THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 16 - Chương 20

Chương 15: Lãnh khốc tuyên án

Trong hỗn độn, Cố Thính Ngữ chỉ cảm thấy chết thế này cũng tương đối dễ dàng… Nhưng lại có một cái tên đang cố gắng chống đỡ cho ý thức cuối cùng của hắn.

Khí tức *** dục cùng vị đạo của máu kết hợp với nhau lan toả khắp phòng càng thêm kích thích thần kinh của lang nhân. Mùi máu tanh khiến cho sự tức giận của lang nhân càng trở lên không thích hợp, nếu như lúc trước bản thân y còn có một tia ý thức tồn tại, như vậy hai mắt huyết hồng như hiện tại cho thấy bản thân lang nhân đã mất đi khống chế

Máu … Máu… Còn muốn nhiều máu hơn nữa…

Toàn bộ giết hết… Xé rách gương mặt dơ bẩn của bọn chúng…. Thần chí lang nhân dần dần sa vào si mê, trong lòng y nảy sinh hận thù hết thảy đều phát tiết lên người Cố Thính Ngữ.

Lanh nhân nổi lên sát ý, y mở chếc mổm lớn đầy mau hung hăng cắn lên cổ Cố Thính Ngữ!

đột nhiên, một đạo kim quang gai mắt từ trong thân thể Cố Thính Ngữ bắn ra, lang nhân đang không phòng bị bị một vách chắn vô hình đánh bay, rơi xuống trên mặt đất

“Chi Ngao… Chi Ngao…” hai mắt Cố Thính Ngữ mất đi tiêu cự, nhìn khoảng trống trên đầu, bản năng nhớ kỹ cái tên duy nhất hắn hoài niệm kia.

Lang nhân bị đánh bay bởi vì đau đớn mà từ trong sát ý ngập trời kia chậm rãi tỉnh táo lại, mỗi khi nhớ tới sự tình kia, y lại đánh mất đi lí trí, chỉ còn lại bản tính tàn sát bạo ngược.

Người trên giường không hề ngừng lại, trong miệng vẫn liên tục thì thào, không biết đang nói cái gì

“Bạch Chi Ngao… Chi Ngao…”

Nghe rõ cái tên Cố Thính Ngữ đang gọi, lang nhân nheo con mắt lại, trong nháy mắt bạo ngược lại bùng phát.

Dựng Cố Thính Ngữ dậy, lay lay bờ vai của hắn, nỗ lực đưa hồn hắn hồi lại.“Câm miệng!” Lang nhân oán độc gầm nhẹ “Nói cho ngươi hay! Con cẩu ngu xuẩn kia, kể từ lúc ngươi bước chân vào cái kết giới này thì nó cũng đã chết rồi!!”

“Ngươi … Nói cái gì?” Cố Thính ngữ trong nháy mắt khôi phục thanh tỉnh, kinh ngạc nhìn lang nhân.

Trái ngược với thân thể đang bị đau đớn dằn vặt, tinh thần của Cố Thính Ngữ giờ đã gần tan vỡ, thanh âm của hắn lộ ra một tia sợ hãi khó có thể nhận thấy “Bạch Chi Ngao bị làm sao rồi?!”

“Hanh,” Lang nhân tàn nhẫn phá huỷ tia hy vọng cuối cùng của hắn “Bọn ta thân là người bảo vệ Thập Nhị thánh thú cung, kể từ lúc kế ước có hiệu lực thì cũng đã quyết định không để cho bất kì sinh vật sống nào ra khỏi lĩnh vực mà bản thân quản lý… Con cẩu ngu xuẩn hạ đẳng kia, biết rõ thả ngươi đi thì nó sẽ có hậu quả gì, cư nhiên lại tự mình chuốc lấy khổ, nga không, có lẽ nên nói, “ Lang nhân âm trầm nở nụ cười “Cái con cẩu kia là bị ngươi hại chết đi.”

“Không…không!! Hắn nói là sẽ chờ ta!!” Cố Thính Ngữ lấy tay che tai lại, cả người rơi vào trạng thái điên cuồng

“Vừa rồi là do ta sơ ý, không chú ý con xuẩn cẩu kia đã hạ chú phòng ngự vào trong thân thể ngươi, thế nên cho tới giờ ngươi mới còn sức lực để giãy dụa… ta thực sự là đã vô cùng ôn nhu rồi!!”
Lang nhân lật thân thể Cố Thính ngữ lại, đưa lưng huớng về phía mình. loại tư thế mập hợp của dã thú này đã kềm trụ hai chân của Cố Thính Ngữ, sau đó y đem toàn lực kéo căng hai chân của hắn ra.

Nhất thời, máu rơi như mưa

“A a a a!! Ngao!!”

“Câm miệng!! chết tiệt!!” lang nhân không chú ý đến bản thân là bởi vì nghe đựoc từ miệng của cái nhân loại này kêu tên kẻ khác, chính là nguyên nhân dẫn tới cơn giận của  mình

Cái mông tròn tròn trắng như tuyết của Cố Thính Ngữ sớm đã bị mhững móng vuốt sắc nhọn kia đâm ra đạo đạo vệt máu, hắn nghĩ bản thân mình sớm sẽ bị Lang nhân này xé thành hai mảnh.

Huyệt khẩu của hắn đã mở rộng tới độ có thể thoả mãn đựơc tính khí của lạng nhân, y nhấc dục vọng của mình lên, thẳng tiến vào chỗ sâu nhất bên trong cơ thể hắn.

“Ô ô!!!!!!!!!!”

Huyết hoa theo mỗi lần trừu sáp của lang nhân đèu văng ra khắp nơi. Trên sàng đan màu trắng, theo mỗi lần luật động mạnh mẽ của lang nhân, thì một vệt máu mới lại phủ lên vệt máu vốn có trên đó, cứ một tầng lại một tầng liên tiếp…

Lang nhân rất thoả mãn với thân thể của Cố Thính Ngữ, bên trong vừa nóng lại vừa ẩm ướt đến khó tin, mà phản ứng của cái nhân loại này cũng thoả mãn rất tốt

dục vọng thích ngược đãi của y.

Tiếng kêu thê lương thảm thiết không ngừng quanh quẩn ở sâu trong cổ bảo, liên tục giằng co tròn một đêm.

Chương 16: Hoảng loạn

Sáng sớm.

Lang nhân lần thứ hai phát tiết dịch thể vào trong cơ thể Có Thính Ngữ, xong xuôi y chậm rãi rời khỏi huyệt nội ẩm ướt mềm mại của nhân loại kia.

Trước mắt y chính là nhân loại thê thảm kia đang ghé đầu vào giuờng, hai chân mất trật tự mở rộng, huyệt khẩu ở giữa không ngừng chảy ra dịch thể màu hồng tươi, sàng đan tuyết trắng cũng loang lổ đầy vệt máu cùng dịch thể.

“đừng có giả chết, đứng lên!”

Lật thân thể Cố Thính Ngữ lại, lang nhân không khỏi sửng sốt.

Bị dằn vặt nguyên một đem khiến toàn thân nam nhân này đầy những vết ứ ngân xanh tím, y nhớ mang máng chuyện mập hợp tối qua đối với nhân loại mà nói cũng là một đòn trí mạng

Hô hấp của nhân loại yếu ớt tới mức gần như đã biến mất, lang nhân sờ lên thân thể lạnh lẽo của hắn hơi có chút hoảng loạn.

Lang nhân nỗ lực bình ổn tâm tình của mình, nỗ lực tự nói với bản thân mình… Nội tâm y xao động bất quá chỉ vì y không muốn nhân loại này chết quá sớm mà thôi…

“Nhân loại, thực sự là một sinh vật yếu đuối hèn mọn.” ôm lấy thân thể đầy thương tích của Cố Thính Ngữ, lang nhân đưa hắn tới truớc mặt lão quản gia đã đi theo y hơn một ngàn năm nay.

“Cứu hắn sống, trước khi ta trở về, ngươi phải làm cho thân thể hắn có thể sử dụng được”

“Vâng, chủ nhân.” Quản gia cung kính trả lời.

Sau khi lang nhân đã ly khai, vị quản gia tuổi đã xế chiều quay sang nhìn nam tử nhân loại thê thảm kia, thốt ra lời ai thán không ai nghe thấy

“Chủ nhân thật đáng thương…”

—————-Chạng vạng.

Sau khi ở trong rừng cây tìm kiếm các loài động vật để phát tiết bạo ngựoc, lang nhân quay về cổ bảo.

“hắn thế nào rồi?” y nhìn kẻ trên giừơng hai mát nhắm chặt, thần sắc tái nhợt, cái trán toát ra một tầng mồ hôi tinh mịn.

“Sợ là không đựơc ổn lắm… Sốt cao không ngừng, buổi chiều có nôn mửa vài lần, vừa mới yên tĩnh đựơc một chút.” Quản gia thấy lang nhân thân thủ như muốn đánh thức nam nhân, nhịn không đựoc ngăn cản “Chủ nhân, để cho hắn ngủ một chút đi.”

“Hanh,” Lang nhân do dự trong chốc lát, liền xoay người rời đi, nặng nề đóng cánh cửa gian phòng lại.

“Uy, chủ nhân đã đi rồi, người có muốn ngồi dậy dùng nước hay không?” Quản gia đi tới trước giường Cố Thính Ngữ hỏi.

Hai con mắt nguyên bản nhắm nghiền của Cố Thính Ngữ, bỗng nhiên mở ra.

Chỉ là cặp mắt kia, lại không hề có tâm tình gì, tự như một hồ nước chết.“Ai…” Quản gia nặng nề thở dài “Vô luận chủ nhân đã làm chuyện gì quá phận với ngươi, ta khẩn cầu ngươi, đừng nên trách ngài, bởi vì…”

—————————

Cố Thính Ngữ từ trong bóng tối giật mình tỉnh giấc!

Thật vất vả hắn mới mơ màng được, thì lại nghe thấy trong phòng có âm thanh.

“Nga…Tỉnh?” lang nhân chẳng biết từ khi nào đã ở trong phòng, ngồi ở trên sôfa sát đất trước cửa sổ, gắt gao nhìn thẳng vào Cố Thính Ngữ

“…” Cố Thính Ngữ trầm mặc

“Ngươi nghĩ rằng ta không biết ngươi vừa rồi chỉ giả bộ ngủ?” Thanh âm lang nhân nghe đầy rẫy phẫn nộ.

Cố Thính Ngữ tiếp tục trầm mặc.

“Nói!!” Lang nhân đứng lên, leo lên giường đặt cố Thính Ngữ xuống dưới thân.

Cố Thính Ngữ đưa tay đặt ở trước ngực lang nhân, cảm thụ tâm tình trong lòng y, nửa ngày, cho ra một kết luận “Ngươi quả nhiên…Rất đáng thương.”

——————

Nói câu này là vô cùng nguy hiểm nha đaị thúc

Chương 17: Thương cảm

Phanh! Lang nhân cảm giác lời nói của Cố Thính Ngữ như một nhát dao nháy mắt đâm vào tâm của mình.

“Ngươi muốn chết…”

“Ô!!” Lang nhân không cần bất cứ thứ gì bôi trơn, thẳng tắp tiến vào bên trong cơ thể Cố Thính Ngữ.

Nhưng mà, càng đáng sợ chính là, thứ cực nóng kia sau khi tiến vào cơ thể hắn lại không ngừng trướng lớn, nội bích nguyên bản đã vô pháp thừa nhận dục vọng của lang nhân, giờ lại càng không thể chống cự lại áp lực này mà chậm rãi nứt ra, Cố Thính Ngữ hơi há miệng, thất thanh nhìn lang nhân ở trên người, đang ở hình dạng hoàn toàn thú hoá

Nửa ngày sau, một…một con sói xám cực lớn xuất hiện trứơc mặt Cố Thính Ngữ!

“Không!!!!…”

Dục vọng cực lớn lùi sát ra ra ngoài, kéo theo vách thịt bên trong, lộ ra nội bích đỏ sẫm.

Sau đó, cự lang cúi thân mình xuống, tập trung tất cả sức mạnh ở bên hông, rồi dùng dục vọng cùng những phẫn nộ bạo ngược hung hăng *** vào sâu bên trong thân thể nhân loại…

….Phát tiết xong thú tính cự lang bắt đầu thở hổn hển, nhìn nam nhân dứơi thân bị dằn vặt đến chết khiếp, trong đôi ngươi màu xám hiện lên một tia không đành lòng, nhưng rất nhanh, thàn sắc của y lại như bình thường.

Giãy dụa biến trở lại hình dáng nửa người nửa sói, lang nhân không khỏi có chút hoang mang

Hình dạng thú hoá hoàn toàn có thể đem sức mạnh của y phát huy đến cực đại, thế nhưng hình dạng đó, đến ngay cả bản thân y cũng không có khả năng quyết định.

Nói như thế, chỉ đến thời khắc nào sinh mệnh y gặp nguy hiểm, y mới có thể hoàn toàn hoá thú.
…Vì sao, lại vì một cái nhân loại như vậy lại không thể không chế tới mức ra nông nỗi này?

Nhảy xuống đất, lang nhân rời khỏi phòng.

Chỗ cao nhất của cổ bảo là một toà nhà hình tháp, lanh nhân thường thừơng ngồi đờ ra ở sát mép toà nhà hình tháp.

Lúc này ánh trăng màu bạc đang giắt ở trên khoảng không, khoảng cách gần tới nỗi tưởng như đưa tay ra là có thể đụng tới.

Ánh trăng chiếu xuống rừng cây u ám, một trận gió thổi qua, trong bóng cây sàn sạt có nhưng bóng hình di động, xa xa một con thú không biết tên nào đó đang kêu gào.

Đây mới là thế giới dành cho ta, lang nhân tự nhủ.

Mấy ngày kế tiếp, lang nhân đều xuất hiện trong phòng Cố Thính Ngữ, mặc kệ thương thế hắn nghiêm trọng thế nào, đều đưa hắn lật qua lật lại trừu sáp chà đạp, Cố Thính Ngữ thuơng lại càng thêm thương, Vết thương ở huyệt nội của hắn chưa từng có một lần khép lại.

dần dần, thanh âm thê thảm của Cố Thính Ngữ càng ngày càng ít, bị động thừa nhận, đầu hắn chăm chú chôn vào trong gối, tất cả những tiếng rên rỉ đều bị áp chế trong lòng.

Chương 18: Lòng chua xót

Lang nhân dần dần cũng phát hiện ra dị thường của nam nhân này. Mấy ngày liền liên tiếp dằn vặt khiến Cố Thính Ngữ không ngừng suy yếu, dáng vẻ của hắn thoạt nhìn đến hô hấp cũng phải cố sức. Nhưng mà, khi sợ hãi ban đầu qua đi, biểu tình của nam nhân kia lại thản nhiên đến đáng sợ, lang nhân nghĩ cái trò chơi tàn sát bừa bãi này càng ngày càng không còn thú vị, song song với việc đó y cũng phát hiện ra bản thân mình càng ngày càng không dám nhìn vào con mắt linh hoạt kỳ ảo kia của hắn.

Ánh mắt đó không gợn một tia sợ hãi, không có một chút sợ hãi nào

Xác thực mà nói, từ lúc lang nhân nói cho nam nhân biết Bạch Chi Ngao đã chết, tất cả phản ứng của nhân loại này đều nằm ngoài dự đoán của y.

“Ngươi không hận bản thân sao? Ngươi đã hại chết y.”

Ai biết rằng Cố Thính Ngữ chỉ là nở một nụ cừơi nhạt.

“Ngươi điên rồi?” Lang nhân hoang mang nhìn hắn nói

“Ta không có điên. Ngựơc lại, chính là ngươi đã nói cho ta biết trên thế giới này ít nhất còn có một người yêu ta thật lòng, y rất khờ, rất thích khóc, cũng rất ngốc… Thế nhưng, y lại nguyện ý vì ta mà chết.” Nói tới đây, cố Thính Ngữ đột nhiên ho ra máu mãnh liệt, lang nhân cư nhiên lại có một cảm giác không thể khống chế đựơc muốn chạy lại nâng hắn lên.

“Ha hả…” lau khô máu ở khoé miệng, Cố Thính Ngữ mỉn cười nhìn chăm chú vào lang nhân “Sẽ Nhanh thôi… Ta đã đáp ứng, sẽ đi tìm y…sau đó…ở cùng với y…”

Lệ không một tiếng động thong thả chảy trên gương mặt Cố Thính Ngữ, sau đó hắn ngã xuống trước mắt lang nhân.

“Không… Nguơi, ngươi không đựơc chết!! ta không cho phép ngươi chết!!” Lang nhân như trước gầm rú hung ác độc địa, nhưng hai tay y run rẩy tiết lộ y lúc này có bao nhiêu hoảng loạn.

—————

“ Nghiêm trọng nhất chính là hắn không ngừng ho ra máu, chủ nhân, hắn như thế nào lại ra nông nỗi này…”

“Cứu hắn…”

“Vâng, thưa chủ nhân.”  Quản gia tinh thông y dược vội vã kiếm thuốc cầm máu cho Cố Thính Ngữ.

Lang nhân im lặng ngồi một bên, vết máu gai mắt nơi khoé miệng Cố Thính Ngữ buộc y nắm chặt tay lại, khiến cho những móng vuốt sắc bén đâm sâu vào lòng bàn tay.

Quản gia bận rộn suốt một đêm, tới tảng sáng, Cố Thính Ngữ đã không còn ho ra máu nữa, đang yên lặng ngủ say.“Chủ nhân.” Quản gia quan sát bản thân hắn “Ta muốn kiểm tra vết thương cũ của hắn, ta van ngài giúp ta một chút, giúp ta thượng dược cho hắn.”

“Ngươi nói cái gi?”

Quản gia có chút buồn bực nhìn lang nhân không ra hờn giận, ông nói “Ngài bài khai nơi bị thương của hắn ra, như vậy mới bôi đựoc thuốc a.”

“Ta không làm!”

“Chủ nhân? phải bôi thuốc, như vậy mới có thể…”

“ Ta không cho phép ngươi chạm vào hắn!”

Quản gia sửng sốt trong chốc lát, sau đó lập tức đưa bình dược cho lang nhân

“Như vậy… Thỉnh ngài tự mình giúp hắn bôi thuốc đi.”

Nói xong lão quản gia đã mệt nhọc suốt một đêm ly khai căn phòng, để lại lang nhân cầm bình dược không biết phải làm sao.Mỗi lần, y xâm phạm nam nhân kia đều là vào buổi tối, vì vậy y chưa từng 1 lần quan sát kĩ con người này.

Đến gần Cố Thính Ngữ đang mê man, lang nhân nhận ra hắn đã gầy đi thật nhiều.

Lang nhân lật chăn ra, nhẹ nhàng nâng hai chân Cố Thính Ngữ lên.

Tuy răng y bình thường cũng hay bị thương, thế nhưng cảnh tượng thảm hại trước mắt cũng khiến y phải thở gấp một hơi

Nhân loại… Vì sao lại yếu ớt như vậy?

Thương tổn mà bản thân y tạo ra, cư nhiên lại nghiêm trọng như vậy…

“Ngao…”

Namnhân trong giấc mộng nhẹ nhàng cất tiếng gọi nhỏ

“!!” Lang nhân không rõ cảm thu hiện tại của bản thân y là gì, phẫn nộ, phẫn nộ tới mức y chỉ muốn lay tỉnh nam nhân kia dậy, hung hăng giữ lấy hắn, nhưng mà, ngoài sự phẫn nộ ra, lần đầu tiên y cảm nhận được, cái gì gọi là lòng chua xót.

Đã qua vài ngày, cái nhân loại kia vẫn thuỷ chung không tỉnh lại

“Quá muộn rồi… Chủ nhân, hắn đã không còn ý muốn tiếp tục sống nữa.”

Nhưữn gì nên làm đều đã làm, hiện tại, quản gia cũng vô pháp giúp hắn tiếp tục sống.

Lang nhân không để ý tới lời nói của ông, hắn nắm chặt tay Cố Thính Ngữ, hít sâu một hơi

“Ngươi nghe đây, Bạch Chi Ngao hắn có thể cứu được” Thoáng chút gian nan khi nói ra tên của một nam nhân khác, thanh âm trầm thấp của lang nhân vọng lên trong căn phòng “Nếu Nguyên Ác bị tiêu diệt, khế ước của chúng ta sẽ được giải trừ, Nếu ngươi muốn cứu sống Bạch Chi Ngao, hãy mau tỉnh lại! Tỉnh lại! Tỉnh lại!! Ngươi nghe được ta nói không!?”

Chương 19: Người trong khung hình gỗ

(phần này là nói về quá khứ của Thu Nhĩ a)

Ngọn gió thê lương thổi trên khắp vùng đất hắc ám, bóng tối phủ xuống thân hình cô độc của lang nhân đang đứng trên tháp cao.

Giống như đang ngắm nhìn, ngày ngày đem đêm cô tịch suốt cả ngàn năm

Mà ở bên kia cổ bảo, không biết có phải vì lời nói của lang nhân đã có tác dụng hay không, mà bệnh tình của Cố Thính Ngữ dần dần có khởi sắc.

Hắn thỉnh thoảng cũng từ trong mộng tỉnh lại, thế nhưng bởi vì quá mức suy yếu, không đựơc một lúc đã ngủ trở lại.

Hắn cũng không rõ bản thân đã như vậy vượt qua mấy ngày đêm, chỉ là lúc hắn thanh tỉnh, cũng không một lần nhìn thấy bóng dáng của lang nhân.

“Ngươi tỉnh?” Sáng sớm, lão quản gia kéo rèm cửa thật lớn ở cửa sổ sát đất ra, ánh dương quang như thuỷ tinh trút xuống mặt đất

“ Ngày hôm nay khí trời thật tốt, ngươi có muốn ăn cái gì hay không?” Quản gia ôn hoà hỏi

Cố Thính Ngữ lắc đầu, tỉnh lại đã mấy ngày, mỗi lần đều là vị lão nhân cao tuổi này đến chiếu cố hắn, vì thế trong tâm hắn đối với ông rất cảm kích

“Ngươi tự xuống giường hoạt động một chút đi” Lão quản gia pha một chén hồng trà, đưa cho hắn

“Cảm tạ.”

“Tủ quần áo ở bên kia, ngươi thích y phục gì, tự bản thân lấy đi. Này đều là của chủ nhân… Nga, ngươi có muốn thêm đường không?” Quản gia vừa nhắc tới lang nhân thì phát giác hai tròng mắt của hắn ảm đạm đi, vì vậy nhanh chóng chuyển đổi trọng tâm câu chuyện.

“KHông, xin cảm tạ.” Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, ngữ khí hắn có chút vội vàng hỏi “Ta trong lúc hỗn độn, mơ hồ có nghe thấy có người nói cho ta biết về Bạch Chi ngao, chuyện này…”

“Là sự thật.” Quản gia mỉm cười khẳng định “Nếu như Nguyên Ác bị tiêu diệt, khế ước trên người các thanh thú sẽ được giải trừ, đến lúc đó, bạch khuyển sẽ sống lại.”Ánh mắt Cố Thính Ngữ một lần nữa bùng lên hy vọng, nhưng hắn không có chú ý đến sau dáng tươi cười của lão quan gia lại mơ hồ lộ ra sự lo lắng.

Tiêu diệt Nguyên Ác, là chuyện hầu như không thể… Huống chi, nếu có kẻ sống sót đi ra khỏi Sát Ngược chi cung, như vậy bản thân chủ nhân…

Lắc đầu, quản gia thấy mình nên vui mừng mới đúng từ sau khi nhân loại này xuất hiện, chủ nhân của lão đã không còn cô độc nữa

“Ngươi nên thay quần áo đi, ta đi chuẩn bị bữa sáng.” Quản gia đóng cửa lại

Cố Thính Ngữ bước xuống giường, mở tủ quần áo ra.

Y phục trong tủ quần áo đều là kiểu dáng cung đình đẹp đẽ và quý giá, y phục nhỏ nhất cũng lớn hơn Cố Thính Ngữ một chút, nhưng hoa văn của nó thì không thể nghi ngờ là do người thợ có bàn tay khéo léo làm ra.

Cố Thính Ngữ bắt đầu cảm thấy rất hiếu kì về chủ nhân của chỗ y phục này.

Hắn chọn một chiếc áo sơ mi ngắn gọn màu trắng thuần, mặt trên có trang trí thêm một ít lông thiên nga.Khi chuẩn bị đóng cửa tủ lại Cố Thính Ngữ nhận thấy tầng dưới cùng của ngăn tủ có một chỗ hơi nhô lên, hắn không tự giác rút ra thứ đồ vật ở tầng dưới cùng kia

Là một người trong khung hình gỗ

Hắn nhìn ra đựoc, khung hình này đã đựoc cất đi từ rất lâu, trên nó còn bao phủ một lớp bụi thật dày.

Cố Thính Ngữ cũng không biết bản thân bị làm sao, trong quá khứ, hắn nhất định đã đem khung hình này trả về chỗ cũ, bởi vì hắn rất ít khi quan tâm đến chuyện tình của người khác. Thế nhưng hiện tại, hắn cảm giác được nội dung trong cái khung gỗ này cùng chủ nhân của tủ quần áo có liên quan với nhau.

Hắn nhẹ nhàng chà lau khung gỗ, rất nhanh, hai khuôn mặt tươi cười hiện lên trước mắt Cố Thính ngữ.

Trong khung ảnh, một nam tử tuấn lãng có mái tóc màu xám đang ôm lấy một thiếu nữ mặc váy màu tím, nụ cười rạng rỡ ấm áp của hai con người trong khung hình phảng phất có thể hoà tan một tâm hồn lạnh lẽo.

Đúng lúc này, cửa lại mở ra, lão quản gia bưng bữa sáng tiến vào.

Khi ông nhìn thấy y phục Cố Thính Ngữ đang mặc cùng với khung hình trong tay hắn, thì không nhịn đựơc mà lộ ra biểu tình vô cùng ngạc nhiên.

Này một người trong nháy mát, lão quản gia như có thẻ thấy hình ảnh của chủ nhân từ một ngàn năm trước, chiếc áo sơ mi màu trắng đó từng là y phục mà chủ nhân lão thích nhất.

“Ngươi…”

Cố Thính Ngữ nghi hoặc nhìn biểu tình của lão quản gia, hắn đưa khung hình trong tay cho lão quản gia nhìn, rồi hỏi”

”Bọn họ là ai?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau