THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 26 - Chương 30

Chương 25: Mời

Mấy thế kỉ trước, có một nhạc sĩ đã đi tới điểm tận cùng của sinh mệnh.

Mọi người trong lúc nghe kiệt tác lúc lâm chung của ông, một chút cũng không nghe ra đựơc sự đau thương, tình tố lâu dài, cũng với sự không cam lòng sâu sắc.

Nhưng rất ít người biết đựơc “Khúc quân hành ngày diệt vong”  đã đựoc ông ta sáng tác trong tâm trạng thế nào

Khúc nhạc này đựoc viết trong lúc ông bị bệnh nặng, là khúc ngạc ông vì người mình yêu mà chế tác

Đã có lời đồn, người yêu của ông, là một quý tộc danh tước, lúc đó dưới áp lực xung quanh, bọn họ không có khả năng công khai ở cùng một chỗ: Lại cũng có lời đồn, người mà ông yêu thương đang ở nơi biên ải xa xôi, hai người một năm cũng không thể thấy mặt nhau vài lần…

Nói chung, vị nhạc sĩ này đã ly khai trong nỗi cô độc, nhưng điều duy nhất có thể  khẳng định chính là, khúc nhạc mà ông lưu lại khẳng định mỗi tối sẽ luôn lặng lẽ vang lên bên tai người ông yêu.

Chỉ có những con ngừoi cô độc trong một thời gian dài mới có thể chân chính hiểu ra hàm ý ẩn sâu trong tác phẩm này.

[ Cho dù con đừơng này có đi vào ngõ cụt, ta vẫn sẽ làm bạn với ngươi.

Bởi vậy, người yêu ơi, ngày diệt vong cũng không còn đáng sợ. ]

Thời gian dài như không có giới hạn, Tu Nhĩ cũng không muốn hồi tưởng lại mình làm sao có thể một mình sống sót qua những đem đen, y chỉ nhớ rõ mỗi lần đột nhiên tỉnh lại bên mình đèu là một khoảng không vắng vẻ cô đơn.

Thủ khúc này chính là giai điệu y yêu thích nhất, Y đã nghe rất nhiều lần, mỗi lần như vậy đều cảm thấy ước mơ xa vời kia càng ngày càng rơi vào vực sâu vô vọng

Có người nào đến hay không đến đánh thức y dậy, nói cho y biết mọi chuyện chỉ là một giấc mơ.

Có hay không một ngày nào dó, khi tỉnh lại y sẽ không phải đối diện với khuôn mặt bán lang kinh khủng của bản thânCó hay không một người ôm y, nói  “ta sẽ luôn làm bạn với ngươi.”

Tất cả ấm áp đều có một mặt sắc bén của nó, nương theo những ngày đêm giãy dụa chờ đợi vô tận cũng tuyệt vọng, cuối cùng đã quay lại cắn xé trái timTu Nhĩ

Dù vậy, y vẫn cầu xin trong yên lặng, cầu xin một con người có thể đem cho y sự ấm áp một ngày kia sẽ xuất hiện bên y.

“ta thắng.”Tu Nhĩ nhìn Cố Thính Ngữ không còn đường để hạ cờ, nở một nụ cười nhàn nhạt

Cố Thính Ngữ bỏ quan cờ xuống, có chút giận dỗi quay đầu nhìn cửa sổ.

Mưa xối xả không ngừng, từ phương đông mơ hồ lộ ra một phần trời màu xanh lam

Thời gian như từng giọt từng giọt đem Cố Thính Ngữ từ bên ngườiTu Nhĩ mang đi.Tu Nhĩ nhìn Cố Thính Ngữ, cứ như vậy ngắm nhìn hắn thật sâu

Đã gần tới cái giới hạn mà y không muốn rồi

Giống như một thứ tồn tại rât chân thức trong không khí nhưng lại không thể chạm đến, trôi nổi trên bầu trời tàng sáng u tĩnh

“Có người từng nói một người sau khi tìm đựơc nơi bản thân mình thuộc về, sẽ ngủ yên vĩnh viễn… đối với ngươi không biết ta sẽ đi nơi nào…”

Nửa ngày,Tu Nhĩ có chút trào phúng tự cười nói

Cố Thính Ngữ có chút lăng lăng nhìn y, hắn đã xem qua gương mặt tươi cười của vô số người, nhưng chưa từng thấy một khuôn mặt tươi cười đến mức đau thương như vậy.

“Ngươi…” Ta sẽ không để cho ngươi chết, từ đáy lòng Cố Thính Ngữ đột nhiên tràn lên một trận bất an, hắn không muốn thấyTu Nhĩ lộ ra biểu tình như vậy

Nhưng mà, chỉ trong một thoáng bi thương trên gương mặtTu Nhĩ đã biến mất sạch sẽ, y ngồi xuống, rồi đi về phía trước với một chiếc đĩa nhạc cũ kĩ, đặt chiếc đĩa nhạc lên trên, sau đó ấn nút phát.

Một điệu Valse du dương lãng mạng vang lên quanh quẩn trong căn phòng,Tu Nhĩ đi tới bên người Cố Thính Ngữ, vươn tay

Cố Thính Ngữ kinh hãi, tư thế này…

“Sau cùng, ngươi nhảy với ta một bản được chứ?”Tu Nhĩ cúi hạ thắt lưng, đây là tư thế mời của các thân sĩ quý tộc từ thưòi xa xưa.

Chương 26: Quay về vũ bộ đích tới hạn

[đè xuống tấc cả hoảng loạn, từ bỏ tất cả mọi tâm sự, ngay giờ khắc này, ngưoi có nguyện ý cho ta cơ hội nắm tay của ngươi không? ]

Thời gian từng giây một trôi qua, Cố Thính Ngữ chú ý, thấy đầu ngón tay của Tu Nhĩ đã bắt đầu run lên nhè nhẹ, rồi lại quật cường, không chịu thu hồi lại.

Tay hắn, thong thả, chần chừ, đặt lên trên tayTu Nhĩ.

Một cảm xúc lạnh lẽo.

Cố Thính Ngữ nhận ra trong lòng bàn tay Tu Nhĩ  đầy mồ hôi lạnh

Nếu như nói phương thức biểu lộ của Bạch Chi Ngao là rất thằng thắn, rất thuần tuý, y như ánh mặt trời đơn thuần mà ấm áp. Thì tình cảm của Tu Nhĩ lại tựa như băng tuyết trong ánh trăng, vẫn luôn ẩn dấu thật sâu sau những tầng mây.

Thế nhưng, chỉ cần lưu tâm quan sát, sẽ phát hiện ra một chút ánh sáng yếu ớt, như Tu Nhĩ hiện đang ở trước mặt, tuy rằng khuôn mặt y nhu hoà, nhẹ nhàng mang Cố Thính Ngữ xoay tròn di động, nhưng thân thể y lại cứng còng, tuy đã tận lực khắc chế nhưng những ngón tay y vẫn không ngừng run, tiết lộ nột tâm y có bao nhiêu sợ hãi bị cự tuyệt

Cố Thính Ngữ cũng không hề phát hiện cánh tay bản thân đang cầm tayTu Nhĩ, đã lặng lẽ tăng thêm lực đạo

Giai điệu chảy xuôi khắp trong căn phòng, mang theo hai nam nhân chậm rãi di đông…

Bước lên một bước…

Lùi lại một bước…

Xấu hổ ban đầu đã trôi qua, bước nhảy đã dần dần ăn ý.

Cánh tay khoát trên hông Cố Thính Ngữ kia, không một dấu vết siết chặt lại, hai người như gắn chặt với nhau, Cố Thính ngữ dán lên ngực Tu Nhĩ, cảm nhận tiếng tim đập hữu lực của y.

Tâm tình của hắn càng lúc càng phức tạp: Tại sao lại có thể như vậy, tại sao lại có thể như vậy ni?

Hắn đã có Bạch Chi Ngao rồi, như thế nào lại cảm thấy đau cho nam nhân đã từng hung hăng tổn thương bản thân chứ…

Hắn cảm thụ đựơc bàn tay củaTu Nhĩ đang muốn ôm chặt nhưng rồi lại không đám…

Bản thân… Như thế nào lại… Muốn khóc…Vũ bộ (bước nhảy) thong thả dừng lại

Ánh sáng mông lung, sao dần mờ nhạt.

Gió đã ngừng thổi, ánh nhìn dần rõ hơn,

Hai nam nhân muốn nói rồi lại thôi…

——————

Tảng sáng, lão quản gia sau khi rửa mặt trải đầu xong, theo thường lệ bưng bữa sáng cùng điểm tâm đến trước cửa phòng của chủ nhân.

Gia điệu từ trong phòng suốt một đêm vẫn không ngừng truyền ra, lão quản gia do dự trong chốc lát, sau khi gõ nhẹ ba cái, liền đẩy cửa tiến vào.

Cánh cửa vừa mở rộng, lão kinh ngạc nhìn cảnh tượng trong phòng, sau đó…lặng lẽ không một tiếng động rời khỏi nơi đó.

Chủ nhân, tại trên trán nam nhân kia vừa hạ xuống một nụ hôn,Nắng sớm hơi chiếu xuống trên hai nam nhân, gương mặt của chủ nhân, dị thường nhu hoà

Chủ nhân ôm ấp người nam nhân kia, khoé miệng kinh ngạc hơi mở, mà trong mắt lại lộ ra cảm tình phức tạp

Lão quản gia đưa lưng về phía cánh cửa, bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Chủ nhân của lão… Sau cùng cũng biết yêu thương rồi.

Chỉ tiếc, tình cảm của chủ nhân, vẫn giống như lần trước… Người tồn tại ở trong cảm nhận của đối phương, chung quy cũng không phải là chủ nhân.

tại thành trấn cũ của lão quản gia, có lưu truyền một tập tục

Mọi ngừơi tụ tập bên lửa trại lôi kéo người yêu cùng mình nhảy múa, để những người xung quanh cùng chúc phúc cho họ.

Khi kết thúc điệu múa, những nam nhân sẽ hạ trên trán người mình yêu một nụ hôn

Đó là cách một nam nhân biểu đạt tình yêu cao nhất với người mình âu yếm.

“Ngươi…” Cố Thính Ngữ nghi hoặc nhìnTu Nhĩ

Tu Nhĩ chỉ nhàn nhạt cười đáp “Chỉ là biểu thị phép lịch sự, ngươi không cần lưu ý.”

Buông Cố Thính Ngữ ra,Tu Nhĩ xoay người đi tới trước giường.

“Ta mệt mỏi rồi. Nếu như ngươi có thể trở về, hãy thay ta chiếu cố lão quản gia.”

“…” Cố Thính Ngữ vươn tay, nỗ lực muốn giữ lại một thứ gì đó, thế nhưng.

Hắn phải giữ lại cái gì ni?

Chương 27: Ngươi có thể yêu ta không

Qua cửa sổ sát đất thạt lớn, y ngắm nhìn tia nắng ban mai trên tào nhà hình tháp, nghĩ tới ái nhân từng bước rời xa mình, y lại nghĩ về quá khứ, y muốn ôm chặt láy hắn, nói cho hắn biết y có bao nhiêu muốn giữ hắn ở lại, nói cho khắp vùng đất này, nói cho cả tinh vực xa xôi, nói cho con người chưa bao giờ thuộc về y

… Muốn yêu ngươi.

Rồi lại chẳng biết phải làm sao để yêu ngươi

Tu Nhĩ cuộn mình phía sau rèm cửa sổ, mệt mỏi tái nhợt nhưng vẫn lộ ra sự bình tĩnh không hối hận, Tất cả… sẽ kết thúc đi.

Cửa phòng nhẹ nhàng vang lên ba tiếng, thanh âm quen thuộc của lão quản gia vang lên “Chủ nhân.”

“Hắn tiến vào rồi sao? “Tu Nhĩ bình tĩnh hỏi

“Vâng, thưa chủ nhân.”

“hắn, có còn nói gì nữa không?”

“Không có, thưa chủ nhân.”

“Được rồi, ta muốn ngủ một chút, ngươi cũng đi đi.”

“Muốn ngủ đến chết sao?” Thanh âm của Cố Thính Ngữ đột nhiên từ ngoài cửa truyền đến

Trong phòng vang lên một tiếng động, sau đó là tiếng bước chân đầy bất ổn

“Ba!” cánh cửa thoáng cái đã mở

Tu Nhĩ vẻ mặt khiếp sợ nhìn Cố Thính Ngữ đang dứng trước mặt “Ngươi…Ngươi không phải đã đi rồi sao?”

Cố Thính Ngữ gục đầu xuống, lão quản gia lặng lẽ ly khai

“ta đã đi vào toà nhà hình tháp, chỉ là… sau đó lại quay về.”

“Vì sao phải quay về?” Hô hấp củaTu Nhĩ nghe rất bình ổn. tựa như đang thảo luận thờii tiết hôm nay thật là tốt

Cố Thính Ngữ cũng đồng dạng bình tĩnh đáp “ ta không biết.”

Không khí phảng phất như đông lại, hai người đồng dạng  trong quá khứ u ám của chính mình, đay đó dường như đang phân cao thấp, không ai chịu thẳng thắng thừa nhận nội tâm của chính mình

“Ta đã từng thương tổn ngươi, vì sao không hận ta? Vì sao lại muốn cứu ta? Vì sao lại đáp ứng ứng cầu của ta?”“…” Cố Thính Ngữ bị hỏi thì sửng sốt, lập tức hỏi ngược lại “Vậy ngươi vì sao… lại lộ ra biểu tình muốn khóc lại không khóc…”

“Ta không có!”

Tu Nhĩ gát gao cắn môi “ta không có… Ngươi đi đựoc rồi, chúc ngươi và Bạch Chi Ngao mãi mãi hạnh phúc về sau, ta căn bản… căn bản…” (căn bản anh ghen ti… lòng vòng hoài không mệt hả anh?)

Tu Nhĩ sửng sốt, trên mặt có dịch thể lạnh lẽo đang chảy xuống, y hoàng mang lấy tay đụng vào, cái loại dịch thể trong suốt này, chính là nước mắt mà y đã quên mất từ lâu.

Hung hăng nghiêng đầu tựa vào một bên cửa, Y đã không còn lời nào để nói nữa.

Cố Thính Ngữ hít sâu một hơi, không tự giác lùi ra sau, thẳng đến khi lưng hắn chạm vào mặt tường lạnh lẽo

“Ngươi…đừng tiếp tục dằn vặt ta nữa.”Tu Nhĩ chôn mặt giữa hai lòng bàn tay “Van cầu ngươi đừng quan tâm đến ta nữa.. ta đã không còn biện pháp để quay lại nữa rồi.”

Trong bóng tối có cái gì đó từ dưới đất chui lên, trong đầu Cố Thính Ngữ trống rỗng, tất cả đều phát sinh quá nhanh, hắn không kịp ngẫm nghĩ cái gì, chỉ cảm thấy nỗi đau đớn đang bóp ghẹt trái tim hắn không ngừng tăng lên

“Tu Nhĩ… Ngươi đừng như vây.”

“Ngươi yêu ta không?”Tu Nhĩ đột nhiên nhìn thẳng Cố Thính Ngữ

“Ta…” Thực sự không biết
“Ngươi có thể yêu ta không?”Tu Nhĩ không tha hắn, khàn khàn hỏi

thấy hai mắt Cố Thính Ngữ hoang mang,Tu Nhĩ lui về trong phòng

Trước khi cửa phòng đống lại,Tu Nhĩ cho hắn một lời nói “Nếu như, ngươi không yêu ta, mời đi, đừng đến đánh thức ta.”

“Tu Nhĩ!” tại lúc Cố Thính Ngữ kêu lên, cánh cửa gian phòng kia, đã nhẹ nhàng đóng lại

Bất luận Cố Thính Ngữ ở ngoài cửa la lên như thế nào, bên trong cánh cửa vẫn thuỷ chung không vang lên một tiếng động nào nữa.

Tính cách cô độc cùng kiêu ngạo của loài sói đã ăn sâu vào linh hồnTu Nhĩ, tại bên kia của cánh cửa,Tu Nhĩ nhẹ nhàng đưa tay dán lên mặt cửa

Khoảng cách giữa bọn họ gần như vậy, chỉ là cách có một cánh cửa

Chỉ là cách có một cánh cửa thôi, lại đưa họ cách nhau xa xôi như vậy

“Tu Nhĩ…”

Cảm giác đau lòng khiến Cố Thính Ngữ hầu như không thể hô hấp, nhưng mà hắn chỉ có thể không ngừng gọi tên củaTu Nhĩ, chứ không thể hứa hẹn thêm điều gì

“Xin lỗi.” Lão quản gia chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện phía sau hắn, nói “Kết giới đã mở, nó chỉ có tác dụng trong thời gian hạn định nếu như ngài không đi qua thì…”

Có Thính Ngữ gật đầu

Hắn theo lão quản gia đi tới cánh cửa kết giới trên toà tháp cao, tới chỗ quẹo ở hành lang thì, hắn khống chế không đựơc quay đầu lại nhìn phiến cửa vẫn đang khép chặt kia.

Ngay tại khi cước bộ của Cố Thính Ngữ dừng lại, lão quản gia trầm giọng nói

“Rượu đêm qua còn rất nhiều, rượu ủ ngàn năm rất khó có đựơc, không uống thực sự là đáng tiếc… Vì vậy, ta nghĩ chủ nhân sẽ chờ ngài quay trở về bồi y cùng uống rượu.”

Cố Thính Ngữ cắn răng “Chờ ta trở về sẽ sửa chữa lại tính tình của hắn… ta… Nhất định, không tha cho hắn.”

Lão quản gia nhẹ nhàng nở nụ cười

Trên trời cao rốt cục cũng phóng ra tia quang mang loá mắt, lẳng lặng quét dọn âm u trên vùng đất lặng yên suốt ngàn năm qua.

Chương 28: Hư hoa chi cung

“Hanh.”

tại một nơi sâu không biết tên trong Thập Nhị cung, ánh sáng nhàn nhạt của thuỷ tinh cầu chiếu rọi ra gương mặt của ba nam nhân

Namtử ở chính giữa lạnh lùng hanh một tiếng, ly rượu trong tay ném sang một bên

“đừng nóng giận nữa ”Namnhân song đồng lục sắc ngồi bên trái khẽ cười một cái “ Chỉ là tiểu dã lang kia tịch mịch quá lâu rồi, khó mới có đựơc một nhân loại mới mẻ xuất hiện mà thôi.”

“Im miệng.”Namtử ở giữa có chút suy nghĩ nhìn Cố Thính Ngữ  trong thuỷ tinh cầu

Mà nam nhân còn lại, thuỷ chung không nói một lời.

Thời gian im lặng kéo dài rất lâu, nam nhân bên trái nhẹ nhàng đứng lên, lấy cho bản thân một chén đựng dịch thể sền sệt màu vàng kỳ quái, nhấp một chút, cười nói “Tình huống ở cung thứ ba là phức tạp nhất trong tất cả các thánh thú, huống hồ… Chưởng quản ở đó lại chính là hắn.”

Namtử uống một ngụm dịch thể, đánh rùng mình một cái, lại bổ sung “Nhiều năm trôi qua rồi… Vẫn là một cái tên khiến kẻ khác căm ghét.”

————————

Cố Thính Ngữ bước vào cánh cửa kết giới ở trên tào tháp cao kia, đột nhiên cảm thấy một trận cường quang đâm tới, hắn phản xạ vội nhắm mắt lại. đợi đựơc một thời gian thì mở hai mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến hắn suýt nữa ngã xuống đất

Ngàn vạn người dân dị tộc đang lao về phiá trước, mà hắn ở trong cái đám hỗn loạn đó lại đi theo hướng ngược lại., giống như một khúc gỗ lư lửng giữa một dòng sông, hắn không ngừng bị đoàn người xông về phái trước ép lui, mắt thấy sẽ té trên mặt đất, bị dẫm nát dưới chân ngàn người này.

đột nhiên, có người kéo thân thể hắn sang một bên, theo vòng vây dòng người, cầm chặt tay hắn đi tới

hắn lúc này vãn còn trong tình trạng hỗn loạn không hiểu cái gì, trong tiềm thức hắn nghĩ, nơi đây, có phải không thuộc vềThậpNhị cung
Kẻ nắm tay Cố Thính Ngữ thong thả đưa hắn rời khỏi tâm dòng người, hai người ở chỗ bên ngoài, cảm thấy một trận thoải mái hơn

Lúc này, Cố Thính Ngữ mới chú ý tới kẻ vừa cứu hắn

Điều làm hắn kinh ngạc chính là, kẻ kia dĩ nhiên chỉ là một đứa bẻ khoảng tầm 10 tuổi.

“Ngươi làm thế nào đến đựoc đây?”Namhài vẻ mặt hiếu kỳ nhìn kỹ Cố Thính Ngữ

“Cái gì?”

“Ta thấy được Tuy rằng người rất nhiều, nhưng ngươi thực sự là đột nhiên xuất hiện giữa dòng người, nương ta kể người biết ma pháp có rất ít, ngươi làm như thế nào đến đây?”

Tuy rằng rất khó hiểu, Cố Thính Ngữ đỡ cái trán, bất đắc dĩ hỏi “Ở đây, là đâu?”

Namhài tủng liễu hạ kiên nói “Ai biết đựơc, từ khi sinh ra ta đã sinh hoạt ở đây, nương ta chưa từng nói qua nơi này tên là gì.”Cố Thính Ngữ nhìn quan bốn phía, đoàn người kết thành đội không ngừng tiến lên trước kia căn bản không hề chú ý tới hắn, bọn họ mỗi người trên mặt đều là biểu tình cuồng nhiệt cùng kính nể.

Vị trí Cố Thính Ngữ đang đứng là giữa sườn núi của một ngọn núi

Dưới chân núi là hình ảnh của một thành trấn, mà quay nhìn lên trên, là đường núi không thấy điểm kết

Kỳ lạ chính là, khi ánh trăng chiếu lên ngọn núi này, dưới chan Cố Thính Ngữ lại phát ra kim quang nhàn nhạt, hắn ngồi xổm xuống, nắm lên một thứ gì đó giống đất cát, thứ đó giống như tưởng tượng rất mền mại, một chút ít lại theo khe hở trong bàn tay phiêu tán theo gió, hắn khó có thể tin phát hiện, thứ này cư nhiên là

“Là cát vàng đó.”Namhài có chút đắc ý nói

Cố Thính Ngữ suy tư trong chốc lát, đưứog nhìn tập trung lên đỉnh núi “Trên núi có cái gì? Vì sao các ngươi lại tụ tập ở đó?”

Namhài quay đầu quan sát cáh ăn mặc quái dị của Cố Thính Ngữ, bĩu môi, cuối cùng đáp “Chúng ta là đang hành hương. Uy, ngươi rốt cuộc là ai hả?”

——————-

Ngàn năm trước, khi Nguyên Ác cùng Chính Thần song song tiêu tán, trong thế giới cân đối này, xảy ra những cải biến vi diệu

Hắc bạch đều biến mất, phủ dài trên thế giới mặt đất chỉ còn màu xám, con người, kỳ thú, dị tộc đều không ngừng cái biến thế lực của mình lớn mạnh

Mười hai thánh thú cực mạnh đều bị phong ấn trong rừng rậm đầy sương mù, trong bối cảnh hỗn loạn như vậy, tự nhiên sẽ không có một ai phát hiện…

Một toà thành trấn đã tồn tại trong lịch sử, bỗng nhiên thần bí mà biến mất.

Chương 29: Đến tột cùng là ai

Đúng lúc này, trên bầu trời của địa phương không biết tên này truyền đến một tiếng nổ lớn, rất nhanh, tiếng động lớn xôn xao như sóng biển lan tràn.

Namhài một tay kéo Cố Thính Ngữ “Chạy mau!!”

Namhài rất quen thuộc với sơn đạo kéo tay Cố Thính Ngữ chạy theo con đừong nhỏ xuống núi, hắn chạy một lúc mới nghĩ đến có gì đó sai lầm ở đây “Chờ… chờ một chút, ta muốn găp…”

“Gặp cái gì mà gặp? Ngươi không thấy mọi người đang chạy từ trên núi xuống sao? Không muốn bị dẵm chết thì chạy nhanh đi!”

Quả nhiên, không biết vì nguyên nhân gì, đoàn người trên núi giờ như một cơn hồng thuỷ trút xuống

“Chuyện gì đang xảy ra?” Cát dưới chân phi thường khó đi lại, nam hài và Cố Thính Ngữ đành phải kéo dài thời gian xuống núi, phải đi thật chậm rãi, cẩn thận di động

“Người hành hương hàng năm chỉ có hạn, chỉ có một nghìn người đầu tiên mới có tư cách vào đại điện,”Namhài lôi kéo tay Cố Thính Ngữ “Người bỏ lỡ ngày hôm nay, sợ rằng phaỉ chờ thêm 1 năm nữa.”

“cái gì?” Cố Thính Ngữ dừng lại cước bộ “Ta phải gặp được người chưởng quản khu vực này, ngươi có thể giúp ta nghĩ biện pháp không?”

Namhài đột nhiên ngừng lại nhìn hắn một chút, sau đó vội hô “Ngươi nhìn phía sau a! làm sao có thời gian cho ngươi…” Thấy cánh tay bị nắm chặt, nam hài nhận ra nhãn thần cố chấp của hắn, “Hảo,…hảo, là số ta không may, ngươi trước về nhà ta, nương ta có lẽ sẽ biết.”

Mắt thấy đại bộ phận đám người lập tức sẽ vượt qua hai người, nam hài cùng Cố Thính Ngữ chậm rãi hướng chân núi đi tới.

Ánh sáng loé lên, theo nam hài đi xuống, hai người rốt cục đã tới một mảnh đất rộng tương đối bằng phẳng

Cố Thính Ngữ ngồi chồm hổm trên mặt đất thở dốc, bỗng nghe đựoc tiếng nước chảy róc rách. Bên trái hơn mười thước có một dòng sông lẳng lặng chảy xuôi, theo hướng nước sông đi, mơ hồ nhìn thấy phía trước có vài phần ánh sánh nhạt.

“Uy, tiếp tục đi thôi.”Namhài bĩu môi, nhìn hắn thở dốc không ngừng nói ”Ngươi cũng yếu quá đi.”
Namhài đi ở phía trước, mọi nơi tiện tay đều nhặt được bảo thạch phát ra ánh sáng tối, nam hài một ben nhìn một bên ném chúng xuống sông

“Bõm bõm” Tiếng bọt nước bắn lên phát ra

“Người người đều nói thánh chủ của thế giới này là người đẹp nhất,” thanh âm của nam hài từ phía trước truyền đến “Kỳ thực, nương của ta mới là người đẹp nhất!”

Cố Thính Ngữ không tự giác mỉm cười nói “đứng đúng, nương của ngươi là người đẹp nhất!”

Namhài quay đầu lại,nhíu mi “Ngươi chưa từng thấy nương của ta, làm sao ngươi biết?”

Tiểu từ này thật khó lừa, Cố Thính Ngữ thầm than “Vì trong mắt hài tử, mẫu thân của chúng luôn là người đẹp nhất.”

“Ngươi! Ngươi cư nhiên không tin ta?”Namhài kích động, cước bộ tăng nhanh tiến về trước “Hanh, chờ ngươi nhìn thấy nương ta tốt nhất là há hốc mồm đi!”

Mà trên thực tế, Cố Thính Ngữ cũng không nghĩ tới bản thân lại thực sự nhìn đến ngây dạiNamhài chạy tới trước một ngôi nhà liền dừng lại, trong miệng không ngừng hô “Nương”, lúc này cửa mở, một vị thiếu phụ đi ra.

Cố Thính Ngữ chưa bao giờ nhìn thấy một con người mỹ lệ như vậy.

Vẻ đẹp này đã vượt qua khỏi phạm vi nhận biết của hắn, chỉ cảm thấy như mọi thứ khác đã chìm vào trong bóng tối, chỉ cần người nữ nhân kia cười một cái thì đã hơn tất cả mọi thứ trên thê gian này.

Xinh đẹp mà không tầm thường, kinh thiên động địa

“Nương! Nương, người xem, hắn nhìn ngây người rồi!” một thanh âm chẳng biết của ai bỗng truyền tới

Vị thiếu phụ lúc này mới nghiêng đầu nhìn về hướng Cố Thính Ngữ

“A!” Cố Thính Ngữ đột nhiên lấy lại tinh thần, xấu hổ cúi đầu

“Nương, ta ở trên đường gặp đựoc người này, thoạt nhìn cũng không phải kẻ xấu, chỉ là hắn có chút cổ quái, hắn nói hắn nhất định phải gặp thánh chủ.” Vừa nói xong nam hài không đựoc tự nhiên bám lấy thiếu phụ trước mặt, lộ ra dáng dấp nhu thuận hiểu chuyện.

Thiếu phụ xinh đẹp khẽ nhíu mày “Một năm chỉ hành hương có một lần, đã từ ngàn năm nay. Quy củ này không thể chỉ vì một người mà thay đổi… Ngươi đến tột cùng vì cái gì mà muốn gặp thánh chủ?”

Kinh diễm lúc ban đầu trong Cố Thính Ngữ đã từ từ hạ xuống, hắn chưa bao giờ biết ngoại hình của một con người lại có thể ảnh hưởng tới mình lớn như vậy, hắn cúi đầu, nhàn nhạt nói “ta không thể nói rõ nguyên nhân… Mặc kệ là cái quy củ gì,ta nhất định phải gặp đựơc hắn”

“Nga?” Thiếu phụ hơi nâng mặt lên, cảm thấy rất hứng thú nhìn Cố Thính Ngữ.

Nàng mở cửa nhà, có ý bảo hắn đi vào “Như vậy, trước tiên mời vào nhà. Ta có thể nói cho ngươi cách tiến vào thánh điện, đổi lại, ngươi cũng phải nói cho ta biết ngươi vì cái gì muốn gặp thánh chủ, còn có Ngươi đến tột cùng là ai.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau