THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 31 - Chương 35

Chương 30: Hoàng thành đệ nhất mỹ nhân

“Nơi đây tên gọi là Hoàng Thành”

Thiếu phụ dẫn Cố Thính Ngữ vào phòng khách, hắn kinh dị nhìn những thứ đẹp đẽ bên trong phòng, hầu như mọi trang sức trong phòng đều do hoàng kim bảo thạch tạo thành

thiếu phụ dưới ánh sáng của bảo vật càng tăng thêm vẻ hoa mỹ, nàng tựa lên nắm tay, lười biếng nói “Hoàng Thành là cõi yên vui ở nhân gian, ở nơi đây, không ai phải ưu phiền vì ăn mặc, những chuyện phàm tục không có quan hệ với chúng ta. Thân là người Hoàng Thành, trời sinh chính là có dung mạo đựoc người người hâm mộ, việc chúng ta phải làm duy nhất, chính là phải hành hương mỗi năm một lần. Cảm tạ thánh chủ vô thượng đã ban tặng ân huệ cho chúng ta, đồng thời cũng phải đem người đẹp nhất trong thành dâng lên cho ngài.”

Nói tới đây, vị thiếu phụ đoan trang liếc nhìn khuôn mặt Cố Thính Ngữ, tiếc nuối lắc đầu “Ta đầu tiên vừa thấy ngươi, đã biết ngay ngươi không phải là người Hoàng Thành. Dung mạo như vậy, cũng quá mức bình thường đi.”

Cố Thính Ngữ cảm thấy một trận phiền muộn, phảng phất ở trong thành này, dung mạo đã trở thành một cái vạch căn bản để phân loại con người, hắn tư lự một chút, hỏi “Các người cũng biết bản thân mình đang ở trong Thập Nhị Thánh Thú Cung chứ?”

Trên mặt vị thiếu phụ hiện lên sự kinh ngạc, rất nhanh, nàng nhợt nhạt cười rộ lên “Ta đã nói rồi, người Hoàng Thành không hỏi thế sự, ngàn năm nay chính là như vậy mà vượt qua, cùng với bản thân đang ở nơi nào thì có quan hệ gì ni?”

“Tuy là nói vậy, nhưng…”

“Về Hoàng thành, ta đã nói cho ngươi rồi, hiện tại ngươi có đúng hay không cũng lên cho ta biết, ngươi đến nơi đây tột cùng là có mục đích gì?”

Vì sao lại đến chỗ này?

Đi tới đâu Hoàng Thành? Thập Nhị Cung? Chính là những nơi này đều không thuộc về thế giới của bản thân?

Cố Thính Ngữ đột nhiên cảm thấy một trận mê man, áng sáng chói mắt của bảo thạch trước mặt khiến hắn có chút váng đầu hoa mắt, chỉ nhìn thấy vị thiếu phụ mỹ lệ đi tới bên hắn, ghé vào bên tai hắn khẽ ngâm “Thời gian tới đừng tìm kiếm gì nữa, ký lai chi tắc an chi.” Môi của thiếu phụ khẽ chạm lên vành tai của hắn, một mùi hương quỷ dị xông vào mũi, cùng tiếng nói mị hoặc quay xung quanh hắn “Hưởng lạc chẳng phải là mục đích cuối cùng của nhân sinh sao.”

Mắt thấy Cố Thính Ngữ không chống đỡ nổi sự yếu đuối của bản thân, khoé miệng thiếu phụ khẽ lộ ra nụ cười tà mị

Đột nhiên, một đôi mắt màu xám tất lạc xuất hiện trong đầu Cố Thính Ngữ, hình ảnh Tu Nhĩ cô độc chết đi trong bóng tối khiến tâm hắn đau đớn thật sâu.

Cố Thính Ngữ đẩy thiếu phụ ra, hai mắt phục hồi lại vẻ thanh minh, chậm rãi lùi lại “Ta đến nơi đây… Ta đến nơi đây…Đến tột cùng vì sao lại đến nơi đây không trọng yếu, quan trọng là … Bọn HỌ Bởi vì trên lưng ta đem theo tâm nguyện của bọn họ, vì vậy vô luận thế nào ta cũng phải đi tới trước.”

Vẻ mặt thiếu phụ khiếp sợ, sau đó hỗn loạn tức giận nói “Hoàng Thành khắp mọi nơi trên đất đều là vàng bạc châu báu, chỉ cần ngươi nguyện ý, nhiều ít xinh đẹp tuyệt luân…”
“Những…thứ này với ta một điểm cũng không có ý nghĩa.”Cố Thính Ngữ cắt đứt lời nói của thiếu phụ. Ta muốn cái gì… Ở trong thế giới hư hoa này của các người như thế nào…

Vẻ mặt thiếu phụ không cam lòng trừng mắt nhìn hắn, hai người đều không lên tiếng

Đúng lúc này, cửa phòng khách đột nhiên bị đẩy ra, nam hài lúc trước lại đi vào, nhẹ nhaàg nói với thiếu phụ “Nương, Tiểu Lục nhi hình như không được…”

“!!” Thiếu phụ kinh hãi, theo nam hài chạy ra khỏi căn phòng

Cố Thính Ngữ suy nghĩ một chút, lập tức đuổi theo bọn họ

Dọc theo hành  lanh dẫn tới đầu kia của biệt viện, xuất hiện trước mắt bọn họ chính là một gốc cây thực vật

Mặc kệ nó là loại cây gì, nhưng Cố Thính Ngữ xem xét, thực vật này thân cành khô cạn, lá cây ố vàng đã gần tiến tới cái chết

Thiếu phụ không một tiếng động quỳ rạp trên mặt đất, bất đắc dĩ siết chặt kim sa trên đất

“cái cây này, đã được trồng rất nhiều năm rồi, từ khi ta có kí ức đã thấy nó tồn tại,”Namhài nhỏ giọng nói với Cố Thính Ngữ “Hoàng Thành cái gì cũng có, duy độc chỉ thiếu khuyết thực vật. Trên mặt đất đều là kim sa, hầu như không có thực vật nào sống nổi. Hôm nay, xem ra Tiểu Lục nhi cũng cầm cự không nổi nữa rồi.”
Cố Thính Ngữ nhìn quanh bốn phía, phát hiện ở bên ngoài chính là con sông đêm qua

Thiếu phụ đang vì cái cây chết khô mà hao tổn tinh thần, đột nhiên nghe thấy thanh âm bẻ gẫy, nàng chỉ kịp thấy Cố Thính Ngữ đang nắm một ngọn cành cao cao cố sức nhổ cả gốc cây lên!

“A a a a!! Ngươi đang làm cái gì?”

Cố Thính Ngữ không để ý tới nàng, hắn tỉ mỉ kiểm tra cái hố nơi cây vừa bị nhổ lên, quả nhiên tầng kim sa ở dưới cùng bị ẩm ướt một mảnh

“Nó là thực vật cần nước. Sở dĩ, có thể sống tới giờ, là do nó xuyên qua những tầng cát hấp thụ hơi nước.” Cố Thính Ngữ một tay cầm lấy cái cây, tay kia khoa tay múa chân phân phó “Một người đi đem cái thùng tới đây, bên trong phải có đầy nước.”

Namhài bị hắn làm cho giật mình, nhưng cũng không tự giác nghe theo hắn đi tìm một cái thùng

Cố Thính Ngữ ngồi chồm hổm trên mặt đất nhìn cái cây đã chết héo cùng với lá vàng, nhàn nhạt nói toạc ra sự thật “Cái địa phương này quý giá như vậy sao, đến cả một cái cây cũng không nuôi dưỡng nổi.”

Thiếu phụ phía sau hơi bị chấn động

Lúc mặt trời lặn, hắn vẫn bận việc ở phía trong viện, mà vị thiếu phụ kia cũng không nói một lời chỉ yên lặng đứng bên nhìn hắn

Chờ dàn xếp tốt cho cái cây kia xong, hắn quay đầu lại, phát hiện trong tay thiếu phụ có thêm một bộ quần áo màu lam

Thiéu phụ đưa quần áo cho hắn nói “Mặc vào đi.”

Cố Thính Ngữ thầm nghĩ, ta không lạnh a…Lập tức hắn đã bị tính chất của y phục này hấp dẫn, tơ lụa như vậy là lần đầu tiên hắn thấy, giống như làn nước đang chảy, mờ ảo lộ ra lớp da của hắn, như ẩn như hiện.

“đây là…”

“Mặc xong sau đó đến phòng của ta” Thiếu phụ xoay người đi vào trong phòng “Phải biến một kẻ có tư sắc như ngươi thành Hoàng Thành đệ nhất mĩ nhân quả thực khó như lên trời nhưng nếu không đem ngươi giả dạng thành cống phẩm, thì vô pháp tiến vào thánh điện.”

Chương 31: Nhập điện

“Ngẩng cái đầu lên, nhắm mắt lại.” Thiếu phụ sau khi chỉnh chu y phục hoàn hảo cho Cố Thính Ngữ thì dẫn hắn tới bàn trang điểm

Thực sự là một chuyện kì quái, thiếu phụ quan sát Cố Thính Ngữ đang nhắm mắt lại: Khuôn mặt này lúc mới gặp gỡ tối đa cũng chỉ có thể đạt tới mức thanh tú mà thôi. Thế nhưng hiện tại, theo thời gian ở chung, thiếu phụ phát hiện gương mặt hắn cư nhiên rất dễ nhìn.

Nước da hắn rất trắng, nhưng không phải cái loại tái nhợt không có huyết sắc. Ngũ quan tuy không có điểm nào kinh diễm, thế nhưng tổ hợp ở cùng một chỗ lại cho cảm giác rất thoải mái. Đặc biệt là lúc vừa rồi khi nam nhân này chuyên chú cứu trị cho cái cây kia, mặc dù biểu hiện vô tình, nhưng khí chất ôn nhu trong người lại toả ra không ngừng.

Ôn nhu… Nhưng cũng là một nam nhân đạm mạc. Thiếu phụ dưới đáy lòng đưa ra kết luận.

“Ngươi muốn làm gì?” Cố Thính Ngữ mở mắt, phát hiện thiếu phụ đang lăng lăng nhìn mình

Thiếu phụ lấy lại tinh thần, hai tròng mắt xinh đẹp lần đầu tiên chăm chú nhìn thẳng, nàng cầm trên bàn trang điểm một cây bút vẽ mi viền vàng, cúi xuống phác hoạ lên gương mặt hắn “ta nói lần nữa Nhắm mắt lại.”

Mấy canh giờ qua đi, Cố Thính Ngữ mới đựoc chấp thuận cho mở mắt, thiếu phụ dùng bản thân mình che cái gương lại, có chút thần bí nở nụ cười, mà nam hài vốn đang chơi đùa ở một bên sau khi nhìn thấy gương mặt hắn, mồm mở lớn, ngón tay chỉ vào hắn nói không ra lời, giống như đang nhìn thấy quỷ.

“Ngươi… Ngươi đã làm gì?” Cố Thính Ngữ muốn nhìn cái gương

“Giờ đã không còn kịp nữa rồi, ngươi mau đi theo ta.” Thiéu phụ kéo kéo hắn “Trứơc khi bình minh lên, ta phải đem ngươi cùng mỹ nhân chân chính hoán đổi, sáng sớm ngày hành hương thứ hai chính là ngày hiến tế cống phẩm.”

Cố Thính Ngữ bị thiếu phụ lôi kéo về phía trước, những vật trang sắc trên người phát ra âm thanh lách cách liên tục “Thánh chủ rốt cuộc là người như thế nào?”

Thiếu phụ đột nhiên quay đầu, đáy mắt tiết lộ thần tình đùa cợt “…KHông ai quen thuộc với hắn hơn ta đâu…”

“Là sao?”

“Mà thôi, hiện tại ta chỉ muốn cùng nhi tử sống yên ổn, có người rơi vào dòng nước chảy mà còn có thể quay đầu, mà cũng có kẻ là thân bất do kỷ…” Thiếu phụ nói những lời mà hắn không hiểu

Ở sâu màn đêm, hai người âm thầm bí mật xuyên qua thành trấn, cuối cùng dừng lại bên đàn tế

Hai người lặng lẽ ngồi chồm hổm ở một chỗ bí mật gần đó, trên tảng đá to lớn ở phía trước, một thiếu nữ lẳng lặng nằm imPhương đông vừa tảng sáng, thiếu phụ lặng lẽ đến bên cự thạch, dìu thiếu nữ rời khỏi thạch trận

“Cô ta bị làm sao vậy?” Cố Thính Ngữ theo sát phía sau hỏi

“Nàng đã uống cái này,” Thiếu phụ nhặt ở bên đàn tế một cái chai màu xanh nhỏ bằng nắm tay “Ngươi cũng uống đi, rồi nằm ở chỗ này, lập tức sứ giả của thánh điện sẽ tới đưa ngươi đi.”

Cố Thính Ngữ cầm láy cái chai nhỏ, đã đi tới bước này thì không còn đường lùi nữa rồi “ta đã biết, cảm tạ ngươi.”

Uống xong chai thuốc có vị đắng, hắn cảm thấy một trận vựng huyễn, trong cơn mơ mơ màng màng, hắn nghe thấy thanh âm của thiếu phụ “… hãy bảo trọng.”

——————

“Uy uy, có nghe nói chưa, cống phẩm năm nay là một nam nhân đấy.”

“Hắn trông như thế nào?”
“Không biết… Hiện hắn đang nằm trong tẩm cung của thánh chủ… ai, không biết kẻ lần này có sống ót qua một đêm không.”

“… Hư, đừng có nói nữa, cẩn thận kẻo hộ vệ đại nhân nghe thấy…”

Trong tẩm cung hoa lệ, trên chiếc giường tơ vàng thật lớn hé ra một con người đang nằm

Cố Thính Ngữ một thân y phục màu lam nặng nề chìm trong giấc ngủ, không chút nào phát giác ra một nam nhân mang mặt nạ vừa đi vào gian phòng

Namnhân mang mặt nạ lẳng lặng nhìn lên giường, Cố Thính Ngữ đang không hề phòng bị, nhìn đôi môi y tiên diễm cùng đôi mắt nhỏ dài như lưỡi câu, khuôn mặt thanh mị không gì sánh đựơc, người như vậy, cư nhiên lại là một nam nhân.

Namnhân không có kinh động Cố Thính Ngữ, y nhẹ nhàng ngồi bên người hắn, một điểm lại một điểm cởi ra y phục trên bản thân hắn

Khi đầu ngón tay lạng lẽo của y chạm tới da của Cố Thính Ngữ, hắn khẽ rên một tiếng, mắt thấy hắn sẽ tỉnh lại.Namnhân đưa một bụi hoa màu xanh tím tới bên gối của hắn, mùi thơm của hương hoa xông lên, khiến hắn rơi vào hôn mê triệt để.

Rất nhanh, Toàn thân Cố Thính Ngữ đa hoàn toàn bại lộ trước mắt nam nhân, y một bên vuốt, một bên tinh tế đánh giá hắn.

Y lật thân thể Cố Thính Ngữ lại, như là đang nghiên cứu một tác phẩm nghẹ thuật, sau cùng ánh mắt y tập trung tại điểm giữa hai chân hắn.

“…” Hô hấp của nam nhân trong một thoáng liền ngừng lại Nếu như nói gương mặt thanh lệ quyến rũ của Cố Thính Ngữ chỉ là lớp tư sắc bên ngoài, nhưng nam nhân trăm triệu lần lại không nghĩ tới hoa tâm của Cố Thính Ngữ cư nhiên lại kiều diễm như vậy.

Màu da của Cố Thính ngữ vốn là trắng nõn, ở Sát ngược chi cung sau mỗi lần bị Tu Nhĩ xâm phạm, đều đựoc bôi thảo dược, điều này khiến cây cỏ tinh hoa xung quanh cùng huyệt khẩu có một thứ màu sắc tuyệt đẹp

Namnhân nhẹ nhàng đưa tay vào đảo quanh trong huyệt khẩu, kinh ngạc phát giác xúc cảm mềm dẻo cùng co dãn từ làn da của Cố Thính Ngữ

SongMông của Cố Thính Ngữ bị nâng lên cao, mà bản thân hắn lại đang ghé đầu vào giường, hồn nhiên không hề phát giác ra…

Không bao lâu sau, giường lớn bắt đầu lay động theo quy luật, Cố Thính Ngữ cũng theo đó mà phập phồng lắc lư, cái trán tinh xảo cùng gương mặt nhăn lại như đang cực lực nhẫn nại một cái gì đó…

Chương 32: Hôn ngân

Sáng sớm, Cố Thính Ngữ từ trong cảm giác lạnh lẽo tỉnh lại

Ngoài cửa sổ khắp nơi là một mảng tuyết trắng, độ lạnh ở trên đỉnh núi này không khỏi làm hắn đánh một cái rùng mình.

Hắn từ trên chiếc giường lớn đi xuống, nhâấ thời cảm thấy một trận vô lực.

Bộ quần áo thuỷ lam vẫn ở trên người hắn hoàn hảo như lúc ban đầu, trước ngực cũng không có dấu vết kỳ quái gì, thế nhưng hắn lại cảm thấy đau nhức tựa như vừa bị một cái bánh xe lớn nghiến qua.

Đặc biệt là ở mặt sau, cảm nhận rất sâu sắc khiến hắn hầu như vô pháp xuống đất

“đây là làm sao vậy?”

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, sau đó là 3 thiếu nữ đi vào.

Thấy trên giường là vẻ mặt mờ mịt của Cố Thính ngữ, các thiếu nữ đều đồng dạng lộ ra biểu tình kinh ngạc

“Ngươi… Người còn ở đây sao?”

Cố Thính Ngữ  lăng lăng nhìn lại các nàng “Sao?”

Các thiếu nữ từ trong khiếp sợ dần dần bình tĩnh lại, lặng lẽ quay nhìn nhau, sau đó thiếu nữ có vóc dáng cao nhất tính cách cũng tương đối thẳng thắn trong họ quay nhìn Cố Thính Ngữ, nói “Ngươi như thế nào còn chưa có biến mất?”

Thiếu nữ bên cạnh nhìn nàng trách cứ một cái, rồi  quay đầu mìm cười giải thích với hắn “Những cống phẩm năm trước sau khi ở chung với thánh chủ một đêm đều biến mất không dấu vết, bọn ta vốn định vào để thu thập lại căn phòng, hiện tại lại thấy ngươi lên tương đối kinh ngạc.”

“Thánh Chủ…” Cố Thính Ngữ đột nhiên nghĩ tới cái gì đó “Hắn đang ở nơi nào?”

“Cái này…” Các thiếu nữ nhất tề lộ ra biểu tình khó xử ”Chúng ta chỉ biết Thánh chủ khi hành hương thì sẽ xuất hiện, còn bình thường thì không ai biết được hành tung của ngài.”

“…..” Cảm giác thất vọng trong lòng Cố Thính Ngữ biểu lộ rất rõ trên gương mặt, các thiếu nữ thấy biểu tình của hắn như vậy có chút không đành lòng, một nàng trong nhóm thoải mái nói “Chúng ta bất quá chỉ là thị nữ thấp kém, chờ hộ vệ đại nhân tới thì hắn có thể sẽ biết.”

Cố Thính Ngữ thờ dài một hơi

Mấy ngày kế tiếp, chuyện kỳ quái trên người Cố Thính Ngữ xuát hiện càng lúc càng nhiều
Hắn luôn luôn vào lúc đêm khuya bỗng nhiên rơi vào trạng thái ngủ say, rồi buổi sáng ngày thứ hai lại từ trong đau nhức vô lực tỉnh lại.

Loại tình huống này càng ngày càng nghiêm trọng, hắn cảm thấy hai chân bản thân đứng trên mặt đất thướng xuyên run rẩy đến độ không chống đỡ đựơc thân thể.

Nhưng cái việc này, bảo hắn làm sao có thể nói ở trước mặt các thiếu nữ.

Cố Thính Ngữ thật sâu mê hoặc, hắn cúi đầu, phát hiện lưỡng quả trước ngực hơi sưng lại có màu đỏ sẫm, nhẹ nhàng dùng tay chạm vào chúng, đột nhiên, một trận khoái cảm tê dai chảy khắp thân, thân thể của hắn từ lúc nào đã trở lên *** đãng như vậy…

Mỗi ngày đều có thị nữ tới đưa cơm cho hắn, trong tẩm cung cũng có một phòng tắm riêng biệt, không biết là có ý hay vô ý, thị nữ sau khi đi ra cửa đều khoá lại, vì vậy hắn chưa bao giờ có thể ra khỏi căn phòng này

Ngày hôm đó, hắn cậy một bảo thạch ở đầu giường xuống, đặt vào giữa khe cửa. Quả nhiên, khi thị nữ đi rồi, cánh của đóng lại bởi vì có bảo thạch kia giữ.lại rất đơn giản mà mở ra.

Thánh điện so với dự đoán của hắn còn hoa lệ đẹp mắt hơn Vô luận là hành lang, cửa sổ hay trần nhà tất cả đều là hột xoàn vàng kim chói mắt bao phủ, những tấm thuỷ tinh thật lớn đặt ở trên trần nhà cao vót, các vài bước đều bày đặt những tác phẩm nghệ thật điêu khắc đẹp đẽ quý giá, mà mặt đất cũng sáng bóng tới mức có thể phản chiếu ra gương mặt của hắn.

Chỉ là tất cả những thứ này, đều có vẻ băng lãnh vắng vẻ

Cố Thính Ngữ không hề hay biết, kể từ lúc hắn bước ra khỏi tẩm cung của thanh chủ, thì luôn có một đôi mắt từ trong chỗ tối quan sát hắn.

Một bóng người lặng yên không tiếng động đi theo phía sau hắn, càng lúc càng gần, thẳng đến
“Ngô!!”

Hai mắt hắn bị che lại, môi bị một đầu lưỡi ẩm ướt mở ra, một bàn tay giật đi bộ quần áo lam sắc quấn quanh hạ thân hắn…

Mãnh liệt mút vào khiến thân thể hắn bất ổn, cánh tay đang cầm tính khí của bản thân lặng lẽ nắm chặt lại…

“ân…!!” Cố Thính Ngữ thống khổ rên rỉ, hắn hung hăng cắn xuống cái đầu lưỡi đang xâm phạm bản thân mình.

Người nọ bị đau nhức hô lên một tiếng rồi buông hắn ra, thoát khỏi kiềm chế Cố Thính Ngữ lui sau hai bước rồi ngã xuống trên mặt đất.

Trước mắt hắn, là một nam tử cao lớn khôi ngô tà tà cười nhẹ, y thoả mãn nhìn biểu tình khủng hoảng trên mặt hắn, khi y đang định cúi người xuống bắt hắn thì…

“Hộ vệ đại nhân!!” đúng lúc này, xa xa chạy tới là thân ảnh của ba thiếu nữ

“Hừ!!”Namnhân không quay nhìn các nàng, suy nghĩ trong chốc lát, y cũng không nhìn Cố Thính Ngữ nữa

“Đại nhân! Cuối cùng đã tìm đựoc ngài rồi, “ các thiếu nữ bởi vì vận động mà thở hổn hển “Namnhân này chính là người muốn gặp mặt Thánh chủ đại nhân.”

“Gặp thánh chủ?… Buồn cười, gương mặt của Thánh chủ há có thể để phàm nhân nhìn trộm sao?” Hộ vệ khinh mịêt nhìn Cố Thính Ngữ “Cống phẩm thì nên ngây ngốc ở chỗ của mình đi, không lên si tâm vọng tưởng nữa.”

Sau khi ba thị nữ nâng Cố Thính Ngữ chậm rãi rời đi, hộ vệ liếm môi cười nói “Vị đạo… Thật ngon ngoài ý muốn ni.”

Đêm đó, Cố Thính Ngữ mặc dù không muốn ngủ, nhưng theo mùi hương hoa tản ra, hắn lại một lần nữa rơi vào giấc ngủ say

Cánh cửa, yên lặng không một tiếng động mở ra.

Namnhân mang mặt nạ theo quán tình cởi y phục của Cố Thính Ngữ ra, đang lúc muốn xâm phạm hắn, bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.

Bên môi Cố Thính Ngữ có một vết rách rất rõ ràng, như là vết tích bị cái gì cắn phá.

Mặc dù y đang đeo mặt nạ lên không thể thấy rõ biểu tình, nhưng động tác nam nhân bỗng ngừng lại, y nhẹ nhàng vuốt môi Cố Thính Ngữ, hai mắt tràn ra sát khí đầy quỷ dị.

Chương 33: Cống phẩm bị biến mất

lần xâm phạm này kịch liệt hơn trước rất nhiều so với những lần trước.

Cố Thính Ngữ trong bão tố trùng kích liên tục đến một cơ hội để thở dốc cũng không có, hắn nắm chặt lấy gối đầu, bất lực than nhẹ.

Xâm kích bạo ngược như vậy lại khiến hắn nhớ tớiTu Nhĩ trong hình thái lang nhân

Thế nhưng,Tu Nhĩ đã không còn làm như thế với hắn… Y sẽ không…

Mau dừng lại…

Thuỷ tinh cầu chiếu ra thảm trạng của Cố Thính Ngữ sau khi bị chà đạp, giữa hai chân mở dọc bạch trọc dịch thể chạm rãi tràn ra ngoài, môi bị gặm cắn tới sưng đỏ, nhưng điều khiến kẻ khác nhìn thấy mà giật mình nhất, chính là hai hàng nước mắt đang đọng trên khoé mắt hắn.

Bóng đen nam nhân ngồi chính giữa bóp nát chén rượu (không có ghen tuông gì đâu nhớ, đừng có hiểu lầm vội)

“Yêu, không kiên nhẫn nổi nữa à?”Namnhân có đôi ngươi lục sắc ngồi bên trái cười mà không cười hỏi

Namnhân băng lãnh vẫn như trước không chú ý tới y, trong tay hắn dần dần xuất hiện một đoàn hắc vụ (sương đen), mắt thấy chúng sắp háo thành khí độc bay tới thuỷ tinh cầu thì…

“Quyết! Ngươi điên rồi?” nam tử có đôi ngươi lục sắc vội ngăn lại đòn công kích thâm độc đó “Lực phá hoại của ngươi, đủ để phá huỷ toàn bộ Hư Hoa cung đó.”

“Vậy ngươi nói phải làm sao? Ngươi không thấy được Thanh Tước có bao nhiêu thất thường sao?”

“Phương pháp để giết nhân loại có nhiều lắm, không nhất thiết phải gây chiến…” Từ trong vực sâu của hắc ám mơ hồ phát sinh một đạo huỳnh quang, một mũi tên nhọn tẩm kịch độc xuất hiện

Lục sắc song đồng nam tử cầm lấy mũi tên nhọn, tay trái ở trong không trung nhẹ nhàng vẽ lên một đường vòng cung, ngay sau đó đưòng vòng cung hoá thành một cây cung dài nhỏ, tản ra ánh sáng màu xanh băng lãnh

Y giương cung tiễn nhắm vào Cố Thính Ngữ đang mê man trong thuỷ tinh cầu

“Chuyến mạo hiểm của ngươi phải dừng ở đây thôi.”

———————
Cửa phòng tắm đột nhiên bật mở!

Namnhân mang mặt nạ cảnh giác nhìn tình huống ở trong phòng không có kẻ tập kích, Cố Thính Ngữ vẫn như cũ duy trì trạng thái hai chân mở rộng nằm nhuyễn ở trên giường.

Namnhân xích loã đi ra khỏi phòng tắm, mái tóc dài màu vàng khẽ bay trên người.

Đột nhiên, y như dự cảm thấy có cái gì đang tới, ánh mắt y gắt gao nhìn chằm chằm khu vực vắng vẻ ở trên đỉnh đầu, phảng phất như xuyên thấu qua không khí có thể thấy nguy cơ gì đang ẩn dấu trong đó.

Nửa ngày sau, cũng không có gì phát sinh.

Namnhân cúi người ôm lấy Cố Thính Ngữ, một đừơng đi tới phòng tắm, đóng cửa lại, cẩn cẩn dực dực đặt hắn bỏ vào trong bồn tắm cực lớn

Nước trong bồn tắm đã đạt đến độ ấm hợp lý, nam nhân thả thêm vào đó một chút tinh du (nó giống như nước tắm) có thể thư giãn xoa tan uể oải, sau đó liền nhẹ nhàng lau thân thể Cố Thính Ngữ

Cố Thính Ngữ trong hôn mê thuận theo tựa vào trước ngực của nam nhân, bởi vì ngâm nước nóng khiến gương mặt hắn phiếm hồng, hơi nước từ từ lan ra từ bên trong, thân thể trắng nõn của hắn đều ướt đẫm, giống như sương sớm đính trên thuỷ tiên

Namnhân nhẹ nhàng tháo xuống mặt nạ của mình
Trong màn sương mông lung, y mềm nhẹ hôn lên môi Cố Thính Ngữ, từ trong nhu tình lộ ra một chút áy náy

Một đêm trôi qua, Cố Thính Ngữ đã mê man thật lâu

Buổi chiều ngày kế, hắn phát hiện mặt sau của mình càng thêm đau nhức nặng nề, mặt khác vết rách ở khoé miệng cũng đau đớn hơn.

Hắn rõ ràng nhớ kĩ, ngày hôm qua sau khi bị cái tay hộ vệ kia cường hôn nhiều lắm chỉ bị rách một chút, thế nào lại có thể đau nhức đến cái dạng này.

Hắn tuỳ ý tìm một bảo thạch có thể phản chiếu hình ảnh, soi lên mặt mình Kinh dị phát hiện miệng mình hơi sưng, như là dấu vết sau khi bị cái gì gặm cắn nhiều lần.

Ban đêm… Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì…

Lúc này, có người đang gõ cửa phòng, Cố Thính Ngữ đứng dậy mở cửa, nên ngoài đứng thình lình chính là tay hộ vệ ngày hôm qua

“…” Cố Thính Ngữ cảnh giác nhìn y

“Ngươi không phải muốn gặp thánh chủ sao, “ Hộ vệ liếc mắt nhìn hắn “ta mang ngươi đi.”

Thấy Cố Thính Ngữ trầm mặc, y vươn tay muốn kéo hắn ra, đầu ngón tay vừa lướt qua khung cửa bỗng nhiên xuất hiện một chuỗi điện lưu (dòng điện)

“A a!!” Hộ vệ thu hồi tay, Cố  Thính Ngữ ngửi thấy một cỗ mùi vị của thứ gì đó bị đốt cháy

Hộ vệ đau nhức đến mặt cũng trắng bệch, càng làm y khiếp sợ hơn chính là, căn phòng này cư nhiên đựoc thiết lập một lưới phòng hộ cao cấp. nếu như bản thân Cố Thính Ngữ không muốn đi ra, thì không ai có thể cường ngạng mà xông vào

Nhẫn xuống đau nhức, y làm bộ không thèm để ý nhắc nhở Cố Thính Ngữ “Nếu như ngươi bỏ qua cơ hội này, vậy cả đời đừng nghĩ tới việc nhìn thấy Thánh chủ nữa.” Nói xong liền làm bộ phải đi

“Chờ một chút!” Quả nhiên, Cố Thính Ngữ đã đuổi theo

Hộ vệ lộ ra một dáng cười tàn khốc, y quay đầu, âm ngoan nói “Thuận tiện, ta sẽ cho ngươi thấy những cống phẩm bị biến mất từ trước tới giờ.”

Chương 34: Chủ nhân của thế giới hư hoa

“Không có ai có thể đẹp hơn Thánh Chủ.”

Hộ vệ một tay đẩy mạnh Cố Thính Ngữ vào một gian phòng bí mật âm u, sau đó chăm chú đứng chắn ở cánh cửa

“Bọn họ, chính là kẻ vọng tưởng siêu việt hơn Thánh chủ Mỹ nhân sao? Ha hả… Tốt, ta đầy liền lưu lại mỹ của bọn họ.”

Cố Thính Ngữ bắt đầu run Thấy rõ rồi chứ!Gian phòng bốn phía treo đầy trên tường đèu là da mặt người.

Đó chính là lớp da thịt người chân chính đựơc kéo xuống từ trên con người a!!!!

Cố Thính Ngữ thở gấp một hơi, xoay người nhìn tên hộ vệ hầu như đã rơi vào điên cuồng.

“Chỉ tiếc… Ngài chán ghét ở đây… Tiền tài, khuôn mặt đẹp, mọi người sùng bái…” Trong mắt hộ vệ bỗng toát ra nỗi đâu đến khắc cốt ghi xương “Ngài đã hơn mười năm không có xuất hiện ở Thánh điện, không ai biết ngài đi nơi nào, suốt đời ngài đều theo đuổi vẻ đẹp chân chính… Ta đã theo ngài hơn ngàn năm, nhưng vẫn không biết ngài rốt cuộc đang suy nghĩ điều gì… Chỉ là … Ngươi…”

Hộ vệ rút ra một móc câu lớn, từng bước một tiếp cận Cố Thính Ngữ “ta đã từng nói qua với người, Cống phẩm thì nên ngay ngốc ở vị trí của mình.”

Cố Thính Ngữ theo phản xạ tính lui về sau, trong không gian chật hẹp toả ra mùi tanh hôi, xung quanh đều là gương mặt kinh khủng của ngừơi chết.

Không có nơi nào có thể trốn.

“đem gương mặt bình thường của ngươi làm thành tiêu bản, ngươi hẳn cảm thấy vinh hạnh đi.”

“Không!!” Tiếng kêu thảm thiết phát ra, Cố Thính Ngữ bị hộ vệ giữ chặt

Hộ vệ đặt Cố Thính Ngữ ở trên tường, dùng móc câu đâm thật sâu vào hai bên mặt của hắn, sau đó lấy tốc độ cực kì thong thả kéo dài vết đao, ý đồ dọc theo đừong cắt của thứ kim loại này lấy xuống khối da mặt hoàn chỉnh của hắn.“ A a a a a…” Chú ý tới biểu tình cực kì đau nhức của hắn, hộ vệ bỗng nhiên rút móc câu ra.

“Vừa rồi còn không có chú ý tới, biểu tình giãy dụa của ngươi đích xác thật mê người… Thế nào, muốn dùng thân thể của ngươi mê hoặc Thánh chủ sao?”Hộ vệ giật ra hai chân Cố Thính Ngữ, xé mở y phục của hắn “Ta hiện tại muốn nhìn xem ngươi còn có thể dùng cái gì để mê hoặc nam nhân!”

“…!!!”  Cả người Cố Thính Ngữ đột nhiên giật nảy lên, hắn ngửa cổ, nắm chặt tay lại, móng tay đã cắm sâu vào lòng bàn tay.

Trong căn phòng tăm tối tanh hôi Tên hộ vệ đã dùng móc câu kia cắm vào trong huyệt nội của hắn

“Hiện tại… Ta chỉ muốn dùng cái móc này lôi ra, ngươi sẽ rách ruột, ha ha ha…”

đột nhiên, tiếng cười quỷ dị thấp lại, tên hộ vệ khiếp sợ nhìn hai tay của mình đang dần dần bị phong hoá thành cát bụi tiêu tán đi, ý nghĩ của y trống rỗng, sau cùng chỉ còn sót lại duy nhất một ý niệm là

Nguời rốt cục… cũng xuất hiện rồi.
Chỉ trong nháy mắt, toàn thân tên hộ vệ đã trở thành một đống cát vàng.

Cố Thính Ngữ đau nhức tới ngất đi, trong mơ hồ hắn nhìn thấy một nam nhân mang mặt nạ đang ôm mình, cùng với một thanh âm quen thuộc đang gọi hắn.

Namnhân mang mặt nạ run run đưa tay chạm lên vệt máu giữa hai chân hắn, một cảm giác ấm áp xẹt qua, móc câu cắm sâu trong huyệt nội biến thành cát vàng theo máu chảy ra ngoài.

Giữa lúc nam nhân đang thở dài một hơi, thì bỗng nhiên một mũi tên độc màu xanh xé gió, thẳng tắp bắn về phía họ!

Namnhân vì đang ôm Cố Thính Ngữ nên không kịp né tránh, y đối mặt với độc tiễn đang gào thét bay tới mà niệm chú ngữ, tốc độ của độc tiễn tuy chậm lại nhưng vẫn bắn trúng mi tâm (vùng giữa hai lông mày) của y

tất cả chỉ xảy ra trong một khắc.

độc tiễn “ba“ một tiếng rơi xuống đất, mà mặt nạ che trước mặt nam nhân cũng nhẹ nhàng vỡ ra

Đôi mắt băng lãnh của nam nhân nhắm lại tập trung khí lực, rồi dùng tất cả năng lượng vừa tập trung bắn thẳng về khoảng không phía trước

Ở sâu trongThậpNhị cung, thuỷ tinh cầu trước mặt ba nam nhân đột nhiên nổ tung, trở thành một đám cát vàng hoàn toàn tiêu tán

Lục sắc song đồng nam nhân vẫn duy trì tư thế bắn tên, vẻ mặt y mê man lẩm bẩm “KHông thể có khả năng… Thuật luyện kim của Thanh Tước từ lúc nào đã đạt tới trình độ này..”

Cùng lúc đó, nam nhân ôm Cố Thính Ngữ sắc mặt nhợt nhạt thở hổn hển, bỗng nhiên, y nhận thấy người trong lòng run rẩy, cúi đầu liền đối diện với gương mặt khiếp sợ của Cố Thính Ngữ

“Như thế nào, lại là ngươi?” Thanh âm của Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng vang lên quanh quẩn trong gian phòng âm u.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau