạ thủ đi . Bất tất phải nghĩ đến ta nữa .

Du Tiểu Quyên lạnh lùng nói :

- Hàn công tử ! Bọn tiểu muội trước nay vẫn tưởng công tử là

con người nghĩa khí nên đối với công tử lúc nào cũng kính trọng và nễ nang , mấy lần không gia hại, và buông tha cho công tử đi một cách dễ dàng, không ngờ...

Hàn Kế Tín ngắt lời :

- Cái đó có chi là lạ . Giả tỷ tại hạ muốn giết Lý Hàn Thu thì có

đến mười gã Lý Hàn Thu cũng chết hết rồi.

Du Tiểu Quyên nói :

- Đúng thế ! Công tử quả là đã có cơ hội giết được Lý Hàn Thu , nhưng ngược lại Lý Hàn Thu cũng đã buông tha công tử nhiều lần .

Phương Tú lại xen vô :

- Hài tử ! Ta là bá phụ ngươi , tưởng cần nói rõ cho ngươi hay . Người ta đã có câu : không độc sao thành đấng trượng phu . Nếu ngươi giết Lý Hàn Thu trước thì đến nỗi bị thảm bại ngày nay .

Du Tiểu Quyên nói :

- Phương viện chúa ! Nếu Hàn hiền điệt của viện chúa mà tàn độc bất nhân như viện chúa thì y đã thành con quỷ không đầu dưới lưỡi kiếm của Lý Hàn Thu từ lâu rồi . Bây giờ Hàn công tử không còn cách nào để thương lượng với tiện thiếp về tính mạng của viện chúa nữa .

Hàn Kế Tín xua tay nói :

- Du cô nương ! Những việc đã qua tưởng chúng ta không nên nhắc tới nữa. Hiện giờ cô định thế nào ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Trong Phương gia đại viện, công tử là người nhẹ tội hơn hết . Biển khổ mênh mang , nhưng biết quay đầu lại là đến bờ . Bây giờ công tử nên bỏ di và từ đây ẩn tính mai danh, đừng qua lại giang hồ

nữa . Tài trí của công tử. chỉ mười năm hay hai chục năm nữa sẽ thành tựu .

Hàn Kế Tín hỏi :

- Khi đó sẽ tìm bọn cô nương để báo thù phải không ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiểu muội tin rằng khi ấy công tử không tính đến chuyện báo thù nữa.

Hàn Kế Tín thở dài nói :

- Du cô nương ! Xem chừng tại hạ không còn cách nào thuyết

phục cô nương được nữa.

Du Tiểu Quyên nói :

- Giữa hai người chúng ta không hiểu ai ngoan cố, nhưng phải có

một người.

Hàn Kế Tín nói :

- Cô nương bức bách tại hạ hoài . Tại hạ đành hạ lệnh vậy .

Rồi gã vung tay lên hô :

- Các ngươi động thủ đi .

Tám tên võ sĩ nghe gã hô liền từ từ tản ra .

Du Tiểu Quyên tức giận quát :

- Hàn Kế Tín ! Ngươi đã hạ lệnh cho thủ hạ phóng độc khí thì

đừng trách bọn ta ăn miếng trả miếng.

Hàn Kế Tín hững hờ đáp :

- Cô nương cứ việc ra tay . Cục diện bửa nay dường như đã đưa đến chỗ kẻ chết người sống mới thôi .

Lôi Phi đột nhiên nắm lấy Phương Tú chạy ra ngoài nhà hỏi :

- Hàn công tử ! Tại hạ nghe nói độc khí Thuỷ hỏa tương tế là

do công tử chế tạo để làm bảo bối trấn trạch trong Phương gia đại viện . Liệu nó có giết được Phương viện chúa không ?

Lúc này tám tên võ sĩ áo đen, tay cầm đoản đao , tay cầm kim đồng , thủ thế chuẫn bị để bất cứ lúc nào có lệnh là xông vào ngay .

Đột nhiên, hai võ sĩ áo đen nhãy vọt về phía nhà ngói . Chân vừa

chậm đất chúng liền quay mình một cái tiến gần lại , chỉ còn cách căn nhà chừng một trượng .

Lý Hàn Thu hai tay vung lên . Những viên ngói rít veo véo bay xuống .

Hai tên áo đen vung đao lên che truớc mặt. Một tên xoay mình chạy tới giáp vách căn nhà.

Tuy hai gã tiến sát đến nơi được nhưng cũng bị gạch đá đả thương

ở da sứt thịt máu chảy máu đầm đìa. Chúng xông lại gần nhà ngói

đứng tựa lưng vào tường vách.

Hàn Kế Tín cất cao giọng nói :

- Du cô nương ! Hai tên thuộc hạ của tại hạ đã xông đến sát vách .

Độc khí trong tay chúng có thể khống chế được một mặt rồi . Cô đã biết môn ám khí nầy lợi hại thế nào, vậy cô nương tính ngọn

ra tro hết hay sao ?

Du Tiểu Quyên đã biết ám khí đó cực kỳ lợi hại ! Bất luận độc khí hay độc hoả chỉ dính vô người một chút là lập tức da thịt bắt lửa , đau đớn không chịu nỗi và có thể mất sức chiến đấu ngay lập tức .

Nàng ngấm ngầm dặn mọi người trong nhà gia tâm đối phó .

Nàng lên tiếng đáp :

- Uy lực của Phương gia đại viện sắp tan vỡ đến nơi mà còn vọng tưởng đem sức một người vãn hồi thế bí thì không biết tự lượng. Huống chi độc khí Thuỷ hoẩ tương tế chẳng phải là không có cách nào phá được. Hiện giờ bọn ta đã nghĩ ra biện pháp đối phó .

Hàn Kế Tín nói :

- Với tài của Du cô nương tại hạ tin là có thể làm được. Nhưng trước tình cảnh hiện thì, dù cô nương có nghĩ ra được cách phá giải , nhưng cô nương không còn cơ hội nào để chế tạo vật phòng thủ .

Du Tiểu Quyên nói :

- Ta dám chắc nếu công tử chỉ ỷ vào mấy ống đựng ám khí Thủy hoả tương tế mà nắm vững phần thắng cuộc bửa nay là không được đâu . Các vị chẳng có cách nào tiến vào căn nhà nầy được.

Nếu công tử không tin thì cứ thử hạ lệnh cho chúng vào đi .

Lôi Phi cất cao giọng nói :

- Bọn ta ở trong nhà này quyết lòng tử chiến thì môn Thuỷ hoả dù tàn độc đến đâu cũng không thể khiến cho bọn ta phải sờn gan .

Hàn Kế Tín nói :

- Đã vậy thì đành động thù đi thôi .

Gã vung tay phải một cái. Hai tên võ sĩ áo đen khác lại xông về phía căn nhà ngói .

Bọn Lý Hàn Thu , Quân Trung Phụng , Tần Nhi ở trên mái liệng ngói gạch đá xuống công kích.

Hai tên vô sĩ áo đen tuy múa tít đơn đao đở gạt mà cũng bị trúng

mấy viên đá, vở đầu chảy máu không tiến vào được.

Lúc này một vị võ sư giữ ở cửa sổ chụp lấy thanh đơn đao liệng

mạnh ra .

Thanh đơn đao rít lên vù vù đâm trúng vào đùi bên trái một tên

võ sĩ áo đen .

Đồng thời tay mặt võ sư lộ ra ngoài cửa sổ.

Hai tên võ sĩ đứng tựa vào tường liền giơ kim đồng lên thụt độc thuỷ hoả ra .

Võ sư vừa liệng đao bỗng thấy tay đau rát. Một làn khí xanh từ

tay y cháy lên. Võ sư bị đau quá la thất thanh cơ hồ không chịu nỗi .

Du Tiểu Quyên trầm giọng nói :

- Ráng mà chịu dau một chút !

Nàng vung trường kiếm lên chặt đứt cánh tay võ sư .

Võ sư tuy bị chặt đứt nữa cánh tay nhưng cố nhẫn nại không rên

la . Dường như cái đau khổ bị chặt tay còn nhẹ hơn cái đau khổ của lữa độc đốt cháy.

Du Tiểu Quyên lại phóng tay điểm lẹ vào mấy chỗ huyệt đạo cánh

tay mặt đại hán để cầm máu. Đoạn nàng móc tấm khăn trong bọc ra

buộc vết thương cho võ sư .

Võ sư trong lòng cảm kích, quên cả đau đớn. Y khẻ nói :

- Đa tạ cô nương .

Du Tiểu Quyên đáp :

- Ông bạn bất tất phải tạ ơn . Xin vào trong nhà nghỉ ngơi một lát .

Võ sư nói :

- Tại hạ không cần nghỉ ngơi . Đã được cô nương giúp đỡ , có thể tái chiến ngay bây giờ .

Chương 172: Ám khí Thuỷ Hoả Tương Tế

Du Tiểu Quyên lắc đầu khẻ nói :

- Võ sư hãy nghỉ ngơi một lát . Nếu không cần lắm thì võ sư bất

tất phải ra tay .

Viên võ sư dạ một tiếng lui vào góc nhà . Y để ý nhìn nữa cánh

tay rớt xuống, ánh lửa lập loè vẫn cháy không ngớt.

Du Tiểu Quyên cầm trường kiếm khều đoạn cánh tay đang cháy

hất ra ngoài nhà. Nàng nghĩ thầm trong bụng :

- Thứ độc hoả nầy ghê gớm quá ! Thật đáng sợ !

Tám tên thuộc hạ của Hàn Kế Tín đã có bốn tên xông vào tới dưới

hiên căn nhà ngói . Hai tên đã bị trọng thương , không hành động được.

Còn hai tên bị thương nhẹ vẫn chờ cơ hội định xông vào .

Bọn Lý Hàn Thu , Quân Trung Phụng , Tần Nhi ba người ở trên nóc nhà liệng ngói tập kích uy hiếp bọn Hàn Kế Tín . Ba vị này đứng vào một chỗ có mái yểm hộ , lại tương đối cao xa hơn , độc khí Thuỷ hoả tương tế không thụt lên tới nơi được.

Nhưng những người giử trong cửa sổ mắt thấy đồng bạn bị hoả

thương cực kỳ thống khổ trong lòng không khỏi sợ hải nên không dám thò đầu nhìn ra ngoài .

Đột nhiên, một làn khói lửa xanh lè bắn vào đúng chỗ Du Tiểu

Quyên phòng thủ.

Du Tiểu Quyên thấy khói lửa bay tới vội cúi người xuống cho

lướt qua.

Cả khối lửa xuyên qua cửa sổ vào trong nhà. Cánh cửa sổ bị cháy ngay. Tia lửa rớt xuống đâu gặp bất luận gạch đá hay gỗ cũng cháy bừng bừng .

Luồng khói lửa bay vào trong nhà , nước độc chảy loang ra nhiều thước .

Lúc khói lửa dừng lại thì tình trạng căn nhà đã biến mấy chỗ tường vách và cột gỗ đêứ bị lửa cháy bùng không ngớt.

Căn nhà nầy tuy kiến trúc bằng gạch đá nhưng cũng có xà gỗ. Những nơi bị khói làm dính vào liền cháy lên , độc hoả đốt cháy, da thịt đau khổ không bút nào tả xiết , ai cũng sợ không dám xông lại dập lửa .

Mọi người còn đang do dự, thì độc hoả đã bắt đầu thiêu huỷ xà nhà bằng gỗ .

Du Tiểu Quyên đột nhiên nhãy lên vung kiếm chém vào rường nhà .

Quần hào ở trong nhà thấy Du Tiểu Quyên vung kiếm cũng lập tức rút binh khí ra chém vào cột gỗ.

Giữa lúc ấy đột nhiên nghe đánh "uỳnh" một cái. Một cánh cửa gỗ đã bị người chém đổ xuống. Ai nấy liếc mắt nhìn ra thấy người chém cửa gỗ chính là Đinh Bội.

Đinh Bội chém đổ cánh cửa rồi , chụp lấy một miếng hoành trong tay trái , còn tay mặt lão chống kiếm xông thẳng ra ngoài .

Du Tiểu Quyên hốt hoảng la lên :

- Coi chừng !

Bỗng nghe Lôi Phi nói tiếp :

- Nếu chúng ta bị hảm trong nhà và không tránh được cái chết thì thà rằng xông liều ra quyết một trận tử chiến còn hơn .

Y quát lớn một tiếng thật to , chụp lấy Phương Tú giơ lên rồi xông ra .

Hào khí của Lôi Phi làm khích động lòng người , ai cũng hăm hở

liều mạng không còn sợ hải chi nữa, tới tấp động thủ mạo hiểm tiến lại cứu hoả .

Du Tiểu Quyên nhẹ buông tiếng thở dài rồi xoay mình đi đến bên

cửa . Nàng vung trường kiếm chém nốt cánh cửa . Tay trái chụp lấy tấm khung cửa gỗ , tay phải chống kiếm tiến ra ngoài .

Nàng chú ý nhìn ra thấy Đinh Bội dùng ván gỗ che mình xông thẳng về phía Hàn Kế Tín .

Lúc ấy một tên đại hán đứng tựa tường vách , tay cầm ống kim

đồng giơ lên toan phóng độc bắn Đinh Bội thì Lôi Phi sùng sục chạy đến . Tay trái y nắm người Phương Tú đưa lên trước ngực để che mình. Tay mặt cất đao ra chiêu "Thiện ngoại lai vân" chém tới .

Tên võ áo đen đã toan phóng thuỷ hoả tương tế, nhưng gã nhìn thấy Phương Tú thì không khỏi sửng sốt .

Gã còn đang do dự thì thanh đơn đao của Lôi Phi đã chém tới nơi .

Tên võ sĩ áo đen đành vung yêu đao lên để đón tiếp thế đao của

Lôi Phi.

Hiển nhiên gã không địch lại đối phương . Hai bên mới trao đổi

bốn năm chiêu võ sĩ đã bị kiềm chế . Nhưng tay trái lão lại còn nắm

Phương Tú nên vận chuyễn khó khăn và đao pháp cũng giảm phần

mãnh liệt. Trong lúc nhất thời, y chưa có cách nào đả thương được

tên võ sĩ áo đen .

Du Tiểu Quyên đảo mắt nhìn tình thế bốn phía rồi nghĩ thầm trong

bụng :

- Cái đáng sợ nhất là độc khí Thuỷ hoả. Nếu phá huỷ được món

độc khí đó thì còn gì hay hơn nữa .

Trong lòng xoay chuyễn ý nghĩ tay trái cầm ván gỗ che mình , nàng xông thẳng về phía võ sĩ áo đen .

Biến diễn này xảy ra trong nháy mắt, nhưng tên võ sĩ áo đen rất

minh mẫn. Gã vung tay mặt lên một cái, một luồng khói xanh bắn ra .

Nên biết rằng độc thuỷ độc hoả nầy không phải là môn độc khí thông thường . Dù người khinh công trác tuyệt cũng khó lòng tránh khỏi .

Du Tiểu Quyên vung ván gỗ lên che mình. Một tia khói dính vào ván gỗ cháy lên bừng bừng .

Du Tiểu Quyên đã chuẩn bị từ trước , nhằm trúng chỗ võ sĩ áo đen đứng. Gã vừa phóng độc hoả xong, nàng liền đề khí cả người lẫn ván gỗ xông vào đại hán.

Tên võ sĩ áo đen thấy luồng độc hoả chụp tới nên sợ hết hồn , rướn người lên chạy về phía trước.

Du Tiểu Quyên trong lòng đã nỗi sát khí, khi nào còn để gã chạy . Nàng vung trường kiếm lia ngang một cái .

Ánh hàn quang loé lên. Người đại hán bị chặt đứt thành hai khúc .

Giữa lúc ấy , tên võ sĩ kia lại phóng ra một làn nước độc .

Du Tiểu Quyên không kịp né tránh, liền vận lực liệng kiếm trong tay vào làn độc thủy.

Trong lúc nóng giận nàng vận dụng toàn lực phản kích khiến làn nước độc bị vắn gỗ hất ngược trở lại.

Tên võ sĩ áo đen đứng cách Du Tiểu Quyên không đầy bảy thước. Gã thấy nước độc hất ngược trớ lại về phía mình thì bở vía , muốn trốn tránh nhưng không kịp nữa rồi . Hai trước ngực mấy chỗ bị nước độc bắn trúng đau không chịu nỗi . Rên một tiếng. Gã quăng đoản đao cùng ống kim đồng vứt xuống , hai tay bưng mặt rồi rảo bước chạy trốn.

Du Tiểu Quyên liệng ván gỗ ra rồi quay lại lượm lấy thanh đoản đao.

Lúc nầy bọn Lý Hàn Thu ba người ẩn trên nóc nhà cũng vung tay liệng xuống một xấp ngói chia ra đánh tới mấy tên võ sĩ .

Gạch nầy liệng xuống như mưa . Mấy tiếng lách cách vang lên . Phần lớn ngói gạch bị võ sĩ áo đen gạt bắn đi nhưng cũng còn một

phần đánh trúng người gã .

Tuy những miếng ngói này không đũ giết người, những gã bị trúng

phải cũng đau đớn vô cùng.

Đu Tiểu Quyên được làn mưa ngói yểm trợ cho, nàng sấn đến gần

một tên võ sĩ áo đen .

Những tên võ sĩ này không bị dược vật kiềm chể thần trí rất minh mẫn . Chúng thấy Du Tiểu Quyên sấn đến gần, không nghĩ gì tới chỗ đau đớn vì ngói đánh trúng. Chúng giơ tay mặt lên bảo vệ cái đầu còn tay trái vung ống kim đồng .

Bất luận nước độc hay lửa độc trong ống kim đồng chỉ cần sao bắn trúng được một chút là khiến cho Du Tiểu Quyên bị thương tức khắc .

Giữa lúc ấy, bỗng nghe đánh vù một tiếng !

Một khối gạch từ trên nóc nhà liệng xuồng giáng trúng vào cánh tay võ sĩ áo đen đang giơ tay che đầu .

Khối gạch này rất nặng làm cho cánh tay mặt của võ sĩ bị đập nát.

Gã đau quá tay giữ ống kim đồng không được phải buông ra cho

rớt xuống đất đánh cạch một tiếng.

Cơ quan kiềm chế nước lửa trong ống đồng bị bật ra . Một

luồng khói xanh vọt lên .

Ống kim đồng rớt xuống đồng thời chuyễn phương hướng bắn về phía hai gã võ sĩ áo đen.

Du Tiểu Quyên reo thầm :

- May quá !

Nàng vung trường kiếm hộ vệ thân thể mình xoay mình vọt vào trong nhà.

Lúc người nàng rời khỏi mặt đất, tiện tay cầm đoản đao liệng vào

tên võ sỉ áo đen đang chiến đấu với Lôi Phi.

Nhát đao này nàng phóng ra bằng luồng lực đạo rất mạnh, đoản đao bắn tới nhanh như tên .

Võ sĩ áo đen đang cầm cự với Lôi Phi một cách rất gắt gao, đâu còn phân tâm để ý đến diển biến bên ngoài được . Thanh đoản đao đâm trúng sau lưng gã suốt ra tới trước ngực .

Du Tiểu Quyên phóng phi đao đâm chết võ sĩ, đồng thời nàng đã vọt vào tới trong nhà . Nàng gọi to :

- Lôi tiền bối ! Mau trở về đi .

Lôi Phi chụp lấy Phương Tú giơ lên làm mộc để yểm hộ, hai người vào trong nhà .

Thế lửa trong nhà đã bị mọi người hợp lực dập tắt .

Du Tiểu Quyên nhãy vào nhà rồi, nàng đưa mắt nhìn ra thấy ống kim đồng rớt xuống đất vẫn tiếp tục phun khói độc khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà mới hết .

Nàng ngoãnh đầu nhìn lại thì không thấy Hàn Kế Tín đâu . Chắc gã đã nhân cơ hội khói độc vọt ra, mọi người nhốn nháo đi rồi .

Làn khói xanh dưới mặt đất vẫn chưa tắt, cháy len lén bùng .

Lôi Phi nhẹ buông tiếng thở dài nói :

- Du cô nương ! Chúng ta mà không trừ khử được hắn thì e rằng cuộc phân tranh trong võ lâm khó mà bình tĩnh lại . Hắn chẳng những là người trí tuệ hơn đời mà còn chế được những ám khí cực kỳ lợi hại . Trước kia gã còn lòng dạ nhân từ, cách hắn có phần trung hậu, nhưng từ nay trong lòng phẫn nộ phóng ám khí càn . Tại hạ e rằng ...

Du Tiểu Quyên ngắt lời :

- Lôi huynh lo lắng về chuyện này, chắc là gã có định kiến phải không ?
Lôi Phi gật đầu đáp :

- Tại hạ nghe nói Hàn Kế Tín đã chế tạo mấy món lợi khí mà gã tích trử, không để cho Phương Tú, Hàn Đào xử dụng ...

Du Tiểu Quyên hỏi ngay :

- Việc đó có thật không ?

Lôi Phi đáp :

- Đây là tại hạ nghe người nói vậy, còn thật hay không chẳng dám quyết đoán .

Du Tiểu Quyên nói :

- Một ám khí Thuỷ hoả Tương tế của gã do tám tên võ sĩ điều động thì sáu tên đã bị loại . Còn hai tên bị thương nhẹ theo gã trốn đi . Tiểu muội nghĩ rằng món lợi khí này bị thất bại rồi . Nếu gã không chế được thứ gì khác chỉ ỷ vào nhân lực thì dường như gã khó mà chống cự được với bọn ta .

Lôi Phi nói :

- Theo chỗ tại hạ biết thì những tay cao thủ trong Phương gia đại viện , một số lớn đã được phái ra ngoài rồi . Nhưng Hàn Kế Tín và Hàn Đào mà trốn thoát thì mối hậu hoạn hãy còn rất nghiêm trọng ...

Y ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Hàn công tử vốn là người tốt . Tuy gã trí tuệ hơn người, mà trong lòng còn chút nhân hậu . Nếu gã lâm vào thảm cảnh bị tru diệt cả nhà tất nổi lòng thù hận và mong có ngày báo oán . Nếu một ngày gã nghĩ tới chuyện trả thù thì còn đáng sợ gấp trăm nghìn lần Hàn Đào, Phương Tú .

Du Tiểu Quyên nói :

- Theo ý Lôi huynh thì ...

Lôi Phi lời :

- Theo ý tại hạ thì tuyệt đối không thể tha Hàn Kế Tín được .

Du Tiểu Quyên gật đầu đáp :

- Tiểu muội hiểu rồi .

Phương Tú đột nhiên xen vào :

- Đáng tiếc là đã muộn mất rồi .

Lúc nầy bọn Lý Hàn Thu, Tần Nhi, Quân Trung Phụng trên nóc nhà nhãy xuống thu lại năm ống kim đồng .

Tất cả có tám ống thì một ống độc hoả đã cháy hết . Còn ba cái thì do hai tên thuộc hạ của Hàn Kế Tín mới bị thương nhẹ đem đi , còn lại năm ống bọn Lý Hàn Thu lượm lấy hết .

Du Tiểu Quyên đưa mắt nhìn năm ống kim đồng hỏi Phương Tú :

- Phương viện chúa ! Độc khí Thủy hỏa tương tế này phải là do Hàn công tử đã chế ra ?

Phương Tú đáp :

- Phải rồi .

Du Tiểu Quyên nói :

- Hiện giờ khí độc này đã bị bọn thiếp xử dụng . Dù hắn chế được món ám khí nào khác, nhưng chưa chắc lợi hại hơn Thủy hỏa tương tế .

Phương Tú cười lạt đáp :

- Nếu Hàn hiền điệt mà chịu giúp ta từ trước thì hiện giờ là võ lâm đã vào tay Phương mỗ rồi .

Đột nhiên hắn ngữa mặt lên cả cười .

Du Tiểu Quyên nói :

- Phương viện chúa đừng hòng hăm dọa, dù Hàn Kế Tín tài đến đâu cũng chẳng thế nào chống lại với số đông cao thủ .

Phương Tú nói :

- Mấy năm nay Phương mỗ muốn làm cho gã động nộ chưa được như nguyện . Hiện nay Phương mỗ đã đạt mục đích rồi .

Ly Hàn Thu sẳn giọng nói :

- Phương viện chúa ! Nếu lão không muốn đau khổ thì đừng nói nhăng nữa . Du cô nương hỏi câu gì, lão phải nói cho thực .

Phương Tú vốn có lòng úy kỵ Lý Hàn Thu . Lão thấy chàng nói vậy quả nhiên im tiếng .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Hàn công tử nỗi giận thì làm sao ?

Phương Tú đáp :

- Các vị đừng hòng sống mà rời khỏi nơi đây .

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Nếu gã không lo đến chuyện sinh tử của Phương mỗ thì máu của các vị đã tung bay rồi .

Đinh Bội vung tay mặt tát Phương Tú đánh bốp một cái . Má sưng vù và đỏ bừng lên, khoé miệng máu

Phương Tú trợn mắt nhìn Đinh Bội hỏi :

- Phải chăng các hạ không tin lời Phương mỗ ?

Đinh Bội đáp :

- Ta đã gặp rất nhiều nhân vật tàn ác, lợi hại, nhưng chưa thấy ai lại nói khoác không biết thẹn như lão .

Phương Tú hắng dặng một tiếng, muốn nói lại thôi .

Du Tiểu Quyên nói :

- Phương viện chúa có điều chi cao luận, tiện thiếp xin rửa tai để nghe đây .

Phương Tú nhắm mắt lại lờ đi như không nghe tiếng .

Lý Hàn Thu quát :

- Phương Tú ! Lão gây ra biết bao nhiêu tội ác, dù phải chết dưới ngàn nhát đao cũng không quá đáng . Nếu lão còn thi gan giả điếc thì ta bầm lão hằng trăm nhát kiếm .

Chàng vung tay đâm vèo vèo năm kiếm .

Phương Tú thấy khí lạnh ghê người lướt qua thân mình thì không khỏi bở vía .

Lý Hàn Thu thu kiếm về chậm rải nói :

- Tại hạ tự tin dù đâm trăm kiếm mà vẫn không để viện chúa chết ngay . Nếu viện chúa không tin thì chúng ta hãy thử coi .

Phương Tú vội gạt đi :- Thôi thôi ! Tại hạ tin rồi . Bất tất phải thử thách làm chi .

Lý Hàn Thu nói :

- Trước tình thế này và hiện giờ Phương viện chúa không tự chủ được đâu ...

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Trừ phi Phương viện chúa trả lời những câu hỏi của tại hạ .

Phương Tú chịu khuất phục dưới kiếm pháp ghê hồn của Lý Hàn Thu . Hắn thộn mặt ra hỏi :

- Các hạ muốn hỏi điều chi ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phương viện chúa nên nói rõ những chỗ nào lợi hại nhất của Kế Tín . Vì lẻ gì mà cử động của gã có thể làm cho máu thịt của tại hạ phải tung bay ?

Phương Tú trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Theo chỗ tại hạ biết thì căn nhà mà các vị chiếm cứ đã ngầm có đặt chất nỗ . Chỉ cần đốt ngòi lên là phát nỗ rùng rợn , như vậy liệu máu thịt của các vị có tung bay không ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Ngòi thuốc nào dẫn tới ?

Phương Tú đáp :

- Nói ra chắc các vị không tin . Thực tình tại hạ cũng không tin . Ngoài Hàn hiền điệt chẳng một ai hay . Gã rất tinh thông về môn ám khí và kiến trúc nên đã biết đường phối hợp vùng vận dụng .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Chỉ có dãy nhà nầy là chôn thuốc nổ , hay cả các dãy nhà khác cũng vậy ?

Phương Tú đáp :

- Theo chỗ tại hạ biết thì dường như không phải chỉ có một dãy nhà . Thuốc nổ dẫn đi tới đâu đã hoàn toàn bị bàn tay của Hàn hiền điệt nắm vững rồi .

Lý Hàn Thu quay lại ngó Du Tiểu Quyên khẻ nói :

- Phương Tú là tay giảo quyệt , lão nói vậy chưa chắc đã tin được .

Du Tiểu Quyên đáp :

- Chẳng thà ta tin là có còn hơn bảo là không . Vậy chúng ta nên rời khỏi căn nhà này .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Rời khỏi Phương gia đại viện ư ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Gia gia của tiểu muội đáng lý tới nơi rồi mới phải mà bây giờ chưa thấy đâu thì e rằng tình hình có điều chi biến đổi . Chúng ta hãy tạm thời rời khỏi Phương gia đại viện coi lại tình thế rồi sẽ quyết định .

Lôi Phi nói :

- Mã lão tiền bối đang chiến đấu với Bạch Y Ma Quân chưa phân thắng bại . Sao chúng ta lại bõ đi không để ý đến Mã tiền bối ?

Du Tiểu Quyên đảo mắt nhìn Đinh Bội hỏi :

- Vừa rồi Đinh huynh theo dỏi Hàn Kế Tín , có nhìn thấy gã trốn về phía nào không ?

Đinh Bội đáp :

- Không hiểu gã đã dùng thứ ám khí gì đánh vào cửa gỗ , lập tức khói bốc lên mù mịt chẳng nhìn thấy gì . Từ đó không thấy bóng gã đâu nữa .

Du Tiểu Quyên chau mày hỏi :

- Không hiểu có phải gã trốn vào Phương gia đại viện chăng ?

Đinh Bội trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Chắc là thế đó . Nếu gã trốn ra ngoài Phương gia đại viện nhất định tại hạ phải nhìn thấy tông tích .

Du Tiểu Quyên quay lại ngó Phương Tú hỏi :

- Tiện thiếp tin rằng Phương viện chúa biết rõ Hàn Kế Tín hiện giờ ở đâu ?

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Tại hạ cũng không hay .

Du Tiểu Quyên thủng thẳng nói :

- Trong Phương gia đại viện nhiều chỗ rất cổ quái , bọn tiện thiếp không muốn mạo hiểm tiến vào điều tra và đã nghĩ ra được một biện pháp "Cháy nhà ra mặt chuột"2

Phương Tú hỏi :

- Biện pháp đó thế nào ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Đó cũng là phép dỉ độc công độc . Tiện thiếp cầm mồi lửa đốt Phương gia đại viện đi là xong hết .

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Trừ phi cô nương ở trong đốt ra ngoài thì còn được . Nay cô nương ở ngoài thì chẳng có cách nào vào được . Khi tại hạ kiến thiết toà viện đã nghĩ tới điểm này .

Du Tiễu Quyên lạnh lùng nói :

- Tiện thiếp bắn hỏa tiển thì chắc đốt cháy được Phương đại viện ...

Nàng chưa dứt lời , đột nhiên nghe tiếng tù và như xé bầu không khí vọng lại .

Mấy chục đại hán nhãy vào Phương gia đại viện nhanh như cắt .

Phương Tú vừa kinh hải vừa mừng thầm . Hắn nói :

- Bọn họ đã trở về .

Du Tiểu Quyên chú ý nhìn ra thấy lão đi đầu râu bạc dài xuống trước ngực . Tay lão cầm thanh đại phá đao , ánh kim quang lấp loáng . Theo sau lão có đến mấy chục võ sĩ áo đen , những binh khí của họ lại rất phức tạp . Đao có , kiếm có . Cả những thứ khí giới kỳ hình của ngoại môn .

Nàng nhác trông đã biết ngay bọn người này đều là cao thủ nhiều nơi trên chốn giang hồ , chứ không phải ở một môn phái nào .

Lôi Phi đưa mắt nhìn ra vừa thấy lão già đi trước đã cất tiếng hô .

- Trương Bách Tường .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Có phải Trương Bách Tường làm lãnh tụ võ lâm miền Tây Bắc không ?

Lôi Phi đáp :

- Chính là lão ta !

Hai người đang nói chuyện thì lão kia đã tiến đến chỗ Mã Tương và Bạch Y Ma Quân đang quyết đấu .

Lúc nầy Phong Kiếm Mã Tương cùng Bạch Y Ma Quân đang chiến đấu đến giai đoạn trọng yếu . Cự kiếm và thiết côn múa tít , kình phong rít lên veo véo .

Trương Bách Tường dừng chân . Lão vung thanh kim đao trong tay lên một cái . Lập tức bọn người đi theo tản ra bốn mặt bày thành một phương trận để cự địch .

Phương Tú lạnh lùng nói :

- Lão đã ngó thấy các vị rồi đó .

Du Tiểu Quyên cười hỏi :

- Phương viện chúa ! Viện chúa tưởng bọn tiện thiếp sợ lão chăng ?

Nàng cất bước ra khỏi căn nhà đã bị tàn phá và tiến về phía trước .

Lý Hàn Thu vừa cất bước vừa hỏi :

- Phương Tú ! Lão còn nhiều thuộc hạ chưa trở về phải không ?

Phương Tú vẫn khiếp sợ Lý Hàn Thu , đáp ngay :

- Ngoài bọn Trương Bách Tường còn hai bọn người ngựa đang trở về .

Lý Hàn Thu buông tiếng cười lạt không hỏi nữa . Chàng bước cho kịp Du Tiểu Quyên .

Hai bên con cách nhau chừng năm bước thì dừng lại .

Lúc nầy Đinh Bội , Lôi Phi , Tần Nhi , Quân Trung Phụng và mấy vị đều giữ ở trong căn nhà ngói .

Tần Nhi ngước mắt nhìn Quân Trung Phung hỏi :

- Quân tỷ tỷ ! Tỷ tỷ có thuật phóng độc vật hại người mà từ lúc vào Phương gia đại viện đến giờ chưa dùng qua . Sao tỷ tỷ không ló mặt cho chúng biết mùi ?

Quân Trung Phụng hỏi lại :

- Tần muội bảo để cho ai biết mùi ?

Tần Nhi đáp :

- Cả bên ta và bên địch ...

Nàng ngừng lại một chút rồi hạ thấp giọng xuống nói tiếp :

- Từ lúc vào Phương gia đại viện đến giờ , chỗ nào Quyên cô nương cũng chiếm thượng phong ...

Quân Trung Phụng mĩm cười khẻ hỏi :

- Sao ? Tần muội đố kỵ với y ư ?

Tần Nhi cũng cười hỏi lại :

- Chẳng lẻ Quân tỷ tỷ không ghen tức ư ?

Quân Trung Phụng cười đáp :

- Võ công của Du cô nương thật là cao cường . Nếu trông vào bản lãnh thật sự thì cả hai ta hợp lại cũng không thể bằng y được .

Chương 173: Quần hùng đả bại Trương Bách Tường

Bỗng nghe thanh âm Trương Bách Tường cất lên hỏi :

- Hai vị là nhân vật thế nào ? Bây giờ Phương giáo chủ ở đâu ?

Du Tiểu Quyên nhẹ nhàng cười đáp :

- Phương viện chúa ư ? Lão bị bọn tiểu nữ bắt sống rồi ...

Trương Bách Tường lạnh lùng ngắt lời :

- Tiểu cô nương ! Cô nương khoác lác như vậy không sợ rước lấy cái vạ diệt thân ư ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Các hạ không tin thì rồi sẽ được nhìn thấy .

Trương Bách Tường nói :

- Lão phu có mắt thấy mới tin được .

Du Tiểu Quyên lớn tiếng hô :

- Các vị hãy đem Phương Tú ra đây cho bọn họ coi .

Lôi Phi dạ một tiếng rồi đẩy Phương Tú ra ngoài căn nhà .

Trương Bách Tường như chưa tin là sự thực . Lão lớn tiếng hỏi :

- Có phải Phương huynh đấy không ?

Phương Tú đáp :

- Chính là tại hạ .

Trương Bách Tường nhìn mặt nhận tiếng thấy đúng là Phương Tú liền nói :

- Phương huynh cứ yên lòng . Tiểu đệ sẽ cứu Phương huynh thoát hiểm lập tức .

Du Tiểu Quyên nói :

- Nghe khẫu khí các hạ có vẻ hách lắm !

Trương Bách Tường cười ha hả nói :

- Bọn tùy tùng của lão phu tuy chỉ có mấy chục ngươi nhưng đều là những tay cao thủ rất tinh nhuệ ở Tây Bắc đạo . Cô nương vào nhiều người cứ kêu họ ra đây cùng nhau quyết một trận tử chiến .

Du Tiểu Quyên đảo mắt nhìn bốn phía vẫn chưa thấy bóng người đâu thì bụng bảo dạ :

- Cục diện bửa nay chỉ có cách kéo dài thời gian để chờ gia gia . Gia gia đã nói sẽ đến thì dĩ nhiên không sai được . Nếu bây giờ mình rời khỏi nơi đây thì một là không người tiếp ứng cho Phong Mã Tương . Bất luận lão thắng hay bại cũng không thể rời khỏi Phương gia đại viện được.

Nguyên Phong Kiếm Mã Tương tuy võ công cao cường nhưng người lão điên điên , khùng khùng , dù lão có thắng được Bạch Trung Quân cũng không tài nào trốn thoát được ám khí của đối phương , điều thứ hai nữa là sau khi nàng rời khỏi nơi đây , gia gia nàng đến thành lỡ cơ hội .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ , nàng thủng thẳng nói :

- Sóng trường giang đợt sau xô đợt trước , lớp người mới ào vào lớp cũ . Trương lão anh hùng tuy lừng lẫy tiếng tăm miền Tây Bắc , nhưng đó chẳng qua là việc ngày trước mà thôi ...

Trương Bách Tường tức giận ngắt lời :

- Hiện giờ lão phu vẫn là lãnh tụ các bạn đồng đạo võ lâm Tây Bắc .

Du Tiểu Quyên cười mát nói :

- Lão tiền bối tuổi đã già nua . Tiểu nữ tưởng nên để người khác thay thế tiền bối là hơn .

Trương Bách Tường tức giận quá chừng , nhưng lão lại ngữa mặt lên trời cười ha hả nói :

- Con nha đầu nầy thật bẻm mép . Ngươi đã vô lễ với lão phu như vậy thì lão phu giết ngươi trước rồi sẽ tìm Nam Thiên Nhất Công để chất vấn lão về tội trị gia bất nghiêm .

Du Tiểu Quyên vẫn muốn chọc giận lão , liền cười ruồi hỏi :

- Nếu Trương lão tiền bối nhất định đòi đánh thì dĩ nhiên bọn tiểu nữ phải bồi tiếp . Nhưng tiểu nữ chưa hiểu lão tiền bối muốn đánh theo cách nào ?

Trương Bách Tường vung kim đao lên đáp :

- Lão phu đã bôn tẩu từ Nam chí Bắc , trải biết bao nhiêu sóng to gió cả . Có lý đâu còn mắc kế hoãn binh của bọn ngươi ?

Rồi lão họ thuộc hạ :

- Hãy bao vây bọn chúng lại .

Bỗng thấy Phương trận chuyễn động từ hai bên quay lại .

Chỉ trong chớp mắt , bọn tuỳ tùng của Trương Bách Tường đã bao vây bọn Du Tiểu Quyên và Lý Hàn Thu vào giữa .

Lý Hàn Thu cầm ngang thanh kiếm nói :

- Quyên cô nương ! Bàn tay tại hạ đã nhuộm máu tanh , khó lòng tránh khỏi hoàng thiên trách phạt . Vậy có giết thêm ít người nữa cũng thế mà thôi . Xin cô nương đứng ngoài lược trận cho tại hạ tiến ra ứng chiến .

Miệng chàng nói , chân chàng đã từ từ cất bước tiến về phía trước .

Trương Bách Tường hắng dặng một tiếng rồi hỏi :

- Ngươi là ai mà ăn nói khoác lác thế ?

Lý Hàn Thu cầm trường kiếm để ngang trước ngực đáp :

- Tại hạ là Lý Hàn Thu .

Trương Bách Tường cười khẩy nói :

- Lý Hàn Thu ư ? Lão phu chưa nghe ai nói đến bao giờ .

Du Tiểu Quyên hỏi móc :

- Vậy môn Thất Tuyệt Ma Kiếm chắc Trương lão tiền bối đã nghe người ta nói tới rồi thì phải ?

Trương Bách Tường sửng sốt hỏi lại :

- Thất Tuyệt Ma Kiếm ư ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Phải rồi ! Lý Hàn Thu đây là truyền nhân về môn Thất Tuyệt Ma Kiếm .

Trương Bách Tường trầm ngâm một chút rồi nói :

- Trước nay lão phu không để cho cái hư danh lừa bịp .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy lão tiên bối muốn coi cho biết phải không ?

Trương Bách Tường đáp :

- Đúng thế !

Lý Hàn Thu nói :

- Hay lắm ! Tiền bối hãy coi chừng !

Tiếng hô chưa dứt , chàng đã rung tay một cái . Thanh trường kiếm rít lên veo véo nhằm Trương Bách Tường chém tới .

Trương Bách Tường thấy kiếm chiêu của đối phương nhanh như điện chớp hiếm có ở đời . Lão không khỏi giật mình kinh hải , vội vung kim đao lên thành một làn đao quang để chống cự .

Đao kiếm đụng nhau rít lên những tiếng choang choảng .

Trương Bách Tường mới tiếp hai chiêu đã phải lùi lại hai bước .

Lý Hàn Thu cũng cảm thấy cánh tay mặt hơi tê chồn thì bụng bão dạ :

- Lão này quả nhiên chẳng phải tay chỉ có hư danh .

Chàng lại vung kiếm tấn công .

Trương Bách Tường cũng múa đao phản kích .

Đao qua kiếm lại , hai người đã diễn nên một trường ác đấu .

Lý Hàn Thu thi triển kiếm chiêu mỗi lúc một mau lẹ hơn . Thế công mỗi lúc một kịch liệt . Những chiêu kiếm của chàng toàn trỏ vào huyệt đạo trọng yếu của Trương Bách Tường .

Trương Bách Tường huy động đơn đao hòng chận thế kiếm của Lý Hàn Thu . Nhưng Lý Hàn Thu ra chiêu lẹ quá , thanh kim đao trong tay Trương Bách Tường thủy chung vẫn không kiềm chế được thế kiếm của chàng .

Đột nhiên Trương Bách Tường hắng giọng một cái . Lão múa kim đao rất mau , đao quang vọt lên như đoá hoa để tấn công Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu lùi lại hai bước tránh khỏi thế đao .

Trương Bách Tường chẳng những không thừa thế tấn công mà còn lui lại hai bước .

Mọi người chú ý nhìn ra thấy tay áo Trương Bách Tường đẩm máu mới biết lão đã bị trúng kiếm nơi tay trái .

Lúc nầy bọn người bày phương trận tới tấp rút binh khí ra . Phương trận rút vòng nhỏ lại dần dần . Hiển nhiên chúng phát động thế công từ bốn mặt đánh vào .

Du Tiểu Quyên liền nghiêng mình đi , xây lưng về phía lưng Lý Hàn Thu .

Trương Bách Tường thấy phương trận chuyễn động rồi liền lui ra ngoài . Lão móc một viên thuốc bỏ vào miệng nuốt rồi lấy tấm khăn là buộc vết thương .

Lão vung kim đao lên một cái . Bốn người trong phương trận liền chia ra để xông vào căn nhà ngói .

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang thấy mình cùng Du Tiểu Quyên bị mười sáu người vây lại . Đó là không kể Trương Bách Tường và bốn người đã rời đến để tấn công căn nhà ngói . Chàng bảo Du Tiễu Quyên :

- Du cô nương ! Cô nương để chỗ nầy cho tại hạ đối phó , xin vào tiếp viện căn nhà kia , đừng để bọn chúng cứu thoát Phương Tú .

Chàng vừa nói xong mấy câu này thì phương trận đã bắt đầu di động thế công . Mười mấy thứ khí giới khác nhau chia ra bốn mặt phương tấn công hai người .

Cách bố trí phương trận nầy tuy không giống La Hán trận của Thiếu Lâm hay Ngũ Hành kiếm trận của phái Võ Đương và không hại bằng , nhưng những người này toàn là nhân vật từng trải giang hồ , họ còn là những tay cao thủ hạng nhất ở miền Tây Bắc . Mọi người một môn sở trường , bây giờ họ phối hợp với nhau để tấn công , thế công đã lợi hại mà họ còn tương trợ nhau thành ra uy thế không tầm thường .

Lý Hàn Thu và Du Tiểu Quyên hai người đánh rất hăng, nhưng coi chừng cục diện này không thể trong lúc nhất thời phá vòng vây ra được .

Nhắc lại Đinh Bội và Lôi Phi đều đã rời khỏi căn nhà ngói , trông thấy Trương Bách Tường dẫn người lại tấn công , Lôi Phi theo Phương Tú lui lại vào trong nhà .

Y biết rằng nếu để Trương Bách Tường cướp được Phương Tú đem đi thì Hàn Kế Tín chẳng còn úy kỵ gì nữa sẽ phóng tay vào thành .

Đinh Bội rút trường kiếm đứng chận trước cửa .

Quân Trung Phụng và Tần Nhi đứng hai bên Đinh Bội .

Mấy vị giáo sư thì kẻ giữ cửa , số người này nhãy lên nóc nhà và phòng thủ rất nghiêm mật .

Trương Bách Tường xông gần vào nhà ngói , chẳng nói câu gì dơ đao chém Đinh Bội .

Đinh Bội khoa kiếm lên đở rồi phản công liền hai chiêu .
Thanh kim đao trong tay Trương Bách Tường vừa đón đường kiếm của đối phương , vừa tấn công mãnh liệt phi thường .

Lão lớn tiếng quát bốn thuộc hạ :

- Các ngươi xông vào nhà cứu Phương viện chúa đi !

Lão làm lãnh tụ võ lâm miền Tây Bắc đã mấy chục năm . Đao pháp của lão rất tinh thâm và độc đáo . Thế công liên miên không ngot .

Đinh Bội cũng là tay kiếm thủ thiện chiến . Trong lúc nhất thời tuy không sao đoạt được thượng phong , nhưng cũng bức bách Trương Bách Tường phải lui sang một bên .

Bốn tên bộ hạ của lão thừa cơ xông vào trong nhà .

Quân Trung Phụng và Tần Nhi đứng hai bên vọt ra vung kiếm lên cự địch với bốn đại hán .

Bốn đại hán này đều là những tay cao thủ hạng nhất mà lại xảo quyệt vô cùng !

Quân Trung Phụng và Tần Nhi chọi với bốn người , lập tức bị kém thế .

Lôi Phi thấy tình thế bất lợi cho mình , liền cười lạt bảo Phương Tú :

- Phương Tú ! Nếu bọn chúng mà tấn công vào trong nhà thì tại hạ phải giết Phương viện chúa trước rồi mới tính đến việc cự địch sau.

Phương Tú cười lạt đáp :

-Thực ra Phương mỗ cũng ham sống , nhưng gặp trường hợp nhất định phải chết thì cũng chẳng làm sao được ?

Lôi Phi lại khoa tay điểm vào hai chổ huyệt đạo của Phương Tú . Y ngững đầu trông ra thấy bốn đại hán liên thủ tấn công ráo riết . Tần Nhi và Quân Trung Phụng dần dần đi vào chỗ thất bại thì bụng bảo dạ :

- Nếu để bọn chúng xông vào nhà được thì cách chống cự càng khó khăn hơn .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ , y lập tức giao Phương Tú cho một tên võ sư rồi vung đao trợ chiến .

Võ công của Lôi Phi mạnh hơn hai cô rất nhiều . Y vừa tham vào cuộc chiến , tình thế ổn định lại ngay .

Đinh Bội một mình chọi với Trương Bách Tường . Hai bên đều tay cự phách vẫn giữ được thế quân bình .

Lý Hàn Thu và Du Tiểu Quyên hợp lực đối phó với mười hai tay cao thủ đang vây đánh . Cuộc chiến này rất kịch liệt . Hai người thi triển kiếm pháp mỗi lúc một dữ dội .

Đột nhiên Du Tiểu Quyên phòng ra kỳ chiêu . Thanh kiếm của nàng lấp loáng như điện chớp rồi vọt thành đường cầu vòng , cũng như làn sóng cả dồn đập phá vở vòng vây của bên địch cắt đứt thành hai đoạn .

Lỳ Hàn Thu vung trường kiếm phóng luôn hai chiêu đâm hai đại hán bị thương .

Kiếm chiêu của chàng rất ác độc , nhằm đâm vào chỗ trọng yếu của đối phương .

Hai đại hán bị trúng kiếm cố nén sự đau đớn mà vẫn không được phải rú lên .

Du Tiểu Quyên vung kiếm ráo riết hơn cho toé ra những tia quang . Nàng bảo Lý Hàn Thu :

- Lý huynh ! Lý huynh ra tay đừng nễ nang gì nữa vì chúng ta không có nhiều thì giờ .

Lý Hàn Thu chỉ lo Du Tiểu Quyên trách mình giết người không nới tay , bây giờ chàng nghe nàng bảo vậy thì trong lòng khoan khoái . Chàng ra chiêu veo véo lại đã thương một đại hán rồi nói :

- Tại hạ cùng các vị vốn không thù oán nên không muốn đả thương ai . Nếu các vị không chịu dừng tay rút lui thì đừng trách tại hạ ra tay .

Bọn người này đều là những tay bôn tẩu giang hồ lâu năm . Người nào cũng vô cùng xảo quyệt . Chúng nghe đồng bạn rú lên thê thảm thì chí phấn đấu đã giảm đi phân nữa . Bây giờ chúng nghe Lý Hàn Thu nói vậy liển đỗi thế công thành thế thủ .

Du Tiểu Quyên thấy áp lực bốn mặt giảm đi rất nhiều liền nói :

- Phương Tú đã bị bọn ta bắt rồi . Còn Hàn Đào toan giở lối liều lĩnh như con thú dử đến bước đường cùng . Giữa các vị và Giang Nam Song Hiệp dường như chẳng có mối giao tình gì đáng kể thì liều mạng cho họ làm chi ?

Bọn đại hán bao vây hai người tuy thủ nhiều công ít , nhưng vẫn không chịu rút lui .

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Du cô nương đã dùng lời tử tế khuyên nhủ các vị mà các vị không chịu nghe theo , tức là tự rước lấy vạ vào mình đó .

Dứt lời chàng biến đổi kiếm chiêu . Chỉ trong khoảnh khắc lại đả thương ba người nữa .

Lúc này bọn đại hán bao vây đã bị thương gần một nữa , chí phấn đấu hầu như tiêu tan , lục tục lùi lại phía sau .

Một đại hán thân thể cao lớn dường như là trưởng toán lớn tiếng gọi Trương Bách Tường :

- Trương bảo chúa ! Hai người này kiếm pháp cực kỳ lợi hại . Bên ta bị tử thương gần một nữa rồi , không còn khả năng để tái chiến nữa .

Trương Bách Tường và Đinh Bội đang đánh nhau đến giai đoạn quyết liệt mà không phân thắng bại . Lão nghe tiếng la gọi của thuộc hạ nên bị phân tâm , xuýt nữa trúng kiếm của Đinh Bội . Lão đánh gấp hai đao để ngăn chận thế kiếm của đối phương rồi lùi lại .

Lão ngoảnh đầu nhìn ra thấy bọn người mình đem theo đã có năm tên bị ngã , miệng không ngớt rên la . Bất giác lão nga46n người nghĩ thầm :

- Cặp nam nữ thiếu niên này võ công rất cao cường . Nếu còn đánh nữa e rằng cũng khó lòng thắng nỗi .

Lão đâm ra thoái chí .

Phương Tú tuy bị điểm huyệt mấy chỗ , cử động không được linh hoạt nhưng mắt còn nhìn thấy , miệng vẫn nói được . Hắn thấy Trương Bách Tường giơ đao lên ra vẻ trầm tư liền hiểu ý lão , liền lớn tiếng nói :

- Trương huynh ! Ráng cầm cự một lúc nữa đi ! Viện lực cho chúng ta sắp tới nơi rồi đó .

Trương Bách Tường ngẫng đầu lên trông thấy Đinh Bội đưa ngang thanh kiếm đứng yên chứ chưa rượt theo mình , dường như đang ngấm ngầm vận khí điều dưỡng . Y cho là trong cuộc ác đấu vừa rồi đối phương đã phát huy toàn lực , nên thành kiệt quệ .

Trương Bách Tường ngấm ngầm đếm đại bọn thuộc hạ chưa đươc mười hai người . Nếu hết sức chiến đấu có thể chống chọi một lúc nữa .

Lại nghe Phương Tú nói tiếp :

- Trương huynh ! Nếu tiểu đệ mà thoát hiểm sẽ lấy thuốc trường sinh để tặng Trương huynh ...

Trương Bách Tường ngữa mặt lên trời thở phào một cái , trả lời :

- Phương viện chúa nói thật chăng ?

Phương Tú đáp :

- Tiểu đệ không nói dối ai bao giờ ?

Trương Bách Tường nói :

- Cứ tình thế hiện giờ , tại hạ e rằng hy vọng cứu thoát viện chúa rất mong manh .

Phương Tú nói :

- Cái đó không sao . Chỉ cần Trương huynh hết lòng là được .

Trương Bách Tường nói :

- Tiểu đệ ráng cầm cự thêm một thời gian chừng ăn xong bửa cơm , nếu viện thủ vẫn chưa tới nơi thì tiểu đệ cũng đành ngưng mà thôi .Phương Tú nói :

- Đại khái chỉ trong khoảng thời gian như vậy chứ không lâu đâu .

Trương Bách Tường giơ cao thanh kim đao lên lớn tiếng :

- Các anh em ! Chúng ta đừng mong thành công , cốt sao không có lỗi là được .

Tiếng hô vừa dứt , quần hào lại bao vây Lý Hàn Thu và Du Tiểu Quyên . Lập tức họ giữ thế thủ để chờ viện binh chứ không mong thắng nên không sấn vào tấn công hai người .

Du Tiểu Quyên khẻ nói :

- Bắt giặc trước hết là bắt chủ tướng . Vậy để tiểu muội đối phó với Trương Bách Tường .

Nàng vung kiếm veo véo hai tiếng , phá vòng vây vọt đi hai cái đã xông đến trước mặt lão .

Trương Bách Tường cầm thanh kim đao để trước ngực , thủ thế chờ đợi .

Du Tiểu Quyên lạnh lùng hỏi :

- Trương Bách Tường ! Bấy lâu nay các hạ hùng cứ mặt Tây Bắc mà chưa đủ thoả mản ư ? Lại còn tham vọng chia vác với Trung Nguyên . Bọn tuỳ hành của các hạ đã thương vong gần một nữa . Nếu các hạ không quay đầu lại kịp thời thì e rằng cái mạng già của các hạ đến phải để lại trong Phương gia đại viện mất .

Sau một lúc chiến đấu nữa , Trương Bách Tường mất hết nhuệ khí . Lão biết bọn thiếu niên này đều là những nhân vật mang tuyệt kỹ trong mình . Nhưng lão đã nhận lời với Phương Tú cầm cự thêm trong khoảng thời gian chừng ăn xong bửa cơm , liền đáp :

- Lão phu có chỗ khổ tâm khó nói ra .

Du Tiểu Quyên lấy làm kỳ hỏi :

- Trương tiền bối có điều chi khó nói ?

Trương Bách Tường động tâm nghĩ thầm :

- Giả tỷ con tiểu nha đầu này mà bắt buộc Phương Tú đưa thuốc giải cho ta thì đó cũng là một lương sách .

Lão nghĩ vậy liền đáp :

- Cả nhà lão phu mấy người đều bị Phương Tú dùng độc để kiềm chế nên chẳng thể không tuân theo mệnh lệnh của hắn được .

Du Tiểu Quyên dương cặp mày liễu lên nói :

- Té ra là thế !

Nàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Nếu tiểu nữ đòi hắn lấy được thuốc giải cho tiền bối thì sao ?

Trương Bách Tường đáp :

- Nếu được vậy thì lão phu lập tức dẫn thuộc hạ rời khỏi đây trở về Tây Bắc không hỏi gì đến việc võ lâm Trung Nguyên nữa .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Tiền bối có biết thứ thuốc giải đó do ai cất giữ không ?

Trương Bách Tường đáp :

- Phương Tú và Hàn Đào .

Du Tiểu Quyên nói :

- Được rồi ! Để tiểu nữ thử hỏi lấy thuốc giải cho tiền bối xem có được không ?

Nàng quuay lại tiến gần đến Phương Tú nói :

- Phương viện chúa ! Té ra bao nhiêu người phải liều mạng cho viện chúa đều bị viện chúa ngấm ngầm dùng dược vật kềm chế , vậy họ chẳng thể không tuân theo mệnh lệnh của viện chúa ...

Phương Tú cười mát , lẵng lặng không nói gì .

Du Tiểu Quyên cười lạt nói tiếp :

- Viện chúa nên lấy thuốc giải đưa cho tiện thiếp thì hơn , đừng bắt tiện thiếp phải hành hạ viện chúa .

Phương Tú đáp :

- Thuốc giải thì có đấy , nhưng không ở trong mình tại hạ .

Du Tiểu Quyên nói :

- Vậy thì ở đâu ?

Phương Tú đáp :

- Hiện cất trong nội viện .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Viện chúa nối vậy thì phải đưa viện chúa về nội viện mới lấy được hay sao ?

Phương Tú đáp :

- Còn có một biện pháp khác .

Du Tiểu Quyên hừ một tiếng rồi hỏi :

- Còn biện pháp nào khác ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ nói chỗ cất dược vật để các vị sai người đi lấy .

Du tiểu Quyên mĩm cười nói :

- Trong nội trạch của viện chúa đã bố trí cơ quan trùng điệp thì sai người vào đó để họ chịu chết hay sao ?

Phương Tú đáp :

- Hởi ơi ! Ngoài cách nầy tại hạ chưa nghĩ ra được biện pháp nào khác .

Du Tiểu Quyên cười khẩy nói :

- Viện chúa không có biện pháp , nhưng tiện thiếp biết người khác có biện pháp khiến cho viện chúa phải đưa thuốc giải ra .

Phương Tú hỏi :

- Người ấy là ai ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Lý Hàn Thu .

Phương Tú nói :

- Trước tình thế nầy dù có giết tại hạ , tại hạ cũng chẳng có biện pháp nào nữa .

Du Tiểu Quyên nói :

- Chúng ta hãy thử coi .

Đoạn nàng lớn tiếng gọi :

- Lý huynh ! Mời Lý huynh vào đây .

Lúc nầy hai bên đã dừng tay không chiến đấu nữa .

Lý Hàn Thu nghe tiếng Du Tiểu Quyên gọi liền trở gót đi vào .

Bọn thuộc hạ của Trương Bách Tường cũng không ai cản trở .

Lý Hàn Thu lật đật vào nhà hỏi :

- Quyên cô nương có điều chi dạy bảo ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Trương Bách Tường đã nguyện ý dẫn thuộc hạ rút lui , nhưng họ cũng bị Phương Tú kềm chế bằng độc dược . Chỉ cần sao bắt Phương Tú đưa thuốc giải ra là lập tức lão Trương kéo về Tây Bắc ngay .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phương Tú bảo sao ?

Du Tiểu Quyên mĩm cười đáp :

- Phương Tú không muốn giao thuốc , hắn nói là không có thuốc trong mình .

Lý Hàn Thu nói :

- Hắn là tay điêu ngoa xảo quyệt , rất nhiều mưu kế . Hắn chưa thấy quan tài là không chảy nước mắt .

Dứt lời chàng tiến lại gần Phương Tú khoa kiếm lên một cái .

Ánh hàn quang vừa loé lên đã hớt một mảng da ở má bên trái của Phương Tú . Nhưng hắn chỉ mất một làn da rất mỏng và rớm máu .

Phương Tú chấn động tâm thần , đưa tay lên sờ mặt .

Lý Hàn Thu lạnh lùng quát lớn :

- Phương Tú ! Chỉ lên hai má mà có thể hớt được năm chục chiêu mà vẫn không khiến cho lão bị trọng thương hay khoét thịt đến xương .

Chàng lại vung trường kiếm toan hớt chiêu nữa .

Phương Tú lớn tiếng la :

- Dừng tay !

Chương 174: Trên chiến trường quái xa xuất hiện

Lý Hàn Thu dừng kiếm lại hỏi :

- Lão có điều chi muốn nói :

Phương Tú đáp :

- Thứ thuốc giải đó để trong nội viện . Bây giờ các hạ có giết chết đi , tại hạ làm gì có thuốc giải mà đưa ra .

Lý Hàn Thu nói :

- Không có thuốc giải thì lão phải đền mạng người .

Thanh trường kiếm rít lên veo véo , lại hớt hai mảng da mõng trên má bên phải Phương Tú.

Kể về đau khổ thì Phương Tú còn có thể chịu đựng được, nhưng lão bị uy hiếp mãnh liệt về mặt tinh thần, tưởng chừng chí khí bị tan vỡ.

Lý Hàn Thu chưa hớt đến chiêu thứ ba, Phương Tú lại lớn tiếng la :

- Dừng tay !

Lý Hàn Thu nói :

Phương viện chúa còn nói gì nữa ?

- Tại hạ kêu bọn chúng lấy thuốc giải đưa ra , nhưng các hạ phải đưa lão phu đến trước cửa nội viện mới được .

Lý Hàn Thu lắc đầu nói :

- Tai hạ tin rằng trong mình viện chúa cũng có thuốc giải.

Câu nầy không phải chàng đặt ra để hăm doạ đối phương . Chàng đoán chắc như vậy, vì Phương Tú đã kêu chàng dừng tay hai lần. Giả tỷ trong mình hắn quả không có thuốc giải thì hắn đã cam tâm chịu đòn .

Bỗng nghe Phương Tú đáp :

- Trong người lão phu nếu có đem thuốc giải thì tội gì mà không đưa ra để chịu đau khổ nhục nhã thế này ?

Lý Hàn Thu nói :

- Một đời viện chúa đã sát hại không biết bao nhiêu đồng đạo võ lâm, làm đau khổ không biết bao nhiêu người lương thiện thì bây giờ có phải hành hạ hay bị nhục nhã vì mấy chiêu kiếm cũng đáng lắm , chẳng có gì đáng kêu ca mới phải.

Phương Tú nói :

- Các hạ muốn trả thù cho song thân thì sao không chém lão phu một nhát để chết đi cho rồi .

Lý Hàn Thu đáp :

- Lý mỗ thay mặt giang hồ tìm cho ra chính nghĩa để phúc đáp với võ lâm đồng đạo .

Nói tới đây lửa giận bốc lên bừng bừng , chàng vung kiếm veo véo hớt liền ba kiếm.

Phương Tú rú lên :

- Dừng tay ! Dừng tay !

Lý Hàn Thu đổi giọng hỏi :

- Phương viện chúa có điều chi dạy bảo ?

Phương Tú đáp :

- Trong mình tại hạ chỉ có một bình thuốc giải . Tại hạ nguyện ý đưa ra, nhưng các hạ...

Lý Hàn Thu tay kiếm lướt qua đỉnh đầu Phương Tú hớt một mảng da đầu và một mảng tóc . Miệng chàng nạt lớn :

- Phương viện chúa ! Viện chúa hiện đã bị bắt rồi thì quyền sanh sát hoặc cầm tù hay không thì đều ở nơi bọn tại hạ . Viện chúa không thể đưa điều kiện nào ra hết...

Rồi chàng cất cao giọng hỏi :

- Thuốc giải ở đâu ?

Phương Tú không sao được bèn móc bình thuốc giải đưa !

- Thuốc giải đây .

Lý Hàn Thu đón lấy bình thuốc nói :

- Trương lão anh hùng ! Lão anh hùng hãy giữ lấy thuốc nầy .

Chàng rung tay một cái. Bình thuốc giải vọt lên không bay tới .

Trương Bách Tường thấy Lý Hàn Thu hành hạ sĩ nhục Phương Tú trong lòng không khỏi băn khoăn , bụng bảo dạ :

- Giả tỷ gã hành hạ mình như vậy thì thà rằng chịu chết còn hơn . Mấy người tuổi trẻ này khó mà đối phó với chúng được. Ta liệu bề rút lui là hơn .

Lão ngấm ngầm quyết định chủ ý rồi, mở nắp bình thuốc lấy ra hai viên thuốc giải.

Lý Hàn Thu liếc mắt để ý nhìn kỹ thấy viên thuốc nầy màu hồng thẩm chỉ lớn bằng hạt đậu đỏ. Chàng cất tiếng hỏi :

- Trương lão anh hùng ! Lão anh hùng có nhìn nhận đó đúng là thuốc giải không ?

Trương Bách Tường đáp :

- Coi màu sắc thì đúng rồi.

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu Trương lão anh hùng mà xác định được đúng là thuốc giải thì có thể dẫn dắt thuộc hạ thượng lộ ngay , trở về Tây Bắc để tránh đi những chuyện rắc rối có thể xảy ra trong khoảnh khắc.

Trương Bách Tường đáp :

-Để tại hạ thử coi .

Lão đưa mắt nhìn vào Phương Tú nói :

- Phương viện chúa ! Bình thuốc giải này là của thật đấy chứ ?

Phương Tú lạnh lùng đáp :

- Trong mình tại hạ có rất nhiều thuốc giải. Dược vật đó có hợp với tính mệnh của Trương huynh hay không thì lão phu chẳng thể nhớ được .

Trương Bách Tường bật lên trời cười ha hả. Lão bỏ viên thuốc vô miệng nuốt xuống bụng rồi nói :

- Dược vật nầy có thể hoá giải được chất độc trong mình lão phu hay không thì chỉ trong khoảnh khắc là biết rõ.

Dứt lời lão nhắm mắt điều dưỡng .

Du Tiểu Quyên quay lại đưa mắt nhìn Phương Tú hỏi :

- Phương viện chúa ! Dược vật nầy có đúng là thuốc giải hay không lẽ đâu viện chúa lại chẳng biết rõ ?

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Thật tình lão phu không nhớ được.

Sau khoảng thởi gian chừng uống cạn tuần trà, Trương Bách Tường đột nhiên mở bừng mắt, chắp tay nhìn Lý Hàn Thu thi lễ nói :

- Đa tạ Lý đại hiệp đã lấy thuốc giải cho .

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ chưa từng lên miền Tây Bắc không hiểu Trương lão anh hùng hành động gì ở Tây Bắc đạo ? Tại Trung Nguyên đường như cũng ít người nói đến những ác tích của các hạ thì tội gì các hạ dấn thân vào những trường thị phi này ? Xin các hạ tuỳ tiện.

Trương Bách Tường nói :

- Khi nào các vị có thời giờ nhàn rỗi, qua chơi miền hoang vắng , Trương mỗ sẽ đón tiếp một cách nồng nhiệt . Bây giờ tại hạ xin cáo biệt .

Lão trở gót, đột nhiên quay lại nói tiếp :

- Các vị cứ tin lời Trương mỗ đi ! Trương mỗ cũng mong mau rời khỏi nơi đây .

Du Tiểu Quyên vẫy tay đáp :

- Mỹ ý của Trương lão anh hùng bọn tiện thiếp xin tâm lãnh . Mời lão anh hùng thượng lộ .

Trương Bách Tường không nói gì nữa , lão kêu gọi thuộc hạ khiêng những người bị thương rồi trở gót đi ngay .

Lý Hàn Thu nói :

- Phương Tú ! Lão còn mấy lộ nhân mã ?

Phương Tú đáp :

- Còn bốn đường nữa . Nếu tại hạ tính không lầm thì chỉ trong vòng một giờ là bọn chúng cũng lục tục về đến Phương gia đại viện .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Nếu bọn chúng cũng chỉ vào cở Trương Bách Tường thì tiện thiếp nghĩ rằng họ cũng không giúp gì được cho viện chúa cả. Có phải thế không ?

Phương Tú đáp :

- Trong năm lộ nhân mã thì Trương Bách Tường là một lộ mạnh nhất.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Bọn nữ yêu trong Tử Vi cung ở Mao Sơn phải chăng cũng ở dưới quyền khống chế của viện chúa ?

Phương Tú cười mát đáp :

- Nếu cô nương muốn tại hạ phân đẳng cấp về năm lộ nhân mã thì mấy vị Phu nhân cùng bọn Hoa nữ ở Tử Vi cung và cả những kẻ đã lựa chọn trong thời kỳ mở hội liên hoa cũng chỉ hơn bọn Trương Bách Tường một chút mà thôi.

Du Tiểu Quyên cười ruồi hỏi :

- Hay lắm ! Vậy lộ nhân mã nào cao cường nhất ? Viện chúa có thể kể cho nghe. Họ là những nhân vật thế nào ?

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi lắc đầu đáp :

- Tại hạ nghĩ rằng không nên nói nữa hay hơn .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Tại sao vậy ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ có nói các vị cũng không tin mà có khi còn trách mắng là tại hạ nói nhăng nói càng . Nhất là tính nết của Lý thế huynh đây tại hạ đã hiểu được đôi phần , không chừng tại hạ sẽ vì quá thật thà mà chịu khổ nhục.

Du Tiểu Quyên trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Không hề chi. Tiện thiếp bảo đảm không để y làm gì đau khổđến viện chúa. Vậy viện chúa cứ nói thực đi .

Phương Tú đáp :

- Một lộ mạnh nhất do lảnh đội Thần Ma thống lãnh . Đội này còn có Hắc Bạch Song Sát , mười vị cao tăng chùa Thiếu Lâm, bảy đệ tử của phái Võ Đương và mười tám tay cao thủ khác để theo đều theo mệnh lệnh của đội đó điều động. Lộ nhân mã này mạnh nhất trong ngũ lộ. Còn tin hay không là quyền của các vị .

Du Tiểu Quyên lại cười mát hỏi :

- Cứ kể như lời nói của viện chúa là thành thật đi , nhưng bọn họ trong vòng một giờ nữa sao đã trở về tới đây được ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ đã dùng linh điểu đưa lệnh cấp bách triệu tập bọn họ đi suốt ngày đêm trở về cho kịp . Cứ coi bọn Trương Bách Tường về tới đây mà tính thì giờ thì bọn họ trong vòng một giờ có thể lục tục về đến...

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tại hạ vì sơ ý quá , để các vị phái bọn gian tế trà trộn vào Phương gia đại viện do thám biết rõ lúc Phương gia đại viện không người sấn vào tập kích , nên tại hạ không điều động kịp binh tướng,

Lý Hàn Thu lạnh lùng xen vô :

- Đó là ý trời. Vì lão gây nên tội ác đã nhiều nên phải chịu quả báo .

Du Tiểu Quyên nói :

- Phương viện chúa quên rằng bọn tiện thiếp cũng có bố trí cản đường, dù mấy lộ nhân mã kia trở về hết cũng chẳng làm gì được .

Phương Tú nói :

- Cô nương tưởng vậy ư ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Đúng thế !

Phương Tú cười mát nói :

- Phương Tú này đã làm nên nhiều tội lỗi , chẳng lẻ lại không chuẩn bị chút nào ư ? Có điều chưa đến chỗ tuyệt vọng thì tại hạ không muốn chết.

Du Tiểu Quyên nói :

- Viện chúa kể ra cũng thành thật đấy ! Vậy tiện thiếp cho viện chúa hay là bọn tiện thiếp cũng chuẩn bị cả rồi .

Phương Tú nói :

- Tại hạ xin rửa tai để nghe đây.

Du Tiểu Quyên nói :

- Nội tổ của tiện thiệp cũng mời những cao nhân võ lâm đã lui về quy ẩn chốn lâm tuyền trở lại giúp đỡ , tỷ như Phong Kiếm Mã Tương đây là một nhân vật trong những vị đó...

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Vì thế bọn tiện thiếp đã bố trí mấy đường mai phục để ngăn chặn những cao thủ của viện chúa . Những cánh mai phục đã ước hẹn nội ở quanh vùng nầy . Bốn lộ nhân mã kia của viện chúa có trở về hết cũng chưa chắc đã kháng cự nỗi.

Phương Tú nói :

- Đây đúng là một điều mà tại hạ chưa từng để ý đến . Đàm Dược Sư làm hại tại hạ một cách trầm trọng.

Lý Hàn Thu nói :

- Đàm Dược Sư mới là nhân vật đầu nảo , còn viện chúa chỉ là một tên thuộc hạ nghe mệnh lệnh của hắn mà thôi phải không ?

Phương Tú nói :

- Đàm Dược Sư bức bách tại hạ làm điều tàn ác. Chính cơ nghiệp này tại hạ cũng gây dựng cho hắn. Nhưng thực ra tại hạ đã biết cách trừ khử hắn. Dù hắn không chết về tay các vị thì cũng chẳng thể sống thêm được ba ngày nữa .

Du Tiểu Quyên liếc mắt nhìn Lôi Phi nói :

- Lôi huynh phải để hết tâm thần trông nom Phương viện chúa , chớ để y liều chết.

Lôi Phi đáp :

- Tại hạ xin thận trọng.

Du Tiểu Quyên thở phào một cái nói :

- Xin các vị hãy ra khỏi căn nhà này trước đi. Tiểu muội đến giúp Mã lão tiền bối một tay để trừ khử Bạch Y Ma Quân rồi sẽ tính.

Những người có mặt tại trường đã coi tình hình nàng động thủ chiến đấu với Bạch Y Ma Quân lúc trước, họ biết lời nàng nói đây chẳng phải là quá khoa trương tài nghệ.

Du Tiểu Quyên từ từ tiến ra một bước lớn tiếng hỏi :

- Mã lão tiền bồi ! Chúng ta cần đánh mau rút lẹ , không thể chần chờ được . Vậy vản bối muốn trợ lực cho tiền bối trừ khữ Bạch Y Ma Quân, nên chăng ?

Lúc này hai người dùng kiếm lớn, thiết côn đang chiến đấu đến giai đoạn rất gay go không phân thắng bại. Thỉnh thoảng côn kiếm đụng nhau rít lên những tiếng khủng khiếp cơ hồ thũng cả lỗ nhĩ .

Du Tiểu Quyên hô luôn mấy tiếng mà vẫn không thấy Phong Kiếm Mã Tương trả lời .

Đột nhiên, Phương Tú la lên một tiếng :

- Úi chà !

Tiếp theo bức tường kiên cố trong Phương gia đại viện đột nhiên đổ xuống.

Một đống lù lù đen sì giống như cổ kiệu mà không phải kiệu , giống xe mà không phải xe , từ phía trong bức tường đổ tiến ra .

Du Tiểu Quyên đã vung kiếm lên chuẩn bị xông vào vòng chiến .

Tiếng tường đổ ầm ầm khiến nàng giật mình quay phắt lại .

Lý Hàn Thu cười lạt lên tiếng :

- Đấy là một cổ Thiết bồng xa, nhưng đáng tiếc nó không có ngựa mặc giáp thành ra không chuyễn động được.

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Không phải Thiết bồng xa đâu. Cỗ xe bồng kia vốn bỏ ở vườn sau .

Du Tiểu Quyên cũng đã ở trong Phương gia đại viện và đã biết thiết bồng xa của Hàn Kế Tín có đóng ngựa mặc giáp. Nàng nghe Tần Nhi nhắc tới vụ này bất giác động tâm lên tiếng :
- Trước kia Hàn Kế Tín đã nói cho tiểu muội hay là gã khổ công nghiên cứu đoàn xe mộc ngưu lưu mã của Gia Cát Khỗng Minh , và đã hiểu rõ, gã muốn chế ra một cổ lưu tinh xa căn cứ vào phương pháp của mộc ngưu lưu mã. Cổ xe kỳ quái nầy chắc là cổ Lưu tinh xa đó.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cổ lưu tinh xa lợi hại ở chỗ nào ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiểu muội mới nghe gã nói sơ qua thì trong lưu tinh xa có rất nhiều ám khí .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ coi cổ xe nãy cũng không khác Thiết bồng xa mấy. Tại hạ đã rút kinh nghiệm ở Thiết bồng Xa , vậy bây giờ xin ra đối phó .

Chàng đưa mắt ngó Du Tiểu Quyên và Tần Nhi rồi nói tiếp :

- Có điều lần nầy mà tại hạ động thủ với gã thì không nể nang gì nữa.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Lý Huynh muốn giết gã ư ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Tại hạ đã quyết tâm như vậy nhưng chẳng hiểu chuyến này có được như nguyện chăng ?

Chàng ngưng lại một chút rồi tiếp :

- Tại hạ đã mấy lần gặp cơ hội mà không giết Hàn Kế Tín. Gã cũng mấy phen buông tha tại hạ . Vậy là tại hạ và gã không còn nợ nần gì nhau nữa.

Chàng không chờ Du Tiểu Quyên trả lời đã băng mình vọt về phía cổ Lưu tinh xa .

Cổ quái xa đen sì xông ra khỏi Trạch viện rồi đứng yên không tiếp tục tiến về phía trước.

Cỗ quái xa bao phủ bằng một tấm màn đen, không để nhìn rõ người ngồi.

Lý Hàn Thu nhãy vọt tới trước cổ xe chỉ còn cách chừng bốn, năm thước , chàng liền dừng lại coi , vẫn không thấy động tĩnh gì.

Du Tiểu Quyên lớn tiếng hô :

- Lý huynh ! Trở về cho mau !

Lý Hàn Thu quay lại hỏi :

- Tại sao vậy ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Cổ Lưu tinh xa dừng lại không chuyễn động tất có nguyên nhân. Tiểu muội chắc rằng Hàn Kế Tín đã sắp đặt mưu mô gì đây .

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời bỗng thấy mấy con quái vật cao lớn lắc lư như quỷ nhập tràng từ chỗ trống tường đổ tiến ra .

Chàng nhìn kỷ lại thì thấy người xuất hiện đây không phải quái vật mà đúng là người cao lớn quá cở. Trên mình người ấy khoác một tấm thiết giáp rất nặng nề nên bước đi chệnh choạng không vững, dường như họ phải đeo một vật quá nặng nề .

Lý Hàn Thu thấy đám đại hán ấy nối đuôi nhau tiến ra , chàng ngấm ngầm đếm được tám người.

Đối với bọn đại hán mặc giáp nặng nề , Lý Hàn Thu tuy trong lòng cảm thấy có đôi chút kinh dị, nhưng coi bọn chúng cử động vụng về chậm chạp nên chàng cũng cũng chẳng quan tâm .

Hai bên cách nhau rất gần. Chỉ trong chớp mắt là đại hán mặc thiết giáp đi đầu đi tới gần Lý Hàn Thu .

Gã vung tay mặt lên đột nhiên phóng quyền nhằm Lý Hàn Thu đánh tới.

Lý Hàn Thu nhìn thấy cánh tay mặt gã giơ lên cũng đeo thiết giáp rất dày . Nhưng chỗ khuỷu tay còn có thể co lại được thì bụng bảo dạ :

- Khuỷu tay gã dù có thiết giáp bảo vệ thì chỗ đó rất mỏng hơn nhiều mới cử động được.

Chàng liền vung trường kiếm nhằm đâm vào khuỷu tay đại hán . Đồng thời chàng né người đi để tránh khỏi thoi quyền của đối phương .

Thanh trường kiếm của Lý Hàn Thu lúc phóng tới gần khuỷu tay đại hán thì đột nhiên cảm thấy mũi kiếm lệch sang một bên . Đồng thời thân kiếm bị bàn tay trái đại hán nắm lấy.

Lý Hàn Thu ngấm ngầm kinh hải nghĩ thầm :

- Không hiểu đây là môn võ công gì của gã mà có thể hút trường kiếm của ta lệch sang một bên .

Trong lòng xoay chuyễn ý nghĩa , cánh tay mặt chàng giựt mạnh một cái rút được trường kiếm trong năm ngón tay của đối phương .

Hiện giờ lại thêm hai đại hán mặc thiết giáp từ phía sau đại hán thứ nhất tiến ra bao vây Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu giật được trường kiếm ra rồi vung lên tấn công ba chiêu rất mau lẹ .

Tiếng kim thiết đụng nhau choang choảng. Cả ba chiêu kiếm của Hàn Thu đều đánh trúng người mặc áo giáp.

Ba đại bên mặc thiếp giáp rất dầy nên mũi kiếm đâm trúng mà không ăn thua gì.

Lý Hàn Thu đã cảnh giác thấy tình thế có điều khác lạ, vì thế kiếm của chàng đánh ra thường bị một áp lực rất mạnh khiến cho đường kiếm bị chệch đi .

Nguyên thanh thanh trường kiếm của Lý Hàn Thu nhằm đâm vào khuỷu tay của đối phương là chổ thiết giáp mõng nhất , nhưng khi phóng tới nơi bị hấp lực hút mũi kiếm lệch ra chỗ khác .

Biết mình lâm vào tình trạng nguy cấp dị thường, chàng tự nhủ :

- Nếu ba tên nầy bao vây thành thế trận thì ta có muốn thoát thân được không phải chuyện dễ dàng .

Trong lòng xoay chuyễn ý nghĩ, chàng nảy ra ý định mau thoát khỏi thế nguy khốn vì bị bao vây .

Chàng liền vung trường kiếm ra chiêu "pháp luân cửu điểm" .

Một làn kiếm quang quét ngang bốn mặt. Đồng thời người chàng nhẫy vọt lên .

Bỗng thấy đại hán ở mé chính Đông đưa ngang cánh tay trái ra để ngăn chận thế kiếm của Lý hàn Thu . Tay mặt gã chụp lấy trường kiếm.

Du Tiểu Quyên lớn tiếng hô :

- Lý huynh buông trường kiếm ra thôi !

Lý Hàn Thu theo lời buông trường kiếm liền cảm thấy người mình nhẹ đi . Chàng lướt qua trên đầu đại hán mặc thiết giáp .

Lúc người còn lơ lửng trên không, chàng xoay người lướt về phía Du Tiểu Quyên .

Chàng hạ mình xuống khẻ nói :

- Thật là lợi hại !

Du Tiểu Quyên chú ý nhìn ra thấy ba đại hán mặc thiết giáp đang bao vây Lý Hàn Thu đi vòng quanh cùng năm đại hán kia kéo về phía Lý Hàn Thu, nàng vội nói :

- Bọn người mặc thiết giáp động tác chậm chạp, chúng ta phải nghĩ cách đối phó.

Lý Hàn Thu đáp :

- Chúng ta tìm cách dẫn dụ chúng vào hang sâu hoặc đưa xuống nước.

Du Tiểu Quyên dùng thủ thế cho mọi người đứng sau chú ý. Đồng thời nàng khẻ hỏi :

- Lý huynh động thủ cùng bọn họ có thấy điều gì khả nghi không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cánh tay trái và bàn tay mặt bọn họ dường như có luồng hấp lực rất mãnh liệt .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Còn những chỗ khác thì sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Dường như nhiều chỗ trong người họ cũng có hấp lực khiến cho thế kiếm của tại hạ không được chuẫn đích. Nhưng chỉ có cánh tay trái và bàn tay mặt là mạnh hơn mà thôi .

Du Tiểu Quyên nói :

- Trong người họ ngoài áo thiết giáp rất dầy còn có đá nam châm hút sắt. Vì thế nó làm cho thế kiếm phải trệch đi không trúng đích .

Lý Hàn Thu ồ một tiếng rồi nói :

- Phải rồi ! Phải rồi ! Đao khí là những thứ binh khí nhẹ nhàng , đối với bọn họ không thể phát huy được tác dụng .

Du Tiểu Quyên nói :

- Nhưng trong Phương gia đại viện đã không có lạch sâu lại không có ao vũng , thì chẳng có cách nào dẫn dụ bọn chúng mà đưa vào được .

Lý Hàn Thu nói :

- Bọn chúng còn một khuyết điểm trọng đại là vận chuyển không được tinh hoạt . Chúng ta chỉ xoay chuyễn mấy khúc quanh là bọn chúng không làm gì được.

Du Tiểu Quyên nói :

- Chúng ta thử cách đó coi , có điều Hàn công tử ngồi bên chỉ huy thì uy lực của bọn người mặc thiết giáp sẽ tăng gia gấp bội.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hàn Kế Tín ngồi ở chỗ nào ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiểu muội chắc gã ngồi trong Lưu tinh xa, nhưng chúng ta chẳng có cách nào nhìn rõ gã mà thôi...

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Cổ Lưu tinh xa kia nhứt định có uy lực ghê gớm. Song Hàn Kế Tín chưa phát động đó.

Lý Hàn Thu nói :

- Trong cổ quái xa đó ngoài môn ám khí chắc không còn có vật gì khác. Và cổ xe không chuyễn động được thì dù có ám khí độc dử đến đâu cũng khó lòng uy hiếp được bọn ta .

Chương 175: Hàn công tử điều động quái xa

Đinh Bội chuyễn động một mắt. Lão lượm hai khối gạch đỏ ở trong tay nói :

- Cô nương hãy lui lại nghĩ ngơi để tại hạ ngăn trở bọn chúng một lúc cho .

Du Tiểu Quyên gật đầu lùi lại . Nàng nói với bọn Lôi Phi :

- Tình thế đang chuyễn biến. Chúng ta lui vào góc tường. Bọn hán tử mặc thiết giáp tuy rất lợi hại nhưng chúng không thể trèo cao được . Đến lúc cần bọn ta lên cả nóc nhà .

Nàng vừa nói vừa tiến vào trong nhà ngói. Ở đây không có quần áo đàn bà.

Du Tiểu Quyên đành lột một tấm áo ngắn trên mình một xác chết mặc vào .

Bỗng nghe những tiếng "binh binh" vang lên không ngớt.

Du Tiểu Quyên chú ý nhìn ra thấy Lý Hàn Thu huy động khúc gỗ đánh nhau kịch liệt với hai đại hán mặc thiết giáp . Khúc cây không phải là kim khí nên đá nam châm trong người đại hán không còn tác dụng nữa .

Chúng bị Lý Hàn Thu đập trúng bật lên những tiếng vang không ngớt.

Lúc nầy hai đại hán rượt theo Du tiểu Quyên đã cất bước tiến mau về phía trước.

Đinh Bội vận nội lực vào hai cánh tay liệng hai khối gạch đỏ ra.

Hai tiếng chát chát vang lên . Hai tảng đá liệng trúng vào trước ngực hai người mặc thiết giáp.

Đinh Bội dùng sức mạnh quá. Hai khối gạch đụng vào thiết giáp nát nhừ ra .

Hai đại hán xiêu người đi nhưng vẫn còn đứng được chân xuống .

Đinh Bội chau mày nghĩ thầm :

- Con người mặc thiết giáp này chẳng những áo giáp kiên cố , công lực cũng không phải tầm thường. Hai tảng gạch liệng tới với luồng lực đạo mạnh thế mà không đánh ngã chúng được.

Lão còn đang ngẫm nghĩ thì hai đại hán đã xông tới trước mặt .

Bốn cánh tay sắt vươn ra muốn ôm choàng lấy Đinh Bội .

Đinh Bội vội hít một hơi chân khí rồi tung mình nhãy vọt về phía sau tám thước. Lão cúi xuống lượm hai viên gạch đỏ .

Bọn đại hán mặc thiết giáp cử chỉ chậm chạp khiến cho Đinh Bội đảm khí tăng lên rất nhiều . Lão giơ hai tay chia ra liệng vào trước ngực hai đại hán .

Đinh Bội là người gìầu kinh nghiệm chiến đấu . Lão vừa trông đã nhận ra chỗ yếu của đối phương là cặp mắt , còn những chỗ khác thì sức kháng cự rất hùng hậu . Chỉ cốt giữ sao đừng để cánh tay bọn chúng ôm được mình là không đến nỗi bị thương vì họ.

Đinh Bội còn đang ngẩm nghĩ , bỗng nghe hai tiếng chấn động .

Đại hán đi trước bị trúng gạch vô ngực khiến gã phải dừng lại một chút. Viên gạch thứ hai lại tới ngay, nhưng đường đi hơi trệch sang bên trúng vào má bên trái người mặc thiết giáp.

Quả nhiên áo giáp chỗ nầy mỏng hơn. Dường như đại hán đã cảm thấy đau đớn. Gã lắc đầu không ngớt, miệng hú lên những tiếng quái gở.

Đinh Bội tự hỏi :

- Cách phản ứng nấy là thế nào đây ?

Lão vừa phân tâm một chút thì đại hán kia đã tiến đến trước mặt giơ hai tay ra định ôm lấy lão .

Đinh Bội giật mình kinh hải vội vung cước đá một phát rồi mượn đà xoay mình lướt ngang ra bảy , tám thước.

Động tác của Đinh Bội tuy mau lẹ, nhưng cũng bị thế chưởng của người mặc giáp quạt ngang trước ngực đánh roạt một tiếng làm rách vạt áo .

Đinh Bội đứng thẳng người lên, la thầm :

- Cũng hãy còn may !

Lão quay đầu nhìn nhìn lại thì châm phải luồng mục quang đầy vẻ căm hờn khiến lão không khỏi sửng sốt.

Nguyên đại hán bị trúng gạch vào mặt. Mắt bên trái gã chảy máu ra . Gã chỉ còn một mắt bên phải chứa đầy cừu hận , trợn lên nhìn Đinh Bội .

Đột nhiên đại hán kia giơ hai tay xông vào chụp đối phương .

Đinh Bội đã bị một vố khi nào còn dám lơ là hấp tấp né tránh sang một bên để tránh.

Đinh Bội vừa đứng lại chưa kịp chuyển động thì mấy chục ánh sáng xanh lè bắn tới.

Lúc lão biết ra thì không tránh kịp . Đầu vai và cạnh sườn bị trúng mười mấy mũi ám khí , đau đớn vô cùng.

Đinh Bội đã giàu kinh nghiệm. Lão biết mình trúng phải ám khí

kịch độc đến hơn mười mấy chỗ thì dù có thuốc giải cũng khó lòng cứu được mạng sống.

Đột nhiên lão nảy ra ý chí quyết tâm liều mạng. Lão liền ngầm đề tụ chân khí không né tránh nữa và xông vào đại hán mặc áo giáp .

Lão vung tay lên . Ngón tay trỏ và ngón tay giữa nhằm đâm vào mắt bên phải đại hán .

Đại hán kia bị thương nặng quá. Thị tuyến đã lờ mờ không thấy rõ .

Ngón tay của Đinh Bội đâm tới mau lẹ phi thường trúng vào mắt bên phải đối phương.

Đang cơn tức giận đến cực điểm, Đinh Bội dùng sức quá mạnh .

Hai ngón tay lao đâm sâu vào mắt đối phương rồi móc ra.

Đại hán mặc thiết giáp đồng thời vung quyền đánh trúng vào ngực Đinh Bội.

Thôi quyền phản kích của kẻ sắp chết đánh thục mạng muôn cân khiến cho Đinh Bội miệng hộc máu tươi .

Cả hai bên đều bị nội thương cực kỳ trầm trọng, lảo đảo người mấy bước rồi té xuống.

Du Tiểu Quyên đứng xa trông thấy trong lòng nóng nảy vô cùng .

Nàng thuận tay lượm được một cây côn gỗ chạy vội ra. Người vọt đi ba cái đã đến trước chỗ Đinh Bội .

Lúc nầy đại hán kia đã đuổi đến bên Đinh Bội. Gã vung cước đá trúng vào cạnh sườn lão .

Phát đá này cực kỳ trầm trọng khiến Đinh Bội gảy mất ba rẻ xương sườn và người lão lăn đi long lóc.

Du Tiểu Quyên vung côn gỗ lên dáng xuống đầu đại hán .

Bỗng nghe đánh choang một tiếng . Đại hán mặc thiết giáp bị côn đánh trúng đầu .

Du Tiểu Quyên đập mạnh quá. Cây côn gỗ bị đứt làm hai đoạn.

Đinh Bội tuy công lực thâm hậu , nhưng bị mấy đòn rất nặng mà người lão lại trúng ám khí kịch độc. Lão gắng gượng đề tụ chân khí nói :

- Cô nương phải để ý hai tay họ phóng ám khí.

Du Tiểu Quyên nói :

- Đinh huynh cần nín hơi đừng nói nữa.

Hai tay nàng ôm khúc côn gỗ vận toàn lực quất vào trước ngực đại hán.

Bình một tiếng rùng rợn .

Đại hán không chống nỗi nữa. Người lảo đảo rồi té huỵch xuống đất.

Du Tiểu Quyên xoay mình vọt tới bên Đinh Bội hỏi :

- Thương thế Đinh huynh nặng lắm phải không ?

Đinh Bội thở hồng bộc đáp :

- Tại hạ nguy đến nơi rồi ! Xét mình một đời đã sát hại nhiều người thì gặp báo ứng , bữa nay cũng là đích đáng nên trong lòng rất bình tỉnh .

Du Tiểu Quyên nói :

- Đinh huynh ráng mà chịu đựng. Gia gia tiểu muội có mang theo thuốc hồi sinh.

Đinh Bội lắc đầu ngắt lời :

- Hảo cô nương ! Cô nương đừng nhọc lòng vì tại hạ nữa . Tại hạ thấy chất độc xông vào nội phủ, khó bề chống đỡ...

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tại hạ có một câu giấu tận đáy lòng từ lâu . Đến nay chẳng thể không nối rõ với cô nương được.

Du Tiểu Quyên giục :

- Đinh huynh nói đi ! Tiểu muội đang dụng tâm để nghe đây .

Đinh Bội nói :

- Lý Hàn Thu là hảo nhân mà lại kết nghĩa chi lan với tại hạ , chỉ cầu cô nương hết lòng với y.

Du Tiểu Quyên dật đầu đáp :

- Tiểu muội chịu lời Đinh huynh.

Đinh Bội trên môi thoáng một nụ cười nói :

- Nhờ cô nương bảo với Lý Hàn Thu là tại hạ không giúp y được nữa .

Dứt lời lão nhắm mắt lại và đã tắt hơi rồi.
Du Tiểu Quyên cố nén lòng nhịn nỗi đau thương đứng dậy .

Nàng đảo mắt nhìn ra thì tình thế trong trường đã biến đỗi .

Lý Hàn Thu dùng khúc cây bỗ dọc quét ngang ngăn cản đám

đại hán mặc thiết giáp và đánh chúng chết lăn dưới đất rồi .

Những tên còn lại đã chạy đến sát ngôi nhà ngói.

Lôi Phi lui vào trong nhà, dựa vào chỗ hiểm để kháng cự .

Hai cây côn gỗ chuyển động từ trong cửa sổ đánh ra ngăn cản các

đại hán mặc thiết giáp không xông vào nhà được.

Du Tiểu Quyên đã chiến đấu với bọn mặc thiết giáp và biết chúng không phải hạng tầm thường. Tên nào công lực cũng thâm hậu . Nếu chúng xông vô nhà được thì bọn Lôi Phi ít ra là đến phần tử thương.

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, nàng lượm nữa khúc côn chạy

về phía nhà ngói.

Khi gần tới nơi, đột nhiên nàng rẽ sang phía của Lý Hàn Thu bảo chàng :

- Lý huynh ! Trên đầu bọn chúng là chổ yếu. Trong tay chúng dấu ám khí, Lý huynh cần phải coi chừng.

Nàng dặn xong không chờ Lý Hàn Thu trả lời, hối hả xông đi ngay .

Lý Hàn Thu nghe lời dặn của Du Tiểu Quyên lập tức vung côn đánh xuống đầu hai đại hán mặc thiết giáp.

Hai đại hán kia dường như nghe tiếng Du Tiểu Quyên. Chúng

vung hai tay thco thế liên hoàn để ngăn cản cây côn khỏi đánh trúng đầu .

Cổ lưu tinh xa đang đứng yên từ nảy tới giờ đột nhiên từ từ chuyển động tiến về phía trước, nhắm cửa nhà ngói xông tới.

Lôi Phi dương mắt lên nhìn thấy quái xe đó không người đẩy đi , không người kéo mà tự chuyển động thì trong lòng kinh hải vô cùng .

Y hốt hoảng lớn tiếng la :

- Quyên cô nương ! Cỗ xe kia đã chuyển động !

Du Tiểu Quyên đang xông về phía nhà ngói . Nàng hy vọng nhân

lúc bất ngờ đả thương hai đại hán mặc thiết giáp để giảm bớt áp lực

.

Bỗng nàng nghe tiếng Lôi Phi hô hoán liền quay đầu nhìn lại.

Quả nhiên cổ lưu tinh đang từ từ tiến về phía trước. Nàng chấn động tâm thần bụng bảo dạ :

- Trong cổ quái xa này tất có điều kỳ dị , không thể coi thường

được .

Tuy nàng là bậc nữ lưu nhưng có ý chí cương nghị quyết đoán .

Nàng trầm ngâm một chút rồi lớn tiếng hô :

- Chúng ta hãy rời khỏi Phương gia đại viện đã .

Lôi Phi hỏi :

- Chúng ta dùng biện pháp nào để rút lui được ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Lôi huynh đem Phương Tú và bọn võ sư bị thương chạy trước

. Còn Quân cô nương và Tần cô nương cùng mọi người hãy tạm thời canh giữ căn nhà.

Miệng nàng hô , tay nàng quét ngang cây côn gỗ đẩy hai đại hán ra để xông vào trong vào trong nhà .

Bọn đại hán mặc thiết giáp tuy ghê gớm không sợ khí giới đả thương , nhưng chúng cũng có chổ khuyết điểm rất lớn là cử chỉ chậm chạp vụng về . Hễ gặp chỗ cao một chút là chúng cất bước khó khăn . Bởi lẻ đó bọn Lôi Phi cùng Tần Nhi mới chống chọi được trong thời gian khá lâu không đến nỗi bị thất bại.

Bọn đại hán bị bọn Lôi Phi ngăn cản một chút nữa là chúng không thể vượt qua cửa để xông vào nhà.

Du Tiểu Quyên vừa vào trong nhà thì đồng thời cỗ lưu tinh xa kia cũng tăng gia tốc độ xông về phía cửa nhà ngói .

Lúc ấy bọn người mặc thiết giáp đột nhiên đình chỉ cuộc tấn công , lùi lại bên cổ quái xa.

Thanh âm Hàn Kế Tín từ trong quái xa nói vọng ra :

- Du cô nương ! Các vị không đi thoát đâu !

Du Tiểu Quyên không hiểu trong cỗ quái xa có những trò gì , lòng nàng rất băn khoăn, cất tiếng đáp :

- Tiện thiếp không tin cổ xe bồng và bọn người mặc thiết giáp của công tử có thể vượt cửa qua tường mà rượt theo được.

Hàn Kế Tín nói :

- Cái đó quả không thể được nhưng trong vòng năm, ba trượng các vị đã không còn cơ hội để trốn thoát được nữa.

Du Tiểu Quyên nói :
- Tại hạ không tin như vậy.

Hàn Kế Tín đáp :

- Không phải tại hạ bịa chuyện để hăm doạ đâu . Nếu cô không tin thì đoán thử coi .

Gã ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Cô nương bảo những người trong nhà ngói rời khỏi căn nhà về phía Bắc để họ được mở rộng tầm mắt.

Du Tiểu Quyên biết là không phải gã nói ngoa liền ngấm ngầm

ra hiệu cho họ người dừng lại ở góc phía Bắc căn nhà. Nàng lại dặn nếu gặp tình thế bất đắc dĩ thì dẫn mọi người rút lui trước .

Cuộc sắp đặt trong nhà vừa tạm yên thì cỗ xe Lưu tinh xa từ từ

xông vào .

Bỗng nghe đánh "đùng" một tiếng !

Một mãng tường của căn nhà bị đổ sập để hở một khoảng trống rất lớn.

Du Tiểu Quyên chú ý nhìn ra thì chân tường đổ do một ngọn truỳ

khổng lồ nặng hàng ngàn cân đập vở .

Mặt sau ngọn truỳ có buộc giây lòi tói hất ra rồi thu lại .

Du Tiểu Quyên nói :

- Trên cổ lưu tinh xa của các hạ có cây truỳ khổng lồ phóng ra đủ tỏ các hạ chế tạo rất cao minh. Có điều thứ ám khí nặng nề này đánh tường vách thì được, nhưng muốn dùng nó để đánh người e rằng không phải chuyện dễ dàng.

Thanh âm Hàn Kế Tín ở trong xe lại vang lên ?

- Cô nương hãy bình tỉnh đừng nóng nảy để tiếp tục nhận xét

nữa đi.

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiện thiếp hiện đang chú ý coi đây.

Hàn Kế Tín nói :

- Hay lắm. Cô nương hãy coi cho kỹ !

Thanh âm vừa dứt thì ánh hàn quang lấp loáng . Một làn sáng bạc

bay vọt lại .

Bỗng nghe những tiếng veo véo rít lên . Một làn ngân quang theo chỗ tường thủng bắn vào trong nhà.

Chớp mắt, trong nhà cát bụi tung bay.

Du Tiểu Quyên chú ý theo dõi thì thấy có sáu bảy thứ ám khí khác

nhau bắn vào . Nào phi đao, nào tụ tiễn , nào cương tiêu, cùng mai hoa châm rất nhỏ bé. Tất cả có đến hơn bốn mươi mũi.

Bao nhiêu ám khí phóng ra cùng một lúc nên luồng lực đạo mãnh

Liệt bắn thẳng vào vách.

Thanh âm Hàn Kế Tín ở trong xe lại cất lên hỏi :

- Cô nương đã thấy chưa ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiện thiếp nhìn thấy rồi. Thật là ghê gớm vô cùng !

Hàn Kế Tín nói :

- Ngoại trừ Thiết truỳ , ám khí trong cổ xe này còn có lửa , nước độc phun ra xa đến ngoại hai trượng. Tại hạ tin rằng bất luận võ công lệch đất nghiêng trời cũng chẳng thể nào tránh được ám khí bắn ra tập kích.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Các hạ đừng tự phụ thái quá . Bây giờ các hạ muốn sao ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Tại hạ hy vọng cô nương giao trả Phương bá phụ.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Rồi sau sao nữa ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Như vậy là cô nương có thể đến thuộc hạ cùng bạn hữu rời khỏi nơi đây. Tại hạ quyết không cản trở.

Du Tiểu Quyên nghĩ thầm trong bụng :

- Đến bây giờ mà gia gia vẫn chưa tới nơi, ắt có chuyện gì xảy ra , xem chừng ta không thể kháng cự được với cỗ xe lưu tinh cùng bọn người mặc thiết giáp. Nếu gã từ từ hạ độc thủ thì thật là điều đáng lo . Ta mà chọc giận gã , tình thế tất sinh đại biến . Khi đó muốn rời khỏi một cách yên lành cũng không được nữa .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ.

Du Tiểu Quyên chậm rải nói :

- Hàn Kế Tín ! Bọn tiện thiếp bằng lòng giao trả Phương Tú nhưng với điều kiện là toàn thể bọn tiện thiếp phải được rút lui một cách bình yên không thương tổn ai mới được.

Hàn Kế Tín đáp :

- Cô nương quả là người thông minh , chắc cô đã cân nhắc khinh trọng nên hiểu đường tiến thoái . Nếu tại hạ có ý giết người thì cục diện lúc này đã khác hẳn.

Du Tiểu Quyên nói :

- Đồng bọn mà tiện thiếp nói đây bao quát cả Phong kiếm Mã Tương.

Hàn Kế Tín đáp :

- Hiện lão đang chiến đấu với Bạch Y Ma Quân đến giai đoạn quyết liệt . Bản lãnh hai lão như vậy e rằng không thể phân khai họ ra được . Chắc cô nương cũng không lạ gì những tay cao thủ tuyệt đỉnh trong khi tỷ đấu đến chổ một còn một mất, họ không thể phân tâm được.

Du Tiểu Quyên nói :

- Cái đó tuỳ ở nơi Hàn công tử tìm ra biện pháp để ly khai hai vị đó .

Hàn Kế Tín trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Hoặc giả Phương bá phụ có biện pháp nào để phân khai họ. Vậy

để tại hạ hỏi bá phụ coi.

Du Tiểu Quyên nói ngay :

- Tiện thiếp đã hiểu tâm ý công tử rồi. Nhưng thôi cũng được !

Rồi nàng quay lại khẽ bảo Lôi Phi :

- Lôi huynh đem Phương Tú ra đây .

Lôi Phi dạ một tiếng rồi kéo Phương Tú đi ra cửa căn nhà ngói .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Hàn công tử ! Công tử nhìn rõ Phương viện chúa chưa ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Tại hạ nhìn thấy rồi.

Gã hỏi Phương Tú :

- Bá phụ có bị thương không ?

Phương Tú đáp :

- Một chút thương nhẹ chẳng có chi đáng kể.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau