THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 41 - Chương 45

Chương 40: Niết bàn

Cố Thính Ngữ ngơ ngác giơ cự kiếm, ngay tại thời điểm hắn đâm thủng ngực Thanh Tước, hắc sắc chú văn giữa mi gian hắn đã lặng lẽ tiêu tán.

“Ba!” Cự kiếm rơi trên mặt đất, Cố Thính Ngữ đột nhiên như chiếc lá héo run lên trong gió lạnh

“Thanh Tước!!!”

Tại chỗ Thanh Tước bị thiêu cháy, một con chim công màu đen lẳng lặng nằm im không hô hấp.

Con chim công này, tản ra một mùi tanh hôi hư thối, cả người cánh chim dơ bẩn mà thưa thớt, đó là một hình dạng cực kỳ xấu mà kẻ khác khi nhìn vào liền thấy khó mà tin nó là một loài chim. Nhưng Cố Thính Ngữ lúc này lại gắt gao đem nó mà ủng vào trong ngực Hắn biết rõ bản thân mình vừa giết chết nó, hắn cũng biết là Thanh Tước dù có chết cũng không trách cứ hắn.

“Vì sao lại như vậy… đừng chết!!! Không đựơc chết… Thanh Tước!!!”

Thanh Tước vĩnh viễn sẽ không biết, tâm nguyện lớn nhất mà bản thân y khi còn sống luôn tìm kiếm đã đựoc thực hiện rồi.

Dù y có bề ngoài xinh đẹp, nhưng nội tâm y thì vẫn như cũ luôn khát vọng có một ai đó sẽ tiếp thu hình dạng xấu xí ban đầu của bản thân. Thế nhưng y cũng hiểu rõ, đến ngay cả bản thân y còn ghét bỏ cái bề ngoài dơ bẩn này, thì lại có ai nguyện ý đem y ôm vào trong ngực ni?

Trên Thần điện chính là thần linh cao quý mỹ lệ a…

Cường đại nhất trong thế giới âm u hiểm ác đáng sợ chính là Nguyên Ác a…

KHông ai hiểu đựơc y bất quá chỉ là đang chờ đợi một người có thể phát hiện ra “Mỹ” của y.

———————–
Ở sâu trongThậpNhị cung, Quyết hung hăng quăng cho Huyễn Sinh một cái tát (ồ lế…)

“Ngươi có biết là như vậy sẽ có hậu quả gì hay không?”

Huyễn Sinh lau đi vết máu nơi khoé miệng, không trả lời

“Trong tất cả Thánh thú, ngươi là người tiếp cận Nguyên Ác gần nhất, ngươi còn có cái gì chưa đủ nữa?”

Huyễn Sinh vẫn trầm mặc như cũ

“Huyễn Sinh… Ngươi làm ta thất vọng. Ngươi thế nào lại không quen Thanh Tước, hắn cũng là đồng bạn của chúng ta a!!”

“Ha hả…” Huyễn Sinh đột nhiên như bị kích thích nở một nụ cườiQuyết nổi giận, xung quanh trong nháy mắt phát sinh ba tia sét màu lam, y hung hăng trừng mắt nhìn gương mặt không chút biểu tình của Huyễn Sinh, qua thật lâu sau, những tia sét xanh chậm rãi nhạt đi “… Ngươi không nên ép ta, Huyễn Sinh, Nguyên Ác rồi sẽ thức tỉnh, số phận của chúng ta đã đựơc định trước từ lâu rồi, ngươi hiểu chưa?”

Nghe tới đó, cả người Huyễn Sinh run rẩy một chút, y ý nghĩa bất minh liếc mắt nhìn Quyết, sau đó xoay người ly khai khỏi điện phủ.

“Quyết… Ta không phải là không rõ… chỉ bất quá, ta và ngươi không giống nhau.” Thiêu thân lao đầu vào lửa, y từ lâu đã biết mình là loại sinh vật gì đi. Huyễn Sinh hoá thành một lục sắc hồ điệp, chậm rãi biến mất vào bóng đêm

Hồ điệp bay qua Mê chi cung, đậu trên cánh hoa rơi trên người Bạch Chi Ngao, nhìn khoé miệng đang mỉm cười của thiếu niên trong chốc lát, nó lại nhẹ nhàng bay về phía Sát Ngược chi cung hắc ám, Tu Nhĩ đang an tĩnh nằm trên giường, trên mặt là vẻ bình thản an tường. Hồ điệp bay tới đầu gườngTu Nhĩ, nhưng rất nhanh, nó lại bay về phía bầu trời của Hư Hoa chi cung

Nó lặng lẽ đậu trên mái hiên của một ngồi nhà, mơ hồ nghe thấy trong phòng có tiếng rên rỉ.

Huyễn Sinh biết, Cố Thính Ngữ thực sự cùng Bạch Chi Ngao và Tu Nhĩ tồn tại rất nhiều cảm tình, y chỉ muốn xác định, tuy rằng thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, nhưng y cuối cùng vẫn chiếm đựơc đáp án cần thiết.

Mà hiện tại, cái kết trong đáy lòng Thanh Tước, chỉ có Cố Thính Ngữ mới có thể gỡ bỏ

Thân là thần tộc chi điểu, Thanh Tước vẫn nghĩ năng lực của bản thân không hề thua kém Chu Tước phượng hoàng, thế nhưng từ trước tới nay, Thanh tước đối với bản thân mình đều chán ghét cùng với những thứ bên ngoài càng áp chế khiến bản thân y rơi sâu vào tù ngục.

Tin tưởng vào bản thân chính là loại năng lực mạnh nhất thế gian, ngược lại cũng vậy.

Nếu như Thanh Tước có thể minh bạch đựơc điều này, như vậy, y sẽ giống như phượng hoàng có thể sống lại, đến lức đó, sức mạnh của Thanh tước phòng chừng sẽ không ai địch nổi.

[ Ta rốt cuộc có nên tin tưởng ngươi hay không…Mặc kệ sau này phát sinh chuyện gì, nhân loại, ngươi nhất định phái cứu được bọn họ, trong truyền thuyết chỉ có ngươi mới có khả năng cởi bỏ trợ chú trên người Thánh thú. ]

Chương 41: Trung tâm của thế giới

Rất nhiều chuyện, không ai biết nó vì sao sẽ phát sinh. Số phận giống như một thứ xiềng xích không thể nhìn thấy dẫn dắt buộc chặt mọi người với nhau. Hiện tại, chính nó cũng đang kéo Cố Thính Ngữ dung nhập vào dòng chảy củaThậpNhị cung

Bề ngoài thoạt thấy, Cố Thính Ngữ là không thể lựa chọn, số phận dẫn hắn đi hươớg nào, hắn liền đi hướng đó.

Thế nhưng trong lòng hắn rất rõ rằng, hắn là bất đắc dĩ, hắn là cùng đừơng. Nếu như đột nhiên trước mắt mở ra một cánh cửa, hắn sẽ không chút do dự mà bước vào.

Chỉ bất quá… Theo càng ngày càng đi sâu tìm kiếm, bản thân hắn cũng đã bị mê hoặc.

Không phải bởi vì danh hào “Thần sử” có thể cứu vớt thế giới, tuyệt đối không phải bởi thế. Muốn cứu vớt bọn họ, bởi vì đáy lòng bản thân hắn lúc bắt đầu chỉ là có trách nhiệm như vậy mà thôi.

đối với bọn họ… tình cảm từ từ nảy sinh, từ đó về sau lại không thể bỏ xuống đựoc nữa.

Hiện tại, hắn muốn cứu Thanh Tước, không cần phải có lý do chính đáng gì, hắn chỉ vì muốn “Cứu y”

Cố Thính Ngữ không hề nhận ra hiện tại trong cơ thể hắn đang phát sinh hào quang bạch sắc cường đại hơn so với bất cứ lúc nào trong quá khứ, hắn chăm chú ôm con chim công, cảm thụ đựoc sự yếu đuối của y, cảm nhận đựoc cảm thụ của y.

[ Ta hiểu được. Nỗi thống khổ của ngươi… Ta đều có thể hiểu được. ]

“Vì vay, Thanh Tước, chúng ta cũng không nên trốn tránh bản thân mình nữa…”

Hoả diễm, từ trong tro tàn bùng lên. Cố Thính Ngữ nhắm chặt hai mắt ôm con chim công, giữa ngọn lửa cực nóng cuồn cuộn không có lấy một tia sợ hãi.

Xung quanh hắn toả ra ánh sáng trắng càng giúp cho ngọn lửa kia mạnh hơn, toàn thân hắn cùng Thanh Tước hầu như được bao phủ bởi ngọn lửa cháy ngập trời này, ngọn lửa không ngừng lớn mạnh, phát ra ánh sáng tới vạn trượng.

Thay đổi bất ngờ, màu trời đỏ sậm bỗng mây đen hỗn loạn cuồn cuộn kéo tới, mọi người kinh hoàng phát hiện đám mây đen bay tới từ phương đông kia giữa bầu trời xanh hạ xuống cơn mưa xối xả. Cơn mưa lãnh lẽo trút xuống trên mảnh đất màu vàng mênh mông, sa mạc đã khô cạn từ ngàn năm nay một lần nữa nảy sinh những mầm mống của sự sống, trong lớp cát vàng những thực vật đã héo rũ hưởng kỳ tích một lần nữa sinh trưởng, mọi người đều bị con mưa kia kích động đến run rẩy, thấy được màu xanh họ đã quên lãng từ lâu, rất nhiều người không phát hiện bản thân mình từ lâu đã lệ nóng tràn mi.

Hãy tỉnh lại đi

Một tiếng tước kêu phá tan khoảng không, kinh thiên động địaLửa cháy mạnh vây quanh trung tâm, Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng té xuống đất, con chim công toàn thân phát ra ánh sánh xanh chói mắt bay lên tận chân trời. Tiếng kêu của nó như có khả năng thanh lọc nhân tâm

Nước mưa làm hoả diễm tiêu tan, nam nhân toàn thân phát ra hào quang thánh khiết từ từ hạ xuống. Y có khuôn mặt đồng dạng với Thanh Tước, thế nhưng khí chất quanh thân y lại hoàn toàn bất đồng mị hoặc nhu tình nghiễm nhiên không ở trong ánh mắt, đáy mắt của Thanh Tước lúc này trầm tĩnh không chút sợ hãi.

Bời vì đáy lòng của y lúc ngày ngoại trừ Cố Thính Ngữ ra, đã không còn tạp niệm gì nữa.

Cơn mưa xối xả dần dần có xu thế nhỏ đi, Thanh Tước lấy ngón tay vô cùng ôn nhu miêu tả gương mặt Cố Thính Ngữ. Sau đó, trong cơn mưa phùn cùng gió nhẹ y nhẹ nhàng hôn lên đôi môi Cố Thính Ngữ… (cái này là Công chúa ngủ trong rừng đi…)

Thê giới một mảnh trong sáng, Thanh Tước ôm lấy Cố Thính Ngữ đã hư thoát trên mặt đất

“Là ngươi đã cho ta sinh mệnh thứ hai này, Thanh Tước ta tuyên thệ… Ta sẽ chỉ vì ngươi mà cống hiến.”

——————

Sáng sớm, Cố Thính Ngữ hỗn loạn từ trong mộng tỉnh lại
Trong giấc mộng hôm qua, giữa hai luồng ánh sáng lục lam giao nhau một con chim công chạm rãi xuất hiện, quang mang đẹp mắt như vậy, ánh sáng thần bí như vậy thực sự đẹp quá…

Nghĩ tới đây, hắn bỗng nhiên thanh tỉnh mở to hai mắt “Thanh Tước!!”

Bên tai bỗng có một trận nhiệt khí, quay đầu, đối diện là hai tròng mắt xanh ôn nhuận trầm tĩnh.

Thanh tước từ sau lúc Cố Thính Ngữ ngất đi vẫn luôn ở bên bảo hộ hắn, ôm hắn quay về tẩm cung, y lẳng lặng nhìn ngắm hắn nguyên một đêm.

Chóp mũi của Cố Thính Ngữ hầu như đã muốn đụng tới Thanh tước, hai người dựa vào nhau gần như vậy, hắn có thể cảm nhận được cả hô hấp của y. Thấy bản thân hắn tỉnh lại, y ôn nhu nở nụ cười, là hắn cảm thấy trên mặt một trận triều nhiệt

“Ngươi… Ngươi không sao chứ..” Cố Thính ngữ xấu hổ ngồi dậy, muốn kiểm tra vết thương bị kiếm đâm trên ngực Thanh Tước hôm qua.

Chỉ là… Bầu không khí rất kì lạ. Thanh Tước không nói một lời, ý cười càng đậm.

Cố Thính Ngữ một lòng muốn kiểm tra vết thương của Thanh Tước, nhưng hắn đã quên bản thân ghé vào trước ngực Thanh Tước cởi y phục của y có tư thế ám muội tới mức nào. Đợi tới lúc hắn phản ứng lại đựơc, thì đã bị bức tranh mỹ nhân nửa thân trần làm cho kinh sợ tới mức vô pháp tự hỏi.

Chỉ đổ thừa… Tiểu tử này lớn lên quá mức yêu nghiệt.

Hô hấp của Thanh Tước rõ ràng bắt đầu gấp gáp, nắm tay y vuốt ve gương mặt Cố Thính Ngữ, chậm rãi kéo hắn lại gần mình, sau cùng, vẫn thử thăm dò hắn.

Hai mắt Cố Thính Ngữ mở to, thắt lưng hắn bị bàn tay hữu lực còn lại của Thanh Tước giữ chạt, chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, hắn chuyể xuống nằm dưới thân Thanh Tước.

“ân… Hanh…”

đầu lưỡi Thanh tước triền miên trong khoang miệng hắn, từng phân bên trong đều bị liếm mút, Cố Thính Ngữ chưa từng cảm nhận đựoc phiến tình ôn nhu như vậy, hay là từ lúc sáng tỉnh lại, đầu óc hắn vẫn bị ông ông tác hưởng, thật không hiểu nổi tình trạng này.

Buông môi Cố Thính Ngữ ra, Thanh tước vô cùng kinh ngạc phát hiện sắc mặt ửng hồng của Cố Thính Ngữ, hắn thở dốc không thua gì tần suất của bản thân, đôi mắt mỏ to của hắn tràn đầy vụ khí mông lung, có chút mê man nhìn y

Chương 42: Ta sẽ chờ ngươi

“Nhắm mắt lại, thả lỏng…” bắt đầu từ vành tai Cố Thính Ngữ, rồi một đường mềm nhẹ kéo xuống dưới, môi Thanh Tước đi qua nơi nào đều kích khởi bản năng phản ứng của Cố Thính Ngữ, hai điểm trước ngực bởi vì bị Thanh Tước liếm lộng mà dần dần đứng lên.

Đầu ngón tay Thanh Tước trên thân thể Cố Thính Ngữ thong thả khẽ vuốt, tuy rằng Cố Thính Ngữ không nhớ rõ khi hắn mê man thì phát sinh chuyện tình gì, thế nhưng thân thể hắn lại nhớ kĩ. Cái loại chơi đùa vỗ về nhẹ nhàng này khiến cơ thể hắn xao động, hắn chỉ cảm thấy sự khô nóng mềm yếu trong cơ thể càng ngày càng nhiều tập trung lại cái địa phương bí ẩn kia như muốn dũng mãnh mà tiến ra.

Đôi môi Thanh Tước đã đi tới giữa hai chân hắn. Y nhìn hai mắt vô thố của hắn, khẽ cười một chút, sau đó chậm rãi đem thứ cực nóng của hắn nuốt vào trong miệng.

“A…” Cố Thính Ngữ ngửa ngang cổ, trên mặt không ngừng hiện ra biểu tình vui thích cùng thống khổ giao hoà với nhau

Cùng lúc với việc hắn cảm thụ đựoc sự vui thích không đếm xuể này, thì bản thân hắn cũng bị lương tâm dàn vặt, hắn ở giữa sự tàn sát bừa bãi của hai chủng cực mâu thuẫn này….Thập phần mất mặt mà khóc.

hắn thấy thân thể mình thật *** đãng, trong tiềm thức, càng bởi vì hắn nghĩ bản thân mình thật có lỗi với Bạch Chi Ngao vàTu Nhĩ

Theo tiếng nức nở nho nhỏ của hắn, nhãn thần của Thanh tước bỗng nhiên ảm đạm dần

Y nhẹ nhàng chuyển qua ôm hắn ở trước ngực, ôn nhu cọ cọ cần cổ hắn.

được Thanh Tước trấn an, Cố Thính Ngữ dần bình tĩnh lại, hắn nghe thấy y một lần lại một lần nói với hắn”Không quan hệ… Ta sẽ chờ ngươi… Ngươi không cần miễn cưỡng…”

Chảng biết thế nào, trái tim hắn dĩ nhiên đập nhanh. Cái loại tâm tình áy náy cùng thất lạc, chậm rãi rời khỏi tâm lý của hắn

Trầm tĩnh lại rồi nhưng hắn vẫn cảm thấy thân thể mình mệt chết đi được, lúc trước đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, hắn tựa lên khuỷu tay Thanh Tước, bất tri bất giác lâm vào mê man.

Thanh tước tại lúc hắn đã ngủ sâu, sắc mặt từ từ hiện vẻ lo lắng, y vừa rồi ngẫu nhiên phát hiện huyệt khẩu của hắn có dấu hiệu bị chà đạp tàn khốc. Y cẩn cẩn dực dực lật thân thể hắn lại, nhẹ nhàng bài khai mông hắn, nhất thời, y nghĩ máu trong bản thân mình dã bị đông lại

[Hắn rõ ràng thấy đau a, vì sao không nói? ]

Thanh Tước không thể nói rõ tâm tình của bản thân sự hoài nghi phức tạp đến mức nào khi đièu trị vết thương cho Cố Thính Ngữ, chỉ là, y hầu như vô pháp khống chế sự tức giận ngập trời cùng nỗi đau xé rách ***g ngực. Đây là con người duy nhất y muốn bảo vệ… đây là con người mà y vạn phần cẩn thận quý trọng…

Đúng lúc này, một bóng hồ điệp màu lục sắc bỗng nhiên lọt vào đường nhìn của y

“Huyễn Sinh… “ Y khàn giọng gọi.

————————–Bên ngoài Thánh Điện

Một trận ánh sáng xanh hiện lên, Huyễn Sinh bị Thanh Tước đánh đến không thể trả đòn, y nằm trên mặt đất kịch liệt ho ra máu

“Chờ… Chờ một chút,” Huyễn Sinh kinh dị với năng lực của Thanh Tước sau khi sống lại “đây là ma pháp đã tuyệt tích từ lâu đựoc ghi chép trong Thương cổ sử sách, ngươi như thế nào lại… NGô!!” Còn chưa nói xong, y lần thứ hai lọt vào công kích đầy thinh nộ của Thanh Tước

“Ta sẽ không để cho hắn rời khỏi đây để đi chịu chết, HUyễn Sinh, Hiện tại đến phiên ngươi trả giá đại giới”

“Ha hả…”Kịch liệt hô hấp, Huyễn Sinh gian nan đưa mắt nhìn Thanh Tước “Ngươi nghĩ… Khái… Ngươi đang tự mê hoặc mình đi, ngươi cho rằng bằng vào năng lực của mình là đủ để bảo hộ hắn đi? Không sai, ngươi hiện tại rất mạnh… Khái… Thế nhưng… Ngươi vẫn thua xa Nguyên Ác…”

Tối hậu sẽ phát sinh này khiến Thanh Tước ngây ngẩn cả người

“Rốt cục đã nghĩ tới a? Ha hả… Đúng, Người sẽ sống lại, chính ngươi cũng dự cảm thấy rồi không phải sao?

Huyễn Sinh nằm trên mặt đất, không nhìn tới khuôn mặt giãy dụa của Thanh tước, chỉ nhìn về bầu trời xa xăm trầm tư “… Nếu như bởi vì ta tổn thương cái nhân loại kia… Sau khi tất cả chấm dứt ta có thể để ngươi tuỳ ý xử trí, thế nhưng hiện tại, người có thể bảo vệ được hắn chỉ có một mình ta thôi.”

Thanh Tước cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhãn thần phức tạp nhìn Huyễn Sinh “Ngươi vì sao lại muốn làm như vậy?”

“Vì sao ư?” Huyễn Sinh lắc đầu “Nếu như nhân loại kia không ý thức đựoc cảm tình đang ẩn sâu trong đáy lòng của bản thân, thì hắn sẽ không có biện pháp tiếp tục đi tiếp, số phận của mười hai thánh thú có cùng một nhịp thở với hắn. đương nhiên tối trọng yếu nhất, hắn phải tán thành với ta.” Mắt thấy Thanh Tước lại muốn tức giận, Huyễn Sinh rốt cục cúi đầu “ta thừa nhận ta không nên dùng thủ đoạn kịch liệt như vậy, thế nhưng… Những chuyện sau này hắn phải đối mặt, sợ rằng so với ta càng thêm tàn khốc…”Trong nhất thời không ai thốt đựơc lời nào.

Trong bầu không khí tràn ngập bi thương trầm trọng, Thanh Tước hít sâu một hơi “Ngươi nói sẽ giúp hắn, là thật sao?”

“Nếu như không phải bởi vì ta từ trước đều gây khó dễ, thì nhân loại kia sớm đã không sống đựơc đến bây giờ. Tính tình Quyết như thế nào ngươi cũng rất rõ ràng, hắn thiếu chút nữa là huỷ hoại Hư Hoa chi cung của ngươi. Hiện tại ảo ảnh cầu đã bị ngươi phá huỷ, có thể thấy được hành tung của nhân loại chỉ có một mình ta, Quyết bên kia ngươi tam thời không cần lo lắng… Duy chỉ còn một vấn đề…”

“Vấn đề duy nhất, đó chính là mục đích của ngươi, Huyễn Sinh.” Thanh Tước nhíu mày “ta nhớ kỹ người vì cái gì mà hận ta, bởi vì ngày xưa Nguyên Ác từng ở trước mặt ngươi ca ngợi dung mạo của ta Nếu như ta đoán không sai, ngươi là thích Hắn đi.”

Huyễn Sinh cứng đờ, quay đầu kinh ngạc nhìn Thanh Tước

“Ngươi không có khả năng vô duyên vô cớ đi trợ giúp một người, Huyễn Sinh, đó không giống như chuyện ngươi hay làm.”

Huyễn Sinh đột nhiên có một loại cảm giác như là bị vạch trần, y định phản bác, nhưng cuối cùng lại cam chịu không nói

“Mặc kệ ngươi tin hay không, ta chỉ có thể nói Trong mười hai thánh thú ta là người duy nhất không bao giờ phản bội lại Nguyên Ác, thế nhưng ta cũng là kẻ duy nhất có thể bảo trợ cái tên nhân loại kia.”

“Ngươi…” Thanh Tước hoang mang

“Ta không tin vào số mệnh.” Huyễn Sinh đứng lên “…Chí ít trước khi Nguyên Ác thực tỉnh, Huyễn Sinh ta có thể lập lời thề sẽ bảo trợ nhân loại kia vượt qua những cửa ải khó khăn.”

Lời thề đối với nhân loại mà nói thì không tính là gì, thế nhưng đối với những bộ tộc thánh thú lại có ý nghĩa chế ước cực cao. tại lúc Cố Thính Ngữ đi ra khỏi Mê chi cung cùng Sát Ngược chi cung, Bạch Chi Ngao cùngTu Nhĩ bởi vì khế ước bị phá huỷ mà tính mạng rơi vào nguy kịch.

“…” Thanh Tước trầm mặc

“Vì vậy, ngươi hãy tin tưởng ta, bởi vì ngươi chỉ có thể tin ta.” Huyễn Sinh nói nốt vấn đề vừa nãy “Hiện tại mà nói, vấn đề duy nhất mà ta gặp phải, chính là người chưởng quản cung thứ tư.”

Thanh Tước bỗng nhiên nhớ tới người chưởng quản cung thứ tư, thánh thú [Tham Dục], y tối rõ ràng tính cách độc chiếm cùng thủ đoạn lăng nhục khiến kẻ khác phải giận sôi gan của hắn.

“hắn hận nhất là người khác chạm qua cái gì đó…”

Chương 43: Hấp dẫn

Ánh dương quang xuyên thấu qua song thuỷ tinh trút xuống dưới, Cố Thính Ngữ đã tỉnh. Hắn tựa ở đầu giường nhìn bầu trời xanh thẳm xa xa, tia sáng chiếu lên gương mặt hắn, vạo thành vầng hào quang vàng nhàn nhạt

“Không quan hệ… ta sẽ chờ ngươi… Ngươi không cần miễn cưỡng…” đột nhiên, lời nói nhẹ nhàng của Thanh Tước hiện lên trong đầu hắn, trong phòng không có ai khác, hắn trực tiếp đem gối đầu nện lên mặt.

Hắn nghĩ bản thân thực sự đã thua đến không còn mặt mũi. Cố Thính Ngữ tuy rằng lãnh tình, nhưng hắn rốt cuộc cũng là một nam nhân, phàm là nam nhân chống cự của họ trước mỹ sắc bạc nhược hệt như con chuột không thể chống cự lại pho mát. Ba mươi năm qua, hắn bởi vì năng lực trời cho mà không ngừng nghi hoặc phức tạp, điều này cũng khiến cho hắn đối với những người xung quanh thuỷ chung đều đeo cái mặt nạ lãnh đạm

Thế nhưng hiện tại, từ sau khi hắn tiến vào Thập Nhị cung, hắn nghĩ bản thân mình có một điểm lại một điểm cải biến

Cảm tình đối vói bọn họ, chân thực mà phức tạp.

Lúc này hắn nghe thấy vài tiếng cười khẽ, Thanh Tước chẳng biết đã đứng ở cửa từ lúc nào, y nghiêng đầu, mặt mày ôn nhu khoé miệng hơi mỉm cười, mái tóc dài theo vai rơi xuống.

Cố Thính Ngữ hai tay cầm gối đầu, lẳng lặng nhìn thẳng Thanh Tước, bản thân như vậy thực sự là….

Rất ngốc đi.

Thanh tỉnh đi, Cố Thính Ngữ! Y là nam nhân, mà ngươi cũng là lão nam nhân hơn ba mươi tuổi rồi!

“Ngươi đang làm cái gì? Cái gối đầu này chọc tới ngươi sao?”

“KHông…” Vì Thanh Tước đột nhiên đi tới, Cố Thính Ngữ vô ý thức không nhìn vào mặt y.

Trong ánh mắt nhu hoà của Thanh tước cất giấu lo lắng cùng suy nghĩ, y cúi xuống bên người Cố Thính Ngữ hỏi “Chỗ đó… Còn thấy đau nhức sao?”

“đâu…” Cố Thính Ngữ không phản ứng lại, chỉ thấy Thanh tước đưa tay xuống dưới thắt lưng, chạm lên huyệt khẩu…
Oanh! Cố Thính Ngữ đỏ mặt tới tai một tay đẩy y ra “…. KHông có việc gì.”

“Ngươi xem rồi sao.”

“Bỏ đi…”

“Mặt ngươi sao đỏ như thế?”

Cố Thính Ngữ bị buộc đến chết sừng, rời vào đường cùng, hắn dùng gối đầu đánh về phía Thanh Tước, cả giận nói “Ai kêu gương mặt ngươi giống nữ nhân quá!”

Lời này vưà nói ra, khoé miệng Thanh Tước co quắp, y bỏ qua gối đầu bị hắn ném tới, hậu chi hậu giác Cố Thính Ngữ tức thì bị áp đảo dưới thân Thanh tước

“Ngươi làm gì?? A a …”

“Còn dám gọi ta là nữ nhân một lần nữa xem?” Thanh Tước thẹn quá hoá giận kềm trụ hai tay Cố Thính Ngữ, sau dó dùng tay còn lại cù thắt lưng Cố Thính Ngữ Căn cứ vào kinh nghiệp tập kích đêm khuya của y, thắt lưng hắn phi thường mẫn cảmQuả nhiên, Cố Thính Ngữ bị cù giống như con mèo lớn phản ứng kịch liệt “A ha ha ha… Cút… A a a…”Thân thể bị áp chế, thế nào cũng tránh không nổi ngón tay linh xảo của Thanh Tước, chỉ chốc lát sau khi bị cơn “Cong ngứa” dằn vặt, hắn dã phải cầu xin tha thứ

“…được rồi… ha ha, ngươi không phải là nữ nhân … A…”

“Nói, ngươi nhất đinh quay về tìm ta.”

“Ha ha ha ha… Buông! Thanh Tươc!!”

Viền mắt của hắn phiếm hồng, cảm giác ngưa ngứa từ phần eo lan ra toàn thân, đến cả ngón chân đều rung lên…Không ngừng giãy dụa thắt lưng cùng mông, thế nhưng thân thể hắn thế nào cũng không đào thoát khỏi sự kềm chế của Thanh Tước

“Nói ngươi… Thích ta” Buông cái tay dằn vặt Cố Thính Ngữ ra, Thanh tước hàm trụ đôi môi hắn

Một lúc sau, khi y ly khai khỏi đôi môi hắn, tương liên giữa đôi môi của hai người, là một tia ngân tuyến thật dài. Y cúi đầu nhập vào cổ Cố Thính Ngữ, song chưởng chăm chú ôm chặt hắn, phảng phất như dùng hết khí lực của suốt đời ôm hắn.

“Thanh Tước…” Cố Thính Ngữ cảm thụ đựoc nhịp đập kịch liệt từ trái tim của Thanh tước, nam nhân có khuôn mặt tinh xảo này, y yếu đuối nhìn hắn, y lột xác tồn tại chỉ vì hắn, ôn nhu của y cũng chỉ cấp cho một mình hắn.

nếu như hắn còn tiếp tục không thừa nhận bản thân bị nam nhân này hấp dẫn, thì chính là tự lừa mình dối người rồi

“ta…” Thanh âm của Thanh tước lộ ra giọng mũi nồng đậm “Ta tuy rằng không muốn bức ngươi, nhưng ngươi… đừng để ta đợi lâu quá, đựoc chứ?”

Cố Thính Ngữ vừa muốn nói, lại nghe thấy  một tiếng trào phùng lạnh lùng

Huyễn Sinh sắc mặt không hờn giận tựa ở cánh cửa “Các ngươi muốn chờ tới lúc Nguyên Ác thức tỉnh sao?”

Chương 44: Tham dục chi cung

“Vũ tộc chúng ta, cả đời chỉ biết yêu một người… hài tử, ngươi sau này sẽ hiểu được…”

Bên vách núi, khắp bầu trời đại tuyết như lông ngỗng màu đen rớt xuống nhân gian… khuôn mặt nam nhân lạnh lùng nghiêm nghị rốt cuộc vỡ ta thành một tia hoang mang, y đứng trên vách núi, thất thần nhìn xuống u cốc trống rỗng dứoi chân núi, chẳng biết như thế nào lại nghĩ chuyện rất lâu trước kia, có một người nào đó đã nói với y câu nói đó…

Nửa ngày trước, nhân loại kia rơi xuống dưới vách núi… Mà hiện tại, nam nhân cư nhiên chẳng biết bản thân đến tột cùng có nên hay không đi tìm kiếm cái nhân loại chưa rõ sinh tử kia

Tại sao có thể như vậy ni?

……

Vũ tộc trời sinh có một đôi cánh cực lớn, cánh, tóc cùng nhan sắc của họ đều là một màu đen thuần khiết. Vũ tộc thần bí năm xưa từng gặp một tai ương ngập đầu, sau đó lìên mai danh ẩn tích trong lịch sử.

Những người Vũ tộc còn sống sót sau tai nạn rất ít, mà Lương Nguyệt là một trong số đó. Câu chuyện cũ đã phủ đầy bụi bặm này, y cũng không muốn hồi tưởng lại nữa. Ngàn năm yên lặng, thời gian vội vã trôi qua, mãi tới gần đây… Y không hiểu vì sao bắt đầu thấy phiền toái.

Nơi Lương Nguyệt ở là một mảnh đất mộ địa trống trải, đó là nơi an nghỉ của tộc nhân y. Phõng nhãn nhìn lại, toàn bộ thế giới đều héo rũ cô tịch như bị liệt hoả thiêu rụi… MỞ rộng cánh, y bay qua vô số mộ địa, phía trên nhưng mộ bia sừng sững một toà lớn hình chữ thập, y tựa như người canh mộ cho những linh hồn của gia tộc.

Thực sự có cái gì đó không thích hợp… Lương Nguyệt đè nén bát an xao động xuống, ở đây hiếm thấy có nhiều sương mù bao phủ lấy khoảng không mộ địa như vậy, y cẩn cẩn dực dực bay về trước, trung tâm mộ địa có một toà hình chữ thập rất cao, y thường đứng ở trên đỉnh của nó nhìn xuống toàn bộ không gian. Nhưng mà ngày hôm nay, càng bay về phía trước, cái loại cảm giác quái dị kia lại càng rõ ràng, sương mù dần tan đi, hiện tại y có thể thấy rõ, ở giữa chữ thập kia cư nhiên cột một kẻ rõ ràng là nhân loại…

LươngNguyệt vô cùng kinh ngạc nhìn nhan loại đang ở trong khu vực của bản thân này, chuyện quái quỷ này là gì… Hắn vì sao bị trói ở chỗ này? Hắn bị ai trói ở đây? Còn có… Hắn là ai?

Nhân loại trần như nhộng bị cột trên giá chữ thập, đầu gục xuống, thấy không rõ biểu tình. Lương Nguyệt vươn tay nâng cằm hắn lên, đúng lúc này, nhân loại phát sinh ra tiếng rên rỉ nhỏ đến không thể nghe thấy, hắn chạm rãi thức tỉnh…
Cố Thính Ngữ đầu đau tới lợi hại, hắn từ trong một mảng sương mù mông lung tỉnh lại, trong mông lung hắn thấy một người có cánh bay trước mặt hắn, hắn mê hoặc nhìn y, mà người kia cũng đồng dạng hoang mang quan sát hắn

Nửa ngày, Cố Thính Ngữ thần chí hỉên nhiên không rõ ràng cúi đầu hỏi “Thế nào lại có thiên sứ …Ni.”

Sau đó nghiêng đầu, hắn lần thứ hai ngất đi

———————

Cố Thính Ngữ nghĩ bản thân mình đang mơ, trong mộng hắn thấy mình đang tranh chấp cùng một nam nhân

“Ngươi nhớ kỹ, tuyệt đối không được nói bản thân đã bị người khác thượng qua!”Namnhân có đôi ngươi lục sắc kia nắm chặt cổ áo hắn, nói từng chữ một “Nếu như ngươi muốn cứu bọn họ,”

“Thanh Tước, hắn bị làm sao vậy?!” Cố Thính Ngữ nghe đựoc thanh âm cấp thiết của bản thân, mà Thanh Tước đang ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch“Hắn sẽ hôn mê trong trạng thái như vậy, cho tới lúc ngươi giải đựơc phong ấn của Nguyên Ác.”

“Ngươi là ai?” không biết vì sao, Cố Thính Ngữ nghĩ bản thân tuyệt không thể tin tưởng nam tử trước mặt

“Ta, Huyễn Sinh. KHông có thời gian giải thích cho ngươi nữa, ngươi phải nhớ kỹ, kẻ ở trong cung kia là người ngươi tuyệt đối không thể phản kháng, nếu như y muốn xâm phạm ngươi, ngươi cứ mở rộng hai chân cho y thượng đi, dù sao đó cũng không phải là chuyện ngươi tối am hiểu sao.” (ta chém, ngươi coi thúc thúc của ta là nam kĩ sao?)

Cố Thính Ngữ thở gấp một hơi “…Ngươi nói cái gì?”

Huyễn Sinh hé ra gương mặt âm trầm, y hoàn toàn chìm đắm vào ánh nhìn thân thiết triền miên của Cố Thính Ngữ cùng Thanh Tước trong nhất khắc. Vì vậy, y phiền toái xé y phục của Cố Thính Ngữ cả giận nói “Ngươi không phải muốn cứu bọn họ sao?Vậy đây là việc của ngươi!”

Chợt một tia lục quang loé lên, Cố Thính Ngữ liền cảm thấy một chân đau đớn, hắn liền không còn tri giác

“Ân…” Mộng bắt đầu lay động, Cố Thính Ngữ mơ hồ cảm thấy có người đang xoa nắn nhũ thủ của hắn… cái loại cảm giác vừa te dại vừa đau này khiến thực quả nho nhỏ đỏ sưng trước ngực hắn từ từ đứng lên.

Thật là khó chịu… Hắn thấp giọng kêu đau đớn.

Người nọ dùng đầu không ngừng vuốt ve kháp lông hai bên thực quả, hơi lạnh trong không khí, thực quả của hắn bị kích thích đến cực hạn tạo một màu đỏ sẫm, đúng lúc này, một cây cương châm màu đen trực tiếp đâm xuyên qua toàn bộ nhũ thủ của hắn!

“A a…!!!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau