THANH LONG GIÁO CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thanh long giáo chủ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Máu rửa hận thù

Châu Thiếu Phàm giả?

Hẳn là vậy rồi, cuộc dàn cảnh của bọn Yến Thiên Y đã chứng minh rõ rệt.

Tuy nhiên, giả Châu Thiếu Phàm cố trấn định tâm thần, vờ kinh hãi kêu lên :

- Khôi Thủ! Sao lại có cuộc này, Khôi Thủ lại có ý tứ gì? Châu Thiếu Phàm chẳng hiểu chi hết!

Yến Thiên Y điểm một nụ cười :

- Kịch! Một tấn kịch thôi! Này, Công Tôn Hoang Mộc, bằng hữu đã diễn nhiều tấn kịch cho bọn tại hạ xem, từ hai tháng nay rồi, chẳng lẽ có vay mà không có trả? Cho nên, tại hạ thấy cần phải đáp lễ, vậy thôi! Hy vọng tấn kịch của tại hạ không đến đỗi quá tầm thường.

Giả Châu Thiếu Phàm, mà cũng là Công Tôn Hoang Mộc sững sờ.

Nhìn Yến Thiên Y một phút, bỗng y bật cười lớn, ngẩng mặt lên không, đưa tay vuốt từ trán xuống cằm.

Một dung mạo lạ hiện ra trước mắt bọn Yến Thiên Y!

Mặt vuông, mày rậm, mắt nhỏ, nhưng không râu.

Ánh mắt của y ngời tà ý, ánh mắt đó chỉ có nơi những kẻ chuyên sống về ảo thuật, lanh xảo phi thường.

Nhìn đối tượng một lúc, bọn Yến Thiên Y lại nhìn đến những vật hóa trang do y vừa tháo gỡ, quăng ném tứ tung.

Sau cùng, Yến Thiên Y cất tiếng :

- Công Tôn Hoang Mộc! Tại hạ không ngờ, người gây biến cố cho Thanh Long xã lại chính là bằng hữu! Bằng hữu đã làm nhiều tội ác, dù tại hạ hoan nghênh xảo thuật của bằng hữu đến đâu, cũng không thể dung thứ. Đã đến giờ bằng hữu đền tội, bằng hữu nên sáng suốt nhận định tình thế, mất phần chủ động rồi, bằng hữu đừng cưỡng lại vận số làm gì, nên thức thời bó tay nhận tội đi!

Công Tôn Hoang Mộc bật cười lớn :

- Thì ra, ngươi đã truy ra lai lịch của ta! Khá lắm! Khá lắm!

Đoạn, y trầm giọng hỏi :

- Làm sao ngươi khám phá được bí mật của ta?

Yến Thiên Y cười nhẹ :

- Nhân vô thập toàn! Cho dù ngươi có tâm cơ mưu trí đến đâu, trăm lần thành công thì cũng có lần thất bại, kế hoạch của ngươi chu đáo kín mật đến đâu, cũng phải có một sơ hở, bất cứ cái gì do nhân tạo ra thì cũng không thể là vẹn toàn. Ngươi có sơ hở thì tự nhiên ta phải có cách khám phá chứ!

Công Tôn Hoang Mộc hừ một tiếng :

- Được lắm, vỏ quít dầy, gặp móng tay nhọn, ta nhận bại. Song, hiện tại, với cuộc dàn cảnh đó, ngươi muốn gì?

Yến Thiên Y đáp ngoài câu hỏi :

- Ta muốn hỏi ngươi, giữa ngươi và Thanh Long xã, oan cừu như thế nào mà ngươi luôn chực dịp xuống tay độc? Thiết tưởng, vụ Mã Hà Ba chín năm về trước, đâu có phải là quan trọng? Cạnh tranh nghề nghiệp là sự thường mà, ai khôn khéo thì được nhiều lợi tức, ai vụng dại thì lỗ vốn, mất lời, chứ nào phải là cuộc đoạt quyền, cướp lợi bằng tranh chấp đổ máu? Huống chi, Công Tôn Đại Khí lại chết vì bịnh hoạn?

Công Tôn Hoang Mộc rít lên :

- Nếu ngươi không cạnh tranh nghề nghiệp, thì Đại Khí đâu có lâm vào cảnh sa sút, uất tức, ưu phiền, thì làm gì mang tâm bịnh? Trách nhiệm hoàn toàn về ngươi, đừng dùng ngoa ngôn xảo ngữ chạy tội!

Yến Thiên Y cau mày :

- Tuy nhiên, chẳng lẽ vì một cuộc thất bại trong việc kinh doanh mà ngươi lại gây thành nhiều huyết án?

Công Tôn Hoang Mộc căm hờn :

- Ta không cần biết chi hết, ta chỉ biết là cái chết của em ta, do Thanh Long xã các ngươi gây nên!

Yến Thiên Y gật gù :

- Cũng được! Tùy tiện ngươi muốn hành động thế nào, ta sẵn sàng hoan nghinh mọi biểu thị của ngươi. Ngươi đã gây ra huyết án trong Thanh Long xã, thì ta phải lấy máu rửa oan cừu. Máu của ngươi! Cuộc dàn cảnh hôm nay, sở dĩ có là vì mục đích lấy máu rửa hận. Đó, ta đã phúc đáp câu hỏi của ngươi rồi, vậy ngươi hãy chuẩn bị đối phó!

Hướng qua Đồ Trương Mục, Yến Thiên Y bảo :

- Bắt tay vào việc đi, lão Đồ!

Đồ Trương Mục lập tức quày đầu ngựa, chạy đi về phía trước.

Hùng Đạo Ngươn và Thôi Hậu Đức theo sau liền.

Cuộc chiến khắp khai diễn, người ta cần có viện thủ, càng nhiều càng tốt, thế mà Yến Thiên Y lại phân tán lực lượng?Chàng sai bọn Đồ Trương Mục đi đâu?

Công Tôn Hoang Mộc lấy làm lạ, trừng mắt hỏi :

- Ngươi bảo bọn đó đi đâu thế, Yến Thiên Y?

Yến Thiên Y điểm một nụ cười :

- Nếu ta không lầm, thì ngươi có tất cả bốn thủ hạ. Trong số đó ta giết một, ngươi cho rắn độc cắn chết một, còn lại hai. Hai tên này đang mai phục phía trước, chờ bốn thủ hạ của Bao Tử Thành đến nơi, là chúng ra tay hạ sát. Ta sai bọn Đồ Trương Mục đến chỗ mai phục, thu thập chúng.

Công Tôn Hoang Mộc hét lên :

- Ngươi tàn độc lắm, Yến Thiên Y!

Yến Thiên Y lại cười :

- Bất quá, ăn miếng trả miếng, chứ tàn độc sao bằng ngươi?

Công Tôn Hoang Mộc lại quát một tiếng to, nhún chân tung mình lên không, vung tay quăng xuống phía sau lưng Âm Phụ Cửu một nắm ám khí màu xanh biếc, chớp ngời.

Đồng thời gian, y lộn người đáp xuống cạnh Yến Thiên Y, nơi tay chẳng rõ từ lúc nào, đã có thanh Phong Vỹ Kiếm, kiếm theo tay chớp lên, màu xanh của chất độc chớp sáng, ánh sáng vẻ thành một đường dài, xẹt đến Yến Thiên Y!

Một vật sáng xanh xẹt đến, nhưng mục tiêu có đến mười hai điểm, kiếm phong nhắm vào mười hai nhược điểm trên người Yến Thiên Y vút tới.

Hét to một tiếng, Âm Phụ Cửu tung mình cao hơn ba trượng, tránh ám khí. Lão ta tránh cho mình được, nhưng con ngựa lảnh trọn số ám khí đó, ám khí có độc, chất độc cực mạnh, ngựa trúng ám khí, ngã xuống liền.

Ám khí, Tâm Ma Thoa!

Hoang Mộc nhanh, Yến Thiên Y còn nhanh hơn, vừa thấy Phong Vỹ Kiếm chớp lên, Yến Thiên Y đã lao vút người lên không, nhảy ngang qua đầu Hoang Mộc.

Mười hai nhát kiếm của Hoang Mộc đâm vào khoảng không.

Y biến chiêu cực nhanh, lập tức trầm cổ tay xuống, nhấc mũi kiếm ngược lên, rồi từ đó đâm thốc luôn theo Yến Thiên Y!

Yến Thiên Y từ bên trên loang thanh Thái A kiếm nửa vòng, thanh kiếm chiếu thẳng xuống, kiếm khí bốc ra, tạo thành một áp lực kinh hồn, đè nặng.

Công Tôn Hoang Mộc cả sợ, cấp tốc hụp mình xuống, lạng qua một bên.

Vừa lúc đó, Âm Phụ Cửu xông vào, tay tả vung một mảng lưới bung ra, chụp tới, đồng thời tay hữu cũng vung luôn ngọn cương xoa đen nhánh chớp loáng, phóng ngay vào mặt đối phương.

Chưa kịp đối phó với Âm Phụ Cửu, Hoang Mộc cử kiếm nghinh đón nhát kiếm thứ hai của Yến Thiên Y!
Kiếm chạm kiếm, bật thành tiếng vang ngân dài dài, lửa bắn tung tóe.

Nhưng nhát kiếm đó bất quá Yến Thiên Y xuất phát cầm chân Hoang Mộc, chiêu chân chánh phải do Chiếu Nhật Đoản Kiếm đưa sang.

Trong khi hai mũi kiếm chạm nhau, Yến Thiên Y đã đưa tay tả rút thanh Chiếu Nhật Đoản Kiếm cài nơi ngực, quét ra một vòng.

Kiếm chạm kiếm rồi, Hoang Mộc nhảy lùi về phía hậu ba bước, chỉ nghe ran rát nơi ngực, chứ không thấy Yến Thiên Y xuất phát Chiếu Nhật Đoản Kiếm, bởi chàng rút kiếm cực nhanh, quét nhanh, quét nhanh rồi cài nhanh vào chỗ cũ.

Hoang Mộc lùi lại rồi, chàng đứng nguyên tại chỗ, không đuổi theo.

Trù bộ ổn định rồi, Công Tôn Hoang Mộc nhìn xuống ngực.

Máu! Máu tuôn nhiều quá, thấm ướt cả ngực áo, máu còn chảy ròng ròng xuống quần.

Máu ra nhiều, chứng tỏ vết thương rất sâu.

Thương tích nơi ngực rất sâu, nhát kiếm hiển nhiên phải chạm vào một chỗ nhược.

Rời ánh mắt khỏi ngực, y nhìn sang Yến Thiên Y.

Ánh mắt biểu hiện niềm căm hờn cao độ, mắt trợn trừng một lúc, sau cùng, đôi chân rung rung, người từ từ ngã.

Công Tôn Hoang Mộc chết mà không thốt lên một lời.

Âm Phụ Cửu vọt mình tới, tay hữu cử cao, ngọn cương xoa màu đen chớp loáng.

Yến Thiên Y gọi :

- Đừng, Phụ Cửu!

Âm Phụ Cửu hậm hực :

- Cái thứ đó, dù có phân thây trăm ngàn đoạn, cũng chưa bù được với tội ác!

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Y chỉ ác với Thanh Long xã chứ chưa ác với đời, chúng ta không nên vì tư thù mà báo oán đến cả xác chết. Đời sẽ lên án chúng ta là tàn nhẫn, là kém tư cách anh hùng. Người ta nói, chết là hết chuyện kia mà!

Bao Tử Thành bước tới chúc mừng Yến Thiên Y thành công, và cảm tạ chàng cứu nạn.

Bỗng, Yến Thiên Y chụp ngực áo Bao Tử Thành, quăng y ra xa xa, đồng thời rút thanh Chiếu Nhật Đoản Kiếm chém xuống chỗ y đứng.

Bao Tử Thành kinh hãi, chẳng biết vị Khôi Thủ có ý tứ gì.

Chính Âm Phụ Cửu cũng ngạc nhiên.

Cả hai cùng nhìn xuống đất.

Một con rắn độc, rất nhỏ, bị thanh kiếm chặt làm ba đoạn.

Yến Thiên Y thốt :

- Công Tôn Hoang Mộc chuyên huấn luyện loại rắn đó, chính y đã phóng một con, sát hại một tên thuộc hạ ngày trước tại Sở Giác Lãnh. Phụ Cửu hãy bước tới, lục soát trong người y, hẳn là có một cái túi hay một cái hộp chi đó, chứa loại rắn này, y ngã xuống, rắn bị kinh động, bò ra, Bao Tử Thành đứng gần, nên bị con rắn thứ nhất đánh hơi, tìm đến trước.

Âm Phụ Cửu bước tới, dùng ngọn xoa vít vít nơi mình Công Tôn Hoang Mộc.

Đúng như Yến Thiên Y đã nói, ngọn xoa chạm một chiếc hộp nơi hông Hoang Mộc, hộp văng ra ngoài, nắp hộp rơi mất từ lúc nào chẳng rõ, từ trong hộp độ mười con rắn nhỏ vọt ra.

Âm Phụ Cửu vung ngọn cương xoa, đập chết số rắn đó.

Yến Thiên Y bèn hạ lệnh gom thuộc hạ lại, cùng nhau trở về Tấn Thành.

Bọn Đồ Trương Mục lúc đó cũng đã trở lại, bọn họ thanh toán dễ dàng hai tên thủ hạ của Công Tôn Hoang Mộc.

Nể tình Ưng Thanh Qua, Yến Thiên Y dành trường hợp giảm khinh cho Châu Thiếu Phàm. Thay vì xử quyết ngay khi trở về Tổng đường, chàng hạ lênh giam cầm Châu Thiếu Phàm trong thời hạn ba năm, sau đó, sẽ nghị án. Chàng cũng muốn tha luôn cho y, song ngại trái quy luật của bổn Xã, nên tạm thời quản thúc y lại một nơi, chờ có dịp thuận tiện, sẽ cho y lập công chuộc tội. Dù sao thì y cũng chẳng đến đỗi phản bội đệ huynh, bất quá vì sinh con ngỗ nghịch mà chuốc họa vào thân thôi.

Đứa con trai của Châu Thiếu Phàm, từ ngày Châu Thiếu Phàm phát giác ra vụ trộm bạc, đã bỏ nhà đi biệt, không ai rõ hắn hạ lạc phương trời nào.

Chương 22: Nhân hiền, quả lành

Hôm đó, Yến Thiên Y có mặt tại Cửu Đông trấn, thuộc vùng Hà Bắc.

Chàng dự tiệc mừng thọ tại nhà một vị đại phú ông tên Hà Đại Quan Nhân.

Trong dĩ vãng, Yến Thiên Y từng thi ân trọng với họ Hồ, họ Hồ cảm kích ân đức của chàng, nhân thết tiệc mừng ngũ tuần, không ngại đường xa, vượt núi băng rừng, từ Hà Bắc đến tận Sở Giác Lãnh, thỉnh chàng cho kỳ được.

Thấy người ta ân cần quá, chàng không tiện từ khước, nên dẫn Hùng Đạo Ngươn cùng đi theo.

Vì nhân tình mà đến, thực ra chàng không thích những buổi tiệc linh đình, bản tính ưa trầm tĩnh, sống kiếp giang hồ, bắt buộc phải chịu đựng cái náo nhiệt của chiến trường là điều quá đáng lắm rồi, cho nên nhiệt náo tại các cuộc vui say đối với chàng là cực hình, chứ ăn ngon, uống ngon hay được lụy chiều, ưu đãi, đối với chàng không thành vấn đề nữa.

Một đại phú gia chuẩn bị lễ thượng thọ, tất nhiên phải tưng bừng huy hoàng, có cả diễn kịch, hát tuồng, ngoài số người được mời dự tiệc, còn có dân chúng quanh vùng đổ xô tới, xem vui.

Náo nhiệt đó gia tăng cực điểm.

Giữa cảnh náo nhiệt, chịu đựng liên tiếp từ giờ này qua giờ khác, Yến Thiên Y khổ sở hết sức. Từ giờ ngọ mãi đến khi canh một sắp bắt đầu, thì chàng mới cáo từ được chủ nhân cùng Hùng Đạo Ngươn trở về khách sạn.

Về đến phòng, chàng thở phào, thay áo, cởi giày, uống chén trà giải khát xong, là lên giường nằm.

Chàng nghe toàn thân mỏi nhừ, như rụng từng đốt xương, như rơi từng thớ thịt.

Hùng Đạo Ngươn lo liệu cho chàng xong xuôi, toan vặn thấp ngọn đèn, bỗng nghe có tiếng sột soạt khẽ bên ngoài khung giấy bồi che cửa sổ.

Hùng Đạo Ngươn tặc lưỡi thốt :

- Khôi Thủ! Chiều mai mình còn phải dự một bữa cơm tại nhà Hà Đại Quan Nhân chứ?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Chịu thôi, ta định sáng sớm ngày mai, trở về Sở Giác Lãnh.

Hùng Đạo Ngươn cau mày :

- Nhưng Khôi Thủ đã hứa với họ Hồ rồi?

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Trước khi mình khởi hành, ngươi cầm danh thiếp khước từ của ta, đến trao cho Hà Đại Quan Nhân!

Hùng Đạo Ngươn gật đầu :

- Cũng được!

Đến lúc đó, Hùng Đạo Ngươn mới hướng mắt về phía cửa sổ, buông giọng mỉa :

- Bằng hữu nào bên ngoài đó? Bất kể bằng hữu là ai, bất kể chủ ý của bằng hữu như thế nào, tại hạ khuyên bằng hữu nên tìm nơi khác mà đến là tốt phúc đấy. Ở đây khó làm ăn lắm, bằng hữu ạ!

Tiếng sột soạt vừa rồi, Hùng Đạo Ngươn cho rằng con thạch sùng bò tới bò lui, gây thành, chớ làm gì có kẻ dám đến đây dòm ngó, định vuốt râu hùm.

Ngờ đâu, bên ngoài quả có người thật.

Và người đó thấp giọng hỏi vào :

- Có phải Yến Thiên Y đại hiệp đang ở trong phòng đó chăng?

Yến Thiên Y thoáng giật mình, bật ngồi dậy, trầm giọng đáp :

- Yến Thiên Y đây, ai ở bên ngoài đó?

Người bên ngoài vẫn thấp giọng tiếp :

- Xin Yến đại hiệu mở cửa sổ, cho tiểu nhân vào, báo cáo một sự cơ mật đại sự.

Tiểu nhân không thể đứng đây lâu, sợ bị người phát giác, đồng thời, thời gian cũng khẩn cấp lắm, tiểu nhân không thể chần chờ...

Yến Thiên Y xuống giường, đến khung cửa sổ kéo chốt, mở một cánh.

Một người từ bên ngoài tung mình qua khoảng trống vào trong. Người đó có khuôn mặt rất hiền, độ hơn ba mươi, trông quen quen, nhưng trong cơn bất ngờ, Yến Thiên Y không nhớ rõ là ai.

Vóc ốm, mặt xương, nước da vàng vàng, đôi mắt cực sáng, mũi cao, xương gò má nhô cao, hắn có vẻ nhiều nghị lực hơn là khí lực.

Vừa vào phòng, hắn vội quỳ xuống chào Yến Thiên Y hết sức cung kính.

Rồi, hắn tự giới thiệu :

- Chắc Yến đại hiệp đã quên tiểu nhân rồi? Tiểu nhân họ Tùng, tên Triệu, bằng hữu tặng ngoại hiệu là Tiểu Vô Ảnh. Gia huynh từng được...

Chợt tỉnh ngộ, Yến Thiên Y vội đưa tay nâng Tùng Triệu lên, vừa đáp :

- Tại hạ nhớ ra rồi, các hạ là bào đệ của Trại Yến Tử Tùng Hồng đây mà. Bảy tám năm rồi, nào phải mới mẻ gì đâu! Huống chi ngày trước, tại hạ chỉ thấy mặt các hạ hai ba lần thôi...

Tùng Triệu tiếp :

- Tiểu nhân chỉ gặp đại hiệp có hai lần, mà lại gặp nhau trong một thoáng thôi, tự nhiên đại hiệp không nhận ra. Đại hiệp vốn bận rộn suốt ngày vì vô số việc nhỏ việc lớn, nên không lưu ý lắm đến hạng tầm thường như tiểu nhân, chứ còn tiểu nhân thì chỉ cần trông thấy đại hiệp một lần, là ngàn năm vẫn nhớ mãi chân dung bậc đại anh hùng.

Yến Thiên Y mỉm cười hỏi :

- Lệnh huynh lúc này ra sao?

Tùng Triệu đáp :

- Gia huynh vẫn được bình an. Tám năm trước, sau khi nhờ đại hiệp cứu mạng, gia huynh hỏng mất một chân, trở thành tàn phế. Từ ngày đó, y thoát khỏi giang hồ, không màng đến thế sự, tuy chưa được bao nhiêu tuổi đời, y quyết sống cảnh quy ẩn như bật lão thành.

Yến Thiên Y động niềm cảm khoái, thở ra :

- Lệnh huynh quả là một trang hảo hán, đáng khen ngợi lắm! Năm xưa, tại Bách Nhân trang, một mình chống cự với số đông cao thủ vây quanh, chẳng chút sờn lòng, toàn thân đẫm máu mà vẫn cương quyết chiến đấu đến cùng, con người có tánh quật cường cỡ đó, thiết tưởng trong hạng thanh thiếu ngày nay, chẳng có được mấy tay!

Tùng Triệu tiếp :

- Cũng may, nhờ đại hiệp đi ngang qua vùng, thấy chuyện bất bình, ra sức can thiệp, chứ nếu không thì y đã táng mạng tại Bách Nhân trang rồi! Gia huynh mà còn sống sót đến ngày nay, toàn nhờ ân đức của đại hiệp! Tiểu nhân chẳng biết phải báo đáp bằng cách nào cho xứng đáng...

Yến Thiên Y khoát tay :

- Bỏ đi, lão đệ! Mình đối với nhau mà còn khách sáo thì chẳng hóa ra không thành thật với nhau sao? Lão đệ đến tận nơi này, tìm tại hạ hẳn phải có nguyên do gì chứ? Chẳng lẽ chỉ đến nói lên mấy tiếng biết ơn suông?

Yến Thiên Y ngồi xuống một chiếc ghế, vẫy tay bảo Tùng Triệu cùng ngồi xuống.Tùng Triệu ngồi, mặt hướng về cửa sổ chưa nói gì.

Yến Thiên Y trấn an hắn :

- Lão đệ có việc gì cứ nói, chẳng có kẻ nào dám bén mảng đến gần nghe lén đâu mà sợ. Ít nhất, tại hạ cũng có đề phòng cho chính bản thân mình chứ?

Tùng Triệu bắt đầu vào vấn đề chánh :

- Tiểu nhân cư ngụ tại phố Thường Đức. Rời Thường Đức lần này, tiểu nhân định đi thẳng đến phủ Tế Nam, bên ngoài thì lấy danh nghĩa là hộ tống một số hàng hóa, kỳ thực bên trong thì để liên lạc với Hồng Trù bang và Hắc Hạp phái, ước hẹn với hai tổ chức đó, cộng đồng khởi sự.

Yến Thiên Y cau mày :

- Cộng đồng khởi sự? Sự gì?

Tùng Triệu tiếp :

- Quật ngã Thanh Long xã, tàn quét Tổng đường tại Sở Giác Lãnh, tiêu diệt các Phân cuộc địa phương.

Yến Thiên Y giật mình :

- Có việc như vậy thật à?

Tùng Triệu cười khổ :

- Bởi vì, một lực lượng khác vừa vươn mình lên. Một lực lượng quan trọng, có danh vọng giành địa vị của Thanh Long xã hiện nay.

Yến Thiên Y trầm ngâm một chút, đoạn gật đầu :

- Lý do rất chánh đáng. Ai ai cũng muốn xuất đầu, nếu có kẻ chiếm mất chỗ, thì đương nhiên phải giành giật chỗ. Trên chốn giang hồ, giành thế đứng với nhau là sự vừa thường vừa hợp lý.

Tùng Triệu thốt :

- Việc nầy đã được trù hoạch từ lâu trong bóng tối, mãi đến gần đây độ nửa tháng thôi là đã thành định cuộc, chỉ còn chờ một vài tổ chức nữa hưởng ứng thôi, là đại sự bắt đầu phát khởi. Họ áp dụng phương thức sấm dậy bất ngờ, làm cho bên ta không kịp thời đối phó.

Yến Thiên Y từ từ hỏi :

- Nhân vật nào vừa có can đảm vừa có chí khí, lại vừa có một lực lượng quan trọng làm hậu thuẫn?

Tùng Triệu đáp :

- Chủ nhân Đại Sum phủ!

Yến Thiên Y trầm giọng :

- Đại Sum phủ chủ? Trung Châu Tể Lạc Mộ Hàn?

Tùng Triệu gật đầu :

- Đúng là Trung Châu Tể Lạc Mộ Hàn.

Trên giang hồ, ai ai cũng biết võ lâm Trung Nguyên phân định rõ rệt thành hai vùng ảnh hưởng: Một gồm sáu tỉnh miền Bắc, một gồm bảy tỉnh miền Nam. Trong hai vùng ảnh hưởng đó, có rất nhiều tổ chức, nhỏ lớn đều đủ, và trong số các tổ chức quan trọng, có Thanh Long xã.

Tại Hà Bắc, Đại Sum phủ là một tổ chức có thinh thế ngang ngửa với Thanh Long xã, tổ chức này quy tụ các cao thủ trong hai giải Lưỡng Hồ, chừng như đã được các nhân vật trong hai đạo Hắc Bạch âm thầm tôn làm Minh chủ.

Trung Châu Tể Lạc Mộ Hàn là vị Phủ chủ Đại Sum phủ, người ta quen gọi là Phủ Tòng.

Về võ công, mưu lược, cơ trí, nhất nhất về bất cứ phương diện nào, họ Lạc cũng tỏ ra là tay siêu quần bạt tụy, dưới tay có cao thủ đông như mây, mưu sĩ nhiều như cát.

Y quả là một tay đại lược hùng tài, đáng mặt bá chủ bốn phương.

Với tài năng, với cơ trí đó, đương nhiên y phải có dã tâm thôn tính võ lâm, tóm thu thiên hạ anh hùng về một mối.Về nội tình các tổ chức dùng võ nghiệp căn cơ, trên khắp sông hồ, Yến Thiên Y rành như bàn tay.

Nhưng, cái việc các tổ chức đó liên minh với nhau, đối phó cùng Thanh Long xã thì chàng mới nghe Tùng Triệu tiết lộ đây thôi.

Chưa chi, chàng mơ màng đến những cuộc chiến trong tương lai, những cuộc chiến hãi hùng, chưa từng có từ ngày Thanh Long xã thành lập.

Chàng ngao ngán thở dài, lắc đầu, rồi tặc lưỡi.

Máu! Luôn luôn có máu chảy! Trời giang hồ là một bầu trời tang tóc, triền miên tang tóc, liên tục tang tóc từ ngàn trước dẫn đến ngàn sau, đến một ngày nhân loại bị hủy diệt hoàn toàn.

Tùng Triệu tiếp :

- Ngoài các tổ chức lẻ tẻ đó, Đại Sum phủ còn có một trợ lực cực kỳ quan trọng là Kim Cương hội! Hội chủ Kim Cương hội, là Bát Tý Vi Đà Bồ Hòa Kính, họ Bồ đã phát thệ quyết giúp Đại Sum phủ đến hơi thở cuối cùng. Yến đại hiệp cũng biết lực lượng của Kim Cương hội như thế nào chứ?

Yến Thiên Y gật đầu :

- Biết, tại hạ còn hiểu Lạc Mộ Hàn và Bồ Hòa Kính từng lạy nhau đủ tám lạy để kết tình huynh đệ với nhau.

Tùng Triệu thở dài :

- Trong tương lai, máu sẽ chảy thành sông, thây sẽ chất thành núi, tang tóc đầy trời, ngày đêm chỉ nghe tiếng rên la than khóc...

Hùng Đạo Ngươn bỗng xen vào, hỏi :

- Còn tổ chức nào gia nhập liên minh do Đại Sum phủ khởi xướng nữa chăng?

Tùng Triệu đáp :

- Cứ theo sự hiểu biết của tại hạ thì, ngoài Kim Cương hội ra, còn có Thiên Nhân đường, Phác Hoa bang, Lực Tự giáo trường. Có thể kéo luôn Hồng Trù bang, nhưng Hắc Lạp phái thì còn do dự chưa nhất quyết. Lần này, tại hạ hợp cùng vị tam gia của Đại Sum phủ là Cảnh Thanh đến họp Hắc Lạp phái, tìm cách thuyết phục họ.

Yến Thiên Y thốt :

- Lực lượng Đại Sum phủ thì tại hạ biết rồi, Kim Cương hội cũng khá lắm, không thể xem thường, còn như Thiên Nhân đường, Phác Hoa bang, Lực Tự giáo trường, thì chỉ là những tổ hợp nhỏ, chẳng đáng kể. Hồng Trù bang với Hắc Lạp phái tương đương có căn cơ vững vàng, nếu hai tổ chức này gia nhập liên minh của Đại Sum phủ, thì cũng là một mối lo cho Thanh Long xã, bởi chúng ta sẽ lâm vào cảnh lưỡng đầu thọ địch. Chúng ta không thể không dự phòng ngay từ bây giờ.

Tùng Triệu gật đầu :

- Đại hiệp nói phải đó. Chuẩn bị sớm, bao giờ cũng được chu đáo hơn.

Yến Thiên Y thở dài :

- Sóng trước tan, sóng sau dồn tới, sóng càng lúc càng dâng cao hơn! Giang hồ là cõi mãi chịu đựng những cơn giông bão hãi hùng, biết đến ngày nào thanh bình, an ổn?

Tùng Triệu thốt :

- Sợ gì, đại hiệp! Đại hiệp là bật tài trí có thừa, họ lấy lành mà đến, thì mình lấy lành tiếp đón, họ lấy dữ mà đến, thì mình sẽ lấy dữ chống ngăn! Tiểu nhân tin chắc thắng lợi cuối cùng phải về Thanh Long xã!

Yến Thiên Y thở dài :

- Chỉ mong được như lời lão đệ chúc tốt! Tuy nhiên, phải đi qua sông máu, núi thây! Chính đó là những cái khổ, mình muốn tránh mà không tài nào tránh được!

Rồi chàng tiếp :

- Lão đệ lẻn đến đây, báo tin cho tại hạ thế này, là mạo hiểm đó, nếu bọn kia hay được, nhất định chúng chẳng để cho lão đệ yên thân đâu!

Tùng Triệu đáp :

- Không sao đâu, đại hiệp! Bọn tiểu nhân ngược Bắc lần này, gồm ba người, do Ba Đầu Sát Cảnh Thanh chỉ huy, hiện tại Cảnh Thanh và một người nữa đang ở tại Bạch Mã tập, cách đây độ bảy mươi dặm đường. Tiểu nhân viện cớ đến vùng này, để thăm viếng một người trong thân quyến, có hẹn là ngày mai sẽ về sớm. Họ nằm mộng cũng không tưởng là tiểu nhân đến gặp đại hiệp, báo cáo cơ mật đại sự.

Yến Thiên Y hỏi :

- Làm sao lão đệ biết tại hạ ở đây mà tìm?

Tùng Triệu đáp :

- Gia huynh có quen với một vị trong quý Xã, thuộc cấp Thiết Thủ, họ Hoàng tên Đan, tiểu nhân đến tìm y, để chuyển đạt một sự việc do gia huynh giao phó. Trong câu chuyện, Hoàng bằng hữu cho biết là đại hiệp dự tiệc mừng thượng thọ tại nhà họ Hồ. Tiểu nhân nghĩ rằng đại hiệp phải thuê phòng tại khách sạn ngủ đêm, chứ không thể lưu lại gia cư nhà họ Hồ, bởi nơi đó hẳn phải náo nhiệt ồn ào. Nghĩ như vậy rồi, tiểu nhân âm thầm dọ hỏi các khách sạn. Tuy nhiên, tiểu nhân phải chờ đến khi đêm xuống mới dám vào thành, rồi lẩn quẩn trong khách sạn này, chờ đại hiệp trở về.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Tuy nhiên, lão đệ cũng phải cẩn thận, đừng để chúng nghi ngờ.

Rồi chàng hỏi :

- Thân phận của lão đệ trong Đại Sum phủ như thế nào?

Tùng Triệu thở dài :

- Một hộ vệ trong tổ chức đó, sung vào đội phụ trách an ninh tại Trung đường. Tiểu nhân gia nhập tổ chức đó từ năm năm nay, thoạt đầu thì chỉ là một gã sai vặt, lần lần leo lên địa vị ngày nay. Cũng vì chén cơm manh áo, đại hiệp ơi! Nếu gia thế không túng quẩn, thì khi nào tiểu nhân chịu làm tay sai cho kẻ khác!

Yến Thiên Y tặc lưỡi :

- Vì sự an toàn của bổn Xã, mà lão đệ phải phản bội tổ chức, thật lòng tại hạ hết sứ áy náy...

Tùng Triệu nghiêm sắc mặt :

- Ân đức của đại hiệp rất lớn, cái gì quan trọng hơn, tiểu nhân cũng dám làm, nói chi việc này?

Yến Thiên Y cam kết :

- Nếu sau vụ này mà Thanh Long xã còn vững bền, thì hạnh phúc là hạnh phúc chung, chúng ta sẽ cùng hưởng, lão đệ!

Song phương đinh ninh dặn dò nhau, một bên thì bảo là phải chuẩn bị đề phòng bên kia, tha thiết xin thông báo gấp nếu có tin gì quan trọng.

Rồi họ chia tay nhau.

Tùng Triệu đi rồi, Yến Thiên Y thức trắng đêm đó.

Chương 23: Đại Sum phủ

Huyện Thường Đức thuộc tỉnh Hồ Bắc.

Về phía Tây huyện thành, có một con đường cực rộng, đường tuy rộng rãi, song lại vắng vẻ thanh tịnh vô cùng, tận đầu phía tả có một lối rẽ rất dài, rất thẳng, lối rẽ này do tư nhân tạo thành để dẫn vào một khu huy hoàng, tráng lệ.

Dĩ nhiên, sử dụng lối rẽ này, chỉ là người ở trong khu cư sở đó, và những ai có việc cần lui tới.

Cư sở đó tường cao bao bọc, cổng bằng sắt, gồm hai cánh, sơn đen, cao hai trượng, rộng gần hai trượng.

Bảng đồng và búa nhỏ cũng bằng đồng dùng để đánh lên gọi cửa, bóng nhoáng, chớp ngời dưới ánh dương quang.

Cổng xây trên một cái nền cao, nền có chín bậc thềm, bằng đá trắng mài láng.

Trên đầu cổng, có vọng lầu canh, khoảng giữa đầu cổng và vọng lầu, có tấm biển cực to, khảm ba chữ lớn, phết vàng: Đại Sum phủ!

Hiện tại, một cỗ kiệu do hai kiệu phu khiêng, từ đầu lối rẽ bên ngoài tiến về phía cổng.

Theo sau cỗ kiệu, là một gã thanh niên vận áo xanh, đội mũ xanh, vừa thở hồng hộc, vừa chạy lúp xúp, hắn phải chạy vì kiệu phu khiêng kiệu đi nhanh quá.

Hai tay hắn xách hai chiếc bao lớn nhỏ bất đồng.

Trông hắn vất vả quá!

Kiệu đến trước bậc thềm thì dừng lại.

Gã thanh niên tiến đến ngang kiệu, vén rèm nghiêng mình, báo cáo :

- Đến nơi rồi! Tôn đại gia!

Rồi gã đứng thẳng người, nép qua một bên, nhìn ra phía ngoài.

Trời!

Gã thanh niên chẳng phải là người xa lạ, chính là Yến Thiên Y!

Đương nhiên chàng không dùng tên họ thật để vào Đại Sum phủ, làm một kẻ tùy sai vặt vãnh.

Tại đây, người ta gọi chàng là Tiểu Lang, người ta biết chàng mang họ Trương.

Viên chưởng quỹ họ Triệu giới thiệu chàng với vị Tổng quản Sự họ Tôn trong phủ, để làm một tên hầu hạ cạnh họ Tôn, phụ trách tất cả các việc vặt.

Triệu chưởng quỹ nói rằng, chàng là một đứa cháu vợ, gia đình nghèo khổ, thiếu cơm ăn áo mặc, không việc làm, y thấy thương tình, nên yêu cầu Tôn tổng quản thu dụng chàng, cho chàng có nơi nương tựa.

Khi một Yến Thiên Y đảm nhận công việc, thì phải biết chàng thừa sức làm hài lòng chủ nhân, cho nên, chỉ qua ba ngày là chàng được sự tín nhiệm ngay của Tổng quản họ Tôn.

Tại sao Yến Thiên Y lại cam tâm làm công tác đó?

Chàng trở thành một tên tùy sai vạch vãnh trong Đại Sum phủ, là kết quả của một đêm tròn thức trắng suy tư.

Cái đêm Tùng Triệu âm thầm đến tìm chàng, báo cáo cơ mật đại sự.

Trăm ngàn phương pháp hiện ra trong đầu óc, cuối cùng chàng chọn phương pháp này.

Chàng cho rằng phương pháp này hữu hiệu nhất, giúp cho hòa giải cái mầm chiến tranh giữa Thanh Long xã và liên minh do Đại Sum phủ khởi xướng.

Phải, bằng mọi giá, chàng phải hóa giải cuộc chiến này thành cuộc hòa, tránh cho hàng ngàn, hàng vạn sinh linh đổ máu oan uổng.

Chàng không cần biết sau cuộc chiến, ai thắng, ai bại, mà chỉ sợ máu đổ nhiều, thây ngã nhiều.

Chàng phải tự mình lãnh công tác hạ đẳng này, để có dịp lưu trữ trong Đại Sum phủ, chứ không thể ủy thác cho một ai dưới tay chàng, vì lẽ chàng không tin tưởng những kẻ khác có thể tùy nghi xử sự bằng chàng, hơn nữa, rất ít người biết rõ mặt mày chân tướng của chàng do đó chàng không sợ bị bại lộ hành tung.

Hôm nay, Yến Thiên Y theo chân Tôn tổng quản ra phố, mua một vài món tạp hóa, ngoài ra chàng còn đến hiệu giày, lấy đôi giày cho đại tiểu thơ, đến tiệm bánh mua bánh cho đại thiếu gia.

Đi, Tôn tổng quản ngồi kiệu, chàng phải lụp xụp chạy theo sau, lượt đi tay không còn đỡ, lượt về tay xách tay mang kềnh càng, hết sức khổ sở.

Nhưng, niềm tin thành công giúp chàng quên đi phần nào mệt nhọc, xác tuy mệt, mà tinh thần hăng hái, thì cũng chẳng đến nỗi nào.

Tổng quản Tôn Vân Đình vào trạc ngũ tuần, vóc cao, ốm, để ria chữ Bát, tay không rời chiếc ống điếu. Họ Tôn là nhân vật cực tinh minh, phải là tinh minh mới được vị Phủ Tòng tin dùng, đặt vào địa vị trọng yếu đó.

Qua khỏi cổng, rẽ về khu vườn bên tả, một lúc sau thì đến hai dãy nhà.

Nơi đây là khu dành cho viên Tổng quản xử lý mọi gia vụ.

Vào phòng rồi, Tôn Vân Đình tự kéo ghế ngồi, rót trà uống mấy ngụm xong, đoạn lên tiếng :- Tiểu lang! Cái hộp lớn đó đựng đôi giày, ngươi hãy đem vào cho đại tiểu thư xem, có vừa ý hay không, còn mấy hộp bánh, ngươi mang đến cho nhị thiếu gia, mang gấp nhé, để lâu bánh nguội ăn mất ngon. Còn lại mấy hộp ngươi cứ để lại đấy cho ta.

Mấy hộp sau, là những hộp đựng tạp hóa.

Yến Thiên Y chớp mắt hỏi :

- Bánh mua nhiều quá, đại gia không giữ lại vài hộp dùng sao?

Tôn Vân Đình cười ha hả :

- Ta không thấy thèm, vả lại bánh của nhị thiếu gia, ta giữ lại thì khó coi quá, không khéo nhị thiếu gia sẽ cho ta tham lam, đánh cắp mà dùng đấy...

Yến Thiên Y kèo nài :

- Đại gia đi từ sáng sớm đến giờ, lại chưa ăn chi hết, hẳn là phải đói, cứ dùng tạm vài cái, có sao đâu? Chẳng lẽ nhị thiếu gia hẹp hòi, nói này nói nọ?

Tôn Vân Đình lắc đầu :

- Ta không thấy thèm, có để lại cũng vất bỏ thôi. Ngươi hãy mang đi hết đi.

Yến Thiên Y tiếp :

- Vậy thì tiểu nhân mang giày lại cho đại tiểu thơ, mang bánh cho nhị thiếu gia xong, rồi gọi A Quý đến đây cho đại gia dạy bảo.

Tôn Vân Đình gật đầu :

- Được, ngươi đi đi!

Nhìn theo bóng Yến Thiên Y, Tôn Vân Đình gật gù ra vẻ rất hài lòng gã thanh niên hầu hạ.

Vị Phủ Tòng Đại Sum phủ là Trung Châu Tể Lạc Mộ Hàn, có hai người con, một trai một gái, gái lớn năm nay được hai mươi ba tuổi, có dung nhan cực đẹp, lại minh mẫn rất được cha mẹ nuông chiều. Trai nhỏ tuổi độ đôi mươi, một thiếu niên khôi ngô tuấn tú, rất tiếc là sinh trưởng trong thế gia vọng tộc võ lâm, hắn nhiễm phải thói kiêu ngạo khiến cho người đối thoại lắm lúc phải bực mình.

Gái tên là Lạc Chân Chân, trai tên là Lạc Chí Ngang, đều được phụ thân truyền cho tất cả vũ học nên tuy còn nhỏ tuổi mà đã có bản lĩnh cao cường.

Phía hậu trang viên, có một cái hồ, trên hồ có một tòa hương đình, hình bát giác.

Hiện tại, Lạc Chí Ngang đang cùng mấy bằng hữu, đồng tuổi cho chim ăn. Chim líu lo trong lồng, bên ngoài họ đàm luận oang oang, ai ai cũng có vẻ tự đắc.

Yến Thiên Y tiến tới, đưa cao các hộp bánh, thốt :

- Vật điểm tâm của nhị thiếu gia đây! Xin thiếu gia dùng!Lạc Chí Ngang mở nắp một chiếc hộp, lấy ra một chiếc bánh, rồi bảo :

- Còn lại bao nhiêu, ngươi hãy đặt lên mặt bàn đá cho mọi người cùng ăn.

Yến Thiên Y đặt bánh xuống bàn rồi, quay mình toan bước đi.

Lạc Chí Ngang gọi giật lại :

- Tiểu Lang! Ngươi định đi đâu đó?

Yến Thiên Y đáp :

- Tiểu nhân mang giày đến cho đại tiểu thơ.

Lạc Chí Ngang gắt :

- Bánh, ta đã bảo là mọi người cùng ăn, sao ngươi không ăn?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Mọi người, là các vị bằng hữu của nhị thiếu gia, chứ tiểu nhân là kẻ dưới, thân phận thấp hèn, đâu dám sánh mình ngang hàng với các vị ấy?

Lạc Chí Ngang nổi giận :

- Nói bậy! Ngươi là người, sao lại phân ra người trên kẻ dưới? Ta bảo, ngươi là người gì, thì ngươi là người đó, ta bảo ngươi ăn bánh, là ngươi phải ăn, ngươi không ăn là bất tuân lời ta, là khinh thường ta đó. Ngươi đã khinh thường ta, ta phạt ngươi đánh với ta ba chiêu!

Vờ ra vẻ kinh hãi, Yến Thiên Y lí nhí van cầu :

- Việc gì thì tiểu nhân làm được, chứ đánh với nhị thiếu gia thì tiểu nhân làm sao dám? Nhị thiếu gia là Đại La Kim Tiên, còn tiểu nhân là kẻ phàm tục thấp hèn, tài nghệ chi mà dám sao tài? Đừng nói ba chiêu, dù đánh nửa chiêu thôi, tiểu nhân cũng khó bảo toàn tánh mạng!

Lạc Chí Ngang bật cười ha hả :

- Năm nay, ngươi được bao nhiêu tuổi, Tiểu Lang?

Yến Thiên Y đáp :

- Hai mươi...

Lạc Chí Ngang tiếp :

- Ngươi hai mươi, ta hai mươi, tuổi đồng nhau, ta lại chỉ có một chiếc đầu, hai tay hai chân như ngươi, thế thì ngươi sợ gì? Đánh! Phải đánh với nhau mới được! Nam hán tử, đại trượng phu, mình đừng làm mất thể cách!

Một thanh niên mặt trắng vận y phục hoa lệ reo lên :

- Phải! Phải! Thanh thiếu niên là phải hùng tráng, cương cường, có đâu nhút nhát như nữ nhân? Ngươi phải đánh với nhị thiếu gia đúng số chiêu mới được.

Một người khác, mặt bự thịt, răng vàng khè hỏi :

- Chẳng lẽ ngươi sợ chết? Thế thì hèn quá!

Yến Thiên Y kêu van :

- Xin các vị buông tha cho tiểu nhân! Tiểu nhân sợ lắm!

Thanh niên răng vàng khẽ bĩu môi :

- Hèn! Hèn! Ngươi hèn lắm!

Thanh niên mặt trắng giục :

- Xuất chiêu đi, Chí Ngang! Xuất chiêu trước đi!

Gã có răng vàng khè, cũng giục :

- Nhanh lên, Chí Ngang!

Chương 24: Khéo đối xử

Yến Thiên Y lùi lại, với vẻ quẫn bách, kêu lên :

- Nhị thiếu gia! Nhị thiếu gia! Xin mở lượng từ bi thương xót cho tiểu nhân...

Lạc Chí Ngang lướt tới, tay tả chỉ ra, tay hữu vòng qua một bên, hốt lại, tay tả chạm ngực Yến Thiên Y xô mạnh, tay hữu ôm ngang hông chàng kéo lại.

Yến Thiên Y ngã nhào.

Thuận thế, Lạc Chí Ngang tung luôn một ngọn cước, bắn Yến Thiên Y luôn xuống hồ, rơi ùm một tiếng, nước văng tung tóe.

Lạc Chí Ngang và bằng hữu ôm bụng cười lăn.

Vừa lúc đó, một tiếng nạt vang lên, âm thanh cực trong trẻo, rồi từ không trung, một bóng người đáp xuống mặt hồ, mình nghiêng nghiêng, tay vươn ra, chụp lưng áo Yến Thiên Y vừa nhấc bổng lên, vừa lộn người lấy thế lao vút lên không, uốn cầu vồng đáp xuống tòa lương đình.

Người đó là một thiếu nữ, dung nhan tuyệt vời, vận y phục màu nguyệt bạch.

Buông Yến Thiên Y xuống sàn lương đình, Lạc Chân Chân nghiêm ánh mắt nhìn Lạc Chí Ngang.

Nàng hằn giọng, hỏi :

- Nhị đệ không thấy thẹn à?

Lạc Chí Ngang sợ hãi lùi lại, nhưng dù sao thì trước mặt bằng hữu, hắn cũng phải làm bộ cứng, đáp :

- Tiểu đệ đùa cho vui mà, đại thơ! Ai ngờ gã vô dụng đến thế?

Lạc Chân Chân hừ lạnh :

- Đùa cho vui? Nhị đệ khinh khi ta quá, thế mà còn là đùa vui? Nhị đệ bảo gã vô dụng? Tự nhiên, người ta không học võ thì làm gì chống cự nổi với nhị đệ? Muốn đùa vui, thì đi ra bên ngoài, tìm kẻ cao cường mà thử sức, chứ sao lại nhè kẻ ăn kẻ ở trong nhà mà dùng làm công cụ đùa dai? Đùa như thế thì còn gì tư cách anh hùng?

Lạc Chí Ngang đỏ mặt, cãi :

- Tiểu đệ có cố ý nhục mạ gã đâu, sao đại thơ lại nổi giận, buông giọng nặng nề?

Lạc Chân Chân nổi giận thực sự, gắt :

- Ngươi còn ngụy biện nữa, phải không? Đi, đi theo ta đến trước mặt gia gia, rồi lý luận cho gia gia nghe!

Lạc Chí Ngang đâm hoảng, kêu lên :

- Thôi mà đại thơ, mắng tiểu đệ như vậy cũng đủ rồi, lại còn đưa nhau đến cho gia gia quở phạt tiểu đệ sao? Đại thơ nỡ nào?

Lạc Chân Chân vừa bực tức, vừa buồn cười, xì một tiếng :

- Rõ thật là mặt dày! Cút đi, cút hết cho ta nhờ!

Lạc Chí Ngang vẫy tay, gọi các bằng hữu chuồn nhanh khỏi lương đình.

Yến Thiên Y chỏi dậy.

Y phục ướt sũng nước, dán sát mình. Sắc mặt chàng nhợt nhạt đến thảm hại.

Lạc Chân Chân dịu giọng thốt :

- Trông ngươi như con gà nhúng nước! Em ta đùa ác quá, cũng tại nó được nuông chiều từ lúc nhỏ, thành ra hư hỏng, từ nay ngươi đừng đến gần hắn.

Yến Thiên Y ấp úng :

- Đa tạ... đại tiểu thơ! Suýt chút nữa, tiểu nhân phải chết ngộp!

Bật cười sằng sặc, Lạc Chân Chân nói :

- Làm gì có việc chết ngộp? Hắn đâu ác đến độ dìm chết ngươi! Nếu ta đến trễ, bất quá ngươi uống thêm vài ngụm nước nữa thôi, chứ chết làm sao được? Gia gia ta đâu có dung túng cho hắn làm quá lộng như vậy!

Yến Thiên Y chợt kêu lên :

- Chết tiểu nhân rồi!

Lạc Chân Chân hỏi :

- Cái gì nữa đó?

Yến Thiên Y mếu máo :

- Hộp giày thêu của đại tiểu thơ! Rơi xuống nước, thấm nước, chìm hết rồi! Làm sao bây giờ?

Lạc Chân Chân cười dịu :

- Tưởng là chi! Ngươi đừng lo ngại, lỗi tại em ta, đâu phải tại ngươi! Không sao đâu, để rồi ta sẽ thêu những đôi khác.

Rồi nàng bảo :

- Ngươi hãy đi thay y phục khô đi! Sáng sớm mà trầm nước thế đó, hẳn phải lạnh!

Nàng còn dặn dò :

- Nhớ lau khô mình, kẻo mắc phải bịnh cảm đấy!

Nói đến một tiếng lau khô mình, nàng hơi đỏ mặt.

Tại sao? Có phải chăng nàng đề cập đến hình hài của một nạn nhân, một hình hài không có y phục che giấu?

Yến Thiên Y thấy rõ gương mặt nàng thoáng biến đỏ, song chàng vờ chẳng biết gì.

Chàng nghiêng mình tỏ lời cảm tạ, đoạn bước đi.

Nàng còn thốt vói theo :

- Nam nhân gì mà khúm núm rụt rè thế? Hãy dạn dĩ thêm một chút, Tiểu Lang! Ngươi nhút nhát quá, thảo nào mà nhị thiếu gia chẳng trêu cợt ngươi?

Chàng lại lí nhí mấy tiếng đa tạ, rồi đi luôn.

Lạc Chân Chân còn hướng mắt theo chàng. Chừng như nàng có vẻ mơ màng...

Thực ra, Lạc Chân Chân đối xử với chàng rất có thạnh tình, lần nào song phương gặp nhau, nàng đều ân cần săn hỏi, hết dặn dò điều này lại chỉ bảo điều kia, như sợ chàng phạm lỗi trong Đại Sum phủ, rồi bị tống khứ vĩnh viễn vậy.

Một tiểu chủ nhân đối xử với gia nô như vậy, kể cũng rất tốt!

Về gian phòng nhỏ dành riêng cho chàng, Yến Thiên Y thay y phục xong, lại trầm tư mặc tưởng.

Chẳng phải chàng nghĩ về chị em nhà họ Lạc.

Mà cũng chẳng phải chàng nghĩ đến việc của vị Tổng quản họ Tôn.

Chàng nghĩ đến đêm nay! Đêm mà chàng có cuộc hội kiến vói người trong bổn Xã, một cuộc hội kiến đầu tiên, từ ngày chàng khoác cái lốt gia nô cam phận cơm thừa, cá cặn tại nhà họ Lạc.

Chàng ước hội với người trong bổn Xã đêm nay gặp nhau, để hoạch định chương trình hành động.

Đương nhiên, cuộc hội kiến này phải được an bài cực kỳ chu mật, có thế chàng mới lưu trú trong Đại Sum phủ lâu ngày, đủ thời gian thực hiện ý đồ hóa giải chiến thành hòa.

Người chàng sẽ gặp đêm nay, là vị Đệ nhị lãnh chúa Thanh Long xã, là Ưng Thanh Qua.

Thời gian là khi canh một bắt đầu.

Địa điểm là một gian phòng nhỏ trong một tòa lầu cũ kỹ, tàn hại, gần sụp đổ, một tòa lầu bình thường, chẳng có vẻ gì lạ hơn các tòa lầu khác.Ngọn đèn trong gian phòng, được vặn thấp, vừa đủ soi sáng thôi.

Ưng Thanh Qua và Hùng Đạo Ngươn toan làm trọn lễ, Yến Thiên Y đang ngồi xếp bằng tròn trên nền, khoát tay, bảo :

- Lại đây, mình bắt đầu nói chuyện ngay. Thời giờ không nhiều, đừng thủ lễ quá độ mà thành phí phạm vô ích.

Ưng Thanh Qua nhìn sững bộ y phục của Yến Thiên Y, áo xanh, mũ xanh, loại y phục của hạng nô bộc.

Lão ta không giấu vẻ kinh ngạc.

Yến Thiên Y mỉm cười, hỏi :

- Ngươi thấy sao? Thích hợp chứ?

Ưng Thanh Qua nghiêm sắc mặt, hỏi :

- Khôi Thủ muốn nói...

Yến Thiên Y đáp :

- Ta muốn nói về y phục ta hiện tại.

Ưng Thanh Qua lúng túng một chút, đoạn thở dài, đáp :

- Vì muốn cứu sanh mạng của đệ huynh trong bổn Xã, vì tránh cuộc đổ máu cho bao nhiêu người, thuộc các môn phái, bang, hội trong liên minh đối phương, Khôi Thủ dụng tâm gian khổ như thế nầy! Bọn thuộc hạ hết sức đau lòng! Trong mấy ngày qua, hẳn là Khôi Thủ vất vả lắm!

Yến Thiên Y điểm một nụ cười :

- Ta chịu đựng nổi, Thanh Qua!

Ưng Thanh Qua lại thở dài :

- Khôi Thủ lại nhẫn nhục, còn bọn thuộc hạ thì an nhiên hưởng lạc tại nhà! An nhiên mà chờ cái kết quả tốt đẹp, nghĩ ra thực là thẹn!

Yến Thiên Y khoát tay :

- Gặp nhau là để bàn luận về đại sự, chứ chẳng phải để nói, để nghe những lời vô bổ ích, Thanh Qua! Bỏ đi! Trong chúng ta, bất cứ ai, làm được cái gì, cứ làm, làm để mưu lợi ích chung, thì sá gì kẻ thấp người cao, sá gì thân phận mà tránh né? Ta có thể làm gì khác nữa kia, thấp hèn hơn nữa kia, miễn sao hòa giải được cuộc chiến này thì thôi, dù là ta thất bại trong ý đồ, thì ít nhất ta cũng nắm được tình hình địch. Giả như cuộc chiến không tránh khỏi, thì chúng ta có nhiều cơ hội thắng hơn. Bảo vệ an toàn tối đa cho bổn Xã, là phận sự của mỗi người, ta đâu có muốn tự ngồi nhà để mặc các ngươi nhảy vào nước sôi, lửa đỏ?

Rồi chàng tiếp :

- Trước khi vào Đại Sum phủ, ta có giao phó cho các ngươi mấy việc, vậy các ngươi có y theo thứ tự mà thi hành chăng?

Ưng Thanh Qua đáp :

- Hoàn toàn tuân theo chỉ thị của Khôi Thủ. Mọi công việc đều được chuẩn bị chu đáo. Tổng đường cũng như các địa phương, đều ở trong cái thế sẵn sàng nghinh chiến. Đối phương bất cứ phút giây nào kéo đến, là các đệ huynh đều đầy đủ nhuệ khí ứng phó. Bình thường thì phân tán mỏng, rải rác mai phục tại các yếu điểm trong vùng, khi có báo động thì ai vào vị trí nấy, nhất định không để cho đối phương chiếm tiên cơ mà uy hiếp tinh thần. Ngoài ra, liên minh của chúng ta gồm sáu bang hội từ đất Bắc có sai phái người đến liên lạc, cả sáu tổ chức đó đồng thanh trợ giúp Thanh Long xã. Một đệ tam nhân là Tề Như Hận, vị lão anh hùng ẩn cư tại Bạch Dương sơn, mới đây, có ra mặt khuyên can Hồng Trù bang và Hắc Hạp Hội, nên từ bỏ ý đồ liền kết với Đại Sum phủ, chống đối lại Thanh Long xã. Lão anh hùng Tề Như Hận là bậc lão luyện giang hồ, đức cao, vọng trọng, đối với Khôi Thủ mười phần kính ngưỡng. Hồng Trù bang và Hắc Hạp phái cực lực phủ nhận sự gia nhập liên minh của Lạc Mộ Hàn. Dù cho chúng phủ nhận hay thừa nhận, Tề lão gia cũng chẳng cần biết, bởi khi khuyến cáo điều đó, tức nhiên Tề lão gia có sẵn chủ trương rồi.

Yến Thiên Y hỏi :

- Tề lão đầu có tỏ lộ ý tứ như thế nào chăng?

Ưng Thanh Qua đáp :

- Không hiểu được. Bọn thuộc hạ không hay biết việc lão khuyến cáo hai bang phái đó. Mãi đến sau này, vì theo sát Hồng Trù bang và Hắc Hạp phái, bọn thuộc hạ mới rõ lão có đánh tiếng giải hòa. Lão không muốn giang hồ lại trải qua một lần phong ba nữa, sở dĩ lão xuất hiện can thiệp với hai bang phái đó, là vì lão muốn bảo tồn hòa khí trong võ lâm thôi.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Chủ trương đó đáng ngợi lắm!

Ưng Thanh Qua tường trình tiếp :

- Bọn thuộc hạ có mai phục một số tử sĩ tại Ma Thạch Ba, cách huyện Thường Đức độ năm dặm, số tử sĩ này, do Tam lãnh chúa Trang Không Ly điều khiển. Thuộc hạ sợ nhân thủ quá ít, nên có ra lệnh cho mỗi phân cuộc phái về năm hảo thủ, tăng cường số tử sĩ đó. Thôi Hậu Đức được đặt dưới quyền chỉ huy của Trang Không Ly, tiếp lão Trang cai quản đạo nhân quyết tử này. Họ luôn luôn ở trong tình thế ứng biến, nếu được lịnh Khôi Thủ gọi, là trong một khắc thời gian, họ sẽ đến tận Đại Sum phủ.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Tốt lắm! Ta chỉ dùng đến đạo quân quyết tử đó lúc tối cần thiết, và khi nào dùng đến, là máu sẽ đổ thành sông, thây chất thành núi! Huyết chiến mở màn!

Ưng Thanh Qua tiếp :

- Tại đầu đường, dẫn vào Đại Sum phủ, có một cửa hiệu buôn nhang đèn vừa khai trương, hiệu buôn đó do bọn thuộc hạ dựng lên, dùng làm trạm liên lạc với Khôi Thủ. Cần việc gì, Khôi Thủ cứ cho người trong hiệu buôn biết mà chuyển đạt lịnh dụ. Đại đầu lãnh Hồng Phúc Thái phụ trách trạm liên lạc này.

Yến Thiên Y gật đầu :
- Đặt con người đó vào chức vụ đó xứng người, xứng vụ đấy.

Ưng Thanh Qua tiếp :

- Theo thuộc hạ đến đây để gặp Khôi Thủ rồi, Hùng Đạo Ngươn sẽ không cùng đi với thuộc hạ, y phải rẽ qua Ma Thạch Ba, báo cái tình hình với Trang Không Ly.

Yến Thiên Y cau mày :

- Phân phối nhiều người tại ngoại như vậy, tại Sở Giác Lãnh, nhân thủ còn đủ dùng chăng?

Hùng Đạo Ngươn đáp :

- Đủ! Rất đủ! Tại đó có Đô đại lãnh chúa, Ưng nhị lãnh chúa, Âm đại chấp pháp, bọn Vệ Sơn Long, các hình đường Tư Sự. Ngoài ra còn có liên minh các phái trợ lực. Thuộc hạ thấy mình vững vàng lắm!

Yến Thiên Y thốt :

- Cứ mỗi hai hôm, chúng ta họp mặt một lần và lần sau thì tại Thiên Ân miếu. Sau đó ta sẽ chỉ định địa điểm khác. Mình phải thay đổi địa điểm luôn luôn mới được.

Ưng Thanh Qua tiếp :

- Khôi Thủ cần liên lạc gấp thì cứ đến cửa hiệu bán nhang đèn, còn không thì chờ đến lúc hội diện cũng được. Từ nay, Hùng Đạo Ngươn sẽ phụ trách phần liên lạc giữa Ma Thạch Ba và Sở Giác Lãnh.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Ta nhớ!

Ưng Thanh Qua hỏi :

- Vào Đại Sum phủ mấy hôm rồi, Khôi Thủ có gặp Trung Châu Tể Lạc Mộ Hàn lần nào chăng?

Yến Thiên Y đáp :

- Thấy từ xa xa thôi và chỉ có một lần. Chừng như y có vẻ bận rộn lắm vậy. Y rất hòa nhả, thường thường xuất ngoại, mỗi lần trở về thì quang cảnh đại sảnh rộn rịp vô cùng, người vào người ra liên miên không dứt. Đại Sum phủ gồm ba đường: Tiền, Hậu và Trung, ngoài Đường chủ còn có số phủ vệ, tổng cộng độ hơn ba mươi người, ta xem người nào cũng có võ công cao cường cả. Lạc Mộ Hàn có ba tên hộ vệ, họ luôn ở sát bên cạnh y, và hai mưu sĩ sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thừa mưu kế hiến dâng, nếu Lạc Mộ Hàn hỏi đến.

Ưng Thanh Qua hỏi :

- Còn Hội chủ Kim Cương hội là Bát Tý Vi Đà Bồ Hòa Kính?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Ta chưa hề thấy nhân vật đó.

Chàng cho biết luôn, Lạc Mộ Hàn có hai người con, một trai, một gái, võ công cực cao.

Ưng Thanh Qua hỏi :

- Khôi Thủ đã có kế hoạch gì chưa? Nếu cần mình cũng có thể học cái cách của Đại Ảo Tài Tử Công Tôn Hoang Mộc, là ám toán, tỉa dần, tỉa dần vây cánh chúng.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Cũng được, nhưng để ta nghĩ lại, biện pháp nào cũng được, miễn làm sao cho lực lượng đối phương suy giảm, Lạc Mộ Hàn chùn lòng, bỏ cái mộng thôn tính Thanh Long xã thì thôi.

Ưng Thanh Qua dặn dò :

- Khôi Thủ cẩn thận đừng để cho bọn chúng phát hiện vũ khí của Khôi Thủ.

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Yên trí, Thanh Qua, ta luôn luôn đề phòng.

Ưng Thanh Qua hỏi :

- Tùng Triệu đã trở về Đại Sum phủ chưa?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Chưa!

Ưng Thanh Qua mỉm cười :

- Khi trở về đó, trông thấy Khôi Thủ, y kinh ngạc không tưởng nổi!

Yến Thiên Y gật đầu :

- Cái đó thì chắc rồi! Y cũng biết là chúng ta dọ thám hành động của Lạc Mộ Hàn, song không ngờ là ta dám mạo hiểm vào hang cọp.

Ưng Thanh Qua tiếp :

- Có y bên trong, đỡ cho Khôi Thủ lắm!

Yến Thiên Y dặn dò Hùng Đạo Ngươn :

- Ngươi không nên bén mảng đến gần Đại Sum phủ đấy, nếu cần thì ta đi tìm ngươi, mà ngươi thì tuyệt đối tránh xa khu vực đó!

Hùng Đạo Ngươn gật đầu :

- Thuộc hạ biết!

Song phương không còn gì để nói với nhau nữa, họ chia tay nhau, bất quá họ cùng khuyến cáo nhau là hãy thận trọng trong mọi hành động.

Rồi người về phủ, kẻ về Tổng đường.

Đại Sum phủ hôm nay có vẻ rộn rịp lại.

Hơn trăm đại hán vậy y phục chẹt màu đen, phân tán trấn đóng khắp nơi, cái nơi hiểm yếu trong khu vực phủ. Võ trang đầy đủ, có bọn cung tiễn thủ mai phục tại mỗi lối thông thường, người ta huy động đến cả những vị thủ lãnh các đội phủ vệ để sung vào các toán canh phòng.

Nhất là tại khách sảnh của tòa Quần Hùng đường thì sự phòng thủ cực kỳ nghiêm mật.

Dĩ nhiên, đám gia nhân cũng không thể nhàn rỗi như thường ngày, chúng chạy tới chạy lui, lo trà, lo nước, sắp đặt chỗ ngồi, nghinh đón tân khách.

Tôn tổng quản quả là tay nặng cân, trầm tĩnh phi thường, hôm nay có việc quan trọng như vậy mà đêm vừa qua, lão không hề hở môi cho ai biết, mãi đến sáng ra, lão mới truyền lịnh cho tất cả thuộc hạ và gia nhân, phân phối nhiệm vụ, sắp xếp ai vào việc nấy, chỉ một giờ thôi là đâu đó đều được an bài đúng theo ý muốn của phủ tổng.

Vào giờ ngọ hôm nay, sẽ có cuộc hội nghị quan trọng dưới quyền chủ tọa của Trung Châu Tể Lạc Mộ Hàn.

Người tham dự gồm toàn những tay có thành tích lẫy lừng trong võ lâm vùng Nam Bắc tỉnh.

Theo sự dò hỏi của Yến Thiên Y thì sẽ có những vị sau đây dự đại hội: Hội chủ Kim Cương hội là Bát Tý Vi Đà Bồ Hòa Kính, Phó hội chủ Thiết Quân Tử Hoàng Đơn, và bốn vị Đại A Ca.

Về Thiên Nhân đường thì có Đường chủ là Đạt Hồ Lang Tướng Đỗ Sơn Nông, Phó đường chủ Tề Quan Ưng Doãn Thiệu và năm vị Lệnh chủ.

Về Phác Hoa bang thì có Bang chủ Giác Long Báo Sở Hoài, Phó bang chủ Tuyết Dao Dao Phù Dương cùng ba Đường chủ.

Về Lực Tự giáo trường thì có Tổng giáo đầu Bạch Nhiêm Khách Tiêu Tiến, cùng sáu vị giáo đầu. Ngoài ra, còn có ba vị không thuộc bang phái nào, là Đơn Đảnh Hồng Mạnh Hạo, Liệt Hỏa Kim Hoàn Tào Quảng Toàn và Đại nương Công Tôn Mạc Sầu.

Chương 25: Bước đầu dọ dẫm

Người trong Đại Sum phủ hôm nay dọn bữa cơm trưa sớm hơn ngày thường một giờ. Ăn sớm, để có chút thì giờ ngơi nghỉ, cho cơ thể sảng khoái, cho tinh thần sáng suốt.

Họ cần có đủ khí lực, lẫn trí lực để điều khiển cuộc hội nghị sắp khai mạc sau giờ Ngọ.

Khí lực đủ, để nắm vững quả cảm, để cương quyết giữ lập trường. Trí lực đủ để cân nhắc lợi hại, hoạch định chương trình.

Bằng mọi cách, họ cần phải làm chủ ý chí, trước khi phát động đại sự.

Đại sự như thế nào?

Đó là điều hiện tại Yến Thiên Y đang cố suy nghĩ.

Cho nên, trong khi mọi người ngơi nghỉ, thì chàng một mình ngồi trước cửa phòng, qua dáng vẻ thì chàng đang nhàn hạ, như không thích náo nhiệt và nhân lúc thanh tịnh tìm chỗ mát mẻ mà mơ mộng.

Làm cách nào, để nghe ngóng trọn vẹn cuộc hội nghị của quần hùng? Họ sẽ đi đến kết luận như thế nào?

Mười phần hết tám, chàng nghĩ họ sẽ thiên về chiến dịch tổng tấn công Thanh Long xã và các Phân cuộc địa phương.

Thì, cũng như họ, bằng mọi giá, chàng phải nghe kết luận của cuộc hội nghị, hiểu sách lược họ sẽ áp dụng trong chiến dịch này, đồng thời biết rõ thời gian họ sẽ phát động.

Làm sao?

Thân phận một kẻ tùy sai thấp hèn khó cho phép chàng bén mảng đến gần nghị sảnh, thì làm sao theo dõi cuộc bàn cãi của họ?

Ngồi nơi thềm phòng quan sát, chàng đưa mắt nhìn ra xa xăm, nhìn mà chẳng trông thấy gì.

Tâm sự tràn ngập những ưu tư miên man, chàng nghĩ ngợi đến xuất thần!

Bỗng chàng giật mình.

Có tiếng chân người vang rất nhẹ phía sau lưng chàng. Tiếng chân vang từ xa xa, tiếng chân càng lúc càng gần, chứng tỏ người đó đang đi về phía chàng.

Sửa dáng thản nhiên, chàng vội nhìn ra phía trước, không hề quay lại, gương mặt lại trở về với dáng vẻ bình thường, bình thường trong sự an phận của một kẻ tùy sai, có cơm ăn no, có áo mặt ấm, có sự chở che của một gia đình danh vọng.

Rồi một mùi hương rất dịu loang trong không khí, quyện đến mũi chàng.

Ngửi mùi hương đó, chàng hiểu ngay người sắp đến nơi là ai.

Một thinh âm trong ấm, dịu hiền vang lên :

- Ý! Ngươi làm cái gì mà ngồi thừ ra đó như cái xác không hồn, hở Tiểu Lang?

Người đó, là đại tiểu thơ Lạc Chân Chân.

Thinh âm có vẻ thân mật, như lo lắng đến sức khỏe của gã, như trách gã sao không nghỉ ngơi như mọi người, lại ngồi đó mà mơ màng vớ vẩn.

Yến Thiên Y vờ giật mình cho Lạc Chân Chân trông thấy, đoạn đứng lên quay mình, cúi đầu chào, đáp :

- Lỗi quá! Không hay đại tiểu thơ đến. Tiểu nhân thất lễ chào đón, mong đại tiểu thơ thứ cho!

Lạc Chân Chân điểm một nụ cười :

- Lỗi gì đâu mà ngươi lí nhí van xin tha thứ? Ngươi sao hay lo xa những điều chẳng đáng lo, ta chưa thấy ai có cái mặc cảm tự ty như ngươi cả. Bỏ cái tánh đó đi nhé, Tiểu Lang. Phàm làm trai mà nhút nhát như thế thì còn mong cầu tiến thế nào được?

Yến Thiên Y đỏ mặt, vờ lúng túng, ấp úng mãi mà chẳng thốt thành lời.

Chàng màu mè tuyệt diệu, đối tượng phải tin là đang đứng trước một phần tử quê mùa, chất phát, bình sanh chưa hề tiếp xúc với giới giàu sang, dư quyền, dư thế.

Lạc Chân Chân hỏi :

- Ngươi đang làm gì đó, Tiểu Lang?

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Tiểu nhân đâu có nghĩ gì, đại tiểu thơ! Tiểu nhân chỉ ngồi đây hóng mát thôi.

Lạc Chân Chân “hừ” nhẹ :

- Ta thấy cái tướng của ngươi không giống kẻ nói ngoa mà, tại sao ngươi dối ta? Không nghĩ gì mà ngươi ngồi thừ người, ánh mắt nhìn về một hướng xa xôi, nhìn đến xuất thần! Ngươi có thể cho ta biết chăng?

Yến Thiên Y lại chối.

Lạc Chân Chân vặn hỏi mãi, Yến Thiên Y mới nói :

- Nói ra, chỉ sợ đại tiểu thơ cười...

Lạc Chân Chân lắc đầu :

- Ta không cười đâu. Hay là, ngươi đang nghĩ đến một cô nương nào đó?

Nàng là một thiếu nữ, đâu có lẽ đề cập đến vấn đề đó khi đối thoại với một nam nhân, dù nam nhân là một kẻ dưới tay?

Chẳng qua, bản tính của nàng vốn thuần hậu, hiền hậu, gia dĩ nàng lại có vẻ ưa thích Trương Tiểu Lang, nàng cho rằng hỏi như thế là tỏ ra một niềm thân mật. Một niềm thân mật giữa chủ và tớ, chủ hiền tớ lành, cùng đối xử thành thật với nhau.

Yến Thiên Y lắc đầu gấp :

- Không đâu, đại tiểu thư! Tiểu nhân không hề mơ mộng đến một bóng dáng cô nương nào cả. Thân phận thấp hèn, gia đình nghèo, tiểu nhân chưa nghĩ đến việc lập gia đình.

Lạc Chân Chân gật gù :

- Kể ra, trai gái lớn lên, là phải lập gia đình, cái đó rất hợp lý, song ngươi nghĩ như vậy là biết lo xa đấy.

Nàng lại hỏi :

- Thế thì ngươi nghĩ về việc gì?

Yến Thiên Y vờ do dự một chút, đáp :

- Tiểu nhân đang nghĩ về một tương lai, nhà có một mẹ già làm sao có tiền để nuôi mẹ già, để lập chút đỉnh sự nghiệp, sống an nhàn trong cảnh thanh bần.

Lạc Chân Chân mỉm cười :

- Ngươi có hiếu tâm như vậy, ân trên sẽ phù hộ ngươi, ta tin chắc thế nào rồi ngươi cũng đạt thành sở nguyện. Ta nói câu này, ngươi hãy ghi nhớ nhé: trong tương lai, nếu ngươi cần nhờ ta điều chi, dù cho ngươi còn làm việc trong phủ hay đã ly khai về quê nơi nào, ngươi đừng ái ngại gì hết, cứ cho ta biết, ta sẽ lo liệu cách giúp đỡ cho.

Yến Thiên Y cảm kích vô cùng.

Chàng thấy cảm mến con người tuy sanh trưởng trong gia đình danh vọng, song không kiêu căng, cao ngạo, khinh người như phần đông các tiểu thơ đài các trâm anh, nàng là thái cực đối chiếu với Lạc Chí Ngang rõ rệt, em thì kiêu ngạo, xấc lấc, còn chị thì dịu hiền, đôn hậu...

Rồi chàng sợ, niềm cảm mến đó đi xa hơn giới hạn thông thường, nên không dám nghĩ nhiều về nàng nữa.Chợt, nàng thốt :

- Này, Tiểu Lang, chẳng rõ tại sao ta có cảm nghĩ lạ lùng! Ngay từ ngày đầu tiên ngươi vào nhận việc trong phủ, ta không tin con người của ngươi trời sanh ra chỉ để làm kẻ tùy sai cho kẻ khác. Ngươi phải hơn cái hạng tiểu công. Ta nhận thấy, ngươi có nhiều điểm đặc biệt, và những kẻ đã thành tựu danh và lợi trên đời cũng chưa chắc có đủ, như ngươi. Chẳng hạn, khi ngươi...

Yến Thiên Y giật mình, song giữ vẻ bình thản, chặn nói :

- Đại tiểu thơ quá khen! Bất quá, tiểu nhân mẩn cán, siêng năng vậy thôi, chứ một người thuộc giai cấp cặn bả thì có gì hơn người đâu? Tiểu nhân không mong muốn chi hơn là được chủ nhân hài lòng và thu dụng mãi mãi để tiểu nhân có công việc làm, kiếm chén cơm manh áo, lãnh số tiền công nhỏ mọn, nuôi mẹ già.

Lạc Chân Chân tiếp theo sự suy nghĩ của nàng :

- Có lúc ta cho rằng ngươi chẳng phải một Trương Tiểu Lang hèn mọn, ta nghĩ ngươi phải là một con người khá. Khá đến mức độ nào thì ta cũng không hiểu, nhưng hẳn là phải trên bậc gia nô! Ngươi không phải là ngươi, với thân phận hiện tại! Ngươi là một kẻ khác, nếu hiện tại ngươi không giả vờ, thì trong tương lai, con người của ngươi phải đổi khác, ngươi sẽ vượt bậc, vượt xa.

Lần này thì Yến Thiên Y giật mình nhiều hơn trước.

Nhưng con người chàng không thể nào mất bình tĩnh dễ dàng, chàng ngơ ngác, rồi cười khổ, lắc đầu đáp :

- Đại tiểu thơ khó hiểu quá! Tiểu nhân nào biết tại sao!

Lạc Chân Chân tiếp :

- Chính ta cũng chẳng hiểu tại sao lại có cảm nghĩ như thế!

Yến Thiên Y buông một câu giải thích theo lối tầm thường :

- Tiểu nhân nghe người lớn nói, phàm ai trông kẻ nào thuận nhãn, thì lại mong muốn cho kẻ đó hơn người. Có lẽ đại tiểu thơ thường chiếu cố đến tiểu nhân, nên sanh ảo tưởng chăng, ảo tưởng sanh mãi thì thành cảm nghĩ, đại tiểu thơ ạ. Người lớn cho rằng, đó là một cơ duyên giữa một người với một người.

Lạc Chân Chân tỏ vẻ đồng tình :

- Ngươi nói nghe cũng có lý, nhưng ta cũng tin rằng hậu vận của ngươi sẽ khác bây giờ nhiều lắm!

Rồi nàng tiếp luôn :

- Nhưng ta thiết nghĩ, cứ an phận như nhà ngươi lại hay. Chen chân trong chốn giang hồ thì chỉ tổ sinh nhiều chuyện đổ máu, rơi thây, chứ chẳng ích lợi gì cả.

Yến Thiên Y lại hỏi như một gã khờ khạo :

- Đổ máu? Rơi thây? Nghĩa là đánh nhau, chém giết nhau, hở tiểu thơ?

Lạc Chân Chân gật đáp :

- Chứ còn gì nữa! Không chém giết nhau, thì máu đâu mà đổ, thây đâu mà rơi!

Yến Thiên Y lè lưỡi :

- Vậy là có chết người! Ghê quá!

Lạc Chân Chân lại thở dài :

- Chết nhiều, nhiều lắm, Tiểu Lang ơi!

Yến Thiên Y run sợ :

- Khiếp! Khiếp! Tại sao có cuộc đánh nhau, đại tiểu thơ? Tại sao họ phải chém giết?

Lạc Chân Chân trầm giọng :

- Tại quyền thế, lợi lộc, tại địa vị, tiền tài, tại tham vọng, chứ còn tại gì nữa!

Yến Thiên Y lắc đầu :

- Tiểu nhân không hiểu nổi!

Lạc Chân Chân tiếp :
- Ngươi không hiểu càng tốt. Hiểu ra rồi, ngươi sẽ mất lạc quan về tương lai do ngươi vừa phát họa với ta đó!

Yến Thiên Y trố mắt :

- Ảnh hưởng lớn như thế à?

Lạc Chân Chân gật đầu :

- Sau này, ngươi sẽ hiểu! Tham vọng sanh cạnh tranh, cạnh tranh sanh phiền phức, đến lúc đó rồi, ngươi đừng mơ tưởng một cuộc sống thanh bần, an hưởng nhàn hạ!

Yến Thiên Y chớp mắt :

- Chừng như đại tiểu thơ không tán thành hành động của lão gia?

Lạc Chân Chân đáp nhanh không cần suy nghĩ :

- Ta không tán thành, mẫu thân ta cũng không tán thành. Nhưng, dù mẹ ta chống đối, phỏng có ích gì? Phụ thân ta có cái tật lạ, khi lão nhân gia quyết làm một việc gì, thì đừng ai mong ngăn trở nổi, cả vợ con cũng bất lực luôn. Hà huống, có rất nhiều tay kỳ mưu, dị trí ở bên cạnh, ngày ngày khuyến khích, đốc xúi?

Yến Thiên Y vờ trầm ngâm một lúc, rồi hỏi :

- Mà việc gì vậy chứ, đại tiểu thơ?

Lạc Chân Chân đáp :

- Đại khái, hôm nay họ thảo luận chương trình tiến công mục tiêu. Nghe nói tình hình mường tượng biến chuyển bất lợi sao đó, chừng như họ bắt được tin tức là đối tượng của họ đã hay biết mưu đồ của họ, và chuẩn bị cuộc đối phó rất chu đáo, cho nên, đáng lẽ cuộc hội nghị này còn lâu mới khai diễn, song vì sự biến chuyển tình hình, mà gia gia ta phải triệu tập hội nghị sớm hơn dự định. Đối tượng của họ là tay ghê gớm lắm, cầm đầu một tổ chức có thực lực không kém gia gia ta. Tay đó là một nhân vật có thịnh danh lừng lẫy trong võ lâm, tuổi độ ba mươi thôi, mà võ công thì cao cường không tưởng nổi...

Yến Thiên Y vờ bất phục :

- Chẳng lẽ kẻ đó cao cường hơn lão gia?

Lạc Chân Chân nói :

- Đó là chuyện có thật, ta thấy cha ta và các bằng hữu của người tỏ vẻ lo lắng và e ngại người ấy lắm. Ta cho ngươi biết thêm một chuyện, nhưng ngươi nhớ phải giữ miệng cho, chuyện này mà bại lậu ra, thì chẳng những ngươi mất mạng, chính ta cũng khổ luôn đấy.

Yến Thiên Y đáp gấp :

- Đại tiểu thơ yên trí, tiểu nhân không phải là người ham nói!

Lạc Chân Chân tiếp :

- Sở dĩ có cuộc hội nghị sớm hơn dự định, là vì đêm qua, bọn Cảnh Thanh, Tùng Triệu trở về báo cáo sao đó, gia gia ta bèn lập tức triệu tập các bằng hữu, để thảo luận phương cách đối phó.

Yến Thiên Y giật mình.

Thì ra, Tùng Triệu đã trở về rồi! Bí mật trở về, hắn bận tường trình, luận bàn đại sự với Lạc Mộ Hàn, nên không hề rời Lạc Mộ Hàn suốt đêm vừa qua, thành thử chàng không thấy hắn.

Chàng nghĩ, làm sao gặp được hắn?

Nếu hôm nay, có Tùng Triệu trong cuộc hội nghị thì chàng khỏi cần mạo hiểm bén mảng đến gần để nghe ngóng.

Chàng chỉ cần tìm cách liên lạc với Tùng Triệu, sau khi hội nghị kết thúc, để hiểu sự nghị định của đối phương như thế nào.

Rồi, ngay trong đêm nay, chàng phải gặp Hùng Đạo Ngươn, để cho y biết kết quả của cuộc thảo luận giữa Lạc Mộ Hàn và các lực lượng liên minh, hầu kịp thời chuyển về Sở Giác Lãnh.

Chàng lại hỏi Lạc Chân Chân, tin tức gì Tùng Triệu và Cảnh Thanh mang về Đại Sum phủ.

Lạc Chân Chân không giấu.

Nàng cho biết đại khái thì Tề Như Hận đã rời khỏi Bạch Dương sơn, tìm kiếm hai bang hội Hồng Trù và Hắc Hợp, thuyết phục họ sao đó, hiện tại hai bang hội ấy có vẻ không tham gia liên minh của phụ thân nàng.

Điều đó, ngoài chỗ dự liệu của gia gia nàng, hơn thế, lão ta còn lo ngại, nếu hai bang hội đó không tham gia bên này, thì rất có thể ngã về bên kia, như vậy đòn cân lực lượng nghiêng chiều bất lợi cho lão ta.

Có thể lão lại sợ các bang hội, môn phái khác theo dấu của Hồng Trù bang và Hắc Hạp phái mà trở cờ.

Do đó, mà có cuộc hội nghị này, để cũng cố lực lượng, để thị oai với những kẻ toan bội phản sự liên kết.

Tin tức đó, Yến Thiên Y đã được Ưng Thanh Qua cho biết rồi, hiện tại nói ra cũng bằng thừa, cho nên chàng nói :

- Đại tiểu thơ hãy yêu cầu phu nhân ngăn trở lão gia thử xem? Tránh được cuộc chém giết, là cứu được nhiều mạng người, là làm một công đức lớn.

Lạc Chân Chân lắc đầu :

- Vô ích! Trên đời này, không ai ngăn cản phụ thân ta được.

Yến Thiên Y cau mày :

- Thế thì làm sao, hở đại tiểu thơ?

Lạc Chân Chân thở dài :

- Làm sao? Còn biết làm sao nữa? Cứ để cho sự tình xảy ra, tới đâu hay tới đó!

Thấy không còn gì để hỏi nữa, Yến Thiên Y nhắc :

- Đại tiểu thơ đứng đây đã lâu rồi, chỉ sợ lão gia tìm...

Lạc Chân Chân gắt :

- Tìm ta? Tìm làm gì? Hôm nay, lão nhân gia còn tâm tình nào nghĩ đến vợ con, mà tìm ta?

Lạc Chân Chân hỏi qua tình thân tộc của Yến Thiên Y, dĩ nhiên là gia đình thân tộc của Trương Tiểu Lang.

Yến Thiên Y bịa đáp cho xuôi việc.

Chừng như nàng quyến luyến gã tùy sai vặt vãnh, nên cứ dần dà mãi tại đó, chưa chịu rời thân. Hai người không còn gì để nói nữa, thì họ im lặng, họ không nhìn nhau nhưng chắc chắn là họ có nghĩ đến nhau, chẳng nhiều thì ít.

Họ nghĩ gì về nhau, khi một người là chủ, một người là tớ?

Chỉ có họ hiểu lấy họ thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau