THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Bị trúng độc hàn công tử phải đi theo

Quân trung Phụng cười khẩy nói :

- Giọng lưỡi của công tử dường như có vẻ khoác lác .

Tần Nhi đột nhiên xen vào :

- Hàn công tử chúng ta biết nhau đã lâu , nhưng tiểu tỳ lúc trước ở thân phận nha đầu mà công tử ở địa vị thiếu gia nên không tiện thỉnh giáo đại danh .

Hàn công tử hỏi lại :

- Bây giờ thì thế nào ?

- Bây giờ chúng ta ở vào thế đối lập do đó mà địa vị của tiểu tỳ đã nâng cao lên nên lớn mật muốn thỉnh giáo đại danh .

- Bình sinh tại hạ rất tín ngưỡng một đại anh hùng cũng người họ Hàn ...

Quân trung Phụng hòi ngay :

- Phải chăng vị đại tướng quân đã diệt Sở gây nên cơ nghiệp cho nhà Hán ?

- Phải rồi , vì thế mà tại hạ lấy tên là Hàn kế Tín .

Quân trung Phụng nói :

- Hàn Tín ngày trước gây nên cơ nghiệp trùm đời tên ghi vào kinh sử , tài ba của công tử cũng có thể theo gót Hàn Tín nhưng đáng tiếc công tử bị trôi theo giòng nước đục nên vĩnh viễn chẳng thể nào trở nên một nhân vật lưu danh muôn thuở .

Hàn kế Tín nói :

- Vì thế mà tại hạ chỉ hy vọng lùi xuống một bước nghĩa là tranh giành lấy đất đứng trong võ lâm ...

Gã dừng lại một chút rồi tiếp :

- Trước kia tại hạ vẫn đem lòng kính mộ Lý Hàn Thu .

Quân trung Phụng hỏi :

- Bây giờ thì sao ?

- Phần kính mộ đó càng ngày càng phai lạt .

- Cứ công bằng mà bàn thì công tử và Lý Hàn Thu đều là những viên ngọc sáng trong võ lâm hiện nay .

- Nhưng hiện nay trên đời lại xuất hiện một vị nữ Gia Cát khiến cho tại hạ giảm lòng kính mộ Lý Hàn Thu .

Quân trung Phụng hỏi :

- Nữ Gia Cát mà công tử nói đó là nhân vật thế nào ?

- Trong con mắt tại hạ thì nữ Gia Cát tức là Quân cô nương .

Quân trung Phụng tủm tỉm cười nói :

- Dù lời công tử chỉ là chuyện hoang đường nhưng cũng khiến cho gười nghe phải khoái tai .

Đoạn cô nghiêm nghị nói tiếp :

- Có điều đáng tiếc là bản nhân lại không phải là con người ưa chuộng hư danh .

Hàn kế Tín nói :

- Đó là câu nói tự đáy lòng tại hạ thốt ra , sao cô nương lại cho là câu riễu cợt không chịu tin lời ?

Quân trung Phụng tủm tỉm cười đáp :

- Bản nhân tin hay không là một chuyện chẳng quan hệ gì , còn việc quan hệ thì Hàn công tử lại cố ý lãng tránh không muốn nói đến .

- Nhị vị cô nương ! Phải chăng điều mà hai vị muốn nhắc tới là Lý Hàn Thu ?

Quân trung Phụng hỏi lại :

- Phải rồi , công tử nói bắt được Lý Hàn Thu đó là chuyện thật hay giả ?

- Dĩ nhiên là chuyện thật cả trăm phần trăm .

- Các vị định xử trí với Lý Hàn Thu ra sao ?

- Cái đó tại hạ cũng chưa hiểu rõ .

Quân trung Phụng hỏi :

- Hàn công tử là một nhân vật trọng yếu của Giang Nam song hiệp . Bản hân tin rằng chẳng khi nào Phương Tú giấu diếm việc xử trí Lý Hàn Thu không cho công tử hay . Phải chăng công tử không muốn nói với bản nhân ?

Hàn kế Tín hỏi vặn :

- Chẳng lẽ Lý Hàn Thu lại không phải là kẻ thù giết chết lệnh tôn . Tại hạ nghĩ rằng Lý Hàn Thu bị bắt không đến nỗi làm cho cô nương xúc động và chẳng cần phải hỏi đến cách xử trí với gã .

- Phải rồi ! Y là kẻ thù sát hại song thân của bản nhân ...

Hàn kế Tín ngắt lời :

- Cô nương đã thừa nhận gã là kẻ thù chẳng đội trời chung thì hà tất phải quan tâm đến gã làm chi ?

Quân trung Phụng chịu buông xuôi câu chuyện nhưng cô làm ra vẻ hững hờ đáp :

- Quan tâm đến y hay không là việc riêng của bản nhân tưởng rằng công tử chẳng nên gạn hỏi ?

Hàn kế Tín trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Cô nương muốn hỏi điều chi ?

- Bản nhân chỉ muốn biết hiện giờ Lý Hàn Thu ở đâu vì bản nhân muốn gặp y .

Hàn kế Tín lạnh lùng đáp :

- Theo chỗ tại hạ biết thì Lý Hàn Thu đã bị đưa về Kim Lăng và tại hạ đã nói với cô nương rồi .

Quân trung Phụng hỏi :

- Bọn họ đi đường nào ?

- Cái đó tại hạ thực tình không biết , nếu cô nương muốn được gặp Lý Hàn Thu thì cứ đến Phương gia đại viện là được gặp ngay .

Quân trung Phụng trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Nếu đến Phương gia đại viện thì còn phải bàn làm chi , bản nhân muốn biết họ đi ngả nào để tiện đón đường cho khỏi mất công tới Kim Lăng .

Hàn kế Tín nhắc lại :

- Cái đó quả là tại hạ không hay .

Quân trung Phụng nghiêm nghị nói :

- Nếu vậy bản nhân đành khuất tất công tử ...

Hàn kế Tín sửng sốt ngắt lời :

- Phải chăng cô nương toan chuyện bội tín ?

- Công tử không chịu cho hay bọn họ đi đường nào thì còn trách bản nhân sao được ?

Hàn kế Tín cười nói :

- Tại hạ mà biết thì đã nói cho cô nương hay rồi , nếu cô nương không tin lời bức bách tại hạ phải nói ra thì tại hạ đành phải nói dối .

Quân trung Phụng đột nhiên dừng bước quay đầu lại nhìn Hàn kế Tín lạnh lùng hỏi :

- Công tử không biết thật hay là công tử muốn dấu ?

- Tại hạ không biết thật .

- Đã vậy thì bản nhân bắt buộc phải mời công tử đi theo .

- Tại hạ đi theo cũng được nhưng còn tính mạng mấy chục tên thuộc hạ , chẳng lẽ cô nương đã hứa lời cứu chữa mà bây giờ bỏ mặc chúng hay sao ?

- Công tử có thiếu gì thuộc hạ thì dù có chết mất vài ba chục tên phỏng có chi đáng kể ?

Hàn kế Tín đã hơi bực mình nhưng gã vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáp :

- Nghe lời cô nương thì vụ này tựa hồ buông trôi một cách dễ dàng .- Bản nhân nói đúng sự thưc , công tử nên biết rằng bản nhân là đàn bà . Chỉ có những lời của bậc đại trượng phu nam tử hán mới được coi nặng bằng non còn lời nói của bọn phụ nữ thì không cần đếm xỉa đến .

Hàn kế Tín khẽ thở dài nói :

- Theo ý cô nương thì dường như không muốn buông tha cả tại hạ nữa chăng ?

- Nếu bọn bản nhân không cách nào cứu thoát Lý Hàn Thu về thì đành mượn công tử để tính chuyện trao đổi .

Hàn kế Tín lạnh lùng hỏi :

- Cô nương tính vậy liệu có được như ý chăng ?

- Việc đã xảy ra thế này bản nhân không nghĩ ra cách nào hay hơn được .

- Cứ hiện tình mà bàn thì việc cô nương đem tại hạ ra trao đổi với Lý Hàn Thu là thượng sách , có diều cô nương quên mất một điều ...

Quân trung Phụng ngắt lời :

- Xin công tử cho nghe lời cao luận .

- Tại hạ e rằng các vị chẳng thể nào đón đường để trao đổi Lý Hàn Thu được nữa .

Quân trung Phụng đổi giọng ôn tồn hỏi :

- Tại sao vậy ? Tiện thiếp nghĩ rằng có Hàn công tử dẫn đường thì tất nhiên tìm đến bọn họ được .

- Tính thời gian thì bọn họ đã vượt chúng ta quá xa rồi trừ phi đến tận Kim Lăng thì không còn cách nào đuổi kịp .

Quân trung Phụng hỏi lại :

- Có phải Phương Tú đưa Lý Hàn Thu về Phương gia đại viện thật không ?

- Đúng thế !

Quân trung Phụng hỏi :

- Thôi đành thế này vậy sau khi chúng ta đến Kim Lăng phiền Hàn công tử viết một phong thơ sai người đưa tới lệnh Phương bá phụ về việc trao đổi giữa công tử và Lý Hàn Thu , tiện thiếp chắc rằng họ không từ chối được .

Hàn kế Tín chau mày hỏi :

- Cô nương chắc rằng tại hạ sẽ viết phong thơ đó sao ?

- Tiện thiếp nghĩ rằng mạng sống của Hàn huynh còn quý trọng hơn mạng sống của Lý Hàn Thu thì chắc là Hàn huynh không lẽ từ chối .

Hàn kế Tín cười lạt đáp :

- Từ đây về tới Kim Lăng đường xa diệu vợi , tại hạ nghĩ rằng còn nhiều cơ hội trốn thoát .

- Thuốc giải còn ở trong mình tiện thiếp mà công tử trốn chạy tất là phải chết .

Hàn công tử cười lạt hai tiếng không nói gì nữa . Quân trung Phụng vừa nói vừa móc trong bọc ra một viên thuốc trao cho Hàn kế Tín nói :

- Chất độc trong mình công tử lên cơn rất lẹ vậy công tử uống ngay viên thuốc này đi .

Hàn kế Tín đón lấy viên thuốc lạnh lùng hỏi :

- Thuốc này có thể kiềm chế trong vòng bao lâu ?

- Trong vòng hai mươi giờ .

Hàn kế Tín nắn viên thuốc trong lòng bàn tay rồi bỏ vào miệng nuốt . Quân trung Phụng nói tiếp :

- Chug1 ta tới thẳng Kim Lăng tiện thiếp hy vọng công tử đừng kiếm đường trốn lánh .

Hàn kế Tín hắm mắt lại ngồi tựa vào vách không hỏi gì đến Quân trung Phụng nữa . Quân trung Phụng cho bọn Triệu Vượng , Đoàn Bình ngủ chung một gían phòng với Hàn kế Tín để tiện việc giám thị gã . Còn cô với Tần Nhi ở chung một gian phòng . Tần Nhi ngủ chung giường với Quân trung Phụng nàng biết trong người cô đầy những độc vật nên nàng chẳng yên tâm chút nào , nàng nằm co ro vào tận góc giường không dám nhúc nhích . Tuy nàng nhắm mắt nhưng không dám ngủ nàng nghe Quân trung Phụng ngáy pho pho dường như cô đang ngủ say , Tần Nhi không ngủ mà phải giả vờ là đã ngủ rồi nàng không dám cử động chân tay , thực tình nàng nằm trên giường kiểu này nhận thấy còn vất vả hơn đi trên một quãng đường xa . Vào khoảng canh ba Quân trung Phụng đột nhiên ngồi nhỏm dậy rồi rón rén bước xuống giường ra mở cửa . Tần Nhi trong lòng rất lấy làm kỳ tự hỏi :

- Đêm hôm khuya khoắt y còn đi đâu ?

Tuy nàng muốn theo dõi nhưng sợ Quân trung Phụng phát giác nên cứ nằm yên không dám trở mình , Quân trung Phụng đi chừng nửa giờ lại trở về phòng cô đóng cửa lại nhưng chưa lên giường ngay còn ngồi xuống một chiếc ghế gỗ bên cạnh cửa sổ . Tần Nhi cũng lấy làm nghi hoặc bụng bảo dạ :

- Y đã quay về sao lại chưa lên giường nghỉ ngay mà còn ngồi lại một mình ngoài đó , chẳng hiểu có dụng ý gì ?

Nàng không dằn nổi tính hiếu kỳ liền khẽ hé mắt ra nhìn thì thấy trong tay Quân trung Phụng ôm một vật gì đó không hiểu , cặp mắt xanh biếc của nó có ánh sáng lấo loáng trong đêm tối . Tần Nhi chưa nhìn rõ Quân trung Phụng ôm vật gì thì tai nàng đã nghe Quân trung Phụng cất tiếng lên hỏi :

- Cô nương không ngủ ư ?

- Tiểu muội vừa mới thức giấc .

- Thế thì hay lắm , tiểu muội đang muốn nói chuyện với cô nương .

- Tỷ tỷ có chuyện gì xin cứ nói ra tiểu muội rửa tai để nghe đây .

Quân trung Phụng hỏi :

- Có phải cô nương thực lòng muốn cứu Lý Hàn Thu không ?
Tần Nhi hơi sửng sốt đáp ngay :

- Dĩ nhiên là tiểu muội muốn cứ y thật .

- Chúng ta chỉ có hai người mà bọn Phương Tú đông lắm thì làm sao địch lại họ ?

Tần Nhi cũng là một tay thông tuệ phi thường thế mà nàng ngẫm nghĩ hồi lâu vẫn không tìm ra được nguyên nhân về câu nói của Quân trung Phụng , nàng chậm rãi hỏi lại :

- Tiểu muội chưa hiểu rõ ý câu hỏi của tỷ tỷ , tỷ tỷ có thể nói rõ hơn cho tiểu muội nghe được chăng ?

- Tiểu muội muốn chúng ta đưa kỳ binh ra một cách đột ngột để có thể một phen cử động là kiềm chế được Phương Tú . Có thế thì mới nắm vững được đại cục phải không ?

- Tỷ tỷ nghĩ thế là chí lý , có điều tiểu muội chưa hiểu cao kiến của tỷ tỷ ra sao ?

- Muốn kiềm chế được Phương Tú thì việc đầu tiên chúng ta phải tìm cách tiếp cận được bọn họ , phải không ?

- Đúng rồi , nhưng tỷ tỷ có cách gì tiếp cận được Phương Tú ?

- Cô nương đến gần được Phương Tú mà không chế phục được hắn thì cũng chẳng ích gì .

Tần Nhi hỏi :

- Vậy tỷ tỷ tính sao ?

- Theo ý của tiểu muội thì cô nương phải học cách thi độc để đối phó với Phương Tú .

- Nếu tỷ tỷ chịu truyền thụ phép màu thì tiểu muội cảm kích vô cùng .

- Hiện nay tiểu muội là người thừa kế duy nhất của Thất độc giáo . Theo lề luật của bản môn nếu cô nương không gia nhập vào làm môn hạ Thất độc môn tiểu muội chẳng thể nào dám truyền thụ nghệ thuật sai khiến độc vật . Đồng thời tiểu muội cũng không tiện đem những điều bí ẩn của bản môn nói cho cô nương nghe .

Tần Nhi hỏi :

- Tỷ tỷ nói vậy thì ra trong mình tỷ tỷ cũng có nhiều điều bí ẩn phải không ?

- Tiểu muội làm chủ một môn phái lẽ nào không nghĩ tới những người trong bản môn ?

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tỷ như cô nương không phải là người Thất độc môn thì tiểu muội không thể điều động người trong môn phái để giúp đỡ cô nương được .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Thế ra tỷ tỷ đã thu được nhiều đệ tử rồi phải không ?

Quân trung Phụng đáp :

- Tiểu muội còn nhỏ tuổi như thế này thì thế nào thu được đệ tử nhưng vì theo quy luật của bản môn những người dưới trướng phải mang danh thầy trò .

Tần Nhi hỏi :

- Những đệ tử dưới trướng của tỷ tỷ toàn là phụ nữ phải không ?

- Tiểu muội xét cho cùng thì nguyên nhân của những bậc tiền bối trong bản môn bị tru diệt chỉ vì không giữ được bí mật .

- Có phải vì các vị quá ngông cuồng gây thành công phẫn với võ lâm thiên hạ ?

- Đó mới chỉ là một nguyên nhân . Vấn đề chủ yếu là bọn họ đều là đàn ông , bọn đàn ông chỉ thích hợp về việc luyện đao thương ám khí họ trông vào võ công cùng khí công để thủ thắng . Còn sai khiến độc vật để đả thương bên địch thì họ không bằng bọn đàn bà con gái chúng ta , vì thế tiểu muội chỉ thu nạp toàn bọn phụ nữ .

- Bọn họ hiện giờ ở đâu ?

- Họ ở một nơi rất kín đáo để luyện nghề thi triển độc vật .

- Nếu tiểu muội quy đầu làm môn hạ Thất độc môn thì chắc là cứu được Lý Hàn Thu phải không ?

- Đúng thế ! Tiểu muội tin rằng nhất định có thể cứu y ra .

- Sau khi tiểu muội gia nhập quý môn rồi thì chúng ta không thể xưng hô nhau bằng tỷ muội được nữa phải không ?

Quân trung Phụng đáp :

- Nhà có thói nhà , nước có phép nước . Sau khi cô nương vào làm môn hạ bản môn rồi thì dĩ nhiên chúng ta không thể xưng hô nhau bằng tỷ muội được nữa .

Tần Nhi khẽ buông tiếng thở dài nói :

- Nếu nhất định cứu được Lý Hàn Thu thì tiểu muội quy đầu vào làm môn hạ Thất độc giáo .

Quân trung Phụng mỉm cười nói :

- Con người muốn luyện thành một môn võ công tuyệt thế tất phải vất vả hàng mấy chục năm , nhưng học phép sử dụng độc vật thì chỉ trong vòng bốn năm tháng là có thể khá cao minh rồi . Chỉ cần lại gần địch nhân trong vòng một dặm hoặc biết chỗ trú ngụ của họ là có thể phóng độc vật tới để giết họ .

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Như vậy chẳng là giản dị lắm ư ?

- Cũng không phải giản dị đâu , giả tỷ cô muốn luyện thuật sử dụng độc vật tới chỗ tinh vi thì so với việc luyện môn võ công cao thâm còn khó khăn hơn nhiều .

- Tỷ tỷ có thể nói cho tiểu muội sơ qua về cách sử độc vật được không ?

Quân trung Phụng lắc đầu đáp :

- Thuật sử dụng độc vật là một bí thuật tối cao của Thất độc môn . Trừ phi cô gia nhập môn rồi thì không còn cách nào nói cho cô nghe được vì đó là cấm điều rất nghiêm mật không thể tiết lộ với người ngoài .

Tần Nhi chú ý nhìn xem Quân trung Phụng ôm trong lòng vật gì có hai luồng ánh sáng xanh lè nhưng bây giờ không hiểu nó biến đâu mất , nàng không hiểu vật đó cô cất đi đâu từ lúc nào ? Trong lòng rất hiếu kỳ nàng không nhịn được liền hỏi :

- Tỷ tỷ , vừa rồi tỷ tỷ ôm vật gì trong lòng :

- Quân trung Phụng tủm tỉm cười hỏi :

- Cô nương đã nhìn thấy rồi ư ?

- Tiểu muội đã nhìn thấy một cách vô tình .

- Cô nưuơng để ý ngó thấy cũng chẳng sao . Tiểu muội đã là một người sử dụng độc vật thì dĩ nhiên nó chỉ là một độc vật .

Tần Nhi chấn động tâm thần hỏi :

- Độc vật đó là thứ gì ?

- Đó là một thứ Phong xà hiếm có ở đời . Chẳng những nó là một thứ kỳ độc mà hành động cũng mau lẹ phi thường , tiểu muội mới kiếm được chưa lâu . Theo chỗ tiểu muội biết thì nó là một thứ rắn quý nhất thiên hạ , sau này nếu tiểu muội muốn sử dụng nó theo ý muốn được thì có thể đả thương được người ngoài xa mấy dặm . Khi đó tiểu muội không phải tới gần địch nhân cũng có thể đả thương họ được , đó là một thành tựu rất lớn của Thất độc môn việc tranh ngôi bá chủ trên chốn giang hồ Thất độc môn nhờ nó mà trang giành được một phần .

- Dường như trong mình tỷ tỷ có đem theo độc vật thì phải ?

Quân trung Phụng đáp :

- Phải rồi , lúc nào ít nhất cũng phải có ba thứ .

Tần Nhi liền hỏi :

- Vậy tỷ tỷ dấu vật đó ở đâu ?

- Dấu trong tay áo , vậy cô nương có sợ không ?

- Chẳn lẽ những thứ đó không cắn tỷ tỷ sao ?

- Không bao giờ , nếu nó làm cho tiểu muội bị thương thì khi nào lại dám để trong mình .

Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Nếu tiểu muội để độc vật đó trong mình quanh năm thì không có gan chịu nổi .

- Cái đó chỉ thành thói quen mà thôi , ngày trước tiểu muội ở nhà thì đừng nói chuyện thò tay ra nắm lấy con rắn mà ngay cả bắt con chim sẻ cũng không dám ...

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tiểu muội đã huấn luyện cho nhiều đệ tử trong Thất độc môn , chúng đa số là những thiếu nữ xinh đẹp tướng mạo đoan trang chẳn tên nào dám nắm trùng độc . Nhưng sau khi nghe tiểu muội dạy cách bắt rắn thì tên nào cũng bạo dạn bắt lấy độc vật dễ như trở bàn tay chẳng có gì khó khăn .

Chương 157: Hai bên đều muốn bắt hàn công tử

Tần Nhi nói :

- Nếu vậy thì tiểu muội muốn thử coi .

Quân trung Phụng đáp :

- Không thể thử được vì cô nương chưa gia nhập Thất độc môn nếu cô nhận lời thì phải làm theo môn quy . Trước hết lập lời trọng thệ sau làm lễ bái sư từ đó sẽ trở thành đệ tử Thất độc môn .

- Ngoài cách tiểu muội gia nhập Thất độc môn chẳng còn biện pháp nào cứu Lý Hàn Thu phải không ?

- Đúng thế , ngoài cách này tiểu muội không nghĩ ra được cách nào khác .

Tần Nhi thở phào một cái nói :

- Tỷ tỷ đã tính kỹ chưa liệu thời gian còn kịp nữa không ?

- Hàn kế Tín đã lọt vào tay bọn ta , chắc Hàn Đào và Phương Tú chưa dám gia hại Lỳ Hàn Thu .

- Được rồi tiểu muội tình nguyện gia nhập Thất độc môn , bây giờ phải làm thế nào xin tỷ tỷ nói cho hay .

- Trước hết là hành lễ trước tượng sư tổ ...

Tần Nhi hỏi ngay :

- Thần tượng tổ sư hiện ở chỗ nào ?

- Thần tượng tổ sư hiện ở trong mình tiểu muội có điều cô nương hãy suy nghĩ kỹ đi , khi đã gia nhập Thất độc môn là suốt đời phải trung thành không được sinh lòng phản bạn .

- Miễn sao cứu được Lý Hàn Thu thì bất luận điều gì cũng ưng chịu ...

Dường như nàng chợt nhớ ra điều gì quan trọng nàng liền hỏi ngay :

- Cô nương cùng Lý Hàn Thu đã có hẹn tử vong , phen này mà chúng ta cứu được Lý Hàn Thu trong tay Phương Tú ra ngày sau cũng không thoát khỏi tỷ tỷ giết chết y phải không ?

Quân trung Phụng đáp :

- Nếu chúng ta không cứu y thì lập tức y phải chết ngay trong tay Phương Tú , Hàn Đào ..

Hai người còn đang nói chuyện đột nhiên có thanh âm lạnh lẽo cất lên hỏi :

- Ai đó ?

Quân trung Phụng nói :

- Đó là tiếng Triệu Vượng .

Tần Nhi thò tay rút trường kiếm ở đầu giường lẹ làng đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài . Dưới ánh sao nàng thấy một lũ người áo đen tay cầm binh khí bao vây căn phòng có Hàn kế Tín nằm trong đó . Triệu Vượng tay phải cầm đao tay trái cầm hai ngọn phi xoa đứng chắn ngoài cửa . Tần Nhi đẩy cửa sổ ra rồi toan vọt mình đi liền bị Quân trung Phụng nắm lại khẽ nói :

- Hãy khoan , để coi cho rõ bọn họ đến đây với mục đích gì rồi sẽ tính .

Bọn người áo đen tay cầm binh khí bao vây căn phòng Hàn kế Tín nhưng không tấn công mà cũng không nói gì dường như chúng còn chờ đợi ai . Triệu Vượng hỏi không thấy người đáp , gã không nhịn được lại lên tiếng :

- Các vị là bằng hữu nơi đâu , tới đây với việc gì ?

Bỗng nghe thanh âm lạnh lùng đáp :

- Giao trả Hàn công tử thì bọn ta không làm khó dễ gì đến các hạ , bằng các hạ không nghe lời thì đừng trách bọn ta thủ đoạn tàn ác .

Tần Nhi lẩm bẩm :

- Té ra người cầm đầu còn ẩn mình trong bóng tối .

Bỗng nghe tiếng Hàn kế Tín vọng ra :

- Các vị vâng lệnh ai tới đây ?

Người trong bóng tối lại lên tiếng đáp :

- Tại hạ tự mình tới đây , nếu Hàn công tử còn cử động được thì xin mời ra đây tương hội .

Quân trung Phụng khẽ nói :

- Lai lịch bọn này rất quái lạ , dường như không phải là bọn thủ hạ của Phương Tú , Hàn Đào .

Bỗng nghe Hàn kế Tín nói :

- Tấm thịnh tình của các hạ tại hạ xin tâm lãnh . Hàn mỗ tự có cách đối phó không phiền đến các hạ phải nhọc lòng , mời các hạ tuỳ tiện đi cho .

Thanh âm kia lạnh lùng đáp :

- Bọn tại hạ tới đây công tử còn sống thì lấy người bằng chết rồi thì lấy xác ...

Bỗng nghe đánh choang một tiếng cánh của gỗ đã bị phá vỡ Hàn kế Tín vọt qua cửa sổ ra ngoài . Gã vừa hạ chân xuống đất liền cười khẩy nói :

- Giọng lưỡi các hạ khoác lác lắm nhỉ ! Hàn mỗ muốn chạm trán các hạ một phen .

Cặp mắt gã loang loáng nhìn vào bóng tối , Tần Nhi trong lòng rất lấy làm kỳ nghĩ thầm :

- Xem cách ăn mặc thì dường như bọn này là thủ hạ của Phương Tú , Hàn Đào song coi cách hành động thì dường như không phải tới đây viện trợ Hàn kế Tín .

Bỗng thấy từ trong bóng tối một người chột mắt tóc dài bỏ xoả xuống mình mặc áo đen lưng đeo trường kiếm thủng thẳng bước ra . Lúc này Phi Đao Đoàn Bình ở trong nhà lật đật chạy ra , gã thấy Hàn kế Tín vẫn đứng nguyên chỗ không cử động mới yên tâm , gã thở phào một cái rồi đứng một bên theo dõi tình hình . Nguyên Đoàn Bình phụ trách việc coi giữ Hàn kế Tín gã thấy hắn phóng chưởng đánh vỡ cửa sổ liền phóng mình theo . Hàn kế Tín quay lại nhìn Đoàn Bình khẽ nói :

- Các hạ cho mượn khí giới một chút .

Rồi không đợi Đoàn Bình trả lời đã thò tay rút lấy thanh đao ở sau lưng gã một cách mau lẹ phi thường . Đoàn Bình toan né tránh thì đã bị Hàn kế Tín đoạt mất đao rồi bất giác gã chấn động tâm thần bụng bảo dạ :

- Bãn lãnh thằng cha này cao thâm hơn ta nhiều nếu gã định bụng trốn chạy thật dễ như trở bàn tay .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ gã đã lui lại sau hai bước Hàn kế Tín đưa tay búng vào thanh đao nói :

- Các hạ cùng Hàn mỗ chưa quen biết ...

Gã chột mắt lạnh lùng ngắt lời :

- Bây giờ gặp mặt cũng còn chưa muộn .

Hàn kế Tín cười lạt nói :

- Gặp mặt thì các hạ định làm gì ?

Người bịt mặt hững hờ đáp :

- Tại hạ từng nghe danh công tử tài trí hơn đời , có biết thời vụ mới là tuấn kiệt . Tưởng công tử không nên bức bách tại hạ phải động thủ ...

Hàn kế Tín chuyển động cặp mắt cười nói :

- Các hạ đến đây chắc là đã chuẩn bị .

Người chột mắt đáp :

- Hàn công tử quả nhiên thông minh khác thường !

Hàn kế Tín cười mát hỏi :

- Tại hạ muốn biết các vị định đem tại hạ đi với mục đích gì ?

- Tại hạ cho công tử hay cũng không sao ..

Hàn kế Tín ngắt lời :

- Các hạ nói đi tại hạ rửa tai nghe đây .

Người chột mắt nói :

- Nghe nói sing mạng của công tử rất quý báu đáng để trao đổi lấy sinh mạng của Lý Hàn Thu . Vì thế mà tại hạ lật đật tới đây mượn con người của công tử để tiện dụng một phen .

- Các hạ muốn dùng Hàn mỗ đổi lấy Lý Hàn Thu ư ?

- Phải rồi , vì thế mà tại hạ không muốn gia hại công tử .

Hàn kế Tín ngửa mặt lên trời cười ha hả :

- Không ngờ ! Thật là không ngờ con người của Hàn mỗ giá trị mỗi ngày một cao như vậy ...

Gã ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Có điều tại hạ muốn biết cao tính đại danh của các hạ , vậy xin các hạ nói cho nghe . Hơn nữa giữa các hạ và Lý Hàn Thu có mối liên quan thế nào ? Tại hạ cũng mong các hạ cho biết rõ .Người chột mắt cười lạt đáp :

- Các hạ đã muốn biết thì tại hạ nói cho nghe cũng chẳng có chi . Tại hạ tên gọi là Đinh Bội kết nghĩa chi lan với Lý Hàn Thu .

- Phải chăng các hạ là Độc Mục Diêm La ?

- Chính là tại hạ .

Hàn kế Tín cười ha hả nói :

- Tại hạ đã nghe danh từ lâu .

Đinh Bội rút trường kiếm ra khỏi vỏ lạnh lùng nói :

- Nếu các hạ muốn động thủ thì không nên chần chờ cho mất thời gian .

Hàn kế Tín đảo mắt nhìn quanh một vòng thấy toàn người áo đen , gã nổi giận nói :

- Các hạ mang theo bọn tuỳ tùng lại ăn mâc theo võ sĩ trong Phương gia đại viện , phải chăng có ý muốn đánh lận sòng ?

Đinh Bội đáp :

- Bọn họ chính là người trong Phương gia đại viện đó .

Hàn kế Tín sửng sốt hỏi :

- Có đúng thế không ?

- Tại hạ lừa gạt công tử làm chi ?

Hàn kế Tín vung chưởng lên nhằm đánh vào đại hán mé tả , bỗng nghe đánh '' binh '' một tiếng người kia cả người lẫn khí giới đều té xuống đất . Đinh Bội cười lạt hỏi :

- Bọn họ đều bị điểm huyệt , nếu công tử muốn giết bọn họ thì chỉ cần phất tay một cái là xong .

Hàn kế Tín bẻn lẻn nói :

- Thủ đoạn các hạ thật là cao minh , các hạ điểm huyệt bấy nhiêu người đưa cả tới đây ...

Gã đảo mắt nhìn Triệu Vượng nói tiếp :

- Ông bạn này muốn đem tại hạ chạy đi chẳng hiểu quý giáo chủ có chịu hay không ?

Triệu Vượng đáp :

- Tệ giáo chủ cũng muốn dùng công tử để đổi Lý Hàn Thu , tại hạ không biết vụ này nên đối phó thế nào . Nếu Đinh lão tiền bối đây mà là bạn của tệ giáo chủ thì vụ này dễ dàng quá .

Đinh Bội hỏi :

- Quý giáo chủ hiện giờ ở đâu ?

- Tệ giáo chủ hiện giờ ở phòng khách bên kia .

Bỗng thấy cánh cửa kẹt mở Quân trung Phụng từ từ bước ra hỏi :

- Hàn công tử do bọn tiện thiếp bắt được , nếu các hạ có lòng cưỡng đoạt chẳng hoá ra là bá đạo lắm ư ?

Đinh Bội nói :

- Hàn công tử chưa mất võ công , y còn có lòng muốn chạy trốn tại hạ e rằng mấy vị không đủ lực lượng đối phó .

- Hàn công tử đã trúng chất kịch độc nếu y có lòng muốn chạy trốn chỉ có một đường chết nên y không dám trốn đâu mà ngại .

- Giữa tại hạ và cô nương đã không thù oán dĩ nhiên tại hạ không muốn gây chuyện đổ vỡ . Nhưng chẳng thể không đem gã này đi được mong rằng cô nương thuận tình cho .

Quân trung Phụng hỏi :

- Nghe giọng lưỡi các hạ ra chiều kiên quyết lắm , nhưng bản nhân không chịu thì sao ?

Đinh Bội một mắt chiếu ra những tia hàn quang đáp :

- Nếu không được thì tại hạ đành phải đi đến chỗ động võ .

Quân trung Phụng trầm ngâm một lát rồi nói :

- Dù bản nhân muốn ưng thuận chưa chắc Hàn công tử đã chịu đi theo các hạ ?

Đinh Bội nói :

- Tại hạ chỉ cần cô nương ưng thuận là đủ còn việc Hàn công tử có chịu đi hay không đó là chuyện của tại hạ . Nếu gã không đi thì tại hạ bắt sống gã đem đi .

- Vậy các hạ hãy bắt Hàn công tử trước đi rồi chúng ta sẽ thương lượng .

Đinh Bội lấy làm kỳ hỏi :

- Còn thương lượng gì nữa ?Hàn kế Tín tủm tỉm cười nói :

- Đây là Quân cô nương có ý muốn đo lường chân tài thực học của các hạ , vậy tại hạ tưởng cung kính không gì bằng tuân mệnh .

Gã vừa dứt lời đã vung đơn đao chém tới Đinh Bội , Đinh Bội vội giơ trường kiếm lên gạt đao của Hàn kế Tín rồi xoay tay vung kiếm phản kích . Hàn kế Tín vội ra chiêu '' Giang hà phong đống '' để đón đỡ . Choang một tiếng , đơn đao đã gạt trường kiếm ra . Chỉ trong khoảnh khắc đao kiếm qua lại gây nên một trướng ác đấu kịch liệt vô cùng . Hai người phần tỉ đấu chiêu thuật phần tỉ đấu nội lực , đao kiếm giao nhau thỉnh thoảng lại bật lên những tiếng chát chúa rùng rợn .

Kiếm chiêu của Đinh Bội cực kỳ lợi hại lão đánh rất rát . Nhưng Hàn kế Tín cũng không phải là một tay vừa , bằng một thanh đơn đao có lúc gã lại sử dụng đao pháp Thiếu Lâm chiêu dài thước lớn tấn công ồ ạt , có lúc gã lại sử dụng Huỳnh gia dao pháp ở Quan Đông sở trường về chiêu thức kỳ bí mau lẹ . Hàn kế Tín là một tay võ học rất rộng hiểu nhiều đao pháp trong thiên hạ , thanh đao của gã biến hoá khôn lường mới tỷ đấu chưa được trăm chiêu mà gã đã thay đổi đao pháp đến mấy chục lần để cự địch .

Kiếm chiêu của Đinh Bội là một thứ kiếm pháp chuyên nhất nhưng cũng lợi hại phi thường , mặc dù Hàn kế Tín thay đổi đao pháp thiên hình vạn trạng thuỷ chung lão vẫn dùng cách bất biến để đối phó với vạn biến và tuyệt không lộ vẻ gì kém thế có khi phảng phất chiếm được ưu thế là đằng khác .

Triệu Vượng , Đoàn Bình theo dõi cuộc tỷ đấu của hai người không khỏi ngấm ngầm khing hãi bụng bảo dạ :

- Bất luận là ai thì hai người bên mình có liên thủ hiệp lực cũng không địch nổi . Thế mà Hàn công tử không bị đeo hình cụ cũng không chạy trốn trong khi đi đường mới thật là kỳ ?

Hai gã còn đang ngẫm nghĩ bỗng nghe những tiếng sắt thép đụng nhau bật lên những tiếng chát chúa rùng rợn . Nguyên Đinh Bội thấy đánh lâu không hạ được đối phương bất giác lửa giận bốc lên , lão liền múa kiếm rồi cả người lẫn kiếm xông vào . Cuộc ác đấu cực kỳ ác liệt bắt buộc Hàn kế Tín phải vận toàn lực để cự địch , đao kiếm đua nhau đánh mạnh liên tiếp . Hai bên cùng tấn công ráo riết hơn năm chục chiêu nữa mà vẫn ở vào thế quân bình bất phân thắng bại . Lúc này Tần Nhi ở trong nhà ghé tai Quân trung Phụng khẽ nói :

- Dường như hai người này đi đến chỗ quyết sống mái thật là nguy hiểm , nếu cứ để hai bên tiếp tục tỷ đấu tất phải có một người bị chết .

Quân trung Phụng mỉm cười hỏi :

- Theo nhận xét của cô nương thì trong hai người này ai nắm được phần thắng nhiều hơn ?

- Tiểu muội nhận thấy nội lực của Đinh Bội có phần hơn đối phương một chút , nhưng võ công của Hàn công tử lại rất phức tạp có nhiều kỳ chiêu để giải nguy . Hiện giờ tiểu muội chưa biết phần thắng sẽ thuộc về ai ?

- Cô nương chưa nhận ra được chỗ hơn kém thì chúng ta cứ để họ tỷ đấu một lúc nữa xem sao ?

Tần Nhi khẽ thở dài hỏi :

- Chẳng lẽ tỷ tỷ muốn để họ tiếp tục đánh nhau cho đến lúc máu chảy đầm đìa , có người trọng thương rồi mới lên tiếng bảo họ dừng tay ?

Quân trung Phụng từ từ quay đầu lại cặp mắt cô ngó chằm chặp vào mặt Tần Nhi mỉm cười hỏi :

- Cô nương quan tâm đến người nào hơn ? Dù cho hai người đánh nhau đến chỗ thương vong thì có liên can gì đến cô ?

- Tiểu muội nghĩ rằng nếu vạn nhất Hàn công tử bị Đinh Bội chém chết thì rồi chúng ta lấy gì trao đổi để cứu Lý Hàn Thu ?

- Chỗ dụng tâm của Đinh Bội là định bắt sống Hàn kế Tín để trao đổi lấy Lý Hàn Thu về , như vậy thì khi nào hắn lại giết Hàn kế Tín ?

Quân trung Phụng và Tần Nhi còn đang đàm thoại thì ngoài chiến trường đã biến đổi khốc liệt , Đinh Bội vung trường kiếm để gạt đơn đao của Hàn kế Tín rồi quát lên một tiếng thật to :

- Này !

Thanh kiếm của lão đã đâm trúng vào tay trái của Hàn kế Tín , Hàn kế Tín tuy tay trái bị trúng kiếm nhưng cũng kiêu hãnh phi thường . Tay phải vung đơn đao gạt chiêu kiếm của Đinh Bội đồng thời gã vừa quát lên một tiếng vừa đánh ra một chiêu . Đinh Bội liền sử dụng chiêu '' Khổng tước địch linh '' để phong toả thế đao của đối phương , ngờ đâu Hàn kế Tín đột nhiên biến thế xoay đao lại đập sống đao vào tay của đối phương . Chiêu này biền hoá thật là kỳ ảo Đinh Bội né tránh không kịp vì chậm một chút mà bị sống đao của Hàn kế Tín đánh trúng bả vai bên trái . Đinh Bội đau quá rên lên một tiếng lùi lại hai bước . Hàn kế Tín bị thương ở cánh tay máu chảy đầm đìa tay áo ướt sũng . Kiếm thương gã khá nặng , chiêu đao phản kích của gã cũng khá trầm trọng quả nhiên hai người lâm vào cục diện lưỡng bại câu thương .

Quân trung Phụng lớn tiếng hô :

- Dừng tay !

Đing Bội quay lại nhìn cô hỏi :

- Sao ? Cô nương định trợ trận chăng ?

- Hai vị cùng không có mối giao du gì với bản nhân thì dù bản nhân có muốn trợ chiến cũng không biết nên giúp bên nào ?

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Bản nhân có vài điều muốn nói mong rằng hai vị hãy nghe xong rồi lại mở cuộc tái đấu cũng chưa muộn .

Đinh Bội hỏi :

- Cô nương có điều chi muốn nói ?

Quân trung Phụng lấy trong bọc ra một tấm khăn lụa nói :

- Để cho bản nhân buộc vết thương cho Hàn công tử rồi sẽ nói .

Cử động của Quân trung Phụng coi bộ rất ung dung nhàn nhã nhưng Đinh Bội cũng không dám thừa cơ tập kích . Hàn kế Tín khẽ gật đầu nói :

- Đa tạ cô nương .

- Công tử bất tất phải trả ơn bản nhân , sở dĩ bản nhân phải buộc vết thương cho công tử vì sợ máu ra nhiều quá có thể làm chết người .

- Té ra là thế !

Quân trung Phụng quay lại ngó Đinh Bội nói :

- Võ công của các hạ rất cao cường song vị tất đã thắng được Hàn công tử thì còn nói chi đến chuyện bắt sống gã nữa ? Đó chỉ là chuyện mơ hồ .

Quân trung Phụng thấy Đinh Bội không trả lời cô biết lão mặc nhiên đã thừa nhận câu nói của mình . Cô lại đảo mắt nhìn Hàn kế Tín nói :

- Chắc trong lòng công tử đã hiểu rõ là dù công tử có muốn phá vòng vây để chạy đi cũng không được .

Cô lại đưa mắt nhìn Đinh Bội nói :

- Các hạ có đem theo xác chết thì cũng chẳng thể nào đổi lấy Lý Hàn Thu được .

Đinh Bội hỏi :

- Theo ý cô nương thì sao ?

- Bản nhân hy vọng các hạ bình tâm tĩnh trí ngồi xuống bàn luận .

Hàn kế Tín nói :

- Xem chừng cô nương cũng muốn dùng tại hạ để đổi lấy Lý Hàn Thu .

- Chỗ dụng ý của tiểu muội cùng Đinh huynh đây tuy không mưu sự với nhau mà lại cùng đi đến một kết quả .

Hàn kế Tín nói :

- Cô nương là người kín đáo mà thật ra trong lòng rất nhiều mưu kế , bây giờ tại hạ mới biết là trước kia mình đánh giá cô nương quá thấp .

Quân trung Phụng tủm tỉm cười nói :

- Vậy Hàn huynh cứ ung dung mà đi theo tiểu muội ..

Cô dừng lại một chút rồi hỏi :

- Bây giờ Hàn huynh mới giác ngộ thì dường như đã chậm một chút , có đúng thế không ?

Hàn kế Tín lạnh lùng đáp :

- Cô nương định thế nào xin nói ra đi , trường hợp mà tại hạ có thể ưng thuận xin phúc đáp liền .

- Vậy là hay lắm ! Như Hàn huynh đã biết bọn tiểu muội có ý lấy Hàn huynh để đổi lấy Lý Hàn Thu . Hàn huynh liệu việc này có hy vọng gì không ?

- Cái đó còn tuỳ ở thời vận của các vị .

- Công tử nói vậy là nghĩa làm sao ?

Hàn kế Tín nói :

- Nếu Phương bá phụ của tại hạ mà biết chuyện này thì lão nhân gia quyết đem Lý Hàn Thu xử tử một cách bí mật .

Quân trung Phụng sửng sốt hỏi :

- Phương Tú rất thương yêu Hàn huynh kia mà ? Dĩ nhiên lão để Lý Hàn Thu sống để đổi lấy Hàn huynh về sao lại xử tử gã được ?

- Quả là có thể thật , nhưng lão nhân gia bị đưa vào cục diện sinh tử lợi hại cho chính bản thân mình thì còn nghĩ tới mối tình thân thế nào được ?

Quân trung Phụng khẽ thở dài nói :

- Hàn huynh trông rõ sự việc như vậy thật là có cặp mắt sáng suốt và trí tuệ hơn đời ...

Chương 158: Đến kim lăng kế tín bày mưu

Hàn kế Tín nói :

- Hỡi ơi ! Lúc các vị đến Kim Lăng thì kiếp nạn võ lâm đã thành , đại cuộc võ lâm đã hoàn toàn do người ta thống lãnh và chỉ huy rồi .

Tần Nhi hỏi :

- Tiểu tỳ chưa hiểu rõ những lời của công tử , mong rằng công tử giải thích thêm cho được chăng ?

- Trước một tháng khi bọn tại hạ đến bắt thầy trò Lý Hàn Thu thì ở Kim Lăng cũng phân phái thuộc hạ đến những môn phái lớn ...

Quân trung Phụng ngắt lời :

- Các môn phái trong thiên hạ có đến hàng mấy trăm , thủ hạ của Phương Tú được bao nhiêu người mà đủ để chia đi hành động khắp nơi ?

- Việc thâu nhập các môn phái chỉ cần nhằm vào các môn phái lớn . Theo chỗ tại hạ biết thì số người đối phó với hai môn phái lớn là Thiếu Lâm và Võ Đương chiếm đến hơn nửa . Ngoài bọn người đến phái Thiếu Lâm và Võ Đương còn một nửa chia làm 16 đường đi các ngả , có diều tại hạ không biết rõ lắm .

Quân trung Phụng nói :

- Hùng tâm tráng trí của các vị quả nhiên ghê gớm thật .

Cô ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Theo nhận xét của công tử thì kế hoạch này của Phương Tú có thể thành công được không ?

- Họ theo kế hoạch hành động không cần cấp bách cứ mưu đồ từ từ thì theo nhận xét của tại hạ có thể thành công được .

- Họ định đến bao giờ mới động thủ ?

- Cái đó tại hạ cũng không biết rõ nếu tại hạ đoán không lầm thì sau khi bắt được thầy trò Lý Hàn Thu mới bắt đầu cư xử .

- Nếu đúng như lời các hạ thì bây giờ bọn tiểu muội tới nơi liệu còn kịp không ?

Hàn kế Tín hỏi lại :

- Cô nương muốn hỏi kịp làm việc gì ?

- Bọn tiểu muội muốn cứu vãn một trường huyết kiếp cho võ lâm thiên hạ .

Hàn kế Tín cười mát nói :

- Theo quan niệm của tại hạ thì không kịp mất rồi , dù cho các vị còn thời giờ rộng rãi cũng đành thúc thủ vô sách .

- Có bao giờ Hàn huynh nghĩ tới kế hoạch để đối phó với vụ này không ?

Hàn kế Tín dương mắt lên đăm đăm nhìn vào mặt Quân trung Phụng thủng thẳng đáp :

- Cô nương hỏi câu này không khỏi khiến cho tại hạ lấy làm kỳ , dù trong bụng tại hạ đã có phương sách cũng chẳng thể trình bày với cô nương được .

- Nếu Hàn huynh hoài bão chính nghĩa trong lòng mà mắt thấy võ lâm thiên hạ sắp lâm vào trường kiếp cũng nhẫn tâm thỏng tay đứng nhìn được ư ?

Hàn kế Tín hơi lộ vẻ ngạc nhiên gã chậm rãi hỏi :

- Chẳng lẽ cô nương muốn cho tại hạ vạch đường phản ứng vụ này ? Hẳn cô nương cũng biết rõ là tại hạ chẳng khi nào đối nghịch với phụ thân cùng bá phụ ?

- Nếu Hàn huynh có năng lực và ôm bầu máu nóng muốn cứu vãn đại kiếp võ lâm thì chẳng lẽ lại không theo gót các vị anh hùng tiền bối đã vì đại nghĩa mà phải trừ diệt thân tình ...

Hàn kế Tín sửng sốt hỏi :

- Cô nương bảo sao ? Đại nghĩa diệt thân ư ?

- Ý tiểu muội chính là thế đó , Hàn huynh thử nghĩ kỹ mà coi con người ta vỏn vẹn sống ở đời có mấy chục năm , vậy gặp cơ hội có thể lưu danh muôn thuở sao không nắm lấy ?

Hàn kế Tín vẻ mặt cực kỳ đau khổ , gã trầm ngâm hồi lâu rồi thở dài nói :

- Cô nương chẳng nên hỏi tại hạ nhiều điều làm chi . Công việc trước mắt của các vị là dẫn tại hạ đến Phương gia đại viện để trao đổi lấy Lý Hàn Thu , mục đích của các vị là như vậy thì cứ theo đuổi nó . Tại hạ đã nói các vị thành công hay không là còn trông vào sự may rủi , tại hạ chỉ có thể hứa với các vị là dọc đường quyết không có ý trốn chạy .

- Tiểu muội cũng bết Hàn huynh nhất định giúp bọn tiểu muội về chuyện này rồi .

Quân trung Phụng nhìn thẳng vào mặt Hàn công tử nói tiếp :

- Nhưng tiểu muội còn muốn đi xa hơn nữa . Giả tỷ mọi việc đều thuận lợi nghĩa là có thể đổi Hàn huynh với Lý Hàn Thu như vậy , liệu đã đủ vãn hồi trường huyết kiếp cho võ lâm thiên hạ chưa ?

Hàn kế tín nói :

- Cái này khó mà có thể nói quyết được . Có điều theo cảm giác của tại hạ thì e rằng sau khi cứu được Lý Hàn Thu cũng chưa đủ vãn hồi kiếp nạn .

- Nếu thế thì bọn tiểu muội lấy Lý Hàn Thu ra phỏng được ích gì ?

- Dù sao vụ này cũng có thể thành toàn mối tư tình cho các vị .

Quân trung Phụng lạnh lùng nói :

- Hàn huynh muốn nói về mối tư tình gì ?

Hàn kế Tín hỏi móc :

- Các vị bất cứ trường hợp nào dù phải dấn thân vào nơi gian lao nguy hiểm cũng tận tâm kiệt lực giải cứu Lý Hàn Thu . Chẵng lẽ đó đều là vị nổi an nguy của võ lâm thiên hạ ?

Quân trung Phụng tức giận đáp :

- Công tử đừng nói nhăng nói càn , tiểu muội cứu Lý Hàn Thu để tự tay mình giết gã để báo thù cho song thân , vụ này tiểu muội đã nói nhiều lần rồi .

Hàn kế Tín cười lạt đáp :

- Muốn báo thù mà nhất định chính mình ra tay hạ sát mời được sao ?

- Song thân tiểu muội bị thảm tử mấy năm nay mà tấn thảm kịch lúc nào cũng hiện ra trước mắt . Nếu tiểu muội không chính mình hạ sát Lý Hàn Thu thì cam tâm thế nào được ?

- Tại hạ tưởng cô nương đã gặp nhiều cơ hội để chính cô nương ra tay hạ sát Lý Hàn Thu mà sao cô nương lại không chịu động thủ ?

- Lý Hàn Thu còn nhiều việc chưa thu xếp xong nên tiểu muội đã ước hẹn với gã một kỳ hẹn gọi là tử vong ước .

Hàn kế Tín cười rồi hỏi :

- Nếu cô nương dùng tại hạ để đổi Lý Hàn Thu mà thành công thì cô nương phải đợi khi hết kỳ hạn mới động thủ giết gã hay là ra tay ngay ?

- Cái đó ... tiểu muội cũng chưa quyết định phải chờ sau khi gặp gã mới tính toán được .

Đinh Bội đột nhiên nói xen vào :

- Tại hạ xin nói rõ trước , bất luận là ai muốn giết Lý Hàn Thu thì tại hạ cũng phải can thiệp chứ không thể toạ thị điềm nhiên .

Quân trung Phụng hỏi :

- Các hạ muốn cứu gã chăng ?

Đinh Bội đáp :

- Chính thế !

- Xem chừng giữa hai người chúng ta cần phải đem vụ này phân biệt rõ ràng mới xong .

Đinh Bội hỏi :

- Cô nương muốn phân biệt bằng cách nào ?

- Bây giờ trong Phương gia đại viện tất nhiên cuộc phòng vệ rất nghiêm mật , chúng ta phải hợp lực tận tâm đối phó chưa chắc đã thành công . Nếu ai lại theo ý kiến người nấy mà làm hoặc xảy chuyện xích mích thì tất phải thất bại không còn nghi ngờ gì nữa .

Đinh Bội gật đầu đáp :

- Cô nương nói rất có lý .

- Vì thế giữa hai chúng ta hãy biết việc cứu Lý Hàn Thu là mục đích . Muốn thống nhất hành động cần phải có nhân vật đầu não để chỉ huy .

- Miễn sao cứu được Lý Hàn Thu là tại hạ vui lòng tôn cô nương lên làm thủ lãnh .

- Nếu các hạ đã suy cử tiện thiếp lên làm thủ lãnh thì nhất thiết mọi hành động của các hạ phải tuân theo mệnh lệnh của tiện thiếp .

Đinh Bội đáp :

- Được rồi , có diều sau khi cứu được Lý Hàn Thu thì xin cô nương giao gã cho tại hạ .

Quân trug Phụng tủm tỉm cười đáp :- Biện pháp này không được công bằng .

- Một đằng cô nương định giết y mặt khác tại hạ muốn bảo toàn sinh mạng cho y . Cứu cánh của hai chúng ta trái ngược nhau tại hạ không biết làm thế nào cho công bằng .

- Dĩ nhiên chúng ta phải tìm ra giải pháp cho công bằng .

- Tại hạ nghĩ không ra được biện pháp nào xin cô nương cho chỉ thị .

- Khi chúng ta bắt tay vào việc cứu Lý Hàn Thu , tiện thiếp đã làm thủ lãnh dĩ nhiên mọi cử động của các hạ đều phải nghe mệnh lệnh của tiện thiếp . Như vậy không phải là tiện thiếp coi thường các hạ vì nếu chỉ trông cậy vào võ công để tiến vào Phương gia đại viện thì đừng hòng sống yên lành mà ra thoát . Việc này không thể hành động liều lĩnh ngoài chuyện đấu trí còn phải đấu phép nữa ..

Đinh Bội ngơ ngác hỏi :

- Cô nương có tà pháp chăng ?

- Nếu tại hạ không có chút bản lãnh kỳ dị thì Hàn công tử khi chưa đeo hình cụ khi nào chịu lẽo đẽo đi theo mà không trốn chạy ?

Đinh Bội gật đầu đáp :

- Tại hạ ẫn công nhận là cô nương nói có lý , và nguyện ý tuân theo lệnh cô trong mọi hành động . Điều mà tại hạ muốn hỏi cô nương là sau khi cứu được Lý Hàn Thu thì làm thế nào ?

- Lý Hàn Thu sẽ ở vào trường hợp sở hữu chung của hai người chúng ta . Khi đó chúng ta lại tìm một nơi vắng vẻ để tỷ đấu cho phân thắng bại , người thắng dĩ nhiên là sở hữu chủ của Lý Hàn Thu .

Đinh Bội gật đầu nói :

- Phải rồi , biện pháp này thật là công bằng .

Quân trung Phụng hỏi :

- Các hạ đồng ý rồi chứ ?

- Theo tình hình lúc này thì dường như chỉ có biện pháp đó là dùng được .

Quân trung Phụng đảo mắt nhìn thẳng vào mặt Hàn kế Tín nói :

- Hàn huynh , ít ra trong lúc này chúng ta kết thành một đoàn . Nhưng việc cứu Lý Hàn Thu cũng phải nhờ Hàn huynh giúp đỡ , vậy chờ khi nào Lý Hàn Thu trở về với bọn tiện thiếp , tiểu muội sẽ kính dâng thuốc giải .

Hàn kế Tín hỏi lại :

- Cô nương đã lừa gạt tại hạ một lần rồi thì lần này tại hạ tin cô nương thế nào được ?

- Lần này tiểu muội xin lập lời trọng thệ :'' Nếu tiểu muội còn lừa gạt Hàn huynh nguyện cho đao kiếm phanh thây '' .

- Lời thề của cô nương rất độc đủ tỏ cô nương rất quan tâm đến Lý Hàn Thu . Có điều tại hạ chỉ hứa chắc là không phá hoại kế hoạch của các cô , còn việc các vị có cứu được Lý Hàn Thu hay không phải trông vào vận khí may rủi .

- Hàn huynh , từ thuở nhỏ Hàn huynh đã được Phương Tú chăm lo coi sóc . Phương Tú mà thành bá nghiệp võ lâm thì Hàn huynh là người thừa kế duy nhất , mạng sống của Hàn huynh trân quý phi thường . Tiểu muội chắc rằng đến mười mạng Lý Hàn Thu đem đánh đổi lấy một mình Hàn huynh mới vừa vậy việc trao đổi tưởng không gặp điều gì trở ngại .

- Dù Phương bá phụ có may mắn kiềm chế được các môn phái lớn , nhưng chưa chắc lão nhân gia đã được lên ngôi bá chủ ..

Quân trung Phụng đột nhiên nổi lên tràng cười khanh khách cắt đứt lời nói của Hàn công tử , Đinh Bội nghe cô cười chẳng hiểu ra sao lão ngơ ngác nhìn cô rồi hỏi :

- Tại sao cô nương lại bật cười ?

Quân trung Phụng nói :

- Tiện thiếp nói cho các hạ hay là việc giải cứu Lý Hàn Thu có thể thành công rồi .

Hàn kế Tín tủm tỉm cười đáp :

- Cô nương quả nhiên là người thông tuệ phi thường .

Đinh Bội hỏi :

- Sao cô nương lại dám chắc như vậy tại sao vẫn chưa sao hiểu được .

Quân trung Phụng cười đáp :

- Nếu vậy các hạ suy cử tại hạ lên làm thủ lãnh là đúng lắm .

Đinh Bội ngơ ngác hỏi :

- Chuyện này có liên quan gì tới việc cứu Lý Hàn Thu ?

- Sự việc đã rõ lắm rồi dù Phương Tú có chế ngự được các môn phái lớn thì giữa bọn họ với nhau còn xảy ra vụ tranh đấu kịch liệt . Chẳng những chỉ tỷ đấu lực lượng mà còn là cuộc đấu trí rất gay go , xem chừng muốn lên ngôi bá chủ võ lâm còn nhiều trở ngại nên Phương Tú phải cần đến Hàn công tử giúp dùm lo mưu tính kế .

Đinh Bội ồ lên một tiếng rồi nói :

- Té ra là thế , quả nhiên các cô thiếu nữ lòng dạ rất tinh tế Quyên cô nương đã thông minh hơn tại hạ rất nhiều nay lại thấy Quân cô nương thặt sáng suốt phi thường , tại hạ thật không bì kịp .

Hàn kế Tín nói :

- Các vị đã bàn luận xong chưa ? Chúng ta đăng trình thôi chứ ?

Quân trung Phụng hỏi :- Đi ngay đêm nay sao ?

- Hiện giờ thời khắc quý báu hơn cả vàng ngọc , chúng ta phải đi suốt ngày đêm mới được .

- Đã thế để tiểu muội thu xếp rồi thượng lộ ngay .

Mọi người hối hả sắp sửa hành trang để lại một ít tiền để trả khách điếm rồi đang đêm lục tục kéo đi . Khách điếm tuy bị kinh động phải thức giấc nhưng họ thấy bọn này dữ như hung thần nên không dám nói gì . Mấy người rời khỏi khách điếm đi liền một mạch chừng bốn mươi dặm trời mới sáng rõ Hàn kế Tín đột nhiên dừng bước hỏi :

- Các vị định cứ để thế này đến thẳng Kim Lăng hay sao ?

Đinh Bội lạnh lùng đáp :

- Quả nhiên Hàn công tử đã là một vị đại thiếu gia đã quen sung sướng nên mới đi được một quãng đã mệt nhoài rồi .

Quân trung Phụng hiểu ngay là Hàn kế Tín có việc quan trọng chứ không phải vì gã mệt nhọc mà hỏi vậy , cô liền thủng thẳng hỏi lại :

- Công tử có điều chi chỉ bảo ?

Hàn kế Tín đưa cặp mắt lạnh lùng ngó Đinh Bội rồi đáp :

- Nếu cứ để thế này mà đi thì đừng nói chuyện đến Kim Lăng mà chỉ trưa nay đã bị bọn tai mắt Phương Tú phát giác ra rồi .

- Đã có Hàn huynh cùng đi theo thì dù bọn họ có phát giác ra cũng chẳng dám bạo động .

Hàn kế Tín lắc đầu đáp :

- Bọn chúng không ra mặt nhưng cũng ngấm ngầm ngăn cản , và cho chim bồ câu báo tin . Chúng ta chưa tới Kim Lăng mà Phương gia đại viện đã phát giác thì họ tất giăng lưới sẵn để chờ tóm một mẻ .

Quân trung Phụng cười mát nói :

- Theo ý kiến Hàn huynh thì chúng ta nên làm thế nào , xin Hàn huynh nói cho nghe .

Hàn kế Tín trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Các vị nên cẩn thận một chút , theo ý tại hạ thì chúng ta nên kín đáo nghĩa là cần thay đổi hình dạng khi tới Kim Lăng . Hiện giờ trong Phương gia đại viện trong lúc khẩn trương chuẩn bị đại sự , chúng ta nên nhân lúc họ đang bối rối mà đến thì dù có sơ hở một chút thì họ cũng khó lòng khám phá ra được . Bây giờ nên mướn một cỗ xe mui để tại hạ , cô nương cùng Đinh huynh đây tướng mạo dị dạng ngồi ẩn trong xe đi là khỏi bị người ngoài chú ý .

Quân trung Phụng hỏi :

- Hàn huynh tính như vậy đã được chưa ?

Hàn kế Tín cười lạt đáp :

- Tại hạ nói như vậy tưởng là nói rõ lắm rồi , còn nên làm thế nào thì tuỳ Quân cô nương giải quyết .

Quân trung Phụng quay lại ngó Triệu Vượng , Đoàn Bình nói :

- Các người đi kiếm một cỗ xe mui , chỉ cần muớn một cỗ xe tấm thường để người ta khỏi chú ý .

Hai gã dạ một tiếng rồi trở gót đi ngay , chỉ trong khoảnh khắc Triệu Vượng và Đoàn Bình đã mướn được một cỗ xe mui đưa về , cỗ xe này quả nhiên bình thường chẳng có chi khác lạ . Quân trung Phụng lại gọi Đoàn Bình tới ghé tai dặn nhỏ một câu , Đoàn Bình vâng lệnh đi ngay :

Hàn kế Tín cất bước lên xe trước , bọn Quân trung Phụng , Đinh Bội , Tần Nhi lục tục bước lên theo . Triệu Vượng buông rèm xe xuống rồi vung roi ruổi xe , cỗ xe mui chạy nhanh về phía trước .

Hàn kế Tín thủng thẳng nói :

- Quân cô nương , các vị chỉ có bấy nhiêu người đi thôi ư ?

Quân trung Phụng hỏi lại :

- Phải chăng Hàn huynh nhận thấy lực lượng của bọn tiểu muội quá bạc nhược ?

- Chắc cô nương còn có người viện trợ .

- Mỗi người trong bọn ta đều lưu lại một chút lực lượng , nếu không phải là lúc khẩn trương tối hậu thì đừng dốc toàn lực ra .

Hàn kế Tín tủm tỉm cười hỏi :

- Quân cô nương , phải chăng bên trên còn có nhân vật cầm đầu ?

- Hàn huynh , phải chăng Hàn huynh cho rằng tiểu muội không đủ tư cách lãnh đạo Thất độc môn ?

- Cô nương nói vậy thì ra bọn người kia đều là thủ hạ phải không .

- Đúng thế , chúng đều là thủ hạ của tiểu muội .

- Bọn họ cũng có tài sử dụng độc vật phải không ?

- Phải rồi , Hàn huynh chẳng lạ gì Thất độc môn của tiểu muội ngoài việc sử dụng độc vật chẳng còn tài năng nào khác .

Hàn kế Tín lại hỏi :

- Cái đó khó nói lắm , tại hạ xem chừng những bọn thuộc hạ của cô nương đều là những nhân vật thành danh trên chốn giang hồ rồi mới được tuyển lựa thu thập vào môn phái . Chính mình họ đã có bản lãnh thủ thân từ trước , có đúng thế không ?

- Hàn huynh , chắc Hàn huynh trông vào hai gã tuỳ tùng bên mình tiểu muội mà đoán vậy .

Hàn kế Tín cười khanh khách nói :

- Sao , tại hạ đoán trật rồi sao ?

- Đúng thế , chắc Hàn huynh hỏi vậy chắc muốn biết rõ tình hình của bọn tiểu muội .

Hàn kế Tín cười mát đáp :

- Cô nương đã có ý đa nghi thì tại hạ không dám hỏi nữa .

Quân trung Phụng cười nói :

- Tiểu muội ư ? Trái lại tiểu muội muốn được nói chuyện với Hàn huynh thật lâu để tiêu diệt thời gian tịch mịch trên quãng đường dài .

- Như vậy cô nương không ngại tại hạ hỏi nhiều quá ư ?

Quân trung Phụng cười mát nói :

- Tiểu muội tin rằng dù mình không nói thì Hàn huynh cũng đã nhìn rõ . Hàn huynh bất tất phải giả vờ ?

- Đã thế thì tại hạ không tiện hỏi nữa .

Gã đảo mắt nhìn Tần Nhi hỏi :

- Tần cô nương , tại hạ có mấy điều chưa rõ muốn thỉnh giáo cô nương được chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Công tử cứ kêu tiểu tỳ bằng Tần Nhi là được .

- Tình thế ngày nay không giống như trước nữa , Tần cô nương hiện đứng về phe đối nghịch ngang hàng với tại hạ . Hơn nữa tại hạ còn là tù binh ở dưới thềm dĩ nhiên tại hạ phải giữ lễ mới được .

Tần Nhi thở dài nói :

- Công tử dạy quá lời !

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Trước sao sau vậy tiểu tỳ vẫn kính phục công tử . Công tử hỏi điều gì tiểu tỳ mà hiểu biết là trả lời điều đó . Vậy công tử muốn hỏi gì xin cứ nói ra .

- Tại hạ muốn hỏi cô nương về chuyện Lý Hàn Thu , không hiểu gã có ma lực gì mà tiếp xúc được với nhiều thiếu nữ như vậy ? Tại sao cô nào cũng xiêu lòng với gã liều thân cứu gã trong cơn hoạn nạn ?

- Công tử hỏi câu này tiểu tỳ khó mà trả lời được ? Riêng phần tiểu tỳ không thấy có cảm giác gì khác lạ . Vì lẽ Lý tướng công đã cùng tiểu tỳ trải qua nhiều cơn hoạn nạn nên lòng thương cảm nhau và giúp đỡ lẫn nhau là việc bổn phận .

- Hoạn nạn đẻ ra chân tình cái đó cũng có lý , nhưng riêng cô nương đã cùng gã chia sẽ hoạn nạn tại hạ đã biết rồi . Còn các vị như Quyên cô nương và nhất là Quân cô nương thì tình hình lại khác hẳn , nhất định bên trong phải có biệt tình .

Chương 159: Quyên nhi lại xuất hiện

Quân trung Phụng nói :

- Tiểu muội đã trình bày với Hàn huynh hơn một lần là muốn cứu Hàn Thu để tự tay mình trả thù , nhưng Hàn huynh vẫn không chịu tin lời thì tiểu muội không biết làm cách nào .

Hàn kế Tín tủm tỉm cười nói :

- Tại hạ nghĩ rằng chính cô nương cũng khó lòng tự tin mình được .

Quân trung Phụng ra chiều ngơ ngác cô toan giải thích nhưng đột nhiên ngừng lại không nói nữa . Hàn kế Tín lại đưa mắt nhìn Tần Nhi hỏi :

- Phải chăng cô nương có quan niệm đồng sinh cộng tử với Hàn thu ?

Tần Nhi ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp :

- Có thế thật , tiểu muội không biết có một luồng tiềm lực vô hình nào khiến cho mình cảm thấy cần Lý Hàn Thu sống trên thế gian thì tiểu tỳ mới hy vọng tồn tại được .

Hàn kế Tín ngửa mặt lên trời cười nói :

- Thế là phải rồi , lẽ thường hễ mình yêu ai thì muốn cho người ta sống còn thù hận ai thì muốn cho người ta chết . Đạo lý là như vậy .

Quân trung Phụng cất tiếng lạnh lùng đáp :

- Hàn huynh , bọn tiểu muội hy vọng Hàn huynh từ giờ trở đi không nhắc tới chuyện Lý Hàn Thu nữa có phải hay hơn không ?

- Từ đây tới Kim Lăng phải mất một thời gian khá lâu , cô nương tự tin là đủ nhẫn nại ngồi yên không trò chuyện được chăng ?

- Có phải tiểu muội muốn cho Hàn huynh giả câm đâu mà chỉ yêu cầu Hàn huynh đừng nhắc tới chuyện Lý Hàn Thu .

- Theo ý cô nương thì chúng ta nói chuyện gì bây giờ ?

- Ngoại trừ việc Lý Hàn Thu còn chuyện trên trời hay dưới đất hay vạn vật khắp thiên hạ Hàn huynh muốn nói chuyện gì cũng được .

Hàn kế Tín đảo mắt nhìn Đinh Bội hỏi :

- Đinh huynh ! Đinh huynh là sư thúc hay sư huynh Quyên cô nương ?

Đinh Bội hỏi :

- Các hạ muốn hỏi rõ chuyện này không hiểu có dụng ý gì ?

Hàn kế Tín tủm tỉm cười đáp :

- Tại hạ muốn hỏi cho biết chơi mà thôi .

- Nếu thế thì tại hạ cũng chẳng cần nói gì nữa .

Hàn kế Tín lạnh lùng đáp :

- Đó là quyền của các hạ .

Từ thuở nhỏ gã đã được tỳ bộc hầu hạ cho tới ngày khôn lớn . Gã lên tiếng là có trăm người dạ cho từng bị ai khủng khỉnh với mình . Bây giờ vừa mở miệng hỏi Đinh Bội đã bị lão trả lời như bị đấm vào mặt , gã đành nhẫn khí thôn thanh không tiện nổi nóng .

Đinh Bội nhắm mắt lại nói :

- Tại hạ bản tính cũng không thích nói chuyện . Nếu Hàn công tử không muốn đụng vào đanh thì hay hớn hết là có nói với tại hạ .

Hàn kế Tín đáp :

- Được rồi , từ giờ trở đi tại hạ đối với Đinh huynh đành bưng kín miệng bình .

Bánh xe chạy lọc cọc trên đường suốt ngày đêm mọi người đều sợ lỡ hành trình nên chỉ khi nào qua thị trấn mới vào đổi ngựa lại lên đường . Một hôm xe đến Kim Lăng vào buổi giữa trưa Triệu Vượng khẽ hỏi Quân trung Phụng :

- - Thưa cô nương chúng ta đến Kim Lăng rồi có vào khách sạn ngủ trọ không ?

Quân trung Phụng khẽ hỏi Hàn kế Tín :

- Hàn huynh , bây giờ chúng ta vào đâu tạm trú ?

Hàn kế Tín nghĩ đến dọc đường bị bực mình mấy lần không nhịn được cười lạt đáp :

- Đó là việc của các vị tại hạ không tiện chủ trương .

- Hàn huynh đã nhận lời chịu giúp bọn tiểu muội sao bây giờ lại muốn giở quẻ ?

Hàn kế Tín lắc đầu đáp :

- Mấy tên quân sư quạt mo bì sao được với một mình Gia Cát Lượng . Huống chi các vị đều là những nhân vật có thừa mưu trí tại hạ chỉ hứa lời không phá hoại công cuộc của các vị thì dĩ nhiên tại hạ phải nhớ ...

Đinh Bội ngắt lời :

- Hàn công tử ! Nếu bọn tại hạ không có cách gì đem công tử đổi lấy Lý Hàn Thu ra thì các hạ cũng nên biết rằng là hậu quả sẽ ra sao ?

- Tại hạ biết lắm chứ , các vị sẽ giết chết tại hạ .

Đinh Bội lạnh lùng nói :

- Nhưng trước khi chết các hạ còn phải chịu rất nhiều thảm hình .

Hàn kế Tín cười lạt đáp :

- Nếu tại hạ có lòng phản kháng thì hoặc giả các vị còn cơ hội giết tại hạ bằng muốn hành hạ thì e rằng các vị chẳng còn cơ hội nào đâu . Nếu các vị không tin thì cứ thử coi ...

Quân trung Phụng lên tiếng :

- Hà tất phải thử nữa ? Tiểu muội biết Hàn huynh thừa sức nhẫn nại . Có điều Hàn huynh đã hứa lời không phải hoài công cuộc của bọn tiểu muội chẳng lẽ Hàn huynh lại bội tín ư ?

- Dường như Đinh huynh đây không tin được tại hạ .

- Tiểu muội là thủ lĩnh thì nhất định mọi hành động của họ đều phải tuân theo lệnh của tiểu muội , dĩ nhiên câu gì của tiểu muội nói ra mới đáng kể .

Hàn kế Tín cười lạt nói :

- Hai vị đều lấy địa vị chủ nhân ra mà đối đãi với tại hạ , nên tại hạ chẳng biết nghe ai bây giờ .

- Lúc bọn tiểu muội quyết định ai là thủ lĩnh Hàn huynh cũng có mặt tại trường và đã nghe rõ rồi kia mà ?

Cô quay lại ngó Đinh Bội nói :

- Đinh huynh , chúng ta đã có lời đính ước rồi . Đinh huynh có chịu tuân giữ chăng ?

- Dĩ nhiên tại hạ phải tuân giữ .

- Nếu Đinh huynh đã tuân giữ lời ước thì hay hơn hết là đừng nói nữa , nhất thiết phải nghe lời tiện thiếp .

- Được rồi , mọi việc đều do cô nương chủ trương .

Quân trung Phụng hỏi Hàn kế Tín :

- Hàn hynh đã nghe rõ chưa ?

- Tại hạ đã nghe rõ rồi .

- Hàn huynh có chịu giữ lời hứa không ?

Hàn kế Tín ngưng thần một lúc rồi hỏi lại :

- Bây giờ các vị định đến đâu ?

- Cái đó tiểu muội phải hỏi ý kiến Hàn huynh .

Hàn kế Tín lại hỏi lại :

- Cái đó cô nương chủ trương hay tại hạ chủ trương ?

- Dĩ nhiên tiểu muội làm chủ .

- Vì thế tại hạ muốn nghe những lời cao luận của cô nương trước .

- Tiểu muội tưởng nên tìm vào một khách sạn ở nơi vắng vẻ để tạm trú ..

Hàn kế Tín ngắt lời :

- Còn tạm trú làm gì nữa ?

- Tiểu muội tưởng nên tìm vào để nghiên cứu kế hoạch tiến vào Phương gia đại viện .

- Tại hạ e rằng các vị chưa tìm ra được kế hoạch thì những tay cao thủ trong Phương gia đại viện đã đến bao vây khách sạn của các vị rồi ...

Gã ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Chúng ta nên biết hững tai mắt của Phương gia đại viện trong thành Kim Lăng không giống như những nơi khác . Các vị vừa dừng xe là lập tức bị theo dõi liền , nhất là tại hạ và Tần cô nương thì rất nhiều người có thể nhận ra .

- Vậy tiểu muội xin thỉnh giáo Hàn huynh .

- Theo ý tại hạ thì không nên dừng ở khách sạn mà nên xông thẳng vào Phương gia đại viện .

Quân trung Phụng hỏi lại :- Nên xông thẳng vào Phương gia đại viện ư ?

- Đúng thế , cái đó kêu rằng sấm nổ không kịp bưng tai khiến họ không đủ thời giờ để chuẩn bị thì may ra các vị mới có thể thành công được .

Đột nhiên tiếng reo '' Báo quân tri '' lọt vào tai Tần Nhi động tâm nghĩ thầm :

- Lão giả đui lại xuất hiện .

Bỗng thấy Đinh Bội vén rèm xe vọt ra ngoài , Quân trung Phụng toan đưa tay ngăn trở đã không kịp nữa Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Trong thành Kim Lăng chỗ nào cũng có tai mắt của Phương gia đại viện chẳng hiểu Đinh lão gia chạy ra ngoài làm chi ?

Hàn kế Tín nói :

- Y có mối liên quan với người vừa rao mấy tiếng '' báo quân tri '' .

Quân trung Phụng trầm giọng nói :

- Triệu Vượng cho xe đi chậm lại để y quay về còn kịp nhảy lên .

Chỉ trong khoảnh khắc quả nhiên Đinh Bội quay lại nhảy tọt lên cỗ xe mui Quân trung Phụng hằn học nói :

- Các hạ đi đâu vậy ? Nếu không muốn tuân mệnh lệnh của bản nhân thì lúc này bỏ đi vẫn còn kịp .

Đinh Bội nói :

- Tại hạ muốn thăm mấy người bạn , bây giờ có việc muốn trình với cô nương .

Quân trung Phụng hỏi :

- Việc gì ?

- Tại hạ có mấy tay viện thủ đã đến Kim Lăng rồi .

- Những ai vậy ?

- Cô nương có nghe tiếng một người vừa đi vừa lắc nhạc đó không ? Vị này cũng là một trong những người đến giúp chúng ta ...

Hàn kế Tín hỏi xen vào :

- Nếu tại hạ đoán không lầm thì Quyên cô nương cũng đã đến Kim Lăng rồi phải không ?

Đinh Bội sửng sốt hỏi lại :

- Sao công tử lại biết thế ?

Hàn kế Tín cười khanh khách nói :

- Hay quá rồi , mọi người đều đã tới đây thì công việc của chúng ta có cơ thành tựu .

- Những mối ân oán của các vị dường như cùng vận mạng giang hồ dính liền vào một mối .

Qân trung Phụng hỏi :

- Công tử nói vậy nghĩa là làm sao ?

- Giản dị lắm , giữa các vị với nhau đã có những ý kiến trái ngược . Cô nương muốn giết Lý Hàn Thu mặt khác Đinh huynh và Tần cô nương lại muốn cứu gã cho bằng được . Giữa các vị xem chừng khó nổi dung hoà ...

Quân trung Phụng ngắt lời :

- Cái đó Hàn huynh bất tất phải quan tâm bọn tiểu muội tự biết có đường giải quyết .

- Thế rồi giữa các vị và tại hạ rõ ràng là thù nghịch nhau mà bây giờ tại hạ lại giúp việc cho các vị . Có đúng thế không ?

- Cái đó là vì tính mạng của các hạ hiện ở trong tay bọn tại hạ , nếu các hạ không muốn chết thì dường như ngoài cách giúp bọn tại hạ không còn đường lối nào khác , huống chi việc các hạ trợ lực chưa hiểu chân hay giả ?

- Tại hạ xem chừng thì dường như các vị chưa tin tưởng tại hạ thì phải ?

Đinh Bội đáp :

- Cái đó là chuyện dĩ nhiên , một khi chúng ta ở vào thế đối nghịch thì chẳng bên nào tin bên nào có dạ thật tình .

- Nhưng nhất cử nhất động của các vị lại phải theo kế hoạch của tại hạ .

Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Đinh lão gia ! Chúng ta bất tất phải nghi ngờ Hàn công tử , y thực lòng giúp đỡ chúng ta đó . Ngay đến chuyện vừa rồi nếu y không thực lòng bảo chúng ta cưỡi thẳng xe đến Phương gia đại viện thì chúng ta tạm trú ở ngoài khách sạn thì dĩ nhiên bị bọn Phương Tú phát giác rồi .

Đinh Bội trầm ngâm một chút rồi nói :

- Nhưng nếu Hàn công tử không bị thần chết uy hiếp thì tại hạ chẳng thể tin là y chịu giúp chúng ta .

Hàn công tử biến đổi sắc mặt lạnh lùng hỏi :

- Đinh huynh tưởng tử thần có thể uy hiếp được tại hạ thật chăng ?

- Cái đó tại hạ cũng không biết . Nhưng tại hạ không sao nghĩ ra được nguyên nhân đã khiến cho các hạ lại viện trợ kẻ thù ...

Hàn kế Tín nói :

- Đinh huynh không hiểu rồi . Như vậy tài trí của Đinh huynh tỏ ra hãy còn chưa đủ , nếu có Quyên cô nương ở đây thì cô biết rõ ngay .
Tần Nhi đột nhiên hỏi xen vào :

- Hàn công tử , công tử còn nhớ đến Quyên cô nương chăng ?

Hàn kế Tín khẽ thở dài nói :

- Hỡi ơi ! Câu chuyện đã qua còn nhắc lại làm chi nữa ...

Gã đưa mắt nhìn Quân trung Phụng hỏi :

- Khi đến Phương gia đại viện cô nương bảo họ hạ cầu xuống rồi đi thẳng vào đại viện . Đồng thời cô đem cuộc sống chết của tại hạ mà uy hiếp họ phải cho diện kiến gia phụ cùng Phương bá phụ .

Quân trung Phụng ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi :

- Đa tạ Hàn huynh có lòng chỉ giáo , nhưng tiểu muội còn mấy chỗ không hiểu muốn đưa ra thỉnh giáo công tử được chăng ?

- Quân cô nương còn chỗ nào chưa hiểu ?

- Trong hai người lệnh tôn và Phương Tú nên cầu kiền một người hay là nên gặp cả hai .

- Nếu gặp được cả hai thì tốt , bằng chỉ gặp được một người thì nên cầu kiến Phương bá phụ hay hơn .

- Nếu qua cầu có người ngăn trở thì chúng ta nên đối phó bằng cách nào ?

- Nếu có thể dùng lời nói thuyết phục đối phương mà họ để các vị qua cầu được là thượng sách . Bằng gặp trường hợp bất đắc dĩ cô nương không nên để lộ chân tướng , nhưng việc vận dụng kỹ xảo này là trông vào tài trí của cô nương .

- Tiểu muội hiểu rồi , đa tạ Hàn huynh .

Cỗ xe mui chuyển hướng nhằm Phương gia đại viện trực chỉ , lúc cỗ xe đi qua một khu rừng rồi đột nhiên dừng lại Bỗng nghe Triệu Vượng cất tiếng quát hỏi :

- Cô nương đứng giữa đường không sợ đụng xe ư ?

Bên ngoài có một thanh âm thiếu nữ vang lên :

- Ta biết rằng ngươi không dám nên mới an tâm đứng đây .

Hàn kế Tín biến sắc khẽ nói :

- Đúng là thanh âm của Quyên cô nương .

Tần Nhi cả mừng :

- Phải rồi , tiểu tỳ cũng nghe rõ là thanh âm của Quyên tỷ tỷ .

Nàng vừa dứt lời bỗng thấy rèm xe lay động một bóng người vọt vào trong xe . Thân pháp của người này cực kỳ mau lẹ , mau lẹ đến nỗi Triệu Vượng chưa kịp ra tay ngăn trở thì người kia đã chuồn được vào trong xe rồi . Quân trung Phụng đảo mắt nhìn ra thì thấy người mới đến mình mặc áo xanh đầu quấn khăn xanh . Cô này mày liễu mắt phượng vai nhỏ lưng thon , dung nhan cực kỳ diễm lệ nhưng vẻ đẹp kiêu hùng chứ không tha thướt . Cô chính là Quyên Nhi . Bỗng cô đưa mắt nhìn Hàn kế Tín nói :

- Hàn huynh , đã lâu nay chúng ta không được gặp nhau .

- Quyên cô nương thấy tại hạ ở trong tình trạng này chắc lấy làm ngạc nhiên lắm phải không ?

Quyên Nhi mỉm cười nói :

- Hàn huynh , tiểu muội có điều không phải với Hàn huynh .

- Điều chi ?

- Phương gia đại viện đã bố trí mai phục cùng trạm ngầm trên quãng đường này mà tiện thiếp đã ra tay phá huỷ hết rồi .

- Cô nương đã giết nhiều người rồi phải không ?

- Cái đó chúng còn trông vào số phận , phần lớn tiện thiếp chỉ điểm vào ma huyệt của họ mà thôi .

Nàng đảo mắt nhìn Quân trung Phụng hỏi :

- Phải chăng tôn giá là Quân cô nương ?

Quân trung Phụng không trả lời câu hỏi , cô nói :

- Những người trên xe này đều mong cô nương lắm .

- Họ đều là bạn hữu của tiểu muội , bây giờ Quân cô nương bảo họ tiếp tục đánh xe đến Phương gia đại viện .

Quân trung Phụng ồ một tiếng rồi hô :

- Triệu Vượng , chúng ta tiếp tục thượng lộ đi .

Triệu Vượng lại vung roi cho ngựa lại kéo xe đến thẳng Phương gia đại viện . Quyên Nhi nắm tay Tần Nhi ra chiều âu yếm nói :

- Muội muội ! Muội muội chịu bao nhiêu tâm khổ rồi .

Tần Nhi thở phào một cái nói :

- Bây giờ có tỷ tỷ tiểu muội mới vững dạ . Thật tình thì những nổi khổ cực tiểu muội rất coi thường chỉ những nổi lo âu mới làm cho tiểu muội mệt trí .

- Vững dạ điều chi ?

- Tiểu muội chắc rằng có thể cứu được Lý Hàn Thu . Tỷ tỷ tính sao .

- Cái đó khó nói lắm . Hỡi ơi ! Chúng ta đã chịu ơn của y ít nhiều thì phải hết mình tới đâu hay tới đó .

Mấy bữa nay trong bụng Tần Nhi tựa hồ chứa chấp nhiều nỗi lo âu buồn phiền , bây giờ đột nhiên tinh thần nàng được cởi mở nàng long lanh cặp mắt hai hàng lệ tuôn ra . Quyên Nhi nói :

- Muội muội bất tất phải khóc , chỉ cần sao Lý Hàn Thu chưa chết thì mười phần chắc chín là cứu được y . Gia gia cũng đến rồi mà lão nhân gia còn ước hẹn với nhiều người nữa ...

Bỗng Hàn kế Tín cất tiếng ngắt lời :

- Còn ước hẹn với ai nữa ? Bao nhiêu hào kiệt ở hai mặt bắc nam bên sông Đại Giang đều bị Phương bá phụ của tại hạ thu phục hết rồi mà ?

- Đó chẳng qua là những nhân vật tầm thường qua lại giang hồ để tranh danh đoạt lợi , còn những cao nhân chân chính thì chẳng ai muốn chìm đắm vào cuộc tranh danh đoạt lợi trên chốn giang hồ .

- Bọn họ đã không muốn dính líu vào cuộc phân tranh võ lâm mà sao lại tiếp nhận lời mời của nội tổ cô nương ?

- Cái đó có nguyên nhân những người này tuy không ham danh lợi nhưng biết phân biệt phải trái , họ thấy võ lâm sắp sa vào cơn nguy biến không nỡ điềm nhiên toạ thị ngoài ra còn có mấy vị là bạn thân của gia gia tiện thiếp . Gia gia đứng lên thỉnh cầu dĩ nhiên họ chẳng thể từ chối mà không viện trợ .

Hàn kế Tín lại hỏi :

- Nếu vậy thì lệnh tổ đã mời những cao nhân mà võ lâm ít khi được gặp phải không ?

- Đúng thế , bọn họ ít khi qua lại trên chốn giang hồ .

Hàn kế Tín máy môi dường như muốn nói gì nhưng không hiểu tại sao gã không nói nữa . Quyên Nhi khẽ thở dài nói tiếp :

- Tiểu muội ở Phương phủ một thời gian nên hiểu được một ít về hành động của Phương viện chúa . Kể từ tài trí võ công cứ thực tình mà nói thì lão chẳng lấy gì làm cao minh cho lắm , nhưng về thủ đoạn thu phục lòng người lão quả là một tay đánh sợ , không biết đến bao nhiêu cao thủ võ lâm cam tâm để lão sử dụng .

Hàn kế Tín nhăn nhó cười nói :

- Tại hạ tưởng cô nương cũng biết rõ cuộc đại biến trong giang hồ này ngoài gia phụ và Phương bá phụ còn một nhân vật đứng sau màn để giật dây .

Quyên Nhi đáp :

- Tiểu muội biết rồi , nhưng nếu nhân vật đó không được Giang Nam song hiệp tận tâm giúp đỡ thì khó mà nổi thanh thế được như ngày nay .

Hàn kế Tín đưa mắt ngó Quân trung Phụng nói ?

- Xin cô nương điểm vào á huyệt của tại hạ đi .

- Để làm gì ?

- Các vị có nhiều viện thủ tới nơi rồi , dường như không còn vấn đề gì cần hỏi tại hạ nữa .

- Có phải Hàn huynh rất bất mãn về hành vi của lệnh tôn cùng lệnh Phương bá phụ nhưng không muốn mang tiếng là người bất hiếu ?

- Bất luận cô nương hiểu thế nào cũng được , tại hạ chỉ mong cô nương điểm vào á huyệt của tại hạ mà thôi

Quân trung Phụng nói :

- Tiểu muội xin thành toàn điều đó cho Hàn huynh .

Đoạn cô giơ tay điểm lẹ vào á huyệt của Hàn kế Tín . Quyên Nhi nói :

- Khoan đã !

Nàng vươn tay ra ngăn Quân trung Phụng lại .

Chương 160: Cỗ xe mui vào lọt phương gia

Hàn kế Tín biến sắc hỏi :

- Quyên cô nương còn có ý gì nữa ?

Quyên Nhi mỉm cười hỏi Quân trung Phụng :

- Quân cô nương ! Cô nương giao Hàn công tử cho tiểu muội được không ?

Quân trung Phụng nhớ tới ơn cứu viện của Quyên Nhi ngày trước liền đáp :

- Được lắm ! Nhưng tiểu muội mong rằng Quyên cô nương nhớ kỹ một điều .

- Điều gì ?

- Ngày trước tiểu muội nhờ ơn cô nương cứu trợ . Vậy nay tiểu muội giao Hàn công tử lại cho cô là giữa chúng ta xong nợ rồi không còn ơn oán gì nữa .

- Hay lắm ! Quân cô nương đã thanh minh như vậy tiểu muội cũng rất lấy làm cảm ơn .

Hàn kế Tín đảo cặp mắt lạnh lùng nhìn Quyên Nhi hỏi :

- Cô nương đối với tại hạ vậy có ý gì ?

Quyên Nhi thở dài đáp :

- Công tử đi đi thôi , bây giờ đi ngay vẫn hãy còn kịp đó .

Hàn kế Tín cười khanh khách hỏi :

- Cô nương muốn tại hạ đi đâu bây giờ ?

- Thiên hạ bao la bát ngát thiếu gì chỗ cho công tử yên thân ? Vậy công tử còn dấn mình vào biển trầm luân đầy tội ác làm chi ?

Quân trung Phụng nói :

- Người y trúng chất kịch độc chưa uống thuốc giải mà đã rời khỏi nơi đây thì nhất định phải chết .

Quyên Nhi hỏi :

- Quân cô nương có đem thuốc giải trong người không ?

- Tiểu muội có đem theo trong người .

- Chẳng hiểu Quân cô nương có thể cho tiểu muội một viên được chăng ?

- Nếu cô nương muốn giải cứu Hàn công tử thì tiểu muội e rằng một viên không đủ .

- Vậy phải cần mấy viên ?

- Phải hai viên mới được .

- Nếu vậy xin Quân cô nương rộng cho hai viên .

Quân trung Phụng lấy hai viên thuốc giải gíao cho Quyên Nhi , Quyên Nhi đón lấy thuốc rồi cười nói :

- Hàn huynh ! Hàn huynh không thể phế bỏ chính nghĩa mặt khác Hàn huynh cũng không nên mang tiếng bất hiếu vì vậy mà tiểu muội nhận thấy nếu để Hàn huynh ngồi lại trong xe thì có điều bất tiện .

Hàn kế Tín đón lấy thuốc giải khẽ nói :

- Có phải cô nương là Du Quyên không ?

Quyên Nhi cười nói :

- Ở giữa còn thêm chữ Tiểu , xin công tử bảo trọng tiểu muội không đưa chân nữa .

- Không dám phiền cô nương tại hạ đi đây .

Rồi gã tung mình nhảy xuống xe dông tuốt , Đinh Bội thấy Hàn kế Tín nhảy xuống xe rồi liền chau mày hỏi :

- Ai cũng nói Hàn công tử là một nhân vật lỗi lạc tài ba hơn người . Vậy mà cô nương thả gã chạy đi thì có khác nào thả hổ về rừng ?

Quyên Nhi nói :

- Gã chẳng may sinh vào cửa Hàn Đào . Nếu chúng ta vào Phương gia đại viện may mà chiếm được ưu thế thì khi nào gã chịu thõng tay đứng nhìn người thân bị tru lục . Như vậy há chẳng khiến cho bọn ta phải hứng chịu thêm một cường địch ?

Đinh Bội nói :

- Chữ rằng gần mực thì đen . Gã là người bản tính thiện lương nhưng chịu ảnh hưởng của Hàn Đào , Phương Tú cũng biến thành người tồi bại .

Tần Nhi nói :

- Theo nhận xét của tiện thiếp thì quả thực Hàn công tử đã biến tính rồi , có điều gã chưa biết đến một trình độ như Phương Tú mà thôi .

Quyên Nhi cười nói :

- Bất luận gã là người thế nào nhưng cứ để gã lánh xa trường chiến đấu này là có lợi cho chúng ta chứ không có hại .

Quân trung Phụng lạnh lùng nói :

- Tiểu muội e rằng Quyên cô nương còn quên một điều .

Quyên Nhi hỏi :

- Điều chi ?

- Chúng ta đem Hàn công tử đi vì mục đích để trao đổi lấy Lý Hàn Thu , bây giờ cô nương thả gã rồi tiểu muội nghĩ không ra còn có người nào để tính cuộc trao đổi .

- Bây giờ chúng ta không tính cuộc trao đổi mà tìm biện pháp khác để cứu Lý Hàn Thu .

Tần Nhi hỏi :

- Dường như trong lòng Du cô nương đã có kế hoạch sẵng sàng rồi thì phải ?

- Chúng ta hãy hết sức mà làm .

Mấy người còn đang nói chuyện thì cỗ xe mui đã chạy tới Phương gia đại viện . Trên mặt bức tường vây bóng người lố nhố dường như rất đông . Quyên Nhi ra lệnh :

- Kêu họ bỏ cầu xuống !

Triệu Vượng dạ một tiếng rồi hô to :

- Thả cầu xuống cho mau !

Người trên tường hỏi lại :

- Ai ?

Quyên Nhi khẽ bảo :

- Ngươi bảo họ có đại giá ba vị phu nhân ở Tử Vi cung giáng lâm .

Triệu Vượng quát mắng :

- Những tên nô tỳ đui mắt kia ! Đại giá của ba vị phu nhân ở Tử Vi cung tới nơi mà các người không trông thấy sao ?

Quyên Nhi khẽ nói :

- Quân cô nương , vị thủ hạ này của cô nương hay lắm .

Bỗng nghe thanh âm phía đối diện lạnh lùng đáp lại :

- Dù là ba vị phu nhân cũng phải mở rèm xe cho kiểm tra rồi mới tiến vào được .

Quyên Nhi khẽ nói :

- Bảo họ hạ cầu xuống cho chúng ta qua rồi sẽ kiểm tra cũng chưa muộn .

Triệu Vượng lớn tiếng quát :

- Dù các ngươi có muốn kiểm tra hay làm gì thì cũng phải hạ cầu cho bọn ta qua rồi hãy kiểm tra .

Tiếng gã dõng dạc làm cho bọn người trên tường như có vẻ sợ hãi , chúng ngẫm nghĩ một chút rồi hạ cầu xuống . Quyên Nhi khẽ nói :

- Qua cầu rồi thì đừng để chúng ngăn trở mà cứ xông thẳng vào Phương gia đại viện , khu viện có một khu quảng trường rất rộng . Mé hữu quảng trường này có một khu nhà ngói các ngươi cho xe dừng lại trước khu nhà đó .

Triệu Vượng một mặt ruỗi xe lên cầu một mặt khẽ hỏi :

- Bọn chúng đông lắm e rằng chúng ta khó mà xông vào được .

Quyên Nhi khẽ bảo :

- Ngươi cứ việc ruỗi xe tiến về phía trước còn ngoài ra đã có người khác lo .

Triệu Vượng nghe nói phấn khởi tinh thần ruổi xe qua cầu , xe từ từ tới đầu cầu bên kia thì hai cánh cổng lớn cũng từ từ mở ra . Phía trong cổng là bốn đại hán thân thể to lớn tay cầm trường thương đứng sắp hàng để chặn đường cỗ xe đi , hiển nhiên đối phương đã có đề phòng sợ cỗ xe xông thẳng vào trong .

Một người khác vào hạng trung niên mình mặc áo trường bào tay cầm trường kiếm đầu đội phương quân ở mé hữu từ từ tiến ra . Hắn chính là quản sự trong Phương gia phủ , hắn nhìn Triệu Vượng nói :

- Này ông bạn , hãy mở rèm xe cho tại hạ coi .

Triệu Vượng chuyển động mục quang phát gíac ra ngoài tên quản sự mặc áo trường bào và bốn tên đại hán đứng ở trước mặt , hai bên còn có tám đại hán ôm quỷ đầu đao sống dày . Tám người này thân mặc võ phục màu đen hai mắt chiếu ra những tia sáng lấp loáng hiển nhiên chúng đều là những nhân vật nội lực cao thâm .Bỗng nghe phía trong rèm xe có một thanh âm trong trẻo của phụ nữ vang lên :

- Kẻ nào vô lễ thế ? Các ngươi vào bảo Phương viện chúa ra hội kiến với ta .

Tên quản sự mặc trường bào nghe thanh âm phụ nữ không khỏi nửa tin nửa ngờ , hắn nghiêng mình thi lễ nói :

- Tại hạ là nhị quản sự ở Phương gia đại viện , hiện viện chúa đang bận tiếp khách trong sảnh đường không thể thân hành ra ngoài nghênh tiếp phu nhân , mong phu nhân rộng lòng tha thứ .

Triệu Vượng vung cây xà đầu tiên lớn tiếng quát :

- Các ngươi còn muốn kiểm tra nữa hay thôi ? Nếu không kiểm tra thì tránh đường cho xe đi .

Quản sự đáp :

- Tệ viện chúa đã có lệnh bất luận là ai muốn vào Phương gia đại viện cũng phải tra xét .

Quyên Nhi tay nắm đốc kiếm chuẩn bị sẵn sàng nàng trầm giọng nói :

- Gã này vô lễ quất cho gã một roi đi .

Triệu Vượng vung cây trường tiên quất xuống gã quản sự mặc trường bào , quản sự giơ tay lên nắm lấy đầu roi lớn tiếng :

- Phương gia đại viện há phải nơi để ngươi đến lộng hành .

Đồng thời gã quét ngang thanh trường kiếm chém tới , thanh trường kiếm của tên quản sự chưa quét tới Triệu Vượng thì trong xe đã có ánh sáng loé lên một cái rồi xe chạy lướt đi ngay . Bỗng nghe tiếng rú thê thảm , tên quản sự mặc trường bào đột nhiên té lăn xuống đất chết liền , tay cầm trường kiếm của hắn đã bị chặt cụt . Kiếm chiêu này cực kỳ mau lẹ , mau đến nỗi bọn đại hán cầm quỷ đầu đao đứng hai bên mà không nhìn rõ tên quản sự này bị giết cách nào ?

Triệu Vượng vung cây trường tiên lách cách quét vào trước mặt bốn tên đại hán cản đường . Thực ra cử động của gã chậm mất một chút trong cỗ xe mui đã có mấy tia sáng vọt ra trước , bốn tên đại hán cầm trường thương cản đường đều ngã lăn ra đất . Lúc này hai đại hán trong bọn cầm quỷ đầu đao đã cảnh giác vung binh khí chém tới cỗ xe .Hai bên đều có kiếm quang lấp loáng đưa ra gạt những binh khí , Triệu Vượng dùng trường kiếm hất hai xác chết ở giữa đường sang một bên , cỗ xe mui lướt đi chạy thẳng vào Phương gia đại viện . Mấy bữa liền Triệu Vượng ruổi xe đã thành thuộc , chỉ trong chớp mắt cỗ xe lướt về mé khu đất trống để đến trước dãy nhà ngói Triệu Vượng liền cho xe xông thẳng vào . Tần Nhi mở góc rèm xe lên ngó một lát rồi nói :

- Quyên thư thư , dãy nhà ngói là chỗ ở của bọn giáo sư trong Phương gia đại viện ...

Quyên Nhi nói :

- Ta đã biết rồi , bây giờ chúng mình vào đây để tiếp ứng bọn họ .

Tần Nhi hỏi :

- Sao ? Bọn họ là thuôc hạ của sư thư hay sao ?

- Chúng ta đã thuyết phục được phần lớn mà để cho Lôi Phi lãnh đạo , nhưng trong bọn này còn có mấy tay cao thủ chưa chịu quy thuận , cần phải trừ khử bọn chúng mới xong .

Quân trung Phụng nói :

- Té ra Du cô nương đã bố trí phục binh trong Phương gia đại viện rồi ư ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Tiểu muội làm gì có đủ tài như vậy , đây là nhờ cao nhân giúp đỡ .

Mấy gười còn đang nói chuyện thì cỗ xe đã vào tới mấy chỗ hà ngói ở góc bên phải khu đất rộng . Trong quảng trường tuy có nhiều người , nhưng cỗ xe đi lẹ quá mà quảng trường lại rất rộng bọn họ đứng cách xa chưa kịp ra tay ngăn trở thì cỗ xe đã tới trước dãy nhà ngói .Du Tiểu Quyên bước xuống xe lớn tiếng hô :

- Bát Phương Vũ hội Kim Lăng .

Nghĩa là : gió mưa tám mặt hội Kim Lăng . Trong nhà có tiếng gười đáp lại :

- Nhất luân minh nguyệt chiếu cửu châu .

Nghĩa là : vầng trăng soi tỏ khắp chín châu . Tiếp theo tiếng gươm đao đụng nhau chát chúa , hai cánh cửa gỗ đột nhiên mở rộng Lôi Phi tay cầm đơn đao nhảy vọt ra . Du Tiểu Quyên khẽ hỏi :

- Lôi huynh , hiện tình ra sao ?

Lôi Phi đáp :

- Phần lớn các võ sĩ đều hiểu nghĩa lớn , bọn họ được cô nương cho uống rồi linh đan khôi phục thần trí lại bỏ chỗ tối theo chỗ sáng . Nhưng trong bọn này có bốn năm người chưa quên được cái ơn nhỏ nhặt của Phương Tú , chúng cam tâm làm chó săn cho hắn nhưng bọn chúng đều bị vây đánh . Cứ tình hình trước mắt mà đoán thì chỉ trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà nữa là bình định xong .

- Có cần bọn tiểu muội ra tay trợ giúp nữa không ?

- Cái đó không cần nữa .

Y liếc mắt nhìn cỗ xe hỏi :

- Có bao nhiêu người đi với cô nương ?

Du Tiểu Quyên đáp :

- Trong xe này mới có ba bốn người .

Lôi Phi sửng sốt hỏi :

- Du tiền bối chưa đến hay sao ?

- Gia gia tiểu muội đã đến trước rồi nhưng lão nhân gia không nói rõ cách trà trộn bằng cách nào ?

Nàng tủm tỉm cười nói tiếp :

- Tiểu muội nghĩ rằng thế nào lão nhân gia cũng xuất hiện kịp thời .

Rèm xe lay động Quân trung Phụng và Tần Nhi theo nhau nhảy xuống . Tần Nhi vừa thấy Lôi Phi liền hỏi :

- Lôi đại ca , đại ca có thấy Lý Hàn Thu không ?

Tấm lòng tha thiết của nàng đối với chàng đã lộ ra lời nói . Lôi Phi nói :

- Y bị giam trong nội viện , ngoài Phương Tú ít người biết tới .Du Tiểu Quyên trầm ngâm một chút rồi nói :

- Gia gia tiểu muội bảo đã sắp đặt đủ nhân sự về việc kháng địch , tiểu muội chỉ cần phụ trách công cuộc cứu người ...

Lôi Phi hỏi :

- Có phải cứu Lý Hàn Thu không ?

- Y đã có ơn cứu gia gia tiểu muội lẽ náo lại không báo đáp .

Bỗng nghe có mấy tiếng rú vang lên ! Hiển nhiên đã có người bị thương về cuộc chiến đấu kịch liệt ở trong nhà . Lôi Phi liếc mắt vào trong nhà khẽ nói :

- Trong nội viện họ bố trí cơ quan trùng điệp , chúng ta khó mà tiến vào được .

Du Tiểu Quyên nói :

- Tiểu muội cũng biết công cuộc này rất nguy hiểm gian lao nhưng chúng ta không mạo hiểm không xong . Lôi huynh ở đây có khá nhiều người rồi vậy Lôi huynh tìm cách khống chế khu quãng trường này và khu cổng viện không cần phải nhiều người chỉ năm ba tên là đủ .

Tần Nhi nói :

- Những cơ quan trong nội viện tiểu muội biết được ít nhiều , dĩ nhiên tiểu muội cần đi để dẫn đường .

Quân trung Phụng nói theo :

- Mục đích tiểu muội vào đây là để cứu Lý Hàn Thu vậy tiểu muội cần vào lắm .

Đinh Bội nói :

- Lý Hàn Thu cùng tại hạ đã kết nghĩa chi lan thế nào tại hạ cũng phải theo y .

Du Tiểu Quyên trầm ngâm một chút rồi nói :

- Bọn tiểu muội ba người đều là đàn bà đi với nhau cũng đủ , xin Đinh huynh ở lại đây để giúp Lôi huynh một tay .

Đinh Bội gập gừng :

- Cái đó ... cái đó ..

Du Tiểu Quyên mỉm cười nói :

- Nếu nói về phải chiến đấu kịch liệt và nguy hiểm thì ở ngoài viện e rằng còn gay go hơn trong nội viện nhiều ..

Nàng ngừng lại một chút rồi nói tiếp :

- Hơn nữa bọn tiểu muội ba người đều là đàn bà cả mà thêm một người đàn ông vào thì hành động có điều bất tiện .

Đinh Bội nói :

- Tại hạ ở ngoại viện cũng được nhưng xin cô nương ưng cho một điều kiện .

Du Tiểu Quyên hỏi :

- Điều kiện gì ?

- Cô nương phải bảo vệ cho Lý Hàn Thu được an toàn đừng để y bị tổn thương .

- Cái đó Đinh huynh bất tất phải dặn dò , tiện thiếp dĩ nhiên hết sức giữ cho y được an toàn .

Đinh Bội vẫy tay nói :

- Vậy là được , xin các vị đi đi .

Du Tiểu Quyên bảo Tần Nhi :

- Tiểu muội muội ! Muội muội đã quen thuộc hình thế cùng đường lối trong Phương gia viện , vậy xin muội muội đi trước để dẫn đường .

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội xin tuân lệnh .

Đoạn nàng trở gót đi trước . Đinh Bội thấy ba nàng đã đi xa rồi mới quay lại bảo Lôi Phi :

- Trong nhà còn mấy tên không chịu nghe lời Lôi huynh vậy để tiểu đệ vào thu thập chúng .

- Đinh huynh bất tất phải động thủ nữa bọn chúng đã không còn đủ sức để phản kháng .

Hai người còn đang nói chuyện lại nghe một tiếng rú thê thảm vọng ra , tiếp theo tiếng binh khí đụng nhau cũng ngưng bặt . Lôi Phi nói :

- Thế là bọn chúng đã hoàn toàn bị hạ sát rồi .

Đinh Bội đảo mắt nhìn không trường một lượt rồi nói :

- Lôi huynh đã kéo bọn họ trở về chính nghĩa được khá nhiều người rồi nhỉ ?

- Đại khái hơn hai chục vị .

- Bây giờ còn thêm Triệu Vượng và tiểu đệ nữa , vậy chúng ta có đủ lực lượng khả dĩ dộng thủ được với họ một trận .

- Vì cuộc biến xảy ra từ trong tay áo nên tin này chưa lọt đến tai Phương Tú . Nhưng chỉ trong khoảnh khắc là có thể xảy ra một trường chiến đấu khốc liệt , vậy chúng ta hãy tìm một nơi hiểm yếu để chống cự ngõ hầu giảm bớt số thương vong .

Đinh Bội lại đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi nói :

- Tiểu đệ thiết tưởng chúng ta nên chia làm hai toán . Lôi huynh cùng tiểu đệ mỗi người cầm đầu một toán để gây thành thế ỷ dốc viện trợ lẫn nhau trong khi gặp nguy cấp . Chẳng hiểu Lôi huynh có đồng ý không ?

- Kế ấy rất thần diệu tiểu đệ xin theo lời Đinh huynh .

Hai người bàn định mưu kế xong đâu đấy rồi lập tức phân chia lực lượng .

Nhắc lại Tần Nhi dẫn bọn Quân trung Phụng tiến vào nội thất thì thấy cổng đóng chặt mà không thấy một bóng người nào canh giữ . Phương Tú kiến trúc toà viện này rất kỳ dị , ngoài dãy nhà mà bọn hộ viện giáo sư trú ngụ mà bọn Lôi Phi vừa chiếm giữ , còn ngoài ra là nhiều phòng xá liên tiếp nhau chẳng khác gì một toà cổ thành .

Tần Nhi đưa mắt nhìn cánh cổng khẽ nói :

- Trong nội trạch đã được tin rồi , dĩ nhiên bọn họ đề phòng nghiêm mật .

Tần Nhi lại nói tiếp :

- Cánh cổng này rất kiên cố e rằng khó mà phá được để tiến vào .

Quân trung Phụng nói :

- Vậy bây giờ chúng ta phải phóng hoả đốt cổng hay sao ?

- Cánh cổng này dày lắm có đốt lửa thì cũng lâu lắm mới cháy được .

- Ngoài cách đó tiểu muội không hiểu cô nương còn cách nào để làm nữa không ?

Du Tiểu Quyên đột nhiên tiến lại xoay tay rút trường kiếm nói :

- Để tiểu muội thử coi có chém bể được hai cánh cổng gỗ này không ?

Tần Nhi nói :

- Cánh cửa này dày lắm , tiểu muội e rằng bảo kiếm của tỷ tỷ sẽ mẻ mà không phá được .

- Thì cứ thử xem sao .

Nàng liền cắm thanh kiếm vào khe hai cah1 cổng ngấm ngầm vận nội lực ra cánh tay rồi bổ mạnh xuống . Hiện nay nội lực nàng tinh tiến rất nhiều , thanh kiếm vừa loé ánh hào quang then cổng bị chặt đứt và hai cánh cổng hé mở . Tần Nhi phóng cước đá vào cánh cổng để mở rộng thêm ra rồi khẽ nói :

- Thư thư ! Mới ít ngày không được gặp mà nay nội công của thư thư đã tiến tới trình độ kinh người .

Du Tiểu Quyên tủm tỉm cười nói :

- Cái đó chẳng qua là tiểu muội gặp may mà được chứ có chi đáng kể .

Tần Nhi nghiêng mình bước vào nói :

- Trong đường hẻm này họ bố trí cơ quan trùng điệp , chúng ta nên đi cách quãng chứ đừng đi sát liền vào nhau để đề phòng bất trắc .

Rồi nàng tiến về phía trước Du Tiểu Quyên đi giữa Quân trung Phụng đi sau cùng . Tần Nhi bước qua cửa gỗ rồi nàng chú ý nhìn vào thì thấy đường hẻm rất dài không có một bóng người . Du Tiểu Quyên khẽ hỏi :

- Tần muội muội ! Muội muội có biết trong đường hẻm này cơ quan mai phục đặt ở chỗ nào không ?

- Tiểu muội đang coi đây , chỗ đặt cơ quan phát động trong đường hẻm này khó mà tìm ra được .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau