THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Quân Trung Phụng đốt bỏ tà thư

Vu Trường Thanh nói :

- Vì lão phu thấy cô nương là một người có đủ tư cách nên chỉ mong đem hết những điều sở học của mình truyền thụ cho cô .

Quân trung Phụng nói :

- Nếu đệ tử không chịu bỏ độc vật thì sư phụ cũng không thu lưu đệ tử nữa hay sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Chính là thế đó .

Quân trung Phụng đứng dậy từ từ nói :

- Sư phụ ! Sư phụ đừng bức bách đệ tử thái quá , xin để nửa ngày cho đệ tử có đủ thì giờ suy xét lại . Con nhện độc kia đã ăn rất nhiều máu của đệ tử và đã được gìn giữ đến chỗ có linh tính , đệ tử muốn coi lại cuốn sách thật kỹ để xem có cách nào thả nó đi để khỏi phải giét hại nó .

Vu Trường Thanh thủng thẳng nói :

- Nếu nó đã có linh tính thì mối hại hoạ càng lớn , sao cô không liệng nó xuống sông ?

Quân trung Phụng chậm rãi đáp :

- Tâm ý của sư phụ đệ tử đã hiểu rõ rồi . Đệ tử xin đề phòng .

Nàng trở gót đi ra ngoài khoang thuyền , Vu Trường Thanh trầm giọng nói :

- Cô hãy dừng bước .

Quân trung Phụng quay đầu lại hỏi :

- Sư phụ còn điều chi dạy bảo ?

Vu Trường Thanh gạt đi :

- Cô nương đừng kêu lão phu là sư phụ nữa .

Quân trung Phụng đáp rằng :

- Nạn nữ xin tuân lệnh .

Vu Trường Thanh đưa mắt ngó Lý Hàn Thu rồi lạnh lùng nói :

- Quân cô nương ! Trên đời ít ai biết Thất Độc Giáo ác độc như thế nào , nhưng mà lão phu đã hiểu nội tình . Cô mà không chịu phế bỏ độc vật phá huỷ tà thư thì e rằng bị hoạ sát thân ngay tức khắc .

Quân Trung Phụng nói :

- Vu lão tiền bối muốn hạ sát nạn nữ hay sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Ít ra là lão phu không ngăn trở người khác giết cô .

Quân trung Phụng thủng thẳng hỏi :

- Ai muốn giết nạn nữ ?

Nàng đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi hỏi tiếp :

- Lý tướng công phải không ?

Lý Hàn Thu chau mày khó nổi trả lời , Quân trung Phụng cười lạt nói :

- Tướng công đã bức tử song thân nạn nữ , bậy giờ tướng công muốn hạ sát một đứa con gái yếu ớt thì chẳng qua cất tay một cái là xong .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Quân cô nương ! Tại hạ đã nói gì đến chuyện hạ sát cô đâu ?

Quân trung Phụng nói :

- Vậy là hay lắm , bây giờ tướng công nói rõ ra đi .

Lý Hàn Thu uể oải đứng dậy nói :

- Đối với cô nương tại hạ có điều hối hận .

Quân trung Phụng nói :

- Tướng công bất tất phải nói vậy , theo lời Vu lão tiền bối rõ ràng , lão nhân gia muốn trỏ vào tướng công đó .

Vu Trường Thanh cười lạt nói :

- Quân cô nương ! Phải chăng cô nương muốn đưa chuyện này vào chỗ không đâu .

Quân trung Phụng đáp :

- Nạn nữ không nghĩ thế , mà chỉ muốn hỏi cho biết rõ ...

Vu Trường Thanh hỏi :

- Chẳng lẽ ngoài Lý Hàn Thu , lão phu không thể giết cô được hay sao ?

Quân trung Phụng cười lạt hỏi :

- Lão tiền bối không nên bức bách tiểu nữ đi vào chỗ cực đoan được hay chăng ?

Vu Trường Thanh ngạc nhiên hỏi :

- Cô nương đi vào chỗ cực đoan là thế nào ?

Quân trung Phụng đáp :

- Tức là nạn nữ sẽ tự tử .

Vu Trường Thanh sắc mặt trầm trọng nói :

- Hài tử ! Theo chỗ lão phu biết thì Thất Độc Giáo là một bang hội tàn ác nhất võ lâm . Họ có một thứ ma lực làm cho người ta phải say mê , nếu cô nương đã đi đến chỗ không thể rút chân ra được thì cũng còn biện pháp giải quyết .

Quân trung Phụng hỏi :

- Biện pháp gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Tự mình giải thoát ! Cô không bỏ luyện tập những kỳ thuật của Thất Độc Giáo thì trên cõi đời này chẳng ai muốn gần gũi cô kể cả lão phu nữa , trừ những người cùng luyện độc vật như cô .

Quân trung Phụng nói :

- Khi cần đến , nạn nữ đành chịu chết .

Vu Trường Thanh nói :

- Càng sớm càng hay , nhiều lắm là lão phu chỉ chờ cô nương trong mấy giờ .

Quân trung Phụng nói :

- Trước giờ Ngọ sáng mai , nạn nữ xin trả lời minh bạch cho lão tiền bối .

Vu Trường Thanh nói :

- Được rồi ! Lão phu chờ quyết định của cô rồi sẽ khởi hành .

Quân trung Phụng nói :

- Đa tạ lượng khoan hồng của lão tiền bối .

Rồi nàng nghiêng mình thong thả bước đi . Vu Trường Thanh nhìn bóng sau lưng Quân trung Phụng cho tới khi khuất bóng , lão không nhịn được nữa buồn rầu thở dài nói :

- Đáng tiếc ơi là đáng tiếc !

Tần Nhi hỏi :

- Đáng tiếc điều chi ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đáng tiếc , y là con người thông minh tài trí !

Tần Nhi nói :

- Nếu y không thông minh thì đã không hiểu cách luyện độc thuật của Thấ Độc Giáo .

Nàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Sư phụ ! Đệ tử vẫn băn khoăn về chuyện liệu Quân cô nương có vui lòng bó tay chịu trói không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Cái đó lão phu đã nghĩ rồi , cứ tình thế trước mắt mà bàn thì độc vật của y hình như chưa thành hình , chắc chưa từng được việc . Nếu y cương quyết không chịu nghe theo thì chỉ còn đường bức bách y phải tự tử .

Tần Nhi nói :

- Từ giờ đến trưa mai là một thời gian rất nghiêm trọng , nếu Quân cô nương không y theo một phép thì tất nhiên có cử động gì đó .

Vu Trường Thanh nói :

- Vì thế chúng ta cần phải đề phòng nghiêm mật .

Tần Nhi nói :

- Nếu Quân cô nương không động thủ thì thôi , bằng cô động thủ nhất định sẽ nhằm vào Lý tướng công trước nhất .

Vu Trường Thanh gật đầu nói :

- Đúng thế !

Hai người rất đổi hoang mang nhưng Lý Hàn Thu vẫn chẳng bận tâm , chàng cười nói :

- Vãn bối không tin một con nhện nhỏ xíu kia lại có thể giết người được .

Vu Trường Thanh nói :

- Lý thế huynh ! Thế huynh không nên coi thường Thất Độc Giáo .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Theo ý của tiền bối thì chúng ta nên chuẩn bị bằng cách nào ?

- Từ giờ đến trước giờ Ngọ ngày mai , ba người chúng ta phải ở một chỗ để tiện chiếu cố cho nhau .

- Được rồi ! Vãn bối xin nghe theo lời dạy của lão tiền bối .Tần Nhi nói :

- Sư phụ ! Chúng ta ở cả trong phòng sư phụ được chăng ?

- Được lắm ! Hai người hãy chờ đây một chút lão phu sắp đặt đâu đấy rồi sẽ trở lại .

Lão đứng dậy đi ngay , Tần Nhi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Sư phụ của tiểu muội đã thận trọng đến thế thì độc vật này không phải tầm thường đâu , Lý tướng công không nên chễnh mãng .

Lý Hàn Thu nói :

- Bất luận thế nào tại hạ nghe vẫn khó tin .

- Biết làm thế nào cho tướng công tin được ?

- Trừ phi tại hạ được thấy vật đó .

- Rồi tướng công sẽ được thấy ngay .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao cô nương biết Quân trung Phụng nhất định dùng độc vật hại người ?

- Vì cô ta hiện giờ chỉ có hai đường , một là bó tay chịu trói hai là cố sức phản kháng .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Còn đường thứ ba nữa .

- Xin tướng công cho nghe cao luận .

- Quân cô nương suy đi nghĩ lại rồi có khi biến đổi tâm lý liệng độc vật xuống sông đốt bỏ tà thư .

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Theo nhận xét của tiểu muội thì chẳng thể nào như thế được .

Bỗng thấy Vu Trường Thanh rảo bước tiến vào , lão xoay tay đóng cửa phòng rồi cài then cả các cửa sổ lại ra chiều đề phòng rất cẩn thận . Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối đã thông tri cho mọi người rồi ư ?

- Lão phu chỉ bảo bọn chúng đóng chặt cửa phòng lại , chứ không nói rõ trường tình cho họ hay .

Tần Nhi hỏi :

- Còn Quân cô nương ...

Vu Trường Thanh gật đầu ngắt lời :

- Ta đã phái người ngấm ngầm theo dõi hành động của y .

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối chỉ lo Quân cô nương bị cô lập , không ai giúp đỡ sẽ buồn tủi cho số phận rồi tự tử mà chết .

Vu Trường Thanh hỏi :

- Nếu y không chịu quay đầu lại thì chết đi còn hay hơn là sống ?

Lý Hàn Thu muốn nói nữa nhưng Vu Trường Thanh xua tay ngăn lại bảo :

- Lý thế huynh hãy ngồi vận công điều tức đi , chúng ta sẽ luân lưu đề phòng .

Lý Hàn Thu tự hỏi :

- Một con nhện hỏ xíu kia chỉ cất tay là có thể đập chết mà Vu Trường Thanh lại tỏ vẻ rất hoang mang , không hiểu lão có dụng ý gì ?

Tuy lòng chàng chồng chất mối hoài nghi nhưng không tiện hỏi , chàng liền nhắm mắt vận động chân khí điều hoà hơi thở .

Không hiểu thời gian trôi qua đã bao lâu , đột nhiên chàng cảm thấy có người đụng vào mình liền mở mắt ra coi thì thấy Tần Nhi lộ vẻ khiếp so95 vô cùng , mắt nàng trợn lên ngó ra ngoài cửa ngơ ngẩn xuất thần chàng liền khẽ cất tiếng hỏi :

- Tần cô nương ! Có phải độc vật xuất hiện rồi không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Chưa thấy nó hiện thân , nhưng tướng công thử để ý mà coi .

Nàng nói vậy khiến cho Lý Hàn Thu cũng nổi tính hiếu kỳ mãnh liệt , chàng ngưng thần nhìn và lắng tai nghe ngóng . Lý Hàn Thu và Tần Nhi ngồi rất gần nhau có thể vương tay ra mà sờ vào đối phương . Lúc này thì một thanh âm rất nhỏ bé lại lọt vào tai Tần Nhi vương tay ra chụp lấy thanh kiếm bên mình chú ý nhìn xung quanh . Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Con nhện kia nếu nó xuất hiện thì mình phải trừ khử đi mới được .

Bỗng thấy Vu Trường Thanh đứng phắt dậy tiện tay lão chụp lấy thanh trường côn ở bên mình , thanh âm nhỏ bé kia đột nhiên dừng lại , Vu Trường Thanh nhẹ buông tiếng thở dài nói :

- Hy vọng Quân cô nương đến trước vực thẳm biết dừng ngựa lại .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thanh âm nhỏ bé vừa rồi do vật gì phát ra ?

Vu Trường Thanh trầm ngâm một chút rồi hỏi lại :

- Lý thế huynh cũng nghe thấy thanh âm nhỏ bé vừa rồi ư ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Vãn bối đã nghe thấy rồi , có điều chưa chắc đã phải là độc vật của Quân cô nương phát ra thanh âm đó .

Vu Trường Thanh nói :

- Đúng rồi ! Bọn Thất Độc Giáo phóng độc vật ra đa số là phát ra thanh âm nhỏ bé như vậy .

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Theo nhận xét của tiền bối thì nó là tiếng kêu của con nhện độc hay sao

- Sao Lý thế huynh biết Quân trung Phụng chỉ nuôi một con nhện độc mà thôi ?

Lý Hàn Thu sửng sốt đáp :

- Chính Quân cô nương vừa nói vậy chẳng lẽ nàng không thật hay sao ?- Thất độc giáo là một giáo phái tàn ác nhất trong võ lâm ai đi chìm đắm vào là khó lòng rút chân ra được .

Đột nhiên thanh âm lúc nãy lại nổi lên tựa hồ như tiếng mọt đục gỗ . Lý Hàn Thu , Vu Trường Thanh , Tần Nhi ngưng thần chú ý lắng nghe xem thanh âm đó phát ra từ phương nào . Tần Nhi đột nhiên giơ trường kiếm lên khẽ nói :

- Ở chỗ kia !

Lý Hàn Thu nhìn theo mũi kiếm trỏ của Tần Nhi chỗ đó chính là một góc bức vách bằng ván ép chàng phân biệt rõ phương hướng rồi khẽ gật đầu nói :

- Phải rồi ! Đúng là chỗ đó .

Lý Hàn Thu vươn tay chụp lấy cây đèn trên bàn cất bước khẽ đi về phía vách . Tần Nhi giơ tay cản lại hỏi :

- Tướng công định làm gì ?

- Tại hạ thử lại coi xem .

- Tướng công không sợ ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Taị hạ không sợ .

Vu Trường Thanh nói :

- Cứ để Lý thế huynh lại xem sao .

Tần Nhi chau mày muốn nói lại thôi , Lý Hàn Thu nguyên trước chẳng sợ chút nào , nhưng nghe Vu Trường Thanh nói vậy lòng chàng đột nhiên run lên bất giác chàng bước chậm lại . Vu Trường Thanh tay cầm côn gỗ từ từ đi theo sau Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu gần đến chỗ phát ra thanh âm , dưới ánh đèn sáng chàng nhìn rõ bức vách ván vẫn y nguyên như cũ chẳng có gì khác lạ , bất giác chàng chau mày thò tay ra sau lưng rút thanh trường kiếm . Vu Trường Thanh khẽ nói :

- Coi chừng !

Lý Hàn Thu phóng kiếm đâm vào chỗ phát ra thanh âm . Bỗng nghe đánh sột một tiếng thanh trường kiếm của chàng đã đâm vào vách ván , nội lực của chàng rất thâm hậu chàng phóng kiếm đâm một nhát , mũi kiếm ngập sâu vào ván gỗ đến ba tấc . Thanh âm kia đột nhiên im bặt , Lý Hàn Thu vội rút kiếm ra coi thì thấy chẳng có chi khác lạ . Bất giác chàng nổi nóng giật mạnh thanh kiếm ra mặt gỗ bay lên , bức vách thủng một vệt dài đến nửa thước mà lạ thay chẳng thấy một vật gì . Lý Hàn Thu quay lại hỏi Vu Trường Thanh :

- Lão tiền bối , vãn bối phóng kiếm có trúng vào chỗ đó không ?

- Trúng rồi !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu đã đâm trúng thì sao chẳng thấy một vật gì khả nghi ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đối với con vật đó đã có linh tính thì đâu có thể đâm chết nó một cách dễ dàng ?

Lý Hàn Thu khẽ hỏi :

- Chẳng lẽ nó chạy trốn rồi ư ?

- Theo chỗ lão phu biết , thì võ công cũng như tính tình bọn giáo chúng Thất độc giáo rất là kỳ bí , chúng thường dùng độc vật làm ám khí .

Lý Hàn Thu cầm đèn đặt lên bàn rồi nói :

- Lão tiền bối chắc là con thuyền này đã cũ rồi gỗ bị mọt đục , tại hạ nghĩ rằng bất cứ độc vật gì cũng không phát ra thanh âm như vậy .

Đột nhiên tiếng bước chân nhộn nhịp vọng lại chăn đứt lời nói của Lý Hàn Thu . Tần Nhi trầm giọng quát hỏi :

- Ai đó ?

Người bên ngoài nhà đáp :

- Tiẻu muội đây mà !

Ba người nghe thanh âm trong trẻo ấy biết ngay là Quân trung Phụng , Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Quân cô nương đấy ư ?

Người bên ngoài đáp :

- Chính là tiểu muội , Tần cô nương mau mở cửa cho .

Tần Nhi quay lại ngó Vu Trường Thanh , lão khẽ gật đầu . Tần Nhi hạ thanh kiếm xuống từ từ mở cửa khoang thuyền . Lý Hàn Thu , Vu Trường Thanh nhân cơ hội này đều hạ côn kiếm xuống . Tần Nhi mở cửa ra thấy Quân trung Phụng tóc bỏ xoả xuống vai tay cầm một cuốn sách bằng lụa đã rách nát từ từ tiến vào . Dưới ánh đèn ai cũng nhìn rõ hai mắt nàng đỏ hoe , dường như nàng đã khóc hồi lâu . Vu Trường Thanh khẽ đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Hài tử ! Tay ngươi cầm vật gì vậy ?

Quân trung Phụng đáp :

- Đây là cuốn bí lục của Thất độc giáo .

Vu Trường Thanh ồ một tiếng rồi hỏi :

- Ngươi định xử lý cuốn kỳ thư ấy ra sao ?

- Đệ tử đã suy đi nghĩ lại cảm thấy nên bàn với sư phụ một việc .

Vu Trường Thanh nói :

- Ta đã nói rồi ! Chúng ta không phải là nghĩa thầy trò , không nên xưng hô như vậy . Ngươi có điều chi thì cứ nói ra .

- Vãn bối đã coi xong cuốn sách này , bây giờ định phá huỷ nó đi để khỏi di hoạ cho thế gian .

Nàng từ từ tiến lại gần bên ngọn đèn châm cuốn sách vào lửa đốt , chỉ trong khoảnh khắc nó đã biến thành than , nàng vỗ hai tay lại nói :

- Sư phụ ! Bây giờ sư phụ để cho đệ tử lên bờ được chăng ?

Vu Trường Thanh hỏi lại :

- Ngươi định đi về phương nào ?

Quân trung Phụng đáp :

- Đệ tử cũng không biết , có điều trời đất bao la đệ tử tin rằng thế nào cũng tìm được chốn an thân .

Vu Trường Thanh nói :

- Nếu ta không ưng thuận thì sao ?

Quân trung Phụng nói :

- Đệ tử đành nhảy xuống sông .

- Chỗ này nước sông chảy xiết dù ngươi bơi lội giỏi đến đâu cũng ít cơ hội sống sót .

- Dù sao cũng còn hơm ở trong thuyền này .

Tần Nhi hỏi xen vào :

- Quân cô nương ! Có phải vừa rồi cô nương phóng độc vật đó ra không ?

Quân trung Phụng lắc đầu đáp :

- Tiểu muội không hề ...

Nàng trông thấy lỗ thủng trên vách , hỏi tiếp :

- Các vị vừa nghe thấy thanh âm gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Một tiếng thanh âm rất nhỏ tựa hồ tiếng mọt đục gỗ .

Quân trung Phụng nói :

- Không phải tiếng mọt gỗ đâu .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Không phải tiếng mọt gỗ thì là tiếng gì ?

Quân trung Phụng đáp :

- Tiếng nhện kêu đấy .

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Phài chăng đó là con nhện ở trong hộp ngọc của Quân cô nương ?

Quân trung Phụng đáp :

- Không phải đâu .

- Vậy con nhện phát ra âm thanh này không có liên quan gì đến Quân cô nương hay sao ?

- Ai bảo nó không liên quan ? Tại hạ chỉ nói nó không phải là con nhện do tại hạ nuôi mà thôi .

Lý Hàn Thu cười hỏi :

- Có phải cô nương chuẩn bị cho con nhện của cô vào khoang thuyền để gia hại bọn tại hạ ?

Quân trung Phụng đáp :

- Tại hạ thực tình không có ý đấy mà chỉ muốn chứng minh một việc thôi .

Tần Nhi lẳng lặng đứng bên nghe hai người nói chuyện lúc này nàng không nhịn được hỏi xen vào :

- Bữa nay cô nương đã chứng minh được chưa ?

- Chứng minh xong rồi !

- Cô nương có thể nói rõ nội tình cho mọi người nghe được hay chăng ?

Quân trung Phụng đáp :

- Dĩ nhiên là được . Tiểu muội có thể bỏ chúng vào trong khoang thuyền để chúng ẩn mình một nơi rồi ngấm ngầm cắn mỗi người một miếng .

Chương 137: Liều thân gái giữa làn sóng gió

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Bị nó cắn thì hậu quả ra sao ?

Quân trung Phụng đáp :

- Người bị nó cắn chất độc phát tác ra là chết ngay .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao cô nương không để nó cắn chết bọn tại hạ đi ?

Quân trung Phụng đáp :

- Vì tại hạ không có ý sát hại các vị mà chỉ muốn chứng minh những điều trong cuốn sách nát kia có đúng hay không mà thôi . Nay tại hạ đã chứng minh được rồi thì cuốn sách đó đúng là sự thực cả trăm phần trăm , nên tại hạ phá huỷ nó đi .

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Cô nương đã chứng thực cuốn sách đó rất đắc dụng thì sao lại đốt đi

- Trong sách đó còn ghi chép những điều kỳ quái nếu để lọt vào tay người khác tất thiên hạ phải đại loạn .

Nàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Lý tướng có nhận thấy là hỏi nhiều quá rồi không ?

Lý Hàn Thu hắng giọng một tiếng đáp :

- Cô nương nói đúng đó . Tại hạ không dám hỏi nhiều nữa .

Quân trung Phụng đưa mục quang nhìn Vu Trường Thanh nói :

- Sư phụ cho cuốn Thất Tiến thần thư đệ tử đã cất trong khoang thuyền , đệ tử rất lấy làm hổ thẹn là khi phụ tấm lòng thương yêu của ân sư . Mong rằng ân sư mở cho đệ tử một đường sinh lộ .

Vu Trường Thanh nói :

- Ngươi muốn ta áp con thuyền lớn này vào bờ chăng ?

- Đệ tử không dám nghĩ vậy nhưng thấy sau con thuyền lớn này có một đôi mủng nhỏ , chỉ xin hạ mủng xuống là đệ tử có thể vào được rồi . Hỡi ơi ! Đệ tử đã đốt sách của Thất độc giáo không để độc hại trong giang hồ nữa .

Vu Trường Thanh ngẫm nghĩ một chút rồi ngập ngừng :

- Cái đó ... cái đó ...

Quân trung Phụng nói ngay :

- Nếu sư phụ thấy có điều gì khó khăn thì đệ tử xin cáo biệt ngay cũng được ...

Đoạn nàng trở gót từ từ bước đi , Lý Hàn Thu không nhịn được vội nói :

- Vu lão tiền bối ! Xin tiền bối nể mặt vãn bối mà cho Quân cô nương một cái mủng nhỏ .

Vu Trường Thanh thở dài nói :

- Ngươi hãy đứng lại .

Quân trung Phụng quay lại hỏi :

- Sư phụ kêu đệ tử phải không ?

Vu Trường Thanh gật đầu nói :

- Ngươi đã đốt cuốn pháp điển của Thất độc giáo đủ chứng tỏ ngươi đã dời bỏ giáo phái này rồi thì cần phải đi đâu nữa ?

Quân trung Phụng đáp :

- Sư phụ còn muốn giữ đệ tử ở đây làm chi , nhất là sư phụ cũng sắp rời khỏi con thuyền này .

- Lý thế huynh và Tần Nhi không ai gia hại ngươi cả , vậy ngươi cứ ở lại cũng không sao đâu .

- Ở với nhau lâu ngày đệ tử e rằng không kềm chế được mình rồi đi đến chỗ gia hại kẻ thù đã giết song thân cùng huynh trưởng mất .

Vu Trường Thanh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói :

- Ngươi có thể kể ra hàng trăm lý do ...

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Vu tiền bối , để Quân cô nương đi quách .

Vu Trường Thanh gật đầu quay lại nhìn Quân trung Phụng nói :

- Hài tử ! Lão phu ưng thuận cho ngươi đi .

Quân trung Phụng nói :

- Đa tạ lão tiền bối .

- Ngươi bất tất phải tạ ơn , nhưng lão phu có mấy điều muốn nói cho ngươi hay .

- Vãn bối xin rửa tai để nghe đây .

- Theo chỗ lão phu biết thì Thất độc giáo có một thứ ma lực thu hút người vào phe đảng , người nào gia nhập Thất độc thì khó mà thoát đi được .

Quân trung Phụng nói :

- Đệ tử nhớ rồi .
Vu Trường Thanh vẫy tay nói :

- Để lão phu đưa ngươi xuống thuyền .

Đoạn lão rảo bước đi ra ngoài , Lý Hàn Thu đối với Quân trung Phụng trong lòng rất là hối hận liền nói :

- Tại hạ cũng tiễn chân cô nương xuống thuyền .

Quân trung Phụng quay lại ngó Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ không dám phiền Lý tướng công .

Lý Hàn Thu cười mát nói :

- Tiễn chân cô nương mấy bước thì có làm gì .

Quân trung Phụng không khước từ nữa nàng cất bước đi luôn . Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi cũng theo sau ra khỏi khoang thuyền . Mấy người ra đền đàng lái thì trời nổi gió to mưa lớn , sóng nước gầm lên như sóng dậy gió thổi bay tạt tà áo khiến cho mọi người se lạnh , bên ngoài trời mưa như trút nước . Lý Hàn Thu khẽ nói :

- Quân cô nương ! Trời tối đen như mực sóng sông cao như núi , cái mủng nhỏ này mong manh như tàu lá mà đi vào giữa làn sóng đó thì thực là nguy hiểm quá .

Quân trung Phụng lắc đầu nói :

- Tại hạ không sợ đâu , đa tạ Lý tướng công có lòng quan hoài .

Lý Hàn Thu khẽ buông tiếng thở dài toan nói lại thôi . Vu Trường Thanh hỏi :

- Ngươi nhất định đi ngay đêm nay ư ?

- Đúng thế ! Vãn bối định đi thì dù mưa đao gió kiếm cũng không thay đổi .

Lúc này hai người nhà đò đã hạ cái mủng nhỏ xuống nước , một người cất tiếng :

- Trời mưa như trút nước mà sóng lại dữ quá , nếu không giỏi chèo thuyền thì khó giữ được bình yên .

Quân trung Phụng nói :

- Ngươi sợ thuyền lật hay sao ?

Nhà đò cúi đầu hạ thấp giọng xuống đáp :

- Cái mủng dài không đầy tám thước rộng chừng hai thước rưỡi thì ngay đến người giỏi bơi thuyền thì cũng khó mà lướt sóng giữa lúc đêm tối này . Huống chi cô nương lại chưa quen bơi thuyền .

Quân trung Phụng lạnh lùng hỏi :

- Sao ngươi biết ta chưa quen bơi thuyền ?

Nhà đò ấp úng nói :

- Cái đó ...cái đó ..

Mưa gió mỗi lúc một lớn người đứng ở đầu thuyền mới trong khoảnh khắc quần áo đã bị ướt hết .

Quân trung Phụng vẫy tay nói :

- Xin các vị về thuyền nghỉ ngơi , tiện thiếp xin cáo biệt .

Nàng đưa mắt nhìn nhà đò nói :
- Ông bạn đưa tại hạ xuống thuyền đi !

Nhà đò dạ một tiếng tay vịn lan can lùi lại tận cuối con thuyền , Quân trung Phụng đi theo hắn . Trên không sấm giựt nhoàng nhoàng soi rõ chiếc mủng nhỏ buộc sau thuyền lớn . Nó tròng trành dâng lên hụp xuống tuỳ theo cơn sóng , nhà đò quay lại ngó Quân trung Phụng nói :

- Cô nương ! Thật là sóng to gió cả ...

Quân trung Phụng ngắt lời nói :

- Ta biết rồi , ông bạn cho ta hay làm thế nào mà xuống thuyền ?

Nhà đò chau mày đáp :

- Bám vào khúc cây mà xuống , giữa lúc sóng to gió cả này dù là tay khinh công tuyệt đỉnh cũng chẳng tài nào hạ chân xuống chỗ mình muốn được .

Quân trung Phụng nói :

- Đa tạ ông bạn !

Đoạn nàng tung mình nhảy ra nắm lấy sợi dây buộc thuyền hạ mình xuống mủng , nhà đò rút cây thanh bội đao chặt đứt dây neo rồi lớn tiếng hô :

- Cô nương hãy coi chừng !

Dây buộc đứt rồi chiếc mủng lập tức mất kìm hãm liền theo đợt sóng nhô lên hụp xuống trôi đi rồi mất hút vào trong bóng đêm không còn thấy đâu nữa . Bọn Vu Trường Thanh , Lý Hàn Thu thấy Quân trung Phụng xuống chiếc mủng nhỏ chập chờn trên mặt sóng dữ dội thì không khỏi thương tâm . Vu Trường Thanh nhìn theo bóng nàng cho đến khi mất hút rồi mới khẽ cất tiếng hỏi :

- Liệu y có sống được chăng ?

Nhà đò khẽ hắng giọng đáp :

- Nếu cô ta giỏi nghề bơi thuyền thì còn có mấy phần sống được , bằng chưa bơi thuyền thì bất luận võ công cao thâm đến đâu cũng khó lòng tránh khỏi nạn thuyền đắm .

Lý Hàn Thu nói :

- Vậy nhất định y phải chết rồi còn gì ?

Nhà đò đáp :

- Quân cô nương nói sao biết vậy , bọn tại hạ làm thế nào mà hiểu được cô có lành nghề bơi thuyền hay không ?

Vu Trường Thanh nhìn làn sóng dữ dội thở dài nói :

- Lão phu mong rằng nước sông sẽ rửa sạch linh hồn cho y .

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Sư phụ ! Theo nhận xét của đệ tử thì Quân cô nương chắc không chết đâu .

Vu Trường Thanh nói :

- Hỡi ơi ! Tướng y cũng không đến nỗi chết yểu nhưng ta mong rằng y táng thân trong dòng nước sông để giữ lấy tấm thân trong sáng .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao Tần cô nương quyết đoán là Quân cô nương có thể sống được ?

- Nước sông tuy sóng lớn nhưng không phải là biển cả mênh mông , nếu thuyền lật úp y sẽ ôm lấy một tấm ván cho trôi đi rồi cũng sẽ giạt vào bờ . Quân cô nương còn thông minh hơn tiểu muội nhiều có lý nào nàng không nghĩ ra kế đó , vì thế nàng mới kiên quyết ra đi .

Vu Trường Thanh thở phào một cái rồi nói :

- Chúng ta vào khoang thuyền ngồi đi .

Một đêm mưa gió tơi bời , đến trưa hôm sau mới mưa tạnh gió tan . Lý Hàn Thu đứng đầu thuyền nhìn ra thấy cánh buồm thấp thoáng thuyền bè qua lại trên sông như mắc cửi . Đột nhiên hai con thuyền hình thoi chạy rất mau rẽ nước lại gần , Lý Hàn Thu động tâm ngồi sụp xuống chỗ kín để quan sát . Hai chiếc khoái thuyền này đi đến bên thuyền lớn đột nhiên dừng lại . Bỗng nghe thanh âm ồm ồm cất lên :

- Hàn nhị gia ở Từ Châu mời Vu lão tiên sinh ra nói chuyện .

Lý Hàn Thu khẽ giật mình bụng bảo dạ :

- Tai mắt của Giang Nam Song Hiệp quả là linh mẫn vô cùng , bọn mình đã ẩn dưới thuyền mà vẫn không thoát khỏi vòng giám thị của chúng .

Bỗng thấy Vu Trường Thanh từ từ bước ra bảo hai tên thuỷ thủ :

- Các ngươi buông thang dây xuống để mời họ lên thuyền .

Lý Hàn Thu khẽ hỏi :

- Lão tiền bối có quen biết Hàn Đào không ?

- Lão phu có biết nhưng trên hai chiếc khoái thuyền kia không có lão ta .

- Đã không có Hàn Đào thì lão tiền bối cho bọn chúng lên tàu làm chi ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Chúng đã trông thấy rồi mình không thể nào trốn lánh được nữa .

Lý Hàn Thu nói :

- Vậy cần nói chuyện gì với họ ?

Hai người đang nói chuyện thì một đại hán võ phục đã trèo lên thuyền lớn .

Chương 138: Thương hào kiệt tần nhi mạo hiểm

Lý Hàn Thu nhìn ra thấy người này trạc vào bốn mươi tuổi đầy vẻ kiêu dũng hai tay hắn không mang binh khí . Vu Trường Thanh vẫy tay hỏi :

- Lão phu là Vu Trường Thanh đây Hàn Đào hiện ở đâu .

Đại hán trung niên chắp tay nói :

- Nguyên Hàn nhị gia muốn thân hành tới đây bái phỏng tiên sinh nhưng chưa hiểu Vu tiên sinh có chịu tiếp kiến hay không , nên phái tiểu đệ đến nói chuyện với Vu tiên sinh .

- Trước nay lão phu vốn không câu nệ tiểu tiết Hàn nhị gia đến hay các hạ đến cũng vậy mà thôi .

Điêu Thanh mỉm cười nói :

- Vu đại hiệp đã đại lượng như vậy thì Điêu mỗ cũng bất tất phải khách sáo nữa . Điêu mỗ muốn thỉnh giáo một việc .

Vu Trường Thanh hỏi :

- Việc gì ?

- Hàn nhị gia hy vọng Vu tiên sinh đưa thuốc giải cho ..

- Lão phu đã dặn kỹ Phương đại hiệp cứ đúng kỳ hạn là đưa thuốc giải tới , chẳng hiểu Hàn nhị gia đã biết chưa ?

- Hàn nhị gia đã biết chuyện đó rồi và hiện giờ Phương đại hiệp đang ngồi với Hàn nhị gia .

Vu Trường Thanh ngẩng đầu nhìn bốn phía rồi nói :

- Về phía chính Đông ở xa xa có con thuyền lớn , phải chăng Phương đại hiệp và Hàn nhị hiệp ở trong con thuyền đó ?

Điêu Thanh đáp :

- Phải rồi ! Tài đoán việc của Vu tiên sinh thật khiến cho Điêu mỗ thán phục vô cùng .

Vu Trường Thanh cười nói :

- Nếu lão phu đoán không lầm thì e rằng con thuyền lớn của bọn lão phu đây cũng bị vây chặt rồi .

Điêu Thanh tủm tỉm cười đáp :

- Vây chặt thì không dám , có điều Hàn nhị gia đã đem rất nhiều tay bơi lặn giỏi chia ra làm bốn thuyền lớn và mười hai thuyền hình thoi từ bốn mặt tám hướng kéo tới .

Vu Trường Thanh hỏi :

- Nếu vậy thì lão phu mà không chịu đưa thuốc giải sẽ đi đến kết quả nào ?

- Cái đó khó nói lắm !

- Nhưng có một điều lão phu chắc Hàn nhị hiệp đã hiểu rõ .

Điêu Thanh hỏi :

- Điều gì ?

- Nếu Hàn nhị hiệp đánh đắm thuyền của lão phu thì cũng chưa có cách nào lấy được thuốc giải .

- Điều đó nhị gia chắc đã biết rồi , nhưng lão nhân gia lại đoán Vu tiên sinh chẳng khi nào có quyết định như vậy .

Vu Trường Thanh đáp :

- Hàn nhị gía hay tự tin ở mình quá .

- Hàn nhị gia nghĩ vậy cũng có lý . Một là ở dưới thuyền này rất đông người ngoài Vu tiên sinh còn có Lý Hàn Thu , Quân cô nương . Vu tiên sinh dù có ý để mình chìm trong sóng nhưng không nỡ để kẻ khác chịu chung kiếp nạn .

Vu Trường Thanh nói :

- Hàn nhị gia đã tính toán công việc của lão phu một cách quá rõ ràng

- Vì vậy Điêu mỗ mong rằng Vu tiên sinh hãy nghĩ kỹ .

Lý Hàn Thu xen vào hỏi :

- Sao các hạ biết chắc rằng bọn tại hạ sẽ bị vùi thân dưới làn sóng bạc này ?

Điêu Thanh đáp :

- Mười hai chiếc thuyền hình thoi và bốn chiếc mành lớn đã dự bị cuộc thuỷ chiến mà vây đánh một con thuyền lớn các vị thì các vị trăm phần chưa chắc được một phần sống . Trừ phi người nào có thể lặn được dưới nước bốn năm giờ thì mới có thể bơi ngầm để thoát được .

Hai người đang nói thì bỗng thấy một con thuyền vọt nhanh lại như tên bắn , thuyền tới gần nhìn đã rõ cả người ngồi trong . Quả nhiên đây là mười hai chiếc khoái thuyền hình thoi , mỗi thuyền ngoài hai đại hán giữ lại còn ba người tay cầm cường cung lưng đeo túi tên . Những khoái thuyền chia làm bốn mặt tám hướng bao vây chiếc thuyền lớn .

Điêu Thanh đảo mắt nhìn bốn phía rồi trầm giọng nói :

- Trên những khoái thuyền kia đều chứa đựng tên nỏ có chất lưu hoàng , mỗi khi bắn ra là cháy lên bùng bùng . Bản lảnh các vị dù cao thâm những mũi tên đặc biệt kia chưa chắc bắn trúng nhưng họ không dụng tâm bắn người mà chỉ cốt bắn thuyền . Con thuyền gỗ lớn thế này dĩ nhiên họ có thể bắn trúng dễ dàng , thuyền gỗ giữa dòng sông mà phát hoả thì các vị ngoài cách nhảy xuống nước e rằng không còn cách nào trốn thoát được .

Lý Hàn Thu nói :

- Có một điều chắc Điêu quản gia chưa nghĩ tới .

Điêu Thanh ngập ngừng hỏi :

- Vị này là ...

Lý Hàn Thu đáp ngay :

- Tiểu đệ là Lý Hàn Thu .

Điêu Thanh hỏi :

- Nếu vậy tại hạ thất kính mất rồi ! Không hiểu kế hoạch của Hàn nhị gia có chỗ nào sơ sót ?

- Điểm đó có liên quan đến cả Điêu quản gia .

- Liên quan đến cả Điêu mỗ ư ? Nếu vậy thật là kỳ !

Lý Hàn Thu nói :

- Trước khi con thuyền bị cháy chính Điêu quản gia đã chết rồi .

Điêu Thanh tủm tỉm cười nói :

- Cái mạng nhỏ xíu của tại hạ mà đổi lấy sinh mạng của mấy vị là quá đáng . Tại hạ có chết cũng nhắm mắt được .

Vu Trường Thanh nói :

- Lại còn Phương Tú cũng chẳng thể nào thoát chết .

Điêu Thanh nói :

- Dù bên tại hạ hai người thì cũng là đáng lắm đâu có phải thua trận .

Vu Trường Thanh đảo mắt nhìn bốn phía thấy mười hai chiếc thuyền thoi đã bố trí thành thế bao vây , mọi người trên thuyền đều đã lắp tên dương cung chuẩn bị sẵn sàng . Điêu Thanh khẽ đằng hắng một tiếng rồi nói :

- Vu lão tiên sinh ! Tình thế trước mắt đã rõ ràng lắm rồi . Vu lão tiên sinh không chịu đưa thuốc giải thì tất nhiên xảy ra cuộc động thủ .

Vu Trường Thanh trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Điêu tổng quản hãy xuống thuyền đi để lão phu nghĩ kỹ lại đã .

- Tình thế trước mắt đã hiển nhiên Vu lão tiên sinh tài trí hơn người chắc không để mình hãm vào tuyệt địa .

Hắn dứt lời trở gót xuống thuyền , Vu Trường Thanh nhìn Điêu Thanh đi ra rồi bất giác buông tiếng thở dài nói :

- Ai ngờ Phương Tú lại thông minh như thế , hắn biết lão phu ngồi thuyền để đi nơi khác .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phương Tú mà không chịu nghĩ ra thì còn ai nghĩ ra được ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu nhận thấy sau lưng Phương Tú còn có nhân vật khác chủ trương .

- Ai vậy ?

- Lão phu chưa nghĩ ra được .

Tần Nhi hỏi xen vào :

- Không biết có phải Hàn công tử không ?

Lý Hàn Thu nói :

- Chúng ta hãy mưu tính giải quyết tình thế trước mắt đã , còn nhân vật nào có tài như vậy thì sau này sẽ điều tra .

Vu Trường Thanh quay lại nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Để sau này khỏi có chuyện vì ân oán giang hồ dính líu đến người ngoài lão phu đã cho hai vị thuyền chủ chạy đi . Hiện giờ trên thuyền lớn này chỉ còn mười hai người thuỷ thủ nhưng bọn họ đều là những tay qua lại giang hồ lâu ngày , Lý thế huynh thử nghĩ xem nên đối phó với họ bằng cách nào ?

- Theo vãn bối nghĩ thì không nên để họ bị uy hiếp nhưng lúc cần thiết sẽ phải phóng tay đối phó với họ .

Vu Trường Thanh nói :

- Bọn chúng đã chuẩn bị , nếu xảy cuộc động thủ với họ ở giữa dòng sông thì e rằng có nhiều chỗ không ổn .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Không ổn chỗ nào ?

- Bọn họ đều là những nhân vật bơi lội rất thông thạo , nếu xảy cuộc động thủ tất họ sẽ đánh đắm thuyền ngay , không hiểu tài lội nước của Lý thế huynh ra sao ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Tại hạ không biết một tí gì về bơi lội cả .

Vu Trường Thanh cười mát nói :

- Nếu như vậy cuộc chiến đấu này với họ bọn ta tất nhiên bị thất bại .

Tần Nhi nói :

- Sư phụ có vẻ bình tĩnh tất là trong bụng sư phụ đã tính kế rồi .Vu Trường Thanh nói :

- Theo ý lão phu thì trong tình trạng này chúng ta phải đấu trí hơn là đấu sức .

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh , đột nhiên chàng quay đầu nhìn một tên thủy thủ đứng ở phía sau hỏi :

- Nếu chúng ta cho thuyền lao vào bờ thì phải mất chừng bao lâu ?

Gã thuỷ thủ ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Đại khái chừng ăn xong bữa cơm .

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Anh bạn thử nghĩ coi , giả sử những khoái thuyền kia dùng tên lửa tập kích liệu chúng ta có thể phá vòng vây mà ra được không ?

Gã thuỷ thủ lắc đầu đáp :

- Cái đó tại hạ không thể nào tính trước bọn họ bắn có trúng không , đồng thời họ có thể khiến cho cháy một vài nơi mình có thứ gì để chữa cháy mới có thể đoán trước được ...

Gã dừng lại một chút rồi tiếp :

- Hiện giờ sóng yên gió lặng , cứ thực lực ở trên thuyền thì có thể chia ra sáu người để cứu hoả , nhưng trên thuyền phát hoả bảy chỗ thì không thể cứu được .

Lúc bấy giờ hai chiếc thuyền thoi đã tiến lại vây quanh chiếc thuyền lớn , đại hán trên khoái thuyền đều đã dương cung lắp tên chuẩn bị phát xạ , Lý Hàn Thu cười lạt rồi nhìn gã thuỷ thủ hỏi :

- Trên thuyền có cung tên không ?

- Có bốn cây cường cung và dư bốn trăm mũi tên có tra lông .

- Anh bạn lấy ra đi .

Gã thuỷ thủ dạ một tiếng rồi gã trở gót đi vào , Lý Hàn Thu chuyển mục quang nhìn Vu Trường Thanh nói :

- Vãn bối có chỗ không hiểu muốn thỉnh giáo lão tiền bối .

Vu Trường Thanh nói :

- Lý thế huynh có điều chi muốn hỏi ?

- Dường như người võ lâm thấy Giang Nam song hiệp là đem lòng uý kỵ mới nuôi cho họ thành tính kiêu ngạo , vãn bối tưởng chúng ta cứ thẳng tay quyết chiến với họ một trận . Vị tất đã thắng được nhưng may có thể thoát vòng vây mà lên bờ được , khi đã lên bờ chúng ta yên trí quyết cùng họ một trận tử chiến .

Vu Trường Thanh trầm ngâm một chút rồi nhìn Tần Nhi hỏi :

- Ý ngươi nghĩ thế nào ?

- Ý nghĩ của Lý tướng công nghe giản dị quá , nhưng Phương Tú đã tới đây thì nhất định hắn chuẩn bị rất nghiêm mật . Hắn lại là người không thể tin cậy được , vậy có nói điều kiện với hắn thì tất chúng ta thế nào cũng thua thiệt .

Vu Trường Thanh cười ha hả nói :

- Theo ý ngươi thì mình phải chuẩn bị cuộc chiến đấu hay sao ?

- Dù xương táng lòng sông hồn vùi bụng cá còn hơn lọt vào tay Phương Tú .

Vu Trường Thanh vuốt chòm râu cười khanh khách nói :

- Lão phu đã từng này tuổi đầu chết cũng chẳng có gì đáng tiếc , nhưng các ngươi hãy ưng thuận cùng lão phu một điều kiện .

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối trẻ tuổi lời nói hời hợt e rằng tiền bối không thể tin được .

Vu Thanh lấy trong bọc ra một phong thơ nói :

- Lý thế huynh cầm thơ này đưa đến chùa Thiếu Lâm trao cho phương trượng đại sư , thế là lão phu đã hết tâm lực rồi .

Tần Nhi nói :

- Sư phụ ! Dường như sư phụ đã chuẩn bị sẵn sàng .

Vu Trường Thanh nói :

- Nếu lão phu thân hành lên được chùa Thiếu Lâm thì dĩ nhiên phong thơ này không cần đến , nhưng nếu chẳng thể sống sót mà ra khỏi đây thì đành phiền Lý thế huynh vậy .

Tần Nhi vẻ mặt nghiêm nghị nói :

- Sư phụ ! Đệ tử không muốn để Phương Tú bắt sống nếu lâm tình thế hiểm ác đệ tử sẽ tự đoạn tâm mạch chết .

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu đã dặn ba anh em Tiểu Kiện về cách đối phó còn thoát được kiếp này hay không là trông vào tạo hoá của chúng .

Tần Nhi thủng thẳng hỏi :

- Thế là sư phụ cũng tán thành biện pháp của Lý công tử ra tay ứng chiến phải không ?

Vu Trường Thanh mỉm cười đáp :

- Ta đã không đưa thuốc giải cho họ thì chẳng có cách nào lánh được cuộc xung đột này . Nhưng lão phu còn biện pháp nếu thành công thì chúng ta có thể yên ổn vào bờ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Biện pháp gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Dụ mấy người bọn chúng lên thuyền may ra để đồng bọn có đôi phần uý kỵ các ngươi chuẩn bị động thủ đi còn ta ra đàm phán với họ .

Lý Hàn Thu khẽ nói :

- Lão tiền bối phải coi chừng Phương Tú nhiều gian mưu lắm đó .

Vu Trường Thanh đáp :
- Lão phu tự biết cách đối phó .

Lão chậm chạp cất bước ra mạn thuyền cất tiếng gọi :

- Tại hạ mời Điêu tổng quản ra nói chuyện .

Điêu Thanh đang chờ tin tức liền đáp ngay :

- Có phải Vu lão tiền bối muốn kiếm tại hạ ?

- Phải rồi ! Lão phu muốn cùng Điêu tổng quản thương lượng .

Điêu Thanh tủm tỉm cười hỏi :

- Chắc Vu lão tiền bối đã nghĩ kỹ rồi ?

- Phiền Điêu tổng quản báo Hàn nhị hiệp là thuốc giải đã ở trong mình Vu mỗ rồi , Vu mỗ yêu cầu Hàn nhị hiệp thân hành qua thuyền lão phu mà lấy .

Điêu Thanh ngập ngừng nói :

- Cái đó ...cái đó ..

Vu Trường Thanh nói :

- Điêu tổng quản nói rõ cho Hàn nhị hiệp hay rằng Phương Tú đã không thủ tín rồi , còn Hàn nhị hiệp có phải là nhân vật thủ tín hay không thì lão phu chưa rõ ...

Điêu Thanh ngắt lời :

- Bọn tại hạ chỉ cốt lấy được thuốc giải mà thôi , Vu tiền bối có chuyện gì cứ nói với tại hạ cũng được .

- Đến Phương Tú còn chưa giữ đúng điều ước thì lời hứa của Điêu tổng quản làm sao khiến cho lão phu đủ tín nhiệm ?

Điêu Thanh trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Lão tiền bối nói vậy cũng có lý .

- Vì vậy tại hạ cần được gặp mặt Hàn nhị hiệp mới xong .

- Được rồi ! Tại hạ về phúc trình Hàn nhị hiệp xem người có chịu qua không ?

Rồi hắn bảo hai tên thuỷ thủ cho thuyền quanh qua phía thuyền lớn đậu ở hướng chính Đông . Lúc này nhà đò đã lấy cung tên ra Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi mỗi người cầm lấy cây trường cung chuẩn bị phát xạ .

Vu Trường Thanh nói :

- Địch nhiều mà ta ít . Nếu động thủ thì ta phải xạ thủ trước đi , nhưng đối phương những mười hai chiếc thuyền hình thoi , mỗi thuyền đều có ba người cộng là ba mươi sáu gười . Giả tỷ chúng ta động thủ trước thì đả thương được mấy tên của bọn chúng .

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Cái đó vãn bối cũng không thể tính trước được , còn tuỳ ở bọn phóng tên có trúng hay không . Nếu tranh tiên phát động thì bắn thương được mấy người ?

Tần Nhi nói :

- Đệ tử không chắc phần nào . Chẳng biết có bắn trúng được hay không ?

Lý Hàn Thu khẽ noí :

- Tại hạ cũng ít khi dùng đến thứ tên dài này , vậy kêu cả đò cùng ra bắn . Tuy chưa bết đả thương được mấy gười bọn họ nhưng mình cũng đoạt được tiên cơ .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Thôi đành thế vậy .

Lý Hàn Thu nói :

- Bọn vãn bối chuẩn bị trước , để xem Vu tiền bối cùng Điêu Thanh đàm phán ra sao đã .

Tần Nhi gọi mấy tên thuỷ thủ đến , mọi người đều cầm cung thủ thế chẩn bị sẵn sàng . Vu Trường Thanh ngó quanh một lượt thì thấy những thuyền thoi đậu ra bốn mặt bao vây thuyền lớn . Mặt nào cũng cách chừng ba trượng lão chợt động tâm quay lại bảo thuỷ thủ cầm lái thuyền :

- Chúng ta cứ xông ra và tìm cách vào bờ cho thiệt lẹ .

Tên thuỷ thủ dạ một tiếng rồi cho chèo thuyền về phía chính Bắc , những thuyền thoi vây quanh không gở chiếc thuyền buồm này đột nhiên vùn vụt chạy đi , chúng luống cuống không biết làm thế nào . Lú Điêu Thanh ra đi lại dặn bọn chúng bất luận xảy ra sự gì cũng phải chờ hắn trở lại định kế đối phó . Vì thế mà những tay cung tên trên thuyền cũng không biết có nên phát xạ hay không ?

Bốn chiếc thuyền thoi canh giữ mặt Bắc thấy thuyền lớn xông lại đành tới tấp dạt ra hai bên . Những tay thuỷ thủ trên thuyền đều là những tay thiện nghệ bơi thuyền đi rất lẹ , lúc này Điêu Thanh mới về gần tới chiếc thuyền lớn trên có Giang Nam song hiệp . Mắt trông thấy thuyền địch chạy đi mà hắn không tài nào ngăn trở được .

Đột nhiên trên chiếc thuyền lớn ở mé chính Đông cầm cây cờ đỏ lớn mà phất loạn lên , đứng goài mấy dặm cũng nhìn thấy . Bỗng nghe đánh '' véo '' một mũi hoả tiển bay vọt đến buồm thuyền của Lý Hàn Thu . Tiếp theo những tiếng veo véo vang khói trắng ngang trời từ bốn mặt tám phương bắn tới . Nguyên trên thuyền có ngọn cờ đỏ kia là thuyền chỉ huy đã có ám hiệu .

Lý Hàn Thu tưởng chuẩn bị tranh cướp tiên cơ giết mấy tên địch trước dè đâu đối phương tranh tiên mất . Vu Trường Thanh thấy tình thế biến đổi liền nói :

- Trên thuyền đã có mấy chỗ phát hoả , chúng ta khộng thể để lửa cháy được . Tần Nhi ! Ngươi hãy dẫn bọn tiểu sư đệ và mấy tên thuỷ thủ đi cứu hoả , ta cùng Lý thế huynh đối phó với bọn tập công .

Tần Nhi dạ một tiếng buông cung xuống . Nàng dẫn mấy tên thuỷ thủ và ba tên sư đệ lấy nước tưới vào lửa miệng nàng nói :

- Bên mình đừng rời binh khí , chúng ta vừa cứu hoả vừa chuẩn bị đối địch .

Mấy người động tác rất mau lẹ Vu tiểu Kiện lại dũng mãnh phi thường , gã vừa xách thùng nước vừa trèo lên cột buồm để chữa lửa cháy trên cao . Tuy gã dập được lửa khỏi cháy mất buồm thuyền nhưng chính bản thân gã lại bị tên lửa bắn trúng , áo gã cháy bùng lên . May là Tần Nhi hai tay xách hai thùng nước đều hắt lên mới dập được lửa cháy áo Vu tiểu Kiện .

Hoả tiển tuy lợi hại mới trong khoảnh khắc đã cháy mười mấy chỗ nhưng Tần Nhi vẫn cứu hoả mau lẹ vô cùng , lửa cháy đến đâu thì bị dập tắt đến đó không lan ra dược .

Tần Nhi và ba vị sư đệ cùng bốn thuỷ thủ cứu hoả rất hay . Tuy không ngăn trở được tên lửa bắn trúng buồm thuyền nhưng cũng không lửa cháy bùng lên được . Lý Hàn Thu và Vu Trường Thanh đồng thời bắn ra một phát , tiếng dây cung vừa bật hai đại hán bắn tên lửa đã liên tiếp té nhào xuống , một tên trúng bụng một tên trúng vào trước ngực . Lý Hàn Thu vừa bắn một phát đã trúng đích lòng tự tin tăng lên rất nhiều .

Tách tách tách , chàng ắn luôn ba phát thì một mũi bị người tránh được còn hai mũi bắn trúng hai tên địch . Vu Trường Thanh bắn hai phát nữa cũng trúng được một tên . Mới trong khoảnh khắc bốn mặt địch nhân bao vây đã bắn thương được năm tên , cũng làm cho bọn chúng nao núng không dám cho thuyền nhỏ tiến lại gần . Nhưng những thuyền ở hai mặt chính Đông và Đông Nam không dám tiến vào thì những thuyền nhỏ ở mé chính Nam đã sấn lại gần thuyền lớn . Bỗng thấy bóng người lấp loáng , hai đại hán vọt lên thuyền lớn như hái con chim khổng lồ . Tần Nhi đang xách nước cứu hoả thấy hai đại hán nhảy lên thuyền nàng liền dùng hai thùng làm ám khí liệng vào bọn chúng . Hai đại hán nhảy lên thuyền bản lãnh không phải tầm thường , gã mé hữu tiến lên một bước vung chưởng tay trái hất thùng nước tay mặt rút đon đao nhảy về phía Tần Nhi miệng hắn thết lên :

- Tần cô nương ! Sao dám phản bội viện chúa ?

Đại hán này là võ sư trong Phương gia đại viện nên nhận biết Tần Nhi . Tần Nhi rút kiếm nghinh địch cùng hai người khai diễn một trận ác đấu . Lại thấy bóng người thấp thoáng , mới trong khoảnh khắc đã có đến bảy tám đại hán nhảy lên thuyền lớn . Trường hợp này khiến cho thế lửa mỗi lúc mỗi lan rộng cháy lên ầm ầm .

Lý Hàn Thu trầm giọng quát :

- Vì tình thế bức bách tại hạ phải khai sát giới .

Chàng buông cung tên xuống nhảy một cái đến sau lưng Tần Nhi .

- Cô nương hãy tránh ra .

Chàng chưa dứt lời đã phóng trường kiếm đâm tới hai tiếng choang choảng vang lên gạt hai thanh đơn đao . Tần Nhi biết kiếm thuật của Lý Hàn Thu tinh thông tuyệt vời liền tránh sang một bên nói :

- Tướng công cự địch bọn tiểu muội đi cứu hoả

Lý Hàn Thu nói :

- Phải ráng mà chữa cháy đồng thời tìm cách cho thuyền vào bờ thật lẹ .

Chàng vừa nói vừa rung tay kiếm , lập tức hai tiếng rú thê thảm vang lên , hai tên đại hán nhảy lên trước tiên đều bị hạ dưới lưỡi kiếm của Lý Hàn Thu . Lý Hàn Thu phóng hai cước liên hoàn đá vào hai đại hán bị thương người chúng bị tung lên cao đến bảy tám thước rồi rơi tỏm xuống sông .

Ba anh em Vu tiểu Kiện hiệp lực liều mạng chống với bảy tám đại hán đang lâm vào tình trạng nguy cấp . Lý Hàn Thu đến nơi kịp thời chàng quét thanh kiếm một nhát đã thương hai tên , đồng thời chàng trầm giọng quát :

- Các vị mau đi cứu hoả ! Mấy tên để một mình tại hạ đối phó cũng đủ .

Người chàng xoay chuyển rất mau , kiếm vung như điện chớp loáng cái chàng đả thương hai đại hán nữa . Từ lúc Lý Hàn Thu tiếp tay lưỡi kiếm của chàng đã chém thương sáu người còn hai đại hán chưa bị thương sợ quá xoay người bỏ chạy .

Hai gã định nhảy về thuyền hỏ chẳng ngờ trong lòng kinh hãi luống cuống không nhảy trúng thuyền rớt tỏm xuống sông . Mọi người mãi chiến đấu chậm lại một chút mà năm chỗ trên thuyền đã phát hoả dữ dội .

Tần Nhi tuy hết sức cứu chữa nhưng thế lửa mạnh quá khó lòng cứu nổi , may mà bọn thuỷ thủ đều là những tay trải qua sóng gió đã nhiều . Trên thuyền tuy đã phát hoả mà họ vẫn trầm tĩnh không rối loạn vẫn nguyên cương vị họ gắng cho chóng vào bờ .

Giữa lúc ấy một chiếc thuyền lớn dương buồm chạy lại tựa hồ muốn đâm sầm vào thuyền này . Tần Nhi thấy thuyền lớn kia xô lại khủng khiếp mà trong thuyền không thấy một ai thì trong lòng kinh hãi vô cùng nàng hốt hoảng la lên :

- Mau lái thuyền tránh ra kẻo đụng thuyền kia !

Thực ra chẳng cần nàng la thì người bẻ lái cũng đã nhìn thấy rồi liền lái đầu thuyền quẹo qua một bên . Con thuyền kia lướt tới rất mau muốn tránh không phải là chuyện dễ dàng , nhưng người bẻ lái đó là tay từng trải già dặn giang hồ , y lái thuyền nước sóng tung toé . Con thuyền lớn kia lướt qua chỉ khẽ chạm vào đuôi thuyền mà cũng vang lên một tiếng '' sầm '' rất lớn , những mảnh gỗ vỡ vụn bay tứ tung hai con thuyền đều bị thủng một lỗ lớn , một chiếc thủng lái một chiêc1 thủng mũi . Lý Hàn Thu đề khí nhảy vọt qua thuyền kia , ngờ đâu đối phương đã phòng bị rồi Lý Hàn Thu vừa nhảy lên cửa thuyền lay động một mũi tên nhỏ bắn ra . Lý Hàn Thu chân chưa chấm thuyền thì tên đã bắn tới trước ngực , Tần Nhi trong lòng hồi hộp bật tiếng la hoảng :

- Coi chừng !

Lý Hàn Thu người còn lơ lửng trên không đột nhiên co hai chân lộn nhào mình đi thanh trường kiếm trên tay chàng vung lên một luồng kiếm quang hộ thân . Mấy tiếng '' lách cách '' vang lên những mũi tên bắn tới hầu hết bị rớt , nhưng cũng có hai mũi sượt qua bên mình xuyên thủng áo chàng . Lý Hàn Thu đặt chân xuống thuyền lập tức vung kiếm bảo vệ thân thể đồng thời xông vào khoang thuyền . Lúc này hai con thuyền đã rời nhau lao đi rất gấp cách nhau gần bốn năm trượng , Tần Nhi lớn tiếng gọi :

- Lý công tử ! Hãy mau mau trở lại thuyền .

Vu Trường Thanh nhẹ buông tiếng thở dài bảo bọn thuỷ thủ :

- Phải rượt theo !

Lý Hàn Thu xông đến khoang thuyền thì lại một loạt tên nỏ bắn tới , lần này hai bên cách hau rất gần nên tên bắn ra càng mạnh nhưng Lý Hàn Thu chân đã đứng vững , thanh trường kiếm để trước ngực chuẩn bị sẵn sàng gạt thành một đường kiếm hoa . Một hồi lách cách vang lên bao nhiêu tên đều bị rớt hết , Lý Hàn Thu né mình xông vào trong khoang , bốn tay cung nỏ trong khoang thuyền thấy Lý Hàn Thu xông vào lập tức rút yêu đao ra nhảy xổ lại . Lý Hàn Thu sát khí đằng đằng mặt chàng tựa hồ bao phủ một làn sương lạnh , chàng quát lên một tiếng vung trường kiếm đánh liền ba chiêu , thế kiếm của chàng độc ác kỳ bí khôn lường khiến đối phương khó nổi đề phòng . Hai tiếng rú vang lên , hai gã đại hán trúng kiếm ngã quay xuống thuyền . Còn hai tên kia thấy Lý Hàn Thu huy động thanh trường kiếm như bão táp thì trong lòng sợ run không dám nghinh địch , chúng vung đao chém về cửa sổ nhảy xuống sông . Lý Hàn Thu đá vào cửa hậu khoang thuyền cho bật tung ra rồi chạy thẳng vào chỗ người giữ bánh lái , hai đại hán cầm lái thuyền thấy tình hình nguy ngập vội rút đao chuẩn bị nghinh chiến , Lý Hàn Thu phóng kiếm nhanh như chớp chém tới một tên ngồi lái , tên này chưa kịp đứng dậy đã bị trúng kiếm ở trước ngực ngã ngay xuống thuyền . Tên kia đứng xa hơn thấy kiếm pháp của Lý Hàn Thu ghê gớm gã sợ quá đứng thộn mặt ra , chàng hươi kiếm chặt đứt cánh tay mặt cầm đao của gã .

Bỗng thấy hai bên nước bắn tung toé , mười mấy gã đại hán đã nhảy xuống sông . Hiển nhiên thế kiếm khủng khiếp của Lý Hàn Thu khiến cho bao nhiêu người ở trong thuyền phải chấn động tâm thần tranh nhau nhảy xuống sông để tránh . Lý Hàn Thu không biết lái thuyền lập tức con thuyền quay ngang giữa dòng sông , Lý Hàn Thu là gười gan dạ dù chàng bị hãm vào vòng thiên binh vạn mã chàng cũng không sợ , nhưng lúc này chàng cầm thanh trường kiếm đứng trong thuyền mà không biết xoay sở thế nào . Tần Nhi trông thấy sợ quá la lên :

- Sư phụ ! Chúng ta mau phái người qua để giữ lại thuyền cho y .

Lúc này con thuyền buồm do những tay thuỷ thủ lành nghề lèo lái vẫn ra sức chèo cho xông vào bờ , mấy chỗ cháy không tài nào dập tắt được mà thế lửa mỗi lúc mỗi lớn , hai con thuyền lại cách nhau mỗi lúc một xa Vu Trường Thanh đưa mắt nhìn tình thế hai con thuyền nói :

- Hài tử ! E rằng khó còn cơ hội nào nữa .

Tần Nhi trong dạ bồn chồn nói :

- Sư phụ ơi ! Nếu vậy đệ tử phải nhảy sang .

Đột nhiên nàng nhằm về phía Lý Hàn Thu nhảy tới nhưng hai thuyền cách xa nhau đến bảy trượng thì khinh công của nàng làm sao bay qua được . Nàng vận dụng tận lực cũng chỉ nhảy ra được ba trượng thì người đã rớt xuống sông . Lý Hàn Thu thấy Tần Nhi mạo hiểm quá chừng , chàng nín hơi đá vào cán neo cho rớt xuống sông , tay kiếm chàng vung lên chặt một tấm ván lớn cầm tay trái lớn tiếng la :

- Tần cô nương ! Bám vào tấm ván này .

Rồi chàng vung tay liệng tấm ván ra , chàng nhắm rất đúng phương vị tấm ván rớt đúng ngay chỗ Tần Nhi , Tần Nhi nhoài ra bám vào tấm ván bỗng nghe đánh bõm một tiếng , cả người lẫn ván chìm xuống nước . Một cơn sóng đánh lại lấp hẳn người Tần Nhi , nhưng chỉ trong chớp mắt nàng lại nổi lên mặt nước , neo thuyền đã chìm xuống lòng sông con thuyền có Lý Hàn Thu từ từ dừng lại . Tần Nhi lúc chìm lúc nổi tuỳ theo cơn sóng đưa lên hụp xuống , Lý Hàn Thu chuyển động cặp mắt vội chụp lấy sợi dây buộc buồm chặt đứt , chàng lại phá rách cả buồm thuyền và la gọi :

- Tần cô nương ! Hãy nắm lấy sợi dây này .

Đoạn chàng ngấm ngầm vận nội lực liệng sợi dây xuống , Tần Nhi tuy còn nhỏ tuổi hưng gặp nguy hiểm đã nhiều nên nàng trấn tĩnh khác hẳn người thường , tay mặt nàng nắm tấm gỗ tay trái nàng đón lấy sợi dây Lý Hàn Thu liệng tới .

Chương 139: Tần , lý hai người đều bị bắt

Lý Hàn Thu nói :

- Tần cô nương ! Cô nương hãy nín hơi để tại hạ kéo cô nương lên thuyền .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Tiểu muội nhắm mắt lại là được .

Lý Hàn Thu miệng ngậm kiếm , hai tay chàng gắng sức kéo dây lên . Chỉ trong nháy mắt Lý Hàn Thu đã kéo Tần Nhi lại tới đầu thuyền , lúc này đột nhiên có hai hán tử tay cầm Nga my thích mình mặc áo lội nước sấn đến gần Tần Nhi . Lý Hàn Thu hốt hoảng la lên :

- Tần cô nương hãy coi chừng .

Tay trái nắm dây chàng ngầm vận nội lực vào tay phải rồi liệng kiếm ra , một luồng hàn quang vừa lấp loáng tiếng rú thê tảm đã vang lên . Mặt nước bỗng đỏ hồng , gã đại hán mé tả đã bị thanh trường kiếm xuyên từ ngực ra tới sau lưng chìm xuống lòng sông theo dòng nước cuốn đi . Tần Nhi vừa mở bừng mắt ra thì gã đại hán mé hữu lại vung Nga my thích điểm tới , Lý Hàn Thu lớn tiếng la :

- Hãy coi chừng có người đánh lén đó .

Thực ra chẳng cần Lý Hàn Thu kêu gọi thì Tần Nhi cũng đã cảnh giác ra rồi , nàng hạ chân khí ở huyệt Đan điền cho người chìm xuống nước . Đại hán này không đâm trúng được Tần Nhi lại trúng vào tấm ván gỗ , Tần Nhi tránh được nhát đâm rồi lập tức nàng vận hết sức vào hai tay nhảy lên cao đến tám thước Lý Hàn Thu vội kéo dây vào .

Tên đại hán lúc rút ra được Nga my thích ra khỏi tấm ván thì Tần Nhi đã lên thuyền rồi , Lý Hàn Thu thở phào một cái nói :

- Tần cô nương ! Cô mạo hiểm quá !

Tần Nhi tủm tỉm cười hỏi :

- Còn tướng công không mạo hiểm hay sao ?

- Bữa nay mà thoát nạn , từ đây trở đi cô chớ mạo hiểm như vậy nữa .

- Tiểu muội mới thấy một mình tướng công ở trên chiếc thuyền này trong lòng nóng nảy quên cả bản lãnh của mình cứ nhảy bừa vào .

Nàng còn đang nói bỗng nhiên nhìn thấy dưới dòng nước lập lờ mấy đầu người , Tần Nhi ngoảnh đầu ra thấy con thuyền kia đã vào gần tới bờ bất giác nàng buồn rầu nói :

- Nếu chúng ta tập hợp ở một nơi thì phần hy vọng thoát chết còn tăng hơn nhiều . Bây giờ chỉ còn hai chúng ta lực lượng bạc nhược hy vọng sống sót rất mong manh .

Lý Hàn Thu an ủi nàng nói :

- Tần cô nương ! Cô bất tất phải nản trí , hể chúng ta lên bờ trước thì tại hạ tin rằng với sức mình có thể phá được vòng vây trốn thoát .

- Chỉ sợ chúng ta không có cơ hội lên bờ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Hiện giờ gần con thuyền của chúng ta đã có rất nhiều quỷ sứ tụ tập , bọn chúng quyết chẳng để cho chúng ta rời khỏi được nơi đây .

- Bọn chúng làm thế nào mà ngăn trở được chúng ta ?

Tần Nhi đáp :

- Chúng đã biết chúng ta không bơi lội được sẽ đục đáy thuyền cho chìm xuống thì một là chúng ta sẽ bị bắt sống , hai là bị nước cuốn đi cho xương táng lòng sông .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy chúng ta đối phó bằng cách nào ?

- Chẳng còn cách nào nữa , chỉ mong sao nước chưa vào đầy mình tìm cách cho thuyền tựa vào bờ .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ chẳng biết chút gì về nghề lái thuyền ...

- Mấy bữa nay tiểu muội đã lưu tâm đến việc đi thuyền , chúng ta thử hợp tác xem sao nếu không được thì đành là ngồi đây chờ chết .

- Xem chừng cũng chỉ còn cách ấy .

Hai người đang lo tính thì thấy rất nhiều tay thuỷ thủ ở sông ló ra Tần Nhi lắc đầu nói :

- Bọn chúng này động tác mau quá mà mình đã chậm một nước rồi .

Lý Hàn Thu với lấy cây sào tre đáp :

- Nếu bọn ta phải chôn xác lòng sông thì cũng phải quyết chiến với bọn chúng một trận .

Chàng thò đầu ra quả thấy có đầu người nổi lên mặt nước liền cầm sào phóng xuống thật nhanh . Bỗng nghe đánh '' binh '' một tiếng máu tươi chảy ra nước sông nhuộm màu hồng . Lý Hàn Thu nói :

- Tần cô nương ! Tại hạ giết một tên nữa là đủ vốn rồi .

Lúc này nước sông chảy ùa vào con thuyền đã bắt đầu chìm xuống Tần Nhi đột nhiên sấn gần lại nói :

- Lý công tử ! Chúng ta cứ thế mà chết quách .

- Nếu thuyền mà chìm xuống lòng sông thì chẳng chết cũng bị bắt sống .

Tần Nhi nòi :

- Chúng ta cứ hết sức tìm cách , công tử phá lấy tấm gỗ thật lớn để chúng ta ngồi bồng bềnh trên mặt nước .

Lý Hàn Thu nói :

- Phải đấy ! Làm như vậy ít ra tại hạ còn sát thương được mấy tên của bọn chúng .

Tần Nhi rút kiếm ra đưa cho Lý Hàn Thu , Lý Hàn Thu phá lấy một gỗ lớn rồi trao trả kiếm cho Tần Nhi nói :

- Cô nương chuẩn bị đi tại hạ phóng tấm ván này xuống thì cô hãy liệu cách mà nhảy lên theo và phải tính thời gian cho thật đúng .

Tần Nhi hỏi :

- Còn công tử thì sao ?

- Cô nương bất tất phải lo cho tại hạ mà chỉ cần coi chừng chúng tập kích .

Tần Nhi khẽ nói :

- Hãy khoan !

Đột nhiên nàng cầm trường kiếm đâm thủng tấm ván thành hai lỗ , nàng cởi dây lưng sỏ vào ván gỗ rồi nói :

- Bây giờ công tử liệng tấm ván xuống nước đi .

Lý Hàn Thu mỉm cười nói :

- Cô nương thật là cẩn thận .

Chàng rung hai tay một cái bỏ tấm ván xuống sông , Tần Nhi tung mình lên rồi nhảy xuống , người nàng hạ trúng vào trên tấm ván gỗ . Tay trái nàng nắm chặt đầu dây còn tay phải nàng cầm kiếm đề phòng . Lý Hàn Thu chụp lấy cây sào thuyền rồi tung mình nhảy xuống mặt tấm ván . Những làn sóng nhô lên hụp xuống Lý Hàn Thu tay cầm cây sào rất khó giữ tấm ván cho thăng bằng để khỏi rớt xuống dòng sông . Tần Nhi đưa tay chụp Lý Hàn Thu miệng ngậm thanh trường kiếm tay cuốn dây vào lưng chàng , nàng nói :

- Chúng ta không biết lội , tấm ván này là vật cứu mạng đừng để trôi đi mất huống chi còn phải đề phòng địch nhân tập kích .

Tấm ván gỗ thuận giòng trôi xuôi đồng thời nhô lên hụp xuống . quần áo Lý Hàn Thu đều bị ướt đẫm . Nước sông chảy cuồn cuộn bỗng hiện ra một chỗ nước xoáy rất lớn trước mà bọn Lý Hàn Thu ngồi chìm vào chỗ nước xoáy . Lúc này con thuyền của bọn Vu Trường Thanh bị lửa cháy rất lớn và đã tựa vào bờ , nước sông chảy xiết Lý Hàn Thu thấy tình hình biến diễn rất rõ mảnh ván chàng đã trôi xa mấy chục trượng . Lý Hàn Thu và Tần Nhi hết sức giữ tấm ván cho thăng bằng không để những cơn sóng lật nhào . Tần Nhi một mặt rút chặt dây lại vừa nói :

- Xem chừng bọn quỷ sứ bị chúng ta đánh đã chạy xa rồi , bây giờ chỉ còn tìm cách đưa tấm ván này vào bờ .

Lý Hàn Thu lắc đầu nói :

- Tại hạ xem chừng đây không phải là chuyện dễ , uy lực của tạo hoá so với sức người còn khó chống đỡ hơn nhiều .

Chàng chưa dứt lời thì đã nhìn thấy mấy bóng thuyền vun vút chạy tới , Tần Nhi la hoảng :

- Những khoái thuyền hình thoi !

Lý Hàn Thu nói :

- Đây là bọn thuộc hạ của Phương Tú .

Bốn chiếc khoái thuyền theo dòng trôi xuống lại thêm sức người lèo lái nên nó chạy càng mau . Lý Hàn Thu đằng hắng một tiếng rồi nói :- Bọn ta nhờ vào tấm ván này mà sống nhưng e rằng khó lòng đối địch với chúng được .

Bỗng nghe tiếng dây cung bật vang , một mũi tên bắn tới Tần Nhi vung thanh trường kiếm đánh '' cách '' một tiếng , mũi trường tiêu lệch đi rớt xuống lòng sông . Bỗng thấy chiếc khoái thuyền lao vào tấm gỗ rất mau lẹ , chắc bọn ngồi trên thuyền này đều đã vâng nghiêm lệnh của chủ liền sống chết với Lý Hàn Thu nên chúng định xô thuyền vào ván gỗ . Lý Hàn Thu không biết bơi lội chàng ngồi trên tấm ván gỗ một lúc rồi thấy đầu nhức mắt hoa , dù là người theo nghề bơi lội thì ngồi trên tấm ván gỗ này cũng khó bề xoay sở chứ đừng nói Lý Hàn Thu nữa . Nhưng chí phấn đấu kiên cường khiến chàng hăng hái vô cùng chàng giơ cây sào thuyền lên nhằm đâm vào khoái thuyền , thủ thế của Lý Hàn Thu cực kỳ mau lẹ bỗng nghe đánh binh một tiếng dường như đâm vào vật gì , chàng chú ý nhìn ra thì thấy con thuyền vượt qua mà đi còn hai con thuyền nữa thấy Lý Hàn Thu tay cầm sào thuyền đâm rất trúng vào những con thuyền này liền tới tấp xoay bánh lái lánh xa ra . Lý Hàn Thu động tâm nghĩ thầm :

- Nếu mình bức bách bọn chúng phải chạy ra xa không để quấy nhiễu thì dù ngồi trên tấm ván này cũng còn thêm chút hy vọng .

Quyết định chủ ý rồi hai tay chàng đột nhiên múa tít cây sào ở trong tay , lúc này mấy con thuyền kia đã vượt qua mặt chàng lao về phía trước còn hai con thuyền ở mặt sau cũng đuổi gần tới nơi , bỗng nghe có tiếng ồm ồm cất lên :

- Hãy phóng tên bắn trúng bị thương rồi hãy bắt sống .

Lý Hàn Thu ngấm ngầm thở dài bụng bảo dạ :

- Bọn chúng mà bắn tên không ngớt là mình hết cách đối phó , cây sào dài này có chống được khoái thuyền nhưng không tài nào ngăn trở tên bắn .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ bất giác tay phải nới ra cây sào trôi đi mất , bỗng nghe veo véo hai tiếng hai mũi trường tiêu chia bắn vào hai người , Tần Nhi vung kiếm lên gạt được một mũi còn một mũi sướt qua vai Lý Hàn Thu . Tần Nhi đưa kiếm cho Lý Hàn Thu nói :

- Công tử múa kiếm nhanh như chớp nên cầm mũi kiếm này để gạt tên , còn tiểu muội giữ vững tấm ván gỗ này mới được .

Cả hai người không biết bơi lội chỉ trông vào tấm ván và một khúc dây uộc chặt vào người để bồng bềnh trên mặt nước . Những khoái thuyền bao vây bốn mặt cung tên bắn tới tấp . Thật là một tình trạng nguy hiểm phi thường sống chết chỉ khe chừng sợi tóc . Lý Hàn Thu đón lấy trường kiếm quay lại nhìn Tần Nhi hỏi :

- Cô nuơng có sợ không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu muội không sợ .

Lý Hàn Thu huy động thanh trường kiếm gạt rơi mấy mũi tên rồi nói :

- Nếu chúng ta không vào bờ được thì hy vọng về sinh cơ rất mong manh .

Tần Nhi mỉm cười đáp :

- Chúng ta khó mà vào bờ được trừ khi có một cơn gió lớn hất tung lên bờ .

Lý Hàn Thu thở dài nói :

- Hỡi ôi ! Cô nương chẳng có tội tình gì vì theo tại hạ mà bị thảm cảnh .

- Cái đó không can hệ . Vả lại lúc này tiểu muội không thấy một chút cảm giác gì sợ hãi thần chết .

Lý Hàn Thu nhăn nhó cười đáp :

- Trước tình trạng này chúng ta mười phần chết chín mà cô nương vẫn bình thản khiến tại hạ được an ủi rất nhiều .

Tần Nhi cười mát nói :

- Bây giờ mà tiểu muội chết đi thì e rằng công tử cũng khó lòng sống được .

- Dĩ nhiên là thế ! Chúng ta chết thì cùng chết cả .

- Công tử đã không sợ chết thì tiểu muội còn sợ gì ? Vả lại tiểu muội có chết thì cũng chết chung với công tử một chỗ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương cùng chết với tại hạ một chỗ thì có thú gì ?

Tần Nhi cười đáp :

- Tính mạng của công tử so với tính mạng của một tên nha đầu còn quan trọng hơn nhiều .

Lý Hàn Thu lắc đầu nói :

- Nói thế là không đúng , cô nương cũng là một mạng người tại hạ cũng chỉ là mộtmạng người , giá trị về tính mạng của con người như nhau hết .

Đột nhiên chàng buông tiếng thở dài rồi không nói nữa . Tần Nhi hỏi :

- Sao công tử lại thở dài ?

- Chúng ta tuy không sợ chết , nhưng tại hạ cảm thấy cái chết này không đáng chút nào .

Tần Nhi nói :

- Không phải là chuyện đáng hay không đáng mà là tình thế bắt buộc chẳng chết cũng không còn cách nào khác .

- Dù chúng ta phải chết thì cũng phải tìm cách chết cho có giá trị một chút .

Hai người cười nói tự nhiên dường như gạt bỏ hẳn sự sống chết ngoài tư tưởng . Tần Nhi mỉm cười nói :

- Tiểu tỳ có một ý nghĩ kỳ lạ chẳng biết có nên nói ra không ?Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Ý tưởng gì mà kỳ lạ ?

- Nếu chúng ta cùng bị trọng thương thì nhất định phải chết chung một chỗ . Đúng vậy không ?

Lý Hàn Thu cười đáp :

- Kể như vậy thì đại khái không sai lầm nữa . Sau khi chúng ta chết rồi vẫn còn sợi dây này buộc liền vào nhau .

Tần Nhi nói :

- Người ta có câu '' Đồng mệnh uyên ương '' phải chăng là thế này ?

Lý Hàn Thu sửng sốt ngập ngừng đáp :

- Cái đó ...cái đó ..

Tần Nhi lại cười hỏi :

- Công tử cảm thấy khó nghe lắm phải không ?

Bỗng nghe tiếng gió véo như xé bầu không khí vang lên , bốn mũi trường tiêu đã bắn tới nơi . Lý Hàn Thu vung trường kiếm lên gạt , ánh hàn quang lấp lánh vọt ra những tiếng '' lách cah1 '' mấy mũi tên đều bị gạt rớt . Vì chàng chỉ để ý gạt tên nên người nghiêng đi rồi té nhào xuống nước . Tần Nhi giật mình kinh hãi vươn tay ra chụp lấy chàng miệng nói :

- Lý đại ca ! Đại ca phải ngừng thở đừng uống nước vào .

Nàng hốt hoảng quá nên thốt ra lời tự đáy lòng , Lý Hàn Thu rớt xuống sông đã uống mấy ngụm nước vào rồi . Nhưng chàng cũng là người trầm tĩnh gặp nguy cấp mà không rối loạn , chàng uống hai miếng nước sông vào rồi mới ngừng thở . Dòng nước chảy xiết làm cho Lý Hàn Thu lúc nổi lúc chìm Tần Nhi chụp hai cái mà không nắm được . Tấm ván gỗ nhấp nhô theo làn sóng mất thế quân bình khiến cho Tần Nhi lúc chìm xuống nước rồi lại nổi lên , đầu tóc Tần Nhi cũng ướt sũng cả nàng lo cho mình còn chưa xong , mà vẫn cố cựa quậy nắm lấy Lý Hàn Thu . May ở chỗ sợi dây buộc rất chặt nên Lý Hàn Thu tuy bị rớt ra bảy tám thước mà người vẫn buộc vào tấm ván .

Tần Nhi chẳng để ý gì đến tên nỏ nữa nàng đem toàn lực để giúp Lý Hàn Thu . Đột nhiên tấm ván gỗ đang trôi đi rất mau bỗng bị một luồng đại lực giữ lại bên tai Tần Nhi bỗng nghe tiếng lạnh lùng cất lên :

- Con nha đầu thối tha này ! Mình đã hãm vào tuyệt địa mà còn dở trò khốn thú , ta đập tan mảnh ván này để các ngươi chìm xuống lòng sông nuôi tôm cá .

Tần Nhi quay lại nhìn thấy tấm ván đã bị một lưỡi câu rất lớn móc lấy , bốn tên đại hán cầm trường mâu đứng ở đầu thuyền . Con thuyền bọn chúng đứng khá lớn có cột buồm ngoài ra còn sáu chiếc thuyền thoi vây quanh . Tần Nhi nhìn sợi dây buộc Lý Hàn Thu lấp ló trong làn sóng khẽ thở dài nói :

- Các vị cứu y đã !

Trên con thuyền một cột buồm này có một đại hán trung niên mình mặc áo xanh hắng giọng một tiếng rồi đáp :

- Tấm ván gỗ đã bị móc câu giữ lại rồi , mời cô nương hãy lên thuyền trước rồi bọn ta cứu y cũng chưa muộn .

Tần Nhi nói :

- Phương Tú bảo các vị bắt sống chúng ta thì y còn trọng yếu hơn ta nhiều .

Đại hán áo xanh cười lạt đáp :

- Cái đó bọn ta tự biết bất tất cô nương phải lo dùm .

Tần Nhi ngầng đầu lên nói :

- Mình ta đây buộc dây không thể nhảy lên thuyền được .

Đại hán trung niên lạnh lùng nói :

- Bây giờ chặt đứt dây cho cô nương nhảy lên thuyền rồi bọn ta có cách cứu y lên .

Tần Nhi không sao được liền lấy lưỡi truỷ thủ chặt đứt dây nhảy lên thuyền , đại hán áo xanh thủng thẳng hỏi :

- Bây giờ cô nương chuẩn bị động thủ với ta hay là bó tay chịu trói ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Động thủ thì sao bó tay chịu trói thì sao ?

- Bó tay chịu trói thì miễn cho ta khỏi động thủ động cước và cũng vớt gã lên được .

Tần Nhi giơ hai tay lên hỏi :

- Vậy thì đành bó tay chịu trói hay hơn .

Đại hán áo xanh giơ tay lên điểm huyệt Tần Nhi rồi bảo đồng bọn :

- Trông coi lấy thị .

Một đại hán dạ một tiếng chạy lai tay trái nắm lấy Tần Nhi tay phải cầm thanh cương đao kề vào cổ nàng , đại hán áo xanh trầm giọng ra lệnh :

- Cứu gã lên đây .

Một đại hán áo đen đứng ở góc thuyền kéo sợi dây , chỉ trong khoảnh khắc cả tấm ván lẫn Lý Hàn Thu cũng lôi lên mặt thuyền . Lý Hàn Thu đã bị sóng đánh ngất đi đột nhiên đại hán áo xanh tiến lại hai bước giơ tay điểm huyệt Lý Hàn Thu , rồi quay lại nhìn Tần Nhi cười nói :

- Nếu sớm biết bắt được gã đễ dàng thế này chẳng tội gì tốn hơi sức .

Tần Nhi nhìn Lý Hàn Thu thì thấy quần áo ướt hết coi thảm hại thì lòng buồn rười rượi bất giác buông tiếng thở dài nói :

- Y đã uống một ít nước sông vào bụng vậy các vị tìm cách cho y tỉnh lại .

Đại hán áo xanh cười lạt nói :

- Xem chừng Tần cô nương quan tâm tới gã lắm .

Tần Nhi nghĩ thầm trong bụng :

- Lúc này mà mình không thuyết phục được mấy người để chàng tỉnh lại thì e rằng thân thể chàng sẽ bị tổn thương nhiều .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ nàng lạnh lùng nói :

- Nếu các hạ là người thông minh thì nên đối đãi tử tế với y một chút .

Đại hán áo xanh hỏi :

- Tại sao vậy ? Hai bên đã là kình địch với nhau chẳng lẽ cô muốn bọn ta đối đãi với y như một thượng tân chăng ?

- Các hạ sớm biết nếu Phương Tú mà thuyết phục được Lý Hàn Thu để y đầu hàng Phương gia đại viện thì y sẽ có một địa vị cao hơn các hạ nữa .

Đại hán áo xanh chau mày hỏi :

- Vậy thì làm thế nào ?

- Khi y gia hập Phương gia đại viện rồi nhớ đến mối thù xưa này sẽ không lợi cho các hạ đâu . Bằng y không chịu gia nhập thì Phương viện chúa tất chẳng chịu nhiêu dung , tội gì các hạ lại gây thêm oán thù với y .

Đại hán áo xanh trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Cô nương nói cũng có lý .

Gã vẫy tay nói tiếp :

- Các ngươi hãy tìm cách trục nước trong bụng y ra .

Hai tên đại hán liền đến xoay mình Lý Hàn Thu nắn vào lưng vào bụng chàng . Lý Hàn Thu thổ nước ra rất nhiều rồi chàng tỉnh lại , chàng dương mắt nhìn Tần Nhi thở dài nói :

- Chúng ta nên vào bờ đi thôi .

- Lý tướng công ! Bậc đại trượng phu phải biết tuỳ cơ lúc thân lúc khuất , tiểu tỳ hy vọng tướng công liệu đấy mà xử trí .

Chương 140: Lý hàn thu chạm trán oan gia

Mấy câu nói này ý tứ thâm trầm Lý Hàn Thu ngầng đầu lên nhìn Tần Nhi hỏi :

- Tại hạ bị điểm huyệt rồi chăng ?

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Con người sau khi chết đi rồi thì bất luận có bản thông thần tới đâu cũng chẳng còn cách gì báo thù được phải không ?

Lý Hàn Thu gật đầu tỏ ý lãnh hội , lúc này con thuyền lớn bơi nhanh đến gần con thuyền nhỏ . Lý Hàn Thu ngoảnh đầu trông ra thì thấy trên sạp thuyền đặt chiếc bàn vuông Phương Tú cùng Hàn Đào ngồi đối diện . Trên bàn đặt rượu và thức nhắm , điều khiến cho Lý Hàn Thu kinh ngạc hơn là cả Vu Trường Thanh cũng có ở trên thuyền đó . Lão hai tay chắp để sau lưng bước lui rồi lại bước tới . Bỗng nghe Hàn Đào lớn tiếng hỏi :

- Tần huynh ! Bắt cả được bọn họ rồi chứ ?

Đại hán áo xanh nghiêng mình đáp :

- My mà không đến nỗi nhục mạng , thuộc hạ đã bắt sống được cả hai tên .

Hàn Đào nói :

- Vậy là hay lắm ! Đem chúng lên thuyền lớn để lão phu tra hỏi .

Đại hán áo xanh dạ một tiếng rồi áp mạn thuyền nhỏ vào thuyền lớn , thuỷ thủ cột thuyền vào nhau rồi đem Lý Hàn Thu và Tần Nhi lên thuyền lớn , Phương Tú dường như vẫn sợ hãi Lý Hàn Thu hắn nói ngay :

- Đối với gã này phải cẩn thận đó .

Đại hán áo xanh nghiêng mình đáp :

- Thuộc hạ đã điểm hai chỗ huyệt đạo trên mình hắn rồi .

Phương Tú hừ một tiếng rồi nói :

- Hay lắm ! Ngươi hãy đi đi .

Đại hán dạ một tiếng rồi dẫn sáu con thuyền thoi chạy đi . Phương Tú nhìn bóng sau lưng đại hán rồi hỏi :

- Lão nhị ! Tên họ là gì ?

Hàn Đào đáp :

- Y là Tần Bằng tổng đà chúa về thuỷ quân của tiểu đệ .

Phương Tú hỏi :

- Bây giờ giết y được chưa ?

Hàn Đào trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Tiểu đệ hiểu rồi xin đại ca cứ yên lòng .

Phương Tú đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu cười lạt hỏi :

- Mùi vị nước sông thế nào ?

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói :

- Nhưng bây giờ tại hạ không còn ở dưới nước nữa rồi .

Hàn Đào đáp :

- Lý Hàn Thu là bậc hảo hán thì đừng vì những cái bại trước mắt làm cho thối chí , tại hạ hy vọng các hạ nói thật ra một chút .

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói :

- Tại hạ bị bắt thì chuyện sinh tử đã gác ra ngoài , các hạ muốn uy hiếp tại hạ là ngủ mơ giữa ban ngày đó .

Phương Tú đột hiên đưa mắt nhìn Vu Trường Thanh hỏi :

- Vu huynh ! Hiện giờ Lý Hàn Thu đã ở đây Vu huynh hỏi y xem .

Hàn Đào nói :

- Vu huynh đừng quên còn có hai người nghĩa tử , tính mạng chúng là ở trong tay bọn tại hạ chỉ ra lệnh một tiếng là lập tức sẽ chết liền .

Vu Trường Thanh vẻ mặt vẫn nghiêm ghị từ từ quay đầu dương mắt nhìn mặt Hàn Đào nói :

- Lão phu đã biết bây giờ mình ở vào cảnh ngộ nào rồi ...

Phương Tú nói ngay :

- Nếu Vu huynh chịu giao thuốc giải thì bọn tại hạ quyết không hại hai tên nghĩa tử đó .

Hàn Đào nói theo :

- Vừa rồi Vu huynh bảo thuốc giải để trong mình Lý Hàn Thu , hiện giờ gã cũng ở nơi đây không hiểu Vu huynh còn muốn chối cãi thế nào ?

Lý Hàn Thu đã nghe rõ nội tình liền đáp ngay :

- Thuốc giải quả ở trong mình tại hạ .

Phương Tú sửng sốt nói :

- Nếu Lý huynh chịu giao thuốc giải thì bữa nay chúng ta huề cả làng . Tại hạ tha cho các vị ngay rồi và hẹn trong vòng mười ngày quyết không cho người theo dõi , sau mười ngày chúng ta mới phân thắng phụ .

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói :

- Biện pháp này rất công bình nhưng có điều đáng tiếc ...

Hàn Đào hỏi :

- Điều chi đáng tiếc ?

- Tại hạ rớt xuống sông rồi yên trí là không sống được nữa thuốc giải cũng chẳng làm gì nên liệng đi rồi .

Hàn Đào nói :

- Các hạ liệng thuốc giải đi thì đồng thời liệng cả sinh mạng những người này theo . Hàn nhị lão sẽ để cho mỗi người chết một cách mà coi .

Lý Hàn Thu ỡm ờ hỏi :

- Tại hạ nghĩ không ra đã chết sao lại còn có chỗ khác với nhau ?

Hàn Dào đáp :

- Tại hạ sẽ khiến cho các vị sống không được mà chẳng chết cho , các hạ mà không tin thì bọn tại hạ làm cho mà coi .

Phuơng Tú ngửa mặt lên cười rộ nói :

- Suýt nữa thì tiểu đệ bị Vu huynh lừa gạt .

Vu trường thanh lạnh lùng nói :

- May mà viện chúa tỉnh ngộ kịp thời .

- Những trò của Vu huynh đã đến sơn cùng thuỷ tận rồi , Vu huynh nên lấy thuốc giải ra đi thôi .

- Thuốc giải có đây lão phu sẽ đưa ra ...

Hàn Đào nói :

- Vu huynh quả là người thông minh .

Vu Trường Thanh nói :

- Nhưng phải có điều kiện .

- Tiểu đệ đây cũng nghĩ như thế , Vu huynh cho hay là điều kiện gì ?

- Buông tha Lý Hàn Thu và Tấn cô nương lão phu có tận mắt nhìn thấy họ đi xa rồi sẽ đưa thuốc giải ra .

- Nếu Vu huynh thực tình chịu đưa thuốc giải thì bất luận điều kiện gì tại hạ cũng ưng thuận ngay . Nhưng Vu huynh nguỵ kế đa đoan khiến cho tiểu đệ khó lòng tin được .

Vu Trường Thanh nói :

- Phương viện chúa chỉ biết nói lão phu , nhưng chính viện chúa có những cử động hàng ngày dù đã hứa lời cũng không khiến cho người ta tin được .

Phương Tú nói :

- Mấy năm nay tại hạ phụng dưỡng lão huynh thế mà Vu huynh lại hạ độc vào người tại hạ để trả ơn .

Vu Trường Thanh lạnh lùng đáp :

- Vu mỗ nhất sinh làm việc gì trên không hổ với trời dưới không thẹn với người , dù Phương huynh có chút ơn nhỏ mọn cũng không thể mạt sát lão phu hoặc bắt lão phu trợ lực làm điều tàn ác .

Phương Tú cười lạt nói :

- Vu huynh không chịu giúp tại hạ thì thôi , nhưng Vu huynh lại hạ độc để báo đền mấy năm phụng dưỡng thì thủ đoạn so với Phương mỗ còn hèn hạ hơn .

Vu Trường Thanh hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Nếu lão phu không hạ độc vào mình viện chúa thì e rằng bây giờ lão phu đã thành một tên tù ở dưới Phương gia đại viện rồi .

Hàn Đào vội gạt đi nói :

- Việc đã qua chẳng nói làm chi nữa , bây giờ chúng ta hãy liệu việc về sau .

Vu Trường Thanh hỏi :

- Việc về sau nên thế nào xin Hàn nhị hiệp nói cho nghe ?

Phương Tú xen vào :

- Cứ tình thế trước mắt Vu huynh ở vào thế hạ phong chịu khuất mình một chút nghe lời tại hạ mới phải .

Vu Trường Thanh nói :

- Nếu bọn lão phu không tín nhiệm được Phương viện chúa thì đành ngọc đá đều ra tro hết .

Hàn Đào nói :

- Tại hạ còn một ý niệm rất công bình chẳng hiểu Vu huynh nghĩ thế nào ?

- Xin cho nghe cao luận .

- Vu huynh đưa thuốc giải ra cho tại hạ coi thử , bọn tại hạ không tin Vu huynh chịu đưa thuốc giải thật .

Vu Trường thanh hỏi :

- Rồi sau sao nữa ?
Hàn Đào đáp :

- Bọn tại hạ nhìn thấy thuốc giải rồi sẽ bàn đến điều kiện cũng chưa muộn .

Vu Trường Thanh lắc đầu đáp :

- Không được ! Phải bàn đến điều kiện trước đã rồi lão phu sẽ giơ thuốc giải ra cho hai vị ngó thấy .

Hàn Đào lại nhìn Phương Tú nói :

- Được rồi ! Xin Vu huynh đưa điều kiện ra , có điều phải tính toán cho công bằng hai bên mới có thể dung hoà hợp tác được .

Vu Trường Thanh đáp :

- Dĩ nhiên là thế ...

Lão ngừng một chút rồi tiếp :

- Trước hết hai vị hãy hã lệnh giải khai huyệt đạo của Lý Hàn Thu và Tần Nhi rồi lão phu lấy thuốc giải ra .

Hàn Đào gật đầu đáp :

- Xin theo ý kiến của Vu huynh .

Hắn quay lại ngó đại hán áo đen ngồi ở cửa khoang thuyền bảo gã :

- Hãy giải khai huyệt đạo cho hai người đó đi .

Hai đại hán vâng lời lại giải khai huyệt đạo cho Lý Hàn Thu và Tần Nhi . Vu Trường Thanh cũng móc trong bọc ra một cái bình ngọc giơ lên nói :

- Thuốc giải đây này .

Hàn Đào hỏi :

- Vu huynh bây giờ đến việc gì ?

- Tìm cách cho thuyền vào bờ .

Hàn Đào cau mày ngập ngừng :

- Thuốc giải của Vu huynh ...

Vu Trường Thanh ngắt lời :

- Áp mạn vào bờ và tha hai người lên bộ rồi lão phu sẽ đưa thuốc cho .

Hàn Đào cười mát nói :

- Vu huynh ! Bọn tại hạ mong rằng cuộc trao đổi này công bằng thành thực đừng bên nào đem lòng gian trá .

Vu Trường Thanh nói :

- Chỉ cần hai vị đừng dở trò gì lão phu cam tâm chịu thua rồi .

Phương Tú nói :

- Mưu trí của Vu huynh bọn tại hạ khó lòng theo kịp , chuyến này Vu huynh đi thuyền cách bố trí kể ra rất chu đáo , có điều Vu huynh không nghĩ tới một việc là bọn tiểu đệ đã bố trí tai mắt khắp thành theo dõi hành tung của Vu huynh bất cứ lúc nào .

Vu Trường Thanh nói :

- Bọn lão phu bị hãm vào trùng vi nên phải cố giữ lấy thế quân bình .

Phuơng Tú cùng Hàn Đào nói nhỏ mấy câu với nhau rồi quả nhiên thuyền lớn chạy vào bờ . Lý Hàn Thu toan mở miệng nhưng Tần Nhi đưa mắt ngăn chàng , trên chiếc thuyền buồm đột nhiên yên lặng trở lại sau một lúc thuyền đậu vào bờ . Phương Tú nhìn mặt Vu Trường Thanh nói :

- Thuyền đã áp mạn rồi đó .

Vu Trường Thanh đưa mắt ngó Lý Hàn Thu và Tần Nhi nói :

- Đã tha họ lên thuyền được chưa .

Phương Tú gật đầu hỏi lại :

- Được rồi ! Nhưng còn Vu huynh thì sao ?

- Lão phu dĩ nhiên ở lại đây .

Lý Hàn Thu không nhịn được nữa chắp tay nói:

- Lão tiền bối ...

Vu Trường Thanh ngắt lời :

- Lý thế huynh , thế huynh hãy nghe lão phu vài lời .

Lý Hàn Thu liền nói :

- Lão tiền bối nói trước đi .

Vu Trường Thanh vẻ mặt nghiêm nghị nói :

- Lão phu yêu cầu Lý thế huynh một việc .

- Việc gì ?

- Dẫn Tần cô nương lên bờ .

Lý Hàn Thu ngập ngừng :

- Còn lão tiền bối ..

Vu Trường Thanh vội giục :

- Lên ngay đi ! Lên ngay đi .

Tần Nhi từ từ bước đến bên chàng khẽ nói :

- Chúng ta đi thôi .

Lý Hàn Thu buồn rầu buông tiếng thở dài rồi trở gót lên bờ Tần Nhi đột nhiên nhìn Phương Tú lạy xuống nói :
- Lão chủ nhân ...

Phương Tú hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Ngươi còn nhận ta làm lão chủ nhân ư ?

Tần Nhi đáp :

- Ơn đức dưỡng dục khi nào tiểu nử dám quên ?

- Nhưng ngươi trả ơn lão phu bằng cách câu kết với cường địch ra mặt coi lão phu là cừu địch .

- Không cùng đường lối thì khó mà mưu dự với nhau . Lão chủ nhân muốn giết tiểu nử nhưng được người cứu . Tần Nhi lạy một lạy này là để đền ơn dưỡng dục , mai đây lão chủ nhân còn hạ thủ gia hại tiểu nữ ...

Phương Tú lạnh lùng hỏi :

- Thì ngươi làm gì ?

- Tiểu nữ sẽ xoay tay phản kích .

Phương Tú cười khẩy nói :

- Ngươi đã nói xong chưa ?

- Xong rồi .

Phương Tú vẫy tay nói :

- Vậy ngươi hãy đi đi .

Tần Nhi nghiêng mình nói :

- Từ giờ phút này chúng ta đã ơn tận nghĩa tuyệt , tiểu nữ xin cáo biệt .

Rồi nàng theo sau Lý Hàn Thu ở thuyền bước lên . Phương Tú cùng Hàn Đào nhìn chòng chọc Lý Hàn Thu và Tần Nhi cho đến khi bóng sau lưng hai gười mỗi lúc mỗi xa . Tần Nhi đi lẹ mấy bước đuổi kịp Lý Hàn Thu hỏi :

- Lý đại ca ! Đại ca có biết chỗ dụng tâm của sư phụ thế nào không ?

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ không biết , nhưng chúng ta chẳng nên bỏ lão tiền bối mà đi .

- Lão nhân gia muốn chúng ta thay lão hoàn thành tâm nguyện , vậy chúng ta phải đi chùa Thiếu Lâm ngay .

Lý Hàn Thu không trả lời Tần Nhi nữa chàng gia tăng cước bộ chạy về phía trước , hai người đi qua một khu rừng rậm rồi Lý Hàn Thu dừng lại quay ngó Tần Nhi hỏi :

- Tần cô nương ! Cô đi chùa Thiếu Lâm được không ?

Tần Nhi ngạc nhiên hỏi :

- Còn đại ca thì sao ?

- Tại hạ phải quay trở lại giúp Vu tiền bối một tay .

Chàng chưa dứt lời thì đột nhiên có thanh âm lạnh lùng cất lên :

- Hai vị định đi thật chăng ?

Lý Hàn Thu quay lại thì thấy Hàn công tử lưng đeo trường kiếm đứng cách đó chừng một trượng . Tần Nhi khép nép nói :

- Thiếu gia ..

Hàn công tử nghiêng mình đáp :

- Cô nương bất tất phải đa lễ .

Giọng nói gã rất bình tĩnh vẻ mặt bình thản khiến người ngoài không hiểu trong lòng gã vui mừng hay tức giận .

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang nhìn quanh một lượt rồi nói :

- Té ra Phương Tú đã bầy cạm bẫy ...

Hàn công tử cười lạt đáp :

- Trên bờ sông đã bố trí mai phục bốn chỗ mà Lý huynh lại gặp tại hạ tức là oan gia đối đầu .

Gã ngừng một chút rồi hỏi :

- Lý huynh muốn cùng tiểu đệ một chọi một hay là tiểu đệ hạ lệnh vây đánh .

Lý Hàn Thu thản nhiên hỏi lại :

- Hàn huynh đem nhiều người đến phải không ?

- Đúng thế ngoài tiểu đệ còn mười hai tay cao thủ võ lâm đều mang tuyệt kỷ trong mình , bọn họ ở rải rác sau các mô đất hay bụi cỏ quanh đây chừng mười trượng , tiểu đệ mà hạ lệnh là lập tức bọn họ từ bốn phương tám hướng xông vào vây đánh .

Lý Hàn Thu cười lạt đáp :

- Hai cách đánh đó tại hạ không biệt được có chỗ nào khác nhau .

- Khác nhau rất nhiều .

Lý Hàn Thu đáp :

- Xin cho nghe lời cao luận .

- Nếu hạ lệnh tập công thì họ dùng ám khí hay ngoại công thủ đoạn gì cũng mặc , chỉ cần sao Lý huynh phá vòng vây mà ra được .

- Còn đơn đả độc đấu với Hàn huynh thì sao ?

- Chúng ta ước định bao nhiêu hồi hợp Lý huynh đấu với tại hạ đủ số rồi thì có thể đi được .

Lý Hàn Thu đáp :

- Nghe Hàn huynh nói thế dường như trường hợp thứ hai có phần giản dị hơn .

Hàn công tử nói :

- Thế là Lý huynh muốn lựa trường hợp thứ hai rồi .

- Có điều tại hạ muốn nói rõ trước .

- Điều gì ?

- Hai bên động thủ khó lòng tránh khỏi sự thương vong , tại hạ bị thương hay bị chết là số mạng phải như vậy . Bất hạnh Hàn huynh bị thương thì làm thế nào ?

Hàn công tử đáp :

- Tiểu đệ cũng biết rõ lắm nói về kiếm thuật thì Lý huynh hơn một bậc , nếu Lý huynh thắng được tại hạ thì bọn kia dối với các hạ ra sao , trừ khi tại hạ chẳng còn cách nào kìm hãm được họ chẳng nói làm chi nếu tại hạ còn có thể cựa quậy được thốt ra lời thì tất ra lệnh cho họ không được rượt theo để mặc cho hai vị ra đi .

Lý Hàn Thu quay lại ngó Tần Nhi rồi lại nhìn Hàn công tử nói :

- Hàn huynh ước hẹn chiến đấu với tiểu đệ là ở một mình tiểu đệ không liên quan gì đến người khác .

- Lý huynh muốn tiểu đệ tha Tần Nhi phải không ?

- Đúng thế ! Vụ này không liên quan gì đến y để y ở lại bằng vô dụng .

Hàn công tử nói :

- Nếu tiểu đệ ưng lời Lý huynh tức là làm hại y đó .

- Hàn huynh nói vậy nghĩa là làm sao ?

- Đại bá phụ của tiểu đệ trước nay vẫn chủ trương nhổ cỏ trừ gốc không để mối lo về sau , lời giáo huấn của lão gia đã in sâu vào óc tiểu đệ . Võ công của Tần Nhi quyết không thể tự vệ nếu để y đi một mình tất bị truy sát không còn nghi ngờ gì nữa .

Tần Nhi đột nhiên hỏi xen vào :

- Hàn công tử ! Những hành vi của Phương viện chúa chắc công tử đã hiểu hết ?

Hàn công tử đáp :

- Tại hạ biết rồi ! Quyên Nhi chạy đi , cô nương lại bỏ trốn . Tuy không phải vì tư tình nhưng gia phụ cùng Phương viện chúa làm đó là những hành vi trọng đại . Còn cá nhân tại hạ đối với các vị không có thù oán gì .

Tần Nhi nói :

- Công tử thực là một nhân vật đại trí dũng ...

Hàn công tử giơ tay lên nói :

- Cô nương bất tất phải khoe trương tại hạ . Cô dừng quên các vị đó là bậc tôn trưởng tại hạ mà còn có ơn dưỡng dục tại hạ nữa .

Gã đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Tiểu đệ giải thích như vậy đã rõ ràng chưa ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Rõ ràng lắm rồi ! Nhưng tại hạ còn có điểm chưa rõ .

- Vậy Lý huynh hỏi đi !

- Tần Nhi và tiểu đệ không có liên quan gì với nhau tại sao , tại sao cuộc sinh tử của y lại dính liền với tại hạ ?

Hàn công tử đáp :

- Gia phụ cùng Phương bá phụ ghĩ ngợi thế nào thì tại hạ không dám phê bình , nhưng theo ý kiến của tại hạ trừ phi Tần Nhi muốn chết theo Lý huynh còn không nên kéo hai vị vào một chỗ .

Lý Hàn Thu nói :

- Vậy là hay lắm ! Không ngờ Hàn công tử lại nghĩ đúng lý đến thế .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau