THẬT RA THÌ EM KHÔNG DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thật ra thì em không dễ thương - Chương 21 - Chương 23

Chương 20

Đối với Hầu Thành mà nói, con đường theo đuổi vợ thật sự rất dài, may mắn có một cố vấn, cố vấn này chính là sư phụ của Mạch Manh Manh, chồng Lâm Siêu Quần, Lý Nguyên Bình.

Hai người cũng tính là không đánh nhau thì không quen biết. Trước đây thật lâu Hầu Thành không khỏi cảm thấy mâu thuẫn với Lý Nguyên Bình, nghĩ lại, khi đó đã rất để ý Manh Manh rồi, thật sự không biết đã bắt đầu yêu từ bao giờ. . . . . .

"Tất cả các cách sao ~~" Lý Nguyên Bình nhìn Hầu Thành, "Thật không nghĩ tới mà ~~"

"Sao vậy?" Mặt Hầu Thành không chút thay đổi hỏi.

"Anh cũng có ngày hôm nay ~~ nhớ năm đó, con gái Manh Manh nhà tôi ngày ngày nhắc Hầu Thành ngắn Hầu Thành dài với tôi, thăm dò đàn ông thích gì ghét gì ~~ chậc chậc, phong thủy thay đổi rồi ~~ đừng trưng ra gương mặt poker (*) này nữa, thật ra Manh Manh rất thích thấy anh cười."

(* Gương mặt poker: Gương mặt lạnh như tiền)

"Nhìn cậu cười không nổi." Hầu Thành không nể tình chút nào.

"Khụ khụ. . . . . ." Lý Nguyên Bình có chút không nhịn được, nói sang chuyện khác, "Anh có nói cho cha mẹ anh biết chuyện của anh và Manh Manh hay không?"

"Không có."

"Vậy thì ra sức lợi dụng ba mẹ anh đi."

"Lợi dụng ba mẹ tôi?"

"Ừm, chắc chắn ba mẹ anh rất hài lòng với Manh Manh đúng không? Chắc chắn không muốn cô con dâu tốt như vậy làm con dâu nhà người ta đúng không? Haiz, đừng trừng tôi mà, tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy. Trước tiên anh phải thẳng thắn nói với ba mẹ anh chuyện của anh và Manh Manh, để cho ba mẹ anh giúp anh."

". . . . . . Tôi biết rồi."

**********

Hầu Thành thẳng thắn nói chuyện Manh Manh tức giận bỏ đi với ba mẹ mình, quả nhiên bị ba mẹ cằn nhằn, hai ông bà bao nhiêu năm qua không được dạy dỗ đứa con trai này rồi, lần này được dạy dỗ thì đặc biệt vui vẻ, cũng không cần lấy hơi.

"Con nói xem nên làm thế nào?" Mẹ ngồi xuống uống nước rồi.

Trong lòng Hầu Thành thở phào nhẹ nhõm, "Hai người chỉ cần giả bộ như không biết chuyện gì, nhưng mà dùng nhiều loại lý do thường xuyên kêu Manh Manh về nhà, lại nói với con, chỉ cần khiến cho con và Manh Manh có thể ở chung với nhau."

"Chuyện này quá đơn giản, dù sao tay chân chúng ta cũng lẩm cẩm rồi, thường xảy ra một ít chuyện là bình thường thôi." Cha rất bình tĩnh.

"Vậy thì làm phiền ba mẹ rồi." Hầu Thành đứng dậy rời đi, lúc đi tới cửa, quay lại nở nụ cười với ba mẹ, "Đúng rồi, hiệu suất làm việc của hai người có thể cao chút không, cháu của hai người ở trong bụng Manh Manh rồi!"

Cháu! Mắt ba mẹ lập tức tỏa sáng, có trời mới biết vì bị cưỡng bức dưới uy quyền của Hầu Thành, cũng không dám ở trước mặt vợ chồng son nhắc tới chuyện cháu trai cháu gái, lần này thì hay rồi, con dâu mang thai liền bỏ đi, con thỏ nhỏ chết bầm Hầu Thành này lại dám uy hiếp hai ông bà già, ghê tởm quá, nhưng mà vẫn phải tranh thủ thời gian giúp anh dụ dỗ Manh Manh trở về thôi. . . . . .

********** Diễn đàn #lê #quý #đôn

Manh Manh nhận được tin ba mẹ Hầu Thành bị bệnh phong thấp, chân vô cùng đau đớn, lập tức buông công việc trong tay chạy tới.

"Mẹ, làm sao vậy?" Manh Manh hỏi mẹ Hầu Thành.

"Manh Manh tới rồi à. . . . . . Thật ra thì không nghiêm trọng lắm..., chẳng qua trời hơi lạnh rồi, xương khớp lại đau thôi ~" Mẹ Hầu nghiêm túc nói.

"Vậy người phải chú ý giữ ấm, dù sao cũng là mùa thu rồi."

"Đúng vậy, người cũng đã bước nửa chân vào trong quan tài rồi, năm tháng đúng là không buông tha ai. . . . . ."

"Mẹ, đừng nói như vậy mà. . . . . .""Manh Manh, mẹ nghe A Thành nói, con mang thai rồi? Nói như vậy, vẫn có thể nhân lúc mẹ còn khỏe chăm con cho các con rồi. . . . . ."

Sắc mặt Mạch Manh Manh thay đổi, cố gắng nặn ra một nụ cười, "Mẹ, vậy A Thành có nói những chuyện khác với hai người hay không?"

"Những chuyện khác?" Mặt mẹ Hầu nghi ngờ.

"A, không có gì, con xoa bóp cho ngài."

"Không cần không cần, Manh Manh à bây giờ con là đối tượng quan trọng cần bảo vệ, nghỉ ngơi thật tốt. Có đặc biệt muốn ăn gì hay không?"

"Không có. . . . . ."

"Chao ôi mẹ đã nói với con chưa, ban đầu lúc mẹ nghi ngờ có A Thành, chính là muốn ăn dưa hấu, ăn thế nào cũng không chán. . . . . ."

Mẹ Hầu lôi kéo Manh Manh bắt đầu nói những chuyện cần chú ý khi mang thai.

"Mẹ, con đã về rồi." Hầu Thành kêu.

"A Thành trở lại à? Vừa đúng lúc, tới đây nghe một chút, mẹ nói cho con nghe trong lúc Manh Manh mang thai con nên chăm sóc Manh Manh như thế nào." Mẹ Hầu kêu Hầu Thành.

"Được." Hầu Thành ngồi xuống bên cạnh Mạch Manh Manh, duỗi tay nắm tay Mạch Manh Manh, Mạch Manh Manh khẽ rụt lại, ngược lại Hầu Thành càng nắm chặt hơn, còn ngồi gần hơn, tay còn lại cũng vòng qua eo Manh Manh.

Ở trước mặt mẹ Hầu, Mạch Manh Manh không tức giận được, chỉ đành nở nụ cười, mặc bàn tay Hầu Thành ôm eo mình đang làm loạn. Mẹ Hầu nhìn ở trong mắt, trong lòng không ngừng thở dài con trai mình tự gây nghiệt, để suy bại tới mức này, vẫn phải bày ra bộ dạng người từng trải, truyền lại kinh nghiệm cho các con.

********** Diễn đàn @l.ê.q.u.ý.đ.ô.n

"Ở lại ăn cơm tối đi, không tốn công các con về nhà còn phải nấu cơm. Đã để ba con đi mua thức ăn." Mẹ Hầu lên tiếng.

"Mẹ, không cần đâu.""Vâng."

Mạch Manh Manh vaf Hầu Thành đồng thời trả lời, sau đó liếc mắt nhìn nhau, Hầu Thành cười nhẹ nhìn Mạch Manh Manh đang không ngừng nháy mắt, Mạch Manh Manh gần như gấp gáp quay đầu, vội vàng nói, "Con về nhà nấu cơm cũng không sao."

"Haiz, Manh Manh à, con bây giờ không còn giống như trước nữa, hay là nói, con ghét bỏ món ăn mẹ làm?" Mẹ Hầu giả bộ tức giận.

"A, không phải vậy không phải vậy." Manh Manh không muốn mẹ Hầu hiểu lầm.

"Cứ quyết định như vậy đi. Đúng rồi, ngày mai là thứ bảy, dứt khoát hôm nay ở lại đây luôn đi, các con thấy thế nào?" Mẹ Hầu không ngừng cố gắng, con trai à, nắm chặt nha.

". . . . . ." Manh Manh có chút không chịu được sự nhiệt tình của mẹ Hầu, lại không dám nói mình còn có việc, phóng ánh mắt cầu cứu về phía Hầu Thành theo bản năng.

Ánh mắt tội nghiệp của Mạch Manh Manh nhìn sang, thiếu chút nữa Hầu Thành đã chiều theo ý của cô rồi, nhưng mà, cô gái này, bắt đầu từ buổi sáng hôm đó, lại trốn tránh mình suốt mấy ngày, phải để cho cô đối mặt với mình mới được.

"Cũng được ạ, dù sao ngày mai cũng không có việc gì, vậy ở lại chỗ mẹ thôi." Hầu Thành kiên quyết không nhìn Mạch Manh Manh, cứ thế làm chủ.

Manh Manh nhanh trí nói, "Trong nhà còn có Sư Tử nữa, Sư Tử sẽ đói bụng."

"Anh đã cho nó ăn rồi." Hầu Thành nhếch mày nhìn Mạch Manh Manh.

Núi dựa cuối cùng cũng không thể dựa vào, Mạch Manh Manh hoàn toàn suy sụp.

"Anh cố ý sao?" Mạch Manh Manh đóng chặt cửa phòng khách, hỏi Hầu Thành.

"Đúng vậy đó, anh cố ý thì sao." Hầu Thành cúi đầu nhìn Mạch Manh Manh.

". . . . . ." Thẳng thắn thừa nhận như vậy lại khiến Mạch Manh Manh trở tay không kịp, ngẩng khuôn mặt bởi vì Hầu Thành đang nhìn xuống mà hơi ngượng ngùng, cắn môi theo bản năng, lúm đồng tiền bên má chợt xuất hiện.

Hầu Thành khẽ thở dài một cái, "Vì sao lại trốn tránh anh?"

"Tôi không có. . . . . . Có. . . . . ." Trước ánh mắt "Anh biết ngay em sẽ nói như vậy" của Hầu Thành, giọng Manh Manh nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

"Manh Manh, em có thể tin tưởng anh được hay không. . . . . ." Hầu Thành vươn tay kéo Mạch Manh Manh vào trong ngực, vô cùng phù hợp.

Mạch Manh Manh mất hồn ở trong ngực Hầu Thành, một hồi lâu, "Em có thể tin sao?"

"Có thể rất dễ dàng, cũng có khả năng sẽ rất khó khăn, bản thân em tự suy nghĩ đi." Giơ tay lên xoa khuôn mặt gầy đi rất nhiều của Manh Manh, Hầu Thành hôn Mạch Manh Manh, môi mỏng ngậm môi Manh Manh, lưỡi không được mời từ từ đi vào, trêu đùa lưỡi Mạch Manh Manh.

Tất cả giác quan đều tập trung vào trên môi, nong nóng tê tê, không tự chủ đáp lại nụ hôn của Hầu Thành, tiếng rên rỉ khe khẽ mơ hồ tràn khỏi khóe môi, Mạch Manh Manh cảm giác mình sắp bị hòa tan.

Không biết nụ hôn này kéo dài bao lâu mới kết thúc, khi Manh Manh phục hồi tinh thần lại thì phát hiện mình đang ngồi ở trên người Hầu Thành, với một tư thế rất xấu hổ, mặt vốn ửng đỏ càng giống như muốn nhỏ ra máu, muốn xuống, eo lại bị hai tay Hầu Thành ôm thật chặt.

"Manh Manh, em đừng lộn xộn. . . . . . Nếu không anh không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu. . . . . ." Giọng nói khàn khàn mang theo sự quyến rũ và uy hiếp.

Mạch Manh Manh nhìn Hầu Thành, nhẹ nhàng đẩy cánh tay anh đang ôm eo mình ra, thôi miên mình, "Em bị anh mê hoặc, không phải là em chủ động, em bị hấp dẫn bị quyến rũ. . . . . ."

Hầu Thành bật cười, tay bị đẩy ra lại một lần nữa giữ chặt eo Manh Manh, "Được, em bị quyến rũ. . . . . ." Lại hôn một cái trên mặt Manh Manh, "Làm sao em có thể đáng yêu như thế chứ. . . . . ."

Chương 21

Ở nhà ba mẹ, dưới sự trợ giúp nhiệt tình, Hầu Thành thuận lợi lừa được nhiều cơ hội ở chung với Mạch Manh Manh. Mà Manh Manh đơn thuần, dĩ nhiên hoàn toàn không phát hiện ba mẹ Hầu Thành đang giả vờ, trước sau như một chăm sóc hai ông bà. Nhưng mà, nói như thế nào đây, dùng lại lời nói của Lý Nguyên Bình, Manh Manh kiêu ngạo.

"Thật nở mày nở mặt với Manh Manh nhà mình mà ~~~~" Lý Nguyên Bình uống một hớp trà.

"Cô ấy vẫn còn hơi tức giận ~~~~" Hầu Thành nói lời này lại lộ ra một nụ cười.

". . . . . ." Lý Nguyên Bình im lặng, "Manh Manh tự nhận là đã ly hôn với anh, cho nên. . . . . ."

"Tôi biết rõ. Manh Manh vẫn sợ tôi ghét cô ấy, cho nên đè nén rất nhiều tình cảm." Hầu Thành nghĩ đến vẻ mặt tức giận của Manh Manh lúc ở tiệm sushi, cười.

"Mà này, nếu tôi là Manh Manh mà nói, anh ở ngay trước mặt của tôi quyến rũ cô gái khác tôi cũng sẽ nổi giận, đừng nói là Manh Manh!" Lý Nguyên Bình kích động đến mức muốn lật bàn.

"Chưa đến lúc thích hợp vẫn phải kích thích Manh Manh." Hầu Thành không nhìn Lý Nguyên Bình.

". . . . . ." Lý Nguyên Bình mệt mỏi, hai vợ chồng này, thật là xứng đôi, đều là người qua cầu rút ván, "Anh xuất sư rồi. . . . . ."

********** Diễn đàn L ; ê Q ' úy ' Đ % ôn

Mạch Manh Manh nhìn người đàn ông ngồi ở trong tiệm, khắp người như có như không mãnh liệt tỏa ra Hormone, hấp dẫn đôi mắt những cô gái nhỏ đến mua sushi, mình thính tai nghe thấy những cô gái nhỏ bàn tán "Rất đẹp trai", "Khá tốt", đủ kiểu câu nói chứng tỏ rõ ràng là hoa si, cơn giận lập tức dâng đến đỉnh. Hơn mười ngày qua, mỗi ngày, làm cho những trường đại học và cao đẳng xung quanh đều biết trong tiệm sushi này có một trai đẹp, hấp dẫn một lượng lớn con gái xinh đẹp, mặc dù. . . . . . Lượng buôn bán rất lớn, nhưng. . . . . . tại sao Hầu Thành anh có thể như vậy! Còn cười, không thấy mắt cô bé kia đã tỏa ra hào quang màu xanh lục sao? Cười?

Manh Manh sửng sốt. Trong khoảng thời gian này, mỗi lần ánh mắt của mình giao với ánh mắt của Hầu Thành, mình sẽ nhận được một ánh mắt chứa ý cười. Anh cười với mình.

Nhưng. . . . . . . . . . . . Bây giờ anh cũng cười với người khác!

Nước chua trong lòng Manh Manh ừng ực ừng ực không ngừng trào lên, thì ra không phải đặc biệt vì mình. . . . . .

Hầu Thành nhìn dáng vẻ chợt mất mác của Mạch Manh Manh, không biết tại sao, vừa định đứng dậy đi nói chuyện với Mạch Manh Manh, lại bị người khác vượt lên trước một bước.

"Thật sự là em!" Giọng nam dễ nghe vang lên.

Manh Manh ngẩng đầu, nháy nháy mắt, người này là ai vậy?

Trong nháy mắt Triệu Nhất Bác từ vẻ mặt mơ hồ của Manh Manh liền hiểu được, Mạch Manh Manh hoàn toàn không có ấn tượng với mình, không khỏi thất bại, "Mấy năm trước chúng ta từng cùng tham gia một buổi tiệc, chúng ta còn từng khiêu vũ với nhau."

Mạch Manh Manh lặng im suy nghĩ, khiêu vũ? Hình như mình chỉ từng khiêu vũ với Hầu Thành thôi. . . . . . Không đúng, mấy năm trước đúng là từng tham một buổi tiệc, hình như từng khiêu vũ cùng một người đàn ông, là người này sao? Không nhớ nổi mặt, ôi chao,. . . . . . Hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là cười ha ha, "Vậy sao. . . . . . Ha ha. . . . . ."

"Em nhớ ra rồi?" Triệu Nhất Bác vui vẻ nói.

"Nhớ rồi. . . . . ." Hoàn toàn không nhớ ra.

"Em đổi nghề rồi hả?" Sợ im lặng sẽ lúng túng, Triệu Nhất Bác đổi đề tài.

"À? Vâng. . . . . . Sau khi em kết hôn thì không còn làm việc trong công ty nữa. . . . . ." Manh Manh trả lời theo bản năng.

"Em kết hôn rồi?" Triệu Nhất Bác không để ý đến phong độ thân sĩ của mình, cắt ngang lời nói của Manh Manh."Hả? Đúng vậy." Khóe mắt liếc nhìn người đàn ông ngồi ở cách đó không xa, đột nhiên cười ra hai má lúm đồng tiền ngọt ngào, "Nhưng mà đã ly hôn."

Lúc Triệu Nhất Bác xuất hiện Hầu Thành liền sử dụng toàn bộ giác quan, nghe đoạn đối thoại của hai người không sót một chữ. Hầu Thành không phải Mạch Manh Manh, trí nhớ của anh tương đối tốt. Ban đầu người mời Mạch Manh Manh khiêu vũ hoàn toàn không phải là mối đe dọa. Nhưng mà, thấy ánh mắt Manh Manh nhìn về phía mình theo bản năng, cùng với những lời nói chứa ý giận dỗi kia, Hầu Thành chợt muốn cười, người đã từng không phải là mối đe dọa, về sau cũng sẽ không phải là mối đe dọa. Nhiều ngày trôi qua như vậy, Mạch Manh Manh giả bộ không thèm để ý, hiện tại cũng đến lúc kết thúc.

Hầu Thành đứng dậy, trực tiếp đi vào nơi làm việc, ôm Mạch Manh Manh, lúc Mạch Manh Manh chưa kịp phản ứng liền hôn cô, rồi lại chuyển hướng về phía Triệu Nhất Bác, nói, "Hai ngày nay cô ấy đang giận tôi, giận dỗi muốn ly hôn thôi."

Triệu Nhất Bác có chút sửng sốt.

Sau khi Mạch Manh Manh phục hồi tinh thần liền bắt đầu giãy giụa, "Ai giận dỗi với anh? Đã ký thỏa thuận ly hôn, đã ly hôn rồi! Buông tôi ra!"

Hầu Thành trầm giọng, "Manh Manh!"

Mạch Manh Manh bị dọa sợ, nhìn mặt Hầu Thành không biểu cảm, ánh mắt không có nhiệt độ. . . . . . Mình lại bị ghét sao. . . . . . Thiệt là. . . . . . Quả nhiên, mạo hiểm thử nghiệm tính nhẫn nại của người đàn ông này là một sai lầm. Không nên như vậy. Hầu Thành không muốn ly hôn, nguyên nhân lớn nhất chính là không tiện ăn nói với ba mẹ anh, vậy mình cần gì tự mình đa tình chứ. . . . . .

Nước mắt đã đảo quanh trong hốc mắt, nhưng kiềm nén không cho rơi xuống, cánh tay mềm nhũn vốn giãy giụa lại buông xuôi xuống. Manh Manh cúi đầu, có giọt nước rơi vào trên quần áo Hầu Thành, thấm vào, bỏng da.

Hầu Thành nắm tay thật chặt, âm thầm hối hận về thái độ mới vừa rồi của mình với Mạch Manh Manh, nhưng vẫn nói với Triệu Nhất Bác, "Tôi và cô ấy rất tốt, hơn nữa, rất nhanh chúng tôi sẽ có con của mình." Ẩn ý, anh không đùa.

Thì ra chỉ là vợ chồng son giận dỗi. . . . . . Triệu Nhất Bác cảm giác mất mác sâu sắc, lửa nhiệt tình lần nữa bị nước thất vọng tưới cho tắt. Nhưng mà, thân sĩ chính là thân sĩ, "Vậy chúc phúc cho hai người và bảo bảo của hai người."

"Cám ơn." Hầu Thành không hề khách khí nhận lấy lời chúc phúc, đánh bại đối thủ dễ như trở bàn tay.

********** Truyện chỉ được đăng tải tại diễn đàn L ^ ê Q [úy] Đ _ôn

Dọc theo đường đi Mạch Manh Manh không nói một lời, mặc cho Hầu Thành nắm tay mình đi về nhà."Manh Manh." Hầu Thành kéo Mạch Manh Manh ngồi trên ghế sa lon, "Chúng ta nói chuyện một chút."

Mạch Manh Manh nhìn Hầu Thành một cái, "Được."

"Về sau không được nói chuyện ly dị nữa." Hầu Thành nắm vai Mạch Manh Manh, nghiêm túc nói.

". . . . . ." Chuyện này chính là chuyện nói một chút thì xong? Mạch Manh Manh nở nụ cười, Hầu Thành, vốn là như vậy đấy. . . . . . "Nếu như mà tôi cứ nói thì sao?"

Hầu Thành biết Mạch Manh Manh là một người cố chấp, chẳng qua không biết vào lúc này sẽ cố chấp như vậy, sửng sốt một chút, "Không được."

Mạch Manh Manh cười, "Cho tôi lý do đi."

"Nếu như em muốn lý do, anh có thể cho em." Hầu Thành hít một hơi, "Anh yêu em."

Đột nhiên được tỏ tình khiến nhịp tim Mạch Manh Manh đập lỡ một nhịp, thật sự là Hầu Thành đang nói sao?

Mạch Manh Manh bắt lấy ống tay áo của Hầu Thành, ngón tay khẽ run, "Anh mới vừa. . . . . ."

"Anh yêu em." Hầu Thành cảm thấy, vốn cho rằng ba chữ này sẽ khiến con người ta nổi da gà, hóa ra khi nói với người mình yêu lại khiến cho người ta động lòng như vậy.

"Ha ha. . . . . ." Mạch Manh Manh lấy tay lau nước mắt, vừa khóc vừa cười, "Không nên gạt người được không? Chuyện cười này không buồn cười chút nào. . . . . . Đột nhiên nói yêu em, em sẽ không tin đâu. . . . . . Hu hu hu. . . . . ."

Hầu Thành vươn tay lau nước mắt cho Mạch Manh Manh, "Không lừa em, không nói đùa. Anh thật sự yêu em." Hầu Thành nắm tay Mạch Manh Manh, đặt lên ngực mình, "Luôn là sau khi mất đi mới biết quý trọng. Anh đã từng bỏ lỡ một lần. Lần này, anh sẽ không để mất nữa."

Mạch Manh Manh ôm lấy Hầu Thành, khóc thành tiếng, "Không phải anh chán ghét em sao?"

"Chưa từng, cho dù tính khí khi rời giường của em rất lớn, cho dù em rất thích ăn đồ ngọt, cho dù em rất thích ngủ. . . . . . Anh đều sẽ không chán ghét em."

"Anh biết em. . . . . . Em có nhiều khuyết điểm như vậy. . . . . ."

"Khuyết điểm rất đáng yêu. . . . . ." Hầu Thành vỗ vỗ lưng cho Manh Manh, "Ngược lại anh, chẳng lẽ em thật sự không thích anh sao?"

". . . . . . Em chỉ nói dối, ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, thời gian tốt nhất đã dùng hết. . . . . ."

"Được lắm nếu nói như vậy, thời gian còn lại của anh đều sẽ dùng để bồi thường cho em, có được hay không?" Hầu Thành khẽ cười.

Mạch Manh Manh đỏ mặt, "Được. . . . . ." Lời mật ngọt gì vậy, ghét quá đi ~~

THE END

Chương 22: Ngoại truyện

Phần một

Lúc Hầu Thành biết trong bụng Mạch Manh Manh không chỉ có một mà là hai, thật lấy làm kinh hãi. Mà lúc này đây, bụng Mạch Manh Manh đã rất lớn.

"Em không nói với anh là sinh đôi sao?" Manh Manh lột giấy gói kẹo ra, rất vô tội hỏi Hầu Thành.

"......" Hầu Thành tỏ ra hoàn toàn không biết, "Em thật sự chưa từng nói......"

"Hả? Như vậy à...... Em còn tưởng rằng anh biết rồi......" Manh Manh một ngụm ngậm kẹo vào trong miệng.

"Anh cũng không phải là bác sĩ."

"Nhưng......" Manh Manh đỏ mặt, "Anh...... Làm sao anh không biết chứ?"

Hầu Thành kích động đến mức muốn đập đầu vào tường, Mạch Manh Manh em ở sau lưng anh đâm thủng hết TT, anh mới là người chẳng hay biết gì có được hay không?!

Nhưng mà Hầu Thành là ai? Là đế vương cho dù đang vô cùng kích động ngoài mặt vẫn có thể giả bộ rất bình tĩnh, "Anh quên tình huống lúc đó rồi, nếu không, chúng ta thử lại một chút? Nói không chừng thật sự có thể biết, ôi chao,......"

Mạch Manh Manh: -_-||| Em là phụ nữ có thai!!!!!

************ Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L ^ ê Q_u_ý Đ+ôn

Phần hai

Ngày nào đó, con trai lấy một nút thắt đồng tâm ra hỏi Mạch Manh Manh, "Mẹ, đây là cái gì?"

Mạch Manh Manh vừa nhìn thấy, lập tức đau lòng cầm lấy nút thắt đồng tâm, "Làm sao lại thành ra thế này? Đồ đâu? Tiêu tiêu, đồ vật bên trên đâu?"

Con gái tung tăng chạy tới, trong tay cầm một vật nhỏ màu trắng, "Mẹ, là cái này sao?"

Mạch Manh Manh liếc nhìn, lấy đồ từ trong tay con gái, nhanh nhẹn cất vào túi áo mình.

"Mẹ ~ sao người lại giấu đồ của con? Trả lại cho con!" Con gái nhỏ không bỏ qua, ở trong ý thức của bé, mình tìm thấy thì chính là đồ của mình, ai cũng không thể lấy đi, cho dù người đó là mẹ mình.

Mạch Manh Manh tranh cãi với con, "Đây là đồ của mẹ."

"Của con!" Giọng nói non nớt mà ngang ngược của đứa bé thành công hấp dẫn Hầu Thành đi tới.

"Làm sao vậy?" Hầu Thành ngồi xuống bên cạnh con trai hỏi con trai.

"Mẹ tịch thu nút áo em gái lấy ra từ nút thắt đồng tâm." Đứa nhỏ này, được hơn......

"Nút áo?"Mạch Manh Manh khoát tay, "Không phải nút áo......"

"Mẹ nói dối, chính là nút áo!" Con gái vừa thấy ba xuất hiện, lập tức tràn đầy khí thế.

"Cho anh xem thử đi." Hầu Thành ôm lấy Mạch Manh Manh, hôn một cái.

Mặt Mạch Manh Manh đỏ bừng, liếc nhìn đôi trai gái của cô và Hầu Thành, nhỏ giọng nhăn nhó, "Con đang nhìn đấy......"

Hầu Thành không để ý, "Gia đình hài hòa, cha mẹ thân mật, đứa bé mới có thể khỏe mạnh lớn lên không phải sao?" Nói rồi đưa tay mò vào trong túi Mạch Manh Manh, lấy một chiếc nút áo ra. Đó là một chiếc nút áo màu trắng có trân châu sáng bóng, rất nhỏ nhưng nhìn rất tinh xảo.

Hầu Thành nhướng nhướng mày, ý bảo Mạch Manh Manh giải thích một chút.

Mạch Manh Manh mở miệng, lúm đồng tiền liền xuất hiện, "Nút áo của anh."

"Lúc nào?"

"......" Mạch Manh Manh nhìn Hầu Thành một cái, "Thật lâu trước kia...... Lần đầu tiên nhìn thấy anh......"

"Em biết không, thật ra nút áo là bị em kéo đứt." Hầu Thành cười một cái.

"Hả? Nhưng em nhặt được...... Lúc xuống xe vừa vặn nhìn thấy......"

"Thật sự là em kéo đứt...... Trước lúc anh xuống xe vẫn còn đấy......"
"...... Được rồi......" Trên xe người nhiều như vậy, làm sao có thể xác định là cô kéo đứt chứ? Manh Manh thỏa hiệp.

"Khi đó em thấy sắc nổi lòng tham, đúng không?" Hầu Thành hôn vành tai Mạch Manh Manh một cái, người trong ngực lập tức run rẩy.

"Cái gì...... Cái gì thấy sắc nổi lòng tham hả......" Manh Manh khống chế giọng nói của mình.

"Manh Manh...... Chẳng lẽ em không biết? Vừa thấy đã yêu, thật ra thì chính là thấy sắc nổi lòng tham sao......" Hầu Thành hôn lên khóe miệng Manh Manh, "Nút áo này vẫn luôn được giấu ở trong nút thắt đồng tâm, ngay cả anh cũng không biết đấy...... Có phải nên phạt một chút hay không?"

"Phạt...... Phạt cái gì......" Trong con ngươi ngập nước có chút không biết làm sao.

Hầu Thành xoay người nhìn đôi trai gái, "Tiêu Tiêu, Dao Dao, có phải các con nên đi ngủ hay không?"

Con gái lập tức quên mất đang tranh chấp cùng Mạch Manh Manh, "Con muốn ngủ cùng mẹ!"

"Em lớn như vậy, vẫn ngủ cùng mẹ, có xấu hổ hay không?" Con trai liếc mắt.

"Ba vẫn ngủ cùng mẹ mà?! Em không muốn, em muốn ngủ cùng mẹ!" Con gái bắt đầu ăn vạ.

Mạch Manh Manh vừa định ôm con gái, Hầu Thành không để cho ôm, nói với con gái, "Người đẹp nhỏ, không phải con muốn có một em trai chơi cùng hay sao? Con không để ba mẹ ngủ chung, làm sao có thể có em trai đây?"

Con trai rõ ràng giúp đỡ ba, "Đúng, đừng làm kỳ đà cản mũi." Nói xong, dắt người đẹp nhỏ thắt tóc đuôi sam của nhà họ Hầu Hầu Dao đi.

"Hu hu hu...... Anh trai luôn khi dễ em! Về sau em sẽ khi dễ em trai của anh!"

Hai đứa bé vừa cãi nhau vừa ngoan ngoãn vào phòng ngủ nhỏ, ngoan ngoãn đi ngủ. Mạch Manh Manh không yên lòng, muốn đi qua nhìn một chút, bị Hầu Thành chặn ngang kéo vào trong ngực rồi để cô ngồi trên người, "Bọn chúng đã 5 tuổi......"

"Mới 5 tuổi đấy......" Mạch Manh Manh không đồng tình với Hầu Thành.

"Có con rồi em coi nhẹ anh rất nhiều đó......" Hầu Thành hơi oán trách.

Mạch Manh Manh cười, "Anh còn ăn giấm của con anh  ......"

"Hai đứa dở hơi đó......" Hầu Thành nhìn Manh Manh một chút, "Cảm ơn em......"

Manh Manh khẽ cúi đầu, trán đối trán với Hầu Thành, "Giữa vợ chồng, không có cảm ơn hay không cảm ơn......"

Hầu Thành ôm Mạch Manh Manh, Mạch Manh Manh dựa sát vào Hầu Thành. Năm tháng yên bình như thế, chỉ cần có anh làm bạn, cả đời.

- -- ------oOo---- -----

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước