THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Vi Hoa vâng lệnh bắt Tần Nhi

Lý Hàn Thu nhẹ buông tiếng thở dài nói :

- Con người ta không thể hoàn toàn trông vào võ công để thủ thắng . Vị Hàn Công Tử kia ...

Tần Nhi ngắt lời :

- Tiểu tỳ tin rằng trung gian số có vấn đề thay đổi.

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ thấy cô nương thật là kiến thức quảng bác, người thường không thể bì kịp được .

Tần Nhi nói :

- Tướng công quá khen như vậy, tiểu tỳ không dám nhận đâu . Có điều tiểu tỳ rút kinh nghiệm về sự bảo vệ cho mình và quan sát đến các nhân sinh, lưu tâm đến mọi sự vật chung quanh, nên bàn tới chuyện gì cũng biết được một hai .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Bây giờ mình ở trong tình trạng chờ đợi, rỗi rãi chẳng có chuyện gì . Chi bằng nói chuyện với nàng chơi một lúc cũng hay . Nàng nói đúng hay không tưởng cũng chẳng quan hệ gì .

Chàng nghĩ vậy liền thủng thẳng hỏi :

- Tại hạ muốn thỉnh giáo trung gian có cuộc thay đổi thế nào?

Tần Nhi cười đáp :

- Tiểu tỳ đoán càn, công tử cũng nghe chơi đừng để bận lòng . Nếu như Hàn công tử đề cao cảnh giác thấy mình không địch nổi tướng công . Chắc y lập tức bỏ bề phiến diện đi vào đường chuyên chú, để hết tâm ý luyện tập võ công . Sau mấy năm rèn luyện thì hai vị , ai hơn ai kém một chút cũng khó mà liệu trước được .

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Cô nương nói vậy cũng có lý .

Tần Nhi mỉm cười nói tiếp :

- Còn như Phương Tú theo chỗ tiểu tỳ biết thì hắn thu nạp được rất dồi dào . Trên chốn giang hồ e rằng ít người bì kịp .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương nói vậy là hắn giàu có hơn người. Cái đó đã đành, nhưng nó có liên quan gì đến cuộc thành tựu về võ công của Hàn Công Tử ?

Tần Nhi đáp :

- Quan hệ rất lớn . Tiểu tỳ nói hắn thu nạp dồi dào không phải chỉ riêng về của cải mà nó bao la đến cả những thứ thuốc kỳ lạ trên thế gian cùng là những huyền lục, kiếm phổ các môn phái trong thiên hạ, lại còn rất nhiều những nhân vật tài năng xuất chúng . Đó là Hàn công tử chiếm được rất nhiều ưu thế .

Lý Hàn Thu gật đầu mỉm cười khen :

- Rất có lý !

Tần Nhi nói :

- Y có hoàn cảnh luyện võ tốt đẹp hơn tướng công mà lại có nhiều cao nhân chỉ điểm . Huống chi y đủ thông minh tài trí thì cuộc thành tựu của y tất phải cao thâm .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Nếu vậy thì tại hạ không có cách nào thắng được Hàn Công Tử .

Tần Nhi nói :

- Cả hai vị cùng có cơ hội chiếm được phần ưu thế . Hiện giờ tướng công mạnh hơn y ... Nhưng dăm ba năm nữa y có nhiều lý lẽ mạnh hơn tướng công . Dĩ nhiên đó là việc không phải nhất định còn phải coi cơ hội các vị thế nào đã ...

Nàng ngó Lý Hàn Thu một cái rồi cười nói :

- Lời tiểu tỳ nói chưa chắc đã đúng nhưng là lời nói thốt ra tự đáy lòng, mong rằng tướng công đừng lấy thế làm khó chịu .

Lý Hàn Thu nói :

- Giả tỷ tại hạ chưa cùng Hàn Công Tử hai lần giao thủ thì dĩ nhiên câu này khiến cho tại hạ phải tức giận thật . Nhưng tại hạ đã hai phen giao thủ với Hàn Công Tử rồi mới nghe lý luận này của cô nương thì mối cảm thụ khác hẳn trước .

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công cảm thấy thế nào?

Lý Hàn Thu đáp :

- Những lời của cô nương toàn là sự thực và là những lời bàn luận xác đáng .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Tướng công không nổi nóng khiến cho tiểu tỳ rất yên tâm .

Lý Hàn Thu chậm rãi nói :

- Vì thế mà vụ này cứ luôn quẩn trong đầu óc tại hạ, khó lòng đi tới quyết định .

Tần Nhi hỏi :

- Chuyện gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Chuyện liên quan đến Hàn công tử .

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công nghĩ gì về Hàn Công Tử ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ băn khoăn không hiểu có nên giết y hay không ?

Tần Nhi hỏi :

- Giết y ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Nếu cứ kể về võ công thì hiện giờ tại hạ muốn hạ y không phải là việc khó lắm đâu .

Tần Nhi nói :

- Giết được y là ngày sau bớt được một tay kình địch .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tần cô nương ! Hàn công tử có chỗ nào đáng giết không ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Tướng công muốn tiểu tỳ nói thật hay nói dối?

Lý Hàn Thu đáp :

- Dĩ nhiên tại hạ muốn cô nương nói thật .

Tần Nhi nói :

- Hàn Công Tử ở với Hàn Đào cùng Phương Tú thật là bông sen trắng không nhuộm bùn nhơ . Gạt bỏ phần trí tuệ y đối với Hàn Đào có tình phụ tử, đối với Phương Tú y có ơn nuôi dưỡng . Ngoài ra còn có một lý do nữa để giết y .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lý do gì ?

Tần Nhi đáp :

- Vì y sẽ là một tay kình địch của tướng công .

Lý Hàn Thu cúi đầu xuống lẳng lặng không nói gì nữa .

Hai luồng mục quang của Tần Nhi nhìn thẳng vào mặt Lý Hàn Thu một lúc rồi hỏi :

- Tướng công bực mình rồi chăng ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Không có đâu .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ nói vô lễ thế mà tướng công không nóng giận chút nào ư ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Sao lại nóng giận được ? Cô nương nói rất đúng lý .

Bỗng nghe tiếng Vu Tiểu Kiện lớn tiếng la :

- Mau lui về ! Không nên động thủ với họ .

Lý Hàn Thu đứng dậy nhòm qua khe cửa ra ngoài thì thấy Vu Tiểu Khang cùng một tên đồng tử áo xanh nữa tay cầm trường kiếm sóng vai mà đứng . Chúng từ từ lùi lại đến trước Vu Tiểu Kiện mới dừng bước .

Hai đại hán trung niên đuổi sát Vu Tiểu Khang . Ngoài ra còn một thiếu phụ đứng tuổi đầu đội mũ phượng quan .

Hai bên thiếu phụ trung niên đều có một tên nữ tỳ tay cầm trường kiếm .

Lý Hàn Thu vẫy tay khẽ nói :

- Tần cô nương ! Cô thử lại mà coi xem người nào kia .

Tần Nhi nghe lời chạy lại gần thò đầu nhìn ra ngoài rồi khẽ đáp :

- Đó là Nhị Công Chúa ở Cung Tử Vi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cung Tử Vi cấu kết với Phương Tú ư ?

Tần Nhi gật đầu khẻ đáp :

- Vạn nhất mà xảy ra cuộc động thủ thì phải đề phòng ám khí của mụ . Ngoại hiệu của Nhị Công Chúa Tử Vi Cung là Thiên Thủ Tiên Cô . Toàn thân mụ từ trên xuống dưới chỗ nào cũng có ám khí và đều tẩm chất kịch độc . Người nào trúng phải cũng chết .

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Đa tạ cô nương có lời chỉ điểm .

Tần Nhi ngơ ngác nói :

- Tướng công coi tiểu tỳ như người lạ ư ?

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời bỗng nghe Vu Tiểu Kiện lớn tiếng hô :

- Đứng lại ! Nếu còn tiến thêm một bước thì bọn ta phải động thủ .

Hai tên đại hán cười hô hố nói :

- Thằng lõi con miệng còn hôi sửa cũng dám ngông cuồng ư ?

Chúng vừa nói vừa tiến lên hai bước phóng chưởng đánh ra .

Bỗng thấy thiếu phụ đầu đội mũ phượng quan hé môi lên tiếng :

- Vu lão đầu mạnh giỏi chứ ?

Vu Tiểu Kiện đáp :

- Lão nhân gia vẫn bình yên .

Thiếu phụ trung niên hắng giọng một tiếng rồi hỏi :

- Ngươi vào nói cho lão hay là có người quen biết cũ là Vi Hoa phu nhân đến bái phỏng .

Vu Tiểu Kiện hỏi :

- Vi Hoa phu nhân ư ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Phải rồi ! Ngươi vào thông báo lẹ lên !

Vu Tiểu Kiện lắc đầu đáp :

- Không được .

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Tại sao vậy?

Vu Tiểu Kiện đáp :

- Y đang điều dưỡng chưa tỉnh lại .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Thế thì y đang ở trong đại sảnh này .

Mụ cất bước toan đi về phía đại sảnh .

Vu Tiểu Kiện vung tay phải lên, thanh trường kiếm rút ra khỏi vỏ . Ánh hàn quang lấp loáng vạch thành luồng sáng bạc cản đường tiến của Vi Hoa phu nhân .

Vi Hoa phu nhân cười mát hỏi :

- Tiểu huynh đệ ! Ngươi dám động thủ với ta chăng ?
Vu Tiểu Kiện đáp :

- Nếu phu nhân nhất định xông vào thì tiểu tử đành phải động thủ .

Vi Hoa phu nhân cười khanh khách nói :

- Ngươi khá trung thành đấy ...

Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Đối với Vu lão đầu chúng ta không thể vô lễ quá được . Chừng nào lão sẽ tỉnh dậy?

Vu Tiểu Kiện đáp :

- Vào khoảng một giờ .

Vi Hoa phu nhân trầm ngâm một chút rồi nói :

- Thôi được ! Chúng ta chờ ở ngoài này trong vòng một giờ rồi sẽ tính .

Mụ vẫy tay một cái . Mấy tên đại hán cùng tỳ nữ đi theo mụ đều rút lui đến mái hiên đối diện với nhà đại sảnh .

Lý Hàn Thu thấy tình trạng này thì nghĩ thầm :

- Xem chừng Vu Lão Nhị là một nhân vật có danh vọng lớn trong võ lâm .

Chàng khẻ hỏi Tần Nhi :

- Tần cô nương ! Xem chừng chúng ta lưu lại trong nhà đại sảnh thật có nhiều điều bất tiện .

Tần Nhi hỏi :

- Tại sao vậy?

Lý Hàn Thu đáp :

- Vi Hoa phu nhân dường như rất kính sợ Vu lão tiền bối . Nếu chúng ta không ở đây, chắc mụ không động thủ cùng Vu lão tiền bối . Bằng chúng ta ở lại trong sảnh đường e rằng có nhiều điều bất tiện .

Bỗng nghe có thanh âm rất nhỏ lọt vào tai :

- Các ngươi hãy vào đây !

Lý Hàn Thu quay đầu nhìn lại thì thấy lão già áo đen đang giương mắt lên nhìn chàng . Không hiểu lão đã tỉnh dậy từ lúc nào .

Tần Nhi cất bước tiến vào trước .

Lý Hàn Thu theo sau nàng khẻ hỏi :

- Lão tiền bối tỉnh lại rồi ư ?

Hắc bào lão nhân gật đầu nói :

- Các ngươi không đi được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bọn vãn bối không đi há chẳng làm phiền lụy cho lão tiền bối ư ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Không can gì .

Lão ngẩng đầu lên nhìn tường nhà rồi nói :

- Các ngươi hãy lên trên kia ẩn mình . Nếu không thấy tiếng lão hô hoán thì bất luận xảy ra chuyện gì cũng đừng dúng tay vào .

Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi đưa mắt nhìn nhau nhảy vọt lên ẩn ở sau cây rường lớn .

Hắc bào lão nhân thấy hai người ẩn mình rồi mới từ từ đứng lên vươn hai tay mấy cái . Lão hít một hơi thở rồi lại ngồi xếp bằng cất tiếng hỏi :

- Tiểu Kiện ! Có người kiếm ta phải không ?

Thanh âm lão rất lớn, Vi Hoa phu nhân ngồi phía ngoài cũng nghe rõ . Mụ không chờ Vu Tiểu Kiện vào báo đã cất tiếng hỏi :

- Vu huynh còn nhớ được tiểu muội là Vi Hoa không ?

Miệng mụ nói, chân mụ đã chạy tới trước nhà đại sảnh .

Vu Tiểu Kiện đưa ngang thanh trường kiếm ra nói :

- Hãy khoan !

Vi Hoa phu nhân chau mày, mắt lộ sát khí, nhưng chỉ thoáng qua mụ lại tươi cười :

- Tiểu huynh đệ ! Nếu ta mà giết ngươi thì chỉ cất tay một cái là xong . Nhưng ngươi còn nhỏ tuổi quá nên ta không chấp . Vậy ngươi vào thông báo có Vi Hoa phu nhân tới ra mắt .

Vu Tiểu Kiện ngẩng đầu lên nhìn Vi Hoa phu nhân chưa trả lời, gã toan đẩy cửa đi vào, bỗng nghe thanh âm sư phụ vọng ra :

- Tiểu Kiện ! Bất tất phải thông báo . Mời phu nhân vào đây .

Vu Tiểu Kiện né mình nhường lối . Trong lòng gã không khỏi băn khoăn tự hỏi :

- Lý Hàn Thu và Tần Nhi vào cả trong nhà rồi . Bây giờ mụ này cũng vào sảnh đường há chẳng để mụ phát giác .

Vi Hoa phu nhân đưa tay đẩy cửa thong thả bước vào.

Hắc bào lão nhân gật đầu cười nói :

- Chúng ta xa cách đã hai chục năm bây giờ mới được thấy mặt .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Mười chín năm bảy tháng .

Hắc bào lão nhân mỉm cười hỏi :

- Vi muội còn nhớ lão phu ư ?

Vi Hoa phu nhân cười đáp :

- Đối với Vu huynh, tiểu muội lúc nào cũng nhớ đến . Nhưng Vu huynh như đá chìm đáy biển, tiểu muội bấy lâu nay không được tin tức gì .

Hắc bào lão nhân nói :

- Bửa nay Vi muội tới đây là nghe ai cho địa chỉ ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Phương Tú !

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Vi muội vâng mệnh đến đây tất có việc gì ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Đối với Vu huynh, tiểu muội không tiện nói dối . Tiểu muội chịu lời ủy thác của Phương Tú theo rõi một tên tỳ tử trốn chạy tới đây .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Tại sao Phương Tú không thân hành đến hỏi lão phu ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Y đang tiếp đãi mấy vị cao nhân giang hồ, không được rảnh, nên y ủy thác cho tiểu muội đi giúp .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Y có nhất quyết là ả thị tỳ trốn chạy tới đây không ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Đúng thế ! Phương Tú còn cho tiểu muội hay tên thị tỳ đó được Vu huynh rất thương yêu .Hắc bào lão nhân hỏi :

- Dù thị có được tiểu huynh thương yêu, chưa chắc thị đã đến chỗ lão phu . Huống chi lão phu ở vào cảnh ngộ nào thị đã hiểu rõ . Nếu thị trốn vào đây há chẳng tự đi vào con đường tuyệt lộ .

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Vu huynh nói vậy thì ra thị chưa tới đây hay sao ?

Hắc bào lão nhân hỏi lại :

- Nếu thị trốn vào đây thật thì Vi muội định làm gì ?

Vi phu nhân đáp :

- Tiểu muội yêu cầu Vu huynh giao thị cho tiểu muội dẫn về Phương phủ trả lại Phương Tú ...

Mụ ngưng một chút rồi tiếp :

- Nếu Vu huynh mà thương yêu thị thì chỉ cần dặn tiểu muội một tiếng, tiểu muội sẽ bảo đảm đời sống của thị .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Nếu để thị thành con người tàn phế, há chẳng đáng sợ hơn là chết ư ?

Vi Hoa phu nhân trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Theo ý Vu huynh thì sao ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Tiểu huynh nói ra e rằng Vi muội không chịu nghe theo .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Vu huynh cứ nói nghe không hề chi .

Hắc bào lão nhân nói :

- Vi muội quay về Kim Lăng báo cáo Phương Tú là không thấy thị ở đây . Vi muội không phải là thuộc hạ của hắn, chắc hắn chẳng làm gì được .

Vi Hoa phu nhân nhìn chằm chặp vào mặt Hắc bào lão nhân, chậm rãi hỏi :

- Thế ra tên tiểu tỳ đó quả đã tới đây . Vu huynh muốn cứu thị và yêu cầu tiểu muội buông tha thị phải không ?

Hắc bào lão nhân cười lạt hỏi lại :

- Nếu Vi muội đoán không lầm thì có ưng chịu chăng ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Hỡi ôi ! Dù tiểu muội có ưng chịu thì cũng không xong .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Tại sao vậy?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Ngoài trang viện này, những đường thông lộ bốn mặt đều bị phong toả . Tiểu muội chẳng thể đem y trốn thoát được .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Tiểu huynh xin hỏi một câu , liệu Vi muội có nể mặt tiểu huynh một chút chăng ?

Vi Hoa phu nhân ngập ngừng hỏi lại :

- Theo ý Vu huynh ...

Hắc bào lão nhân nói :

- Lão phu chỉ mong Vi muội buông tay đừng dính líu đến vụ này .

Vi Hoa phu nhân ngẩng đầu nhìn bốn phía rồi hỏi :

- Vu huynh ! Vị cô nương kia cô ở trong toà sảnh đường phải không ?

Hắc bào lão nhân hỏi lại :

- Cô nương nào ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Tức là cô nữ tỳ ở Phương phủ đã trốn tới đây .

Hắc bào lão nhân hỏi lại :

- Vi muội định làm gì ?

Vi Hoa phu nhân hỏi lại :

- Về việc gì ?

Hắc bào lão nhân cười mát đáp :

- Vi Hoa, chút việc nhỏ xíu này mà Vi muội cũng muốn đấu trí với tiểu huynh hay sao ?

Vi Hoa phu nhân mỉm cười đáp :

- Tình thật mà nói thì tiểu muội đã vâng nghiêm lệnh không đưa ả thị tỳ đó về Phương phủ không xong .

Hắc bào lão nhân nói :

- Thế là Vi muội không nể mặt Vu huynh chút nào rồi .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Tiểu muội nể mặt Vu huynh lắm . Nhưng ...

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Nhưng làm sao ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Tiểu muội không tự chủ được .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Vi muội nói vậy thì ra đã vâng lệnh kẻ khác hay sao ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Vu huynh đoán trúng đó .

Hắc bào lão nhân cặp mắt chiếu ra những tia thần quang lấp loáng nhìn thẳng vào mặt Vi Hoa phu nhân nói :

- Vi Hoa ! Tiểu huynh không ngờ mấy năm nay Vi muội cũng ở trong vòng cương tỏa và chịu mệnh lệnh của kẻ khác .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Đúng thế ! Tiểu muội vâng lệnh của người .

Hắc bào lão nhân cười khanh khách nói :

- Thế thì mối giao tình mấy chục năm nay chúng ta đành buông theo dòng nước .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Tiểu muội ở vào tình trạng bất đắc dĩ . Mong rằng Vu huynh thông cảm cho ...

Mụ ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Phương Tú cho tiểu muội hay thế nào cũng bắt tên nữ tỳ đó về vì thị biết rất nhiều chuyện bí mật . Vả lại ... Vả lại ...

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Vả lại làm sao ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Vả lại Phương Tú muốn rút ngắn thời gian . Tiểu muội đoán là hắn cũng theo sau tới đây .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Hỡi ôi ! Có phải Phương Tú bảo Vi muội thế không ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Đúng thế ! Hắn còn bảo trong mình Vu huynh đã trúng chất kỳ độc không thể cùng người động thủ được nữa .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Vì vậy mà Vi muội mới dám vô lễ với tiểu huynh như thế phải không ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Không phải thế đâu .

Hắc bào lão nhân bỗng nhiên vẻ mặt trở nên nghiêm khắc cất giọng lạnh lùng hỏi :

- Vi Hoa ! Lão phu tuy bị trúng độc, nhưng chưa hoàn toàn mất hết võ công .

Vi Hoa phu nhân sửng sốt nhưng chỉ thoáng cái mụ đã cười lạt nói :

- Có phải Vu huynh muốn hăm tiểu muội chăng ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Vu Trường Thanh này chẳng bao giờ lại hăm dọa ai .

Vi Hoa phu nhân chuyển động cặp mắt tròn xoe hỏi :

- Vu huynh ! Chẳng lẽ Vu huynh vì một con nữ tỳ mà trở mặt với Phương Tú mà thành ra cừu địch ?

Vu Trường Thanh cười lạt hỏi lại :

- Chúng ta đã quen biết nhau mấy chục năm phu nhân có biết lão phu sở trường về điều gì không ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Tiểu muội nghe nói nghề thần bốc của Vu huynh linh nghiệm có một không hai .

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu còn biết nghề coi tướng nữa .

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Vậy nhờ Vu huynh coi khí sắc tiểu muội gần đây sẽ ra sao ?

Vu Trường Thanh đáp liền :

- Khí sắc phu nhân xấu lắm !

Vi Hoa phu nhân cười khanh khách hỏi :

- Liệu có chết không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Có thành tâm mới thấy linh nghiệm . Nếu phu nhân hết lòng tin lão phu thì lão phu có thể trỏ rõ một nẻo đường cho phu nhân đi .

Vi Hoa phu nhân cười hỏi :

- Nếu tiểu muội tin thần quái, tướng thuật của Vu huynh chắc là tiểu muội sống lâu trăm tuổi !

Vu Trường Thanh cười lạt đáp :

- Phu nhân mà không tin lời lão phu thì chỉ trong khoảnh khắc là bị hoạ sát thân !

Chương 127: Ai ngờ người đó lại là Phu Nhân

Câu nói đột ngột này từ miệng Vu Trường Thanh thốt ra khiến cho Vi Hoa phu nhân không khỏi ngẩn người hỏi lại :

- Chỉ trong khoảnh khắc thôi ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Phải chăng phu nhân vẫn chưa tin hẳn ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Câu chuyện huyền hư này thật khiến cho tiểu muội không khỏi nghi ngờ .

Vu Trường Thanh nói :

- Phu nhân tin hay không cũng vậy thôi . Chỉ trong khoảnh khắc là sự thực sẽ chứng minh lời tiên đoán của lão phu chân hay giả .

Vi Hoa phu nhân thấy lão nói bằng một giọng quả quyết thì trong lòng không khỏi kinh hãi nghĩ thầm :

- Thằng cha Vu Trường Thanh này đã tinh thông nghề bói toán, võ công lại cao cường . Ta phải cẩn thận không thì mắc bẩy hắn .

Mụ nghĩ vậy rồi mỉm cười đáp :

- Mấy năm liền tiểu muội đã dụng tâm nghiên cứu võ công, tự biết chưa thành tựu được mấy . Song phóng tầm mắt nhìn ra võ lâm ngày nay thì những người sát thương tiểu muội trong khoảnh khắc thực không có mấy .

Vu Trường Thanh hỏi :

- Chốn giang hồ hiểm ác, võ công không phải là yếu tố tuyệt đối để thủ thắng . Phu nhân thử vận chân khí xem đã trúng độc chưa ?

Mấy câu này, mỗi chữ là một tiếng sét nổ khiến cho Vi Hoa phu nhân kinh hãi vô cùng . Mụ tự hỏi :

- Chưa thấy hắn động thủ động cước, không hiểu hắn phóng chất kịch độc lúc nào .

Tâm lý mụ đã bị Vu Trường Thanh chinh phục . Bất giác mụ vận chân khí thử coi .

Bỗng nghe Vu Trường Thanh cười ha hả nói :

- Vi Hoa ! Nếu phu nhân bị trúng độc thật thì Phương Tú chẳng giúp gì cho phu nhân được đâu .

Vi Hoa phu nhân vận khí thấy quả nhiên có điều khác lạ . Mụ không khỏi nổi giận cất giọng the thé nói :

- Giỏi lắm ! Không ngờ thân thế của ngươi như vậy mà cũng dùng trá thuật .

Mụ vừa dứt lời, đột nhiên cảm thấy mùi vị khác lạ xông vào mũi .

Vi Hoa phu nhân ngẩn người ra một chút rồi đứng phắt dậy toan hô hoán bọn tuỳ tùng thì thấy Vu Trường Thanh xua tay lia lịa nói :

- Phu nhân hãy ngồi xuống để lão phu kiếm cách giải độc cho .

Biến diễn liên miên này khiến cho Vi Hoa chẳng còn cơ hội nào để nghĩ ngợi nhiều . Mụ đành theo lời ngồi xuống .

Vu Trường Thanh không chờ Vi Hoa cất tiếng hỏi đã nói trước :

- Phu nhân bản tính khiếp nhược, chịu khuất phục dưới quyền Phương Tú đã xong, nhưng còn vị nghĩa tỷ kia là chúa tể một cung lại bản tính quật cường và không hiểu tại sao cũng chịu để Phương Tú sai khiến .

Vi Hoa phu nhân không trả lời hỏi lại :

- Ngươi đã dùng chất độc gì ? Cách giải cứu ra sao ? Hãy lấy thuốc giải độc cho ta trước rồi sẽ nói chuyện sau .

Vu Trường Thanh nói :

- Dù sao cũng phải sau một lúc chất kỳ độc mới phát tác . Vậy phu nhân hãy trả lời câu hỏi của lão phu trước .

Vi Hoa phu nhân tức giận nhắc lại :

- Ngươi hãy giải chất độc trong mình ta rồi hãy nói chuyện .

Vu Trường Thanh cười mát nói :

- Xem chừng Vi phu nhân vẫn còn có ý sợ chết .

Lão thò tay vào trong bọc lấy một cái bình ngọc mở nắp ra . Lão cẩn thận móc lấy một viên thuốc nói tiếp :

- Phu nhân hãy nuốt đi rồi vận khí điều tức . Chỉ trong thời gian chừng uống cạn tuần trà là thấy hiệu nghiệm .

Vi Hoa phu nhân đón lấy viên thuốc hỏi :

- Đây có đúng là thuốc giải không ?

Vu Trường Thanh hững hờ đáp :

- Phu nhân đã đa nghi như vậy thì đừng uống nữa .

Lão nói rồi nhắm mắt lại, không lý gì đến Vi Hoa phu nhân .

Vi Hoa phu nhân liếc mắt chăm chú nhìn Vu Trường Thanh một lúc rồi bỏ viên thuốc vào miệng nuốt .

Vu Trường thanh đột nhiên mở bừng mắt ra cười hỏi :

- Phu nhân đã uống thuốc giải chưa ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Uống rồi !

Vu Trường Thanh hỏi :

- Phu nhân đã cảm thấy thế nào ?

Vi Hoa phu nhân đáp :

- Thấy hơi ngon ngọt .

Vu Trường Thanh nói :

- Hỏng bét rồi ! Thuốc giải của lão phu đều có vị đắng ...

Vi Hoa phu nhân ngắt lời :

- Rõ ràng là ngọt . Vừa mới uống xong có lý nào tiểu muội nhớ lộn được .

Vu Trường Thanh đáp :

- Thuốc đắng dã tật . Nếu thuốc ngọt thì lại là vấn đề khác .

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Vấn đề khác là thế nào?

Vu Trường Thanh đáp :

- Thuốc độc có bọc đường . Nếu thuốc mà ngọt thì nhất định là thuốc độc không còn sai nữa .

Vi Hoa phu nhân hắng giọng một tiếng . Đột nhiên mụ vung tay lên . Ba chấm hàn quang bay vọt ra .

Mụ ngồi rất gần mà phóng ám khí thì chẳng có lý nào không trúng được . Nhưng Vu Trường Thanh đã đề phòng từ trước .

Đột nhiên có tiếng sắt thép chạm nhau đánh "keng" một cái . Ba mũi ngân thoa nhỏ bé của Vi Hoa phu nhân đều bị Vu Trường Thanh gạt rớt xuống đất .

Mụ chú ý nhìn qua thì thấy trong tay Vu Trường Thanh cầm tấm thiết bài vuông vắn chừng bốn tấc .

Trên tấm thiết bài này có vẽ bức thái cực đồ .

Vi Hoa phu nhân cười lạt hỏi :

- Thứ thuốc giải mà ngươi cho ta quả là thuốc độc .

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :

- Đúng thế ! Đáng tiếc là phu nhân biết ra thì đã chậm mất rồi .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Phương Tú đã biết trước ngươi cùng tên thị nữ phản bạn kia ngấm ngầm cấu kết với nhau nên hắn thống lãnh cao thủ sắp tới nơi .

Vu Trường Thanh ngắt lời :

- Nhưng hắn chẳng có cách gì cứu được phu nhân .

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Tại sao vậy ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Hắn đến cũng không kịp nữa . Thuốc độc mà phu nhân uống đó chỉ trong vòng nửa giờ là phát tác . Một khi nó phát tác rồi chẳng còn cách nào vãn hồi được .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Nhưng trong vòng nửa giờ, ta còn có thể chiến đấu được và cùng ngươi quyết một trận sống mái .

Vu Trường Thanh nói :

- Phu nhân há phải là địch thủ của lão phu .

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Phương Tú bảo ngươi uống phải chất kỳ độc, hai chân mềm nhũn . Đi đứng còn không nổi thì động thủ với người thế nào được ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Vì thế mà phu nhân mới dám vô lễ với lão phu như vậy .

Vi Hoa phu nhân đột nhiên rút ở lưng ra một sợi dây ngủ sắc hỏi :

- Thuốc giải hiện ở đâu?

Vu Trường Thanh đột nhiên thở dài đáp :

- Không ngờ lão phu nói một câu mà thành lời sấm, phải lo tang sự cho phu nhân thật !

Vi Hoa phu nhân sửng sốt hỏi :

- Ngươi nói nhăng gì thế ?

Vu Trường Thanh lạnh lùng đáp :

- Vi Hoa phu nhân ước lượng lão phu quá thấp .

Vi Hoa phu nhân nói :

- Phương Tú đã tính tất không sai trật . Ta cho lời y đáng tin cậy hơn ngươi nhiều .

Vu Trường Thanh đột nhiên đứng phắt dậy chạy quanh trong phòng một vòng rồi hỏi :

- Vi Hoa phu nhân tai nghe đúng hay là mắt trông thấy thật hơn ?

Vi Hoa phu nhân ngẩn người ra hỏi :

- Ngươi chưa bị độc thương hay sao ?

Vu Trường Thanh lạnh lùng đáp :

- Lão phu có bị độc thật nhưng đã khỏi rồi .

Vi Hoa phu nhân ngấm ngầm vận công lực . Đột nhiên mụ rung tay một cái . Sợi dây lưng ngủ sắc của mụ khác nào con linh xà tung ngang ra cuốn lấy Vu Trường Thanh .

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu nghĩ đến chỗ tình bạn ngày trước để cho phu nhân còn một cơ hội tối hậu .

Vi Hoa phu nhân hỏi :

- Cơ hội gì ?
Vu Trường Thanh đáp :

- Phu nhân dẫn bọn thuộc hạ ra đi .

Vi Hoa phu nhân cười lạt hỏi :

- Trong vòng nửa giờ chất độc đã phát tác . Bây giờ ta đi thì chết ở giữa đường chăng ?

Lý Hàn Thu ẩn trên nhà nghe nói trong lòng nóng nảy, tự hỏi :

- Đằng nào cũng chết thì sao lúc này lại không ra tay trừ khử Vi Hoa phu nhân đi . Như vậy có phải Phương Tú đến đây bên mình giảm được một tay kình địch . Tần Nhi bảo lão có tài thần cơ diệu toán mà sao không nghĩ đến điều đó .

Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong lòng đã mấy lần toan nhảy xuống để đối phó với Vi Hoa phu nhân . Nhưng chàng lại cố nhẫn nại .

Đột nhiên Vi Hoa phu nhân cười run bần bật, ngồi xếp bằng xuống .

Lý Hàn Thu rất lấy làm kỳ tự hỏi :

- Mụ này làm trò gì đây ?

Chàng không nhịn được nghiêng đầu nhìn xuống thì thấy Vi Hoa phu nhân đầu rướm mồ hôi . Mụ ngồi vận công dường như để chống lại với cơn khổ ghê gớm .

Chàng nghĩ bụng :

- Xem chừng dược vật Vu Trường Thanh cho mụ uống độc ghê gớm khiến mụ đau quá chịu không nổi .

Bỗng nghe Vu Trường Thanh khẻ nói :

- Lúc nào mà lão phu muốn giết phu nhân thì chỉ cất tay một cái là xong .

Vi Hoa phu nhân trợn mắt nhìn Vu Trường Thanh một cái rồi nhắm lại .

Vu Trường Thanh giơ tay lên vẫy . Lý Hàn Thu và Tần Nhi phi thân nhảy xuống .

Tần Nhi khẻ hỏi :

- Sư phụ có điều chi dạy bảo ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Ngươi mau cải trang cho ta làm Vi Hoa phu nhân và ngược lại .

Bây giờ Lý Hàn Thu mới hiểu chỗ dụng tâm của Vu Trường Thanh, chàng lẩm bẩm :

- Người ta thường nói : gừng càng già lại càng cay ! Lão này ghê gớm thật !

Tần Nhi theo lời sư phụ, lập tức lột lấy mũ Phượng Quan và áo xiêm sặc sỡ mặc vào mình Vu Trường Thanh .

Vu Trường Thanh dường như đã chuẩn bị từ trước, cả râu giả mặt nạ đều đã sắp đặt sẳn sàng cả .

Tần Nhi lại đeo mặt nạ cùng râu giả vào cho Vi Hoa phu nhân . Nàng còn đang sửa sang cho mụ một hồi rồi để mụ ngồi xếp bằng cẩn thận lại .

Đoạn nàng ghé tai hỏi Vu Trường Thanh :

- Bây giờ đệ tử cùng Lý tướng công nên làm thế nào?

Vu Trường Thanh đáp :

- Các nẻo đường giao thông bốn mặt đều bị Phương Tú phong toả cả rồi . Chúng ta chẳng có cách nào trốn thoát được tai mắt bọn họ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Không muốn trốn đi thì chẳng lẽ ở lại đây cùng bọn Phương Tú quyết đấu một trận hay sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đúng thế ! Ta muốn thử tài trí của Phương Tú xem đến đâu .

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối có một ý kiến riêng, không hiểu lão tiền bối có muốn nghe chăng ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Công tử thử nói nghe .

Lý Hàn Thu nói :

- Lão tiền bối đã chẳng có cách nào đi đôi với Phương Tú được thì sao không động thủ quyết liệt với họ . Bây giờ nhân lúc Phương Tú chưa dẫn bọn cao thủ tới, chúng ta phóng bọn phá vòng vây xông ra còn có hy vọng thoát được nhiều hơn .

Vu Trường Thanh nói :

- Tai mắt của Phương Tú rất minh mẫn . Nếu đã lọt vào nhãn tuyến của hắn mà hòng đi thoát thật không phải chuyện dễ dàng .

Lý Hàn Thu nói :

- Phải chăng lão tiền bối muốn vĩnh viễn phòng thủ ở trong phòng viện này ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Không được ! Chúng ta phải chạy chứ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bao giờ mới chạy ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Vào khoảng đêm nay .

Lý Hàn Thu chợt nhớ tới Quân Trung Phụng liền khẻ hỏi :

- Trong toà trang viện của tiền bối đây còn những ai nữa ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Còn một vị cô nương, chắc ngươi đã thấy mặt rồi .

Lý Hàn Thu chắp tay nói :

- Tại hạ thiện tiện đi vào cấm địa . Mong lão tiền bối tha cho .

Vu Trường Thanh hỏi :

- Hai bên là chỗ quen biết cũ phải không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô ta cùng vãn bối có mối thâm thù .

Vu Trường Thanh đột nhiên xoay tay điểm vào chỗ huyệt đạo của Vi Hoa phu nhân . Đoạn lão thở nhẹ hỏi :

- Mối cừu hận giữa các ngươi sâu cay đến nỗi không còn cách hoá giải được ư ?

Lý Hàn Thu đáp :
- Dù vãn bối nguyện ý hoà giải, nhưng vị tất Quân cô nương ưng chịu .

Vu Trường Thanh nói :

- Công tử đã có lòng như vậy thì rồi chúng ta sẽ tìm cách cởi mở dần dần .

Lão quay lại đưa mắt nhìn ra cửa sảnh đường nói tiếp :

- Không hiểu Vi Hoa phu nhân đem theo mấy người tùy tùng ?

Lý Hàn Thu khẻ đáp :

- Để vãn bối ra thu thập bọn chúng .

Vu Trường Thanh lắc đầu đáp :

- Bất tất phải thế . Để chúng tự đâm đầu vào trong .

Lão cất bước đi về phía góc nhà đại sảnh .

Lý Hàn Thu tự hỏi :

- Chẳng lẽ trong nhà đại sảnh còn có cơ quan ?

Bỗng thấy Vu Trường Thanh đi tới một góc sảnh đường . Đột nhiên lão giơ tay ra ấn vào tường vách . Một khuôn cửa liền tự động mở ra .

Vu Trường Thanh né mình bước vào . Đồng thời khẻ dặn :

- Các ngươi cẩn thận một chút .

Rồi cất bước qua cửa .

Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi cũng theo vào luôn .

Nguyên vách sau nhà đại sảnh có hai lần ván ghép lại .

Vu Trường Thanh vào trong rồi khẻ nói :

- Trong này chỉ có một đường thông lộ chứ không bố trí cơ quan cự địch nào hết .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Liệu có thể nhìn rõ cảnh vật ngoài sảnh đường không ?

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :

- Phía sau lão phu có một bức vẽ hình người . Cặp mắt hình người đó là để nhìn ra đại sảnh . Nhưng cách bố trí đơn sơ này không thể lừa gạt được Phương Tú .

Lão đưa hay người đi quanh sang mé hữu .

Khe vách hai tầng này rất chật hẹp, một người phải cố lách mới đi được .

Đi chừng được hơn trượng thì đến chỗ treo bức vẽ .

Vu Trường Thanh thò tay vào bọc ra cái bình ngọc . Lão đổ lấy bốn viên thuốc rồi bảo hai người :

- Các ngươi nhét vài mỗi lỗ mũi một viên .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Để làm gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Phương Tú vẫn để tâm giết lão phu, lão phu không muốn khoanh tay chờ chết nên mới nghĩ cách này để bảo toàn tính mạng . Trong khe vách hai tầng nay có cắm độc hương và có cơ quan thông đến chỗ lão phu ngồi . Chỉ ấn vào cơ quan một cái là làn khói độc không mùi không sắc tản ra đến chỗ Vi Hoa phu nhân ngồi . Bọn chúng ngửi phải là ngất đi ba bốn canh giờ mới tỉnh lại .

Lý Hàn Thu và Tần Nhi đón lấy thuốc giải nhét vào mũi .

Vu Trường Thanh tủm tỉm cười nói :

- Bây giờ lão phu thử cho hai người coi thứ hương mê này có linh nghiệm không ?

Lão thò tay ấn vào vách . Lập tức hai lỗ mắt hiện ra . Lão liền bảo Lý Hàn Thu :

- Công tử thử coi tình hình trong sảnh đường hễ thấy gì lạ thì cho lão phu hay .

Lý Hàn Thu dán mắt vào hai lỗ hổng trên tranh vẽ trông ra thấy trong nhà đại sảnh có một mình Vi Hoa phu nhân ngồi . Cánh cửa nhà đại sảnh vẫn đóng chặt không có ai tiến vào . Chàng nói rất khẻ :

- Không thấy động tĩnh chi hết .

Vu Trường Thanh gật đầu . Lão lại đưa tay ấn vào bức vách .

Bỗng nghe một tiếng "kẹt" vang lên . Chắc đó là cơ quan để mở cửa .

Quả nhiên cửa gỗ đột nhiên mở ra . Hai ả thị tì của Vi Hoa phu nhân hối hả xông vào .

Vu Tiểu Kiện cũng theo hai tên thị tỳ tiến vào .

Hai ả thị tỳ xông vào đại sảnh, rồi đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi hỏi :

- Lạ thật ! Phu nhân chúng ta đi đâu rồi ?

Vu Tiểu Kiện lắc đầu đáp :

- Ai mà biết được ?

Hai ả thị tỳ ngó thấy Vi Hoa phu nhân đã bị cải trang thành lão áo đen liền hỏi :

- Lão già ngồi kia là ai ?

Vu Tiểu Kiện đáp :

- Đó là Trang Chúa .

Ả nữ tỳ đứng mé hữu hắng giọng một tiếng rồi nói :

- Nếu trong sảnh đường chỉ có hai người thì nhất định lão mưu hại phu nhân nhà ta rồi ...

Vu Tiểu Kiện nói ngay :

- Nếu phu nhân các ngươi chết rồi thì thi thể phải còn đó mà sao chẳng thấy đâu ? Lại cũng không thấy huyết tích chi hết là nghĩa gì ?

Ả nữ tỳ mé tả nói :

- Cái đó có chi là lạ ? Trong sảnh đường này tất có cửa ngầm thông vào đường bí đạo . Thị đưa mắt nhìn Vu Tiểu Kiện hỏi :

- Ngươi có biết cửa ngầm đó ở chỗ nào không ?

Vu Tiểu Kiện đáp :

- Dù ta có biết cũng chẳng khi nào nói cho ngươi hay .

Hai ả thị tỳ không lý gì đến Vu Tiểu Kiện, thì thầm bàn soạn với nhau mấy câu rồi đột nhiên cất bước tiến lại bao vây lão già áo đen .

Vu Tiểu Kiện đã được Vu Trường Thanh cho hay . Gã hiểu sư phụ đã đi ẩn rồi . Người ngồi đó không phải là Vu Trường Thanh nên gã chẳng cần lên tiếng can thiệp .

Hai ả nữ tỳ một trước một sau vây Hắc bào lão nhân giả rồi, ả đứng phía sau đột nhiên thò tay ra nắm lấy sau lưng mụ xẳng giọng nói :

- Lão đầu tử ! Lão mà muốn sống thì phải trả lời mấy câu hỏi của bọn ta .

Vi Hoa phu nhân trong lòng biết rõ hết nhưng không có cách nào lên tiếng được liền ngoảnh đầu nhìn tên thị tỳ phía trước .

Tên thị tỳ này lạnh lùng nói :

- Muốn sống thì trả lời những câu hỏi của bọn ta .

Vi Hoa phu nhân chuyển động cặp mắt . Mụ hy vọng ả nữ tỳ nhìn mục quang mụ mà biết rõ thân thế mụ . Nhưng ả nữ tỳ không để ý . Thị đưa tay ra nắm lấy cổ tay mụ :

Vu Tiểu Kiện lớn tiếng la :

- Ô hay ! Các ngươi định làm gì vậy ?

Gã vừa quát vừa rút đoản kiếm sau lưng ra .

Tên nữ tỳ đứng ở phía sau cười lạt nói :

- Ngươi mà động thủ thì trước hết ta chấn động cho đứt tâm mạch chủ nhân nhà ngươi .

Vu Tiểu Kiện cười thầm trong bụng :

- Các ngươi mà giết mụ thì dù có hối cũng không kịp .

Gã cầm ngang thanh kiếm dừng bước lại quát :

- Lão chủ nhân nhà ta đã bị chất kỳ độc của Phương Tú làm cho bị thương . Mỗi ngày cần phải tĩnh toạ một thời gian . Trong lúc tỉnh toạ không thể nói được mà cũng không cử động được . Các ngươi giết chết lão nhân gia cũng không mở miệng đâu . Ngươi có việc gì sao không hỏi ta ?

Hai ả nữ tỳ chưa kịp trả lời, bỗng nghe ngoài sảnh đường cất lên một tràng cười hô hố hỏi :

- Có chuyện này ư ?

Tiếng nói chưa dứt một người đẩy cửa bước vào .

Người mới đến mình mặc áo lam, đầu đội khăn nho sĩ . Chính là Kim Lăng Phương Tú .

Lý Hàn Thu dùng phép truyền âm nói :

- Lão tiền bối, Phương Tú đã đến .

Vu Trường Thanh cau mày khẻ đáp :

- Công tử hãy coi chừng chớ có chuyển động cặp mắt để Phương Tú khám phá ra hành tung .

Phương Tú cất bước tiến vào trong sảnh đường , đưa mắt nhìn quanh một lượt . Bỗng hắn ngó thấy hai tên thị tỳ liền hỏi :

- Phu nhân các ngươi đâu ?

Hai tên nữ tỳ đồng thanh đáp :

- Phu nhân vào đại sảnh rồi mất biến không thấy đâu nữa .

Phương Tú ồ lên một tiếng rồi hỏi :

- Có chuyện đó ư ?

Hắn đưa mắt nhìn Vu Tiểu Kiện cười hỏi :

- Trong đại sảnh này có đặt cơ quan và các cửa ngầm phải không ?

Vu Tiểu Kiện đáp :

- Cái đó tiểu nhân cũng không rõ .

Phương Tú nói :

- Vi Hoa phu nhân đã vào sảnh đường, chẳng lẽ y độn thổ hay sao mà không thấy người . Dù chết cũng phải còn thi thể chứ .

Chương 128: Bởi sơ tâm Cáo già bị bắt

Mấy năm nay nhất thiết các nhu dụng trong trang viện đều do Phương Tú cung cấp thành ra vô hình chung lão có cái quyền đối với mọi người trong nhà này.

Vu Tiểu Kiện là một tay lanh lợi giảo hoạt, nhưng không dám vô lễ với Phương Tú. Gã nhìn hắn đáp :

- Thực tình tiểu nhân không biết.

Phương Tú đột nhiên đưa mắt nhìn Vu Trường Thanh giả chỉ tay nói :

- Vu huynh ! Chúng ta lâu nay chưa gặp nhau.

Lý Hàn Thu khẻ nói :

- Hỏng bét ! Không khéo bị hắn khám phá ra mất.

- Lúc hắn chưa chú ý công tử nên lùi ra, để mặc lão phu đối phó với hắn.

Bỗng nghe Phương Tú hỏi tiếp :

- Vu huynh ! Tại sao Vu huynh lại không lên tiếng ?

Hắn đảo mắt nhìn hai tên nữ tỳ hỏi :

- Các ngươi điểm vào á huyệt của lão rồi phải không ?

Hai ả nữ tỳ đồng thanh đáp :

- Không có đâu.

Phương Tú nói :

- Thế này thì thật là kỳ !

Hắn vừa cất bước tiến về phía Vu Trường Thanh giả, vừa xoa tay nói :

- Các ngươi hãy lui ra !

Hai tên tiểu tỳ đi theo Vi Hoa phu nhân dường như cũng kinh sợ Phương Tú vô cùng. Chúng dạ một tiếng rồi lùi ra một bên.

Phương Tú đứng nghiêm trang chấp tay thi lễ nói :

- Vu huynh ! Tiểu đệ là Phương Tú tham kiến Vu huynh !

Vi Hoa phu nhân có miệng mà không nói được. Mụ trong lòng sóng nẫy mà không biết làm thế nào.

Phương Tú chau mày nói :

- Vu Trường Thanh ! Tại hạ là Phương Tú muốn nói chuyện với lão.

Chỉ thấy Vi Hoa phu nhân mắt trợn tròn xoe không nói câu gì.

Phương Tú vẫn không thấy đối phương trả lời liền đùng đùng nổi giận quát to :

- Vu Trường Thanh, các hạ đối với Phương mỗ thế này thì đừng trách Phương mỗ vô tình.

Phương Tú nói gì Vi Hoa phu nhân cũng nghe rõ, nhưng không có cách nào trả lời được.

Phương Tú giơ tay lên đập đánh bốp một cái vào bả vai bên hữu Vi Hoa phu nhân.

Vi Hoa phu nhân bị Phương Tú đánh chưởng liền ngã ngửa ra.

Phương Tú nhìn thấy nước da trắng bạch và nhỏ nhắn thì không khỏi kinh ngạc.

Hắn toan đưa tay ra đỡ Vi Hoa phu nhân dậy thì đột nhiên ngửi thấy mùi hương khác lạ xông vào mũi.

Hắn cảnh giác tình thế bất điệu thì đã chậm mất rồi. Bõng hắn la lên một tiếng rồi té xĩu.

Hai tên nữ tỳ hoảng hốt la gọi :

- Phương Viện Chúa ! Phương Viện Chúa !

Rồi nhảy lại chỗ Phương Tú.

Nhưng hai tên nữ tỳ cũng bật lên tiếng la hoảng rồi ngã nhào.

Vu Tiểu Kiện cầm ngang thanh kiếm đứng chắn trước cửa sảnh đường khẻ gọi :

- Lão Nhị ! Lão Tam ! Mau vào đây !

Vu Tiểu Khang và một tên đồng tử áo xanh nữa vội vàng chạy đến.

Ba người ba thanh trường kiếm đứng chắn ngoài cửa sảnh đường.

Lúc này Vu Trường Thanh ẩn ở trong bức vách khẻ bảo Lý Hàn Thu và Tần Nhi :

- Các ngươi đi ra. Chỉ cần sao kiềm chế được Phương Tú là chúng ta không còn lo gì nữa.

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Tần Nhi rồi hai người chạy ra.

Lúc này ba anh em họ Vu đã cùng bọn tùy tùng Phương Tú xảy cuộc động thủ.

Phương Tú tuy đem đông người đi theo, nhưng ba gã họ Vu đứng chặn trước cửa. Ba thanh kiếm của chúng khác nào một bức màn kiếm vẫn ngăn trở được thế công của đối phương.

Lý Hàn Thu nắm lấy Phương Tú nhắc bổng lên nói :

- Dừng tay ! Kẻ nào tiến vào trong sảnh đường là ta giết Phương Tú trước !

Tiếng quát của chàng quả nhiên phát sinh hiệu lực. Quần hào đang muốn xông vào đều dừng cả lại.

Lý Hàn Thu cười lạt ôm Phương Tú ra tới trước cửa nhà đại sảnh lớn tiếng :

- Các vị hãy nhìn cho rõ đây chính là Phương Tú thật.

Tần Nhi nhấc bổng Vi Hoa phu nhân lên nói :

- Đây là Vi Hoa phu nhân thực sự.

Nàng vừa nói vừa quệt hết râu ria trên mặt Vi Hoa phu nhân.

Vi Hoa phu nhân được trút bỏ hết những đồ hoá trang trên mặt liền để lộ chân tướng.

Ngoài sảnh đường có tiếng người quát lớn :

- Té ra mi là con nha đầu phản bạn gây nên sóng gió, ăn cây táo rào cây thầu dầu.

Tần Nhi chú ý nhìn ra thì người nói đó chính là nội ngoại tổng quản Vương Sĩ Quý ở Phương Gia Đại Viện.

Người này lắm mưu nhiều trí và được Phương Tú rất tin yêu. Quanh năm hắn mặc bộ áo màu lam. Tần Nhi biết hắn là người sở trường về nghề kinh doanh tính toán. Không ngờ hắn cũng đến đây.

Trong lòng rất lấy làm kỳ, nàng cười nói :

- Té ra là Vương tổng quản.

Vương Sĩ Quý cười lạt nói :

- Ta đã biết trước là con nha đầu này không thể tin cậy được và đã mấy lần nhắc nhở Viện Chúa. Không ngờ ngươi lại dùng lời đường mật lừa gạt Viện Chúa. Viện Chúa tin dùng mi nên mới rước lấy cái vạ ngày nay.

Lý Hàn Thu cất tiếng lạnh lùng hỏi :

- Tần cô nương ! Hắn làm gì ở Phương Gia Đại Viện ?

Tần Nhi đáp :

- Hắn là nội ngoại tổng quản trông nom hết mọi việc trong ngoài của Phương Gia Đại Viện.

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Cha này mũi chim ưng, mắt diều hâu, chỉ coi qua đã biết không phải thiện nhân.

Tần Nhi tủm tỉm cười nói :

- Nhưng Phương Tú tin dùng hắn lắm. Nàng đưa mắt nhìn Vương Sĩ Quý nói :

- Vương tổng quản ! Phương Tú và Vi Hoa phu nhân đã lọt vào tay bọn ta thì bất luận các vị đem bao nhiêu cao thủ đến cũng không dám động thủ.

Vương Sĩ Quý thủng thẳng đáp :

- Nhưng các ngươi cũng đừng hòng dời khỏi nơi đây một bước...

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Phương viện chuá dẫn tới đây bốn mươi tám tay cao thủ của Nhị Gia và Hàn công tủ cũng dẫn nhiều cao thủ sẽ đến sau.

Lý Hàn Thu động tâm tự hỏi :

- Không hiểu trong bọn cao thủ mà Phương Tú dẫn tới có Lôi Phi không ?

Bỗng nghe Tần Nhi lên tiếng :

- Bất luận các vị dẫn tới đây bao nhiêu cao thủ, nhưng Phương Tú đã lọt vào tay chúng ta rồi, chắc không dám động thủ.

Lúc này Vu Trường Thanh cũng đã từ từ tiến ra.

Tần Nhi quay lại ngó Vu Trường Thanh hỏi :

- Lão tiền bối ! Có nên cho Phương Tú tỉnh lại không ?

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :

- Cần cho y tỉnh lại. Hiện giờ bọn họ bao vây bốn mặt, tất nhiên ta mượn thế Phương Tú mới giải tán được.

Tần Nhi nói :

- Làm thế nào cho Phương Tú tỉnh lại ?

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu đã có thuốc giải đây.

Lão cho tay vào bọc lấy bình thuốc giải đưa cho Lý Hàn Thu.

Lý Hàn Thu đón lấy một viên rồi hỏi :

- Cứ để thế này cho y uống hay sao ?

Vu Trường Thanh gật đầu khẻ đáp :

- Cho hắn uống thuốc giải rồi đừng quên điểm huyệt hắn.

Lý Hàn Thu gật đầu cầm viên thuốc bỏ vào miệng Phương Tú.

Thuốc giải rất linh nghiệm, Phương Tú uống vào trong khoảnh khắc đã tỉnh lại.

Đồng thời Tần Nhi cũng cứu tỉnh Vi Hoa phu nhân.

Lý Hàn Thu lạnh lùng hỏi :

- Phương Tú ! Lão nghe đây ! Nếu lão tin rằng tại hạ sẽ giết lão thì đừng có giở trò.

Phương Tú đã bị điểm huyệt chân tay, nhưng miệng vẫn nói được. Hắn cất tiếng hỏi :

- Các hạ định làm gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nhất thiết phải nghe theo lời chỉ thị của tại hạ.

Phương Tú đáp :

- Được rồi ! Tại hạ chỉ có một điều kiện.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Điều kiện gì ?

Phương Tú đáp :

- Nhất thiết tại hạ nghe theo lời các hạ. Nhưng các hạ định xử trí với tại hạ thế nào ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão muốn ta buông tha phải không ?

Phương Tú đáp :
- Thế thì tại hạ nhất định phải chết rồi, chết sớm hay chết chậm một lúc cũng chẳng khác gì nhau.

Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Tại hạ có thể không giết Viện chuá.

Phương Tú hỏi :

- Vậy các hạ định làm sao ? Hãy nói cho lão phu biết rõ.

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Viện chúa có sợ tại hạ nói không thật lời chăng ?

Phương Tú đáp :

- Lý thế huynh nói ra một lời ngàn vàng không chuộc. Có lý nào tại hạ không tin.

Lý Hàn Thu nói :

- Chà ! Tại hạ e rằng Viện Chúa sau khi nghe tại hạ nói sẽ khó chịu hơn là bị giết.

Phương Tú nói :

- Các hạ thử nói nghe ! Nếu tại hạ làm được quyết chẳng khước từ. Bằng tại hạ tự lượng không làm được thì các hạ có giết cũng không sao.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vụ này Viện Chúa bất tất phải nhọc lòng. Những điều mà tại hạ muốn hỏi đã nghĩ trước cả rồi. Nhưng Viện Chúa nói câu gì có liệu có mọi người có chịu nghe không ?

Phương Tú đáp :

- Dĩ nhiên là họ phải nghe lời tại hạ.

Lý Hàn Thu nói :

- Vậy viện chúa hãy bảo bọn họ rút lui đi.

Phương Tú dạ một tiếng rồi hô lên :

- Các vị hãy rút lui.

Quần hào ở sảnh đường nghe lệnh của Phương Tú chẳng khác nghe chiếu chỉ của nhà vua. Chúng tới tấp lùi ra.

Chỉ trong khoảnh khắc, ngoài sảnh đường trước chật ních quần hào, đã rút đi quá nửa.

Phương Tú hỏi :

- Lý thế huynh đã nhìn thấy chưa ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nhìn thấy rồi !

Phương Tú nói :

- Lý thế huynh nhìn thấy là may. Như vậy chứng minh tại hạ quyết không nói dối.

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tại hạ nói tới đây là hết lời. Lý thế huynh xử trí bằng cách nào xin tùy ý.

Hắn dứt lời nhắm mắt lại tựa hồ vị lão tăng nhậm định.

Lý Hàn Thu tay trái nắm sau lưng Phương Tú tăng gia thêm công lực rồi nói :

- Phương Tú ! Tại hạ có thể tha Viện Chúa không giết, nhưng bản lảnh viện chúa rất ghê gớm không để nguyên như vậy được.

Phương Tú khẻ đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Lý thế huynh định phế bỏ công lực tại hạ chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế !

Phương Tú lạnh lùng nói :

- Như vậy thì cũng chẳng khác chi là chết.

Lý Hàn Thu nói :

- Còn sống thì còn có ngày kiếm tại hạ để báo thù. Nếu chết đi thì chẳng còn chuyện gì mà nói.

Phương Tú hắng giọng một tiếng rồi hô :

- Vương Sĩ Quý ! Ngươi nói với Hàn Nhị và Hàn công tử : Trước khi ta chưa phóng thích thì bọn họ đừng để một ai chạy thoát.

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Phương Tú ! Xem chừng các hạ còn nhiều dũng khí.

Phương Tú đáp :

- Nếu tại hạ phải chết thì tại sao lại không chết cho oanh liệt ?

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Dù cho Hàn Đào và cả bọn võ sư trong Phương Gia Đại Viện có đến đây cũng chưa chắc đã ngăn trở được tại hạ.

Phương Tú nói :

- Lý thế huynh ỷ vào Thất Tuyệt Ma Kiếm có thể phá vòng vây mà ra được nhưng còn Tần Nhi và Vu lão đầu thì quyết chẳng thể nào lọt lưới của Phương Tú này.

Vu Trường Thanh đột nhiên tiến lên một bước chắp tay nói :

- Phương Viện Chúa !

Phương Tú cười lạt hỏi :

- Vu Trường Thanh ! Mấy năm nay tại hạ cung cấp cho lão đủ nơi ăn chốn ở. Dè đâu lão đối đãi với Phương mỗ như thế này ?

Vu Trường Thanh cười mát đáp :

- Phương Viện Chúa tuy đối đãi với lão phu rất hậu, nhưng lại gieo chất độc vào mình lão phu để lão phu phải trọn đời làm tôi mọi cho Phương viện chúa.

Phương Tú hỏi :

- Lão đã biết bị trúng độc thì tất hiểu võ công của lão cũng đồng thời mất hết , không thể cùng người động thủ nếu xảy cuộc chiến đấu ?

Vu Trường Thanh lại cười lạt đáp :

- Phương Tú ! Lão quá tin ở dược vật của mình.

Phương Tú ngẩn người ra hỏi :

- Không phải hay sao ?

Vu Trường Thanh hỏi lại :

- Viện Chúa đã biết lão phu tinh thông bói toán thì sao lại không hiểu lão phu rất tinh thông y thuật ? Lão phu nhẫn nại bấy nhiêu năm trù mưu dịch kế cho Viện chúa làm điều tàn ác, Viện Chúa tưởng lão phu chịu khuất phục dưới độc thủ của mình chăng ?
Phương Tú nghi ngờ hỏi :

- Mấy năm nay Phương mỗ giám thị lão rất nghiêm ngặt mà lão chưa rời khỏi trang viện một bước thì lấy đâu ra dược vật để chế thuốc giải ?

Vu Trường Thanh cười lạt đáp :

- Lão phu tin rằng Phương Viện Chúa không còn cơ hội thứ hai nào để hạ độc vào lão phu nữa, vậy lão phu có nói cho Viện Chúa nghe cũng chẳng hề gì...

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Chắc Viện Chúa còn nhớ mười năm trước đây lão phu đã đề nghị với Viện Chúa một việc ?

Phương Tú hỏi :

- Việc gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu đã yêu cầu Viện Chúa đem những kỳ hoa dị thảo trồng ở trang viện này.

Phương Tú hỏi :

- Quả có thế thật, nhưng cái đó có liên quan gì đến chất độc trong người lão ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Liên quan rất lớn. Những kỳ hoa dị thảo kia là nguyên liệu chế thuốc giải đó.

Phương Tú ồ lên một tiếng rồi nói :

- Các hạ quả là lão đa mưu kế.

Vu Trường Thanh nói :

- Vì lão phu muốn sống mà phải dùng đến cái thủ đoạn này.

Phương Tú cười lạt nói :

- Dù lão có khôi phục được võ công thì cũng chỉ có lão và Lý Hàn Thu là hai người phá được vòng vây mà ra. Còn ba tên đệ tử và Tần Nhi tất phải đền mạng.

Vu Trường Thanh cười nói :

- Lão đã từng này tuổi đầu, không muốn nhìn thấy thảm cảnh máu chảy thây phơi. Vì vậy mà lão phu muốn thương lượng với Viện Chúa một việc.

Phương Tú hỏi ngay :

- Việc gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Viện chúa để cho bọn lão phu bình yên rời khỏi nơi đây. Trong vòng ba ngày không được rượt theo bọn lão phu.

Phương Tú hỏi :

- Còn tại hạ thì sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu sẽ yêu cầu Lý thế huynh tha cho Viện Chúa mà không giết chết.

Phương Tú hỏi :

- Có phế bỏ võ công của tại hạ không ?

Vu Trường Thanh lắc đầu đáp :

- Buông tha không chứ chẳng lẽ làm tổn thương gì đến Viện Chúa.

Phương Tú cười mát nói :

- Lý Hàn Thu muốn báo thù giết cha, e rằng các hạ khó mà khuyên y được.

Vu Trường Thanh nói :

- Để lão phu thử coi.

Phương Tú nói :

- Được rồi ! Tại hạ ưng chịu như vậy. Các hạ hãy thuyết phục Lý Hàn Thu đi. Thế là cuộc giao dịch với chúng ta coi như xong rồi.

Vu Trường Thanh đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu cất tiếng nói :

- Thế huynh !...

Lý Hàn Thu nói ngay :

- Phương Tú đã do lão tiền bối bắt được vậy việc xử trí với hắn là do lão tiền bối định đoạt.

Vu Trường Thanh cười mát nói :

- Bất luận ai bắt được Phương Tú thì cũng thế, chúng ta đều dùng hắn vào chỗ công hiệu.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phải chăng lão tiền bối muốn tha hắn ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đúng thế ! Có điều chúng ta không thể buông tha một cách khinh xuất.

Lý Hàn Thu toan mở miệng thì đột nhiên thấy Vu Trường Thanh nhìn Vương Sĩ Quý chắp tay hỏi :

- Bọn lão phu định phóng thích Phương Tú. Vậy Quý tổng quản định đền bồi bằng cách nào?

Vương Sĩ Quý đáp :

- Tệ Đông chủ hiện gần trong gan tấc, Vu lão huynh tất phải hỏi tại hạ. Tệ đông chủ bảo sao, tại hạ sẽ tuân theo như vậy.

Vu Trường Thanh quay lại nhìn Phương Tú giục :

- Vậy Viện chúa tuyên bố đi !

Phương Tú nói :

- Trước khi Phương mỗ chết, nhất thiết mọi việc đều do Phương mỗ làm chủ.

Đột nhiên trong đám đông có tiếng thì thào :

- Tiểu viện chúa đã đến.

Lý Hàn Thu rất lấy làm kỳ nghĩ thầm :

- Phương Tú không có con. Tiểu viện chúa đây chắc là Hàn công tử.

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì Hàn công tử đã vượt đám đông tiến vào.

Lý Hàn Thu nói :

- Không ngờ bửa nay chúng ta lại gặp mặt nhau !

Gã thấy Lý Hàn Thu ôm Phương Tú trong lòng liền hỏi tiếp :

- Các hạ đắc ý lắm phải không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đây cũng là dư phước của công tử.

Hàn công tử nói :

- Lần này chúng ta lại chạm trán với nhau, Lý huynh nghĩ thế nào ?

Gã đưa mắt chăm chú nhìn Tần Nhi lạnh lùng hỏi :

- Ngươi dám bội phản Viện Chúa ư ?

Tần Nhi nghiêng mình đáp :

- Tiểu tỳ ở vào tình thế bất đắc dĩ.

Hàn công tử lại nói :

- Ta biết ngươi nhất định có lý do chính đáng.

Bỗng nghe Phương Tú lên tiếng :

- Hiền điệt ! Hiền điệt nói chuyện với Vu Trường Thanh đi ! Ta bị lão bắt. Hàn công tử đưa mắt nhìn Vu Trường Thanh nói :

- Lão tiền bối chơi trò này thật kỷ quá ! Phương bá phụ của vãn bối nuôi lão tiền bối lâu năm cung cấp đủ thứ mà nay lại bị lão tiền bối ám toán bắt sống...

Vu Trường Thanh ngắt lời :

- Hàn công tử ! Vụ này lão phu đã nói chuyện với Phương Tú. Bây giờ không phải là lúc tranh luận phải trái nữa. Chúng ta nên thương lượng cách nào để cho Phương Tú được an toàn. Bọn lão phu đã đề phòng cẩn thận không để công tử cứu thoát đâu.

Phương Tú khẻ nói :

- Hài tử ! Bọn họ đã chịu lời tha ta, nhưng chưa biết điều kiện gì. Vậy hiền điệt thương lượng với Vu Trường Thanh đi.

Vu Trường Thanh nói ngay :

- Chỉ có một điều là lão phu bình yên rời khỏi nơi đây.

Phương Tú cướp lời :

- Được rồi ! Tại hạ còn muốn chúng chuẩn bị một phần quà lễ.

Vu Trường Thanh nói :

- Chỉ cần Phương Viện Chúa đi theo bọn lão phu trong ba ngày rồi sẽ tha về. Trong thời gian này bọn thuộc hạ của Viện chúa không được vọng động hay theo dõi.

Phương Tú hỏi :

- Phương mỗ bị các vị bắt đưa đi thì làm sao ước thúc được bọn thuộc hạ ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đã có Vương tổng quản và Hàn công tử thay thế cho viện chúa.

Phương Tú hỏi :

- Sau ba ngày rồi làm sao ?

vu Trường Thanh đáp :

- Bọn lão phu sẽ tha viện chúa trở về.

Phương Tú hỏi :

- Vu huynh còn điều kiện gì nữa không xin nói nốt đi.

Vu Trường Thanh đáp :

- Cho Tần Nhi chính thức làm môn hạ của lão phu và thoát ly khỏi Phương Gia Đại Viện.

Chương 129: Hàn sinh diệu kế thua Vu Lão

Phương Tú gật đầu nói :

- Được rồi ! Ngoài ra còn điều kiện gì nữa không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Chỉ có vậy thôi.

Lão thở phào một cái nói tiếp :

- Bấy lâu nay Phương Viện chúa đối với lão phu thật đã hậu tình. Nếu Viện Chúa không hạ độc vào mình lão phu thì đoạn thời gian này là một kỷ niệm sâu xa của chúng ta.

Phương Tú cười lạt nói :

- Nếu tiểu đệ không hạ chất độc vào mình Vu huynh thì e rằng toà sơn trang này khó mà lưu được Vu huynh.

Vu Trường Thanh cười mát nói :

- Nếu đối đãi với nhau bằng tấm lòng thành thật chỉ ở một ngày còn hơn chung đụng mười năm giả trá.

Phương Tú khẻ thở dài hỏi :

- Việc đã qua rồi nhắc lại cũng bằng vô ích. Vu huynh còn muốn đưa ra điều kiện gì nữa không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Điều kiện của lão phu đã nói rồi, chỉ còn chờ lời phúc đáp của Viện Chúa.

Phương Tú nhìn thẳng vào mặt Tần Nhi hỏi :

- Ngươi có điều kiện gì không ?

Tần Nhi đáp :

- Viện Chúa khách sáo quá ! Tiểu tỳ dù có điều kiện cũng không dám đưa ra trước mặt Viện Chúa.

Phương Tú gật đầu. Lão lại nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Còn Lý công tử thì sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Viện chúa là hung thủ chủ mưu sát hại song thân tại hạ. Tại hạ muốn giết Viện chúa để báo thù.

Hàn công tử nói ngay :

- Lý huynh mà giết Phương bá phụ của tiểu đệ, thì tiểu đệ không tin rằng các vị có thể rời khỏi nơi đây một cách bình yên.

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Đáng tiếc là lệnh bá phụ không phải chính tại hạ bắt được.

Hàn công tử hỏi :

- Nếu Lý huynh bắt được thì làm sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nếu Lý mỗ bắt được thì thử giết lão xem công tử có cách gì giết được Lý mỗ không ?

Hàn công tử hắng giọng một tiếng tựa hồ muốn nổi nóng. Nhưng đột nhiên gã nhẫn nại không nói gì.

Lý Hàn Thu quay lại ngó Vu Trường Thanh hỏi :

- Lão tiền bối ! Bây giờ chúng ta xử lý thế nào xin lão tiền bối quyết định.

Vu Trường Thanh đáp :

- Quyết định rồi ! Còn chờ Phương Tú trả lời.

Phương Tú nói :

- Tại hạ còn rất nhiều việc dỡ dang không thể chết được.

Rồi hắn tự cười mình nói tiếp :

- Điều kiện của Vu huynh đưa ra, Phương mỗ hoàn toàn ưng chịu. Chỉ còn một điểm không hiểu Vu huynh có chịu thương lượng chăng ?

Vu Trường Thanh hỏi lại :

- Phải chăng Viện chúa không muốn đi theo bọn lão phu dời khỏi nơi đây?

Phương Tú nói :

- Nếu các vị cho là phải có tại hạ đi kèm các vị mới được an toàn thì tại hạ đưa các vị đi cũng không sao. Có điều tưởng chả cần đến ba ngày.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Theo Phương viện chúa thì thời gian nên rút lại bao nhiêu ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ nghĩ rằng chỉ một ngày một đêm là đủ.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Một ngày một đêm liệu chúng ta đi được bao xa ?

Phương Tú đáp :

- Ít ra là các vị đã ra đây ngoài trăm dặm.

Vu Trường Thanh trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Chúng ta đi bằng cách gì ?

Phương Tú đáp :

- Ngoài trang có sẳn tuấn mã, xe bồng. Các vị muốn đi thứ gì cũng được.

Vu Trường Thanh nói :

- Viện chúa chuẩn bị châu đáo lắm.

Phương Tú cười lạt hỏi lại :

- Vu huynh quyết định đi bằng cách nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Bọn lão phu định đi bằng xe.

Phương Tú hỏi :

- Bao giờ khởi hành ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đi ngay bây giờ được không ?

Phương Tú đưa mắt nhìn sang Vương Sĩ Quý và Hàn công tử nói :

- Các ngươi thông tri cho quần hào mai phục ở bốn mặt bảo họ giải tán lập tức.

Vương Sĩ Quý hỏi :

- Rút đi đâu ?

Phương Tú đáp :

- Rút về Phương Gia Đại Viện.

Vương Sĩ Quý nhìn Lý Hàn Thu mấp máy môi muốn nói gì lại thôi.

Lý Hàn Thu ngó thấy nghĩ bụng :

- Coi chừng anh chàng Hàn công tử này đã nắm giữ quyền lớn. Đến chức tổng quản trong Phương Gia Đại Viện còn phải hỏi chỉ thị của gã.

Bỗng thấy Hàn công tử khẻ đáp :

- Xin tuân theo ý Viện Chúa. Chúng ta kéo hết về Phương Gia Đại Viện.

Vương Sĩ Quý dạ một tiếng rồi quay lại vẫy tay hô :

- Truyền cho các vị võ sư ở bốn nẻo đường rút cả về Phương Gia Đại Viện.

Bốn gã đại hán võ phục dạ một tiếng rồi trở gót đi ngay.

Phương Tú lại dặn :

- Tổng quản nhớ để lại cho con tuấn mã và hai cổ xe bồng.

Vương Sĩ Quý đáp :

- Thuộc hạ xin tuân lệnh.

Phương Tú nói :

- Được rồi ! Các ngươi đi đi !

Vương Sĩ Quý và Hàn công tử không sao được đành trở gót ra đi.

Phương Tú bỗng trầm giọng quát :

- Quay lại đã !

Hàn công tử và Vương Sĩ Quý quay lại hỏi :

- Viện Chúa còn điều chi dặn bảo :

Phương Tú đáp :

- Các ngươi không được phái người theo dõi. Vu Trường Thanh và Lý Hàn Thu đều là người anh hùng. Các vị đã nói ra miệng điều gì dĩ nhiên chẳng khi nào lừa gạt ta.

Vương Sĩ Quý nói :

- Thuộc hạ nhớ cả rồi.

Phương Tú cười lạt nói :

- Hay lắm ! Còn Quân cô nương, các ngươi cũng đưa luôn về Phương Gia Đại Viện.

Vu Trường Thanh nói :

- Khoan đã !

Phương Tú hỏi :

- Sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Giữa Quân Trung Phụng và lão phu đà có danh phận thầy trò. Lão phu muốn đưa y đi.

Phương Tú chau mày hỏi :

- Cái đó không ổn. Y là con gái người bái đệ của Phương mỗ mà lại là kẻ thù của Lý Hàn Thu, Vu huynh đưa y đi há chẳng tự chuốc lấy những chuyện phiền não vào mình.

Vu Trường Thanh cười mát nói :

- Đó là việc riêng của lão phu. Phương Viện Chúa bất tất phải quan tâm.

Phương Tú nghiêm nét mặt hỏi :

- Vu huynh ! Phương mỗ thật không hiểu. Tại sao Vu huynh lại nhất định đòi đưa y đi ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu chẳng đã nói là giữa chúng ta đã có danh phận thầy trò.

Phương Tú hỏi :

- Vu huynh chưa biết đó là một chuyện rắc rối hay sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu đã bảo Phương Viện Chúa bất tất phải quan tâm đến vụ này.
Phương Tú trầm ngâm một chút rồi nói :

- Thôi được, Vu huynh đã nhất định đòi đưa y đi thì Phương mỗ cũng chẳng biết làm thế nào ?

Vu Trường Thanh đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu chậm rãi nói :

- Lý thế huynh hãy đem Phương Viện Chúa ra ngoài trang trước đi và lên cái xe bồng thứ nhất.

Tần Nhi hỏi :

- Còn đệ tử thì sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Ngươi cùng đi với Lý Hàn Thu và cùng lên cổ xe thứ nhất. Lão phu đi đón Quân Trung Phụng.

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói :

- Phương Tú ! Tại hạ hy vọng các hạ thành thực một chút đừng có giở trò gì.

Phương Tú đáp :

- Phương mỗ tin rằng Lý công tử có đủ khả năng để giết Phương mỗ.

Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Các hạ nói đúng đó ! Vậy chúng ta đi thôi !

Phương Tú cất bước đi trước.

Lý Hàn Thu theo sát Phương Tú. Tay trái chàng nắm lấy cổ tay mặt hắn. Chân phải chàng vẫn đặt lên lưng hắn.

Tần Nhi áp giải Vi Hoa phu nhân theo ra ngoài.

Đồng thời Hàn công tử và Vương Sĩ Quý cũng lui ra.

Lý Hàn Thu ra đến cổng lớn quả nhiên thấy hai cổ xe bồng đã đứng chờ sẳn. Ngoài ra còn bảy con tuấn mã.

Phương Tú cười lạt hỏi :

- Lý thế huynh định đi xe hay đi ngựa ?

Lý Hàn Thu làm bộ trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Đi xe quách !

Đoạn chàng cắp Phương Tú nhảy lên cổ xe trước.

Tần Nhi ôm Vi Hoa phu nhân nhảy lên theo.

Lý Hàn Thu điểm vào mấy chổ huyệt đạo Phương Tú rồi nói :

- Phương Tú ! Tại hạ hy vọng trước khi buông tha các hạ thì hay hơn hết là các hạ giữ mồm miệng một chút, đừng có chọc giận tại hạ.

Phương Tú nói :

- Lý thế huynh nên nhớ là Vu Trường Thanh đã bắt được Phương mỗ và lão đã nhận lời tha Phương mỗ rồi.

Lý Hàn Thu nói :

- Đúng thế ! Vu lão tiền bối ưng thuận tha các hạ, nhưng tại hạ có thể phế bỏ võ công của các hạ rồi mới tha cũng được.

Phương Tú sửng sốt nghĩ thầm :

- Thằng lõi này nói sao là làm được như vậy. Ta không nên chọc giận gã.

Hắn nghĩ vậy liền cười khanh khách đáp :

- Lý thế huynh ! Thế huynh hãy yên tâm. Tại hạ đã nhận lời quyết không vọng động.

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ chỉ mong lời nói của Viện chúa đúng như ý nghĩ.

Rồi chàng quay đầu nhìn lại phía sau thì thấy Vu Trường Thanh dẫn ba anh em Vu Tiểu Kiện cùng Quân Trung Phụng thong thả đi ra. Bọn này trèo lên cổ xe thứ hai.

Trên xe bồng, Phương Tú đã sai người dong xe, nhưng Vu Trường Thanh xua tay đuổi họ đi rồi lão vung cây trường tiên đánh véo một cái, cổ xe lập tức bon von chạy lên trước.

Lý Hàn Thu toan hỏi Tần Nhi có người rượt theo không thì đột nhiên thấy xe bồng chạy về phía trước.

Chàng mở rèm lên coi thì thấy một đại hán đầu đội mũ chiên, mình mặc áo đen ngồi ở trước xe huy động cây trường tiên cho xe chạy.

Lý Hàn Thu thấy chiếc xe mình theo sát xe của Vu Trường Thanh thì nghĩ thầm :

- Bây giờ bên địch chỉ còn một tên dong xe chắc gã không cứu Phương Tú. Vậy ta cứ để cho gã dong xe cũng không sao.

Vu Trường Thanh như đã có định kiến từ trước. Lão cho xe chạy như bay lao về phía trước.

Hai cổ xe chạy một mạch mười mấy dặm đường mới dừng lại.

Phương Tú nhắm mắt ngồi tựa thành xe lẳng lặng dưỡng thần.

Tần Nhi tuy có nhiều điều tâm sự muốn nói với Lý Hàn Thu, nhưng nàng ngại có Phương Tú ngồi đó, đành im miệng không thốt ra lời.

Đột nhiên có tiếng vó ngựa dồn dập. Bốn con tuấn mã đang đuổi tới nơi.

Lý Hàn Thu vội xách Phương Tú lên nói :

- Tại hạ vẫn không chắc các hạ là người thủ tín. Quả nhiên có người rượt theo đó.

Phương Tú chau mày nói :

- Tần cô nương ! Cô thử coi xem người nào rượt theo.

Khẩu khí của hắn vẫn giữ địa vị chủ nhân.

Tần Nhi đang ngạc nhiên, nghe nói vậy vội mở rèm xe nhìn ra ngoài.

Người cỡi ngựa đi trước là Hàn công tử. Ngoài ra còn ba đại hán áo đen lưng đeo trường kiếm theo sát gã.

Tần Nhi rút đầu vào trong xe khẻ đáp :

- Chính là lệnh điệt Hàn công tử.

Phương Tú cười lạt nói :

- Thằng lõi này càng ngày càng lớn mật. Đến lời nói của ta hắn cũng không nghe.

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Gã rượt theo hẳn có việc gì trọng đại.

Tần Nhi hỏi :

- Việc gì ?

Phương Tú đáp :

- Trước khi chưa gặp gã thì ta không thể dự đoán là việc gì được. Có điều mạng sống của ta đã ở trong tay người thì quyết nhiên nó không dám vô lễ.

Lý Hàn Thu nói :

- Dù gã có vô lễ thì chúng ta cũng không sợ đâu.
Lúc này cỗ xe trước dường như cũng đã cảnh giác đột nhiên dừng lại.

Lý Hàn Thu đưa tay ra hất rèm xe lên lạnh lùng nói :

- Dừng lại !

Đại hán dong xe dạ một tiếng rồi dừng xe ngay tức khắc.

Hàn công tử dẫn ba đại hán lướt nhanh như sao sa tới nơi.

Phương Tú xẳng giọng hỏi :

- Bọn ngươi rượt theo làm chi vậy ?

Hàn công tử giật cương lên trước. Rồi cả bốn con ngựa bày thành hàng chữ nhất cản trở mối đi.

Phương Tú lạnh lùng hỏi lại :

- Việc gì ?

Hàn công tử đáp :

- Xin tham kiến bá phụ.

Phương Tú gạt đi :

- Bất tất phải đa lễ. Ta đã dặn các ngươi không được rượt theo. Sao hiền điệt lại coi lời nói của lão phu như cơn gió thổi ngoài tai ?

Hàn công tử nghiêng mình đáp :

- Chẳng phải tiểu điệt cố ý trái mệnh lệnh bá phụ mà thực ra tiểu điệt có việc gấp không rượt theo không được.

Phương Tú hỏi :

- Việc gì ?

Hàn công tử đáp :

- Cái đó rồi tiểu điệt sẽ trình bày cho bá phụ.

Gã đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Lý Hàn Thu ! Tại hạ có điều muốn bàn với Lý huynh.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Việc gì ?

Hàn công tử đáp :

- Tại hạ muốn đem một vật rất quý trọng trên thế gian để đổi lấy sự tự do cho Phương bá phụ.

Lý Hàn Thu lạnh lùng hỏi :

- Vật gì ?

Hàn công tử cười mát đáp :

- Một người.

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Người nào ?

Hàn công tử đáp :

- Lôi Phi !

Lý Hàn Thu giật bắn người lên hỏi :

- Lôi Phi hiện giờ ở đâu ?

Hàn công tử đáp :

- Tại hạ muốn thương lượng với Lý huynh trước được Lý huynh đồng ý sẽ làm việc trao đổi và lập tức tại hạ đưa Lôi Phi đến.

Lý Hàn Thu trong lòng rất lấy làm khó nghĩ. Trong lúc thảng thốt chàng không biết trả lời sao. Chàng trầm ngâm hồi lâu vẫn lẳng lặng không phúc đáp.

Hàn công tử cười mát hỏi :

- Lý huynh có ưng thuận không thì ngõ lời quyết đoán.

Lý Hàn Thu ngần ngừ một lúc rồi nói :

- Tại hạ muốn nhìn thấy Lôi Phi trước rồi sẽ quyết định.

Hàn công tử đáp :

- Được lắm.

Đột nhiên gã giơ tay lên vẫy một cái. Từ đàng xa một con tuấn mã vọt chạy tới nơi.

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Tần Nhi. Tần Nhi muốn nói lại thôi. Con ngựa kia chạy như bay chỉ trong nháy mắt đã tới trước cổ xe bồng.

Một hán tử áo đen ngồi trên lưng ngựa hai tay ôm Lôi Phi.

Lý Hàn Thu chú ý nhìn qua thì thấy Lôi Phi hai mắt nhắm nghiền tựa hồ đã ngất đi. Chàng không khỏi chau mày hỏi :

- Y bị thương hay là trúng độc ?

Hàn công tử lạnh lùng đáp :

- Y bị tại hạ điểm huyệt đồng thời tại hạ đã lau hết những điểm trang trên mặt.

Lý Hàn Thu nói :

- Công tử hãy vỗ cho y tỉnh lại để y nói chuyện với tại hạ.

Hàn công tử hỏi :

- Tại hạ muốn được nghe lời quyết định của Lý huynh trước. Lý huynh có chịu đổi Phương bá phụ lấy người quý hữu này lại không đã ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Nếu đúng là Lôi Phi thì tại hạ ưng thuận cuộc trao đổi với Hàn huynh.

Bỗng nghe Vu Trường Thanh nổi lên tràng cười rộ nói :

- Hàn thế huynh ! Thật là diệu kế lấy rường đổi cột.

Vu Trường Thanh nói vậy rồi nhảy xuống xe từ từ tiến lại.

Hàn công tử lạnh lùng hỏi :

- Tiền bối có nhận biết Lôi Phi không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Bất luận lão phu có nhận biết Lôi Phi hay không, nhưng lão phu nói quyết là người này không phải là Lôi Phi.

Hàn công tử ngó Vu Trường Thanh một cái, gã ngửa mặt lên trời bật cười ha hả rồi bắt đầu ngựa cho chạy vọt đi.

Ba hán tử áo đen cũng chạy theo sau Hàn công tử và giục ngựa lao đi rất mau.

Lý Hàn Thu ngó về phía Hàn công tử vừa chạy đi. Đồng thời chàng lên tiếng hỏi Vu Trường Thanh :

- Sao lão tiền bối vừa ngó vào người đó đã biết hắn là giả dạng Lôi Phi.

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu vốn không quen biết Lôi Phi, thì làm sao biết kẻ khác giả trang được ? Đáng trách là Hàn công tử thiếu bình tĩnh để lộ mưu gian.

Phương Tú đột nhiên xen vào :

- Gừng già vẫn cay hơn gừng non. Hàn hiền điệt dù thông minh đến đâu cũng chẳng thể bì với Vu huynh được.

Vu Trường Thanh cười mát nói :

- Phương viện chúa dạy quá lời !

Phương Tú hỏi :

- Vu huynh định đối phó với Phương mỗ bằng cách nào? Bây giờ có thể nói rõ cho Phương mỗ nghe được rồi đấy.

Vu Trường Thanh đáp :

- Chỉ cần viện chúa thủ tín lời hứa là lão phu phải nghĩ đến mối thâm tình ở với nhau đã mấy năm trời, không làm thương hại đến viện chúa. Nhưng Phương viện chúa mà còn cậy tài cho người theo rõi thì lão phu chẳng thể nào kìm hãm được Lý công tử, đành để mặc chàng hạ sát viện chúa.

Lý Hàn Thu nói :

- Các hạ có Hàn hiền điệt rất thông minh. Tại hạ e rằng cái thông minh của y sẽ đem lại cái vạ cho các hạ phải mau chết.

Phương Tú không nói gì nữa nhắm mắt lại ngồi tựa vào thành xe.

Vu Trường Thanh và Lý Hàn Thu lại lên xe bồng tiếp tục cho xe chạy đi.

Xe đi đến chừng nửa đêm, đột nhiên có tiếng sóng nước ngoài sông vỗ bì bõm lọt vào tai. Vu Trường Thanh cho xe chạy thẳng ra ngoài sông rồi dừng lại.

Lý Hàn Thu tự hỏi :

- Chẳng lẽ lão muốn đổi đi đường thủy.

Chàng nhẩy xuống xe hỏi :

- Lão tiền bối ! Chúng ta bỏ xe đi thuyền hay sao ?

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :

- Thế huynh kêu Phương Tú tỉnh dậy đi !

Phương Tú mở bừng mắt ra nói :

- Tại hạ vẫn không ngủ đâu.

Vu Trường Thanh nói :

- Phương viện chúa lâu ngày ở Kim Lăng chắc biết rõ đây là phương nào?

Phương Tú chuyển động mục quang nhìn bốn mặt một lát rồi đáp :

- Chẳng nhìn thấy bờ thấy bến thì tại hạ biết làm sao được ?

Vu Trường Thanh nói :

- Đúng thế ! Bờ sông dài hàng ngàn dặm thì dù Phương viện chúa tai mắt linh mẫn đến đâu cũng chẳng thể biết chốn hoang lương này là địa phương nào.

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Đáng tiếc chỗ này không có thuyền bè thì các vị bỏ xe đi đường thủy làm sao được ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Cái đó là việc của lão phu. Phương viện chúa bất tất phải nhọc lòng.

Lão đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Lý thế huynh ! Thế huynh định đối phó với Phương Tú bằng cách nào xin nói ra !

Chương 130: Lý Hàn Thu ra dạ băn khoăn

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi nói :

- Mối thù giết cha là chẳng đội trời chung. Tại hạ muốn giết Phương Tú, nhưng vì lý do lão tiền bối bắt được nên vãn bối không tiện làm chủ.

Phương Tú đột nhiên phân trần :

- Thái Cực Kiếm Pháp của lệnh tôn đã đến trình độ xuất quỷ nhập thần thì anh em tại hạ giết lão nhân gia thế nào được ?

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Vậy ra còn cao nhân khác tham dự vào vụ đó hay sao ?

Phương Tú đáp :

- Đúng thế !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Người ấy là ai ?

Phương Tú đáp :

- Lần sau Lý thế huynh còn có cơ hội bắt được Phương Tú thì Phương mỗ sẽ nói rõ sực thực.

Lý Hàn Thu hững hờ nói :

- Quân tử nhất ngôn.

Phương Tú nói theo :

- Tứ mã nan truy. Lý thế huynh mà tin được thì lần sau tại hạ nhất định nói rõ.

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn Vu Trường Thanh hỏi :

- Lão tiền bối định xử trí với Phương Tú bằng cách nào xin tùy ý.

Vu Trường Thanh nói :

- Phương Tú ! Ngươi là người cực kỳ gian trá. Lời nói của ngươi khó mà tin được.

Phương Tú hỏi :

- Biết làm thế nào cho Vu huynh tin lời Phương mỗ được ?

Vu Trường Thanh hỏi lại :

- Ngươi có thể đưa ra một bảo chứng gì đáng tin cậy không ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ nghĩ không ra. Vu huynh nên nói rõ hơn.

Vu Trường Thanh tủm tỉm cười nói :

- Lão phu nói ra rồi mà ngươi không chịu ưng thuận há chẳng uổng lời ư ?

Phương Tú nói :

- Mạng sống của tại hạ đã ở trong tay các vị thì dù muốn không chịu cũng không được.

Vu Trường Thanh nói :

- Thế là hay lắm ! Phương viện chúa có cái thông minh biết người biết mình.

Phương Tú nói :

- Tại hạ trước nay vẫn biết hiểu đường lui tới.

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu muốn dùng cách gậy ông đập lưng ông.

Phương Tú trầm ngâm hỏi :

- Tại hạ mới hiểu đại khái chưa được tường tận. Các hạ có thể nói rõ được không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Được lắm ! Lão phu muốn ngươi uống một thứ thuốc độc mãn tính. Sau một tháng chất độc mới xâm nhập nội phủ rồi lên cơn mà chết.

Ban đầu Phương Tú ngẩn người ra, sau lão ta mới cười mát nói :

- Được rồi ! Sống thêm một tháng còn hay hơn là chết ngay bây giờ nhưng...

Vu Trường Thanh hỏi :

- Nhưng làm sao ?

Phương Tú hỏi lại :

- Các hạ có yên tâm được không ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu không muốn ngươi nhất định phải chết nhưng cứ tới hạn một tháng phải uống thuốc giải độc một lần.

Phương Tú hỏi :

- Mãn kỳ rồi làm sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Cứ liên tục uống thuốc giải trước kỳ hạn phác tác là vĩnh viễn sống hoài.

Phương Tú hỏi :

- Các hạ không sợ tại hạ tìm được danh y để giải trừ chất độc trong mình ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu tin rằng trong thiên hạ hiếm có người chế được thuốc giải này.

Phương Tú nói :

- Hiếm có chẳng phải là hổng có. Được rồi ! Các hạ lấy thuốc cho tại hạ đi ! Tại hạ ưng chịu rồi.

Lý Hàn Thu toan nói đến thứ thuốc của Đàm Dược Sư nhưng chàng lại nín nhịn không thốt ra lời.

Vu Trường Thanh từ từ lấy trong bọc ra một chiếc bình ngọc rồi móc một viên thuốc hoàn màu đen nói :

- Mời viện chúa uống đi !

Phương Tú cũng là tay đởm lược phi thường. Hắn đón lấy viên thuốc không thèm nhìn qua bỏ ngay vào miệng nuốt rồi hỏi :

- Thuốc giải đâu ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Thuốc giải ư ? Trước khi mãn hạn lão phu sẽ phái người đưa tới.

Đoạn lão vỗ vào huyệt đạo trên mình Phương Tú để giải khai cho hắn.

Phương Tú cười ha hả hỏi :

- Hay lắm ! Bây giờ tại hạ đi được rồi chứ ?

Vu Trường Thanh lắc đầu đáp :

- Chưa được.

Phương Tú hỏi :

- Tại sao vậy ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu còn mấy lời muốn nói.

Phương Tú nói :

- Tại hạ xin rửa tai nghe đây !

Vu Trường Thanh nói :

- Nếu trong khoảng thời gian này mà Phương viện chúa có cử động theo dõi hành tung bọn lão phu thì đừng trách lão phu là không giữ lời ước là đến kỳ hạn không chịu đưa thuốc giải cho.

Phương Tú nói :

- Cái đó lúc tại hạ chịu nhận lời uống thuốc đã nghĩ tới đó rồi.

Vu Trường Thanh nói :

- Phương viện chúa quả nhiên là người đại trượng phu thức thời. Hỡi ôi ! Con người ở trên thế gian mà làm nên đại sự thật có chỗ hơn người.

Phương Tú nói :

- Vu huynh quá khen rồi !

Vu Trường Thanh nói :

- Thôi viện chúa đi đi ! Nếu dọc đường có gặp bọn người đuổi theo thì bảo họ quay về.

Phương Tú nói :

- Cái đó Vu huynh cứ yên lòng. Tại hạ hy vọng đến kỳ hạn được lấy thuốc giải thì dĩ nhiên phải hết sức ngăn cản bọn họ không cho theo dõi.

Vu Trường Thanh vẫy tay nói :

- Được rồi ! Phương viện chúa về đi !

Phương Tú trở gót đi được mấy bước rồi quay ngược lại nói :

- Vu huynh ! Phương mỗ có điều này rất muốn yêu cầu Vu huynh.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Điều gì ?

Phương Tú hỏi lại :

- Đối với Vi Hoa phu nhân Vu huynh có thể phóng thích không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Các hạ được sống sót là may lại còn muốn xin cho kẻ khác hay chăng?

Phương Tú cười hỏi :

- Vi Hoa phu nhân bị các hạ bắt được hay sao ?

Vu Trường Thanh sợ hai người xẩy chuyện xích mích, vội nói ngay :

- Phương Tú ! Bửa nay lão phu buông tha các hạ phần lớn là muốn báo đền ân tình mấy năm trước. Còn Vi Hoa phu nhân thì bọn lão đây sẽ có cách xử trí. Viện chúa bất tất phải quan tâm.

Phương Tú không dám nói gì nữa, xoay mình đi luôn.

Lần này Phương Tú đi rất mau. Chỉ trong khoảnh khắc đã không thấy bóng đâu nữa.

Tần Nhi khẻ hỏi Vu Trường Thanh :

- Sư phụ ! Bây giờ chúng ta phải làm thế nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Trước hết chúng ta hãy lên chiếc thuyền buồm rời khỏi nơi đây.

Tần Nhi đảo mắt nhìn quanh hỏi :

- Thuyền ở chổ nào ?Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu có bao giờ nói dối ai. Chúng ta cứ ra bờ sông sẽ tính !

Mấy người ra tới bãi sông quả thấy một chiếc thuyền buồm lớn bơi lại.

Lý Hàn Thu động tâm nghĩ thầm :

- Trừ khi Vu Trường Thanh quen biết chủ thuyền, không thì làm sao con thuyền này đang đêm lại chèo tới đây ?

Bỗng Vu Trường Thanh đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Trên thuyền có ai không ?

Dưới thuyền có thanh âm ồm ồm cất lên hỏi lại :

- Tại hạ ở đây. Các hạ là ai ?

Lý Hàn Thu chưa kịp lên tiếng thì Vu Trường Thanh đã đáp ngay :

- Lão phu là Vu Trường Thanh.

Người dưới thuyền nhẹ buông tiếng thở dài rồi hỏi :

- Vu huynh đấy ư ?

Vu Trường Thanh cả mừng đáp ngay :

- Phải rồi ! Chính là lão phu. Ông bạn là ai ?

Người dưới thuyền vừa cười vừa hỏi lại :

- Vu huynh quên cả khẩu âm của tiểu đệ không nhận ra được ư?

Lý Hàn Thu nghĩ thầm :

- Nghe giọng lưỡi hai người đối thoại thì hiển nhiên họ đã ước hẹn với nhau. Không hiểu sao Vu Trường Thanh lại không nhận được thanh âm người dưới thuyền.

Bỗng nghe thanh âm dưới thuyền lại ồm ồm cất lên :

- Bửa trước gia huynh mình bị trọng thương không thể y ước tới đây nên tiểu đệ phải thay y.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Lão nhị đấy ư ?

Người dưới thuyền đáp :

- Chính thị ! Tiểu đệ là Thái Hồ.

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Khúc sông này bãi rất nông, thuyền lớn không áp mạn vô được. Nhưng tiểu đệ đã chuẩn bị một chiếc thuyền nhỏ. Để tiểu đệ ra đón các vị xuống thuyền lớn.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Lệnh huynh bị ai đả thương. Thương thế ra sao ?

Thái Hồ đáp :

- Câu chuyện khá dài. Vu huynh hãy xuống thuyền rồi tiểu đệ thuật đầu đuôi.

Thái Hồ vừa dứt lời quả nhiên một chiếc thuyền nhỏ rẻ sóng tiến tới.

Tần Nhi ngó Vi Hoa phu nhân khẻ hỏi :

- Sư phụ ! Còn mụ này bây giờ xử trí thế nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đem cả mụ xuống thuyền.

Hai người còn đang nói chuyện, chiếc mưng nhỏ đã áp mạn vào bờ.

Lý Hàn Thu ngửng đầu lên thì thấy cái mưng này dài không quá tám thước rộng độ hai thước rưỡi. Một chuyến không chở được chục người, phải chia làm hai chuyến mới lên thuyền lớn được.

Một đại hán thân thể cao lớn, mình mặc quần áo ngắn đứng đầu khoang thuyền chờ đợi.

Vu Trường Thanh chắp tay nói :

- Thật làm phiền đại gia !

Người áo đen này là Thái Lượng. Hắn chắp tay đáp :

- Anh em tiểu đệ chịu ơn lớn của Vu huynh, chẳng có chi báo đáp. Chuyến này được vì Vu huynh mà ra chút sức mọn. Đúng là ước nguyện của bọn tiểu đệ. Sao Vu huynh lại khách sáo như vậy ?

Hắn nghiêng mình nói tiếp :

- Mời các vị vào khoang thuyền ngồi.

Ba anh em Vu Tiểu Kiện vào khoang thuyền trước. Tần Nhi đưa Vi Hoa phu nhân theo sau ba gã chui vài khoang thuyền. Nhưng Quân Trung Phụng không chịu vào. Nàng ra đứng ở đầu thuyền.

Vu Trường Thanh hỏi :

- Quân cô nương ! Sao cô nương lại không vào khoang thuyền mà ngồi ?

Quân Trung Phụng dừng bước đáp :

- Tiện nữ muốn ngắm phong cảnh ban đêm.

Lý Hàn Thu khẻ nói :

- Quân cô nương ngại có vãn bối.

Vu Trường Thanh vẫy tay nói :

- Công tử hãy vào khoang thuyền ngồi trước đi. Để lão phu khuyên cô mấy câu.

Lý Hàn Thu gật đầu, cất bước đi vào khoang thuyền.

Vu Trường Thanh từ từ bước tới bên Quân Trung Phụng khẻ hỏi nàng:

- Phải chăng cô nương ngại có Lý Hàn Thu ở đây ?

Quân Trung Phụng đáp :

- Vì y muốn báo mối thù cho song thân nên chổ nào cũng coi Phương Tú là cừu địch. Y còn là kẻ thù đã bức bách song thân tiểu nữ phải thảm tử. Thảm cảnh này lúc nào cũng hiện lên trong đầu tiểu nữ.

Vu Trường Thanh nói :

- Hài tử ! Tình hình của ngươi có chỗ bất đồng. Thái Cực Kiếm Lý Thanh Trần là con người nhân hiệp...

Quân Trung Phụng ngắt lời :

- Tiểu nữ cũng biết vậy. Gia phụ làm nhiều điều ác đức, để vạ lây đến con cái, khiến tiểu nữ lâm vào tình trạng thê thảm như ngày nay. Tiểu nữ không muốn tìm gã để báo thù, nhưng cũng không muốn nhìn thấy cảnh đau lòng nên tìm nơi tĩnh mịch.

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :
- Hài tử ! Ngươi nói cũng có lý. Lão phu hy vọng ngươi đừng nẩy ra ý niệm kỳ quái.

Quân Trung Phụng nở một nụ cười thê lương hỏi :

- Phải chăng tiền bối sợ tiểu nữ gieo mình xuống sông tự tử ?

Vu Trường Thanh gật đầu đáp :

- Phải rồi ! Hài tử ! Lão phu sợ ngươi dại dột có ý tưởng chán sống.

Quân Trung Phụng thở dài đáp :

- Tiền bối cứ yên tâm. Dù tiểu nữ gặp cảnh đau khổ gấp mấy cũng nhẫn nại chớ không tự tử đâu. Tiểu nữ còn sống để nhìn thế sự.

Vu Trường Thanh nói :

- Hỡi ôi ! Hài tử ! Lão phu có một việc trước nay chưa nói cho ngươi hay, nhưng bây giờ chẳng thể không nói rõ được.

Quân Trung Phụng hỏi :

- Việc gì ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu tuy thu ba đứa cô nhi nhận làm đệ tử. Nhưng trí tuệ của chúng không đủ để tiếp thụ những điều sở học của lão phu. Hôm nay ta thấy ngươi là một thiếu nữ có đủ thông tuệ. Lão phu hy vọng đem hết bản lãnh truyền thụ cho ngươi.

Quân Trung Phụng rất đỗi ngạc nhiên. Nàng ngẩn người ra hỏi :

- Tiền bối muốn truyền thụ tuyệt kỹ cho tiểu nữ ư ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đúng thế ! Chỉ có ngươi mới đủ tư cách học được huyền thuật của lão phu.

Quân Trung Phụng thấy mình được sủng ái liền chậm rãi hỏi :

- Tiểu nữ bất quá là một đứa con gái khổ sở tầm thường thì sao mà có thể thừa kế được đạo học của tiền bối ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Vụ này không phải nói đến chuyện tao ngộ hay vận mệnh khổ sở, mà cần phải có đủ thông minh tài trí mới nên được...

Lão thở phào nói tiếp :

- Từ nay trở đi chúng ta ở trên con thuyền lớn này một thời gian. Lão phu truyền võ công cho ngươi ngay ở trong thuyền.

Quân Trung Phụng sửng sốt hỏi :

- Từ nay chúng ta cứ ở lì dưới thuyền này một thời gian lâu dài hay sao ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Đúng thế ! Từ nay chúng ta cứ ở dưới thuyền cho nó bồng bềnh trên sông Trường Giang.

Quân Trung Phụng trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Tiền bối muốn vãn bối phải có thái độ thế nào ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Lão phu muốn ngươi tạm thời ẩn nhẩn chớ để xẩy chuyện xung đột cùng Lý Hàn Thu.

Quân Trung Phụng đáp :

- Cái đó lão tiền bối bất tất phải quan tâm. Không khi nào vãn bối xung đột với y đâu. Vả lại có muốn xung đột cũng không được vì bản lãnh y có thể giết vãn bối dễ như trở bàn tay.

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu coi Lý Hàn Thu không phải là hạng cùng hung cực ác quyết không có cử động gì bất lợi cho ngươi.

Quân Trung Phụng hỏi :

- Y bức bách song thân vãn bối, vãn bối không thù y thì thôi chứ y thù hận vãn bối nỗi gì ?

Vu Trường Thanh nói :

- Vì thế lão phu khuyên ngươi nên nhẫn nại một chút.

Quân Trung Phụng nói :

- Xin lão tiền bối cứ yên lòng, vãn bối quyết không làm cho lão tiền bối phải thêm phiền muộn.

Vu Trường Thanh nói :

- Vậy thì hay lắm !

Lão quay lại thấy Lý Hàn Thu đứng ngay trước cửa khoang thuyền. Hiển nhiên chàng đã nghe rõ hai người nói chuyện với nhau những gì.

Vu Trường Thanh khẻ hắng giọng một tiếng rồi nói :

- Lý Hàn Thu ! Công tử hãy lại đây !

Lý Hàn Thu vâng lời tiến lại, nghiêng mình thi lễ hỏi :

- Lão tiền bối có điều chi dạy bảo ?

Vu Trường Thanh hỏi lại :

- Công tử có quen biết Quân cô nương ư ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Vãn bối có biết !

Quân Trung Phụng nở một nụ cười thê lương, muốn nói lại thôi.

Lý Hàn Thu khẻ thở dài nói :

- Tại hạ có điều rất hối hận với Quân cô nương.

Quân Trung Phụng nói :

- Việc đã qua còn nhắc đến làm chi nữa. Song thân tiện thiếp làm điều ác đức, chết cũng là đáng có điều tiện thiếp nhớ đến hai người bị thảm tử thì trong lòng không quên được ấn tượng đó.

Lý Hàn Thu nói :

- Trước kia tại hạ chứa chất cừu hận trong lòng nên ra tay không phải, có phần tàn nhẫn...

Quân Trung Phụng hỏi :

- Bây giờ thì sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Hiện giờ tại hạ cảm thấy mình lớn tuổi hơn có thêm phần nhận thức.

Quân Trung Phụng hỏi :

- Chỉ có bấy nhiêu ư ? Những câu này tiện thiếp đã nghe rồi.

Lý Hàn Thu ngập ngừng muốn nói lại thôi. Chàng nhẹ buông tiếng thở dài rồi trở gót đi vào khoang thuyền.

Vu Trường Thanh nhìn bóng sau lưng Lý Hàn Thu khẻ bảo Quân Trung Phụng :

- Quân cô nương ! Dường như Lý Hàn Thu có ý muốn cô nương hoà giải ?

Quân Trung Phụng nói :

- Hoà giải ư ? Lão tiền bối nói vậy khí quá. Y xót thương vãn bối là đủ. Vãn bối đã chẳng thể giết y để trả thù thì ít ra cũng không muốn tiếp thụ lòng lân tuất thí xã của y.

Vu Trường Thanh khẻ thở dài hỏi :

- Cô nương nói thực chăng ?

Quân Trung Phụng nói :

- Lão tiền bối mà lượng giải cho vãn bối thì trong lòng vãn bối đã cảm kích lắm rồi.

Vu Trường Thanh gật đầu nói :

- Hài tử ! Ta biết trước tình cảnh này có thể khiến cho cô sinh lòng cảm khái muôn vàn. Nhưng cô nên nhẫn nại nhiều mới được.

Quân Trung Phụng đáp :

- Vãn bối thân thế long đong, tao ngộ bất thường, tự tin đủ sức nhẫn nại. Xin tiền bối cứ yên tâm.

Vu Trường Thanh thở dài nói :

- Hỡi ôi !... Lão phu làm thế này kể ra cũng khuất tất cô nhiều quá.

Quân Trung Phụng nở nụ cười thê lương đáp :

- Vãn bối tự tin nhẫn nại được. Lão tiền bối bất tất phải nghĩ nhiều.

Vu Trường Thanh nói :

- Lão phu sẽ bảo họ sắp cho cô một căn phòng tĩnh mịch.

Quân Trung Phụng nói :

- Đa tạ lão tiền bối.

Lúc này con thuyền lớn đã giương buồm cho chạy. Ngọn gió sông thổi vù vù khiến cho người ta cảm thấy giá lạnh.

Vu Trường Thanh khẻ nói :

- Hài tử ! Ngồi ngoài này gió lạnh quá ! Cô vào trong thuyền mà nghĩ.

Quân Trung Phụng nghiêng mình đáp :

- Đa tạ lão tiền bối.

Rồi nàng từ từ tiến vào khoang thuyền.

Tần Nhi và Lý Hàn Thu vẫn đứng trước cửa khoang thuyền thấy Quân Trung Phụng tiến vào liền nghiêng đầu thi lễ.

Quân Trung Phụng nhìn hai người gật đầu mỉm cười rồi đi thẳng vào khoang sau.

Vu Trường Thanh rảo bước đi sau Quân Trung Phụng cũng vào khoang sau.

Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bửa cơm mới thấy lão chậm chạp bước ra.

Tần Nhi lại đón tiếp hỏi :

- Bọn đệ tử đi về đâu ?

Vu Trường Thanh đáp :

- Chúng ta cưỡi thuyền và cứ đi hoài trên sông Trường Giang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau