THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 51 - Chương 55

Chương 50: Nước mắt của thần

“Hắn là con của Chính thần sao? A” Một cố sức mạnh nhìn không thấy từ trong cơ thể Cố Thính Ngữ mãnh liệt phóng ra, sức mạnh cực đại thình lình xuất hiẹn này đánh vào Lương Nguyệt khiến y hầu như không nói ra lời.

Thoạt nhìn, Cố Thính Ngữ, an tĩnh tựa như đang ngủ, chỉ là có mười đạo ánh sáng nhạt bí ẩn dọc theo gân cốt kinh mạch hướng tới trái tim hắn.

Không, không có khả năng! Huyễn Sinh kinh hãi “Ngươi đã cho cái gì vào trong thân thẻ hắn?”

Quya nửa ngày lực công kích đã giảm dần, Lương Nguyệt mien man suy tư nói “Thả…Cái gì…” Bỗng nhiên thân thể y chấn động mãnh liệt “Hạt châu! Đúng, là mười hạt châu trong suốt!”

Huyễn Sinh mở to hai mắt, tiến đến giật hai chân Cố Thính Ngữ ra kiểm tra “Nói cho ta biết, mấy hạt châu đó là từ đâu ra!?”

“Ngươi định làm gì?” Thấy Huyễn Sinh định cho tay vào hậu đình Cố Thính Ngữ, Lương Nguyệt kinh sợ, một tay đẩy y ra.

Trên mặt Huyễn Sinh lộ ra biểu tình kì dị, y sửng sốt một hồi, vẻ mặt nghiêm túc gấp gáp

“Giữ hắn cho ta.”

“Cái gì?”

“Giữ hắn lại cho ta, còn chậm trễ thì sẽ không còn kịp nữa!”

Lương Nguyệt đưa Cố Thính Ngữ tới một chỗ bằng phẳng, mở rộng hai chân hắn, huyệt khẩu nguyên bản còn chứa mười hạt châu, hiện tại chỉ còn lại mấy nếp uốn hơi sưng đang mấp máy

Hạt châu đã không còn

“Ngươi sẽ không biết hạt châu đó là cái gì đi?”

Lương Nguyệt lắc đầu “Ta tìm thấy chúng ỏ chỗ sao băng rớt xuống, lúc đó chúng phát ra ánh sáng rất lớn, tựa như ban nãy vậy. Sau khi chúng rơi vào tay ta, lại trở thành những hạt châu trong suốt rất bình thường.”

“… KHông nghĩ tới những hạt châu đã biến mất ngàn năm trước cư nhiên lại nằm trong tay ngươi, mười hạt châu này kì thực chính là [minh lệ]”

Minh lệ chính là nước mắt đã rơi xuống của Chính Thần, có người nói nó chứa năng lượng cường đại thần bí, sau lại dính máu củaChuTước lên có sức mạnh cải tử hoàn sinh. Trong thánh chiến, nó là bảo vật duy nhất mà Chính thần lưu lại, lúc đó cũng vì vậy mà dậy lên rất nhiều tinh phong huyết vũ (gió tanh mưa máu)

Vô số sinh mệnh chiến đấu chỉ vì tranh đoạt Minh lệ, chỉ là sau đó, minh lệ cho Chu Tước cất giữ lại bị Vũ tộc trộm đi.

Từ sau đó đã không còn tung tích.

“Tuy rằng ta không rõ vì sao Minh lệ lại hoà cùng một thể với hắn, nhưng Minh lệ chỉ là tạm thời ổn định linh hồn cho hắn thôi, qua một thời gian, hắn sẽ hồn phi phách tán!” Nhìn sắc mặt Cố Thính Ngữ trắng bệch như tờ giấy, Huyễn Sinh lo lắng nói “Hiện tại chỉ có tên kia mới có thể cứu hắn!”

Lương Nguyệt ôm chặt Cố Thính Ngữ, như là một hài tử yếu đuối sợ hãi bị cướp mất bảo vật trân quý “Sẽ không đâu, Thiên Luật chưa bao giờ chịu cứu người không liên quan tới hắn.”

“Thế nhưng cũng phải thử một lần a!”

“Không đươc!”

“Lấy năng lực hiện tại của ta thì không có biện pháp để đưa cả hắn xuyên qua kết giới, vì vậy, ta van ngươi mở cửa kết giới ra đi!”

“…”

“Lương Nguỵêt!”

“Ta…KHông được.”

Đã buông tay một lần, khiến hắn chút nữa tan xương nát thịt. giờ ta không thể thả hắn đi nữa…

“Lương Nguyệt, ta cầu ngươi, cứ như vậy hắn sẽ chết.”

“Ta cũng cầu ngươi, để hắn vĩnh viễn ở cùng một chỗ với ta, không được sao?”

Huyễn Sinh trong cơn nóng giận công tâm bỗng nhiên an tĩnh trở lại. y thở dài một hơi, trầm ngâm nói như là để cho bản thân mình nghe “Thế nhưng, hắn không phải là người của ngươi a.”

Trong lòng Lương Nguỵêt đang căng thẳng như dây đàn bỗng nhiên bị chặt đứt

[ Nhân loại này… Cho tới bây giờ cũng chưa từng muốn ở cạnh bản thân mình a…]

Ý thức đựơc điểm này, hô hấp của Lương Nguyệt không tự chủ được run lên, y cởi bỏ nhũ hoàn bằng bạc trước ngực Cố Thính Ngữ, đứng lên, thân thủ như đang giao người yêu của bản thân vào vòng tay người khác.

Huyễn Sinh không nhìn đến biểu tình của Lương Nguyệt, y chỉ cảm thấy khắp bầu trời lông chim phiêu phiêu rơi xuống như những cánh hoa hắc sắc tàn úa trong không trung.
Từ biệt lần này, đến lúc nào mới có lần thứ hai gặp lại.

Ta có thể hay không vĩnh viễn, vĩnh viễn không có đựoc ngươi ni?

Nhìn thân ảnh họ rời đi, đường nhìn của Lương Nguyệt bắt đầu không rõ. Cơn đau xé rách ***g ngực nhanh chóng lan ra toàn thân, cảm giác hư thoát vô lực khiến y dần dần không chống đỡ nổi thân thể… Nhưng y vẫn kiên trì, như thập giá thủ hộ trên mộ địa, y vẫn không nhúc nhích nhìn nơi nhân loại kia vừa biến mất, phảng phất như y chỉ cần lơ đãng một giây thì tiếp theo hắn sẽ lại xuát hiện.

Giống như lần đầu họ gặp gỡ.

Ngẩng đầu lên, bầu trời đầy sao giống như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới

Y bỗng nhiên hiểu được

Trên bầu trời đầy sao kia, tuy rằng ngoài khả năng của mình, nhưng Lương Nguyệt biết hắn ở nơi nào. Y có thể thấy hắn, có thể tưởng niệm hắn, có thể…

[… Tiếp tục yêu hắn. ]

———————

Ánh trăng nhô lên cao, làn sương mỏng manh màu tím mềm mại thanh nhã tụ tập ở trong khu rừng trúc, trong dòng suối róc rách phản chiếu ánh trăng màu bạc, như bài thơ trong bóng đêm tĩnh lặng, tiếng nước chảy xuối khiến cho lòng an tĩnh.

Ở đàu nguồn con suối, năm con suối tụ tập quanh một toà đình, trong đình có một cây đàn cổ đang dựng thẳng.

Một nam tử có mái tóc dài màu bạc đang tựa bên đàn cổ, dường như là đang ngủ.

Hồ nước trong suốt thấy đáy, mọi u tĩnh ở nơi này dường như đều hướng về vị nam tử tuấn tú kia, toàn bộ trời đất như mộng như ảo, giống như là tiên cảnh

Lúc này, Huyễn Sinh ôm chặt Cố Thính Ngữ tiến đến bên con suối. Con suối giống như một lá chắn thiên nhiên, có thể ngăn bất luận kẻ nào muốn tiếp cận ngôi đình kia.

“Thiên Luật… Tỉnh lại đi…”

Thanh âm khẩn cầu của Huyễn Sinh quanh quẩn quanh hồ nước, một trạn u phong thổi qua, rừng trúc sàn sạt rung động

Nhưng mà, gió chỉ nổi lên một lúc, sau đó cũng không có cái gì xảy ra.

“Thiên Luật, ta biết ngươi nghe thấy.” ôm chặt Lấy Cố Thính Ngữ trong tay, mồ hôi chảy ra trên trán Huyễn Sinh, hắn không nắm chắc mình có thể thuyết phục được Thiên Luật cứu một nhân loại y chưa từng gặp gỡ hay không… Thiên Luật ở đệ ngũ cung là một tồn tại đặc biệt trong ngàn năm qua, Thiên Luật không quan tâm Nguyên Ác có sống lại hay không, cũng không quan tâm đến thế sự phân tranh ngoài cung.

Tiéng đàn của y có thể trị bất kì vết thương nào trên đời, chỉ là một cây đàn cổ, đã ngàn năm rồi không có ngân lên

“Ngươi nhất định phải cứu được hắn, bởi vì hắn…” Huyễn Sinh dừng một chút, sau đó nói “… Bởi vì trong cơ thể hắn có [Minh lệ]”Nước trong hồ yên lặng trong chốc lát, sau đó ầm ầm rung động, bọt nước văng khắp nơi, nam tử có tóc dài màu bạc mở mắt

“Ngươi vừa nói, là Minh lệ do nước mắt Chính thần tạo thành?”

“Đúng vậy.”

“Ngàn năm trước, thứ đó không phải đã biến mất trong tay Chu Tước rồi sao?”

“cái này nói thì dài dòng, chỉ là hiện tại nó đang nằm trong thân thể nhân loại này.”

Vừa dứt lời, Huyễn Sinh đột nhiên thấy ngực mình đau nhói, trong lúc hoảng hốt, Thiên Luật đã đi tới trước mặt hắn. Y đưa tay sờ lên người Cố Thính Ngữ tìm kiếm, quả nhiên nhận thấy một chút khí tức yếu ớt cuả Minh lệ. Thiên Luật một chưởng đánh vào ngực Huyễn Sinh, thừa dịp Huyễn Sinh phòng thủ mà đoạt lấy Cố Thính Ngữ trong lòng hắn.

“Dừng tay!! Ngươi muốn làm gì?”

“Lấy hạt châu ra.” Thiên Luật đang muốn phá vỡ phần bụng loã lồ của Cố Thính Ngữ, đột nhiên lông tơ dựng đứng, y quay đầu, lần đầu tiên thấy Huyễn Sinh toát ra tình tự lớn như vậy.

Hắn gần như tuyệt vọng mà quát lên

“Nếu như hắn chết, ngươi cả đời này đừng mong đoạt được Minh lệ.”

Nhíu nhíu mày, Thiên Luật cũng cảm nhận được trong thân thể nhan loại này có chút khác biệt so với người bình thường. Y có thể tìm thấy khí tức của Minh lệ, nhưng lại không biết được Minh lệ chính xác nằm ở chỗ nào.

“đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?” Y hoang mang nói

“Minh lệ đã dung nhập vào cốt tuỷ cùng máu của nhân loại này, nếu như ngươi muốn Minh lệ, nhất định phải cứu sống hắn. Nếu không Minh lệ sẽ theo hắn chết đi mà triệt để biến mất.”

Thiên Luật đứng lên, từ trên cao nhìn xuống đánh giá Cố Thính Ngữ, không biết đang lo nghĩ cái gì

“Ta chỉ đáp ứng cho ngươi Minh lệ, thế nhưng không cho phép ngươi chạm vào người này, nghe rõ chưa?”

“Nga?” Thiên Luật cười nhạt: “Huyễn Sinh, Ngươi hãy tự lo cho chính mình đi đã.”

Huyễn Sinh sửng sốt, hắn vươn tay ra nhìn vào lòng bàn tay, dưới ánh trăng mông lung, chỉ nhìn thấy hai luồng vật chất bán trong suốt.

Tới lúc rồi, nếu hắn không hấp thụ thêm lộ hoa thì sẽ không thể chống cự thêm nữa.

Cố Thính Ngữ nằm trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, mà phía trước vẫn còn biết bao nguy hiểm đang chờ đợi hắn. Huyễn Sinh ngồi xổm xuống vuốt ve gương mặt lạnh lẽo của nam nhân nói “…Ta phải đi rồi.”

Một tia sáng màu lục mỏng manh tạo thành cánh cửa kết giới thông với nơi sâu nhất trongThậpNhị cung, Huyễn Sinh trước khi bước vào liền quay nhìn thẳng vào đôi mắt Thiên Luật, cho y một lời cảnh cáo “Không được thương tổn hắn…”

[ Bằng không, ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi. ]

Đợi Huyễn Sinh biến mất trong u quang lục sắc, Thiên Luật ngạo khí hừ lạnh một tiéng

Thiên Luật quay đầu nhìn Cố Thính Ngữ suy tư trong chốc lát, sau đó vương ngón tay thon dài chen vào giữa hai đùi hắn.

Đầu ngón tay linh xảo không chút lưu tình đâm vào huyệt nội Cố Thính NGữ, đảo qua đảo lại như là đang tìm kiếm thứ gì đó, hai ngón tay dã đi thật sâu vào trong nội bích, nhưng ngoại trừ cảm giác ướt át chặt chẽ, thì không còn thu hoạch được thứ gì khác.

Minh lệ đích xác không ở trong cơ thể hắn, Thiên Luật nhíu mày, y là lần đầu tiên thấy Minh có thể dùng phương thức này để dung nhập vào thân thể của một nhân loại

Hơi thở của nhân loại yếu ớt tới mức không thể nhận thấy, hắn chỉ bằng một chút năng lượng trong cơ thể để duy trì một tia sinh mệnh cuối cùng.

Thiên Luật không có bất cứ một hành động nào gọi là muốn cứu trị, ngược lại y còn cúi xuống cổ Cố Thính Ngữ, nhẹ nhàng cắn một cái

Nếu như Minh lệ đã dung nhập vào máu của nhân loại này, vậy thì nên nhân lúc nhân loại này còn sống mà uống máu của hắn, chỉ là, khi y mở đôi môi mỏng, hàm răng chạm vào da Cố Thính Ngữ, thì một dòng khí di chuyển, bỗng nhiên một luồng năng lượng quỷ dị từ trong người Cố Thính Ngữ đang ngủ say bắn về phía y.

Máu tươi từ khoé miệng Thiên Luật trào ra, luồng gió vừa rồi đã cắt vào môi của y (xứng đáng)

Chuyện gì đã xảy ra… Thiên luật ưu nhã lau vết máu đỏ tươi nơi khoé miệng, thì thào tự hỏi.

“Dung nhập vào máu thật sao…” Y cầm lấy tính khí giữa hai chân Cố Thính Ngữ, nghiền ngẫm cười nói “Ngoại trừ máu, không phải vẫn còn cái này sao…”

Chương 51: Tư dục chi cung

Nước trong hồ cuồn cuộn dâng lên những con sóng động trời, đánh bay những giọt nước như mưa rơi xuống, nhưng xung quanh Thiên Luật lại không ướt lấy một tấc.

Lòng bàn tay y đặt lên trái tim của Cố Thính Ngữ, ánh sáng bạc rực rỡ, mái tóc dài của Thiên Luật vung lên, đôi môi mím lại thành một đường.

Thể chất cuả nhân loại này quá mức suy yếu, cơ thể trong một lúc không thể nào hoàn toàn dung nhập năng lương của Minh lệ mà bất ngờ đột tử. Năm khối đá lửa có khắc phù chú tạm thời có thể ngăn chặn Minh lệ tàn sát bừa bãi trong cơ thể Cố Thính Ngữ.

Phụ trợ nguyên thần yên ổn, cứu chữa điều trị phải dùng [ Phược hồn thuật. ]

Chính nhờ có kỳ thật này, mà Thiên Luật có khả năng kéo bất luận linh hồn nào từ Quỷ môn quan quay trở về.

“Tạm thời… Giữ lại cái mạng của ngươi” Thấp giọng kinh suyễn, trán Thiên Luật toát ra một tầng mồ hôi tinh mịn.

Phược hồn thuật chỉ là một loại môi giới, chỉ có thể ràng buộc linh hồn ở lại trong cơ thể người chết, còn nếu muốn người đó chân chính hoàn toàn tỉnh táo lại, thì việc phải làm có rất nhiều.

Trên mặt đất có ngàn vạn ma vật nhỏ bé, trong đó [ Huyết liên trùng ] là cái tên mà ai nghe cũng phải sợ hãi lại đang hướng tới.

Huyết Liên trùng cùng Oán Minh hoa là vật tương sinh tương khắc.

Oán Minh hoa chỉ có thể mọc ở nơi Nguyên Ác tiêu tán, có thể tiếp cận nó chỉ có những thánh thú ở sâu trong Thập Nhị cung. Cành của Oán Minh hoa hàm chứa kịch độc, thế nhưng hoa lộ (mật hoa) của nó lại có khả năng cung cấp một nguồn năng lượng thật lớn

Huyết Liên trùng sinh trưởng ở mièn Bắc Trung quốc, là một hòn đảo quanh năm bị băng tuyết bao trùm. Nó nhỏ bằng một lóng tay, toàn thân trắng như tuyết, nếu nằm sâu trong tuyết thì rất khó phát hiện. Theo lời kể lại, máu của nó có thể thay đổi theo nhiệt độ, chỉ có Huyết Liên trùng mang loại máu không lẫn một tí tạp chất nào, mới là dược vật cứu người hiếm thấy trong thiên hạ

Nếu không, phàm là loại máu tạp chất có một tia ửng đỏ, sẽ là một loại hạ độc khiến người ta thống khổ nhất, không một thuốc nào cứu được

Thiên Luật ôm lấy Cố Thính Ngữ đang ngất, đi vào sâu trong rừng trúc tràn ngập sương tím.

Ở đầu nguồn của màn sương, chính là một gốc trúc màu tím sậm đã  … tồn tại ngàn năm.

Thiên Luật một chưởng phá vỡ thân cây trúc tím, lá trúc lay động đều rớt xuống, cây trúc này đã sống qua ngàn năm, hấp thu tinh chất của thanh tuyền, sòng nước suối trong veo lạnh lẽo từ chỗ trúc bị phá tuôn ra. Nhúc nhích tận dưới đáy, là một thân ảnh màu trắng nho nhỏ đang gắt hao bám trụ ở rễ trúc tím.

đó chính là Huyết Liên trùng có thể nắm giữ sinh tử trong tay

“Đem Huyết Liên trùng đã nuôi dưỡng ngàn năm nay cho ngươi ăn,” Cúi người ngậm lấy Huyết Liên trùng, tự dùng thân thể mình để loại trừ hàn khí, Thiên Luật nâng Cố Thính Ngữ dậy, sau đó dùng đôi môi mỏng hướng tới chạm môi Cố Thính Ngữ “…Vậy ngươi phải nhổ Minh lệ ra cho ta.”

Gắn bó giao triền, khí tức cùng hô hấp lẫn vào nhau, vị đạo thanh đạm của Thiên Luật tràn ngập nơi tiếp xúc, Huýêt Liên Trùng chậm rãi trôi vào cổ họng Cố Thính NGữ.

Lạnh…

Không chỉ có lạnh, dường như còn có một dòng nước lạnh không ngừng xông vào tì tạng phế phủ của Cố Thính Ngữ. Lạnh đến tận cùng lại bỗng nhiên nóng bỏng như rơi vào liệt hoả cực nóng. Hai luồng khí này không ngừng lưu chuyển cắn xé tương hỗ với nhau trong thân thể

Cố Thính Ngữ cảm thấy ngực của hắn gần như muốn vỡ vụn ra.

Mà da thịt nguyên bản đầy những vết thương giờ lại cấp tốc lành lại một cách quỷ dị, gân cốt toàn thân tựa hồ như bị đánh nát khiến thống khổ đến khó nhịn.

Thiên Luật đứng ở một bên chưa từng quan tâm đến Cố Thính Ngữ, y tới bên dòng suối, vốc một ít nước rửa miệng của mình

“Ngô…” Nhân loại ở phía sau thấp giọng rên rỉ, xem ra, Huyết Liên trùng đã xâm nhập vào cốt tuỷ của nhân loại. Trong sương mù dày đặc, mơ hồ có thể thấy cơ thể Cố Thính Ngữ đang run rẩy không ngừng, đau nhức khiến cho gương mặt hắn trắng bệch

Mồ hôi cùng máu ngưng kết lại một chỗ, Thiên Luật nhíu nhíu mày, y nguyên bản có biện pháp giúp hắn giảm bớt thống khổ, nhưng hiển nhiên y cũng không muốn làm vậy.

Trên đời này, chỉ có người sống mới có quyền lợi chịu đựng thống khổ.

Cố Thính Ngữ nằm trên mặt đất, co quắp dần dần giảm bớt. Chờ tới lúc ổn lại… Thiên Luật ôm lấy hắn, bay lên trời.

Một mạt ngân sắc bay lượn giữa trời đất, đạp trên mây mù, Thiên luật bay phía trên năm con suối

Bỗng nhiên, y buông tay, Cố Thính Ngữ cứ vậy mà rơi thẳng xuống hồ.

Dòng nước suối thanh nhuận mềm mại như một đôi tay ôn nhu cọ rửa mỗi một tấc da thịt trên người Cố Thính Ngữ, Mà Thiên Luật, ở vào lúc Cố Thính Ngữ rơi vào suối thì y cũng đáp xuống.Đầu mi tinh tế của y khẽ hạ, bọt nước ngưng tụ trên hàng lông mi đậm dài. Hai người lọt vào trong mây mù yên tĩnh, nước suối phảng phất như có sinh mệnh nâng đỡ Cố Thính Ngữ còn đang mê man

Thiên Luật nhìn bên người Cố Thính Ngữ, chau mày, không biết suy nghĩ cái gì. Nửa ngày sau, y bơi tới trước mặt Cố Thính Ngữ, ôm eo hắn nhấc lên.

Ngâm qua nước suối, làn da trắng nõn của Cố Thính Ngữ xuát hiện trở lại, ngực bụng không có lấy một vết sẹo nào. Hắn ngã vào trong lòng Thiên Luật, tản ra mùi vị thanh đạm sau khi đã tắm rửa.

đường nhìn của Thiên Luật chuyển xuống dưới, tối hậu dừng lại ở khố gian của Cố Thính Ngữ vẫn còn chìm trong nước

Vươn ngón tay thon dài, do dự hướng về vật nọ chạm qua… đầu ngón tay vừa đụng nhục căn hồng hồng, Thiên Luật không tự chủ được rùng mình…

———————-

Cố Thính Ngữ cảm thấy toàn thân nóng hổi, cổ họng cực đau nhức. hắn từ trong đau nhức tỉnh lại

Mở mắt ra, thấy một nam tử tóc dài màu bạc đang cầm một ống trúc nhìn hắn

“Uống đi.” Y nói

Cố Thính Ngữ đầu đau muốn nứt ra, hắn gian nan ngồi dậy, nơi này là một gian phòng được làm bằng trúc, xà ngang cùng nóc nhà dùng thân trúc để dựng, bốn vách tường là rèm màu trắng, cơn gió mát rượi từ từ đi qua gian phòng, ngoài cửa sổ truyền đến thanh âm tiếng suối chảy róc rách. Phía đối diện giường đăt một chiếc tủ thật lớn, ngăn tủ được phân ra tới hơn một nghìn ngăn chia thành nhiều tầng, trong mỗi ngăn đều đặt một loại vật phẩm khác nhau

“Ta đang ở đâu đây?” Bị khí chất thoát tục của nam tử trước mắt chấn trụ, Cố Thính Ngữ vô ý thức cho rằng bản thân mình sau khi thăng thiên đã gặp đựơc tiên nhân

“Ngươi lộng đi.” Thien Luật hạ lệnh

“Lộng cái gì?”

Thiên Luật một trận buồn bực, y chỉ vào địa phương giữa hai chân Cố Thính Ngữ hoa tay múa chân hạ lệnh “…Cái kia, ngươi tự làm đi.”

Cố Thính Ngữ cúi đầu, thấy tính khí mềm nhũn nằm im của mình, hai gò má hiện lên một tầng đỏ ửng: đầu óc của tiên nhân có vấn đề gì đi?

“Ngươi sẽ không lộng…” Thiên Luật sinh nghi, chẳng lẽ muốn ta giúp hắn…Nghĩ tới bản thân phải cầm cái đồ vật này nọ, Thiên Luật không tự giác run run

“Cũng không phải…Sẽ không… Không đúng, ngươi rốt cuộc muốn gì?”Thiên Luật ho nhẹ một tiếng, rát không tự nhiên, khó xử cầm một gậy trúc ngắn đến gần Cố Thính Ngữ… Y không coi Cố Thính Ngữ vào mắt, quang minh chính đại dùng gậy trúc chọc chọc vào đầu tính khí, Cố Thính Ngữ bởi vì quá mức kích thích mà hoàn toàn hoá đá.

“… Nó thế nào lại không bắn ra a?” Vẻ mặt của Thiên Luật không kien nhẫn, thế nhưng vẫn duy trì liên tục động tác dùng gậy trúc chọc chọc vào tính khí của Cố Thính Ngữ

“…” Ba giây sau

Thiên Luật khó có thể tin đứng lên, y cư nhiên bị một nhân loạy đẩy ngã!

Cố Thính Ngữ vẻ mặt kinh ngạc, mà Thiên Luật cũng tức giận nói không thành lời, nửa ngày, y nỗ lực dẹp lửa giận quát lên “Ngươi hiểu cho rõ! Mạng của ngươi là do ta cứu!”

“Này… Này cũng không thể!”

“Huyễn Sinh đã cùng ta đàm tốt điều kiện để cứu ngươi, ngươi cái gì cũng phải cho ta!”

Phản ứng đầu tiên của Cố Thính Ngữ chính là: Hắn lại bị Huyễn Sinh bán đi…Lòng tràn đầy tức giạn cùng bi thương trừng mắt nhìn Thiên Luật “Ta chết cũng không cho ngươi thực hiện đựơc!”

“Ba!” Gậy trúc cứng rắn bị bẻ gẫy! Nặng nề thở ra một hơi, đôi mắt Thiên Luật nheo lại đầy nguy hiểm, y từng bước một hướng tới Cố Thính Ngữ “Vậy ta đây chỉ còn cách tự động thủ thôi!”

để làm ra một ích dịch thể, dù bản tính trời sinh là khiết phích thì Thiên Luật vẫn phải cầm lấy cái tính khí làm y buồn nôn kia, kết quả nguyên một đêm lộng, tay y muốn mỏi nhừ cũng không ra nổi một giọt

Cố Thính Ngữ được ăn cả ngã về không liều mạng chống cự, nhưng thân thể hắn chống đỡ không nổi lảo đảo ngã quỵ trên giường, hai tay của hắn bị trói lại sau lưng Thiên Luật chưa bao giờ áp đảo người khác đầu lúc này cũng đầy mồ hôi, y không rõ nhân loại vì sao lại có phản ứng mạnh như vậy.

“Cút!! Ngươi cút ngay cho ta!!”

“Câm miệng!!” Thiên Luật đã phiền lòng lắm rồi, y xé vụn cái gối lấy vải nhét vào miệng Cố Thính Ngữ, nhất thời trong phòng chỉ còn lại tiếng rên rỉ…

Mở rộng hai chân Cố Thính Ngữ, y nghe thấy tiếng nhân loại tuyệt vọng gầm nhẹ…

Bởi vì Minh lệ đã dung nhập vào trong máu huyết của người này, nếu như máu không thể hút, như vậy chỉ có thể dựa vào dịch thể thôi.

Mặc dù trước mắt căm thù cái thứ kia tới tận xương tuỷ, nhưng Thiên Luật vẫn phải tìm cách làm cho nó đứng lên.

[ Gặp quỷ! Ai tới nói cho y biết thứ này phải lộng thế nào a…]

Tiểu trúc đã bị bóp nát, tìm đồ vật khác thì không kịp rồi, Thiên Luật gắng gượng đưa tay đặt lên khố gian của Cố Thính Ngữ

cảm xúc lạnh lẽo, cả người Cố Thính Ngữ run lên.

Thiên Luật tự nói với bản thân y cầm chính là gậy trúc… Vì vậy cố sức sờ

“Ngô…!!”

“Gậy trúc” không có ngạnh đứng lên, trái lại càng thêm run rẩy xụi lơ xuống.

“…Ngươi, nhả Minh lệ ra cho ta!!” Hổn hển nắm chặt tính khí của Cố Thính Ngữ, Thiên Luật lần đầu tiên cảm thấy thất bại như vậy

Cố Thính Ngữ mở to hai mắt, mê man nhìn y. Muốn nói cái gì đó, nhưng lại bị vải chặn ở cổ họng

“Được…Tốt lắm..” mắt thấy Minh lệ ngay trước mặt, nhưng Thiên Luật lại hết đường xoay xở, y cắn chặt môi, đôi mắt xinh đẹp chát chưá đầy lo nghĩ cùng không cam lòng.

nửa ngày, ẩn sĩ huyết thống cao quý đến từ Bắc Trung quốc, chính mình thú một sừng linh hoạt kì ảo tuyệt mĩ lúc này lại cúi đầu của mình xuống, ở ngay trên khố gian của Cố Thính Ngữ, run run mở đôi môi đỏ mọng của bản thân ra…

Trong ánh nhìn kinh dị của Cố Thính Ngữ, y hàm cái vật kia vào trong miệng.

Chương 52: Thuộc tính

“Ngô…ân…ngô…”

Hai mắt Thiên Luật hiện lên sự không ngờ, hơi thở gấp gáp bất ổn, y ngây ngô hàm chứa thứ cực nóng của Cố Thính Ngữ trong miệng, không biết làm sao lại bất động. Muốn đem cái vật ấy hoàn chỉnh ngậm trong miệng, thế nhưng nội tâm y lại bài xích khiến y khó có thể tiếp tục

Bộ vị yếu đuối của Cố Thính Ngữ bị nội bích cực kì ẩm ướt nhuyễn mềm bao vây, không thể nói rõ đó là cảm giác gì, một trận lại một trận tê dại kích thích thần kinh của hắn, khiến hắn trằn trọc mà lại không thể động đậy. Hạ tầm mắt xuống, hắn thấy cái trán của Thiên Luạt vẫn cau lại một chỗ, nhất nhất lộ ra biểu tình thống khổ khó chịu

Đầu lưỡi cẩn cẩn dực dực liếm lộng phía trước của thứ cực nóng kia, một phen máy móc mút liếm, dịch thể trong suốt tràn ra khỏi khoang miệng, nước bọt dọc theo nơi hai người tiếp xúc chảy xuống đùi Cố Thính Ngữ

Mồ hôi thấm ướt trước ngực Thiên Luật, vạt áo màu trắng trở thành bán trong suốt dính sát vào người, dưới ánh sáng hiện lên khuôn ngực của y.

“Ân… Hanh…”

Hé miệng trong thời gian dài, Thiên Luật càng lúc càng cảm thấy mỏi

Ngay tại thời điểm y muốn từ bỏ cái động tác này, thì bỗng nhiên, Cố Thính Ngữ lại bắt đầu run rẩy như bị điện giật

từ linh khẩu truyền ra một tia nhiệt lưu, tất cả máu huyết trong cơ thể dường như tập trung về cái nơi cực nóng giữa hai chân kia, đường nhìn của Cố Thính Ngữ từ từ mất đi tiêu cự…

Ngẩng cổ lên, bởi vì trong miệng có vật ngăn lại chỉ có thể phát sinh tiếng rên rỉ “ô ô” hỗn loạn, thanh âm phảng phất bị cực lực áp chế, lộ ra tâm tình thống khổ cùng vui thích đan xen.

Cảm giác vui vẻ liêu nhân càng lúc càng tăng, Cố Thính Ngữ hầu như hít thở không thông nữa.

Cố Thính Ngữ cả người run rẩy, như hoả sơn gấp gáp cần bùng nổ, hắn vô thức rên rỉ, thở dốc ngăn ngủi… Rốt cục, tới đỉnh điểm hắn áp chế không nổi sóng nhiệt trong cơ thể, một cỗ bắn ra, dịch thể sền sệt cùng cực nóng như lợi kiếm đâm thủng cổ họng Thiên Luật.

“Ô…”

Dịch thể màu trắng dinh dính theo khoé miệng Thiên Luật rơi xuống, trong miệng đều là vị đạo dịch thể vi khổ. Thiên Luật ngã vào bên giường, bỗng nhiên một… không… Vội cúi thắt lưng, khống chế không được phun toàn bộ niêm dịch khó chịu trong miệng ra

Thiên Luật tựa ở bên giường thở hổn hển, sắc mặt có chút tiều tuỵ, y oán hận trừng mắt nhìn trên mặt đất một bãi dịch thể màu trắng, gương mặt đỏ rực nổi lên một tầng mồ hôi mỏng

đột nhiên, y như ý thức được điều gì lảo đảo đứng dậy, loạng choạng đi về phía cửa

Cố Thính Ngữ thì ngược lại, hắn đồng dạng nằm ngây ra trên giường, không hiểu tự hỏi vừa rồi tột cùng đã xảy ra chuyện gì.

Trong phòng dày đặc mùi xạ hương, cơn gió núi yếu ớt thổi qua tấm mành, Cố thính Ngữ nhịn không được rùng mình một cái. Khó khăn ngồi dậy, lưng đã bị giường làm cho tê đi, hắn cố thử cởi sợi dây đang trói hai tay, vừa rồi trong lúc kịch liệt, sợi dây kia đã có chút nới lỏng

Qua thạt lâu, sợi dây rốt cục đứt ra, nhu nhu cổ tay, hắn cẩn cẩn dực dực xuống giường

Đẩy cửa gỗ ra, ánh vào tầm mắt là một rừng trúc cự lớn, trong làn sương tím dày đặc, một thân ảnh bạch sắc đang ngã vào bên cạnh ao cố sức nôn khan…

Thiên Luật nằm ở bên bờ đang liều mạng rửa sạch khoang miệng của bản than.

Phía sau bỗng truyền tới tiếng bước chân, thanh âm của nhân loại hơi lộ ra bất an “Ngươi không sao chứ?”

Thiên Luật đưa lưng về phía hắn, đầu vai bởi vì ho khan kịch liệt mà không ngừng rung

“đừng động vào ta, đi đi.” Thiên Luật che mặt, trong thanh âm lộ ra sự khuất nhục

“Uy…” Vì sao muốn làm như vậy? Cố Thính Ngữ do dự mà cũng muốn hỏi đáp một cách minh bạch

“Ngươi biết không…” Thanh âm trầm thấp của Thiên Luật lúc này nghe rất khàn khàn

“cái gì?”

“Vị đạo của ngươi thực sự rất khó nuốt.”

Một bụng đầy nghi vấn triệt để bị rót vào một gáo nước lạnh. Cố Thính Ngữ căm tức nhíu mi: Ta cũng không có cầu ngươi giúp bản thân ta ra a?

Ho nhẹ một cái, Cố Thính Ngữ quyết dịnh trở về vấn đề chính “…Cái kia, ta muốn biết Minh lệ mà ngươi nói rốt cuộc là cái gì?”

Minh lệ… Thiên Luật ngẩng đầu, quay nhìn hắn “Ngươi không biết?”
Hắn lắc đầu.

“Cáp…” Kinh ngạc thở dài “Ngươi sở dĩ bị thương nặng như vậy mà vẫn sống tốt như cũ, nguyên nhân rất lớn là bởi vì trong cơ thể ngươi đã hấp thu sức mạnh của Minh lệ.”

“Vì sao lại như vậy? Minh lệ là cái gì?” Cố Thính Ngữ ngồi lên chiếu.

Vẻ mặt Thiên Luật không hờn giận nói nhỏ “Ta làm sao biết lại như vậy… Minh lệ chính là những hạt châu chứa năng lượng cường đại đựơc Chính thần lưu lại từ thời thượng cổ, nó đối với ta mà nói, là thứ rất quan trọng.”

“Mạng của ta là do ngươi cứu, ngươi đã muốn, ta đưa nó cho ngươi.”

Thiên Luật hừ nhẹ một tiếng “Ngươi nói thật dễ, ta đã… đã giúp ngươi cả cái việc ấy, ngươi chỉ bắn ra một chút này nọ, đợi tới lúc ép khô được ngươi sợ cũng không có khả năng lấy đựơc đầy đủ sức mạnh của Minh lệ.”

Cố Thính Ngữ nghe tới dó, trong đầu hiện lên cặp môi ấm ướt kia, vì vậy thần sắc có chút ngượng ngùng cúi đầu

“Vậy… Ngươi nói phải làm sao bây giờ…”

Thiên Luật nổi giận đùng đùng chà xát đôi môi, mùi vị chết tiệt của người kia như thế nào lại rửa mãi không sạch. Đôi môi màu hồng phấn của y bởi vì không ngừng bị chà đạp mà lộ ra màu sắc đỏ tươi đẹp tựa như máu

Nhìn hai mắt Thiên Luật uỷ khuất cùng quật cường, Cố Thính Ngữ bống nhiên có loại cảm giác hổ thẹn khi đoạt đi đồ vật của người khác “Ngươi tỉ mỉ nghĩ kĩ lại xem, không lẽ không còn biện pháp nào khác hay sao?”

“Biện pháp khác sao… KHông phải không có.” Chỉ là nếu làm vậy sẽ mất thời gian quá dài, đồng thời có thể thành công hay không chính y cũng không biết, nhưng lúc này, tựa hồ chỉ còn lại có một biện pháp này mà thôi “Chờ ngươi học đựơc cách sử dụng thành thạo năng lượng của mình, thì lại chuyển chúng sang cơ thể của ta.”

“…Năng lượng của ta?” Cố Thính Ngữ khó hiểu nhìn y

“A!” Thở dài một tiếng, Thiên Luật nhận mệnh đứng lên “Quên đi… Ngươi đi theo ta.”

Trong phòng trúc

Chiếc tủ cực lớn có hơn một nghìn cái ngăn, Thiên Luật lơ lửng trong không trung linh hoạt tìm kiếm, chỉ chốc lát sau, miệng y thì ngậm một cuốn sách cổ, tay thì cầm mấy cái hộp có hình thù cổ quái

“Uy, bắt lấy.”

Một bộ quần áo từ trên trời rơi xuống đầu Cố Thính NGữ, trường sam màu tím ngoại trừ nút buộc màu bạc bên ngoài, còn lại thì không hề có thêm trang trí gì khác

“ta không thích có người khoả thân lúc ẩn lúc hiện trước mắt ta.” Thiên Luật loay hoay mở mấy cái hộp nhàn nhạt nói

“Nga.” Mặc y phục có chút chậm chạp, nửa ngày sau, Cố Thính Ngữ bĩu môi “Ta cũng không thích khoả thân để người khác nhìn.”Thiên Luật rút ra một tấm phù chú từ cuốn sách cổ, y cắn ngón trỏ, bôi máu lên trên phù chú, nhất thời từ tờ giấy toả ra ánh sáng rực rỡ, y quay sang Cố Thính Ngữ nói “Qua đây.”

Không được tự nhiên đi tới chỗ y, mắt thấy phù chú sắp dán lên người mình, Cố Thính Ngữ nhíu mày

“…Sách, bây giờ ngươi hãy thả lỏng đi Ta cần phải biết thuộc tính năng lượng trong cơ thể ngươi là gì.” Phù chú vừa tiếp xúc với thân thể, lập tức như chạm phải cái chảo có nhiệt độ cao phát ra âm thanh ‘két két’ “Hình như ngươi nghĩ rằng ta muốn bính ngươi,” sau đó, Thiên Luật không nhẹ không nặng bồi thêm một câu

Thần thoại cố sự đều nói tiên nhân là phong đạm kinh vân không nhiễm khói lửa nhân gian quả nhiên đều là gạt người, Cố Thính Ngữ âm thầm lắc đầu

Hiên nay, nguồn gốc của năng lượng đựoc chia làm bốn đại thuộc tính là: nước lửa đất gió, trừ bỏ bốn thuộc tính đó, còn tồn tại một ít thuộc tính đặc thù không rõ khác. Giống như Thiên Luật là thuộc về một nhánh độc lập là  hệ trị liệu.

Bằng vào việc thay đổi màu sắc của phù chú, Thiên Luật có thể phán đoán thuộc tính của năng lượng trong cơ thể Cố Thính Ngữ đến tột cùng là thuộc loại nào.

Thế nhưng kỳ quái chính là, phù chú dán trước ngực Cố Thính Ngữ, ánh sáng bỗng nhiên dần yếu đi, trong tiếng ‘két két’, tờ giấy nho nhỏ bỗng dưng bùng cháy!

“A!” Cố Thính Ngữ lại càng hoảng sợ, liên tục lui về phía sau vài bước, chờ tới khi hắn bình tĩnh lại, thình lình phát hiện phù chú đã bị thiêu cháy sạch sẽ, mà thân thể hắn lại tuỵêt nhiên không có lấy nửa điểm thụ thương.

Thiên Luật mục trừng khẩu ngốc nhìn một màn quỷ dị vừa rồi, phù chú kia mang theo vết máu của bản thân y, nói như vậy có nghĩa là cho dù nguồn gốc năng lượng kia có lớn hơn năng lượng của bản thân, thì phù chú tối đa chỉ không phát huy được công hiệu mà thôi như thế nào lại có thể tự bốc cháy ni?!

“Ngươi… Ngươi đã làm gì?”

Cố Thính Ngữ vội vã xua tay “Không phải do ta làm.”

Thiên Luật hiện lên biểu tình chán chường, thần sắc thận trọng tiến lại gần Cố Thính Ngữ, nhìn nơi phù chú vừa biến mất trầm ngâm “Cởi nút buộc ra.”

Cố Thính Ngữ cắn môi, không kiên nhẫn cởi nút buộc của chiếc áo đang mặc ra “Lại phải cởi… Vậy ngay từ đầu ngươi cho ta mặc quần áo để làm chi.”

“….” Liếc mắt trừng Cố Thính Ngữ, nhân loại này thực làm cho người ta căm tức

“Ở đây…” tiến lại gần ngực Cố Thính Ngữ, quan sát nơi phù chú vừa biến mất, Thiên Luật nhíu mày quả nhiên phát hiện ra dị trạng

“Làm sao vậy…?” Cố Thính Ngữ khẩn trương đáp lại

Thiên Luật vươn tay chỉ, nhẹ nhàng chạm lên ngực trái của Cố Thính Ngữ “Ở đây như thế nào lại có một cái lỗ nhỏ?”

“…”

“Di… Chạm một chút đã ngạng, ngươi quả nhiên không thuần khiết.” Thu lại ngón tay, Thiên Luật nhanh chóng dùng khăn tay chà lau hai tay (Sống qua mấy cái cung kia mà còn thuần khiết thì mới lạ)

Cố Thính Ngữ  đã chẳng còn khí lực mà phản kháng nữa

“Số ta thật không may…” ThiêN Luật vươn tay cầm một chiếc hộp làm bằng gỗ huân hương, phía trên hộp có khắc hình kỳ hoa dị thảo các loại

Y dùng ngón tay mảnh khảnh cẩn cẩn dực dực mở hộp, một cỗ khói đặc hỗn loạn cùng mùi vị của than củi tràn ra

Chờ khói tan di, trong tay y là một cây kim châm dài nhỏ đen thui

[ Nghịch cổ châm ] ở trong núi lửa vạn năm mài rèn mà thành, Thiên Luật càm cây kim châm quan sát biểu tình của Cố Thính Ngữ “Ngươi không hỏi xem ta muốn gì sao?”

Vẻ mặt Cố Thính Ngữ thản nhiên “Ngươi muốn hại ta lúc nào cũng có thể…. Ngươi đơn giản chỉ là muốn Minh lệ thôi sao.”

“Hanh.” Thiên Luật đem cây kim châm nho nhỏ đâm vào huỵệt đạo của Cố Thính Ngữ, động tác vô cùng cẩn thận “Đừng có lộn xộn, đỡ phải tới lúc bị đâm cho thổ huyết, rồi lại phun hết lên người ta Ngô!!” Lời còn chưa dứt, từ  ngực  Cố Thính Ngữ phảng phất như có một dòng suối vô hình chảy qua, đầu ngón tay Thiên Luật kề sát trước ngực Cố Thính Ngữ, luồng khí nóng rực dường như từ người Thiên Luật chảy vào thân thể Cố Thính Ngữ

“Uy! Ngươi làm sao vậy?” Cố Thính Ngữ vươn tay muốn đẩy Thiên Luật ra, ai biết đột nhiên vài cỗ nghịch lưu từ các nơi trong thân thể sinh sôi, chúng tương hỗ va chạm cắn xé lẫn nhau, nhượng ngực hắn có cảm giác như bị xé toạc ra

Mà Thiên Luật lại bị một chưởng lực vô hình đánh bay lên cao, sau đó rơi thẳng xuống mặt đất, khoé môi chảy ra một  vết máu đỏ tươi gai mắt.

Chương 53: Thiên tà

“Không nên qua đây!” đầu gối chạm đất, Thiên Luật ức chế từng trận máu tanh đang dâng lên trong ngực mình.

Bạch quang chói mắt hừng hực như xuyên thấu bên trong thân thể Cố Thính Ngữ, toàn thân bị tàn sát bừa bãi bởi một loại cảm giác vô cùng lo lắng như băng đang tan trên một ngọn lửa thiêu đốt “ta nên làm cái gì bây giờ!?”

Con ngươi Thiên Luật phóng đại, mao cốt tủng nhiên nhìn cỗ năng lượng cường đại kia, cả người Cố Thính Ngữ như vẫn thạch đang bùng cháy mãnh liệt, những chùm tia sáng từ dưới da hắn không ngừng phát ra.

Nghịch Cổ Châm đã được đâm vào hưu hồn huyệt, theo lý Cố Thính Ngữ hẳn phải rơi vào mê man bất tỉnh nhưng Nghịch cổ châm lại không có ức chế được ý thức của hắn trái lại còn kích thích năng lượng bùng phát

Không có khả năng… Bị cường lượng hùng hậu như vậy xông vào, người này lẽ ra phải sớm hồn phi phách tán rồi chứ.

Hắn vì sao lại có thể tồn tại cùng Minh lệ?

Thiên Luật đè xuống nội tâm đang khủng hoảng, y cấp tốc xoay tòn khí lưu xung quanh, hướng Cố Thính Ngữ quát:

“Bế khí! Tập trung tất cả năng lượng tuần hoàn theo kinh mạch!!”

Song song với lúc đó, ở sâu trong Thập Nhị cung cũng bộc phát những chấn động kinh người. Trung tâm của cung điện rung động lung lay như sắp đổ, nơi Nguyên Ác tiêu tán, vô số âm hủ tử khí chậm rãi từ dưới lòng đất toát ra, một phần Oán Minh hoa được trọc khí (khí bẩn) này hun đúc lại càng thêm kiều diễm quỷ dị.

Quyết đứng trước đồng hồ báo thức luân hồi, nhìn mây mù màu đen từ từ bay lên, kẻ luôn luôn kiêu ngạo như y cúi người xuống, quỳ rạp trên mặt đất.

“Hắn tỉnh rồi?” Phía sau, truyền tới tiếng bước chân sàn sạt, Huyễn Sinh kéo theo thân thể suy yếu bất kham, xuất hiện ở chỗ Oán Minh hoa nơi Nguyên Ác tiêu tán

“Không Hắn đang sợ” Quyết quay đầu lại, sắc mặt âm tình bất định

Hủ trọc khí càng tụ càng nhiều trên bầu trời, sắc trời dần u ám, trên người Quyết có một đạo vết thương rõ ràng, đó chính là do Huyễn Sinh thừa dịp y không phòng vệ tập kích tạo thành.

“Ngươi đã trở về.” Thanh âm của Quyết nghe không ra bất luận là tâm tình gì.

Huyễn Sinh nhìn vết thương gai mắt kia, nhắm hai mắt lại. Ngoại trừ Nguyên Ác ra, trên đời này hầu như không có ai có đủ năng lực để đả thương Quyết, thế nhưng… Hắn lại dựa vào sự tín nhiệm của Quyết để đả thương người vẫn luôn nỗ lực bảo vệ hắn.

“Ý thức của Hắn vẫn còn hỗn loạn… ta không có nói cho hắn nơi ngươi vừa đi.” Vẫn không mang theo bất luận cảm tình gì, Quyết nói xong liền xoay người ly khai.

“Quyết!!” Có lẽ là tình tự bị kích động đã kìm chế mạch máu nào dó trong cơ thể, cả người Huyễn Sinh bỗng ngã xuống, hắn nằm trên mặt đất kịch liệt thở dốc “…Xin lỗi.”

“Ta thật không hiểu ngươi đang suy nghĩ cái gì!!” Mặt nạ băng lãnh bị thanh âm xé rách, Quyết vì phẫn nộ mà quay mặt lại “Ngàn năm trước, ngươi vì Nguyên Ác mà tự nguyện biến thành như vậy, thế nhưng hiện tại thì sao?”

“Quyết, này không giống với…” Khi đó hắn là không có sự lựa chọn nào khác

Quyết kéo bả áo Huyễn Sinh tới trước mặt, nhìn thẳng vào lục sắc song đồng của hắn nói từng chữ từng chữ một “đừng để ta phải nhắc ngươi tỉnh lại, số phận của thánh thú chúng ta đã được quyết định từ lâu rồi, ngươi cùng ta đều đã rõ ràng điều này nhất!”

Nhìn sắc mặt Huyễn Sinh trắng bệch, có muốn nói tiếp y cũng không thể nói nữa, đưa mật hoa Oán Minh hoa cho hắn “Giờ ngươi uống đi… ta sẽ nghĩ biện pháp khác…” Quyết cúi đầu trầm tư “Nếu như Thiên Luật có thể đánh đàn một lần, nói không chừng thương thế của ngươi có thể trị khỏi.”

Huyễn Sinh giấu diếm nụ cười khổ, người người đều nói Quyết – kẻ có năng lực tiếp cận Nguyên Ác gần nhất là người lãnh khốc vô tình, ai có thể hiểu được bên dưới người nam nhân cứng rắn lạnh lẽo như băng này lại là một vị huynh trưởng luôn lải nhải mà khoan dung. Y vì Bạch Chi Ngao và Tu Nhĩ phản bội mà nổi giận, bởi vì y không đành lòng nhìn bọn họ buồn bã chết đi, y cho rằng hắn muốn giết chết Thanh Tước mà không ngừng phiền nhiễu lỗ tai hắn. mà hiện tại, y lại vì hắn mà ngồi nghĩ biện pháp để kéo dài sinh mệnh cho hắn.

Lấy đại cục làm trọng, nhưng cũng là nam nhân luôn âm thầm lo lắng cho số phận của mỗi thánh thú, y hoàn toàn xứng đáng là người đứng đầu của mười hai thánh thú.

“Huyễn Sinh, không nên tiếp tục giãy dụa vô vị như vậy nữa, vô luận ngươi làm cái gì, cũng không thể thay đổi chuyện đã định trước từ lâu đâu.”

Quyết nặng nề thở dài một hơi, xoay người ly khai

Trọc khí màu đen vẫn không ngừng ngưng tụ trên bầu trời, tạo thành một quả cầu cuồn cuộn không ngừng lớn mạnh. Huyễn Sinh ngồi dậy uống dịch thể màu vàng trên mặt đất, nửa ngày sau, khi hắn ngẩng đầu lên, đôi ngươi lục sắc đẹp đẽ mở ra.

Hắn nhìn phương hướng nơi Quyết vừa rời đi, nhãn thàn bi thương mà kiên định.

[ ta sẽ dùng cách thức của mình để bảo vệ mọi người]

——————-

từng hạt mồ hôi to bằng hạt đậu từ trên trán Cố Thiín Ngữ rơi xuống, theo chỉ điểm của Thiên Luật hắn thong thả khai thông nội thể để tuần hoàn dòng năng lượng trong người.
“Đúng rồi…” Thanh âm của Thiên Luật như gần trong gang tấc, lại dường như ở rất xa “đừng chống lại năng lượng này, dọc theo kinh mạch chậm rãi khai thông…”

Cố Thính Ngữ nhắm mắt lại, hắn chuyên tâm cảm thụ được dòng nhiệt lưu đang tàn sát bưa bãi trong cơ thể chậm rãi bình ổn lại, trong tiềm thức của hắn phảng phất như biết phải làm như thế nào, thân thể cũng không hề thống khổ như vậy nữa, những chùm tia sáng trên người hắn cũng dần dần dịu xuống

“Thả lỏng…” Bỗng nhiên, một cái ôm ấm áp bao lấy thân thể suy yếu, hắn tựa trên đầu vai Thiên Luật nhẹ nhàng thở dốc, toàn thân hư thoát vô lực như người bệnh nặng mới khỏi.

“…Thực sự là không thể hiểu nổi, Minh lệ cư nhiên lại dung hợp với ngươi một cách hoàn mỹ như vậy.” Thiên Luật thong thả đỡ Cố Thính Ngữ đi tới trước giường, y đã quên bản thân chán ghét đụng vào thân thể của nhân loại, y nhìn vào con mắt Cố Thính Ngữ, chăm chú dò hỏi “Trước khi ngươi có đựoc Minh lệ, thân thể ngươi có gì khác với người thường sao?”

“Ân…” Trải qua tình hình tìm đựơc đường sống trong chỗ chết vừa rồi, viền mắt Cố Thính Ngữ đỏ lên, tứ chi lạnh lẽo, hắn ép buộc bản thân chống lại đường nhìn của Thiên Luật, nhàn nhạt kể lại cuộc sống trong 30 năm qua, ác mộng quấn thân cùng với khả năng hấp thụ hết thảy mọi thống khổ để trị thương cho loài vật

Thiên Luật nghe xong, thật lâu không có nói gì.

Trong hệ trị liệu mà y thuộc về, có lưu truyền một đạo cấm thuật

Cấm thuật đó có tên gọi là [ Thiên Tà ], chỉ có rất ít người có đủ tư cách tu luyện cấm thuật này, nhưng Thiên Tà cũng đem lại hậu quả rất trầm trọng, thế nên nghìn năm qua chưa có ai thành công tu luyện cấm thuật này.

Thiên Tà có thể trị lành tất cả mọi vết thương, dù là trên thân thể hay tinh thần. Chỉ là, khi thi triển thuât này thì bản thân người sử dụng sẽ trở hành môi giới, mọi thống khổ sẽ trở thành năng lượng lớn gấp bội phần giáng lên bản thân người sử dụng.

Thống khổ không hề biến mất, nó chỉ là bị dời đi mà thôi.

Gánh nặng này giống như cát trong đồng hồ từ từ đổ lên linh hồn thi thuật giả ( người sử dụng thuât), đợi cho tới lúc vượt quá sức chịu đựng của bản thân, sẽ là lúc thi thuật giả suy yếu mà chết đi.

Bởi vậy, Thiên Tà có thể cứu vớt bất luận kẻ nào, duy độc ngoại trử bản thân thi thuật giả.

Thiên Luật vẫn cho rằng người có thể thi triển Thiên Tà bất quá chỉ là chuyện kể đêm khuya, nhưng cái nhân loại tướng mạo bình thường trước mặt y này, lại là người duy nhất trong nghìn năm qua là thi thuật giả có thể sử dụng Thiên Tà

“UY… Ngươi làm gì mà ngây người vậy…” Sau khi điều chỉnh khí tức, Cố Thính Ngữ kỳ quái nhìn Thiên Luật vẫn không nhúc nhích bản thân

“Không, không có gì.” Nhàn nhạt dời đường nhìn, Thiên Luật tiếp tục nói “Vậy là gánh nặng tích tụ trong cơ thể ngươi bởi vì ngươi lâm vào tử vong mà thoát ly khỏi thân thể, mà Minh lệ lại sai sót ngẫu nhiên tiến vào hư không trong thân thể, đồng thời dung hợp lại với nhau.”

“Nga,” Cố Thính Ngữ nhàn nhạt nói

“Nói chung…” Thân là tôn sư của hệ trị liệu, Thiên Luật lúc này cũng không dám nhìn vào mắt của Cố Thính NGữ “ Ngươi cùng với những kẻ tu luyện hoàn toàn trái ngược nhau: kẻ khác học tập từng bước một để phát huy sức mạnh của mình như thế nào Mà ngươi, cái đầu tiên học được lại là cách thu nạp hồn lực.”

“Nga.”“Đang suy nghĩ cái gì?”

“Ta chỉ nghĩ nhanh chóng đưa cái năng lực kì quái này cho ngươi, hoàn trả lại ngươi phần nhân tình.” Cố Thính Ngữ lẩm bẩm nói, về phần tu luyện thuộc tính và những cái vân vân khác, không thuộc sự quan tâm của hắn

“…” Thiên Luật gục đầu xuống, không có nói tiếp, nửa ngày sau, y bước xuống giường dưa lưng về phía Cố Thính Ngữ ”Chúng ta ra ngoài.”

bên ngoài vẫn như trước là những dòng suối chảy ra ảo cảnh

Nhà trúc cách năm con suối khoảng chừng 30 trượng. Thông tới đình ở con suối trung tâm, có một cây cầu rất nhỏ làm bằng trúc, mặt cầu trơn tuột, trong cơn gió khe khẽ lay động.

Thien Luật bước lên trên cầu, nhẹ nhàng mà nhanh nhẹn, hồ nước trong suốt hất ngược lại dáng hình bạch sắc của y

“Ngươi từ đây đi tới ngôi đình đối diện, sau đó đi trở về.”

“Chỉ có vậy?” Cố Thính Ngữ cười hỏi

“Hanh.” Thiên Luật hừ lạnh không nói

Mà khi Cố Thính Ngữ run rẩy bước lên trên mặt cầu trơn tuột nhỏ bé thì, vô luận thế nào hắn cũng cười không nổi nữa. Hắn ngay cả đứng vững còn chưa được đã trực tiếp rơi vào trong suối

Thiên Luật nhàn nhạt nhìn Cố Thính Ngữ cả người ướt sũng, lúc này mới chậm rãi nói rằng “Không thể điều chỉnh cho năng lượng trong cơ thể ngươi cân bằng, ngươi là đi không đựoc tới chỗ đối diện đi.”

“…” Y là cố ý chê cười bản thân mình, Cố Thính Ngữ oán hận lau bọt nước trên gương mặt

Cứ như vậy, Thiên Luật miệng ngậm một mảnh lá trúc nhìn Cố Thính Ngữ ở trên cầu bày ra đủ các loại tư thế hoạt kê, sau cùng cũng chỉ là “Bõm “ một tiếng vào trong nước

Nhưng Thiên Luật không hề cười. Đường nhìn của y vẫn bám theo cái biểu tình không cam lòng, không ngừng hiện lên một lần lại một lần trên mặt Cố Thính Ngữ.

Đường nhìn… Có đôi chút thất thần

Một Thanh âm chói tai bỗng vang lên trong đầu Thiên Luật

[ Ngươi là kẻ ích kỉ thấy người chết mà không cứu… Mang theo cầm (đàn) của ngươi xuống cùng địa ngục đi ]

Ánh chiều tà linh động chiếu nghiêng trên mặt nước, mặt nước nhu hoà cùng ánh sáng nhẹ nhàng di động.

“ Uy…”

Thiên Luật bỗng nhiên lấy lại tinh thần, tới gần hoàng hôn, y phản xạ có điều kiện tìm thân ảnh của Cố Thính Ngữ trong nước

Nhưng mà, không thấy

Cả ở trên cầu cũng không có.

Giữa lúc y bắt đầu lo nghĩ, thì nghe xa xa thấy có người đang gọi y. Giương mắt nhìn lên, Cố Thính Ngữ đang đứng giữa đình hướng y phất tay

Qua suốt một buổi chiều, Cố Thính Ngữ cùng dần dần nắm dựoc bí quyết giữ cân bằng thân thể, là do ban đầu dưới chân run lên mới đứng không vững, dần dần bình ổn tâm trạng mỗi bước tiến lên đều cẩn cản dực dực, mỗi lần rơi khỏi cầu trúc, hắn đều có thể tiến lên phía trước một bước.

Đè xuống kinh ngạc trong lòng, Thiên Luật vẫy hắn quay về “Qua đây.” Y giục

Nhưng Cố Thính Ngữ lại đang chuyên chú nhìn cái gì đó trong đình, nửa ngày sau, hắn quay đầu hô

“Ở đây có một cái cầm, nó… Thật kì quái…”

Chương 54: Khóa huyền cầm

“Bỏ tay ra! Không đựơc chạm vào nó!!”

Mắt thấy Cố Thính Ngữ sắp chạm vào cây cầm cổ, thanh âm của Thiên Luật run lên một cách dị thường

Ngay lúc đầu ngón tay của Cố Thính Ngữ sắp đụng tới cây cầm thì, Thiên Luật thét lên một chưởng đẩy hắn ra.

“Bõm Bõm” Bọt nước văng khắp nơi, Cố Thính Ngữ giống như một tờ giấy bay ra khỏi đình, nặng nề rơi vào trong hồ nước lạnh lẽo tới xương.

Tiếng nước róc rách, chờ rung động tan hết, mặt hồ lần thứ hai phẳng lặng trở lại

Thiên Luật thất thần nhìn hồ nước, y nhìn qua lòng bàn tay một chút, bỗng nhiên phản ứng lại

Cái nhân loại kia vẫn còn chưa có trồi lên khỏi mặt nước!

Trung tâm của năm con suối này không hề giống với vẻ ngoài tĩnh lặng của nó, bên dưới là các mạch nước ngầm bắt đầu chuyển động, mà kẻ không hiểu chuyện gì đã trúng một chưởng là Cố Thính Ngữ còn chưa kịp hô hấp bình thường lại đã trực tiếp chìm vào trong nước, hồ nước lạnh lẽo đã cướp đi hô hấp của hắn, trong cuồn cuộn hỗn độn, hắn cảm thấy bản thân không ngừng chìm xuống.

Bên tai vang lên thanh âm của bọt khí cuồn cuộn… Giương mắt nhìn lên, một thân ảnh bạch sắc đang cấp tốc hướng về phía hắn…

“Ngô…” đôi môi bị một cái mềm mại gì đó chạm vào, không khí theo yết hầu chảy vào trong cơ thể, phổi nãy giờ bị tắc nghẽn đã từ từ đựoc thông

Thiên Luật ôm lấy eo Cố Thính Ngữ, cố sức bơi hướng về phía trước.

Đợi hai người cùng trồi lên mặt nước, Cố Thính Ngữ bởi vì sặc nước mà kịch liệt ho khan, Thiên Luật đỡ lấy thắt lưng hắn, sắc mặt có chút khó chịu. Nhìn gương mặt tái nhợt của Cố Thính Ngữ, sau cùng, y chậm rãi nói

“Ta…không cố ý đâu.”

Nước suối lạnh lẽo không ngừng từ trên những sợi tóc đen kịt tí tách rơi xuống, đừơng nhìn của Cố Thính Ngữ hạ xuống, không thấy rõ vẻ mặt của y.

Thực sự là ngu xuẩn mà, trong người Cố Thính Ngữ một ngọn lửa vô danh bốc lên, vô số lần rơi vào trong nước vất vả lắm mới nắm được bí quyết để đi tới chỗ đối diện, bản thân cư nhiên lại chờ mong nghe một lời tán thưởng của nam nhân này

Thiên Luật mở miệng, tựa hồ muốn nói điều gì đó, nhưng Cố Thính Ngữ lại vừa xoay đầu lẻn vào trong nước, hướng bên bờ bơi đến

Chật vật mới lên đựơc bờ, lăn qua lăn lại suốt buổi trưa khiến thể xác và tinh thần của Cố Thính Ngữ mệt nhoài, màn đêm buông xuống, sâu trong rừng trúc thổi lên những trận gió lạnh, Cố Thính Ngữ không khỏi đánh một cái rùng mình

“Thay y phục đi.” Phía sau, Thiên Luật rầu rĩ mở miệng “Có chỗ nào khó chịu sao?”

Cố Thính Ngữ thuỷ chung không nói câu nào

Hai người quay về trúc ốc. trầm mặc lan tràn khắp căn phòng.

Cố Thính Ngữ im lặng thay một bộ trường sam màu xanh, mặt không có biểu tình gì.

Mà Thiên Luật cắn cắn môi, y muốn nói, lại sợ chọc đến Cố Thính Ngữ. Sau cùng, y mở cửa phòng đi ra ngoài.

Bên cạnh trúc ốc, có một tảng lớn trồng Kết Tiên Thảo. Kết Tiên Thảo có màu xanh nhạt cao khoảng nửa thước, từ xa nhìn cây cỏ chuyển động, tựa như những con sóng liên tiếp xô tới

Thiên Luật bứt những ngọn Kết Tiên Thảo tươi non nhất, sau đó băm nhuyễn mang đặt lên bàn

Kết Tiên Thảo, vị đắng, dùng để bổ sung linh khí rất tốt

Mặc dù như vậy, nhưng trước mắt Cố Thính Ngữ nó chỉ là một đĩa cây cỏ màu xanh vô vị.

Hai người cùng ăn, Thiên Luật liếc mắt về phía Cố Thính Ngữ Y lặng lẽ đẩy cái đĩa đựng Kết Tiên Thảo trên bàn về phía Cố Thính Ngữ, sau đó tiếp tục cúi đầu ăn.

Cố Thính Ngữ trừng mắt nhìn đĩa cây cỏ màu xanh, vẫn không nhúc nhích

Thiên Luật đột nhiên nhớ tới việc Cố Thính Ngữ là nhân loại, như vậy… Nhân loại có lẽ ăn không quen Kết Tiên Thảo rồi.

Y buông đũa, cúi đầu suy tư trong chốc lát, sau đó nhanh như chớp đi ra khỏi trúc ốc.

Cố Thính Ngữ quay đầu nhìn xung quanh, sau khi xác định bốn bề đều vắng lặng, hắn cầm đũa dính một ít nước của cây cỏ kia nhấm vào miệng, nhất thời nhíu mày…Hảo đắng.

Tên kia như thế nào lại thích cái thứ này, mà lại còn sống bằng nó a.

Không bao lâu, Thiên Luật thở hổn hển trở về, trong tay y có cầm theo một chùm trái mơ. Do do dự dự chọc chọc sau lưng Cố Thính Ngữ, y đem trái cây trong tay đưa cho hắn.

Cố Thính Ngữ không quay đầu lại, Thiên Luật tâm tình phiền muộn lui vào góc phòng, tiện tay cầm một quyển sách dược bắt đầu lật xem. Chỉ là con mắt lại thường thường ra khỏi trang sách rơi xuống đất, sau đó di động theo sàn nhà bằng gỗ tiến về trước… Cuối cùng là rơi xuống trên người nhân loại kia.

Cố Thính Ngữ ngồi trước bàn lưng đưa về phía Thiên Luật, dưới ánh trăng sáng loáng, đầu vai hắn nhẹ rung, dọc theo cái cổ nhỏ dài, đường nhìn hướng về phía trước dao động… Tuy rằng chỉ có thể thấy một phần của gương mặt hắn, nhưng chỗ má cử động khiến Thiên Luật xác định Cố Thính Ngữ đang ngậm nuốt quả mơ

KHông thể nói rõ đó là loại cảm giác gì… Thiên luật nhếch mép nở một nụ cười

Sau bữa cơm, Cố Thính Ngữ cảm giác rõ ràng thân thể mình đang phát nhiệt. Có lẽ là do buổi chiều không ngừng ngã vào trong dòng suối lạnh, hắn đỡ cái trán tựa ở cái ghế dài trước cửa sổ

Rèm khẽ lay động, ánh trăng giao hoà. Bỗng nhiên trên trán mát lạnh, Cố Thính Ngữ mở mắt, Thiên Luật không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt hắn, bàn tay y đang nhẹ nhàng đặt lên trán hắn

“Làm sao vậy? “ Thânh âm của y dị thường ôn nhu

Cố Thính Ngữ lắc đầu “Không có việc gì.”

“Nhân loại các ngươi… Thực sự rất yếu a.”

Liếc y một cái, Cố Thính Ngữ lười nói chuyện.

Thiên Luật ngồi xuống bên cạnh hắn “Kì thực ngươi có thể bức hàn khí trong cơ thể ra Ngươi thử đi.”

“Nga.” Nhắm mắt lại, Cố Thính Ngữ tập trung tinh thần

“Phốc” Ý cười của Thiên Luật càng đậm “Ngươi như thế nào lại ngốc như vậy a, thật giống như mấy đứa nhóc vậy… Ai.”.

Cố Thính Ngữ nhoáng cái đã đứng lên “Ngươi đã nói xong chưa?!”

Hắn thực sự không hiểu phải sử dụng cái năng lượng trong cơ thể này như thế nào   Còn cái kẻ này thì lại không ngừng bày trò khiến hắn thực sự chịu không nổi nữa

Nhìn gương mặt hắn vì tức giận mà đỏ ửng lên, Thiên Luật khống chế không được tâm trạng sung sướng dị thường.(thêm 1 thăng công biến thái nữa, ta còn tưởng anh đành hoàng nhưng tới khuc này thì… quên đi.”)“đến đây đi.” Thiên Luật nói

Cố Thính Ngữ nhíu mày

Y Kéo tay hắn đi về hướng cửa “Ngươi không phải muốn biết chuyện về cây cầm kia sao?”

Ngoài trúc ốc, ánh trăng ngập tràn

Gió núi yếu ớt thổi bay y phục của Thiên Luật, y kéo Cố Thính Ngữ đi về phía trước, bóng lưng gầy in vào mi mắt, con người này ngoài vẻ tuấn tú bên ngoài, còn có một loại khí chất linh hoạt kỳ ảo

Nếu như y không nói gì… Hẳn sẽ rất hoàn mỹ.

Bọn họ một đường đi thẳng tới đình, trong đình một cây đàn cổ lẳng lặng nằm im, dưới ánh trăng mông lung, màu sắc của cây đàn dường như đen thêm vài phần

Cố Thính Ngữ tổng nghĩ cây cầm này có chút cổ quái…

“Tên của nó, gọi là [ Khoá huyền cầm ] giống như ngươi đã thấy, nó không có dây đàn.”

Khóa huyền cầm, trong truyền thuyết là xuất ra từ trong tay của một thuật sĩ không biết tên. Ngàn năm trước khi vị thuật sĩ này đi qua [ Hắc Thuỷ lâm], bỗng nhiên cuồng phong gào thét, lôi điện chói loà. Bầu trời như bị xé rách trong nháy mắt, một tia sét hướng tới gốc sam vạn năm bên người hắn đánh tới.

Nhất thời, hồng quang khắp trời, cây cổ thụ cứ vậy mà trở thành cây khô, mắt thấy tất cả khiến vị thuật sĩ không biết vì sao nẩy sinh thương cảm với cây cổ thụ đó, vì vậy hắn gọt  bỏ những chỗ bị cháy đen, không nghĩ tới bên trong cây sam cổ thụ này lại hoàn hảo không bị tổn hại gì

Khẽ vuốt lõi cây, bỗng nhiên có một thanh âm phát ra, trong cuộc đời người thuật sĩ lần đầu nghe thấy một thanh âm kì diêu uyển chuyển như vậy. mỗi khi lòng bàn tay khẽ phất qua, âm luật liền trạn trận khuếch tán, bồi hồi trong khu rừng

Vị Thuật sĩ dùng lõi cây làm thành một cây cầm cổ, tên gọi Khoá Huyền, mang theo bên người. Từ đó về sau có người nói phàm là nghe đựoc thanh âm của cây cầm này, thì người mang trong mình thương tích trọng bệnh gì đều có thể tự khỏi

Chỉ là, sau khi vị thuật sĩ kia qua đời, Khoá Huyền cầm đã không hề vang lên nữa

Khoá Huyền cầm so với những cây cầm cổ khác mà nói, là một cây cầm có linh hồn, chỉ có nó đi tìm chủ nhân cho bản thân, chứ không có ai có thể khống chế được nó

Từ trước tới nay có thể khởi tấu nó chỉ có hai người, thứ nhất là vị thuật sĩ đã tạo ra nó, thứ hai chính là Thiên Luật

Thiên Luật nâng Khoá Huyền Cầm ở trong tay, yêu thương xoa nó “Nó đã theo ta mấy trăm năm. Lúc đó, ta chỉ mới tu thành hình người, chính là một mao đầu tiểu quỷ không hiểu chuyện gì.”

“ta ở trong phế tích của người trộm mộ vứt bỏ thì nhặt được nó, khi đó, nó giống như một khối gỗ cũ nát, chỉ là ta cảm giác thấy hơi thở cùng sự bi ai của nó… Chính xác, là khi ta tiếp xúc với nó, thì có một thanh âm lay động lòng người trong toàn bộ trời đất này.”

Thanh âm Thiên Luật trầm thấp kể ra hồi ức đã phai nhạt “ta mang nó về nơi ở của mình, nới đó vết chân thưa thớt, thập phần u tĩnh. Mỗi ngày, ta ở sâu trong rừng trúc khỏi tấu Khoá Huyền, nó như có khả năng nhận biết nội tâm ta, khi đó âm sắc của nó trong suốt tinh thuần… đại khái là ta có khả năng tấu nó, tạo ra giai điệu đẹp nhất đi.”

Thiên Luật gục đầu xuống, khoé miệng mỉm cười, hai mắt sáng trong suốt, trên trán toát ra biểu tình say mê

Cố Thính Ngữ nhịn không đựoc dò hỏi “Sau đó thì sao?”

“Sau đó a… Ta mới phát hiện được, giá trị thực sự của cây cầm này.”

Khoá Huyền cầm im lặng một ngàn năm nay một lần nữa lại đựoc khởi tấu, khiến Thiên Luật vốn không tranh với đời lại trở thành trung tâm của các cuộc tranh chấp. Lúc đó thần linh tinh quái mang theo những người bệnh tật cùng thống khổ đều đến cầu xin y giúp đỡ.

Thanh âm của Khoá Huyền cầm chưa từng gián đoạn, giai điệu du dương kì ảo vang vọng toàn bộ rừng trúc sơn tuyền.

Chỉ là, tranh chấp nối liền không dứt không hề có dấu hiệu ngừng lại, những người đó một nhóm vừa đi, hôm sau lại có một nhóm mới đến.

Trên lưng Thiên Luật đeo quá nhiều chờ mong, y bắt đầu cảm thấy uể oải.

Tiếng đàn này, không bao giờ… chỉ thuộc về bản thân y nữa.

“Có một số việc, đều không phải là ta có thể chọn lựa, rồi sau đó…” Nói tới đầy, Thiên Luật thở dài, nắm chặt tay cầm đàn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau