THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 76 - Chương 80

Chương 75: Lời thề trong im lặng

Niệm Hành từ phía sau ôm lấy Cố Thính Ngữ cởi ra y phục của hắn, ngón tay theo thắt lưng chạy lên trứơc ngực, Cố Thính Ngữ thở gấp một hơi.

Thực quả nho nhỏ mẫn cảm trước ngực vì nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo của Niệm Hành kích thích tức thì cứng lên

“…. Ngô?!” Vành mắt Cố Thính Ngữ đỏ lên nhìn chằm chằm Trọc Âm ở trước mắt, Trọc Âm nắm bàn tay Cố Thính Ngữ không ngừng lộng vật cứng dưới khố gian.

Phía trước là Trọc Âm, sau lại có Niệm Hành, Cố Thính Ngữ bị cô lập ở giữa, hắn nhướn cao cái cổ hướng kẻ vẫn yên lặng trải giường chiếu nãy giờ là Thanh Tước cầu cứu “…Thanh Tước… Đừng để cho bọn họ… A… Hồ đồ…”

Sắc mặt Thanh Tước đỏ ửng lên, miệng nuốt nước bọt, nghiêm trang nói “Dừng tay.”

Trọc Âm cùng Niệm Hành bất mãn quay đầu lại, Cố Thính Ngữ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng câu nói tiếp theo của Thanh Tước đã hoàn toàn dập tắt hy vọng của Cố Thính Ngữ, y nói “… Muốn làm, qua bên giường đi.”

Cố Thính Ngữ cố gắng giãy dụa, Trọc Âm quyết đoán hôn lên bờ môi hắn Cố Thính Ngữ cảm thụ được một nụ hôn cực kỳ nồng nhiệt, đầu lưỡi dài không ngừng khuấy đảo bên trong khoang miệng của hắn, cái lưỡi mềm nhuyễn ướt át tuỳ ý tàn sát, khoé miệng Cố Thính Ngữ tràn ra dịch thể trong suốt, tình trạng thiếu dưỡng khí khiến Cố Thính Ngữ không hề phát hiện y phục của bản thân đã dần bị lột sạch (hôn pháp quá cao siêu)

Nụ hôn vừa kết thúc, bên môi tràn đầy mùi vị của nam nhân, gương mặt Cố Thính Ngữ ửng dỏ, thất thần nằm giữa rừng cây nhẹ nhàng thở dốc.

“Thính Ngữ, thả lỏng…” Có người che hai mắt của Cố Thính Ngữ, trong bóng tối Cố Thính Ngữ cảm giác đựơc có người nâng hai chân của hắn lên, bộ vị yếu đuối giữa hai chân bỗng nhiên bị bao vây trong một nơi cực kì nóng bỏng, ẩm ướt và mềm mại, Cố Thính Ngữ ưỡn ngực, ngửa đầu nhẹ nhàng ngâm lên, thanh âm lười biếng mà tràn đầy thoả mãn.

Bỗng nhiên có người ghé vào trước ngực hắn, mở miệng cắn lấy thực quả của Cố Thính Ngữ, lúc đầu nhẹ nhàng mà cẩn thận, tựa hồ mang theo hiếu kỳ, dần dần, cảm giác liếm mút bắt đầu càng ngày càng mãnh liệt hơn…

Thực quả dưới sự phục vụ khốc liệt này toả ra một màu sắc đỏ tươi sáng bóng.

“…Đủ rồi… Đừng…”

Đối phương phảng phất như muốn đem thực quả kia ép ra nước lên càng ra sức liếm mút, Cố Thính Ngữ thở dốc, thân thể đạt tới mức nhạy cảm nhất, nhưng đối phương lại nảy sinh ý xấu dùng răng nanh cắn nhẹ thực quả, Cố Thính Ngữ run rẩy

“…”

Thanh âm yếu ớt kéo dài, nhưng âm cuối lại kéo theo sự run rẩy câu hồn.

Cố Thính Ngữ đã bị ép tới điên rồi.

Hắn mong muốn bản thân sẽ ngất đi, nhưng thần trí tan rã lại một lần nữa dưới kĩ xảo liếm mút cao siêu bộ vị giữa hai chân mà hồi phục, mỗi một dây thần kinh trong cơ thể đều hưng phấn tới cao độ, chúng đều đang kêu gào….Nhanh một chút!! Nhanh lên một chút! Sắp tới nơi đó rồi!!

Cố Thính Ngữ bất lực lặng lẽ khóc, có người nhẹ nhàng hôn vành tai hắn, thấp giọng an ủi.

Rốt cục, một đạo bạch quang xẹt qua, dịch thể bạch sắc phun tung toé, Cố Thính Ngữ như con cá mắc cạn mở rộng thân thể trần trụi, yếu ớt mà thở hổn hển.

Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi…

Cố Thính Ngữ tuyệt vọng, hắn… Hắn đã quay thể quay lại nữa rồi…

Mắt đựơc bỏ ra,Trọc Âm ở giữa hai chân hắn tinh tế liếm dịch thể bạch sắc đang chảy về gốc của dục vọng, bên khoé miệng đỏ tươi ướt át còn chảy ra một chút dịch thể, hai mắt hạ xuống, Cố Thính Ngữ có thể nhìn thấy  hàng lông mi dày mất trật tự của Trọc Âm, cùng với biểu tình nhu hoà khó gặp.

Hô hấp của Cố Thính Ngữ ngừng lại.

Niệm Hành đang thưởng thức mùi vị của hai điểm trước ngực Cố THính Ngữ, mặc dù thực quả đã sưng đỏ trướng đau, nhưng mỗi khi Niệm Hành vươn lưỡi khuấy đảo, Cố Thính Ngữ lại nhịn không được kích thích mà run lên.

Cố Thính Ngữ nằm giữa hai chân Thanh Tước, bên tai là những nụ hôn nhẹ nhàng của y, thấy được mỹ nhân với gương mặt tinh xảo thường thừơng thở ra những hơi thở nóng rẫy trêu ghẹo mình, Cố Thính Ngữ cảm giác ngực ngưa ngứa, nhiệt nhiệt, giống như kiến bò trong chảo vạn phần khó chịu.

“Các ngươi đừng ép ta…” Cố Thính Ngữ cố gắng trấn tĩnh lại, xiêu xiêu vẹo vẹo gượng cơ thể dậy, đầu tiên là hôn lại Thanh Tước một cái, tuy rằng lực nhẹ như lông vũ lướt qua, nhưng với Thanh Tước lại là kích thích nặng như ngọn núi.

Tiếp đó, Cố Thính Ngữ giật lấy cánh tay Niệm Hành, cố ý hoặc vô ý dùng đầu ngón tay cọ qua bụng dưới Niệm Hành, tại lúc Niệm Hành còn đang đờ ra hắn cấp tốc đứng lên liếm liếm niêm dịch còn lưu lại bên khoé miệng Trọc Âm.

Tình thế nhanh chóng xoay chuyển, giữa lúc ba người dị thường cảm động sự phối hợp của Cố Thính Ngữ, thì Cố Thính Ngữ lại thừa dịp bọn họ phân tâm mà xoay người bỏ chạy, y phục cùng giày hắn đều bỏ lại, Cố Thính Ngữ suy nghĩ nhượng cho ba người bọn họ truy đuổi một đêm, hẳn là có thể tiêu hao hết “tinh lực” dư thừa của họ đi…

Hai mắt Thanh Tước trừng trừng nhìn thẳng, Niệm Hành càng tức giận đến mức mấy lời thô tục đều đã quên. Trọc Âm lập tức hành động, tại lúc Cố Thính Ngữ tránh ra vài bước thì y đã nhảy dựng lên trên chụp hắn xuống đất

Vừa nhìn Cố Thính Ngữ bỏ chạy, y đã như một cái lò xo nhảy lên đối phó.

“Cố Thính Ngữ!!” Bên tai truyền đến thanh âm thoát qua kẽ răng, Cố Thính Ngữ biết đại thế đã mất

Trọc Âm lửa giận công tâm, y thô bạo đem hai tay Cố Thính Ngữ đang nằm trên đất trói ra sau lưng, kéo rộng thân thể hắn chuẩn bị đem dục vọng cắm vào, bỗng nhiên Thanh Tước ngăn cản Trọc Âm, y nhíu mày nói  “Ngươi làm vậy sẽ khiến Thính Ngữ bị thương.”

“Dừng lại đi… đừng làm thế…” Cố Thính Ngữ quỳ rạp trên mặt đất, trong giọng nói đã đầy nước mắt.

Trọc Âm cũng không muốn thấy Cố Thính Ngữ khổ sở, y một tay lật người Cố Thính Ngữ lại, mặt lộ vẻ dữ tợn hỏi “Cố Thính Ngữ, ta chỉ yêu cầu ngươi trả lời một câu hỏi… Ngươi có đúng hay không… không thể tiếp nhận ta?”

Những từ cuối cùng của Trọc Âm dường như là rít lên qua kẽ răng.

Ngực kịch liệt phập phồng… Cố Thính Ngữ nghe vậy ngước mắt lên, không biết phải trả lời như thế nào.

“…” Trọc Âm không có đựơc đáp án, ngoài cười nhưng trong không cười lầm bầm hai tiếng, y đứng lên, trong đáy mắt hiện lên bi thương vô tận.

Đã từng vui vẻ mà đùa giỡn tình cảm của người khác, mà nay trước mặt người mình yêu lại không thể chạm vào.

KHông khí hít vào trong phổi, lạnh lẽo tới tận xương, TRọc Âm quay lưng lại  “Các ngươi tiếp tục đi… ha hả, muốn ta tránh đi không?”

Niệm Hành thở dài một hơi, y ngồi xuống xoa mái tóc mềm mại của Cố Thính Ngữ, tựa như lúc trước Cố Thính Ngữ đã từng xoa tóc y “…Na, ta thì sao?Tiểu Ngữ.”

Cố Thính Ngữ cúi đầu vào giữa hai chân, hắn hiểu rất rõ… Điều này sớm muộn gì cũng sẽ tới… Hắn không muốn nói dối bọn họ, lại không thể cho họ một lời hứa hẹn vô trách nhiệm, điều mà họ muốn tuyệt đối không phải là quyết định thiếu quyết đoán như vậy.

Trên thực tế… Cố THính Ngữ không biết.

Hắn thực sự không biết nên làm cái gì bây giờ.

Thanh Tước cởi y phục của mình phủ lên người Cố THính Ngữ “Ngươi muốn ai trong bọn ta tạm tránh đi không?… hay  có lẽ…” Thanh Tước không nói đựơc nữa, hay có lẽ căn bản không có người nào đi vào trong lòng Cố THính Ngữ.

Thế nhưng nó không quan trọng.

Thực sự không quan trọng Thanh Tước thật tình mong muốn Cố Thính Ngữ có thể hiểu rõ, cho dù đó không phải là điều y mong muốn nhất, y vẫn nguyện ý đứng bên cạnh Cố Thính Ngữ để bảo vệ cho hắn, và sẽ không bao giờ hối hận vì điều này.
Đên dài, vắng vẻ không một tiếng động.

Bỗng nhiên, Cố Thính Ngữ đang chôn đầu giữa hai gối nhẹ nhàng rung động, hắn phát sinh thanh âm nhỏ như tiêến muỗi kêu.

“…Cái gì?” Trcọ Âm ghé sát tai vào lắng nghe

Cố Thính Ngữ đem bản thân mình ôm thật chặt, hắn đang nói

đừng đi.

“Ai?”

đều… đừng đi…

ba từ khó khăn và cay đắng, phảng phất như đã dùng hết khí lực của suốt cuộc đời.

Mang theo xấu hổ cùng tội nỗi, hắn đánh vỡ tất cả phòng tuyến nơi đáy lòng… Thần a, cho dù sự lựa chọn của hắn là một tội lỗi, cho dù hắn sẽ phá huỷ nghiêm trọng tương lai của bọn họ, thế nhưng lúc này…

Đó là điều mà Cố Thính Ngữ chân chính muốn nói.

“Xin lỗi…” Nước mắt ướt đẫm gương mặt Cố Thính Ngữ, hắn không nói rõ vì sao xin lỗi, trong lòng nghẹn một khối đá lớn, từ lâu đã tích tụ thành.

Trọc Âm không thể… nhẫn nại hơn nữa, y hung hăng ôm lấy Cố Thính Ngữ

“Các ngươi… theo ta cùng một chỗ, không hối hận sao?” Nghi ngờ từ trước tới nay, thanh âm Cố Thính Ngữ run rẩy chậm rãi hỏi.

Thanh Tước cùng NIệm Hành ngồi xổm xuống, siết chặt lấy Cố Thính Ngữ. Trọc Âm dùng đầu lưỡi đỏ tươi của mình xâm nhạp vào khoang miệng của Cố Thính Ngữ, nhẹ nhàng vuốt ve nội bích trong khoang miệng, đem đầu lưỡi liếm qua mọi nơi trong miệng Cố Thính Ngữ, đầu lưỡi, yết hầu, thực quản, Trọc Âm mong muốn mọi chỗ trong đó đều có mùi của mình.

Phổi nhanh chóng hấp thu dưỡng khí, Cố Thính Ngữ cảm thấy ***g ngực như muốn nổ tung.

Thanh Tước ở phía sau lưng hắn, vành mắt y hơi đỏ lên, vẻ ôn hoà nhã nhặn thường ngày đã thay đổi, Thanh Tước nâng hai chân của Cố Thính Ngữ lên, ngón tay tách hai cánh mông tròn trịa ra, để lộ ra huyệt động chặt chẽ nhỏ hẹp

Ta yêu ngươi… Ta yêu ngươi! Bây giờ, hãy để cho ta điên cuồng một lần, Cố Thính Ngữ!

Y dùng tất cả sức lực mà tiến nhập, nhất thời, dục vọng của y đã tiến nhập toàn bộ vào nơi chặt trẽ nóng bỏng trước mắt

“Ah”

Quá sâu rồi! Cố Thính Ngữ mở lớn miệng thở dốc, hắn mơ hồ ngửi thấy mùi máu tanh, lại có chút mờ mịt… Bởi vì Thanh Tước chưa bao giờ thô bạo như vậy.

Thanh Tước đã không thể kiểm soát đựơc lực đạo xỏ xuyên, nhãn thần của y thậm chí còn phóng ra dấu hiệu cuồng loạn, thứ cực đại này trong tình huống không có gì bôi trơn mà đã xâm nhập, Cố Thính Ngữ nhịn không được từng đợt đau đớn, hắn mở lớn miệng nhưng lại dổi lấy nụ hôn sâu đầy bá đạo của Trọc Âm.

Cảm thụ được đau đớn xé rách huyệt khẩu, Cố Thính Ngữ không phản kháng, Thanh Tước ôm hắn ngã về sau, bọn họ cùng nhau ngã lên nền đất đầy mùi vị cỏ xanh, Thanh Tước nâng cao hai chân của Cố Thính Ngữ, lộ ra địa phương nơi hai người mập hợp

Cố Thính Ngữ nằm ngửa trên người Thanh Tước, hắn nheo mắt nhìn những ngôi sao, bầu trời rung động di chuyển liên tục, tính khí cực nóng như bàn ủi không ngừng ra vào dũng đạo mềm mại, thịt huyệt nơi địa phương kếp hợp, theo thiết côn mỗi lần rút ra cắm vào đều có thể nhìn thấy rõ ràng

Cố Thính Ngữ khéo léo đưa đẩy khiến huyệt khẩu trong trừu sáp kịch liệt phát sinh thanh âm *** mỹ

Các nếp gấp bị căng ra tới nứt ra, tính khí cực lớn ở huyệt khấu yếu đuối tới cực hạn vẫn duy trì tần suất trừu sáp, tốc độ dường như không thể không chế đựơc, Cố Thính Ngữ mở rộng hai chân, ngón chân co lại, thân thể lắc lư theo động tác.

Lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy nhục dục chân chính khiến Niệm Hành ngây ngốc đứng im tại chỗ, đại não y trống rỗng, vật cứng nơi khố gian sưng lên không ngừng kêu gào, ma xui quỷ khiến Niệm Hành đi tới nơi đang chiến đấu kịch liệt đầu nguồn phun tung toé dịch ruột non, vươn một ngón tay theo côn th*t chen vào dũng đạo ẩm ướt nóng bỏng.

“Ngô!!” Cố Thính Ngữ kêu rên.

Ngón tay thanh mảnh mà nhanh nhẹn không ngừng mở rộng thịt huyệt từ lâu dã xanh bạo, đến ngay cả Thanh Tước cũng hơi nhíu mày, bên trong thực sự là rất chặt.Theo ngón tay thứ hai xâm nhập, trên trán Cố Thính Ngữ xuất hiện một tầng mồ hoô tinh mịn, thế nhưng biểu tình ẩn nhẫn của hắn lại khiến cự vật của Thanh Tước trướng thêm một vòng.

Niệm Hành khó có thể kiềm chế bản thân, tay y nhẹ nhàng ra vào càng lúc càng nhanh, y đã không thể chờ dợi Cố Thính Ngữ đáp ứng lại, Niệm Hành dùng hai ngón tay kéo ra miệng thịt huyệt, sau đó nhấc tính khí của mình đè ép xông vào.

“A a…A…”

Ba người cùng lúc hét lên một tiếng.

Niệm Hành không bắt đựoc trọng điểm, tính khí vào được phân nửa cũng không thể tiến thêm nữa, y ủy khuất nằm trước ngực Cố Thính Ngữ nhỏ giọng khóc nức nở, Cố Thính Ngữ không muốn thấy Niệm Hành khổ sở, hắn cũng không biết tư thế mình đong đưa uốn éo có cỡ nào *** mỹ, cố nén cơn đau xé rách mà co duỗi huyệt khẩu, nỗ lực dem lưỡng căn cực nóng kia đều nuốt vào.

Tràng đạo bị kéo dãn tới cực hạn, nội bích không ngừng phân bố ra dịch thể bôi trơn huyệt nội nhỏ hẹp.

Khí tức *** loạn từ bốn người cấp tốc lan tràn ra ngoài.

Thanh Tước cố nén xúc động rút cự vật của mình ra ngoài tạo ra một khe hở, Niệm Hành lập tức nhấc cự kiếm cắm vào…

“Phốc…” Nương theo tiếng nước *** mỹ, dịch ruột non trong suốt cùng dịch thể màu đỏ tràn ra.

Niệm Hành rời khỏi, Thanh Tước xâm nhập… Hai người như tàu lửa phối hợp trợ giúp thay nhau tiến sâu vào thế giới bên trong của Cố Thính Ngữ, dần dần sự ăn ý giữa họ ngày càng tăng khiến bọn họ bắt đầu tăng tốc, rút ra cắm vào tới sát miệng thịt huyệt khiến thịt huyệt không thể khép lại.

Bọn họ giao hoan ngay tại giữa đại dương xanh biếc bao la mênh mông này, lực đạo càng ngày càng hung mãnh, dù có là ai cũng không thể ngăn cản tốc độ của họ lúc này.

Tiếng rên của Cố Thính Ngữ đầy rẫy run rẩy, hắn mở miệng, nước bọt chậm dãi theo khoé miệng tràn ra, chân mày cùng trán nhíu lại một chỗ, lúc này đến ngay cả hơi thở của hắn cũng bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ.

Trọc Âm thấy gương mặt Cố Thính Ngữ hoá xanh, ***g ngực bắt đầu thấy chua xót.

Đây đại khái là “tâm đau” giống như trong lời nhân loại nói đi.

Trọc Âm cúi mình xuống, nắm chặt lấy hai cánh tay của Cố Thính Ngữ.

Nụ hôn mạnh yếu nhẹ nhàng rơi xuống môi, cổ, trước ngực…đầu lưỡi tinh xảo của y đùa giỡn hai thực quả trước ngực Cố Thính Ngữ, y mong muốn làm vậy có thể phân tán lực chú ý của Cố Thính Ngữ, giúp hắn giảm bớt một điểm thống khổ.

Niệm hành ngồi ở phía trước Cố THính Ngưữra sức thẳng lưng tiến vào chiếm giữ, y hơi ngửa đầu, sắc mặt ửng đỏ, thần tình xung động vội vàng lúc ban đầu từ từ biến thành thoả mãn cùng say mê.

Thanh Tước nằm ở phía sau Cố Thính Ngữ, y cảm thụ đựơc sự ẩm ướt nóng bỏng từ cái nơi mềm mại đang bao bọc lấy cự vật cứng rắn như bàn ủi của mình, y cảm nhận đựơc hắn đang co rút, cảm thụ đựơc sự bao dung của hắn… Thanh Tước nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, trong mũi tràn ngập mùi vị của Cố Thính Ngữ, một mùi vị khiến kẻ khác điên cuồng mà yên tâm.

“A…”

Bỗng nhiên, Cố Thính Ngữ co người ngâm một tiếng, tiếng kêu này không giống tiếng kêu thống khổ và ẩn nhẫn lúc trước, nó giống như chút ánh sáng ở đuôi sao chổi, kéo tới âm cuối cùng, còn mang theo cảm giác thoả mãn cùng khoái ý nho nhỏ. Cố Thính Ngữ mở đôi mắt ướt sũng, mê man nhìn TRọc Âm.

Trọc Âm cười mà không nói, cúi đầu càng ra sức liếm mút điểm mẫn cảm của Cố Thính Ngữ.

“?!”

Lại nữa rồi…Cái loại cảm giác quái dị này.

Loại cảm giác này trong lần hoan ái kịch liệt trước đây hắn từng mơ mơ màng màng trải qua, nhưng lần này lại rõ ràng kịch liệt khác thường, Cố Thính Ngữ bất an giãy dụa vòng eo, tần suất hô hấp càng thêm rối loạn.

Niệm Hành cùng Thanh Tước trao đổi đừơng nhìn, bọn họ hưng phấn giơ cao cự kiếm, bọn họ chờ mong có thể thấy hồ nước luôn tĩnh lặng này cuộn sóng mãnh liệt, bọn họ có thể làm thế.

Hay là…

Chính là nơi đó sao?

Hai người không thay nhau ra vào, bọn họ hợp sức đâm vào Cố Thính Ngữ, không để chừa một khe hở nào, không để lại bất luận dư thừa nào.

Miệng huyệt cùng nội bích mở rộng gấp đôi, bỗng nhiên bị hai thanh cự kiếm cùng lúc đâm vào hồng tâm, Cố Thính Ngữ như bị điện giật run rẩy, trên mặt không ngừng giao thoa giữa cực độ thống khổ cùng cực độ vui sướng

“Ah!!”

Hắn muốn thét chói tai, hắn nghĩ bản thân mình sắp nổ tung rồi. Phát ra tiếng rên rỉ càng ngày càng cao, thanh âm này không phải kiều mị mê hoặc như nữ nhân, thanh âm của Cố Thính Ngữ phần lớn là được giữ trong ***g ngực, rất ít thoát ra khỏi miệng, mang theo đặc tính của nam nhân, trong trầm thấp ẩn chứa niềm đam mê mãnh liệt.

Này cũng không phải là tiếng kêu liêu nhân gì thế nhưng lại trọc ghẹo khiến ba người lún sâu vào dục vọng.

Nguyên lai… Tình dục thực sự là không có điểm dừng.

Trọc Âm nheo đôi mắt màu vàng kim lại, răng nanh của y cắn vào thực quả đỏ tươi, từ kẽ răng chảy ra huyết châu tinh tế, Cố Thính Ngữ bị đau bắt đầu giãy dụa, nhưng mà giãy dụa lại tăng cừơng rung động, Trọc âm ngậm thực quả không ngờ tới phản ứng như vậy, y có cảm giác thực quả sưng đỏ đang không ngừng vuốt ve hàm răng sắc bén của mình.

Thanh Tước đem hai chân Cố Thính Ngữ giơ cao, thịt huyệt nguyên bản đã không thể mở rộng thêm nữa, tốc độ trừu sáp đã không thể khống chế, Thanh Tước cùng Niệm Hành dường như đang muốn phá huỷ nơi chặt chẽ này, Cố Thính Ngữ kêu khóc thảm thiết, tại nơi mập hợp không ngừng tràn ra dịch thể màu trắng cùng đỏ tươi.

Cuối cùng, Niệm Hành đánh vào nơi sâu nhất trong Cố THính Ngữ, y bỗng nhiên run rẩy đem dịch thể bạch sắc ầm ầm bắn ra, Cố Thính Ngữ vô ý thức run rẩy, nội bích bị dịch thể nóng rưc xâm nhập càng thêm kịch liệt co rút, nhưng ngay sau đó, Thanh Tước cũng bùng nổ.

Một đêm sau đó tất cả bọn họ đều đã quên bản thân mình là ai, bọn họ thay phiên nhau xâm phạm nhân loại dưới thân, có lúc là một người, có lúc là hai người cùng tiến, bọn họ đem dịch thể dày dặc bắn vào trong huyệt khẩu, trong miệng của Cố Thính Ngữ, thậm chí bọn họ còn không lắng nghe lời kêu khóc cầu xin của Cố Thính Ngữ, càng thêm ra sức tiến vào.

Bên tai không ngừng có thanh âm, không ai để ý tới thời gian sau này sẽ thế nào, trong lòng bọn họ lúc này chỉ không ngừng phát thề,

Yêu ngươi.

Muốn làm bạn với ngươi.

Muốn đựơc ở cùng ngươi.

Trong lòng ngực, băng tuyêt bao phủ.

Mang theo đau đớn, linh hồn bị đóng băng được an ủi mà dần dần ấm nên.

Chương 76: Ôn nhu

Qua một đêm cuồng loạn, khoé mắt vẫn còn vương lệ của Cố Thính Ngữ mở ra.

Bên người hắn là ba nam nhân trần trụi, giờ phút này nội tâm của Cố Thính Ngữ vô cùng phức tạp, cả người hắn mềm nhũn vô lực, hoàn toàn tỉnh táo khiến hắn cảm thụ đựơc sự đau đớn nơi huyệt khẩu cùng cảm giác dấp dính khiến kẻ khác phải ngượng ngùng.

Hắn tựa vào cây cối đứng lên, dịch thể chậm rãi theo chân hắn rơi xuống, này dịch thể vẫn ấm áp như cũ, nói lên lần phun trào gần nhất cách hiện tại cũng không là bao lâu.

Nhớ tới điên cuồng đêm qua, lòng Cố Thính Ngữ thắt lại, nói không rõ cảm giác hỗn loạn… Dù sao cuối cùng, hắn cũng chịu thoả hiệp.

Tệ hơn nữa chính là, ở tận cùng của tất cả suy nghĩ hỗn loạn, dưới đáy lòng đầy hổ thẹn cùng buồn bực, trong âm u lại còn có một cánh cửa nho nhỏ.

Cố Thính Ngữ mở cánh cửa đó ra, cảm xúc giấu kín sau cánh cửa, cư nhiên lại là thoả mãn cùng vui sướng.

Chỉ một chút, thậm chí chỉ là một chút, Cố Thính Ngữ biết bản thân mình đã xong.

Hắn không bao giờ…. Có thể trở về là một Cố Thính Ngữ như trong quá khứ nữa.

Gió lạnh thổi tỉnh Cố Thính Ngữ đang thất thần, hắn dừng một chút, đối với ba người đang ngủ say nghiêm túc nói “….Ta sẽ không bao giờ… Làm như vậy nữa…”

Niệm Hành bỗng nhiên trở mình, ôm lấy không khí khiến lông màu y nhăn laị, sau đó hơi mơ mơ màng màng nói

“Tiểu Ngữ… Yêu ngươi…”

Cố Thính Ngữ thở gấp một hơi, nắng sớm khắc lên gương mặt hắn một tầng kim quang hơi mỏng, trên gò má Cố Thính Ngữ phóng xuất một mạt đỏ ửng tựa như hai đoá sen.

“Khụ khụ…” Hắn nhỏ giọng ho khan, tim không hiểu vì sao đập rộn ràng. Cố Thính Ngữ quay nhìn trái phải xung quanh, dường như sợ bị ai đó phát hiện nên phải giả vờ trấn định.

đống lửa đêm qua đã lụi tàn, trên bầu trời đã có những tia sáng trắng nhàn nhạt.

Trước nên đi nửa mặt một chút.

Đứng bối rối tại chỗ nửa ngày, hắn rốt cuộc cũng nghĩ tới việc phải rửa sạch dịch thể trên người trước khi bọn họ tỉnh lại, Cố Thính Ngữ tiện tay vớ y phục rơi trên mặt đất, chạt vật bỏ chạy khỏi nơi hoan ái đêm qua.

Hắn nhớ mang máng trước khi đến chỗ này có thấy một con suối nhỏ trong rừng cây, sau khi mặc xong y phục hắn liền đi tìm nơi đó. Bước chậm trong rừng, cây cối tản ra không khí trong sạch tươi mát, Cố Thính Ngữ thẳng lưng, bỗng nhiên nhớ lại đáp án thật lâu trứơc đây.

[ Nếu như dùng một từ ngữ để hình dung con, con muốn mình sẽ là loại người gì? ]Câu trả lời của bản thân, không phải là kiên cường, không phải là sâu sắc, cũng không phải là cường đại…

Đứa bé là Cố Thính Ngữ lúc đó đã quay nhìn mụ mụ mình mà đáp: Con mong muốn mình sẽ trở thành một con người ôn nhu.

Cố Thính Ngữ thở dài, nhớ mang máng, mụ mụ sau khi nghe xong đáp án đó, đã nở một nụ cười phi thường nhu hoà, nàng nói:

“Tiểu Ngữ, sau này phải đối xử thật tốt với người yêu của con.”

Trong vô thức, Cố Thính Ngữ đã đi thật xa, đợi tới lúc hắn lấy lại đựoc tinh thần, đã là lúc ánh mặt trời xuyen qua rừng cây trải dài trên mặt  đất.

Tiếng dòng suối cách đó không còn xa, cước bộ của Cố Thính Ngữ tăng nhanh hơn lúc trước

Phải nhanh một chút rồi trở về… Bọn họ tỉnh lại mà không tìm thấy mình, nhất dịnh sẽ lo lắng.

Chỉ là Cố Thính Ngữ không hề phát hiện ra, ngay bên trong rừng cây rậm rạp, một cái bóng to lớn mạnh mẽ, vẫn vô thanh vô thức bám đuôi theo hắn…

Trên mặt đất chỗ Cố Thính Ngữ vừa đi qua thường thừơng lưu lại một ít dịch thể màu trắng đỏ, đó là ái dịch từ trong huyệt khẩu của Cố Thính Ngữ chảy ra. Cái bóng nhìn Cố Thính Ngữ ở phía xa trong chốc lát, sau đó cúi đầu xuống, ngửi ngửi mùi vị dịch thể.

————————“Tiểu Ngữ?” Niệm Hành xoa con mắt ngồi dậy, bên người trống không, y mở hai tròng mắt mông lung ngái ngủ nhìn Trọc Âm đang đứng ở một bên “Tiểu Ngữ đâu?”

Trọc Âm lắc đầu “Thanh Tước đang đi xung quanh tìm kiếm.”

“Sao không gọi ta dậy để cùng tìm?”

“Chúng ta cũng vừa tỉnh, không có dấu vết giao tranh, có thể Cố Thính Ngữ ra vùng gần đây để tắm rửa…” Trọc Âm giận tái mặt, vội vàng che giấu nột tâm xao động “…Ở đây không an toàn nữa, chờ Thanh Tước trở về chúng ta cùng đi kiếm hắn. ”

Nguyên tưởng Cố Thính Ngữ chỉ là đi tắm rửa, nhưng chờ nửa ngày vẫn chưa thấy hắn về, Trọc Âm mơ hồ có cảm giác không ổn.

Rất xa, trên không trung bay tới một con khổng tước thật lớn màu xanh, nó khi rơi xuống liền biến thành hình người, vẻ mặt Thanh Tước lo lắng nói “KHông hay rồi… Ở xung quanh không tìm thấy hắn.”

Rừng mưa này đựơc cấu tạo bởi nhưữn thân cây có tán lá rậm rạp, Thanh Tước ở trên không trung chỉ có thể qua những kẽ tán cây trong rừng mà nhìn xuống, không thể thấy rõ tình huống cụ thể dưói tán cây, vì vậy lúc này chỉ có thể đi bộ mà tìm kiếm

“Tìm thế nào?” Nhìn xung quanh đều là rừng cây giống như nhau, Niệm Hành vội la lên “Vạn nhất hắn đã trở về thì làm sao bây giờ?”

“Gặp quỷ!” Trọc Âm chửi bới, nếu như bản thân có thể tỉnh sớm một chút, Cố Thính Ngữ cũng sẽ không đột nhiên biến mất như vậy.

Thanh Tước nhíu mày “Ở phía Bắc hình như có một con suối, nếu như Cố Thính Ngữ đi tắm rửa, hẳn là đã gặp phiền phức ở nơi nào rồi.”

Không phải, dựa theo tính tình của người nọ, không có khả năng vô duyên vô cớ để cho bọn họ phải lo lắng

Ba người trầm mặc bước đi trong rừng, tâm tình hoảng loạn xoay xung quanh họ.

… Nghìn vạn lần không nên gặp chuyện không may a.

Dọc theo trên đừơng bắt đầu xuất hiện một chút vết máu, Trọc Âm dừng bước, y thấy bên bãi dịch thể hồng sắc còn có vết chân của một con thú Căn cứ theo hình dạng vết chân mà phán đoán, đây có thể là một loài thuộc họ nhà mèo, ví như

Con báo…

“Dạ Dẫn Thư!!?” Trọc Âm thở gấp một hơi.

Chương 77: Dạ dẫn thư

Tiếng nói vừa thoát ra, một con báo đen nhanh chóng lao ra khỏi rừng cây, nó dường như đã mai phục ở đây thật lâu, bên miệng là vết máu chảy dài…

Ba người bày ra tư thế chiến đấu, mà kì quái chính là, hắc báo lại không muốn chiến đấu.

Nó chỉ lạnh lùng nhìn ba người thật kĩ trong chốc lát, sau dó xoay người bỏ chạy.

Trọc Âm vội vã đuổi theo đầu tiên, Thanh Tước cùng Niệm Hành bám sát sau đó.

Sâu trong rừng cây, cây cối càng lúc càng tươi tốt, bọn hon mơ hồ nghe thấy thanh âm của dòng suối…

Khi bọn họ chạy ra khỏi một bụi cây rậm rạp, trước mắt đột nhiên  trống trải.

Nhưng mà… Ánh vào mi mắt rõ ràng là một hình ảnh khiến kẻ khác hít thở không thông.

Cố Thính Ngữ ngã vào trong dòng suối, máu ở cổ chậm rãi chảy ra, bộ dáng không có sức sống của hắn khiến ba người kia bỗng nhiên dừng lại.

Máu phảng phất như chảy ngược lên đại não, có vật gì đó đang ầm ầm vỡ vụn.

“Cố Thính NGữ!!!!!!!”

Nhìn ba người kia lao về phía nhân loại, hắc báo từ từ, từ từ, rút lui.

Nhãn thần hắc báo nhìn Cố Thính Ngữ đầy phức tạp, nó cắn chặt răng…. Nhưng sau cùng vẫn không nói cái gì

Nó lặng lẽ bỏ đi.

————————————

(Một nén nhang trước)

Đi, như gió.

động, như ảnh

Tĩnh như không có

Hắc báo nín thở nhìn chằm chằm vào nhân loại ở cự ly gần đó

Cố Thính Ngữ đang ở bên dòng suối uống nước, phía sau trống không là một cơ hội rất tốt để tập kích mục tiêu, rõ ràng hắn khônh hề có chút cảnh giác về sự tồn tại của hắc báo

Hắc báo không dám chớp mắt, mồ hôi trộn lẫn máu loãng từ vết thương vẫn chảy xuống

Tách. tách

Đuôi bất an lay động hai cái

Lúc này, mục tiêu không hề có phòng bị, bên cạnh cũng không có kẻ địch dư thừa… Sợ rằng khó có thể bỏ lỡ cơ hội tập kích này.

Lao tới.

Cắn chết hắn, chỉ đơn giản vậy thôi.

Hắc báo co thân dưới lại, từng bước một tới gần Cố Thính Ngữ…

KHông xong!!!

Hắn xoay người lại, chính là lúc này!!!

Móng vuốt “xoát” một tiếng tựa như thanh âm của đao lúc ra khỏi vỏ, hắc báo lộ ra hàm răng sắc nhọn lãnh liệt mà quyết đoán.
Khí thế toàn bộ đều xuất ra nhưng mà, thân thể lại cứng đờ ngay tại chỗ

Cố Thính Ngữ xoay người lại, thấy hắc báo gần trong gang tấc, hơi cứng đờ.

Hắc báo cũng không biết vì sao thấy khuôn mặt Cố Thính Ngữ lại ngây ra, thậm chí đến thời cơ tấn công tốt nhất trong nháy mắt cũng đã bỏ qua

Nó Phô trương thanh thế rống lên hai tiếng

Trong tay Cố Thính Ngữ đang cầm cái quần ướt sũng, hắc báo liếc mắt thấy cái quần lót hình tam giác nhất thời dại ra.

Cố Thính Ngữ nguyên bản thừa dịp thời cơ không có ai xung quanh đem quần áo lót giặt sạch, nhưng hắc báo đột nhiên nhảy ra này làm hắn trượt tay,  quần theo dòng nước xiết chảy về phía hạ du.

Thường nói Nhất cổ khí tác, tái nhi suy, tam nhi kiệt (“Tả Truyện” có câu “phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt” tức là đánh trận phải dựa vào dũng khí. Đánh một tiếng trống tăng cường sĩ khí, đánh hai tiếng trống sĩ khí suy giảm, đánh ba tiếng trống sĩ khí tiêu tan. Mới bắt đầu đã kêu 2 tiếng, bại là phải đạo rùi)

Hắc báo suy nghĩ rốt cuộc có nên tấn công hay không a…

“Ngươi… Hình như là…” Cố Thính Ngữ đã nhận ra, này hắc báo bị thương nghiêm trọng chính là con báo bị Phức Vương vây khốn ngày hôm qua.

Hắc báo phát sinh tiếng “Grừ grừ” đầy nguy hiểm, cảnh giác nhìn Cố Thính Ngữ, tuỳ thời chuẩn bị cho một kích lấy mạng.

Cố Thính Ngữ im lặng nhìn chằm chằm vào hắc báo, lần đầu tiên hắn nhìn thấy nó, đôi mắt bất lực nhưng quật cường kia đã lưu lại cho hắn ấn tượng thật sâu đậm

Nói không rõ đó là cảm giác gì, chỉ là thấy nó ngoan cường như vậy, liều mạng chống cự, khiến Cố Thính Ngữ không thể coi thường sinh mệnh trước mắt

Hắc báo sau khi bị thụ thương không thể khống chế bước chân của bản thân, tiếng thở dốc của nó nặng nề hơn so với trong quá khứ.

Hai bên giằng co với nhau, Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, cẩn cẩn dực dực, vươn tay ra.

Hắc báo lui về sau hai bước…

Cái nhân loại này đã cứu nó…

Cái nhân loại này biết rõ bản thân nó đã làm tổn thương hắn trong suốt thời gian qua…

Mà hiện tại, trước mặt cái nhân loại này, nó lại không có chút cảm giác bất an nào (ý tiểu báo là không đánh hơi thấy hương vị trả thù a… thúc thúc của ta hiền đến thế, sao có thể trả thù tiểu báo chứ.)Hắc báo nheo con mắt, thuận theo tiến lên liếm liếm lòng bàn tay Cố Thính Ngữ, nhưng mà sau một khắc, nó bỗng nhiên cắn vào cổ  Cố Thính Ngữ…

“Ùm!” Bọt nước văng lên khắp nơi.

Cố Thính Ngữ kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã vào dòng suối phía sau.

Máu theo dòng suối chảy ra, hắc báo kịch liệt thở hổn hển.

Vết rách kéo dài từ cổ tới ngực, sắc mặt Cố Thính Ngữ nhợt nhạt dọa người, hai tròng mắt của hắn nhắm chặt

Hắc báo bắt đầu lui về phía sau, nhanh chóng lùi về phía sau…

Lao nhanh vào trong rừng cây, bấp chấp vết thương trên người đang nứt ra, cây cối trong rừng cây gắn bó thành một mảnh, trong miệng tràn đầy mùi vị máu tươi của nhân loại kia.

[ Dạ tộc không có sự thất bại.]

Xin lỗi.

… Ta không thể thất bại lần nữa…

Thân là gia tộc ám sát thần bí nhất, huyết thống của chiến binh bóng đêm không cho phép có sự phản bội.

Mỗi một lần ám sát, mỗi một lần chiến đấu, tất cả đều là cuộc sống của họ.

Dạ Dân Thư từ nhỏ lớn lên trong Dạ tộc đã được dạy dỗ: không có cơ hội thứ hai.

“Nếu như thất bại, vậy không cần trở về nữa.” Người đã nói những lời này, chính là người duy nhất mà Dạ Dẫn Thư kính trọng.

Hắn dạy cho Dạ Dẫn Thư tất cả các thủ đoạn ám sát, hắn nói cho Dạ Dẫn Thư biết sát thủ bất quá chỉ là một thứ công cụ mà thôi.

Dạ Dẫn Thư rõ ràng muốn nhanh chóng được chéng minh bản thân mình như vậy, y cướp được rất nhiều cơ hội chứng tỏ sự cường hãn của mình.

Y ở trong thế giới hắc ám không chút ánh sáng khát vọng được coi trọng, nhưng mà mỗi khi hai tay dính máu hoàn thành xong một nhiệm vụ, thì thứ y có không phải là sự khẳng định, mà chỉ là nhiệm vụ tiếp theo mà thôi.

Cứ như thế, tích lũy thành những ngày tháng chết lặng.

Vì vậy, tới một ngày khi Dạ Dẫn Thư nhận được nhiệm vụ cư nhiên lại là đi giết người đã dẫn y gia nhập vào thế giới sát thủ này thì, Dạ Dẫn Thư đã thất bại.

Y căn bản không hề chiến đấu.

Rời khỏi Dạ tộc, sự tình về sau, y đơn giản là gia nhập dưới chân vương giả chân chính cường đại, nếu phải làm công cụ, như vậy nên làm công cụ của kẻ mạnh nhất.

Số mệnh của chiến sĩ bóng đêm, chưa bao giờ chiến đấu cho bản thân mình.

Hắc báo chạy trốn không quay đầu lại… Cuồng phong lạnh lẽo như lưỡi đao xé rách tâm phế nó.

Ân… Vậy là đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.

Rốt cục… Cũng hoàn thành rồi.



Thế nhưng, vậy thì sao…

Chương 78: Thiên diện đồng ảnh (đồng ảnh ngàn mặt)

“… Cố Thính Ngữ!!!!”

Tiếng kêu gào thê lương vang vọng khắp trong khu rừng rậm.

“Tại sao có thể như vậy?!” Hai tay run rẩy bịt lại vết thương bị xé rách, Trọc Âm chưa bao giờ sợ hãi như vậy “Đều sửng sốt ở đó làm gì!??… Nhanh!! Nhanh a!!”

Thế nhưng

Phải làm như thế nào đây?

Bọn họ đều không am hiểu trị liệu, mà Cố Thính Ngữ lúc này lại mất máu càng ngày càng nhiều, khí tức của hắn cung dần dần yếu ớt

Vành mắt Niệm Hành đỏ lên ngơ ngác đứng một bên, môi bị cắn tới xuất huyết.

Đột nhiên, dòng suối nhỏ đối diện bỗng nhiên bùng lên một ngọn lửa mạnh mẽ quỷ dị, khí tức kia tuy không có bất cứ một tia sát khí nào, nhưng ngực ba người lúc này bỗng dưng đau nhức, cảm giác hư nhuyễn vô lực nhanh chóng lan khắp toàn thân.

Lẽ nào…

Lại có kẻ địch mới xuất hiện?! Vào lúc này??

Trọc Âm ôm chặt Cố Thính Ngữ, Thanh Tước và Niệm Hành che chắn trước mặt bọn họ.

Ngọn lửa huyết hồng càng ngày càng lớn, ngọn lửa không hề thiêu đốt bọn họ, nhưng Niệm Hành đã không trụ được mềm nhũn ngã xuống mặt đất

Sức mạnh quỷ dị như vậy, như thể tất cả sức mạnh trong thân thể đều bị ánh lửa đáng sợ đó hấp thu.

Rốt cục, khi ngọn lửa tắt, xuất hiện ở giữa của ngọn lửa, dĩ nhiên lại là Thiên Luật.

“Thiên Luật??” Thanh Tước ngây người “Như thế nào lại là ngươi?”

Niệm Hành ngã trên mặt đất cực độ vui mừng nói “… Nhanh, Tiểu Ngữ bị thương, ngươi nhanh một chút cứu hắn…”

Thiên Luật cười mà không nói, y chậm rãi bước qua dòng suối nhỏ, nước suối đụng tới thân thể y đều phát sinh tiếng “xèo xèo” của hơi nước.

Không thích hợp… Nhưng lại không thể nói ra không thích hợp ở điểm nào…

Trọc Âm càng ôm chặt Cố Thính Ngữ “Thiên Luật… Cầm của ngươi đâu?”

Mi mắt Thiên Luật nhướn lên rồi hạ xuống “Ân… Cảm giác được Tiểu Ngữ  có nguy hiểm, ta vội chạy tới. Cầm bỏ tại chỗ Bạch Chi Ngao rồi.”

Trọc Âm nhìn mái tóc dài màu bạc trước mắt cùng khuôn mặt thanh tú của Thiên Luật, tổng nghĩ dáng vẻ của y lúc này cùng với tiếp xúc lúc trước có cảm giác không giống nhau…
Ánh mắt?

Ánh mắt của Thiên Luật quá mức bình tĩnh, nếu như Thiên Luật thấy Cố Thính Ngữ bị thương hôn mê, như thế nào lại có thể toát ra thần tình việc không liên quan tới mình?! Còn nữa, nếu Thiên Luật tới là vì cứu Cố Thính Ngữ, như vậy thế nào lại có khả năng để Khóa Huyền Cầm rơi vào tay kẻ khác?!

Thiên Luật nở nụ cười nhàn nhạt, khuôn mặt trong ánh lửa dị thường không rõ, y nhẹ nhàng nói “Đưa Cố Thính Ngữ, cho ta.”

Trọc Âm vô ý thức muốn lui về sau, nhưng y lại phát hiện ra lòng bàn chân phảng phất như bị giữ chặt lại không thể nhúc nhích.

“Đưa cho ta nha.” Thiên Luật cười đến vô hại “Hinh như vết thương của hắn có vẻ rất sâu… Nếu để lâu nữa sẽ không cứu kịp đâu.”

Một bầu không khí bất an mà quỷ dị tràn ngập, Thanh Tước một mực yên lặng không lên tiếng nãy giờ bỗng nhiên ngăn Thiên Luật lại

“Chờ một chút, Thiên Luật căn bản không thuộc hỏa hệ ma pháp … Ngươi rốt cuộc là ai?!” (Có nàng nào còn nhớ anh Thiên Luật là thuộc hệ nào ko?)

Thiên Luật thấy ánh mắt cảnh giác của ba người, mi mắt hơi nhướn lên “…Ta sao… Ha hả.” Y chăm chú nhìn chằm chằm Cố Thính Ngữ chỉ cách mình vài bước, trong con ngươi mơ hồ nổi lên ánh lửa… Y chậm rãi bước lên một bước…

“!!!”

Trọc Âm mở  to hai mắt… Tại sao có thể như vậy, sức mạnh trong thân thể giống như bị phá vỡ thành một cái động, khiến cho tất cả tinh lực đều bị kịch liệt rút đi.

Thanh Tước mở hai lòng bàn tay, cơn gió màu vàng kim sắc bén gào thét hướng về phía Thiên Luật… Chỉ là đòn tấn công kia còn chưa có đụng tới người Thiên Luật, ánh kim sắc ban đầu đã tan biến hầu như không còn.

Thanh Tước khó có thể tin nhìn hai tay của bản thân, đối diện với con người trước mặt này, tất cả sức mạnh đều mất đi uy lực.

Bọn họ lúc này hầu như không thể thở nổi, cảm giác áp bách khiếp người này giống như một sợi dây thừng đang từ từ siết chặt lấy cổ… Niệm Hành thét lớn một tiếng, y bất chấp nguy hiểm dùng hết sức mạnh xuất ra đòn tấn công mạnh nhất từng đóng băng cả mặt biển rộng lớn“Ầm ầm!!” Mặt đất bị đông lạnh nứt vỡ ra, răng rắc răng rắc hướng phía Thiên Luật bổ tới…

Gần, nhưng chỉ trong chốc lát ngay trước khi chạm tới Thiên Luật, lại đột ngột dừng lại

Bởi vì gương mặt của Thiên Luật, trong nháy mắt đã biến thành Cố Thính Ngữ mà Niệm Hành quen thuộc nhất

“…Tiểu Ngữ?” Niệm Hành phản xạ có điều kiện quay đầu lại, khi y nhìn thấy người mất đi huyết sắc trong lòng Trọc Âm, y mới hiểu mình đã trúng thuật che mắt cực kỳ ngu xuẩn!

“Niệm Hành, cẩn thận!” Theo tiếng kêu của Thanh Tước, Niệm Hành lần thứ hai chuyển hướng nhìn sang đối thủ, thì kẻ có khuôn mặt của Cố Thính Ngữ đã đứng ngay trước mặt y, kẻ này tuy có nụ cười giống như Cố Thính Ngữ, nhưng lại hơn một phần giảo hoạt.

Một đạo ánh lửa hiện lên, Niệm Hành gục xuống

“Niệm… Ngô!!” Thanh Tước bỗng nhiên phát hiện bản thân đã không còn khí lực để nhấc chân lên nữa, giống như cảm giác vô cùng lo lắng hít thở không thông, trước sự ngạo mạn bí ẩn này, càng là một kẻ cường đại, sức mạnh trong thân thể càng bị rút nhanh hơn.

Nam nhân mang diện mạo của Cố Thính Ngữ, mang theo nụ cười tình thế bắc buột, từng bước một tới gần Trọc Âm

“Ngươi là ‘Thiên Diện nhân (người ngàn mặt)’” Mồ hôi từ hai bên thái dương Trọc Âm chảy xuống, y từng nghe nói qua về cái nam nhân trong truyền thuyết kia, không nghĩ tới, nó lại là sự thật…

Không ai có thể thấy được gương mặt thật của y, thế nhưng y lại có thể biến thành hình dạng của bất cứ kẻ nào mà y muốn.

Nam nhân từ chối cho ý kiến “Đem hắn giao cho ta, các ngươi có thể sống sót ”

Dù sao, muốn giết các ngươi cũng không cần ta động thủ

“Nằm mơ!” Đôi mắt phượng màu vàng kim của TRọc Âm bắn ra sát khí

“Ha hả,”Nam nhân mỉm cười ngồi xổm xuống “Ngươi, còn có sức lực sao?

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh! Ngay tại lúc nam nhân sắp chạm vào Cố Thính Ngữ thì, một thân ảnh màu đen nhanh như  ánh chớp gạt bay tay Đồng Ảnh!

Đồng Ảnh hơi nhíu mày, y liếm liếm đầu ngòn tay bị thương, nhìn chằm chằm hắc báo đang hướng y há miệng nhe răng lộ ra nụ cười nghiền ngẫm

“Yêu, là người à, Dạ Dẫn Thư.”

Hắc báo tức thì hóa thành Dạ Dẫn Thư một thân hắc y, thân thể y có rất nhiều vết thương rõ ràng, sắc mặt Dạ Dẫn Thư lúc này cứng lại, trong đôi người màu đen hừng hực hỏa diễm

“Đồng Ảnh, ta nói rồi đừng nên nhúng tay vào chuyện của ta”

Chương 79: Từ lúc gặp gỡ tới bây giờ

Lần đầu tiên nhìn thấy hài tử đó, hẳn là vào tháng tư… năm ấy đi.

Y cuộn mình trong góc tường, cả người khó chịu, trong lòng lại càng cực kì phiền muộn

Hài tử kia đã đứng ở nơi đó thật lâu rồi, nửa ngày lại do do dự dự tới gần, nhìn y không biết có ý định gì

Nhìn cái gì vậy, y thầm nghĩ. Liếc mắt nhìn hài tử, rồi nhắm mắt lại, không hề nhúc nhích.

“Ngươi…” Thanh âm của hài tử rất nhẹ nhàng ôn nhu, hài tử ngồi xổm xuống, xoa xoa bộ lông bẩn thỉu của y.

Y có chút ý muốn mở mắt ra, lòng bàn tay của hài tử khéo léo mà ấm áp, y vô thức rụt cổ lại

“Đau ở đâu?” Động tác của hài tử càng thêm cẩn thận ôn nhu

Hanh. Y ở trong lòng hài tử đổi một cái tư thế thoải mái hơn, vừa muốn mở miệng, chợt nghe

“Ta giúp ngươi nhìn… Tiểu miêu ngoan.”

Trong nháy mắt song đồng của y trợn to hừng hực lửa đỏ, một bộ biểu tình bị xúc phạm

Cái hài tử kia vừa gọi bản thân y là gì?! Tiểu miêu???

Chờ… chờ đó. Bị hài tử kia ôm, một cỗ nhiệt lưu lặng lẽ chảy vào trong thân thể

Chang vạng tháng Tư tối tăm ảm đạm, các vũng nước ven đường được trận mưa đổ đầy, phản chiếu ra quang mang nhàn nhạt.

Nam hài ôm tiểu động vật giống như ôm chó ôm mèo, nhẹ nhàng đem đầu y vùi vào cổ bản thân, tiểu tử (chỉ tiểu động vật) kia cả người có chút vết bẩn, trên bộ lông còn có chút vết máu đỏ sậm.

Y vùi đầu trong cổ nam hài, cẩn thận ngửi ngửi.

Đây là mùi vị gì vậy?

Ôn nhu nhàn nhạt, ấm áp nhẹ nhàng, không giống như mặt trời mãnh liệt, ngược lại ôn hòa như ánh trăng ngọc nhẹ nhàng

Trước khi mê man, y muốn lần nữa liếc nhìn hình dạng của nam hài, y muốn nhớ kĩ hắn.

Một ngày nào đó, y muốn….

Đồng Ảnh ngây ngẩn cả người

Ngón tay của y tựa hồ còn lưu lại một chút nhiệt độ lạnh lẽo của Cố Thính Ngữ, trên mặt đất một mảnh hỗn độn, hỏa diễm lan tràn khắp bốn phía, Trọc Âm Thanh Tước cùng NIệm Hành liều mạng chống cự lại nhưng lại giống như lấy trứng chọi đá.

Trong nháy mắt khi chạm vào Cố Thính Ngữ, một cảm giác quen thuộc mãnh liệt thiêu đốt ***g ngực y, cũng bởi vì thế… Trong nháy mắt y ngây người, Dạ Dẫn Thư mình đầy vết thương mới cướp đi được Cố Thính Ngữ trong tay đi.

“Chết tiệt!”

Lướt qua ba người Trọc Âm đang nằm trên mặt đất, Đồng Ảnh cố gắng đè xuống một tia nghi hoặc mơ hồ trong lòng, vội vàng đuổi theo.

Mặt trời đã ngả về phía tây, Đồng Ảnh nhìn ánh tà dương cùng bầu trời màu hồng được chiếu rọi, thầm nghĩ cái con báo kia đâu có nhỏ như  con mèo, như thế nào y lại có thể biến mất đựơc

… Mèo?

Đồng Ảnh sửng sốt.

Một cơn tức khồng hiểu vì sao xông lên, cũng không biết kẻ không có mắt nào đã từng gọi bản thân y là mèo, làm sao có một con mèo nào nhìn đẹp như ta? (Thằng cha này hình như bị bệnh tự kỉ nhẹ à)

Lắc đầu, Đồng Ảnh tựa hồ như nhớ lại một chuyện thật lâu thật lâu trước đây, lâu tới mức đã quên…

Đồng Ảnh là một hồ ly phi thường sợ phiền phức, là tộc hỏa hồ (hồ ly lửa) có thanh danh hiển hách từ thời thượng cổ

Thế nhưng, Đồng Ảnh vừa nhìn thấy chín cái đuôi của mình liền phát chán

Thật phiền phức, lúc nào cũng phải tính tính toán toán xem mình còn lại bao nhiêu cái mạng, không bằng chém tất cả đi.

Khi đó y vừa mới hóa thành người, tỉnh lại chuyện đầu tiên chính là liều mạng nhìn chằm chằm vào kẻ khác, đó không phải là một cái nhìn bình thường, mà là cái nhìn xuyên vào nhân tâm xương cốt của kẻ đó

Chậm rãi y phát hiện ra bản thân mình có thể đem khuôn mặt người khác chiếu rọi trên gương mặt của mình.

Từ đó “Thiên Diện” đã tồn tạiThế nhưng, lúc ban đầu… Y rõ ràng chỉ muốn nhìn lại hình dạng của người đó mà thôi

“A… Phiền phức!” Đồng Ảnh ngồi xổm trên mặt đất cào tóc “Nguyên Ác nói hẳn là sẽ giữ lời đi… Diệt trừ nhân loại kia xong, sẽ nói cho ta biết đáp án”

Cùng lúc đó, một người nôn nóng như đang bị lửa thiêu bay vọt giữa đống đá

Dạ Dẫn Thư đang hỗn loạn tìm một chỗ trốn

Tử nghĩ, y cắn người kia bị thương, xoay người lại là đi tìm cứu binh tới cứu người, tới lúc Đồng Ảnh động tới người sắc mặt tái nhợt kia, sợ hãi như thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim y.

Y càng để ý thì càng loạn, càng bế tắc

Cúi đầu, khóe miệng Cố Thính Ngữ có một tia máu, vết thương trên cổ nhìn thật kinh người, nhưng kỳ thật bản thân y căn bản không có quyết tâm cắn đứt động mạch yếu đuối của hắn…

[ Có một số việc ta không suy nghĩ cẩn thận, ngươi… Đừng chết ]

Dạ Dẫn Thư rốt cục cũng đi tới cái sơn động y từng ẩn nấp, ở cửa động có một tảng đá lớn che chắn. Y cẩn than đem một ngân châm đâm vào một cái khe cực nhỏ bên dwoix tảng đá, chỉ chốc lát, tảng đá ầm ầm chuyển mình dời sang một bên.

Dạ Dẫn Thư bước vào trong động, tảng đá lập tức đóng lại, y xoay người nằm bên người Cố Thính Ngữ.

Xé mở vạt áo trước của Cố Thính Ngữ, lộ ra vết thương dữ tợn ở cổ. Cố Thính Ngữ mềm yếu tựa trên vách động, hô hấp yếu ớt tới không thể nghe thấy. Dạ Dẫn Thư không nhận thấy đầu ngón tay của bản thân đang run rẩy, y đỡ lấy gương mặt Cố Thính Ngữ, quỳ xuống, cẩn thận liếm liếm vết thương trên cổ hắn.

Đôi mắt đang suy tư dịu dàng hạ xuống, khóe mắt mang theo cảm tình cường liệt mà phức tạp.

Nước bọt của y có tác dụng trị thương, nhưng ngoại trừ bản thân mình ra, y chưa từng làm thế để cứu trị cho kẻ khác.

Nhẹ nhàng liếm hết máu của Cố Thính Ngữ, ôn nhu giống như nụ hôn của cặp tình nhân âu yếm, cẩn cẩn dực dực khống chế lực đạo, đến ngay cả hô hấp cũng vô thức bắt đầu nhẹ nhàng đi.

Làn da Cố Thính Ngữ lành lạnh, xúc cảm nhẵn nhụi, hầu kết khéo léo… Y dùng môi miêu tả đường viền cổ của hắn, giống như bị mê hoặc, đôi môi dính máu trở nên đỏ tươi dị thường, mái tóc dài như đêm đen cùng mái tóc đen của Cố Thính Ngữ quấn quýt cùng một chỗ

Những nụ hôn nhỏ vụn vẫn rơi trên gương mặt Cố Thính Ngữ, dọc theo đường hướng lên cao, dừng lại ở vành tai của hắn

Cánh tay ôm lấy vai của Cố Thính Ngữ, tâm trạng Dạ Dẫn Thư kinh ngạc khi thấy hắn rất gầy

Một phần bối rối, ba phần ưu thương, năm phần hối ý, nhưng khi nhắm mắt lại, chỉ còn lại an tâm tràn ngập

Ôm lấy Cố Thính Ngữ, Dạ Dẫn Thư cọ cọ gương mặt của hắn

Mà thôi, tạm thời không cần lo lắng chuyện mình nghĩ không ra.
Sát thủ vốn không dám lo lắng cho những chuyện sau này.

Cố Thính Ngữ đang nằm mộng

Trong mơ mơ màng màng, bản thân hắn mệt muốn chết

Đáy lòng có một âm thanh như đang nói, ngủ đi, thế giới xung quanh dần tĩnh lặng lại.

Lúc đó Cố Thính Ngữ thực sự rất muốn ngủ, hắn cuộn mình trong bóng tối, ý thức không ngừng lui về sau.

Có cái gì đó cần phải đối mặt, nhưng lúc này phảng phất đã không còn quan trọng nữa.

Vừa nghĩ đến lúc đó rời đi, không biết vì sao, ngực Cố Thính Ngữ lại xuất hiện một tia đau đớn nhỏ bé. Kỳ thực chỉ cần làm bộ nghe không thấu, nhìn không thấy, có lẽ sẽ đơn giản hơn một chút…

Nhiệt độ trong máu từng chút từng chút mất đi, Cố Thính Ngữ trong mộng như đi vào mê cung băng lãnh, quay qua quay lại vòng vo nhiều lần như vậy, hắn đứng im ở cửa vào, lặng lẽ ngây ngốc trong bóng đêm.

Có một loại cảm giác thật kì quái, hắn bỗng nhiên lại không lo lắng bản thân có thể ra khỏi đây hay không.

Trong suy nghĩ hỗn loạn, Cố Thính Ngữ mơ hồ cảm thấy có vật gì đó chiếm giữ trong lòng, mệt chết đi, rất đau, thế nhưng… Nhưng cũng là ấm áp duy nhất.

Ngô.

Nghĩ tới… Bọn họ đang đợi ta.

“Ân…” Mở mắt, toàn thân Cố Thính Ngữ không còn chút sức lực nào, đau nhức ở cổ không gì sánh được, hắn khó khăn thở ra, đường nhìn từ từ thích ứng với mọi thứ trong bóng tối xung quanh

Cố Thính Ngữ dần dần phát hiện hắn đang nằm bên cạnh một người ở trong sơn động, ở cửa động có một khối đá lớn chặn lại, những tía sáng nhỏ nhặt xuyên qua khe chiếu vào.

Cũng không biết bản thân đã ngủ mấy canh giờ, Cố Thính Ngữ  cau mày muốn ngồi dậy, bỗng nhiên cảm thấy trước ngực cứng lại, lúc này mới phát hiện có một cánh tay đang ôm lấy bản thân

Nương theo tia sáng, Cố Thính Ngữ quan sát nam nhân đang ngủ bên người

Nam nhân ngủ rất sâu, khí tức đều đều kéo dài, nhận thấy động tác của Cố Thính Ngữ, y chẳng những không tỉnh lại mà còn bá đạo siết chặt cánh tay, đem Cố Thính Ngữ dính sát vào bản thân

Cố Thính Ngữ mất một thời gian không phản ứng lại. trong vô thức hắn chỉ cảm giác nam nhâm trước mắt này tựa hồ rất mệt mỏi, trên trán của y còn mang theo nét uể oải thật sâu.

Nhưng bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, Cố Thính Ngữ giãy dụa ngồi dậy, nhìn quanh bốn phái, đáy lòng nổi lên bất an mơ hồ

Bọn Trọc Âm như thế nào lại không ở bên cạnh hắn?!

Dạ Dẫn Thư ở phía sau bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, sau khi y ngồi dậy nhìn thấy Cố Thính Ngữ, liền âm thầm thở phào nhẹ nhõm

“Ngươi là ai? Bọn Trọc Âm đang ở đâu?” Che giấu không được ngữ khí lo lắng, Tiếng nói của Cố Thính Ngữ có chút khàn.

Miệng của Dạ Dẫn Thư mở rồi lại khép, sau cùng y cũng không nói cái gì cả.

Kỳ thực điều mà y muốn nói nhất chính là: Ngươi… Vết thương của ngươi có còn đau hay không…

“Nói a! Bọn họ ở đâu???” Cố Thính Ngữ gặp Dạ Dẫn Thư không nói lời nào, hơi thở trong lòng như bị chặn lại, thoáng cái ho ra một tơ máu

Thấy hắn lo lắng cho nam nhân khác như vậy, đáy lòng Dạ Dẫn Thư nổi lên một tia hờn giận, nhưng mà thấy hình dáng bất lực của hắn, Dạ Dẫn Thư lại nhịn không được tiến lên đỡ lấy hắn, tận lực dùng ngữ khí bình thản nói “Bọn chúng đang bị trọng thương, tuy ta không biết hiện bọn chúng đang ở nơi nào, nhưng ta biết nơi bọn chúng sẽ xuất hiện”

“Trọng thương?” Thì thào lặp lại, thân thể Cố Thính Ngữ không khống chế được bắt đầu run rẩy

Có phải bản thân mình lại liên lụy tới bọn họ hay không?

Có phải bọn họ vì bảo vệ mình mà bị thương hay không?

Rốt cuộc thương thế của bọn họ ra sao…

Một tay khẽ vuốt gương mặt của Cố Thính Ngữ, lau đi dòng nước mắt mà Cố Thính Ngữ không hề để ý thấy. Dạ Dẫn Thư đem ngón tay dính nước mắt lên chóp mũi ngửi ngửi, trên gương mặt tận lực ngụy trang vẻ lạnh lùng tiết lộ một tia nghi hoặc

“Ta có thể đem ngươi đi tìm bọn chúng, bất quá, có một số việc ta muốn hiểu rõ ràng.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau