THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 91 - Chương 95

Chương 90: Biển lửa

“Yêu, Dạ Dẫn Thư, người còn chưa có chết nha.”(con hồ ly này thật ko nói được gì hay ho)

Trầm mặc chỉ trong chốc lát, Đồng ảnh cau mày nhìn hắc y nam nhân đang suy yếu, tuy rằng Đồng Ảnh lúc đầu vẫn còn chưa xuống tay, nhưng chiếu theo lực công kích của y, Dạ Dẫn Thư lúc này hẳn là đến bò cũng bò không nổi nữa.

Dạ Dẫn Thư lười đáp lại Đồng Ảnh, y vô thức chạm len chỗ xương sườn bị Đồng Ảnh làm gãy lúc trước, mặc dù sau khi đựoc Thiên Luật cứu chữa đã miễn cưỡng khôi phục, thế nhưng vẫn còn mơ hồ đau.

Gặp Dạ Dẫn Thư không trả lời, Đồng Ảnh không thú vị bĩu môi, một khối đá lớn trong lòng cũng buông xuống. Nếu không bởi vì lời nguyền sai sót ngẫu nhiên của Dạ Dẫn Thư, Cố Thính Ngữ sợ là đã sớm chết trong tay y rồi, huống hồ Dạ Dẫn Thư người này làm bản thân y phi thường chán ghét, nhưng nếu thực sự chết bản thân cũng thấy đáng tiếc.

Ai, hơn nữa., so với mấy tên tình địch dương nanh múa vuốt đa dạng chồng chất xông lên nhiều như thế trước mắt, thì lực công kích của tên đầu gỗ im lìm Dạ Dẫn Thư này không cần nói cũng biết rồi. Vì vậy, đối với tính cách yêu đến chết cũng không nói ra miệng của Dạ Dẫn Thư, khiến ánh mắt Đồng Ảnh nhìn y không khỏi có hơn một phân đồng tình.

Chiến hữu cách mạng a… Con đường phái trước cứ từ từ đi a.

“Ngươi bị thương? Chuyện gì đã xảy ra?” Cố Thính Ngữ ở một bên kinh ngạc ngồi xổm xuống xem xét thương tích của Dạ Dẫn Thư, khuôn mặt nguyên bản tái nhợt lièn xấu xí đi vài phần

Đồng Ảnh chột dạ, nghĩ thầm Dạ Dẫn Thư liệu có thể đem bản thân y khai ra hay không, sau đó có thể cáo trạng khiến Cố Thính Ngữ ghét y, mặt khác lại chiếm được đồng tình của Cố Thính Ngữ. Ai nha… Cái tên ngốc tử này sẽ không như thế đi…

Qua nửa ngày, chỉ thấy Dạ Dẫn Thư gục đầu không nói tiếng nào, tâm can Đồng Ảnh cũng yên ổn quay về trong bụng. Y thậm chí còn không phúc hậu nghĩ: Dạ Dẫn Thư, bộ dạng thật tốt a.

Mà Cố Thính Ngữ thấy bộ dạng trầm mặc của Dạ Dẫn Thư, ngực một trạn nóng lên, bởi vì hắn bỗng nhiên nhớ tới Đồng Ảnh đã từng nói “Dạ Dẫn Thư sắp chết, vì ngươi…” Trong lúc nhất thời càng thêm lo lắng “Ngươi nói chuyện a!”

Tóc đne cùng y phục của Dạ Dẫn Thư có nhiều chỗ bị đốt trụi, vết thương trên da thịt mặc dù đã đựoc Thiên Luật trị liệu nên không còn chảy máu, thế  nhưng những vết sẹo trải đầy trên người vẫn đáng sợ và dữ tợn như cũ.

“…” Dạ Dẫn Thư cuối cùng cũng có điểm phản ứng, y ngẩng đầu, con ngươi màu đen sâu không thấy đáy. Một bàn tay thô ráp to nhớn nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt Cố Thính Ngữ, nhẹ nhàng nói bốn chữ

“Sắc mặt… Thật xấu.”

Đích xác, bởi vì cùng Miên quan hệ, Cố Thính Ngữ đã nhiều ngày không có một giấc ngủ yên ổn, hai quầng mắt màu đen đọng sâu bên dưới mắt, con ngươi nguyên bản ôn nhuận như nước cũng ít đi vài phần sáng bóng.

Mấy ngày không thất, không biết Dạ Dẫn Thư có suy nghĩ nhiều hay không, y chỉ là nghĩ Cố Thính Ngữ gầy. Nhân loại vốn đã rất gầy, làn da tái nhợt càng làm tăng vài phần suy nhược. Khung xương Cố Thính Ngữ không lớn, cái eo dường như chỉ cần nhẹ nhàng nắm chặt một cái là có thể ôm vào trong lòng, cổ tay cùng xương quai xanh có vẻ càng thêm tinh tế. Toàn thân trên dưới nơi có thịt nhất, đại khái chính là cái mông rất tròn kia. (ngắm kĩ quá cơ)

Nghĩ nghĩ, hắc đồng thâm thuý của Dạ Dẫn Thư lại tối thêm vài phần

Cố Thính Ngữ  nghe thấy bốn chữ vô cùng đơn giản nhất thời ngây ngẩn cả người

Giả như có một người dối với ngươi tốt, việc làm của y ngươi không nhất định phải tận mắt chứng kiến, thế nhưng có chỗ rất nhỏ ngươi nhất định có thể cảm thụ đựơc.

Còn hơn Dạ Dẫn Thư bản thân một thân thương tích, điều y lưu ý lại là sắc mặt của Cố Thính Ngữ.

Cố Thính Ngữ lúc này nghẹn họng một lời cũng không thể nói, hắn không tự chủ sờ vết thương hơi hơi rỉ máu… Nếu nói… Những vết thương này đều là vì hắn mà chịu, Cố Thính Ngữ cũng tin.

“…”Đồng Ảnh ở một bên nhanh chóng trừng lớn mắt… Đây là có chuyện gì nha, nhãn thần Cố Thính Ngữ nhìn Dạ Dẫn Thư vừa như yêu thương vừa như áy náy, mơ hồ còn lộ ra vài tia sáng phức tạp khiến kẻ khác đoán không ra. Ngốc tử Dạ Dẫn Thứ không phải chỉ bị thương thôi sao… Y cũng chẳng có nói ngôn ngữ thâm tình gì, thế nào lại khiến Cố Thính Ngữ có vè mặt như thế a???

Đồng Ảnh trong lòng không cam, cũng không quản cái gì mặt mũi, lập tức ngồi chồm hổm trên mặt đất bắt đầu tru lên

“Ai nha!… Yêu uy!… đau quá a… Ta đau muốn chết rồi…” Một bên kêu gào, một ben len lén ngắm Cố Thính Ngữ, quả nhiên, nghe thấy y hô đau nhức, Cố Thính Ngữ vội vội vàng vàng chạy qua.“Ngươi thế nào….Ân?” Cố Thính Ngữ vừa định hỏi, Chỉ thấy Thiên Luật bước tới trước mặt Đồng Ảnh trước hắn, khoé miệng mang nụ cười, không nhanh không chậm rút ra mấy cây ngân châm

“Ngươi đau nhức sao? Ta giúp ngươi nhìn!….Ai? Đứng lại! Trốn cái gì!!” (vỏ quút dầy, móng tay nhọn. Muốn giả vờ bệnh, có Thiên Luật ở đây thì đừng xài chiêu này.)



Vì thế, một phen gà bay chó sủa tức giận đánh mắng lăn qua lăn lại là không tránh được.

Chỉ là hứng thú đùa giỡn khó có được này lại bị một tiếng sấm ẩn nấp sâu trong tầng mây chấn động làm vỡ tan.

Gió nổi lên.

Gió cuốn những cát dã màu đỏ bay lên đập vào mặt người, có loại đau nhức.

Mây đen rậm rạp xa xa, từ từ lan rộng như nghiên mực đỏ vào trong nước, từ từ ô nhiễm cả bầu trời.

Rõ ràng đang là ban ngày sáng sủa, giừo lại giống như đêm đen phủ xuống

Trong ngực mỗi người đều có nặng nề cùng bất an, chỉ là có người ẩn dấu tốt, nhưng cũng có người viết rõ trên trán, bọn họ không hẹn mà cung nhìn về một phương hướng, nhìn cát bay đã chạy mù mịt trời đất

Miệng núi lửa nguyên bản đã yên tĩnh lại cuồn cuộn phun ra khói đặc, nham thạch trong núi không ngừng nứt ra vỡ vụn. Liếc mắt nhìn lại, ngọn núi lử sừng sững giữa trời đất giống như bị rơi vào hồ nước sôi mà phát ra tiếng thét xé rách chói tai, vang lên khúc dạo đầu của sự huỷ diệt.

Những mảnh vụn của núi lửa liên tiếp nổ tung, nhìn rõ những mạch núi to lớn bên dưới. Nhưng vào lúc này

“Ầm ầm!!!!!”…

Nham thạch ở sâu trong vỏ quả đất bỗng nhiên dâng lên, trên màn trời đen kịt những con rồng lửa vuông góc lao về phía trước, cảnh tượng bùng nổ to lớn mà bi tráng này khiến mọi người cả đời khó quên.

Thế giới sụp đổ rồi…

Nếu như từ trên cao nhìn xuống vùng đất này, như vậy toàn bộ thế giới chìr còn lại có hai màu sắc. Màu đỏ nóng rực đựơc đem đen làm nổi bật đang nuốt trọn tất cả, ánh lửa khắp bầu trời, dung nham vô cùng nóng rực từ bốn phương tám hướng lao tới, cuối cùng tụ lại thành  nột đại dương nóng rực mênh mông.

“Đi mau!!! Ở đây… Sắp không chịu được nữa…” Đồng Ảnh cũng coi như là chưởng quản cung này, ngàn năm qua, y cũng chưa bao giờ gặp qua cảnh bạo phát long trọng như vậy, hơn cả là bạo phát, dãy núi lửa này đã mất không chế từ lâu, dường như muốn đem tất cả năng lượng  cùng nhau huỷ diệt.

“Khụ khụ…” Cố Thính Ngữ bị khói bụi dày đặc làm cho không mở mắt ra được, trời đất kịch liệt rung động. Chỉ nghe thanh âm “crắc crắc” gãy nát, khói đặc nóng hổi từ mặt đất toát ra, chỉ trong chốc lát, mặt đất dưới chân nứt ra mấy khe vực sâu tới tận tâm trái đất, từ giữa khe mơ hồ lộ ra ánh lửa.

Khoảng khắc Cố Thính Ngữ ngã xuống chỉ cảm thấy trước mắt có ánh sáng trắng chợt loé lên, chờ hắn phản ứng lại thì đã phát hiện bản thân ngã lên một mảng lông mềm mại màu trắng

“Bạch Chi Ngao!!!”

Bạch khuyển thú hoá thật lớn ôn thuần cúi hạ thân thể, dường như có ý bảo Cố Thính Ngữ tựa lên người mình. Mà xung quanh Cố Thính Ngữ, mười đạo ánh sáng lấp lánh vây quanh chăm chú bảo hộ hắn

Cự khuyển bạch sắc (chó lớn màu trắng), lang nhân màu xám, khổng tước màu xanh, quạ đen màu mực, thú một sừng màu bạc, cự mãng đôi ngươi hoàng kim, nhân ngư  quanh thân bao bọc màu xanh nhạt, báo săn màu đen, hồ ly đỏ sẫm, cùng với hải quái xanh biển.

“đã chuẩn bị tốt chưa?”

Nếu như mọi thứ từ lâu đã dịnh sẵn như vậy, thì cho dù thịt nát xương tan, ta cũng chuẩn bị sống chết bảo vệ thật tốt.

Vì ánh sáng duy nhất trong bóng đêm này, vị thần duy nhất trong lòng ta

Trong biển lửa cuồn cuộn ngập trời, vài đạo thân ảnh nho nhỏ như những con thuyền nhỏ theo gió vượt sóng, phía sau đã không còn đường lui, bọn họ đều đem bản thân khôi phục nguyên hình, có như vậy mới đủ để đem linh lực xuất ra tới đỉnh điểm

Bọn họ không hề chùn chân lao tới cầu treo sắt thép trong màn đêm, không biết, hình ảnh dữ dội như vậy sau một ngàn năm lại giống với cảnh vật trong giấc mộng của một người phụ nữ bình thường.

[…Trong lúc mang thai, nữ nhân kia đêm đêm đều bị ác mộng quấn lấy, thế giới trong mộng bầu trời u ám, nàng đứng giữa một cây cầu sắt, có vật gì đó đang cuộn trào mãnh liệt hứơng về phiá nàng. Sừng sững đối diện cây cầu là một toà thành, một con rắn thật lớn quấn trên cây cầu, theo sau nó là một con cáo chín đuôi màu đỏ rực, cùng với báo săn cấp tốc chạy đi, trên không là thú một sừng toàn thân toả ra ánh sáng màu bạc… Còn có những loài thú dị tộc khác, nhưng nàng thấy không rõ, chúng nó vội vã mà chạy, dường như không hề thấy nàng. Nàng có cảm giác có một linh hồn cự kì tà ác đang thức tỉnh, đang ở ngay đầu toà thành kia đợi chúng… nàng muốn ngăn cản chúng tới đó, bởi vì nàng biết chúng không thể nào ngăn nổi thứ năng lượng tà ác đó

Ở cuối cùng đội ngũ, xuất hiện một thân ảnh nhân loại. Hắn cưỡi một con bạch khuyển to lớn bay nhanh tới, trán của người nọ giống như thiên thần phát ra ánh sáng thần thánh không thể xâm phạm

“Đinh đương đinh đương” đỉnh toà thành phát ra tiếng nổ lớn, Ám Minh hoa màu tím đầy trên mặt đất nhanh chóng héo rũ… Thiên địa biến sắc, từ đỉnh toà thành toả ra năng lượng hắc ám bao phủ toàn bộ thế giới. ]

Nếu như tất cả những chuyện này đã được định sẵn từ lúc Cố Thính Ngữ còn trong bụng nữ nhân kia, vậy thì thời khắc này, bọn họ đã bị một đôi bàn tay to lớn vô hình đẩy về phía đầu cuộc thánh chiến

Bánh răng số phận ầm ầm di chuyển, cuối cùng, đáp án đã gần ngay trước mắt.

Chương 91: Thiên phạt

Đầu kia của cây cầu treo sắt thét, trời đất đã mù mịt thành một mảng.

Cuồng phong quất vào trên mặt, có một loại cảm giác rét căm căm

Trong sương mù dày đặc mơ hồ có thể thấy trước mắt là ba con quái vật lớn, vào trong nhìn lại, mới phát hiện đây là ba toà cung điện giống hệt nhau.Ba cung điện này bảo họ ở các phương hướng khác nhau. Chúng gắt gao nối liền cùng một chỗ, hình thành một thế trận phòng ngự hình tam giác vàng cực mạnh. Ở giữa trung tâm ba cung điện vây quanh, chính là một căn gác chuông cao tới tận trời. Bức tường đầy những vết tích xuống cấp màu xám, gác chuông đựơc gác trên xà ngang lúc này, chiếc chuông đồng cổ xưa đang phải trái lắc lư một cách quỷ dị.

Tiếng chuông đinh tai nhức óc vang vọng khắp vùng đất, nhưng tầng mây dày đặc buông xuống áp bức khiến người không thể hô hấp.

Những cánh hoa héo rũ màu tím rơi khắp nơi trên mặt đất như cùng với bùn đất bên dưới hoà làm một thể, tản ra mùi vị hư thối. Mặt đất tơi xốp bị dẫm lên phát sinh thanh âm “bẹp bẹp”. mỗi một bước đều hãm sâu vào trong lầy lội.

Bước vào bóng đêm mênh mông vô bờ, mấy đen trên đỉnh đầu giống như con thuyền thật lớn đang bay nhanh trên bầu trời, phát sinh ra tiếng nổ vang động đây đó. Tia sét xanh thẫm trên tầng mầy như giao hoà triền miên, dày đặc tựa như một chiếc võng thật lớn giăng ra khắp trời đất.

Xung quanh là màn sương loãng màu đen lượn lờ, sâu trong bóng tối tựa hồ như có một cặp mắt vô hình đang gắt gao nhìn thẳng vào bọn họ, trong lúc nhất thời, Cố Thính Ngữ cảm giác nội tâm thấp thỏm lo âu trong ánh nhìn trộm không tiếng động đang dần mở rộng kia.

Đây là mộng sao.

Là ác mộng quấn thân hơn ba mươi năm qua, cảnh vật trong mộng đang hiện ra rõ ràng trước mắt, nhưng kỳ quái chính là, cảnh thượng vô cùng chân thực này lại khiến Cố Thính Ngữ cho rằng bản thân đang đi vào mộng.

“Thính Ngữ.”Trong hoảng hốt, Cố Thính Ngữ nghe thấy tiếng hô của Thanh Tước. Cố Thính Ngữ lấy lại tinh thần, cho Thanh Tước một nụ cười trấn an. Lúc tiến voà trong kết giới, không hề có cuộc chiến đấu kịch liệt như trong tưởng tượng, thậm chí, đến ngay cả cái bóng của Nguyên Ác cũng không hề thấy.

“Phải cẩn thận.” Vừa dứt lời, một tia sét không hề dự liệu từ trên đỉnh đầu Cố Thính Ngữ đánh xuống, “Ầm” một tiếng đánh nát một khối cự thạch bên chân hắn. Hào quanh màu xanh âm u chiếu sáng gương mặt đang căng cứng của Cố Thính Ngữ, bất chấp phải lưu ý chuyện thiếu chút nữa là rơi vào tình trạng thịt nát xương tan, hăn ngưng thần chăm chú nhìn thẳng vào toà cung điện khổng lồ trước mặt

Chẳng biết từ lúc nào, ở lối vào cung điện đã có một người đang đứng. KHông biết y xuất hiện ừ bao giờ, hoặc là y ngay từ đầu đã ở đó chờ bọn họ đến. Người cùng đem tối như hoà làm một, nếu không phải sát ý vừa chợt loé lên kia, Cố Thính Ngữ hầu như không phát hiện đựoc sự tồn tại của y.

Cố Thính Ngữ cảm giác được, hồn lực trong người nam nhân kia, giống như oán hận ngàn năm ngưng tu lại. Đợi tới lúc hắn muốn  tỉ mỉ tìm kiếm nguồn gốc cảu oán khí kia, thì tia hồn lực quỷ dị kia đã biến mất.

Nam nhân đó là Quyết.

Cố Thính Ngữ đối diện với ánh mắt của Quyết, trong nháy mặt, ngoại trừ một đôi ngươi màu tím chợt loé lên bóng tối, tất cả đều biến mất không bóng dáng.

Con mắt của Quyết, là thuần nhất (ý chỉ chỉ có duy nhất một vẻ)

Đó là bóng đêm hoang vu, đơn thuần chỉ là số phận bị trói buộc gắt gao, tản ra màu tím u ám.

Mà Quyết nhìn như  đờ dẫn, lúc này ngực cũng không ngừng chấn động Nhân loại bình thường trước mắt này, chính là vị thần trong truyền thuyết sao. Quyết không tin vào truyền thuyết, cũng không tin cứu vớt trong tiên đoán gì. Y cùng tất cả mọi người đều hiểu rõ thánh thú khi tụ họp sẽ có chuyện gì, bao gồm cả chính hắn, ngày từ đầu đều đã được định trước là diệt vong rồi.

Cứu vớt sao?

Dưới đáy lòng Quyết thở dài, nhân loại nha, ngươi cho rằng tiêu diệt Nguyên Ác chính là cứu vớt sao. Cho dù có muốn gặp Nguyên Ác, ngươi cũng chỉ có thể bước qua thân xác ta trước đã, ngươi… Có năng lực này sao.

Nỗi lòng phức tạp chợt loé lên, Quyết sau cùng cũng không nói cái gì, chỉ là bình tĩnh vươn cánh tay phải lên.

Một tia sét từ trên bổ xuống, vừa vặn bắn trúng lòng bàn tay. Nhất thời, trời đất trong lúc đó, giống như trong không khí bị rạch ra một đường màu xanh đẹp mắt.

“U U” Theo tiếng kiếm kêu to, ngăng lượng màu xanh ngưng tụ thành một thanh kiếm sắc bén loé quang điện phá không mà ra
[ Trảm hồn kiếm ]

Trảm hồn kiếm là binh khí mạnh nhất từ thời thượng cổ, theo truyền thuyết, đây là thanh kiếm trảm thần.

Chỗ đáng sợ của nó con người chẳng bao giờ được thấy tận mắt, vì Trảm hồn kiếm nếu gặp phải một con người bình thường thì uy lực chỉ giống như một thanh kiếm sắc bén bằng sắt thép, thế nhưng nếu nó gặp phải thần linh có hồn lực vượt qua con người, thì lực công kích của nó sẽ bạo phát giống như một tấm gương, đồng thời trong chiến đấu lại không ngừng hấp thụ năng lượng của đối phương, gặp mạnh thì càng cường, từ xưa tới nay càng là vị thàn linh cường đại, lại càng dễ chết dưới kiếm này.

Ngàn năm trước trong cuộc thánh chiến, Chính thần chính là bởi vì… Thanh kiếm này mà tiêu tan thành mây khói.

Đôi mắt tím của Quyết gắt gao khoá chặt Cố Thính Ngữ, dường như không hề thấy các thánh thú đang hướng y gào thét kia

“Nguy!!” Trong tiếng sấm chớp, Trọc Âm đầu tiên phản ứng lại “Là Thiên phạt!!! Mau tránh đi” Lời còn chưa dứt, chỉ thấy khắp bầu trời trong tiếng sấm ầm ầm, ánh sáng xanh mĩ diễm bá đạo mà tà khí, lôi điện hoá thành kiếm phong không chỗ nào không tới, khiến kẻ khác tránh không kịp. Trời đất  rung động, dưới áp lực ngập đầu, Bạch Chi Ngao mang theo Cố THính Ngữ miễn cưỡng tránh thoát, thế nhưng những thánh thú có hồn lực cường hãn khác lại không có vận số tốt như vậy (bé Ngao yếu nhất lên mới thoát a)  

Người đầu tiên bị đánh trúng là Đồng Ảnh.

Hhồ ly đỏ rực thống khổ ngã xuống mặt đất, y thế nào cũng không nghĩ rằng bản thân lại vô dụng như vậy. Trong không khí tràn ngập khí tức vô cùng lo lắng, Đồng Ảnh tại chỗ đánh một cái thế, y hoá thành hình người chỉ cảm thấy trong cổ có một trận tanh ngọt, lập tức liền che miệng ngăn máu đang chảy ra.

“ĐỒng Ảnh!!!” Cố Thính Ngữ quá sợ hãi, hắn nhảy xuống khỏi Bạch Chi Ngao, tách khỏi những đạo lôi điện đánh sát bên người lao tới bên Đồng Ảnh.

“Kiên trì một chút, ta lập tức giúp ngươi…” Chỉ là, đợi khi hắn đang định giúp Đồng Ảnh chữa trị, thì Đồng Ảnh lại giơ một cánh tay nhẹ nhàng ngăn hắn lại

“Thiết… Thật không may nha” Đồng Ảnh tuy biểu hiện ra là cười hì hì, nhưng đáy lòng lại một mảnh buồn bã. Y kéo lấy tay Cố Thính Ngữ, hơi chút tức giận nói “Lần này chân chân thực thực là rất đau nhức nha.”

Đồng Ảnh biết rất rõ, Thiên phạt mà Trảm hồn kiếmdánh ra là một loại lôi điện. Trời đất trong lúc đó, vật vật tương khắc, linh thú hấp thu tinh hoa trời đất mà sinh ra cũng chỉ có thể bị trời đất hấp thụ lại. Vì vậy, người bị Trảm hồn kiếm đánh trúng, hồn lực dù thế nào cũng bị hư thoát tới không còn, cho dù có trị liệu, cũng chỉ bất quá là lãng phí năng lực của Cố Thính Ngữ, cuối cùng đến ngay cả năng lực của Cố Thính Ngữ cũng sẽ bị Trảm hồn kiếm hấp thụ.

Vì thế, chỉ cần bị Trảm hồn kiếm chém trúng một lần, căn bản là không có phương pháp chữa trị.

“Ầm àm!!” Đột nhiên, phía trên Cố Thính Ngữ hiện lên một đạo ánh sáng màu xanh, hầu như không hề thấy có dấu vết gì, thẳng tắp hướng về phía đầu Cố Thính Ngữ bổ xuống“Cố Thính Ngữ! Mau tránh ra!!”

“Cẩn thận!!”

Đồng Ảnh thét chói tai muốn đẩy Cố Thính Ngữ ra, ai biết phản xạ có điều kiện đầu tiên của Cố Thính Ngữ là gắt gao ôm chặt lấy y, Một lát sau, đau đớn trong tưởng tượng không thấy đến, Cố Thính Ngữ ngẩng đầu, kinh ngạc thấy Miên điều kiện toàn bộ xúc tua gắt gao quấn lấy lôi điẹn, khiến cho lôi điện do Trảm hồn kiếm đem đến dừng lại trên không trung, lôi điện sắc bén cùng xúc tua mềm mại gắt gao dính lấy, không ai nhường ai.

Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy máu trong thân như chảy ngược, ***g ngực không khỏi mãnh liệt cuồn cuộn lên.

“Miên…?!!!!!!”

Máu xanh lạnh lẽo chảy lên gương mặt Cố Thính Ngữ, trong nháy mắt ngắn ngủi, xúc tua đã ngăn chận toàn bộ công kích hướng về Cố Thính Ngữ, thất linh bát lạc rơi tán loạn xuống mặt đất. Miên không ren một tiếng lay dộng vài cái, sau đó ngã xuống đất. Máu từ trên lưng không ngừng chảy ra, y quỳ rạp trên mặt đất, nhìn  không rõ biểu tình gì, chỉ là đầu ngón tay run nhè nhẹ, giống như những xúc tua đầy thương tích xung quanh y đang khe khẽ nhúc nhích.

Một loại đau đớn không nói lên lời bóp chặt trái tim Cố Thính Ngữ, hình dạng thê thảm của Miên khắc thật sâu trong đáy lòng hắn… Ngực đau quá…. Máu không ngừng chảy ra trên đất, dịch thể bên khoé mắt rõ ràng lạnh lẽo không gì sánh đựơc, nhưng viền mắt Cố Thính Ngữ lúc này lại bị tổn thương.

Quyết nhướn mi, y liếc mắy nhìn Miên, sau đó sắc mặt dần âm trầm xuống, từng bước một hướng tới Cố Thính Ngữ.

Trên bầu trời vang lên tiếng kêu thê lương thật lớn, lông vũ màu xanh cùng đen đều bay tán loạn, hoả cầu màu vàng cùng tia sét màu xanh đan vào cùng một chỗ. Thanh Tước toàn thân bị ánh sáng trong suốt của ngọn lửa thiêu đốt, tia sét như xiềng xích đem y bao vây giữa không trung, theo ánh sét ngày càng mãnh liệt, ánh sáng màu vàng dần dần mờ đi …

Một dạp thân ảnh màu đen nhanh nhẹn tránh khỏi tia sét, gào thét hướng Quyết lao tới, ngay trong nháy mắt khi hầu như chạm đựoc vào Quyết, đột nhiên từ dưới đất nứt ra vài khe, những quả cầu màu xanh như ma trơi lao lên, giữa không trung hoạ ra đường cong duyên dáng, sau đó nhanh chóng lao xuống người Dạ Dẫn Thư sau tiếng nổ thật lớn, Dạ Dẫn Thư không nhúc nhích ngã xuống dưới chân Quyết…

Quyết mặt không biểu tình tiếp tục đi về phía Cố Thính Ngữ.

Những… thánh thú này từng là đồng bạn của y, Quyết thậm chí nhớ kĩ bọn họ vì sao lại theo Nguyên Ác, nhớ kĩ bọn họ am hiểu từng chiêu thức gì, y nhìn bọn họ lớn lên… Cuối cùng, lại phải tận mát thấy bọn họ diệt vong.

Sau trận công kích Tu Nhĩ, Lương Nguyệt, Trọc âm cùng Quyết bắt đầu triền đấu, còn Bạch Chi Ngao, Thiên Luật cùng Niệm Hành liền vững vàng bảo hộ xung quanh Cố Thính Ngữ.

đối mặt với đối thủ cường đại nhất hiện nay, Trọc Âm tất nhiên hiểu rõ trận chiến này là cửu tử nhất sinh. Trận Thiên phạt vừa rồi đã đoạt đi sức chiến đấu của bốn người trong bọn họ, Quyết, đến tột cùng có bao nhiêu cường ni?

Lốc xoáy màu đen kết hợp với những sợi lông vũ sắc bén lao về phía Quyết, sau đó là một trụ băng thật lớn phô thiên cái địa tấn công lộn xộn, mỗi người giống như đien đem tính mạng mình ra mà đặt cược. Chỉ có như vậy, chỉ có làm như vậy mới có thể nắm chắc vài phần thắng

Chút bất tri bất giác, bên người Cố Thính Ngữ chỉ còn lại có Bạch Chi Ngao, Thiên Luật cùng Niệm Hành đã lặng lẽ tham gia chiến đấu

Điền cuồng hét lên, tiếng kêu thảm thiết, ánh kiếm, gió tanh mưa máu hỗn loạn hoà trong sương mù nặng nề quất vào mặt, căn bản không nhìn rõ ai là ai, không thấy bọn họ đến tột cùng còn kiên trì đựoc bao lâu.

“Đại thúc, ngươi đi trước đi.” Trận kịch chiến phía trước tựa hồ đang dần dần dừng lại, Bạch Chi Ngao nhìn Cố Thính Ngữ, trên mặt không còn chút máu nào.

“…” Cố Thính Ngữ hé miệng, vừa muốn nói gì đó, giây tiếp theo Bạch Chi Ngao liền bị một tia sáng xanh đánh trúng, cả người nặng nề ngã trên mặt đất

Đó là thực lực gần với Nguyên Ác a. Đợi sương đen tản ra, Quyết nhìn cảnh tượng chiến đấu thê thảm trước mắt với vẻ mặt chết lặng, thánh thú bị Trảm hồn kiếm gây thương tích tạm thời sẽ không chết, bọn họ tuy không thể cử động, nhưng vẫn bảo trì đựơc ý thức thanh tỉnh như cũ.

Quyết đứng trước mặt Cố Thính Ngữ, nhấc lên khoé miệng lạnh lùng, nhẹ nhàng nói “Ta không giết bọn chúng, là bởi vì ta muốn bọn chúng hảo hảo nhìn rõ, người là chết như thế nào.”

Chương 92: Giết thần

Bộp…bộp…

Sấm sét xẹt qua, một giọt nước rơi xuống vùng đất màu đỏ tươi, lập tức liền biến mất trong vũng bùn đen kịt. Mặt đất màu đen trộn lẫn những vẹt máu đỏ sậm, mọi người nằm treê mặt đất run khe khẽ, thỉnh thoảng có một tia điện lưu màu xanh lướt qua thân thể bọn họ.

Giọt mưa càng ngày càng nhiều, chỉ chốc lát sau giữa trời đất liền kéo tới một trận mưa rào.

Từa xa nhìn lại, trong màn hơi nước có hai nam nhân đang đứng giữa trời đất

Thanh âm của Quyết lạnh lẽo mà u oán, y nói “ta không giết bọn chúng, là bởi vì ta muốn bọn chúng hảo hảo nhìn rõ, người là chết như thế nào.”

Cố Thính Ngữ cúi đầu, dường như không hề nghe thấy lời của Quyết. Hắn có chút thất thần nhìn máu trên tay, không rõ máu chính là nước mưa cùng dịch thể dọc theo gương mặt mà chảy xuống, trong miệng có mùi vị như rỉ sắt

“Sợ?” Quyết đem Trảm hồn kiếm gác lên cổ Cố Thính Ngữ, khiến cho hắn ngẩng đầu len.

Im lặng đối diện.

Trong đôi mắt Cố Thính Ngữ không có tia sáng, đôt ngươi đen kịt dần dần tĩnh mịch triệt để, hô hấp của hắn rất nhẹ, giống như ngay cả tiếng đập của trái tim đều có vẻ xa xỉ.. Cố Thính Ngữ bất động như vậy, Quyết bỗng nhiên liên tưởng tới một người tối chân quý gì đó bị trúng tên dưới chân, mà hình dáng bất lực của người kia. Nửa ngày, đôi môi Cố Thính Ngữ khẽ hé mở, tựa hồ như đang thì thào nói cái gì đó.

Quyết nhíu mày “Ngươi nói cái gì?”

“.. Chúng ta về nhà… ta giữ lời hứa… Chúng ta… về nhà…”

Tâm trạng căng thẳng, Quyết lấy lại bình tĩnh, giơ chuôi kiếm lên cao.

Đúng lúc đó, dưới chân đột nhiên sinh ra một cơn đau đớn tới tim, y cúi đầu, chỉ thấy trước mắt một tầng băng trong suốt, Gương mặt Niệm Hành chôn trong lầy lội dơ bẩn, mà cánh tay của y lại gắt gao nắm chặt cổ chân Quyết, móng tay càng găm sâu vào trong da thịt của Quyết.

vừa bị lôi điện thiêu đốt, Niệm hành gian nan ngẩng đầu nhìn về phía Cố Thính Ngữ, vẻ mặt dính máu của y lộ ra nụ cười thuần khiết, dáng dấp tựa như một hài tử vừa làm xong trò đàu dai, con người của y trừng lên thần tình giảo hoạt.

Sắc mặt Quyết dị thường âm trầm, y nhấc chân đá vào bụng Niệm Hành, thoáng một cái, thân thể nhỏ gầy của Niệm Hành thoáng cái đã bay ra chục thước có hơn, nằm trên mặt đất không nhúc nhích nữa.

“A…!!!!” Cố Thính Ngữ dường như mới từ trong cơn ác mộng hỗn loạn tỉnh lại, hắn khó có thể tin nhìn xung quanh mình, sau đó đem mặt vùi vào trong hai tay thấp giọng rống giận. Nhưng mà rít gào cũng không vãn hồi được cái gì, đau đớn như mũi kiếm sắc bén xé rách trái tim, hiện tại hắn cái gì cũng không muốn đối mặt.

Cố Thính Ngữ cảm giác toàn thân đều bốc cháy, hắn giương mắt nhìn Quyết, chỗ trống hai mắt đều là màu đỏ. Cố Thính Ngữ cả đời này chưa bao giờ từng hận người nào, nhưng hiện tại trong lòng lại tràn đầy một cỗ bi phẫn xa lạ.

Vì sao… lại muốn đem bọn họ bức đến tuyệt cảnh như vậy?

Hắn thầm nghĩ muốn đem bọn họ dẫn về nhà, chỉ là muốn quay về a!

Những hài tử này cái gì cũng không có, từ khi sinh ra cho tới giờ trên lưng chỉ đeo thật nhiều thống khổ, Cố Thính Ngữ  chỉ là muốn làm bạn bên người bọn họ.

Mặt đất bắt đầu rung động, Quyết phản xạ lui về sau… Ngay tại nơi y vốn đang đứng, một đạo ánh sáng trắng bùng phát mạnh mẽ.

Quyết chật vật tránh né, không ngừng lui về sau, đầu  ngón chân vừa chấm đất trong nháy mắt, nơi đó lập tức liền phát nổ thật lớn.

Trong lòng Cố Thính Ngữ còn sót lại một sợi tơ tín niệm Bất luận kẻ nào cũng không đựoc cướp đi bọn họ. Sau dó thân thể giống như từ lâu đã biết phải làm như thế nào, liền theo kiếm quang xanh thẫm bám sát.Công kích liên tiếp nhanh chóng mà mãnh liệt, cấp bách khiến kẻ khác không có thời gian hít thở. Quyết chưa bao giờ cảm thụ qua một hồn lực cường hãn như vậy. Y thậm chí có một loại cảm giác bờ biển nguyên bản yên tĩnh giờ đang gầm thét thật lớn, mà y giống như con thuyền nhỏ theo con xoáy nước chảy về trung tâm muốn lật ngã. Bởi vậy, trong đầu y giờ chỉ còn lại hai chữ “Tránh né.”

Vung điện cổ xưa trong rung động thật lớn bắt đầu đổ sụp, loại sức mạnh này tuyệt đối không phải là thứ sức mạnh mà nhân loại có được.

Quyết dựa lưng vào gác chuông luân hồi, y đã không còn đường để lùi nữa.

“Đây là sức mạnh của Minh lệ sao…” Quyết thì thào tự nói “Thảo nào Nguyên Ác nhất định phải có,”

Khói bụi nổi lên từ bốn phía, Cố Thính Ngữ lạnh lùng nhìn Quyết, thần tình lại có một sự quyết đoán khiến tâm người kinh sợ

“Ngưoơ vì sao lại muốn làm như vậy? Ngươi muốn giết ta, liền thẳng thắn giết ta đi…Vì sao lại muốn… Dằn vặt bọn họ?”

Quyết chăm chú nhìn Cố Thính Ngữ, nhìn nhân loại mà Huyễn Sinh thích.

“Ngươi hỏi ta vì sao lại dằn vặt bọn chúng?…A,” Quyết chậm rãi nở nụ cười, y giơ lên thanh Trảm hồn, nhẹ nhàng nói “Thanh kiếm này chỉ có hồn lực của ngươi mới có thể phát huy đến cực hạn, mới có thể hấp thụ toàn bộ sức mạnh của Minh lệ.”

“Ngươi muốn Minh lệ?”

“Ha hả…” Nụ cười của Quyết càng thêm quái dị “KHông phải là ta cần… Nếu như  muốn hắn tỉnh lại, Minh lệ là một điều kiện tất không thể thiếu, bởi vì…”

Toàn bộ thế giới dừng lại trong nháy mắt.

Quyết bên tai nhẹ giọng nói nhỏ, chất giọng khàn khàn nói ra vài lời. Nhưng mà chỉ vài lời này, lại khiến Cố Thính Ngữ quên tất cả công kích, hắn khó có thể tin nhìn Quyết, ngay trong khoảng thời gian ngắn sửng sốt nháy mắt này, hắn đột nhiên cảm thấy ngực đau nhức.

Gục đầu xuống, chỉ thấy một thanh kiếm sắc bén loé lên ánh sáng màu xanh thẫm ngập sâu trong ***g ngực hắn.
Cố Thính Ngữ nhăn mặt, vùng xung quanh lông mày nhíu chặt, hắn thử hô hấp, chỉ là tắc lại trong ***g ngực do cơn đau nhức thấu tim đã chặn đứng tất cả.

“Ách…!!!”

Theo thanh âm xé rách da thịt, Quyết đem mũi kiếm đã ngập một nửa trong ***g ngực hết sức đẩy mạnh vào, cho đến khi thanh kiếm xuyên qua thân thể Cố Thính Ngữ, cường ngạnh đem hắn gục trên Chuông luân hồi.

Một màn này phát sinh quá nhanh, Quyết tựa bên đầu vai Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng thở hổn hển, hai tay nắm chặt chuôi kiếm đã bị máu của Cố Thính Ngữ nhiễm đỏ.

Mái tóc đen mềm mại nhẹ nhàng lay động trong gió, nhân loại gian nan nhìn Quyết, mở miệng nghĩ muốn nói gì đó, nhưng thình lình máu từ trong cổ họng tuôn ra, chặn đứng mọi lời nói của hắn.

Kỳ thực dù có nói cái gì cũng không có tác dụng nữa, Quyết máy móc xoa xoa vết máu trên tay. Tất cả mọi việc ngay từ đầu đã đựơc định trước từ rất lâu rồi.

Từ một nghìn năm trước, Nguyên Ác ở trong cơ thể Quyết đã hạ một ám lệnh (lệnh ngầm). Bởi vậy cho dù thực thể của Nguyên Ác có tiêu tan, nhưng khí tức của Hắn, chính là lời nói lại không giờ phút nào ngừng vây khốn Quyết. Cho dù Quyết có chạy thoát đi rất xa, cuối cùng cũng trở về điểm xuất phát. Cái loại lời nguyền không rõ này bám theo Quyết như bóng với hình, giống như thứ cỏ hoang thâm căn cố đế cắm rễ trong ngực y.

Tuyệt vọng chân chính rốt cuộc là cái gì ni?

LÀ có người giựt dây ngươi đi giãy dụa, nhưng vô luận ngươi nỗ lực thế nào, xuân qua đông đến, sau cùng cái gì cũng không thay đổi, chỉ là càng gần thêm cái chết mà thôi.

Quyết đã quá quen với tuyệt vọng rồi, nhưng với y mà nói, toàn bộ trái tim chân chân thực thực chết đi cững chưa phải là một loại giải thoát, chân chính thống khổ chính là trong bóng tối còn tồn tại một tia ánh sáng. Cái loại ánh sáng không rõ ràng này, không xác định này, chính là ánh sáng có thể phá huỷ toàn bộ thế giới trong truyền thuyết.

Nguyên nhân chính là vì như vậy, đối với sự xuát hiện của Cố Thính Ngữ, ngay từ đầu Quyết đã không hề ôm cái hi vọng gì.

Điểm này, chính là sự khác biệt lớn nhất giữa y và Huyễn Sinh trong lúc đó.

Trước khi hắc ám bao phủ, Quyết không có chỗ trống cho hy vọng, cũng không muốn làm thứ giãy dụa vô vị gì Huyễn Sinh lại lựa chọn chống cự lại, dù cho đổi lại một chút thoải mái vô căn cứ.

“Huyễn Sinh, gắng kiên trì chờ thêm một chút nữa. Ta sẽ  dùng cách của ta đưa ngươi quay về.” Quyết ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

Chuông luân hồi bỗng nhiên yên lặng, trong không khí bùng nổ một dáng vẻ bệ vệ sắc bén, tất cả phô thiên cái địa mà kéo đến, bụi bặm nhất thời bay khắp trời. Ánh sáng thật lớn tập chung xung quanh Cố Thính Ngữ, thanh Trảm hồn kiếm cắm trước ngực không ngừng cuồn cuộn hút đi hồn lực của Cố Thính Ngữ.

“Ô” Tiếng thét bi thương thật lớn vang vọng toàn bộ trời đất, cái thánh thú nằm trên mặt đất không hề có một ý nguyện tin tưởng tất cả mọi chuyện đang phát sinh trước mắt.

Hình ảnh như vậy, cùng ám lệnh mà Nguyên Ác hạ ra không sai chút nào. KHông chỉ có vậy, thời diểm Nguyên Ác sống lại, tất cả các thánh thú cũng sẽ cùng nhau diệt vong.

“Cố Thính Ngữ!!!!!!” Các thánh thú kéo thân thể đầy giẫy thương tích giãy dụa kêu gào, từ từ thét ra máu.

“Quyết!!!!!!!!!!! Ta muốn Ngươi phải chết!!!!!!!!!!!!!!!”

Đưa lưng về phía Cố Thính Ngữ, Quyết từng bước một đi về phía các thánh thú đang nằm trên đất. Đối mặt với sự hò hét tức giận của các thánh thú, Quyết đột nhiên cảm thấy một trận mệt mởi rã rời.

Nghi thức hồi sinh chân chính, kỳ thực chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Chương 93: Hồi sinh

Quyết móc từ trong người ra một quyển trục (quyển sách cuộn tròn), mặt giấy da màu đồng thau cổ xưa nhưng còn tốt, nội dung bên trong quyển trục trắng xoá, Quyết cắn ngón tay, đem máu dàn dần nhỏ lên trên mặt giấy của quyển trục

Quyển trục kia phảng phất như có sinh mệnh nhanh chóng hấp thụ máu, rất nhanh, toàn bộ máu đã bị hấp vào bên trong mặt giấy da. mặt trên quyển trục nổi lên sự biến hoá

Chú văn cổ xưa đột nhiên hiện rõ ràng ở trên mặt quyển trục, mơ hồ trên những câu chữ màu đen còn có sương mù bốc lên.

[ Thủy vu tử vong, thương hậu sinh ra. Luân hồi không ngớt, từ nơi nào kết thúc, liền từ đó bắt đầu. ]

Quyết một bên đọc hồn chú(chú gọi hồn), một bên chậm rãi đi tới trước mặt Bạch Chi Ngao, Bạch Chi Ngao nằm gục trên mặt đất toàn bộ thân thể đều bị giam trong một dòng lôi điện, sét đánh ầm ầm bên cạnh giống như thiét liên gắt gao trói buộc y. Bạch Chi Ngao tự hồ vô tri vô giác với Thiên phạt, hai tròng mắt trong suốt của y chỉ kinh ngạc nhìn Cố Thính Ngữ ở phía xa xa.

Một giọt, hai giọt…

KHông bao giờ nhiều lời, Quyết vươn tay phải, đầu ngón tay thong thả chạm lên ***g ngực Bạch Chi Ngao. Thân thể Bạch Chi Ngao khẽ run rẩy, nhưng y tựa như con rối đã mất đi linh hồn, không hề giãy dụa.

đợi bàn tay Quyết rời khỏi thân thể Bạch Chi Ngao thì, trong tay y chính là một quả cầu sương mù màu đen, còn Bạch Chi Ngao mềm nhũn ngã xuống đất.

“Mê võng.” Quyết dứt lời, quả cầu sương mù màu đen kia chậm rãi bay lên không trung, sau đó bay vào gác chuông luân hồi.

Quyết buông Bạch Chi Ngao ra, xoay người nắm lấy Tu Nhĩ, sử dụng phương pháp giống như lúc trước lấy quả cầu sương mù màu đen từ trong ngực Tu Nhĩ ra.

“Sát ngược.” “Hư Hoa.” “Tham Dục”…

Dựa theo trình tự an bài trong Thập Nhị cung, các thánh thú ngã xuống ngày càng nhiều, từng quả cầu sương mù màu đen liên tiếp bay về phía Chuông luân hồi, dần dần, sương mù đen biến hoá ra tư thế dương nanh múa vuốt, khí âm u phía sau tiếp bước phía trước bay về phía gác Chuông  luân hồi.

Tới lúc Quyết từ trong ngực Miên lấy ra “Sợ hãi”, tất cả các thánh thú lúc này đều đã yên lặng nằm trong vũng bùn, đến ngay cả khí lực để mở mắt cũng không còn nữa.

“Crắc crắc…” Từ sâu trong linh hồn truyền ra âm thanh vỡ vụn rất nhỏ, mỗi người đều cảm ứng đựoc sắp có thứ gì đó bị nhốt trong nhà ngục ngàn năm nay sắp sửa thoát ra.

Quyết cô độc đứng dưới chuông luân hồi, y mở quyển trục đặt ở dưới chân Cố Thính Ngữ, máu không ngừng thấm vào trong quyển trục. Quyết ngửa đầu nhìn bầu trời cao u ám, yên tĩnh trong chốc lát, sau cùng đem ngón tay giữa đặt lên ngực của mình. Ánh sáng xanh loé lên, Quyết cảm thấy thân thể lạnh lẽo không gì sánh được, cái loại thống khổ như xé rách linh hồn này, như là cường ngạng từng phút một đào từ trong ***g ngực bản thân mà ra.

Một quả cầu sương mù màu đen cuối cùng cũng thoát ra khỏi thân thể của Quyết, Quyết khàn khàn giọng nói “Tuyệt vọng.”

Quyết chỗng đỡ không nổi nữa, ngồi bệt xuống đất. Thân thể thật lạnh, thế nhưng trong trái tim trống rỗng lại tuôn ra một cảm giác an tâm kì lạ. Im lặng trong chốc lát, Quyết âm thầm thở dài: Chuyện ta đáp ứng ngươi… Cuối cùng… Cũng hoàn thành rồi…

Mười một quả cầu sương đen bay vào sâu trong gác chuông, bay vào bên trong Thánh điện liền dừng lên một cái kém trắng thật lớn.

Người ngủ say trong chiếc kén trắng lớn đó, ở ngàn năm trước đã một lần bị trọng thương, thế cho nên mới phải ngày ngày hấp thụ mật của Oán Minh hoa mà sống.

Người kia đã từng nói, trong mười hai thánh thú, y chính là người duy nhất không có khả năng phản bội Nguyên Ác.

Bản thân Nguyên Ác cũng không có thực thể, mỗi khi thực thể chết đi, Nguyên Ác đều phải tạo ra một cái vỏ mới để thay cho thân thể đã chết.

Huyễn  Sinh chính là cái vỏ của Nguyên Ác, tất cả của y chính là vì Nguyên Ác mà tồn tại. Chỉ là không biết từ lúc nào, Huyễn Sinh dần dần bắt đầu có ý thức của riêng mình.
Huyễn Sinh cũng có một nguyên tội (tội lỗi có từ khi mới sinh, là tội lỗi ko thể gột sạch – Theo Bộ Thiên thần hữu dực) để bảo vệ, tên là “Ảo giác”. Huyễn Sinh giống như ánh trăng đựoc phản chiếu trong nước, đến cả bản thân y cũng không rõ ràng bản thân mình đến tột cùng có tồn tại hay không. Tới một ngày kí chủ của thân thể tỉnh lại, sự tồn tại của Huyễn Sinh liền không còn ý nghĩa gì nữa.

Có lẽ nói, người kia hiện tại không còn gọi là Huyễn Sinh nữa, y có một cái tên khiến thế nhân sợ hãi, y tên là Nguyên Ác.

Mà trên thực tế, chính bởi vì trong nháy mắt công kích Quyết đã nói cho Cố Thính Ngữ biết “Huyễn Sinh chính là Nguyên Ác.”. Vì vậy mới khiến Cố Thính Ngữ phân tâm mà nhận một kiếm xuyên tim.

Trong trận Thánh chiến hàng ngàn năm trước, nămg lượng mà Nguyên Ác bị hiêu hao thực sự quá mức, y phải đem linh hồn mình chia làm mười hai loại nguyên tội, phân biệt đem chúng nó sống nhờ trong cơ thể của mười hai thánh thú.

Nói cách khác, mười hai thánh thú chính là một phần của NGuyên Ác.

Dêm một phần sức mạnh tà ác kí gửi trong thân thể bọn họ, nguyên bản muốn chờ cho một ngàn năm trôi qua, nguyên tội kí gửi trong mười hai thánh thú ở nhờ vào linh hồn họ mà càng ngày càng cường đại. Đây chính là cách tinh luyện tà ác tốt nhất,chờ cho tới lúc NGuyên Ác hồi sinh, sẽ lần thứ hai hợp thể với Nguyên Ác

Cứ như vậy, sức mạnh của Nguyên Ác so với ngàn năm trước càng cường đại hơn, cường đại tới mức có lẽ không có kẻ địch nổi.

Hiện tại NGuyên Ác đã thức tỉnh, nói cách khác, Thánh thú đã không còn tác dụng nữa.Vì thế kết cục của các Thánh thú, đã định trước là diệt vong.

—————-

Ở bên kia, có người phá kén chui ra.

Nam nhân nhẹ nhàng ngã xuống mặt đất, hít một hơi thật sâu, trong không khí của ngàn năm sau hỗn tạp đầy mùi máu tươi ngon, nam nhân thỏa mãn nhếch khóe miệng,y mở mắt, đôi ngươi lục sắc trong đem tối lóe lên ánh huỳnh quang.

Âm linh ẩn nấp từ một nơi bí mật gần đó quỳ xuống dưới chân nam nhân,vóc dáng bọn chúng tiều tụy miệng không ngừng ngâm thần chú: Để cho tất cả hồi sinh, để cho tất cả bị hủy diệt, từ nơi nào kết thúc,liền từ đó bắt đầu…

Nam nhân đi ra khỏi tháp chuông Luân hồi, y đứng trên dỉnh tháp bao quát toàn bộ trời đất, bầu trời cao mênh mông dường như chỉ cần vươn tay là có thể nằm gọn trong lòng bàn tay. Lập tức y nhìn thấy Cố THính Ngữ bị Trảm hồn kiếm gim trên tháp chuông.Chỉ có vậy mà trong nháy mắt, trong đầu nam nhân nổi lên rất nhiều sự tình, thời gian giống như chưa từng trôi qua, ngàn năm trước, cũng chính tại nơi này, Chính thần cũng bị Trảm hồn kiếm gim trên tháp chuông mà mất đi toàn bộ sức mạnh, cuối cùng hóa thành cát bụi tiêu tan.

Con ngươi màu xanh quỷ dị dần ảm đạm xuống, bất quá thoáng cái lực chú ý lại rời tới trên người Cố Thính Ngữ. Lúc này Cố Thính Ngữ đang hấp hối, TRảm hồn kiếm chính là đang hút lấy một tia sức mạnh Minh lệ cuối cùng, đợi MInh lệ hoàn toàn bị hấp thu hết, Cố Thính Ngữ cũng triệt để rơi vào tử vong.

Nam nhân nhẹ nhàng nhảy xuống tháp chuông, y như mũi tên rời cung theo góc vuông rơi xuống, tốc độ rơi mắt thường không thể thấy, chỉ cần chốc lát, khi y gần tiếp đất thì, một cái xoay mình liền vững vàng đứng trước mặt Cố Thính Ngữ.

“Huyễn Sinh… Ngô…” Cố Thính Ngữ  gian nan hé miệng, một cỗ máu bất đắc dĩ tràn ra khóe miệng.

Nam nhân mở nụ cười, y thậm chí còn yêu thương sờ sờ gương mặt Cố Thính Ngữ nói “Ngươi lớn lên rất giống hắn.”

“…Ai?”

“Mẫu thân ngươi.”  Nam nhân không hề nhìn về phía Cố Thính Ngữ,y xoay người, nhẹ nhàng nói với Quyết “Ngươi làm rất tốt.”

Quyết cung kích quỳ trên mặt đất, toàn bộ thân thể bởi vì mất đi nguyên tội mà kịch liệt run rẩy, Quyết nói “Ta đáp ứng việc giúp Ngài hồi sinh, hôm nay đã thành công rồi. Dựa theo ước định,hiện tại, xin để cho Huyễn Sinh quay về.”

“Nga?” Nam nhân lắc đầu giống như phi thường hoang mang, y ghé sát vào lỗ tai Quyết, nói từng câu từng chữ “Nếu ta đã sống lại, như vậy [ Huyễn Sinh ] căn bản là không tồn tại nữa.”

Quyết giống như bị đánh một đòn cảnh cáo vào người, nheo mắt lại hỏi “Ngươi nói cái gì?”

“Hảo hài tử (hài tử ngoan),” Nam nhân trấn an vỗ vỗ đầu Quyết “Để ta kể cho ngươi nghe một chuyện xưa.”

“Ta từ sớm có nghe nói trong tam giới có một con kì lân không bị bất kì kẻ nào trói buộc. Nó rất mạnh mẽ, rất kiêu ngạo,nó hình như không có bất cứ một điểm yếu nào, thẳng đến có một ngày,ta biết nó có một đệ đệ đã chết. Hết lần này tới lần khác vào vào đúng một dịp, kì lân từ trước tới nay chỉ bảo vệ đệ dệ duy nhất này, ngươi đoán… Sau khi biết ta đã làm thế nào không. ”

Quyết mạnh mẽ ngẩng đầu.

“KHông sai,” Nam nhân tiếp tục nói “Ta chính là dựa theo nguyên hình đệ đệ của nó tạo ra một thân thể, một đôi ngươi màu lục giống hệt nhau, những cử chỉ thần thái giống hệt nhau. Kỳ lân quả nhiên không thể bỏ mặc kẻ giống hệt như đệ đệ của nó, mặc dù nó biết rõ kẻ đó không phải là đệ đệ của mình. Từ lúc đó cho tới bây giờ, nó đều một mực cho rằng cái khuôn đúc buồn cười kia thực sự có linh hồn a. Quyết, Huyễn Sinh bất quá chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, là một giấc mộng, ngươi lại tin tưởng giấc mộng của bản thân tồn tại sao.”

“Huyễn Sinh… KHông tồn tại?” Quyết khó có thể tin nhìn nam nhân, thống khổ hô lớn “Nhưng ngươi chính là Huyễn Sinh a!”

Nam nhân cười đến rất nhu hòa “KHông, ta đương nhiên không phải là Huyễn Sinh, trên thực tế, Huyễn Sinh căn bản không hề tồn tại trên đời này. Ta tin tưởng Huyễn Sinh cũng là đã từ từ phát hiện ra điều này, vì vậy y mới có thể làm một ít chuyện khiến kẻ khác đau đầu. Ví như y nói bản thân không tin số phận, đó là bởi vì y sợ bản thân chỉ là một thứ công cụ không tồn tại. Hay giống như y chính là kẻ chủ mưu giúp đỡ bọn Cố Thính Ngữ, thế nhưng y cũng rõ ràng từng chuyện, y cũng không thể phản bội ta, cũng không thể ở thời khắc cuối cùng đứng ở trước mặt Cố Thính Ngữ.”

“ Thế nào có khả năng này,” Quyết nhìn chằm chằm gương mặt giống hệt Huyễn Sinh, thì thào tự nói “…Ngươi gạt ta.”

Nam nhân vuốt ve mái tóc của Quyết, nhẹ nhàng vuốt tới cổ của Quyết, y dùng lời nói đầu độc nhân tâm nhẹ nhàng nói “Bé ngoan,biết mọi nỗ lực đều uổng phí… KHổ sở sao…” Nam nhân dần dần siết chặt bàn tay, khóe miệng cười lớn “Bất quá không có quan hệ gì.ta tiễn người đi tìm y.”

———-

Bùm bùm… chân tướng của Quyết là linh thú mạnh mẽ nhất, kì lân a… Trông ko uy mãnh lắm, bữa sau ta sẽ kiếm 1 chú dữ hơn

Chương 94: Vĩ thanh

“Dừng tay!” Thanh âm suy yếu mà cường ngạng truyền đến, nam nhân xoay người,kinh ngạc nhìn Cố Thính Ngữ.

Trảm hồn kiếm theo tâm tình phập phồng của Cố Thính Ngữ mà càng them kịch liệt cắn nuốt Minh lệ, Cố Thính Ngữ cầm chặt chuôi kiếm nhiễm đầy máu, hắn thấp giọng nói “Chuyện đáng sợ nhất chính là giết đi sự tồn tại của một người, ngươi vì sao muốn làm thế.”

Cố Thính Ngữ vì thở hổn hển mà gián đoạn lời nói, sau đó hắn tận lực nâng thanh âm của mình lên quyết đấu nói “Nguyên Ác tuyệt đối không phải là Huyễn Sinh … Thế nhưng Huyễn Sinh, cũng rõ rang là chân chân thực thực tồn tại.”

Nam nhân nhướn cao mi, buông cánh tay bóp chặt cổ Quyết ra, nở nụ cười như quỷ mị.

“A, như vậy, y ở đâu?”

Cố Thính Ngữ như trước không để ý tới nam nhân, hắn nỗ lực tránh hai mắt, mặc dù hình ảnh trước mắt đã bắt đầu không rõ, Cố Thính Ngữ biết thời gian của mình không còn nhiều nữa. Hắn nhìn đôi mắt Quyết, chỉ chỉ ngực nói “Y ở chỗ này. Vĩnh viễn đều ở chỗ này.”

Quyết hỗn loạn mà chết lặng, thân thể càng ngày càng lạnh, gương mặt của Huyễn Sinh cùng Nguyên Ác chồng lên nhau, y vô pháp nhận rõ. Trên thế giới này,  có đúng không tồn tại là nhìn không thấy hay không, có đúng không thể dành cho đáp lại chính là không tồn tại hay không? Chuyện kể, hư cấu trong cố sự, người trong tâm, cũng không thể xác định có thực thể hay không, vậy đến tột cùng có tính là chân chính từng tồn tại hay không…

Trong hoảng hốt đột nhiên có người cắt đứt suy nghĩ của y, y nghe thấy Cố Thính Ngữ nói “Cho dù không có thực thể,tình cảm cũng là chân chính tồn tại a. Bằng không nếu đến cả ngươi cùng phủ nhận dấu vết tồn tại của Huyễn Sinh, như vậy y sẽ nghĩ thế nào. ”

Huyễn Sinh. Huyễn Sinh.

Trong đầu xuất hiện hình dáng của người nọ. Vẻ mặt ngây thơ lúc y vừa ra khỏi kén, ánh mắt tín nhiệm y dùng khi nhìn về phía Quyết, chuyện vết thương cũ của y tái phát cũng không muốn cho Quyết phát hiện, hình dạng y cẩn cận dực dực khi trộm mật hoa uống, lúc y liều lĩnh che chở nhân loại trước mặt thì…

Đường nhìn nguyên bản hoảng hốt của Quyết từng chút từng chút ngưng tụ lại, đúng vậy, nếu đến cả y cũng không tin HUyễn Sinh tồn tại, như vậy cũng chính là chuyện Huyễn Sinh sợ thấy nhất. Quyết chăm chú nhìn Cố Thính Ngữ, từ trái tim thống khổ sinh sôi vẫn lan ra toàn than, nhưng kỳ quái chính là, than thể lạnh lẽo của y đột nhiên cảm thấy một cỗ tình cảm ấm áp. Quyết ôm ngực lặng lẽ nức nở… Huyễn Sinh, thực sự ở nơi này.

Nam nhân đứng ở một bên lạnh lùng bàng quan đàn dần thu hồi dáng tươi cười, y nhìn Cố Thính Ngữ, bỗng nhiên phát hiện bản thân đã xem thường cái nhân loại sắp chết này. Nhưng mà làm y thật không ngờ chính là, Quyết lúc này dĩ nhiên lại chậm rãi đứng lên, nhẹ nhàng ôm lấy nam nhân.

Ở bên tia nam nhân Quyết nhẹ nhàng nói “Huyễn Sinh, xin lỗi.”

Nam nhân mặt không biểu tình đưa tay khoát lên cổ Quyết, cố sức siết chặt, theo tiếng gãy của khớp xương, Quyết nghiêng người ngã xuống đất.

Cố Thính Ngữ không đành lòng hạ đường nhìn. Ngay trong chốc lát lúc Quyết ôm chặt nam nhân, y đã dùng khẩu hình nói cho Cố Thính Ngữ biết phương pháp phong ấn Nguyên Ác.

“Huỷ quyển trục đi…”

Cố Thính Ngữ nghĩ, hắn sở dĩ đi tới cái dị thế này, chính là bởi vì đã chạm vào quyển trục cổ xưa trong bảo tàng.

[Thủy vu tử vong, thương hậu sinh ra. Luân hồi không ngớt, từ nơi nào kết thúc, liền từ đó bắt đầu. ]

Cố Thính Ngữ tập hợp toàn bộ sức lực nắm lấy thanh kiếm trước ngực từ từ rút ra, trong vết thương chảy ra da thịt màu đỏ, sắc mặt Cố Thính Ngữ tái nhợt, hai tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, cảm giác máu toàn thân đều chảy ngược, nhịn không đựơc đau đớn ngửa ngang cổ.

“Không!!!!!!!!” Nam nhân đột nhiên rất sợ hãi mà cuồn cuộn lao tới, nhưng ngay tới chỗ chỉ còn cách Cố Thính Ngữ không tới nửa bước, liền cường ngạnh dừng bước lại.

“đây là…Chuyện gì đã xảy ra?!”

Thân thể trở nên cứng ngắc mà chậm chạp, hoàn toàn không bị bản thân khống chế, nam nhân nhìn Cố Thính Ngữ ở trong gang tấc, nước mắt bỗng nhiên không đình chỉ đựơc chảy xuống.

“Lại gặp rồi, Huyễn Sinh.”

“Ba” một tiếng, thanh kiếm bị kéo ra, vững vàng nằm trong tay Cố Thính Ngữ, thân thể nhân loại như chiếc lá héo rũ run rẩy không ngừng trong gió, Cố Thính Ngữ cố sắc đem Trảm Hồn kiếm cắm lên quyển trục đang nằm trong vũng máu của bản thân.

Trảm hồnn kiếm ngưng tụ toàn bộ sức mạnh cảu Minh lệ đã phá vỡ thần chú cảu Nguyên Ác, âm hồn trong nháy mắt đều chạy trốn, màn sương đne rít gào bay tứ tán khắp nơi.

Trước mắt Cố Thính Ngữ một mảng mờ ảo, trong nháy mắt liền ngã xuống, có rất nhiều hình ảnh đang chảy qua trước mắt. Bạch Chi Ngao, Tu Nhĩ, Thanh Tước, Lương Nguyệt, Thiên Luật, Trọc Âm, Dạ Dẫn Thư, Đồng Ảnh, Miên, Huyễn Sinh, Quyết…

Giờ phút này Cố Thính Ngữ thực sự không muốn chết… Hắn muốn ở bên người bọn họ làm bạn, vĩnh viễn vĩn viễn.Nhớ tới bọn họ, nước mắt lại không thể kềm giữ mà tràn ra viền mắt.

Trong lúc mê man Cố Thính Ngữ nghe thấy thanh am cẩu một nam nhân. Thanh âm ai oán đó dường như xuyên qua ngàn năm, lẳng lặng kể ra:

[ Thần… Ta đâm xuyên thân thể của ngươi, mà ngươi lại huỷ linh hồn của ta. Linh hồn của ta vĩnh viễn không thể hoàn chỉnh, ta ở trong vô số ngày đêm kéo dài hơi tàn, thế nhưng ta không chết được, vĩnh viễn không thể chết được. ta cắn nuốt càng nhiều tà ác, để bổ khuyết chỗ trống ảm đạm vô thiên, là ngươi đem ta biến thành như vậy, ngươi nhân từ như thế, nhưng duy nhất chỉ đối với ta lại tần nhẫn như vậy.

Cuối cùng ngươi mang theo thần chức cùng chính nghĩa đi giải thoát, ta không cam lòng… Ta thé nào có thể cam tâm ni…

Tới lúc Trảm hồn kiếm đem ngươi gim lên gác chuông luôn hồi, mà ta cũng gần hồn phi phác tán, ta nhìn thấy ngươi khóc. Ngươi vì sao lại khóc… Ngươi nói cho ta biết, là cho số phận luân hồi không ngừng này, hay là cho trời đất vạn vật… hay có lẽ, cho ta?

Ta thực sự rất muốn biết, nước mắt của thần có mùi vị ra sao.]

“A!!!!!!!!!!!!” Từ trong cơ thể nam nhân lộ ra tia sáng gai gắt chói mắt, ánh sáng càng lúc càng lớn, dường như muốn đem nam nhân nhấn chìm vào trong ánh sáng. Quyển trục phát ra ánh sáng màu vàng, phá tan hắc ám, phóng thẳng lên tận trời. Thân thể của mười hai thánh thú cùng lúc  bốc cháy.

Thế nhưng Cố Thính Ngữ đã không nhìn thấy nữa, hắn chậm rãi ngã xuống trước Chuông luân hồi. Cố Thính Ngữ đã dùng sinh mệnh của bản thân làm kết giới phong ấn Nguyên Ác, giống như Chính thần của một ngàn năm trước.

Oán minh hoa héo tàn quỷ mị, gác chuông dần yên tĩnh. Vùng đất âm trầm đầy máu, Chính thần biến mất, cùng với nước mắt mà lúc sau cùng Thần để lại.

Thế giới dường như lần thứ hai bước vào dòng luân hồi.

—————-

“Tu… Tu….”

Thanh âm rất quen thuộc.

Có vật gì đó đang duy trì rung động không ngừng, tuy rằng mới nghe thì rất có quy luật, nhưng về lâu dài lại khiến người khác có loại cảm giác lo lắng không kiên nhẫn.

“Tu… TU…”Dưới cái thứ kiên nhẫn quấy rầy này, Cố Thính Ngữ trở mình một cái, uể oải ngồi dậy.

Bỗng nhiên có một cảm giác trời đất đảo lộn, Cố Thính Ngữ ra sức trợn to hai mắt, xung quanh thoạt nhìn rất tối tăn, trên vách tường có gắn những cây đèn nhỏ.

Cố Thính Ngữ sửng sốt chỉ trong chốc lát. đột nhiên tỉnh ngộ lại! Hắn mờ mịt, nhìn những bức tranh chữ các loại lộ vẻ lỗi thời trên tường  xung quanh không biết phải làm sao… Nơi này, rõ ràng là cái bảo tàng trước khi hắn xuyên qua a!!

Cố Thính Ngữ tựa hồ nghĩ tới cái gì đó. Hắn mạnh mẽ nhảy dựng lên tìm kiếm quyển trục cũ kĩ kia, quanh quẩn trên hành lang hẹp dài là tiếng thở dốc kịch liệt, Cố Thính Ngữ thình lình phát hiện ra nơi nguyên bản để quyển trục kia giờ trống rỗng.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, lẽ nào tất cả mọi chuỵên hắn trả qua đều là mộng sao?!

“Ô…” Thất hồn phách lạc ngồi xổm tại chỗ, Cố Thính Ngữ không biết bọn họ đang ở đâu, cũng không biết bản thân cô độc tồn tại trên đời có ý nghĩa gì.

“Ông … Ông…” điện thoại di động chỉ yên tĩnh trong chốc lát lần thứ hai lại đột ngột vang lên.

Sắc mặt Cố Thính Ngữ chết lặng nắm lấy điện thoại di động, thanh âm khàn khàn hỏi “UY?”

“Bác sĩ Cố, nguy rồi, ngài mà không quay trở lại là bọn họ nháo đến gà bay chó sủa đấy!!!” Thanh âm của hộ sĩ trực ban từ trong điện thoại truyền đến.

“Cô nói cái gì?”

“Bác sĩ Cố? Ngài làm sao thế, vừa nãy chính tôi gọi cho ngài nói có mấy quái nhân, họ muốn gặp ngài, hiện tại lại còn làm ồn hơn nữa. Hơn nữa rất kỳ quái, bọn họ lại chính là từ phòng làm việc của ngài đi ra, mà cửa trước đó đã khoá chặt rồi, cũng không biết bọn họ làm thế nào để đi vào nữa. ”

“Nga,” Cố Thính Ngữ phản ứng chậm chạp “Hôm nào lại đến đi, hiện tại tôi… mệt muốn chết.”

“Ta cũng nói như vậy cho bọn họ hôm khác quay lại, thế nhưng không được a! Bác sĩ Cố, coi như ta cầu ngài, một thân trang phục trên người họ thực sự làm ta sợ tới mức muốn báo cảnh sát, tóc bọn họ thì dường như nhuộm đủ màu, tuy rằng nhìn thì ” Dừng lại “Lại rất tuấn tú a, thế nhưng nhãn thần của bọn họ như muốn ăn thụt người ni!”

Có một loại dự cảm khiến da đầu tê dại, Cố Thính ngữ dựa lưng vào tường chậm rãi đứng lên “Cô nói rõ ràng, bọn họ tổng cộng có mấy người hả?”

“Nga, chờ ta đếm đếm a… one two three… Ôi cái người nhuộm tóc bạc này nhìn thật đáng yêu a, tỷ tỷ đây thực thích a…”

“Hộ sĩ tiểu thư! ”

“Nga nga, không có gì, bọn họ tổng cộng có mười hai người nha.”

“Tu… tu….”

“UY, bác sĩ Cố? Thế nào lại treo…”

Vương lão trông cửa nhà bảo tàng chưa bao giờ trải qua kinh hách như vậy, chỉ thấy trong nháy mắt khi ông muốn khóa cửa, một gã nam tử thân phận không rõ kêu to “Chờ một chút.” Rồi lập tức xông ra cửa, trong nháy mắt lao sát qua bên người, mấy tờ báo trong tay Vương lão bay lên đầy trời.

Lúc này người qua đường thấy một điều kỳ quái chính là có mộth nam nhân đang chạy nhanh trên con đường cái vào lúc chạng vạng này, nam nhân kia mang trên mặt nụ cười khiến người khác động lòng, thế nhưng đáy mắt lại có lệ.

Mặt trời lặn về phía Tây, ánh sáng màu cam chậm rãu chìm xuống. Có chút chuyện cũ khi đã kết thúc, thì những câu chuyện mới sẽ mới chỉ bắt đầu.

Mà với những tung tích không thể tìm kiếm trong hư vô, nếu như người có tin nó tồn tại, như vậy trên thế giới này liền có thêm một phần ôn nhu.

Hoàn  Chính văn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau