THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 86 - Chương 90

Chương 85: Dấu vết còn sót lại

Khí hậu ở đây thực quỷ dị.

Đợi đến khi màn đêm màu xanh thẫm che phủ ánh mặt trời chói chang, từng tảng mây lớn cuồn cuộn  kéo đến, nhiệt độ không khí nóng cháy trong nháy mắt đột nhiên giảm xuống. Ngọn núi lửa trơ trọi lúc này đã yên tĩnh trở lại, trong màn đêm lạnh lẽo toả ra khói trắng “xì xì”

Đồng Ảnh từ lâu đã thích ứng với sự  chênh lệch nhiệt độ cực xa giữa ngày và đêm như thế này, một mình yên lặng đi ở cuối hàng.

Lúc này, Đồng Ảnh nghe thấy phía trước vang lên tiêến nói chuyện, y liền nghiêng lỗ tai nín thở lắng nghe

“Tiểu Ngữ, nghỉ một chút nha, có khoẻ không?”

Cố Thính Ngữ siết chặt hai tay, sắc mặt tái nhợt, tư thế từ lúc bắt đầu đi lại có chút tập tễnh, nhưng lúc này hắn nói “Ta không mệt.”

Đồng Ảnh nhíu mày.

Thanh Tước cởi quần áo của mình khoác lên cơ thể mỏng manh đang run rẩy, động tác ôn nhu, ngữ khí không chấp nhận sự cự tuyệt “Khoác vào.”

Cố Thính Ngữ cúi đầu xuống, trong mắt hiện lên một tia do dự. Thanh Tước dường như nhìn thấu sự lo lắng mơ hồ tồn tại bên trong hắn, thở dài một hơi, không giải thích một lời nào chỉ cẩn thận thắt một nút buộc trên người Cố Thính Ngữ.

Đồng Ảnh nhìn ở trong mắt, nói vậy nhân loại này không công khai tiếp thu người khác đối xử tốt với hắn. Cho dù có là người bầu bạn bên người, cũng sẽ không ở bất cứ chỗ nào mà muốn yêu thương chăm sóc, càng tệ hơn, hắn dường như rất lo ngại trở thành trói buộc của người khác

Người này… Thực sự là không được tự nhiên. Vì vậy ở trong lòng y liền vì hắn tăng thêm một nét,

Đồng Ảnh yên lặng phác thảo chân dung Cố Thính Ngữ ở trong lòng, phải một nét trái một nét, trong vô thức, hình ảnh sống động của người nọ đã khắc sâu vào đáy lòng.

Vô thức sờ lên cổ mình, hồi tưởng sự ấm áp từ nước mắt của người nọ. Đồng Ảnh liếm liếm môi, con mắt hơi híp lại, con ngươi màu đỏ dưới bóng tối bao trùm càng phát ra u ám.

Y nhìn Cố Thính Ngữ thật kĩ, xúc cảm ôm ấp cách lớp quần áo buổi sáng khiến ngứa ngáy trong lòng. Ngực liền nghĩ thân thể kia không biết cởi hết y phục ra rồi ôm lấy sẽ là cái tư vị gì…

Một ánh nhìn sắc bén lạnh lẽo hướng phía đầu Đồng Ảnh bổ xuống, Đồng Ảnh không tự giác rùng mình một cái. Nhìn lại ánh mắt kia, rõ ràng là gương mặt lạnh lẽo như núi tuyết của Trọc Âm, y trừng mắt nhìn chằm chằm vào Đồng Ảnh, tay phải bá đạo nắm lấy Cố Thính Ngữ.

Thiết Thực sự là cái tên đáng ghét, dù có là gà mái bảo vệ con cũng không kiêu ngạo như ngươi.

Đồng Ảnh thu hồi ánh mắt, không chút nào nhận thấy trong ánh mắt rõ ràng có sự  ghen tỵ cùng không cam lòng. Để dời đi lực chú ý, y liền bắt đầu suy nghĩ phướng pháp đối phó với Miên.

Lúc trước đã thảo luận hồi lâu, nhưng vẫn giống như trước không tìm ra một thượng sách nào đối phó được với Miên.

Tình trạng Cố Thính Ngữ khiến kẻ khác lo lắng, nhưng hắn hết lần này tới lần khác đối với những chuyện gặp phải trong mộng một chữ cũng không hề nói ra. Đợi tới lúc không thể không chế đựoc tâm trạng, thì hắn dựa vào Trọc Âm thấp giọng thở dốc, sau đó câu đầu tiên phun ra lại là

“Tiếp tục di thôi, không cần lo cho ta.”

Nghĩ tới đay, Đồng Ảnh không khỏi lần thứ hai phát hỏ. KHông cần lo lắng không cần lo lắng… Thế nào là không cần lo lắng… Thực sự là một nhân loại ngu ngốc cố chấp làm cho căm tức!

“Uy! Tiểu Ngữ!?”

Tiếng thét chói tai đột ngột cắt đứt dòng suy tư của Đồng Ảnh, cuống quít ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy dưới chân Cố Thính Ngữ lảo đảo rồi ngã xuống đất. Tâm trạng Đồng Ảnh run rẩy, nhanh chóng lao tới coi.Nhân loại loạng choạng rơi vào giấc ngủ say, trong đầu Đồng Ảnh kêu loạn một mảnh…  Muốn đối phó, phải sử dụng cái loại pháp thuật gì bỗng nhiên quên sạch không còn một chữ.

Một lát sau, Đồng Ảnh nỗ lực tập trung tinh thần, ép buộc bản thân niệm ra giải miên chú (phép thuật phá bùa chú ngủ), từng đạo ánh sáng ôn hoà sáng sủa giao hoà lấp lánh bên người Cố Thính Ngữ, nhưng theo thời gian chậm rãi trôi qua, Cố Thính Ngữ không có chút dấu hiệu thức tỉnh nào cả.

“…Đừng ngủ, đừng ngủ.” Lải nhải liên tục giống như một đứa ngốc, thẳng tới lúc bị người nắm lấy cổ tay lôi ra bên ngoài.

Lúc này Cố Thính Ngữ nhắm mắt lại, vô ý thức lắc lắc đầu, những tiếng kêu rên linh tinh gián đoạn tràn ra khỏi môi, chỉ trong chốc lát trên trán đã toát ra mồi hôi lạnh.

Không… không đúng, Đồng Ảnh ôm lấy đầu, không nên là loại phản ứng này a… Người bị Miên tập kích rơi vào mê man đèu giống nhau không một tiếng động yên lặng mà chết đi, phản ứng của Cố Thính Ngữ rõ ràng là vẫn còn lưu lại ý thức của bản thân. Vậy vì sao thần chú của Đồng Ảnh lại không có tác dụng…. Vì sao…

“Cố Thính Ngữ!!!” Trọc âm cầm chặt tay Cố Thính Ngữ, cố sức đem hắn ôm vào trong ngực, ánh mắt cứng ngắctiết lộ tâm tình hoảng loạn sợ hãi của Xà vương lúc này, mà bên kia là Thanh Tước cùng Niệm Hành đang cận kề hai bên trái phải của Cố Thính Ngữ, nhắm lại dùng niệm lực an ủi nhân loại đang mê man.

Nhìn thân thể bọn họ gắn bó chặt chẽ… Đồng Ảnh đột nhiên sửng sốt.

Hình ảnh đó thẳng tắp đâm xuyên qua trái tim của y, cũng không biết là bị làm sao, ngực chính là …chua chát, có điểm đau nhức cay đắng.

“A, a…”

Theo tiếng rên run rẩy thoát ra, Cố Thính Ngữ như là bị cái gì tra tấn co thành một đoàn. Đồng Ảnh đột nhiên nghĩ ra, nếu Miên dùng nội lực công kích, như vậy bản thân y cũng có thể xâm nhập vào ý thức của Cố Thính Ngữ, thử cản trở cuộc tập kích của Miên xem sao…

Đồng Ảnh không hề chú ý đến việc bản thân là lần đầu tiên sử dung niệm lực mà y không hề am hiểu, cũng không suy nghĩ xem bản thân sẽ đối phó như thế nào đối với Miên cường hãn hơn cả bản thân, y chỉ chạm lên điểm đen trên mi tâm, yên lặng lẩm bẩm.

Dạ Dẫn Thư hỗn đản, tình huống hiện tại đều là do ngươi tạo ra đi… Vì vậy, cái tên chết tiệt nhà ngươi phải phù hộ cho Cố Thính Ngữ nhanh tỉnh lại một chút đi.

Ý thức của Đồng Ảnh hoá thành một làn sương đen nhập vào mi gian (lông mày) Cố Thính Ngữ, trong khoảng khắc, Đồng Ảnh chỉ cảm thấy quanh thân lạnh lẽo vô cùng, cảm giác áp lực thật lớn khiến ***g ngực hổn hển không thể hô hấp, phảng phất như sự thống khổ lúc chết đuối.Loại cảm giác này… Lẽ nào chính là cảm giác hiện tại của Cố Thính Ngữ.?

Xâm nhập vào sâu bên trong ý thức của Cố Thính Ngữ, cái cảm giác kinh khủng sởn gai ốc càng thêm mạnh mẽ, trong hỗn loạn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết quen thuộc, Đồng ẢNh lo lắng tìm kiếm,  nhất thời luống cuống một lúc. Lạnh lẽo tới xương ép vào trong lòng, từ cổ họng tuôn ra một vị đạo tanh ngọt.

Tiếng kêu thảm thiết kia càng lúc càng gần, Đồng Ảnh vận dụng toàn bộ linh lực, một tầng hoả diễm thổi tung lớp lớp sương mù dày đặc, kế tiếp, y thấy đựoc một tình cảnh mà cả đời cũng khó quên được.

Ở đầu kia của lớp sương mù dày đặc, có một nam nhân có mái tóc dài màu xanh biển hai tay bị trói sau lưng, y giống như một vị thần bị mắc kẹt khuôn mặt đầy vẻ uy nghiêm cùng thánh thiện. Sẽ lầm tưởng là thần linh, nếu không phải…Thấy thứ trên lưng y.

Từ vết nứt trên cột sống, nguyên bản là nơi xương sườn tồn tại, nhưng tự dưng lại sinh ra rất nhiều xúc tua xấu xí, trên mỗi xúc tua lại sinh ra nhiều xúc tua khác. Chúng nối liền với nhau, quấn qút nhau, giiống như bộ rễ của một cây cổ thủ ngàn năm, nhưng so với rễ cây còn kinh khủng khiên skẻ khác muốn nôn hơn.

Những xúc túa đó, đang động.

Theo những xúc tua quấn quít kéo dài, ánh mắt Đồng Ảnh dừng trên người một nhân loại bị trọng thương đang nằm trên mặt đất giữa vòng vây của đám xúc tua.

Trái tim của Đồng Ảnh bỗng nhiên ngừng đập

Thân thể trần trụi của Cố Thính Ngữ quỳ rạp trên mặt đất, hai chân bị kẽo dãn hết mức, những xúc tua to lớn cố sức xông tới cuốn lấy vòng eo nhỏ bé và yếu ớt, tranh nhau chèn ép chui sâu vào trong dũng đạo chật hẹp, mà thân thể Cố Thính Ngữ trong chèn ép chỉ bất lực đong đưa.

Miên trợn tròn mắt nhìn nhân loại đang nằm bên dưới, nhãn thần trống rỗng không có một tia tiêu cự.

“Súc sinh!!!!!!!!!!”

Tiếng gầm rú khàn khàn của Đồng Ảnh quanh quẩn trong lớp sương mù dày đặc, y rít gào xông lên phía trước, nhưng cho dù ý nỗ lực đến mức nào cũng không thể tới bên người Cố Thính Ngữ.

Hà mồm muốn gọi nhân loại kia tỉnh dậy, nhưng từ trong miệng chỉ phun ra tiên huyết nóng rực.

Hình ảnh gián đoạn ngay lúc đó, ý thức của Đồng Ảnh bị ép quay về thân thể.

“Ân…” Cùng lúc dó, Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng giật giật đầu ngón tay, mặc dù cả người vô lực, nhưng hắn lại một lần nữa dựa vào năng lực của mình từ trong tù thuật của Miên tỉnh lại.

Thực sự là mệt mỏi quá… Đến ngay cả con mắt đều không còn sức mở ra nữa, nhưng ý thức đã hãm sau trong sợ hãi, Cố Thính Ngữ nghĩ bản thân mình đã gần con quái vậtt kia hơn một bước.

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy có một thân thể run rẩy đang nặng nề lại gần mình.

Đồng Ảnh giống như điên đem Cố Thính Ngữ ôm thật chặt, Cố Thính Ngữ nhắm mắt lại hô hấp suy yếu, nhưng tay hắn lại khoát lên lưng Đồng Ảnh nhẹ nhàng trấn an. Trong nháy mắt, cái loại cảm giác đau lòng quen thuộc này lan tràn toàn thân Đồng Ảnh … (Mệt cho thúc, đã hết sức mà còn phải dỗ trẻ)

Đến tột cùng là ai, đã từng ôm bản thân y như vậy, đã từng vuốt ve bộ lông bẩn thỉu của y, lời nói nhẹ nhàng trấn an một linh hồn mệt mỏi.

… Đồng Ảnh hạ đường nhìn, trong con ngươi màu đỏ chảy ra một giọt nước trong suốt, rơi trên mái tóc dài rối rắm, thoáng cái liền không còn tung tích.

Chương 86: Trên thế giới

[ Ta vì sao lại ở chỗ này, ta vì sao lại là cái dạng này. ]

Cố Thính Ngữ lại một lần nữa từ trong mê man tỉnh lại, cả người vô lực, tứ chi xụi lơ. Thế nhưng trong trạng thái đến cả hô hấp cũng là một chuyện xa xỉ, thì suy nghĩ của hắn lại bình tĩnh tới dị thường.

Có người đã dệt ra chiếc lưới có tên là sợ hãi, rồi đem người nọ gắt gao bao vây trong đó. Thế nhưng trong cảm xúc cực đoan tàn nhẫn kia, Cố Thính Ngữ mơ hồ phát hiện người nọ có ý thức

Y một lần lại một lần hỏi Cố Thính Ngữ, vì sao y từ nhỏ lại có hình dạng khiến người khác phải sợ hãi, y vì sao lại bị nhốt dưới đáy biển trong sương mù dày đặc này.

Cố Thính Ngữ tất nhiên là không trả lời đựơc.

Chỉ là, ý thức không tự chủ đựơc bay về tình cảnh lúc trước khi hắn tới dị giới này. Mỗi ngày, khi hắn nhìn đoàn người muôn màu muôn vẻ qua lại trên đưòng qua cửa sổ xe, Cố Thính Ngữ cũng thường tự hỏi bọn họ là từ đâu tới đây, và muốn đi về đâu.

Qua cách ăn mặc bên ngoài của những người đó, tựa hồ có thể ám chỉ nghề nghiệp, chuyện đời của họ, một bên quan sát bọn họ, một bên suy đoán đến tột cùng sinh hoạt của bọn họ là như thế nào, là tươi cười ám áp, là tịch mịch đau thương, một lần lại một lần tái hiên lên trên những khuôn mặt dó.

Nhìn rất lâu, thì lại có loại cảm giác không hiểu. Chúng ta lúc sinh ra giống nhau đều có một thân thể trần trụi, vì sao nhân sinh (cuộc đời con người) sau đó lại không hề giống nhau, trên thế giới này, có hay không có người đã cố gắng an bài hình dạng chúng ta biến thành ngày hôm nay, có hay không có người tỉ mỉ bày ra những màn gặp gỡ thoáng qua này.

Vấn đề này là không có lời đáp, vì thế mới làm như không thấy, là bởi vì nghĩ không ra, nếu không nghĩ ra sẽ không hao tâm tốn sức mà suy nghĩ nữa: [Sống, sống hồ đồ, thì càng dễ dàng hoà nhập vào thế giới thuộc về chúng ta]

Xung quanh truyền đến những tiếng gọi quen thuộc kéo Cố Thính Ngữ về hiện thực. Trong ánh sáng mông lung nhàn nhat, hắn có thể nhận ra thàn tình lo lắng của Trọc âm

Xin lỗi, Cố Thính Ngữ nghĩ:  lại làm cho các ngươi phải lo lắng

Ở sâu trong đầu dường như có một cái động đen ngòm thật lớn, mấy ngày liền số lần đi vào giấc ngủ càng ngày càng nhiều. Hôm nay Cố Thính Ngữ vừa giãy dụa từ trong mộng tỉnh lại, mà hiện tại lại cảm giác không thể chống đỡ mí mắt nặng nề.

Vì vậy, hắn lại một lần nữa rơi vào ý thức của lớp sương mù dày đặc

Trong mộng một lần lại một lần gắng sức tiếp cận nam nhân kia, hắn gian nan bò về phía trước mặt nam nhân, những xúc tua mềm dẻo như bụi gai quấn xung quanh bọn họ. Dùng hết tất cả khí lực di động một chút, một lát sau những xúc tua quấn quanh thân thể lại ép lui về sau nhiều hơn.

“ô…” Thân thể đơn bạc trong tầng tầng xúc tua áp bách vẫn cố chấp đi về phía trước, chạm rãi nhưng kiến quyết.

Người kia, từ đầu tới cuối vẫn duy trì ánh mắt trống rỗng, y như nhìn Cố Thính Ngữ, như phảng phất xuyên qua Cố Thính Ngữ để nhìn tới một thế giới không biết tên.

Cố Thính Ngữ cắn chặt răng, hai cánh tay run rẩy nắm lấy cổ chân nam nhân kia. Coi đó như là điểm tựa, mặc cho xúc tua quấn lấy than thể, hắn vẫn nắm chặt không buông.

tại một khắc khi chạm vào thân thể nam nhân kia, Cố Thính Ngữ cảm giác được phía sau hình dạng kinh khủng cùng đờng nhìn trống rỗng chết lặng …

Y đang run.

Lúc đầu, vóc dáng tiều tuỵ của Cố Thính Ngữ giống như một giáo đồ đang cúi đầu dưới chân nam nhân, chậm rãi, hắn dùng đôi tay run rẩy một chút lại một chút bám lấy nam nhân đứng dần lên, đầu gối, đùi, eo… Các xúc tua xàng thêm đien cuồng giãy dụa, giống như cây liễu trong cơn lốc giay dụa múa loạn lần cuối cùng, nỗ lực muốn đem Cố Thính Ngữ tách xa khỏi nam nhân.

Xúc tua xiết chặt lấy cổ của Cố Thính Ngữ, cảm giác hít thở không thông tột độ khiến đưòng nhìn của hắn dần dần tối sầm…

Trước khi mất đi ý thức, Cố Thính Ngữ không khỏi thở dài, chỉ còn có một chút nữa là hắn có thể tìm kiếm đựơc ý thức đã bị niêm phong ở sâu bên trong nam nhân kia rồi…

———-

“Khụ khụ!!!….” Cố Thính Ngữ ôm cổ kịch liệt ho khan, cái loại cảm giác hít thửo không thông này vẫn như cũ đọng lại trong thân thể. Mở mắt, trời đã tảng sáng, ba gương mặt không có chút máu nào đang nhìn hắn thân thiết. Chân núi, còn có một ánh mắt lo nghĩ đang hươớn về bên này nhìn lại. Đồng Ảnh tựa bên sơn động, chỉ yên lặng nhìn Cố Thính Ngữ, chứ không hề tới gần.

Tập trung nhìn lại, sơn động kia chính là cửa vào của kết giới.

Bởi vì nguyên nhân của bản thân, đã lãng phí nhiều thời gian như vậy, hiện tại cuối cùng cũng đã quay lại nơi đây rồi. Cố Thính Ngữ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Thính Ngữ… Ngươi… Có khoẻ không?” Mắt Thanh Tước đã đầy tơ máu, y cắn chặt đôi môi đã chết lặng, trong thanh âm lộ ra sự ghẹn ngào

Cố Thính Ngữ mở miệng, cố gắng muốn nói không có gì đáng lo, nhưng lại phát sinh thanh âm khàn khàn khiến kẻ khác lo sợ, bất đắc dĩ, hắn chỉ lắc đầu.“Tiểu Ngữ…” Niệm hành mím môi, nửa ngày chỉ thì thào với hắn “… Tiểu Ngữ.”

Bờ môi tái nhợt đựoc thả ra, Cố Thính Ngữ đỡ lấy gương mặt Niệm hành, lộ ra một nụ cười thoái mái.

Lúc này mặt trời chậm rãi từ phương Đông bước len, không giống với tia nắng sớm ấm áp, mặt trời ở đây mọc lên dị thường chói chang. Dựa vào đỉnh núi hoang vắng, mặt trời như máu này toả ra những tía sáng ảm đạm đau thương.

Nó giống như là màu sắc của ngày tận thế.

Trọc âm không đành lòng nhìn Cố Thính Ngữ suy nhược, y đồng dạng dùng một thanh âm khàn khàn trầm tháp hỏi “Chúng ta… Tiếp tục đi chứ.”

Đồng Ảnh ở một bên nở nụ cười điên dại, nhưng trong cặp mắt màu đỏ quỷ dị lại không có chút ý cười, trong ánh mắt hỗn loạn chỉ có uỷ khuất thống khổ cùng phức tạp tột cùng

“Ngươi đáng ghét…”

Bỗng nhiên, một câu nói rất khẽ theo gió thổi tới.

Cố Thính Ngữ nghi hoặc nhìn về phía Đồng Ảnh.

Bắt gặp ánh mắt Cố Thính Ngữ, Đồng Ảnh kiên định nói với hắn, thanh âm sơ với vừa rồi lớn gấp đôi “Ta rất chán ghét ngươi, Cố Thính Ngữ.”

“…” Biểu tình của Cố Thính Ngữ có chút mờ mịt.

“Ta ghét ngươi!! Ta ghét nhất cái kiểu ngươi tự cho mình là đúng, ghét nhất cái kiểu ngươi cái gì cũng muốn tự mình gánh lấy… Thật đáng ghét!!! Ta, ta bị ngươi làm cho phiền muốn chết rồi!!!”

Tiếng hét vang khắp toàn bộ trời đất, thanh âm quanh quẩn trên núi, trong không trung.

Những người xung quanh nhất thời bị hình dạng kích động của Đồng Ảnh làm cho kinh sợ, đều không lý giải đựoc nhìn về phía y. Chỉ thấy Đồng Ảnh ba bước đã tới trước mặt Cố Thính Ngữ, không thể khống chế đem y phục của Cố Thính Ngữ xé tan.

“Ngươi vì sao không nói?!! Vì sao không nói đến tột cùng ngươi gặp phải chuyện gì???… Ngươi dựa vào cái gì mà không nói???”

… Ngươi dựa vào cái gì mà khiến cho ta phải khó chịu như vậy.“Xoẹt” Thanh âm vải vóc bị xé rách vang lên.

Nhìn thấy được, trên thân thể gầy gò dày đặc những dấu vết xanh tím đan xen lẫn nhau, Đồng Ảnh đã hoàn toàn rơi vào đien cuồng, con ngươi như lửa lúc này đã u ám như mực

Nhan thạch nóng chảy cuồn cuộn, bùng phát ngạp trời.

Mặc kệ người dưới thân suy yếu giãy dụa, Đồng Ảnh cứng rắn mở rộng hai chân Cố Thính Ngữ ra, quả nhiên địa phương mềm mại kia đã sưng đỏ đến không thể chịu nổi, hỗn loạn đầy tơ máu cùng với dịch thể  không rõ ràng.

Tâm trạng Đồng Ảnh lúc này như nuốt phải một cái bàn ủi cực nóng, toàn thân y bốc cháy một ngọn lửa loá mắt. Nhưng mà, ngọn lửa vây xung quanh Đồng Ảnh không hề giống với những ngọn lửa đỏ đậm bình thường, đó là một loại lửa màu xanh tối gần như là trong suốt.

Ngọn lửa nhanh chóng tạo thành một vòng tròn, nhanh chóng xoay tròn, gắt gao bao vây Đồng Ảnh cùng Cố Thính Ngữ.

“Đồng Ảnh Dừng tay!!!!!”

Trcọ Âm dưới sự kinh hãi lập tức muốn nhảy vào trong ngọn lửa, nhưng đầu ngón tay còn chưa có chạm vào ngọn lửa, đã bị một cỗ năng lực cường đại đánh bay, Trọc Âm té ngã xuống đất, ngạc nhiên nhìn ánh sáng xanh rực rỡ đang vây quanh hai người ở phía xa xa. Ngọn lửa có màu sắc xanh tối như vậy chính là lần đầu tiên y thấy, lẽ nào Đồng Ảnh…

Trọc Âm lúc này bị một niệm lực thật lớn áp bách xuống, nhất thời không thể đứng dậy.

KHông sai đựơc, năng lực cường đại như vậy ngưng tụ, Đồng Ảnh… là đang thiêu đốt linh hồn sao…

“A…”

Cố Thính Ngữ ở trung tâm ánh sáng xanh chỉ cảm thấy trong thân thể có hai nguồn năng lượng đang giằng xé nhau, khi thì mềm nhẹ khi thì cuồng loạn, khi thì thân như ở trong lòng biển lửa khi thì như chìm trong hố băng

“A, a,a …”

Mồ hôi chảy trên da, tuỳ theo mà đến, có một loại năng lực kì lạ muốn đem sự sợ hãi dơ bẩn chiếm giữ trong thân thể trục xuất ra ngoài. Bên tai vang lên tiếng ấm ầm rung động, là ai đang phẫn nộ gào thét, là ai đang toát ra  nhãn thần vô cùng đau đớn.

Trong mông lung, có một con hồ ly toàn thân rực lửa đỏ lao vào hải quái (quái vật biển) khổng lồ như thiêu thân lao đầu vào lửa, những xúc tua quấn quanh hồ như dường như bị ngọn lửa cực nóng tổn thương, từ trong cơ thể hồ ly thoát ra chín cái bóng màu đen, bọn chúng điên cuồng cắn xé xúc tua dính nháp, mặc kệ những xúc tua mang theo bọn chúng cuôồncuộn kéo lên không trung, sau đó lại mạnh mẽ đập xuống đất

KHông lay chuyển được chiêu thức tự sát sắc bén này, hải quái khổng lồ thu các xúc tua phân tán lại, ngưng tụ sức mạnh toàn thân cùng hồ ly giao đấu chính diện…

“Ngao -”

Hồ ly kêu lên một tiếng toàn thân liền bốc cháy tạo thành một quả cầu lửa, không hề chùn chân lao thẳng vào giữa khuôn mặt của hải quái.

Ầm ầm một tiếng, ngọn lửa biến mất, sớng mù dày đặc cũng biến mất, cả hồ ly và hải quái đều không tháy bóng dáng.

Thế giới yên tĩnh trở lại

Thân thể trở lên rất  nhẹ, Cố Thính Ngữ suy yếu rơi vào một cái ôm ấp ấm áp

Cố Thính Ngữ mở mắt, ngọn lửa màu xanh bốc cháy đã hầu như không còn, ôm lấy hắn là Đồng Ảnh đang kịch liệt thở hổn hển “Hộc hộc… hộc hộc… ” Cố Thính Ngữ tự nhiên có thể nghe thấy tiếng tim đập gáp gấp mà rất rõ ràng.

Nhưng mà khi đường nhìn xuyên qua bờ vai rộng của Đồng Ảnh, thì thấy bóng người kia đứng yên phía sau lưng bọn họ, Cố Thính Ngữ ngạc nhiên mở to hai mắt.

Hơn mười cái xúc tua mềm mại dấp dínhdang ở giữa không trung, chậm rãi phủ xuống một con người nhỏ bé đang đứng trên mặt đất, gương mặt nam nhân đứng ở trung tâm các xúc tua vẫn như trước không hề có biểu tình gì, nhãn thân yên tĩnh của y hầu như khiến cho người ta có ảo giác vô hại

Thực thể của Miên, đã hiện thân rồi.

Chương 87: Đáp án

Theo sự xuát hiện của Miên, mọi người chưa bao giờ gặp qua một thân thể quái dị như vậy không khỏi ám sống nguội hãn. Trong lúc nhất thời, bầu không khí cực độ yên tĩnh lan tràn.

Trọc Âm nhìn Đồng Ảnh đang ôm Cố Thính Ngữ trong lòng ở phía xa xa, vô thức cầu khẩn bản thân có khả năng để vượt qua kiếp nạn này. Còn chưa có xuất chiến, trong nội tâm liền bốc lên một cảm giác bất thường dày đặc, dù ở đây chưa từng xảy ra bất cứ một trận đấu nào.

Nam nhân có sắc mặt tái nhợt kia dường như cảm ứng đựơc đường nhìn của Trọc Âm, nhanh chóng quay sang nhìn y, một đôi ngươi đen chứa đầy sự  sợ hãi…

Tâm trạng ấm áp, thực sự là một cảm giác kì diệu: Khi y muốn bảo hộ một người thì, vô luận kẻ địch có đáng sợ thế  nào đều không còn thấy sợ hãi nữa. Trọc Âm thầm quyết tâm, một lần nữa ngưng tụ hồn lực.

“Không…!!!”

Mắt thấy Trọc Âm là người đầu tiên nhào về phía Miên, Cố Thính Ngữ phản xạ có điều kiện muốn ngăn y lại.

Trọc Âm không thể nào hơn đựơc Miên (ở đây ám chỉ sức mạnh), Cố Thính Ngữ so với bất cứ kẻ nào đều hiểu rõ điều này.

Quả nhiên, Trọc Âm vừa qua vài bước liền đờ đẫn đình chỉ tấn công, khuôn mặt y bởi vì thừa nhận thống khổ thật lớn mà nhăn nhó, dôi ngươi màu vàng kim dần dần mất đi ánh sáng, con ngươi kịch liệt co rút lại. Cả người dường như bị bao vây trong không gian hít thở không thông, không ai trả lời, không nơi kêu cứu.

Miên, từ trước tới nay đều lợi dụng sự sợ hãi để giết người.

Xúc tua mèm mại của Miên thong thả đặt lên thân thể Trọc Âm, nhưng Trọc Âm lại không hề phát hiẹn, y muốn rít gào, nhưng không phát ra một tia thanh âm nào… Hình ảnh trước mắt đã khiến y đánh mất tất cả tinh thần.

Y nhìn thấy trước cái chết của Cố Thính Ngữ.

Từ mấy ngày trước tới giờ chuyện y sợ hãi nhất đã xảy ra, từ lúc gặp nam nhân kia, Trọc Âm đã muốn đem hắn gắt gao trói chặt bên người, nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, tất cả tâm nguyện của y đã đi xuống mức thấp nhất

Y chỉ cầu nam nhân kia bình an, y chỉ thầm muốn thấy hắn hảo hảo sống.

Thật là khó chịu… Trọc âm chưa từ bỏ ý định giãy dụa nhìn về phía Cố Thính Ngữ… KHông… KHông thể chết đựơc… Còn có nhiều lời vẫn còn chưa nói, còn có rất nhiều việc còn chưa có làm, Cố Thính Ngữ… Cố Thính Ngữ…

“Trọc Âm!!! ” Liều lĩnh gào lên, muốn đưa y quay về hiện thực, giữa lúc Cố Thính Ngữ đang muốn bò qua bên người Trọc Âm thì, đột nhiên phát hiện Thanh Tước cùng Niệm Hành lúc này cũng đồng dạng bị nhốt vào sâu vào sự sợ hãi ở bên trong ý thức của bản thân, xúc tua siết chặt lấy cổ của bọn họ, Niệm Hành hít thở không thông tới mức sắc mặt đã phát xanh,

Đối mặt với cả ba người đều chìm sâu vào bờ vực cái chết của bọn họ, Cố Thính Ngữ sẽ chọn người nào??!

“KHông đựơc…” Cảm giác tuyệt vọng xé rách tâm phế, rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ!!!… Ta không muốn bất luận một người nào trong các ngươi chết đi!!!

Chính lúc đang vo cùng lo lăng thì, Cố Thính Ngữ bỗng cảm thấy đầu vai rất nhẹ, cúi đầu coi thì, ngạc nhiên phát hiện Đồng ẢNh chẳng biết từ bao giờđã hiện nguyên hình, lúc này đang nằm trong lòng bản thân, chỉ có một con hồ ly lửa có bộ lông mềm mại

Đồng ẢNh bởi vì hao tổn nguyên thần quá độ, vì vậy mà không thể duy trì hình người, một đôi con ngươi ngập nước uể oải nửa mở ra, Đồng Ảnh ý thức mông lung nhìn về phía Cố Thính Ngữ.

Chẳng biết sao, hay là bởi vì nhân loại lúc này toát ra nhãn thần vô cùng quen thuộc, hay là do bản thân y hoá thành hình thú mà nằm trong lòng nhân loại như vậy, hình ảnh này giống như đã từng xảy ra…sau cùng, gương mặt không rõ ràng trong hồi ức lúc này đây trùng lên gương mặt của Cố Thính Ngữ trước mắt.

“Ngươi…”

Y còn chưa nói xong, toàn bộ thân thể đột nhiên bị một ngoại lực mạnh mẽ kéo về sau mấy cái xúc tua gắt gao quấn láy Đồng Ảnh, đem y kéo vào bên trong sự sợ hãi vĩnh viễn vô tận
“A a a…” Tim đều vỡ nát, Cố Thính Ngữ quay đầu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Miên “Van cầu ngươi…”

Cố Thính Ngữ từng bước một hướng về phía nam nhân không có chút tri giác, thì thào cầu xin y “Van cầu ngươi…”

Ta biết bản tính của ngươi không phải là ngươờ tàn nhẫn như vậy  … vì thế, van cầu ngươi…

Nước mắt từ lâu đã chảy xuống gương mặt, Cố Thính Ngữ lúc này không hề chú ý tới than thể đang chậm rãi sản sinh ánh sáng. lúc đầu, tia sáng dừơng như rất nhỏ bé, đần dần, những tia sáng trong suốt càng lúc càng rực rỡ.

những tia sáng từng chút từng chút ngưng tụ lại một chỗ, tạo thành một ánh sáng nhu hoà như ánh trăng ấm áp, đay chính là năng lực trấn an thuộc về Cố Thính Ngữ từ lúc sinh ra. Theo cự ly cách Miên ngày càng gần, ánh trắng này không hề giống với ánh sáng rực rỡ lúc ban đầu!

Sức mạnh của Minh lệ lần đầu tiên chảy vào huyết mạch của Cố Thính Ngữ, cùng Cố Thính Ngữ hoà làm một thể. Cái loại ánh sáng cường liệt hầu như đem màn đêm dày đặc phương xa đâm thủng này khiến kẻ khác không dám nhìn.

Động tác của các xúc tua dưới ánh sáng dường như bị tác động dần chậm lại công kích, mà đôi mắt của Miên ở giữa ánh sáng rực rỡ chiếu xuống phản xạ ra một tia thanh minh.

Cố Thính Ngữ đứng trước mặt Miên, vươn tay nhẹ nhàng đè lên ngực y.

Suy nghĩ như làn sóng biển sống truyền vào trong cơ thể Cố Thính Ngữ…

Bên bờ biển yên lặng, có một phu nhân mỹ lệ khéo léo đưa tay đỡ lấy cái bụng đang nhô lên, vẻ mặt mỉm cười hướng về phía biển rộng. Nàng cầu khẩn cho hài tử trong bụng sẽ là một cục cưng thông minh khoẻ mạnh

Thế nhưng khoảng khắc yên tĩnh đó đã bị tiếng gào khóc thảm thiết “Quát vật” của bà đỡ đánh vỡ.

Miên, nguyên bản giống như những con người bình thường biết vui sướng buồn đau. Nhưng mà những xúc tua kinh khủng như nhuyễn trùng (sâu mềm) đang nhúc nhích sinh trưởng phía sau lưng đã huỷ đi cuộc sống của y

Mỗi khi cảm giác được người xung quanh đang sợ hãi thì là lúc, những thứ tà ác phía sau sẽ rục rịch.Y hỏi mẫu thân, mẫu thân vì sao lại đem con sinh thành cái dạng này?

Câu nói kia giống như lưỡi dao đam vào trái tim phu nhân, vị phu nhân chưa từng rơi lệ trước mặt ai đã thất thanh khóc rống

“Ta không biết…” phu nhân khóc ròng nói “Ngươi có thể oán ta, nhưng ta không biết nên nói oán ai…”

Những chuyện sau đó Miên không nhớ nữa, đại khái là chuyện cũ đều khiến lòng y chua xót thống khổ đến cực điểm. Thẳng đến một ngỳa cái thôn nhỏ kia làn thứ hai yên tĩnh trở lại, bởi vì Miên, biến mất.

Thật lâu sau, nghe truyền thuyết kể lại dưới đáy biển sâu giữa sương mù dày đặc có một con yêu quái khinh khủng ăn thịt người, không ai dám đi tìm kiếm tung tích của nó, chỉ là nó vì sao lại xuất hiện ở nơi này?

Y vì sao… Hết lần này tới lần khác lại xuất hiện ở nơi địa phương thưa thớt ít dấu chân người này?

Nó có thật sự quan tâm đến việc tiếp tục sinh tồn vể sau như thế nào hay không…

Ý thức của Miên chính là bị bản thân y phong ấn, cũng chính là y đem bản thân giam vào đáy biển sâu.

Cũng được, coi như là vì không muốn nhìn thấy mẫu thân khóc lóc nữa… Coi như là vì không muốn nhìn thấy nhãn thần chán ghét kinh khủng của thôn dân nữa, coi như là vì để không thấy chính mình nữa.

Đã đau nhức tới trong lòng chết lặng, đúng không. Chán ghét cùng sợ hãi bản thân, tình cảm của y cái gì cũng đều không có, không biết phải hướng ai phát tiết căm hận … Những… chuyện này, y cũng cũng không muốn tính toán nữa.

Y đã ngủ, một giấc ngủ, ý thức đã chìm xuống tới ngàn năm

Ngàn năm sau, người đầu tiên y nhận thức, người đó đã dùng lưòi nói ôn nhu lặng lặng đáp lại hoang mang của bản thân

Người nọ nói.

Chúng ta vì sao sinh ra, vì sao chết đi.

Vì sao có những người gặp may mắn, ngồi hưởng vinh hoa, vì sao có những người bình thường vất vả suốt vài thập niên, tương lai lại không có gì khác bình thường trong quá khứ.

Tất cả những thứ … này, ta không có cáh nào trả lời cho ngươi.

Những tai hoạ đã xảy ra này, ta không phải là ngươi, căn bản không thể hiểu tất cả những cảm giác người đã trải qua.

Thế nhưng, có một điều ta có thể xác dịnh

Y cũng có sợ hãi, bóng tối trong lòng ta cũng không ít hơn so với ngươi, ngươi chỉ cần biết, ta với người giống nhau đều sợ không muốn đối mặt với thời gian tới, ta với người giống nhau đều đối với thế giới này ôm nghi hoặc.

Vì thế, ta nguyện ý cũng sợ hãi với ngươi, cùng bi thương với ngươi, ta có thể cho ngươi, bất quá không chỉ sự ôn tồn, ta đứng trước mặt ngươi lúc này, chỉ mong ngươi hiểu, cho dù đến cuối cùng của ngày diệt vong, ngươi cũng sẽ không cô đơn.

Chương 88: Phòng tuyến

Cố Thính Ngữ nhìn Miên, hô hấp có chút gấp.

Miên yên lặng nhìn hắn chăm chú, Cố Thính Ngữ kinh ngạc khi thấy Miên có một đôi mắt trong suốt như gương sáng như vậy.

Tuy rằng, gương mặt kia vẫn không có biểu tình giống như trước. Hắn cúi đầu xuống, nhìn cánh tay chỗ ngực kia, Miên nhẹ nhàng chạm lên hắn, cảm thụ độ ấm thuộc về người bình thường

Kí ức bị người khác chạm vào, theo năm tháng sớm đã bị xoá nhoà đến hầu như không còn.

Thâm sâu hít một hơi, Miên ngẩng đầu ngước nhìn trời cao, cũng không biết là ánh mặt trời vô cùng chói mắt, Miên nhìn cảnh sắc màu lam không từ vết như thật như ảo, trong tầm mắt nổi lên hơi nước.

Yết hầu như bị chặn, vô pháp nói ra lời.

“Ngô… Tiểu Ngữ…” Xa xa truyền đến tiếng kêu cứu của Niệm Hành, bởi vì Miên thu hồi sát ý, nỗi sợ hãi nguyên bản ngập trời nhanh chóng tiêu tán, chỉ là những xúc tua mềm mại kia vẫn triền (bò) trên người, khiến người không thể nhúc nhích

Cố Thính Ngữ vội vã nhẹ giọng hỏi Miên “… Cái kia… Ngươi có khả năng thu hồi lại không…”

Miên giật mình chỉ trong chốc lát, gật đầu.

Đương nhiên, y chính là vì muốn có năng lực khống chế thu phát xúc tua, mới cùng Nguyên Ác kí khế ước. Điều y muốn, bất quá cũng chỉ cần một con người không xem thường thân thể y mà thôi.

“đừng nhìn.” Miên khôi phục lại ý thức, bỗng nhiên phát hiện những xúc tua nhớp dính phía sau kia đang trở vào trong cơ thể, vẻ mặt y kinh khủng nhìn về Cố Thính Ngữ, trong đôi ngươi quật cường tiết lộ biểu tình lo lắng bị ghét bỏ.

Xúc tua thong thả tiến vào phía sau lưng Miên, giữa lưng dường như có cái miệng xấu xí của một con ác ma, đang đem những vật thể mềm nhuyễn kia từng chút từng chút ăn vào, phát sinh tiếng nước dính nháp khiến kẻ khác ghê sợ. Miên thấy hai mắt Cố Thính Ngữ trừng lớn, nhịn không đựoc hạ đừơng nhìn xuống.

Quả nhiên.

Thân thể xấu xí dơ bẩn như vậy, cho dù là ai cũng không thể tiếp nhận đi.

đợi cho mọi xúc tua hoàn toàn thu vào trong cơ thể, ở lại trên lưng chính là một vết sẹo lớn xấu xí đáng sợ. Lớp sẹo đó đen kịt lại hơi nhô cao, ám chỉ bên dưới làn ra mỏng manh kia giấu kín một thứ rất kinh khủng

Miên cắn môi, bỗng nhiên cảm giác phía sau truyền đến một cảm xúc hơi lạnh. Miên kinh ngạc ngẩng đầu, đờ dẫn nhìn lên một đôi mắt tràn đầy đau lòng.

Cẩn thận vuốt ve vết thương trên lưng Miên, Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng hỏi

“Đau không?”

Miên chỉ cảm thấy trong đầu một tiếng “Ầm ầm”, để tránh cho nam nhân phát hiện thân thể mình đang run, Miên cố sức cắn chặt môi. Y lắc đầu không nói gì, cố sức áp chế tâm tình không biết phải làm sao

Miên giật giật môi, chính là đang muốn nói cái gì đó, đột nhiên một đôi tay hữu lực đem Cố Thính Ngữ từ bên người Miên đoạt đi

Mắt thấy Cố Thính Ngữ bị một nam nhân tóc đỏ bắt qua kéo vào trong lòng, Miên phản xạ có điều kiện giơ tay lên. Chỉ là sau khi cảm thụ được hận ý cường liệt của Đồng Ảnh, y có chút nhây ngốc dừng lại động tác

“Quái vật!!!” Đồng Ảnh khôi phục lại hình người vẫn không có quên tình cảnh khi y lẻn sâu vào trong ý thức của Cố Thính Ngữ, y mang hận ý không đổi kéo Cố Thính Ngữ ra, từng bước một rời xa khỏi người Miên.

Nghe thấy hai chữ “Quái vật.”, sắc mặt Miên lập tức cương cứng lại tại chỗ

Ký ức xa xôi làn thứ hai sống lại, câm hận cùng ghét bỏ trong mắt Đồng Ảnh quen thuộc như vậy.“Chờ một chút!” Cố Thính Ngữ nắm chặt Đồng Ảnh, cố chấp không chịu di chuyển, sau khi hắn lần lượt nhìn về phía Thanh Tước, Trọc Âm cùng Niệm Hành, lo lắng giải thích “Công kích người khác đèu không phải là chủ ý của y, ngươi… Các ngươi không sao chứ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Niệm Hành nhăn thành một đống, nhịn không đựơc bắt đầu chửi ầm lên “Công kích chúng ta còn chưa tính, chỉ là một con rùa biển a, thế nhưng người y dằn vặt là Tiểu Ngữ ngươi mà! ”

“Ta… không có việc gì cả,” Cố Thính Ngữ trong lúc hỗn loạn, một bên bất an nhìn ba người bọn Thanh Tước, một bên nhìn Miên nãy giờ không hề lên tiếng.

Trọc Âm xoa lại xoa cái cổ đang phát đau, vẻ mặt khó chịu trừng mắt nhìn Miên, bỗng nhiên nhãn thần vừa chuyển, nói lại, vì sao Cố Thính Ngữ lại bị con hồ ly lông đỏ kia ôm trong lòng thế…?!

Như thế sao đựơc!! mới có thất thần một chút, bảo bối nhà mình đã đẻ cho kẻ khác cướp đi, con hồ ly không có quy củ kia có đem bản thân mình để vào mắt hay không!

Vì vậy chuyện tiếp theo, Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy một trận đầu choáng mắt hoa, đợi đến lúc dừng lại hắn mới phát hiện người bên cạnh mình đã đổi thành Trọc Âm rồi.

Nghiêm phạt gõ nhẹ lên đầu Cố Thính Ngữ, Trọc Âm thanh nhẹ một tiếng, cố ý nói rằng “Ngươi không nên lai vãng bên cạnh kẻ khác, cũng lên nhìn mấy cái tên loạn thất bát tao kia đều là ta.”

“Ngươi!” Hồ ly lông dựng đứng lên lúc này chẳng khác gì một con mèo.

Niệm Hành bắt đầu không cam lòng tỏ ra yếu kém, quay sang khuôn mặt Cố Thính Ngữ “Chụt” một cái, khiêu khích nhìn về phía Đồng Ảnh, vẻ mặt viết: Có bản lĩnh ngươi cũng làm nha

Đồng Ảnh tức giận mắt trợn trắng, đơn giản mắt không quan tâm, thẳng thắn nhìn phái trước một mình đờ ra.

Thanh Tước ở một bên đầu óc thanh tỉnh tính toán thật tốt, y suy nghĩ đánh giá, chăm chú nhìn Miên đang suy tư  phía xa xa. Thực lực của Miên rất cường đại, nếu như có khả năng đi cùng với bọn họ, việc đối phó với Nguyên Ác tự nhiên có thêm một phần thắng.

“Ngươi có bằng lòng phản bội Nguyên Ác hay không, cùng với bọn ta?”

Nghe đựơc câu hỏi của Thanh Tước, đám người đang yên tĩnh kia, nhất tề quay nhìn Miên.
Mà Miên, rốt cục cũng ngẩng đầu lên, mái tóc dài màu xanh biển lay động trong gió, thần tình vừa như thương cảm vừa như bất lực. Ánh mắt y đảo qua mọi người, cuối cùng dừng trên người Cố Thính Ngữ.

Sau nửa ngày, chỉ nghe Miên nhẹ giọng nói “Hắn đi na, ta cũng đi na.”

Miên như vậy, chẳng biết vì sao khiến Cố Thính Ngữ liên tưởng đến tiểu bằng hữu bị tụt lại phía sau ở vườn trẻ, muốn kêu cứu, rồi lại chẳng biết phải làm sao mở miệng, chỉ có thể ngơ ngac ngây ngốc đứng tại chỗ.

Đột nhiên tâm nảy lên sự không đành lòng, Cố Thính Ngữ nhớ tới Miên lúc nhỏ đem bản thân phong bế bên trong sự sợ hãi, chẳng bao giờ cùng những người xâm nhập gặp gỡ qua (ý nói bé chưa từng nói chuyện với những kẻ bé đã xử ấy). Như vậy tới nay, nội tâm của Miên là rất nhỏ bé và yếu ớt mà lại rất trong sáng.

Không tự giác đi hướng về phía y, Cố Thính Ngữ ôn nhu hỏi “Theo ta sẽ rất nguy hiểm, ta cũng không đủ cường đại để đối phó với năng lực của Nguyên Ác, ngươi có thể sẽ vì lựa chọn ta  mà mất đi sinh mạng… Cho dù như vậy, ngươi vẫn nguyện ý theo ta sao? ”

Miên hạ đường nhìn, có chút sợ hãi nắm chặt tay áo của Cố Thính Ngữ, im lặng gật đầu

Cố Thính Ngữ nở nụ cười, xoa xoa đầu Miên “Cảm ơn ngươi.”

đầu Miên cúi càng thấp hơn nữa, y cũng không quan tâm Cố Thính Ngữ có thể nghe hay không, một mình yên lặng tự nhủ với bản thân

Ta cũng cảm ơn ngươi, trên thế giới này vì có ngươi,

Ta mới có thể đối mặt với phòng tuyến cuối cùng của bóng tối.

….

Vì vậy ở chân núi, một bên yên tĩnh ôn hoà, nhưng bên kia lại trình diễn một màn ghen tuông ngập trời.

Chỉ là, một cỗ hồn lực cực cường đại đột nhiên xông tới khiến khiến mọi người khẩn trương lên. Bình tĩnh lại tìm kiếm, nguồn gốc của cỗ hồn lực kia đến từ sâu bên trong sơn động…

Cố Thính Ngữ cho tới giờ đều ở trong thế bị động, người còn chưa có nghỉ ngơi đầy đủ, lúc này lại phải sử dụng tới hồn lực, hắng ngưng thần nhìn chăm chú vào cửa động…

Từ xa truyền tới tiếng bước chân…

Miên thấy thần thái đề phòng của Cố Thính Ngữ, trong lòng định rằng kẻ tới nhất định là kẻ địch. Trong mắt y, phàm là kẻ nào uy hiếp tới Cố Thính Ngữ đèu phải loại trừ. Phía sau rục rịch, trên mặt không có vẻ ngượng ngùng khiếp đảm, trong mắt toát ra sát ý ngập trời

Tỉ mỉ lăng nghe, tiếng bước chân này không chỉ có một người, giữa lúc mọi người bày ra tư thế chuẩn bị phát động công kích thì, đột nhiên truỳên tới tiếng kinh hô của Cố Thính Ngữ.

Nam nhân thường ngày an thuận nhu hoà chưa bao giờ có thần tình kích động như vậy, hắn cảm giác đựơc, khí tức quen thuộc khiến lòng run rẩy này…

Hắn không chế không được run rẩy, trực tiếp hướng phía cửa động cấp tốc chạy tới!

Cùng lúc đó, người đầu tiên bước ra khỏi động là một thiếu niên cũng đang mở to hai mắt, hai mắt y đẫm lệ ròng ròng mở rộng hai tay, ôm chặt lấy Cố Thính Ngữ đang không ngừng run.

“Bạch Chi Ngao!!!”

Thanh âm của Cố Thính Ngữ đã khàn đi rồi.

Chương 89: Hội họp

Có đôi khi, rõ ràng cho rằng con đường cuối cùng này cũng phải dừng lại ở đây, nhưng dột nhiên lại phát hiện còn có hi vọng để đi tiếp.

Bạch Chi Ngao chính là cho là như vậy… Y cho rằng đã biết cả đời này không bao giờ… có khả năng nhìn thấy Cố Thính Ngữ nữa. Nguyên bản vốn nghĩ rằng, gặp được Cố Thính Ngữ, thời gian họ ở chung chính là ngắn ngủi mà tốt đẹp như vậy, y hẳn là phải rất thoả mãn rồi

Thế nhưng hiện tại, y chân thành cảm tạ trời xanh, không chỉ đem nam nhân này đến bên người bản thân, mà quan trọng nhất, bọn họ còn có sau này.

Bạch Chi Ngao thầm nghĩ, cứ coi như là bản thân ích kỉ đi, y không bao giờ… Muốn cùng nam nhân này tách ra nữa.

Ôm như vậy, đau nhức khiến cho ngực hít thở không thông.

Thế nhưng còn muốn muốn nhiều hơn, nhiều hơn, nhiều hơn nữa…

“đại thúc a… Ta rất nhớ ngươi…”

Cố Thính Ngữ tựa ở cổ thiếu niên, nhẹ nhàng gật đầu

Hồi ức đã qua mãnh liệt tràn ra trong đầu

Nhớ kỹ lúc ban đầu khi đi vào Thánh thú cung, Cố Thính Ngữ là cỡ nào mê man cùng bất an, mà thiếu niên làm bạn bên người bản thân này, trong bất tri bất giác lại thành lý do đầu tiên khiến Cố Thính Ngữ muốn kiên trì đi tiếp.

Lần đầu tiên trong rừng hoè cứu được bạch khuyển bị thương, y đã dùng cặp mắt như hồ nước nhìn chăm chú bản thân…

Y nói người chường quản cung này đến cả dã thú xông vào cũng đánh không lại, ngữ khí giọng nói lại ảm đảm khiến Cố Thính Ngữ nhăn mày…

Đợi lúc nguy cơ tới, y lại dùng bờ vai không rộng lớn che trước mặt bản thânm còn nói “Ta sẽ ngăn nó lại, ngươi chạy mau đi.”

Sau dó… Cố Thính Ngữ phát hiẹn ra y chính là bạch khuyển kia, ngạc nhiên cùng khiếp sợ bản thân đã phát sinh quan hệ với y, trong mắt bản thân chỉ còn lại phẫn nộ hoang đường liền hung hăng cự tuyệt lời tỏ tình ngượng ngùng của thiếu niên.

Từ giữa đôi môi run rẩy, y run như cầy sấy nói “…đừng.”

Thiếu niên lặng lẽ đi phía sau bản thân,thời mộ khắc khi y suy yếu rồi ngã xuống, dường như có vật gì rơi xuống phá ta sự yên lặng, sự chân thành khiến kẻ khác không hề có chút phòng vệ của thiếu niên đã mở ra phong bế trái tim của Cố Thính Ngữ.

Y trực tiếp như vậy, y đơn giản như vậy, khién kẻ khác không thể tránh đựơc, dạy kẻ khác hiểu tình yêu thương không thể buông xuống.

Trước khi chia tay, Cố Thính Ngữ đem bùa hộ mệnh đeo lên cổ thiếu niên, lặng lặng đồng ý hắn trở về sẽ tìm y.

Mà hiện tại, thiếu niên đem bùa hộ mệnh tháo xuống, cẩn thận đeo lên cổ Cố Thính Ngữ, sau đó thận trọng ở trên bùa hộ mệnh nhỏ nhắn hạ xuống một cái hôn.

“ta đợi không nổi, đi tìm ngươi, ngươi không giận ta đi…”

Cố Thính Ngữ nở nụ cười buồn bã, Bạch Chi Ngao chính là một tiểu tử  ngốc nghêch, một chút cũng không đổi.

Bạch Chi Ngao híp mắt dính ở trên người Cố Thính Ngữ cọ a cọ, bỗng nhiên nghĩ tới có chỗ nào đó không đúng. Mở mắt, không nhìn thì đã tốt, nhìn rõ thì chỉ thấy ở trước mặt là vài đường nhìn lạnh buốt khiến y sợ hãi

Bạch Chi Ngao thầm nghĩ, chẳng lẽ mấy người lợi hại bọn họ chính là mấy thánh thú khác sao, những người này thấy thế nào lớn lên đều hung dữ vậy a, na… Cố Thính Ngữ có bị mấy người này khi dễ hay không a… Bạch Chi Ngao chớp chớp mắt, sau đó hăng say trừng mắt lại, y mới không sợ nhiều người như vậy ni, y phải bảo hộ Cố Thính Ngữ thật tốt, vì vậy lập tức đem Cố Thính Ngữ ôm càng thêm chặt.

“… Hắc,” có người hít vào một tia lãnh khí, chất giọng lạnh như băng “Cuối cùng cũng đựoc đoàn tụ với y đi… Thực sự là lâu lắm rồi nha.”

Thanh âm này…

Cố Thính Ngữ ngẩng đầu, trên trán càng toát ra kinh hỉ, hắn hài lòng tới mức không biết phải làm sao “Tu… Tu Nhĩ…”

quả nhiên, từ trong sơn động đi ra người thứ hai, chính là Tu Nhĩ vẻ mặt một bộ không buồn không vui. Con ngươi màu xám có chút phức tạp nhìn Cố Thính Ngữ, y mím đôi môi hơi mỏng lại, hô hpá mất trật tự tiết lộ y lúc này đang rất khẩn trương.

Tu Nhĩ biết Cố Thính Ngữ chính là thích Bạch Chi Ngao, y từ đầu đã biết.

Từ lúc đầu khi y gặp nhân loại này, tới những lúc mê man hắn cũng gọi cái tên này.  Nhớ lại đoạn kí ức không thoải mái này, Tu Nhĩ hơi cúi thấp đầu.

Y đã từng thương tổn nhân loại này, vậy hiện tại… Hắn có thể hay không… Không muốn thấy bản thân ni.

“Tu Nhĩ.”

Lấy lại tinh thần, Tu Nhĩ liền thấy một đôi mắt ôn nhu. Cố Thính Ngữ vươn tay, nhẹ nhàng sờ gương mặt cứng nhắc của Tu Nhĩ, tay hắn cũng luồn vào trong mái tóc màu xám của Tu Nhĩ, tóc của Tu Nhĩ so với trước đây dài hơn một chút, Cố Thính Ngữ đem những sợi tóc có chút lộn xộn nhất nhất vuốt lại, dường như cũng đem nỗi lòng hỗn loạn của Tu Nhĩ sắp xếp gọn gàng.

Thân thể cứng nhắc từ từ thả lỏng, Tu Nhĩ cảm giác bản thân không thể hô hấp nữa…

Nhân loại này không giống như trước đây nữa, nhưng nếu nói đến tột cùng có gì khác, Tu Nhĩ cũng không thể nói đựoc. Chỉ là, trong đôi mắt ôn nhuận kia so với trước đây càng thêm kiên định, càng thêm thản nhiên.

“Ta hiểu đựoc, vì sao ngày đó ngươi lại cho ta nghe thủ ca kia.”

“…” Tu Nhĩ ngây ngẩn cả người. Y vạn lần không ngờ, sau lần gặp mặt thứ hai, Cố Thính Ngữ lại nhắc tới thủ ca [ Khúc quân hành ngày diệt vong ][ Dù tới cuối con đường không còn lối đi, ta vẫn sẽ ở bên ngươi làm bạn. Vì vậy, người yêu ơi, ngày diệt vong cũng không hề đáng sợ.]

Bất luận linh hồn phiêu dạt tới nơi nào, điều Tu Nhĩ muốn, bất quá chỉ là một người có thể bồi bạn bên cạnh y. Tu Nhĩ dã từng nói, con người sau khi chết sẽ trở về nơi mà họ thuộc về, nhưng y không biết bản thân sau khi chết sẽ đi tới nơi nào.

Sau khi Cố Thính Ngữ hồi tưởng lại thần tình lo nghĩ của Tu Nhĩ thì, bỗng nhiên phát giác ánh mắt đó chứa đựng nhiều ngôn ngữ

Mỗi khi y thân thiết ngóng nhìn, đều như là tự hỏi: Ngươi có thể bồi bên người ta không…

Bồi bên người ta.

đối với những người khác mà nói đây là một truy cầu (yêu cầu theo đuổi) cực kì đơn giản, nhưng đối với Tu Nhĩ đã cô độc suốt một ngàn năm, lại là một thỉnh cầu cực kì xa xỉ.

Cố Thính Ngữ bỗng nhiên nhớ tới cái buổi tối kia, bọn họ lẳng lặng dựa vào người nhau, trong khúc nhạc làm nền nhẹ nhàng xoay tròn… Nụ hôn nhẹ nhàng của Tu Nhĩ, cùng với rất nhiều điều mà bọn họ chưa nói ra miệng lúc ấy.

Sáng sớm ngày ấy, bọn họ cách nhau một ván cửa hơi mỏng, Tu Nhĩ trúc trắc hỏi “Ngươi có thể yêu ta sao.”

Hình dạng viền mắt đỏ ửng của Tu Nhĩ lúc ấy, cực kì giống biểu tình hiện tại

Tu Nhĩ lúc này dưới những cái vuốt khẽ không ngừng của Cố Thính Ngữ, lần thứ hai lộ ra biểu tình muốn khóc mà khóc không đựơc. Cố Thính Ngữ không khỏi mỉm cười

Cố Thính Ngữ than nhẹ “Ta đang ở chỗ này nha.”

Ta đang đứng ở trước mặt ngươi nha… Vì … Vì vậy…

“Ngươi còn không rõ sao?”

Lời còn chưa dứt, tượng Tu Nhĩ giống như bị người hung hăng gõ một gậy, bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc

Tu Nhĩ một đường ôm Cố Thính Ngữ, nâng cái cằm gầy gò của hắn lên, như dùng hết tất cả khí lực hôn xuống.

“ân…” Nụ hôn cuồng loạn mà bá đạo khiến Cố Thính Ngữ nhất thời quên phản ứng, hắn nhẹ nhàng chạm lên ***g ngực cường tráng của người nọ, cảm thụ đựơc nhịp đập trong trái tim y, trong hoảng hốt đầu lưỡi nặng nề bị đảo lộn, kích thích thân thể một trận run rẩy.

Thật vất vả mời có thể hô hấp trở lại, sắc mặt đỏ ửng của Cố Thính Ngữ đờ ra, thầm nghĩ tại sao lại có thể như vậy a, không phải mới vừa rồi nói chuyện rất tốt a, thế nào lại hôn ni…

Hình dạng chẳng chút phòng bị giống như vậy, môi hơi sưng, nhãn thần mê man, thiếu chút nữa khiến Tu Nhĩ lần thứ hai rơi vào điên cuồng.

Chỉ bất quá bỗng nhiên một trận kình phong lao tới, Tu Nhĩ bị ép phải nghiêng người tránh né. Cố Thính Ngữ quay đầu, chỉ thấy Lương Nguyệt đang tàn bạo trừng mắt nhìn hắn

“Ngươi… Ngươi chính là thiếu điều giáo!”

“…” Cố Thính Ngữ hơi giật mình.Lương Nguyệt một đưòng kéo Cố Thính Ngữ qua, dùng tay áo ở trên đôi môi hơi sưng hé mở chà đi sát lại. Trong miệng không ngừng hùng hùng hổ hổ than nhẹ “Thật bẩn… Bẩn muốn chết!”

Đôi môi Cố Thính Ngữ dưới sự chà lau thô bạo càng lúc càng sưng lên, đôi môi mềm mại mơ hồ có cảm giác đau, Cố Thính Ngữ hơi giãy dụa, một lát sau trên môi lại truyền đến cảm giác lành lạnh.

Lướng Nguyệt ý thức được hình như mình đã quá mạnh tay rôi. Vì vậy, giống như xin lỗi không đựơc tự nhiên lấy ngón tay chạm nhẹ qua nơi bị sưng đỏ, trên mặt lộ ra biểu tình hổ thẹn cùng yêu thương.

Cố Thính Ngữ nhớ rất kĩ làn ở chung cuối cùng với  Lương Nguyệt là ký ức sau khi bản thân hắn nhảy xuống vực, là hình ảnh Lương Nguyệt đem bản thân ôm vào trong ngực liều mạng la hét

Sau đó Cố Thính Ngữ không khỏi nhớ đến những ngày Lương Nguyệt đem bản thân hắn nhốt trong tù, hình ảnh hắn bị lật qua lật lại lăn qua lăn lại, sắc mặt Cố Thính Ngữ dần dần xấu hổ, hài tử Lương Nguyệt này… Tính cách đích xác có chút ác liệt.

Mà sắc mặt Lương Nguyệt lúc này lại càng xấu xí, trước Bạch Chi Ngao có thể cùng Cố Thính Ngữ ôm một cái, Tu Nhĩ có thể cùng Cố Thính Ngữ gần gũi, thế nhưng vừa đến bản thân đã hết, Cố Thính Ngữ chỉ chừa cho y vẻ mặt làm biểu tình phức tạp.

“Ngươi…” Thật vất vả mới nhìn thấy người ngày đêm tơ tưởng, nguyên bản chuẩn bị trong lòng một đống lời muốn nói ngay lúc sắp thoát ra thì bị cắt đứt. Lương Nguyệt thấy khó chịu, trong ngực có một loại uỷ khuất không nói thành lời.

Lương Nguyệt thở dài thật sâu, kéo tay Cố Thính Ngữ, cẩn cẩn dực dực nắm trong lòng bàn tay. Cũng đựoc, cho dù Cố Thính Ngữ không trông mong thấy y, khả Lương Nguyệt đã hạ quyết tâm nhận định Cố Thính Ngữ, cả đời đều không thay đổi.

“Xin lỗi.” Lương Nguyệt thì thào tự nói, như là thừa nhận bản thân vừa nói năng lỗ mãng, hoặc như là nói cho nhân loại trước kia bị bản thân y dằn vặt cũng quật cường khâu chịu cầu xin tha thứ kia nghe.

Cố Thính Ngữ sửng sốt nửa ngày mới phục hồi lại tinh thần, nghiêng đầu có chút ngạc nhiên nhìn Lương Nguyệt. Chảng biết tại sao lại nghĩ hình dạng Lương Nguyệt cúi đầu rất giống tiểu hài tử phạm vào tội lớn đang chờ nghiêm phạt, viền mắt hồng hỗng, dĩ nhiên có vài phần khả ái (thúc thúc nhìn con sắc lang nào cũng thành tiểu hài tử vậy thì chết chắc đi)

“Khụ…” Cố Thính Ngữ tầm nghĩ, tuy tính cách có điểm kém cỏi, bất quá cũng không phải là một hài tử xấu. Vừa nghĩ, một bên giơ tay xoa xoa đầu Lương Nguyệt.

“Cố Thính Ngữ!!” Thanh âm hổn hển truyền đến, Cố Thính Ngữ ngẩng đầu, liền thấy Thiên Luật đang tựa ở bên sơn động, cũng không biết đã trừng bản thân hắn bao lâu. Mái tóc bạc thật dài khởi vũ trong gió, sắc mặt thoạt nhìn có chút tái nhợt, bất quá quai hàm thế nhưng thật sự là tức giận, thoạt nhìn có chút thú vị.

Cố Thính Ngữ nhoẻn miệng cười, thật tốt quá, cuối cùng tất cả đều bình an trở về.

Thế nhưng Thiên Luật lại cười không nổi, y một đường liên tục tới chỗ  Bạch Chi Ngao chờ người, chính là mệt mỏi tới thở hồng hộc, nguyên bản cũng chỉ là muốn nhìn thấy hình dạng kích động cảm tạ của Cố Thính Ngữ mà thôi, lại không biết rằng người bản thân cứu lại đều là tình địch a. Thực ự là đầu y bị úng nước rồi mới có thể rước… mới thứ tai hoạ này quay về.

“Thiên Luật…” Cố Thính Ngữ bước nhanh lên trước nắm lấy cổ tay Thiên Luật, chỉ thấy đầu ngón tay nguyên bản mảnh khảnh bởi vì liên tục đánh đàn mà huyết nhục mơ hồ. Nghĩ đến y là bởi vì cứu chữa cho người khác, vội vội vàng vàng đến thương tích của bản thân cũng không kịp chữa trị, ngực Cố Thính Ngữ nổi lên một trận đau đớn co rút.

“Thiên Luật…”

“Hanh!” Thiên Luật tránh đi bàn tay của Cố Thính Ngữ “Ngươi còn quản ta làm gì, theo chân bọn họ dây dưa chẳng phải hay hơn sao. ”

Cố Thính Ngữ nói không ra lời, chỉ là lần thứ hai nắm lấy hai tay Thiên Luật, cẩn cẩn dực dực bắt đầu vận dụng Minh lệ chữa thương cho y.

“KHông khiến ngươi xen vào chuyện của người khác! Bỏ ra…” Nỗ lực đẩy Cố Thính Ngữ ra, thế nhưng lực tay lại yếu ớt dị thường, trong ngôn ngữ mơ hồ có tiếng khóc nức nở “Ngươi biết rõ ta ghét nhất ngươi cùng người khác ôm ôm lâu như vậy, ngươi thế nào lại đáng ghét như thế!”

“…” Cố Thính Ngữ cắn môi, thân thể hơi run.

Kỳ thực hắn biết rõ, vài đạo tầm mắt nhìn thẳng vào hắn lúc này đang bao hàm tình tự thế nào. Thế nhưng hắn không cách nào dành cho bọn họ một tình yêu hoàn chỉnh, vì thế hắn căn bản không dám hứa hẹn điều gì, hổ thẹn ẩn sâu trong ngực lần thứ hai mọc lên, Cố Thính Ngữ có chút thất thần hạ hai mắt xuống… Hắn không có biện pháp đối mặt với người toàn tâm toàn ý đối tốt với hắn.

Nửa ngày, Thiên Luật kéo kéo ống tay áo của Cố Thính Ngữ, có chút bất đắc dĩ thầm nói  “… Ngươi… Ngươi cũng đừng vậy a… Loại tình huống này ta đã liệu đến… Là ta không may… Theo ngươi là ta cam tâm tình nguyện, ngươi đừng suy nghĩ lung tung.”

“Thiên Luật…” Cố Thính Ngữ mở mắt, khoé mắt có chút lệ quang.

“Sách, ta là chán ghét ngươi ôm kẻ khác… Thế nhưng ta chưa từng nói ghét ngươi ôm ta… Ngươi… Thế nào lại ngốc như thế,” Dứt lời chỉ tiếc rèn sắt không thành thép ôm chầm lấy vai Cố Thính Ngữ, gắt gao đem hắn ôm vào ngực “Mệt ta chịu khổ cực nhiều như vậy, lại không cho ta làm nũng a!”

Đáp lại Thiên Luật, chính là Cố Thính Ngữ  ôm càng thêm chặt.

Xung quanh dị thường yên tĩnh, mọi người phía sau càng mang nhiều ý xấu. Có không cam lòng, có ghen tuông, có chìm đắm trong vui sướng được gặp lại, có kẻ đã bắt đầu tính toán xem làm thế nào để đem Cố Thính Ngữ đoạt lại trong lòng bản thân

Chỉ là, ngay lập tức trong suy nghĩ của mọi người lại có một điểm giống nhau kinh người, đó là Đợi đại chiến với Nguyên Ác xong, bọn họ còn có một cuộc chiến tranh giành tình ái còn chưa xong.

Đến lúc đó ai mới là người Cố Thính Ngữ yêu nhất, chỉ có thể xem vào bản lĩnh của bản thân a!

“Ân, thiếu chút nữa đã quên!” Thiên Luật bỗng nhiên còn có một người ở bên cửa động.

Bởi vì thương thế quá nặng, hắc y nam nhân phải ngồi tựa vào vách hang, trầm mặc nhìn Cố Thính Ngữ.

—————

mười tên tụ họp, ghen tuông lên tận đỉnh trời a

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau