THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Bị uy hiếp, Du Nhi đành nói thực

Vương phu nhân nói :

- Lý tướng công thật là người hiểu tình lý . Thế mới biết nam tử hán, đại trượng phu quả nhiên kiến thức hơn bọn đàn bà .

Lý Hàn Thu ngó Tần Nhi nói :

- Chúng ta đi thôi !

Tần Nhi hỏi :

- Bây giờ đi đâu ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Chủ nhân đã không hoan nghinh mình ở lại đây, mà cứ miễn cưỡng lưu lại thì thật là vô vị .

Vương phu nhân nói :

- Hai vị đã muốn đi thì lão thân cho Du Nhi đưa các vị rời khỏi nơi đây .

Lý Hàn Thu nói :

- Hay lắm ! Vậy phiền Du cô nương một phen nữa .

Vương phu nhân lớn tiếng gọi :

- Du Nhi ! Du Nhi !

Bỗng nghe thanh âm êm đềm của một cô gái cất lên :

- Má má có điều chi dạy bảo ?

Tiếp theo thấy Du cô nương mình mặc áo ngắn chạy lại .

Vương phu nhân nói :

- Ngươi lấy thuyền đưa hai vị quý khách này ra khỏi nơi đây . Hễ hai vị lên bờ rồi phải lập tức trở về ngay .

Du Nhi dạ rồi quay lại nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Chúng ta đi chứ !

Rồi cô cất bước đi trước .

Ba người xuống thuyền .

Du Nhi kéo leo lên rồi cầm sào đẩy thuyền ra .

Con thuyền từ từ tiến về phía trước .

Trong khu rừng lau này có lối thuyền đi nhưng vòng vèo và nhỏ hẹp chỉ vừa lọt con thuyền . Nếu không phải là tay trở thuyền thông thạo thì chẳng thể nào đi được .

Du cô nương đẩy thuyền rất giỏi . Con thuyền nhỏ lách vào khe lau theo đường vòng vèo thì trong khoảnh khắc đã ra xa được mười mấy trượng .

Tần Nhi hắng giọng một tiếng rồi hỏi :

- Du cô nương ! Các cô trú ngụ ở đây đã bao lâu rồi ?

Du Nhi mỉm cười đáp :

- Úi chà ! Bọn tiểu muội ở đây đã lâu lắm rồi .

Tần Nhi nói :

- Chỗ này là một khu từng lau tịch mịch quạnh quẽ !

Du Nhi nói :

- Gia mẫu đã bảo một ngày kia sẽ dọn nhà đi nơi khác .

Tần Nhi hỏi :

- Cô có biết bao giờ dọn đi không ?

Du Nhi lắc đầu đáp:

- Tiểu muội không biết .

Tần Nhi nói :

- Chắc là sắp đến nơi rồi . Có lẽ chỉ trong ba ngày là mẹ con cô dọn nhà đi .

Du Nhi giương cặp mắt tròn xoe lên hỏi :

- Sao tỷ tỷ lại biết .

Tần Nhi cười đáp :

- Lệnh đường ở đây cốt để chờ con quái vật . Nay quái vật đã bắt được rồi thì dĩ nhiên chẳng ở lại khu rừng lau quạnh quẽ này làm chi nữa .

Du Nhi cười mát nói :

- Chà chà ! Tỷ tỷ thông minh quá ! Gia mẫu đem bọn tiểu muội đến ở đâu lâu lắm mà năm nào cũng mấy lần bắt sểnh quái vật để nó tẩu thoát . Không ngờ đêm nay lại được mãn nguyện .

Tần Nhi hỏi :

- Chắc Du cô nương thích lắm nhỉ ?

Du Nhi đáp :

- Tiểu muội ở đây đã chán ngấy rồi, nếu dọn nhà đi thì còn gì hay bằng .

Tần Nhi hỏi :

- Cô nương đã nhìn thấy quái vật chưa ?

Du Nhi cười đáp :

- Dĩ nhiên tiểu muội nhìn thấy rồi, vì mỗi năm nó xuất hiện đến mấy lần .

Lý Hàn Thu nói :

- Kể ra cô cũng lớn mật, còn nhỏ tuổi như vậy mà đã không sợ yêu quái .

Du Nhi cười đáp :

- Nó không phải là yêu quái thì việc gì mà sợ ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nó không phải yêu vật thì là người sao ?

Du Nhi đáp :

- Nó cũng không phải người . Nếu nó là người thì khi nào ngu dại thế ? Nó đã biết người ta muốn bắt nó mà thỉnh thoảng cứ về đây .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nó không phải người lại không phải yêu quái thì nó là cái gì ?

Du Nhi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Tiểu muội không thể nói cho tướng công biết được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi nói :

- Ta chắc cô không biết đâu .

Du Nhi nói :

- Tỷ tỷ đừng dùng lời khích tiểu muội, hay bất cứ dùng cách gì tiểu muội cũng không thể nói rõ với các vị được .

Tần Nhi tủm tỉm cười nói :

- Cô không nói chúng ta cũng biết rồi .

Du Nhi nói :

- Tiểu muội không tin .

Tần Nhi nhấp nháy cặp mắt đột nhiên phóng chỉ ra điểm trúng vào huyệt đạo Du Nhi .

Du Nhi không ngờ nàng ra tay đột ngột nên không tránh kịp liền bị điểm trúng . Du Nhi rời tay ra, con sào rớt xuống sông .

Lối đi rất chật hẹp . Con sào rời khỏi tay Du Nhi liền dừng lại ngay .

Tần Nhi lượm được sào tre muốn đẩy thuyền đi, nhưng rừng lau rậm rạp lối đi quanh co . Tần Nhi điểm mạnh con sào, chiếc thuyền nhỏ đâm vào bụi lau .

Du Nhi lạnh lùng nói :

- Các vị không thể nào đẩy thuyền ra khỏi rừng được đâu .

Tần Nhi nói :

- Trong khu rừng lau này nước không sâu lắm, chúng ta có thể lội nước mà đi . Mực nước nông cạn này chẳng thể uy hiếp được chúng ta .

Du Nhi nói :

- Lúc tỷ tỷ đi vào mặt đó nước không sâu nhưng chỗ này lại khác hẳn . Các vị mà không biết bơi lội tất sẽ bị chết đuối . Hơn nữa má má và tỷ tỷ của tiểu muội chờ lâu không thấy tiểu muội về tất nhiên đến đây kiếm .

Tần Nhi nói :

- Ta đã nhìn kỹ rồi : Trong bãi cát chỉ có một con thuyền này thì lấy gì mà ra đây ?

Du Nhi đáp :

- Cả nhà tiểu muội ai cũng biết lội nước mà đi .

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Má má cô không ra đây đâu ?

Du Nhi hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Vì coi sự sinh tử của cô chẳng lấy gì làm quan trọng .

Du Nhi thở dài đáp :

- Không ngờ hai vị lấy ơn trả oán . Hai vị định làm gì tiểu muội ?

Tần Nhi đáp :

- Nếu cô nương chịu hợp tác thì chúng ta nhứt định không gia hại cô .

Du Nhi hỏi :

- Cô nương muốn tiểu muội hợp tác bằng cách nào?

Tần Nhi hỏi :

- Trước hết cô hãy cho chúng ta hay yêu vật mà lệnh đường vừa bắt được đó là cái gì ?

Du Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu muội không dám nói mà cũng không thể nói rõ hơn được .

Tần Nhi hỏi :

- Tại sao không thể nói rõ được ?

Du Nhi lắc đầu đáp :

- Cô nương đừng hỏi nữa . Tiểu muội đã không nói là không nói đâu, đừng bắt buộc nữa vô ích .

Tần Nhi lạnh lùng nói :

- Du cô nương ơi ! Cô nên biết cuộc sinh tử của cô lúc này là ở trong tay chúng ta, chỉ cần cất tay một cái là cô hết sống nổi .

Du Nhi láo liêng cặp mắt hỏi :

- Cô nương giết tiểu muội thật ư ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Cô tưởng ta không dám hay sao ?

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :- Trước kia ta thấy Tần Nhi hiền lành mà mới cách mặt trong một thời gian ngắn, nàng đã trở nên mưu cơ thâm trầm, thủ đoạn ác độc, thật ta còn thua nàng nhiều .

Bỗng thấy Du Nhi khẻ thở dài hỏi :

- Yêu vật mà gia mẫu bắt được không liên quan gì đến hai vị, sao hai vị lại ép buộc tiểu muội phải nói rõ nội tình ?

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Tần Nhi ! Du cô nương nói thế là phải . Con vật người ta bắt được chả liên quan gì đến với chúng ta thì sao mình lại tra hỏi nội tình làm chi ?

Tần Nhi chưng hửng đáp :

- Tiểu tỳ cảm thấy vật này không phải tầm thường . Có khi nó ảnh hưởng đến toàn thể võ lâm .

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Theo lời cô nương thì nhất định cần phải biết rõ hay sao ?

Tần Nhi đáp :

- Chúng ta nên hỏi cho biết rõ thực tình . Nếu nó không liên quan gì đến chúng ta thì dĩ nhiên chẳng cần vặn hỏi làm chi .

Lý Hàn Thu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói :

- Cô nương nói thế cũng phải !

Chàng đưa mắt nhìn Du Nhi chậm rãi nói :

- Du cô nương ! Chỗ dụng tâm của bọn ta, Tần cô nương đã nói rõ rồi . Vậy cô nên nói ra vật đó là vật gì, nếu nó không liên quan đến đại cuộc võ lâm thì chúng ta không hỏi nữa .

Du Nhi nói :

- Hỡi ơi ! Nếu tiểu muội nói cho các vị hay mà gia mẫu biết thì người quyết chẳng buông tha .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ xin bảo đảm quyết không cáo tố với Lệnh đường .

Tần Nhi nói theo :

- Lý tướng công lời nói coi mạng bằng non . Vậy cô nương cứ yên tâm .

Du Nhi đáp :

- Thực tình tiểu muội không biết rõ lắm chỉ nghe mẫu thân bảo nó là con Tiên Chi gì đó .

Tần Nhi giật mình kinh hãi hỏi lại :

- Tiên Chi ư ?

Du Nhi gật đầu đáp :

- Có lẽ đúng đó .

Tần Nhi đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Lý tướng công có hiểu vụ này chăng ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Chuyện gì ?

Tần Nhi đáp :

- Chuyện lời đồn có liên quan đến Tiên Chi .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ không biết.

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi giải khai huyệt đạo cho Du Nhi và bảo y :

- Cô nương đưa chúng ta đi . Du Nhi cầm lấy con sao tre, mặt đầy vẻ hờn tủi, ấm ức nói :

- Tiểu muội có lòng tốt đưa các vị lên bờ, mà các vị lại nỡ ra tay điểm huyệt tiểu muội .

Cô chống con sào xuống đất đẩy chiếc thuyền nhỏ quanh co theo đúng đường lối tiến về phía trước . Kỹ thuật đẩy thuyền của cô rất tinh thục . Chỉ trong khoảnh khắc, thuyền đã rời khỏi rừng lau áp mạn vào bờ .

Lý Hàn Thu nhảy lên trước . Tần Nhi quay lại nhìn Du Nhi nói :

- Du cô nương ! Nếu cô nương cho Lệnh đường hay là ta đã điểm huyệt thì lệnh đường tất cho là cô đã xưng chuyện bí mật về Tiên Chi . Vậy cô chớ nói nghe !

Du Nhi gật đầu đáp :

- Tiểu muội biết rồi ! Các vị đi đi thôi !

Tần cô nương nhảy lên bờ xong vẫy tay nói :

- Du cô nương ! Bửa nay ta đối với cô nương có điều không phải . Sau này nếu còn cơ hội ta xin đền đáp .

Du Nhi nói :

- Tiểu muội chẳng có tình gì với cô nương mà cũng không thù oán . Cô nương điểm huyệt tiểu muội cũng chẳng để tâm . Sau này nếu chúng ta còn có cơ hội gặp mặt .

Tần Nhi tủm tỉm cười ngắt lời :

- Khi đó ta sẽ cho cô điểm huyệt trả nợ để cô hả giận .

Du Nhi lắc đầu nói :

- Việc đã qua rồi còn nhắc lại làm chi nữa .

Rồi cô cắm sào đẩy thuyền quay về .

Tần Nhi nhìn bóng sau lưng Du Nhi mất hút, mới lên tiếng :

- Trừ đường thủy đạo này chắc không còn con đường nào khác thông vào .

Lý Hàn Thu nói :

- Nơi đây bốn mặt rừng lau, nước không sâu lắm . Bọn họ có thể lội nước mà đi thì bất cứ chỗ nào cũng được .

Tần Nhi nói :

- Ba người đàn bà đó định rút lui êm thấm không phải chạy trốn thì chắc họ chẳng lội nước mà ra ngoài đâu .

Lý Hàn Thu nghe giọng nói của Tần Nhi có vẻ khác lạ, chàng không nhịn được hỏi lại :

- Cô nương định làm gì ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ muốn ẩn ở đây để coi xem ba mẹ con họ chuồn đi phương nào ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Sao cô nương biết đêm nay bọn họ rời khỏi nơi đây ?

Tần Nhi đáp :

- Vương phu nhân ở đây chỉ vì một mục đích mà nay bà ta đã đạt được rồi thì còn ở lại đây làm chi ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nhưng việc gì họ phải gấp rút bỏ đi ?

Tần Nhi nói :- Nếu đêm nay họ không đi thì phải chờ tối đêm mai mới đi được . Họ ở lại trong rừng lau thêm ngày nào là không yên tâm ngày ấy .

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Nơi đây rất bí ẩn . Sao họ lại chẳng yên tâm ?

Tần Nhi đáp :

- Ít ra là đã có Lý tướng công và tiểu tỳ biết vụ bí ẩn này rồi . Cái đó khiến cho mụ đêm ngày lo lắng .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Có lẽ trong lòng mụ hồi hộp về chuyện Tiên Chi mà không yên lòng thật .

Tần Nhi nói :

- Vì thế mà tiểu tỳ tiên liệu bọn họ sẽ hành động ngay đêm nay .

Lý Hàn Thu nói :

- Bất luận bọn họ làm gì thì chúng ta cũng chẳng nên đoạt lấy vật kiện của mẹ con họ .

Tần Nhi nói :

- Dù sao chúng ta phải ngấm ngầm theo dõi hành động của mẹ con họ mới được .

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Tần cô nương ! Cô định cướp đoạt Tiên Chi chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Ồ ! Đó là một thần vật ngàn năm hiếm có, ai mà không muốn ?

Lý Hàn Thu nói :

- Người ta khổ công chờ đợi mấy năm trời mới bắt được vào tay mà mình cướp đoạt thì không hợp tình hợp lý chút nào .

Tần Nhi nói :

- Vậy chúng ta không cướp đoạt của họ là xong .

Lý Hàn Thu nói :

- Ngoài chúng ta ra còn ai muốn cướp lấy vật đó ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Tiểu tỳ nhớ ra Phương Tú đã nhắc tới Tiên Chi . Có khi lão biết rồi nhưng làm ngơ vờ để cho mẹ con Vương phu nhân lấy được rồi mới đến cướp .

Nàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Nếu Du Nhi nói đúng, trên đời quả có thần vật Tiên Chi và đã lọt vào tay ba mẹ con nhà kia rồi thì sẽ bị Phương Tú cướp đi . Thế là thiên hạ đại loạn đến nơi rồi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thứ Tiên Chi đó trọng yếu lắm hay sao ?

Tần Nhi đáp :

- Theo lời Phương Tú nói lão mà lấy được vật đó thì cái mộng làm bá chủ võ lâm chẳng khó khăn gì nữa, dường như cái vật mà lão nói đó trỏ vào thứ Tiên Chi này .

Lý Hàn Thu nói :

- Dù Tiên Chi có hiệu năng cải tử hoàn sinh thì nó cũng chỉ là một dược vật mà thôi, đối với người có võ công tài trí chẳng ảnh hưởng gì đến.

Phương Tú dù cướp được Tiên Chi cũng chẳng thể nào toại nguyện làm bá chủ giang hồ được . Huống chi nơi cư trú của ba mẹ con nhà kia lại rất bí ẩn, Phương Tú làm sao mà biết được ?

Tần Nhi cười mát nói :

- Trước kia tiểu tỳ cũng nghĩ thế nhưng bây giờ lại nghĩ khác .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Vì Du Nhi nói ra hai chữ Tiên Chi .

Lý Hàn Thu cười nói :

- Cô nương là người rất thông minh ! Vì lẽ gì Du Nhi nói ra hai chữ "Tiên Chi" khiến cô đoán là chỗ ở ẩn bí kia đã bị Phương Tú phát giác ?

Tần Nhi đáp :

- Tướng công đừng nói giỡn tiểu tỳ . Những lời tiểu tỳ đều là chân thực . Khi mới nghe tựa hồn không hợp lý . Nhưng khi đã thuyết minh nội vụ thì tình hình lại khác hẳn .

Lý Hàn Thu nói :

- Xin cô nương cho nghe lời cao luận .

Tần Nhi nói :

- Trước khi Du Nhi chưa nói đến chuyện Tiên Chi, tiểu tỳ thật hãy còn chút hồ đồ, không hiểu nội tình . Nhưng từ lúc Du Nhi nói đến hai chữ "Tiên Chi" khiến cho tiểu tỳ nhớ tới câu chuyện Tiên Chi của Phương Tú . Đem hai câu chuyện này ra mà đối chứng thì tiểu tỳ nghĩ ngay đến Phương Tú có thể biết rõ mẹ con Vương phu nhân cư trú ở đây mưu đồ chuyện gì, nhưng lão lờ đi mà thôi .

Lý Hàn Thu chau mày nói :

- Cô nương nói thế cũng có lý .

Tần Nhi nói :

- Như vậy thì tiểu tỳ không nghĩ lầm . Phương Tú mà biết thì chắc lão ngấm ngầm phái người giám thị mẹ con nhà kia . Bọn họ ở đây đến mấy năm rồi, tất nhiên lão đến điều tra đường ra khỏi rừng lau khắp bốn mặt . Nay lão thấy mẹ con nhà kia thiên đi nơi khác hắn sinh lòng ngờ vực và tình trạng sẽ ra sao tiểu tỳ không cần nói Lý tướng công cũng biết rồi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hắn dẫn bọn cao thủ đi truy sát chứ gì ?

Tần Nhi nói :

- Phương Tú đã bố trí mai phục rất nghiêm mật thì có lý nào còn để cho mẹ con Vương thị có cơ hội trốn thoát được .

Lý Hàn Thu nói :

- Bản lãnh Vương phu nhân không phải tầm thường . Không chừng ba ta có tài tự vệ .

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Không thể được ! Phương Tú là nhân vật thâm trầm như vậy khi nào để mẹ con nhà kia sống sót được .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Nếu Phương Tú dẫn bọn cao thủ kéo đến thì mình Vương phu nhân dĩ nhiên không địch nỗi .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, miệng chàng hỏi :

- Chúng ta nên làm thế nào?

Tần Nhi đáp :

- Phải một phen mạo hiểm .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Mạo hiểm thế nào ?

Tần Nhi đáp :

- Chúng ta thay hình đổi dạng ngấm ngầm theo dõi ba mẹ con nhà kia .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Để bảo vệ cho họ hay sao ?

Tần Nhi đáp :

- Hãy chờ họ lúc đến nơi coi rõ tình hình ra sao đã . Giả tỷ chúng ta mà lấy được Tiên Chi càng tốt .

Lý Hàn Thu không nhịn được phải phì cười .

Tần Nhi chau mày hỏi :

- Tướng công cười gì vậy ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô nương thật là tham tâm !

Tần Nhi nói :

- Không phải tiểu tỳ tham tâm, thực ra Tiên Chi là vật rất quan trọng . Tuy tiểu tỳ không hiểu hữu dụng của nó ra sao, nhưng đã biết Phương Tú lúc nào cũng mơ mộng thì dĩ nhiên không phải chuyện tầm thường .

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi ! Nhất thiết tại hạ xin theo sự điều động của cô nương .

Hai người lập tức tìm cách thay đổi dong mạo không để lộ bản tướng .

Tần Nhi đưa mắt nhìn chung quanh một lượt rồi nói :

- Trước hết chúng ta hãy tìm nơi ẩn nấp .

Lý Hàn Thu hạ thấp giọng xuống nói :

- Nếu Phương Tú đã phái người ngấm ngầm giám thị các thủy đạo thì nhất cử nhất động của chúng ta dĩ nhiên đã lọt vào tai mắt của họ rồi .

Tần Nhi nói :

- Chúng ta hãy điều tra bốn mặt rồi quay về một cây lớn ở phía Đông để gặp nhau .

Lý Hàn Thu gật đầu .

Hai người liền chia nhau đi vòng quanh mỗi người điều tra kỹ lưỡng một khu vực trong phạm vi mười trượng . Hễ chỗ nào có thể ẩn nấp là hai người lại nghe ngóng rất kỹ lưỡng, nhưng không phát giác ra có người nào ẩn nấp cả . Hai người liền quay về gốc cây bạch dương để tụ hội .

Lý Hàn Thu vừa thấy Tần Nhi đi tới đã hỏi ngay :

- Tần cô nương ! Cô nương có phát hiện ra điều gì khả nghi không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Không thấy chi hết .

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu Phương Tú phái người giám thị các đường thủy đạo thì đáng lý chỉ ở trong phạm vi này mới phải, mà sao không thấy bóng người nào của bọn chúng ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ nghĩ rằng nhất định có người giám thị, chúng ta chưa phát hiện ra được chỗ ẩn thân của bọn họ mà thôi .

Đột nhiên, một mãnh lá phất phơ rơi xuống .

Tần Nhi đảo mắt nhìn quanh khẻ nói :

- Anh hùng thiên hạ kiến thức đại khái giống nhau . Họ cũng nhận ra cây bạch dương này là nơi giám thị đường thủy tốt nhất .

Lý Hàn Thu đã nghe thấy tiếng khác lạ, khẻ gật đầu nói :

- Cô nương hãy canh giữ ở dưới gốc .

Đột nhiên chàng đề khí thi triển thân pháp "Tiềm Long Thăng Thiên" . Người chàng vọt lên trên không . Chàng nhảy lên chừng được hơn trượng liền dang tay ôm lấy thân cây, ngẩng đầu trông lên rồi vịn cành mà trèo .

Động tác của Lý Hàn Thu rất mau lẹ . Chỉ trong khoảnh khắc, chàng đã trèo đến gần một cành cao . Chàng liền vươn tay ra ôm lấy cành này, lộn người đi một vòng đoạn vọt mình lên cao . Lúc chàng vừa hạ xuống cành cây thì bỗng một ánh hào quang loé lên đâm tới .

Chương 117: Giết cường địch giải vây cho Vương Thị

Động tác của Lý Hàn Thu thần tốc phi thường . Tay phải vừa xoay lại phía sau đã rút trường kiếm ra khỏi vỏ .

Bỗng nghe đánh "choang" một tiếng . Đó là tiếng kim thiết đụng nhau phát ra . Quả nhiên trên cây này đã có người ẩn mình từ trước .

Lý Hàn Thu gạt được kiếm chiêu của đối phương, liền lập tức phản công . Chàng huy động trường kiếm, hết sức chém tới .

Người kia ẩn quá nữa mình vào trong cành lá rập rạp . Tay hắn cầm trường kiếm từ trên bổ xuống chém Lý Hàn Thu .

Kiếm chiêu của Lý Hàn Thu tuy rất kỳ ảo nhưng không phát huy được đến độ chót mà hai bên đứng cách nhau một quãng không chừng hai ba thước .

Đột nhiên thanh trường kiếm kia chém tới lại thu về .

Tiếp theo ba điểm hàn tinh lấp loáng phóng về phía Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu vung lẹ trường kiếm thành một luồng kiếm hoa vây bọc phía trước gạt được ba mũi ngân tiêu . Đồng thơi chàng đề khí nhảy xổ về phía đối phương .

Bỗng kiếm quang loé lên ! Tiếp theo là một tiếng rú rùng rợn .

Máu tươi phun ra như suối . Một bóng người từ trên cây cao té nhào đánh "huỵch" một tiếng . Bóng người giáng xuống đất thành một đống máu thịt bầy nhầy nát bét .

Lý Hàn Thu cũng nhảy xuống theo . Chàng nói :

- Quả nhiên trên cây này đã có người ẩn nấp trước mình .

Tần Nhi ngoảnh đầu nhìn bốn phía rồi nói :

- Không hiểu hắn đã phát tín hiệu ra chưa ? Có điều chỗ này ngồi trên cao trông xuống cửa là một nơi giám thị đường thủy đạo rất tốt .

Nàng nói rồi rút trường kiếm ra khoét đất thành một cái huyệt, bỏ thi thể đại hán đã nát nhừ xuống lấp đi .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ chỉ muốn đả thương y để hỏi rõ nội tình . Nhưng động thủ ở trên cây không tài nào kìm hãm được thế kiếm thành ra chém chết hắn .

Tần Nhi nói :

- Bây giờ có thể ẩn nấp ở trên cây được rồi ..

Nàng trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Tướng công còn nhớ được chỗ hắn ngồi không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Lẽ dĩ nhiên là nhớ được .

Tần Nhi hỏi :

- Vậy tướng công thử lên tìm lại coi chỗ đó có vật gì để truyền tin không ?

Hai người liền trèo lên cây . Lý Hàn Thu lên tới chỗ đại hán vừa ẩn thân thì quả nhiên trên cây bạch dương còn treo chiếc đèn ló và một tấm gương đồng .

Chỗ này là một cành cây lớn, bốn mặt đều dùng dây màu xanh kết lại thành một cái võng . Cứ coi cách bố trí trên cây bạch dương thì rõ ra họ đã dụng tâm ẩn ở trên cây này một thời gian khá lâu .

Lý Hàn Thu ngó Tần Nhi ngỏ lời khen ngợi :

- Cô nương đoán việc như thần, tại hạ rất lấy làm bội phục .

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Phương Tú giám thị cử động của mẹ con nhà kia đã lâu ngày . Vậy lúc chúng ta đi vào rừng lau e rằng họ cũng ngó thấy rồi .

Tần Nhi nói :

- Cái đó khó mà biết được . Con mắt giám thị của Phương Tú tuy nghiêm mật nhưng chỗ chúng ta vào không phải là một lối đi, có kho họ không để ý .

Lý Hàn Thu thủng thẳng hỏi :

- Bây giờ chúng ta nên làm thế nào ?

Tần Nhi đáp :

- Vụ này xin để tướng công quyết định .

Lý Hàn Thu cười đáp :

- Cô nương cứ chủ trương đi . Tại hạ xem ra tâm cơ của cô nương còn hơn Lý mỗ nhiều lắm .

Tần Nhi nói :

- Cái đó là vì tướng công tốt quá, không chuyên dùng mưu kế gian trá, nên việc gì cũng chỉ nhìn về khía cạnh tốt đẹp .

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô nương quá khen rồi !

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi nói :

- Hiện giờ chúng ta đã trừ được một trạm ngầm của Phương Tú mà lại là một trạm rất quan trọng thì chẳng khác gì đã móc được con mắt của lão Phương Tú còn có tai mắt nào linh mẫn nữa không, chúng ta khó mà biết được . Kế hoạch bây giờ chỉ có việc theo dõi cử động của ba mẹ con Vương Thị làm chuẩn đích .

Lý Hàn Thu nói :

- Bất luận thế nào, chúng ta cũng không nên sang đoạt đồ vật của mẹ con họ .

Tần Nhi nói :

- Được rồi ! Nếu Phương Tú không còn người mai phục động thủ thì chúng ta sẽ coi mình như những người bảo vệ cho mẹ con họ .

Nàng nhìn Lý Hàn Thu nói tiếp :

- Coi bề ngoài tướng công ra chiều lạnh nhạt mà tâm địa thực tốt .

Lý Hàn Thu mỉm cười nói :

- Tại hạ tưởng con người cần như thế mới phải .

Đột nhiên một chấm ánh sáng đỏ chiếu vào chỗ hai người ẩn nấp .

Tần Nhi khẻ nói :

- Hỏng bét !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Việc gì vậy?

Tần Nhi đáp :

- Hiệu đèn ! Chúng ta không biết phúc đáp bằng hiệu đèn thì tất bị phát giác .

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn ra thấy hiệu đèn nhấp nháy không ngớt dường như đang chờ đợi phúc đáp . Bất giác chàng chau mày hỏi :

- Tần cô nương ! Hiệu đèn kia cách xa chừng bao nhiêu ?

Tần Nhi đáp :

- Đại khái ngoài hai trăm trượng .

Lý Hàn Thu nói :

- Bây giờ tại hạ thử qua bên đó coi .

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Bất tất phải thế !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Họ đã sử dụng hiệu đèn từ lâu . Chúng ta mà không phúc đáp, tất nhiên họ sinh lòng ngờ vực . Tướng công bây giờ qua đó, dĩ nhiên họ chuẩn bị rồi .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười đáp :

- Cô nương nói phải đó ! Họ không thấy mình phản ứng, tất nhiên sẽ tìm tới đây . Chúng ta nghỉ cho khỏe để chờ họ .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ e rằng sự tình biến diễn nhanh quá, khiến chúng ta không còn cơ hội để đối phó với bọn họ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Nếu tiểu tỳ đoán không lầm thì bây giờ mẹ con Vương Thị sắp ra đây rồi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy chúng ta ứng phó bằng cách nào ?

Tần Nhi đáp :

- Bỏ mặc cho hiệu đèn nhấp nháy, chúng ta chỉ chú ý vào hành động của mẹ con Vương phu nhân .

Hai người đang nói chuyện, bỗng nghe tiếng con thuyền rẽ nước vọng lại .

Tần Nhi nói :

- Họ đến lẹ quá ! Chúng ta xuống đi thôi .

Hai người liền từ trên cây nhảy xuống rồi cất bước tiến về phía trước chừng hai trượng, ẩn thân vào sau một bụi cỏ rậm .

Lý Hàn Thu và Tần Nhi chú ý nhìn ra thấy Vương phu nhân cùng hai cô gái nhảy lên bờ .

Vương phu nhân lưng đeo một bọc hình dài . Tay phải mụ cầm tranh trường kiếm .

Cả ba mẹ con cùng nai nịt gọn gàng lưng cài binh khí .

Vương phu nhân lên bờ, cặp mắt nhớn nhác nhìn bốn phía một lượt rồi lật đật đi về phía chính Đông, tức là thẳng tới chỗ Lý Hàn Thu và Tần Nhi ẩn thân .

Ba người chạy rất nhanh lướt qua mặt hai người rồi vẫn hấp tấp chạy về phiá trước .

Lý Hàn Thu khẻ kéo áo Tần Nhi . Hai người lật đật đứng lên rượt theo hút ba người kia . Hai bên vẫn giữ một khoảng cách bốn năm trượng .

Chạy được chừng ba dặm thì đến một chỗ ngã ba đường .

Vương phu nhân dừng bước đưa mắt nhìn tứ phía rồi chuyển về hướng Bắc mà chạy . Nhưng lúc bà vừa cất bước bỗng có tiếng quát :

- Đứng lại !

Tiếp theo tiếng quát quá đột nhiên từ trong bóng tối có sáu người nhảy ra .

Nguyên ba ngã đường mỗi ngã đều có hai người mai phục .

Sáu người kia bày thành thế trận rất mau chóng vây ba mẹ con phu nhân vào giữa .

Lý Hàn Thu và Tần Nhi dừng bước kịp thời ẩn vào sau một gốc cây lớn |.

Tần Nhi ghé sát vào tai Lý Hàn Thu khẻ nói :

- Đại khái đây là bọn người nhà của Phương Tú .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười gật đầu đáp :

- Cô nương đoán việc như thần .
Tần Nhi mỉm cười nói :

- Lại nịnh rồi !

Bỗng thấy Vương phu nhân vung thanh trường kiếm đánh véo một tiếng lạnh lùng hỏi :

- Các ngươi định làm gì ?

Sáu người kia cười rộ hỏi lại :

- Phải chăng các hạ là Vương phu nhân ?

Vương phu nhân không trả lời, quay lại hai chị em Du Nhi nói nhỏ mấy câu .

Sáu đại hán bao vây Vương phu nhân đều võ phục áo đen, tay cầm quỷ đầu đao sống dầy . Vừa trông đã biết sáu người này liên thủ bày thành đao trận .

Vương phu nhân khẻ dặn hai cô gái một lúc rồi từ từ cởi cái bọc dài trên lưng xuống đưa cho Du Nhi . Đoạn bà giơ trường kiếm lên hỏi :

- Phải chăng sáu vị đều là thủ hạ của Phương Tú ?

Lúc này sáu người kia đã giữ phương vị bày thành thế hợp kích .

Vương phu nhân vung trường kiếm một cái, hững hờ hỏi :

- Phương Tú đã phái các vị tới đây, tại sao các vị không dám thừa nhận ?

Một người đứng giữa lạnh lùng đáp :

- Phu nhân đoán trúng rồi, thì cần gì chúng ta phải nói nhiều .

Vương phu nhân hỏi :

- Các vị là những đại hán định động thủ bằng cách nào để đối phó với ba người chúng ta đều là đàn bà con gái ?

Đại hán vừa rồi đáp :

- Phu nhân bất tất phải nói khích bọn ta . Bọn ta có việc mới đến đây không phải để tỷ võ hay tranh hơi với phu nhân . Nếu phu nhân muốn sống thì chỉ có một biện pháp .

Vương phu nhân hỏi :

- Biện pháp gì ?

Đại hán kia đáp :

- Để cái đó lại .

Vương phu nhân hỏi :

- Để cái gì lại ?

Đại hán chuyển động mục quang ngó Du Nhi đáp :

- Để cái bọc trên người vị tiểu cô nương kia .

Vương phu nhân cười lạt nói :

- Các hạ nói nghe có vẻ dễ dàng lắm nhỉ ?

Đại hán lạnh lùng đáp :

- Phu nhân mà không chịu đưa cái đó ra thì chỉ còn đường động thủ .

Gã vung thanh quỷ đầu đao một cái . Cả sáu đại hán đồng thời xông vào .

Vương phu nhân quát lên một tiếng rồi hươi kiếm chia ra ba phía nghinh địch .

Du Nhi cùng tỷ tỷ cũng vũ động thanh trường kiếm phản kích .

Thế kiếm của phu nhân như cầu vồng . Bà hết sức tấn công định mở lấy một con đường mà chạy . Nhưng sáu đại hán huy động quỷ đầu đao, đồng thời biến hoá trận thế rất mau lẹ . Ánh đao trùng điệp luôn luôn thay đổi phương vị ngăn chặn thế công mãnh liệt của Vương phu nhân .

Lý Hàn Thu khẻ bảo Tần Nhi :

- Quỷ đầu đao trận của bọn chúng biến hoá cực kỳ mau lẹ . Kiếm pháp của Vương phu nhân tuy ghê gớm nhưng khó lòng mở được lối ra .

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công nhìn thấy không ? Dường như Vương phu nhân đã có định kiến . Bà ta chuẩn bị cùng cô gái lớn liều mình chiến đấu với sáu người, để Du Nhi vác Tiên Chi chạy trốn .

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ biết rồi . Có điều mẹ con họ khó lòng phá được vòng vây mà chạy .

Tần Nhi nói :

- Vả lại Phương Tú không phải chỉ đặt mai phục ở chổ này .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy chúng ta làm sao bây giờ ?

Tần Nhi đáp :

- Nếu trong lòng tướng công không có điều chi uý kỵ thì nên ra tay cứu mạng cho mẹ con họ rồi sẽ đoạt lấy Tiên Chi ở tay Du Nhi . Như vậy vừa trả được mối ân tình cho mẹ con Vương Thị lại vừa lấy được Tiên Chi .

Lý Hàn Thu thủng thẳng đáp :

- Việc cướp Tiên Chi ở trong tay Du cô nương thì tại hạ khó mà làm được.

Tần Nhi nói :

- Tướng công không lấy thì cũng lọt vào tay Phương Tú .

Lý Hàn Thu vẫn lắc đầu . Chàng ngưng thần nhìn thấy mẹ con Vương phu nhân bị vây hãm, phải chiến đấu cực kỳ chật vật .

Nguyên đao trận của sáu người phối hợp lại thành một bức màn dầy đặc . Đứng xa trông chỉ thấy bóng đao trùng điệp mà chẳng thấy thân hình ba mẹ con Vương phu nhân đâu .

Tần Nhi khẻ nói :

- Xem chừng ba mẹ con Vương phu nhân không thể hy vọng phá được đao trận để xông ra . Nếu thời gian còn kéo dài thì càng bất lợi cho chúng ta . Nếu tướng công quyết định cứu người thì nên động thủ đi thôi !

Lý Hàn Thu nói :

- Khi tại hạ rời khỏi sư môn, đầy lòng cứuu hận, chỉ nhất tâm giết người báo thù, nhưng bây giờ không thấy hăm hở như trước, chẳng nỡ giết người bừa bãi .

Tần Nhi nói :

- Cái đó đủ chứng minh thiên tính của tướng công rất lương thiện . Có điều tình thế đêm nay khác với mọi khi . Nếu tướng công không lấy Tiên Chi thì Phương Tú sẽ cướp mất .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Bây giờ đành thế này vậy . Chúng ta hãy cứu mẹ con Vương phu nhân một lần và nói rõ cho biết là mẹ con họ chẳng thể nào giữ được vật đó . Nếu bọn họ chịu tự động tặng Tiên Chi cho mình là hay hơn hết . Bằng họ không chịu thì chúng ta cứu họ lần thứ hai nữa rồi sẽ cướp lấy .

Tần Nhi tủm tỉm cười nói :
- Nói trắng ra thì tâm địa tướng công thật tốt quá ! Vậy theo tôn ý mà hành động .

Lý Hàn Thu nói :

- Cô nương hãy chờ đây . Tại hạ ra giúp mẹ con họ thoát khỏi trùng vi .

Chàng rút trường kiếm nhảy ra xông lẹ vào đao trận .

Thất Tuyệt Ma Kiếm là một kiếm pháp kỳ bí ác độc nhất thiên hạ . Một khi đã đánh ra thì uy thế không phải tầm thường .

Bỗng nghe tiếng kim thiết đụng nhau choang choảng . Thế kiếm ghê gớm của Lý Hàn Thu đã phá vỡ đao trận của sáu người để xông vào giữa .

Mẹ con Vương phu nhân đang bị đao trận bao vây, áp lực khủng khiếp chống đỡ cực kỳ vất vả thì đột nhiên áp lực mất hết . Lý Hàn Thu đã xông vào trong trận .

Lúc này Lý Hàn Thu hoá trang rồi nên mẹ con Vương phu nhân thì không nhận ra là ai .

Lý Hàn Thu khẻ bảo Vương phu nhân :

- Các vị tự tìm lấy cách phòng vệ . Tại hạ mãi tấn công bên địch không rảnh để chiếu cố sự an toàn cho các vị được .

Chàng không chờ mẹ con Vương Thị trả lời đã vung kiếm chuyển mình rất mau lẹ mở một trận tấn công tới tấp .

Ánh hàn quang lưu động chia ra ba mặt mà đánh .

Lý Hàn Thu đã phát huy thế kiếm đánh vào đao trận . Chỉ trong nháy mắt đao kiếm khai diễn thành một luồng ác đấu kịch liệt .

Mẹ con Vương Thị lúc trước ở vào tình thế chịu đòn, nhưng từ lúc Lý Hàn Thu xông vào, tình thế liền biến đổi .

Kiếm chiêu của Lý Hàn Thu lấy việc công địch làm cốt . Kiếm khí ngất trời đàn áp được đao trận của sáu người .

Mẹ con Vương Thị được Lý Hàn Thu giúp đỡ liền phấn khởi tinh thần . Ba người cũng thi triễn thế kiếm để phản kích .

Cuộc chiến đấu đang kịch liệt, bỗng nghe có tiếng rú thê thảm !

Một đại hán tay cầm quỷ đầu đao bị Lý Hàn Thu đâm trúng bụng dưới, thủng bụng lòi ruột, loạng choạng lùi lại .

Lý Hàn Thu đâm trúng một tên . Lập tức liên hoàn đao trận uy lực giảm đi rất nhiều .

Lý Hàn Thu biến đổi thế kiếm luôn luôn . Tiếng kêu gào liên tiếp vang lên . Lại hai đại hán nữa bị thương .

Sáu đại hán bị thương mất một nửa . Liên hoàn đao trận hoàn toàn bị tiêu tan . Còn lại ba đại hán chia ra đánh nhau với ba mẹ con Vương Thị lấy một chọi một .

Lý Hàn Thu cầm ngang thanh kiếm theo dõi cuộc chiến thì thấy Vương phu nhân chiếm được uy thế một chút, còn hai vị cô nương phải cố gắng mới giữ được thế quân bình, chưa phân thắng bại .

Chàng định tâm nghĩ thầm :

- Còn kéo dài thời gian là bất lợi cho mình . Chi bằng ta giúp bọn họ một tay .

Chàng liền vung kiếm lên đâm vào sau lưng đại hán đang đánh nhau với Du Nhi . Mũi kiếm đâm sâu vào đến nội phủ đối phương . Gã chỉ kịp rên lên một tiếng rồi ngã lăn xuống đất .

Lý Hàn Thu vừa ra chiêu đã hạ được một tên liền xoay tay kiếm đâm vào đại hán động thủ với Vương phu nhân .

Kiếm chiêu của chàng kỳ ảo khôn lường . Ánh hào quang vừa loé lên, lại một tiếng rú thê thảm phát ra . Đại hán bị tử thương rồi !

Lý Hàn Thu phóng ra ba chiêu kiếm, hạ luôn ba đại hán động thủ với ba mẹ con Vương Thị .

Thế là cả sáu đại hán đều bị tử thương nằm lăn dưới đất .

Vương phu nhân ngó Lý Hàn Thu rồi chẩm rãi nói :

- Đa tạ tráng sĩ đã cứu viện cho .

Lý Hàn Thu lạnh lùng đáp :

- Phu nhân bất tất phải tạ ơn .

Vương phu nhân khẻ buông tiếng thở dài nói :

- Tráng sĩ giàu lòng nghĩa hiệp . Mẹ con lão thân xiết bao cảm kích . Mong rằng tráng sĩ lưu danh lại để sau này bọn lão thân có dịp đền đáp .

Lý Hàn Thu cười nói :

- Báo đáp thì không dám . Nhưng tại hạ có mấy lời khuyên phu nhân .

Vương phu nhân hỏi :

- Tráng sĩ có điều chi dạy bảo ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đeo ngọc để lụy vào thân . Ba mẹ con phu nhân đã bị người giám thị bố trí mấy vòng vây, muốn phá trùng vi ra ngoài thật là một việc khó khăn vô cùng !

Vương phu nhân thủng thẳng nói :

- Sao tráng sĩ biết vậy ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nếu tại hạ không biết trước thì sao lại đuổi tới đây ?

Du Nhi đột nhiên xen vào :

- Má má ! Thanh âm vị này nghe quen quá !

Phu nhân gật đầu hỏi :

- Phải chăng các hạ là Lý tướng công ?

Lý Hàn Thu nghe bà nói rõ họ mình liền đáp :

- Phải rồi ! Chính là Lý mỗ .

Vương phu nhân trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Lý tướng công có mưu đồ chuyện gì ?

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn cái bọc dài trên vai Du Nhi hỏi :

- Có phải bọc này đựng Tiên Chi không ?

Vương phu nhân biến sắc hỏi lại :

- Lý tướng công cũng biết rồi ư ?

Lý Hàn Thu cười ruồi đáp :

- Hiện giờ trên chốn giang hồ không phải chỉ có một mình tại hạ biết rõ vụ này .

Vương phu nhân nói theo :

- Ít ra là trong đó có các hạ ..

Bà ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Các hạ đã cứu mẹ con lão thân, dĩ nhiên được quyền ưu tiên . Các hạ có mưu đồ chuyện gì xin cứ thẳng thắn nói ra .

Lý Hàn Thu đáp :

- Việc cứu viện vừa rồi là để trả ơn mẹ con phu nhân đã thu lưu và chữa thương cho tại hạ . Thế là mối ơn oán giữa chúng ta thanh toán xong .

Vương phu nhân hỏi :

- Nói như thế phải chăng là từ đây sắp tới, Lý tướng công có thể hạ thủ đối với mẹ con lão thân ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Không phải thế đâu .

Vương phu nhân nói :

- Vậy lão thân không hiểu ý tứ câu nói của các hạ .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ quyết không có ý cướp đoạt Tiên Chi ở trong tay mẹ con phu nhân . Nhưng trường hợp vật đó ở trong tay các vị bị người cướp đoạt thì tại hạ có thể lấy lại ở tay người khác .

Vương phu nhân ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi :

- Nếu không có người cướp đoạt thì sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trường hợp này tại hạ quyết không động thủ .

Vương phu nhân hỏi :

- Nghe lời tướng công thì dường như đã biết chắc sẽ có người cướp đoạt Tiên Chi ở trong tay mẹ con lão thân ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cái đó còn tuỳ ở vận khí của mẹ con phu nhân .

Vương phu nhân xá dài nói :

- Lão thân muốn hủy thác tướng công một việc . .

Lý Hàn Thu giật mình kinh hãi, vội vàng lùi lại hai bước hỏi :

- Phân nhân có việc gì xin cứ nói, bất tất phải đa lễ như vậy .

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân không làm gì khó khăn cho tướng công cả, mà chỉ xin một việc mà tướng công cất tay một cái là xong .

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Xin phu nhân cho biết việc gì ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân đã từng này tuổi mà thây phơi ngoài nội cũng chẳng sao . Nhưng còn hai đứa nhỏ chưa đầy hai mươi tuổi . Con gái phòng the bộc lộ thi hài thì thật khó coi . Sau khi mẹ con lão thân chết rồi, mong rằng tướng công sẽ vùi lấp cho một nấm mồ . Được vậy thì mẹ con lão thân ở dưới suối vàng cũng cảm tạ đại đức .

Lý Hàn Thu nói :

- Chưa chắc mẹ con phu nhân đã phải chết .

Vương phu nhân nói :

- Trừ phi không mất Tiên Chi thì mẹ con lão thân mới sống được . Vậy bất luận là ai trước khi cướp đoạt Tiên Chi tất nhiên phải hạ sát mẹ con lão thân trước .

Lý Hàn Thu buồn rầu cúi đầu xuống, không trả lời .

Chương 118: Cáo già dụ dỗ đứa thơ ngây

Vương phu nhân hỏi lại :

- Việc lão thân ủy thác chẳng hiểu tướng công có nhận lời không ?

Đột nhiên có tiếng khóc thút thít lọt vào tai .

Nguyên Du Nhi xúc động tâm tình, cô không nhịn được cõi lòng đau đớn mà bật lên tiếng khóc .

Vương phu nhân lạnh lùng bảo cô :

- Im miệng đi ! Không được khóc lóc !

Du Nhi phải cố nhịn cho khóc không thành tiếng .

Lý Hàn Thu quay lại nhìn Du Nhi rồi khẻ nói với Vương phu nhân :

- Tại hạ không phải là đã nẩy lòng tham, mưu đồ Tiên Chi của phu nhân .

Vương phu nhân nói :

- Lời nói của tướng công nghe có vẻ quang minh chính đại lắm .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Chắc phu nhân không tin lòng, nhưng tại hạ chẳng có cách nào chứng minh mà cũng không muốn giải thích . Tại hạ chỉ có ý ngăn trở Tiên Chi không thể để lọt vào tay Phương Tú . Nếu mẹ con phu nhân phá vòng vây đi thoát một cách bình yên thì tại hạ quyết không động thủ với mẹ con phu nhân .

Du Nhi đột nhiên xen vào :

- Bản lãnh tướng công so với mẹ con tiểu muội cao cường hơn nhiều . Nếu tướng công không có ý tranh dành Tiên Chi thì sao không giúp bọn tiểu muội phá vòng vây của họ ?

Lý Hàn Thu ngẩn mặt ra đáp :

- Cái đó ... Cái đó ...

Du Nhi ngắt lời :

- Hứ ! Tướng công không giúp cho bọn tiểu muội là có ý dòm ngó Tiên Chi . Dù tướng công giải thích thế nào tiểu muội cũng không tin .

Lý Hàn Thu tự hỏi :

- Làm thế nào cho cô ta tin được ?

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng chưa kịp nói ra vì chàng e làm cho Du Nhi phải thương tâm .

Bỗng nghe phu nhân thở dài nói :

- Du Nhi ! Không nên miễn cưỡng người ta vào chỗ khó khăn . Lý tướng công và mẹ con ta chưa có mối giao tình đến trình độ này .

Lý Hàn Thu rất lấy làm khó nghĩ, khẻ thở dài nói :

- Sao ? Để tại hạ suy nghĩ kỹ lại rồi mới trả lời được .

Du Nhi hỏi :

- Còn nghĩ ngợi gì nữa ? Không ưng chịu là không ưng chịu, hà tất phải lừa gạt mẹ con tiểu muội ?

Lý Hàn Thu rất lấy làm khó nghĩ thở dài hỏi lại :

- Tại hạ biết giải thích cách nào đây ?

Vương phu nhân vừa được coi Lý Hàn Thu ra tay, bà biết chàng là một cao thủ, kiếm thuật tinh thông hơn đời . Nếu chàng chịu giúp sức thì việc phá vòng vây để trốn thoát sẽ có nhiều hy vọng .

Bà liền nhẫn nại đứng yên không nhúc nhích .

Vương phu nhân là người mưu kế sâu xa . Mụ nhận thấy Lý Hàn Thu không có ý trợ lực cho mình, nhưng Du Nhi nói mấy câu này khiến chàng khó mà giãy ra được vì chàng còn trẻ người non mặt .

Trong lòng bà cũng biết rõ Lý Hàn Thu bị đưa vào tình thế khó khăn . Nếu chàng ưng thuận bảo hộ cho bà thì bất luận trong nội tâm chàng có vui trong lòng hay không, nhưng một khi chàng đã hứa lời là chàng phải thực hành và đem toàn lực ra làm cho nên việc .

Tần Nhi ẩn ở sau gốc cây đã nghe rõ cuộc đối thoại giữa mấy người bên ngoài, nàng lại cảm thấy Lý Hàn Thu trầm ngâm không nói gì thì biết là trong lòng chàng đang lấy làm khó nghĩ . Nàng chỉ sợ chàng lỡ lời mà hư việc lớn, đành vội vã tiến ra .

Lý Hàn Thu đang lúc bối rối bỗng nghe phía sau có tiếng bước chân liền quay lại ngó Tần Nhi hỏi :

- Tần cô nương ! Vụ này biết xử trí thế nào cho phải ?

Tần Nhi thủng thẳng đáp :

- Đại cuộc ở Giang Nam đã bắt đầu biến động . Nếu mình hành động lầm lỡ và lập tức giúp cho ngọn lửa hung dữ bùng lên to . Khi đó biết bao nhiêu cao thủ chính nghĩa phải đổ máu mà khó lòng bồi bổ lại chổ lầm lẫn .

Lý Hàn Thu giương mắt lên hỏi :

- Món Tiên Chi này quan trọng đến thế thật ư ?

Tần Nhi đáp :

- Đúng thế ! Vì vậy mà chúng ta chẳng thể để cho Tiên Chi lọt vào tay Phương Tú được .

Vương phu nhân đột nhiên đưa mắt ngó chằm chặp vào mặt Lý Hàn Thu một lúc rồi hỏi :

- Cô nương ở nhà Phương Tú từ thuở nhỏ cho đến khi khôn lớn mà cô nói vậy thì ai tin được ?

Tần Nhi quay lại nhìn Lý Hàn Thu đáp :

- Tin hay không là việc của Lý công tử đây, phu nhân bất tất phải bận tâm .

Vương phu nhân chậm rãi nói :

- Công hiệu của Tiên Chi thật không phải tầm thường, song vận dụng không khéo thì nó mất hết thần diệu .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nghe khẩu khí phu nhân thì dường như phu nhân thông tỏ về món Tiên Chi này lắm phải không ?

Vương phu nhân đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi đáp :

- Đúng thế ! Chẳng những lão thân hiểu cách diệu dụng của nó, mà còn biết cả cách bắt nó không để nó bị tổn hại .

Bà ngừng một chút rồi tiếp :

- Muốn hiểu biết Tiên Chi không phải là công việc một sớm một chiều mà được . Lão thân đã tổn rất nhiều công phu và mất một thời gian khá lâu về vụ này .

Lý Hàn Thu nói :

- Phu nhân bất tất phải giải thích, tại hạ thực tình không có ý cướp Tiên Chi . Nhưng để nó lọt vào tay người khác thì tại hạ phải đoạt lấy . Khi đó không liên quan gì tới phu nhân nữa, vậy xin ba vị hãy thượng lộ đi .

Vương phu nhân biến sắc, muốn nói lại thôi . Bà quay lại nhìn hai cô gái hô :

- Chúng ta đi thôi !

Rồi bà cất bước đi trước .

Tần Nhi lườm Lý Hàn Thu một cái rồi nói :

- Tướng công thật quá thiện lương, chẳng những tin lời bạn hữu mà tin cả địch nhân .

Lý Hàn Thu không hiểu ý câu nói của nàng liền chau mày hỏi :

- Cô nương nói vậy nghĩa là làm sao ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Sao tướng công biết Phương Tú nhất định còn chận đường mẹ con Vương phu nhân ?

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Cái đó há chẳng phải chính cô nương đã nói ra ?

Tần Nhi đáp :

- Tướng công đừng quên rằng chúng ta phá hoại được tín hiệu về sự liên lạc của bọn chúng tức là đã khiến cho tai mắt họ hết linh mẫn rồi . Vạn nhất mà Phương Tú không kịp điều động thuộc hạ để mẹ con Vương Thị lọt lưới thì sẽ ra sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trên căn bản chúng ta không có ý tranh giành Tiên Chi của Vương phu nhân.

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công đối với Tiên Chi không động tâm chút nào thật ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Thần vật ngàn năm một thủa, đời người hiếm thấy, thì ai mà chẳng động tâm ? .

Tần Nhi giương cặp mày liễu lên ngắt lời :

- Đã thế thì sao tướng công không động thủ cướp lấy ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Bậc đại trượng phu có điều muốn mà không làm . Tiên Chi là một vật sỡ hữu của mẹ con Vương phu nhân thì sao chúng ta lại tranh đoạt ?

Tần Nhi ngó vài mặt Lý Hàn Thu một lúc rồi khẻ thở dài đáp :

- Tướng công nói hợp lý Nghĩa Hiệp và đạo kiếp không giống nhau là ở chổ này . Tiểu tỳ coi người quả đã không lầm . Chúng ta đi thôi !

Đoạn nàng cất bước đi trước .

Lý Hàn Thu thấy Tần Nhi đi về phương hướng rượt theo mẹ con Vương Thị. Chàng đành cất bước theo sau .

Nói về mẹ con Vương Thị đi một mạch chừng bảy tám dặm đường . Lúc ba người sắp lên đường quan đạo thì đột nhiên thấy ba hán tử sánh vai đứng ngay ở đầu lối đi . Hán tử đứng giữa đầu đội nho càn, mình mặc trường bào chính là Phương Tú .

Vương phu nhân sửng sốt hỏi :

- Lão đấy ư ?

Phương Tú tủm tỉm cười đáp :

- Chính phải ! Chắc phu nhân lấy làm ngạc nhiên lắm nhỉ ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân chẳng ngạc nhiên chút nào .

Phương Tú cười ruồi nói :

- Vậy càng hay ! Phu nhân đã phá hủy được tấn hiệu liên lạc của bọn ta kể cũng là giỏi lắm .

Lý Hàn Thu và Tần Nhi đuổi theo mẹ con Vương phu nhân còn cách chừng ba bốn trượng thì thấy mẹ con bà dừng bước . Hai người liền ẩn vào bên bụi cỏ rậm .

Lúc này vừng đông sáng tỏ . Cảnh vật trong vòng một trượng đã nhìn thấy rõ .

Bỗng nghe Vương phu nhân lạnh lùng hỏi :

- Lão muốn điều chi ?

Phương Tú vẻ mặt lạnh như băng hững hờ đáp :

- Phu nhân đã hại sáu tên thuộc hạ của lão phu ?

Vương phu nhân nghĩ thầm trong bụng :

- Tuy không phải mình đã giết chúng, nhưng trước tình trạng này mình chẳng thể không nhìn nhận được .

Bà đành hàm hồ hỏi lại :

- Sáu người đó có phải do Phương viện chúa phái đến không ?

Phương Tú đáp :

- Phải rồi !

Vương phu nhân hỏi :
- Mẹ con lão thân cùng viện chúa vốn không thù oán, chẳng hiểu vì sao viện chuá lại sai người đón đường đánh giết ?

Phương Tú tuyệt không nhắc đến vấn đề Tiên Chi mà chỉ nói về sáu gã đại hán . Hắn cười lạt hỏi :

- Bọn sáu người chúng ...

Vương phu nhân ngắt lời :

- Chúng chết là lẽ tự nhiên vì đã xảy ra cuộc ẩu đả phải có kẻ sống người chết .

Phương Tú nói :

- Nợ bạc thì phải trả tiền . Giết người thì phải thường mạng . Ba mẹ con phu nhân đã sát hại sáu người bạn của lão phu . Món nợ này lão phu trả lời thế nào đây ?

Vương phu nhân nghĩ thầm trong bụng :

- Tâm địa thằng cha này quả là ác độc . Miệng hắn tuyệt không nhắc đến vấn đề Tiên Chi mà chỉ mồm năm miệng mười đòi báo thù cho bạn, tức là hắn chủ ý giết mẹ con mình .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, miệng phu nhân đáp :

- Phương viện chuá ! Nơi đây trừ ba mẹ con lão thân là đàn bà yếu ớt còn toàn thị là thuộc hạ của viện chúa . Viện chúa bất tất phải mượng lời quan ngoại che dấu nội tâm . Nếu viện chúa thực tình muốn báo thù cho thuộc hạ thì sao không đường đường chính chính quyết một trận sinh tử mà lại cho người ẩn nấp ở bên đường để ngăn chặn mẹ con lão thân ?

Phương Tú cười ha hả nói :

- Phu nhân ! Các vị đã giết sáu người thì bây giờ dẫu bị lão phu hạ sát, kể ra mẹ con phu nhân cũng được lãi rồi, có chết cũng đừng oán hận mới phải .

Lão đưa mắt cho hai tên đại hán võ phục, hô :

- Các vị động thủ đi !

Hai đại hán đồng thời rút trường kiếm ra đánh soạt một tiếng .

Vương phu nhân biết là cơ cực bửa nay khó lòng an toàn được, bất giác bà ngấm ngầm buông tiếng thở dài, khẻ bảo hai cô con :

- Phương Tú võ công cao cường, e rằng mẹ con ta khó lòng thoát khỏi tay độc thủ, nhưng chúng ta chẳng thể để cho hắn toạ hưởng kỳ thành .

Du Nhi hỏi :

- Món Tiên Chi nên xử trí thế nào ?

Vương phu nhân đáp :

- Hãy bỏ nó xuống .

Du Nhi gật đầu cởi cái bọc trên lưng xuống .

Vương phu nhân nói :

- Ngươi hãy lùi lại phía sau, để cho ta cùng tỷ tỷ đối địch .

Du Nhi dạ một tiếng, vội cất bước lùi lại .

Lúc này hai đại hán đã sấn tới trước mặt Vương phu nhân . Bỗng chúng quát lên một tiếng thật to rồi cùng nhau xông vào .

Vương phu nhân vung kiếm lên đánh đỡ .

Vương đại cô nương theo liền sau lưng mẫu thân tiếp đón thế kiếm của đại hán mé hữu .

Bỗng nghe tiếng gió thổi vạt áo lất phất .

Phương Tú đột nhiên vọt người lên cao theo thế Thiên Mã Hành Không vượt qua đầu Vương phu nhân để rượt theo Du Nhi .

Vương phu nhân và Vương đại cô nương đã khai diễn cuộc chiến với hai tên đại hán, không rảnh tay để quay lại cứu Du Nhi được .

Lúc này Lý Hàn Thu và Tần Nhi đang ẩn mình trong bụi cỏ rậm đã nhìn rõ Du Nhi lâm vào tình trạng nguy cấp .

Lý Hàn Thu toan đứng dậy viện trợ cho cô, nhưng Tần Nhi níu chàng lại, khẻ nói :

- Bất tất phải hoang mang .

Bỗng thấy người Phương Tú vọt lên như sao vượt qua đầu Du Nhi rồi xoay mình hạ xuống đứng trước mặt cô . Hắn thủng thẳng nói :

- Tiểu cô nương ! Nếu cô nương muốn cái mạng nhỏ xíu của cô được an toàn thì đưa Tiên Chi ra .

Du Nhi tay cầm bảo kiếm giơ lên, lạnh lùng đáp :

- Dù lão có giết ta, ta cũng không đưa cho đâu .

Phương Tú cười lạt hỏi :

- Cô sắp chết rồi thì còn giữ Tiên Chi làm chi ?

Du Nhi đáp :

- Nếu ta không đánh lại lão thì cũng hủy Tiên Chi trước khi bỏ mạng .

Phương Tú chau mày hỏi :

- Có phải má má cô bảo cô thế không ?

Du Nhi đáp :

- Cái đó không can gì đến lão .

Đột nhiên dường như cô nhớ ra điều gì trọng yếu, vội nói :

- Còn một điều nữa ta quên chưa nói cho lão hay ..

Cô nói bằng một giọng ngây thơ chất phác, hiển nhiên chưa hiểu những sự nham hiểm man trá trên chốn giang hồ .

Con người quỷ quyệt gian trá như Phương Tú không nhịn được phải bật cười hỏi :

- Điều chi vậy ?

Du Nhi đáp :

- Mẫu thân ta đã đụng chân tay vào Tiên Chi rồi thì lão có cướp được cũng bằng vô dụng .

Phương Tú liền hỏi :

- Cô nương có biết lệnh đường đã làm gì vào món Tiên Chi đó không ?

Du Nhi đáp :

- Dĩ nhiên ta biết rồi nhưng ta không bảo lão đâu .

Phương Tú nghểnh cổ lên nhìn cuộc chiến đấu giữa mẹ con Vương phu nhân và hai đại hán thấy hai tên này đã chiếm được thượng phong . Hắn liền quay lại nhìn Du Nhi khẻ cười nói :

- Ta không tin rằng cô nương lại có thể biết được .

Nhưng hắn thấy Du Nhi ngây thơ chất phác liền tin ngay là cô nói thật .

Du Nhi đáp :

- Ta đã nói biết là biết thật, chứ dối lão làm chi ?Phương Tú nói :

- Cô biết thì thử nói cho lão phu nghe xem chân hay giả .

Du Nhi trầm ngâm một chút rồi lắc đầu đáp :

- Ta không thể nói cho lão hay được .

Phương Tú cười nói :

- Cô không nói thì lão phu cũng có thể làm ra nguyên nhân .

Du Nhi nói :

- Bất luận lão dùng phương pháp gì cũng đừng hòng ra nói ra đâu .

Phương Tú thủng thẳng đáp :

- Được rồi ! Để cô coi thấy mẫu thân cùng tỷ tỷ chết rồi, lão phu sẽ thủng thẳng hỏi lại .

Du Nhi nghe Phương Tú nói vậy không khỏi động tâm, quay đầu nhìn ra .

Giữa lúc cô xoay mình thì Phương Tú đã nhân cơ hội chớp nhoáng này ra tay nhanh như điện nắm lấy cổ tay mặt Du Nhi .

Lúc Du Nhi cảnh giác toan né tránh thì đã không kịp nữa .

Phương Tú vận thêm nội lực vào năm ngón tay . Du Nhi liền cảm thấy nửa người tê dại .

Phương Tú nhẹ nhàng rút lấy thanh trường kiếm ở trong tay Du Nhi, cười nói :

- Bây giờ cô hãy ngoan ngoãn đứng chờ đây . Bao giờ mẫu thân cùng tỷ tỷ cô chết rồi, chúng ta lại nói chuyện .

Du Nhi muốn giãy giụa nhưng năm ngón tay của Phương Tú xiết lại chẳng khác gì một cái đai sắt khiến cho cô chẳng thể nào cựa quậy được .

Lúc này Du Nhi rất quan tâm đến sự sinh tử của mẫu thân và tỷ tỷ cô, nên cô chú ý theo rõi cuộc chiến .

Vương phu nhân cùng cô gái lớn liên thủ cự địch nhưng hai mẹ con vẫn ở thế kém . Kiếm chiêu của hai đại hán áo đen mỗi lúc một mau lẹ, thế công mỗi lúc một thần tốc dồn hai mẹ con Vương Thị vào thế thủ, hoàn toàn không còn sức phản kích .

Du Nhi trong lòng nóng nẩy quay lại nhìn Phương Tú hỏi :

- Các người nhất định giết chết mẫu thân cùng tỷ tỷ ta chăng ?

Phương Tú đáp :

- Đao kiếm không có mắt nó đụng vào ai thì người đó chẳng chết cũng bị thương .

Du Nhi đột nhiên buông kiếm thở dài hỏi :

- Nếu ta đưa Tiên Chi cho lão thì lão có buông tha mẫu thân cùng tỷ tỷ ta không ?

Phương Tú cười đáp :

- Lão phu muốn lấy bọc Tiên Chi thì chỉ cất tay một cái là xong, chẳng cần gì phải vội vã ..

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Thực ra lão phu mà không lấy Tiên Chi thì mẹ con cô cũng chẳng tài nào giữ được . Trên đời biết bao nhiêu người đang nhòm ngó Tiên Chi, đồng thời họ định hạ sát cả ba người nhà cô để lấy cho bằng được .

Du Nhi nói :

- Lão cũng vậy chứ có khác gì ? Vừa muốn lấy Tiên Chi lại vừa định sát hại bọn ta nữa .

Phương Tú cười ha hả nói :

- Cái đó ..có chỗ không giống nhau .

Du Nhi hỏi :

- Mỗi người chỉ có một mạng, lão giết hay người khác giết ta cũng vậy còn khác gì nữa ?

Phương Tú cười đáp :

- Có khi lão phu không giết cô nương .

Du Nhi hỏi :

- Còn mẫu thân và tỷ tỷ ta thì sao ?

Phương Tú đáp :

- Lão phu cũng có thể tha cả họ nữa .

Du Nhi hỏi ngay :

- Lão nói thật không ?

Phương Tú đáp :

- Thật chứ ! Lời nói của lão phu coi nặng bằng non có bao giờ man trá . Nhưng cô nương phải thuyết phục mẫu thân và tỷ tỷ quy thuận lão phu .

Du Nhi thủng thẳng đáp :

- Để ta coi thử coi . Có điều mẫu thân ra tính tình cương liệt, người quyết định thế nào ta không thể hiểu được .

Phương Tú thủng thẳng nói :

- Mẫu thân và tỷ tỷ cô đều không thể chống chọi được trăm chiêu nữa . Vậy cô phải quyết định cho lẹ mới được .

Du Nhi lại liếc mắt nhìn ra thì quả nhiên thấy tỷ tỷ cùng mẫu thân chỉ còn sức chống đỡ, đã hết thế phản kích .

Cô liền nói :

- Lão hãy bảo họ dừng tay thì ta mới nói với mẫu thân ta được .

Phương Tú trầm ngâm một chút rồi lớn tiếng hô :

- Các vị hãy dừng tay !

Hai đại hán thu kiếm về vọt mình đi lùi lại .

Phương Tú dắt Du Nhi từ từ tiến về phía trước . Hắn đi chừng bốn năm bước liền trầm giọng nói :

- Vương phu nhân ! Lệnh ái muốn nói chuyện với phu nhân đó .

Vương phu nhân mãi miết chiến đấu với hai đại hán nên bà không biết việc Du Nhi đã bị bắt . Bà quay lại thấy Du Nhi bị Phương Tú nắm cổ tay thì không khỏi ngẩn người .

Du Nhi chưa kịp lên tiếng hai hàng lệ đã trào ra, cô chậm chạp gọi :

- Má má ! Chúng ta không địch nỗi họ . Nếu còn đánh nữa tất phải chết hết .

Vương phu nhân hắng giọng một tiếng rồi gay gắt hỏi :

- Ngươi chỉ có vậy để nói với ta ư ?

Du Nhi đáp :

- Theo ý hài nhi thì chúng ta nhất định phải chết . Vậy có để Tiên Chi cũng chẳng ích gì . Chi bằng cho quách chúng là xong .

Phương Tú lắc đầu nói :

- Phu nhân ! Lệnh ái nói chưa đủ rõ lòng, tại hạ cần bổ sung mấy câu .

Vương phu nhân nói :

- Viện chúa thử nói nghe !

Phương Tú nói :

- Nếu tại hạ muốn lấy Tiên Chi thì bây giờ lấy được rất dễ dàng, chẳng cần phải nhiều lời với phu nhân .

Vương phu nhân hỏi :

- Viện chúa còn muốn gì ?

Phương Tú đáp :

- Ba mẹ con phu nhân mà quy thuận về Phương Gia Đại Viện với lão phu thì lão phu còn được nhờ tài lớn của phu nhân .

Vương phu nhân nói :

- Bản lãnh lão thân kém cỏi thì dù có quy đầu Phương Gia Đại Viện cũng chẳng được ích gì cho viện chúa .

Phương Tú cười mát nói :

- Đúng thế ! Võ công của phu nhân chưa phải là hạng cao minh, so với bọn thủ hạ của Phương mỗ chỉ đứng vào hạng ba hạng tư . Nhưng phu nhân còn có tài hoa khác và giúp lão phu rất được việc .

Vương phu nhân hỏi :

- Lão thân quy đầu với điều kiện gì ?

Phương Tú mỉm cười đáp :

- Lão phu dùng người bao giờ cũng hậu đãi, dĩ nhiên là không bội bạc với phu nhân .

Vương phu nhân ngó hai cô con, cất giọng buồn thảm nói :

- Lão thân quy đầu Phương phủ thì được nhưng còn hai đứa nhỏ này ..

Phương Tú nói :

- Tại hạ hy vọng các cô cũng đến Phương phủ .

Vương phu nhân nói :

- Bọn chúng võ công không có gì mà lại ít kinh nghiệm giang hồ, chẳng giúp được gì cho viện chúa thì sao viện chúa không buông tha cho chúng đi ?

Phương Tú đáp :

- Phu nhân có hai cô con gái ở bên mình mới đỡ buồn trong khi tịch mịch để mà yên tâm làm việc cho tại hạ .

Vương phu nhân lắc đầu đáp :

- Tiên phu trước kia trà trộn vào chốn giang hồ rồi đi đến kết quả đầu một nơi mình một nẻo, khiến đời lão thân nửa chừng nữa đoạn . Lão thân không muốn cho tiểu nữ lại bước vào bến xe cũ của phụ thân chúng . Vì thế lão thân chỉ mong chúng là hạng người thường, lấy chồng ngư phủ nông phu để tiêu dao ngày tháng .

Phương Tú cười khanh khách hỏi :

- Phu nhân đã có tư tưởng như vậy sao còn khổ tâm để mưu lấy Tiên Chi ?

Phu nhân đáp :

- Lão thân muốn dùng hiệu năng của Tiên Chi để tạo cho chị em nó thành những bông hoa lạ trong võ lâm . Nhưng nay tâm nguyện đó thất bại thì lại để chúng quay về đời sống đồng ruộng, cùng thế nguyệt phôi phai .

Chương 119: Biển báo Quân Tri lại xuất hiện

Phương Tú trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Theo nhận xét của tại hạ thì hai vị lệnh ái đều là những người tài hoa thông tuệ. Nếu phu nhân chân tâm quy thuận tại hạ thì tại hạ xin mời một vị danh sư gây dựng cho hai vị lệnh ái thành danh trong võ lâm .

Vương phu nhân trầm ngâm một chút rồi nói :

- Lão thân xem chừng Phương viện chúa mà không lưu được hai đứa tiện nữ của lão thân thì không được yên tâm .

Phương Tú nói :

- Tại hạ cũng nghĩ rằng nếu hai vị lệnh ái không ở bên mình phu nhân thì e rằng phu nhân cũng chẳng yên tâm để làm việc cho tại hạ .

Lý Hàn Thu ngó Tần Nhi hỏi rất khẻ :

- Không hiểu Vương phu nhân có tài năng gì mà Phương Tú lại coi trọng bà ta đến thế ?

Tần Nhi đáp :

- Phương Tú đối với Vương phu nhân như vậy thì tất nhiên bà có tài gì đặc biệt .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ nghĩ mãi không ra : Nếu quả phu nhân là tay bản lãnh phi thường thì sao lại không tìm được cách gì để trốn thoát ?

Tần Nhi đáp :

- Có thể bản lãnh của phu nhân không liên quan tới võ công .

Lý Hàn Thu gật đầu rồi lại giương mắt nhìn ra ngoài .

Bỗng nghe Vương phu nhân nói :

- Lão thân mình mang một mối thù lớn, chẳng thể nào yên tâm để làm công tác cho viện chúa được .

Phương Tú nói :

- Tại hạ sẽ phái người báo thù thay cho phu nhân .

Vương phu nhân nói :

- Lão thân lại muốn chính tay mình đâm chết kẻ thù .

Phương Tú nói :

- Được rồi ! Vậy để tại hạ sai người đi bắt sống bọn chúng về Phương Gia Đại Viện, giao lại cho phu nhân xử trí .

Vương phu nhân chau mày hỏi :

- Viện chúa biết kẻ thù của lão thân là ai không ?

Phương Tú đáp :

- Là Quan Thị Song Đao : Tả Đao Quan Tây và Hữu Đao Quan Trung .

Vương phu nhân ngẩn người ra hỏi :

- Sao viện chúa lại biết rõ thế ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ đã để tâm từ lâu đến những việc có liên quan tới phu nhân .

Vương phu nhân hỏi :

- Viện chúa nói vậy thì ra mẹ con lão thân mấy năm nay đều ở trong phạm vi giám thị của viện chúa hay sao ?

Phương Tú đáp :

- Từ khi mẹ con phu nhân dọn đến ở trong rừng lau, tại hạ đã theo rõi .

Vương phu nhân nói :

- Viện chúa nhẫn nại mấy năm không động thủ thì thật cơ mưu kinh người .

Phương Tú nói :

- Nếu phu nhân mà biết rõ Phương mỗ ngấm ngầm giám thị thì đã chẳng tìm cách bắt được Tiên Chi .

Vương phu nhân thở dài nói :

- Nếu lão thân thả cho Tiên Chi đi thì trên thế gian chẳng ai bắt được nó .

Phương Tú cười nói :

- Vì vậy bọn tại hạ chẳng bao giờ dám kinh động đến phu nhân ...

Hắn ngưng lại một chút rồi tiếp :

- Trong Phương Gia Đại Viện đã chuẩn bị sẳn một toà viện rất yên tĩnh và được phòng vệ thâm nghiêm để dành sẳn cho phu nhân . Chỉ cần phu nhân gật đầu một cái là lập tức sẽ thành một vị quý khách trong Phương Gia Đại Viện của tại hạ .

Vương phu nhân nói :

- Được rồi ! Lão thân chịu lời viện chúa .

Phương Tú giải khai huyệt đạo cho Du Nhi rồi cười nói :

- Tiên Chi vẫn là của mẹ con cô nương vậy cô giữ lấy .

Vương phu nhân đột nhiên nhớ tới việc Lý Hàn Thu hạ sát Lục Hung vội nói:

- Viện chúa có sáu tên thuộc hạ bị lão thân giết chết ...

Phương Tú mỉm cười ngắt lời :

- Các vị không giết nổi bọn họ .

Vương phu nhân chấn động tâm thần nói :

- Nhưng bọn chúng đều bị thương về lưỡi kiếm của lão thân .

Phương Tú mỉm cười nói :

- Tại hạ biết võ công của Giang Châu Lục Quỷ thì ba mẹ con phu nhân liên thủ hiệp lực cũng chẳng thể nào địch nổi bọn chúng . Nhất quyết bọn chúng không bị phu nhân hạ sát .

Vương phu nhân hỏi :

- Nếu chúng không bị mẹ con lão thân giết chết thì ai là người đã hạ sát chúng ?

Phương Tú mỉm cười đáp :

- Cái đó phu nhân bất tất phải nhọc lòng . Sớm muộn gì bọn tại hạ cũng tìm ra manh mối .

Vương phu nhân nghĩ thầm trong bụng :

- Coi tình hình này thì hiện giờ hắn chưa biết ai đã hạ sát Giang Châu Lục Quỷ . Nếu ta còn hỏi thêm chỉ tổ lòi đuôi .

Phu nhân nghĩ vậy không hỏi nữa, cười mát nói :

- Tin hay không còn tùy ở viện chúa .

Bà ngó hai cô con hỏi :

- Bây giờ chúng ta đã cần về Phương Gia Đại Viện chưa ?

Phương Tú đáp :

- Nếu phu nhân không có việc gì khác thì cùng về Phương Gia Đại Viện với tại hạ .

Vương phu nhân đưa mắt nhìn Du Nhi hỏi :

- Lão thân còn có chút việc riêng cùng tiểu nữ phải đi ngay chẳng hiểu ý Phương Viện Chúa thế nào ?

Phương Tú hỏi lại :

- Việc gì vậy ?

Vương phu nhân đáp :

- Đây là việc tư không tiện nói ra .

Phương Tú hỏi :

- Ngày mai còn dài . Phu nhân có việc gì hãy về Phương Gia Đại Viện rồi sai người người đi làm cho phỏng có khác gì ?

Vương phu nhân nói :

- Nghe khẩu khí đủ biết Phương viện chúa không chịu ưng thuận .

Phương Tú hỏi :

- Phu nhân có nhất định cần phải đi không ?

Vương phu nhân đáp :

- Đi được là hơn hết .

Phương Tú nói :

- Nếu vậy phu nhân sai một cô đi là xong .

Vương phu nhân biết là cơ hội hiếm có . Bà hạ thấp giọng xuống dặn Du Nhi mấy câu rồi vác bọc lên nói tiếp :

- Ngươi đi được rồi .

Du Nhi buồn rầu sa lệ nói :

- Mẫu thân ! Tỷ Tỷ ! Xin bảo trọng tấm thân !

Phương Tú sửng sốt hỏi :

- Phu nhân ! Lệnh ái không đến Phương Gia Đại Viện ư ?

Vương phu nhân đáp :

- Y đến hay không cũng chẳng quan hệ gì .

Hai người còn đang đối đáp thì Du Nhi chạy xa đến năm sáu trượng .

Phương Tú nhìn bóng sau lưng Du Nhi ra chiều tức giận, nhưng hắn cố nhịn nói :

- Chúng ta đi thôi !

Rồi hắn cất bước đi trước .

Vương phu nhân dắt cô gái lớn theo sau Phương Tú .

Hai đại hán áo đen đi sau cùng .

Bóng sau lưng mấy người dần dần mất hút .

Lý Hàn Thu nhìn Tần Nhi hỏi :

- Làm thế nào bây giờ ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Làm việc gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô còn giả vờ ngơ ngẩn ư ? Còn Tiên Chi mà bị đem đến Phương Gia Đại Viện thì khó mà lấy ra được .

Tần Nhi hỏi :
- Tướng công định cướp Tiên Chi trước khi họ về tới Phương Gia Đại Viện chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trừ phi chúng ta phế bỏ ý niệm đoạt lại Tiên Chi, không thì phải tìm cách sang đoạt trước khi họ tiến vào Phương Gia Đại Viện .

Tần Nhi nguyên vì việc mưu đồ Tiên Chi mà nàng đã tích cực hành động nhưng lúc này đột nhiên nàng thay đổi thái độ, ra vẻ lừng chừng, lắc đầu nói :

- Tiểu tỳ nghĩ rằng Phương Tú đã biết tướng công giết sáu tên thuộc hạ của lão . E rằng dọc đường lão đặt rất nhiều mai phục .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Nguyên trước nàng khuyến khích cho mình cướp đoạt Tiên Chi, thậm chí có phải giết chết mẹ con Vương Thị cũng cam lòng . Thế mà bây giờ nàng cam tâm chịu bỏ Tiên Chi lại khuyên ta đừng rượt theo . Mới trong khoảnh khắc mà sao nàng đã có hai thái độ trái ngược ?

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, chàng ngó lại Tần Nhi cười hỏi :

- Có phải cô nương sợ gặp Phương Tú không ?

Tần Nhi bị Lý Hàn Thu đoán trúng tâm sự, nhưng không phủ nhận . Nàng nở nụ cười bẻn lẻn đáp :

- Không phải tiểu tỳ sợ lão mà không muốn gặp lão nữa .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi nói :

- Lúc này mẹ con Vương Thị chưa cam tâm để cho Phương Tú an bài, vậy ta rượt theo mẹ con bà . Cô nương đứng đây chờ một lát để tại hạ đi cướp Tiên Chi .

Tần Nhi kéo Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Một mình tướng công mà đối phó với bọn thuộc hạ Phương Tú rất đông thể nào được ?

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười ngắt lời :

- Vừa rồi cô nương chẳng đã trông thấy tại hạ giết liền một lúc sáu tên thuộc hạ của Phương Tú đấy ư ?

Tần Nhi đáp :

- Nếu tướng công nhứt định đòi đi thì nên tìm kế dùng trí để thủ thắng . Bọn chúng nhiều người, trước khi ra tay hay hơn hết là tướng công phải giết một tên cho chúng nhụt nhuệ khí .

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi !

Đoạn chàng vọt mình chạy về phía trước .

Vương phu nhân quả nhiên chẳng cam tâm đem Tiên Chi vào Phương Gia Đại Viện . Bà đi rất chậm chạp và nghĩ thầm trong bụng :

- Nếu Lý Hàn Thu còn trở lại cướp Tiên Chi thì mình đưa cho gã còn hơn .

Phương Tú cố làm ra mặt kẻ cả . Hắn cũng không thúc giục Vương phu nhân .

Lý Hàn Thu rượt theo chừng vài chục trượng đã trông thấy bóng sau lưng bọn Phương Tú và Vương phu nhân .

Lúc này trời đã sáng tỏ . Cảnh vật trông rõ mồn một .

Phương Tú chỉ ngoảnh lại một lần là nhìn thấy Lý Hàn Thu . Nhưng hắn cứ thủng thẳng đi trước không quay lại lần nào .

Đột nhiên có tiếng lắc nhạc "Báo Quân Tri" loảng xoảng phá tan cảnh yên lặng lúc ban mai .

Phương Tú đột nhiên dừng bước, vẫy tay một cái.

Hai đại hán đao kiếm đi bên cạnh, đột nhiên tuốt kiếm ra thủ thế chờ đợi .

Vương phu nhân lớn tiếng hỏi :

- Phương viện chúa ! Chuyện chi vậy ?

Phương Tú đáp :

- Một nhân vật rất khó chịu lại đến quấy nhiễu . Phu nhân đưa Tiên Chi cho tại hạ quách !

Vương phu nhân hỏi :

- Lão thân giữ cũng vậy chứ sao ?

Phương Tú đáp :

- Dĩ nhiên là khác hẳn .

Lão vươn tay ra cầm lấy Tiên Chi .

Vương phu nhân do dự một chút rồi cũng đưa Tiên Chi cho Phương Tú .

Giữa lúc ấy bỗng nhìn thấy một đại hán mình khoác trường bào, tay mặt cầm gậy trúc, tay trái cầm tấm điện "Báo Quân Tri " .

Đại hán này đã đứng tuổi từ từ bước tới .

Hai đại hán võ phục chống kiếm, sóng vai đứng ngăn chặn đường đi của người khoác trường bào .

Người khoác trường bào chống gậy trúc dường như đui mắt, nhưng cũng dừng bước kịp lúc tới trước mặt hai đại hán .

Bỗng y đưa tay trái lên tại biển "Báo Quân Tri" rít lên xoảng xoảng, y nói :

- Kẻ đui mù này đêm qua nằm mơ, sáng sớm nay đã gặp Phương Đại Viện chủ nhân ...

Phương Tú cười lạt nói :

- Thôi huynh đừng giở trò đó với tiểu đệ nữa . Có việc gì cứ nói huỵch toẹt ra .

Người khoác trường bào chống gậy cười khanh khách đáp :

- Phương viện chúa ! Nếu vậy tiểu đệ không giở trò nữa ...

Lão đảo cặp mắt toàn lòng trắng nói tiếp :

- Chắc Phương viện chúa còn có việc gấp mà tiểu đệ nói qua nói lại cũng chỉ là câu "Hễ thấy là có phần " của cố nhân . Tiểu đệ đã tới đây vậy Phương huynh tính thế nào ?

Phương Tú hỏi lại :

- Chuyện chi vậy ?

Người khoác trường bào nói ngay :

- Phương huynh lại giả vờ rồi ! Trong tay cầm vật gì vậy ?

Phương Tú xẳng giọng :

- Lòng đen cặp mắt của Thôi huynh không lộn ra mà cũng trông rõ vật gì rồi ?

Người khoác trường bào hỏi :

- Đó không là vật của Phương huynh thì sao không thảo lòng một chút chia cho tiểu đệ với .

Phương viện chúa lạnh lùng hỏi :

- Thôi huynh muốn sao ?
Hắn chưa tin là người chống gậy đã biết rõ nội tình nên mới hỏi thêm câu này .

Người khoác trường bào bật cười khanh khách hỏi lại :

- Phải chăng Phương viện chúa muốn khảo tiểu đệ ?

Phương Tú thủng thẳng đáp :

- Các hạ giả đui giả điếc mà muốn ăn hết của thiên hạ ...

Người khoác trường bào cười nói :

- Phương huynh dạy quá lời ! Sao lại đề cao tiểu đệ đến thế ?

Y ngừng lại rồi tiếp :

- Trong tay Phương viện chúa cầm con Tiên Chi .

Phương viện chúa chau mày hỏi :

- Sao Thôi huynh lại biết rõ vụ này ?

Lý Hàn Thu đã gần tới chỗ hai người nên họ đối thoại với nhau chàng đều nghe rõ hết, không khỏi cười thầm miệng lẩm bẩm :

- Vụ này kêu bằng "của thiên trả địa" .

Bỗng nghe người khoác trường bào đáp :

- Nói ra chẳng qua là có cơ duyên mà gặp . Tiểu đệ vốn không biết chuyện này, nhưng ngẫu nhiên được nghe bọn thuộc hạ của Phương huynh nhắc tới .

Phương Tú hỏi :

- Thuộc hạ của Phương mỗ nói tới ư ?

Người khoác trường bào hỏi lại :

- Đúng thế ! Phương huynh không chịu tin ư ?

Phương Tú vẫy tay một cái, hai tên đại hán cầm kiếm đột nhiên xông lại đánh người khoác trường bào .

Phương Tú cả cười nói :

- Các hạ đã biết vụ này thì tiểu đệ phải giết đi để bịt miệng .

Người khoác trường bào vùng cây gậy trúc rít lên vù vù để đón tiếp thế công của hai đại hán . Miệng y lạnh lùng nói :

- Con bồng ngựa sắt bắt con ve sầu, ngờ đâu chim sẻ rình đàng sau . Phương huynh quay lại ngó xem ai ?

Phương Tú và Vương phu nhân quả nhiên ngoảnh đầu lại thì thấy Lý Hàn Thu chống kiếm đứng ngoài một trượng .

Vương phu nhân động tâm tự nhủ :

- Hay lắm ! Thế ra y vẫn theo sau . Kiếm thuật của anh chàng này tuyệt thế vô song . Nếu y cùng Phương Tú khai diễn cuộc ác đấu thì mẹ con mình còn có cơ hội cướp lại Tiên Chi rồi trốn khỏi nơi đây .

Phương Tú nhận ra là Lý Hàn Thu thì không khỏi chấn động tâm thần tự trách :

- Đáng lý mình phải biết sớm có gã dính vào vụ này mới phải .

Tuy trong lòng hắn kinh hãi vô cùng mà ngoài mặt vẫn làm bộ trấn tĩnh . Hắn lạnh lùng nói :

- Bây giờ Phương mỗ mới hiểu .

Lý Hàn Thu rút trường kiếm khỏi võ đánh soạt một tiếng từ từ tiến lại hỏi :

- Viện chúa bảo hiểu rõ cái gì ?

Phương Tú đáp :

- Giang Châu Lục Quỹ đã chết về lưỡi kiếm của các hạ.

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Mời viện chúa lấy binh khí ra !

Phương Tú quả nhiên trong lòng úy kỵ Lý Hàn Thu, không dám làm phách chút nào, từ từ rút kiếm ra .

Lý Hàn Thu lạnh lùng hỏi :

- Phương Tú ! Tại hạ định trong vòng trăm hiệp phải lấy được sinh mạng của các hạ .

Phương Tú nói :

- Khẩu khí các hạ lớn lắm .

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu viện chúa ưng thuận tỷ đấu trong một trăm hiệp, mà tại hạ không hạ sát được viện chúa thì từ nay trở đi, quyết bỏ kiếm không dùng đến nữa mà cũng không đi kiếm viện chúa để báo thù .

Phương Tú ngập ngừng hỏi :

- Cái đó ư ? Tại hạ ....

Lý Hàn Thu lạnh lùng ngắt lời :

- Các hạ không dám nhận lời phải không ?

Phương Tú cười lạt nói :

- Lý Hàn Thu ! Bậc đại trượng phu không vì phẩn nộ trong lúc nhất thời mà liều mạng . Tại hạ đã có biện pháp đối phó với các hạ thì dĩ nhiên không muốn tranh hơi một cách vô vị như thế .

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói :

- Dù cho các hạ không ưng thuận tỷ đấu thì bửa nay cũng chẳng còn cơ hội nào tẩu thoát mà nhất định phải cùng tại hạ quyết một trận tử chiến .

Phương Tú ngửa mặt lên trời cười lớn :

- Chỉ trong khoảng thời gian chừng ăn xong bửa cơm là tại hạ có viện thủ tới nơi .

Hắn đưa mắt nhìn mẹ con Vương Thị nói :

- Hai mẹ con phu nhân nếu chân tâm quy thuận Phương Gia Đại Viện thì xin giúp tại hạ một tay .

Vương phu nhân hỏi :

- Lão thân trợ lực viện chúa bằng cách nào ?

Phương Tú đáp :

- Hai mẹ con phu nhân hãy liên thủ cùng tại hạ kháng cự người này một trận .

Vương phu nhân khẻ buông tiếng thở dài hỏi lại :

- Mẹ con lão thân làm sao địch nổi y được ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ biết rồi ! Bọn chúng ta ba người chia làm hai phương vị để tấn công y . Mẹ con phu nhân liên thủ đánh vào sau lưng . Còn tại hạ tấn công mặt trước, khiến cho y không thể chiếu cố được hai mặt .

Vương phu nhân hỏi :

- Phương viện chúa nổi tiếng anh hùng một đời, chẳng lẽ lại không thể lấy một chọi một mà đấu với y được ư ?

Phương Tú đáp :

- Tại hạ tin là mình có thể chống chọi được mấy chục hiệp, nhưng Thất Tuyệt Ma Kiếm của y sở trường về lối biến hóa kỳ bí không thuộc vào loại kiếm thuật chính phái . Y ra tay tàn độc phi thường .

Đột nhiên Lý Hàn Thu lớn tiếng quát :

- Phương Tú ! Hãy coi chừng !

Tiếng quát chưa dứt . Ánh bật quang lấp lánh !

Lý Hàn Thu cả người lẫn kiếm nhảy xổ về phía Phương Tú .

Phương Tú tay trái giữ con Tiên Chi, tay phải vung kiếm đón đỡ thế công của Lý Hàn Thu .

Mẹ con Vương Thị đưa mắt nhìn nhau, vẫn đứng yên một chỗ không nhúc nhích .

Hai đại hán áo đen bị người khoác áo trường bào, tay cầm trượng trúc vung lên, bóng trượng vây chúng vào giữa, chỉ còn có thể đỡ gạt chứ không đủ sức phản kích . Chúng tự lo cho mình còn chưa xong thì lực lượng đâu mà cứu Phương Tú ?

Lý Hàn Thu biến đổi thế kiếm đánh ra mười mấy chiêu sát thủ mà chiêu nào cũng nhằm vào giữa đại huyệt hiểm yếu của Phương Tú .

Phương Tú né tránh mười mấy kiếm mà chưa phản kích được chiêu nào . Còn Lý Hàn Thu liên công mười mấy chiêu vẫn chưa hạ được Phương Tú, thì trong lòng không khỏi ngấm ngầm bội phục, chàng lẩm bẩm :

- Thằng cha này không phải chỉ có hư danh mà thôi .

Bỗng nghe Vương phu nhân nói :

- Phương viện chúa ! Viện chúa động thủ với người mà còn cầm Tiên Chi trong tay thì không tiện chút nào . Chi bằng viện chúa để lão thân giữ Tiên Chi cho .

Phương Tú cười lạt nói :

- Mẹ con Vương phu nhân mà còn đứng đó không ra tay thì đủ tỏ không có lòng thành thực quy thuận Phương mỗ .

Vương phu nhân nói :

- Chẳng phải mẹ con lão thân không chịu trợ lực mà thực tình vì bãn lãnh tầm thương chẳng thể nào đón tiếp được Thất Tuyệt Ma Kiếm . Nếu cứ liều lĩnh động thủ thì không chừng sẽ bị người ta đâm cho bị tử thương mất .

Phương Tú tuy biết rõ Vương phu nhân cố ý kéo dài thời gian nhưng cũng không làm thế nào được .

Thế công của Lý Hàn Thu mỗi lúc một cấp bách và ráo riết hơn . Kiếm chiêu phóng ra tới tấp như mưa sa gió táp làm cho Phương Tú không đủ sức đón đỡ lâm vào tình trạng nguy hiểm .

Mẹ con Vương Thị thỏng tay đứng nhìn, phát giác ra kiếm chiêu của Lý Hàn Thu quả nhiên hiểm độc phi thường . Cứ tình trạng này thì Phương Tú chẳng thể nào chống chọi được lâu .

Phu nhân tính thầm trong bụng :

- Lý Hàn Thu đã ước hẹn giết hắn trong vòng một trăm chiêu tất không phải là lời khoe khoang hăm doạ .

Hai người lại đấu thêm mười mấy chiêu, Phương Tú càng bị vào chỗ nguy hiểm . Hắn bị Thất Tuyệt Ma Kiếm phát uy lực ghê gớm bao vây bốn mặt .

Lúc này Phương Tú có muốn kêu Vương phu nhân ra tay giúp đỡ thì cũng chẳng có chút nào rảnh mà lên tiếng được .

Vương phu nhân đột nhiên lo thầm trong bụng :

- Kiếm thuật của Lý công tử còn cao minh hơn Phương Tú rất nhiều . Nếu chàng đoạt được con Tiên Chi thì mình muốn cướp lại so với nó còn ở trong tay Phương Tú càng khó khăn hơn . Trong mấy mẹ con mình có Du Nhi tiếp cận với gã nhiều hơn . Phải nhân lúc gã không để ý và ngấm ngầm hạ độc thủ thì may ra mới kiềm chế được . Nhưng hiện giờ Du Nhi không có ở đây, mình đến gần gã tất nhiên gã phòng bị ngay .

Con người đã có ý nghĩ tham lam, trong lòng lo ngược lo xuôi thường đâm ra trì trọng . Vừa rồi Vương phu nhân cho Du Nhi đi đã tưởng là đắc kế bây giờ mụ lại hối hận .

Trong lúc hai bên đang chiến đấu kịch liệt, đột nhiên nghe có tiếng bánh xe chạy lọc cọc ra chiều rất cấp bách .

Lý Hàn Thu ngẩng đầu trông ra thì là cổ xe hình thù quái lạ đang rong đuổi đi tới .

Lúc xe chạy gần đến chỗ Phương Tú cùng Lý Hàn Thu động thủ, đột nhiên người trong xe, lớn tiếng quát :

- Dừng tay !

Chương 120: Lý Hàn Thu đả bại Thôi Thông

Lý Hàn Thu tay phải phóng mạnh thế kiếm ra veo véo hai tiếng . Chàng đã đâm trúng vào cánh tay trái của Phương Tú một kiếm .

Phương Tú tay trái bị thương, con Tiên Chi cầm không chắc đánh rớt xuống đất .

Lý Hàn Thu đưa tay trái ra, cúi mình xuống lượm con Tiên Chi .

Phương Tú nhân lúc Lý Hàn Thu cúi xuống tung mình lùi lại .

Lúc này cổ xe quái dị đã đuổi lẹ tới cách hai người chỉ còn mấy thước .

Lý Hàn Thu nghe tiếng bánh xe chạy gần đến nơi đột nhiên chàng nhảy vọt về phía trước ra xa chừng một trượng .

Lý Hàn Thu nghểnh cổ nhìn lại thì thấy Hàn công tử đứng trong xe thò đầu ra ngoài .

Lý Hàn Thu lạnh lùng hỏi :

- Hàn công tử đấy ư ?

Hàn công tử đáp :

- Các hạ không chịu nghe lời cảnh cáo của tại hạ đả thương bá phụ .

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ định chém đứt cánh tay trái lão mới vừa .

Hàn công tử tức giận quát hỏi :

- Chỉ vì con Tiên Chi ở trong tay người phải không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ còn muốn trả mối thù lão đã sát hại song thân .

Hàn công tử hỏi :

- Lão gia là bá phụ của tại hạ . Các hạ mà giết người thì tại hạ nên làm thế nào ?

Lý Hàn Thu hững hờ đáp :

- Nếu công tử có năng lực thì sẽ báo thù cho lão .

Hàn công tử cười lạt nói :

- Trước kia tại hạ không muốn giết các hạ, nhưng tình thế hiện nay khác rồi .

Lý Hàn Thu quay lại nhìn Phương Tú thấy hắn đứng xa ngoài hai trượng đang nhắm mắt điều dưỡng, dường như thương thế khá nặng . Đại khái trong thời gian ngắn không thể động thủ chiến đấu ngay được . Chàng không còn lo gì nữa liền cất tiếng lạnh lùng hỏi lại :

- Bây giờ thì làm sao ?

Hàn công tử xẳng giọng :

- Bây giờ tại hạ phát giác ra các hạ là người đáng khinh bỉ .

Lý Hàn Thu tức quá ngửa mặt lên trời cười rộ hỏi :

- Các hạ thóa mạ hay quá ! Có điều tại hạ không hiểu là đáng khinh bỉ ở chổ nào .

Hàn công tử cất giọng lạnh lùng như băng đáp :

- Lần trước các hạ đến Kim Lăng đã đem Quyên cô nương đi, lần này lại đem theo Tần Nhi .

Lý Hàn Thu chau mày nói :

- Cái đó khó mà nói cho rõ được .

Hàn công tử cười lạt nói :

- Các hạ đừng nói nữa, tại hạ không nghe đâu . Cả hai lần đều trùng hợp .

Đột nhiên thanh âm biến thành gay gắt, gã nói tiếp :

- Bất luận các hạ giải thích thế nào tại hạ cũng không tin được nữa .

Lý Hàn Thu ngửa mặt lên trời cười ha hả nói :

- Tại hạ cũng không cần giải thích .

Lại nghe Phương Tú la lên :

- Hài tử ! Đừng nể nang gì gã nữa . Gã chỉ là con quỷ háo sắc .

Bỗng nghe hai tiếng binh binh !

Hai đại hán động thủ cùng người khoác trường bào tay cầm gậy trúc đều bị đối phương điểm trúng huyệt đạo ngã quay ra .

Hàn công tử trầm giọng nói :

- Bá phụ ! Mời bá phụ lên xe cho mau .

Phương Tú ừ một tiếng rồi chạy lẹ đến gần cổ xe .

Lý Hàn Thu toan vọt lại ngăn trở thì đột nhiên thấy hào quang loé lên .

Hàn công tử ở trong xe đột nhiên liệng ra mấy lưỡi phi đao bắn tới Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu múa tít thanh trường kiếm thành một bức màn hàn quang để hộ vệ thân thể .

Mấy tiếng leng keng vang lên. Những lưỡi phi đao bắn tới đều bị thế kiếm của Lý Hàn Thu đánh rớt .

Trong khoảng thời gian chớp nhoáng này, Phương Tú đã nhảy lên cổ xe của Hàn công tử .

Cổ xe mui hình thù cổ quái kia tự động mở cửa ra cho Phương Tú nhảy vào rồi đóng lại .

Lý Hàn Thu trong lúc gạt những lưỡi phi đao đã lỡ mất cơ hội chặn cổ xe lại .

Bỗng thấy Hàn công tử giật cương, con tuấn mã kéo xe đột nhiên vọt đi .

Lý Hàn Thu đã biết cổ quái xe này rất nhiều cơ quan phóng ám khí nên không đuổi nữa .

Mẹ con Vương Thị và hán tử khoác áo trường bào tay cầm gậy trúc vẫn đứng nguyên chỗ chưa nhúc nhích .

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang đảo mắt nhìn ba người rồi đột nhiên cất bước tiến về phía trước .

Vương phu nhân khẻ cất tiếng gọi :

- Lý tướng công !

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời thì đột nhiên nghe tiếng gió thổi tà áo bay phất phất .

Người khoác áo trường bào tay cầm gậy trúc nhảy vọt tới vượt lên trước Lý Hàn Thu đứng chắn đường .

Lý Hàn Thu ngó người khoác áo trường bào rồi chậm rãi hỏi :

- Phu nhân kêu tại hạ có điều chi dạy bảo ?

- Lý tướng công tuy lấy được Tiên Chi, song nếu không biết cách xử dụng cũng uổng mà thôi .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Theo ý phu nhân thì sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Nếu tướng công tin lời mẹ con lão thân thì lão thân tự nguyện truyền thụ phép xử dụng cho tướng công .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Điều kiện trao đổi thế nào ?

Vương phu nhân đáp :

- Chúng ta chia nhau mỗi người một nữa .

Người khoác trường bào tay cầm gậy trúc đột nhiên lắc tấm biển "Báo Quân Tri" mấy tiếng lạch cạch vang lên rồi nói :

- Kiến giả hữu phần ! Tại hạ đã gặp đây dĩ nhiên cũng được chia phần mới phải .

Lý Hàn Thu cười lạt hỏi :

- Các hạ lấy được Tiên Chi có chia cho tại hạ một phần không ?

Người khoác trường bào đáp :

- Cái đó khó nói lắm .

Lý Hàn Thu nói :

- Chúng ta chưa từng quen biết thì dĩ nhiên chưa có giao tình gì với nhau . Ai cũng trông bài thủ đoạn để lấy vật . Các hạ ở đâu tự nhiên nhảy vào đòi chia phần thì không khỏi có chút hoang đường đó .

Người khoác trường bào cười lạt hỏi lại :

- Nếu lão phu không động thủ tỷ đấu với Phương Tú trước thì liệu các hạ có đoạt được Tiên Chi một cách dễ dàng không ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm không trả lời . Hiển nhiên chàng đang ngẫm nghĩ về vụ này .

Vương phu nhân dường như sợ Lý Hàn Thu chia phần cho người kia, bà vội lên tiếng :

- Lý tướng công ! Không thể nhận lời y được .

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn Vương phu nhân mỉm cười chứ không nói gì .

Người khoác trường bào lạnh lùng hỏi :

- Tại sao vậy ?

Vương phu nhân đáp :

- Vì không cần các hạ giúp đỡ y cũng cướp được Tiên Chi .

Người khoác trường bào lại hỏi :

- Chắc phu nhân cho hai tên võ sư tuỳ tùng Phương Tú này bản lãnh hèn kém lắm phải không ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân chỉ biết võ công chúng chẳng thể hơn Phương Tú được .

Người khoác trường bào hững hờ nói :

- Nếu hai gã liên thủ với nhau thì đừng tưởng chúng kém Phương Tú đâu .

Lão ngừng một chút rồi tiếp :

- Chúng ta bất tất phải tranh chấp vụ này . Lão phu tự biết mình có xuất lực một phần thì các vị mới được Tiên Chi một cách dễ dàng . Nếu không chia cho lão phu một phần thì lão phu lại phải động thủ cướp lấy .

Lý Hàn Thu đột nhiên buông tiếng cả cười nói :

- Tại hạ không muốn vì món Tiên Chi này mà lại động thủ với các vị nữa.

Vương phu nhân lộ vẻ khẩn trương hỏi :

- Vậy thì làm thế nào ?

Người mặc trường bào trợn mắt chiếu ra những tia hàn quang, vẻ mặt nghiêm nghị, đứng chờ Lý Hàn Thu trả lời .

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn ba người rồi nói :

- Nếu các vị có lòng tự tin mà đoạt được Tiên Chi ở trong bàn tay tại hạ thì xin mời ra tay . Bằng không tự tin là mình sẽ cướp được thì hay hơn hết là đừng có vọng động . Còn ý kiến của hai vị đưa ra thì hãy để cho tại hạ ngẫm nghĩ rồi sẽ quyết định .

Dứt lời, chàng cất bước đi về phía trước .

Người khoác trường bào vọt mình lên trước cản đường Lý Hàn Thu, nói :- Tin tức các hạ mang con Tiên Chi trong mình sẽ đồn đại rất mau chóng trên chốn giang hồ . Khi đó các hạ sẽ bị bao vây và có hối hận sẽ không kịp nữa .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Các hạ định uy hiếp tại hạ chăng ?

Người khoác trường bào đáp :

- Lão phu nói mấy câu đó toàn là sự thực . Các hạ mà không tin thì tại hạ cũng chẳng biết làm thế nào được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Theo khẩu khó các hạ thì dường như có ý muốn động thủ để tranh cướp .

Người mặc trường bào đáp :

- Lão phu không muốn tranh đua với truyền nhân của Thất Tuyệt Ma Kiếm .

Lão hắng giọng một tiếng rồi nói tiếp :

- Từ ngày các hạ ra đời, thế kiếm ác độc đã sát hại nhiều người . Thất Tuyệt Ma Kiếm xuất hiện lần thứ hai trên chốn giang hồ đã làm chấn động võ lâm . Kế hoạch bao vây tiêu trừ các hạ đã có ở trong lòng mọi người nhưng nó chưa thực hiện vì có mộ thời gian đột nhiên các hạ ẩn tích không thấy đâu nữa . Mặt khác các hạ tuy giết nhiều người nhưng chưa từng hạ sát một hảo nhân nào, nên kế hoạch kia chưa phát động .

Lý Hàn Thu tức giận nói :

- Phương Tú cùng Hàn Đào bề ngoài giả đạo đức mà bề trong man trá . Những hạng người chủ chương chính nghĩa võ lâm sao không tìm bọn này mà trừ diệt ?

Người khoác trường bào đáp :

- Vì Giang Nam Song Hiệp tuy có hành động tàn ác nhưng chỉ ở trong bóng tối, nhiều nhân vật giang hồ chưa nhìn rõ ác tích của họ nhất là những cao nhân chủ trương đại cuộc toàn ẩn lánh ở cao sơn, thiền viện nên không tin chuyện này .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế ra bọn họ không phái người đi các nơi làm tai mắt cho mình ư ?

Người khoác trường bào đáp :

- Dĩ nhiên là có . Nhưng những người này phần thì bị Giang Nam Song Hiệp ám hại, phần thì bị họ lung lạc nên mới thành cục diện như ngày nay . Những nhân vật thường qua lại giang hồ phần lớn đã hiểu hành vi tàn ác của họ, nhưng bọn đầu não chủ trương đại cuộc lại không tin có những chuyện đó .

Lý Hàn Thu nói :

- Chà ! Chờ cho giang hồ phát sinh thảm biến, mấy ông cụ đó mới tin thì đã chậm mất rồi !

Người mặc trường bào nói :

- Những chuyện này kể ra có đến nghìn lần mà vẫn không làm cho bọn chúa tể giang hồ thức tỉnh được .

Vương phu nhân đột nhiên xen vào :

- Những chuyện đó có liên quan gì đến Tiên Chi . Lý tướng công chả cần phải dây dưa với lão nữa . Chúng ta đi thôi !

Người mặc trường bào đưa ngang cây trượng trúc ra nói :

- Nếu cứ để thế này cho các vị đi thì lão phu thật chẳng cam tâm .

Lý Hàn Thu cũng cầm ngang lưỡi kiếm, lạnh lùng hỏi :

- Các hạ chuẩn bị làm gì đây ?

Người khoác trường bào cười đáp :

- Lão phu mà không được chia phần Tiên Chi thì đành phải lãnh giáo mấy chiêu Thất Tuyệt Ma Kiếm, mặc dù nó lợi hại phi thường .

Lý Hàn Thu đáp :

- Nếu các hạ thắng được lưỡi kiếm trong tay tại hạ thì dĩ nhiên con Tiên Chi này sẽ thuộc quyền sỡ hữu của các hạ .

Người khoác trường bào nói :

- Lão phu cũng tự biết mình khó lòng nắm vững phần thắng .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế thì sao các hạ lại đòi động thủ tranh cướp ?

Người khoác trường bào đáp :

- Tiên Chi là của báu hiếm có ai thấy cũng mê . Lão phu khi biết mình khó bề địch nổi Thất Tuyệt Ma Kiếm mà cũng không ngăn được lòng tham .

Lý Hàn Thu nói :

- Các hạ nói huỵch toẹt chỗ sở dục của mình như vậy thì tựa hồ không phải hạng người cùng hung cực ác .

Người khoác trường bào nói :

- Tại hạ tuy không phải cùng hung cực ác, nhưng cũng không phải là hảo nhân . Nếu tại hạ là hảo nhân thì đã không có lòng tham như vậy .

Lý Hàn Thu thủng thẳng hỏi :

- Quý tính đại danh các hạ là gì ?

Người khoác trường bào đáp :

- Tại hạ là Thôi Thông .

Vương phu nhân đột nhiên xen vào :

- Có phải người ta thường kêu bằng Hạt Tiên Thôi đại hiệp ?

Thôi Thông cười đáp :

- Không dám ! Người giang hồ đều kêu tại hạ bằng Thôi Hạt Tử ( Người Mù họ Thôi ) .

Lý Hàn Thu nói :

- Người võ lâm đã kêu bằng Tiên thì tất nhiên được đồng đạo giang hồ tôn trọng lắm .

Thôi Thông nói :

- Họ muốn nghĩ thế nào tuỳ họ . Kể ra cũng có một số người tôn trọng Thôi Hạt Tử này, nhưng lại một số người khác căm hận Thôi mỗ thấu xương .

Lý Hàn Thu thủng thẳng hỏi :

- Những người hận Thôi đại hiệp là ai ?

Thôi Thông đáp :

- Kẻ hận Thôi Hạt Tử mà là người tồi thì Thôi Hạt Tử mới là người hay . Còn người hay mà oán hận Thôi Hạt Tử thì Thôi mỗ lại là người dỡ . Hay hay dỡ dỡ là tự lòng người ta lựa chọn .

Vương phu nhân nói :

- Thôi đại hiệp là hảo nhân !

Thôi Thông nói :

- Dù Thôi mỗ có là hảo nhân thì cũng không phải là người tốt lắm được . Giả tỷ Thôi mỗ là người tốt lắm thì đã không có ý niệm tham lam muốn chia phần Tiên Chi .Vương phu nhân nói :

- Thôi đại hiệp đường đường một đấng anh hùng mà đi đoạt đồ vật của kẻ khác để tiếng đồn xa khắp giang hồ há chẳng tổn thương đến hiệp danh ư ?

Thôi Thông cười đáp :

- Nhưng cũng chẳng có cách nào khác được .

Lão đảo mắt nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Nếu Thôi mỗ mà bị bại dưới lưỡi Thất Tuyệt Ma Kiếm thì mới chịu bỏ ý nghĩ này .

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi ! Thôi đại hiệp đã nhất định đòi tại hạ phải động thủ thì mời đại hiệp ra tay đi .

Thôi Thông vung trúc trượng lên điểm lẹ vào trước ngực Lý Hàn Thu, miệng lão nói :

- Nếu bảo các hạ ra tay trước thì dĩ nhiên các hạ chẳng chịu nào .

Lý Hàn Thu vung trường kiếm lên đánh véo một tiếng vừa gạt cây trượgn trúc của Thôi Thông vừa nói :

- Thôi đại hiệp hãy coi chừng ! Tại hạ phản kích đây !

Thôi Thông đáp :

- Thất Tuyệt Kiếm pháp sở trường về thế công, Lý công tử cứ việc ra tay .

Lý Hàn Thu không nói gì nữa, huy động trường kiếm như gió táp mưa sa tấn công rất rát .

Thôi Thông tay mặt cầm trượng trúc, tay trái cầm biển "Báo Quân Tri" nhất tề thi triển . Những tiếng choang choảng vang lên rùng rợn .

Lý Hàn Thu tấn công ba chiêu rất mau lẹ đều bị biển "Báo Quân Tri" của Thôi Thông gạt được .

Thôi Thông gạt ba chiêu kiếm của Lý Hàn Thu rồi liền mở thế phản kích, vung cây trượng trúc lên đánh tới . Một làn bóng trượng chụp xuống .

Lý Hàn Thu cùng thi triển thế kiếm rất mau lẹ tuyệt luân . Bóng trượng ánh kiếm tỏa ra mịt trời . Thỉnh thoảng kiếm thiếc chạm nhau rít lên những tiếng choang choảng .

Nguyên cái biển "Báo Quân Tri" ở trong tay Thôi Thông cũng là một món binh khí . Mỗi lần kiếm chiêu của Lý Hàn Thu tấn công rất lợi hại, lão không kịp xoay chuyển cây trượng trúc thì lại dùng biển báo quân tri để ra chiêu . Kiếm đụng vào biển rít lên những tiếng chát chúa .

Hai mẹ con Vương Thị đứng bên theo dõi cuộc ác đấu phải ở xa ngoài năm thước không dám vào gần .

Chỉ trong khoảnh khắc hai người đã tỷ thí ngoài trăm chiêu .

Lý Hàn Thu từ ngày ra đời tuy đã gặp rất nhiều cao thủ, nhưng ít khi có cuộc chiến hào hứng như bửa nay . Chàng phấn khởi tinh thần, hú lên một tiếng . Thanh trường kiếm của chàng phóng những chiêu thần tốc và thế công mỗi lúc một ác liệt .

Hai bên lại đánh thêm mấy chục chiêu .

Đột nhiên Thôi Thông phát ra một tiếng rên . Bóng trượng ánh kiếm bỗng nhiên dừng lại .

Lý Hàn Thu định thần nhìn ra thì vai bên trái Thôi Thông đã bị mũi kiếm đâm thủng dài đến mấy tấc . Máu tươi từ miệng vết thương ứa ra đỏ lòm .

Thôi Thông ngửa mặt lên trời cười lớn một tiếng rồi nói :

- Thất Tuyệt Kiếm Pháp quả là tuyệt diệu !

Đột nhiên lão xoay mình cất bước chạy đi xa rồi tự nói một mình :

- Quả nhiên là một nhân vật anh hùng !

Rồi chàng cũng cất bước tiến về phía trước .

Vương phu nhân cùng con gái lẽo đẽo chạy theo sau Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu nghe phía sau có tiếng bước chân, liền dừng bước quay lại hỏi :

- Mẹ con phu nhân còn chưa chịu ư ?

Vương phu nhân đáp :

- Tuy Lý tướng công đã lấy được Tiên Chi nhưng không biết cách sử dụng há chẳng làm uổng mất linh vật ngàn năm hiếm có ?

Lý Hàn Thu nói :

- Cái đó hà tất phu nhân phải nhọc lòng .

Vương phu nhân nói :

- Lão thân có một điều tưởng cần phải nói rõ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phu nhân không thể lấy sức tranh đoạt, bây giờ muốn dùng trí để lấy lại chăng ?

Vương phu nhân lắc đầu đáp :

- Lão thân chỉ nói rõ nội tình . Còn tin hay không là tuỳ ở tướng công .

Lý Hàn Thu giục :

- Xin phu nhân nói đi !

Vương phu nhân nói :

- Lão thân đã bỏ chất kỳ độc vào trong Tiên Chi . Nếu không biết cách lấy chất độc ra thì nó sẽ tán vào mình Tiên Chi . Khi đó thần vật quý báu này chẳng những mất hết hiệu dụng mà còn làm hại người nữa .

Lý Hàn Thu chau mày hỏi :

- Phu nhân nói thật chăng ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân nói câu nào cũng thật hết .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Thế thì chúng ta phải hợp tác mới được hay sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Hợp tác thì lợi cho hai bên . Bằng Lý tướng công tham tâm độc hưởng thì e rằng làm hư của báu mà còn hại mình nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại hạ muốn thỉnh giáo phu nhân . Con Tiên Chi này trân quý ở chổ nào? Nó dùng để chửa bệnh hay để trị thương ?

Vương phu nhân đáp :

- Nó có công hiệu cải tử hồi sinh, làm cho thêm công lực, nếu dùng trường kỳ thì có thể đổi lông tẩy tủy, thoát thai hoán cốt .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Phu nhân bất tất thúc bách tại hạ . Để tại hạ ngẫm nghĩ rồi sẽ tính.

Lúc này Tần Nhi ở trong bụi cỏ tiến ra chạy nhanh tới đón chàng . Nàng nói :

- Chúng ta đi lẹ lên !

Nàng chìa tay ra kéo Lý Hàn Thu rảo bước chạy về phía trước .

Hai người chạy một mạch chừng hơn mười dặm thì đến một chỗ rừng rậm đầy mồ mả .

Tần Nhi khẻ hỏi :

- Chúng ta hãy vào trong mộ viên kia nghỉ ngơi một lúc nên chăng ? Vạn nhất bọn họ mà đuổi tới thì chúng ta có thể lợi dụng những mồ mả này để lẫn tránh và cự địch .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Chỗ mộ địa quanh co này ít ra cũng có thể ngăn cản được cổ quái xa của Hàn công tử không chạy vào được . Lòng chàng nghĩ vậy song miệng chưa trả lời . Hai người đi vào trong rừng ngồi xuống trước một ngôi mả lớn .

Lý Hàn Thu quay đầu nhìn lại đã thấy mẹ con Vương phu nhân đuổi tới nơi .

Chàng đứng dậy thủng thẳng hỏi :

- Hai mẹ con phu nhân sao cứ theo rõi tại hạ hoài như những âm hồn ám ảnh, chẳng hiểu có dụng tâm gì ?

Vương phu nhân chậm rãi đáp :

- Lão thân vì con Tiên Chi mà phải vất vả ở trong rừng lau mấy năm trời mới lấy được nó chứ không phải chuyện dễ dàng, thì khi nào lại bỏ nó cách dễ dàng được ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Giả tỷ Tiên Chi lọt vào tay Phương Tú rồi thì sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân đã ưng thuận theo hắn về Phương Gia Đại Viện cũng chỉ vì Tiên Chi mà thôi .

Tần Nhi ngắt lời :

- Đi theo thì có ăn thua gì ? Phương Tú chẳng những chỉ muốn lấy Tiên Chi, mà còn kiềm chế mẹ con phu nhân ở trong tay để nghe lệnh lão sai khiến .

Vương phu nhân nói :

- Lão thân không phải là hạng người dễ khuất phục đâu, dù có lưu lại trong Phương Gia Đại Viện thì cũng có ngày hạ thủ bọn chúng .

Tần Nhi cười lạt đáp :

- Phu nhân nghĩ thế chẳng là ngây thơ lắm ư ? Phương Tú há phải người dễ đối phó ? Huống chi trong Phương Gia Đại Viện quá nữa cao thủ bị cưỡng bách phải đầu hàng . Bọn họ cũng có ý nghĩ như phu nhân mà vĩnh viễn không tìm được dịp hạ thủ .

Vương phu nhân nói :

- Đầu chữ nhẫn là chữ đao . Lão thân tự tin có đủ sức hàm dưỡng để nhịn nhục .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phu nhân chuẩn bị phương pháp nào để đối phó với tại hạ ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân định thành thực hợp tác với hai vị để hai bên cùng có lợi .

Lý Hàn Thu nói :

- Con Tiên Chi này.....

Vương phu nhân ngắt lời :

- Con Tiên Chi này đủ cung cấp cho mười người sử dụng . Nếu chỉ năm ba người chia phần thì cũng là hỏng .

Lý Hàn Thu quay lại nhìn Tần Nhi rồi lại đưa mắt ngó Vương phu nhân nói :

- Mẹ con phu nhân đã mệt rồi xin hãy ngồi xuống đây nghỉ ngơi một lúc .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau