THẬT RA THÌ EM KHÔNG DỄ THƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thật ra thì em không dễ thương - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mở đầu

Mùa hè năm ấy, Mạch Manh Manh hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp trung học, vừa vặn biết mình trúng tuyển vào đại học J tốt nhất ở thành phố J. Sau khi biết mình đã trúng tuyển, liền đi xem thử nơi mình sẽ sống trong bốn năm tiếp theo.

Gần nhà cô không có xe buýt đi thẳng đến thành phố J, phải chuyển xe. Ở trạm xe có rất nhiều người đứng chờ, nhiều đến mức khiến Mạch Manh Manh gần như cảm thấy mình sẽ bị ép chết, bỏ mạng lại nơi này.

Khi xe buýt chở đầy người chậm rãi chạy tới thì Manh Manh vô cùng khiếp sợ. Quá nhiều người rồi, hoàn toàn không có chỗ để chen lên, muốn cũng không có. Bên cạnh có người kêu la "Chuyến tiếp theo cũng nhiều người như vậy" "Chen chết rồi." "Nhường một chút". Nóng. Người ở phía sau không ngừng chen lên trước, Mạch Manh Manh rơi vào cảnh tiến lùi đều khó. Thật vất vả mượn sức của những người xung quanh chen lên xe buýt, chen lấn đi về phía cuối xe, liền nghe thấy tài xế nói "Không thể lên tiếp nữa.". Còn chưa kịp đứng vững, xe buýt liền khởi động. Dưới ảnh hưởng của quán tính, Mạch Manh Manh ngã về phía trước, vươn tay nắm lấy vạt áo người khác theo bản năng, cánh tay được người khác đỡ một chút sau đó liền buông ra.

Mạch Manh Manh ngẩng đầu muốn nói cảm ơn, vừa mới nhấc mắt, đập vào mắt chính là một chiếc cằm với đường nét sắc sảo, được vệ sinh rất sạch sẽ, đôi môi mỏng, da thịt trắng nõn, nhưng tổng thể gương mặt có vẻ rất lạnh lùng. Truyện được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L.ê Q-u.ý Đ/ô.n

Mạch Manh Manh không phải là một người có thể dễ dàng ghi nhớ gương mặt người khác, chính xác mà nói, Mạch Manh Manh có hơi mắc chứng mù mặt. Nhưng mà, chỉ liếc mắt nhìn Hầu Thành một cái, Mạch Manh Manh đã biết nhìn một lần này chính là cả đời. Trong nháy mắt đó, Mạch Manh Manh nghe thấy âm thanh tim của mình nở hoa, từng cánh từng cánh nở rộ, toàn bộ xung quanh đều tối đi.Dáng người Mạch Manh Manh rất nhỏ nhắn, ở trong toa xe chật chội đã không còn dư tay cầm nào để cho cô nắm. Cho nên sau khi xe buýt rất không ổn định chạy trên đường, Mạch Manh Manh liên tục hai lần va vào cánh tay cứng rắn của Hầu Thành, có một lần bị va trúng mũi, nước mắt tràn ra, vì vậy ngẩng đầu, làm bộ đáng thương nhìn Hầu Thành.

Cho dù ở trong hoàn cảnh hỗn loạn như thế, Hầu Thành vẫn duy trì sự lạnh nhạt. Lại ngoài ý muốn cảm nhận được ánh mắt của Mạch Manh Manh, tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra cúi đầu xuống, đối mặt với một đôi mắt ngập nước. Ánh mắt này giống như đã từng quen biết khiến trái tim luôn luôn lạnh nhạt của Hầu Thành chợt mềm nhũn. Ở trong đám người chật chội, nâng một cánh tay lên, cho Mạch Manh Manh chui vào. Sau khi Manh Manh chui vào Hầu Thành dùng cánh tay cùng ghế ngồi tạo thành bức tường bảo vệ cô, trong lòng rất yên tâm.Trong suốt hành trình, mấy lần Mạch Manh Manh muốn nói chuyện phiếm cùng Hầu Thành, thế nhưng gương mặt lạnh nhạt khiến Manh Manh không dám kích động, vì vậy chỉ có thể buồn bực ở trong lòng tự mình YY (tự tưởng tượng) đủ cảnh tượng hai người trò chuyện...... Mặc dù không khí xung quanh hỗn tạp mùi, chóp mũi Mạch Manh Manh vẫn ngửi thấy hương chanh như có như không trên người Hầu Thành. Trước tầm mắt, là áo sơ mi trắng noãn, ngoại trừ chỗ bị cô nắm có chút nếp gấp, những nơi khác đều bằng phẳng. Điểm không được hoàn mỹ chính là, không thấy chiếc nút áo thứ hai đếm ngược của cái áo sơmi màu trắng này đâu.

Mặc dù xung quanh hỗn loạn nhưng đối với Mạch Manh Manh mà nói, có thể nói đây là chặn đường hạnh phúc sau khi mệt mỏi đứng hơn một giờ, đến trạm cuối. Hầu Thành đi xuống xe rất vội vàng, thậm chí hoàn toàn không hề quay lại nhìn Mạch Manh Manh lấy một lần.

Cho tới bây giờ Mạch Manh Manh vốn không phải là đối thủ của những bác trai bác gái cường tráng, chỉ có thể nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của Hầu Thành bên ngoài cửa sổ. Nhưng mà, dù vậy, Mạch Manh Manh dựa vào thị lực vô cùng tốt của mình, thấy rõ Hầu Thành đi vào công ty thiết kế nội thất J thị. Khóe miệng chậm rãi tạo thành một nụ cười, lúm đồng tiền bên má ngày càng sâu hơn: bốn năm, em chắc có thể tình cờ gặp anh lần nữa.

Lúc xuống xe, liếc mắt liền nhìn thấy một món đồ quen thuộc, nhặt lên lau sạch sẽ, nắm chặt ở trong tay. Manh Manh đứng ở trước cửa công ty thiết kế nội thất J thị cười rất vui vẻ. Xung quanh dòng người ra ra vào vào cũng bị nụ cười rực rỡ của cô gái nhỏ này cảm nhiễm. Buổi chiều nóng bức, Mạch Manh Manh lại cảm thấy trong lòng trước sau vẫn tràn ngập hơi thở mát mẽ, yên bình.

Chương 2: Để cho anh gặp lại em

Mạch Manh Manh vốn luôn luôn không chú ý đến những người đi đường Ất Bính Đinh lại ngoài dự đoán bắt đầu chú ý đến những bóng dáng cao lớn trẻ tuổi trên đường, hy vọng có thể gặp Hầu Thành thêm lần nữa. Nhưng mà, tìm tìm kiếm kiếm suốt mấy tháng, Hầu Thành giống như đã biến mất khỏi thế giới, lần vô tình gặp trên xe buýt giống như là một giấc mơ. Tay Manh Manh ôm điện thoại than phiền với bạn thân: "Người ta nói, nếu như nhớ rõ khung cảnh lần đầu gặp gỡ, vậy đã nói rõ hai người chưa hết duyên phận. Hiện tại tớ không nhớ quá rõ ràng a ~~~"

Loáng thoáng nghe được giọng nam ở bên đầu kia của điện thoại, "Cậu lộ vẻ háo sắc với trai đẹp người ta. Chắc chắn là cậu dọa người ta chạy mất."

Mạch Manh Manh vừa định phản bác, bỗng nhiên thấy một bóng dáng, "Ah, sư phụ cậu chờ một chút, tớ thấy có đồ chơi tốt, sẽ gọi cho cậu sau ~~" l=ê q-u/ý đ"ô;n ngôn tình

Sau khi cúp điện thoại, chạy đến trước mặt người COS thành mèo Garfield, nhìn chằm chằm người ta thật lâu. Không đúng, chính xác mà nói, phải là nhìn chằm chằm cái đuôi mèo Garfield của người ta thật lâu. Không nhịn được cảm giác ngứa ngáy trong lòng, Mạch Manh Manh cẩn thận duỗi ngón tay ra chọc chọc bả vai mong người ta quay đầu lại nhìn.

Garfield nghiêng đầu sang, chiếc mũ khiến toàn bộ hốc mắt là một màu đen nhánh. Manh Manh không biết người cải trang này có vẻ mặt gì, nhưng mà nếu người ta đã quay đầu lại rồi, dù sao cũng phải nói ra mong muốn của mình.

Biết rõ không nhìn thấy ánh mắt của đối phương, Manh Manh vẫn ngẩng đầu nhìn về vị trí hai mắt của người kia, hết sức chân thành nói: "Xin hỏi, tôi có thể kéo cái đuôi của bạn một chút không?"

Lúc này đối phương hoàn toàn quay cơ thể lại, nhưng mà Mạch Manh Manh lại hiểu lầm đối phương. Ban đầu đối phương chỉ nghiêng đầu sang nhìn mình, cái đuôi đang ở vị trí mình chạm tay là được, xoay người lại như vậy, ngược lại cái đuôi mèo Garfield cách mình càng xa.

Manh Manh khe khẽ thở dài, vừa định rời đi, lại thấy có cái móng vuốt vàng vàng nắm một cái đuôi vàng vàng đưa tới trước mặt mình. Manh Manh kinh ngạc ngẩng đầu, hết sức phấn khởi nắm lấy cái đuôi đối phương đưa tới, ưmh...... Cảm giác quả nhiên không sai.....Vừa đúng lúc có một chị em cùng ký túc xá đi ngang qua, Manh Manh gọi cô lại, để cho cô giúp mình cùng Garfield chụp ảnh chung. Cuối cùng mới nhớ tới điều gì đó, cẩn thận hỏi Garfield, "Có thể không?" Không biết vì sao, Manh Manh cảm giác trên người Garfield này tỏa ra một luồng hơi thở lạnh như băng, người khác chớ lại gần.

Chiếc mũ không có biểu cảm gì lại ngoài dự đoán gật một cái.

Mạch Manh Manh hưng phấn cùng Garfield chụp vài kiểu ảnh.

Lúc cùng Garfield nói hẹn gặp lại, đám chị em trong ký túc xá lại chỉ chỉ mấy nhân vật phim hoạt hình khác, có cảnh sát trưởng Mèo Đen, thỏ Bugs Bunny, hỏi Manh Manh có muốn chụp ảnh chung nữa hay không. Lúc này Mạch Manh Manh mới chú ý tới thì ra không chỉ có một mình mèo Garfield =_=."Không cần, có Garfield là đủ rồi ~" Có chút lúng túng, Mạch Manh Manh cười hì hì khoác tay đám chị em, nhìn từng tấm hình trong điện thoại di động. Nhưng cũng vì vậy, không quay đầu nhìn thấy, sau khi cởi mũ Garfield xuống, lộ ra gương mặt cô nhớ nhớ mong mong. Tính toán thời gian đã qua, chính là ba năm.

********** Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn l=ê q-u/ý đ"ô;n

Hầu Thành cực kỳ miễn cưỡng đội mũ Garfield, mặc trang phục biểu diễn vào, cùng với các bạn học khác cũng bị lừa mặc trang phục phim hoạt hình im lặng nhìn thẳng vào mắt nhau, mặc dù đều không thấy rõ vẻ mặt của đối phương, nhưng đoán rằng tất cả đều có cùng một bộ dạng 囧. Viện nghiên cứu của thành phố J đón người mới đến, thế nên giao cho bọn họ nhiệm vụ đứng ở cửa thu hút sinh viên tài cao, giữa mùa đông chơi COS tỏ vẻ đáng yêu rất mát?! May mắn có đội mũ, nếu không bị người quen nhìn thấy thế nào cũng sẽ bị cười nhạo.

Đứng yên suốt một buổi sáng, trải qua vô số lần bị túm cái đuôi một cách bất ngờ, sau khi bị đùa giỡn sờ mó cả buổi, Hầu Thành dứt khoát quyết định, buổi chiều có đánh chết cũng không làm nữa, người nào thích làm thì đi đi!

Mới vừa quyết định, lại có người nhẹ nhàng chọc chọc bả vai. Quay đầu liền nhìn thấy một gương mặt có thể gọi là xinh đẹp, trên gương mặt đó đôi mắt lấp lánh ánh nước rất chân thành nhìn mình, "Xin hỏi, tôi có thể kéo cái đuôi của bạn một chút không?"

Cô gái kia nói như vậy, mang theo đôi chút sợ hãi. Ánh mắt như vậy, rất quen thuộc. Hình như mặt cô gái này cũng quen. Hầu Thành chợt nhớ tới cô gái có đôi mắt giống như nai con ở trên xe buýt công cộng lúc nghỉ hè, cùng cô gái trước mắt từ từ hợp thành một. Ánh mắt như thế Hầu Thành không chống cự được. Vì vậy thỏa hiệp, kéo cái đuôi trên trang phục biểu diễn ra trước người, đưa cho cô gái. Cô gái mừng rỡ rõ rệt. Thế nhưng mình còn đồng ý chụp ảnh chung với cô. Hầu Thành bên trong chiếc mũ khẽ nở một nụ cười chua chát, quả nhiên, hoàn toàn giống như cô, sự nhớ nhung của mình đối với cô bị gợi ra dễ như trở bàn tay. Dù biết chính mình, trúng loại độc mang tên là Từ Ngọc (*).

(* Tên một nhân vật trong truyện, mọi người sẽ biết là ai sớm thôi, cùng hóng những chương tiếp theo nhé)

Chương 3: Có duyên sẽ gặp lại

"Sư phụ, tớ cho cậu biết chuyện này ~ tớ tìm được một công việc rất tốt, rất hợp khẩu vị của tớ nha ~~" Mạch Manh Manh vui tươi hớn hở nói với bạn thân của mình, người đàn ông được gọi là sư phụ —— Lý Nguyên Bình.

"Công việc bán thời gian của cậu trong mấy năm qua cũng quá phong phú đi?" Lý Nguyên Bình châm chọc.

"Những việc kia là bán thời gian, đây là công việc toàn thời gian, biết không?! Rất là khác biệt!" Mạch Manh Manh giậm chân.

"Được được được...... Có khác biệt......" Lý Nguyên Bình thuận theo lời nói của Mạch Manh Manh.

"Cậu gạt tớ! Tớ sẽ nói với sư nương!!" Mạch Manh Manh nói lời đe dọa không có chút lực sát thương.

"............" Yên lặng.

"Này...... Chẳng lẽ cậu vẫn chưa chinh phục được cô ấy?!" Mạch Manh Manh thử dò hỏi Lý Nguyên Bình.

"...... Quả thật như thế."

"Hai người các cậu, luôn anh anh em em, làm sao cho đến bây giờ vẫn chưa đến với nhau vậy? Rõ là......"

Còn không phải là bởi vì cậu! Mạch Tiểu Manh cậu không có thuốc chữa. Lý Nguyên Bình không còn sức lực để trách móc nữa. Mặt khác cũng bắt đầu suy nghĩ, phải mau chóng chinh phục vị kia nhà mình, tránh việc bị người khác cướp đi mất.

"Haiz...... Tớ đến công ty, hôm nào trò chuyện tiếp ~~" Mạch Manh Manh nói xong liền cúp điện thoại.

Bản lĩnh qua cầu rút ván của Mạch Manh Manh cậu càng ngày càng cao siêu nha............

********** Truyện chỉ được đăng tải tại diễn đàn l*ê q#úy đ=ô.n

Phòng thiết kế

"Chậc...... Mọi người khỏe, em là Mạch Manh Manh. Về sau chúng ta sẽ làm việc với nhau, mong các vị tiền bối chỉ dạy nhiều hơn." Mạch Manh Manh đi tới chỗ làm việc của mình, hướng về phía những người đang bận rộn chào hỏi.

"Mạch Manh Manh? Bán Manh?" Nói chuyện chính là một người phụ nữ khoảng ba mươi rất có khí thế của chị lớn.

Manh Manh đen mặt. Cô cũng biết, ở trong xã hội Internet thông dụng này, tên của cô quả thật thường bị nghi ngờ là Bán Manh.

"Chậc...... Nếu như vậy có thể khiến cho mọi người nhớ tới em thì không có vấn đề gì ~~"

"Rốt cuộc cũng có một em gái nhỏ đáng yêu tới rồi ~~ em gái nhỏ, anh gọi là Vương Hạo, nhớ chưa?" Một thanh niên tóc dài trẻ tuổi quay sang huýt sáo với Mạch Manh Manh, tự giới thiệu mình.

Tôi không còn nhỏ mà!!! Manh Manh thật sự bất lực đối với vẻ ngoài dù có ra vẻ chính chắn thế nào cũng không giống.

"Được rồi được rồi, đừng có trêu chọc cô gái nhỏ người ta nữa~~" Một cô gái tóc ngắn nói chuyện, "Chị tên là Cao Tuệ, lớn hớn em vài tuổi, chiếm chút tiện nghi rồi, em liền kêu chị là chị Cao đi."

"Chị Cao ~~" Manh Manh ngọt ngào kêu một tiếng, làm cho người được kêu tên mặt mày liền hớn hở.

"Em Cao, cuối cùng em cũng có thể nở mày nở mặt rồi." Người phụ nữ có khí thế của chị lớn cười nhạo Cao Tuệ, "Cuối cùng người nhỏ nhất trong phòng làm việc không còn là em nữa."

"Đúng vậy đó! Bị mọi người áp bức lâu như vậy, Tiểu Manh Manh em thật sự là cứu tinh của chị ~~"

Manh Manh loáng thoáng cảm thấy khóe miệng của mình giật giật.

"Em gái nhỏ thật đáng yêu nha ~~" Còn chưa kịp phản ứng, gương mặt đã bị một người phụ nữ trang điểm đậm nhéo lấy.

"Tổng giám khỏe."
"Tổng giám."

"Khỏe." Người phụ nữ trang điểm đậm đáp một tiếng, lại nhìn về phía Mạch Manh Manh, "Khuôn mặt nhỏ nhắn này, thật đáng yêu ~ cái miệng nhỏ nhắn này, thật quyến rũ ~ chiếc mũi nhỏ này, thật thẳng ~ lông mày nhỏ này, thật xinh đẹp ~~"

Manh Manh -_-|||, chị gái, chị có thể bỏ những từ "Nhỏ" này đi được không?

"Quên tự giới thiệu mình. Chị tên là Chu Dao, tổng giám thiết kế." Chu Dao cảm thấy đủ rồi mới buông tay của mình ra, bỏ qua cho Manh Manh.

"Tổng giám khỏe." Manh Manh ngoan ngoãn chào hỏi.

"Haiz, em gái nhỏ, chị cho phép em gọi chị là chị." Chu Dao thấy Manh Manh này là một nhóc con khéo léo liền không nhịn được muốn yêu thương.

"Chậc...... Chị......" Thật ra thì Manh Manh không thích trang điểm đậm, nói ra cũng rất khó hiểu, mặc dù Chu Dao trang điểm đến mức không nhìn ra trạng thái ban đầu, nhưng bằng trực giác Manh Manh biết, nhan sắc của Chu Dao nhất định rất đẹp. Bản thân cô cũng không ghét người phụ nữ trang điểm đậm này, ngược lại, còn có cảm giác thân thiết.

"Được rồi, từ nay về sau còn rất nhiều thời gian để hiểu rõ nhau, tới giờ làm việc rồi, mọi người về vị trí của mình nào. Manh Manh, em đến chỗ chị nào." Người phụ nữ có khí thế của chị lớn —— Dương Tĩnh, nhắc nhở mọi người.

"OK ~ " "Được rồi!"

"Manh Manh, em vừa tới, trong khoảng thời gian này em chịu vất vả làm chân chạy vặt trước, quen thuộc rồi về sau mới có thể thuận buồm xuôi gió."

"Được, chị Tĩnh."

Dương Tĩnh sững sờ, xoay lại thì nhìn thấy bảng tên mình trên bàn, cười cười, cô nhóc này, rất thông minh đó.

**********

Bận rộn, buổi sáng trôi qua rất nhanh. Mạch Manh Manh mong chờ thời gian nghỉ trưa đến.

Lúc đang đợi thang máy, vô tình liếc mắt lại nhìn thấy một bóng dáng cao thẳng. Manh Manh không để ý lên tiếng chào hỏi đồng nghiệp mới quen xung quanh, tách đám người ra, đuổi theo. Mặc dù chỉ là một cái liếc mắt, nhưng Manh Manh liền có cảm giác, chính là anh ta, sẽ không sai!

"Này, người mặc âu phục ở phía trước, đợi một chút...!" Thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng xa, Manh Manh rất sợ người kia sẽ lại biến mất giống như ba năm trước đây, cái khó ló cái khôn, kêu một tiếng.
Quả nhiên, Hầu Thành quay đầu lại. Trong nháy mắt tim Manh Manh như bất động, giờ phút này, thành một cảnh phim quay chậm. Manh Manh thậm chí cảm thấy, cô đã chờ giờ phút này, dường như đã chờ rất lâu rồi. Tất cả xung quanh cũng không còn tồn tại, trong thế giới, chỉ có anh và cô.

Manh Manh bình tĩnh hít thở một chút, dùng trạng thái tốt nhất đi tới trước mặt Hầu Thành.

Ánh mắt Hầu Thành nhìn Mạch Manh Manh có thể nói là rất lạnh lùng, Manh Manh cảm giác có chút uất ức, em nhớ anh ba năm, anh lại quên em mất rồi ╮(╯▽╰)╭. Sự bi thương trở thành tầng hơi nước bao lấy ánh mắt nhìn Hầu Thành, mím mím môi, "Em không biết anh còn nhớ em hay không, chẳng qua em biết em nợ anh một tiếng cảm ơn."

Trí nhớ của Hầu Thành vốn không tệ, nhìn thấy ánh mắt này thoáng chốc trong đầu liền xuất hiện một ít ký ức về cô gái quen mặt này. Vì vậy khẽ gật đầu, "Không có gì."

Có gì có được hay không?! Người ta đối với anh vừa thấy đã yêu có được hay không?! Người ta mấy năm qua vẫn nhớ mong anh có được hay không?! Nội tâm Manh Manh có 10086 con thần thú chạy qua.

Mà Hầu Thành bị châm chọc lại không biết gì, "Lời cảm ơn tôi sẽ nhận. Không có chuyện gì, tôi đi trước." Nói qua xoay người muốn rời đi.

"Đợi đã nào...!" Manh Manh gấp gáp, liền đưa tay kéo tay áo Hầu Thành lại. Hầu Thành nhìn tay áo của mình bị kéo, chân mày hơi nhíu lại.

Mạch Manh Manh lúng túng buông tay ra, lặng lẽ vuốt ve nơi bị mình nắm lấy, cười hỏi, "Xin nói cho em biết tên của anh, được chứ?"

Thật ra thì mức độ thích sạch sẽ của Hầu Thành rất...... Người người oán trách......, anh rất muốn cự tuyệt nói ra tên của mình, nhưng trước ánh mắt mong chờ kia, lại như bị đầu độc, "Hầu Thành."

Hầu Thành...... Hầu Thành...... Hầu Thành...... Hầu Thành...... Hầu Thành......

Mạch Manh Manh ngây ngốc đưa mắt nhìn Hầu Thành rời đi, nội tâm quanh quẩn tên của anh, cảm giác hạnh phúc, chậm rãi lan tràn ở trong lòng.

********** Diễn đàn l (ê) q [u] ý đ <ô> n

"Manh Manh, em biết quản lý Hầu?" Cao Tuệ đang gắp thức ăn vẫn cười khúc khích nhìn Manh Manh, hỏi.

"Quản lý Hầu? Hầu Thành?"

"Ừm. Nghe nói anh ta cũng tốt nghiệp đại học J. Trong lúc thực tập đã tới công ty làm rồi."

"Chẳng trách......" Trong suốt ba năm một lần cũng không gặp được anh, thì ra người ta hoàn toàn không ở trường học! "Ôi chao, anh ấy kết hôn rồi à?"

"Không có. Với tính cách lạnh lùng như băng của anh ta, nghe nói con gái người ta vừa thấy anh ta liền sợ rồi ~"

"Khủng bố như vậy sao?" Manh Manh kinh ngạc, không đến nỗi vậy đi......

"Đúng vậy, nếu không với điều kiện của anh ta, làm sao bây giờ còn độc thân được?" Cao Tuệ bĩu môi.

"Em quyết định!" Mạch Manh Manh bỗng nhiên để đũa xuống.

"Em làm gì vậy? Làm chị hoảng sợ!"

"Em muốn theo đuổi anh ấy!"

"Hả? Đuổi theo anh ta?"

"Ừm! Cho nên chị Cao, chuyện liên quan đến Hầu Thành, chị biết gì phải nói đó với em nha ~~"

"Manh Manh em......" Cao Tuệ thấy cô cười đến mức mặt dại ra, hoàn toàn không còn gì để nói.

Chương 4: Thích anh mới theo đuổi anh

Người của phòng thiết kế gần đây rất có khẩu phúc (có lộc ăn). Bánh ngọt, sushi, món Ý, món Ấn Độ...... Gần như mỗi ngày đều không giống nhau.

Không cần nghi ngờ, những món này đều là do Mạch Manh Manh làm.

Có câu nói có thể xem là kinh điển, "Muốn giữ được trái tim của đàn ông, trước tiên phải bắt được dạ dày của anh ta", kinh điển tất nhiên phải có tác dụng, phải có chỗ hơn người. Vì vậy Manh Manh quyết định dùng thực tế kiểm nghiệm tính xác thật của lý thuyết.

Bạn bè của Manh Manh đều biết, thật ra Mạch Manh Manh là người yêu ngủ đến chết, nhưng mà bây giờ người trẻ tuổi sống về đêm 12 giờ mới bắt đầu cuộc sống đồng hồ sinh học của Mạch Manh Manh có vẻ rất đáng quý: mỗi tối chín giờ nhất định đi ngủ, đúng sáu giờ sáng rời giường, nghỉ trưa một giờ, thời gian còn lại hễ có thời gian rảnh là đi nằm ngủ ngay, một ngày ước chừng có thể ngủ đến 12 tiếng.

Nhưng mà, kể từ khi Mạch Manh Manh quyết định bắt đầu theo đuổi Hầu Thành, liền rưng rưng trừ thời gian nghỉ trưa quý giá của mình, một tiếng....!

Mỗi sáng sớm sau khi tự nhiên tỉnh lại, tìm nguyên liệu làm bữa sáng phong phú ngon miệng lại dinh dưỡng, bỏ vào hộp tiện lợi đến công ty đưa cho Hầu Thành.

Hầu Thành bình thường khoảng bảy giờ rưỡi sẽ đến công ty, làm quản lý một công ty yêu cầu chín giờ đi làm, đúng là tấm gương siêng năng. Sau khi tìm hiểu rõ ràng quy luật làm việc và nghỉ ngơi của Hầu Thành, trong lòng Manh Manh cảm động, trời cũng giúp cô!

Ngày đầu tiên thấy Mạch Manh Manh đưa bữa sáng cho mình, trong lòng Hầu Thành vô cùng kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn Mạch Manh Manh. Sắc mặt cô gái này bỗng trở nên đỏ bừng, rõ ràng rất hồi hộp, nhưng vẫn tự nhủ: "Em thích anh, cho dù anh đồng ý hay không, em đều muốn theo đuổi anh!"

Hầu Thành hơi híp mắt lại, kinh nghiệm được người khác theo đuổi không phải là không từng có, nhưng mà lần này, tại sao lần này lại có cảm giác cực kỳ mong chờ chứ? Cô gái này, rất dũng cảm đấy......

Hầu Thành ăn sáng, nhưng mà nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Mạch Manh Manh, không tự chủ cúi đầu mở miệng nếm bánh bột mì Mạch Manh Manh đưa tới. Ưm, mùi vị không tệ.

Manh Manh thấy Hầu Thành ăn thức ăn mình làm, gần như vui vẻ đến mức muốn hô to vạn tuế. Ngây ngốc nhìn Hầu Thành từng miếng từng miếng một mà ăn hết tất cả mọi thứ, oa, đến dáng vẻ lúc ăn cơm cũng đẹp mắt như vậy, không hổ là người đàn ông cô nhìn trúng o(≧v≦)o~~

Hết sức hưng phấn thu dọn hộp tiện lợi, Manh Manh vừa đi tới ngưỡng cửa, chợt quay đầu lại, "Chờ em ăn cơm trưa nha ~~"

Hầu Thành vuốt ve cái bụng ăn quá no của mình, cúi đầu, nhếch miệng lên nở một nụ cười như có như không.

********** Diễn đàn l *ê* q # ú ^ y đ-ô-n

"Sư phụ à, tớ chủ động xuất kích đấy. Mấy ngày qua anh ấy đều không từ chối đồ ăn tớ mang cho anh ấy, cậu nói xem, anh ấy cũng có chút thiện cảm với tớ đúng không?"

Lý Nguyên Bình liếc mắt, "Manh Manh à, không chừng có thể nói."

"Nói thế nào?" Manh Manh nóng nảy nhìn thanh niên đối diện.

"Có lẽ người ta cảm thấy món ăn cậu làm rất hợp khẩu vị của người ta ~" Lý Nguyên Bình thờ ơ nói.

"Này! Cậu nói nếu như mà tớ theo đuổi cậu... cậu sẽ động lòng hay không?" Manh Manh hỏi Lý Nguyên Bình.

Lý Nguyên Bình đứng lên, cơ thể vươn qua khỏi bàn nhìn thẳng vào Manh Manh, ngón tay hơi nâng cằm Manh Manh lên, nhìn xung quanh một chút, "Ừm, nếu như cậu theo đuổi tớ, là đàn ông đều biết động lòng. Đáng tiếc......""Cậu có Sư nương!!" Mạch Manh Manh vuốt ve móng vuốt của Lý Nguyên Bình, trợn mắt giận dữ nhìn.

"Chính là vậy đó!" Lần nữa ngồi trở về, trong đầu Lý Nguyên Bình lóe lên ý tưởng, "Nếu như anh ta thật sự không động lòng, có lẽ..... Hẳn là trong lòng anh ta đã có người khác......"

Sắc mặt Manh Manh biến đổi, "Nhưng mà, tớ chưa từng nghe thấy bát quái tương tự......"

"Ở bên ngoài thì sao. Chuyện này có khả năng xảy ra mà."

"......"

"Không có gì, cậu phải tin tưởng vào chính mình. Manh Manh nhà chúng ta người gặp người thích mà."

"......"

"Đừng như vậy mà, như vậy thì không phải là Mạch Manh Manh nhà chúng ta trên trời dưới đất không gì không biết, cười một cái cho gia xem nào ~"

Mạch Manh Manh nâng khóe miệng cười rất khó coi.

**********

Trước cửa sổ sát đất tầng 15 của tòa nhà, Hầu Thành đang cầm cà phê mặt không đổi sắc nhìn người nào đó đang nói chuyện với một người đàn ông xa lạ trên quảng trường ngoài trời, động tác của hai người rất thân mật, Hầu Thành nhìn, mờ mờ ảo ảo cảm thấy trong lòng có chút không thoải mái.
**********

Buổi chiều và kéo đến nhiều ngày sau trong lòng người của phòng thiết kế không khỏi run sợ, tổng giám thiết kế cũng không nói gì về bản thiết kế nhưng đến chỗ quản lý tất cả đều bị trả về làm lại.

"Này, Chuột (Biệt danh của Vương Hạo), đàn ông cũng có thời kỳ mãn kinh sao?" Cao Tuệ ai oán hỏi Vương Hạo.

"Cô có thời kỳ mãn kinh sao? Nam nữ đều là người thì giống nhau chăng?" Vương Hạo tức giận cào cào tóc.

"Manh Manh, chẳng lẽ em đưa thuốc nổ thay cơm cho anh ta hả?"

"Hả? Ô! Làm sao có thể đưa thuốc nổ chứ......" Manh Manh im lặng.

"Trước tiên nộp lại bản thảo, em đi đưa đi, chị không muốn bị đông cứng thành tảng băng đâu."

"......" Cần khoa trương như vậy sao?

Sự thật chứng minh, thật sự rất khoa trương!

"Chỗ sáng tạo ở đâu? Thể hiện ý tưởng gì? Thiết bị lắp đặt bên trong phòng không nên đơn giản như vậy!" Hầu Thành ném bản thiết kế về trước mặt Manh Manh, "Làm lại!"

Manh Manh uất ức, "Có phải tâm trạng anh không tốt hay không?" Giận chó đánh mèo, đây rõ ràng là giận chó đánh mèo.

"Tâm trạng tôi có tốt hay không liên quan gì đến cô?" Giọng điệu Hầu Thành rõ ràng không tốt.

Có liên quan tới cô sao? Tâm trạng anh tốt em sẽ vui vẻ, tâm trạng anh không tốt em cũng cảm thấy không tốt, anh nói có liên quan tới em không? Manh Manh không phải người sẽ chống đối cấp trên, chẳng qua cảm thấy bị tổn thương, nhìn Hầu Thành.

Hầu Thành biết mình đang giận chó đánh mèo, ánh mắt trách cứ như vậy khiến cho lòng anh càng đau hơn, có thứ gì đó, đã phát triển theo hướng mình không thể kiểm soát được.

"Để cho bọn họ làm lại đi! Một lần cuối cùng."

Manh Manh nhận lệnh liền rời đi, lại bị Hầu Thành gọi lại, "Mạch...... Manh Manh."

"Hả?" l *ê* q # ú ^ y đ-ô-n

"Không có việc gì, cô đi đi." Muốn nói chuyện khác lại không tìm được chủ đề, Hầu Thành khẽ tự giễu, đánh mất khả năng trao đổi cùng người khác phái rồi sao?

Chương 5: Chúng ta yêu nhau đi [1]

Công ty nhận được một hạng mục lớn, nhóm tinh anh phòng thiết kế cần cùng nhóm tinh anh phòng thiết kế công ty đối phương tham gia một tiệc tối giả thượng lưu. Dĩ nhiên, đây là cách nói của Cao Tuệ. Thật ra, sự thật chính là: nhóm tinh anh phòng thiết kế cũng được, nhân vật không có tên tuổi cũng được, mọi người đều đến tuổi bàn chuyện hôn sự. Dâng hiến cả đời cho thiết kế, không lo tính chuyện lớn cả đời, đây là lời của Vương Hạo trai đẹp. Vương Hạo còn nói, "Có bạn gái dẫn bạn gái theo, có bạn trai dẫn bạn trai theo, cỗ vũ những người độc thân như chúng ta cũng là cảnh cáo đối phương, mình đã có chủ."

"Cậu chỉ giỏi lắm mồm. Nói không chừng công ty đối phương có rất nhiều em gái nhỏ đấy ~" Dương Tĩnh lên tiếng.

"Em gái nhỏ đáng yêu cũng sẽ không bằng Manh Manh Manh nhà chúng ta nha ~~" Vương Hạo đá lông nheo với Mạch Manh Manh, khiến mọi người ớn lạnh đến buồn nôn.

Mạch Manh Manh nhanh trí, "Anh Hạo, chuyện có thể dẫn bạn trai bạn gái theo là thật sao?"

"A ~~ Manh Manh em muốn dẫn bạn trai theo sao? Em...... Em...... Thế mà em lại nhẫn tâm bỏ rơi anh ~~~" Vương Hạo che mặt khóc thút thít.

.................. Mọi người im lặng..................

Trong lòng Manh Manh lại suy nghĩ, Hầu Thành là người ưu tú như vậy, nhất định sẽ có người nhìn trúng anh, vậy khả năng mình theo đuổi được anh sẽ nhỏ hơn, vậy không bằng............

********** Diễn đàn ngôn tình L [ê] Q =ú= y Đ (ô) n

Mạch Manh Manh đứng ngồi không yên, ngón tay vò áo, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn Hầu Thành đang thong thả ung dung ăn cơm. Hầu Thành biết Mạch Manh Manh có lời muốn nói với mình, nhưng bản thân lại muốn xem xem rốt cuộc cô có thể nhịn đến lúc nào, bộ dạng của cô gái nhỏ này thật thú vị. Vì vậy người nào đó vì thỏa mãn hứng thú tệ hại của mình vốn ăn cơm chính là nhai kỹ nuốt chậm, càng thêm thả chậm tốc độ.

Mạch Manh Manh sửng sờ đợi đến khi Hầu Thành cầm khăn giấy lên lau khóe miệng, trong quá trình chờ đợi cảm xúc lo lắng đã lên đến đỉnh điểm, vì vậy, những lời vốn rất bình thường biến thành như sau:

"Quản lý Hầu, anh sẽ tham gia tiệc xem mắt sao?" Manh Manh, rõ ràng là vì chuyện buổi tiệc nên mới tới......

Mà Hầu Thành lại thành thật trả lời, "Đi chứ, tất cả mọi người đều đi, không phải sao?"

"Vậy quản lý Hầu anh có bạn gái không?"

Hầu Thành nhếch môi dưới, "Không có nha."

Mạch Manh Manh mừng rỡ, "Vậy anh làm bạn gái em đi!" Nói xong liền muốn cắn đứt đầu lưỡi mình rồi, rối rắm không biết tiếp theo nên nói gì.

"Nếu như tráo đổi vị trí chủ ngữ và tân ngữ với nhau, có thể tôi sẽ suy nghĩ lại." Hầu Thành rất bình tĩnh lên tiếng.

"Cái gì?" Manh Manh kinh ngạc, sau một hồi sững sờ chợt tỉnh táo, "Anh...... Anh đồng ý?!"

Hầu Thành rất thích biểu hiện kinh ngạc của Mạch Manh Manh, nhưng mà, khó chịu đã là tính cách, vì vậy, người nào đó tiếp tục bình tĩnh, "Cũng không phải là chuyện gì lớn, kêu la cái gì? Tôi chỉ không muốn đi trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài." Này, người nào đó, có từng nghe qua hay không, giải thích chính là che giấu nha? Không còn mặt mũi!

Mạch Manh Manh đã đắm chìm trong sự vui sướng khổng lồ này, ngây ngô cười.Hầu Thành nhìn Mạch Manh Manh cười, trong lòng chợt có một chút mong đợi đối với buổi tiệc không lâu sắp tới.

**********

Ngày tổ chức tiệc, Mạch Manh Manh mặc một chiếc váy liền thắt eo màu xanh ngọc, chiều dài vừa vặn trên đầu gối một tấc, sẽ không quá ngắn, cũng sẽ không quá dài thành ra rườm rà, giày cao gót thì sau khi cân nhắc đến chiều cao của Hầu Thành mà lựa chọn, dằn lòng mang đôi 10 cen-ti-mét, tầm nhìn mở rộng không ít. Tóc được cột lên, chỉ để lại hai sợi ở hai bên tóc mai, đuôi tóc hơi xoăn, vừa có sự trẻ trung của thiếu nữ, lại có sự thành thục của phu nhân. Trời sinh đoan trang, trang điểm nhẹ lại khiến cho hai mắt người khác bất ngờ.

Lúc Hầu Thành thấy Mạch Manh Manh, thực sự rất kinh ngạc. Vương Hạo khoa trương hơn, "Em gái nhỏ của anh à, làm sao lại hóa thân thành ngự tỷ vậy ~~ tan vỡ mất ~~" Vừa nói vừa chạy một vòng quanh Manh Manh, cuối cùng còn nói, "Thật ra thì ngự tỷ cũng không tồi chút nào ~~"

Cao Tuệ nhấc chân đá một cái, "Từng thấy người đứng núi này trông núi nọ, nhưng chưa từng thấy qua người như cậu lại cùng đứng về phía người đứng núi này trông núi nọ!"

Trong lòng Mạch Manh Manh châm chọc, chị, chị chắc chắn câu đứng núi này trông núi nọ được dùng như vậy sao?

"Được rồi, đi thôi." Anh lớn lên tiếng, sao dám không nghe theo?

Đến nơi tổ chức tiệc, Chu Dao trang điểm đậm như trước đây đứng ở cửa, đón nhóm bọn họ, lôi kéo Mạch Manh Manh, "Đây thật sự là Tiểu Manh Manh nhà ta sao? Có thật không?"

"Chị...... Là em......"

"Manh Manh...... Chị nghĩ chị yêu em mất rồi......" Liếc mắt nhìn Hầu Thành, đột nhiên tiến tới trước mặt Manh Manh, chu miệng lên, hôn Manh Manh một cái thật vang dội.
Mọi người:............

Mặt Manh Manh đỏ như trái cà chua. Hầu Thành kéo Mạch Manh Manh đi, lạnh lùng nói với Chu Dao, "Cô đủ rồi đấy, mau dẫn chúng tôi vào."

Chu Dao không sợ chết, "Manh Manh miệng em rất ngọt ~ đến đây ~ hôn một cái nữa nào ~~"

Mạch Manh Manh rất muốn hét lên một tiếng, nụ hôn đầu của tôi a a a!

"Mạch Manh Manh da mặt mỏng, cô đừng trêu chọc em ấy." Dương Tĩnh nói chuyện.

Chị lớn, không hổ là chị lớn! Em quá yêu chị!

Chu Dao rất không nể mặt kéo Mạch Manh Manh đi, không quan tâm mặt Hầu Thành đang đen lại, "Hôm nay có rất nhiều trai đẹp nha Tiểu Manh Manh đáng yêu ~ coi trọng ai thì nói với chị, chị đóng gói anh ta tặng cho em!"

Mọi người:............

********** Diễn đàn L*ê Q.ú.y Đ-ôn

Mặc dù chỉ có mấy chục người của phòng thiết kế hai công ty tham gia bữa tiệc, nhưng mà rõ ràng hội trường được trang trí rất tỉ mỉ. Nhóm tinh anh bình thường bận rộn bù đầu hoàn toàn nhìn không ra người, hôm nay mỗi một người đều biến thành tuấn nam mỹ nữ. Nhưng mà, đây không phải điểm Mạch Manh Manh chú ý. Sau khi tiến vào trong hội trường, Chu Dao suy nghĩ đến chuyện lớn cả đời của Mạch Manh Manh, cuối cùng vẫn trả Mạch Manh Manh lại cho Hầu Thành, chấm dứt hành động đùa giỡn. Mạch Manh Manh kéo Hầu Thành, trong lòng vui vẻ đến mức muốn nhảy lên. Bản thân Mạch Manh Manh không biết, lúc này mình, cùng Hầu Thành, nhất định chính là một đôi trời đất tạo nên, kim đồng ngọc nữ. Hầu Thành cũng không biết, trong lúc vô tình, mình đã xem Mạch Manh Manh thành người phụ nữ phải đứng ở bên cạnh mình rồi.

Trong lúc Hầu Thành cùng lãnh đạo đối phương nói chuyện với nhau đã dặn dò Mạch Manh Manh tự mình đi dạo một chút, Mạch Manh Manh đi tới khu đồ ngọt liền không chuyển động bước chân nữa. Những món bánh ngọt này, nhìn qua đều có vẻ ăn rất ngon nha...... Mạch Manh Manh không chút do dự cầm đĩa mỗi món lấy một cái, ngon lành thưởng thức. Ăn thật ngon mà......

Manh Manh vốn đang chìm đắm trong những món bánh ngọt thì một giọng nam dễ nghe vang lên, "Vị tiểu thư này, sắp khiêu vũ rồi, tôi có thể mời em nhảy một bản không?"

"Chậc......" Mạch Manh Manh nháy nháy mắt, nhìn nhìn người đàn ông dáng vẻ rất lịch sự đứng ở trước mặt mình, lại nhìn nhìn món bánh ngọt trong tay mình, chuyện từ chối người khác như vậy từ trước đến giờ mình không biết làm, thế nhưng vẫn chưa ăn đã nghiện mấy món bánh ngọt này, rối rắm......

Triệu Nhất Bác nhìn thấu trong lòng cô gái này đang suy nghĩ gì, thật sự rất muốn cười, tại sao có thể đáng yêu như thế chứ? Nhân phẩm tốt khiến cho đề nghị mà anh đưa ra cũng hợp tình hợp lý, "Ngay lập tức sẽ có những món bánh ngọt mới được mang ra, không cần lo lắng sẽ bị người khác ăn hết."

"Chậc......" Suy nghĩ bị nhìn thấu, Mạch Manh Manh ngượng ngùng cười cười, lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ, "Được."

**********

(Còn tiếp)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau