THANH LONG GIÁO CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thanh long giáo chủ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Chưa nắm được gì

Hai người đó, quả có bản lãnh phi thường, vừa chớp mình là bay lướt đi như đôi chim ưng vỗ cánh tung mây, mỗi cái phóng chân là vượt một khoảng cách trên năm, sáu trượng, thoáng mắt họ đã ra khỏi phạm vi Tổng đường Thanh Long xã.

Theo những lối khúc khuỷu, quanh co, giữa những đỉnh thấp cao của vùng Sở Giác Lãnh, họ chạy xuống chân núi.

Thân pháp của họ cực nhanh, gia dĩ họ chạy chết, nên tốc độ chấp cả gió, đà vọt cơ hồ bắt kịp mũi tên lao.

Nhưng, thuật khinh công của Yến Thiết Y đã đạt đến mức siêu huyền, tuy trong nhất thời chàng không đuổi kịp, song dần dần, chàng thu hẹp khoảng cách, càng lúc càng gần hơn...

Song phương chỉ cách nhau độ trượng.

Đến lúc đó, Yến Thiết Y chợt nghĩ đến một việc.

Một việc mà bất cứ ai đuổi theo hai người chạy phía trước, cũng phải lo nghĩ đến.

Rồi chàng tự nhủ, còn thanh kiếm Thái A sau lưng đây, sự lo nghĩ đó không thành vấn đề nữa.

Hai trước, một sau, họ đuổi và chạy đến lưng chừng núi.

Bỗng hai người chạy phía trước, tách ra, một rẽ hướng tả, một rẽ hướng hữu.

Yến Thiết Y vội vòng tay rút thanh kiếm Thái A, đồng thời chàng vung kiếm phóng vút đến người rẽ sang hướng tả.

Người hướng tả chợt rú lên một tiếng thảm, thanh kiếm xuyên từ lưng trổ ra ngực, đà kiếm rất mạnh, đẩy hắn văng tới, xa ngoài ba trượng, ấn hắn lọt luôn vào một cái hang.

Không quay đầu lại, Yến Thiết Y gia tăng tốc độ, đuổi theo người phía hữu.

Chàng cần gì quay đầu xem kết quả như thế nào, tiếng rú đó đủ chứng minh là chàng đã đắc thủ.

Tiếng rú thảm làm kinh khiếp người chạy về hướng hữu, vô tình trung, hắn chậm chân lại, rồi quay đầu nhìn.

Không nhìn còn khá, nhìn thấy cái gì xảy ra rồi, hắn bay hồn bạt vía.

Trong khi hắn kinh hoàng, chậm chân, Yến Thiết Y vẫn phóng chân đều đều, thu khoảng cách lại chỉ còn độ sáu thước.

Khoảng cách thu hẹp từng giây, từng giây.

Người đó cứ cắm đầu chạy, hơi thở hồng hộc, mồ hôi đẫm ướt cả mình.

Tin chắc thế nào cũng bắt kịp, Yến Thiết Y lạnh lùng gọi :

- Còn gượng làm chi nữa, bằng hữu? Hy vọng gì mà gượng? Dừng lại đi cho khỏe xác.

Người đó cố chạy.

Yến Thiết Y lại gọi, lần này tiếng gọi nghe sát bên tai hắn :

- Mệt vô ích, bằng hữu! Hãy nghe tại hạ nói đây, đứng lại đi. Giả như tại hạ muốn giết bằng hữu, thì chỉ cần vươn tay ra thôi, bởi tại hạ đã đến sát bên bằng hữu rồi.

Người đó cứ chạy, xem chừng đã ngất ngư lắm rồi, nhưng hắn vẫn cắm đầu chạy, bất kể là có chạy thoát được hay không.

Chân hắn bắt đầu loạng choạng, mường tượng hắn sẽ ngã quỵ trong phút giây.

Yến Thiết Y nổi giận, vừa tung mình lên, vừa quát :

- Xem ra, bằng hữu chưa xuống huỳnh đài, hẳn chưa biết diêm vương!

Đồng thời, chàng rút chiếc võ kiếm sau lưng, quật xuống vai người đó, vỏ kiếm trúng vai. Người đó “hự” lên một tiếng, lạng mình qua bên, định chuồn đi.

Nhưng Yến Thiết Y đã đáp xuống phía trước rồi. Chừng như đoán được ý định của đối tượng, chàng tung sang hắn một ngọn cước.

Trúng cước, hắn ngã nhào, lộn đi mấy vòng.

Hắn cũng là tay gan lỳ, trong khi lộn người, hắn thừa thế phóng ngược lại một đuờng đao, đao có tẩm độc, vào mình Yến Thiết Y!

Yến Thiết Y cử chiếc vỏ đao hất thanh đao vẹt ra ngoài, đao vừa tạt qua một bên, chàng ấn luôn đầu vỏ đao ngay yết hầu người đó.

Bị chế ngự, hắn nằm ngửa mặt, không dám nhúc nhích, y phục ướt sũng, mồ hôi quyện đất cát lem luốc, hắn thở ồ ồ.

Yến Thiết Y nhìn hắn thốt :

- Thở đi, bằng hữu! Thở cho khỏe rồi đáp mấy câu hỏi của tại hạ.

Người đó vừa trừng mắt nhìn chàng, vừa thở.

Một lúc sau, Yến Thiết Y hỏi :

- Khỏe rồi chứ?

Chợt hắn nhắm mắt lại.

Nhắm mắt là chấp nhận số phận, mặc cho Yến Thiết Y muốn làm gì thì làm.

Mắt nhắm khít, như thách thức Yến Thiết Y đem bất cứ vật gì, cạy miệng hắn, nhất định cái miệng đó không hề hé mở.

Yến Thiết Y cười hì hì :

- Điệu bộ đó không cần thiết, bằng hữu! Hà tất phải biểu lộ!

Người đó bất động, một đoạn gỗ cũng trơ mình như thế thôi, chứ không hơn.

Yến Thiết Y trầm giọng tiếp :

- Bằng hữu muốn cho tại hạ biết là sẽ không đáp bất cứ câu hỏi nào của tại hạ, phải vậy không?

Người đó như câm, như điếc.

Yến Thiết Y tiếp :

- Giá như bằng hữu tưởng rằng, với điệu bộ đó, bằng hữu trí thân vật ngoại, không màng đến bất cứ cái gì quanh mình, không cảm giác, thì tại hạ hy vọng bằng hữu giữ thái độ dửng dưng đó đến cùng, đừng bao giờ mở miệng hoặc van xin hoặc đáp ứng một câu gì của tại hạ. Tại hạ nghĩ, ý chí dù cứng, ý chí dù kiên cường, song xác thịt là thứ mềm mại, là thứ chịu thử thách dở nhất, xác thịt có là bằng đồng, bằng sắt, lửa đốt phải chảy ra, xác thịt có là bằng đá, búa đập cũng phải tan ra, người ta không sờ mó đến ý chí của bằng hữu, bởi nó là thứ vô hình, nhưng người ta có thể hành hạ thứ hữu hình. Và tại hạ có hơn ngàn vạn phương cách làm cho thứ hữu hình đó bật thành tiếng, những tiếng mà tại hạ chờ nghe!

Người đó cứ như câm, như điếc.

Chờ một chút, Yến Thiết Y hỏi :

- Bằng hữu muốn chịu đựng một cuộc thực nghiệm?

Người đó vẫn câm, vẫn điếc.

Yến Thiết Y thở dài :

- Trên đời này, tại sao lại có hạng người chuốc khổ một cách không đúng chỗ, đúng việc như thế? Vậy là bằng hữu chối bỏ xác thân rồi! Chối bỏ xác thân là chết, bằng hữu ơi!

Yến Thiết Y có cảm tưởng là mình đối thoại với đoạn gỗ.

Chàng nhích bước đến gần hơn, tiếp :

- Con người chỉ có mỗi một xác thân duy nhất, hư hoại rồi là cầm như hỏng luôn không có nhiệm mầu nào giúp sửa chữa, chắp vá đúng như nguyên thủy! Thời thường khi hối hận thì sự việc đã rồi, bằng hữu ơi!

Người đó câm và điếc như cũ.

Yến Thiết Y nhích lại gần hơn :

- Bằng hữu kiên trì? Nên nhớ, đây là lần hỏi cuối cùng đấy!

Người đó cứ câm và điếc.

Yến Thiết Y thở dài :

- Bằng hữu buộc tại hạ phải làm cái việc mà bình thường tại hạ chán ghét nhất, cái việc khơi động cho những người câm biết nói, những người điếc biết nghe. Thôi thì đành vậy chứ biết sao, trong cái thế chẳng đặng đừng này!

Chàng cúi mình xuống, đưa tay sờ vào mình hắn.

Chẳng rõ chàng bóp thế nào, hắn thấy ngàn sao lóe sáng trước mắt, ngàn sao hợp lại thành một vầng lửa, mắt hắn hoa lên, mồ hôi vã ra như tắm, thân hình co quắp lại, uốn quăn, lắc lư, lăn lộn, dãy dụa rồi cuộn tròn, rồi tháo ra.

Trông thảm quá!

Không buông tha, dù là một giây, cứ mỗi lần hắn oằn oại đưa lưng lên là Yến Thiết Y dùng đầu vỏ kiếm thọc vào chỗ nhược.

Cuối cùng, hắn bắt đầu “oái” một tiếng.

Yến Thiết Y tặc lưỡi :

- Tại hạ đã nói, dù là kẻ câm, gặp tại hạ cũng phải mở miệng mà! Nhưng chưa phải là thứ tiếng tại hạ chờ nghe! Cố gắng lên, bằng hữu, nói gì cho nghe được đây!

Với thủ pháp cực độc, chàng tiếp tục gia hình.

Hết phương chịu đựng, người đó hét lên :

- Dừng tay! Dừng tay!

Yến Thiết Y cười nhẹ :

- Đủ rồi phải không, bằng hữu?

Người đó run giọng thốt :

- Yến Thiết Y! Giết ta đi! Hành hạ ta là hèn! Nếu ngươi là anh hùng, thì đừng giở thói hèn hạ, đối phó với kẻ chiến bại dưới tay ngươi!

Yến Thiết Y tặc lưỡi :

- Tại hạ không phải là khát máu. Vả lại không cần thiết giết bằng hữu, thì giết làm gì?

Đầu vỏ kiếm nhích mạnh, ấn xuống sườn.

Có tiếng rắc vang lên, một thanh sườn gẫy.

Người đó thét lên như lợn bị chọc tiết, mắt trợn trừng, lệ trào ra chảy ròng ròng.

Yến Thiết Y thốt :

- Tấn kịch mới chánh thức bắt đầu khai diễn, với một thanh sườn đó nhé, bằng hữu. Sau một là hai, sau hai là ba, lần lượt đến thanh cuối cùng, rồi chuyển sang địa hạt khác...
Người đó hét lên :

- Khỏi! Ta nói! Ta bằng lòng nói...

Yến Thiết Y gật đầu :

- Có vậy mới phải chứ! Sống khổ, chết dễ, nếu bằng hữu muốn chết, thì còn nói gì! Đáng hận cho bằng hữu! Phải chi, lúc đầu, bằng hữu biết điều một chút, thì tại hạ đâu có làm khó nhau? Tuy nhiên, cũng chưa muộn! Thong thả mà nói, khi nào bớt đau, sẽ nói, bằng hữu!

Rồi chàng bắt đầu hỏi, hỏi trước để hắn suy nghĩ, đáp sau :

- Gần đây, nhiều tai biến dồn dập phát sanh gây bất lợi cho Thanh Long xã, hẳn có kẻ nào đó, hoặc tổ chức nào đó, âm thầm chủ mưu đối đầu với bổn Xã, bằng hữu là thuộc hạ của kẻ đó? Hay một phần tử trong tổ chức đó?

Người ấy gật đầu.

Hắn không xác nhận chủ mưu là một người hay một tổ chức, chỉ thừa nhận có tham gia thôi.

Yến Thiết Y đòi một xác nhận :

- Phần tử của một tập đoàn?

Người ấy gật đầu.

Yến Thiết Y lại hỏi :

- Gồm bao nhiêu người?

Người ấy đáp :

- Năm người.

Yến Thiết Y hỏi :

- Ai là thủ lãnh?

Người ấy rung môi mãi, song chưa nói tiếng nào, ánh mắt chớp chớp, niềm kinh khiếp ngời lên thấy rõ.

Chừng như nghe nhắc đến vị thủ lãnh của hắn, là hắn như thấy tử thần hiện ra trước mặt Yến Thiết Y trấn an hắn :

- Chẳng sao đâu, bằng hữu đừng quá sợ. Oan có đầu, nợ có chủ, tại hạ biết mà, cái đích của một cuộc báo thù, là kẻ chủ mưu, chứ hạng thừa hành vô tội, bởi hạng đó thừa hành mạng lịnh, Thanh Long xã sẽ để yên, bằng hữu chắc chắn như vậy.

Người ấy lắc đầu, đáp :

- Ta không biết, không ai biết vị thủ lãnh của tập đoàn là ai!

Yến Thiết Y dụ :

- Cứ nói ra đi, sợ gì mà giấu diếm, bằng hữu? Tại hạ sẽ bảo đảm bằng hữu được an toàn. Không một ai dám động chạm đến bằng hữu.

Người ấy lắc đầu :

- Ta hiểu, ngươi là tay khuấy nước chọc trời trên giang hồ, không ai dám trêu vào ngươi. Nhưng, ngươi không đối phó nổi với vị thủ lãnh của ta đâu. Bằng cớ là người đó dám trêu chọc đến ngươi. Thủ hạ của ngươi, ngươi không bảo vệ nổi, thì tài gì mà ngươi bảo vệ được ta?

Yến Thiết Y lạnh lùng :

- Không thể vịn vào phiến diện mà bình luận toàn diện, bình luận như thế là sai, bởi không đủ yếu tố hậu thuẩn, ví dụ bằng hữu lấy cái kết quả của các sự việc vừa qua, những sự việc giáo đầu cho một cuộc tranh chấp vĩ đại, mà đoán định chung cuộc, thì không thể nào đúng được. Phàm muốn so sánh hai lực lượng, để xem lực lượng nào mạnh, lực lượng nào yếu, thì phải chờ hai lực lượng đó công khai tiếp xúc với nhau chứ.

Hiện tại, kẻ kia núp trong bóng tối, âm thầm chực chờ cơ hội, thỉnh thoảng đưa ra một đòn lén lút, hành động đó, kẻ bất tài cũng làm được như thường, chỉ cần ít nhiều gian trá là đủ. Như thế, sao đáng gọi là cao cường? Một ngày nào đó, tại hạ khám phá hành tung của đối phương, lúc ấy mới có thể nói là ai mạnh, ai yếu, bằng hữu đề cao vị thủ lãnh của mình như vậy là sớm đó!

Người ấy thốt :

- Nhưng...

Yến Thiết Y khoát tay :

- Chẳng có nhưng gì hết. Tại hạ chỉ cảnh cáo bằng hữu là khoan võ đoán. Cái gì phải đến, sẽ đến, đến trước mắt bằng hữu, nếu bằng hữu sống sót đến thời gian đó.

Hiện tại bằng hữu hãy cho biết, vị thủ lãnh của bằng hữu là ai. Tiết lộ điều đó, là bằng hữu có hy vọng sống sót đấy. Tại hạ đã thấy phần nào kẻ chủ mưu chỉ chuyên nấp trong bóng tối, gây khủng bố thôi, chứ đương trường, công khai, mở một màn tranh chấp, thì chắc chắn là y chẳng có cam đảm làm. Bằng hữu nên tỉnh ngộ, đừng ngu chung với kẻ thiếu tài, thiếu đức, mà toi mạng một cách oan uổng. Thân vóc do phụ mẫu sanh ra, đừng phí phạm đem hiến dâng cho kẻ lợi dụng mà rồi phải lỗi đạo hiếu với bậc sanh thành.

Người ấy lẩm nhẩm :

- Dù sao, y vẫn thừa sức giết ta! Y có trăm ngàn phương cách trừng phạt ta, nếu ta phản bội y.

Yến Thiết Y trầm giọng :

- Tại hạ sẽ ở bên cạnh bằng hữu, y có ba đầu tám tay cũng chẳng dám chạm đến bằng hữu. Ngược lại, nếu bằng hữu không cung khai cho tại hạ biết, bằng hữu có sống sót được chăng? Tại sao bằng hữu sợ y giết, mà không sợ tại hạ giết? Tại hạ có ưu tiên giết bằng hữu mà?

Người ấy lắc đầu :

- Ngươi không biết đó thôi, y giết người với thủ pháp tàn độc nhất đời, y có nhiều thủ pháp vô cùng lợi hại.

Hắn thở dài, tiếp :

- Nếu ta tiết lộ hành tung, lai lịch của hắn, thì hắn sẽ giết ta!

Yến Thiết Y nổi giận :

- Ngươi sợ hắn, chứ ta không ngán hắn. Nếu ngươi không khai, ta giết ngươi liền, giết ngay lập tức!

Người ấy kêu lên :

- Ta không dám! Ngươi đừng bắt ta phải khai, ta không dám làm!

Yến Thiết Y dợm mình, in tuồng chuẩn bị tái diễn lại cảnh hành hạ.

Người đó lại kêu lên :

- Đừng! Đừng! Ta chịu hết nổi rồi, ta xin khai. Nhưng ngươi phải cam kết bảo vệ ta đến cùng nhé?

Yến Thiết Y gật đầu :

- Đương nhiên!Người đó bắt đầu tiết lộ :

- Vị thủ lãnh của ta, rất giỏi thuật cãi sửa dung mạo.

Yến Thiết Y khoát tay :

- Nói cái khác đi, chứ cái đó thì ta biết rồi. Hãy tiết kiệm thời gian.

Rồi chàng lại hỏi :

- Y giả mạo Thương Phó Dõng để lừa ta phải không?

Người đó gật đầu :

- Đêm đó y thất bại ra về với một vết thương.

Yến Thiết Y bĩu môi :

- Cũng may là hắn có đôi chân rất linh hoạt, chứ không thì hắn đã chết trong phòng ngủ của ta rồi.

Người đó nói :

- Y sẽ tìm cách báo thù nhát kiếm của ngươi. Y sẽ ẩn mình một thời gian để cho vết thương lành lặn...

Yến Thiết Y cười lạt :

- Ta cũng đang đợi y lộ diện đây.

Người đó lại nói :

- Được! Ta tin chắc là y sẽ tìm ngươi!

Yến Thiết Y “xì” một tiếng, hỏi :

- Tên y là chi? Y xuất thân như thế nào?

Người đó đáp :

- Y là... là họ...

Bỗng từ nơi bìa rừng bên cạnh, một vệt sáng lao vút ra, nhằm người đó lao tới.

Yến Thiết Y nhanh như chớp, hất chiếc võ kiếm lên, gạt vật sáng bay bổng lên.

Mọi người nhìn lại là một vật to bằng ngón tay út, dài độ nửa thước, chớp chớp màu xanh.

Màu xanh là màu độc dược tầm vào ám khí.

Người đó kêu rối rít :

- Đừng giết! Xin đừng, tha cho thuộc hạ. Thuộc hạ nào có nói gì đâu? Thuộc hạ đâu có tiết lộ điều gì? Đừng, thủ lãnh ơi!

Hướng về phía rừng, Yến Thiết Y quát :

- Vị bằng hữu nào đó? Nếu có khí phách anh hùng, thì cứ chường mặt, đối thoại với tại hạ đây! Đừng chơi trò ma quỷ, mất hết tư cách khách giang hồ!

Không một tiếng nào đáp từ bìa rừng.

Người đó lại kêu lên :

- Đúng là thủ lãnh của ta đến đấy. Đây là Đoạt Hồn Tâm Ma Thoa của người!

Một loại thoa mà phóng ra là một người tán mạng.

Yến Thiết Y bĩu môi :

- Chờ xem y sẽ đoạn hồn ai?

Bỗng, tiếng gió rít lên, từ bìa rừng phóng ra hơn ba mươi vật sáng cùng phát xuất một lúc.

Hơn ba mươi mũi Tâm Ma Thoa!

Yến Thiết Y quay mình một vòng tròn, thanh đoản kiếm đã nằm gọn nơi tay, kiếm loang theo đà xoay tạo thành một vùng sáng bao bọc khắp thân hình, những mũi Tâm Ma Thoa bắn vào người chàng đều bị vắng tứ tán.

Chàng trụ bộ, hướng về phía rừng thét :

- Dù cho bằng hữu là ai, tại hạ cho rằng bằng hữu hèn nhát, chẳng xứng đáng đứng giữa giòng đời! Trên giang hồ mà có một súc sanh như bằng hữu, thật là một cái nhục cho con nhà võ!

Như lần trước, không một tiếng đáp, không một tiếng động.

Yến Thiết Y toan phi thân tới bìa rừng, nhưng lại ngại kẻ đó nấp trong chỗ kín đáo, ám toán chàng, nên thôi.

Chàng quay đầu lại nhìn gã đại hán, bất giác kinh hãi.

Đại hán đã co quắp mình, mặt xám đen, mắt trợn trừng.

Chàng hấp tấp hỏi :

- Ngươi làm sao thế? Ngươi không trúng ám khí chứ?

Người đó mấp máy môi, nhưng không nói được tiếng nào cả.

Yến Thiết Y nhìn hắn kỹ hơn, thấy một vật gì màu xanh dính nơi ngực hắn.

Nhìn kỹ đó là một con rắn nhỏ.

Rắn càng nhỏ, càng độc.

Một con rắn, dài độ ba tấc, thân hình tam giác và trong suốt.

Con rắn đang há miệng, cắn nơi ngực đại hán.

Yến Thiết Y nổi giận, vung tay quét kiếm ngang qua, con rắn đứt thành hai khúc, mỗi khúc bắn qua một nơi.

Yến Thiết Y hỏi gấp :

- Có cách gì cứu ngươi chăng? Nói gấp?

Người đó cố gắng lắc đầu, không nói gì được.

Yến Thiết Y cúi mình, ghé tai sát miệng hắn, hỏi :

- Ngươi muốn nói gì? Nói gấp đi!

Đại hán mấy máy môi một lúc, mới buông được mấy câu :

- Công... Mộc... Tấn Thành... Châu... Thiếu... Phàm...

Yến Thiết Y hét :

- Nói rõ hơn một chút! Công Mộc là cái gì? Châu Thiếu Phàm tại Tấn Thành làm sao?

Nhưng, đại hán đã tắt thở.

Yến Thiết Y bực tức, đứng lên, nhìn về phía rừng.

Bất thình lình, chàng lao vút mình đến đó, xông xáo tìm kiếm một hồi, song vô ích, chẳng có ma nào hiển hiện cả.

Khu rừng tịch mịch như muôn thuở, chỉ có gió nhẹ chốc chốc thổi qua, khua động cành lá rì rào.

Vừa lúc đó, từ xa có tiếng y phục quét gió phần phật.

Một đại hán chạy đến như bay.

Đại hán là Hùng Đạo Ngươn.

Hùng Đạo Ngươn dừng lại bên bìa rừng, ngơ ngác nhìn quanh.

Yến Thiết Y phi thân đến chỗ Hùng Đạo Ngươn.

Hùng Đạo Ngươn kêu lên :

- Khôi Thủ! Bọn thuộc hạ đi tìm khắp nơi nhưng chẳng thấy chúng đâu.

Nói đoạn, y lại hỏi :

- Hai lão đó, hẳn đã bị Khôi Thủ hạ thủ rồi phải không?

Yến Thiết Y gật đầu :

- Ta thanh toán chúng xong rồi. Ta đang lùng bắt một tên khác, tên thứ ba.

Hùng Đạo Ngươn hỏi :

- Khôi Thủ có hỏi han gì chúng chăng?

Chương 17: Chỉ đường

Yến Thiết Y gật đầu :

- Có hỏi song chi tiết thu thập vừa ít ỏi vừa mù mờ. Trong hai đại hán, một do ta giết, còn một thì không.

Hùng Đạo Ngươn trố mắt :

- Thế ai hạ thủ?

Yến Thiết Y đáp :

- Kẻ thứ ba, thù nhân vô hình của chúng ta. Ta đang lùng y thì các ngươi đến!

Hùng Đạo Ngươn kêu lên :

- Y? Y chạy thoát rồi?

Yến Thiết Y thở dài :

- Ta đến chậm một chút!

Hùng Đạo Ngươn “hừ” một tiếng :

- Tại sao y hạ sát thuộc hạ của y?

- Có lẽ để che giấu điều bí mật chi đó?

Nói xong, Yến Thiết Y lẩm bẩm :

- Gặp nhau mà không chào hỏi? Bạn hữu rất thân nhau? Có việc như vậy sao?

Hùng Đạo Ngươn trố mắt :

- Khôi Thủ nói gì?

Yến Thiết Y hất hất chiếc đầu, hơn là lắc, như để xua đuổi vạn niềm ưu tư đang dồn chiếm khối óc, rồi đứng lên, nắm cánh tay Hùng Đạo Ngươn, rồi nói :

- Chúng ta hãy về Tổng đường rồi sẽ nói chuyện tiếp!

Về tới Tổng đường rồi, chàng lôi y đến chiếc ghế của chàng, ấn y ngồi xuống.

Hùng Đạo Ngươn kinh hãi hấp tấp hỏi :

- Khôi Thủ làm cái gì kỳ thế?

Yến Thiết Y thốt :

- Có manh mối rồi, Đạo Ngươn!

Giọng chàng hơi run run, chứng tỏ niềm súc động đang bốc lên nơi tâm tưởng.

Chàng ấn hay tay xuống hai đầu vai Hùng Đạo Ngươn, nhìn vào mặt y tiếp :

- Hung thủ ẩn nấp trong bóng tối đó, kẻ đối đầu âm thầm âm mưu hại bọn mình đó. Đạo Ngươn, ta như chụp được đầu dây mối nhợ của các vụ án bí mật! Có thể cho rằng, những manh mối này chính xác lắm!

Hùng Đạo Ngươn lộ vẻ mê man, chớp chớp đôi mắt hỏi :

- Thật vậy?

Yến Thiết Y gật đầu :

- Ta đặt nhiều hy vọng vào sự phát hiện đó!

Hùng Đạo Ngươn gấp giọng hỏi :

- Khôi Thủ có thể giải thích cho Đạo Ngươn nghe? Do đâu, Khôi Thủ phát hiện ra manh mối?

Yến Thiết Y đáp :

- Do ngươi!

Hùng Đạo Ngươn kêu lên :

- Do thuộc hạ?

Yến Thiết Y đáp :

- Ngươi có nói với ta, là Châu Thiếu Phàm gặp ngươi lần cuối cùng, đã tỏ ra xa xôi, lạnh nhạt với ngươi. Nhân việc đó, ta suy diễn ra.

Hùng Đạo Ngươn gật đầu :

- Có! Thuộc hạ tường thuật sự tình với Khôi Thủ, ngay trong đêm gian tế đến, toan hành thích Khôi Thủ.

Rồi y cau mày tiếp :

- Nhưng, việc đó có liên quan gì đến các biến cố? Chính trong đêm đó, Khôi Thủ có bảo thuộc hạ là không nên lưu ý đến những cái nhỏ nhặt, bởi biết đâu vì vô tình, hay vì bận lo nghĩ chi đó, mà Châu Thiếu Phàm không trông thấy thuộc hạ. Hoặc giả vì một lý do nào đó, y không tiện thăm hỏi...

Yến Thiết Y gật đầu :

- Lúc ấy, quả ta có nói như vậy. Chẳng qua, đang khi trăm ngàn mối lo âu dồn dập nơi tâm tưởng, ta không kiểm soát được những nhận xét, thành thử ta khuyên dứt ngươi, không nên phiền trách Châu Thiếu Phàm. Nhưng, bây giờ ta mới nghĩ ra...

Hùng Đạo Ngươn hỏi :

- Khôi Thủ nghĩ ra điều gì?

Không đáp vội Yến Thiết Y hỏi :

- Châu Thiếu Phàm đối với ngươi, giao tình như thế nào?

Hùng Đạo Ngươn đáp :

- Trong thời gian trước lần gặp sau cùng, y đối xử với thuộc hạ rất tốt, mỗi lần gặp nhau là tay bắt mặt mừng và lần nào thuộc hạ có dịp công tác tại Tấn Thành, là y như phải ăn uống say sưa với y, cả hai đàm đạo cực tương đắc. Những khi y về Tổng đường trình báo sự việc, là y cũng phải ăn uống với thuộc hạ, không bỏ sót một lần nào!

Yến Thiết Y gật đầu :

- Như vậy, kể cũng là một mối giao tình nồng nhiệt!

Hùng Đạo Ngươn nói :

- Hẳn rồi, Khôi Thủ!

Yến Thiết Y thốt :

- Châu Thiếu Phàm là người cẩn thận, phàm làm việc gì cũng hết sức dè dặt, đoán hại, tìm lợi, cho nên ít khi sơ thất lắm. Chính ta cũng có ấn tượng tốt về y. Bằng vào giao tình của ngươi và y, như ngươi vừa kể, thì chẳng bao giờ y lại lãnh đạm với ngươi như vậy.

Hùng Đạo Ngươn “hừ” một tiếng :

- Tuy nhiên, y đã tỏ thái độ xa lạ với thuộc hạ rồi!

Yến Thiết Y gật đầu :
- Y làm thế cũng là hợp lý!

Hùng Đạo Ngươn kêu lên :

- Hợp lý? Khôi Thủ phán đoán như thế được sao?

Yến Thiết Y cười nhẹ :

- Bởi lẽ, Châu Thiếu Phàm mà ngươi gặp trong lần sau cùng, chẳng phải là Châu Thiếu Phàm.

Hùng Đạo Ngươn bật đứng lên, buộc miệng hỏi :

- Có thể như vậy sao?

Yến Thiết Y xoa xoa hai tay vào nhau, bình tĩnh tiếp :

- Chỉ có cách giải thích đó thôi! Giải thích thái độ bất thường của Châu Thiếu Phàm. Chắc chắn là ngươi đã gặp Châu Thiếu Phàm giả! Nói cách khác, có gian tế đội lốt họ Châu hoạt động tại Tấn Thành!

Hùng Đạo Ngươn trố mắt :

- Hoang đường lắm! Khôi Thủ, thuộc hạ và Châu Thiếu Phàm quen biết nhau từ sáu, bảy năm trước, chứ nào phải mới một sớm một chiều đây? Thuộc hạ khi nào nhìn lầm? Dù cho có kẻ giả mạo họ Châu đi nữa, thuộc hạ cũng nhận ra được sự giả mạo mà? Gương mặt rỗ của y, thuộc hạ còn lạ gì?

Yến Thiết Y lắc đầu :

- Đừng nên lập luận một cách tuyệt đối. Phải biết, kẻ đối đầu với ta rất giỏi thuật cãi sửa dung mạo, y đã giả dạng là Thương Phó Dõng, chính ta đây cũng phải lầm! Y đã giả dạng lão Triệu tại nhà trù, chính ngươi và A Thanh cũng phải lầm! Ngươi lầm được họ Triệu, thì cũng lầm được họ Châu, lầm như thường. Huống chi, gặp nhau rồi, y đi qua, qua luôn, ngươi chỉ thấy thấp thoáng thôi, thì còn nhận định cách quả quyết làm sao được?

Hùng Đạo Ngươn lẩm bẩm :

- Từ đó đến nay, thuộc hạ cứ suy nghĩ mãi, chẳng hiểu tại sao Châu Thiếu Phàm bỗng dưng thay đổi tánh tình như vậy?

Yến Thiết Y tiếp :

- Còn tại sao nữa? Ngươi đã gặp một Châu Thiếu Phàm giả! Một kẻ giả mạo làm sao nhận thức hết những người quen biết với kẻ y giả mạo?

Hùng Đạo Ngươn đâm lo :

- Thế còn Châu Thiếu Phàm chân chánh?

Yến Thiết Y thở dài :

- Khó nói lắm! Ta có thể dự đoán là Châu Thiếu Phàm hiện nay, hung đa kiết thiểu, tình huống của y đáng lo ngại, nếu y còn sống sót!

Hùng Đạo Ngươn đổ mồ hôi lạnh, kêu khổ :

- Trời!

Yến Thiết Y khuyên :

- Mình chưa có tin đích xác về y, thì đừng vội bi quan, Đạo Ngươn. Chúng ta cứ xúc tiến việc truy tầm hung thủ. Báo thù cho kẻ chết, phục hận cho kẻ sống!

Hùng Đạo Ngươn hỏi :

- Có thể đặt giả thuyết, Châu Thiếu Phàm phản bội Thanh Long xã, quay đầu hợp tác với địch chăng?

Yến Thiết Y lắc đầu :

- Lòng người là biển sâu, từ mặt biển, ngươi nhìn thấu chăng? Trên đời này, bất cứ cái gì, lạ đến đâu, cũng có thể xảy ra được. Tuy nhiên, đừng vội đoán!

Hùng Đạo Ngươn thở dài :

- Bị địch uy hiếp, bức bách, lâu ngày chầy tháng, rất có thể y xuôi thuận...

Yến Thiết Y thốt :

- Mình sẽ điều tra!

Hùng Đạo Ngươn thừ người một lúc, đoạn tặc lưỡi :

- Thủ đoạn của địch quả thật huyền ảo!
Yến Thiết Y gật đầu :

- Cái đó, ta cũng phải công nhận!

Hùng Đạo Ngươn lại hỏi :

- Bằng vào việc do thuộc hạ tường thuộc, Khôi Thủ đoán ra?

Yến Thiết Y lắc đầu :

- Không hẳn vậy. Mới đây, ta nghe đại hán bị rắn độc cắn chết đó, nhắc nhở đến Châu Thiếu Phàm tại Tấn Thành. Việc sau nhắc đến việc trước, ta kết hợp lại, mới phát hiện ra manh mối đó.

Hùng Đạo Ngươn hỏi :

- Gã ấy nói gì?

Yến Thiết Y đáp :

- Vỏn vẹn có mấy tiếng: Công Mộc, Tấn Thành Châu Thiếu Phàm! Tấn Thành Châu Thiếu Phàm thì rõ rệt rồi, chúng ta hiểu ngay. Còn Công Mộc là cái gì, ta suy nghĩ nát óc, vẫn chưa biết được!

Hùng Đạo Ngươn thốt :

- Thế này thì mình phải đi Tấn Thành một chuyến rồi đó, Khôi Thủ!

Yến Thiết Y gật đầu :

- Phải! Chắc chắn là phải đi đến đó xem sao!

Hùng Đạo Ngươn hỏi :

- Đi ngay bây giờ?

Yến Thiết Y đáp :

- Đi, dĩ nhiên là phải đi rồi, song không nên vội, cần tránh các việc đập cỏ động rắn. Đối phương đang nghi ngờ ta có khai thác được gì nơi gã đại hán bị độc xà cắn chết, chắc là có đề phòng tại Tấn Thành. Mình đến đó ngay, sẽ trúng chỗ dự đoán của y, biết đâu lại không mắc mưu thêm một lần nữa? Mình nên chờ các lãnh chúa và Âm chấp pháp trở về, cùng nhau thương lượng kỹ, rồi hãy xuất phát chiến dịch Tấn Thành.

Hùng Đạo Ngươn cau mày :

- Nếu mình dần dà, hắn bỏ đi nơi khác thì sao?

Yến Thiết Y mỉm cười :

- Y chưa biết đích xác là mình đã hiểu giả mạo đó, thì khi nào lại bỏ đi nơi khác?

Do đó, ta không muốn đến Tấn Thành gấp. Y đợi, ngày qua ngày, không thấy mình đến, y sẽ hết nghi ngờ, lúc ấy, mình xuất kỳ bất ý xông đến, y sẽ khó trở tay kịp.

Hùng Đạo Ngươn gật đầu :

- Có lý!

Trở lại vấn đề, y hỏi :

- Còn hai tiếng Công Mộc? Công Mộc là cái quái gì?

Yến Thiết Y cười khổ :

- Nếu biết là cái gì, thì mình đã biết ít nhất cũng nửa phần bí mật! Kẻ kia đã nói ra, tất có dụng ý, lúc hắn nói, ta xem hắn có vẻ chân thành lắm. Hắn đang sợ ta hành hạ, thì không khi nào dám nói hoang đường. Chừng như hắn oán hận chủ nhân của hắn, nên quyết tiết lộ sự tình với ta, rất tiếc là hắn không kịp tiết lộ trọn vẹn! Có điều, hai tiếng đó vắn tắt quá, khó hiểu quá!

Bây giờ, Hùng Đạo Ngươn mới trực nhớ là đang ngồi trên chiếc ghế của vị Khôi Thủ.

Y kinh hãi, lật đật đứng lên, ấp úng :

- Tội quá! Thuộc hạ mang tội phạm thượng rồi!

Yến Thiết Y cười nhẹ, khoát tay :

- Chính ta ấn ngươi xuống đó mà, tội lỗi gì đâu mà ngươi đâm hoảng?

Hùng Đạo Ngươn tiếp :

- Thuộc hạ dọn bữa cho Khôi Thủ dùng nhé?

Yến Thiết Y gật đầu :

- Ừ! Bây giờ thì ta nghe đói.

* * * * *

Hôm qua, bọn Đồ Trường Mục, Ưng Thanh Qua và Trang Không Ly trở về.

Tính ra, họ xuất ngoại, vừa đi vừa về, vừa liên lạc với các địa phương công tác, được mười bảy ngày.

Trong vòng mấy hôm cuối cùng, Thanh Long xã đã trùng tu các nơi bị hủy diệt xong hết, hiện tại thì tàn tích của cuộc thảm biến do Song Xà giáo gây ra, đã được xóa tan mất rồi.

Nghe tin báo cáo các lãnh chúa trở về, Yến Thiết Y đến Long Hồn sảnh chờ tiếp kiến họ.

Vừa thấy họ vào, chàng cất tiếng trước :

- Các vị vất vả quá!

Đồ Trường Mục cười khổ, cất tiếng trước :

- Vất vả hơn nữa, cũng chẳng sao, có điều lãnh sứ mạng ra đi mà không làm tròn sứ mạng, cái đó mới đáng trách!

Ưng Thanh Qua tiếp nối :

- Kế dụ địch bất thành. Bọn thuộc hạ nấp tại Hắc Lâm thôn hơn mười hôm, chẳng thấy bóng ma nào léo đến.

Yến Thiết Y điềm nhiên thốt :

- Trước khi các ngươi trở về, ta cũng đã biết vậy rồi. Ta biết, các ngươi xuất hành vô công!

Đồ Trường Mục hỏi :

- Khôi Thủ có cho người theo dõi?

Yến Thiết Y không đáp câu đó, chỉ tiếp :

- Đối phương có mối thù quảng đại đối với Thanh Long xã, y không chỉ nhắm vào một vài nhân viên mà hoạt động của y bao gồm toàn thể bổn Xã. Dù là tại Tổng đường, bất cứ nơi nào, gặp cơ hội thuận tiện là y hạ thủ đoạn, chẳng hạn, vừa rồi, bọn Song Xà giáo kéo nhau đến trả thù, nhưng y cũng chen vào chia phần. Trước kia, ta cứ tưởng là y thuê bọn hung ác, tìm dịp gây bất lợi cho các đệ huynh, bây giờ thì ta thức ngộ ra, chính y tự hành động, và hành động vì cừu hận, chứ chẳng phải tranh giành tài lợi chi cả.

Chương 18: Khó phân chân giả

Dừng lại một chút, Yến Thiết Y tiếp :

- Mọi chi tiết thu thập quanh các biến cố, đều cho thấy đối phương cực tàn độc, cực lợi hại, quyết tâm tận diệt Thanh Long xã, điều này chứng tỏ y oán hận bổn Xã vô cùng. Sở dĩ y gây nên bao nhiêu tai họa cho bổn Xã là vì niềm oán hận, duy nhất vì oán hận mà thôi, ngoài ra chẳng có lý do gì khác.

Đồ Trường Mục gật đầu :

- Khôi Thủ phân tích sự việc, lập luận chính xác lắm. Hiển nhiên đối phương có mối hận cừu thâm trọng đối với bổn Xã. Mục tiêu của y chẳng phải là một vài cá nhân, mà là toàn diện từ Khôi Thủ xuống đến mọi thuộc viên cấp thấp nhất, y cũng chẳng từ bỏ một ai, có dịp là y hạ thủ đoạn liền. Tuy nhiên, hành động của y, có lúc thì âm thầm, có lúc lại công khai, bất quá y chưa lộ chân tướng thôi, thành thử chúng ta chưa truy được lai lịch của y.

Ưng Thanh Qua rít hận :

- Cái đó thì cần gì phải nói! Tự nhiên, chúng ta phải ăn miếng trả miếng! Y vay quá nhiều máu nơi Thanh Long xã rồi, thì cũng phải có ngày y trả số nợ máu đó cho chúng ta!

Yến Thiết Y thuật lại cuộc đối thoại giữa chàng và Hùng Đạo Ngươn hôm trước cho mọi ngươi nghe, đồng thời nêu lên những nhận xét của chàng đúc kết trong cuộc đối thoại đó, để toàn thể cùng thảo luận, hầu hoạch định một phương thức đối phó với địch.

Nghe xong, Ưng Thanh Qua xốn xang vô cùng, bởi Châu Thiếu Phàm là người do lão ta đề bạt.

Dù sao đi nữa, thì lão cũng phải chịu trách nhiệm tinh thần.

Nhìn sang lão, Đồ Trường Mục hỏi :

- Thanh Qua! Lão đệ thấy sao? Liệu Châu Thiếu Phàm có thể thành vấn đề chăng?

Ưng Thanh Qua cười gượng :

- Theo ý đệ nghĩ, thì không thể có vấn đề gì về Châu Thiếu Phàm được. Bởi, hắn không thể nào làm điều đại bội nghịch như thế đâu. Con người của hắn, huynh đệ hiểu rõ, hắn trung thành và rất đáng tin cẩn. Một là, nếu chẳng có kẻ giả mạo hắn, thì huynh đệ dám bảo chứng, hắn không đến đỗi mất cả lương tâm quay mũi giáo đâm ngược lại chúng ta. Hai là, nếu có kẻ giả mạo hắn, thì con người chân chánh của hắn chắc chắn là bị hại rồi, bằng không nữa, thì ít nhất hắn cũng bị quản thúc một nơi kín đáo.

Rồi lão quắc mắt, bắn tinh quang chớp chớp, rít giọng căm hờn, tiếp :

- Nếu quả thật hắn thay lòng đổi dạ, quán thông với địch, thì huynh đệ sẽ tự tay mình trừng trị kẻ phản nghịch.

Yến Thiết Y khoát tay :

- Việc đó, thuộc về tương lai, nói bây giờ, thì quá sớm, vừa vô ích vừa mất thời gian, mình nên bàn đến những cái gì có tánh cách khẩn cấp hơn!

Ưng Thanh Qua lộ vẻ khổ sở :

- Không thể tưởng tượng được là hắn phải bị lôi cuốn vào vòng thị phi này được!

Yến Thiết Y trấn an lão :

- Nếu luận về tội phản nghịch, trong trường hợp Châu Thiếu Phàm quả có phạm tội, thì chẳng những một mình ngươi bị liên can mà thôi, tất cả những huynh đệ trong Xã đều liên can tuốt, cả ta nữa cũng chẳng tránh khỏi. Bởi lẽ, trên kém kiểm soát, dưới thiếu nhận định, đành rằng thuộc hạ cấp dưới của Châu Thiếu Phàm không thể không tuân hành mạng lịnh của hắn, song ít ra khi nhận lãnh một công tác, mọi Xã viên cũng phải suy nghĩ xem, công tác đó có lợi hay có hại cho bổn Xã, đồng thời quan tâm chú ý đến các cuộc tiếp xúc của chỉ huy bí mật giao du với địch. Thấy cái chi lạ, là phải báo cáo ngay. Hiện tại, có nói gì thì sự việc cũng đã xảy ra rồi. Tuy vậy, mình chưa có bằng cớ rõ ràng, thì khoan quy tội cho hắn một cách hồ đồ, giả như hắn vẫn một mực trung thành, nghe được cuộc bàn nghị này, chắc chắn là hắn chạm tự ái mạnh, hắn dám làm việc thiếu suy nghĩ lắm. Ta xin tất cả nên giữ kín câu chuyện, cứ âm thầm theo dõi, tra xét, khi có chứng cứ rồi, ai muốn nói chi thì nói.

Ưng Thanh Qua thở dài :

- Thuộc hạ hy vọng, Châu Thiếu Phàm không đến đỗi chối bỏ lương tri đến cỡ đó.

nói thật, nếu hắn có lòng dạ nào thì từ nay chắc là thuộc hạ sẽ mãi mãi gầm đầu, chẳng dám ngẩng mặt nhìn ai!

Yến Thiết Y cười nhẹ :

- Đừng quan trọng hóa vấn đề, Thanh Qua!

Đồ Trường Mục tiếp nối :

- Tuy tiếng là ngươi đề bạt, song cha mẹ sanh con còn chưa rõ được lòng con, huống chi người tiến cử? Vả lại, lòng người đâu phải là gỗ đá, mà không thể đổi thay trong một hoàn cảnh nào đó? Tội ai làm, người ấy chịu, Thanh Qua đừng bi quan mà thành thụ động. Lão đệ chẳng dính dáng gì đến Châu Thiếu Phàm cả. Ta nói như thế này cho lão đệ yên tâm, họ Châu phạm tội, lão đệ tự cho là mình có tội, nhưng nếu họ Châu lập được công lao, thì lão đệ có chia được sự ban thưởng chăng? Trong Thanh Long xã, không có cái việc bị tội cả nhà, như chuyện tru di tam tộc của thời chuyên chế xa xưa...

Ưng Thanh Qua vẫn áy náy :

- Ít nhất, huynh đệ cũng mang tiếng thiếu sáng suốt trong việc tiến diễn thuộc hạ.

Yến Thiết Y mỉm cười :

- Ngươi có tánh cố chấp nặng thật!

Trang Không Ly muốn cho mọi người bỏ qua việc đó, bèn hỏi :

- Về hai tiếng Công Mộc, Khôi Thủ đã suy gẫm ra ý tứ như thế nào chưa?

Yến Thiết Y lắc đầu :

- Chịu thôi, ta không tài nào đoán định được ý nghĩa của hai tiếng đó.

Đồ Trường Mục hỏi :

- Chừng nào mình đi đến Tấn Thành, Khôi Thủ? Đi để điều tra về vụ Châu Thiếu Phàm?

Yến Thiết Y hỏi lại :

- Ta tính đợi Âm Phụ Cửu trở về xem y đã thu thập được chi tiết gì chăng, ngươi nghĩ sao?

Ưng Thanh Qua cheo vào :

- Tại sao phải chờ Âm Phụ Cửu, hở Khôi Thủ?

Yến Thiết Y đáp :

- Ta muốn mang y cùng đi theo với ta, đồng thời nếu y có tin tức gì, ta sẽ bằng vào đó mà hướng cuộc điều tra một cách sát mục tiêu hơn!

Đồ Trường Mục gật đầu :

- Càng hay. Khác hơn bọn thuộc hạ, Khôi Thủ xuất thủ là không hề vô công, phải có nhiều yếu tố hậu thuẫn cho một niềm hy vọng thành tựu mới được chứ!

Trang Không Ly tiếp nối :

- Tuy nhiên, rút kinh nghiệm lần trước, từ nay chúng ta không nên tận xuất phát chủ lực, mà bỏ trống Tổng đường nữa. Chúng ta không thể để cho trường hợp một Song Xà giáo tái sanh, đành là trong cuộc tấn công của địch vừa qua, chúng ta thắng, song dù sao thì cũng có ảnh hưởng ít nhiều đến uy tín của mình.

Yến Thiết Y gật đầu :

- Ngươi lo liệu như thế thì phải lắm. Trước khi viễn hành, ta sẽ an bài chu đáo.

Đồ Trường Mục tặc lưỡi :

- Kể ra, Trần Khởi Tài ngu xuẫn thật! Dù có bản lĩnh cao siêu đến đâu đi nữa, y phải biết chạm vào Thanh Long xã là mạo hiểm, thế mà y vẫn vì số bạc nhỏ nhen, dám liều thân khiêu chiến. Người ta nói, tiền tài ám nhân, thật là không sai.

Yến Thiết Y thở dài :

- Thu thập được y, kể cũng vất vả đó, Trường Mục! Theo ta nghĩ, chẳng phải y hoàn toàn ham tiền, mà một phần là do y ỷ tài, cứ tưởng Thanh Long xã dễ nuốt sống lắm.

Trang Không Ly lắc đầu :

- Mà cái bọn Song Xà giáo cũng ngoan cố đấy chứ? Thảm bại năm xưa chưa đủ làm cho chúng chùn lòng sao?

Yến Thiết Y tiếp :

- Trước khi động thủ, ta có khuyên Nguyễn Vy Quan và Phí Minh Tâm, song cả hai ỷ trượng vào Trần Khởi Tài, nên bất chấp sự cảnh cáo của ta. Chả trách giờ đây chúng biến thành hai oan hồn, mãi mãi ôm hận dưới tuyền đài!

Hùng Đạo Ngươn phụ họa một câu :

- Từ lâu lắm, Đạo Ngươn này mới có dịp luyện lại ngọn thương! Hôm đó, đánh thật sướng tay.

Yến Thiết Y trừng mắt :

- Ngươi thì luôn luôn thế đó. Mỗi lúc, mỗi ước mong động thủ!

Vừa lúc đó, cửa đại sảnh mở ra, hai người tiến vào.
Hùng Đạo Ngươn hét :

- Sao không báo, mà lại tự nhiên vào? Đây là khu rừng hoang phải không?

Người đi đầu nạt :

- Câm miệng lại, Đại Ngươn!

Yến Thiên Y kêu lên :

- A! Âm Phụ Cửu! Ngươi trở về đó à? Bọn ta vừa nhắc đến ngươi đây!

Và chàng hỏi :

- Cùng về với Thôi Hậu Đức hả?

Đúng vậy, hai người đó là Âm Phụ Cửu và Thôi Hậu Đức.

Họ làm lễ trước vị Khôi Thủ rồi quay mình chào các vị lãnh chúa, không buồn ngó đến Hùng Đạo Ngươn.

Rồi Âm Phụ Cửu thốt :

- Chuyến đi Phúc Tùng trấn này, kể ra cũng chẳng đến nỗi vô công, Khôi Thủ!

Yến Thiên Y sáng mắt lên :

- Nói nhanh đi, Phụ Cửu!

Âm Phụ Cửu tiếp liền :

- Đến Phúc Tùng trấn rồi, thuộc hạ lập tức viếng qua tất cả các hiệu buôn dược liệu. Chỉ có mỗi một cửa hiệu trên con lộ về hướng Đông là có bán loại cam thảo Bạch Tâm thôi, loại dược thảo này rất ít người mua, nên phần đông các hiệu thuốc không trữ bán. Mà số ít người mua, lại thỉnh thoảng mới mua một lần, vì cái chỗ bất thường đó mà bọn nhân công trong hiệu nhớ dai hình dáng người mua hơn là những khách hàng khác. Quả có một người mặt vuông mày rậm, mắt nhỏ mang ba chòm râu đen, tác trung niên, nơi cạnh tai hữu có một nốt ruồi đen to bằng móng tay, đến mua Bạch Tâm cam thảo.

Y trầm giọng tiếp :

- Người có hình dung đó, nếu không phải là Châu Thiếu Phàm thì còn là ai nữa, hở Khôi Thủ?

Yến Thiên Y vỗ tay một tiếng “bốp”, thốt :

- Kết quả sự điều tra của ngươi, phù hợp với sự suy diễn của ta! Khá đó Phụ Cửu!

Đồ Trương Mục hỏi :

- Châu Thiếu Phàm đến hiệu thuốc một mình hay có kẻ nào khác đi theo?

Âm Phụ Cửu đáp :

- Một mình y!

Hướng qua Yến Thiên Y, Âm Phụ Cửu thuật tiếp :

- Thuộc hạ phán đoán, Châu Thiếu Phàm đi mua cam thảo đó, là Châu Thiếu Phàm giả, và chính kẻ đối đầu với chúng ta, giả mạo Châu Thiếu Phàm. Y sợ Thương Phó Dõng đích thân đi mua thay cam thảo, thì sự tình dễ bị bại lộ, nên y đi mua thay cho họ Thương, trong khi đó y bảo họ Thương đến khách sạn trước chờ y. Hai người gặp nhau rồi, y thừa cơ hội nào đó, hạ độc thủ hãm hại Thương Phó Dõng ngay trong khách sạn. Dĩ nhiên là Thương Phó Dõng không hề phòng bị, vì người kề cận là Châu Thiếu Phàm mà! Do đó, họ Thương bị hạ không khó khăn lắm!

Dừng lại một chút, y tiếp luôn :

- Hẳn là lúc vào khách sạn, y len lén bỏ đi một cách lén lút, cho nên người trong khách sạn không hay biết, thành thử họ chẳng rõ hình dáng, dung mạo hung thủ như thế nào. Có một điểm này, thuộc hạ nghi ngờ...

Yến Thiên Y hỏi :

- Điểm nào?

Âm Phụ Cửu đáp :

- Châu Thiếu Phàm vốn tính cương trực, hành động quanh minh chánh đại, cẩn thận, dè dặt, biết đạo nghĩa, y không có lý do gì mưu hại Thương Phó Dõng cả. Tại sao đối phương lại giả mạo y, mà không giả mạo người khác? Hay là chỉ có Châu Thiếu Phàm là người hợp ý với đối phương?

Yến Thiên Y hỏi :

- Ngươi nêu nghi vấn, nhưng ngươi tìm được giải đáp chưa?

Do dự một chút, Âm Phụ Cửu thốt :

- Trước khi trình bày tư tưởng, thuộc hạ xin Thanh Qua huynh miễn chấp cho!

Ưng Thanh Qua đáp nhanh :
- Âm Phụ Cửu, ngươi có nhận xét gì, cứ nói thẳng ra, bổn phận của chúng ta là đồng tâm hiệp lực với nhau, truy tung tích hung thủ, thi hành bổn phận thì xá chi tình riêng, ngươi còn hoài nghi ta hay sao?

Âm Phụ Cửu cười nhẹ :

- Vậy thuộc hạ xin nói!

Ưng Thanh Qua gật đầu :

- Nói đi, Phụ Cửu!

Âm Phụ Cửu nói :

- Thuộc hạ luôn luôn lấy làm lạ, tự hỏi tại sao đối phương lại chọn Châu Thiếu Phàm mà giả mạo? Suy nghĩ mãi, thuộc hạ thấy có lý do. Thứ nhất, Châu Thiếu Phàm là đại thủ não, một nhân vật trọng yếu trong bổn Xã, nếu giả mạo họ Châu thì đối phương sẽ có nhiều cơ hội khám phá nội tình bổn Xã, ngoài ra lại dễ dàng hoạt động với đầy đủ quyền uy. Thứ hai, với chức vụ trọng yếu đó, đối phương dễ tiếp cận bất cứ ai trong bổn Xã, từ cấp cao đến cấp thấp, cơ hội sẽ đến với y nhiều, để y hạ thủ đoạn sát nhân, hạ sát từng người một. Thứ ba, Châu Thiếu Phàm có tầm thước tương đồng với y, y dễ giả mạo hơn. Ngoài ra, Tấn Thành cách Tổng đường không xa lắm, giá như y kiềm chế, bức bách được Châu Thiếu Phàm, thì đương nhiên là y có lợi hơn nếu giả mạo Châu Thiếu Phàm thay vì giả mạo một kẻ nào khác.

Ưng Thanh Qua thốt :

- Biết đâu, Châu Thiếu Phàm đã chẳng bị đối phương hãm hại rồi, và Châu Thiếu Phàm hiện tại còn tại Tấn Thành, là một kẻ giả?

Âm Phụ Cửu lắc đầu :

- Không thể có việc đó được, Ưng huynh! Phải biết, chức đại thủ não là một chức khá cao, thay mặt Tổng đường liệu lý sự vụ địa phương, nắm quyền uy tối trọng, thế gian người ta thường cho rằng hương đảng là tiểu triều đình mà! Sự vụ tại một địa phương rất phức tạp, một đại thủ não vừa liệu lý bên trong lại vừa thù tạc bên ngoài, nếu không là ngươi chân chánh của bổn Xã thì chẳng làm sao nắm vững tình hình, mà điều hành mọi hoạt động một cách suông sẽ được. Một đại thủ não, trấn đóng tại một địa phương, có dưới tay ít thì cũng trên trăm huynh đệ, nhiều thì đến mấy trăm, mỗi người có một nhiệm vụ riêng biệt, nếu không phải là nhân viên cao cấp chân chánh của bổn Xã, thì làm sao biết mặt hết đám thủ hạ, làm sao biết được người nào giữ chức vụ nào mà sai bảo, mà kiểm soát việc làm? Nếu có kẻ giả mạo, thì kẻ đó sẽ bị bại lộ chân tướng gấp, bởi sử lý sự vụ không rành, lộn người này, lầm người kia, chẳng mấy chốc phải bị nghi ngờ. Hà huống, Châu Thiếu Phàm còn có vợ, có con, kẻ giả mạo có thể lừa người ngoài, chứ lừa sao nổi vợ con người ta? Các vị nên hiểu, biến cố phát sanh chưa đầy hai tháng, thì nếu có sự giả mạo Châu Thiếu Phàm, sự giả mạo cũng không hơn hai tháng nay, trong vòng hai tháng, làm gì kẻ giả mạo học hết được tánh tình, tập quán, tiểu tật, ngôn từ và am tường lề lối làm việc trong phân cuộc, biết mặt, biết mày, toàn thể thủ hạ, biết từ chức vụ nhỏ nhen phức tạp của hơn trăm người? Khó lắm! Khó lắm!

Ưng Thanh Qua xanh mặt :

- Ý tứ của ngươi là...

Âm Phụ Cửu trầm giọng :

- Ý tứ của thuộc hạ là, đối phương giả mạo Châu Thiếu Phàm, họ Châu hay biết, và đồng ý, nhất định như vậy đó, Châu Thiếu Phàm thì xử lý sự vụ, tiếp xúc thủ hạ, còn giả Châu Thiếu Phàm thì chuyên xuất ngoại, dụ dẫn các đệ huynh, để hạ sát. Chân Châu Thiếu Phàm che chở giả Châu Thiếu Phàm, thậm chí cung cấp tin cho giả Châu Thiếu Phàm!

Ưng Thanh Qua thở dài :

- Nhưng Châu Thiếu Phàm hành động như vậy vì lý do gì?

Âm Phụ Cửu đáp :

- Có một lý do, hầu như duy nhất, là Châu Thiếu Phàm có nhược điểm sao đó, kẻ kia nắm được nhược điểm, uy hiếp họ Châu, bắt buộc họ Châu phải cúi đầu, tuân lịnh.

Ưng Thanh Qua nghiến răng :

- Châu Thiếu Phàm có nhược điểm gì?

Âm Phụ Cửu lạnh lùng nói :

- Nhược điểm gì, mình sẽ điều tra ra mà!

Hùng Đạo Ngươn chợt vỗ ngực bình bình, kêu lên :

- Khốn nạn cho Đại Ngươn này quá, Khôi Thủ! Thật là lú lẫn không tưởng nổi!

Mãi đến bây giờ, thuộc hạ mới nhớ ra!

Yến Thiên Y hỏi :

- Chuyện gì đó?

Hùng Đạo Ngươn đáp :

- Gần đây, một đệ huynh tại Tấn Thành thường đi đi, về về Tổng đường, cứ hai ba hôm là về một lần, mỗi lần về thì hay lân la, tiếp xúc với một đệ huynh khác tại Tổng đường, độc một đệ huynh đó thôi, chứ không với một ai khác. Lý do đi đi, về về của hắn, là đòi nợ, là thu tiền góp tiền hụi hàng gì đó. Thuộc hạ không quan tâm cho lắm, bởi con người ai lại chẳng có những việc riêng tư của cá nhân họ? Trong những lúc đàm đạo với nhau, thuộc hạ thỉnh thoảng có đem việc đó nói ra với Tôn Tam Năng, nhưng bọn thuộc hạ tuyệt nhiên không lấy làm lạ về sự liên lạc thường xuyên giữa Tấn Thành và Tổng đường. Bây giờ, bỗng nhiên nhớ đến, biết đâu gã ấy chẳng phải là một liên lạc viên của địch sai đến đây thám dọ tình hình, thu thập tin tức?

Yến Thiên Y bảo gấp :

- Đi bắt gã ngay bây giờ!

Hùng Đạo Ngươn vâng một tiếng, vọt mình qua cửa sảnh.

Âm Phụ Cửu trầm giọng :

- Gã ấy hẳn là có vấn đề, Khôi Thủ!

Yến Thiên Y gật đầu :

- Ta cũng nghĩ như vậy. Cứ bắt gã trước, rồi hãy xét sau. Cảnh giác của Hùng Đạo Ngươn không nhạy lắm, mãi đến nay mới có phản ứng, chứ theo người khác thì đã phát hiện ra sự trạng đó từ lâu rồi.

Âm Phụ Cửu hỏi :

- Thế là mình phải hành động gấp chứ? Khôi Thủ định sao?

Yến Thiên Y đáp :

- Nếu nắm được chúng rồi, thì mình động thủ ngay trong đêm nay.

Ưng Thanh Qua thở dài :

- Khôi Thủ cho thuộc hạ đi theo với!

Yến Thiên Y dịu giọng :

- Ngươi không nên đi, Thanh Qua! Đi mà chứng kiến sự tình thì chỉ tổ đau lòng thêm chứ chẳng ích gì. Ta đáp ứng với ngươi, kẻ có tội thì sẽ đền tội, nhưng ta bảo đảm là dù Châu Thiếu Phàm có tội, hắn cũng không bị hành quyết tại Tấn Thành đâu.

Ta sẽ mang hắn về Tổng đường, cho ngươi tham dự cuộc nghị xử.

Ưng Thanh Qua run run người :

- Đa tạ Khôi Thủ! Song, thuộc hạ...

Yến Thiên Y chận lời :

- Yên trí, Thanh Qua! Chẳng có gì mà ngươi phải khó chịu, ngươi không dính dấp gì vào vụ này cả, không ai oán trách chi ngươi cả.

Đồ Trương Mục tiếp nối :

- Lão đệ bình tâm, ta sẽ dành cho Châu Thiếu Phàm một điểm cảm tình vào phút cuối.

Yến Thiên Y day qua Thôi Hậu Đức, hỏi :

- Công tác của ngươi tại Hiệp Phi như thế nào?

Thôi Hậu Đức tường trình :

- Tại đó, chẳng ai thấy Thương Phó Dõng tiếp xúc với người lạ nào cả. Ba hôm trước khi biến cố xảy ra, Thương Phó Dõng chỉ phân bua mấy tiếng về trách vụ của y, với những người trong phân cuộc, rồi hấp tấp ra đi, đi không hề trở lại. Lúc đó, các đệ huynh trong phân cuộc chẳng ai biết đích xác y xuất ngoại vì việc gì và y đi đâu cả.

Thuộc hạ lưu lại mấy hôm, truy mãi mà chẳng ra manh mối gì rõ rệt, nên trở về đây.

Vừa đến chân núi, thuộc hạ gặp đại chấp pháp, bèn hiệp cùng đại chấp pháp đồng đi với nhau lên đây.

Chương 19: Châu đại thủ não

Âm Phụ Cửu buông giọng cứng rần :

- Đối phương dù tàn độc, bất quá y chỉ làm mưa làm gió trong vòng hai tháng thôi. Hai tháng qua rồi, bắt đầu từ nay, y sẽ thấy thế phản công của chúng ta! Nhất định là một ngày gân đây, rất gần, y sẽ trả bao nhiêu nợ máu đã vay nơi Thanh Long xã.

Đồ Trương Mục mỉm cười :

- Phụ Cửu, lãnh chúa chấp pháp, phụ trách Hình đường, lâu ngày chầy tháng, ngươi nhiễm tập quán mất rồi, đến độ méo mó nghề nghiệp, động thấy cái gì cũng mơ đến hình phạt. Đề cập đến những hình phạt có đổ máu, thây rơi, ta thấy ngươi cao hứng lạ!

Âm Phụ Cửu hừ một tiếng :

- Chưa hẳn là vậy, Đồ huynh, song huynh đệ không phủ nhận, cứ tưởng đến cái việc trừng trị kẻ hung tàn, gây thảm họa cho bổn Xã, là đệ nghe toàn thân nóng ran lên.

Chẳng lẽ các vị không cảm thấy huyết quản sôi sục máu hận?

Trang Không Ly cười nhẹ :

- Máu hận sục sôi, dĩ nhiên là ai cũng cảm thấy, song có đâu quá lộ liễu như ngươi, mường tượng là ngồi trước bàn tiệc đầy thịnh soạn, ngươi ngứa ngáy tay chỉ mong được cầm đũa ngay, đũa chưa vào tay mà nước bọt đã tràn đầy miệng!

Âm Phụ Cửu cười ha hả :

- Bình sanh, huynh đệ chỉ thích mỗi việc tranh đấu, đối phương càng cao cường, huynh đệ càng thích thú. Trong bất cứ cuộc chiến nào, thủ thắng một cách khó khăn, thì mình càng cảm thấy sướng với cái thắng đó, thắng dễ dàng thì chán chết, chán hơn đùa với trẻ con vậy đó, các vị ơi!

Yến Thiên Y thốt :

- Ta định đêm nay bắt đầu hành động. Hiện tại, mình hãy nghĩ đến việc chọn binh tuyển tướng.

Dừng lại một chút, chàng tiếp :

- Thanh Qua, Không Ly ở lại nhà với ba Vệ Sơn Long. Ta chỉ mang theo Đồ Trương Mục, Âm Phụ Cửu và hai cận vệ thôi. Những người khác, ai ở đâu cứ ở đó, cố thủ vị trí, tuyệt đối không được vọng động!

Trang Không Ly kêu lên :

- Tại sao Khôi Thủ bắt thuộc hạ phải lưu lại đây?

Yến Thiên Y đáp :

- Ứng biến tại Tổng đường là phần việc cực quan trọng, ta không muốn thấy trường hợp Song Xà giáo tái diễn. Nội có an, thì ngoại mới vững tâm hành động. Do đó, ta để ngươi ở lại nhà, có cả ngươi lẫn Thanh Qua tại nhà, ta yên trí hơn. Phàm hành sự, là phải chước liệu sao cho chu đáo, an toàn, chứ không phải là dịp tranh công, chúng ta có trách nhiệm liên đối với nhau, kẻ làm việc này thì phải có kẻ khác lãnh việc khác, chứ nếu cứ mỗi việc, mỗi ùa nhau mà thi đua dũng khí, thì thất sách lắm.

Tham gia chiến dịch là biểu lộ khí hùng, song bảo vệ căn cứ, cần phải dùng đến những tay tài trí cao minh. Việc ngươi ở lại, quan trọng hơn là cùng đi Tấn Thành với ta.

Trang Không Ly vẫn kèo nài :

- Nhưng, đại lãnh chúa có thể lưu lại, thuộc hạ đi thay, bảo vệ căn cứ là việc quan trọng, đáng lẽ đại lãnh chúa đảm trách mới phải...

Yến Thiên Y trầm giọng :

- Không Ly! Lên đến địa vị như ngươi rồi, mà vẫn còn cố chấp à? Ở lại nhà, có phải là nhàn rỗi đâu, ngày ăn đêm ngủ, ăn no ngũ kỹ đâu? Hay là ngươi thấy phần việc ở nhà khó khăn, rồi muốn đưa cho Trường Mục?

Trang Không Ly nín lặng.

Một lúc lâu, lão lẩm nhẩm :

- Thuộc hạ chỉ muốn được tham gia công cuộc này để tự tay bắt hung thủ, để hả đi phần nào uất hận. Y đã lung lạc Châu Thiếu Phàm, mà họ Châu thì do thuộc hạ tiến cử! Nếu thuộc hạ nhận trách nhiệm tinh thần thì chịu trách nhiệm đó do hung thủ cấu tạo!

Yến Thiên Y an ủi :

- Thì ngươi cứ ở lại, bắt được y, ta sẽ mang về đây, để tùy ngươi xử quyết. Huống chi, ngươi hành sự hay ta hành sự nào có khác gì đâu. Ngươi có cái tính hay phân biệt người và việc một cách lạ lùng! Làm như Thanh Long xã này chẳng phải là một tổ chức chung vậy?

Đồ Trương Mục xen vào :

- Đừng đòi hỏi nữa, Không Ly! Khôi Thủ sẽ sanh giận đấy, ngươi và Thanh Qua hãy cẩn thận nhé, việc này mà tiết lậu ra, thì chuyến đi của Khôi Thủ cầm như vô ích!

Day qua Yến Thiên Y, Đồ Trương Mục hỏi :

- Vết thương của Khôi Thủ có đáng ngại chăng?

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Ta cử động được như thường.

Chàng duỗi tay, co tay cho mọi người thấy.

Âm Phụ Cửu vì về sau, nên chẳng biết chi hết, nghe thế hấp tấp hỏi :

- Khôi Thủ thọ thương?

Yến Thiên Y tóm lược sự việc, thuật cho y biết.

Vừa lúc đó, Hùng Đạo Ngươn trở lại, vẻ bực tức hiện rõ nơi gương mặt y.

Yến Thiên Y hỏi :

- Lại sổng mất gã rồi, phải không?

Hùng Đạo Ngươn căm hờn :

- Gã đã trở về Tấn Thành từ giờ ngọ rồi!

Yến Thiên Y gật đầu :

- Càng hay! Gã đi trước khi chúng ta hội nghị, như vậy là gã chưa hay biết gì.

Chúng ta khỏi phải sợ gã trở về đó báo động với hung thủ.

Chàng nhìn quanh một lượt, rồi tiếp :

- Thế là dứt khoát rồi đó, ai ở nhà lo việc nhà, ai ra đi, chuẩn bị hành trang mà đi, ta muốn đi gấp.

Nói xong, chàng đứng lên trước.

* * * * *

Từ Sở Giác Lãnh đến Tấn Thành, khoảng cách không xa lắm.

Bọn Yến Thiên Y lại dùng tuấn mã thay chân, nên chỉ mất nửa ngày đường là họ đến nơi.

Khi họ khởi hành thì vừa lúc đêm xuống.

Dọc đường, họ chỉ dừng tạm hai lần, cho ngựa nghỉ chân. Lúc đến nơi thì vào khoảng nửa đêm.

Còn cách ba con đường phố, đến phân cuộc Thanh Long xã, họ dừng lại, đồng xuống ngựa, đi bộ.

Tấn Thành là địa phương rất quen thuộc đối với bất cứ ai trong năm người, nên họ tìm nơi phải đến không khó khăn lắm.

Nơi họ đến, là một ngôi nhà trong con đường vắng vẻ, một ngôi nhà tuy không huy hoàng, song có vẻ trang nghiêm tỏ rõ khí phái phi thường.

Đèn trong nhà đã tắt.

Năm người nép mình sát tường, nghe ngóng động tĩnh một lúc, rồi Yến Thiên Y thấp giọng hỏi :- Bên trong không có phân phiên canh gác đêm à?

Đồ Trương Mục đáp :

- Theo lẽ thì phải có.

Dĩ nhiên, họ nói chuyện với nhau nho nhỏ, vừa đủ nghe thôi.

Âm Phụ Cửu chen vào :

- Có hay không có, cũng thế thôi. Liệu các bọn canh gác đó có thể làm gì được chứ? Có mặt chúng kể như không!

Yến Thiên Y tiếp :

- Tuy nhiên, mình cũng phải cẩn thận, Phụ Cửu. Lần này chúng ta đến đây không phải bằng tư cách thủ lãnh Thanh Long xã mà mục đích của chúng ta là bắt gian, cầm địch. Ngươi đừng tưởng nơi đây là một phân cuộc của chúng ta như ngày nào, mà phải nghĩ rằng đây là sào huyệt của địch, ít nhất cũng trong hiện tại.

Âm Phụ Cửu mỉm cười không đáp.

Yến Thiên Y day qua Hùng Đạo Ngươn hỏi :

- Ngươi có biết chỗ ở của Châu Thiếu Phàm chứ?

Hùng Đạo Ngươn gật đầu :

- Biết!

Yến Thiên Y bảo :

- Vậy ngươi đi trước dẫn đường.

Hùng Đạo Ngươn tung mình nhảy qua khỏi đầu tường, vào trong. Bọn Yến Thiên Y, Đồ Trương Mục, Âm Phụ Cửu và Thôi Hậu Đức theo sau liền.

Nơi góc trong, có một gian nhà, cách phân cuộc sở xa xa, vị trí cực an tịnh.

Năm người nhẹ bước tiến về phía đó, chưa đến nơi, họ đã thấy hai thuộc hạ, ngồi trước cửa sảnh đường tựa mình vào tường, ngáy pho pho.

Yến Thiên Y lắc đầu, buông giọng chán nản :

- Canh gác như thế này, thì mất mạng cũng chẳng oán trách được ai!

Gian nhà này là một kiến trúc phụ thuộc của phân cuộc, dành cho vị phân cuộc chủ cư trú.

Hùng Đạo Ngươn chỉ một khung cửa sổ trên gác, thốt :

- Châu Thiếu Phàm cư trú trong gian phòng có cửa sổ đó.

Yến Thiên Y hỏi :

- Phòng ngủ riêng của y, hay chung cho cả hai vợ chồng?

Hùng Đạo Ngươn đáp :

- Thuộc hạ nghĩ rằng đó là gian phòng chung của hai vợ chồng y, bởi tầng lầu chỉ có ba gian phòng, phòng trước dành cho con trai y, phòng sau thì hai người con gái của y chiếm.

Yến Thiên Y cau mày :

- Nếu có vợ y trong phòng, thì bất tiện cho chúng ta quá! Vợ y kêu la lên, thì cầm như việc của chúng ta hỏng hết. Đối phương mà nghe động, có trói chân y lại, y cũng chuồn gấp gấp.

Âm Phụ Cửu hừ một tiếng :

- Gan nào mà mụ ta dám kêu la? Giả như mụ gây tiếng động, thì càng hay, bởi đó là một bằng chứng vợ chồng Châu Thiếu Phàm có quán thông với địch. Thuộc hạ sẽ giết mụ, giết không chớp mắt đó, Khôi Thủ!

Đồ Trương Mục trầm giọng :

- Giết mụ ta rồi mình được lợi gì? Điều tối quan trọng là mình bắt hung thủ, hung thủ sổng mất, ngươi giết bao nhiêu mạng người cũng vô ích. Hãy để cho Khôi Thủ định đoạt mọi việc, ngươi không nên táo bạo mà làm hư mất kế hoạch của chúng ta.

Âm Phụ Cửu toan cãi, Yến Thiên Y khoát tay nói :

- Thôi đi, các ngươi làm ồn thế thì chính mình làm kinh động đối phương chứ chẳng phải vợ chồng Châu Thiếu Phàm đó nhé!Day qua Hùng Đạo Ngươn và Thôi Hậu Đức, chàng tiếp :

- Từ phút giây này, hai người án ngữ bên dưới lầu, không nên để cho bất cứ ai tự tiện vào, bất cứ ai ra. Đành rằng hung thủ cao cường hơn các ngươi, song ít ra, các ngươi cũng có thể ngăn chận hung thủ trong một thời gian ngắn, chỉ cần các ngươi ngăn chận hung thủ trong một thời gian ngắn thôi, là ta sẽ có cách đối phó.

Hùng Đạo Ngươn và Thôi Hậu Đức gật đầu :

- Thuộc hạ hiểu.

Yến Thiên Y tiếp :

- Đồ Trương Mục phi thân lên, do cửa sổ vào phòng đánh thức Châu Thiếu Phàm, ta và Âm Phụ Cửu do thang lầu tiến lên.

Âm Phụ Cửu hỏi :

- Nếu không có vợ chồng Châu Thiếu Phàm trong phòng, mà lại có hung thủ ngủ trong đó?

Yến Thiên Y lạnh lùng :

- Thì càng hay. Y có cánh cũng chẳng thoát khỏi vòng vây của ba chúng ta. Ít nhất, Đồ Trương Mục cũng cầm chân y được một trong vài giây phút, trong khi đó thì ta và ngươi lên đến nơi rồi!

Chàng vẫy tay nói tiếp :

- Chúng ta bắt đầu!

Hùng Đạo Ngươn và Thôi Hậu Đức vọt mình tới, mỗi người chọn một vị trí thuận lợi, họ đối diện với nhau, vừa quan sát được phía hậu của đồng bọn, vừa chú ý đến mặt trước.

Đồ Trương Mục nhún chân tung mình lên.

Khi Yến Thiên Y và Âm Phụ Cửu lên đến nơi rồi, thì Đồ Trương Mục đã đứng tại cửa phòng của Châu Thiếu Phàm, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng.

Yến Thiên Y hết sức áy náy, tự nghĩ như thế này thì kém lễ độ đối với thuộc hạ quá. Giữa lúc đêm khuya thanh vắng, tự tiện vào phòng, mà phòng thì là của vợ chồng người ta, gian phòng là thế giới riêng tư của vợ chồng người ta, dù bên trong là những kẻ dưới quyền cũng thế, thì khiếm nhã hết sức, chàng nhận thấy mất đi thể thống phần nào.

Nhưng trước sự thể chẳng đặng đừng, chàng còn biết sao hơn? Nếu đường hoàng mà lên, thì mong gì truy cứu được mối manh?

Yến Thiên Y bước vào.

Đồ Trương Mục thấp giọng thốt :

- Hai vợ chồng y đồng ngủ tại đây. Thuộc hạ đã đánh thức y rồi, hiện tại thì y đang mặc y phục chỉnh tề để tiếp đón Khôi Thủ.

Yến Thiên Y hỏi :

- Có phải là Châu Thiếu Phàm chân chánh chăng?

Đồ Trương Mục gật đầu :

- Không thể lầm được, Khôi Thủ!

Âm Phụ Cửu mang đến một chiếc ghế, Yến Thiên Y ngồi xuống, còn Âm Phụ Cửu thì đứng sau lưng chàng.

Không lâu lắm, từ bên trong, một người mở cánh cửa ngăn đôi gian phòng bước ra.

Y phục không được chỉnh tề cho lắm, bất quá không có đường nhăn vậy thôi, còn tóc tai thì rối bù.

Đúng là vị đại thủ não của Thanh Long xã, phân cuộc chủ phân cuộc Tấn Thành, họ Châu tên Thiếu Phàm.

Niềm kinh khủng hiện rõ trên gương mặt y.

Trông thấy Yến Thiên Y và Âm Phụ Cửu, y biến sắc mặt thảm xanh, mặc dù đã được Đồ Trương Mục báo tin cho biết trước.

Trong niềm kinh khủng ẩn ước có vẻ tuyệt vọng.

Yến Thiên Y điềm nhiên nhìn y một lúc, đoạn thốt :

- Châu đại thủ não, ngươi có cần ta phải đặt thành câu hỏi nữa chăng? Hay ngươi tự động tường thuật sự tình, một cách rõ ràng, có thứ tự?

Châu Thiếu Phàm run người một lúc, rồi quỳ xuống.

Y ngã khuỵu xuống thì phải hơn.

Y lết gối đến gần chân Yến Thiên Y, bật khóc.

Khóc một lúc, y rên rỉ :

- Thuộc hạ sai lầm! Thuộc hạ đáng tội chết, Khôi Thủ ơi! Chẳng rõ tại sao bỗng dưng thuộc hạ mê tâm loạn tánh đến độ lú lẫn, mà thành ra có hôm nay... Thuộc hạ hiểu... mình không thể... thoát khỏi bị trừng trị... Thuộc hạ hết sức tủi thẹn với Thanh Long xã, đối với Khôi Thủ, với toàn thể đệ huynh...

Yến Thiên Y lạnh lùng bảo :

- Đừng khóc, nước mắt không giải quyết được vấn đề, trái lại chỉ biểu hiện sự nhu nhược thôi. Bình tĩnh lại, rồi từ từ thuật hết các việc, rành rẽ cho ta nghe đi, Châu Thiếu Phàm.

Châu Thiếu Phàm vẫn nức nở tiếp :

- Thuộc hạ biết tội của mình, nên không dám mở miệng van cầu Khôi Thủ dung thứ, chỉ mong Khôi Thủ nhớ đến công lao của thuộc hạ ngày trước, mà chế giảm cho vợ và hai đứa con gái của thuộc hạ được lượng hải hà, họ là những kẻ vô can, họ bạc phúc có chồng không xứng, có cha không đáng...

Yến Thiên Y trầm giọng :

- Một lần nữa, ta bảo ngươi, đi ngay vào vấn đề. Rất có thể ta cho ngươi hưởng trường hợp giảm khinh nếu xét thấy ngươi đáng hưởng.

Nghiêm sắc mặt, chàng hỏi :

- Đang đêm ta đến đây, hẳn ngươi biết vì lý do gì chứ?

Châu Thiếu Phàm gật đầu :

- Biết! Lý do là biến cố phát sanh liên tiếp mấy lúc sau này, tạo bất lợi cho Thanh Long xã... Thuộc hạ biết luôn, không sớm thì muộn, cũng phải có một ngày, như ngày hôm nay, đến với thuộc hạ...

Dừng lại một chút, y tiếp :

- Thuộc hạ không phải là hung thủ, mà cũng chẳng bao giờ tiếp trợ cho hung thủ.

Thuộc hạ là kẻ bị lợi dụng thôi, bị uy hiếp, bị bức bách, thuộc hạ bị dồn vào hy sinh tối đa...

Âm Phụ Cửu gắt :

- Đừng đổ tội cho ai hết, Thiếu Phàm! Khôi Thủ bảo ngươi cung khai, ngươi cứ sự thực tường trình, sao lại nói quanh nói quẩn mãi? Mất thì giờ lắm!

Châu Thiếu Phàm vẫn còn khóc, chưa chịu khai gì. Chừng như y do dự, tự hỏi có nên khai sự thực hay không!

Chương 20: Chân tướng hiện lộ

Sau cùng, y thở dài, thuật :

- Ba tháng trước đây, vào một đêm tối, lối giờ tý, thuộc hạ từ một tiệc rượu xã giao trở về, đi qua con đường vắng vẻ, bỗng một bóng người xuất hiện tại ngã tư, phía trước mặt thuộc hạ. Bóng đó có ý chận đường thuộc hạ rõ rệt, y cất tiếng trước, ngỏ ý muốn đàm đạo với thuộc hạ về một vài câu chuyện quan trọng.

Thuộc hạ nhận thấy, y có thân vóc cực giống thuộc hạ, cao thấp ốm mập tương đồng, mặt lại vuông, mày cũng rậm, mắt không to lắm. Thuộc hạ đáp là đêm đã khuya, thuộc hạ cần về nhà nghỉ ngơi, không thể dừng tại đó lâu, giả như y có muốn thảo luận điều gì, thì cứ đến phân cuộc mà gặp thuộc hạ, trong ngày sau, tùy tiện lúc nào cũng được. Rồi thuộc hạ lách mình qua một bên, bước đi. Y không bỏ đi, y lẻo đẻo theo sau thuộc hạ. Thuộc hạ gắt thì y cười nhẹ, hỏi một câu... Câu hỏi của y có động lực biến thuộc hạ từ một nhân viên trung thành, thành kẻ phản động...

Đồ Trương Mục hỏi :

- Câu gì?

Châu Thiếu Phàm đáp :

- Y hỏi: “Châu lão huynh! Lão huynh có muốn vụ thâm lạm công quỹ đó được tuyên bố công khai chăng? Nếu vụ ấy được loan truyền ra, thì toàn thể huynh đệ trong Thanh Long xã sẽ nghĩ như thế nào về lão huynh? Vị Khôi Thủ của lão huynh sẽ có thái độ gì dành cho lão huynh?” Xong... Một câu hỏi chấm dứt cuộc đời của thuộc hạ!

Vận mạng của thuộc hạ thế là xong... Thuộc hạ sững sờ, đứng đờ tại chỗ.

Yến Thiên Y cau mày?

- Ngươi đã lạm tiêu dụng công qũy?

Công quỹ, là tiền của Thanh Long xã, tiền tích thu tại địa phương, do phân cuộc đảm trách, đợi đến một ngày nào đó, chuyển về Tổng đường số quy định, còn lại thì phân cuộc giữ, để trang trải mọi phí khoản, như trả lương, mua vật thực cho nhân viên phân cuộc, thù tạc thưởng tứ, quan hôn tang tế...

Châu Thiếu Phàm gật đầu :

- Công quỹ bị lạm tiêu, song chẳng phải do thuộc hạ vung phí... Thuộc hạ có...

Âm Phụ Cửu chận lời :

- Thêm một tội nữa nhé! Quán thông với địch, lạm thủ công quỹ để tư dụng, trong hai tội, tội nào cũng lớn cả!

Châu Thiếu Phàm thở dài :

- Tất cả đều do đứa con trai ngỗ nghịch của thuộc hạ mà ra!

Âm Phụ Cửu chận lời :

- Bất cứ do ai làm, ngươi vẫn chịu trách nhiệm!

Yến Thiên Y khoát tay :

- Hãy để cho Thiếu Phàm nói hết!

Châu Thiếu Phàm tiếp :

- Đứa con trai của thuộc hạ, say mê cuộc đỏ đen, lại thích ca hát, ngày đêm miệt mài tại các sòng bạc, các ca kỹ viện, có thể bảo hắn là một đổ quỷ, kiêm tửu quỷ, kiêm luôn sắc quỷ, tiêu tiền như nước. Quanh mình hắn lại có một lũ gia nô chuyên xu phụng hắn, tâng bốc hắn, lợi dụng hắn. Như thế đó, tiền trong tay, có bao nhiêu cũng chẳng còn. Tiền hết, thì phải xoay, không thể xin nơi thuộc hạ nữa, thì có kẻ xúi hắn làm nhiều trò...

Ngừng một chút, y kể tiếp :

- Hắn dùng ấn tín của thuộc hạ, lần thứ nhất, rút hai vạn năm ngàn lượng tại ngân khố, lần thứ hai, hắn trộm số bạc dành dụm của thuộc hạ độ ba vạn lượng, lần thứ ba, hắn đến các cơ sở doanh nghiệp thuộc bổn phân cuộc, thu nhặt bảy ngàn lượng, cuối cùng thì hắn nhân danh thuộc hạ, đi vay hỏi nơi này, nơi nọ, tổng số nợ lên đến vạn lượng!

Ai ai cũng lộ vẻ căm hận thiếu niên đó.

Châu Thiếu Phàm lại tiếp :

- Tổng kết, bao nhiêu tiền của bổn phân cuộc, đều bị hắn vơ vét, sạch sành sanh!

Cả tiền riêng của gia đinh thuộc hạ.

Dừng lại một lúc khá lâu, Châu Thiếu Phàm tiếp :

- Khi thuộc hạ phác giác sự tình, thì muộn mất rồi. Thuộc hạ tức uất, tức không tưởng nổi, lắm phen thuộc hạ định tự tử, bởi làm sao mà thuộc hạ tìm đủ tiền lấp khoảng trống trong ngân khố? Nhưng tự tử rồi, mình thì thoát, mà vợ và hai đứa con gái thì sao? Chứ cái gã vô lương kia dù hắn có chết mười thây, thuộc hạ cũng không hề luyến tiếc xót thương!

Yến Thiên Y hỏi :

- Hắn trốn biệt rồi?

Châu Thiếu Phàm gật đầu :

- Nếu không thì, hắn đã chết với thuộc hạ!

Yến Thiên Y lại hỏi :

- Hung thủ dùng vụ đó làm lợi khí uy hiếp ngươi?

Châu Thiếu Phàm gật đầu :

- Y buộc thuộc hạ cúi đầu tuân lệnh, y phân phó điều chi, là thuộc hạ phải làm, bằng không thì y sẽ tuyên bố nội vụ đến Tổng đường. Mãi về sau này, thuộc hạ truy cứu ra chính hung thủ khuyến dụ dẫn dắt đứa con trai thuộc hạ vào vòng trụy lạc, khích lệ hắn ăn trộm tiền nhà, đoạt của công...

Yến Thiên Y hỏi :

- Hung thủ là ai?

Châu Thiếu Phàm đáp :

- Công Tôn Hoang Mộc, ngoại hiệu Đại Ảo Tài Tử.

Yến Thiên Y và các thuộc hạ giật mình.

Đại Ảo Tài Tử là một nhân vật lừng danh từ mười năm trước, võ công cực cao, thuật cãi sửa dung mạo cực kỳ tinh vi, sau một thời gian tung hoành trên giang hồ, bỗng một hôm y biệt tung tích.

Từ mười năm qua, chẳng ai biết y đã chết hay còn sống, và hạ lạc tại phương trời nào.

Ngày trước, giữa y và Thanh Long xã, không hề có mảy may ân oán tình cừu.

Bây giờ, đột nhiên y xuất hiện, và chuyên đối phó với Thanh Long xã!

Cái đó mới kỳ! Bọn Yến Thiên Y không tài nào truy ra nguyên do!

Yến Thiên Y trầm giọng :

- Thảo nào hôm đó, đại hán bị rắn độc cắn chết, trước khi tắt thở, có nói lên hai tiếng Công Mộc! Thì ra là Công Tôn Hoang Mộc, hai tiếng giữa hắn thốt không ra hơi, thành thử mình chẳng hiểu gì hết.

Rồi chàng hướng qua Châu Thiếu Phàm hỏi :

- Bị hung thủ uy hiếp như vậy, sao ngay từ lúc đầu, ngươi không báo cáo về Tổng đường cho ta biết để định đoạt? Có phải ngươi nhẹ tội hơn chăng? Xưa nay, ngươi từng tỏ ra là người thận trọng, sáng suốt, cớ sao đối với việc này, ngươi lại ngu xuẫn không tưởng nổi? Đối phương có ma lực gì làm cho ngươi mê hoặc đến độ đó?

Châu Thiếu Phàm thở dài :

- Sợ liên can vì tội con làm, chưa hết, lại sợ đối phương, rồi còn sợ Khôi Thủ hay ra, bao nhiêu cái sợ dồn dập, làm cho thuộc hạ mất hết tự chủ, tâm thần bấn loạn, còn nghĩ xa lo gần gì được nữa, Khôi Thủ?

Yến Thiên Y hỏi :

- Công Tôn Hoang Mộc có hận thù gì với Thanh Long xã, mà luôn luôn bám sát, quấy nhiễu chúng ta như thế?

Châu Thiếu Phàm đáp :

- Y cho biết, y có người bào đệ là Công Tôn Đại Khí, Đại Khí có nhiều cơ sở kinh doanh tại Mã Hà Ba, thuộc đất Yên. Lúc trước, công cuộc kinh doanh của Đại Khí rất thịnh vượng. Nhưng từ khi chúng ta đặt phân cuộc tại Đại Danh Thủ, khai thác các nguồn lợi trong vùng, chúng ta ngày càng phát đạt mà Công Tôn Đại Khí thì ngày càng thất bại. Cuối cùng, Đại Khí dùng võ lực tranh giành quyền lợi với chúng ta, song chung cuộc y cũng thất bại luôn. Uất ức, lâu ngày Đại Khí sanh bịnh, bịnh tình càng lúc càng trầm trọng, cuối cùng y chết vì chứng bịnh đó, sự việc này, xảy ra từ tám chín năm về trước, hẳn Khôi Thủ chưa quên.

Yến Thiên Y gật đầu :

- Ta còn nhớ. Nhưng, Công Tôn Đại Khí chết vì bịnh, chớ đâu có phải do Thanh Long xã sát hại, tại sao Công Tôn Hoang Mộc lại oán hận chúng ta?

Châu Thiếu Phàm đáp :

- Sở dĩ y quy oán về chúng ta, là vì y cho rằng tâm bịnh của bào đệ y, do chính chúng ta gây ra, nếu chúng ta không tranh giành quyền lợi, làm cho cuộc sinh hoạt của Đại Khí càng ngày càng sa sút, thì Đại Khí đâu có tức uất đến nỗi tâm bịnh phát sinh!

Yến Thiên Y mỉm cười :

- Phàm sinh ý, một phần do mình khéo chiều hàng đãi khách, lợi dụng thời cơ, phần khác do vận số, chúng ta có uy hiếp Đại Khí, phá hoại sinh kế của Đại Khí đâu mà Hoang Mộc lại oán hận chứ? Thương trường là chỗ cạnh tranh, khéo thì tồn tại, vụng thì bị loại trừ, thành hay bại là do cái tình thế xử nhân, sao lại đi oán hận chúng ta?

Chàng thở dài, tiếp :
- Đúng là vô tình, chúng ta lại chuốc lấy thị phi! Thị phi phát sanh từ chín năm trước, mãi đến chín năm sau mới phát động!

Chàng lại hỏi :

- Công Tôn Hoang Mộc hiện ở đâu?

Châu Thiếu Phàm lắc đầu :

- Y không hề cho thuộc hạ biết nơi cư trú. Chẳng bao giờ y tiết lộ hành động, kế hoạch với thuộc hạ. Khi có việc cần nhờ thuộc hạ, thì y đến, xong việc rồi, là bỏ ra đi. Y để cho thuộc hạ tự do điều hành sự vụ trong phân cuộc, lúc bình thường song phương không liên quan chi với nhau cả.

Âm Phụ Cửu hừ một tiếng :

- Chừng như ngươi che giấu hành tung của hắn đó, Thiếu Phàm!

Châu Thiếu Phàm lộ vẻ khổ sở :

- Oan cho thuộc hạ quá, đại chấp pháp! Che giấu cho y, thuộc hạ được lợi lộc gì? Đến nỗi này rồi, thuộc hạ còn dám man trá Khôi Thủ nữa sao?

Âm Phụ Cửu đòi dùng nghiêm hình tra tấn Châu Thiếu Phàm.

Yến Thiên Y ngăn chận :

- Đừng quá bức bách y, Phụ Cửu.

Chàng bảo Châu Thiếu Phàm :

- Ngươi bình tâm tịnh ý, cố nhớ lại xem, có quên chi tiết nào chăng? Giả như, trong ngôn từ, trong cử động, y có để lộ cái chi khả nghi chăng? Phải biết, một chi tiết nhỏ nhặt, có thể giúp chúng ta truy ra manh mối như thường.

Châu Thiếu Phàm suy nghĩ một lúc, chợt sáng mắt lên, thốt :

- Có điểm này, khả dĩ cho là đặc biệt, Khôi Thủ!

Yến Thiên Y chớp mắt :

- Nói đi, Thiếu Phàm!

Châu Thiếu Phàm tiếp :

- Có một hôm, Công Tôn Hoang Mộc hỏi thuộc hạ, vào thời kỳ nào thì công ngân từ các phân cuộc ở địa phương chuyển giải về Tổng đường? Thuộc hạ có cho y biết, những định kỳ của sự chuyển giải đó. Định kỳ gần nhất, là ngày mai, từ các nơi, có những đoàn hộ tống giải bạc về Tổng đường, đi ngang qua Tấn Thành, nhưng không vào thành, mà chỉ mượn con đường xuyên Tùng Phong Lâm, rồi từ Tùng Phong Lâm, về thẳng Sở Giác Lãnh. Nếu quả thật Công Tôn Hoang Mộc có ý cướp công ngân, thì chắc chắn là ngày mai y sẽ nấp quanh vùng phụ cận Tùng Phong Lâm, chờ các chuyến tải bạc.

Yến Thiên Y sáng mắt lên, gật gù :

- Tốt! Ngươi cứ nhớ lại nữa đi, còn điểm chi khác nữa chăng?

Châu Thiếu Phàm lắc đầu :

- Không còn điểm gì đặc biệt khác, Khôi Thủ!

Yến Thiên Y trầm ngâm nghĩ ngợi, lâu lắm chẳng nói thêm một tiếng nào.

Đồ Trương Mục hiểu ngay, vị Khôi Thủ Thanh Long xã đang vận trù quyết sách, đối phó với Công Tôn Hoang Mộc.

Cuộc điều tra tạm ngưng tại đó.

Tùng Phong Lâm tựa vào vách núi, tọa lạc trên một cái gò, mặt gò lài lài.

Tùng mọc rất dầy, tàn dùng liên kết che khuất ánh dương quang, bên dưới âm u lạnh lùng, từ xa xa nhìn vào, người ta có cảm tưởng khu rừng luôn luôn che giấu một cái gì vừa bí mật, vừa kinh rợn...

Chỉ có mỗi một con đường xuyên ngang khu rừng đó.

Hiện tại, là giờ ngọ. Tuy giữa trưa, nhưng trong khu rừng vẫn không được sáng lắm.

Có tiếng bánh xe lăn lọc cọc trên con đường duy nhất đó. Tiếng bánh xe từ phía tả vọng đến, không lâu lắm, một cỗ xe màu đen xuất hiện.

Đường xuyên rừng, chỉ có một, nhưng đầu đường trước rừng, đầu đường sau rừng, đều có nhiều con lộ khác quy tụ lại, tạo thành ngã năm, ngã bảy. Từ các nơi, khách lữ hành tùy địa điểm phát khởi, do nhiều con lộ khác nhau đi đến đó, nhưng đến ngã năm, ngã bảy rồi, là tất cả phải do con đường duy nhất đó, xuyên rừng.

Cho nên, dù muốn dù không, khách từ các nơi hoặc xuôi hoặc ngược, đều phải gặp nhau trên con đường duy nhất.

Rừng vắng vẻ, âm u, không khí nặng nề.

Chưa vào rừng, đoàn người theo xe đều có vẻ lo ngại ít nhiều, khi vào rừng rồi, người ta có cảm tưởng nhẹ nhàng, thư thái hơn.

Thì ra, từ xa trông, khu rừng có vẻ đáng sợ, vào trong rồi, mới thấy an tịnh vô cùng.

Cỗ xe này, phát xuất từ phân cuộc Thanh Long xã tại đất Dự, đáo định kỳ vận, tải bạc về Tổng đường.

Theo xe, có đoàn kỵ sĩ gồm tám người, bốn trước xe, bốn sau.Bỗng một người cỡi ngựa hồng xuất hiện phía trước, cách đoàn hộ tống hai trượng.

Vừa xuất hiện, người đó cao giọng thốt :

- Thanh Long tại thiên!

Từ trong đoàn hộ tống, một đại hán vận y phục màu tím vọt ngựa lên, đáp :

- Tường thụy núi kiến!

Song phương trao đổi khẩu hiệu.

Người cỡi ngựa hồng hỏi :

- Các người nhận ra ta chăng?

Đại hán áo tím lập tức vòng tay, nghiêng mình đáp :

- Châu đại thủ não! Bao Tử Thành đại thủ lãnh cấp Thiết Thủ tại phủ Khai Phong xin kính chào ra mắt!

Người cỡi ngựa hồng, đúng là đại thủ não Châu Thiếu Phàm tại Tấn Thành.

Châu Thiếu Phàm hừ một tiếng, buông giọng kẻ cả trách :

- Các ngươi sơ ý quá! Đi đường mà không hề có một điểm cảnh giác nhỏ thì lạ thật! Tai họa sắp giáng xuống đầu mà vẫn còn ung dung được, cười nói được, thì bảo sao đừng có việc chết người, mất của?

Bao Tử Thành bất giác sững sờ, trố mắt hỏi :

- Có phải đại thủ não...

Châu Thiếu Phàm cao giọng chận lời :

- Đêm qua, bổn tòa tiếp được mật tin, có một số cường đạo lục lâm định đón đường các ngươi, cướp số công ngân này, đối phương đã an bài mọi việc, chỉ còn chờ các ngươi lọt vào vùng chúng mai phục là chúng hạ thủ liền. Chúng quyết tâm tận diệt các ngươi, chẳng chừa một mạng sống sót. Bổn tòa hết sức lo ngại cho các ngươi, nên hấp tấp đến đây, thông tri cho các ngươi rõ, để chuẩn bị đối phó.

Đoạn, y trầm giọng quở :

- Chuyển vận bạc về Tổng đường, là một công việc quan trọng, thế mà các ngươi lại khinh thường, dọc đường chẳng những không mảy may phòng bị, lại còn nhởn nhơ như khách du nhàn! Bao Tử Thành! Ngươi quả thực không xứng đáng với sự tín nhiệm của Thanh Long xã chút nào!

Bao Tử Thành biến sắc mặt :

- Có việc như vậy sao, Châu đại thủ não?

Châu Thiếu Phàm hừ mạnh :

- Bổn tòa bịa chuyện dọa khiếp ngươi à?

Bao Tử Thành tặc lưỡi :

- Bằng hữu giang hồ nào lại to gan, dám đón đường cướp giật?

Châu Thiếu Phàm bĩu môi :

- Chúng sợ ngươi à?

Bao Tử Thành đáp :

- Bổn nhân thì chẳng đáng kể gì, song ít nhất họ cũng hiểu số bạc này thuộc về Thanh Long xã, mà bổn Xã thì trên giang hồ còn ai dám trêu vào? Chẳng phải bổn nhân khinh thường không phòng bị, mà là vì bổn nhân nghĩ rằng không làm gì có vụ đánh cướp được.

Châu Thiếu Phàm lắc đầu :

- Đành là ngươi có lý, song bọn cướp đã quyết tâm cướp đoạt công ngân, thì hẳn chúng cũng có tính toán kỹ, cướp được số bạc rồi, chúng giết chết các ngươi, thì còn ai đâu mà đi báo cáo để trừng trị bọn chúng?

Lấy lại bình tĩnh từ lâu, Bao Tử Thành cười lớn :

- Vậy, ý tứ của đại thủ não như thế nào? Hẳn là muốn chỉ giáo bổn nhân sao đó mới chịu khó đến đây, thông tin cho bổn nhân biết chứ?

Châu Thiếu Phàm thốt :

- Dừng xe lại tại đây, cho bốn nhân viên đến phía trước dọ thám tình hình, xem có gì chăng. Phần bổn tòa, bổn tòa sẽ lưu lại một bên ngươi, sẵn sàng tiếp trợ ngươi nếu có biến. Bổn tòa đã dự phòng một số nhân thủ, họ sẽ đến kịp lúc, tăng cường lực lượng của chúng ta.

Bao Tử Thành lắc đầu :

- Tính như vậy, không ổn đâu, đại thủ não. Nhân thủ đã ít, nếu phân tán ra thì lực lượng yếu lắm, nếu có biến thì nguy.

Rồi y tiếp luôn :

- Nói thì nói vậy, chứ bổn nhân không tin là có biến được.

Châu Thiếu Phàm nạt :

- Ta có hảo ý, lo liệu cho ngươi như vậy, ngươi lại bất tuân lệnh ta phải không?

Bao Tử Thành suy nghĩ một chút, đoạn gật đầu :

- Bổn nhân đâu dám chẳng tuân.

Hướng về phía sau, y gọi :

- Bốn đệ huynh hãy tiến lên, quan sát tình hình phía trước, có gì lạ thì lập tức trở về đây, thông báo cho bổn nhân biết.

Châu Thiếu Phàm tiếp :

- Còn lại bốn đệ huynh, ngươi bảo họ cho xe quay đầu, trở xuống chân gò, chờ tại đó.

Bao Tử Thành do dự một chút, lại ra lệnh :

- Các đệ huynh hãy làm theo lời của Châu đại thủ não đi!

Người đi, xe đi rồi, chỉ còn Châu và Bao tại cục trường thôi.

Châu Thiếu Phàm lấy trong mình ra một vật gì nho nhỏ, đoạn từ từ tiến đến gần Bao Tử Thành.

Liệu khoảng cách vừa tầm rồi, Châu Thiếu Phàm vờ đưa tay lên gãi vành tai.

Bàn tay của y chưa chạm vành tai, vật nhỏ tròn tròn màu xanh từ bàn tay bỗng bay vút đến Bao Tử Thành.

Y chưa kịp làm gì kế tiếp, bốn đệ huynh được sai phái đến phía trước quan sát tình hình, đã quày ngựa trở về, đứng thành hàng chữ nhất, chận đường.

Rồi bốn đệ huynh có phận sự dời xe xuống chân gò, cũng quày xe, trở lại vị trí cũ.

Châu Thiếu Phàm kinh ngạc, quát :

- Các ngươi trở lại hết đây để làm gì?

Rèm xe vẹt qua một bên, một người thò đầu ra, cười cười.

Người đó, là vị Khôi Thủ trong Thanh Long xã, là Yến Thiên Y!

Bốn đệ huynh phía trước cùng gỡ mặt nạ ra, hiện lộ chân tướng. Họ là Đồ Trương Mục, Âm Phụ Cửu, Hùng Đạo Ngươn và Thôi Hậu Đức.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau