THẬT RA THÌ EM KHÔNG DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thật ra thì em không dễ thương - Chương 6 - Chương 10

Chương 5-2: Chúng ta yêu nhau đi [2]

Lúc âm nhạc êm dịu vang lên, Triệu Nhất Bác dắt Manh Manh đi vào sàn nhảy, khiêu vũ theo âm nhạc. Chẳng qua Mạch Manh Manh dường như bắt đầu không tập trung, nhìn xung quanh tìm kiếm Hầu Thành. Đôi mắt sáng xoay chuyển, nhưng không có dừng lại ở trên mặt mình. Triệu Nhất Bác hơi cảm thấy thất bại, ngay cả khi bị Mạch Manh Manh đạp trúng mấy lần cũng không cảm giác được. Hai người đều có suy nghĩ của riêng mình lại có thể coi như bình an vô sự nhảy xong một điệu nhảy.

"Haiz, Manh Manh bị người ta câu lấy mang đi mất rồi ~~" Thay vì nói là lo lắng, không bằng nói là hả hê, Chu Dao dùng cùi chõ đụng Hầu Thành một cái.

"Cô ấy cũng không phải là em bé." Nói thì nói như vậy, thấy ánh mắt tìm kiếm của Mạch Manh Manh, Hầu Thành cảm thấy tâm trạng rất tốt.

"Cắt ~~" Quả nhiên, Chu Dao cũng phát hiện Mạch Manh Manh không có tiền đồ, "Đừng nói anh không quan tâm cô ấy, tôi không tin."

"Chuyện của tôi, tự tôi biết."

Rốt cuộc tìm thấy Hầu Thành Mạch Manh Manh tạm biệt Triệu Nhất Bác, xoay người đi về phía người đang núp trong bóng tối kia. Hầu Thành đi ra, tự nhiên ôm lấy Mạch Manh Manh, "Chúng ta nhảy một điệu." Lúc nhìn Triệu Nhất Bác, ánh mắt của Hầu Thành rõ ràng không tốt. Triệu Nhất Bác sửng sốt một chút, tự mình thu lại, hóa ra lại nhìn trúng cô gái đã có chủ rồi......

Mà Mạch Manh Manh lại không phát hiện ra khi hai người kia thoáng nhìn nhau liền nổi lên sóng ngầm mãnh liệt, chỉ cảm thấy cánh tay của Hầu Thành đặt ở trên eo mình như một thanh sắc nóng, đang được đốt cháy, Manh Manh dám khẳng định, bây giờ, chắc chắn mặt mình rất đỏ.

Lúc đứng mặt đối mặt, gần như không có khoảng cách với Hầu Thành. Manh Manh cảm giác cả người mình liền cứng ngắc.

"Em đang hồi hộp sao?" Hơi thở của Hầu Thành xuất hiện bên tai làm Mạch Manh Manh choáng váng.

"Không có......" Mới lạ!

"Nhiều người nhìn như vậy, em cũng không muốn mất mặt đúng không? Hả?"

Mạch Manh Manh đột nhiên cảm thấy, thật ra thì Hầu Thành vô cùng có phong cách yêu nghiệt, còn là một lão yêu tinh cực phẩm thâm tàng bất lộ!

"Ưm!" Nhăn mặt, lúm đồng tiền càng hiện sâu, "Em không có đạp trúng chân chứ!"

Waltz. Manh Manh rất hối hận, không mặc loại váy nhẹ nhàng, nhảy không ra hiệu quả nên có. Chẳng qua ở trong mắt người khác, trên sân khấu cặp đôi này rất hấp dẫn ánh mắt, hoàn toàn không cần đến quần áo khiêu vũ chuyên nghiệp.

Đi tới, lui về phía sau, lên xuống, lên xuống...... Mỗi một động tác, hai người phối hợp rất ăn ý, người không biết rõ gần như sẽ cho rằng bọn họ đã nhảy cùng nhau rất nhiều năm.

Bản nhạc kết thúc, tất cả mọi người cảm thấy chưa thỏa mãn, người xem chưa xem đã nghiện, người nhảy chưa nhảy đã nghiện.

"Haiz...... Manh Manh, có chuyện gì em không làm được không?"

"Hả?"

"Thế nhưng em lại biết khiêu vũ nha!!" Vương Hạo hét.
"À, anh nói chuyện này sao, lúc em còn nhỏ cơ thể không tốt, ba mẹ em liền cho em đến đoàn múa, luyện tập mấy năm."

"Được rồi...... Anh gần như cho rằng em chính là người trong truyền thuyết cầm kỳ thư họa không gì không biết......"

"Nào có? Cầm kỳ thư họa cái nào em cũng không biết nha!" Mạch Manh Manh rất nghiêm túc chỉnh lời Vương Hạo.

"...... Anh chỉ muốn ca ngợi em thôi......"

"Ha ha......"

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L ee Q uys Đ oon

"Cô bé này, đúng là có chút tài năng nha ~~" Chu Dao phục hồi tinh thần lại từ trong sự kinh ngạc, ngồi lên ghế chân cao, trêu ghẹo Hầu Thành.

"Quả thực ngoài dự đoán của tôi." Trên cánh tay dường như vẫn còn cảm thấy nhiệt độ ấm áp trên eo Mạch Manh Manh.

"Bắt đi, người ta đối với anh một lòng một dạ mà...... Cô gái tốt như vậy rất dễ bị người khác chiếm mất, anh hối hận cũng không kịp đấy." Chu Dao nhìn chằm chằm Mạch Manh Manh cách đó không xa cẩn thận quan sát một lúc lâu, vươn người tới trước mặt Hầu Thành, móng tay sơn một lớp màu chocolate nhẹ nhàng nâng cằm Hầu Thành lên, "Cô ấy rất giống một người."

Rốt cuộc ánh mắt Hầu Thành có một chút dao động, "Giống ai?"

"Ha ha...... Chỉ là giống một vài điểm mà thôi, anh cũng không cần phải lo lắng như vậy."
"Mỗi người đều là một thực thể khác biệt."

"Anh biết là tốt rồi. Anh đừng làm xáo trộn cảm giác của mình. Nếu như anh khiến Manh Manh đau lòng, tôi sẽ không bỏ qua cho anh." Nhẹ nhàng đặt đôi chân thon dài mang vớ đen xuống, lúc giày cao gót hơn mười cen-ti-mét rơi xuống trên mặt đất giống như là giẫm trên đất bằng.

Hầu Thành hơi nheo mắt, "Cô bé này có sức quyến rũ như vậy? Cô chỉ mới biết cô ấy ba tháng mà thôi."

Chu Dao gõ gõ điếu thuốc lá ở ngón giữa, đá lông nheo, "Không phải tôi nói rồi sao? Tôi yêu cô ấy ~~"

"............" Người phụ nữ có thể khiến cho Hầu Thành im lặng, trừ người kia, chính là người bạn tốt trước mắt.

**********

Lúc kết thúc buổi tiệc, thấy nhau vừa mắt thì lưu số, có thể quen thêm bạn cũng không tồi.

Hầu Thành đưa Mạch Manh Manh về nhà. Nhà của Mạch Manh Manh cách trường học và công ty của mình không xa, Mạch Manh Manh mua một căn hộ đơn không tới 30 mét vuông, thích hợp cho con gái ở.

Lúc đến dưới lầu, Mạch Manh Manh không biết nên hay không nên mời Hầu Thành lên nhà ngồi một chút, đã 8 giờ, khuya lắm rồi...... (Tác giả: Manh Manh, chỉ có cô cảm thấy rất khuya mà thôi -_-|||).

Hầu Thành nhìn thấu Mạch Manh Manh đang rối rắm, nhưng cũng không nói ra, lẳng lặng chờ.

Mạch Manh Manh suy nghĩ một lúc lâu, rốt cuộc lựa chọn Hầu Thành giữa ngủ và Hầu Thành, ngẩng đầu lên, "Anh có muốn đi lên ngồi một chút hay không, ở lầu ba."

"Không cần. Em nghỉ ngơi sớm một chút đi." Hầu Thành nhẹ nhàng trả lời.

Mạch Manh Manh thở phào nhẹ nhõm, không rõ trong lòng là cảm giác mất mác hay là may mắn. Cuối cùng, lấy dũng khí, hỏi Hầu Thành, "Chúng ta, như vậy, có tính là đang yêu hay không?"

Ngược sáng nên không thấy rõ nét mặt của Hầu Thành, chỉ nghe âm thanh nhàn nhạt, "Em cảm thấy thế nào?"

"Em cảm thấy phải!" Mạch Manh Manh vội vàng nói, lại cảm thấy mình quá không rụt rè, chỉ sợ Hầu Thành bị mình dọa thì xui, nhanh chóng cúi đầu, xoắn ngón tay.

"Em nói phải, vậy thì coi là như thế đi." Một hồi lâu, Hầu Thành nhìn Mạch Manh Manh xoắn ngón tay đến rối rắm, rốt cuộc quyết định bỏ qua cho người nào đó cùng ngón tay đáng thương của người nào đó.

"?" Mạch Manh Manh chợt ngước mặt lên, ánh sáng trong mắt khiến cho xung quanh bừng sáng, "Thật?"

"Thật." Hầu Thành chăm chú nhìn vào cặp mắt kia, nghiêm túc trả lời, "Chúng ta yêu nhau đi."

Chương 6: Chúng ta hẹn hò đi

Người của phòng thiết kế trêu ghẹo Mạch Manh Manh, "Thì ra quản lý Hầu của chúng ta thích kiểu ngự tỷ nha ~~ Manh Manh, làm sao hôm nay không giống hôm qua vậy?"

Mạch Manh Manh còn chưa kịp nói chuyện, Vương Hạo chen miệng vào, "Ngốc quá, phụ nữ có đàn ông tưới dĩ nhiên sẽ khác rồi!"

Mạch Manh Manh: Lời này, sao lại không thích hợp như vậy?

Cao Tuệ: "Manh Manh à, em thành công rồi, cuối cùng cũng chinh phục được quản lý Hầu của chúng ta."

Mạch Manh Manh cầm hộp tiện lợi chuẩn bị cho Hầu Thành lên, cười với Cao Tuệ, "Bị chinh phục, trước đến giờ vốn không phải là anh ấy......" Xoay người đi về hướng phòng làm việc của Hầu Thành.

**********

"Hôm nay làm món ăn gia đình, chỉ cần đặt ở trong lò vi sóng hâm nóng một chút là có thể ăn được." Mạch Manh Manh vừa để hộp tiện lợi xuống vừa nói.

"Em biết làm thật nhiều món ăn." Gần như món ăn gia đình mỗi đều không bị trùng lặp.

"Chậc......" Manh Manh vì bất thình lình được khen ngợi mà đỏ mặt, "Tạm được......"

Mạch Manh Manh nhìn Hầu Thành ăn cơm từ lúc không phải là người yêu, đến bây giờ đã trở thành người yêu, ngày ngày cùng nhau ăn cơm, Mạch Manh Manh có cảm giác hẹn hò mỗi ngày, trong lòng vô cùng thỏa mãn.

Hầu Thành đã quen với tình trạng thỉnh thoảng Mạch Manh Manh cười khúc khích với mình. Cầm đôi đũa lên, không nặng không nhẹ đánh lên đầu Mạch Manh Manh một cái, "Cuối tuần, có dự tính gì chưa?"

"À?" Mạch Manh Manh phục hồi tinh thần lại, sờ sờ đầu, xấu hổ cười một tiếng, "Ngủ thì có tính hay không?"

"Ngủ? Em sống mà không có tham vọng gì khác sao?" Hầu Thành tức giận nói.

"Có chứ!" Mạch Manh Manh vội vàng giải thích, "Em muốn ăn tất cả đồ ngọt trên thế giới! Như thế nào, tham vọng này đủ lớn chưa? Hi hi......"

Đột nhiên Hầu Thành cảm thấy rất bất lực, mình ra ám hiệu rất rõ ràng, cô bé này, còn không biết nhân cơ hội.

Cho nên nói, khó chịu đã là tính cách.

Hầu Thành: "Ngày mai đi chơi."

Mạch Manh Manh (⊙_⊙)?, hồi lâu vẫn không có phản ứng. Khi phản ứng kịp thì hai mắt sáng lên, "Thật sao?"

"Không tin cũng được."

"Em tin em tin, em thật sự tin."

********** Diễn đàn L e6 Q u y1  Đ o6 n

Đối với lần đầu tiên hẹn hò một cách đúng nghĩa của hai người, Mạch Manh Manh chuẩn bị thật lâu. Trong tủ quần áo tất cả quần áo hợp thời tiết đều được đặt lên giường, cho dù như vậy, lần đầu tiên Manh Manh có cảm giác "Quần áo của mình quá ít". Quả nhiên, phụ nữ đẹp là cho người khác nhìn mà......

Cuối cùng, Mạch Manh Manh quyết định mặc váy. Váy màu trắng sữa không tay, áo khoác tay ngắn với đường viền hoa nhỏ, giày cao gót màu trắng. Tóc Mạch Manh Manh bình thường mang ánh nâu do bị cháy nắng, nhìn qua giống như tóc nhuộm vậy, từ trước đến nay đuôi tóc xoăn xoăn tự nhiên. Manh Manh bỏ qua kiểu tóc đuôi ngựa trước nay, thay đổi kiểu tóc, chải một nửa tóc lên dùng cài tóc kẹp lại, một phần tóc thả dài xuống tới thắt lưng.

Hầu Thành tới dưới lầu nhà Mạch Manh Manh thì Mạch Manh Manh đã đợi một lúc rồi. Thấy Hầu Thành, lúm đồng tiền lập tức hiện ra. Hầu Thành chưa bao giờ là người cảm tính, lúc nhìn thấy Mạch Manh Manh, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện hai chữ, người đẹp.Theo một trình độ nào đó mà nói, Hầu Thành là một người đàn ông cao lớn theo chủ nghĩa đàn ông. Hai người đi dạo phố, hoàn toàn không thể nói là đi dạo phố...... Chính là một anh lớn, bước nhanh đi về phía trước, một cô gái nhỏ đi theo ở phía sau, lảo đảo nghiêng ngã đuổi theo. Mạch Manh Manh cắn răng nhìn bóng dáng đi ở phía trước, nếu như không phải đã biết Hầu Thành là loại người gì, Mạch Manh Manh gần như muốn cho rằng người đàn ông này đang cố ý chỉnh mình. Chuyện này...... Chuyện này...... Là sao chứ...... Mạch Manh Manh uất ức đến mức muốn rơi nước mắt.

Lúc băng qua đường, cuối cùng Hầu Thành cũng dừng lại, quay đầu lại nhìn Mạch Manh Manh. Một người thanh thanh đạm đạm, lại chờ mình giữa nơi đông nghịt, tim Mạch Manh Manh lập tức hóa thành một vũng nước. Đi nhanh đến bên cạnh anh, cùng anh đứng chờ đèn đỏ. Cái đèn đỏ này rất lâu, Mạch Manh Manh len lén nhìn Hầu Thành, vươn tay lặng lẽ kéo vạt áo của Hầu Thành. Hầu Thành khẽ cúi đầu nhìn cô, không biết là trời nóng hay thế nào, mặt Mạch Manh Manh rất là đỏ, sau đó, Hầu Thành cảm thấy tay của mình bị một bàn tay nhỏ vô cùng mềm mại nắm lấy. Chủ nhân của bàn tay đó lại nhìn xung quanh, không chịu nhìn mình. Trong lòng Hầu Thành cảm thấy buồn cười, mặc cho cô nắm tay mình.

Vì vậy, sau lúc đó, Mạch Manh Manh dưới sự ngầm cho phép của Hầu Thành, nắm tay Hầu Thành, kiềm chế bước chân của Hầu Thành, nhàn nhã thong dong đi dạo phố.

Lúc chạng vạng, Hầu Thành dẫn Mạch Manh Manh vào rạp chiếu phim. Mạch Manh Manh chần chờ đi theo sau lưng Hầu Thành, sau khi tìm được chỗ ngồi của mình. Phim điện ảnh còn chưa chiếu, sau một hồi ngồi đợi, Hầu Thành đứng dậy đi ra ngoài mua đồ ăn cho Mạch Manh Manh. Rạp chiếu phim to như vậy, không tính là sáng sủa, chỉ có một mình Mạch Manh Manh. Máy điều hoà nhiệt độ đều đặn thổi, Mạch Manh Manh chợt rất sợ. Cô không sợ chuột không sợ gián không sợ rắn không sợ...... Chính là sợ tối. Sợ tối là do tâm lý, cảm giác trong bóng tối có vô số ma quỷ không thuộc về thế giới này ẩn núp. Mạch Manh Manh co mình lại thành một cục, nhắm mắt lại. Sau khi mất đi thị giác, có thể tinh tường nghe thấy tiếng quảng cáo trong rạp chiếu phim, cùng nhịp tim của mình.

Lúc Hầu Thành trở lại thì nhìn thấy một Mạch Manh Manh như vậy. Để thức uống cùng mấy cây kẹo que vị khác nhau xuống, chần chờ một chút, vỗ vai Mạch Manh Manh, "Không thoải mái?"

Thời điểm này đối với Mạch Manh Manh mà nói, giọng của Hầu Thành giống như tiếng trời, nháy mắt sau đó, Mạch Manh Manh liền ôm cánh tay Hầu Thành không buông.

"Làm sao vậy?"

"Bây giờ không sao." Đánh chết Mạch Manh Manh cô cũng sẽ không nói cho Hầu Thành biết mình sợ bóng tối đâu!

"Ừm."

**********

Hẹn hò xong đưa bạn gái về nhà đó là chuyện thiên kinh địa nghĩa (hiển nhiên). Cho dù Hầu Thành là một người không hiểu phong tình, cũng hiểu điều này. Lần này, anh may mắn được đi lên thăm khuê phòng của Mạch Manh Manh.

Căn hộ đơn khoảng 30 mét vuông, một phòng ngủ một phòng khách một phòng vệ sinh, mỗi một chỗ đều giống như con người của Mạch Manh Manh, nho nhỏ, nhưng mà rất tinh xảo.

Hầu Thành không biến sắc quan sát xong căn hộ của Mạch Manh Manh, hỏi, "Thiết kế của căn hộ này?"
Mạch Manh Manh cười ra hai lúm đồng tiền, "Như thế nào?"

Nhìn ánh mắt sáng ngời lại tràn đầy mong đợi, Hầu Thành bỏ qua thiết kế cảm thấy hoàn mỹ nhất trong lòng, gật đầu một cái, "Thật không tệ."

"Vâng!" Mạch Manh Manh gật đầu thật mạnh, "Do em thiết kế đó! Lúc mới vừa mua căn hộ này em liền muốn tự mình thiết kế, hi hi......"

Hầu Thành ngồi xuống ghế sa lon duy nhất ở trong phòng khách, Manh Manh tìm hồi lâu trong tủ lạnh, ôm ra một đống đồ uống, xếp thành một hàng trên khay trà.

Hầu Thành nhướng mày nhìn Mạch Manh Manh một chuyến lại một chuyến mang đồ ra, đến khi Mạch Manh Manh dừng lại, ngồi lên ghế nhỏ đối diện ghế sa lon, khao khát nhìn mình thì bất đắc dĩ giật giật khóe miệng, "Cầm ra nhiều như vậy làm gì?"

Người này đang cố ý rõ ràng là cố ý! Rõ ràng anh có cơ hội ngăn cản! Thần thú chạy trong lòng, Mạch Manh Manh bình tĩnh mở từng chai ra, "Cũng lấy ra rồi, anh không uống chính là không nể mặt. Cái nào cũng phải uống."

Hầu Thành càng thêm bình tĩnh, vừa nhận cái chai, vừa không chút do dự uống..., mỗi chai đều uống một hớp.

"Cái nào uống ngon? Thích uống cái nào?"

Người nào đó không thích thức uống ngọt không kìm được cảm giác buồn nôn, tự gây họa mà......, "Nước lọc."

"Hả?" Manh Manh sửng sốt.

"Nước lọc uống ngon nhất."

"Nhưng mà, không ngọt......"

"Manh Manh, không phải mỗi người đều thích ăn đồ ngọt......" Hầu Thành nói với Mạch Manh Manh.

"Như vậy sao......" Mạch Manh Manh ngẩng đầu nhìn Hầu Thành, "Em cảm thấy uống rất ngon cho nên em muốn để cho anh uống thử..., anh không thích, vậy lần sau em chuẩn bị trà, ưm...... Mùa hè, trà xanh được không?"

"Vô cùng tốt."

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L/ê Qý Đ #ô ;n

Trò chuyện một hồi lâu, Hầu Thành đứng lên tạm biệt.

Mạch Manh Manh tiễn đến dưới lầu, Hầu Thành xoay người, "Lên đi."

Mạch Manh Manh lắc lắc ngón tay, trong lòng yên lặng oán giận làm sao mà người nào đó không nghĩ đến chuyện hôn môi chứ, đôi mắt nhỏ u oán nhìn Hầu Thành, trong lòng nghĩ nói ra chuyện như vậy thì thật là mất mặt, ngoài miệng nói, "Lái xe cẩn thận."

"Ừm." Không hề quay đầu lại, Hầu Thành gần như không hề do dự lái xe rời đi.

Nhìn bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi rời đi, từ tận đáy lòng Mạch Manh Manh cảm thấy, ngày hôm nay, là một ngày tốt đẹp.

Lúc này Mạch Manh Manh không biết, sau lần đó sẽ có hơn một ngàn ngày, mỗi một ngày đều là mình đưa mắt nhìn bóng dáng ấy rời đi, cho đến khi bản thân không kiên trì nổi nữa......

Chương 7: Chúng ta kết hôn đi

Tất cả đều thuận theo tự nhiên.

Nam nữ yêu nhau, gặp phụ huynh, đính hôn, kết hôn.

Mạch Manh Manh gần như chưa cảm giác được thời gian trôi, bản thân đã đứng ở phía sau cửa lễ đường rồi. Cha Manh Manh nắm tay con gái chờ đợi.

Trong lễ đường giọng người dẫn chương trình cùng khách mời reo hò trêu chọc chú rể liên tiếp vang lên. Mạch Manh Manh cũng không biết với tính cách của Hầu Thành sẽ xử lí trường hợp này như thế nào. Khẩn trương, rất hồi hộp. Bàn tay nắm tay cha rịn mồ hôi.

Cha Manh Manh trấn an vỗ vỗ mu bàn tay Manh Manh, "Sắp lập gia đình rồi...... Bình tĩnh chút nào, hôm nay Manh Manh bảo bối nhà ta chính là người xinh đẹp nhất."

Manh Manh chu miệng lắc lắc cha, "Con vẫn khẩn trương......"

"Đừng nha...... Từ nhỏ đến lớn bảo bối nhà ta chưa từng có lúc mất bình tĩnh. Lúc trước đã từng đứng trên sân khấu rất nhiều lần, không khác lúc này. Hơn nữa, có cha ở đây! Đừng khẩn trương, hít...... Thở......"

Manh Manh bật cười.

Nghe thấy giọng người dẫn chương trình thì cửa mở ra, trong nháy mắt đèn chiếu tụ lại.

Manh Manh nắm tay cha, kéo làn váy thật dài, từng bước từng bước đi về phía người đàn ông kia.

"Cô dâu xinh đẹp này, được cha mẹ của cô, chăm sóc hơn 20 năm, hôm nay, cha cô sắp giao tay cô cho chú rể của chúng ta, từ nay chú rể, thực hiện lời hứa của người chồng, chăm sóc cô dâu của chúng ta......"

Cha...... mẹ...... Hầu Thành......

Mạch Manh Manh đi rất chậm, Manh Manh chưa từng phát hiện ra, thì ra giọng nói của người dẫn chương trình hay như vậy, làm cho nước mắt của cô cũng muốn trào ra ngoài.

"...... Xin mời cô dâu xinh đẹp ôm cha của mình, cảm ơn công ơn nuôi dưỡng của cha!"

Mạch Manh Manh xoay người nhìn cha, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, không tự chủ liền nghĩ đến lúc còn rất rất nhỏ, mình rơi vào trong dòng nước chảy siết ở lối nước chảy ra của nhà máy thuỷ điện, cha không chút do dự nhảy xuống kéo mình, biết rõ rằng rất nguy hiểm, lại không bỏ mặc không quan tâm......

"Ôi chao...... Đừng khóc mà, trôi hết lớp trang điểm sẽ rất xấu xí đấy." Cha Manh Manh nhỏ giọng trêu ghẹo Manh Manh.

"Cha...... Cám ơn người......" Lúc ôm cha, Manh Manh chợt nhớ tới đã từng thấy một Microblogging (blog ngắn), trên thế giới này, người đàn ông yêu bạn nhất, đã cưới mẹ của bạn. Người đàn ông này, có thể bao dung bạn hết thảy, cho dù tốt - xấu, bạn đều là đứa con gái ông cưng chiều nhất.

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L/ê Qý Đ #ô ;n

Khi Mạch Manh Manh và Hầu Thành đứng vững trước mặt đối phương, giọng người dẫn chương trình liền vang lên, "Xin mời chú rể anh tuấn cầu hôn cô dâu xinh đẹp, để cho mọi người cùng nhau chứng kiến!"

Manh Manh khẽ ngẩng đầu lên nhìn Hầu Thành, Hầu Thành đưa hoa hồng trong tay đến trước mặt Mạch Manh Manh. Tầm mắt Manh Manh từ từ dời xuống, người đàn ông này, quỳ một chân trên đất, giọng nói lành lạnh trước sau như một, lại làm cho Manh Manh vô cùng cảm động, "Gả cho anh."

Bên dưới chợt reo hò, Hầu Thành duy trì tư thế này, chờ đợi Mạch Manh Manh.

Cầu hôn cũng cầu bá đạo như vậy...... Trong lòng Manh Manh đầy châm chọc. Hai người quyết định kết hôn, không biết là ai mở lời trước, hoặc là hai người đều không nói, người nhà nói, rất tự nhiên. Hôm nay thấy Hầu Thành long trọng cầu hôn như vậy, mặc dù biết rõ đây là trình tự hôn lễ, sự cảm động trong lòng Manh Manh lại chỉ tăng không giảm.

Nhận lấy hoa, Manh Manh trả lời, "Được."

Lúc này Hầu Thành mới đứng dậy, kéo tay trống của Mạch Manh Manh.

Không biết là người nào dẫn đầu reo hò, "Hôn một cái, hôn một cái, hôn một cái......"

Manh Manh xấu hổ mặt liền ửng đỏ. Liếc mắc trừng về phía dưới sân khấu, Lý Nguyên Bình rất vô tội vươn tay, nhún nhún vai.

"Như vậy......" Hầu Thành nghiêng mặt khẽ cười, nói với Mạch Manh Manh, "Không hôn không được rồi......"

Mạch Manh Manh còn chưa phục hồi tinh thần sau nụ cười trăm năm khó gặp của Hầu Thành, trên môi đã có xúc cảm khác lạ. Hôn? Hôn! Hôn thật rồi? Hôn thật rồi!

Đừng hoài nghi, hai người yêu nhau cũng gần một năm rồi, nhưng ngay cả chuyện thân mật hôn môi đầy ý nghĩa giữa người yêu cũng không có, nói ra có thể không ai tin, nhưng mà...... Đây là sự thật......

Cho nên nói...... Nụ hôn này, là nụ hôn đầu của hai người......

Hầu Thành vốn dự tính chỉ hôn lướt qua một cái ứng phó rồi dừng, nhưng vì xúc cảm trên môi quá mức mềm mại lại ngọt ngào, vì vậy một nụ hôn nóng bỏng ra đời......

Manh Manh cảm giác mình sắp đứng không vững không thở nổi, nếu như ngất trên sân khấu này, vậy thì quá mất mặt rồi, lại còn ghi hình lại toàn bộ quá trình này!!
Hầu Thành dường như chợt nhớ ra gì đó, buông Mạch Manh Manh ra, ánh mắt khiêu khích dò xét một vòng dưới sân khấu, khóe miệng khẽ nâng lên thành một đường cong.

Người dẫn chương trình vội vàng thực hiện trách nhiệm của mình."Mời cô dâu chú rể đứng vào giữa sân khấu ~~~"

"Xin hỏi chú rể, anh có nguyện ý cưới cô dâu trước mặt làm vợ hay không, cho dù nghèo khó hay giàu sang, vui vẻ hay đau buổn, bệnh tật hay khỏe mạnh, anh đều tôn trọng cô ấy, giúp đỡ cô ấy, quan tâm cô ấy, một lòng yêu cô ấy?"

"Tôi nguyện ý." Hầu Thành chăm chú nhìn Mạch Manh Manh. Cam kết.

" Xin hỏi cô dâu, cô có nguyện ý cưới chú rể trước mặt làm chồng hay không, cho dù nghèo khó hay giàu sang, vui vẻ hay đau buổn, bệnh tật hay khỏe mạnh, cô đều tôn trọng anh ấy, giúp đỡ anh ấy, quan tâm anh ấy, một lòng yêu anh ấy?"

"Tôi nguyện ý." Mạch Manh Manh nhìn Hầu Thành, đưa ra cam kết giống anh.

"Xin mời hai bên trao đổi nhẫn." Người dẫn chương trình cao giọng tuyên bố.

Nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, Mạch Manh Manh cười đến thỏa mãn.

"Kết thúc buổi lễ ~~~~"

**********

Sau khi thay quần áo cô dâu chú rễ vào mời rượu khách khứa, lì xì cho mấy đứa bé. Mạch Manh Manh bưng ly rượu kính rượu bạn tốt của mình, "Sư phụ, chúng tớ kính cậu một ly, cảm ơn cậu đã liên tục chăm sóc tớ."

"Làm sao tớ lại có cảm giác gả con gái đi vậy chứ......"

"Anh có chừng có mực thôi!" Sư tỷ, thật ra thì Mạch Manh Manh càng muốn gọi là sư nương hơn, vỗ Lý Nguyên Bình một cái.

"Sư tỷ chị thật tốt ~~" Mạch Manh Manh tiến tới, "Mời chị."

"Được, chúc hai em bách niên hảo hợp nha......"

"Cám ơn......"

Lý Nguyên Bình nhìn Hầu Thành, "Rốt cuộc cũng được nhìn thấy người thật...... Con bé kia luôn nhắc đến anh mãi."

Hầu Thành lên tiếng, "Cậu chính là bạn thân của Manh Manh Lý Nguyên Bình phải không?"

"Ừm.""Hân hạnh được gặp. Chơi vui vẻ."

"Ừm...... Đúng rồi, chăm sóc Manh Manh thật tốt." Lý Nguyên Bình nhìn Lâm Siêu Quần nói chuyện với Mạch Manh Manh, "Cô ấy là bảo bối cần để ở trong lòng yêu thương."

Hầu Thành hơi híp mắt, chợt tỏa ra hơi thở nguy hiểm làm cho người ta gần như cho là ảo giác, "Tôi biết rõ."

**********

Từ Ngọc vừa trêu đùa bánh bao nhỏ trong ngực, vừa nhìn dáng người yểu điệu được sườn xám bao quanh của Mạch Manh Manh mà chảy nước miếng, chép miệng, "Thằng nhóc Hầu Thành này, có phúc lớn nha, cưới được cô gái xinh xắn như vậy ~~"

Cố Minh Dương đưa mắt nhìn sang, thấy một lớn một nhỏ trước mắt mình đều đang chảy nước miếng, "Em cũng không kém."

Thầy Cố à...... Trường hợp này...... Có thể lý giải trường hợp này là đang công khai tán tỉnh không?

Hầu Thành dẫn Mạch Manh Manh đi tới trước mặt Từ Ngọc và Cố Minh Dương, Từ Ngọc rất tự giác chỉ vào ly rượu, "Nước trái cây."

Hầu Thành nhíu mày, cho Từ Ngọc uống nước trái cây.

"Người anh em, không nói nhiều, chúc hai người hạnh phúc."

"Cảm ơn."

"Cảm ơn."

"Manh Manh à, nếu như người này khi dễ em, em đến tìm chị, chị giúp em trừng trị cậu ta, hi hi ~~" Từ Ngọc vỗ bả vai Manh Manh giả làm anh trai tốt.

Mạch Manh Manh nhìn khuôn mặt sáng mịn đang tươi cười của Từ Ngọc, sinh lòng hảo cảm, "Dạ, nhưng mà anh ấy sẽ không......"

"Ơ, nhanh như vậy đã đứng về phía cậu ta rồi à ~~ được lắm Hầu Tử ~~"

Hầu Thành không biến sắc chắn trước mặt Mạch Manh Manh, "Bỗng nhiên tôi cảm thấy, miệng em rất thối......"

"Ah? Bị anh phát hiện rồi à? Rốt cuộc cũng phát hiện rồi? Quá xấu hổ rồi......" Vì sao nhìn qua vẻ mặt của cô hoàn toàn không thấy được là đang xấu hổ vậy?

"Được rồi, em thu liễm một chút đi......" Cố Minh Dương ôm con trai đứng lên, "Tôi cũng là nước trái cây, còn phải lái xe đấy."

"Thật đáng yêu......" Manh Manh trêu chọc bánh bao nhỏ.

"Hai người cũng sẽ có, rất nhanh ~~" Từ Ngọc dừng lại nháy mắt với Hầu Thành và Mạch Manh Manh, trong nháy mắt mặt Mạch Manh Manh ửng hồng.

"Chúc phúc cho hai người." Cố Minh Dương nâng chén, Hầu Thành và Mạch Manh Manh cũng giơ lên, uống một hơi cạn sạch.

Quan hệ của Chu Dao và Từ Ngọc rất tốt, dẫn cả đồng nghiệp phòng thiết kế ngồi cùng một bàn với Từ Ngọc, không tránh khỏi nhạo báng Manh Manh cùng Hầu Thành một trận. Cô dâu chú rể gặp khó khăn......

Từ Ngọc chọc chọc Cố Minh Dương, "Nghĩ gì thế?"

Cố Minh Dương nhìn nhìn Từ Ngọc, lại nhìn nhìn Mạch Manh Manh, điểm tương đồng ít lại càng ít, cũng chênh lệch nhau rất lớn, khẽ lắc đầu một cái, "Không có việc gì."

"Cắt ~~~" Từ Ngọc ôm con trai qua, "Ba ba là trứng thối, a...... Ba ba là trứng thối......"

Cố Minh Dương:............

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L!ê [email protected]ý Đ#ô.n

Ngày tiếp theo, mặc dù Mạch Manh Manh cảm thấy mệt mỏi, nhưng mà bản thân lại cảm thấy hài lòng với hôn lễ chỉ là hình thức công bố quan hệ của mình và Hầu Thành với mọi người.

Chẳng qua, buổi chiều, chỉ có mình và Hầu Thành quay về phòng tân hôn, nhìn cái giường kia, mặt Manh Manh liền cực kỳ giống trái hồng Fuji...... Cùng giường chung gối nha......

Chương 8: Chuyện vợ chồng nên làm

Manh Manh đỏ mặt ngẩn người trước giường. Hai người vẫn chưa nhận thức được chuyện từ hôm nay sẽ phải ngủ chung trên một chiếc giường, có thể sẽ xảy ra chuyện này chuyện kia...... Manh Manh che mặt, mắc cỡ chết người a a a!!

Lúc Hầu Thành từ phòng tắm đi ra liền nhìn thấy một cô gái ngốc vẫn đang ngẩn người. Mặc dù mệt, nhưng mà không ngờ tâm trạng Hầu Thành lại rất tốt. Nhìn cô nhóc Mạch Manh Manh này, Hầu Thành lập tức đoán được trong lòng Mạch Manh Manh đang nghĩ gì, trong lòng buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn là dáng vẻ rất bình tĩnh, nói mà không có biểu cảm gì, "Dọn dẹp một chút rồi nghỉ ngơi thôi, hôm nay cũng mệt mỏi rồi."

"Hả? A, vâng." Manh Manh ôm áo ngủ đến phòng tắm.

Khi Mạch Manh Manh mè nheo chuẩn bị xong thì đã qua một giờ.

Đồng hồ sinh học của Manh Manh hôm nay đã đình công, 10 giờ vẫn cảm thấy tinh thần không tệ. Mạch Manh Manh nhéo gương mặt hồng rực của mình trong gương, âm thầm động viên bản thân.

Lúc đi vào phòng ngủ, Hầu Thành đang xem TV. Manh Manh ngồi lên giường, ra giường đỏ thẫm chăn đỏ thẫm, khiến không khí bên trong nhà rất ấm áp.

Manh Manh khống chế bản thân, tay hơi run vén chăn mỏng lên, ngồi vào trong chăn, ở trong đó, có nhiệt độ của người khác.

"Muốn xem ti vi sao? Cho em." Hầu Thành khẽ đứng dậy, đưa điều khiển ti vi từ xa cho Manh Manh, không biến sắc rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

"Chậc...... Em xem một chút thôi." Không thể không vươn tay qua, lúc cầm lấy điều khiển ti vi từ xa vô tình chạm phải tay Hầu Thành lại cảm thấy giống như là chạm vào điện. Manh Manh ấn điều khiển ti vi từ xa để cho mình bình tĩnh bình tĩnh lại...... Sau đó, quả nhiên từ từ bình tĩnh...... Rồi sau đó...... Mí mắt có hơi rũ xuống......

"Ngủ đi." Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai mình, hai mắt Mạch Manh Manh mông lung. Hầu Thành đỡ cô nằm xuống đi ngủ, kéo chăn lên, tắt ti vi, vươn người qua muốn tắt đèn ngủ bên đầu giường của Manh Manh, Manh Manh nắm tay Hầu Thành lại, "Không cần tắt......"

"Không tắt vẫn ngủ được sao?" Hầu Thành trở tay nắm lấy tay Mạch Manh Manh.

"Tắt mới không ngủ được...... Quá tối......"

"Mở đèn ngủ có phóng xạ." Hầu Thành thở dài.

"Không sao...... Cách rất xa......" Mạch Manh Manh buồn ngủ.

"Manh Manh, em không còn một mình."

"Hả?" Cơn buồn ngủ biến mất.

"Về sau, có anh ngủ với em, em phải làm quen." Nói xong, không chút lưu tình tắt đèn ngủ.

Manh Manh nhẹ nhàng "A" một tiếng, đột nhiên mọi thứ tối đen khiến cho cô không biết làm sao, càng làm cho cô không biết làm sao với người đàn ông ở bên cạnh.

Một tay Hầu Thành luồng qua dưới cổ Mạch Manh Manh, một tay đặt ngang bên hông, dễ dàng ôm cô vào trong ngực.

Hai cơ thể dán rất chặt vào nhau, cơ thể Mạch Manh Manh liền cứng ngắc, thấp thỏm chờ đợi động tác kế tiếp của Hầu Thành. Hầu Thành chỉ nhẹ nhàng hôn lên mắt Mạch Manh Manh, "Ngủ đi."

Đúng, mình là vợ của Hầu Thành, không còn một mình. Ở trong bóng tối Manh Manh nháy mắt mấy cái, bao nhiêu năm sợ tối hình như cũng không còn quá đáng sợ...... Là bởi vì có anh sao?

Cơ thể trong ngực dần dần buông lỏng, hô hấp cũng đều đều, Hầu Thành thở dài, cẩn thận chống người lên, mắt thích ứng với bóng tối có thể mờ mờ thấy được từng đặc điểm trên gương mặt Manh Manh, nhớ lúm đồng tiền nho nhỏ khi cô cười lên, rất đẹp. Ở trên môi Manh Manh, nhẹ nhàng cắn mấy cái. Không thể phủ nhận, là một người đàn ông bình thường, noãn ngọc ôn hương (*) chỉ thuộc về mình ở trong ngực, không kích động là không thể. Nhưng mà...... dường như Mạch Manh Manh cũng chưa chuẩn bị xong...... Vẫn nên chờ cô thích ứng với cuộc sống của hai người rồi hãy nói......

(* Noãn ngọc ôn hương: Miêu tả người con gái trẻ tuổi thân thể trắng nõn mềm mại, toát ra hơi thở thanh xuân ấm áp)Chẳng qua bản thân Hầu Thành cũng không phát hiện, nghiêm túc như vậy, không phải yêu vậy thì là gì......

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L,ê ^ ^ Q,u+ý Đ,ô&n

Hầu Thành tỉnh dậy hơi sớm, Mạch Manh Manh trong ngực vẫn còn đang ngủ say. Mạch Manh Manh hoàn toàn rúc ở trong ngực mình, nhỏ nhỏ mềm mềm, dường như hơi dùng sức sẽ vỡ nát. Bộ dạng khi ngủ có chút ngốc, ôm cánh tay mình, trong lòng Hầu Thành chợt có cảm giác thỏa mãn, như vậy, vô cùng tốt. Nhìn thời gian một chút, còn sớm, vì vậy nhắm mắt lại, dần dần thiếp đi.

Lúc lần nữa tỉnh lại, vị trí bên cạnh đã trống không. Hầu Thành nằm ngửa ở trên giường, bên ngoài yên tĩnh. Mới vừa muốn rời giường, lại nghe thấy ngoài cửa phòng ngủ có một chút động tĩnh, vì vậy bỏ ý nghĩ rời giường, giả bộ ngủ.

Buổi sáng đúng 6 giờ Mạch Manh Manh liền thức dậy, phát hiện mình như gấu Koala ôm lấy Hầu Thành, mà cánh tay Hầu Thành, vẫn là tư thế trước khi ngủ tối qua, thật thân mật...... Huyết áp trong nháy mắt tăng cao. Rón rén thoát khỏi ngực Hầu Thành, Mạch Manh Manh khẽ thở dài, buồn bã nhìn Hầu Thành, tiếp tục như vậy, mình có thể bị cao huyết áp hay không............

Trong phòng bếp không phải là không có nguyên liệu nấu ăn. Mạch Manh Manh thường xuyên đến nhà Hầu Thành, nên gia vị không thiếu một món nào, còn có thêm không ít thứ.

Mạch Manh Manh suy nghĩ một lát, liền ra tay. Hầu Thành không thích ngọt đồ, cứ như vậy mà làm thôi......

Thành thạo làm xong bữa sáng, Mạch Manh Manh cởi tạp dề xuống, muốn đi xem xem Hầu Thành tỉnh chưa. Nhẹ chân nhẹ tay đi tới cửa phòng ngủ, Mạch Manh Manh bỗng nhiên cảm thấy, mình giống như ăn trộm vậy......

Trong phòng yên tĩnh. Hình như Hầu Thành vẫn còn ngủ say. Mạch Manh Manh nằm ở bên giường nhìn Hầu Thành một lúc lâu, "Thật tốt......" Anh trở thành chồng của em......

Trong lúc vô tình bàn tay nhỏ bé liền nhẹ nhàng xoa gương mặt của Hầu Thành. Mạch Manh Manh nhớ lại nụ hôn làm cho người ta tim đập mạnh mặt đỏ rực trong hôn lễ, mặt lại nóng lên. Muốn hôn anh, lại sợ anh tỉnh giấc sẽ tức giận...... Nhưng mà, bây giờ anh đang ngủ, chỉ len lén hôn một chút, cũng sẽ không bị phát hiện đâu...... Manh Manh rối rắm, rốt cuộc không kìm được trước sự hấp dẫn của đôi môi mỏng đang mím chặc, nín thở, tiến gần tới mặt Hầu Thành.

Hầu Thành biết rất rõ sự say mê của Mạch Manh Manh đối với mình. Cho nên giả bộ ngủ, chính là muốn trêu chọc cô bé này. Nhưng mà khi bàn tay mềm nhũn xoa lên mặt mình, liền cảm thấy trong lòng có cái gì đó đang không ngừng ngãi, ngứa đến khó chịu. Đang muốn làm như không có chuyện gì xảy ra tỉnh lại thì bóng đen phía trên dừng lại.

Mạch Manh Manh thật sự chỉ muốn nhẹ nhàng hôn Hầu Thành một cái, liền xuống. Nhưng mà, ai có thể nói cho cô biết mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?!

Hầu Thành đè Mạch Manh Manh xuống, hai tay bắt lấy tay Mạch Manh Manh, mười ngón tay đan xen, đầu lưỡi linh hoạt cuốn lấy một đầu lưỡi bị động khác, trằn trọc bú mút. Rất ngọt, khiến Hầu Thành là người không thích đồ ngọt muốn dừng mà không được. Cảm thấy người dưới thân bởi vì thiếu dưỡng khí nên hơi giãy giụa thì cuối cùng Hầu Thành cũng quyết định bỏ qua cho Mạch Manh Manh."Anh...... Anh...... Anh giả bộ ngủ!" Gương mặt ửng đỏ lên án cũng biến thành cà lăm, không hề có chút sức uy hiếp nào.

Hầu Thành nhướng nhướng mày, "Anh không có nói là anh đang ngủ, chính em tự cho rằng như thế mà thôi."

Trong lòng Mạch Manh Manh làm mặt quỷ, không phải ngủ thì sao em sờ mặt của anh anh một chút phản ứng cũng không có, đây là chuyện gì vậy a a a!

Dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Mạch Manh Manh, Hầu Thành rất bình tĩnh, "Anh chỉ đang nhắm mắt dưỡng thần."

Anh dưỡng thần cả một buổi tối rồi a a a! Manh Manh cảm thấy mình bất lực.

Hầu Thành cũng không chịu bỏ qua, "Ai ngờ có người đánh lén anh."

Chuyện này...... Trong nháy mắt mặt Mạch Manh Manh như bị nấu chín, ửng hồng từ đầu đến chân. Mình mới vừa chạm vào môi Hầu Thành, lại chợt cảm thấy một trận quay cuồng, cằm bị nâng lên, tay bị nắm lấy, trên môi vẫn chịu sức nặng, cái cảm giác khiến cho toàn thân mình nhức mỏi ùn ùn kéo đến. Trừng mắt nhìn Hầu Thành cũng đang mở mắt. Vào lúc này, nên nhắm mắt thôi...... Trong phim tình cảm cũng nói như vậy......

Vì vậy Mạch Manh Manh quả quyết từ bỏ việc mắt to trừng mắt nhỏ với Hầu Thành, ngoan ngoãn nhắm mắt lại, mặc cho người ta muốn làm gì thì làm.

Hầu Thành cực kỳ hài lòng với nụ hôn chào buổi sáng, bỏ lại con tôm chín mọng nào đó, rời giường.

********** Diễn đàn ngôn tình L`ê Q~uý~ Đ_ôn_

Trên bàn ăn bày bánh trứng nướng, cháo, đồ chua. Ba món ăn rất đơn giản, cũng rất hợp khẩu vị của Hầu Thành. Mạch Manh Manh cùng ăn điểm tâm với Hầu Thành, Hầu Thành mở miệng, "Thời gian nghỉ kết hôn là một tuần lễ, lát nữa chúng ta đi ra ngoài du lịch."

"Lát nữa?" Mạch Manh Manh sửng sốt một chút, "Đi đâu?"

"Tùy tiện. Đi Hải Nam trước, anh mua vé máy bay đi Hải Nam rồi."

"Hả?"

"Chuyến bay buổi trưa."

"......" Mạch Manh Manh phát điên, "Anh không có nói với em là muốn đi ra ngoài du lịch! Còn chưa chuẩn bị gì!"

"Có gì cần chuẩn bị? Người qua đó là được, những vật khác đến đó rồi mua." Hầu Thành gắp cho mình một đũa đồ chua.

"......" Phá của a a a!

"Ngày hôm qua đã dùng hết một ngày, còn sáu ngày, phải tranh thủ thật tốt." Hầu Thành bình chân như vại.

Mạch Manh Manh:............

Chương 9: Du lịch trăng mật (H)

Cuối cùng, Manh Manh vẫn thu dọn một vali quần áo tắm rửa. Thời tiết tốt như vậy, đây là lúc gió xuân thổi vào bờ sông ven vùng Giang Nam. Ngày như vậy không đi đến các thành phố xung quanh Giang Nam đạp thanh lại chạy đến Hải Nam trải qua mùa hè, rõ là...... Có phải rất phí của trời hay không! Lúc cùng Hầu Thành ngồi trên máy bay Manh Manh không khỏi tiếc hận.

"Nơi xa hiếm khi có thời gian đi đến, nơi gần lúc nào cũng có thể đi." Hầu Thành dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Mạch Manh Manh, rốt cuộc cũng đưa ra một lời giải thích cho hành động độc tài của mình.

"À......"

********** L&ê Q_[u]_ý Đ-{ô}-n diễn đàn ngôn tình

Hải Nam là một nơi tốt, phong cảnh xung quanh rất tốt. Sau khi Mạch Manh Manh tới Hải Nam liền hưng phấn. Cây dừa chuối tiêu sóng biển ánh sáng mặt trời rực rỡ...... Quan trọng nhất là, bởi vì có anh ở bên cạnh. Dùng máy ảnh chụp rất nhiều hình. Manh Manh ôm chân ngồi ở trên giường lật xem từng tấm, "Khi về sẽ rửa tất cả ra......"

"Ừm."

"A Thành......" Mạch Manh Manh do dự một chút, "Trong này không có hình chúng ta chụp chung......"

"Hả?" Ngược lại Hầu Thành không chú ý chuyện này, lúc Manh Manh thích chụp hình thì mình chụp, không nói muốn chụp hình, cũng đều chụp lại rồi...... Mà mình, bình thường đều đáp ứng yêu cầu của Manh Manh, chụp hình cho cô...... Hai người chụp chung, thật đúng là không có...... "Không vội, ngày mai chụp."

"Vâng!" Mạch Manh Manh cười, "Ngày mai đi đến chân trời góc bể (*)."

(* Manh Manh đang nói đến cặp tảng đá Thiên Nhai (chân trời) và Hải Giác (góc bể) ở phía Nam đảo Hải Nam, một địa điểm du lịch nổi tiếng)

"Cái tên mà thôi......"

"Đây gọi là có chất thơ...... Như vậy, cũng coi như chúng ta đã đi đến chân trời góc bể ~" Manh Manh cười đến thích thú.

Hầu Thành đi tới ngồi xuống, "Em bao lớn rồi, còn tin chuyện này?"

"Chuyện này không liên quan đến số tuổi mà!" Mạch Manh Manh xoay đầu lại muốn phản bác Hầu Thành, môi không cẩn thận lướt qua mặt của Hầu Thành. Mạch Manh Manh sửng sốt một chút, huyết áp bắt đầu tăng lên. Hầu Thành bắt lấy camera kỹ thuật số trong tay Mạch Manh Manh, ôm người nào đó đang hóa đá, hôn một cái lên gò má ửng hồng. Môi mỏng di chuyển, phủ lên hai cánh môi mềm mại. Hầu Thành hôn rất dịu dàng, Mạch Manh Manh từ từ đáp lại, vụng về lại nhiệt tình. Hầu Thành nắm cánh tay thật chặt, thuận thế đè người trong ngực nằm trên giường.

Mạch Manh Manh biết, tối hôm nay, sẽ xảy ra chuyện gì, xảy ra biến hóa về chất...... Cánh tay ôm Hầu Thành vô ý siết chặt.

Nụ hôn từ khóe miệng dần tỏa ra, trán, mắt, mũi, gương mặt, vành tai, dần dần đi xuống phía dưới, trên chiếc cổ trắng nõn thoắt nặng thoắt nhẹ bị mút đi múc lại nhiều lần tạo thành những chấm đỏ, Hầu Thành ngẩng đầu lên, "Manh Manh, em...... Chuẩn bị xong chưa?"

Đôi mắt mông lung của Mạch Manh Manh chăm chú nhìn Hầu Thành, vươn tay ôm lấy mặt của Hầu Thành, "A Thành, em yêu anh." Dứt lời, liền hôn đôi môi mỏng một cái, quay đầu đi, lông mi khẽ run cùng gương mặt đỏ bừng đã làm lộ tâm trạng khẩn trương.

Không phải là lần đầu Manh Manh tỏ tình, nhưng mà Mạch Manh Manh "Nhâm quân thải hiệt" (*) khiến Hầu Thành cảm giác máu chảy trong người đều sôi trào, chỉ muốn đoạt lấy cô, để lại dấu ấn của mình trên người cô.

(* Nhâm quân thải hiệt: hiểu đơn giản là chủ động đi quyến rũ)

Bàn tay men theo vạt áo ngủ dò vào bên hông, cảm giác da thịt non mịn khiến Hầu Thành không dám dùng sức lực quá lớn, chỉ sợ sẽ làm Mạch Manh Manh đau. Bỏ đi sự cản trở của quần áo, thân thể trắng nõn trước mắt trở lên phấn hồng. Manh Manh rút tay lại muốn che đi, "Đừng...... Đừng nhìn......"Một tay Hầu Thành nắm chặt hai cánh tay đang làm chuyện vô nghĩa, cúi người hôn lên xương quai xanh của Mạch Manh Manh, cũng từ từ di chuyển xuống, tay còn lại từ bên hông hướng lên, đặt lên nơi mềm mại nhiều năm qua chưa bao giờ bị anh chạm vào, kích thích như vậy khiến cả người Mạch Manh Manh run rẩy, yếu ớt bật ra tiếng rên rỉ.

Mút ra dấu vết loang lổ trước ngực Mạch Manh Manh, Hầu Thành hài lòng nhìn kiệt tác của mình, có lẽ cơ thể trẻ trung đã động tình. Hầu Thành chống người mở đầu gối Mạch Manh Manh, động thân.

"A......" Bỗng nhiên cảm thấy đau đớn khiến Mạch Manh Manh kêu đau thành tiếng, trong nháy mắt cơ thể cứng ngắc, cũng không dám hít thở, mỗi một lần hít thở đều rất khổ sở.

"Manh Manh......" Hầu Thành nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt vì đau đớn mà chảy xuống của Mạch Manh Manh, "Thật xin lỗi......"

Mạch Manh Manh từ từ điều chỉnh hô hấp của mình, nhìn người đàn ông trên người đang kìm nén dục vọng, liền cười, cảm giác đau đớn đã không còn mãnh liệt nữa, không phải cảm giác đau mà là cảm giác tê tê dại dại giống như ngứa đang từ từ lan ra, giống như thủy triều. Mạch Manh Manh ôm Hầu Thành, nói, "Cuối cùng em...... Trở thành người phụ nữ của anh...... Cuối cùng anh...... Là người đàn ông của em rồi......"

Trong nháy mắt lý trí Hầu Thành tan rã, dưới sự ngầm cho phép của Mạch Manh Manh bắt đầu thực hiện rung động nguyên thủy nhất, một phòng cảnh xuân......

**********

Có cái gì lướt qua mặt mình, hơi ngứa một chút. Mạch Manh Manh giật giật đầu, tránh sự quấy rầy. Lỗ mũi bị nắm chặt, không thở được, Mạch Manh Manh mở miệng hít thở.

Hầu Thành chỉ muốn làm cô tỉnh giấc, nắm tóc Manh Manh quét vào trên mặt cô, cô vì sợ nhột mà tránh né; nắm lỗ mũi, liền mở miệng ra hít thở, làm thế nào cũng không chịu mở mắt. Hầu Thành chợt che miệng Mạch Manh Manh lại.

Không thể hít thở...... Phá rối giấc ngủ...... Thật là, quá đáng ghét!

Mạch Manh Manh dùng sức đẩy cánh tay vẫn đang quấy rầy mình ra, giọng nói trong trẻo lại làm cho bản thân trong nháy mắt hoàn toàn tỉnh táo. A Thành......
Hầu Thành không bỏ qua sự hốt hoảng cùng lo lắng trong mắt Mạch Manh Manh, chẳng qua anh cũng không rõ tại sao Mạch Manh Manh lại có vẻ mặt này, rõ ràng người bị đánh là anh mà.

"A Thành...... Em...... Em không cố ý......" Mạch Manh Manh ngập ngừng nói.

"Có phải coi anh là con muỗi hay không hả?"

"Hả?"

"Hải Nam hiện tại lại có muỗi......" Hầu Thành dừng mắt trên nửa vai bị lộ của Mạch Manh Manh, phía trên có vết đỏ khả nghi......

Theo ánh mắt của anh, Mạch Manh Manh cũng nhìn thấy dấu vết sau khi hoan ái trên người mình, mặt bắt đầu nóng lên, "A ha ha...... Đúng là có muỗi...... Ha ha......" Muốn xuống giường đi thay quần áo, vén chăn mỏng lên mới phát hiện ra mình □, nhanh lùi về trong chăn, động tác quá mạnh lại khiến cho lưng mình ngã vào trong ngực của người đàn ông nào đó.

"A Thành......" Mạch Manh Manh làm bộ đáng thương, "Tạm thời anh xoay qua chỗ khác được không?"

"Không được." Hầu Thành khẽ hôn lên vết đỏ trên vai Mạch Manh Manh, giọng nói khàn khàn chui vào vành tai dẫn đến trận trận tê dại, "Em biết không? Sáng sớm mới chính là thời gian đàn ông có ham muốn mãnh liệt nhất...... Em phải phụ trách......"

Kết quả là, Mạch Manh Manh lại bị người nào đó ăn sạch sành sanh......

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L,ê Q?u.ý Đ!ô.n

Manh Manh đứng trước bồn rửa mặt, hình như chính mình trong gương có gì đó thay đổi, là cái gì chứ...... Lúc muốn cột tóc đuôi ngựa thì nhìn thấy dấu vết trên cổ, liền đỏ mặt, xõa tóc che đi. Đúng rồi, mình, giống như, có hương vị phụ nữ? Mạch Manh Manh che mặt, cô bé như mình lại có hương vị phụ nữ, có bị trêu chọc hay không? Ha ha......

Hầu Thành gõ đầu Mạch Manh Manh một cái, "Cười khúc khích cái gì vậy?"

"Không có...... Không có gì......" Mạch Manh Manh lắc đầu, "Đúng rồi A Thành, anh có cảm thấy em có gì đó khác đi hay không? Bản thân em cảm thấy không giống lúc trước......"

Hầu Thành nâng cằm Mạch Manh Manh nhìn một hồi, có gì không giống trước vậy, hình như...... Khóe mắt đuôi mày đều toát ra sự quyến rũ rất hấp dẫn người khác, lúc này Hầu Thành mới phát hiện ra, khóe mắt Mạch Manh Manh hơi hơi hếch lên, con ngươi trong trẻo ngập nước, rất giống người kia, mà lại không giống. Hầu Thành bị chính suy nghĩ đột nhiên xuất hiện trong lòng mình làm cho khiếp sợ, đột nhiên buông tay, "Có cái gì không giống à? Không phải vẫn là em sao?"

"Cũng đúng...... Em chính là em......" Mạch Manh Manh cười.

**********

"A Thành, Titanic ~~" Đưa máy chụp hình cho một du khách, Manh Manh giang hai cánh tay đứng trên một tảng đá ngầm lớn ở bờ biển, để Hầu Thành pose dáng theo.

Vì vậy, trong máy ảnh chụp lại một tấm hình: người đàn ông anh tuấn mặt biểu cảm ôm một người phụ nữ có lúm đồng tiền trên má, hai người dựa vào nhau, sóng biển vỗ dưới chân bọn họ, chân trời ở cách đó không xa, giờ phút này, thật yên bình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau