THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 6 - Chương 10

Chương 5: Phong nguyệt hồ

Mấy giờ sau.

“Uy... Ngươi có thể hay không…đừng đứng gần ta như vậy?’

Thiếu niên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội, nhe răng cười.

Cố Thính Ngữ hoàn toàn không có cách đối phó với cái tên tiểu quỷ này, tại thế giới của hắn, mặc dù vẫn luôn nho nhã lễ độ với mọi người nhưng vẫn luôn duy trì khoảng cách nhất định, chưa từng có kẻ nào chất phác tới mức dù bị hắn cự tuyệt nhiều lần như vậy mà vẫn khúc khích cười bám chặt tay hắn thân thiết không buông.

“Ngươi biết đường đi ra khỏi mê cung chứ?” Cố Thính Ngữ đẩy không ra tay của thiếu niên, đành chấp nhận thỏa hiệp.

Thiếu niên không trả lời, chỉ như 1 đứa trẻ nắm tay hắn lay động không ngừng “Bạch Chi Ngao, ta là Bạch Chi Ngao. Ngươi tên gì?”

Cố Thính Ngữ trầm mặc không nói, hắn đang suy nghĩ bản thân mình đến tột cùng liệu có thể còn sống mà thóat khỏi cái mê cung này hay không.

Thiếu niên chú ý tới sắc mặt xấu xí của hắn, ho khan 1 tiếng, nói: “Ta… ta đã thấy người chưởng quản cung này rồi, ta có thể mang ngươi đi, đợi tới khi tìm được y rồi, ngươi nói không chừng là có thể đi ra ngoài đi.”

“Nga? Y trông như thế nào?”

“Y a không cần lo lắng, y là thánh thú yếu nhất trong thập nhị cung, tác dụng so với con chó canh cửa cũng không có gì khác.” Ngữ khí của thiếu niên tuy rằng dẫn theo ý trêu chọc, nhưng Cố Thính Ngữ lại nghe thấy một tia bất đắc dĩ “Cái mê cung này có kết giới liên thông với thế giới ngoài kia, do vậy sẽ thường có dã thú hoặc con người đi lạc vào đây, cái tên chưởng quản kia có đôi khi cả dã thú xâm nhập cũng đánh không lại nữa.”

“Y rất bất tài đi “ Thiếu niên khẽ cười nói

“Bạch Chi Ngao.” Cố Thính Ngữ cắt lời y.

“Ân?”

“Ngươi giúp ta tìm cái gì đó ăn đựợc hay không?” Cố Thính Ngữ hỏi

Gương mặt ảm đạm của thiếu niên khôi phục thần thái, y nói “ Ngươi, ngươi chờ ta, ta sẽ lập tức quay lại, không nên đi loạn nga!!”

Nhìn thân ảnh nhỏ nhắn của thiếu niên chạy đi, Cố Thính Ngữ xoa xoa cái tay vừa bị y nắm.

Thật kì quái, hắn vừa rồi cư nhiên cảm nhận được sự đau thương của thiếu niên – đó là 1 loại tình tự cần nhanh chóng được giải tỏa

Ăn xong dã quả do Bạch Chi Ngao tìm về, hai người lại tiếp tục đi về phía trước

Bạch Chi Ngao tựa hồ rất quen thuộc với khu rừng này, từ lúc có y dẫn đường, Cố Thính Ngữ không còn thấy các kí hiệu mà mình đã lưu lại nữa

“Chúng ta hiện tại đang đi đến trung tâm của khu rừng, nhưng ngươi phải cẩn thận nga, ngoại trừ mấy loại quỷ quái thấp hơn yêu quái vừa rồ, trong rừng cây còn có 1 số bộ phận then chốt, mấy loại dã thú không có tên, vì vậy ngươi phải đi sát ta nha.”
“Có cần phải nắm tay không?” Cố Thính Ngữ hỏi

“A…Đương nhiên rồi.” Bạch Chi Ngao lộ ra chiêu bài gương mặt tươi cười hồn nhiên, thừa dịp Cố Thính Ngữ không để ý, ở bên má của hắn liếm liếm 1 cái

“Ngươi!” Cố Thính Ngữ hơi né tránh, kết quả đầu lưỡi vốn chỉ liếm ở bên mặt, lại chạm tới môi hắn.

Bạch Chi Ngao hệt như hài tử vừa ăn vụng đường mật, trên mặt y mang theo biểu tình hơi kinh hỉ.

“Ta vẫn muốn hỏi, tên gia khỏa như ngươi làm thế nào biết rõ về khu rừng quỷ quái này như vậy?”

“Ân Ta ngây ngốc ở địa phương này cũng tương đối lâu rồi, nên tự nhiên biết được nhược điểm của chúng nó. Được rồi, ta đã cứu ngươi, nhưng ngươi vẫn chưa nói cho ta biết tên của ngươi nha.”

Cố Thính Ngữ nhàn nhạt lắc đầu “Ta cảm ơn ngươi đã cứu mạng ta, thế nhưng chờ chúng ta tìm đựoc đường ra ngoài, thì đường ai nấy đi, ngươi không nhất thiết phải biết tên ta.”

“Nột Nếu như ngươi không nói cho ta biết tên, ta có thể gọi ngươi đại thúc đi ” Bạch Chi Ngao chăm chú nhìn Cố Tính Ngữ “Ta trước khi tiến nhập mê cung, từng có 1 khoảng thời gian sinh hoạt trong thế giới nhân loại, nhìn dáng vẻ của ngươi, phỏng chừng ở thế giới nhân loại cũng đã đủ để gọi đại thúc đi.”

“Nhân loại?” Cố Thính Ngữ nhíu mày “Ngươi không phải là nhân loại sao?”

Bạch Chi Ngao im lặng không nói.

Nửa ngày sau, Bạch Chi Ngao mang Cố Thính Ngữ đi tới trung tâm của khu rừng [Phong Nguyệt Hồ]

“Đại thúc, Phong Nguyệt hồ chữa thương rất hiệu quả, trước đây khi bị thương ta thường tẩm mình trong hồ, rất có tác dụng nga.”Những nơi bị quỷ quái đả thương trên người Cố Thính Ngữ vẫn mơ hồ đau nhức, hắn nghi hoặc nhìn sang Bạch Chi Ngao, lẽ nào y từ nãy giờ vẫn quan sát bản thân hắn sao?

Thu hồi suy nghĩ, Cố Thính Ngữ đưa lưng về phía Bạch Chi Ngao bắt đầu thoát y phục. Dưới ánh trăng sang tỏ, thân thể xích lõa của hắn chậm rãi hiện ra trước mắt Bạch Chi Ngao.

Đường nhìn thẳng tắp từ Mái tóc ngắn của nam nhân nhu thuận, cái lưng trơn mượt, phần eo thon… Song mông cong dụ người, cùng đôi chân dài hữu lưc…

Bạch Chi Ngao nuốt xuống nước miếng.

Cố Thính Ngữ quạy đầu lại “Ngươi nhìn ta làm gì?”

“Ta… ta cũng muốn tắm với ngươi.” Bạch Chi Ngao hai ba bước lột bỏ y phục, nhảy vào trong hồ.

Cố Thính Ngữ buồn bực… Cái tên nhóc đi lạc này…Rất kì quái. (Vậy mà ông còn theo)

Cố Thính Ngữ bước vào trong hồ, nhiêt độ trong hồ vượt xa tưởng tượng của hắn, đánh rùng mình một cái, hắn nghĩ tắm nhanh một chút rồi sớm lên bờ. Nghĩ vậy, Cố Thính Ngữ cúi đầu xuống nước, ở trong nước một hồi, hắn mới trồi lên.

“Ngô…” Hảo lạnh.

Hình dạng hiện tại của Cố Thính Ngữ rất chật vật, nhưng trong mắt Bạch Chi Ngao thì lại biến thành tình tự khác.

Nam nhân bước vào hồ nước, dưới ánh trăng tỏa xuống toàn thân hắn tỏa ra khí chất dụ nhân, hai mắt hắn hơi nhắm lại, lưỡng quả trước ngực bị khí lạnh từ hồ nước làm lạnh run mà đứng thẳng lên, ngạnh ngạnh, hồng hồng, nhỏ xuống bọt nước … Bỗng nhiên hắn chìm vào trong nước, giây lát sau, hanứ lại trồi len, mái tóc đen dán sát gương mặt, cả người ướt đẫm.Namnhân nhìn ánh sang phản chiếu trên mặt hồ, nhợt nhạt than nhẹ “Ngô”

Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy trước mắt đột nhiên tối sầm, như bị cái gì đập phải, dưới chân hắn bất ổn, hắn chìm vào trong nứoc, chờ tới lúc Bạch Chi Ngao phát hiện ra, hắn đã rơi vào hôn mê.

“A! Đại thúc!” Bạch Chi Ngao ôm thân thể xích lõa của Cố Thính Ngữ lên bờ, thấy hô hấp của hắn thoáng yên ổn y thở phào nhẹ nhõm.

“Đại thúc… thân thể ướt như vậy dễ bị cảm lạnh lắm…ta giúp ngươi lau khô có được hay không?”

“Ngô…”

Bạch Chi Ngao thấy Cố Thính Ngữ không có phản đối, liền cúi người xuống thân Cố Thính Ngữ dùng lưỡi liếm đi bọt nước trên người hắn, đầu lưỡi quân quanh hai điểm trước ngực không ngừng hấp duyện, sau đó tới thắt lưng, tới chỗ tính khí của Cố Thính Ngữ, tại giữa hai đùi cùng chân liếm lộng thật sạch sẽ, sau đó Bạch Chi Ngao lật người hắn lại, chăm chú liếm khoảng da trên lưng hắn…

Môi đi tới song mông của Cố Thính Ngữ, Bạch Chi Ngao bài khai hai mông, vói lưỡi vào bên trong tinh tế quấy…

“Ân… Ân hanh…”

Chương 6: Rung động

Chờ liếm khô xong toàn thân Cố Thính Ngữ sắc mặt Bạch Chi Ngao đã ửng đỏ, y nẳm ở bên cạnh Cố Thính Ngữ thở hổn hển.

Ánh trăng mờ nhạt, Bạch Chi Ngao có vẻ có chút hoang mang, y nhìn nam nhân đang ngủ say trước mặt rơi vào trầm tư.

Bạch Chi Ngao không phải là nhân loại, mà y cũng không có những suy nghĩ phức tạp giống như nhân loại.

Ở trong thế giới của Bạch Chi Ngao, thích ghét đều được biểu lộ trực tiếp ra ngoài, y không chế không đựoc muốn thân cận với nam nhân trước mắt này, muốn giữ hắn ở bên người.

“Không nên đi về phía trước…. Đươc chứ?” Bạch Chi Ngao kéo một lọn tóc của Cố Thính Ngữ để đùa bỡn “ Đại thúc, ngươi không biết kẻ chưởng quản cung kế tiếp nguy hiểm cỡ nào đâu… Đừng trách ta không nói cho ngươi đường ra khỏi mê cung này, ta chỉ không muốn ngươi phải chết.”

Bạch Chi Ngao chăm chú ôm Cố Thính Ngữ, nhẹ nhàng nói “Đừng đi nga.”

Một lúc sau, khi sắp đi vào giấc ngủ Bạch Chi Ngao đột nhiên ngồi dậy, khẽ dụi mắt, quay đầu nhìn Cố Thính Ngữ vẫn như cũ nằm bên người, rốt cục mới an tâm mà cười rộ lên “Thực sự là không đi nha…”

———————

Sáng sớm, thái dương vẫn như xa xưa chiếu rọi khắp mặt đất. Cố Thính Ngữ lo lắng chuyển tỉnh, vừa mở mắt đã thấy một đôi ngươi hổ phách đang chăm chú nhìn chằm chằm vào bản thân.

“A” phản xạ bật dậy, cái trán hung hăng cụng vào kẻ đang ngồi xổm trước mặt Bạch Chi Ngao.

Bạch Chi Ngao ai oán kêu một tiéng ôm đầu lăn tại chỗ.

Cố Thính Ngữ cũng không có tốt hơn, hắn xoa xoa trán nhíu mày nói “Ngươi đang làm cái gì?!”

“Ô ô… Ta chính là muốn nhìn ngươi một chút a…”

“Ngươi…Ai? Y phục của ta đâu…” Cố Thính Ngữ kinh ngạc khi phát hiện trên người dĩ nhiên không có đến một mảnh vải che đậy.

Bạch Chi Ngao ngồi xuống, ân cần cười nói “Ta đem giặt cả rồi.”“…Tất cả?”

Bạch Chi Ngao nhìn cành cây ở phía xa xa có treo cả chiếc quần con, khẳng định nói “Tất, cả ”

“…”

“Đại thúc, ngươi đừng nóng giận a, nếu không… Nhóm lửa đi, có thể hong khô y phục, hơn nữa trong hồ cón có rất nhiều cá, chúng ta còn có thể thuận tiện nướng cá luôn.”

Không có biện pháp khác, Cố Thính Ngữ oán hận xả xuống vài cái lá lớn bao vây quanh bộ vị trọng yêu của bản thân, sau đó nhặt vào cành cây bắt đầu nhóm lửa.

Hỏa quang đối diện khiến Bạch Chi Ngao có vẻ hưng phấn dị thường “Đã lâu không ăn cái gì nướng ta gần như đã quên cái vị đạo này rồi.”

Khi con cá thứ nhất nướng xong, nước bọt Bạch Chi Ngao chảy dài hận không thể một ngụm nuốt hết, thế nhưng cá đến bên miệng, y lại do dự. Cuối cùng, Bạch Chi Ngao đem con cá vừa nướng xong đưa tới trước mặt Cố Thính Ngữ nói “Đại thúc, cho ngươi ăn dó.”

Cố Thính Ngữ nhìn biểu tình giãy dũa của Bạch Chi Ngao, bỗng nhiên lại có cảm giác đang ngược đãi nhi đồng.
“…Ngươi ăn đi, ta tự nướng cũng được rồi.” Vừa dứt lời, Bạch Chi Ngao hoan hỉ vui mừng ngồi xổm một bên bắt đầu ăn cá, quanh miệng đầy những vết bẩn hề hề, nhưng guơng mặt lại lộ ra nụ cười hạnh phúc.

“Ăn ngon ăn ngon ha ha ha.”

Cố Thính Ngữ trong lòng nổi lên một cảm giác khác thường, sự tĩnh lặng trên mặt hồ bị gió nhẹ thổi qua, tạo lên một vòng lại một vòng rung động.

—————–

Vì vậy, cả ngày này đều chỉ có hong khô quần áo cùng nướng cá, thẳng cho tới lúc màn đêm buông xuống, bên tai vẫn như trước đều là thanh âm cãi nhau của Bạch Chi Ngao, mà ban đêm ở rừng cây, không biết có phải là bởi vì lửa trại yếu đi hay không, nhưng mà, hình như cũng không có lạnh như vậy

“Bạch Chi Ngao, ta nói lại lần nữa, ngươi không cần áp sát ta như thế, cũng không cần… Liếm…” Còn chưa nói xong, Cố Thính Ngữ đã cảm giác hai gò má một trận ẩm ướt.

Bạch Chi Ngao lại liếm mặt hắn.

Không thể nhịn đựơc nữa, Cố Thính Ngữ cả giận nói “Đừng liếm nữa! Ngươi cũng không phải cẩu!”

Bạch Chi Ngao bỗng nhiên an tĩnh lại, nửa ngày sau, thấp giọng hỏi “Cẩu…không được sao?”

Hồi ức trong mộng với những cảm xúc bị động vật liếm láp, Cố Thính Ngữ không chút suy nghĩ trả lời “Rất ghét.”

“…”Bạch Chi Ngao gục đầu xuống.

Nhưng vào lúc này, lửa trại đang thiêu đốt bỗng nhiên bị dập tắt “Đại thúc!!” Bạch Chi Ngao như là cảm ứng được gì vội vọt lên trước mặt Cố Thính Ngữ, bảo hộ hắn ở phía sau, quay nhìn rừng cây đen kịt phát sinh tiếng gầm nhẹ.

Cố Thính Ngữ chưa bao giờ nghe qua nhân loại nào có thể phát sinh tiếng kêu cảnh cáo tiếp cận giống như loài thú như vậy, Bạch Chi Ngao cả người run lên, hai mắt gắt gao nhìn thẳng vào rừng cây trước mắt, “Đại thúc…” thanh âm Bạch Chi Ngao lúc này trầm thấp hoàn toàn khác hẳn cái cảm giác thiếu niên hồn nhiên lúc trước.

“Nếu như… Nó xuất hiện, ta sẽ ở lại cầm chân, ngươi chạy mau.”

Chương 7: Hồng quả

Con ngươi của Bạch Chi Ngao trong bóng đêm lóe ra quang mang, lúc này từ sâu trong rừng cây  truyền ra từng đợt âm thanh quỷ dị, thời giam trong khoảng khắc này chậm rãi lắng đọng lại.

Cố Thính Ngữ cắn chặt môi, cái loại cảm giác quen thuộc như thủy triều đang vọt tới, phô thiên cái địa muốn đem hắn nhấn chìm trong sợ hãi.

... Qua thời gian rất lâu sau, rừng cây mới khôi phục sự yên lặng.

“Đại thúc, “ Bạch Chi Ngao kéo tay Cố Thính Ngữ đích thủ: “Bên hồ không an toàn, chúng ta mau mau ly khai khỏi đây thôi.”

Đầu ngón tay Cố Thính Ngữ một mảnh băng lãnh, “Vừa... rồi là cái gì?”

“Du cổ – Một loại sâu sống trong mê cung.” Thấy Cố Thính Ngữ mê hoặc, Bạch Chi Ngao giải thích: “Ở trong Thập nhị cung ngoài các thần thú ra còn có 1 số loài còn lợi hợi hơn, chỉ là chúng nó thường phân tán, cũng không thường xuất hiện”

“Du cổ, lại càng hiếm thấy là một loại mang cả tính công kích như dã thú, ta đã từng cùng nó giao đấu, kết quả thực lực cách xa quá lớn, ta thiếu chút nữa đã bị nó giết.” Thanh âm nhẹ nhàng của Bạch Chi Ngao dần thất lạc quanh quẩn trong rừng: “Ta... Kỳ thực rất vô dụng.”

Bạch Chi Ngao nắm cổ tay Cố Thính Ngữ đi ở phía trước, y giúp Cố Thính Ngữ gạt bỏ những cành cây càng ngày càng rậm rạp, mở ra những bộ phận then chốt trong khu rừng, đi được 1 lúc, y nghe thấy tiếng Cố Thính Ngữ ở phía sau nói “... Bạch Chi Ngao, ngươi rất dong dài.”

“Ân?”

“Ta không cần biết ngươi đến tột cùng có bao nhiêu vô dụng … thế… thế nhưng, ngươi đã cứu ta, vừa còn nỗ lực bảo hộ ta...” thanh âm Cố Thính Ngữ đích dần dần hạ thấp:

“... Cảm tạ ngươi.”

Bạch Chi Ngao đi ở phía trướckhông có nói tiếp, chỉ là bàn tay cầm tay Cố Thính Ngữ tăng thêm lực đạo, nắm thật chặt.

——————————–

Trăng lên tới đỉnh, hai người tìm được một cự thạch lớn  xung quanh đều có hòe thụ.

Dựa vào cự thạch, Bạch Chi Ngao cùng Cố Thính Ngữ quyết định đêm nay ở chỗ này nghỉ tạm.

“Đại thúc, có đói bụng không, ta đi tìm giờ dã quả.”

“Ân, hảo.”

Bởi vì sợ làm cho chú ý, Cố Thính Ngữ không có nhóm lửa, giữa màn đêm họ cùng nhau ngồi 1 chỗ ăn dã quả.

“Ân? Loại này hảo ngọt!” Bạch Chi Ngao mừng rỡ lấy một loại quả trong tay đưa cho Cố Thính Ngữ.”Ta sống trong rừng này lâu như vậy, còn không có ăn được một loại quả ngọt như vậy đại thúc, ngươi nếm thử.”
Tiếp nhận một loại quả màu đỏ tươi như máu, Cố Thính Ngữ bỏ vào trong miệng một quả.

Đích xác rất ngọt, còn có một hương vị giống như rượu nguyên chất.

“Ăn ngon a ăn ngon a?” Bạch Chi Ngao kề sát vào Cố Thính Ngữ.

“Ân “

“Na... Đều cho ngươi hết.” Bạch Chi Ngao tâm một đường, đem toàn bộ loại quả đỏ au cầm trong tay hết thảy đưa cho Cố Thính Ngữ.

Ăn xong, hai người uể oải rất nhanh cùng nhau tiến nhập mộng đẹp.

Thế nhưng không quá bao lâu, Cố Thính Ngữ từ trong một trận khô nóng chuyển tỉnh, cả người như bị bầy kiến bò lên, từng đợt tê dại từ nửa người dưới vọt tới.

“Ân…” Nóng quá... Cố Thính Ngữ cuồn cuộn độn độn cởi y phục bản thân ra nhằm giảm bớt khô nóng, thế nhưng chưa đủ, hắn cần một cái gì đó  băng lãnh.

Cố Thính Ngữ gian nan đứng lên, đem khuôn ngực xích lõa dán lên cự thạch, tính khí không ngừng ma sát ở bên cạnh của cự thạch, phía trước tuy rằng nhờ vậy giảm bớt khô nóng, nhưng huyệt khẩu lại vì không có gì bỏ vào mà trống rỗng khó chịu

“A “

Nghe được động tĩnh khiến Bạch Chi Ngao từ trong mộng giật mình tỉnh giấc, đợi y ngồi dậy, đã bị cảnh tượng trước mắt dọa nhìn ngây ngốc
Namnhân ghé vào cự thạch thượng đang giãy dụa vòng eo, y phục trên người hắn đã bị bong ra từng mảng hầu như không còn… Huyệt khẩu giữa song mông đnag run lên nhè nhẹ, ướt sũng mở cái miệng nhỏ… Gương mặt hắn đang nhíu mày đầy thống khổ, cái trán toát ra một tầng mồ hôi tinh mịn.

“Đại... Đại thúc?”

Cố Thính Ngữ nghe tiếng quay đầu, bị *** khống chế khiến hai mắt hàm chứa vụ khí (sương mù), đôi mắt kia tràn ngập đầy khát vọng... Một màn như vậy đã đầu độc Bạch Chi Ngao. Y nằm ở trên Cố Thính Ngữ thân thể, nhẹ nhàng hỏi: “Có thể chứ? Đại thúc...”

“Ngô...” Cố Thính Ngữ chỉ là uốn lượn thân thể, tìm kiếm trên người Bạch Chi Ngao thứ cực nóng có thế giải quyết chuyện này

Bạch Chi Ngao chưa từng có cảm giác hạnh phúc như vậy, y chăm chú ôm Cố Thính Ngữ, chậm rãi cởi tầng vạt áo cuối cùng bao trùm trên con người kia….

————————

Sáng sớm, Cố Thính Ngữ từ trong những vòng luật động liên tục chậm rãi tỉnh lại, thế nhưng tính khí đang mài luyện trong cơ thể hắn lại không có ý tứ dừng lại.

Hai con mắt bị che đi, càng khiến Cố Thính Ngữ cảm thấy tính khí hãm sâu trong cơ thể kia đang tăng nhanh tốc độ

[ Hắn bắn tinh.]

Kẻ cưỡi trên thân Cố Thính Ngữ luật động không biết mệt mỏi rã rời, mà cả người vô lực Cố Thính Ngữ huyệt nội đã sớm ẩm ướt một mảnh, đêm qua không biết bị bắn bao nhiêu lần, theo trừu sáp càng nhanh hơn, bên trong huyệt khẩu đã tràn đầy dịch thể..

“Ân…” Ý thức mông lung, Cố Thính Ngữ khó nhịn rên rỉ.

Nhận thấy người dưới thân chuyển tỉnh, Bạch Chi Ngao nhẹ nhàng cúi xuống liếm hôn cái cổ của Cố Thính Ngữ

Khôi phục tri giác khiến Cố Thính Ngữ cả người đều rơi vào trong sợ hãi đến tận xương, này đầu lưỡi nóng rực, này tiếng thở dốc đặc biệt, còn có áp trên người bản thân là một thân thể đầy lông tơ, mỗi loại cảm giác đều cho thấy kẻ đang xâm phạm bản thân hắn lúc này cư nhiên không phải là con người

Ý thức được điểm ấy khiến Cố Thính Ngữ dương như phát điên mà giãy dụa

Cố Thính Ngữ giãy dụa liền kích thích Bạch Chi Ngao, y cảm thấy nội bích của Cố Thính Ngữ không ngừng co rút, mọi cảm giác của y tại thời điểm đó liền bạo phát, vì vậy… Y quên mất sự giãy dụa dị thường của Cố Thính Ngữ

Vật che đậy con mắt Cố Thính Ngữ bị kéo xuống, tư duy của hắn lúc này bị đập tan thành từng mảnh nhỏ

Trước mắt hắn rõ ràng là 1 loại chó khổng lồ đang nằm ở trước ngực, răng nanh sắc bén cùng đầu lưỡi đang không ngừng liếm hôn cái cổ của Cố Thính Ngữ, nước bọt của nó cũng dính đầy trên mặt hắn.

“A  a a a a a a a a!!!!!!!”

Chương 8: Đừng bỏ lại ta

Ngay tại thời điểm Cố Thính Ngữ hét chói tai, trong cơ thể hắn liền bộc phát 1 cỗ nhiệt lưu nóng hổi, bạch khuyển to lớn cưỡi ở trên người hắn vừa mới bắn tinh. Thời gian loài chó bắn tinh so với loài người thường lớn hơn, qua thời gian 1 giây, Cố Thính Ngữ cảm giác đựoc rõ ràng dịch thể trong người đang chạy nứoc rút, một cỗ hướng tới chỗ sâu nhất trong cơ thể hắn tiến tới.

Chờ tới lúc bụng Cố Thính Ngữ hơi hở ra, Bạch Chi Ngao mới phát hiện ra dị trạng của hắn.

Cố Thính Ngữ lúc này 2 mắt thất thần, con ngươi phóng địa, cả người run rẩy không ngừng, hô hấp theo một tần suất không bình thường.

“Đại thúc!!” Bạch Chi Ngao lập tức rút tính khí của mình ra, nhảy xuống khỏi người Cố Thính Ngữ, kiểm tra tình huống.

Huyệt khẩu đã không còn tắc vật, những thứ bên trong huyệt động phun trào ra ngoài. Tràng đạo nội bích huyệt khẩu mỗi một chỗ đều chật ních dịch thể của loài thú, cuồn cuộn không ngừng trào ra khiến bãi cỏ dưới thân Cố Thính Ngữ ẩm ướt thành một mảnh.

Cố thính Ngữ ôm bao tử nôn khan, suy yéu cộng thêm sợ hãi khiến hắn ngất xỉu.

Bạch Chi Ngao không cẩn thận bại lộ chân thân (nguyên hình) khiến Cố Thính Ngữ rơi vào kinh hách, y lập tức biến về hình người nâng Cố Thính Ngữ dậy.

“đại thúc?! Tỉnh tỉnh, là ta! Xin lỗi, ta tối qua không chế không đựơc…”

“Là… Là ngươi?” Cố Thính Ngữ một lúc sau tỉnh lại, hắn khó có thể tin nhìn thiếu niên đang xích loã trước mắt mình.

Trải qua đêm qua, Bạch Chi Ngao cho rằng Cố Thính Ngữ đã tiếp nhận bản thân mình rồi, vì trong ấn tượng của y chỉ có những người yêu nhau mới có thể tiếp xúc thân thể, y nhẹ nhàng ôm lấy Cố Thính Ngữ, có chút xấu hổ nói “Đại thúc …ta thích ngươi.”

Nhưng phản ứng của Cố Thính ngữ chỉ là lạnh lùng gỡ tay của y ra

“Cút.”

Tâm của Bạch Chi Ngao tức thời như bị dội một xô nước đá, y lăng lăng nình Cố Thính Ngữ.

“Đại thúc?”

“Ngươi cút!! đừng cho ta nhìn thấy ngươi nữa!!”

“Vì sao? Bởi vì đêm qua sao? Ta có thẻ giải thích, đêm qua ngươi…”

“Câm miệng!! Ngươi cư nhiên lại là…” Cố Thính Ngữ chán ghet xoay người đưa lưng về phía Bạch Chi Ngao, vừa nghĩ đến chính mình bị súc sinh đặt dưới thân mà cưỡi lên, trong thân thể còn lưu lại dịch thể của loài khuyển, cả người hắn đều rơi vào trạng thái cực độ ác tâm.

“ tại vì trong mắt ngươi ta bất quá chỉ là một con chó… Ta căn bản không xứng để thích ngươi… ta không xứng…” Nước mắt không ngừng trút xuống, Bạch Chi Ngao không dám nhìn nhãn thần chán ghét của Cố Thính Ngữ, y che hai mắt lại thì thào lẩm bẩm “….Vì sao ta chỉ là một con chó… ta cũng không muốn thế….”

…Đại thúc, đừng….[đừng bỏ ta lại. ]

————————–

Bạch Chi Ngao sinh ra trong nhà của một gia đình thợ săn.

Vừa sinh ra y đã có bộ lông trắng như tuyết, cả gia đình người thợ săn một nhà đều rất thương yêu tiểu tử lông xù là y.

Chủ nhân ban ngày xuất môn săn thú, Bạch Chi Ngao sẽ ngây ngốc ở trong sân chờ đợi, đợi đến khi mặt trời lặn về phía tây sườn núi thì chủ nhân sẽ về nhà, y sẽ chạy đến chân núi để sớm gặp đựơc chủ nhân.

Chờ cho tới lúc thân ảnh của chủ nhân hiện lên trong tầm mắt, Bạch Chi Ngao liền vui mừng chạy tới đảo quanh chân chủ nhân.

Trong sân vườn có một cây hoè thụ, hoa cứ nở rồi lại tàn, thời gian nhoáng cái đã trôi qua rất nhiều năm.

Gia đình thợ săn kia bắt đầu dữơng một ít tiểu cẩu khác, có con thông minh hơn Bạch Chi Ngao, có con giỏi đi săn hơn Bạch Chi Ngao. Y đã từ từ bị quên lãng trong tầm nhìn của mọi người.

Bạch Chi Ngao không biết mình đã làm sai cái gì, y cực lực muốn đựoc thừa nhận, y muốn biết, sự tồn tại của mình, đối với chủ nhân có ý nghĩa gì, Nhưng mà, trong một lần trên đường đi săn thú, y đã bị chủ nhân để quên giữa núi rừng.

Y ở chỗ đó chờ đợi suốt ba ngày ba đêm, liều mạng tự nói với chính mình, chủ nhân của y nhất định sẽ quay lại….
Chủ nhân của y hẳn sẽ cần y….

Cuối cùng, Bạch Chi Ngao không có chờ đợi đựơc chủ nhân của mình, thế nhưng tại trong mơ hồ y lại có một cuộc gặp gỡ khác đã cải biến số phận của bản thân mình Nguyên ác.

Bạch Chi ngao nhớ kĩ cái thứ không rõ hình ngừoi kia đã hỏi y “ Có nguyện ý làm chó trông cửa cho ta hay không?”

Y đáp ứng.

Chí ít… Y cũng thấy mình còn hữu dụng.

Nguyên Ác cho y một ít năng lượng, giúp y có khả năng biến hoá thành người, trong mê cung y trưởng quản có đủ các loại hoè thụ, vì y vẫn còn nhớ rõ trong sân của gia đình săn bắn kia có một cây hoè thụ vô cùng tươi tốt.

Bạch Chi Ngao ở trong mê cung đầy hoè thụ này đã trải qua rất nhiều năm tháng… Không một ai có thể đi ra khỏi mê cung này, nguyên nhân, chính là bởi vì…. Mê cung này, căn bản không hề có cửa ra.

đến ngay cả Bạch Chi Ngao cũng không biết…. Chân chính mê hoặc… Chính là tâm của y.

Mỗi khi hoè thụ đến kì nở hoa, Bạch Chi Ngao sẽ tới cửa vào của mê cung ngồi đợi… Phảng phất nghe thấy trong mùi vị quen thuộc của hoè thụ….

Sẽ có người tới đưa y đi.

“Ngươi không nên đi tiếp về phía trước, chờ ta biến mạnh lên, chờ ta trở lên rất mạnh rất mạnh…. Chờ ta phá bỏ kết giới này, ta sẽ đưa người trở về có đựơc hay không?”

“Ngươi là trưởng quản cung này, có đúng hay không?”

“đại thúc…”

“Ngươi một mực đùa giỡn ta sao? Cửa ra của Mê cung rốt cuộc ở nơi nào?”

“….Đại thúc, ngươi không nên đi tới cung tiếp theo, ngươi sẽ chết đó….” Bạch Chi Ngao nước mắt đầm đìa cầu xin “Ngươi tin tưởng ta đi, thánh thú cai quản cung thứ hai….”

“Bạch Chi Ngao, dù có chết ta cũng không muốn tiếp tục ở cùng một chỗ với ngươi.”

Lời này vừa nói ra, Cố Thính Ngữ liền cảm thấy Bạch Chi Ngao phía sau hắn trầm mặc.

Chương 9: Chiến đấu

Cố Thính ngữ một đừơng đi về phía trước, đi tới đường cụt thì lại vòng trở về. Mệt mỏi thì ở dưới tàng cây nghỉ một chút, khát thì tới bên hồ uống, vài ngày ở đây, hắn đã dần dần quen thuốc với rừng cây này.

Mà mấy ngày nay, Bạch Chi Ngao đều không nói một lời đi theo phía sau hắn, đợi hắn nghỉ ngơi, y lièn canh giữ ở  một bên lẳng lặng ngắm nhìn hắn.

Không ăn không uống khiến Bạch Chi Ngao càng ngày càng suy yếu, Cố Thính Ngữ trong lúc vô tình chú ý tới sắc mặt càng lúc càng tái nhợt của Bạch Chi Ngao, cùng với thân thể lung lay như sắp đổ thì, hắn bỗng nhận thấy trong ***g ngực có một loại cảm giác không nói lên lời đang lặng lẽ lan rộng ra.

Mấy ngày này, bầu trời trong mê cung u ám tích những mấy tầng mây, nặng nề hệt như tâm trạng của Cố Thính Ngữ.

Theo mùi hương hoa hoè, Cố Thính Ngữ cuối cùng đã đi tới cây hoè đầu tiên của khu rừng.

Đúng lúc này, sau lưng hắn bỗng truyền đến một tiếng vang nhỏ, thân thể Bạch Chi Ngao mềm nhũn ngã vào trên cỏ.

Cố Thính Ngữ quay đầu lại, nhìn thấy thân ảnh gầy yếu của thiếu niên, do dự trong chốc lát, hắn quay trở lại bên người thiếu niên.

Lông mi thật dài của Bạch Chi Ngao đang nhắm lại, hô hấp dần chuyển biến tốt.

Thở dài, Cố Thính Ngữ ngồi xổm xuống giúp Bạch Chi Ngao lau đi giọt nước còn chưa khô cạn đọng lại bên khoé mắt.

Bạch Chi Ngao không có lừa dối hắn, bởi vì y cũng chưa từng nói qua bản thân là con người.

Huống hồ đêm đó, Cố Thính Ngữ sau khi tỉnh táo hồi tưởng lại, bản thân hắn cũng không phải không có lỗi, bọn họ đích thực là vì loại quả dẫn phát *** kia nên mới phát sinh ra vấn đề.

Những áy náy cùng tự trách của thiếu niên đều hằn thật sâu trong mắt y, mà bản thân hắn lại vì nổi nóng mà đối Bạch Chi Ngao nói ra những lời ấy, tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Cố Thính Ngữ đang dần dần hối hận.

Đại thúc… Ta thích Ngươi….

Trong đầu đột nhiên hồi tưởng lại câu nói nhỏ kia của Bạch Chi Ngao.

Lồng ngực Cố Thính Ngữ trở nên rối loạn, hắn ở bên người Bạch Chi Ngao đốt một đống lửa, sau đó đứng dậy đi tìm cái gì đó để nướng.Ngay khi hắn đang đi tìm thức ăn, thì có cái gì đó đang lặng lẽ tiến đến sau lưng hắn, trong rừng cây truyền ra tiếng sàn sạt, nhưng cây cỏ nơi thứ đó đi qua trong nháy mắt liền héo rũ.

Cảm ứng đựơc thanh âm kì quái phía sau lưng, Cố Thính Ngữ lập tức quay đầu lại.

Nhưng mà, mọi nơi đều trống trơn vắng vẻ, Cố Thính Ngữ không nhận ra có vật gì đang ẩn trong rừng cây.

“Bạch…Chi Ngao?” Cố Thính Ngữ không xác định gọi.

Một trận sợ hãi bỗng nhảy lên trong lòng…. Cảm giác này không phải là Bạch Chi Ngao!

Không khí trước mắt Cố Thính Ngữ chậm rãi nhiễu loạn, một đoàn khí màu đen từ từ xuất hiện, càng lúc càng lớn, cuối cùng hình thành thành một con thú khổng lồ không rõ hình thù.

Cố Thính ngữ đảo hấp một hơi, liên tục lui về sau, cái bóng hoá thành một con thú kinh khủng với răng nanh sắc bén và móng vuốt cực lớn, cả người nó toả ra luồng khí màu tím quỷ dị.

Nó chính là Tử vong chi thú Du cổ.Du cổ quay nhìn Cố Thính Ngữ tru lên, âm lượng của tiếng kêu kinh thiên động địa khiến Cố Thính Ngữ trừng mục khẩu ngốc, đến cả chạy trốn cũng đều quên mất.

Không có một dấu hiệu báo trước, Du cổ đột nhiên công kích Cố Thính Ngữ, nó dùng cự trảo thô to như cành cổ thụ hung hăng hướng Cố Thính Ngữ hạ xuống

Ngay vào lúc chỉ mành treo chuông đó, một mạt bạch sắc nhanh như tia chớp xuất hiện che chở trứơc mặt Cố Thính Ngữ

“Phanh!!!” Cự trảo của Du cổ mang theo hủ khí (khí hư thối) lan tràn trên người Bạch Chi Ngao lúc này đang hoá thân thành bạch khuyển.

Bạch khuyển bị một xung lượng lớn đánh vào người, bay lết trên mặt đất, thẳng đến lúc hung hăng đập vào 1 gốc cây hoè thụ mới dừng lại đựơc.

Chỉ trong chôc lát, bạch khuyển đã giãy dụa đứng lên, bên khoé miệng tràn đầy máu.

Gắt gao nhìn Du cổ, nói cho nó biết hiện tại mình mới là đối thủ của nó

Du cổ quả nhiên đã phân tán lực chú ý, nó hướng bạch khuyển gầm rú, âm thanh của nó khiến hoa trong rừng rơi xuống như mưa.

Một trận ác đấu không thể tránh đựoc.

Bạch khuyển vừa đỡ của Du cổ một đòn, đã cảm giác một số nội tạng trong người dường như đã vỡ, hiện tại chỉ có thể miễn cữong tránh né cự trảo (móng vuốt) sắc bén của Du cổ, sử dụng sự linh hoạt của bản thân để vòng ở sau Du cổ tập kích.

Bạch Chi Ngao âm thầm chửi bới bản thân thật vô dụng, nhưng chính y cũng đã quên trên thế giới này cũng không có mấy loại sinh vật có thể dám đánh chính diện với Du cổ chứ đừng nói tới… Chuyện chiến đấu.

Trong tình huống nguy cấp như vậy, dư quang của Bạch Chi ngao chú ý tới Cố Thính Ngữ vẫn đang đứng im tại chỗ…

“Đại thúc … chạy mau đi!! Ta kiên trì không đựoc bao lâu đâu…” Bạch Chi Ngao nóng lòng như lửa đốt hét lên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau