THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Ngờ Vương thị đem lòng phản trắc

Vương phu nhân tủm tỉm cười ngồi xuống đất nói :

- Lý tướng công ! Tướng công lấy được Tiên Chi rồi nhưng có biết thần vật đó diệu dụng thế nào không ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Thực tình tại hạ không hiểu gì về cách diệu dụng của Tiên Chi . Có điều tại hạ tin rằng trong võ lâm chẳng thiếu gì người hiểu rõ .

Vương phu nhân nói :

- Nếu tướng công phải kiếm người hợp tác thì sao bằng hợp tác với lão thân có phải hay hơn không ?

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ bất tài song cũng biết chỗ diệu dụng của nó .

Vương phu nhân sửng sốt hỏi :

- Cô nương cũng biết ư ?

Tần Nhi đáp :

- Đúng thế ! Vậy phu nhân không nên ỷ vào tài mình .

Vương phu nhân trầm ngâm một chút rồi cười hỏi :

- Cô nương có thể nói cho lão thân nghe được không ? ....

Vẻ mặt bà trở nên nghiêm trọng, bà thủng thẳng nói tiếp :

- Nếu cô nương biết chỗ diệu dụng của Tiên Chi thật thì lão thân đi ngay lập tức .

Tần Nhi đáp :

- Nghe giọng lưỡi phu nhân thì dường như tiểu tỳ nhất định không thể biết được .

Vương phu nhân nói :

- Tình thực mà nói thì số người biết lợi dụng Tiên Chi ở trên đời này thực chẳng có mấy . Ngoài lão thân chỉ còn hai ba người mà thôi .

Lý Hàn Thu ngẫm nghĩ rồi nói :

- Tại hạ không có ý độc chiếm con Tiên Chi này đâu, huống chi mẹ con phu nhân lại săn được nó . Nếu không để cho phu nhân một phần thì tại hạ cũng không đành lòng .

Vương phu nhân nói :

- Lý tướng công xử sự như vậy khiến lão thân kính phục vô cùng .

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu mẹ con phu nhân vui lòng cùng đi với bọn tại hạ thì cần phải ưng thuận hai điều kiện .

Vương phu nhân hỏi :

- Điều kiện gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Một là không được sinh lòng gian tà mưu đoạt Tiên Chi để hưởng thụ một mình .

Vương phu nhân gật đầu đáp :

- Cái đó là lẽ tự nhiên .

Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Điều thứ hai là chúng ta đã ở vơ"i nhau thì phải hết lòng thành thực đứng ra dạ riêng tây .

Vương phu nhân nói :

-_ Cái đó đã hẳn .

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi ! Phu nhân đã chân tâm hợp tác cùng tại hạ, thì dĩ nhiên tại hạ phải để phu nhân cùng hưởng thụ Tiên Chi .

Tần Nhi hỏi :

- Phu nhân nói như vậy nhưng bọn vãn bối tin thế nào được ?

Vương phu nhân hỏi lại :

- Cô nương mà không chịu tin thì muốn lão thân phải làm gì ?

Tần Nhi đáp :

- Nếu phu nhân có lập lời trọng thệ thì bọn vãn bối mới tin được .

Vương phu nhân nhìn Lý Hàn Thu, trịnh trọng nói :

- Lý tướng công là một nhân vật đáng tin cậy, lão thân không nghi ngờ gì nữa .

Bà mỉm cười cất tiếng tuyên thệ :

- Lão thân mà có nhị tâm sẽ bị thiên tru địa lục .

Tần Nhi tủm tỉm cười nói :

- Phu nhân đã tuyên lời trọng thệ, dù bọn vãn bối không tin thì cũng phải tin .

Lý Hàn Thu cầm con Tiên Chi giao cho Vương phu nhân nói :

- Cái này giao lại do phu nhân giữ lấy .

Vương phu nhân đón lấy con Tiên Chi nghiêm nghị nói :

- Tướng công tin cậy lão thân như vậy, thật là một điều hân hạnh cho lão thân .

Lý Hàn Thu nói :

- Bây giờ chúng ta đã hợp tác thì dĩ nhiên đều là người chân thật .

Vương phu nhân ôm chặt con Tiên Chi thở phào một cái nói :

- Nguy hiểm quá ! Nguy hiểm quá !

Bà nói mấy câu này khiến cho Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi bâng khuâng không hiểu gì cả . Hai người cùng nhìn chằm chặp vào mặt Vương phu nhân, ngơ ngẩn xuất thần .

Vương phu nhân cười mát nói :

- Nếu lúc này Tiên Chi còn ở trong tay Phương Tú thì chỉ đêm nay của quý muôn thủa sẽ bị chất kịch độc thấm vào .

Tần Nhi hỏi :

- Phu nhân đã hạ độc vào bụng con Tiên Chi rồi thật ư ?

Vương phu nhân đáp :

- Cô nương không tin thì để lão thân lấy ra cho mà coi .

Bà thò tay vào bọc Tiên Chi lấy một cái bình ngọc nhỏ . Bà mở nắp bình lấy một ít phấn trắng, rồi bốc đất lấp lên .

Vương phu nhân thủng thẳng nói :

- Chất độc này rất ghê gớm nhưng phát tác rất chậm chạp . Chỉ thò tay sờ vào con Tiên Chi rồi ngấm ngầm vận chưởng lực là bóp nó nát dừ . Nếu không có đủ cơ hội để sờ vào Tiên Chi thì chỉ liệng mạnh một cái cho vỡ bình ngọc là chất độc sẽ tán vào toàn thân con Tiên Chi rất mau chóng .

Tần Nhi la lên :

- Trời ơi ! Thần vật muôn đời mà phu nhân nỡ hạ độc ư ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân chịu cay đắng mấy năm trời mới bắt được vật này thì khi nào cam tâm để kẻ khác cướp lấy hưởng thụ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phu nhân đã có chỗ nào nhất định để tìm đến chưa ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân đã chuẩn bị chỗ ẩn mình từ trước rồi .

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu vậy hay ! Phu nhân dẫn Tần Nhi cùng đi !

Tần Nhi hỏi :

- Còn tướng công thì sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ trở lại Phương Gia Đại Viện một chuyến .

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Tướng công đi không được đâu !

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ biết rồi ! Phương Tú đã bố trí cơ quan trùng điệp để chờ tại hạ . Nhưng tại hạ không đi không được .

Tần Nhi thở dài nói :

- Tiểu tỳ biết là tướng công có thể kể ra đến mười cái lý do không đi không được, nhưng tiểu tỳ chỉ có một lý do để khuyên ngăn tướng công . Tướng công không nên ỷ vào vận hên mà liều lĩnh . Tướng công nhất định đi thì e rằng dữ nhiều lành ít .

Lý Hàn Thu nói :

- Dù tại hạ biết rõ dấn thân vào nơi rừng kiếm núi đao cũng không lùi bước .

Vương phu nhân hỏi :

- Vì lẽ gì tướng công nhất định phải mạo hiểm như vậy ?

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ đã nhận lời người ta yêu cầu đến giúp đỡ mà người ta chưa làm xong việc thì tại hạ không đi thế nào được ?

Vương phu nhân nói :

- Nhưng hiện tình đã khác rồi . Lão thân cảm thấy Lý tướng công thật không nên trở lại Phương Gia Đại Viện nữa .

Tần Nhi hỏi :

- Phải chăng tướng công quan tâm đến sự an nguy của Lôi Phi ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế !

Tần Nhi nói :

- Lôi Phi là người cơ cảnh, e rằng y đã rời khỏi Phương Gia Đại Viện . Sao tướng công còn liều lĩnh dấn thân vào nơi nguy hiểm .

Vương phu nhân nói :

- Lý tướng công hãy cùng đi với lão thân đến chỗ ẩn bí đã dự định để lão thân dùng Tiên Chi tăng gia công lực cho tướng công rồi hãy trở lại Phương Gia Đại Viện cũng chưa muộn .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Như vậy mất bao nhiêu thời gian ?

Vương phu nhân đáp :

- Thời gian co giãn, lâu cũng được mà chóng cũng được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Ngắn nhất là bao lâu ?

Vương phu nhân đáp :
- Ngắn nhất là ba tháng .

Lý Hàn Thu nói :

- Ba tháng cũng lâu quá .

Tần Nhi nghiêm nghị nói :

- Dù tướng công có thể tăng gia công lực trong khoảnh khắc cũng không nên trở lại Phương Gia Đại Viện ngay .

Lý Hàn Thu giương cặp lông mày thanh kiếm lên chưa kịp trả lời thì Tần Nhi đã nói tiếp :

- Tiện thiếp ở trong Phương Gia Đại Viện đã lâu năm nên hiểu rõ tình trạng trong đó . Phương Tú quyết không dám chính thức đối nghịch với quan nha . Lão cướp Ngự Sử đại nhân đưa đi nhưng đã phóng thích rồi . Còn Lôi Phi ư ? Tài trí và kinh nghiệm giang hồ của y đủ để tự bảo vệ . Khi y thấy tình hình khó bề an toàn là chuồn ngay . Bằng y ẩn nấp khôn khéo được thì tướng công tới đó có bổ ích gì hay chỉ làm bộc lộ hành tung của y mà thôi ?

Vương phu nhân trầm ngâm một chút rồi nói :

- Tần cô nương nói vậy là chí lý . Lý tướng công đừng trở lại Phương Gia Đại Viện nữa .

Tần Nhi nói :

- Tiện thiếp cùng Vương phu nhân và tỷ tỷ đây kể ra đối phó với nhân vật võ lâm khác thì có thừa, nhưng đối phó với những tay cao thủ quyết chí sang đoạt Tiên Chi thì lại không đủ . Tướng công nên cùng đi để bảo vệ Tiên Chi .

Vương phu nhân nói tiếp :

- Tần cô nương nói phải lắm ! Lý tướng công đừng đắn đo gì nữa .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc, rồi nói :

- Thôi được ! Tại hạ đành đi theo các vị ...

Chàng đảo mắt nhìn Vương phu nhân hỏi :

- Chỗ đó cách đây bao xa ?

Vương phu nhân đáp :

- Chỗ bí ẩn này không có tên . Mời tướng công đi theo lão thân là được .

Rồi bà cất bước tiến về phía trước .

Lý Hàn Thu ngó Tần Nhi một cái rồi đi theo Vương phu nhân .

Bốn người lật đật cắm đầu mà chạy . Dọc đường chẳng ai nói câu gì .

Nơi đây vẫn ở trong phạm vi tai mắt của Phương Tú nên mấy người không muốn nói chuyện .

Vương phu nhân tăng gia cước lực đến tột độ mà chạy . Đoàn người đi một mạch được chừng hai ba chục dặm mới dừng bước .

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang thì thấy chỗ dừng chân là một khu hoang dã bát ngát . Xa xa có một toà nhà tranh cách đó chừng bốn năm chục trượng .

Vương phu nhân hạ thấp giọng xuống nói :

- Các vị chú ý nhìn bốn mặt . Nếu đích xác không có người theo dõi thì chúng ta chạy lẹ vào trong căn nhà tranh kia .

Tần Nhi nghĩ thầm trong bụng :

- Không hiểu mụ này muốn giở trò gì đây ? Mình phải đặc biệt lưu tâm mới được .

Trong lòng nàng ngấm ngầm quyết định chủ ý, nhưng ngoài miệng không nói gì .

Dường như Vương phu nhân cũng biết Lý Hàn Thu và Tần Nhi chưa tín nhiệm mình . Bà nhìn Lý Hàn Thu mỉm cười nói :

- Xin tướng công đi cùng lão thân !

Đoạn bà cất bước đi trước Lý Hàn Thu theo sau chạy tới trước căn nhà tranh .

Hai cửa căn nhà này đều đóng chặt, Vương phu nhân không lên tiếng gọi , phóng chưởng đánh ra . Cánh cửa kẹt mở, bà chạy ngay vào trong nhà .

Lý Hàn Thu thò đầu ngó vào thì thấy phòng khách đầy cát bụi . Màng nhện chằng chịt trong góc nhà .

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Phu nhân biết trước căn nhà tranh này trống rỗng rồi ư ?

Vương phu nhân gật đầu đáp :

- Phải rồi ! Ngày trước mẹ con lão thân từng trú ở căn nhà tranh này lâu lắm .

Lý Hàn Thu "ồ" lên một tiếng rồi nói :

- Phu nhân dẫn bọn tại hạ tới đây để ôn lại giấc mộng ngày trước, hay còn có dụng tâm gì khác ?

Lúc này Tần Nhi và Vương đại cô nương đã chạy vào sảnh đường tới bên cạnh Vương phu nhân .

Vương phu nhân đáp :

- Hỡi ôi ! Phương Tú có tai mắt khắp nơi . Bất luận chúng ta náu hình ở đâu cũng khó mà tránh khỏi con mắt giám thị của chúng .

Tần Nhi hỏi :

- Vậy ẩn ở trong nhà tranh này cũng không được an toàn thì sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Tần cô nương không nên hiểu lầm . Lão thân không có ý lưu lại chốn này ...

Tần Nhi ngắt lời :

- Lúc này chúng ta cần phải đi khỏi tai mắt của Phương Tú mà phu nhân còn về đây cho mất thì giờ, không hiểu có dụng ý gì ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân biết là hành động của chúng ta chưa thoát khỏi tai mắt giám thị của Phương Tú .

Tần Nhi hỏi :

- Đúng rồi ! Vậy mà phu nhân tưởng ẩn ở trong nhà tranh này để Phương Tú khỏi theo rõi hành tung được ư ?

Vương phu nhân lắc đầu cười đáp :

- Ngày trước lão thân tự biết kỹ thuật của mình không bằng người, khó lòng bảo vệ cho mình và hai đứa con gái được an toàn .

Tần Nhi hỏi :

- Thế thì làm sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Vì vậy mới bố trí trong căn nhà này một chút cơ quan .

Tần Nhi hừ một tiếng rồi hỏi :

- Phu nhân định dẫn bọn tại hạ vào bẫy chăng ?

Vương phu nhân đáp :

- Mai phục ở đây không giống chỗ khác . Bất luận người võ công cao cường đến đâu cũng không tài nào còn sống mà rời khỏi chốn này .

Tần Nhi hỏi :

- Mai phục ra sao ? Lợi hại thế nào ?Vương phu nhân đáp :

- Hỏa dược đông vào mười mấy thùng dầu, rồi đem một cái ngòi lớn bằng đầu ngón tay út xuyên qua những thùng hỏa dược . Trong khoảnh khắc có thể biến cho căn nhà tranh thành tro bụi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế thì người ở trong phạm vu này cũng bị chất nổ làm cho tan xác hay sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Đúng thế !

Bà ngừng lại một chút rồi nói tiếp :

- Để tiện việc đốt lên, lão thân đã bố trí rất nhiều ngòi thuốc . Trong phòng ngủ hay ngoài đại sảnh cũng đều có đặt đầu ngòi .

Tần Nhi nói :

- Bọn tại hạ hiểu rõ rồi . Chỉ cần biết chỗ dụng tâm của phu nhân mà thôi .

Vương phu nhân cười mát nói :

- Trừ cách bố trí này còn khá nhiều vật tại đây .

Tần Nhi hỏi :

- Những vật gì ?

Vương phu nhân đáp :

- Y phục, mặt nạ, cùng những di vật của tiên phu .

Tần Nhi hỏi :

- Phu nhân chuẩn bị lấy những thứ đó đem đi hay sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Không phải ! Lão thân muốn ở lại đây .

Lý Hàn Thu ngẩn người ra hỏi :

- Ở lại đây ư ?

Vương phu nhân đáp :

- Đúng thế ! Vì chỗ này bố trí thuốc nổ có thể làm tan bia vỡ đá . Người biết nội tình không dám lần mò vào, mà người không biết cũng không dám bén mảng tới .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Chỉ một lý do này thì không đủ cho tại hạ lưu lại đây .

Vương phu nhân nói :

- Còn một nguyên nhân nữa là chỉ ở đây mới không bị người quấy nhiễu mình được yên ổn mà phát huy chỗ thần diệu của Tiên Chi ...

Tần Nhi lại hỏi :

- Nếu muốn chỗ bí mật thì chúng ta có thể tìm nơi khác . Theo chỗ vãn bối biết thì trong vòng trăm dặm đất Kim Lăng này đều có tai mắt của Phương Tú . Chúng ta còn có nhiều cơ hội tìm ra thiếu gì chỗ ẩn bí ở thế gian, việc gì phải ở đây để chịu đựng những sự mạo hiểm ghê gớm ?

Vương phu nhân nói :

- Không kịp đâu . Chúng ta chỉ còn ngày mai nữa ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Làm sao không kịp ?

Vương phu nhân đáp :

- Con Tiên Chi đã thành hình này chỉ còn sống được đến giờ ngọ ngày mai . Nếu chúng ta không ổn định lại được thì sau giờ ngọ thần vật ngàn năm mới thành hình này sẽ mất hết linh khí . Khi đó công năng thần diệu giảm đi rất nhiều .

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Phu nhân bảo Tiên Chi có sinh mạng thật ư ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân nói sinh mạng là nó chịu linh khí trời đất, hút tinh hoa của nhật nguyệt mà thành hình thể . Nó như ảo ảnh lại là thực thể . Nếu không biết vận dụng cho khéo thì chỗ ảo diệu của nó cũng thành vô dụng . Ở trong còn có nhiều điều bí ẩn mà lão thân nói không xiết .

Tần Nhi hỏi :

- Nói đi nói lại chẳng qua là phu nhân phải ở lại đây mới được chứ gì ?

Vương phu nhân đáp :

- Nếu hai vị mà tin được lão thân thì sáng sớm mai sẽ thấy lão thân sử dụng Tiên Chi ...

Bà thở dài nói tiếp :

- Lão thân hao phí mấy năm trời và hy vọng nữa đời người đều ký thác vào con Linh Chi này . Có lý đâu lại làm hư hại nó . Hai vị thử tin lão thân một chuyến xem .

Tần Nhi quay lại nhìn Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Nếu có người châm ngòi thuốc nổ thì cả bốn chúng ta lẫn con Linh Chi sẽ bị nổ thành tro bụi .

Vương phu nhân nói :

- Đầu ngòi thuốc nổ đều ở trong đại sảnh và trong phòng ngủ . Người không rõ chổ bí ẩn thì dĩ nhiên chẳng biết đường mà châm lửa . Còn người biết cũng phải vào trong nhà mới đốt cháy được .

Lý Hàn Thu vẻ mặt nghiêm nghị nói :

- Tại hạ đã tin ở lời trọng thệ của phu nhân .

Tần Nhi đột nhiên xen vào :

- Ngoài căn nhà tranh này không xa mấy có một cây lớn, cành lá rậm rạp . Ở trên cây có thể nhìn rõ cảnh vật trong vòng trăm trượng ...

Vương phu nhân ngắt lời :

- Cô nương muốn đến trú ở trên cây đó chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Không phải tại hạ .

Vương phu nhân hỏi :

- Thế thì là ai ?

Tần Nhi đáp :

- Lý tướng công . Vạn nhất phu nhân không cẩn thận để thuốc nổ tung thì chúng ta cũng còn một người để thu lượm thi hài chứ !

Vương phu nhân trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Cái đó cần hỏi ý kiến Lý tướng công có yên tâm rời khỏi nơi đây chăng ?

Tần Nhi quay lại ngó Lý Hàn Thu nói :

- Tướng công đi đi ! Tiểu tỳ coi trong nhà này cũng được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao cô nương lại không đi ?

Tần Nhi đáp :

- Vì tiện thiếp coi cuộc sinh tử của tướng công rất quan trọng . Tướng công nên ra ngoài là hơn . Cây lớn có cách đây ngoài mười trượng thì dù hỏa dược có nổ tung cũng không ảnh hưởng tới cây đó được .

Vương phu nhân cười nói :

- Tần cô nương lo xa cũng phải , nhưng lão thân biết chắc ở trong nhà tranh này rất an toàn . Nếu địch yếu mà ta mạnh thì họ không dám xâm phạm chốn này . Bằng địch mạnh ta yếu, họ có đến đây xâm phạm thì cả ta lẫn họ đều phải chết hết .

Tần Nhi nói :

- Dù cho phu nhân tính không lầm thì bên ngoài nhà tranh mình đặt thêm trạm ngầm cũng chẳng hại gì .

Vương phu nhân nói :

- Cô nương không nên hiểu lầm . Lão thân có phản đối ý kiến này đâu .

Tần Nhi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Tướng công nghe lời thỉnh cầu của tiểu tỳ một lần được không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Được rồi ! Tại hạ ở bên ngoài coi thế địch cho các vị .

Đoạn chàng trở gót ra khỏi nhà tranh .

Vương phu nhân ngó bóng sau lưng Lý Hàn Thu mất hút rồi chậm rãi nói :

- Bây giờ chắc Tần cô nương yên tâm rồi .

Tần Nhi đáp :

- Cái mạng của tiểu tỳ có phải đánh đổi lấy hai mạng của mẹ con phu nhân dĩ nhiên cũng cam lòng .

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Lời hứa của Lý tướng công trọng hơn ngàn vàng . Hai bên hợp tác đều có lợi mà vãn bối không hiểu tại sao phu nhân còn giở trò ?

Vương phu nhân cười lạt :

- Phải chăng cô nương muốn nói là lão thân có mưu kế giảo quyệt .

Tần Nhi đáp :

- Trong căn nhà tranh hoang lương mà phu nhân còn chôn thuốc nổ thì thật khiến cho người ta khó mà tin được . Vãn bối tưởng không nên mạo hiểm đến thế .

Vương phu nhân nói :

- Té ra cô nương sợ chết .

Tần Nhi nói :

- Vãn bối mà sợ chết thì đã ra khỏi căn nhà tranh . Nhưng vãn bối dám ở lại đây thì không sợ chết đâu .

Vương phu nhân nói :

- Hỡi ôi ! Thế thì cô nương tưởng lão thân đem lời hăm dọa chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Chân hay giả thì chỉ có phu nhân biết rõ mà thôi . Nhưng điều đó không quan hệ, vãn bối chỉ muốn biết bây giờ phu nhân tính thế nào ?

Vương phu nhân mơ màng đáp :

- Chẳng có tính toán chi hết . Lão thân nói là toàn sự thực . Chúng ta ở lại đây để mượn sức Tiên Chi mà thành đại nguyện ...

Chương 122: Ngăn Hào Kiệt trở lại hang hầm

Tần Nhi hỏi :

- Ở trên đống thuốc súng này ư ?

Vương phu nhân đáp :

- Đúng thế ! Nếu chúng ta chưa thành đại công mà có người đến xâm phạm thì mới đốt ngòi lửa để thí mạng với họ .

Tần Nhi hỏi :

- Còn Tiên Chi thì sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Người đã chết rồi còn tưởng đến Tiên Chi làm chi ! Dĩ nhiên Tiên Chi cũng theo chúng ta mà nát ra như cám, chứ không để nó lọt vào tay kẻ khác .

Tần Nhi thộn mặt ra nói :

- Té ra phu nhân muốn ngồi trên đống hỏa dược mượn sức Tiên Chi mà luyện võ . Nếu thành sự thì dương danh thiên hạ . Bằng thất bại thì cho nỗ tan xác .

Phu nhân đáp :

- Đúng thế ! Cái đó kêu bằng đặt mình vào đất chết để mà sống .

Tần Nhi nói :

- Ba chúng ta đây luyện võ, vạn nhất có bị phu nhân châm lửa cho tan xác thì còn được . Nhưng Lý tướng công thì không được đâu .

Vương phu nhân hỏi :

- Tại sao vậy ? Y cũng có một mạng như chúng ta ...

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Phu nhân đừng tưởng vãn bối vì mối tình nhi nữ mà là vì cuộc sinh tử của Lý tướng công rất quan trọng cho võ lâm .

Vương phu nhân hỏi :

- Làm gì mà quan trọng thế ?

Tần Nhi đáp :

- Chính nghĩa võ lâm phải trông cậy vào y mà duy trì . Sao lại để y cũng mạo hiểm như chúng ta được .

Vương phu nhân hỏi :

- Theo ý cô nương thì sao ?

Tần Nhi đáp :

- Vãn bối tưởng nên đổi một nơi khác, vào chốn hang sâu chàm lớn . Ít có vết chân người vừa tỉnh mịch vừa không nguy hiểm thì chúng ta mới an tâm mà tu luyện được .

Vương phu nhân lắc đầu đáp :

- Chúng ta chẳng thể nào thoát khỏi tai mắt Phương Tú . Biện pháp này không thông rồi.

Tần Nhi nói :

- Dù cho tai mắt của Phương Tú linh mẫn đến đâu đi nữa thì chúng ta vẫn còn có cơ hội trốn thoát khỏi tay bọn chúng . Như vậy chẳng hơn là suốt ngày ngồi trên đống hỏa dược để lúc nào cũng lo âu về nạn tan xác .

Vương phu nhân lắc đầu nói :

- Cô nương còn có chỗ chưa hiểu : Lão thân không muốn mạo hiểm để mất Tiên Chi lần nữa . Cái đau ấy còn trầm trọng hơn là cái đau vì bịnh tan xương nát thịt .

Tần Nhi nghĩ thầm trong bụng :

- Té ra mụ này rất thâm tình với con Tiên Chi, thà chịu họa nát thân chứ không chịu để mất nó . Như vậy thật khó mà khuyên mụ rời khỏi nơi đây .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, miệng nàng nói :

- Phu nhân đã có quan niệm như vậy thì dĩ nhiên có thể yên tâm ngồi trên đống hỏa dược mà luyện thần công . Nhưng còn Lý tướng công thì lúc này cũng tán đởm kinh hồn .

Vương phu nhân trầm ngâm một chút rồi nói :

- Đó là việc riêng của hai vị . Nếu hai vị không muốn ở đây thì xin cứ tùy tiện .

Tần Nhi trợn cặp mắt tròn xoe nói :

- Phu nhân còn quên một điều ...

Phu nhân hỏi :

- Điều chi ?

Tần Nhi đáp :

- Con Tiên Chi không phải là vật sỡ hữu của phu nhân . Lý tướng công đã đoạt nó ở trong tay Phương Tú .

Vương phu nhân cười nói :

- Lão thân biết rồi ! Bản lãnh của Lý tướng công muốn đoạt Tiên Chi lại lúc nào cũng được . Vì thế mà lão thân kiên quyết ở lại đây để bảo vệ Tiên Chi .

Tần Nhi nói :

- Té ra phu nhân đã đồ mưu đoạt Tiên Chi làm của riêng mình .

Vương phu nhân nói :

- Con Tiên Chi này vốn là vật sỡ hữu của lão thân thì nay lão thân phải lấy nó về . Sao cô nương lại bảo là đoạt ở trong tay người khác ?

Tần Nhi nói :

- Vãn bối còn nhớ lời trọng thệ của phu nhân ...

Vương phu nhân ngắt lời :

- Lão thân cũng ngờ nhưng thà rằng ngày sau lão thân bị chết đúng như lời thề thì được, chứ quyết không để mất Tiên Chi .

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Nếu phu nhân thành ý hợp tác với bọn vãn bối thì nhất định không sao . Nhưng phu nhân lại ỷ mình thông minh tuyệt thế thì e rằng chơi lửa để đốt bàn tay, có hối cũng không kịp nữa .

Vương phu nhân nói :

- Lão thân cũng biết thế . Nhưng việc tay mình nắm được Tiên Chi mới là việc quan trọng hơn hết .

Tần Nhi tủm tỉm cười hỏi :

- Bây giờ phu nhân cho là mình đã nắm vững Tiên Chi rồi chăng ?

Vương phu nhân đáp :

- Ít ra là lão thân đang giữ bảo vật của mình ở trong tay .

Tần Nhi hỏi :

- Chẳng lẽ vãn bối không cướp được ư ?

Vương phu nhân cười đáp :

- Cô nương không còn có cơ hội nào cướp lại được nữa . Mẹ con lão thân hai người tự tin là đủ đối phó với cô nương . Cô nương mà không đoạt được Tiên Chi thì tất bị thương về tay mẹ con lão thân hoặc chết uổng một đời . Bằng cô nương cướp được Tiên Chi thì lão thân châm ngòi thuốc nổ, cô cũng phải tan xương nát thịt .

Tần Nhi thản nhiên nói :

- Hai mẹ con phu nhân thêm vào con Tiên Chi thì cái mạng của Tần Nhi này kể cũng đáng rồi .

Vương phu nhân biến sắc lạnh lùng nói :

- Lão thân đó nói rõ, không muốn lôi thôi nữa . Cô nương muốn đi thì mẹ con lão thân cũng không giữ, bằng lưu lại đây thì nhất thiết phải nghe lệnh của lão thân .

Tần Nhi trong lòng căm hận vô cùng, nhưng nàng cân nhắc tình thế trước mắt thì phía mình rất bất lợi . Nàng bèn nhẫn nại lạnh lùng hỏi :

- Phu nhân đã kiên quyết thà cùng Tiên Chi mà chết chứ không muốn hợp tác với bọn vãn bối rồi chăng ?

Vương phu nhân đáp :

- Hợp tác phải có điều kiện .

Tần Nhi hỏi :

- Điều kiện thế nào ?

Vương phu nhân đáp :

- Trừ khi hai vị ở lại đây nghe theo mệnh lệnh của lão thân . Lão thân nói sao làm vậy thì chúng ta cùng thụ hưởng Tiên Chi .

Tần Nhi hỏi :

- Ở lại đây còn phải theo mệnh lệnh của phu nhân mà kêu bằng hợp tác ư ?

Vương phu nhân cười nói :

- Quân không tướng hổ không đầu thì làm gì được . Mấy người chúng ta ở đây cũng cần một người đầu não .

Tần Nhi nói :

- Muốn cần người đầu não thì phu nhân lại không đáng vì võ công và đạo đức của phu nhân không đủ để người ta khâm phục .

Vương phu nhân nói :

- Nếu vậy thì cô nương cầm đầu chăng ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Vẫn bối cũng không đáng .

Vương phu nhân hỏi :

- Thế thì Lý Hàn Thu hay sao ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Y là nam tử hán là đại trượng phu . Khí độ cùng võ công đều hơn bọn ta . Ba chúng ta đều là đàn bà nghe lệnh y mới hợp lý .

Vương phu nhân đột nhiên buông tiếng cả cười nói :

- Nếu để y đứng đầu thì lão thân đã chẳng kiên trì ở lại chốn này .

Tần Nhi hỏi :

- Thế ra phu nhân đã định trước rồi ư ?

Vương phu nhân đáp :

- Đúng thế ! Trên chốn giang hồ biết bao là sự hiểm trá . Cô nương đã theo hầu Phương Tú bấy lâu còn chưa hiểu hay sao ?

Tần Nhi lạnh lùng hỏi lại :

- Phu nhân tự tin là có thể giữ được Tiên Chi chăng ?

Vương phu nhân đáp :

- Kể về võ công thì Lý Hàn Thu cướp đoạt Tiên Chi chẳng phải là chuyện khó, nhưng y không dám mạo hiểm .

Tần Nhi vẻ mặt xúc động dường như muốn nổi nóng toan làm dữ cho hả giận , nhưng nàng cố nhẫn nại tủm tỉm cười nói :

- Vậy phu nhân ráng mà giữ lấy Tiên Chi . Vãn bối xin từ biệt !

Tần Nhi thay đổi thái độ hoà hoãn một cách đột ngột ra ngoài sự tiên liệu của Vương phu nhân . Bà sửng sốt nói :

- Cô nương hãy đứng lại đã !Tần Nhi dừng bước quay lại hỏi :

- Phu nhân còn điều chi dạy bảo ?

Vương phu nhân đáp :

- Bây giờ cô nương định đi đâu ?

Tần Nhi đáp :

- Vãn bối khuyên Lý tướng công rời khỏi chốn này .

Vương phu nhân lại hỏi :

- Các vị sẽ đi đâu ?

Tần Nhi đáp :

- Cái đó cũng chưa nhất định . Vòm trời bát ngát, vãn bối đi đâu mà chẳng được . Bất luận nơi nào cũng còn an toàn hơn ngồi trên đống thuốc súng .

Vương phu nhân nói :

- Các vị đừng quên rằng cũng được chia phần nữa con Tiên Chi này .

Tần Nhi nói :

- Vãn bối không có hào khí coi chết như phu nhân . Thôi đành chịu bỏ vậy .

Vương phu nhân hỏi :

- Như thế Lý Hàn Thu có chịu không ?

Tần Nhi đáp :

- Phu nhân đã không có thành ý hợp tác thì hai bên ở với nhau khó lòng tránh khỏi xẩy cuộc xung đột rồi đôi bên sẽ sinh nhiều chuyện gia hại lẫn nhau . Như vậy thì có Thiên Chi cũng chẳng làm gì ....

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Vãn bối tin rằng có thể thuyết phục được Lý tướng công rời khỏi nơi đây và vĩnh viễn không bao giờ trở lại . Kẻ mưu đoạt Tiên Chi có Phương Tú . Phu nhân nên gia tâm đề phòng .

Vương phu nhân hỏi :

- Cô nương đi tố cáo Phương Tú chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Cái đó cũng không cần . Nơi đây có kín đáo gì mà bọn họ chẳng điều tra ra .

Nàng không lý gì đến Vương phu nhân nữa, cất bước đi thẳng về phía cây lớn . Nàng toan cất tiếng gọi Lý Hàn Thu thì chàng đã nhảy xuống hỏi ngay :

- Chuyện gì vậy?

Tần Nhi nói :

- Chúng ta đi thôi !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bây giờ đi đâu ?

Tần Nhi đáp :

- Vương phu nhân không có lòng thành thực hợp tác . Hai bên hết đấu trí rồi lại đấu lực chắc đi đến chỗ cùng chết hết .

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi ! Mụ trị thương cho mình thì mình trả lại Tiên Chi cho họ . Thế là hết tình hết nghĩa . Chúng ta chả cần phải ở lại bảo vệ cho họ nữa . Nhưng ...

Tần Nhi hỏi :

- Nhưng làm sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Vừa rồi ở mé chính đông thấy hai lần ánh đèn loé lên . Chắc là có người tới nơi . Chúng ta nên bảo họ một tiếng .

Tần Nhi nói :

- Chúng ta đi thôi, mặc kệ họ !

Đột nhiên thanh âm của Vương phu nhân cất lên :

- Thế mới biết nam tử hán đại trượng phu quả nhiên khí độ hơn bọn đàn bà .

Hai người quay đầu nhìn lại thì thấy Vương phu nhân đứng sững cách đó chừng một trượng .

Tần Nhi cười lạt nói :

- Phu nhân thật là lớn mật .

Vương phu nhân cất bước tiến lại hỏi :

- Sao ?

Tần Nhi đáp :

- Phu nhân rời khỏi nhà tranh mà không sợ bọn vãn bối giết ư ?

Vương phu nhân cười đáp :

- Các vị giết lão thân làm chi ? Lão thân đã dặn tiểu nữ bất luận các vị dùng phương pháp gì cũng đừng đưa Tiên Chi ra .

Lý Hàn Thu cười lạt nói :

- Tại hạ hy vọng mẹ con phu nhân ăn Tiên Chi vào rồi sống lâu muôn tuổi !...

Tần Nhi nói :

- Bất tất nói nhiều với hạng người không biết điều làm gì nữa ? Chúng ta đi thôi .

Lý Hàn Thu quay lại ngó Vương phu nhân một lần nữa . Chàng nói :

- Mé chính Đông có ánh lửa lấp loáng . Không chừng có người rượt theo các vị đấy .

Rồi không chờ Vương phu nhân trả lời đã trở gót chạy thật lẹ .

Vương phu nhân lớn tiếng gọi :

- Hai vị hãy khoan ! Lão thân còn có điều muốn nói :

Tần Nhi dừng bước quay đầu lại hỏi :

- Còn chuyện quỷ quái gì nữa mà nói ?Vương phu nhân đáp :

- Lúc này trong lòng lão thân đã biết rõ hai vị là người tốt, nhưng ngoài nơi đây lão thân thực chẳng yên tâm ở một chỗ nào khác .

Lý Hàn Thu nói :

- Vậy là được rồi ! Phu nhân đã yên tâm thì cứ ở lại đây .

Tần Nhi hững hờ nói tiếp :

- Việc của mẹ con phu nhân nói cho bọn vãn bối nghe làm chi .

Vương phu nhân đột nhiên biến thành vẻ mặt rất hoà hoãn cười nói :

- Lão thân biết là trong lòng hai vị có điều bất mãn nhưng lão thân chẳng còn cách nào khác . Mẹ con lão thân phải ở đây mới yên được . Vì cuộc sinh tử mình đã nắm vững trong tay .

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói :

- Bọn tại hạ biết rồi . Vả lại không truy cứu những lời hứa của phu nhân nữa . Nhưng có một điều tại hạ cần nói rõ trước .

Vương phu nhân hỏi :

- Điều gì ? Lão thân xin rửa tai để nghe đây !

Lý Hàn Thu nói :

- Phu nhân liệu mà giữ lấy Tiên Chi cho chắc . Nếu nó bị người khác cướp đoạt rồi lại lọt vào tay tại hạ lần thứ hai thì đừng hòng lấy về nữa .

Vương phu nhân cười lạt nói :

- Lão thân tin rằng không có người cướp đoạt nổi Tiên Chi ở trong tay mình nữa mà chỉ có kết quả là Tiên Chi cùng mẹ con lão thân và địch nhân phải tan xương nát thịt .

Tần Nhi gắt lên :

- Câu đó tại hạ nghe mãi rồi !

Vương phu nhân nói :

- Còn một điều nữa khiến cho lão thân mạo hiểm tới đây gặp hai vị .

Tần Nhi giục :

- Có điều gì phu nhân nói mau đi !

Vương phu nhân nói :

- Sau đây ba tháng lão thân mong rằng hai vị trở lại chốn này một chuyến.

Tần Nhi hỏi :

- Để làm gì ?

Vương phu nhân đáp :

- Có thể là căn nhà tranh cùng mẹ con lão thân đều đã hoá ra tro nhưng cũng có thể còn tồn tại ở thế gian .

Tần Nhi nói :

- Mối giao du của chúng ta đã chặt đứt rồi thì mẹ con phu nhân sống hay chết có liên quan gì đến bọn tại hạ ?

Vương phu nhân nói :

- Nếu lão thân may mà không chết , tất có kỳ vật kính tặng hai vị .

Tần Nhi chau mày nói :

- Hừ ! Tại hạ không tin như vậy .

Vương phu nhân nói :

- Tin hay không là tùy ở các vị . Lão thân chỉ biết hết lòng hết ý .

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi ! Sau đây ba tháng mà có tiện dịp thì tại hạ sẽ trở lại thăm hai vị .

Vương phu nhân cười mát nói :

- Xin hai vị bảo trọng, lão thân không tiễn đưa được .

Rồi mụ trở gót quay về nhà tranh .

Tần Nhi cười lạt nói :

- Tiểu tỳ phần lớn chắc là mụ phải chết, quyết chẳng thể giữ được Tiên Chi .

Lý Hàn Thu cười mát nói :

- Cái đó cũng chưa nhất định .

Tần Nhi nói :

- Mẹ con mụ võ công tầm thường, tâm địa không tốt đã lập lời trọng thệ lại không tuân theo . Những hạng người ấy còn gặp hậu quả hay thế nào được ?

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Không kể gì đến bọn họ nữa . Ba tháng sau chúng ta trở lại đây coi xem mẹ con mụ làm được trò gì ?

Chàng vừa nói vừa cất bước chạy trước .

Tần Nhi chạy theo chàng hỏi :

- Chúng ta định đi đâu bây giờ .

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ tính trở lại Kim Lăng coi .

Tần Nhi hỏi :

- Không đi được đâu . Tướng công có chỗ nào không hiểu sao không hỏi tiểu tỳ ?

Lý Hàn Thu cười mát hỏi lại :

- Tại hạ chỉ lo đến sự yên nguy của Lôi Phi thì cô nương hiểu thế nào được ?

Tần Nhi mỉm cười đáp :

- Tiểu tỳ biết y vẫn bình yên lắm .

Lý Hàn Thu nói :

- Cô nương khéo an ủi tại hạ . Nhưng cô có nói ra được một chút lý do thì tại hạ mới chịu phục .

Tần Nhi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Không phải tiểu tỳ nói bừa bãi . Lôi Phi là người tài hoa mưu trí đủ biết cách tự bảo vệ . Y đã trà trộn vào trong bọn giáo sư phòng hộ là một nơi rất phức tạp ở Phương Gia Đại Viện . Mới đây Phương Tú lại thu nạp một sớ người mới, Lôi Phi hoà mình với họ thì thật là an toàn .

Lý Hàn Thu nói :

- Đây chỉ là những lời cô nương phỏng đoán, tại hạ tin thế nào được ?

Tần Nhi khẽ thở dài nhắc lại :

- Tiểu tỳ đã bảo không đi được mà tướng công cứ đi thì chỉ có hại chứ chẳng lợi gì . Sao tướng công cứ nằng nặc đòi đi ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Chúng ta không đến Kim Lăng thì bây giờ đi đâu ?

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công đi theo tiểu tỳ được chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Được, nhưng cô nương phải cho tại hạ hay là đi đâu ?

Tần Nhi đáp :

- Đến một nơi mà Phương Tú thường lui tới .

Lý Hàn Thu động tâm hỏi :

- Phương Tú thường lui tới nơi nào ?

Tần Nhi đáp :

- Phương Tú có một người mà lão rất tôn kính . Mỗi khi gặp việc nguy nan thì lão lại tìm tới người đó để thỉnh giáo .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Có chuyện đó ư ? Người đó hiện giờ ở đâu ?

Tần Nhi đáp :

- Để tiểu tỳ đưa tướng công đi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nơi đó cách đây có xa không ?

Tần Nhi đáp :

- Không xa mấy . Tướng công có thể gặp Phương Tú được vì nơi đây rất an toàn .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Người đó đã gặp mặt Phương Tú luôn chẳng lẽ lại không có tình nghĩa gì với hắn .

Tần Nhi đáp :

- Mối quan hệ giữa đôi bên thế nào, tiểu tỳ cũng không hiểu rõ, nhưng biết rằng Phương Tú kính trọng y lắm ...

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Cô nương có nhận biết người kia không ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ thường đi với Phương Tú . Một lần Phương Tú có việc phải đi ngay, nên lưu tiểu tỳ ở lại đó . Người kia nói chuyện rất lâu với tiểu tỳ .

Chương 123: Lão Hắc Bào phê bình kiếm thuật

Lý Hàn Thu hỏi :

- Y nói chuyện với cô nương ?

Tần Nhi đáp :

- Từ việc lớn thiên hạ cho đến võ công từng người, y cũng đề cập đến ....

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Y bảo Phương Tú là người thế nào?

Tần Nhi đáp :

- Y cho rằng Phương Tú là người thâm trầm quá, khó lòng làm nên đại sự.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Tần Nhi bất quá là một tên nha đầu của Phương Tú mà sao người kia bàn đến chuyện hắn ?

Tần Nhi như đã nhìn rõ mối hoài nghi trong lòng Lý Hàn Thu nàng vội hỏi :

- Phải chăng tướng công không tin tiểu tỳ ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Không phải là không tin . Có điều trong lòng tại hạ không khỏi nghi ngờ .

Tần Nhi hỏi :

- Nghi ngờ điều chi ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô nương theo Phương Tú với danh phận một tên nữ tỳ thì sao người kia lại bình luận đến hắn ?

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Tướng công có nhận thấy tuy tiện thiếp là thân phận nữ tỳ trong Phương phủ nhưng không giống kẻ khác ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Có thế ! Cô nương ở Phương phủ quả là vượt hẳn lên trên đia. vị một nữ tiểu tỳ .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ lớn mật như vậy, dĩ nhiên phải có nguyên nhân .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hay là cô nương có mối liên quan gì đến người kia ?

Tần Nhi đưa tay lên gỡ mái tóc dài cười đáp :

- Đúng thế ! Người đó bảo Tần Nhi tuy là thân phận tôi đòi, nhưng chẳng phải cá mè một lứa, vì thế ... Y thu tiểu tỳ làm đồ đệ .

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Y thu cô nương làm đệ tử ư ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Tướng công không tin chăng ?

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ tin rồi, nhưng cảm thấy vụ này có điều chi ngoắc ngoéo .

Tần Nhi cười nói :

- Tướng công quả là thông minh, soi rõ cả đến chỗ vi tế . Đã thế thì tiểu tỳ phải nói rõ cho tướng công hay .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Con nha đầu này không phải tầm thường . Trong thâm tâm thì dường như có nhiều chuyện bí ẩn .

Chàng liền đáp :

- Tại hạ xin rửa tai để nghe đây .

Tần Nhi nói :

- Người kia bảo tiểu tỳ có giống tôn nữ của lão lắm, nên lão phá lệ thu vào làm môn hạ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vụ này Phương Tú có biết không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Lão không hay . Người kia thu tiểu tỳ vào làm đệ tử rồi dặn đi dặn lại không được cáo tố vụ này với bất cứ một ai .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phương Tú là con người thâm trầm như vậy, chẳng lẽ hắn không nhìn nhận ra ?

Tần Nhi đáp :

- Hắn không ngờ tới lão kia lại thu tiểu tỳ vào làm môn hạ . Hắn lại tôn kính lão nên không dám hỏi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu vậy thì lão nói gì Phương Tú cũng nghe ư ?

Tần Nhi đáp :

- Tại hạ đã nói mỗi lần Phương Tú gặp chuyện nguy nan là lại tới thỉnh giáo lão.

Lý Hàn Thu ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi :

- Người đó tên hiệu là gì ?

Tần Nhi đáp :

- Lão ta quy ẩn từ lâu, không qua lại giang hồ, dù tiểu tỳ có nói tướng công cũng không biết được .

Lý Hàn Thu nói :

- Cô nương cứ cho tại hạ nghe, dù tại hạ biết hay không cũng chẳng hề chi.

Tần Nhi hỏi :

- Lý tướng công muốn hỏi tên lão hay sao ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Đúng thế !

Tần Nhi nhìn chằm chặp vào Lý Hàn Thu một lúc rồi ngập ngừng :

- Tiểu tỳ không dám ....

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi nói :

- Lão bảo tiểu tỳ không được nói tên họ lão ra, người ta thường kêu lão bằng Tiên Giác Lão Nhân .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tiên Giác Lão Nhân ? Thế thì y có tài biết trước hay sao ?

Tần Nhi đáp :

- Lão có tài tiên tri tiên giác hay không, tiểu tỳ chẳng dám nói quyết nhưng thuật bói toán của lão thì thật linh nghiệm vô cùng .

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu lão đã có tài như vậy thì thật đáng kính .

Tần Nhi nói :

- Cuồng ngạo là Phương Tú mỗi khi gặp việc nguy nan hắn còn đến thỉnh giáo . Nguyên một điểm này lão đã có chỗ khả kính rồi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu lão đã có tài như vậy sao lại không chịu khuyên can Phương Tú buông lưỡi dao đồ tể ?

Bất giác chàng động tâm nghĩ tới Đàm Dược Sư, bụng bảo dạ :

- Ban đầu ta gặp Đàm Dược Sư cũng lòng kính mộ, nhưng sau thấy hắn là tay âm thầm giảo quyệt mình đâm ra ghét cay ghét đắng . Nếu con nha đầu này nói trúng thì bất luận lão là ai mình cũng nên đến coi cho biết .

Từ ngày Lý Hàn Thu trãi qua những biến diễn mà Đàm Dược Sư gây ra chàng cảm thấy giang hồ nguy hiểm vô cùng khó mà đề phòng cho xiết được . Con người trông đạo mạo cực kỳ khả kính chưa chắc đã là người tốt .

Bây giờ chàng lại nghe Tần Nhi đột nhiên nói tới một kỳ nhân chàng không khỏi động tâm nghĩ thầm :

- Không biết nhân vật này có phải là cao sĩ hay cùng một loại với Đàm Dược Sư ? Tuy danh hắn là Đàm Dược Sư mà thực ra là một tên đầu đảng cướp đứng sau bức màn để thao túng những đại cuộc giang hồ . Bửa nay Tần Nhi lại nói đến một cao nhân thường tiếp xúc với Phương Tú thì không chừng là một nhân vật ghê gớm lắm !

Bỗng thấy Tần Nhi mỉm cười nói :

- Tiểu tỳ tin rằng lão là người rất tốt, không ngấm ngầm dùng kỳ độc . Vậy tướng công cứ yên lòng .

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Tần cô nương ! Nếu quả lão là bạn với Phương Tú mà biết cô nương phản bạn hắn và tại hạ là kẻ thù của hắn thì liệu lão có nhiêu dung bọn mình không ?

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Chúng ta cứ tới đó rồi sẽ tùy cơ ứng biến . Nếu mình nhận thấy có điều khác lạ thì mình hạ thủ trước tìm cách kiềm chế lão để lão đối phó với Phương Tú .

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Liệu chúng ta có đủ đối phó với lão không ?

Tần Nhi khẻ đáp :

- Chúng ta ngấm ngầm phòng bị thì lão biết thế nào được ?

Lý Hàn Thu ngẫm nghỉ hồi lâu không tìm ra được phương sách nào khác liền gật đầu đáp :

- Phải rồi ! Chúng ta đi chuyến này, tại hạ nhất thiết nghe cô nương sắp đặt .

Tần Nhi cười nói :

- Nếu tướng công nhận thấy tại hạ không làm hại tướng công thì nên tin tiểu tỳ một phen . Tiểu tỳ dám chắc lão không gia hại chúng ta .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười đáp :

- Chúng ta đi thôi ! Nhưng tại hạ còn một điểm chưa rõ .

Tần Nhi hỏi :

- Điểm nào ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Tại sao chúng ta lại đến chỗ lão?

Tần Nhi thở dài nói :

- Tướng công nhận thấy có nguyên nhân gì ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ biết rằng cô nương tất có nguyên nhân nhưng hy vọng cô nương nói cho nghẹ

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Lão đã nói với tiểu tỳ một câu là thu tiểu tỳ vào làm môn hạ . Vụ này tuy hữu danh nhưng vô thực . Nhưng lão đã nhận tiểu tỳ làm đệ tử thì khi gặp điều gì khó giải quyết mình cứ đến kiếm lão xem sao?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Còn gì nữa không ?

Tần Nhi đáp :

- Phương Tú có đặt trạm ngầm khắp nơi chỉ trừ chỗ lão ở trong vòng năm dặm vuông là không có tai mắt của hắn .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Chúng ta tới đó tỵ nạn hay sao?

Tần Nhi đáp :

- Quyết Phương Tú không ngờ chúng ta lại đến đó . Vả lại chúng ta có thể nghe ở miệng lão về nội tình của hắn .

Lý Hàn Thu nói :

- Dường như cô nương đã nắm chắc được kết quả .

Tần Nhi nói :

- Tướng công hãy nghe tiểu tỳ một phen . Tiểu tỳ theo tướng công thoát khỏi Phương gia đại viện chẳng lẽ còn có lòng làm hại tướng công hay sao?

Lý Hàn Thu mỉm cười không nói gì nữa. Chàng đi theo sau Tần Nhị

Hai người chạy một mạch cho đến lúc trời sáng thì tới khu rừng trúc bao quanh một trang viện .

Tần Nhi vào toà nhà lâu đài nổi lên cao hơn cả các ngọn cây nói :

- Tới nơi rồi. Đúng là chỗ này đây !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu tai mắt Phương Tú theo dõi bọn ta tới đây há chẳng làm tiết lộ nội tình ư ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ đã lưu tâm quan sát thì chúng ta không bị theo rõi hành tung đâu.

Dứt lời nàng lạng người đi tiến vào trong rừng .

Lý Hàn Thu chạy theo sau Tần Nhi đến trước toà trang viện lớn .

Tần Nhi thò tay ra với lấy chiếc vòng buộc trước cổng giựt mấy cái. Lát sau cánh cổng kẹt mở . Một gã đồng tử áo xanh đứng ngay giữa cổng chặn lối hai người gã thủng thẳng hỏi :

- Các vị muốn kiếm ai?

Tần Nhi thủng thẳng đáp :- Ta muốn gặp lão chủ nhân toà nhà này.

Gã đồng tử áo xanh hỏi lại :

- Tên họ cô nương là chỉ

Tần Nhi thủng thẳng đáp :

- Ta là Tần Nhi . Phiền ngươi vào thông báo cho .

Đồng tử áo xanh nhắc lại :

- Tần Nhi ư ?

Tần Nhi tủm tỉm cười đáp :

- Đúng thế ! Ngươi cứ nói vậy là đủ .

Đồng tử áo xanh hỏi :

- Sao? Cứ nói vậy là chủ nhân nhất định phải tiếp kiến cô nương ư ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Chỉ cần người báo cho rõ ràng là lão chủ nhân của ngươi sẽ kêu ta vào.

Gã đồng tử áo xanh này mới mười bốn, mười lăm tuổi ngơ ngác ngó Tần Nhi rồi lại nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Còn vị này là nhân vật thế nào?

Tần Nhi cười đáp :

- Khi bái kiến lão chủ nhân ta sẽ giới thiệu y .

Đồng tử áo xanh không sao được đành gật đầu đáp :

- Được rồi để tiểu đệ vào thông báo cho . Nhưng hai vị phải chờ đây đừng có tự tiện tiến vào.

Tần Nhi cười đáp :

- Cái đó ta đã biết rồi !

Đồng tử áo xanh thủng thẳng nói :

- Các vị đứng ở đây hãy coi chừng ! Trong viện này nhiều chó dữ lắm đấy.

Tần Nhi nói :

- Ta đã biết rồi ngươi cứ yên tâm vào đi.

Đồng tử áo xanh từ từ trở gót đi vào.

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Cô nương cũng ít khi tới đây hay sao?

Tần Nhi đáp :

- Đúng thế !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao gã đồng tử áo xanh kia lại không nhận ra được cô nương ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ chưa thấy gã bao giờ .

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu vậy thì gã này mới đến đây.

Tần Nhi đáp :

- Chắc thế !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Trong nhà này có nhiều người không ?

Tần Nhi đáp :

- Cái đó tiểu tỳ cũng không biết rõ . Nhưng thường chỉ có hai người. Dường như gã này là người thứ ba .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Ngoài lão già và gã đồng tử áo xanh này còn có ai nữa đây.

Tần Nhi đáp :

- Không còn ai cả, ngoài tên đồng tử nữa.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Chỉ còn có mấy tên đồng tử nữa và một lão già nữa thôi ư ?

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Còn một người bếp và hai lão già quét trước đình viện . Những người này ít khi vào chỗ lão ngồi.

Lý Hàn Thu muốn nói nữa thì đột nhiên gã đồng tử áo xanh lật đật chạy ra nói :

- Tần cô nương ! Cô nói đúng thật ! Lão chủ nhân mời cô vào nhà .

Tần Nhi tủm tỉm cười cất bước tiến về phía trước .

Lý Hàn Thu đi theo Tần Nhi qua hai toà viện sảnh vào tới toà lầu cao ngất, cao hơn cả rừng trúc .

Tần Nhi quay đi quay lại đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu khẻ nói :

- Tướng công hãy chịu khó chờ đây một lát để tiểu tỳ vào nói trước rồi sẽ ra đón tướng công .

Lý Hàn Thu gật đầu.

Cửa gỗ từng dưới toà nhà nửa khép nửa mở . Tần Nhi lách người tiến vào sảnh đường .

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn quanh thì thấy phòng ốc đầy những bát úp thì nghĩ thầm trong bụng :

- Tần Nhi bảo những nhân vật trong trang viện rất ít ỏi. Ngoài lão già chỉ còn mấy tên đồng tử, một người đầu bếp và mấy lão già quét tước đình viện . Nhưng toà trang viện này rộng rãi thế này thì đến năm chục người ở cũng chưa hết chỗ .

Chàng còn đang ngẫm nghỉ thì Tần Nhi đã lách mình ra khỏi cửa khẻ gọi :

- Lão chủ nhân mời tướng công vào.

Lý Hàn Thu khe khẻ gật đầu rồi cất bước tiến thẳng đi vào nhà .

Nhà khách tầng dưới cách trần thiết rất giản dị . Chỉ có một cái bàn và bốn cái ghế, ngoài ra chẳng có chi nữa. Trên tường cũng không treo thứ hoa chi hết . Chính giữa là một cỗ ghế bành có lão già mặc áo bào đen ngồi đó .

Một tên đồng tử áo xanh thỏng tay đứng một bên .

Tần Nhi rảo bước tiến lại nghiêng mình giới thiệu :

- Vị này là Lý tướng công .

Lão già râu tóc bạc phơ nhưng da dẻ hồng hào, không có vẻ già nua cho lắm . Lão chuyển động cặp mắt nhìn Lý Hàn Thu rồi khẻ bảo tên đồng tử đứng bên cạnh :

- Ngươi đi lấy hai chén trà nóng .

Đồng tử áo xanh nghiêng mình dạ một tiếng rồi lui ra ngoài đại sảnh . Lát sau gã bưng hai chén trà thơm vào.

Hắc bào lão nhân lại khẻ dặn đồng tử áo xanh :

- Ngươi truyền dụ xuống nói là ta đóng cửa tỉnh toạ. trong vòng bảy ngày không tiếp khách . Bất luận là ai cũng không được đưa vào quấy nhiễu, nghe !

Đồng tử áo xanh nghiêng mình hỏi :

- Nếu Phương viện chuá đến thì sao?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Cũng không cho vào.

Đồng tử áo xanh dạ một tiếng đoạn trở gót đi ra.

Hắc bào lão nhân hắng giọng một tiếng rồi nói :

- Mời các vị ngồi chơi !

Lý Hàn Thu nghiêng mình thi lễ ngồi xuống ghế .Tần Nhi cũng thi lễ rồi ngồi xuống phía dưới Lý Hàn Thụ

Hắc bào lão nhân vuốt hàm râu dài chùng xuống trước ngực nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Công tử là con Thái Cực Kiếm Lý Thanh Trần ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Lý Thanh Trần chính là tiên phụ .

Hắc bào lão nhân thở dài nói :

- Trước đây chừng ba chục năm lão phu có được gặp lệnh tôn trên núi Hoa Sơn trong vùng Ngũ Nhạc và y có đánh cờ với lão phu hai bàn . Khi đó lệnh tôn là một vị thiếu niên anh hùng . Ngờ đâu sau ba chục năm, lão phu già nua thì lại còn sống ở đời mà lệnh tôn lại gặp biến cố bất hạnh .

Lý Hàn Thu nói :

- Gia phụ chết vì cuộc âm mưu ám toán của Giang Nam Song Hiệp .

Hắc bào lão nhân nói :

- Lão phu biết rồi !

Lão ngừng một chút rồi hỏi :

- Mối liên quan giữa lão phu và Phương Tú chắc Tần Nhi đã nói cho công tử nghe rồi.

Lý Hàn Thu đáp :

- Tần cô nương có cho vãn bối hiểu một chút nhưng chỉ đề cập đến tình hình đi lại giữa lão tiền bối và Phương Tú mà thôi.

Hắc bào lão nhân bỗng buông tiếng thở dài, hỏi sang chuyện khác :

- Công tử học Thất Tuyệt Ma Kiếm rồi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Vãn bối gặp cơn gia biến từ thuở nhỏ, may được hai vị bạn cũ của tiên phụ cứu thoát giữa vòng nguy hiểm đưa đến nhà một vị ân sư rèn luyện Thất Tuyệt Ma Kiếm .

Hắc bào lão nhân nói :

- Phương Tú có cho lão phu hay và lão phu cũng đã được coi người bị thương vong dưới lưỡi kiếm của công tử . Kiếm pháp tuy ác độc nhưng không thích hợp với công tử . Vì thế mà môn Ma kiếm tuyệt thế vô song e rằng không thể ở nơi công tử mà phát dương rộng lớn được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phải chăng vì tư chất vãn bối ngu muội?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Không phải. Vì tâm địa công tử không đủ tàn ác nên kiếm pháp kỳ bí hiểm độc này không thích hợp .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Nhưng vãn bối cũng xử dụng kiếm pháp theo ý muốn được .

Hắc bào lão nhân cười rồi đáp :

- Nhưng công tử hãy còn thua sư phụ .

Lý Hàn Thu nói :

- Khi nào vãn bối dám bì với ân sư . Lão nhân gia là thủy tổ mở ra kiếm pháp này.

Hắc bào lão nhân nói :

- Công tử nói vậy cũng phải. Nhưng kiếm pháp nào đã kỳ ảo thì phần lớn đều phải truyền tới ba đời sau mới phát huy đến chỗ tuyệt diệu được . Có điều về môn kiếm đạo rất sâu rộng . Bất luận cá nhân nào dù tư chất đặc biệt cũng phải chuyên tâm nhất trí mới có thể thành công đến mức tối đạ Người luyện võ tính tình cũng phải hợp với môn võ mới đạt được tuyệt đích . Tính tình của công tử không hợp với môn Thất Tuyệt Ma Kiếm thì kiếm đạo kỳ tuyệt luân này chẳng thể nào mở rộng đến tột độ được .

Lão đưa hai luồng mục quang sắc bén nhìn chòng chọc vào mặt Tần Nhi một lúc rồi thủng thẳng hỏi :

- Tần Nhi ! Ngươi phản bội Phương Tú rồi chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử ở vào trường hợp bất đắc dĩ .

Hắc bào lão nhân nói :

- Với tư chất thông minh tài trí của ngươi lão phu đã đoán trước sẽ xảy ra cục diện ngày nay .

Tần Nhi nói :

- Đệ tử mong rằng sư phụ trợ giúp cho trong tình trạng này .

Hắc bào lão nhân chậm rãi đáp :

- Lúc lão phu thu ngươi làm đệ tử đã có tình giúp ngươi rồi.

Tần Nhi nói :

- Vì thế mà đệ tử gặp lúc nguy biến phải tìm tới sư phụ .

Hắc bào lão nhân gật đầu hỏi :

- Ngươi tưởng Phương Tú không biết là ngươi lần vào chỗ lão phu ư ?

Tần Nhi đáp :

- Đệ tử chỉ biết rằng xung quanh chổ sư phụ đây ngoài mấy dặm Phương Tú không đặt trạm ngầm và bố trí mai phục .

Hắc bào lão nhân cười mát nói :

- Đúng thế ! Trong phạm vi năm dặm chổ lão phu đây quả Phương Tú không đặt mai phục, nhưng ngay trong trang viện này cũng có tai mắt của hắn .

Tần Nhi giật mình kinh hãi hỏi :

- Sao? Phương Tú đặt cả tai mắt ngay trong trang viện này ư ?

Hắc bào lão nhân tủm tỉm cười đáp :

- Có khi hắn tưởng lão phu không biết là hắn đã đặt tai mắt trong trang viện .

Tần Nhi hỏi :

- Sư phụ đã khám phá ra sao không trừ khử tên người nhà của hắn đi ?

Hắc bào lão nhân lại mỉm cười đáp :

- Ta mà trừ khử được một người, thì Phương Tú phái thêm nhiều người khác nữa đến . Khi ấy chẳng những cuộc thanh tịnh của lão phu bị quấy nhiễu mà cả bọn hậu sinh vãn bối cũng phải đấu trí với hắn .

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối nghĩ rằng còn để người đó thì những chuyện gì trong trang viện này đều bị Phương Tú nhìn rõ hết .

Hắc bào lão nhân cười đáp :

- Đúng thế ! Có điều hai vị tới đây thì tin tức chưa truyền ra ngoài được .

Lý Hàn Thu thắc mắc hỏi :

- Sao lão tiền bối lại biết rõ thế ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Lão phu đã phái một tên đồng tử ở chung với hắn một chổ để ngấm ngầm giám thị hắn .

Lý Hàn Thu nói :

- Lão tiền bối suy nghĩ sâu xa kín đáo như vậy thật khiến vãn bối khâm phục vô cùng !

Hắc bào lão nhân mỉm cười nói :

- Phương Tú bề ngoài tôn trọng lão phu mà thực ra trong lòng hắn vẫn e sợ .

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối còn có điều chưa rõ không biết , đưa ra hỏi lão tiền bối có tiện chăng ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Công tử cứ hỏi đi không ngại gì cả .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Giữa lão tiền bối và Phương Tú có mối liên quan như thế nào?

Hắc bào lão nhân cười ruồi đáp :

- Giữa lão phu và Phương Tú chẳng có mối liên quan chi hết . Nhưng lão phu đã chịu ơn lớn của hắn một phen .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy lão tiền bối giúp Phương Tú phải chăng là để trả ơn cho hắn ?

Hắc bào lão nhân nói :

- Có thể nói như vậy nhưng thực ra lão phu chưa cụ thể giúp hắn được điều chi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối trỏ đừng mê muội há chẳng là đã giúp đỡ hắn rất nhiều ư ?

Hắc bào lão nhân vuốt râu cười đáp :

- Lão phu cực lực khuyên hắn, trở về điều thiện để mong hắn sửa đổi tâm tính .

Lý Hàn Thu mỉm cười nói :

- Chắc lão tiền bối không thành công được .

Hắc bào lão nhân thở dài đáp :

- Vì thế mà gần đây lão phu sinh lòng chán nản, tưởng chừng con người đã có căn cớ tàn ác thì khó mà quay về điều thiện được .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Lão già này cao thâm khôn lường . Sao mình không nhân cơ hội này thúc đẩy lão đừng có giúp cho Phương Tú nữa. Dù mình không khiến quay lại giúp cho mình được thì ít ra cũng giảm được một địch nhân .

Trong lòng xoay chuyển theo ý nghĩ, miệng chàng thủng thẳng nói :

- Lão tiền bối đã đem hết tâm lực kêu gọi hắn hồi tỉnh trong cơn ác mộng mà không được thì cũng đành chịu chứ biết làm sao hơn !

Hắc bào lão nhân đưa cặp mắt mục quang nhìn Lý Hàn Thu cười hỏi :

- Phải chăng công tử chuẩn bị bảo lão phu đừng lý luận gì về việc của Phương Tú nữa?

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời thì Tần Nhi đã lên tiếng :

- Sư phụ hiệp trợ hữu đã nhiều. Nếu chỉ vì chuyện báo ơn thì ân tình như thế cũng là xong rồi.

Hắc bào lão nhân cười, rồi đáp :

- Tần Nhi ! Để lão phu cùng Lý tướng công nói chuyện, ngươi không nên xen vào.

Lão đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi tiếp :

- Chuyến này công tử đến đây chắc ra mắt lão phu phải chăng là để thuyết phục lão phu đừng nên can thiệp vào việc gì của Phương Tú ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Ngoài chuyện đó ra, vãn bối còn có một công việc muốn thỉnh giáo.

Hắc bào lão nhân nói :

- Được rồi ! Vậy thì chúng ta hãy nên bàn đến công chuyện khác đã !

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối thường được nghe lão tiền bối có tài vị bốc tiên chi .

Hắc bào lão nhân cười hỏi :

- Phải chăng công tử muốn hỏi chuyện kiết hung về sau này?

Lý Hàn Thu đáp :

- Vãn bối mình mang thù sâu tựa bể . Còn sống ngày nào quyết phải báo mối thù này. Kẻ thù của vãn bối chính là Phương Tú . Mong rằng lão tiền bối coi dùm cho kiếp này có thể trả hận được không ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Công tử hỏi hay quá ! Lão phu mà giúp Phương Tú thì khó lòng trả lời được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phương Tú là kẻ ác tính rõ rệt, chẳng lẽ lão tiền bối còn giúp hắn ư ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Phương Tú tuy là kẻ bất chính nhưng hắn đối với lão phu đã quá tận tình .

Tần Nhi xen vào :

- Nếu hắn chân tâm với sư phụ thì sao lại đặt cả tai mắt trong trang viện này để dò xét sư phụ ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Hắn đã là con người như vậy thì bất cứ đối với ai cũng chẳng hết dạ hoài nghi đó là một điều không thể tránh được .

Chương 124: Lý Hàn Thu tái ngộ Quân Trung Phụng

Tần Nhi hỏi :

- Đệ tử có chỗ không hiểu là sư phụ đã biết rõ Phương Tú không thiện nhân mà sao còn giúp đỡ hắn .

Hắc bào lão nhân thở dài đáp :

- Con người ta không thể nào mà tránh được việc lầm lỗi, nên mới có câu "Lỡ một bước gây thành mối hận ngàn thu" . Lão phu đã chịu ân của hắn muốn báo đền mà không đường lối. Vì vậy lão phu phải chịu sự ràng buộc của hắn .

Tần Nhi thở dài nói :

- Sư phụ đã giúp cho Phương Tú rất nhiều thì dù có chịu chút ân tình của hắn cũng báo đền đã quá đủ rồi.

Hắc bào lão nhân nhăn nhó cười nói :

- Phương Tú ác ở chổ hắn không chịu sai lão phu làm việc gì .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế thì lão tiền bối vĩnh viễn phải thiếu món nợ ân tình với hắn hay sao?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Chính là thế đó !

Lão thở dài thườn thượt nói tiếp :

- Lão phu đã khám phá ra thế tình . Con người bằng xương bằng thịt mà muốn thành tiên thì chẳng kể thành bại, chẳng kể hậu quả, ít ra phải tìm đến một nơi thanh tĩnh nghiên cứu thuật bói toán khiến cho nó thành môn học thuật có hệ thống . Sau khi lão phu chết rồi cũng để lại cho đời được một chút thành tựu.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối ở đây rất thanh tĩnh há chẳng là một nơi tiện việc nghiên cứu bói toán ư ?

Hắc bào lão nhân chau mày đáp :

- Lão phu ở đây chẳng khác thân cá chậu chim lồng, trong lòng vướng víu rất nhiều thì làm sao mà học được môn thần toán cho đến nơi. Gần đây lão phu đã bói mấy quẻ chẳng những không thấy linh nghiệm mà còn trăm chỗ sơ hở .

Tần Nhi hỏi :

- Thế là làm sao?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Môn học thần toán phải trút bỏ hết tâm niệm đem hết tinh thần chuyên chú vào đấy. Cái đó kêu bằng có chí thành mới linh .

Tần Nhi lại hỏi :

- Đã vậy sao sư phụ không rời khỏi nơi đây mà cứ giữ lấy chỗ này.

Hắc bào lão nhân cười ruồi đáp :

- Lão phu không đi được .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Tại sao vậy?

Lý Hàn Thu cũng hỏi :

- Phải chăng lão tiền bối bị Phương Tú dòm ngó khó mà cất nhắc chân tay được ?

Hắc bào lão nhân nghiêm nghị gật đầu đáp :

- Đúng thế ! Có điều Phương Tú không động đến mình lão phu mà cũng phát sinh được tác dụng vào người lão phu rồi. Vì thế ...

Tần Nhi nói theo :

- Vì thế thủy chung không bao giờ hắn dám tỏ vẻ bất kính đối với sư phụ .

Hắc bào lão nhân đáp :

- Đại khái là như vậy. Phương Tú đối với lão phu rất mềm mỏng tưởng chừng vượt khỏi tầm mức trí tuệ của hắn . Đó cũng là một nguyên nhân lưu lão phu lại đây.

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Lão tiền bối có biết nhân vật đứng sau lưng Phương Tú để giật dây không ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Có thế thật ! Lão phu cũng hy vọng biết nhân vật đứng sau bức màn là ai .

Tần Nhi nói :

- Đệ tử biết rồi !

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Ai vậy?

Tần Nhi đáp :

- Tử Vi cung chủ ở Mao Sơn .

Hắc bào lão nhân lắc đầu nói :

- Không phải đâu. Lão phu biết Tử Vi cung chủ không hiểu dùng độc mà Phương Tú đối với lão phu lại dùng chất độc khủng khiếp vô cùng .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối có biết Đàm Dược Sư không ?

Hắc bào lão nhân sửng sốt hỏi lại :

- Những người dùng độc đời nay e rằng không ai bằng Đàm Dược Sư . Nhưng Đàm Dược Sư bụng dạ nhân từ, khi nào lại dùng độc với ai?

Lý Hàn Thu đáp :

- Úi chà ! Vãn bối đã bị đau khổ về Đàm Dược Sư rồi ...

Hắc bào lão n hân chau mày hỏi :

- Thế là nghĩa làm sao?

Lý Hàn Thu đáp :

- Lần thứ nhất vãn bối gặp Đàm Dược Sư liền bị lão dùng thuốc mê .

Hắc bào lão nhân dường như phát sinh hứng thú một cách đột ngột . Lão sáng mắt lên hỏi :

- Công tử có thể nói rõ thêm một chút nữa được không ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đem việc lần đầu gặp Đàm Dược Sư bị lão đánh thuốc mê trong trường hợp nào tường thuật lại một lượt .

Hắc bào lão nhân chau mày hỏi :

- Có chuyện ấy ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Những câu vãn bối nói toàn là sự thật .

Đột nhiên chàng nhớ lại Lục Chỉ Dật Sĩ, vội hỏi :

- Lão tiền bối ! Trong võ lâm hiện nay những nhân vật vào hàng thượng lão, lão tiền bối có biết hết không ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Lão phu tự tin là mười phần có thể quen biết đến tám chín .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão tiền bối có nhận biết Thiên Nam Nhất Công Du Bạch Phong lão tiền bối không ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Lão là một nhân vật lừng lẫy tiếng tăm khi nào lão phu lại không quen biết ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Du lão tiền bối là người thế nào?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Tính lão cương cường, tự phụ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cương cường tự phụ ư ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Đúng thế ! Vì vậy tuy võ công lão cao cường mà không nhiều bạn bè .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vãn bối muốn hỏi về nhân phẩm đạo đức của Du lão tiền bối.

Hắc bào lão nhân đáp :

- Cái đó khó mà phê bình được . Theo lời đồn trên chốn giang hồ thì lão có tác phong hiệp sĩ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Theo nhận xét của lão tiền bối thì sao?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Lão phu có cảm nghĩ Du Bạch Phong là người tâm cơ thâm trầm .

Lý Hàn Thu không tiện hỏi nữa liền chuyển sang chuyện khác :

- Có một điều mà vãn bối thủy chung không hiểu rõ .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Điều gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Một người làm toàn những việc bại hoại mà sao ở trong võ lâm y lại nổi tiếng là người hào hiệp . Thực ra y bôi nhọ chữ "hiệp" thì đúng hơn .

Hắc bào lão nhân cười mát hỏi :

- Phải chăng công tử muốn trỏ vào Phương Tú ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phương Tú, Hàn Đào đâu có được người võ lâm khen là hào hiệp .

Hắc bào lão nhân đáp :

- Hỡi ôi ! Trước kia trong võ lâm đại khái trí tài rõ rệt, không có lẫn lộn . Từ trăm năm trở về đây không hiểu ai đã bắt đầu ngụy trang là người nghĩa hiệp . Họ bồi dưỡng chữ "hiệp" lúc ban đầu, rồi sau lại mượn chữ "hiệp" để che lấp hành động tàn ác .

Lý Hàn Thu thở phào một cái nói :

- Theo lời lão tiền bối thì trong võ lâm khó mà tìm thấy được một hảo nhân chân chính .

Hắc bào lão nhân tủm tỉm cười nói :

- Con người đã để hãm mình vào vòng danh lợi thì khó lòng thoát ra được . Vì thế mà khó kiếm được một hảo nhân chân chính .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Lão tiền bối có thể cho biết cao tính đại danh được chăng ?

Hắc bào lão nhân hỏi lại :

- Lý công tử hỏi đến danh tính lão phu làm chỉ

Lý Hàn Thu đáp :

- Vãn bối nghe Tần cô nương nói lão tiền bối chuyên về kỳ môn thần bốc, đã tưởng đến đây lãnh giáo. Nhưng bây giờ vãn bối lại thay đổi ý kiến .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Lý công tử định làm gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Vãn bối muốn cáo biệt .

Hắc bào lão nhân hỏi :

- Công tử thất vọng rồi phải không ? Chẳng lẽ cuộc gặp mặt giữa chúng ta có vậy thôi sao?Rồi lão cười ha hả nói tiếp :

- Lão đệ ơi ! Ta hy vọng lão đệ lưu lại đây một đêm để lão phu ngồi nghĩ một lúc rồi sẽ đốt đuốc nói chuyện suốt đêm nay .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nói chuyện gì ?

Hắc bào lão nhân đáp :

- Lão đệ cứ yên tâm . Việc này có ích cho lão đệ chứ không hại gì .

Lý Hàn Thu thủng thẳng nói :

- Đã thế thì vãn bối xin tuân lịnh .

Hắc bào lão nhân nói :

- Hay lắm . Lão đệ hãy nhẫn nại chờ ta nghỉ ngơi một chút .

Dứt lời lão ngồi xếp bằng nhắm mắt dưỡng thần .

Lý Hàn Thu đưa mắt ngó Tần Nhi khẻ hỏi :

- Chúng ta hãy ra ngoài dạo chơi chốc lát được chăng ?

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Được lắm ! Viện sau đầy hoa cỏ tốt tươi, phong cảnh xinh đẹp . Chúng ta đi coi một lúc cũng không sao.

Nàng đứng dậy từ từ cất bước ra ngoài.

Lý Hàn Thu theo sau Tần Nhi ra khỏi đại sảnh .

Tần Nhi dường như đã quen thuộc cảnh vật trong trang viện này. Nàng xuyên qua một cái cửa ngách nhỏ đi vào vườn hoạ

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn bốn phía rồi nói :

- Những cây hoa này phần lớn không phải sản vật nơi đây.

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ cũng không biết trước . Vừa rồi nghe lão nói mới tỉnh ngộ .

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào vườn hoạ

Đột nhiên để mắt đến một tấm biển gỗ cắm xuống đất viết bốn chữ :

"Nhàn Nhân Chỉ Bộ " ( Người Lạ Dừng Bước ) .

Mặt sau tấm biển gỗ là một căn nhà gỗ có giậu tre vây bọc .

Lý Hàn Thu ngó căn nhà gỗ hỏi :

- Đây là địa phương nào?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu tỳ cũng không biết vì chưa tới đây bao giờ .

Lý Hàn Thu động tâm hỏi :

- Chúng ta vào coi được không ?

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Tấm biển đã viết rõ người ngoài dừng bước thì chúng ta vào coi thế nào được ?

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ không vào được thì thôi nhưng cô nương thử vào coi.

Tần Nhi nói :

- Không được ! Tiểu tỳ cũng không tiện vào.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương sợ rồi chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Lão nhân gia gia là sư phụ tiểu tỳ mà đã đề biển cấm như vậy thì tiểu tỳ khi nào dám tiến vào.

Lý Hàn Thu nói :

- Thôi được ! Vậy bất tất vào coi nữa.

Tần Nhi nói :

- Trong căn nhà này chắc có nhiều điều bí ẩn .

Lý Hàn Thu mỉm cười nói :

- Nhưng cô nương không dám tiến vào thì chẳng có cách nào mà biết được .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ không thể vào được, nhưng tướng công xem thì không sao.

Lý Hàn Thu ngập ngừng :

- Cái đó ... Cái đó ....

Tần Nhi gạt đi :

- Không cái đó cái kia gì nữa. Tiểu tỳ ở ngoài chờ đợi, tướng công cứ vào coi đi !

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Được rồi ! Có thể Phương Tú đã đặt những điều bí ẩn trong này.

- Tướng công hãy cẩn thận một chút không chừng trong căn nhà gỗ có bố trí cạm bẫy.

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Đa tạ cô nương có dạ quan hoài.

Đoạn chàng tung mình vọt lên lướt qua giậu tre nhảy vào sân sau.

Chàng chú ý nhìn căn nhà gỗ thì thấy cửa sổ mở rộng . Hiển nhiên trong nhà có người ở .

Lý Hàn Thu tiến lại gần trước cửa vào. Chàng giơ tay khẻ đẩy một cái. Đồng thời chàng ngấm ngầm vận chân lực phòng bị . Miệng cất tiếng gọi :

- Có ai trong nhà không ?

Bỗng có âm thanh một thiếu nữ đáp vọng ra :

- Then cửa không cài xin cứ tiến vào.

Lý Hàn Thu đẩy mạnh thêm một chút . Cánh cửa kẹt mở .

Chàng để ý nhìn thì thấy một thiếu nữ mặc quần áo đen ngồi ngay ngắn trên giường . Mục quang chàng vừa tiếp xúc với thiếu nữ, chàng đã giật nảy mình lên .

Người ngồi trên giường chính là Quân Trung Phụng, con gái Quân Thiên Phụng . Phụ thân của nàng đã bị chết dưới lưỡi kiếm của chàng .

Quân Trung Phụng vừa trông thấy người mới đến cũng bật tiếng la hoảng:- Người lại đến đây ư ?

Lý Hàn Thu ngẩn người ra hồi lâu rồi đáp :

- Quân cô nương ...

Quân Trung Phụng hỏi :

- Phải rồi ! Chính ta đây. Ngươi là Lý Hàn Thu phải không ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Chính là tại hạ .

Quân Trung Phụng mắt chiếu ra những tia kỳ quang ngó thẳng vào mặt Lý Hàn Thu một lúc rồi nói :

- Song thân cùng huynh trưởng ta đều bị hại về tay ngươi. Cả nhà họ Quân, chỉ còn mình ta lọt lưới. Bây giờ ngươi hãy động thủ giết nốt ta đi là xong .

Lý Hàn Thu ngần ngừ đáp :

- Chúng ta lâu nay chưa gặp nhau. Bản lãnh cô nương chắc là tiến bộ nhiều rồi. Nếu cô nương muốn báo thù cho lịnh tôn thì tại hạ xin bồi tiếp .

Quân Trung Phụng đáp :

- Ngươi báo thù cho song thân thì dĩ nhiên ta cũng có thể báo thù cho song thân ta .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Đó là việc danh chính ngôn thuận . Tại hạ xin lãnh giáo cô nương bất cứ lúc nào.

Quân Trung Phụng nói :

- Nhưng bây giờ ta chưa thể làm được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy?

Quân Trung Phụng đáp :

- Hiện thời thương thế ta chưa lành không thể cùng ngươi động thủ . Dù ta có hết thương cũng không địch nổi ngươi.

Lý Hàn Thu nói :

- Thôi được ! Tại hạ chỉ mong sống thêm chờ đợi cô nương đến khiêu chiến .

- Nếu ngươi sợ ta sau này sẽ kiếm ngươi để báo thù thì bây giờ ngươi chỉ cất tay một cái là giết chết ta được ngaỵ

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ cũng biết thế nhưng quyết chẳng khi nào gia hại cô nương .

Quân Trung Phụng nói :

- Nay ngươi không giết ta nhưng ngày sau ta quyết chẳng tha ngươi.

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Tại hạ cũng biết vậy.

Quân Trung Phụng hỏi :

- Ngươi đã biết vậy mà sao bây giờ không giết ta đỉ

Lý Hàn Thu đáp :

- Trong tay cô nương không có một tấc sắt mà trong mình lại bị thương . Tại hạ dù là kẻ bất tài cũng chẳng thể hạ thủ gia hại cô nương .

Quân Trung Phụng nói :

- Nếu vậy thì ngươi đi đi, chờ ta có một ngày luyện thành tuyệt kỹ sẽ tìm đến lấy đầu ngươi.

Lý Hàn Thu chắp tay nói :

- Tại hạ vì nóng chuyện báo thù mà gia hại lệnh tôn . Sau tại hạ đi thám thính mới biết lệnh tôn không phải là thủ phạm gây nên tội ác .

Quân Trung Phụng hỏi :

- Sao? Ngươi hối hận rồi ư ?

Lý Hàn Thu nhăn nhó cười đáp :

- Vì thế mà tại hạ nhẫn nại chờ đợi để cô nương luyện thành tuyệt kỹ đặng báo thù cho lệnh tôn .

Quân Trung Phụng nói :

- Hỡi ôi ! Chắc ngươi biết đời ta khó có cơ hội thắng nỗi ngươi nên ngươi mới làm bộ đại lượng phải không ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Tại hạ không nghĩ thế mà chỉ mong cô nương để hết tinh thần tất có ngày luyện nên tuyệt kỹ . Mười năm hay tám năm bản lãnh cô nương sẽ có ngày vượt qua tại hạ .

Quân Trung Phụng cười lạt nói :

- Nếu chỉ trông vào võ công thì ta ít hy vọng lắm . Nhưng ta còn có đường lối khác và cuộc mưu đồ tất có ngày thành tựu.

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ xin kính cẩn chờ đợi. Mong cô nương bảo trọng .

Chàng quay gót trở ra vừa đến cửa phòng bỗng nghe Quân Trung Phụng lớn tiếng gọi :

- Đứng lại đã !

Lý Hàn Thu quay lại hỏi :

- Cô nương còn điều chi dạy bảo?

Quân Trung Phụng hỏi lại :

- Có phải ngươi giết chủ nhân chốn này rồi không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trái hẳn với ý nghĩ của cô nương, tại hạ là tân khách của chủ nhân đây.

Quân Trung Phụng ra chiều tức giận nói :

- Nói bậy !

Lý Hàn Thu nói :

- Trước nay tại hạ không nói dối bao giờ . Cô nương mà không tin thì tại hạ cũng chẳng làm thế nào được .

Quân Trung Phụng trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Ngươi có biết ai là chủ nhân chính toà trang viện này không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Dĩ nhiên tại hạ biết rồi !

Quân Trung Phụng hỏi :

- Ngươi có thể nói ra được không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Là Phương Tú, tên thủ phạm chân chính đã sát hại song thân tại hạ .

Quân Trung Phụng sửng sốt hỏi :

- Ngươi vào trang viện này, Phương Tú có biết không ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Phương Tú giận tại hạ thấu xương . Hắn mà biết tại hạ vào đây tất dẫn những tay cao thủ tìm đến ngaỵ

Quân Trung Phụng nháy mắt nháy môi dường như muốn nói gì rồi nàng lại im bặt không lên tiếng nữa.

Lý Hàn Thu chắp tay nói :

- Cô nương hãy bảo trọng . Tại hạ xin cáo biệt .

Quân Trung Phụng cúi đầu nhắm mắt không nói gì với Lý Hàn Thu nữa. Nhưng chàng cùng nhận ra nàng cố gắng kiềm chế mối khích động trong lòng . Tuy nàng ngồi cúi đầu nhắm mắt mà người nàng run bần bật .

Lý Hàn Thu bước lẹ ra khỏi nhà . Tiện tay chàng khép cửa lại rồi tung mình nhảy vọt ra ngoài giậu tre .

Tần Nhi lại đón khẻ hỏi :

- Trong căn nhà gỗ đó có người không ?

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Chúng ta đi thôi.

Đoạn chàng lẹ tiến bước về phía trước .

Tần Nhi rảo bước theo sau nói :

- Tiểu tỳ đã lưu tâm tra xét tình thế bốn mặt cùng khu phụ cận căn nhà gỗ đó nhưng tuyệt không thấy dấu vết trạm ngầm hay mai phục chi hết .

Lý Hàn Thu nói :

- Vậy càng hay . Chúng ta quay về ra mắt lệnh sư phụ đã .

Tần Nhi hỏi :

- Vội gì tướng công chẳng đã nhận lời ở lại đây một đêm ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nhưng bây giờ tại hạ thay đổi chủ ý . Chúng ta vào cáo từ lão gia để lập tức lên đường .

Tần Nhi giương cặp lông mày lá liễu lên hỏi :

- Tại sao vậy?

Lý Hàn Thu đáp :

- Vì Phương Tú có thể hay tin chúng ta ở đây một cách mau lẹ .

Tần Nhi hỏi :

- Những tai mắt của Phương Tú phái đến đây đều bị sư phụ của tiểu tỳ giám thị . Dĩ nhiên chúng chẳng có cách nào đưa tin ra ngoài. Có điều lão nhân gia cũng không vững bụng thì chắc không dám lưu tướng công lại đây?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Nếu chúng ta không tiến vào trong căn nhà gỗ thì có thể ở lại đây một lúc .

Tần Nhi hỏi :

- Trong nhà gỗ có ai ở ? Sao tướng công lại cầm chắc họ ngấm ngầm báo Phương Tú ?

Lý Hàn Thu thở phào một cái đáp :

- Người ở trong căn nhà đó căm hận tại hạ vì tại hạ đã hạ sát song thân và huynh trưởng y .

Tần Nhi ồ một tiếng rồi nói :

- Té ra là thế ! Vậy chúng ta hãy đến gặp sư phụ của tiểu nữ rồi sẽ tính .

Chương 125: Cuộc chuẩn bị đương đầu đại địch

Nàng liền trở gót quay về đường cũ .

Lý Hàn Thu khẻ nói :

- Tần cô nương ...

Chàng rảo bước theo kịp nói tiếp :

- Không nên nói rõ nội tình với lệnh sư mà chỉ ngỏ lời cáo biệt là đủ .

Tần Nhi mỉm cười hỏi :

- Phải chăng tướng công vẫn không yên tâm về sư phụ của tiểu tỳ ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Lão nhân gia ở vào tình trạng không yên ổn như cô nương nghĩ đâu. Tuy tiếng lão gia ẩn cư mà thực ra bị Phương Tú giam lỏng tại đây. Vả lại trong mình lão gia đã trúng chất kỳ độc của Phương Tú rồi. Trong vòng mười hai giờ tất phải ngồi điều dưỡng một lúc mới có thể giữ cho chất kỳ độc khỏi phác tác . Tại hạ nghĩ rằng bất luận lão gia bói toán thần kỳ võ công thâm hậu đến đâu vẫn không thể thoát ly được sự kiềm chế của Phương Tú . Chúng ta ở lại đây lâu chừng nào chỉ làm phiền thêm cho lão gia ấy mà thôi.

Tần Nhi khẻ thở dài nói :

- Tiểu tỳ tới đây rất nhiều lần mà không rõ nội tình . Nay tướng công mới đến có một chuyến đã nhìn thấy ngaỵ Đủ biết tướng công thông minh hơn tiểu tỳ rất nhiều.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện bất giác đã về đến trước cửa nhà đại sảnh .

Bỗng thấy một đồng tử áo xanh giữa cửa lạng người ra ngăn cản .

Tần Nhi khẻ hỏi :

- Sư phụ tỉnh lại chưa?

Đồng tử áo xanh lắc đầu đáp :

- Chưa ! Hai vị có việc gì ?

Tần Nhi nói :

- Chúng ta có việc gấp cần ra mắt ngay, phiền huynh đệ các hạ vào thông báo được không ?

Đồng tử áo xanh ngập ngừng :

- Bây giờ ...

Gã ngửng đầu trông trời chiều rồi tiếp :

- Chừng sau một giờ nữa các vị sẽ vào.

Lý Hàn Thu nói :

- Trong vòng một giờ rất có thể xảy nhiều biến diễn .

Đồng tử áo xanh nói :

- Hiện bây giờ lão nhân gia đang ngồi điều sức chưa tỉnh lại thì dù tiểu đệ có mời hai vị vào sảnh đường, lão nhân gia cũng không thể nào nói chuyện được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Ở đây có bút mực không ?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Có !

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công muốn lấy bút mực làm gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Để biên thơ nói rõ nội tình rồi lập tức thượng lộ . Chúng ta bất tất phải chờ lão nhân gia tỉnh lại nữa.

Đồng tử áo xanh trầm ngâm một chút rồi nói :

- Một giờ đồng hồ chẳng có là bao . Các vị hãy chờ lão nhân gia tỉnh lại. Hoặc giả người có cách an bài hai vị .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tiểu ca nói vậy là nghĩa làm sao?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Tại hạ vừa thay hình đổi dạng ngoài trang thám thính thì phát giác có nhiều nhân vật võ lâm quanh đây .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thật thế ư ?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Dĩ nhiên là thật . Tại hạ nói dối công tử làm chi ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tiểu ca có biết bọn đó không ?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Tuy tại hạ không nhận biết nhưng cũng hiểu địa vị bọn họ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thân thế họ ra sao?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Chúng là thuộc hạ của Phương Tú .

Lý Hàn Thu giật mình kinh hãi hỏi :

- Phương Tú có đến không ?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Không thấy Phương Tú đâu . Nhưng thấy thuộc hạ của hắn đến đông lắm . Hiện giờ chung quanh trang viện đều bị bọn này phong toả cả rồi khó mà tiến ra được .

Lý Hàn Thu nói :

- Hỡi ôi, không khéo chúng rượt theo bọn mình tới đây .

Tần Nhi nói :

- Tai mắt của Phương Tú hành động mau lẹ đến thế khiến cho tiểu tỳ rất lấy làm ngạc nhiên .

Đồng tử áo xanh cười lạt nói :

- Bọn tại hạ hai người đã bắt đầu cuộc tuần hành trong trang viện thì đến giờ phút này chưa nghe thấy tin tức gì bọn kia định sấn vào trang viện .

Tần Nhi hỏi :

- Thế còn người làm tai mắt cho Phương Tú đến ở đây đi đâu rồi?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Gã đã bị điểm huyệt .

Tần Nhi nói :

- Vậy là hay lắm ! Có thế bọn chúng mới không trong ngoài liên lạc với nhau được .

Nàng quay lại nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Bây giờ chúng ta nên làm thế nào?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ muốn dời khỏi nơi đây nhưng lại sợ để phiền cho lệnh sư . Bây giờ bọn chúng đã tìm đến nơi e rằng không đi được . Coi tình thế này thì chúng ta đành phải ở lại.

Đồng tử áo xanh trỏ vào gian thiên phòng mé tả nói :

- Hai vị hãy vào trong đó nghỉ ngơi . Hễ lão chủ nhân tỉnh lại thì tại hạ kêu các vị vào hội kiến ngay .

Lý Hàn Thu chắp tay đáp :

- Như vậy làm phiền cho các hạ .

Rồi chàng rảo bước đi vào thiên phòng mé tả .

Tần Nhi theo vào. Nàng nói :

- Tiểu tỳ xem chừng không phải bọn chúng bước theo ta đến đây mà chỉ là một chuyện trùng hợp đó thôi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao cô nương lại tính thế ?

Tần Nhi đáp :

- Bọn chúng chẳng tài nào điều động mau đến thế được .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi hỏi :

- Cô nương nói vậy cũng có lý . Thế thì bọn chúng tới đây là để đối phó với lệnh sư hay sao?

Tần Nhi đáp :

- Cái đó tiểu tỳ cũng không dám nói quyết .

Nàng lại đứng lên hỏi :

- Tiểu tỳ muốn ra coi xem thế nào nên chăng ?

Lý Hàn Thu cười đáp :

- Cô nương vừa vào chưa ngồi yên chổ sao lại muốn đi ngay?

Tần Nhi tủm tỉm cười đáp :

- Tiểu tỳ quên mất một việc muốn ra hỏi gã .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương định hỏi ai?

Tần Nhi đáp :

- Hỏi gã đồng tử giữ cửa. Tiểu tỳ nhớ ra thì dường như sư phụ chỉ có hai tiên cầm đồng (hầu đàn ) . Nhưng lúc chúng ta đến đây hôn nay lại thấy có một tên mới.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cái đó có quan hệ gì không ?

Tần Nhi đáp :

- Quan hệ rất lớn . Tiểu tỳ muốn hỏi cho rõ xem tên đồng tử kia có phải là người của Phương Tú đưa đến không ?

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Hiện giờ trang viện này đã bị bọn người của Phương Tú bao vây . Cục diện có thể tuỳ người phát sinh biến cải. Mình phải phân biệt người trong trang viện ai là bạn ai là thù . Đó là một điều rất trọng yếu.

Trong lòng nghĩ vậy, chàng liền chậm rãi nói :

- Cô nương quả là người rất tinh tế . Trước khi cùng người của Phương Tú phái đến xẩy cuộc động thủ, chúng ta cần phải biết rõ tình hình thù bạn .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Đa tạ tướng công có lời quá khen .

Đoạn nàng rảo bước ra ngoài.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi cũng cất bước theo sau Tần Nhi .

Hai người ra khỏi thiên phòng chú ý nhìn xem thì thấy gã đồng tử áo xanh đang đi lại ở ngoài sảnh đường .

Tần Nhi khẻ hắng giọng một tiếng rồi gọi :

- Tiểu huynh đệ !

Đồng tử áo xanh quay lại nhìn Tần Nhi hỏi :

- Chuyện gì vậy?

Tần Nhi mỉm cười hỏi :

- Sư phụ đã tỉnh dậy chưa?

Đồng tử áo xanh lắc đầu đáp :

- Tiểu đệ chẳng đã nói phải một giờ nữa lão nhân gia mới tỉnh lại.Tần Nhi nói :

- Nhưng thời gian cấp bách, chúng ta không thể chờ lâu được .

Đồng tử áo xanh đáp :

- Tiểu đệ cũng chẳng có cách nào làm khác được . Sư phụ chưa tỉnh thì không ai dám vài kêu lão gia .

Tần Nhi cất giọng thành thật nói :

- Ta là một tên nô tỳ ở Phương phủ trốn đi . Nếu bị người trong Phủ bắt được thì tất họ đem xử tử .

Đồng tử áo xanh hỏi :

- Tỷ tỷ sợ lắm hay sao?

Tần Nhi đáp :

- Sợ thì không sợ, nhưng chẳng thà chết đi còn hơn để bọn họ bắt sống .

Đồng tử áo xanh ồ lên một tiếng rồi hỏi :

- Té ra bọn người kia vì rượt theo tỷ tỷ mà tới đây ?

Tần Nhi đáp :

- Đại khái là như vậy. Mong rằng tiểu huynh đệ giúp cho .

Đồng tử áo xanh đỏ mặt lên nói :

- Chẳng những bọn chúng giết một mình tỷ tỷ mà còn muốn giết luôn tiểu đệ nữa .

Tần Nhi hỏi :

- Nhưng sư phụ rất thân với Phương Tú kia mà ?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Đó chỉ là bề ngoài. Tình thực lệnh nhân gia bị Phương Tú cầm tù ở đây .

Tần Nhi đã gặp gã đồng tử áo xanh này nhiều lần hai bên quen biết nhau. Có điều mỗi khi nàng theo Phương Tú đến đây ở vào địa vị tân khách nên ít khi chuyện trò với gã .

Lý Hàn Thu chăm chú nhìn đồng tử một hồi rồi nói :

- Tiểu huynh đệ ! Các vị chuẩn bị làm thế nào?

Đồng tử áo xanh tủm tỉm cười, vẻ mặt trịnh trọng đáp :

- Nước đến thì lấy đất lấp, quân đến phải có tướng ngăn cản . Nếu bọn họ muốn giết mình thì mình đành phải liều mạng quyết một trận tử chiến .

Lý Hàn Thu nhủ thầm trong bụng :

- Gã này tuy còn nhỏ tuổi mà đã có khí khái.

Bụng chàng nghĩ thế, miệng cất tiếng hỏi :

- Tiểu huynh đệ ! Huynh đệ chuẩn bị động thủ với họ bằng cách nào?

Đồng tử áo xanh ngơ ngẩn một chút rồi đáp :

- Bọn tiểu đệ có ba người thì một chú nhỏ mới đến đây ít lâu lại chưa từng học võ công . Vậy chỉ còn hai người cũng phải cùng họ quyết đấu một trận .

Lý Hàn Thu ủa lên một tiếng rồi hỏi :

- Sư phụ của các vị ...

Đồng tử áo xanh đưa mắt nhìn Tần Nhi ngắt lời :

- Tiểu đệ đã nói là sư phụ ngấm ngầm thu bọn tiểu đệ làm đệ tử và bí mật truyền thụ võ công .

Gã ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Sư phụ đã cho bọn tiểu đệ hay việc thu tỷ tỷ làm đệ tử . Tỷ tỷ lớn tuổi hơn vậy là sư tỷ của bọn tiểu đệ .

Gã vừa nói vừa nghiêng mình thi lễ .

Tần Nhi vội đáp lễ nói :

- Không dám !

Nàng thở phào một cái rồi hỏi :

- Tiểu huynh đệ ! Chúng ta cả thảy có năm người sao có thể cự địch với bọn gia nhân Phương Tú ?

Đồng tử áo xanh trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Ngoài sư phụ chỉ có tiểu đệ và lão nhị là cầm cự được .

Tần Nhi nói :

- Bây giờ có thêm ta cùng Lý tướng công đây cũng chỉ được bốn người mà vừa bảo vệ cho sư phụ vừa chống đối với những tay cao thủ của Phương Tú thì cuộc chiến này dĩ nhiên là mệt lắm .

Đồng tử áo xanh nói :

- Sư tỷ nói đúng đó ! Nhưng chúng ta không đánh không được . Nếu xảy ra cuộc động thủ mình chỉ biết hết sức mà thôi .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Tiểu sư đệ ! Đấu lực không bằng đấu trí ! Ta coi chừng Phương Tú tuy cầm tù sư phụ ở đây nhưng đối với lão nhân gia trong lòng hắn vẫn còn mấy phần uý kỵ . Vậy chúng ta phải nghĩ một kế hoạch khác, hết sức né tránh cuộc xung đột với chúng là hơn .

Đồng tử áo xanh khẻ thở dài nói :

- Tuy sư tỷ nói đúng ý, nhưng trước khi sư phụ tỉnh lại thì chúng ta khó lòng nghĩ ra được diệu kế .

Tần Nhi khẻ thở dài hỏi :

- Bây giờ những người Phương Tú phái lại đã đánh vào trang viện chưa?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Hiện giờ thì chưa . Nhưng bao nhiêu nẻo đường ngoài trang trại đều bị người nhà Phương Tú canh giữ . Bất cứ lúc nào bọn chúng cũng có thể từ bốn mặt tám phương xông vào trang viện .

Gã trầm ngâm một chút rồi tiếp :

- Tiểu đệ đã ước hẹn với hai tên sư đệ hễ thấy bọn chúng xông vào là phải tìm cách phóng tín hiệu ra rồi tập trung cả ở ngoài nhà đại sảnh để bảo vệ cho sư phụ .

Lý Hàn Thu sực nhớ tới Quân Trung Phụng, không nhịn được hỏi xen vào :

- Trong trang viện này ngoài ba vị sư huynh sư đệ còn có ai không ?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Chỉ còn một người đầu bếp và mấy người làm công để quét tước dọn dẹp mà thôi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Còn trong vườn sau thì sao?

Đồng tử áo xanh hỏi lại :

- Có phải Lý đại ca hỏi đến trong căn nhà gỗ có giậu trúc vây bọc chung quanh không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phải rồi !

Đồng tử áo xanh biến sắc hỏi :
- Lý huynh đã vào coi rồi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ ở tình trạng bất đắc dĩ đã phải vào đó .

Đồng tử áo xanh hỏi :

- Các vị không trông đến ai cả, biển gỗ đề chử "Nhàn Nhân Chi Bộ" ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ thấy rồi !

Đồng tử áo xanh hỏi :

- Lý huynh đã thấy sao còn tiến vào?

Lý Hàn Thu đành phải thành thật đáp :

- Chỉ vì tính hiếu kỳ .

Tần Nhi cũng nói theo :

- Việc coi thì đã coi rồi. Sư đệ đừng trách nữa. Trong lúc chờ sư phụ tỉnh lại sẽ bàn tới vụ này, bây giờ chúng ta phải tìm kế hoạch cự địch là việc cần kíp .

Đồng tử áo xanh nhìn chằm chặp vào mặt Lý Hàn Thu lên tiếng trách móc :

- Lý huynh mới đến đây lần đầu mà đã xông xới bừa bãi chẳng theo quy cũ chút nào.

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Tiểu huynh đệ trách tại hạ như vậy thì phải lắm .

Gã đồng tử áo xanh toan phác tác, nhưng nghe Lý Hàn Thu nói vậy lại không tiện nổi nóng liền mỉm cười hỏi :

- Lý huynh có nhình thấy người trong căn nhà gỗ không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nhìn thấy rồi !

Đồng tử áo xanh hỏi :

- Phải chăng người đó là một vị cô nương ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Tại hạ có quen biết y .

Đồng tử áo xanh hỏi :

- Lý huynh biết nhiều đàn bà lắm phải không ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Nhưng đàn bà hạng nào chứ ?

Đồng tử áo xanh nọ cười đáp :

- Y chính là một vị cô nương nhỏ tuổi dường như cô ta ở Quân gì đó .

Tần Nhi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi sang chuyện khác :

- Người mà không lo xa tất gặp những mối nguy hiểm gần kề . Hiện giờ chúng ta ở vào tình trạng rất nguy hiểm . Sư đệ có biết nên làm thế nào cho phải không ?

Lý Hàn Thu xen vào :

- Theo ý kiến của tại hạ thì chưa gặp tình trạng bất đắc dĩ, chúng ta không nên động thủ với họ .

Đồng tử áo xanh trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Phương Tú căm hận các vị lắm phải không ?

Tần Nhi đáp :

- Đúng thế ! Vì vậy ta mới nghĩ rằng họ rượt theo chúng ta tới đây .

Ba người đang nói chuyện, bỗng thấy một tên đồng tử áo xanh khác hấp tấp chạy lại nói :

- Đại ca ơi ! Bọn chúng đang tiến vào !

Gã đồng tử được kêu bằng đại ca chau mày hỏi :

- Họ vào tới đâu rồi?

Đoạn gã đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu và Tần Nhi giới thiệu :

- Đây là lão nhị tên gọi Vu Tiểu Khang .

Tần Nhi nói :

- Chúng ta gặp nhau nhiều lần mà chưa từng thỉnh giáo đại danh .

Đồng tử áo xanh gượng cười :

- Tiểu đệ là Vu Tiểu Kiện .

Gã đằng hắng một tiếng rồi hỏi :

- Lão nhị ! Bọn người kia đã tiến vào trang rồi ư ?

Vu Tiểu Khang lắc đầu đáp :

- Chúng còn bị lão tam ngăn lại ở ngoài cổng lớn . Nhưng hiện giờ chúng đã xông vào chưa thì tiểu đệ cũng không hay .

Vu Tiểu Kiện nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Các vị không nên lộ diện, xin hãy tạm ẩn vào trong đại sảnh . Gia sư bây giờ chắc sắp tỉnh dậy rồi. Hãy chờ lão gia tỉnh lại mới quyết định được .

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Thằng nhỏ này tuổi còn non nớt mà hành động đã có chủ kiến . Người ta thường nói : "Khách không nên lấn chủ " bây giờ ta hãy nghe theo sự điều động của gã mới phải.

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, miệng chàng đáp :

- Được rồi ! Bọn tại hạ vào trong sảnh đường đồng thời có thể bảo vệ cho lệnh sư . Nếu xảy ra cuộc động thủ với họ, tiểu huynh đệ cứ kêu tại hạ .

Vu Tiểu Kiện gật đầu đáp :

- Trước khi gia sư tỉnh lại, tiểu đệ hy vọng đừng xảy ra cuộc động thủ . Nếu tiểu đệ chưa lên tiếng hô hoán thì các vị đừng ra tay là hay hơn hết .

Gã đưa mắt nhìn Vu Tiểu Khang nói tiếp :

- Lão nhị đi giúp lão tam ngăn cản bọn họ đừng để họ tiến vào . Nếu ngăn trở không được thì lão đệ cùng lão tam lùi đến đây .

Lý Hàn Thu cùng Tần Nhi lạng người vào sảnh đường .

Vu Tiểu Khang cũng trở gót đi luôn .

Vu Tiểu Kiện đứng giữa hai cánh cửa gỗ .

Lý Hàn thu đưa mắt nhìn thấy Hắc bào lão nhân vẫn ngồi xếp bằng nhắm mắt, tựa hồ không hay biết những chuyện gì đã xảy ra bên ngoài. Chàng khẻ buông tiếng thở dài hỏi :

- Phương Tú phái bọn cao thủ tới đây không hiểu có phải để truy tung bọn mình ?

Tần Nhi đáp :

- Lúc tới đây tiểu tỳ đã lưu tâm quan sát tình thế mặt sau thì không thấy dấu vết bọn họ theo dõi .

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu bọn chúng ẩn trong bóng tối để dòm ngó hành động của chúng ta thì khó mà phát giác ra được .

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi nói :

- Cái đó khó mà biết được . Phương Tú đã bố trí tai mắt cực kỳ nghiêm mật thì có thể họ ở trong bóng tối giám thị hành động của chúng tạ Nhưng việc đã đến thế này, dĩ nhiên không thể trốn tránh được . Nếu bị bọn Phương Tú bức bách gắt gao thì cũng đành phải quyết một trận sống mái. Có điều ...

Lý Hàn Thu hỏi :

- Có điều làm sao?

Tần Nhi đáp :

- Có điều mình không nên ham đánh . Tỷ như mình phát giác ra điều gì khác lạ hoặc thế địch lớn quá thì nên phá vòng vây mà ra .

Lý Hàn Thu quay lại nhìn lão già mà hỏi :

- Thế thì bỏ mặc lệnh sư hay sao?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ nghĩ rằng Phương Tú chắc chưa đến nỗi gia hại lão nhân gia đâu .

Lý Hàn Thu nhẹ buông tiếng thở dài :

- Cái đó khó nói lắm . Ta chỉ mong trước khi Phương Tú tới thì lão nhân gia hồi tỉnh rồi để tự lão quyết định nên làm thế nào?

Tần Nhi chậm rãi :

- Tiểu tỳ lại quan tâm cho ba vị tiểu sư đệ . Rất có thể chúng bị Phương Tú tàn sát .

Lý Hàn Thu nói :

- Trừ phi Phương Tú đem hết những tay cao thủ hạng nhất trong Phương Gia Đại Viện tới đây thì tại hạ khó lòng địch nổi. Bằng hắn chỉ cho một số võ sư tại hạ tin tưởng rằng một mình cũng có thể đối phó được ...

Chàng thở phào một cái tiếp :

- Có điều trong Phương Gia Đại Viện tại hạ còn nhận thấy một nhân vật đáng sợ .

Tần Nhi hỏi :

- Nhân vật nào?

Lý Hàn Thu đáp :

- Hàn Công Tử .

Tần Nhi khẻ thở dài nói :

- Tiểu tỳ cũng nhận thấy thế và chắc rằng mười năm sau trên chốn giang hồ còn lại y và tướng công lập thành hai cục diện tranh đấu.

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Nếu chỉ lấy võ công mà nói thì tại hạ không sợ y . Tại hạ cảm thấy y còn kém một bậc nhưng y học nhiều hiểu rộng, tại hạ không thể bì kịp . Thời gian đối phó y rất có lợi. Càng lâu ngày y càng thành tựu lớn lao . Sau mười năm nữa tại hạ quyết không phải là địch thủ của y nữa.

Tần Nhi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Trước kia tiểu tỳ cũng nghĩ thế .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Còn bây giờ thì sao?

Tần Nhi đáp :

- Bây giờ tiểu tỳ lại nghĩ khác .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Khác thế nào?

Tần Nhi đáp :

- Hàn công tử dù có đủ thông minh hơn tướng công, nhưng tiểu tỳ cảm thấy y không vững vàng bằng . Y phiến diện quá đáng, còn tướng công thì chuyên tâm về những điểm cần nhớ . Y trên hiểu thiên văn dưới đặt đia. lý . Cả bói toán chiêm tinh chẳng nghề gì không biết . Còn tướng công thì đem hết tinh lực nghiên cứu võ công, nên y vĩnh viễn không kịp tướng công .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau