THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 81 - Chương 85

Chương 80: Hồ Ly chín đuôi một mạng

Cố Thính Ngữ ngay trước mắt bọn họ bị cướp đi rồi.

Thanh Tước thất thàn nhìn bầu trời, từ tối hôm qua tới bây giờ, thời gian của y giống như dã ngừng lại

Niệm hành ngồi xổm một bên khóc lóc, rõ ràng đã không còn nước mắt để rơi xuống, con mắt huyết hồng, làm cho người khác không nhịn được hoài nghi y có thể sẽ khóc ra huyết lệ (nước mắt máu)

Trọc Âm nhất nhất một bộ dạng hối hận đến mức muốn tự sát không nói lời nào, sắc mặt tái nhợt, nửa ngày ho ra một ngụm máu

Hồi tưởng lại chuyện hôm qua, thực lực của Đồng Ảnh đích xác hơn xa cả ba người bọn họ, càng đnág sợ hơn là, cư nhiên đến ngay cả cơ hội đánh trả cũng không có.

…A, bản thân. Thực sự là vô dụng

Vì sao không chết đi, Thanh Tước nghĩ, có khi chết so với sống như lúc này còn khá hơn.

Trong đầu bỗng nhiên dần hiện lên đôi mắt của người nọ Lúc bản thân mình chết, Cố Thính Ngữ vì cho rằng bản thân y đã chết cũng toát ra nhãn thần thống khổ như vậy.

Nhắm mắt lại, thống khổ lắc đầu.

Y chưa thể chết được, nếu không Cố Thính Ngữ sẽ rất đau khổ a…

Cố trấn tĩnh lại, y đi tới bên người Niệm Hành đang khóc sướt mướt, một đường kéo dậy nói “Khóc cái gì mà khóc, không có việc gì cũng bị ngươi khóc cho ra rủi ro rồi!’

Sau đó đá Trọc Âm đang cứng ngắc như tượng đá “KHông chết thì đứng lên, đem Thính Ngữ cứu trở về”

“…” Niệm Hành nhìn qua khóc choáng váng, chớp chớp đôi mắt, lăng lăng ngây ngốc vài giây, tiếp tục khóc “Ta là phế nhân, ô ô… Chiêu thức gì cũng đều dùng không được…” (Ta nghe cổ tích nói người cá khóc ra ngọc trai sao không thấy tiểu Hành Hành làm được vậy… tiền tài a…)

Vùng quanh lông mày Thanh Tước nhăn chặt lại, không sai, trận đnáh ngày hôm qua, đích xác rất quỷ dị, sức mạnh hình như bị cái gì hấp thụ khiến toàn thân vô lực.

Quay đầu nghĩ muốn hỏi Trọc Âm, chỉ thấy Trọc Âm khép nửa con mắt, một bộ dáng đã chết nửa người

Trọc Âm thân là xà vương, chưa từng có thất bại như thế. Mắt thấy người yêu nhất bị kẻ khác đoạt đi, mà bản thân lại quỳ rạp trên đất động cũng không thể động như vậy, còn không biết Cố Thính Ngữ hiện tại sống hay chết… Nghĩ tới đây con mắt bắt đầu tối lại.

“Trọc Âm! Ta biết ngươi khó chịu, thế nhưng khó chịu có lợi ích gì, các ngươi nếu như không muốn, ta một mình đi cứu hắn!”

Trong rừng yên tĩnh đến đáng sợ, Niệm Hành xoa xoa cón mắt, rốt cục cũng dừng nức nở

Nửa ngày, thanh âm khàn khàn của Trọc Âm từ yết hầu thoát ra “… Đồng Ảnh, nguyên bản có chín cái mạng.”

Truyện kể lại, tổ tiên của cửu vĩ hỏa hồ (hồ ly lửa chín đuôi) là vật cưỡi của Viêm Đế thời thượng cổ. Vì toàn thân rực lửa, nhạy bén thông tuệ nên được Viêm Đế rất yêu thích. Bởi vậy, Viêm Đế đã ban tặng cho hỏa hồ chín cái mạng, nhưng đổi lại, mỗi lần một mạng mất đi, hỏa hồ sẽ quên đi một chuyện mà sinh mệnh đã từng trải qua

Bộ tộc hỏa hồ dựa vào số mệnh được ưu ái, không ngừng phát triển mạnh mẽ. Nguyên bản mỗi một hồ ly trong hỏa hồ tộc đều liều mạng quý trọng cái đuôi của bản thân để chín cái mạng của mình không bị thay đổi, nhưng hết lần này tới lần khác từ một ngàn năm trước, lại xuất hiện mọt con hồ ly quái dị rất nổi tiếng.

Con hồ ly đó chính là Đồng Ảnh

Sức mạnh của chín cái đuôi không chỉ có kéo dài mạng sống, nó còn có thể chuyển hóa thành linh lực cường hãn cùng khả năng phòng thủ, kẻ càng mạnh, thì đến cả việc biết trước tương lai hay chuyển tới thời không khác đều có thể có.

Đồng Ảnh ngay từ đầu không hề giống các hồ ly khác cẩn cẩn dực dực sử dụng sức mạnh của chín cái đuôi, ai ngờ có một ngày Đồng Ảnh lỡ tay đốt mất một cái đuôi rồi sau đó bỗng nhiên biến mất, mấy ngày sau bị phát hiện hóa thành nguyên hình nằm trên mặt đất, thân thể không có bị thương, chỉ thiếu mất một cái đuôi

Đợi y một lần nữa hóa thành hình người, chuyện lúc trước đã không còn nhớ nữa, lúc đó y đã làm ra một cử động chấn kinh cả hỏa hồ tộc

Y chỉ chừa lại một cái đuôi, sau đó đem những cái còn lại tiêu hao tới hầu như không còn, có cái chuyển hóa thành linh lực, có cái chuyển hóa thành phòng hộ, ngoài ra y cứ nhìn thấy một người là liền nhìn chằm chắm, khiến người bị y nhìn sợ tới mức nhìn thấy y là bỏ chạy.
Vì thế, sức mạnh của Đồng Ảnh cường hãn mà lại quỷ dị, nhưng y cũng mất đi thiên phú đặc biệt của cửu vĩ tộc

Bất quá bản thân Đồng Ảnh lại không có bất luận tiếc nuối gì, y chỉ nói…

Trọc Âm nói tới đây thì ngừng một chút rồi nói tiếp “ Y từng nói [ không bao giờ… muốn quên người nào nữa.]”

“Ta quản y là trứng rùa biển hồ ly nào a!!!! Một quả bóng nhỏ, dù sao cũng chỉ còn lại có một cái đuôi thôi, y kiêu ngạo cái tảo biển a, xem ta có hay không đem y băm nhuyễn ra!”

Thanh Tước biết Niệm Hành bắt đầu tỉnh lại rồi, vì y đã bắt đầu mắng chửi người

“Ngô… cái trận pháp kia khiến người không thể thi triển sức mạnh, hình như gọi là [Ngự hỏa trận], đúng! ” Thanh âm của Trọc Âm rốt cục cũng bắt đầu trong lại “Thi triển thuật này phải dùng lửa bao vây đối phương, ở trong vòng lửa thì không thể nào phát huy được sức lực để đánh trả, thế nhưng…”

“Ngược lại,” Thanh Tước tiếp lời “Nếu không bị lửa vây quanh, Ngự Hỏa trận tự nhiên không thể sử dụng được nữa.”

“Còn có một vấn đề nữa, hiện tại Tiểu Ngữ rốt cuộc đang ở trong tay ai? Dạ Dẫn Thư hay là Đồng Ảnh?”

“Hiện tại xem ra là Dạ Dẫn Thư đi.” Trọc Âm hồi tưởng thời gian ngày hôm qua Dạ Dẫn Thư bắt Cố Thính Ngữ đi, trêm mặt Đồng Ảnh xuất hiện sự kinh ngạc, nói rõ rằng tình huống đó là ngoài dự liệu của y “Đồng Ảnh hẳn là đang tìm kiếm tung tích của Dạ Dẫn Thư, chúng ta chỉ cần tìm được một kẻ, thì… kẻ còn lại chắc sẽ cách không xa.”

————-

Bên kia, Dạ Dẫn Thư  ôm thắt lưng Cố Thính Ngữ, cẩn cẩn dực dực xuyên qua rừng cây rậm rạp.

Đứng trên một thân cây, Dạ Dẫn Thư ngưng thần lắng nghe, một lát sau hơi chút thở nhẹ ra, hoàn hảo Đồng Ảnh không có đuổi theo.

Cố Thính Ngữ ở một bên mắt đầy hơi nước, gắt gao cắn môi, thân thể run rẩy tiết lộ hoảng loạn lúc này của hắn

Ôm sát người trong lòng, vô ý thức muốn cho Cố Thính Ngữ tựa vào

Cố Thính Ngữ nhìn y, nhẹ nhàng hỏi “Đi chưa?”
Hắn không chú ý tới sắc mặt tái nhợt của Dạ Dẫn Thư cùng thái dương đang tích một lớp mồ hôi hột của y, Dạ Dẫn Thư chỉ gật đầu, lật tức mang Cố Thính Ngữ tiếp tục tiến về trước.

Đi tới bên dòng suối hôm qua, chỉ thấy cây cối bị đốt cháy hỗn độn một mảng, trên mặt đất còn có vết máu khô đỏ sậm, ngoài ra không có bất cứ một thân ảnh quen thuộc nào

Nhìn vết máu màu đỏ, gương mặt Cố Thính Ngữ lập tức trắng bệch.

“Bọn họ…” Đang muốn nói gì đó, đầu ngón tay lạnh lẽo đa bị một đôi tay to ấm áp bao phủ.

“Bọn họ không có chuyện gì.” Dạ Dẫn Thư dùng âm điệu cứng nhắc nhàn nhạt nói

“Thế nhưng…”

“Bọn hôm qua ở chỗ này, hôm nay đã không thấy bóng dáng, nói rõ bọn họ còn có sức lực di chuyển, lúc này hẳn là đang đi tìm ngươi.”

Cố Thính Ngữ lấy lại bình tĩnh, gật đầu, trầm mặc không nói

Hầu kết Dạ Dẫn Thư rung động rất khẽ, tựa hồ như muốn tìm trọng tâm câu chuyện gì khác, nhưng bất đắc dĩ y luôn luôn ít lời ít ngữ, cũng không nghĩ ra pahir nói cái gì để rời đi lực chú ý của Cố Thính Ngữ, vì vậy chỉ có thể ngây ngốc sững sờ tại chỗ, cúi đầu nhìn mặt đất bên dưới

Nửa ngày, gió nhẹ nhàng thổi bay vạt áo hai người, vài sợi tóc lay động, Cố Thính Ngữ đưa lưng về phái Dạ Dẫn Thư, bỗng nhiên mở miệng.

“… Lúc đầu, có người ở chỗ tối đánh lén bọn ta, sau đó ta bị trúng độc, sau khi tỉnh lại có thấy một con báo đen, ta cứu nó, kết quả lại bị nó cắn lại một cái” Nói tới đây, Cố Thính Ngữ dường như muốn xác nhận liền ngẩng đầu nhìn sắc mặt Dạ Dẫn Thư, sau đó cúi đầu nói tiếp “Con báo đen đó là ngươi hóa thân đi?”

“Là ta.” Dạ Dẫn Thư thản nhiên thừa nhận.

“Sau đó… Có cơ hội giết ta, sao ngươi không ra tay?”

Dạ Dẫn Thư gắt gao cắn chặt môi, tận lực né tránh ánh mắt của Cố Thính Ngữ, nửa ngày nhẹ giọng nói “Có một số việc ta nghĩ mãi vẫn không thông suốt được, ngươi trả lời vấn đề ta hỏi trước đã.”

Cố Thính Ngữ do dự trong chốc lát, gật đầu đồng ý

“Bắt đầu từ Mê Chi cung, ngươi một đường đi tới đây, mục đích cuối cùng của ngươi là gì, còn có, ngươi đã dùng biện pháp gì để chế phục các thánh thú trước?”

“Ta không có chế phục ai cả, lúc ban đầu tới nơi này cũng không phải chủ ý của ta. ” Nhớ tới Bạch Chi Ngao Tu Nhĩ cùng những người sau đó, Cố Thính Ngữ khẽ thở dài “Về phần mục đích cuối cùng, đó chính là dẫn bọn họ cùng rời khỏi nơi này.”

Tiêu diệt Nguyên Ác bảo vệ chính nghĩa vân vân cũng chỉ là lời nói êm tai mà thôi, quyết định chân chính để đi tới cùng kỳ thực chỉ là vì muốn bảo vệ bọn họ mà thôi.

Dạ Dẫn Thư ngừng một chút, thần tình dao động “Như vậy…” Y tiếp tục hỏi  “Nếu như ngươi không làm được thì sao, nếu như kết quả cuối cùng là ngươi dẫn bọn họ vào nơi vạn kiếp bất phục thì nên làm cái gì bây giờ?”

Cố Thính Ngữ hơi cứng người, Dạ Dẫn Thư đã hỏi tới vấn đề mà bản thân hắn không muốn đối mặt nhất, Chỉ là giờ khắc này Cố Thính Ngữ sớm đã có dự định cho tình huống xấu nhất “Bọn họ…Hiện tại nếu bảo bọn họ đổi ý không cùng một chỗ với ta nữa thì không có khả năng, ta cũng sẽ không muốn vì để tốt cho bọn họ mà làm những chuyện khiến họ bị tổn thương. Nếu như thực sự… Kết cục cuối cùng dã định trước là kiếp nạn, thì ta cũng sẽ cùng bọn họ gánh chịu ”

Chí ít, cho tới cuối cùng ta cũng còn có bọn họ.

“Ta đại khái đã hiểu chuyện gì đã xảy ra rồi…” Dạ Dẫn Thư mặt không biểu tình nói “Hiện tại, cởi y phục ra”

Sắc mặt Cố Thính Ngữ trắng bệch “Ngươi có ý gì?”

Cửu vĩ yêu hồ chắc ai cũng biết rùi nhỉ nhưng ta cứ cho hình đi

Chương 81: Đêm trốn

Đồng Ảnh đứng ở trong núi nhìn ra phía xa, trên bầu trời xa xăm đang có rất nhiều những đám mây màu đỏ như máu cuồn cuộn lao lên, tráng lệ mà quỷ dị

“Ai” Tiếng thở dài lười biếng  “Thời tiết thực sự là muốn thay dổi a.”

Nói xong một bóng người nhanh chóng phi thân xuống, cảnh vật xung quanh cấp tốc trượt xuống, trong nháy mắt đã hướng tới mặt đất, thân thể nhẹ nhàng đảo lên, bình an tiếp đất.

Trong vòng bán kính mười dặm không hề nhìn thấy thân ảnh của Dạ Dẫn Thư, đi theo mùi của nhân loại kia tới đây, nhưng mà kì quái chính là, mùi vị của nhân loại lại biến mất ở gần đây. Xem ra Dạ Dẫn Thư bản lĩnh khác thì không có, nhưng trốn tránh lại rất lành nghề (chuyện, ảnh là sát thủ mà)

Đồng ẢNh nhìn tảng đá thật lớn trước mặt, xoay qua xoay lại dường như muốn nhìn một chút xem phía sau tảng đá có cái gì, nhưng cho dù y có cố sức thế nào tảng đá kia đều không suy chuyển một chút nào.

Lui về sau hai bước, Đồng Ảnh ngưng thần khoá chặt cự thạch, trong con ngươi mơ hồ có ảnh lửa hiện lên.

Ngay tại lúc ngọn lửa muốn bốc lên, một cảm giác lạnh lẽo tới xương bỗng nhiên kéo đến, tránh né đã không còn kịp nữa rồi

Chỉ nghe “Rầm” một tiếng, ngọn sóng lớn tựa như một thanh kiếm sắc bén chém xuống, nương theo là tiếng Niệm Hành “Xem lão tử  có đông chết ngươi không!”. Các tiếng hét lớn vang lên, theo sau đó là hai tia sáng vàng cùng đen phối hợp đánh vào, Thanh Tước cùng Trọc Âm một trước một sau vây quanh nam nhân tóc đỏ toàn thân ướt sũng.

Cơ hội này chỉ có một lần.

Tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc, ngọn núi đổ xuống, đợi cho đến khi cơn gió dữ dội từ từ biến mất, ba người thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào bóng người ở sâu trong làn khói bụi.

“Ngô… Đau quá ni” Thanh âm của Dồng Ảnh lộ ra một tia giận dữ “Ban đầu cứ nghĩ tiêu diệt một người là chuyện vô cùng dễ dàng, không nghĩ ra lại phiền phức như thế. ”

Mặt đất nơi Đồng Ảnh đứng đã chìm sâu xuống dưới, cự thạch bị nghiền nát văng ra khắp nơi, nhưng bản thân y ngoại trừ ướt sũng mà trở lên chật vật, còn lại thì không có một chút tổn thương nào

Trọc Âm nheo con mắt lại, không ổn.

“Chết đi.” Đồng Ảnh trừng mắt nhìn ba người, rốt cục cũng nổi lên sát ý

Tốc độ của y kho có thể dùng mắt để nhìn thấy, trong lòng bàn tay bốc lên một hoả cầu, tiếng tê tê thiêu đốt cùng khói, trong nháy mắt hướng về phía Trọc ÂM tấn công.

Đợi Trọc Âm thu toàn bộ khí lực bản thân để chống đỡ đòn công kích này thì, Đồng Ảnh không hề báo trước bất chợt thay đổi phương hướng tấn công, đánh về phiá Niệm Hành lúc này đang không hề phòng bị

“A”

Cặp mắt đỏ như máu lướt nhanh một tia kinh ngạc, một dòn này đã bị Thanh Tước gắng sức đỡ lấy

Cát vàng cuồn cuộn quấn lấy ngọn lửa đang cháy mạnh vào trong, ngọn lửa kia dường nưh có sinh mệnh liều mạng giãy dụa, nỗ lực thoát khỏi kiềm chế của xiềng xích màu vàng.

“Hanh.” Bàn tay bốc lửa thiếu chút nữa là đaán vào trong ngực Thanh Tước, Đồng Ảnh cười lạnh thu hồi, mà Thanh Tước lại lung lay sắp ngã, cắn răng kiên trì.

Đồng Ảnh liếc mắt nhìn tảng đá cổ quái kia, những núi đá xung quanh rõ ràng đều bị sức mạnh chấn vỡ tan rã, duy chỉ có khối đá này lại hoàn hảo không sứt mẻ tí nào

Quả nhiên có chuyện, Đồng Ảnh nhìn ba người trước mắt tựa hồ như muốn tiếp tục chiến đấu với mình, y nhíu nhíu mày
“Không có thời gian chơi với các ngươi đâu.”

Thân hình Đồng Ảnh an tĩnh đứng ở phía xa xa, trong không khí dường như lơ lửng mùi vị cháy xém, y tuy rằng không cử động, nhưng cái loại cảm giác áp bách cường đại tới mức hít thở không thông này lại đang ập tới trước mặt.

Mặt đất bị nứt vỡ thành những cái khe, Trọc Âm mở to hai mắt trên mặt đất chỗ Đồng Ảnh đang đứng lại có tới chín cái bóng màu đỏ sẫm

Màn trời buông xuống, chín cái bóng nhanh chóng kéo dài, có ba cái lan trên mặt đất, ba cái phủ lên hai bên đỉnh núi, bao vây kín kẽ quanh ba người Trọc Âm

Không có đưòng rút lui, giữa lúc hai bên chuẩn bị quyết một trận tử chiến, chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra

Chỉ nghe hai tiếng “Cạch cạch”, Đồng Ảnh dừng tấn công, nghiêng đầu, chỉ thấy táng đá lúc trước không thể di động giờ đang thong thả dời đi.

Phía sau tảng đá là một sơn động không nhìn thấy đáy, mà kẻ đang đứng ở cửa động lúc này, chính là Dạ Dẫn Thư đang cõng Cố Thính Ngữ trên lưng!

Cố Thính Ngữ im lìm nằm trên lưng Dạ Dẫn Thư, đầu cúi thấp, nhìn không rõ biểu tình.

“Tiểu Ngữ?!” đại não Niệm Hành trống rỗng, vội vã lao tới. Nhưng đột nhiên con mắt hoa lên, bay lên không, thân thể theo quán tính rơi vào trong sơn động

Vừa đinh xoay người lao ra khỏi sơn động, lại nghe thấy hai tiếng kêu, trên người đột nhiên nặng trĩu, Thanh Tước cùng Trọc Âm cũng bị ném mạnh vào bên trong sơn động.

Xung quanh bỗng nhiên tối sầm, đợi tới khi họ phản ứng lại, cửa động đã bị tảng đá đóng chặt.

Sự tình phát sinh chỉ trong nháy mắt, mau đến mức cả Đồng Ảnh cũng sững sờ tại chỗ.

Bên ngoài sơn động, Dạ Dẫn Thư lưng cõng Cố Thính Ngữ  liếc mắt nhìn Đồng Ảnh, sau đó xoay người bay nhanh đi“Ngươi Đứng lại!” Trong lòng Đồng Ảnh hiện lên một tia nghi hoặc, nhưng mắt thấy Dạ Dẫn Thư sắp biến mất trong tầm nhìn, rốt cục phóng linh lực ra, cấp tốc đuổi theo.

Đồng Ảnh biết, trên người Dạ Dẫn Thư có thương tích, thế nhưng lúc này y lại không muốn sống mà tiêu hao hồn phách để bảo toàn tốc độ chạy trốn, khiêến đồng ẢNh trong một chốc cũng không có cách nào có thể lại gần Dạ Dẫn Thư

Y điên rồi sao? Đồng Ảnh khó có thể lí giải, một nam nhân luôn luôn cứng nhắc như sắt thép cùng cố chấp trói buộc bản thân, như thế nào hôm nay lại mất đi khống chế

“Dạ Dẫn Thư, ngươi rốt cuộc đang nghĩ cái gì!” Dùng phương pháp liều mạng như vậy, thấy thế nào cũng không giống như đơn giản chỉ muốn được thưởng công. (ta nói rõ cái đoạn thưởng công này 1 chút đó là do: Hai anh này đang tranh nhau xem ai bắt đựoc thúc thúc về cho Nguyên Ác trước đó)

Rốt cục, tới lúc Đồng Ảnh gần đuổi kịp Dạ Dẫn Thư thì, Dạ Dẫn Thư dừng lại.

“Đi tới nơi này có rất nhiều đường, nhưng mạc dù kết giới có khe nứt hay sức mạnh bản thân có bao nhiêu cường đại, đường ra ngoài cũng chỉ có một.”

Tiếng Đồng Ảnh gào thét phiá sau lưng Dạ Dẫn Thư, nghe thấy lời thì thầm không rõ ý nghĩa của y, tự ngãm nghĩ trong chốc lát, nhất thời hai mắt mở to

“Ngươi quả thực là điên rồi…”

Nhìn trước mắt là bóng lựng của người nọ, tay Đồng Ảnh giơ lên tạo ra một ngọn lửa đánh mạnh về phía Dạ Dẫn Thư, mà Dạ Dẫn Thư cũng không hề né tránh, Cố Thính Ngữ đựoc cõng trên lưng nhanh chóng bốc cháy, nhưng chờ cho khói bụi tan đi, lơ lửng trong không trung chỉ còn vài sợi vải vóc còn chưa cháy hết mà thôi

Đó là người giả dùng hồn lưc (sức mạnh linh hồn) tạo ra, là thế thân mà Dạ tộc quen sử dụng.

“A… Hảo thủ đoạn, khó trách ta ngửi thấy mùi hắn, thế nhưng lại luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng”

Đồng Ảnh thầm mắng bản thân đã trúng kế điệu hổ ly sơn, quay đầu muốn trở về, đột nhiên một bóng đen loé lên, Dạ Dẫn Thư đã chắn ngay trước mắt y.

Nắm lấy vạt áo trước của Dạ Dẫn Thư, Đồng ẢNh không khống chế nổi giận dữ quát to “Lúc này ngươi còn muốn làm loạn thêm gì nữa!Cút ngay, hiện tại đuổi theo còn kịp!”

Nhưng DẠ Dẫn Thư chỉ lẳng lặng nhìn Đồng Ảnh, trầm mặc không nói

Nhìn đôi ngươi đen kịt đầy bình tĩnh của Dạ Dẫn Thư, sắc mặt Đồng Ảnh dần nghiêm túc.

Ngày xưa khi ở trước mặt Nguyên Ác, Đồng Ảnh cùng Dạ Dẫn Thư chính là hai thái cực

Đồng Ảnh tuy may mắn mà có đựơc sức mạnh cường đại, nhưng bởi vì nguyên tắc thừa một chuyện không bằng ít một chuyện, cho nên có chút lười biếng thờ ơ.

Mà Dạ Dẫn Thư vừa vặn lại tương phản, tuy rằng thực lực của Dạ tộc đã rất cường hãn, nhưng địa vị ngày hôm nay của y là dùng  từng vết sẹo trên mình đổi lấy

Trước đây Đồng Ảnh rất coi thường Dạ Dẫn Thư giống như khúc cây một lòng một dạ cam tâm tình nguyện hành động giống như một quân cờ (ý bảo tiểu báo trước đây sai đâu đánh đó), vì vậy y nằm mơ cũng không ngờ nam nhân lấy vinh dự (vinh quang + danh dự) như sinh mệnh này, lại thực sự triệt triệt để để phản bội lại Nguyên Ác

“Lý do.” Nửa ngày, nhìn Dạ Dẫn Thư không có chút ý lui bước nào, Đồng Ảnh nhẹ giọng hỏi.

Chương 82: Vì ngươi mà đấu

Dạ Dẫn Thư chưa bao giờ vì bản thân mà lựa chọn điều gì, cho dù là giết người, nhuộm máu hoặc đánh nhau, không cần tình cảm cùng suy nghĩ, chỉ cần dựa theo phân phó của người khác mà làm, y cũng chưa từng nghĩ sinh hoạt của mình như vậy có cái gì sai trái.

Một lòng một dạ, y chỉ muốn chứng minh sức mạnh của bản thân, muốn đứng ở nơi được chú ý nhất để mọi người công nhận, chỉ có vậy.

Thế nhưng kể từ lúc căn bị thương nhân loại kia, Dạ Dẫn Thư vốn không hiểu thế nào là đau lòng lại sản sinh tình tự mà bản thân một sát thủ tuyệt đối không nên có.

Y bắt đầu hoài nghi.

Rơi vào hỗn loạn Dạ Dẫn Thư rốt cục hiểu được, y chưa bao giờ chiến đấu theo ý nguyện của bản thân

Như vậy… cái gọi là muốn được công nhận bất quá chỉ là một lí do để tăng cường thực lực che lấp lỗ hổng của bản thân mà thôi.

Y nói với Cố Thính Ngữ, y không hiểu một chuyện, nhưng kỳ thực không hiểu, vì căn bản đó không phải là một chuyện, mà là một loại tình cảm.

Cái loại tình cảm này y không muốn bộc lộ, vì nó trái ngược với cảm giác nóng lòng đựơc chứng minh bản thân như trước, nó là một loại cảm giác cam tâm tình nguyện.

Lúc hiểu rõ… những cảm xúc này, y đã quyết định một chuyện.

Y hỏi Cố Thính Ngữ mục đích tới đây, kỳ thực là muốn giúp hắn hoàn thành tâm nguyện

Sau đó, y xác nhận cảm tình của Cố Thính Ngữ đối với các thánh thú

Đó là sự tín nhiệm mà không một ai có thể chen chân vào, bất quá với nguyên nhân như vậy, y lại yên tâm

“Lý do!” Phục hồi lại tinh thần, vẻ mặt phẫn nộ của Đồng Ảnh đang nhìn bản thân y

Y tránh thoát khỏi ngọn lửa trước mặt, nhàn nhạt trả lời “Không có lý do lớn lao gì cả.”

“Ngươi không thắng dựoc ta đâu. Nếu như ngươi tưởng có thể thay thế nhân loại kia tranh thủ thời gian, ta khuyên ngươi không nên lãng phí sinh mệnh của mình. ”

Ngọn lửa tạo thành một vòng tròn bao vâyj quanh hai người, bầu không khí nóng rực khiến đường nhìn có chút không rõ.

Tiếng cười trầm thấp chậm rãi mà đến, Dạ Dẫn Thư nói rằng “Ta chưa bao giờ chiến đấu mà thấy hạnh phúc như vậy.”

Từ phương Đông bay lên một đám mây đen ngưng tụ phía trên khoảng không, chỉ chốc lát sau, những hạt mưa tí tách bay tán loạn rướt xuống

Nước mưa không thể dập tắt đựoc ngọn lửa, ngược lại, gió mạnh càng cổ vũ cho ngọn lửa lan tràn

Đồng Ảnh rất ít khi nổi giận, thế nhưng lúc này đây, dường như là che giấu điều gì đó, lửa giận thiêu đốt khiến y phát động một thế tiến công mãnh liệt

Người bị [ Ngự Hoả trận ] bao vây, năng lực sẽ giảm xuống mức thấp nhất, yếu đuối giống như một nhân loại bình thường.

Nhưng Dạ Dẫn Thư thì khác Cho dù có không sử dụng đựoc bất cứ năng lực nào, chỉ bằng vào thân thể của y, cơ thể cùng tốc độ, y dĩ nhiên vẫn có thể tránh đựoc mọi đòn công kích đang tới trước mặt

Tất cả sức mạnh của y đều ngưng tụ bên trong máu thịt, điều này có nghĩa là Đồng Ảnh không hề có kinh nghiệm chiến đấu với thủ đoạn tấn công bằng thân thể này.

“Ngươi…” đến tột cùng có bao nhiêu cường ni.

Một khắc ngây người, thân ảnh màu đen giống như yêu quỷ không một tiếng động tiếp cận bên người, Đồng Ảnh vô ý thức tránh né, y xoa gương mặt vừa bị mấy cây độc châm sượt qua, mà cũng trong nháy mắt, lòng bản tay Đồng Ảnh đã đặt lên trên trái tim của Dạ Dẫn Thư.

“Bùm!!!”

Chỉ thấy Dạ Dẫn Thư kêu lên một tiếng đau đớn, thoáng cái đã bay xa khỏi Đồng Ảnh mấy trượng.

Đồng Ảnh nhíu mày, quá nhanh, y cũng không xác định đựơc mình vừa rồi đã chạm tới Dạ Dẫn Thư hay chưa, phàm là người trúng phải một đòn công kích sát như vậy, sẽ không có khả năng sống sót

Xa xa Dạ Dẫn Thư đang quỳ một gối xuống đất, ở chỗ ngực có một vết tích bị đốt cháy, mái tócđen bay tán loạn trong mưa, nhẹ nhàng thở hổn hển, thấy không rõ biểu tình.

“Đồng Ảnh, ngươi có biết cái tiên đoán kia hay không?”

“Ta biết!” Phẫn nộ cắt đứt lời nói của y “Ta căn bản không tin cái tiên đoán gì đó, sở dĩ các ngươi một người lại tiếp một người dường như bị trúng tà mà phản bội lại Nguyên Ác, ta thực sự không hiểu, vì sao?!”

Dạ Dẫn Thư  cười khổ một chút “Ta không biết lý do của những kẻ khác.”

“Hanh!” Đáy lòng Đồng Ảnh bất an càng lúc càng nhiều “Ngươi nghìn vạn lần đừng có nói với ta là, ngươi thương hắn. Cũng đừng có nói mấy cái lời vô ích như ngươi muốn cùng hắn ở  chung một chỗ”

“Ta phản bội Nguyên Ác không có quan hệ gì với hắn.”

“Na vậy…”

“Ta chỉ muốn làm chuyện ta khiến ta an tâm.” Về phần ta yêu hay không yêu Cố Thính Ngữ, đó là chuyện của bản thân ta, lại càng không có hy vọng xa vời là sau này ai sẽ bồi bạn bên người ai “Đồng Ảnh, ta còn một chuyện muốn hỏi ngươi, lý do ngươi bảo vệ Nguyên Ác là gì?”

Đồng Ảnh sửng sốt, đại não rất nhanh hiện lên một người không rõ gương mặt… Này hài tử có giọng nói nhỏ nhẹ, này ánh sáng ôn nhu, và mùi vị khiến kẻ khác phải an tâm…

Nghĩ không ra, chết tiệt, vì sao lại nghĩ không ra!!
“Ngô!!!” Gương mặt Đồng Ảnh nhanh chóng biến hoá thành nhiều gương mặt khác, đó chính là những gương mặt mà y đã từng gặp qua, bầu không khí quỷ dị lan tràn, Đồng Ảnh lo lắng mà bối rối…

Ngàn năm trước lúc y gặp một kẻ cường đại nhất trên đời, kẻ đó nói sẽ cho y biết đáp án của bản thân y, điều kiện là phải bảo vệ bên người kẻ đó. Đợi một nghìn năm sau khi kẻ đó thức tỉnh, kẻ đó sẽ đưa người nọ đến trước mặt y.

Đồng Ảnh tự nhận mình là một kẻ lười biếng không có gì phải theo đuổi, thời gian không mặn không nhạt cũng cứ  như vậy mà trôi qua, nhưng cũng có một việc mà y không bao giờ có thẻ bỏ qua.

“Vì… để, tìm một người.”

[ Một ngày nào đó, ta muốn gặp lại ngươi. ]

—————–

Bên trong sơn động.

Cố Thính ngữ đang nằm trong một góc, nhìn qua giống như đang ngủ rất sâu

“Tiểu Ngữ… Tỉnh tỉnh…”

Cố Thính Ngữ mơ mơ màng màng mở hai mắt, vẻ mặt mê man, khi hắn nương theo ánh sáng vàng nhàn nhạt xuyên qua lỗ hổng nhìn rõ đựơc hình ảnh của ba người trước mặt thì, không khỏi trong nháy mắt trừng to hai mắt “Niệm Hành?! Thế nào lại là các ngươi…”

Mắt thấy Niệm Hành mở lớn miệng, nước mắt tràn mi, Thanh Tước vội ngăn cản Niệm Hành đang vạn phần kích động, khẩn trương hỏi thăm Cố Thính Ngữ.”Vết thương có còn đau hay không, có thấy khó chịu chỗ nào không?”

“Ta không sao,” Cố Thính Ngữ nắm cánh tay Thanh Tước hỏi “Các ngươi thì sao? Thương tích có nghiêm trọng không?”

Trọc Âm đứng ở một bên lắc đầu ý nói không có gì trở ngại

Cố Thính Ngữ nhìn xung quanh, trước khi bản thân bị hôn mê hình như chính là cái nam nhân kia đã đem hắn dặt ở đây. Hắn cúi đầu nhìn y phục trên người, một chiếc áo choàng màu đen xa lạm có vẻ như nam nhân kia đã thay y phục cho hắn, Cố Thính Ngữ bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó “Cái người mặc hắc y kia đâu rồi?”

Nhắc tới Dạ Dẫn Thư, sắc mặt Trọc Âm bỗng nhiên xanh lại, y lập tức tiến lên cởi y phục của Cố Thính Ngữ ra.

“Trọc Âm?”

“Y có làm cái gì với ngươi hay không!” (vị này toàn nghĩ lung tung ko à? cứ nghĩ ai cũng như ảnh nhìn thấy thúc thúc là nổi *** ý hết sao?)

Làn da có chút tái nhợt bại lộ trước ánh nhìn của mọi người. dọc theo đường cong xuống dưới xương quai xanh, thực quả màu đỏ trước ngực bởi vì khí lạnh mà lặng lẽ đứng lên, ngón tay lướt qua thân thể quen thuộc, cũng may trên làn da không có in lại dấu vết chói mắt gì

Nhưng Trọc Âm vẫn lo lắng, một đường kéo tới quần áo dưới eo, thẳng tới lúc Cố Thính Ngữ ngăn cản

“Trọc Âm, dừng tay, y không có làm gì ta cả.” Hắn nhẹ nhàng vỗ vai Trọc Âm, nghiêm giọng nói “Ta không sao, thực sự không có chuyện gì cả.”

Thẳng tới lúc này, Trọc Âm mới thở phào nhẹ nhõm thật dài, nghiêng người cố sức ôm thật chặt Cố Thính Ngữ

Cố Thính Ngữ miễn cưỡng ổn định lại tâm trạng của mình, nhìn bọn họ hoàn hảo không bị thương tích gì trở lại bên người bản thân, trái tim bị treo cao lúc này rốt cục cũng bình yên hạ xuống.
“Các ngươi làm thế nào tìm đến nơi này được?” Một lúc lâu sau, Cố Thính Ngữ hỏi.

Thanh Tước nhíu nhíu mày “Việc này nói đến cũng lạ, lúc đó bọn ta đang chiến đấu với Đồng Ảnh, Dạ Dẫn Thư chính là từ cái động này đi ra, sau đó ném chúng ta vào trong động, rồi đóng tảng đá lại.”

“Dạ Dẫn Thư,” thì thào gọi tên của y, Cố Thính Ngữ ngẩng đầu hỏi “Vậy hiện tại y ở đâu?”

“Có quỷ mới biết.” Niệm Hành tức giận bất bình “Người trên lưng y lúc đó mặc y phục của ngươi, hại ta tưởng nhầm là Tiểu Ngữ ni.”

Thanh Tước gật đầu “Kì quái chính là ở chỗ này, Dạ Dẫn Thư vì sao lại muốn làm lẫn lộn đường nhìn của Đồng Ảnh, đồng thời lại lưu Thính Ngữ chaâ chính lại cho chúng ta.”

Niệm Hành bĩu môi “Có lẽ là nội chiến đi.”

“Ngươi nghĩ thế nào? ” Thanh Tước bỗng nhiên nhìn Cố Thính Ngữ

Cố Thính Ngữ lúc này như là rơi vào trong mê man, lẳng lặng trầm tư.

Người kia…

Đã hứa là sẽ đưa hắn đi tìm bọn TRọc Âm, nhưng nửa đường lại thay đổi đem hắn quay về đây. Trong hỗn loạn người đó đem y phục của hắn cởi ra, sau đó vận dụng linh lực làm một người giả giống hệt như hắn.

“Trên y phục có mùi của ngươi,” y nhàn nhạt giải thích. Sau đó, cả người Cố Thính Ngữ vô lực, rơi vào hôn mê.

Trong lúc ý thức hỗn độn, hắn nghe nam nhân kia dặn dò “Trốn sâu vào trong hang đi…. Bảo trọng.”

Cố Thính Ngữ cúi đầu, hồi ức ở cùng nam nhân kia rất ngắn chỉ có một vài chi tiết nhỏ. Hắn đoán không ra nam nhân kia nghĩ gì, có lẽ là hắn ảo tưởng, Cố Thính Ngữ mơ hồ nghĩ rằng, nam nhân kia là thật tâm muốn giúp hắn

—————

Dã Dẫn Thư ngã xuống trong cơn mưa to xối xả, máu tươi trộn lẫn nước mưa lặng lẽ chảy xuống.

Sau cuộc chiến chỉ còn sót lại làn khói hỗn độn, khiến người ta không thể tưởng tượng tình hình chiến đấu lúc trước có bao nhiêu khốc liệt. Khuôn măt nam nhân kiên nghị kia vẫn như trước không có một biểu tình nào, bộ y phục màu đen rách nát, thân thể bên dưới y phục vốn đã đầy vết thương, vào lúc này dã không còn một chỗ nào lành lặn.

Dạ Dẫn Thư híp hai mắt, nỗ lực muốn nhìn rõ mọi vật trước mắt, nhưng trước đôi mắt đen kịt dường như xuất hiện một lớp sương mù, khiến cho tâầ nhìn của y không thể tập trung.

“đáng giá sao,” Thanh âm của Đồng Ảnh có một tia không đành lòng.

Vì một nhân loại hoàn toàn không biết cái gì cả, nỗ lực của ngươi thực sự đáng giá sao.

Dạ Dẫn Thư không trả lời.

Bỗng nhiên Đồng Ảnh có chút hiểu đựơc, kỳ thực nguồn gốc của tất cả các chấp niệm đều chỉ đơn giản như vậy, Dạ Dẫn Thư có con đừơng mà bản thân y muốn gắn bó, mà bản thân Đồng Ảnh cũng giống như vậy.

Y xoay người, đang muốn hướng phía kết giới đuổi theo, đột nhiên dưới chân run lên.

Một bàn tay, rất vững vàng, gắt gao siết chặt y

“Buông tay.” Đồng Ảnh nhướn mi

Dạ Dẫn Thư không hề cử động, cánh tay siết lấy Đồng Ảnh càng chặt hơn.

Đáy lòng Đồng Ảnh xuất hiện một trận thê lưoơg, y hiểu đựơc, Dạ Dẫn Thư chính là một nam nhân cố chấp như vậy… Y sẽ không cùng người khác tranh đoạt vị trí bên người Cố Thính Ngữ, nhưng y nguyện ý vì Cố Thính Ngữ dâng lên một tia khí lực cuối cùng.

Đây chính là lòng trung thành của Dạ Dẫn Thư, dù bị hủy diệt cũng không hối hận.

Mũi giầy sắc nhọn hướng về phần bụng mềm mại đá vào, từ sâu bên trong truyền ra thanh âm gãy nát của đầu khớp xương, Dạ DẫN Thư không rên một tiếng vẫn giữ chắc tay, máu tươi từ miệng vết thương chậm rãi chảy ra, trong nháy mắt Đồng Ảnh đá văng Dạ Dẫn Thư ra, Dạ Dẫn Thư đột nhiên cong lưng, mạnh mẽ lao lên!

“!!” Mi tâm (vùng giữa lông mày) đau đớn, Đồng Ảnh thở gấp một hơi, con ngươi màu đỏ gắt gao nhìn thẳng vào Dạ Dẫn Thư

Tại khoảng khắc lúc Dạ Dẫn Thư lao lên, Đồng Ảnh phạn xạ có điều kiện chặt ngang vào xương sườn của Dạ Dẫn Thư, khiến y như một từ giấy bay ra xa, sau đó nặng nề rơi xuống.

Lúc này, trên mi tâm của Đồng Ảnh có gắn một cây độc châm, loé ra một tia sáng màu xanh kì lạ

“… Giết Cố Thính Ngữ, như vậy ngươi… Vĩnh viễn không thể gặp người ngươi muốn tìm…”

Lời nguyền lấy sinh mệnh làm cái giá để trao đổi đã vây khốn Đồng Ảnh thật chặt, cùng lúc đó, độc châm màu xanh không có truyền vào mi tâm.

“A a a…” Đồng Ảnh che mặt, sau khi tia lửa cuối cùng bị dập tắt, tiếng thét chói tai vẫn vang vọng quanh quẩn trên vùng đất hoang vắng này.

——————

Chương 83: Đường tới thánh điện

Cố Thính Ngữ dừng bước lại.

Vừa rồi, trong đầu  bỗng nhiên hiện lên một đôi mắt tuyệt vọng.

Con ngươi đen kịt thâm thuý như vậy, âm thầm ngóng nhìn bản thân,

“Thính Ngữ, làm sao vậy?” Thanh âm ôn hoà vang lên, Cố Thính Ngữ lấy lại tinh thần, thấy vẻ mặt Thanh Tước xuất hiện vẻ lo lắng.

“Không có gì,” Cố Thính Ngữ lắc đầu “Chúng ta tiếp tục đi thôi.”

Sau khi đi ra khỏi kết giới, bọn họ đã đi bộ đựoc vài dặm rồi.

Đây là một thế giới đựơc hình thành do một ngọn lửa hoạt động liên tục.

Trước vùng đất bốn mùa đựơc bao phủ dưới sức nóng độc địa này, mồ hôi liên tục dọc theo trán rơi xuống, bọn họ đến khí lực để lau đi mồ hôi cũng lười ra. Ở đây tực sự quá mức oi bức, địa thế ở nơi đây khiến kẻ khác nôn nóng không ngớt (Hoả diệm sơn chắc cũng cỡ này là cùng)

đường đi trống trải, trên mặt đất không hề có lấy một ngọn cỏ, nhóm bốn người đều có tâm tư trong lòng

Đi tuốt đằng trước dò đừơng chính là TRọc Âm, kể từ sau chuyện Cố Thính Ngữ bị bắt đi, Trọc Âm tựa hồ trầm mặc đi rất nhiều. Lúc này, tâm tư của y toàn bộ đều là bảo vệ Cố Thính Ngữ, không dám thả lỏng một chút nào.

Thanh Tước đi ở bên trái Cố Thính Ngữ, thường thừơng quan sát khung cảnh xung quanh, y luôn luôn là người đầu tiên tìm ra nguồn nước, sau đó đem dòng nước nước ấm áp đưa cho Cố Thính Ngữ.

Mà Niệm Hành, lại lôi kéo tay phải của Cố Thính Ngữ liên tục lải nhải lẩm bẩm, một đưòng dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào để làm nũng, nhưng người bên ngoài đều rõ ràng y chỉ là đang cố gắng chuyển dời lực chú ý đi mà thôi. Thân là Nhân ngư tộc thuộc hệ nước, sợ nhất chính là khí hậu nóng nực như mặt trời thế này.

Phía sau những lời nói xúc phạm xấu xa của y, kỳ thực ý tứ muốn biểu đạt chỉ có một câu: Ta tốt lắm, ngươi xem ta ngay cả khí lực khua môi múa mép đều có, vì vậy Tiểu Ngữ, không cần phải lo lắng cho ta.

Bên kia bầu trời, màu đen như mực che phủ cả một mảng, tản ra một loại khí tức mơ hồ mù mịt.

Mà bọn họ, chính là hướng về nơi có mây đen tập trung mà tiến tới, hai bên núi lửa thỉnh thoảng lại phun ra đá vụn nóng hổi không theo một quy tắc nào, khi rơi xuống thì vỡ tan thành từng mảnh, mà từ những chỗ bị nứt vỡ có thể thấy rõ ràng lớp nham thạch nóng chảy đang cuồn chuộn bên trong.

Thanh âm ầm ầm rung động, dường như là tiếng hô hấp của người khổng lồ, khiến lòng run sợ. Khắp nơi đều cảm giác có một cặp mắt vô hình đang gắt gao theo dõi thân ảnh nho nhỏ của bốn người.

Nếu mảnh đất này có một ngày thức tỉnh, bọn họ chắc chắn sẽ tan vào trong biển lửa.

Theo đám mây đen càng lúc càng gần, bầu trời như đột nhiên bước vào đêm tối, khí tức nặng nề dập vào mặt, đến ngay cả Niệm Hành cũng không còn lên tiếng nữa.

Cố Thính Ngữ hít một hơi thật sâu, làn thứ hai dừng bước lại.

“Thính Ngữ” Thanh Tước cẩn cẩn dực dực hỏi “Khó chịu sao?”

Trọc Âm nghe đựoc động tĩnh phía sau liền quay đầu lại, đồng dạng nghi hoặc nhìn Cố Thính Ngữ.

Cố Thính Ngữ lắc đầu, trong lòng có một loại cảm xúc không rõ ràng đang từ từ lan rộng, địa phương phía trước không biết có nguy hiểm gì, hiện thực tàn khốc gì mà hắn không muốn đối mặt. Hắn hảo muốn ôm ôm bọn họ, thầm nghĩ muốn gắt gao, ôm lấy bọn họ (đám cầm thú kia mà biét cái suy nghĩ này không biết sướng thành dạng gì a)

Nghĩ như vậy, cũng liền làm như vậy.

Thanh Tước trong nháy mắt trợn to hai mắt, Cố Thính Ngữ vươn hai tay, nhẹ nhàng ôm lấy bản thân y. Uể oải cùng bất an cất giữ mấy ngày liền đã bị quét sạch trong giờ khắc này, mùi vị quen thuộc của người nọ, chính là phương thuốc tốt nhất trên đời này

Sau đó Cố Thính Ngữ lần lượt ôm lấy Trọc Âm cùng Niệm Hành, ôn nhu trong mắt tràn đầy, có một số việc, trong lòng càng thêm xác định.

“Ta muốn các ngươi thật nhiều”

Nghe Cố Thính Ngữ nói như vậy, Thanh Tước có chút cảm khái mà cười, đôi mắt Niệm hành có đỉêm ướt

Còn Trọc Âm thì càng trực tiếp hơn, nhẹ giong nói “Yên tâm, chờ qua một kiếp này, nhất định còn có thể lực cùng ngươi làm đến thiên hôn địa ám”

Cố Thính Ngữ đỏ mặt cắn răng (ta nghĩ thúc thúc nói ôm theo nghĩa đen còn mấy con sắc lang này lại hiểu theo nghĩa bóng. hiểu lầm này dễ có mấy màn mất máu lắm à)

——————

đợi tới lúc mặt trời chói chang rốt cục cũng thu bớt nhiệt lượng của mình, chầm chậm lặn xuống phái sau ngọn núi lửa cũng là lúc, bọn họ đi tới đầu bên kia của vùng đất.

Mây đen dày đặc trên đỉnh đầu va chạm vào nhau, trong tầng mây những tia chớp “két két” hỗn loạn, tựa như những con rắn phát ra huỳnh quang xuyên qua tấm màn đen.

Vùng đất đựơc tạo thành bởi núi lửa đến đó bỗng nhiên như bị chặt đứt, nứt ra một khe sâu đem trời đất nối liền với nhau. Dưới khe sâu là nham thạch nóng chảy rống giận không ngừng cuồn cuộn dâng cao, ánh lửa cùng mây đen giao hoà với nhau, liên miên dây dưa cùng một chỗ

Con đưòng duy nhất nối với hai thế giới này, chính là một cây cầu treo to lớn bằng sắt thép. Cố Thính Ngữ chưa bao giờ gặp qua một cây cầu lớn như vậy, vô số xiềng xích từng dây kéo dài, trên các khoen sắt con có vết tich gỉ sét loang lổ có vẻ cũ kĩ mà ghê tởm.

Cầu treo kéo dài tới bên trong đám mây đen khói mù dầy đặc, cũng không thấy rõ cầu treo đến tột cùng là thông tới nơi nào.

“đây là… Sau khi đi qua đó là cung chủ rồi.”
Ba cửa ải cuối cùng là do ba người mạnh nhất trong mười hai thánh thú thủ hộ. Nguyên Ác ngủ say tại nơi sâu nhất trong Thánh cung, ba thánh thú này luôn gắn kết ở bên cạnh y.

Niệm Hành có chút khẩn trương liếm liếm môi “Chúng ta hiện tại đi qua đó sao?”

“Chỉ có thể vào lúc này thôi,” Trọc Âm nhíu mày,y cũng muốn chờ sau khi bọn Thiên Luật tới tập hợp rồi mới đánh vào chính điện, thế nhưng… Nếu còn đợi thực sự sẽ không kịp nữa, phần thắng duy nhất của bọn họ chính là thời điểm này, khi Nguyên Ác còn chưa hoàn toàn thức tỉnh.

Trọc Âm đè xuống bất an trong lòng, đối mặt với ba thánh thú cực mạnh, đến tột cùng… Có thể chống cự đến lúc cuối cùng hay không?

“Ầm ầm!!!”

đột nhiên lúc đó, khắp trời đất bắt đầu rung động, núi lửa phía xa xa bắt đầu phun trào, một đợt lại một đợt, trong khảng khắc loạn thạch nay tán loạn, nham thạch nóng rực theo miệng núi lửa chậm rãi tràn ra, núi lửa bùng nổ giống như pháo hoa phát nổ gần trong gang tấc

Cố Thính Ngữ trừng mắt há hốc mồm đứng im tại chỗ, lỗ tai bị chấn động tới ù ù

… Đồng Ảnh đuổi tới…

Thân ảnh đỏ rực nhanh chóng bay qua khói lửa mù mịt trong lúc đó, một cơn gió xoáy cực nóng gào thét xông tới, thoáng cái Đồng Ảnh đã đi tới trước mặt bốn người.

Lúc ngừng lại, một đôi mắt u oán sâu thẳm chăm chú khoá chặt Cố Thính Ngữ

Đây là người Dạ Dẫn Thư quan tâm, Đồng Ảnh thầm nghĩ

Nhìn Thanh Tước, Trọc âm, Niệm hành nhất tề bày ra tư thế chiến đấu, Đồng ẢNh hừ lạnh một tiếng

“Ngươi nên cảm tạ Dạ Dẫn Thư, nhờ phúc của y, ta tạm thời sẽ không giết ngươi”

“Dạ Dẫn Thư, y làm sao rồi?” Cố Thính Ngữ cho tới lúc này vẫn không thể quên đựơc cặp mắt bi thương kia.

Đồng Ảnh nhìn đôi mắt của Cố Thính Ngữ, chậm rãi nói “Y sẽ chết, vì ngươi.”

“…”

Đồng Ảnh cố ý nói ra chuyện của Dạ Dẫn Thư, chính là vì muốn nhìn thấy phản ứng của Cố Thính Ngữ, hắn sẽ lộ ra biểu tình như thế nào ni, là kinh ngạc? Cảm động? Hay là bi thương…

đột nhiên Trọc Âm đem Cố Thính Ngữ giấu ở sau người, lớn tiếng quát dẹp đường “Ngươi nói bậy bạ cái gì đó!”

Nhíu mày, Đồnh Ảnh nhếch mép cười, nhưng thanh âm lạnh lẽo không gì so sánh đựơc “Tin hay không tuỳ ngươi.”

Thân thể Cố Thính Ngữ có chút run, Thanh Tước tiến lên cầm một tay hắn, nhẹ giọng nói “Đừng tin, nói không chừng là có quỷ kế gì đó.” Dứt lời liền phẫn nộ trừng mắt nhìn Đồng Ảnh, Cố Thính Ngữ sợ nhất chính là người khác vì bản thân hắn bị thương hoặc hi sinh, huống chi Dạ Dẫn Thư căn bản không có lí do gì để vì Cố Thính Ngữ mà chết.

Đồng Ảnh nhìn phản ứng của bọn họ, có chút chế nhạo lắc đầu, từng câu từng chữ nói
“Thực sự là không đi, đã sớm nói qua cho y rồi, còn không tin. ”

Từ đầu tới cuối, phản ứng của Cố Thính Ngữ chỉ là cúi đầu không nói năng gì, đôi môi im lặng nhẹ nhàng mím thành một đường.

Chỉ trong một nháy mắt như vậy, Cố Thính Ngữ dường như thấy hình ảnh Dạ Dẫn Thư đưa lưng về phía bản thân hắn, hướng về phía bóng đêm hắc ám vĩnh viễn nhảy xuống, rơi vào trong vực sâu cô độc tuyệt vọng.

“Tiểu Ngữ, ngươi không sao chứ?” Niệm Hành nhìn ra được sắc mặt của Cố Thính Ngữ cực kì khó coi

“Quay lại,” Giọng nói của Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng nhưng kiên định “Chúng ta quay trở lại.”

Lồng ngực Trọc Âm có chút phập phồng, y nhìn cầu treo ngay trước mắt cùng với đám mây đen càng ngày càng dày đặc ở phía xa xa, sắc mặt dần lộ vẻ lo lắng “Ngươi xác định?”

Cố Thính Ngữ nhìn y, chỉ là lẳng lặng nhìn Trọc Âm, không nói nhiều lời

Trọc Âm không hề động, nửa ngày chuyển đường nhìn khác

“Đi.”

Dứt lời, Trọc Âm dẫn đầu quay trở lại.

“Tiểu…” Thanh Tước ngăn cản Niệm Hành đang muốn nói gì đó, y ghé vào lỗ tai Niệm Hành  nhẹ giọng nói “Nếu như không quay về, vậy thì không phải là Thính Ngữ nữa.”

Đồng Ảnh cau mày, không chút nào che giấu kinh ngạc trong lòng. Những kẻ này đang suy nghĩ cái gì vậy? Hiện tại Nguyên Ác còn chưa khôi phục hoàn toàn. nếu không nhân cơ hội này, bọn họ căn bản sẽ không có phần thắng. Huống hồ đều đã đi tới đây rồi, càng phải rõ ràng thêm một giây thời gian là thêm một phần chuyện xấu.

Giữa lúc Đồng Ảnh đang muốn theo sau, đột nhiên nghe được một tiếng thét kinh hãi.

Cố Thính Ngữ ngây ngốc nhìn cây cầu treo vắng vẻ, vừa rồi, hắn rõ ràng thấy một nam nhân đứng ở trên cầu treo

Mái tóc dài màu xanh liển lay động trong gió, mà khiến kẻ khác trong lòng run sợ, cũng giống như Biển chết, đôi con ngươi kia không hề có bất luận tiêu cự gì.

Trong nháy mắt khi đường nhìn giao nhau, một cảm giác sợ hãi tới sởn gai ốc, từ đáy lòng liền nảy sinh.

Cố Thính Ngữ rùng mình một cái, nỗ lực khống chế tâm tình tập trung nhìn lại, người nọ ở trên cầu treo đã biến mất không dấu vết, giống như chưa từng xuất hiện.

Nghe thấy Cố Thính Ngữ hét lên, mọi người đều dừng bước lại, chỉ thấy sắc mặt hắn tái nhợt nhìn cây cầu teo, mà trên cầu treo lại trống không không có vật gì

Niệm Hành cầm lấy lòng bàn tay Cố Thính Ngữ, đầu ngón tay hắn lạnh lẽo khiến Niệm Hành có chút bất an “Ngươi nhìn thấy cái gì?”

“…” Cố Thính Ngữ lắc đầu, lôi kéo Niệm Hành bước nhanh về phía trước, dường như là đang tận lực trốn tránh cái gì đó.

Chỉ có Đồng Ảnh có chút suy tư nhìn cây cầu treo, đáy lòng y rất rõ ràng, cái loại cảm giác sợ hãi quen thuộc này là có ý nghĩa gì

“KHông xong!” Đồng Ảnh bỗng nhiên nhớ tới lời nguyền của Dạ Dẫn Thư, y nghiến răng nghiến lợi “Bị Miên chú ý … Phiền phức lớn” Cùng lúc đó, một loại nghi hoặc kì lạ tràn ngập trong đầu

Ngàn năm trước, Miên được sử dụng như là một cỗ máy giết người tuy rằng rất mạnh, nhưng y chưa bao giờ chiến đâấ một mình, hôm nay bỗng nhiên lại hiện thân, trong thâm cung rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?

———————–

Thánh cung, điện chủ.

Quyết ngồi bên bãi đá, nhìn trên mặt đất trống không trước mắt, Oán Minh hoa đã héo rũ tới không còn.

“Ngươi đã lâu chưa ăn cái gì, có đói bụng không?”

KHông ai trả lời, tiếng vọng cô độc vờn quanh đại điện.

Quyết lẩm bẩm như theo tập quán, bóng đêm bao phủ toàn bộ đại điện, mùi hôi nồng nặc từ những nơi gieo hạt thoát ra

Đây chính là điềm báo Nguyên Ác sống lại.

Trong hoảng hốt Quyết liền nhớ lại lần đầu tiên khi thấy hình dạng của Huyễn Sinh, hai tròng mắt màu xanh lục(xanh lá cây) trong suốt như vậy, nhìn bản thân y không chút phòng bị nào. Đó là khoảng thời gian Huyễn Sinh mới phá kén thoát ra, từ đó đến nay đã một ngàn năm rồi, hiện tại nghĩ đến, lại dường như chỉ mới xảy ra thôi.

Quyết nghiêng đầu, tựa bên một cái kén trắng cực lớn, những sợi to mềm mại đã che khuất Huyễn Sinh đang ngủ say trong đó.

“đừng sợ.” Quyết nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại “Có ta ở đây cùng ngươi.”

Chương 84: Sợ hãi

“A”

Lúc tỉnh lại, Cố Thính Ngữ  còn chưa ý thức đựơc chuyện gì đã xảy ra

Trước mắt là một mảng hắc ám, thân thể không thể cử động, ***g ngực giống như bị những mảnh băng vỡ nát liên tục đâm thủng, nghĩ muốn kêu cứu, nhưng lại không phát ra âm thanh.

Thế nhưng ý thức của Cố Thính Ngữ lại tỉnh táo tới kì lạ, đại não rất nhanh chuyển động, hắn nhớ tới một ít chuyện trước khi đi vào giấc ngủ. Con đường quay trở lại không hề thuận lợi giống như trong tưởng tượng, núi lửa bùng nổ, con đường cũ bị chặn lại, nhóm bốn người bọn họ không còn cách nào khác đnàh phải vượt qua một con đường đày núi nửa.

Lúc đó, bởi vì đã tới buổi tối, Thanh Tước đề nghị dừng lại, bọn họ chuẩn bị nghỉ một chút. Cố Thính Ngữ vì vô cùng uể oải, không cẩn thận liền ngủ quên, thế nhưng…

Vì sao vẫn chưa tỉnh lại?

Rõ ràng nhắm mắt lại, Cố Thính Ngữ cảm giác có cái gì đó đang nhích lại gần mình. Thứ kia toàn thân mang theo mùi vị hôi thối mục rữa, quấn quít lại với nhau, bởi vì dây dưa với nhau mà phát sinh tiếng nước dấp dính khiến kẻ khác nổi gai ốc.

“đừng qua đây!” Cố Thính Ngữ phát sinh tiếng thét câm lặng

đã trở về, cái loại cảm giác đó đã xuất hiện rồi. Ba mươi mấy năm qua, chỉ có trong cơn ác mộng này hắn mới cảm thụ đựơc cái loại sợ hãi duy độc này!

đợi tới lúc xúc tua đầu tiên như đầu lưỡi lạnh lẽo quấn quanh cổ chân Cố Thính Ngữ, thì trong đâu hắn như có vật gì vừa nổ tung. Đầu ngón tay run rẩy, không có chỗ để trốn, không có đưòng để thoát, chỉ có thể đợi cái thứ dấp dính ghê tởm đó tầng tầng lớp lớp bao phủ toàn thân

sợ hãi, chậm rãi xâm nhập vào trong xương tuỷ.

Chúng từ từ chui vào trong tai, dường như nhanh chóng lao tới não tuỷ, Cố Thính Ngữ muốn thét chói tai, thì lại có một cái xúc tua khác chui vào đôi môi mềm mại, hướng về phía thực quản ấp ám trượt tới…

Hai chân bị kéo ra thật rộng, Cố Thính Ngữ thậm chí cũng không thể bận tâm tới cảm giác xấu hổ nữa, hắn chỉ thầm nghĩ muốn chạy, nếu còn tiếp tục như vậy nữa hắn nhất định sẽ chết, nhất định sẽ… Giữa lúc hắn vì suy nghĩ hỗn loạn mà thả lỏng thân thể trong nháy mắt, đột nhiên

“A!!!!!!”

Mấy cái xúc tua hợp cùng một chỗ, giống như một trùng thịt cực đại to lớn, chui vào trong dũng đạo chật hẹp, chậm rãi hướng vào bên trong.

….

Người ở bên cạnh nhìn, chỉ thấy Cố Thính Ngữ trong cơn say giấc “Ân” lên một tiếng nhỏ tới không thể nghe thấy.

Dịch ruột non tràn ra bị y phục ngăn cản, nên tự nhiên không cách nào tưởng tượng ra dày vò Cố Thính Ngữ đang gánh lúc này.

Đương nhiên, trong số đó cũng không bao gồm cả Đồng Ảnh đã ngay từ đầu từ một nơi gần đó bí mật quan sát Cố Thính Ngữ. Sức mạnh của Miên là phát ra sự sợ hãi từ trong nội tâm, đợi đến lúc sự sợ hãi đi đến cực hạn, thì cái loại cảm giác vô vọng đó đích thật là có thể giết người.

Gương mặt Đồng Ảnh không tự giác nhíu mày thật chặt, y chậm rãi đi về phía Cố Thính Ngữ

Trọc Âm nhìn về phía Đồng Ảnh đầu tiên, vẻ mặt cảnh giác hỏi ”Ngươi qua đây làm gì?”

Liếc mắt nhìn y, đáy lòng Đồng Ảnh thầm mắng câu “Ngu ngốc.” Hắn đẩy Trọc Âm ra “ Thật khó tin mỗi người các ngươi đem hắn như bảo bối mà hết mực thương yêu, thế nhưng đến chuyện hắn sắp chết cũng không biết.”

“Ngươi nói cái gì?!” Thanh Tước trừng lớn hai mắt

Đồng Ảnh đi tới trước mặt Cố Thính Ngữ liền ngồi xổm xuống, dị thường nghiêm túc dò hỏi “Các ngươi không cảm thấy hắn ngủ đã lâu lắm rồi sao?”

Niệm hành ở một bên lập tức lay lay vai Cố Thính Ngữ “Tiểu Ngữ, đừng ngủ nữa, Tiểu Ngữ?”

Nhưng mà Cố Thính Ngữ như đã chết ngất, không hề nhúc nhích

“Tại sao lại có thể như vậy, vừa rồi rõ ràng không có chuyện gì xảy ra a!” Trọc Âm tóm lấy Đồng Ảnh “Ngươi đã làm cái gì!?”“Ta?” Đồng Ảnh cũng nổi giận, y chỉ vào một điểm đen rất nhỏ ở mi tâm (giữa hai chân mày) “Nếu không phải Dạ Dẫn Thư hạ lời nguyền lên người ta, ngươi nghĩ ta sẽ để cho hắn sống tới bây giờ à? Ta đã sớm đem các ngươi toàn bộ đều giết rồi!”

“Đừng cãi nữa!” Thanh Tước kéo Trọc Âm lại, y cấp thiết nhìn về phía Đồng Ảnh “Ngươi là biết chuyện gì đang xảy ra đi, ngươi… Cứu cứu hắn a… ”

“ Các ngươi cút xa một chút.”  Đồng Ảnh một lần nữa ngồi xổm bên người Cố Thính Ngữ, nhẹ lau đi mồ hôi lạnh trên trán hắn, không khỏi nghi hoặc nguồn gốc nỗi sợ hãi của nhân loại này rốt cuộc là cái gì.

Ai mặc kệ là cái gì, con mồi bị Miên chú ý sẽ không có cách nào dựa vào năng lực của chính mình mà tỉnh lại

Bởi vì sợ hãi lớn nhất, là chẳng bao giờ kết thúc, thống khổ sẽ ẩn núp dưới mọi hình thức luôn luôn đi theo bản thân, cho tới lúc chết.

Giữa lúc Đồng Ảnh đang chuẩn bị kéo Cố Thính Ngữ quay trở về hiện thực, nhân loại nguyên bản đang ngủ say đột nhiên bộc phát một tiếng thét dài cực kỳ thảm thiết, kế tiếp sau đó, con mắt Đồng Ảnh tối sầm, Cố Thính Ngữ ôm chặt lấy bản thân y như nắm đựơc rơm rạ cứu mạng.

Nhân loại trong lòng không ngừng run, nước mắt lạnh lẽo theo gương mặt chảy xuống cổ Đồng Ảnh, cái laọi tiếng khóc này chân chân chính chính là tê tâm liệt phế, bất lực như vậy… Như vậy, khiến cho kẻ khác động lòng.

“A A  ”

Cố Thính Ngữ cả đời này cũng chưa từng khóc rống như vậy, đương nhiên hắn cũng ngờ tới bản thân lại có một ngày không thể khống chế nổi tâm tình tới nông nỗi như vậy.

Thân thể Đồng Ảnh cứng còng, ngây ngốc sững sờ tại chỗ.

Thẳng tới lúc Trọc Âm xanh cả mặt đem Cố Thính Ngữ ra khỏi ôm ấp của bản thân y, Đồng Ảnh vẫn duy trì nguyên bản tư thế đó, một chút cử động cũng không dám.

Trên đời này, có một loại sinh vật chuyên ăn sự sợ hãi

Truyền thuyết kể rằng nó bị nhốt dưới biển sâu giữa màn sương mù dày đặc, những đội thuyền tới gần khu vực biển đó đều bị hút vào, sau đó thì vĩnh viễn ngủ say dưới đáy biển.

Rất nhiều người thống hạn nó, lại càng nhiều người e ngại nó, hận không thể đem nó vĩnh viễn biến mất ở nơi sâu nhất trong dại dương.

Nhưng cái con quái vật này đến tột cùng là từ đâu tới đây, đến tột cùng vì sao lại bị nhốt dưới biển sâu, không ai nghĩ muốn biết.

UY.Nhân loại, ngươi có biết hay không, ta dựa vào sự sợ hãi làm thức ăn, kỳ thực là vì cả ngày lẫn đêm ta đều cùng sợ hãi làm bạn?

Vì sao ta từ nhỏ lại là cái dạng này.

Bọn họ sợ ta, nhưng ta lại càng sợ bản thân a.

Cúi đầu nhìn cái bóng phản chiếu trong nước biển, ta hận lúc đó không thể chết đi.

Ngươi nghe ta nói chuyện không, ngươi cảm thụ đựơc ta đi,

Đối mặt với những nỗi sợ hãi không thể xoá nhoà, vĩnh viễn tới vô tận, ngươi nói cho ta biết phải làm như thế nào đi?

Ngươi nói cho ta biết, nói cho ta biết nha…

————

“Nó đến tột cùng là thứ gì vậy?” Thanh Tước ôm chặt cứng Cố Thính Ngữ từ lúc bắt đầu vẫn run rẩy không nói lời nào, nhẹ nhàng hỏi Đồng Ảnh

“…A” Đồng Ảnh một mực nhìn Cố Thính Ngữ, bất tri bất giác nhìn tới ngây người “Ngươi nói cái gì?”

“Uy1 Ngươi có thể đừng có mê đắm mà nhìn chằm chằm Tiểu Ngữ nhà chúng ta như thế hay không!” Niệm Hành chống hông, bất mãn trừng mắt nhìn Đồng Ảnh

“Khụ khụ,” Đồng Ảnh xấu hổ thu hồi dường nhìn “Thiết… Ai nhìn…”

“Ta hỏi ngươi, Thính Ngữ rốt cuộc làm sao vậy, thứ gì khiến hắn biến thành như vậy? ”

Đồng Ảnh thở dài, “Kỳ thực các ngươi không biết rõ cũng là chuyện thường, ngày trước sau khi Nguyên Ác đem con quái vật từ dưới biển sâu kia về, liền trực tiếp để y ở chủ điện, y là một con rối chỉ chuyên môn nghe theo mệnh lệnh của Nguyên Ác thôi.”

“Con rối?”

“Đúng, là một con rối hàng thật giá thật (ý chỉ sự chắc chắn, chính xác), bởi vì cái con quái vật kia căn bản là không có ý thức của bản thân.”

“Tại sao lại có thể như vậy?”

“Ai Chuyện này nói từ đầu thì cũng rất dài, xét cho cùng là do chính nó đã đem ý thức của mình niêm phong rồi cất vào kho rồi. Tuy rằng không có ý thức nên không thể suy nghĩ, nhưng sức mạnh của nó thực sự rất lớn, ta đứng ở gần nó cũng thấy rùng mình, nói chung nó là một thứ gì đó rất đáng lo ngại.”

“vậy lúc nó trở lại thì phải làm sao bây giờ?”

“Khó chính là ở chỗ này,” đường nhìn của Đồn Ảnh hạ xuống “Nếu như nói công kích của chúng ta tạo ra vết thương bên ngoài, thì sức mạnh của Miên chính là khuếch tán (phóng to, phân tán) sự sợ hãi từ bên trong. Đợi đến lúc người đó đi vào giấc ngủ hoặc trong tình trạng uể oải cực độ, thì y có thể chui vào trong ý thức của người nọ, đơn giản vô thanh vô tức như vậy giết chết một người.”

Thanh Tước không tự giác ôm chặt Cố Thính Ngữ hơn “Nói như vậy, chẳng phải là khó lòng phòng bị?”

Đồng Ảnh bắt đầu cào tóc “Ta không phải là đang nghĩ biện pháp sao!” Một bên oán giận, nhãn thần lại không tự chủ len lén nhìn về phía Cố Thính Ngữ ngắm nghía  (Ngăm trai thế này thì thời giờ đâu mà suy nghĩ hả cái con chồn kia?)

————

anh công thứ 11 đã lên sàn diễn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau