THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 71 - Chương 75

Chương 70: Kết giới của tàn khuyết chi cung

Mưa, rốt cục cũng ngừng

Trong không khí lư lửng mùi vị mằn mặn, tiếng sóng biển bình thản trầm thấp, Cố Thính Ngữ nhìn bình minh xa vời trong màn đêm, bỗng nhiên nghĩ thuỷ triều như một nhóm lại một nhóm chiến binh đang vận sức chờ thời khắc cuộc thánh chiến bùng nổ.

Cố Thính Ngữ thở ra làn sương trắng làm mờ đi đường nhìn, hắn cầm hai cốc trà tảo biển ra khỏi căn phòng.

Trà tảo biển giống như là hỗn hợp các loại tảo biển đựơc nghiền nát rồi đun sôi lên, Niệm Hành rất thích uống, còn Cố Thính Ngữ thừơng chỉ là ôm cái cốc cho ấm tay.

Đương lúc Cố Thính Ngữ yên lặng không một tiếng động ra khỏi phòng thì, Trọc Âm tựa trong góc phòng bỗng nhiên mở mắt.

Y cúi đầu nhìn tấm thảm cũ nát, nâng tay ôm tấm thảm vào lòng, Trọc Âm ẩn dưới tia nắng sớm nở một nụ cười lười biếng Nhiệt độ cơ thể y có thể biến hoá theo sự thay đổi theo sự biến hoá của môi trường xung quanh, căn bản không hề sợ lạnh.

Nơi cao nhất của hải đăng là chỗ quan sát tốt nhất, Thanh Tước đã đứng trên đỉnh suốt một đêm. Cố Thính Ngữ dọc theo cầu thang tiến lên trước, tay hắn có cầm thêm một cái cốc, mắt thấy sắp thấy cánh cửa nhỏ trên cùng, bỗng nhiên một cánh tay băng lãnh tóm lấy cổ chân Cố Thính Ngữ.

“Hư”

Cái cốc rơi xuống, Cố Thính Ngữ ngã vào một ***g ngực quen thuộc.

Trọc Âm từ lúc Cố Thính Ngữ đi ra khỏi cửa vẫn luôn theo sau đuôi hắn, hiện tại, y một bên che miệng Cố Thính Ngữ, một bên rất nhanh chóng cởi quần áo của hắn ra.

Hai người nằm trên cầu thang, đôi chân thon dài trắng nõn của Cố Thính Ngữ rất nhanh bại lộ trong tầm mắt Trọc Âm.

“Trọc…Âm…” Y điên rồi sao…Trên một chút là nơi Thanh Tước đang đứng, cách ván cửa hắn mơ hồ nghe thấy tiếng ngáy của Niệm Hành… Trọc Âm hiện tại sẽ không bắt hắn…”A…”

Cấu trúc của cầu thang khiến cho Cố Thính Ngữ ưỡn ngực, thực quả hồng nhạt no đủ trước ngực bị Trọc Âm ngậm chặt, tinh tế thưởng thức.

Tiếng rên rỉ bị nghièn nát trong nụ hôn cuồng nhiệt của Trọc Âm, hơi thở trở thành làn sương màu trắng, theo sự liếm mút điên cuồng của Trọc Âm, trên thân thể của Cố Thính Ngữ lưu lại một đừơng nước ướt sũng

Cố Thính Ngữ cực lực áp chế tiếng thở dốc cùng rên rỉ, màu xanh trong các bức tranh phản chiếu trong con người đen kịt của hắn… Hắn hít thở không thông sắp đầu hàng, mặc cho Trọc Âm muốn làm gì thì làm.

“đủ…rồi, bọn họ lúc nào cũng có thể thấy…”

Trọc Âm đem ngón tay lạnh lẽo khuấy vào trong khoang miệng ấm áp, khiến Cố Thính Ngữ nhất thời rùng mình

“Còn nói dối… Ngươi rõ ràng muốn ta.” Thực tế Trọc Âm đã chờ cơ hội này lâu lắm rồi, có cái tên tai hoạ quấy rối Niệm Hành sau này đừng hòng nghĩ tới chuyện có thể thống khoái triền miên cùng Cố Thính Ngữ.

Sau khi ly khai Tình Dục chi cung Cố Thính Ngữ không có gặp cái loại tình huống quan hệ xác thịt này, mà sáng sớm chính là thời điểm nam nhân dục vọng tràn đầy, thình lình xảy ra âu yếm nhiệt liệt khiến Cố Thính Ngữ thoáng cái đã mất đi phương hướng, theo sự thăm dò trêu cợt càng ngày càng tăng của Trọc Âm, Cố Thính Ngữ có chút chiụ không nổi.

“Có muốn ta hay không… Ân?” Trọc Âm khơi mào dục vọng của Cố Thính Ngữ, nắm trong tay

“A…” Thắt lựng của Cố Thính Ngữ bỗng nhiên bị Trọc Âm nâng lên gác trong không trung, hai đùi hắn khoác lên vai Trọc Âm, khuôn mặt y chôn vùi giữa hai chân hắn, không ngừng liếm lộng huyệt khẩu đang co rút.

Cố Thính Ngữ ngượng ngùng thậm chí tới cả suy nghĩ nhảy lầu cũng có.

Hắn chỉ dựa vào hai tay chống trên mặt đất, Trọc Âm ôm chân hắn, các bộ phận còn lại của cơ thể đều mất đi sức lực, Cố Thính Ngữ khó nhịn ngửa cổ, phát ra những tiếng rên dài đến bản thân cũng không dám tin.

Bỗng nhiên, Cố Thính Ngữ cảm giác máu trong mình đông lại, khi hắn mở mắt, có một người đang đứng phía trên nhìn xuống.

Đó là Thanh Tước chẳng biết từ lúc nào đã đứng sau lưng họ.(Đây mới chính xác là bắt gian tại trận)

Cố Thính Ngữ chưa từng gặp qua Thanh tước lạnh lùng như vậy, y đi xuống cầu thang, không nói lời nào quấy nhiễu bọn họ, trực tiếp đi vào gian phòng của Niệm Hành.

Từ đầu tới cuối, Thanh Tước coi bọn họ như không tồn tại.

Một làn gió lạnh lẽo trong nháy mắt đâm vào trong lòng Cố Thính Ngữ … Hắn muốn hỏi bản thân rốt cuộc đang làm cái gì…

Bọn Bạch Chi Ngao đang không có tung tích, Thiên Luật không để ý tới an nguy của bản thân vất vả đi cứu giúp, Thanh Tước nguyên một đêm không ngủ đẻ bảo vệ an toàn cho bọn họ… Mà bản thân thì… Mới sáng sớm chỉ biết tầm hoan mua vui thôi sao…

Hắn ban đầu… ban đầu còn muốn chạy lên tầng tháp, đưa cho Thanh Tước một chén trà nóng, nói cho Thanh Tước bản thân có bao nhiêu may mắn mới có thể  gặp lại y… Hắn muốn cùng trò chuyện, bởi vì chỉ có Thanh Tước sẽ không làm nũng cũng không xúc phạm, chỉ lặng lẽ bảo vệ bản thân hắn.

Nhưng mà hiện tại toàn bộ bị huỷ rồi.

“Ngươi…” Nhận thấy tâm trạng Cố Thính Ngữ hạ xuống, Trọc Âm mơ hồ có chút bất an, nhớ lại hình ảnh trong trí nhớ của Cố Thính Ngữ lúc y thăm dò đại não hắn, Trọc Âm bỗng nhiên thấy khó chịu, cảm giác giống như thức ăn trong dạ dày mốc meo biến chất.

Cố Thính Ngữ lắc đầu, hắn chật vật mặc lại quần áo, cùng Trọc Âm trở lại gian phòng.

Trời đã sáng trưng, trong phòng Niệm Hành đã tỉnh, y từ trong vỏ sò xiêu xiêu vẹo vẹo đứng lên, vừa nhìn thấy Cố Thính Ngữ liền há mồm gọi “Tiểu Ngữ… Ngươi đi đâu đó ”

Cố Thính Ngữ không để ý tới Niệm Hành, hắn lặng lẽ quan sát Thanh Tước đang ngồi bên cửa sổ.

Gương mặt xinh đẹp của Thanh Tước rõ ràng mang theo tia uể oải, bỗng nhiên phảng phất như cảm ứng đựơc đường nhìn chăm chú của Cố Thính Ngữ, Thanh Tước ngẩng đầu nhìn lại hắn.

Không có trách cứ… Cũng không có thất vọng… Trong đôi mắt màu xanh kia, đơn giản chỉ ẩn chứa đau thương.

“Thanh…”

“được rồi.”Thanh Tước cắt đứt lời Cố Thính Ngữ “Niệm Hành rời giường rồi, chúng ta chuẩnbị một chút, rồi khởi hành thôi.”

“Đi đâu a.” Niệm Hành hỏi

“Cung tiếp theo.”

“Thế nhưng,” Trọc âm nhíu mày “Sức mạnh của chúng ta giờ cũng không phải là ở lúc mạnh nhất, ngươi không cảm thấy ở chỗ này chờ Thiên Luật quay lại thì thích hợp hơn sao? ”

“Chờ không đựoc nữa, phần thắng duy nhất của chúng ta là thời điểm trước khi Nguyên Ác sống lại này,” Thanh Tước nói rằng “Sâu trong Thập nhị thánh thú cung nơi Nguyên Ác tiêu tán, cung của ba thánh thú đứng đầu tạo thành một hình tam giác bao quanh hắn, bởi thế, tại thời điểm then chốt này, ba người bọn Quyết vẫn bảo hộ bên Nguyên Ác một tấc không rời.”

“Nói cách khác, đối thủ hiện nay của chúng ta, chỉ có thánh thú cung thứ tám cùng thứ chín sao?” Trọc Âm hỏi

“đúng vậy.”

Mọi người trầm mặc nửa ngày, Niệm HÀnh nắm tay Cố Thính Ngữ lắc qua lắc lại, Trọc Âm khoanh tay tựa trên tường trầm tư, mà Thanh Tước nhìn bầu trời phía Đông càng lúc càng bị mây đen che phủ nói “Xuất phát thôi.”

“đi thôi. ân” Niệm Hành cười mỉm cừơi cầm bút vẽ cùng bức tranh cuộn tròn phụ hoạ theo, đợi nửa ngày mới phát hiện bọn họ đang nhìn bản thân y, vì vậy Niệm Hành nhíu mày nói “Đi a.”

“Đi đâu a, vị trí của kết giới, chỉ có ngươi mới biết.” Trọc Âm bất đắc dĩ nói

“Ta?!” Trừng to mắt, Niệm Hành kinh ngạc nói “Ta cái gì cũng không biết a, lúc đa bị biển đẩy tới nơi này, đến ngay cả cái bóng của Nguyên Ác ta cũng chưa từng thấy… Các ngươi đừng kích động… Bất quá lúc đó có một người mắt màu xanh hỏi ta có đồng ý canh giữ hải đăng hay không, ta nghĩ cũng tốt, thế nên đồng ý.  ”

“Nói tới nửa ngày ngươi thực sự là thứ gom vào cho đủ số” Lời nói thoát ra từ kẽ răng của Trọc Âm “Giờ hiện tại phải làm sao đây? Kết giới ở đâu?!”

“Ngươi mới là thứ gom cho đủ số! Gom vào cho đủ số Tiểu Ngữ thích …”

“…đừng cãi nhau nữa” Thanh Tước ngăn cản Niệm Hành đang vận sức chờ chiến tranh bùng nổ “Ta đã quan sát xung quanh, ngoại trừ một hòn đảo nhỏ ở cách vài dặm ngoài biển, tứ bề còn lại đều là biển, căn bản không có nơi nào khác để đi. ”

Lời nói của Thanh Tước đã nhắc nhở Cố Thính Ngữ “Ta chính là ở trên hòn đảo đó tỉnh lại… Bất quá, đó là một hòn đảo hoang, trên đảo cái gì cũng không có.”

“Mặc kệ nó thế nào, dù sao cũng bơi về đó đi ” Thanh Tước nói.

Bỗng nhiên, cánh tay kia của Cố Thính Ngữ bị siết chặt, Niệm Hành cắn răng nói “…Tiểu Ngữ…”

Niệm Hành còn chưa học đựơc bơi.
Lần thứ hai sử dụng Đông kết thuật, này hao tổn năng lượng tương đối nhiều, nếu như ở cung tiếp theo gặp phải nguy hiểm, Niệm Hành không xác định có đủ sức lực bảo vệ cho Cố Thính Ngữ hay không.

Niệm Hành mơ hồ nghĩ, kết giới kia hình như cùng bản thân có liên quan. Ngàn năm trước trong một lần biển động, làm y thất lạc khỏi bầy cá, y tựa bên hải đăng, hai chân không trọn vẹn khiến y khiếp đảm, nếu như lúc đó y có khả năng bơi tới hòn đảo kia, bản thân y vẫn là một nhân ngư dưới đáy biển.

Bơi về đảo….Bơi về đảo…

Hiện tại, đây là chuyện duy nhất bản thân y có thể làm giúp Tiểu Ngữ.

“Có thể không, Niệm Hành?” Cố Thính Ngữ thấp giọng hỏi

“Hanh. Ngay cả khi đại gia có biến thành cá khô ướp muối, cũng mạnh hơn hẳn so với con rắn trên đất kia!”

Từ hải đăng tới đảo nhỏ, Cố Thính Ngữ cảm thấy đoạn đường này như xa hơn so với khoảng cách lúc hắn đến đây. Hắn cùng Thanh Tước để Niệm hành ở giữa, phòng ngừa y đột nhiên chìm xuống, nhưng mà theo thể lực tiêu hao cùng nhiệt độ cơ thể giảm xuống, Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy tứ chi mình càng ngày càng nặng, Niệm Hành đã bắt đầu chìm nổi không ngừng sặc nước…

Mắt thấy Niệm Hành sắp kéo Cố Thính Ngữ cùng Thanh Tước chìm xuống biển, dưới tình thế cấp bách Niệm Hành giãy dụa nghĩ muốn rời khỏi Cố Thính Ngữ, nước biển lạnh lẽo đã tràn vào khoang mũi, Niệm hành nghe thấy có tiếng người hừ lạnh lẽo, nói “Ngu xuẩn, thân là loài cá vậy mà bơi cũng không nổi….”

Sau đó ở đáy biển bỗng nhiên xuất hiện một cái bóng đen thật dài, Niệm Hành còn chưa kịp phản ứng lại, thì đã bị một đôi mắt to bằng bóng đèn làm sợ hãi tới đứng im tại chỗ… Đoạn đường kế tiếp, ba người cưỡi trên thân Trọc Âm đã hoá thành rắn bơi về phía bờ.

Trên bờ cát, Trọc Âm từ trên cao nhìn xuống Niệm Hành trào phúng nói “Là ai nói dù có biến thành cá khô ướp muối, cũng mạnh hơn ta ở trên mặt đất hả?”

Lời còn chưa dứt….đột nhiên trời đất đảo lộn, đảo nhỏ tựa như bị động đất ầm ầm rung chuyển…

Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, hòn đảo hoang chậm rãi nứt ra rồi chìm xuống, Niệm Hành nắm chặt cánh tay Cố Thính Ngữ, Trọc Âm cùng Thanh Tước vội lao qua ngăn cản những hòn đá vụn rơi lên người Cố Thính Ngữ, bọn họ nín thở chờ nước biển xô vào, nhưng mà

Một lát sau, sóng yên gió lặng. Hải đăng vẫn đứng vững ở phía xa, những tầng mây từ từ buông xuống, tất cả vẫn bình thường…

Duy độc trên mặt biển, hòn đảo nhỏ nguyên bản vẫn tồn tại suốt ngàn năm nay đã biến mất không còn dấu vết.

Phiên ngoại 2: Sau khi say rượu...

Cố Thính Ngữ hầu như không bao giờ dính vào rượu.

Bất quá có một lần ngoại lệ, đó là khi hắn mới vào bệnh viện không đựoc bao lâu sau, trong một lần liên hoan làm người mới không thể từ chối ý tốt của các tiền bối, hắn miễn cưỡng uống mấy chén.

Nhưng những chuyện sau đó thì hắn không còn nhớ rõ nữa.

Ngày thứ hai đầu óc bắt đầu choáng váng đau nhức, bệnh viện vừa tan ca Cố Thính Ngữ liền mơ hồ phát hiện có chút gì đó không thích hợp… Ví dụ như một ngày trước hộ sĩ tiểu thứ (y tá) còn mặt lạnh như băng đối với hắn, hiện tại lại đứng từ rất xa len lén quan sát hắn, sau đó lại có vài người tụ tập một chỗ nhỏ giọng nói thầm đồng thời còn đỏ mặt tới tai khi đi qua bên người hắn…

Nữ nhân thì như thế…

Càng kỳ quái hơn chính là có mấy lãnh đạo bệnh viện thường thường tới tìm hắn tâm sự…

Tâm sự?

Cố Thính Ngữ buồn bực, vì cái gì mấy nam nhân trung niên này đều tới vỗ vỗ bờ vai hắn, có khi còn vô tình sờ sờ trước ngực hắn, đồng thời lại còn rất tích cực hỏi hắn có muốn “Kiểm tra thân thể” hay không…(Cáo già ăn đậu hũ đấy anh, anh vẫn giữ đựơc thân cho tới lúc đi lạc quả là quá tài tình)

Mãi cho đén sau này, Cố Thính Ngữ vẫn không hề hay biết người bên ngoài khi bàn luận về bản thân hắn thì, ngoại trừ y thuật cao minh,  vẻ ngoài khiêm tốn có lễ thậm chí vẻ ngoài có hơi chút lạnh lùng, thì còn một từ ngữ để diễn tả con người hắn, đó chính là

Gợi cảm.

—————-

Cuối năm, Cố Thính Ngữ trực ca ở bệnh viện tới chạng vạng.

Đây là năm mới đầu tiên hăn đón từ sau khi từ dị thế (thế giới khác) trở về, Nguyên đán những năm trước hắn đều bộn rộn tăng ca hoặc qua trung tâm chữa bệnh bồi mụ mụ, sau đó đêm khuya một người lẳng lặng về nhà, đờ ra nhìn những ánh lửa pháo hoa rực rỡ ngoài cửa sổ.

Nhưng năm nay, thực sự không giống vậy nữa…

“ông….Ông…”

Điện thoại di động vang lên, Cố Thính Ngữ kiểm tra màn hình, dãy số trên đó là từ nhà gọi tới.

“Uy?” Cố Thính Ngữ tiếp điện thoại đi động.

“Vẫn chưa về sao?” Đầu kia của điện thoại truyền tới thanh âm của Quyết “Thanh Tước đã làm xong bữa tối rồi, Tu Nhĩ cùng Trọc Âm hôm nay đã mang giường lớn về nhà rồi Chất lượng rất tốt, cam đoan sẽ không sụp nữa, còn có, ta đã đem tất cả y phục giặt sạch, lão bà đại nhân lúc nào thì về nhà?”Nghe thanh âm tràn ngập từ tính của Quyết, Cố Thính Ngữ không hiểu sao đỏ mặt.

“Ngươi… Các ngươi thực sự là…”Hắn nhìn đồng hồ treo tường trong phòng làm việc, một bên nghe điện thoại một bên dọn dẹp chuẩn bị về. “ta còn vội đi thăm mụ mụ, mang cho nàng chút thức ăn lót dạ cùng mấy thứ, có thể hơn bảy giờ mới về, nga phải rồi, đừng cho Bạch Chi Ngao làm món canh củ cải nữa. ”

mấy hôm trước Bạch Chi Ngao xem tivi kênh ẩm thực, làm một chén canh củ cải trắng, Cố Thính Ngữ khoa trương cổ vũ y vài câu, từ đó về sau trong nhà mỗi ngày đều có một bát canh củ cải trắng, kết quả khiến Cố Thính Ngữ hiện tại chỉ cần thấy củ cải cũng đủ no rồi.

“được rồi… Huyễn Sinh cũng vừa về nhà rồi, y còn đem chút rượu về nữa… Chúng ta chờ ngươi về nhà ăn cơm, đi đường cẩn thận.”

“Â… Một lát nữa gặp.”

Cúp điện thoại, mặt Cố Thính Ngữ đỏ bừng, hắn cầm lấy áo khoác đi ra ngoài, đêm qua cùng Quyết làm quá mức kịch liệt, thắt lưng hắn đến giờ vẫn còn êm ẩm.

Thế sự khó lường,Cố Thính Ngữ lúc còn chưa bước vào dị thế, hắn căn bản không thể tưởng tưởng về sau lại có ngày có nhiều người làm bạn như vậy… Trong lúc này, bọn họ đã cùng nhau trải qua nhiều như vậy…

Cố Thính Ngữ đi trên con đường đã vào đông, tuy rằng ngày đông giá rét vẫn lạnh lẽo như trước, nhưng hắn biết trong nhà có người đang chờ dợi hắn, ngực lại có cảm giác ấm áp….Nếu như nói trong năm mới có nguyện vọng gì, thì Cố Thính Ngữ mong muốn cái chuyện kia …. Số lần làm… Có thể ít đi một chút.

Từ bệnh viện chỗ mụ mụ đi ra, sắc trời đã tối. Cố Thính Ngữ vừa nghĩ nàng có thể khôi phục như vậy thật tốt, trên mặt khó có đựơc biểu tình thả lỏng hiện ra.

Cố Thính Ngữ vừa nhìn đồng hồ đeo tay tính toán thời gian, hắn nhanh nhẹn một đưòng chạy về nhà.

Từ rất xa, nhìn thấy trong nhà mình có ánh đèn, Cố Thính Ngữ lặng lẽ nở nụ cười,bước chân hắn nhanh hơn, thở hổn hển ấn chuông cửa.

Bên trong cánh cửa mơ hồ nghe thấy tiếng ầm ĩ của bàn ghế bị đi động, mỗi lần Cố Thính Ngữ trở về, Bạch Chi Ngao cùng Niệm Hành đều tranh nhau xem ai sẽ mở cửa trước, quả nhiên, sau trận ầm ĩ, cánh cửa vừa mở Bạch Chi Ngao liền nhiệt tình mở rộng hai tay lao vào trong lòng Cố Thính Ngữ

“đại thúc Nhớ ngươi muốn chết a”

Ôm Bạch Chi Ngao, Cố Thính Ngữ thấy cách đó vài bước là Niệm Hành đang chật vật té trên mặt đất, y thương cảm hề hề nhìn về phía Cố Thính Ngữ, Cố Thính Ngữ vừa nhìn cặp mắt ngập nước đến mức sắp tan ra kia, hắn một tay ôm Bạch Chi Ngao, một tay nắm Niệm Hành lung lay lắc lắc đi về phòng ăn.

Trong phòng ăn có đặt một cái bàn tròn thật lớn, trên bàn lúc này bốc lên hơi nóng hôi hổi, Thanh Tước vừa… vừa cột mái tóc dài màu vàng lại, dứơi khí chất xinh đẹp động lòng người của y, cái tạp dề nhỏ màu hồng y đang mặc thực sự không tương xứng chút nào, lúc này y đang bê một bát canh sườn ra khỏi nhà bếp.

Thấy Cố Thính Ngữ, Thanh Tước lộ ra nụ cười làm say lòng người “rửa tay đi, chúng ta lập tức ăn cơm thôi.”

Trên bàn cơm Cố Thính Ngữ căn bản không có cơ hội để gắp Bởi vì những thứ người khác gắp cho hắn hắn ăn còn chưa xong.

“Thính Ngữ, uống chút rượu không?” Huyễn Sinh rót một chén rượu nhỏ màu đỏ đưa cho Cố Thính Ngữ.

“Nga.” Bởi vì là năm mới, Cố Thính Ngữ không muốn rũ bỏ hăng hái của mọi người, vì vậy tiếp nhận chén rượu một hơi cạn sạch. Hắn nghĩ, dù sao cũng là rượu đỏ, hẳn là không say…. Đi.

Ngoài cửa sổ mơ hồ nghe thấy thanh âm của pháo hoa, Cố Thính Ngữ buống đũa, bỗng nhiên thấy rất nóng.

“Ta ăn no rồi, đừng…gắp cho ta nữa, thực sự no rồi…” Cố Thính Ngữ lười biếng tựa trên ghế, liếm liếm đầu lưỡi, ân… Thanh Tước làm cơm ngon thật.

KHông biết điều mờ ám này đều bị mười hai nam nhân trước mặt thu vào trong mắt.

Phàm ăn tư dục (ăn no rồi nghĩ tới xx)

“Nếu đã ăn no rồi… Chúng ta đi xem giường mới thế nào đi.” Tu Nhĩ hỏi.

“…” Cố Thính Ngữ sao không biết y đnag nghĩ cái gì? [Chúng ta đi xem giường mới] bằng [Chúng ta đi thử giừơng mới.]

“KHông!” Cố Thính Ngữ kiên quyết phủ định “Các ngươi đã đáp ứng ta, Nguyên Đán hôm nay…đã hứa… Là không làm chuỵên kia. ”

Thiên Luật gật đầu “Chúng ta đây không có ý khác.”

Nhưng Trọc Âm lại nổi giận, y đã nhịn lâu thật lâu, thật vất vả mới tới phiên mình, Trọc âm đương nhiên sẽ không bỏ qua như vậy “Thật không công bằng, như thế nào tới phiên ta lại tạm dừng?!”

“Ai kêu ngươi lần trước làm giường sụp!! Ngươi hại Tiểu Ngữ một ngày một đêm đều không xuống giường được!” Niệm Hành nhảy ra ôm Cố Thính Ngữ “đừng để ý đến y, chúng ta đi đánh bài đi.”

“Ngô…” Cố Thính Ngữ đỡ đầu, đầu có chút choáng váng “… Ta… ta đi dọn bàn, các ngươi ra trước đi…”

Đợi bọn họ chuyển ra trước sôfa lớn ngoài phòng khách, ngồi vây thành một vòng tròn bắt đầu đánh bài thì, Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy đường nhìn  trước mắt càng ngày càng không rõ…

Nóng quá… Thật khát…

Hắn vô thức xé rách y phục của mình, mới nhận thấy cảm giác man mát, Cố Thính Ngữ thuận tay cầm lấy chai rượu trên bàn lay lay lắc lắc tiêu sái tiến ra phòng khách.

“Thính Ngữ nhanh qua…” Lời còn chưa ra hết khỏi miệng, Huyễn Sinh dường như mấy sản phẩm đông lạnh cứng người tại chỗ. Mọi người kinh ngạc nhìn Huyễn Sinh lộ ra biểu tình ngây người, đều quay đầu nhìn về phía hàng lang…Nhất thời, phòng khách nguyên bản đang cãi nhau bỗng lạnh ngắt như tờ.

Cố Thính Ngữ đem chai rượu nâng lên cao hơn đầu rồi đổ xuống… Rượu theo lọn tóc chảy xuống cổ, dịch thể màu đỏ làm ướt chiếc áo sơmi màu trắng của Cố Thính Ngữ, áo sơmi ướt sũng trở lên trong suốt dán lên làn da như ẩn như hiện của hắn, theo những nếp áo nhìn xuống, áo sơmi trắng vừa vặn che kiều độn của Cố Thính Ngữ, mà bên dưới eo, chỉ còn cặp đùi trần trụi… Những cái khác, gì cũng không mặc.

Hắn giống như chú mèo meo meo quỳ trên mặt đất, nhếch cao mông, từng chút từng chút bò tới, nhãn thần Cố Thính Ngữ mông lung chợt loé sáng, hắn nhìn chằm chằm Trọc Âm đang ở gần mình nhất, sau đó trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, hắn giật cổ áo Trọc Âm, vươn cái lưỡi màu hồng, từ trên bụng Trọc Âm liếm một đường tới ngực, mang theo điểm không chút đếm xỉa đây là hành vi khiêu khích

“…Ai…Có thể…ăn ta…” Biểu tình của Cố Thính Ngữ lúc này là xen lẫn của vô tội và mị hoặc… Hắn cấp tốc cởi dây lưng của Trọc Âm ra, cúi người đem thứ cực đại kia ngậm vào trong miệng. Hai chân hắn tách xa lại nằm úp sấp, nâng cao mông lộ ra thịt huỵet hồng nhạt khép mở giữa hai đùi…

Mắt thấy hình ảnh khiến huyết mạch phun trào như vậy, mọi người triệt để hoá đá.

“Hanh ân…” Cố Thính Ngữ mơ mơ màng màng liếm mút cự vật của Trọc âm, nửa ngày nghĩ muốn mỏi mồm, hắn ngẩng đầu thấy Trọc Âm còn đang khiếp sợ, Cố Thính Ngữ bỗng nhiên thấy không thú vị nữa, vì vậy hắn vứt bỏ cự vật còn đang tím hồng căng thẳng, xoay người hướng mục tiêu kế tiếp

Cố Thính Ngữ ngửi ngửi mùi của Lương Nguyệt, xé mở y phục của y, thoả mãn nhìn cơ ngực rắn chắc của Lương Nguyệt, Cố Thính Ngữ cúi đầu xuống bắt đầu mút thực quả của y, trong lúc Lương Nguyệt đang thở gấp gáp, hắn hung hăng cắn một cái.

“Ngô…không thể ăn…” Cố Thính Ngữ buông tha thực quả sưng đỏ, bỗng nhiên nhìn thấy một gương mặt xinh đẹp, hắn từ trên người Lương Nguyệt bò sang giữa hai chân Thanh Tước, tách xa hai chân thon dài dưới cái tạp dề màu hồng của y.

Cực nóng của Cố Thính Ngữ đề lên thứ cực nóng của Thanh Tước, hắn giãy dụa vòng eo không ngừng vuốt ve, dục hoả của Thanh Tước trong nháy mắt bị châm ngòi, nhưng khi dục vọng của  y ngẩng đầu lên thì, Cố Thính Ngữ lại không hề có trách nhiệm mà bỏ đi.

Thanh Tước bị kích thích dẫn đến phản ứngtrì độn, chờ tới lúc y lấy lại tinh thần, Cố Thính Ngữ đã cường hôn xong Bạch Chi Ngao cùng Niệm Hành, trực tiếp nhảy vào trong lòng TU Nhĩ tàn sát bừa bãi, tiếng thở rên rỉ gấp gáp, tư thái giãy dụa như vậy, đây hoàn toàn không phải là Cố Thính Ngữ mà bọn họ biết….

Đương lúc Tu Nhĩ hưng phấn lên muốn ngay tại chỗ đè Cố Thính Ngữ xuống thì, Cố Thính Ngữ lại đẩy Tu Nhĩ ra, hắn lung lay lắc lắc bò tới trước mặt Thiên Luật, xoay người quỳ rạp trên mặt đất đem hai chân để trước mắt Thiên Luật, hắn mở rộng hai cánh mông tròn tròn hỏi “…Cảm giác thế nào….ươn ướt nong nóng ni…”

Thiên Luật “Rầm” một tiếng té ngã trên mặt đất, từ mũi chảy ra một lượng lớn dịch thể màu đỏ(tội anh quá, kích thích này hơn bị nặng a)

Nhãn thàn của Cố Thính Ngữ phiêu tới người ngồi bên cạnh Thiên Luật là Quyết, lúc này mấy lá bài trong tay Quyết đã lộp bộp rơi lả tả trên mặt đất, y há hốc mồm không thể tin rằng Cố Thính Ngữ khi uống say lại có mị thái như vậy…

“Meo meo ngô” Cố Thính Ngữ phát sinh thanh âm như chú mèo con đang làm nũng, ánh mắt Quyết nhìn thẳng tắp thử sờ vào chỗ bên dưới này, hai mắt Quyết hầu như có thể phun ra lửa.

Còn Cố Thính Ngữ sau khi châm ngòi dục hoả cho đám người xung quanh thì, hắn lại ngáp một cái, lảo đảo dứng lên đi vào phòng ngủ…. Lưu lại trong phòng một đám tiểu công đáng thương vì bị chấn kinh quá độ mà không tìm ra chỗ để phát tiết. (thì cứ nhào vô nhào vô đi, sau đó năm sau mua rượu dụ dỗ típ…hi hi)

————- Ta là phân cách tuyến———–

Đây là khoảng thời gian sau khi mọi chuyện đã kết thúc.

Theo lý thuyết thì phải có cả mười hai tiểu công nhưng vì có ba tiểu công còn chưa có xuất hiện, vì vậy tạm thời không nhắc tới…

Chương 71: Sát thủ

Bên ngoài thánh điện, một nam nhân tóc đỏ ngây người nhìn hoàng hôn với vẻ lo lắng. Y phục màu đỏ, mái tóc màu đỏ, con ngươi của y càng đỏ tới mức đáng sợ, đó không phải là màu đỏ rực rỡ sáng sủa như như những viên ruby, mà là loại có u quang loé lên, có chứa màu sắc hung dữ quỷ mị. Nam nhân như một đoá tường vi màu máu nở rộ dưới bầu trời tối tăm hôn ám.

Nam nhân khẽ khàng ngâm một khúc nhạc kỳ lạ không có quy luật, bỗng nhiên có một tia gió lạnh rất nhẹ nhàng thổi bay sợi tóc bên tai y… Dường như nhận thấy điều gì, nam nhân xoay người lại, thì thấy một nam nhân toàn thân đen kịt chẳng biết đã đứng sau lưng y từ lúc nào.

Nam nhân tóc đỏ mỉm cười “Dạ Dẫn Thư… Ngươi muốn hù chết người à.”

Nam nhân được gọi là Dạ Dẫn Thư có hàng lông mày sắc nhọn, khuôn mặt như băng tuyết ngàn năm cứng ngắc đông lại, thân hình y to lớn, tứ chi cường tráng, nhưng bước chân lại như đi trên gió (ý nói nhanh và nhẹ) Là sự kết hợp hoàn hảo giữa tốc độ cùng sức mạnh, điều đáng sợ nhất chính là, Dạ Dẫn Thư khi giết người thì lặng yên tới không một tiếng động, rất ít người có thể còn sống mà nhìn thấy rõ dáng vẻ của y.

“Ta tới là để nói cho ngươi biết, đừng có nhúng tay vào chuyện của ta.” Lời nói của Dạ Dẫn Thư không hề có ý thương lượng, y cũng không phải là thông báo, trong lời nói ý tứ cảnh cáo chiếm phần lớn

“Ha hả…”Namnhân tóc đỏ không hề tức giận “Thế nào, ngươi sợ ta lập công tranh thưởng trước ngươi đến thế sao?…. Hơn nữa nếu ta nhớ không lầm, Nguyên Ác là muốn chúng ta hợp tác diệt trừ kẻ kia đi.”

“Không cần.” Dạ Dẫn Thư nói

Namnhân tóc đỏ bất đắc dĩ làm thủ thế, y cũng không tỏ thái độ tán thành, nhưng cũng không có ý phản đối.

“Nột…Dạ Dẫn Thư.”Namnhân tóc đỏ nhìn lên hắc vụ đang chiếm giữ trên bầu trời, phát hiện hắc vụ đang dần hiện ra hình người, ý vị thâm trường (ý nói sâu xa) nói rằng “Ngươi không nghĩ… Thời tiết đã bắt đầu thay đổi sao.”

————

“Tiểu Ngữ… Tiểu Ngữ… Tỉnh tỉnh!”

Ai đang gọi hắn…

Cố Thính Ngữ cảm thấy một trận lay lắc, lảo đảo tỉnh lại, điều đầu tiên hắn thấy chính là gương mặt lo lắng của Niệm Hành

“Tiểu Ngữ!”

Đầu rất đau, Cố Thính Ngữ nhìn quanh bốn phía, phát hiện trước mắt là một cánh rừng mưa rộng mênh mông, phía sau là đất đá chất thành đống cấu tạo và tính chất của đống đất đá cùng lớp đất mềm xốp bằng phẳng dưới chân tuỵêt không giống nhau…

Cố Thính Ngữ nằm ở trong lòng Trọc Âm, Niệm Hành ngồi xổm bên cạnh nhìn hắn, còn Thanh Tước ở một bên nhóm một đống lửa.

“Chúng ta đang ở đâu đây?”Cố Thính Ngữ hỏi

“Ngươi nhìn phía sau ngọn núi a, chỗ đó chính là đảo hoang lúc trước, chúng ta lúc đó không có chìm xuống biển, nó mang theo chúng ta từ dưới lòng đất trống rỗng chui lên a.” Thanh Tước thấy Cố Thính Ngữ tỉnh lại, vừa định tới gần hắn, lại bị Niệm Hành giành trước nhào vào trong lòng Cố Thính Ngữ làm nũng, Thanh Tước gục đầu xuống, tiếp tục quay sang đống lửa.

“…Các ngươi không bị thương đi,” Cố Thính Ngữ ngồi xuống, có chút xấu hổ hỏi

“KHông có nga Ta rất mạnh đi!”Niệm Hành cười hì hì trả lời.

“Hư” Nhãn thần của Trọc âm bỗng nhiên lạnh xuống, y nghiêng tai lắng nghe nửa ngày, ngoại trừ tiếng chim hót thường thừơng từ sâu trong rừng truyền đến, xung quanh tựa hồ không có gì nguy hiểm. Nhưng Trọc Âm lại có một loại cảm giác phi thường khó chịu, từ lúc tới chỗ này, y lúc nào cũng có cảm giác có kẻ ở trong bóng tối theo dõi bọn họ.

“Làm sao vậy,” Cố Thính Ngữ nhìn Trọc Âm.

Trọc Âm lắc đầu. Quên đi… Mặc dù là có nguy hiểm, y cũng sẽ  dùng toàn bộ tính mạng này để bảo hộ cho Cố Thính Ngữ.

“Trời sắp tối rồi, chúng ta tìm cái gì đó ăn đi”, Thanh Tước một mình đứng lên, y suy nghĩ một chút, quay đầu nghĩ ngợi nhìn Cố Thính Ngữ nói “Nơi này không chừng sắp có kẻ địch phục kích… Chúng ta, tốt nhất là cùng nhau hành động. ”

“Được.” Cố Thính Ngữ tán thành

Mặt trời chiều chiếu qua những tán lá rậm rạp phóng xuống đất, tạo thành những điểm sáng loang lổ trên nền đất tơi xốp.

Niệm Hành cùng Trọc Âm một trái một phải bảo vệ xung quanh Cố Thính NGữ, mà Cố Thính Ngữ cũng không ngừng quay đầu lại, quan sát Thanh Tước đang một mình đi theo phía sau.

Cùng lúc đó, trong rừng cây, một cây châm độc cũng đang lặng lẽ nhắm về phía Thanh Tước.Dạ Dẫn Thư ẩn trên ngọn cây, y đã quan sát bọn Cố Thính Ngữ hồi lâu, theo những gì y cảm thấy, trong bốn người sở hữu nguồn năng lượng mạnh nhất chính là Thanh Tước Điều này cùng những thông tin y biết đựơc rõ ràng không khớp nhau Càng quái dị chính là, năng lượng mà nhân loại kia có y cư nhiên lại không thể dò xét ra.

Trong trường hợp này, không thíc hợp để đánh chính diện (đánh trực tiếp) Dạ Dẫn Thư xác định.

Dạ DẫnThư thường chọn thời gian tấn công vào lúc đêm khuya, ban đêm mới là nguỵ trang tốt nhất của y, mà hiện tại, bọn họ đang trong tình huống phải phòng vệ cao độ, nếu người có thực lực mạnh nhất bị suy yếu, bọn họ sẽ dẫn đến hỗn loạn, như vậy dễ dàng lộ ra điểm yếu trong vòng phòng vệ…đến lúc đó, Dạ Dẫn Thư chỉ cần đơn giản cắt cái cổ của nhân loại là xong…

Cố Thính Ngữ ngừng lại, hắn bỗng nhiên có một loại cảm giác sắp mất đi Thanh Tước… (giác quan thứ sáu của thúc thật là nhạy)

Thanh Tước nhìn Cố Thính Ngữ, y phi thường không muốn tăng thên phiền não cho Cố Thính Ngữ vào lúc này, đặc biệt là trong trường hợp này, cái chỗ này nơi nơi đều ẩn dấu sát khí, căn bản không phải là thời gian để bốc đồng đùa giỡn.

Thế nhưng trong đầu y, thì lại không một khắc nào ngừng nghĩ về một màn trên cầu thang trong hải đăng

“Thanh Tước, phía trước hình như có…!!!” Ngực bỗng nhiên ngân lên hồi chuông báo động, gió ngừng thổi, động tác của mọi người đều chậm lại Cố Thính Ngữ thấy đựơc Trong tầm mắt hắn chiếc ngân châm như đang trong một bộ phim chiếu chậm bay về phía Thanh Tước

“Thanh Tước! Cẩn thận!!”

Thời gian trong nháy mắt không ngừng trôi nhanh, nhưng kỳ thực đó chỉ là cảm giác của bản thân Cố Thính Ngữ

Cố Thính Ngữ xô mạnh Thanh Tước, hầu như cùng lúc đó, từ trong bàn tay phải của Trọc Âm xuất hiện một vòng xoáy màu đen, đao phong sắc bén trong chớp mắt đã chặt đổ một cây cổ thụ già nua cách đó không xa… Lá cây rơi lả tả, nhưng bóng dáng của kẻ tập kích đã biến mất từ lâu.

“Hộc Hộc…” Cố Thính Ngữ ôm Thanh Tước cùng ngã xuống đất

Thanh tước ngã xuống đỡ lấy Cố Thính Ngữ ở trên người bản thân, lúc này vùng xung quanh lông mày Cố Thính Ngữ nhăn chặt, cực lực khắc chế đau đớn mơ hồ truyền tới từ trong thân thể

“Ta…Không…” Hắn muốn nói bản thân không có chuyện gì, thế nhưng mở miệng phun ra, lại chính là máu đen đặc quánh,

“Tiểu Ngữ!!!!!!!” Niệm Hành    thét chói tai nghĩ muốn kiểm tra vết thưoơg của Cố Thính Ngữ, nhưng bị Trọc Âm ngăn lại

“đừng chạm vào hắn” Trọc Âm cẩn thận cởi áo Cố Thính Ngữ ra, quả nhiên, bên dưới tai phải có một cái lỗ rất nhỏ, nếu không phải vùng da xung quanh đều biến thành màu đen, căn bản sẽ không thể nào phát hiện đựơc.

“Là sát thủ của Dạ Tộc” Trọc Âm tận lực khống chế cho thanh âm của bản thân không run rẩy “Không có việc gì, loại độc này trong thời gian ngắn không gây chết đựơc, trên người kẻ mang ám khí này chắc chắn cũng có thuốc giải… Nhất định không có việc gì…” Trọc Âm lặp đi lặp lại “Hiện giờ… Không đựơc để hắn vận động mạnh, không đựơc để gió thổi vào hắn!”Thanh Tước cảm thấy nhiệt độ cơ thể của Cố Thính Ngữ đang nhanh chóng giảm xuống, chỉ một cơn gió rất nhẹ thổi qua trên người Cố Thính Ngữ, đều có thể khiến hắn run rẩy kịch liệt.

“…Lạnh…” Cố Thính Ngữ nhắm mắt lại, hừ khẽ.

Niệm Hành lo lắng nói “Nhanh a, mau đi tìm một nơi có thể tránh gió!”

“…” Thanh Tước thuỷ chung không nói lời nào, y gắt gao ôm Cố Thính Ngữ, cảm thụ nhiệt độ thân thể của ái nhân từng chút từng chút mất đi, y đau lòng đến không thể suy nghĩ thêm nữa.

“Thanh Tước, ngươi trấn tĩnh lại đi, sát thủ nhất định sẽ xuất hiện, ngươi như vậy đối với Tiểu Ngữ không có chỗ nào tốt cả.” Niệm Hành rút bỏ tính trẻ con ngày xưa, vẻ mặt nghiêm túc trấn an nói.

Thanh Tước miễn cưỡng gật đầu, y cõng Cố Thính Ngữ, Trọc Âm đi phía trước, Niệm Hành bảo hộ ở phía sau, bọn họ cẩn cẩn dực dực đi qua rừng cây.

Thái dương hạ xuống đỉnh núi, bọn họ rốt cục trước khi đêm lạnh kéo đến, tìm đựơc một hang động nhỏ bên trong rừng cây.

“Tình trạng Cố Thính Ngữ thế nào rồi?” Trọc Âm đem những cành cây đã chặt bỏ lúc đi đừơng gom lại một chỗ, nhưng bởi vì đầu ngón tay run rẩy và vụng về mà không thể nhóm lửa đựơc

Thanh Tước có ảo giác như đang ôm một khối băng, nhiệt độ cơ thể của Cố Thính Ngữ lúc này lạnh lẽo tới doạ người, khuôn mặt tái nhợt không chút máu, bờ môi của hắn chuyển sang màu tím nhàn nhạt.

“Niệm Hành, ngươi giúp ta nhóm… những cành cây chết tiệt này lên!” Trọc Âm đã gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, Niệm Hành không nói hai lời nhận lấy hòn đá đánh lửa Y cùng Trọc Âm đều không am hiểu ma pháp hệ lửa, mà người duy nhất có thể dùng pháp thuật nhóm lửa là Thanh Tước, nhưng chỉ cần liếc nhìn sắc mặt của y vào lúc này chỉ sợ đến cả đại não cũng đông lại rồi.

Lửa rốt cục cũng được nhóm lên.

Trọc Âm cùng Niệm Hành sóng vai ngồi trước cửa động ngăn cản gió lạnh, ánh lửa soi sáng chiếu lên trên vách động những cái bóng thật dài, Thanh Tước ôm Cố Thính Ngữ, y đem đầu vùi vào cổ Cố Thính Ngữ, im lặng không nhúc nhích giống như một bức tượng đá

Bỗng nhiên, Thanh Tước cảm thấy bên tai hơi rung động, Cố Thính Ngữ khẽ hé miệng, môi dán bên tai Thanh Tước nói vài lời. Này thanh âm rất khẽ chỉ có mình Thanh Tước mới có thể nghe thấy…

Cố Thính Ngữ nói “Thanh Tước… Xin lỗi.”

Xin lỗi không thể cho ngươi toàn bộ điều ngươi muốn.

Xin lỗi ta nguyên lai cũng là một kẻ tham lam như vậy.

Cố Thính Ngữ vẫn còn nhớ như in Thanh Tước từng dỏ mặt, nói bản thân hắn không cần miễn cưỡng, y vẫn sẽ luôn chờ đợi hắn.

Vì vạy… Xin lỗi ngươi…. để người phải chờ đợi, mà ta lại như vậy.

“Thính Ngữ? Thính Ngữ…?” Thanh Tước một lần lại một lần gọi, tại lúc Cố Thính Ngữ cho y sinh mệnh thứ hai, y đã lập lời thề cả cuộc đời này chỉ vì Cố Thính Ngữ mà sống, như vậy y còn phải hoang mang cái gì? Y bất mãn cái gì? Y còn đố kị cái gì??

Y như thế nào lại quên, người y yêu nhất chính là con người trước mắt này, cùng với những người khác đều không có quan hệ gì…

“!!” Trọc Âm đột nhiên đứng lên, y nhìn vào bóng đêm đen kịt ngoài động, con ngươi càng thêm thâm thuý, toàn thân đều toả sát khí.

”Y đang tới.”

——————–

rừng mưa: là một quần lạc thực vật kín tán do cây gỗ chiếm ưu thế, xuất hiện dưới điều kiện có độ ẩm rồi dào. Rừng mưa thông thường có hai tầng cây gỗ và cây bụi hoặc nhiều hơn nữa, các tầng phiến tùy thuộc có dạng sống khác nhau. Thực vật đặc trưng của rừng mưa bao gồm thảm thực vật của miền nhiệt đới ẩm ngay cả nơi có chế độ khí hậu đã phân mùa, thực vật vùng cao ẩm ướt của miền nhiệt đới và á nhiệt đới, thực vật nơi khí hậu có phần nào là khí hậu hải dương.

hình ảnh đê:

Chương 72: Giải dược

Trong bóng đêm, một đôi mắt tràn ngập sát ý nhìn chăm chú không rời sơn động, y như cái bóng ma quái, không một tiếng động nhanh chóng tiếp cận con mồi.

Cuồng phong đen kịt gào thét trong rừng núi.

Dạ Dẫn Thư ẩn nấp giữa một khe đá bên ngoài sơn động, bên trong động chỉ có Thanh Tước đang ôm nhân loại thân nhiệt cực thấp, mà Trọc Âm cùng Niệm Hành lại không thấy ở đây.

đây là cơ hội hay là cái bẫy?

Thanh Tước hồn phách thất lạc ôm chặt nhân loại, không chút phòng bị….Mà nhân loại kia thân đã trúng kịch độc đã ở sát biên giới của cái chết, đầu hắn tựa trong lòng Thanh Tước, nhiệt độ cơ thể là gần bằng không Mặc kệ có phải là cái bẫy hay không, cơ hội dễ dàng như thế này không thể có lần nữa.

Dạ Dẫn Thư quyết định thật nhanh.

Sát!!!!

Sức mạnh hung hãn mà mạnh mẽ trong nháy mắt từ trong linh hồn tuôn tràn, Dạ Dẫn Thư nhanh như gió nhảy vào trong động, ngay khi y bóp cổ nhân loại, cảm thụ được chính là một trận lạnh lẽo tới xương.

Trong mơ hồ, nhân lọai kia chậm rãi nở nụ cười.

Nguy!

Nhân loại vươn hai tay nắm chặt lấy cổ tay của Dạ Dẫn Thư, tức thời, cùng với một cơn đau đớn khủng khiếp, bàn tay phải của Dạ Dẫn Thư xuất hiện một tầng băng trong suốt…

Răng rắc răng rắc….

Chỉ trong nháy mắt, tay phải của Dạ Dẫn Thư đã bị đông cứng trong một khối băng.

Nhân loại ngẩng đầu lên, xuát hiện trong tầm mắt của Dạ Dẫn Thư, chính là gương mặt chế nhạo của Niệm Hành”

“Giao thuốc giải ra, đại gia ngày hôm nay sẽ không giết ngươi!”

Dạ Dẫn Thư hừ lạnh một tiếng, đang muốn phản công, đột nhiên một trận gió xoáy sắc bén gào thét xông tới, đứng ở bên cửa động là TRọc Âm tuy rằng khoé miệng tươi cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo tới xương, trong đôi mắt phượng màu vàng kim kia ẩn chứa sát ý ngập trời.

Trọc Âm, Niệm Hành cùng Thanh Tước trước sau vây quanh Dạ Dẫn Thư, trong trường hợp bị đối thủ trước sau công kích như vậy, Dạ Dẫn Thư vẫn không chút sợ hãi, mặc dù cánh tay phải không còn chút cảm giác, y vẫn buộc bản thân phải bình tĩnh lại, bình tĩnh phân tích tình huống bất lợi hiện nay.

Dưới chân sương đen tụ tập dày đặc, Dạ Dẫn Thư ngưng tụ năng lượng toàn thân mạnh mẽ nhằm về phía TRọc Âm, ám khí màu bạc dày đặc xuất hiện, cùng với việc chống lại đao phong sắc bén, vách đá trong sơn động dưới tình trạng bị hai nguồn năng lượng công kích dần dần hiện ra vết nứt.

Ầm Ầm!!

Toàn bộ sơn động lung lay sắp sụp đổ, Niệm Hành cùng Thanh Tước một bên né tránh ám khí đang lao đến, một bên quan sát tình hình chiến đấu Dạ Dẫn Thư rất thông minh, y lợi dụng sơn động nhỏ hẹp cùng âm u, cùng với tốc độ chém giết quá nhanh của họ trong cuộc hỗn chiến, dẫn đến Niệm Hành cùng Thanh Tước rất khó phân biệt địch ta, không thể tùy tiện lao vào chiến đấu.Mắt thấy sức mạnh của Dạ Dẫn Thư sắp vượt qua phòng thủ của Trọc Âm, một khi để y thoát khỏi hang động, sát thủ của bóng đêm sẽ chân chính thể hiện đựơc ưu thế của bản thân mình.

Vào thời điểm quan trọng, bỗng nhiên một đạo ánh sáng vàng hiện lên, từ đầu ngón tay Thanh Tước bay ra tầng tầng cát vàng, cát vàng cùng ngân châm ám khí chạm vào nhau, hai bên nhất thời đều tiêu tán hầu như không còn, cát vàng như mạng nhện bao quanh Dạ Dẫn Thư, Dạ Dẫn Thứ né tránh không kịp, khiến cho cát vàng như mưa bụi rơi trên người y

Cùng với thanh âm “tê tê” đốt cháy, tình cảnh lúc này tựa như sắp thép cứng rắn đang bị nung trong nham thạch nóng chảy Quần áo màu đen của Dạ Dẫn Thư từ từ bốc hơi theo làn sương trắng, lộ ra phần da thịt vô cùng thế thảm dưới bộ y phục (đây là cát vàng pha axit a)

Thanh Tước không bao giờ dễ dàng ra tay, nhưng một khi tấn công, thì chiêu chiêu đều lấy mạng.

Nếu như là một người bình thường, thì từ lâu đã theo cát vàng hoá thành một vũng máu loãng, nhưng Dạ Dẫn Thư không chỉ không chết, y còn có thể không rên một tiếng đứng thẳng tại chỗ.

Ngoan cường đến mức đáng sợ

“Thanh Tước …. Ngươi…” Da đầu Niệm Hành có chút tê dại, không nghĩ Thanh Tước ngày thường thoạt nhìn vô cùng ôn hoà lại có thể xuống tay… Y nhất định là rất nóng giận rồi …. “Ngươi trước tiên đừng kích động a, nếu như y chết ta sẽ không lấy đựơc thuốc giải đâu.”

Dạ Dẫn Thư tuy rằng đứng đựơc trên mặt đất, nhưng thân thể y bị thương quá nặng, rõ ràng đã mất đi năng lực chiến đấu. Niệm Hành tới gần Dạ Dẫn Thứ “Cho ngươi cơ hội cuối cùng, giao thuốc giải ra, sẽ…!! ta ăn toàn bộ gia tộc tảo biển nhà ngươi!! ”

Theo tiếng hét chói tai của Niệm Hành, Dạ Dẫn Thư taị thời khắc cuối cùng đã biến về nguyên hình, chỉ thấy một con báo đen cùng với vết thương đáng sợ bất ngờ cắn vào vai Niệm Hành, răng nanh cắm sâu vào da thịt, nếu không phải Niệm Hành né tránh đúng lúc, lúc này rơi vào cái miệng đầy máu của hắc báo chính là cái cổ của y.

Máu phun tung toé lên vách động lạnh lẽo hai đạo ánh sáng màu vàng cùng màu đen đan xen xuất hiện, hắc báo “ba” một tiếng bay cao lên không, thân thể dẻo dai đầy sức mạnh va mạnh vào núi đá, tiếp đó, những tảng đá nhỏ từ trên lăn xuống, hắc báo rơi trên mặt đất không nhúc nhích.

Thanh Tước nâng Niệm Hành đang khó khăn hít thở dậy, mà Trọc Âm một cước bồi lên hắc báo đang hấp hối
“Thuốc giải ở đâu?!!!”

Hắc báo thở hổn hển, giương miệng đầy máu cố gắng cắn xé Trọc Âm.

Trọc Âm bỗng nhiên nhớ tới bản tính của Dạ tôc

Là bộ tộc thần bí nhất trong ngàn năm trước, là chiến sĩ của bóng đêm, chảy trong huyết thống là sự trung thành cùng kiêu ngạo, ý thức mạnh mẽ về sứ mệnh, quyết không cho phép bản thân có nửa điểm sai phạm.

Máu huyết cùng vết sẹo là vinh quang rực rỡ của họ.

Người như vậy, dù cho bọn họ có bị giết chết cũng không có khả năng khuất phục dưới chân đối thủ.

“Tốt!” Trọc Âm bỗng nhiên cười to “…Dạ tộc, ha hả…” Sĩ khả sát bất khả nhục ( kẻ sĩ có thể chết chứ không chịu bị làm nhục)đúng không, Trọc Âm mạnh mẽ mở rộng hai chân sau của hắc báo “Thanh Tước, ngươi giúp ta đem mấy thứ này của y bỏ đi ” (không cần thắc mắc nấy thứ này là gì, mấy thứ giữa hai chân của thú đực thì chỉ có cái ấy ấy thui)

Quả nhiên, hắc báo vừa nghe vậy đã cứng đờ.

Thanh Tước mặt không biểu tình giơ tay phải lên, ngưng tụ năng lực, lát sau một thanh đao dài sắc bén đầy răng cưa bằng vàng xuất hiện trước mặt hắc báo

Hắc báo bắt đầu giãy dụa kịch liệt, mắt thấy Thanh Tước giơ tay sắp chém xuống, trong sơn động tối tăm lần đầu tiên vang lên thanh âm của Dạ Dẫn Thư

“Thuốc giải không ở trong tay ta.”

Thanh Tước đem thanh đao để sát tính khí của hắc báo, thời gian từng giọt từng giọt trôi qua, đương lúc Thanh Tước nheo con mắt chuẩn bị đem tính khí kia cắt đứt thì, hắc báo rốt cục cũng chịu thoả hiệp, y gian nan mở miệng nói “… Vật liệu để chế tạo giải dược ở ngay trong khu rừng này… Ta… có thể đưa các ngươi đi.”

Trọc âm xuất ra một sợi dây nhỏ mềm nhưng vững chắc thay cho xiềng xích tròng vào cổ hắc báo không ngừng giãy dụa, y thô bạo kéo hắc báo ra khỏi động, còn Thanh Tước thì đưa Cố Thính Ngữ đã ngất xỉu lâu ngày đựoc giấu kín trong núi đá ra, đưa hắn cõng lên lưng mình.

“Đi thôi,” y nói.

Niệm hành bị thương nghiêm trọng, y vẻ mặt khó chịu đi cuối cùng. Trong tay Niệm Hành cầm theo một cây gậy nhỏ, thường thừơng dùng nó gõ cho hắc báo một gậy.

Hắc báo dẫn đầu đưa mọi người vào sâu trong rừng cây, dựa theo chỉ dẫn của y, mọi người tìm đựơc vài loại thực vật giải độc, sau khi đem chúng ép thành nước liền đút cho Cố Thính Ngữ, sắc mặt Cố Thính Ngữ từ từ chuyển biến tốt lên, nhiệt độ cơ thể cũng không còn lạnh lẽo như trước nữa.

Mọi người vừa vui mừng vừa kinh ngạc trước sự phục hồi của Cố Thính Ngữ, trong khi hắc báo đang bị xiềng xích, chỉ im lặng đi theo sau bọn họ.

Khi  màn đêm buông xuống, hắc báo cố tình giấu mình trong góc mà không ai chú ý tới, lẳng lặng nhìn Cố Thính Ngữ trong mê man, con ngươi loé lên quang mang tăm tối

Chương 73: Phức vương

“Hắn vì sao còn chưa tỉnh lại?”

Tuy nhiệt độ cơ thể Cố Thính Ngữ đã từ từ khôi phục, nhưng hắn vẫn chìm sâu trong hôn mê, thật lâu không có tỉnh lại.

“Tốt nhất đây không phải là thủ đoạn của ngươi.” Trọc Âm đã mất hết kiên nhẫn, y siết chặt sợi dây trói, hắc báo liền rầm rầm ngã xuống đất. Dây xích này tuy mềm nhưng có gai trên thân đã cắm sau vào trong cổ hắc báo, lực đạo của Trọc Âm khiến cho da thịt của hắc báo rách thêm

“… Thuốc giải này chỉ có thể trì hoãn độc tính…” Hắc báo chậm rãi đứng lên, không thèm để tâm tới vết thương đang rướm máu “Muốn cứu hắn, phải có được kết tinh của Phức Vương.”

Bầu không khí trong nháy mắt biến hoá kì lạ trầm xuống

“Dạ Dẫn Thư, ngươi là cố ý đi.”

Phúc Vương là một loại hoa song sinh hiếm thấy, một gốc cây Phúc Vương trưởng thành có chiều cao hai bên trái phải khoảng chừng hai mét, hình dáng của nó cực kì quỷ dị Từ dứơi nền đất trồi lên hai cành hoa trụi lủi, chia đầu của nó thành hai đoá hoa cực lớn.

Hai đầu hoa này một đầu nở về phía bắc, một… đầu khác thì ngược lại. Hai đoá này lớn lên giống như nhau, cánh hoa có màu tím hồng, nụ hoa giống như một đứa trẻ dị dạng mặt đầy máu, mơ hồ có thể thấy môi cùng hai mắt khép chặt.

Kết tinh của Phúc Vương sẽ do bông hoa ở phíaNamphun ra, vấn đề là trong suốt quá trình này, một… đầu hoa kia cần một lượng máu thật lớn. Người cung cấp máu phải là tự nguyện, nếu như giãy dụa thì sẽ kinh động đến Phức Vương, như vậy thì… cái đầu kia sẽ không thể phun ra kết tinh.

Thường thường kẻ bị Phức Vương hút hết máu sẽ trở thành xác khô, nói cách khác, nếu như muốn cứu Cố Thính Ngữ, nhất định phải hi sinh một người trong bọn họ.

Trọc Âm lôi hắc báo đi đầu, Thanh Tước cõng Cố Thính Ngữ trên lưng theo sát phía sau, còn Niệm hành đi ở cuối cùng, dọc đường đi ba người đều im lặng không nói gì, tất cả đều có tâm sự.

Bọn họ đương nhiên cũng biết đây là quỷ kế của Dạ Dẫn Thư, trong ba người bất cứ ai làm người cung máu, cũng có thể làm suy yếu rất nhiều sức chiến đấu của bọn họ.

Bọn họ cũng không sợ chết Cái bọn họ sợ là không thể ở bên Cố Thính Ngữ dần dần vượt qua những năm tháng sau này.

Hắc báo thấy ba người trầm mặc, hơi nở một nụ cười chế giễu.

Nơi Phức Vương xuất hiện là khu trung tâm của rừng cây, cây cối ven đừơng sum xuê dị thường, cành lá to lớn giao vào nhau, trên cành còn có những dây leo rắc rối phức tạp, trong lá cây thỉnh thoảng còn có các sinh vật kì dị chợt loé qua, lũ nhện màu sắc sặc sỡ kịch độc cùng côn trùng bò sát phát ra ánh sáng huỳnh quanh an tĩnh nhìn chăm chú vào bọn họ. Trên đỉnh đầu cành lá rậm rạp che kín bầu trời, nghiễm nhiên tạo thành một đại dương màu xanh lá trên cây.

Bỗng nhiên, nguyên bản cây cối rậm rạp hình như bị một sức mạnh không biết tên cắt đứt, trên một mảnh đất trống, ngoại trừ một gốc cây kì dị đứng ở giữa vùng đất trống, trong vòng ba trượng(1 trượng là 10 mét) xung quanh không có lấy một ngọn cỏ.

Bọn họ rốt cục tìm đựơc Phức Vương rồi.

Thanh Tước nhẹ nhàng đặt Cố Thính Ngữ xuống dưới một gốc đại thụ, sau đó nhìn Cố Thính Ngữ không nói gì.

Y thực sự rất mong muốn thời gian có thể dừng lại, dừng lại ở khoảng thời gian Cố Thính Ngữ tươi cười với y. Cho dù Cố Thính Ngữ không yêu y, cho dù đường nhìn của Cố Thính Ngữ có chú ý vào người khác, Thanh tước vẫn cam tâm tình nguyện yên lặng ở một bên bảo vệ cho hắn.

Đôi khi y thậm chí còn có ảo tưởng về cuộc sống sinh hoạt sau này của bọn họ, sáng sớm y sẽ gọi hắn rời giường, đến tối y sẽ vì hắn làm cơm, nhưng mà…

Sẽ còn có sau này sao?

Cuối cùng Thanh Tước đứng lên, ánh mắt y nhìn về phía Trọc Âm cùng Niệm Hành.

Đoạn đường sau này… Nhờ vào các ngươi…Biểu tình của Niệm Hành ngưng trọng “Nếu như ngươi gặp chuyện không may… Tiểu Ngữ dù có tỉnh lại, hắn cũng sẽ không tha thứ cho bản thân mình.”

“Mạng của ta là của hắn.”

Nhìn Thanh tước xoay người đi về phía Phức Vương, Trọc Âm cùng Niệm hành nhìn theo bóng lứng của Thanh Tước, biểu tình phức tạp…

Có một loại cảm giác không thể nói thành lời sinh sôi, bọn họ có thể hiểu đựoc cảm thụ của Thanh Tước, nhưng bọn họ trong lúc này còn chưa hiểu đựơc, từ đáy lòng họ đang chậm rãi chấp nhận đồng thời tiếp thu một người nữa cũng yêu Cố Thính Ngữ, giống như họ.

Thanh Tước đi vào giữa khu đất trống, ngón tay giữa của y chạm vào giữa nụ hoa phía Bắc chỉ thấy nụ hoa màu tím kia, có một đừơng viền máu mơ hồ giống như miệng của một đứa bé mở ra, chậm rãi ngậm lấy ngón tay của Thanh Tước.

Thời gian dường như ngừng lại, mỗi một giây đồng hồ đều trở lên thong thả khác thường, sắc mặt của Thanh Tước rõ ràng đã bắt đầu tái nhợt, mà Phức Vương sau khi hấp thu đựoc chất dinh dưỡng cũng chậm rãi duỗi thẳng thân hoa ra.

Thân thể Thanh Tước không tự chủ đựơc run lên nhè nhẹ, mà đầu hoa… không chút sứt mẻ kia, vẫn chưa có chút dấu hiệu nào là sắp phun ra kết tinh.

“Niệm Hành…” Mắt thấy Thanh Tước quỳ một gối xuống đất, Trọc Âm bông đưa dây xích đang trói hắc báo cho Niệm Hành “Ta đi giúp Thanh Tước một tay, ngươi trông coi y cho tốt.”

“Quên chuyện đó đi.” Niệm Hành thở dài “Ta biết ngươi muốn Tiểu Ngữ sau khi tỉnh lại sẽ đối với ngươi biết ơn rất nhiều, ta sẽ không nhường cơ hội đó cho ngươi đâu”

Đường nhìn của Thanh Tước bắt đầu không rõ, y cảm thấy rõ máu trong người đang nhanh chóng mất đi, hấp thu sinh mệnh của bản thân, gốc cây này là một con quái vật hút năng lượng vào cái bụng không đáy của nó.

Bỗng nhiên có người vỗ vai bản thân, Thanh Tước ngẩng đầu, ngoài ý muốn thấy gương mặt lo lắng của Niệm Hành.

“Tới lượt ta rồi.” Niệm Hành thấp giọng nói

Niệm Hành cẩn thận rút ngón tay của Thanh Tước ra, lấy tốc độ sét đánh không kịp che tai đem ngón tay của mình nhét vào trong miệng Phức Vương, cái cây khổng lồ này hơi lay động vài cái, một lát sau lần thứ hai ngậm miẹng lại, bắt đầu mạnh mẽ hút máu của Niệm Hành.Hắc báo ở một bên khó có thể che giấu đựơc kinh ngạc trong lòng Tại sao lại có thể như vậy?

Tình huống này cùng những gì y dự tính hoàn toàn trái ngược, trong nhiều ngày tỉ mỉ quan sát, ba người Thanh Tước tựa hồ đối với nhân loại kia có một loại dục vọng độc chiếm rất mạnh mẽ, giữa họ trong lúc đó không có nhiều sự phối hợp, y vốn muốn lợi dụng thú tính trong dục vọng độc chiếm của mỗi người để  gây xích mích trong quan hệ của họ, nhưng kết quả vì sao lại biến thành như vậy…

Màu sắc của bông hoa phíaNamcàng ngày càng đậm, gương mặt đầy máu của đứa trẻ trong cánh hoa dần dần từ màu tím chuyển sang tím đậm hơn, thế nhưng… ở đầu kia Niệm Hành cũng đã dần dần ngã xuống mặt đất…

Trcọ Âm muốn nói cho bản thân phải lãnh tĩnh, theo suy nghĩ của y trong quá khứ, y sẽ chờ cho bọn Niệm Hành Thanh Tước chậm rãi chết đi, sau cùng sẽ chỉ còn có một người độc chiếm Cố Thính Ngữ.

Đây là ngư ông đắc lợi, không có líu ríu ghê tởm, không còn có kẻ nào quấy nhiễu bọn họ hoan ái nữa.

Nhưng điều khiến Trọc Âm buồn bực chính là, thân thể y lại không chịu nghe lệnh… Y đem xiềng xích buôộ chặt vào thân cây, sau đó nhanh chóng chạy tới bên cạnh Thanh Tước cùng Niệm Hành.

“…Ngươi… Tảo biển y… Coi như… Có lương tâm…”

“Thằng ngốc vô dụng.”

Thanh Tước chuyển… qua bên một đầu hoa khác, lúc này khuôn mặt trẻ con đầy máu đã hoàn toàn đen kịt lại, đôi môi không sạch sẽ chậm rãi nhúc nhích, toàn thân Phức Vương kịch liệt run rẩy, đúng lúc này một vật tròn tròn nho nhỏ trong suốt phát sáng từ trong cái miệng màu đen bay ra.

Kết tinh này tinh khiết tựa như bông tuyết, nó vừa xuất hiện, liền bị Thanh Tước bắt lấy trong tay.

Cùng lúc đó, Trọc Âm cũng rút ngón tay ra, ba người nhanh chóng bay về phía Cố Thính Ngữ, kết tinh của Phức Vương trong thời gian ngắn sẽ tan ra, bọn họ cần nhanh chóng đưa nó vào miệng Cố Thính Ngữ.

“Ân…” Sau một thời gian dài, nghe thấy thanh âm quen thuộc lần thứ hai truyền đến, thấy lông mi của Cố Thính Ngữ hoơ rung động, vô luận là Thanh Tước, TRọc Âm hay là Niệm Hành, trong ***g ngực bọn họ đều có một trận tim đậm loạn nhịp cùng một cỗ ấm áp chảy xuôi.

Đó là một loại cảm xúc giống như rất muốn khóc.

Cố Thính Ngữ mở mắt, mọi người vừa muốn thở ra, bỗng nhiên hai bên trái phải đều truyền đến một trận gào rống. Mặt đất dưới chân rung lên nhè nhẹ, cách vài bước xung quanh PhứcVương rung chuyển dữ dội, nụ hoa ở hai đầu mở lớn cái mồm máu gào thét.

Trọc Âm nâng Cố Thính Ngữ dậy nói “Đi mau!!”

Phức Vương là một loài dị vật song sinh thuộc loài lưỡng tính, mỗi khi nó kết tinh thì một đầu vừa… kết tinh, một đầu…. của hoa sẽ chuyển động cành hoa đem kết tinh nuốt vào.

Vừa rồi Phức Vương do bị hương vị của máu mê hoặc tạm thời quên việc nuốt lại kết tinh, nhưng hiện tại nó tựa hồ như đã có phản ứng lại, Phức Vương lúc này sẽ ăn tất cả những sinh vật ở gần nó trong vòng ba trượng.

Cố Thính Ngữ đựơc Trọc Âm nâng dậy chậm rãi rời khỏi phạm vi công kích của Phức Vương, ngay khi bọn họ gần thoát hiểm tới nơi thì, Cố THính Ngữ nhìn lại bỗng thoáng thấy một thân ảnh màu đen.

Một hắc báo đang bị xiềng xích cột chặt, mặc dù nó liều mạng giãy dụa, nhưng vẫn không thoát khỏi trói buộc, Phức Vương phẫn nộ vặn vẹo nụ hoa cực lớn ở hai đầu, hắc báo mắt thấy nguy cơ sắp ập đến, nó gầm rú kéo theo vết thương đầy rẫy trên cơ thể rách ra…

đường nhìn của hai bên chạm vào nhau… Cố Thính Ngữ thấy đựơc một đôi mắt tuyệt vọng.

Chương 74: Vận động

Cố Thính Ngữ dừng bước

“Tiểu Ngữ???” Niệm Hành… va vào Cố Thính Ngữ bỗng nhiên đứng lại “Thế nào a? đi mau lên!”

“…đó là gì…” Cố Thính Ngữ chỉ vào hắc báo “Sao nó bị trói ở đó?”

Sắc mặt Trọc Âm nhất thời tối sầm xuống “để mặc y, y chính là tên đầu sỏ hại ngươi thiếu chút nữa chết đấy.”

Nụ hoa của Phức Vương…cắn lấy chân sau của hắc báo, nó dùng sức mạnh cực đại kéo hắc báo đang bị cột chặt. Dây thừng quấn quanh cổ hắc báo, sức mạnh cuả Phức Vương khiến cho dây thừng gắt gao siết chặt cổ hắc báo, mắt thấy đầu của hắc báo sắp bị dây thừng cắt đứt, chân trước của nó cắm sâu vào trong bùn, giãy dụa phát sinh tiếng kêu thảm thiết.

Cố Thính Ngữ không đành lòng nhíu mày.

Trọc Âm trong nháy mắt hiểu Cố Thính Ngữ muốn gì, y định cương quyết ngăn cản, bỗng nhiên thấy Niệm Hành cực ngoài ý muốn cho y một cái nháy mắt.

Chẳng lẽ…

Do dự trong chốc lát, Cố Thính Ngữ đã một mình bước vào vòng vây của Phức Vương

“Thính Ngữ!!!” Thanh Tước đang muốn đuổi theo, đột nhiên phát hiện Niệm Hành kéo tay y lại. Niệm Hành lặng lẽ bên tai Thanh Tước nói nhỏ vài câu, khiến Thanh Tước khó có thể tin mở to hai mắt

Nguyên lai…Sinh vật biển cư nhiên lại là loài cầm thú không bằng như vậy.

KHoảng đất trống bắt đầu kịch liệt sụp đổ, Cố Thính Ngữ từng bứơc mạo hiểm đi về phía hắc báo, đợi lúc hắc báo nhìn thấy Cố Thính Ngữ mạo hiểm tìm cách cứu nó, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc…. Hắc báo nguyên bản đang bị thụ thương suy yếu dần dần mất đi sức lực, bùn đất bị móng vuốt cào thành từng khe, móng vuốt chảy ra máu, hắc báo gầm nhẹ đầy thống khổ.

Mùi vị bị xáo động, khiến…Nụ hoa đột nhiên giương nanh múa vuốt gào thét xông tới, nó cắn vào phần eo của hắc báo, hắc báo kêu len một tiếng đầy đau đớn hai móng vuốt rời khỏi mặt đất, dưới tình thế cấp bách Cố Thính Ngữ vội vàng lao tới ôm lấy hắc báo, Phúc Vương tóm một người một báo thong thả tha về khoảng đất trống, Cố Thính Ngữ quay đầu lại kêu lên:

“Các ngươi đang làm gì, mau tới giúp a!!!”

Bởi vì mất quá nhiều máu, ba ngươi căn bản không muốn tham chiến, nhưng sức mạnh để đối phó với một gốc cây Phức Vương lúc này cũng là vẫn dư dả. Niệm Hành đem bàn tay chạm lên mặt đất, một cố khí lạnh ngầm lao thẳng về rễ của Phức Vương, Phức Vương không hiểu sao cảm thấy một trận chết lặng, sức tấn công cũng chậm lại.

“Tiểu Ngữ.” Niệm hành ngồi xổm bên người Cố Thính Ngữ đang thở hổn hển, nhẹ nhàng nói nhỏ “… ta thực sự không muốn cứu y, ngươi xem, y cắn ta tới bị thương… Thế nhưng, nếu như đem nay Tiểu Ngữ… đáp ứng cùng chúng ta…” Y ghé sát vào bên tai Cố Thính Ngữ, càng thêm nhỏ giọng thì thầm vài câu, Cố Thính Nưữgtrong nháy mắt đỏ mặt, Niệm Hành nói tiếp “… Khái khái, nếu như ngươi nguyện ý, bọn ta sẽ không ngần ngại lập tức cứu y ”

Niệm hành đã sớm nhìn thấu cá tính của Cố Thính Ngữ, nếu bọn họ đã không ngăn cản đựơc Cố Thính Ngữ muốn cứu người thì, như vậy… cứu người cũng là lúc thuận tiện thu chút lợi tức hẳn cũng là hợp tình hợp lý đi

“Niệm Hành!!!” Cố Thính Ngữ vừa tức vừa vội, giờ là tình huống gì, bọn họ thế nào còn có thể…

Bỗng nhiên thân thể Cố Thính Ngữ bay lên không, Trọc Âm ôm lấy Cố Thính Ngữ cười tà nói “…đây không phải là bức ngươi nga, ngươi không muốn thì chúng ta cùng nhau rời khỏi đây đi.”

“…” Cố Thính Ngữ mờ mịt, hắn vừa thức tỉnh từ trong mấy ngày hôn mê, sức lực của thân thể còn rất suy yếu, mắt thấy Phức Vương khôi phục tinh thần, sắp phát động một cuộc tấn công mãnh liệt hơn, Cố Thính Ngữ mím chặt môi, tựa ở trong lòng Trọc Âm chậm rãi cúi đầu xuống.

“Đồng ý sao?”
Cố Thính Ngữ vẫn không hé răng, nửa ngày sau rất khẽ gật gật đầu.

Thanh Tước yên lặng đứng im ở một bên, nhìn qua có vẻ như y cùng với âm mưu về đêm nay là không hề có quan hệ gì, nhưng lúc này chỉ có chính y mới biết trong đầu y đã thoáng hiện lên da thịt xích loã mềm dẻo của Cố Thính Ngữ, hai đùi thon dài thẳng tắp, còn có cấm địa chặt chẽ ẩm ướt nóng bỏng giữa hai chân kia…

“Thanh Tước ngươi phát ngốc cái gì đó! Mau giúp ta một chút a!” Một mình Niệm Hành cùng Phức Vương gian nan hỗn chiến, quay đầu lại phát hiện Thanh Tước chính là vẻ mặt si ngốc đứng im tại chỗ.

Ngực giống như bị hàng nghìn tiểu trùng châm chích, khuấy động linh hồn đã rục rịch từ lâu, Thanh Tước ngẩng đầu, phảng phất như thấy Phức Vương trước mắt kia chính là cản trở đầu tiên trên con đường hoan ái, trong đáy mắt màu xanh ba quang khẽ lưu động, chỉ thấy một đạo ánh sáng gai mắt mãnh liệt phát ra, thoáng cái cát vàng đã phủ khắp bầu trời, Phức Vương khổng lồ không thể chống đỡ đựơc sức mạnh cường hãn này đã tan thành cát bụi. (Sức mạnh của XX quả nhiên đáng sợ a)

Đôi vai dày rộng của Trọc Âm ngăn cản cát bụi bay phía sau, Cố Thính Ngữ vẻ mặt xấu hổ và giận dữ đẩy Trọc Âm ra, vừa nghĩ bọn họ cư nhiên lợi dụng nguy cơ cưỡng bức ép buộc bản thân hắn phải đồng ý, Cố Thính Ngữ thấy tất cả đều không phải hắn tự nguyện

Niệm Hành nhu thuận đi qua, vẻ mặt vô tội nói “đây là chủ ý của Trọc Âm a, Tiểu Ngữ ngươi đừng nóng giận.”

“Ngươi…” Trọc Âm như ăn phải phiền muộn, mắt y thấy Cố Thính Ngữ rời khỏi bản thân, vẻ mặt đau lòng coi thương thế của Niệm Hành, Trọc Âm thầm nghĩ hình tượng của bản thân y đã trở thành kẻ xấu không thể thay đổi được nữa rồi.

“Tiểu Ngữ…Đau quá a… Ngươi đừng khổ sở, ta còn có thể chịu đựng đựơc… Ta biết Tiểu Ngữ lương thiện. cho dù là y đã cắn ta  nhưng sao kẻ địch hung ác đó, ngươi cũng cứu ” Nói tới đây Niệm Hành bụng đầy uỷ khuất, còn kém hai mắt rưng rưng, y hít một hơi “… Thế nhưng ta tuyệt đối không trách ngươi, ta chính là đau a…”

Thanh Tước vừa nghe xoay mặt đối diện với Trọc Âm, y dùng khẩu hình phát âm nói: Cái tên đó không phải đã sắp không phục hồi rồi sao?

Sắc mặt Trọc Âm tái xanh gật đầu

Cố Thính Ngữ trầm mặc trong chốc lát, hắn xoay người nhìn hắc báo đang hấp hối trên mặt đất, nhãn thần phức tạp.

Sau đó, Cố Thính Ngữ thở dài đi tới bên người hắc báo Hai mắt Niệm Hành toả sáng, y vạn phần chờ mong Cố Thính Ngữ vì y báo thù, thế nhưng giây kế tiếp, Cố Thính Ngữ lại cởi bỏ xiềng xích đang trói chặt hắc báo

“Tiểu Ngữ!!!!”Cố Thính Ngữ ngăn cản Niệm Hành đang muốn lao qua chém hắc báo thành tám khối lớn, thấp giọng nói “… Chúng ta, đi thôi.”

“Cứ như thế buông tha y?”

“…đi thôi.”

“Thế nhưng y…”

“…Đi thôi…Trời sắp tối rồi.”

Ba người nghe thấy đều giật mình: Bầu trời tối đen bằng ngủ, ngủ sẽ bằng…

“được.” Sau cùng Niệm Hành trả lời đầy sảng khoái

—————–

Đêm khuya, ánh lửa hừng hực chiếu rọi ra gương mặt sầu lo của Cố Thính Ngữ.

Thanh Tước, Trọc Âm cùng Niệm Hành ngồi ở bên kia đống lửa, bọn họ thẳng tắp nhìn chằm chằm Cố Thính Ngữ, phảng phất như chờ đợi cái gì đó.

Cố Thính Ngữ không dám ngẩng đầu đối diện, hắn chỉ cảm thấy miệng khô lưỡi khô.

Cười gượng hai tiếng, Cố Thính Ngữ nói rằng “KHông… không còn sớm nữa, ta mệt mỏi, các ngươi cũng mệt mỏi rồi… Chúng ta đều tự, ngủ đi?”

Nói đến hai chữ ‘đều tự’, Cố Thính Ngữ không quên tăng nặng ngữ khí.

Thanh Tước dùng lá cây mềm bắt đầu trải ra làm giường chiếu, Niệm Hành tự thoát quần của bản thân, còn Trọc Âm đứng lên đi về phía Cố Thính Ngữ.

“Chờ…chờ một chút,” Cố Thính Ngữ vội la lên “Ta đau đầu, chúng ta hảo hảo tâm sự không đựơc sao…A!”

Trọc Âm nắm bàn tay Cố Thính Ngữ hướng về đầu nguồn cực nóng ở khố gian của bản thân, Cố Thính Ngữ bị sức nóng mãnh liệt vội vã rút tay về. Hắn nỗ lực muốn bình tĩnh lại, nhưng hô hấp rõ ràng bắt đầu từ từ mất trật tự.

“…Các ngươi… Lẽ nào muốn…” Môi Cố Thính Ngữ không khống chế đựơc run rẩy … Điều này sao có thể? Điều này sao có thể a?

“Chúng ta muốn làm vận động trước khi ngủ.” Niệm Hành ngọt ngào trả lời.

————————————

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau