THẬT RA THÌ EM KHÔNG DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thật ra thì em không dễ thương - Chương 11 - Chương 15

Chương 10: Có anh có em có Sư Tử

Trong thời gian nghỉ kết hôn, Hầu Thành dẫn Mạch Manh Manh đi Hải Nam, Mạch Manh Manh dẫn Hầu Thành đi Hàng Châu. Ngày cuối cùng, bước lên địa phận thành phố J thì Manh Manh thở dài, "Thời gian trôi qua nhanh quá đi......"

Hầu Thành rất tốt bụng an ủi, "Sau này có thời gian lại đi chơi."

"Là anh nói đó, không được chối đâu!" Manh Manh lập tức hết sức phấn khởi.

"Ừm, anh nói."

**********

Lúc xách theo túi lớn túi nhỏ từ sau xe taxi ra, sắc trời vẫn còn sớm, chợt thấy ven đường có người bán chó con.

Mạch Manh Manh là một người cuồng lông, hoàn toàn không khống chế được mình, chạy về phía đó. Trong lồng tre có ba con còn nhỏ, bên ngoài lồng tre có một con chó Samoyed lớn, trong tay người bán chó còn ôm một con chó Samoyed tròn vo. Khi Manh Manh nhìn thấy rõ mấy con vật đáng yêu này thiếu chút nữa đã hét lên, tại sao có thể đáng yêu như thế?! Lông trắng xoá giống như kẹo đường, ánh mắt vô tội tối đen giống như chocolate đen, nhếch môi ngáp cũng cười rất đỗi ngọt ngào! Mạch Manh Manh vươn tay sờ con này một cái, lại sờ con khác một cái, thật là muốn có một con nha...... Ánh mắt khao khát nhìn về phía Hầu Thành.

Hầu Thành đột nhiên cảm thấy, Mạch Manh Manh giống chó con Samoyed này đến giật mình...... Vậy thì mua về thôi, để làm bạn với cô...... Có một giọng nói vang lên trong lòng. Vì vậy, Hầu Thành bỏ qua việc mình không thích chó mèo, mua một con chó Samoyed mới vừa dứt sữa.

********** Diễn đàn ngôn tình =L-ê+Q-u-ý+Đ-ô-n

Sau khi hết thời gian nghỉ kết hôn, Hầu Thành liền hoàn toàn tập trung tinh thần vào trong công việc, mà Mạch Manh Manh, đồng ý với yêu cầu của Hầu Thành, từ bỏ công việc trong công ty, toàn tâm toàn ý làm bà chủ gia đình.

Mỗi sáng 6 giờ, đúng giờ rời giường; 6 giờ rưỡi, đúng giờ làm điểm tâm; 7 giờ, chuẩn bị khăn lông nặn kem đánh răng cho Hầu Thành; 7 giờ rưỡi, kiểm tra lần cuối quần áo của Hầu Thành, đưa mắt nhìn bóng lưng Hầu Thành rời khỏi nhà. Thời gian kế tiếp đều là bản thân tự do sắp xếp, nghe nhạc xem ti vi quét dọn vệ sinh nghiên cứu món ăn dạy chó nhỏ...... Hành động tùy thích.

Bốn giờ chiều, rời nhà đi bộ đến siêu thị rất gần nhà mua thức ăn, sau khi về nhà liền làm cơm tối. Vừa vặn lúc Hầu Thành về nhà là có thể ăn bữa ăn tối dinh dưỡng với nhiệt độ vừa phải.

"A Thành, hôm nay ở công ty có bận rộn hay không?" Manh Manh vuốt lỗ tai chó Samoyed hỏi A Thành.

"Tạm được." Hầu Thành mở ti vi.

"Lúc bận rộn cũng đừng quên ăn cơm, lúc em gọi điện thoại cho anh đừng nghĩ đến chuyện sẽ gạt được em, em biết rõ đó là thời gian nghỉ ngơi."

"Ừm."

"Đúng rồi, em đặt cho chó nhỏ một cái tên."

"Tên là gì?"
"Nó là người nhà của chúng ta, họ Hầu tên Gia, Hầu Gia ~~"

"Hả? Vậy không phải phải gọi nó là Gia Gia (*) à?" Hầu Thành nhìn chó Samoyed trong ngực Mạch Manh Manh.

(* Gia gia còn có nghĩa là ông nội)

Chó Samoyed rất đúng lúc sủa một tiếng “Gâu”.

Cái đuôi vô hình sau lưng Mạch Manh Manh cụp xuống, "Em chỉ muốn đặt cho nó một cái tên oai phong thôi mà ~"

"Có rất nhiều tên, đừng lo không tìm được." Hầu Thành an ủi người nào đó đang ủ rũ cúi đầu.

"Ừm ừm...... A Thành, vậy anh đặt một cái đi!" Cái đuôi sau lưng Mạch Manh Manh lại lắc lư.

"Vậy...... Liền kêu Sư Tử đi."

"Sư Tử?"

"Ừm." ( ^ - ^) Lê ( ^ ~ ^) Quý ( ^. ^) Đôn ( - _ -)

"Gâu......" Chó Samoyed rất vui mừng lè lưỡi liếm liếm tay Mạch Manh Manh."Được, vậy thì gọi Sư Tử đi! Sư Tử Sư Tử Sư Tử chó Samoyed nhà ta gọi là Sư Tử ~~" Mạch Manh Manh ôm chó Samoyed giày xéo một lúc.

"Gâu gâu......" Sư Tử dùng chân nhỏ ngắn ngủn chạy về phía nam chủ nhà nhìn qua tương đối đáng tin, bám vào ống quần nam chủ nhà trèo lên ghế sa lon, bình bịch nửa ngày mới phát hiện mình đang treo lơ lửng. Nam chủ nhà lạnh mặt nhìn mình, hất tay ném mình vào trong ngực nữ chủ nhà đang chạy tới, "Tôi thích thức ăn cho chó. Đừng đến trêu chọc tôi."

"Gâu…uuuu......" Chủ nhà ăn hiếp con, mẹ ơi con muốn về nhà!

"Đừng dọa nó mà, nó vẫn còn là một con chó con đó ~" Mạch Manh Manh vuốt đuôi Sư Tử đang hoảng sợ.

"Ư ư......" Đúng là như vậy đúng là như vậy, may mà nữ chủ nhà tốt, trên người vừa thơm vừa mềm ~~ chui chui ~~ cọ cọ ~~

"Mày đang cọ vào đâu vậy?" Giọng nói buồn bực vang lên bên tai Sư Tử, sau đó cơ thể bị xách lên, chó Samoyed đáng thương cố gắng vươn móng vuốt muốn ôm chặt cánh tay nữ chủ nhà, không có kết quả. Sư Tử bị Hầu Thành xách lên ném vào trong hộp giấy ——ngôi nhà tạm thời của nó.

Sư Tử duỗi chân nhỏ ngắn ngủn đạp đạp, nhưng mà bụng quá tròn, khiến hành động trở nên bất tiện, thật vất vả mới lật người đứng lên được, muốn trèo ra ngoài hộp giấy.

"Mày dám ra ngoài thì cứ thử xem, sau này mày chỉ được ngây ngốc trong căn nhà tối đen." Hầu Thành cảnh cáo chó nhỏ đáng thương.

"Ư ư......" Chó Samoyed rụt đầu lại, con ngươi đen nhánh nhìn về phía nữ chủ nhà thơm thơm mềm mềm, cầu cứu.

"Được rồi được rồi, lừa mày thôi ~ Sư Tử ngoan nhất ~~" Mạch Manh Manh vuốt ve Sư Tử.

"Manh Manh em đừng nuông chiều nó, thú cưng cũng phải theo quy tắc." Hầu Thành nghiêm túc nói.

"Biết rồi, nhưng mà Sư Tử vẫn còn nhỏ, chờ nó thích ứng với nhà chúng ta rồi giáo dục cũng được mà ~"

"Gâu gâu  ~~" Tôi rất nghe lời, cho nên nam chủ nhà anh không được nhốt tôi trong căn nhà tối đen, người ta rất sợ ~~

"Sư Tử ngoan ~ ngủ đi ~" Mạch Manh Manh từ trên đầu chậm rãi xoa xuống khuôn mặt tròn vo của chó nhỏ, lông tơ, thật là thích ~

Hầu Thành chợt có cảm giác nguy hiểm, con chó nhỏ này, hình như chia sẻ lực chú ý của Manh Manh với mình...... Mạch Manh Manh chỉ có thể quay quanh Hầu Thành anh, những thứ khác, cho dù là ai, chó cũng vậy, nếu như cướp lấy lực chú ý của Mạch Manh Manh, đó chính là chuyện không thể tha thứ......

Sư Tử đã bắt đầu buồn ngủ bỗng sợ run cả người......

Chương 11: Chuyện ngoại tình

Manh Manh là một bà chủ gia đình đạt tiêu chuẩn, không đúng, là bà chủ gia đình xuất sắc. Cuộc sống gia đình của Hầu Thành chậm rãi trôi qua, chuyện trong nhà đều không cần quan tâm, thậm chí chuyện liên quan đến công việc Manh Manh cũng có thể nói ra ý kiến làm cho người ta cảm thấy mới lạ.

"Cưới được người vợ như thế, làm chồng còn đòi hỏi gì đây ~~" Vương Hạo cảm khái.

"Haiz...... Tại sao Manh Manh em lại suy bại đến mức về làm bà chủ gia đình vậy? Cuộc sống ý nghĩa ở chỗ nào?" Cao Tuệ vừa ăn bánh hạt thông Manh Manh mang tới vừa hỏi.

"Chị là khắc tinh của đàn ông nên không hiểu! Sau lưng mỗi người đàn ông thành công đều có bóng dáng một người phụ nữ vĩ đại, mà Manh Manh của chúng ta, chính là một người phụ nữ vĩ đại!"

"Chuột chết cậu nói ai là khắc tinh của đàn ông hả?!" Cao Tuệ xù lông.

Mạch Manh Manh dịu dàng cười một tiếng, "Em vốn cũng không phải là kiểu phụ nữ theo đuổi sự nghiệp, cho nên, làm bà chủ gia đình lại rất hợp ý em."

"Em cứ chiều Hầu Thành đi! Không biết là ai, muốn làm tác giả truyện tranh."

"Làm bà chủ gia đình và làm tác giả truyện tranh cũng không xung đột mà......" Manh Manh tranh luận.

"Vậy thì em không thể toàn tâm toàn ý vẽ tranh rồi, sức lực có hạn sẽ bị việc nhà rườm rà phân tán đi hơn phân nửa."

"Chuyện này......" Manh Manh nháy mắt mấy cái, "Nhưng em thích."

Cao Tuệ: "......"

Vương Hạo: "Đừng có tẩy não người vợ hiền mẹ đảm kiểu mẫu của chúng ta!"

"Đúng rồi, có thể em phải giám sát chặt chẽ Hầu Thành nhà em đó....." Vương Hạo nhiều chuyện nói nhỏ với Manh Manh. Nói là nói nhỏ, thật ra thì tất cả mọi người đều nghe thấy......

Trong lòng Mạch Manh Manh hơi lạnh, "Làm sao vậy?"

"Em đừng nghe Chuột nói lung tung, không có chuyện gì." Thật ra ý chỗ này chính là càng giấu càng lộ, Cao Tuệ ngầm nhắc nhở người bạn nhỏ......

"Không có chuyện gì mới là lạ! Không phải người phụ nữ kia ngày ngày chạy đến phòng làm việc của quản lý Hầu sao? Cách ăn mặc trang điểm, chính là muốn quyến rũ đàn ông đấy!"

"Kiểu quyến rũ đó chỉ có tác dụng với người như cậu!" Cao Tuệ hừ một tiếng, "Manh Manh, không có chuyện gì."

Mạch Manh Manh không để ý "Ừ" một tiếng.

"Manh Manh, hai người kết hôn cũng ba năm rồi đúng không?" Dương Tĩnh vẫn không lên tiếng đột nhiên mở miệng.

"Hả? Vâng." Đã ba năm rồi...... Diễn đàn L~ê&Q~uý&Đ~ôn

"Vậy làm sao...... Hai ngươi không có ý định sinh em bé sao?"

"Em bé?" Mạch Manh Manh nhớ tới việc Hầu Thành dùng biện pháp ngừa thai khiến giọt nước cũng không lọt, cười khổ, "Bây giờ A Thành không muốn."

"Ngu ngốc quá! Biện pháp tốt nhất để trói chặt một người đàn ông chính là dùng đứa bé trói chặt anh ta!" Cao Tuệ chen miệng.

"Tiểu Tuệ, nếu như đàn ông đã lạc lối, cho dù có mấy đứa con cũng cản không nổi." Dương Tĩnh quay mặt sang nhìn Manh Manh, "Chị chỉ muốn nói là, em đang ở độ tuổi tốt nhất để sinh con, cho dù về phía đứa bé hay về phía em."

"À......" Mạch Manh Manh cái hiểu cái không. Nhưng mà, hình như Hầu Thành, không thích trẻ con đâu......

Mạch Manh Manh nhìn đồng hồ, đã đến giờ rồi, vì vậy đứng dậy đi về phía phòng làm việc của Hầu Thành.

Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, loáng thoáng nghe thấy giọng nói nũng nịu của phụ nữ, Manh Manh vuốt vuốt da gà chợt nổi lên trên cánh tay, ớn lạnh đến buồn nôn. Nhẹ nhàng để hộp đồ ăn xuống, chợt giậm mạnh chân, đi tới trước mặt hai người.Hầu Thành ngồi, trên tay cầm một tập tài liệu, trên bàn có một người phụ nữ đang nằm úp sấp, trước sau lồi lõm, cực kỳ xinh đẹp, nhìn từ góc độ của Hầu Thành, có thể thấy đồi núi cuộn trào đi...... Mạch Manh Manh nghĩ thầm. Thấy Manh Manh, Hầu Thành chỉ hơi hơi nhíu mày, người phụ nữ kia lại hỏi, "Cô là ai? Tại sao không gõ cửa đã đi vào?"

"À? Thật xin lỗi, tôi quên mất......" Manh Manh không hề có thành ý nói xin lỗi.

"......" Người phụ nữ nổi giận, "Cô là ai?"

"Chuyện này...... Tôi, cùng quản lý Hầu có quan hệ không bình thường......" Manh Manh phóng ánh mắt quyến rũ về phía người phụ nữ xinh đẹp, đi tới bên cạnh Hầu Thành, vươn tay xoa mặt Hầu Thành.

"Cô!" Người phụ nữ có hơi tức giận, Hầu Thành hoàn toàn không để cho mình đến gần, nhưng mà cô bé nhìn qua tuổi không lớn lắm lại có thể đến gần Hầu Thành như vậy. Chẳng lẽ, Hầu Thành thích em gái học sinh đơn thuần hay sao?

"Chị gái xinh đẹp, đừng quấy rầy chúng tôi có được không? Đi ra ngoài nhớ đóng cửa ~" Manh Manh để lộ má lúm đồng tiền, cười rất vô hại.

"Cái gì? Cô giống tôi sao, dám ra lệnh cho tôi?" Người phụ nữ tức giận nói.

Cơ thể Hầu Thành hơi động, muốn đứng dậy, Mạch Manh Manh đè vai Hầu Thành lại không cho đi.

Đứng bên cạnh người phụ nữ, Mạch Manh Manh nói, " Chị gái xinh đẹp, mới vừa rồi chị nói sai rồi, tôi sửa lại cho đúng giúp chị. Thứ nhất, tôi và chị không giống nhau, ít nhất tôi chưa bao giờ ăn mặc hở hang như vậy đi quyến rũ đàn ông đã kết hôn. Thứ hai, tôi thật sự không giống chị, ít nhất tôi chỉ quyến rũ người đàn ông của tôi. Thứ ba, tôi hoàn toàn không giống chị, tôi biết lễ nghĩa liêm sỉ, mà chị có biết hay không rất khó nói."

"Cô nói tôi không có liêm sỉ?" Người phụ nữ tức giận đến mức mặt mũi trắng bệch.

"Chẳng lẽ chị biết?" Mạch Manh Manh đi tới bên cạnh Hầu Thành, rất ngang ngược ngồi trên đùi Hầu Thành, ôm cằm Hầu Thành liền hôn một cái, kéo tay Hầu Thành, "Thấy rõ chưa!"

Hai chiếc nhẫn giống nhau, tỏa ra ánh sáng đẹp mắt.

Người phụ nữ giờ mới biết, mình lại quyến rũ chồng của người khác ngay trước mặt vợ người ta, còn xem người vợ hợp pháp thành người phụ nữ muốn làm người thứ ba giống như mình, thật buồn cười.

"Tịch tiểu thư, chúng ta chỉ tình cờ gặp nhau, như cô thấy đấy, tôi thật sự là người đã kết hôn. Cho nên, đừng đến đây nữa." Hầu Thành ôm eo Mạch Manh Manh, nói với người phụ nữ nào đó.

"Tôi...... Tôi biết rồi. Thật xin lỗi." Không phải tận mắt nhìn thấy, trong lòng sẽ luôn ôm hy vọng xa vời. Người phụ nữ này cũng không phải là người không hiểu lý lẽ, chỉnh lại tóc, xoay người rời đi.**********

"Phù...... Làm em sợ muốn chết......" Người phụ nữ kia vừa rời đi, Manh Manh ở trong ngực Hầu Thành vươn tay vỗ ngực.

"Không phải mới vừa rồi còn rất oai phong sao?"

"Đó đều là giả bộ! Có người muốn cướp chồng em ngay trước mặt em!" Manh Manh liếc Hầu Thành một cái.

"Không cướp được." Hầu Thành lấy một lọn tóc của Mạch Manh Manh quấn ở trên ngón tay.

"Hả?" Mạch Manh Manh nháy nháy mắt, có phải mới vừa rồi Hầu Thành nói chuyện gì rất quan trọng hay không?

"Ngốc à?"

"Không có. Mới vừa rồi...... Người mới vừa rồi, gương mặt xinh đẹp, dáng người cũng đẹp, anh không động lòng à?" Mạch Manh Manh nhìn xuống trước ngực của mình, cup của người phụ nữ kia, ít nhất cũng là E đi......

"Bình hoa thôi. Đúng rồi, cơm trưa đâu?" Không muốn Mạch Manh Manh rối rắm chuyện này nữa, Hầu Thành đổi chủ đề.

"Em lấy cho anh, hôm nay ăn thịt bò hầm củ cải, có thích hay không?"

"Ăn mới biết."

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn /L.ê/ <Q.u,ý> - Đ.ô,n - editor: Thạch Nam

Ban đêm.

Manh Manh lau khô lông cho Sư Tử mới vừa được tắm rửa sạch sẽ, ôm Sư Tử ngồi trên ghế sa lon, suy nghĩ về cuộc sống......

"Nghĩ gì thế?" Bên cạnh lõm xuống.

Manh Manh tự giác tiến sát vào lồng ngực rộng, buột miệng nói ra, "Con......"

"Con gì?"

Mạch Manh Manh ngồi ngay ngắn lại. Hầu Thành biết hẳn là có chuyện muốn thương lượng với mình. Hắng giọng, Mạch Manh Manh nói, "A Thành, chúng ta, sinh con đi?"

Nói thật, Hầu Thành hoàn toàn không nghĩ tới chuyện sinh con, đột nhiên Manh Manh đề nghị khiến cho anh có chút trở tay không kịp, nghĩ đến về sau trong nhà sẽ có tiếng em bé khóc rống, trong lòng Hầu Thành liền cảm thấy chán ghét, "Anh không muốn."

"Hả?" Mạch Manh Manh thất vọng rõ ràng.

Hầu Thành có chút không đành lòng, an ủi, "Em nghĩ đi, có con thì không còn là thế giới của hai người, rất không được tự nhiên. Sau này hãy nói được không? Ba mẹ anh cũng không thúc giục mà, không có chuyện gì......"

"Nhưng......" Nhưng mà, em muốn có con, đứa con thuộc về chúng ta, đứa con chỉ thuộc về chúng ta......

"Sao? Ngoan, sau này hãy nói." Thái độ Hầu Thành đã như vậy, Manh Manh không nỡ khiến Hầu Thành phiền lòng, chỉ có thể dừng đề tài, im lặng không lên tiếng xem ti vi.

Trong lòng Hầu Thành thở dài, kết hôn với Mạch Manh Manh, đã là một chuyện ngoài ý muốn. Chuyện đứa nhỏ...... Hầu Thành loáng thoáng nhớ tới lúc kết hôn, Từ Ngọc trêu chọc, cô bé này vẫn còn nhớ? Nếu như mình sinh con trai, sẽ để nó làm bạn với con cô, nếu như là con gái, liền làm anh em. Người phụ nữ kỳ quái...... Hầu Thành kinh ngạc phát hiện, đã cực kỳ lâu mình không nghĩ đến Từ Ngọc, Từ Ngọc, có lẽ đã là người qua đường trong cuộc sống của mình rồi. Mạch Manh Manh...... Hầu Thành cúi đầu nhìn người trong ngực, cùng người phụ nữ mình đã từng yêu có mặt mày khá giống nhau, lại là người hoàn toàn khác. Có phải đã sớm thích hay không, chẳng qua buồn cười là trong lòng mình muốn giữ lại ký ức tốt đẹp ban đầu, không muốn tiếp nhận tình cảm mới? Hầu Thành lắc đầu một cái, ném những việc không giải thích được đi, không muốn nghĩ nữa. Cuộc sống bây giờ, rất tốt. Tình yêu, có hay không cũng không sao, không phải là người mình muốn, nói chuyện yêu đương sẽ không có ý nghĩa.

Chương 12: Không thể giải thích rõ mọi chuyện

Gần đây Mạch Manh Manh rất buồn bực, hết sức buồn bực. Nếu như không suy nghĩ đến chuyện sinh con, mọi chuyện đã đơn giản. Nhưng mà, một khi xúc động suy nghĩ đến, giống như dây leo phát triển, cắt cũng không thể cắt hết. Mạch Manh Manh ôm bánh bao nhỏ nhà Lý Nguyên Bình trêu đùa, buồn phiền hỏi, "Sư nương, A Thành anh ấy không muốn có con làm sao bây giờ?"

Lâm Siêu Quần tức giận nói, "Hỏi sư phụ cậu đi."

"Hả?" Mạch Manh Manh khó tin.

"Nếu không phải tại anh ấy làm cho tớ có thai, nói không chừng bây giờ tớ đã là kỹ sư rồi đó!" Lâm Siêu Quần oán hận cắn răng.

"Haiz...... Bà xã, kết hôn sinh con, là chuyện hiển nhiên mà ~" Lý Nguyên Bình tỏ ra mình rất vô tội.

"Anh không thể chờ hai năm sao?" Lâm Siêu Quần vẫn tức giận như cũ.

"Bà xã, em phải cho anh cơ hội thể hiện chứ, anh là một đấng mày râu tài hoa phong nhã, hoàn toàn có thể nuôi em và đứa bé." Lý Nguyên Bình miệng lưỡi trơn tru.

"...... Manh Manh đưa con cho tớ, chắc bây giờ con bé đói bụng rồi." Lâm Siêu Quần không muốn quan tâm đến Lý Nguyên Bình, xoay người nói với Mạch Manh Manh.

"Ừm." Mạch Manh Manh cẩn thận từng li từng tí đưa đứa bé mềm mại trong tay cho Lâm Siêu Quần.

**********

"Manh Manh à, theo tớ mà nói, tớ vẫn hi vọng có con của mình." Lý Nguyên Bình nâng chung trà lên nhấp một ngụm.

"Sư phụ...... Cậu muốn nói gì?" Mơ hồ có cảm giác, rất không ổn.

"Vậy thì tớ nói thẳng, cho dù là đàn ông hay phụ nữ, thật ra thì trong lòng đều hy vọng có một kết tinh tình yêu với người mình yêu, khụ khụ...... Nói như vậy có hơi kiểu cách, nhưng mà...... Chính là ý như vậy." Lý Nguyên Bình nhìn sắc mặt Mạch Manh Manh rồi nói.

"Kết tinh tình yêu......" Hầu Thành không muốn khiến cho mình mang thai con của anh, vậy có phải nói rõ, Hầu Thành không thương mình hay không? Cũng đúng, người như Hầu Thành, mình cũng không dám mong chờ vào chuyện anh sẽ yêu mình, hơi thích một chút là được, không ghét mình là được, mình có thể kết hôn với anh, đã rất thỏa mãn rồi.

Từ nét mặt của Mạch Manh Manh, Lý Nguyên Bình liền biết cô nhóc này đang suy nghĩ gì, gõ đầu cô một cái, "Cậu có tiền đồ một chút được hay không? Dễ dàng thỏa mãn như vậy!"

"Ừm! Tớ nghĩ, bây giờ A Thành đối với tớ, tình cảm không quá sâu đậm, tối thiểu, hẳn là có hơi thích, nếu không sẽ không cưới tớ. Lại nói, chúng tớ đã sống chung với nhau lâu như vậy, ít nhiều gì vẫn sẽ có chút cảm tình thôi......" Manh Manh cười cười, lúm đồng tiền hợp tình xuất hiện.

"Cậu đó...... Thua trên tay anh ta...... Lại cam tâm tình nguyện." Lý Nguyên Bình chỉ tiếc rèn sắt không thành thép."Ha ha......" Mạch Manh Manh cười khúc khích.

"Chẳng qua, nếu cậu muốn có thai, rất dễ xử lý chuyện này mà." Lý Nguyên Bình đột nhiên gian xảo nháy mắt mấy cái.

"Làm thế nào?"

"Tiền trảm hậu tấu!" Lý Nguyên Bình cười, "Chờ có thai rồi anh ấy sẽ không thể bảo cậu phá thai đi, vậy không phải là OK rồi hả?"

"Nhưng...... Mấu chốt là, làm thế nào để mang thai?" Manh Manh nghi ngờ nói.

"Tớ nói này...... Có rất nhiều phương pháp, phải xem cậu có muốn dùng hay không......"

"Giả vờ thần bí......"

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn!Lê! #Quý# $Đôn$

Mạch Manh Manh về đến nhà, vào phòng ngủ. Lấy bao cao su trong tủ đầu giường ra, dùng kim thêu chữ thập của mình cẩn thận từng li từng tí đâm mấy lỗ kim nhỏ đến mức không thể thấy. Phương pháp này hẳn là tương đối đáng tin. Cho dù đã động tình, Hầu Thành cũng sẽ không quên dùng biện pháp tránh thai, chuyện này gần như đã thành hành động trong vô thức. Manh Manh đâm hết một hộp TT, như vậy, tỷ lệ sẽ lớn hơn một chút đúng không? Nếu như...... Nếu như Hầu Thành có thể không dùng biện pháp tránh thai thì thật là tốt biết bao...... Nếu như mình có thể khiến Hầu Thành quên làm biện pháp tránh thai, chuyện đó không phải là vô cùng tốt sao?Mạch Manh Manh che gương mặt đang đỏ lên, ban ngày mà mình liền nghĩ đến những hình ảnh xấu hổ cấm trẻ nhỏ như vậy. Nhưng mà...... Quyến rũ..... Có nên thử một chút hay không?

Đều nói gặp chuyện trong nước hãy hỏi Baidu, ngoài nước thì hỏi Google, muốn hỏi về chuyện phòng the, vì vậy, Mạch Manh Manh liền lên mạng, quần chúng nhiệt tình lập tức đưa ra những ý kiến tương đối có sức nặng. Mạch Manh Manh bỏ qua ý kiến vừa tắm vừa vui đùa của một nhà, mặt đỏ tim đập tiếp thu đề nghị của "Người từng trải", âm thầm quyết định có nên dùng hay không.

**********

Cởi một chút, quá hở hang; kéo lên một chút, quá kín đáo rồi......

Manh Manh soi gương chỉnh sửa lại áo ngủ, áo ngủ trơn mềm không dễ định hình, Mạch Manh Manh gần như có ý muốn từ bỏ rồi, với áo ngủ trước mặt, chẳng phải Hầu Thành sẽ biết mình muốn làm chuyện xấu sao. Hơi đau đầu rồi...... Mặc kệ, thuận theo tự nhiên thôi.

Mạch Manh Manh cởi giày chân trần nhảy lên giường, quấn chăn, lăn một vòng, vừa vặn lăn vào trong ngực Hầu Thành.

"Làm gì vậy......" Hầu Thành kéo người nào đó đang quấn ở trong chăn ra.

Mạch Manh Manh mở chăn ra, nằm ở trên người Hầu Thành, tay nhỏ bé vẽ vòng tròn ở trước ngực trần của Hầu Thành, chậc chậc, người này, tại sao dáng người có thể tốt như vậy? Sau đó lập tức hưng phấn, đây là người đàn ông của mình ~~

Hầu Thành bắt lấy bàn tay đang làm loạn ở trước ngực mình, "Mau xem tivi đi."

"TV có gì hay để xem chứ...... Còn không bằng ngắm anh......" Manh Manh nhỏ giọng nói, chợt ngồi thẳng lên đè vai Hầu Thành lại.

"Làm sao vậy?" Hầu Thành vén tóc rơi xuống trên mặt mình hỏi.

"A Thành......" Giọng nói trong trẻo dịu dàng khiến trong lòng người nghe cảm thấy tê dại, Mạch Manh Manh cúi người ôm lấy Hầu Thành, há miệng cắn lên môi Hầu Thành, dùng đầu lưỡi của mình để mở hàm răng Hầu Thành ra, chạm vào lưỡi Hầu Thành. Manh Manh rất thích hôn Hầu Thành, cảm giác hơi thở hòa vào nhau luôn là sự thân mật khó có thể dùng lời diễn tả được.

Vừa hôn xong, Manh Manh trán chạm trán với Hầu Thành, nhẹ nhàng thở, môi và môi còn kề nhau, Mạch Manh Manh không rời đi được, khẽ nghiêng mặt sang lại tiếp tục giằng co trên hai cánh môi mỏng.

Hầu Thành ôm eo Mạch Manh Manh kéo về phía mình, Mạch Manh Manh đang giạng chân ở trên người Hầu Thành liền để lộ bắp đùi trắng nõn, có phong cách khác, Mạch Manh Manh lại không biết, trong lúc vô ý cổ áo trượt xuống vai, lộ ra phần lớn phong cảnh xinh đẹp, mà Mạch Manh Manh chỉ lo hôn Hầu Thành. Hầu Thành hơi híp mắt nhìn cơ thể dụ người ngay trước mắt, dục vọng của đàn ông đã sớm thức tỉnh, theo đường cong hoàn mỹ của thắt lưng nhẹ nhàng tháo dây buộc áo ngủ ra, áo ngủ tơ lụa liền trượt khỏi sống lưng bóng loáng. Lúc Mạch Manh Manh cảm thấy lạnh lẽo thì vị trí của hai người đã xảy ra thay đổi, cặp mắt phiếm hồng chăm chú nhìn Hầu Thành, giơ tay lên ôm Hầu Thành, giọng nói mềm mại ngọt ngấy vang lên bên tai Hầu Thành, "A Thành, em muốn anh......"

Hầu Thành không nhìn tiếp, lại nghe thấy tiếng người nào đó xé bao ra. Ở trong lòng Manh Manh khẽ thở dài, người đàn ông này, quá mức lý trí. Trên thế giới này, có người có thể khiến cho anh không còn lý trí hay không? Có lẽ có, nhưng, nhất định không phải là mình.

Chương 13: Không phải là giả

Lúc điện thoại reo Manh Manh đang ngủ gà ngủ gật trên xích đu ngoài ban công, tháng chín thời tiết ôn hoà, thích hợp để ngủ nhất. Lúc từ trên bàn đu dây xuống trong nháy mắt liền ngất xỉu, Manh Manh chỉ cho rằng mình bị tuột huyết áp, không thèm quan tâm chút nào.

"A lô ?"

"Manh Manh, anh là A Thành."

"Dạ. Làm sao vậy?"

"Tối ngày hôm qua để quên một tập bản vẽ, đang ở trên bàn trong phòng làm việc của anh, em mang tới giúp anh, buổi chiều cần dùng."

"Được. Đúng rồi, có cần mang cơm trưa cho anh không? Muốn ăn gì?"

"Không cần, em đến rồi chúng ta ra ngoài ăn."

"Được."

Phòng làm việc của A Thành. . . . . . Chưa bao giờ đi vào. Phòng làm việc của Hầu Thành có hai gian, sau khi Manh Manh gả vào phòng ngoài liền trở thành phòng làm việc của Manh Manh, Manh Manh muốn vẽ truyện tranh muốn xem sách đều làm ở gian ngoài. Hầu Thành không để cho Mạch Manh Manh vào gian trong phòng làm việc, quét dọn sửa sang đều do chính anh làm. Ban đầu Mạch Manh Manh cho rằng, bởi vì phòng làm việc của Hầu Thành quá rối loạn nên không muốn mình đi vào, chuyện này cũng không kỳ lạ, có người nghiêm túc trong cuộc sống, nhưng phòng làm việc của mình sẽ rất lộn xộn, ngược lại nếu dọn dẹp ngay ngắn sẽ không tìm được đồ. Manh Manh mở cánh cửa chưa bao giờ mở ra, lại phát hiện sự thật không phải như vậy. Phòng làm việc của Hầu Thành, hoàn toàn là phong cách của anh, ngay ngắn nghiêm túc. Mạch Manh Manh rất dễ dàng tìm thấy tập bản vẽ Hầu Thành muốn. Không muốn bỏ qua cơ hội duy nhất rất vất vả mới dám đi vào, Mạch Manh Manh quyết định khám phá phòng làm việc của Hầu Thành thật kỹ. Có một giá sách được khảm vào trong tường, tiết kiệm không ít không gian. Không gian không tính là rất lớn, sách được sắp xếp rất ngay ngắn, có bộ sách chuyên ngành, cũng có sách trong nước và ngoài nước. Trên bàn sách đặt bộ máy vi tính tinh thể lỏng, bên cạnh máy tính đặt một chồng sách hẳn là sách Hầu Thành thường xem. Trong một góc không nổi bật, một vật ở trên bàn nhìn qua giống như là khung hình hấp dẫn sức chú ý của Manh Manh. Trên bàn Hầu Thành, sẽ trưng hình gì đây? Phong cảnh? Ảnh gia đình? Hoặc là hình cưới của bọn họ?

Mạch Manh Manh tò mò tới xem tấm hình, trong nháy mắt vui vẻ tìm được lời giải thích, nhưng cũng trong nháy mắt, Mạch Manh Manh không ngừng hối hận xưa nay mình chưa từng vào phòng làm việc của Hầu Thành.

Không phải hình phong cảnh, cũng không phải là ảnh gia đình, càng thêm không phải là hình cưới của bọn họ. Trong hình là một người phụ nữ, người phụ nữ mình từng gặp mặt một lần. Trong nháy mắt tim Mạch Manh Manh như rơi vào trong nước đá. Chợt nhớ tới hình như có người đã từng nhắc nhở ". . . . . . Trong lòng của anh có người không thể yêu. . . . . ." Quả thật là người không thể yêu. . . . . .

Mạch Manh Manh không biết mình đặt khung hình lại vị trí ban đầu như thế nào, cũng không biết mình rời khỏi phòng làm việc như thế nào. Trong lòng dường như trống rỗng, vừa giống như đã suy nghĩ rất nhiều thứ, lặp đi lặp lại, như cưỡi ngựa xem hoa. Bản thân mình cố gắng nhiều năm muốn đến gần nơi sâu nhất trong lòng người nào đó, quay đầu lại hóa ra vẫn đang quanh quẩn ở bức tường bên ngoài tim anh.

Mạch Manh Manh tìm lấy một túi kẹo sữa ra, ngồi trên ghế sa lon ăn một viên lại một viên, ăn đến khi dần đến giờ thì đứng dậy, thay quần áo đổi giày cầm túi, mang theo tập bản vẽ Hầu Thành muốn, ra cửa.

Lúc đến công ty Hầu Thành thì vẫn còn sớm, Mạch Manh Manh không muốn lập tức lên lầu nhìn thấy Hầu Thành. Thật là kỳ lạ, vẫn luôn tranh thủ từng giây muốn gặp người nào đó, hiện tại, có cơ hội tốt như vậy, mình lại bỏ qua. Ngốc, thật khờ.

Ôm túi, Manh Manh đứng ở bãi đỗ xe ngầm, bãi đỗ xe ngầm có hơi tối, Manh Manh không thèm quan tâm chút nào. Có con kiến đang bận bịu vận chuyển hàng hóa, mùa thu rồi, phải trữ thức ăn cho mùa đông. . . . . . Manh Manh ngơ ngác nhìn một hồi, từ trong túi lấy một viên kẹo sữa ra, bỏ trên đất, rất nhanh sẽ hấp dẫn những côn trùng nhỏ nhạy cảm này. Manh Manh dựa vào thị lực tốt, nhìn hai con kiến họp bàn một lúc, nhìn con kiến bị vật mình đang vận chuyển khiến bản thân lật ngửa một lúc lâu. . . . . . Thật thú vị. Mạch Manh Manh thấy phải dần dần quên chuyện khiến mình phiền não đi.
Bãi đỗ xe ngầm dần dần có tiếng vang, chắc là đến thời gian nghỉ trưa rồi. Mạch Manh Manh chợt đứng lên, bóng tối trước mắt làm cảm giác cả người hít thở không thông kéo dài vài giây, chân đã tê rần.

"Chúng mày ăn kẹo ăn đến vui vẻ, tao cũng ăn." Mạch Manh Manh lẩm bẩm với đám kiến trên đất, lột viên kẹo sữa thả vào miệng mình, đi tới giữa thang máy, ấn xuống số tầng phòng làm việc của Hầu Thành.

********** Diễn đàn L=ê Q-usy Đ/Ôn

Lúc Mạch Manh Manh đến phòng làm việc của Hầu Thành, Hầu Thành đang định gọi điện thoại, thấy Mạch Manh Manh, dừng tay lại, "Tới rồi?"

"Vâng!" Manh Manh đi tới, "Đây, tập bản vẽ."

Hầu Thành nhận lấy tập bản vẽ thì liếc nhìn, bỏ lên trên bàn, "Đi thôi, đi ăn cơm."

Hầu Thành nghe thấy có đồng nghiệp nói gần công ty mới mở một nhà hàng thịt nướng, liền muốn dẫn Manh Manh tới ăn thử. Buôn bán rất tốt, vận may cũng rất được, có một chỗ trống, hai người gọi món. Lúc món ăn lên, đều là đồ sống, cá mực, thịt ba chỉ... Đã được nêm nếm tốt. Nhìn những loại thịt tươi sống này, Mạch Manh Manh chợt không có khẩu vị. Đầu hơi choáng váng, sẽ không phải là mới vừa rồi dưới bãi đỗ xe ngầm bị cảm lạnh chứ. . . . . .

"Làm sao vậy? Không thoải mái?" Hầu Thành ngồi ở đối diện vươn tay, rất tự nhiên xoa trán Mạch Manh Manh. Bàn tay khô ráo chạm vào một bàn tay hơi ướt hơi lạnh, "Ra mồ hôi lạnh."

"Vâng. . . . . . Chỉ là có hơi nhức đầu. . . . . ." Mạch Manh Manh chống đầu.
"Anh dẫn em đến bệnh viện." Hầu Thành đứng lên.

"Không cần đâu, tự em đến tiệm thuốc mua thuốc uống liền không sao. Trước kia em bị cảm, đến thuốc cũng không cần, trực tiếp trốn trong chăn cho ra mồ hôi là được."

"Thật sự không cần?"

"Không cần, em sợ bác sĩ cầm ống tiêm, rất dọa người."

"Không ăn nữa, chờ cơ thể thoải mái lại đến đây ăn. Anh đưa em về nhà trước."

". . . . . . Vâng. . . . . ." Suy nghĩ một chút, Mạch Manh Manh vẫn đáp lại Hầu Thành.

********** Diễn đàn L(ê) Q*uý* Đ%ôn%

"Uống nước." Hầu Thành nhét người nào đó vào trong chăn liền bưng tới một ly nước.

"Cũng không phải em bị tàn tật. . . . . ." Manh Manh nhỏ giọng nói thầm.

"Ngủ một giấc thật ngon, cơm tối anh mua về, muốn ăn cái gì?"

"Món tủ của Đường Ký."

"Ừm, ngủ đi." Mạch Manh Manh ngoan ngoãn nhắm mắt lại, Hầu Thành hôn lên mắt của cô một cái, đứng dậy rời đi.

Mạch Manh Manh vuốt ve chỗ mắt bị hôn, trước đây không biết vì sao Hầu Thành thích hôn mắt của mình nhất, bây giờ biết rồi, trong lòng lại có chút đau xót.

Hầu Thành luôn cảm giác mình quên mất chuyện gì, nghĩ đến lại không có chút đầu mối nào, dần dần cũng thật sự quên mất đi. Chẳng qua sau này lúc nhớ tới, đã trễ.

Chương 14: Tất cả đều có khả năng

Bệnh cảm của Mạch Manh Manh quả nhiên như cô từng nói, chảy một thân mồ hôi là tốt. Nhưng mà mấy ngày sau đó luôn buồn ngủ, vốn là một bậc thầy có thể ngủ 12 tiếng một ngày, bây giờ 14 tiếng cũng có thể. Chẳng qua vẫn 6 giờ rời giường như cũ, chuẩn bị bữa sáng cho Hầu Thành. Sau khi Sư Tử lớn lên có thêm thời gian cố định dẫn Sư Tử đi dạo trong công viên gần đó một chút, quyến rũ Chihuahua nho nhỏ, Teddy lông xoăn, thỉnh thoảng sẽ bị Husky nhà khác nhiệt tình đẩy ngã.

Có lẽ bởi vì ngày ngày gặp mặt, Hầu Thành không phát hiện ra mấy ngày nay Mạch Manh Manh hốc hác đi trông thấy. Mạch Manh Manh thắt cà vạt cho Hầu Thành thì Hầu Thành nói: "Hai ngày nữa có một người bạn lâu năm sẽ đến thành phố J chơi."

"Hả? Có tới nhà ăn cơm không?"

"Không biết. Nhưng mà có thể anh sẽ dành thời gian để đón tiếp."

"Vâng, cần phải vậy mà." Mạch Manh Manh chỉnh sửa vạt áo cho Hầu Thành, "Trai đẹp, được rồi."

Sau khi cưới quần áo của Hầu Thành đều do một tay Mạch Manh Manh phối hợp, liên quan đến phương diện màu sắc và kiểu dáng, hình như trời sinh phái nữ nhạy cảm hơn phái nam, Hầu Thành là rất tán thưởng mắt thẩm mỹ của Mạch Manh Manh.

Tiễn đến cửa, Manh Manh dặn dò, "Lái xe cẩn thận."

"Biết rồi."

********** Diễn đàn ngôn tình L=ê Q=u+ý Đ=ô-n

Khi Từ Ngọc cùng Cố Minh Dương, còn có phiên bản nhỏ của Cố Minh Dương đã bốn tuổi đi tới thành phố J thì Hầu Thành buông xuống tất cả công việc trong tay đi đón tiếp.

"Quấy rầy đến cậu rồi." Cố Minh Dương khách khí.

"Dù sao cũng sắp đến giờ nghỉ, không có việc gì." Hầu Thành cũng biết nói lời khách sáo.

Cố Minh Dương nhìn người đàn ông thành thục trước mắt của hiện tại, so sánh với người nhiều năm trước còn hơi non nớt chỉ có thể gọi là cậu thanh niên, thay đổi không ít.

"Cuộc sống bây giờ của cậu trôi qua tốt chứ?" Cố Minh Dương đột nhiên hỏi.

"Hả?" Hầu Thành có chút không phản ứng kịp, "Cái gì?"

"Tớ đang nói, cuộc sống gia đình cậu vẫn tốt chứ?"

"Vô cùng tốt."

"Vậy thì tớ yên tâm."

"Cậu và Tiểu Ngọc thì sao?"

"Như cậu thấy." Ánh mắt dịu dàng của Cố Minh Dương nhìn về phía vợ và con trai ở chỗ không xa.

Trong lòng Hầu Thành có chút kinh ngạc, lại không đau lòng như trước kia. Hai người họ đã ở chung một chỗ nhiều năm như vậy, hình như tình cảm càng ngày càng sâu đậm.

"Tớ cũng không rõ lắm giữa tớ và Tiểu Ngọc rốt cuộc tình thân nhiều hơn hay là tình yêu nhiều hơn. Nhưng mà giữa chúng tớ, sự tồn tại của nhau đã trở thành thói quen rồi."
Thói quen sao. . . . . . Thói quen như vậy nghe qua rất tốt đẹp đấy. . . . . .

"Tới đây nghỉ ngơi một chút đi." Cố Minh Dương kêu hai bảo bối chơi đùa đến mức đầu đầy mồ hôi, "Tớ đi mua chút thức uống, hai người trò chuyện đi."

"Bảo bảo, gọi chú nào."

"Chú ~~ mẹ, mới vừa rồi không phải đã kêu chú rồi sao ~~" Tiểu Cố rất không hiểu.

"Con xem mặt của chú không hề vui vẻ, nhất định là con khiến chú không hài lòng, chú không vui mới có thể như vậy." Từ Ngọc hướng dẫn từng bước cho con trai nhà mình.

Khóe miệng Hầu Thành giật giật.

"A, con biết rồi." Tiểu Cố vểnh mông nhỏ tròn trịa leo lên đùi Hầu Thành, ôm Hầu Thành, ở trên mặt Hầu Thành "CHỤT ~" một cái, làm nửa mặt Hầu Thành đầy nước miếng, "Chú. . . . . . Cười một cái ~~"

Tiểu Cố, cái này là ai dạy con? ! !

Hầu Thành bị chính cảm giác mềm nhũn trên mặt mình làm cho giật mình, trên môi nho nhỏ của đứa bé hình như còn mang theo mùi thơm của sữa, mình vì phòng ngừa đứa bé ngã xuống mà ôm lấy cơ thể nhỏ bé của đứa bé ở trong tay, cơ thể nhỏ nhắn mềm mại ấy thật chọc người thương. Hầu Thành nghiêm túc nhìn bộ dạng của đứa bé, con ngươi giống hệt trân châu đen, da trắng mịn như tuyết, đôi môi ướt át đỏ thắm, bất giác Hầu Thành hơi tươi cười, nếu như, mình cũng có một con giống như vậy. . . . . .

"Chuyện này vậy là không được rồi nha, lãng phí cái hôn của bánh bao nhà em ~ anh nói xem cả ngày anh trưng ra bộ mặt này để làm gì? Ai dám đến gần anh chứ?" Từ Ngọc liếc mắt nhìn Hầu Thành.

"Không ai dám đến gần anh mới tốt, Manh Manh tuyệt đối không cần lo lắng anh đi ngoại tình."

"Đúng rồi, ban đầu ngược lại Manh Manh nhà anh rất có gan đó nha ~~" Từ Ngọc bát quái lại gần Hầu Thành.

"Cô ấy vừa gặp đã yêu anh.""Thật hay giả vậy?"

"Dáng vẻ của anh giống đang lừa gạt em lắm sao?"

Tiểu Cố bị lãng quên không vui, lôi vạt áo Hầu Thành quay sang hỏi Từ Ngọc, "Mẹ, vừa gặp đã yêu là gì vậy?"

Từ Ngọc đảo tròng mắt, "Giống như ba con, liếc mắt liền nhìn trúng mẹ con vậy, rồi cưới về nhà." Người nào đó, cô còn có thể tự luyến hơn nữa được sao?

Tiểu Cố cái hiểu cái không gật đầu một cái, quay sang nói với Hầu Thành, "Chú, có phải chú cũng bị cưới về hay không?"

Hầu Thành trừng mắt liếc nhìn Từ Ngọc đang cười đến mức nằm sấp trên bàn, nhỏ giọng nói với Tiểu Cố nói, "Đừng nghe mẹ con nói lung tung, mẹ con không biết nghĩa đâu, chờ ba con trở lại, hỏi ba con."

"Dạ, ba lợi hại nhất." Bảo bảo Tiểu Cố lộ ra vẻ mặt sùng bái. Hầu Thành giật mình, nếu như mình có con, có phải bảo bảo nhà mình cũng sẽ sùng bái mình như vậy hay không?

"Đúng rồi, anh và Manh Manh sao rồi, không muốn có con?" Từ Ngọc hỏi, "Em còn tưởng rằng rất nhanh có thể được ăn đầy tháng bảo bảo của hai người đấy. . . . . ."

"Là anh không có ý định muốn. Nhưng mà, có một đứa bé, hình như vô cùng tốt." Hầu Thành liếc nhìn Tiểu Cố tự ngu tự nhạc (*) trên đùi mình, trong mắt toát ra sự vui vẻ.

(* Tự ngu tự nhạc: Tự tìm kiếm chuyện vui đùa và thỏa mãn với chuyện đó)

"Ừm, có con cái thì có nhớ thương, cuộc sống một nhà ba người mới mỹ mãn. Ban đầu là Manh Manh theo đuổi anh đúng không? Manh Manh thích anh như vậy, chắc chắn cô ấy hi vọng mình có thể mang thai con của anh."

"Như vậy sao. . . . . ." Hầu Thành nghĩ đến vẻ mặt thất vọng của Manh Manh, trong lòng đau nhói, "Anh không quan tâm đến suy nghĩ của cô ấy."

"Anh thật sự thích Manh Manh chứ?" Từ Ngọc nháy mắt hỏi.

"Thích?"

"Đúng vậy, anh nhìn anh, vừa nhắc tới Manh Manh, biểu hiện trên mặt liền thay đổi, không còn giống như người chết."

". . . . . . Tiểu Ngọc, cách nói chuyện của em vẫn đáng đánh như vậy. . . . . ." Hầu Thành cười, mình, đã thích Manh Manh rồi. Thích nhìn Manh Manh khi khẩn trương liền xoắn vạt áo, thích nhìn vẻ mặt thỏa mãn của Manh Manh lúc mình thích ăn món ăn cô nấu, thích đến. . . . . . Hiện tại liền muốn gặp cô. . . . . .

"Hầu Tử. . . . . . Bây giờ anh cười đến thật ngốc đó. . . . . . Hóa ra anh cũng có ngày này ~~"

"Anh thừa nhận, không được sao?"

********** Diễn đàn ngôn tình .L.ê. ,Q,u,ý, /Đ/ô/n/

Gần đây cơ thể có chút không thoải mái, trước chủ nhật Manh Manh đi đến bệnh viện một chuyến, lúc đi không để tâm, lúc trở về lại rất thấp thỏm. Mang thai, đã hơn một tháng. Chẳng qua bây giờ phản ứng vào buổi sáng của mình vẫn chưa quá rõ ràng, cho nên cũng không có để ý. Thì ra, trong bụng mình, đã có một sinh mạng nhỏ rồi. Lúc mới vừa biết tin tức trong chớp mắt vui mừng liền biến mất, mây đen lập tức phủ đầy đầu, A Thành, hoàn toàn không muốn có con. . . . . . Mình làm ra chuyện này, anh ấy sẽ không tức giận chứ? Tức giận là chuyện nhỏ, có phải anh sẽ chán ghét mình hay không? Đi ngang qua quảng trường trước công ty Hầu Thành vốn muốn chờ anh cùng nhau về nhà, lại ngoài ý muốn thấy được bóng dáng mình đặt trong tim.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau