THẤT TUYỆT MA KIẾM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thất tuyệt ma kiếm - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Giữa canh khuya Thị Nữ đưa tin

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao Lôi huynh lại biến đổi chủ ý ? Giữa tiểu đệ và Giang Nam Song Hiệp có mối thù không đội trời chung .

Tả Lương Bình đáp :

- Tiểu đệ cũng không hiểu vì lẽ gì, nhưng biết chắc là tất nhiên y có lý do chính đáng .

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Tả huynh và Lôi huynh quen biết nhau đã lâu chưa?

Tả Lương Bình đáp :

- Ba năm trước đây tiểu đệ cùng Lôi huynh đã quen biết nhau không ngờ nay lại gặp ở Kim Lăng .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hội Võ Quán rất nhiều tai mắt, lúc Tả huynh ra về có bị người theo dõi không ?

Tả Lương Bình đáp :

- Tiểu đệ rất thận trọng . Chắc không có người theo rõi.

Gã ngừng lại một chút rồi nói tiếp :

- Tuy võ công Lôi huynh rất cao thâm, song tiểu đệ khâm phục y hơn về chỗ y lắm mưu nhiều trí, lại giỏi tuỳ cơ ứng biến, người thường không thể bì kịp . Chúng ta bất tất phải quan tâm, có thể nhân quảng thời gian này nghỉ ngơi một lúc . Nếu đêm y không trở về, chúng ta sẽ đi kiếm .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tả huynh cùng Lôi huynh ngẫu nhiên gặp nhau ở đây hay đã ước hẹn từ trước ?

Tả Lương Bình đáp :

- Y cho tiểu đệ hay sẽ đến Giang Nam nên tiểu đệ có ý tìm kiếm y, nhưng khi tới Kim Lăng không hẹn mà gặp . Y cùng tiểu đệ chưa kịp hàn ôn những chuyện sau khi tương biệt thì y đã bảo tiểu đệ trá hình làm thị vệ của quan khâm sai đại thần vào đại náo Hội Võ Quán rồi sẽ về đây tương hội. Y có nói sơ về thân thế Lý huynh và lúc ở Hội Võ Quán y đã ngấm ngầm trỏ cho tiểu đệ biết .

Lý Hàn Thu nói :

- Té ra là thế !

Tả Lương Bình khẻ hỏi :

- Phải chăng Giang Nam Song Hiệp có thế lực rất lớn ở Kim Lăng này không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Đại khái khắp miệt Giang Nam đều thuộc phạm vi thế lực của họ .

Hai người đang trò chuyện thì đột nhiên có tiếng gõ cửa rất cấp bách vọng vào .

Nguyên trước khi hai người vào nhà, Tả Lương Bình đã đóng chặt cổng viện .

Lý Hàn Thu khẻ dặn Tả Lương Bình :

- Giang Nam Song Hiệp đặt tai mắt khắp nơi, Tả huynh nên cẩn thận một chút .

Tả Lương Bình nói :

- Lý huynh ở trong bóng tối ngấm ngầm theo rõi, tiểu đệ ra tiếp họ vào . Nếu là người khả nghi thì chúng ta thu thập họ trước .

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi ! Tả huynh ra coi đi !

Tả Lương Bình chậm chạp tiến ra cổng viện mở cửa . Gã thấy một đại hán vào trạc hai mươi đứng ngay trước cửa liền thủng thẳng hỏi :

- Các hạ muốn kiếm ai?

Đại hán giương mắt lên ngó Tả Lương Bình một lúc rồi thủng thẳng đáp :

- Tại hạ lầm rồi !

Người mới đến không chờ Tả Lương Bình trả lời, vừa nói xong đã trở gót đi luôn .

Tả Lương Bình nhìn bóng sau lưng đại hán cho đến khi mất hút rồi từ từ đóng cửa lại rảo bước về phòng, khẻ bảo Lý Hàn Thu :

- Người tới đây là một nhân vật võ lâm . Chắc Giang Nam Song Hiệp đã bắt đầu mở cuộc điều tra những khách sạn trong thành Kim Lăng .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Vị Khâm Sai đại nhân kia tới thành Kim Lăng hiện trú ở đâu?

Tả Lương Bình đáp :

- Cái đó tiểu đệ cũng không biết nữa .

Lý Hàn Thu cười hỏi :

- Quan Khâm Sai đại thần cũng có một tên thị vệ võ công cao cường lắm phải không ?

Tả Lương Bình đáp :

- Dưới trướng quan Cửu môn Đề đốc trong triều thiếu gì võ lâm cao thủ . Tiểu đệ chắc Ngự Sử đại nhân quyết chẳng đi tuần tra một mình .

Hai người ở trong điếm vừa nói chuyện vừa chờ Lôi Phi . Đã hết canh hai vẫn chưa thấy y về . Bất giác hai người đều nóng ruột vì bề nào cũng phải chờ Lôi Phi về rồi mới quyết định chương trình hành động .

Lý Hàn Thu không còn nhẫn nại được nữa cất tiếng hỏi :

- Tả huynh ! Lôi huynh hẹn với Tả huynh sẽ trở về vào hồi nào?

Tả Lương Bình đáp :

- Y hẹn chậm lắm là không quá canh hai.

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Bây giờ canh mấy rồi?

Tả Lương Bình đáp :

- Canh hai đã hết canh hai.

Lý Hàn Thu nói :

- Không khéo xảy ra chuyện gì rồi. Chúng ta chẳng thể ngồi đây mà chờ mãi được .

Tả Lương Bình nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Tiểu đệ không thuộc địa thế Kim Lăng . Lý huynh có biết nên xử trí cách nào không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trước hết là phải dò cho biết hành tung y ở đâu. Hỡi ôi ! Nếu Phương Tú đem y vào Phương gia đại điện thì thật rắc rối to .

Tả Lương Bình hỏi :

- Sao? Phương gia đại điện đáng sợ lắm ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đó là một toà điện mà cách kiến trúc đã hao phí tâm cơ rất nhiều để đặt cạm bẫy khắp mọi chỗ .

Tả Lương Bình lại hỏi :

- Lôi huynh là người lúc nào cũng đề cao cảnh giác, chắc không đến nỗi bị người ta ám toán . Chúng ta hãy chờ lại một chút nữa được không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đêm nay đành chịu rồi. Nếu sáng mai y không về thì tiểu đệ lại đến Hội Võ Quán để dò la tin tức .

Tả Lương Bình hỏi :

- Liệu có dò được không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Hội Võ Quán tuy là nơi mà Giang Nam Song Hiệp ngấm ngầm nắm mấu chốt, trong quán chẳng thiếu gì tay cao thủ ẩn nấp, nhưng số đông người vào quán ăn uống là khách qua đường nghe danh tìm đến nên ở đó nói chuyện khá tự do . Có điều Giang Nam Song Hiệp dự định bày trò gì là chúng lại lợi dụng Hội Võ Quán làm nơi truyền tin đi.

Tả Lương Bình bỗng thổi tắt phụt đèn, khẻ nói :

- Có người tới đó !

Lý Hàn Thu ngưng thần chú ý lắng tai nghe, quả nhiên có tiếng bước chân rất nhẹ nhàng lọt vào tai thì nghĩ bụng :

- Anh chàng này tai mắt tinh mẫn như vậy thì nhất định nội công phải cực kỳ thâm hậu.

Bỗng nghe Tả Lương Bình khẻ nói :

- Phía trước và phía sau đều có cửa sổ . Lý huynh lưu tâm cửa sổ mặt trước còn tiểu đệ chú ý cửa sổ mặt sau.

Lý Hàn Thu gật đầu, ngưng thần nhìn ra cửa sổ phía trước .

Sau khoảng thời gian chừng uống cạn một tuần trà, đột nhiên giấy dán cửa sổ bị chọc ra một lỗ thủng nhỏ . Chắc người đứng bên ngoài đắp nước bọt vào giấy cho giản ra, nên trong lúc chọc thủng tuyệt nhiên không nghe một tiếng động nào hết .

Lý Hàn Thu mục lực hơn người mà lại để hết tâm thần chú ý chàng nhìn rõ một con mắt đặt vào lổ thủng nhìn vào trong nhà . Chàng nghĩ thầm trong bụng :

- Người tới đây nhất định là thuộc hạ của Giang Nam Song Hiệp . Đại khái lúc mình tới đây đã bị chúng theo dõi.

Chàng toan bấm Tả Lương Bình, nhưng vừa quay lại thì thấy gã đang nhìn chầm chọc vào cửa sổ phía sau. Hiển nhiên bên ngoài cửa sổ này cũng có nhiều biến hóa .

Chàng liền chú ý nhìn lên thì quả nhiên cũng có con mắt đang nhìn qua lổ thủng vào trong nhà .

Tả Lương Bình đang ngồi cạnh giường, bây giờ cũng từ từ nằm ngã xuống .

Lý Hàn Thu cũng hạ mình xuống theo . Tuy hai người chưa nói ra miệng song đều hiểu tâm lý nhau là hãy chờ coi đối phương hành động thế nào rồi sẽ tuỳ cơ ứng biến .

Quả nhiên người đứng bên ngoài cửa sổ mặt trước nhòm một lúc không thấy trong nhà phản ứng, dường như không nhẫn nại được nữa , đẩy cửa đánh kẹt một tiếng . Cánh cửa mở ra . Một bóng người thấp thoáng đã lạng vào trong nhà .

Lý Hàn Thu lẩm bẩm :

- Thân pháp người này mau lẹ thiệt ! Họ lại cả gan hành động tựa hồ dưới mắt không người.

Tả Lương Bình rất trầm tĩnh , vẫn nằm duỗi dài trên giường không nhúc nhích .

Người vừa nhảy vào nhà thật là lớn mật . Y quẹt lửa thắp đèn lên .

Lý Hàn Thu không thể trầm tĩnh được nữa ngồi nhõm dậy.

Người mới đến mình mặc áo đen, lưng đeo trường kiếm .

Y không quay đầu lại đã rút trường kiếm ra khỏi vỏ .

Mũi kiếm sáng loáng trỏ vào trước ngực Lý Hàn Thu , cất tiếng lạnh lùng nói :

- Không được vọng động !

Tuy cố lên giọng ồm ồm nhưng vẫn không kềm chế được thanh âm trong trẻo nhẹ nhàng . Hiển nhiên người này là một cô gái.

Lý Hàn Thu xoay chuyển ý nghĩ trong lòng tự hỏi :

- Người này là ai? Chẳng lẽ Giang Nam Song Hiệp lại phái một vị cô nương đến đối phó với bọn mình ?

Người áo đen từ từ xoay mình lại. Cặp mắt trong suốt chăm chú nhìn vào mặt Lý Hàn Thu một hồi rồi đột nhiên cất tiếng gọi :

- Lý Hàn Thu !

Lý Hàn Thu chấn động tâm thần, song chàng cố trấn tĩnh, lẳng lặng không trả lời.

Người áo đen chuyển động cặp mắt nhưng vẫn nhìn chằm chặp vào mặt Tả Lương Bình và Lý Hàn Thụ Hiển nhiên thị muốn coi tướng mạo xem có ra được một chút manh mối gì không ? Nhưng hai người vẫn ngồi yên không nhúc nhích .
Bỗng người áo đen tặc lưỡi tự nói để mình nghe :

- Chà ! Y dám gạt ta . Về ta phải thanh toán y mới được .

Mấy câu này thanh âm rất nhỏ nhẹ . Đúng là khẩu âm của thiếu nữ .

Lý Hàn Thu đột nhiên nhìn ánh mắt của người áo đen phát giác ra là người mà chàng đã quen biết . Chàng không nhịn được khẻ hỏi :

- Ai đã gạt cô ?

Người áo đen bỗng giương to cặp mắt nhìn Lý Hàn Thu hỏi :

- Ngươi muốn biết ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô nương thử nói nghe !

Người áo đen nói :

- Được lắm ! Ta cho ngươi hay . Kẻ gặp ta đó tên gọi Lôi Phi .

Thị nói câu này khiến cho Lý Hàn Thu càng chấn động tâm thần .

Tả Lương Bình cũng không nhịn được nữa, ngồi bật dậy hỏi :

- Lôi Phi ư ?

Người áo đen tủm tỉm cười đáp :

- Phải rồi ! Chính Lôi Phi !

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Cô nương đeo mặt nạ phải không ?

Người áo đen hỏi lại :

- Còn ngươi thì sao?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đồ thuốc dịch dung .

Người áo đen hỏi :

- Có phải ngươi là Lý Hàn Thu không ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Cô nương là ai?

Người áo đen đáp :

- Ngươi hãy xưng tên trước đi rồi ta hãy cho ngươi hay cũng chưa muộn .

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Phải rồi ! Tại hạ chính là Lý Hàn Thu , còn cách xưng hô cô nương thế nào?

Người áo đen hỏi lại :

- Ngươi quên ta rồi hay sao?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có phải là Tần tiểu thư ở trong Phương gia đại viện không ?

Người áo đen cười đáp :

- Kêu bằng tiểu thư thì nịnh quá ! Tiện tì là nha đầu Tần Nhi .

Lý Hàn Thu một mặt ngấm ngầm vận khí phòng bị , một mặt hỏi :

- Đêm khuya cô nương đến đây .

Tần Nhi ngắt lời :

- Dĩ nhiên là để kiếm công tử .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Lôi huynh bảo cho cô biết nơi trú ngụ của bọn tại hạ hay sao?

Tần Nhi mĩm cười đáp :

- Nếu y không bảo thì tiểu tì làm sao mà kiếm tới đây một cách dễ dàng thế được ?

Lý Hàn Thu lại hỏi :

- Lôi huynh hiện giờ ở đâu?

Tần Nhi đáp :

- Ở trong Phương gia đại viện .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Y bị Phương Tú bắt ư ?

- Y vào để bổ sung một tên hộ viện . Các vị đóng kịch khéo quá , che được cả mắt Phương Tú .

Lý Hàn Thu nói :

- Nhưng chẳng thể nào giấu cô nương được .

Tần Nhi cười nói :

- Nếu y không bảo cho biết thì tiểu tì khó mà phát giác ra được .

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Té ra là thế !

Tần Nhi nói :

- Lôi Phi muốn truyền tin cho hai vị hay là y đã trà trộn vào Phương Gia Đại Viện . Từ đây y hành động khó bề tự do , e rằng không thể cùng hai vị thường thường gặp mặt được .

Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn Tả Lương Bình rồi hỏi :

- Rồi sau sao nữa?

Tần Nhi đáp :
- Y vội lắm chỉ dặn tiểu tì được đôi câu rồi lật đật đi ngay . Về sau ra sao thì hai vị tự nghĩ lấy.

Lý Hàn Thu đột nhiên chắp tay xá dài :

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Công tử làm chi vậy?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ có một việc muốn ủy thác cho cô nương .

Tần Nhi hỏi :

- Việc chỉ Công tử thử nói nghe !

Lý Hàn Thu đáp :

- Y trà trộn vào Phương Gia Đại Viện thật khó nỗi an toàn . Bất cứ lúc nào cũng có thể bại lộ hành tung, Phương Tú lại là người thâm hiểm tất không buông tha y một cách dễ dàng . Cô nương ra vào tự do vạn nhất có điều chi bất trắc, mong rằng cô nương thông báo cho y hay .

Tần Nhi nói :

- Tiểu tì hiểu rồi. Nếu tiểu tì biết thì nhất định báo cho y biết . Còn điều mình không hay thì cũng chẳng làm thế nào được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương là người thông tuệ khác thường, chỉ lưu tâm một chút thì có lý nào lại không hay biết ?

Tả Lương Bình nói :

- Còn một vị đi với cô nương .

Tần Nhi ngắt lời :

- Không sao đâu ! Y cũng là một người chị em rất thân tín .

Lý Hàn Thu khẻ thở dài nói :

- Lần trước tại hạ điểm huyệt cô nương mà cô nương không để lòng oán hận nay lại còn đến đưa tin, tại hạ rất lấy làm cảm kích .

Tần Nhi cười mát nói :

- Công tử bất tất phải khách sáo .

Thị ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Tiểu tì có điều muốn thỉnh giáo công tử .

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Điều chi vậy?

Tần Nhi hỏi :

- Quyên cô nương đó hiện giờ ở đâu?

Lý Hàn thu ngẫm nghĩ một chút rồi đáp :

- Tại hạ không muốn lừa dối cô nương , nhưng không thể nói rõ được .

Tần Nhi hỏi :

- Công tử cùng cô ta thân nhau lắm phải không ?

Lý Hàn Thu cười đáp :

- Quyên cô nương là người rất thông tuệ bất luận là ai cũng chẳng thể làm cho cô ta chịu ảnh hưởng .

Tần Nhi nói :

- Nếu ngày sau công tử có gặp Quyên cô nương xin nói cho cô hay là phải gia tâm đề phòng . Phương Viện Chúa hận y thấu xương . Lão muốn bắt cho bằng được cô ta mới cam lòng .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ e rằng trong vòng một năm không có cách nào gặp Quyên cô nương được .

Tần Nhi nói :

- Nếu vậy tiểu tì cũng đành chịu, bằng có cơ hội thì nhờ công tử chuyển lời cảnh cáo này cho cô hay . Mình tuy hết lòng nhưng không thể nào làm cách nào hơn được .

Lý Hàn Thu nói :

- Được rồi ! Lúc tại hạ gặp được Quyên cô nương thế nào cũng chuyển lời của cô cho y hay .

Tần Nhi nói :

- Thế là câu chuyện của bọn tiểu tì làm xong rồi , bây giờ xin cáo từ .

Lý Hàn Thu khẻ thở dài nói :

- Đa tạ cô nương !

Tần Nhi trở gót vừa đi vừa nói :

- Các vị ở đây hay lắm , vì nó là một khách sạn duy nhất không có tai mắt của Phương Viện Chúa .

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Tại sao vậy?

Tần Nhi đã ra đến cửa liền dừng bước quay lại đáp :

- Vì chủ nhân khách sạn này không muốn gây sự với ai. Đêm nay tiểu tì đến đây cũng là mạo hiểm lắm .

Lý Hàn Thu nổi tính hiếu kỳ, chàng không nhịn được hỏi :

- Cô nương có thể lưu lại trong khoảnh khắc để nói cho bọn tại hạ biết câu chuyện về khách sạn này không ?

Tần Nhi khẻ đáp :

- Tân Thị khách sạn của hai anh em họ Tân . Họ là một đôi quái nhân . Võ công tinh thâm nhưng không qua lại với bạn hữu giang hồ , họ chỉ mong đừng ai khinh miệt họ . Trái lại họ cũng không làm khó dễ với ai. Hễ rời khỏi Tân Thị khách sạn ngoài ba thước rồi giết người là họ cũng không hỏi đến nữa . Song đối với những khách trọ trong nhà thì họ bảo vệ rất nghiêm mật, quyết không để ai khinh mạn khách hàng .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Họ dám đối đầu với Giang Nam Song Hiệp ư ?

Tần Nhi đáp :

- Cả hai anh em đều mang tuyệt kỷ trong người, nhưng chỉ trông vào khách sạn làm kế sinh nhai, an bần lạc đạo . Phương Tú biết họ không có dã tâm gì dĩ nhiên cũng nhường nhịn họ một chút .

Lý Hàn Thu nói :

- Té ra là thế !

Tần Nhi nói :

- Tiểu tì phải về thôi. Khi có việc gì sẽ lại tới đây tìm các vị .

Lý Hàn thu nói :

- Bất cứ cô nương tới lúc nào bọn tại hạ cũng hoan nghênh .

Tần Nhi tung mình nhảy lên nóc nhà rồi chạy đi như bay .

Lý Hàn Thu trông bóng sau lưng Tần Nhi đi xa rồi mới khép cửa phòng lại hỏi :

- Tả huynh ! Lôi huynh đã trà trộn vào Phương Gia Đại Viện . Còn chúng ta hành động thế nào?

Tả Lương Bình hỏi lại :

- Theo ý Lý huynh thì sao?

Lý Hàn Thu đáp :

- Bất luận chúng ta hành động gì cũng nên thông tri cho Lôi huynh biết trước mới được .

Tả Lương Bình nói :

- Khách sạn này đã là nơi an toàn . Vậy chúng ta ở đây để chờ tin tức Lôi huynh . Gã ngừng lại rồi nói tiếp :

- Có một điều mà tại hạ nghĩ mãi không ra .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Điều gì ?

Tả Lương Bình đáp :

- Đông chủ khách sạn này đã không cho người nào phạm tới một cách dễ dàng, vậy mà sao Tần cô nương lại ra vào tự do như vậy?

Lý Hàn Thu nói :

- Chắc mấy cô chẳng có ác ý gì nên chủ nhân không muốn can thiệp .

Tả Lương Bình thở phào một cái rồi hỏi :

- Lý huynh ! Lý huynh có xác định người áo đen vừa rồi là Tần cô nương không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cứ nghe khẩu âm và cách đối thoại thì chắc là đúng rồi.

Tả Lương Bình hỏi :

- Lý huynh biết chắc đây là tin của Lôi huynh đưa ra chứ ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cái đó khó nói lắm . Tả huynh có thấy chỗ nào sơ hở khả nghi không ?

Tả Lương Bình đáp :

- Sơ hở thì không có, nhưng tiểu đệ thấy bọn họ hành động tự do thái quá nào ra vào giữa lúc canh khuya, nào nữ cải làm nam . Chẳng lẽ trong Phương Gia Đại Viện không có người quản cô hay sao?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tả huynh nói có lý . Chúng ta phải đề phòng mới được . Theo ý Tả huynh thì nên làm thế nào?

Tả Lương Bình nói :

- Kể ra vừa rồi chúng ta nên lưu thị lại bảo y cởi bỏ khăn bịt mặt để xem có đúng Tần cô nương không . Nếu không phải thì chúng ta hoá trang làm hai cô đó vào Phương Gia Đại Viện tìm cách cứu Lôi huynh ra .

Chương 102: Thành Kim Lăng xảy chuyện động trời

Lý Hàn Thu nói :

- Kế ấy rất diệu.

Tả Lương Bình nhăn nhó cười nói :

- Nhưng bây giờ đã muộn mất rồi.

Nữa đêm lặng lẽ trôi. Sáng hôm sau Tả Lương Bình cùng Lý Hàn Thu rời khỏi Tân Thị khách sạn . Hai người muốn đi dạo phố một vòng rồi đến nhà Hội Võ Quán để nghe tin tức .

Ngờ đâu vừa ra khỏi khách sạn đi chưa tới đầu đường đã bị bốn tên quân sĩ đeo đao cản lại.

Hai người đưa mắt nhìn ra thì thấy hai bên đường đều có quân sĩ đeo đao canh gác .

Hiển nhiên trong thành Kim Lăng đã xảy ra chuyện gì ghê gớm .

Tả Lương Bình khẻ nói :

- Coi tình hình có điều khác lạ . Chúng ta quay về khách sạn quách .

Lý Hàn Thu trở gót vừa đi được hai bước bỗng nghe có tiếng quát :

- Đứng lại !

Hai người quay đầu nhìn lại thì thấy hai tên quân cầm đao hối hả chạy tới hỏi :

- Hai vị có phải là người ở đây không ?

Tả Lương Bình lắc đầu đáp :

- Lão hán trú ở ngoài thành vào đây kiếm một người bạn .

Tên quân ngó hai người một cái rồi nói :

- Phiền hai vị hãy lên Đốc Phủ với bọn tại hạ .

Tả Lương Bình hỏi :

- Bọn lão hán không làm điều gian tà thì quân gia đưa lên Đốc phủ làm chi ?

Tên quân sĩ lắc đầu đáp :

- Hai vị cứ lên Đốc phủ sẽ rõ .

Tả Lương Bình cùng Lý Hàn Thu đưa mắt nhìn nhau ra chiều khó nghĩ .

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Chúng ta có đi hay không ?

Tả Lương Bình đáp :

- Cứ đi xem sao .

Lý Hàn Thu gật đầu, rồi để cho hai tên quân sĩ đưa lên Đốc Phủ .

Ngoài cửa Đốc phủ quân binh canh gác rất nghiêm mật . Trong cổng phủ chỗ không trường đã bắt về đến mấy trăm người.

Lý Hàn Thu chuyển động mục quang phát giác ra trong đám bị bắt có một nhà sư mặc áo xám và hai đạo nhân .

Nhà sư áo xám ngồi xếp bằng nhắm mắt, không để ý gì đến tình trạng náo loạn trước mặt .

Ngoài nhà sư và hai đạo nhân còn có một lão già trạc ngoài 50, mặt đỏ tía, mày rậm mắt hổ, khoác một tấm áo choàng màu đen . Hai đại hán võ phục đứng canh hai bên .

Tả Lương Bình khẻ nói :

- Lý huynh ! Nhà sư và hai đạo sĩ kia dường như là đệ tử phái Thiếu Lâm và phái Võ Đương .

Lý Hàn Thu nói :

- Coi bộ họ trấn tĩnh như vậy chắc là những nhân vật mình mang tuyệt kỷ .

Tả Lương Bình hỏi :

- Chắc Lý huynh nhận ra người mặt tía khoác áo choàng đen kia ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Tiểu đệ không biết .

Tả Lương Bình dường như không tin quay lại ngó Lý Hàn Thụ

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Chẳng giấu gì Tả huynh . Tiểu đệ bôn tẩu giang hồ chưa được bao lâu nên biết rất ít nhân vật võ lâm .

Tả Lương Bình ồ lên một tiếng rồi nói :

- Người mặt tía đó là Thôi Trọng Sơn tức Thôi Nhị Gia là một tay rất có danh vọng tại vùng Sơn Đông . Không ngờ y cũng bị người ta bắt tới đây.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Người đó thế nào?

Tả Lương Bình đáp :

- Tiểu đệ hồi còn ở nhà đã được gặp mặt một lần nhưng chửa thâm giao nên y là người thế nào tiểu đệ cũng không biết rõ . Cứ bề ngoài mà xét thì y tính tình rộng rãi thích kết bạn bè, danh vọng rất cao . Những nhân vật như vậy mà sao cũng bị bắt vào đây?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tả huynh muốn nói là y cam tâm để người ta bắt và rất lấy làm kỳ phải không ?

Tả Lương Bình đáp :

- Đúng thế ! Lý huynh có trông thấy những người tùy tùng của y không ? Nếu mà bọn chúng ra tay thì đám quân binh tất phải chạy hết, nhưng bọn họ lại cam chịu khuất phục như vậy.

Lý Hàn Thu nói :

- Cái đó đủ chứng minh một điều.

Tả Lương Bình hỏi :

- Điều gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Thôi Trọng Sơn là một lương dân an phận, tuân giữ phép nước .

Tả Lương Bình nói :

- Nếu bọn họ không mưu đồ chuyện gì thì đúng là một lương dân tuân giữ phép nước .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Y còn có tác dụng khác ư ?

Tả Lương Bình đáp :

- Hiện giờ khó nói lắm ! Chúng ta chờ coi biến diễn hoặc giả có tìm ra được chút manh mối nào chăng ?

Lúc này bỗng thấy mấy tên quân sĩ khiêng ra bốn chiếc bàn nhỏ . Lát sau lại thấy hai cửa Đốc phủ mở rộng, rồi bốn nhân vật ăn mặc như kiểu sư gia ngồi xuống bốn chỗ có kê bàn .

Mấy tên quân sĩ dẫn người và đến trước bốn vị sư gia để thẩm vấn .

Bốn vị sư gia động tác rất mau lẹ .

Đáng tha là tha, đáng giữ là giữ .

Chẳng bao lâu đã xử trí xong hơn 100 người.

Tả Lương Bình nói :

- Lý huynh ! Chúng ta phải cẩn thận một chút . Đừng nói tên họ thực ra .

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời thì đã có hai tên quân sĩ đi tới gọi tên .

Mấy vị sư gia vào trạc 40 rất tinh vi, y ngửng đầu lên trông hai người rồi nói :

- Ta hỏi điều gì thì nói điều đó chớ không nên nhiều lời.

Y vẫy Lý Hàn Thu lại nói :

- Ngươi lại đây !

Lý Hàn Thu đi đến trước án thì dừng lại.

Vị sư gia này nhìn kỹ Lý Hàn Thu một lần nữa rồi hỏi :

- Ngươi có phải người ở Kim Lăng không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Không phải !

Sư gia hỏi :

- Có bạn bè thân thích gì ở Kim Lăng không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Không có !

Sư gia lại hỏi :

- Ngươi đã không có thân bằng cố hữu thì tới đây làm chi ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu nhân làm nghề bán thuốc để sinh sống .

Sư gia lắc đầu hỏi :

- Ta nghe nói những người chạy dược liệu đều biết võ công đi như lướt sóng một ngày được mấy trăm dặm, có đúng thế không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Biết chút quyền cước thì có, còn bảo đi như lướt sóng thì không có đâu.

Vị sư gia kia cầm bút son lên hỏi :

- Cao tính đại danh là gì ?

Lý Hàn Thu ngẫm nghĩ rồi đáp :

- Tiểu nhân là Lý Nhị Hổ .

Vị sư gia viết rất lẹ tên Lý Nhị Hổ rồi lại khuyên bút son vào chữ Lý . Y ra lệnh :

- Đưa vào trong kia !

Hai tên quân sĩ đi tới nói :

- Lý Nhị Ca ! Mời nhị ca vào ngồi phía sau rồi bọn tại hạ dọn rượu nhắm để nhị ca giải laọ

Giọng nói rất lịch sự, vẻ mặt lại vui tươi. Dù muốn trở mặt cũng không bề mở miệng .

Lý Hàn Thu không sao được đưa mắt ngó Tả Lương Bình một cái rồi theo hai tên quân sĩ đi vào tầng cửa thứ hai.

Phía trong tầng cửa thứ hai hình thế lại biến đổi. Hai bên phòng xá liên tiếp . Một lối đi lát gạch đỏ thông vào bên trong .

Tên quân sĩ kia đưa Lý Hàn Thu vào tới một toà sương phòng . Trong phòng này một lão già nét mặt đầy vẻ sầu khổ mặc áo trường bào đang đi đi lại lại.

Lão già thấy tên quân dẫn Lý Hàn Thu vào liền dừng bước lại ngó chàng ngập ngừng hỏi :

- Ngươi .

Lý Hàn Thu ngắt lời :

- Tại hạ bán dược liệu.

Lão già vuốt chòm râu dê cất tiếng mắng :

- Ta bảo các ngươi đi mời những vị đại sư phụ ở những tiêu cục thì ngươi lại dẫn tên bán dược liệu vào đây làm chi ?

Tên quân đứng mé tả khom lưng đáp :

- Trình đại gia ! Đây là ý của Trương sư gia . Chắc người bán dược liệu này am hiểu võ công .

Lão già hừ một tiếng rồi nói :- Các ngươi hãy lui ra !

Hai tên quân sĩ dạ một tiếng rồi nghiêng mình trở gót .

Lão già ngắm nghía Lý Hàn Thu rồi hỏi :

- Ngươi hiểu võ công ư ?

Lý Hàn thu tuy chưa hiểu vụ này ra sao, nhưng chàng nhận thấy dường như người biết võ công đều được hoan nghênh, liền đáp :

- Tại hạ có biết .

Lão già lại ngó Lý Hàn Thu lần nữa rồi lại hỏi :

- Võ công ngươi giỏi hay kém ?

Lý Hàn Thu nghe lão hỏi ra chiều ngớ ngẩn tựa hồ như người không biết võ công, chàng không nhịn được tủm tỉm cười đáp :

- Các hạ muốn nói về phương diện võ công nào?

Lão già lấy làm kỳ hỏi lại :

- Sao? Võ công cũng có nhiều loại ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phải rồi ! Nhiều loại lắm .

Lão già trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Đi lại trên cao, trèo tường vượt nóc ngươi có hiểu không ?

Lý Hàn Thu chưa kịp trả lời thì một tên mũ nỉ áo xanh lật đật chạy vao . Người này lật mũ ra ngó Lý Hàn Thu một cái rồi ngập ngừng :

- Thưa đại gia ! Vị này là .

Lão già đáp :

- Y là một tên bán dược liệu. Các ngươi nói chuyện với nhau đi để ta ra gặp Đốc phủ đại nhân .

Rồi lão lật đật đi ra ngoài. Ra tới cửa lão quay lại nói :

- Thụy Sơn ! Có tin gì báo cho ta biết ngaỵ

Người áo xanh gật đầu đáp :

- Xin đại gia cứ an tâm . Thụy Sơn xin hết sức .

Lý Hàn Thu ngó người áo xanh thấy cặp mắt hắn hàn quang lấp loáng . Hai huyệt thái dương nhô lên một chút . Hiển nhiên hắn có võ công . Tuổi hắn vào cỡ 36, 37 , hắn đầy vẽ tinh lanh mẫn cán .

Người áo xanh ngồi xuống hỏi :

- Tiểu đệ là Hầu Thụy Sơn . Quý tính đại danh ông bạn là gì ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ là Lý Nhị Hổ .

Hầu Thụy Sơn cười hỏi :

- Lý huynh bán dược liệu gì ? Trọ ở khách sạn nào?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ bán dược liệu sản xuất ở đất Xuyên, bán hết hàng rồi, tạm trú ở Tân Thị khách sạn .

Hầu Thụy Sơn hỏi :

- Chỗ đó tốt lắm . Ông bạn bán dược liệu cho tiệm nào?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Điều đó có quan trọng không ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ muốn hỏi chơi thôi. Chẳng lẽ Lý huynh không tiện nói chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Không phải thế ! Nhưng tiểu đệ không bán dược liệu ở thành Kim Lăng này.

Hầu Thụy Sơn vẻ mặt âm trầm nói :

- Lý huynh ! Ở thành Kim Lăng vừa xảy chuyện rất phiền phức . Tiểu đệ không bỏ qua được, vì nó làm liên lụy đến tiểu đệ rất nhiều có khi phải nhà tan người chết mà còn rắc rối cả đến Đốc phủ đại nhân nữa .

Lý Hàn Thu động tâm . Chàng đã đoán được vài phần, nhưng lờ đi như không biết gì liền hỏi :

- Tiểu đệ không hiểu về luật nhà quan và không biết có chỗ nào đắc tội với Hầu gia, mong Hầu gia cho hay .

Hầu Thụy Sơn đột nhiên nhảy xổ lại phóng chỉ điểm vào huyệt trì trước ngực Lý Hàn Thu .

Lý Hàn Thu được Du Bạch Phong chỉ điểm, công lực càng cao thâm hơn . Chàng đưa tay phải xoay năm ngón chụp rất mau và rất chuẩn xác vào uyển mạch Hầu Thụy Sơn .

Hầu Thụy Sơn sửng sốt nói :

- Các hạ là chân nhân không lộ bản tướng . Nay Hầu mỗ mới gặp tay cao thủ đệ nhất .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Các hạ định làm gì ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Hầu mỗ muốn thử võ công của các hạ mà thôi.

Lý Hàn Thu mỉm cười hỏi :

- Nếu bản lãnh của tại hạ mà không đón tiếp được chiêu đó của các hạ thì chắc phải chết về tay các hạ rồi còn gì ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Cái đó các hạ bất tất phải quan tâm . Nếu các hạ thật tình không đón được chiêu này thì tại hạ cũng chỉ điểm tới mà thôi, quyết không gia hại các hạ đâu.

Lý Hàn Thu nói :

- Kẻ làm dân không được đấu với quan . Tại hạ không tin thì cũng phải tin .

Rồi từ từ buông uyển mạch Hầu Thụy Sơn ra .

Hầu Thụy Sơn cử động cánh tay rồi ngó Lý Hàn Thu lẩm bẩm như nói để một mình nghe :

- Trông không ra ! Trông không ra cái gì cả !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Trông cái gì ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Coi các hạ thì chẳng thấy chỗ nào lộ ra bản lãnh cao thâm như vậy.

Lý Hàn Thu hỏi :- Chẳng lẽ võ công của con người đều lộ ra cả ngoài mặt nữa hay sao?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Dù sao chăng nữa tiểu đệ đã coi lầm người.

Nguyên Lý Hàn Thu đã hóa trang rất khéo, che lấp hết những chỗ tinh anh đi, thật khiến cho người ta không thể nào nhận ra được bản lãnh của chàng .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Các hạ đã nói hết chưa?

Hầu Thụy Sơn sửng sốt :

- Sao? Các hạ muốn đi ư ?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Tại sao không đi được ? Tiểu đệ không tin trong Đốc phủ lại ỷ vào mấy tên đầu mục mà ngăn cản được tại hạ .

Hầu Thụy Sơn chắp tay xá dài.

Lý Hàn Thu lẫn tránh không nhận hỏi :

- Vì lẽ gì các hạ đột nhiên giở trò khách sáo?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ yêu cầu Lý huynh một việc .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Việc gì ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Yêu cầu Lý huynh giúp cho tiểu đệ một việc khó khăn .

Lý Hàn Thu nói :

- Nhưng việc đó là việc gì ? Các hạ có nói rõ thì tại hạ mới tính toán được .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Việc này rất trọng đại. Lý huynh mà không ưng thuận thì tiểu đệ không thể nói được .

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Nếu Lý huynh muốn đường công danh thì khi làm xong việc này tiểu đệ sẽ làm cho bằng được Lý huynh có mũ thất phẩm đội trên đầu. Bằng Lý huynh không thích làm quan thì lúc chia tay bất luận Lý huynh muốn điều chi mà tiểu đệ làm được là ưng chịu liền .

Lý Hàn Thu nói :

- Nghe lời các hạ thì dường như là một việc rất nghiêm trọng .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Chẳng giấu gì Lý huynh ! Tiểu đệ là người đứng đầu ban tuần kiểm trong Đốc phủ . Nếu Lý huynh chưa tin được tiểu đệ thì chúng ta ra yết kiến Đốc phủ đại nhân .

Lý Hàn Thu nói :

- Bất tất phải thế ! Nhưng tiểu đệ cầu biết là việc gì trước ?

Hầu Thụy Sơn trầm ngâm một lát rồi khẻ nói :

- Khâm Sai đại nhân đến Kim Lăng rồi bị trói bắt đem đi. Vụ mà đến tai Hoàng Thượng thì không khéo bao nhiêu đại tiểu quan viên ở Giang Nam đều bị mất đầu hay ít ra là bị cách chức đưa về hình bộ thẩm cứu.

Lý Hàn Thu nói :

- Té ra là thế !

Hầu Thụy Sơn nói :

- Vụ này chưa có đồn đại ra ngoài.

Lý Hàn Thu nói :

- Chúng ta đều là hạng bách tính khi nào dám lớn mật để rước lấy tai vạ vào mình . Dù các hạ không dặn, tại hạ cũng bưng kín miệng bình .

Chàng ngừng lại một chút rồi hỏi :

- Hầu huynh đã có manh mối gì chưa?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Kể ra cũng có chút manh mối nhưng chưa đủ chứng cớ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hầu huynh nói là ai vậy?

Hầu Thụy Sơn ngập ngừng :

- Cái đó . Cái đó .

Lý Hàn Thu lấy làm kỳ hỏi :

- Dường như Hầu huynh có chỗ khó nói phải không ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Đúng thế ! Tiểu đệ hoài nghi một người danh vọng khắp cõi Giang Nam . Vì thế mà không đủ chứng cớ xác thực là không dám nói rạ

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hầu huynh bảo người đó danh vọng khắp miệt Giang Nam ư ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Phải rồi !

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Xem chừng gã này sợ sệt không dám nói ra . Chi bằng ta nói huỵch toẹt ra là xong .

Chàng xoay chuyển ý nghĩ rồi thủng thẳng hỏi :

- Có phải Hầu huynh muốn nói Phương Tú ở Phương Gia Đại Viện không ?

Hầu Thụy Sơn sửng sốt hỏi lại :

- Các hạ có quen biết Phương Tú ư ?

Lý Hàn Thu lắc đầu đáp :

- Phương Tú là hạng người nào mà bảo tại hạ được giao du với y ?

Hầu Thụy Sơn nói :

- Đúng thế ! Đúng thế ! Các hạ đã đoán trúng thì tại hạ cũng chẳng dối trá làm chi nữa .

Lý Hàn Thu sực nhớ tới Tả Lương Bình, chàng khẻ nói :

- Tại hạ còn có một ông bạn tuy lớn tuổi hơn, nhưng về kinh nghiệm giang hồ tiểu đệ không thể nào bì kịp .

Hầu Thụy Sơn đứng dậy hỏi :

- Sao Lý huynh không bảo sớm để tiểu đệ đắc tội với y . Ông bạn Lý huynh hiện giờ ở đâu?

Lý Hàn Thu đáp :

- Hiện y đang chờ thẩm vấn ở ngoài kia .

Hầu Thụy Sơn lật đật đi ngaỵ Lát sau hắn dẫn Tả Lương Bình vào .

Lý Hàn Thu sợ Tả Lương Bình nói lộ hành tung, vội giới thiệu :

- Vị này là Hầu đại nhân hiện làm trưởng ban tuần bộ trong Đốc phủ ở Kim Lăng .

Tả Lương Bình chắp tay nói :

- Xin tham kiến Hầu đại nhân .

Hầu Thụy Sơn vội gạt đi :

- Hai vị đừng kêu tiểu đệ như vậy. Chén cơm của Hầu mỗ mà giữ được là nhờ các bạn hữu giang hồ có lòng ái đời. Hỡi ơi ! Lý huynh ! Cứu người như chửa lửa . Huống chi người này không thể để tổn thương đến một sợi tóc . Vậy Lý huynh nói rõ cho ông bạn hay đi.

Lý Hàn Thu nói :

- Hầu đại nhân có cho tiểu đệ hay là một vị quan lớn bị trói bắt đi. Y hoài nghi đó là hành động của Phương Tú, muốn nhờ chúng ta giúp việc .

Hầu Thụy Sơn nhắc lại :

- Đây không phải là một mệnh lệnh mà chỉ xin hai vị trợ lực trong lúc hoang mang .

Hắn nghĩ thầm trong bụng :

- Không ngờ thằng cha ngớ ngẩn này mà lại tâm cơ đến thế . Hắn chỉ nói là một vị quan lớn chứ không nhắc tới Khâm Sai đại thần .

Tả Lương Bình làm bộ ngẫm nghĩ vuốt râu nói :

- Hầu đại nhân hoài nghi Phương Tú thì hẳn đã tìm được chứng cớ .

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Dĩ nhiên tiểu đệ không dám nói vu vơ . Ở trong thành Kim Lăng này tai mắt của Phương Tú nhiều gấp mười quan nha . Vậy thì từ cơn gió lay động ngọn cỏ ở trong thành Kim Lăng người khác không biết, song quyết không qua mắt Phương Tú được .

Tả Lương Bình nói :

- Chứng cớ này không lấy chi làm xác đáng .

Lý Hàn Thu đỡ lời :

- Ý Hầu đại nhân muốn nói là Phương Tú tất biết vụ này. Nếu y không hành động thì chẳng thể nào xảy ra được .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Chẳng giấu gì hai vị , Phương Tú võ công rất cao cường . Ngày thường tiểu đệ đối với lão cũng phải nhún nhường . Lão cũng có tính tự ái, không muốn xung đột với Quan Nha . Vì vậy mà tiểu đệ mắt lấp tai ngơ để lão muốn làm gì thì làm .

Lý Hàn Thu thấy hắn sợ Phương Tú quá đỗi, bất giác tủm tỉm cười hỏi :

- Hầu đại nhân ! Có phải thực lực của Phương Tú ở thành Kim Lăng rất lớn không ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Đúng thế ! Nếu Phương Tú mà định hất chân thì cả Đốc phủ cũng dao động .

Lý Hàn Thu nói :

- Tiểu đệ coi chừng vụ án này khó làm xong được .

Hầu Thụy Sơn hỏi :

- Tại sao vậy?

Lý Hàn Thu đáp :

- Thực lực của Phương Tú ghê gớm như vậy. Lão đã dám bắt trói quan đại thần thì Hầu gia khi nào dám gây sự với hắn, còn nói chi đến chuyện điều tra ?

Chương 103: Quần hùng nghĩ kế cứu Khâm Sai

Hầu Thụy Sơn nói :

- Tình thế lần này rất đặc biệt . Đừng nói tiểu đệ không làm gì được mà cả đến Đốc phủ đại nhân cũng gánh không nổi trách nhiệm . Lão Phương Tú kia đã không muốn cho tiểu đệ sống còn thì tiểu đệ cũng chẳng nể mặt hắn nữa .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hầu huynh nói vậy là ý định thế nào?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ muốn nói là Phương Tú đã không nể mặt tiểu đệ thì tiểu đệ cũng chẳng để yên hắn . Dù sao Phương Gia Đại Viện cũng chỉ bằng một viên đạn dễ gì chống được quan binh ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Phải chăng Hầu đại nhân muốn điều động quan binh đến tiêu trừ Phương Gia Đại Viện ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ không muốn vậy. Công việc trên chốn giang hồ thì phải theo quy củ của giang hồ mà hành động .

Tả Lương Bình hỏi :

- Nhưng hiện giờ Hầu đại nhân chưa tìm ra chứng cớ để chứng minh đó là hành động của Phương Tú thì làm thế nào?

Hầu Thụy sơn nói :

- Phương Tú đã võ công cao cường lại rất nhiều thuộc hạ . Muốn tìm ra chứng cớ thực tại, e rằng không phải chuyện dễ .

Tả Lương Bình hỏi :

- Hầu đại nhân không đủ chứng cớ thì khi nào Phương Tú lại chịu thừa nhận ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Đó là một điều mà tiểu đệ muốn trông vào sự giúp đỡ của các vị .

Hắn đảo mắt nhìn Lý Hàn thu nói tiếp :

- Vừa rồi tiểu đệ đã lãnh giáo võ công của Lý huynh đây nhận thấy cao minh vô cùng . Tả huynh đã là bạn đồng hành với Lý huynh thì dĩ nhiên cũng không phải tầm thường .

Hắn nói đoạn chắp tay xá dài.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hầu đại nhân muốn bọn tại hạ giúp việc bằng cách nào?

Hầu Thụy Sơn khẻ đáp :

- Hai vị không phải là người trong nhà, lại ít khi lộ diện ở Kim Lăng thì Phương Tú tuy nhiều tai mắt cũng không nhận biết hai vị . Hai vị chỉ cần...

Đột nhiên hắn hạ thấp giọng xuống chỉ vừa đủ cho Lý Hàn Thu và Tả Lương Bình nghe thấy :

Lý Hàn Thu nghe xong gật đầu cười đáp :

- Được rồi ! Bọn tại hạ xin tận lực .

Giữa lúc ấy bỗng một tên quân vào bẩm :

- Đại nhân mời trưởng ban ra đại sảnh nói chuyện .

Hầu Thụy Sơn đứng dậy nói :

- Hai vị hãy ngồi chơi một chút . Tại hạ ra rồi trở lại ngay .

Dứt lời, Hầu Thụy Sơn theo tên quân sĩ đi ra .

Sau khoảng thời gian uống cạn tuần trà , Hầu Thụy Sơn hấp tấp chạy vào .

Tả Lương Bình thấy vẻ mặt hắn hốt hoảng thì biết ngay là y đã bị quan trên khiển trách, liền bụng bảo dạ :

- Trưởng ban tuần bộ trong đốc phủ ngày thường oai vệ như thế mà lúc gặp việc đã hoảng hốt chẳng khác kiến bò trong nồi rang .

Bụng y nghĩ vậy, nhưng miệng lại nói :

- Hầu đại nhân ! .

Hầu Thụy Sơn "ủa" lên một tiếng ngắt lời.

- Xin hai vị tận lực cho . Tiểu đệ cảm kích vô cùng !

Tả Lương Bình mỉm cười nói :

- Bọn tại hạ đã chịu nhận lời Hầu đại nhân dĩ nhiên phải ra sức . Nhưng bọn tại hạ chỉ có ba người e rằng lực lượng quá bạc nhược .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Tiểu đệ đã sai người đi mời mấy tay trợ thủ nhưng chưa về tới.

Tả Lương Bình hỏi :

- Hiện giờ trong Đốc phủ đã có mấy tay cao thủ . Sao Hầu đại nhân không mời họ giúp cho một tay?

Hầu Thụy Sơn hỏi ngay :

- Ai vậy? Hiện giờ họ ở đâu?

Tả Lương Bình đáp :

- Thôi Nhị Gia tức Thôi Trọng Sơn ở Sơn Đông là một nhân vật lừng danh mà Hầu đại nhân không biết ư ?

Hầu Thụy Sơn hỏi lại :

- Thôi Trọng Sơn , Thôi Nhị Gia hiện ở chỗ nào?

Tả Lương Bình đáp :

- Y cũng như bọn tại hạ bị quan binh bắt tới, nhưng chưa được sư gia thẩm vấn .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Vậy tiểu đệ ra mời y vào đây.

Lý Hàn Thu mỉm cười nói :

- Hầu đại nhân ! Theo chỗ tại hạ biết thì ngoài Thôi Nhị Gia còn mấy vị cao nhân thuộc phái Thiếu Lâm và phái Võ Đương cũng bị quan binh bắt tới đây. Hầu đại nhân nên trọng đãi họ .

Tả Lương Bình nói tiếp :

- Tại hạ còn biết những tay cao thủ nổi danh trong võ lâm phần lớn không muốn chống đối quan binh nên để bắt vào với mọi người.

Hầu Thụy Sơn trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Có điều tại hạ rất lấy làm kỳ .

Tả Lương Bình hỏi :

- Điều chi ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Những cao nhân vào bậc Thôi Trọng Sơn, Thôi Nhị Gia sao lại chịu để quan binh bắt ?

Tả Lương Bình đáp :

- Tại hạ đã nói rồi, những người có tên tuổi thì bất luận võ công cao cường đến đâu đều không muốn chống đối quan binh . Tỷ như hai người tại hạ đây mà định phản kháng thì cả ngàn quan binh cũng khó lòng mà bắt được .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Tả huynh nói phải lắm . Mời hai vị hãy vào nhà sau dùng trà . Tiểu đệ đi đón Thôi nhị gia rồi chúng ta sẽ thương nghị kế hoạch .

Hắn cất cao giọng gọi :

- Có ai đấy không ?

Một đại hán áo xanh hấp tấp chạy vào hỏi :

- Trưởng ban có điều chi sai khiến ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Ngươi dẫn hai vị quý khách đây vào hoa sảnh ngồi chơi và phải bày tiệc rượu cho cẩn thận .

Đại hán áo xanh dạ một tiếng rồi dẫn Tả Lương Bình và Lý Hàn Thi đi vào hoa sảnh ở viện sau.

Chỉ trong khoảnh khắc Hầu Thụy Sơn lại dẫn một vị hoà thượng mặc áo tăng bào màu xám cùng hai vị đạo sĩ trung niên đi vào hoa sảnh .

Hầu Thụy Sơn mời mấy người ngồi, đoạn nghiêng mình thi lễ nói :

- Bọn quân sĩ không biết cao nhân võ lâm đưa cả các vị vào Đốc phủ, như thế là khuất tất các vị . Tiểu đệ trước hết có lời tạ tội.

Bọn Lý Hàn Thu nghiêng mình đáp lễ .

Thôi Trọng Sơn cũng khẻ hắng giọng, nói :

- Bọn quân sĩ chỉ biết làm việc công, Hầu huynh bất tất phải để tâm . Không hiểu Hầu huynh triệu tập bọn tại hạ tới đây có điều chi dạy bảo?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ chuẩn bị một tiệc rượu trước là để tạ tội cùng các vị, hai là để xin đại sư, đạo gia cùng ba vị huynh đài giúp cho một tay trong lúc hoang mang .

Thôi Trọng Sơn đáp :

- Công việc ở chốn quan nha , tiểu đệ chẳng hiểu chi hết . Hầu huynh có việc gì xin cứ nói ra tiểu đệ sẽ hết sức, quyết chẳng từ chối.

Hầu Thụy Sơn trầm ngâm một chút rồi nói :

- Vụ này tiểu đệ không dám lấy danh nghĩa là trưởng ban tuần bộ trong Đốc phủ mà chỉ xin các vị vui lòng giúp đỡ .

Thôi Trọng Sơn hỏi :

- Vậy càng hay ! Nhưng là việc gì Hầu huynh hãy nói cho biết ?

Hầu Thụy Sơn khẻ đáp :

- Việc này trọng đại, nếu có chỗ sai lầm sẽ vạ lây đến ba đời tiểu đệ, nhưng đối với các bạn hữu võ lâm miệt Giang Nam thì lại có điều không ổn .

Thôi Trọng Sơn ngắt lời :

- Theo lời Hầu huynh thì việc này nghiêm trọng phi thường !

Hầu Thụy Sơn thở dài nói :

- Nguyên Khâm Sai đại nhân vâng lệnh tuần hành đến Kim Lăng bị bắt đem đi .

Thôi Trọng Sơn ngẩn người ra hỏi :

- Có việc đó ư ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Đúng thế ! Đại nhân cũng dòng thánh quyền nếu xảy chuyện bất trắc thì Đốc phủ đại nhân vạ lây cả họ . Bất đắc dĩ tiểu đệ phải mời các vị dúng tay vào giúp tiểu đệ trong cơn hoang mang này.

Thôi Trọng Sơn vẻ mặt trầm trọng đáp :

- Người Giang Nam làm thế thì quá tệ thật ! Sao họ dám lớn mật trói cả Khâm Sai đại nhân làm liên lụy đến toàn thể võ lâm . Hầu huynh đã tìm được chút manh mối gì chưa?

Đang lúc nói chuyện thì tiệc rượu đã bưng lên .

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Chúng ta vừa ăn uống vừa nói chuyện .

Nhà sư áo xám và hai đạo nhân từ lúc vào hoa sảnh, thủy chung chưa nói câu gì . Rượu thịt bày ra, ba người không đụng đũa .

Hầu Thụy Sơn nâng chung lên mời :

- Thưa đại sư cùng đạo gia ! Xin mời các vị một chung rượu lạt .

Nhà sư lạnh lùng nói :- Bần tăng đã thụ giới không uống rượu. Xin đa tạ mỹ ý của thí chủ .

Hầu Thụy Sơn lại hỏi :

- Còn hai vị đạo gia ?

Đạo nhân mé tả đáp :

- Bần đạo mới ăn cơm chưa đói.

Lý Hàn Thu nghĩ thầm trong bụng :

- Ba nhà sư cùng đạo sĩ đã xa hồng trần, nên không sợ uy quyền quan nha .

Bỗng thấy Thôi Trọng Sơn nhìn Hòa Thượng chắp tay hỏi :

- Đại sư tu ở chùa nào?

Nhà sư áo xám đáp :

- Bần tăng tu lối hành cước . Chùa chiền khắp thiên hạ đều đã tạm trú .

Tả Lương Bình nghĩ thầm :

- Nhà sư này là tay lão luyện, không chịu nói nơi xuất gia . Làm nên hoà thượng mà lại không nói đến chùa thì còn ai biết đâu mà kiếm ?

Thôi Trọng Sơn hỏi :

- Dường như đại hòa thượng có vẻ bất mãn ?

Nhà sư áo xám đáp :

- Lão tăng là người xuất gia đã bị quan binh làm cho nhọc mệt nửa đêm mà đến nay vẫn chưa chịu buông tha thì sao cho khỏi ngọn lửa vô hình bốc lên ?

Hầu Thụy Sơn nói :

- Đại sư bất tất phải bực mình . Lát nữa tại hạ sẽ trách phạt bọn chúng để đại sư nguôi giận .

Nhà sư nói :

- Bất tất phải thế ! Vả quan binh rất nhiều mà hai tên giải lão tăng về đây, lão tăng cũng không nhớ mặt nữa .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Đại sư là bậc cao nhân ngoài đời nên không muốn chấp trách với ai dù sao tại hạ cũng phải cảnh cáo bọn chúng .

Nhà sư áo xám vẻ mặt đang lạnh lùng nghe Hầu Thụy Sơn nói mấy câu liền tỏ ra hoà dịu nói :

- Thí chủ quá khen mà thôi !

Hầu Thụy Sơn lại nói :

- Mời đại sư cùng hai vị đại gia dùng cơm chay . Tại hạ còn có một việc muốn thỉnh giáo .

Nhà Sư áo xám nói :

- Lão tăng ít hiểu biết chuyện giang hồ, e rằng chẳng giúp được gì cho thí chủ .

Thôi Trọng Sơn khẻ hắng giọng một tiếng rồi hỏi :

- Phải chăng đại sư xuất thân ở chùa Thiếu Lâm ?

Nhà sư áo xám trầm ngâm một lát rồi đáp :

- Đúng thế !

Thôi Trọng Sơn lại hỏi :

- Xin đại sư cho biết pháp hiệu?

Nhà sư áo xám đáp :

- Lão tăng pháp danh là Trí Thiền .

Thôi Trọng Sơn trỏ vào Hầu Thụy Sơn nói :

- Hầu huynh đệ đây làm việc ở chốn công môn, nhưng đối với bạn hữu võ lâm chúng ta rất có thiện cảm .

Nhà sư áo xám nói :

- Lão tăng đã nói là rất ít len lỏi vào chốn giang hồ .

Thôi Trọng Sơn cười mát ngắt lời :

- Ý tại hạ muốn nói : Hầu huynh hiện đang gặp việc khó khăn muốn mượn lực lượng của đại sư giúp cho .

Tri Thiền đại sư trầm ngâm một lát rồi hỏi :

- Phải chăng để giúp Hầu thí chủ truy tra kẻ bắt Khâm Sai đại nhân ?

Hầu Thụy Sơn vội đỡ lời :

- Vụ này mời các vị tác chủ cho Hầu mỗ .

Trí Thiền đại sư lại hỏi :

- Thế là cùng người động thủ hay sao?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Hầu mỗ hy vọng không đến nỗi thế .

Bây giờ Trí Thiền đại sư dường như hiểu rõ nội vụ, không hỏi gì nữa .

Thôi Trọng Sơn đảo mắt nhìn hai đạo nhân hỏi :

- Hai vị đạo gia ! Phải chăng hai vị là môn hạ phái Võ Đương ?

Hai đạo nhân đưa mắt nhìn nhau gật đầu.

Hầu Thụy Sơn lại nói :

- Hai vị đã bị quan binh quấy nhiễu. Tiểu đệ xin có lời tạ lỗi.

Rồi hắn đứng dậy chắp tay xá dài.

Đạo sĩ ngồi mé tả nghiêng mình nói :

- Bọn bần đạo không dám nhận lễ của thí chủ . Lần này bần đạo tới Kim Lăng còn có việc gấp khác , nên tuy muốn giúp mà e rằng không được rảnh . Mong rằng Hầu thí chủ lượng thứ cho .

Hầu Thụy Sơn trầm ngâm một lát rồi nói :

- Nếu quả như vậy thì tại hạ không dám miễn cưỡng . Xin hai vị dùng cơm rượu rồi tại hạ sẽ đưa ra ngoài.

Hai người thì thầm một lúc rồi đứng dậy nói :

- Nếu Hầu thí chủ tin được bọn bần đạo thì ngày mai vào lúc huỳnh hôn, bọn bần đạo nhất định trở lại ra sức . Bây giờ xin cho đi trước .
Hầu Thụy Sơn nâng chung rượu lên nói :

- Bây giờ tại hạ xin đa tạ trước một chung .

Hắn nói xong uống một hơi cạn chén .

Hai đạo nhân cũng bồi tiếp một chung rồi trở gót đi ra ngoài.

Hầu Thụy Sơn vội nói :

- Tại hạ xin tiễn chân hai vị đạo gia .

Hắn đứng dậy cất bước đi trước .

Tả Lương Bình đưa mắt nhìn ba người đi khỏi rồi khẻ đằng hắng một tiếng, nói :

- Thôi huynh biết nhiều hiểu rộng có thấy manh mối gì không ?

Thôi Trọng Sơn đáp :

- Tại hạ nhận thấy chuyện này thật rắc rối. Hầu Thụy Sơn tuy trong lòng nóng nảy mà không rối loạn . Như vậy tỏ ra y đã có định kiến .

Tả Lương Bình ra chiều không hiểu hỏi lại :

- Phải chăng Lôi huynh cho là Hầu trưởng ban đã biết chỗ Khâm Sai đại nhân rồi?

Thôi Trọng Sơn vuốt râu nói :

- Tiểu đệ muốn nói y đã biết người nào hành động .

Tả Lương Bình nói :

- Tại hạ chỉ mong không phải Giang Nam Song Hiệp .

Thôi Trọng Sơn nói :

- Hỡi ôi ! Thật là khó nói ! Ở đất Kim Lăng này người khác ai còn dám gây nên việc tày đình như vậy?

Tả Lương Bình tự hỏi :

- Không hiểu Thôi Trọng Sơn coi Giang Nam Song Hiệp là người thế nào?

Gã chau mày nói tiếp :

- Nếu quả là hành vi của Giang Nam Song Hiệp thì thật rắc rối lắm . Trong võ lâm hiện nay chẳng có mấy ai dám chống đối Giang Nam Song Hiệp .

Thôi Trọng Sơn nói :

- Vụ này cần hỏi Hầu Thụy Sơn xem có thể tìm ra bằng chứng gì không . Nếu đã đủ bằng chứng thì Giang Nam Song Hiệp dù ghê gớm đến đâu cũng không dám ra mặt chống đối với quan binh .

Tả Lương Bình khẻ hỏi :

- Nếu đi kiếm Giang Nam Song Hiệp chất vấn vụ này thì là gây thù với họ . Dĩ nhiên bọn họ không dám kiếm quan binh để gây chuyện nhưng đối với bọn ta e rằng họ không chịu bỏ qua .

Thôi Trọng Sơn gật đầu đáp :

- Phải rồi ! Nếu chúng ta ra mặt thì nhất định gây thành cừu hận .

Hai người đang nghị luận đã thấy Hầu Thụy Sơn rảo bước đi vào .

Thôi Trọng Sơn hỏi :

- Hầu đại nhân ! Tiểu đệ trước nay vốn ưa nói thẳng . Vậy Hầu huynh bất tất phải giấu giếm . Vụ này Hầu huynh hoài nghi là hành động của ai?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Ở thành Kim Lăng này, ngoài bọn thuộc hạ của Giang Nam Song Hiệp thì còn ai dám gây chuyện tày đình ?

Thôi Trọng Sơn hỏi :

- Hầu huynh định đối phó thế nào?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Trước hết tiểu đệ hãy đến thương thuyết với họ nếu họ chịu giao người ra là hay nhất .

Thôi Trọng Sơn hỏi lại :

- Hầu huynh không có chứng cớ thì khi tìm họ thương thuyết làm thế nào mà đòi người được ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ sẽ có biện pháp . Vấn đề là ở chỗ nếu họ cự tuyệt thì khó lòng tránh khỏi chuyện động thủ .

Thôi Trọng Sơn nói :

- Trong bọn thuộc hạ của Giang Nam Song Hiệp có rất nhiều cao thủ . Nếu chúng ta động thủ với họ là hành động bất trí .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Tiểu đệ nghĩ rằng Giang Nam Song Hiệp không dám ra mặt chống đối với Đốc phủ .

Thôi Trọng Sơn hỏi :

- Vậy Hầu huynh kéo bọn tiểu đệ đi là có tác dụng gì ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ muốn cho Giang Nam Song Hiệp hay rằng Hầu mỗ cũng có bạn tri kỷ đều là cao thủ võ lâm .

Thôi Trọng Sơn trầm ngâm một lát rồi hỏi :

- Ngoài bốn người chúng ta đây, Hầu huynh có thỉnh ai nữa không ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Còn ! Nhưng bọn họ tối nay mới tới nơi.

Thôi Trọng Sơn hỏi :

- Hầu huynh định bao giờ đi gặp Phương Tú ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ định ăn cơm xong là đi ngay .

Thôi Trọng Sơn nói :

- Bọn tại hạ bất tất phải đi theo .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Được các vị cùng đi là hay hơn cả .

Thôi Trọng Sơn nói :

- Hiện giờ chúng ta lèo tèo chỉ có mấy người. Nhất quyết bọn Giang Nam Song Hiệp chẳng coi vào đâu.

Hầu Thụy Sơn nhăn nhó cười nói :

- Tiểu đệ không dám tin tưởng mấy người bọn ta thắng được Phương Tú . Có điều tiểu đệ biết rõ tư cách hắn, nhất quyết hắn không trở mặt động thủ đâu. Tuy hắn thế lớn sức mạnh nhưng chưa ngông cuồng đến độ chính thức chống cự quan binh .

Thôi Trọng Sơn quay lại nhìn Lý Hàn Thu và Tả Lương Bình hỏi :

- Ý kiến của hai vị thế nào?

Tả Lương Bình đáp :

- Trên chốn giang hồ trước hết phải nói đến đạo nghĩa . Chúng ta đã chịu lời giúp đỡ Hầu huynh trong bước gian nan này thì hãy đi một chuyến với y đến Phương Gia Đại Viện tưởng cũng không sao .

Thôi Trọng Sơn gật đầu đáp :

- Tả huynh nói có lý .

Hắn lại đưa mắt nhìn Trí Thiền đại sư hỏi :

- Theo ý đại sư thì sao?

Trí Thiền đại sư đáp :

- Các vị đi cả thì bần tăng cũng đi.

Hầu Thụy Sơn xá dài nói :

- Thịnh tình của các vị khiến cho tiểu đệ cảm kích vô cùng ! Bây giờ tiểu đệ hãy phái người đến thông báo cho Phương Tú biết trước .

Thôi Trọng Sơn tuy trong lòng không thích, song không tiện nói ra .

Mọi người ăn hối hả cho xong bửa, Hầu Thụy Sơn đã chuẩn bị đủ ngựa cỡi để chờ . Mấy người nghỉ ngơi một lát rồi lên ngựa chạy thẳng đến Phương Gia Đại Viện .

Phương Tú đã được báo tin trước, thân hành ra cổng ngoài đón tiếp . Hắn tươi cười nói :

- Hầu gia đã có lời đưa tin đến, đáng lý tại hạ phải đến Đốc phủ không dám nhọc lòng đại gia hạ cố .

Hầu Thụy Sơn tung mình xuống ngựa chắp tay nói :

- Phương viện chúa dạy quá lời. Mấy năm nay tiểu đệ được bình yên ăn chén cơm cũng là nhờ của Phương gia ban cho . Trong lòng tiểu đệ cảm kích vô cùng .

Phương Tú nói :

- Hầu gia khéo nói nặng tình !

Hắn cùng Hầu Thụy Sơn đối đáp ra chiều thân mật, không để mắt ngó đến bọn Thôi Trọng Sơn lần nào .

Lý Hàn Thu và Tả Lương Bình đã có dụng tâm dĩ nhiên chẳng để lòng . Nhưng Trí Thiền đại sư ít qua lại giang hồ thấy người không đủ lể số liền khó chịu. Nhất là Thôi Trọng Sơn tức giận ra mặt , lão hắng giọng một tiếng rồi nói :

- Tiểu đệ là Thôi Trọng Sơn, may được gặp Phương viện chúa .

Phương Tú cười lạt đáp :

- Té ra là Thôi nhị gia ở Sơn Đông . Tiểu đệ ngưỡng mộ oai danh từ lâu.

Hắn vừa nói vừa miễn cưỡng chắp tay chào .

Hầu Thụy Sơn trong lòng áy náy vội nói :

- Tiểu đệ xin giới thiệu cùng Phương viện chúa .

Phương Tú mỉm cười gạt đi :

- Hầu huynh bất tất phải giới thiệu. Những vị tại hạ đã gặp cả rồi, xong không nhớ ra được gặp ở đâu mà thôi.

Trí Thiền đại sư không hiểu những nỗi nguy hiểm trên chốn gian hồ, liền nói :

- Bần tăng chưa được gặp Phương thí chủ, nhưng đã văn danh từ lâu.

Phương Tú cười mát nói :

- Tại hạ quen biết quá nhiều người, thành ra có khi nhận lầm .

Chương 104: Lý Hàn Thu đặt bày kế hoạch

Trí Thiền đại sư gật đầu cười nói :

- Té ra là thế !

Phương Tú chuyển động mục quang ngó Trí Thiền một cái rồi hỏi :

- Đại sư trú ở chùa nào?

Trí Thiền đại sư đáp :

- Bần tăng tự chùa Thiếu Lâm núi Tung Sơn tới đây .

Oai danh chùa Thiếu Lâm rất lớn, Phương Tú không dám khinh mạn , tủm tỉm cười nói :

- Tại hạ trong lòng vẫn hâm mộ chùa Thiếu Lâm từ lâu, nhưng chưa có người tiến dẫn . Bửa nay may gặp đại sư, mong đại sư mai đây sẽ tiến dẫn cho tại hạ .

Trí Thiền đại sư đáp :

- Phương thí chủ đã có ý như vậy, dĩ nhiên bần tăng phải ra sức .

Phương Tú nói :

- Tại hạ xin cám ơn trước .

Hắn ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Tiểu đệ đã chuẩn bị trà thơm trong sảnh đường . Vậy chúng ta vào đó ngồi chơi.

Hầu Thụy Sơn chấp tay nói :

- Phiền viện chúa dẫn đường .

Phương Tú cất bước đi trước dẫn mấy người vào khách sảnh .

Bốn ả nữ tỳ xinh đẹp bưng trà mời bốn vị xong rón rén đi ra .

Hầu Thụy Sơn bưng chén trà lên nhắp một ngụm rồi nói :

- Tiểu đệ vì có việc mới dám tới đây quấy nhiễu.

Phương Tú đáp :

- Hầu đại nhân có điều chi sai bảo? Phương Tú này mà làm được dĩ nhiên xin tuân lệnh .

Hầu Thụy sơn nói :

- Hãy gác thành Kim Lăng ra một bên mà nói đến toàn thể giang hồ, đại danh của Phương huynh chẳng một ai là không biết .

Phương Tú mỉm cười ngắt lời :

- Không dám ! Tiểu đệ bất quá chỉ có chút hư danh mà thôi.

Hầu Thụy Sơn nghiêm sắc mặt nói :

- Vụ Khâm Sai đại nhân mất tích ở Kim Lăng, tiểu đệ dò la ra thì người bị bắt trói đem đi. Người đó dám làm càn làm bậy ở đất Kim Lăng là coi thường Hầu mỗ không vào đâu đã đành, hiển nhiên họ coi thường cả Phương huynh nữa .

Phương Tú ra chiều kinh ngạc hỏi :

- Có việc đó ư ?

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Đúng thế ! Việc này có liên quan đến tính mạng cả nhà tiểu đệ, lại liên lụy đến cả Đốc phủ đại nhân . Câu chuyện đó mà vỡ lỡ ra thì chẳng những cả nhà tiểu đệ khó lòng toàn mạng mà cả anh em đồng đạo võ lâm ở Kim Lăng cũng mất mặt . Vì vậy tiểu đệ đến xin Phương huynh đứng ra điều tra nội tình . Tiểu đệ chỉ mong cứu được Khâm Sai đại nhân chứ không muốn truy cứu cho ra hung thủ . Việc thuyết phục Khâm Sai đại nhân sẽ do Đốc phủ đại nhân đảm nhận không để ngài tâu lên Thánh Thượng . Thế là mọi sự êm ru .

Phương Tú nói :

- Hầu đại nhân nói phải đó . Ở đất Kim Lăng mà có kẻ làm càn làm bậy thì ra chúng coi Hầu đại nhân và tiểu đệ không vào đâu. Tiểu đệ không biết thì thôi, đã biết dĩ nhiên chẳng thể điềm nhiên tọa thị .

Hầu Thụy Sơn không ngờ Phương Tú lại nhận lời một cách mau lẹ như vậy, trong lòng rất lấy làm kỳ, hắn tủm tỉm cười hỏi :

- Phương huynh sẽ hành động cách nào?

Phương Tú đáp :

- Tiểu đệ lập tức phái người đi điều tra thử xem mấy bửa nay có nhân vật lợi hại nào đến Kim Lăng rồi để tiểu đệ thân hành tiếp xúc với họ, nếu họ chịu giao Khâm Sai đại nhân ra là êm .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Tiểu đệ tin rằng tài năng và danh vọng của Phương huynh ở võ lâm sẽ tra ra vụ này chẳng khó khăn gì, nhưng không hiểu bao giờ sẽ có hồi âm ?

Phương Tú đáp :

- Cứu người như chửa lửa . Tiểu đệ lập tức mở cuộc điều tra . Trước giờ ngọ ngày mai tiểu đệ nhất định sẽ có báo cáo .

Hầu Thụy Sơn nói :

- Vậy trăm sự trông cậy ở nơi Phương huynh . Tiểu đệ xin cáo từ .

Phương Tú đứng dậy nói :

- Tiểu đệ cũng phải hành động gấp . Xin miễn cho khỏi phải tiễn chân Hầu huynh về phủ .

Hầu Thụy Sơn đáp :

- Tiểu đệ không dám .

Đoạn chấp tay thi lễ rồi trở gót đi ra .

Thôi Trọng Sơn, Tri Thiền đại sư, Tả Lương Bình đi theo, Lý Hàn Thu đi sau rốt .

Phương Tú đưa chân mấy người đến cửa nhà khách sảnh nói :

- Các vị thủng thẳng mà đi !

Hầu Thụy sơn đáp :

- Bọn tại hạ không dám !

Rồi hắn cất bước tiến về phía trước .

Ra đến cổng đã có gia nhân dắt ngựa đứng chờ sẳn tại đó .

Mấy người đón lấy dây cương nhảy lên lưng ngựa cho chạy về thành Kim Lăng .

Lý Hàn Thu đi sau rốt khi tới một khu rừng nhỏ đột nhiên chàng dựt cương dừng ngựa gọi :

- Hầu đại nhân !

Hầu Thụy Sơn quay đầu ngựa lại hỏi :

- Chuyện gì vậy?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hầu đại nhân có tin là Phương Tú sẽ đưa tin tức cho mình không ?

Hầu Thụy Sơn ngơ ngẫn một chút rồi đáp :

- Đã có mấy vị chứng kiến, chẳng lẽ hắn còn chối cãi được ư ?

Lý Hàn Thu cười mát hỏi :

- Nếu ngày mai Phương Tú bảo cho Hầu đại nhân là y đã hỏi mấy vị bạn hữu giang hồ mà không tìm ra manh mối vụ này thì làm thế nào?

Hầy Thịy Sơn ngập ngừng đáp :

- Cái đó . Cái đó tại hạ bắt buộc phải dùng độc thủ giữ hắn lại trong Đốc phủ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hầu đại nhân đã biết đâu là chính Phương Tú dẫn thân tới?

Hầu Thụy Sơn đáp :

Nếu hắn không thân hành tới nơi thì tại hạ đành sai người mời hắn đến Đốc phủ .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Nhưng mình không có bằng cớ thì đại nhân làm gì được hắn ?

Hầu Thụy Sơn hỏi lại :

- Lý huynh có cao kiến gì không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Theo ý tại hạ thì chúng phải phòng bị .

Hầu Thụy Sơn lại hỏi :

- Phòng bị bằng cách nào?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi cười hỏi :

- Có phải Hầu đại nhân đã đặt mai phục trong khu rừng nhỏ này không ?

Hầu Thụy Sơn biến sắc đáp :

- Đúng thế ! Tai mắt Lý huynh thật là linh mẫn .

Nguyên Hầu Thụy Sơn có đặt trạm canh ngầm để tiếp đón quan binh, nhưng hành động rất bí mật, không ngờ Lý Hàn Thu lại nói huỵch toẹt ra nên trong lòng y vừa kinh hãi vừa khâm phục, nghĩ thầm :

- Thằng cha này mặt mũi tầm thường không ngờ y lại là tay cao thủ tài nghệ siêu quần .

Lý Hàn Thu dằng hắng một tiếng rồi nói :

- Xin kêu bọn họ ra để thay đổi mấy người trong bọn ta vào đấy.

Lúc này Hầu Thụy Sơn đã đem lòng rất kính phục Lý Hàn Thu .

Hắn dạ một tiếng rồi kêu mấy người ẩn trong rừng cây đi ra .

- Phương Tú bố trí trạm ngầm rất nhiều, hành tung của chúng ta đã lọt vào vòng giám thị của hắn . Hầu đại nhân, Thôi huynh và Trí Thiền đại sư xin đi theo hai vị ở trạm gác này về Đốc phủ trước, để bọn tại hạ ở lại trong rừng .

Hầu Thụy Sơn hỏi :

- Hai vị không về Đốc phủ ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Bọn tại hạ ở đây đặng ngấm ngầm điều tra những diễm biến trong Phương Gia Đại Viện . Hầu đại nhân có cao hứng thì đến canh hai đêm nay xin cải trang tới đây để gặp nhau. Có điều cần phải hành động cực kỳ thận mật mới được . Tại hạ đoán rằng Phương Tú đã bố trí tai mắt chung quanh Đốc phủ rồi đó . Nếu đại nhân hành động để bọn họ phát giác thì cuộc an bài của tại hạ chẳng những không được việc gì cho mình mà còn bị đối phương lợi dụng .

Hầu Thụy Sơn gật đầu nói :

- Vậy tại hạ đến đây từ trước canh một là xong .Lý Hàn Thu cười mát nói :

- Nếu cần thì Hầu đại nhân lưu lại Đốc phủ, bất tất miễn cưỡng đến đây làm gì . Sáng sớm mai tại hạ sẽ vào Đốc phủ để báo các công cuộc điều tra .

Thôi Trọng Sơn đột nhiên xen vào :

- Tại hạ có thể ở lại đây không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nếu Thôi huynh ở lại đây thì bọn tại hạ rất hoan nghênh . Nhưng tại hạ đoán rằng Giang Nam Song Hiệp tất đã bố trí tai mắt ở trong thành Kim Lăng, nếu chung ta ở cả lại đây e rằng sẽ khiến cho Phương Tú sinh lòng ngờ vực . Vậy Thôi huynh muốn tới đây thì xin hãy bề Đốc phủ đi rồi canh hai hãy tới. Một người trong hai tại hạ chờ ở đây. Các vị đến đúng thời khắc thì chúng ta có thể tụ hội với nhau được .

Thôi Trọng Sơn nói :

- Lời Lý huynh rất có lý, Hầu đại nhân ! Chúng ta hãy về Đốc phủ đã .

Lý Hàn Thu cùng Tả Lương Bình thay đổi quần áo hai tên quân gác rồi ở lại để bọn kia kéo về Đốc phủ .

Tả Lương Bình thấy mấy người đi xa rồi liền cùng Lý Hàn Thu đi vào rừng . Hai người tìm một cây lớn tung mình lên ngồi ẩn vào chỗ cành lá rậm rạp để trông ra đường cái.

Lý Hàn Thu khẻ nói :

- Phương Tú là tay thông minh tuyệt thế, hắn chỉ nhân lúc hồ đồ nhất thời mà phen này mắc bẫy là bắt trói Khâm Sai đại nhân .

Tả Lương Bình hỏi :

- Hắn nhiều mưu thần chước quỷ, tất sẽ dùng kế đổ vào cho người khác . Có phải Lý huynh chuẩn bị mượn lực lượng của quan phủ để đối phó với Phương Tú không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu đệ không có ý như vậy. Ỷ vào quan nha chỉ có hại chứ không có lợi.

Tả Lương Bình nói :

- Xin Lý huynh cho nghe lời cao kiến .

Lý Hàn Thu nói :

- Phương Tú cùng Hàn Đào tuy nham hiểm độc ác, nhưng còn có thể tìm được bọn chúng . Nếu quan phủ lại đi lục soát Phương Gia Đại Viện cùng Hàn Gia Bảo thì không lo ngại gì nữa, cứ việc làm càn làm bậy, khó mà đến lục soát lần thứ hai.

Tả Lương Bình hỏi :

- Đúng thế ! Còn điều gì nữa không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Quan binh tuy đông người, nhưng đối phó với những tay cao thủ võ lâm xuất quỷ nhập thần thì chỉ tổ gây nhiều thương vong mà thôi.

Tả Lương Bình gật đầu đáp :

- Lý huynh ! Tiểu đệ xem chừng Hầu Thụy Sơn dường như không phải hợp tác với chúng ta một cách chân thành . Hắn chỉ mong sao cứu được Khâm Sai đại nhân chứ chẳng quan tâm gì đến công việc của chúng ta .

Lý Hàn Thu nói :

- Mình tin bọn quan trưởng thế nào được ? May mà chúng ta không ỷ vào bọn họ làm áp lực khiến cho Phương Tú phân tâm để bọn mình có cơ hội giúp Lôi huynh một tay .

Tả Lương Bình tủm tỉm cười nói :

- Lý huynh nói đúng đó ! Khí thế của Phương Tú đang thịnh, nhưng hắn đối với quan nha có nhiều điều uý kỵ, vậy áp lực này không phải là nhỏ .

Đang lúc nói chuyện, đột nhiên thấy hai con ngựa chạy vào rừng .

Lý Hàn Thu khẻ nói :

- Đây là người trong Phương Gia Đại Viện .

Khéo ở chỗ hai người này lại đi trúng vào chỗ Lý Hàn Thu và Tả Lương Bình ẩn thân . Chúng dừng lại ở dưới gốc cây.

Bỗng nghe tên đi trước nói :

- Tiểu Hắc Tử ! Ngươi gác tại đây để cho ta vào thành .

Gã đi sau cười đáp :

- Tiểu đệ tưởng Trương đại ca tuổi cao đức trọng đi lại vất vả không tiện, để cho tiểu đệ đi cho một chuyến .

Gã họ Trương cười lạt nói :

- Ta nhận thấy ngươi ở lại đây hay hơn .

Rồi hắn trở gót chạy ra khỏi khu rừng .

Tiểu Hắc Tử không làm sao được, dắt đôi ngựa buộc vào gốc cây rồi ngồi xuống đất.

Lý Hàn Thu khẻ nói :

- Tả huynh ! Tả huynh hãy coi chừng người đi đường, để tiểu đệ thu thập gã này.

Tả Lương Bình gật đầu đáp :

- Đừng để cho gã kịp la lên một tiếng nào .

Lý Hàn Thu hạ mình xuống trước mặt Tiểu Hắc Tử .

Tiểu Hắc Tử đứng phắt dậy. Gã chưa kịp bật tiếng la thì đã bị Lý Hàn Thu điểm huyệt .

Lý Hàn Thu lạnh lùng nói :

- Ngươi hãy lắng tai nghe. Nếu ta giết ngươi bất quá chỉ cất tay một cái là xong . Nhưng ta muốn hỏi ngươi mấy câu. Nếu ngươi nói thật thì ta tha mạng cho . Bây giờ ta hãy giải khai huyệt đạo cho ngươi. Nếu ngươi muốn chết thì cứ la lên một tiếng thử coi.

Đoạn chàng vỗ tay giải khai huyệt đạo cho Tiểu Hắc Tử .

Tiểu Hắc Tử tuy võ công kém cỏi nhưng khá lịch duyệt . Gã biết gặp phải cao nhân quả nhiên không dám kêu la, sẽ cất tiếng hỏi :

- Ông bạn có biết lai lịch tại hạ không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Ta biết rồi ! Ngươi ở Phương Gia Đại Viện tới đây.

Tiểu Hắc Tử hỏi :

- Đúng thế ! Giữa ông cùng Phương viện chúa có điểm xích mích phải không ?
Lý Hàn Thu cười lạt đáp :

- Ta muốn hỏi ngươi chứ không cần ngươi hỏi ta .

Chàng đưa một ngón tay mặt chí vào trước ngực Tiểu Hắc Tử . Gã cảm thấy luồng chỉ lực xuyên qua làn da mà vào thì trong lòng rất kinh hãi vội hỏi :

- Ông bạn muốn hỏi gì ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Các ngươi đến đây làm chi ?

Tiểu Hắc Tử đáp :

- Đây là một trạm gác để dòm ngó những người qua lại.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Còn một tên mà ngươi kêu bằng Trương đại ca đến Kim Lăng làm chi ?

Tiểu Hắc Tử đáp :

- Trong thành Kim Lăng, bọn tại hạ đặt rất nhiều trạm ngầm . Bất luận ở chỗ nào cũng có liên lạc . Còn y vào thành làm gì thì tại hạ không biết .

Lý Hàn Thu lạnh lùng hỏi :

- Phương Tú hiện có ở nhà không ?

Tiểu Hắc Tử đáp :

- Lúc tiểu đệ ra đi thì Phương viện chúa hãy còn ở nhà .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Có phải Khâm Sai đại nhân bị viện chúa các ngươi bắt giam không ?

Tiểu Hắc Tử đáp :

- Việc này trọng đại lắm, tiểu đệ biết thế nào được ?

Lý Hàn Thu nói :

- Nếu ngươi muốn sống thì nói thực đi.

Tiểu Hắc Tử đáp :

- Những việc như vậy tiểu đệ không biết thật .

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi hỏi :

- Trong Phương Gia Đại Viện gần đây có những cử động gì ?

Tiểu Hắc Tử đáp :

- Tiểu đệ chỉ thấy rất nhiều khách võ lâm đến chơi, có đủ hòa thượng, đạo sĩ, nhưng lai lịch họ thế nào thì tiểu đệ không biết được .

Lý Hàn Thu biết là khó lòng hỏi dò thêm được gì nữa, chàng liền hỏi sang những ám hiệu để liên lạc giữa bọn chúng . Đoạn chàng điểm huyệt Tiểu Hắc Tử lột quần áo gã ra rồi bỏ gã vào một chỗ kín .

Lý Hàn Thu lại nhảy vọt lên cây khẻ bảo Tả Lương Bình :

- Tả huynh ! Tiểu đệ đoán là đêm nay trong Phương Gia Đại Viện tất có chuyện hành động . Vậy tiểu đệ hoá trang làm người của bọn họ trà trộn vào trong viện . Tả huynh hãy chờ ở đây. Hầu Thụy Sơn tất đã đến, nhưng Thôi nhị gia bửa nay tức mình với Phương Tú chắc lão không nhịn được sẽ lần mò đến đây.

Tả Lương Bình nói :

- Lý huynh hoá trang làm Tiểu Hắc Tử tuy là phương pháp rất hay, nhưng bọn họ ở với nhau lâu năm dĩ nhiên chúng quen nhau rồi. Bây giờ Lý đệ mới đến là một há chẳng lộ bản tướng ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trong thiên hạ chẳng có việc gì là an toàn hết mọi bề được . Tiểu đệ trà trộn vào rồi sẽ tùy cơ ứng biến .

Tả Lương Bình cười mát nói :

- Lý huynh đã quyết tâm thì hãy thử đi một chuyến coi. Có điều không nên mạo hiểm thái quá .

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Đa tạ Tả huynh có dạ quan hoà .

Chàng dứt lời đã tung mình nhảy xuống từ từ đi ra khỏi rừng ẩn vào sau một gốc cây bên đường để theo dõi cử động của những người từ Phương Gia Đại Viện .

Sau khoảng thời gian chừng ăn xong bửa cơm, bỗng thấy hai con ngựa khoái mã chạy nhanh tới.

Lý Hàn Thu đã biết ám hiệu liên lạc liền vẫy tay một cái. Hai con ngựa chạy bon bon về phía thành Kim Lăng .

Nguyên đó là dấu hiệu báo cho đồng bạn hay trong rừng không có địch quân mai phục, để bọn kia yên tâm mà đi.

Lý Hàn Thu nhìn hai người đi rồi, chàng chợt động tâm nghĩ thầm :

- Trong thành Kim Lăng, Phương Tú đã có nhiều ổ mai phục, sao hắn còn phái nhiều người đến Kim Lăng làm chi ? Trong vụ này e rằng có điều chi ngoắt ngoéo .

Chàng còn đang ngẫm nghĩ thì lại thấy hai con ngựa khoái mã khác chạy tới nơi.

Lý Hàn Thu nhìn kỹ thì trong hai người cưỡi ngựa này, một người là Phương Tú . Chàng vội lạng người ra vẫy tay một cái.

Phương Tú dường như trong lòng rất nóng nảy. Hắn thấy trong rừng có ám hiệu rồi, lập tức giục ngựa chạy nhanh về phía trước, hắn không lưu tâm ngó xem người ra hiệu là ai.

Lý Hàn Thu khẻ thở phào một cái. Chàng lật đật chạy vào rừng nhảy vọt lên cây nói :

- Tả huynh ! Tiểu đệ xem chừng có điều khác lạ .

Tả Lương Bình hỏi :

- Điều chi ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Phương Tú dẫn một tên tùy tùng thân hành Kim Lăng .

Tả Lương Bình khẻ hỏi :

- Sao ? Lý huynh lại hoài nghi bọn họ vào Kim Lăng để hành động việc gì ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Giữa lúc tình trạng này mà Phương Tú vào thành Kim Lăng tất là có việc quan trọng đặc biệt .

Tả Lương Bình hỏi :

- Nghe khẩu khí Lý huynh thì dường như Lý huynh đã có chủ ý .

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu đệ xem chừng kế hoạch của chúng ta đã định trước cần phải thay đổi lại một chút .

Tả Lương Bình hỏi :

- Thay đổi như thế nào?

Lý Hàn Thu đáp :

- Xin Tả huynh chạy về thành Kim Lăng thông tri cho Hầu Thụy Sơn hay là Phương Tú đã đến thành Kim Lăng để lo liệu. Hay hơn hết là ngấm ngầm mách y đem hết cán bộ ra bắt lấy Phương Tú giữ hắn trong Đốc phủ .

Tả Lương Bình hỏi :

- Lý huynh tưởng bọn mã khoái trong Đốc phủ mà bắt được Phương Tú ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nếu ỷ vào võ công thì mười tên Hầu Thụy Sơn cũng khó lòng địch nổi Phương Tú . Nhưng xem chừng Phương Tú chưa dám ra mặt chống đối quan binh.

Tả Lương Bình nói :

- Nhưng tiểu đệ e rằng bọn thuộc hạ chưa chắc đã nghe theo lời y cắt đặt.

Lý Hàn Thu nói :

- Đã có Tả huynh và Thôi Trọng Sơn lại thêm Trí Thiền Hoà Thượng là đủ đối phó với hắn rồi.

Tả Lương Bình hỏi :

- Còn Lý huynh thì sao?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu đệ chuẩn bị trà trộn vào Phương Gia Đại Viện thử xem có hội diện với Lôi huynh được chăng . Nếu gặp cơ hội thuận tiện sẽ cứu luôn cả Khâm Sai đại nhân .

Tả Lương Bình gật đầu nói :

- Hay lắm ! Nhưng Lý huynh cũng nên cẩn thận một chút, đừng mạo hiểm thái quá .

Lý Hàn Thu nói :

- Đa tạ Tả huynh, tiểu đệ đi đây.

Đoạn chàng nhảy xuống nhằm chạy thẳng về phía Phương Gia Đại Viện .

Dọc đường gặp hai trạm ngầm vặn hỏi, chàng liền theo ám hiệu trả lời nên trót lọt được thẳng đến Phương Gia Đại Viện .

Người giữ cửa lại hỏi bằng một ám hiệu, Lý Hàn Thu dùng ám ký đáp lại nên chàng vào trong viện được dễ dàng . Lòng chàng hồi hộp nghĩ thầm :

- Cuộc phòng thủ trong Phương Gia Đại Viện cực kỳ nghiêm mật . Nếu mình không hỏi biết kỹ toàn bộ ám ký để liên lạc thì e rằng khó lòng qua được mấy cửa ải.

Lúc này trời đã huỳnh hôn, trong Phương Gia Đại Viện lác đác có mấy chỗ thắp đèn .

Phía trong cổng là một không trường yên lặng như tờ, chưa thấy người nào đến canh gác .

Lý Hàn Thu ngoảnh lại nhìn phía sau một cái rồi từ từ tiến về phía trước .

Chương 105: Lẻn vào Phương Viện dò tin tức

Lý Hàn Thu tuy đã vào Phương Gia Đại Viện một lần nhưng chàng chưa thuộc hết cảnh vật . Chàng cứ cất bước đi về phía phòng ốc kiểu cổ và tính thầm trong bụng :

- Theo lời Tiểu Hắc Tử thì hiện trong Phương Gia Đại Viện có rất nhiều cao nhân giang hồ trú ngụ mà sao mình chưa trông thấy một bóng người nào? Xem chừng mình phải tìm cách trà trộn vào toà viện kiểu cổ kia để dòm ngó .

Tại một góc không trường có rất nhiều phòng ốc dựa vào bức tường vây cao ngất . Lý Hàn Thu biết rõ đó là chổ ở của bọn nô bộc .

Cách kiến trúc Phương Gia rất kỳ lạ . Cả một toà viện tựa hồ là một thạch bảo liên hoàn tường bằng đá xanh có vẻ kiên cố vô cùng !

Lý Hàn Thu tuy biết trong bảo có đặt rất nhiều cơ quan nhưng chàng cũng phải liều lĩnh tiến vào . Trong một khuôn cửa lớn có treo cao một ngọn đèn sáng, chung quanh có tua buông rủ, chiếu sáng cả một vùng .

Đột nhiên một gã đồng tử áo xanh vào trạc mười bốn, mười lăm tuổi từ cửa sau vọt ra cản đường Lý Hàn Thu , lạnh lùng thốt :

- Đứng lại !

Lý Hàn Thu dừng bước chấp tay nói :

- Tiểu quản gia !

Đồng tử áo xanh vẻ mặt kiêu ngạo . Gã không đáp lễ mà hỏi ngay :

- Ngươi đến đây lâu rồi phải không ?

Lý Hàn Thu nghĩ thầm :

- Gã nhận lầm ta là một giáo sư hộ viện .

Chàng liền đáp :

- Tiểu đệ đến đây đã hơn nữa năm .

Đồng tử áo xanh hỏi :

- Vậy ngươi biết rõ thể lệ ở đây chứ ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu đệ biết rồi.

Đồng tử áo xanh hỏi :

- Ngươi đã biết sao còn sấn vào nội viện ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu đệ tìm một người.

Đồng tử lấy làm kỳ hỏi :

- Ngươi muốn kiếm ai?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu đệ kiếm Tần cô nương .

Tiểu đồng áo xanh ngắm nghía Lý Hàn Thu một lúc rồi hỏi :

- Ngươi kiếm Tần cô nương có việc chi ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tần cô nương bảo tại hạ làm cho y một việc . Đây là tại hạ muốn vào trả lời Tần cô nương .

Đồng tử áo xanh chau mày hỏi :

- Tên họ ngươi là chi ? Để ta thông báo cho Tần cô nương xem cô muốn tiếp ngươi không đã .

Lý Hàn Thu rất lấy làm khó nghĩ , bụng bảo dạ :

- Trước tình trạng này ta không thể báo tên họ thật được, mà ta bịa ra tên khác thì e rằng Tần cô nương không hiểu được .

Bỗng nghe đồng tử áo xanh tức giận hỏi :

- Ngươi bị bệnh gì rồi mà có cái tên cũng không nhớ nữa?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tiểu đệ là Lý Lãnh . Cái tên nghe chẳng nhã nhặn chút nào .

Đồng tử áo xanh nói :

- Được rồi ! Ngươi hãy đứng chờ ở đây để ta vào thông báo .

Lý Hàn Thu nói :

- Xin đa tạ tiểu quản gia .

Đồng tử áo xanh trở gót đi vào trong . Chỉ trong khoảnh khắc hắn đã rảo bước đi ra .

Lý Hàn Thu bụng bảo dạ :

- Con đường thông vào đại sảnh phòng thủ rất nghiêm mật . Nếu ta tự tiện xông vào tất bị họ phát giác, đành phải nhẫn nại chờ ở đây.

Đồng tử áo xanh đi gần tới chỗ Lý Hàn Thu, vẫy tay nói :

- Bây giờ Tần cô nương mắc bận , không rảnh để tiếp ngươi. Vậy ngươi hãy về đi, sáng mai sẽ nói cũng được .

Lý Hàn Thu nghĩ thầm :

- Lối giao thông này tuy có người ngăn trở nhưng chưa chắc đã cản nổi ta, mình chỉ sợ cơ quan trùng điệp khó nỗi đề phòng .

Đồng tử áo xanh thấy Lý Hàn Thu cứ đứng ỳ ra chưa rút lui thì tức giận hỏi:

- Ngươi ngớ ngẩn gì vậy? Chưa nghe rõ lời ta nói hay sao?

Kể ra bản lãnh Lý Hàn Thu chủ cất tay một cái là hạ được gã đồng tử, nhưng chàng nghĩ tới đại cuộc nên phải nín nhịn, cười mát đáp :

- Phiền quản gia thông báo cho một lần nữa là tại hạ có việc cần ?

Đồng tử áo xanh xua tay nói :

- Thôi đi đi ! Ta giúp ngươi một lần là quá rồi. Ngươi đừng được đàng chân lâng đàng đầu nữa !

Bỗng có âm thanh trong trẻo vang lên hỏi :

- Ai muốn kiếm ta đó ?

Đồng tử áo xanh đáp :

- Cha này đây !

Tần Nhi mình mặc áo màu lục từ từ đi tới. Cặp mắt nàng nhìn chằm chặp vào mặt Lý Hàn Thu hỏi :

- Ngươi muốn kiếm ta ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Cô nương sai tại hạ làm việc đó, hiện đã làm xong rồi vậy xin báo để cô nương hay .

Tần Nhi nghe thanh âm Lý Hàn Thu không khỏi biến sắc hỏi lại :

- Xong cả rồi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Xong cả rồi.

Tần Nhi đưa mắt nhìn đồng tử áo xanh nói :

- Đúng rồi ! Người này đã làm giúp ta một việc . Ta đưa hắn vào trong hỏi lại cho tường tận rồi sẽ đưa hắn ra .

Đồng tử áo xanh cười nói :

- Tần cô nương đã dặn bảo thì còn có điều chi không ổn . Cô nương đưa hắn đi !

Tần Nhi nói :

- Ngươi hãy theo ta mà phải cẩn thận đừng có bước ẩu đụng vào cơ quan mà chết .

Đoạn nàng cất bước đi trước .

Lý Hàn Thu chắp tay chào đồng tử áo xanh rồi theo sát Tần Nhi .

Tần Nhi đi trong đường hành lang chuyển mấy khúc quanh rồi xuyên qua một cái sân rộng tiến đến một toà phòng ốc .

Lý Hàn Thu theo Tần Nhi vào .

Tần Nhi quay lại đóng cửa, khẻ nói :

- Ngươi thật là lớn mật .

Lý Hàn Thu tủm tỉm cười nói :

- Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con, nhưng Phương Tú hiện thời không có ở trong viện .

Tần Nhi nói :

- Sao ngươi biết y không ở trong viện .

Chắc nàng cảm thấy mình hỏi như vậy là ngu xuẩn, liền đổi giọng :

- Ngươi gặp y ở ngoài đường rồi ư ?

Lý Hàn Thu gật đầu đáp :

- Tại hạ giả trang làm nững tên quân canh ra ám hiệu cho hắn .

Tần Nhi hỏi :

- Ngươi giết gã đó rồi ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Không có đâu. Tại hạ chỉ điểm huyệt gã mà thôi.

Tần Nhi nói :

- Mỗi đêm ở các trạm ngầm đều đổi phiên gác hai lần . Ngươi phải xong việc trước canh hai mà dời khỏi nơi đây mới được .

Nàng trầm ngâm một chút rồi nói tiếp bằng một giọng thành thực :

- Công tử cho gã đồng tử giữ cửa vào kiếm ta là để lại dấu vết cho người theo dõi tiểu tỳ rồi đó .

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ đã nghĩ tới điều đó nên rất băn khoăn trong dạ . Chỉ còn cách nghĩ kế giết gã đi để bịt miệng .

Tần Nhi hỏi sang chuyện khác :

- Công tử có việc gì ? Đã mạo hiểm như vậy tất là có việc trọng yếu phải không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ muốn thỉnh giáo cô nương ba việc .

Tần Nhi hỏi :

- Dường như công tử đã chắc mẩm là tiện thiếp sẽ giúp công tử chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ chỉ trông vào khí vận mà thôi.

Tần Nhi bỗng chúm chím cười nói :

- Cứ kể là công tử hên vận đi. Việc gì xin công tử nói mau !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương đưa tại hạ vào đây mà không sợ người ta phát giác ra ư ?

Tần Nhi đáp :

- Đây là nội viện ở nhà sau, trước nay không có một địch nhân nào vào được . Công tử có việc gì cứ nói.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương đã gặp Lôi Phi chưa?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Cho đến bây giờ tiểu tỳ chưa gặp y . Tiểu tỳ mắc bận không ra phía trước được mà y cũng không cách nào tiến vào nội viện .

Lý Hàn Thu hỏi :- Việc thứ hai là quan Khâm Sai có phải bị Phương Tú bắt vào đây không ?

Tần Nhi chau mày hỏi lại :

- Sao? Công tử cấu kết với quan phủ ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ bị bắt vào nha bất đắc dĩ mà phải ậm ừ với họ . Cô nương cứ yên tâm, tại hạ quyết không mượn thế lực quan nha để đối phó với Phương Tú đâu.

Tần Nhi gật đầu không nói gì .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương không trả lời tức là mặc nhiên thừa nhận có chuyện này rồi chăng ?

Tần Nhi vẫn không lên tiếng .

Lý Hàn Thu biết Tần Nhi còn nghĩ đến ân tình của Phương Tú đối với nàng, chàng cũng không hỏi chuyện đó nữa, chuyển sang vấn đề khác, chàng hỏi :

- Hiện thời trong Phương Gia Đại Viện rất nhiều cao thủ võ lâm trú ngụ phải không ?

Tần Nhi đáp :

- Phải rồi ! Một mình công tử thì dù võ công cao thâm đến đâu cũng chẳng thể làm gian tế mà cũng không có cách nào rời khỏi Phương Gia Đại Viện được .

Lý Hàn Thu nói :

- Đa tạ cô nương có lòng chỉ điểm .

Tần Nhi thở dài nói :

- Hành vi của Phương viện chúa tiểu tỳ rất phản đối , nhưng vì địa vị cách xa không có cách nào khuyên y được . Mặc khác y đối với tiểu tỳ vẫn một lòng thương yêu, vậy tiểu tỳ hy vọng công tử đừng đưa ra vấn đề nan giải cho tiểu tỳ .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ hiểu rồi ! Quyết không để khó đến cô nương , chỉ mong cô ngấm ngầm viện trợ cho đã lấy làm cảm kích lắm rồi !

Tần Nhi hỏi :

- Công tử còn muốn điều chi nữa?

Lý Hàn Thu đáp :

- Giữa tại hạ và Phương Tú tuy có mối thù riêng, hai người cùng đấu trí với nhau, nhưng không vì thù riêng mà lãng quên chính nghĩa cùng sự an nguy của võ lâm .

Tần Nhi hỏi :

- Lôi Phi cũng vậy phải không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Đúng thế ! Nếu tại hạ chỉ vì việc báo thù riêng thì vừa rồi hắn đi một mình tại hạ đã ra quyết đấu với hắn rồi.

Tần Nhi hỏi :

- Công tử biết chắc sẽ thắng được y chăng ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ tự tin là không thể thua về tay hắn được .

Tần Nhi nói :

- Công tử tự phụ quá nhỉ ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Nếu tại hạ không có chút hào khí thì đã chẳng dám mạo hiểm tới đây.

Tần Nhi thở dài hỏi :

- Tiểu tỳ nghe rồi. Bây giờ công tử cho hay tiểu tỳ giúp công tử thế nào?

Lý Hàn Thu hỏi lại :

- Phương Tú tuy diệu võ dương oai nhưng hắn không phải nhân vật chủ chốt. Tại hạ muốn biết nhân vật đứng sau lưng hắn là ai?

Tần Nhi trầm ngâm một lúc rồi đáp :

- Tiểu tỳ lưu tâm ngấm ngầm điều tra quả có thấy tình hình như vậy. Ban đầu tiểu tỳ tưởng là bọn Tử Vi Cung, nhưng về sau lại phát giác ra không đúng hoàn toàn mà dường như còn có một lực lượng khác nữa làm chủ tể Phương Tú .

Lý Hàn Thu khẻ hỏi :

- Cô nương có biết nhân vật đó là ai không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu tỳ không biết vì họ đi lại với nhau rất thầm kín .

Lý Hàn Thu biết nàng nói thực . Có hỏi nữa cũng chẳng thể biết thêm được điều gì, liền chuyển sang chuyện khác :

- Vụ Trương Tam công tử liên minh với Phương Tú ra thế nào?

Tần Nhi đáp :

- Nội vụ ra sao họ dấu kín lắm , tiểu tỳ không biết được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Trương Tam công tử còn ở Kim Lăng không ?

Tần Nhi đáp :

- Gã về rồi.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Xem chừng nội tình ở đây phức tạp lắm phải không ?

Tần Nhi gật đầu đáp :

- Đúng thế ! Cử động của Phương Tú có điều không được tự chủ . Dường như y bị một lực lượng nào ở trong bóng tối giật dây mà tiểu tỳ không nhận ra được . Gã tiểu đồng đó không phải ở Cung Tử Vi tới đây.

Lý Hàn Thu nói :

- Theo lời cô nương thì hành động của Phương Tú nhất nhất đều bị người kiềm chế chi phối?

Tần Nhi Trầm ngâm một lát rồi đáp :

- Không hẳn như vậy. Phương Tú hết sức dẫy dụa, y cũng hy vọng mình được tự chủ, nhưng áp lực bên ngoài lớn quá khiến y không thể kháng cự được .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có biết con người tài hoa tuyệt thế là Hàn công tử còn ở Kim Lăng này không ?

Tần Nhi đáp :

- Gã về Từ Châu rồi. Trước đây mấy bửa gã nói chuyện bí mật với Phương Tú rất lâu.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có biết họ bàn chuyện gì không ?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Tiểu tỳ không biết . Nhưng sau cuộc đàm luận vẻ mặt hai người rất nghiêm trọng . Nhất là Hàn công tử dường như ngấm ngầm phẫn nộ . Các cuộc hội đàm bí mật đó chẳng vui vẻ gì nên Hàn công tử rời khỏi Kim Lăng ngay đêm để trở về Từ Châu.Lý Hàn Thu tự hỏi :

- Chẳng lẽ hai người này đã xảy chuyện tranh chấp gì chăng ?

Tần Nhi lại nói tiếp :

- Phương Tú cùng Hàn Đào hành động gì trên chốn giang hồ nhất thiết đều giấu Hàn công tử nhưng lần này Hàn công tử tới Kim Lăng tựa hồ đã hiểu rõ nội tình . Phương Tú lại rất cần tài hoa của chàng điệt nhi đó giúp sức . Vì thế mà dĩ nhiên phải để Hàn công tử tham dự vào việc cơ mật .

Lý Hàn Thu gật đầu nói :

- Còn có một việc, tại hạ muốn thỉnh giáo cô nương .

Tần Nhi nói :

- Phương Tú là người rất tâm cơ . Y không để những việc trọng yếu tiết lộ ra ngoài một cách dễ dàng . Vậy công tử đừng hy vọng quá xạ Tiểu tỳ cũng chẳng biết được mấy nỗi về tin tức trong Phương Gia Đại Viện .

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ vào đây thu lượm được như vậy đã là nhiều rồi , trong lòng rất thỏa mãn .

Tần Nhi cười mát nói :

- Tiểu tỳ nói vậy cũng không sai mấy đâu, nhưng công tử còn điều gì muốn hỏi thì hỏi đi !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hiện nay trong Phương Gia Đại Viện có nhiều cao thủ, họ là những nhân vật thế nào?

Tần Nhi đáp :

- Những nhân vật này rất phức tạp . Đại khái là môn hạ các môn phái.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Chẳng lẽ các môn phái lớn như Thiếu Lâm, Võ Đương cũng có người nữa ư ?

Tần Nhi trầm ngâm một chút rồi đáp :

- Tiểu tỳ thấy có cả hoà thượng đạo sĩ, chẳng hiểu họ có phải là người phái Thiếu Lâm cùng phái Võ Đương hay không ?

Lý Hàn Thu nói :

- Còn một điều mà tại hạ chưa hiểu rõ .

Tần Nhi hỏi :

- Điều gì ?

Lý Hàn Thu hỏi :

- Tại sao những người đó phải ở cùng Phương Tú một chỗ ?

Tần Nhi đáp :

- Dĩ nhiên ở đây có nhiều chỗ hay .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hay ở chỗ nào? Tại hạ không sao hiểu được .

Tần Nhi nói :

- Khi công tử nhận ra rồi thì chẳng có chi là lạ nữa .

Lý Hàn Thu nói :

- Vì vậy mà tại hạ muốn thỉnh giáo cô nương .

Tần Nhi cười mát nói :

- Người nào thích nữ sắc thì Phương Tú đã nuôi vô số mỹ nữ để cống hiến cho họ . Người thích cờ bạc, Phương Tú cũng có rất nhiều con bạc để bồi tiếp . Kẻ nào thích ăn hút ca nhạc thì trong Phương Gia Đại Viện cũng đầy đủ, làm gì họ chẳng lưu luyến ?

Lý Hàn Thu nói :

- Tại hạ không tin chỉ vì thủ đoạn đó mà khiến cho bao nhiêu nhân vật võ lâm phải tận tâm với hắn .

Tần Nhi hỏi :

- Dĩ nhiên y còn có thủ đoạn khác . Tỷ như làm cho người thỏa mãn cả đôi đường danh lợi, thì làm gì người ta chẳng nghe y ?

Lý Hàn Thu nói :

- Úi chà ! Thế ra Phương Tú là một nhân vật nhiều mưu thâm độc .

Tần Nhi nói :

- Dĩ nhiên y là một nhân vật phi thường !

Lý Hàn Thu hỏi :

- Cô nương có nghe nói đến Đàm Dược Sư bao giờ chưa?

Tần Nhi đáp :

- Đàm Dược Sư ? Cái tên đó tiểu tỳ đã nghe thấy rồi.

Nàng ngẫm nghĩ một lát rồi tiếp :

- À phải ! Tiểu tỳ đã nghe Phương Tú nói tới.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Hắn nói thế nào?

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Y nói thế nào tiểu tỳ quên mất rồi , chỉ còn nhớ có cái tên mà thôi.

Lý Hàn Thu hỏi :

- Từ nay tại hạ hy vọng cô nương để ý người này cho .

Tần Nhi sửng sốt hỏi :

- Công tử muốn tiểu tỳ làm quân gian tế ngấm ngầm do thám mọi việc trong Phương Gia Đại Viện để rồi báo cáo với công tử chăng ?

Lý Hàn Thu biết mình lỡ lời , tủm tỉm cười nói :

- Đây là tại hạ xin cô nương giúp dùm cho .

Tần Nhi lắc đầu đáp :

- Đáng tiếc tiểu tỳ không vâng lời được .

Lý Hàn Thu không tiện nhắc lại, liền chắp tay nói :

- Tại hạ xin cáo từ .

Tần Nhi nói :

- Để tiểu tỳ đưa ra cho tên tiểu đồn chủ gác cửa khỏi nghi ngờ .

Lý Hàn Thu trở gót toan bước ra khỏi cửa phòng thì đột nhiên Tần Nhi khẻ bảo :

- Công tử hãy chờ một chút .

Lý Hàn Thu quay lại hỏi :

- Việc gì ?

Tần Nhi hỏi :

- Công tử đi đâu?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ đi kiếm Lôi Phi, nếu không gặp y thì cũng dời khỏi Phương Gia Đại Viện .

Tần Nhi hỏi :

- Công tử còn nhớ chỗ đã điểm huyệt tiểu tỳ không ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Tại hạ còn nhớ .

Tần Nhi hỏi :

- Thế thì hay lắm ! Ngày mai vào huỳnh hôn chúng ta sẽ gặp nhau ở đó . Tiểu tỳ sẽ tìm cách gặp Lôi Phi, nhưng không hiểu sẽ phải nói gì với y ?

Lý Hàn Thu trầm ngâm hồi lâu rồi đáp :

- Tại hạ cũng không biết nữa . Cô nương hỏi y có việc gì nên cho tại hạ biết không ?

Tần Nhi cười mát nói :

- Té ra công tử chỉ muốn hỏi ư ?

Lý Hàn Thu nói :

- Phải rồi ! Tại hạ không biết y có điều gì cho tại hạ hay .

Tần Nhi nói :

- Được rồi ! Tiểu tỳ kiếm y rồi mai gặp công tử sẽ nói chuyện .

Lý Hàn Thu đáp :

- Vậy chúng ta cứ thế . Tại hạ đi đây.

Tần Nhi chợt nhớ tới chuyện gì trọng đại, ngăn Lý Hàn Thu lại đổi giọng thân mật hỏi :

- Lý huynh ! Tiểu muội muốn hỏi Lý huynh một việc .

Lý Hàn Thu hỏi :

- Việc gì ?

Tần Nhi hỏi :

- Lý huynh định đi ngay ư ?

Lý Hàn Thu đáp :

- Trà trộn được vào Phương Gia Đại Viện không phải chuyện dễ dàng, tại hạ muốn nhân cơ hội này để điều tra tình thế .

Tần Nhi vội đưa tay đặt lên môi ra hiệu cho Lý Hàn Thu đừng nói nữa . Thực ra chàng đã đề cao cảnh giác ngậm miệng lại rồi.

Bỗng nghe có tiếng bước chân vọng lại. Tần Nhi kéo Lý Hàn Thu vào nhà mở tủ áo ra khẻ nói :

- Mau ẩn vào đi !

Lý Hàn Thu do dự một chút rồi lạng người y ẩn vào trong tủ áọ

Tần Nhi đóng cửa tủ lại rồi lên giường nằm .

Nguyên đây là phòng ngủ của Tần Nhi .

Bỗng nghe phía ngoài có thanh âm chàng trai cất lên hỏi :

- Tần cô nương có đấy không ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau