THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Nữ hào kiệt đả thương đại hán

Quân trung Phụng cười lạt nói :

- Hay lắm ! Nếu bản nhân không giết được Giang Nam song hiệp thì theo điều ước ba năm , còn may mà giết được Giang Nam song hiệp sớm hơn thì mong các hạ thủ tín .

- Được rồi ! Chúng ta cứ nhất định như thế bây giờ tại hạ xin cáo t72 được chưa ?

Quân trung Phụng hỏi lại :

- Các hạ chưa khỏi thương thế đã định đi đâu ?

- Tại hạ còn nhiều việc gấp không còn thì giờ nghĩ đến chuyện dưỡng thương nữa .

Quân trung Phụng dịu dàng đổi giọng nói :

- Hay lắm ! Vậy Lý huynh hãy tuỳ tiện , tiểu muội momg rằng Lý huynh đi chuyến này đừng chạm trán Hàn công tử và tiểu muội khỏi phải cứu viện .

- Tại hạ không dám phiền đến cô nương .

Rồi chàng rảo bước ra ngoài , Tần Nhi đi theo Lý Hàn Thu . Hai người chsỵ liền một mạch tám dặm mới đi thong thả lại Tần Nhi cùng Lý Hàn Thu sóng vai mà đi nàng nói :

- Không ngờ Quân cô nương mới trong một thời gian ngắn ngủi mà đã thành công đến trình độ này . Hỡi ơi ! Đến bây giờ tiểu muội vẫn không hiểu được cô làm thế nào khiến cho người ta bị thương một cách đột ngột thần không hay quỷ không biết . Kỳ hơn nữa hễ người bị thương là ngất xỉu .

- Đại khái Quân cô nương thả độc vật ra , lúc cô vẫn ở cách một quãng xa ẩn mình để điều động .

- Dù đúng thế thì những nhân vật võ công cao cường tai mắt minh mẫn , họ có thể nghe tiếng lá rụng ở cách mấy trượng mà sao độc vật lao đến bên mình họ vẫn không hay biết ?

- Về chuyện đó ư ? Tiểu huynh cũng khó mà phỏng đoán được nguyên nhân , nhưng tiểu huynh nghĩ rằng thứ độc vật kia qua lại không một tiếng động mới có thể cắn người bị thương mà chẳng ai hay , nếu độc vật chưa đến nơi mà đã phát ra thanh âm thì còn hại người thế nào được ?

- Bây giờ chúng ta đi đâu ?

- Tiểu huynh phải quay về núi để bái kiến sư phụ .

- Phải chăng Lý đại ca vì vụ có người phá giải được Thất tuyệt ma kiếm mà muốn trở về ra mắt lệnh sư để xin chỉ thị hoặc tìm cách đối phó ?

- Đúng thế ! Mấy chục năm trời môn Thất tuyệt ma kiếm đã lừng danh trên chốn giang hồ mà nay bỗng nhiên bị người phá giải một cách dễ dàng . Đối phương mới động thủ hai chiêu mình đã bị thương dưới lưỡi kiếm của họ thì việc này há chẳng tầm thường ? Tiểu huynh phải về báo với gia sư để người tính kế không thì tiếng tăm lừng lẫy một thời phải trôi theo dòng nước .

- Tiểu muội muốn đi cùng Lý đại ca có được không ?

- Gia sư đã ẩn cư từ lâu không thấy qua lại trong võ lâm . Ngày trước tay kiếm qua lại giang hồ gia hại nhiều người gây nên biết bao thù oán nên chỗ lão gia ẩn cư rất bí mật ít ai biết tới . Tiểu huynh mà đưa Tần muội đi thực ra có điều bất tiện , vậy chúng ta ước hẹn nơi tái ngộ , sau khi tiểu huynh gặp gia sư nói rõ nội tình rồi lúc trở về hãy cùng Tần muội tương hội như vậy có ổn không ?

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Được rồi ! Tiểu muội xin tuân theo ý kiến đại ca có điều chúng ta phải xa nhau một thời gian khá lâu mà thôi .

- Gia sư bản tính cô độc lạnh lùng , không muốn gặp ai cả tiểu huynh lão gia sư cũng không thích thấy mặt luôn . Tiểu huynh tuy ở với gia sư đã mười mấy năm nhưng ngoài việc luyện võ lão gia ít nói chuyện giang hồ , nên tiểu huynh cũng không hiểu lão gia coi tiểu huynh là người thế nào ? Có điều tiểu huynh lúc nào cũng quyến luyến kính mến ân sư . Hỡi ơi ! Cuộc đời của tiểu huynh chẳng ai quan tâm đến sư phụ nhất với ân sư từ hồi còn nhỏ nhưng lão nhân gia vẫn lạnh lùng . Dù sao lão nhân gia cũng là người thân nhất của tiểu huynh .

Tần Nhi cười nói :

- Những người bôn tẩu giang hồ dường như ít khi lượm được kết quả hay ho . Bất luận là ai võ công cao cường , hiệp danh lừng lẫy không cũng không bỏ qua được mối ân oán trên chốn giang hồ . Chúng ta hãy lấy nhà Quyên cô nương làm tỷ dụ , nội tổ y là một tay đại hiệp rất nổi danh trong võ lâm nhưng lão nhân gia cũng bị Đàm Dược Sư ám toán rồi những năm cuối cũng nằm dài trên giường bệnh . Quyên cô nương dòng dõi thế gia trong võ lâm mà cách sinh hoạt của cô cũng chẳng thú vị gì cô đem tấm thân ngàn vàng trà trộn làm nô tỳ nhà người ta . Cô cũng chịu những điều đau khổ hành hạ cũng đã kêu người ta bằng cha bằng mẹ cũng chẳng hơn gì tiểu muội . Rồi đến Quân cô nương thân thế cũng cực kỳ bi thảm .

- Sở dĩ Quân cô nương vào bước đường lưu lạc trên chốn giang hồ là do tiểu huynh gây nên , nếu tiểu huynh không bức bách song thân nàng phải tự tử thì cô đã không lâm vào bước đường này .

- Nói cho phải thì Lý đại ca không hạ thủ thì người khấc cũng chẳng chịu buông tha họ , có điều đại ca ra tay lẹ hơn người một bước mà thôi .

- Vì thế mà món nợ đó tiểu huynh luôn luôn ghi nhớ trong đầu óc , cô ta đã muốn giết tiểu huynh thì tiểu huynh đành chịu chết trong lòng không chút ân hận .

Chàng đưa mắt nhìn Tần Nhi rồi nói tiếp :

- Tiểu huynh về núi tham kiến sư phụ để một mình tiểu muội qua lại giang hồ thật chẳng yên tâm chút nào .

- Lý đại ca bất tất phải quan tâm tiểu muội đã nghĩ ra một biện pháp .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Biện pháp gì ?

- Tiểu muội tìm một tjôn trang nhỏ bé tạm thời trú ngụ , hàng ngày ra bờ sông giặt áo hay xuống ruộng nhặt rau sống như một cô thôn nữ quê mùa để chờ đại ca là được .

- Thế cũng hay , có điều Tần muội phải coi chừng đừng để cho người ta phát giác ra thân thế mình .

- Tiểu muội sẽ tìm đến một thôn vắng vẻ để ẩn tích mai danh thì người ngoài biết thế nào được ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tần muội đã nghĩ ra một nơi nào chưa ?

- Chưa ! Tiểu muội còn theo đại ca để đưa chân một đoạn đường đồng thời sẽ tìm nơi trú ngụ .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Gia sư ở núi Mang Sơn thuộc miền Lỗ Nam .

- Trước khi đại ca lên núi hãy kiếm cho tiểu muội một chỗ an thân .

Lý Hàn Thu đã biết đường đời nguy hiểm chàng tự nghĩ :

- Tần Nhi vì ta mà trốn khỏi Phương gia đại viện , Phương Tú căm hận nàng rất sâu cay , nếu để một mình nàng bôn tẩu giang hồ thì mình yên tâm thế nào được . Vậy mình tìm một nơi thôn trang để nàng trú chân mới được an toàn .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ chàng tủm tỉm cười gật đầu nói :

- Tần muội trước ở trong Phương phủ ăn toàn cao lương mỹ vị mặc toàn gấm vóc lụa là cuộc sinh hoạt quen mùi phú quý . Bây giờ vào thôn trang phải ăn cơm rau mặc áo vải liệu Tần muội có chịu được cảnh bần hàn không .

Tần Nhi cũng cười nói :

- Tiểu muội há phải là một vị thiên kim tiểu thư , cơm miễn sao đủ no áo cốt sao đủ ấm . Những công việc dệt thêu may vá hay vào bếp nấu nướng tiểu muội tin rằng có thể làm được .

Lý Hàn Thu không nhịn được bật cười nói :

- Việc đời nói ra thì dễ nhưng làm được mới khó ...

Tần Nhi ngắt lời :

- Đại ca không tin chúng ta thì làm thử coi .
Khi Lý Hàn Thu lên núi Tần Nhi tìm vào ở một nơi thôn xóm dưới chân núi .

Nói là một thôn xóm kể hơi quá đáng , đây chỉ là một tốp bốn năm nhà tụ tập dưới chân núi hai mặt là rừng trúc một mặt có khe suối phong cảnh coi cững đẹp mắt song chỉ là một sơn thôn quạnh quẽ . Trong thôn này chỉ có bốn năm nhà mà nhà nào đàn ông cũng làm nghề cày cấy , săn bắn . Còn đàn bà dệt cửi trong nhà ít khi gặp người ngoài đến .

Căn nhà Tần Nhi ở ngay cửa núi tựa vào rừng trúc nó là một căn nhà gianh trước không có người ở . Lý Hàn Thu giúp Tần Nhi dọn dẹp sạch sẽ chàng lại ra thị trấn cách đó chừng hơn mười dặm mua chăn màn bát đĩa cùng mọi vật cần dùng . Tần Nhi sắp đủ vật dụng rồi tiễn chân Lý Hàn Thu một đoạn đường , lúc tạm biệt hai người cùng vẻ mặt rầu rầu không nỡ rời tay . Tần Nhi nói :

- Lý đại ca ! Sau khi đại ca tham kiến lệnh sư nếu lão nhân gia không có cách nào để đối phó những người đã kiềm chế được Thất tuyệt ma kiếm thì đại ca tính thế nào ?

- Sư phụ của tiểu huynh tính tình lạnh nhạ , tuy tiểu huynh là tên đệ tử duy nhất của lão nhân gia nhưng lão nhân gia cũng không thích thấy mặt luôn luôn . Tiểu huynh có gặp lão nhân gia cũng chỉ trong chốc lát rồi trở ra ngay .

- Đại ca đừng quên rằng tiểu muội vẫn tựa cửa trong khu rừng này để chở đại ca .

Lý Hàn Thu gật đầu rồi trở gót bước đi , Tần Nhi quay về túp lều tranh đóng phên cổng lại . Nàng cầm thanh kiếm gối xuống đầu giường đổi bộ áo vải mặc vào mình hết sức giả trang làm cô thôn nữ . Thời gian thấm thoát Lý Hàn Thu lên núi đã ba tháng , Tần Nhi tính lộ trình thì chỉ trong một tháng là Lý Hàn Thu có thể trở về thế mà đã qua ba tháng chẳng thấy âm hao chi hết .

Tiết trời vào buổi cuối năm gió Tây rít lên từng hồi , tuyết xuống tới tấp khiến cảnh sơn dã đã hiu quạnh càng thêm thê lương .

Một đêm tiết đông cực kỳ giá lạnh ngoài nhà gió thét tuyết bay Tần Nhi thắp ngọn đèn dầu ngồi một mình trong nhà nhìn ánh đèn ngơ ngẩn xuất thần , cảnh đêm khuya lạnh lùng tịch mịch khiến Tần Nhi càng nóng ruột trông chờ ...

Bất thình lình có tiếng ngựa hí vọng lại Tần Nhi động tâm tự hỏi :

- Ở chốn hoang sơn giá lạnh này xa đường quan đạo sao lại có tiếng ngựa thét ?

Mấy tháng nay nàng sinh hoạt một cách thầm lặng ở nơi sơn dã lòng nàng khác nào làn nước giếng im lặng khiến nỗi lo âu cảnh giác đã bớt đi nhiều . Tần Nhi toan tắt đèn nhưng lại nghĩ không chừng là Lý Hàn Thu trở về nên nàng ngần ngừ không biết quyết định ra sao , chỉ trong khoảnh khắc bên ngoài đã có tiếng người oang oang cất lên hỏi :

- Đêm khuya giá lạnh lại mưa tuyết tơi bời , tại hạ mạo muội xin vào trọ một đêm được chăng ?

Tần Nhi nghe thanh âm biết là không phải Lý Hàn Thu liền tắt đèn len lén vào nhà rút thanh trường kiếm cầm tay . Ngoài nhà tranh có tiếng cười lạt vọng lên nói :

- Này ông bạn , thế là không tiện . Dù ông bạn không muốn cho bọn tại hạ ngủ trọ thì thôi hà tất phải tắt đèn lửa đi ?

Tần Nhi chậm chạp bước đến bên cửa nhìn ra ngoài thì thấy dưới ánh tuyết lờ mờ có hai con tuấn mã đứng đó . Trên lưng ngựa người cưỡi mình mặc đồ đen đầy tuyết bám . Vì đêm tối không nhìn rõ tướng mạo hai người Tần Nhi đành đáp :

- Phía trước còn có nhà ở , trong hàn xá không có đàn ông mà lưu hai vị ngủ lại thực có điều không tiện xin hai vị lượng thứ cho .

Một đái hán nhẩy xuống ngựa trước rung mình cho rụng tuyết rồi phóng cước đá vào tấm phên cổng nói :

- Cô nương không chịu mở cổng thì bọn ta đành cứ tiến vào .

Miệng hắn nói người hắn đã xông vào đến trước cửa căn nhà , hắn đưa tay ra đẩy cửa . Tần Nhi tuy trong tay đã cầm ám khí nhưng nàng cố nhịn chưa phóng ra , nàng lùi lại hai bước chống kiếm đứng yên . Đại hán đi vào trong nhà bật lửa lên thấy Tần Nhi chống kiếm đứng đó liền lạnh lùng nói :

- Cô nương cũng là con nhà võ ư ?

Lúc này tên đại hán thứ hai cũng theo vào nhà rồi Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi thắp đèn lên nói :

- Trong nhà tiểu nữ không có đàn ông không tiện để hai vị ngủ trọ , nhưng hai vị đã tiến vào tiểu muội không tiện mời ra . Vậy đành khuất tất hai vị ngồi trong tiểu sảnh qua tạm một đêm .

Nàng vừa nói vừa nhìn hai đại hán thì thấy cả hai người đều vào trạc 34 , 35 tuổi lưng cài đơn đao . Người đi sau ngắm nghía Tần Nhi một lúc rồi đột nhiên bật lên tràng cười ha hả nói :

- Chúng ta muốn có thức ăn cho ngựa mà người cũng bụng đói , phiền cô nương tìm thức ăn cho người ngựa được không ?

Tần Nhi lạnh lùng nói :

- Tiểu nữ đã nói rồi , trong hàn xá hiếm người vậy xin miễn thứ cho không thể giúp đỡ hai người được .

Đại hán kia liền cười lạt hỏi :

- Cô nương ! Vì cô nương cũng biết võ công nên bướng bỉnh chẳng coi anh em chúng ta vào đâu phải không ?

Đại hán đi trước tự nói một mình :

- Lạ thật ! Lạ thật .Tần Nhi hỏi :

- Điều chi quái lạ ?

Đại ján hỏi lại :

- Cô nuơng đã là một người biết võ công thì sao lại đến ở chốn này ?

Tần Nhi cười lạt đáp :

- Tiểu nữ tưởng cái đó chẳng có chi mà lạ người có võ công hay người thường cũng vậy đó ở đâu chẳng được . Sau căn nhà nhỏ này là nhà bếp nếu hai vị muốn ăn uống thì xin tự động làm lấy ...

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tiểu nữ hy vọng hai vị nên tự trọng để khỏi rước lấy cái hoạ sát thân .

Dứt lời nàng trở gót đi vào phòng đóng cửa lại .

Lú này trong căn nhà khách nhỏ bé lại đốt đèn sáng Tần Nhi ở trong phòng nhìn ra rất rõ cử động của hai người . Nàng thấy hai đại hán thì thầm một lúc rồi người sau ra ngoài cổng dắt đôi ngựa vào cởi yên cương và lấy lương khô xuống yên ngựa mà ăn . Tần Nhi không sao nhìn rõ lai lịch của hai người này nên nàng không dám nằm ngủ nàng sợ họ xông thuốc mê như bọn giang hồ thường làm . Sau chừng nửa trống canh đại hán đi trước đột nhiên đứng dậy đi về phía cửa phòng Tần Nhi lẫm bẫm :

- Quả nhiên không phải hạng người đứng đắn .

Nàng từ từ đứng dậy thủ thế đề phòng , đại hán kia đến gần cửa phòng vươn tay đẩy cửa Tần Nhi cười lạt lên tiếng :

- Động thủ đi !

Thanh trường kiếm của nàng rít lên nghe đánh véo một tiếng chém xuống , dường như đại hán không ngờ Tần Nhi lại ra chiêu nhanh như gió hắn vội hít mạnh một hơi chân khí vào huyệt đan điền rồi nhảy lùi lãi . Tuy đại hán ứng biến rất mau lẹ nhưng cũng chậm mất một chút thanh trường kiếm của Tần Nhi đã chém rách vai bên tả của đối phương , đại hán bị thương da thịt máu tươi chảy ra đầm đìa . Đại hán xoay tay toan rút đao nghinh địch nhưng bị thế kiếm của Tần Nhi uy hiếp phải dừng tay lại không dám nhúc nhích . Tần Nhi lạnh lùng nói :

- Nếu ngươi cử động thì ta đâm một kiếm này suốt từ trước ngực ra tới sau lưng .

Đại hán đã bị kiềm chế hoàn toàn không còn sức phản kháng hắn liền đổi giọng :

- Anh em tại hạ không biết cô nương là một tay cao thủ võ lâm thành ra có điều đắc tội , mong rằng cô nương tha thứ cho .

Tần Nhi hững hờ nói :

- Ta mà không biết võ công hay không địch nổi các ngươi thì đêm nay tất bị chết về tay các ngươi rồi .

Đại hán cười mát nói :

- Cô nương khéo nói nặng tình , anh em tại hạ trước nay chưa từng làm việc thương luân bại lý .

Tần Nhi cười lạt nói :

- Ta tin bọn ngươi thế nào được ?

Đại hán sợ run nghĩ thầm :

- Nếu y không chịu tin mình thì chỉ khẽ đâm thêm một chút nữa thì ta sẽ uổng mạng ngay tức khắc .

Tuy trong bụng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng vẫn tủm tỉm cười hắn hỏi :

- Cô nương muốn thế nào mới tin tại hạ ?

Tần Nhi lạnh lùng đáp :

- Các ngươi phải chứng minh bằng hành động thì ta mới có thể tin được .

Đại hán thủng thẳng hỏi :

- Cô nương muốn bọn tại hạ chứng minh bằng cách nào thì xin chỉ thị cho .

- Giản dị lắm , trước hết là các ngươi phải cởi bỏ binh khí .

Đại hán kia tuy đã rút binh khí chuẩn bị động thủ nhưng thấy đồng bạn bị thương rồi nên không dám vọng động , gã đứng ngẩn người ra mà nhìn chân tay luống cuống không biết làm thế nào ? Đại hán đã bị kiềm chế đưa mắt nhìn đồng bạn rồi buông thỏng tay xuống , đại hán kia không sao được cũng hạ đơn đao , mũi kiếm của Tần Nhi rung động cắt đứt dây thao trên lưng của đại hán , thanh đơn đao rớt xuống đất đánh '' cạch '' một tiếng Tần Nhi cười thu kiếm cười lạt nói :

- Bây giờ các ngươi có thể ra đi .

Hai tên đại hán dạ một tiếng rồi trở gót ra ngoài , Tần Nhi là người rất cẩn thận nàng theo sát hai đại hán tiện tay nàng lượm lấy khí giới của chúng .

Hai đại hán dắt ngựa từ từ đi ra , lúc đến trước phên dậu đại hán đi sau đột nhiên xoay lại hai điểm hàn quang từ trong tay gã vọt ra nhằm bắn vào trước ngực và bụng dưới Tần Nhi . Tần Nhi tuy đã ngấm ngầm đề phòng nhưng vì hai bên cách nhau quá gần , hai lưỡi phi đao rít lên bay tới nàng không kịp vung kiếm lên gạt đành lạng người sang mé tả năm thước để tránh né . Đại hán vừa ra tay đã chiếm được tiên cơ lập tức xông vào . Gã vung chân trái đá vào cổ tay mặt Tần Nhi , đồng thời gã vươn tay trái ra cướp lấy đơn đao ở trong tay trái nàng . Đại hán đi đằng trước cũng quay lại tấn công một cách đột ngột . Tần Nhi vì phải tránh hai mũi phi đao để mất tiên cơ , trong tay nàng tuy có cầm binh khí nhưng đã ở vào thế bị động . Tay mặt nàng vung lên tránh khỏi đòn cước nhưng hai thanh đơn đao trong tay trái bị đại hán đoạt mất . Nguyên Tần Nhi tay trái nắm hai thanh đơn đao nhưng nàng động thủ với hai người thì lại bị vướng víu rất là trở ngại , đơn đao mất rồi nàng múa kiếm cực linh hoạt thanh trường kiếm rít lên veo véo đâm tới , đại hán cướp được đơn đao rồi nhưng chưa kịp rút ra khỏi vỏ thì thanh trường kiếm của Tần Nhi đã đâm tới . Chiêu kiếm của Tần Nhi mau lẹ khôn lường bức bách đại hán phải hít mạnh một hơi chân khí rồi hấp tấp nhảy lùi lại , gã né tránh trong lúc hoảng hốt bỗng nghe đánh binh một tiếng lưng gã đập vào cửa gỗ . Gian nhà tranh này chỉ trông vào hai cây cột gỗ để chống đỡ , đại hán đập lưng vào cửa làm cho cả căn nhà phải rung động bụi cát rụng xuống tới tấp . Đại hán mượn thế liền chia hai thanh đơn đao vừa cướp lại được đưa cho đồng bạn một thanh hai gười liền lăn một vòng ra đến sân , Tần Nhi rảo bước tiến lại đứng giữ trước cửa . Đại hán đi sau sợ đồng bọn bị thương hắn vung tay lên lại liệng ra hai ngọn phi xoa Tần Nhi chấn động thanh trường kiếm ánh hàn quang vừa loé lên đã nghe tiếng sắt thép đụng nhau '' choang choảng '' hai ngọn phi xoa đúc bằng thép nguyên chất đều bị gạt rớt . Biến diện này làm chậm lại một chút khiến cho đại hán nằm lăn dưới đất đứng phắt dậy rút được đơn đaora khỏi vỏ . Gã mấy lần bị nhục nhã nên trong lòng cực kỳ phẫn nộ gã rút được đao ra rồi quát lên một tiếng thật to múa đao nhảy lại tấn công .

Thế đao cực kỳ mãnh liệt đao phong rít lên véo véo .

Tần Nhi vội lui lại một bước tránh khỏi thế đao hung dữ đồng thời thanh trường kiếm của nàng phóng ra chiêu '' Khởi phụng đằng giao '' nhanh như chớp đâm chênh chếch ra , đại hán nóng giận mà ra tay là phạm vào điều tối kỵ của con nhà võ . Gã phóng đao ra mạnh quá không về được nữa mà chiêu kiếm của Tần Nhi cực kỳ mau lẹ đâm tới thành ra né tránh không kịp , ánh hàn quang vừa loé lên thanh trường kiếm đã quét ngang bụng dưới của đại hán . Tuy chiêu kiếm này chưa làm cho đại hán bể bụng lòi ruột nhưng gã cũng bị rách áo sướt da máu tươi chảy đầm đìa . Tần Nhi đả thương được một tên đởm khí tăng lên rất nhiều nàng lại khoa chân bước tới giữ ở trước cửa . Đại hán sử phi xoa thấy đồng bọn bị thương trong lòng nóng nảy xông vào tấn công , gã khẽ bảo đồng bọn :

- Lão đệ hãy lui ra buộc vết thương cho lẹ , khí trời lạnh quá không chịu nổi đâu .

Miệng gã nói mà tay đao múa tít không ngừng , gã này tương đối bình tĩnh hơn dường như gã không mong thủ thắng mà chỉ cần giữ được bình yên , tay gã múa tít thanh đơn đao nhưng thế thủ nhiều hơn thế công . Hai bên chiến đấu chừng hơn mười hiệp Tần Nhi đột nhiên múa tít thanh trường kiếm khởi thế công như bão táp chỉ trong chớp nhoáng kiếm quang loé mắt nàng phóng ra toàn những chiêu tấn công . Đại hán vừa vung đao cự địch vừa khẽ hỏi ông bạn :

- Lão đệ đứng dậy được chưa ?

Đại hán trúng kiếm đáp :

- Tiểu đệ còn có thể chịu được .

Đại hán đang động thủ với Tần Nhi lại nói tiếp :

- Kiếm pháp con nha đầu này ghê gớm quá , tiểu huynh khó lòng thủ thắng được . Lão đệ nên rút lui cho mau và lên ngựa chạy trước đi là hơn .

Tần Nhi đánh rát hai chiêu kiếm gạt đơn đao của đối phương ra , đột nhiên nàng thu kiếm lùi lại quát :

- Dừng tay !

Chương 152: Ngó tuyết phủ điều tra vết địch

( mất mấy trang )

Sau khi bao tử của hai người được thoả mãn tinh thần cũng phấn khởi hơn nhiều , đại hán chưa bị thương đứng lên chấp tay nói :

- Anh em tiểu nhân vô cùng cảm ơn cô nương đã cho ngủ trọ lại cho ăn uống . Bây giờ trời đã sáng lâu rồi anh em tại hạ không dám quấy quả nữa xin cáo biệt cô nương .

Tần Nhi nhìn kỹ tướng mạo hai người thấy họ đều mắt to mày rậm mặt đen mà sáng sủa không ra vẻ là người dâm ác liền mỉm cười hỏi :

- Cách xưng hô hai vị thế nào có thể cho bản nhân nghe được không ?

Đại hán không bị thương đáp :

- Tại hạ là Phi Xoa Triệu Vượng còn người anh em đây là Phi Đao Đoàn Bình .

- Giữa khi trời mưa tuyết mà hai vị phải mạo hiểm nơi hoang dã này tất có nguyên nhân phải không ?

Phi Xoa Triệu Vượng nhìn Đoàn Bình nói :

- Đoàn lão đệ ! Cô nương đây dường như là một cao nhân ẩn dật chúng ta nói cho cô hay liệu có điều gì trở ngại không ?

Đoàn Bình ngó vào vết kiếm thương trên vai rồi đáp :

- Nếu đêm qua mà cô mạnh tay thêm chút nữa thì tiểu đệ chẳng chết cũng bị trọng thương , cô đã có ý không gia hại chúng ta tưởng đại ca cứ nói thẳng cũng không sao .

Triệu Vượng khẽ đằng hắng một tiếng rồi đáp :

- Chẳng dám dấu gì cô nương bọn tại hạ đến đây để kiếm một người .

Tần Nhi trong lòng hồi hộp nhưng ngoài mặt làm bộ rất trấn tĩnh hỏi :

- Hai vị muốn kiếm ai ?

Triệu Vượng ngước mắt nhìn Tần Nhi đáp :

- Bọn tại hạ đi kiếm một vị cô nương .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Vị cô nương đó tên là gì ?

- Cái đó ... Xin cô nương miễn thứ cho tại hạ không thể trình bày được .

Tần Nhi khẽ nói :

- Các vị tìm ai ? Có khi người mà các vị tìm là bản nhân cũng chưa biết chừng ? Vì bản nhân cũng có người hẹn là sẽ tới đây tìm kiếm .

Triệu Vượng ngơ ngác đáp :

- Cái đó chắc là không phải , cô nương hiển nhiên là người sinh sống ở đây chứ không phải là một nhân vật thường qua lại giang hồ .

- Cái đó lấy gì làm chắc chắn ?

- Bọn tại hạ muốn kiếm vị cô nương họ Quân .

Tần Nhi giật mình hỏi :

- Có phải là Quân trung Phụng không ?

Triệu Vượng quay lại ngó Đoàn Bình lắc đầu đáp :

- Cái đó tại hạ cũng không rõ vì tại hạ chỉ biết cô họ Quân chứ không hiểu tên cô là gì .

Tần Nhi khẽ nhíu cặp chân mày hỏi :

- Chẳng lẽ ở trên thế gian này lại có tới hai vị tên Quân cô nương ?

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Phải chăng vị cô nương đó có sở trường về nghề dụng độc vật ?

- Bọn tại hạ cũng không rõ về điểm này , chỉ biết Quân cô nương là một nhân vật thần thông quảng đại .

Tần Nhi hỏi ngay :

- Quân cô nương hẹn chờ các vị ở đâu ?

Triệu Vượng ngần ngừ một chút rồi đáp :

- Quân cô nương vẽ một bức địa đồ đã hẹn ngày và địa điểm cho bọn tại hạ gặp mặt .

- Địa điểm đó cách xa đây không ?

- Trời ơi cô nương hỏi nhiều quá .

Tần Nhi tủm tỉm cười hỏi :

- Phải chăng các hạ không muốn nói ?

- Quân cô nương đã dặn bọn tại hạ không được đem vụ này nói với ai một cách khinh xuất , nhưng cô nương đã cho bọn tại hạ ngủ trọ lại cho ăn uống . Để tỏ lòng tri âm tại hạ nói thế đã là nhiều rồi bây giờ không tiện nói thêm nữa .

Tần Nhi nghĩ thầm :

- Nơi đây là đường lối khi Lý huynh trở về tất phải đi qua mà Quân trung Phụng lại điều động thủ hạ tới vùng này chẳng hiểu thị có dụng ý gì ? Việc này ta phải điều tra cho ra gốc ngọn mới được .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ Tần Nhi tủm tỉm cười nói :

- Xem chừng hai vị dốc dạ trung thành với Quân cô nương thì phải ?

- Cô nương đó đã cứu mạng tại hạ , còn tại hạ dĩ nhiên phải giữ lòng trung với cô .

- Thế thì quý quá ! Hiện nay trên chốn giang hồ lòng người hiểm độc gian trá , thế mà hai vị vẫn giữ được lòng trung hậu thất khiến cho người ta phải kính trọng .

Nàng cất giọng lạnh lùng tiếp :

- Bản nhân đã gia ơn không giết hai vị lại thân hành làm bếp cho các vị dùng bữa như vậy há chẳng hết lòng tử tế ư ?

Triệu Vượng đáp :

- Cô nương đối với bọn tại hạ rất tử tế nên bọn tại hạ đã nói cho cô hay khá nhiều rồi .

Gã đứng dậy chắp tay nói :

- Ân tình một bữa ăn tại hạ ghi nhớ trong lòng , ngày sau nếu có cơ duyên tại hạ xin báo đáp . Trời sáng lâu rồi bọn tại hạ không dám ở lại quấy nhiễu nữa vậy xin cáo biệt cô nương .

- Hai vị không đi được .

Triệu Vượng tay nắm chặt thanh đơn đao nói bằng giọng cương quyết :

- Nếu cô nương nhất định ngăn trở thì bọn tại hạ bắt buộc phải đi đến chỗ liều mạng .

Tần Nhi tủm tỉm cười nói :

- Bản nhân không có ý bức bách hai vị phải liều mạng mà chỉ mong hai vị nói rõ một điều .

Triệu Vượng hỏi ngay :

- Cô nương muốn hỏi điều gì ?

- Bản nhân có một người chị em tên gọi Quân trung Phụng lâu nay chưa được gặp nhau nên trong lòng rất mong nhớ . Bản nhân hy vọng hai vị nói cho hay Quân cô nương mà hai vị muốn tìm kiếm phải chăng là người chị em rất thân của bản nhân .

Triệu Vượng trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Có thật cô nương là bạn thân của Quân cô nương không ?

- Dĩ nhiên là bản nhân nói thật , bản nhân muốn hỏi hai vị đã gặp Quân cô nương đó bao giờ chưa ?

- Dĩ nhiên bọn tại hạ đã được gặp y rồi .

- Bây giờ bản nhân kể hình dáng người chị em để hai vị nghe có đúng không chẳng cần phải trả lời bản nhân cũng được .

Triệu Vượng gật đầu nói :

- Hay lắm , xin cô nương thử nói nghe .Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi tả hình dạng Quân trung Phụng một cách rất tỷ mỷ . Triệu Vượng quay lại ngó Đoàn Bình nói :

- Đoàn lão đệ , cô nương nói đúng rồi .

Bỗng nghe tiếng cười khanh khách nổi lên từ bên ngoài vọng vào tiếp theo là tiếng người hỏi :

- Tần Nhi , quả nhiên ngươi ở đây thật , chẳng hiểu chúng ta là oan gia chạm trán hay duyên phận sâu xa ?

Rồi một thiếu nữ mình mặc áo đen từ từ tiến vào nàng chính là Quân trung Phụng . Bữa nay Quân trung Phụng ăn mặc ra vẻ phong lưu nhàn nhã mà cũng ra chiều kỳ bí khôn lường . Tấm trường bào của cô màu đen chùng xuống dưới gót chân mái tóc dài phất phơ rủ xuống sau lưng , đai lưng thắt một giải lụa vàng tay cô cầm phất trần . Nhác trông chẳng khác một vị đạo cô nhưng nhìn kỹ lại không giống hệt , mặt cô điểm màu hồng mày cô xinh như vẽ cô còn giống một khóm mai côi màu đen đầy hoa nở ở lưng chừng sườn núi . Tần Nhi sửng sốt hô :

- Quả nhiên Quân tỷ tỷ đã đến .

Triệu Vượng cùng Đoàn Bình nghiêng mình chào Quân trung Phụng . Quân trung Phụng xoa tay cười nói :

- Tần cô nương , cô nương không đi theo Lý Hàn Thu bái kiến sư phụ hay sao mà còn ở đây ?

- Tiểu muội không đi , Lý Hàn Thu cho hay sư phụ y tính tình cổ quái không muốn gặp người ngoài ...

Quân trung Phụng hỏi ngay :

- Vì vậy mà cô nương ở lại đây ?

- Đúng thế đó , có nhiều việc coi bề ngoài rất phức tạp khó hiểu nhưng thật ra rất giản dị .

Quân trung Phụng ồ lên một tiếng rồi hỏi :

- Lý Hàn Thu để cô nương môt mình ở đây mà yên tâm được nhỉ ?

Tần Nhi nghĩ thầm trong bụng :

- Ta không thể để cho cô này tập trung câu chuyện vào một mình ta được .

Nàng liền cười đáp :

- Tai mắt của Quân tỷ tỷ thực là mimh mẫn , tiểu muội ở nơi hẻo lánh này mà tỷ tỷ cũng tìm được tới nơi .

Quân trung Phụng cười mát đáp :

- Lân này bản nhân cùng cô nương hội diện chỉ là chuyện ngẫu nhiên chứ không phải bản nhân có ý theo dõi hành tung các vị .

- Nếu Quân cô nương ngẫu nhiên tới đây cũng khiến cho tiểu muội rất khâm phục .

- Dĩ nhiên sự ngẫu nhiên này cũng không phải là chẳng có nguyên nhân .

Tần Nhi ngắt lời :

- Nguyên nhân gì ?

- Vì bản nhân biết chỗ ẩn thân của sư phụ Lý Hàn Thu .

Tần Nhi iật mình kinh hãi nói :

- Quân cô nương , cô nương quả là một nhân vật thần thông quảng đại .

- Người thần thông quảng đại chẳng phải là bản nhân mà là Phương Tú . Hiện Giang Nam song hiệp đã thống lĩnh mấy chục tay cao thủ tìm đến chỗ ẩn cư của sư phụ Lý Hàn Thu .

- Bọn họ định làm gì ?

- Sự tình đã rõ ràng lắm rồi ! Bọn họ đã tìm ra được biện pháp để đối phó với môn Thất tuyệt ma kiếm thì còn cần gì phải kiếm Lý Hàn Thu nữa .

- Phải chăng bọn họ có ý muốn sát hại cả hai thầy trò Lý Hàn Thu ?

- Đúng thế !

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Phải chăng vì thế mà Quân tỷ tỷ muốn tới coi một trường nhiệt náo ?

Quân trung Phụng mỉm cười đáp :

- Bản nhân muốn giữ Lý Hàn Thu để tế điện linh hồn song thân thì khi nào muốn gã chết về tay kẻ khác ?

Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Vậy Quân tỷ tỷ chuẩn bị đi cứu bọn họ chăng ?

- Hiện giờ bản nhân không hiểu mình là bạn hay thù của Lý Hàn Thu ?

Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Quân tỷ tỷ , Triệu Vượng và Đoàn Bình đây đều là thuộc hạ của tỷ tỷ ư ?

- Có thể nói như vậy , bản nhân chẳng thể vĩnh viễn đi đâu chỉ có một mình mà cần phải tìm mấy tên giúp việc .- Tỷ tỷ cho tiểu muội là người thế nào ?

- Cô nương là người rất tốt đối với bản nhân không có điều chi lầm lỗi .

- Chẳng hiểu tiểu muội có thể vào làm môn hạ của tỷ tỷ được không ?

Quân trung Phụng cười khanh khách hỏi lại :

- Tần cô nương , phải chăng cô nương muốn nói giỡn ?

- Tiểu muội nói bằng dạ chí thành .

Quân trung Pụng lắc đầu đáp :

- Không được , bản nhân học được môn đại tà đại ác của võ lâm nên mọi người trên chốn giang hồ đều căm hận bản nhân thấu xương . Họ chỉ rình cơ hội để giết bản nhân bất chấp bằng cách nào , bản nhân đã lâm vào bước đường mà hết thảy mọi người đều có quyền tru diệt ...

Tần Nhi ngắt lời :

- Dù tỷ tỷ nói thế là có thực nhưng ít ra bản lãnh của tỷ tỷ cũng rất đắc dụng .

- Đắc dụng ở chỗ nào ?

- Nó giúp tỷ tỷ để kháng cự cường địch , tiểu muội rất hâm mộ thủ đoạn giết người của tỷ tỷ mà chẳng một ai hay hết .

Quân trung Phụng trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Dù bây giờ bản nhân có muốn truyền bản lãnh cho cô nương thì cũng không kịp được nữa . Vì nó đòi hỏi một thời gian khá lâu mới học được cách thu phóng độc vật , việc luyện cho độc vật thành hình cũng phải một quãng thời gian tương đương , vì vậy mà bản nhân có tận tâm truyền thụ thì cô nương cũng không kịp đem ra ứng dụng .

- Muốn học đến trình độ của Quân cô nương phải mất thời gian chừng bao lâu ?

Quân trung Phụng trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Lẹ lắm cũng mất hai năm .

- Phải những hai năm kia ư ?

- Phải rồi , cần hai năm mới đủ nếu gặp cơ duyên may mắn có thể rút ngắn lại một ít . Dù sao cũng phải trên một năm ...

Cô cười mát nói tiếp :

- Hơn nữa cô nương cũng không chịu được những nỗi đau khổ .

- Tiểu muội biết rồi , chuyện này cần phải có sức chịu đựng sự cay cực , nhưng nếu Quân tỷ tỷ chịu truyền thụ học nghệ cho thì tiểu muội xin nhập môn làm đệ tử .

Quân trung Phụng lắc đầu nói :

- Dù bản nhân có chịu thu nạp cô nương thì cô nương cũng không thể học được vì trong lòng chúng ta đã mâu thuẫn rất lớn . Tỷ như ta muốn giết Lý Hàn Thu mà cô nương muốn cứu gã vậy thì đến lúc đó chúng ta là thù hay bạn ?

Tần Nhi lẳng lặng không nói gì , Quân trung Phung ngẩng đầu trông trời nói :

- Thôi cô nương cứ yên tâm mà ở lại đây , gã là con người thủ tín nếu gã không chết nhất định sẽ đến tìm cô , bây giờ sáng đã lâu rồi bọn ta xin cáo từ .

Cô nói rồi trở gót đi ra Triệu Vượng cùng Đoàn Bình theo sau lưng Quân trung Phụng . Tần Nhi trầm giọng nói :

- Quân tỷ tỷ , tỷ tỷ hãy chờ tiểu muội một chút .

Quân trung Phụng quay lại hỏi :

- Cô nương còn chuyện gì nữa ?

- Tiểu muội muốn đi coi được chăng ?

Quân trung Phụng trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Bản nhân nghĩ rằng cô nương không nên đi là hơn , chuyến này ở đó rất nhiều cao thủ tụ hội cả Phương Tú , Hàn Đào cũng tới . Nếu nói về võ công thì cô nương và bản nhân đều không thể viện trợ gã được .

Tần Nhi nhăn nhó cười nói :

- Tiểu muội cũng biết , tiểu muội sẽ thay hình đổi dạng không để bọn họ nhận ra .

Quân trung Phụng trầm ngâm hồi lâu rồi thở dài đáp :

- Được rồi ! Cô thu thập hành lý đi rồi chúng ta khởi hành .

Tần Nhi dạ một tiếng rồi nàng đi thu xếp quần áo bốn người cùng lên đường . Lúc này tuy mưa tuyết đã ngừng nhưng trên mặt đất tuyết phủ dày đặc hết thảy mọi vật đều có tuyết đọng vũ trụ mênh mang một màu trắng xoá . Quân trung Phụng trèo lên sườn núi đứng ngắm hình thế bốn mặt , cô lấy trong túi ra một tấm bản đồ coi địa hình một lúc rồi nói :

- Chỗ thầy trò gã ẩn cư bất quá cách đây chừng trăm dặm .

Tần Nhi ngó đầu vào bức địa đồ thấy một đường sơn đạo quanh co vào trong mấy dãy núi nàng không nhịn được cất tiếng hỏi :

- Phải chăng bọn họ ngụ trong vùng sơn cốc này ?

- Đúng thế ! Cứ theo đường sơn cốc mà đi vào chuyển qua mấy vùng núi lớn cho đến tận đầu là chỗ ẩn cư của thầy trò Lý Hàn Thu .

Tần Nhi ngẩng đầu lên hỏi Quân trung Phụng :

- Quân tỷ tỷ , liệu có thể tìm tới chỗ sơn cốc không ?

- Vùng phụ cận cửa hang đó trong vòng ba mươi dặm đầy tuyết phủ , muốn tìm cho đến nơi phải mất khá nhiều thì giờ .

Đột nhiên Triệu Vượng khẽ lên tiếng :

- Thưa cô nương , trước đây hai giờ đã có người đến vùng này .

Quân trung Phụng chuyển động mục quang nàng nhình không thấy dấu vết gì thì trong lòng rất lấy làm kỳ nàng thủng thẳng hỏi :

- Sao ngươi lại biết thế ?

- Tiểu nhân coi màu tuyết thấy nhiều chỗ không giống nhau .

- Chỗ nào không giống nhau ?

- Cái này phải nhờ vào đường lịch duyệt mới hiểu , tiểu nhân tra xét thấy nhiều chỗ vì có vết chân người dẫm vào nên màu tuyết mới phủ lên có vẻ nhạt hơn .

Gã cúi xuống khẽ hớt bớt lớp tuyết mỏng bên trên thì quả nhiên bên dưới hãy còn lờ mờ có vết chân người Quân trung Phụng tra xét một lúc kỹ càng rồi hỏi :

- Ngươi hãy gạt tuyết thêm mấy chỗ để chỉ xem họ đi về hướng nào ?

Triệu Vượng y lời gạt tuyết tra xét một lúc rồi khẽ nói :

- Bọn họ đi về mé đông bắc .

- Liệu có thể tra ra được mấy người không ?

Triệu Vượng đáp ngay :

- Đại khái bảy tám người .

Quân trung Phụng liền nói :

- Vậy chúng ta rượt theo về mé đông bắc mà tiến .

Lúc này bốn gười đã đi vào khu vực núi non Triệu Vượng cùng Đoàn Bình đành bỏ ngựa đi bộ .

Triệu Vượng dẫn đường nhằm ngã đông bắc mà tiến , đi chứng bảy tám dặm giữa một vùng tuyết phủ bao la đột nhiên phát hiện một mái nhà tranh Triệu Vượng bước chậm lại khẽ nói :

- Bọn họ ẩn mình trong nhà tranh kia .

Quân trung Phụng chuyển động mục quang quả nhiên cô phát giác ra xung quanh nhà có vết chân người rất rõ .

Chương 153: Tần nhi đả bại triệu phi bằng

Quân trung Phụng liền hỏi :

- Bọn họ đã tụ tập ở đây , các ngươi thử coi xem quanh vùng này có chỗ nào ẩn mình được không ?

Đoàn Bình đáp :

- Cách đây chừng trăm trượng có một khu rừng tạp , không hiểu trong đó có thể ẩn mình được chăng ?

Quân trung Phụng vẫy tay nói :

- Ngươi qua đó coi mà phải cẩn thận lắm mới được chúng ta ở đây chờ .

Đoàn Bình dạ một tiếng rồi trở gót đi ngay , Quân trung Phụng nói :

- Triệu Vượng , chúng ta hãy tạm lánh mình đi .

- Khu này đầy tuyết phủ phiền cô nương rời gót ngọc lui về phía sau trái núi này mới có chỗ ẩn mình , còn tiểu nhân gạt tuyết làm một cái đài thấp để tìm cách giám thị căn nhà tranh kia .

Tần Nhi nói :

- Ta giúp ngươi chồng tuyết chúng ta cùng ở đây dòm ngó nếu có biến cố gì xảy ra mới phản ứng mau lẹ được .

Nàng đưa mắt nhìn Quân trung Phụng hỏi :

- Quân tỷ tỷ nghĩ sao ?

- Bản nhân cũng đồng ý với cô nương .

Tần Nhi mỉm cười rồi cùng Triệu Vượng xếp tuyết thành một cái nhà nhỏ . Mọi người ẩn vào căn nhà tuyết để theo dõi động tĩnh ở căn nhà tranh . Chỉ trong khoảnh khắc đột nhiên trong nhà tranh có người đi ra người này đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi lại trở gót đi vào . Tần Nhi hỏi :

- Quân tỷ tỷ , người đó ra ngoài coi một cái rồi lại trở vào không hiểu họ có dụng ý gì ?

Quân trung Phụn lắc đầu cười nói :

- Hiện giờ bản nhân cũng không dám nói chắc , có điều coi tình hình đủ biết bọn họ không phải là nhân vật luôn luôn canh giữ căn nhà này thì nhất định họ là bọn người đến trước .

- Tỷ tỷ nói vậy thì Hàn Đào , Phương Tú chưa đến đây ư ?

- Nếu Hàn Đào , Phương Tú đến đây rồi tất nhiên cuộc phòng vệ phải nghiêm mật hơn .

Mấy người còn đang nói chuyện trước mắt bỗng thấy mấy bóng người đang nối đuôi nhau chạy tới . Người đi trước mặc áo màu lam đầu đội phong mão đúng là Phương Tú ở Kim Lăng . Phía sau Phương Tú có sáu đại hán võ phục đều đeo binh khí bọn chúng chạy thẳng vào căn nhà tranh . Chỗ Phương Tú đi qua chỉ cách nơi ọn Quân trung Phụng ẩn thân chừng một tầm tên , nhưng bọn Phương Tú không để ý nên chưa phát giác ra căn nhà tuyết . Mọi người thấy Phương Tú dẫn đồng bọn đi thẳng một mạch vào căn nhà tranh , cả một thế giới bao la tuyết phủ trắng xoá căn nhà tranh nổi lên rất rõ .

Tần Nhi để ý nhìn căn nhà tranh rất kỹ bất quá chỉ có hai phòng và chứa được hai chục người là cùng nàng ghé tai bảo Quân trung Phụng :

- Quân tỷ tỷ , dường như bọn họ dùng căn nhà tranh kia làm nơi phát hiệu lệnh .

- Chỗ nào cũng đầy tuyết phủ làm ngăn trở công việc của chúng ta , vì ánh tuyết phản chiếu thì bất luận là đêm tối hay giữa ban ngày chúng ta cũng chẳng có cách nào đến gần họ được .

- Theo ý tỷ tỷ thì chúng ta không nên ở cách xa họ nhiều phải không ?

- Phải rồi , càng xa càng có hại cho chúng ta chứ chẳng có ích gì .

Tần Nhi toan hỏi nữa thì thấy một toán người chạy rất gấp về phía căn hà tranh , nàng chú ý thì nhìn thấy trong bọn này có cả Hàn công tử và hai quái hân tóc dài đi theo sát gã . Ngoài hai quái nhân còn sáu bảy đại hán đều mặc võ phục và đeo binh khí đi sau cùng . Hàn công từ cũng không để ý tới căn nhà tuyết nhỏ bé hắn lật đật chạy tới căn nhà tranh . Tần Nhi chau mày hỏi :

- Quân tỷ tỷ , thanh thế bên địch rất lớn tưởng chúng ta nên nghĩ cách hạ thủ trước đi là hơn .

Quân trung Phụng vẻ mặt nghiêm nghị đáp :

- Mưa tuyết thật bất lợi cho mình , nếu trong vòng hai ngày mà trời không tạnh thì ta khó lòng đối phó được với bọn họ .

Tần Nhi tự hỏi :

- Chẳng lẽ độc vật của tỷ tỷ lại sợ tuyết ?

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ nàng nói tiếp :

- Quân tỷ tỷ nếu chúng ta không hạ thủ trước để kiềm chế Hàn công tử và Phương Tú được thì e rằng hành tung chúng ta sẽ bị họ phát giác . Khi ấy chẳng những chúng ta không tài nào cứu giúp được Lý Hàn Thu mà ngay tính mạng mình cũng khó nổi bảo toàn .

- Bản nhân cũng biết vậy nhưng bây giờ chúng ta ngoài cách ẩn mình không còn hành động được gì nữa . Mình mà cử động thì lập tức bị bại lộ hành tung .

Tần Nhi hỏi gặng :

- Ai hạ trước là chiếm được tiên cơ , sao tỷ tỷ không ra tay sớm đi ?

Quân trung Phụng lắc đầu nói :

- Nếu bản nhân mà động thủ được thì chẳng chờ cô nương giục giã .

Quân trung Phụng toan nói nữa thì đột nhiên phát giác ra có tiếng kim đao rít lên ở phía sau đánh tới , Tần Nhi liền phóng kiếm đâm ra rất lẹ , bỗng nghe đánh choang một tiếng một mũi tên sắt ba cạnh đã bị Tần Nhi gạt xuống . Quân trung Phụng ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy ba đại hán mình mặc võ phục tay cầm Nhạn linh đao đứng cách chỗ mình chừng sáu bảy thước . Gã đứng giữa lớn tuổi hơn cười hỏi :

- Tần cô nương vẫn mạnh giỏi chớ ?

Tần Nhi ngó người mới đến nàng nhận ra là một tên hộ viện giáo sư trong Phương gia đại viện , ba người này là Nhạn Đảng Tam Sát đại hán đi giữa là người đứng đầu tên gọi là Triệu Phi Bằng . Triệu Phi Bằng làm hộ viện giáo sư trong Phương gia đại viện và kiêm nhiệm chức phó tổng giáo tập . Hắn sử dụng Nhạn linh đao rất thuần thục mà cũng là một nhân vật lắm mưu nhiều trí khó ăn thua với hắn được .

Nàng liền cười lạt đáp :

- Tường là ai ? Hoá ra là phó tổng giáo tập .

- Tại hạ không dám , Tần cô nương vẫn bình yên chứ ?

Miệng hắn nói mà cặp mắt vẫn láo liêng nhìn Quân trung Phụng . Quân Trung Phụng dung nhan xinh đẹp nhưng quần áo cô mặc trong mình khiến người nhìn vào cảm thấy có vẻ kỳ bí khôn lường . Tần Nhi quay lại ngó Quân trung Phụng nói :

- Vị này là phó tổng giáo tập ở Phươg gia đại viện , y sử thanh Nhạn linh đao đã đến trình độ xuất quỷ nhập thần .

Tuy nàng biết Quân trung Phụng thiện nhệ dùng độc nhưng nàng chưa hiểu võ công cô thế nào ? Nàng giới thiệu một cách khéo léo để cô biết chừng mà đề phòng . Triệu Phi Bằng dừng bước đứng cách xa Quân trung Phụng chừng sáu bảy thước không dám lại gần , hiển nhiên hắn biết cô chuyên nghề dùng độc vật . Quân trung Phụng đưa mắt nhìn bọn Nhạn Đảng Tam Sát hỏi :

- Các vị đều ở Phương viện chúa tới đây phải không ?

- Chẳng những đại gia quả ở Phương viện chúa đã tới mà Hàn nhị hiệp cũng thống lãnh nhiều cao thủ tới đây .

Quân trung Phụng hỏi :

- Phải chăng có cả một nhân vật túc trí đa mưu là Hàn công tử ?

- Đúng thế ! Hiện giờ năm dặm quanh đây đều đã bố trí những tay danh thủ tất cả mấy chục vị .

Quân trung Phụng cười lạt hỏi :

- Số người đông thật nhưng làm gì được ?

Triệu Phi Bằng cười khanh khách đáp :

- Giọng lưỡi cô nương khoác lác lắm nhỉ !

- Các hạ không phục thì hãy thử coi !

Tần Nhi nghĩ thầm trong bụng :

- Không hiểu cô phóng độc vật hại người thế nào ? Chi bằng bây giờ ta nhìn kỹ thử coi .

Triệu Phi Bằng nói :
- Hay lắm , tại hạ muốn lãnh giáo những cao chiêu của cô nương .

Hắn đảo mắt khẽ bảo hai đồng bạn :

- Hai vị lão đệ lược trận giúp ta .

Hắn cầm đao để trước gực rồi rảo bước tiến lại Phi Xoa Triệu Vượng lạng người ra đứng chắn trước mặt Quân trung Phụng chuẩn bị đối địch . Quân trung Phụng khẽ bảo gã :

- Ngươi hãy tránh ra .

Triệu Vượng vừa di chuyển thân hình đột nhiên gã bước sang mé bên hai bước Tần Nhi ngấm ngầm hít một hơi chân khí tay cầm đốc kiếm chuẩn bị đối địch , Quân trung Phụng tay cầm phất trần khoan thai tiến lên .

Triệu Phi Bằng nói :

- Cô nương hãy lấy binh khí ra !

Quân trung Phụng vung phất trần lên đáp :

- Bản nhân dùng cái này cũng được rồi .

Triệu Phi Bằng né mình tiến lên hắn vung thanh Nhạn linh đao quét ngang một cái để ra chiêu '' Lạng giang triệt đẩu '' Quân trung Phụng đột nhiên lùi lại phía sau Tần Nhi , hiển nhiên cô cố ý bức bách Tần Nhi phải động thủ . Triệu Phi Bằng cười ha hả nói :

- Khẩu khí cô nương lớn lắm mà sao bây giờ lại không dám nghênh địch ?

Đồng thời hắn tiến lại tấn công Tần Nhi vì tình thế bức bách phải vung kiếm nghênh địch nàng tấn công liền ba chiêu . Triệu Phi Bằng giơ đao lên đỡ gạt ba chiêu kiếm của Tần Nhi rồi nói :

- Tần cô nương , xin cô nương hãy lui ra .

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Nếu phó tổng giáo tập mà thắng được trường kiếm ở trong tay tiện thiếp thì tự nhiên tiện thiếp phải rút lui .

Triệu Phi Bằng đằng hắng một tiếng rồi đột nhiên hắn múa tít thanh Nhạn linh đao tấn công ráo riết , đao quang lấp loáng ào ạt xô tới , Tần Nhi cũng vung kiếm lên nghinh địch hai bên diễn ra một trường ác đấu . Hai đại hán đứng bên ôm Nhạn linh đao đảo mắt nhìn quanh rồi chú ý nhìn chằm chặp vào Quân trung Phụng tựa hồ để coi chừng từng cử động của cô .

Tần Nhi và Lý Hàn Thu lúc cùng nhau qua lại giang hồ , nàng đã được chàng truyền thụ cho khá nhiều kiếm chiêu trong đó có cả kiếm chiêu về Thất tuyệt ma kiếm nữa . Lý Hàn Thu bị môn quy hạn chế chàng không dám đem toàn bộ kiếm pháp về Thất tuyệt ma kiếm truyền cho Tần Nhi nhưng chàng cũng chia ra nhiều phần để dạy nàng , nhiều kiếm chiêu rất tinh kỳ có thể sử dụng độc lập nàng đều học được . Mấy tháng nay Tần Nhi tĩnh tâm nghiên cứu và đã hiểu ra những chỗ ảo diệu về kiếm chiêu , vì thế kiếm pháp của nàng hiện nay đã tiến bộ rất nhiều .

Võ công của Triệu Phi Bằng nguyên trước cao thâm hơn Tần Nhi nhiều . Hắn tưởng nhiều lắm là bốn năm chục chiêu mà ít ra thì chỉ trong vòng mười chiêu là có thể kiềm chế được Tần Nhi . Ngờ đâu sự thực không đúng thế , hai bên qua lại đã dư trăm chiêu mà vẫn không thắng bại . Triệu Phi Bằng trong lòng nóng nảy thanh Nhạn linh đao trong tay hắn càng khởi thế công cực kỳ mãnh liệt , nhưng mỗi khi Tần Nhi gặp bước hiểm nghèo thì nàng lại có những chiêu kỳ tuyệt để chuyển nguy thành yên . Có điều Tần Nhi lấy làm kỳ là qua một thời gian khá lâu mà sao chưa thấy Quân trung Phụng thả độc vật để đả thương địch . Nàng còn đang chiến đấu kịch liệt bỗng nghe thanh âm Quân trung Phụng lọt vào tai :

- Tần cô nương ! Bất tất phải đánh nhau với chúng nữa ta lui vào trong khu rừng kia quách .

Cô dứt lời rồi trở gót đi ngay chẳng buồn để ý xem Tần Nhi có thể rút lui được hay không ? Triệu Phi Bằng cười lạt nói :

- Tần cô nương , cô nương nên buông kiếm chịu thua đi thôi , đồng bạn của cô đã bỏ mặc cô chạy lấy mình rồi .

Tần Nhi đưa mắt nhìn lại thì thấy Quân trung Phụng và Triệu Vượng đã đi xa đến bốn năm trượng , Triệu Phi Bằng liền nhân lúc nàng phân tâm phóng đao đánh mạnh tới . Roạt một tiếng ! Mũi đao của hắn đã quét rách tay áo ở bên vai trái Tần Nhi , mũi đao đã sướt qua vai làm cho máu chảy ướt áo . Tần Nhi trong lòng kinh hãi vung kiếm véo véo đánh hai chiêu liền , hai chiêu kiếm này trong Thất tuyệt ma kiếm nàng đã học được ở Lý Hàn Thu , thật là những chiêu kỳ bí cao thâm khôn lường . Triệu Phi Bằng chém một đao đắc thủ đã mừng thầm nghĩ bụng :

- Nếu mình bắt được Tần Nhi cũng là một công lớn .

Hắn không ngờ đột nhiên Tần Nhi phóng ra những chiêu kỳ tuyệt hắn chỉ tránh được một kiếm còn chiêu thứ hai không né kịp . Ánh hào quang loé lên bụng dưới Triệu Phi Bằng bị kiếm quét trúng chẳng những rách áo mà ruột cũng lòi ra ngoài . Tần Nhi thi triển hai chiêu kiếm rồi không kịp ngó tình hình bên địch quay mình lập tức rượt theo Quân trung Phụng . Hai đại hán ôm Nhạn linh đao thấy Triệu Phi Bằng bị thương trầm trọng không dám đuổi theo chúng vội chạy đến bên hắn khẽ nói :

- Đại ca ! Đại ca bị thương có nặng lằm không ?

Triệu Phi Bằng tay trái nâng đỡ vết thương cho ruột khòi lòi ra , tay phải tra đao vào vỏ nói :

- Lão nhị hãy rượt theo coi xem bọn chúng đi đâu , lão tam hãy nâng đỡ cho ta vào căn nhà gianh .

Nhắc lại Tần Nhi phản công hai kiếm rồi quay đầu chạy đi liền nàng không biết mình đã đả thương Triệu Phi Bằng . Quân trung Phụng và Triệu Vượng chạy rất lẹ Tần Nhi đuổi rất gấp mãi đến khu rừng cây khô mới kịp hai người . Quân trung Phụng đảo mắt nhìn bốn phía thấy khu rừng tạp này rất rộng cô tủm tỉm cười nói :

- Kiếm pháp của Tần cô nương thật là tuyệt diệu .

Tần Nhi hững hờ nói :

- Tiểu muội đang cùng người đối địch mà Quân tỷ tỷ lại xoay mình bỏ đi không hiểu có dụng ý gì ?

- Vì tiểu muội không động thủ được còn bản lĩnh Triệu Vượng rất tầm thường , dù bọn tiểu muội có động thủ cũng chẳng giúp gì được cho Tần cô nương .

Tần Nhi bụng bảo dạ :

- Cả hai gã Triệu Vượng cùng Đoàn Bình liên thủ hợp lực còn không địch nổi ta thì bản lãnh chúng quả là kém cỏi . Câu này Quân trung Phụng nói thực nhưng chưa hiểu bản lãnh của cô ra sao ?

Nàng còn đang ngẫm nghĩ thì Quân trung Phụng ní tiếp :
- Bây giờ chúng ta hãy ẩn vào trong khu rừng khô này dù Phương Tú có dẫn bao nhiêu cao thủ đến đây để gây sự cũng không sợ bọn họ nữa .

Tần Nhi nghe cô nói vẫn không sao hiểu được liền hỏi lại :

- Tại sao thế ? Chẳng lẽ khu rừng này giúp chúng ta được như vậy ?

Quân trung Phụng tủm tỉm cười đáp :

- Khu rừng cây khô này đối với bọn người luyện võ thực chẳn có ích gì nhưng đối với tiểu muội nó lại rất được việc .

Tần Nhi nhấp nháy cặp mắt đáp :

- Nó được việc cho Quân tỷ tỷ ở chỗ nào ?

- Nếu nói về võ công thì tiểu muội tự biết chẳng thể địch lại võ sư hạng nhất dưới trướng Phương Tú . Nhưng tiểu muội thả độc vật thì khu rừng cây này giúp đỡ tiểu muội rất đắc lực ...

Quân trung Phụng chưa nói dứt lời thì nghe có tiếng tên nỏ bay veo véo trên không . Hai tiếng cách cách vang lên hai mũi trường tiễn đã cắm vào hai cành cây khô . Quân trung Phụng khẽ nói :

- Bọn chúng đã đến đó .

Mọi người chú ý nhìn ra thì thấy hơn mười người đang chạy gần đến rừng cây . Người đi đầu chính là Hàn công tử . Dường như Hàn công tử có ý khiếp sợ , gã không dám tiến vào rừng mà chỉ đứng bên ngoài lớn tiếng hô :

- Tần cô nương , xin cô nương ra đây nói chuyện tại hạ bảo đảm quyết không làm tổn thương đến các vị .

Quân trung Phụng khẽ nói :

- Tần cô nương cứ mặc kệ đừng lý gì đến gã .

Đoạn cô trở gót tiến sâu thêm vào trong rừng bỗng thấy Đoàn Bình chạy đến khẽ nói :

- Tiểu nhân đã kiếm được một chỗ ẩn thân .

- Để ta đi coi .

Bỗng nghe ngoài rừng có tiếng người lớn tiếng nói vọng vào :

- Nếu các vị không chịu ra khỏi khu rừng này để cùng nhau tương kiến thì tại hạ đành phóng hoả đốt rừng .

Câu này tỏ ra có ý uy hiếp Quân trung Phụng đảo mắt nhìn quanh rồi khẽ hỏi Triệu Vượng :

- Triệu Vượng , khắp nơi chỗ nào cũng đầy tuyết liệu họ có phóng hoả đốt rừng được chăng ?

- Rừng cây đã thưa thớt lại tuyết đọng rất nhiều khó bề phóng hoả . Nhưng nếu họ vào sâu trong rừng cây cối rậm rạp lại thêm có đồ dẫn hoả thì việc phóng hoả cũng chẳng khó gì .

Quân trung Phụng gật đầu hỏi :

- Tần cô nương , cô nương có mang theo ám khí không ?

- Tiểu muội có đem theo nhưng không được nhiều mà thôi .

- Nếu vậy các vị hãy tìm chỗ ẩn hoặc lượm đá xếp lên che mình đi cũng được . Mỗi người tìm một chỗ kín đáo nếu thấy địch đến thì đừng hô hoán mà cũng không ra mặt giao chiến với họ . Nếu ba vị tìm được chỗ ẩn lại có thể viện trợ cho nhau thì hay lắm .

Triệu Vượng , Đoàn Bình và Tần Nhi đều vâng dạ rồi chia nhau ra ần mỗi người sau một gốc cây . Quân trung Phụng cất cao giọng hô :

- Hàn công tử , lần trước bản nhân đã để thuốc giải lại cứu mạng cho bọn thuộc hạ của Hàn công tử . Nếu lần này cho bọn họ lại bị thương công tử miễn thứ cho bản nhân không cứu họ được nữa .

Lúc này Hàn công tử đã vào gần tới ven rừng chỉ còn cách rừng chừng ba thước và cách chỗ Quân trung Phụng chừng sáu bảy trượng nhưng cây rừng rậm rạp hai bên chỉ nghe tiếng chứ không nhìn thấy mặt nhau . Tần Nhi vội trèo lên cành cây để giám thị cử động của đối phương , bỗng thấy Hàn công tử giơ tay lên vẫy ngăn cản bọn tuỳ tùng không để chúng xông vào rừng , đoạn gã lớn tiếng hỏi :

- Quân cô nương cũng ở đấy ư ?

- Phải rồi , bản nhân không muốn đả thương công tử mong rằng công tử không tiến vào rừng .

Hàn công tử mỉm cười hỏi :

- Bọn tại hạ có đến hơn trăm vị thì cô nương ngăn cản thế nào được ?

Quân rung Phụng lạnh lùng nói :

- Nếu các vị mà bị thương về độc vật của bản nhân phóng ra thì một người hay trăm người cũng vậy mà thôi .

Hàn công tử trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Quân cô nương , tại hạ có điều chưa hiểu rõ .

- Điều gì ?

- Giữa cô nương và Lý Hàn Thu đã có một mối thù chẳng đội trời chung , không hiểu tại sao chỗ nào cô cũng bảo vệ cho y ?

- Sở dĩ bản nhân muốn lưu tính mạng y là để dùng vào việc tế điện trước vong linh của song thân .

Hàn công tử cười khanh khách nói :

- Nếu cô nương thật lòng muốn báo thù Lý Hàn Thu thì nên hợp tác với bọn tại hạ mới phải , tại hạ có thể bảo đảm bắt sống Lý Hàn Thu để đưa cho cô nương xử trí .

- Lý Hàn Thu cố nhiên là kẻ thù của bản nhân song Phương Tú cùng lệnh tôn cũng chẳng phải là người tử tế gì . Về những chuyện ơn oán ngày trước bản nhân điều tra ra nội tình thì vụ sát hại toàn gia Lý Hàn Thu là do lệnh tôn cùng Phương Tú chủ mưu , còn gia phụ bất quá chỉ là người tòng phạm mà thôi .

Hàn công tử trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Những hành vi của gia phụ cùng Phương bá phụ tại hạ thân phận con cháu không tiện phê bình , có điều nói thẳng vào việc thì Lý Hàn Thu là kẻ thù của cô nương . Tại hạ hy vọng cô nương nên rút lui khỏi chuyện này để mặc bọn tại hạ với y , tại hạ xin hứa chắc sẽ bắt sống Lý Hàn Thu giao cho cô nương .

- Cái đó Hàn công tử bất tất phải nhọc lòng bản nhân tự có biện pháp đối phó với y .

Hàn công tử cười khanh khách hỏi :

- Cô nương nói vậy thì ra không nể mặt tại hạ chút nào ư ?

- Bản nhân cũng hy vọng công tử nể mặt bản nhân mà khuyên can lệnh tôn cùng Phương bá phụ hãy rút người ngựa về đi .

- Bọn tại hạ đã một phen huy động nhân vật tới đây mà bây giờ cô nương bảo phải rút lui thì tại hạ e rằng vụ này khó mà thoả mãn cô nương được .

- Bản nhân đã nói trước , các vị muốn đối phó với thầy trò Lý Hàn Thu thì tuỳ ý có điều bản nhân muốn bảo vệ cho họ khỏi bị tổn thương . Hai bên mà xảy chuyện xung đột thì chỉ còn cách trông vào thủ đoạn để phân thắng bại mà thôi .

Hàn công tử khẽ thở dài nói :

- Cô nương đã quyết ý như vậy thì tại hạ tự biết khó mà hoà giải được . Nhưng tại hạ muốn nói hết những lời chung cáo tối hậu với cô nương .

Quân trung Phụng hỏi :

- Công tử còn muốn nói gì nữa ?

- Việc cô nương phóng độc vật để đả thương người bọn tại hạ đểu đã biết hết , đồng thời bọn tại hạ đã nghĩ ra biện pháp đối phó với cô rồi .

Chương 154: Quân trung phụng truyền thụ phép màu

Mấy câu này quả khiến cho Quân trung Phụn chấn động tâm thần nhưng ngoài mặt cô vẫn bình tĩnh cười lạt đáp :

- Các vị có biện pháp đối phó thì chúng ta bất tất phải nói chuyện nữa .

Tần Nhi ẩn mình trên cây nhìn xuống bốn mặt nhìn thấy bóng đen chuyển động hàng mấy chục người , bọn chúng chia bốn mặt tám phương tiến gần vào rừng . Nàng lật đật từ trên cây nhảy xuống chạy lại khẽ bảo Quân trung Phụng :

- Quân tỷ tỷ , tiểu muội coi thấy có điều khác lạ .

- Chuyện gì vậy ?

- Hàn công tử mượn cơ hội nói chuyện với tỷ tỷ để huy động đồng bọn tản ra bao vây khu rừng .

Quân trung Phụng chau mày nói :

- Tiểu muội tưởng Hàn công tử là người tốt ... Không gờ gã cũng chỉ là quân gian trá .

Bỗng nghe Hàn công tử lớn tiếng :

- Quân cô nương , ngoài khu rừng khô này đã bố trí đâu vào đấy rối , tại hạ hy vọng cô nương nên nghĩ kỹ lại những lời nói của tại hạ .

- Bản nhân đã nghĩ kỹ rồi các vị đã bố trí xong đâu đấy vậy cứ việc tiến vào gần thử coi .

Hàn công tử lại lớn tiếng :

- Cô nương , Lý Hàn Thu là kẻ thù của cô tại hạ lại hứa là sẽ bắt sống hắn giao cho cô xử trí , thế mà không hiểu tại sao cô chẳng chịu nhận lời ?

- Miệng ngươi thốt lời đường mật mà trong lòng chứa đầy đao kiếm , , ngươi mượn cơ hội nói chuyện với ta để rải người bao vây bốn mặt dễ thường ta không biết hay sao ?

- Cô nương có phóng độc vật chẳng qua là trông vào bóng đêm yểm hộ để cho bọn tại hạ không thấy rõ . Hiện giờ giữa thanh thiên bạch nhật lại có ánh tuyết thì trừ khi những độc vật của cô có phép ẩn thân bay tới thì bọn tại hạ mới không nhìn thấy được .

Quân trung Phụng vẫy tay khẽ bảo bọn Tần Nhi , Triệu Vượng , Đòan Bình ai nấy giữ phương vị của mình còn cô đứng vào địa vị chủ nhân ra mặt cự địch . Cô lớn tiếng nói :

- Các hạ không tin là bản nhân có thể hại người giữa ban ngày thì cứ tiến vào thử coi .

- Được rồi , cô nương đã cố chấp không chịu nghe lời thì tại hạ cũng không còn cách nào nữa .

Gã ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Các ngươi cứ ba người họp lại thành một tổ và chú ý nhìn độc vật trên cây và phóng ám khí .

Quân trung Phụn khẽ bảo Tần Nhi cùng Triệu Vượng :

- Nếu chúng ta bị bắt thì tất là phải chết không còn sai nữa , nếu chịu nhục mà chết thì tự tử đi còn hơn . Nếu ai thấy mình không còn sức chiến đấu nên dành lại một chút khí lực để mà tự tử .

Tần Nhi , Triệu Vượng , Đoàn Bình đều vâng lời .

Bốn người đã nhất định phán đấu đến chết đều trầm tĩnh lại ai giữ phương vị người ấy để quan sát địch tình . Tần Nhi ở gần Quân trung Phụng hơn nàng khẽ hỏi :

- Quân tỷ tỷ , sao tỷ tỷ không thả độc vật ra để hại người ?

- Vì bên trên cao có ánh sáng ban ngày dưới đất lại có tuyết đọng bên địch trông rất rõ mình mà thả độc vật ra tất bị họ nhìn thấy . Nhất là đối phương lại đông người thì độc vật chẳng thể nào đả thương hết được ...

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tiểu muội học thả độc vật chưa tinh thâm được đến chỗ tuỳ theo ý muốn .

Tuy cô giải thích không được rõ ràng lắm song Tần Nhi cũng không hỏi nữa . Đột nhiên tiếng veo véo rít lên hai mũi tên ở khoảng trống giữa hai hàng cây bay tới cắm vào hai cành cây . Hai phát tên này bắn ra bằng một luồng lực đạo cực kỳ mãnh liệt tựa hồ do cung tên phát ra chứ không phải ám khí liệng tới . Quân trung Phụng nói :

- Bọn chún mang theo cả cung cứng tên dài , chúng ta phải cẩn thận mới được .

Lúc này Đoàn Bình đã phát giác ra tung tích bên địch , gã vung tay mặt lên liệng hai mũi phi đao đánh véo môt tiếng . Tần Nhi cũng cử động bàn tay ngọc liệng ra hai viên đá . Hành động này khiến cho đối phương biết đường phản kích , bỗng nghe tiếng gió rít lên vù vù hai mũi cương tiêu một mũi tụ tiễn bắn tới rất lẹ . Triệu Vượng vung tay một cái hai ngọn phi xoa bay vọt đi . Bỗng nghe tiếng rú vang lên đối phương đã có người trúng ám khí . Nhưng thế phản kích của đối phương rất là mãnh liệt mười mấy tiếng veo véo rít lên , ám khí tới tấp bay ra tập trung vào cả Triệu Vượng . Triệu Vượng nghiêng mình né tránh toàn thân gã ẩn vào sau một gốc cây lớn . Một hồi lách cách vang lên mười mấy mũi ám khí đều cắm vào cây này .

Đoàn Bình lãi vung tay mặt liệng ra hai ngọn phi đao , Tần Nhi cũng ném ra hai viên đá ; hai bên đều phóng ám khí trúng vào thân cây vang lên một hồi lách cách đột nhiên có tiếng người rên ư ử tựa hồ bị thương té xuống . Tần Nhi t75 hỏi :

- Không hiểu người này bị thương về tay Quân trung Phụng hay vì những ám khí của ba chúng ta ?

Lúc ấy hai bên đều phóng ám khí bắn nhau đối phương tuy đông người nhưng bọn Tần Nhi , Triệu Vượng chiếm được địa lợi hại có thể viện trợ cho nhau nên bên địch đứng ngoài ba trượng không thể lại gần được . Sau một hồi đánh nhau kịch liệt đối phương bị ba người bên này phóng ám khí ngăn trở , chiến trường bỗng yên lại hai bên đều dừng tay . Triệu Vượng bị một mũi cương tiêu bắn trúng tay trái , may ở chỗ mũi cương tiêu này không có chất độc nên thương thế không lấy gì làm nặng lắm . Đoàn Bình cũng bị thương ở cánh tay trái vì một mũi tụ tiễn . Tần Nhi tuy không bị thương tới da thịt nhưng nàng cũng bị một mũi trường tiễn bắn sớt qua đầu làm rớt một mớ tóc . Đoàn Bình và Triệu Vượng xé áo buộc vết thương rồi gọi :

- Quân cô nương ! Quân cô nương !

Chúng gọi mấy tiếng liền vẫn không thấy Quân trung Phụng đáp lại , hai người liền ngoảnh đầu nhìn qua thì thấy Quân trung Phụng đã mất hút không hiểu cô đi đâu từ lúc nào ? Triệu Vượng khẽ hỏi :

- Tần cô nương ! Quân cô nương đi đâu rồi ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Bản nhân cũng không biết y ở phía sau bản nhân . Vừa rồi diễn ra cuộc ác đấu nên bản nhân không để ý y bỏ đi từ hồi nào .

Bỗng nghe mấy tiếng rên ư ử và mấy tiếng rú thê thảm liên tục vọng lại , sau mấy tiếng rú một lúc Quân trung Phụng chậm chạp đi tới . Tần Nhi khẽ hỏi :

- Quân cô nương , tình hình bên địch thế nào ?

Quân trung Phụng đưa tay lên vuốt mái tóc rồi cười đáp :

- Chúng rút lui hết rồi !

Tần Nhi lấy làm kỳ hỏi :

- Còn Hàn công tử đâu ?

- Gã cũng chạy nốt .

Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Quân tỷ tỷ đả thương gã rồi phải không ?

Quân trung Phụng trố mắt ra nhìn Tần Nhi một hồi rồi đáp :

- Gã Hàn công tử đó thật là xảo quyệt tiểu muội chưa kịp hạ thủ mà gã đã thừa cơ trốn mất .

- Tỷ tỷ đả thương được mấy tên của bọn chúng ?

- Tiểu muội làm cho chúng bị thương bảy tên , ngoài ra còn bốn tên bị thương về ám khí của các vị .

Cô ngó Đoàn Bình và Triệu Vượng hỏi :

- Vết thương của các ngươi thế nào ?

Trệiu Vượng , Đoàn Bình đồng thanh đáp :

- Tại hạ bị thương không lấy gì làm nặng lắm .

Quân trung Phụng nói :

- Vậy là may rồi ! Các ngươi hãy nghỉ một chút chờ đến đêm chúng ta sẽ tấn công vào căn nhà gianh .

Đoạn cô kéo tay áo Tần Nhi nói :

- Đi , chúng ta qua bên này nghỉ ngơi .

Hai người đi chừng ba trượng ngồi xuống một tảng đá lớn Tần Nhi thấy cử động của Quân trung Phụng rất kỳ bí tự hỏi :

- Không hiểu cô lại sắp làm trò gì đây ?

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ nàng cất tiếng hỏi :

- Quân tỷ tỷ ! Tỷ tỷ có điều chi dạy bảo chăng ?

- Dạy bảo thì không dám , tiểu muội có điều muốn thương lượng với cô nương .

- Điều gì ?

- Những người bị thương về độc vật của tiểu muội tất bị chất độc phát tác rất mau mà phải bỏ mạng . Như vậy khiến cho Phương Tú cùng Hàn Đào tất sinh lòng uý kỵ ..

Tần Nhi dịu dàng hỏi lại :

- Cái đó có liên quan gì đến tiểu muội ?

- Coi bề ngoài không liên quan gì nhưng thực ra bề trong có chỗ phải nhờ tới cô nương mới được .

- Vậy tỷ tỷ cứ sai bảo .

- Trước khi vào việc tiểu muội muốn biết rõ một điều , phải chăng Tần cô nương có dạ thương mến Lý Hàn Thu ?

Tần Nhi không ngờ Quân trung Phụng lại hỏi thẳng vào mặt mình câu này một cách đột ngột , nàng sửng sốt đáp :

- Về chuyện này ư ? Tiểu muội thực khó mà trình bày được .Quân trung Phụn ôn tồn nói :

- Cô nương nên nói thật cho tiểu muội hay chúng ta đều là bạn gái hà tất cô nương phải mắc cở .

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Tiểu muội cùng y gần gũi với nhau lâu ngày lại trải qua nhiều cơn hoạn nạn , tính tình tương hợp ở chỗ chia buồn chia vui . Nhưng thực ra chưa bao giờ đề cập tới mối tình nam nữ , nói cho đúng thì y cùng tiểu muội chỉ là đôi bạn thân .

Cô ngừng lại một chút rồi nói bằng giọng kiên quyết :

- Có điều nếu vì Lý Hàn Thu mà tiểu muội phải nhảy vào đống lửa cũng chẳng tiếc thân . Tỷ tỷ có điều chi sai bảo xin cứ nói ra .

Quân trug Phụng cười mát nói :

- Tiểu muội nhờ cô nuơng đi gặp Phương Tú .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Chuyện này có liên quan gì tớ Lý Hàn Thu không ?

- Dĩ nhiên phải có liên quan .

- Nếu là việc có liên quan đến Lý Hàn Thu thì dù tiểu muội muôn thác cũng chẳng dám từ nan .

- Tiểu muội tới gặp Phương Tú không được vì hắn sợ tiểu muội phóng độc tất không chịu ra mặt , nhưng hắn đối với cô nương không đến nỗi thế vì họ không sợ cô nương thả độc vật ra .

Tần Nhi ngơ ngẩn hỏi :

- Tiểu muội có biết phóng độc vật gì đâu ?

- Cái đó để tiểu muội dạy cho cô nương cái đó chỉ trong khoảnh khắc là cô nương hiểu ngay . Cô nương gặp Phương Tú rồi liệu ngấm ngầm thả độc vật ra kiềm chế hắn . Bọn thuộc hạ lo cho sự sống chết của chủ tất không dám gia hại cô đâu vì ném chuột sợ bể đồ ...

Quân trung Phụng thở dài nói :

- Bọn thủ hạ của Phương Tú rất đông tiểu muội chẳng thể nào đả thương được nhiều người như vậy , bây giờ chỉ có đường đánh rắn là phải đánh đầu . Nếu chúng ta cứ ra mặt đối lập với bọn họ thì chẳng những không có cách nào cứu được Lý Hàn Thu mà chính chúng ta cũng không thể giữ mình an toàn được .

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Tiểu muội xin đi vậy tỷ tỷ truyền thụ cách phóng độc vật cho tiểu muội .

Quân trung Phụng nói :

- Cô nương hãy nhắm mắt lại .

Tần Nhi trong lòng rất lấy làm kỳ nhưng cũng theo lời nhắm mắt lại . Nàng cảm thấy dường như Quân trumg Phụng bỏ một vật gì trơn tuột vào trong tay áo của nàng , vật đó tựa hồ một con rắn quằn quại trong tay áo . Tần Nhi tuy không sợ chết nhưng nàng nghĩ đến con rắn bò trong người mình cũng không khỏi bở vía . Nàng không nhìn thấy mà lòng hồi hộp trán toát mồ hôi Quân trung Phụng khẽ nói :

- Được rồi , bây giờ cô nương hãy mở mắt ra .

Tần Nhi mở mắt rồi đưa tay trái lên lau mồ hôi trán nàng hỏi :

- Tỷ tỷ ! Tỷ tỷ đã bỏ vật gì vào trong tay áo tiểu muội ?

- Đó là độc vật , cô nương cứ yên lòng độc vật do tiểu muội nuôi dưỡng rất thuần thục và rất tinh khôn chẳng khi nào gia hại cô nương .

Tần Nhi khẽ la lên một tiếng :

- Úi chà !

Rồi hỏi tiếp :

- Phải chăng nó là một con rắn ?

- Bất luận nó là con rắn hay vật gì cô nương cũng chẳng cần biết miễn sao nó không làm tổn thương đến cô là được .

- Tiểu muội chưa hiểu cách huy động thì làm thế nào cho nó bay ra cắn người được ?

QWuân trung Phụng mỉm cười nói :

- Cái đó dễ lắm có kh1 gì đâu ? Cô nương chỉ cần khi đứng đối diện với Phương Tú hất tay một cái như phóng ám khí ra là xong . Dĩ nhiên nếu Phương Tú không biết gì lại bị độc vật cắn bất ngờ lại càng hay lắm !

- Chỉ có vậy thôi ư ?

- Nói là giản dị thì thật giản dị , có điều cô nương cần đủ dũng khí giữ cho mình trầm tĩnh mới được .

- Thế là nghĩa làm sao ?

- Cô nương cần đến gần Phương Tú thì lúc liệng độc vật ra thì hắn mới không còn cách gì trốn thoát được .

- Đến gần Phương Tú chừng cở nào ?

- Kể ra trong vòng năm thước là đủ nhưng càng gần hơn nữa càng tốt , nếu đứng xa quá thì e rằng chưa chắc đả thương được hắn ...

Cô ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Cô nương nên mạnh dạn hơn chút nữa giả vờ như không có chuyện gì rồi nhân lúc hắn không biết mà phóng độc vật ra là cách hay nhất .Tần Nhi hỏi :

- Trong tay áo tiểu muội đã trang bị con rắn , nếu tiểu muội muốn không sợ thì làm thế nào ?

- Tiểu muội tưởng cô nương không nhìn rõ mà chỉ cảm giác thấy nó cử động , đã không hiểu nó là con rắn hay vật gì thì làm sao còn sợ sệt ?

Tần Nhi nhăn nhó cười đáp :

- Tiểu muội hiểu rồi , vậy bây giờ tiểu muội xin đi .

Đoạn nàng đứng dậy cất bước , nàng đi được hai bước còn quay đầu lại dặn :

- Quân tỷ tỷ , nếu chẳng may tiểu muội bị chết về tay Phương Tú , tiểu muội mong rằng tỷ tỷ báo tin cho Lý Hàn Thu biết .

- Chỉ cần cô nương mạnh bạo lên và coi chừng một chút thì hy vọng thành công rất lớn . Bằng vạn nhất cô nương gặp điều bất hạnh phải bỏ mạng về tay Phương Tú thì chính tiểu muội sẽ có bổn phận báo thù cho tỷ tỷ . Vậy tỷ tỷ cứ yên tâm mà đi .

Tần Nhi đưa mắt nhì Quân trung Phụng muốn nói lại thôi , nàng trở gót đi ra khỏi khu rừng tạp . Tần Nhi liền vung trường kiếm lên để gạt ám khí rồi lớn tiếng hô :

- Nhờ ông bạn làm ơn bẩm với Hàn công tử là có Tần Nhi đến cầu kiến .

Bỗng thấy một lão già mình mặc trường bào đứng ở phía sau đống tuyết cất tiếng đáp :

- Hàn công tử không ở đây , cô nương có điều chi cứ nói với tại hạ cũng vậy .

- Các hạ có chủ trương được không ?

- Nếu lão phu không chủ trương được thì dĩ nhiên lão phu chẳng nói với cô nương làm chi .

- Các hạ có nhận ta tiểu nữ không ?

Lão già mặc áo trường bào nói :

- Lão phu không nhận ra cô .

Tần Nhi nói :

- Tiểu nữ là Tần Nhi một tên nha đầu trong Phương gia đại viện .

Lão già mặc trường bào nói :

- Lão phu là Từ Đại Hưng vâng lệnh Hàn công tử ở lại đây để giám thị các vị , xung quanh khu rừng tạp này đều đã bố trí mai phục dày đặc nếu cô nương định phá vòng vây mà chạy ra thì chỉ là chuyện mơ mộng .

Tần Nhi lạnh lùng nói :

- Các hạ không nhận biết tiểu nữ thì xin thông báo cho Phương viện chúa hay Hàn công tử là có Tần Nhi muốn đến yết kiến .

Nàng vừa nói vừa cất bước tiến về phía trước . Từ Đại Hưng là con người rất trầm tĩnh lão không lên tiếng ngăn trở chờ cho Tần Nhi tới gần chừng cách gần một trượng mới trầm giọng quát :

- Cô nương hãy đứng lại .

Lão dừng lại một chút rồi tiếp :

- Hiện giờ ít ra là có mười thứ ám khí kia đang nhằm vào cô nương , nếu cô nương cất bước đi là lập tức bao nhiêu cung nỏ bắn tới .

- Các hạ đã không chủ trương được thì xin thông báo lẹ cho .

Từ Đại Hưng nói :

- Lão phu đã sai người đi bẩm Hàn công tử rồi , vậy cô nương buông kiếm xuống .

Tần Nhi nghe lời hạ kiếm , chỉ trong khoảnh khắc Hàn công tử hối hả chạy tới gã vẫy tay vừa cười vừa hỏi :

- Có phải Tần cô nương muốn gặp tại hạ chăng ?

- Hàn thiếu gia dạy quá lời .

Hàn công tử tủm tỉm cười hỏi :

- Trong rừng tuyết đọng nhiều quá khó kiếm gì ăn phải chăng cô nương ra ngoài tìm thực vật ?

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Tiểu tỳ muốn gặp Phương viện chúa .

Hàn công tử chuyển động cặp mắt ngó Tần Nhi nói :

- Người khác có thể không biết còn cô nương chắc đã hiểu rồi , tại hạ có thể tác chủ được một phần lớn bất cứ công việc gì , vậy cô nương có điều chi xin nói với tại hạ cũng thế .

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Không được ! Đây là câu chuyện giữa chủ bộc tiểu tỳ có nói với công tử cũng bằng vô dụng .

Hàn công tử trầm ngâm một chút rồi nói :

- Phương bá bá cùng gia phụ đều không ở đây .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Vậy các vị đi đâu ?

- Các vị đi kiếm thầy trò Lý Hàn Thu .

Tần Nhi ồ lên một tiếng rồi hỏi :

- Các vị đi đã lâu chưa ?

- Các vị khởi hành trước đây chừng ba bốn giờ .

Tần Nhi nói móc :

- Chà ! Tiểu tỳ tưởng công tử là người có lòng dạ nghĩa hiệp vì chỗ tình thâm mà phải theo những người kia , không ngờ công tử cũng chỉ là một nhân vật nham hiểm độc ác .

Hàn công tử cười lạt nói :

- Trước nay cô nương vốn là người ôn nhu . Nay cô nói câu này lại mắng tại hạ một cách tàn nhẫn thì chắc trong lòng cô có điều gì uất hận lắm ?

Tần Nhi lạnh lùng đáp :

- Nếu các vị cố ý giết thầy trò Lý Hàn Thu thì nhất định có nhiều người chẳng chịu bỏ qua .

Hàn công tử hừ một tiếng rồi móc họng :

- Những người cô nói đó là ai ? Ngoài Tần cô nương , Quân cô nương và Quyên cô nương nữa chứ gì ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Nếu đúng vậy thì đã sao ?

Hàn công tử ngửa mặt lên trời cười khanh khách đáp :

- Nếu thế thì tại hạ chịu phục Lý Hàn Thu sát đất , gã đối với đàn bà có ma lực thu hút . Người như gã trước nay không có ai mà kẻ hậu bối cũng chẳng bì kịp .

- Công tử lầm rồi , Lý Hàn Thu là một người quân tử phẩm hạnh đoan chính .

- Cô cùng y ở với nhau đã lâu thì dĩ nhiên cô hiểu y hơn là tại hạ .

Tàn Nhi nói :

- Tiểu tỳ tuy có ở với y đã lâu nhưng y chưa từng lần mò vào trong nhà tối , lúc nào y cũng giữ tác phong một người quân tử đoan chính .

Hàn công tử nói :

- Vì thế mà cô nương phải xiêu lòng ?

Chương 155: Hàn công tử trúng độc bị thương

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ trước nay đối với công tử vẫn cực kỳ tôn trọng , nhưng hiện giờ xem công tử không giống trước nữa .

Hàn công tử thở dài nói :

- Bất luận trong lòng cô nương nghĩ thế nào thì tại hạ cũng không thể buông tha cho các vị rời khỏi nơi đây .

Đoạn gã vẫy tay nói :

- Cô nương về báo cho Quân cô nương hay là muốn rời khỏi chốn này thì chỉ có cách trông vào võ công mà phá vòng vây mà đi mới được .

Tần Nhi bụng bảo dạ :

- Bây giờ Phương Tú không ở đây thì Hàn công tử nhất định là nhân vật đầu não trong bọn chúng , ta chỉ cần hạ thủ gã là đủ .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ nàng từ từ cất bước tiến lại gần Hàn công tử . Hàn công tử hít mạnh một hơi đột nhiên gã lùi lại đến bảy tám bước rồi cười nói :

- Tần Nhi ! Cô nương hãy quay về rừng đi .

Tần Nhi ngấm ngầm kinh hãi nghĩ bụng :

- Thằng cha này quả là cơ cách phi thường .

Nàng cười lạt hỏi :

- Công tử sợ tiểu tỳ rồi chăng ?

- Tại hạ không muốn gia hại cô nhưng cũng không muốn để cô ám toán .

Tần Nhi lạnh lùng hỏi :

- Công tử võ công cao cường tiểu tỳ làm gì mà gia hại được công tử ?

- Đao thương dễ tránh ám tiễn khó phòng , tại hạ đối với tài dùng độc của Quân cô nương đã phục sát đất ...

Tần Nhi nghe nói tới đây nàng đã hiểu rõ về tài trí cũng như về võ công nàng không thể nào địch lại được Hàn công tử , nàng đành quay về rừng . Hàn công tử ngăn cản không cho bọn thuộc hạ rượt theo gã cười nói :

- Các vị giữ nguyên đường yếu đạo không để bọn họ xông ra là được .

Nhắc lại Tần Nhi trở về rừng Quân trung Phụng ra đón hỏi :

- Cô nương hãy ngồi nghỉ một chút rồi chúng ta nghĩ cách khác .

- Quân tỷ tỷ hiểu cả rồi ư ?

- Tiểu muội đã nghe rõ cuộc đối thoại giữa cô nương và Hàn công tử .

- Vậy Quân tỷ tỷ nghĩ cách lẹ đi .

Quân trung Phụng trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Tiểu muội đã nghĩ cách đây cô nương hãy nhắm mắt lại .

Tần Nhi theo lời nhắm mắt , Quân trung Phụng thò tay vào trong áo nàng lấy độc vật rồi nói tiếp :

- Các vị ai giữ đâu cứ về đấy đừng để địch nhân xông vào trong rừng .

Rồi cô trở gót bỏ đi , bỗng thấy Triệu Vượng chạy lại khẽ bảo Đoàn Bình :

- Quân cô nương đi một mình vạn nhất bị địch nhân vây đánh thì e rằng cô chẳng thể nào ra tay phóng độc vật được , vậy chúng ta phải đi giúp cô để đề phòng sự bất trắc .

Tần Nhi nói :

- Y chưa bảo chúng ta đi viẹn trợ mà chúng ta tự ý tiến theo thì e rằng hư việc .

- Tính tình Quân cô nương thế nào tại hạ đã hiểu lắm , bề ngoài cô có vẻ ôn nhu nhưng bề trong cô rất cương quyết . Tuy cô biết rõ mình không địch nổi mà vẫn chẳng chịu bảo người giúp sức . Nếu không may mà Quân cô nương bị chết tại trận thì mấy người chúng ta đây khó mà rời khỏi chốn này .

Đoàn Bình cũng nói :

- Thủ đoạn của Phương Tú cực kỳ tàn nhẫn nếu mình để hắn bắt sống thì thà chết đi còn hơn .

Tần Nhi nói :

- Đã vậy thì chúng ta ngấm ngầm theo dõi để giám thị , có điều Quân cô nương không động thủ với bên địch thì chúng ta cũng đừng xuất hiện .

Triệu Vượng gật đầu nói :

- Dĩ nhiên là thế .

Ba người liền đi về phía Quân trung Phụng nhưng ra đến ven rừng chẳng thấy cô đâu . Mọi người ngoảnh đầu nhìn bốn mặt thì chỉ thấy một màu tuyết phủ trắn phau chẳng hiểu Quân trung Phụng đi đằng nào ?

Bọn thủ hạ của Hàn công tử đều xếp tuyết lên thành đống ẩn phía sau để giám thị những cử động trong rừng cây . Tuy bị rừng cây che kín nhưng Quân trung Phụng ra đi chẳng thể nào không để dấu vết , mọi người nhìn kỹ trên mặt đất tuyết phủ mà cũng chẳng thấy vết chân cô đâu . Triệu Vượng trong lòng nóng nảy liền thò đầu ra ngoài , gã vừa thò đầu ra thì đối phương liền phản ứng hai tiếng veo véo rít lên , hai mũi trường tiễn bắn tới rất mau . Triệu Vượng liền rụt đầu lại hai mũi tên dài đồng thời cắm vào cành cây gần chỗ gã ẩn núp . Tần Nhi khẽ nói :

- Bên địch phòng thủ rất nghiêm mật vậy hai vị vào đây ẩn mình .

Nguyên Tần Nhi ẩn mình sau gốc cây lớn mặt trước lại có rất nhiều cây cài răng lược nên rất an toàn . Triệu Vượng , Đoàn Bình chạy lại khẽ hỏi Tần Nhi :

- Cô nương có điều chi dạy bảo không ?

- Quân cô nương vừa đi chúng ta đã rượt theo ngay tưởng cô chẳng thể nào đi mau thế được mà cũng không thấy vết chân cô để lại . Vì vậy ta nghĩ rằng cô vẫn còn ở trong khu rừng này .

Triệu Vượng hỏi :

- Nếu cô vẫn ở lại trong rừng thì việc gì phải bảo bọn chúng ta tránh đi chỗ khác ?

- Có thể cô không muốn cho chúng ta nhìn thấy bản lĩnh phóng độc của cô , chúng ta giữ chỗ này chẳng ích gì cho cô nên trở về chỗ cũ là hơn .

Triệu Vượng thở dài hỏi :

- Không hiểu bọn chúng có chừng bao nhiêu người mai phục quanh khu rừng này ?

- Ít ra là bốn năm chục người , có điều bọn họ tuy đông nhưng chỗ dụng ý chỉ là vây hãm không để bọn mình ra khỏi khu rừng .

- Họ định vây hãm cho chúng ta chết đói ở trong này hay sao ?

Đoàn Bình đáp :

- Nhất định Quân cô nương sẽ có biện pháp giải quyết vấn đề cho chúng ta .

Triệu Vượng chưa kịp lên tiếng thì đột nhiên có thanh âm cực kỳ thê thảm vọng vào tai . Thanh âm này không cao lắm nhưng nó khiến cho người nghe có cảm giác buồn tẻ và chán nản mọi điều , nó lại giống như hết thảy mọi việc trong dương gian đang đi vào chỗ huỷ diệt hoàn toàn Triệu Vượng dường như biết thanh âm này rất lợi hại liền nói ngay :

- Tần cô nương , chúng ta phải đút nút tai lại cho mau .

Tần Nhi thở dài nói :

- Thanh âm gì mà nghe thê lương vậy ?

Đoàn Bình nói :

- D8ây là một khúc nhạc kêu bàng Cửu u quỷ khốc để làm tín hiệu điều khiển độc vật nhưng đồng thời nó làm trấn áp tinh thần người nghe , ai để khúc này lọt vào tai là không tự chủ được .

Tần Nhi ồ lên một tiếng nói :

- Kể ra thanh âm cũng không đến nỗi chói tai lắm có điều rất đỗi thê lương .

Triệu Vượng khẽ thở dài nói :

- Tại hạ thường nghe Quân cô nương nói thì việc trỗi khúc Cửu u quỷ khốc này rất hao tổn nội lực ôn nhu ...

Ba người còn đang nói chuyện thì bỗng thấy rất nhiều bóng người đứng trên đất tuyết . Nguyên những người này đang ẩn mình sau những đống tuyết nên không nhìn thấy bây giờ họ đứng cả lên mới trông rõ có đến hơn hai chục người . Tần Nhi để ý chỗ họ đứng thì đều theo phương vị nhất định . Quả nhiên bao nhiêu lối ra khỏi khu rừng rậm đều bị bọn họ phong toả . Nàng còn đang ngẫm nghĩ chưa biết thế nào để đối phó thì đột nhiên những người đứng bên ngoài rừng đều lục tục té xuống . Chỉ trong khoảnh khắc mười mấy người đều ngã lăn ra hết , dường như họ bị thương về một chất độc kịch liệt chưa kịp hú lên một tiếng đã ngã lăn ra .

Lúc này tiếng khóc thê lương đột nhiên dừng lại , bỗng nghe Triệu Vượng lớn tiếng hô :

- Quân cô nương !

Tần Nhi đảo mắt nhìn lại thì thấy Quân trung Phụng hai tay ôm ngực chân bước lảo đảo đi tới nàng vội chạy ra ôm lấy nàng hỏi :

- Quân tỷ tỷ ! Tỷ tỷ bị thương nặng lắm không ?

Quân trung Phụng lắc đầu đáp :

- Không can gì , tiểu muội chỉ mệt thôi ngồi nghỉ một lúc là hết .

Cô mỉm cười hỏi :

- Cô nương trông thấy rồi chứ , nhiều người bọn chúng đều đã bị thương .
- Tiểu muội nhìn thấy rồi .

- Dường như công lực của cô nương cũng tinh tiến rất nhiều , bọn người mà Hàn công tử lưu lại đây đã bị thương đến quá nửa bọn chúng không dám cản đường chúng ta nữa .

- Tỷ tỷ dùng biện pháp gì để đả thương bọn chúng ?

- Dĩ hiên là phải sử dụng độc vật . Nếu trông vào võ công thì mấy Quân trung Phụng cũng chẳng thể nào địch lại một mình Hàn công tử ấy là chưa kể đến bọn thủ hạ của hắn .

Cô thở phào một cái đẩy Tần Nhi ra nói tiếp :

- Tiểu muội đi gặp Hàn công tử đây .

- Tỷ tỷ cho tiểu muội cùng đi được chăng ?

Quân trung Phụng gật đầu đáp :

- Có điều Tần cô nương không được nhiều lời , nhất thiết để tiểu muội đối phó .

- Tiểu muội xin tuân mệnh .

Quân trung Phụng quay lại ngó Triệu Vượng và Đoàn Bình bảo chúng :

- Các ngươi giữ nơi đây cho cẩn thận vì bọn ta vẫn phải dùng khu rừng này làm nơi căn cứ , nếu chúng ta không rút lui được thì trở về giữ nơi đây vậy .

Triệu Vượng và Đoàn Bình nghiêng mình thi lễ đáp :

- Xin cô nương cứ yên lòng .

Quân trung Phụng phấn khởi tinh thần tiến về phía trước Tần Nhi theo sát phía sau cô để ngấm ngầm bảo vệ . Quân trung Phụng đi chừng được sáu bảy trượng bỗng cô dừng lại cất tiếng hỏi :

- Hàn công tử có đấy không ?

Hàn công tử ở phía sau một đống tuyết từ từ đứng lên lạnh lùng hỏi lại :

- Cô nương lại thi triển độc vật đả thương nhiều người của tại hạ rồi phải không .

- Ồ , đại khái mới bị thương chừng một nửa .

Hàn công tử cười lạt nói :

- Đáng tiếc là tại hạ vẫn chưa bị thương .

- Bản nhân tưởng bây giờ vẫn chưa muộn công tử có muốn thử một chút coi không ?

Hàn công tử chưng hửng một lát rồi cười hỏi :

- Nếu cô nương phóng độc vật cho tại hạ trông thấy thì dù tại hạ có bị thương cũng bội phục vô cùng mà chẳng dám oán hận chi hết .

- Tuy công tử là con Hàn Đào nhưng được nhiều người võ lâm ca tụng là nhân vật có tư cách trong võ lâm lại nhiều tài ba lỗi lạc vì thế mà bản nhân thực tình không nỡ gia hại .

- Nhưng cô nương đã liền một lúc đả thương hai mươi bảy tên thuộc hạ của tại hạ thì cô bảo sao ?

Quân trung Phụng dịu dàng đáp :

- Công tử dùng tuyết trắng xếp thành đồn luỹ chuẩn bị hãm chết bọn tiểu muội trong khu rừng này , tiểu muội vì muốn sống nên bất đắc dĩ phải thi hành biện pháp đó .

Hàn công tử nói :

- Tại hạ nghĩ rằng chuyến này cô nương ra đây gặp tại hạ nhất định có chỗ dụng tâm , phải vậy không ?

- Vì tiểu muội không muốn giết sạch bọn thuộc hạ của công tử nên mới ra đây để cùng nhau thương lượng .

- Cô nương định thương lượng bằng những điều kiện gì xin thành thực nói ra , tại hạ đã rửa tai để kính cẩn nghe lời vàng ngọc của cô nương dạy bảo .

- Sự thực tiểu muội chẳng có chi kêu bằng điều kiện mà chỉ thỉnh cầu công tử hạ lệnh cho bọn thuộc hạ để bọn tiểu muội được tự do rời khỏi nơi đây đừng có rượt theo .

Hàn công tử ồ lên một tiếng rồi nói :

- Cô nương muốn đi cũng được , nhưng còn mấy chục tên thuộc hạ của tại hạ trúng thương vì độc vật của cô nương thì cô nương tính sao ?

- Dĩ nhiên tại hạ phải đưa thuốc giải để công tử cứu trị cho bọn họ .

Hàn công tử thở dài nói :

- Tại hạ vì việc cứu tính mạng cho hai mươi bảy người mà phải ưng chịu điều kiện của cô nương , nhưng tại hạ hy vọng sau khi cô nương rời khỏi nơi đây là xuống núi liền .

Quân trung Phụng hỏi :

- Tại sao vậy ?

- Tại hạ vừa tiếp được truyền thơ do chim đưa đến nói là Lý Hàn Thu cùng sư phụ y đều bị bắt rồi và đã đưa về Phương gia đại viện ở Kim Lăng .

Quân trung Phụng trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Công tử nói dối tiểu muội .

- Tại sao cô nương lại bảo thế ?- Thầy trò y ở cách đây một đoạn đường khá xa tiểu muội tính thời gian thì chẳng thể kịp .

Hàn công tử mỉm cười ói :

- Cô nương là người rất tinh tế , tại hạ xem chừng khó mà lừa gạt được .

Gã ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Nhưng tại hạ đã nói thật chứ không lừa gạt cô nương đâu . Số là thày trò gã dường như đã biết trước bọn tại hạ đến vây hãm nên chuẩn bị rời đi nơi khác xa xôi hơn , ngờ đâu dọc đường thày trò gã đã chạm trán bọn tại hạ hai bên đã xảy ra cuộc chiến ngắn ngủi rồi thày trò gã bị bắt .

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Tiểu tỳ không tin được . Lý Hàn Thu là người thế nào tiểu tỳ đã hiểu rõ rồi . Y bản tính cương cường dù là bị chết trận còn có lý y quyết chẳng chịu để cho người ta bắt sống .

Hàn công tử hỏi :

- Nếu gã không còn cơ hội tự tử thì sao ?

Tần Nhi ngẩn người ra không biết nói thế nào Hàn công tử lại nói tiếp :

- Tại hạ nói đến đây là đã dứt lời tin hay không là quyền ở các cô . Nếu Quân cô nương chịu giao thuốc giải ra thì có thể thượng lộ được ngay .

Quân trung Phụng ngẫm nghĩ rồi đáp :

- Bọn tiểu muội có bốn người cả thảy .

Hàn công tử ngắt lời :

- Tại hạ biết rồi và bằng lòng buông tha hết .

- Công tử có buông tha cả bốn người thì tiểu muội vẫn không thể giao thuốc giải được .

- Nếu chúng ta tính đền cuộc trao đổi thì cuộc trao đổi này há chẳng công bình lắm rồi ư ?

Quân trung Phụng nói :

- Tiểu muội còn có điều kiện khác nữa .

Hàn công tử giục :

- Cô nương thử nói nghe .

- Tiểu muội yêu cầu một mình công tử đưa chân một đoạn đường .

Hàn công tử trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Vụ này tại hạ còn phải tính toán xem sao đã , có điều tại hạ muốn thỉnh giáo cô nương một việc .

Quân trug Phụng hỏi :

- Việc gì ?

- Tại hạ yêu cầu cô nương hãy lấy độc vật mà cô nương đã sử dụng để đả thương bọn thuộc hạ đưa cho tại hạ coi . Như vậy là tại hạ có thể tuân theo lời dạy của cô nương được , tức là một mình tại hạ sẽ tiễn chân các vị một đoạn đường .

- Điều kiện của công tử thật là khắc nghiệt chẳng những làm khó cho tiểu muội mà công tử nên suy nghĩ lại cho kỹ kẻo rồi lại hối hận .

- Tại hạ trước nay không biết hối hận là gì , vậy cô nương cứ yên lòng đừng ngại chi hết .

Quân trung Phụng lạnh lùng nói :

- Thế thì được lắm , tiểu muội tin rằng công tử chẳng phải là con người không thủ tín .

Tần Nhi giật mistrong kinh hãi nghĩ thầm :

- Hàn công tử là tay cơ trí hơn người , nếu để gã biết độc vật không chừng gã tự nghĩ ra cách đối phó .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ nàng vội lên tiếng :

- Không được đâu ! Quân tỷ tỷ làm như vậy là chúng ta phải thua lực Hàn công tử đó .

Quân trung Phụng đáp :

- Không hề chi .

Cô vung tay mặt lên một cái thì một con rắn nhỏ sắc vàng đã liệng xuống đất trên mặt tuyết . Hàn công tử chú ý nhìn thì thấy con rắn này chỉ dài chừng tám tấc toàn thân một màu vàng rực nó bị liệng xuống đống tuyết rồi nằm yên không cử động . Gã chau mày nghĩ thầm :

- Hiện nay trong buổi trọng đông tiết trời cực kỳ giá lạnh , chih1 là một mùa mà mọi loại rắn đều ẩn mình ngủ kỹ thì sao nó lại cắn người bị thương được ? Chuyện này thật trái với tự nhiên ...

Quân trung Phụng cúi xuống lượm con rắn cất vào trong tay áo nàng nói :

- Tiểu muội đã để công tử coi cho biết còn tin hay không là tuỳ ở công tử .

Hàn công tử ngửa mặt lên trời cười khanh khách nói :

- Quân cô nương ! Chúng ta đứng cách nhau không đầy năm thước , tại hạ muốn thử xem con rắn nhỏ đó có đả thương người thật không ?

Quân trung Phụng đáp :

- Được rồi , vậy công tử hãy coi chừng .

Nàng lại vung tay mặt cho con rắn vàng từ trong tay áo mình bay vọt ra . Hàn công tử thấy Quân trung Phụng dấu con rắn vàng ở trong tay áo dùng làm ám khí để liệng ra thì nghĩ thầm ở trong bụng :

- Nay trong buổi trọng đông mà con rắn này vẫn hoạt động được ta không nên thò tay ra đón lấy .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ tay phải gã vung lên đánh ra một chưởng rất mau , đồng thời gã lạng sang một bên để né tránh . Gã đã ngầm vận công lực để đánh ra phát chưởng này chưởng thế chưa tới nơi mà luồng âm kình đã đụng đến con rắn . Bỗng nghe đánh '' cạch '' một tiếng con rắn vàng bị chưởng phong của Hàn công tử đánh rớt xuống đất , Hàn công tử cười khanh khách nói :

- Thế này mà cô nương bảo là dùng con rắn vàng để hại người thì tại hạ không thể tin được ...

Đột nhiên gã chau mày ngừng tiếng cười đứng ngẩn mặt ra đương trường Quân trung Phụng từ từ cất bước tiến đến gần con rắn và lượm lên bỏ nó vào tay áo và cười nói :

- Hàn công tử ! Chúng ta đi thôi .

Hàn công tử đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi :

- Cô nương làm thế nào mà khiến cho tại hạ bị thương được ?

- Công tử đã hứa lời đưa bọn tiểu muội đi một quãng đường vậy chúng ta vừa đi vừa nói chuyện .

Hàn công tử không sao được gã đảo mắt nhìn quanh lớn tiếng hô :

- Các người về cả đi !

Rồi gã chắp tay nhìn Quân trung Phụng nói :

- Tại hạ xin dẫn đường cho cô nương .

Đoạn gã cất bước đi trước , Quân trung Phụng theo sau Hàn công tử nàng vừa đi vừa nhìn bốn phía thì quả nhiên thấy bọn tuỳ tùng của Hàn công tử đều ở lại hết chứ không rượt theo , nàng khẽ cất tiếng khen ngợi :

- Mệnh lệnh của công tử quả là nghiêm minh .

Hàn công tử hỏi :

- Chẳng lẽ trước nay cô nương vẫn cho bọn tại hạ là một đám ô hợp hay sao ?

- Theo chỗ tiểu muội biết thì bọn thuộc hạ của Giang Nam song hiệp tuy không phải là một đám ô hợp , song cũng chẳng phải là một đoàn quân tinh nhuệ .

- Tại hạ muốn hỏi cô nương một câu : Theo nhận xét của cô nương thì hiện nay môn phái nào còn lực lượng mạnh nhất ?

- Cái đó tuỳ công tử muốn hỏi về khía cạnh nào ? Tỷ như bọn thuộc hạ của công tử thì tuy số người rất đông nhưng chỉ vì đường lợi hại nhất thời mà kết hợp lại . Nếu gặp cuộc ác nhà Phương và Hàn đâu .

Hàn công tử thủng thẳng nói :

- Tại hạ chỉ cần thời gian ba năm là có thể đám vong mạng trên chốn giang hồ để biến thành cánh quân chủ lực trong võ lâm và họ sẽ được huấn luyện đến nơi đến chốn .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau