THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Bởi mến tài buông tha Hào Kiệt

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn Phương Tú nói :

- Phương viện chúa cần trông nom cho Hàn công tử ...

Phương Tú giật mình kinh hãi hỏi :

- Sao? Công tử đã động tay động chân vào người y rồi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ không có lòng dạ đen tối hạ cấp như Phương viện chúa đâu.

Rồi chàng trở gót chạy về phía trước .

Người che mặt chạy theo sau chàng . Bóng hai người chỉ trong chớp mắt đã biến vào trong bóng đêm .

Phương Tú trông bóng sau lưng hai người mất hút rồi mới ngậm răng bồng Hàn công tử lên quay về trong viện .

Lý Hàn Thu chạy một mạch chừng sáu bảy dặm đường, tới nơi hoang dã thì dừng bước lại, hỏi :

- Chổ này có được không ?

Người che mặt đảo nhìn bốn phía rồi từ từ đặt Tần Nhi xuống nói :

- Nếu trong ba mươi sáu chiêu, lão phu mà không thắng được thì để công tử tuỳ ý rời khỏi nơi đây, cả vị Tần cô nương này cũng giao cho công tử . Nhưng trong ba mươi sáu chiêu mà lão phu thắng công tử thì sao?

Lý Hàn Thu nghĩ thầm :

- Đột nhiên hắn lại đưa điều kiện ra, không hiểu vì nguyên nhân gì ?

Chàng liền đáp :

- Nếu trong vòng ba mươi sáu chiêu mà các hạ bắt được tại hạ thì tuỳ ý các hạ muốn làm gì thì làm . Trường hợp tại hạ bị đả thương không còn dức phản kháng cũng do các hạ xử trí bằng cách nào cũng được .

Người che mặt thủng thẳng nói :

- Nếu lão phu chỉ đả bại công tử thì sao?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Ý các hạ muốn thế nào?

Người che mặt đáp :

- Công tử mà thắng thì chẳng những rời khỏi nơi đây một cách yên ổn mà còn được mang theo cả Tần Nhi đi nữa . Còn lão phu thắng mà công tử không làm cho lão phu mãn nguyện được một điều, há chẳng bất công lắm ư ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lát rồi hỏi lại :

- Các hạ muốn tại hạ hứa điều chi ?

Người che mặt đáp :

- Một là công tử quy đầu làm môn hạ lão phu . Hai là làm cho lão phu một việc .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Quy đầu dưới tướng các hạ là một điều ảo tưởng . Chúng ta đừng bàn tới. Còn làm việc gì thì tại hạ muốn biết rõ trước để cần suy nghĩ .

Người che mặt cười lạt ngắt lời :

- Đây là một phen đánh cuộc, đáng lý công tử không có quyền lựa chọn . Lão phu đã nhường cho công tử được hai điều chọn một là đặc biệt rồi đấy.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Lão nói thế là đúng . Những điều ước hẹn về tỷ võ hai bên phải nhường nhịn nhau mới hợp lý . Điều kiện mà lão đưa ra quả là khiêm nhượng lắm rồi.

Đoạn chàng lạnh lùng đáp :

- Nếu các hạ bảo tại hạ làm một việc thương luân bại lý thì tại hạ thà chết chứ không chịu làm .

Người che mặt cười lạt nói :

- Xem chừng chúng ta khó mà đi tới kết quả cuộc đàm phán . Vậy công tử động thủ đi thôi !

Lý Hàn Thu từ từ giơ chưởng tiến lên nói :

- Nếu các hạ có người trợ quyền là tại hạ bỏ đi ngay đấy, và cuộc tỷ võ này không cần phân thắng bại nữa .

Người che mặt nói :

- Lão phu tin là không cần đến ai viện trợ mà cũng không tin người nào trái mệnh lệnh của lão phu dám đến đây giúp sức .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ chỉ mong lời nói của các hạ đi đôi việc làm .

chàng rung tay một cái. Hàn quang lóe lên, kiếm chiêu đâm tới về phía trước .

Người che mặt vung kiếm gạt .

Lý Hàn Thu định đánh ác liệt . Chàng nghĩ thầm :

- Hắn đã hứa trong vòng ba mươi sáu chiêu là phải thủ thắng thì chắc là lão đã nắm vững mấy phần . Nếu ta làm rối loạn kế hoạch của lão thì chống đỡ mười sáu chiêu là đủ khiến cho lão cảm thấy mất tán lực thì phần thắng sẽ về ta không phải chuyện khó .

Thế kiếm của chàng vừa bị người che mặt hất ra, chàng lại tấn công lập tức không để đối phương có thì giờ phản kích .

Hai bên trao đổi kiếm chiêu đi ngay vào cuộc diện ác liệt .

Chỉ trong nháy mắt Lý Hàn Thu đã phóng ra tám chiêu.

Người che mặt dường như nhìn rõ chổ dụng tâm của Lý Hàn Thu . Đột nhiên lão tung mình nhảy lên vọt lên cao đến hơn trượng, cười lạt nói :

- Công tử đừng tính toán nữa . Lão phu nói ba mươi sáu chiêu là chỉ tính những chiêu số mà lão phu tấn công cả trăm chiêu cũng bằng vô dụng .

Lý Hàn Thu dừng kiếm lại lạnh lùng nói :

- Phép động thủ tỷ võ phải có công có thủ . Tại hạ tấn công không kể thì ra các hạ muốn tại hạ bó tay chịu trói chăng ?

Người che mặt thủng thẳng đáp :

- Công tử có thể vừa công vừa thủ, nhưng cách tính là phải tính những chiêu số của lão phu tấn công làm chuẩn đích . Hạn định chiêu thức để thủ thắng là việc tối kỵ trong võ lâm . Phép tính của lão phu chẳng phải không công bằng .

Lý Hàn Thu nói :

- Phải rồi ! Dù theo chiêu số của các hạ làm chuẩn đích, nhưng các hạ cũng phải đánh cho lẹ . Nếu bằng giờ các hạ mới tấn công một chiêu thì ba mươi sáu chiêu phải là ba ngày ba đêm mới xong hay sao?

Người che mặt hô :

- Coi chừng !

Đột nhiên lão tung mình tiến đánh tới tấp như gió táp mưa sa . Thanh trường kiếm trong tay lão tóe ra một đám lân tinh .

Lý Hàn Thu lớn tiếng quát hỏi :

- Chiêu này có kể không ?

Chàng giơ vung kiếm một cái thật mạnh . Kiếm ảnh trùng trùng .

Bỗng nghe những tiếng choang choảng rít lên rồi hai người đột nhiên xa ra .

Người che mặt nói :

- Thật là một chiêu "Thiếu Tụ Khai Hoa" tuyệt diệu !

Tiếng quát chưa dứt, lão nhảy lên cao hai trượng . Người còn lơ lửng trên không, lão vung kiếm chém xuống, như con chim đại bàng chụp tới. Thanh thế mãnh liệt khiến người ta phải kinh hãi.

Lý Hàn Thu tự hỏi :

- Thanh thế chiêu này không phải tầm thường, không hiểu là chiêu gì ?

Chàng bản tính quật cường, tuy thấy kiếm thế lợi hại khó bề đón đỡ mà chàng cũng nhảy vọt lên vung kiếm đón tiếp .

Hai thanh kiếm đụng nhau lại bật lên một tiếng chát chuá rùng rợn .

Lý Hàn Thu đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh từ nách thổi vào bụng . Chàng cúi xuống nhìn thì nách áo đã bị thủng một miếng dài ba tấc, trong lòng không khỏi kinh hãi nghĩ thầm :

- Chiêu kiếm này thật là ác độc, nó chỉ đưa chềnh chịch vào gần chừng hai tấc nữa thì ta đã uổng mạng rồi.

Người che mặt đánh một chiêu chưa trúng lập tức quay đầu nhảy lùi về . Tiếp theo lão lại vọt lên không chụp xuống .

Lý Hàn Thu đã bị một lần hụt chết, chàng không dám coi thường . Thanh trường kiếm vung lên thành những làn kiếm hoa trùng điệp hộ vệ thân thể .

Bỗng thấy người che mặt khởi thế công như con chim ưng xà xuống thần tốc phi thường, khó bề kháng cự . Thanh trường kiếm của chàng vọt ra những luồng kiếm hoa hộ thân đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực đè lên rất mạnh chẳng khác gì núi Thái Sơn chụp xuống .

Làn kiếm hoa liền bị kiếm khí mãnh liệt đẩy ra .

Lý Hàn Thu tự cảnh giác nếu mình tính cương đón gạt đòn thì tất bị thương về lưỡi kiếm của đối phương .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, chàng đột nhiên đổi chiêu pháp chuyển mình nhảy vọt ra khỏi thế kiếm của người che mặt .

Người che mặt cả cười hỏi :

- Lý Hàn Thu ! Công tử đã chịu phục chưa?

Lý Hàn Thu lạnh lùng đáp :

- Tại hạ hãy còn sức tái chiến không kể là thất bại được .

Người che mặt thủng thẳng nói :

- Ba mươi sáu chiêu Thiên Bằng Kiếm Pháp của lão phu hiện thời đời nay không ai chống cự được . Uy lực mỗi chiêu một nặng thêm . Công tử đã qua mấy chiêu hẳn biết rõ không phải lão phu hăm doạ .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Té ra kiếm pháp mà lão sử dụng đây là Thiên Bằng Kiếm Pháp . Thảo nào mỗi chiêu lão đều nhảy vọt lên như chim bằng xà xuống, uy lực trầm trọng vô cùng .

Người che mặt thấy Lý Hàn Thu lẳng lặng không nói gì liền nói tiếp :

- Nếu công tử bị thương dưới lưỡi kiếm của lão phu thì bất quá trên thế gian mọc thêm ngôi mã mới. Còn công tử chịu quy đầu làm môn hạ lão phu thì thông minh tài trí của công tử đáng là truyền nhân của "Thiên Bằng Tam Thập Lục Chiêu" .

Đột nhiên thanh âm lão biến thành trầm trọng nói tiếp :

- Đây là một việc rất lớn về thừa kế kỳ kỹ tuyệt học . Trên đời không biết bao nhiêu người chỉ mong học được một chiêu nửa thức của Thiên Bằng Kiếm pháp để khoa trương với võ lâm mà lão phu không chịu vì loại kiếm pháp kỳ tuyệt của võ lâm chẳng phải bất cứ ai cũng luyện được . Công tử là nhân vật thứ hai mà bình sinh lão phu nhận thấy có thể truyền thụ Thiên Bằng Kiếm Pháp .

Lý Hàn Thu động tính hiếu kỳ không nhịn được nữa hỏi ngay :

- Trước tại hạ còn ai có thể thừa kế môn tuyệt học này?

Người che mặt đáp :

- Đúng thế ! Bọn hậu bối võ lâm những bậc kỳ tài có cả hàng ngàn mà lão phu mới thấy được hai người.

Lý Hàn Thu nhắc lại :

- Người kia là ai?

Người che mặt đáp :

- Hàn công tử vừa rồi đó .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :- Tài trí của Hàn công tử quả nhiên phi thường .

Người che mặt thấy Lý Hàn Thu không trả lời đã tưởng mình làm cho chàng động tâm, liền lớn tiếng hỏi :

- Công tử ưng chịu rồi chứ ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Tại hạ không chịu.

Người che mặt rất đỗi ngạc nhiên hứ một tiếng rồi hỏi :

- Tại sao vậy?

Lý Hàn Thu đáp :

- Chúng ta không đi cùng một đường nên khó bề hợp tác .

Người che mặt đáp :

- Lão phu tham tài ái sắc mà không nỡ giết hại công tử, đó là yêu người có tài. Nếu công tử cự tuyệt không quy hàng dưới trướng thì cái tài hoa tuyệt thế của công tử biến thành cái vạ làm chết công tử đó .

Lý Hàn Thu thở phào một cái nói :

- Các hạ đã ưng ý Hàn công tử thì đem Thiên Bằng Kiếm Pháp mà truyền cho y . Tấm thịnh tình của các hạ, tại hạ chỉ xin tâm lãnh mà thôi.

Người che mặt từ từ giơ trường kiếm lên nói :

- Công tử đã quyết định chọn đường chết thì lão phu đành thành toàn cho công tử vậy.

Lý Hàn Thu để thanh kiếm ngang trước ngực thủ thế và vận công lực toàn thân vào kiếm rồi nói :

- Bất luận các hạ giỏi thuật dịch dung đến đâu thì tại hạ vẫn nhận ra các hạ chính là Đàm Dược Sư .

Người che mặt ngữa mặt lên trời cười ha hả nói :

- Trừ khi công tử chịu quy đầu vào làm môn hạ lão phu, còn ngoài ra chẳng có cách nào khác để biết rõ chân tướng của lão phu được .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Hắn bịt mặt bằng tấm khăn khiến mình không thể nào nhìn chân tướng . Xem chừng hắn nhất định giữ thân thế bí mật .

Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong lòng rồi cất tiếng hỏi :

- Phương Tú hô các hạ là "Động Chủ" thì ra hắn làm việc ác đều dựa vào uy thế của các hạ phải không ?

Người che mặt lạnh lùng hỏi lại :

- Công tử sắp bị đổ máu dưới lưỡi kiếm của lão phu thì cần làm chi nhiều chuyện thế ?

Lý Hàn Thu cười lạt đáp :

- May mà tại hạ không chết thì ngày sau muốn báo thù đã có lai lịch .

Người che mặt cười khanh khách hỏi :

- Công tử tưởng Phương Tú chân tâm quy đầu lão phu ư ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Sao? Chẳng lẽ giữa Động chủ và hạng nô bộc lại cả điều manh tâm .

Người che mặt đáp :

- Phương Tú phải quy đầu lão phu có chỗ tâm, bất đắc dĩ hắn phải theo mệnh lệnh . Nhưng thực ra lúc nào hắn cũng nghĩ tới việc kháng cự lão phu .

Lý Hàn Thu nói :

- Thế ra các hạ cũng biết rồi?

- Lão phu không chịu thu nạp Hàn công tử làm môn hạ để truyền "Thiên Bằng Tam Thập Lục Chiêu" cho gã cũng vì lòng bất trung của Phương Tú đối với lão phu .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ hỏi xong rồi ! Các hạ động thủ đi thôi.

Người che mặt lạnh lùng nói :

- Xem chừng công tử muốn chết lắm rồi !

Lão từ từ giơ kiếm lên thủ thế muốn tấn công .

Lý Hàn Thu biết là để hắn nhảy lên tập kích thì nguy hiểm vô cùng . Muốn đối phó với thế công của đối phương tựa hồ chỉ có một biện pháp duy nhất là mình tranh tiên đánh trước, khiến chờ hắn phải đỡ, không rảnh để mà tập kích .

Tuy lòng chàng tính vậy nhưng người che mặt đã thủ thế sẳn sàng bất cứ lúc nào nhảy lên cũng được . Tình trạng này bắt buộc Lý Hàn Thi không thể tuỳ tiện ra tay mà phải thủ thế chờ đợi.

Ngờ đâu người che mặt giơ kiếm lên nhưng vẫn không chịu tấn công ngaỵ

Hai bên lâm vào cục diện dằng co .

Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, Lý Hàn Thu không nhịn được nữa rung động trường kiếm nhảy xổ tới.

Giữa lúc Lý Hàn Thu ra tay thì người che mặt cũng nhảy vọt lên cao vung kiếm đánh xuống .

Lý Hàn Thu thấy vậy thì trong lòng kinh hãi vô cùng . Nhưng thế chiến đã thành, Lý Hàn Thu muốn dừng lại cũng không được nữa . Chàng không kiềm chế nổi mình đành phát huy toàn lực ra chiêu.

Trong đầu óc chàng bỗng lóe lên một tia sáng .

Đột nhiên chàng biến đổi thế đánh . Cả người lẫn kiếm nhảy xổ về phiá người che mặt .

Cách đánh liều mạng này đã ra ngoài sự tiên liệu của người che mặt khiến cho thế kiếm của lão không khỏi đờ đẫn lại một chút .

Trong khoảng thời gian chớp mắt này, kiếm hai bên đụng nhau bật lên một tiếng choảng rùng rợn .

Lý Hàn Thu đột nhiên cảm thấy cạnh sường đau buốt, nhưng may chàng đã thoát chết dưới lưỡi kiếm của đối phương hạ mình xuống đất .

Chàng nhìn xuống cạnh sường thấy máu tươi chảy ra ướt đẫm nửa vạt áo .

Lý Hàn Thu ngấm ngầm nghiến răng chịu đau.

Người che mặt đặt chân xuống đất xoay lưng về phía Lý Hàn Thu .

Lúc này Lý Hàn Thu có thể vọt lại tập kích, song thương thế chàng khá nặng không còn lực lượng phản công .

Người che mặt từ từ xoay mình lại hỏi :

- Công tử có bị thương không ?
Lý Hàn Thu đáp :

- Có ! Nhưng không nặng lắm . Tại hạ tự tin còn có thể tái chiến . Vết thương không làm cho tại hạ chịu thua được .

Người che mặt cười ha hả nói :

- Lão phu cần phải giết công tử . Công tử đã muốn tái chiến thì còn gì hay bằng !

Dứt lời lão từ từ giơ kiếm lên .

Lý Hàn Thu tự biết mình khó lòng tiếp nổi chiêu này, chàng ngấm ngầm thở dài nghĩ bụng :

- Kiếm pháp "Thiên Bằng Tam Thập Lục Chiêu" đã làm cho Thất Tuyệt kiếm pháp của ta bị lu mờ . Lão ra chiêu này e rằng mình khó lòng tránh khỏi.

Bỗng thấy người che mặt vung trường kiếm lên cao .

Lý Hàn Thu cũng ngấm ngầm vận chân lực, chuẩn bị đánh một chiêu tối hậu. Song chàng cũng tính trước rằng mình không còn cơ hội nào tránh thoát . Vì tình thế bắt buộc, chàng không còn cách nào hơn là liều lĩnh một lần nữa .

Ngờ đâu người che mặt toan phát chiêu thì đột nhiên tay kiếm mềm rũ xuống .

Lý Hàn Thu đã vận dư lực toàn thân để chuẩn bị đón tiếp đòn đánh của người che mặt, chàng thấy người che mặt đột nhiên hạ kiếm xuống thì trong lòng rất lấy làm kỳ, cứ ngẫn người ra không biết làm thế nào .

Bỗng nghe người che mặt lạnh lùng nói :

- Lão phu không nở giết công tử . Công tử hãy đem con nha đầu này chạy đi.

Lý Hàn Thu tưởng hai tai mình nghễnh ngảng, sửng sốt hỏi lại :

- Các hạ bảo sao?

Người che mặt đáp :

- Lão phu bảo công tử đưa con nha đầu này rời khỏi nơi đây cho lẹ .

Lần này Lý Hàn Thu nghe rất rõ nhưng vẫn không tin hỏi lại :

- Các hạ nói thật chăng ?

Người che mặt đáp :

- Lão phu nói dối công tử làm chi ?

Đột nhiên lão lùi vào bức tường giơ kiếm lên trỏ vào Tần Nhi nói :

- Đem thị chạy mau đi ! Nếu còn chần chờ thì Phương Tú dẫn người tới khi đó muốn chạy thì không phải dễ dàng .

Lý Hàn Thu nhíu cặp lông mày từ từ cất bước tiến về phía trước . Chàng lại tới gần Tần Nhi mà người che mặt vẫn không để tâm tình gì .

Lý Hàn Thu tự hỏi :

- Hắn có thể giết mình được mà sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý ?

Lòng chàng nghi hoặc khôn xiết mà không sao nghĩ được nguyên nhân .

Bỗng nghe người che mặt lạnh lùng thúc giục :

- Không chạy mau đi còn chờ gì nữa?

Lý Hàn Thu tra kiếm vào vỏ, bồng Tần Nhi lên .

Người che mặt thủng thẳng nói :

- Thị uống thuốc giải rồi nhưng còn bị điểm huyệt . Công tử chỉ giải khai huyệt đạo cho thị là xong .

Lý Hàn Thu dạ một tiếng rồi rời cắp Tần Nhi lên xoay mình chạy về phía trước . Nhưng lòng chàng vẫn thắc mắc e sợ người che mặt rượt theo, nên thỉnh thoảng ngoảnh đầu nhìn lại.

Người che mặt vẫn không chạy theo .

Lý Hàn Thu chạy một mạch được chừng tám chín dặm thì đến trước một toà tiểu miếu.

Nhân chổ bị thương ra máu nhiều, chàng cảm thấy mệt nhoài. Huống chi chàng phải ôm Tần Nhi mà chạy nên rất tổn hơi sức . Chàng đưa mắt nhìn ngôi cổ miếu nhủ thầm :

- Ta nghỉ một chút đồng thời giải khai huyệt đạo cho Tần Nhi rồi sẽ tính .

Đoạn chàng từ từ vào trong miếu.

Đây là một ngôi miếu thổ địa nhỏ bé chỉ bằng một gian phòng .

Lý Hàn Thu đặt Tần Nhi xuống giải khai huyệt đạo cho nàng .

Tần Nhi ngồi nhỏm dậy nói :

- Công tử ngồi xuống mau để tiểu tỳ buộc vết thương cho .

Nguyên thần trí nàng đã khôi phục, chỉ vì bị điểm huyệt nên không cử động được mà thôi.

Nàng không chờ Lý Hàn Thu trả lời, thò tay vào bọc rút chiếc khăn tay ra lau huyết tích miệng vết thương cho chàng . Nàng lại dùng ngón tay nhỏ nhắn xé bỏ những miếng áo rách trên người Lý Hàn Thu .

Trên trời ánh sao lấp loáng có thể nhìn rõ cảnh vật một cách lờ mờ .

Tần Nhi chăm chú ngó vết thương Lý Hàn Thu , lắc đầu nói :

- Công tử bị thương khá trầm trọng !

Lý Hàn Thu thở phào một cái , nói để mình nghe :

- Lạ thật ! Lạ thật !

Tần Nhi long lanh cặp mắt hỏi :

- Công tử nói gì vậy?

Lý Hàn Thu đáp :

- Bản tâm lão định giết tại hạ mà không hiểu tại sao đột nhiên lại tha cho đỉ

Tần Nhi hỏi lại :

- Người che mặt ấy ư ?

- Phải rồi ! Lão chỉ đánh một chiêu nữa là tại hạ sẽ mất mạng dưới lưỡi kiếm của lão . Thế mà lão bảo tại hạ chạy đi, đồng thời giao đem cả cô nương chạy theo .

Tần Nhi đáp :

- Trong vụ này tất có nguyên nhân gì đây.

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ đã nghĩ đến bể đầu mà không hiểu vì nguyên nhân gì ?

Tần Nhi nói :

- Thương thế công tử khá trầm trọng, chảy máu ướt đến nửa người, bây giờ vẫn chưa ngừng . Hãy buộc vết thương rồi nói chuyện .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Đáng lý tại hạ chết rồi mà hãy còn sống . Vậy chút thương đó có chi đáng kể .

Tần Nhi đáp :

- Người quân tử lấy việc giữ mình làm trọng . Sao công tử lại đày đoạ tấm thân như vậy? Hãy mau lấy thuốc đưa cho tiểu tỳ .

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Tại hạ không đem theo .

Tần Nhi đưa tay sờ soạn vào người mình nói :

- Tiểu tỳ bị điểm huyệt, thành ra binh khí, ám khí chẳng đem được gì đi, dĩ nhiên là dược vật cũng không có .

Lý Hàn Thu nói :

- Không cần ! Chút thương ngoài da này, tại hạ ráng chịu được .

Tần Nhi nói :

- Thương thế công tử đã không nhẹ mà lại mất máu quá nhiều, cần phải nghỉ ngơi một thời gian mới được .

Lý Hàn Thu gượng cười hỏi :

- Phải nghỉ ngơi một thời gian ư ?

Tần Nhi đáp :

- Đúng thế !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nhưng hiện giờ tại hạ làm gì có thời giờ nghỉ ngơi.

Tần Nhi xé vai áo rách buộc vết thương cho Lý Hàn Thu rồi nghiêm nghị nói :

- Công tử phải lưu lại tấm thân hữu dụng thì sau mới có thể trả thù cho song thân và chấn chỉnh chính nghĩa võ lâm . Chúng ta hãy tìm vào một nhà nông đặng dưỡng sức hai ngày.

Lý Hàn Thu còn muốn tranh biện thì Tần Nhi đứng lên hỏi :

- Công tử nghe tiểu tỳ một phen được không ?

Vẻ mặt ôn nhu, khóe mắt ra chiều tha thiết khiến cho Lý Hàn Thu không nỡ cự tuyệt . Chàng đáp :

- Phương Tú cố giết cho bằng được tại hạ mới cam lòng . Chúng ta ẩn tránh nơi đâu cũng chẳng an toàn vì hắn phái hết bao nhiêu người đi lùng khắp nơi.

Tần Nhi tủm tỉm cười nói :

- Nếu công tử đi một mình thì thực chẳng có cách nào lọt qua được tai mắt Phương Tú, nhưng còn tiểu tỳ đi kèm thì tình thế lại khác hẳn .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy?

Tần Nhi đáp :

- Vì tiểu tỳ đã hiểu rõ Phương Gia Đại Viện . Tiểu tỳ ở đó từ thuở nhỏ nên thông tỏ ngọn ngành hành động của bọn họ, tự nhiên có cách đối phó .

Chương 112: Trong rừng lau Hào Kiệt lánh mình

Lý Hàn Thu không nói gì nữa .

Đột nhiên có tiếng người ở xa hỏi vọng lại :

- Đây là địa phương nào?

Tần Nhi đoạt lấy thanh kiếm của Lý Hàn Thu . Nàng lượm rất mau những mãnh áo rách dưới đất và lau sạch vết máu loang lỗ cất giọng ôn nhu hỏi :

- Công tử để tiểu tỳ sắp đặt được chăng ?

Lý Hàn Thu mỉm cười gật đầu.

Tần Nhi dắt Lý Hàn Thu đi rất lẹ ra khỏi cổ miếu chạy về phía sau , khẻ hỏi :

- Công tử trèo lên cây được không ?

Đoạn nàng đưa tay ra đỡ cho Lý Hàn Thu trèo lên một cây cao .

Cây này tuy không lớn , nhưng cành lá rậm rạp, người nấp trên đó khó ai nhìn thấy.

Tần Nhi thấy Lý Hàn Thu trèo lên cây rồi, nàng tự mình ẩn vào trong đám cỏ rậm bên cạnh miếu.

Lý Hàn Thu rẽ cành lá chú ý nhìn ra thì thấy bốn người đang chạy lẹ tới gần tiểu miếu.

Hai người đứng ngoài còn hai tên chạy vào miếu xục tìm một lát rồi trở ra nói:

- Không có !

Một đại hán đứng canh giữ mé tả ngoài cổng miếu nhìn người áo đen mé hữu nói :

- Ngươi sơ tâm như vậy, miệng nói oang oang thì dù bọn chúng ẩn ở đây cũng vẫn phòng bị chạy trốn rồi.

Gã áo đen mé hữu dường như rất kính sợ người áo đen mé tả, khom lưng vâng dạ luôn miệng .

Lý Hàn Thu ẩn mình trên cây nhìn xuống cử động của cả bốn người rất rõ ràng, chàng nghĩ thầm trong bụng :

- Người áo đen mé hữu vừa rồi quả nhiên lớn tiếng hô hoán, ta mới phát giác mà chuồn ra đây. Chắc hắn có ý giúp ta .

Đột nhiên chàng động tâm tự hỏi :

- Người đó có phải là Lôi huynh đã cải trang ?

Chàng xoay chuyển ý nghĩ trong lòng rồi vận hết mục lực ra mà nhìn .

Tuy mục chàng vượt hẳn người thường song dưới ánh sao lờ mờ, chỉ nhìn thấy thấp thoáng bóng người chứ không rõ tướng mạo .

Bỗng thấy đại hán mé hữu lại vào trong miếu.

Lập tức có ánh sáng bật lên.

Hiển nhiên người áo đen vào miếu rồi đốt mồi lửa để kiểm tra khắp một lượt .

Tần Nhi ẩn gần đó lượm một hòn đá ngấm ngầm vận chân lực rồi liệng ra phía xa xa .

Giữa lúc đêm khuya thanh vắng có rào rào vang lên làm cho chim chóc kinh hãi xào xạc bay ra .

Bóng người áo đen đột nhiên co giò chạy về phía có tiếng động chim bay . Ánh lửa trong miếu lập tức tắt phụt .

Tần Nhi dẫn dụ cho bốn người áo đen ra xa rồi, lập tức nàng xoay mình chạy đến dưới gốc cây vẫy tay .

Lý Hàn Thu ở trên cây nhảy xuống khẻ hỏi :

- Chạy hay sao?

Tần Nhi đáp :

- Đại khái người áo đen đã phát hiện ra dấu vết trong miếu. Mình không thể ở đây lâu được, vậy ta phải chạy đi thôi ! Công tử đừng sinh cường chiến đấu với họ mà để tiểu tỳ nâng đỡ công tử lên đường .

Nàng đưa bàn tay mềm mại ra đỡ Lý Hàn Thu chạy nhanh về phía chính bắc nhỏ, nước chảy lao xao, ban đêm tĩnh mịch càng nghe rất tỏ .

Tần Nhi dừng bước lại ngửng đầu trong chiều trời nói :

- Nhiều lắm là chỉ nửa giờ nữa là trời sáng bạch . Chỗ này chưa ra khỏi phạm vi tai mắt của Phương Tú . Chúng ta không thể hành động lúc ban ngày. Vậy trước khi trời sáng, chúng ta phải tìm thấy một nơi ẩn mình mới xong .

Lý Hàn Thu cười nói :

- Hay hơn hết là chúng ta tìm đến một nơi hoang dã đầy cỏ rậm không người qua lại thì Phương Tú đoán sao được hành tung mình .

Tần Nhi cười đáp :

- Cách này tuy hay nhưng công tử cần dưỡng thương thì phải tìm chỗ nghỉ ngơi được . Tiểu tỳ còn muốn kiếm thuốc đấp vết thương công tử .

Lý Hàn Thu gạt đi :

- Không cần đâu ! Thương thế của tại hạ chẳng lấy chi làm nặng, chỉ cần tạm nghỉ ngơi chốc lát là khôi phục nguyên lực được ngay .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ đã coi vết thương của công tử tuy không phạm đến xương cốt thế là may lắm, nhưng nếu không rịt thuốc thì e rằng mất năm sáu ngày mới khỏi được .

Nàng đảo mắt nhìn quanh rồi nói :

- Tiểu tỳ nhớ rằng gần khe suối này có một rừng lau rậm rạp .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Ẩn vào trong bụi lau hay sao?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Ở đó mới an toàn .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ không biết bơi lội. Nếu mình ở dưới nước mà lỡ bị họ tìm thấy thì đành bó tay chịu trói.

Tần Nhi tủm tỉm cười nói :

- Công tử hãy yên tâm ! Tiểu tỳ không để công tử ngồi dưới nước đâu. Giữa đám lau này có một bãi cát .

Lý Hàn Thu nói :

- Không được ! Không được !

Tần Nhi hỏi :

- Sao mà không được ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Chỗ đó dường như có điểm đặc biệt . Cô nương còn biết có lẽ nào người khác lại không hay?

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Chỗ này Quyên Nhi cũng biết còn Phương Tú chẳng hiểu biết không ? Nhưng tiểu tỳ chắc đến tám phần là y không biết vì Quyên Nhi chưa nói với ai.

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Đó là một bãi cát hoang vu phải không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Không phải ! Đó là một địa phương rất tốt cho người dưỡng thương .

Nàng nhìn nhận một lúc rồi tiếp :

- Bãi lau đó ở hạ lưu dòng suối này , không ai cắt xén bao giờ, nó tự sinh tự diệt nên rậm rạp phi thường . Nếu không biết nội tình thì chẳng ai cho là nơi có người ẩn nấp hay người ở .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao? Chổ đó có người ở ư ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Ở đó có một bà già rất hiền lành và hai vị tiểu cô nương diêm dúa . Công tử thử nghĩ coi, một chàng trai bảnh mà vào dưỡng thương tại đó có phải là một nơi rất tốt không ?

Lý Hàn Thu khẻ hắng giọng một tiếng, muốn nói lại thôi.

Tần Nhi nói tiếp :

- Nếu tiểu tỳ thuyết phục được họ chiếu cố cho công tử thì sẽ trở về Phương Gia Đại Viện một chuyến .

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi :

- Cô nương định cải trang để trở về hay sao?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Không cần ! Tiểu tỳ cứ để nguyên chân tướng trở về .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bọn họ đã biết cô nương đi với tại hạ mà bây giờ cô trở về Phương Gia Đại Viện há chẳng khiến cho bọn họ sinh lòng ngờ vực .

Tần Nhi mỉm cười đáp :

- Tiểu tỳ sẽ có cách để bọn họ tin mình .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có thể nói cách đó cho tại hạ nghe được không ?

Tần Nhi cười đáp :

- Dĩ nhiên là phải khoa trương công tử . Tiểu tỳ sẽ nói công tử là người rất quân tử . Sau khi công tử giải khai huyệt đạo cho tiểu tỳ thì để cho tiểu tỳ tự ý muốn đi đâu thì đi.

Lý Hàn Thu mỉm cười ngắt lời :

- Liệu bọn họ có tin không ?

Tần Nhi đáp :

- Dĩ nhiên là bọn họ phải tin .

Lý Hàn Thu đột nhiên khẻ thở dài nói :

- Tần cô nương ! Dù cô nương thuyết phục được họ trong nhất thời nhưng cô sẽ lâm vào tình trạng rất nguy hiểm .

Tần Nhi hỏi :

- Tại sao vậy?

Lý Hàn Thu nói :

- Người che mặt có mối tình tha thiết với cô . Cô trở về Phương Gia Đại Viện thì có khác gì thân dê chui vào miệng cọp ? Dù Phương Tú có lòng bảo vệ cô nhưng hắn rất sợ người che mặt khi nào hắn dám binh vực cô ?

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Công tử thật lòng quan tâm đến tiểu tỳ như thế ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Chúng ta đã cùng nhau trãi qua một phen hoạn nạn thì sống chết có nhau mới vừa . Có lý nào mà lại chẳng quan tâm được ?

Tần Nhi khẻ thở dài nói :

- Vậy để tiểu tỳ nghĩ lại coi nên thế nào? Bây giờ tiểu tỳ đưa công tử vào rừng lau đã .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nhất định vào đó ư ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Phương Tú tất nhiên dốc toàn lực để truy tầm hành tung công tử . Trong vòng mấy chục dặm vuông y đều bố trí trạm gác, chúng ta quyết chẳng thể nào lọt khỏi tai mắt họ .

Lý Hàn Thu hãy còn ngần ngừ thì Tần Nhi đã đứng dậy nói :

- Chúng ta đi thôi ! Công tử cứ nghe lời tiểu tỳ, quyết không lầm lẫn .

Nàng cất bước đi trước .
Lý Hàn Thu theo sau. Tần Nhi cứ dọc bờ suối mà đi.

Quả nhiên đi chưa được mấy dặm thấy khe suối rộng mát và toàn lau sậy dầy đặc .

Lúc này trời đã sáng tỏ . Cảnh vật đều nhìn rõ .

Tần Nhi dịu dàng hỏi :

- Vết thương của công tử ra sao? Chúng ta dấn mình xuống nước đi vào rừng lau được không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Không hề chi ! Chỉ cốt sao cô nương đi được thì tại hạ tự tin là mình cũng đi được .

Tần Nhi mỉm cười đi trước dẫn đường .

Hai người vạch lau rẽ sậy đi sâu mãi vào .

Nước suối mỗi lúc một sâu rồi ngập đến thắt lưng .

Tần Nhi quay lại ngó Lý Hàn Thu, nói bằng một giọng tha thiết :

- Công tử hãy coi chừng chỗ vết thương .

Lý Hàn Thu cười nói :

- Dưới nước bùn cát rất sâu, cất bước khó khăn . Giả tỷ sâu hơn chút nữa thì con người đến bị hãm vào trong bùn không lên được .

Tần Nhi hỏi :

- Công tử sợ rồi chăng ?

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Dù cho bửa nay có bị chìm sâu xuống bùn mà chết cũng chẳng thể để nàng khinh thường được .

Tuy Lý Hàn Thu là tay cao thủ bậc nhất nhưng không biết bơi lội, nên chàng đi trong bùn nước không khỏi có chút kinh hãi.

Chàng lại chẳng hiểu Tần Nhi có dụng tâm gì, vẫn phải tiếp tục cất bước tiến về phía trước .

Người nàng thấp hơn Lý Hàn Thu khá nhiều. Nước mới ngập đến thắt lưng Lý Hàn Thu mà đã lên tới ngực nàng . Nhưng nàng không sợ hãi gì hết, vẫn quả quyết tiến bước .

Về sau bùn cát nông dần rồi đi đến chỗ một khu bãi cát nổi cao lên . Khu đất này khô ráp bốn mặt đầy lau sậy vây quanh .

Trên bãi cát rộng chừng năm trượng vuông này có một căn nhà tranh thấp tè .

Tần Nhi rảo bước tiến về phía nhà tranh . Nàng rùng mình mấy cái cho bùn đất dính vào người rớt xuống rồi đưa mắt hướng về phía nhà tranh chắp tay nói :

- Tiểu Tần Nhi lên thềm bái phỏng, mong lão tiền bối cho vào bái kiến .

Thái độ nàng rất cung kính chẳng khác gì kẻ đi cầu sư phụ .

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang đảo mắt nhìn quanh một lượt thì thấy lau sậy trùng điệp bao vây. Cảnh vật ngoài một trượng khó lòng nhìn thấy. Chàng nghĩ thầm trong bụng :

- Nơi đây quả là bí ẩn , nhưng hiu quạnh vô cùng ! Con người không đủ định lực mà quanh năm ở đây thì tưởng buồn đến phát bệnh .

Bỗng thấy cánh cửa kẹt mở . Một người đàn bà đứng tuổi mình mặc áo màu lam đứng tựa cửa mỉm cười nói :

- Quý hoá quá ! Tần cô nương còn nhớ mẹ con ta ư ?

Bà ngửng đầu thấy Lý Hàn Thu đứng bên cạnh liền hỏi tiếp :

- Vị này là ...

Tần Nhi ngắt lời :

- Đây là Lý công tử tên gọi Lý Hàn Thu . Vãn bối đến đây một cách đột ngột, trong lòng lấy làm áy náy, huống chi lại dẫn một người khách lạ .

Phu nhân trung niên nói :

- Không hề chi ! Mời hai vị vào trong này.

Lý Hàn Thu vừa cất bước vừa mượn cô hội liếc mắt nhìn phu nhân thì thấy bà mặc quần sồi áo vải, vào trạc tứ tuần, mặt tròn vành vạnh, có dáng một vị phu nhân trong quý tộc . Chàng không hiểu tại sao nhân vật thế này lại vào cư trú trong một địa phương quái lạ ?

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì đã đi vào tới trong nhà .

Cả căn nhà chỉ làm hai gian . Giữa nhà buông một tấm màn bằng vải màu lam ngăn ra làm đôi, thành phòng trong phòng ngoài.

Phòng ngoài là nơi tiếp khách, chỉ bày có ba cái ghế tre và một bàn gỗ . Đại khái phòng này còn dùng làm phòng ăn .

Phu nhân trung niên tủm tỉm cười nói :

- Mời hai vị ngồi chơi.

Lý Hàn Thu nghiêng mình từ từ ngồi xuống nói :

- Tại hạ quấy nhiểu phu nhân !

Phu nhân đưa mắt nhìn Lý Hàn Thu một lúc rồi hỏi :

- Phải chăng công tử đã đổ thuốc dịch dung ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nhãn quang của phu nhân thật là sắc bén !

Tần Nhi đối với thiếu phụ này ra chiều rất kính sợ . Nàng khép nép đứng một bên không dám trả lời.

Bỗng nghe phu nhân thủng thẳng nói :

- Ở trong hàn xá hay hơn hết là đem chân tướng để gặp nhau.

Tần Nhi khẻ nói :

- Công tử mau đi rửa mặt cho hết lớp thuốc dịch dung .

Phu nhân đột nhiên lớn tiếng nói :

- Du Nhi ! Lấy thau nước lên đây !

Bỗng thấy tấm rèm lay động . Một vị tiểu cô nương chừng mười lăm tuổi mình mặc áo xanh đầu chải thành hai bím tóc, hai tay bưng một thau nước . Trên miệng thau đặt một tấm khăn mặt .

Gót sen thoăn thoắt, cô bé đi tới trước mặt Lý Hàn Thu, nhẹ nhàng đặt thau nước xuống .

Lý Hàn Thu rửa hết lớp thuốc đồ, để lộ bộ mặt anh tuấn ra .

Phu nhân cười ruồi hỏi :

- Lý công tử ! Phải chăng công tử ít qua lại giang hồ ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Vãn bối ra đời chưa được bao lâu.

Phu nhân khẻ hắng giọng một tiếng rồi hỏi :

- Lệnh tôn ..

Lý Hàn Thu nói ngay :

- Tiên phụ là Lý Thanh Trần .Phu nhân vội hỏi :

- Có phải là Thái Cực Kiếm Lý Thanh Trần không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đó chính là tiên phụ .

Phu nhân biến đổi sắc mặt, nhưng chỉ thoáng qua bà trở lại thản nhiên cười mát nói :

- Ngày trước lão thân có quen biết lệnh tôn .

Lý Hàn Thu rất lưu tâm đến thần sắc phu nhân, chàng nhìn rõ nét mặt đối phương biến đổi dù chỉ là trong nháy mắt, thì không khỏi động tâm . Nhưng chàng đã trải qua mấy phen nguy hiểm nên học được tính trấn thủ giữ cho bình tĩnh, vẻ ngạc nhiên không lộ ra ngoài mặt .

Tần Nhi nói xen vào :

- Bọn vãn bối bị người truy sát đến đây tỵ nạn . Mong rằng lão tiền bối chuẩn cho ở đây mấy ngày.

Phu nhân cười hỏi :

- Cô nương đã được Phương Tú bảo vệ thì còn ai dám truy sát ?

Tần Nhi đáp :

- Người này là Động chủ của Phương Tú, nên Phương Tú sợ lão lắm, dù có lòng che chở vãn bối cũng không dám .

Phu nhân vẻ mặt nghiêm nghị, chậm rãi hỏi :

- Cô nương đã thấy người đó chưa?

Tần Nhi đáp :

- Vãn bối thấy rồi.

Phu nhân hỏi :

- Cô nương có thể tường thuật dung mạo cùng những đặc điểm của lão không ?

Tần Nhi đáp :

- Lão che mặt bằng tấm khăn, không bao giờ chịu bỏ ra, ngoài hai bàn tay toàn thân chổ nào cũng che kín .

Phu nhân ngó Lý Hàn Thu nói :

- Công tử đây bị thương về tay Phương Tú phải không ?

Tần Nhi đáp :

- Không phải ! Y bị thương về lưỡi kiếm của người che mặt .

Phu nhân dường như có vẻ hứng thú, quay lại nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Lão dùng kiếm pháp gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Kiếm pháp của lão rất ghê gớm . Mỗi chiêu công kích đều như chim Bằng xà xuống . Lão kêu bằng "Thiên Bằng Kiếm Pháp" .

Phu nhân hỏi :

- Thiên Bằng Kiếm Pháp ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế !

Phu nhân trung niên trầm ngâm một lúc rồi hỏi sang chuyện khác :

- Công tử bị thương có nặng lắm không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tuy vết thương khá nặng, nhưng vãn bối tự tin là còn có thể chống chọi được .

Phu nhân gật đầu cười nói :

- Coi nét mặt của công tử thì đại khái là mất máu nhiều quá . Hay hơn hết là công tử phải nghỉ ngơi mấy ngày.

Tần Nhi nói :

- Phương Tú đặt tai mắt khắp nơi. Ngoài chỗ tiền bối đây thì trong vòng mấy chục dặm vuông chẳng còn nơi nào có thể lánh mình được nữa .

Phu nhân nở nụ cười hiền hoà nói :

- Nếu các vị không hiềm chật chội thì lưu lại đây mấy ngày cũng chẳng hề gì .

Lý Hàn Thu đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi tự hỏi :

- Nơi đây chỉ có h ai gian phòng nhỏ, mình mà ở lại dưỡng thương thì mẹ con bà ngủ ở đâu?

Phu nhân đã nhìn rõ tâm sự của Lý Hàn Thu liền tủm tỉm cười nói :

- Công tử bất tất phải quan tâm . Ở trong đám lau rậm kia lão thân còn một con thuyền nhỏ có thể trú chân được . Công tử mà ở lại trong căn nhà tranh này thì mẹ con lão thân xuống thuyền ngủ cũng được .

Lý Hàn Thu nói :

- Như thế sao tiện ? Xin cho vãn bối ngủ dưới thuyền cũng được .

Phu nhân gật đầu đáp :

- Cách bố trí ở trong thuyền so với chỗ này tương đối gọn ghẽ hơn .

Bà quay lại ngó Du Nhi nói tiếp :

- Ngươi đi lấy thuốc dấu để rịt vết thương cho Lý công tử rồi dẫn y xuống thuyền để y thay quần áo nghỉ ngơi.

Bà dặn bảo xong xoay mình đi vào phòng trong .

Du Nhi dạ một tiếng rồi vào nhà lấy thuốc ra gói thuốc bột bọc vải trắng . Cô cởi vải buộc chổ vết thương của Lý Hàn Thu ra bỗng chau mày nói :

- Thương thế rất nặng ! Không rịt thuốc thì e rằng sẽ thành mủ mất .

Động tác của cô bé có vẻ thành thạọ Cô lấy nước nóng rửa vết thương rịt thuốc vào rồi buộc lại. Trong khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, cô đã làm xong .

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Đa tạ cô nương !

Du Nhi mỉm cười đáp :

- Tướng công bất tất phải khách sáo . Bây giờ tiểu muội dẫn tướng công xuống thuyền yên nghỉ .

Tần Nhi khẻ nói :

- Công tử hãy xuống thuyền trước đi ! Tiểu tỳ thay đổi áo quần rồi sẽ xuống sau.

Lý Hàn Thu ngó lại áo quần mình ướt đẫm, chàng toan lên tiếng thì Du Nhi đã nói ngay :

- Dưới thuyền đã có quần áo đàn ông . Tướng công xuống thuyền mà thay đổi.

Rồi cô cất bước đi trước .

Lý Hàn Thu theo sau rảo bước tiến vào trong bụi lau rậm rạp .

Du Nhi đi tới bên rừng lau ở sau nhà, chủm môi huýt lên tiếng còi.

Bỗng thấy ngọn lau lay động, một con thuyền nhỏ mũi nhọn ở trong rừng lau từ từ tiến rạ Một thiếu nữ áo xanh chừng mười tám, mười chín tuổi mình mặc áo vải, tay cầm con sào tre, đứng ở đằng mũi thuyền ra .

Du Nhi nghiêng mình nói :

- Tỷ tỷ ! Má má bảo tiểu muội đưa Lý tướng công đây ra thuyền nghỉ .

Thiếu nữ áo vải dòm ngó Lý Hàn Thu hai lượt rồi dùng sức chống đầu sào xuống đẩy con thuyền gổ áp mạn .

Thiếu nữ áo vải tung mình nhảy lên bờ .

Du Nhi nói :

- Mời tướng công xuống thuyền .

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Ba mẹ con nhà này dường như không phải là những người bình thường mà sao lại tìm đến ở chổ không có vết chân người này?

Lý Hàn Thu cất bước xuống thuyền đi vào trong khoang .

Trong thuyền có kê một cái giường gõ đủ cả chăn gấm gối thêu. Hai bên cửa sổ mở ra . Cửa sổ buông rủ hai tấm sa trắng .

Thiếu ni*~ áo vải lên tiếng :

- Xin khép cửa khoang thuyền lại vì trong rừng lau này có muỗi lắm đấy !

Lý Hàn Thu vừa khép cửa khoang thuyền vừa nói :

- Xin đa tạ cô nương !

Du Nhi nói tiếp :

- Xin tướng công yên trí nghỉ ngơi. Bên giường có cái tủ gỗ . Trong tủ đựng quần áo đàn ông . Tướng công cứ tuỳ tiện lấy ra mà thay đổi. Lát nữa tiểu muội sẽ đưa cơm xuống .

Lý Hàn Thu nói :

- Đa tạ hai vị !

Du Nhi và thiếu nữ áo vải trở gót về căn nhà tranh .

Lý Hàn Thu mở tủ áo quả nhiên thấy mấy bộ y phục đàn ông . Chàng lấy một bộ quần áo màu lam ra thay đổi. Còn quần áo mình dính đầy bùn cát thì bỏ ra ngoài khoang thuyền . Chàng ngồi xếp bằng trên giường gỗ vận khí đều hoà hơi thở .

Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bửa cơm, đột nhiên nghe tiếng Tần Nhi vọng ra hỏi :

- Lý tướng công đã nghỉ ngơi chưa?

Lý Hàn Thu mở cửa khoang thuyền ra cười đáp :

- Tần cô nương !

Tần Nhi đã đổi mặc bộ quần áo vải xanh tung mình nhảy xuống thuyền đi thẳng vào khoang cười hỏi :

- Nơi đây có tốt không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Kể ra thì hay lắm ! Có điều tại hạ chưa quen . Vậy chúng ta sớm dời khỏi nơi đây.

Tần Nhi nói :

- Sa đâu ấm đấy ! Tướng công hãy mượn cơ hội này dưỡng thương cho lành rồi sẽ tính .

Lý Hàn Thu nói :

- Thương thế của tại hạ tuy không có gì nặng lắm nhưng muốn chờ cho khỏi hẳn e rằng cũng phải mất một quảng thời gian khá lâu.

Chương 113: Tần cô nương thổ lộ tâm tình

Tần Nhi cười hỏi :

- Dường như Lý tướng công nóng lòng dời khỏi nơi đây?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Nhà này ba mẹ con toàn là đàn bà, tại hạ ở đây chẳng yên lòng chút nào .

Tần Nhi mỉm cười hỏi :

- Người ra còn chẳng e dè mà sao tướng công là nam nhi lại ngại ngùng ?

Lý Hàn Thu chợt nhớ ra điều gì khẻ hỏi :

- Tần cô nương ! Tại hạ xem chừng ba mẹ con nhà này đều không phải hạng tầm thường . Phải chăng họ cũng là nhân vật võ lâm ?

Tần Nhi đáp :

- Cái đó đã hẳn ! Nếu là hạng người không hiểu võ công thì khi nào dám cư trú tại nơi đây?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Người ta đã mình mang tuyệt kỷ, chẳng ngại núi thẳm đường xa thì sao lại tìm vào địa phương như thế này?

Tần Nhi đáp :

- Dĩ nhiên người ta cũng có chỗ dụng tâm .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương biết rõ họ lắm phải không ?

Tần Nhi đáp :

- Cũng không rõ lắm, nhưng họ đều là hảo nhân, tướng công có thể yên tâm ở đây được .

Nàng ngập ngừng một chút rồi tiếp :

- Nếu chủ nhân chốn này mà vừa ý tướng công, thì tướng công được họ trợ lực rất nhiều.

Lý Hàn Thu chau mày ra chiều nghĩ ngợi hỏi :

- Cô nương nói về phương diện gì ?

Tần Nhi chưng hửng một chút rồi tủm tỉm cười hỏi lại :

- Tướng công định đi đâu?

Lý Hàn Thu nhấp nháy cặp mắt đáp :

- Tại hạ đã nương nhờ người ta lấy chỗ dưỡng thương thì tất nhiên đem lòng cảm kích . Hà tất phải biết người ta có vừa lòng hay không ?

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ biết tướng công đi đâu rồi. Tiểu tỳ nói vừa lòng tức là chủ nhân nơi đây coi tướng công có một ấn tượng hay, tỷ như hiện tướng công là người quý phái sẽ được biệt đãi.

Lý Hàn Thu nói :

- Cái đó không cần ! Tại hạ đã chịu ơn ai là mong đáp đền . Sau này nếu mẹ con bà có chổ dùng đến tại hạ sẽ hết lòng để đền đáp mối thịnh tình bửa nay là xong chứ gì ?

Tần Nhi cười hỏi :

- Hay lắm ! Chúng ta đừng nói chuyện vu vơ nữạ Đêm nay tiểu tỳ muốn rời khỏi nơi đây trở về Phương Gia Đại Viện một chuyến, tướng công tính sao ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Nếu cô nương quyết tâm trở về Phương Gia Đại Viện dĩ nhiên tại hạ không tiện ngăn trở . Có điều một mình tại hạ ở lại đây thật là bất tiện. Vậy đêm nay chúng ta cùng đi .

Tần Nhi nói :

- Như vậy không được . Thương thế tướng công chưa lành mạnh đâu.

Lý Hàn Thu nói :

- Hôm nay được nghỉ ngơi một ngày thì dù chưa khỏi hẳn nhưng cũng đỡ nhiều. Ra đi còn hơn ở lại một mình .

Tần Nhi mỉm cười hỏi lại :

- Nếu tiểu tỳ ở lại hầu bạn với tướng công thì sao?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô nương mà ở lại thì tại hạ lưu lại đây mấy ngày cũng được .

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Tiểu tỳ đã tính rồi : Trở về Phương Gia Đại Viện kể ra nguy hiểm thật, song tiểu tỳ tự tin là mình có thể đối phó được . Công tử biết chuyến đi này quan trọng lắm không ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Việc chi mà quan trọng thế ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ muốn nghe ngóng xem người che mặt kia là nhân vật thế nàọ Đồng thời nói cho Lôi Phi hay về hành tung của tướng công . Vả lại, vả lại ..

Đột nhiên nàng dừng lại không nói nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Quả cô nương còn muốn nghe ngóng tin tức Hàn công tử chứ gì ?

Tần Nhi đáp :

- Y là người tốt . Công tử đừng nghĩ y có ý thiên lệch .

Lý Hàn Thu cười khanh khách nói :

- Cô nương cùng Hàn công tử thật là một đôi người ngọc . Nhân phẩm và tài ba của y tại hạ cũng ngưỡng mộ . Đáng tiếc y là con Hàn Đào và là cháu Phương Tú . Nếu không thì tại hạ tất tìm cách giao du với y .

Tần Nhi nói :

- Cái đó kêu bằng anh hùng mới biết anh hùng .

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Cô nương bảo sao?

Tần Nhi đáp :

Hàn công tử cũng bảo tiện thiếp là rất ngưỡng mộ Lý tướng công . Đáng tiếc ở chổ đời trên có mối oán thù thành ra hai bên không thể kết bạn được .

Lý Hàn Thu thở phào một cái rồi nói :

- Tần cô nương ! Tại hạ có một mối cảm giác rất kỳ dị.

Tần Nhi hỏi :

- Cảm giác thế nào?

Lý Hàn Thu đáp :

- Giữa tại hạ và Hàn công tử sau này không khỏi xảy ra một huyết chiến . Nếu y không chết thì tại hạ không thể sống được .

Chàng ngưng thần nhìn ra rừng lau ngoài cửa sổ, thủng thẳng nói tiếp :

- Mỗi khi tại hạ gặp y là không khỏi nổi lên ý niệm này.

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ cũng nghe Hàn công tử bảo là y sẽ cố gắng làm tiêu tan mối thù hận ở trong lòng tướng công đối với y. Y đã biết tướng công là ai và biết cả vụ phụ thân y hạ sát cả nhà tướng công. Y chỉ mong tướng công lưu tâm đến y một chút là hai người có thể đổi thù ra bạn , hay ít ra không đến nỗi quyết đấu liều mạng .

Lý Hàn Thu nở một nụ cười thê lương nói :

- Hay lắm ! Cô nương trở về Phương Gia Đại Viện có gặp Hàn công tử tại hạ xin gởi lời hỏi thăm y .

Tần Nhi sực nhớ ra điều gì quan trọng vội nói :

- Có điều tiểu tỳ muốn hỏi tướng công mà lần nào gặp cũng quên mất .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Điều chỉ

Tần Nhi đáp :

- Vấn đề có liên quan đến Quyên cô nương !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Quyên cô nương làm sao?

Tần Nhi hỏi lại :

- Hiện giờ Quyên cô nương ở đâu?

Nàng trầm ngâm một lúc, không thấy Lý Hàn Thu trả lời, nói tiếp :

- Y cùng tiểu tỳ ở với nhau chưa được bao lâu nhưng tính tình rất hợp . Quyên cô nương rất quyến luyến tiểu tỳ và coi như một đứa em gái. Chắc trong lòng y đã hiểu rõ tiểu tỳ đã hết lòng hoặc ngấm ngầm hoặc ra mặt giúp y. Hồi y ở với tiểu tỳ, tiểu tỳ rất kính trọng và hy vọng ngày sau còn được gặp y một lần .

Lý Hàn Thu ngẩm nghĩ một chút rồi đáp :

- Quyên cô nương cũng ở một nơi rất bí ẩn . Tại hạ gắng công cố tìm ra được, nhưng gọi tên địa phương đó thì tại hạ lại không biết .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ chỉ biết rằng hiện giờ y không còn ở chổ cũ nữa rồi.

Lý Hàn Thu nói :

- Đúng đó ! Thân thế cùng những cuộc tao ngộ của Quyên Nhi thật là đáng thương ! Trong mấy năm liền y bị bức bách vào làm nô lệ cho người.

Tần Nhi nói :

- Thanh kiếm càng mài càng sắc, con người càng bị ma chiếc càng cứng rắn . Nếu Quyên cô nương mà không bị đày đọa vào cuộc sinh hoạn gian lao thì cỡ tuổi y làm gì nên người tài trí như vậy?

Nàng thở phào một cái rồi hỏi :

- Tướng công có biết không ? Quyên cô nương mới chính là người mà Hàn công tử đem lòng quyến luyến ?

Lý Hàn Thu giương hai mắt lên ngó chằm chặp vào mặt Tần Nhi không nói câu gì .

Tần Nhi hỏi bằng một giọng không được tự nhiên :

- Công tử ngó gì vậy?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ biết rồi ! Hàn công tử là một vị thiếu gia rất quyến luyến Quyên Nhi, nhưng y nhớ cô nương cũng không phải ít .

Tần Nhi khẻ thở dài nói :

- Tiểu tỳ không phải muốn giải thích cho Hàn công tử mà chỉ thuyết minh sự việc . Trong Phương Gia Đại Viện không được mấy người tử tế như y cả .

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Chỉ có Tần cô nương .

Tần Nhi đáp :

- Hồi Quyên cô nương còn ở đây Hàn công tử nói chuyện rất hợp với cô tạ Quyên Nhi đi rồi y lại gặp mặt tiểu tỳ nhiều lần nhưng chỉ nói chuyện thiên hạ đại sự, võ lâm kỳ quan chứ không đề cập đến chuyện trăng gió bao giờ .

Lý Hàn Thu vẫn cười ruồi nhưng không nói gì nữạ

Tần Nhi nói tiếp :

- Tiểu tỳ biết là tướng công không tin nhưng đó là sự thực cả trăm phần trăm . Tiểu tỳ đối với y ngấm ngầm đề phòng chỉ sợ y có chổ dụng tâm nào khác, nhưng không có gì cả . Một hôm tiểu tỳ cùng y thắp đèn nói chuyện thâu đêm cho tới lúc trời sáng, mà y không có chút lòng bại hoại nào hết .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ tin lời cô nương .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ hy vọng tướng công đừng để tâm hạ sát y. Đó là một hy vọng duy nhất của tiểu tỳ .Lý Hàn Thu nghiêm nét mặt hỏi :

- Vậy tỷ dụ như tại hạ giết thân phụ y, y có tìm tại hạ để báo thù không ?

Tần Nhi đáp :

- Nếu tướng công tìm một phương pháp nào đó khiến cho Hàn Đào chết đi mà không phải là tướng công đã ra tay hạ sát . Tiểu tỳ chắc Hàn công tử cũng hiểu lòng cho tướng công .

Lý Hàn Thu chậm rãi hỏi :

- Tần cô nương ! Phải chăng cô nương làm thuyết khách cho Hàn công tử?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ không vì Hàn công tử đâu.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vậy cô nương vì ai?

Tần Nhi đáp :

- Vì tướng công .

Lý Hàn Thu sửng sốt :

- Vì tại hạ ư ?

Tần Nhi đáp :

- Đúng thế ! Vì công tử mà cũng là vì toàn thể võ lâm nữa .

Lý Hàn Thu nói :

- Cô nương nói thế nghĩa là làm sao? Tại hạ thật không hiểu được .

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ không muốn Hàn công tử bị đẩy vào cực đoan vì như vậy chỉ có hại cho tướng công cùng đồng đạo chứ không có ích gì .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi bụng bảo dạ :

- Ta còn nhớ Quyên Nhi đã nhiều lần khuyên ta không nên đối đầu Hàn công tử, nay Tần Nhi lại khuyên ta như vậy. Nhưng ta đã hai lần giao thủ với gã thìngoài trường hợp gã ngồi trên một cổ xe quái gỡ thì võ công gã cũng chẳng lấy gì cao cường . Không hiểu vì sao Quyên Nhi và Tần Nhi lại kính phục gã đến thế ?

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ miệng chàng đáp :

- Tại hạ đã động thủ cùng Hàn công tử .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ có biết vụ đó . Hàn công tử đã nói cho tiểu tỳ nghe.

Lý Hàn Thu nói :

- Cứ như lần tại hạ đã động thủ với y mà nói thì bản lãnh y cũng chẳng lấy gì làm cao cường cho lắm .

Tần Nhi hỏi :

- Y không địch nổi tướng công ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ tự tin có đủ năng lực hạ sát y .

Tần Nhi nói :

- Võ công y tuy không cao cường lắm nhưng về tài năng thì ít ai bì kịp .

Lý Hàn Thu không ngờ mình lại tranh luận với Tần Nhi . Nhưng trong lòng ngấm ngầm quyết định chủ ý là say này có dịp gặp lại Hàn công tử dù không giết gã cũng đánh cho bị trọng thương .

Tần Nhi thấy Lý Hàn Thu không trả lời , liền nói tiếp :

- Dường như Lý tướng công không tin lời tiểu tỳ .

Lý Hàn Thu chuyển sang chuyện khác :

- Chúng ta không nói chuyện này nữa . Cô nương có dời khỏi đây không và bao giờ sẽ động thân ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu tỳ không trở về Phương Gia Đại Viện nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ mà trở về Phương Gia Đại Viện thì tướng công cũng dời khỏi nơi đây, vậy phải chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế !

Tần Nhi nói :

- Vì muốn cho tướng công trị khỏi vết thương tiểu tỳ đành ở lại đây bầu bạn với tướng công .

Sau một lúc ngẫm nghĩ, Lý Hàn Thu cười nói :

- Chỉ nghỉ thêm một đêm nữa là thương thế của tại hạ có thể khá nhiều. Sáng mai chúng ta dời khỏi nơi đây . Tại hạ đi Kim Lăng . Còn cô nương trở về Phương Gia Đại Viện .

Tần Nhi nói :

- Bửa nay mà không về thì từ mai trở đi tiểu tỳ vĩnh viễn không tái hồi Phương Gia Đại Viện nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy?

Tần Nhi đáp :

- Vì nếu tiểu tỳ không đưa ra được một lý do thích đáng là tự chui đầu vào chong như dê chui vào miệng cọp .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu cô nương không trở về Phương Gia Đại Viện thì rồi đi đâu ?

Tần Nhi giương mắt lên nhìn chằm chặp vào Lý Hàn Thu một hồi rồi đáp :

- Tiểu tỳ cũng không biết nữa .

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Sao lại không biết ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ không biết thật, vì từ thuở nhỏ đã không cha không mẹ, bao nhiêu năm sinh trưởng ở Phương Gia Đại Viện thì bây giờ biết đi về đâu ?

Lý Hàn Thu ngập ngừng :- Cái đó ...Cái đó ...

Tần Nhi nói :

- Nếu tướng công bằng lòng cho tiểu tỳ đi theo thì tiểu tỳ trá hình làm một tên tiểu đồng . Bằng tướng công không chịu thì tiểu tỳ đành mang tấm thân lưu lạc góc biển chân trời.

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Cô nương đã biết tại hạ đang lâm vào cảnh ngộ nguy hiểm sống chết lúc nào không hay cô nương đi theo tại hạ chẳng tự rước lấy những điều phiền não?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ không sợ chi hết , miễn sao công tử ưng cho là được .

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu cô nương không sợ nguy hiểm lại chẳng hiềm nghi chúng ta đi với nhau là xong .

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công ưng thuận rồi ư ?

Lý Hàn Thu gật đầu.

Tần Nhi nhảy lên nói :

- Tiểu tỳ không ngờ được tướng công ưng chịu một cách dễ dàng như vậy.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao cô nương hối hận rồi chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Không phải đâu ! Trong lòng tiểu tỳ rất cao hứng .

Nàng chưa dứt lời đã nhảy lên và quay lại cười nói tiếp :

- Tiểu tỳ lên bờ làm mấy món ăn để tướng công thử xem tài nghệ của con nha đầu thế nào?

Lý Hàn Thu nhìn bóng sau lưng Tần Nhi đi xa rồi bụng bảo dạ :

- Con nha đầu này ra vẽ sung sướng, dường như thị đã dụng tâm muốn đi theo mình từ trước .

Tần Nhi chịu lưu lại đây mục đích là để cho Lý Hàn Thu yên lòng . Vì chàng ở lại một mình mà cứ phải chạm trán với ba người đàn bà lạ mặt thì trong lòng rất e thẹn .

Lý Hàn Thu tuy không muốn ở lại, nhưng chàng động tánh hiếu kỳ muốn khám phá ra chân tướng ba người đàn bà kỳ bí . Chàng nghĩ thầm :

- Ba mụ này thật là quái lạ. Trong thiên hạ thiếu gì danh sơn kỳ cảnh mà sao họ lại lựa chọn nơi đây. Địa phương này còn thuộc quyền thống chế của Phương Tú, ba mẹ con mụ trú nơi đây không hiểu có dụng ý gì .

Một ý niệm mới mẻ bỗng thoáng qua trong đầu óc, chàng lẫm bẩm :

- Ba mẹ con bà này ở đây tất có dụng tâm, mà chổ dụng tâm của họ hẳn có liên quan tới Phương Tú .

Trong lúc nhất thời, chàng cảm thấy bao nhiêu chuyện đáng nghi nổi lên. Tính hiếu kỳ của chàng lại càng mãnh liệt .

Không hiểu thời gian trôi qua đã bao lâu, đột nhiên bước chân người vang lên rồi dường như có người bước xuống thuyền .

Lý Hàn Thu ngẩng đầu nhìn thi ra Du Nhi .

Cô gái hai bím tóc đang từ từ bước xuống thuyền .

Chàng đứng dậy nghiêng mình nói :

- Thật làm phiền cô nương quá !

Du Nhi mỉm cười nói :

- Má má tiểu muội sắp xuống thăm tướng công đó .

Lý Hàn Thu hỏi ngay :

- Phu nhân muốn hỏi gì ? Cô nương nói cho nghe được không ?

Du Nhi đáp :

- Gia mẫu có mấy lời muốn nói chuyện với tướng công, nhưng e gặp lúc tướng công dưỡng thần nên cho tiểu muội xuống trước coi .

Lý Hàn Thu nói :

- Hay lắm ! Tại hạ đi theo cô lên ra mắt lệnh đường .

Du Nhi nói :

- Bất tất phải thế ! Gia mẫu tới đây thăm tướng công. Để tiểu muội về trình gia mẫu.

Đoạn cô trở gót nhảy lên lật đật đi ngaỵ

Chỉ trong khoảnh khắc Du Nhi đã dẫn mẫu thân xuống thuyền .

Lý Hàn Thu chắp tay thi lễ nói :

- Xin mời tiền bối ngồi xuống đây .

Phu nhân gật đầu thi lễ nói :

- Lý tướng công bất tất phải đa lễ . Lão thân là Chu Thị lấy chồng họ Vương. Tiên phụ qua đời, để lại hai đứa con gái.

Bà tả thân thế bằng mấy câu nói giản dị.

Lý Hàn Thu nghiêng mình thi lễ nói :

- Té ra là Vương phu nhân !

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân không dám .

Vương phu nhân ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Lão thân muốn thỉnh giáo tướng công một điều, chẳng biết có nên không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Xin phu nhân cho haỵ

Vương phu nhân vẫy tay với Du Nhi đứng ở cửa khoang thuyền bảo cô :

- Ngươi về giúp Thư Thư làm cơm đi .

Du Nhi là cô gái ngoan ngoãn, dạ một tiếng xong trở gót đi ngay .

Vương phu nhân chờ cho Du Nhi đi rồi mới nhìn Lý Hàn Thu nói :

- Con nhỏ này theo lão thân ở trong rừng lau ngay từ thuở tấm bé, ít khi tiếp xúc cùng người nên chẳng hiểu chi hết, khó lòng giữ nó động tính hiếu kỳ .

Lý Hàn Thu tự nghĩ :

- Nghe giọng lưỡi bà này thì dường như hai cô con bà từ nhỏ đến giờ rất ít khi rời khỏi rừng lau .

Miệng chàng đáp :

- Phu nhân dạy chí phải.

Vương phu nhân cười mát hỏi :

- Tướng công tuy không nói ra miệng nhưng nhất định trong lòng cũng lấy làm kỳ là tại sao mẹ con lão thân lại trú ngụ ở chốn này?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Tại hạ quả lấy làm lạ.

Vương phu nhân nói :

- Nhưng nếu tướng công hiểu là bọn lão thân ở đây để giữ những thứ kỷ vật thì chẳng có chi lạ nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tiền bối giữ vật gì ?

Vương phu nhân đáp :

- Một con quái vật rất giảo quyệt và ác độc, nhưng nó lại rất thích làm việc cho mẹ con lão thân .

Lý Hàn Thu nói :

- Vãn bối kiến thức hẹp hòi, không hiểu là vật gì ?

Vương phu nhân mỉm cười đáp :

- Đêm nay tướng công có thể trông thấy nó .

Lý Hàn Thu thấy đối phương không chịu nói ra, chàng cũng không tiện hỏi , gắng gượng để nén tính hiếu kỳ .

Vương phu nhân nói tiếp :

- Thương thế tướng công chưa lành, lão thân không dám quấy nhiễu ..

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Không sao đâu ! Thương thế vãn bối không lấy chi làm nặng lắm, vãn bối tự tin là có thể chống chọi được . Phu nhân có điều chi xin cứ dạy bảo .

Vương phu nhân nói :

- Đêm nay phiền tướng công coi giữ dùm một phương vị, ngăn cản con quái vật đó chạy trốn . Lão thân xin nhắc lại : Chỉ cần tướng công ngăn cản là đủ, lão thân tự có cách đối phó .

Lý Hàn Thu rất lấy làm kỳ, trong lòng nghĩ thầm :

- Vương phu nhân đã kêu bằng quái vật thì dĩ nhiên nó không phải là người. Chẳng lẽ trên đời lại có sơn tinh thủy quái gì hay sao ?

Tính hiếu kỳ của chàng thêm phần mãnh liệt từ đáy lòng nổi lên. Chàng gật đầu đáp :

- Được rồi ! Vãn bối xin hết sức . Phu nhân muốn tại hạ ra sức bằng cách nào xin cứ dạy bảo .

Vương phu nhân mỉm cười đáp :

- Nếu vậy càng hay ! Để lão thân nghĩ cách rồi sẽ cho tướng công hay . Bây giờ tướng công hãy nghĩ cho khỏe sức . Quái vật kia dù có xuất hiện cũng là việc ban đêm .

Phu nhân nói xong đứng dậy lên bờ .

Lý Hàn Thu trông bóng sau lưng phu nhân muốn hỏi thêm nhưng ráng nhẫn nại không nói gì nữa .

Vương phu nhân lên một lúc rồi Tần Nhi bưng xuống một cái khay gỗ . Trên khay đặt bốn món rau, một món canh và một bát cơm lớn .

Lý Hàn Thu đang đói bụng thấy mùi cơm canh lại càng muốn ăn .

Tần Nhi đặt khay xong nói :

- Chắc tướng công đói lắm rồi. Mời tướng công dùng đi .

Lý Hàn Thu cầm ngay lấy đủa gắn ăn lấy ăn để .

Tần Nhi đứng ngoài khoang thuyền nhìn quanh bốn mặt một lượt rồi lại trở vào .

Chương 114: Ngờ phu nhân tính chuyện đề phòng

Tần Nhi khẻ hỏi Lý Hàn Thu :

- Lý tướng công ! Vương phu nhân đã xuống thăm tướng công rồi phải không ?

Lý Hàn Thu gật đầu.

Tần Nhi lại hỏi :

- Phu nhân có bàn chuyện gì không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phu nhân bảo tại hạ giúp mẹ con bà một việc .

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công có ưng không?

Lý Hàn Thu đáp :

- Dĩ nhiên tại hạ phải vâng lời. Liệu có điều chi trở ngại không ?

Tần Nhi cúi đầu ngẫm nghĩ . Hồi lâu nàng ngẩng mặt lên hỏi :

- Phu nhân yêu cầu tướng công giúp điều chi?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phu nhân bảo trong đêm nay có thể quái vật đến xâm phạm nên yêu cầu tại hạ giúp bà coi giữ một phương vị.

Tần Nhi hỏi :

- Tướng công trả lời thế nào?

Lý Hàn Thu đáp :

- Dĩ nhiên tại hạ phải vâng lời.

Tần Nhi khẻ thở dài nói :

- Du Nhi chất phát ngây thơ, nếu gặp cơ hội, tướng công nên hỏi dò cho biết rõ nội tình .

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Nơi đây có điều gì khả nghi chăng ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ không biết rõ . Lần trước tiểu tỳ cùng Quyên cô nương tới đây, không thấy điều chi khác lạ. Nhưng lần này cảm thấy có chổ khả nghi. Vương phu nhân nếu trở lại thăm tướng công thì tướng công lưu tâm coi con mắt bà ta xem có điều chi khác lạ ? Lát nữa tiểu tỳ giữ Đại cô nương cho Du Nhi nói chuyện với tướng công .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao cô nương biết y sắp xuống đây?

Tần Nhi đáp :

- Vừa rồi tiểu tỳ làm bếp nghe cô nói sẽ đưa trà đến cho tướng công .

Lý Hàn Thu đặt bát đủa xuống nói :

- Tần cô nương ! Nếu sự tình có điều bất trắc, cô nương xuống đây cho lẹ. Chúng ta hiệp lực thì đối phó với mẹ con họ không phải là việc khó .

Tần Nhi gật đầu thu thập bát đĩa rồi lật đật đi ngay .

Quả nhiên Tần Nhi vừa đi khỏi, Du Nhi đã bưng trà đi vào khoang thuyền . Cô cười nói :

- Má má bảo tiểu muội đem trà đến cho tướng công uống .

Lý Hàn Thu lần này trong lòng đã có chuyện mưu đồ liền mỉm cười hỏi :

- Du cô nương ! Cô có việc gì vội không ?

Du Nhi đáp :

- Không có chuyện gì vội cả .

Lý Hàn Thu nói :

- Chỗ cánh tay tại hạ bị thương thấy hơi đau. Phiền cô nương cởi ra coi dùm .

Du Nhi hỏi :

- Đau ư ? Sao lạ thế được ?

Lý Hàn Thu hơi ngạc nhiên hỏi :

- Sao? Chổ bị thương đau đớn là có gì không đúng ?

Du Nhi đáp :

- Lúc tiểu muội rịt vết thương đã cho thêm thuốc chỉ thống sao còn đau được ?

Thực ra thương thế Lý Hàn Thu chẳng đau đớn chi hết . Nhưng chàng mượn cớ này để giữ cô bé lại hỏi chuyện . Không ngờ chàng bị Du Nhi nói huỵch toẹt ra .

Lý Hàn Thu bẻn lẻn đáp :

- Có lẽ vì tại hạ đụng vào vết thương .

Du Nhi đặt bình trà xuống nói :

- Được rồi ! Để tiểu muội cởi ra coi xem .

Cô liền thò tay cởi vết thương của Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu nhân cơ hội này lân la chuyện trò . Chàng tủm tỉm cười hỏi :

- Cô nương từ hồi nào tới giờ cứ ở trong rừng lau này thôi ư ?

Du Nhi đáp :

- Đúng thế ! Bọn tiểu muội ở đây lâu lắm rồi.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có ra ngoài chơi bao giờ không?

Du Nhi đáp :

- Có đi cùng mẫu thân một lần .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô có thấy gì đẹp không?

Du Nhi đáp :

- Hôm ấy đi về ban đêm nên vắng vẻ ít người, chỉ thấy nhiều nhà .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao không đi ban ngày mới rõ nhiều cảnh đẹp ?

Du Nhi lắc đầu đáp :

- Không được ! Gia mẫu không cho tiểu muội đi.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy?

Du Nhi đáp :

- Gia mẫu bảo người giang hồ nham hiểm vô cùng, chúng ta không nên tiếp xúc với người ngoài.

Lý Hàn Thu động tâm hỏi :

- Chẳng lẽ cứ ở đây suốt đời hay sao ?

Du Nhi mỉm cười đáp :

- Tiểu muội không biết được . Gia mẫu bảo có thể dọn nhà đi một ngày gần đây.

Lý Hàn Thu "ồ" một tiếng rồi hỏi :

- Gia đình cô nương ở đây bao lâu rồi?

Du Nhi đáp :

- Chừng ba bốn năm.

Lý Hàn Thu nghe cô nói quả nhiên thấy cô là người chất phát liền mỉm cười hỏi :

- Cô nương có thấy yêu quái bao giờ không?

Du Nhi hỏi lại :

- Sao tướng công lại biết ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Lệnh đường nói cho tại hạ hay .

Du Nhi hỏi :

- Gia mẫu bảo tướng công thế ư?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phải rồi ! Lệnh đường vừa mới nói đây.

Du Nhi hỏi :

- Thế thì lạ thật ! Gia mẫu nghiêm lệnh cho bọn tiểu muội không nói chuyện này với ai mà sao người lại cho công tử hay?

Lý Hàn Thu đáp :

- Vì lệnh đường muốn tại hạ giúp sức bắt yêu quái nên nói trước cho tại hạ biết .

Chàng ngừng một lát rồi tiếp :

- Vì thế tại hạ muốn thỉnh giáo cô nương một điều.

Du Nhi hỏi :

- Điều gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô nương có thể đem nội vụ yêu quái nói cho tại hạ biết trước một chút để kịp chuẩn bị được chăng?

Du Nhi hỏi :

- Gia mẫu không nói rõ với tướng công hay sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Không ! Phu nhân chỉ bảo tại hạ giúp sức mà không nói rõ tình hình .

Du Nhi mỉm cười hỏi :

- Chắc tướng công sợ rồi phải không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phải rồi ! Người động thủ với yêu quái thì làm sao mà địch nổi.

Du Nhi đáp :

- Không phải yêu quái đâu . Đó là .Đột nhiên cô cảnh giác im bặt không nói nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Là cái gì ?

Du Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu muội không thể nói được .

Lúc này trong lòng Lý Hàn Thu nổi lên rất nhiều nghi vấn, nghĩ thầm :

- Nếu ba mẹ con nhà này vì ẩn lánh kẻ thù, biết nơi đây bí ẩn nên vào luyện tập môn tuyệt kỷ gì thì không đúng chỗ .

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, miệng chàng cất giọng rất do dự hỏi :

- Cô nương mà không chịu bảo cho một chút thì đêm nay đến tập tróc yêu quái, tại hạ chân tay luống cuống biết làm thế nào mà đối phó ?

Du Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Tiểu muội chỉ có thể cho tướng công hay đó chẳng phải là yêu quái gì đâu , tướng công không cần sợ hãi.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Con nhỏ này quả là thành thật không có cơ mưu . Ta chỉ cần dụ y nói hở một chút là có thể đoán ra một phần trong vụ bí mật này.

Chàng liền hỏi :

- Nếu không phải là quái vật thì là người hay sao ?

Du Nhi đáp :

- Tiểu muội không thể nói gì hơn được vì gia mẫu đã dặn dò không được hở môi mách lẻo vụ này với ai.

Lý Hàn Thu nói :

- Nhưng đối với tại hạ thì khác .

Du Nhi nói :

- Đối với ai cũng vậy.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Trừ mẹ con cô nương ba người, lệnh đường có tìm người khác đến giúp đỡ bao giờ không ?

Du Nhi đáp :

- Không có đâu.

Lý Hàn Thu nói :

- Thế thì phải rồi ! Lệnh đường đã chịu ngỏ lời yêu cầu tại hạ giúp đỡ đủ chứng tỏ bà coi tại hạ khác người.

Du Nhi nhấp nháy mắt nói :

- Tướng công nói cũng có lý, nhưng tướng công cứ hỏi gia mẫu là biết . Người đã cầu tướng công giúp đỡ, tất nhiên sẽ nói rõ cho tướng công biết rõ nội tình .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ không cân biết tường tận mà chỉ cần biết nó là vật gì để kịp chuẩn bị thế thôi .

Du Nhi ngoảnh đầu trông ra ngoài khoang thuyền, hạ thấp giọng xuống nói :

- Tiểu muội cho tướng công hay, nhưng tướng công đừng nói với ai nhé .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ quyết giữ kín .

Du Nhi nói :

- Đó không phải là yêu quái cũng chẳng phải người. Gia mẫu tuy không nói cho tiểu muội hay, song tiểu muội cũng biết người ở đây muốn nói là ..

Bỗng nghe có tiếng người từ đàng xa vọng lại :

- Du Nhi ! Lý tướng công đang nghỉ, không được đến quấy nhiểu.

Du Nhi biến sắc ra chiều sợ hãi nói :

- Má má kêu hài nhi ?

Cô lật đật đứng lên trở gót bước ra .

Lý Hàn Thu cũng hồi hộp trong lòng, nghĩ thầm :

- Xem chừng Vương phu nhân phòng phạm rất nghiêm mật .

Đột nhiên chàng nhớ tới Tần Nhi tự nhủ :

- Tần Nhi bảo lưu tâm đến con mắt Vương phu nhân, không hiểu có mục đích gì ? Nếu Tần Nhi cùng Vương phu nhân không có liên quan gì mà chỉ ngẩu nhiên gặp nhau một lần, thì vì lẽ gì nàng lại tới đây và sao Vương phu nhân chịu thu lưu?

Lúc này trong lòng Lý Hàn Thu chồng chất bao mối hoài nghi, chàng ngờ vực luôn cả Tần Nhi. Đột nhiên chàng cảm thấy mình đang ở một nơi đầy nguy hiểm . Từ giờ khắc này chàng gia tâm đề phòng . Chàng nhìn bốn mặt để điều tra và kiểm điểm lại mọi vật trong thuyền một cách rất kỷ càng .

Khi chàng biết rõ trong thuyền không có chổ nào khả nghi liền lấy kiếm để bên mình mà ngồi xếp bằng . Chàng nghi ngờ cả đến nước trong bình nên không dám uống nữa .

Trong lúc tịnh toạ, đột nhiên nghe thấy bước chân người vọng lại . Chàng ngấm ngầm đề tụ chân khí phòng bị, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên . Chàng liếc mắt nhìn trộm ra ngoài thì thấy Tần Nhi hấp tấp đi vàọ Nàng vào ngay khoang thuyền .

Lý Hàn Thu vẫn ngồi tỉnh toạ.

Tần Nhi vừa vào đã hấp tấp gọi :

- Lý tướng công ! Lý tướng công !

Lý Hàn Thu ngấm ngầm đề phòng, nhưng ngoài mặt vờ như đang nhập định chưa tỉnh lại không lý gì đến tiếng hô hoán của Tần Nhi .

Tần Nhi đi thẳng tới trước mặt Lý Hàn Thu mà chàng vẫn ngồi yên không nhúc nhích .

Tần Nhi chú ý nhìn thẳng vào mặt chàng một hồi rồi khẻ thở dài nói :

- Tướng công bị thương rồi ư?

Lý Hàn Thu từ từ mở mắt ra hỏi lại :

- Cô nương lật đật tới đây có chuyện gì vậy?

Tần Nhi nói :

- Tướng công có việc gì không?

Lý Hàn Thu thấy vẻ thiết tha lộ ra lời nói chứ không phải nàng giả vờ, liền mỉm cười đáp :

- Tại hạ bình yên lắm .

Tần Nhi ban đầu sửng sốt nhưng nàng cười mát nói :

- Có phải tướng công sinh lòng ngờ vực cả tiểu tỳ không?
Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Đúng thế ! Tại hạ thực có ý ngờ vực cô nương.

Tần Nhi nói :

- Hỡi ôi ! Cái đó không thể trách tướng công được . Dịch lại tiểu tỳ là tướng công cũng không khỏi sinh lòng ngờ vực .

Lý Hàn Thu ngó ra ngoài khoang thuyền một cái rồi hỏi :

- Cô nương có hiểu gì hơn về mẹ con họ không ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ biết ít lắm ! Lần trước tiểu tỳ cùng Quyên Nhi tới đây thấy Vương phu nhân rất hiền hoà và dặn đi dặn lại tiểu tỳ đừng tiết lộ nơi này với ai cả, cả Phương Tú cũng đừng cho lão biết . Vì thế mà tiểu tỳ nghĩ tới chỗ này.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bây giờ cô nương xem thế nào?

Tần Nhi đáp :

- Lần này tình hình hoàn toàn khác hẳn .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có tìm thấy sự vật gì khả nghi không?

Tần Nhi đáp :

- Tuy chưa thấy sự vật gì rõ rệt nhưng biết là Vương phu nhân có thái độ đáng ngờ . Cặp mắt bà nhìn lấm lét mà cử chỉ ra chiều kỳ bí không có vẻ tự nhiên thành thật .

Lý Hàn Thu gật đầu cười nói :

- Vương phu nhân bảo tại hạ giúp bà tróc nã yêu quái làm tại hạ lo sốt vó, nhưng sau Du Nhi nói là không phải yêu quái. Cô còn đang nói chuyện thì Vương phu nhân gọi về . Giả tỷ cô ngồi lại chút nữa thì tại hạ chắc có thể hỏi cho biết rõ nội tình .

Tần Nhi nói :

- Du Nhi rất thành thật vừa trông đã biết ngay nhưng còn cô chị thì không vừa đâu. Ngoài mặt coi cô ta có vẻ êm ả mà trong lòng rất nhiều cơ trí . Nơi đây chẳng phải thiện địa . Chúng ta liệu mà đi cho sớm .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi nói :

- Nếu chúng ta hai người liên thủ hiệp lực thì tại hạ tin rằng ba mẹ con họ không ăn đứt được . Có điều chúng ta phải gia tâm đề phòng đừng để bị họ ám toán . Cứ ỷ vào võ công thì ta chẳng sợ gì cả .

Tần Nhi lấy làm kỳ hỏi :

- Sao? Tướng công định ở lại thêm một ngày nữa ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Loài yêu quái mà Vương phu nhân nói đó khiến cho tại hạ rất lấy làm hứng thú, muốn coi cho biết nó là quái vật gì . Theo lời phu nhân thì đêm nay quái vật sẽ xuất hiện . Vậy chúng ta ở lại coi rồi sáng mai đi, được không?

Tần Nhi ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Cũng được ! Có điều từ lúc này trở đi chúng ta phải cẩn thận lắm mới được .

Lý Hàn Thu nói :

- Cô nương tìm cách xuống thuyền cho sớm . Chúng ta ở liền nhau để có xảy biến cố gì dễ bề liên thủ đối phó .

Tần Nhi mỉm cười hỏi :

- Công tử không sợ rồi đây có tiếng đồn đại trên chốn giang hồ . Người ta sẽ phao tin Lý tướng công cùng con nha đầu ở nhà Phương Tú ở với nhau một chỗ sẽ làm tổn thương đến danh dự thì sao ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cốt sao chúng ta giữ lòng trong sạch còn người ngoài nói gì tại hạ cũng chẳng để tâm. Sợ là sợ mang tiếng đến danh tiết của cô nương .

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Tiểu thư nhà khuê các thì mới nói đến chuyện danh tiết . Còn Tần Nhi này bất quá là một con nha đầu. Tuy thân phận tiểu tỳ hèn mọn nhưng cảm thấy mình được tự do . Ghét cái gì là ghét, thích cái gì thì thích, không ràng buộc . Tiểu tỳ chỉ sợ tướng công bị thương tổn danh dự. Còn tiểu tỳ thì chả lo gì hết .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Cốt sao chúng ta trong sạch còn người ngoài nói gì thì nói, bất tất phải quan tâm.

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Lý tướng công không hiềm tỵ tiện đánh bạn với tiểu tỳ làm cho Tần Nhi khoan khoái vô cùng .

Đột nhiên nàng hạ thấp giọng chậm rãi hỏi :

- Có một điều tướng công đã nghĩ tới chưa ?

Lý Hàn Thu thấy nàng có vẻ thần bí thì không khỏi sửng sốt :

- Chuyện gì vậy?

Tần Nhi đáp :

- Chúng ta kề cận nhau thế này mà bị Quyên cô nương phát giác ra thì e rằng xảy chuyện hiểu lầm .

Lý Hàn Thu nói :

- Giữa Quyên cô nương và tại hạ cũng chỉ có chuyện giao du mà thôi . Ngày nay tại hạ cùng cô nương cũng vậy, chúng ta vẫn thanh bạch chẳng có gì đáng dị nghị.

Tần Nhi nói :

- Cái đó tiểu tỳ đã biết rồi, nhưng Quyên cô nương đối với tướng côgn quả có một mối tình sâu đậm .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao cô nương biết thế ?

Tần Nhi đáp :

- Y thường nói chuyện với tiểu tỳ về tướng công . Ở trong Phương Gia Đại Viện, thì Quyên cô nương và tiểu tỳ thân cận nhau, nên có bàn đến chuyện tâm tình .

Lý Hàn Thu nói :

- Còn Hàn công tử cũng giao du thân mật thiết với cô ta lắm .

Tần Nhi cười ruồi đáp :

- Hàn công tử khắng khít với cô thật nhưng tiểu tỳ đã là kẻ bàng quan nên nhìn rõ coi Quyên cô nương coi Hàn công tử và Lý tướng công khác nhau nhiều lắm .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ cùng Quyên cô nương vừa mới chia tay không được bao lâu đã phát giác cô là người côi cút khổ sở . Tuy cô còn nội tổ nhưng thân cô trãi qua nhiều chổ chua cay, cô chẳng khác gì con người không nơi nương tựa mà chịu đọa đày khá nhiều.

Chàng tính nói rõ nội tình những cuộc tao ngộ của Quyên Nhi, chàng cảm thấy có điều không ổn nên dừng lại không nói nữa .

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi nói :

- Con người bị ma chiết thường từng trãi xa hơn mưuc tuổi. Quyên cô nương và tiểu tỳ cùng một trường hợp, nên Hàn công tử tìm đến nói chuyện, cũng vì nguyên nhân đã hiểu biết hơn người nhỏ tuổi. Hỡi ôi ! Nói cho cùng thì đạo trời chí công . Con người đã bị ma chiết dường như được trời phú tính lanh lợi và có mưu trí để bảo vệ thân mình .

Nàng khẻ buông tiếng thở dài nói tiếp :

- Tướng công không biết Quyên cô nương đối với mình tha thiết như thế nào ư? Tiểu tỳ tuy chưa được nghe y bàn đến tâm sự giữa y và tướng công, nhưng theo chổ quan sát thì đủ biết . Lúc nào mặt y cũng bao phủ làn không khí ưu tư, chỉ khi nào thấy mặt tướng công mới hé một tia vui mừng, tỏ ra trong lòng hớn hở . Mối khoan khoái ở một tâm hồn xoá sạch những nét sầu bi ngoài mặt . Cái đó tướng công chưa nhìn ra được ư ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Theo nhận xét của tại hạ thì Quyên cô nương lúc nào cũng không lộ vẻ mừng giận chi hết .

Tần Nhi nói :

- Tâm sự của cô rất thầm kín nếu chẳng lưu tâm từ trước thì không khi nào bắt gặp .

Lý Hàn Thu toan trả lời thì đột nhiên có tiếng bước chân đi xuống thuyền . Chàng ngoảnh đầu nhìn ra thì thấy Du Nhi tay bưng cái khay gỗ . Trên đặt một cái bát sứ . Cô đi vào khoang thuyền nghiêng mình cười nói :

- Gia mẫu bảo trong bát thang yến xào này có thêm dược vật vào rất bổ tinh thần và thanh lọc huyết dịch . Người sai tiểu muội đặc biệt đưa tới mời tướng công thực dụng .

Lý Hàn Thu thò tay ra đỡ lấy bát thang nói :

- Xin cô nương về thưa lệnh đường là tại hạ cảm kích vô cùng .

Du Nhi mỉm cười nói :

- Gia mẫu bảo tướng công nên ăn ngay cho nóng .

Lý Hàn Thu ậm ừ một tiếng rồi đặt bát xuống nói :

- Tại hạ cũng biết thế . Cô nương về trước đi .

Du Nhi đáp :

- Tiểu muội còn chờ để lấy bát về .

Lý Hàn Thu tự hỏi :

- Con nha đầu này thúc giục mình ăn bát thang yến xào không hiểu có dụng ý gì ?

Bỗng nghe Tần Nhi nói :

- Du muội muội ! Muội muội hãy về trước đi để tỷ tỷ thu bát cho .

Du Nhi mỉm cười nói :

- Như vậy làm phiền cho tỷ tỷ .

Rồi cô trở gót ra khỏi khoang thuyền . Miệng cô cười một vẻ ngây thơ, không ra chiều kinh ngạc mà cũng không có ý soi mói.

Lý Hàn Thu chờ cho Du Nhi đi xa rồi mới thủng thẳng nói :

- Xem chừng cô bé giục tại hạ ăn bát yến xào thì chắc là có điều chi ngoắt ngoéo, nhưng nhìn thần sắc cô lại chẳng thấy gì khác lạ.

Tần Nhi nói :

- Có khi cô bé này không biết . Trong ba mẹ con họ thì cô là người chẳng có cơ tâm chi hết .

Nàng nói rồi cầm bát yến xào mở cửa sổ đổ ra ngoài, nàng nói tiếp :

- Bất luận thế nào mình cũng không ăn là thượng sách .

Lý Hàn Thu nói :

- Cẩn thận như thế là phải.

Chàng ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tần cô nương ! Vương phu nhân bảo tại hạ giúp bà ta canh giữ một phương vị để ngăn cản yêu quái, không hiểu bà có dụng ý gì ?

Tần Nhi hỏi lại :

- Tướng công tính có yêu quái thật không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ không tin, nhưng cũng muốn dò la cho biết . Xuýt nữa Du cô nương sắp tiết lộ nhưng bị má má cô gọi về .

Chương 115: Vương phu nhân bố trí tróc yêu

Tần Nhi nói :

- Tiểu tỳ đã nghĩ rồi. Trừ khi bọn họ có người viện trợ không thì hai chúng ta đủ đối phó với ba mẹ con họ khi xảy ra cuộc chiến đấu.

Nàng đảo mắt nhìn khắp khoang thuyền một lượt rồi tiếp :

- Còn con thuyền này chắc là cũng có tác dụng vào việc gì đây.

Lý Hàn Thu nói :

- Đúng thế ! Giòng suối này lau sậy dầy đặc, bơi thuyền khó khăn thì con thuyền này để làm gì ?

Tần Nhi để ý nhìn kỹ từng lau, khẻ hỏi :

- Tướng công có nhìn thấy không ? Trong rừng lau có lối thuyền đi nhưng vòng vèọ Nếu trông qua thì không thấy được .

Lý Hàn Thu nhìn kỷ hồi lâu rồi hỏi :

- Đúng rồi ! Chúng ta thử bơi thuyền đi coi xem, có nên không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Không được ! Làm như vậy là rút dây động rừng . Hơn nữa chúng ta không giỏi nghề đẩy thuyền thì làm sao mà đi vòng vèo một cách dễ dàng được . Chúng ta đã đến đây thì hãy chờ xem mẹ con họ sẽ giở những trò gì ?

Lý Hàn Thu gật đầu hỏi :

- Phải đấy ! Chúng ta dùng bất biến để ứng phó với vạn biến, chờ xem yêu quái là vật gì ?

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Tiểu tỳ mà đoán không lầm thì Vương Phu nhân đã đem lòng ngờ vực chúng ta rồi.

Nàng cầm cái bát sứ đi lên .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương định đi đâu ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ đem bát sứ về nhà tranh .

Lý Hàn Thu nói :

- Cô nương bất tất phải đi làm chi. Chúng ta chia tay tức là giảm mất một phần lực lượng .

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi nói :

- Được rồi ! Chúng ta chia phiên ra mà giám thị căn nhà tranh, thử xem bọn họ có cử động gì ?

Nữa ngày đi vun vút . Ba mẹ con Vương phu nhân chỉ ở trong nhà không đến thăm hai người lần nào nữa .

Mãi đến lúc trời tối mới thấy Vương phu nhân cầm đèn lồng xuống thuyền .

Lý Hàn Thu chắp tay nói :

- Mời phu nhân ngồi chơi.

Vương phu nhân tủm tỉm cười nói :

- Không ngờ Du Nhi đem bát thang xuống đây lại khiến cho hai vị sinh lòng ngờ vực .

Lý Hàn Thu bị phu nhân đoán trúng tâm sự, chỉ cười mát chứ không nói gì .

Vương phu nhân khẻ hắng giọng một tiếng rồi hỏi Lý Hàn Thu :

- Không hiểu tướng công còn nhớ việc đã nhận lời giúp bọn lão thân chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ đã chịu lời dĩ nhiên phải tuân giữ .

Vương phu nhân nói :

- Thế thì hay lắm ! Mời Lý tướng công theo lão thân lên bờ để lão thân trỏ chỗ canh giữ , giúp lão thân trừ loài yêu quái. Xong việc, tiểu nữ sẽ bơi thuyền đưa các vị rời khỏi nơi đây .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nếu không bắt được yêu quái thì sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Bất luận yêu quái có tới hay không, sáng sớm mai lão thân cũng cho đưa hai vị lên đường .

Lý Hàn Thu nói :

- Chúng ta nhất định như vậy !

Vương phu nhân gật đầu nói :

- Để lão thân dẫn đường .

Đoạn mụ lên bờ đi trước .

Lý Hàn Thu và Tần Nhi theo sau.

Vương phu nhân dẫn hai người đi về phía Đông căn nhà tranh rồi thủng thẳng nói :

- Lão thân ở trong nhà nhử mồi, dụ cho yêu quái tiến vào . Hai tên tiểu nữ của lão thân sẽ chia nhau giữ hai ngã Nam và ngã Tây . Còn lão thân vừa đối phó với yêu quái vừa canh giữ mặt Bắc . Có điều trong bốn mặt thì hướng chính Đông rộng nhất . Vậy các hạ và Tần cô nương phòng thủ giùm mặt chính Đông, chận đường rút lui của yêu quái.

Lý Hàn Thu nói :

- Xem chừng loài yêu quái đó phu nhân đã hiểu rõ, vậy phu nhân có thể cho bọn tại hạ biết sơ qua tình hình, để lúc đối phó được bình tĩnh hơn chăng ?

Vương phu nhân trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Giống yêu quái này không ghê gớm lắm đâu . Lý tướng công chỉ cần thi triển thân pháp mau lẹ là ngăn trở không cho nó trốn thoát được ngay , chẳng khó khăn gì .

Mụ chìa tay ra chậm rãi hỏi :

- Lý tướng công ! Tướng công có thể đưa thanh trường kiếm cho lão thân được không ?

Lý Hàn Thu sửng sốt hỏi lại :

- Phu nhân lấy binh khí làm chi ?

Vương phu nhân đáp :

- Loài yêu quái này không phải là vật hung ác . Lý tướng công hai bàn tay trắng cũng đủ đối phó .

Lý Hàn Thu ngẩn người ra nói :

- Làm như vậy thì thành ra tại hạ xích thủ không quyền . Đối phó với yêu quái mà không binh khí thì hạ nó thế nào được ?

Tần Nhi cũng nói tiếp :

- Lý tướng công chuyên dùng kiếm thuật nếu phu nhân lấy mất bảo kiếm thì anh hùng làm gì còn đất dụng võ ?

Vương phu nhân thủng thẳng đáp :

- Lý tướng công ! Lão thân trước nay không nói dối ai bao giờ . Quái vật đó ít có cơ hội hại người. Vậy tướng công chỉ cần ngăn trở đường rút lui của nó là đã giúp cho lão thân nhiều lắm rồi.

Lý Hàn Thu nói :

- Hay lắm ! Tại hạ xin vâng lời phu nhân, nếu không gặp trường hợp nguy hiểm thì quyết không dùng đến kiếm .

Vương phu nhân hiểu rõ không có cách nào lấy binh khí của Lý Hàn Thu, đành đáp :

- Hai tiểu nữ của lão thân võ công quyết chẳng thể nào bằng được Lý tướng công mà chúng không dùng kiếm còn được , thì tướng công tay không cũng dư lực đừng dùng tới binh khí . Mong rằng tướng công tin lời lão thân.

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ xin ghi nhớ .

Vương phu nhân trầm ngâm một chút rồi nói :

- Lão thân ở trong nhà đặt mồi nhử quái vật vàọ Trước khi nó chưa vào nhà, xin Lý tướng công đừng ra tay vội .

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Xin phu nhân yên lòng. Nhất thiết tại hạ đều tuân theo lời dặn bảo của phu nhân.

Vương phu nhân lại đưa mắt nhìn Tần Nhi hỏi :

- Tần cô nương muốn ở chổ này hay cùng vài nhà với lão thân?

Tần Nhi chuyển động cặp mắt rồi đáp :

- Tiểu nữ ở lại đây để giúp Lý tướng công.

Vương phu nhân nói :

- Vậy cũng hay ! Xin nhớ cho : Yêu quái chưa vào nhà thì đừng làm kinh động đến nó .

Tần Nhi đáp :

- Tiểu nữ nhớ kỹ rồi, phu nhân bất tất phải băn khoăn .

Vương phu nhân không nói gì nữa, xoay mình đi vào nhà tranh.

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Trên thế gian sao lại có loài yêu quái ôn hoà mới thật là kỳ?

Tần Nhi tủm tỉm cười đáp :

- Bây giờ tiểu tỳ biết rõ rồi.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Biết rõ thế nào?

Tần Nhi đáp :

- Về câu chuyện yêu quái mà Vương phu nhân nói đó.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Bọn họ chờ yêu quái đến để làm gì ?

Tần Nhi hạ thấp giọng xuống đáp :

- Dường như tiểu tỳ đã nghe Phương Tú nói đến ở ngoài thành Kim Lăng có ẩn nấp một kỳ vật có tự ngàn xưa . Đã bao nhiêu cao thủ võ lâm đến ẩn cư khu này để đợi kỳ vật đó xuất hiện .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nói lui nói tới mà tại hạ chưa rõ vật đó là cái gì ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Nó là cái gì thì tiểu tỳ cũng không biết .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương không nghe thấy Phương Tú nói hay sao ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ chỉ nhớ đại khái có chuyện này chứ không rõ là vật gì .

Nàng ngần ngại nói tiếp :

- Chúng ta cứ thấy nó thì nhận ra vật gì ngay tức khắc.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Sao cô nương biết kỳ vật do mẹ con nhà này nói ra tức là quái vật mà Phương Tú đã đề cập đến ?

Tần Nhi mỉm cười đáp :

- Tiểu tỳ cũng đoán vậy mà thôi, nhưng tin rằng cách phỏng đoán này không sai được .Lý Hàn Thu muốn hỏi nữa thì đột nhiên Vương phu nhân lớn tiếng nói vọng ra .

- Các vị hãy coi chừng ! Yêu vật sắp tới rồi đó . Hay hơn hết là các vị đừng tới gần chổ nó ẩn thân để nó chạy loạn lên .

Lý Hàn Thu ngẩng đầu trông vào nhà thì thấy Vương phu nhân đứng ở cửa nhà tranh đang ngó ra chỗ hai người.

Tần Nhi mỉm cười nói :

- Phu nhân cứ yên lòng, bọn vãn bối ẩn lánh là xong .

Nàng chuyển động mục quang nhìn thấy một bụi cỏ rậm, cách đó chừng vài thước liền bảo Lý Hàn Thu :

- Chúng ta hãy ẩn vào chổ kia .

Lý Hàn Thu gật đầu, hai người rời bước đến bên bụi cỏ ẩn mình tại đó .

Lúc này ánh sao đầy trời, có thể thoáng nhìn thấy cảnh vật cách xa chừng một trượng .

Tần Nhi hỏi :

- Tiểu tỳ trông coi cho Lý tướng công. Tướng công nhân lúc này điều dưỡng được không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Như vậy tại hạ sẽ bỏ mất cơ hội nhìn yêu vật, há chẳng là một sự đáng tiếc lắm ư ?

Tần Nhi đáp :

- Không sao đâu ! Tiểu tỳ sẽ kêu công tử khi thấy nó .

Lý Hàn Thu nói :

- Vậy thì hay lắm ! Tại hạ cảm phiền cô nương để ý cho .

Rồi chàng ngồi xếp bằng nhắm mắt vận khí điều sức .

Không hiểu thời gian trôi qua bao lâu. Đột nhiên có tiếng sột soạt vọng lại.

Lý Hàn Thu không chờ Tần Nhi gọi đã mở mắt ra hỏi :

- Tiếng động gì vậy?

Tần Nhi đáp :

- Dường như có người tới .

Tiếng sột doạt mỗi lúc mỗi gần, dần dần vào tới phía sau hai người.

Lý Hàn Thu quay đầu nhìn lại thấy những khóm lau ở bên mình lay động tựa hồ có người đang lách qua đám lau sậy đi tới .

Tần Nhi không khỏi hoang mang, căng mắt lên nhìn vào bụi lau.

Sau một lát, quả nhiên con quái vật hình dạng giống người mình mặc áo trắng từ từ ra khỏi rừng lau đi thẳng về phiá hai người .

Lý Hàn Thu vừa kinh hãi vừa lấy làm tự hỏi :

- Chẳng lẽ trên thế gian có yêu quái thật chăng ?

Tuy trong lòng chàng chồng chất bao mối nghi ngờ nhưng không tiện cất tiếng hỏi Tần Nhi . Chàng đành nhẫn nại không nói gì .

Lý Hàn Thu ngưng thần chú ý nhìn quái vật giống người mặc áo trắng kia chỉ thấy lờ mờ chứ không thấy rõ .

Quái vật áo trắng lướt qua bụi cỏ rậm rồi đi thẳng về phía nhà tranh .

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Bóng đêm lờ mờ không nhìn rõ được mặt mũi quái vật, nhưng xa trông thì rõ ràng là người, chứ có quái vật gì đâu ?

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì bóng trắng đã bước vào trong nhà tranh .

Lý Hàn Thu và Tần Nhi ngưng thần nhìn vào trong nhà . Bỗng thấy ánh lửa chập chờn . Trong căn nhà tranh tối tăm đã thắp đèn sáng .

Từng làn khói đen bốc qua nóc nhà tan vào bóng tối trên không gian .

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Vụ này là thế nào đây ?

Tần Nhi đáp :

- Tiểu tỳ cũng không rõ .

Lý Hàn Thu nói :

- Chúng ta đã chịu lời Vương phu nhân thì hãy chờ lại đây lúc nữa xem sao ?

Hai người ở trong bụi cỏ chờ chừng nữa giờ vẫn chưa thấy bóng trắng rời khỏi căn nhà .

Tần Nhi đột nhiên đứng dậy nói :

- Thôi không chờ nữa, chúng ta thử tiến vào trong nhà xem sao .

Lý Hàn Thu cũng đứng dậy đáp :

- Phải đấy ! Chắc Vương phu nhân kiềm chế được yêu quái rồi, dĩ nhiên bà không cần chúng ta chờ ở đây nữa . Chúng ta vào cáo biệt để lên đường .

Tần Nhi lắc đầu nói :

- Chẳng cần nói đến chuyện từ biệt vội .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Để chúng ta hãy coi xong yêu vật rồi sẽ tính .

Thật ra trong lòng Lý Hàn Thu cũng động tính hiếu kỳ rất mãnh liệt, có điều chàng không nói ra mà thôi .

Đang lúc bàn tán, bỗng thấy Vương phu nhân tay xách đèn lồng từ trong nhà chậm chạp đi ra, cất tiếng gọi :

- Lý tướng công !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phu nhân kêu tại hạ ư ?

Tần Nhi khẽ nói :

- Vương phu nhân có vẻ thập thò ra chiều e ngại . Vậy chúng ta hãy coi chừng .

Lý Hàn Thu gật đầu rồi cất bước tiến về phía trước .

Vương phu nhân tiến ra nghênh tiếp . Mặt bà hớn hở cười nói :

- Lý tướng công ! Lão thân đã thu phục yêu vật rồi, không ngờ công việc lại thuận lợi như vậy. Hai vị khỏi bận tâm gì nữa .

Lý Hàn Thu nói :- Nếu vậy bọn tại hạ xin có lời cung hỉ phu nhân .

Vương phu nhân cười nói :

- Tuy hai vị không phải ra tay giúp đỡ, nhưng lão thân cũng rất cảm ơn .

Tần Nhi hỏi :

- Cái đó không cần . Phu nhân đã thu lưu bọn vãn bối cùng là trị thương cho Lý tướng công, khiến bọn vãn bối cảm ơn vô cùng ! Bọn vẫn bối còn có lời thỉnh cầu, chẳng hiểu phu nhân có ưng cho không ?

Vương phu nhân hỏi lại :

- Điều chi vậy ?

Tần Nhi đáp :

- Bọn vãn bối muốn coi yêu vật một chút xem nó hình thù thế nào ?

Vương phu nhân nói :

- Vừa rồi hai vị chẳng đã thấy rồi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ nhìn thấy rồi.

Vương phu nhân nói :

- Đã thấy rồi thì coi lại cũng vậy thôi .

Tần Nhi nói :

- Nhưng vãn bối chưa được nhìn thấy .

Vương phu nhân nói :

- Lý tướng công đã coi rõ, vậy cô nương cứ hỏi y là biết .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Yêu vật đó quý lắm hay sao ?

Vương phu nhân cười ruồi đáp :

- Đã là yêu vật thì chỉ hại cho nhân quần chứ còn có gì trân quý nữa ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Nếu quả là yêu vật hại người thì phu nhân tiếc gì mà không để vãn bối coi cho biết ?

Vương phu nhân mỉm cười đáp :

- Hình dáng con yêu vật có gì tốt đẹp mà coi ?

Tần Nhi nói :

- Bọn vãn bối muốn mở rộng tầm mắt, thêm kiến văn mà thôi . Ở đời vãn bối được thấy đủ cả rồi, chỉ không hiểu yêu quái ra sao mà thôi .

Miệng nàng nói, chân nàng cất bước đi về phía nhà tranh .

Vương phu nhân lạng người ra chặn đường nói :

- Tần cô nương ! Chỗ lão thân ăn ngủ, trước nay không cho người lạ nào vào, sao cô nương cứ làm ẩu ?

Tần Nhi chau mày hỏi lại :

- Phu nhân ! Yêu quái còn vào được, chẳng lẽ vãn bối không bằng yêu quái hay sao ?

Vương phu nhân lắc đầu đáp :

- Câu chuyện không phải như vậy, lão thân đã bố trí trong nhà tranh rất nhiều cạm bẫy, mục đích để thu phục yêu vật . Ngoài ra còn có chất độc nữa . Nếu cô nương tiến vào bị trúng độc mà chết thì lão thân phải mang tội lỗi .

- Có thật thế không ?

Vương phu nhân đáp :

- Lão thân không nói dối ai bao giờ .

Lý Hàn Thu bỗng xen vào :

- Tần Nhi ! Vương phu nhân đã không muốn cho chúng ta coi thì còn ép uổng làm chi ?

Tần Nhi nói :

- Lẽ ra tiểu tỳ không muốn coi, nhưng phu nhân cứ làm ra vẻ bí mật nên phải coi cho biết .

Lý Hàn Thu nói :

- Hiếu kỳ là một tính chung loài người, nhưng người ta không muốn cho mình coi, chẳng lẽ lại đi đến chỗ động thủ hay sao ?

Tần Nhi đưa mắt nhìn Vương phu nhân, ngập ngừng :

- Phu nhân ơi ! Vãn bối chỉ muốn coi cho biết qua chứ không có mục đích nào khác .

Vương phu nhân cười lạt hỏi :

- Lão thân đã nói rõ rồi chẳng lẽ các vị còn chưa hiểu hay sao ?

Tần Nhi vẫn giữ tính cố chấp hỏi lại :

- Nếu vãn bối nhất định coi cho bằng được thì sao ?

Vương phu nhân đáp :

- Dĩ nhiên lão thân phải ra tay cản trở .

Tần Nhi ngoài miệng nói, mà bên trong ngấm ngầm đề khí né mình đi xong về phía nhà tranh .

Vương phu nhân vung tay lên đánh véo một cái nhằm đập vào vai bên hữu Tần Nhi .

Chưởng lực này rất mạnh nên chưởng phong rít lên rùng rợn .

Tần Nhi né người tránh khỏi, khẻ bảo Lý Hàn Thu :

- Tiểu tỳ động thủ với mụ để Lý tướng công tìm cách xông vào nội thất mà coi xem sao .

Lý Hàn Thu vui vẻ đáp :

- Để tại hạ đối phó với mụ, cô nương tiến vào thì hơn .

Tần Nhi ngẫm nghĩ một chút rồi nói :

- Được rồi ! Tướng công chỉ cần bức bách mụ lùi ra một bên nhường lối cho tiểu tỳ vào là được .

Lý Hàn Thu gật đầu ngẩng lên nhìn Vương phu nhân hỏi :

- Phu nhân ! Phu nhân tử tiếp mấy chiêu của tại hạ xem sao ?

Chàng vừa hô vừa phóng chưởng đánh ra . Chưởng thế cực kỳ lợi hại .

Vương phu nhân lùi lại bên cửa, không ngớt thi triển thủ pháp vừa đỡ gạt vừa điểm huyệt để chống lại thế công của Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu đánh liên tiếp mười bảy mười tám chiêu mà vẫn ở tình thế bất phân thắng bại .

Vương phu nhân vẫn kiên thủ một chỗ không rời đi nửa bước .

Lý Hàn Thu thấy đánh mười mấy chiêu mà không đẩy được Vương phu nhân ra, chàng huy động hai tay đánh rát hơn .

Về môn chưởng chỉ của Vương phu nhân có chỗ hơn người . Dù Lý Hàn Thu đánh ác liệt đến đâu mà bà vẫn đối phó được một cách rất ung dung và giữ vững cửa phòng .

Tần Nhi chờ cơ hội lách vào, song Vương phu nhân phong tỏa rất cấm nghiêm, thủy chung không có cơ hội nào xông vào được .

Lý Hàn Thu liên công ngoài hai chục chiêu mà vẫn chưa chiếm được chút thắng thế nào thì trong lòng nóng nảy nghĩ thầm :

- Võ công mụ này quả nhiên không phải tầm thường, nếu mình không hạ độc thủ thì khó lòng đẩy mụ ra khỏi cửa phòng được .

Thực ra Vương phu nhân đã cảm thấy áp lực rất mạnh. Lý Hàn Thu đưa ra những thế công ghê gớm bức bách mụ phải đem toàn lực ra mà chống chọi .

Hai bên lại động thủ mấy chiêu nữa vẫn ở vào tình thế giằng co .

Bỗng Vương phu nhân lớn tiếng quát :

- Dừng tay !

Lý Hàn Thu dừng lại hỏi :

- Chuyện gì vậy ?

Vương phu nhân đáp :

- Nếu chúng ta cứ đánh hoài thì e rằng khó lòng phân thắng bại được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phu nhân có ý kiến gì ?

Vương phu nhân đáp :

- Giữa lão thân và hai vị đã không có tình bạn bè lại không quen biết, thế mà vẫn thu lưu hai vị, trị thương cho tướng công . Cái đó không đáng kể là có mối ân tình với hai vị hay sao ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Dĩ nhiên là có .

Vương phu nhân nói :

- Nếu chúng ta đánh nhau đến kẻ sống người chết tất gây ra cuộc lưu huyết .

Lý Hàn Thu chau mày nói :

- Ý kiến của phu nhân tại hạ đã hiểu rồi . Chàng quay lại nhìn Tần Nhi nói :

- Tần cô nương ! Chúng ta đi thôi .

Tần Nhi hỏi :

- Không coi quái vật nữa ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Thôi không coi nữa .

Tần Nhi hỏi :

- Tại sao vậy ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Con quái vật đó là sở hữu của phu nhân mà phu nhân không muốn cho mình coi, thì không nên ép buộc .

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau