THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 66 - Chương 70

Chương 65: Cánh của ta

“A đau quá đau quá đau quá… Ngươi cũng không phải là con cua! điểm nhẹ không đựoc a!”

“Ân Tiểu Ngữ! Ngươi A đau quá Ta chịu không nổi nữa…”

“… Ngươi thẳng thắn ăn sống ta luôn đi!!! Bổn đại gia không cùng ngươi chơi a a a!!”

Lúc này cố Thính Ngữ đang quỳ một gối trước mặt Niệm Hành, đem xương cá đã mài tới trơn nhẵn, làm thành một cái chân giả đủ để chống đỡ thể trọng của Niệm Hành

Chức nghiệp của Cố Thính Ngữ là bác sĩ thú y, tuy rằng hắn cũng từng vì động vật mà làm vô số cuộc giải phẫu nối lại xương, nhưng lúc này đây, lại không có những dụng cụ chuyên nghiệp để trợ giúp, việc giúp Niệm Hành ghép chân giả vẫn là phi thường khó khăn

Chân dưới của Niệm hành đã bắt đầu teo lại, thật sự nếu không chịu hoạt động, y cả đời này cũng đừng nghĩ tới chuyện đứng lên nữa.

Bận rộn nguyên một biểu chiều, đem chân giả ghép vào phần chân bị gãy chưa đứt lìa, mặc dù động tác của Cố Thính Ngữ cực kì nhẹ nhàng, nhưng vẫn làm rách da thịt Niệm Hành… Cố Thính Ngữ không có ngẩng đầu lên, hắn dùng suy nghĩ cũng có thể tưởng tượng được biểu tình phức tạp của Niệm Hành trong lúc này.

Những tiếng ồn ào vô nghĩa, những tiếng kêu đau đớn như làm nũng… Niệm Hành đang toàn lực phân tán sự chú ý của bản thân, nhìn qua hình như y đã sớm dưỡng thành thói quen tứ chi bị sứt mẻ…

Nhưng còn trên thực tế ni.

“Được rồi à?” Niệm Hành lay động đùi, xương cá theo đó rung lên “Thực sự là đau nhức giống như hải tảo bị vắt khô!! Hơn nữa lại xấu xí giống như phân ốc xà cừ!! ”

“Ốc biển biết thải phân sao?” Cố Thính Ngữ lau mồ hôi “Nào, ôm lấy ta”

Niệm Hành hùng hùng hổ hổ mở song chưởng ôm lấy Cố Thính Ngữ, khi y mượn lực đứng thẳng trên hai chân thì, y bỗng nhiên không thốt lên lời.

Cố Thính Ngữ biết, lúc này đây, y thực sự là rất đau rồi.

Chân giả xuyên thấu qua da thịt, toàn thân Niêmh Hành đều run rẩy kịch liệt, ngay tại lúc y sắp kiên trì không nổi nữa, Cố Thính Ngữ bỗng nhiên lại buông tay.

Hai giây.Niệm Hành ngã mạnh xuống đất

KHông có cười cợt, cũng không có chửi bớt, Niệm Hành giương mắt nhìn hướng Cố Thính Ngữ, nhưng đáp lại y, chỉ có một đôi mắt cực kì nghiêm túc mà y chưa bao giờ gặp qua.

Cố Thính Ngữ mang theo một cái thùng nhỏ đi ra phía ngoài cửa, trước khi đóng cửa liền quay nhìn Niệm Hành lắc đầu “…Quá yếu, ta đi câu cá, trước khi ta trở về ngươi hãy tự đứng lên đi.”

“Răng rắc” Niệm Hành quỳ rạp trên mặt đất mở mắt trừng trừng nhìn Cố Thính Ngữ đóng cửa lại.

Và một lúc sau, từ trong phòng phát ra tiếng giống giận rung trời

“ta vắt khô con rùa biển nhà ngươi!! Ta ăn thịt con ốc biển nhà ngươi!! Ta mặc xác đồ tảo biển nhà ngươi!! Lão tử sẽ cùng ngươi đấu tới cùng!!!!!”

Cố Thính Ngữ an tĩnh tựa sau cánh cửa màu trắng, trong song đồng đen kịt nổi bật lên thế giới màu lam u ám thăm thẳm

Hắn nghe thấy Niệm Hành chửi bới, nghe tiếng y một lần lại một lần té ngã trên mặt đất, tiếng vang va chạm lách cách của xương cá…. Cố Thính Ngữ rất nhanh vung tay, quả quyết bỏ đi.Trăng treo giữa màn đêm, mặt biển trở nên vắng vẻ như lúc ban đầu, trong cái thùng nhỏ của Cố Thính Ngữ có chứa mấy con cá nhỏ nửa sống nửa chết, hắn lặng lặng ngồi trên cái bục bên duới ngọn hải đăng, tạm thời không có ý định quay về

Có lẽ là vì hắn không biết phải làm sao để đối mặt với vết thương của Niệm Hành, nhưng quan trọng hơn, hắn sợ bản thân mình sẽ đồng tình với y.

Ở trong mắt rất nhiều người, “Đồng tình” chính là thương hại, đó là một từ ngữ tràn ngập thứ tình cảm đầy thiện ý. Nhưng đối với Cố Thính Ngữ mà nói, đồng tình lại chính là một con dao nhọn vô hình, đủ sức đâm xuyên tôn nghiêm của con người yếu đuối bị đồng tình.

Thời gian Cố Thính Ngữ còn làm bác sĩ thú y, hắn đã từng cứu chữa cho vô số động vật bị tàn tật

Hắn cứu chữa cho chúng, hắn an ủi chúng, hắn ôm chúng Duy độc, hắn không có tâm trạng đồng tình với chúng

Trong mắt hắn, phàm là những sinh vật có linh hồn đều bình đẳng với nhau, bọn họ không cần sự đồng tình không rõ ràng.

Tàn tật không có nghĩa là yếu đuối, Cố Thính Ngữ không hy vọng Niệm Hành đối đãi với bản thân y như vậy.

Cố Thính Ngữ đem theo cái thùng nhỏ đi lên hải đăng, một mực tưởng tượng bộ dáng của Niệm hành lúc này là trông như thế nào.

Đang đứng? hay đang nằm?

Y đang mỉm cười thắng lợi…Hoặc có lẽ đang chửi bới bản thân không hiểu lý lẽ…

Cố Thính Ngữ do dự mở cánh cửa nhỏ màu trắng, nhưng, hình dạng của Niệm Hành rốt cuộc cũng làm hắn chấn kinh rồi

Niệm Hành ngẩng đầu lên, ánh nhìn của y như đôi mắt chim ưng thẳng tắp bắn qua, y là đang đứng, thẳng tắp mà đứng, nhưng mà phần thân thể bên dưới eo, lại bị đóng băng hoàn toàn trong một khối băng cứng rắn.

[Đông kết thuật] Là ma chú hệ thuỷ đem t

Chương 66: Rơi xuống biển

Bắt đầu từ đêm qua, mọi thành quả của Cố Thính Ngữ toàn bộ đều trở về con số không.

Niệm hành trốn ở trong vỏ sò không ra, y quả nhiên sợ phải quay về đại dương

Cố Thính Ngữ mỗi ngày đều quét dọn gian phòng, cầm chén trà tảo biển ngồi tựa bên cả sổ hưởng ngọn gió biển thổi tới, thỉnh thoảng hắn cũng sẽ ngồi xem những bức tranh của Niệm Hành … Nhưng duy độc không có ép buộc Niệm Hành lần nữa rời khỏi vỏ sò.

Niệm Hành trong vỏ sò len lén mở ra một kẽ hở

Cái đồ trứng rùa biển Cố Thính Ngữ này vì sao không lôi y ra khỏi vỏ sò ni? Néu như hiện tại bản thân y tự đi ra, cũng thấy thật mất mặt.

Cố Thính Ngữ lúc này ngồi bên cửa sổ nhìn về phía đại dương, tay hắn mở rộng bức tranh, gió biển thổi tung bộ quần áo màu xanh da trời của hắn, gương mặt trắng nõn của Cố Thính Ngữ lúc này bình thản an nhàn đến dị thường.

“…” Niệm Hành len lén đóng vỏ sò lại, ôm chăn bắt đầu lăn.

Bỗng nhiên “Cốc cốc cốc” Cố Thính Ngữ rốt cục cũng gõ vỏ sò rồi!

Thanh âm rầu rĩ của Niệm Hành từ trong vỏ sò truyền ra “… Cáp. ngươi đã nghĩ muốn đại gia ta chui ra như vậy, đại gia liền cho ngươi…”

“Ta phải đi, Niệm Hành”

Nói xong Cố Thính Ngữ rời xa vỏ sò, dưới đáy lòng hắn đếm ba giây, đến “ba” còn chưa nói, vở sò liền mở toang

“Ngươi ngươi… Cố Thính Ngữ!! Ngươi muốn đi đâu?”

Cố Thính Ngữ chỉ đảo nhỏ ở phía bờ biển đối diện, cười yếu ớt nói “Bơi trở lại đó.”

“Ngươi…ngươi…ngươi…” Niệm Hành run run nói, nửa ngày chỉ nghẹn ra mấy chữ ngươi.

“Nga đã quên hỏi ngươi, có muốn đi cùng ta hay không?” Cố Thính Ngữ đi tới cửa, phảng phất như bỗng nhiên nhớ tới cái gì liền xoay người cười với Niệm Hành

“…” Niệm Hành gục đầu xuống, nhìn hai chân tàn tật của bản thân nói rằng “Tiểu Ngữ, từ khi ta bắt đầu có ý thức, ta chính là cái dạng này.”

Tàn tật là do trời sinh.

Tại thời điểm đặc biệt, mỗi nhần ngư đều có quyền lên bờ, trời sinh ngư vĩ (đuôi cá) của Niệm Hành bị tàn tật khiến y vĩnh viễn không thể bơi lội như những con cá khác. Vào thời điểm lên bờ, mạch nước ngầm dưới đáy biển đem Niệm Hành giật khỏi đội ngũ các nhân ngư, đợi y lần thứ hai mở mắt ra, đã bị mắc kẹt trên bờ, bên duới một ngọn hải đăng chỉ cách biển vài dặm

KHoảng cách là gần như vậy, nhưng Niệm Hành cũng không thể bơi qua đựơc. Y mất đi ngư vĩ, chăm chú nhìn hai chân tàn tật còn lại của mình.

“Ta không bơi qua đựơc…” Niệm Hành nói

Cố Thính Ngữ thở dài “Ta sẽ giúp ngươi bơi qua, ngươi chỉ là có chút phương diện, không giống với người khác mà thôi.”

“Tiểu Ngữ, không giống với người khác, bản thân cũng không cảm thấy tuyệt vọng cùng bi ai. Có lẽ nói, cảm thụ của bản thân chỉ gần như đáng tiếc mà thôi. Điều thực sự  làm cho tuyệt vọng, chính là ánh mắt bọn họ nhìn ta.”

Niệm Hành không muốn trở lại đáy biển nữa, y vĩnh viễn là một nhân ngư ở cuối cùng đội ngũ, chuyện tàn tật chân chính phát sinh trên người bản thân, Niệm Hành chỉ có cách tiếp thu.

Sao có thể bỏ mặc bản thân, sao có thể oán trời trách đất

điều duy nhất cần làm, chính là sống sót

“Như vậy… Ngươi còn có khát vọng với đại dương không?” Cố Thính Ngữ từng bước lại gần Niệm Hành, chậm rãi hỏi

———————–

Bờ biển, nguyên bản là gió êm sóng lặng.

Chỉ là ở gần hải đăng, tiếng kêu động trời đã đánh vỡ sự vắng vẻ ở mọi nơi
“Ta muốn chết!! Ta muốn chết đuối rồi!!! A a a….”

“Ta không muốn bơi nữa, ta cần nghỉ ngơi!!!”

“Tiểu Ngữ, ngươi cứu mạng a… ”

Cố Thính Ngữ không thể nhịn đựoc nữa, một chưởng đánh lên trên cái đầu màu cam của Niệm Hành “Ngươi nhìn cho rõ ràng, bây giờ còn chưa có xuống nước ni!!”

Niệm Hành đang nằm trên bãi đá tập động tác bơi sao cho chuẩn xác nhất. Y dường như không có việc gì nhún nhún vai “Ta đây là giúp cho ngươi sớm thích ứng, bởi vì đợi lát nữa ta mà xuống nước, ta cũng kêu như thế thôi. ”

“Niệm Hành…” Cố Thính Ngữ tựa vào hải đăng bất đắc dĩ “… Nghe lời, ngươi trước tiên lặn xuống dưới thử xem, ta có cột sợi dây để kéo ngươi lên rồi.”

“Dựa vào cái gì phải nghe lời ngươi.”

“….”

“Ai a! Ngươi đừng đá ta!!! Ta sẽ rơi xuống mất…Ùng ục ùng ục ùng ục…. ” Niệm Hành uống mấy ngụm nước, mãnh liệt trồi lên mặt nước, y chỉ vào mặt Cố Thính Ngữ chửi ầm lên “Đồ rùa biển vương bát đản!! Đồ phân chim phân cá phân ruồi!!!”

“Từ bay trên trời tới bơi trong nước đều bị ngươi lôi ra chửi bới a,” Cố Thính Ngữ mỉm cười sờ sờ mái tóc ướt sũng của Niệm Hành “Có tiến bộ.”

Niệm Hành há mồm còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên thấy nhãn thần Cố Thính Ngữ nhìn bản thân có điểm dị thường, y nhìn xung quanh mình, rốt cục phát hiện ra bản thân đang ở trong lòng đại dương rộng lớn

Chỉ như thế … đơn giản… Trở về đại dương sao?

Niệm Hành kéo sợi dây nằm trên mặt biển, nhẹ nhàng đong đưa chân dưới đang nối với xương cá, lại nghĩ, cái cảm giác này, cái cảm giác bị nước biển xâm thấu này… Mỗi một lỗ chân lông đều mở rộng, chúng cơ khát hô háp nước biển, Niệm Hành từng cho rằng bản thân y cũng không thuộc về đại dương, nhưng cảm giác trở về sau một hồi xa cách, khiến nội tâm như một khối khô quắt của Niệm Hành cấp tốc bành trướng lên.(giống như bọt biển a)

Đây là làm sao??? Niệm Hành nhẹ nhàng nằm ở trên biển, ngực kịch liệt phập phồng… Ngày ngày đêm đêm a, y có thể bò lên trên cầu thang, nhìn những bức tranh trên tường tưởng niệm đại dương này, vì sao cuối cùng lại có thể đơn giản như vậy.

Niệm Hành bỗng nhiên nghĩ đại dương cũng sống, chỉ có ôm nó, mới có thể cảm thụ nó.

“Tiểu Ngữ…” Thanh âm Niệm Hành cất dấu sự bối rối, y vươn tay lên khỏi mặt nước, bọt nước theo khe hở tạo thành một khoảng không.

Cố Thính Ngữ nhìn đôi mắt trong suốt linh động của Niệm Hành không khỏi lộ ra nụ cười “chúng ta học bơi từng chút từng chút một thôi, xương cá mới gắn vào người ngươi còn chưa hoàn toàn thích ứng đâu.”
Cố Thính Ngữ biết, Niệm Hành nỗ lực biểu hiện y rất mạnh mẽ, đồng thời cũng nỗ lực che giấu sự tàn tật của bản thân ngay từ lúc đầu… Y muốn nói với Cố Thính Ngữ bản thân y cũng bình thường Nhưng từ đáy lòng y lại chưa từng đối đãi với bản thân như thế.

Trở về với đại dương rồi, Niệm Hành, hãy thành thực tiếp nhận hình dạng của bản thân mình…. đựơc chứ.

“Tiểu Ngữ, ta kỳ thực rất lợi hại nha” (Vậy lúc nãy ai kêu oai oái như gà bị cắt tiết thế) Bỗng nhiên, Niệm Hành hướng Cố Thính Ngữ nở nụ cười sáng lạn

Cố Thính Ngữ bất đăc dĩ bĩu môi, giữa lúc hắn đang muốn gọi Niệm Hành lên bờ thì, đột nhiên chuyện ngoài ý muốn xảy ra bản thân Niệm Hành buông sợi dây ra.

Nịêm Hành từ từ chìm xuống, y cảm giác được đừơng nhìn kinh hoàng của Cố Thính Ngữ, cáp… Cuối cùng cũng khiến nam nhân này lần thứ hai lộ ra biểu tình lo lắng ni…

“Niệm Hành!!!” Y phát điên rồi sao?Rõ ràng còn chưa có học đựoc bơi a!! Cố Thính Ngữ nhanh chóng nhảy xuống biển, một hơi tiến vào trong biển mọi thứ đều thay đổi, màng tai bị nước biển bao phủ, thế giới u lam yên tĩnh

Niệm Hành nhắm mắt lại, vẫn chìm xuống đáy biển sâu không đáy, Cố Thính Ngữ đè xuống hoảng hốt ra sức bơi về phía y… Gần…. Chỉ cón cách một chút nữa… Khi hắn chạm đựơc tới thân thể Niệm Hành, Cố Thính  Ngữ một tay ôm lấy thân thể lạnh băng của y, dùng hết sức bơi lên trên.

Trong phổi mơ hồ truyền đến cơn đau, đã không còn bao nhiêu dưỡng khí nữa, Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy thân thể Niệm Hành càng lúc càng nặng, ánh sáng mờ nhạt trên đỉnh đầu phảng phất như càng lúc càng xa, Cố Thính Ngữ ôm lấy gáy Niệm Hành, đem đôi môi nhẹ nhàng dán lên môi Niệm Hành, đem phần dưỡng khí còn lại của bản thân chuyển sang miệng Niệm Hành

Niệm Hành bỗng nhiên mở mắt.

Tiểu Ngữ đang làm cái gì… Hắn không phải thực sự nghĩ rằng bản thân y sẽ chết đuối đi….

Tiểu Ngữ?…. Tiểu Ngữ?!

Tỉnh tỉnh…!!!

Vai Niệm Hành trĩu nặng, Cố Thính Ngữ buông môi Niệm Hành ra, hắn tựa trên vai Niệm Hành phảng phất giống như đang ngủ. Bọt khí từ trong khoé miệng khoang mũi thoát ra, trong chốc lát liền rơi vào tĩnh mịch, màu da Cố Thính Ngữ càng thêm tĩnh mịch (hết dữơng khi = die)

Niệm Hành lay động Cố Thính Ngữ, Tiểu Ngữ đã vì y làm chân giả, Tiểu Ngữ đã dẫn y quay về đại dương, Tiểu Ngữ đã nhẹ nhàng như không ép buộc bản thân y… Tiểu Ngữ của y không phải rất lợi hại sao? Vì sao hiện tại lại không nhúc nhích nữa…

Niệm Hành đã quên, Cố Thính Ngữ thuỷ chung chỉ là nhân loại, vô luận hắn có bao nhiêu lợi hại, cũng không có khả năng sống trong nước suốt thời gian dài

Niệm hành nỗ lực kéo Cố Thính Ngữ bơi về phía bờ, thế nhưng y cũng không thể chống đỡ nổi trọng lượng của hai người. Ánh sáng bạc trên đỉnh đầu càng ngày càng xa, bọn họ vẫn tiếp tục chìm xuống.

“Cố Thính Ngữ!!!”

Tiếng nổ Ầm ầm, đáy biển dường như nổ tung, sóng lớn bay lên trời, nhưng giây tiếp theo, bọt nước trong suốt trong nháy mắt liền đông lại. Đại dương rộng lớn dĩ nhiên lại thành vùng đất băng tuyết, mà đầu nguồn của sức mạnh, vụ nổ như khe sâu phân chia nước biển thành hai bên phải trái, nam nhân có mái tóc cam đang ngồi xổm trên nước biển đông cứng, loạng choạng ôm Cố Thính Ngữ không hề tức giận.

Phải làm gì?? Nhất định phải làm cái gì đó?? Thế nhưng phải làm gì????

Niệm Hành triệt để luống cuống, y ban đầu chỉ là muốn thấy biểu tình khẩn trương của Cố Thính Ngữ, y chỉ muốn đợi sau khi Cố Thính Ngữ bị thất kinh mình sẽ trồi lên trên mặt nước, đồng thời nói cho hắn biết mình lợi hại cỡ nào.

Nhưng y không nghĩ tới Cố Thính Ngữ cư nhiên lại nhảy xuống biển cứu y. Lẽ nào Cố Thính Ngữ thực sự sợ y sẽ chết đuối sao… (Chính xác là thế anh ạ, anh nghịch dại làm em nó tí mất mạng)

Niệm Hành nghĩ lại, Cố Thính Ngữ từng giúp y dùng thân thể sưởi ấm… Vì vậy y xé mở y phục của Cố Thính Ngữ, cố sức ôm lấy thân thể lạnh lẽo của y.

Hoàn hảo là tim vẫn còn đập… Thế nhưng như thế nào còn chưa có tỉnh ni??

Niệm Hành nghĩ lại lúc ở trong nước vừa rồi, Cố Thính Ngữ dùng miệng đem dưỡng khí của hắn cấp cho bản thân y… Niệm Hành ghé sát vào Cố Thính Ngữ, y liếm liếm môi, hít sâu một hơi rồi mạnh mẽ hôn xuống

Nhân loại cứu người đều là như thế này sao… Miệng của Tiểu Ngữ, hảo mềm…

Niệm Hành đưa tay ôm lấy thắt lưng xích loã của Cố Thính Ngữ, dọc theo phần eo trượt xuống dưới, Niệm Hành không biết bản thân đang làm cái gì, y chỉ là đi theo đừơng cong một đường lần xuống phía dưới….

Loại cảm giác này, thật xa lạ. Thế nhưng, không hề đáng ghét.

Chương 67: Để ta chiếu cố ngươi

Trong hải đăng, bầu không khí quỷ dị khác thường

Cố Thính Ngữ ngủ yên bên trong vỏ sò, còn Niệm Hành thì ngồi ở bên vỏ sò, ánh mắt hết sức chăm chú nhìn một thanh đầu ngư (cá đầu xanh) béo phì. Nói đến cũng không may, đầu thanh ngư này nguyên bản là con gái của bang chủ Thanh Đầu bang, cả ngày tự do tự tại ngao du dưới biển sâu, nhưng ngày hôm nay không biết lại như thế nào, nước biển bỗng nhiên cấp tốc đông cứng lại, ngay tại thời điểm đầu thanh ngư này có cảm giác bản thân sắp tiêu đời, thì một tia bạch quang hiện lên nước biển trong chớp mắt lại tan ra, mà tấm thân nhỏ nhắn xinh xắn mỹ lệ của nó, cũng bị bắt lại như thế.

Niệm Hành giơ thanh đầu ngư lên, chậm rãi đưa đến trước miệng

Thanh đầu ngư kịch liệt giãy dụa: a, vĩnh biệt biển sâu của ta, vĩnh biệt quê hương cùng hương thân phụ lão, tạm biệt cuộc thi tuyển chọn mĩ nhân hàng năm của Thanh đầu bang, a, ta sắp bị ăn tươi rồi…

Niệm Hành nhắm mắt. Thanh đầu ngư nhắm mắt. Sau đó

“Ba.”

Niệm Hành hôn thanh đầu ngư một cái

“…”

Hai gò má nho nhỏ của Thanh đầu ngư (cho ta hỏi má của cá ở chỗ nào), nhanh chóng biến hồng giống như con cá nướng chín một nửa. Thanh đầu ngư lúc này mới hiểu ra: Nguyên lai là có chuyện như vậy a… Y là yêu ta nha, ai nha, quả nhiên không thẹn với danh hiệu Thanh bang đệ nhất mĩ nhân a.(cá cũng biết tự kỉ a)

Mà miệng Niệm Hành hơi hé ra, giây tiếp theo y nắm đuôi con cá giơ ra xa làm một động tác, thanh đầu ngư cứ như vậy mà bị ném ra ngoài cửa sổ, trong nháy mắt rơi xuống đại dương, thanh đầu ngư cảm thán nói:Thật là, nam nhân hiện nay, thế nào đều xấu hổ như thế….(con này bệnh nặng)

Đường nhìn của Niệm hành quay lại trên người Cố Thính Ngữ, y vươn tay, ngón giữa nhẹ nhàng điểm điểm lên môi Cố Thính Ngữ, sau đó thu tay lại đặt lên môi mình, trong nháy mắt tay môi chạm nhau, lỗ tai Niệm Hành bỗng nhiên phun ra hơi nước, y có cảm giác toàn thân trên dưới đều bị nấu chín rồi.

“A nha!” Thứ yếu đuối bên dưới của Niệm Hành vừa đứng thẳng lên, y liền len lén giấu bản thân ra sau vỏ sò.

Tại sao lại có thể như vậy, lúc cứu Tiểu Ngữ, đồng dạng cũng chỉ là chạm chạm môi mà thôi, vì sao bản thân lại có cảm giác không thể mở miệng ni… Y tiện tay bắt một con cá nhỏ làm thí nghiệm, chỉ là muốn biết khi gần gũi các sinh vật khác có thể hay không cũng sản sinh cảm giác tim đập loạn nhịp, toàn thân phát nhiệt, kết quả là, vừa nghĩ đến chuyện hôn con cá béo phì kia, toàn thân Niệm Hành đều ớn lạnh.

Hôn môi đều quên đi, bây giờ rõ ràng cần phải cứu Tiểu Ngữ đã, nhưng đợi bản thân y phản ứng lại, y đã nâng cao đôi chân trần thanh mảnh của Cố Thính Ngữ lên, lộ ra cấm địa tư mật chặt chẽ giữa hai chân, Tiểu Ngữ của y a, ngay cả nơi này cũng có màu sắc xinh đẹp ướt át đến vậy. Niệm Hành đã quên bản thân phải làm gì, y chỉ là không hề nhúc nhích nhìn chằm chằm vào giữa hai chân Cố Thính Ngữ trong lúc đó…

Cấu tạo của nhân loại, thì ra là như vậy a…

Niệm Hành tự nói với bản thân, y chỉ là hiếu kỳ với thân thể của nhân loại, tuyệt không có ý tứ gì khác, y chỉ muốn [ thâm nhập ] để hiểu rõ hơn về nhân loại mà thôi, vì vậy dưới tình huống đại não còn chưa có ra quyết dịnh gì, ngón tay của Niệm Hành đã chen vào hậu huyệt chặt chẽ của Cố Thính Ngữ

Mềm mại, ẩm ướt, chặt chẽ a.

………….

“A nha nha!!!!” Niệm Hành nghĩ tới đây, tính khí ở khố gian nguyên bản đã mềm nhũn lạ có xu thế muốn ngẩng đầu. Sau khi biến thành nhân loại, Niệm Hành cũng chỉ biết đây là nơi để nhân loại “hư hư”, y thấy rất kỳ quái, “hư hư” vì sao lại phải lớn như vậy ni?… Niệm Hành cúi đầu nhìn khố gian của bản thân, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, “Sưu” một phát đứng lên, xương cá phát sinh thanh âm cách cách.

Niệm Hành cầm tới trước mặt Cố Thính Ngữ một cây gậy dài mảnh. Y nuốt nuốt nước miếng, sau đó giật chăn ra. Cố Thính Ngữ toàn thân xích loã nằm trong vỏ sò trắng ngà, trán xanh xao, hai điểm trước ngực trong không khí lạnh lẽo lặng lẽ cứng lên…

Kích cỡ của cây gậy này vửa vặn tương đương với linh khẩu (cái phía trước đó)… Niệm Hành đem cây gậy nhỏ hướng tới khố gian Cố Thính Ngữ…

Sau vài giây, Cố Thính Ngữ vô ý nhíu mày.

“Ngô?” Niệm Hành thu cây gậy lại, sau đó đem cây gậy hướng tới khố gian của bản thân, đem cây gậy ước lượng với tính khí của mình một hồi, sau đó, Niệm Hành nở một nụ cười sáng lạn không gì sánh được.

“Thắng rồi! Của ta lớn hơn!” (Bó tay với anh, anh đo cái ấy để làm gì? Các nàng thấy anh này với anh Thiên Luật anh nào ‘ngây thơ’ hơn)

Niệm Hành giơ tay giơ chân bắt đầu nhảy múa vòng vòng quanh phòng, nhưng bản thân y lại quên đem chăn đắp lại cho Cố Thính Ngữ.Sắc mặt của Cố Thính Ngữ càng ngày càng khó coi. Hắn mơ có người đem hắn tới Bắc cực, khắp bầu trời đều là bão tuyết, mà bản thân y lạnh lẽo run rẩy đứng trên mặt băng.

đảo mắt một ngày đêm hỗn loạn đã trôi qua, khi đêm đến, Cố Thính Ngữ vì bị chấn kinh trong nước mà cảm lạnh đã bắt đầu sốt cao

Niệm Hành cầm sợi tóc màu cam đứng bên vỏ sò, y không hiểu vì sao sắc mặt của Tiểu Ngữ lại hồng như vậy, mà theo tiếng thở dốc cũng càng lúc càng nặng, Tiểu Ngữ lại càng không có tí xu thế nào là sẽ tỉnh lại

“Tiểu Ngữ? Tỉnh tỉnh.”

Trên trán Cố Thính Ngữ toát ra những hạt mồ hôi to bằng hạt đậu, hắn nhìn qua rất nóng, Niệm Hành đem ngón tay lạnh lẽo của mình dán lên trán Cố Thính Ngữ, y phát hiện Cố Thính Ngữ lộ ra một chút biểu tình thoải mái.

Niệm Hành vỗ gáy, a, đựơc rồi, tìm ra nơi nóng nhất của Tiểu Ngữ rồi hạ nhiệt cho hắn, nói không chừng có thể giúp hắn đứng lên đựơc

Niệm Hành cao hứng bừng bừng bò lên trên thân thể Cố Thính Ngữ, y rất hài lòng vì tìm được lý do có thể tiếp xúc với thân thể Tiểu Ngữ. Y liếm liếm đôi môi khô khốc của Cố Thính Ngữ, sau đó đem đầu lưỡi tiến nhập vào bên trong

Ân… đầu lưỡi của Tiểu Ngữ rất nóng…

Ngô… Vị đạo của Tiểu Ngữ thật dễ chịu a….

Lúc này đây, Niệm Hành vẫn còn bị kích thích, hai tay y không hề kiêng nể gì lưu luyến trên làn da trơn nhẵn của Cố Thính Ngữ, nâng song mông của Cố thính Ngữ đặt lên khố gian của bản thân, đặt hai chân của hắn lên cao, ***g ngực Niệm Hành có cảm giác bốc cháy, tính khí của y căng cứng, thật khó chịu, thật muốn tìm nơi có thể dung nạp bản thân…

Ngón tay thăm dò trong lúc đó đi tới giữa song mông đang nhấc cao của Cố Thính Ngữ, nơi u ám chặt chẽ kia trong mắt Niệm Hành như khe sâu thăm thẳm khó dò, Niệm Hành cẩn cẩn dực dực đưa ngón tay xâm nhâp vào trong, nhất thời y có cảm giác đầu ngón tay của mình cũng bị nhiệt độ trong đó hoà tan

Miệng huyệt khô ráp chặt chẽ, ngón tay của Niệm Hành bị mắc kẹt không đi vào tiếp đựơc, mà cũng không rút ra được

“Tiểu Ngữ… Thả lỏng… Tiểu Ngữ…” Hai gò má của Niệm Hành hồng hồng, y cấp thiết mà không biết làm sao. Y muốn… Nhưng mà cụ thể muốn cái gì, y lại không rõ lắm…

Ngón tay không ngừng quấy qua quấy lại, sắc mặt Cố Thính Ngữ càng thêm khó coi, có một loại cảm giác xấu hổ quen thuộc vây quanh hắn, Cố Thính Ngữ vô lực phản kháng, âm thanh cự tuyệt bị giam giữ trong ***g ngực, Cố Thính Ngữ cúi đầu phát sinh tiếng rên rỉ.Thanh âm gần như cầu xin giống như nước lạnh đánh thức thần chí không rõ ràng của Niệm Hành. Y bỗng nhiên nhớ tới bản thân thiếu chút nữa đã hại chết Tiểu Ngữ, hiện tại nào có tâm tư tưởng… những chuyện loạn thất bát tao này… Niệm Hành hít sâu một hơi đứng lên, đầu ngón tay nóng nóng, ngốc lăng trong chốc lát, Niệm Hành đem ngón tay vừa nhét vào nơi chặt chẽ kia của Cố Thính Ngữ ngậm trong miệng, chỉ chốc lát sau, đỉnh đầu Niệm Hành bắt đầu bốc hơi.

“Tiểu … Tiểu Ngữ uống nước không…” Niệm Hành rời đi lực chú ý, y nhìn đôi môi khô khốc của Cố Thính Ngữ hỏi

“Ngô…” Cố Thính Ngữ cau mày, cúi đầu đáp lại

Chỉ chốc lát sau, Niệm Hành đã đem một cái vỏ ốc biển có hoa văn màu xanh đựng nước biển tới, y đỡ Cố Thính Ngữ ngồi dậy, đem ốc biển kề với đôi môi nhợt nhạt của Cố Thính Ngữ.

Cố Thính Ngữ bị sốt đến cuồn cuộn độn độn, mơ hồ có cảm giác nước chảy vào trong miệng, hắn vươn đầu lưỡi nóng bỏng của mình, uống một hớp, sau đó

“Phốc!!!” Cố Thính Ngữ chống vỏ sò nôn khan, hắn bị vị mặn chát của nước biển kích thích làm da đầu tê dại, viền mắt Cố Thính Ngữ ướt át, hắn gian nan tựa bên vỏ sò thở dốc…

“Tiểu Ngữ? Ngươi tỉnh? Uống nước thực sự là dùng đựoc a, ha ha ha.’

“Ngươi không nên nhìn ta như thế a ha ha, ta biết ngươi hiện tại là rất cảm động đi, thế nhưng nhìn lại là do ta hại ngươi nhảy xuống nước, ngươi sẽ không cần cảm kích ta nữa ”

“Tiểu Ngữ a, ngươi nói gì đi ta đã nghĩ một cách hạ nhiệt độ giúp ngươi đem một khối băng nhét vào PP của ngươi, ngươi nghĩ thế nào?”

Cố Thính Ngữ thở một hơi không làm theo, thiếu chút nữa là ngất luôn

“A, bổn đại gia cũng đã nhận sai rồi, thế nào a, lẽ nào thực sự muốn đem ta đi cho cá voi ăn.”

Cố Thính Ngữ cúi đầu không nói (Anh là chẳng còn sức mà nói ấy)

“được rồi, cho cá voi ăn thì cho cá voi ăn đi, vậy ngươi trước tiên ăn một chút gì đó có được hay không?”

Lúc này, Cố Thính Ngữ mới phát hiện ở một góc tường đang đun sùng sục một thứ dinh dính màu đen đen tím tím gì đó, con mắt Cố Thính Ngữ đều nhìn thẳng vào Niệm Hành chà xát hai tay, múc một chén nhỏ đi tới.

“A há miệng” Niệm Hành ngồi xổm bên vỏ sò, múc một muỗng nhỏ đưa tới bên miệng Cố Thính Ngữ

Nguyên bản Cố Thính Ngữ vì chuyện Niệm hành tự ý buống ra sợi dây mà tức, hiện tại hắn thấy một khối dinh dính cháy đen càng sợ bị độc chết, Niệm Hành lại không nghe cứ không ngừng đem cái muỗng quơ qua quơ lại trước miệng hắn, Cố Thính Ngữ nâng tay cản một chút, đem Niệm Hành không hề phòng bị thuận thế ngã về sau, súp nóng tất cả đổ lên người y (thì ra cái anh nấu gọi là súp a), theo cái chân giả bằng xương cá lạnh lẽo chảy xuống.

Cố Thính Ngữ sửng sốt, hắn nhìn Niệm Hành đang nỗ lực đứng lên nói không ra lời, trong gian phòng đây đó chỉ còn có tiếng thở dốc. Nửa ngày, cũng không biết Niệm Hành có bị phỏng chỗ nào không cuối cùng cũng ngây ngốc đứng lên, y đi tới góc múc một chén súp nóng đen tím khác.

“đây là tảo tía, thực sự không khó ăn a” Giớ cái muỗng nhỏ lên, vẻ mặt Niệm hành ngây ngốc hứa hẹn (Là tảo tía, không phải là thuốc độc a)

Cố Thính Ngữ hít sâu một hơi, một ngụm nuốt súp nóng trên cái muỗng, không có nhấm nuốt liềm nuốt thẳng xuống (nuốt trửng). Ngẩng đầu lên, Cố Thính Ngữ thấy Niệm Hành lộ ra một nụ cười màu cam như tia sáng sau cơn mưa.

————-

anh Niệm Hành trong chương này thật ….

đây là cái tảo tía mà ảnh nói là

Chương 68: Kết giới biến động

“Tiểu ngữ, ngươi xoay người lại”

Cố thính Ngữ đưa tấm lưng trơn nhẵn về phía Niệm Hành

Niệm Hành một tay ôm lấy lưng hắn, hai người co mình nằm bên trong vỏ sò. Vào đêm, sau bữa tối Cố Thính Ngữ đang chuẩn bị đi ngủ, ai biết Niệm Hành dĩ nhiên lại xốc chăn chui vào trong vỏ sò chật hẹp.

“Quên đi,” nếu như bình thừơng ôm nhau thế này thì ngủ cũng dễ thôi, thế nhưng hiện tại Cố Thính Ngữ đang trần như nhộng, hắn thực sự chịu không nổi Niệm Hành cứ như con bạch tuộc quấn lấy mình “Ta ra bên ngoài ngủ,”

“KHông được!!” âm điệu của Niệm Hành bỗng chốc lên cao quãng tám, một lát sau lại cấp tốc hạ xuống, thương cảm hề hề thì thào tự nói “… ta đã biết, ngươi là ghét bỏ bổn đại gia… Ta… Là chân của ta quá khó nhìn… Đúng không…” (cái gì cũng ngốc mà sách lược bi ai học nhanh thế)

Lời này vừa nói ra, động tác của Cố Thính Ngữ bỗng dừng lại, hắn nheo con mắt dùng sức quan sát thần sắc của Niệm Hành, sau khi xác định y không phải là uy hiếp quanh co lòng vòng, Cố Thính Ngữ thở dài một hơi, rầu rĩ không vui nằm lại trong vỏ sò.

Trong bóng tối, Niệm Hành ôm Cố Thính Ngữ mềm mại cảm thấy thật mĩ mãn, tận lực ép bản thân không cười thành tiếng.

Bên cửa sổ truyền đến tiếng sóng biển của thuỷ triều, Cố Thính Ngữ cảm thấy cánh tay đang ôm chặt bản thân kia, càng lúc càng chặt.

“Tiểu Ngữ…”

“Có chuyện gì.”

“Ta nghĩ ta đã hiểu rõ nhân loại”… Là cấu tạo, Niệm Hành yên lặng dưới đáy lòng bổ sung

“Ân,” Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng đáp lại, tiếng sóng biển như bài hát ru con đẹp nhất, hắn đã có chút mơ màng “Hiểu rõ nhân loại cái gì?”

“Tỷ như nói, nhân ngư vì sao không cái nơi ấy.”

Chân sao… Cố Thính Ngữ ngáp một cái  “Ngươi hiện tại không phải là có sao.”

“Chỉ là cái nơi ấy, ta không tự mình thấy được.”

“Nga… Ở đâu?”

“Ở đây.” Cánh tay khoát lên eo Cố Thính Ngữ, thoáng cái đã trượt sâu vào giữa hai đùi…

“….”

Vỏ sò giống như chiếc thuyền lá trong giông bão kịch liệt rung động, Cố Thính Ngữ nghiến răng nghiến lợi đẩy ngã Niệm Hành “Hiểu rõ?! Hảo… ta cho ngươi hiểu rõ thân thể nhân loại!!”

“A a… Tiểu Ngữ… Đau quá!!”

Cố Thính Ngữ nắm chặt hai tay Niệm Hành, mắt điếc tai ngơ với lời cầu xin tha thứ của y, thế nhưng tiếng kêu của Niệm Hành, dần dần có ngữ điệu không hề thích hợp…

Cố Thính Ngữ vội giơ tay tìm một vật dễ gây cháy, ánh lửa chiếu xuống Niệm Hành đang che ngực kịch liệt giãy dụa, y ngã vào trước ngực Cố Thính Ngữ gấp gáp thở hổn hển, môi đã bị bản thân cắn tới xuất huyết, hiển nhiên là do đau nhức tới mức không nói thành lời.

“Niệm Hành?!” Sắc mặt Cố Thính Ngữ lập tức thay đổi, giọng nói đến ngay cả chính hắn cũng không phát hiện được là đang run rẩy “KHó chịu ở đâu?? Ta làm ngươi bị thương sao?”

“KHông…Ách!… Tiểu Ngữ, đau quá…”

Cố Thính Ngữ ôm lấy Niệm Hành, lòng bàn tay dán lên ngực Niệm Hành, không ngừng vì y vận chuyển năng lượng của mình.

Mồ hôi theo trán Niệm Hành rơi xuống, y mở mắt nhìn thần tình đau lòng của Cố Thính Ngữ, không tự giác cười ngốc nghếch. Sức mạnh ôn hoà của Minh lệ ức chế cơn đau co rút trong ***g ngực, Niệm Hành nằm trong lòng Cố Thính Ngữ cọ cọ, nhàn nhạt nói rằng

“Nguyên Ác… Xem ra sắp sửa thức tỉnh rồi, hắn đang triệu hoán (gọi) bọn ta… Trở về bên người hắn.”

Lời còn chưa dứt, Niệm Hành đột nhiên đánh một cái rùng mình, bầu trời hạ xuống, tựa hồ có một dấu hiệu đáng ngại nào đó, tiếng sóng biển từ từ nhỏ đi, lúc này Cố Thính Ngữ cũng nghe thấy trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân.

Người tới không chỉ có một.

Niệm Hành cùng Cố Thính Ngữ nhìn nhau, bầu không khí nhanh chóng trở lên căng thẳng hết sức, Niệm Hành che chắn phía trước Cố Thính Ngữ, gắt gao nhìn thẳng vào cánh cửa.

Tiếng bước chân từ xa đã lại gần, lúc này bọn họ đang đứng ở trước cửa.

Niệm Hành một tay che đau nhức ở ngực, một tay gắt gao nắm chặt Cố Thính Ngữ, nhưng mà, thật ngoài ý muốn

“Cốc Cốc Cốc ”Những tiếng gõ cửa lại vang lên.

—————————–

Mây đen che kín bầu trời, dưới chu kỳ luân hồi từ xa xưa, Oán Minh hoa lần lựơt héo tàn.

Những cuộn khói đen cuồn cuộn sinh sôi từ dưới nền đất từ hỗn loạn dần dần hoá thành thực thể, từ xa nhìn lại, chính là hình dáng của một nam nhân.

Quyết quỳ gối xuống, nhìn Nguyên Ác từ từ tích tụ sương mù dày đặc thành thực thể, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị thay thế bằng thần tình phức tạp cùng kính nể, mà nam nhân vô tri vô giác có hai tròng mắt xanh biển đứng phía sau Quyết, vẫn như cũ không nói đựoc một lời.

[ Quyết ]

Tuy rằng không có thanh âm, nhưng Quyết cảm thụ đươợ ý thức của Nguyên Ác, hắn khiêm tốn cúi đầu.

[ Chuyện gì xảy ra?]

Quyết quỳ gối dưới lớp sương đen, ngực không ngừng lựa chọn những từ ngữ thích hợp, vô luận như thế nào, sự tình phát triển tới cục diện này, hắn cùng Huyễn Sinh đều không thoát đựơc việc có can hệ.

[ Kết giới, vì sao lại hỗn loạn?]

Ý thức cuả Nguyên Ác không mang theo chút cảm tình nào, nhưng Quyết lúc này lại cảm giác bị một áp lực vô hình đè nặng với vô pháp ngẩng đầu, nương theo hô hấp càng ngày càng trầm trọng, Quyết gian nan đáp lại

“Kết giới bị một sức mạnh không biết tên phá hoại, sức mạnh tập trung lại…. Cung thứ sáu…”

[ Trọc Âm?]

Đầu của Quyết càng cúi thấp hơn.

[ Triệu hồi tất cả các thánh thú.]

“… Tuân lệnh.”

Nhưng mà, khi nắm niệm chú Triệu hồi thuật, phía chân trời xuất hiện ánh sáng màu xanh u ám, đợi ánh sáng xanh tắt đi, thánh thú xuất hiện tại nơi Nguyên Ác tiêu tán, chỉ có hai người.

Ngàn năm trước, bọn họ mười hai người tuyên thệ trung thành với Nguyên Ác, ngàn năm sau, tại cùng một chỗ, đáp lại lời triệu hoán của Nguyên Ác lại không có mấy người.
Quyết nói không ra lời, chuyện làm hắn lo lắng nhất, rốt cuộc đã xảy ra.

——————————-

Niệm Hành mở cánh cửa.

Mà đám người đứng ở ngoài cửa, dẫn đầu Thật đáng ngạc nhiên lại là Trọc Âm.

Niệm Hành ngơ ngác mở cánh cửa, Trọc Âm, Thiên Luật, Thanh Tước ba người nối đuôi nhau tiến vào gian phòng.(tình cũ không rủ đều đã tới)

Cố Thính Ngữ khó có thể tin há hốc mồm “…Các ngươi, thế nào lại…”

Cả ba người toàn thân ướt đẫm, hình dạng có chút chật vật, ngoài cửa sổ chẳng biết từ bao giờ đã bắt đầu có mưa phùn, chỉ chốc lát sau mưa rơi càng lúc càng lớn, trong tiếng sấm chớp, sắc mặt cả ba người đều đặc biệt trầm trọng.

Trọc Âm hướng mặt về phía Cố Thính Ngữ “Ngươi làm thế nào tới đây đựơc?” Trái tim của y liên kết với kết giới tiếp theo, theo lý thuyết, nếu Cố Thính Ngữ đi tới cung tiếp theo, y đã sớm… Chết rồi.

“Ta không có đi qua cái kết giới kia.” Cố Thính Ngữ trả lời.

“Ai cho ngươi tự chủ trương (quyết định) hả?! Ngươi có biết sử dụng Minh lệ cứu sống ta tương đương với việc phá huỷ kết giới hay không, cái lão già Nguyên Ác kia hiện tại chỉ cần tuỳ tiện phái một thánh thú qua đây đều có thể giết ngươi!!” Tâm tình Trọc Âm dị thường kích động, nhưng lại nghe như y đang phô trương thanh thế để che giấu cảm động dưới đáy lòng “Sau đó thì sao, ngươi đã đi đâu?”

“ta trở lại chỗ có kết giới ban đầu ở bên hồ. Vốn là muốn đi tìm Thiên Luật, thế nhưng khi lặn xuống phía dưới, tỉnh lại chính là ở bên bờ biển.”

“Kết giới rối loạn rồi,” Thanh Tước nhàn nhạt nói, nửa ngày, thực sự nhịn không đựơc dấm chua hỏi “Tại sao ngươi lại đi tìm Thiên Luật … Mà không tìm ta.”

Thiên Luật đứng im một bên nhìn chằm chằm Cố Thính Ngữ nở nụ cười tự giễu “Tìm ta? Ha hả…. Tìm ta là vì để cứu con tử xà kia đi!!” Nói còn chưa dứt lời, Thiên Luật bước một bước dài đi tới trước mặt Cố Thính Ngữ, “Soạt” cái xốc chăn che trên người hắn lên.

Gian phòng nhất thời an tĩnh.

Cố Thính Ngữ cả người trần trụi đứng trong vỏ sò, ngoại từ Niệm Hành đang mỉm cười đắc ý, những người còn lại trong nháy mắt đều đen mặt. (cái này cso được tính là bắt gian tại giường ko?)

“A nha, không nên để Tiểu Ngữ cảm lạnh nha ” Niệm Hành dị thường nhanh nhẹn đi tới bên vỏ sò, cẩn cẩn dực dực giúp Cố Thính Ngữ đắp chăn lại thật tốt “Tiểu Ngữ chờ bọn họ đi, chúng ta tiếp tục.”

“Ầm!” Sấm sét vang lên, nhiệt độ không khí trong gian phòng đột nhiên giảm mạnh tới mức đóng băng.

“Tiểu, Ngữ?” Thiên Luật lặp lại từng từ một, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Cố Thính Ngữ “… Ngươi, cùng hắn làm?”

KHông đợi Cố Thính Ngữ trả lời, Trọc Âm một chưởng đánh vào bên người Niệm Hành, Niệm Hành không phòng bị đau đớn kêu một tiếng rồi té trên mặt đất.

“Niệm Hành!” Cố Thính Ngữ cuống quít nhảy ra khỏi vỏ sò nâng Niệm Hành dậy, hắn nhìn Trọc Âm trách cứ “Ngươi điên rồi?! Không nhìn thấy chân y bị thương sao?”

Cố Thính Ngữ không hề chú ý tới bên dưới hắn ánh mắt của NIệm Hành cùng Trọc Âm trong nháy mắt va chạm nhau, điện quang chớp lửa bắn ra, Niệm Hành nhìn Trọc Âm nở nụ cười nhạt

Mà Trọc Âm lại sửng sốt như bị điện giật

Âm ngoan Trọc Âm cùng Thiên Luật nhíu mày, âm thầm ra kết luận

Mưa càng rơi càng lớn, cuồng phong phần phật thổi qua hải đăng, Cố Thính Ngữ cùng Niệm Hành ngồi trong vỏ sò, những người còn lại vây thành một vòng quanh vỏ sò. Cho tới bây giờ, Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy tất cả ở trước mắt đều rực rỡ như mộng, hắn mờ mịt nhìn mọi người, nhẹ nhàng hỏi “Các ngươi thế nào lại gặp nhau ở chỗ này?”

Trọc Âm, Thiên Luật cùng Thanh Tước lúc này mới nhớ tới chuyện trọng yếu, lúc mới vào cửa nhìn thấy hình ảnh Cố Thính Ngữ cả người xích loã liền trực tiếp rơi vào mộng, hoàn toàn quên mất phải cùng nhau bàn chuyện chính sự.

Niệm Hành ghé vào trong lòng Cố Thính Ngữ, mặc dù nhìn qua có vẻ nhu thuận như vậy, nhưng thực tế là đang ngầm nguyền rủa ba kẻ xâm nhập. Y tuy rất rõ ràng bọn họ tới đây tất nhiên là vì việc Nguyên Ác triệu hoán, nhưng trong tâm vẫn tồn tại địch ý với những kẻ dám can đảm nhìn trộm Tiểu Ngữ (XX còn làm rồi thì nhìn trộm có là gì) Dám ở địa bàn của y dương oai, coi nhân ngư y là tảo biển để ăn à?!

Thiên Luật bình ổn lại tâm trạng, nói “Ý thức của Nguyên Ác đã sống lại rồi, thực thể của hắn phục hồi lại như cũ chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi, kết giới giờ bị phá hỏng, sức mạnh của bọn ta tuy yếu ớt, thế nhưng vẫn có thể xông qua nhưng cho tới bây giờ, mới chỉ có ba người bọn ta xông qua thôi.”

Nói cách khác, Bạch Chi Ngao, Tu Nhĩ, Lương Nguyệt vẫn đang không rõ sống chết.

————————-

Xong chương này, ta xin rút lại nhận xét trước đây của ta về Niệm Hành, anh này ngòai vẻ ngoài yếu ớt, dễ  thương như Chi Ngao thì cá tính là một trời một vực a… Đến Trọc Âm còn mang vạ đúng là…

Chương 69: Chia quân làm hai đường

Nghĩ đến Bạch Chi Ngao bặt vô âm tín (không có tin tức), hai mắt Cố Thính Ngữ dần ảm đạm. Có lẽ là nhận thấy đựoc tâm trạng Cố Thính Ngữ đang xuống dốc, Niệm Hành bất an ôm lấy thân thể y

“Vì vậy,” Bỏ qua sự không cam tâm mơ hồ dưới đáy lòng, Thiên Luật không đựơc tự nhiên nhìn về phía ngoài cửa sổ “… Vì vậy, hiện tại chúng ta chia quân làm hai đường, ta sẽ đi cứu ba người bọn họ, những người còn lại bảo hộ ‘Tiểu Ngữ’, kéo dài thời gian tấn công của Nguyên Ác, cho tới lúc tất cả cùng gặp lại.”

“Thiên Luật…” Cố Thính Ngữ ngẩng đầu, Thiên Luật hai tay ôm Khoá Huyền cầm ngồi trong góc, dưới ánh lửa u ám, mo hồ có thể thấy những ngón tay thon dài nguyên bản trắng nõn của Thiên Luật, giờ nổi lên tầng tầng phao máu (nó giống như là bị bỏng rộp chỉ có điều trong đó không phải nước mà là máu).

Những người khác không có phản đối, Thiên Luật gắt gao liếc mắt nhìn Cố Thính Ngữ, xoay người đi ra.

“Thiên Luật!” Cố Thính Ngữ tiện tay cầm cái chăn quấn quanh người, hắn đuổi theo ra cửa, phát hiện Thiên Luật đang ở cạnh cửa chờ hắn.

Đã lâu không gặp, hai người đứng đối diện, yên lặng không nói gì. Cố Thính Ngữ từ trong ánh mắt của Thiên Luật thấy đựơc uỷ khuất cùng không cam lòng, hắn cúi đầu xuống, mơ hồ cảm thấy hổ thẹn.

“ ‘Tiểu Ngữ’ …. Nguyên lai đây là tên cuả ngươi a.” Thiên Luật rõ ràng không muốn giọng điệu của mình có chứa sự chế nhạo như vậy, thế nhưng y làm không được.Ghen tị thốt ra tràn ngập, chảy trong ***g ngực đến cả chính y cũng không chế không nổi chua xót trong lòng.

“Ngươi đi sau đó ta là thế nào… hảo, những… cái này cũng không nói…. Thế nhưng ngươi sao lại cùng bọn họ… ” Thiên Luật không nói được nữa, trong lòng y nghĩ Cố Thính Ngữ, không phải là Cố Thính Ngữ đã từng gặp gỡ trước kia nữa.

Cố Thính Ngữ há mồm, muốn giải thích bản thân cùng Niệm Hành không có phát sinh chuyện gì … Thế nhưng còn Trọc Âm? Lại nghĩ xa một chút, hắn cùng Bạch Chi Ngao, Tu Nhĩ cũng phát sinh quan hệ.

Hắn không trong sạch giống như trong suy nghĩ của Thiên Luật, vì vậy, có giải thích cũng là vô dụng.

Thiên Luật thiếu kiên nhẫn nói “Ngươi không muốn nó gì sao? Nói,… Ngươi là bị ép buộc, ta sẽ tin tưởng.”

Cố Thính Ngữ nhìn mái tóc dài màu bạc của Thiên Luật, nghĩ trong quá khứ bọn họ từng khẩu thị tâm phi cãi nhau, một tia cay đắng nổi lên trong lòng. Đối mặt với Thiên Luật, hắn cái gì cũng không thể giải thích.

Dưới ánh mắt nóng rực của Thiên Luật, Cố Thính Ngữ không tự chủ đựơc nâng lên ngón tay đầy vết thương của y….

Người này còn nói đi cứu người khác, chính y cũng quên trị cho những vết thương do đánh cầm quá độ của mình.

Sức mạnh của Minh lệ theo lòng bàn tay chảy sang người Thiên Luật, dưới tác dụng của ánh sáng nhu hoà, vết thương rất nhanh khép miệng, nhưng sắc mặt hậm hực của Thiên Luật lại trở nên trắng bệch

“Ngươi làm vậy là có ý gì?!” đẩy Cố Thính Ngữ ra, Thiên Luật cảm thấy hoàn toàn tan nát  “Vì sao lại đem Minh lệ cho ta?”

Ràng buộc duy nhất giữa y và Cố Thính Ngữ trong lúc này chỉ là Minh lệ, hiện tại Cố Thính Ngữ lại đem sức mạnh trả lại cho y, lẽ nào ngoại trừ mặt ngoài muốn cự tuyệt tình cảm của bản thân y, còn muốn cùng y hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ sao?!

“Thiên Luật…KHông phải… Hiện tại ngươi rất yếu, ta lo lắng ngươi một mình quay lại sẽ gặp nguy hiểm.” Cố Thính Ngữ biết sức mạnh của các thánh thú hiện tại cũng không phải là ở trong thời kì hưng thịnh(mạnh nhất), nhưng tối thiểu bên người Cố Thính Ngữ còn có Trọc Âm, Thanh Tước cùng Niệm Hành, mà Thiên Luật lại phải một mình đi qua kết giới, đi tìm ba người đang mất tích.

“Không cần ngươi xen vào việc của người khác!!” Rút tay về, đầu ngón tay của Thiên Luật mơ hồ nóng lên.

Thiên Luật bỗng nhiên nhớ tới khi Cố Thính Ngữ rời khỏi Tư Dục chi cung thì, hình dáng vạn phần không muốn, mà hiện tại, lại đến phiên bản thân y nói cái câu kia với Cố Thính Ngữ

“…Ta đi”

“Ân, ta sẽ chờ ngươi quay trở lại.”

“Những người khác trở lại là đủ ròi, ngươi chờ ta để làm gì”

Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng áp sát Thiên Luật, cẩn cẩn dực dực ôm lấy y, cái ôm trong nháy mắt, Cố Thính Ngữ cảm thấy hô hấp của Thiên Luật run run, “Hãy bảo trọng.”. Hắn nhẹ giọng thì thầm bên tai của Thiên Luật.

Nửa ngày, Thiên Luật tựa bên vai Cố Thính Ngữ rầu rĩ nói “Ta thực sự…KHông thích nhìn ngươi cùng người khác ôm nhau…. đặc biệt, là lúc không mặc quần áo. ”
“Ân… Ta biết… Xin lỗi.” Ngữ khí ôn hoà trước sau như một…. Thiên Luật minh bạch, nam nhân trước mắt này không phải là người khác, hắn chính là người đã dùng từng sợi từng sợi chỉ bạc thay y sửa chữa lại Khoá Huyền Cầm, ôn nhu của hắn, Thiên Luật đã không thể chạy thoát.

Chỉ cần Cố Thính Ngữ đứng ở bên cạnh y, Thiên Luật đều có thể cảm nhận cái loại tâm tình cay đắng nhưng thoả mãn. Y không muốn tránh né, cũng không muốn bỏ trốn, cái nam nhân này… Y muốn có a.

Đám mây hạ thấp trên mặt biển rộng rãi, sắc mặt của Thiên Luật cuối cùng cũng từ trong âm u thay đổi, đúng lúc này, trong phòng vang lên thanh âm chửi bới, rõ ràng, Niệm Hành cùng Trọc Âm đã bắt đầu đánh nhau.

Cố Thính Ngữ hơi quay nhìn Thiên Luật, nhưng Thiên Luật lúc này lại thoải mái ngoài ý muốn, y phất phất tay “Ngươi đi vào đi.”

“Nga …Ách?!” điều khiến Cố Thính Ngữ càng thêm ngoài ý muốn chính là, đôi môi của bản thân đã bị hãm sâu trong đôi môi của Thiên Luật  … Ngây ngô nhưng gấp rút thăm dò, một hỗn hợp của nỗi buồn cùng sự ghen tị, một tia dịch thể trong suốt theo khoé miệng tràn ra, nhiệt độ của hai người dây dưa trộn lẫn vào nhau, Cố Thính Ngữ sắp hít thở không thông rồi.

Nụ hôn vừa kết thúc, bộ dáng Thiên Luật cũng là hít thở không thông nói “Hô… Ta tài… Sẽ không thua bọn hắn…”

Cố Thính Ngữ đần độn nhìn Thiên Luật hoá thành tia sáng bạc biến mất trước mắt…Hắn nghĩ không ra, sự tình như thế nào lại càng phát triển theo chiều hướng nhiều phức tạp hơn ni…

Hắn mở cánh cửa, trong phòng đang loạn thành một đống Trọc Âm đang muốn đem vỏ sò ném đi, miệng không ngừng la hét “Tên què!”, mà Niệm hành thì nhe răng há miệng, thét chói ta “Ngươi đến cả lũ giun biển cũng không bằng! ”, thuận thế đem mấy cái chai trôi dạt ném về phía đầu Trọc Âm ở chính giữa là Thanh Tước đang can ngăn, y từ từ khuyên giải “đáy biển không có giun…”

“Dừng tay!”

Trọc Âm cùng Niệm Hành quay đầu nhìn Cố Thính Ngữ, hai bên quả nhiên không dám động thủ thêm nữa… Nhưng khiến Cố Thính Ngữ buồn bực, cả ba người vì sao cứ nhìn chằm chằm vào miệng hắn, khuôn mặt thì mây che đen kịt, phảng phất như hắn thiếu bọn họ hai trăm tám mươi năm vạn (nguyên văn: nhị tám ngũ ngàn, ta ko hỉu chỗ này lắm)

Thanh Tước bình tĩnh đầu tiên, y đi tới bên người Cố Thính Ngữ, dùng ống tay áo xoa xoa đôi môi bị sưng của Cố Thính Ngữ, sau đó ho nhẹ một tiếng “đã không còn thời gian để đùa giỡn đánh nhau đâu, theo ta được biết, hiện tại Nguyên Ác chỉ là thức tỉnh ý thức thôi, còn thực thể vẫn chưa hồi phục như cũ, lợi dụng khoảng thời gian cuối cùng này, chúng ta mới có thể đáng sâu vào trong Thập Nhị thánh thú cung.”

“Nếu như thực thể của hắn phục hồi như cũ thì sao?” Cố Thính Ngữ hỏi

Trọc Âm thở dài một hơi “… Vậy chúng ta đây chết chắc rồi.”

“Qua đây.” Thanh Tước ngồi xổm trên mặt đất gọi mọi người tới, y dùng bút vẽ phác hoạ một sơ dồ đơn giản  “Không tính Huyễn Sinh, thánh thú đứng phía bên Nguyên Ác có tổng cộng bốn người.”

“Chỉ có bốn người, không phải giết chết họ là đựơc sao.” Niệm Hành bĩu môi.“Ngu xuẩn.” Trọc Âm lạnh lùng nói “Ta bị thương, Thanh Tước cũng bị sức mạnh của kết giới làm hao tổn hơn phân nửa năng lượng, cái tên què như ngươi có thể trực tiếp bỏ đi… ”

“Bỏ cái con rùa đen khốn kiếp nhà ngươi ấy!!”

“Khụ khụ…” Thanh Tước cắt đứt cuộc cãi vã của hai người “Thánh thú cung thứ tám cùng thứ chín, chúng ta đều biết là ai, sách lược ứng phó với công kích của bọn họ còn có thể suy nghĩ, nhưng cho tới nay, ta vẫn kỳ quái không biết thánh thú cung thứ mười đến tột cùng là như thế nào.”

Trọc Âm nhíu mày “Thuộc tính không rõ, sức tấn công không biết…. Chỉ biết tên của y có một chữ [Miên]”

“A Ta mệt quá.” Niệm Hành bỗng nhiên ngáp một cái, chống lại Trọc Âm đang xanh cả mặt âm hiểm cười nói “Nghĩ nhiều như vậy làm chi, đêm nay Tiểu Ngữ cùng ta ngủ.”

Trọc Âm giận “Ngươi rốt cuộc có biết tình huống hiện tại là gì hay không?! Nguyên Ác tuỳ thời đều có thể phái người tới tấn công chúng ta!!”

Niệm Hành xoa ngực, vẻ mặt một dạng vô hại “Tiểu Ngữ, ta đau… Xoa xoa cho ta.”

“Đau chỗ nào?” Có Thính Ngữ vội vã rời khỏi chỗ ngồi tới kiểm tra Niệm Hành, Niệm Hành núp trong lòng hắn không ngừng cuộn lại, rầm rì nói “Chúng ta về vỏ sò đi… Chúng ta về vỏ sò đi…”

Bên kia gian phòng, Xà vương Trọc Âm bị tức khí tới mức không thể nói gì suốt một ngày đêm.

Cố Thính Ngữ ôm lấy Niệm Hành, chỉ nghe Niệm Hành bỗng nhiên phóng nhẹ thanh âm, y thản nhiên nói “Chính là bởi vì tình huống nguy cấp, ta càng muốn quý trọng mỗi giây dồng hồ ở chung cùng Tiểu Ngữ…”

Thanh Tước đứng lên “Cũng muộn rồi, các ngươi ngủ đi, sáng mai chúng ta thương nghị lại”

“Vậy còn ngươi?” Cố Thính Ngữ hỏi

“Ta sẽ canh giữ bên ngoài, phòng ngừa Nguyên Ác sai người đánh lén.”

Thanh Tước ra khỏi phòng, yên lặng đóng cửa lại.

Trong phòng khó có đựơc an tĩnh trở lại, Cố Thính Ngữ thay Niệm Hành đắp chăn thật kín, rồi đứng dậy thu dọn nơi cho Trọc Âm nghỉ tạm.

Ánh sáng âm u của ngọn nến bị gió biển thổi lung lay lắc lắc, Trọc Âm thở dài một hơi, giơ bàn tay lên vuốt ve gương mặt Cố Thính Ngữ, muốn nói rồi lại thôi.

Cố Thính Ngữ cúi đầu, nhàn nhạt nói rằng “Ngủ đi.”

Vào đem khí trời càng lúc càng trở thêm ác liệt, Cố Thính Ngữ cũng không thể nào đi vào giấc ngủ được, hắn nhắm mắt lại, ngực rất rõ ràng ngày mai còn có rất nhiều chuyện đang chờ đợi hắn… Hắn càn nhanh chóng nghỉ ngơi, để có đủ tinh lực đối mặt với nguy cơ.

Nằm ở trên giường, ngoài cửa sổ là thanh âm của giông tố sóng biển, chiếc chuông gió bằng ốc biển treo trước của sổ rung động phát ra tiếng “leng keng”, khiến Cố Thính Ngữ sắp đi vào giấc ngủ giật mình tỉnh lại, hắn nhìn xung quanh, Niệm Hành đang nằm ngủ yên bên người, dưới ánh lửa yếu ớt, Trọc Âm nhắm hai mắt tưạ ở góc tường.

Cố Thính Ngữ lặng lẽ ra khỏi vỏ sò, hắn bỗng nhiên nhớ tới lúc thu dọn gian phòng này, trùng hợp có thấy tấm thảm bằng da mềm trong ngăn tủ, có điểm cũ cũ, nhưng vẫn có thể dùng đựơc.

Hắn nhẹ tay nhẹ chân lấy tấm thảm ra, nhẹ nhàng đắp lên người Trọc Âm.

“Ân…” Từ vỏ sò truyền ra tiếng ngáy bất mãn, Niệm Hành co thành một khối vù vù ngủ say, hai tay bởi vì không ôm đựoc gì mà nhíu mày.

Cố Thính Ngữ bất đắc dĩ nở nụ cười.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau