THẬP NHỊ THÁNH THÚ CUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thập nhị thánh thú cung - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Tự chương

Huyễn sinh điệp (thượng)

“Trong truyền thuyết từ thưở khai thiên lập địa, nguyên thủy Thiên Thần và nguyên thủy Thánh Mẫu nhất kiến chung tình, cùng nhau trải qua một đêm mây mưa ân ái, không nghĩ tới việc này khiến thiên địa sinh dị biến, hai khí âm dương trở lên dày đặc, hòa lẫn vào nhau, không nóng không lạnh! Sau đó không lâu, nguyên thủy Thánh Mẫu đã thụ thai, nàng tiến hành thanh lọc lại không khí không ngờ đến việc tạp khí đã thâm nhập vào thai nhi, buộc nàng lúc đó phải bỏ đi cái thai này. Bởi vì cái thai này cũng là một phần của sự hỗn độn nên mấy năm sau nó lớn lên trở thành cội nguồn của cái ác, cũng xưng là ‘Nguyên Ác’, Nguyên Ác trở thành yêu quái đầu tiên ở trong trời đất.

Sau đó Nguyên Ác dần dần trở lên cường đại và đã cùng Trưởng quản thiên địa quyết đấu một hồi ác liệt. Nguyên Ác cùng mười hai thánh thú, những thuộc hạ đắc lực của hắn, sau một trường ác đấu, đến cả Thánh Mẫu cũng không thể thoát khỏi cái chết. Sau đó mười hai thánh thú đã bị Chính thần phong ấn dưới chân núi Ô Minh dày đặc sương mù trong rừng rậm, bản thân Chính thần cũng cùng Nguyên Ác đồng quy vu tận. Nguyên Ác lúc sắp chết đã nguyền, chỉ cần ác hồn tích lũy đủ, tất cả bọn hắn sẽ có thể sống lại.” ( Theo “Thần thoại cổ đại và truyền thuyết Trung Quốc”)

Trong bảo tàng, người hướng dẫn Trương Tiểu Thích dừng lại, quay ra sau thoả mãn nhìn gương mặt bị hù dọa của một đám tiểu quỷ.

“Được rồi các bạn nhỏ, ‘Triển lãm Trung Quốc cổ đại thần thoại’ ngày hôm nay dừng ở đây, các bạn đi ra phải tuân theo điều khiến của thầy giáo, không nên chen chúc nga “

Đám nhỏ lưu luyến không muốn rời khỏi bảo tàng, có bé còn đuổi theo Trương Tiểu Thích hỏi “Ca ca, sau lại đến, sau lại đến”, sau khi đoàn người giải tán, Trương Tiểu Thích ngoài ý muốn nhìn thấy một nam nhân đang đứng ở 1 góc khuất gần đó

“Vị tiên sinh này, hiện giờ đã không còn sớm, ngài muốn tham quan xin chờ ngày mai trở lại đi.”

Nam nhân có chút xuất thần nhìn chân dung những nhân vật thần thoại trong bảo tàng, nghe được thanh âm của Trương Tiểu Thích, liền quay đầu hỏi: “Những gì anh vừa nói… là có thực chứ?”

Trương Tiểu Thích bị hỏi có chút không hiểu gì, bóng tối xung quanh khiến anh không trông thấy rõ gương mặt của nam nhân này, nam nhân này mặc dù có kỳ quái, nhưng câu hỏi của hắn lại không có chút đùa cợt. Trương Tiểu Thích kiên nhẫn giải thích “Cũng không hẳn là vậy, đó bất quá cũng chỉ là thần thoại được lưu truyền trong dân gian. Ngài hiếu kì về chuyện đó ư, những gì tôi vừa nói thực ra cũng chỉ là thuật lại… là tôi được một đàn anh trong lớp đại học nghiên cứu lịch sử thần thoại nói cho…”

Nói đến đây Trương Tiểu Thích có chút ngoài ý muốn phát hiện bản thân vì sao lại đứng đây cũng nam nhân này nói chuyện, trên thân nam nhân này có 1 loại cảm giác bình an đến kì lạ, khiến người khác dễ dàng buông lỏng cảnh giác với hắn.

“A… Xin lỗi,” Trương Tiểu Thích lấy lại tinh thần, với nam nhân nói: “ Đã tới giờ đóng cửa rồi, mời…”

Nam nhân chậm rãi đến gần Trương Tiểu Thích, ngang qua bức bích họa gắn trên tường phía trên đầu nam nhân, một đạo ánh sáng màu vàng lóe lên trong đôi mắt nam nhân, hắn nhìn Trương Tiểu Thích, nhẹ nhàng  hỏi ——

“Đó… Là Huyễn sinh điệp sao?”

Cố Thính Ngữ mộng thấy bản thân đang đứng trong một nơi tối tăm dày đặc sương mù che phủ phía trước, tất cả mọi nơi đều vắng vẻ, cả vầng trăng lưỡi liềm trên cao kia cũng đang dần dần bị đám mây che khuất.

Cố Thính Ngữ cảm thấy thật cô độc trong thế giới này, hắn bối rối ở nơi đây lâu thật lâu, cứ đứng hít thở mãi trong bóng tối mà không biết phải làm thế nào.

Đột nhiên, xuất hiện một điểm ánh sáng lục sắc huỳnh quang nhàn nhạt, đang dịu dàng bay đến phía hắn.

Càng ngày càng gần… Điểm huỳnh quang đó là một hồ điệp lục sắc.

Cố Thính Ngữ không tự chủ được đi theo hồ điệp tới một nơi sâu hơn trong giấc mơ, hắn có cảm giác có ai đó đang chờ hắn đến…

Cố Thính Ngữ biết rõ ràng đây là mộng, bản thân hắn cũng chính là đang nằm trong mộng…

Giấc mộng này, hắn đã mơ suốt 30 năm.

Kết thúc của giấc mộng này… Ánh sáng trên người hồ điệp dần mờ nhạt đi, cuối cùng tiêu tan vào bóng tối.

Mà Cố Thính Ngữ cũng luôn tỉnh dậy vào lúc này.

Tất cả khung cảnh trong giấc mơ của Cố Thính Ngữ đều bị sương mù che phủ, cho tới nay, Cố Thính Ngữ vẫn luôn tìm kiếm, nhưng không hề có dấu vết gì.

33 tuổi, Cố Thính Ngữ đã có công tác ổn định, hắn là bác sĩ thú y, nói đúng ra, hắn là bác sĩ thú y xuất sắc nhất trong viện. Rất nhiều người tìm đến đây vì nghe tên hắn, chỉ vì hắn được xưng tụng là bác sĩ thú y thiên tài, chưa từng thất bại. Bất luận là động vật gì, cho dù đang thập tử nhất sinh vào trong tay hắn đều có thể cải tử hồi sinh.

Là một con người ưu tú, nhưng hắn không vì danh mà kiêu, là con người rất lịch sự, vì vậy, tuy dung mạo Cố Thính Ngữ không có gì đặc sắc, nhưng ở mỗi nơi hắn đi qua, đều có các nhóm nữ hộ sĩ hoặc nữa y sĩ đỏ mặt tụm lại thì thầm.

Nhưng ở phía sau cái danh tiếng đó, rất ít nguời chú ý tới guơng mặt trắng bệch của hắn mỗi khi hắn buớc nhanh ra khỏi phòng giải phẫu, rồi sau đó lại run rẩy ngồi trong phòng làm việc của mình.

Kéo rèm cửa lại, Cố Thính Ngữ cuộn mình lại trong 1 góc phòng tối tăm, cực lực ngăn cản những sự sợ hãi cứ từng trận từng trận nảy lên trong nguời hắn.

Hắn rất sợ.

Đúng vậy, 30 năm qua, hắn vẫn không thể khắc phục đựoc sự sợ hãi của bản thân đối với các loài động vật, nhưng hết lần này tới lần khác, hắn lại có thể nghe thấy tiếng kêu khóc cầu cứu phát ra từ đáy lòng của chúng, thậm chí cả những cảm xúc nhỏ nhất hắn cũng nghe thấy.

Lúc còn nhỏ Cố Thính Ngữ đã từng chịu đựng sợ hãi mà ôm 1 chú chó đi lạc sắp chết ngồi bên ven đuờng, kể từ lúc đó hắn phát hiện bản thân mình có khả năng xua tan thống khổ của động vật, dễ dàng trị hết mọi vết thương của chúng.

Nhiều năm sau đó, tuy Cố Thính Ngữ thấy quá mệt mỏi, quá thống khổ, nhưng hắn vẫn quyết định lựa chọn con đường làm một bác sĩ thú y.

Bởi vì, hắn không thể tha thứ cho bản thân vì việc để mặc cho những sinh mệnh trong tay hắn trôi đi như vậy, cho nên mặc kệ mâu thuẫn thế nào, sợ hãi ra sao, Cố Thính Ngữ vẫn thủy chung kiên trì tới tận lúc này, tuy rằng mặt ngoài Cố Thính Ngữ là người rất nhã nhặn mặt sau lại không thích giao tiếp với người khác, thế nhưng trong cơ thể của nam nhân này lại ẩn chứa 1 linh hồn đau thương.

Tự chương Huyễn sinh điệp (hạ)

“Huyễn sinh điệp?!” Trương Tiểu Thích sửng sốt, “Ngươi là ai… Ngươi thế nào lại biết?”

Nam nhân cười nhẹ: “Xem ra tôi đã hỏi đúng người, tôi chỉ là một người bác sỹ thú y, anh cứ gọi tôi là Cố Thính Ngữ.”

“Huyễn sinh điệp… Huyễn sinh điệp…” Trương Tiểu Thích vẻ mặt không thể tin nổi lặp lại, “ cái tên này ta chỉ được nghe nói lại từ nguời đàn anh của ta, hơn nữa…” Dường như là muốn giấu diếm 1 điều gì đó, Trương Tiểu Thích đột nhiên nâng cao: “Hơn nữa đó chỉ là một loại hồ điệp có trong truyền thuyết mà thôi….”“Nhưng có 1 số nơi đã xác định là nó có tồn tại, không phải sao? Giả như Huyễn sinh điệp thật sự tồn tại, tại sao lại nhất định phủ nhận sự tồn tại truyền thuyết về nó?”

Trương Tiểu Thích mím môi, do dự có nên hay không nói cho nam nhân này biết chuyện về Huyễn sinh điệp.

Cố Thính Ngữ khẩn cầu nói: “ Tôi van anh, chuyện về Huyễn sinh điệp, đối với tôi mà nói là rất trọng yếu. Tôi thường thường mộng thấy một hồ điệp lục sắc, tuy tôi không dám khẳng định đó là Huyễn sinh điệp, nhưng anh có thể giúp tôi cởi bỏ những nghi vấn khó hiểu trong nhiều năm qua.”

Nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của Cố Thính Ngữ, Trương Tiểu Thích thở dài một hơi: “ Tôi cùng đàn anh đại học đó học chung trong 1 nhóm chuyên nghiên cứu các thần thoại cổ đại, chúng tôi đều thích đàm luận về những cố sự đầy màu sắc. Cho tới 1 ngày anh ta đó đột nhiên nói cho tôi hay là: Tại thật lâu thật lâu truớc đây, Thần, thực sự có tồn tại. Từ đó về sau, anh ta đó bắt đầu lật xem vô số thư thịch sử sách, cũng viếng thăm rất nhiều nhà thần học, dần dần, mọi người xung quanh đối với sự si mê của anh ta nổi lên nghi ngờ và giễu cợt, bọn họ đều cho anh ta là người điên.”

Nói đến đây, Trương Tiểu Thích chuyển ánh mắt ảm đạm xuống phía dưới:  “ Chỉ có tôi biết, anh ta thực sự là người thế nào. Anh ta là một người hiểu biết hơn bất cứ ai, cũng là 1 kẻ cố chấp với tất cả mọi việc. Sau cùng, anh ta chỉ nói cho tôi biết, anh ta muốn đi tới nơi ở xa xôi của 1 dân tộc thiểu số tụ tập chỗ Tùng Lâm, nghe đồn nơi đó đã từng xuất hiện 1 sinh vật trong thần thoại thuợng cổ —— Là Huyễn sinh điệp.”

“Sau đó thì sao, anh cũng tìm được anh ta chứ?”

“Sau đó? Không có sau đó, anh ta đã chết.”

Trong nhà bảo tàng, tại khoảng không rộng rãi mà vắng vẻ, trong một khoảng thời gian dài, hai nguời không một ai lên tiếng.

“Đội cứu viện tìm được anh ta dưới vách núi …. Anh ta… Đã tắt thở rồi. Thế nhưng, có người nói khóe miệng anh ta lúc đó có mang theo nụ cười thỏa mãn, cho nên tôi nghĩ, anh ta nhất định là tìm ra chân tướng mà bản thân mình luôn tìm kiếm.”

“Xin lỗi…” Cố Thính Ngữ nặng nề nói

“Không có gì… Thật lâu rồi không có ai nhắc tới anh ta” Trương Tiểu Thích nói, lộ ra cảm tình khắc sâu trong mắt

Một lát sau, Trương Tiểu Thích thu hồi lại tâm tình, hỏi “Anh vì sao biết đến Huyễn sinh điệp?”

“Bởi vì…Tùng Lâm kia, tôi cũng đã từng đi qua.”

Cho tới nay, Cố Thính Ngữ chưa từng buông tha việc tìm kiếm hồ điệp đã xuất hiện trong mộng cùng với những chuyện phát sinh trên bản thân mình. Sau khi đã lật xem rất nhiều tài liệu có liên quan, Cố Thính Ngữ phát giác hồ điệp trong mộng có hình dạng rất đặc thù, rất giống với hình dạng của Huyễn sinh điệp trong truyền thuyết.

Vài tháng truớc, Cố Thính Ngữ tìm tới địa phương xa xôi Tùng Lâm ở phía nam Trung Quốc. Theo truyền thuyết của dân bản xứ, tại nơi Huyễn sinh điệp xuất hiện, có lưu lại một bảo vật thần bí.

Vì vậy Cố Thính Ngữ đã đi theo các đội thợ săn địa phương, tới Tùng Lâm tìm kiếm. Chỉ là Cố Thính Ngữ không có đi đến cuối cùng, hắn trên đường cứu được hai người trẻ tuổi, nên đành buông tha cuộc lữ trình tìm kiếm Huyễn sinh điệp.

Sai sót ngẫu nhiên, người thanh niên được cứu lại rất quen thuộc với Tùng Lâm này, hắn nói cho Cố Thính Ngữ, cái bảo vật kia hắn kỳ thực hắn đã tìm được, hiện tại đang được giấu trong căn phòng nhỏ của hắn.

Cố Thính Ngữ tìm đến nhà của người thanh niên kia, tại phía dưới đầu giường tìm được một nửa quyển cổ họa.

Quyển cổ họa chỉ có phân nửa, trên đó mơ hồ chỉ có thể thấy hình ảnh của những thánh thú thần thoại đang vây xung quang một con người.

Trên bức họa có một vài phần đã bị rách nát, phần còn lại trong bức họa chỉ thấy rõ tới hình dáng bộ ngực của người kia- là một nam nhân.

Cố Thính Ngữ lấy từ trong túi ra quyển cổ họa, đưa Trương Tiểu Thích hỏi: “Anh có hay không từng nhìn thấy mộ bức họa giống thế này?”Ai ngờ, ngay lúc Cố Thính Ngữ mở bức hoạ cuộn tròn ra trong nháy mắt, Trương Tiểu Thích nhất thời mục trừng khẩu ngốc.

“ Anh…anh…”

“Làm sao vậy?” Cố Thính Ngữ nghi hoặc hỏi.

“Lúc đội cứu viện tìm được anh ta, cũng tìm thấy trong tay anh ta thứ giống như thế này! Đó chính là một nửa cuốn cổ họa!”

Trương Tiểu Thích kích động nói lớn: “Tôi đã thấy! Hơn nữa tôi khẳng định, bức họa anh đang cầm là một nửa bức họa của bức họa trong tay anh ta!”

“Nói cho tôi biết!” Cố Thính Ngữ nghe được thanh âm của bản thân có chút run: “Hiện tại nửa bức tranh này đang ở đâu?”

“ Ngay trong nhà bảo tàng này…”

“…” Cố Thính Ngữ không nói được một lời nhìn Trương Tiểu Thích.

Trương Tiểu Thích bất đắc dĩ dẫn Cố Thính Ngữ đi vào chỗ sâu trong bảo tàng: “Tôi làm như vậy nhất định sẽ bị người phụ trách quở trách… Anh chỉ có thể nhìn, nhìn xong phải để lại chỗ cũ, biết không…” Trương Tiểu Thích tuy rằng có vẻ rất không tình nguyện, thế nhưng trong ngực lại nghĩ, nếu như anh ta biết còn có người giống anh đi tìm những sự thực đứng sau truyền thuyết, anh nhất định sẽ… rất hạnh phúc đi.

“Tôi ở bên ngoài giúp anh để ý, anh vào kho huớng bên trái, nửa bức họa kia được đặt ỏ chỗ cuối cùng.” Trương Tiểu Thích nhìn đồng hồ đeo tay, “sau 1 phút phải đi ra.”

“Được rồi, đàn anh của anh nếu như đã tìm được Huyễn sinh điệp, tại sao không đem công bố cho mọi người?” Trước khi bước vào kho, Cố Thính Ngữ chợt quay đầu lại hỏi Trương Tiểu Thích.

“Cái này… Hình như không có nghe anh ta đề cập qua, bất quá anh ta cũng nói cho tôi một điều.”

“Vậy đàn anh của anh có hay không nói cho anh biết, Huyễn sinh điệp đại biểu cho cái gì?”

Trương Tiểu Thích lắc đầu.

Cố Thính Ngữ do dự một chút, cuối cái gì cũng không nói gì nữa.

Huyễn sinh điệp, sau khi Chính thần cùng Nguyên Ác tiêu tán, chỉ có duy nhất lực lượng thần thú bí ẩn là chưa bị phong ấn tiêu diệt.

Điều này đã hé mở về một sinh vật mỹ lệ, được người sau ca ngợi —— là đại biểu cho việc phá tan sự cô tịch hắc ám tiến đến yêu thương.

——phân cách tuyến ——

Nguời qua đường nói:

Trương Tiểu Thích để kỷ niệm đàn anh của mình đã một mực tới nhà bảo tàng công tác.

Trương Tiểu Thích và vị đàn anh đó đều là nam sinh, hai người không có phá tan quan niệm đạo đức của bản thân và ranh giới trái tim của mình, họ đều đem chôn cảm tình thật sự của mình ở sâu trong đáy lòng.

Đàn anh đó đã chết nên không thể nói lời yêu ra khỏi miệng.

—————–hết phân cách tuyến————

Cố Thính Ngữ tiến vào kho, theo chỉ dẫn của Trương Tiểu Thích, ở chỗ cuối cùng của nhà kho tìm được nửa còn lại của cuộn tranh. Hắn đi găng tay vào, mở nắp kính ra, nhẹ nhàng cầm lấy vật trong đó.

Cố Thính Ngữ cảm thấy tim đập nhanh chóng, ở thời điểm hắn mỏ ra cuộn tranh, các hình ảnh trong đó hiện ra rõ ràng

Phần trên của bức trang, là gương mặt của nam nhân bị các thánh thú vây quanh, cư nhiên

Lại có diện mạo giống với hắn!!!

Trương Tiểu Thích nhìn đồng hồ, đã 5 phút trôi qua, không phải đã nói với Cố Thính Ngữ rồi sao.

KHông thể đứng chờ thêm, Trương Tiểu Thích đi vào trong kho.

Trương Tiểu Thích đi tới chỗ đã chỉ cho Cố Thính Ngữ, chỉ tìm thấy hai nửa của cuốn họa cổ đã được ghép lại với nhau.

Ngòai ra, trong nhà kho, chỉ còn nghe thấy hơi thở của Trương Tiểu Thích.

Không hề thấy Cố Thính Ngữ.

Chương 1-2: Nam nhân e ngại đông vật - thần sử giáng lâm

Cái tình cảnh kia… Hôn ám từ gác chuông dần hạ xuống, những tầng mây hắc ám bao phủ toàn bộ mặt đất, cuộc thánh chiến hết sức căng thẳng…

Hắn đang đứng giữa một bầy mãnh thú, nghe thấy những tiếng gầm gừ khe khẽ của chúng và cảm giác được cả những ánh nhìn hung ác độc địa đang hướng về mình…

Những cánh hoa tử sắc như mưa rơi xuống.

Ở bên phải gác chuông có 1 nam nhân đang đứng, thân ảnh nam nhân đó nhìn không rõ, rất chậm rãi, nam nhân đó hướng hắn đi tới…

“Không!—-“ hắn nghe thấy 1 thanh âm xé rách không gian phát sinh từ chính bản thân mình, từ lúc chào đời tới nay đây là lần hắn kêu lên thảm liệt nhất.

—— Cố Thính Ngữ từ trong mộng giật mình tỉnh giấc!

Không có một bóng người trong gian phòng vắng vẻ lạnh lẽo, hắn chỉ nghe thấy tiếng bản thân đang ồ ồ thở dốc, mở rộng hai tay hắn ôm chặt mình cuộn lại trong đống chăn run rẩy, mồ hôi lạnh liên tục chảy xuống.

Vừa rồi là mộng!

Cái mộng kia đã theo hắn 33 năm, trong một năm đầu còn khiến hắn bị bóng đè.

—————-

Sáng sớm, Cố Thính Ngữ quần áo chỉnh tề bắt đầu lái xe đi làm.

33 tuổi, Cố Thính Ngữ có 1 công việc ổn định, hắn là một gã bác sỹ thú y, nói đúng ra, hắn là bác sỹ thú y xuất sắc nhất y viện. Rất nhiều người mộ danh hắn mà đến, bởi vì có người nói bất luận động vật có bệnh trạng nghiêm trọng gì khi qua tay  Cố Thính Ngữ đều có thể có kỳ tích khởi tử hồi sinh.

“Cố bác sĩ sớm.”

“Cố bác sĩ sắc mặt ngươi có vẻ không tốt, không có việc gì đi.”

Cúi đầu nhìn hộ sĩ nhàn nhạt cười, Cố Thính Ngữ giải thích bản thân không có trở ngại.

Buổi sáng hôm nay có 3 ca tiểu phẫu phải làm, Cố Thính Ngữ rất chuyên chú phẫu thuật, mặc dù sắc mặt trắng bệch, thỉnh thoảng lại đổ mồ hôi, hắn vẫn thuận lợi hoàn thành tất cả công việc. Thay xong y phục Cố Thính Ngữ vội bước nhanh ra khỏi phòng giải phẫu, đầu ngón tay run run nắm chặt lan can ban công.

Kéo lại rèm cửa sổ, Cố Thính Ngữ cuộn mình lạo trong góc phòng tối tăm, cực lực ngăn cản sự sợ hãi cứ từng trận từng trận trỗi lên trong cơ thể.

Hắn sợ.

Đúng vậy, đã 30 năm qua, hắn vẫn không thể khắc phục tâm lý sợ hãi của bản thân đối với động vật, cảnh trong giấc mơ bị dã thú xé rách, cơn đau đớn khiến hắn dường như cảm nhận đó chính là mình mà nảy sinh sợ hãi.Đặc biệt là gần đây, mộng của hắn càng ngày càng chân thực, càng ngày càng rõ ràng. Hắn hầu như có thể nhận ra hình dạng của những dã thú này, răng nanh sắc bén, xúc tua trắng mịn, khàn khàn đích niêm dịch, nóng rực đích lợi khí... Cùng với bị xanh nứt ra đích đau đớn...

Nghĩ tới đây Cố Thính Ngữ trong bụng một trận quấy đảo, hắn che miệng thiếu chút nữa nhổ ra.

“Cố bác sĩ, ngươi ở đâu?” Lúc này có 1 người đột nhiên hướng phía ban công nói

“Ngô... Chờ một chút, tôi ra đây.” Mở cánh cửa, đứng ngoài cửa là một phụ nhân trung niên quần áo phú quý.

“Cố bác sĩ! Cảm tạ ngươi đã trị bệnh cho Tiểu Cát của chúng ta!! Ta cũng không biết làm thế nào để cảm ơn ngươi!” Phụ nhân ôm một con chó quý khoảng 4 tháng tuổi, con chó bởi vì phụ nhân kích động mà giãy dụa kêu la đứng lên.

“Tiểu Cát, không nên cử động, ngoan yên lặng nào!” Ai ngờ con chó không có an phận, trái lại càng sủa loạn lên.

Ngay khi phụ nhân kia chẳng biết phải làm thế nào thì, Cố Thính Ngữ đang đứng 1 bên liền đưa tay chạm vào trên đầu con chó, vuốt ve theo lưng nó, nói cũng kỳ quái, ngay khi được Cố Thính Ngữ chạm vào con chó dần dần an tĩnh lại, thỉnh thoảng còn cọ vào tay Cố Thính Ngữ làm nũng.

“Ai nha! Cố bác sĩ, ngươi thật lợi hại, Tiểu Cát của chúng ta vô cùng tùy hứng, bình thường đến cả ta nói cũng không được.” Phụ nhân kinh ngạc nhìn biểu hiện nhu thuận của con chó lúc này.

“Thật không...” Cố Thính Ngữ nhàn nhạt nói: “Tôi chỉ là tương đối có duyên với các động vật thôi.”

Tan tầm, Cố Thính Ngữ thu thập đồ vật về nhà, mấy người hộ sĩ đã chạy tới mời hắn đi tụ tập uống nước. Cố Thính Ngữ dịu dàng từ chối lời mời, nhanh chóng ly khai khỏi tầm mắt của mọi người.
Đêm, hắn về tới nhà lại một mình đối mặt với bức tường lạnh giá, sợ hãi chẳng biết hay không buổi tối còn có thể gặp lại cơn ác mộng kia.

Cố Thính Ngữ cũng từng xin sự trợ giúp của bác sĩ tâm lý, bọn họ đều chỉ khuyên bảo hắn không nên quá tạo áp lực cho bản thân. Vòng đi vòng lại chuyện bị bóng đè thủy chung không có xu thế giảm đi, sau đó Cố Thính Ngữ quyết thử căn cứ vào những cảnh trong mộng để tìm kiếm căn nguyên.

Lật xem rất nhiều tư liệu, Cố Thính Ngữ phát hiện người kia cùng hình dạng của 12 con thú trong mộng khá giống với 1 truyền thuyết cổ xưa về 12 thánh thú.

Truyền thuyết cổ a...

Cố Thính Ngữ đau đầu, đều là cái loạn thất bát tao gì.

Tuy rằng Cố Thính Ngữ không tin truyền thuyết, thế nhưng ngày hôm nay hắn lại đi tới bảo tàng lịch sử, nơi đang ở tổ chức “Triểm lãm truyền thuyết thần thoại cổ đại.”

Tới nơi đã gần tới giờ đóng cửa, người qua đường rất thưa thớt, nhà bảo tàng lịch sử dưới bầu trời hoàng hôn tựa như 1 cự thú đang ngủ say đang tĩnh tọa trước mặt Cố Thính Ngữ.

Ngay Cố Thính Ngữ chuẩn bị bước vào nhà bảo tàng thì, “Ông... Ông...” vật trong tay hắn khẽ rung lên.

“Uy?”

“Cố bác sĩ, ngài hiện tại ở đâu vậy? Y viện có vài người tới, họ muốn gặp ngài.” Thanh âm của hộ sĩ từ trong điện thoại truyền đến.

“Tôi ở bên ngoài, sủng vật của bọn họ có bệnh trạng gì?”

“Vấn đề là bọn họ không có mang sủng vật a, bọn họ chính là muốn gặp ngài!”

“Không có mang động vật theo?” Cố Thính Ngữ mải nghe điện thoại mà không biết mình đã đi đến chỗ nào, hắn nhìn xung quanh suy nghĩ muốn tìm cửa ra của bảo tàng.

Đột nhiên, đầu hành lang hé ra 1 quyển cổ họa ố vàng hấp dẫn chú ý của Cố Thính Ngữ.

Từng bước một tới gần bức hoạ cuộn tròn, Cố Thính Ngữ nghe thấy trái tim bản thân cuồng nhảy dựng lên, bên trong bức hoạ mơ hồ vẽ 12 thánh thú đang vây quanh một người nam nhân, hình dạng thánh thú cùng hình dạng những con thú xuất hiện trong mộng của hắn hệt như nhau!

Nhìn kĩ vào bức họa, hình ảnh kia bỗng làm hắn giật mình. Nam nhân bị thánh thú vậy quanh ở giữa kia, cư nhiên ——

Cùng bản thân hắn có diện mạo tương đồng!!!

Chương 2: Truyền thuyết thánh thú

“Uy?? Cố bác sĩ? Ngài đang nghe chứ??”

Điện thoại di động truyền ra thanh âm làm kinh động tới người quản lý ở gần đó, hắn đi tới nơi đang phát ra thanh âm, từ xa nói to:

“Đã đóng cửa rồi, mời ngài ngày mai trở lại xem đi... Ân?” Người quản lý ngây ngẩn cả người khi tới nơi, chỉ thấy trên hành lang không có một bóng người, dưới bóng của một ngọn đèn, một chiếc điện thoại di động đang mở nắp lẳng lặng nằm ở trên sàn nhà.

————————————-

Cố Thính Ngữ từ trong hỗn loạn tỉnh lại, mở mắt ra đã thấy bầu trời đêm xa xăm.

Hắn không biết đã bất tỉnh bao lâu, xung quanh đều là ánh lửa, tiếng củi bị lửa đốt phát ra âm thanh tư tư. Cố Thính Ngữ đầu đau nhức, hắn mơ hồ cảm giác xung quanh còn có rất nhiều người.

“Ta... Đây là ở đâu?” Cố Thính Ngữ giãy dụa ngồi dậy.

Đột nhiên, một lão nhân thân đầy những vệt vằn đầy màu sắc, cầm trong tay cây quải trượng đầu có gắn một cái sọ động vật, phát ra 1 tiếng hét chói tai ——

“Xuất hiện rồi!! Thần rốt cục nghe được lời cầu xin của chúng ta rồi!!!!!” Nói xong liền cúi đầu quỳ xuống

Theo động tác của lão, tất cả mọi người đều phản ứng, bọn họ trong nháy mắt quỳ rạp xuống dưới chân Cố Thính Ngữ, thần thái kính trọng pha lẫn sợ hãi, thậm chí đến đầu cũng không dám ngước lên, bầu không khí thoáng cái rơi vào sự im lặng quỷ dị.

Cố Thính Ngữ hoàn toàn bị hành động của họ làm cho kinh hách.

“Đây là có chuyện gì?” Cố Thính Ngữ rốt cục thấy rõ tình cảnh lúc này, nhìn những ngừơi đang vây quanh mình … Đều là những người quái lạ, nhìn từ cách ăn mặc của họ, dường như đều là người của cùng 1 bộ tộc —— nam nhân đều có vệt đỏ trên thân, trước ngực đeo vỏ sò hến các loại, hạ thân chỉ dung những mảnh lông da dộng vật hoặc lá cây che đậy đơn sơ, còn nữ nhân trên đầu đều buộc lông chim, dùng cây cỏ bện thành y phục che kín toàn thân.

Cách Cố Thính Ngữ gần nhất là 1 lão nhân đang cẩn cẩn dực dực tiến tới gần hắn, khóe miệng run run lẩm bẩm: “Van cầu ngài... Cứu cứu chúng ta...”

Đại não bị đông cứng của Cố Thính Ngữ bắt đầu từ từ vận hành lại, hắn vừa định tiến lên nâng lão nhân dậy, lại không biết rằng cử động của hắn lại khiến lão nhân kia thét lên chói tai rồi lui vội về sau, “Không! Không!! Thần sử nhân từ... Đừng để cho cơ thể không sạch sẽ này làm dơ bẩn tay ngài...”

“Thần sử!!! —— “

“Thần a —— “

Chẳng biết ai khởi đầu, mọi người đang quỳ trên mặt đất liên tiếp hô lên.

Tiếng kêu của một loài cô điểu vang lên lớn hơn cả tiếng kinh hô, chúng từ trong rừng cây bay lên bầu trời, như hợp với hoàng hôn thành 1 thể.

“Ngươi... Các ngươi... Rốt cuộc là ai?” Cố Thính Ngữ rút lui vài bước, không biết làm thế nào để truy hỏi.

Lão nhân trước mặt sợ hãi ngẩng đầu, Cố Thính Ngữ kinh ngạc phát hiện trong mắt lão nhân tràn đầy nước mắt, hắn nghẹn ngào làm một cái thủ thế, người chung quanh liền cấp tốc an tĩnh lại, lão nhân hồi đáp: “ Hồi bẩm thần sử, chúng tôi là người thuộc ma tộc sống dưới chân núi Ô Minh.”

“Núi Ô Minh?” Cố Thính Ngữ bất an hồi tưởng lại, trước đó hắn rõ ràng là đang bảo tàng, thế nào lại đến nơi đây? Nhìn xung quanh, may mắn cái balô tùy thân vẫn ở đây. Cố Thính Ngữ nhìn những người xung quanh nói “Các ngừơi nhầm rồi, tôi không phải Thần, còn thế giới này… KHông phải là của tôi, xin mọi người hãy tránh ra, để tôi tìm đừơng trở về.”

“Thần sử phải đi?!” Lời nói của Cố Thính Ngữ làm những người đang quỳ đều giật mình đứng dậy…Bọn họ vây xung quanh Cố Thính Ngữ chặt hơn.

”Ta đã nói ta không phải thần...” Không đợi Cố Thính Ngữ nói xong, lão nhân lúc trước quỳ trên mặt đất đột nhiên đứng lên, chậm rãi giơ cao cây gậy có sọ động vật kia lên cao, nhìn thẳng vào Cố Thính Ngữ, nói rành rọt: “ Tổ tiên truyền lại cho bộ tộc thị thần chúng tôi, đợi ánh trăng lên cao, Nguyên Ác thức tỉnh, tất sẽ có 1 thần sử được cử xuống cứu vớt chúng sinh.”

Lão nhân hai tay nắm chặt quải trượng, hít sâu một hơi, hơi thỏ dần gấp gáp, nhìn Cố Thính Ngữ nói rằng: “Chỉ có ngài có thể thu phục thánh thú, ngăn cản Nguyên Ác thức tỉnh… kẻ đầy tớ của ngài sẵn sàng dùng máu và sự sống của mình đổi lấy sự cứu rỗi của ngài…Chúng tôi... từ thời đại đầu tiên của bộ tộc chúng tôi đã luôn chờ đợi ngày ngài giáng xuống…”

Ngay sau khi kết thúc lời nói, lão nhân mạnh mẽ dùng quải trượng đập vào đầu mình… Máu từ trán ông phun ra, nóng hổi bắn lên mặt Cố Thính Ngữ đứng cách đó vài bước.

“Tộc trưởng!!” Người trong bộ tộc kêu lên nhìn lão nhân ngã xuống trước mặt Cố Thính Ngữ, vội vàng vươn tay đỡ lấy ông.

“Không được di chuyển ông ta!!” Gương mặt Cố Thính Ngữ biến sắc “Mau tản ra, cần phải có không khí…Tôi là…Tôi là bác sĩ…” tại thời điểm lão nhân dùng gậy đánh chính mình, Cố Thính Ngữ dường như nghe thấy thanh âm trái tim trong cơ thể mình đang vỡ ra: Một đời chờ đợi … Là tôi ư? Tôi, làm sao để phá hủy giấc mơ của lão nhân cùng những con người này đây?

Mặc dù trong lòng có rất nhiều câu hỏi, tất cả đều quá bất ngờ, đây giống như một giấc mơ chứ không phải hiện thực. Cố Thính Ngữ không dám suy nghĩ nhiều nữa, lập tức kiểm tra vết thương cho lão nhân, mặc dù vết thương chảy rất nhiều máu, nhưng xương và các tổ chức khác đều không bị ảnh hưởng, hắn dùng băng và thuốc cầm máu cho lão nhân, sau đó nhẹ nhàng để ông nằm im trên đất.

Sau khi thực hiện xong tất cả mọi chuyện, hắn lặng lẽ lùi ra, nhìn đám người đang rốt suột trước mắt hỏi “Người nào có thể nói cho tôi biết tất cả những chuyện này là gì?”

—————————————

Tại thời điểm ánh sáng được sinh ra, bóng tối cũng liền theo đó mà sản sinh.

Bắt nguồn từ một luồng không khí bất ổn trong thế giới, thứ sinh ra được gọi là “Nguyên Ác”. Tại một nghìn năm thánh chiến trước, Nguyên Ác đã bị Chính thần đánh tan thực thể, mà cũng bởi vì trận thánh chiến này, mà sau đó chính thần cũng tiêu tán….Thế giới này trong một thời gian dài rất dài, tất cả chính và tà đều bị chìm vào bóng tối.

Thời gian trôi qua, dần dần, đã không còn ai tin tưởng vào sự tồn tại của Thần nữa.

Ngay cả ma tộc cũng dần dần biến mất trong tầm mắt của mọi nguời.

Người dân Ma tộc từ thời thượng cổ đã là người hầu của thần linh. Khi thần tiêu tán đã để lại lời tiên đóan rằng “Tại thời điểm Nguyên Ác thức tỉnh, sẽ có 1 vị thần giáng xuống mảnh đất này giúp mọi người thắp lên hi vọng…” Thế nhưng lúc đó thần không có nói người đó là ai, cũng không có nói đến lúc nào người đó sẽ xuất hiện.“Chúng tôi đã đợi một nghìn năm….Đời này truyền sang đời khác, chờ đợi vị thần sẽ tới đây thực hiện lời hứa đó.”

“Hơn nữa,” Một người đàn ông trẻ tiếp lời “Chúng tôi đều có cảm giác hắn sắp thức tỉnh, mỗi ngày lại một mạnh hơn, các chiến binh của bộ tộc đã từng dũng cảm đột nhập vào Thập nhị thánh thú cung, nhưng không một ai trở lại…Bao gồm cả con trai duy nhất của tộc trưởng…”

Cố Thính Ngữ cảm thấy khó khăn khi phải tiếp thu những gì vừa nghe, hắn nghi ngờ hỏi lại “Thập nhị thánh thú cung là gì?”

“Bên cạnh Nguyên Ác hàng nghìn năm trước, mười hai thánh thú nổi danh là trợ thủ đắc lực nhất của hắn. Nếu như muốn tiêu diệt Nguyên Ác truớc khi hắn thức tỉnh, đầu tiên nhất định phải đi qua ‘Thập nhị thánh thú cung’. “

Mười hai thánh thú bên trong cung, được phân chia theo thực lực mạnh yếu, càng vào trong thánh thú càng lợi hại, cũng càng tiếp cận gần với Nguyên Ác hơn.

“Thế nhưng…” Cố  Thính Ngữ nghi hoặc nói, hắn thực sự không phải là cái gì thần sử.

“ Đúng là ngài.” Đột nhiên giọng nói kiên định của lão nhân vâng lên từ phía sau.

“Tộc trưởng, ngài tỉnh?!” Cố Tình Ngữ cùng người đàn ông trẻ ngạc nhiên khi thấy lão nhân ngồi dậy.

Ánh trăng buông xuống, lão nhân nhìn vào Cố Tính Ngữ “ Ngài chắc chán chính là người mà dân tộc chúng tôi luôn chờ đợi.”

Thân là tộc trưởng, cứ mỗi 100 năm lại tổ chức một nghi thức triệu hồi long trọng.

Cho dù các tộc trưởng đời trước chưa từng nhận được 1 phản hồi nào từ Thần.

Nhưng, tận sâu thẳm trong tâm những người dân của ma tộc vẫn luôn tin tưởng rằng Thần sẽ tới.

Trải qua hàng ngàn năm, khi những người khác đều đã có đức tin mới. Thì đức tin của Ma tộc vẫn không hề suy giảm, bọn họ vẫn thờ phụng Thần, kính nể Thần, vẫn tin vào Thần

“Ngày hôm nay, tại thời điểm chúng tôi cử hành nghi lễ triệu hồi, chúng tôi dường như đều có cảm giác đều phải đến đây, khi tôi đọc trù phú triệu hồi, ngài liền xuất hiện Chỉ trong nháy mắt, ngài đã đột nhiên xuất hiện ngay giữa đàn tế, đương lúc ngài mở mắt, chúng tôi đều có cảm giác mãnh liệt rằng Chính là ngài! Ngài chính là người duy nhất đánh thắng Nguyên Ác cứu chuộc mọi người.”

Cố Thính Ngữ trầm mặc 1 lúc, lo lắng thật lâu rồi nói “…Tôi không phải muốn lừa mọi người, nhưng tôi thực sự không phải là cái vị thần sử cứu vớt chúng sinh như mọi người nói, tuy tôi không biết làm thế nào mình lại ở đây, nhưng hiện tại điều tôi muốn duy nhất là quay về nơi ở của mình.”

Cố Thính Ngữ đứng lên, hỏi lão nhân “Nơi này là …đâu?”

Lão nhân cùng các tộc nhân nhìn nhau một lúc lâu, vẻ mặt bối rối đáp “ Nơi đây gọi là Ô Minh sơn, là ngọn núi cao nhất trên bình nguyên, trong truyền thuyết Tùng Lâm là nơi Thần đã xuất hiện, cũng là nơi mà Ma tộc chúng tôi sinh sống tránh né ngoại nhân.”

“Núi Ô Minh? Đây là núi Ô Minh trong truyền thuyết?” Trong lòng Cố Thính Ngữ nổi lên bất an nặng nề.

Lão nhân gật đầu, cung kính nói “….Trong Ô Minh sơn có 1 nơi không thuộc quyền quản lý của bất cứ sinh vật nào. Tại đầu vào của Tùng Lâm, chính là cửa vào của Thập nhị thánh thú cung.”

“…” Cố Thính Ngữ thật lâu không nói gì.
Lão nhân đang muốn tiến lên hỏi hắn, thì hắn chỉ lắc đầu, sau đó xoay người đi tới 1 gốc cây cổ thụ, lẳng lặng đờ người ra.

Tỉ mỉ quan sát thế giới xung quanh, liền không khó để phát hiện ra nguồn gốc củasự bất an.

Đồng dạng là cây cối, đồng dạng là một màn đêm, đồng dạng là con người, nhưng lại làm cho Cố Thính Ngữ có một cảm giác kì lạ.

Dù không thể chỉ dùng ánh mắt để đánh giá sự vật, nhưng khi ngươi đặt mình vào trong một hoàn cảnh không thuộc về chính mình, bước vào cái địa phương xa lạ kia, ngươi cũng sẽ thấy tâm trạng mình bối rối cùng nghi hoặc.

Đúng vậy, Cố Thính Ngữ chậm rãi thuyết phục mình, thế giới này, mặc kệ vì nguyên nhân gì mà rối loạn đến mức này, nhưng nó chắc chắn là không thuộc về mình.

Cố Thính Ngã rời xa đòan người, tựa lưng vào gốc cây, một trận buồn ngủ kéo tới, hai tay ôm lấy đầu gối lẳng lặng ngủ thiếp đi.

So với thực tế xa lạ kia, hình ảnh trong giấc mơ lại quá mức quen thuộc.

Ánh sáng hồ điệp lục sắc dịu dàn bay tới, một bên tránh né Cố Thính Ngữ, một bên dẫn hắn tới một nơi sâu hơn trong giấc mơ… Cố Thính Ngữ không thể khống chế bản thân không đi theo hồ điệp, theo nó đi vào màn đêm phía trước.

Từ một điểm sáng yếu ớt phát ra ở hồ điệp bên nguời, Cố Thính Ngữ mơ hồ nghe được tiếng suối chảy… Hắn nhẹ nhàng vươn tay, bức thiết muốn biết những khổ sở của hắn bấy lâu mà hồ điệp mang đến cuối cùng đại biểu cho cái gì.

Hồ điệp bay quanh người Cố Thính Ngã 1 vòng, rồi nhẹ nhàng ngừng lại đậu trên đầu ngón tay hắn.

Đúng lúc đó, Cố Thính Ngữ nghe rất rõ, âm thanh đó không phải là tiếng suối chảy, mà là 1 tiếng người đang khóc.

Tiếng khóc rên rỉ đó phát ra từ chính cơ thể của hồ điệp.

Tới gần hơn một chút nữa

Sẽ tới được nội tâm của hồ điệp… Nó nói, nó đang nói

“…Cứu cứu ta.”

“Phanh.” Một tiếng, Cố Thính Ngữ từ trong mộng giật mình tỉnh lại!

Đối diện trước mặt hắn, là gương mặt đầy nết nhăn của lão nhân. Trên gương mặt vẽ toàn những vệt sáng tạo thành một hình vẽ quỷ dị.

“!!” Cố Thính Ngữ cảnh giác nhìn lão nhân.

“Thần sử đại nhân! Ngài làm sao vậy?”

Sau 10 giây, Cố Thính Ngữ mới nhớ ra lão nhân này là ai và nhớ ra hòan cảnh hiện tại của mình.

“Thần sử đại nhân??”

“Không có việc gì.” Cố Thính Ngữ lắng nghe âm thanh mình nói ra.

“Ngài không có việc gì là tốt rồi, vừa rồi ngài đang ngủ, bỗng nhiên lại hô to cứu mạng, ta lo ngài xảy ra chuyện gì, nên vội vàng chạy đến xem.”

“Tôi nói rồi, không có việc gì đâu.” Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng kiểm tra vết thương trên đầu lão nhân “Vết thương trên đầu lão còn đau không?”

Từ đôi mắt lão nhân lại rơi lệ, sau lão cố sức nhịn lại, cười cười đối hắn nói “Xin lỗi ngài… Tôi trước đây có một đứa con trai cũng tầm tuổi ngài… Lúc ngài mới tới đây, tôi gần như đã nghĩ rằng nó đã trở về.”

Con trai của lão nhân…

Hình như người đó đã tiến vào thập nhị cung rồi sau đó thì không có trở về, Cố Thính Ngữ nhớ lại những lời đồn lúc trước đã được nghe.

“Một hài tử ngốc ngếch… Đã biết rõ bản thân không thể nào ngăn cản…”

Lúc này màn đêm đã bao phủ mọi nơi, đại bộ phận tộc nhân đã đi vào giấc ngủ, lão nhân cùng Cố Thính Ngữ tựa vào gốc cây, màn đêm dung nhập vào sâu trong đôi mắt của Cố Thính Ngữ, hắn lẳng lặng nhìn xung quanh, nghĩ tới người nhà, một cảm giác khác thường liền trỗi dậy, hắn thoải mái cùng lão nhân nói “ Lão đừng lo lắng quá, có lẽ không có chuyện gì xấu đâu.”

Lão nhân cười khổ 1 chút “Không đơn giản như vậy… Bí mật trong Thập nhị cung, nhiều lắm. Nhiều người cho rằng chỉ cần xông qua mười hai cửa là được, kỳ thực không đơn giản như vậy. Chủ nhân của thập nhị cung, đều chưởng quản nơi ở của chính mình, mỗi thánh thú tính cách lại không giống nhau, hơn nữa điều then chốt chính là, phải lấy được thứ tối quý giá nhất trong tay chúng.”

“Thứ tối quý giá?”

“Đúng vậy, không ai biết cụ thể thứ đó là cái gì, người xông vào trong cung nhất định phải thu phục được Thập nhị thánh thú, đồng thời phải khiến chúng cam tâm tình nguyện giao ra vật tối quý giá đó. Do đó, ngoại trừ người trong truyền thuyết là ngài ra, không ai có khả năng làm được. Vào thánh thú cung chỉ có duy nhất một con đường, hơn nữa lại chỉ có thể tiến về phía trước, cũng không có đường trở ra.”

Chương 3: Mê chi cung

Cố Thính Ngữ thở dài một hơi: “Ta không rõ... Vì sao các ngươi như thế nhận định ta chính là cái vị thần sử kia. Đừng nói là xông vào thập nhị cung thu phục thánh thú hay là nhượng ta ở 1 địa phương xa lạ sinh tồn, ta cũng không nhất định có thể sống mà đi xuống phía dưới. Chính ta cũng không biết vì sao mình lại tới đây...”

Được rồi, hắn vì sao lại đến nơi đây?!

Là bức tranh kia... Cố Thính Ngữ nghĩ lại, bởi vì bức họa, hắn đã đi tới cái thế giới không thuộc về bản thân này.

Trong bức tranh là mười hai thánh thú, chẳng lẽ chính là thánh thú ở trong Thập nhị cung sao?

Như vậy cảnh tượng trong mơ quấy nhiễu bản thân suốt 30 năm chính là đây, hay là ở lại tìm cho ra đáp án đó.

“Thần sử đại nhân, mỗi người sinh ra đều có một sứ mệnh. Giống như sứ mệnh của Ma tộc chúng ta là chờ đợi ngày ngài tới đây… Nhiều năm trôi qua như vậy, chúng ta chỉ biết thủy chung chờ đợi, không cần tìm hiểu nguyên nhân, là bởi vì chúng ta biết, từ cái thế giới càng lúc càng tăm tối này, sự tồn tại của người giống như là hy vọng bất diệt nhất, chúng ta sống sót sinh sôi tới giờ chính là nhờ vào điều đó.”

Hai mắt lão nhân từ từ thanh minh trở lại, lão quỳ gối trước mặt Cố Thính Ngữ, nói “Hay là Thần sử cứ hoàn thành sứ mệnh đi, có thể ngài sẽ được quay về nơi ở của mình, chưa một ai từng đến được chỗ sâu nhất trong thập nhị cung, đại nhân, người trong ma tộc bọn ta vô pháp xông vào thánh thú cung. Thế nhưng, Nguyên Ác sắp thức tỉnh, nếu hắn tỉnh táo lại, sẽ không còn vị thần nào có khả năng đối kháng với hắn. Thỉnh ngài nghĩ cho lời thỉnh cầu của bộ tộc chúng ta, vì kỳ vọng của chúng ta, và cũng vì sứ mệnh của ngài.”

Dưới ánh trăng sáng tỏ, gió từ Tùng Lâm không biết từ lúc nào đã ngừng lại, Cố Thính Ngữ cảm giác đáp án được chôn sâu theo năm tháng ở bên dưới đang dần chui lên, hắn đưa tay nâng lão nhân dậy, nâng dậy kí thác đã yên lặng chờ đợi suốt hàng ngàn năm.

“Nói cho ta biết,” Cố Thính Ngữ nghe được thanh âm của chính bản thân “Cổng vào ở đâu?”

Thời gian trôi qua một cách nhanh chóng. Tảng sáng, trước Tùng Lâm đã giăng đầy suơng mù.

“Thần sử đại nhân, ta chỉ có thể hộ tống ngài tới đây …” Lão nhân nói xong liền tháo từ trên cổ bản thân xuống 1 chiếc vòng ốc giao vào tay Cố Thính Ngữ, dặn dò “Đây là bùa hộ mệnh mà tổ tiên lưu truyền lại, chỉ mong phù hộ ngài trở về bình an.”

Cố Thính Ngữ tiếp nhận vòng ốc của ông, đeo lên cổ bản thân, đợi hắn ngẩng đầu muốn hướng lão nhân nói lời cảm tạ thì, hắn phát hiện không thấy lão nhân đâu.

“Tộc trưởng?” Sương mù càng lúc càng dày đặc, từ ngoài bước vào vài bước đã không nhìn rõ bất cứ vật gì.Còn chưa có nói lời từ biết, còn không kịp hỏi thêm về bí mật của Thập nhi cung, thậm chí còn chưa nói về người đã viết lên truyền thuyết thánh thú, Cô Thính Ngữ đã bước vào kết giới của Thập nhị thánh thú cung.

Cố Thính Ngữ cũng không phải là không sợ, hắn đối với động vật sợ hãi cường liệt hơn người thường.

Hắn cảm giác được bản thân trong sương mù đang từ từ run lên nhè nhẹ, mỗi một bước đi đều tiến lại gần nguy hiêm một ít, hoặc có lẽ trong nháy mắt hắn sẽ bị một con dã thú không biết tên lao ra cắn nát ngay sau đó.

Thế nhưng hắn vẫn không hề ngừng lại.

Nếu như trên thế giới thực sự từng có thần tồn tại, nếu như mọi chuyện xảy ra với hắn đều chỉ từ lời tiên đóan từ một ngàn năm trước, Cố Thính Ngữ sâu thẳm tin rằng điểm cuối cùng của tất cả việc này sẽ lí giải được mọi chuyện.

Kết quả cuối cùng sẽ là những gì, Cố Thính ngữ không muốn nghĩ thêm nữa, hắn không có sự lựa chọn: hoặc là dừng ở đây giữa sương mù tiếp tục sợ hãi, hoặc là tiến về phía trước…KHông quan tâm tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Đất dưới chân bắt đầu trở lên xốp hơn, từ trong sương mù có vài tia mưa phùn rơi trên trán Cố Thính Ngữ. Sau đó, sương mù dần dần tan bớt, một cỗ hương hoa hòe xộc vào mũi hắn.
Rốt cục, đường nhìn cũng trở lên rõ rang, Cố Thính Ngữ cư nhiên phát hiện bản thân đang đứng giữa một rừng hòe ngút ngàn tầm mắt, có hàng nghìn con đuờng nhỏ như ruột dê dẫn đi mọi nơi, ven đường hai bên trái phải đều là những cây hòe cao to gắn bó với nhau tạo thành một đại dương mênh mông. Những hạt mưa bụi cùng những cánh hoa nhỏ trắng nõan rớt xuống, khung cảnh trước mắt hệt như một bức tranh thơ yên tĩnh.

Cố Thính Ngữ mờ mịt nhìn bốn phía, sưong mù từ lâu đã tiêu tán sạch sẽ. Chung quanh đều là một rừng hòe giống nhau, dựa theo hướng đi của những con đường nhỏ trong rừng, bố cục này rất giống 1 mê cung.

Cố Thính Ngữ đi trong rừng, xung quanh im lặng, nhưng hắn cảm thấy sự yên lặng này chỉ là vẻ bên ngoài, rừng cây nồng đậm mùi hương hòe này không hề đơn giản như hắn đang thấy.

Bằng vào trực giác nhạy cảm của 1 bác sĩ, Cố Thính Ngữ phát hiện ra trong bụi cỏ có một ít máu. Hắn đi dọc theo vết máu hướng sâu vào trong rừng, rốt cục tại một nơi ẩn mật phía sau rừng cây hắn nhìn thấy một con chó toàn thân trắng như tuyết.

Bạch khuyển vẫn không nhúc nhích, trên lưng có 1 vết thương rất sâu, tiên huyết theo lớp lông trắng chảy dọc xuống đất.

Xem xét sơ bộ, vết thương của bạch khuyển rất nghiêm trọng tới tận xương, hơn nữa miệng vết thương đã sinh mủ, nếu xử lý không tốt thì khả năng sống sót là rất nhỏ.

Cố Thính Ngữ hít sâu 1 hơi, nhẹ nhàng tới gần bạch khuyển, nghe được động tĩnh hai mắt vốn đang khép kín của bạch khuyển bỗng mở to, tràn ngập đề phòng nhìn chằm chặp vào từng cử động của Cố Thính Ngữ.

Thấy hắn ngồi xổm xuống, bạch khuyển liền lộ ra răng nanh sắc nhọn và phát sinh những thanh âm càu nhàu cảnh cáo, ngay khi nó đang giãy dụa đứng lên định cho Cố Thính Ngữ 1 nhát trí mạng thì, hắn tại trán của bạch khuyển xoa nhẹ 1 cái.

“Đừng sợ.” Cố Thính Ngữ nhẹ nhàng nói.

Sau một lúc trấn an, bạch khuyển dần dần trầm tĩnh lại, một lần nữa nhắm lại đôi mắt, phát sinh những tiếng rên ô ô khó nhịn.

Thấy bạch khuyển chịu phối hợp, Cố Thính Ngữ vội vã lấy thuốc cùng băng gạc trong balô ra, nhẹ nhàng phá vỡ vết thương mới đóng vảy một nửa rồi xử lý sạch sẽ cẩn thận, bạch khuyển liền phát sinh tiếng kêu đau đớn hơn trước, hắn lại một lần nữa vội an ủi, chậm rãi hơn chút, bạch khuyển lại từ từ an tĩnh.

Cố Thính Ngữ bởi vì khẩn trưong cao độ mà đầu đầy mồ hôi, cũng vì chỉ chuyên chú băng bó vết thương mà hắn không hề chú ý tới, bạch khuyển đang dùng cặp mắt thanh tỉnh trong suốt chăm chú nhìn hắn…

Chương 4: Thiếu niên lạc đường

Sắc trời ảm đạm, màn đêm dần buông xuống.

Tiếng mưa phùn tí tách không ngừng.

Vết thương của bạch khuyển đã được xử lý gần như sạch sẽ, thuốc chống viêm đã phát huy tác dụng, hiện tại nhiệt độ cơ thể của bạch khuyển cũng không còn băng lãnh như lúc trước nữa.

Cố Thính Ngữ sau khi làm tốt tất cả liền đứng dậy muốn ly khai, bỗng nhiên nghe thấy một trận than nhẹ của bạch khuyển

“Vẫn còn đau sao…” Cố Thính Ngữ lẩm bẩm, tay hắn khẽ vuốt nhẹ bạch khuyển vài cái, bạch khuyển rất hưởng thụ mà nheo đôi mắt lại.

“Hẳn là không còn gì đáng ngại …” Cố Thính Ngữ cầm lấy ba lô vừa muốn xoay người, lần thứ hai nghe được thanh âm khó chịu của bạch khuyển.

“...” Một người một khuyển nhìn nhau giằng co.

Cố Thính Ngữ nhìn sắc trời đã tối, thở dài: “Quên đi, trời cũng đã tối rồi, ta sẽ ở chung với ngươi 1 đêm.” hắn cởi áo khoác che lên người bạch khuyển, bản thân chọn một chỗ khác dưới tán cây hòe, ngồi xuống.

Màn đêm như phủ nên rừng cây hòe lam sắc này một sự yên lặng thần bí, Cố Thính Ngữ tựa dưới tàng cây, thỉnh thoảng có những cánh hoa bạch sắc rơi xuống trên vai trên đầu hắn, mùi hoa tràn ngập khu rừng, mọi vật xanh thẫm, trong cái thế giới xa lạ mà hoang mang như vậy nhưng Cố Thính Ngã lại không hề có cảm giác sợ hãi.

Tuy trong lòng hắn còn có rất nhiều bất an, dù không hiểu tại sao nhưng hắn cảm giác được bạch khuyển kia sẽ không thương tổn bản thân mình.

——————-

Một đêm vô mộng.

Buổi sớm lộ ra những hạt sương tinh khiết, gió lạnh nhè nhẹ thổi qua rừng cây

Cố Thính Ngữ mơ màng mở mắt, nhưng phát hiện trước mắt là một mảnh bạch sắc mông lung.

Hắn thầm nghĩ, là tuyết rơi sao? Nhưng vì sao hắn nằm trong tuyết lại thấy ấm áp như vậy?

Một lát sau, hắn mới phát hiện đó không phải là tuyết, mà là bộ lông trắng như tuyết của bạch khuyển kia.
Điều này đã kích thích nghiêm trọng tới Cố Thính Ngữ, hắn cư nhiên nằm trong lòng động vật mà không hay biết gì hết, căn bản cũng lạ… rõ ràng đêm qua bạch khuyển kia nằm ở chỗ khác lại chẳng biết từ lúc nào đã tiến sát đến bên hắn, thậm chí còn cuộn lấy hắn vào lòng (vì đang là hình thú lên ta dùng cuộn chứ không ôm nha)

Thấy bạch khuyển còn đang mê man, Cố Thính Ngữ cầm lấy áo khoác cùng balô, lảo đảo ly khai.

Lần thứ hai Cố Thính Ngữ đi vào tử lộ, hắn đã không biết mình đã quay về đây đến lần thứ mấy. Nhưng mà, hắn cũng không có cách gì xác định đây có phải là con đường cũ hay không.

Trên một cây hòe mà hắn đi qua, hắn vẽ một kí hiệu để làm dấu, nhưng mà sau đó vô luận đi bất cứ đường nào, hắn lại nhìn thấy kí hiệu mà bản thân đã hạ ở ngay trước mắt.

Lúc này, hắn minh bạch,  mình đã đi vòng vòng.

Cố Thính Ngữ không cảm thấy đói bụng, nhưng hắn lại phi thường khát. Dần dần thể lực của hắn đã không còn chống đỡ nổi nữa, hắn bắt đầu hòai nghi bản thân đang sản sinh ảo giác, vì hắn tổng cảm thấy có cái gì đang theo sau mình, nhưng khi quay đầu nhìn lại thì cái gì cũng không có.

Đột nhiên, trên đỉnh đầu truyền đến một trận âm thanh xào xạc, Cố Thính Ngữ ngẩng đầu tìm thanh âm, kinh hoàng phát hiện trên cây hòe, đối diện với chỗ Cố Thính Ngữ là một đám xương khô quái vật giống nhau đang nằm úp sấp, chúng là những con quái thông thường nhất trong khu rừng truyền thuyết. Một con quái trong thời điểm Cố Thính Ngữ ngẩng đầu nháy mắt đã lao xuống, lợi trảo lợi hại trên hai gò má hắn cắt ngang.

“A!!”

Lũ quái chỉ cao bằng nửa thân người, xương gầy như que củi nhưng răng nanh cùng móng vuốt lại vô cùng sắc bén lợi hại, từ trên cây lũ quái lao xuống càng lúc càng nhiều, chúng đã đói quá lâu rồi, thật vất vả mới thấy được một nhân loại mĩ vị như vậy, tự nhiên sẽ không thể bỏ qua.
Lũ quái vây quanh Cố Thính Ngữ, trước sau tranh nhau lao lên tấn công hắn.

Cố Thính Ngữ trên người nhiều chỗ đã bị trảo thương, hắn miễn cưỡng bảo vệ đầu, thân thể truyền đến đau đớn cùng với ý thức đang dần trở lên không rõ ràng khiến cho hắn đánh mất năng lực phản kháng, thân thể theo thân cây dần ngã xuống.

Đột nhiên, từ trong rừng truyền đến 1 tiếng hét lớn, đám quái xung quanh dường như đều cùng cảm ứng thấy một cái gì đó phát sinh những tiếng “chi chi” sợ hãi, một vật gì đó từ trong rừng lao ra, những con quái bất chấp mĩ thực trước mắt mà chấn kinh chạy tứ tóan

Cố Thính Ngữ cảm giác cái sinh vật kia đang đứng ngay trước mặt hắn, bóng của nó chặn tia sáng, chỉ là Cố Thính Ngữ đã suy yếu đến mức không có khí lực ngẩng đầu, rốt cục chống đỡ không được mà lâm vào hôn mê.

Cố Thính Ngữ không biết bản thân ngủ bao lâu, lần thứ hai tỉnh lại thì cảm giác có người đang đút nước cho hắn, nhưng trong miệng ngoại trừ nước thì còn có cái gì đó mềm mềm, tại trong khoang miệng hắn đảo quanh, liếm lộng hàm răng, mút đầu lưỡi hắn.

“Ân...”

Cố Thính Ngữ vội vã mở mắt.

Trải qua một loạt các kích thích, Cố Thính Ngữ cho rằng bản thân còn có thể gặp phải cái gì đó đáng sợ, thế nhưng làm hắn không nghĩ tới chính là, trước mắt hắn lại là một thiếu niên thanh tú tuấn mỹ.

Thiếu niên này, vẫn còn đang hôn hắn.

“Ân?!”

Nhận thấy Cố Thính Ngữ đã tỉnh lại, thiếu niên buông ra bờ môi của hắn. Đôi ngươi như hổ phách trong suốt thấy đấy lẳng lặng nhìn chăm chú vào Cố Thính Ngữ, thiếu niên liếm liếm môi, ôn nhu nở nụ cười.

Nụ cười ôn nhuận như nước của thiếu niên khiến Cố Thính Ngữ thất thần, không rõ tình huống hiện tại.

“Ngươi …là ai?” hắn hoang mang hỏi.

Thiếu niên tiếu ý càng đậm, ghé sát vào bên Cố Thính Ngữ, nhẹ nhàng liếm vết thuơng trên hai gò má, ở bên tai hắn nói

“Ta… Bị lạc đường…”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau