THANH LONG GIÁO CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thanh long giáo chủ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Đáy biển mò kim

Bọn này gồm ba người, trừ Tùng Triệu ra, còn hai. Trong hai thì một vừa cất tiếng đó, y vừa dứt lời, người kia bẻ liền :

- Thạch huynh ơi! Nói làm chi các việc lục soát! Vô ích! Chính Song Lưu Chưởng Sử Viêm Vượng kia mà còn bị hung thủ hạ sát dễ dàng, hạ sát bên cạnh Lý Tử Kỳ, thì ngẫm lại mình, dù có lục soát mà gặp hung thủ đi nữa, thử hỏi gặp để làm gì hung thủ được chứ? Chỉ sợ chưa chớp mắt là đã không kịp thở với hắn rồi chứ.

Người mang họ Thạch lộ vẻ không phục, đáp :

- Ngươi đừng có tâng bốc đối phương, tự dìm sâu mình như vậy. Chúng ta là những kẻ từng vung gậy múa đao suốt mười mấy, hai mươi năm nay, thì dù sao cũng chẳng đến đỗi quá hèn. Ta không cãi với ngươi làm gì, lão Thôi, ngươi cứ chống mắt xem, giả như chúng ta lục soát, may ra mà gặp được hung thủ, ngươi cứ để cho ta đối phó với hắn!

Họ Thôi hơi thẹn, nổi giận gắt :

- Con mẹ nó! Nói miệng tài mãi! Ngươi cũng như ta chứ hơn gì ta đó mà lớn lối? Chỉ sợ gặp hung thủ rồi, ngươi lại cứng miệng mà không còn kêu cứu được nữa đấy, chứ đừng hòng vung gậy múa đao?

Y không thèm dùng lối xưng hô huynh huynh, đệ đệ nữa.

Cả hai cãi vã với nhau một lúc.

Tùng Triệu khuyên dứt :

- Thôi đi cho ta xin, mình có bổn phận lục soát, thì cứ lục soát, việc gì sẽ xảy ra, mặc cho số phận, cãi vã mãi, Đường chủ hay được, sẽ quở nặng chúng ta đấy.

Tôn Vân Đình cũng khuyên :

- Sự tình đã như thế, thì có luận bàn gì thì nó cũng đã như thế rồi, tốt hơn là mình hãy nghĩ phương pháp an toàn, điều tra cho rõ ràng nguyên nhân, dự phòng hậu hoạn, cốt sao tròn nhiệm vụ thì thôi. Kẻ kia có hung dữ đến đâu, chẳng phải mình cãi vã như vậy, mà rồi hắn thay đổi tính tình, trở nên hiền hòa cho chúng ta nhờ đâu!

Họ Thôi trầm giọng :

- Nếu không tìm được hung thủ, thì uy tín của bổn phủ còn gì? Người trong phủ thì đông, lại thêm có quần hùng tụ họp, thế mà hung thủ vào ra như chỗ không người, hắn giết ai cứ tự do giết, giết rồi ung dung ra đi! Chẳng lẽ Đại Sum phủ đến ngày tàn lụi? Chưa xuất phát chiến dịch mà thinh thế bắt đầu lung lay, thử hỏi còn nhuệ khí đâu mà tính đến chuyện dài, chuyện lớn?

Tùng Triệu lại nhìn thoáng qua Yến Thiên Y.

Yến Thiên Y lộ vẻ kinh khiếp hơn ai hết, chàng còn lại làm hơn thế, đầu thì cúi, thân hình còn rung rung.

Tôn Vân Đình thở dài, thốt :

- Chỉ sợ từ nay, Đại Sum phủ mất cái cảnh thái bình của ngày nào! Chúng ta bắt đầu không còn ăn no, ngủ kỹ được nữa rồi đó!

Họ Thạch lắc đầu :

- Không nên quan trọng quá tình hình, Tổng quản. Sự việc hôm nay, xảy ra như vậy là vì chúng ta không thể tưởng đến đối phương mạo hiểm cỡ đó. Nhất định từ nay những cảnh thế này sẽ không bao giờ còn tái diễn nữa! Vô hình chung, đối phương đã có hảo ý cảnh cáo chúng ta, nhắc nhở chúng ta luôn luôn đề cao cảnh giác, dù rằng chúng ta hy sinh hai mạng người, sự hy sinh đó đáng giá lắm!

Tôn Vân Đình cười khổ :

- Hy vọng được như lời Thạch lão đệ vừa nói!

Họ Thạch cao giọng :

- Đừng để mất niềm tin, Tổng quản!

Nhưng, Thôi phòng vệ không đồng ý, bĩu môi thốt :

- Con mẹ nó! Tự mình bảo toàn bản thân, chưa chắc là xong, lại nói đến những chuyện xa vời, kém thực tế quá!

Họ Thạch lại cãi.

Tùng Triệu lại dàn giải.

Rồi y tặc lưỡi, thốt :

- Thực ra chúng ta phải nhìn nhận đối phương quả là tay phi phàm! Cạnh Tây Viên, có một toán canh, túc trực ngày đêm, thế mà vừa nghe tiếng kêu cứu, họ cấp tốc chạy đến nơi vẫn không kịp thấy hung thủ! Giết người nhanh, thoát đi nhanh hơn một nháy mắt, trên đời này, phỏng có mấy kẻ ngang tài!

Dừng lại một chút, y tiếp :

- Chẳng rõ hung thủ dùng võ khí gì, hạ sát Sử Viêm Vượng và Lý Tử Kỳ!

Họ Thôi đáp :

- Vết thương nơi hai nạn nhân, đồng bộ vị, ở khoảng dạ dưới. Về Sử Viêm Vượng thì mường tượng bị kiếm đâm thủng, còn về Lý Tử Kỳ thì theo huynh đệ nghĩ, y bị một vật gì đó không nhọn lắm, đâm vào, vật đó nhất định chẳng phải là loại vũ khí bằng thép như đao, kiếm, thương...

Y tiếp luôn :

- Hiện tại, tại Tây Viên, hẳn là nhiệt náo lắm. Ngoài số người trong bổn phủ, còn có mặt các vị trong Kim Cương hội, cha con họ Chương, cùng mấy vị cao thủ dự đại hội hôm qua. Chờ xem họ có khám phá ra được điều nào khả dĩ giúp cuộc truy nã hung thủ chăng!

Tôn Vân Đình thở dài :

- Việc xảy ra trước mắt quần hùng, thì làm sao giữ bí mật được.

Họ Thôi “hừ” một tiếng :

- Mong gì việc đó, Tổng quản? Vấn đề chỉ là thời gian thôi, chẳng sớm thì muộn, sự tình sẽ bị tiết lậu ra khắp sông hồ! Dù muốn, dù không, danh hiệu của Đại Sum phủ cũng phải bị sứt mẻ ít nhiều...

Tôn Vân Đình cau mày :

- Chẳng rõ hung thủ có thoát đi được không?

Tùng Triệu đáp :

- Theo đệ huynh thì, hung thủ đã thoát đi từ lâu rồi. Bởi gan nào mà hắn dám lưu lại đây, trong khi hắn thừa hiểu tại Đại Sum phủ, hiện có rất hiều cao nhân dị khách tập hợp?

Y vừa thốt vừa liếc sang Yến Thiên Y!

Câu nói đó có ý nghĩa sâu xa, y gián tiếp tạo sự tuyệt vọng cho những ai còn hăng say lục soát tìm hung thủ.

Người ta lơi lục soát thì hung thủ sẽ tránh được nhiều phiền phức.

Hung thủ, ngoài cái người mà y dự đoán, thì còn là ai chứ? Dĩ nhiên, y phải lo lắng.

Họ Thôi tán đồng ý kiến đó :

- Đúng vậy! Chắc chắn là hung đã thoát đi rồi, thoát lọt khỏi hệ thống phòng vệ của Đại Sum phủ. Hắn mà thoát đi nhanh như vậy, đúng là một điều đáng sợ cho chúng ta, bởi đó là một bằng cớ chứng minh tài nghệ cao siêu của hắn!

Họ Thạch mỉa :

- Ngươi luôn luôn tâng bốc đối phương!

Tùng Triệu giải thích :

- Không phải tâng bốc, bất quá lão Thôi căn cứ vào tình hình, dù sao đi nữa, chúng ta cũng không thể phủ nhận bản lĩnh tuyệt vời của hung thủ!

Tôn Vân Đình cười khổ :

- Động cơ nào thúc đẩy đối phương hành động như vậy?

Tùng Triệu lại liếc mắt sang Yến Thiên Y, nói :

- Cái đó, còn phải chờ cuộc điều tra mới biết được, Tổng quản!Yến Thiên Y cúi đầu thấp hơn, rung mình nhiều hơn.

Họ Thạch giục :

- Đi! Mình cứ tiếp tục lục soát, may ra thấy được manh mối gì chăng! Cứ đứng đấy mà bàn bàn, luận luận, chẳng lẽ hung thủ dẫn xác đến tự nạp?

Nói đoạn, cả ba cùng kéo nhau đi về phía hữu.

Tôn Vân Đình nhìn theo họ, lắc đầu, thở dài :

- Bổn phận, là phải lục soát, nhưng chỉ vô ích thôi! Không khéo lại thiệt đến thân! Rõ khổ!

Bây giờ Yến Thiên Y mới cất tiếng :

- Hung thủ là ai mà có võ công cao cường như thế? Nghe các vị đó nói chuyện với nhau, tiểu nhân sợ quá!

Tôn Vân Đình vỗ nhẹ tay lên đầu chàng, như muốn cho chàng biết là có lão ta, chàng không nên sợ hãi, lão sẵn sàng che chở, miễn sao chàng cứ giữ tánh tình thuần hậu, chất phác, mẫn cán, siêng năng.

Lão khuyên :

- Ngươi đã thấy đó, sóng gió đã bắt đầu nổi dậy trong bổn phủ, nhưng không ai nhắm vào ngươi đâu, bởi ngươi đâu có phải là đối tượng? Như vậy, ngươi chẳng việc gì phải lo ngại, có điều từ nay ngươi hãy dè dặt hơn trước, đừng bao giờ lỗ mãng đến chỗ thanh vắng, đừng đi quanh quẩn gần các chỗ tối tăm, lúc đêm khuya. Cũng đừng nên đi đứng một mình, khi ngày tàn, xong việc, là đóng cửa cài then mà nghỉ ngơi, để tiếp tục phận sự ngày mai. Xê dịch trong khu vực phủ, ngươi hãy chọn những con đường có gia nhân qua lại thường xuyên, như vậy người ta sẽ không nghi ngờ ngươi. Ngươi hiểu đại khái những lời ta nói chứ?

Yến Thiên Y cúi đầu :

- Tiểu nhân hiểu. Đa tạ Tôn đại gia chiếu cố.

Tôn Vân Đình day qua đám gia nhân đứng gần đó, gọi :

- A Quý! Sao chưa thấy y sư đến?

A Quý hấp tấp đáp :

- Sắp đến nơi rồi đó, Tổng quản!

Tôn Vân Đình giục :

- Ngươi chạy đi nhắc lão ấy xem, người ta đang chờ mà lão cứ dần dà mãi, đáng ghét lạ!

A Quý chạy đi rồi, Tôn Vân Đình nắm cánh tay Yến Thiên Y dắt vào phòng.

Đêm xuống từ lâu.

Đại Sum phủ, đêm nay khoác bộ mặt cực nghiêm, các đội phòng vệ được tăng cường, địa điểm canh cũng gia tăng, chốc chốc có tiếng mõ canh, phát lên từ một nơi, các nơi khác cũng phụ họa, tiếng mõ vang rền.

Người ta làm như đại địch sắp đến tấn công, đến bất cứ phút giây nào.

Trong phòng của Yến Thiên Y, đèn đã tắt, nhưng chàng chưa ngủ.

Bởi, chàng đang tiếp khách.

Khách của chàng là Tùng Triệu, cả hai cùng ngồi nơi mép giường. Một lúc lâu, Yến Thiên Y thốt :

- Bây giờ, mình nói chuyện được rồi đó, Tùng lão đệ.

Tùng Triệu hỏi :

- Sự tình hôm nay có phải đại hiệp gây nên?

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Nếu không là tại hạ, thì lão đệ nghĩ là ai chứ?

Tùng Triệu hỏi :

- Đại hiệp bắt đầu xúc tiến chương trình giệt trừ dần dần vây cánh của Đại Sum phủ?

Yến Thiên Y gật đầu :- Đúng vậy!

Tùng Triệu lại hỏi :

- Mở đầu bằng cái chết của Sử Viêm Vượng và Lý Tử Kỳ?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Một tấu xảo không may cho hai người đó thôi. Thực ra mục tiêu đầu tiên của tại hạ là Phó hội chủ Kim Cương hội Thiết Quân Tử Hoàng Đơn và Đơn Đảnh Hồng Mạnh Hạo. Họ Lý và họ Sử bất ngờ xuất hiện trong lúc tại hạ sắp sửa hành động, xự xuất hiện đó gây trở ngại cho tại hạ, thành thử tại hạ phải diệt trừ họ. Nghĩ ra, cái chết của họ có phần nào oan uổng.

Tùng Triệu hỏi :

- Lúc đó, đại hiệp không thể dung thứ cho họ được sao?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Một trường hợp chẳng đặng đừng, lão đệ! Sử Viêm Vượng vừa trông thấy tại hạ, liền quả quyết tại hạ chẳng phải Trương Tiểu Lang chân chánh, mà là Yến Thiên Y giả mạo ra. Tại hạ phân trần hết lời, cả Lý Tử Kỳ cũng phủ nhận hộ tại hạ, thế mà Sử Viêm Vượng lại không chịu tin cho. Cuối cùng, y đòi dùng võ công trắc nghiệm lai lịch của tại hạ. Chẳng lẽ, tại hạ trân mình cho y đánh? Giả như y quyết tâm đánh chết tại hạ, cứ các chỗ nhược mà đánh, thì sao? Tự nhiên, tại hạ phải phản ứng, và giết y thì cũng bắt buộc giết cả Lý Tử Kỳ.

Tùng Triệu thở dài :

- Tại sao Sử Viêm Vượng ngu thế? Tội tình gì mà y cứ đề quyết đại hiệp như vậy? Sao y không hiểu, một khi đại hiệp lộ chân tướng rồi, thì làm gì đại hiệp để cho y sống sót?

Yến Thiên Y cười khổ :

- Y muốn lập công đầu, mua lòng Lạc Mộ Hàn, chứ còn tại sao nữa? Danh vọng, ai không ham, nhưng phải chính mình tạo thành, chứ liều lĩnh lập công cho người, rồi chờ người ban bố, thông lệ, thì thật là hèn, thì phải chết, đáng chết lắm!

Chàng hỏi lại :

- Sau vụ đó, Lạc Mộ Hàn có phản ứng như thế nào?

Tùng Triệu lắc đầu :

- Lão trầm lặng như thường, không hề biểu lộ một cảm nghĩ gì hết. Phần đông có đề cập đến Thanh Long xã, nhưng vì không có chứng cứ, thành ra không ai dám cả quyết như thế nào.

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Về vụ này, tại hạ xin nhờ Tùng lão đệ theo dõi, xem quần hùng có thái độ chi đối với bổn Xã.

Tùng Triệu thốt :

- Tiểu nhân lo quá, sớm muộn gì họ cũng tìm ra manh mối! Họ sẽ biết là Thanh Long xã đã trà trộn vào trong hàng ngũ của họ rồi.

Yến Thiên Y tiếp :

- Cái đó thì hẳn rồi, nhưng ít nhất cũng phải qua một thời gian. Và, thời gian dù có ngắn, cũng đủ cho sự việc rồi. Tại hạ chủ trương đánh mạnh vào tinh thần địch, chứ phương pháp đó không giúp tại hạ tận diệt địch, mà chính tại hạ cũng không muốn tận diệt địch. Tinh thần lung lay, đấu chí lung lay theo luôn, từ đó họ sinh chán nản, cuối cùng phải bỏ cuộc.

Dừng lại một chút, chàng tiếp :

- Sở nguyện của tại hạ, là đổi chiến thành hòa, chứ không phải xúc tiến cuộc thanh toán lẫn nhau. Bằng mọi giá chúng ta phải cố tránh đổ máu, dù rằng khung cảnh giang hồ luôn luôn ánh hồng máu thắm, song không phải vì thế mà chúng ta nuôi dưỡng tính hiếu sát. Binh khí là hung khí, trừ trường hợp bất đắc dĩ, không nên thích dùng. Khi lương tâm vấy máu rồi, thì con người dù là bật anh hùng cũng biến thành ác quỷ!

Tùng Triệu trầm giọng :

- Đại hiệp phải thận trọng mới được.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Đương nhiên! Hành động là cốt sao thu thập kết quả đẹp, chứ đâu phải là việc liều lĩnh. Mình giành sự sống còn mà, Tùng Triệu!

Tùng Triệu hỏi :

- Sau Lý Tử Kỳ và Sử Viêm Vượng, đại hiệp chọn mục tiêu nào?

Yến Thiên Y đáp :

- Thiết Quân Tử Hoàng Đơn và Đơn Đảnh Hồng Mạnh Hạo, trong Kim Cương hội.

Tùng Triệu tặc lưỡi :

- Hai tay đó không vừa đâu, đại hiệp!

Yến Thiên Y cười nhẹ :

- Tại hạ sẽ cố gắng thu thập họ. Trừ diệt được họ rồi, là tại hạ sẽ bước được một bước dài trên lộ trình tiến đến thanh bình. Hai người đó là những nhân vật hăng say nhất trong hàng ngũ chủ chiến. Họ chết đi, nhuệ khí địch sẽ giảm sút quan trọng.

Tùng Triệu hỏi :

- Đại hiệp có cần tiểu nhân tiếp trợ chăng?

Yến Thiên Y nghiêm sắt mặt :

- Tại hạ nói thật, Tùng lão đệ đừng giận nhé. Giả như tại hạ không thủ thắng nổi trước Hoàng Đơn và Mạnh Hạo, dù có Tùng lão đệ cũng chẳng ích lợi gì, trái lại còn vướng bận cho tại hạ nữa đấy. Công phu của lão đệ còn kém lắm, có thêm lão đệ cũng chẳng phát huy được oai lực gì.

Tùng Triệu công nhận điều đó, chẳng qua hắn thành tâm, thành ý đối với Yến Thiên Y, nên muốn làm một cái gì cho chàng vậy thôi, chứ về võ lực thì hắn chưa đủ tư cách đứng cạnh Yến Thiên Y trong bất cứ cuộc chiến nào.

Yến Thiên Y tiếp :

- Muốn tiếp trợ tại hạ, lão đệ chỉ cần gia tâm dọ dẫm mưu đồ của địch, tìm hiểu mọi hành động của họ, mà làm công việc đó cũng khó khăn lắm rồi, nói chi đến sự đối địch với những tay có bản lĩnh cỡ sư phó của lão đệ?

Tùng Triệu hỏi :

- Đến lúc nào, đại hiệp bắt đầu thực hiện cuộc ám sát người trong Kim Cương hội?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Không thể định trước, bởi phải tùy thời, tùy cơ, bất quá tại hạ sẽ không chờ lâu hơn một hay hai ngày nữa.

Chàng nắm tay Tùng Triệu, tiếp :

- Tùng lão đệ phải cố gắng hơn một chút, tại hạ nhận thấy lão đệ thiếu trầm tĩnh nhiều. Hôm nay nhân đi lục soát trong phủ tìm hung thủ, lão đệ đứng lại trước phòng quản sự, người ta thì bàn nghị lăng xăng, còn lão đệ lại luôn luôn nhìn sang tại hạ, ánh mắt của lão đệ biểu hiện quá rõ ràng một niềm nghi ngờ, tuy miệng không hỏi, song ánh mắt đó hỏi nhiều, hỏi rõ hơn miệng. Nếu lúc đó có kẻ nào nghi ngờ tại hạ, bắt gặp ánh mắt của lão đệ, kẻ đó càng nghi ngờ hơn. Như vậy là hỏng rồi!

Tùng Triệu “ạ” khẽ một tiếng :

- Tiểu nhân còn kém quá, chưa trấn định nổi tâm thần! Từ nay xin cố sửa chữa.

Chương 32: Tiếp tục thị oai

Yến Thiên Y gật đầu :

- Phải có định lực vững chắc, lão đệ. Nhiều khi mình thất bại, chẳng phải vì quá bất lực, mà chính là định lực thiếu kém, rồi thành ra để lộ sơ hở, đối phương chụp lấy mà khai thác liền.

Tùng Triệu tặc lưỡi :

- Đại hiệp thản nhiên quá, tiểu nhân cố ý quan sát, nhưng chẳng thấy một điểm gì nơi đại hiệp, khả dĩ nghi ngờ...

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Lão đệ chưa vượt mức tầm thường, nếu nhìn thấu tâm tư của tại hạ, thì tại hạ làm sao qua mắt nổi hạng phi thường!

Chàng đứng lên, đi tới đi lui trong phòng mấy lượt, đoạn hỏi :

- Người trong phủ hiện tại đối với việc thất tung của Lạc Chí Ngang như thế nào? Có ai nghi ngờ chi chăng?

Tùng Triệu đáp :

- Chưa ai lưu ý đến sự vắng mặt của hắn, bởi bình thường thì hắn hay xuất ngoại như thế, hai ba hôm mới trở về nhà. Tuy nhiên, nếu biến cố cứ phát sanh dồn dập, thì người ta phải nghĩ đến hắn sớm hơn, nghĩ đến là người ta đi tìm.

Dừng một chút, hắn tiếp :

- Sự thất tung của Lạc Chí Ngang, người ta phát hiện sớm hay muộn, điều đó có quan hệ chăng, đại hiệp?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Không! Điều cần thiết là phải làm sao cho chính họ phát hiện ra, họ phát hiện là họ phải hoang mang, càng hoang mang họ càng cố kỵ Thanh Long xã, họ sẽ thấy Thanh Long xã lợi hại hơn chỗ tưởng của họ.

Tùng Triệu hỏi :

- Nếu Lạc Mộ Hàn cứng rắn, không chịu thương lượng thì đại hiệp sẽ dành cho Lạc Chí Ngang số phận nào? Tha? Quản thúc vĩnh viễn! Gây tàn phế?

Yến Thiên Y đáp :

- Tại hạ chưa nghĩ đến trường hợp đó, có điều tại hạ dám nói trước là không giết hắn đâu.

Cả hai đàm luận với nhau một lúc nữa, rồi Tùng Triệu cáo từ.

* * * * *

Vào Đại Sum phủ mới mấy hôm, Yến Thiên Y đã làm được hai việc.

Việc thứ nhất, chế phục Lạc Chí Ngang, đưa đi an trí một nơi.

Việc thứ hai, hạ sát Lý Tử Kỳ và Sử Viêm Vượng.

(mất 2 trang, quyển 6, trang 8-9)

Hưởng quyền, hưởng lợi, hơn là một tay sát nhân không chớp mắt trong hắc đạo.

Y bình tĩnh lạ lùng, trong trường hợp đó mà y không hề khẩn trương, kể ra cũng là tay đáo để.

Cửa sổ đã được Yến Thiên Y đóng lại sau khi vào, hiện tại họ quan sát nhau và đồng phát hiện là đối tượng có ánh mắt của những kẻ luyện công phu đến mức siêu thần nhập hóa.

Tịch mịch! Trong phòng thật yên tịnh, họ nghe rõ hơi thở của nhau, hơi thở bình thường, không dập dồn, không nặng nề, điều này chứng tỏ họ trấn định tâm thần, vững như núi.

Mạnh Hạo chân không, tay vòng ngang hông, nơi đó có vật gì cộm cộm, nhô áo lên.

Một lúc lâu, Mạnh Hạo cất tiếng trước :

- Các hạ là ai?

Yến Thiên Y trầm giọng đáp :

- Hỏi như thế là thừa, mà thừa thì mất thì giờ.

Lộ vẻ tàn khốc, Mạnh Hạo tiếp :

- Hiện tại, không phải thời khắc khách đến viếng thăm, bằng hữu chọn lúc này mà đến thì hẳn là đến với ý không lành rồi. Huống chi lối vào phòng lại đặc biệt quá! Thế bằng hữu định chơi bạo?

Yến Thiên Y gật đầu :

- Đúng vậy, Mạnh Hạo!

Điểm một nụ cười, Mạnh Hạo hỏi :

- Bằng hữu biết tại hạ?

Yến Thiên Y điềm nhiên :

- Có biết, mới tìm đúng người mà đến chứ!

Mạnh Hạo tiếp :

- Vụ án xảy ra sáng sớm hôm nay tại Tây Viên, có phải bằng hữu gây nên chăng?

Yến Thiên Y gật đầu :

- Chính tại hạ.

Mạnh Hạo lạnh lùng :

- Thân pháp và thủ pháp khá lắm!

Yến Thiên Y bĩu môi :

- Quá khen!

Nhìn Yến Thiên Y thêm một chút nữa, Mạnh Hạo hỏi :

- Trong giờ phút này, bằng hữu đến đây, hẳn là muốn tái diễn cái cảnh sáng sớm hôm nay?

Yến Thiên Y điểm một nụ cười, dù rằng Mạnh Hạo không thể thấy nụ cười dưới lớp vải bao mặt :

- Đối với bằng hữu, nói gì chẳng hơn nói thật. Quả vậy, tại hạ đến đây với ý định đó!

Mạnh Hạo mỉm cười :

- Tại hạ là Mạnh Hạo, chứ không phải Sử Viêm Vượng, hay Lý Tử Kỳ. Chỉ sợ bằng hữu gặp khó khăn thôi!

Yến Thiên Y gật đầu :

- Tại hạ hiểu, các hạ cao cường hơn hai vị ấy, tài nghệ của các hạ vượt xa họ đến mấy bực.

Mạnh Hạo tiếp :

- Đã biết vậy mà bằng hữu còn đến? Nghĩa là bằng hữu tin chắc thành công?

Yến Thiên Y gật gù :

- Tại hạ thì tin, song bằng hữu hoài nghi thì sao? Cho nên, mình phải thử sức với nhau một phen đó, bằng hữu!

Mạnh Hạo cười dài :

- Chỉ sợ bằng hữu lại khoác cái số phận của họ Sử và họ Lý đó thôi. Thử sức với tại hạ, là mạo hiểm đó, bằng hữu đừng chơi ngông mà thiệt hại.

Yến Thiên Y thản nhiên thốt :

- Con kiến còn muốn sống, huống chi con người? Tại hạ tin chắc là mình không thể chết, nên mới ung dung đến đây chứ, tội gì dẫn xác đi nạp cho quỷ vô thường một cách ngu xuẫn. Ngoài ra, tại hạ thừa hiểu, kẻ nào trêu vào tay bằng hữu là kẻ đó cầm như tàn đời, bởi bằng hữu là con người khát máu, có dịp khơi dòng máu đỏ là chẳng hề bỏ qua, dung tha cho bất kỳ ai!

Mạnh Hạo gật đầu :

- Tại hạ có thói quen đó mất rồi, chắc chắn là phải giữ thói quen tàn khốc đó đến hơi thở cuối cùng.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Hơi thở cuối cùng của bằng hữu, nhất định là đêm nay phát hắt ra, và thói quen tàn khốc đó cũng chấm dứt luôn vĩnh viễn.

Mạnh Hạo tặc lưỡi :

- Ngông cỡ bằng hữu, kể như cực độ! Đáng thương hại quá đi thôi!

Y hỏi :

- Chủ ý của bằng hữu như thế nào, trước khi đến đây?

Yến Thiên Y buông gọn :

- Giết bằng hữu.

Mạnh Hạo chớp mắt :

- Hận gì? Cừu gì?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Cần gì những thứ đó?

Mạnh Hạo lại chớp mắt :

- Tại hạ có đắc tội gì với bằng hữu bao giờ đâu? Tại hạ cũng không chạm đến thân nhân, bằng hữu của các hạ? Thì cái lý do giết người như thế nào?

Yến Thiên Y đáp :

- Bằng hữu chọn sai đường đi. Bằng hữu chọn sai người để tiếp trợ.Mạnh Hạo giật mình, kêu khẽ :

- Bằng hữu là người của Thanh Long xã? Bằng hữu là...

Động tác của Yến Thiên Y nhanh như điện chớp, Mạnh Hạo chưa dứt câu, thép kiếm ngời lên liền.

Mạnh Hạo vừa tràn mình né tránh, thì chàng đã tung đủ bảy mươi chín đường kiếm. Ánh kiếm bao quanh mình Mạnh Hạo từ trên đầu phủ xuống, từ bốn phía cuốn vào.

Mạnh Hạo quả là tay khá, trong vùng kiếm ảnh, lách qua tràn lại, thoạt hụp mình, thoạt vút bổng lên không.

Nhưng, y xê dịch đến đâu, là vầng kiếm ảnh theo đến đó.

Dĩ nhiên, y đã sử dụng đến vũ khí, đối phó với thanh đoản kiếm của Yến Thiên Y.

Vũ khí của y là đôi dùi, một đầu nhọn, một đầu có cột một đường dây, đầu dây có thòng lọng, tiện đâm thì đâm, tiện giật thì giật.

Đôi dùi mang tên là Phi Hồn trảo, tuy gọi là trảo song chẳng có móng vuốt chi cả.

Song phương ác đấu với nhau một lúc, Yến Thiên Y quyết thắng, nên không lùi, dù đối tượng chống trả mãnh liệt.

Chàng luôn bám sát Mạnh Hạo, càng phút càng vào gần, cuối cùng chàng phóng sang một đường kiếm trúng trán Mạnh Hạo.

Máu phun ra, nhuộm đỏ vùng trán, máu chảy ròng ròng xuống mặt, xuống ngực áo.

Vết thương không trí mạng, y lùi nhanh nhưng vẫn còn đứng vững như thường.

Quắc đôi mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng Yến Thiên Y như muốn ăn tươi nuốt sống chàng, không đợi Yến Thiên Y lướt tới, y vung đôi Phi Hồn trảo tiến lên, quật khởi thế công.

Dùng toàn công lực, y quăng trọn thân hình tới, như một hòn núi trốc gốc lao đi, dù cho đôi trảo có hụt đích, thì thân hình đó cũng đè bẹp đối tượng.

Nhưng, thân hình vừa bay được nửa đà, bỗng y nghe lạnh ở bụng.

Mũi kiếm của đối phương đã thọc trúng chỗ đó, kiếm thọc qua, y bay lại, kiếm và người cùng lao mạnh, ngược chiều, kiếm đâm thủng bụng y, trổ ra sau lưng khỏi cần Yến Thiên Y phải dùng nhiều sức.

Kiếm thọc thủng bụng nhanh quá, y không nghe đau, song cảm thấy khí lực tiêu tan, thế công trở thành vô hiệu.

Rồi y rơi xuống như quả mít sứt cùi.

Đồng thời gian, y thấy tối tăm mặt mày.

Màn đêm đã buông trước mắt y, buông vĩnh viễn, y không còn trông thấy thế gian mà y đang sống.

Y đã sang bên kia thế giới rồi.

Yến Thiên Y nhẹ nhàng xách Mạnh Hạo đặt lên giường, nhìn thi thể y một chút, lắc đầu thở dài, lẩm nhẩm :

- Ngươi chọn sai con đường đi, nên phải gặp tử thần sớm! Lỗi tại ngươi, hãy nhận lấy số phận, đừng oán tránh ta!

Đảo mắt nhìn quanh gian phòng, xem có lưu lại dấu vết gì giúp đối phương truy ra thân phận chàng, chàng thổi tắt ngọn nến, mở cửa bước ra.

Chàng tiến đến dãy tịnh xá thứ hai, trong dãy này, có một gian dành cho Hoàng Đơn, vị Phó hội chủ Kim Cương hội.

Đèn trong phòng của Hoàng Đơn còn cháy, ánh đèn rạng sáng mờ mờ qua lớp giấy bồi của khung cửa sổ.

Đèn còn cháy, là Hoàng Đơn hoặc chưa ngủ, dù đêm đã khuya, hoặc y vừa giật mình tỉnh giấc.

Hoàng Đơn thức!

Y thức là Yến Thiên Y không thể áp dụng phương pháp cũ, phương pháp đối phó với Mạnh Hạo.

Chàng do dự. Nên tiếp tục hành động hay phải hoãn lại một ngày khác?

Chàng cần phải quyết định gấp, bởi đêm sắp tàn rồi.

Nhưng nghĩ mãi mà chưa có một chủ ý nào, bỗng chàng nhìn ra phía trước. Từ nơi một gian nhà, có tiếng mở cửa vọng đến tai chàng, rồi hai người từ bên trong bước ra, sóng vai nhau mà đi.

Gian nhà đó, là gian dành cho Hoàng Đơn.

Và trong hai người bước ra, có luôn Hoàng Đơn.

Yến Thiên Y lấy làm lạ, tự hỏi ngày chưa đến tại sao Hoàng Đơn thức quá sớm và đi đâu trong giờ này.

Chàng nom theo liền.

Hoàng Đơn và người nào đó đi được trăm bước, đến một khoảng đất trống, cạnh Tây Viên.

Trên khoảng đất trống, có đủ những dụng cụ luyện võ, hẳn là nơi Đại Sum phủ dành cho thuộc hạ luyện võ hằng ngày.

Hai người dừng chân tại khoảng đất trống.

Thoạt tiên, họ bắt đầu hô hấp, qua một lúc, họ tách nhau ra, đứng cách nhau độ trượng, mặt đối mặt, họ biểu diễn chiêu thức.

Đêm xuống nhanh quá, sương sớm buông nhiều, nhuộm màu bàng bạc do vầng đông còn ẩn khuất dưới chân trời, phóng lên như dọ thám trần gian trước khi chường mặt để hoàn thành chu kỳ sáu khắc.

Yến Thiên Y thu hình trong đống cành khô, ban đêm thì có thể ẩn nấp tại đó, chứ ban ngày thì dù con mèo nằm khoanh bên trong, người ta cũng phát hiện dễ dàng.

Khổ cái, là chung quanh chẳng còn nơi nào nấp được, thành thử chàng miễn cưỡng chui vào đó.

Ngoài khoảng trống, hai người biểu diễn chiêu thức một lúc, rồi dần dần xáp lại gần nhau, cuối cùng thì họ quyện vào nhau, không còn phân biệt người này với người kia nữa.

Họ kết hợp thành một khối, rồi cái khối đó hoặc xoay vần vần, hoặc tung lên, đáp xuống, dù chuyển tả, tràn hữu, vọt tới, thụt lui, luôn luôn họ xoắn tít với nhau không rời.

Thủ pháp của họ từ chậm biến nhanh, sau cùng thì quá nhanh, như điện chớp.

Thì ra, họ đang tập dượt với nhau, như hầu hết con nhà võ mỗi sáng sớm tinh sương đều tập luyện, vừa giữ gân cốt dẻo dai, cứng rắn, vừa ôn nhuần các môn đã học.Đáng khen cho hai vị này, dù tuổi hơi cao, dù có danh lớn trên giang hồ, họ vẫn không chểnh mảng ôn tập công phu.

Phải, họ là những tay hữu danh trên giang hồ, vì Thiết Quân Tử Hoàng Đơn là vị Phó hội chủ Kim Cương hội, con người đó còn ai không nghe tên tuổi?

Mà người đồng tập dượt với Hoàng Đơn xem ra tài nghệ chẳng kém họ Hoàng lắm. Đương nhiên, y phải có hạng cao trong võ lâm, bất quá, Yến Thiên Y chưa nhận ra là ai vậy thôi.

Bây giờ chàng mới thức ngộ là Hoàng Đơn quả có thực tài, cái tài của y cao hơn chỗ tưởng của chàng nhiều.

Thu thập con người đó, tuy chẳng phải vất vả lắm, nhưng sự việc sẽ khó khăn hơn là đối phó với Mạnh Hạo nhiều.

Tuy nhiên, chàng không thuộc hạng người thấy khó rồi do dự, rồi bỏ qua dự định.

Đã chủ trương tiêu diệt hai tên cao thủ trong Kim Cương hội, thì dù sao chàng cũng phải tiếp tục hành động, chứ không thể dời lại một ngày khác. Mạnh Hạo đã bị sát hại rồi, đối phương sẽ gia tăng phòng bị, trong tương lai chàng sẽ khó có dịp thuận tiện thực hiện mưu đồ.

Nghĩ là làm.

Lập tức, chàng chui ra khỏi chỗ nấp, nhún chân tung mình lên không, vọt xéo tới cục trường, vừa đáp xuống vừa đánh ra một chưởng.

Hoàng Đơn đang mải mê giao đấu với người kia, thấy chàng đáp xuống, đồng thời xuất chưởng tấn công, tự nhiên phải giật mình, nhưng không hề sợ hãi, bởi y nghĩ có lẽ một đồng bọn nào đó, thức sớm như y, ra đây ôn tập công phu, thấy y cùng người kia giao thủ, nổi hứng lên, vào cuộc.

Lách nhanh mình qua một bên, tránh chiêu chưởng, Hoàng Đơn cao giọng hỏi :

- Vị nào vào cuộc đó vậy?

Hụt chiêu đầu, Yến Thiên Y lại nhảy lên, cao hơn ba thước, đồng thời hỏi thay vì đáp :

- Không hoan nghinh sao, lão Hoàng?

Rồi chàng lướt tới, vung chưởng tới tấp, chưởng ảnh lợp không gian, phủ quanh mình Hoàng Đơn.

Hoàng Đơn vừa tránh vừa gắt :

- Đừng! Để cho người ta tập luyện công phu buổi sáng chứ! Phá chi mà ác ôn như vậy?

Người giao thủ trước đó với Hoàng Đơn, đã rút ra khỏi vòng chiến, đứng nhìn vào cuộc, đưa tay lau mồ hôi trên trán, cười thốt :

- Chắc là cái lão tiểu quỷ họ Tư đó, Hoàng phó hội chủ ơi!

Yến Thiên Y càng lúc càng đánh rát, làm cho Hoàng Đơn xính vính, thiếu điều chống trả không nổi.

Yến Thiên Y càng lúc càng đánh già, cuối cùng chàng lại rút đoản kiếm ra, sử dụng luôn.

Người bên ngoài reo cười ha hả tiếp :

- Lão Tư ơi! Ê chề lắm đấy nhé, người ta tay không, sao mình lại dùng kiếm? Bằng hữu hay được hẳn là cười chê ghê lắm!

Nhưng nhận ra đối phương có đấu pháp lạ kỳ, Hoàng Đơn kêu lên :

- Tư Diên Tông! Tư huynh đánh cái chi mà quái dị thế? Những chiêu đó, có khi nào Tư huynh dùng đến đâu? Sao bây giờ lại giở ra?

Yến Thiên Y không đáp, cứ vung kiếm ráo riết.

Một đường sáng lóe lên, Chiếu Nhật đoản kiếm bay sang, rọt tét một vệt nơi đầu vai tả của Hoàng Đơn.

Hoàng Đơn hét :

- Ngươi đùa hay đánh thật đó, họ Tư?

Vì đứng cách xa ca, ngoài một trượng, và sương sớm rơi nhanh, phủ dầy dầy, người bên ngoài không trông thấy rõ ràng Hoàng Đơn thọ thương, cứ tưởng đâu y không thích đùa nên sanh giận, bèn cất tiếng dàn giải :

- Đừng nóng chứ, Hoàng phó hội chủ? Cùng là huynh đệ với nhau, cứ mỗi sáng mà có đông người quây quần tập luyện mới hăng say. Giá như Tư huynh chọc phá mãi, Phó hội chủ không thích, thì nhảy ra ngoài đi, nhường cho huynh đệ.

Nhưng Hoàng Đơn hét :

- Ngươi đùa ác, thì ta phải trả ác, cho ngươi biết tay ta!

Thì ra, người bên ngoài cứ đinh ninh là Tư Diên Tông đang giao đấu với Hoàng Đơn.

Tư Diên Tông là Đường chủ Tiền đường, ngoại hiệu là Hoàng Long Thủ, một nhân vật rất có hạng trong Đại Sum phủ.

Và người ngoài đó, chẳng ai khác hơn là Tào Quảng Toàn, ngoại hiệu Liệt Hỏa Kim Hoàn.

Bên trong, Hoàng Đơn vừa buông dứt câu nói, liền giở ngay tuyệt kỹ ra tấn công.

Tuyệt kỹ của y, Toái Đảnh chưởng pháp, gồm tám thức.

Tào Quảng Toàn lại kêu lên :

- Đừng, Phó hội chủ! Sao lại dùng độc thủ? Rủi ra thì sao?

Hoàng Đơn rít lên :

- Câm cái mỏm của ngươi lại đi! Hắn đâu có phải là Tư...

Trong vầng chưởng ảnh của Hoàng Đơn, Yến Thiên Y lòn qua, tràn lại, thoạt hụp mình, thoạt tung cao, lừa dịp thuận tiện, thọc sang một nhát kiếm.

Mũi kiếm trúng đích, đâm từ dạ dưới của Hoàng Đơn trổ ra sau lưng.

Nhát kiếm đi nhanh, mường tượng đâm thủng bụng y mà y không hay biết. Trúng mũi kiếm đó, dù y có là thánh cũng không sống sót nổi.

Nhưng y không ngã, vì đang ở trong tư thế đứng tấn vững chắc.

Lúc đó, y đang đưa lưng về Tào Quảng Toàn, còn Yến Thiên Y thì rút kiếm ra rồi, lùi lại xa xa, cách hơn trượng.

Cuộc đấu dừng.

Hoàng Đơn bất động.

Tào Quảng Toàn hừ một tiếng gọi :

- Phó hội chủ! Không dượt nữa thì thôi cớ sao lại giận? Làm gì mà lầm lầm, lì lì như thế?

Hoàng Đơn vẫn bất động không đáp.

Tào Quảng Toàn lại hừ một tiếng bước tới, lại gần hơn. Y càng đến gần Hoàng Đơn thì càng xa Yến Thiên Y, đưa lưng về Yến Thiên Y.

Rồi y đưa tay đập nhẹ lên đầu vai của Hoàng Đơn.

Bất giác, y giật mình, nghe bàn tay ươn ướt. Máu! Y sửng sốt.

Song, y càng sửng sốt hơn nữa, là cái đập nhẹ tay lên đầu vai của Hoàng Đơn làm Hoàng Đơn ngã chúi tới, ngã rồi nằm bất động luôn! Y nhìn xuống, thấy máu đóng thành vũng dưới chân Hoàng Đơn.

Biến sắc mặt, y quay đầu lại.

Yến Thiên Y đã mất dạng, chẳng rõ từ lúc nào.

Tĩnh ngộ, y lập tức phóng chân đuổi theo, vừa chạy vừa hét :

- Súc sanh! Ngươi có chạy đàng trời cũng không khỏi tay ta!

Y la hét vang rần, làm kinh động bọn phòng vệ quanh đó, chúng kéo nhau chạy đến rần rần.

Tất cả đều sửng sốt trước cảnh tượng thê thảm.

Họ càng điếng hồn hơn, khi có người kêu la inh ỏi là phát hiện ra Mạnh Hạo đã bị ám sát trong phòng.

Nhưng tất cả chẳng phải là những kẻ bàng quang, sau phút giây kinh hoàng, họ nhớ đến nhiệm vụ, họ cùng hét lên một tiếng vang dội, cùng phóng chân chạy đi, vài ba người một phía, họ chạy đi khắp mọi phía tìm hung thủ.

Hung thủ như cánh chim bồng, vút tận ngàn xanh, như bóng ma theo bóng đêm tàn về âm cảnh, còn lâu lắm họ mới tìm được, nếu có thể tìm được.

Tìm không được hung thủ, thì làm sao biết được lai lịch, thân phận của hung thủ?

Không biết lai lịch hung thủ thì làm sao truy ra động cơ thúc đẩy hung thủ bạo hành?

Xem ra, hung thủ thừa tài chọc trời khuấy nước, vào ra Đại Sum phủ như chỗ không người.

Chính điểm này làm cho nhân thủ trong phủ phải ngán, cho nên tuy chạy đi khắp nơi truy tầm, song một số hy vọng không gặp hung thủ, còn một số khác tự hỏi, giả như gặp rồi, làm cách nào bắt hung thủ đây?

Hay họ lại phải chịu chung số phận của Lý Tử Kỳ, của Sử Viêm Vượng, của Hoàng Đơn, của Mạnh Hạo?

Giờ đây, Kim Cương hội bị tổn hại nhân thủ rồi, họ tình nguyện tham gia cuộc truy tầm, tham gia luôn cuộc canh phòng trong phủ.

Trong ngày đó, Lạc Mộ Hàn liên tiếp mở ba cuộc hội thương cùng quần hùng, song không đi đến kết luận nào khả dĩ ứng phó với tình hình được.

Yến Thiên Y được Tôn Vân Đình sai phái mang tế phẩm đến tịnh xá, chuẩn bị nhập liệm thi thể của hai nạn nhân.

Nhìn hai xác chết, chàng thầm nghĩ, giang hồ là chốn đấu tranh ác liệt hơn mọi giới, hôm qua còn đó, hôm nay đã biến thành ma, thế mà người ta không ngừng tranh đấu, người ta thích chiến hơn hòa!

Chàng tự thán, hôm nay mình mang đồ phúng điếu cho kẻ kia, trong tương lai, ai sẽ mang đồ phúng điếu lại cho chàng?

Chương 33: Con tim rung động

Trông nay, suy sau, Yến Thiên Y nghe lòng man mác bâng khuâng, tâm tư vương nhẹ niềm u buồn diệu vợi...

Với tâm trạng đó, chàng lững lờ cất bước trở về phòng.

Đi ngang qua Tây Viên, chàng bắt gặp Lạc Chân Chân tại đó, mường tượng nàng đang chờ ai, thần sắc như uất, như sầu.

Nàng đang ở trong giàn hoa, nơi mà hôm qua Lý Tử Kỳ và Sử Viêm Vượng ngồi đàm đạo trước khi gặp chàng.

Thoáng giật mình, chàng đi nhanh đến nơi.

Vừa trông thấy chàng, Lạc Chân Chân vụt đứng lên, vẻ sầu tư tan biến liền.

Nàng hấp tấp bước tới, vừa mừng, vừa cự nự :

- Tiểu Lang! Ngươi đi đâu mà biệt tăm, biệt dạng hở? Mãi đến bây giờ mới trở lại?

Yến Thiên Y đứng lại, xuôi tay, ngơ ngác hỏi :

- Đại tiểu thơ tìm tiểu nhân?

Lạc Chân Chân nổi giận :

- Không tìm ngươi thì tìm ai? Ta có đến phòng quản sự, Tôn tổng quản cho biết là sai ngươi mang đồ vật gì đó đến tịnh xá. Ta biết, khi trở về, thế nào ngươi cũng đi ngang qua đây, nên ta chờ. Ngờ đâu, ta chờ mãi chẳng thấy ngươi, thành ra ta nóng nảy vô cùng. Mang vật gì đến đó, xong rồi thì trở về ngay chứ, sao ngươi còn dần dà làm chi mà lâu quá vậy? Hay là ngươi có đi đâu nơi nào khác nữa?

Yến Thiên Y đáp :

- Tiểu nhân đâu có đi nơi nào khác, đại tiểu thơ! Tiểu nhân chỉ đến linh đường, rồi ở đó một lúc thôi, thành ra lâu như thế. Tiểu nhân đâu có ngờ đại tiểu thơ cần dùng đến tiểu nhân mà trở về gấp?

Lạc Chân Chân “hừ” một tiếng :

- Ngươi nói sao ta hay vậy, chứ ai biết được trong bụng ngươi chứa quỷ, chứa ma gì?

Yến Thiên Y hỏi :

- Đại tiểu thơ tìm tiểu nhân để...

Bỗng Lạc Chân Chân thức ngộ là mình thiếu dè dặt trong ngôn từ, nên thẹn đỏ mặt, vội quay đầu, đằng hắng mấy tiếng, lấy lại bình thường. Tuy bên ngoài có vẻ thản nhiên, song con tim nàng đập rộn rã lên, hơi thở gấp rút.

Nàng nhận thấy, tình cảm của nàng đối với Trương Tiểu Lang như thể biến mất rồi, tình cảm đó đi quá mức một tiểu thơ dành cho gã nô bộc.

Nhưng, sự chuyển biến đó gây bồi hồi, xúc động, ngây ngất, bàng hoàng nơi nàng. Ẩn ước có chút gì thích thú.

Nàng hiểu, sự biến thể này là một biến cố quan trọng, biến cố đó đưa những gì bình thường thành phi thường.

Chẳng hạn, từ tình cảm giữa chủ và tớ, nàng chuyển sang giai đoạn, thơ thơ đối với đệ...

Không! Hơn thế kia. Thơ với đệ thì cũng thường, còn tình cảm mới mẻ này xem ra đậm đà, ấm dịu hơn nhiều.

Một thứ tình cảm nặng trĩu niềm xuân.

Nàng không nói gì, song ánh mắt của nàng đủ bù vào sự im lặng.

Yến Thiên Y phát hiện ra sự thay đổi nơi nàng, chàng hết sức hoang mang.

Trong tình cảnh này, chàng phải đối xử làm sao với nàng đây? Dù sao thì chàng vẫn còn là một Trương Tiểu Lang kia mà!

Trương Tiểu Lang thì có tư cách gì đề cập đến chuyện tâm tình với nữ thiếu chủ?

Chàng đánh trống lảng, xoa xoa hai tay vào nhau, cười hì hì, thốt :

- Tiểu nhân ngu ngốc hết sức vậy đó, đại tiểu thơ. Lắm lúc tiểu nhân muốn nhờ đại tiểu thơ khai đạo cho, nhưng chưa gặp dịp nào thuận tiện...

Lạc Chân Chân cười nhẹ :

- Thôi đi, đừng làm bộ làm tịch nữa, ai biết được ngươi giả vờ hồ đồ hay thực sự hồ đồ?

Yến Thiên Y vội chối :

- Trước mặt đại tiểu thơ, khi nào tiểu nhân dám đóng kịch? Đại tiểu thơ nghĩ oan cho tiểu nhân quá!

Lạc Chân Chân bật cười sằng sặc :

- Thôi được rồi, mình bỏ qua việc đó đi. Này Tiểu Lang, linh đường có chi đáng xem đâu mà ngươi lưu luyến đến độ quên trở về? Chẳng lẽ ngươi thích ngắm cảnh tang tóc thê thảm?

Yến Thiên Y đáp :

- Chưa tiện bỏ ra về thì tiểu nhân phải ở lại, chứ nào phải lưu luyến gì cảnh buồn, đại tiểu thơ? Đối với tiểu nhân, sống hay chết cũng thế thôi, chết là một cuộc ra đi, quen biết nhau thì động niềm hoài luyến, không quen biết nhau thì cầm như một đồng loại tròn duyên phận luân hồi, người ta trước, mình sau, ai ai cũng phải qua cầu một lần, thì qua một lần, thì quan trọng hóa sự tình làm chi cho nhọc? Huống chi, người chết đó, không đồng giai cấp với tiểu nhân, thì ý niệm gì phát sinh nơi tiểu nhân, đến độ phải tha thiết bi hoài?

Lần thứ nhất, Tiểu Lang luận về sự đời!

Có hớ hênh chăng, khi nêu lên tư tưởng đó?

Lạc Chân Chân nhìn sững chàng, không tưởng là một gã tiểu gia nô lại thản nhiên bình luận sự tồn vong của một kiếp người! Một kẻ mộc mạc chất phác có thể có tư tưởng như vậy chăng?

Chừng như thức ngộ sơ hở của mình, Yến Thiên Y bổ túc :

- Ngày trước, tại nhà quê, tiểu nhân thường nghe một vị tú tài luận đàm thế sự nhân tình, nghe mãi rồi nhiễm tánh luôn, nên hôm nay bất ngờ mà nói năng hơi ngông cuồng một chút, xin đại tiểu thơ đừng cười cho. Thực ra, hạng người như tiểu nhân thì làm gì thấu triệt được triết lý của tử sanh? Và làm sao khỏi buồn trước cái chết, làm sao tránh được tham sanh?

Lạc Chân Chân gật đầu :

- Ngươi rất thông minh, Tiểu Lang. Ngươi như hòn ngọc nguyên hình, chỉ cần có thợ khéo trau chuốt, là có giá trị liên thành.

Yến Thiên Y chụp dịp, buông luôn :

- Cho nên, tiểu nhân hy vọng được đại tiểu thơ thường chỉ giáo cho luôn, để trở thành một con người hữu dụng trên đời!

Chợt nhìn chàng nghiêm chỉnh, Lạc Chân Chân nhấn mạnh từng tiếng :

- Tiểu Lang! Ta có cảm tưởng, ngươi chẳng phải là Tiểu Lang!

Yến Thiên Y cười khan :

- Tiểu nhân chẳng phải là Tiểu Lang, thì là ai, hở đại tiểu thơ?

Chàng nghe con tim đập mạnh.

Chẳng lẽ nàng đã thấy điểm gì khả nghi nơi chàng?

Lạc Chân Chân đáp :- Ta từng quan sát ngươi, tìm hiểu ngươi, nhận thấy ngươi không thuộc hạng người thấp kém đến độ cam số phận gia nô. Con người của ngươi dưới mắt ta, phát huy một ánh sáng kỳ diệu, thứ ánh sáng quyết không hề có ở giai tầng hạ tiện! Khí chất của ngươi bộc phát rõ rệt, thứ khí chất cao vời, hoa mỹ, chỉ huy chứ chẳng phải hạng tùy sai thuộc hạ. Ta không tin ngươi là một tiểu nhân. Tiểu Lang, hãy nói cho ta biết, thật sự ngươi là ai?

Yến Thiên Y giật mình.

Cố nén cơn khích động, chàng phân trần :

- Đại tiểu thơ! Tiểu thơ thích đùa với tiểu nhân quá! Tiểu Lang là Tiểu Lang, khi nào lại là người khác? Xin tiểu thơ từ nay đừng nói thế nữa, mà sanh ra dị nghị, có hại cho tiểu nhân! Mất việc làm tại đây, tiểu nhân sẽ khổ sở, mà mẹ già sẽ lâm vào cảnh khốn cùng. Nào phải dễ dàng mà kiếm được chén cơm manh áo, tiểu thơ? Tiểu thơ nói mà làm cho tiểu nhân cũng có cảm tưởng là mình siêu phàm mất!

Rồi chàng hỏi :

- Đại tiểu thơ tìm tiểu nhân, có vẻ hối hả thế, chắc là có việc gì cần phân phó?

Lạc Chân Chân mỉm cười :

- Chẳng có việc gì cả, ta thấy buồn buồn, nên tìm ngươi nói chuyện giải khuây vậy thôi.

(mất 2 trang, quyển 6 trang 38-39)

có nói, hung thủ võ công cực cao, dù cho hai người hợp sức vị tất đánh bại được hắn.

Yến Thiên Y tỏ vẻ không tin :

- Tiểu thơ nói thế, chứ trên đời này làm gì có kẻ thừa tài áp đảo nổi Tào đại gia và Hoàng phó hội chủ?

Lạc Chân Chân tiếp :

- Cũng có lý, song ta dặn ngươi, đừng đem những lời phê bình đó nói lại với ai nhá! Bép rép cái lỗ miệng là ngươi có hại, chứ chẳng ích lợi gì, người ta sẽ chú ý đến ngươi đấy. Một gã tiểu gia nô có tư cách gì mà luận võ công của khách giang hồ chứ? Từ nay, hãy thận trọng!

Yến Thiên Y cúi đầu :

- Tiểu nhân hiểu!

Lạc Chân Chân tiếp :

- Hiện tại, gia gia đang tức uấc vô cùng, nên không kềm hãm được tánh tình, thường giận dữ một cách vô lý. Lão nhân gia phát thệ, bằng mọi giá, phải báo cho kỳ được mối thù của Hoàng Đơn. Đại Sum phủ giờ đây cầm như xáo trộn đảo điên hoàn toàn, mọi sinh hoạt bình thường như đình trễ hẳn và tất cả mọi người dồn nổ lực vào công cuộc phục thù! Để tự bảo thân, ngươi nên an phận thủ thường, đừng lạm bàn vu vơ đến sự việc của người ta!

Yến Thiên Y vờ sợ hãi :

- Tiểu nhân sẽ không tiếp cận với ai, tiểu nhân sẽ tránh mọi cuộc tập họp, như vậy không ai lưu ý đến mình.

Chàng hỏi :

- Nhưng hung thủ là ai hở, đại tiểu thơ? Mình có tìm được manh mối gì chưa?

Lạc Chân Chân lắc đầu :

- Chưa có manh mối gì cả. Có người hồ nghi Thanh Long xã chủ động công cuộc này, nhưng nào có chứng cớ gì đâu mà đề quyết cho người ta? Hiện tại, ai ai cũng hoang mang!

Vừa lúc đó, có tiếng gọi từ xa vọng lại :

- Chân muội! Chân muội!

Lạc Chân Chân trầm gương mặt, càu nhàu :

- Âm hồn hiện lên rồi đó! Rõ khổ cho ta! Đi đâu cũng không tránh khỏi quỷ bám theo.

Thinh âm đó là của đại công tử Chương Phàm.

Y còn cách giàn hoa hơn trượng, thế mà y cất tiếng cười ròn, vừa cười vừa thốt :

- Chân muội ở đây à? Báo hại ngu huynh chạy tìm khắp nơi, mồ hôi đẫm ướt cả y phục đây nào! Nghĩa mẫu bảo ngu huynh chạy đi tìm Chân muội về dùng điểm tâm, có thứ bánh gì đó ngon lắm, thứ mà Chân muội thích ăn nhất.
Vừa chạy tới, chợt thấy Yến Thiên Y, y sững sờ, lạnh mặt, “hừ” một tiếng :

- Ý! Tiểu nô tài! Ngươi ở đây làm gì?

Yến Thiên Y lễ phép đáp :

- Tiểu nhân đến đây để báo công tác do đại tiểu thơ giao phó. Bây giờ tiểu nhân xin rút lui.

Lạc Chân Chân nổi giận :

- Ngươi ở lại đó, không việc gì mà phải sợ hãi người ta. Thử xem lần này hắn dám giở trò thô bạo đối với ngươi như lần trước nữa hay không cho biết?

Chương Phàm vội cười vuốt :

- Ngu huynh nể mặt Chân muội, sẽ lờ đi cho hắn. Chân muội đừng giận chứ!

Lạc Chân Chân trầm giọng :

- Hắn có làm gì công tử đâu, mà lờ với chẳng lờ? Công tử không có quyền nói tiếng đó.

Chương Phàm thở dài :

- Hà tất phải nói như thế, Chân muội! Trước mặt kẻ thấp hèn, Chân muội dùng lời nặng nề với ngu huynh làm chi? Ngu huynh tự xét, chưa làm gì đắc tội với Chân muội mà! Dù sao, thì mình cũng nên dành cho nhau một chút tình huynh muội mới phải. Giá như ngu huynh có hèn, thì cũng không đến đỗi hèn hơn bọn gia nô!

Lạc Chân Chân buông xẵng :

- Chưa chắc!

Chương Phàm biến sắc mặt, sôi giận bừng bừng :

- Tiểu nô tài! Hễ có ngươi là Chân muội nổi nóng với ta. Ngươi có cút đi nơi khác cho ta nhờ không? Ngươi chờ giáo huấn phải không? Ngươi là cái thứ ngu xuẩn mù quáng không thể tưởng nổi!

Yến Thiên Y quýnh quáng, hấp tấp đáp :

- Phải! Phải! Tiểu nhân xin đi ngay!

Lạc Chân Chân gắt :

- Mặc kệ hắn! Ngươi đứng lại đó cho ta.

Yến Thiên Y năn nỉ :

- Đại tiểu thơ cho phép tiểu nhân đi. Trận đòn trước còn làm cho tiểu nhân ê mình đây, nếu để bị đánh nữa, thì mất mạng đấy.

Lạc Chân Chân không nói gì, quay mình bước đi.

Chương Phàm thất thểu theo sau, cũng chẳng dám nói gì.

Yến Thiên Y thở phào, rồi chàng lững thững bước đi, hướng về phòng quản sự.

Nhưng, chàng chưa đi được mấy bước, từ trong khu rừng cạnh đó Tùng Triệu phi thân vút ra, vẻ hấp tấp thấy rõ.

Yến Thiên Y hỏi :

- Có việc gì đó, phải không?

Tùng Triệu chưa kịp đáp, hỏi lại :

- Việc sớm mai này, do đại hiệp gây nên?

Yến Thiên Y gật đầu.

Tùng Triệu trố mắt, nhìn sững chàng, quên hết dè dặt.

Yến Thiên Y mỉm cười, thốt :

- Lão đệ lại kém định lực nữa rồi đó nhé! Sao lại nhìn tại hạ cách đó? Phải biết chung quanh chúng ta, có những cặp mắt hoặc ẩn trong bụi cây, hoặc nấp trên tàng rộng, mình tuyệt đối không nên để bị phát hiện một điểm gì khiến chúng nghi ngờ.

Rồi chàng hỏi :

- Có việc gì quan trọng mà lão đệ hối hả đi tìm tại hạ?

Tùng Triệu đáp :

- Phủ Tòng đã phát hiện ra sự thất tung của Lạc Chí Ngang rồi. Hay đúng hơn, lão bắt đầu chú ý đến sự vắng mặt của con trai lão và đang tìm hiểu hắn đến địa phương nào.

Yến Thiên Y điềm nhiên :

- Lão biết càng sớm càng hay.

Tùng Triệu hỏi lại :

- Đại hiệp định tỏ rõ thật với lão ta?

Yến Thiên Y gật đầu :

- Phải! Mình nói trước, có lợi hơn là để lão truy cứu ra manh mối.

Tùng Triệu chớp mắt :

- Đại hiệp đánh ván bài này với tất cả vốn liếng! Nguy hiểm quá, đại hiệp ơi!

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Biết nguy cũng phải làm, bởi không còn cách nào hơn. Bất quá mình thận trọng thì cũng chẳng đến nỗi nào.

Rồi chàng khoát tay bảo Tùng Triệu ly khai gấp, không để cho người trong phủ bắt gặp y đứng nói chuyện với chàng.

Chàng lững thững trở về phòng quản sự.

Chương 34: Gan sắt song dạ mềm

Trong khi Đại Sum phủ nhốn nháo khẩn trương, hoang mang hỗn loạn, Yến Thiên Y trở về vị trí Tiểu Lang, làm mọi việc vặt, đều đều.

Suốt bảy hôm liền, chàng bất động, nhưng Đại Sum phủ vẫn còn sôi động với sự canh phòng chặt chẽ.

Chàng muốn để đối phương khẩn trương hơn, hoang mang hơn, rồi khi tinh thần căng thẳng cực độ, đối phương phải mỏi mệt, phải lơi cảnh giác, lúc đó, dù muốn dù không, hệ thống tuần sát cũng phải lỏng lẻo ít nhiều.

Và, chính là lúc chàng tái diễn thảm cảnh, cảnh thứ tư sau một vụ bắt cóc và hai vụ ám sát.

Đối phương mệt mỏi, sự phản ứng phải mất đi ít nhiều bén nhạy, chàng dễ dàng hành động hơn.

Hiện tại Trung Châu Tể Lạc Mộ Hàn đã xác định là đứa con trai của lão thất tung thực sự.

Bởi hắn đã vắng mặt đúng chín hôm rồi, chưa bao giờ hắn vắng mặt tại nhà lâu như thế.

Tuy nhiên, lão không thể quyết định là con trai lão rơi vào tay ai.

Có một giả thuyết khác, về sự thất tung của Lạc Chí Ngang, là hắn tự tiện ly khai gia đình.

Nhưng, giả thuyết này vừa được nêu lên là lão bỏ ngay, bởi lão thừa hiểu chẳng bao giờ Lạc Chí Ngang tự bỏ nhà ra đi một cách âm thầm như vậy.

Lý do gì chớ?

Phụ mẫu nuông chiều, gia nhân cung phụng, bằng hữu hoan nghinh, lại thừa tiền, lại mạnh thế, thì hắn còn bỏ đi đâu nữa.

Nơi nào mà hắn được thỏa mãn hơn ở đây, thỏa mãn trên mọi phương diện?

Sầu con, hận địch, Lạc Mộ Hàn như mất bình tĩnh, tánh khí sanh ra bất thường, người trong phủ hết sức sợ hãi trước một chủ nhân buồn vui bất nhất.

Mà các bằng hữu cũng trầm ngâm, dè dặt. Ít ai dám tiếp cận với lão.

Đóng vai kẻ bàng quan, căn cứ theo tình hình, Yến Thiên Y nhận thấy trong một sớm một chiều thôi, chứ không lâu hơn, chàng sẽ có cơ hội hạ thủ lần thứ tư.

Hiện tại, chừng như kế hoạch đại tấn công Thanh Long xã được tạm thời hoãn lại, tuy Đại Sum phủ đã chuẩn bị điều đó thật chu đáo. Một lực lượng hùng hậu sẵn sàng xuất phát chiến dịch bất cứ lúc nào, song bao nhiêu việc dồn dập xảy ra trong vòng chín mười ngày nay, bắt buộc họ phải dời hạn kỳ tiến công.

Họ dự cảm là những bất hạnh xảy ra trong Đại Sum phủ phải có liên quan đến chiến dịch, và rất có thể nhiều bất hạnh khác đón chờ họ trong chiến dịch này. Không ai muốn bất hạnh xảy đến cho mình, do đó ai ai cũng tán đồng sự dời hạn kỳ đến một ngày khác.

Cả đến số người chủ chiến, hiếu động, cũng đâm ra thận trọng, không còn chủ trương đánh mạnh, đánh gấp nữa.

Người ta không hiểu bất hạnh từ đâu đưa đến, ai ai cũng đoán mò, có kẻ cho rằng Thanh Long xã chủ động, nhưng không nắm được bằng cứ, thì rốt cuộc chẳng ai dám quả quyết như thế nào cả.

Trong số những người nghi ngờ Thanh Long xã chủ trương các vụ ám sát, có vị Phủ Tòng Đại Sum phủ Trung Châu Tể Lạc Mộ Hàn, và vị Đệ tam kiếm khách trong nhóm Đại Địa thập kiếm, tên Chương Sâm, ngoại hiệu Quan Luân.

Họ nghi, mà họ không tìm được bằng chứng, thành ra họ bực tức vô cùng.

Là việc quan trọng, họ cần phải có chứng minh chính xác, chứ không thể suy đoán suông, mà nếu đoán sai thì hậu quả sẽ tai hại vô lường, ngoài ra, giang hồ sẽ cười chê là họ nông nổi.

Chiến dịch Sở Giác Lãnh, tạm đình, họ chuyển hướng hành động sang công cuộc truy tầm Lạc Chí Ngang.

Theo người trong Đại Sum phủ thì, chỉ cần Lạc Chí Ngang còn sống sót thôi, kẻ bắt cóc hắn phải có ý đồ sao đó và không lâu lắm, sẽ liên lạc với họ để thương lượng.

Rồi lần lượt mấy vị hảo thủ nữa, bị hạ sát một cách bí mật, cũng như trường hợp của Sử Viêm Vượng, Lý Tử Kỳ, Mạnh Hạo, Hoàng Đơn.

Người ta quay đầu về công cuộc truy tầm hung thủ, lơi đi việc tra cứu sự hạ lạc của Lạc Chí Ngang.

Yến Thiên Y dự định, sau khi hạ sát một số người xong, chàng sẽ cho Đại Sum phủ biết số phận của Lạc Chí Ngang.

Bây giờ, đối tượng của chàng trong lần ám sát kế tiếp là Công Tôn đại nương.

Công Tôn đại nương là một danh từ mà giang hồ gán cho bà, chứ tên thật của bà là Công Tôn Mạt Sầu. Bà vào trạc ngũ tuần, nhưng khéo giữ dung nhan nên trông như một thiếu phụ hơn ba mươi tuổi. Phải nhìn nhận bà có vẻ đẹp tuyệt vời.

Bà sống đơn độc một mình.

Không ai biết trước kia, bà có lấy chồng hay không, và có thì chồng bà là ai?

Cũng không ai hiểu lai lịch, thân thế của bà vì bà có hành tung rất bí mật. Thời thường bà ở đâu, nơi nào bà hay đến, đến để làm gì, tuyệt nhiên người ta không thể biết.

Từ ngày xuất đạo, bà lắm phen chạm trán với cao nhân dị khách, song chẳng một ai giao thủ với bà mà sống sót được, do đó cái danh của bà càng ngày càng lẫy lừng, người ta càng ngày càng sợ bà, không dám gần bà.

Hầu như bà không có bằng hữu.

Tóm tắt, dung mạo của bà thì hiền, nhưng tâm thì cực kỳ độc ác.

Riêng Yến Thiên Y hiểu rõ bà hơn ai hết, về võ công, môn học tối cao minh của bà là thuật khinh thân, ngoài ra chàng còn biết bà học nghệ với nhân vật nào.

Sư phó của bà chẳng ai khác hơn là trượng phu của bà, hay nói một cách khác, trượng phu của bà là sư phó của bà. Nhân vật đó là một quái kiệt lừng danh thuở trước, vì chán kiếp sống giang hồ, nên quy ẩn chốn lâm tuyền, và mất đi từ hai mươi lăm năm trước.

Trượng phu của bà là Chung Nhạn Ảnh, ngoại hiệu Hải Thiên Phi Hồng, một tay đệ nhất khinh công thời trước.

Chồng là tay tài giỏi, tự nhiên vợ cũng được truyền thọ ít nhiều, huống chi Chung Nhạn Ảnh lại tận tâm đào tạo cho vợ.

Hai mươi lăm năm! Một thời gian bằng một phần tư thế kỷ, dĩ nhiên không ngắn, và khách giang hồ còn mấy kẻ nhớ đến việc xa xưa?

Cũng nhờ giao thiệp rộng mà Yến Thiên Y có dịp được nghe đồng đạo võ lâm đề cập đến bà.

Không ngờ, chàng lại gặp bà, ngay trong Đại Sum phủ!

Quả là một đại bất hạnh cho Công Tôn đại nương, bất hạnh vì gặp Yến Thiên Y dưới cái lốt Trương Tiểu Lang, bất hạnh vì được chàng chọn làm một trong những mục tiêu cần hủy diệt.

Thừa hiểu bản lãnh của Công Tôn đại nương như thế nào, Yến Thiên Y tin chắc là mình thành công, cho nên, chiều hôm qua, khi chàng mở miệng xin với Tôn Vân Đình, thay A Quý ra phố sáng nay để mua thức ăn điểm tâm về cho lão.

Lão thích dùng thứ bánh bao nhân bào ngư, và trong phố thì chỉ có một hiệu bán, và nếu không đến thật sớm, thì đừng có ai hòng mua được thứ bánh đó.

Khổ cái, khi nào không có thứ bánh bao đó, thì Tôn Vân Đình bỏ luôn bữa điểm tâm, và lão cau có gắt gỏng liền miệng.

Bình thường, chính A Quý được giao phó cái việc mua bánh, nhưng gã lại ham ngủ, đã mấy lượt gã ngủ quên, báo hại lão phải nhịn thèm, chịu đói.

Yến Thiên Y tự muốn làm thay A Quý, chàng lại mẫn cán, siêng năng, tự nhiên Tôn Vân Đình phải hân hoan, lão chấp thuận liền.

Canh năm vừa điểm, chàng mắt nhắm, mắt mở ra khỏi phủ.

Dưới lớp y phục xốc xếch qua một đêm lăn lội trên giường của chàng đó, có ai ngờ lại có một thanh đoản kiếm giấu kỹ?

Ra khỏi phủ rồi, chàng đi nhanh đến hiệu bánh, mua xong, trở về, nhưng không theo lối cũ, mà lại vòng qua phía nam.

Nơi đây, có cửa hậu, trong cửa hậu là một khu vườn hoa.

Về phía này, có tường cao bao bọc, song Yến Thiên Y không vượt tường vào, bởi chàng biết, bên trong cứ cách mươi thước là có hai tên phòng vệ đứng canh, ngoài ra còn có những cơ quan mai phục rải rác, nếu vượt tường mà vào thì thể nào cũng bị phát giác.

Chàng không thể để hành tung bại lộ.

Do đó, chàng đi ngay lại cửa.

Cửa, dĩ nhiên đóng kỹ, then cài kỹ.

Do Tùng Triệu mách cho biết đêm qua, chàng hiểu, hiện tại có người túc trực bên trong cửa, người này là Mã Đại Tân, ngoại hiệu Khoái Đao, một phủ vệ thuộc Hậu đường.

Chàng gõ cửa, nhè nhẹ.

Bên trong có tiếng càu nhàu hỏi vọng ra :

- Ai đó?

Yến Thiên Y đáp :

- Tiểu nhân đây, Mã gia! Tiểu nhân là Trương Tiểu Lang, tiểu nhân nhận được âm thinh của Mã gia!

Mã Đại Tân rút chốt cửa, hé cánh, nhìn ra, nhận đúng là Trương Tiểu Lang, bèn xô cửa cho Yến Thiên Y vào, rồi đóng cửa lại, cài then kỹ.

Đoạn y hỏi :

- Ngươi đi đâu mà giờ này mới trở về?

Yến Thiên Y đáp :

- Tiểu nhân đi mua bánh bao loại đặc biệt, Tôn tổng quản sai tiểu nhân đi mua, rồi do ngã hậu mà vào, trao mấy chiếc bánh cho Mã gia dùng!

Mã Đại Tân hừ một tiếng :

- Cái lão Tôn sao bỗng dưng lại biết điều như thế?

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Tôn tổng quản sai tiểu nhân đem bánh chứ thực ra biếu bánh không phải là do ý Tổng quản. Chính Phủ Tòng thấy mấy hôm sau nầy, các vị phủ đệ vất vả quá, nên hôm qua có dặn Tổng quản, bắt đầu từ nay, cứ mỗi sáng sớm phải sai người mang đến cho các vị một vài thức ăn điểm tâm dùng tại chỗ.

Mã Đại Tân ạ một tiếng :

- Thì ra là vậy. Chủ yếu chính là do ý của lão Tôn thì thật sự quái dị! Cái lão ấy, dù cho bọn ta có đói rã ruột tại đây, cũng chẳng buồn cau mày, nói biếu bánh!

Yến Thiên Y cười hì hì :

- Cái đó thì... thì... tiểu nhân không được biết.

Mã Đại Tân lại hỏi :

- Sao ngươi không do cửa trước mà vào, lại do ngã này?

Yến Thiên Y giải thích :

- Cửa trước có bốn vị luân phiên trực, mà các vị đó thì tiểu nhân không quý mến bằng Mã gia. Nếu tiểu nhân do cửa trước vào, thì họ đón chận ăn hết bánh đi, còn đâu cho tiểu nhân mang đến cho Mã gia? Cho nên, tiểu nhân quyết định vào đây, gặp Mã gia trước, để cho Mã gia ăn bằng thích, còn thừa lại bao nhiêu, tiểu nhân sẽ mang đến cho các vị ấy.

Mã Đại Tân lòng mát rượi, thốt :

- Ngươi tốt quá, Tiểu Lang. Ta hứa sẽ tìm dịp cất nhắc ngươi lên địa vị khá hơn một chút, cho ngươi nhờ tấm thân! Tội nghiệp, ngươi khổ nhọc quá mà đồng lương lại chẳng được bao nhiêu!

Yến Thiên Y vờ xúc động :

- Đa tạ Mã gia.

Mã Đại Tân nhìn chiếc hộp đựng bánh, thấy nhỏ quá, càu nhàu :

- Con mẹ nó, cái hộp bao lớn đó, đựng được mấy cái bánh chứ? Lại mang cho cả năm người ăn! Mỗi người chỉ được một miếng hả?

Yến Thiên Y thốt :

- Thì Mã gia cứ ăn hết cũng chẳng sao, tiểu nhân sẽ có cách giải thích với các vị kia.

Chàng trao hộp bánh cho Mã Đại Tân.

Mã Đại Tân vừa đưa tay tiếp nhận, bỗng nghe nhói nơi ngực tả, mũi kiếm ngắn đã chọc thủng tim của y.

Với phản ứng tự nhiên, y đưa tay định chụp chuôi đao bên hông, nhưng bàn tay chưa chạm vào chuôi đao, y đã rung rung người, rồi ngã xuống.

Y không kịp kêu lên một tiếng.

Yến Thiên Y vươn tay xách hổng y lên, quăng vào bụi rậm gần đó, đoạn từ từ tiến về một phía tường.

Xa xa, trước mặt chàng, cách độ mươi thước, có hai tên phòng vệ đang ngồi đối diện với nhau, dáng dấp nhàn hạ, mường tượng ngồi để nói chuyện phiếm, hơn là thi hành một nhiệm vụ cực kỳ nghiêm trọng.

Chợt, một trong hai người trông thấy Yến Thiên Y, hắn trố mắt nhìn chàng, chưa kịp hỏi, chàng đã cất tiếng chào trước :

- Hai đại ca vất vả quá!

Câu nói vừa buông dứt, từ hai bàn tay có hai hòn sỏi bay đi, rít gió vu vu.

Hai người đồng ngã, một ngửa mặt, một nằm xấp, hai hòn sỏi, một viên xuyên thủng trán một người và viên còn lại thủng ót của người kia.Không đủ thì giờ nhìn xuống hai xác chết, Yến Thiên Y bước đi, đi tới một góc tường.

Nơi đó, có hai tên phòng vệ.

Nhanh như chớp, chàng xuất thủ điểm vào tử huyệt của chúng.

Triệt sát ba nhóm phòng vệ tại đây rồi, chàng không còn lo ngại gì nữa, ung dung tìm chỗ nấp chờ.

Chàng chờ Công Tôn đại nương.

Bà ta vốn tính thích hoa, không buổi sáng tốt trời nào mà không ngắm hoa.

Đêm dần dần tàn, ngày sắp sửa đến.

Có bóng người từ một gian nhà gần đó lững chững bước tới, dáng thướt tha yểu điệu.

Đúng là một nữ nhân.

Nữ nhân, là Công Tôn đại nương.

Yến Thiên Y nhặt một chiếc gậy của ai đó bỏ nằm trên mặt đất, cầm sẵn nơi tay, chiếc gậy bằng gỗ, mục bên ngoài.

Chiếc gậy đó, ở nơi tay của người nào khác, chỉ là một đoạn gỗ vô dụng, song ở trong tay chàng thì là một thanh đao, một thanh kiếm cực bén nhọn.

Công Tôn đại nương vừa đi vừa nghiêng mình nhìn từng đóa hoa.

Yến Thiên Y nhẹ chân từ từ rời chỗ nấp.

Chừng như bà phát hiện được tiếng chân chàng, nên quay đầu lại nhìn chàng với ánh mắt lạnh lùng.

Trong ánh mắt ẩn ước có vẻ kinh dị.

Yến Thiên Y dừng chân lại, điểm một nụ cười gật đầu.

Rồi chàng hỏi :

- Tại hạ gọi sao đây? Công Tôn đại nương hay Chung phu nhân?

Công Tôn đại nương đã lấy lại bình tĩnh, cất giọng hỏi chàng, giọng nói không được trong trẻo lắm, song dễ nghe :

- Ngươi là kẻ biến hiện vô thường, đến không hình, đi không bóng?

Yến Thiên Y gật đầu :

- Phải!

Công Tôn đại nương tiếp :

- Ta không thể không nhìn nhận ngươi là một cao thủ!

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Quá khen!

Quan sát chàng kỹ lượt nữa, Công Tôn đại nương hỏi :

- Ta xem ra, ngươi không phải từ bên ngoài đột nhập bất ngờ vào đây, mà ngươi luôn luôn ở trong phủ trá hình để làm phận sự một gian tế?

Yến Thiên Y gật đầu :

- Phải!

Công Tôn đại nương thở dài :

- Đáng thẹn cho bọn ta quá!

Yến Thiên Y dịu giọng thốt :

- Đừng tự trách lấy mình, đại nương! Các vị ở chỗ sáng, tại hạ nấp trong bóng tối, từ ngàn xưa, lẽ thường là người trong bóng tối đánh ra, ai ở chỗ sáng cũng phải chịu thất bại. Bất quá, tại hạ giành trước một ưu thế thôi, chứ nào phải các vị bất tài.

Công Tôn đại nương bình tĩnh hỏi :

- Ngươi khoác cái lốt gì để ẩn mình tại đây?

Yến Thiên Y gật đầu, nói :

- Một tiểu gia nô, đại nương.

Công Tôn đại nương lại thở dài :

- Thế ngươi chịu khuất nhục?

Yến Thiên Y điểm một nụ cười :

- Chứ sao, đại nương? Mọi phương thức đều có thể áp dụng, miễn đạt được cái đích là đủ. Huống chi thời gian khuất nhục không dài?

Công Tôn đại nương hỏi :

- Ngươi chờ ta?

Yến Thiên Y gật đầu :

- Phải!

Công Tôn đại nương trầm giọng :

- Thế là ta có tên trong bảng danh sách do ngươi liệt kê? Bảng danh sách đen?

Yến Thiên Y tặc lưỡi :

- Tại hạ bị dồn vào thế chẳng đặng đừng, thật lỗi với đại nương quá!

Công Tôn đại nương điềm nhiên :

- Ta biết, ngươi đã quyết tâm nên chường mặt thật ra trước ta. Ta khen ngươi đó! Khen về điểm bạo gan, khen về niềm tự tin của ngươi.

Rồi bà tiếp luôn :

- Ngươi tự phụ quá!

Yến Thiên Y đáp :

- Tự phụ hay bắt buộc phải làm, cũng thế thôi, đại nương ạ. Bởi dù sao thì tại hạ cũng phải đi đến chỗ hành động.
Công Tôn đại nương tiếp :

- Trong lứa tuổi đó, với đảm lược, võ công đó, trên đời này chẳng có mấy tay, ta đoán dễ dàng ngươi là ai!

Yến Thiên Y chớp mắt :

- Đại nương cho nghe!

Công Tôn đại nương nói :

- Ngươi là Yến Thiên Y.

Yến Thiên Y tán :

- Đại nương thông minh đấy.

Công Tôn đại nương thở dài :

- Nhưng muộn cho ta! Nếu thông minh sớm, hẳn ta đã có phản ứng sớm, phản ứng trước khi có cuộc chạm mặt này.

Yến Thiên Y lại tặc lưỡi :

- Đại nương hiểu cho! Tại hạ không còn cách nào hơn. Hôm nay không gặp đại nương thì ngày mai, ngày kia, cũng phải tìm gặp đại nương, bởi mục đích lưu trú tại phủ của tại hạ là phải gặp một số người, trong số đó, có đại nương.

Công Tôn đại nương trầm ngâm một chút, đoạn tiếp :

- Trước khi đến đây, ta cũng hiểu về ngươi quá nhiều. Tuy vậy, ta vẫn cho là chưa đủ, nên chịu khó điều tra thêm, và hiện tại thì ta có thể tự hào là biết rõ ngươi như lòng bàn tay. Một bằng hữu của ta, cáo tố với ta là ngươi đáng sợ nhất võ lâm ngày nay, y khuyến cáo ta luôn, là đừng bao giờ đơn độc giao thủ với ngươi, y hiểu rõ võ công của ta như thế nào, và ba năm trước, y từng trông thấy ngươi thi thố bản lĩnh, nên quả quyết ta không phải là đối thủ của ngươi.

Yến Thiên Y thầm nghĩ, con người này xem ra thích thô bạo, cọc cằn, bình thường kém nhã độ khi tiếp xúc với ngoại nhân, nhưng thực sự bên trong lại là một người suy rộng xét sâu, lý luận xác đáng, tâm tình nhàn tịnh, có phong thái của bậc khuê tú trâm anh.

Mường tượng bà ta là con người đôi, tùy trường hợp mà biến tướng mặt này hay mặt khác.

Chàng hỏi :

- Chúng ta chưa giao thủ với nhau, sao đại nương lại sớm sanh lòng chán ngán?

Công Tôn đại nương thở dài :

- Tuy chưa bị đao chém, kiếm đâm, song con người ít nhất cũng thừa hiểu rằng, kiếm đao không phải là thứ dễ chịu. Này, Yến Thiên Y, ta có thể cầm cự với ngươi trong một thời gian nào đó, nhưng cuối cùng phần bại vẫn về ta.

Dừng lại một chút, bà tiếp :

- Chính ngươi cũng nghĩ như thế, cho nên ngươi mới mạo hiểm tìm gặp ta tại chốn này.

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Tại hạ có mục đích, nên tự nhiên phải đi đến cái đích, bắt buộc phải đi, còn đến hay không thì phải chờ phút cuối mới hiểu được. Tại hạ có việc làm, bắt buộc phải làm, còn thành hay bại, thì khi kết cuộc mới hiểu được. Bất quá, tại hạ dốc toàn lực mà làm. Cho nên, tại hạ khuyên đại nương, khoan nản chí sớm.

Công Tôn đại nương thở dài :

- Phàm kẻ thức thời, phải biết người biết mình, biết kém mà bại thì tại mình không thể lùi bước, là tại mình cần bảo vệ giá trị một con người. Không biết kém mà bại, là hiếu chiến, hiếu động một cách ngu xuẩn.

Yến Thiên Y chớp mắt :

- Nhưng đại nương nào đã bại đâu? Chắc gì đại nương bại?

Công Tôn đại nương lắc đầu :

- Trừ phi có một nhiệm mầu nào đó, đến với ta, mà nhiệm mầu thì không bao giờ đến với ta. Ta biết, ta không phải là một người tốt, ta không có quyền mơ vọng một sự can thiệp từ đấng thiêng liêng!

Song phương cùng im lặng một lúc.

Công Tôn đại nương cất tiếng trước :

- Động thủ đi, Yến Thiên Y! Ta không muốn làm mất thì giờ của ngươi. Ta sẽ cố gắng đối phó với ngươi cho cuộc chiến đáng giá trị hơn một chút, ngươi đừng tưởng nổ lực của ta, có ý nghĩ, có hy vọng xoay chiều cục diện.

Ngẩng mặt nhìn qua không trời, Yến Thiên Y thốt :

- Đại nương thứ cho tại hạ!

Công Tôn đại nương thản nhiên :

- Chúng ta đồng ý trong đại thể bất đắc dĩ, ngươi không nên khách khí!

Yến Thiên Y nâng chiếc gậy gỗ lên, đâm ngay ngực Công Tôn đại nương.

Đại nương lùi lại ba bước, rồi từ đó vòng về phía hậu của Yến Thiên Y, bộ pháp cực ky ảo diệu.

Bà lướt nhanh, mường tượng trước sau vẫn đứng y tại chỗ chứ không hề đổi vị trí.

Yến Thiên Y không quay đầu, vung đoản kiếm đâm ngược về phía hậu, kiếm vừa chớp lên là ánh sáng tắt liền.

Đại nương lùi luôn, lùi để bước tới, chiếc giỏ bằng trúc tía chụp xuống đầu đối phương.

Yến Thiên Y lách mình, lùi một bên, chĩa đầu gậy vào yết hầu đại nương.

Đại nương lùi lại, đồng thời gian, tay tả cầm chiếc giỏ từ trên ném xuống, tay hữu rút thanh nhuyễn kiếm dài bảy thước vút sang.

Một tiếng choảng vang lên, trường kiếm và đoản kiếm chạm nhau tóe lửa.

Cùng một lúc, chiếc gậy gỗ lao vào mặt đại nương.

Tránh được ngọn gậy, lại gặp đoản kiếm quay sang, đại nương vung thanh nhuyễn kiếm đón tả nghinh hữu, ngửa trên, chấn dưới có phần vất vả ít nhiều.

Bà đã quăng mất chiếc giỏ rồi, nên không còn vật gì phụ họa với trường kiếm.

Chiếc gậy gỗ của Yến Thiên Y tuy vô dụng, song vẫn giúp ích được cho chàng, gây hoang mang bối rối cho đối phương, nhờ thế đoản kiếm mới phát huy nhiều oai lực hơn.

Gậy gỗ vô dụng nếu người cầm nó ỷ trượng nó là một vũ khí độc đáo, song nó cũng có thể chế ngự được địch, nếu nó chạm phải chỗ nhược.

Song phương quần nhau một lúc.

Kết quả, như Công Tôn đại nương đã đoán, phần bại về bà.

Cuối cùng, bà bị một nhát kiếm chém lên đầu vai, áp lực của thanh đoản kiếm cực mạnh, hất bà ngã luôn xuống đất.

Máu phun từ vết thương, lan rộng mặt đất, đọng thành vũng quanh phần trên, từ bụng trở lên đầu đại nương.

Bà cố gượng đau, ngồi dậy, trừng mắt nhìn Yến Thiên Y.

Đứng cách bà độ năm bước, đoản kiếm tra vào vỏ rồi, Yến Thiên Y bình tĩnh nhìn bà, ánh mắt của chàng hòa dịu, hiền từ quá.

Rồi chàng thốt :

- Chiêu thức của tại hạ, thuộc Minh Thiên kiếm pháp, kiếm pháp nầy gồm chín chiêu, tại hạ vừa sử dụng chiêu thứ năm, có cái tên là Thiên Ngoại Thiên. Bà bại là phải, bởi từ trước tới nay, không lần nào tại hạ dùng đến chiêu nầy mà không đắc thủ. Trước bà, đã có một số người bị hạ vì chiêu thức Thiên Ngoại Thiên của tại hạ.

Công Tôn đại nương hỏi :

- Sao ngươi không tiến lên, hạ sát luôn ta? Ta bại không phải là một sự lạ, ta bại không oan uổng, bởi ta biết mình chưa phải là đối thủ của ngươi, tại sao ngươi chưa hạ thủ?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Tại hạ không nói được. Tại hạ không thể hạ thủ.

Đại nương nhếch nụ cười khổ :

- Tại sao không nói được? Tại sao không thể hạ thủ? Ta biết, ngươi chưa hề buông tha một kẻ địch nào? Ta biết, mục đích của ngươi tìm ta, là quyết giết ta! Đắc thủ rồi, sao ngươi còn do dự?

Yến Thiên Y thở dài :

- Đại nương nói phải, bình sanh tại hạ không hề buông tha một kẻ địch. Nhưng hiện tại, tại hạ không nỡ hạ thủ. Chính tại hạ cũng chẳng biết tại sao nữa đó bà!

Công Tôn đại nương rung rung người tiếp :

- Trong đời ta, chỉ có hai điều ta không tưởng tượng nổi, mà việc ngươi không hạ thủ đây là một.

Yến Thiên Y thốt :

- Tại hạ nghĩ, có lẽ tại hạ mến những người có đủ lý trí, những người hiểu rõ tình cảm từ chỗ kín đáo, nhỏ nhặt...

Công Tôn đại nương chớp mắt :

- Chỉ có vậy thôi?

Yến Thiên Y tiếp :

- Ngoài ra, tại hạ nhận thấy, bà đã nếm quá đủ những hương vị chua cay của một kiếp người. Bà sống một cuộc đời quá tịnh mịch, bà chịu thử thách quá nhiều, một nạn nhân phi thường cũng chưa có sức chịu đựng bằng bà. Đáng lẽ bà phải hưởng thọ diễm phúc, nhưng trái lại, bà chỉ tiếp nhận những u buồn, tại hạ thấy bất công quá, do đó tại hạ đồng tình với bà, rồi vì chỗ đồng tình đó, tại hạ mềm lòng, thành thử không nỡ xuống tay!

Công Tôn đại nương thở dài :

- Yến Thiên Y! Ngươi là người duy nhất hiểu được tâm tư của ta! Một tâm tư nặng, nặng trĩu đau buồn.

Yến Thiên Y khuyên giải :

- Đừng bi quan, bà bi quan cũng vô ích, thì tội gì bà phải tha thiết với cảm hoài. Con người, ai ai cũng có số, sanh ra trên đời là cam với số phận. Thế thôi. Phôi pha, quên lãng, để đi nốt quãng đường đời!

Nhìn lên trời, Công Tôn đại nương thốt :

- Ta muốn đi, Yến Thiên Y!

Bà thọ thương, Yến Thiên Y không sát hại bà, thì bà còn ở lại Đại Sum phủ làm gì?

Bà tiếp :

- Đa tạ ngươi dành cho ta một ngoại lệ hôm nay! Ta hy vọng giao thủ lần này không làm khinh động bọn phủ vệ canh phòng quanh khu vườn hoa này. Hơn ai hết, ta thừa hiểu bản lĩnh của ngươi, hiểu trước khi có cuộc gặp mặt này, ta biết luôn trong tương lai, nếu chiến dịch Sở Giác Lãnh mở màn, thì bọn Lạc Mộ Hàn sẽ bị bại là cái chắc. Nhưng họ còn hồ đồ quá, mà ta thì làm sao ngăn trở họ? Ngăn trở họ chẳng phải ta có thầm ý gì đối với Thanh Long xã, mà chính ta không muốn mình bị lôi cuốn vào vòng tử diệt, ta không muốn trông thấy họ bị tử diệt. Thực ra, ta nào có thích gia nhập cuộc tranh chấp này đâu? Sở dĩ ta có mặt tại đây từ hôm khai mạc hội nghị là vì Lạc Mộ Hàn ân cần quá, thành thử ta khó từ khước một cách dứt khoát. Thế thôi!

Bà kết luận :

- Ngươi sẽ thắng, Yến Thiên Y. Thời gian còn dài, ngày gặp lại nhau, hẳn còn đó, lúc đó ngươi sẽ công nhận trước mặt ta, là ta nói đúng.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Bà đi đi! Chúc cho bà mọi điều như nguyện. Tại hạ hy vọng ngày gặp lại nhau, tại hạ sẽ thấy bà yêu đời hơn!

Trời sáng rồi.

Yến Thiên Y không dám dần dà lưu lại đó, trông trước nhìn sau, đoạn chàng phóng chân chạy về phòng.

Chương 35: Sắc tự mê nhân

Công Tôn đại nương thất tung!

Năm xác chết phơi bày tại khu hoa viên!

Hung tin đó đến tai bất cứ người nào trong Đại Sum phủ, cũng cầm như tiếng sét nổ ngang đầu.

Lòng người chấn động cực độ.

Hung tin chồng hung tin, những hung tin sau cùng khủng khiếp quá, làm cho người ta quên mất những vụ trước, vụ thất tung của Lạc Chí Ngang, vụ thảm tử của Sử, Lý, Mạnh và Hoàng.

Dĩ nhiên, người ta lại lao đầu vào công cuộc truy tầm manh mối, truy tầm hung thủ.

Nhưng vất vả để làm gì chứ, khi mà mọi người đều biết đối tượng chỉ là một bóng ma?

Trên đời này có ai đi tìm ma mà gặp ma?

Tra cứu manh mối? Bằng vào đâu để phăng lần?

Họ chỉ còn chờ? Trong khi chờ, phải làm một cái gì đó chứ chẳng lẽ cùng khoanh tay mà ngồi chờ?

Cho nên, họ phải vất vả, họ lăng xăng để quên niềm khủng khiếp, để cho tâm tư bớt hoang mang, thế thôi.

Họ chờ gì?

Chờ một thảm cảnh kế tiếp? Chờ hung thủ tự nạp mình?

Không ai biết là mình chờ gì, bất quá, họ linh cảm một cái gì đó rồi cũng sẽ đến, và họ chờ cái đó đến.

Hiện tại thì mọi tư tưởng dị đồng dung hòa lại thành hợp nhất, là ai ai cũng định quyết, tai họa của họ do Thanh Long xã mang đến thôi!

Hoặc, người gây ra tai họa có liên quan đến Thanh Long xã!

Họ định quyết như vậy, chứ nào ai nắm được một chứng cứ gì đâu?

Trong khi Đại Sum phủ hoang mang, Yến Thiên Y không ngừng hoạt động.

Và, mục tiêu mà chàng đang nhắm, là Chương Phàm, vị công tử của tay kiếm thứ ba trong nhóm Đại Địa thập kiếm, ngoại hiệu Quang Luân, tên Chương Sâm.

Chàng biết rõ hắn suốt ngày cứ lân la các dãy nhà phía hậu, muốn tìm hắn lúc nào, cứ đến đó mà tìm, đến là gặp ngay.

Hôm nay.

Ngày vừa tàn, màn đêm vừa buông rũ, bóng tối bắt đầu lan.

Yến Thiên Y trước khi đi có trình với Tôn Vân Đình là chàng cần vào phía hậu viện để trao mấy món đồ cho đại tiểu thơ Lạc Chân Chân.

Đến đó, chàng là nam nhân không có quyền tự do ra vào các dãy nhà giành cho nội quyến của chủ nhân, nên chàng giao các món đồ cho tỳ nữ Tiểu Thúy, đứng tại đó nói chuyện trên trời dưới đất một lúc với Tiểu Thúy.

Tiểu Thúy cho biết, Lạc đại tiểu thơ hôm nay không được khỏe trong người nên không dùng bữa ăn chiều và rút về phòng sớm hơn mọi hôm.

Ai biết được là nàng giả vờ mệt nhọc, cốt tránh mặt Chương Phàm?

Chàng biết luôn, trong mấy hôm này, Lạc Chân Chân mất hẳn vẻ tươi vui, một phần lớn nguyên nhân là sự thất tung của Lạc Chí Ngang.

Nàng buồn về sự mất tích của đứa em trai, Yến Thiên Y vô phương giúp đỡ, còn như việc nàng tránh mặt Chương Phàm, thì chàng sẵn có biện pháp ngăn chận Chương Phàm, để hắn khỏi bám sát bên nàng, gây phiền phức triền miên.

Chàng đứng tại cửa tòa lầu, gợi chuyện với Tiểu Thúy cốt kéo dài thời gian, chờ Chương Phàm xuất hiện.

Chàng hiểu, Chương Phàm hiện đang chiếm một gian phòng trong khách quán cạnh hòn giả sơn. Khách quán này chỉ giành cho những người thật thân đối với gia đình họ Lạc.

Chương Phàm được Lạc Mộ Hàn nhìn nhận là nghĩa tử thì đương nhiên lưu ngụ tại đó.

Không lâu lắm, chàng thấy Chương Phàm xuất hiện phía sau tòa giả sơn.

Lập tức, chàng kết thúc cuộc đàm thoại. Tiểu Thúy trở lên lầu, còn chàng thì quay mình bước thẳng tới, nghinh đón Chương Phàm.

Đang cơn cao hứng, Chương Phàm bước đi thắn thoát, chợt ngẩng đầu lên, trông thấy Yến Thiên Y hắn liền sa sầm mặt.

Yến Thiên Y buông vuốt một câu :

- Đại công tử hối hả quá!

Chương Phàm gắt :

- Tránh qua một bên, đừng án đường bổn công tử.

Yến Thiên Y nép mình qua một bên đường, chàng xua hai tay, cười hì hì, tiếp :

- Công tử đến tìm tiểu thơ phải không?

Chương Phàm vụt đứng lại, quắc mắt to nói hét :

- Tên nô tài chó má, ngươi muốn gì nữa hả? Ta tìm ai mặc ta, can gì đến ngươi mà ngươi xỏ cái mõm thúi vào? Thân phận ngươi là gì, ai cho ngươi có quyền hỏi han đến ta? Ngươi muốn chết hở, tiểu tử? Ta mà thấy ngươi luẩn quẩn bên cạnh tiểu thơ nữa, ngươi chết không kịp ngáp đó!

Yến Thiên Y lè lưỡi, rút cổ, rung rung người thốt :

- Công tử! Tiểu nhân đâu có dám xúc phạm đến công tử, sao công tử nổi giận? Tiểu nhân vâng lệnh tiểu thơ chuyển đại đến công tử mấy lời, bây giờ vừa gặp công tử là công tử mắng quát ào ào, như vậy làm sao tiểu nhân dám mở miệng? Thế này thì tiểu nhân phải trở lại cho tiểu thơ biết mới được!

Chương Phàm đang phát tác, nghe thế bèn đổi thái độ, nắm tay Yến Thiên Y dịu giọng nói :

- Khoan! Ngươi khoan đi! Nói cho ta nghe gấp!

Yến Thiên Y cố ý làm mặt giận, nói :

- Công tử muốn hành hung tiểu nhân thì cứ hành hung. Tiểu nhân không nói gì hết. Đáng lẽ tiểu thơ sai Tiểu Thúy nhưng vì Tiểu Thúy là nữ nhân, đến khách quán không tiện, bất ngờ tiểu nhân mang đồ đến cho tiểu thơ, tiểu thơ bèn sai tiểu nhân đi thế Tiểu Thúy. Tưởng là mình đi tới đi lui như vậy, sẽ được công tử thưởng công, dè đâu lại bị mắng! Công tử còn hăm he nầy nọ nữa.

Chương Phàm gạt ngang :

- Được rồi, ta sẽ thưởng cho ngươi, thưởng trọng. Ngươi nói đi, nói cho ta nghe gấp đi.

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Chừng như công tử không tin tiểu nhân, vậy tốt hơn công tử cứ đến đó, hỏi lại tiểu thơ thì rõ, tiểu nhân khỏi phải nói.

Chương Phàm bực, nổi giận, nhưng cố dằn lòng, nở nụ cười tươi, thốt :

- Tiểu lão đệ khó tánh quá, thôi bỏ qua cho bổn công tử đi. Tiểu thơ từng khen ngợi tiểu lão đệ trước mặt bổn công tử, và khuyên bổn công tử đừng hằn học với lão đệ nữa. Từ nay chúng ta làm lành với nhau, chúng ta thân nhau, bổn công tử hứa sẽ dành nhiều tốt đẹp cho lão đệ!

Yến Thiên Y vuốt mặt hắn :

- Một ngày nào đó, công tử sẽ là vị tân cô gia trong gia đình này, công tử sẽ là tân chủ nhân của tiểu nhân, ngày đó công tử đừng quên tiểu nhân nhá! Phải biết tiểu nhân có công lao không nhỏ đấy.

Chương Phàm khoan khoái cực độ đáp :

- Ta mà cưới được tiểu thơ thì ta sẽ ghi công đầu cho ngươi đó! Nhất định ngươi sẽ hài lòng về cách đối xử của ta sau nầy!

Hắn hạ thấp giọng tiếp :

- Ngươi thấy Tiểu Thúy ra sao? Được không? Ta sẽ đứng ra tác hợp cho ngươi với nàng ấy thành vợ chồng với nhau. Ngươi đừng lo, hiện tại có thể bắt nàng xây mộng đẹp được rồi.

Yến Thiên Y giả bộ mừng rơn, hỏi gấp :

- Thật hả, công tử?

Chương Phàm vỗ ngực :

- Bổn công tử khi nào đi lừa ngươi chứ? Ta bảo chứng với ngươi, là ngươi sẽ được mãn nguyện! Ngươi cứ tin tưởng nơi ta!

Yến Thiên Y nghiêng mình :

- Tiểu nhân xin đa tạ công tử trước!

Chương Phàm nhích tới gần hơn, chồm đầu tới gần sát mặt Yến Thiên Y, hỏi :

- Tiểu thơ nhắn gởi điều gì với ta đâu? Ngươi nói gấp cho ta nghe đi! Ta nóng nảy quá!

Nhìn tả, nhìn hữu, Yến Thiên Y lộ vẻ thần bí, thấp giọng đáp :

- Tiểu thơ bảo như thế này, sau khi đèn nhà đều lên, công tử hãy đến Thiên Ân miếu gặp tiểu thơ. Tiểu thơ có việc trọng đại gì đó, muốn thảo luận với công tử.

Chương Phàm cao hứng quá, gật đầu lia lịa, kêu lên :

- Con người ta, nếu có tâm thành thì cũng có lúc làm lòng trời cảm động, nên khiến cho tiểu thơ lưu ý đến ta đó, tiểu lão đệ!

Rồi hắn hỏi :

- Này, Tiểu Lang, tại sao tiểu thơ của ngươi không ước hội tại một nơi nào trong phủ, mà lại chọn Thiên Ân miếu, là một địa điểm xa xôi bên ngoài?

Yến Thiên Y giải thích :

- Công tử phải biết, trong phủ hiện nay, nơi nào cũng có người ta canh phòng, và những cuộc ước hội như vậy, nếu để cho kẻ khác phát hiện được, thì còn gì danh diện của tiểu thơ nữa? Công tử hỏi như thế là không chu đáo bằng tiểu thơ rồi đó nhé, tiểu thơ sẽ cười cho mà xem!

Chương Phàm cười hì hì :
- Ta sơ suất quá, ngươi đừng thuật lại với tiểu thơ nhé!

Rồi hắn lại hỏi :

- Mà ngươi có biết là đại tiểu thơ sẽ nói gì với ta chăng?

Trầm ngâm một chút, Yến Thiên Y đáp :

- Tiểu nhân không được hiểu rõ, một việc mà tiểu thơ cho rằng trọng đại thì khi nào tiểu thơ lại tiết lộ với tiểu nhân? Dù cho tiểu thơ có dành cho tiểu nhân ít nhiều hảo cảm, song hảo cảm nào cũng có giới hạn. Bất quá, tiểu nhân chỉ biết như thế này, nhờ Tiểu Thúy vừa thuật lại với tiểu nhân. Là trong mấy hôm nay, tiểu thơ buồn bực vô cùng, đến cả cơm nước tiểu thơ cũng không màng nghĩ đến. Chừng như tiểu thơ tự xét mình đối xử kém đẹp với công tử sao đó, nên hối hận. Phu nhân bảo tiểu thơ hãy tìm gặp công tử mà phân trần, xin công tử đừng cố chấp. Có lẽ cuộc ước hội này mà có là do nguyên nhân đó, công tử ạ.

Chương Phàm như lên mây, nghe phơi phới cả thân thể.

Hắn tặc lưỡi, thốt :

- Chân muội khéo lo ngại vẫn vơ! Khi nào ta dám phiền hà Chân muội! Ta dám sẵn sàng chết cho Chân muội mà!

Yến Thiên Y tiếp :

- Còn việc này nữa, công tử...

Chương Phàm giục :

- Nói đi! Nói gấp! Ngươi có tánh hay dần dà quá!

Yến Thiên Y thì thầm :

- Tiểu thơ dặn, công tử chỉ đi một mình thôi nhé, đừng dẫn ai theo hết nhé! Mà cũng không nên cho ai biết được cuộc ước hẹn này nhé!

Chương Phàm gật đầu :

- Đương nhiên! Đương nhiên! Ta đâu có quá ngu, Tiểu Lang! Ta phải bảo vệ danh dự của Chân muội chứ! Còn ngươi, ngươi cũng đừng bép xép cái lỗ miệng đấy nhé! Cuộc hôn nhân của ta mà thành tựu rồi, ngươi sẽ được thưởng lớn!

Yến Thiên Y nghiêm giọng :

- Công tử yên chí! Ai cạy răng, tiểu nhân cũng chẳng nói.

Chương Phàm vuốt y phục, thốt :

- Đêm xuống lâu rồi, ta đi ngay bây giờ, ta đến đó trước, chờ tiểu thơ.

Yến Thiên Y buông vội :

- Công tử biết Thiên Ân miếu ở đâu chứ? Ở phía trước tòa lương đình đó.

Chương Phàm gật đầu, đi luôn.

Nhìn theo bóng Chương Phàm, Yến Thiên Y điểm nhẹ một nụ cười, lững thững bước, trên con đường trở về phòng.

Chàng cần gì phải vội vã? Đến sớm hay đến muộn, cũng thế thôi, chắc chắn là Chương Phàm ở đó chờ, dù chờ đến sáng mai, hắn cũng chờ.

Nhưng ra khỏi khu hậu viện rồi, chàng không rẽ về phòng quản sự, mà lại đi thẳng ra cửa phủ.

Gặp bọn gia nhân đồng nghiệp, với ai chàng cũng gợi chuyện một vài câu, cuối cùng chàng ra đến bên ngoài, không một ai nghi ngờ gì chàng cả.

Thiên Ân miếu nằm về phía Tây đối với Đại Sum phủ. Một ngôi miếu gần như bỏ hoang, hương tàn, khói lạnh, về đêm có vẻ thê lương vô cùng.

Đêm nay, chàng cũng ước hẹn Hùng Đạo Ngươn. Địa điểm được thay đổi mỗi lần có cuộc ước hẹn, thay đổi rồi, chàng chọn trở lại chỗ cũ, là ngôi miếu này.

Bất quá, họ hẹn gặp nhau trong khu rừng bên hữu ngôi miếu, chứ không phải ngay trong miếu.

Chàng đến gặp Hùng Đạo Ngươn trước.

Chàng hỏi :

- Ngươi đến đây đã lâu chưa?

Hùng Đạo Ngươn đáp :

- Thuộc hạ vừa đến thôi, Khôi Thủ!

Yến Thiên Y tiếp :

- Đêm nay, ta sẽ giao cho ngươi một con dê béo mang về Ma Thạch Ba.

Hùng Đạo Ngươn sáng mắt :

- Dê nào đó?

Yến Thiên Y đáp :

- Tinh Lăng Kiếm Chương Phàm, con trai của Quang Luân Chương Sâm, tay kiếm thứ ba trong nhóm Đại Địa thập kiếm.

Hùng Đạo Ngươn ạ một tiếng :

- Thì ra là tiểu tử đó!

Rồi y tiếp :

- Mấy hôm nay, Khôi Thủ đã gây sóng to gió lớn trong Đại Sum phủ, nghe nói bọn Lạc Mộ Hàn kinh hoàng như điên loạn lên, đến cả chó gà ũng không được yên ổn mà làm cái thân thú vật! Bây giờ, đến lượt con trai của Chương Sâm thất tung! Chúng sẽ nhốn nháo như thế nào nữa chứ?

Yến Thiên Y cười nhẹ :- Chỉ sợ lòng người trong liên minh của Lạc Mộ Hàn sẽ rung động, đấu chí tiêu tán, sự kết hợp của họ rồi cũng đến vỡ tan thôi!

Hùng Đạo Ngươn thốt :

- Tuy nhiên, Khôi Thủ cũng phải dè dặt cho lắm...

Yến Thiên Y gật đầu :

- Ta hiểu.

Chàng hỏi :

- Vụ đón chận Kim Xuyên tam quỷ và Ôn Sát Liêu Hóa Trúc, kết quả như thế nào?

Hùng Đạo Ngươn đáp :

- Chưa có tin tức chi hết, nhưng có lẽ trong vài hôm nữa thôi, mình sẽ biết kết quả.

Yến Thiên Y tiếp :

- Phải tranh thủ thời gian, Đạo Ngươn.

Hùng Đạo Ngươn đáp :

- Thuộc hạ có sai liên lạc viên mỗi ngày mỗi đi dọ thám, nhất định không hề có việc chậm trễ đâu.

Yến Thiên Y đứng lên, tiếp :

- Phần việc của ta, trong Đại Sum phủ, ta đã hoàn thành từng giai đoạn một, các ngươi bên ngoài cũng phải cố gắng, làm cái gì khả quan lên một chút chứ!

Hùng Đạo Ngươn đáp :

- Ai ai cũng nỗ lực hết, Khôi Thủ! Mọi dự định của Khôi Thủ đều được tuân hành, Khôi Thủ yên trí!

Rồi cả hai chia tay, hẹn lại một lần khác, ở một địa điểm khác.

* * * * *

Thiên Ân miếu tuy nhang tàn khói lạnh, song vẫn có người ở.

Miếu hoang tàn, có bóng đèn, tức nhiên có người ở.

Đèn nhỏ ngọn, lồng đèn lại đóng bụi đen dày qua nhiều năm tháng, ánh sáng lờ mờ làm tăng thêm vẻ thê thảm của cảnh vắng lạnh, hầu như âm u.

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, lồng đèn chao, ánh sáng lung linh, tạo nên những bóng chập chờn trông như quỷ hiện về nhảy múa.

Cảnh tượng vừa rợn vừa thảm.

Từ xa xa, Yến Thiên Y nhận ra trong miếu có người khoanh tay đi tới đi lui.

Chàng cùng Hùng Đạo Ngươn chia tay nhau, Hùng Đạo Ngươn đi được mấy bước, chàng gọi lại.

Chàng quên mất việc dụ con dê béo cho Đạo Ngươn, lúc đó mới nhớ ra, nên bảo Hùng Đạo Ngươn chờ.

Chàng tiến về phía tòa lương đình, Hùng Đạo Ngươn lặng lẽ theo sau.

Đêm thanh, cảnh vắng, còn ai cao hứng đến tận ngôi miếu lạnh này?

Không Chương Phàm thì là ai?

Yến Thiên Y điểm một nụ cười.

Trông thấy Yến Thiên Y, Chương Phàm cầm như mình bắt được hòn ngọc vô giá, sấn tới ba bước một, đón chàng.

Không đợi Yến Thiên Y nói gì, hắn hỏi liền :

- Đại tiểu thơ đâu? Đến hay không đến? Ta chờ đây lâu quá rồi, Tiểu Lang! Chẳng hiểu tại sao tiểu thơ lại hẹn ta ở chỗ đầy quỷ khí như thế này! Ta rợn người từng chập đó, Tiểu Lang.

Yến Thiên Y thản nhiên đáp :

- Lâu hay mau gì, cũng phải chờ, chứ biết sao bây giờ, công tử? Tiểu thơ ước hẹn, tự nhiên phải đến, nếu chưa đến kịp hẳn là có trở ngại gì đó vào phút cuối. Kiến nhẫn thêm một chút nữa đi, công tử.

Chương Phàm hừ một tiếng :

- Kiên nhẫn! Thì ta kiên nhẫn đây, ngươi chẳng thấy sao? Cứ nôn nao chờ đợi thế này mãi, chắc ta phải điên mất đó, Tiểu Lang!

Yến Thiên Y cười nhẹ :

- Hẹn hò tình tự, thì người ta phải chọn chỗ thanh vắng như thế này mới được chứ! Gặp nhau rồi, muốn làm chi thì làm, chẳng sợ bị ngoại nhân phát hiện! Chẳng lẽ công tử thích gặp tiểu thơ giữa chốn đông người? Ở những nơi đó, công tử còn nói năng gì được?

Chương Phàm khoát tay :

- Thôi đi, đừng nói nữa, ta đang nôn nóng đây, ngươi léo nhéo mãi, ta thêm bực! Ta hỏi ngươi, tiểu thơ đến hay không đến? Còn ngươi, ngươi đến đây để làm gì? Hay tiểu thơ sai ngươi đến nói gì với ta?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Tiểu thơ không có nhắn gởi chi hết.

Chương Phàm dậm chân thình thịch :

- Thế tại sao đã hẹn với ta rồi mà nàng còn dần dà, chưa chịu đến đây?

Yến Thiên Y mỉa :

- Công tử giống như một con chó tháng ba! Cứ ngoắc ngoắc cái đuôi mà chạy rong khắp mọi nẻo đường!

Chương Phàm nổi giận :

- Tên chó má, ai cho phép ngươi mắng ta?

Yến Thiên Y bĩu môi :

- Chương Phàm! Ta ví ngươi với loài súc vật, là còn nể nang ngươi đấy! Thực ra thì ngươi còn kém súc vật, kém xa !

Chương Phàm sôi giận cực độ, hét :

- Ngươi muốn chết hả, tiểu nô tài? Muốn chết, ngươi sẽ chết. Ta thanh toàn cho ngươi!

Yến Thiên Y thốt :

- Bình tĩnh lại, Chương Phàm! Ta muốn nói với ngươi câu này...

Chương Phàm quát :

- Câu gì?

Yến Thiên Y tiếp :

- Đó là một câu hỏi, như thế này: Ai bảo ngươi đến đây?

Chương Phàm hét :

- Tiểu thơ ngươi bảo ngươi đến hẹn với ta chứ còn ai nữa?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Cuộc ước hẹn, do chính ta nói với ngươi, nhưng không phải tiểu thơ sai ta đến nói với ngươi. Tự ta chủ trương, tự ta bịa chuyện, để ước hẹn với ngươi, bất quá ta mạo danh tiểu thơ mà ước hẹn. Đại tiểu thơ không dính dấp gì đến vụ này, không hay biết gì về vụ nầy.

Chương Phàm như từ cung trăng rơi xuống, hắn tức uất, hắn lét lên như thú dữ bị thương, quát tháo ầm ĩ :

- Thì ra, tất cả đều do ngươi an bài. Ngươi lừa ta? Ngươi đùa cợt với ta? Tiểu nô gia, ngươi to gan thật! Tiểu súc sanh! Đúng là ngươi chán sống rồi đó! Đừng trách ta tàn nhẫn!

Chợt, Chương Phàm ngưng mắng, hắn quắc mắt nhìn Yến Thiên Y, ánh mắt ngời lên vẻ kỳ dị lẫn tàn độc, một lúc lâu, hắn gằn từng tiếng :

- Ngươi nói, chính ngươi cố ý ước hẹn ta?

Yến Thiên Y gật đầu :

- Đúng vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau