THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Chân tướng giang nam song hiệp bị bại lộ

Du Tiểu Quyên nói :

- Bây giờ ta đi trước coi cơ quan phát động còn tiểu muội đi sau kiểm tra .

- Biện pháp này tuy rất hay nhưng như vậy thì tỷ tỷ mạo hiểm quá .

- Dù mạo hiểm cũng đành phải làm chứ không còn cách nào khác được .

Nàng ngấm ngầm đề khí rất nhẹ cẩn thận tiến về phía trước , nàng trông lên vách thì thấy màu sắc chỗ nào cũng giống nhau không tìm ra được chỗ nào khác lạ . Du Tiểu Quyên đi chừng được năm bước bỗng nghe đánh sầm một tiếng cánh cổng vừa đang mở rộng đột nhiên đóng lại đường hẻm biến thành tối đen như mực . Quyên Nhi dừng bước khẽ nói :

- Chúng ta vẫn phải giữ cách khoảng chứ đừng đi sát nhau .

Nàng vừa dứt lời đột nhiên hai tiếng véo véo rít lên đột nhiên vọt tới Du Tiểu Quyên vội vung kiếm lên gạt . Ánh hàn quang loé lên thì đã nghe những tiếng leng keng vang lên một hồi , mấy mũi trường tiêu bắn tới đều bị bảo kiếm của Du Tiểu Quyên gạt rớt . Tần Nhi kh4 la lên :

- Tỷ tỷ có việc gì không ?

- Ta không sao hết .

Nàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Sau loạt tên này không hiểu còn ám khí bắn tới nữa không ?

- Theo chỗ tiểu muội biết thì sau loạt tên này còn có một loạt độc châm rất là nguy hiểm !

Du Tiểu Quyên ủa lên một tiếng rồi hỏi :

- Loạt độc châm này phát ra cùng một lúc hay là bắn tới không liên tục .

- Dường như chia làm ba đợt , mỗi đợt đều có đến hàng trăm mũi

. Sau đợt thứ nhất ngừng lại một chút rồi đợt thứ hai mới được bắn ra ..

- Muội muội có biết thời gian dừng lại phỏng độ bao lâu không ?

- Thời gian này không lâu lắm đó là nói đến tên tự động , nhưng nếu có người điều động hay khống chế thì tình hình này lại khác đi .

Du Tiểu Quyên trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Muội muội ! Muội muội có đem theo bật lửa không ?

Quân trung Phụng đáp ngay :

- Tiểu muội có đây .

- Phiền cô nương đốt mồi lên coi .

Du Tiểu Quyên vừa dứt lời ánh lửa đã sáng loà Quân trung Phụng giơ cao mồi lửa lên hỏi :

- Dùng lửa để làm gì ?

Du Tiểu Quyên đón lấy mồi lửa đáp :

- Tiểu muội nghĩ rằng tại đường hẻm này tất có người ẩn nấp trong bóng tối để điều động cơ quan , nếu chúng ta đem tấm thân bằng da bằng thịt mà đối phó với cơ quan của họ thì tất bị thất bại .

Tần Nhi nói :

- Du tỷ tỷ nói vậy chẳng lẽ chúng ta phải rút lui hay sao ?

- Trước khi tới đây đã chuẩn bị mang theo nhiều hoả dược để phòng khi cần đến có thể phóng hoả đốt viện ..

Tần Nhi ngắt lời :

- Toà nhà này kiến trúc rất kiên cố xây bằng gạch đá tiểu muội e rằng dùng hoả công khó có hiệu quả được .

- Ta đã nghĩ tới điều đó , vì vậy chúng ta phải tiến vào nữa mới được , hai vị hãy lùi lại để ta tung hoả dược ra .

Bỗng nghe trong bóng tối có thanh âm lạnh lẽo cất lên :

- Dừng tay !

Du Tiểu Quyên tay trái cầm mồi lửa tay phải cầm kiếm để trước ngực thủ thế rồi nói :

- Ai đó ?

Trong bóng tối có người đáp lại :

- Lão phu là Phương Tú .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Té ra là Phương viện chúa , thế thì hay lắm ! Không hiểu Phương chúa có thể xuất hiện cho tiểu nữ tham kiến được chăng ?

Bỗng nghe một hồi lách cách vang lên trong vách nứt ra một cửa kín , Phương Tú từ từ bước ra cặp mắt chiếu ra những tia sáng lạnh lẽo nhìn Quyên Nhi và Tần Nhi nói :

- Không ngờ ta đây lại bị mấy tên nha đầu trong Phương phủ làm khó dễ với mình .

Du Tiểu Quyên cười nói :

- Những người cùng ở trong Phương phủ cộng sự với Phương viện chúa bất luận là nam hay nữ đều chia làm hai phe , một là những kẻ trung thành với viện chúa thì theo hùa làm chuyện tàn ác còn một phe là đối nghịch với viện chúa đó .

Phương Tí đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Tại sao họ lại biến thành kẻ thù nghịch ?

- Vì họ có ở trong Phương gia đại viện mới nhìn rõ được hành động tàn ác của viện chúa .

- Con nha đầu lớn mật kia ! Ngươi dám sỉ mạ vào mặt lão phu ư ?

Du Tiểu Quyên vẻ mặt nghiêm trang xẳng giọng nói :

- Đã muốn trừ hoạ cho võ lâm thì dù giết viện chúa cũng được . Há phải xỉ mạ mà thôi ?

Quân trung Phụng đã hỏi xen vào :

- Phương Tú ! Lão có biết ta là ai không ?

- Ta biết rồi , ngươi là con gái của Quân thiên Phụng .

- Giang Nam song hiệp các ngươi nguyên là hung thủ sát hại Lý Thanh Trần , vậy mà không tự nhận lỗi lại gieo vạ cho tiên phụ ta là nghĩa làm sao ?

Phương Tú mỉm cười đáp :

- Con Lý Thanh Trần là Lý Hàn Thu đã bị giam cầm trong mật thất , ta muốn hạ sát gã lúc nào là nên lúc ấy . Bây giờ cô nương mới hạch lão phu về chuyện Lý Thanh Trần bị sát hại há chẳng quá muộn rồi ư ?

- Bất luận là Lý Hàn Thu còn sống hay chết ta cũng phải hỏi chuyện này cho rõ .

Phương Tú nói :

- Dù bây giờ ta có nói thật với cô nương cũng không sao . Lệnh tôn cùng bọn Trương Tử Thanh , Huỳnh Thiếu Đường gọi chung là Giang Hồ Ngũ Ác đều vâng mệnh lệnh lão phu mà hành động . Những người bị gia hại nào phải một mình Lý Thanh Trần ngoài ra còn biết bao người khác . Nhưng bọn Giang Hồ Ngũ Ác lại bội tín với ta nuốt trửng bao nhiêu vàng bạc châu báu , dù cho Lý Hàn Thu không giết lệnh tôn thì chính lão phu cũng không chịu buông tha cho họ .

- Bọn họ đều bị giết hết rồi ư ?

- Trừ cô ra toàn gia họ đều bị tiêu diệt .

Quân trung Phụng nghiến răng ken két lặng thinh không nói gì nữa . Phương Tú đảo mắt nhìn Du Tiểu Quyên nói :

- Nội tổ của cô nương đã rút lui khỏi võ lâm nay không hiểu tại sao lại len lỏi vào giòng nước đục trên chốn giang hồ ?

- Các vị bề ngoài nổi tiếng nghĩa hiệp mà bề trong lại ăn cướp tiền tài của thiên hạ về làm giàu , như vậy còn chưa đủ thoả mãn lòng ham muốn mà rửa tay gác kiếm nay lại mưu đồ làm bá chủ võ lâm ..

Phương Tú cười lạt đáp :

- Hiện nay thế lớn đã ổn định dù cho lệnh tổ là Nam Thiên Nhất Công có thân hành tới đây cũng chẳng thể vãn hồi đại cục được nữa .

- Bất luận tình hình thế nào thì bọn tiểu nữ cũng tận tâm kiệt lực xả thân không kể đến chuyện thành hay bại .

Phương Tú cười lạt nói :

- Liệu mình Du cô nương có làm gì được chăng ?

Du Tiểu Quyên cười lạt đáp :

- Trong võ lâm thiếu gì người ôm bầu nhiệt huyết phát huy chính nghĩa võ lâm , đâu phải riêng gì ông cháu tiểu nữ ?

- Có thức thời mới là tuấn kiệt , biết rõ đại cuộc mà còn miễn cưỡng chống lại thì sao phải là người trí ? Nay lão phu đã gặp cô nương đây . mong rằng cô nương sớm tỉnh ngộ về hợp tác với lão phu thì lão phu vẫn mở rộng cửa đón tiếp .

- Phương viện chúa bất tất nhiều lời cho tổn hơi sức , tiểu nữ nghĩ đến tình xưa đã ở trong Phương gia đại viện một thời gian . Vậy bây giờ tiểu nữ để viện chúa ra đi để báo đáp ân tình cũ đó .

Phương Tú lạnh lùng hỏi :- Cô nương có muốn cứu Lý Hàn Thu không ?

Du Tiểu Quyên ngần ngừ hỏi lại :

- Lý Hàn Thu có liên quan gì tới tiểu nữ ?

- Tất cả những chuyện gì có liên quan đến cô nương lão phu đều hiểu cả ..

Hắn chưa dứt lời đột nhiên la lên :

- Úi chao !

Người hắn lảo đảo muốn té , hắn phải chống tay vào vách để đứng vững rồi ấp úng hỏi :

- Các ngươi đã dùng thứ gì ...

Quân trung Phụng lạnh lùng ngắt lời :

- Đó là một con rết cực kỳ độc .

- Ủa ! Lão phu quên khuấy đi mất cô ương là người trong Thất độc môn .

Quân trung Phụng nói :

- Tên Thất độc môn tuy khó nghe dường như là một tà phái nhưng không hẳn thế đâu . Hiện giờ phái này chuyên điều dụng độc vật để khống chế kẻ bạo tàn , vậy nó đã thay đổi bộ mặt mới trong võ lâm .

Phương Tú nhẹ buông tiếng thở dài hỏi :

- Cô nương có thuốc giải không ?

- Có , nếu lão không muốn chết thì phải nghe ta mà đi theo một đường .

Phương Tú thò tay vào bọc móc ra một viên thuốc vàng toan bỏ vào miệng , nhưng Du Tiểu Quyên đã lạng người tới nhanh như chớp phóng chưởng đánh ra , viên thuốc ở trong tay Phương Tú bèn bị rớt xuống . Viên thuốc này màu trắng lớn bằng hạt đậu đỏ Du Tiểu Quyên lượm ngay lên cất vào bọc . Đồng thời nàng nắm lấy cổ tay Phương Tú rồi quay lại bảo Quân trung Phụng :

- Cô nương hãy lấy thuốc giải cho hắn .

Quân trung Phụng liền tiến lại , cô lấy một viên thuốc bỏ vào miệng Phương Tú . Phương Tú nếm mùi thuốc rồi nuốt xuống bụng . Hắn hỏi :

- Các vị định đối phó với tại hạ ra sao bây giờ ?

Du Tiểu Quyên nói :

- Yêu cầu viện chúa đóng hết các cơ quan trong đường hẻm để ngưng không phóng ám khí ra .

- Được lắm , lão phu lập tức ra lệnh cho bọn họ làm theo lời cô nương .

Du Tiểu Quyên thấy Phương Tú chịu lời một cách mau lẹ trong lòng không khỏi sinh nghi , nàng lạnh lùng hỏi :

- Phương Tú , lão sợ chết lắm hay sao ?

Phương Tú thản nhiên đáp :

- Chỉ cần lão phu không chết ngay là lập tức có cơ sống được .

- Coi tình hình này thì dường như lão tiên liệu sẽ có ngày bị hạ sát .

- Cái đó lão phu chưa từng nghĩ đến .

Du Tiểu Quyên vẻ mặt nghiêm trang nói :

- Phương viện chúa . Tiểu nữ mong rằng viện chúa không giở trò nữa . Viện chúa biết rằng đao kiếm không mắt có điều tiểu nữ mong rằng không phải hạ sát viện chúa mà thôi .

- Cái đó cô nương bất tất phải quan tâm . Lão phu bất quá cũng như người khác nghĩa là vẫn coi quý mạng sống của mình .

Du Tiểu Quyên quay lại ngó Quân trung Phụng và Tần Nhi nói :

- Xin hai vị đứng cách xa tiểu muội một chút .

Phương Tú cười nói :

- Cô nương bất tất phải đem lòng ngờ vực lão phu chẳng lẽ đem mạng sống mình ra làm trò đùa .

Du Tiểu Quyên cười mát nói :

- Tiểu nữ cũng hy vọng như vậy .

Phương Tú không nói gì nữa cất bước tiến về phía trước . Du Tiểu Quyên tay trái nắm uyển mạch Phương Tú tay phải cầm kiếm cùng Phương Tú sánh vai mà đi . Xuyên qua đường hầm tới trước nhà đại sảnh , trong đại sảnh đèn lửa sáng trưng kiếm khí dàn dụa . Du Tiểu Quyên ngẩng đầu trông vào thì thấy một người diện mạo quái dị toàn thân mặc đồ đen ngồi chính giữa căn nhà đại sảnh , ngoài cặp mắt loáng loáng còn da mặt lão trơ như xác chết . Xung quanh người áo đen toàn là đại hán mặc võ phục tay cầm binh khí mỗi người một loại không giống nhau . Du Tiểu Quyên nhẩm đếm thì số đại hán võ phục này có đến hai mươi người , bỗng nghe người áo đen ở địa vị cao nhất cất tiếng lạnh lùng hỏi :

- Phương viện chúa ! Dường như viện chúa không còn kháng cự được nữa phải chăng đã bị họ bắt sống ?

Phương Tú đáp :

- Trong ba con nhỏ này một ả chuyên sử dụng độc vật tại hạ chưa kịp hành động đã bị thương rồi .

Người áo đen hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Nếu bây giờ mà tại hạ ra lệnh vây đánh bọn chúng thì tất Phương viện chúa sẽ người bị hại trước tiên biết thế nào làm cho trọn được ?- Hay hơn hết là các hạ tìm cách cứu tại hạ rồi sẽ hạ lệnh quần công cũng chưa muộn .

- Làm thế nào mà cứu viện chúa được ? Phải chăng Phương viện chúa đã có định kiến ?

Phương Tú đột nhiên hết sức giật mạnh một cái hắn tưởng có thể hất được tay Du Tiểu Quyên . Ngờ đâu những ngón tay Du Tiểu Quyên nắm lấy cổ tay Phương Tú chẳng khác gì một vòng đai sắt , hắn chẳng thể nào thoát ra được . Du Tiểu Quyên lại xoay trường kiếm chí vào sau lưng Phương Tú nói :

- Nếu Phương viện chúa còn dẫy dụa thì tiểu nữ chẳng ngần ngại gì khẽ đâm mũi kiếm vào là viện chúa mất mạng ngay .

Quả nhiên Phương Tú sợ run không dám vọng động nữa . Du Tiểu Quyên nhìn người áo đen hỏi :

- Các hạ tưởng đeo mặt nạ vào là dấu được chân tướng chăng ?

Người áo đen cười lạt đáp :

- Ngươi muốn biết lai lịch lão phu chăng ? Nhưng ngươi nên nhớ rằng là một khi đã nhận được lai lịch lão phu thì các ngươi phải chết ngay lập tức .

Du Tiểu Quyên hững hờ đáp :

- Cái đó chưa chắc đâu .

Người áo đen nói :

- Nếu vậy ngươi cứ thử coi .

- Các hạ muốn che dấu thế nào cũng bằng vô dụng vì tiểu nữ đã biết rõ các hạ là ai rồi .

- Ngươi bảo ta là ai ?

- Các hạ là Đàm Dược Sư .

Người áo đen giơ tay lên vẫy một cái , bọn người áo đen đứng xung quanh đứng xung quanh lão liền huy động binh khí bao vây ba cô vào giữa . Phương Tú giật mình kinh hãi thét lên :

- Dược Sư ! Dược Sư không thể hạ lệnh vây đánh họ được .

Người áo đen da mặt trơ như gỗ bây giờ cũng hơi nhúc nhích lão hỏi lại :

- Nếu không hạ lệnh vây đánh thì còn biện pháp nào khác để cứu viện chúa nữa ?

- Khi Dược Sư sai khiến tại hạ là chỉ cần dụ họ vào khách sạn là Được Sư phóng thuốc mê hồn ra để hạ bọn chúng . Lời nói đó hãy còn ...

Người áo đen lạnh lùng ngắt lời :

- Bây giờ tại hạ dùng cách này để cứu các hạ cũng vậy chứ sao ?

Du Tiểu Quyên nói :

- Đàm Dược Sư ! Dù Dược Sư không thú nhận thì Phương Tú đã chẳng kêu rõ thân thế của Dược Sư ra rồi , tưởng dược sư chẳng nên đeo mặt nạ làm gì vô ích , có đúng thế không ?

Người áo đen cười lạt đáp :

- Ngươi đã nhận ra lai lịch của ta thì ta có bỏ mặt nạ hay không cũng chẳng quan hệ gì nữa .

Du Tiểu Quyên chí mũi kiếm vào lưng Phương Tú thêm chút nữa rồi nói :

- Nếu Dược Sư mà hạ lệnh vây đánh thì tiểu nữ giết Phương Tú ngay .

- Dù các ngươi có giết chết được Phương Tú thì ta đây sẽ báo thù cho y .

Phương Tú cười lạt nói :

- Tại hạ mà chết về mũi kiếm của Du cô nương thì hợp ý Đàm Dược Sư lắm ..

Hắn quay lại nhìn Du Tiểu Quyên nói tiếp :

- Đáng tiếc là Du cô nương đây lại thông tuệ khác thường , cô không mắc bẫy Dược Sư đâu .

Du Tiểu Quyên quả nhiên động tâm nhưng nàng vẫn lạnh lùng nói :

- Phương viện chúa đừng tự tin thái quá . Nếu bọn thuộc hạ của viện chúa mà xúm vào vây đánh thì bọn tiểu muội không rảnh để hạ cố Phương viện chúa được nữa mà bắt buộc phải hạ sát ngay .

Phương Tú cười mát nói :

- Đàm Dược Sư rất mong muốn cô nương giết lão phu , cứ tình thế hiện thời mà nói là giết lão phu là bất lợi cho cô nương đó .

Du Tiểu Quyên lùi lại hai bước nắm Phương Tú giao cho Quân trung Phụng rồi thở phào một cái nói :

- Nếu Phương viện chúa giải thích được rõ ràng hoặc giả bọn tiểu nữ có thể cứu giúp Phương chúa .

Phương Tú nói :

- Các cô cứu lão phu tức là tự cứu mình vậy .

Quân trung Phụng nói :

- Phương viện chúa nói mỗi lúc một hàm hồ , tiểu nữ chẳng hiểu gì hết . Sao viện chúa không chịu nói huỵch toẹt ra ?

- Câu chuyên đã khá rõ ràng . Cô nương có biết Đàm Dược Sư hạ lệnh bao vây xung quanh mình mà không hạ thủ tấn công các cô ngay không ? Nguyên những người này đã uống một thứ thuốc của lão biến thành hung hãn phi thường chẳng biết sợ chết là gì nữa , bản lãnh của họ nguyên chỉ có mười thành mà bây giờ có thể phát huy nội lực đến mười hai thành . Nhưng lão ngần ngừ không dám hạ lệnh là vì lẽ gì ?

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Vì lẽ gì vậy ?

- Vì lão hiểu rằng lão phu có thể khống chế những người này và bảo họ trở giáo phản kích .

Du Tiểu Quyên nói :

- Té ra là thế !

Phương Tú nói :

- Nếu cô nương lại chém lão phu một nhát cho chết ngay đi thì tình hình lại khác hẳn . Chẳng những người này theo mệnh lệnh của lão mà toàn thể Phương gia đại viện đều bị lão khống chế .

- Về phía bọn tiểu nữ thì bất luận là viện chúa hay Đàm Dược Sư khống chế những người trong Phương gia đại viện cũng vậy mà thôi . Phương viện chúa khống chế được bọn họ thì cũng chẳng lợi ích gì cho bọn tiểu nữ .

Phương Tú ngắt lời :

- Người ta không nghĩ sâu xa tất gặp phải mối lo trước mắt , ít ra lúc này các vị cần phải hợp tác với lão phu để cầu sinh tồn .

- Nói về hợp tác thì dường như viện chúa ở vào thế kém , vậy viện chúa phải ưng chịu với bọn tiểu nữ một điều kiện mới hợp tác được .

- Điều kiện gì , cô nương hãy nói ra đi .

- Bọn tiểu nữ mong rằng viện chúa buông tha Lý Hàn Thu .

Phương Tú trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Cái đó có thể được , hiện giờ Lý Hàn Thu không đáng là cường địch của lão phu thì giết đi hay tha ra tưởng cũng không quan hệ gì .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Lý Hàn Thu bị cầm tù ở đâu ?

Phương tú đột nhiên vẫy tay mặt miệng hắn lẩm bẩm tự nói một mình , bọn d8ại hán trong sảnh đường quả nhiên trở mặt quay lại bao vây người áo đen . Người áo đen bỏ mặt nạ xuống để lộ chân tướng quả nhiên lão là Đàm Dược Sư .

Đàm Dược Sư giơ tay áo bên phải lên hai đái hán đứng gần nhất té xuống , lão lạnh lùng nói :

- Phương Tú ! Bọn chúng tuy kiêu dũng nhưng thần trí không tỉnh táo thì chẳng thể nào tránh được thuốc mê hồn của ta .

Phương Tú vội nói :

- Nhị vị cô nương ! Thứ phần mê hồn của lão tuy không có mùi vị gì nhưng hít vào trong bụng mới sinh tác dụng . Vậy khi các vị đi qua lão chỉ cần phong toả đường hô hấp là chẳng sợ gì nữa .

Du Tiểu Quyên đảo mắt nhìn những đại hán đứng xung quanh cầm binh khí thủng thẳng nói :

- Phương Tú ! Những người này đã chịu nghe lệnh của lão mà sao lại không sai họ chia bốn mặt đánh vào , Đàm Dược Sư phải đỡ bốn phương tám hướng là tự nhiên không rảnh tay để tung thuốc mê ra được .

Chương 162: Đàm dược sư đến ngày mạt vận

Phương Tú trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Đàm Dược Sư đã có ý muốn giết lão phu từ lâu nhưng vì lão phát giác ra là đại cục do lão phu khống chế nên chưa dám bạo động , bữa nay miệng lão đã thốt ra những lời tự đáy lòng lão .

Du Tiểu Quyên nói :

- Đúng thế ! Các vị ở vào tình thế chẳng đội trời chung , bây giờ viện chúa muốn đề phòng khỏi bị lão ta hại thì chỉ cách viện chúa giết lão trước đi .

- Đáng tiếc là bây giờ trong nhà đại sảnh này những người muốn giết lão phu không phải chỉ có Đàm Dược Sư mà thôi .

- Giả tỷ bọn tiểu nữ ưng lời không hạ sát viện chúa thì sao ?

- Nếu vậy lão phu không còn lo gì nữa .

Du tiểu Quyên tủm tỉm cười nói :

- Được rồi ! Tiểu nữ ưng lời không hạ sát viện chúa mà cả Quân cô nương cùng Tần Nhi cũng ưng chịu như vậy .

Phương Tú căn vặn :

- Lời nói của tôn nữ Nam Thiên Nhất Công chắc là có thể tin được .

Đoạn hắn lẩm bẩm nói gì một lúc thì bọn đại hán đột nhiên trở giáo tấn công vào Đàm Dược Sư . Du Tiểu Quyên lắng tai nghe ngóng mới phát giác ra miệng Phương Tú lẩm nhẩm dường như đọc thứ kinh văn gì để điều khiển bọn thuộc hạ . Bỗng thấy Đàm Dược Sư hai tay vung loạn lên phóng ra một làn phấn bụi như sương mù , bốn đại hán từ bốn mặt tám hướng nhảy xổ vào nhưng không biết phong toả hô hấp nên bị trúng độc tới tấp ngã lăn ra , mười mấy tên không một ai đến gần được Đàm Dược Sư để phóng chiêu đánh ra . Phương Tú biến sắc lẳng lặng không nói gì Đàm Dược Sư cười hô hố nói :

- Phương Tú ! Chắc bây giờ ngươi không còn nghi ngờ gì nữa chứ , bản nhân đã nói sao là làm đúng như vậy .

Du Tiểu Quyên lạnh lùng nói :

- Đàm Dược Sư ! Bọn họ thần trí không được tỉnh táo thì dù võ công có cao thâm đến đâu cũng không biết đường phong toả hô hấp .

Đàm Dược Sư hỏi tiếp :

- Tiểu nha đầu ! Ngươi muốn làm khó dễ với bản nhân chăng ?

Du Tiểu Quyên hừ một tiếng đáp :

- Một ngày kia lão xưng hùng xưng bá trên võ lâm được thì ông cháu ta là một cái đinh trước mắt tất lão muốn nhổ bỏ cho yên thân .

Nàng cầm ngang thanh kiếm để trước ngực nói tiếp :

- Ta đã trông thấy độc phấn của lão rồi , thứ phấn đó rớt xuống lẹ lắm chỉ cần nín thở một thời gian ngắn là độc phấn của lão trở thành vô dụng . Khi đó lão muốn dùng đến binh khí thì đã chậm mất rồi .

Đàm Dược Sư hỏi :

- Nghe giọng lưỡi ngươi thì dường như ngươi muốn lấy một chọi một để tỷ đấu với bản nhân quyết thắng bại phải không ?

- Đúng thế !...

Đàm Dược Sư cười ha hả ngắt lời :

- Ngươi làm sao mà địch nổi bản nhân được ? Bản nhân chờ gia gia ngươi xuất hiện để quyết thắng bại với lão cho các ngươi mở rộng tầm mắt .

Du Tiểu Quyên lắc đầu đáp :

- Kẻ sĩ chỉ cách ba ngày là đã khác rồi , huống chi lão đã chia tay với bọn ta hàng nửa năm rồi .

- Bản nhân không tin trong vòng nửa năm võ công ngươi đã tăng tiến đến trình độ vượt xa hơn bản nhân .

- Lão đừng quên là ta đã thuộc làu bức tranh bách Phật .

Đàm Dược Sư đứng dậy nói :

- Phải rồi ! Nếu bản nhân bắt sống được ngươi thì ngươi có thể vẽ đồ ám đó ra được .

- Bây giờ ta muốn coi thủ đoạn của lão .

Nàng vung kiếm lên một cái đâm tới trước mặt Đàm Dược Sư .

Đàm Dược Sư tài cao lớn mật lão thấy thế kiếm đánh tới chẳng có chút gì đặc biệt liền vung tay phóng chưởng đánh tới một luồng tiềm lực xô ra đẩy thanh trường kiếm . Đồng thời người lão vẫn đứng trước mặt Du Tiểu Quyên , ngờ đâu thế kiếm của Du Tiểu Quyên đột nhiên chuyển hướng khiến cho tiềm lực của Đàm Dược Sư tiêu hết . Đàm Dược Sư giật mình kinh hãi hốt hoảng lùi lại phía sau , tuy lão cảnh giác đã mau lẹ mà thanh trường kiếm của Du Tiểu Quyên cũng rạch tay áo lão rách một đường . Đàm Dược Sư sửng sốt hỏi :

- Phải chăng đó là một kiếm chiêu tân kỳ của gia gia ngươi sáng chế ra .

Du Tiểu Quyên không trả lời lại tiến thêm hai bước phóng kiếm đánh ra Đàm Dược Sư lần này không dám lơ là lão xoay mình để tránh thế kiếm của Quyên Nhi , đồng thời lão vươn tay chụp lấy thanh trường kiếm để trên bàn .

Nguyên lão ỷ mình bản lãnh cao thâm mà coi Du Tiểu Quyên vào hàng hậu bối nên lúc trước lão đưa tay không để đối địch với Du Tiểu Quyên Du Tiểu Quyên thấy lão chụp lấy thanh trường kiếm liền lui hai bước về phía sau rất mau lẹ , nàng hỏi :

- Đàm Dược Sư , chúng ta tỷ đấu một lúc được không ?

- Nếu chúng ta khởi cuộc động thủ thì chết sống chỉ trong nháy mắt đã xảy ra , mà xem chừng không động thủ cũng không được nữa rồi .

- Nếu lão hứa đừng dùng độc thì ta cũng không dùng ám khí , chúng ta chỉ lấy kiếm thuật mà tỷ đấu để phân thắng bại .

Đàm Dược Sư cười hỏi :

- Như vậy thì ngươi địch nổi lão phu thế nào được ?

- Nếu bữa nay lão giết được ta thì cục diện trong nhà đại sảnh này đã được lão khống chế hoàn toàn .

Đàm Dược Sư lạnh lùng nói :

- Bản nhân không tin là bức tranh Bách Phật kia chỉ vỏn vẹn trong vòng nửa năm đã khiến cho ngươi luyện thành võ công cao thâm hơn cả lão phu .

- Phải chăng lão không đồng ý ?

- Được rồi , ngươi muốn vậy thì bản nhân cho ngươi được toại nguyện .

Tần Nhi lớn tiếng la :

- Quyên tỷ tỷ ơi ! Tỷ tỷ không thể tin Đàm Dược Sư được đâu miệng lão nói ra câu gì cũng coi như là không có .

Đàm Dược Sư cười lạt nói :

- Lão phu hãy giết con nha đầu này trước rồi sẽ thu thập ả kia .

Lão vung trường kiếm đâm Quyên Nhi , nàng vung kiếm lên gạt rồi xoay kiếm phản kích . Đàm Dược Sư mở ngay cuộc tấn công ráo riết thế kiếm của lão như sấm nổ chớp giật , lão đã vận nội lực vào thanh kiếm . Đàm Dược Sư hy vọng dùng nội lực cường mạnh để hất bay thanh trường kiếm ở trong tay Quyên Nhi , nhưng Du Tiểu Quyên nhờ có những kiếm chiêu biến hoá tuyệt diệu mà tránh khỏi những thế kiếm của Đàm Dược Sư . Hai người tỷ đấu đến bốn năm chục chiêu mà vẫn giữ nguyên tình thế dằng co bất phân thắng bại . Trong lúc hai người tỷ đấu Du Tiểu Quyên thủ nhiều mà công ít dường như để dò xét đường kiếm của đối phương . Sau năm chục chiêu Du Tiểu Quyên đột nhiên bắt đầu cuộc phản công kịch liệt , thanh trường kiếm của nàng chẳng khác con rồng đang vùng vẫy thế đánh mãnh liệt dị thường . Đàm Dược Sư đang ở thế công bây giờ đi vào thế thủ vẻ mặt lão dần dần trở nên nghiêm trọng . Hiển nhiên kiếm pháp của Du Tiểu Quyên

Hiển nhiên kiếm pháp của Du Tiểu Quyên rất ghê gớm khiến cho lão phải khiếp sợ . Nguyên luồng lực đạo ở thanh kiếm của Đàm Dược Sư mỗi khi đánh ra dường như bị một lực lượng âm nhu hoá tán mất , cả thế kiếm biến hoá của lão cũng bị ảnh hưởng trầm trọng . Người ngoài không nhận ra được nội tình cũng hiểu được chỗ ảo diệu của kiếm pháp Du Tiểu Quyên , Đàm Dược Sư tuy trong lòng đã khiếp sợ nhưng không hề mở miệng . Hai bên lại đấu thêm chừng chiêu nữa thì thế kiếm của Đàm Dược Sư dần dần sơ hở rất nhiều . Phương Tú theo dõi cuộc đấu của hai người hắn rất lấy làm kỳ khẽ nói :

- Võ công của Đàm Dược Sư dường như bữa nay bị giảm sút quá nửa một cách đột ngột .

Quân trung Phụng đáp :

- Không phải thế đâu ! Bản lãnh của Đàm Dược Sư vẫn nguyên như trước nhưng võ công của Du cô nương ngày nay rất đổi cao cường .

- Nếu bảo là kiếm thuật của Du cô nương đến chỗ tuyệt diệu thì lão phu vẫn không chịu vì thấy nó chẳng có chi là kỳ lạ . Mặt khác lại bảo nội lực của cô thâm hậu hơn Đàm Dược Sư lại càng khó tin lắm .

Phương Tú cùng Quân trung Phụng đang nghị luận về võ công hai người thì đột nhiên Đàm Dược Sư rú lên một tiếng thê thảm , tay trái của lão bị trúng kiếm máu tươi chảy đầm đìa ướt hết nửa tay áo . Phương Tú ra chiều kinh ngạc hắn chau mày nói như thể nói với mình :

- Thật là kỳ quá !

Hắn vừa dứt lời thì Đàm Dược Sư lại trúng một kiếm nữa . Chỉ trong khoảnh khắc Đàm Dược Sư bị trúng liền năm kiếm toàn vào những chỗ khẩn yếu , tuy lão vẫn còn sức kháng cự nhưng toàn thân máu tươi ướt đẫm nên không còn dũng khí để tiếp tục chiến đấu .

Du Tiểu Quyên nói :

- Ta sẽ đâm lão hàng trăm nhát kiếm để lão chảy hết máu mà chết ..

Nàng nói câu này khiến cho tinh thần của Đàm Dược Sư bị uy hiếp đến cùng cực , đột nhiên lão thấy tay nhủn ra không cầm trường liếm nổi nữa Du Tiểu Quyên vung kiếm chém rất mau , chát một tiếng nàng đã đâm trúng vào cỗ tay mặt cũa Đàm Dược Sư , lão phải buông tay cho trường kiếm rớt xuống . Du Tiểu Quyên nói :

- Lão lượm binh khí lên để tái đấu trận quyết liệt .

Đàm Dược Sư mặt lộ vẻ khủng khiếp lắc đầu đáp :

- Lão phu không địch nổi ngươi rồi còn đánh làm gì nữa ?

Hiển nhiên lão bị uy thế của Quyên Nhi làm cho khiếp vía Du Tiểu Quyên lạnh lùng hỏi :

- Không đánh nữa thì thôi cũng được nhưng lão còn muốn sống nữa không ?

Đàm Dược Sư mình đầy những máu tình trạng coi rất thê thảm , nếu lão chỉ bị thương không thì còn ráng chống đỡ được nhưng tinh thần bị khủng khiếp nên không sao chịu nổi . Đàm Dược Sư thở dài hỏi :

- Muốn sống thì sao , muốn chết thì sao ?

- Nếu lão muốn sống thì phải vâng lệnh ta và hết dạ trung thành không được sinh lòng phản bạn , bằng lão muốn chết thì kiếm đấy lượm lên mà mổ bụng móc ruột gan ra .
Đàm Dược Sư lắc đầu nhìn Quyên Nhi lão trầm ngâm không nói gì nữa .

Du Tiểu Quyên cười lạt nói :

- Còn một biện pháp nữa .

Đàm Dược Sư vội hỏi :

- Biện pháp gì ?

- Ta đâm lão đủ một trăm kiếm để máu trong người lão chảy hết ra mà chết .

Đàm Dược Sư uể oải đáp :

- Lão phu cùng gia gia ngươi là chỗ giao tình mấy chục năm ..

Du Tiểu Quyên gắt lời :

- Vậy mà lão gia hại gia gia ta thảm thương đến thế đó .

Đàm Dược Sư đảo mắt nhìn quah một lượt , lão toan nhân lúc mọi người không để ý thì liệng dược vật ở rong tay áo ra , nhưng Du Tiểu Quyên đột nhiên giơ kiếm lên phóng ra một nhát . Chiêu kiếm này mau lẹ tuyệt luân đâm trúng vào cổ tay trái Đàm Dược Sư . Du Tiểu Quyên cười lạt nói :

- Lão còn giở trò thì chỉ rước lấy cái khổ vào thân chứ chẳng ích gì .

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Hai tay lão tuy bị thương cả rồi nhưng chưa đến nỗi thành tàn phế , nếu ta lại hạ thủ thì không lưu tình nữa đâu .

Đàm Dược Sư nói :

- Con tiểu nha đầu kia ! Ngươi giết quách lão phu đi cho rồi .

- Lão làm hại gia gia ta phải nằm liệt giường mấy năm trời , nhất định ta phải thấy gan ruột lão xem nó thế nào mà lại thâm hiểm như vậy ...

Đàm Dược Sư lúc này bao nhiêu hào khí đã tiêu tan hết lão thở dài nói :

- Người ta đã đến lúc phải chui qua mái nhà thấp thì đành chịu cúi thôi , ngươi muốn chuyện gì thì nói ra đi . Lão phu làm xong cho ngươi rồi rời khỏi chốn hồng trần vào hang sâu núi thẳm hái thuốc .

Du Tiểu Quyên nói :

- Phương Tú hiện ở trog tay ta rồi thì lão sống hay chết cũng không quan hệ gì . Ta không ưng chịu với lão bất cứ điều gì mà lão cũng đừng hòng ta nể mặt nữa . Nếu lão còn hào khí thì lượm kiến lên mổ bụng móc ruột ra , bằng lão không có gan dạ thì đành thân sống trên đời mà phải nghe lệnh ta .

Đàm Dược Sư nóng mặt lên hỏi :

- Nếu lão phu bề ngoài nghe lệnh ngươi nhưng bề trong không phục thì ngươi làm thế nào mà biết được ?

- Con người đã ham sống sợ chết như lão mà còn có ý chạy trốn thì ta thực khó mà tin được .

Đàm Dược Sư thở dài nói :

- Ngươi muốn ta làm gì hãy nói mau đi .

- Ta muốn nhờ lão đưa bọn ta vào nhà trong ..

Đàm Dược Sư hỏi lại :

- Vào trong nhà ư ?

- Phải rồi ngươi chỉ biết nghe lời chứ không được hỏi lại .

Đàm Dược Sư gật đầu nói :

- Lão phu chịu như thế .

- Cái đó có quan hệ đến sự sống chết của lão . vậy lão nghĩ kỹ đi .

- Lão phu nghĩ kỹ rồi .

- Dược lắm , lão hãy nhắm mắt rồi lại đây .

Đàm Dược Sư không biết Du Tiểu Quyên muốn làm trò gì lão đành rảo bước tiến lại . Du Tiểu Quyên nói :

- Ta bảo lão nhắm mắt lại đã .

Đàm Dược Sư đành nhắm mắt lại , Du Tiểu Quyên vung ngón tay điểm nhanh như gió ba chỗ huyệt đạo của Đàm Dược Sư . Phương Tú thấy Đàm Dược Sư một đời oanh liệt là thế mà bây giờ phải để Du Tiểu Quyên an bài như một đứa con nít như vậy thì trong lòng kinh hãi tự hỏi :

- Đàm Dược Sư mà còn bị ả trừng trị như vậy thì có lý nào ả chịu nhiêu dung cho mình một cách dễ dàng .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ tai lại nghe tiềng Quyên Nhi vang lên :

- Phương viện chúa ! Ta cũng cho lão một cơ hội như thế vậy lão hãy lựa lấy binh khí rồi cùng ta chiến đấu một phen .

Phương Tú bụng bảo dạ :
- Con nha đầu này lúc ở trong phủ ta , bản lãnh ả có gì đáng kể . Thế mà ả bỏ đi mấy tháng dường như bản lãnh ả tiến bộ một cách kinh khủng , võ công của Đàm Dược Sư còn cao thâm hơn ta nhiều mà còn bị thương về tay ả thì ta có động thủ thì cũng chỉ rước lấy khổ vào mình . Ta đã lâm vào tình trạng này thì ngoài cách dùng mưu thủ thắng không còn biện pháp nào khác .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ lão nói :

- Lão phu đã bị trúng chất kịch độc thì còn địch lại cô nương thế nào được ?

Du Tiểu Quyên cười mát nói :

- Lão đã không muốn chiến đấu thì tính sao đây ?

Phương Tú ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi lại :

- Ý cô nương thế nào ?

- Ta yêu cầu lão trước hết hãy buông tha Lý Hàn Thu và sư phụ y .

- Có thể được , nhưng cô nương ...

Du Tiểu Quyên lạnh lùng ngắt lời :

- Lão đừng đưa điều kiện gì ra hết , hiện giờ lão chỉ có hai cách . Một là cầm khí giới quyết một phen thắng phụ , hai là vâng lệnh đừng hòng giở trò với ta nữa .

Phương Tú than thầm :

- Giả tỉ mà Đàm Dược Sư cùng ta thành thật hợp tác thì đâu đến nổi đưa đến cục diện thảm bại như ngày nay .

Lòng oán độc của lão lộ ra cặp mắt lão nhìn Đàm Dược Sư một lúc rồi đáp :

- Du cô nương ! Tại hạ muốn nói rõ một việc rồi sẽ đưa cô nương gặp Lý Hàn Thu ngay tức khắc .

- Lão muốn thuyết minh điều chi ?

- Bao nhiêu hành vi tại hạ đều nghe lệnh Đàm Dược Sư , tại hạ bị dược vật của lão kiềm chế nên không sao được đành phải chịu ..

Du Tiểu Quyên ngắt lời :

- Ta biết Phương viện chúa còn nhiều lý do lắm nhưng ta không phải là người bàn chuyện phải trái . Vậy những cái đó lão hãy để lại sau này hãy nói , bây giờ ta chỉ yêu cầu lão buông tha Lý Hàn Thu lập tức .

Phương Tú không sao nhịn được gật đầu đáp :

- Dược rồi , tại hạ xin dẫn các vị đi .

Du Tiểu Quyên đột nhiên phóng kiếm đâm rách toạt mấy chỗ vạt áo trước ngực Phương Tú nói :

- Phương Tú ! Nếu lão còn trông vào những cơ quan mai phục để gia hại bọn ta thì chính lão sẽ là người sẽ bị khổ sở nhất .

- Trong mình tại hạ còn chất kịch độc chưa được giải cứu thì khi nào lại có ý cuồng vọng .

- Ta chỉ mong thế thôi ! Vậy lão dẫn đường đi .

Phương Tú cất bước đi trước Du Tiểu Quyên quay lại ngó Tần Nhi nói :

- Tần muội muội ! Muội muội hãy coi chừng Đàm Dược Sư , muội muội đi sau hắn nếu thấy hắn có cử dộng gì khác lạ là vung kiếm chém liền .

Tần Nhi nói :

- Xin vâng lời tỷ tỷ .

Quân trung Phụng lạnh lùng hỏi :

- Du cô nương bây giờ chúng ta đi đâu .

- Đi cứu Lý Hàn Thu .

- Theo ý kiến của tiểu muội thì tưởng chúng ta bắt Phương Tú sai thuộc hạ đưa Lý Hàn Thu ra đây . Chúng ta cứ chờ ở trong sảnh này là hơn , hà tất phải dấn thân vào những nơi nguy hiểm để cho cơ quan gia hại .

Phương Tú nói :

- Thầy trò của Lý Hàn Thu bị cầm tù ở một nơi ngoài ta ra chẳng một ai biế cách mở nhà lao .

Tần Nhi hỏi :

- Lão cầm tù y ở đâu ?

- Ở phía dưới hòn núi giả tại vườn sau .

Tần Nhi nói :

- Tiểu nữ thường thấy bọn thuộc hạ tâm phúc của viện chúa đem nhiều xác chết vào trong nhà mật thất ở đằng sau ..

Phương Tú ngắt lời :

- Những người đó không chết đâu họ được Đàm Dược Sư cho uống Hoán tâm thất .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Hoán tâm thất là gì ?

- Cái đó phải hỏi Đàm Dược Sư mới biết .

Du Tiểu Quyên đảo mắt nhìn Đàm Dược Sư hỏi :

- Ta không tin là y thuật của lão lại có thể thay đổi được trái tim cho người .

Đàm Dược Sư nói :

- Sự thực muốn đổi trái tim cho một người thì y thuật của lão phu coi không khó gì cả , nhưng đây là lão chữa bệnh cho họ Hoán tâm thuật là dùng thứ thuốc kỳ diệu để khống chế họ mà thôi .

Tần Nhi đảo mắt nhìn những người nằm sóng sượt dưới đất một lúc rồi nói :

- Những người này lão đã cho uống thuốc kiềm chế chưa ?

Du Tiểu Quyên hỏi theo :

- Những người này đã bị lão cho uống thuốc kiềm chế mà sao họ vẫn không chịu nghe theo mệnh lệnh của lão ? Trái lại họ vẫn nghe theo mệnh lệnh của Phương Tú là nghĩa làm sao ?

Đàm Dược Sư thở dài nói :

- Phương Tú đã có dự mưu từ trước , không hiểu hắn được cao nhân nào chỉ giáo dùng một thứ ám khí để kiềm chế họ .

Du Tiểu Quyên cười lạt nói :

- Thế là hai lão tuy có tiếng là hợp tác với nhau mà thực ra vẫn âm mưu chống lại nhau .

Phương Tú nói :

- Đàm Dược Sư là con người nham hiểm , nếu tại hạ không cẩn thận từng tí thì cũng bị lão cho uống thuốc thay lòng đổi dạ rồi .

Đàm Dược Sư hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Bữa nay mà lão phu thoát nạn thì những kẻ cần giết đầu tiên là bọn Giang Nam song hiệp các ngươi .

- Lão cứ nói cho sướng miệng đi , vụ này còn phải chờ thời gian giải quyết .

Du Tiểu Quyên thấy mối tranh chấp giữa hai tên ác ôn đã đến hồi kịch liệt thì nghĩ thầm trong bụng :

- Chúng tranh chấp càng kịch liệt bao hiêu thì càng có lợi cho mình bấy nhiêu , vậy mình để mặc chúng chẳng ngăn cản làm chi .

Doạn nàng khẽ bảo Phương Tú :

- Viện chúa tiến về phía trước đi !

Chương 163: Lý hàn thu thoát khỏi lao lung

Phương Tú vừa cất bước vừa hỏi :

- Dọc đường tại hạ có nhiều thuộc hạ ..

Du Tiểu Quyên ngắt lời :

- Ta hy vọng lão kiềm chế được bọn họ , nếu họ không chịu tuân lệnh mà cứ động thủ càn rở là khi một tên ra tay thì ta sẽ chặt cụt một cánh tay lão , hai tên động thủ ta chặt hai tay lão , bốn tên động thủ ta chặt hết tứ chi của lão , từ năm tên trở lên thì ta sẽ hạ sát lão ngay .

Phương Tú nghe Quyên Nhi bảo vậy không khỏi chấn động tâm thần bụng bảo dạ :

- Con nha đầu này miệng nói sao là làm như vậy ta phải coi chừng mới xong .

Đoàn người đi qua mấy toà đình viện mới đến bên hòn núi giả phía sau , dọc đường gặp rất hiều thủ hạ của Phương Tú nhưng chúng bị Phương Tú cản trở không để họ ra tay .

Phương Tú đi quanh hòn núi giả tới mặt tây mới dừng bước lại nói , Du Tiểu Quyên hỏi :

- Phải chăng toà núi giả này có bố trí cơ quan và cửa ngầm ?

- Đúng thế !

- Vậy lão còn chờ gì nữa ?

Phương Tú đưa tay lên gõ vào vách núi ba cái , vách núi có tiếng vang lên đáp lại . Du Tiểu Quyên hỏi :

- Phải chăng đó là ám hiệu của lão ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ báo cho bọn chúng biết là chính tại hạ tới đây , có như thế thì lúc cửa đá mở ám khí mới không phóng ra .

- Hay lắm , vậy lão mở cửa ra đi .

Phương Tú lại gõ vào vách đá một lúc rồi dừng tay lại , Du Tiểu Quyên ngấm ngầm đếm xem Phương Tú gõ bao nhiêu tiếng , nàng nghe hắn gõ đến tiếng thứ ba mới dừng tay lại , bỗng nghe một hồi lách cách vang lên vách núi đột nhiên mở ra thành một cánh cửa Du Tiểu Quyên lại giơ trường kiếm lên chí vào sau lưng Phương Tú nói :

- Ta mà thấy hơi một chút biến hoá khác lạ bất lợi cho chúng ta thì người mất mạng đầu tiên chih1 là lão đó .

- Cô nương cứ yên lòng .

Hắn cất bước tiến vào , Đàm Dược Sư , Tần Nhi , Quân Trung Phụng theo thứ tự đi sau . Ở đây cũng vậy bao nhiêu người dọc đường không ai tập kích hiển nhiên Phương Tú còn ham sống lắm . Mấy người đi vào một cách êm thấm không xảy ra chuyện gì , vào tới cùng đường ai nấy ngẩng đầu trông ra thì thấy một cái củi xắp đặt ở giữa một căn thạch thất trong củi có hai người ngồi xếp bằng .

Trong gian thạch thất này có sắp đèn cày nên nhìn rõ lắm , hai người ngồi trong củi là một lão già đã thành tàn phế và một thanh niên . Haoi người vẫn ngồi trơ như gỗ dù thấy mấy nhân vật tới gần họ vẫn thản nhiên thậm chí không buồn dương mắt lên nhìn . Ba thiếu nữ đều ngưng thần chú ý nhìn chàng thanh niên trong thạch thất . Chàng thanh niên đó chẳng cần nói cũng hiểu là Lý Hàn Thu con người mà các cô muốn tìm kiếm . Cả ba cô Du Tiểu Quyên , Tần Nhi , Quân Trung Phụng nhìn thấy Lý Hàn Thu rồi nhưng nhẫn nại không lên tiếng hô hoán .

Du Tiểu Quyên quay lại ngó Phương Tú nói :

- Lão mở củi tha họ ra đi !

Trong địa lao này ít khi nghe tiếng đàn bà con gái , vì thế mà thanh âm của Quyên Nhi vừa cất lên đã khiến cho Lý Hàn Thu và lão già tàn phế ngạc nhiên dương to cặp mắt . Lão già ngó mấy người một cái rồi nhắm mắt lại ngay . Mục quang của Lý Hàn Thu đụng phải ánh mắt ba cô chàng không khỏi bẻn lẽn vừa kinh ngạc ngẩn người ra mà nhìn các cô . Tần Nhi cố kìm hãm mối xúc động trong lòng chực dâng lên .

Một đại hán tay cầm chìa khoá sắt toan mở nhưng Phương Tú gạt hắn ra , hắn cầm lấy chìa khoá để tự tay mình mở cửa lao . Du Tiểu Quyên khẽ nói :

- Lý huynh ! Xin Lý huynh ra đi !

Lý Hàn Thu ồ lên một tiếng rồi nói :

- Đa tạ các vị đã đến giải cứu .

Chàng từ từ đưa tay ra đỡ lão già tàn phế , lão già giơ mắt lên nhìn Du Tiểu Quyên một cái rồi hỏi :

- Trên đời đã có người phá được Thất tuyệt ma kiếm thì lão phu sống ở trên đời há chẳng vô vị lắm ư ?

Lý Hàn Thu vội nói :

- Cái đó là lổi tại đệ tử trách sư phụ thế nào được ?

Lão già xua tay ra hiệu cho Lý Hàn Thu đừng nói nữa lão uể oải cất tiếng :

- Dù ta không phải gặp cơn khủng hoảng này thì cái ma bệnh hành hạ ta cũng mệt rồi ta chẳng còn gì là sinh thú nữa ...

Cặp mắt lão đột nhiên chiếu ra những tia hào quang ngước lên nhìn Đàm Dược Sư cùng Phương Tú nói tiếp :

- Những chỗ sơ hở về Thất tuyệt ma kiếm ta đã bồi bổ cho ngươi rồi , từ nay bọn chúng chẳng thể nào thắng ngươi được nữa .

Lý Hàn Thu nói :

- Đệ tử mà ra khỏi chốn thạch lao này sẽ đem kiếm pháp của ân sư đã truyền thụ cho quyết cùng bọn họ một trận sống mái để khôi phục lại oai danh của sư phụ .

Lão già lắc đầu đáp :

- Ta đã già nua lại mười mấy năm bệnh hoạn , thể năng cùng nội lực đã bị tiêu diệt sống ở đời cũng khó cùng người động thủ . Hỡi ơi ! Nếu không thế thì thày trò mình làm gì đến nỗi bị bắt sống , một đời ta giết người đã nhiều nên lúc về già bị bệnh hoạn này cũng là cơn báo ứng . Ta chẳng có gì đáng phàn nàn nữa mà cũng không muốn để luỵ cho ngươi .

Lão dứt lời đột nhiên nhắm mắt lại không nói gì nữa Lý Hàn Thu gọi luôn mấy tiếng :

- Sư phụ ! Sư phụ !

Nhưng lão không đáp lại chàng liền đưa tay lên sờ mũi nhưng lão đã tắt hơi rồi . Đàm Dược Sư đưa mắt nhìn lão già nói :

- Bệnh lão đã về phía trên mạng mỡ phía dưới trái tim thì dù lão chẳng vận khí chấn động cho đứt tâm mạch cũng chẳng thể sống được bao lâu nữa .

Lý Hàn Thu ôm lấy thi thể sư phụ khóc lóc một hồi rất thảm thiết , sau một lúc lâu chàng từ từ đứng lên đưa cặp mắt hung dữ nhìn Phương Tú hỏi :

- Hôm ấy bọn các ngươi đến bao vây thầy trò ta có bao nhiêu người ?

Phương Tú nói :

- Tại hạ không nhớ đích xác nhân số là bao nhiêu , nhưng đại khái có khoảng bốn chục người .

- Những người ấy đâu rồi ?

- Một nửa đã được phái đi các nơi , còn phân nửa ở trong Phương gia đại viện .

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Trong bọn chúng có nhiều người đã học được phép phá giải Thất tuyệt ma kiếm rồi phải không ?

Phương Tú gật đầu đáp :

- Đúng thế ! Thất tuyệt ma kiếm là một kiếm pháp rất kỳ diệu trên thiên hạ , nếu không biết cách phá giải thì chẳng ai là người chịu đựng được ba chiêu .

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Để rồi ta sẽ cho bọn chúng biết là Thất tuyệt ma kiếm chân chình đã tới đâu .

- Tại hạ hiện đang bị kiềm chế không biết trả lời thế nào về điều kiện của các hạ .

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn Du Tiểu Quyên nói :

- Nhờ ơn cô nương đến giải cứu , tại hạ ..

Du Tiểu Quyên ngắt lời :

- Lý huynh bất tất phải nói tới lời cảm ơn , vì không gặp Lý huynh thì ông cháu tiểu muội đều đã uổng mạng cả rồi còn đâu đến ngày nay ...

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tuy bọn tiểu muội đã kiềm chế Đàm Dược Sư nhưng chưa nắm vững đại cục e rằng còn xẩy ra cuộc ác chiến khi đó tất phải nhờ đến đại lực của Lý huynh .

Quân Trung Phụng đột nhiên xen vào :

- Lý Hàn Thu ! Không phải ta đến cứu các hạ , có điều ta không muốn để các hạ bị chết về tay kẻ khác .

Lý Hàn Thu nói :

- Cô nương cứ yên tâm , chẳng bao giờ tại hạ quên được những lời hứa hẹn với cô nương .

Quân Trung Phụng nói :

- Các hạ nhớ được là hay .

Lý Hàn Thu lại đảo mắt nhìn Tần Nhi nói :

- Không ngờ chúng ta còn được gặp nhau đây .

Tần Nhi buồn rầu nói :

- Tiểu muội ở trong rừng chờ đại ca , nếu không được gặp Quân cô nương thì cũng chẳng biết những chuyện đã xảy ra . Hỡi ơi ! Tiểu muội cùng Quân cô nương phải rượt theo tới tận Kim Lăng rồi lại được gặp Quyên cô nương ...

Du Tiểu Quyên ngắt ời :

- Hảo muội muội ! Bây giờ không phải là lúc nói chuyện hàn huyên , hiện còn bao nhiêu việc cần kíp phải làm gay .

Đoạn nàng nhìn Phương Tú nói :

- Bọn ta sắp đi đây , mong rằng lão phái thuộc hạ báo cho bọn chúng biết mà hạ khí giới nghe lệnh ta làm việc .

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Đáng tiếc là chúng ta không còn cách nào sống sót mà rời khỏi đây .

Du Tiểu Quyên sửng sốt hỏi lại :

- Lão bảo sao ?

- Toà thạch lao này có bảy từng cửa mà từng cửa nào cũng đều đóng chặt không thể mở ra được nữa .

Du Tiểu Quyên đảo mắt hìn Tần Nhi hỏi :- Lão nói vậy có thật không ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội chưa đến thạch lao này bao giờ nên không hiểu rõ .

- Lão còn ở trong tay chúng ta nếu không mở được cửa lao thì ai là người chết trước chắc lão đã hiểu rồi .

Phương Tú đáp :

- Dĩ nhiên là tại hạ phải chết trước .

Quân Trung Phụng hắng dặng một tiếng rồi hỏi :

- Lão vốn là con người ham sống sợ chết , thế mà lúc này lão đột nhiên biến đỗi thái độ ra vẻ oai phong lắm , lão tưởng làm thế là ta ra tay chém cho một đao cho lão chết ngay phải không ? Không phải thế đâu , như vậy là phước cho lão quá ta sẽ xẻo từng miếng thịt để trong bảy ngày lão mới chết đứt .

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Không đến bảy ngày đâu . Trong thạch lao này có hai vòi nước thông ra ao sen , cơ quan kềm chế do bên ngoài điều động họ mở ra lập tức nước ùa vào , chỉ trong vòng hai giờ là toà thạch thất này ngập tràn hết khi ấy dù người tài bơi lội đến đâu cũng phải chết thôi .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Lão không sợ chết ư ?

Phương Tú đáp :

- Nhưng việc đã đến thế này có sợ cũng chẳng làm gì được .

Du Tiểu Quyên đưa mắt nhìn bốn phía rồi hỏi :

- Có ai nhớ tình thế hòn núi giả không ? Chúng ta động thủ từ bây giờ thì có thể trong vài giờ là khoét được được một đường để đi ra .

Phương Tú nói :

- Toà thạch lao này kiên cố vô cùng khó lòng khoét được .

Du Tiểu Quyên đảo mắt nhìn Đàm Dược Sư hỏi :

- Lão có biết cách ra khỏi thạch lao này không ?

- Ngoài Phương Tú e rằng chẳng có một ai hay .

Du Tiểu Quyên cười mát hỏi :

- Phương Tú ! Phải chăng lão muốn đòi điều kiện với bọn ta ?

- Bọn cô nương sáu bảy người mà đổi lấy một mạng tại hạ thì thật là đáng tiếc !

Du Tiểu Quyên giục :

- Lão muốn sao thì nói ngay đi .

- Điều thứ nhất là hãy giải chất độc trong mình tại hạ trước ...

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Còn điều thứ hai ?

- Không phải chỉ có hai điều mà thôi .

Du Tiểu Quyên lại giục :

- Có mấy điều thì lão nói hết đi .

- Điều kiện thứ hai là sau khi các vị thoát hiểm thì lấy gì bảo chứng là các vị sẽ buông tha tại hạ ...

Đàm Dược Sư lạnh lùng ngắt lời :

- Lão phu bị Quyên Nhi điểm huyệt không chuyển động được vậy ngươi yêu cầu các vị giải khai huyệt đạo cho ta trước đã .

Phương Tú cười ha hả nói :

- Đàm Dược Sư hỡi Đàm Dược Sư ! Bây giờ lão mới nghĩ tới anh em ư ?

- Mấy chục năm nay chúng ta đã hợp tác thân mật với nhau , nhưng trung gian khó mà giữ được những điều xích mích nhỏ nhặt lão phu tưởng không nên để những cái đó làm hư hại đến đại cuộc hay tổn thương đến hoà khí giữa anh em chúng ta .

- Bấy lâu nay lão giữ địa vị thủ lãnh , không ngờ bây giờ lại cùng Phương Tú kêu gọi anh em .

Đàm Dược Sư lạnh lùng hỏi :

- Lão có ưng hay không ?

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi đưa mắt nhìn Du Tiểu Quyên nói :

- Xin cô nương giải khai huyệt đạo cho Đàm Dược Sư .

Đàm Dược Sư lại cười nói :

- Một cây cột khó chống nổi một toà nhà đồ sộ , chúng ta có hợp tác với nhau mới mong hoàn thành công việc lớn trên chốn giang hồ .

Du Tiểu Quyên cười hỏi :

- Nếu ta không chịu thì sao ?

- Nếu không thì bốn năm mạng các vị ...Du Tiểu Quyên ngắt lời :

- Bốn năm mạng bọn ta đổi lấy mạng hai lão cũng vừa .

Đàm Dược Sư nói :

- Đem bốn mà đổi lấy hai thì thua thiệt nhiều quá ...

- Đây là một việc lớn mình ta không thể chủ trương được , để ta cùng mấy vị này thương lượng xem sao cả .

Nàn ngó Quân Trung Phụng nói :

- Quân cô nương tính thế nào ?

- Lý Hàn Thu chịu giữ lời ước là đủ ngoài ra tiểu muội không đòi hỏi điều gì .

Du Tiểu uyên gật đầu quay lại nhìn Tần Nhi hỏi :

- Tần muội muội ! Muội muội nghĩ thế nào ?

- Nhất thiết tiểu muội đều theo chủ trương của tỷ tỷ chẳng có điều gì dị nghị .

Du Tiểu Quyên lại hỏi Lý Hàn Thu :

- Lý huynh có cao kiến gì không ?

- Tại hạ đáng lý đã là người đã chết rồi còn được các vị giải cứu là may mắn lắm . Bây giờ các vị quyết định ra sao tại hạ xin tuân theo hết .

Du Tiểu Quyên tủm tỉm cười nói :

- Hết thẩy các vị đều trao quyền cho tiểu muội , vậy tiểu muội thi hành một cách độc đoán .

Nàng đưa mắt nhìn Phương Tú đáp :

- Trong ba điều kiện của lão ta chỉ chịu hai .

Phương Tú hỏi :

- Hai điều gì ?

- Ta bằng lòng giải độc và để lão an toàn trở về , sau đó lão tập hợp bọn thuộc hạ để cùng chúng ta quyết một trận sống mái .

- Được rồi ! Như vậy nếu tại hạ có bại trận vẫn không trốn chạy .

Lý Hàn Thu nói :

- Dù lão có trốn đến bên trời góc biển ta cũng quyết tìm đến nơi để hạ thủ .

Phương Tú quay lại nhìn Đàm Dược Sư nói :

- Đàm huynh , tiểu đệ đã hết sức rồi .

Du Tiểu Quyên nghiêm trang nói :

- Nhưng chúng ta cũng có một điều kiện .

- Điều kiện gì ?

- Lão phải giết chết Đàm Dược Sư trước đã .

Phương Tú ngập ngừng nói :

- Cái đó ... cái đó ..

- Đàm Dược Sư hận lão rất sâu cay có khi còn sâu cay hơn mối thù giữa chúng ta . Nếu lão cho hắn rời khỏi nơi đây là thêm một kẻ thù , nếu thế thì làm sao không nhân cơ hội này giết chết hắn đi ?

Đàm Dược Sư biến sắc nói :

- Phương Tú là con người gian trá phi thường các vị tin lời hắn thế nào được ?

Phương Tú nhìn Đàm Dược Sư nói :

- E rằng tại hạ không phải là địch thủ của Đàm Dược Sư .

Du Tiểu Quyên nói :

- Ta đã điểm huyệt hắn rồi , người hắn không chuyển động mau lẹ được vậy lão cứ yên tâm mà động thủ với hắn .

Nàng từ từ cầm thanh trường kiếm của mình đưa cho Phương Tú . Phương Tú đón lấy trường kiếm nói :

- Đàm huynh ! Đàm huynh đành nào cũng chết rồi thì còn tiếc gì mà không thành toàn cho tiểu đệ .

Đàm Dược Sư mắt chiếu ra những tia lửa phẫn nộ hỏi :

- Phương Tú ! Sao ngươi ngu dại thế ngươi tưởng giết ta rồi bọn chúng sẽ tha ngươi chăng ?

- Tiểu đệ nếu không được bọn họ buông tha còn là chuyện về sau , nhưng Đàm huynh tiểu đệ có giết hay không cũng nhất định phải chết rồi .

Đàm Dược Sư lạnh lùng nói :

- Lão phu tuy bị điểm huyệt mấy chỗ nhưng võ công chưa mất hết đâu .

Du Tiểu Quyên nói :

- Ta đã đem hế mọi điều lợi hại nói cho lão nghe rồi , còn lão có giết Đàm Dược Sư hay không đó là chuyện của lão .

Phương Tú trầm ngâm một lúc rồi vung kiếm đâm vào trước ngực Đàm Dược Sư miệng nói :

- Tiểu đệ mà ra khỏi nơi đây được thì còn có ngày trả thù cho Đàm huynh , vậy Đàm huynh có chết cũng nhắm mắt được .

Đàm Dược Sư tuy bị điểm huyệt mấy chỗ chuyển mình không được mau lẹ nhưng chỉ người đứng sau lưng tập kích thì mới khó tránh . Bây giờ đứng trước mặt đâm chém hắn không thể né tránh được mau lẹ nhưng vẫn có thể đối phó . Hắn nghiêng người tránh khỏi chiêu kiếm của Phương Tú rồi vung chưởng phản kích .

Thế là hai người khai diễn một trường ác đấu .

Đàm Dược Sư tuy võ công cao cường hơn nhưng mấy chỗ huyệt dạo bị kiềm chế thành ra chưởng lực cũng bị giảm sút rất nhiều . Người hắn chuyển động một lúc lại khó khăn trong tay lại không có binh khí hắn lâm vào tình trạng không thể chống đỡ được với trường kiếm của Phương Tú . Trong khi đang chiến đấu đột nhiên Phương Tú quát lên một tiếng thật to , thanh trường kiếm đột nhiên biến đổi thế công phóng ra một chiêu kỳ bí . Đàm Dược Sư không ứng phó kịp thời bị nhát kiếm của Phương Tú chém đứt bàn tay trái . Phương Tú thắng thế rồi phóng chân đá Đàm Dược Sư một cái khiến người gã lăn long lóc Phương Tú lại vung kiếm chém lẹ vào chân phải Đàm Dược Sư . Đàm Dược Sư bị trọng thương lại bị kiềm chế mấy nơi kinh mạch không biết chống làm sao được ? Hắn vội lên tiếng :

- Du cô nương ! Bảo Phương Tú dừng tay .

Du Tiểu Quyên phóng tay điểm lẹ vào cổ tay mặt Phương Tú khiến hắn dừng kiếm lại . Nàng quát :

- Dừng tay !

Phương Tú thu kiếm về hỏi :

- Cô nương đã bảo tại hạ giết Đàm Dược Sư kia mà ?

- Hắn bị trọng thương đến thế thì cũng không sống được nữa đâu .

Nàng đảo mắt nhìn Đàm Dược Sư nói tiếp :

- Lão còn điều gì thì nói mau đi .

- Cô nương không thể tín nhiệm Phương Tú được .

- Cái đó bọn ta cũng đã biết rồi .

- Trong Phương gia đại viện có bao nhiêu tay cao thủ hạng nhất đều được phái ra ngoài để chia nhau tâp kích các môn phái . Hiện giờ Phương Tú còn lại ở đây lực lượng rất bạc nhược .

Du Tiểu Quyên gật đầu nói :

- Đa tạ các hạ đã có lòng chỉ giáo , các hạ còn điều gì muốn nói nữa không ?

Đàm Dược Sư nói :

- Bên toà núi giả là nhà Hoán tâm mật thất , trong mật thất còn hơn bốn chục tay cao thủ chúng đều bị dược vật làm cho mê man , chỉ có Phương Tú là hiểu được thứ thuốc giải này . Vậy các vị hãy coi chừng hắn đừng để hắn tiến vào gian mật thất đó ...

Phương Tú đột nhiên bước lên hai bước vung kiếm chém đứt đầu Đàm Dược Sư , Du Tiểu Quyên cười lạt nói :

- Phương viện chúa ! Viện chúa đã hạ thủ chậm một bước rồi !

Phương Tú đưa thanh trường kiếm cho Du Tiểu Quyên nói :

- Tại hạ đã theo đúng lời cô nương giết chết Đàm Dược Sư rồi vậy xin trả thanh kiếm này lại cho cô nương .

Lý Hàn Thu tiến lên một bước nói :

- Trả lại cho ta !

Phương Tú nhìn đăm đăm vào mặt Lý Hàn Thu và từ từ đưa thanh kiếm vào tay chàng .

Chương 164: Thử kiếm pháp Hàn Thu đả Phương Tú

Du Tiểu Quyên giục :

- Phương Tú ! Bây giờ lão bảo bọn họ mở cửa đi !

Phương Tú hỏi :

- Nhưng chất độc trong người tại hạ chưa giải trừ thì sao ?

Quân Trung Phụng móc một viên thuốc giải đưa cho Phương tú rồi nói :

- Đây! Lão uống thuốc này đi.

Phương Tú đón lấy thuốc giải nhưng chưa uống ngay . Hắn giơ thuốc lên nói :

- Có một điều tại hạ cần thuyết minh trước là trong vòng mà tại hạ chưa liên lạc được với bên ngoài thì họ phóng hoa? đốt nhà đó.

Quân Trung Phụng lạnh lùng ngắt lời :

- Lão cứ yên tâm mà uống , thuốc giải thực sự chớ không phải thuốc giả đâu mà ngại.

Du Tiểu Quyên nói :

- Phương viện chúa phải cái bệnh cứ lấy lòng dạ kẻ tiểu nhân để đo lòng người quân tử.

Phương Tú không nói gì nữa bõ viên thuốc vào miệng nuốt.

Quân Trung Phụng nói :

- Thuốc này kiến hiệu lắm ! Nó giải trừ rất mau những chất độc trong người . Lão thử vận khí coi là biết ngay.

Phương Tú theo lời ngấm ngầm vận khí thì quả nhiên cảm thấy chất độc dần dần giảm bớt . Hắn liền nói :

- Tại hạ đưa mấy vị ra khỏi thạch lao , chúng ta sẽ chia tay bên toà núi giả . Tại hạ chỉ yêu cầu các vị chờ một khoảng thời gian chừng ăn xong bửa cơm để chuẩn bị , rồi các vị cứ tùy tiện động thủ . Lần sau chúng ta gặp nhau , các vị dùng bất cứ thủ đoạn gì để đối phó Phương mỗ cũng không ân hận.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Trong khoảng thời gian chờ đợi , chúng ta không được công kích bọn thuộc hạ của Phương viện chúa phải không ?

Phương Tú đáp :

- Chỉ mong các vị đừng vượt qua giới hạn trong hiệp định của chúng ta . Quyết chẳng khi nào có người đến đánh lén các vị.

Du Tiểu Quyên nói :

- Quảng thời gian ăn xong bửa cơm , nếu viện chúa muốn dài lâu thì cũng có thể ngoài hai chục dặm rồi.

Phương Tú đáp :

- Phương mỗ tin là Du cô nương đã sắp đặt đâu đấy rồi , chẳng còn cách nào ra khỏi Phương gia đại viện được . Vã lại rời khỏi nơi đây thì trong thiên hạ chẳng còn nơi nào cho Phương mỗ dung thân.

Du Tiểu Quyên nói :

- Trước nay lão thường không thủ tín , lần nầy mong rằng lão gia giữ đúng lời hứa.

Phương Tú nói :

- Cô nương cứ yên lòng . Chuyến này tại hạ mà không thoát nạn thì chẳng còn cách nào sống ở trên thế gian được nữa.

Dứt lời hắn cất bước tiến về phía trước.

Lý Hàn Thu nói :

- Hãy chờ một chút !

Chàng quay vào thạch lao ôm thi thể sư phụ ra nói :

- Tại hạ muốn nhờ Phương viện chúa giúp cho một vật.

Phương Tú hỏi :

- Các hạ cần điều gì ?

Tại hạ cần một cổ quan tài để thu liệm di hài cho ân sư.

Phương Tú nói :

- Cái đó tại hạ xin dâng một cổ.

Rồi hắn lại cất bước.

Bỗng thấy Phương Tú không ngớt đưa tay gõ vào vách đá . Bao nhiêu từng cửa tự nhiên mở ra . Hiển nhiên đó là một thứ ám hiệu.

Mấy người theo sau Phương Tú ra khỏi thạch lao.

Phương Tú quay lại nhìn Du Tiểu Quyên cười hỏi :

- Các vị muốn giữ nơi đây hay là muốn tại hạ đưa đến quảng trường

Du Tiểu Quyên không trả lời hỏi lại :

- Phương viện chúa ! Đàm Dược Sư trước khi lâm tử đã nói gì viện chúa còn nhớ không ?

Phương Tú cười nói :

- Lúc hắn sắp chết tình hình hoang mang , ăn nói hỗn loạn , thế mà cô nương cũng tin được ư ?

Du Tiểu Quyên cất giọng lạnh như băng đáp :

Những người đó đã bị chất thuốc làm cho tâm trí hôn mê , nếu không có thánh dược cũng là bất võ . Bọn ta không muốn động thủ với họ.

Phương Tú nói :

- Được rồi ! Tại hạ không dùng tới bọn họ là xong.

Du Tiểu Quyên nói :

- Ta tin rằng lão sẽ đem những người đó làm chủ lực để cự địch trong Phương gia đại viện.

Phương Tú ngẩm nghĩ một chút rồi hỏi :

- Phải chăng vị muốn hủy bỏ lời ước ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Bọn ta muốn vào hoán tâm mật thất để coi kiệt tác của Đàm Dược Sư mà Viện chúa cũng muốn phản đối hay sao ?

Quân Trung Phụng cười lạt nói theo :

- Dù lão muốn phản đối cũng không được đâu !

Phương Tú hỏi :

- Trong những điều ước của chúng ta, dường như không có khoản này sao bây giờ các vị lại đòi hỏi ?

Du Tiểu Quyên :

- Những lời ước không hạn định thì vẫn có thể tăng gia được.

Phương Tú đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu, Quân Trung Phụng , Tần Nhi đã đứng thành thế bao vây , dù muốn chạy trốn cũng không thoát được.

Hắn liền ngữa mặt lên trời cười ha hả nói :

- Nếu các vị nhất định đòi vào coi nhà mật thất thì tại hạ tất nhiên phải dẫn đường. Nhưng tại hạ có điều cần nói rõ trước là trong mật thất cơ quan trùng điệp. Nếu lở xẩy chuyện gì thì không khỏi bị giam hảm trong đó cũng như bị chôn ở thạch lao vừa rồi.

Quân Trung Phụng nói :

- Phương viện chúa đã cùng bọn ta ở một chỗ mà bị cơ quan phát động thì lão sẽ cũng cùng chung một số phận với chúng ta.

Phương Tú nói :

- Bên các vị bốn người mà Phương mổ chỉ có một mình thì các vị thua thiệt hơn.

Du Tiểu Quyên :

- Đa tạ Viện chúa có lòng nhắc nhở . Lần này chúng ta hết sức cẩn thận chắc không xảy ra chuyện gì.

Phương Tú tuy là người xảo quyệt mà lúc nầy cũng đành chịu bó tay không làm gì được. Hắn nói :

- Vậy tại hạ xin dẫn đường.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Khoan đã.

Phương Tú hỏi :

- Hay là cô nương lại thay đổi chủ ý ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Viện chúa hãy kêu một tên thủ hạ đến đây , bảo chúng đưa quan tài lại trước đặng thu lượm thi hài của Thất Tuyệt kiếm Cảnh lão tiền bối rồi đem ra đặt ở chính giữa khoảng trường , thắp hương nến lên.

Chúng ta vào coi hoán tâm mật thất rồi sẽ để Viện chúa đũ thì giờ triệu tập thuộc hạ , cùng khai diễn một cuộc quyết đấu công bằng. Nếu Viện chúa vọng động , âm mưu tính chuyện ám toán thì bọn ta cũng vui lòng . Bọn ta sẽ giết Viện chúa trước rồi phóng hoa? đốt Phương gia đại viện. Đàm Dược Sư đã chết về tay Viện chúa rồi, bây giờ giết thêm Viện chúa nữa thì chỉ còn một mình Hàn Đào, chắc hắn không làm nên đại sự được.

Phương Tú cười lạt. Hắn vẫy tay một cái.

Một tên đại hán võ phục áo đen , từ trong một bụi cây trên toà núi giả chạy tới nghiêng mình thi lễ hỏi :

- Viện chúa có điều chi dạy bảo ?

Phương Tú liền theo lời Quyên Nhi nhắc lại cho thuộc hạ nghe.

Đại hán vâng lời trở gót đi ngày.

Chỉ trong khoảnh khắc , bốn tên gia nhân khiêng một cổ quan tài gỗ đến . Mọi người liệm thi thể của Thất Tuyệt ma kiếm rồi khiêng quan tài đi.

Lý Hàn Thu nhìn cổ quan tài đi xa rồi, chàng bần thần sa đôi hàng lệ ra chiều đau đớn.

Du Tiểu Quyên khẻ nói :

- Lý huynh ! Lý huynh phải phấn khởi tinh thần . Trong Phương gia đại viện hãy còn rất nhiều cao thủ , tiểu muội e rằng co thể xảy ra một trường ác đấu khốc liệt.

Lý Hàn Thu lau nước mắt nói :

- Cô nương cứ yên lòng . Nếu xảy cuộc chiến đấu thì tại hạ xin làm tiên phong.

Dư Tiểu Quyên đảo mắt Phương Tú nói :

- Chúng ta đi thôi !

Phương Tú không nói gì nữa , cất bước tiến về phía trước.

Trong khu vườn sau này , dường như có rất nhiều người ẩn núp nhưng không thấy xuất hiện để ngăn cản.

Đi quanh hết toà núi giả thì đến gần một bức tường cao bằng gạch đỏ che lấp thị tuyến. Bên ngoài tường gạch vào khoảng ba trượng, không một cây cỏ nào mọc được. Trên mặt đất bao phủ lớp sương dày.

Du Tiểu Quyên chau mày khẽ nói :

- Chổ này tình hình rất lạ.

Phương Tú cười nói :

- Phải chăng cô nương hoài nghi làn sương trắng kia có chất độc ?
Du Tiểu Quyên đáp :

- Ta chắc rằng cái đó hẳn có tác dụng.

Phương Tú đáp :

- Để tại hạ đi trước thì các vị khỏi lo gì nữa.

Hắn nói rồi cất bước đi trước. Hắn đi rất chậm chạp , chừng sáu bước thì dừng lại nói :

- Bây giờ các vị có thể yên tâm được rồi.

Du Tiểu Quyên ngửng đầu trông lên thấy hai cánh cỗng đen xì đóng chặt liền nói :

- Lão kêu mở cửa đi ! Nhưng lùi lại đã !

Phương Tú lùi về chỗ cũ , hú lên mấy tiếng dài.

Hai cánh cỗng lớn từ từ mở ra.

Phương Tú cười nói :

- Hoán tâm thất là khu cấm địa trong Phương gia đại viện. Làn sương trắng này chỉ là tiêu chí để người ta khỏi đi lầm vào.

Du Tiểu Quyên nói :

- Được rồi ! Ta theo lão tiến vào trước.

Phương Tú muốn nói lại thôi. Hắn cất bước đi ngay.

Du Tiểu Quyên toan cất bước theo liền thì Lý Hàn Thu đưa tay ra ngăn lại nói :

- Du cô nương ! Để tại hạ đi cho.

Tần Nhi nói :

- Lý đại ca không thể đi được. Phương Tú đã hiểu cách phá giải Thất Tuyệt Ma Kiếm thì đại ca không nên mạo hiểm.

Lý Hàn Thu nói :

- Không sao đâu. Bây giờ Thất Tuyệt Ma Kiếm đã được cải tiến rất nhiều.

Chàng vừa đáp vừa nhãy vọt đi theo Phương Tú.

Du Tiểu Quyên lớn tiếng gọi :

- Lý huynh đón lấy thanh kiếm này !

Nàng rung tay trái, quăng trường kiếm ra.

Nàng tính rất vừa vặn.

Lý Hàn Thu đặt chân xuống đất xoay mình thì thanh trường kiếm đã liệng tới nơi.

Lý Hàn Thu vươn tay ra bắt lấy đốc kiếm.

Lúc ấy Phương Tú đã chuẩn bị sẵn sàng có thể tập kích được, nhưng hắn chưa động thủ.

Nguyên hắn là con người thâm hiểm xảo quyệt. Hắn biết rõ rằng nếu hắn cử động là Quyên Nhi và Quân Trung Phụng sẽ đuổi tới ngay . Chưa chắc hắn đã kiềm chế được Lý hàn Thu mà hắn tất bị hoa. sát thân.

Hắn quay đầu nhìn lại rồi đành nhẫn nại không dám ra tay.

Lý Hàn Thu theo sát sau lưng Phương Tú , từ từ bước vào cánh cỗng sơn đen.

Lý Hàn Thu nhìn thấy trên cỗng có ánh hàn quang lấp loáng , chàng vung kiếm khẻ đập một cái thì thấy tiếng sắt thép đụng lên.

Nguyên hai cánh cửa đá ấy bằng thép đúc.

Lý Hàn Thu lại ngửng đầu trông lên thì thấy những cây sắt lớn bằng ngón tay cái , đan dầy như lưới. Phía dưới lưới sắt là mấy căn phòng bằng đá xanh xếp lên rất kiên cố.

Vì bức tường rất cao nên ở ngoài không trông rõ cảnh vật ở trong.

Lý Hàn Thu quay lại nói cho bọn Quyên Nhi hay tính hình trong bức tường vây , thì bất thình lình nghe đánh "sầm" một tiếng !

Cánh cổng bằng thép tự động đóng lại. Hiển nhiên cánh cỗng này có người điều động.

Lý Hàn Thu hít một hơi chân khí, lạnh lùng nói :

- Phải chăng Phương viện chúa bố trí mai phục bên trong ?

Phương viện chúa tủm tỉm cười đáp :

- Tại hạ đã nói trước mà vị không tin , nên chẳng làm thế nào được.

Hắn vừa nói vừa giơ tay lên vẫy một cái.

Cánh cửa sổ ở căn phòng mé tả bỗng mở rộng. Một nam một nữ và hai gã đồng tử rảo bước chạy ra.

Cả hai đều mặc áo trắng , tay cầm trường kiếm.

Phương Tú chắp tay nói :

- Lý Hàn Thu ! tình thế đã rõ rệt lắm rồi . Tại hạ biết cách giải Thất Tuyệt Ma Kiếm thì các hạ chẳng còn hy vọng nào sống được.

Lý Hàn Thu nói :

- Phương viện chúa có điều chi cứ nói huỵch tẹt ra đi !

Phương Tú cười khanh khách đáp :

- Bây giờ các hạ hợp tác cùng tại hạ. Chúng ta không kể gì đến thù vừa qua , bắt tay hành động thì hai bên cùng có lợi.

Lý Hàn Thu nói :

- Hợp tác cũng được , nhưng tại hạ muốn biết qua những điều kỳ dị trong hoán tâm thất. Nếu quả Viện chúa có đũ thực lực xưng hùng xưng bá trên chốn giang hồ thì tại hạ tự nhiên đi theo Viện chúa.

Phương Tú cười mát nói :

- Các vị muốn thế cũng được, nhưng hãy đưa thanh trường kiếm trong tay giao cho tại hạ trước đã.

Đột nhiên có tiếng Tần Nhi nói vọng vào :

- Đại ca ! Đại ca không việc gì chớ ?

Lý Hàn Thu lớn tiếng đáp vọng ra :

- Trên tấm lưới sắt có tẩm chất kỳ độc, chớ đặt chân vào.

Phương Tú sửng sốt nói :
- Sao các hạ biết lưới sắt có chất độc ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ đoán chắc như vậy.

Chàng từ từ giơ kiếm lên hỏi :

- Một nam một nữ đó kiếm thuật như thế nào ?

Phương Tú lạnh lùng hỏi lại :

- Sao ! Các hạ muốn tỷ kiếm với bọn họ chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Vì Phương viện chúa bức bách mà tại hạ phải đưa Thất tuyệt Ma Kiếm vào một lảnh vực khác.

Phương Tú ngữa mặt lên trời cười ha hả nói :

- Thực ra Thất Tuyệt ma kiếm đã một thời khiến cho người giang hồ nghe thấy phải vỡ mật. Đồng thời đưa các hạ vào hạng đối đầu lợi hại thứ nhất của tại hạ. Nhưng hiện nay trong Phương gia đại viện của tại hạ ít ra cũng có trên mười vị khiến cho các hạ không còn đất dụng võ mặc dầu các hạ đã nỗi tiếng anh hùng.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy Phương viện chúa hãy ra tay thử coi được không ?

Phương Tú thấy Lý Hàn Thu kêu đích danh mình ra khiêu chiến thì nghĩ thầm :

- Nếu gã không chắc phần nào nắm được phần thắng mà sao lại có ý bức bách mình phải động thủ ?

Bản tính đa nghi , hắn xoay chuyển ý nghĩ rồi khẽ rỉ tai cho hai thi đồng , một nam một nữ cách phá giải Thất Tuyệt Ma kiếm.

Lý Hàn Thu tuy đã hiểu rồi, nhưng chàng vẫn để mặc chúng giải thích chứ không ngăn trở.

Nguyên chàng cũng muốn chứng thực một phen xem những sơ hở về Thất Tuyệt Ma Kiếm mới được sư phụ bổ khuyết có công hiệu thật không và kiếm pháp này uy lực so với trước thế nào ?

Hai bên ngần ngừ một lúc rồi hai tên đồng tử một nam một nữ đột nhiên rung động thanh trường kiếm chia hai bên đánh vào Lý Hàn Thu.

Lý Hàn Thu thấy thế kiếm bọn chúng nhằm trúng chỗ biến ẩn của Thất Tuyệt Ma Kiếm thì không khỏi động tâm nghĩ thầm :

- Hai đứa nhỏ nầy thật là thông minh . Chúng vừa nghe Phương Tú , đã biết cách xử dụng phá giải.

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, chàng vung trường kiếm đánh tới.

Phương Tú thấy Lý Hàn Thu vẫn theo đường kiếm như cũ bất giác nỗi lên tràng cười ha hả.

Bỗng nghe hai tiếng chát chát vang lên , sắt thép đụng nhau . Tiếp theo là hai tiếng rú thê thảm hoà với tiếng cười rộ của Phương Tú.

Phương Tú đang đắc ý bỗng giật mình kinh hải ngưng thần ra . Nét mặt lão đang tươi cười bỗng biến thành mếu máo.

Nguyên hai đồng nam đồng nữ đều trúng kiếm ngã lăn dưới đất.

Cả hai tên mình đầy những máu, thanh kiếm văng xa ra hơn trượng.

Bọn chúng đau đớn cơ hồ không chịu nỗi.

Phương Tú nhìn hai tên đồng nam đồng nữ, vẽ mặt ngùi ngùi nói :

- Kiếm pháp của chúng đã vào hạng khá, mà kiếm chiêu đánh ra cũng không sai trật.

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Kiếm chiêu của chúng không sai trật, nhưng kiếm pháp của tại hạ biến thể rồi.

Phương Tú hỏi :

- Kiếm pháp của các đã biến thể rồi ư ?

Lý Hàn Thu bước ngang ra năm bước , nhặt lấy thanh trường kiếm của tên nam đồng lại trước mặt Phương Tú nói :

- Mời các hạ đón lấy kiếm.

Chàng vừa nói thanh trường kiếm đã bay đến trước mặt Phương Tú.

Phương Tú vươn tay trái ra chụp lấy trường kiếm.

Lý Hàn Thu từ từ tiến tới Phương Tú. Chàng nói :

- Hoặc giả bọn chúng kiếm pháp chưa được tinh thâm . Mời Phương viện chúa thử đi coi.

Chàng vung kiếm lên nhằm vai bên phải Phương Tú đâm tới.

Phương Tú giơ kiếm chênh chếch lên . Chân trái hắn tiến lại nữa bước . Người hắn chuyển theo thế kiếm. Tay kiếm nhằm tấn công vào cạnh sườn bên tả Lý Hàn Thu . Đây là một thế kiếm phá giải Thất Tuyệt Ma Kiếm.

Lý Hàn Thu đột nhiên biến thế hạ thấp thanh kiếm xuống rồi lạng người đi tránh khỏi thế chiêu của đối phương.

Tiếp theo nghe đánh chát môt tiếng ! Ánh hàn quang ở đùi bên trái Phương Tú loé lên. Ống quần hắn bị rách một miếng. Máu tươi chảy ra như suối.

Phương Tú ngẩn người ra hỏi :

- Kiếm pháp của các hạ biến thể rồi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ đã bảo là nó biến thể rồi.

Thanh trường kiếm của chàng lại xoay đi đâm lươn hai nhát.

Phương Tú vừa thấy kiếm quang chuyển động, nếu không tránh thì cả hai cẳng sẽ đều bị trúng kiếm.

Lý Hàn Thu thu kiếm về hỏi :

- Phương viện chúa ! Viện chúa còn muốn thử nữa không ?

Phương Tú ngưng thần nhìn chàng chầm chập vào mặt Lý Hàn Thu , hạ thanh trường kiếm xuống đáp :

- Thất Tuyệt Ma kiếm của các hạ dường như lại tiến bộ rất nhiều.

Lý Hàn Thu đáp :

- Phương viện chúa bỏ trường kiếm tức là phải nghe tại hạ sắp đặt.

Phương Tú thủng thẳng đáp:

- Có hiểu thời vụ mới là tay tuấn kiệt . Các hạ có điều gì cứ nói ra.

Người hắn bị trúng ba chiêu kiếm, nữa mình máu tươi chầm dầm. May mà những chổ bị thương không trúng yếu huyệt, nên hắn gắng gượng chống đở được.

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói :

- Trước hết tại hạ phiền viện chúa mở cỗng sắt ra.

Phương Tú vẫy tay lớn tiếng hô:

- Mở cỗng !

Hai cánh cổng sắt lập tức mở ra.

Nguyên có người ở trong bóng tối đều động cơ quan cỗng nầy.

Du Tiểu Quyên , Tần Nhi và Quân Trung Phung đứng chờ nãy giờ , thây cỗng mở liền kéo vào.

Du Tiểu Quyên dương mắt nhìn Phương Tú nói :

- Phương viện chúa đã tự rước lấy cái khổ vào mình.

Phương Tú khẻ đằng hắng một tiếng rồi nói :

- Tại hạ đã bị trúng ba chiêu kiếm đành phải theo các vị sai khiến.

Du Tiểu Quyên nói :

- Phương viện chúa mà là người biết điều thì chúng ta có thể giảm bớt được chuyện phiền phức.

Tần Nhi thở phào một cái nói :

- Quyên tỷ tỷ ! Tại sao tỷ tỷ biết là Lý Hàn Thu thắng được Phương Tú ?

Du Tiểu Quyên tủm tỉm cười đáp:

- Cái đó dễ hiểu lắm . Thất Tuyệt Ma Kiếm là một kiếm pháp ghê gớm nhất thiên hạ . Kiếm pháp nầy ra đời khiến cho giang hồ phải khiếp phục. Cảnh lão tiền bối chưa nghiên cứu đến chổ sơ hở của nó nên mới bị phá giải. Bây giờ đã được bổ khuyết thì dĩ nhiên kiếm pháp này vẫn tàn độc nhất thiên hạ.

Nàng đảo mắt nhìn Phương Tú nói tiếp :

- Các vị đã nghiên cứu được cách phá giải Thất Tuyệt Ma Kiếm mà còn sơ sót một điều là tiềm năng kiếm pháp nầy chưa phát huy được hết . Cảnh lão tiền bối từng phen thảm bại , đã biết kiếm pháp hãy còn chổ khuyết điểm. Phương viện chúa là bậc trí giả song chưa hết điều sơ sót.

Phương Tú nói :

- Cô nương nói vậy là nghĩa làm sao ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Đáng lý viện chúa không nên cầm tù hai thầy trò Lý Hàn Thu vào một chỗ. Nếu họ không ở liền với nhau thì khi nào Cảnh lão tiền bối mách bảo Lý Hàn Thu những chổ sơ hở về kiếm pháp được.

Phương Tú giậm chân nói :

- Chết thật ! Điểm nầy đáng lý tại hạ phải nghĩ tới trước mới phải.

Hắn dùng sức mạnh quá làm chấn động vết thương thành đau người.

Lý Hàn Thu nói :

- Bây giờ các hạ mới biết thì đã chậm mất rồi.

Du Tiểu Quyên đưa mắt nhìần Lý Hàn Thu hỏi :

- Lý huynh không trách tiểu muội về chổ đã nói ra bí mật chứ ?

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười đáp :

- Du cô nương không nói thì tại hạ cũng cho lão biết.

Du Tiểu Quyên mỉm cười nói :

- Phương viện chúa ! Hiện giờ Viện chúa ở vào tình thế rất nguy hiểm mà bọn ta đều là hạng tuổi trẻ thiếu tính nhẫn nại. Mong rằng Viện chúa cẩn thận một chút, đừng chọc giận bọn ta mà tự rước lấy đau khổ vào mình.

Chương 165: Du Tiểu quyên điều tra bí thất

Phương Tú hỏi:

- Các vị muốn sao bây giờ ?

Du Tiều Quyên đáp :

- Viện chúa đã thu cất rất nhiều đồ cổ ngoạn cùng châu báu, nhưng đáng tiếc là bọn ta không tham tâm những thứ đó mà chỉ muốn coi nhà hoán tâm bí mật của các vị.

Phương Tú ngập ngừng đáp :

- Đàm Dược Sư chết rồi, trong thiên hạ chẳng còn ai...

Du Tiểu Quyên xua tay ngắt lời :

- Bọn ta chắc rằng trong bí thất đó còn nhiều người bị cầm tù.

Vậy Phương viện chúa dẫn bọn ta đi coi.

Phương Tú không nói gì nữa , trở gót tiến về phía trước.

Lý Hàn Thu đi sau Phương Tú.

Phương Tú đi tới cửa ra ám hiệu thì cửa nhà mở ra ngay.

Lý Hàn Thu chú ý nhìn vào thấy trong nhà nấy rất nhiều giường gỗ bày la liệt. Trên giường giải hai thứ đệm khác nhau . Cả chăn cũng vậy.

Dường như trên mỗi giường là một người nằm, trên đắp chăn đơn phủ kín.

Tường vách mầu trắng quét rất sạch sẽ. Trong nhà toàn những giường , ngoài ra không trần thiết một thứ gì khác. Những tấm chăn đơn màu hồng và màu trắng gây nên một cảnh chết chóc.

Bọn Lý Hàn Thu , Du Tiểu Quyên tuy là những người đã từng bôn tẩu giang hồ và từng trải rất nhiều cuộc chém giết , thế mà tình trạng căn bí thất nầy cũng khiến cho mấy người không khỏi ớn lạnh xương sống.

Du Tiểu Quyên thở phào một cái tiếng nói :

- Phương viện chúa có phải trên những giường nầy đều có người nằm ?

Phương Tú đáp :

- Đã dùng chăn đắp thì dĩ nhiên phải có người.

Quân Trung Phụng lạnh lùng hỏi :

- Đó là người sống hay người chết ?

Phương Tú đáp :

- Bảo họ là người sống cũng phải mà cho là ngươi chết cũng phải, họ Ở vào tình trạng sống không ra sống chết không ra chết . Ai muốn hạ sát , họ vẫn nằm yên không dậy kháng cự được. Nhưng họ chết rồi cũng không đúng vì mũi miệng họ còn hơi thở phập phòng.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Tại sao lại dùng hai thứ chăn khác nhau để phủ kín người họ ?

Phương Tú đáp :

- Những người phủ chăn hồng là chưa thay đổi trái tim , có thể để lâu được.

Dường như hắn biết là đã tiết lộ nhiều bí mật nên đột nhiên ngừng lại không nói tiếp nữa.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy những người phủ chăn trắng chắc đa được thay đổi tim ?

Phương Tú đáp :

- Đúng thế.

Du Tiểu Quyên tiến lại một bước hỏi :

- Bọn người thay đổi trái tim chắc là Phương viện chúa sai khiến được rồi ?

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Bọn họ còn phải trải qua một thủ tục mới tỉnh lại được.

Lý Hàn Thu chỉ mũi kiếm vào sau lưng Phương Tú hỏi :

- Phương viện chúa ! Viện chúa nên trả lời cho thành thật. Hễ còn dấu diếm hay man trá là tự rước lấy cái đau khổ vào mình . Bây giờ Viện chúa hãy cho bọn tại hạ hay những người này còn phải qua thủ tục gì mới hành động được ?

Phương Tú đáp :

- Giản dị lắm ! Chỉ cho họ uống một viên thuốc là xong.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thứ thuốc đó hiện giờ ở đâu ?

Phương Tú đáp :

- Hiện giờ còn để ở trong nhà này.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Những người đây là nhân vật thế nào ?

Phương Tú đáp :

- Họ đều là những tay cao thủ võ lâm.

Tần Nhi đột nhiên nói xen vào :

- Mà họ toàn là những nhân vật cứng cỏi nghĩa hiệp.

Phương Tú đưa mắt nhìn Tần Nhi nói :

- Con nha đầu kia ! Từ thuở nhỏ ngươi được ta nuôi dưỡng , ta lại cư xử với ngươi rất tử tế. Thế mà nay ngươi phản ta.

Tần Nhi khẻ buông tiếng thở dài ngắt lời :

- Viện chúa nuôi tiểu nữ tất nhiên là để dùng vào công việc tàn ác của Viện chúa . Một ngày kia mà tiểu nữ không chịu vâng lệnh của viện chúa tất cũng bị thay đổi trái tim như bọn ấy.

Lý Hàn Thu nói.

- Viện chúa đã mấy phen phái người rượt theo Tần Cô nương để hạ sát . Thế là có vay có trả rồi. Trước kia hai bên dù có chút tình thì mối tình đó cũng đã cắt đứt rồi.

Du Tiểu Quyên nói :

- Phương viện chúa ! Ngày trước khác, bây giờ khác. Viện chúa là người hiểu thời vụ , tưởng không đến nổi rước lấy cái đau khổ vô mình.

Nàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Trong nhà này còn có người sống nào nghe lời chỉ huy của viện chúa không ?

Phương Tú đáp :

- Dĩ nhiên là có.

Du tiểu Quyên nói :

- Viện chúa kêu chúng ra đây bảo mở chăn để bọn tại hạ coi cho biết.

Phương Tú không trả lời vào điều yêu cầu của Du Tiểu Quyên mà nói :

- Tại hạ ra máu nhiều quá e rằng khó lòng chống nỗi được nữa.

Lý Hàn Thu nói :

- Viện chúa bị thương ở ngoài da mà nội công lại thâm hậu cho dù chẳng cần rịt thuốc cũng không chết được.

Phương Tú không biết làm thế nào đành cất tiếng hô :

- Hai gã dược đồng Phong, Vân đâu ?

Bỗng khuôn cửa ngầm ở trong góc nhà chuyển động. Hai gã đồng tử áo xanh từ từ bước ra.

Lý Hàn Thu liếc mắt nhìn hai gã đồng tử áo xanh rồi lạnh lùng nói :

- Căn nhà này còn có cửa ngầm , xem chừng bên trong có đặt mai phục phải không ?

Phương Tú lắc đầu đáp :

- Không có mai phục chi hết. Hai tên dược đồng nầy ở luôn đây để chiếu cố bệnh nhơn.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Bọn họ đã kêu bằng dược đồng thì chúng hiểu y lý phải không ?

Phương Tú đáp :

. Chúng đều là thuộc hạ của Đàm Dược Sư.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Bọn chúng chịu vưng lệnh viện chúa sai bảo không ?

Phương Tú đáp :

- Nơi đây chỉ có Đàm Dược sư và tại hạ lui tới.

Hắn quay đầu lại khẻ dặn hai tên đồng tử mấy câu.

Hai tên dược đồng liền thò tay mở tấm khăn trắng lên.

Bọn Lý Hàn Thu chú ý nhìn xem thì thấy người này hai mắt hé mở, ngực còn thoi thóp thở. Đầu cạo trọc lóc chẳng khác nhà sư.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Y là người xuất gia ư ?

Phương Tú đáp :

- Y là đệ tử chùa Thiếu Lâm.

Du Tiểu Quyên nói :

- Thế thì bọn Viện chúa thật là lớn mật, dám gia hại đệ tử chùa Thiếu Lâm.

Phương Tú đáp :

- Bọn họ đến đây đã thay hình đổi dạng nên không nhận ra được.

Lý Hàn Thu nói :

- Hãy mở tấm chăn hồng cho mọi người coi.

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi mở chiếc chăn hồng ra.

Mọi người lại chú ý nhìn thì người nầy sắc mặt lợt lạt như tờ giấy trắng, hơi thở chỉ còn thoi thóp.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Người nầy chưa đổi trái tim ư ?

Phương Tú đáp :

- Tuy gọi là thay đổi trái tim mà thực ra Đàm Dược Sư chỉ cho uống một thứ thuốc đặc biệt và dùng thủ thuật để họ biến cải tâm.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Dược vật đó thể nào và thủ thuật ra sao ?

Phương Tú đáp :

- Cái đó ư . Đàm Dược Sư dấu kỹ, tại hạ không hiểu hắn dùng thủ pháp gì.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Thế thì những người nầy không còn cách gì cứu chửa được hay sao ?

Phương Tú đáp :

- Đàm Dược Sư chết rồi , trên đời không còn người thứ hai khiến cho họ hồi tỉnh được.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Các vị làm việc thương luân bại lý này bằng những thủ thuật tàn nhẫn đó , bao lâu rồi ?Phương Tú nhìn Du Tiểu Quyên đáp :

- Kể ra đã lâu lắm . Ngày ấy cô nương chưa ra đời, có điều từ đầu Đàm Dược Sư còn ở trong vòng thí nghiệm . Từ ngày thành công đến nay mới gần được ba năm.

Tần Nhi nói :

- Thật là đáng sợ ! Trong thời kỳ Đàm Dược Sư thí nghiệm , nhất định lão đã làm chết nhiều người.

Phương Tú thở dài đáp :

- Nếu không gặp Đàm Dược Sư thì tại hạ cũng không có ý đồ cuồng loạn mưu đồ bá nghiệp trên chốn giang hồ.

Du Tiểu Quyên cười lạt hỏi :

- Phương viện chúa . Phải chăng viện chúa có ý hối hận.

Phương Tú thở dài đáp :

- Hởi ơi ! Những người này chẳng có oán thù chi với tại hạ , lại mất bao nhiêu năm trời luyện võ cực nhọc. Lòng họ mong có ngày nỗi tiếng giang hồ. Thế mà sau khi Đàm Dược Sư dùng hoán tâm thuật là họ quên hết, sống cuộc đời hàm hồ, không còn biết mình là ai nữa.

Tần Nhi nói :

- Bây giờ Đàm Dược Sư chết rồi thì viện chúa là chúa tể nơi đây , nên tha cả bọn chúng ra.

Phương Tú nói :

- Những người đắp chăn trắng đã trải qua thủ thuật hoán tâm và mất hết cảm giác. Bọn chúng hành động theo khẩu hiệu và thủ thế của người chỉ huy . Bây giờ tha họ ra chỉ có hại cho đời chứ chẳng ích gì . Còn những người đắp chăn đỏ chưa trải qua thủ thuật của Đàm Dược Sư thì bọn họ vỉnh viển ở trong tình trạng mê man bất tỉnh cho đến lúc chết.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Không có thuốc giải để cứu họ ư ?

Phương Tú đáp :

- Không có ! Dù có thuốc giải cho những người đắp chăn đỏ kia cũng không thể cứu họ được, vì thần trí họ chưa bị tiêu diệt. Lòng họ vẫn căm hận Đàm Dược Sư cùng tại hạ đến cực điểm.

Du Tiểu Quyên nói :

- Vì vậy mà Phương viện chúa không muốn cứu họ ư !

Phương Tú đáp :

- Thứ thuốc giải đó thực không ở trong tay lão phu . Chỉ mình Đàm Dược Sư là biết chỗ để mà thôi.

Quân Trung Phụng lạnh lùng nói :

- Bây giờ Đàm Dược Sư chết rồi , nên bao nhiêu tội lỗi Viện chúa đem đổ hết lên đầu lão chớ gì !

Phương Tú đáp :

- Không phải thế ! Đó là sự thực.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Phương viện chúa đã không có cách nào cứu được bọn người đắp chăn đó thì có thể cứu được những người đắp chăn trắng không ?

Phương Tú đáp :

- Cũng không cứu được. Nhưng người này chỉ nghe lệnh của tại hạ . Nếu cứu họ tỉnh lại, họ sẽ thành những kẻ giúp sức cho tại hạ.

Tiểu Quyên cười lạt nói :

- Con người đã mất thần trí mà còn võ công cao cường thì khó tin lắm.

Nàng ngừng một chút rồi hỏi :

- Viện chúa đưa bọn ta coi hai dãy nhà bên kia xem đựng gì ?

Phương Tú đáp :

- Trong hai căn nhà đó thì một căn cũng giống như căn chúng ta đang đứng đây . Còn một căn nữa là nơi Đàm Dược Sư thi hành thủ thuật hoán tâm.

Du Tiểu Quyên nói :

- Thế thì chổ đó cũng tân kỳ, bọn ta muốn qua coi.

Phương Tú nói :

- Nói ra chắc cô nương chẳng chịu tin lời , sự thực thì căn phòng nơi Đàm Dược Sư thi hành thủ thuật, tại hạ cũng chưa đặt chân vào bao giờ.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Thật thế ư ?

Phương Tú đáp :

- Dù nương không tin, tại hạ cũng phải nói. Bây giờ tại hạ dẫn đường, như có cơ quan phát động thì tại hạ cũng bị thương.

Du Tiểu Quyên gật đầu nói :

- Cách hợp tác của Phương viện chúa thật ra ngoài sự tiên liệu của chúng ta.

Phương Tú ngó hai tên dược đồng nói :

- Các ngươi vào đi !

Rồi hắn cũng xoay mình đi ra ngoài.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Phương viện chúa ! Khoan rồi hãy đi ! Hai gã dược đồng kia võ công thế nào ?

Phương Tú dừng chân đáp :

- Hai tên dược đồng đó tuy cũng hiểu võ công nhưng e rằng không địch nỗi cô nương.

Du Tiểu Quyên đột nhiên bước ngang ra đứng chận đường hai tên dược đồng , hỏi :

- Hai vị có thể cứu tỉnh một người cho bản nhân coi được không ?

Hai tên được đồng đưa mắt nhìn nhau, rồi bốn luồng mục quang nhìn chầm chập vào Du Tiểu Quyên chớ không trả lời nàng.

Phương Tú khẽ đằng hắng một tiếng rồi đáp :

- Bọn chúng không thể trả lời cô nương được.

Du Tiểu Quyên lấy làm kỳ hỏi :

- Tại sao vậy ?

Phương Tú nói :

- Đàm Dược Sư đã thi hành thủ thuật vào đầu lưỡi chúng nên chúng không thể trả lời được.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Phải chăng Đàm Dược Sư sợ chúng tiết lộ phương pháp chế thuốc.

Phương Tú đáp :

- Cái đó tại hạ cũng không hiểu rõ.Du Tiểu Quyên bật tiếng cười lạt rồi đưa mũi kiếm chí vào ngực một tên dược đồng hỏi :

- Ngươi cứu tỉnh một người cho ta được không ?

Tên dược đồng lắc đầu đáp :

- Không có thuốc giải.

Du Tiểu Quyên nghe gã nói một cách rất khó nhọc thì trong lòng đã tin lời Phương Tú , nhưng nàng vẫn vặn hỏi :

- Dược vật đâu ?

Phương Tú đở lời :

- Gã nói khó khăn lắm và mất rất nhiều hơi sức mới thốt ra được một câu . Vậy cô nương hỏi tại hạ thế.

Du Tiểu Quyên lớn tiếng :

- Lão có nghe thấy không ? Ta muốn lấy thuốc giải !

Phương Tú kinh hải buột miệng đáp :

- Tại hạ có đem theo đây.

Hắn lấy trong bọc một cái bình ngọc mở nắp ra , móc một viên thuốc màu xanh giao cho tên dược đồng.

Du Tiểu Quyên nhìn kỹ thì trong bình có nhiều dược vật liền đưa tay ra nói :

- Phương viện chúa . Viện chúa đưa cái bình ngọc cho ta.

Phương Tú ngập ngừng :

- Cái nầy...

Du Tiểu Quyên nói ngay :

- Bản nhân đưa một nhát kiếm giết chết viện chúa vẫn lấy được dược vật. Vậy viện chúa hãy nghĩ kỹ.

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi cầm bình thuốc đưa cho Quyên Nhi.

Du Tiểu Quyên đón lấy bình thuốc.

Lúc ấy tên dược đồng đã bõ viên thuốc vào miệng một người rồi.

Lý Hàn Thu dương mắt lên nhìn thấy ngưới này vào trạc 50 . Mày rậm mắt vuông . Dưới cằm rầu đâm tua tủa. Vừa trông đã biết là một tay kiêu dũng.

Lại thấy tên dược đồng nắn bóp vào trước ngực người ấy , một lúc thì thấy y từ từ cử động chân tay.

Du Tiểu Quyên khẻ nói :

- Các vị hãy coi chừng.

Người kia cử động chân tay một lúc rồi đột nhiên đứng phắt dậy.

Người đó chuyển động mục quang nhìn mọi người trong ánh mắt lộ vẽ buâng khuâng.

Phương Tú nói :

- Bây giờ động tác của người này đã thành vô ý thức. Nếu tại hạ không dẫn dụ thì y quyết chẳng động thủ đâu.

Du Tiểu Quyên cùng mọi người thấy thế đều lấy làm kinh dị , nghĩ thầm :

- Nếu không có cách gì khôi phục lại thần trí cho nhữg người này

Mà để họ sống ở nhân gian thật là một tai hại lớn.

Quân Trung Phụng đột nhiên tiến về phía trước một bước. Cô vung

quyền lên đập vào sau lưng đại hán đánh "binh" một cái.

Đại hán không tự chủ được chúi về phía trước một bước , đụng đổ hai cái giường gỗ mà người gã chưa té.

Quân Trung Phụng giật mình kinh hãi nghĩ thầm :

- Thoi quyền của ta luồng lực đạo không phải nhẹ nhàng . Những

tay võ sư thông thường trên chốn giang hồ khó mà chịu nỗi . Thế mà người này vẫn bình yên vô sự.

Bỗng thấy đại hán đảo mắt bốn phía đường như để kiếm người đã

đánh mình

Du Tiểu Quyên bụng bảo dạ :

- Người này võ công không phải tầm thường . Nếu bao nhiêu người đắp chăn trắng nằm đây mà bản lãnh họ đều như vậy thì thật là một đám đại kình địch.

Trong lòng xoay chuyễn ý nghĩ, tay phải nàng vung trường kiếm chi?

vào trước ngực đại hán.

Đại hán đã đến lúc sinh tử hiểm nghèo mà nét mặt vẫn lạnh lùng trơ như gỗ , tựa hồ y chẳng quan tâm gì đến chuyện sống chết

Du Tiểu Quyên thở dài nói :

- Phương viện chúa ! Xưa nay ngoài võ lâm chẳng thiếu gì người

đại ác , nhưng thủ pháp tàn nhẫn của các vị thật hiếm thấy trong thiên hạ . Bọn này phần nhiều là những nhân vật đầy lòng nghĩa hiệp trên chốn giang hồ , nhưng bọn họ bị dược vật làm cho mê man đến chết . Giết đi là không nỡ , mà để sống là gây thành mối hoa. rất lớn.

Phương Tú khẻ thở nói :

- Nếu cô nương không muốn hạ thủ thì để tại hạ ra tay cho.

Hắn cất bước tiến về phía đại hán.

Lý Hàn Thu vung trường kiếm lên . Ánh hàn quang loé ra cản đường Phương Tú. Chàng lạnh lùng nói :

- Hay hơn hết là Phương viện chua đừng có vọng động.

Du Tiểu Quyên bảo Tần Nhi :

- Tiểu muội ! Phiền Tần muội động thủ phóng chưởng đánh mạnh vào chỗ trọng yếu trên lưng người này để y bị đứt tâm mạch chết cho được toàn thây.

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội thực không thể nào hạ thủ giết người trong lúc thần trí họ mê man.

Đột nhiên đại hán gầm lên một tiếng. Tay trái gạt trường kiếm của Quyên Nhi, tay phải phóng chưởng tấn công nàng.

Quyên Nhi biến thế quét ngang trường kiếm . Hàn quang lấp loáng chém xuống chân trái đại hán. Người nàng lướt sang một bên để tránh phát chưởng của đối phương.

Lý Hàn Thu tiến lên một bước, phóng chưởng bên trái đánh sau lưng đại hán.

Binh một tiếng ! Phát chưởng của Lý Hàn Thu đã đánh trúng đại hán.

Đại hán không tự chủ được xô về phía trước ba bước.

Du Tiểu Quyên vọt tới quanh ra phía sau đại hán xoay tay phóng chưởng đánh xuống đầu gã.

Đại hán trúng mấy phát chưởng nặng nề không chịu nỗi , lảo đảo người đi rồi ngã lăn ra chết liền.

Du Tiểu Quyên nhăn nhó thở dài nói :

- Gã chết một cách oan uổng , nhưng không giết gã cũng không được mới thật là rầu !

Nàng đảo mắt nhìn hai tên dược đồng hỏi :

- Phương viện chúa . Hai tên dược đồng này là người tốt hay

người xấu ?

Phương Tú đáp :

- Bản thân chúng không có ác tích gì. Chúng chỉ giúp việc cho Đàm

Dược Sư chế thuốc và thi hành thũ thuật.

Du Tiểu Quyên ngẫm nghĩ một lúc rồi nói :

- Coi thái độ của chúng thi dường như chúng bị Đàm Dược Sư

làm cho biến tính. Vậy đành phải giam chúng lại.

Phương Tú vẫy tay một cái. Hai tên được đồng đều lùi vào ngay.

Du Tiểu Quyên nói :

- Chúng ta đi thôi . Không chừng ngoài quảng trường đang xảy ra

cuộc chiến đấu ác liệt.

Phương Tú nói :

- Cô nương không sang thăm hai căn nhà kia nữa ư !

Du Tiểu Quyên đáp :

- Bọn ta không coi nữa hay hơn . Vì mình đã không cứu được ho.

thì cũng không nên giết chết họ.

Phương Tú ngập ngừng :

- Theo ý cô nương thì...

Du Tiểu Quyên ngắt lời :

- Bản nhân nghĩ rằng trên thế gian này ngoài Đàm Dược Sư tất

cũng còn có người tinh thông y thuật . Sao không mời người ta tìm cách cứu họ.

Phương Tú nhăn nhó cười đáp :

- Đáng tiếc là tại hạ đã phái một phần lớn cao thủ đi rồi.

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Viện chúa đã mất hết tín tâm rồi phải không ?

Phương Tú đáp :

- Hiện giờ khó nói lắm vì hạ đã lọt vào tay các vị nên bọn chúng có lòng úy kỵ.

Du Tiểu Quyên nói :

- Viện chúa cứ yên tâm . Bọn ta không đả bại được những thuộc hạ của viện chúa là không giết lão đâu.

Lý Hàn Thu nói :

- Phương viện chúa nên tự trọng.

Phương Tú nghe Du Tiểu Quyên nói vậy cũng bớt lo được một phần. Hắn ngấm ngầm tính bề tẩu thoát , liền cười mát nói :

- Cô nương đã có lòng đại từ đại bi thì tại hạ cũng phải hạ lệnh cho bọn thủ hạ không được sấn vào khu nầy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau