THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Thất tuyệt kiếm đả thương cường địch

Du Tiểu Quyên nói :

- Bọn ta cũng hy vọng bụng lão nghĩ sao miệng lão nói vậy , chúng ta đi thôi .

Phương tú vừa cất bước vừa hỏi thử :

- Tại hạ có điều muốn thỉnh giáo chẳng hiểu cô nương có vui lòng trả lời hay không ?

- Cứ hỏi đi .

- Nghe lời cô nương nói lúc nãy thì dường như về bên cô cũng có nhiều đến phải không ?

- Chúng ta sắp phải dùng võ công để thủ thắng , vậy Phương viện chúa không nên hỏi đến tình hình bên ta .

Phương Tú lại hỏi :

- Tại hạ chỉ muốn biết các vị sẽ phát lạc tại hạ như thế nào ?

- Phương viện chúa hãy theo bọn ta , khi nào ta đả bại được những tay cao thủ trong Phương gia đại viện rồi mới yêu cầu viện chúa kể những ác tích trên nửa đời của viện chúa . Có như thế thì những mối ơn oán trên chốn giang hồ mới hoá giải được .

Phương Tú cười ha hả nói :

- Theo ý cô nương thì tại hạ phải ra trước mặt đồng đạo võ lâm cung xưng tội ác hay sao ?

- Như vậy thì có chi là trái lẽ ? Trong nửa đời viện chúa đã hành động bao nhiêu tội ác , chỉ một tội cũng đủ để chết rồi huống chi là nhiều tội . Đằng nào cũng nắm vững cái chết thì sao không nói hết ra dấu giếm làm chi ?

Phương Tú ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi :

- Nếu tại hạ ưng thuận lời yêu cầu của cô nương thì tại hạ có thể trao đổi điều kiện gì không ?

Lý Hàn Thu lạnh lùng hỏi lại :

- Viện chúa còn muốn trao đổi điều chi ?

Du Tiểu Quyên cười mát nói :

- Dĩ nhiên bọn ta không phải là Phương viện chúa , vậy hành động chẳng có gì giống viện chúa hết .

Phương Tú nói :

- Xin nói rõ cho nghe .

- Khi giữa chúng ta và Phương viện chúa chưa phân thắng bại thì chúng ta quyết không sát hại viện chúa .

- Phương gia đại viện tuy đã phái phần lớn cao thủ ra ngoài nhưng tại hạ tự tin rằng còn có thể đánh được một trận . Nhưng quân vô tướng vô đầu thì làm thế nào ? Đàm Dược Sư chết rồi , tại hạ lại bị khống chế không có người chỉ huy thì e rằng khó lòng chống nổi các vị .

Du Tiểu Quyên nói :

- Bên viện chúa còn Hàn Đào nữa .

Phương Tú nói :

- Hàn Đào không có ở đây .

Du Tiểu Quyên cười nói :

- Bọn tại hạ đã điều tra minh bạch là Hàn Đào đã tới đây rồi .

- Cô nương đã là người có phong độ nhân hiệp mà sao không buông tha tại hạ để tại hạ chỉ huy bọn thuộc hạ cùng các vị quyết một phen thắng phụ , tại hạ mà thua trận thì mới tâm phục được .

- Bọn ta chỉ e rằng viện chúa bỏ chạy .

- Cơ nghiệp của tại hạ là ở đây , nếu không giữ được thì chạy đâu cho thoát ?

- Cái đó khó mà biết được , bản nhân chỉ biết viện chúa nhiều mưu kế giả dối thường không giữ lời hứa mà thôi .

Phương Tú cất bước tiến về phía trước nghĩ thầm trong bụng :

- Con nha đầu này bề ngoài thật mềm mỏng mà lòng dạ rắn như sắt đá .

Hắn còn đang ngẫm nghĩ thì bị người túm lấy cổ áo nhấc bổng lên , tai hắn nghe thanh âm của Lý Hàn Thu vang lên bảo :

- Trong các đường hẻm và phòng xá của viện chúa đều có cơ quan mai phục , tại hạ hy vọng Phương viện chúa đừng để cho bọn họ phát động .

Phương Tú hỏi :

- Cái đó ư ?

Bỗng thấy cạnh sườn tê chồn , hắn bị điểm hai chỗ huyệt đạo hoàn toàn mất hết năng lực phản kháng . Du Tiểu Quyên nói :

- Cơ quan hay ám khí khó lòng đả thương được bọn ta nhưng trận đại chiến ngoài quảng trường khiến ta nóng ruột không thể chần chờ cho mất thời gian .

Lý Hàn Thu nói :

- Du cô nương đã hứa lời thì tại hạ không sát hại viện chúa sau khi chế phục được những nhân vật trong Phương gia đại viện . Nếu viện chúa muốn để bọn thuộc hạ cùng chúng ta quyết một trận thắng thua thì đừng giở nguỵ kế gì nữa .

Phương Tú nhăn nhó cười nói :

- Được rồi , tại hạ xin theo lời hai vị .

Thực ra hắn không còn sức kháng cự , ngoài cách cúi đầu tuân lệnh hắn chẳng còn biện pháp nào nữa .

Phương Tú dẫn mọi người xuyên qua ngõ ngách cùng hành lang vòng vèo có bố trí cơ quan mai phục , vừa ra tới cửa lớn thì nghe tiếng binh khí đụng nhau chát chúa một trường chiến đấu ác liệt đã diễn ra ở góc quãng trường .

Đinh Bội hướng dẫn bọn võ sư trong Phương gia đại viện đã cải tà quy chính , họ dùng những phòng ốc có tường gạch để chống lại đối phương từ bốn phương tám mặt đánh vào . Trước toà nhà đã có hơn chục xác chết nằm lăn ra đó . Hiển nhiên Đinh Bội và Lôi Phi đã kém thế phải lui vào trong nhà để cự địch , Đinh Bội cầm trường kiếm một mình đứng giữ cửa một mình phải địch với bốn người , thanh trường kiếm của lão múa tít như bay toả ra những bông kiếm hoa bức bách bốn người không thể tiến thêm được bước nào . Lý Hàn Thu và Du Tiểu Quyên vừa nhìn thấy bốn người vây đánh Đinh Bội đều giật mình kinh hãi .

Nguyên ngoài bốn người này còn có những đại hán võ phục cỡ sáu , bảy chục tên vây xung quanh phòng . Vì địa thế chật hẹp bọn họ không thể đồng thời động thủ được số lớn đứng bên cạnh theo dõi cuộc chiến . Trên mái nhà có mấy viên ngói rớt xuống vỡ tan tành , nơi cửa sổ đao quang và kiếm quang rít lên veo véo thỉnh thoảng lại có tiếng khí giới chạm nhau choang choảng .

Cuộc chiến đấu hỗn loạn rất kịch liệt , giữa đám đao quang loang loáng mà còn có những ám khí đụng nhau rít lên khủng khiếp . Lý Hàn Thu chuyển động mục quang nhìn chẳng thấy Lôi Phi đâu thì trong lòng cực kỳ nóng nảy chàng trầm giọng hô :

- Du cô nương hãy chủ trương đại cuộc để tại hạ đi giúp Đinh huynh một tay .

Du Tiểu Quyên toan thét chàng đứng lại thì chàng đã vọt người đi , chỉ hai cái nhô lên hụp xuống là đã đến chỗ xảy cuộc ác đấu chàng vung cây trường kiếm lên lạnh lùng quát :

- Kẻ nào ngăn cản ta là chết !

Tiếng quát chưa dứt thanh trường kiếm đã phóng tới nơi , hai tên địch nghe tiếng chàng cảnh báo liền xoay mình rút đao ra chuẩn bị ngăn cản , nhưng chúng chưa kịp nghinh địch đã bị trúng kiếm ngã lăn ra . Kiếm chiêu của Lý Hàn Thu nhanh lẹ phi thường , hai địch nhân nữa chưa kịp nhảy ra ngăn cản đã bị chàng chém chết , chàng đến trước cửa sổ toà nhà bỗng thấy mũi kiếm của Lý Hàn Thu xoay chuyển rồi hai tiếng rú thê thảm vang lên . Ba đại hán võ phục vây ngoài cửa sổ thì hai tên đã bị kiếm thương còn một tên phải lùi lại ba bước , Lý Hàn Thu lớn tiếng hô :

- Tại hạ đến đánh giúp đây .

Chàng cầm kiếm hộ thân vọt qua cửa sổ vào trong nhà , Phương Tú thấy kiếm pháp của Lý Hàn Thu cực kỳ lợi hại kẻ nào ngăn trở chẳng chết cũng bị trọng thương thì trong lòng cực kỳ kinh hãi hắn buông tiếng thở dài nói :

- Thất tuyệt ma kiếm quả là một thứ kiếm pháp tàn độc nhất thiên hạ , nếu kiếm pháp này còn lưu truyền trong võ lâm thì mối hoạ lớn chẳng kém gì Đàm Dược Sư cùng Phương mỗ .

Tần Nhi nói :

- Thất tuyệt ma kiếm này tuy tàn độc thiệt nhưng còn phải coi người dùng kiếm . Nếu người thi triển Thất tuyệt ma kiếm có lòng hoài bão khí khái của kẻ nhân hiệp chuyên tru diệt những kẻ ác trên chốn giang hồ thì kiếm pháp tuy độc nhưng không tổn thương đến nhân nghĩa .

Phương Tú liếc mắt nhìn Tần Nhi hắn máy môi tựa hồ muốn nói gì với nàng nhưng không hiểu sao lão lại không lên tiếng .

Nhắc lại Lý Hàn Thu vọt qua cửa sổ vào nhà rồi , chân vừa chấm đất chàng đã nhì thấy Lôi Phi máu chảy đầm đìa ở nơi tay trái , tay phải y vẫn cầm đơn đao chống cự kịch liệt với bọn cường địch vây đánh tại một chỗ cửa sổ khác . Hơn chục người ở trong nhà hầu hết đều đã bị thương , trong bọn người này có bốn người thương thế quá nặng phải nằm phục xuống trong góc nhà . Những người chưa bị thương chia nhau ra bốn mặt để cự địch , nhiều người nhảy lên xà nhà để cầm cự với bọn địch nhân trên nóc nhà đánh xuống . Lý Hàn Thu quan sát tình thế trong nhà rồi chàng hít một hơi chân khí nhảy vọt đến bên Lôi Phi , chàng khẽ bảo bạn :

- Lôi huynh hãy lùi lại .

Lôi Phi sau khi bị thương vẫn ráng nhịn đau hết sức cự địch , y mất máu nhiều lại không được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thành ra người mệt nhọc quá đổi . Sở dĩ y không té xuống là nhờ ở luồng chân khí hào hùng đầu óc căng thẳng đến nỗi Lý Hàn Thu vào y cũng không phát giác . Lôi Phi nghe Lý Hàn Thu hô hoán như người trong mộng choàng tỉnh giấc quay đầu nhìn lại , giữa lúc thế đao đờ đẫn một chút y bị hai lưỡi đơn đao đồng thời chém tới . Một đại hán cầm đơn đao hộ thân chân đã bước lên cửa sổ Lý Hàn Thu nhoài người hươi thanh trường kiếm cho vọt ra một bông kiếm hoa để ngăn chặn hai lưỡi đơn đao kia miệng chàng giục :

- Lôi huynh hãy lùi lại nghỉ ngơi chỗ này để tiểu đệ lo liệu .Lôi Phi lúc trước chưa thấy Lý Hàn Thu tập trung hết tinh thần để cự địch y bị thương mà không thất bại . Bây giờ Lý Hàn Thu tiến vào tinh thần cởi mở liền không chống được nữa ngã ngửa về phía sau . Lý Hàn Thu tay mặt cầm trường kiếm chống cự với hai thanh đơn đao đánh tới , tay trái chàng đỡ lấy Lôi Phi lùi lại bốn bước đặt xuống nhà . Chàng đặt bạn xuống nói :

- Xin Lôi huynh mau mau điều dưỡng đi .

Chàng mới dừng lại một chút mà ngoài cửa sổ đã có ba đại hán mặc võ phục đang bay vọt vào . Lý Hàn Thu đặt Lôi Phi xuống rồi vung kiếm tấn công , kiếm phong rít lên veo véo vọt ra những bông kiếm hoa đẩy dạt thế đao của ba đại hán sang một bên . Lúc này trong nhà không còn mấy người ứng chiến được , nên khi ba đại hán kia xông vào nhà được thì bất cứ lúc nào họ vung đao đến đâu là đả thương người đến đó . Mười mấy người đã bị thương nên khó lòng thoát chết . Ba đại hán này võ công không phải tầm thường , chúng mặc võ phục cùng một màu sắc . Tên đi đầu vừa thấy thế kiếm khủng khiếp của Lý Hàn Thu lập tức hô đồng bạn rút lui chứ không dám tiến , gã cũng xoay lưng vào vách để động thủ hai tên kia đồng thời cử động đơn đao chia hai mặt giáp công Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu ra chiêu Tinh hoả liệu nguyên thanh trường kiếm lấp loáng phong toả hai bên tả hữu ngờ đâu ba tên đại hán đã có dự mưu từ trước một tên lùi lại phía sau nhân cơ hội hai đồng bạn đang tấn công Lý Hàn Thu , gã quay lại tấn công Đinh Bội ở phía sau . Nguyên gã định tiền hậu giáp kích đả thương Đinh Bội để đồng bạn thừa cơ nhảy vào . Lý Hàn Thu đằng hắng một tiếng ra chiêu Lôi điểu phog tác hai đại hán phải thu đao lùi lại một tên bị lưỡi kiếm quét trúng phải nhảy vọt ra ngoài cửa sổ còn một tên nữa lạng người vào góc tường . Lý Hàn Thu ra một chiêu mà đã đẩy lui được hai đại hán chàng lạng mình người chuyển theo kiếm đến sau lưng đại hán kia . Đại hán này đã vọt tới sau lưng Đinh Bội toan vung đao tập kích thì đột nhiên phía sau có tiếng gió rít lên , trong lúc hoang mang đại hán xoay mình lại tay đao quét ngang một cái bỗng nghe choảng một tiếng đao kiếm đụng nhau . Lý Hàn Thu hạ thấp kiếm xuống đâm chênh chếch lên , đại hán đã tưởng thế kiếm của Lý Hàn Thu bị hất đi không ngờ chàng chỉ biến chiêu rồi lướt tới như bóng theo hình , đây chính là một chiêu trong Thất tuyệt ma kiếm cực kỳ hung dữ .

Đại hán hoang mang chậm lại nháy mắt thế kiếm của đối phương đã phóng tới gã né tránh không kịp bị chém sả bả vai . Lý Hàn Thu chém chết bên địch rồi lại quay mình về bên cửa sổ . Hán tử ẩn mình trong góc tường lúc trước bây giờ ra đứng bên cửa sổ hô hoán đồng bọn , Lý Hàn Thu kịp thời hươi kiếm chém đứt làm hai đoạn , lúc này ở cửa sổ đã có ba đại hán toan nhảy ùa vào lý Hàn Thu huy động thanh trường kiếm veo véo vọt ra những bông kiếm hoa phong toả cửa sổ , mấy đại hán kia đang nhảy vào phải lùi lại . Lý Hàn Thu đánh lui địch nhân ở cửa sổ toan nhảy vọt lại giúp Đinh Bội một tay .

Đinh Bội thấy cường địch ở cửa sổ đã lùi ra rồi , lão ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà bọ chúng cũng đã rút lui hết . Lão liền nhảy vào nhà một con mắt lấp loáng ánh hào quang lão trầm giọng hỏi :

- Lý huynh đệ ! Huynh đệ không việc gì chứ ?

- Tiểu đệ không sao , Đinh huynh bị Đàm Dược Sư bắt được tiểu đệ lấy làm hổ thẹn mà không sao viện trợ được .

- Tiểu huynh ba ngày mới thoát hiểm làm cho Lý đệ phải nóng ruột .

Lý Hàn Thu bước lẹ tới bên Lôi Phi đỡ y dậy hỏi :

- Lôi huynh ! Lôi huynh bị thương có nặng lắm không ?

Chàng vừa hỏi vừa đặt bàn tay lên lưng y thúc đẩy nội lực vào trong phủ tạng y . Lôi Phi thở phào đáp :

- Thương thế của tiểu huynh không lấy gì làm nặng lắm chỉ tại mệt nhọc quá đổi mà thôi .

Lý Hàn Thu nói :

- Bây giờ Lôi huynh có thể yên tâm nghỉ ngơi được vì Phương Tú đã lâm vào bước đường cùng ...

Lôi Phi ngắt lời :

- Lý đệ không nên lơ là , con cuốn chiếu chết mà không một ai hay vì nó nhiều chân , Lý đệ nên cẩn thận ...

Rồi y hạ thấp giọng xuống nói :

- Lý đệ đã gặp Quyên cô nương chưa ?

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Gặp rồi !

- Còn Tần Nhi và Quân cô nương ?

- Cũng đã gặp cả rồi .

- Hỡi ơi ! Tiểu huynh lo thay cho Lý đệ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lôi huynh lo điều chi ?

- Lý đệ bị bao nhiêu ân oán cùng tình ái bao vây xử trí cách nào cho ổn ? Lý đệ nên biết chỉ một điều không hay là khó lòng tránh khỏi một màn bi kịch để lại trên nhân gian .

Lý Hàn Thu nhăn nhó cười đáp :

- Cái đó ư ? Lôi huynh bất tất phải quan tâm dù có xảy ra tấn bi kịch thì nhân vật chủ yếu của tấn bi kịch này cũng là tiểu đệ .

Lôi Phi sửng sốt hỏi :

- Lý đệ nói vậy nghĩa là làm sao ?

- Quân Trung Phụng mấy lần giải cứu cho tiểu đệ nhưng chỗ dụng tâm của nàng chẳng phải là để cứu tiểu đệ mà là để lưu mạng sống lại , đặng ngày sau nàng đem tiểu đệ tế điện trước linh vị phụ thân nàng .

Lôi Phi hỏi :

- Có chuyện đó ư ?

- Vụ này Tần cô nương cũng đã thấy rõ .

- Còn Quyên cô nương thì sao ?

- Quyên cô nương có biết hay không tiểu đệ cũng chưa rõ .

Bỗng nghe thanh âm của Quyên Nhi vọng lại hỏi :
- Chuyện gì vậy ?

Lôi Phi mỉm cười đáp :

- Tại hạ cùng Lý đệ nói chuyện đời .

Du Tiểu Quyên quay lại gó Phương Tú một cái :

- Xin viện chúa ra lệnh thu lượm những thi thể chết đi rồi tập hợp mọi người để khai diễn một trận quyết chiến .

Phương Tú hỏi :

- Liệu cô nương có tin lòng mà thả tại hạ về không ?

Du Tiểu Quyên cười nói :

- Phương viện chúa ! Hay hơn hết là viện chúa đừng hỏi gì nữa , vụ này đã có Hàn Đào chủ trương thì có khác gì Phương viện chúa .

Phương Tú khẽ thở dài nói :

- Du cô nương ! Võ công của tại hạ không thể bì kịp các vị , vậy có tha tại hạ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thực lực .

- Phương viện chúa cứ bảo bọn thuộc hạ đem toàn lực ra động thủ , nếu bọn họ thắng được bọn tiện thiếp thì tự nhiên viện chúa được thoát hiểm một cách bình yên .

Phương Tú cười lạt nói :

- Các vị đã có ý không dám thả tại hạ tức là đã sợ sệt .

Du Tiểu Quyên lạnh lùng đáp :

- Viện chúa đừng dùng cách khích tướng nữa , dù viện chúa có hoa ngôn xảo ngữ đến đâu thì tiện thiếp cũng chẳng buông tha .

- Tại hạ kêu một tên thuộc hạ đến để dặn hắn mấy câu được chăng ?

- Viện chúa cứ tuỳ tiện .

Phương Tú vẫy tay một cái một đại hán ở trong đám cỏ cách ngoài ba trượng chạy lại nghiêng mình hỏi :

- Viện chúa có điều chi dạy bảo !

Phương Tú nói :

- Ngươi đến phúc trình Hàn nhị trang chúa để lão gia huy động hết tất cả phần tử tinh nhuệ để cùng đối phương quyết một trận tử chiến .

- Hàn nhị hiệp lo về vấn đề viện chúa bị giữ trong tay đối phương , nếu chúng mà thất bại tất đưa viện chúa ra để uy hiếp .

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Không cần lo đến sự an nguy của bản toà

, chỉ cần Hàn nhị hiệp dốc hết lực lượng ra mà đánh một trận . Vạn nhất mà bản toà bị giết thì Hàn nhị chúa sẽ lên thay bản toà .

Đại hán dạ một tiếng chắp tay thi lễ cáo từ rồi trở gót đi ngay . Lý Hàn Thu chuyển động mục quang ngó bên đối phương thì thấy gần chục người nhưng không có Hàn Đào ở đó , liền hỏi :

- Hàn Đào bây giờ ở đâu ? Sao y còn chưa lộ diện ?

Phương Tú đáp :

- Cái đó chỉ đáng trách các hạ mắt kém mà thôi .

Lý Hàn Thu hắng dặng một tiếng rồi hỏi :

- Tần cô nương , cô có nhìn thấy Hàn Đào không ? Bắt giặc phải bắt chủ tướng , chỉ cần kiềm chế Hàn Đào là tránh khỏi một trường đổ máu rùng rợn .

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Tiện thiếp cũng không ngó thấy Hàn Đào đâu cả .

Du Tiểu Quyên nói :

- Hàn Đào đã thay hình đổi dạng trà trộn vào trong đám võ sư để ngấm ngầm chỉ huy .

Phương Tú đằng hắng một tiếng rồi nhắm mắt lại , Du Tiểu Quyên hỏi :

- Sao ? Tiện thiếp nói vậy có đúng không ?

Phương Tú đáp :

- Cô nói đúng , nhưng đáng tiếc là cô không có cách nào tìm thấy ai là Hàn Đào .

- Tiện thiếp bất tất phải tìm kiếm thủng thẳng rồi sẽ nhận ra .

Phương Tú cười khanh khách nói :

- Cô nương quả là người trầm tĩnh .

Du Tiểu Quyên nói :

- Cái đó kêu bằng tin tưởng là mình sẽ thắng chứ không sợ bị thua .

Nàng đảo mắt nhìn Tần Nhi và Quân Trung Phụng nói tiếp :

- Phiền hai vị muội muội buộc vết thương cho những người trong nhà , nếu các vị có đem theo thuốc trị thương thì cho bọn họ uống . Ta e rằng những người trong nhà sẽ làm mất thì giờ của chúng ta .

Phương Tú lấy làm kỳ hỏi :

- Theo ý cô nương phải chăng muốn thành thế đối lập với tại hạ ở ngay đây ?

- Nếu bọn tiện thiếp muốn phá vòng vây mà ra thì chẳng khó gì , nhưng hành động hấp tấp hư vậy e rằng khó lòng trông rõ thực lực của Phương gia đại viện .

- Bọn cô nương chỉ có mấy người đánh mau là có lợi cho mình .

Du Tiểu Quyên ngắt lời :

- Sao viện chúa biết bọn tại hạ chỉ có mấy người , thôi cần mấy gười cũng đủ rồi .

Phương Tú nghĩ thầm trong bụng :

- Con nha đầu Du Tiểu Quyên này thông minh tuyệt thế thị đã ngấm ngầm để ý , nếu ta ra hiệu không chừng thị theo ám hiệu ta mà nhận ra được Hàn Đào hoá trang làm võ sư . Vụ này ta phải cẩn thận mới được .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ đột nhiên hắn nhắm mắt lại lớn tiếng :

- Ta đã bị bọn họ điểm huyệt rồi và mất hết năng lực kháng cự Du cô nương và Lý Hàn Thu đều đã hứa lời là trong khi chiến đấu quyết không sát hại ta . Vậy các ngươi cứ yên tâm mà động thủ nếu bên ta thắng thì ta sẽ được tự do ngay .

Giữa lúc hắn nói mấy câu này Du Tiểu Quyên ngấm ngầm để ý đến mục quang của hắn hy vọng tìm ra Hàn Đào ở trong đám võ sư . Nàng không nghĩ Phương Tú đã lo tới điểm này , hắn nhắm mắt lại rồi mới lên tiếng .

Chương 167: Lý hàn thu một mình xông trận

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Du cô nương ! Phương Tú là một con người xảo quyệt tâm địa ghê gớm . Chúng ta khó mà địch lại bọn chúng nhưng tại hạ có cách tìm ra được Hàn Đào .

Du Tiểu Quyên nói :

- Xin cho nghe lời cao luận .

- Tại hạ ra mặt khiêu chiến , cô nương đứng bên theo dõi hễ người nào ngấm ngầm điều khiển đại cục thì đúng là Hàn Đào không sai nữa .

Du Tiểu Quyên nói :

- Lý huynh đã thử sức với bọn họ rồi chuyến này nên nhường để tiểu muội ra tay .

- Muốn đối phó với bọn hung thần ác ma này không thể nể nang gì được . Bàn tay tại hạ đã nhuộm máu tanh gây nên sát nghiệp thì giết thêm mấy người cũng chẳng hề chi .

Chàng không chờ Du Tiểu Quyên trả lời d0ã rảo bước tiến ra , Tần Nhi đảo mắt ngó sang đối phương thì thấy bên địch có đến sáu , bảy chục người thì nghĩ thầm trong bụng :

- Nếu bên địch liên thủ hợp lực chiến đấu thì việc thắng bại đã rõ rồi .

Lúc này Lôi Phi đã đứng lên tựa cửa để theo dõi tình thế Du Tiểu Quyên khẽ bảo Quân Trung Phụng :

- Xin cô nương hãy chủ trương đại cục cho , tiểu muội đứng lược trận giúp Lý huynh .

Tần Nhi khẽ nói :

- Tỷ tỷ ! Tỷ tỷ cần để ý bọn chúng vây đánh y .

- Ta đã có chú ý , muội muội cứ yên tâm .

Nàng mỉm cười cất bước tiến ra , Lý Hàn Thu còn cách đối phương chừng tám thước thì dừng lại , chàng giơ trường kiếm lên hỏi :

- Vị nào muốn thử trận đầu ?

Bỗng thấy một đại hán thân thể cao lớn tay cầm cây mai hoa trương rảo bước ra đáp :

- Tại hạ xin lĩnh giáo .

Người này đứng với đồng đội cao hơn hẳn một cái đầu , lúc này một mình gã xuất trận càng nhìn rõ người gã như pho tượng hô pháp , vai lớn lưng rộng . Vừa trông đã biết ngay một nhân vật sức mạnh như thần .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Thanh trường kiếm của ta là loại vũ khí nhẹ mà gã kia lại sử dụng cây Mai hoa trượng là một thứ khí giới ngoại môn , ta cần phải coi chừng cây Mai hoa trượng của gã không để đụng vào mới được .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ chàng vung kiếm lên nói :

- Nào mời các hạ .

Đại hán không nói câu khách sáo giang hồ vung cây Mai hoa trượng lên hô :

- Các hạ hãy coi chừng .

Vèo một tiếng , gã quét ngang cây Mai hoa trượng , Lý Hàn Thu sửng sốt miệng lẩm bẩm :

- Gã này sử dụng cây Mai hoa trượng làm thiết côn .

Nội lực của đại hán rất mãnh liệt cây Mai hoa trượng rít lên veo véo , Lý Hàn Thu không dám coi thường vội hít một hơi chân khí lùi lại ba bước . Đại hán nổi lên tràng cười ha hả gã lại ra chiêu Ngũ đĩnh lạc sơn cây Mai hoa trượng nhằm đầu đối phương bổ xuống . Lý Hàn Thu thấy thế trượng của đối phương như núi Thái sơn ập xuống chàng không dám vung kiếm lên gạt tung mình nhảy sang một bên để né tránh . Đại hán lại thi triển cây Mai hoa trượng trượng phong rít lên vù vù và rượt theo Lý Hàn Thu đánh tới . Chàng không dám dùng trường kiếm trong tay để đón lấy thế trượng nặng nề của đại hán chàng lại lùi thêm mấy bước . Đinh Bội chau mày nói :

- Khí giới của Lý đệ nhẹ quá nên y mới không dám đón tiếp thế công của đối phương , tại hạ phải ra giúp y một tay .

Rồi lão cất bước tiến ra , Du Tiểu Quyên hô :

- Đứng lại !

Đinh Bội quay lại nhìn Du Tiều Quyên hỏi :

- Chuyện gì vậy ?

- Y không cần đến Đinh huynh giúp đỡ đâu , chắc y đã có kế kiềm chế bên địch .

Đinh Bội đối với Quyên Nhi vẫn có lòng kính sợ quả nhiên lão không dám tiến ra trợ lực nữa . Lý Hàn Thu sau khi đã tránh mấy chiêu và nhìn ra chỗ sơ hở của đối phương , đột nhiên chàng tiến lại giấu kiếm ở dưới khuỷu tay cúi xuống tránh khỏi cây Mai hoa trượng rồi mới vung kiếm đâm tới nhanh như chớp . Ánh hàn quang vừa lấp loáng tiếng rú rùng rợn đã vang lên . Tiếp theo nghe đánh binh một tiếng cây Mai hoa trượng đẫm máu tứ cánh tay đại hán chảy xuống bay ra xa hơn trượng rớt xuống đất . Lý Hàn Thu ra chiêu mau lẹ quá chừng chặt đứt cánh tay mặt cũa đại hán , cây Mai hoa trượng trong tay chưa kịp buông ra . Đến khi cây Mai hoa trượng rớt xuống đất cánh tay đại hán mới rời ra khỏi khí giới . Lý Hàn Thu đánh một kiếm đã thủ thắng tiếp theo chàng phóng cước đá vào đại hán .

Bỗng thấy một võ sư mình mặc áo đen khẽ giơ hai tay lên , tám đại hán áo đen đứng bên hắn xô ra bao vây Lý Hàn Thu , hiển nhiên đối phương toan ỷ vào số đông để thủ thắng . Võ sư áo đen vừa cử động hai tay tuy rất khẽ nhưng cũng không qua mắt Du Tiểu Quyên được . Nàng để ý nhìn đại hán kia một hồi ghi nhớ những đặc điểm trong người hắn , bụng bảo dạ :

- Người này đúng là Hàn Đào không còn nghi ngờ gì nữa .

Nhưng nàng không nói ra miệng . Đột nhiên Lý Hàn Thu quát lên một tiếng thật to chàng huy động thanh trường kiếm trong tay quay lại nghinh địch tám đại hán , chàng huy động Thất tuyệt ma kiếm thành một bức màn lạnh lẽo xung quanh mình mà lăn xả vào đối phương đang bao vây chàng . Tám đại hán bốn tên dùng đao bốn tên dùng kiếm cả tám thứ binh khí toan động thủ lập thành thế bao vây , nhưng kiếm phong của Lý Hàn Thu ào ạt vung ra tứ phía khiến cho đối phương chân tay cuống quít , tám đại hán không tài nào tạo thành trận thế bao vây chàng được . Bỗng nghe Lý Hàn Thu thét lên một tiếng :

- Coi đây !

Tiếng quát chưa dứt một đại hán trúng kiếm ngã lăn ra Đinh Bội khẽ hỏi Du Tiểu Quyên :

- Quyên cô nương ! Tại hạ nhận thấy bọn chúng hiệp lực công mà Lý đệ chỉ có một mình thì e rằng con mãnh hổ khôn địch bầy cáo . Lỡ để nguy hiểm đến y thì chúng ta có hối hận cũng không kịp vậy tại hạ muốn ra giúp y một tay , vậy cô nương tính thế nào ?

Du Tiểu Quyên mắt vẫn theo dõi cuộc chiến giữa Lý Hàn Thu và bọn đại hán nàng bình tĩnh lắc đầu đáp :

- Theo nhận xét của tiện thiếp thì bây giờ Đinh huynh chưa cần phải ra tay , chúng ta hãy ráng chờ thêm một lúc nữa xem sao vì Lý Hàn Thu không muốn cho ai trợ trận .

Giữa lúc hai nười còn đang nói chuyện thì hai đại hán nữa đã trúng kiếm té xuống , Đinh Bội lẩm bẩm để nói mình nghe :

- Thất tuyệt ma kiếm quả nhiên lợi hại phi thường !

Những tiếng rú thê thảm vang lên không ngớt , chỉ trong khoảnh khắc cả tám đại hán đều bị tử thương dưới lưỡi kiếm Lý Hàn Thu . Lúc này chẳng những bên địch bị kiếm pháp tàn độc của Lý Hàn Thu làm cho bở vía mà cả Quân Trung Phụng và Tần Nhi cũng phải chấn động tâm thần . Lý Hàn Thu liếc mắt ngó thi thể địch nhân nằm ngổn ngang bên cạnh mình một cái rồi đột nhiên cất bước tiến về phía trước .

Tần Nhi vẻ mặt vẫn âu lo ngập ngừng hỏi Du Tiểu Quyên :

- Quyên tỷ tỷ ! Một mình y xông vào bên địch ...

Du Tiểu Quyên gắt lời :

- Cô nương bất tất phải quan tâm bọn này không cản trở được y đâu .

Nàng chưa dứt lời thì Lý Hàn Thu đã tới gần mấy đội giới bị . Phương Tú thấy Thất tuyệt ma kiếm của Lý Hàn Thu lợi hại vô cùng trong lòng cũng kinh hãi , nhưng hắn biết trong Phương gia đại viện còn mấy đội cao thủ làm hậu bị quân mà Hàn Đào đã sai người đi mời rồi , bọn chúng cũng sắp tới nơi . Hắn chỉ mong bọn Du Tiểu Quyên không có người đến tiếp viện thì cuộc chiến bữa nay chưa chắc đã thất bại .

Lý Hàn Thu còn cách bên kia chừng ba thước chàng dừng bước lại cầm ngang thanh trường kiếm để trước ngực hô :

- Các vị muốn lấy một chọi một hay nhiều người vây đánh cũng được , có bao nhiêu thủ đoạn ác độc hãy trổ ra hết đi .

Bên địch có ngót dến năm chục người , hàng trăm con mắt nhìn chằm chặp vào Lý Hàn Thu nhưng chẳng một ai lên tiếng đáp lại .

Lý Hàn Thu cười lạt nói tiếp :

- Tại hạ biết rằng các vị ở vào tình trạng đáng thương hơn là đáng trách . Trong các vị đây người nào không bị dược vật cảu Phương Tú , Hàn Đào kiềm chế cũng chịu khuất phục dưới sự uy hiếp của chúng .

Nhưng trăm con mắt lấp loáng chiếu ra những tia thần quang trợn lên nhìn Lý Hàn Thu dường như chú ý nghe lời chàng nói , song vẫn khpông có một ai đáp lại . Lý Hàn Thu tay nắm lấy kiếm quyết nói :

- Môn Thất tuyệt ma kiếm của tại hạ sát khí nặng nề ma khí đầy rẫy . Nếu các vị không muốn bị tử thương về lưỡi kiếm của tại hạ thì xin rút lui trước đi để khỏi bị đổ máu . Vị nào đã bị trúng kiếm thì không chết cũng thành tàn phế , tại hạ nói đến đây là đã hết lời còn nghe hay không tuỳ các vị liệu định .

Trường kiếm vẫn để trước ngực chàng né người đi xông vào trận địa , ánh hàn quang loé mắt mười mấy thanh vừa đao vừa kiếm đồng thời rút ra khỏi vỏ để chống cự thế kiếm của Lý Hàn Thu . Ngoài ra còn một số phản kích vào những đại huyệt trọng yếu trong người chàng . Lý Hàn Thu dựng trường kiếm lên xoay mình hai cái những tiếng choang choang vang lên ! Trường kiếm của chàng đã đụng vào khí giới của đối phương , chàng tiếp tục xông vào đám đông . Lý Hàn Thu xoay mình với một tốc độ rất mau lẹ , thanh trường kiếm của chàng biến thành một bức màn ánh sáng bao quanh mình gạt binh khí của đối phương hất ngược lại . Du Tiểu Quyên lắc đầu khẽ nói :

- Y ra chiêu này thật là lớn mật , dù có phá được trận thế của địch nhưng cũng chẳng nên lấy đó làm gương .

Thanh trường kiếm của chàng lưu động không ngớt , những điểm hàn quang lấp loáng xuyên qua quần địch , kiếm quang tới đâu tiếng rú thê thảm vang lên tới đó và nhiều người bị trúng kiếm té xuống .

Du Tiểu Quyên khẽ thở dài nói :

- Quả là một kiếm pháp cực kỳ tàn độc gây nên những thảm trạng tuyệt nhân hoàn .

Phương Tú đột nhiên nói xen vào :

- Vì thế mà quyết không thể để thứ kiếm pháp này lưu truyền ở trên đời .

Du Tiểu Quyên lạnh lùng đáp :

- Nhưng cũng may phải có thứ kiếm pháp này mới đối phó được với bọn Giang Nam song hiệp và Đàm Dược Sư . Nếu không thì dù có những kiếm chiêu rất cao thâm mà không giấu được sát khí là chẳng thể nào khiến cho các vị và những quân tàn ác kia phải kinh tâm động phách .

Phương Tú tuy bị nàng mạt sát nhưng cũng đành câm họng không dám nói gì . Du Tiểu Quyên vừa dứt lời thì lại có bảy tám người bị trúng kiếm ngã lăn ra , bên địch bị trúng kiếm đến gần một nửa những người còn lại trong lòng xao xuyến thế trận nao núng bọn chúng tới tấp lùi lại phía sau Lý Hàn Thu dừng tay kiếm quát :

- Đứng lại ! Chỉ cần nói ra trong bọn các vị ai là Hàn Đào liền được tự do rời khỏi nơi đây tại hạ quyết không làm khó dễ và không muốn sát hại thêm nhiều người nữa .Bỗng thấy một đại hán tay cầm đơn đao trỏ vào một võ sĩ mình mặc áo đen tay cầm trường kiếm đáp :

- Y là Hàn Đào đó !

Lý Hàn Thu nhảy xổ lại vung trường kiếm đâm lẹ tới trước ngực người đó , người này vung kiếm lên gạt thế kiếm của Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ không phải là Hàn Đào .

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Các hạ không phải thì ai là Hàn Đào ?

Người cầm trường kiếm nói :

- Kẻ nào trỏ bừa bãi là con người man trá , tại hạ không biết ai là Hàn Đào vậy các hạ hỏi anh bạn dùng đao kia .

Lý Hàn Thu hươi trường kiếm cản đường đại hán cầm đao nói :

- Ông bạn hãy đứng im !

Đại hán cầm đao đã nhìn thấy thế kiếm cực kỳ tàn độc của Lý Hàn Thu gã biết rằng nếu xoay mình chạy trốn tất phải chết dưới lưỡi kiếm của chàng , gã từ từ tiến lại trước mặt Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu giữ hai đại hán lại bọn kia thừa cơ lùi ra ngoài bốn trượng , chàng giơ trường kiếm lên nói :

- Trong hai vị đây ai là Hàn Đào xin nói mau đi ? Trò lừa gạt để mình trốn lánh thì đâu phải là hành vi của bậc đại trượng phu .

Đại hán cầm đao quay lại nhìn đồng bọn thấy chúng đã lùi ra ngoài ba trượng rồi liền đáp :

- Giả tỷ tại hạ tự nhận là Hàn Đào cũng vậy mà thôi , đáng tiếc tại hạ lại không phải là Hàn Đào .

Người cầm kiếm nói theo :

- Nếu các hạ bảo tại hạ là Nhị trang chúa thì còn vinh dự gì bằng ?

Lý Hàn Thu nói :

- Nghe giọng lưỡi của hai vị thì dường như đều không phải là Hàn Đào ?

Đại hán cầm đao và đại hán cầm kiếm nhìn nhau bật cười , hiển nhiên chúng lấy việc lừa gạt được Lý Hàn Thu là một việc rất thoả mãn . Lý Hàn Thu hắng dặng một tiếng rồi vung trường kiếm quét qua hai bên , bỗng hai tiếng rú thê thảm vang lên cả hai đại hán đều trúng kiếm té xuống . Du Tiểu Quyên bước lẹ tới nơi khẽ bảo Lý Hàn Thu :

- Hàn Đào đã lui vào trong nội viện rồi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương đã trông thấy hắn rồi hay sao ?

- Tiểu muội đã nhìn thấy rồi nhưng chưa kịp nói cho Lý tướng công hay ...

Lý Hàn Thu ngắt lời nói :

- Nếu cô nương cho tại hạ biết trước thì hắn đã không trốn vào nội viện được .

Giọng nói của chàng có vẻ trách móc Du Tiểu Quyên mỉm cười khẽ nói :

- Nếu bọn ta mà ngăn cản Hàn Đào thì trong Phương gia đại viện còn ẩn nấp rất nhiều cao thủ võ lâm e rằng chúng ta không có cách nào ngăn cản bọn chúng được .

- Theo lời cô nương thì chúng ta còn phải trải qua một trận ác chiến nữa hay sao ?

- Tiểu muội nghĩ rằng không phải một trận mà thôi có khi còn nhiều trận nữa . Vậy Lý huynh cần phải nghỉ ngơi một chút để còn sức chiến đấu và trừ diệt dư đảng trong Phương gia đại viện .

Lý Hàn Thu chậm rãi nói :

- Té ra là vậy , nếu thế thì tại hạ trách lầm cô nương .

- Lý huynh bất tất phải khách sáo , tiểu muội chỉ hy vọng làm sao trừ được hết cường địch ở trong Phương gia đại viện .

Lý Hàn Thu chau mày nói :

- Theo lời cô nương nói thì dường như ngoài Phương gia đại viện dư đảng của Phương Tú cũng còn nhiều .

Du Tiểu Quyên gật đầu đáp :

- Nhiều lắm ! Gia gia tiểu muội cùng mấy vị tiền bối võ lâm đã đi xục tìm nhưng chưa thể giết hết được ...

Hai người còn đang nói chuyện đột nhiên có tiếng hú vang lên bên lỗ tai , tiếng hú này dường như ở một nơi rất xa vọng lại Du Tiểu Quyên biến sắc nói :

- Lý huynh ! Chúng ta lui vào trong nhà quách !

Lý Hàn Thu thấy nàng lộ vẻ hốt hoảng nên không hỏi gì nữa lập tức đi theo Quyên Nhi lui vào căn nhà lúc trước . Hiện giờ những thi thể ở trong phòng cũng như ngoài cửa đều đã được dọn đi hết sạch rồi . Những võ sư bị thương đều đã được Tần Nhi và Quân Trung Phụng băng bó xong đâu đấy , còn mấy người chưa bị thương thì ngồi nhắm mắt dưỡng thần , Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Phương Tú nói :

- Phương viện chúa ! Tại hạ e rằng Hàn Đào không đoái hoài gì đến viện chúa nữa đâu .

Phương Tú cười mát nói :- Tại hạ nghĩ rằng y không dám thế .

Lý Hàn Thu nói :

- Viện chúa trông vào điều chi mà nói vậy .

Phương Tú hăn nhó cười đáp :

- Con người đã lâm vào tình trạng này , y phải khám phá ra những nổi bí ẩn về sống còn .

- Phương viện chúa nghĩ thế là hay , có khám phá ra được lý lẽ về sinh tử con người mới thảnh thơi .

Phương Tú mỉm cười nói :

- Lý thế huynh ! Thế huynh chớ vội mừng hiện giờ chúng ta hãy còn ở vào tình trạng dằng co chưa phân thắng bại .

Du Tiểu Quyên đưa cặp mắt lạnh lùng nhìn Phương Tú nói :

- Dường như cứu tinh viện chúa đã tới rồi phải không ?

- Sao ? Cô nương cũng nghe thấy ư ?

- Chưa chắc y đã thật lòng giúp viện chúa đâu .

- Nếu y không vì tại hạ thì chẳng khi nào lại tới chốn này được , hoặc giả y đi qua đường Kim Lăng chứ không phải tới Phương gia đại viện .

Du Tiểu Quyên trầm ngâm một chút rồi nói :

- Có thể gia gia của bản nhân cũng tới nơi kịp thời .

Lý Hàn Thu nghe hai người nói chuyện chẳng hiểu chi hết chàng không nhịn được hỏi xen vào :

- Du cô nương ! Cô cùng Phương viện chúa nói gì vậy ?

Phương Tú hỏi :

- Sao ? Lý thế huynh không hiểu ư ?

Lý Hàn Thu cười lạt đáp :

- Bất luận người sắp tới là ai , y có đả bại được bọn tại hạ nhưng chưa chắc đã cứu được viện chúa đâu .

Phương Tú chưng hững không nói gì nữa , hắn đã nhìn thấy kiếm pháp ghê gớm của Lý Hàn Thu nếu còn chọc giận chàng thì lập tức tai hoạ sẽ đến với mình . Bỗng thấy Du Tiểu Quyên chuyển động mục quang nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Các vị anh em , chị em . Các vị hãy trả lời tiểu muội mấy câu được không ?

Nàng hỏi mấy câu này bằng một giọng tha thiết đầy vẻ đau đớn Lý Hàn Thu và Quân Trung Phụng nghe nàng hỏi câu này không khỏi sửng sốt . Quân Trung Phụng khẽ đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Du cô nương có điều chi dạy bảo xin cứ nói ra .

Du Tiểu Quyên đáp :

- Lát nữa chắc có một lão già tới đây ...

Quân Trung Phụng ngắt lời :

- Người đó là bạn hay thù ?

Du Tiểu Quyên ngẫm nghĩ một lát rồi nói :

- Dĩ nhiên họ là thù .

- Người đó có quen biết Du cô nương hay sao ?

- Y quen biết gia gia của tiểu muội ..

Nàng ngó Lý Hàn Thu và Quân Trung Phụng nói tiếp :

- Kể ra lão có thù với gia gia tiểu muội nhưng lão tới đây để cầu lợi , vậy lão có khiêu chiến các vị bất tất phải động thủ .

Lý Hàn Thu chau mày nói :

- Lão đến đây để giúp Phương Tú hay để làm gì ?

Du Tiểu Quyên nói :

- Có thể nói lão đến vì cả công tư hai bề , nếu gia gia tiểu muội mà không hạ sơn thì tiểu muội tin rằng Phương Tú không mời được vị kia tái xuất giang hồ .

Phương Tú chỉ tủm tỉm cười chứ không nói gì , Du Tiểu Quyên lại nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Nhất là Lý huynh không nên động thủ trước với lão .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại sao vậy ?

- Tiểu muội đã nói rồi , lão là kẻ thù của nội tổ vậy lão tới đối phó với tiểu muội . Nếu lão thắng là một là lão sẽ bắt tiểu muội đi hay giết tiểu muội ngay đương trường nhưng lão nhất định không tìm các vị để động thủ ...

Nàng ngừng lại một chút rồi nói :

- Nếu các vị động thủ mà bị lão hạ rồi nhưng tiểu muội còn ở đây lão vẫn không chịu dừng tay . Vì thế mà các vị đừng động thủ với lão là hay hơn .

Phương Tú cười khanh khách nói :

- Du cô nương !...

Du Tiểu Quyên lạnh lùng ngắt lời :

- Im miệng đi ! Công việc của chúng ta Phương viện chúa đừng nhúng miệng vào .

Phương Tú khẽ đằng hắng một tiếng hắn yên lặng không nói gì nữa Du Tiểu Quyên nghiêm nghị nói tiếp :

- Xin Lý huynh nghe lời yêu cầu của tiểu muội không nên hấp tấp động thủ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Theo lời Du cô nương thì dường như võ công lão này rất cao thâm phải không ?

- Tiểu muội yêu cầu Lý huynh đừng ra tay , tiểu muội hy vọng Lý huynh nể lời tiểu muội mà y theo . Bằng không tiểu muội xin cáo từ rút lui trước .

Lý Hàn Thu ngẩn người ra đáp :

- Được rồi ! Tại hạ sẽ theo lời cô nương nói .

Du Tiểu Quyên lại đảo mắt nhìn Tần Nhi và Quân Trung Phụng nói :

- Hai vị nghe rõ rồi chứ ?

Tần Nhi và Quân Trung Phụng gật đầu nói :

- Bọn tiểu muội nghe rõ cả rồi .

Du Tiểu Quyên lại nói nhỏ bảo Tần Nhi :

- Bất hạnh mà tiểu muội bị thương về tay lão thì các vị không nên tham chiến , đem tính mạng của Phương Tú ra mà uy hiếp lão mở đường cho đi . Các vị hãy tạm thời rời khỏi nơi đây để chờ tiểu muội tới nơi .

Chương 168: Du tiểu quyên đại chiến ma quân

Tần Nhi hỏi :

- Du lão tiến bối đã hẹn chắc với tỷ tỷ chờ ở đây hay sao ?

Du Tiểu Quyên gật đầu nói :

- Hẹn chắc rồi .

- Nếu vậy thì lão nhân gia thế nào cũng tới .

- Tiểu muội e rằng tới nơi không kịp .

- Vậy tỷ tỷ hết sức kéo dài thời gian dằng co với lão .

Du Tiểu Quyên nói :

- Vì có Phương Tú ở giữa thúc bách chỉ sợ không kéo dài được bao lâu .

Quân Trung Phụng lẳng lặng đứng một bên nghe mọi người nói chuyện cô không lên tiếng nhưng rất chú ý đến cuộc đàm thoại giữa hai người . Lý Hàn Thu , Đinh Bội và Lôi Phi hiểu vụ này rất nghiêm trọng nhưng không biết người tới đây là nhân vật thế nào .

Đột nhiên trong nội trạch nổi lên mấy tiếng thanh la một bọn áo đen hộ vệ Hàn Đào đi ra . Nguyên Hàn Đào lúc trước vào trong nội viện là thay đổi áo quần khôi phục lại chân tướng , theo sau Hàn Đào là bốn đại hán mặc áo trường bào đeo trống và thanh la . Lôi Phi khẽ nói :

- Lý đệ ! Dường như bọn người trong Phương gia đại viện lấy màu áo để biểu lộ đặc tính của họ . Những người mặc áo đen đều là võ sư bảo vệ Phương phủ .

Hàn Đào không tiến thẳng lại chỗ mấy người đứng mà lại đứng chắn ở ngoài cửa lớn , bốn đại hán đeo trống cùng thanh la hợp lại thành một điệu nhạc có tiết tấu . Lý Hàn Thu rất lấy làm kỳ khẽ hỏi :

- Họ khua thanh la gõ trống làm chi vậy ?

Lôi Phi nói :

- Tiểu huynh thường nghe tiếng trống và tiếng thanh la nhưng ở đây cảm thấy ở đây có tiết tấu khác thường .

- Nó khác lạ ở chỗ nào ?

- Đây dường như là một khúc hạc rất thê lương gay gắt làm cho người nghe cảm thấy buồn bã và khủng khiếp .

Lý Hàn Thu toan hỏi nữa thì đột nhiên ngó thấy trên tường có một bóng người nhảy vọt xuống rất lẹ rồi chạy đến chỗ mấy người đứng . Tiếng trống và thanh la càng thêm cấp bách tựa hồ như bão táp mưa sa , đột nhiên tiếng trống và tiếng đồng la im bặt . Một lão già mặc áo trắng tay cầm một món binh khí dài đến bảy thước rộng chừng nửa thước . Cây binh khí này rất cổ quái nó giống như thanh đao mà không phải là đao , lại giống thanh kiếm mà hông phải kiếm . Vì nó vừa dài vừa lớn quá cở nên nó có khí thế uy hiếp bên địch . Du Tiểu Quyên rút trường kiếm ra đánh soạt một tiếng nàng từ từ bước ra nghiêng mình tự giới thiệu :

- Vãn bối là Du Tiểu Quyên ...

Lão già kia râu bạc chùng xuống bụng thân thể cao lớn nhìn Du Tiểu Quyên bằng cặp mắt lạnh lùng ngắt lời :

- Cô nương là ai ? Lão phu không nhận ra được .

- Lão tiền bối không nhận ra được tiểu nữ là phải vì tiểu nữ thuộc hạng vãn bối nhưng chắc tiền bối có quen biết Nam Thiên Nhất Công Du Bạch Phong .

Lão già hắng giọng một tiếng rồi hỏi :

- Du Bạch Phong còn chưa chết ư ?

- Lão nhân gia vẫn còn sống và vẫn mạnh khoẻ như thường .

Lão già cười lạt hỏi :

- Giữa cô và Du Bạch Phong có mối liên quan thế nào ?

- Vãn bối là tôn nữ của Du lão gia .

Lão già râu bạc cười khanh khách hỏi :

- Du Bạch Phong muốn xuất đầu lộ diện động thủ với lão phu phải không ?

Du Tiểu Quyên không trả lời câu hỏi của lão già nàng nói :

- Nội tổ của vãn bối không ngờ lão tiền bối chịu lời mời của Phương Tú , nếu lão nhân gia mà biết thế ...

Lão già râu bạc cười lạt ngắt lời :

- Biết thế thì làm sao ?

- Lão nhân gia mà biết vậy thì đã chẳng yên lòng để một mình vãn bối ở lại đây .

Lão già râu bạc ồ một tiếng rồi cười nói :

- Nhưng Du Bạch Phong lại lưu ngươi ở đây ..

Lão biến sắc nói tiếp :

- Lão phu nể mặt Du Bạch Phong không giết ngươi đâu vậy ngươi cứ việc lùi ra một bên là xong .

Du Tiểu Quyên khi nào chịu rút lui , nàng cầm ngang thanh kiếm cản đường lão già nói :

- Lão tiền bối ! Vãn bối còn có điều muốn bẩm .

Miệng nàng nói tay kiếm nàng đã vung lên thành một bông hoa kiếm để cản đường lão già . Lão già râu bạc rung động thanh trường kiếm ở trong tay mặt , thế kiếm loé ra ánh hàn quang như một cây cầu vồng . Du Tiểu Quyên người nhỏ mà kiếm ngắn so với đối phương khác nào châu chấu đá xe . Bỗng thấy thanh kiếm của Du Tiểu Quyên vọt ra những bông hoa kiếm xuyên vào giữa làn kiếm của đối phương mà chém lia chém lịa . Lão già râu bạc hất trường kiếm đánh véo một cái gạt thanh kiếm trong tay Du Tiểu Quyên . Hai người giao thủ chiêu đầu thành thế quân bình lão già chưa tiến vào được .

Phương Tú đang hớn hở tươi cười bây giờ đột nhiên sắc mặt biến thành nghiêm trọng . Lão già râu bạc cũng lộ vẻ kinh dị lão hỏi :

- Phải chăng đây là một kiếm chiêu tân kỳ do Du Bạch Phong tự sáng chế ra ?

- Vãn bối cũng không hiểu kiếm pháp này có phải tự nội tổ sáng chế ra hay không mà chỉ biết rằng đây là kiếm pháp đã được nội tổ truyền cho .

Lão già râu bạc hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Nam Thiên Nhất công là ột nhân vật tài học sinh thường , nhưng tuổi ngươi còn nhỏ quá thì dù lão có truyền kiếm pháp kỳ tuyệt cho cũng khó lòng địch lại lão phu . Lão phu chỉ còn chờ coi cho hết đường kiếm pháp của ngươi là giết ngươi được ngay .

- Vãn bối không có ý muốn động thủ với lão tiền bối .

Lão già râu bạc cười lạt hỏi :

- Nếu vậy ngươi ngăn cản đường lão phu là có dụng ý gì ?

- Vãn bối có điều muốn trình bày .

- Ngươi hãy chờ một chút để lão phu cứu cho Phương Tú thoát khỏi cơn nguy hiểm trước đã .

- Nhưng lão tiền bối không nên cứu y .

- Tại sao vậy ?

- Vì gia gia tiểu muội cùng mấy vị tiền bối Phong Kiếm , Thất Tuyệt Kiếm đều bị Phương Tú và Đàm Dược Sư chọc giận . Y còn làm mấy điều càn rỡ khiến cho mấy vị lão nhân gia phải hạ sơn , nay lão tiền bối lại đi giúp Phương Tú há chẳng là ...

Lão ìa râu bạc tức giận ngắt lời :

- Ngươi uy hiếp lão phu chăng ?

- Chẳng phải vãn bối có ý muốn uy hiếp lão tiền bối nhưng Phương Tú hành động rất tàn nhẫn Thất Tuyệt Kiếm lão tiền bối cũng hại cho uổng mạng .
Lão già râu bạc hơi lộ vẻ ngạc hỏi :

- Chuyện đó có thật không ?

- Khi nào vãn bối dám nói dối lão tiền bối , hiện có đệ tử của Cảnh lão tiền bối ở đây nếu lão tiền bối không tin cứ hỏi y .

Lão già râu bạc không hỏi Lý Hàn Thu lại liếc mắt nhìn Phương Tú hỏi :

- Con nha đầu này nói vậy có đúng sự thực không ?

Phương Tú ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Thật thế , Thất Tuyệt Kiếm bị trúng độc chết rồi .

Lão già râu bạc lẳng lặng không nói gì nữa ra chiều đăm chiêu suy nghĩ tựa hồ lão nghĩ đến một việc gì rất quan trọng .

Lý Hàn Thu tuy không biết tên họ lão già râu bạc nhưng chàng thấy Quyên Nhi đói với lão già râu bạc ra chiều tôn kính thì dường như lão là một nhân vật võ công cao thâm và địa vị rất tôn kính . Chàng không hiểu tại sao lão lại có mối liên quan với Phương Tú và con đến để cứu hắn . Lúc này cả bọn Lý Hàn Thu đang chăm chú nhìn vào lão để xem lão phản ứng ra sao . Lão già râu bạc vẫn lộ vẻ bình tĩnh không có điều chi khác lạ , hồi lâu lão chuyển động cặp mắt nhìn Phương Tú chận rãi nói :

- Phương Tú ! Bây giờ lão phu nên làm thế nào ?

Lão già râu bạc hỏi Phương Tú câu này tựa hồ để chờ hắn ra lệnh , bọn Du Tiểu Quyên cùng Lý Hàn Thu thấy vậy không khỏi ngẩn người ra .

Phương Tú cười mát đáp :

- Tại hạ đã bị bọn chúng bắt sống lại bị uy hiếp cực kỳ khổ nhục vậy lão nhân gia trước hết là giải toả mối nguy cho tại hạ .

Lão già râu bạc lại hỏi :

- Lão muốn chúng buông tha lão ư ?

- Phải rồi ! Bất luận lão nhân gia dùng cách gì cũng được miễn sao tại hạ thoát khỏi vòng ức hiếp của chúng là xong .

Lão già râu bạc gật đầu quay lại hỏi Du Tiẻu Quyên :

- Cô nương nghe rõ rồi chứ ?

- Vãn bối nghe rõ hết rồi .

- Cô nương tha y hay muốn lão phu phải động thủ ?

Du Tiểu Quyên nhăn nhó cười đáp :

- Vãn bối cũng muốn tha y nhưng bây giờ chưa phải lúc .

- Chẳng lẽ muốn tha một người cũng phải chờ thời gian nhất định sao ?

- Đúng thế ! Phương Tú không phải là người quân tử vãn bối mà buông tha y là y trốn biệt tích .

- Lão phu hỏi chơi mà thôi , tha hay không tha có phải là quyền của cô nương đâu ?

Du Tiểu Quyên nói :

- Nếu lão tiền bối cố tình bức bách thì vãn bối chẳng con đường nào khác mà phải liều mạng để chu toàn công việc của mình .

Lão già râu bạc cười khẩy nói :

- Ngươi muốn động thủ cùng lão phu chăng ?

- Tình thế đã xẩy ra như vậy thì vãn bối cũng không còn cách nào khác .

Lão già râu bạc hắng dặng một tiếng rồi vung thanh kiếm to lớn chém ngang một phát , trường kiếm vừa vung lên kiếm phog vù vù tựa hồ sấm rền khí thế cực kỳ khủng khiếp . Người lão đã cao lớn mà thanh kiếm trong tay lão lại dài rộng quá cỡ mà đối thủ với Du Tiểu Quyên một cô gái bé nhỏ mềm mại chẳng cân xứng chút nào .

Những người đứng ngoài theo dõi cuộc đấu ai nấy đều lo cho Du Tiểu Quyên , họ nhận thấy lão mà chém trúng một nhát thì người nàng lẫn kiếm cũng bị đứt thành hai đoạn . Bỗng thấy Du Tiểu Quyên lưng liễu uốn dẻo trường kiếm đột nhiên phóng ra , thế kiếm của nàng không phải để đón tiếp thanh kiếm khổng lồ của lão già râu bạc mà cũng không đánh vào những nơi trọng yếu trong người lão , mũi kiếm đâm vào chỗ không . Thân hình Du Tiểu Quyên chuyển động theo thế kiếm một cách tuyệt hảo né tránh được những kiếm chiêu lay non dốc biển của lão già . Chiêu kiếm của Du Tiểu Quyên phóng vào không gian rồi nàng chuyển động thân hình coi bề goài như chẳng có ích lợi gì . Lão già tay cầm kiếm lớn tự động muốn đập vào thanh kiếm của Du Tiểu Quyên . Nhưng lão già dù là người bản lãnh phi thường thì lúc gặp phải tuyệt chiêu của đối phương cũng phải thu kiếm về lão kinh hãi lùi lại ba bước . Du Tiểu Quyên cũng thu kiếm về nghiêng mình nói :

- Lão tiền bối ! Vãn bối cam bề đắc tội .

Lão già thộn mặt ra nhìn Du Tiểu Quyên hỏi :

- Con nha đầu kia , ngươi sử dụng kiếm pháp gì vậy ?
Du Tiểu Quyên tủm tỉm cười đáp :

- Kiếm pháp của vãn bối quá tầm thường lão tiền bối đã có ý nhường nhịn .

Lão già râu bạc hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Chẳng lẽ Nam Thiên Nhất Công lại sáng chế ra một thứ kiếm pháp quỉ quái gì đây ? Lão phu cần coi cho biết rõ .

Đoạn lão giơ kiếm lên hằm bổ xuống đầu Du Tiểu Quyên .

Du Tiểu Quyên vừa phóng thanh trường kiếm chênh chếch ra vừa chuyển động thân hình trah1 sang một bên , nàng đã hiểu rõ lão này nội công thâm hậu sức khoẻ phi thường nếu để lão đánh trúng vào trường kiếm tất phải tuột tay văng đi . Vì thế nàng không dám đỡ gạt thế kiếm của lão . Thanh kiếm lớn của lão già râu bạc chém vào khoảng không lão cười lạt nói :

- Lão phu không thể tin rằng Du Bạch Phong đã sáng chế được kiếm pháp để khuất phục thế kiếm của lão phu .

Lão dứt lời vung kiếm lên chém xéo tới Du Tiểu Quyên lúc này đã chiếm được tiên cơ nàng xoay bảo kiếm nhằm đâm vào khuỷu tay của lão già râu bạc . Chiêu kiếm này đánh ra đúng lúc nếu lão già râu bạc không thu kịp thời thì tất khuỷu tay lão sẽ đụng vào mũi kiếm của Du Tiểu Quyên nên lão đành rút kiếm về . Lý Hàn Thu đứng bên thấy Du Tiểu Quyên hai lần hoá giải được thế kiếm của đối phương mà lần nào nàng cũng phóng kiếm đâm vào khoảng không để cho đối phương tự đưa tay đụng vào mũi kiếm của nàng . Khiến địch nhân mới ra chiêu được nửa vời lại phải rụt về . Thân pháp nàng phối hợp với kiếm pháp mà chuyển động thành một vòng coi rất ngoạn mục . Trong lòng rất lấy làm kỳ chàng tự hỏi :

- Kiếm pháp này là kiếm pháp gì mà lại biết trước để khắc phục kiếm địch ? Địch nhân dù thần lực vô biên kiếm pháp ghê gớm cũng khó lòng thi triển được .

Đột nhiên trong óc chàng chợt loé lên một tia sáng suýt nữa chàng buột tiếng la :

- Bách Phật tử .

Nhưng lời nói vừa ra tới cửa miệng chàng dừng lại không nói nữa . Lão già râu bạc trong lòng rất khâm phục lão tấn công liền lúc mười chiêu mà đều bị Du Tiểu Quyên chiếm được tiên cơ buộc lão ra chiêu được nửa vời phải rút về ngay . Lão già râu bạc đánh mười chiêu liền không thủ thắng được lần nào liền thu kiếm về nhảy lui lại , vẻ mặt ra chiều suy tư lão lại hỏi :

- Lão phu cũng không thể tin được đây là kiếm pháp của Nam Thiên Nhất Công sáng chế ra .

Cứ bề ngoài mà xét thì Du Tiểu Quyên phá giải những thế kiếm của đối phương coi hời hợt như không , nhưng thật ra sau khi chống đỡ mười chiêu nàng đã mệt mỏi mồ hôi toát ra ướt áo .

Nàng giơ tay lên mặt lau mồ hôi rồi nói :

- Lão tiền bối ! Gia gia của vãn bối cùng lã tiến bối hai lần trao đổi chiêu thức chẳng ai thắng ai . Vậy kiếm pháp này quả nhiên không phải là của gia gia vãn bối sáng chế ra ...

Lão già sẵng giọng nói :

- Con nha đầu kia ! Người tưởng lão phu không có cách nào phá giải được kiếm pháp đó chăng ?

Du Tiểu Quyên thở phào một cái đáp :

- Lão tiền bối ít khi hỏi tới chuyện giang hồ lại là một vị lão hữu ba năm với nội tổ , vãn bối thực ra chẳng khi nào dám vô lễ với lão tiền bối , nhưng ...

Lão già râu bạc hỏi :

- Nhưng làm sao ?

- Vãn bối cũng không vận động toàn lực để đối phó với lão tiền bối , nếu lão tiền bối nhất quyết đưa vãn bối vào đất chết thì vãn bối chẳng còn cách nào phải vận dụng toàn lực để phản kích .

Lão già râu bạc biến sắc cười khẩy nói :

- Ngươi dám uy hiếp cả lão phu chăng ?

Lão chưa dứt lời đã vung trường kiếm từ từ quét ngang , lão ra chiêu này thế công cực kỳ chậm chạp . Nội lực vẫn chưa nhả ra bỗng lão dưa từ từ mũi kiếm đâm vào trước ngực Quyên Nhi . Du Tiểu Quyên ngấm ngầm hít một hơi chân khí , nàng chờ cho mũi kiếm đối phương sắp đụng vào người , bỗng nhiên nàng đề khí lùi lại phía sau ba bước . Lão già râu bạc thế kiếm đang cho đi từ từ đột nhiên biến thành mau lẹ xoay lại đâm sau lưng Du Tiểu Quyên , Du Tiểu Quyên xoay mình rồi phóng kiếm lướt trên thanh kiếm lớn của lão già .

Lão già râu bạc cười lạt hô :

- Buông tay !

Chân lực lão dồn vào thanh kiếm đột nhiên nhả ra , lão toan thừa thế vất thanh bảo kiếm ở trong tay Du Tiểu Quyên đi . Ngờ đâu thanh kiếm trong tay Du Tiểu Quyên như bóng theo hình , nàng nhả luống kình lực âm nhu để đè mạnh thanh trường kiếm của lão râu bạc . Thanh bảo kiếm của Du Tiểu Quyên bám chặt vào thanh kiếm đối phương rồi trượt thẳng tới đâm vào cổ tay lão già râu bạc . Nội lực của lão ở trong thanh kiếm nhả ra nhưng không hất văng được thanh bảo kiếm trong tay Du Tiểu Quyên thì trong lòng lấy làm kinh hãi nghĩ thầm :

- Kiếm pháp của con nha đầu này quả nhiên tinh diệu phi thường .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ lão kinh hãi lùi lại hai bước Du Tiểu Quyên cũng thu kiếm về chậm rãi nói :

- Lão tiền bối ! Vãn bối ...

Lão râu bạc thẹn quá hoá giận quát to :

- Con tiểu nha đầu này quả nhiên có bản lãnh .

Lão vung thanh trường kiếm phóng luôn ra ba chiêu veo véo , ba chiêu kiếm này như gió bão ào ào xô tới . Kiếm ẩn chập chùng tấn công ráo riết . Du Tiểu Quyên cũng múa kiếm phản kích , hai bên diễn ra một trường ác đấu khốc liệt . Lão rân bạc huy động thanh kiếm như vũ bão , trong vòng hai trượng kiếm khí ngất trời . Du Tiểu Quyên cả người lẫn kiếm bị lôi cuốn vào giữa vùng kiếm quang . Bọn Lý Hàn Thu đã nhìn thấy Du Tiểu Quyên tuy lâm vào hiện diện khủng khiếp nhưng không có gì nguy hiểm . .

Kiếm thế của nàng rất kỳ ảo những chiêu kiếm của nàng nhằm điểm tới và đâm vào những huyệt trọng yếu thuỷ chung vẫn khống chế được đối phương . Thanh kiếm lớn của lão già rân bạc không có cách nào gần tới người nàng mà cững không thể địch nổi thanh bảo kiếm của nàng .

Trong những người theo dõi cuộc chiến đấu , Phương Tú khiếp sợ hơn hết , không bao giờ hắn ngờ tới Du Tiểu Quyên lại giữ được thế quân bình với tay đệ nhất võ lâm . Cuộc chiến đang lúc khốc liệt đột nhiên có tiếng ấm ớ vọng lại :

- Dừng tay !

Lão già râu bạc vừa nghe thanh âm cổ quái này đã biết người mới đến là ai , lão hấp tấp thu kiếm về lùi lại . Du Tiểu Quyên tuy cjống được mấy chục chiêu không đến nỗi thất bại nhưng thực ra nàng quá mệt mỏi cơ hồ không chịu được nổi , nếu cuộc chiến đấu còn kéo dài thì nàng khó lòng chống được tới hai chục chiêu nữa . Nàng chỉ sểnh một chút là thanh trường kiếm tất bị đụng vào thanh kiếm của lão râu bạc mà bị văng đi . Hai người quay đầu nhìn lại thì thấy một đại hán tóc bạc xoả xuống hai vai , quần áo lam lũ chân đi giày cỏ râu bạc đầy mặt lông lá dài đến nửa tấc , tay cầm trường kiếm . Lão đứng cách xa chừng hai trượng , lão già râu bạc ngẩn người ra một lúc rồi nói :

- Phong Kiếm Mã Tương !

Quái đại hán buông tiếng cả cười đáp :

- Đúng rồi , ta chính là lão Phong Tử .

Lão râu bạc nói :

- Trên chốn giang hồ đồn đại người ta nói lão chết đã mấy chục năm không ngờ lão vẫn còn sống ở thế gian .

Mã Tương lạnh lùng nói :

- Lão là Bạch Y Ma Quân hãy cùng lão Phong Tử đấu một trận rồi sẽ nói chuyện .

Quái đại hán quả nhiên như kẻ điên khùng nói đánh là đánh liền , tay mặt lão vung kiếm lên chém ngang một nhát , Bạch Y Ma Quân vung thanh kiếm lớn lên đón tiếp . Hai binh khí đụng nhau bật lên tiếng choang choảng rùng rợn , Mã Tương cùng Bạch Y Ma Quân qua lại một chiêu rồi cười rộ nói :

- Giỏi lắm !

Dứt lời lão lại phóng kiếm tấn công , Bạch Y Ma Quân đã hiểu bản lĩnh của Phong Kiếm Mã Tương không dám khinh địch , lão gạt được hai chiêu rồi lập tức ra chiêu phản kích . Trong khoảnh khắc kiếm phong rít lên vù vù ánh hàn quang lấp loáng . Phong Kiếm Mã Tương chẳng sợ hãi gì thanh kiềm khổng lồ của Bạch Y Ma Quân lão ngang nhiên vung kiếm đón tiếp . Lúc này trong lòng Lý Hàn Thu đã hiểu rõ người áo trắng là Bạch Y Ma Quân . Trước kia lão đã cùng sư phụ chàng tỷ đấu kiếm pháp nhưng lão đã bị thất bại , nên những binh khí thông thường họ không dùng nữa mà đặc biệt chế ra thanh kiếm to tướng này . Chàng không ngờ lão lại làm tay sai cho Phương Tú .

Trong trường đấu những tiếng choang choảng vang lên không ngớt cuộc chiến đã đến lúc hăng say náo nhiệt . Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn ra thấy thanh trường kiếm của Phong Kiếm Mã Tương chuyên nhằm đánh vào thanh kiếm lớn của đối phương , và lão không ngớt nổi lên tràng cười hô hố . Tiếng cười hoà lẫn tiếng khí giới chạm nhau chát chúa hợp lại thành một thanh âm rất chói tai . Thanh kiếm của Mã Tương nỏ bé hơn thanh kiếm của Bạch Y Ma Quân nhiều nên sau mấy phen đụng nhau nó bị gãy làm hai . Du Tiểu Quyên lớn tiếng hô :

- Mã lão tiền bối ! Binh khí của lão tiền bối nhẹ quá không địch nổi thanh kiếm khổng lồ của bên địch .

Mã Tương đáp :

- Ngươi kiếm cho ta một khí giới khá nặng .

Thanh kiếm của Bạch Y Ma Quân dài rộng ngoài khổ mà thanh kiếm của Mã Tương lại gãy mất một đoạn nên khí giới của hai bên thành ra quá chênh lệch .

Chương 169: Thương hào kiệt quyên nhi khuyên bạn

Mã Tương giở điên giở khùng tựa hồ không biết cái đó là gì . Lão cầm thanh kiếm gãy cùng người động thủ mà vẫn đưa ra đỡ trường kiếm của đối phương để nghinh địch . Bạch Y Ma Quân bụng bảo dạ :

- Nếu ta không nhân lúc này mà hạ sát hoặc đả thương Mã Tương thì rồi Nam Thiên Nhất Công tới nơi e rằng không còn cơ hội nào khác .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ tay kiếm lão đột nhiên vung ra tấn công ào ạt bằng những chiêu rất ác độc . Thanh kiếm lớn của lão nặng đến mấy chục cân lại múa tít rít lên veo véo , kiếm phong ào ạt xô ra khiến mọi người đứng ngoài cũng cảm thấy giá lạnh . Bây giờ Phong Kiếm lâm vào tình thế chỉ còn sức phòng thủ không phản công được , Lý Hàn Thu từ từ bước đến gần Du Tiểu Quyên khẽ nói :

- Cần phải có thứ binh khí khác cho Mã lão tiền bối .

- Nhưng trong chúng ta đây không một ai sử dụng binh khí trầm trọng , biết tìm đâu ra thứ khí giới cho lão ?

Lý Hàn Thu ngẩng đầu trông ra thì thấy trong đám bên địch đứng ngoài theo dõi cuộc chiến đấu có một đái hán sử dụng cây Thanh đồng côn nặng đến mấy chục cân chàng nói :

- Để tại hạ đi giật cây đồng côn cho Mã lão tiền bối .

Đoạn chàng không chờ Du Tiểu Quyên trả lời chạy vọt về phía đại hán kia , bao nhiêu người trong trường đang để hết tinh thần vào cuộc chiến đấu nên Lý Hàn Thu tiến lại chẳng ai hay . Khi có người phát giác thì Lý Hàn Thu đã chạy lại trước mặt , chàng ngắm phương vị đại hán mà muốn hoạt động cho lẹ cần phải chém chết một người đứng trước , chàng liền vung kiếm lên chém người đó . Tiếp theo chàng xoay mình một cái , kiếm quang loé lên chàng lại đả thương hai đại hán nữa xông sát vào bên đại hán tay cầm cây thanh đồng côn . Thủ pháp của Lý Hàn Thu cực kỳ mau lẹ , đại hán vừa giơ cây thanh đồng côn lên đã bị Lý Hàn Thu đâm trúng khuỷu tay , chàng liền vươn tay trái chụp lấy thanh đồng côn . Lý Hàn Thu xông lại đã mau lui lại càng lẹ , hai toán cường địch chuyển động chuẩn bị bao vây Lý Hàn Thu nhưng chưa kịp thì chàng đã cầm côn chạy về chỗ cũ . Lý Hàn Thu chạy đến bên Du Tiẻu Quyên khẽ nói :

- Du cô nương ! Cây thanh đồng côn này liệu có đưa được tới tay Mã lão tiền bối không ?

- Có thể được lắm , chỉ cần sao thứ khí giới này đủ sức nặng để chống chọi với địch .

Lý Hàn Thu đưa cây thanh đồng côn cho Du Tiểu Quyên nói :

- Phiền cô nương chuyển cho lão .

Du Tiểu Quyên đón lấy cây thanh đồng côn tủm tỉm cười nói :

- Thất tuyệt ma kiếm có chỗ sở trường của nó , nếu so về mau lẹ thì trong thiên hạ không có thứ kiếm pháp nào hơn được .

- Cô nương quá khen mà thôi vừa rồi tại hạ được xem kiếm pháp của cô nương đấu với Bạch Y Ma Quân thì quả là một môn kiếm pháp tới thượng đời nay .

- Nếu bàn về kiếm pháp cao thấp thì quả kiếm pháp đó có phần cao minh hơn Thất tuyệt ma kiếm nhưng phải là tay cao thủ tuyệt đỉnh mới dám nói vậy . Còn những tay cao thủ đệ nhất giang hồ đời nay quả không có người so bì được với Thất tuyệt ma kiếm .

Đột nhiên tiếng sắt thép đụng hau rít lên rùng rợn , thanh kiếm của Phong Kiếm Mã Tương lại bị gãy thêm một đoạn nữa . Trong tay Mã Tương chỉ còn lại chuôi kiếm như vậy đối thanh kiếm lớn của Bạch Y Ma Quân , Mã Tương khác nào chỉ còn tay không . Mã Tương vẫn điên điên khùng khùng không để ý đến sụ an nguy của bản thân , tuy lão chỉ còn chuôi kiếm mà vẫn đánh hăng hái chứ không chịu rút lui . Du Tiểu Quyên thấy tình hình nguy cấp đến nơi , nếu vẫn còn tiếp tục chiến đấu thì nhất định Mã Tương sẽ bị hại lập tức nàng liền nói :

- Lý huynh ! Lý huynh chuẩn bị đưa binh khí cho Mã lão tiền bối để tiểu muội ngăn chặn Bạch Y Ma Quân .

Dứt lời nàng đưa cây thanh đồng côn cho Lý Hàn Thu rồi một mình xông vào giữa làn kiếm quang miệng quát lớn :

- Mã lão tiền bối ! Bọn vãn bối đã kiếm được binh khí cho lão tiền bối rồi , vậy tiền bối hãy cầm lấy binh khí rồi sẽ tiếp tục chiến đấu .

Miệng nàng nói tay nàng phóng ra mấy kỳ chiêu bức bách Bạch Y Ma Quân phải chậm tay lại , Phong Kiếm Mã Tương cúi mình xuống lùi lại năm thước . Lý Hàn Thu đưa cây thanh đồng côn cho Mã Tương nói :

- Lão tiền bối thử dùng binh khí này xem có hợp không ?

Bỗng nghe một tiếng tù và rất dài vọng lại , đột nhiên hai đội người ngựa từ trong Phương trạch chạy ra Mã Tương đón lấy cây thanh đồng côn rồi quát lên :

- Con tiểu nha đầu kia , mau mau tránh ra !

Tiếng quát chưa dứt lão đã giơ cây thanh đồng côn quét ngang một cái , thanh đồng côn đụng vào thanh kiếm lớn của Bạch Y Ma Quân bật lên một tiếng choảng rùng rợn . Du Tiểu Quyên nhân lúc hai thứ khí giới đụng nhau liền thu kiếm về lùi lại , Mã Tương vung côn phản kích thế là hai bên lại khai diễn một trường ác đấu .

Lần này hai người cùng dùng khí giới nặng đánh nhau , uy thế lại càng mãnh liệt côn kiếm đụng nhau chát chúa vang tai không ngớt thỉnh thoảng có những tia lửa tung toé .

Lúc này hai đội võ sĩ ở Phương trạch đã chạy tới nơi , bọn võ sĩ này đều ăn mặc diêm dúa . Một đội mình mặc áo đỏ lưng đeo trường kiếm , còn đội áo xanh đều giắt đơn đao . Lý Hàn Thu nhẩm đếm thì đội áo đỏ và đội áo xanh đều có mười hai người , hai đội nhân mã này còn có điều kỳ lạ nữa là người nào cũng đội mũ đen che kín cả mặt và hai tai chỉ chừa hai mắt . Lý Hàn Thu hỏi :

- Du cô nương ! Phong Kiếm Mã lão tiền bối chiến đấu với Bạch Y Ma Quân cô tiên đoán ai được nhiều phần thắng ?

- Hai nhân vật này về thinh danh cũng như về võ công tương đương ngang nhau , phải chờ đến lúc tối hậu mới biết chứ bây giờ chưa thể đoán được ai thắng ai bại .

- Cứ tình hình này thì hai bên phải chiến đấu một thời gian nữa mới phân thắng bại . Nhưng trong Phương trạch lại kéo ra hai đội nhân mã đỏ và xanh dường như bọn này không phải là nhân vật tầm thường vậy chúng ta phải ngăn cản đừng để họ quấy rối đến cuộc chiến đấu giữa Mã lão tiền bối và Bạch Y Ma Quân .

- Lý huynh nói phải đó , bọn chúng ỷ đông người thế mạnh vậy chúng ta cũng phải tìm cách chiếm lấy ưu điểm về địa lợi .

Náng quay lại nhìn Quân Trung Phụng và Tần Nhi nói :

- Xin hai vị tiếp ứng cho bọn tiểu muội . Tiểu muội cùng Lý huynh nếu không ngăn trở được thế công của bọn họ thì hai vị phải lập tức ra tay ngăn cản .

Quân Trung Phụng cùng Tần Nhi đồng thanh đáp :

- Tiểu muội xin tuân mệnh .

Lý Hàn Thu khẽ bảo Lôi Phi :

- Lôi huynh cũng nên chuẩn bị đi nếu bọn tiểu đệ không chống cự nổi bên địch thì xin Lôi huynh lui vào trong nhà để giữ căn nhà .

Lôi Phi gật đầu cười đáp :

- Lý đệ cứ yên lòng , tiểu huynh sau một lúc nghỉ ngơi hiện giờ đã khá nhiều rồi .

Lý Hàn Thu nhẹ bước theo sát Du Tiểu Quyên , hai người tìm một nơi địa thế chật hẹp hơn dừng chân ở vào thế chờ đợi . Hai đội võ sĩ gần tới nơi đột nhiên đi chậm lại và tới tấp rút binh khí ra .

Lý Hàn Thu trầm giọng bảo Du Tiẻu Quyên :

- Du cô nương ! Cuộc chiến bữa nay khó lòng tránh khỏi gây nên tấn thảm kịch , địch nhiều mà ta ít vậy phải hết sức mà đánh đừng nể nang gì hết .

Chàng chưa dứt lời đã nhảy vọt về phía trận địch , Du Tiểu Quyên không chạy theo Lý Hàn Thu nàng đứng lại chống kiếm theo dõi cuộc chiến đấu . Lý Hàn Thu múa tít thanh trường kiếm xông vào phía sau trận địch , chàng lập tức thi triển thế công mạnh mẽ .

Kiếm pháp của chàng nguyên là một kiếm thuật rất tàn độc mà bây giờ chàng lại phóng tay hoạt động , chỉ thấy ánh hàn quang lấp lóáng xuyên vào giữa núi đao rừng kiếm , chớp mắt ba tên võ sĩ đã bị đả thương . Ba tên này tuy bị đâm trúng vào yếu huyệt tuy không thể chiến đấu được nữa nhưng cũng chưa bật lên tiếng rên la Lý Hàn Thu ngấm ngầm thở dài nghĩ bụng :

- Đại khái những người này đều bị dược vật của Đàm Dược Sư làm cho mất trí không biết đau đớn nữa , vậy đối với chúng mình chẳng nên ra tay quá tàn nhẫn .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ tay kiếm chàng cũng chậm lại , ngờ đâu vì chút lòng nhân từ mà tình thế trong trường lập tức biến đổi , bao nhiêu đao kiếm từ bốn mặt tám phương đánh tới . Lý Hàn Thu chỉ đỡ gạt được ba mặt là phía trước và hai bên còn những đao kiếm đánh tới phía sau chàng chẳng thể nào ngăn chặn được . Bỗng thấy sau lưng mát rượi chàng đã bị trúng kiếm . Một ý nghĩ sai lầm làm cho Lý Hàn Thu bị mất tiên cơ , quần kiếm loạn đao tới tấp vây đánh trong lúc nhất thời chàng không thể khôi phục được nhuệ khí kiếm pháp của chàng đã bắt đầu rối loạn không thành chương pháp nào hết .

Du Tiểu Quyên thấy Lý Hàn Thu lâm vào tình trạnh nguy hiểm nàng vội giơ kiếm lên hô lớn :

- Lý huynh bất tất dung tình bọn chúng , những người này phần đông là phạm tội đại ác không thể tha thứ được , Lý huynh giết chết họ cũng không có gì đáng hối hận .

Nàng vừa quát vừa vung kiếm đánh tới . Hai đội võ sư xanh đỏ này bản lãnh họ không phải tầm thường nhất là họ hợp thủ liên công khí thế lại càng mãnh liệt . Du Tiểu Quyên toan xông vào giữa trận để giải nguy cho Lý Hàn Thu chẳng ngờ hai đội võ sĩ này lập tức chia ra một phần ngăn cản Du Tiểu Quyên để nàng không thể họp lại được với Lý Hàn Thu . Kiếm pháp của Du Tiểu Quyên màu nhiệm khôn lường thế công mạnh mẽ , nàng phóng ra những chiêu kỳ diệu nhằm đâm vào trọng huyệt những người vây đánh khiến đao kiếm của chúng phóng ra nửa vời lại phải thu về . Kiếm pháp của nàng tuy là một kiếm thuật đại thừa nhưng có vẻ hoà bình , phần ác độc thì không đủ nhưng phần huyền diệu thì có thừa . Bọn người vây đánh bị nàng dồn vào thế không thi triển thế công được nhưng nó không thể nào ác độc như thế của Lý Hàn Thu . Kiếm pháp của hai người khác hẳn nhau nên đồng thời cách đối địch cũng khác nhau dù là hai người ở cách nhau rất gần . Du Tiểu Quyên lúc nào cũng ung dung nàng ở giữa đám hỗn kiếm loạn đao mà địch nhân không sao tới gần được .

Lý Hàn Thu ở vào tình thế hết sức nguy hiểm phải chiến đấu hết sức mà lưng chàng bị trúng hai kiếm máu tươi chảy ra ướt áo . Quạn Trung Phụng và Tần Nhi đã nhìn rõ Lý Hàn Thu ở vào tình thế nguy hiểm hai cô cùng lên tiếng :

- Chúng ta phải ra giúp y một tay !

Hai người cùng nói một câu cùng đưa mắt nhìn nhau và thấy mặt nóng bừng . Quân Trung Phụng và Tần Nhi tuy miệng nói vậy nhưng không hiểu hai cô nghĩ thế nào lại vẫn đứng yên chưa nhúc nhích . Trong lúc đó thì tình thế ngoài trường đấu đã thay đổi rất gấp .

Bỗng thấy Du Tiểu Quyên phấn khời tinh thần đột nhiên nàng ra chiêu Pháp luân cửu chuyển thanh kiếm nàng lấp loáng ánh chớp và hoá thành mười đạo hào quang như đàn rắn bạc bức bách bọn vây đánh phải lùi lại . Mỗi lần tấn công chớp nhoáng nàng đã xích lại gần thêm và giải toả được một phần áp lực cho Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu nếu không được nàng trợ lực thì chẳng thể nào giải được mối nguy cho bản thân mà cũng không thể nào giảm bớt áp lực của đối phương được phần nào . Bây giờ áp lực đã giảm xuống chàng khôi phục lại được thế phản kích , chàng biến đổi kiếm pháp đoạt lại được thế chủ động thi triển môn Thất tuyệt ma kiếm đằng đằng sát khí . Kiếm quang của chàng chẳng khác nào rồng thiêng uốn khúc mãnh hổ vồ mồi , kiếm quang tới đâu máu chảy thịt rơi tới đó . Lòng chàng đã trút bỏ mối nhân từ ra tay không còn uý kỵ chỉ trong khoảnh khắc hai mươi bốn tên võ sĩ đã bị sát thương đến quá nửa nằm ngổn ngang dưới đất . Du Tiểu Quyên thấy những kiếm chiêu của chàng cực kỳ tàn khốc không khỏi đứng ngẩn ra giữa đương trường .Quân Trung Phụng và Tần Nhi thấy cục diện đã biến dĩ nhiên hai cô rút lui ý nghĩ trợ chiến , hai cô thấy kiếm pháp của Lý Hàn Thu giết người the thảm thì không khỏi kinh hãi . Tần Nhi thở dài nói :

- Quân tỷ tỷ ! Thất tuyệt ma kiếm tàn độc như vậy không trách bạn hữu giang hồ thù ghét kiếm pháp này , thật là kiếm pháp khủng khiếp .

Quân Trung Phụng đáp :

- Thất tuyệt lão nhân đã chết rồi , hiện giờ chỉ còn mình Lý Hàn Thu là biết sử dụng thứ kiếm pháp đó , tiểu muội chỉ còn chờ trả thù cho song thân để kết thúc vụ này . Sau khi tiểu muội giết y rồi thì Thất tuyệt ma kiếm không còn tồn tại trên chốn giang hồ nữa .

- Sao ? Quân tỷ tỷ định giết y thực ư ?

- Dĩ nhiên đó là chuyện thực , và y đã ưng chịu rồi chẳng lẽ còn giả được sao ?

- Tiểu muội biết rõ y lắm , đã chịu lời Quân tỷ tỷ rồi thì chằng khi nào y thay đổi lời hứa ...

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Quân tỷ tỷ ! Kiếm pháp của Lý Hàn Thu tuy đã tàn độc nhưng cách dùng độc vật của tỷ tỷ quyết chẳng thua kém gì Thất tuyệt ma kiếm .

- Tiểu muội là đứa con gái yếu ớt nhà gặp đại biến phải chịu oan khiên , võ công đã chẳng bằng người lại không có danh sư tầm đồ . Nếu không tập luyện cách dùng độc thì làm sao trả được thù nhà ?

Tần Nhi nói :

- Thất tuyệt ma kiếm cũng như phép sử độc vật của tỷ tỷ đều là những thứ độc ác nhất thiên hạ , nhưng dùng độc công độc lại là những lợi khí để diệt trừ tà ác rất có hiệu quả .

Giữa lúc hai người còn đang nói chuyện thì Lý Hàn Thu đã đả thương hết hai mươi bốn tên võ sĩ . Quân Trung Phụng khẽ thở dài nói :

- Nếu không có môn Thất tuyệt ma kiếm của Lý Hàn Thu e rằng cuộc chiến ở Phương gia đại viện bữa nay còn kéo dài .

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Hai mươi bốn tên võ sĩ đã bị Lý Hàn Thu đả tử thương chưa hiểu còn bọn cao thủ nào ra ứng chiến nữa không ? Nếu không còn thì chỉ còn chờ cho Bạch Y Ma Quân thất bại nữa là thu thập xong cường địch .

Tần Nhi nói :

- Mưu mô của Phương Tú quyết không phải chỉ có thế này là hết , huống chi Hàn Đào lại lúc ẩn lúc hiện tiểu muội e rằng còn nhiều biến diễn .

- Tiểu muội có điều chưa rõ muốn hỏi cô n7ơng ?

- Tỷ tỷ có điều chi thắc mắc xin cứ nói ra tiểu muội biết là trả lời hết .

- Võ công của Phương Tú và Hàn Đào không lấy gì làm cao thâm cho lắm vậy sao chúng thu thập được nhiều bạn hữu võ lâm để gây được cuộc phong ba trên chốn giang hồ ? Đó là điều tiểu muội không sao hiểu được .

- Vụ này tiểu muội hiểu rõ lắm , tiểu muội ở Phương gia đại viện từ thuở nhỏ đến khi khôn lớn , đã thấy Phương Tú có rất nhiều thủ đoạn lung lạc òng người . Những ai không hiểu chúng là những tên đại gian ác đều có lòng cảm phục và muốn đền ơn , vì thế mà võ công chúng tuy tầm thường vẫn có thể gây sóng gió cho giang hồ .

Bỗng thấy Lý Hàn Thu lau thanh kiếm đẫm máu vào mình một võ sĩ bị tử thương rồi từ từ trở về , mặt chàng không lộ vẻ mừng vui như một bậc anh hùng thắng trận mà cặp lông mày hăn tít lại ra dáng đăm chiêu lo nghĩ . Tần Nhi khẽ hỏi :

- Lý huynh trong khoảnh khắc hạ hai mươi bốn tên võ sĩ mà sao không lấy thế làm vui mừng lại ra chiều đau khổ ?

- Thất tuyệt ma kiếm thật là cổ quái , nếu có dạ nhân từ thì nó hoàn toàn bất lực .

Quân Trung Phụng nói :

- Vì thế mới kêu bằng Thất tuyệt .

- Kiếm pháp này quả không nên để lại trên đời .

Quân Trung Phụng tủm tỉm cười nói :

- Nếu Lý công tử mà không truyền kiếm pháp cho người khác thì khi công tử chết rồi kiếm pháp đó sẽ vĩnh viễn theo công tử nằm dưới cửu tuyền . Trên thế gian không còn ai hiểu kiếm pháp đó nữa .

Lý Hàn Thu nghe nói sửng sốt nhưng rồi chàng cười mát nói :- Tại hạ hiểu ý cô nương .

- Vì thế công tử cứ việc đại khai sát giới bất tất phải uý kỵ điều gì nữa .

Lý Hàn Thu chăm chú nhìn Quân Trung Phụng một lúc rồi trở gót đi vào Phương gia trạch viện .

Nguyên ở cửa viện trước có mấy người đứng chúng thấy Lý Hàn Thu kiếm pháp ghê người trong khoành khắc đã giết hết và trọng thương toàn bộ hai đội võ sĩ nên rút lui vào trong viện . Du Tiểu Quyên thấy Lý Hàn Thu đi thẳng vào đại viện thì trong bụng rất lấy làm kỳ nàng cất tiếng gọi :

- Lý huynh hãy dừng bước .

Miệng hô hoán nàng bước lẹ tới nơi Lý Hàn Thu dừng bước quay lại nhìn mỉm cười hỏi :

- Chuyện gì vậy ?

- Lý huynh định đi đâu ?

- Tại hạ định đi vào Phương gia đại viện .

- Trong nội viện cơ quan trùng điệp chúng ta ra được ngoài này không phải chuyện dễ dàng , sao bây giờ Lý huynh lại một mình tiến vào ?

- Bọn chúng cậy có cơ quan trùng điệp hộ thân nên còn ẩn lánh trong đó không chịu chường mặt ra .

- Dù Lý huynh có tiến vào nội viện cũng chẳng có cách nào kiếm thấy được bọn họ .

- Tại hạ không cần kiếm họ làm chi mà chỉ phóng hoả đốt cháy rụi cả ngọn cỏ không còn là xong việc .

Du Tiểu Quyên lắc đầu đáp :

- Như vậy là nguy hiểm lắm ! Hiện giờ chúng ta đã nắm được thượng phong tưởng không cần mạo hiểm , toà viện này tuy cách cấu trúc cực kỳ phức tạp nhưng không có thông lộ nào khác vậy chẳng o gì họ chạy trốn .

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Huống chi theo chỗ nhận xét của tiểu muội thì trong trạch viện còn rất nhiều người . Vì chúng ta tới nơi một cách đột ngột nên bọn họ không kịp trở tay .

Lý Hàn Thu khẽ thở dài nói :

- Du cô nương nói phải lắm .

Bỗng thấy Tần Nhi rảo bước tiến lại nàng đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu vẻ mặt buồn rầu nhưng nàng lẳng lặng không nói gì . Du Tiểu Quyên vốn là người thông minh nàng vừa trông thần sắc hai người liền động tâm hỏi :

- Tần muội muội ! Có chuyện gì vậy ?

Tần Nhi ngập ngừng nói :

- Quân cô nương ...Quân cô nương ..

Du Tiểu Quyên đảo mắt nhìn quanh thì thấy trong nhà có một cái đầu ló ra ngó rồi lại thụt vào , lập tức nàng hai tay kéo hai người đi ra chừng hai trượng rồi hỏi :

- Quân cô nương làm sao ?

Tần Nhi nói :

- Quân cô nương muốn giết Lý huynh để trả thù ..

Du Tiểu Quyên nghiêm trang ngắt lời :

- Ta biết rõ nội tình vụ này , khi hai người gây án ta cũng có mặt tại trường , nhưng Quân cô nương làm sao địch lại nổi Lý Hàn Thu ?

- Lý Hàn Thu đã hứa lời để tuỳ cô hạ sát .

Du Tiểu Quyên nhấp nháy cặp mắt tròn xoe hỏi :

- Vì thế mà Lý Hàn Thu liều mạng xông vào trong nội viện Phương gia ...

Nàng đảo mắt nhìn không trường một lượt thì chỉ còn Bạch Y Ma Quân đấu với Mã Tương ngoài ra đều dừng lại cả rồi . Nàng nói tiếp :

- Địch nhân đang chuẩn bị để chờ đợi cuộc diễn chiến giữa Mãn lão tiền bối và Bạch Y Ma Quân có khi kéo dài tới hàng ngàn giờ cũng khó phân thắng bại . Vậy chúng ta nhân lúc này hãy nghỉ ngơi một chút hay nói chuyện cũng được ...

Nàng ngó Tần Nhi nói :

- Muội muội đi mời Quân cô nương tới đây .

Tần Nhi vâng lời đi ngay chỉ trong khoảnh khắc nàng đã dẫn Quân Trung Phụng đến . Quân Trung Phụng đối với Du Tiểu Quyên lúc nào cũng rất kính trọng cô chúc câu vạn phúc rồi hỏi :

- Phải chăng tỷ tỷ muốn kêu tiểu muội ?

Du Tiểu Quyên tủm tỉm cười nói :

- Ta muốn yêu cầu Quân muội muội một điều , chẳng hiểu muội muội có chịu nghe không ?

Quân Trung Phụng đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Phải chăng về việc Lý tướng công ?

- Phải rồi ! Ngày trước ta cũng ở trong quý phủ nên tội tình việc này ta hiểu rõ lắm ...

Quân Trung Phụng ngắt lời :

- Y bức bách song thân muội muội phải tự sát , chính mắt tỷ tỷ cũng đã nhìn thấy .

- Nhưng lệnh tôn đã qua đời rồi , dù muội muội có hạ sát Lý Hàn Thu thì hai vị lão nhân gia cũng không sống lại được nữa . Phải vậy không ?

Quân Trung Phụng ngẩng đầu lên hỏi :

- Theo ý tỷ tỷ thì ...

Chương 170: Thuỷ Hoả Tương Tế tàn độc kinh người

Du Tiểu Quyên nói ngay :

- Ta nghĩ rằng muội muội có giết Lý Hàn Thu cũng chẳng ích gì, sao không tha y quách đi cho rồi.

Quân Trung Phụng sửng suốt hỏi :

- Tha y ư ! Giang Nam Song Hiệp hạ sát song thân y, sao y không tha chúng ! Vã lại tỷ tỷ vẫn không khuyên y điều đó mà ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Đây là chỉ yêu cầu muội muội nễ mặt ta, chớ ta không có ý bức bách gì muội muội cả .

Quân Trung Phụng nói :

- Thế là tỷ tỷ đã để quyền quyết định cho tiểu muội và tiểu muội đã quyết định rồi .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Muội muội quyết định thế nào ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Điều đó tỷ tỷ lại còn phải hỏi . Tiểu muội phải giết y để trả mối thù chẳng đội trời chung .

Du Tiểu Quyên cười mát nói :

- Ta vì chút hảo tâm mà khuyên muội muội buông tha Lý Hàn Thu , muội muội không chịu nghe lời thì ta cũng không nói nữa .

Nàng nói xong đưa mắt nhìn bên địch chớ không nhìn Quân Trung Phụng lần nào nửa .

Quân Trung Phụng chú ý nhìn ra thì thấy Lý Hàn Thu cầm ngang thanh kiếm đứng ở phía trước mấy người chừng hơn trượng, và đang chú ý nhìn cử động trong Phương trạch, cô nghĩ thầm trong bụng :

- Xem chừng Du cô nương và Tần Nhi đối với ta có một ấn tượng rất tốt đẹp . Ta mà kiên quyết giết y tất gây ra mối oán hận cho hai cô . Nguyên một Tần Nhi vô công đã chẳng kém gì ta, còn Du Tiểu Quyên bản lãnh cao thâm hơn ta rất nhiều. Khi bọn họ đã trở mặt thì ta địch nỗi họ thế nào được .

Cô xoay chuyễn ý nghĩ bất giác trong lòng nảy ra nhiều mối lo ngại.

Đột nhiên thấy Lý Hàn Thu đến trước cửa lớn trong Phương trạch

Chàng cất giọng lên gọi :

- Hàn Đào ! Phương Tú đã bị bắt rồi. Còn lão cũng bị hãm vào bước đường cùng. Bọn tuỳ tùng của lão đều là những người vô tội mà để chúng bị chết oan thì được lợi ích gì . Ta còn có việc khác không chờ lão được . Nếu lão mà ra mặt chiến đấu thì ta để lão cùng Phương Tú liên thủ hiệp lực quyết một trận sống mái . Bên này ta chỉ một mình...

Trong nội trạch có thanh âm ngắt lời :

- Có thật thế không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nhất định là thật .

Trong nhà lại có tiếng hỏi vọng ra :

- Nếu còn người khác không theo đúng lời ước của các hạ thì sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Các hạ cứ yên tâm. Tại hạ đã nói sao thì phải giữ lấy lời hứa của mình . Trừ trường hợp tại hạ chết rồi mới có biến diễn khác.

Bỗng nghe một tràng cười ha hả nỗi lên ngắt lời Lý Hàn Thu , một hàng đại hán mặc áo hồng bào từ trong nội trạch thủng thỉnh bước ra .

Lý Hàn Thu chú ý nhìn thấy bọn đại hán áo đỏ này tay mặt cầm đao , tay trái cầm một cái ống tròn sắc vàng dài chừng hai thước

, đội người này có tám đại hán.

Tần Nhi kinh hải la lên :

- Lý tướng công ! Lùi lại cho mau !

Lý Hàn Thu quay lại ngó Tần Nhi hỏi :

- Chuyện gì vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Những người đó là Thuỷ hoả kim đồng .

Lý Hàn Thu ngó những ống vàng đã có ý hoài nghi. Chàng nghe Tẩn Nhi la, lập tức nhãy lùi lại tám thước.

Bọn đại hán áo đỏ không rượt theo Lý Hàn Thu. Chúng bày hàng chữ nhất sóng vai mà đứng.

- Thuỷ hoả tương tế !

Du Tiểu Quyên khẻ hỏi :

- Tại sao những ống đó lại kêu bằng Thuỷ hoả kim đồng ?

Tần Nhi đáp :

- Đó là một thứ ám khí tuyệt độc do Hàn công tử chế ra . Những ống nầy vừa phun lửa độc vừa phun thuốc độc. Người nào bị dính một giọt vào da lập tức da thịt bắt đầu rửa nát.

Du Tiểu Quyên sững sốt hỏi lại :

- Nước độc và lửa độc đó phun ra xa được bao nhiêu trượng ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội không biết. Chỉ được nghe Hàn công tử nói những ống đó nước và lửa phối hợp với nhau chuyên để đối phó cùng những nhân vật võ công cao cường. Còn lửa độc nước độc phun xa gần thế nào y không nói tới.

Du Tiểu Quyên nói :

- Nước lửa mà phối hợp với nhau chuyên để tấn công thì tất mối hại càng ghê gớm. Trước khi chúng ta chưa hiểu uy lực của nó thế nào thì khó mà nghĩ ra được cách phá giải .

Bỗng thấy hàng đại hán áo đỏ đột nhiên tiến về phía trước. Tay chúng đưa chiếc ống vàng lên.

Du Tiểu Quyên hô :

- Lùi lại . Kiếm một nơi nào có thể yểm hộ được để thử coi sức

mạnh cùa nước độc , lửa độc lợi hại đến đâu rồi tính .

Nói đoạn nàng cúi xuống lượm lấy một thanh đao lớn cầm tay .

Lý Hàn Thu lùi lại tám thước rồi tay trái nắm lấy một xảc chết

tay mặt cầm kiếm đứng lại. Hiển nhiên chàng chuẫn bị dùng xác chết kia để yểm hộ thân thể và đồng thời sẽ ra tay phản kích.

Lúc này Du Tiểu Quyên, Quân Trung Phụng , Tần Nhi đều đã lùi lại đến bốn, năm trượng. Chỉ có Lý Hàn Thu là vẫn đứng nguyên chỗ không nhúc nhích.

Tần Nhi khẻ hỏi :

- Quyên tỷ ! Kêu y quay về đi !

Du Tiểu Quyên ngoảnh đầu nhìn ra thấy bọn đại hán tiến gần

về phía Lý Hàn Thu chỉ còn cách chừng năm thước. Nàng lắc đầu nói :

- Bây giờ không thể kêu y được nữa. Nay mà hô hoán càng khiến cho y phân tán tâm thần .

Tần Nhi nói :

- Vậy tiểu muội phải ra giúp y một tay .

Nàng bảo xong không chờ Du Tiểu Quyên trả lời đã vọt người ra .

Nhưng Du Tiểu Quyên động tác còn mau lẹ hơn. Nàng lao đến trước Tần Nhi một bước, giơ tay trái ngăn cản và nói :

- Đừng có vọng động ! Chúng ta cũng đùng ám khí giúp hắn .

Quân Trung Phụng quay lại nhìn Tần Nhi hỏi :

- Tần cô nương đối với sự yên nguy của Lý Hàn Thu càng lúc càng quan tâm hơn .

Tần Nhi nở nụ cười thê lương đáp :

- Đáng tiếc ! Bọn tiểu muội chẳng thể nào thuyết phục được Quân tỷ tỷ buông tha y .

Quân Trung Phụng nói :

- Hởi ơi ! Nếu cô nương ở vào địa vị của tiểu muội thì sẽ biết nỗi thống khổ về vụ nầy đến thế nào !

Hai người đang nói chuyện thì tình thế trong trường đã biến chuyển .

Trong bọn tám tên đại hán áo đỏ, đột nhiên một tên vung ống đồng .

Một luồng khói lửa xanh lè phun ra rất mau .

May mà Lý Hàn Thu đã chuẫn bị sẳn sàng. Chàng đưa xác chết giơ trước mình để đón lấy.

Làn khói lửa này không những có luồng lực đạo rất mạnh mà cháy cũng mãnh liệt phi thường .

Lý Hàn Thu giơ xác chết lên che mình thì lập tức xác chết bị lửa đốt cháy . Chỉ trong nháy mắt phần lớn đã dính lửa.

Lý Hàn Thu coi biến diễn nầy ở biết môn thuỷ hoả tương tế quả là một thứ ám khí tuyệt độc . Nhưng bọn đại hán áo hồng đã biến thành thế bao vây quanh người chàng, khó mà tránh khỏi uy lực của môn thuỷ hoả tương tế .

Xác chết còn cầm trong tay mỗi lúc một cháy lớn dần dần đến cả sau lưng . Nếu Lý Hàn Thu không buông xác chết ra thì tay cháng sẽ bị lửa lém tới .

May mà mới có một đại hán phóng độc hoả ra, nếu bảy người đồng thời bắn tới thì Lý Hàn Thu tất bị thương rồi .

Du Tiểu Quyên Iớn tiếng hô :

- Phải xông ra cho mau !

Thanh đơn đao trong tay Du Tiểu Quyên để bằng bản phóng ra phía trước rít lên veo véo .

Tay trái chàng rung động một cái. Xác chết trong tay đã bị lửa

cháy liệng mạnh ra . Đồng thời chàng múa tít trường kiếm bảo vệ thân thể rồi xoay mình một cái đã lạng ra xa hơn trượng .

Bỗng nghe đánh binh một tiếng ! Thanh đơn đao của Du Tiểu Quyên đã phóng trúng vào tay đại hán tay cầm ống phun lửa . Chiếc ống này bị chấn động đột nhiên phun ra mười mấy tia nước . Nước phun đi rất xa đến gần hai trượng.

Ống vàng bị chấn động phun nước độc ra mà gã cầm ống lại không nắm chắc . Khi gã cảnh giác bịt ống lại thấy hai đồng bạn đã bị thương rồi .

Một tên bị nước độc làm cho da thịt nữa mặt bên trái rửa nát . Còn một tên bị nước độc phun trúng vai bên tả làm cho rách áo để hở da thịt .

Người bị thương vì thứ nước này còn khổ sở hơn bị thương về

đao kiếm .

Lý Hàn Thu động tâm bụng bảo dạ :

- Chắc bọn người này đã bị dược vật kiềm chế tâm thần, nên chúng bị thương mà không biết đau .

Du Tiểu Quyên thấy tình trạng này nói nhỏ bảo Tần Nhi :

- Hàn công tử đặt ra thứ ám khí thuỷ hoả tương tế này quả là ác độc. Nhưng đáng tiếc là Phương Tủ và Hàn Đào không dám giao

ám khí đó cho bọn người còn sáng suốt, vì thế mà uy lực của ám khí không phát huy được đến tột độ . Nhất cử nhất động bọn nầy đều phải nghe mệnh lệnh chỉ huy của kẻ trong bóng tối .

Tần Nhi hỏi :

- Tỷ tỷ đã trông thấy kẻ cầm đầu tám đại hán này chưa ?

Du Tiểu Quyên lắc dầu đáp :

- Kẻ cầm đầu không ở trong bọn tám người này. Đại khái là Hàn Đào , Phương Tú không dám đem thứ ám khí tuyệt độc đó giao cho người khác chỉ huy . Hởi ơi ! Nếu trong tám đại hán mà có người chỉ huy thì Lý Hàn Thu đã bị thương rồi .

Tần Nhi hỏi :- Theo sự tính toán của tỷ tỷ thì dường như bọn này do Hàn Đào trực tiếp chỉ huy phải không ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Đúng thế !

Tần Nhi nói :

- Vậy mà Hàn Đào lại không ở trong bọn này ư !

Du Tiểu Quyên đáp :

- Lão ẩn ở trong viện trạch không dám chường mặt ra, tám đại hán này chẳng khác người cưỡi ngựa đui ra trận không phát hết được uy lực .

Tần Nhi hỏi :

- Tỷ tỷ nói vậy thì ra đã tìm được cách phá giải môn thuỷ hoả tương tế rồi hay sao ?

Du Tiểu Quyên nói :

- Nhưng phải có muội muội giúp đở mới được.

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội mà làm được đến đâu xin hết sức đến đó .

Du Tiểu Quyên nói :

- Phần lớn thần trí của những người này đã mất nhưng vẫn còn bản năng con người. Vậy chúng ta phải tìm một nơi ẩn xá liên tiếp yểm hộ khiến cho ám khí trong tay chúng giảm bớt phần uy lực rồi mới hạ thủ đối phương .

Tần Nhi hỏi :

- Tiểu muội cùng đi với tỷ tỷ hay sao ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Hiền muội đi thông tri cho Lý Hàn Thu, bảo y giữ trước cửa nội viện đừng để Hàn Đào ở trong đó nhìn rõ tình thế bên ngoài .

Tần Nhi hỏi :

- Còn gì nữa không ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Hiền muội lại nói cho Lôi Phi biết , phải đem Phương Tú vào phòng. Hay hơn nữa là dùng tấm khăn sa bịt mắt hắn lại, đừng để lão nhìn thấy gì hết .

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Bọn đại hán này một khi không còn ai đứng trong bóng tối chỉ huy, chúng đành tự trông vào bản năng cá nhân để hành động, mà trí sáng của chúng hiện giờ rất thấp kém, chẳng khác gì bầy con nít, khó lòng tránh khỏi bị ta nhử mồi.

Tần Nhi hỏi :

- Tỷ tỷ đi một mình há chẳng là quá mạo hiểm ư ? Tiểu muội đi thông tin cho Lý Hàn Thu và Lôi Phi rồi trở lại giúp tỷ tỷ nên chăng ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Bất tất phải thế ! Hiền muội đến giúp Lý Hàn Thu cần hơn . Hàn Đào phát giác ngoài này có biến , chắc hẳn đem toàn lực để xông

ra , vậy Lý Hàn Thu cần trợ lực hơn ta .

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội xin tuân mệnh.

Dứt lời nàng chạy về phía Lý Hàn Thu

Lúc này mấy đại hán áo đỏ đang di động muốn bày thành một trận thế .

Tần Nhi chạy đến bên Lý Hàn Thu chuyễn lời của Du Tiểu Quyên cho chàng nghe .

Lý Hàn Thu gật đầu đi vòng đến cửa nội điện.

Tần Nhi lại trở gót chạy về phía Lôi Phi.

Du Tiểu Quyên đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi cúi xuống nhặt một thanh đơn đao . Nàng ngấm ngầm vận nội lực liệng đơn đao ra .

Thanh đơn đao vọt ra như điện chớp phóng trúng vào một dại hán áo đỏ.

Quả như lời Du Tiểu Quyên đã tiên liệu . Sau khi Hàn Đào bị bít trong nội trạch. Phương Tú bị bịt mắt , bọn áo đỏ không còn người ngấm ngầm chỉ huy mà trong người chúng lại bị thuốc độc kiềm chế . Bọn chúng đành trông vào bản năng của mình để ứng phó với mọi điều.

Du Tiểu Quyên phóng đơn đao đả thương được một đại hán áo đỏ xong, bọn chúng liền chú ý đến nàng, chạy xông lại.

Hành động mau lẹ của chúng đã ra ngoài sự tiên liệu của Du Tiểu Quyên. Nàng bước thật lẹ tránh sang một bên rồi lùi lại .

Tám gã áo đỏ sau khi đã nhận định được Du Tiểu Quyên, dường như chúng không nhìn gì đến ai nữa, cứ ngó nàng rượt theo .

Du Tiểu Quyên đã có kế hoạch đối phó với bọn chúng từ trước ,

nàng lạng người đi tránh vào đến bên góc nhà, thủ thế chờ đợi .

Bọn áo đỏ rượt theo , lúc chuyền qua nóc nhà Du Tiểu Quyên

vọt ra chém một kiếm.

Đại hán đi đầu trúng kiếm ngã quỵ ra . Nàng bồi thêm nhát nữa chặt gã đứt làm hai đoạn.

Du Tiểu Quyên mới ra một chiêu đã thắng lợi. Nàng liền đề tụ chân khí , vọt mình lên nóc nhà.

Nhưng bọn đại hán áo đỏ tựa hồ như trí năng không quá kém như Du Tiểu Quyên tưởng tượng. Lúc nàng xoay mình nhảy lên nóc nhà thì một tên đại hán đã vung ống kim đồng cho vọt ra một luồng

khói lửa xanh lè .

Luồng khói lửa đánh trúng vào tường vách rồi lập tức dính vào đó và cháy lên bùng bùng.

May mà luồng khói lửa còn cách Du Tiểu Quyên chỉ có mấy tấc, nên nàng thoát nạn .

Du Tiểu Quyên lên nóc nhà rồi lại xoay mình nhãy xuống đất ẩn vào một góc khác .

Nàng theo phương pháp này mới trong khoảnh khắc đã giết được

bốn đại hán áo đỏ.

Hiện thời Du Tiểu Quyên đang ẩn ở phía sau cửa phòng , chuẩn bị nhãy xuống thì tình trạng đột nhiên biến đỗi.

Hai đại hán áo đỏ bỗng phá cửa sổ nhãy vào, tay chúng giơ ống kim đồng lên nhằm trúng vào người Du Tiểu Quyên .

Một trong ba tên lạnh lùng quát :

- Buông bảo kiếm xuống !

Thanh âm tuy nghe có vẻ quái dị, song tiếng nói rất rõ ràng .Du Tiểu Quyên nghĩ thầm trong bụng :

- Quảng cách thế này thì người có võ công cao cường đến đâu cũng không tài nào tránh khỏi môn thuỷ hoả tương tế kia tập kích.

Nàng còn đang ngẫm nghĩ thì hai đại hán mặc áo đỏ kẻ trước người sau đã phả cửa vào rồi .

Du Tiểu Quyên lâm vào tình trạng không còn phản kháng được nữa , nàng từ từ buông trường kiếm xuống .

Lòng nàng rất đỗi hoài nghi . Nàng thấy là bốn gã này chẳng thể

nào khôi phục thần trí mau lẹ đến thế.

Nàng còn đang suy tính thì thấy một tên võ sĩ áo đen từ từ bước vào nhà.

Du Tiểu Quyên dòm ngó võ sĩ này thì gã là một người lạ mặt chưa

từng quen biết, Nàng không khỏi chau mày.

Bỗng nghe võ sĩ áo đen từ từ cất tiếng :

- Quyên cô nương ! Cô hạ thủ thật là tàn nhẫn ...

Du Tiểu Quyên nghe thanh âm, nàng nhận ra ngay võ sĩ áo đen là ai , nàng ngắt lời :

- Hàn công tử !

- Võ sĩ áo đen đáp :

- Phải rồi ! Chính là tại hạ.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Hàn công tử không lánh đi mà còn trở lại Phương gia làm chi ?

Hàn công tử thở dài đáp :

- Nghe giọng lưỡi của cô nương thì dường như có vẻ tha cho tại hạ, và tựa hồ cô đã nắm chắc phần thắng.

Du Tiểu Quyên không đáp , nàng lại hỏi :

- Công tử giả trang làm võ sĩ áo đen trà trộn vào đây phải không ?

Hàn Kế Tín lắc đầu đáp :

- Tại hạ vừa mới tới nơi...

Gã ngừng lại môt chút rồi tiếp :

- Tuy tại hạ mới liếc qua nhưng đa rõ tình hình trong Phương gia đại viện . Bọn tại hạ chưa thất bại đâu . Tạm thời bị khống chế chẳng qua là vì cách điều động không được chu đáo mà thôi .

Du Tiểu Quyển trầm ngâm, nghĩ bụng :

- Gã nói câu này rất đúng . Trong Phương gia đại viện tiềm lực rất lớn . Nếu được người trí dũng song toàn chỉ huy điều động thì cuộc chiến nầy khó biết trước bên nào thắng bên nào .

Hàn Kế Tín thấy Du Tiểu Quyên không trả lời, liền chậm rải tiếp :

- Có một việc khiến tại hạ lấy làm thương tiếc cho cô nương .

Du Tiểu Quyên lấy làm kỳ hỏi :

- Việc gì !

Hàn Kể Tin đáp :

- Môn thuỷ hoả tương tế nầy nó quý ở tám chiếc ống kim đồng chớ không phải ở người. Cô nương giết được bốn tên mà lại không nhặt lấy kim đồng trong tay chúng .

Du Tiểu Quyên nói :

- Đúng thế ! Tiện thiếp thật là hồ đồ.

Hàn Kế Tín tủm tỉm cười nói :

- Cô nương bất tất phải tự trách mình .

Du Tiểu Quyên giật mình kinh hải hỏi :

- Tiện thiếp có tự trách bao giờ đâu .

Hàn Kế Tín đáp :

- Cô nương tự trách có điều không nói ra miệng mà thôi. Tại hạ nhìn thần sắc cũng biết rằng cô đang hối tiếc .

Du Tiểu Quyên lạnh lùng hắng dặng một tiếng rồi không hỏi nữa.

Hàn Kế Tín lại nói :

- Gia phụ cùng Phương bá phụ nhận thấy thứ thủy hoả tương tế

này rất độc không dám giao cho những người chưa bị dược vật kiềm chế đem ra xử dụng. Nhưng các vị lâm vào tình trạng này, nhận thấy rất nguy hiểm nên phải cho xử dụng một cách bừa bãi.

Du Tiểu Quyên cười khanh khách hói :

- Hàn Kế Tín ! Công tứ thật là thông minh .

Hàn Kế Tín đáp :

- Tại hạ không dám.

Du Tiểu Quyên nói :

- Công tử hãy lượm những ống kim đồng của bốn đại hán rồi vây hảm tiện thiểp cũng chưa muộn. Nếu tiện thiếp đoán không lầm

thì e rằng lúc này bọn họ đã lấy mất những thuỷ hoả kim đồng

của công tử rồi.

Hàn Kế Tín lắc đầu đáp :

- Không sao đâu ! Trước khi tại hạ tới đây đã lấy hết lại các ống kim đồng rồi ...

Đột nhiên gã nghiêm trang nói tiếp :

- Và tại hạ đã giao cho bốn tên thủ hạ tâm phúc. Bọn chúng theo tại hạ lâu năm nên võ công đã khá , trí lực vẹn toàn. Tại hạ tin rằng

chúng dốc dạ trung thành, chúng lại biết xử dụng ống thuỷ đồng đã khá lắm . Nếu chẳng phát uy lực đến tột độ thì e rằng chẳng ngăn cản các vị được.

Du Tiểu Quyên nói :

- Tiện thiếp không tin.

Hàn Kế Tín đáp :

- Cô nương không tin thì ngó ra ngoài coi .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Coi cái gì ?

Tuy nàng nói vậy nhưng cũng ngoảnh đầu nhìn ra . Nàng thấy võ sĩ áo đỏ tay cầm ống kim đồng giữ những nơi hiểm yếu.

Lý Hàn Thu , Tần Nhi đều bị cầm giữ ở ngoài mấy trượng.

Hàn Kế Tín lại nói :

- Cô nương đã thấy rõ là tại hạ không chế được đại cuộc rồi . Bây giờ chúng ta thương lượng với nhau .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Thương lượng thế nào ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Nếu chúng ta đi vào chỗ chiến đấu thì cô nương là người chết trước tiên về môn thủy hoả tương tế .

Du Tiểu Quyên nghĩ tới môn ám khí tuyệt độc này không khỏi ớn

lạnh xương sống.

Hàn Kế Tín nói tiếp :

- Bây giờ các vị chịu buông tha Phương bá phụ thì có thể ra khỏi Phương gia đại viện.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Thế rồi sao nữa ?

Hàn Kế Tín đáp :

- Còn về sau thì hai bên sẽ trông vào lực lượng thần thông của mình để quyết một trận sống mái .

Du Tiểu Quyên nói :

- Tiện thiếp đồng ý , nhưng...

Hàn Kế Tín ngắt lời :

- Không còn nhưng gì nữa. Cô nương đã đồng ý là làm được rồi. Ai không đồng ý thì để họ thử nếm mùi thuỷ hoả tương tế của tại hạ .

Du Tiểu Quyên đã biết rõ uy lực cuả môn thuỷ hoả tương tế .

Nàng còn hiểu rõ hai bên cách nhau trong vòng một trượng thì bất luận là người võ công cao cường đến đâu cũng không tài nào né tránh.

Môn độc vật nầy mà lọt vào tay xảo quyệt thì chẳng khác gì hổ thêm cánh. Vậy ta phải tìm cách phá huỷ đi mới được .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ nàng lạnh lùng đáp :

- Nếu Hàn huynh tưởng ỷ vào tám ống kim đồng này mà khôi phục lại được uy thế cho Phương gia đại viện thì thật đáng tức cười.

Hàn Kế Tín nói :

- Du cô nương ! Cô nương đừng bức bách tại hạ đi vào cho cực

đoan . Tai hạ cũng không muốn gia hại Tần Nhi ...

Gã thở phào một cái rồi nói tiếp :

- Tại hạ nghĩ rằng kẻ làm con gặp lúc cứu nguy cho cha mẹ là một việc phải làm. Nếu các vị mở lối thoát cho gia phụ và Phương Tủ bá phụ thì tại hạ nguyện từ đây bảo đảm hai lão nhân gia vỉnh viễn không trở lại giang hồ gây chuyện thị phi nữa .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau