THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Ước hẹn ba năm tần nhi lo âu

Phổ Độ đại sư lại hỏi :

- Nữ thí chủ từ ngày phát giác ra chỗ bí mật đó tới nay đã ra vào chỗ đó chưa ?

- Vãn bối không quen biết , ngoài Phương Tú ra vãn bối không nhận được ai ...

Nàng khẽ thở dài nói tiếp :

- Nơi bí mật đó đối với Phương gia đại viện là một thế giới độc lập hay là một nơi tường đồng vách sắt hoàn toàn cách biệt với Phương gia đại viện .

- Nếu những lời cùa thí chủ mà không lầm thì trong khu vực đó tất có nhiều chuyện bí ẩn .

- Vãn bối đã trình bày là chưa từng được dòm nom vào khu vực đó nên chẳng có cách nào mà tường trình . Nhưng ...

Phổ Độ đại sư lại hỏi :

- Nhưng làm sao ?

- Vãn bối nghĩ rằng Phương Tú có cấu kết với nhiều người nơi chốn giang hồ mới dám sinh sự cả đến đồng đạo võ lâm .

Phổ Độ đại sư lại hỏi :

- Những chỗ mà nữ thí chủ hiểu biết thì Phương Tú cấu kết với ai ?

- Vãn bối biết rõ được một nơi mà Phương Tú có mối liên quan rất mật thiết là Tử Vi Cung ở Mao Sơn .

- Mấy vị phu nhân ở cung Tử Vi đã ẩn cư hơn hai chục năm trời không qua lại trên chốn giang hồ , bần tăng không ngờ mấy vị đó lại không nhịn được nữa mà xuất hiện làm rối võ lâm .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Đại sư có quen biết với những nhân vật ở cung Tử Vi hay sao ?

- Mười lăm năm trước đây bọn họ có quấy rối trên chốn giang hồ rất ghê gớm . Lão tăng cùng mấy vị đồng đạo võ lâm đã bức bách bọn họ phải gác kiếm đóng cửa và tuyên thệ không sinh sự trên chốn giang hồ nữa .

Nhà sư ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Ngoài Tử Vi cung nữ thí chủ có hiểu Phương Tú còn cấu kết hay giao du thân mật với ai nữa không ?

- Đại sư có quen biết Trương đạo Sơn ở Quý Châu không ?

- Trương đạo Sơn ư ? Nhân vậy này đã quá nửa đời người theo đường chính đạo , bây giờ tuổi đã khá nhiều không hiểu sao đi câu kết với Phương Tú ?

- Hai người thư từ đi lại đúng là có chuyện câu kết , nhưng vãn bối chưa từng gặp qua Trương đạo Sơn bao giờ .

- Hỡi ơi ! Mười mấy năm trước bần tăng có qua lại giang hồ mà thấy những biến cố này thật phải lấy làm kinh dị .

Tần Nhi hỏi :

- Còn một vị nữa là Trương Bách Tường đại sư có biết không ?

- Trương Bách Tường mà nữ thí chủ nói có phải chăng là người ở Trường An ?

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Phải Rồi ! Chính là Trương Bách Tường ở Trường An .

Phổ Độ đại sư lắc đầu nói như để mình nghe :

- Thật là không ngờ ! Thât là không ngờ .

Tần Nhi hỏi lại :

- Chuyện gì vậy ?

- Trương Bách Tường đã làm lãnh tụ võ lâm miền Tây Bắc thanh danh rất lớn , sao y lại câu kết với Phương Tú ?

Lý Hàn Thu hỏi xen vào :

- Đại sư có biết Đàm Dược Sư không ?

- Đàm Dược Sư là một tay thần y hiện nay , đúng là một nhân tài tuyệt đại bần tăng đã có cơ duyên được gặp mặt y một lần .

Lý Hàn Thu khẽ thở dài đáp :

- Đại sư có biết việc Đàm Dược Sư cấu kết cùng Phương Tú không ?

Phổ Độ đại sư ngẩn người ra hỏi :

- Chuyện đó có thật không ?

- Theo nhận xét của vãn bối thì Đàm Dược Sư là một nhân vật rất quan ỷọng , dường như lão đứng sau màn kịch để giựt dây tất cả .

Phổ Độ đại sư sửng sốt hỏi :

- Đàm Dược Sư mà ghê gớm đến thế ư ?

- Đúng thế , dường như đại sư cho là một chuyện lạ phải không ?

- Nếu thế thì lạ quá thật ít người dám tin là như vậy .

- Nhưng đó là sự thực cả trăm phần trăm vãn bối đã động thủ với lão .

Nhưng Lý Hàn Thu không nói tới chuyện Đàm Dược Sư đã mưu hại Du Bạch Phong . Phổ Độ đại sư thở phào một cái rồi hỏi :

- Bần tăng chưa hiểu võ công của Đàm Dược Sư ra sao ? Có điều bần tăng nhận thấy lão là một người tính tình trầm lặng khó hiểu .

- Chẳng những lão âm thầm mà còn cực kỳ hiểm ác . Hỡi ơi ! Nhưng trong võ lâm ít người hiểu được chỗ tệ hại của lão , võ công của lão rất cao cường , tài hạ độc của lão cũng như tài trị bệnh rất đỗi cao minh .

- Dường như thí chủ đã bị lão làm cho điêu đứng phải không ?

- Đúng thế .

Phổ Độ đại sư khẽ thở dài nói :

- Đa tạ hai vị thế là bần tăng đã hiểu đại khái vụ này rồi .

- Chuyến này bọn vãn bối tới đây mục đích để quý tự hiểu rõ , còn cách hành động thế nào là việc của quý tự vãn bối không dám hỏi tới .

- Nếu những lời của nhị vị đều là sự thực thì trong tệ tự đã có nội gian trà trộn vào rồi , sở dĩ bần tăng mời hai vị ra đây nói chuyện là để giữ cho được kín đáo .

Lý Hàn Thu nói :

- Hay lắm ! Vãn bối hy vọng việc đầu tiên của đại sư là trừ khử được nội gian , bọn vãn bối xin cáo từ .

- Xin hai vị thí chủ miễn cho bần tăng khỏi tiễn chân .

Lý Hàn Thu đáp :

- Không dám phiền tới đại sư .

Rồi trở gót rảo bước đi ngay , Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi rời khỏi chùa Thiếu Lâm chạy một mạch xuống dưới chân núi Tung Sơn , chàng dừng bước quay lại ngẩng đầu lên nhìn núi Tung Sơn thấy đỉnh núi ẩn hiện trong làn mây bạc . Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Mắy thấy không bằng tai nghe không ngờ chùa Thiếu Lâm lừng lẫy được võ lâm tôn làm núi Thái Sơn sao Bắc Đẩu cũng chỉ có vậy mà thôi .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Tần muội không nên nói vậy .

Tần Nhi lấy làm kỳ hỏi lại :

- Tại sao thế ?

- Chúng ta chưa vào sâu trong nội điện chùa Thiếu Lâm cũng chưa động thủ cùng những nhân vật cao tăng như Phổ Độ đại sư thì không thể coi thường thực lực của họ được .

Tần Nhi cười đáp :

- Không phải tiểu muội chê thực lực chùa Thiếu Lâm tầm thường mà chỉ nghĩ rằng mỗi hai chúng ta đến đã làm cho họ luống cuống thì e rằng họ không rảnh để can thiệp những công việc trên chốn giang hồ .

- Hỡi ơi ! Cái đó cũng thể trách người ta được , chùa Thiếu Lâm đã trải qua diễn biến hàng ngàn năm nhất quyết đều thành quy luật . Có hai phe chính tà trong võ lâm dần dần lớn mạnh chứ không phải hết thảy đều coi phái Thiếu Lâm làm chủ nhưng ít ra cũng có được quan hệ với phái này . Còn những môn phái khác phần lớn có lúc cực thịnh mà cũng có khi chìm đắm trên chốn giang hồ . Chính phái Thiếu Lâm bao giờ cũng vững vàng vậy người ta ví phái này như sao Bắc Đẩu như núi Thái Sơn cũng là phải lắm .Tần Nhi nói :

- Chưởng môn phái Thiếu Lâm bị ám toán nếu câu chuyện đó đồn đại trên chốn giang hồ há chẳng phải là một trò cười ?

- Tai vạ tự trong nhà gây ra thì bất cứ một ai cũng khó lòng phòng bị cho xiết được . Ngoại lực khó mà xâm phạm đến chùa Thiếu Lâm nhưng phái này rất nhiều đệ tử muốn giữ cho hết thảy mọi người đều một dạ trung thành không phải là chuyện dễ dàng .

- Có lẽ tiểu muội là đàn bà con gái kiến thức thiển cận nên nhận thấy những bậc lão đại trong phái Thiếu Lâm chỉ đi theo luật lệ môn phái nên lúc xử sự ít người tuỳ cơ ứng biến .

- Nhận xét của Tần muội cũng có lý nhưng đã là một môn phái lớn thì giới luật nghiêm minh lại là một điều tối cần thiết để kìm hãm bọn môn đồ đặng tránh khỏi những hành vi càn rỡ . Bọn họ bị khoá chặt vào vòng khuôn phép nên hành động không khỏi câu nệ chậm chạp . Vả quyền vị của chưởng môn quá lớn nên cần những cao tăng hộ vệ , nếu để chưởng môn mà xảy ra chuyện bất trắc là một điều nhục nhã cho môn phái . Đồng thời chưởng môn nhận được phụng sự một cách rất đặc biệt mà suốt đời ít khi len lỏi vào chốn giang hồ , nên không hiểu những nổi hiểm nghèo khủng khiếp trong võ lâm ...

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Những khi chưởng môn ra ngoài tuần sát đều được hộ vệ rất nghiêm , chưởng môn nhân không thể tiếp xúc thẳng với mọi nhân vật giang hồ . Lề luật truyền hết đời nọ đến đời kia làm cho chưởng môn phái Thiếu Lâm càng ngày càng cách xa bạn hữu võ lâm . Thành thử một khi giang hồ có biến phái Thiếu Lâm càng tỏ ra hành động chậm chạp bỏ lỡ cơ hội là thường .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Không ngờ đại ca lại am hiểu phái Thiếu Lâm một cách sâu xa như vậy .

- Hỡi ơi ! Mấy năm nay tiểu huynh đã trải qua rất nhiều nguy hiểm khác nào người bị rớt xuống vực sâu nên rút được ít nhiều kinh nghiệm

đồng thời tăng thêm chút kiến thức .

- Theo nhận xét của đại ca thì chùa Thiếu Lâm chắc không thể ngồi yên mà nhìn kiếp nạn giang hồ xảy ra trong lúc này .

Lý Hàn Thu vừa trở gót vừa đáp :

- Phương Tú là tay rất khôn ngoan trước hết hắn hạ thủ ngay chưởng môn phái Thiếu Lâm khiến cho phái này phải hoang mang lúng túng không rảnh để hỏi những việc trong võ lâm .

Tần Nhi theo sát Lý Hàn Thu nàng ngắt lời :

- Thế thì Phương Tú chắc là thành công rồi .

- Nhưng Phương Tú cũng có thể vụng về , hắn chỉ làm cho chưởng môn phái Thiếu Lâm bị thương một chút tức là gây nên một vụ trọng đại trong phái này . Trường hợp đó khiến cho những vị trưởng lão trong chùa Thiếu Lâm thường hỏi gì đến thế sự lúc này mới phải ra tay , chính những người này mới là những nhân vật đáng kể của chùa Thiếu Lâm . Chẳng những họ địa vị tôn trọng võ công cao cường mà đều là những tay lịch duyệt giang hồ rất nhiều kinh nghiệm , sở dĩ ngày thường họ không nhìn đến việc gì là để tránh sự xâm phạm vào uy quyền của chưởng môn . Nay chính chùa Thiếu Lâm phát sinh đại biến thì những người này chẳng thể ngồi yên được .

- Phải chăng đại ca muốn nói về Phổ Độ đại sư ?

- Ngoài Phổ Độ đại sư tiểu huynh nghĩ rằng có nhiều nhân vật khác và dường như những người đó đều đã bắt đầu hoạt động .

Tần Nhi tủm tỉm cười hỏi :

- Theo lời đại ca thì ra Phương Tú phóng hoả đốt mình ư ?

- Không hẳn như vậy nhưng dù sao hắn cũng đã tự rước lấy những điều phiền não đó là cái chắc .

Lý Hàn Thu đột nhiên thở dài nói tiếp :

- Nhưng có điều đáng tiếc là lúc này một nhân vật nào đủ danh nghiã để hiệu triệu mọi người trên chốn giang hồ kết hợp những đồng đạo võ lâm để ngăn cản làn sóng dữ dội là Hàn Đào và Phương Tú .

Tần Nhi hỏi :

- Đại ca đứng lên hô hào không được hay sao ?

- Không được , vì trong võ lâm có mấy ai biết đến Lý Hàn Thu .

Tần Nhi dường như đột nhiên nghĩ tới chuyện gì rất trọng đại nàng nói :

- Đại ca ! Tiểu muội còn nhớ đại ca đã nói một câu .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Câu gì ?

- Dường như đại ca bảo rằng không thể sống hơn ba năm nữa phải vậy chăng ?

- Đúng thế , tiểu huynh đã nói vậy .

- Tiểu muội chưa từng nghe một người trên thế gian biết trước chuyện sinh tử của mình , tại sao đại ca lại tự biết không thể sống quá ba năm nữa ?

- Vì ... vì tiểu huynh đã hứa lời với một người .

- Đại ca hứa lời với người ta là mình chịu chết hay sao ?

- Đúng thế , chính ra họ có thể giết tiểu huynh ngay tức khắc , nhưng tiểu huynh yêu cầu cho sống thêm vài năm để lo xong mấy việc còn dở dang mới yên tâm được .

Tần Nhi ngơ ngác hỏi :

- Tiểu muội vẫn kề cận đại ca không rời nửa bước , vậy mà có kẻ định giết chết đại ca sao tiểu muội lại không hay tí gì ?

- Cũng có lúc Tần muội dời xa tiểu huynh .

- Có phải lúc đại ca dưỡng thương không ? Lúc đó tiểu muội chỉ ra ngoài coi chừng trong khoảnh khắc mà sao đã có người tới nơi được ?Lý Hàn Thu đáp :

- Chỉ bấy nhiêu cũng đủ rồi .

Tần Nhi lại hỏi :

- Đại ca ! Đại ca có thể nói cho tiểu muội hay người đó là ai không ?

- Ngày tháng còn dài tiểu huynh ước hẹn ba năm để hoàn thành mối tâm niệm duy nhất là trừ diệt Phương Tú cùng Hàn Đào để trả mối thù toàn gia bị chúng sát hại .

- Đại ca ! Chúng ta sống chết có nhau mà đại ca không tin được tiểu muội ư ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Không tin điều gì ?

- Nếu đại ca hết lòng tin tiểu muội thì xin cho tiểu muội hay người đó là ai ?

Lý Hàn Thu lắc đầu gạt đi :

- Không được , chúng ta nói chuyện khác thôi .

Tần Nhi thở dài nói :

- Thực ra đại ca không nói tiểu muội cũng biết người ấy là ai rồi .

Lý Hàn Thu lắc đầu cười đáp :

- Tần muội biết thế nào được ?

- Đại ca cho là tiểu muội không biết thật chăng ?

- Tiểu huynh không tin được .

- Người đó là Quân trung Phụng có đúng thế không ?

Nàng nói câu này khiến cho Lý Hàn Thu không khỏi chấn động tâm thần , hồi lâu chàng không thốt lên lời . Tần Nhi đắc ý mỉm cười hỏi :

- Tiểu muội đoán trúng rồi phải không ?

Lý Hàn Thu khẽ thở dài hỏi :

- Sao Tần muội lại biết được ?

- Thực ra chuyện này chẳng khó gì , một là tiểu muội đã biết bản lãnh của Quân trung Phụng hai là những người muốn hạ sát Lý đại ca ngoài bọn Phương Tú chỉ còn một mình Quân cô nương mà thôi .

- Quân trung Phụng so với bọn Phương Tú còn đáng sợ hơn , vì y muốn giết ai thì dù là người bản lãnh cao thâm đến đâu cũng khó có thể đề phòng cho xiết được .

Tần Nhi trầm ngâm một lúc tủm tỉm cười nói :

- Đại ca nói đúng đó . Quân cô nương ưng chịu chờ ba năm nữa mới hạ thủ gia hại Lý đại ca , vậy chúng ta còn được ít ra ba năm để kề cận hau , sau ba năm thường khi chúng ta sẽ tìm ra biện pháp đối phó với y .

- Sau ba năm dù tiểu huynh có cách kiềm chế đuợc độc vật của Quân trung Phụng nhưng tiểu huynh cũng không động thủ với y .

Tần Nhi hỏi :

- Tại sao vậy ?

- Vì tiểu huynh đã ước hẹn sau ba năm còn gặp thì tiểu huynh sẽ bó tay chịu chết chừ không trả đòn .

Tần Nhi cười nói :

- Quãng thời gian ba năm tuy chẳng có bao lâu nhưng không phải là ngắn ngủi , nhất là ở giữa thời võ lâm loạn lạc này đã chắc gì Quân cô nương sống qua được trong thời gian đó .

- Tần muội căn cứ vào điều chi mà nói vậy ?

- Y đã sát hại rất nhiều người của Phương Tú chẳng khi nào hắn chịu bỏ qua và dĩ nhiên hắn sẽ kiếm y để trả thù .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi nói :

- Quân trung Phụng ẩn mình trong bóng tối cũng có thể phóng độc hại người Phương Tú chưa chắc làm gì được .

- Hoàn cảnh của Phương Tú khác hẳn với hoàn cảnh của chúng ta , hắn có rất nhiều môn hạ tuỳ tùng cách phòng thủ cực kỳ nghiêm mật nên Quân trung Phụng khó lòng lần mò tới gần hắn được . Nếu tiểu muội không lầm thì hiện giờ Phương Tú đang lo việc thanh toán Quân trung Phụng cũng nóng nảy chẳng kém gì lo thanh toán bọn ta .

Lý Hàn Thu nghẫm nghĩ một chút rồi nói :

- Tần muội nói rất có lý . Hỡi ơi ! Tiểu huynh mong Quân trung Phụng lo tới điều này và trong những ngày gần đây y kiếm được một nơi ẩn mình cho chắc chắn .

Tần Nhi nghe Lý Hàn Thu nói ra chiều o bế Quân trung Phụng nàng rất đổi gạc nhiên hỏi :

- Lý đại ca nói vậy nghĩa là làm sao ?

Lý Hàn Thu đưa mắt ngó Tần Nhi cười đáp :

- Tiểu huynh hy vọng rằng Quân cô nương tìm một nơi nào tránh mình sớm đi cho qua giai đoạn hiểm nghèo này .

Tần Nhi lấy làm kỳ hỏi :

- Đại ca làm như là sau ba năm không có ai giết chết thì đại ca không vừa lòng hay sao ?

Lý Hàn Thu lắc đầu cười đáp :

- Không phải thế , tiểu huynh e rằng Phương Tú sẽ tìm cách thu phục Quân cô nương mới là mối lo rất lớn cho tiểu huynh .

Tần Nhi sửng sốt nói :

- Đó cũng là điều đáng sợ thật .

- Vì thế mà tiểu huynh chỉ mong y ẩn lánh cho thật lẹ .

Chàng tjở phào một tiếng nói tiếp :

- Pho bí lục nói về việc sai khiến độc vật đã bị Quân trung Phụng huỷ rồi , bây giờ người biết sử dụng độc vật chỉ còn mình y . Nếu y không đem cách đó truyền cho ai thì trong thiên hạ chẳng một người nào biết sử dụng nữa .

- Bây giờ chỉ có cách bắt Quân trung Phụng giết đi cho lẹ thì chốn giang hồ mới vĩnh viễn không còn mối lo này nữa .

- Chúng ta không đủ năng lực giết y hơn nữa dù tiểu huynh có thể làm được cũng không thể hạ sát y .

Tần Nhi bụng bảo dạ :

- Không diệt Quân trung Phụng là một mối lo lớn vĩnh viễn còn lai chốn giang hồ . Lý đại ca là bậc anh hùng lời nói của chàng coi nặng bằng non , vậy việc hạ sát Quân trung Phụng chỉ có mình ta gánh lấy mà thôi .

Nàng ngấm ngầm quyết định chủ ý nhưng không nói ra , miệng tủm tỉm cười nàng nói lảng sang chuyện khác :

- Đại ca ! Việc chúng ta đi chùa Thiếu Lâm đưa tin đã xong rồi , từ nay nên hành động cách nào ?

- Lúc này tiểu huynh ở trong tình trạng phân vân không biết làm gì , có thể là chùa Thiếu Lâm đã bắt đầu hành động nhưng lại không muốn cho mình hợp tác . Còn hai chúng ta thì dù bản lãnh có cao thâm đến đâu cũng khó lòng đối phó với bọn cao thủ đông như kiến ờ dưới trướng Phương Tú .

Tần Nhi nghẫm nghĩ một chút rồi nói :

- Vậy chúng ta tĩnh mịch để chờ xem diễn biến không nên hoạt động hấp tấp .

- Biết nơi nào là tĩnh mịch ?

- Trong thiên hạ thiếu gì nơi tĩnh mịch , nhưng đại ca còn phải giám thị hành động của Phương Tú , Hàn Đào thì dĩ nhiên phải ở trong vùng Kim Lăng , Từ Châu là hay hơn cả .

Chương 147: Bắt gian nhân hàn thu tính kế

Lý Hàn Thu hỏi :

- Mình trong vùng Kim Lăng , Từ Châu mà không sợ Phương Tú , Hàn Đào phát giác ư ?

Tần Nhi cười nói :

- Tuy nhãn tuyến của Phương Tú , Hàn Đào rất rộng chỗ nào bọn chúng cũng có tai mắt , nhưng bọn chúng vẫn còn có một chỗ khuyết điểm trọng đại . Vậy chúng ta nắm lấy khuyết điểm của chúng mà trà trộn vào thành Kim Lăng , Từ Châu thì không bị bọn chúng phát giác .

- Đã đành công cuộc bố trí của Hàn Đào , Phương Tú rất nghiêm mật nhưng tránh sao khỏi có chỗ khuyết điểm , có điều tiểu huynh muốn biết chỗ khuyết điểm mà Tần muội đã nhận ra để thương nghị cách hành động . Sao Tần muội lại chưa nói cho tiểu huynh nghe ?

- Những hân vật đi lại với Phương Tú rất phức tạp thì dù tai mắt của chúng có xa rộng bao nhiêu cũng quyết không thể nhìn nhận được rõ . Chỉ cần chúng ta tinh tế một chút thay đổi hình dạng rồi chia nhau trà trộn với bọn lữ khách là được , miễn là chúng ta đừng làm gì cho bọn họ ngờ vực thì bọn họ chẳng có cách nào phát giác ra hành tung của mình .

- Hay lắm ! Chuyến này tiểu huynh nghe theo Tần muội , bất luận việc gì cũng do Tần muội chủ trương , tiểu huynh sẽ làm đúng như lời Tần muội .

Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Không phải là tiểu muội cậy tài mạo hiểm nhưng chúng ta không đến Kim Lăng , Từ Châu không xong . Nếu người Thiếu Lâm hoạt động chúng ta ngấm ngầm điều tra để giúp họ một tay .

Lý Hàn Thu ngửa mặt lên trời thở phào một cái nói :

- Tần muội ! Việc chúng ta đối phó với Phương Tú , Hàn Đào không phải chỉ vì việc báo thù riêng mà thôi .

- Tuy vụ này bắt đầu nảy nở từ mối thù riêng nhưng tình thế hiện giờ nó đã hoàn toàn biến đổi thành một vụ tranh chấp giữa hai phe chính tà .

- Không hiểu chúng ta đáng kể vào phe chính hay thuộc phe tà ?

- Chúng ta không mưu cầu một điều gì trong lòng vẫn giữ nhân đạo , dĩ nhiên phải là hạng quang minh chính đại .

- Tiểu huynh cũng đồng ý với Tần muội điểm này , có điều chúng ta đã vì chính nghĩa võ lâm mà sao không có người tương trợ ?

Tần Nhi khẽ thở dài đáp :

- Vì thế mới có câu '' chi đạo không đầy một thước mà tà lên cao cả trượng '' . Hơn nữa Lý đại ca còn có những người như Quyên cô và tiểu muội đều hết lòng gắng sức giúp đỡ cho đại ca .

Lý Hàn Thu cười nói :

- Không ngờ Lý Hàn Thu này toàn nương tựa vào ...

Chàng định nói toàn nương tựa vào sự viện trợ của mấy cô gái nhưng lời nói vừa rồi tới cửa miệng chàng chợt phát giác ra là không tiện hở môi liền dừng lại .

Tần Nhi cười hóm hỉnh hỏi :

- Toàn nương tựa vào đàn bà phải không ?

Lý Hàn Thu không tiện nói dối cười hề hề ngập ngừng :

- Cái đó ... cái đó ..

Tần Nhi cười nói :

- Thực ra đại ca nói cũng không sao , bọn đàn bà con gái như tiểu muội chỉ đúng làm một nửa người .

- Không phải tiểu huynh có ý như vậy , mong rằng Tần muội đừng trách .

- Dường như đại ca đối với tiểu muội càng ngày càng khách sáo .

Lý Hàn Thu cười nói :

- Nghĩ cho kỹ thì đúng thế thật , nếu không có Tần tiểu muội cùng Quân cô nương giúp đỡ thì tiểu huynh đã bị Phương Tú thanh toán rồi .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Bây giờ tiểu muội chợt nghĩ ra một người có thể giúp Lý đại ca ...

- Người ấy là ai ?

- Cũng là một cô gái đại ca thử đoán coi ?

Lý Hàn Thu ra chiều suy nghĩ rồi lắc đầu đáp :

- Tiểu huynh không nghĩ ra là ai ?

- Người đó là Quân cô nương .

- Phải chăng Tần muội muốn nói giỡn ? Quân cô nương đối với tiểu huynh có mối thù giết cả cha anh , y đã liệt mình vào hạng không đội trời chung . Y chưa giết ngay còn để trả thù xong mới hạ thủ đã là tử tế lắm rồi khi nào y lại chịu giúp đỡ cho tiểu huynh ?

- Tiểu muội không thể trình bày cho rõ lý lẽ về vụ này , nhưng tiểu muội cảm thấy rằng nếu đại ca cần nói một câu là y nhất định viện trợ đại ca . Hỡi ơi ! Nhưng tiểu muội cũng biết rằng chẳng khi nào đại ca chịu mở miệng cầu y .

Lý Hàn Thu cười mát hỏi :

- Tiểu huynh rất lấy làm kỳ lạ là tại sao Tần muội lại có cảm giác như vậy được ?

- Vì lẽ Quân cô nương căm hận đại ca và cũng căm hận luôn Phương Tú , nếu Phương Tú không chỉ điểm thì chưa chắc phụ thân cô đã sát hại toàn gia đại ca . Như thế thì dĩ nhiên cả đôi bên cùng không có chuyện báo thù tuyệt hận .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Tần muội nói vậy rất có lý .

Tần Nhi mỉm cười đáp :

- Ý kiến của đàn bà phải chăng không đến nổi hoàn toàn vô lý ?

- Đáng tiếc Quân cô nương hành tung bất định khó lòng tìm thấy , không thì tiểu huynh thử ngỏ lời coi .

- Tiểu muội đoán không lầm thì Quân cô nương ngấm ngầm theo dõi chúng ta .

Lý Hàn Thu ngơ ngác hỏi :

- Y theo dõi chúng ta ư ?

- Tiểu muội cũng đoán vậy mà thôi nhưng có lẽ đúng thế .

Hai người vừa đi vừa nói chuyện mà tựu chung chưa tìm ra được kế hoạch hoàn thiện . Khi gần đến Từ Châu , Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi muốn giữ hành tung bí ẩn liền thay hình đổi dạng trà trộn vào trong lữ quán . Từ Châu là mấu chốt giao thông rất thuận tiện nên các nhà dùng binh trải qua bao triều đại đều tranh đoạt thành này . Từ Châu chẳng những là quan ải trọng yếu mà cũng là nơi khách thương tụ tập , thị trấn rất phồn hoa đô hội . Từ Châu cũng là một chỗ hẹn hò của bạn hữu võ lâm trên chốn giang hồ đầy sát khí âm ỷ mà coi bề ngoài vẫn thấy một cảnh thanh bình .

Lý Hàn Thu hoá trang làm một khách thương đứng tuổi , cằm đeo râu giả mạc áo trường bào lại mướn một cổ xe mui để đi . Tần Nhi giả làm tên tiểu đồng theo hầu . Hai người đến trú ngụ trong một toà khách sạn lớn mang hiệu Tam Phú , bề ngoài Từ Châu là một nơi bình tĩnh coi chẳng thấy chi khác lạ . Lý Hàn Thu và Tần Nhi tuy là những nhân vật thông minh tuyệt đỉnh nhưng hãy còn thiếu kinh nghiệm giang hồ . Hai người vào quán đóng cửa phòng lại bàn khẽ với nhau về cách thám thính hành động của Hàn Đào . Tần Nhi ngẫm nghĩ một lúc nói :

- Tiểu muội chưa từng đến Hàn gia bảo chỉ được nghe lời đồn đại về tình hình trong Hàn phủ .

- Chắc hiện nay Hàn gia bảo bố trí nghiêm mật chúng ta không nên thâm nhập hiểm địa trong bảo ..

Đột nhiên có tiếng bước chân vọng lại đến trước gian phòng của hai người , Lý Hàn Thu vội vẫy tay cho Tần Nhi lui ra một bên còn chàng tự rút một chung trà cầm trên tay ; người mới đến cả gan đưa tay ra gõ cửa phòng Lý Hàn Thu vẫy tay ra hiệu cho Tần Nhi mở cửa đồng thời chàng cất tiếng hỏi :

- Ai đó ?

Người ngoài cửa lớn tiếng đáp :

- Tại hạ !

Tần Nhi mở cửa ra thì thấy một người ăn mặc như điếm tiểu nhị đứng đó . Tần Nhi sợ đối phương nghe rõ khẩu âm đàn bà nên đã cùng Lý Hàn Thu thương nghị nếu không gặp trường hợp cần thiết thì nàng không mở miệng , may ở chỗ nàng cải trang thành một tên tiểu đồng nên chẳng cần phải nói nhiều . Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Ta không kêu mà sao ngươi ...

Điếm tiểu nhị lạnh lùng ngắt lời :

- Giữa ban ngày mà quan khách tiến vào phòng rồi đóng cửa lại là có ý gì ?

Gã ngừng lại một chút rồi hỏi tiếp :

- Hai vị từ đâu tới đây ?

Nghe giọng lưỡi gã rất hách tuyệt không phải là điếm tiểu nhị , Lý Hàn Thu động tâm hỏi :

- Các hạ là ...

Tên điếm tiểu nhị kia ngắt lời :

- Các hạ đừng hỏi lai lịch của tại hạ vội hãy trả lời câu hỏi của tại hạ ..

Gã ngưng lại một chút rồi tiếp :

- Hai vị từ đâu tới đây ?

Lý Hàn Thu chột dạ nghĩ thầm :

- Tên điếm tiểu nhị này chắc là tai mắt của Hàn Đào ở Từ Châu tuy không bố trí những trạm bí mật như Phương Tú ở Kim Lăng nhưng trong khách sạn lớn này nhất định hắn có để tai mắt .Chàng liền đáp :

- Tại hạ ở phủ Khai Phong tới đây .

Điếm tiểu nhị từ từ bước vào trong phòng hỏi :

- Các hạ đến đây làm chi ?

- Tại hạ lên vùng Bắc bán gạo .

Điếm tiểu nhị hắng dặng một tiếng hỏi :

- Các hạ làm nghề thương mãi lớn lắm nhỉ ?

Miệng gã nói mà mắt không ngớt liếc nhìn xung quanh . Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ ở phủ Khai Phong làm nghề bán gạo từ tổ tiên truyền lại đã mấy đời .

Điếm tiểu nhị đột nhiên vươn tay ra nắm lấy cổ tay Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy ông chủ tên họ là gì ?

Lý Hàn Thu làm ra vẻ hoang mang hỏi :

- Các hạ làm gì thế này ?

Người kia không thấy chàng phản kích không tỏ vẻ kháng cự liền từ từ buông tay Lý Hàn Thu ra cười nói :

- Hai vị cứ yên nghỉ .

Đoạn trở gót đi ra , Lý Hàn Thu đột nhiên vươn tay ra điểm huyệt đối phương cười hỏi :

- Các hạ làm gì mà vô lễ thề ?

Điếm tiểu nhị tuy võ công không cao thâm nhưng là người biết nhiều hiểu rộng , gã biết người nào vừa ra tay điểm huyệt tất nhiên võ công cao cường lắm liền đáp :

- Tại hạ coi lầm người mong rằng các hạ tha thứ cho .

Lý Hàn Thu đóng cửa phòng lại cười nói :

- Muốn ta tha thứ cũng chẳng khó gì , nhưng ngươi cần phải nói rõ lai lịch cho ta biết đã ...

Đột nhiên chàng biến đổi thanh âm thành lạnh lùng nghiêm mặt lại nói :

- Nếu ngươi mà nói dối ta một câu là ta điểm vào tử huyệt của ngươi đó .

Điếm tiểu nhị đáp :

- Tiểu nhân chỉ là một tên hầu trong quán này , nếu các hạ không tin thì cứ kêu chưởng quỹ vào hỏi là biết rõ ngay .

- Ta biết rồi ngươi chưa thấy quan tài thì chưa nhỏ nước mắt , ta phải móc hai mắt ngươi ra để từ nay ngươi khỏi coi lầm người .

Chàng thò hai ngón tay điểm vào hai mắt gã , điếm tiểu nhị hốt hoảng la lên :

- Tiểu nhân xin ! Tiểu nhân xin nói ! Xin các hạ thương tình .

- Nếu ngươi nói dối một câu là mất mạng đó .

- Tiểu nhân không phải là người hầu trong quán này .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Ồ ! Vậy ngươi từ đâu đến đây ?

- Tiểu nhân từ Hàn phủ đến coi thấy các hạ không phải là một bạn hữu thường qua lại giang hồ , chẳng hiểu các hạ có nghe tiếng Hàn nhị gia của tiểu nhân không ?

- Hàn nhị gia của ngươi tên gì ?

- Hàn nhị gia tức là Hàn Đào ! Cả hai mặt Nam Bắc sông Đại Giang những nhân vật thường qua lại giang hồ chẳng một ai không biết Hàn nhị gia .

Lý Hàn Thu hắng giọng một tiếng rồi nói :

- Nhưng tại hạ chưa quen biết y .

Điếm tiểu nhị sửng sốt hỏi :

- Các hạ không biết nhị gia thật ư ?

Lý Hàn Thu không trả lời hỏi lại :

- Phải chăng các hạ được Hàn phủ phái tới đây để làm tai mắt ?

- Tiểu nhân là Hàn nhân một tên gia nhân trong Hàn phủ .
- Trong quán này bọn các hạ có mấy người ?

- Trong gia điếm này Hàn phủ gởi tới hai người kể cả tiểu nhân nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy người đồng bạn của các hạ ở đâu ?

Hàn Nhân đáp :

- Y có vợ con nên về nhà rồi , hiện giờ chỉ có một mình tiểu nhân .

- Đén bao giờ các hạ mới về ?

- Tiểu nhân còn phải ở đây đến tối mới về được .

Lý Hàn Thu lạnh lùng hỏi :

- Các hạ hãy đem tình hình trong Hàn phủ nói cho bọn ta hay , các hạ có chịu không ?

- Cái đo ... cái đó tiểu nhân không biết rõ được .

- Nếu các hạ không sợ chết thì mới không nói được .

Hàn Nhân biết là gặp phải tay kình địch nếu không chịu nói tất chết về tay đối phương chứ không phải chuyện đùa . Gã liền đem hình thế trong Hàn phủ cùng mấy chỗ mai phục nói sơ qua cho Lý Hàn Thu nghe .

Lý Hàn Thu giải khai huyệt đạo cho Hàn Nhân rồi cười nói :

- Các hạ không còn cơ hội trốn thoát được đâu .

Hàn Nhân đứng dậy năn nỉ :

- Tiểu nhân có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn nên mới mạo phạm cho , xin các hạ tha tội cho .

Lý Hàn Thu cười nói :

- Trong quán này chỉ có một mình các hạ là người trong Hàn phủ nên tại hạ hy vọng được kết bạn để hợp tác với các hạ .

Hàn Nhân run sợ hỏi :

- Các hạ muốn tiểu nhân hợp tác bằng cách nào xin nói cho biết để tiểu nhân liệu xem có thể giúp các hạ điều gì được chăng ?

- Các hạ đưa tại hạ về Hàn gia bảo .

Hàn Nhân ngập ngừng :

- Cái đó ... cái đó ..

Đột nhiên gã giơ tay lên phóng quyền định đánh vào trước ngực Lý Hàn Thu , chàng giơ tay nắm lấy thế quyền của Hàn Nhân rồi xoay tay nắm lấy cổ tay gã . Chàng cười lạt nói :

- Tại hạ đã bảo là các hạ không còn cơ hội nào để trốn thoát nữa , đáng tiếc là các hạ không chịu nghe lời .

Đồng thời chàng gấm ngầm gia tăng nội lực nắm chặt năm ngón tay lại , lập tức Hàn Nhân tưởng chừng như bị một cái kềm sắt bóp chặt vào , hắn đau quá không thể nhịn được tưởng chừng xương tay bị gãy nát buột miệng cất tiếng la . Lý Hàn Thu giơ tay điểm vào á huyệt Hàn Nhân hỏi :

- Ông bạn đã chịu phục chưa ?

Hàn Nhân bị điểm huyệt không nói được chỉ gật đầu tỏ ý đồng ý Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Nếu các hạ chịu hợp tác với tại hạ thì sau khi xong việc các hạ bất tất phải ở lại trong Hàn phủ nữa . Tại hạ sẽ tặng cho một ít tiền để các hạ sinh cơ lập nghiệp khỏi lăn lộn trên chốn giang hồ đầy nguy hiểm .

Hàn Nhân lại gật đầu lia lịa , Lý Hàn Thu vừa nói vừa nhả kình lực ở tay phải khiến cho Hàn Nhân đau đến méo miệng mồ hôi toát ra nhỏ giọt , nhưng hắn chỉ chịu đựng mà không la lên được . Sau khoàng thời gian chừng uống cạn tuần trà Lý Hàn Thu mới buông năm ngón tay ra giải khai huyệt đạo cho Hàn Nhân rồi cười nói :

- Các hạ có quyết định dẫn tại hạ cùng đi về Hàn gia bảo không ?

Hàn Nhân đưa tay lên lau mồ hôi trán thở phào một cái rồi hỏi :

- Hay lắm ! Có điều trong bảo cách đề phòng rất nghiêm mật các hạ làm sao mà trà trộn vào được ?

- Cái đó nhờ các hạ nghĩ dùm một biện pháp .

Hàn Nhân ngơ ngác hỏi :

- Tiểu nhân nghĩ biện pháp ư ?

- Tại hạ chắc rằng lão huynh đã có biện pháp rồi .

Hàn Nhân lắc đầu nói :

- Cái đó thực tại hạ không thể làm được .

- Các hạ đã tiết lộ những điều bí ẩn trong lòng nếu bây giờ lại không chịu làm thì tại hạ đành giết các hạ đi để bịt miệng .

Hàn Nhân nghĩ đến vừa rồi Lý Hàn Thu bóp tay đau đớn không thể chịu được , gã biết là đối phương nói sao làm thế và mình có thể bị giết thật nên trong lòng sợ hãi vội hỏi lại :

- Tại hạ có một biện pháp nhưng không hiểu các hạ có vui lòng nghe không ?

- Chỉ cốt sao giữ được bí mật đừng để người ta trông thấy chỗ sơ hở là tại hạ ưng liền .

Chàng ngừng lại một chút rồi nói :

- Nếu tại hạ tiến vào Hàn phủ được là nhất định thành công vậy lão huynh cứ chờ tiểu đệ .

Hàn Nhân lấy làm kỳ hỏi :

- Chờ cái gì ?

- Chờ chia của .

- Các hạ muốn lấy trộm đồ vật gì hay sao ?

- Đúng thế ! Vào Hàn phủ làm một chuyến lão huynh có thể được chia tới một vạn hai ngàn lạng bạc .

- Tại hạ tưởng các hạ đến báo thù không ngờ lại muốn đi ăn trộm đồ , việc này dễ lắm trong thành Từ Châu thiếu chi nhà giàu có sao các hạ lại đòi vào Hàn gia bảo mới được ?

Lý Hàn Thu cười đáp :

- Tại hạ nghe nói trong Hàn phủ có thu cất rất nhiều châu báu phú xưng địch quốc .

- Cái đó thì đúng rồi , nhưng nơi đây rất nhiều cao thủ các hạ vào thì được nhưng e rằng ra không thoát .

- Người chết vì của chim chết vì mồi , tiểu đệ định đi ăn trộm một lần này nữa rồi rửa tay gác kiếm . Lấy được của sẽ chia cho lão huynh một nửa tưởng lão huynh xài suốt đời cũng không hết .

Lý Hàn Thu ban đầu dùng uy lực để hà hiếp sau lại lấy lợi nhử khiến Hàn Nhân phải động tâm , chàng coi diện mạo của đối phương thấy gã có vẻ xiêu lòng liền nói tiếp :

- Tiểu đệ chỉ cần lão huynh dẫn vào tới Hàn gia bảo còn ngoài ra không phải làm gì nữa chỉ việc chờ tại hạ thành công là lấy tiền xài . Nếu tiểu đệ chẳng may thất bại thì tự mình gánh lấy quyết không liên luỵ tới lão huynh .

- Làm thế nào cho tại hạ tin rằng sau khi các hạ thành công chịu chia tiền ?

- Nếu lão huynh không tin thì có ý kiến gì cứ nêu ra để chúng ta thương lượng .

- Trừ phi các hạ có một vật trân quý để bảo đảm thì tại hạ mới tin được .

- Đáng tiếc là hiện giờ trong mình tại hạ không đem theo một vật trân quý thì làm thế nào ?

- Nếu các hạ không chịu giao một vật gì để làm tin thì cuộc hợp tác của chúng ta khó thành công được .

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Nếu không mượn sức của thằng cha này thì khó lòng trà trộn vào Hàn phủ được .

Mấy tháng nay chàng qua lại giang hồ ngoài võ công còn trông vào cơ trí . Chàng tin rằng với bản lãnh mình chỉ cần sao gặp được Hàn Đào còn việc kềm chế hắn chẳng khó khăn gì . Chàng sẽ bắt buộc hắn xưng ra những kế hoạch cùng âm mưu liên kết với Phương Tú rồi đem ra công bố ngoài võ lâm hoặc ngấm ngầm phá hoại kế hoạch của chúng . Chàng cũng biết rõ nếu ỷ vào võ công thẳng thắn sấn vào Hàn phủ thì chẳng những vấn đề có bao nhiêu cuộc cản trở chưa nói tới chuyện thắng bại , mà Hàn Đào thấy động tất chuồn ngay khó mà tìm được . Vậy chỉ có cách vào mà họ không ngờ vực mới gặp được Hàn Đào .

Chương 148: Trong khách điếm cừu gia xuất hiện

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ miệng chàng nói :

- Trước hết lão huynh hãy nói cho tiểu đệ biết biện pháp để tiến vào Hàn phủ .

Hàn Nhân đáp :

- Ngoài Hàn gia bảo có một lão già họ Vương hằng ngày vào Hàn phủ để lấy những đồ thừa trong nhà bếp đem về nuôi lợn , lão thường đến vào lúc hoàng hôn . Nếu các hạ hoá trang làm lão già họ Vương để trà trộn vào Hàn phủ thì có thể che mắt được mọi người , nhưng nếu các hạ không người tiếp ứng thì khó mà trà trộn vào được .

- Tại sao vậy ?

- Vì người giữ cổng là bạn thân với tại hạ , tại hạ có thể tìm cách tiếp ứng cho các hạ vào ..

Gã ngừng lại một chút rồi nói :

- Tại hạ nói thế là rõ ràng lắm rồi còn tin hay không là quyền của các hạ .

Lý Hàn Thu cười hỏi :

- Hiện giờ sự sinh tử cả lão huynh ở trong tay tiểu đệ , lão huynh không sợ tiểu đệ hạ sát ư ?

- Đúng thế ! Nhưng Hàn bảo chúa cũng gỉết tại hạ mà thủ đoạn của lão còn thảm khốc hơn , thì thà rằng chết về tay các hạ còn đỡ khổ .

- Nếu tiểu đệ lấy châu báu ra trọng thưởng cho lão huynh , chẳng lẽ lão huynh không sợ Hàn Đào giết chết hay sao ?

- Cái đó tại hạ cũng nghĩ tới rồi , các hạ vừa nói rất đúng người chết về của chim chết về mồi . Nếu tại hạ được của thì mới bỏ công trăm điều còn tuỳ ở vận mạng . Tại hạ mà trốn thoát là hay bằng không trốn thoát cũng phải thuận theo số phận .

Lúc này Tần Nhi ẫn đứng gác ngoài cửa đột nhiên nàng thò tay vào bọc lấy một vật đưa cho Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu đón lấy coi thì đó là một hạt minh châu , chàng cười hỏi Hàn Nhân :

- Lão huynh có hiểu biết châu báu không ?

- Cũng biết được ít nhiều .

- Lão huynh thử coi hạt châu này xem đáng bao nhiêu lạng bạc ?

Hàn Nhân xoè tay ra đáp :

- Các hạ cho tại hạ coi kỹ xem mới có thể định giá được .

Lý Hàn Thu từ từ đưa hạt minh châu vào tay Hàn Nhân cười nói :

- Lão huynh thử coi đi .

Hàn Nhân cầm hạt minh châu ngắm nghía một lúc rồi đáp :

- Hạt minh châu này trong suốt không có tạp sắc giá trị của nó phải đến bốn năm ngàn lạng bạc .

- Bốn năm ngàn lạng bạc đã đủ cho các hạ ăn xài suốt đời rồi .

Hàn Nhân nghĩ thầm trong bụng :

- Ta mà nhận hạt minh châu này thì cũng khó nói đấy .

Gã cầm hạt minh châu giơ lên cười hỏi :

- Phải chăng các hạ muốn dùng hạt minh châu này để làm tin ?

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Vẻ mặt cùng cử động của thằng cha này dường như không phải hạng thiện lương , nếu mình để hắn ăn không hạt minh châu thì thật là chuyện đáng cười .

Tròng lòng nghĩ vậy chàng liền hỏi :

- Các hạ đã đòi lấy hạt minh châu để bảo đảm thì các hạ có để gì lại cho tại hạ không ?

- Đáng tiếc là cả người tại hạ trị giá không đáng một lạng bạc .

Lý Hàn Thu đột nhiên vươn tay ra nắm lấy uyển huyệt của Hàn Nhân nói :

- Trong mình các hạ không có vật gì đáng tiền thì các hạ để cái mạng sống ở đây vậy .

Hàn Nhân ngơ ngác hỏi :

- Để cái mạng sống ư ?

- Đúng thế !

Hàn Nhân hỏi :

- Các hạ giết tại hạ đi phải chăng vì muốn tìm người thứ hai để hợp tác ?

- Các hạ đã tham của lại sợ chết , đúng là người hợp tác rất tốt thì còn kiếm ai nữa ?

Chàng vừa nói vừa móc trong bọc ra một viên thuốc rồi nói tiếp :

- Các hạ nuốt viên thuốc này đi .

Chàng vừa nói vừa ngấm ngầm tăng gia kình lực ở bàn tay Hàn Nhân không sao được đành theo lời há miệng ra . Lý Hàn Thu bỏ viên thuốc vào trong miệng Hàn Nhân , Hàn Nhân bị xiết tay quá phải ngậm miệng mà nuốt viên thuốc xuống . Lý Hàn Thu buông cổ tay Hàn Nhân ra nói :

- Các hạ uống viên thuốc này vào thì sau mười hai giờ mới phát tác và trong vòng hai mươi bốn giờ bị chất độc làm cho mất mạng .

- Không có thuốc giải ư ?

- Có ! Thuốc giải ở trong mình tại hạ . Sáng mai các hạ dẫn tại hạ vào Hàn gia bảo rồi tại hạ sẽ đưa thuốc giải cho . Khi đó chúng ta cùng nhau chia của xong là các hạ có thể chuồn ngay .

- Hay lắm ! Vậy chúng ta cứ thế .

Gã đứng dậy mở cửa phòng lui ra , Tần Nhi đóng cửa lại cười hỏi :

- Lý đại ca học cách dùng độc từ hồi nào ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Tiểu huynh có biết dùng độc gì đâu , trong người cũng không có thuốc độc .

Tần Nhi nói :

- Vậy đại ca đã lừa gạt gã hay sao ?

- Đối với hạng tiểu nhân như gã đã tham tài mà lại sợ chết nên hăm doạ gã chẳng có chi là khó ...

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Có điều hạng người như gã bất cứ việc gì cũng dám làm kể cả việc lừa thầy phản bạn . Vậy chúng ta dùng gã đề phòng một chút mới được .

- Tỷ dụ sáng mai gã đến đón đại ca thật thì đại ca cứ trà trộn vào Hàn gia bảo hay sao ?

- Cái đó đã hẳn .

- Đại ca đã trù liệu kế hoạch trà trộn vào bảo rồi làm gì chưa ?

- Nếu gặp cơ hội kềm chế được Hàn Đào thì hay hơn hết , tiểu huynh sẽ bức bách gã đưa ra một món tiền để giúp đỡ kẻ nghèo . Lúc chúng ta từ núi Tung Sơn xuống đây tiểu huynh nhận thấy trong vùng tỉnh Hà Nam nhiều nơi mất mùa đói kém , nếu mình làm việc cứu thế thì có thể khiến cho một số người khỏi vì hoàn cảnh cơ cận mà phải rời bỏ quê hương .

Tần Nhi gật đầu nói :

- Hàng động này công đức cao cả không biết đến đâu mà lường , so với việc giết Hàn Đào còn có giá trị hơn .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Bấy nhiêu năm mình bôn tẩu giang hồ toàn nghĩ đến việc riêng mình chẳng được ích gì cho lê dân .Từ ngày Quân trung Phụng ước hẹn với tiểu huynh trong ba năm là phải chết , tiểu huynh lúc nào cũng nghĩ đến giá trị cuộc sống con người và coi sự ân oán cừu hận phai lạt đi nhiều . Hỡi ơi! Nếu Giang Nam song hiệp quả là nghĩa sĩ khẳng khái hào hiệp thì dù có mối thù giết cha với tiểu huynh , tiểu huynh cũng không cần trả oán .

Tần Nhi chớp mắt cười nói :

- Tiểu muội xin cung hỉ đại ca .

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Cung hỉ điều gì ?

- Tiểu muội kính mừng đại ca vì đại ca đã thoát ra khỏi vòng ân oán tư nhân và từ đây trong lòng đại ca sẽ thảnh thơi và trở nên một người hiệp sĩ tinh thần khoáng đãng .- Cái đó đều do Quân cô nương giúp cho . Hỡi ơi ! Từ khi tiểu huynh gặp Quân cô nuơng trong đầu óc lúc nào cũng nổi lên những hình ảnh thê lương . Giả tỷ tiểu huynh đặt địa vị mình vào chỗ đó thì tiểu huynh tin rằng mình chẳng có độ lượng để cho cô ấy sống thêm ba năm nữa .

- Đại ca nói đúng đó , có điều đáng tiếc là Quân cô nương đã chìm đắm vào con đường ma đạo . Dù cô đối với đại ca có lòng nhân nghĩa song cô chẳng thể nào trở thành người đường đường chính chính được .

Lý Hàn Thu nói :

- Giang Nam song hiệp hành động rất cấp bách để mưu cuộc phản loạn giang hồ , chúng ta có chút lực lượng nào cần đem hết ra để đối phó với họ . Vì vậy mà tiểu huynh quyết định trà trộn vào Hàn phủ nếu gặp may kềm chế được Hàn Đào chẳng nói làm chi bằng không làm được thế thì ít ra cũng thám thính cho biết những hành động gần đây của chúng ngấm ngầm thông báo cho đồng đạo võ lâm để họ kịp đề phòng .

- Đại ca đã đem lòng sốt sắng vì chính nghĩa có lý đâu tiểu muội lại cản trở . Nhưng tiểu muội nghĩ rằng mình hành động không có kế hoạch chu đáo thì sao phải là người trí ? Như đại ca nói Hàn Nhân là tiểu nhân tham tài vụ lợi , gã bán rẻ Hàn Đào thì mặt khác gã cũng có thể bán rẻ đại ca , đại ca nên thận trọng lắm mới được .

- Tiểu huynh cũng ghĩ thế , có điều Tần muội ...

Tần Nhi ngắt lời :

- Đại ca bất tất phải quan tâm đến tiểu muội , tiểu muội ở trong Phương phủ từ nhỏ đến lớn nên nhìn rõ lòng người nguy hiểm gian trá không biết đến đâu mà lường . Tiểu muội tự tin có cách giữ thân mà chỉ lo cho đại ca trà trộn vào Hàn phủ một mình thì không khỏi thực lực đơn bạc .

- Tần muội nói vậy cũng phải , nhưng tiểu huynh đi một mình cũng có cái lợi là lỡ ra phải động thủ thì cứ việc phóng tay đối địch . Địch không nổi thì bỏ chạy cũng dễ hơn là vướng víu hai người .

Hai người sau một hồi thương nghị kêu tiểu nhị dọn cơm cho ăn , Lý Hàn Thu nhìn chiều trời đã tối rồi chàng chợt nhớ tới vụ Hàn Nhân khẽ hòi Tần Nhi :

- Tần muội ! Tần muội thử nghĩ coi liệu Hàn Nhân có giữ lời hứa hay không ?

- Cái đó khó nói lắm , trường hợp mà gã không phát giác ra chuyện đại ca hạ độc chỉ là lừa gạt thì có thể gã sợ chết mà giữ đúng lời ước , trái lại nếu gã phát giác ra thuốc độc của đại ca chỉ là giả hiệu thì nhất định gã sẽ bán rẻ đại ca .

- May mà tiểu huynh bịa ra chuyện mục đích vào Hàn phủ để cướp của chia phần khiến gã khó mà đoán biết lai lịch của chúng ta .

Tần Nhi tủm tỉm cười nói :

- Tiểu muội lại nghĩ rằng , dù Hàn Nhân có bán rẻ đại ca thì vụ này cũng không đến tai Hàn đào được đâu ..

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

- Lúc này Hàn Đào đang bận bịu rất nhiều những chuyện trọng đại thì những chuyện cậy cửa vượt tường thì dĩ hiên Hàn Đào không để tâm đến . Nếu tiểu muội đoán không lầm thì vụ này chỉ đến chỗ văn án tổng quản hoặc hý viện tổng giáo sư là hết .

- Liệu bọn họ có đến kiếm chúng ta không ?

- Tiểu muội nghĩ rằng Hàn Nhân không dám đem việc này trình báo một cách tỷ mỉ và dĩ nhiên gã có trình báo thì chỉ mong lấp liếm vụ này một cách êm thấm , vì gã đã có lòng tham muốn nuốt trôi hạt minh châu . Nếu họ mở cuộc điều tra đến nói gã sợ đại ca sẽ nói huỵch toẹt vụ hạt minh châu ra thì gã vừa mất của vừa bị trừng phạt , khi nào gã dại thế ?

- Theo Tần muội thì gã chỉ muốn trốn lánh ước hẹn ngày mai không đến đón và vĩnh viễn không chạm trán chúng ta nữa hay sao ?

- Hàn Nhân không nói chỗ chúng ta tạm trú ra thì Văn án tổng quản và giáo đầu võ sư cũng khó mà hỏi cho ra được .

- Theo ý Tần uội thì ...

Tần Nhi nói ngay :

- Chắc là bọn họ không tìm đến , có điều chúng ta chẳng thể không đề phòng , đại ca nghĩ sao ?

- Cái đó đã hẳn , tiểu huynh ngẫm nghĩ đã lâu mà chưa ra được chỗ dụng ý của Tần muội .

- Đêm nay chúng ta phải bố trí cho cẩn thận là không lo gì nữa bất luận bọn họ có đến hay không .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười đáp :

- Cái đó tuỳ Tần muội sắp đặt .

Tần Nhi từ từ bước ra ngoài phòng nàng quan sát hình thế căn phòng rồi quay trở lại . Lý Hàn Thu hỏi :

- Tần muội thấy thế nào ?

- Bọn họ chỉ có hai ngã vào đây , chúng ta phải chú ý tới cái cửa sổ đừng để họ xông thuốc mê là không sợ gì .

Hai người không nói chuyện nữa lo ngay đến chuyện đêm nay có kẻ vào tập kích liền ngồi xuống vận khí luyện công , sau một lúc tiểu nhị đem cơm vào Tần Nhi liền bảo gã :

- Bữa nay chúng chúng ta đi đường suốt ngày nên bây giờ rất nhọc mệt , vậy ngươi cứ để mâm bát lại đây sáng mai hãy cất dọn . Nếu chúng ta không kêu gọi thì ngươi bất tất phải vào phòng nữa .

Tiểu nhị đặt mâm cơm xuống bàn rồi lui ra , Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi ngồi vào ăn cơm . Chừng giữa canh một Tần Nhi lấy một thùng nước trong vào rửa mâm bát rồi đổ đầy nước trong vào mấy cái bát lớn đem ra ngoài phòng . Lý Hàn Thu biết nàng dùng những cái đó chuẩn bị đùa cợt bên địch nên chàng cũng không nói gì . Tần Nhi đi ra rồi lại trở vào , chỉ một lúc là phần lớn mâm bàn bát đĩa đã đưa ra ngoài chỉ còn lại bên mình bốn cái khay nhỏ . Sau cùng cả thùng nước rửa bát nàng cũng đem ra ngoài phòng . Lần này nàng ra ngoài khá lâu chừng một khắc đồng hồ mới trở lại phòng Lý Hàn Thu cởi bọc lấy trường kiếm để một bên rồi hỏi :

- Tần muội đã bố trí xong chưa ?

- Cuộc bố trí của tiểu muội chỉ đủ để đối phó với địch nhân vào khoảng hạng ba , nếu có tay cao thủ chân chính tới nơi thì những cái này sẽ trở thành vô dụng .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười khẽ nói :

- Chúng ta phí bao nhiêu tâm cơ lại thay hình đổi dạng trà trộn vào Từ Châu đã tưởng để ngấm ngầm theo dõi hành động của Hàn Đào mà rồi vẫn không nhẫn nại được để bại lộ hành tung .

- Đại ca là một nhân vật lỗi lạc quang minh thì không hợp với chuyện nấp lánh trong bóng tối để dòm ngó cử động của bên địch .

- Theo lẽ thì bậc đại trượng phu đi lại phải đường hoàng .Tần Nhi gật đầu nói :

- Địch nhân có đến thì ít ra cũng phải sang canh hai , vậy chúng ta hãy ngồi điều dưỡng một lúc .

Bỗng nghe đánh '' binh '' một tiếng tiếp theo dường như là tiếng nước đổ ra măt đất , hiển nhiên thùng nước lớn kia đã bị đá lộn đi , Lý Hàn Thu vươn tay lấy thanh trường kiếm chàng nghĩ thầm trong bụng :

- Không ngờ cách bố trí của Tần Nhi thế mà hiệu nghiệm .

Chàng còn đang ngẫm nghĩ bỗng nghe ngoài phòng có thanh âm trong trẻo và lanh lùng lập lại lời chàng vừa nói :

- Bậc đại trượng phu đi lại phải cho đường hoàng ...

Lý Hàn Thu nghe giọng nói rất quen tai mà chưa nhớ ra được ai liền cất tiếng hỏi :

- Các hạ là ai ?

Tần Nhi khẽ đáp :

- Hàn công tử đó !

Lý Hàn Thu đứng dậy từ từ mở cửa phòng tay trái cầm kiếm tay phải giơ lên vẫy chàng hỏi :

- Có phải Hàn công tử đấy không ?

Tiếng người bên ngoài đáp lại :

- Phải rồi ! Đúng là oan gia chạm trán , vũ trụ bao la mà chúng ta cứ gặp nhau hoài .

Lý Hàn Thu chậm chạp bước ra khỏi phòng . Chàng chú ý nhìn thì thấy Hàn công tử mình mặc võ phục lưng đeo trường kiếm đứng trong bóng đêm , đứng bên gã là hai quái nhân mặc bào xám tóc bỏ xoả xuống vai .

Chẳng hiểu quái nhân cùng Hàn công tử vô tình hay hữu ý để một món tóc dài xoả xuống trán che khuất nửa mặt đi khiến cho người ta khó mà nhìn ra được chân tướng chúng trong bóng tối . Cứ coi thái độ kỳ bí của hai quái nhân cũng biết chúng là cao thủ kỳ môn . Lý Hàn Thu cười lạt hỏi :

- Hàn huynh ! Hàn huynh đã đem theo cả trợ thủ đến đấy ư ?

Hàn công tử ngửa mặt lên trời cười ha hả đáp :

- Lúc bọn tại hạ tới đây đã tưởng ngấm ngầm hạ thủ không ngờ nghe Lý huynh đọc câu : '' Bậc đại trượng phu đi lại phải cho đàng hoàng '' khiến tại hạ phải thay đổi chủ ý .

Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Hàn huynh tam phen tứ thứ đi tìm tiểu đệ , xem chúng ta tất đi đến chỗ phân thành kẻ sống người chết .

Hàn công tử hững hờ đáp :

- Tiểu đệ cũng nhận thấy hai chúng ta phải một mất một còn .

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Nếu Hàn công tử đã quyết định là chúng ta ở vào tình thế chẳng đội trời chung thì hay hơn hết là đi tới chỗ quyết liệt .

Hàn công tử lại cười lạt đáp :

- Người đường hoàng không làm việc mờ ám , vậy tiểu đệ có mấy lời xin thuyết minh trước .

- Dù chúng ta ở vào thế đối nghịch nhưng tiểu đệ nhìn đến tính cách của Hàn huynh vẫn đem lòng kính trọng .

- Tiểu đệ cũng rất làm tiếc nếu đời trước chúng ta không có chuyện ơn oán thì tiểu đệ nhất định hết sức hết lòng kết bạn với Lý huynh .

Gã chuyển động mục quang đảo mắt nhìn hai lão già tóc dài nói :

- Hai vị này ngày trước đã bị thương vì Thất tuyệt ma kiếm của lệnh sư đã hao phí hằng mấy chục năm trời đễ nghiên cứu ra một lối võ công có thể kiềm chế được Thất tuyệt ma kiếm .

Lý Hàn Thu nghe Hàn công tử nói vậy không khỏi chấn động tâm thần , nhưng bề ngoài chàng phải ráng làm vẻ trấn tĩnh đáp :

- Nếu trên đời này có người tìm ra được môn võ kềm chế được Thất tuyệt ma kiếm thì tài năng người đó nhất định là ...

Quái nhân mé tả lạnh lùng ngắt lời :

- Dường như các hạ không tin thì phải ?

- Tin hay không là điều chẳng quan hệ gì , dù hai vị đã nghiên cứu được môn võ kềm chế được Thất tuyệt ma kiếm thì tại hạ cũng không trốn lánh .

Quái nhân mé tả cười khẩy nói :

- Lão phu muốn kiếm lệnh sư còn đối với công tử ...

Đối với tại hạ thì sao ?

- Đại khái không cần đến chính bọn lão phu phải ra tay .

- Té ra hai vị muốn đề cao giá trị của mình và không muốn động thủ với tại hạ , có đúng thế không ?

- Ngày trước bọn lão phu đều bị thương một cánh tay ở dưới lưỡi kiếm của lệnh sư , vì vậy mà bọn lão phu cùng nghiên cứu chung một môn võ đễ kiềm chế kiếm pháp của lệnh sư , dĩ nhiên cả hai đều đồng thời động thủ .

- Hai vị phối hợp lại để đánh một người thì dĩ nhiên không tránh được tiếng ỷ nhiều hiếp ít .

Quái nhân mé tả cười đáp :

- Bọn lão phu đã truyền môn võ khắc chế Thất tuyệt ma kiếmm cho Hàn công tử rồi .

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Hàn công tử hỏi :

- Vì thế mà Hàn công tử chẳng có điều gì e dè nữa phải không ?

- Nếu Lý huynh đã có lòng khiếp sợ thì Lý huynh cứ rời khỏi Từ Châu lập tức là xong . Tiểu đệ quyết chẳng rượt theo .

Lý Hàn Thu hững hờ đáp :

- Đáng tiếc là hiện giờ tiểu đệ chưa tin rằng trong thiên hạ quả có môn võ kềm chế được Thất tuyệt ma kiếm ...

Hàn công tử ngắt lời :

- Nếu Lý huynh muốn tỷ đấu một phen thì mời Lý huynh thượng lộ .

- Chúng ta đi đâu ?

- Nếu chúng ta động thủ tại đấy thì khó lòng tránh khỏi làm kinh động đến lữ khách , Tiểu đệ đã tìm được một nơi mà người bại trận nhất định phải chết để chuẩn bị cùng Lý huynh quyết một phen tử chiến .

Lý Hàn Thu ngửa mặt lên trời cười khanh khách nói :

- Nếu vậy càng hay ! Đã là một trận quyết đấu sinh tử thì chúng ta chẳng ai nhường ai nữa .

- Chính là thế đó ! Nếu Lý huynh còn đồ vật hay quần áo gì thì thu thập hết đi , tiểu đệ đứng chờ đây .

Lý Hàn Thu quay lại ngó Tần Nhi nói :

- Cô nương ở lại đây không nên theo tại hạ .

Tần Nhi lắc đầu cất giọng dịu dàng đáp :

- Tiểu tỳ muốn đi theo công tử .

Lý Hàn Thu khẽ thở dài nói :

- Tội gì mà cô nương dấn thân vào nơi nguy hiểm ? Hàn huynh đã nói có ý nắm chắc phần thắng không phải là lời khoác lác đâu .

Chương 149: Thất tuyệt ma kiếm từ nay bị kiềm chế

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội cũng bỉết thế .

- Cô nương đã biết vậy sao còn đòi đi ?

- Tiểu tỳ không đi thì nếu may mà công tử thủ thắng chẳng lẽ tiểu tỳ ở đây hay sao ?

- Tại hạ khó òng thủ thắng được .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Nếu Lý đại ca tử trận thì liệu tiểu muội còn sống được chăng ?

- Tại hạ tin rằng Hàn công tử là người quân tử quyết y chẳng hại đến cô nương đâu .

Hàn công tử xen vào :

- Tần cô nương giữ mối tình độc nhất với Lý huynh , cô muốn cùng Lý huynh cộng đồng sinh tử .

Lý Hàn Thu nhăn hó cười nói :

- Được rồi vậy chúng ta cùng đi .

Hàn công tử nói :

- Tại hạ xin đi trước dẫn đường .

Rồi gã trở gót tiến về phía trước , hai quái nhân tóc dài đi sau nửa bước hộ vệ cho Hàn công tử , Lý Hàn Thu và Tần MNhi đi sau rốt .

Hàn công tử dường như trong lòng đã có định kiến , gã chạy một mạch hơn mười dặm đến trước một căn nhà tranh mới dừng lại . Gã quay lại cười hỏi :

- Lý huynh đã nhìn thấy căn nhà tranh kia chưa ?

- Tại hạ nhìn thấy rồi , Hàn huynh có bố trí mai phục ở trong căn nhà đó không ?

Hàn công tử lắc đầu đáp :

- Tại hạ không bố trí mai phục chi hết mà chỉ dự bị sẵn một cỗ quan tài , nếu tại hạ chết về tay Lý huynh là có người bỏ vào quan tài đem mai táng . Trái lại nếu Lý huynh chết về tay tại hạ thì tại hạ sẽ thu lượm thi thể Lý huynh để mai táng .

Lý Hàn Thu cười đáp :

- Trường hợp mà tại hạ không may bị chết trận cũng chẳng dám phiền đến Hàn huynh thu lượm chôn cất .

Hàn công tử ngập ngừng :

- Thế thì Lý huynh ...

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Hàn huynh chỉ việc giao thi thể tiểu đệ cho Tần cô nương là xong .

- Được rồi ! Tại hạ sẽ hộ tống Tần cô nương ra ngoài trăm dặm quyết chẳng để y bị tổn thương .

Lý Hàn Thu khoanh tay nói :

- Xin đa tạ Hàn huynh .

Hàn công tử rút thanh kiếm đánh '' soạt '' một cái nói :

- Lý huynh bất tất phải khách sáo .

Lý Hàn Thu cũng từ từ rút kiếm ra hai người đứng chống kiếm đối lập , Hàn công tử quay lại ngó hai quái nhân tóc dài nói :

- Mong rằng hai vị đừng dúng tay vào khi bọn tại hạ chiến đấu .

Hai người tóc dài '' dạ '' một tỉếng rồi lùi lại phía sau . Hàn công tử khẽ hỏi :

- Lý huynh còn điều chi muốn nói nữa không ?

- Tại hạ không may mà bị chết về tay Hàn huynh , tại hạ mong rằng Hàn huynh sẽ ngăn trở đừng để xảy ra những vụ huyết kiếp trên chốn giang hồ .

- Được rồi , tại hạ xin hết sức .

- Hay lắm , mời Hàn huynh động thủ đi .

Hàn công tử ôm kiếm trước mặt thủng thẳng nói :

- Mời Lý huynh .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Thất tuyệt ma kiếm của ta sở trường ở chỗ mau lẹ và hiểm độc , trong thiên hạ sao mà tìm ra được một thứ kiếm pháp mau lẹ hơn Thất tuyệt ma kiếm . Nếu bọn họ quả có biện pháp khắc chế Thất tuyệt ma kiếm thì tất họ dùng tĩnh khắc động .

Trong lòng chàng xoay chuyển ý nghĩ , tay phải liền vung kiếm đâm tới . Vì trong lòng đã chuẩn bị nên chiêu kiếm này chàng phóng ra rất dè dặt chàng không phóng chiêu thức đến tột độ để muốn biến hoá lúc nào cũng được . Hàn công tử tay phải giơ trường kiếm lên đâm chênh chếch tới , chiêu kiếm này không có uy lực gì để ngăn cản chiêu kiếm của Lý Hàn Thu nhưng nó khởi thế công để tự cứu .

Nên biết kiếm pháp trong thiên hạ dù tuyệt diệu đến đâu cũng có chỗ sơ hở , vì thế mà bất cứ môn võ nào cũng có biện pháp khắc chế nghĩa là tìm ra chỗ sơ hở hoặc khuyết điểm của đối phương để đánh vào .

Hàn công tử đánh ra chiêu này tức là một thế kiếm đã nghiên cứu để khắc chế Thất tuyệt ma kiếm về phương vị cũng như về thể thức . Giả tỷ Lý Hàn Thu rụt kiếm về tất cổ tay chàng sẽ bị đụng vào lưỡi kiếm của Hàn công tử , may mà Lý Hàn Thu đã phòng bị từ trước lúc chàng phóng kiếm ra đã tính đến chuyện phải biến thế , chàng thấy kiếm thức của Hàn công tử khắc chế mình về phương vị liền ngừng kiếm lại lùi về phía sau hai bước .

Hàn công tử tủm tỉm cười đột nhiên gã tiến lên hai bước phóng kiếm đâm tới , Lý Hàn Thu cũng vung kiếm lên ánh hàn quang lấp loáng quét ngang để gạt thế kiềm của Hàn công tử . Ngờ đâu Hàn công tử biến đổi thế kiếm thật mau lẹ . Thực ra chiêu kiếm của Hàn công tử không đợi đến lúc Lý Hàn Thu đâm tới đã biến đổi đưa kiếm vòng sang một bên rồi đâm ngang vào trước ngực Lý Hàn Thu .

Lúc này thế kiếm của Lý Hàn Thu đã bị phong toả mặt ngoài mà thế kiếm của Hàn công tử lại đánh tới một cách đột ngột Lý Hàn Thu vội hít một hơi chân khí ngửa người về phía sau . Dù chàng ứng biến rất mau lẹ mà cũng đã chậm một chút , lưỡi kiếm của Hàn công tử lướt qua trước ngực xẻo rách một vệt đường áo , máu tươi do chỗ áo rách chảy ra ngoài . Hiển nhiên chàng đã bị thương khá nặng . Lý Hàn Thu xoay mình bước tạt ngang năm bước , chàng cúi đầu nhìn xuống trước ngực thì áo đã bị máu tươi thấm ướt đẫm , bất giác chàng ngẩn người ra . Hàn công tử cười mát nói :

- Mọi thứ võ công trong thiên hạ dù là môn võ công tối thượng cũng có biện pháp khắc chế . Môn Thất tuyệt ma kiếm từ nay trở đi không thể xưng hùng trên chốn giang hồ được nữa .

Lý Hàn Thu mặt buồn rười rượi chàng ngấm ngầm nghiến răng bụng bảo dạ :

- Nếu Hàn công tử đem những kỳ chiêu khắc chế Thất tuyệt ma kiếm này mà truyền thụ cho người khác thì chẳng những Lý Hàn Thu này chẳng thể báo thù cho song thân mà cả thanh danh một đời của sư phụ cũng bị trôi theo dòng nước .

Chàng ngửa mặt lên trời nở một nụ cười thê thảm nói :

- Đúng thế , Hàn huynh đã học được những kiếm chiêu rất kỳ diệu có thể khắc phục được Thất tuyệt ma kiếm . Nhưng ..

- Nhưng làm sao ?

Lý Hàn Thu nghiêm nghị đáp :

- Nhưng Hàn huynh học được kiếm pjháp kỳ tuyệt này cũng là một điều nguy hiểm vì nó đem lại cho Hàn huynh cái vạ sát thân .

- Tiểu đệ không hiểu được ý tứ của câu nói Lý Huynh , Lý huynh có thể nói rõ hơn được nữa chăng ?

- Tiểu đệ nói thế nghĩa là đôi ta không còn cách chi chung sống trên chốn giang hồ và sẽ đi đến chỗ hai bên cùng chết .

Hàn công tử cất giọng thành thực nói :

- Kiếm pháp của Lý huynh đã bị kiềm chế thì dù nó là một thứ kiếm pháp rất tinh diệu cũng không thể phát huy được nữa . Vậy Lý huynh nên nghe theo lời khuyên của tại hạ mà đình chỉ ngay cuộc chiến đấu .

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Trước khi chúng ta tới đây đã có một lời giao ước mở một cuộc quyết đấu cho tới khi có kẻ sống người chết , thế mà sao bây giờ Hàn huynh lại thay đổi ý kiến ?

- Trường hợp mà chúng ta ở vào thế quân bình hai bên cùng thủ đều phải trổ hết tài lực để phân thắng bại và quyết sinh tử . Đó là lẽ tự nhiên nhưng hiện tình lại không thế nữa .

- Tại sao vậy ?

- Kiếm chiêu của tại hạ đã kiềm chế được kiếm pháp của Lý huynh thì dù nó có tinh thâm đến đâu cũng chẳng thể thi triển được . Cuộc chiến này mà còn tiếp tục khai diễn thì nhất định Lý huynh sẽ bị thất bại , vậy Lý huynh còn tỷ đấu làm gì nữa ?

Lý Hàn Thu lạnh lùng hỏi :

- Theo lời Hàn huynh thì tiểu đệ phải tự tử chăng ?

Hàn công tử lắc đầu đáp :- Không phải ý kiến của tiểu đệ là như vậy .

- Vậy theo ý Hàn huynh thì bây giờ tiểu đệ phải làm thế nào ?

- Giản dị ! Tiểu đệ chỉ mong rằng Lý huynh hứa một lời là từ nay tạm rời khỏi giang hồ trong hạn năm năm . Trong thời gian này Lý huynh tìm vào một nơi rừng sâu núi thẳm ẩn mình không qua lại giang hồ nữa , sau thời gian năm năm Lý huynh lại tự do muốn làm gì thì làm .

Lý Hàn Thu khẽ buông tiếng thở dài nói :

- Kể ra điều kiện của Hàn huynh thật dễ dàng , đáng tiếc là tiểu đệ không thể hận lời đ8ợc .

Hàn công tử lạnh lùng hỏi :

- Tại sao vậy ?

- Một là toàn gia tiểu đệ bị Giang Nam song hiệp sát hại , kẻ làm con không trả thù cha há chẳng mang tiếng bất hiếu . Hai là tiểu đệ không nỡ ngồi nhìn võ lâm gặp một trường huyết kiếp mà không hỏi gì đến . Lý Hàn Thu này từ ngày ra đời kể ra giết người cũng khá nhiều , trong vòng hơn năm nay lúc nào cũng ân hận chỉ mong cứu vãn kiếp nạn võ lâm để bồi bổ vào chỗ ân hận trong lòng .

- Lý huynh nghĩ vậy là sai , nếu Lý huynh có thể báo thù cho song thân thì dĩ nhiên phải làm , nhưng hiện giờ Lý huynh không thể làm được việc đó . Mối thù của song thân Lý huynh còn chưa giải quyết xong mà còn nói tới cứu vãn kiếp nạn cho võ lâm há chẳng phải là chuyện hoang đường ư ?

- Quả như tiểu đệ lâm vào tình trạng như vậy nên chỉ còn một cách tử chiến mà thôi .

- Lý huynh đã biết rõ là mình tất phải chết sao lại còn nằng nặc đòi chiến đấu , tưởng Lý huynh đi ẩn áu một thời gian là năm năm cũng chẳng bao lâu để chờ hậu hội . Tiểu đệ nghĩ rằng bậc trí dũng nên biết đường tiến thoái , mong rằng Lý huynh nghĩ lại . Dù sao đôi ta cũng là những kẻ sĩ hiểu biết nhau .

- Tiểu đệ cũng biết vậy nhưng hoàn cảnh của tiểu đệ không cho phép làm thế nên tiểu đệ phải đành tìm cách cho mình yên thân không kể gì đến sống chết nữa .

Hàn công tử trầm ngâm một chút rồi nói :

- Đành vậy ! Lý huynh đã cố chấp đòi tử chiến thì tiểu đệ dĩ nhiên phải bồi tiếp .

Lý Hàn Thu rung trường kiếm một cái rồi nói :

- Tiểu đệ xin ra chiêu .

Chàng phóng kiếm đâm tới , Hàn công tử giơ kiếm lên gạt người gã chuyển động theo kiếm quang sang mé phải Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu phóng chiêu kiếm này cực kỳ cẩn thận , mười mấy năm nay chàng chỉ chú ý đến những chiêu tối thượng của Thất tuyệt ma kiếm . Chàng để hết tinh thần vào việc rèn luyện môn kiếm pháp rất kỳ diệu và cực kỳ ác độc . Nhưng chàng chỉ tinh thục về môn Tịch Tà kiếm pháp ngoài ra chàng chẳng hiểu một thứ võ công nào của phái khác . Chàng nguyên là một con người thông minh rất mực vừa cảm thấy kiếm pháp của mình bị kiềm chế chàng liền xoay sở biến hoá thế kiếm để mình sử dụng . Đồng thời lúc ra chiêu cho thế kiếm đi thật chậm cho đối phương nhìn vào không giống Thất tuyệt ma kiếm nữa . Vì kiếm pháp này chủ trương mau lẹ và tàn độc . Quả nhiên phương pháp đó rất hiệu quả Hàn công tử tuy học được phương pháp khắc chế Thất tuyệt ma kiếm mà không hiểu lai lịch của chiêu kiếm này , gã xoay mình đi rồi phản kích một chiêu . Lý Hàn Thu tiến lên một bước không để ý đến chỗ sơ hở một bên cứ phóng kiếm về phía trước nhằm đâm vào khuỷu tay Hàn công tử , đây là cách đánh hai bên cùng chết . Giả tỷ Hàn công tử không biến đổi chiêu thức thì dĩ nhiên nhát kiếm của gã đâm trúng được Lý Hàn Thu nhưng đồng thời chiêu kiếm của Lý Hàn Thu cũng đâm trúng gã kết quả là cả hai đều bị trọng thương . Tần Nhi đứng ngoài theo dõi cuộc chiến bất giác nàng la lên :

- Làm thế không được rồi !...

Bỗng thấy Hàn công tử ngửa người về phía sau ngửa người ra như một cây cầu bằng sắt , người gã dán xuống mặt đất tránh khỏi chiêu kiếm của Lý Hàn Thu .

Hàn công tử tránh được thế kiếm của đối phương đồng thời gã cũng thu kiếm về , Lý Hàn Thu cũng thoát khỏi chiêu kiếm nguy hiểm của đối phương chàng ngấm ngầm thở dài :

- Kiếm pháp của mình kiềm chế thì chẳng khác chi người ta bị cột chân tay không còn cách nào phát huy được .

Bỗng thấy Hàn công tử nhảy vọt lên lạnh lùng nói :

- Phép đánh của Lý huynh lần này tiểu đệ mới thấy là lần thứ nhất , thật là cao minh !

Câu này của gã có ngụ ý mỉa mai làm cho Lý Hàn Thu mặt mũi nóng bừng lên , chàng thủng thẳng đáp :

- Kiếm chiêu của Hàn huynh biến hoá khôn lường , tiểu đệ không thể nào kiềm chế được đành sử dụng cách này làm viên ngọc vỡ .

Hàn công tử cười lạt nói :

- Tiểu đệ đã hết lời khuyên nhủ Lý huynh , tiếc rằng Lý huynh không chịu nghe theo .

Gã liền phóng kiếm đâm tới , Lý Hàn Thu cũng phóng kiếm đâm tới . Chàng múa tít thanh bảo kiếm trong tay hết sức chống cự , nhưng thanh kiếm trong tay Hàn công tử chỗ nào cũng đoạt được tiên cơ vì thế mà Lý Hàn Thu dùng hết cách để phản kích cũng không được như nguyên . Đang lúc chiến đấu , bỗng nghe đánh '' soạt '' một tiếng vai bên tả của Lý Hàn Thu đã bị trúng kiếm rồi , nhát kiếm này luồng lực đạo khá nặng máu tươi chảy ra khá nhiều ướt hết cả bên áo . Tần Nhi đột nhiên tiến lại gần nàng giơ kiếm lên hất thanh kiếm của Hàn công tử đánh choang một tiếng đoạn nàng điểm huyệt Lý Hàn Thu . Hàn công tử chau mày hỏi :

- Sao ? Cô nuơmng muốn cứu y chăng ?

- Chỗ nào nới tay được thì nên nới tay . Kiếm thế của công tử đã kiềm chế làm y không trả đòn được , nếu còn đánh nữa thì chỉ việc đâm y thêm mấy nhát mà thôi .

- Tại hạ đã đem lời tử tế khuyên bảo y nên rời khỏi nơi đây , nhưng y không chịu nghe lời ...

Tần Nhi ngắt lời nói :

- Hàn công tử có định tha y thực không ?

Hàn công tử hỏi lại :

- Cô nương hỏi vậy làm chi ?

- Nếu công tử có lòng tha y thật thì giao y cho tiểu tỳ đem đi ...

- Cô nương định đem y đi đâu ?

- Tiểu tỳ đem y rời khỏi Từ châu .
Hàn công tử trầm ngâm một lúc hỏi lại :

- Cô nương có bảo đảm lời hứa đó chăng ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Phải chăng công tử muốn tiểu tỳ bảo đảm điều đó ?

- Lý Hàn Thu cũng là người quân tử mà cô nương là người cứu mạng cho y thì ngày sau tất cô sẽ khuyên cản y được .

- Tiểu tỳ xin chịu lời công tử hết sức không để y đối nghịch với công tử nữa .

Bỗng nghe hai quái nhân tóc dài cất tiếng :

- Thưa công tử , nhổ cỏ không nhổ tận gốc thì nó lại mọc lên , sao công tử không nhân cơ hội này hạ sát Lý Hàn Thu cho rồi .

Hai người vừa nói vừa sấn lại gần đứng hai bên để cản đường Tần Nhi quay lại nhìn Hàn công tử hỏi :

- Công tử có thật tình buông tha Lý công tử không ?

Hàn công tử đảo mắt nhìn hai lão tóc dài nói :

- Xin hai vị hãy lùi lại một bước , công việc này là của tại hạ vậy để tại hạ chủ trương .

Hai quái nhân tóc dài như dẫm phải gai lùi lại hai bước Hàn công tử nghiêm nghị nét mặt hỏi lại lần nữa :

- Tần cô nương ! Cô nương thật tình muốn cứu y ư ?

Tần Nhi gật đầu buồn rầu đáp :

- Những ngày gần đây tiểu tỳ đã theo y tới tận bên trời nương tựa vào nhau mà sống thì cứu y là bổn phận , công tử hỏi vậy là có điều chi muốn dạy bảo ?

- Cô nương có biết là làm thế nào mới được cùng y hưởng những ngày hạnh phúc đó không ?

- Cái đó tiểu tỳ chưa từng nghĩ đến .

- Bây giờ chỉ có cách tước bỏ võ công trong người y mới có thể giữ y không trở lại giang hồ tranh bá đồ vương được .

Tần Nhi nhăn nhó cười hỏi :

- Công tử cho là thủ đoạn đó hay lắm chăng ?

- Tuy đó là một thủ đoạn tàn nhẫn nhưng đồng thời nó cũng là thủ đoạn hữu hiệu nhất .

- Thà tiểu tỳ để cho công tử giết chết y đi thì còn hay hơn chứ chẳng khi nào tiểu tỳ nở ra tay phế bỏ công lực y .

Hàn công tử hỏi :

- Tại sao cô nương không dám làm thế ?

- Vì công tử giết y thì tiểu tỳ có thể theo y xuống suối vàng , bằng tiểu tỳ phế bỏ võ công y tất y ôm mối hận suốt đời với tiểu tỳ .

- Tần cô nuơng , trong thiên hạ không có việc chi toàn hảo vả lại cô nương đã cứu y mà y là một bậc đại trượng phu thì khi nào y lại oán hận cô được .

Tần Nhi nói :

- Thưa công tử ! Nếu công tử đã không giết Lý Hàn Thu thì để tiểu tỳ đem y đi , công tử bất tất để tâm đến việc tiểu tỳ có phế bỏ võ công y đi không . Bằng công tử không muốn tha y ...

Hàn công tử ngắt lời :

- Tại hạ không muốn tha y thì làm thế nào ?

- Giản dị lắm , nếu công tử không tha y thì xin tuỳ tiện hạ sát y ngay chỗ này .

Nàng ngừng lại một chút rồi lạnh lùng tiếp :

- Trước nay tiểu tỳ vẫn nhìn nhận công tử là một trang hào kiệt và thường khuyên Lý Hàn Thu là khi động thủ với công tử cũng nên lưu tình không ngờ ...

Lý Hàn Thu tuy bị điểm huyệt hưng chàng vẫn nghe rõ cuộc đối thoại giữa Hàn công tử và Tần Nhi , chàng có trăm ngàn điều muốn nói nhưng bị điểm huyệt chẳng tài nào thốt lên lời được .Hàn công tử vẫy tay ngăn Tần Nhi lại nói :

- Ả nha đầu này thật là lớn mật ..

Tần Nhi ngắt lời :

- Tiểu tỳ là nha đầu còn công tử là môt vị thiếu gia , nhưng dù làm nha đầu tiểu tỳ cũng chẳng dám làm những việc vô sỉ .

Hàn công tử biến sắc ngập ngừng :

- Thế ra cô mắng ta ..

Đột nhiên một quái nhân tóc dài rú lên một tiếng rồi té lăn xuống đất Hàn công tử quay lại hỏi :

- Chuyện gì vậy ?

Gã chưa dứt lời thì quái nhân tóc dài thứ hai cũng kêu thét lên một tiếng rồi ngã lăn ra , Hàn công tử ngơ ngác nhìn hai quái nhân tóc dài , gã tự hỏi :

- Hai người này coi chừng không phải bị trúng ám khí đánh lén , và quanh đây chẳng thấy một bóng người nào thì tại sao chúng lại ngã lăn ra một cách bất thình lình ?

Bỗng Tần Nhi lên tiếng :

- Y đã tới nơi rồi , thế là mấy người sẽ chết sạch nhưng như vậy cũng xong ...

Hàn công tử lấy làm kỳ hỏi :

- Cô nương nói gì vậy ?

- Tiểu tỳ nói là chúng ta đây bao nhiêu người sẽ bị chết sạch , thôi thế cũng xong !

Hàn công tử vận mục lực tìm quanh một lượt rồi lớn tiếng hỏi :

- Ai đó ! Sao lại nấp nánh trong bóng tối để ngấm ngầm hại người , như vậy đâu phải là hành vi của nam tử hán , của đại trượng phu ?

Gã gọi luôn mấy câu mà không nghe thấy tiếng người đáp lại Tần Nhi ngấm ngầm tự hỏi :

- Chẳng lẽ lại là Quân cô nương đã tìm tới nơi ?

Nàng còn đang phỏng đoán thì đột nhiên có thanh âm lạnh lẽo vọng lại :

- Công tử hãy ngó lại xem hai ông bạn ra sao đã .

Thanh âm này từ trong căn nhà tranh cách đó không xa vọng lại nên nghe rất rõ ràng . Hàn công tử xoay mình vọt đi lao về phía căn nhà tranh . Lại nghe thanh âm lạnh lẽo vọng tới :

- Đứng lại ngay ! Không được tiến lại gần căn nhà tranh này !

Hàn công tử dừng bước nói :

- Trong căn nhà tranh đó ta đã bố trí mai phục .

Thanh âm kia hững hờ đáp :

- Bọn họ cũng giống như tình trạng hai ông bạn tóc dài của công tử , công tử hãy ngó lại hai ông bạn đó hoặc giả chúng ta còn có thể thương lượng ...

Chương 150: Quân trung phụng lại cứu lý hàn

Thanh âm kia ngừng lại một chút nhưng không chờ Hàn công tử lên tiếng đã cướp lời :

- Thực ra ta muốn ám toán cả công tử chẳng cần thương lượng làm chi nữa ...

Hàn công tử hỏi ngay :

- Phải chăng các hạ là bạn của Lý Hàn Thu ?

Thanh âm lạnh lùng kia đáp lại :

- Các hạ không cần hỏi ta là ai , hãy ngó lại mấy ông bạn rồi hãy nói chuyện .

Hàn công tử liếc mắt nhìn Tần Nhi rồi từ từ tiến bước trở lại gần hai quái nhân tóc dài , gã cúi xuống thò tay sờ thì tâm tạng vẫn hãy còn đập khẽ , chàng liền nói :

- Tại hạ coi rồi .

Thanh âm kia hỏi lại :

- Bọn họ chưa chết phải không ?

- Đúng thế , còn cứu vãn được nếu có thuốc giải .

Thanh âm kia lại hỏi :

- Được lắm , công tử có muốn cứu bọn họ không ?

Hàn công tử hỏi lại :

- Các hạ đòi điều kiện gì mới ra tay cứu bọn họ ?

- Ta chỉ yêu cầu công tử buông tha Lý Hàn Thu .

- Nhưng ...

Thanh âm kia ngắt lời :

- Ta muốn làm cho công tử bị thương như bọn họ cũng chẳng có khó gì .

Hàn công tử nghĩ thầm trong bụng :

- Hai lão này võ công cao cường mà bị ám toán cũng hay biết , thì e rằng đối phương nói vậy cũng phải là lời hăm doạ hay lừa bịp .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ miệng gã đáp :

- Cô nương đừng hiểu lầm , tại hạ muốn xin cô nương cho hay cao tánh đại danh .

Tuy thanh âm kia đã hết sức biến cải cho thành giọng ồm ồm song Hàn công tử cũng nghe rõ được là thanh âm của thiếu nữ . Bỗng thanh âm kia đáp lại :

- Nếu ta muốn cho công tử biết họ tên thì dĩ nhiên đã nói ra rồi không để công tử phải hỏi đến .

- Tại hạ để cho Tần cô nương đem Lý Hàn Thu đi .

- Ta đã bỏ thuốc giải vào trong quan tài của công tử , công tử hãy chờ một lúc rồi vào lấy ra mà dùng , mỗi người trong bọn họ chỉ uống một viên rồi cho họ uống một chút rượu mạnh . Họ chỉ cần nghỉ trong hai ba ngày là thương thế khỏi hẳn .

Đầu tiên thanh âm kia cất cao lên nói :

- Tần cô nương ! Phiền cô hãy đem Lý Hàn Thu đi về phía chình Bắc , bản nhân sẽ rượt theo các vị để cùng nhau hội diện .

Tần Nhi ngập ngừng hỏi :

- Cô nương ...

Thiếu nữ kia gạt đi :

- Cô nương đừng kêu rõ danh hiệu của bản nhân ra .

Tần Nhi dạ một tiếng rồi ôm Lý Hàn Thu đi phía Bắc , Hàn công tử đồng thời đi về phía căn nhà tranh thanh âm thiếu nữ lại cất lên ra chiều tức giận :

- Đứng lại !

Hàn công tử không sao được đành dành bước , bỗng nghe thiếu nữ nói tiếp :

- Công tử hãy chờ lại một khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà rồi hãu tiến vào căn nhà tranh , ta mong rằng công tử hành động theo lời ta dặn đừng có chọc giận ta .

- Cô nương không chịu xưng danh tại hạ muốn gặp mặt được chăng ?

Thiếu nữ lạnh lùng nói :

- Những lời yêu cầu của công tử hơi nhiều quá đấy .

Thiếu nữ ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tuy công tử ít qua lại giang hồ nhưng danh hiệu của công tử đã được đồn đại khắp võ lâm . Người ta bảo công tử là một nhân vật trí tuệ hơn đời vậy giờ công tử đã vào tình trạng nào chắc công tử đã hiẻu rõ rồi .

- Đúng thế , hiển nhiên tại hạ biết hiện tình của mình .

- Vậy công tử đừng hỏi nhiều nữa .

- Tại hạ chỉ muốn thỉnh cầu cô nương mà thôi .

- Nếu đã lời thỉnh cầu thì ta có thể chuẩn cho được , ta hy vọng sau khi công tử cứu khỏi thương thế cho bọn họ đừng vọng động ngọn lửa vô danh mà sai cao thủ rượt theo .

- Tại hạ cũng tự biết mình , trừ hai vị lão tiền bối cùng tại hạ còn người khác có đông đến đâu cũng chẳng thể địch nổi Lý Hàn Thu .

- Biết thời vụ mới là tay tuấn kiệt , công tử nói đúng lắm ! Rồi có phen ta sẽ cùng công tử hội diện .

Hàn công tử vẫy tay nói :

- Tại hạ cũng hy vọng được chiêm ngưỡng dung nhan cô nương .

- Để lúc nào thuận tiện ta sẽ mời công tử hội kiến .

- Cô nương đã nói vậy thì cứ thế , vậy mời cô nương thượng lộ nếu còn trùng trình thì e rằng bọn họ đi xa cô nương rượt theo không kịp nữa .

- Công tử hay lo cho người khác quá .

Hàn công tử cười mát :

- Tại hạ nghe cô nương phân tích nhận thấy cô nương là một mngười có đầy lý trí , tại hạ tưởng nên khuyên cô nương mấy câu .

Thiếu nữ hỏi :

- Về việc gì ? Bản nhân rửa tai để nghe đây .

- Dường như Lý Hàn Thu là một tay cao thủ trong tình trường . Y đã có hai người hồng nhan tri kỷ , cô vừa rồi thì cô nương đã biết , y còn thâm giao với Quyên cô nương nữa .

Thiếu nữ lạnh lùng hỏi :

- Công tử hiểu lầm rồi , công tử tưởng bản nhân là bạn của Lý Hàn Thu chăng ?

- Cô nương đã cứu mạng y thì dù y không phải là tri kỷ thì dĩ nhiên cũng là bạn hữu .

- Trái hẳn với lời đoán của công tử chẳng những y không phải là bạn mà còn là kẻ đại thù chẳng đội trời chung với bản nhân nữa .

- Y đã là kẻ thù thì sao cô nương lại cứu mạng y ?

- Bản nhân muốn bảo vệ không để y chết về tay kẻ khác đặng chính mình ra tay hạ thủ .

- Nếu vậy thì đây là một cơ hội rất tốt cho cô nương , y đã bị thương rồi mà cô nương muốn giết y thật dễ như trở bàn tay .

- Đó là việc riêng của bản nhân bất tất công tử phải nhọc lòng , bây giờ bản nhân xin cáo từ sau này sẽ có ngày tái ngộ .

Hàn công tử chờ một lúc không nghe thấy trong nhà tranh có tiếng nói vọng ra nữa mới cất bước vào nhà . Hàn công tử quan sát trong nhà hết một lượt thì thấy đúng như lời thiếu nữ kia đã nói . Bao nhiêu người mà gã bố trí đều nằm thẳng cẳng dưới đất tựa hồ chúng đều bị trúng ám khí . Trên nắp quan tài có để lại một gói thuốc giải , Hàn công tử theo lời mở gói lấy thuốc chữa thương cho mọi người rồi trở về Hàn phủ .

Nhắc lại Tần Nhi ôm Lý Hàn Thu chạy thẳng về phía chính Bắc . Những luồng tư tưởng trong lòng nàng nổi lên như sóng cồn nàng muốn được gặp Quân trung Phụng nên đi rất thong thả để chờ cô . Tần Nhi đi gần được hai dặm bỗng nghe phía sau một thanh âm thiếu nữ cất lên hỏi :

- Có phải là Tần tỷ tỷ đấy không ?

Tần Nhi dừng bước quay đầu nhìn lại thì thấy một người mình mặc áo đen tóc xoã xuống hai vai hiển hiên là một thiếu nữ . Thiếu nữ đã mặc áo đen tóc dài xoã xuống nên cô bước nhanh trong bóng đêm coi rất kỳ bí . Tần Nhi nhìn kỹ lại bóng người áo đen thì quả nhiên là Quân trung Phụng nhưng cô đã biến thành con người mau lẹ không tiều tụy như trước nữa .

Quân trung Phụng nhình Tần Nhi thấy nàng bồng Lý Hàn Thu liền thủng thẳng hỏi :- Y bị thương thế nào ?

- Y bị thương khá nặng .

Quân trung Phụng hừ một tiếng rồi nói :

- Liệu có nguy đến tính mạng không ?

- Cái đó khó mà biết được , cần phải nghỉ một lúc mới hiểu .

- Các vị hãy đi theo ta đến một nơi để ta buộc thuốc cho .

Tần Nhi đối với Quân trung Phụng trước kia vẫn có lòng khinh thị nhưng sau hai lần cô cứu mạng Lý Hàn Thu nàng thay đổi hẳn thái độ đối với cô . Tần Nhi chạy theo Quân trung Phụng khẽ nói :

- Quân cô nương ! Nếu đêm nay không được cô nương cứu viện thì Lý Hàn Thu và tiểu muội khó lòng sống sót mà rời khỏi nơi đấy .

Quân trung Phụng '' ồ '' một tiếng trồi đáp :

- Không phải bản nhân cứu các vị đâu , vậy các vị bất tất phải cám ơn bản nhân .

- Nhưng sự thực bọn tiểu muội nhờ bàn tay cứu viện của cô nương .

WQuân trung Phụn cười ruồi nói :

- Vì bản nhân không muốn Lý Hàn Thu chết về tay kẻ khác , bản nhân muốn y sống để mình ra tay xử trị đặng báo thù cho song thân .

Tần Nhi khẽ thở dài hỏi :

- Bất luận chỗ dụng ý của cô nương thế nào tiểu muội chỉ biết rằng bây giờ được cô nuơng cứu thoát thì phải đem lòng cảm tạ cô nương . Có đúng thế không ?

- Tuỳ tỷ tỷ muốn nghĩ thế nào thì nghĩ , bản nhân chỉ biết rằng mình không có ý cứu viện các hạ mà thôi .

Thanh âm cô lạnh lẽo tuyệt không có chút cảm tình , Tần Nhi không dám nói nữa lẳng lặng đi theo Quân trung Phụng .

Quân trung Phụng đi được vài dặm ra đến ngoại thành , nàng đi thẳng tới một tòa phá miếu . Tần Nhi muốn lên tiếng hỏi nhưng hễ nàng nói câu nào đều bị Quân trung Phụng chẹn họng câu ấy nên nàng không nói nữa . Quân trung Phụng đưa hai người đi thẳng ra phía sau miếu vào thẳng gian nhà chứa củi cô nói :

- Trong góc kia là chỗ ngủ của bản nhân tỷ tỷ đưa y đặt vào đó .

Dưới ánh sao lờ mờ xuyên qua nóc nhà thủng chiếu vào căn nhà rách nát tồi tàn . Tần Nhi dương mắt lên nhìn quanh một lượt thấy trong góc nhà có chứa cỏ khô . Trên đệm cỏ trải một tấm đệm bông khá dầy nàng cất`bước tiến vào đặt Lý Hàn Thu lên trên đệm bông , Quân trung Phụng bật lửa thắp nến cô từ từ bước gần lại nói :

- Để bản nhân coi thương thế y .

Tần Nhi liền cởi áo Lý Hàn Thu ra thấy vết kiếm rạch trước ngực máu tươi đã chảy ra áo ướt đẫm . Quân trung Phụng khẽ thở dài hỏi :

- Y bị thương khá nặng , tỷ tỷ có thuốc không ?

- Không có .

Quân trung Phụng thò tay vào bọc móc ra một túi vải , cô mở gói lấy một thứ thuốc tán rắc vào miệng vết thương ở trước ngực của Lý Hàn Thu rồi bảo Tần Nhi :

- Tần tỷ tỷ hãy giải khai huyệt đạo cho y .

Tần Nhi theo lời rờ vào những huyệt đạo trong người của Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu thở phào một cái hỏi :

- Cô nương lại cứu tại hạ ư ?

Quân trung Phụng không trả lời lại hỏi lại :

- Vết thương của các hạ có vào đến nội phủ không ?

- Tại hạ chỉ bị thương ngoài da . Đa tạ cô nương đã quan tâm đến tại hạ .

- Vậy là may , các hạ ráng mà dưỡng thương cho lành đi .

Rồi cô đi qua một bên ngồi xuống vận khí điều tức , Tần Nhi khẽ hỏi Lý Hàn Thu :

- Quân cô nương đã cứu Lý đại ca mà tại sao đại ca không ngỏ một lời cảm tạ .

Quân trung Phụng nghe thấy gạt đi :

-= Hai vị không nên cám ơn bản nhân mà nên cảm ơn Hàn công tử .

Tần Nhi lấy làm kỳ hỏi :

- Sao lại cám ơn Hàn công tử ?

- Giả tỷ thế kiếm này của Hàn công tử mà đâm sâu thêm một chút nữa thì mũi kiếm thấu vào nội phủ thì Lý công tử khó lòng thoát chết . Mặt khác bản nhân cứu y chỉ để y không bị chết về tay Hàn công tử mà thôi .

Lý Hàn Thu nghe rất rõ những lời Quân trung Phụng nhưng chàng từ từ đứng dậy đáp :

- Bất luận cô nương cứu tại hạ với mục đích gì thì trong lòng tại hạ cũng vô cùng cảm kích vì đây là cái ơn cứu mạng .

Quân trung Phụng lạnh lùng nói :- Bản nhân đã bảo các hạ bất tất phải cám ơn chi hết .

Lý Hàn Thu nở nụ cười nhăn nhó nói :

- Bây giờ tại hạ xin cáo biệt .

Quân trung Phụng lấy làm kỳ đáp :

- Tuy nhiên thương thế của các hạ không phải là nhẹ , hay hơn hết là các hạ hãy ngồi nghỉ thêm lúc nữa . Bây giờ miệng vết thương chưa đóng lại các hạ không nên cử động .

- Mối thịnh tình của cô nương tại hạ xin tâm lĩnh , có diều tại hạ lòng nóng như lửa đốt chẳng thế nào trùng trình được nữa .

- Bây giờ các hạ định đi đâu ?

- Lý Hàn Thu sống hay chết chẳng có chi đáng kể nhưng kiếm pháp của gia sư bị kiềm chế là một việc lớn vì thế mà tại hạ nóng nảy chẳng thể ngồi yên được .

- Trên đời chẳng có việc gì tận thiện tận mỹ nhất là những môn võ công càng tàn độc bao nhiêu thì bị kiềm chế càng gắt gao bấy nhiêu . Thất tuyệt ma kiếm của các hạ là một môn kiếm pháp cực kỳ tàn độc nên một khi người bị kiềm chế nó hoàn toàn không thi triển được là một đạo lý rất vi diệu .

- Da tạ cô nương có lòng chỉ giáo .

Chàng trở gót đi ngay Quân trung Phụng lờn tiếng :

- Bản nhân hy vọng các hạ đừng quên những lời đã hứa .

- Xin cô nương cứ yên tâm quãng thời gian ba năm còn dài , khi đến hạn tại hạ tự nhiên đến bó tay chịu tội .

- Kể ra thì ba năm chẳng đáng là bao nhưng bản nhân nghĩ lại cục diện võ lâm ngày nay cực kỳ rối reng , quần hùng thi nhau tranh bá dồ vương chúng ta đã là người võ lâm tất bị lôi cuốn vào chuyện thị phi khó mà sống nổi trong vòng ba năm . Việc xảy ra vừa rồi là một bằng chứng rõ rệt , thiếu chút nữa các hạ đã chết về tay Hàn công tử trường hợp mà các hạ bị chết mà bản nhân ở xa không kịp đến nơi thì ...

Lý Hàn Thu trong lòng nóng nảy không muốn nghe cô thuyết dài dòng liền ngắt lời :

- Theo ý cô nương thì sao ?

- Nếu việc cứu mạng cho các hạ vừa rồi mà các hạ lại coi là một ơn huệ thì bản nhân lại mong báo đáp .

Lý Hàn Thu thấy Quân trung Phụng đổi giọng liền hỏi :

- Quân cô nương muốn tại hạ đền đáp bằng cách nào ?

- Bản nhân yêu cầu các hạ sửa đổi điều ước ba năm , vì bản nhân nhận thấy thời gian này đối với hiện tình rất lâu và bản nhân tin chắc các hạ không thể sống nổi trong vòng ba năm để bản nhân kịp trả oán .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Theo ý cô nương thì nên rút ngắn thời gian lại bao lâu ?

- Bản nhân muốn rút lại trong vòng một năm mà thôi .

- Một năm cấp bách quá tại hạ e rằng mình chưa thể hoàn thành tâm nguyện được .

- Tâm nguyện của các hạ là gì ?

- Là giết chết Phương Tú , Hàn Đào . Bọn này không những là kẻ thù của Lý Hàn Thu mà còn là mầm hoạ hoạn cho võ lâm , tiêu diệt được hai tên này rồi thì tại hạ mới yên tâm mà chết .

- Các hạ nói vậy có phải chăng là trước khi chết muốn giết cho được Phương Tú , Hàn Đào ?

- Chính là thế đó !

- Các hạ nói thế nếu hai người kia không chết các hạ không chịu thi hành lời hứa hay sao ? Bây giờ bản nhân để cho các hạ một thời gian hai năm thì các hạ tính sao ?

- Chẳng phải tại hạ không muốn thi hành lời hứa với cô nuơng , vả lại cô nương cũng chẳng cần phải quan tâm vì tại hạ không ưng lời cô nương vẫn có thể hạ thủ được . Tại hạ chết về tay cô nương là điều không thể tránh được mà cũng chẳng còn diều chi hối hận .

- Kể ra bản nhân muốn hạ sát các hạ lúc nào nên lúc ấy nhưng bản nhân không làm thế .

- Việc báo thù kẻ hạ sát song thân là một việc danh chính ngôn thuận , cô nương bất tất phải nhân nhượng .

- Các hạ không hiểu rồi bản nhân muốn cho các hạ chết theo tâm nguyện .

Lý Hàn Thu cười khanh khách hỏi :

- Cô nương nói vậy thì cái mạng của Lý mỗ này hãy còn một chút giá trị . Không hiểu cô nương muốn cho tại hạ chết như thế nào ?

- Bản nhân muốn cho các hạ đến trước mộ phần đặng tế sống trước vong hồn của song thân .

Lý Hàn Thu bật lên tràng cười sang sảng đáp :

- Đó cũng là một ý kiến rất hay ! Tại hạ có thể ưng lời cô nương để thành toàn hiếu niệm cho cô . Có diều tại hạ cũng hy vọng được một thời gian ít nhất là không quá ba năm , tại hạ chỉ chờ Giang Nam song hiệp nộp đầu là tại hạ cùng cô nương đến tế mộ lệnh tôn , khi đó cô nương muốn moi tim móc ruột thế nào cũng được .

Quân rung Phụng khẽ thở dài nói :

- Lý tướng công quả không mất phong độ kẻ sĩ khẳng khái . Nhưng các hạ có muốn chính tay mình giết được Giang Nam song hiệp hay không ?

- Cái đó khó mà nói quyết , cốt sao bọn chúng chết đi để võ lâm tránh khỏi một trường hoạ hoạn là được .

- Nếu vậy bản nhân muồn giúp các hạ để hạ sát Giang Nam song hiệp có được kể là thoã mãn tâm nguyện của các hạ không ?

Tần Nhi vội xen vào :

- Việc hạ sát Giang Nam song hiệp phải chính tay Lý tướng công hạ thủ mới được kể là y rửa hờn cho cả nhà . Nếu cô nương giết chết Giang Nam song hiệp thì dĩ nhiên là y không thoả mãn .

Ngờ đâu Lý Hàn Thu khẽ thở dài nói :

- Nếu cô nương thật tình muốn giúp tại hạ giết chết Giang Nam song hiệp thì tại hạ cũng vui lòng và kể như là được thoả mãn rồi .

Quân trung Phụng nói :

- Hay lắm ! Đã vậy bản nhân hoặc giả có thể tiếp tay với các hạ đặng trừ khử Phương Tú , Hàn Đào .

Tần Nhi vôi nói :

- Bọn họ đã bố trí cuộc phòng thủ rất nghiêm mật Quân cô nương làm thế nào mà giết được bọn họ ?

- Cái đó bản nhân sẽ có biện pháp làm được tới đâu hay tới đó Tần tỷ tỷ bất tất phải nhọc lòng .

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Tình thế Hàn gia bảo ra sao , cô nương có hiểu không ? Tiểu muội chưa đến đó bao gờ nên chẳng biết chút gì , còn hình thế Phương gia đại viện thì tiểu muội ở đó đã lâu nên hiểu rõ lắm . Trong Phương phủ họ bố trí cơ quan trùng điệp bất luận nhân vật nào võ công quán thế cơ trí hơn đời cũng khó lòng trà trộn vào được . Chứ chưa nói tới chuyện đến gần Phương Tú để hạ sát hắn .

- Tần cô nương nói vậy phải chăng để bản nhân đành chịu phế bỏ ý định hạ sát Giang Nam song hiệp ?

Lý Hàn Thu nói :

- Tần cô nương nếu có ý vậy cũng vì tại hạ , cô cho rằng Phương Tú chết chậm một ngày thì tại hạ cũng sống thêm được một ngày .

Quân trung Phụng nói :

- Thế ra Tần cô nương đối với các hạ có một mối tình tha thiết lắm nhỉ ?

Lý Hàn Thu cười mát đáp :

- Bọn tại hạ đào vong với nhau lâu ngày dĩ nhiên có lòng thương nhau .

Quân trung Phụng cười lạt nói :

- Đáng tiếc các hạ đã chịu lời bản nhân mau quá , một lời nói của bậc đại trượng phu xem nặng bằng non . Các hạ đã ưng cho bản nhân viện trở trừ khử Giang Nam song hiệp lại hứa lời sau khi chúng bị hạ sát là bó tay chịu chết . Lời hứa của các hạ không canh cải được tức là cô phụ tấm lòng tốt của Tần cô nương .

Lý Hàn Thu nói :

- Quân cô nương bất tất phải quan tâm điều đó , tại hạ đã chịu rồi quyết không trốn lánh công việc của chúng ta không liên quan tới Tần cô nương .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau