THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Vu Trường Thanh nghị luận Hào Kiệt

Tần Nhi ồ lên một tiếng rồi hỏi :

- Phải chăng làm như thế là Phương Tú không biết bọn ta trú chân ở đâu mà kiếm ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Tai mắt của Phương Tú rất tinh thông. Nhiều là nửa năm, ít là ba tháng hắn sẽ biết chúng ta nương thân ở trong thuyền này.

Tần Nhi đưa mắt nhìn Vi Hoa phu nhân còn bị điểm huyệt nằm trên ghế gỗ hỏi :

- Đệ tử nghĩ rằng phải xử trí mụ này bằng cách nào không nên để mụ ở đây nữa.

Vu Trường Thanh đáp :

- Hãy tạm thời lưu mụ lại đó. Ngày sau sẽ có chỗ dùng đến. Có điều...

Tần Nhi hỏi :

- Có điều làm sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Võ công mụ cao cường, mình mang đầy ám khí. Thật là một điều đáng sợ.

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử cũng biết bọn họ vẫn thông tin tức cho Phương Tú nhưng trên thực tế nội tình bọn họ thế nào, ngoài Phương Tú ra chẳng một ai hay.

Vu Trường Thanh nói :

- Vi Hoa phu nhân cũng biết rõ.

Tần Nhi hỏi :

- Liệu mụ có chịu nói ra không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Chúng ta thường trú ở trên thuyền, để rồi hỏi mụ dần dần.

Tần Nhi nói :

- Sư phụ nói phải đó.

Nàng liền giải khai các huyệt cho Vi Hoa phu nhân và điểm vào những huyệt đạo tứ chi rồi cất tiếng hỏi :

- Phu nhân chưa mất thần trí chắc đã biết hiện giờ ở vào trường hợp nào ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Ở trên một chiếc thuyền buồm phải không ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Nếu phu nhân vận động thì bọn tại hạ buông xuống sông để nuôi cá.

Vi Hoa phu nhân nói :

- Ngươi đã cẩn thận điểm vào sáu chỗ huyệt đạo trong mình ta thì ta còn cử động thế nào được.

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi nói :

- Có biết thời vụ như vậy mới là tay tuấn kiệt. Phu nhân bản tính thông tuệ, quyết chẳng làm việc ngu ngốc.

Vi Hoa phu nhân nói :

- Đừng tâng bốc ta nữa. Ngươi có điều chi muốn hỏi thì cứ nói huỵch tẹt ra đi !

Tần Nhi nói :

- Phu nhân mau mồm lẹ miệng.

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Việc gì ?

Tần Nhi nói :

- Phu nhân cấu kết với Phương Tú phải chăng là có việc mưu đồ trọng đại ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Nghe giọng lưỡi ngươi như vậy thì tựa hồ ngươi chẳng biết một chút nội tình chi hết.

Tần Nhi nói :

- Nếu tại hạ biết rồi thì đã chẳng hỏi phu nhân làm chi.

Vi Hoa phu nhân nói :

- Bọn ta có việc mưu đồ cực kỳ trọng đại, nhưng ngươi muốn hỏi điều chi ?

Tần Nhi nói :

- Điều chi tại hạ cũng muốn hỏi. Chúng ta sẽ bàn từng việc một có được không ?

Vi Hoa phu nhân đã biết Tần Nhi không phải là con người dễ đối phó, liền gật đầu hỏi :

- Tốt lắm ! Trước hết hãy bàn điều chi ?

Tần Nhi hỏi :

- Tại hạ muốn biết giữa Tử Vi Cung và Phương Tú có mối liên quan như thế nào ?

Vi Hoa phu nhân trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Có thể nói là họ coi nhau như bạn hữu, giúp đỡ lẫn nhau.

Tần Nhi nghĩ thầm trong bụng :

- Ta phải nhân cơ hội này hỏi mụ cho biết nội tình một chút, đặng thông tri đi các môn phái lớn để chuẩn bị ứng biến.

Bụng nàng nghỉ vậy, miệng thủng thẳng hỏi :

- Phương Tú ngoài sự cấu kết với Tử Vi Cung dường như còn giao thiệp với nhiều tay cự phách võ lâm để mở mang cơ nghiệp phải không ?

Vi Hoa phu nhân gật đầu :

- Chúng ta quả đã có một kế hoạch.

Tần Nhi hỏi :

- Kế hoạch thế nào ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Chúng ta chuẩn bị sáng lập ra cục diện để làm khó giang hồ.

Tần Nhi "ồ" lên một tiếng rồi đáp :

- Tại hạ ở Phương Gia Đại Viện từ nhỏ đến lớn, nên những chỗ bí mật của đối phương đã biết khá nhiều. Nếu phu nhân định lừa bịp thì nên cẩn thận một chút đừng để tại hạ khám phá ra chỗ gì.

Vi Hoa phu nhân nói :

- Ta có thể đem hết tình hình nói cho các ngươi hay. Nhưng nghe xong rồi các ngươi vẫn giết ta. Vậy thì nói hay không cũng thế mà thôi.

Tần Nhi hỏi :

- Phu nhân muốn đòi điều kiện chăng ?

Vi Hoa phu nhân cười đáp :

- Ồ ! Nếu ta mà nhất định chết thì dĩ nhiên chẳng cần nói đến chi nữa.

Tần Nhi nói :

- Có một điều tại hạ muốn nói rõ cho phu nhân hay là những gì mà tại hạ muốn hỏi cũng chẳng quan hệ gì. Phu nhân nói cho tại hạ chỉ là biết mà chơi.

Vi Hoa phu nhân cười lạt, cố ý cất cao giọng nói :

- Ta chắc còn nhiều điều bí mật lắm ngươi chưa thể biết được đâu. Nếu ta nói ra rất có thể bổ ích cho tất cả đại thể võ lâm.

Hiển nhiên mụ nói câu này lớn tiếng là để cho Vu Trường Thanh cùng Lý Hàn Thu cũng nghe thấy.

Tần Nhi hỏi :

- Phải chăng phu nhân có ý nhắc nhở bọn tại hạ là việc này quan trọng lắm ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Các ngươi không nghe cũng được mà ta chẳng nói cũng chẳng sao.

Thực ra Lý Hàn Thu và Vu Trường Thanh đã tiến vào rồi.

Vu Trường Thanh đằng hắng một tiếng rồi nói :

- Vi Hoa ! Sư muội không nói thì lão phu cũng hiểu đại khái nội tình rồi.

Vi Hoa phu nhân cười lạt hỏi :

- Các vị có biết sau nửa năm nửa thì toàn thể võ lâm sẽ biến đổi cục diện không ?

Lý Hàn Thu không nhịn được hỏi lại :

- Biến đổi thế nào?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Trên toàn thể võ lâm, Phương Tú có thể không cần dùng đến máu và sát mà khống chế được đại cuộc võ lâm một cách dễ dàng.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thật thế ư ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Các ngươi không tin thì mặc.

Lý Hàn Thu quay lại ngó Vu Trường Thanh rồi chuyển mục quang nhìn Vi Hoa phu nhân hỏi tiếp :

- Phu nhân có thể nói rõ hơn được chăng ?

Vi Hoa phu nhân lắc đầu đáp :

- Sao ta lại phải nói tường tận thêm một chút ?

Vu Trường Thanh chau mày hỏi :

- Vi Hoa ! Ngươi có biết hiện giờ ngươi ở vào hoàn cảnh nào không?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Ta biết rồi ! Các ngươi bất cứ lúc nào muốn giết ta cũng được.

Vu Trường Thanh nói :

- Vì thế mà lão phu hy vọng lúc ngươi nói nên nghĩ kỹ một chút.

Vi Hoa phu nhân cười nói :
- Ta biết rồi ! Trong lòng ta giữ bí mật thêm phần nào là mối sinh cơ thêm được phần ấy.

Vu Trường Thanh nói :

- Ngươi đối với người khác thế nào thì ta không biết, nhưng đối với ta thì cách này khó xuôi lắm.

Vi Hoa phu nhân biến sắc hỏi :

- Vu lão đầu ! Chẳng lẽ ngươi muốn giết ta thật ư ?

Vu Trường Thanh đổi giọng đáp :

- Cái đó còn tuỳ ở phu nhân.

Vi Hoa phu nhân cũng đổi giọng hỏi :

- Tuỳ ở tiểu muội thế nào?

Vu Trường Thanh đáp :

- Tức là còn phải xem coi phu nhân có chịu hợp tác hay không ?

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Hợp tác bằng cách nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Nếu phu nhân ngoan ngoãn ở lại đây thì ngày sau chúng ta bỏ thuyền lên bộ sẽ để phu nhân ra đi tự do. Bằng phu nhân không chịu hợp tác thì khó nói lắm. Lão phu không giết phu nhân nhưng cũng không bảo đảm được sự an toàn cho phu nhân đâu.

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Các vị ở dưới thuyền hằng nửa năm, chẳng lẽ cũng cầm giữ lão thân cả nửa năm ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Ngoài cách đó không hiểu phu nhân còn biện pháp nào hay hơn không ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Được rồi ! Ở dưới hiên thấp, con người đành phải cúi đầu.

Lý Hàn Thu hạ thấp giọng xuống hỏi :

- Lão tiền bối ! Chúng ta có nên hỏi những âm mưu của Phương Tú không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Phương Tú là con người thâm hiểm khôn lường, khi nào hắn chịu để Vi Hoa phu nhân tham dự vào việc cơ mật, bất tất nghe bà ta nói quanh nói quẩn.

Vi Hoa phu nhân ra vẻ tức mình hỏi ngay :

- Lão bảo sao ?

Tần Nhi đỡ lời :

- Sư phụ tại hạ nói là phu nhân có ý lừa bịp bọn tại hạ.

Vi Hoa phu nhân cười lạt nói :

- Các ngươi cứ yên tâm mà ở dưới thuyền này. Phương Tú quyết không thể kiếm thấy các người đâu.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Hắn bận lắm không rảnh để đi kiếm các ngươi.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Phải chăng hắn bận liên lạc với những tay kiêu hùng các nơi trong thiên hạ để chuẩn bị tạo nên bộ mặt mới trên chốn giang hồ ?

Vi Hoa phu nhân sửng sốt hỏi :

- Lão cũng biết ư ?

Vu Trường Thanh cười hỏi lại :

- Phu nhân tưởng việc này cơ mật lắm hay sao ?

Vi Hoa phu nhân ngần ngừ một chút rồi đáp :

- Lão quên mất Vu huynh là một tay thần bốc nổi tiếng giang hồ. Phương Tú lưu Vu huynh lại để thỉnh giáo nên hắn đã đem những việc cơ mật nói với Vu huynh biết.

Vu Trường Thanh cười mát nói :

- Hắn có kế hoạch rất lớn, nhưng lão phu dám nói quả quyết hắn chẳng thể nào thành công được.

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Tại sao vậy?

Vu Trường Thanh mỉm cười hỏi :

- Vi Hoa ! Võ công, tài trí phu nhân người thường không thể bì kịp được. Thế mà thủy chung phu nhân vẫn không tài nào trở về đường chính được, phu nhân có biết vì lẽ gì không ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Đó là điều mà tiểu muội muốn thỉnh giáo Vu huynh.

Vu Trường Thanh đáp :

- Vi Hoa phu nhân có tính thiên không thể ở vào nghịch cảnh. Nhưng đã là con người thì dù hạng tài trí đến đâu cũng khó lòng tránh khỏi gặp phải việc bất như ý. Trường hợp này khiến cho người không tránh được nữa phải bước vào con đường khác. Thế là bị một kẻ kém thế hơn mình làm hại.

Vi Hoa phu nhân cười nói :

- Vu huynh nói thật có lý, nhưng tiểu muội cảm thấy mình đã bày một đường lối rất hay.

Vu Trường Thanh cười mát hỏi :

- Đó là con người thông minh lại bị cái thông minh làm cho lầm lỡ. Tỷ như vì nỗi bực tức nhất thời mà phu nhân bội phản trượng phu.

Vi Hoa phu nhân lớn tiếng :

- Đó là việc riêng của tiểu muội, có can dự gì đến Vu huynh ?

Tần Nhi cười lạt đáp :

- Vi Hoa phu nhân ! Phu nhân hãy nghĩ lại hiện thời đang ở cảnh ngộ nào rồi hãy nổi nóng.

Vi Hoa phu nhân toan phát cáu, nhưng mụ lại nín, lạnh lùng ngó Tần Nhi không nói nữa.
Vu Trường Thanh nói :

- Tâm trí phu nhân bị rung chuyển nhiều quá thành ra bất định. Lão phu giữ phu nhân sáu tháng mới có thể khiến cho phu nhân sáng suốt lại được mà cải tà quy chánh.

Lão quay lại bảo Vu Tiểu Kiện :

- Đem phu nhân giam vài củi ở khoang sau !

Vu Tiểu Kiện "dạ" một tiếng đỡ Vi Hoa phu nhân dậy đưa ra khoang sau.

Vu Trường Thanh chuyển động cặp mắt nhìn Lý Hàn Thu và Tần Nhi một cái rồi đột nhiên vẻ mặt nghiêm nghị nói :

- Trên chốn giang hồ sắp xảy ra cuộc đại chiến. Đây là một trường huyết kiếm rất bi thảm. Lão phu không muốn dính vào nên mới nghĩ ra cách ở dưới thuyền ngao du bồng bềnh trên mặt nước.

Lý Hàn Thu thoáng lộ vẻ kinh dị hỏi :

- Sắp xẩy cuộc biến động thế nào ? Lão tiền bối có thể nói rõ hơn một chút được không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Phương Tú là một nhân vật thâm trầm. Tâm cơ của hắn ít người bì kịp. Mấy chục năm nay, bề ngoài hắn khoác áo hiệp sĩ mà bề trong làm toàn điều ác đức. Chẳng những hắn được rất nhiều nhân vật bạch đạo kính trọng, mà chưởng môn các phái lớn cũng coi hắn bằng con mắt đặc biệt. Nhưng hành vi tàn ác của hắn mỗi ngày một nhiều thành ra không thể che dấu được tâm địa tàn độc. Ác tính hắn mỗi ngày một thêm bộc lộ ra ngoài khiến người bạch đạo xa hắn dần dần.

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối thực lấy làm kỳ.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Kỳ quái ở điểm nào ?

Lý Hàn Thu nói :

- Hắn một ngày một bộc lộ ác tính mà sao anh hùng thiên hạ còn nhiêu dung hắn ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Phương Tú lợi hại chính là ở điểm đó. Hắn phát giác ra rồi, lập tức thu lại. Nhưng hắn ngấm ngầm tiến hành âm mưu bá chủ giang hồ.

Lão trầm tư một chút rồi tiếp :

- Phương Tú hợp tác cùng với mấy nữ ma đầu trong Cung Tử Vi ở Mong Sơn. Muốn cho mau thành công, hắn còn dùng tiền tài, rượu ngon gái đẹp để nhữ cao thủ võ lâm vào cạm bẩy. Có người không chịu để Phương Tú sử dụng thì những nếp sống của mình đã bị Phương Tú nắm rồi, chẳng dám làm gì nữa.

Lý Hàn Thu nói :

- Vì thế nên có nhiều người biết rõ ác tính của hắn mà không dám coi hắn là cừu địch phải không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đúng thế ! Đó là nguyên nhân mà Phương Tú coi như tạm thời giữ được tiếng nghĩa hiệp nhưng hắn lại không chịu dừng tay.

Lý Hàn Thu nói :

- Cái đó chỉ vì trong thâm tâm hắn đã biết rõ sớm muộn gì rồi cũng có một ngày hắn bị bại lộ chân tướng.

Vu Trường Thanh gật đầu nói :

- Vì thế mà Phương Tú lợi dụng quảng thời gian bình tĩnh mà đem toàn lực ra tiến hành âm mưu. Hắn đã phát giác ra những nhân vật hào hiệp có đởm dược tuy sẩy chân trong lúc nhất thời nhưng cũng không cam tâm làm mọi cho hắn. Vì thế hắn quay sang giao kết với bọn ma đầu trong võ lâm và hắn đã thành công lớn. Nhiều hạng ma đầu muốn rút lui khỏi giang hồ bị Phương Tú dụ hoặc liền trở lại võ lâm sức làm việc cho hắn.

Lý Hàn Thu trầm ngâm hồi lâu rồi hỏi :

- Còn một vị Lục Chỉ Dật Sĩ nào đó, lão tiền bối có biết không ?

Vu Trường Thanh trầm ngâm hồi lâu rồi đáp :

- Lão phu chưa từng nghe ai nói tới tên này bao giờ...

Lão dừng lại một chút rồi tiếp :

- Bốn chục năm trước trên chốn giang hồ chỉ có một vị Lục Chỉ Kỳ Nhân, tự xưng là Lục Chỉ Thần Ông. Nhưng người này đã lâu năm rồi không thấy xuất hiện trên chốn giang hồ nữa.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Còn Đàm Dược Sư, lão tiền bối nhận thấy thế nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đàm Dược Sư thì mờ mịt chẳng khác nào mây mù trong dẫy trùng sơn. Đứng ngoài chỉ thấy hình thể chót vót mà không thể nào nhìn rõ được chân tướng. Lão phu tự nhận thấy mình không hiểu nổi lão.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối có quen biết lão không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu có biết và đã từng có một thời kỳ đi lại với nhau.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối có tài quan sát người, chẳng lẽ lại không nhìn Đàm Dược Sư là một nhân vật thế nào ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Trước kia lão phu đi lại với lão, hai bên nói chuyện ý hiệp tâm đầu. Lão phu tưởng mình hiểu được lão chút ít. Nhưng từ khi đánh với lão ba bàn cờ rồi, đột nhiên thấy lão là một nhân vật mờ mịt bí hiểm. Rồi sau rất ít đi lại với nhau.

Lý Hàn Thu hỏi sang vấn đề khác :

- Lão tiền bối có quen biết Thiên Nam Nhất Công không ?

Vu Trường Thanh hỏi lại :

- Phải chăng công tử muốn nói về Du Bạch Phong ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế !

Vu Trường Thanh nói :

- Nhất Tuyệt, Nhất Công, Nhất Phong Kiếm đều vào cỡ tuổi lão phu đại khái lão phu đều biết cả. Lão Phong Kiếm chỉ như hoa đàm hé nở trên chốn giang hồn rồi lập tức quy ẩn. Chẳng bàn đến lão nữa. Nhất Tuyệt tức là lệnh sư. Còn Du Bạch Phong làm Nam Thiên Nhất Công đó thì lão phu chỉ gặp mặt mấy lần.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vãn bối muốn hỏi lão là nhân vật thế nào ?

Vu Trường Thanh trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Lão không phải là người xấu. Có điều bản tính cương cường mà tự phụ. Hồi trẻ tuổi lão muốn gì là làm, hạ thủ tàn độc nên gây thù với nhiều người. Khi tuổi già tuy lão hối cải, nhưng kết oán đà nhiều. Rồi lâu nay không được tin tức gì về hoạt động của lão trong võ lâm nữa.

Lý Hàn Thu xuýt buột miệng nói ra câu chuyện Du Bạch Phong bị thương về chất độc và phải nằm trên giường bệnh mấy năm. Nhưng rồi chàng nhẫn nại kín tiếng.

Vu Trường Thanh đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao đột nhiên công tử lại nhớ tới Du Bạch Phong ?

Lý Hàn Thu ngần ngừ đáp :

- Vãn bối có được nghe gia sư đề cập tới lão, bây giờ chợt nhớ tới buột miệng hỏi chơi mà thôi.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Lệnh sư có nhắc tới điều gì nữa không ?

Lý Hàn Thu không muốn nói rõ nội tình Du Bạch Phong. Gặp trường hợp bất đắc dĩ chàng phải nói dối mấy câu nhưng trong lòng rất áy náy. Chàng thấy Vu Trường Thanh hỏi câu này đột nhiên động tâm đáp :

- Gia sư có nhắc tới một việc, nhưng khi đó vãn bối không được hỏi nhiều. Đến bây giờ vẫn chưa sao hiểu được.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Việc gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Gia sư có đề cập tới bức tranh Bách Phật.

Vu Trường Thanh ngẩn người ra hỏi :

- Tranh Bách Phật ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phải rồi ! Lão tiền bối có nghe ai nói tới bức tranh Bách Phật bao giờ chưa ?

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :

- Đó là một vật chi bảo võ lâm do một vị cao tăng là Siêu Phàm Đại Sư lưu lại ở nhân gian.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Siêu Phàm Đại Sư hiện giờ ở đâu ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão viên tịch rồi.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bức tranh Bách Phật đó lọt vào tay ai ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Tin tức mịt mờ ! Hỡi ơi ! Nếu bức tranh này lọt vào tay của hảo nhân thì không sao, nhưng nó lọt vào tay kẻ tồi bại thì hậu quả thật đáng sợ.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bức tranh Bách Phật đồ có dùng được việc gì không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu chỉ nghe lời đồn tranh Bách Phật tức là pho Đạt Ma Chân Kinh do Siêu Phàm Đại Sư diễn dịch thành một môn võ học cao thâm.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bức tranh Bách Phật đồ là một thứ tượng Phật thì sao võ công lại ở trong đó được ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Theo lời đồn thì trong tranh này có đến hàng trăm kiểu ngồi của Phật tượng nên một số đông không sao hiểu được. Nhưng cứ theo cách ngồi trong tranh mà ngồi thì phát giác ra chỗ diệu dụng của nó và bao hàm những môn võ công cao thâm.

Lý Hàn Thu nói :

- Té ra là thế !

Chương 132: Người giật dây Phương Tú là ai ?

Vu Trường Thanh đột nhiên hỏi lại :

- Lệnh sư có bàn tới bức tranh Bách Phật lạc lõng nơi đâu không ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Không !

Vu Trường Thanh khẻ thở dài nói :

- Lão phu chỉ muốn tranh Bách Phật lọt vào tay một người không biết gì, họ cho vào lửa đốt đi là xong.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối đã nói tranh Bách Phật là một vật chi bảo võ lâm. Nếu cháy mất há chẳng đáng tiếc ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Nhưng nếu lọt vào tay người bại hoại lưu độc cho võ lâm thì mối hại không biết đến đâu mà nói.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Tranh đã đốt rồi, nhưng trăm kiểu ngồi của tượng Phật đã in sâu vào trong đầu óc Du Bạch Phong cùng Quyên Nhi. Ta chỉ hy vọng Quyên cô nương sau này sẽ nhờ nó mà giữ vững được chính nghĩa võ lâm.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng chớ không nói ra miệng, nên Vu Trường Thanh dĩ nhiên không hiểu được là chàng nghĩ gì.

Bỗng lão hỏi tiếp :

- Gần đây lệnh sư có mạnh giỏi không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Ngày trước gia sư bị thương, bệnh cũ lại phát tác, không thể hành động nhiều, nên người đã quyết tâm gói kiếm quy sơn, không hỏi đến chuyện giang hồ nữa. Lão tiền bối có quen biết gia sư không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Sao lại không biết. Ngày trước lão phu đã cùng lệnh sư tranh luận một việc, cãi nhau suốt ba ngày ba đêm. Lệnh sư có nhắc tới chuyện đó với công tử không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Vụ này không thấy gia sư nói tới.

Vu Trường Thanh đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Lão phu có hai việc muốn bàn với công tử, chẳng hiểu có nên chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiền bối có điều chi xin cứ cho hay.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Việc thứ nhất có liên quan đến Quân cô nương. Lý thế huynh chuẩn bị đối phó với y bằng cách nào ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Về vụ Quân cô nương, vãn bối rất lấy làm hối hận. Ngày trước vãn bối hay tin là song thân vãn bối bị phụ thân Quân cô nương hạ sát. Sau mới nghe việc này do Giang Nam Song Hiệp chủ mưu, nhưng trước đó vãn bối đã trót lỡ lầm mà bức tử song thân Quân cô nương rồi.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Người đã chết rồi. Việc đã qua trôi vào dĩ vãng. Lão phu muốn biết từ nay trở đi công tử định đối đãi với y ra sao mà thôi ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Việc đó vãn bối đã nghĩ rồi và quyết không bao giờ cùng Quân cô nương động thủ nữa.

Vu Trường Thanh gật đầu nói :

- Thế là hay lắm ! Công tử nên biết mình đường đường là nam tử hán đại trượng phu không thể so bì với đàn bà con gái được. Lão phu hy vọng Lý công tử nhẹ nhàng với Quân cô nương.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối có muốn hỏi điều gì nữa không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Có ! Đó là thủ pháp luyện kiếm của công tử.

Lý Hàn Thu ngơ ngác hỏi :

- Sao ? Vãn bối có chỗ lầm lẫn ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Thất Tuyệt Ma Kiếm là một kiếm thuật tuyệt đối lừng lẫy trong võ lâm. Trên chốn giang hồ khó mà kiếm được một người thứ hai đủ tài như công tử.

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Cái đó với thủ pháp của vãn bối có liên quan gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Theo chỗ lão phu biết thì người sử dụng nhiều Thất Tuyệt Ma Kiếm rất ảnh hưởng đến nhân tính. Về điểm này tưởng Lý thế huynh cũng biết rồi.

Lý Hàn Thu nói :

- Cái đó... Cái đó. Vãn bối chưa từng nghe gia sư cháu đề cập đến.

Vu Trường Thanh nói :

- Ngày trước lão phu đây đàm luận với lệnh sư có nhắc tới vấn đề này.

Lý Hàn Thu nói :

- Đã vậy thì vãn bối từ đây phải coi chừng mới được.

Vu Trường Thanh nói :

- Kiếm chiêu của lệnh sư tuy nhiên lợi hại nhưng vẫn không phải là kiếm pháp chính tông. Lão phu khuyên thế huynh một câu nên luyện thêm thứ kiếm thuật khác.

Lý Hàn Thu đáp :

- Cái đó vãn bối cần thỉnh giáp lão tiền bối.

Vu Trường Thanh nói :

- Được rồi ! Sáng mai lão phu sẽ truyền cho Lý thế huynh một ít kiếm pháp.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối định truyền kiếm pháp gì cho vãn bối ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Võ lâm thiên hạ nhiều ngành nhưng cùng một gốc. Kiếm pháp đại khái giống nhau. Dù nó không dùng để thắng địch chế thắng thì cũng luyện cho thân thể cường mạnh. Nếu đem võ công phân thành môn phái thì thứ kiếm pháp của lão phu đây là kiếm pháp theo phái Võ Đương.

Lý Hàn Thu động tâm hỏi :

- Lão tiền bối ! Vãn bối muốn thỉnh giáo lão tiền bối một điều được chăng ?

Vu Trường Thanh cười đáp :

- Thế là rất công bằng ! Lão phu hỏi thế huynh đã nhiều rồi. Bây giờ dĩ nhiên thế huynh có quyền hỏi lại lão phu.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối tinh thông toán thuật có thể biết trước việc thành bại. Không hiểu có thật vậy chăng ?

Vu Trường Thanh mỉm cười hỏi lại :

- Thế huynh có tin thuyết bói toán không đã ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trước nay vãn bối vẫn không tin thuyết này, nhưng Tần cô nương cực lực chủ trương toán thuật của lão tiền bối xuất quỷ nhập thần. Mấy năm nay Phương Tú làm việc gì cũng được cái lợi là vì hắn nhờ lão tiền bối bói toán cho.

Vu Trường Thanh nói :

- Thuật bói toán rấ huyền diệu, nhưng lão phu không nhẫn nại được. Mấy năm nay Phương Tú bị thuyết bói toán của lão phu mê hoặc. Đó cũng là vì hành vi của hắn không theo đường chính đạo, trong lòng đâm ra lo lắng, nên mới bói toán để mong tránh nạn.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phương Tú mỗi lần gặp chuyện nguy nan lại đến thỉnh giáp lão tiền bối trù tính kế hoạch giùm. Chắc không phải lão tiền bối gặp đâu nói đấy.

Vu Trường Thanh cười đáp :

- Phương Tú là kẻ tâm cơ thâm trầm. Bất cứ hành động gì cũng sắp đặt kế hoạch rất tinh vi từ trước. Lúc hắn đến tìm lão phu để hỏi về thành bại là lão phu lại mượn tiếng toán thuật, suy tính rồi nói ra sự thành bại. Úi cha ! Lão phu nhờ cách này mà cứu được khi người đồng thời dò được những chổ bí ẩn của Phương Tú không phải ít.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế là những âm mưu tác ác của Phương Tú lão tiền bối đã thuộc lòng rồi phải không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đáng tiếc là trong Phương phủ có cao nhân ẩn tàng. Tâm kế người này còn độc địa gấp mười Phương Tú. Thủ pháp y đã tuyệt diệu, hành vi lại thâm độc. Phương Tú còn kém y xa lắm.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối có biết người đó là ai không ?

Vu Trường Thanh lắc đầu đáp :

- Nói ra thật xấu hổ. Lão phu đã mấy lần muốn gieo giọng lưỡi hắn để dò hỏi danh tánh người kia mà đều không được mãn nguyện.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Có phải Phương Tú cố ý né tránh không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Theo nhận xét của lão phu thì dường như Phương Tú có chổ khó nói. Có thể là hắn không muốn hay không dám nói tên họ người kia.

Lý Hàn Thu nói :

- Lão tiền bối quen biết nhiều người. Tiền bối thử nghĩ kỹ xem may ra có thấy dấu vết gì chăng.

Vu Trường Thanh trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Dĩ nhiên là thế. Trong lòng lão phu đã gia định mấy nhân vật nhưng không tài nào xác định được là ai.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối coi chừng có thể là Đàm Dược Sư được chăng ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Rất có thể là người này.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Theo chỗ vãn bối biết thì Đàm Dược Sư đúng là có cấu kết với Phương Tú. Có điều vãn bối chưa dò la được rành mạch giữa Đàm Dược Sư và Phương Tú có mối quan hệ thế nào ?

Vu Trường Thanh nói :

- Nếu Đàm Dược Sư quả hợp tác với Phương Tú thì tài trí Phương Tú còn kém Đàm Dược Sư xa.

Lý Hàn Thu hỏi :
- Có phải Đàm Dược Sư rất giỏi nghề thay hình đổi dạng ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu nghĩ rằng Đàm Dược Sư dù xuất hiện bằng chân tướng ở trên chốn giang hồ cũng không sao. Lão đã tinh thâm y đạo thì việc trá hình đối với lão là một việc rất tầm thường.

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Lão tiền bối coi Hàn công tử là hạng người nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Gã là một thiếu niên thông minh tài trí hơn đời, sau này đáng là một nhân vật lãnh tụ võ lâm. Chỉ đáng tiếc ở chổ gã sinh lầm cửa mà thôi.

Lý Hàn Thu buông tiếng thở dài hỏi :

- Lão tiền bối chuẩn bị đối phó với kiếp nạn giang hồ bằng cách nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Việc này trọng đại quá ! Sức lão phu không đủ đối phó. Kế hoạch ngày nay là tìm cách đưa tin này vào chùa Thiếu Lâm để chưởng môn phái đó hiệu triệu võ lâm hợp lực giải trừ kiếp nạn.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối chuẩn bị đi Thiếu Lâm một chuyến chăng ?

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :

- Phải rồi ! Chuyến này không đi không được. Chúng ta đi thuyền trên sông là để tránh tai mắt của Phương Tú. Đồng thời mượn cơ hội này để lên chùa Thiếu Lâm.

Lý Hàn Thu nói :

- Té ra là thế.

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Lão tiền bối ! Tại hạ còn thỉnh giáo một điều.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Điều gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trong mình Phương Tú hiện có năm chất kỳ độc, không hiểu là chân hay giả ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đó là sự thực.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Đàm Dược Sư không thể giải trừ được chất độc trong mình hắn ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đàm Dược Sư chỉ tinh thâm về y đạo, không chuyên trị về độc thương. Lão phu e rằng trên thế gian này không ai trị được.

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu Đàm Dược Sư mà ở Phương Gia Đại Viện lại chữa khỏi độc thương cho Phương Tú thì e rằng hắn không giữ lời ước nữa.

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu không tính đến chuyện hắn giữ lời ước hay không, mà chỉ mong hắn không theo rõi tông tích, kiếm không ra được chúng ta đã đi về ngã nào.

Lý Hàn Thu chắp tay nói :

- Cao kiến của lão tiền bối khiến cho vãn bối khâm phục vô cùng.

Chàng chắp tay hỏi tiếp :

- Lão tiền bối có cần nghỉ ngơi không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Chúng ta đều mệt mỏi từ lâu nên nghỉ ngơi một lúc là phải.

Đoạn lão cất bước đi vài khoang thuyền.

Lý Hàn Thu cũng về phòng mình thì thấy chăn đệm chỉnh tề. Tần Nhi đang ngồi trên ghế gỗ nhắm mắt dưỡng thần.

Tiếng bước chân chàng làm cho nàng tỉnh dậy. Nàng ngó Lý Hàn Thu cười hỏi :

- Tướng công mệt rồi phải không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cũng thường thôi. Tần cô nương ! Chúng ta đều là bạn hữu, bình đẳng như nhau. Từ mai cô nương bất tất phải buông màn trải đệm cho tại hạ nữa.

Tần Nhi tủm tỉm cười đáp :

- Tiểu tỳ làm nha đầu đã quen, tự nhiên muốn giúp việc sắp đặt chăn màn cho bất cứ ai.

Lý Hàn Thu nhắc lại :

- Từ nay cô nương bất tất phải sửa soạn cho tại hạ nữa.

Tần Nhi nói :

- Không sao đâu. Cái đó bất quá tỳ nữ cất tay một cái là xong. Có gì mà Lý tướng công đáng để tâm ?

Nàng vừa nói vừa từ từ bước ra khỏi cửa phòng.

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Tần cô nương ! Cô có mệt lắm không ?

Tần Nhi đã ra đến cửa khoang thuyền, nghe tiếng chàng liền ngoảnh cổ hỏi lại :

- Có việc gì không ?

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu cô nương không mỏi mệt thì hãy ngồi xuống đây nói chuyện lúc nữa được chăng ?

Tần Nhi gật đầu cười nói :

- Có gì mà chả được ?

Nàng trở gót từ từ đi vài ngồi xuống nguyên chỗ.
Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương đã thấy Quân cô nương chưa ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội thấy rồi. Cô ta đẹp lắm mà người trần tình dường như chẳng bận tâm đến nhân tình thế cô.

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ bức tử song thân y. Chính mắt y trông thấy nên y căm hờn tại hạ rất sâu cay.

Tần Nhi nói :

- Cái đó không thể trách y được. Bất luận là ai cũng chẳng tài nào quên được mối thù máu chảy ruột mềm.

Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Vì thế mà chúng ta ở cùng thuyền với y, tại hạ cảm thấy không yên ổn lắm.

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội muốn thay mặt công tử đến đả thông cùng cô ta được chăng ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Không cần đâu ! Trong lòng cô căm hận tại hạ mà Tần cô nương đi khuyên y chỉ tổ gây thêm mối nghi ngờ.

Tần Nhi đột nhiên động tâm hỏi :

- Công tử hỏi chuyện này là có dụng ý gì ?

Lý Hàn Thu ngó Tần Nhi hỏi :

- Trong lòng cô nương nghĩ gì vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Công tử còn có lòng muốn giết y nên hy vọng nói cho tiểu muội động tâm chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Hỡi ôi ! Nửa năm trước tại hạ quả có ý ấy, nhưng bây giờ thì thôi rồi.

Tần Nhi tưởng chừng cởi được khối đá nặng trĩu đeo trong lòng, nàng mỉm cười hỏi :

- Tiểu muội đi hỏi sư phụ xem lão nhân gia chuẩn bị an bài Quân cô nương cách nào ?

Lý Hàn Thu cười nói :

- Cô nương bất tất phải nóng nẩy. Sáng mai hãy hỏi cũng chưa muộn. Tại hạ muốn bàn định với cô nương, mong cô nương lượng hiểu cho một việc.

Tần Nhi cười hỏi :

- Quả nhiên ngoài cung đàn còn có âm điệu khác, việc gì công tử thử nói nghe ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ muốn rời khỏi nơi đây. Có thế mới tiện cho Quân cô nương cùng tại hạ.

Tần Nhi bỗng lộ vẻ buồn rầu hỏi :

- Công tử định đi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Vì tại hạ còn ở đây là một điều bất tiện cho Quân cô nương.

Đột nhiên Tần Nhi cúi đầu xuống hỏi :

- Còn tiểu muội thì sao ? Ở lại đây hay đi theo công tử ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Ý cô nghĩ thế nào ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội muốn đi theo công tử nhưng e rằng công tử không chịu.

Lý Hàn Thu nói :

- Tần cô nương ! Tại hạ nghĩ rằng cô nên thương lượng cùng lệnh sư rồi sẽ quyết định. Cô nương đi theo hay ở lại đều được cả. Tại hạ dời khỏi đây rồi cũng chưa nhất định đi đâu. Có điều tại hạ cảm thấy nên tránh Quân cô nương là hơn. Cô ta nghĩ đến tại hạ mà còn ở trên thuyền này thì ăn không ngon ngủ không yên.

Đột nhiên Tần Nhi cảm thấy mối đồng tình. Nàng từ từ tiến đến trước mặt Lý Hàn Thu, nói bằng một giọng rất ôn nhu :

- Cái này không thể trách công tử được. Công tử cũng không nên hối hận quá nhiều. Lúc đó công tử chứa chất mối cừu hận trong lòng thì dĩ nhiên khó mà tránh khỏi chuyện giết người. Công tử không giết Quân cô nương cũng có dạ nhân từ rồi đó.

Lý Hàn Thu nhăn nhó cười nói :

- Cô nương bất tất phải an ủi tại hạ. Vừa rồi tại hạ đã nói chuyện với Vu lão tiền bối khá lâu. Lão nhân gia trong lòng đã tính kỹ mới đưa Quân cô nương về thuyền, chắc là lão nhân gia có chổ dụng tâm nào đó. Tại hạ Ở lại đây có điều không ổn.

Tần Nhi dịu dàng gật đầu nói :

- Được rồi ! Tiểu muội đi hỏi sư phụ, sáng mai chúng ta sẽ quyết định nên chăng ?

Lý Hàn Thu đứng dậy đáp :

- Đêm đã khuya rồi. Cô nương nên đi nghỉ thôi.

Tần Nhi nói :

- Công tử cũng nên nằm duỗi mình nghỉ ngơi một lúc.

Lý Hàn Thu gật đầu cười nói :

- Phải đó ! Tại hạ cũng cần nghỉ cho lại sức.

Tần Nhi từ từ trở gót cất bước đi ra.

Lý Hàn Thu nhìn bóng sau lưng Tần Nhi ra khỏi phòng rồi mới nhẹ buông tiếng thở dài rồi để nguyên quần áo nằm nghỉ.

Mấy bửa nay thân thể cùng tâm trí đều mệt nhọc, chàng ngả lưng xuống giường ngủ say lúc nào không biết.

Chẳng hiểu thời gian đã trôi qua bao lâu. Lý Hàn Thu tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ.

Chàng mở mắt ra thấy mình đắp chăn bông, không khỏi động tâm nghĩ thầm :

- Ta để nguyên áo nằm rồi nằm ngủ say. Ta nhớ mình không đắp chăn mà ai lấy chăn đắp cho ta, ta cũng chẳng hay biết gì hết.

Nghĩ vậy chàng đứng phắt dậy miệng lẩm bẩm :

- Người nào vào khoang thuyền đắp chăn cho mà ta không biết. Giả tỷ họ giết ta thật dễ như chơi.

Trong lúc nhất thời, lòng chàng nổi lên bao mối nghi ngờ. Chàng nhìn ra cánh cửa khép hờ ngơ ngẩn xuất thần.

Đột nhiên cửa khoang thuyền mở ra. Tần Nhi vừa cười vừa bước vào hỏi :

- Công tử thức rồi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ vừa mới thức dậy.

Chàng ngừng một chút rồi hỏi :

- Tần cô nương ! Có phải lúc nãy cô vừa qua đây không ?

Tần Nhi tủm tỉm cười đáp :

- Công tử ngủ bỏ quên cả đóng cửa khoang thuyền. Tiểu muội thấy mở cửa tiến vào coi. Ngờ đâu trong lúc còn đang ngần ngừ...

Bỗng nàng hạ thấp giọng xuống nói tiếp :

- Quân cô nương đột nhiên xuất hiện ở ngoài lối đi.

Lý Hàn Thu giật mình kinh hãi hỏi :

- Quân Trung Phụng ư ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Chính là Quân Trung Phụng.

Lý Hàn Thu hồi hộp hỏi :

- Y định giết tại hạ phải không ?

Tần Nhi đáp :

- Không hiểu y có dụng ý gì ? Chỉ thấy y đứng ở cửa khoang thuyền tần ngần hồi lâu không chịu bỏ đi. Sau y nghe tiếng tiểu muội hắng giọng mới hấp tấp trở gót.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Y có tiến vào không ?

Tần Nhi đáp :

- Y đứng ngoài rồi sau bỏ đi. Tiểu muội vào phòng thấy ngọn gió sông thổi lạnh buốt mà công tử ngủ say chẳng đắp chăn đệm chi hết.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế rồi cô nương lấy chăn đắp cho tại hạ phải không ?

Tần Nhi đáp :

- Đúng thế ! Tiểu muội đắp chăn cho công tử rồi khép cửa khoang thuyền lại.

Lý Hàn Thu nhìn Tần Nhi hỏi :

- Tần cô nương ! Thế đêm qua cô nương không ngủ ư ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội muốn đến nói cho công tử hay, nhưng công tử ngủ say nên không tiện đánh thức.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế là cô ngồi không suốt đêm.

Chương 133: Phải chăng Phương phủ nhiều nơi rùng rợn

Tần Nhi mỉm cười hỏi :

- Sao công tử biết ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ đoán thôi chẳng hiểu có đúng hay không ?

Tần Nhi nói :

- Công tử đoán trúng đó. Tiểu muội cũng muốn ngủ nhưng sợ Quân cô nương đi rồi trở lại nên không dám ngủ.

Lý Hàn Thu đứng dậy chắp tay vái dài nói :

- Không những cô nương cứu tại hạ mà còn chịu nhọc mệt một đêm coi giữ tại hạ nữa. Vụ này khiến cho tại hạ cảm kích vô cùng.

Tần Nhi cười mát nói :

- Công tử bất tất phải cảm ơn tiểu muội. Tiểu muội chỉ mong rằng từ nay trở đi...

Bỗng mặt nàng nóng bừng im miệng không nói nữa.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Từ nay trở đi làm sao ?

Tần Nhi thở phào một cái đáp :

- Từ nay Lý công tử đừng bỏ rơi tiểu muội như thế là được rồi.

Lý Hàn Thu sửng sốt. Chàng cảm thấy trong câu này bao hàm nhiều ý nghĩa. Trong lúc nhất thời chàng không biết trả lời thế nào được.

Tần Nhi hít mạnh một hơi vừa đưa tay lên vuốt lại mái tóc dài vừa hỏi :

- Sao công tử sợ rồi chăng ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Sợ cái gì ?

Tần Nhi hỏi :

- Công tử không sợ mà sao lại không nói ?

Lý Hàn Thu khẻ thở dài đáp :

- Tại hạ bức tử song thân Quân Trung Phụng. Dĩ nhiên trong lòng nàng phải ôm mối huyết hải thâm cừu. Thế mà hai người cùng ở một thuyền thường chạm trán nhau, khiến y khó mà quên được cừu hận.

Tần Nhi nghe Lý Hàn Thu không trả lời thẳng vào câu hỏi của mình và có ý lẩn tránh nhưng nàng không tiện căn vặn, liền hỏi sang chuyện khác :

- Công tử chuẩn bị dời khỏi nơi đây ư ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Tại hạ tưởng mình ra đời chỉ có một việc trả thù cho song thân. Không ngờ lại gây vào bao nhiêu chuyện ân oán trên chốn giang hồ. Hiện nay đang bị lôi cuốn vào giữa hai ngã chính tà và rồi đây còn dính líu đến bao nhiêu chuyện thị phi cùng những cuộc đấu tranh thảm khốc. Tại hạ không nỡ sát hại Quân cô nương. Nhưng cũng không muốn cô giết mình vì còn bao nhiêu việc chưa làm xong. Nếu ở cùng thuyền với nhau mà cô vẫn để dạ báo thù thì biết đâu mà đề phòng cho xiết được. Chỉ còn cách dời khỏi nơi đây là may có thể tránh được trường kiếp sau này.

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội nghĩ rằng Phương Tú để tâm mưu hại công tử còn gớm hơn là Quân cô nương. Nếu công tử dời khỏi thuyền này thì hắn cứ việc phái người tập kích đường hoàng. Hai bên xẩy cuộc động thủ tiểu muội cũng tin rằng công tử không đến nỗi thất bại hay ít ra là có thể công tử cũng phá vòng vây chạy thoát. Có điều bọn họ ngấm ngầm bày kế ám toán thì công tử khó mà đề phòng cho xiết được.

Lý Hàn Thu chậm rãi nói :

- Dù sao lên bờ tương đối vẫn an toàn hơn là ở trên thuyền này.

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Công tử biết Phương Tú nhiều hơn tiểu muội thật. Quân cô nương bất quá là một thiếu nữ mới mười tám mười chín tuổi đầu võ công đã thua công tử mà mưu cơ cũng chẳng thâm hiểm được hai chúng ta. Chỉ coi chừng một chút, phòng bị cô hạ thủ đánh lén là xong chứ chẳng khó gì. Còn đối với Phương Tú thì đâu phải chuyện dễ dàng. Nếu chỉ vì sự an toàn mà nói thì tiểu muội nghĩ rằng công tử ở dưới thuyền còn an ninh hơn lên bờ nhiều lắm.

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Tần cô nương ! Còn có một việc e rằng cô nương chưa rõ.

Tần Nhi hỏi :

- Việc gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Việc liên quan đến Vu lão tiền bối...

Tần Nhi hỏi :

- Sư phụ tiểu muội làm sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Lệnh sư mượn con thuyền này làm chổ ẩn thân chắc lão gia còn có chổ dụng tâm khác.

Tần Nhi hỏi :

- Dụng tâm gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Lão nhân gia muốn cho Phương Tú không tài nào lần ra hành tung để bí mật lên chùa Thiếu Lâm.

Tần Nhi "ủa" lên một tiếng rồi hỏi :

- Có chuyện đó ư ? Tiểu muội chưa từng nghe sư phụ nói tới.

Lý Hàn Thu nói :

- Công cuộc sắp đặt của Phương Tú gần thành tựu đến nơi. Nếu không giác ngộ đồng đạo võ lâm kịp thời để tập trung lực lượng mà tiêu trừ, lại chờ đến lúc Phương Tú chuẩn bị xong mới cử động thì khi đó chẳng những quyền chủ động bị Phương Tú thao túng, mà lực lượng hắn càng mạnh nữa. Dù phái Thiếu Lâm và phái Võ Đương có lãnh đạo bạn hữu võ lâm khắp thiên hạ để chống chọi với hắn thì biết bao người bị nạn huyết kiếp.

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Sư phụ hoài bão tấm lòng tế thế, nhưng lão nhân gia đã quên một điều.

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Điều gì ?

Tần Nhi đáp :

- Phái Thiếu Lâm và phái Võ Đương đều có người bị cầm tù trong Phương Gia Đại Viện. Tiểu muội chẳng thể tin là chưởng môn phái này không biết đến.

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Nếu chưởng môn hai phái mà biết rõ nội tình thì sao lại không đến chất vấn.

Tần Nhi đột nhiên nhớ đến một chuyện gì trọng đại khủng khiếp. Bỗng nàng tái mặt nói :

- Trong Phương Gia Đại Viện có một nơi phòng bị rất nghiêm mật và nhiều chuyện rất thần bí, bất cứ ai cũng không thể tới nơi được. Chỉ có mình Phương Tú ra vào, mà chính hắn cũng hạn chế thời khắc...

Cặp mắt trợn tròn xoe nàng nói tiếp :

- Một bửa tiểu muội đi lầm vào cấm địa, suýt chút nữa bị chết uổng mạng.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phương Tú muốn sát hại cô nương ư ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Không phải ! Phương Tú đã cứu tiểu muội.

Lý Hàn Thu "ồ" lên một tiếng rồi hỏi :

- Cô nương đã trông thấy gì ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội chẳng trông thấy gì hết, nhưng biết là một địa phương có nhiều chuyện thần bí rùng rợn. Xung quanh chổ cấm địa này đầy khói độc khiến cho người lạc vào phải ngất đi. Tiểu muội cũng vì bị trúng phải khói mà hôn mê bất tỉnh.

Lý Hàn Thu thở dài hỏi :

- Cô nương chưa trông thấy gì mà sao đã biết mà phải rùng rợn ?

Tần Nhi thở phào một cái, nét mặt chưa hết vẻ kinh hãi, nàng đáp :

- Sau tiểu muội để ý mới phát giác ra địa phương này ngoài Phương Tú chỉ mấy người mặc quần áo đặc biệt mới xuyên qua được. Vả lại thường thường khiêng một cái võng nào đi vào...

Lý Hàn Thu lấy làm lạ ngắt lời :

- Khiêng một cái võng đi vào ư ?

Tần Nhi đáp :

- Đúng thế ! Tiểu muội rất lấy làm kỳ. Mỗi lần có kẻ tiến vào khu bí mật là dường như lại khiêng một người đem theo, nhưng không thấy khiêng người ra bao giờ.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế thì lạ thật ! Nhưng trên võng có đúng là đặt người nào không ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu muội không xác định võng đó nhất định khiêng người nhưng tiểu muội coi hình dạng thì ngoài người ra không thể là vật gì khác được.

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Bọn họ khiêng người vào khu phòng vệ nghiêm mật là có dụng tâm gì ?

Tần Nhi đáp :

- Khi đó tiểu muội chỉ cảm thấy là một chuyện kỳ quái. Sau nghĩ kỹ lại thì việc này còn thần bí rùng rợn hơn nữa.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi nói :

- Chuyện này đúng không phải là giản dị. Nhất định bên trong có điều bí hiểm khả nghi.

Chàng ngẫm nghĩ một lúc rồi nói :

- Vụ kỳ quái này cô nương đã nói với ai chưa ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Chưa ! Tiểu muội nhận thấy việc này hầu như quái đản, nói cho người khác nghe, chắc họ cũng chẳng tin nào.

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ tin rằng đây không những là một việc kỳ quái mà còn là việc rất trọng đại nữa. Hay hơn hết là cô nương kín chuyện. Vụ này đến tay Phương Tú, tại hạ e rằng hắn còn thay đổi nhiều trò biến ảo.

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Bửa nay tiểu muội mới nói với công tử đây là người thứ nhất.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Anh chàng Hàn công tử có vào khu đó bao giờ chưa ?

Tần Nhi đáp :

- Không.

Lý Hàn Thu nói :

- Cô nương thử nghĩ coi. Việc này trọng đại vô cùng !

Tần Nhi nói :

- Ít ra là tiểu muội chưa thấy Hàn công tử tiến vào khu bí mật lần nào.Lý Hàn Thu hỏi :

- Trong Phương Gia Đại Viện đã có khu thần bí như vậy, Hàn công tử có biết hay không ?

Tần Nhi đáp :

- Y biết hay không, tiểu muội cũng không hiểu, nhưng y chưa từng đề cập đến chuyện này với tiểu muội bao giờ.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại hạ cảm thấy việc này kỳ bí trọng đại mà không sao đoán ra được bọn họ làm gì.

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội còn cảm thấy có điều rùng rợn nữa.

Lý Hàn Thu ngửa mặt lên thở phào một cái rồi hỏi :

- Sao cô nương không thỉnh giáo lão coi ?

Tần Nhi hỏi :

- Thỉnh giáo ai ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Thỉnh giáo lệnh sư. Lão nhân gia kiến văn quảng bác, may thì tìm ra được đáp án. Dù sao lão nhân gia còn cụ thể hơn chúng ta.

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội nhận thấy vụ này có điều quái dị nên không hề mở miệng. Mình nói ra thật chẳng tin ai.

Lý Hàn Thu nói :

- Nhưng tại hạ tin rồi.

Tần Nhi nói :

- Dĩ nhiên công tử khác người.

Lý Hàn Thu cười hỏi :

- Giữa tại hạ và người ngoài có chỗ nào khác nhau ?

Tần Nhi đáp :

- Chúng ta ở với nhau đã lâu ngày. Công tử biết tiểu muội không nói dối và lừa gạt công tử.

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Tần cô nương ! Tại hạ đã nghĩ đi nghĩ lại thì vụ này thật là đáng sợ.

Tần Nhi nói :

- Hễ không nghĩ tới thì thôi, hễ mỗi khi nghĩ tới lại cảm thấy đấy không phải là chuyện tầm thường.

Lý Hàn Thu nói :

- Đúng thế ! Phương Tú đã đáo để lại thêm Đàm Dược Sư là tay y đạo tuyệt luân khiến cho vụ này biến thành cực kỳ phức tạp.

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Tiểu muội đi kiếm sư phụ. Nếu lão nhân gia lên chùa Thiếu Lâm ra mắt chương môn phương trượng thì nên đề cập đến chuyện này.

Đoạn nàng dắt tay Lý Hàn Thu đi vào khoang thuyền đến phòng Vu Trường Thanh nghỉ.

Cửa phòng hé mở. Vu Trường Thanh hiển nhiên đã dậy rồi.

- Vào đây !

Tần Nhi ngó vào thấy Vu Trường Thanh đang ngồi xếp bằng trên giường. Quân Trung Phụng cũng ngồi bên cạnh.

Lý Hàn Thu toan trở ra thì Vu Trường Thanh gật đầu cười nói :

- Mời Lý thế huynh vào đây.

Quân Trung Phụng từ từ đứng dậy nói :

- Đệ tử xin đi trước.

Nàng nghiêng mình thi lễ rồi cất bước đi ra ngoài. Nàng lật đật lướt qua bên mình Lý Hàn Thu mà không ngó chàng cùng Tần Nhi một cái nào.

Vu Trường Thanh khẻ thở dài nói :

- Lý thế huynh ! Y thật là đau khổ, chịu đựng biết bao nhiêu chuyện khinh khi lấn át. Thế huynh nên lượng thứ cho y về thái độ lạnh lùng.

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối rất hối hận với Quân cô nương thì khi nào còn dám phiền trách cô về thái độ thất thường.

Vu Trường Thanh khen rằng :

- Lý thế huynh quả là con người có cặp mắt khoan hoà mà thông tuệ. Thất Tuyệt Ma Kiếm dường như không nuôi tính cách thích giết người đối với thế huynh.

Lý Hàn Thu cười mát nói :

- Lão tiền bối quá khen rồi !

Vu Trường Thanh ngó Tần Nhi hỏi :

- Ngươi kiếm ta có việc gì ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử nhớ tới một việc đã cùng Lý tướng công đàm đạo mãi mà không sao hiểu rõ được nội vụ, nên lại trình bày cùng sư phụ.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Việc gì ?

Tần Nhi đáp :

- Trong Phương Gia Đại Viện có một chỗ phòng bị rất nghiêm mật. Nơi đó cực kỳ thần bí !

Vu Trường Thanh hỏi :

- Thần bí như thế nào ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử ngấm ngầm dòm ngó thì thấy những người ăn mặc một cách đặc biệt khiêng võng đi vào chỗ bí mật đó ?

Vu Trường Thanh chau mày hỏi :- Trên võng để cái gì ?

Tần Nhi đáp :

- Dường như là người.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Người ư ? Ngươi không trông lầm chứ ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử không nhìn rõ lắm. Nhưng cái võng kia ngoài việc dùng để khiêng người thì không dùng làm gì nữa.

Vu Trường Thanh thủng thẳng hỏi :

- Ngươi nhìn thấy mấy lần ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử đã ngó thấy đến bốn, năm lần. Lúc đó chỉ cảm thấy là một việc kỳ bí nhưng nay nghĩ lại thì vụ này còn đáng khủng khiếp nữa.

Vu Trường Thanh ngửa mặt lên thở ồ ồ nói :

- Đây đúng là một việc trọng đại kinh người...

Lý Hàn Thu khẻ thở dài hỏi :

- Lão tiền bối biết nhiều hiểu rộng có thể suy đoán Phương Tú hành động kỳ bí này để làm gì không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Vụ này trong lúc nhất thời lão phu cũng không thể quyết đoán được. Nhưng chắc chắn đây là một âm mưu rất trọng đại không còn sai nữa.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Chúng ta làm thế nào để dọ thám cho ra nội tình ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Trừ phi tìm cách trà trộn vào nơi đó mới có thể biết rõ được, ngoài ra không còn có phương pháp nào khác.

Lý Hàn Thu động tâm hỏi :

- Lão tiền bối có biện pháp nào để trà trộn vào được không ?

Vu Trường Thanh trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Vụ này đã xảy ra rồi, vội vàng cũng không làm gì được. Còn việc lão phu lên chùa Thiếu Lâm thì không thể trì hoãn được.

Lý Hàn Thu chợt nhớ tới lời Tần Nhi liền nói :

- Trong Phương Gia Đại Viện có cầm tù khá nhiều cao nhân phái Thiếu Lâm và phái Võ Đương. Chưởng môn hai phái này chắc đã biết rồi.

Vu Trường Thanh nói :

- Hỡi ơi ! Họ có biết qua một chút nội tình chăng chứ không thể hiểu tường tận được.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Dường như lão tiền bối có định kiến như vậy rồi chăng ?

Vu Trường Thanh cười lạt hỏi lại :

- Lý thế huynh ! Lão phu muốn ủy thác một việc, chẳng hiểu Lý thế huynh có ưng chịu không ?

Lão ngừng lại một chút rồi nói tiếp :

- Lão phu đã định sau đây nửa tháng mới khởi hành lên chùa Thiếu Lâm, nhưng bây giờ lão phu lại muốn đi sớm hơn.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối định bao giờ khởi hành ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu muốn đi ngay tối nay.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối muốn giao cho vãn bối việc gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu muốn mời Lý thế huynh ở lại trên thuyền thêm mấy bửa. Lão phu tuy hành động rất cẩn thận, nhưng tai mắt của Phương Tú bố trí khắp nơi, chưa chắc mình đã trốn khỏi tai mắt giám thị của bọn chúng. Vì thế mà lão phu muốn lưu Lý thế huynh ở lại trong thuyền. Kiếm thuật của thế huynh có thể bảo vệ được cho hai thiếu nữ yếu ớt nếu gặp gia nhân của Phương Tú phái đến lập tức.

Lý Hàn Thu tưởng đến từ biệt, không ngờ Vu Trường Thanh lại nói trước việc lưu chàng lại. Chàng trợn mắt há miệng không biết nói sao.

Vu Trường Thanh nói :

- Hỡi ơi ! Lão phu cũng biết trong lòng Lý thế huynh rất khó xử nhưng hy vọng thế huynh ráng giúp cho. Còn như Quân cô nương...

Tần Nhi hỏi ngay :

- Sư phụ sẽ đem y đi phải không ?

Vu Trường Thanh lắc đầu đáp :

- Coi bề ngoài thì dường như Phương Tú mưu hại ta rất gấp, mà thực ra hắn dụng tâm hạ sát Quân cô nương còn gắt hơn đối với ta...

Tần Nhi hỏi :

- Tại sao vậy ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Một là Phương Tú muốn giết người để bịt miệng. Hai là vì hắn tưởng trong tay Quân cô nương đã lấy được vật gì đó.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vật gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Dường như là một bức họa.

Lý Hàn Thu nghe Vu Trường Thanh nói một cách hàm hồ, chàng không tiện hỏi vặn.

Vu Trường Thanh lại nói :

- Lý thế huynh ở lại đây bảo vệ cho Quân cô nương thì vừa giải trừ được mối ân oán giữa hai bên vừa bảo vệ được một vật trọng yếu trong võ lâm không để lọt vào tay Phương Tú.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Dĩ nhiên lão phu sẽ có chỗ đền đáp Lý thế huynh.

Lý Hàn Thu nói :

- Lão tiền bối dạy quá lời.

Vu Trường Thanh thò tay vào bọc lấy ra một cuốn sách mỏng. Lão ngó Tần Nhi nói :

- Đây là bút lục về mấy chiêu kiếm pháp ta đã chép ra để giao cho ngươi. Trong thời gian ngươi ở lại trên thuyền gắng mà luyện võ. Đại khái luyện trong thời gian chừng hơn một tháng là có thể thành thuộc.

Tần Nhi ngập ngừng hỏi :

- Còn bọn Tiểu Kiện...

Vu Trường Thanh ngắt lời :

- Bọn chúng tư chất kém lắm, luyện kiếm không thể thành công lớn lao được. Ta đã an bài cho chúng bằng cách khác.

Tần Nhi hỏi :

- Còn Quân cô nương thì sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Kể về tài hoa và trí tuệ thì các ngươi khó lòng bằng y.

Lão nói câu này tựa hồ kể cả Lý Hàn Thu vào đấy.

Tần Nhi sửng sốt ngập ngừng đáp :

- Đệ tử tư chất ngu muội khó lòng bì kịp Quân cô nương đã đành, nhưng Lý tướng công...

Vu Trường Thanh ngắt lời :

- Về thể chất luyện võ thì Lý thế huynh dĩ nhiên là hay hơn Quân cô nương rồi. Nhưng tài năng và thông tuệ của y quyết không kém Lý thế huynh.

Tần Nhi hỏi :

- Vì thế mà sư phụ thu y vài môn trường phải không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Cái đó chưa có đâu. Dù ta có truyền cho y thì cũng chỉ được phần nào mà thôi.

Tần Nhi nói :

- Sư phụ ! Sư phụ đã lưu Lý tướng công ở lại đây thì câu chuyện từ đáy lòng chẳng thể không nói ra được.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Chuyện gì ?

Tần Nhi đáp :

- Đêm qua Quân cô nương muốn đâm chết Lý tướng công.

Vu Trường Thanh sửng sốt hỏi :

- Có chuyện ấy ư ?

Tần Nhi đáp :

- Đúng cả trăm phần trăm. Chính mắt đệ tử trông thấy.

Vu Trường Thanh nói :

- Nếu vậy thật là kỳ.

Chương 134: Bí ẩn của Quân Trung Phụng bị khám phá

Tần Nhi hỏi :

- Có điều chi kỳ lạ ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu đã nói chuyện với y thì thấy giọng lưỡi y dường như không có dụng tâm sát hại Lý thế huynh. Ta e rằng trong vụ này có chỗ hiểu lầm.

Lý Hàn Thu nhăn nhó cười nói :

- Vãn bối đã bức tử song thân y chính mắt y trông thấy. Bình nhật có thể y không nghĩ đến chuyện báo thù, nhưng y nhìn thấy vãn bối tất nhớ tới tình trạng song thân bị thảm tử nên lửa giận lại bốc lên khó lòng ngăn trở được.

Vu Trường Thanh nói :

- Lý thế huynh nói vậy cũng có lý, nhưng Quân cô nương là con người sáng suốt rất hiểu cảnh ngộ. Gần một năm nay y thành người từng trãi , tựa hồ đã sống thêm mấy chục năm, vì y đã gặp biết bao nhiêu người tồi bại. Đồng thời y đã hiểu rỗ hành vi của song thân y ngày trước, chính y cũng lấy làm bất mãn. Lão phu tin là có thể thuyết phục được y.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Lão tiền bối định đi trong thời gian bao lâu ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Cả đi lẫn về ước chừng ngoài hai mươi hôm.

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi ! Vãn bối ở lại trong thuyền để bảo vệ cho mọi người. Cứ hết thời hạn một tháng, mà lão tiền bối chưa về thì vãn bối cũng không thể chờ được nữa.

Vu Trường Thanh mỉm cười nói :

- Vậy chúng ta nhất định cứ thế.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Lão phu có mấy lời nói ra mong rằng Lý thế huynh đừng giận.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Điều chi ?

Vu Trường Thanh đáp:

- Chúng ta là nam tử đại trượng phu không nên cố chấp với đàn bà con gái bất cứ trong trường hợp nào.

Lý Hàn Thu cười đáp :

- Vãn bối hiểu rồi. Trừ phi Quân cô nương muốn giết chết vãn bối, còn ngoài ra bất cứ điều gì vãn bối cũng nhẫn nại được.

Vu Trường Thanh nói :

- Những bật đại anh hùng hào kiệt cần phải có khí độ như vậy.

Tần Nhi đột nhiên hỏi xen vào :

- Sư phụ ! Sư phụ truyền cho Quân cô nương thứ gì ?

Vu Trường Thanh trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Lão phu truyền cho y một chút về toán thuật.

Tần Nhi hỏi :

- Toán thuật đã chắc gì là linh nghiệm ? Sư phụ truyền cho y môn đó há chẳng khiến y lạc đường ư ?

Vu Trường Thanh cười mát đáp :

- Toán thuật có khi không chuẩn đích phần lớn vì hoàn cảnh của người coi.

Tần Nhi hỏi :

- Tại sao vậy ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Người coi toán thuật cần phải công chính, tỉnh táo. Nếu bụng dạ thiên lệch thì toán thuật mất linh nghiệm.

Tần Nhi nói :

- Té ra là thế !

Vu Trường Thanh cười mát nói :

- Nếu một người luyện đến chỗ thuần nhất, thân tình cũng không làm cho ảnh hưởng thì lại khác hẳn.

Tần Nhi cảm thấy mình hỏi quá nhiều, nàng nở một nụ cười bẽn lẽn hỏi :

- Sư phụ ! Đệ tử muốn hỏi điều nữa được không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Dĩ nhiên là được. Trong lòng ngươi có chỗ nào hoài nghi thì cứ nói hết ra đừng để trong lòng cho khó chịu. Ta hy vọng khi ta vắng nhà các ngươi ở với nhau một cách hoà hảo.

Tần Nhi nói :

- Lý tướng công đã chịu lời thì không còn gì thay đổi nữa. Vấn đề là ở Quân cô nương. Nếu cô không tài nào lượng giải thì chỉ trong vòng một tháng cũng khó ở với nhau được.

Vu Trường Thanh đáp :

- Ta sẽ thuyết phục y.

Tần Nhi hỏi :

- Sư phụ có nên đưa đệ tử đến gặp Quân cô nương không ?

Vu Trường Thanh trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Được ! Bây giờ chúng ta đi gặp y.

Tần Nhi quay lại nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Công tử chịu khó chờ đây một chút.

Lý Hàn Thu gật đầu cười nói :

- Tại hạ xin kính cẩn chờ đợi.

Vu Trường Thanh dẫn Tần Nhi đi thẳng vào phòng Quân Trung Phụng.

Dường như Quân Trung Phụng đã dự biết có người vào, nàng ngồi chờ từ trước rồi.

Nàng đã thấy hai người vào phòng liền đứng dậy vái chào và nói :

- Mời sư phụ ngồi đây.

Vu Trường Thanh lắc đầu đáp :

- Cô đừng kêu ta bằng sư phụ vì chúng chưa thành sư đệ.

Quân Trung Phụng nói :

- Sớm muộn gì cũng đến thế.

Vu Trường Thanh nói :

- Không được đâu. Chắc cô phải đi kiếm lấy một vị danh sư khác.

Lão sợ Quân Trung Phụng hỏi nhiều liền nói tiếp :

- Đây là Tần cô nương. Y cũng mới là ký danh đệ tử của lão phu.

Quân Trung Phụng nghiêng mình chúc cầu vạn phúc rồi nói tiếp :

- Mời Tần thư thư ngồi.

Tần Nhi nói :

- Tiểu muội không dám tiếp nhận đại lễ này của Quân cô nương.

Vu Trường Thanh khẻ đằng hắng một tiếng rồi tiếp :

- Các ngươi bất tất phải khách sáo nữa. Chúng ta đi ngay vào chính đề là chuyện khẩn yếu.

Lão đưa mắt nhìn Quân Trung Phụng nói :

- Phụng nhi ! Ta phải rời khỏi nơi đây ít bửa.

Quân Trung Phụng gật đầu đáp :

- Vãn bối biết rồi.

Vu Trường Thanh nói :

- Trong thời gian đó lão phu e rằng không chiếu cố cho cô được.

Quân Trung Phụng nói :

- Vãn bối đành tự giữ mình.

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu đi rồi cô ở lại trong thuyền với Lý Hàn Thu trong chừng một tháng.

Quân Trung Phụng thở dài nói :

- Đệ tử biết rồi.

Tần Nhi khẻ nói :

- Quân cô nương ! Lý Hàn Thu rất hối hận với cô nương. Chỉ cần sao cô nương dung thứ cho y là chúng ta có thể cùng nhau vui vẻ ở trong thuyền này.

Quân Trung Phụng nói :

- Võ công tiểu muội không địch nổi y. Y muốn ra tay giết tiểu muội lúc nào nên lúc ấy. Nếu không ở với y tử tế thì chỉ có một đường chết.

Tần Nhi nói :

- Nghe giọng lưỡi Quân cô nương thì dường như hãy còn căm hận Lý Hàn Thu rất sâu cay.

Quân Trung Phụng hỏi :

- Dịch địa thư thư chính mắt nhìn thấy một người bức tử song thân liệu thư thư đối với người đó không xúc động được chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Cô nương hãy nghĩ đến trước kia lệnh tôn đã hạ sát toàn gia Lý Hàn Thu thì chắc cô cũng nguôi giận một phần.

Quân Trung Phụng nói :

- Chính vì thế mà tiểu muội chưa nghĩ tới chuyện báo thù.

Tần Nhi "ồ" lên một tiếng. Nàng toan nói về chuyện hôm qua nàng hồi hộp ở trong khoang thuyền Lý Hàn Thu, nhưng rồi nàng lại nhịn không thốt ra.

Vu Trường Thanh khẻ thở dài nói :

- Lão phu hy vọng các người lấy đại cuộc làm trọng mà ráng nhẫn nại thì mới nên việc được.

Quân Trung Phụng nói :

- Xin sư phụ cứ yên lòng. Sư phụ đã để lại cho một cuốn sách đệ tử phải nghiên cứu cả tháng trời cũng chưa hết. Sư phụ đi khỏi rồi, đệ tử cứ ở trong khoang thuyền suốt tháng với cuốn sách đó không bước chân ra cửa, để chờ sư phụ trở về.

Vu Trường Thanh nói :
- Không cần phải thế. Lý thế huynh đã hứa lời với lão phu quyết không có hành động gì bất lợi cho Quân cô nương cả. Chỉ cần cô nhẫn nại là yên.

Quân Trung Phụng nói :

- Đệ tử xin ghi nhớ !

Vu Trường Thanh quay lại ngó Tần Nhi nói :

- Về mặt Lý công tử ngươi nên để tâm một chút.

Tần Nhi nói ngay :

- Chỉ cần Quân tỷ tỷ quên lãng thù xưa. Còn về phía Lý công tử thì đệ tử xin bảo đảm.

Vu Trường Thanh nói :

- Vậy thì tốt lắm. Công việc cứ quyết định như vậy.

Tần Nhi đứng lên nghiêng mình thi lễ với Quân Trung Phụng rồi hỏi:

- Tỷ tỷ ! Sư phụ đi rồi, thỉnh thoảng tiểu muội có thể vào phòng tỷ tỷ ngồi chơi được chăng ?

Quân Trung Phụng trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Hay lắm ! Nếu tỷ tỷ không rẽ bỏ, thì tiểu muội rất hoan nghênh.

Tần Nhi nói :

- Tỷ tỷ hãy nghĩ đi ! Tiểu muội sẽ vào thăm tỷ tỷ luôn.

Quân Trung Phụng đứng lên nói :

- Sư phụ cùng tỷ tỷ thủng thẳng đi. Xin tha thứ cho đệ tử khỏi đưa chân.

Vu Trường Thanh gật đầu rảo bước ra khỏi khoang thuyền.

Tần Nhi chạy theo khẻ gọi :

- Sư phụ !

Vu Trường Thanh không nói gì rảo bước về phòng mình.

Tần Nhi trong lòng rất lấy làm kỳ, theo sát Vu Trường Thanh cũng tiến vào.

Vu Trường Thanh xoay tay khép cửa ngó Tần Nhi hỏi :

- Ngươi có nhìn thấy gì không ?

Tần Nhi sửng sốt hỏi lại :

- Nhìn thấy gì đâu ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Hỡi ơi ! Nếu lão phu không vào phòng Quân cô nương ngồi một lúc thì không thể ngờ được.

Tần Nhi trầm tư một lúc rồi nói :

- Đệ tử chỉ thấy y lạnh nhạt. Sự lạnh nhạt này xa hẳn với tuổi của y.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Ngoài ra ngươi còn thấy gì nữa không ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử không trông thấy chỗ đặc biệt nào khác.

Vu Trường Thanh nói :

- Chính mắt y nhìn thấy cảnh thảm tử của song thân và huynh trưởng. Y phải chịu hết mọi sự đau đớn cực nhục. Thế thì người y có lạnh lùng cũng là chuyện thường.

Tần Nhi nói :

- Đệ tử còn cảm thấy y là người thâm trầm.

Vu Trường Thanh nói :

- Những cái đó không thể gọi là đặc biệt được.

Tần Nhi nói :

- Vậy thì đệ tử không nhận ra được.

Vu Trường Thanh chậm rãi nói :

- Ta phát giác ra y luyện tập một thứ... một thứ...

Dường như lão có chỗ khó nói lắm, lão ấp úng mãi rồi ngừng lại.

Tần Nhi chau mày hỏi :

- Y luyện tập thứ gì ? Trong khoang thuyền này chỉ có hai thầy trò ta, dù sư phụ có nói trật cũng chẳng can gì.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Ngươi có nghe ai nói tới Thất Độc Giáo bao giờ chưa ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Đệ tử không hay.

Vu Trường Thanh nói :

- Ngươi còn nhỏ tuổi dĩ nhiên không thể biết được. Vụ này đã xảy ra trước đây mấy chục năm...

Lão thở dài nói tiếp :

- Thất Độc Giáo đã một phen làm cho giang hồ xuýt chút nữa đảo điên nhưng bọn chúng liền bị những tay cao thủ khắp thiên hạ hợp lực tiêu diệt. Chỉ trong vòng nửa năm là hết sạch. Vì thế những người không tham dự vào cuộc tiêu trừ này đều không hiểu sự tích mà cũng không hiểu Thất Độc Giáo tàn độc như thế nào.

Tần Nhi hỏi :

- Thất Độc Giáo đã biệt tích giang hồ mấy chục năm nay thì Quân cô nương tuổi cũng xấp xỉ như đệ tử làm sao lại bị lôi cuốn vào Thất Độc Giáo được ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Ngày trước chúng ta một phen cử động mà tiêu diệt được Thất Độc Giáo kể cũng là may. Chỉ trong một đêm trong ngoài đều phát động khiến bọn chúng trở tay không kịp. Vả lại những nhân vật tham dự vào vụ này toàn là những tay cao thủ hạng nhất đương thời, thủ cước cực kỳ mau lẹ không để cho họ có cơ hội động thủ, nên mới bị bọn ta tiêu diệt hoàn toàn.

Tần Nhi hỏi :

- Nếu để họ có cơ hội kháng cự thì sẽ ra sao ?

Vu Trường Thanh nói :

- Cái đó khó mà đoán được phần thắng về ai.Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Thất Độc Giáo là một tổ chức đầy sự kỳ bí huyền diệu. Họ không lấy võ công làm chủ.

Tần Nhi có vẻ không thích nghe chuyện Thất Độc Giáo. Nàng uể oải hỏi :

- Việc này cách đây đã mấy chục năm mà sao sư phụ đột nhiên lại nghĩ đến Quân cô nương có mối liên quan đến họ ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu nhìn thấy cổ tay y có nhiều vết kim châm.

Tần Nhi hỏi :

- Có nhiều vết kim châm ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đúng thế ! Ngày trước lão phu tiêu diệt Thất Độc Giáo rồi, nhận kiểm tra lại thi thể ba tên giáo đồ mà phát giác ra cổ tay chúng cũng đều có vết kim châm như thế.

Tần Nhi mỉm cười hỏi :

- Sư phụ trông thấy vết kim châm ở cổ tay Quân cô nương mà đoán chắc y là người của Thất Độc Giáo ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Ngoài ra Thất Độc Giáo lão phu nghĩ không ra trong thiên hạ còn môn võ công gì khi luyện tập lại phải lấy kim đâm vào cổ tay.

Tần Nhi hỏi :

- Sư phụ có biết vì lẽ gì mà bọn Thất Độc Giáo lại lấy kim châm cổ tay không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đại khái họ lấy máu trong người để nuôi một thứ gì đó.

Tần Nhi đột nhiên cảm thấy hứng chí, nàng sửng sốt hỏi :

- Nuôi thứ gì ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Vấn đề này lão phu không thể giải thích được.

Tần Nhi nói :

- Sư phụ ! Đệ tử đã nghe qua về việc nuôi trùng độc.

Vu Trường Thanh nói :

- Thất Độc Giáo cùng việc nuôi trùng độc lại không giống nhau.

Tần Nhi hỏi :

- Nếu Quân cô nương là người trong Thất Độc Giáo thì y chuẩn bị làm gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Cái đó... không thể dung tha y được.

Tần Nhi hỏi :

- Giết y hay sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Ta coi những lỗ kim châm trên cổ tay y thành hình mai hoa cũng như mấy người đầu não Thất Độc Giáo mà chúng ta đã giết chết ngày trước.

Đột nhiên lão hạ giọng xuống hỏi :

- Tần Nhi ! Ngươi có muốn coi cứu cạnh vụ này không ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử muốn coi cho biết rõ ngọn ngành, nhưng không hiểu mình có làm nổi chăng ?

Vu Trường Thanh nói :

- Được rồi ! Ta đi an bài cho ngươi.

Đoạn lão từ từ bước ra ngoài khoang thuyền.

Tần Nhi nhìn Vu Trường Thanh cất bước chậm chạp, trong lòng đột nhiên không khỏi chấn động, nghĩ thầm :

- Sư phụ trước nay vốn trầm tĩnh mà chuyến này tựa hồ thái độ thất thường. Xem chừng Thất Độc Giáo nhất định là một giáo phái ghê gớm lắm.

Vu Trường Thanh đi khỏi khoảng một thời gian chừng uống cạn tuần trà rồi lật đật trở về khép cửa khoang thuyền lại nói :

- Trước khi chưa biết rõ chân tướng vụ này, ngươi chớ khinh xuất tiết lộ cùng ai.

Tần Nhi biết sư phụ có ý dặn mình đừng nói cho Lý Hàn Thu hay. Nàng liền gật đầu đáp :

- Đệ tử biết rồi.

Vu Trường Thanh khẻ đằng hắng một tiếng rồi nói :

- Ta đã an bài cho ngươi xong rồi. Sau khi mặt trời lặn sẽ có người kêu ngươi theo một đường mật đạo đến gần phòng Quân Trung Phụng để dò la.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Đồng thời ta đã phái ba anh em Tiểu Kiện giám thị hành động của y.

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Sư phụ ! Dường như tình hình rất nghiêm trọng phải không ?

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :

- Đúng thế ! Nghiêm trọng lắm ! Nếu quả y bị chìm đắm vào dị thuật của Thất Độc Giáo thì lão phu phải biến thành Lý Hàn Thu để giết thị đi.

Tần Nhi hỏi :

- Giết thị ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Ồ ! Có giết thị thì mới tránh cho võ lâm khỏi bị một phen đại huyết kiếp.

Tần Nhi lại hỏi :

- Thất Độc Giáo tàn độc đến thế ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Phải rồi ! Hài tử ! Đêm nay ngươi nhìn thấy rồi sẽ phải đồng ý với lão phu.

Tần Nhi tuy trong lòng chưa hết nghi ngờ nhưng không dám hỏi nhiều nữa. Nàng cố nén mối xúc động trong lòng chưa dám đem vụ này nói cho Lý Hàn Thu hay.

Mặt trời vừa lặn quả nhiên có một thằng nhỏ đến dẫn Tần Nhi vào một khoang thuyền. Gã lật một tấm ván vách thuyền lên nói :

- Lối này có thể thông đến phòng ngủ của Quân cô nương. Đường mật đạo dẫn tới gầm giường y.

Tần Nhi động tâm nghĩ bụng :

- Bọn chúng không chịu đi là vì đường hầm thông vào gầm giường của Quân Trung Phụng.

Đường mật đạo rất chật hẹp chỉ một người lách mình mới đi được.

Tần Nhi cảm thấy dường như mình đi qua phòng ngủ của Lý Hàn Thu thì bụng bảo dạ :

- Té ra đường bí đạo này thông đi các ngã trong thuyền. Vậy con thuyền này nhất định là thuyền của bọn đạo cướp.

Nàng còn đang ngẫm nghĩ đã đi đến tận đầu.

Tần Nhi dừng bước. Nàng ngấm ngầm tính hành trình thì đại khái đã vào đến phòng ngủ của Quân Trung Phụng. Nàng đưa tay khẻ đẩy một cái thì quả nhiên tấm ván trên đầu cử động nhưng không đưa bỗng lên được.

Tần Nhi là người thông minh. Nàng ngẫm nghĩ một chút rồi đẩy tấm ván sang một bên. Quả nhiên tấm ván trịch để hở ra một huyệt động vuông vắn hai thước.

Tần Nhi thò đầu lên thì thấy Quân Trung Phụng ngồi ở cửa khoang thuyền. Cửa này nửa khép nửa mở. Nàng đang trông mây bay lơ lửng lưng trời mà ngơ ngẩn xuất thần.

Quân Trung Phụng thật là người nhẫn nại ghê gớm. Nàng ngồi cả một khoảng thời gian chừng ăn xong bửa cơm mà vẫn không nhúc nhích.

Tần Nhi ẩn thân dưới gầm giường chời lâu nóng ruột đã muốn về phòng nằm nghỉ.

Bỗng nghe tiếng Quân Trung Phụng thở dài rồi nàng khép cửa khoang thuyền lại.

Lúc này trời đã tối hẳn cửa thuyền đóng lại trong phòng chỉ thấy tối đen.

Bỗng nghe tiếng quẹt lửa. Ánh sáng loé lên thắp vào một cây đèn cầy. Trong phòng lập tức sáng rực.

Tần Nhi thò đầu lên nhìn rõ mọi cảnh vật trong phòng. Nàng thấy Quân Trung Phụng vén rèm cửa lên cài then cửa lại rồi lắng tai nghe.

Tần Nhi nghĩ thầm :

- Con nha đầu này cẩn thận tinh tế lắm !

Nàng nín hơi không dám thở mạnh.

Quân Trung Phụng nghe ngóng một lúc khá lâu không thấy động tĩnh gì đột nhiên y thò tay vào trong quần lấy ra một cái túi lụa sắc vàng, y mở ra lấy chiếc hộp ngọc lớn bằng nắm tay.

Tần Nhi ngó thấy bất giác chau mày tự hỏi :

- Không hiểu trong hộp đựng gì mà thị coi có vẻ quí báu thế ?

Bỗng thấy Quân Trung Phụng thò tay mặt lên rút mũi kim bạc trong mái tóc đâm vào cổ tay trái. Đoạn y mở nắp hộp rút mũi kim ra cho giòng máu tươi chảy vào trong hộp ngọc.

Tần Nhi không trông rõ trong hộp đựng quái vật gì, nhưng nàng cảm thấy ớn lạnh xương sống.

Đến lúc máu tươi đứng lại, Quân Trung Phụng đậy nắp hộp vào rồi lên ngồi xếp bằng nhắm mắt điều dưỡng.

Tần Nhi từ từ hạ thấp mình xuống rồi theo đường cũ lui ra.

Nàng sợ làm kinh động Quân Trung Phụng nên tấm ván dưới gầm giường cũng không dám đậy lại.

Tần Nhi nín hơi thở, cử động rất cẩn thận ra khỏi đường ngầm chạy thẳng đến phòng Vu Trường Thanh.

Lúc này Lý Hàn Thu cũng ở trong phòng lão.

Vu Trường Thanh khép cửa khẻ nói :

- Ngươi bất tất phải hoang mang. Hãy nghĩ ngơi một lúc đã.

Chương 135: Vu Trường Thanh mở cuộc điều tra

Tần Nhi vừa lấy tay lau mồ hôi trán vừa nói :

- Đệ tử coi thấy rồi !

Vu Trường Thanh hỏi :

- Tình hình thế nào ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử thấy Quân Trung Phụng lấy ra một cái hộp ngọc nhưng không hiểu trong hộp đựng gì ?

Vu Trường Thanh gật đầu hỏi :

- Hình dạng cái hộp đó thế nào ? Ngươi có nhớ được không ?

Tần Nhi đáp :

- Dường như là cái hộp hình vuông mà dài.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Một cái hộp ngọc có chi là lạ ?

Tần Nhi đáp :

- Không hiểu trong hộp đựng gì ? Đệ tử lại thấy Quân cô nương dùng mũi kim bạc chích vào cổ tay trái cho máu tươi nhỏ vào hộp.

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Y làm gì kỳ vậy ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Thất Độc Giáo là trỏ vào bảy thứ độc vật. Những tay cao thủ trong giáo phái mỗi người nuôi được một thứ độc vật bằng máu của mình. Người nào nuôi trùng độc và có thể thả ra cho nó cắn người bị thương.

Lão ngẫm nghĩ một chút rồi nói tiếp :

- Đại khái là như vậy, còn tường tình ra sao lão phu cũng không rõ.

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối ra đời muộn quá, nên đối với vụ này chưa từng nghe ai nói tới. Lão tiền bối nhận thấy là một vụ nghiêm trọng thì xin sớm có chủ trương đi.

Vu Trường Thanh chăm chú nhìn Lý Hàn Thu, trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Nếu quả y lỡ bước gia nhập vào Thất Độc Giáo mà để y sống thì tai hại vô cùng, phải trừ khử y đi mới được.

Lý Hàn Thu nghe nói động tâm tự nhủ :

- Vu Trường Thanh vốn hết lòng hộ vệ cho Quân Trung Phụng mà lúc này lão lại động tâm muốn giết y thì thật là một việc bất ngờ.

Bỗng thấy Vu Trường Thanh thở dài nói :

- Lý thế huynh ! Phải chăng thế huynh có chỗ hoài nghi lão phu ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Vãn bối có điều chưa rõ.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Điều gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Lão tiền bối nói Thất Độc Giáo là một ban hội tà ác kỳ bí mà mấy năm trước đã bị những tay cao thủ thiên hạ trừ diệt thì sao lại còn người dẫn dụ Quân Trung Phụng gia nhập Thất Độc Giáo ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Cái đó lão phu cũng không hiểu.

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu Thất Độc Giáo quả như đám tro tàn lại cháy lên thì có giết một Quân Trung Phụng cũng không ngăn cản được họ mà còn làm mất manh mối để điều tra.

Vu Trường Thanh gật đầu mỉm cười nói :

- Thế huynh nói cũng có lý.

Lý Hàn Thu lại nói :

- Vãn bối nghĩ rằng giết y đi không bằng tìm cách thuyết phục để y bỏ chổ tối ra chổ sáng.

Vu Trường Thanh nói :

- Lời nghị luận của thế huynh thật hơn người một bậc. Nhưng đối với Thất Độc Giáo thì không được đâu.

Lý Hàn Thu nói :

- Xin lão tiền bối cho nghe lời cao kiến.

Vu Trường Thanh nói :

- Thất Độc Giáo nuôi độc vật để làm điều tàn ác khác với nhân vật võ lâm chúng ta. Hơn nữa tâm trí và hành động người giáo phái này của họ không thể theo thường tình...

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Theo ý lão tiền bối thì nhất định phải giết Quân Trung Phụng hay sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Xem chừng Lý thế huynh chưa tin lời lão phu lắm. Thử hỏi con người hàng ngày phải lấy máu tươi để nuôi độc vật thì tâm trí người đó còn theo thường tình được sao ?

Lý Hàn Thu sửng sốt đáp :

- Cái đó thực là đáng sợ.

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu tự tin định lực của mình đã đến một trình độ nào rồi nhưng cứ mỗi ngày lấy mũi kim đâm vào cổ tay để lấy máu tươi nuôi độc vật thì lão phu không làm được.

Lý Hàn Thu thở dài nói :

- Đúng là khó có người nhẫn nại được đến thế.

Vu Trường Thanh nói :

- Chỉ có hai hạng người là làm được chuyện đó.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hai hạng người nào ?

Vu Trường Thanh nói :

- Hạng người thứ nhất là để chịu hết mọi nỗi cay đắng hành hạ, trong lòng chứa đầy cừu hận. Hạng người thứ hai là quân đại gian đại ác, trong lòng có cuộc mưu đồ ghê gớm thì mới đủ sức nhẫn nại để làm việc này.

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối có điều chưa rõ là giống độc vật kia bỏ vào trong cái hộp bằng nắm tay mà nuôi được thì thân hình nó nhỏ bé nhưng nọc độc vô cùng. Hễ cắn vào ai một cái là người đó phải chết ngay không còn nghi ngờ gì nữa. Có điều nó cắn vào tay cao thủ võ lâm đâu phải chuyện dễ dàng được ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu đã gặp người Thất Độc Giáo rồi, nhưng chưa được thấy chúng thả độc vật ra bằng cách nào ? Có điều theo trí tưởng tượng suy xét thì độc vật kia mau lẹ phi thường.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vãn bối nghĩ rằng dù có mau lẹ đến đâu cũng chỉ như ám khí bay đi là cùng chứ gì ?

Vu Trường Thanh khó nỗi trả lời. Lão trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Nhất định bên trong còn có điều ảo diệu, nhưng bọn ta không biết được mà thôi.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao lão tiền bối không hỏi thử Quân cô nương coi ?

Vu Trường Thanh hỏi lại :

- Hỏi y ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phải rồi ! Chúng ta mời y tới nói rõ nội tình. Nếu y định xử dụng độc vật hại người thì chúng ta phải nghiêm mật phòng bị hay muốn chế phục y cũng chẳng khó gì. Khi đó mình có giết y, y cũng đã hiểu rõ lý do, dầu chết cũng không oán hận.

Vu Trường Thanh lắc đầu nói :

- Cái đó... nguy hiểm vô cùng !

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Lão tiền bối đối với độc vật kia dường như úy kỵ lắm thì phải ?

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu tuy tham dự vào việc tiêu diệt Thất Độc Giáo, mà chưa được thấy người giáo phái này xử dụng độc vật hại người thế nào. Lão phu từng nghe một ông bạn cố tri nói chuyện thì giống độc vật linh thông hại người kia dường như không cần phải người phóng ra...

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Nếu chúng ta dùng lời nói bức bách y phải ra tay, thì lão tự tin trong bọn ba người chúng ta đây y chưa gia hại lão phu ngay.

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối cũng biết rằng trong ba người chúng ta đây dĩ nhiên Quân cô nương sẽ gia hại vãn bối trước tiên. Có điều vãn bối không tin rằng con trùng độc lại mau lẹ hơn ám khí được.

Tần Nhi nói :

- Sư phụ ! Lý tướng công nói thế cũng phải. Nếu trước khi sư phụ rời khỏi nơi đây, chúng ta không tìm cách hạ sát Quân Trung Phụng thì sau khi sư phụ đi rồi bọn đệ tử sẽ lâm vào tình trạng nguy hiểm hơn. Người ta thường nói " Đao thương dễ tránh, ám tiến khó phòng". Nếu quả Quân cô nương nuôi độc vật thông linh chờ sư phụ đi rồi mới ngấm ngầm xử dụng há chẳng đáng sợ ư ?

Vu Trường Thanh trầm ngâm một lúc rồi nhìn Lý Hàn Thu bằng vẻ mặt nghiêm nghị nói :

- Tình trạng Quân Trung Phụng thật là đáng thương, y bơ vơ đau khổ lại không nơi nương tựa. Đáng tiếc cho cái tài trí y vào hạng thượng thặng, nên lão phu đã tưởng gây dựng cho y thành một nhân vật nổi danh và hữu ích để khỏi mai một con người tài hoa tuyệt thế. Nhưng y chìm đắm vào Thất Độc Giáo, lão phu không thể hộ vệ y được nữa. Lý thế huynh nếu cần thì giết y đi ! Tuy đó là một việc đáng tiếc, nhưng so với chuyện để Thất Độc Giáo ngóc đầu dậy tìm hại võ lâm thì còn nguy hiểm hơn nhiều. Khi cần lão phu sẽ giúp thế huynh để hạ thủ.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Xem chừng Thất Độc Giáo rất là tàn ác nên Vu Trường Thanh thương Quân Trung Phụng đến thế mà lúc này lão nhất định phải giết nàng.

Bỗng thấy Vu Trường Thanh đứng dậy ra khoang thuyền.

Sau một lát lão trở gót quay vào, đồng thời ngó thấy Lý Hàn Thu và Tần Nhi nói :

- Các vị chuẩn bị đi !

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Bọn đệ tử dĩ nhiên lúc nào cũng sẳn sàng. Sư phụ bất tất phải nhọc lòng.

Bỗng thấy Vu Trường Thanh mở rương gỗ ra lấy một vật thủ vào tay áo rồi đậy nắp lại.

Lý Hàn Thu thấy Vu Trường Thanh ra chiều thận trọng, chàng cũng không dám khinh địch liền cầm thanh trường kiếm để vào chỗ thuận tiện đặng lúc cần đến lấy cho mau chóng.
Sau một lúc bỗng nghe thanh âm của Quân Trung Phụng cất lên hỏi :

- Phải chăng sư phụ muốn kiếm đệ tử.

Vu Trường Thanh ừ một tiếng đáp :

- Ngươi hãy vào đây !

Quân Trung Phụng đẩy cửa bước vào. Nàng thi lễ cùng Vu Trường Thanh trước rồi đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu và Tần Nhi thủng thẳng hỏi :

- Sư phụ vời đệ tử đến có điều chi dạy bảo ?

Vu Trường Thanh nói :

- Ngươi hãy đưa cổ tay trái cho ta coi !

Quân Trung Phụng biến sắc, muốn nói lại thôi. Y từ từ đưa cổ tay trái ra.

Vu Trường Thanh nói :

- Ngươi hãy vén tay áo lên.

Quân Trung Phụng theo lời kéo tay áo lên. Quả nhiên nước da trắng như tuyết có nhiều kim châm.

Vu Trường Thanh nói :

- Cô nương hãy ngồi xuống đây. Lão phu có điều muốn thỉnh giáo.

Quân Trung Phụng kéo tay áo xuống rồi từ từ ngồi vào chiếc ghế gổ bên cạnh nói :

- Sư phụ có điều chi xin cứ dạy bảo.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Cổ tay cô nương có rất nhiều vết kim châm như vậy là vì lẽ gì?

Quân Trung Phụng đáp :

- Đệ tử châm mạch lấy huyết.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Lấy huyết làm chi ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Đệ tử nuôi một giống độc vật nhỏ bé bằng huyết của đệ tử. Vì thế mà mỗi ngày phải cho nó ăn một chút mới được.

Ba người không ngờ Quân Trung Phụng lại thản nhiên thừa nhận ai nấy đều ngẩn mặt ra.

Vu Trường Thanh khẻ đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Cô nương nuôi thứ động vật gì vậy ?

Quân Trung Phụng trầm ngâm đáp :

- Xem chừng sư phụ đã biết chuyện bí mật của đệ tử rồi.

Vu Trường Thanh nói :

- Vì vậy mà lão phu hy vọng cô nương thực kể rõ nội tình.

Quân Trung Phụng đáp :

- Đệ tử không dám lừa gạt sư phụ.

Vu Trường Thanh vẻ mặt nghiêm nghị nói :

- Hay lắm ! Cô nương thử nói nghe.

Quân Trung Phụng đáp :

- Đó là một con nhện độc.

Vu Trường Thanh ủa lên một tiếng rồi hỏi :

- Nhện độc ư ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Đúng thế ! Chính là con nhện độc.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Cô nuôi con nhện độc này để làm gì ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Đệ tử dùng nó làm phương tiện tự vệ.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Sao cô nương lại phải lấy máu tươi của mình để nuôi nó ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Để cho nó có linh tính.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Cô nương là đệ tử dưới trướng Thất Độc Giáo phải không ?

Quân Trung Phụng lắc đầu đáp :

- Nếu đệ tử đã có sư môn thì đâu đến nỗi lâm vào cảnh ngộ lênh đênh thê thảm thế này.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Nếu cô nương không phải là đệ tử Thất Độc Giáo thì ai dạy cách nuôi vật kỳ độc này ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Đệ tử không phải là môn hạ Thất Độc Giáo mà cũng không biết trên thế gian có giáo phái này. Đệ tử nuôi độc vật theo phương pháp trong một cuốn sách...

Vu Trường Thanh ngắt lời :

- Sách gì ?

Quân Trung Phụng đáp :- Cuốn sách này đã rách mất bìa, vì thế mà đệ tử không hiểu là sách gì. Trong sách ghi chép rất nhiều phương pháp kiềm chế độc vật. Nguyên đệ tử rất sợ độc vật không dám thí nghiệm. Sau đệ tử lớn lên mới có gan dạ liền thử chơi một lần. Ngờ đâu trăm lần thí nghiệm trúng cả trăm. Từ đó trở đi thành ra mạnh dạn...

Nàng giơ tay vuốt mớ tóc xinh đẹp, thở dài nói tiếp :

- Đệ tử thấy những điều trong sách chép rất linh nghiệm rồi dần dần đi đến chỗ tin sách. Sau cùng đệ tử bắt được một con nhện kỳ độc liền nuôi nó theo phương pháp trong sách.

Vu Trường Thanh vẻ mặt hoà hoãn lại đôi chút, chậm rãi nói :

- Cuốn sách đó đâu rồi ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Hiện đệ tử cất ở trong phòng.

Vu Trường Thanh gật đầu nói :

- Con nhện độc này cô nương nuôi được bao lâu ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Hơn ba tháng nay.

Vu Trường Thanh nói :

- Dù cô nương có nuôi độc vật hộ thân cũng chẳng nên lấy máu mình cho nó ăn.

Quân Trung Phụng ngẫm nghĩ rồi nói :

- Theo sách chép thì nếu nuôi nó bằng máu tươi của mình hơn với vật khác dần dần khiến cho nó biến thành linh tính và thành một vật độc nhất trong các chất độc.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Thế ra ban đầu phải trãi qua một thủ tục rất phức tạp phải không?

Quân Trung Phụng đáp :

- Đúng thế ! Muốn cho nó thành một vật cực độc thì trước hết là phải cho nó ăn bảy chất độc. Nhưng đây không phải là chuyện dễ. Chỉ một thứ chất độc làm cho nó bị thương là bao nhiêu công phu lúc trước đều hủy hết.

Vu Trường Thanh ngẩn người ra hỏi :

- Con nhện độc cô nuôi đó đã ăn mấy thứ độc rồi ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Mới được bốn thứ, còn phải ba thứ nữa mới thành công hoàn toàn.

Vu Trường Thanh nói :

- Đáng tiếc là trên thuyền này không tìm được độc vật mà có lẽ chúng ta còn phải ở đây một thời gian khá lâu.

Quân Trung Phụng nói :

- Cái đó cũng không nhất định. Ở dưới nước thường cũng có nhiều độc vật.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Sau khi con nhện ăn đủ bảy thứ chất độc rồi hình thù nó ra làm sao ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Nó vẫn giữ nguyên hình thể con nhện. Có điều trong mình đã tác hợp bảy chất độc nên nó phình to ra hay thu nhỏ lại cũng được.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Con nhện ăn bảy chất độc có tránh được đao kiếm không ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Trong sách không thấy nói tới chuyện này, nhưng tại hạ chắc là không được.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu nó không tránh được đao kiếm thì người ta chỉ việc vung kiếm tới chém nó chết. Vậy cô nương nuôi nó khó nhọc có được ích gì ?

Quân Trung Phụng ngẫm nghỉ rồi đáp :

- Nếu nó đã thành linh tính thì chắc giết nó không phải là chuyện dễ.

Lý Hàn Thu lắc đầu cười nói :

- Cái đó khó tin lắm.

Quân Trung Phụng nói :

- Trong sách nói vậy. Còn việc có linh nghiệm hay không tại hạ cũng chẳng rõ.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Con nhện cô nương nuôi dưỡng bây giờ đã thành linh tính chưa?

Quân Trung Phụng lạnh lùng hỏi lại :

- Lý tướng công cảm thấy chuyện này rất trọng yếu đối với tướng công phải không ?

Lý Hàn Thu chưng hửng đáp :

- Tại hạ không quan niệm gì đến chỗ trọng yếu của độc vật hết.

Vu Trường Thanh khẻ thở dài nói :

- Trọng yếu lắm chứ ! Sở dĩ Thất Độc Giáo chưa gây thành sóng gió trên chốn giang hồ vì bị bọn lão phu phát giác sớm quá. Mới một phen cử động đã tiêu diệt bọn họ. Đó là cái may cho đồng đạo võ lâm. Lão phu biết rõ vụ này lợi hại lắm.

Quân Trung Phụng thở dài nói :

- Đệ tử nuôi độc vật này chỉ vì tính hiếu kỳ. Vả lại tự biết mình võ công kém cõi, chẳng có cách nào tự bảo vệ nên mấy năm qua bao lần lâm vào tình trạng hiểm nghèo. Đệ tử chắc rằng mình nuôi độc vật này ít ra cũng tự vệ thêm vững vàng một chút.

Vu Trường Thanh nói :

- Ban đầu lão phu tưởng cô nương ở Thất Độc Giáo nên rất lo. Bang hội này ngóc đầu dậy thì thật là mối nguy lớn trên chốn giang hồ. Bây giờ nghe cô nương nói lão phu mới yên lòng. Có điều bọn tà ác vẫn có một lực lượng để dẫn dụ người chìm đắm vào vũng nước xoáy. Ý định nuôi độc vật đầu tiên chỉ là đệ bảo vệ bản thân mình, nhưng rồi sau đi đến chỗ dùng nó để hại người và bất giác thành truyền nhân của Thất Độc Giáo.

Quân Trung Phụng trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Theo ý sư phụ thì nên thế nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu có một biện pháp nói ra không hiểu cô nương có ưng chăng ?

Quân Trung Phụng nói :

- Sư phụ thử nói cho đệ tử nghe.

Vu Trường Thanh nói :

- Liệng hộp ngọc xuống sông và đốt độc kinh đi.

Quân Trung Phụng nói :

- Sư phụ ! Sư phụ có thể dành cho đệ tử một thời gian là một ngày một đêm để đệ tử nghĩ kỹ lại được chăng ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Hài tử ! Nếu ngươi nhận thấy lời ta nói không lầm thì nên phế bỏ việc nuôi độc vật.

Quân Trung Phụng ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Việc quá khứ đệ tử đã trình bày với sư phụ rồi. Nhưng còn việc sau này đệ tử có vĩnh viễn đi theo sư phụ được chăng ?

Vu Trường Thanh ngập ngừng đáp :

- Cái đó...

Quân Trung Phụng nói :

- Chắc không được phải không ? Nếu thế thì đệ tử phải tìm lấy phương pháp tự vệ. Khi nào không thể cùng người kháng cự, ít ra đệ tử còn dùng độc vật cho nó cắn lại mình chết quách đi cho rồi...

Nàng giơ tay lên vuốt mái tóc. Hai hàng châu lệ từ từ nhỏ xuống.

Nàng nói tiếp :

- Song thân đệ tử làm ác đã nhiều để tội cho con. Anh hùng thiên hạ chẳng có ai đồng tình. Thường khi họ còn lấy việc hành hạ tấm thân bồ liễu làm khoan khoái nữa. Có đúng là thế không?

Vu Trường Thanh nói :

- Hỡi ơi ! Hài tử ! Ngươi suy nghĩ quá nhiều.

Quân Trung Phụng nói :

- Đó đều là những việc mà đệ tử đã trãi qua. Đệ tử tưởng khắp thiên hạ khó tìm được người thứ hai trong vòng một năm đã gặp bấy nhiêu chuyện bi thảm...

Vu Trường Thanh nhẹ buông tiếng thở dài nói :

- Hài tử ! Ít ra còn có lão phu tận lực giúp đỡ ngươi.

Quân Trung Phụng nói :

- Vì thế mà đệ tử cảm kích sư phụ vô cùng !

Vu Trường Thanh nói :

- Cảm kích hay không cũng chẳng ích gì. Lão phu chỉ muốn khuyên nhủ ngươi đừng để sa chân vào vũng nước xoáy là hơn...

Quân Trung Phụng nói :

- Đệ tử biết rồi. Đây chỉ vì lòng tốt mà sư phụ lo cho đệ tử. Có điều đệ tử xin sư phụ rộng cho một ngày để suy nghĩ.

Vu Trường Thanh biến sắc hỏi :

- Ngươi có biết vì lẽ gì mà thu lưu ngươi không ?

Quân Trung Phụng trầm ngâm một chút rồi lắc đầu đáp :

- Chính ra đệ tử đã biết, nhưng sư phụ hỏi nhiều thành rối trí.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau