THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Lý hàn thu đả bại hàn công tử

Hàn công tử nói :

- Đa tạ Lý huynh về những lời quá khen ...

Gã ngừng một chút rồi nói tiếp :

- Bây giờ Lý huynh chuẩn bị ra tay đi .

- Xin công tử hãy tha cho Tần Nhi đi trước đi đã .

- Nếu Lý huynh cho là một mình y có thề trốn thoát được thì y cứ việc ra đi .

Tần Nhi khẽ thở dài nói :

- Lý công tử ! Tiểu tỳ chẳng thể đi được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

- Tiểu tỳ biết rằng ở trong Phương gia đại viện chẳng thể nào có được người thứ hai như Hàn công tử , bất cứ gặp ai tiểu tỳ cũng chẳng thể nào thoát khỏi tay họ bỏ trốn đi được .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút ra chiều suy nghĩ rồi chàng nhìn Hàn công tử vẫy tay nói :

- Trường hợp tại hạ không may bị chết trong cuộc chiến đấu này , tại hạ mong rằng công tử đừng đem bao nhiêu mối oán hận trút lên đầu Tần Nhi thì tại hạ mới yên tâm được .

- Lý huynh bất tất phải quan tâm đến điều đó , trừ phi Tần Nhi muốn chết theo để tuỳ tùng Lý huynh dưới suối vàng thì chẳng nói làm chi , bằng y muốn sống tiểu đệ xin bảo đảm y không bị thương tích chi hết .

Lý Hàn Thu cất giọng thành thật nói ;

- Tấm thịnh tình của Hàn huynh tiểu đệ xin ghi lòng tạc dạ vĩnh viễn không bao giờ quên được .

Hàn công tử cười lạt nói :

- Lý huynh bất tất phải khách sáo , thực ra tiểu đệ có giúp gì cho Lý huynh đâu .

Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Vậy xin Hàn huynh ra tay đi .

Hàn công tử đột nhiên giơ thanh bảo kiếm trong tay lên nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Hiện thời tay Lý huynh không có binh khí , vậy xin Lý huynh dùng tạm thanh kiếm này .

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Hàn huynh trao kiếm cho tiểu đệ thì lấy gì mà động thủ ?

Hàn công tử rung tay phải một cái thanh trường kiếm bay về Lý Hàn Thu , Lý Hàn Thu vươn tay đón thanh trường kiếm nói :

- Đa tạ Hàn huynh .

Hàn công tử khẽ vỗ hai tay một cái hô :

- Lấy kiếm cho ta !

Bỗng đại hán từ trong bụi cỏ rậm cách đó chừng một trượng chống kiếm đứng lên , hắn tiến lại gần Hàn công tử hai tay đưa thanh kiếm lên dâng cho gã . Hàn công tử vừa đón lấy thanh trường kiếm vừa dặn đại hán :

- Ngươi báo tin cho mọi người hay là ta cùng Lý Hàn Thu tỷ thủ tỷ kiếm . Hai bên chỉ trông vào võ công để quyết tử bất luận là ta thắng hay bại , sống hay chết các ngươi cũng không được ra tay . Đó là mệnh lệnh của ta kẻ nào không tuân sẽ bị trừng phạt .

Lý Hàn Thu thấy Hàn công tử ra nghiêm lệnh cho thuộc hạ không được vào đánh hôi dù gã có thất bại , chàng rất hài lòng về thái độ hào kiệt của gã . Đại hán dạ một tiếng rồi kính cẩn nói :

- Thưa Hàn công tử ! Theo ý của viện chúa thì chúng phải bắt sống chúng chẳng hiểu công tử đã nhận được chỉ dụ chưa ?

- Các ngươi cứ yên lòng ta hoàn toàn chịu trách nhiệm trước Phương viện chúa , còn các ngươi đã theo ta thì nhất nhất phải vâng lệnh ta .

Đại hán nghiêng mình thi lễ :

- Thuộc hạ xin vâng lệnh !

Hàn công tử cười lạt nói :

- Các ngươi nên nhớ rằng nếu ta còn bị chết bời tay Lý Hàn Thu thì bọn ngươi có động thủ cũng không tài nào địch nổi y đâu . Vậy ta dặn các ngươi trước để nếu xảy việc ra thì cứ liệu đấy mà làm .

Đại hán đáp :

- Công tử dậy rất phải .

Hàn công tử vẫy tay nói ;

- Thôi ngươi đi đi .

Gã đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Lý huynh động thủ đi .

Lý Hàn Thu đối với Hàn công tử có mối oán hận không tài nào cởi mở được , nhưng vừa rồi chàng nghe những lời của gã đối với Tần Nhi và lời dặn dò những tay cao thủ tuỳ tùng , gã đã tỏ ra là con người quang minh lỗi lạc thì chàng kh6ng khỏi nẩy ra mối hảo cảm đối với gã . Chàng liếc mắt nhìn Hàn công tử nói :

- Người ta thường nói đao kiếm không có mắt Hàn huynh nên coi chừng .

Hàn công tử đáp :

- Lý huynh bất tất phải nhọc lòng xin động thủ đi thôi .

Tần Nhi ngó Lý Hàn Thu cùng Hàn công tử tựa hồ muốn đến gần lại để nói mấy câu , nhưng nàng lại thở dài đứng nguyên một chỗ mà nhìn hai người cặp mắt lộ vẻ quan hoài .

Lý Hàn Thu ngẩng mặt lên nhìn Hàn công tử nói :

- Đã đành cuộc chiến hôm nay là cuộc chiến sinh tử , dĩ hiên chúng ta nên đem toàn lực ra để đối phó . Tiểu đệ muốn hỏi Hàn huynh chúng ta có nên ước hẹn cuộc đấu này hạn định trong mấy chiêu không ?

- Tiểu đệ rất hoan nghinh ý kiến của Lý huynh còn sự ước hẹn mấy chiêu thì tuỳ Lý huynh ước định .

- Hay lắm ! Đã vậy tiểu đệ xin hạn định trong vòng mười chiêu bất luận ai thắng ai bại cũng bãi chiến .

Hàn công tử nói :

- Nhất ngôn vi định , mời Lý huynh ra chiêu .

Lý Hàn Thu không khách sáo nữa chàng rung thanh trường kiếm một cái , kiếm quang loá mắt vọt ra nhằm đâm lẹ tới Hàn công tử . Chiêu Thất tuyệt ma kiếm của Lý Hàn Thu phóng ra hung mãnh phi thường , thế kiếm tựa hồ sấm dậy chớp nhoáng . Hàn công tử đã biết kiếm pháp của Lý Hàn Thu cực kỳ lợi hại bước chân phải chênh chếch đi một chút đồng thời lún thấp người xuống vung thanh kiếm lên một cái thành một bông hoa kiếm vọt ra đón lấy thế kiếm của đối phương .

Bỗng nghe tiếng sắt thép chạm nhau rít lên kinh khủng , hai thanh trường kiếm đụng nhau rồi lại xa ra . Lý Hàn Thu rút kiếm về rồi người nhảy vọt lên vạt áo chàng bay phất phới , bóng người theo ánh kiếm lướt đi như con thần long nhằm chụp xuống Hàn công tử . Hàn công tử thấy thế kiếm của đối phương cực kỳ hung hiểm liền vội nhảy vọt mình về phía trước rồi đột nhiên xoay người tay vung kiếm ra để phản kích . Người và kiếm lướt tới tưởng chừng vỡ đá tan bia , bỗng nghe đánh '' roạt '' một tiếng tay áo Hàn công tử bị thủng một miếng ở đầu vai dài chừng ba tấc . Hàn công tử vội bước tạt ngang hai bước tay phải cầm trường kiếm đổi thành thế thủ che kín môn hộ , còn tay trái gã giơ lên phóng chưởng đánh ra . Phát chưởng của gã mau lẹ nhẹ nhàng coi hời hợt như không song cũng làm cho Lý Hàn Thu trông thấy cũng ngẩn người . Nguyên Lý Hàn Thu không nhìn ra được là phát chưởng của đối phương định đánh vào bộ vị nào , tựa hồ bao nhiêu huyệt đạo một nửa người chàng đều bị thế chưởng bao vây . Lý Hàn Thu còn đang ngơ ngác thì phát chưởng của đối phương đã đánh trúng vào vai bên tả chàng . Lý Hàn Thu lún thấp vai bên tả xuống thanh trường kiếm ở tay mặt phóng ra chiêu '' Tinh hà đảo quái '' ánh hào quang vọt ra từng chấm huyền ảo đâm tới .

Hàn công tử nhả kình lực ở lòng bàn tay xô đến Lý Hàn Thu phải chấn động lùi lại hai bước . Trường hợp này khiến cho chiêu kiếm của Lý Hàn Thu giảm sức mạnh rất nhiều , tuy nhiên thanh trường kiếm của chàng vừa lấp loáng đã đâm rách được mấy chỗ áo của Hàn công tử , đồng thời máu tươi theo những chỗ áo rách thấm ra ngoài . Nhưng Lý Hàn Thu bị phát chưởng của Hàn công tử làm chấn động nửa mình , chàng thấy trong người ngâm ngẩm đau cơ hồ đứng không vững . Còn Hàn công tử chân phải và tay mặt dường như cũng bị thương khá nặng máu tươi chảy ra mỗi lúc một nhiều , cả một bên ống quần và một bên tay áo đã thấm máu ướt đẫm . Tần Nhi thấy tình trạng hai bên không khỏi kinh hãi nàng bật tiếng la thất thanh :

- Nếu hai vị còn đấu nữa thì e rằng đi đến chỗ lưỡng bại câu thương mất , huống chi bây giờ hai vị đã bị thương khá trầm trọng rồi .

Hàn công tử cũng chống trường kiếm xuống đất thủng thẳng nói :

- Lý Hàn Thu ! Lý huynh đã thắng rồi , chiêu kiếm vừa rồi kể ra Lý huynh đã có thể chặt đứt cả tay mặt lẫn chân phải tiểu đệ .

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Không phải đâu , dù tại hạ có hơn công tử một trận cái thắng đó cũng rất là bi thảm .

Hàn công tử nói :

- Nếu Lý huynh mà không tiến bộ thì lần sau chúng ta còn gặp nhau , Lý huynh nắm được phần thắng ít hơn lần này .

Lý Hàn Thu biến sắc nói :- Công tử nói vậy thì ra tại hạ phải giết công tử mới mong giang hồ trở lại bình tĩnh được ư ? Nếu vậy thì lần sau nếu có cơ hội tại hạ quyết chẳng lưu tình nữa .

Hàn công tử cười mát nói :

- Bây giờ thì Lý huynh có thể đưa Tần Nhi đi được rồi đó .

Lt1 Hàn Thu gật đầu thở dài nói :

- Tính tình của Hàn huynh đáng mặt anh hùng buồn thay một minh châu bị lạt vào trong xó tối , tiểu đệ trong lòng thán kích vô cùng .

Hàn công tử lạnh lùng đáp :

- Giữa lúc này ở nơi đây tiểu đệ không muốn cùng Lý huynh bàn chuyện thị phi .

Lý Hàn Thu ngỏ lời cáo từ :

- Được rồi ! Vậy Hàn huynh hãy bảo trọng .

Chàng quay lại nhìn Tần Nhi nói :

- Chúng ta đi thôi .

Tần Nhi từ từ bước tới trước mặt Hàn công tử hỏi :

- Thưa công tử , thương thế khá nặng . Công tử có cần tiểu tỳ buộc thuốc không ?

Hàn công tử đáp :

- Không cần đâu , các vị nên đi thôi .

Tần Nhi chúc câu vạn phúc rồi nói :

- Đa tạ công tử ! Mối ân tình của công tử bữa nay tiểu tỳ vĩnh viễn ghi vào tâm khảm .

Hàn công tử đáp :

- Hà tất phải thế ! Lý huynh chỉ trông vào bản lãnh mà tới đây , dĩ nhiên Tần cô nương không cần phải tạ ơn ta .

Tần Nhi còn muốn nói nữa nhưng Lý Hàn Thu đã rảo bước tiến về phía trước , Hàn công tử lạnh lùng nói :

- Tần cô nương đi lẹ lên , sức của cô nuơng khó lòng tránh khỏi cái chết trong vòng năm dặm .

Tần Nhi kinh hãi nói :

- Công tử nói vậy thì ra qua cửa quan của công tử còn có kẻ khác chặn đường hay sao ?

- Bọn chúng không ngăn cản nổi Lý Hàn Thu , họ có cản trở thì chỉ gây thêm một số người uổng mạng mà thôi .

Lúc này Lý Hàn Thu đã đi ra xa ngoài năm trượng Tần Nhi nét mặt buồn rười rượi thở dài nói :

- Tiểu tỳ xem ra giữa tướng công và Lý công tử đều luyến tiếc nhau ở chỗ anh hùng tương ngộ , tiểu tỳ nghĩ rằng ...

Hàn công tử hờ hững ngắt lời :

- Chúng ta ở vào tình thế khó lòng sống chung trong võ lâm Tần cô nương bất tất nhọc lòng vô ích .

Tần Nhi thấy Lý Hàn Thu đã đi xa rồi nàng không thể nói thêm được nữa bèn vái chào Hàn công tử rồi trở gót chạy theo Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu ngoảnh đầu nhìn Tần Nhi nói :

- Chúng ta phải chạy mau một chút để kiếm nơi nào có thể nghỉ ngơi được .

Tần Nhi vẻ mặt đăm chiêu hỏi :

- Công tử thấy thế nào ?

- Tại hạ bị trúng thương khá nặng cần được điều dưỡng sớm chừng nào hay chừng nấy .

- Tiểu tỳ nâng đỡ cho Lý công tử được chăng ?

Lý Hàn Thu lắc đầu nói :

- Làm thế không tiện vì chúng ta không nên để bọn chúng ngó thấy mình ở vào trong thế nguy , tức là không cho họ biết tại hạ đã bị thương .

- Tiểu tỳ hiểu rồi .

Hai người đi lẹ thêm mấy bước nàng đuổi sát sau lưng Lý Hàn Thu khẽ hỏi :- Hàn công tử có biết Lý tướng công bị thương không ?

- Y biết rồi ! Có điều y không ngờ tại hạ bị thương khá trầm trọng .

Tần Nhi khẽ nói :

- Nếu vậy thì tướng công nên nghỉ ngơi một lúc ngay bây giờ , tiểu tỳ nghe giọng lưỡi của Hàn công tử thì phía trước còn có mai phục chặn chúng ta .

- Tại hạ cũng nghĩ vậy , vì thế mà mình cần được nghỉ ngơi tức thời . Bất cứ lúc nào cũng có thể tái diễn một trường ác đấu .

Tần Nhi ngẩng đầu trông ra phía trước chừng hơn một trượng có một gò đất khá cao cỏ mọc đầy và những cây thấp rậm rạp liền nói :

- Gò đất trước mặt kia cỏ mọc um tùm có thể làm chỗ náu thân tạm thời để điều dưỡng nhưng không hiểu tướng công còn gắng gượng đi được tới đó không ?

Lý Hàn Thu dừng bước lắc đầu đáp :

- Đó là nơi phục binh rất tốt , tại hạ e rằng trong đó có địch nhân mai phục .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Tướng công nói rất có lý , vậy chúng ta rẽ qua phía khác hay sao ?

Lý Hàn Thu cười mát đáp :

- Không kịp nữa rồi !

- Tại sao thế ?

- Nếu trên gò đất có người mai phục thì họ đã nhìn thấy bọn ta rồi .

Tần Nhi nói :

- Hàn công tử đã nói là buông tha chúng ta , vậy tiểu tỳ chắc y cho người đến báo tin với chúng rồi .

Lý Hàn Thu nói :

- Hàn công tử quả là một hạt minh châu bị liệng vào trong xó tối , tuy y cũng biết hành động của y không phải chính đạo nhưng y không thể tránh khỏi mối ràng buộc về tình thân . Hơn nữa những người trong đây số lớn là thuộc quyền Phương Tú tất nhiên họ phải coi mệnh lệnh của Phương Tú trọng hơn mệnh lệnh của Hàn công tử , chỉ sự hiện diện của y may ra mới có thể đàn áp được họ còn trường hợp y phái người đưa chỉ dụ tới thì không chắc họ có chịu nghe theo hay không . Tại hạ e rằng dù y có mặt tại trường cxũng chưa chắc đã bắt buộc họ nghe theo mệnh lệnh được .

- Nếu bọn này không phải là cao thủ tuyệt đỉnh thì tiểu tỳ cũng có thể chống đỡ được một hồi .

Lý Hàn Thu đột nhiên nhắm mắt lại nói :

- Chúng ta hãy đứng đây nghỉ một chút .

Tần Nhi trong lòng đã hiểu rõ nếu chàng không lâm vào tình trạng không chống đỡ nổi thì chàng quyết không nói câu này , lòng nàng ngấm ngầm lo sợ nhưng ngoài miệng nàng gượng cười nói :

- Đã vậy sao tướng công không ngồi xuống mà nghỉ ?

- Có thể chúng ta đang bị bao vây bốn mặt và bao nhiêu con mắt ngấm ngầm theo dõi , nếu tại hạ ngồi xuống nghỉ tức là thúc đẩy bọn chúng từ bốn mặt xô vào vây đánh .

Tần Nhi lại hỏi :

- Nhưng tướng công đứng thì điều dưỡng thế nào được ?

- Tại hạ chỉ cần nghỉ trong khoảnh khắc để thương thế ở cánh tay bớt đi một chút ...

Chàng nói giở câu rồi dừng lại . Tần Nhi biết là Lý Hàn Thu đã bắt đầu vận khí . Dưới ánh sáng mặt trời nàng thấy cặp chân mày chàng không ngớt lay động và trên đỉnh đầu mờ hôi toát ra rất nhiều thành từng giọt nhỏ xuống y ráng chịu đựng những cơn đau đớn đến cùng cực .

Đột nhiên Tần Nhi cảm thấy mình có trách nhiệm trọng đại là phải đem hết khả năng ra bảo vệ sự an toàn cho Lý Hàn Thu . Về tâm tình nàng bảo vệ một người mà nàng hằng kính trọng , hằng luyến ái . Về công nghĩa nàng cần bảo vệ cho một người bản lãnh phi thường có chàng còn chống chọi với bọn dũng sĩ ác bá trên chốn giang hồ .

Tần Nhi liền nhẹ nhàng cầm lấy thanh trường kiếm ở trong tay Lý Hàn Thu , nàng đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi miệng lâm râm khấn vái :

- Đức Bồ Tát có linh thiêng xin che chở cho Lý Hàn Thu trong lúc điều dưỡng đừng để bọn địch nhân đến tập kích .

Lời cầu đảo của nàng chưa thấy linh nghiệm thì bọn địch nhân đã tới vây đánh , bỗng một hồi tù và nổi lên inh ỏi từ một gốc cây lớn cách đó chừng mười trượng và cả trong cánh đồng bát ngát đột nhiên có bóng người xuất hiện . Trong bụi cỏ trên gò đất đều là chỗ ẩn thân của chúng . Lý Hàn Thu từ từ mở mắt ra chàng liền phát giác cả bốn mặt tám phương đều có người nhìn về chỗ chàng đứng , hiền nhiên hai người đã bị hãm vào chốn trùng vi . Lý Hàn Thu thở phào một cái ngồi xếp bằng xuống đất .

Tần Nhi tuy là con người thông tuệ nhưng nàng chưa từng trải qua chiến trận thế này nên vừa thấy bốn mặt tám phương đều có địch nhân kéo tới nàng không khỏi chấn động tâm thần tự nghĩ :

- Lý công tử hiện bị trọng thương cuộc điều dưỡng chưa xong nếu bọn họ kéo ùa tới dù ta có chiến đấu với chúng nhưng một mình không địch nổi số đông , thật chẳng còn cách nào vừa kháng cự cường địch vừa bảo toàn cho Lý công tử .

Nàng còn đang ngẫm nghĩ thì đại hán ở bốn mặt đã xuất hiện chạy lẹ tới gần , Tần Nhi quay lại ngó Lý Hàn Thu thì thấy chàng vẫn nhắm mắt ngồi , vẻ mặt chàng rất bình tĩnh tựa hồ không biết gì đến tình trạng nguy hiểm đe doạ . Lúc đó bốn mặt đều có những người đến bao vây và những tên gần nhất chỉ cách chỗ hai người hơn trượng và chúng đã rút kiếm ra rồi .

Dưới ánh mặt trời ánh kiếm lập loè sáng loáng . Tần Nhi thở mạnh một tiếng cầm ngang thanh kiếm lạnh lùng lên tiếng :

- Các ngươi hãy đứng lại !

Thưc ra không cần Tần Nhi hô hoán thì bọn đại hán đến gần đã tự động dừng bước . Tần Nhi chuyển động mục quang liếc nhìn bốn phía thì thấy bọn người bao vây có tới hai chục mà nàng không quen biết một ai , nàng muốn gạ chuyện cũng không được . Nàng nghĩ thầm :

- Chắc bọn người này đều là thủ hạ của Hàn Đào ở Từ Châu .

Bỗng nghe đại hán mặc hoàng bào ở phía Đông cất tiếng lạnh lùng hỏi :

- Hai vị đã bị hãm trong trùng vi thì dù không bị thương cũng chẳng thể nào mà phá vòng vây chạy thoát được . Huống chi hắn đã bị trọng thương thì còn nói gì nữa ?

Sự tình đã đến thế này Tần Nhi phải trấn tĩnh tâm thần lạnh lùng hỏi :

- Bây giờ chỉ còn mình ta là đứa con gái yếu ớt là động thủ được với các hạ mà thôi . Không hiểu các hạ có dám lấy một chọi một đấu với ta không ?

Đại hán mặc hoàng bào tay cầm một thanh đại phá đao sóng vàng y phục cũng đặc biệt , vì bao nhiêu người võ phục áo đen riêng mình hắn mặc hoàng bào , cứ coi bề ngoài thì cũng đủ biết hắn là tay cầm đầu trong bọn . Tần Nhi trong lòng đã quyết chủ ý nàng nghĩ thầm :

- Bữa nay mà không phá được vòng vây chạy thoát thì đành là cùng Lý Hàn Thu uổng mạng ở đây . Nhưng trước khi động thủ ta hãy kéo dài thời gian được chừng nào hay chừng nấy , để Lý Hàn Thu nghỉ ngơi thêm được một khắc hay ít ra bọn mình chết chậm lại nửa giờ .

Đại hán mặc hoàng bào không trả lời câu hỏi của Tần Nhi , nàng liền cười lạt hỏi lại :

- Phải chăng các hạ không dám ưng lời tiểu nữ ?

Đại hán mặc hoàng bào cười mát hỏi :

- Phải chăng ngươi là Tần Nhi , một tên nha đầu ở trong nhà Phương viện chúa ?

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Phải rồi ! Sao các hạ lại biết rõ thế ?

Đại hán mặc hoàng bào tủm tỉm cười đáp :

- Tại hạ nghe danh đã lâu , nay được thấy mặt quả đã không lầm ...

Hắn nói tới đây bỗng thét lên một tiếng ngã lăn xuống đất , Tần Nhi thấy biến diễn đột ngột này bất giác ngẩn người nàng tự hỏi :

- Vụ này là thế nào đây ?

Bỗng thấy tiếng người huyên náo số đông cất tiếng la :

- Con nha đầu này rất nhiều tà khí không thể nói chuyện với thị được .

Tiếp theo những tiếng rú thê thảm vang lên không ngớt lại bốn năm đại hán ngã lăn ra , biến diễn đột ngột này khiến cho bao nhiêu đại hán ở bốn mặt đều chấn động tâm thần không tự chủ được tới tấp lùi lại . Bỗng nghe tiếng rú khủng khiếp vang lên lại một đại hán áo đen té nhào , lần này bao nhiêu đại hán áo đen đều nhìn thấy rằng Tần Nhi vẫn đứng nguyên chỗ không nhúc nhích khiến chúng kinh ngạc . Bọn này tuy đều là nhửng kiêu dũng không biết sợ hãi gì nhưng chúng thấy đồng bọn lăn đùng ra chết một cách đột ngột thì không khỏi chấn động tâm thần . Chúng không tự chủ được xoay mình chạy trốn chỉ trong khoảnh khắc bao nhiêu người tan đi hết không còn thấy tung tích đâu nữa . Tần Nhi cũng cực kỳ kinh hãi trong lòng ngờ vực không biết nguyên nhân vì đâu mà phát sinh biến diễn lạ lùng này . Bọn địch bị chết một cách thần bí mà tình trạng khủng khiếp này không biết đâu mà lường , nàng còn lo cái chết đột ngột đến với bọn đại hán thì cũng có thể đến với mình , và bên nàng chỉ có hai người mà Lý Hàn Thu bị thương ngồi đó chứ còn ai đâu mà bảo ngấm ngầm hạ độc thủ .

Chương 142: Quân trung phụng ước hẹn thời gian

Lý Hàn Thu từ từ mở mắt ra chàng nhìn thấy mấy xác chết nằm lăn lóc dưới đất liền cất tiếng hỏi :

- Tần cô nương ! Ai đã hạ sát những người này ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu tỳ cũng không biết .

Lý Hàn Thu lại nhìn kỹ những xác chết rồi thủng thẳng nói :

- Bọn chúng vẻ mặt xám xanh dường như bị trúng ám khí có chất độc .

- Tiểu tỳ nghĩ rằng không phải thế vì quanh đây nhìn không thấy người nào , nếu bọn họ bị trúng ám khí mà chết thì cũng phải là m65t thứ ám khí rất nhỏ bé và chẳng thể từ nơi xa bắn tới được .

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Cô nương nói vậy thì ra cái chết này thực kỳ dị lắm hay sao ?

Tần Nhi đáp :

- Chính thế , tiểu tỳ cũng đang ngẫm nghĩ mà không sao tìm được đáp án về nghi vấn này .

Bất thình lình có nhiều tiếng vang lên như những tiếng muỗi vàng :

- Chẳng có chi kỳ lạ hết cái chết của bọn chúng nhất định không phải là vô cớ .

Hai người đều đưa mắt nhìn ra ở trong một bụi cỏ rậm cách đó hơn ba trượng , một thiếu nữ mình mặc áo xanh từ từ đứng dậy . Lý Hàn Thu vừa nhìn rõ người đó là ai chàng cũng không khỏi sửng sốt . Nguyên thiếu nữ này là Quân trung Phụng , Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Té ra Quân cô nương đã cứu bọn tiểu muội .

Quân trung Phụng cất bước từ từ tiến lại vẻ mặt vẫn lạnh như tiền , nàng thủng thẳng đáp :

- Không phải ta cứu các vị đâu , nhưng ta căm hận bọn họ nên mới ra tay đối phó với chúng .

Tần Nhi nói :

- Cô nương muốn nói thế nào thì nói , tiểu muội chỉ biết rằng nhờ cô nương mà thóat chết nên vẫn coi cô nương là một ân nhân cứu mạng . Bọn tiểu muội thật cảm kích vô cùng !

Nàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Thủ pháp phóng ám khí của cô nương cực kỳ lợi hại ! Tiểu muội cũng không nhìn thấy gì , vậy cô nương đã phóng ám khí ra hồi nào ?

Quân trung Phụng hững hờ đáp :

- Bọn chúng không phải chết vì ám khí .

- Thảo nào tiểu muội không nhìn thấy cô nương động thủ , có điều tiểu muội lại càng không hiểu cô nương không phóng ám khí thì làm cách nào để sát hại bọn chúng được ?

Quân trung Phụng đáp :

- Chúng bị hại về một thứ độc vật mà các vị chẳng thể nào trông thấy được .

Lý Hàn Thu và Tần Nhi cùng la lên một tiếng :

- Úi chào !

Hai người cùng lộ vẻ kinh hải không bút nào tả xiết , Quân trung Phụng cười lạt cặp mắt lạnh lùng nhìn chằm chặp vào Lý Hàn Thu nàng nói :

- Công tử đã sát hại song thân ta , ta đã ngấm ngầm tự thề với mình là trước hết cho công tử chết vì độc vật .

Lý Hàn Thu cười mát lẳng lặng không nói gì , Tần Nhi nói xen vào :

- Nhưng cô nương đã cứu bọn tiểu muội .

Quân trung Phụng lạnh lùng đáp :

- Cái đó chẳng qua là ta không muốn để các vị bị chết về tay người khác chứ có phải ta cứu các vị đâu ?

Tần Nhi ồ lên một tiếng rồi nói :

- Té ra là thế !

Quân trung Phụng giơ những ngón tay trắng như bạch ngọc phủi bụi trên người nói :

- Nếu ta học võ công thì chẳng thể nào trả thù được nên ta phải theo một đường lối khác .

Nàng thở phào một cái rồi nói :

- Lý công tử ! Công tử hãy thong thả mà dưỡng thương cho khoẻ mạnh rồi ta sẽ giết công tử .

Nàng nói xong từ từ cất bước bỏ đi .

Tần Nhi biết lúc này nên im tiếng nếu nói lỡ một câu chỉ rước vạ vào mình , nàng liền lẳng lặng để mắt nhìn Quân trung Phụng ra đi mỗi lúc một xa . Lý Hàn Thu nhìn bóng sau lưng Quân trung Phụng cho tới khi nàng mất hút mới khẽ buông tiếng thở dài hỏi :

- Tần cô nương ! Cô nương có nhìn thấy y dùng phương pháp gì để giết người không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu tỳ không nhìn thấy gì chỉ nghe những người này rú lên một tiếng thê thảm rồi ngã lăn ra còn không trông rõ bọn chúng bị thương trong hoàn cảnh nào .

- Hỡi ơi ! Vu lão tiền bối nói quả không sai Thất độc giáo hiển nhiên là một giáo phái rất tàn ác . Xem chừng ngoài Phương Tú , Quân trung Phụng cũng sắp biến thành một mối hoạ lớn trong võ lâm .

- Trời ơi ! Cách giết người này thực là độc địa bí hiểm . Nhưng bất cứ Quân trung Phụng dùng độc vật gì thì nó phải cắn vào người cho chất độc phát tác mới làm chết người được , song tiểu tỳ lại chưa trông rõ là một vật gì .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ đã nói độc vật của Quân cô nương thật là đáng sợ ở chỗ đó , y có thể ngấm ngầm thả độc vật ra làm cho người bị trúng thương mà không hiểu bị thương về vật gì . Y dùng độc đến trình độ này thật là kinh thế hãi tục .

- Có một điều là tiểu tỳ không sao hiểu được ...

Lý Hàn Thu hỏi ngay :

- Điều chi vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Tại sao y lại cứu mạng chúng ta , tiểu tỳ xem chừng trong bụng y rất căm giận công tử , căm hận đến trình độ muốn ăn sống nuốt tươi vậy mà y theo dõi công tử ngồi trong bóng tối ngấm ngầm ra tay giải cứu mới thật là kỳ .

- Lúc Quân trung Phụng ra đi cô nương không nghe y đã nói gì ư ? Y bảo không cho chúng ta chết về tay kẻ khác để cho y thân hành ra tay hạ sát để rửa mối thù tại hạ đã giết song thân cô .

Tần Nhi hỏi :

- Công tử tin lời y chăng ?

- Tại hạ chỉ nghe miệng y nói vậy không muốn tin cũng phải tin .

- Theo ý tiểu tỳ y có thể làm được như vậy đã đành nhưng biết đâu đó cũng là lời hăm doạ .

Lý Hàn Thu gục gặc cái đầu đáp :

- Y phải chịu biết bao nhiêu cay đắng , mối oán hận chứa đầy trong lòng thì còn hăm doạ làm chi ?

Tần Nhi khẽ thở dài hỏi lại :

- Nếu gã chân tâm muốn giết công tử thì bữa nay giết cũng vậy ngày mai giết cũng thế chứ có khác gì ?

Lý Hàn Thu cười mát đáp :

- Bất luận y dùng phương pháp gì để giết chết người ngay thì đau khổ đó có chi đáng kể , xem chừng gã còn muốn cho tại hạ phải đau khổ ê chề rồi mới chết dược , nếu mình chết ngay thì y không hài lòng .

- Tiểu tỳ nghĩ rằng đã đưa người ta đến chỗ chết bằng cách này hay cách nọ cũng chẳng có gì khác nhau . Sao y lại tính toán những điều phức tạp cho mệt trí lại mất công và mất thì giờ ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Có thề y tạo cho tinh thần chúng ta chịu nổi đau khổ vì uy hiếp sau mới trừng trị dần , tỷ dụ bữa nay y cứu mạng chúng ta tức là gieo thêm vào lòng chúng ta phải chịu thêm một món nợ ân tình , vì vậy thì việc tại hạ bức tử song thân y khiến cho lòng mình nẩy ra mối ân hận .

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Lý luận của công tử thực là đích đáng .

Nàng thở dài nói tiếp :

- Có điều tiểu tỳ vẫn chưa hết mối hoài nghi .

Lý Hàn Thu hỏi :- Tần cô nương còn hoài nghi điều gì nữa ?

- Tiểu tỳ đang hoài nghi trong lòng y chưa chắc đã căm hận công tử một cách thực sự , hay ít ra là y có nhiều mâu thuẫn trong tâm tư .

Lý Hàn Thu từ từ đứng dậy nói :

- Y thật có dũng khí hơn người và tính chịu đựng cùng sự nhẫn nại cũng ít người bì kịp . Chúng ta khó mà đoán được trong lòng y nghĩ ngợi thế nào , vậy chúng ta bất tất hao phí tâm cơ suy nghĩ về điều này nữa cần thượng lộ đi thôi .

- Bọn cường địch đã rút lui sao công tử không nhân cơ hội này nghỉ ngơi thêm lúc nữa ?

- Thế nào bọn chúng cũng kéo trở lại . Phương Tú và Hàn Đào nhất định chẳng chịu buông tha cho chúng ta đâu .

Tần Nhi bỗng đổi giọng :

- Lý đại ca ! Chúng ta ngày đêm hoạn nạn có nhau , vậy xin đại ca đừng khách khí với tiểu muội nữa .

- Không có đâu , tiểu huynh có điều chi mà tiểu muội bảo là khách khí ?

Tần Nhi đáp :

- Sức lực đại ca chưa hồi phục , vậy đại ca không nên chạy cho mệt sức để tiểu muội cõng đại ca thượng được không ?

Lý Hàn Thu mỉm cười đáp :

- Bất tất phải thế , tiểu huynh có thể đi được rồi nếu tiểu muội không yên lòng thì nâng đỡ tiểu huynh thượng lộ .

Tần Nhi gật đầu mỉm cười nàng dắt tay trái Lý Hàn Thu tiến về phía trước , dường như chỗ mai phục vừa rồi là cuối cùng hai người đi được hơn mười dặm không gặp bọn nào đến bao vây tập kích . Tần Nhi ngoảnh lại phóng tầm mắt nhìn ra xa không thấy có truy binh liền đỡ Lý Hàn Thu đến một nhà nông dân gần đó nàng khẽ nói :

- Đại ca ! Bây giờ nghỉ một lúc nên chăng ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Tiểu muội mệt rồi ư ?

- Tiểu muội chưa mệt nhưng nhận thấy cuộc điều tức của đại ca chưa xong thì có hại cho thân thể tưởng đại ca nên nghỉ điều dưỡng một hồi , phía sau tiểu muội không thấy có truy binh ..

Lý Hàn Thu cười nói :

- Bây giờ họ chưa đuổi tới nơi nhưng biết đâu rồi họ cũng đến .- Đại ca điều dưỡng cho nội lực khôi phục thì bọn chúng có mò tới cũng không đáng ngại nữa .

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Tiểu muội nói vậy cũng có lý .

Hai người đi gần tới nông trại liền tiến vào một phòng chứa rơm Tần Nhi quay lại nhìn Lý Hàn Thu mỉm cười nói :

- Đại ca ngồi ẩn trong nhà này mà điều dưỡng tiểu muội ra ngoài coi chừng , nếu có người tìm đến thì tiểu muội sẽ có cách thông báo để đại ca kịp phòng bị .

Lý Hàn Thu gật đầu cười đáp :

- Tiểu muội cũng nên thận trọng một chút phát chưởng của Hàn công tử không đả thương đến gân cốt của tiểu huynh , tiểu huynh chỉ cần điều dưỡng trong vòng một giờ là đỡ nhiều rồi .

Tần Nhi dịu dàng cười nói :

- Trong một giờ điều dưỡng nếu không thấy truy binh chúng ta nên kế hoạch đi về phương nào ?

Lý Hàn Thu gật đầu mỉm cười rồi từ từ nhắm mắt lại . Tần Nhi trở gót ra khòi nông trại nàng trèo lên một cây lớn ẩn mình trong chỗ cành lá rậm rạp . Thời gian lặng lẽ trôi thấm thoát đã được hơn nửa giờ . Lý Hàn Thu chuyển vận chân khí khắp trong người dần dần đi đến chỗ quên hết mọi sự bên ngoài . Lúc chàng tình lại thì thần trí sắp phục hồi nhưnh chưa hoàn toàn lại sức , đột nhiên có thanh âm the thé từ phía sau chàng cất lên :

- Lý Hàn Thu ! Cấm ngươi được vận động ngươi nhúc nhích một chút là mất mạng đó .

Lý Hàn Thu nghe tiếng rất quen tai chàng nhận ngay ra được là Quân trung Phụng . Chàng khẽ đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Cô nương muốn sao bây giờ ?

Quân trung Phụng lạnh lùng đáp :

- Vừa rồi tình trạng mấy người kia bị chết cách nào chính mắt ngươi đã nhìn thấy , chắc ngươi có thể tin là ta không hăm doạ ngươi thì phải .

- Tại hà biết rồi ! Cô nương ngấm ngầm phóng độc vật ra để giết tại hạ thật dễ như trở bàn tay , thế mà cô chưa hạ sát thì tất là có điểu kiện gì khác ?

- Đúng thế ! Ta khen cho ngươi là người khá thông minh đấy .

- Cô nương bất tất phải quá khen , cô nuơng có điều kiện gì xin cứ nói để tại hạ nghĩ xem có thể tiếp thụ được không ?

- Ngươi bất tất phải ngẫm nghĩ cho thừa vì không tiếp thụ không được .

Lý Hàn Thu lạnh lùng đáp :

- Cái đó chưa chắc , nếu tại hạ bị nhục nhã thì thà rằng chịu chết đi còn hơn là sống .

- Ý ngươi muốn chẳng thà làm viên ngọc vỡ chứ không chịu làm hòn gạch nguyên vẹn . Nhưng cái đó cũng chỉ là vọng tưởng mà thôi , ngươi nên biết rằng đã không còn sức phản kích là phải hết đời .

- Nhưng ít ra là tại hạ cũng quyết định được là mình nên sống hay nên chết .
Quân trung Phụng đáp :

- Điều kiện của ta rất giản dị ta chỉ cần ngươi uống một viên thuốc mà thôi .

Bỗng nghe đánh '' tạch '' một tiếng một viên thuốc màu hồng được liệng tới trước mặt Lý Hàn Thu , Lý Hàn Thu lượm viên thuốc lên đặt trong lòng bàn tay thấy viên thuốc này lớn hơn hạt đậu đỏ màu sắc rất tươi đẹp . Quân trung Phụng lạnh lùng nói tiếp :

- Ngươi là một tay kiếm thủ kiệt xuất , trong hàng ngàn hàng vạn người khó mà lường được một nhân tài như ngươi . Vì thế ta không nỡ giết , viên thuốc màu hồng này không phải là thứ thuốc độc trí mạng ngươi cứ yên tâm mà uống đi .

Lý Hàn Thu chau mày nói :

- Viên thuốc này tuy không làm chết người đi , nhưng tại hạ cũng biết nó không phải là thứ linh đơn cho kẻ uống vào được tăng thêm công lực .

- Đúng thế , viên linh đan này cho ngươi uống vào để quên hết thù hận lại khỏi cả phiền não .

- Tại hạ nghĩ rằng chẳng những nó làm cho mình quên hết cả thù hận cùng phiền não , mà nó làm cho mất hết cả trí nhớ quên cả tương lai nữa .

- Như vậy có chi là không tốt ? Con người đã không cần tương lai quên hết thù hận thì cuộc sống ở đời không biết đau khổ gì , há chẳng hay lắm ư ?

Lý Hàn Thu hỏi ngay :

- Phải chăng con người biến thành si ngốc ?

Quân trung Phụng nhắc lại :

- Ta muốn ngươi uống thuốc này chắc là ngươi đã nghe kỹ rồi .

Lý Hàn Thu nói :

- Tuy tại hạ không hạ sát song thân cô nương nhưng đã bức bách các vị phải uổng mạng thì mối thù đó dĩ nhiên cô nương chẳng thể nào quên được .

- Vậy ngươi có thể bồi thường , ngươi uống viên thuốc này tức là để bồi thường vào chỗ ngươi hối hận trong lòng .

Lý Hàn Thu tức giận hỏi :

- Phải chăng cô nương cho rằng tại hạ dợ chết ?

Quân trung Phụng lạnh lùng đáp :

- Ta biết nhà ngươi không sợ nên ta tin rằng nhà ngươi sẽ uống viên thuốc này .

Lý Hàn Thu lấy ngón tay trỏ khẽ gảy một cái cho viên thuốc trong tay bắn ra ngoài cửa rớt xuống đám cỏ rậm không thấy đâu nữa , chàng lạnh lùng nói :

- Tại hạ hy vọng cô nương cho độc vật ra cắn một cái để tại hạ chết được ngay .

- Nếu ngươi không chết thì sao ?

- Trường hợp tại hạ biết mình tất phải chết thì tại hạ cũng tin rằng cô nương khó mà chịu nổi một đòn .

Quân trung Phụng nói :

- Ta nghĩ rằng cơ hội của ngươi ít hy vọng lắm .

- Những gì tại hạ muốn nói đã nói hết rồi còn tin hay không là quyền của cô nương .

- Xem chừng giữa chúng ta không còn cách nào thương lượng với nhau được nữa . Đáng tiếc ơi là đáng tiếc !

Lý Hàn Thu ngấm ngầm đề tụ chân khí để bảo vệ mấy chỗ đại huyệt về tâm mạch . Chàng chuẩn bị sẵn sàng để chờ khi độc vật cắn mình là phản kích ngay một đòn rồi mới chịu chết , miệng chàng cất tiếng hỏi :

- Có điều chi đáng tiếc ?

Quân trung Phụng nói :

- Đáng tiếc là nhà họ Lý bị giết vĩnh viễn không bao giờ trả thù được .

- Vì tại hạ đã chết về độc vật cô nương hay sao ?

Quân trung Phụng đáp :

- Đúng thế , nhưng hãy còn cách cứu vãn .

- Xin cô nương nói ra , tại hạ rửa tai để nghe đây .

- Trừ khi ngươi thay đổi tâm ý nuốt viên thuốc kia vào , vì khi uống viên thuốc đó võ công ngươi không bị tổn thương chi hết ta còn trả thù giúp ngươi .

Lý Hàn Thu nói :

- Ngày trước toàn gia tại hạ bị tàn sát , lệnh tôn cũng là một cao thủ quan trọng trong những người tham dự . Tuy nhiên không phải là người chủ mưu nhưng tại hạ bức tử y cũng không phải là sai lầm .

Quân trung Phụng nói :

- Ngươi biết trả thù cho song thân ngươi chẳng lẽ ta không có quyền trả thù cho song thân ta hay sao ?

- Nếu cô nương muốn trả thù thì tại hạ để cô nương có cơ hội trả thù mà không làm gì cô cả .

Quân trung Phụng hỏi :

- Sau khi tại hạ giết được Giang Nam song hiệp để báo thù trừ hại cho võ lâm , tại hạ xin bó tay chịu trói để cô nương muốn làm gì thì làm .

Quân trung Phụng trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Ngươi nói thật chăng ?

- Dĩ nhiên là thật .

- Ngươi có thể hạn định thời gian là bao lâu được không ?

- Cái đó khó nói lắm , có khi chỉ trong vòng năm ba tháng có khi đến mấy năm không chừng .

Quân trung Phụng hỏi :

- Ngươi thử ấn định một thời gian xem sao ?

- Được lắm ! Tối đa là ba năm . Nếu trong ba năm tại hạ vẫn chưa trả thù được cũng xin hạ mình tuỳ ý cô nương xử trị .

- Ba năm cũng được , vậy nhất định cứ thế ngươi giữ gìn thân thể cho thận trọng ta đi đây .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có muốn tại hạ tiễn chân không ?

- Không cần ! Ngươi cũng đừng nhìn mặt ta làm gì nữa .

Quả Lý Hàn Thu có ý muốn quay đầu nhìn lại nhưng Quân trung Phụng đã rời khỏi nông trại rồi .Những chuyện xảy ra khiến Lý Hàn Thu trong òng tự hiểu trước tình hình này chàng chẳng thề lo lắng đến cuộc sinh tử của mình nữa , chàng liền đánh bạo nhắm mắt vận khí tiếp tục điều hoà hơi thở . Sau một giờ điều dưỡng Lý Hàn Thu cảm thấy tinh thần hoàn toàn hồi phục , chàng mở mắt ra thấy Tần Nhi đứng trước mặt nhìn chàng mỉm cười . Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có phát giác ra tông tích địch không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Không thấy chi hết , chắc vụ Quân trung Phụng thi triển độc vật đã làm cho địch nhân sợ vỡ mật , bọn chúng không thấy rượt theo nữa .

Lý Hàn Thu ồ lên một tiếng , chàng toan thuật lại câu chuyện Quân trung Phụng ẩn nấp trong nông trại này , nhưng chàng lại nghĩ nếu nói cho Tần Nhi hay tất nàng không yên dạ nên chàng im đi không kề ra .

Bỗng nghe Tần Nhi thở dài nói :

- Xem chừng Quân cô nương đã vận dụng độc theo như ý muốn của mình . Từ ay trở đi chúng ta một mặt lo đối phó với Giang Nam song hiệp còn một mặt phải phòng gừa Quân trung Phụng .

- Đúng thế ! Cứ tình hình hiện ay mà bàn thì Phương Tú đã thành một mặt trận , nếu mình không chặt bỏ lông cánh của hắn kịp thời thì chỉ trong vòng một thời gian ngắn là hắn sắp đặt đâu vào đấy rồi , khuấy động trước và tất nhiên sẽ gây một trướng huyết kiếp trên võ lâm .

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Hỡi ơi ! tại hạ tưởng mình ra đời chỉ cốt trả thù gia tộc mà vô tình đã ra sức vì chính nghĩa giang hồ .

Chương 143: Chùa thiếu lâm hào kiệt đưa thơ

Lý Hàn Thu lại nói tiếp :

- Từ ngày tại hạ gặp Vu lão tiền bối là người có khí tiết lại hành vi nghĩa hiệp đáng là làm gương cho kẻ hậu sing thành ra tại hạ cũng bị cảm hoá .

Tần Nhi nói :

- Hiện nay đại ca là một nhân vật có bản lĩnh vào hàng tuyệt đỉnh trên chốn giang hồ , tiểu muội nghĩ rằng bậc đại trượng phu đương nhiên phải như vậy để tiếng thơm lại cho muôn đời .

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Tần muội nói thế cũng phải , có điều tiểu huynh đã nặng tư thù lại mang công nghĩa đương nhiên phải dấn thân vào cuộc gian lao nguy hiểm và tự mình chịu đựng . Thế mà Tần muội đi theo cũng phải chia sẻ bao cuộc hãi hùng nguy hiểm khiến tiểu huynh chẳng được yên tâm .

Tần Nhi mỉm cười đáp :

- Đại ca đừng nói vậy , tiểu muội tuy hàng nữ lưu cũng mong góp phần vào chính nghĩa võ lâm . Tiểu muội chỉ mong được vĩnh viễn theo chân đại ca là trong lòng lấy làm thoả mãn lắm rồi .

- Hỡi ơi ! Tiểu huynh thấy làm như vậy thực khiến Tần muội cực thân thái quá .

- Trước kia tiểu muội còn chút hối hận đối với Phương Tú nhưng hiện nay tiểu muội đã thấy rõ chỗ dụng tâm của hắn . Hắn nuôi dưỡng bọn tiểu muội chỉ vì mục đích làm công cụ cho hắn , thực tế lấy thân thể mỉnh làm vật cung cấp nhu dụng cho bọn gian đồ mà hắn kết bạn .

- Tần muội hiểu được như vậy là rất hay .

- Vì thế từ đây tiểu muội coi hắn là cừu địch trong lòng không còn chút ân hận nào nữa , có điều võ công tiểu muội kém nên chẳng ích gì cho đại ca .

Lý Hàn Thu cười nói :

- Phạm vi giúp đỡ rất rộng và có nhiều phương diện , Tần muội tuy chỉ là một cô gái nhưng cơ chí hơn người . Nay lại thấy Tần muội thêm phần khí khái thật chẳng kém chi bọn mày râu .

- Lòng người thiếu nữ như kim chìm đáy bể thật khó mà lường được .

Lý Hàn Thu nói :

- Nhưng tại hạ có thể đoán được .

- Hay lắm ! Đại ca thử đoán coi bây giờ trong lòng tiểu muội đang nghĩ gì ? Định làm gì ? Tại sao tiểu muội lại cam tâm tình nguyện theo đại ca đến tận chân trời góc bể để chịu đựng những cuộc gian lao nguy hiểm ?

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười đáp :

- Vì Tần muội muốn chứng minh một điều .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Tiểu muội muốn chứng minh điều chi ?

- Muốn làm một vì cân quắc anh hùng không chịu kém bọn mày râu .

Chàng đứng dậy nói :

- Mấy ngày nay tiểu huynh thường nghĩ đến kiếm pháp mà mình đã rèn luyện quả là một thứ kiếm pháp tàn độc , nó có thể làm biến đổi cả nhân tính nữa .

Tần Nhi '' ồ '' lên một tiếng rồi hỏi :

- Phải chăng đại ca không muốn rèn luyện Thất tuyệt ma kiếm nữa ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Thất tuyệt ma kiếm tuy tàn độc ảnh hưởng đến nhân tính nhưng nó cũng là một môn đại kỳ học trong võ lâm . Nếu có người nào trừ khử được sát khí trong kiếm pháp thì nó sẽ biến thành vương đạo và có thể lưu truyền muôn thuở , quyết chẳng kém gì Võ Đương kiếm thuật .

- Đại ca là truyền nhân duy nhất của môn Thất tuyệt ma kiếm vậy đại ca có trách nhiệm tu chỉnh kiếm pháp .

- Công việc lớn lao này đòi hỏi một thời gian bốn , năm năm mà phải tĩnh tâm khổ luyện mới mong thành công . Nhưng tiểu huynh chẳng bao giờ có được một thời gian rỗi rãi và lâu dài như vậy .

Tần Nhi nói :

- Người lành có hoàng thiên ủng hộ , chúng ta đã trải biết bao phen hiểm trở mà đều gặp dữ hoá lành .

Lý Hàn Thu nhăn nhó cười đáp :

- Dù Giang Nam song hiệp không giết nổi tiểu huynh thì tiểu huynh cũng chẳng thể sống qua ba năm nữa .

- Tại sao vậy ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Vì tiểu huynh đã ước hẹn sanh tử với người ta , sau khi trả được mối đại cừu phải để cho người tuỳ ý mổ xẻ . Dù tiểu huynh không trả được thù cũng chằng thể nào kéo dài đời sống qua ba năm .

Tần Nhi gượng cười hỏi :

- Đại ca hứa hẹn với ai như vậy ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu huynh đã hứa lời với họ là không có thể nào nói cho muội biết .

Chàng lại đưa mắt nhìn chằm chặp vào mặt Tần Nhi rồi nói tiếp :

- Vì thế mà tiểu huynh chẳng thể hứa hẹn việc gì khác nữa với bất cứ ai .

- Tiều muội hiểu rồi ! Hởi ơi ! Tiểu muội theo đôi bên mình đại ca tuy gặp bao nhiêu nguy hiểm nhưng trong lòng rất khoan khoái . Đại ca cũng không cần hứa hẹn điều chi với tiểu muội hết , cái đó tầm thường quá .

- Nhưng có một ngày kia tiểu huynh sẽ bị giết chết một cách thầm lặng không tiếng tăm gì .

Tần Nhi hỏi :

- Nếu quả đến ngày đó đại ca chết đi thì tiểu muội cũng tự chọn cách sắp đặt cho mình . Trong thiên hạ chẳng có yến tiệc nào mà không giải tán trên đời chằng ai vĩnh viễn không chết , được cùng nhau sống thú ba năm thì có chết cũng chẳng tiếc gì hết .

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Tiểu muội đã an bài bằng cách nào ?

- Tiểu muội không biết nói mà nói ra cũng chẳng được , song trong lòng tiểu muội đã tính toán rồi nên bất chấp bước đường trước mắt tàn khổ thế nào , vất vả tới đâu tiểu muội cũng chẳng xiêu lòng .

Lý Hàn Thu cũng cất bước đến gần về phía trước vừa nói :

- Cứ tình hình hiện nay thì chúng ta phải một phen đến chùa Thiếu Lâm mới được .

- Nhất thiết đều do đại ca chủ trương tiểu muội chỉ biết vâng lệnh mà làm .

Hai người vừa đi ra khỏi nông trại rồi Lý Hàn Thu vừa đi lại vừa nói :

- Có một điều mà trong lòng tiểu huynh chưa nghĩ ra .

Tần Nhi bước vội lên hai bước sóng vai cùng Lý Hàn Thu rồi nàng hỏi :

- Đại ca có điều chi thắc mắc ?

- Phái Thiếu Lâm cả tăng lẫn tục rất nhiều người khắp thiên hạ chỗ nào cũng có . Thế mà Giang Nam song hiệp hành động càn rỡ tiếng tăm chấn động trong giang hồ chẳng lẽ họ cũng không hay biết gì ?

- Tiểu muội nghĩ rằng họ đã biết lâu rồi , huống chi trong Phương gia đại viện đã giam cầm khá nhiều đệ tử của phái Thiếu Lâm .

- Nếu họ biết rồi thật sao chẳng hành động gì ? Hiện nay phái Thiếu Lâm đang gặp hồi hưng vượng , trong đám đệ tử rất nhiều nhân tài .

- Tiểu muội chắc rằng trong vụ này phải có nguyên nhân , trong lòng tiểu muội đã có một ý niệm nhưng không tiện nói ra .

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Quan niệm của Tần muội thế nào ?

- Dĩ nhiên ý niệm của tiểu muội có liên quan đến chuyến đi chùa Thiếu Lâm này , dù chúng ta có đến được chùa Thiếu Lâm trên núi Tung Sơn một cách bình yên vị tất đã gặp được chưởng môn phương trượng của phái này . Hay là được gặp chưởng môn phương trượng vị tất đã thuyết phục được lão phái những tay cao thủ đến đối phó với Phương Tú .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Vì lão đã biết trước rồi chúng ta có lên núi bái yết chăng cũng chỉ là những điều mà họ đã được báo tin cho từ trước . Có chăng chúng ta chỉ nói kỹ hơn những điều mà họ đã được nghe .

- Tần muội nghĩ vậy thì chuyến đi của Vu lão tiền bối có thu được kết quả nào không ?

- Vu lão tiền bối mà thân hành đến chùa Thiếu Lâm thì dĩ nhiên có chỗ bất đồng với chúng ta .

Lý Hàn Thu dương cặp chân mày lên hỏi :

- Bất đồng ở chỗ nào ?

Tần Nhi nói :

- Một là Vu lão tiền bối nói lâu hơn chúng ta , hai là lão có biện pháp tiểu trừ cường địch đem ra trình bày và có thể làm cho chưởng môn Thiếu Lâm động tâm .

- Theo ý Tần muội thì chúng ta lên chùa Thiếu Lâm không được ích gì phải không ?

Tần Nhi dè dặt đáp :

- Tiểu muội không dám bàn luận môt cách càn rỡ , nhất tuân đều theo sự điều động của đại ca . Nhưng đại ca đã hỏi tiểu muội chẳng thể không trình bày được .- Cơ mưu của tiểu muội chẳng kém gì tiểu huynh , nhất định đường hiểu biết của Tần muội có phần lớn hơn sao tiểu muội lại còn dè dặt không chịu nói ra .

- Đại ca quá khen mà thôi !

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Theo chỗ tiểu muội biết thì chẳng những khá nhiều đệ tử của Thiếu Lâm bị cầm tù trong Phương gia đại viện mà còn có một số đệ tử của phái Võ Đương cũng bị giam hãm tại đó .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu vậy Phương Tú thù nghịch võ lâm thiên hạ bạn hữu giang hồ biết cả rồi ư ?

- Trong vòng nửa năm nay tình thế đã rõ rệt , những người quan tâm đến cục diện giang hồ dĩ nhiên đều hiểu biết . Thiếu Lâm và Võ Đương là những môn phái lớn mà chưa dám hành động há phải là không có nguyên nhân ?

Lý Hàn Thu dừng bước lại hỏi :

- Đúng thế ! Hồi xẩy việc tranh thủ cây Linh Chi những người các môn phái lớn đều tham dự . Nhưng khi ấy tiểu huynh xem ra thì hình như các môn phái lớn muốn tự động lui ra khỏi miền Giang Nam .

- Nếu bảo là Phương Tú có kiêng nể một vài nhân vật thì nhân vật ấy là đại ca đó . Những người chính đại quang minh coi Thất tuyệt ma kiếm nhận ra nó là thứ kiếm pháp chẳng có chi là ác độc mà còn là một lực lượng để trừ diệt ma quỷ bảo vệ đại pháp . Sự thực hiện nó là một lực lượng trấn áp trong lòng địch nhân , tiểu muội nhận thấy Phương gia đại viện khi có những cuộc động thủ với địch nhân thì họ chưa từng bị thất bại với ai như đã b5 thất bại với đại ca . Trận nào họ cũng bị thương vong rất ít chưa khi nào toàn quân tan rã .

Lý Hàn Thu khẽ thở dài nói :

- Vừa rồi tiểu huynh bị thương về phát chưởng của Hàn công tử chỉ vì tâm trí không phối hợp chặt chẽ với Thất tuyệt ma kiếm để gã thừa cơ đánh tới .

Tần Nhi hỏi :

- Đại ca nói vậy là nghĩa làm sao ?

- Vì mối cừu hận trong lòng tiểu huynh đối với gã đã phai lạt rất nhiều , hơn nữa tiểu huynh có mối hảo cảm đặc biệt với gã . Do đó mà lúc hạ thủ kém phần lợi hại tàn độc . Như vậy là tâm trí không phối hợp với sự biến hoá của Thất tuyệt ma kiếm , vì thế mà gã có cơ hội phàn kích .

- Hỡi ơi ! Tiều muội nghe giọng lưỡi của Hàn công tử thì dường như giữa y và đại ca không còn hy vọng gì đi đến chỗ hoà giải được .

Lý Hàn Thu nhăn nhó cười nói :

- Những điều sở học của Hàn công tử phức tạp hơn tiểu huynh , về tài ba và thông tuệ gã cũng có phần hơn . Chắc một ngày võ công gã sẽ vượt qua tiểu huynh và ngày đó gã tất giết chết tiểu huynh .

Chàng mỉm cười nói tiếp :

- Có điều trong khoảng thời gian ngắn gã chưa thể tìm được một môn võ nào để phá giải Thất tuyệt ma kiếm của tiểu huynh , trong vòng một năm thì tiểu huynh còn có thể giết gã được .

- Nếu vậy thì đại ca nên hạ thủ giết gã quách đi là hơn . Nếu gã không biết tỉnh ngộ tự ý thoát ly khỏi Phương gia đại viện mà võ công mỗi ngày một cao thâm thì lại càng đáng sợ .

- Có một điều rất quái lạ là tiểu huynh đối với Hàn công tử thế nào cũng có cảm giác không nỡ hạ độc thủ .

Tần Nhi hỏi :

- Tại sao vậy ?

- Tiểu huynh cũng không biết . Có thể vì Tần muội mà có thể vì Quyên Nhi , hoặc giả còn có diều gì khác mà tiểu huynh không nghĩ ra được .

- Có thể anh hùng thương tiếc anh hùng .

Nàng ngẩng đầu trông chiều trời hỏi :

- Chúng ta lên chùa Thiếu Lâm nữa hay thôi ?

- Vu tiền bối bị Phương Tú bắt chưa hiểu sống chết thế nào , chúng ta lên chùa Thiếu Lâm chuyến này theo tâm nguyện của lão tiền bối . Bất luận tất cả chuyến đi này ra sao thì cũng phải tới đó một phen .

Tần Nhi nói :

- Đại ca nói phải đó !

Hai người liền nhằm phía Bắc mà tiến . Dọc đường ngày đi đêm nghỉ không xảy ra chuyện gì đáng thuật .

Một hôm hai người tới ngoài chùa Thiếu Lâm vào lúc giữa trưa , chùa Thiếu Lâm là một thánh địa của võ lâm khắp thiên hạ đều biết tiếng nhưng nơi đây chẳng phải chỗ phòng vệ nghiêm mật , hai người đi thẳng tới chỗ cổng chùa cũng chẳng một ai ngăn trở . Khi gần tới cổng một nhà sư mặc áo bào xám rảo bước tiến ra nghinh tiếp chắp tay nói :

- Bạch hai vị thí chủ ! Bữa nay không mở cửa chùa thành ra hai vị phải một phen bặt thiệp uổng công .

Tần Nhi đáp :

- Bọn tiểu nữ không phải vì việc dâng hương mà đến bái sơn .

Nhà sư áo xám dường như đã biết trước có việc rồi nên không lộ vẻ kinh ngạc cười mát ngập ngừng :

- Hai vị thí chủ có ý tới đây để ...

Lý Hàn Thu nói ngay :

- Bọn tại hạ xin bái kiến phương trượng quý tự .

Nhà sư áo xám hỏi :

- Đại hiệu hai vị thí chủ xưng hô thế nào ? Hai vị muốn gặp phương trượng tệ tự có việc gì ?

- Tại hạ là Lý Hàn Thu , vị này là Tần cô nương bọn tại hạ có mật thơ muốn vào diện yết phương trượng quý tự để trình lên .

Nhà sư áo xám chau mày nói :

- Nếu vậy hai vị thật là không may .
Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Tại sao vậy ?

Nhà sư áo xám đáp :

- Tệ phương trượng đóng cửa toạ thiền , dù là người trong bản môn cũng không thể tiếp kiến được . Nay hai vị mang mật thơ muốn gặp mặt phương trượng há chẳng là một việc rất phiền ư ?

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Tại sao vậy ?

- Phương trượng tệ tự tuy đóng cửa toạ thiền nhưng hội trưởng lão có thể thay quyền phương trượng , nếu thí chủ vui lòng thì giao mật thơ cho bần tăng chuyển trình lên hội trưởng lão để các vị giải quyết cũng vậy .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi ngập ngừng nói :

- Cái đó ... cái đó ...

- Dường như Lý thí chủ có điều ngần ngại .

- Tại hạ vâng lệnh người trên phải xông pha muôn dặm đem thơ tới đây , người giao thơ dặn đi dặn lại phải trình lên chính phương trượng quý tự mới được .

- Thí chủ có thể cho bần đạo biết địa vị người giao thơ đó không ?

- Tại hạ vâng lệnh Vu Trường Thanh lão tiền bối , chẳng hiểu đại sư có biết vị này không ?

Nhà sư ngẫm nghĩ một chút rồi chắp tay hỏi lại :

- Bần tăng mời hai vị vào chùa dùng trà , bần tăng chuyển thơ lên hội trưởng lão để các người định đoạt được chăng ?

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Tần Nhi rồi cất bước đi trước , chàng nghĩ thầm trong bụng :

- Chùa Thiếu Lâm nổi tiếng khắp thiên hạ mà chẳng phải là nơi cao xa khó lòng với tới như người ta thường đồn đại thế mới là nghe danh không bằng thấy mặt .

Hai người đi theo nhà sư áo xám vào ngồi trong phòng khách . Phòng khách này đại khái chuyên để tiếp đãi những người khách bên ngoài tới chùa , cách bài trí trong nhà rất nhã nhặn tinh khiết . Một chú tiểu sa đi bưng trà thơm vào rồi đứng sang một bên , nhà sư áo xám chắp tay nói :

- Thí chủ có thể lấy bao thơ giao cho bần tăng để chuyển lên trưởng lão tệ tự được không ?

Lý Hàn Thu từ từ móc thơ ra cầm hai tay đưa cho nhà sư nói :

- Người viết thư này là bạn thân của Phương trượng quý tự , không hiểu các vị trưởng lão đây có nhận biết lão chăng ?

Nhà sư áo xám nói :

- Bần tăng xin thận trọng xử lý vụ này .

Nhà sư đón lấy phong thơ nói tiếp :

- Xin hai vị hãy chờ một chút để bần tăng vào trình rồi sẽ hồi âm ngay .

- Xin đại sư tuỳ tiện .

Nhà sư áo xám trở gót đi ngay , sau chừng nửa giờ mới thấy nhà sư trở ra , Lý Hàn Thu hỏi ngay :

- Trưởng lão quý tự dạy thế nào ?

Nhà sư áo xám đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu và Tần Nhi đáp :

- Tam trưởng lão trong tệ tự đã đọc kỹ phong thơ . Trưởng lão sai bần tăng chuyển lời cho thí chủ hay là các vị đã biết chuyện này rồi .

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Trưởng lão chỉ trả lời có vậy thôi ư

Nhà sư áo xám nói :

- Đúng thế ! Trưởng lão tệ tự còn dặn bần tăng chuyển lời cho thí chủ là gần đây trong tệ tự có rất nhiều việc không tiện lưu thí chủ ở lại chơi .

Lý Hàn Thu nói :

- Phải chăng đại sư hạ lệnh trục khách ?

- Thí chủ quá nặng lời , bần tăng chỉ biết chuyển lời của trưởng lão mà thôi .

Lý Hàn Thu lấy làm khó nghĩ quay lại nhìn Tần Nhi khẽ hỏi :

- Chúng ta đi thôi ?

Tần Nhi đứng dậy đáp :

- Không nên đi .

Nhà sư áo xám không ngờ Tần Nhi lại muốn nổi nóng liền chau mày hỏi :

- Nữ thí chủ muốn sao bây giờ ?

- Bọn tại hạ lặn lội đường xa ngàn dặm mới lên được tới đây , xin đại sư tìm cách cho tại hạ vào bái kiến Phương trượng tệ tự .

- Bần tăng chẳng đã nói phương trượng hiện ở trong thời kỳ đóng cửa toạ thiền ...

Tần Nhi hỏi ngay :

- Chẳng lẽ chùa Thiếu Lâm to lớn thế này mà lại không có vị đại diện cho aPhương trượng ư ?

- Mọi việc trong chùa đều do hội trưởng lão thay quyền chưởng môn .

Tần Nhi hỏi :

- Hay lắm ! Vậy bọn tại hạ muốn vào bái kiến các vị trưởng lão được chăng ?

Nhà sư áo xám đáp :

- Việc này bần tăng không thể quyết định được ?

Lý Hàn Thu nói :

- Vậy xin đại sư chuyển bẩm cho một tiếng là kẻ đưa thư muốn yết kiến trưởng lão .

Nhà sư áo xám ngập ngừng :

- Vụ này ...

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Tại hạ chỉ yêu cầu đại sư chuyển bẩm giúp mà dường như đại sư cũng ngại ngùng ?

Nhà sư áo xám khẽ thở dài nói :

- Vì trong tệ tự có việc các vị trưởng lão đều mắc bận không muốn can thiệp đến việc người ngoài thí chủ đến vào dịp không may .

- Phải chăng đại sư không muốn thông báo ?

- Hai vị thí chủ chịu lời uỷ thác của người ta đến đưa thơ , bây giờ thơ đã đưa vào rồi . Như vậy nhiệm vụ của hai vị đã hoàn thành tưởng không nên đa sự làm chi nữa .

Tần Nhi đứng dậy lạnh lùng nói :

- Trong vụ này còn có chỗ bất đồng .

Nhà sư hỏi :

- Bất đồng ở chỗ nào ?

- Gia sư sai bọn tại hạ đưa mật thơ đến diện trình phương trượng quý tự , nhưng đại sư không chịu đưa bọn tại hạ vào bái kiến quý phương trượng .

Nhà sư áo xám nói :

- Bần tăng đã bảo trước là chưởng môn tệ tự hiện đang ở thời kỳ đóng cửa toạ thiền .

Tần Nhi nói :

- Như vậy cũng phải có người đại biểu chứ ?

Chương 144: Lý , tần đại náo thiếu lâm tự

Nhà sư áo xám hỏi lại :

- Trong tệ tự có hội trưởng lão do các vị trưởng lão họp lại mà thành chứ không phải chỉ có một vị , bần tăng biết đưa thí chủ vào yết kiến vị nào ?

Tần Nhi xẳng giọng :

- Chà ! Đại sư chỉ tìm lời thoái thác không có người tiến dẫn dễ thường tại hạ không biết vào hay sao ?

Nàng nói rồi đứng lên rảo bước tiến về phía trước , nhà sư áo xám hấp tấp chạy ra cản đường nói :

- Quy củ của tệ tự rất nghiêm mật , trước đây không để nữ thí chủ nào tiến vào tầng điện thứ hai .

- Cái đó không hề gì tại hạ vào đại điện xem cũng được .

Nhà sư áo xám nói :

- Trong đại điện chỉ có người tiếp nhận hươnh hoa cúng phật chứ không ai đón tiếp liệt vị .

- Nếu đại sư không muốn cho tại hạ tiến vào trọng địa sợ xâm phạm đến thanh quy thì chỉ có một cách .

Nhà sư áo xám hỏi :

- Cách gì ?

Tần Nhi đáp :

- Đại sư mời vị trưởng lão đại diện quý phương trượng ra ngoài để bọn tại hạ được yết kiến .

Nhà sư áo xám lắc đầu nói :

- Nữ thí chủ ! Trưởng lão chùa Thiếu Lâm đâu có thể tuỳ tiệu tiếp kiến cả mọi người ?

Lý Hàn Thu biến sắc lạnh lùng đáp :

- Xem chừng đại sư hiển nhiên không muốn cho bọn tại hạ được gặp nhân vật phụ trách công việc quý tự .

- Bạch hai vị thí chủ ! Quan có quan pháp nhà có gia pháp chùa Thiếu Lâm cũng có giới luật nhà chùa , hai vị sao lại miễn cưỡng đưa người ta vào bước đường khó khăn ?

Lý Hàn Thu thủng thẳng đáp :

- Giới luật của chùa Thiếu Lâm chỉ để ước thúc người trong quý tự , bọn tại hạ là người ngoài cuộc tưởng không phải chịu những điều trói buộc đó .

Nhà sư áo xám lộ vẻ giận dữ dương mắt lên nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Hai vị thí chủ ! Nếu hai vị cứ nằng nặc đòi tiến vào thì e rằng có điều không ổn .

Lý Hàn Thu cũng xẳng giọng :

- Tại hạ tưởng chẳng có điều chi không ổn .

Rồi chàng né mình xông vào phía trước , nhà sư áo xám cản Lý Hàn Thu lại nói :

- Thí chủ nên nghe lời bần tăng khuyên giải không thể sấn vào được đâu . Thí chủ nên biết chùa Thiếu Lâm là chỗ thế nào .

Lý Hàn Thu vươn tay phải ra năm ngón tay nhằm chụp vào tay mặt nhà sư áo xám chàng lạnh lùng nói :

- Đại sư muốn thế nào thì nói cũng chẳng thể nào ngăn trở được bọn tại hạ quyết tâm cầu kiến phương trượng quý tự .

Hai người miệng vẫn nói chuyện mà tay luôn luôn biến đổi chiêu số toan hạ nhau . Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Bây giờ đã xảy cuộc động thủ thì ta phải hạ nhà sư này ngay là hơn , bất tất tỷ đấu dằng dai với lão nữa .

Trong lòng thay đổi ý nghĩ chàng biến đổi chiêu số tấn công ráo riết , nhà sư áo xám võ công không đến nổi kém cỏi lão đở gạt tránh được hơn ba chục chiêu của Lý Hàn Thu mới bị một chưởng của chàng đánh vào vai bên tả . Nhà sư áo xám không tự chủ được phải lùi lại phía sau năm bước liền Lý Hàn Thu quay lại ngó Tần Nhi nói :

- Chúng ta vào đi thôi .

Rồi chàng rảo bước xông vào trước , nhà sư áo xám tự biết mình không phải là địch thủ của Lý Hàn Thu , lão không cản trở nữa liền chắp hai tay lại để trước ngực cất giọng tuyên hai câu phật hiệu .

Có lẽ nhà sư áo xám dùng cách này để báo động , lão vừa dứt tiếng niệm Phật đã thấy bóng người chuyển động , hai bên bồn hoa đột nhiên có bốn nhà sư lướt mình đi ra đứng chắn đường Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Té ra trong chùa Thiếu Lâm đã ngấm ngầm đề phòng .

Bốn nhà sư này tuy đều mặc áo tăng bào màu xám nhưng đều đeo giới đao trong mình , Lý Hàn Thu tuy bãn lãnh cao thâm nhưng về quyền cước chẳng có chi đặc biệt , chàng thấy đối phương đều mang khí giới lập tức xoay tay rút trường kiếm ở sau lưng ra . Tần Nhi không khỏi hoang mang nàng bước lẹ tới Lý Hàn Thu hạ thấp giọng xuống bảo chàng :

- Đại ca ! Đại ca nên nhớ đừng có giết người .

Lý Hàn Thu nhăn nhó cười đáp :

- Tiểu huynh hiểu rồi sẽ ráng kiềm chế cho khỏi xảy ra án mạng .

Nguyên môn Thất tuyệt ma kiếm của chàng cực kỳ tàn độc , chiêu số nào cũng đánh vào chỗ trí mạng đối phương . Một khi đã sử dụng đến kiếm pháp này thì người cầm kiếm khó mà kiềm chế được . Bốn nhà sư đứng ra cản đường thấy Lý Hàn Thu tay cầm bảo kiếm cũng rút giới đao ra khỏi vỏ đánh '' soạt '' một tiếng . Bốn thanh giới đao có ánh mặt trời chiếu vào hàn quang loá mắt , Lý Hàn Thu cầm trường kiếm để ngang trước ngực thủ thế chàng lên tiếng :

- Tại hạ là Lý Hàn Thu chỉ mong được diện kiến phương trượng quý tự tuyệt không có ý khác .

Nhà sư đứng đầu mé tả dường như là trưởng toán lạnh lùng đáp :

- Nếu thí chủ muốn tham kiến phương trượng tệ tự thì cần phải hành động theo giới luật của chùa Thiếu Lâm , đâu có thể tay cầm binh khí sùng sục tiến vào được ?

Lý Hàn Thu lạnh lùng đáp :

- Đáng giận cho tri khách tăng của quý tự không chịu thông báo tại hạ không thể tuân theo quý tự mà hành động được , nên bất đắc dĩ phải trông vào sức mạnh để thoả mãn nguyện vọng .

- Bây giờ thì thí chủ hãy hạ khí giới cũng hãy còn kịp , nếu thí chủ ỷ mình võ công cao cường thì không được đâu . Thí chủ nên nhớ là đao thương không mắt dù bọn bần tăng muốn nhân nhượng cũng khó lòng giữ cho khỏi lỡ tay .

Lý Hàn Thu nổi lên tràng cười khanh khách đáp :

- Lời đại sư dạy chính phải ! Đao thương không mắt vậy tại hạ có lỡ tay đả thương cũng mong quý vị đại sư lượng thứ cho .

Chàng vừa dứt lời thì đã né mình xông về phía trước , bốn nhà sư dồng thời vung giới đao lên , đao quang lấp lánh vọt ra cản trở không để Lý Hàn Thu xông vào .

Lý Hàn Thu xoay tay kiếm nhanh như chớp gạt một cái , một tiếng '' cảng '' vang lên , một thanh giới đao bị hất ra người theo kiếm Lý Hàn Thu bước qua kẽ hở giữa bốn nhà sư sấn vào . Ánh hào quang lại lấp loáng bốn thanh giới đao đồng thời phóng ra ngăn cản đường đi , Lý Hàn Thu quét ngang thanh trường kiếm những bóng kiếm hoa vừa loé lên đã nghe hai tiếng choang rùng rợn , hai thanh giới đao bị hất ra , thanh trường kiếm của chàng vạch thành một đường hào quang . Bỗng nghe đánh '' soạt '' một tiếng tay áo bào của một nhà sư bị trúng một đường , một nhà sư khác tuột mất giới đao văng đi , tay phải nhà sư này bị trúng kiếm vết thương dài chừng ba tấc . Lý Hàn Thu múa kiếm nhanh như gió sau khi đã thương được hai nhà sư chàng xoay tay một cái thanh trường kiếm nhằm đâm hai nhà sư kia . Hàn quang lấp loáng lướt tới rất mau bức bách hai nhà sư kia phải lùi lại phía sau . Lý Hàn Thu dừng kiếm lại nói :

- Thưa bốn vị đại sư ! Tại hạ xin lỗi bốn vị .

Chàng quay lại giục Tần Nhi :

- Chúng ta đi thôi .

Dứt lời chàng tiến về phía trước .

Thiếu Lâm là một môn phái lớn trong võ lâm , kể ra bốn nhà sư này có thể chiến đấu được nữa nhưng vì muốn giữ thể diện sau khi thất bại không dám đánh ẩu nữa . Huống chi kiếm chiêu của đối phương lại xuất quỷ nhập thần kỳ ảo vô cùng . Bốn nhà sư đành đứng yên không nhúc nhích thộn mặt ra mà nhìn Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi sấn sổ tiến vào . Lý Hàn Thu dẫn Tần Nhi vượt qua bốn nhà sư rồi rảo bước nhằm thằng toà đại điện tiến lại . Khi gần tới toà đại điện đột nhiên có tiếng người niệm Phật hiệu rồi năm nhà sư từ trong đại điện thong thả bước ra , nhà sư chính giữa tay cầm cây thiền trượng còn bốn nhà sư đi hai bên thì vị nào cũng đeo một thanh giới đao .

Nhà sư đi giữa dường như là người đứng đầu trong bọn dương cặp mắt lạnh lùng lên ngó Lý Hàn Thu và Tần Nhi nói :

- Hai vị thí chủ thiện tiện sấn vào bản tự như vậy là trái với quy luật của nhà chùa .

Lý Hàn Thu cười mát đáp :

- Bọn tại hạ đã theo đúng quy củ của võ lâm đến bái sơn , nhưng quý tự không chịu tiếp kiến nên buộc tại hạ phải dùng kiếm để tiến vào .

Nhà sư cầm thiền trượng nói :

- Chùa Thiếu Lâm há phải là nơi ai muốn sấn vào cũng được ?

- Tại hạ biết quý tự đây là núi Thái sơn là sao Bắc Đẩu trong võ lâm bao giờ cũng hành động quang minh lỗi lạc chẳng khi nào đánh loạn xà ngầu .
- Thí chủ biết vậy là hay , nhưng thí chủ biết rằng bản tự tuy không quần công để hạ sát hai vị song cũng không để hai vị thiện tiện sấn vào .

Nhà sư ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Dù hai vị đã đả thương người trong bản tự nhưng bây giờ có muốn rút lui cũng hãy còn kịp . Bản tự chỉ coi như là một chuyện bất hạnh đã xảy ra không trách cứ gì các vị đâu .

Lý Hàn Thu lắc đầu nói :

- Bọn tại hạ bất đắc dĩ mà phải động thủ , thế nào tại hạ cũng xin được gặp phương trượng quý tự mới nghe .

Nhà sư cầm thiền trượng nói :

- Đại khái hai vị thí chủ đã biết rõ cách phòng thủ trong chùa Thiếu Lâm mỗi chặng đều có chuẩn bị đối phó , càng vào sâu lại càng nguy hiểm tưởng hai vị nên rút lui là hơn đừng dấn thân vào nơi trọng địa . Bọn bần tăng là người xuất gia không có ý muốn cho ai phải đau khổ .

- Những chỗ mai phục trong quý tự tại hạ tưởng rằng cũng đến một mức độ nào thôi chứ ?

Nhà sư cầm thiền trượng hỏi lại :

- Phải chăng thí chủ muốn hỏi trong chùa có mấy chặng canh gác ?

- Tại hạ bản tâm không hề nghĩ đến chuyện gây thù với quý tự , nhất là không muốn người trong quý tự bị đả thương mà chỉ mong tiến vào không bị ngăn cản là lấy làm mãn nguyện rồi .

Nhà sư cầm thiền trượng ngập ngừng hỏi :

- Tâm nguyện của thí chủ là ...

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Được bái kiến phương trượng của quý tự .

- Tại sao thí chủ nhất định ỷ mình võ công cao cường để sấn vào , đây là một trường hợp xúc phạm đến giới luật của bản tự mà cũng là một phương pháp tệ hại nhất .

Lý Hàn Thu thủng thẳng đáp :

- Tại hạ cũng biết vậy nhưng một đằng tại hạ lâm vào tình thế bất đắc dĩ , mặt khác tri khách hoà thượng lại kiên trì tuyệt không cho tại hạ vào yết kiến quý phương trượng , ngoài biện pháp động võ tại hạ không nghĩ ra được cách nào khác .

Nhà sư cầm thiền trượng thở dài nói :

- Thí chủ có nghĩ về hậu quả của chuyện đó không ?

- Vì tình thế bắt buộc tại hạ chẳng thể suy nghĩ quá lâu được .

- Bần tăng hy vọng hai vị đừng vượt qua cửa ải này thì tình thế còn có thể vãn hồi được .

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Đại sư dạy thế là có ý gì ?

- Sau khi qua toà điện này thì tình thế sẽ khác hẳn , nghĩa là thí chủ sẽ vấp phải sự cản trở mãnh liệt hơn . Huống chi thí chủ lại có bạn gái đi theo , bần tăng cũng tưởng không cần phải nhắc lại là trong nội quy cấm đàn bà con gái không được bước vào .

Tần Nhi hỏi :

- Đàn bà con gái thì làm sao ?

Nhà sư cầm thiền trượng dường như thực tình không muốn động thủ với hai người lão trả lời hết mọi câu hỏi hiển nhiên lão chỉ muốn khuyên hai người trở về , liền đáp :

- Trong bản tự có điều giới luật là đàn bà con gái nhất thiết không được tiến vào tầng điện thứ hai .

Tần Nhi nói :

- Hừ ! Tiểu nữ phải vào coi một chút mới được .

Nhà sư cầm thiền trượng cười lạt nói :

- Hai vị vẫn u mê chưa tỉnh xem chừng khó lòng tránh khỏi cuộc động thủ .

Lão dứt lời vung cây thiền trượng lên đánh xuống , Lý Hàn Thu tiến lên một bước vung kiếm lên gạt thiền trượng rồi đè mạnh xuống . Nếu nhà sư cầm thiền trượng không buông tay ra thì hai cổ tay lão tất bị thanh trường kiếm của Lý Hàn Thu bổ xuống phải đứt rời . Vì tình thế bức bách nhà sư bất đắc dĩ phải buông tay bỏ rớt thiền trượng . Lý Hàn Thu thu kiếm về chắp tay nói :

- Xin lỗi đại sư .

Nhà sư cầm thiền trượng mới giao thủ một chiêu đã bắt buộc phải buông khí giới tuy trong lòng không phục còn muốn đánh nữa nhưng nghĩ đến thân thế mình lại thôi chắp tay đáp :

- Thí chủ kiếm thuật tinh kỳ bần tăng rất bội phục .
- Đại sư dạy quá lời .

Chàng đưa mắt nhìn bốn nhà sư kia thấy rút giới đao ra chuẩn bị động thủ Lý Hàn Thu nhíu cặp lông mày tự hỏi :

- Hiển nhiên nhà sư cầm thiền trượng này là thủ lãnh trong bọn , mà sao lão không chịu hạ lệnh cho bốn vị hoà thượng kia phải dừng tay ?

Lý Hàn Thu chưa biết nói sao thì Tần Nhi đã lớn tiếng :

- Nếu các vị còn dằng co mãi không chịu hạ khí giới thì đừng trách lưỡi kiếm của tiểu nữ vô tình .

Nhà sư cầm thiền trượng đột nhiên khua tay gạt bốn nhà sư cầm giới đao nói :

- Để cho họ đi thôi !

Bốn nhà sư cầm giới đao lặp tức tra đao vào vỏ lùi lại một bước đứng sang một bên . Lý Hàn Thu chắp tay nói :

- Đa tạ các vị đại sư !

Chàng rảo bước tiến vào . Lý Hàn Thu và Tần Nhi chưa thuộc đường lối trong chùa Thiếu Lâm cất bước lên bảy bậc đá tiến thẳng vào đại điện , bỗng thấy một chú tiểu sa di lật đật bước ra nói :

- Xin hai vị thí chủ hãy dừng bước .

Lý Hàn Thu thấy chú tiểu này môi hồng răng trắng vào khoảng 14 , 15 tuổi tay không binh khí chàng liền tra kiếm vào vỏ nói :

- Xin hỏi tiểu sư phụ , tại hạ muốn bái yết Phương trượng quý tự thì làm thế nào ?

Chú tiểu đáp :

- Đây là toà đại điện thứ nhất , hai vị quanh qua mé tả tiến thẳng vào sân tầng đại điện thứ hai . Còn việc hai vị có đặng bái kiến phương trượng tệ tự hay không thì tiểu tăng không thể biết được .

- Tiểu sư phụ là ...

- Tiểu tăng phụ trách việc quét tước trong toà đại điện này .

Lý Hàn Thu nói :

- Đa tạ tiểu sư phụ .

Rồi chàng dẫn Tần Nhi đi quanh qua mé tả đi thẳng vào tầng đại điện thứ hai , sau tầng điện thứ nhất là một khu đất trống tại đây có tám nhà sư tay cầm binh khí sóng vai mà đứng Lý Hàn Thu chau mày thở dài nói :

- Tần muội ! Xem chừng bữa nay không xảy thảm kịch đổ máu thì khó lòng gặp được phương trượng .

Nhà sư đứng đầu bọn này chừng 60 tuổi râu bạc chùng xuống trước ngực mình mặc áo bào xám hai tay cầm hai lưỡi giới đao , những người sử đao thường dùng một đao mà nhà sư già này lại sử hai đao hiển nhiên lão có nhiều chiêu số đặc biệt . Bỗng nghe vị lão tăng sư song đao lạnh lùng nói :

- Lão tăng dẫn bảy tên đệ tử giữ cửa ải này , các hạ muốn vào yết kiến phương trượng bản tự thì còn phải qua năm chặng nữa .

- Tại hạ đã qua được ba cửa ài rồi thì dù có gặp cản trở mấy nơi cũng đành phải ráng chớ làm sao ?

- Chùa Thiếu Lâm cả thảy tám đường mai phục để ngăn cản những người tự tiện sấn vào bản tự , lão tăng thật không sao hiểu được vì lẽ gì hai vị lại mạo hiểm đến thế ?

- Quý tự đây nổi tiếng là một môn phái chính đại trong võ lâm , tại hạ cũng nghĩ không ra tại sao các vị không chịu thông cảm cho ?

Nhà sư già lấy làm kỳ hỏi :

- Thí chủ nói vậy là nghĩa làm sao ?

- Bọn tại hạ chịu lời uỷ thác của người ta nên phải hết lòng . Người ta đã giao hẹn với bọn tại hạ là phải gắng sức tìm vào bái yết phương trượng quý tự , thế mà quý tự lại cản trở hết chặng này đến chặng khác . Các vị ỷ vào nhiều người thế mạnh như vậy chẳng là làm tổn thương đến thanh danh cùng độ lượng của một môn phái chính đại ?

- Lề luật của chùa Thiếu Lâm từ các vị tổ sư truyền lại đã bao đời người võ lâm trong thiên hạ còn ai không biết ? Thay đổi môn quy há phải việc dễ dàng ?

Lý Hàn Thu nghiêm nét mật nói :

- Tại hạ trình bày như vậy chẳng phải là e ngại những sự cản trở trùng trùng điệp điệp mà thực ra trong lòng có mối lo âu .

Nhà sư già hỏi :

- Mối lo âu gì ?

- Tại hạ bất quá muốn giữ lòng trung với lời hứa cùng mấy vị tiền bối là ráng bái yết phương trượng quý tự chứ chằng muốn gây thù chuốc oán nên rất lo âu là thanh trường kiếm trong tay tại hạ sẽ làm tổn thương đến các nhà sư trong quý tự . Việc đó đã xảy ra rồi dù bị thương nhẹ trong lòng tại hạ cũng rất lấy làm áy náy .

Nhà sư già đằng hắng một tiếng rồi lạnh lùng nói :

- Giọng lưỡi thí chủ có vẻ hách lắm ...

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Đó là những lời gan ruột của tại hạ .

- Nếu vậy các hạ cứ tự ý mà hành động , dù bọn đệ tử trong chùa có bị thương là tự chúng học nghệ không tinh chẳng trách ai được .

- Hay lắm ! Xin các vị đại sư hãy coi chừng .

Chàng vừa quát vừa vung kiếm xông vào giữa quần tăng .

Thanh trường kiếm trong tay Lý Hàn Thu vọt ra những bông kiếm hoa hư hư thực thực biến ảo khôn lường , quần tăng không thể nào phân biệt được thế công chân chính của đối phương hằm vào ai nên toàn thể đều huy động binh khí đỡ gạt . Trong một lúc ánh đao xô ra ào ạt coi chẳng khác một tòa nhà đao vậy . Nguyên tám nhà sư này đều dùng giới đao , nhà sư già lại sử dụng hai thanh thế là tám người cộng chín thanh giai đao , Lý Hàn Thu đằng hắng môt tiếng nghiêng thanh trường kiếm đâm chênh chếch vào giữa vùng đao quang . Bỗng nghe một tiếng rên '' ư ử '' , một nhà sư bị kiếm đâm trúng vào đùi bên phải máu chảy lênh láng . May nhà sư già tay cầm giới đao kịp thời gạt được thanh kiếm nên chưa bị thương tới gân cốt . Nhà sư già cứu được một đệ tử phái Thiếu Lâm rối quát lên :

- Các ngươi hãy lùi ra để bần tăng một mình đấu với y một trận .

Quần tăng thấy Lý Hàn Thu phóng ra những chiêu kiếm cực ký lợi hại chẳng những hiểm độc lại còn biến hoá khôn lường . Kiếm quang toả ra như một làn thuỷ ngân dày đặc không chỗ nào sơ hở để đánh vào .

Họ tự biết là không địch nổi , nếu còn tiếp tục đánh nữa tất khó lòng tránh khỏi bị thương dưới mũi trường kiếm của đối phương . Mọi người nghe nhà sư quát lên lập tức lạng người lui lại . Nhà sư giơ song đao lên lạnh lùng nói :

- Kiếm chiêu của các hạ quả nhiên cao thâm khôn lường , sở dĩ bần tăng muốn độc đấu với các hạ một phen là để lĩnh giáo những cao chiêu .

- Kiếm thế của tại hạ không kể gì nhiều người hay ít , đại sư không tin thì xin động thủ đi . Nhưng ...

Nhà sư già hỏi :

- Nhưng làm sao ?

- Nếu đại sư đả bại tại hạ thì bọn tại hạ quay đầu chạy đi không dám nói gì , nhưng vạn nhất tại hạ thắng được đại sư có kể cho là đã qua được cửa ải này chưa ?

- Dĩ nhiên là được .

Lý Hàn Thu thủng thẳng ói :

- Hay lắm ! Mời đại sư động thủ đi .

Nhà sư già tuy bề ngoài tỏ ra trầm tĩnh nhưng bề trong cũng biết khó lòng địch lại đối phương , nếu để quần tăng cùng vây đánh thì tất sẽ xảy ra chuyện chết người . Nhà sư già giơ song đao lên tay trái cầm đao để trước ngực hộ vệ thân thể còn thanh giới ở đao ở tay phải ra chiêu '' Liên đai bái Phật '' đâm tới . Lý Hàn Thu phóng trường kiếm ra nhanh như điện chớp đánh lại , chàng không đâm thanh gi8ói đao của lão hoà thượng nhưng chàng tấn công để bức bách đối phương phải thu đao về . Lý Hàn Thu có thể nhân cơ hội này phản kích đoạt lấy tiên cơ nhưng chàng lại không tấn công lùi lại một bước lạnh lùng nói :

- Bch5 đại sư ! Chắc trong lòng đại sư đã hiểu rõ rồi liệu đại sư có thắng được tại hạ không ? Tại hạ mong rằng đại sư cho tại hạ qua cửa ải này .

Nhà sư già ngập ngừng đáp :

- Trừ phi lão tăng bị thương vì lưỡi kiếm của các hạ ...

Chương 145: Trước cao tăng thuật rõ tình hình

Lý Hàn Thu hỏi :

- Đại sư nhất định phải thấy máu mới được hay sao ?

Chàng rung thanh trường kiếm đâm liền năm chiêu . Năm chiêu kiếm này nhanh như điện chớp khiến mắt người không thể nhìn được , nhà sư già gạt được bốn chiêu nhưng không tài nào tránh khỏi chiêu thứ năm . Lão bị mũi kiếm của Lý Hàn Thu đâm trúng cánh tay trái thanh giới đao rớt xuống đất máu tươi chảy ra đầm đìa . Lý Hàn Thu thu kiếm về nói :

- Đại sư ...

Nhà sư vẫy tay ngắt lời :

- Các hạ có thể qua được cửa ải này , thôi đi đi .

Lý Hàn Thu giơ trường kiếm lên nói :

- Tần muội chúng ta đi thôi .

Mấy nhà sư lùi ra hai bên nhường lối , Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi đi được vài trượng thì đến môt chỗ ngã tư ở đây có hai vị lão tăng mặc áo cà sa đỏ sánh vai mà đứng . Nhà sư mé tả hai tay đều cầm một lá đồng bạt , nhà sư mé hữu cầm một thanh giới đao . Mục quang của Lý Hàn Thu vừa tiếp xúc với hai nhà sư đã biết ngay gặp phải kình địch . Nguyên hai vị hoà thượng này tuy nhiều tuổi mà vị nào sắc mặt cũng hồng hào thần khí ung dung khiến ai đứng trước mặt cũng sinh lòng kính trọng . Lý Hàn Thu khẽ bảo Tần Nhi :

- Trận chiến đấu này nhất định nguy hiểm vô cùng Tần muội đứng ra xa một chút .

Chàng liếc mắt nhìn hai vị lão tăng nói :

- Tại hạ là Lý Hàn Thu đến cầu kiến chưởng môn quý tự nhưng không được , đành phải đâm liều tiến vào .

Nhà sư mé tả cầm song bạt nói :

- Thí chủ đừng nói nhiều nữa , động thủ đi thôi .

Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Té ra các vị cao tăng chùa Thiếu Lâm chỉ nói chuyện đánh nhau chứ không muốn hiểu tình lý .

Nhà sư mé hữu cầm giới đao đáp :

- Thí chủ đã vào qua được bốn chặng há chẳng đánh nhau rồi ư ?

- Tại hạ vì tình thế bắt buộc chẳng thể làm khác được .

Nhà sư cầm song bạt nói :

- Thí chủ đã phạm vào giới luật chùa Thiếu Lâm bọn bần tăng cũng chẳng thể làm khác được .

Nhà sư xử đao nói tiếp :

- Nếu bây giờ thí chủ nguyện ý trở về cũng hãy còn kịp , nếu thí chủ nhất định vào qua chặng này thì sau có muốn rút lui cũng không được nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Nhà sư cầm đao nói :

- Dây là chặng thứ năm thí chủ mà qua đây rồi tức là đã vào trọng địa của chùa Thiếu Lâm , bắt đầu từ chặng thứ sáu thì không phải là chuyện chiến đấu thông thường nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Từ chặng sau cách chiến đấu thế nào ?

- Đó là cuộc chiến đấu một sống một chết hơn nữa dù thí chủ có hối hận cũng không thể nào rút lui khỏi chùa Thiếu Lâm được .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Tình thực mà nói thì dù cuộc chiến đấu có thể chết người tại hạ cũng không sợ gì . Nhưng đó là trường hợp tại hạ được phóng tay chiến đấu không kể gì đến sự thương vong của đối phương và đó mới là sự chiến đấu thích hợp với thanh trường kiếm của tại hạ . Nhưng tại hạ không muốn vì cầu kiến phương trượng quý tự mà phải đi đến chỗ máu đổ thịt rơi .

Lý Hàn Thu nói mấy câu này ra ngoài sự tiên liệu của hai nhà sư , hai nhà sư đưa mắt nhìn nhau đồng thanh nói :

- Theo ý thí chủ thì phải chăng bây giờ thí chủ muốn rút lui khỏi chùa Thiếu Lâm ?

- Tại hạ đến đây chẳng phải vì việc riêng , thế mà quý tự kiên trì không cho bái kiến quý chưởng môn . Nếu tại hạ dùng phương pháp cứng rắn để tiến vào thì khó lòng tránh khỏi tấn thảm kịch đổ máu khi đó dù tại hạ có được yết kiến chưởng môn quý tự hoặc một vị trưởng lão nào cũng thành ra vô vị .

Nhà sư cầm đao cười mát nói :

- Thí chủ biết hối đầu kịp thời thì có thể tránh khỏi một trường kiếp nạn .

Lý Hàn Thu đột nhiên tra kiếm vào vỏ quay lại nhìn Tần Nhi nói :

- Chúng ta đã tỏ ý hết lòng mà không được bái kiến chưởng môn phái Thiếu Lâm tưởng chúng ta nên rút lui để khỏi gây thảm cảnh máu đổ người chết .

Tần Nhi đáp :

- Đúng ! Chúng ta đã gắng sức hết lòng không hổ thẹn với lương tâm , vậy việc sau này của võ lâm chỉ còn trông vào lòng trời .

- Phải rồi ! Chúng ta về thôi .

Hai người trở gót đi ra , dọc đường gặp rất nhiều tăng lữ nhưng chẳng một ai ngăn cản . Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi đi rất mau chỉ trong khoảnh khắc ra khỏi cởng lớn chùa Thiéu Lâm . Lý Hàn Thu quay lại nhìn cổng chùa một lần nữa rồi khẽ nói :

- Tiểu huynh đối với chùa Thiếu Lâm vẫn một lòng sùng kính , bây giờ mới hiểu tai nghe không bằng mắt thấy . Lời đồn của võ lâm quả là không thể tin được .

Bỗng nghe có tiếng niệm phật hiệu rồi nói :

- Hai vị thí chủ hãy dừng bước .

Lý Hàn Thu cau mày nhìn lại thì thấy có một vị lão tăng mày bạc mặc áo cà sa vàng từ cổng chùa khoan thai bước ra . Vị lão tăng này pháp tướng trang nghiêm mày trắng như tuyết , mới trông đã biết ngay là một vị lão tăng đắc đạo . Lý Hàn Thu vừa ngó thấy vị lão tăng này đã sinh lòng kính uý , lão tăng từ từ bước tới trước mặt Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu khom lưng hỏi :

- Tiền bối có điều chi dạy bảo ?

Lão tăng mày trắng thủng thẳng đáp :

- Bần tăng biết là hai vị bị khuất tất rất nhiều .

Lý Hàn Thu ngập ngừng hỏi :

- Đại sư là ...

Lão tăng mày bạc đáp :

- Bần tăng là giám viện chùa Thiếu Lâm .

Tần Nhi biết giám viện là một chức khá cao trong chùa Thiếu Lâm lập tức nói ngay :

- Té ra đại sư là giám viện .

Nhà sư mày bạc đáp :

- Bần tăng pháp danh Phổ Độ .

Lý Hàn Thu chắp tay hỏi :

- Đại sư kêu bọn tại hạ không hiểu có điều chi dạy bảo ?

Phổ Độ đại sư đáp :

- Sở dĩ bần tăng làm lỡ một chút cuộc hành trình của hai vị thí chủ là có ý muốn thỉnh giáo một điều .

- Xin đại sư cho nghe .

- Nơi đây không phải là chỗ nói chuyện mời nhị vị quá bộ theo bần tăng vào trong này .

Đoạn lão trở gót đi trước , Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi đưa mắt nhìn nhau rồi đi theo Phổ Độ đại sư . Ba người xuyên qua một khu rừng tùng đến một chỗ có phiến đá lớn thì dừng lại , Phổ Độ đại sư chắp tay nói :

- Đây là chốn hoang dã không có trà tiếp khách xin hai vị thí chủ lượng thứ cho .

- Đại sư bất tất phải khách sáo , đại sư có diều chi dạy bảo xin cứ nói ra .

- Lão tăng đã coi bức thư của Vu Trường Thanh thí chủ .

Lý Hàn Thu '' ồ '' lên một tiếng tự hỏi :

- Đại sư đã coi thư của Vu Trường Thanh sao lại không mời mình vào chùa ?

Phổ Độ đại sư dường như nhìn thấy mối hoài nghi trong lòng Lý Hàn Thu liền nói ngay :

- Bần tăng toạ thiền tỉnh lại mới nhìn thấy phong thư thì hai vị đã ra khỏi chùa , nên bần tăng phải lật đật rượt theo .

- Té ra là thế !Tần Nhi đột nhiên xen vào :

- Dĩ nhiên đại sư đã đọc thư của gia sư và nhất định hiểu rõ nội tình rồi .

Phổ Độ đại sư đáp :

- Trong thư có mấy điều khả nghi bần tăng không thể nào hiểu được cần phải thỉnh giáo hai vị .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Đại sư có điểm nào nghi hoặc ?

- Theo lời Vu huynh nói trong thư thì trong vòng nửa năm gần đây Phương Tú thâu nạp rất nhiều thủ hạ , song về thời gian thư này đã hơn ba tháng rồi , như vậy tính thời gian thư đến quá trễ .

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi nói :

- Vãn bối lớn mật có điều muốn hỏi đại sư .

- Điều gì ?

- Phương Tú giả danh hiệp nghĩa mà hành động tàn ác đã lâu như vậy chẵng lẽ tromg quý tự lại không hay biết gì ?

- Tệ chưởng môn đã phái một số đệ tử đến miền Kim Lăng Châu nhưng những người này được phái đi phần lớn chưa trở về .

Luý Hàn Thu ngắt lời nói :

- Theo lời đại sư nói phần lớn chưa về tức là cũng có một số người đã trở về rồi phải không ?

- Chính thế ! Kể ra có một số người về rồi nhưng bọn này lại cực kỳ tôn sùng Phương Tú . Chúng nói là y đầy đủ tác phong của nghĩa hiệp không có dấu hoen ố . Sự thực Phương Tú đã gây thù hận nhiều người , nhưng những người hành động nghĩa hiệp chắc phải là trừ cường hào , ác bá cùng những phần tử trong phe Hắc đạo thì làm thế nào mà tránh khỏi những chuyện thù oán .

Lý Hàn Thu chưa kịp bình luận gì về những tin tức mà Phổ Độ đại sư thu lượm được thì nhà sư đã nói tiếp :

- Trong thủ thư của Vu huynh nói là trong vòng nửa năm Phương Tú đã thu nạp rất nhiều vũ dực , bần tăng so với lời báo cáo của bọn đệ tử bản phái thì chúng cũng nói rằng trong Phương gia đại viện chứa nhiều cao nhân lui tới và một số đông ở hẳn trong đó . Nhưng đây chỉ là biện pháp phòng vệ kẻ thù đến ám toán chứ không phải y chiêu tập hào kiệt để hành động tàn ác .

Lý Hàn Thu sửng sốt nói :

- Té ra là thế ! Thảo nào bọn vãn bối không thấy phái Thiếu Lâm có hành động nào đối phó với Phương Tú .

- Tuy bần tăng nhận được những tin tức kia mà trong lòng lúc nào cũng ôm mối hoài nghi . Hỡi ơi ! Chưởng môn tệ tự đối với vụ này lại bất đồng ý kiến đối với bần tăng về chỗ nhận xét giống nhau . Tệ chưởng môn cùng bần tăng đã nghị sự rất lâu trong Tàng Kinh Cốc về việc này .

Lý Hàn Thu thở dài nói :

- Bọn vãn bối không dám phiền trách gì phái Thiếu Lâm , từ đây tới thành Kim Lăng cách nhau hàng muôn dặm thì sự thực khó mà truyền tới nơi được .

Phổ Độ đại sư nói :

- Sở dĩ bần tăng ôm mối hoài nghi vì trong vòng hơn tháng nay chùa Thiếu Lâm xảy ra nhiều biến cố trọng đại , ngoài mấy vị trưởng lão bị uổng mạng một cách kỳ dị tệ chưởng môn cũng bị trọng thương ..

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Thưa đại sư ! Thế là chưởng môn quý tự không phải ở trong thời kỳ đóng cửa toạ thiền như lời tri khách tăng đã nói với vãn bối ư ?

- Cái đó tưởng thí chủ không nên trách tri khách tăng ở tệ tự vì vụ đó chưởng môn và bần tăng đã ra lệnh cho y không được tiết lộ với người ngoài . Thực tình thì chưởng môn đang điều dưỡng thương thế không tiện tiếp khách .

Lão thở dài nói tiếp :

- Bần tăng xin nhắc lại đây là vụ bí mật của bản tự không nên tiết lộ ra ngoài , chắc hai vị thí chủ cũng hiểu cho chuyện này mà để cho người ngoài hay biết chẳng tốt đẹp gì . Mong rằng hai vị kín tiếng cho .

- Cái đó vãn bối hiểu rõ lắm đại sư bất tất phải quan tâm .

- Hai vị thí chủ tới đây ngoài việc đưa thư còn điều chi muốn bảo nữa chăng ?

- Thưa đại sư ! Bọn vãn bối vâng lệnh Vu lão tiền bối tới đây trình thủ thư và rất mong được bái kiến chưởng môn quý tự để trình bày cho người hay Phương Tú là người thế nào .

Phổ Độ đại sư hỏi :

- Bầ tăng không hiểu hai vị thí chủ có đem nội tình nói cho bần tăng nghe được chăng ?

Lý Hàn Thu nói :

- Dĩ nhiên là được ...

Đoạn chàng đem những điều trãi qua mà chàng đã tai nghe mắt thấy trong Phương gia đại viện nói cho Phổ Độ đại sư nghe một cách tường tận . Nhưng đối với nhà chùa chàng dấu nhẹm những chuyện xảy ra về tư tình nhi nữ trong Phương gia đại viện .

Phổ Độ đại sư gật đầu thở dài hỏi :

- Lý thí chủ đã trà trộn vào Phương gia đại viện có phát hiện được người của tệ tự còn ở trong đó không ?

- Vụ này vãn bối không được mắt thấy không dám trình bày một cách hàm hồ , nhưng Tần cô nương đây ở Phương gia đại viện đã lâu nên biết khá nhiều nội tình ở trong đó .

Phổ Độ đại sư quay sang ngó thẳng vào mặt Tần Nhi hỏi :

- Nữ thí chủ ! Chẳng phải bần tăng muốn hỏi vẩn vơ mà muốn trong những chi tiết nhỏ nhặt có thể giúp mình tìm ra được những điều trọng yếu . Bần tăng hy vọng nữ thí chủ tường thuật một cách tỷ mỷ cho bần tăng nghe được chăng ?

Tần Nhi nói :- Vãn bối xin trình bày thẳng vào chính đề , theo chỗ vãn bối biết thì trong Phương gia đại viện chẳng những có người của quý tự mà còn phái Võ Đương cùng các môn phái khác , dường như cũng có rất nhiều nhân vật bị cầm tù trong Phương gia đại viện .

Phổ Độ đại sư trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Trong tệ tự quả là đã có rất nhiều đệ tử bị mất tích không hiểu sống chết ra sao ?

Tần Nhi đáp ngay :

- Nếu vậy thì nhất định họ bị giam hãm trong Phương gia đại viện rồi .

Phổ Độ đại sư thở dài nói :

- Mấy năm gần đây Phương Tú cả gan hành động càn rỡ , chắc hắn cho là đã chuẩn bị đầy đủ không còn uý kỵ gì nữa .

Tần Nhi đáp :

- Vãn bối cũng nhận thấy thực lực của Phương Tú hiện nay rất là hùng hậu , vãn bối còn nghe nói hắn liên minh với những cao thủ võ lâm ở miệt Tây Bắc .

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Trước kia Phương Tú chỉ uý ky hai môn phái lớn nhất là Thiếu Lâm và Võ Đương . Nếu hắn tự biết chưa thể nào chống cự được với hai phái này thì quyết nhiên chẳng khi nào hắn dám vọng động một cách khinh suất .

- Có thể hắn dùng thủ đoạn khống chế bắt người để bản tự phải lo tự giữ lấy mình ..

Lý Hàn Thu hỏi ngay :

- Chùa Thiếu Lâm đã xảy ra việc gì rồi chăng ?

Phổ Độ đại sư ngần ngừ một chút rồi đáp :

- Kể ra những điều bí mật ở trong tệ tự không tiện nói với người goài , nhưng bần tăng đã đem lòng tín nhiệm hai vị tất giữ bí mật dùm cho thì nói ra cũng không hề gì .

- Nếu là việc cơ mật của quý tự thì hay hơn hết là đại sư không nên nói ra .

Phổ Độ đại sư nói :

- Kỳ thực những điều rắc rối trong tệ tự thì bần tăng vừa rồi đã nói cho hai vị .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vụ quý chưởng môn bị thương thế nào ?

- Ngoài việc tệ chưởng môn bị thương lại còn mấy vị trưởng lão bị uổng mạng một cách thần bí .

- Những vị trưởng lão đó bản lĩnh đến trình độ nào ?

- Các vị đó đều là cao thủ hạng nhất trong bản tự .

- Quý tự đã tìm ra được manh mối của vụ này chưa ? Đã biết ai là hung thủ chưa ?

Phổ Độ đại sư đáp :

- Theo sự điều tra của bần tăng thì dường như các vị đó trúng phải thứ ám khí có chất kịch độc .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Còn quý chưởng môn thì sao ?

- Tệ chưởng môn dường như cũng bị thương về ám khí , có điều công lực của ngài rất thâm hậu nên không đến nổi phải bỏ mạng .

- Phải chăng đó là hành vi của người ngoài tới đây ?

Phổ Độ đại sư lắc đầu đáp :

- Kỳ quái là ở chỗ đó ! Công cuộc phòng vệ tại chùa Thiếu Lâm rất nghiêm mật người ngoài khó lòng mà vào được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu vậy chẳng lẽ đó lại là hành vi của chính người trong bản tự hay sao ?

Phổ Dộ đại sư đáp :

- Vụ này thực khó mà tìm ra đáp án vì bần tăng nghĩ rằng những hộ pháp kề cận tệ chưởng môn toàn là những người vào chùa từ thuở nhỏ chưa từng tiếp xúc với ngoại giới , như vậy thì sao những nhân vật đó biết đường sử dụng ám khí ? Huống chi việc sử dụng ám khí là một điều tối kỵ trong bản môn .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi nói :

- Vụ này nếu điều tra được hiện tình một cách tường tận thì việc tìm ra kẻ khả nghi cũng không lấy gì làm khó lắm .

Phổ Độ đại sư gạt đi :

- Đây là việc riêng của tệ tự bần tăng không dám phiền đến thí chủ phải ra tay .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Vãn bối đã hiểu rõ thâm ý của đại sư . Một môn phái lớn được cả võ lâm thiên hạ tôn sùng như phái Thiếu Lâm thì khi nào lại những chuyện bí mật trong quý tự tiết lộ cho người ngoài biết ?

Phổ Độ đại sư khẽ thở dài nói :

- Thương thế của tệ chưởng môn hiện nay tiến triển rất khả quan chỉ trong vòng năm ba ngày nữa là có thể bình phục . Khi đó tất nhiên ngài sẽ có biện pháp để ứng phó với đại cuộc trong võ lâm , nhất là về chính sách đối nội .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phải chăng đại sư kêu bọn vãn bối lại chỉ để hỏi về mấy câu này ?

- Bần tăng muốn biết tường tận hơn về Phương Tú để chờ thương thế tệ chưởng môn trở lại bình phục sẽ có thêm tài liệu để trình bày với ngài . Bần tăng mong rằng những tài liệu của nhị vị thí chủ sẽ giúp ích rất nhiều cho cuộc tham khảo của tệ chưởng môn .

- Những điều mà bọn vãn bối hiểu về Phương Tú đều đã trình bày với đại sư .

- Hai vị đã nhiệt thành tới đây chắc cũng hy vọng tệ tự sẽ nhúng tay vào công cuộc chung trong võ lâm . Vì thế mà bần tăng mong rằng hai vị vui lòng cho biết hết tất cả những gì cần biết .

Tần Nhi lẳng lặng hồi lâu nghe Phổ Độ thiền sư cùng Lý Hàn Thu đối đáp bỗng nàng hỏi xen vào :

- CVòn có một việc đầy vẻ thần bí kỳ lạ , vãn bối chẳng hiểu có nên đưa ra không ?

Phổ Độ đại sư đáp :

- Bần tăng đã nói rõ muốn hiểu cặn kẽ nội tình thì hai vị cho biết nhiều chừng nào hay chừng nấy .

Tần Nhi quay lại đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Lý đại ca ! Đại sư nói vậy đại ca tính sao ? Liệu có thể trình bày cùng đại sư được chăng ?

- Được lắm ! Cô nương nói cho đại sư nghe .

- Trong Phương gia đại viện có một nơi cực kỳ thần bí , ngoài Phương Tú không một ai trong hà được bước vào .

Phổ Độ đại sư hỏi :

- Nơi đó tình hình thế nào ? Cô nương có thể cho biết thêm điều gì nữa chăng ?

- Khi còn trong Phương gia đại viện vãn bối không được tiến vào bao giờ nên chẳng thể nào biết rõ tường tận . Có điều mỗi lần vãn bối thấy nhân vật nào ra vào chỗ đó đều toàn thân mặc đồ trắng lại dùng một chiếc cáng khiêng ra vào .

Phổ Độ đại sư ồ lên một tiếng rồi hỏi :

- Những người ra vào đó nữ thí chủ không quen biết một người nào ư ?

- Vãn bối không quen biết vì họ không phải là người trong viện .

- Có phải nữ thí chủ đã trú ngụ trong Phương gia đại viện một thời gian khá lâu không ?

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Từ ngày vãn bối bắt đầu hiểu việc và ghi nhớ được chuyẹn này kể ra đã được mười năm có lẻ .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau