THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 11 - Chương 15

Chương 10: Bí mật của cố thính ngữ

Ngay tại lúc Bạch Chi Ngao phân tâm, lợi trảo của Du cổ trong nháy mắt đã đâm xuyên qua vai trái của y, những vùng xung quanh vết thương bỗng trở lên đen thui.

“Ô!!…”Bạch Chi Ngao đau nhức

“Bạch Chi Ngao!!”

Du cổ đựoc xưng là tử vong chi thú, bởi vì toàn thân nó đều toả ra thứ khí hư thối màu tím hút đi năng lượng sống của bất cứ cái gì còn sống. Bạch Chi Ngao đã bị hủ khí thấm sâu vào tận xương tuỷ, không bao lâu nữa sẽ thối rữa mà chết.

Du cổ đã ngưng công kích, nó rất có hứng thú nhìn những giãy dụa cuối cùng của con mồi.

mắt thấy Cố Thính Ngữ đang muốn chạy lại đây, Bạch Chi Ngao cắn răng quát “đại thúc…đừng tới đây!” Chỉ cần tiếp xúc với vết thương hư thối này, bản thân Cố Thính Ngữ cũng sẽ bị liên luỵ

Nhưng mà… đã quá muộn.

Cố Thính Ngữ chăm chú ôm lấy Bạch Chi Ngao, ôm lấy loài thú hắn sợ nhất.

Bạch Chi Ngao kinh hãi, nhưng, ngay tại lúc đựơcCố Thính Ngữ ôm lấy, y cảm thấy mọi đau đớn uể oải đang nhanh chóng tan đi, mọi cảm giác dần dần trở lại. Y kinh ngạc phát hiện vết thương của mình đang nhanh chóng khép miệng lại, hủ khí không sạch sẽ ở quanh miệng vết thương đang bị một ánh sáng trắng nhàn nhat từ từ tiêu tán, sức mạng đang suy yếu của Bạch Chi Ngao cũng dần dần hồi phục lại.

Đối nghịch lại chính là gương mặt trắng bệch của Cố Thính Ngữ, cả người hắn đã tiến vào cực hạn suy yếu, thế nhưng hắn vẫn run rẩy cố gắng không cho ý thức của mình rời đi…

Đã tới…. Cực hạn rồi sau… Trước khi ngã xuống, Cố Thính Ngữ chỉ còn suy nghĩ đó.

Cố Thính Ngữ đựơc xưng là bác sĩ thú y không bao giờ thất bại, đó là vì ngoài khả năng chăm sóc và quan sát động vật hắn còn có một bí mật không muốn để ai biết. Đó là mặt trái của hắn, là sự tuyệt vọng.

Lúc còn nhỏ hắn vô tình nhặt đựoc một con mèo đi lạc, lại chữa đựoc vết thương cho nó, từ lúc đó hắn đã nhận thấy mình không giống người thừơng.

Hắn đơn giản có khả năng chữa trị mọi vết thương cho động vật.

Nhưng thay vào đó, mọi vết thương trên người động vật sẽ chuyển hoá thành vết thương tinh thần, đánh vào trên người Cố Thính Ngữ

Đây là nguyên nhân vì sao hắn có thể đem động vật cải tử hoàn sinh, cũng là nguyên nhân vì sao mỗi lần giải phẫu xong hắn luôn trốn một mình trong phòng làm việc mà run rẩy. Nỗi sợ hãi cùng tuyệt vọng của động vật hết thảy đều chuyển hoá thành năng lượng được hắn hấp thu vào người.

“đại thúc?!” Bạch Chi Ngao phát giác Cố Thính Ngữ đang ôm chính mình giờ nhẹ nhàng ngã xuống đất, hôn mê bất tỉnh
tận mắt thấy con mồi khôi phục lại năng lượng sống, Du cổ bất an gầm rú, lần thứ hai hướng con mồi công kích.

Bạch Chi Ngao cẩn thận để Cố Thính Ngữ nằm trên mặt đất, sau đó quay đầu lại

Con ngươi màu nâu của y đã chuyển sang màu đỏ tựa như máu!

Lúc này, y chỉ vì bảo vệ tính mạng Cố Thính ngữ mà chiến đấu!!

Làm chưởng quản Mê chi cung, Bạch Chi Ngao từ trước tới nay đều chìm sâu vào mê hoặc bản thân y tồn tại trên dời này rốt cuộc có ý nghĩa gì hay không.

Bởi vì thế mà y đã quên đi nguồn năng lượng thật lớn đang ẩn sâu trong cơ thể

Ta vì sao mà tồn tại?

Ta vì sao mà cường đại?

Ta vì sao mà chờ đợi?

Sương mù dày đặc tiêu tán đến gần như không còn, mọi đừơng nhìn của y đều tập trung lên người nam nhân đã cứu mình lúc mới vừa gặp mặt
….Ta vì… bảo vệ cho ngươi….

“Oanh!!” Quanh thân Bạch Chi Ngao bộc phát năng lực cường đại cùng dáng vẻ bệ vệ.

Khuyển thần đã thức tỉnh rồi!

Bạch Chi Ngao đánh về phía Du cổ, mở rộng hàm răng sắc bén muốn cán xé nó, bạch sắc năng lượng cùng tử sắc hủ khí va chạm vào nhau, tạo ra những tiếng “két két” đốt trụi không khí xung quanh

Du cổ bị khí thế tiến công mãnh liệt bức vào đường thua, liên tục trúng đòn nghiêm trọng. Trong hàng ngàn năm tháng qua, nó chưa từng gặp một đối thủ nào có năng lực lớn như thế này.

Khó có thể chống cự tiếp, mục tiêu của Du cổ chuyển dời đến CỐ Thính Ngữ đang nằm ở một bên, trực giác nói cho nó biết, nhân loại này đối với bạch khuyển có ý nghĩa không bình thừơng.

Tránh thoát khỏi một đòn của Bạch Chi Ngao, Du Cổ hướng về phía Cố Thính Ngữ phóng đi, mắt sắp thấy có thể đánh cho nhân loại kia một đòn, phía sau lưng nó đã truyền đến một tiếng nổ!!

“grừ Grừ Grừ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!” Bạch Chi Ngao cuồng hoá(biến hình)

Sau khi cuồng hoá, Bạch Chi Ngao nhảy lên không trung, ngay ở trên lưng Du cổ một đòn cắn đứt cái cổ của nó!! Mau màu đen đặc phun ra như suối bàn, Du cổ không rõ tại sao mình lại có thể bị một con chó giết chết, nó hoá thành một làn sương đen, theo gió tiêu tán.

Hai mắt huyết hồng, Bạch Chi Ngao kịch liệt thở hổn hển, mắt thấy Cố Thính Ngữ đang ở ngay  gần đó, y dùng hết khí lực hoá thành hình dạng con người.

Y di động đến bên người Cố Thính Ngữ, mở rộng hai tay, ôm lấy hắn.

“đại thúc…” Bạch Chi Ngao nhớ kỹ.

“đại thúc…” Không ngừng kêu lên “Đại thúc…Đại Thúc… Ô Ô…”

“Đại thúc… ta… cũng không phải là…. Cũng không vô dụng, đúng không?”

Bạch Chí Ngao miễn cữơng chống đỡ thân thể, ở trên môi Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng chạm một cái, sau đó rơi vào mê man

Lúc này Cố Thính Ngữ đang đựơc ôm trong lòng Bạch Chi Ngao, lông mi bỗng nhiên rung động, hắn mở mắt, dừng lại trong chốc lát, sau đó đưa ta nhẹ nhàng chạm lên môi nơi vừa bị Bạch Chi Ngao hôn qua…

Chương 11: Trong rừng nhu tình

Không biết tại sao, Cố Thính Ngữ có cảm giác ngực mình bỗng nhói đau…

Ngay ở thời điểm Bạch Chi Ngao gọi tên mình, hắn cũng đã tỉnh. Tiếng gọi thê lương của thiếu niên vẫn quanh quẩn bên tai hắn, một tiếng gọi “đại thúc” lại khiến hắn có cái loại cảm giác kích động muốn hung hăng ôm lấy thiếu niên.

Mặc dù bản thân vẫn còn phi thường suy yếu nhưng Cố Thính Ngữ vẫn ngồi xuống, bắt đầu kiểm tra thương thế cho Bạch Chi Ngao.

“Ngô… đau quá…” thiếu niên vẫn trong giấc mộng khẽ nhíu mày.

Nước mắt không một tiếng động lặng lẽ chảy trên gương mặt Bạch Chi Ngao “đừng…đại thúc, đừng ly khai ta….” Đột nhiên, trong mộng hình như có chuyện xấu xảy ra, Bạch Chi Ngao vội giãy dụa tỉnh lại.

“đại thúc?!” Y bỗng nhiên mở mắt.

Cố Thính Ngữ vỗ nhẹ lên lưng y, trấn an nói “ Ta ở chỗ này.”

“Bạch Chi Ngao chăm chú nắm cánh tay hắn, hỏi “Ngươi có khó chịu ở đâu hay không? Có bị thương không?”

“Không có …. KHông có…” Thanh âm Cố Thính Ngữ nhu hoà ôn thuận, cho y một lời kết “Ta rất ổn.”

“Đại thúc …Ta…”

Cố Thính Ngữ ôm lấy Bạch Chi Ngoa, tựa đầu lên vai y: “Được rồi….Đèu đã là quá khứ.”

——————-

Ngay tại lúc hai người đang ôm nhau, lại không hề hay biết tình cảnh của họ đang hiện lên bên trong ma cầu thuỷ tinh ở chỗ sâu nhất trong Thập nhị cung.

Trong bóng tối mơ hồ có bóng của ba người nam nhân.

Namnhân ở giữa giơ chén rượu đến bên đầu lưỡi, đầu lưỡi trắng như tuyết khẽ liếm thứ ruợu màu đỏ sẫm kia,

“Các ngươi thấy được chứ…” Thanh âm của nam nhân không có một tia tâm tình

“Hi, thật thú vị…”Namnhân bên trái có một đôi ngươi màu lục sắc nở một nụ cười yếu ớt, tiếng nói của y rất nhẹ nhàng thanh thoát.

Mà nam nhân bên phải, lại không hề nói một lời nào.

“Bạch khuyển…. KHông biết sẽ bị xử phạt thế nào đây.” Đôi ngươi lục sắc thoáng hiện lên quang mang chờ mong.

—————
Bạch Chi Ngao bỗng nhiên có cảm giác căng thẳng, y vội buông Cố Thính Ngữ ra.

Vừa rồi, y có cảm giác bị người khác nhìn trộm… Rất kỳ lạ.

“Làm sao thế?” Nhận thấy bất an của Bạch Chi Ngao, Cố Thính Ngữ hỏi.

“KHông, không có gì, có lẽ là do ta đa tâm rồi.” Bạch Chi Ngao lộ ra tươi cừơi với Cố Thính Ngữ.

Bống nhiên, gương mặt y nóng lên, một bàn tay mềm nhẹ khẽ vuốt lên chỗ bị thương trên guơng mặt y

“Có còn đau hay không?”

Dưới ánh trăng, Cố Thính Ngữ lộ ra vẻ ôn nhu hiếm thấy.

Hô hấp Bạch Chi Ngao bắt đầu bất ổn, y thử khẽ hôn lên khoé miệng Cố Thính Ngữ.

Cố Thính Ngữ trong khoảng thời gian ngắn bỗng giật mình, ngay lập tức, hắn lại cúi đầu xuống không làm bất cứ biểu thị gì.

Nếu như là người bình thường, nhất định sẽ bởi vì sự lãnh đạm của Cố Thính Ngữ mà quay lại nhưng, nhưng với Bạch Chi ngao, thì y lại hưng phấn tới mức run lên nhè nhẹ.

[ Hắn không có đẩy ta ra!! Hắn không có kiên quyết cự tuyệt!! ]

“nếu như không muốn tiếp tục, hãy nói… ta sẽ dừng lại…”“Ngô…”

Chờ hắn phản ứng lại, thì trong miệng đã tràn đầy vị đạo của Bạch Chi Ngao, Bạch Chi Ngao rất vong tình, y gắt gao giữ chặt Cố Thính Ngữ, không cho hắn một chút cơ hội né tránh.

Thân thể cuốn cùng một chỗ, Bạch Chi Ngao dùng đầu lưỡi linh hoạt khai mở hàm răng tiến vào bên trong khoang miệng của Cố Thính Ngữ, nước bọt theo đôi môi hai người giao triền mà chảy xuống dưới, Cố Thính Ngữ nghĩ bản thân mình đã mê muội rồi, hắn cư nhiên lại không ghét loại cảm giác này.

Buông môi ra, Cố Thính Ngữ hai mắt thất thần mà há mồm thở dốc.

Bạch Chi Ngao theo cổ một đừong hạ xuống phía dưới, y khẽ cắn lên xương quai xanh của Cố Thính Ngữ, lưu luyến trước ngực hắn, dùng miệng hấp trụ một điểm trước ngực, sau đó dùng móng tay khẽ lộng điểm còn lại.

Hơi đau đớn qua đi, từng trận tê dại trải rộng ra toàn thân.

Có Thính Ngữ vẫn còn đang tâm ý phiền loạn, mắt lại thấy đôi môi Bạch Chi Ngao đnag run rẩy khẩn trương, vẫn đang cố dùng mọi biện pháp để thân thể mình thả lỏng. Những nơi bị y hôn qua, lưu lại những hôn ngân mờ đậm không đồng nhất

Cố Thính Ngữ cả người vô lực, hắn dựa trên vai Bạch Chi ngao, mới miễn cưỡng khiến bản thân không ngã xuống.

Chút bất chi bất giác, y phục toàn thân đã bị gỡ bỏ, Bạch Chi ngao liếm lộng khiến Cố Thính Ngữ đang không biết phải làm sao từ từ sa vào ***

Bạch Chi Ngao càng lúc càng nhập tâm, y dùng toàn bộ cả thể xác và tinh thần của bản thân mà mê luyến nam nhân trước mắt này.

Trong không gian tràn ngập vị đạo *** mỹ, Bạch Chi Ngao kéo hai chân Cố Thsinh Ngữ ra, lộ ra gian mật huyệt ở giữa

“Đại thúc… Nhĩ hảo mỹ…”

Gác hai chân Cố Thính Ngữ lên vai, Bạch Chi Ngao khẽ cúi người, liếm đoá hoa tâm béo mập ngượng ngùng.

“A…” Ngẩng cổ, hai mắt Cố Thính Ngữ mê ly nhìn bầu trời đêm.

Hắn, thế nào….  Cư nhiên lại không thể cự tuyệt y….

Cố Thính Ngữ rốt cục chống đỡ không đựơc mà nằm hẳn xuống đất, hạ thân liên tiếp truyền đến một trận lại một trận tê dại, hắn cảm giác đựơc đầu lưỡi của Bạch Chi Ngao đang tiến sâu vào bên trong nội bích, đảo quanh, mút vào, khẽ cắn, liếm lộng… Cố Thính Ngữ hô hấp gấp gáp, hai mắt hàm chứa đày sương mờ, hắn không muốn cho Bạc Chi Ngao thấy hình dáng hiện tại của  mình. Vì vậy, che hai mắt lại, mím chặt đôi môi, không cho tiếng rên rỉ thoát ra.

đầu lưỡi bị rút đi, huyệt khẩu vì bị liếm ướt khẽ khai mở, Bạch Chi Ngao phát hiện bởi vì hôm trước y không biết tiết chế khiến cho tiểu huyệt đến bây giờ vẫn còn hơi sưng đỏ, y vươn một ngón tay, miễn cưỡng cắm vào hậu huyệt của Cố Thính Ngữ.

Kinh ngạc khi đầu ngón tay bị nội bích của Cố Thính Ngữ hung hăng hấp trụ, Bạch Chi Ngao khó nhịn nuốt nước miếng “Ô…đại thúc, ngươi hảo chặt.”

Chương 12: Thỏa mãn

“đại thúc, thả lỏng, ngươi như vậy ta không có biện pháp đi vào…”

Tuy rằng huyệt nội được liếm qua đã có chút ướt át, nhưng ngón tay ở bên trong vẫn trừu sáp cật lực.

“Ô…” Cố Thính Ngữ im lặng lắc đầu.

“Đáng ghét như vậy sao? Đại thúc…” Bạch Chi Ngao dừng động tác lại, vẻ mặt cẩn thận quan sát Cố Thính Ngữ.

Bên trong huyệt nội, nội bích không ngừng co rút mà bao chặt lấy ngón tay, Cố Thính Ngữ không thể  thích ứng với dị vật mới trong cơ thể này, nhưng trông thấy nhãn thần thụ thương của Bạch Chi Ngao, hắn lại nhất thời không biết phải làm thế nào cho phải.

“Ta không biết…” Cố Thính Ngữ mờ mịt nhắm hai mắt lại.

Ngón tay lần thứ hai luật động trở lại.

đột nhiên, ngón tay đụng phải một điểm mẫn cảm, bị một điểm nhỏ bé này kích thích, dẫn tới cả cơ thể Cố Thính Ngữ đều chấn động

“Ở đây, rất thoải mái sao?” Bạch Chi Ngao đã nhận thấy phản ứng của Cố Thính Ngữ, vì vậy ngón tay ở giữa liên tục qua lại trên điểm này

“Ah…” Cuối cùng thanh âm cũng phát ra, Cố Thính Ngữ chưa từng nghe thấy bản thân mình có thể phát sinh tiếng rên rỉ mê hoặc như vậy

Rút ngón tay ra, Bạch Chi Ngao móc dục vọng đã sưng trướng tới mức tím hồng, Bạch Chi Ngao cúi xuống sát người Cố Thính Ngữ, nói:

“Ta tiến vào đây… Đại thúc.”

“A…đau!”

Thân thể bị bài khai, mượn nội huyệt còn đang ẩm ướt, dục vọng chậm rãi đựoc đẩy mạnh vào, hai thân thể ma sát với nhau phát sinh âm hưởng tình sắc.

Nội huyệt Cố Thính Ngữ ẩm ướt nóng bỏng phảng phất như muốn đem dục vọng của Bạch Chi Ngao tan chảy ra, Bạch Chi Ngao hít sâu 1 hơi, chậm rãi lui ra tới tận bên ngoài huyệt khẩu, rồi lại hung hăng tiến nhập vào tận sâu bên trong Cố Thính Ngữ.

“Ân!!” Cường liệt vận động khiến bàn chân Cố Thính Ngữ giơ lên cao, miệng hắn mở lớn như loài cá mắc cạn đang cố gắng thở dốc.

Dục vọng cực lớn của Bạch Chi Ngao đang tàn sát bừa bãi trong cơ thể hắn, nương theo những tiếng thở dốc càng lúc càng dày đặc, tiết tấu luật động cũng càng lúc càng nhanh.

Cố Thính Ngữ Vô lực mở rộng ra hai chân, thân thể theo luật động của Bạch Chi Ngao mà dao động, mọi thứ xung quanh dần trở lên không rõ ràng, đau đớn ban đầu đã dần dần thối lui, duy độc chỉ còn lại dục vọng của y đang đâm sâu vào trong cơ thể hắn, tạo ra từng trận từng trận cảm giác tê dại. KHông có chỗ để phát tiết sự vui vẻ này khiến Cố Thính Ngữ phát điên, hắn bắt đầu hỗn loạn rên rỉ.

Nhưng những âm thanh này tiến vào tai Bạch Chi Ngao, lại là một lời mời đầy mê hoặc

“A….Ân a…”

Thống khổ cùng vui thích song song kích thích, khiến cho Cố Thính Ngữ từ trong trùng kích mãnh liệt phát sinh tiếng khóc nức nở

Không được, đừng dừng lại!

Thấy người dưới thân phát sinh phản ứng như vậy, Bạch Chi Ngao ngậm vành tai Cố Thính Ngữ, khẽ ngâm yêu ngữ:

“Yêu ngươi…Đại thúc, ta yêu ngươi…”
“A a a!!” Hai chân Cố Thính Ngữ kẹp chặt thắt lưng Bạch Chi Ngao, trong bão tố trừu sáp này, chỉ có nắm chặt lấy y, đem tất cả mọi thứ phó mặc cho y, mới có thể giảm bớt đựoc cái tâm lý vô thố này.

Hắn thức sự đã điên rồi….

Cư nhiên lại có một ngày bản thân hắn lại cam tâm tình nguyện nằm dưới thân một nam nhân suốt một ngày đêm…

———————-

Sáng sớm hôm sau, Bạch Chi Ngao từ trong hạnh phúc và thoả mãn dần tỉnh lại, liếm liếm khoé miệng, hai mắt vẫn nhắm chặt y đưa tay mò xung quanh tính ôm Cố Thính Ngữ vào lòng. Nhưng mà

Trống không

Vị trí bên mình mà người kia vốn nên nằm lại, rỗng tuếch

“đại thúc?!”

Rừng cây vẫn vắng vẻ như thường, nhưng mà xung quanh lại không nhìn thấy thân ảnh Cố Thính Ngữ

Bạch Chi Ngao không khống chế đựơc run rẩy

Chẳng lẽ…Hắn hối hận rồi? Hắn vẫn không thể tiếp nhận bản thân ta sao? Cuối cùng… Ta vẫn là bị bỏ rơi…

Vô lực gục đầu xuống, Bạch Chi Ngao ngồi chổm hổm trên mặt đất, mặt cúi sâu vào giữa hai chân.

Càng lúc y càng thấy uỷ khuất, nước mắt cuồn cuộn không ngừng chảy xuống, ánh lửa trong đáy lòng y từ từ lụi tàn.

Đúng lúc này
“Bạch Chi Ngao, người đang làm cái gì đó?”

Sáng sớm sau khi Cố Thính Ngữ tỉnh lại, vì không chịu nổi thứ dấp dính trong người, nên hắn một mình tới bên Phong Nguyệt Hồ tẩy trừ, thuận tiện bắt lấy vài con cá chuẩn bị về để nướng ăn, nhưng còn chưa tới gần Bạch Chi Ngao, từ xa xa đã nghe thấy tiếng khóc đinh tai nhức óc.

Cố Thính Ngữ lại càng thêm hoảng sợ, hắn bước nhanh về phía trước, vừa lúc nhìn thấy Bạch Chi Ngao đang ngồi chổm hổm trên mặt đất, bả vai không ngừng run rẩy.

Hắn nhìn Bạch Chi ngao khóc đến mức lệ vương đầy trên mặt, tận đáy lòng rất không có đạo nghĩa mà cười trộm

Người này… hảo khả ái.

Bạch Chi Ngao ngẩng đầu, có điểm không thể tin nhìn người đứng trước mắt, lập tức oa một tiếng nhào vào trong lòng Cố Thính Ngữ.

“Ta nghĩ rằng… Nghĩ rằng người đã không còn cần ta nữa… Ô ô…”

Cố Thính Ngữ vỗ đầu y trấn an, hắn lại có loại ảo giác mình đang ngựơc đãi con nít rồi (vâng chính vì vậy lên thúc mới bị nó chén dài dài)

Bất hạnh chính là, tiếu ý ở khoé miệng tán đi…. Hắn lại bị chính loại người giống như con nít này thượng.

————————–

“Cá…Cá…”

Bạch Chi Ngao ngồi chổm hổm trên mặt đất, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm Cố Thính Ngữ, Cố Thính Ngữ phảng phất như đang thấy phía sau y có một cái đuôi thật to đang lắc qua lắc lại (đọng tác cẩu vẫy đuôi, xin hãy ngắm chó nhà bạn để biết thêm chi tiết)

“Khái khái…”

Cố Tính Ngữ vứt một xâu cá nhỏ đã nướng xong cho Bạch Chi Ngao

Y phù phù một tiếng nhảy lên, hé miệng tiếp được xâu cá, sau đó cứ đứng vậy mà thưởng thức.

Cố Thính Ngữ buồn cười bất đắcdĩ tiến lại, lấy tay xoa xoa cái miệng nhỏ nhắn bóng loáng cho y.

“Nếu như… A ô… nếu như cứ mãi thế này thì tốt rồi…” Bạch Chi Ngao nhét cá vào mồm, vừa ăn vừa ngẩng đầu nhìn Cố Thính Ngữ

“Thế nào a…” Cố Thính Ngữ xoay người ngồi lại xuống đất

“Nếu ngày nào đêm nào, đại thúc cũng có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ với ta, nướng cá cho ta ăn, cho dù ta có liều mạng như trong quá khứ cũng thấy đáng giá.”

“đừng nói ẩu.”

“Là thật đó,” Bạch Chi Ngao bỗng nhiên kéo lấy tay hắn đặt lên ngực mình “…Ta cho tới bây giờ chưa từng có cảm giác ở đây có thể nóng như vậy… Ấm áp như vậy, chỉ có khi ở cùng một chỗ với đại thúc, ta mới có cảm giác này.”

…Cái loại cảm giác đó, giống như ***g ngực vẫn luôn trống rỗng, nay đã đựoc cái gì đó lấp kín lại.

Chương 13: Ngao chi thương

“Đại thúc… ta nghĩ, ta đã tìm đựơc thứ mà bản thân mình muốn rồi.”

Trung tâm của thế giới này, nguyên lai lại ở trong lòng của bản thân, lòng an tĩnh rồi, thì ở đâu cũng sẽ không còn thấy phiêu bạt nữa.

Ngay phía sau Bạch Chi Ngao, bỗng nhiên xuất hiện một phiến cửa trong suốt, cơ thể đang cố định của y bỗng nhiên run lên nhè nhẹ.

“Bạch Chi Ngao, đó là…”

“Cửa ra.” Thanh âm Bạch Chi Ngao nghe có chút bất ổn.

Cố Thính Ngữ không đành lòng thấy Bạch Chi Ngao cô đơn như vậy, hắn nhẹ nhàng khuyên “Ngươi có nguyện ý rời khỏi đây với ta không?”

Bạch Chi Ngao nở một nụ cười lộ vẻ sầu thảm “Đại Thúc… Mười hai thánh thú chúng ta trước khi tiến vào thập nhị cung, đã lập kế ước, suốt một đời cũng không có khả năng rời khỏi nơi đây… Đại thúc, van cầu ngươi, không lên đi, ngươi không biết thánh thú phía trước có bao nhiêu hung tàn, ta không hy vọng ngươi bị thương, van cầu ngươi…”

“Bạch Chi Ngao, ở tận cùng Thập Nhị cung có đáp án mà ta luôn tìm kiếm, mục đích ta xông vào Thập Nhị cung cũng là vì nó, ta không thể cứ như vậy buông tha…”

“….” Một đoạn thời gian rất dài Bạch Chi Ngao không nói gì, y chỉ nhìn Cố Thính Ngữ thật sâu, phảng phất như muốn đem con người trước mắt khắc sâu vào xương cốt, tạo thành một dấu vết trong lòng.

“Như vậy…” Bạch Chi Ngao đột nhiên ôm lấy Cố Thính Ngữ, y dùng răng nănh của mình cắn lên cổ hắn.

“Ngô?!” tại nơi môi y chạm vào, đột nhiên loé lên một thứ ánh sáng màu vàng, rất nhanh, liền biến mất vào trong cơ thể Cố Thính Ngữ.

“Như vậy… đáp ứng ta, đừng chết.” Bạch Chi Ngao liếm liếm tiên huyết bên miệng

Mặc dù tim như bị đau cắt, y vẫn lần đầu tiên đẩy Cố Thính Ngữ ra.

“đi thôi…Thời gian kết giới mở ra cánh cửa này chỉ có hạn, đại thúc…Vĩnh biệt.”

Đáy lòng Cố Thính Ngữ đột nhiên nổi lên bất an, hắn không thể nói rõ chỗ nào không đúng, nhưng hắn có một loại dự cảm bất thường, phảng phất sau lần từ biệt này, hắn sẽ không còn có thể gặp lại Bạch Chi Ngao nữa…

“Ta sẽ quay lại…đón ngươi.”

“Ân?? Ngươi nói cái gì…”

Cố Thính Ngữ tháo xuống  vòng ốc mà tộc trưởng đã đưa cho hắn, đeo lên cổ Bạch Chi Ngao “Đây là bùa hộ mệnh, ngươi mang đi, chờ ta tiêu diệt đựơc Nguyên Ác, xoá bỏ khế ứơc, ta nhất định sẽ quay lại tìm ngươi, ngươi phải chờ ta…”
Cố Thính Ngữ rất ít khi hứa hẹn với người khác, nhưng nếu hắn đã ưng thuận hứa hẹn thì hắn nhất định sẽ làm đựơc.

“đại thúc…”

Hảo luyến tiếc ngươi.

Ta thật hận bản thân không có biện pháp để tiếp tục bảo vệ ngươi.

Lau khô nước mắt, Bạch Chi Ngao lộ ra một dáng cười đủ để cho Cố Thính Ngữ yên tâm “Ta nhất định sẽ chờ ngươi trở lại!”

Cố Thính Ngữ ra đi.

Thế giới an tĩnh phảng phất như chỉ còn lại một mình Cố Thính Ngữ

Vô số hoa hoè như mưa rơi xuống, nếu như cây cối biết khóc, thì những cánh hoa này có phải là trong lòng chúng đang thấy bi thương không….

Thế nhưng, khoé miệng thiếu niên đang ở dưới tàng cây hoè thụ kia lại mỉm cười, lưng y dựa vào cây, như là đang chờ đợi người nào đó.

Thiếu niên nhắm mắt lại, tay y nắm chặt vòng ốc trước ngực, biểu tình bình an và hạnh phúc.

Hoa bay trong gió.tất cả vẫn giống như thường.

Ngoại trừ máu tươi đang từ trong miệng thiếu niên kia chậm rãi chảy ra…

————————————

Đây là một thế giới hoàn toàn quỷ dị và hắc ám.

Một vòng huyết hồng giắt trên màn đêm đen kịt.

Trôi nổi trong không khí mà mùi máu tanh dày đặc, mọi nơi tuỳ ý đều có thể nhìn thấy khung xương linh tinh của đủ loại thú vật, Cố Thính Ngữ che miệng lại chậm rãi tiến về phía trước, ở phía trước mặt hắn, một con thú lớn bị xé rách thành hai phần, mùi máu đen tanh hôi còn chưa có tán đi…

Ở đây…Quả thực giống như địa ngục…

Trong màn đêm, hắn có thể thấy rõ ở phái xa xa có một toà cổ bảo (lâu đài cổ), Cố Thính ngữ biết thánh thú hắn đang tìm kiếm ở bên trong đó, thế nhưng chân hắn lúc này không thể sản sinh ra bất cứ một sức lực nào để đi về phía trước nữa.

Đúng lúc này

“Grừ grừ grừ!!!!!!!”

Cây cối bị dạt ra, một con dã thú lớn giống như một con gấu ngựa trưởng thành từ trong bóng tối chạy ra! Nhưng nó thậm chí không hề nhìn đến hắn mà chỉ thục mạng chạy về phía trước, theo sát nó là một bóng đen mà hắn vô pháp nhìn rõ đó là gì. Bóng đen “Bá” một tiếng nhảy lên, chỉ trong nháy mắt, ngực con gấu ngựa kia xuất hiện một lỗ thủng, máu tràu ra, phun tung toé lên cả gương mặt hắn, hắn đã thấy gì cái bóng đen kia vừa trực tiếp dùng tay móc tim con gấu ngựa kia ra!!

Con gấu nằm trên mặt đất đã không còn nhúc nhích, nhưng cái bóng đen cao to kia vẫn ở trên thân thể nó, dùng móng vuốt nắm đầu nó xé một đường xuống dưới!

Cố Thính Ngữ xụi lơ trên mặt đất.

“Nhân loại?!” Thân ảnh của kẻ trong bóng tối kia quay đầu lại, y dùng con ngươi băng lãnh chăm chú nhìn hắn.

“!!!” Cố Thính Ngữ đã nhìn thấy một khuôn mặt kinh khủng nhất trong cuộc đời hắn từng thấy.

Bắt đầu đến với cung thứ hai

Chương 14: Sát ngược chi cung

Sự tình phát triển quá nhanh, Cố Thính Ngữ còn chưa kịp phản ứng lại, cổ hắn đã bị hung hăng nắm lấy nâng lên khỏi mặt đất.

dưới ánh trăng, một sinh vật nửa người nửa sói có thân hình lớn gấp đôi người thường xuất hiện trước mặt Cố Thính ngữ. Lang nhân toàn thân đựơc bao phủ bởi bộ lông màu xám, gương mặt của loài sói cùng bộ với hàm răng sắc bén, móng vuốt ẩn dưới bộ lông của y bỗng gắt gao siết chặt lại, khiến cho Cố Thính ngữ không kịp giãy dụa mà rơi vào trong hắc ám

Ngay tại thời điểm hắn đã muốn tắt thở, lang nhân buông móng vuốt của mình ra, hắn như con rối bị cắt đứt dây mà rơi lại trên mặt đất.

“Hơn một nghìn năm rồi…cư nhiên còn có thể nhìn thấy nhân loại…” Trong mắt lang nhân toát lên ngọn lửa báo thù, y nhấc Cố Thính Ngữ khiêng lên bả vai, sau đó hướng về phía cổ bảo xa xa xuất phát.

Trong đại điện ở sâu trong cổ bảo, có một chiếc giường gỗ thật lớn mang phong cách cổ xưa.

ở trên gường là đầu cùng thân thể của một con sói cái.

Lang nhân căm ghét vứt thi thể con sói cái vào một góc, rồi hung hăng vứt Cố Thính Ngữ vẫn còn đang hôn mê lên trên giường.

Cách một đoạn thời gian, y đều phải vào rừng săn những con sói cái về để phát tiết lửa giận trong lòng, nhưng trong những lúc tiết dục, y đôi khi lại hung tàn mà giết chết chúng.

đối với lang nhân mà nói, việc đem sói cái về để  tiết dục thực là một chuyện bất đắc dĩ.

Lúc này, chính là thời kì động dục, nhìn nhân loại suy yếu kia, lang nhân thoả mãn liếm liếm môi rồi nhào tới.

“Tốt, … nhân loại, ta sẽ không cho ngươi chết dễ dàng như vậy đâu…”

Cảm thụ đựơc nguy cơ Cố Thính Ngữ lo lắng tỉnh lại, nhưng mà hắn giờ lại rơi vào ác mộng của hiện thực.

Lang nhân to lơn lộ ra răng nanh sắc bén của bản thân, đang từ từ từng bước từng bước tiến lại phía hắn.“A a a!!!” Cố Thính Ngữ kinh hoàng lùi ra sát mép gường, nhưng lang nhân kia đã túm lấy mắt cá chân hắn, rồi không tốn một chút sức lực nào lôi hắn như lôi một con gà con quay về dưới thân y.

Đơn giản xé rách y phục của Cố Thính Ngữ, con ngươi lang nhân chậm rãi thu hẹp lại, nhân loại dưới thân y cả người run rẩy càng lúc càng khơi dậy tính cách ngược dục của y.

Xé rách hắn!! đảo lạn hắn!! Huỷ diệt hắn!!!

Thân thể hưng phấn khiến tiếng kêu cũng lớn hơn, lang nhân không chờ đợi thêm, dùng móng tay sắc bén như đao hung hăng đâm vào động khẩu mềm mại của Cố Thính Ngữ.

“Đừng!! A a a…”

Nội bích bị xé rách, máu theo ngón tay đang trừu sáp không ngừng cuồn cuộn tuôn ra.

Lang nhân rút ngón tay của mình ra, đặt ở trước miệng liếm liếm máu của nam nhân, âm ngoan nở nụ cười.Cố Thính Ngữ nằm ở trên giường hút không khí, hạ thể hắn đau nhức tựa như bị đao sắc rạch qua.

“Bất quá chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi…” Lang nhân lãnh khốc tuyên án, y ôm lấy Cố Thính Ngữ, nhượng hắn ngồi trên thân thể mình, cùng lúc đem thứ của bản thân to lớn khác với thường nhân chập rãi tiến vào huyệt nội của hắn.

Cố Thính Ngữ phát sinh tiếng kêu thê lương thảm thiết, thân thể hắn bị một lực cực mạnh áp chế, không ngừng bị ấn xuống dưới, hắn nghĩ bản thân đang bị nhét vào một cây côn cực kỳ thô to, huyệt khẩu vỡ toang, đại lượng tiên huyết theo chỗ kết hợp mà chảy xuống trên đùi lang nhân.

Thân thể không thể điều khiển bị ấn xuống chậm rãi nuốt vào dục vọng, mỗi một tấc tiến vào đều kéo theo nội bích bị xé rách, lang nhân dùng sức mạnh một chút lại một chút ấn dục vọng của mình vào trong huyệt nội…

Lang nhân dừng một chút thưởng thức phản ứng co quắp của Cố Thính Ngữ, cùng với biểu tình đau đớn tới điên cuồng, thứ bên dưới mới chỉ tiến nhập đựoc có một nửa mà thôi, vậy mà nhân loại này đã tới cực hạn rồi.

Y lật ngựơc Cố Thính Ngữ lại, dựa vào tiên huyết đã bôi trơn từ trước, lang nhân xuất ra toàn lực hung hăng tiến vào chỗ sâu nhất bên trong Cố Thính Ngữ.

“…!!”

Lang nhân tàn bạo không để cho hắn một cơ hội thở dốc, y dùng sức mạnh cùng tốc độ mà thường nhân không thể so sánh mà sát nhập, Cố Thính Ngữ theo trừu sáp kịch liệt của lang nhân mà lay động, chiếc giưòng gỗ lớn dường như cũng không chịu nổi sự trùng kích của lang nhân mà phát sinh tiếng kêu “Chi nha chi nha” thảm thiết.

Loại cảm giác xé rách tới tuyệt vọng này chính là thứ đã vô số lần xuất hiện trong mộng của Cố Thính Ngữ, mà hiện tại giờ đây hắn cũng triệt triệt để để cảm thụ đựơc loại đau đớn sống không bằng chết này.

Ý thức từ từ mê ly, con ngươi Cố Thính Ngữ phóng đại, nhưng hắn vẫn như cũ cảm thụ được một chút cái mãnh liệt kia đang đánh vào thân thể mình, máu cùng với dịch ruột non văng ra tung toé khắp nơi.

Hắn minh bạch lang nhân này là đang muốn kết liễu hắn…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau