THÁNH KIẾM ĐOẠT HỒN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thánh kiếm đoạt hồn - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Ba chiêu tuyệt học

Thấy Phi Cảnh đại sư ân cần như thế, Tử Kỳ lệnh chủ lật đật vòng tay :

- Hộ pháp có lòng khoản đãi như thế thật chúng đệ tử áy náy vô cùng.

Cả bọn theo chân Phi Cảnh vào đại sảnh, quả nhiên nơi đây đã bày sẵn tiệc chay.

Nói là tiệc chay nhưng thật sự rất thịnh soạn và Phi Cảnh đại sư trịnh trọng mời khách nhường cho Tử Kỳ lệnh chủ ngồi trên.

Tử Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Dám hỏi đại sư, chẳng hay Tam sư thúc chúng tôi không cùng dùng cơm ở đây sao?

Phi Cảnh đại sư cười :

- Đại cung chủ và Tam cung chủ đã đi cả rồi.

Tử Kỳ lệnh chủ ngạc nhiên :

- Sư phụ và sư thúc chúng tôi đã đi cả rồi sao?

Phi Cảnh đại sư gật đầu :

- Đã đi hết nhưng bần tăng biết thì có lẽ đêm nay Tam cung chủ sẽ quay trở lại.

Hắc Kỳ lệnh chủ bây giờ mới vỡ lẽ những điều thắc mắc, hắn nghĩ đã có đủ mặt không hiểu tại sao ba chiêu tuyệt kiếm lại phải đợi tới ngày mai mới bắt đầu luyện tập, nhưng đến bây giờ thì những thắc mắc ấy mới được giải rõ, vì Tam cung chủ còn bận việc phải đi với Đại cung chủ đến đêm mới trở về.

Tử Kỳ lệnh chủ lại hỏi :

- Chẳng hay Huyền Cảnh đại sư có còn ở đây không?

Phi Cảnh đại sư nói :

- Huyền Cảnh sư đệ đã theo tùy tòng Đại cung chủ và Tam cung chủ Hắc Kỳ lệnh chủ nghĩ thầm rằng họ đi một cách vội vàng như thế nhất định phải có vấn đề trọng đại.

Nhưng vì trong bữa cơm không có cách gì để hỏi phăng ra được, cũng may khi rượu vào được vài chén da mặt trắng trẻo của Phi Cảnh đại sư ửng đỏ, ông ta nổi hứng ba hoa :

- Tứ vị Lệnh chủ có biết tại sao Tam cung chủ lại lật đật đi vội như thế hay không?

Hắc Kỳ lệnh chủ biết đã đến lúc gây chuyện, nhưng lại cũng biết rằng trong bốn người Lệnh chủ thì Tử Kỳ lệnh chủ là người có tư cách nói nhiều, vì hắn là kẻ cầm đầu, nhất là thái độ của Bạch, Thanh Kỳ lệnh chủ đã rõ ràng như thế nên hắn đành ẩn chờ cho họ bộc lộ với nhau.

Quả nhiên, Tử Kỳ lệnh chủ nói ngay, nhưng hắc có vẻ thận trọng :

- Không biết được, nhưng vì đây là công chuyện của sư môn nên chúng tôi cũng không dám tò mò.

Phi Cảnh cười lớn :

- Không, chuyện này rất có quan hệ tới bốn vị, nói ra cũng không sao, vì chính ngay bây giờ chúng ta đã gặp một cường địch khá nguy hiểm trong chốn giang hồ.

Bạch Kỳ lệnh chủ cau mặt :

- Võ lâm Tứ đại thế gia à?

Phi Cảnh đại sư rùn vai :

- Võ lâm Tứ đại thế gia thì ai mà kể làm chi?

Bạch Kỳ lệnh chủ hỏi tiếp :

- Hay là Nga Mi và Thiếu Lâm?

Phi Cảnh đại sư nói :

- Thiếu Lâm, Nga Mi, một ở Hà Nam, một ở Xuyên Tây. Tại Giang Nam này thế lực của họ có là bao mà cho dù có mạnh tới đâu nữa thì Thiếu Lâm và Nga Mi cũng chưa đáng gọi là kình địch lợi hại, cũng chưa khiến cho Đại cung chủ phải thân chinh như thế.

Tử Kỳ lệnh chủ giật mình :

- Đại sư nói như thế là...

Phi Cảnh đại sư nói ngay :

- “Lưu Hương cốc”.

Tử Kỳ lệnh chủ nhướng mắt :

- Lưu Hương cốc?

Phi Cảnh đại sư gật đầu :

- Đúng, bọn Lưu Hương cốc gần như là cùng xuất hiện giang hồ một lượt với môn phái chúng ta, nhưng trong vòng mấy tháng gần đây, có nhiều nhân vật lợi hại của cả hai giới Hắc Bạch giang hồ bọn chúng thu nạp được, cứ theo tin tức mà mình thu nhận được thì luôn cả năm đại môn phái võ lâm hiện tại cũng có nhiều cao thủ gia nhập Lưu Hương cốc, thế lực của họ hình như còn mạnh hơn chúng ta rất nhiều.

Thanh Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Chẳng hay đại sư có biết Lưu Hương cốc là Bang Hội hay là môn phái?

Phi Cảnh đại sư lắc đầu :

- Điều đó thì bây giờ chưa một ai biết được, cứ theo lời đồn đãi trong giang hồ thì Lưu Hương cốc là một bang hội bí mật, cũng có người bảo rằng Lưu Hương cốc là một địa danh, nhưng thật sự thì không một ai biết chắc.

Hắc Kỳ lệnh chủ xen vào :

- Nhưng chẳng hay đại sư có biết họ ở nơi nào chăng?

Phi Cảnh đại sư vụt cười ha hả :

- Bốn vị thử đoán xem nào.

Hắc Kỳ lệnh chủ nhìn ba vị Lệnh chủ kia và nói :

- Điều đó chắc chắn là chúng đệ tử không đoán được đâu.

Phi Cảnh đại sư cười :

- Ngay bây giờ thì chưa ai biết sào huyệt của bọn chúng ở đâu. Nhưng căn cứ vào sự phán đoán của Đại cung chủ thì rất có thể chúng ở tại Hàng Châu.

Tử Kỳ lệnh chủ nhổm dậy :

- Ở tại Hàng Châu này?

Phi Cảnh đại sư nói :

- Hai vị Tam Đẳng Hộ pháp của chúng ta từng phát hiện được những người cao thủ thành danh, nhưng cũng bắt đầu phái hiện được thì hai vị Hộ pháp bị mất tích...

Tử Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Chẳng hay nhị vị Hộ pháp của chúng ta phát hiện được những ai đại sư có biết hay không?

Phi Cảnh đại sư lắc đầu :

- Điều đó thì không biết, vì khi vừa phát hiện được thì nhị vị Hộ pháp mất tích ngay, chúng ta biết được như thế là chỉ nhờ vào ám hiệu của nhị vị Hộ pháp để lại mà thôi.

Ông ta thở dài và nói tiếp :

- Tối hôm trước vào khoảng canh hai, chúng còn đến đây để thăm dò.

Thiếu chút nữa thì Hắc Kỳ lệnh chủ đã bật cười, vì lão hòa thượng này nhận rằng hắn là người của Lưu Hương cốc...

Vì nếu nói hồi tối hôm qua thì chỉ có hắn với lốt Hàn Thiếu Sơn đến đây chứ đâu có ai khác.

Tử Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Thế đại sư có từng cùng người của chúng giao đấu qua chưa?

Phi Cảnh đại sư lắc đầu :

- Chưa.

Nhưng rồi ông ta lại nói :

- Đó cũng là do quyết định của Tam cung chủ, chính hồi tối hôm qua Tam cung chủ từ ngoài thành vào, phát hiện tung tích địch nhân nhưng vì thấy người ấy thân pháp cao cường nên người cho ta biết để ra lệnh cho tăng lữ ai về phòng nấy tắt đèn, cứ để mặc cho người đối phó.

Hắc Kỳ lệnh chủ bây giờ mới biết sự việc xảy ra thuận tiện cho hắn hồi tối hôm qua là do Tam cung chủ sắp xếp...

Tử Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Chắc có lẽ Tam cung chủ tương kế tựu kế để cho kẻ địch bất phòng để theo dõi ngược lại hang ổ của chúng chứ gì?

Hắc Kỳ lệnh chủ giật mình...

Thật là một chuyện mà hắn không đề phòng, nếu quả Tam cung chủ làm đúng như thế thì nhất định cơ mưu của hắn đã bại lộ hoàn toàn...

Nhưng Phi Cảnh đại sư lại nói :

- Phan Lệnh chủ đoán đúng, nhưng Tam cung chủ bảo rằng vì tên ấy thân pháp cao lắm, khinh công của hắn làm cho Tam cung chủ bị lạc mất giữa đường.

Thanh Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Bằng vào khinh công của Tam sư thúc thế mà lại bị hắn bứt rơi thì thật lạ nhỉ?

Nhưng đại sư có nghe nói con người của hắn diện mạo như thế nào không?

Hắc Kỳ lệnh chủ lại thêm một lần nữa giật bắn mình...

Phi Cảnh đại sư nói :

- Tam cung chủ bảo rằng người ấy là một lão già trạc ngoài năm mươi có vóc người trung bình, một nhân vật mà Tam cung chủ chưa từng gặp trong chốn giang hồ.

Hắc Kỳ lệnh chủ thở phào, thì ra nàng vẫn không nói thật về con người Hàn Thiếu Sơn của mình cho đồng bọn...

Phi Cảnh đại sư nhìn Tử Kỳ và Bạch Kỳ lệnh chủ cười cười nói tiếp :

- Nhưng căn cứ theo báo cáo Tri khách Độ Duyên của bản tự thì trong khi Phan, Lục nhị vị tới đây thì còn có một người khách dâng hương theo đến...

Tử Kỳ lệnh chủ ngạc nhiên :

- Người đó là người nào?

Phi Cảnh đại sư cười :

- Người ấy đã đi rồi.

Bạch Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Thế đại sư có cho người theo dõi hay không?

Phi Cảnh đại sư mỉm cười :

- Thật thì mấy lúc gần đây, rất nhiều khách tới dâng hương tại chùa này khá có nhiều điểm nghi ngờ.

Ngưng một giây, nhà sư nói tiếp :

- Chính vì thế cho nên Đại cung chủ đã ra lệnh cho Tứ vị Lệnh chủ nên dời về chùa ở tạm, chứ không được phép ra ngoài.

Tử Kỳ lệnh chủ nghiêm giọng :

- Vâng, đệ tử xin tuân mạng.

Phi Cảnh đại sư nói :

- Còn một điểm nữa mà thiếu chút bần tăng đã quên mất, hậu viên của bản tự vốn là nơi dành để tiếp đãi những người trong bổn môn, vì thế khi ở tại Phương Giám Đường thì đương nhiên là đóng vai của những khách thập phương đến cúng chùa, vì thế cho nên bất cứ chuyện gì xảy ra hay đang đêm phát hiện kẻ dạ hành do thám thì cũng không nên có hành động gì làm lộ thân phận của tứ vị.

Bạch Kỳ và Thanh Kỳ lệnh chủ nghe nói đều hết thảy ngạc nhiên, họ đưa mắt lên nhìn Tử Kỳ lệnh chủ để ngầm trao đổi.

Tử Kỳ lệnh chủ hỏi Phi Cảnh :

- Đó là chuyện mà sư phụ đệ tử đã dặn dò đấy chứ?

Phi Cảnh đại sư cười :

- Đúng như thế, nếu không phải do Đại cung chủ ra lệnh thì bần tăng đâu dám chủ trương? Vả lại tám mươi tăng lữ trong chùa cũng đều là những người am hiểu võ công, Thánh Quả tự này tuy không phải là Long Đàm Hổ Huyệt nhưng cũng không phải là nơi để cho kẻ địch muốn xâm nhập là được toại nguyện đâu.

Tự nhiên, lời nói của Phi Cảnh không phải là khoác lác, vì là Đệ Nhất Đẳng Hộ pháp của Ngũ Phượng môn thì sào huyệt của ông ta đâu phải chỗ dễ vào.

Tử Kỳ lệnh chủ nghiêm giọng :

- Vâng, đệ tử xin ghi nhớ.

Sau bữa cơm, Hắc Kỳ lệnh chủ và Đào Ngọc Lan quay về khách sạn để lấy hành lý, và khi đi hai người chỉ mặc mỗi một bộ đồ.

Vào đến phòng mình, Hắc Kỳ lệnh chủ vừa muốn quay ra thì Đào Ngọc Lan đã phóng nhanh vô, hắn giật mình vội hỏi :

- Tam sư thư có chuyện gì chăng?

Đào Ngọc Lan với tay ra sau kéo cửa phòng khép lại và mỉm cười :

- Có một vài chuyện.

Hắc Kỳ lệnh chủ đặt gói hành lý lên bàn và nói :

- Xin Tam sư thư hãy tạm ngồi.

Đào Ngọc Lan nói :

- Không cần lắm đâu, ta chỉ có một câu thôi, nói với Tứ sư đệ xong là ta đi ngay.

Nghe tiếng cười và giọng nói của Đào Ngọc Lan hình như có điều khác lạ, Hắc Kỳ lệnh chủ bất giác khẽ nhìn nàng thật nhanh rồi mới hỏi :

- Chẳng hay Tam sư thư có chuyện chi cần nói?

Đào Ngọc Lan vùng nghiêm mặt, đôi mắt sáng quắc của nàng chiếu thẳng vào mặt Hắc Kỳ lệnh chủ :

- Tứ sư đệ thật tình muốn dời về ở hẳn trong Thánh Quả tự à?

Hắc Kỳ lệnh chủ rúng động, hắn cau mày hỏi lại :

- Chứ Tam sư thu bảo mình không dời về đó theo ý của Phi Cảnh Hộ pháp sao?

Đào Ngọc Lan nói :

- Không, riêng tôi thì tự nhiên là phải dời về đó chứ sao không?

Hắc Kỳ lệnh chủ nói :

- Nhưng... như thế thì Tam sư thư nghĩ rằng tiểu đệ không nên dời về đó hả?

Đào Ngọc Lan nhìn Hắc Kỳ lệnh chủ bằng tia mắt ngập ngừng, thật lâu nàng mới thấp giọng thở dài :

- Tôi nghĩ rằng Tứ sư đệ không nên...

Hắc Kỳ lệnh chủ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dài theo sương sống, hắn cắn răng nhưng vẫn cố giữ vẻ tự nhiên...

Chỉ cần một con người đừng phải ngu đần thì tự nhiên thấy ngay ẩn ý trong câu nói đó chứ không cần phải giải thích gì thêm nữa...

Nhưng Hắc Kỳ lệnh chủ vẫn còn nhiều thắc mắc...

Trên con đường từ Kim Lăng đến đây và qua bao nhiêu ngày chung sống, dạo chơi Tây Hồ, phải chăng Đào Ngọc Lan đã khám phá ra được hành tung của mình rồi chăng?Không! Hắc Kỳ lệnh chủ cảm thấy rằng không thể như thế được, vì nếu quả thật nàng đã khám phá chuyện giả mạo Hắc Kỳ lệnh chủ của mình thì nàng phải báo cáo với sư phụ và sư thúc của nàng chứ sao nàng lại không làm như thế?

Hành động của nàng đã chứng tỏ rằng nàng chưa báo cáo điều đó vì chờ về đến khách điếm và sau khi đóng cửa lại cẩn thận rồi nàng mới nói với hắn, chứng tỏ nàng chỉ nói riêng với hắn mà thôi...

À... hay là nàng chỉ nghi ngờ chứ chưa quả quyết?

Nàng muốn úp úp mở mở để thăm dò?

Hắc Kỳ lệnh chủ cố trấn tĩnh, hắn làm bộ ngơ ngác :

- Tam sư thư nói gì thật tình tiểu đệ chưa hiểu?...

Đào Ngọc Lan cau mặt :

- Không hiểu thật à?

Hắc Kỳ lệnh chủ lắc đầu :

- Thật tình tiểu đệ chưa hiểu gì cả.

Đào Ngọc Lan nhếch môi cười nhẹ :

- Cái cách trấn tĩnh tinh thần như thế quả thật ít có.

Hắc Kỳ lệnh chủ gượng cười :

- Hôm nay Tam sư thư càng nói tiểu đệ càng thấy... bí mật quá.

Đào Ngọc Lan lừ mắt nhìn hắn :

- Tôi nghĩ rằng ngay bây giờ nhất là trong trường hợp ở lại nơi vắng vẻ như thế này, chúng ta cần phải thẳng thắn với nhau.

Hắc Kỳ lệnh chủ nói :

- Hình như Tam sư thư có vẻ đa nghi rồi đó nghe. Trước mặt Tam sư thư có bao giờ tiểu đệ lại không thành thật?

Đào Ngọc Lan nghiêm giọng :

- Không bao giờ dối gạt à? Tốt lắm... vậy bây giờ ông bạn cho biết mục đích của ông bạn đến đây để làm gì?

Hắc Kỳ lệnh chủ làm bộ kinh hãi :

- Ủa? Sao Tam sư thư lại nói những lời lạ thế? Tiểu đệ và Tam sư thư cùng phụng chỉ vụ tới Hàn Châu kia mà?

Đào Ngọc Lan cười nhạt :

- Thế à? Có lẽ là tôi quá đa nghi thật đấy... Vì luôn cả Tam sư thúc tôi là người có con mắt tinh đời mà vẫn không thấy điều gì khác lạ kia mà, phải không? Nhưng có điều tôi và Lưu Cảnh Thăng vốn là đồng môn học nghệ và gần gũi không phải ít, cho nên khi có dịp gần lại như những ngày qua là tôi phải thấy điều khác lạ chứ?

Bây giờ thì Hắc Kỳ lệnh chủ mới biết mình tên là Lưu Cảnh Thăng, thật là hết hồn, nếu Đào Ngọc Lan đừng nói ra mà cứ hỏi là mình tên gì thì có lẽ là mình sẽ lòi đuôi.

Nhưng hắn vẫn cố làm tỉnh :

- Như vậy nghĩa là Tam sư thư thấy tiểu đệ có chỗ nào... không phải?

Đào Ngọc Lan nói :

- Nhiều lắm, riêng một điểm võ công, so với hắn, tôi là người nhập môn trước hơn một năm, ít nhất hắn phải kém hơn tôi một bậc có phải thế không nào?

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Vâng, tiểu đệ công nhận võ công của Tam sư thư cao hơn tiểu đệ khá nhiều.

Đào Ngọc Lan gật đầu :

- Cao hơn nhiều? Thế mà khi giao đấu với Lý Duy Năng, tôi không chịu nổi hắn ba quạt, còn... ông bạn thì chỉ một đường kiếm mà bức lui cả hắn và Yến Tử Song Kiệt!

Hắc Kỳ lệnh chủ cười :

- Đường kiếm đó quả là đường kiếm vì nóng lòng nên phải đánh liều và Tam sư thư cũng không quên rằng một kẻ liều... muôn kẻ không cự lại đấy chứ?

Đào Ngọc Lan rùn vai :

- Thật cám ơn hết sức, cám ơn đường kiếm đánh liều của ông bạn.

Và nàng chầm chậm nói tiếp :

- Nhưng lúc trong rừng ấy, ông bạn thi triển khinh công quả thật là... có hạng đấy chứ? Đừng nói chi Lưu Cảnh Thăng chỉ còn nước bắt bụi đằng sau mà ngay cả Tam sư thúc của tôi cũng chỉ lấy mắt mà nhìn, thảo nào Lý Duy Năng lại chẳng đành nghiến răng căm phẫn trông theo chứ không tài nào đuổi kịp.

Hắc Kỳ lệnh chủ giật mình, quả thật hôm Tiểu Hương dẫn mình đi vào rừng, Đào Ngọc Lan từ trong bước ra, lúc đó ngực nàng phập phồng dồn dập, đúng là nàng đã phải vận dụng tổn sức bình sanh để theo mình.

Nhưng bên ngoài hắn vẫn giữ vẻ bình thản, xoa tay cười nói :

- Tam sư thư chỉ nói đùa tiểu đệ!

Như không để ý đến sự cố tâm chống chế của hắn, Đào Ngọc Lan từ từ nói tiếp :

- Thật là đáng tức cười, Lưu Cảnh Thăng ngoài tâm địa thâm hiểm ra, chúng tôi còn là đồng môn với nhau, bao nhiêu năm chưa tùng thấy hắn mó tay hay liếc mắt đến một quyển sách nào, có thể nói bản tính của hắn là con người nhìn quyển sách như...

thù địch, nhưng khi đến Hàng Châu, tôi bỗng dưng thấy ông bạn “Tứ sư đệ” của tôi đây lại bỗng nhiên biến thành một nhà lão thông sử sách thi văn, biến thành một người xuất khẩu thành thi văn...

Bây giờ Hắc Kỳ lệnh chủ gần như chết đứng...

Hắn vỡ lẽ rằng Đào Ngọc Lan đã âm thầm theo dõi chú ý mình từng cử động, lời lẽ một...

Bây giờ thì sự cãi thiên chối quanh đã trở thành vô ích.

Thấy hắn đứng sững sờ, Đào Ngọc Lan nhếch má cười thật lớn.

Y như khoảng giữa hai người có một khoảng băng thật dày, tiếng cười của Đào Ngọc Lan, cái cười và cái nhìn thật dịu của nàng như tia nắng ấm phá tan băng giá.

Tuy nàng mang mặt giả, nhưng tiếng cười của nàng cũng đủ hình dung đầy đủ vẻ mặt yêu kiều...

Hắc Kỳ lệnh chủ nhìn vào mắt Đào Ngọc Lan, hắn thấy rõ những tia trìu mến nồng nàn và nàng vụt đổi giọng vô cùng thân thiết :

- Nếu tôi đoán không lầm thì... Giang nhị...

Bây giờ thì dù có thế nào đi chăng nữa cũng phải “Tiên hạ thủ vi cường” cho dù nàng không có ý hại mình thì cũng phải chế ngự nàng trước đã, Hắc Kỳ lệnh chủ nhấc tay lên...

Nhưng vì đứng gần bên cửa nên Đào Ngọc Lan vẫn nhanh tay hơn, khi Hắc Kỳ lệnh chủ mới máy động cánh tay thì nàng đã đưa tay xô tung cánh cửa...

Không biết nàng cố ý thoát thân hay vì lý do nào khác, nhưng khi cánh cửa bị xô mở thì thấy ngay có hai tên tiểu nhị đang đứng bên ngoài...

Cánh cửa bị xô bất ngờ làm cho tên tiểu nhị đang châu đầu không kịp dang ra, bị bắt quả tang đang rình nghe lén.

Hắc Kỳ lệnh chủ buông thõng đôi tay, hắn cảm thấy về kinh nghiệm giang hồ hắn hoàn toàn không sánh kịp với Đào Ngọc Lan...

Chiếu tia mắt lạnh như băng về phía tên tiểu nhị, Đào Ngọc Lan gắt giọng :

- Ngươi đứng đây làm gì?

Tên tiểu nhị hoảng hồn ấp úng cười mớn :

- Dạ... dạ... dạ... tiểu nhân mang trà đến cho quý khách dùng.

Trên tay hắn quả thật đang có khay trà, hình như hắn nói thật.

Đào Ngọc Lan cười gằn :

- Đặt vào bàn cho ta.

Tên tiểu nhị khúm núm mang bình trà vào đặt trong bàn rồi khúm núm lui ra, mặt hắn không còn chút máu...

Nhưng hắn chưa ra khỏi cửa thì Đào Ngọc Lan đã đóng sầm cửa lại và trầm giọng :

- Trong giới giang hồ khó lòng qua mặt được ai, ngươi đến đây làm gì hãy nói cho thật?

Tên tiểu nhị phát run :

- Tiểu nhân thật tình mang trà đến cho khách quan.

Đào Ngọc Lan hỏi :

- Ngươi đến đã bao lâu rồi?

Tên tiểu nhị đáp :

- Dạ... thưa tiểu nhân vừa mới đến...

Đào Ngọc Lan chớp đôi mắt như điện lạnh, nàng nhích tới một bước gặn lại :

-Ngươi không nói thật là ngươi không tiếc cái mạng của ngươi đấy!

Tên tiểu nhị run bắn tay chân :

- Tiểu... tiểu nhân nói thật...
Đào Ngọc Lan xạm mặt :

- Có lẽ ngươi chưa biết ta là ai đấy à? Ta cần nói cho ngươi biết một khi đã lọt vào tay ta rồi thì xương thịt sẽ không còn vết dấu đấy nhe!

Tên tiểu nhị phát run, hắn tụt lui một bước và cho váo túi áo lấy ra một đồng tiền xòe ngửa bàn tay chìa ra trước mặt Đào Ngọc Lan...

Hắc Kỳ lệnh chủ liếc mặt thấy đồng tiền được mài phẳng trên mặt có khắc hai chữ “Ngũ Chu”, hắn thầm đoán đây là ám hiệu của Ngũ Phượng môn...

Đào Ngọc Lan mím miệng :

- Ngươi đã biết chúng ta là ai rồi chứ?

Tên tiểu nhị đổi giọng :

- Vâng, thuộc hạ đã biết. Và đã được lệnh trá hình theo dõi những người trong khách điếm, xin Lệnh chủ thông cảm cho.

Đào Ngọc Lan gật đầu :

- Được rồi, ngươi hãy trao mật hiệu cho ta xem.

Tên tiểu nhị bước tới trao đồng tiền, nhưng hắn vừa đưa tay ra thì cánh tay của Đào Ngọc Lan đã xỉa tới nhanh như chớp...

Tên tiểu nhị không kịp la một tiếng thì đã xuống như một tàu lá héo.

Hắn đã bị Đào Ngọc Lan điểm ngay vào tử huyệt.

* * * * *

Chuyện xảy ra quá nhanh và ngoài ý nghĩ của Hắc Kỳ lệnh chủ, hắn đứng nhìn cái chết của tên tiểu nhị bằng một đôi mắt sững sờ...

Đào Ngọc Lan nhích tới một bước lột chiếc khăn bao đầu của tên tiểu nhị. Đầu hắn trọc lóc, phía trên trán một chút có ba dấu điểm hương.

Hắn đúng là một nhà sư!

Đúng là người của Thánh Quả tự.

Đào Ngọc Lan không nói một tiếng nào cả, nàng cho tay vào túi lấy ra một cái bình bằng thủy, nàng dở nút trút ra những chất bột trắng rải khắp người của nhà sư, và chỉ mấy khắc trôi qua thi thể của nhà sư chỉ còn lại một bãi nước vàng.

Cầm bình trà lên, Đào Ngọc Lan tạt mạnh xuống nền đất cho nước vàng trôi hết và nàng nhìn thẳng vào mặt Hắc Kỳ lệnh chủ :

- Tôi giết hắn không phải vì các hạ đâu.

Hắc Kỳ lệnh chủ điềm đạm mỉm cười :

- Nhưng dù sao cũng phải ghi ân.

Đào Ngọc Lan nói :

- Câu chuyện khi nãy giữa chúng ta hãy còn lỡ dở...

Hắc Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Bây giờ... cô nương tính sao?

Đào Ngọc Lan thấp giọng :

- Các hạ quả là...

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Đúng, cô nương đoán đúng.

Đào Ngọc Lan kích động :

- Các hạ là Giang...

Hắc Kỳ lệnh chủ bình tĩnh gật đầu :

- Vâng, tại hạ là Giang Hàn Thanh.

Vốn đã biết trước, nhưng bây giờ chính miệng đối phương tự xưng, Đào Ngọc Lan sững sờ, qua một lúc khá lâu nàng mới nói, nhưng giọng nói của nàng thật nhẹ :

- Giang công tử quả là to gan.

Hắc Kỳ lệnh chủ điềm nhiên :

- Đã biết lai lịch của tại hạ, bây giờ cô nương tính sao?

Đào Ngọc Lan hỏi :

- Lưu Cảnh Thăng đâu?

Hắc Kỳ lệnh chủ nói :

- Hắn đã chết rồi...

Đào Ngọc Lan gặn hỏi :

- Giang công tử giết hắn?

Hắc Kỳ lệnh chủ lắc đầu :

- Không, hắn tự vận bằng độc dược.

Đào Ngọc Lan cúi mặt, hình như nàng cố tránh tia mắt của người đối diện, hai bàn tay của nàng xoa nhè nhẹ, lòng nàng mâu thuẫn vô cùng...

Thật lâu, nàng ngẩng mặt lên dịu giọng :

- Tôi nghĩ đáng lý công tử nên đi ngay bây giờ là phải.

Hắc Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Tại sao phải làm thế?

Đào Ngọc Lan nói :

- Vì tôi muốn Giang công tử được... bình an.

Hắc Kỳ lệnh chủ lắc đầu :

- Tại hạ thật tình không thể đi ngay bây giờ được.

Đào Ngọc Lan thở ra :

- Tôi nghĩ rằng công tử không có gì bắt buộc đến phải hành động đến gần như điên dại như thế này.

Hắc Kỳ lệnh chủ nói :

- Không phải tôi không biết điều này nguy hiểm, nhưng hiện thời thì tôi vẫn còn là một tù nhân trong tay của... chư vị.

Đào Ngọc Lan nói :

- Lịnh huynh không có ở nơi này, chuyện ấy do Hồ Tuấn Tài cáng đáng, tôi nghĩ rằng công tử nên về hỏi lại hắn là hay hơn hết.

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Đa tạ cô nương nhưng cô nương cũng cần nên biết rằng ngay bây giờ Lưu Cảnh Thăng đã chết rồi, tôi không thể đi được vì nếu tôi bỏ đi thì tất cả những gì dự kiến của tôi sẽ hỏng. Thịnh tình của cô nương, tôi chỉ biết ghi tạc trong lòng chứ không biết phải làm sao.

Đào Ngọc Lan tặc lưỡi :

- Như thế thì công tử nhất định không đi?

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Vâng, không thể có cách nào khác hơn được.

Giọng nói của Đà Ngọc Lan càng trở nên buồn bã lạ thường :

- Cho dù tôi có quyết tâm bảo vệ, che giấu cho Giang công tử thì cũng chưa chắc qua mặt được sư phụ và Tam sư thúc...

Hắc Kỳ lệnh chủ mỉm cười :

- Chỉ cần cô nương bằng lòng đừng tiết lộ dùm tại hạ là được rồi.

Đào Ngọc Lan thở ra :

- Tôi đã không báo cáo đã là một tội rất nặng rồi, nếu để cho bị phát giác thì chắc là chỉ còn một con đường chết...

Hắc Kỳ lệnh chủ nói :

- Xin cô nương an lòng, nếu không may bị phát giác thì tại hạ sẽ đem cái chết mà đảm bảo sự an toàn cho cô nương để đáp lại thịnh tình che giấu.

Đào Ngọc Lan khẽ liếc vào mặt hắn và cúi đầu thở dài thườn thượt :

- Cầu mong là chuyện sẽ không bị phát giác...

Câu nói sau cùng của nàng đã thay cho lời chấp thuận.

Hắc Kỳ lệnh chủ khẽ liếc xuống đất và hỏi :

- Cô nương đã giết chết tên tay sai của Thánh Quả tự, rồi mình biết phải trả lời làm sao với họ?

Đào Ngọc Lan mỉm cười :

- Phi Cảnh đại sư đã có nói rồi mà? Ông ta nói rằng hiện nay tình hình tại Hàng Châu rối loạn lắm, như vậy những người ông ta phái đi do thám nếu có mất tích thì cũng do tình hình rối loạn ấy chứ chuyện chi tới mình mà sợ?

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu, hắn cảm thấy người con gái này cơ trí quả hơn mình chứ không kém...

Và hắn bỗng cảm thấy mình đang cầm con dao hai lưỡi, có thể nàng vì tình cảm nào đó mà không nỡ hại mình, nhưng con người cơ trí như thế không phải dễ xem thường họ được...

Và hắn khen một cách thật tình :

- Cô nương tính chuyện thật hay.

Đào Ngọc Lan liếc hắn như háy :

- Tam sư thư chứ? Định làm hơn à?

Hắc Kỳ lệnh chủ ngoan ngoãn nói theo :

- Vâng, Tam sư thư nói đúng lắm.

Hắc Kỳ lệnh chủ chợt cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Không hiểu là thoát khỏi sự bối rối trong vấn đề bại lộ hay là bởi vì những câu nói của nàng?

Hắn cũng không thể phân biệt được, mà có lẽ đúng cả hai.

Thanh toán tiền phòng cho tên Quản lý khách sạn xong, Đào Ngọc Lan và Hắc Kỳ lệnh chủ trực chỉ về hướng Thánh Quả tự.

Đến Phương Giám tự thì Tử Kỳ và Bạch Kỳ đã tới trước rồi.

Tử Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Sao Tam sư muội và Tứ sư đệ đến trễ thế?

Đào Ngọc Lan nói :

- Chúng đệ vừa vào thành thì bị người theo dõi.

Tử Kỳ lệnh chủ cau mặt :

- Người như thế nào?

Đào Ngọc Lan nói :

- Cách vận giống như một tên tiều phu, hắn cứ lẽo đẽo theo sau, khi tiểu muội và Tứ sư đệ vào khách điếm thì hắn vẫn còn lảng vảng phía ngoài.

Bạch Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Thế sao Tam sư muội không cho hắn một trận?

Đào Ngọc Lan nói :

- Nhị sư huynh không biết tính tôi à? Nếu bình thường thì đâu có thể bỏ qua được? Nhưng tiếc vì Phi Cảnh đại sư đã căn dặn bảo đừng làm lộ mặt nên tiểu muội đành để cho hắn tự do rình rập đấy chứ.

Tử Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Khi Tam sư muội và Tứ sư đệ đến đây thì còn thấy bóng dáng hắn hay không?

Đào Ngọc Lan lắc đầu :

- Không thấy, có lẽ bây hắn còn lẫn lộn chung quanh khách sạn cũng nên.

Tử Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Đúng như Phi Cảnh đại sư đã nói, xem tình hình này thì quả thật Thánh Quả tự đã bị kẻ địch để ý rồi...

Ngưng một giây, hắn nói tiếp :

- Thôi chúng ta hãy dùng cơm cho sớm rồi xắp xếp chỗ nghỉ ngơi rồi hẵng hay.

Đào Ngọc Lan gật đầu cùng với Hắc Kỳ lệnh chủ sang phòng bên thu xếp.

Bạch Kỳ lệnh chủ nhìn theo mỉm cười :

- Xem hình như Tam sư muội và Tứ sư đệ đã tâm đầu ý hợp lắm rồi đấy nghe.

Tử Kỳ lệnh chủ cười nhạt :

- Chưa chắc, Tam sư muội từ trước đến nay vốn tính cầu cao, Lưu Cảnh Thăng không phải hạng người để cho cô ta chú ý tới đâu...

Chương 37: Ba ngày luyện tập

Sáng sớm ngày thứ hai, do Tử Kỳ lệnh chủ dẫn đầu cả bọn kéo tới đại sảnh, nơi đây tên tỳ nữ Nã Vân của Tam cung chủ đã đứng trực bên ngoài.

Vừa thấy bốn người, Nã Vân vội nói :

- Xin tứ vị Lệnh chủ hãy vào, Tam cung chủ đã đến lâu rồi.

Tử Kỳ lệnh chủ dẫn thẳng ba người đi thẳng vào trong, thấy Tam cung chủ đang ngồi dựa nghiêng trên chiếc ghế, tay cầm chung trà nhấm nháp. Tất cả những thứ cần thiết bên trong đại sảnh, như bàn ghế chậu hoa đều đã dọn trống không còn vật gì cả.

Tử Kỳ lệnh chủ bước tới khom mình vòng tay :

- Đệ tử bái kiến Tam sư thúc.

Tam cung chủ khẽ gật đầu...

Bốn người sắp hàng đứng im chờ đợi.

Uống xong chén trà, Tam cung chủ ngẩng mặt lên nói thật chậm :

- Những gì cần nói thì Đại cung chủ đã nói rồi, ta không cần lặp lại. Bây giờ thời gian không cho phép kéo dài, các ngươi chỉ có ba ngày luyện tập, trong thời gian ngắn ngủi như thế các ngươi phải luyện cho xong ba chiêu tuyệt kiếm của bổn môn quả là chuyện rất khó khăn, nhưng cũng không có cách nào hơn, vậy bây giờ các người hãy xem kỹ những đồ hình chú giải rồi sẽ bắt đầu.

Ba vị Lệnh chủ đứng sau im lặng, vì Tử Kỳ lệnh chủ là vị Đại sư huynh, hắn có bổn phận phải xem trước.

Tuy cảm thấy lời lẽ có phần hơi quá đáng của Tam cung chủ, nhưng Hắc Kỳ lệnh chủ không dám xem thường vì đã luyện kiếm từ lúc nhỏ, hắn biết rằng chỉ có ba chiêu kiếm pháp mà phải luyện suốt ba ngày vẫn còn chưa đủ thì nhất định bên trong của nó phải có điều kỳ diệu...

Tam cung chủ nói :

- Trong vòng ba ngày các ngươi phải luyện cho thành công, ba ngày sau Đại sư huynh của ta sẽ đến khảo hạch, cần phải thận trọng chú ý đừng để tinh thần bị chi phối thì mới mong có kết quả.

Tử Kỳ lệnh chủ cứ chăm chú đọc thật kỹ, khi xong trang nào hắn trao cho Bạch Kỳ lệnh chủ và tiếp tục đọc đến trang hai.

Cứ như thế luân phiên đến Hắc Kỳ lệnh chủ là sau cùng.

Cầm tranh thứ nhất của đồ giải, Hắc Kỳ lệnh chủ thấy đồ giải thứ nhất “Thiên Phượng Lai Nghi” gồm có năm đồ hình diễn giải, hình có rất nhiều chú giải chữ viết li ti.

Trang kế là “Phượng Môn Triều Dương” gồm có bảy đồ giải diễn biến và thứ ba là “Phượng Chử Loan Hồi” gồm có chín đồ hình diễn biến.

Hai thức đầu không có gì gọi là kỳ diệu nhưng đến thức thứ ba, Hắc Kỳ lệnh chủ cảm thấy nó vô cùng phức tạp.

Nhất là những chú giải li ti dày kịt trông càng khó hiểu...

Vừa xem, Hắc Kỳ lệnh chủ vừa dùng tri thức chuyên môn về kiếm pháp âm thầm biến giải, hắn chưa nắm chắc sự ảo diệu của nó, nhưng phảng phất hình như mỗi đường kiếm tung ra đều đầy dẫy sát cơ...

Chờ bống người xem xong, Tam cung chủ hỏi :

- Các ngươi xem có biết hết không?

Tử Kỳ lệnh chủ đáp :

- Đệ tử ngu muội mà ba chiêu kiếm pháp lại quà phức tạp vì thế nên không nắm được toàn bộ.

Tam cung chủ ngó Bạch Kỳ lệnh chủ :

- Lục Tường Vân, ngươi có hiểu không?

Bạch Kỳ lệnh chủ cúi đầu :

- Đệ tử không nhận được sự diễn biến của nó.

Quay qua Đào Ngọc Lan, Tam cung chủ hỏi :

- Còn ngươi?

Đào Ngọc Lan nói :

- Đệ tử cảm thấy trong ba chiêu kiếm pháp ẩn tàng quá nhiều biến thế nhưng chưa ước giải được thức nào.

Tam cung chủ hỏi luôn :

- Lưu Cảnh Thăng, ngươi có biết gì không?

Hắc Kỳ lệnh chủ làm bộ mặt ngơ ngơ :

- Khải bẩm Tam sư thúc, đệ tử không được chút nào cả.

Tam cung chủ cười :

- Các ngươi nói đúng, ba chiêu kiếm pháp này gọi là “Thiên Phượng tam thức” nó là tinh hoa của một trăm năm mươi hai thức toàn bộ Phi Phượng, nó là tinh hoa của kiếm thuật hiện tại trong võ lâm.

Hắc Kỳ lệnh chủ rúng động, như vậy thì quả họ đã luyện đúng theo “Phi Phượng kiếm pháp” rồi.

Tam cung chủ nói tiếp :

- Mỗi một thức đều có đồ giải, mỗi đồ giải đều có chú thích nhưng những đồ giải ấy chưa phải là sự biến hóa, nếu các ngươi nhận như thế là lầm.

Tử Kỳ lệnh chủ nói :

- Thật tình đệ tử vẫn không làm sao nhận được đâu là hư thực.

Tam cung chủ mỉm cười :

- Mỗi một đồ hình chỉ là một tiểu tiết, khi nào đem toàn bộ những đồ hình vận khí cho nó đi liên tiếp, khi đó mới thật là biến giải, vì thế cho nên ba chiêu kiếm pháp này không chỉ thuần về sự ôn thuần diễn biến, mà nó còn phải song song với nội lực, vì nếu nội lực không đủ thì không làm sao cho tất cả những biến thức của nó liên tục với nhau, nếu không liên tục được, những thức này trở thành những đường kiếm tầm thường.

Hắc Kỳ lệnh chủ bây giờ mới cảm thấy vần đề rắc rối, hắn âm thầm diễn biến bằng tưởng tượng, hắn thấy đúng như lời của Tam cung chủ, nhưng thật sự vì chưa luyện tập nên vẫn chưa thấy toàn bộ lợi hại.

Tam cung chủ nói tiếp :

- Được rồi bây giờ các người hãy xem theo đồ hình và bắt đầu luyện tập và phải ý thức rằng những diễn biến của nó phải liên tục vào nhau.

Bốn người vâng lệnh lui ra chỗ rộng và bắt đầu luyện tập...

Nhờ vào căn bản kiếm pháp khá cao nên Hắc Kỳ lệnh chủ không đến nỗi nhọc nhằn, nhưng hắn liếc thấy ba người kia, kể cả Tử Kỳ lệnh chủ luyện xong thức thứ nhất là mồ hôi ướt áo...

Trong lúc luyện tập, Hắc Kỳ lệnh chủ thấy Tam cung chủ bỏ đi ra ngoài mãi đến lúc luyện gần xong thức thứ nhất thì trở vào, sắc mặt của Tam cung chủ có nhiều biến đổi.

Hắc Kỳ lệnh chủ thầm nghĩ lại lời lẽ của Đại cung chủ khi định truyền ba thức kiếm này cho bốn người Lệnh chủ, hắn nghi ngờ chính Tam cung chủ cũng chưa biết và sự vắng mặt nãy giờ có thể là ra ngoài luyện tập một mình.

Tự nhiên, nếu quả thế thì Tam cung chủ vẫn có nhiều thuận lợi hơn vì nhất định đã được Đại cung chủ thảo luận kỹ càng trước khi định truyền cho bốn người đệ tử.

Khi trở vào, Tam cung chủ ngồi xem một lúc rồi bắt đầu chỉ điểm.

Khi cùng với ba người kia tập luyện, thật sự Hắc Kỳ lệnh chủ cũng cứ theo thứ tự sẵn có trong hình đồ nhưng khi Tam cung chủ bắt đầu chỉ điểm thì cả bọn mới thấy chỗ ẩn ý kỳ dị của nó, họ phải luyện đi luyện lại mãi như thế cho đến tối mà vẫn chưa có thể gọi là thuần thục.

Sau khi ăn tối xong, cả bọn còn phải luyện mãi cho đến canh ba thì đường kiếm mới tương đối được liên tục từ thế này qua thế khác...

Đúng ba ngày sau khi thức thứ ba hoàn tất, Hắc Kỳ lệnh chủ mới cảm thấy được lời của Tam cung chủ nói quả thật không ngoa.

Nếu đừng biết qua về ba thức kiếm này, chỉ bằng sở học từ trước đến nay, Hắc Kỳ lệnh chủ cảm thấy sức mình có thể đã chống chọi với thức thứ nhất, đến thức thứ hai thì cũng có thể cầm cự nhưng chắc chắn là vô cùng khốn đốn, nhưng đến thức thứ ba nếu đối phương áp dụng thì đừng nói đến việc chống đỡ chỉ cần đối phương nhắm vào bản thể là kể như hoàn toàn ở thế hạ phong...

Hắc Kỳ lệnh chủ giật mình, lúc ở Yến Tử Cơ, khi cùng Tam cung chủ giao đấu, thật sự chưa hoàn toàn định phần thắng bại nhưng cứ theo đà diễn biến, hắn thấy rằng mình không đến nỗi phải sa cơ, nhưng bây giờ bằng vào ba thế “tuyệt chiêu” này, đừng nói gì Tam cung chủ mà đối với Đào Ngọc Lan, hắn cũng không mong gì thắng được...

Bây giờ hắn mới nhận ra lời lẽ đúng thực của Đại cung chủ mà khi nghe hắn cứ cho rằng y cố thổi phồng.

Không khí trong đại sảnh hôm nay thật nặng, tuy đã luyện tương đối thuần thục, nhưng chỉ trừ Hắc Kỳ lệnh chủ nhờ có căn cơ tinh nhuệ nên chắc chắn đã nắm trọn toàn bộ còn ba người kia tuy cũng dùng được liên hoàn song vẫn chưa đúng mức so với sự kỳ diệu của ba chiêu tuyệt kiếm.

Chính vì thế mà họ cứ phập phồng.

Bữa nay đúng là ngày Đại cung chủ đến đây khảo sát.

Chiếc ghế dành riêng cho Đại cung chủ hãy còn bỏ trống, Tam cung chủ đang ngồi xem lại những hình đồ trong ba trang giấy...

Giờ Ngọ đã qua mau.

Giờ mùi rồi đến giờ thân, Đại cung chủ vẫn chưa đến.

Bốn người Lệnh chủ xem chừng đã mỏi chân nhưng họ không để tỏ ra uể oải.

Tam cung chủ vốn trầm tĩnh nhưng đến giờ này thì quả cũng bồn chồn.

Cánh rèm thưa khẽ động, tất cả đều hồi hộp, họ cùng đưa mắt ra ngoài.

Một lão già quắc thước bước vô thi lễ trước mặt Tam cung chủ...

Hắc Kỳ lệnh chủ giật mình...

Vì lão già ấy là Chấp Pháp đàn chủ Cách Thiệu Ngũ, người dưỡng phụ của Đào Ngọc Lan.

Tam cung chủ hỏi ngay :

- Đại sư huynh của ta đâu?

Cách Thiệu Ngũ bước lên một bước :

- Đại cung chủ đã về Tần Lãnh.

Hắc Kỳ lệnh chủ chú ý, hắn nghi ngờ có lẽ Tổng đàn của họ ở Tần Lãnh cũng nên...

Tam cung chủ ngạc nhiên hỏi tiếp :

- Đại cung chủ cho Cách đàn chủ đến đây chẳng hay có chỉ thị gì không?

Cách Thiệu Ngũ đáp :

- Vâng, Đại cung chủ có mật chỉ.

Tam cung chủ tiếp lấy xem qua rồi cất kỹ vào lưng áo và ra hiệu cho Nã Vân mang ghế đến mời Cách Thiệu Ngũ ngồi.

Cả hai người trầm ngắm im lặng.

Nhưng với đám đệ tử đứng dưới đều nhận ra họ đang dùng Truyền âm nhập mật nói chuyện với nhau.

Tuy biết rằng đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên Đại cung chủ không đến đây sát hạch, nhưng bọn Tứ kỳ lệnh chủ đều thở ra nhẹ nhõm, họ cảm thấy như đã vứt được gánh nặng ngàn cân.

Tâm lý thông thường, cứ mỗi lần luyện tập một môn học mới, họ rất sợ thời gian khảo hạch, nhất là sự khảo hạch ấy lại chính nơi Đại cung chủ.

- Lưu Cảnh Thăng!

Trong không khí im lìm, tiếng gọi của Tam cung chủ làm cho cả bọn giật mình.

Nhất là Đào Ngọc Lan, nàng cảm nghe như trái tim nàng muốn vọt ra ngoài, sự trao đổi có tính chất bí mật giữa vị Chấp Pháp đàn chủ và Tam cung chủ đã làm cho nàng nghi ngờ, giờ đây Hắc Kỳ lệnh chủ bị gọi thình lình làm cho nàng tối mặt...

Tuy cũng thảng thốt như Đào Ngọc Lan nhưng Hắc Kỳ lệnh chủ vẫn cố trấn tĩnh, hắn chầm chậm bước lên vòng tay :

- Đệ tử xin đợi lệnh.

Tam cung chủ nói :

- Ngươi hãy theo Cách đàn chủ.

Vì đeo mặt nạ nên không thấy sắc diện rõ ràng, nhưng bằng vào giọng nói lạnh băng băng cũng làm cho người ta ớn lạnh.

Hắc Kỳ lệnh chủ vòng tay :

- Đệ tử xin tuân mạng.

Cách Thiệu Ngũ đứng lên thi lễ, Tam cung chủ vẫy tay, cả hai người không nói một tiếng nào.

Đào Ngọc Lan chợt cảm thấy hai chân mình chợt mềm như bún, cũng may, nàng vẫn còn sáng suốt cố giữ vững tinh thần, chứ nếu không thì nàng đã ngã quỵ xuống khi thấy Hắc Kỳ lệnh chủ bước theo vị Chấp Pháp mà nàng biết chắc rằng chuyện sẽ dữ nhiều lành ít...

* * * * *

Khi ra khỏi hành lang, Hắc Kỳ lệnh chủ chuẩn bị điều hành nội lực.

Khi dấn bước vào chuyện trá hình, hắn đã chuẩn bị sẵn cho mình một tinh thần để đối phó với những gì bất trắc có thể xảy ra trong hang cọp, nhưng bây giờ trước sự việc quá ư đột ngột hắn vẫn cảm thấy ít nhiều dao động.

Hắn biết chuyện đã đến như thế này thì chỉ có cách một mất một còn.

Hắn tin vào tài sức của mình, hắn tin hắn sẽ thoát được...

Nhưng một chuyện lạ lùng trước mắt làm Hắc Kỳ lệnh chủ băn khoăn, cái băn khoăn hơi nhẹ...

Cách Thiệu Ngũ dẫn đường đi trước, lão đi cách Hắc Kỳ lệnh chủ không đầy hai bước, tất cả những trọng huyệt phía sau lưng của lão vừa đúng tầm tay, chỉ cần một cái cử động bình thường Hắc Kỳ lệnh chủ vẫn có thể hạ lão như không. Cho dù lão là con người thân thủ khá cao nhưng với cự ly đó, với sự chẳng chút chi đề phòng đó, hắn hạ lão không một chút khó khăn nào cả...

Hắc Kỳ lệnh chủ chợt thấy hơi ngờ ngợ...

Phải chăng hắn chưa bị phát giác?

Nếu cơ mưu bại lộ, một là hắn bị khống chế ngay khi còn trong đại sảnh, bị khống chế ngay trước mặt Tam cung chủ, vì khi họ đã khám phá thì tất họ cũng biết hắn là ai?

Đã biết như thế, khi không họ lại để một mình Cách Thiệu Ngũ dẫn đi, vì một với một chưa chắc là họ Cách này có thể chế phục được hắn...

Và nhất là lão không hề phòng bị chi cả.

Hắc Kỳ lệnh chủ cau mày...

Phải chăng họ có mật lịnh và mật lịnh đó là một công tác riêng cho mình?

Vì từ trước đến nay, tuy đứng vào hàng thứ tư trong đám đệ tử nhưng Hắc Kỳ lệnh chủ vẫn được nhiều tín cẩn, vì bản chất của Lưu Cảnh Thăng là con người sâu sắc âm hiểm, và nhất là công tác phụ trách tại Giang phủ là một nơi được coi là quan trọng hơn hết trong Tứ đại thế gia...

Ra đến một gian tịnh xá, Cách Thiệu Ngũ đi thẳng vào và chờ cho Hắc Kỳ lệnh chủ bước theo vào rồi mới vẫy tay :

- Gài cửa lại.Hắc Kỳ lệnh chủ làm theo y lời lão và lão chỉ tay nơi chiếc ghế đối diện, giọng lão thật bình thản :

- Lệnh chủ hãy ngồi.

Đến bây giờ thì Hắc Kỳ lệnh chủ nghe trong lòng nhẹ đi phân nửa lo âu...

Hắn tập trung tinh thần để giữ cho giọng nói bình thường :

- Chẳng hay Đàn chủ có điều chi chỉ giáo?

Cách Thiệu Ngũ mỉm cười :

- Đại cung chủ thường khen Lệnh chủ là con người cơ trí, theo lão phu nhận xét thì thật là chính xác.

Thừa biết đó chỉ là lối giao đầu câu chuyện, Hắc Kỳ lệnh chủ thận trọng :

- Không dám, thật tình Đàn chủ quá khen đấy thôi.

Cách Thiệu Ngũ vụt nói :

- Lệnh chủ hãy lột mặt giả ra cho lão phu xem thử!!

Bao nhiêu sự an tâm từ nãy giờ bỗng chốc tiêu tan, nếu không phải là con người trấn tĩnh thì có lẽ Hắc Kỳ lệnh chủ đã đứng lên ra tay trước...

Nhưng hắn nghĩ đã đến nước này, có gấp cũng không ích lợi gì hơn, nếu cần ra tay trước thì trong lúc đi ở ngoài, trong lúc lão không đề phòng chứ bây giờ trước hay sau rồi cũng thế thôi...

Hắn điềm nhiên từ từ lột chiếc mặt giả bên ngoài...

Bằng tia mắt sắc như dao, Cách Thiệu Ngũ nhìn vào mặt hắn chằm chặp...

Hắc Kỳ lệnh chủ chỉ giật mình khi nghe lão bảo lột mặt giả, chứ bây giờ thì hắn đã lấy lại được sự bình thường.

Hắn nhìn thẳng vào mặt Cách Thiệu Ngũ và hỏi chậm rãi :

- Cách đàn chủ thấy có chỗ không ổn chăng?

Thu tia mắt lại, Cách Thiệu Ngũ mỉm cười :

- Thật là tinh diệu, chính lão phu cũng nhìn không ra chỗ giả trang, Lệnh chủ hóa trang khéo lắm.

Vẫn chưa nắm được ý tứ trong câu nói đó, Hắc Kỳ lệnh chủ cứ lững lờ :

- Đàn chủ lại quá khen nữa rồi.

Cách Thiệu Ngũ vùng nghiêm mặt :

- Chuyến đi này Lệnh chủ sẽ đến một chỗ mà rất nhiều tay chuyên môn dị dung, có thể nói họ đều là những tay lịch duyệt về dị dung trong giang hồ cho nên Đại cung chủ đặc biệt dặn lão phu phải hết sức lưu tâm...

Y như vừa nuốt xong một vật nghẹn ngang trong cổ, bây giờ thì Hắc Kỳ lệnh chủ mới nắm chắc được câu chuyện, họ chỉ phái hắn đến một nơi mới, làm một công tác mới, thảo nào mà lão Cách đàn chủ này không hề có một chút đề phòng vì họ đâu đã khám phá ra chuyện giả mạo của hắn?

Hắn hỏi :

- Cách đàn chủ định nói phái thuộc hạ đến đâu?

Cách Thiệu Ngũ nói :

- Nhiệm vụ của Lệnh chủ cũng vẫn là giả mạo Giang Bộ Thanh.

Hắc Kỳ lệnh chủ nhướng mắt :

- Thì từ trước đến nay thuộc hạ vẫn thi hành mật lệnh giả mạo Giang Bộ Thanh kia mà?

Cách Thiệu Ngũ mỉm cười :

- Nhưng lần này thì khác, vì đối phương đã khám phá ra nhiệm vụ thật của Lệnh chủ rồi, họ cũng biết Giang Bộ Thanh thật hiện còn đang nằm trong tay ta, chỉ có điều họ chưa biết hắn bị giam giữ ở nơi nào.

Hắc Kỳ lệnh chủ gật gật đầu :

- Có phải Đàn chủ định phái thuộc hạ giả mạo Giang Bộ Thanh và vào trong chỗ bị giam giữ?

Cách Thiệu Ngũ gật đầu mỉm cười :

- Đúng, gần đây dưới quyền của lão phu có hai vị Hộ pháp bị đối phương bắt được, có thể đã tiết lộ Bài Nha Thạch Thất vì vậy đối phương đã biết được sự bí mật và có thể họ đã bắt đầu hành động.

Hắc Kỳ lệnh chủ rúng động, như vậy thì người mất tích đệ tam đẳng Hộ pháp thuộc về Chấp Pháp đường, như vậy thì đúng rồi, vì Chấp Pháp đường quản lãnh về hình tội, tự nhiên họ rất biết về chỗ giam cấm tù nhân...

Hắn vội hỏi :

- Bài Nha Thạch Thất...

Nhưng chợt thấy lỡ lời nên hắn nín luôn...

Cách Thiệu Ngũ nói bằng giọng ôn hòa :

- Cơ mật của bổn môn tuy không cho phép ai hỏi đến nhưng riêng Lệnh chủ chuyến này phụ trách một công chuyện có liên quan khá nhiều về sự cơ mật ấy, nên cũng phải biết để mà chuẩn bị.

Hắc Kỳ lệnh chủ làm bộ sợ sệt :

- Vâng, thuộc hạ phụng mệnh hành sự, nhưng nếu có chỗ nào chưa cần biết thì thuộc hạ cũng không dám biết.

Cách Thiệu Ngũ vuốt râu cười khà :

- Trong Tứ kỳ lệnh chủ, chỉ có một mình Lệnh chủ là con người thận trọng, tại Giang phủ suốt nửa năm mà không lộ chút gì, chính Đại cung chủ yêu mến Lệnh chủ cũng bằng đức tính cẩn thận đó.

Ngưng một giây, ông ta nói tiếp :

- Huống chi đây là chuyện mà Lệnh chủ phải cần biết, nhất là nó ra từ cửa miệng của lão phu và nhập vào tai Lệnh chủ thì đâu có gì đáng gọi là không thể bảo toàn bí mật?

Hắc Kỳ lệnh chủ quá mừng, nhưng hắn vẫn cố thản nhiên :

- Đa tạ Đàn chủ.

Cách Thiệu Ngũ đằng hắng lấy giọng :

- Bài Nha Thạch Thất ở về phía tây của giải núi này, bởi vì nơi đó đá dựng lên như những vòi voi nhọn hoắt nên có cái tên là “Bài Nha”, chính Phương trượng Phi Cảnh đại sư đã kiến tạo nơi đó mười mấy gian thạch thất ăn sâu vào trong núi, vốn chuẩn bị dành để cho Tổng phân đàn sử dụng, nhưng vì trước đây, vì phải giải quyết cấp thời vụ Giang phủ và đối phó với Tử Trúc am với Thiếu Lâm tự nên lão phu phải tạm lánh ở Kim Lăng.

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Vâng, chuyện đó thì thuộc hạ có biết.

Cách Thiệu Ngũ nói tiếp :

- Sau khi chấp lãnh Hình đường, tội phạm khắp nơi đưa tới quá nhiều không có chỗ ngồi nên lão phu phải dùng Bài Nha Thạch Thất này, tương đối bí mật, vì thế hơn ngàn tội phạm được giải về đây, chỉ còn Giang Bộ Thanh vẫn chưa đem đến.

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Vâng, thuộc hạ...

Không để cho Hắc Kỳ lệnh chủ nói hết, Cách Thiệu Ngũ tiếp luôn :

- Lão phu không bao giờ trách Lệnh chủ về việc đó, bởi vì ngôi cổ mộ tại Vũ Hoa đài vốn là chỗ cũng khá bí mật, vả lại đó là ý của lão phu về việc giam Giang Bộ Thanh vào nơi đó, bởi vì di thể của Giang đại tiên sinh bị trộm cho nên tai mắt của Giang phủ đã lùng đi khắp cả đại Giang Nam Bắc, nhất thời chúng ta không tiện di động.

Hắc Kỳ lệnh chủ thầm nghĩ Đào Ngọc Lan quả không có nói dối mình, đúng là đại ca vẫn còn bị giam nơi ngôi cổ mộ...

Cách Thiệu Ngũ nói tiếp :

- Cũng có thể lúc họ vận chuyển phạm nhân không được cẩn thận, nên bị đối phương phát giác nghi ngờ Thánh Quả tự có liên hệ với bổn môn, vì thế lão phu giao nhiệm vụ giả Giang Bộ Thanh cho Lệnh chủ vào nằm trong Bài Nha Thạch Thất, tức là tương kế tựu kế để cho đối phương cứu thoát thừa cơ đột nhập vào hàng ngũ của chúng.

Hắc Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Nhưng có chắc đối phương sẽ cứu thuộc hạ đem đi được hay không?

Cách Thiệu Ngũ nói :

- Ngay bây giờ thì chuyện ấy rất khó nói, nhưng cứ theo tin tức gần đây nhất thì Đông Hứa, Tây Tần và Bắc Lý đã hợp nhất với nhau, nếu một khi họ phát giác Giang Bộ Thanh ở tại Bài Nha Thạch Thất thì nhất định họ sẽ dùng mọi cách để cứu ra.Hắc Kỳ lệnh chủ hỏi :

- Nếu thuộc hạ được đối phương cứu ra thì làm thế nào để liên lạc với Đàn chủ?

Cách Thiệu Ngũ trầm ngâm :

- Chuyện phái ngươi vào nằm trong cơ sở địch vốn là chuyện của Hình đường, sau này Lệnh chủ có thể về Chu Tước đàn hoặc do Tam cung chủ chỉ huy, việc đó sẽ do Đại cung chủ quyết định, tới chừng đó sẽ có người liên lạc với Lệnh chủ.

Hắc Kỳ lệnh chủ mừng thầm, hắn nghĩ cứ theo lời lẽ của họ Cách thì Chu Tước đàn nhất định là nơi Tổng liên lạc của Hình đường, hoặc có thể là nơi dành riêng cho những người được phái vào cơ sở của đối phương.

Hắn lật đật gật đầu :

- Vâng, thuộc hạ ghi nhớ điều này.

Cách Thiệu Ngũ nói :

- Như thế là được rồi, ngay bây giờ lão phu sẽ sai người đưa Lệnh chủ đi, nhưng cần phải điểm mấy yếu huyệt để người ta khỏi nghi ngờ, xin Lệnh chủ cảm phiền.

Hắc Kỳ lệnh chủ nói :

- Xin Đàn chủ cứ tự nhiên.

Cách Thiệu Ngũ phất tay lên, mấy làn gió nhẹ thoáng qua, Hắc Kỳ lệnh chủ toàn thân bất động.

Cách Thiệu Ngũ mở cửa bước ra ngoài vỗ tay hai lượt.

Bên ngoài hai tên đại hán đi nhanh vào cúi đầu thi lễ.

Cách Thiệu Ngũ vẫy tay :

- Hãy đưa hắn vào thạch thất.

Hai tên đại hán đưa Hắc Kỳ lệnh chủ ra khỏi cửa thì thấy đường hẹp đá xây từng cấp và càng lúc càng đi sâu xuống.

Tên đại hán đi bên trái đánh đá châm lên một ngọn đuốc, chúng đi thật chậm gần như từng bước một.

Tuy đã bị Cách Thiệu Ngũ điểm huyệt nhưng bằng nội lực thâm hậu nên chỉ qua khỏi cửa là Hắc Kỳ lệnh chủ đã tự giải khai nhưng hắn vẫn làm như hoàn toàn không cử động được.

Con đường hầm đã hẹp mà lại nhiều quanh co, đi sâu gần hai dặm thì đường mở rộng dần và hai tên đại hán cũng đi nhanh hơn.

Nhưng chỉ thêm một khoảng nữa là đã tận đầu.

Một vách đá dựng cao sừng sững.

Một tên đại hán bước tới ấn tay vào vòng sắt gắn ngay trước mặt.

Bên trong chợt có người lên tiếng :

- Lập pháp như sơn.

Tên đại hán đáp ngay :

- Kim thạch đả khai.

Từ vách đá hé mở ngay một khung cửa hẹp.

Một người mặc áo xám đứng ngay giữa cửa, mặt hắn lạnh như tiền.

Giọng hắn cũng khô khốc như người gỗ :

- Xin cho khảo nghiệm.

Hai tên đại hán mỗi người đều móc trong mình ra một đồng tiền xòe ngửa bàn tay.

Người áo xám nhìn qua và nép sát một bên :

- Huyền tự cửu tự.

Hai tên đại hán không nói một lời, chúng xốc nách Hắc Kỳ lệnh chủ đi thẳng vào trong.

Hắc Kỳ lệnh chủ hé mắt thấy gian thạch thất này chiếm một địa thế thật rộng, có những hành lang ngang dọc cắt nhau cứ khoảng chừng khoảng một trượng thì có một ngọn đèn dầu, hình như có rất nhiều phòng giam riêng biệt.

Hai đại hán đưa Hắc Kỳ lệnh chủ rẽ qua hành lang bên trái và ngừng lại, Hắc Kỳ lệnh chủ nhìn thấy trên tấm biển có đề hai chữ Huyền Cửu.

Tên đại hán bên trái đẩy cửa vào đặt Hắc Kỳ lệnh chủ lên một cái giường cây và lập tức quay ra đóng sầm cửa lại.

Chờ cho chúng đi rồi, Hắc Kỳ lệnh chủ mới chầm chậm ngồi lên, tuy sau khi đóng cửa gian thạch thất tối ngửa bàn tay không thấy nhưng bằng vào nhãn lực của Hắc Kỳ lệnh chủ thì hắn vẫn thấy được rõ ràng.

Gian thạch thất này rộng khoảng chừng trượng rưỡi mỗi chiều, trừ chiếc giường cây sơ sài trong đó không còn một thứ gì khác nữa.

Cho đến cánh cửa thì hình như đã khóa bên ngoài, người bên trong chỉ thấy vách liền với đá không tài nào mở ra cho được.

Hắc Kỳ lệnh chủ nghĩ thầm :

- Bài Nha Thạch Thất này vốn là nơi giam giữ tù phạm của Chấp Pháp đường, cứ theo lời của Cách Thiệu Ngũ thì phạm nhân các chỗ đều tập trung tại đây, như vậy rất có thể Tiên Nhân Chưởng Lý Quang Trí cũng bị nhốt nơi này.

Ngay khi đó cánh cửa sịch mở, một tên đại hán bưng tháp đèn vào và đặt một chén cơm xuống lạnh lùng :

- Ăn đi.

Hắn chỉ nói hai tiếng cụt ngủn rồi quay trở ra đóng cửa.

Bây giờ có lẽ đã quá Ngọ rồi, Hắc Kỳ lệnh chủ cảm thấy thật đói, hắn bưng chén cơm nên chỉ thấy một một ít dĩa mặn, nhưng hắn ăn cũng thấy khá ngon.

Từ đó đến hết buổi chiều không thấy một ai vào, Hắc Kỳ lệnh chủ ngủ một giấc thật ngon.

Có lẽ vào khoảng tối, cánh cửa mở ra và y như lúc trưa lại cũng một chén cơm đưa vào, lần này thì tên đại hán áo đen chạy lại hỏi :

- Ngươi có phải là Giang Nam đại công tử Giang Bộ Thanh?

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Đúng.

Chỉ một câu hỏi và một tiếng trả lời, gã đại hán áo đen quay phắt trở ra.

Suốt ngày hôm ấy không động tĩnh gì, Hắc Kỳ lệnh chủ vẫn phải nằm chờ.

Sáng ngày thứ ba, sau bữa cơm tối, một tên đại hán áo đen lách vào đưa tay ra hiệu cho Hắc Kỳ lệnh chủ, tiếp theo một tên nữa bước nhanh vào và một tên mặc áo màu xám đi ngay lại vỗ vai Hắc Kỳ lệnh chủ nói khẽ :

- Giang đại công tử...

Hắc Kỳ lệnh chủ làm như mới vừa hay, hắn mở mắt ra hỏi :

- Có chuyện chi thế?

Tên đại hán áo đen nói :

- Các hạ là Giang đại công tử đấy à?

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Vâng, tôi là Giang Bộ Thanh.

Tên đại hán áo đen vòng tay :

- Tại hạ phụng mạng đến đưa Giang đại công tử ra khỏi nơi này.

Hắc Kỳ lệnh chủ cau mặt :

- Tại hạ và huynh đài vốn không quen biết, chẳng hay huynh đài phụng mệnh của ai?

Tên đại hán áo đen nói :

- Nơi đây nguy hiểm trùng trùng, tại hạ không thể nói nhiều hơn, chẳng hay Giang đại công tử có thể đi được chăng?

Hắc Kỳ lệnh chủ nói :

- Nhưng tại hạ làm sao có thể tin các hạ được chứ?

Tên đại hán áo đen nói :

- Chúng ta không thể lần lữa ở đây lâu, xin công tử thứ cho...

Dứt lời hắn vung tay điểm nhanh vào huyệt đạo của Hắc Kỳ lệnh chủ.

Hắc Kỳ lệnh chủ không kháng cự, cứ để cho hắn xốc đi.

Vừa qua khỏi góc hành lang, một tên đại hán áo đen khác xông ra khẽ hỏi :

- Giang đại công tử đấy à?

Tên đại hán ôm Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu và đi thẳng.

Chỉ một thoáng sau, lại qua thêm một giải hành lang nữa và tên đại hán áo đen đưa Hắc Kỳ lệnh chủ vào một gian thạch thất khá rộng.

Trong gian thạch thất này bàn ghế sắp đặt khá đầy đủ. có thể đó là phòng tiếp khách và Hắc Kỳ lệnh chủ giật mình khi nhận ra người ngồi trên ghế...

Mặt dài mũi quặp, đúng là vị Hộ pháp họ Quách...

Thật là lạ, tại làm sao người thủ hạ đắc lực của Tam cung chủ lại có mặt ở đây?

Hai bên ông ta, hai tên đại hán thủ đao nghiêm chỉnh.

Tên đại hán áo đen bước tới cúi mọp mình :

- Khải bẩm Hộ pháp, thuộc hạ đã đưa Giang Hàn Thanh tới đây.

Quách hộ pháp hỏi :

- Còn Lý Quang Trí?

Tên đại hán áo xám nói :

- Lý Quang Trí vì còn hôn mê, nên thuộc hạ phải cho người khiêng chứ không đi được.

Quách hộ pháp đứng lên trầm giọng :

- Ta phụng mạng rất gấp, vì thế phải đi ngay không thể chần chờ...

Tên áo xám vòng tay :

- Vâng, vì nhiệm vụ nghiêm mật, thuộc hạ không thể tiễn đưa...

Quách hộ pháp khoát tay :

- Xin Hướng tổng quản cứ tự nhiên.

Ông ta đứng lên vẫy tay và đi luôn ra cửa.

Hướng tổng quản lại vòng tay cung kính đưa theo.

Ra khỏi thông đạo, thấy có bốn tên đại hán đứng chờ và có một người đang nằm trên cáng.

Hắc Kỳ lệnh chủ thầm đoán đó là Lý Quang Trí, băn khoăn không biết họ định đưa mình đến chỗ nào...

Quách hộ pháp dừng chân lại hỏi :

- Lý Quang Trí đó phải không?

Tên đại hán áo xám vòng tay :

- Vâng, chẳng hay Quách hộ pháp có cần xem mặt hay không?

Quách hộ pháp khoát tay :

- Khỏi, xin Hướng tổng quản hãy trở lại đi.

Ra khỏi một khoảng nữa, đường bắt đầu hẹp lại, bóng tối phủ dày.

Chương 38: Người của Lưu Hương cốc

Sườn núi dốc nghiêng, bên dưới là một vực sâu nước chảy rào rào.

Bốn phía tối om.

Một tên đại hán áo đen móc túi lấy đá đánh lửa châm vào chiếc đèn lồng, đưa lên cao.

Bây giờ thì Hắc Kỳ lệnh chủ mới thấy rõ đây là một con sông, hai bên đá lồi lởm chởm.

Chính giữa dòng sông chợt cũng có ánh đèn, một chiếc thuyền tiến tới thật nhanh khi nhìn thấy ánh đèn bên này.

Chiếc thuyền vừa tới gần bờ, hai tên đại hán trên thuyền lập tức thả xuống một tấm ván dài. Quách hộ pháp vẫy tay ra hiệu, hai tên đại hán áo đen khiêng Lý Quang Trí xuống trước.

Hắc Kỳ lệnh chủ được đưa xuống sau và cuối cùng là Quách hộ pháp nhảy xuống thuyền ra lệnh tách bến.

Thuyền bắt đầu chèo nhanh về phía trước, Quách hộ pháp vẫn đứng trước mũi chứ không chịu vào khoang.

Ba tên đại hán áo đen đưa đi khi nãy ở lại chứ không xuống thuyền.

Hắc Kỳ lệnh chủ hé mắt, hắn giật mình...

Trong khoan, nơi gần sau lái có một người mặt vàng, chính là Phó đường chủ Cung Quan Võ.

Thêm một chuyện khá lạ, sao lại là người của Lưu Hương cốc?

Tại sao Quách hộ pháp của Ngũ Phượng môn lại cùng bọn với Lưu Hương cốc?

Hắn làm bộ ngạc nhiên :

- Đây là đâu thế nhỉ?

Hắn chỉ hỏi trống không, hắn muốn để họ tự thổ lộ.

Cung Quan Võ vòng tay mỉm cười :

- Xin Giang đại công tử yên tâm, tại hạ là Cung Quan Võ.

Hắc Kỳ lệnh chủ cau mặt :

- Các hạ định đưa Giang mỗ đến đâu?

Cung Quan Võ mỉm cười :

- Chắc Giang đại công tử hiểu lầm, Cung mỗ đâu phải là người của Ngũ Phượng môn.

Hắc Kỳ lệnh chủ càng làm ra vẻ ngơ ngác :

- Thế các hạ là ai?

Cung Quan Võ nói :

- Huynh đệ là thuộc hạ của Lưu Hương Lệnh, tại hạ phụng lệnh đến đây rước Giang đại công tử và Lý lão tiên sinh.

Hắc Kỳ lệnh chủ làm ra vẻ không tin :

- Xin các hạ thứ cho, thật tình là tại hạ chưa nghe trong giang hồ có cái danh hiệu nào gọi là Lưu Hương Lệnh?

Cung Quan Võ cười :

- Khi đến nơi rồi thì tự nhiên Giang đại công tử sẽ biết rõ hơn.

Hắn nhìn chăm chú Hắc Kỳ lệnh chủ và hỏi luôn :

- Hình như Giang đại công tử bị điểm huyệt?

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Vâng, tại hạ đã bị phong bế các huyệt đạo từ mấy tháng nay.

Cung Quan Võ bước tới đưa tay giải các huyệt đạo và nói :

- Xin Giang đại công tử hãy vận công, nếu bị điểm huyệt lâu quá có thể làm cho tay chân bị cóng.

Hắc Kỳ lệnh chủ làm bộ ngồi xếp bằng rồi từ từ vận khí, hắn thấp giọng :

- Đa tạ Cung huynh.

Bây giờ thuyền đã đi xa, Hắc Kỳ lệnh chủ nghe tiếng bước chân bước vào, hắn không quay lại nhưng đoán chắc đó là Quách hộ pháp.

Hắn biết họ đều là những kẻ cao thủ giang hồ nên hắn không dám mở mắt nhìn vì sợ lộ.

Chỉ nghe Cung Quan Võ đứng dậy cười :

- Thật chuyện này làm phiền Quách lão ca hết sức.

Quách hộ pháp cười nhẹ :

- Cung huynh khéo nói thì thôi, đã có lệnh bài của chấp pháp Quách Thiện Ngũ thì việc làm của tại hạ ví như là đi chơi chứ có chi mà cực nhọc?

Cung Quan Võ nói :

- Nhưng nếu không có Quách lão ca tự thân ra tay thì đối phương làm sao chịu giao người. Đó là chưa kể chúng nhận ra chuyện giả mạo ngay.

Hắc Kỳ lệnh chủ nghe như vậy là biết họ đã giả mạo lệnh bài.

Quách hộ pháp nói tiếp :

- Thật sự thì cũng có như thế, tên Hướng tổng quản vừa nhìn thấy tại hạ là không cần quan sát lệnh bài, hắn nghe nói vì phải đi gấp nên lật đật giao người tức khắc.

Cung Quan Võ nói :

- Chính khi bắt đầu hành sự tôi đã biết như vậy rồi, vì chúng xem Lý lão tiên sinh và Giang đại công tử quan trọng lắm, nên nếu chỉ có lệnh bài mà không có người có uy tín thì nhất định bọn chúng cũng sẽ đặt vấn đề rắc rối.

Hắc Kỳ lệnh chủ bây giờ mới hiểu ra, như vậy thì lão Quách hộ pháp này là người của Lưu Hương cốc đưa vào làm nội gián ở Ngũ Phượng môn.

Cung Quan Võ nói :

- Kể ra thì việc làm cho Quách lão ca bại lộ hành tung cũng thật là đáng tiếc, nhưng nếu không thế thì không làm sao cứu được Giang đại công tử và Lý lão trang chủ.

Cung Quan Võ bước lại gần hỏi :

- Giang đại công tử, người đã thấy dễ chịu rồi chứ?

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Vâng, đã khá hơn nhiều rồi.

Hắn liếc sang Quách hộ pháp nhưng không chào hỏi.

Cung Quan Võ lật đật nói :

- Giang công tử chắc chưa gặp Quách lão ca đây chứ? Đây là vị lão ca danh dội lưỡng hồ người ta gọi là Kinh Sơn “Kim Giáp Thần” Quách Diên Thọ đây. Chính nhờ nằm trong tổ chức của Ngũ Phượng môn nên mới có thể đưa được Giang công tử và Lý lão trang chủ ra khỏi hang hùm đấy.

Hắc Kỳ lệnh chủ lật đật vòng tay :

- Tại hạ ngưỡng mộ thanh danh Quách lão ca đã lâu, cho đến hôm nay mới được gặp mặt, lại trong tình cảnh này thật tình tại hạ cảm kích vô cùng.

Quách Diện Thọ cũng vòng tay đáp lễ :

- Năm xưa huynh đệ đã từng tại Kim Lăng cùng lệnh tôn hội diện nhiều lần, thật hết sức vui mừng khi thấy công tử tuy bị lâm nguy nhưng uy phong không hề giảm sút.

Hắc Kỳ lệnh chủ mỉm cười :

- Quách lão ca quá khen thế thôi.

Nhưng trong lòng hắn chợt cảm thấy thắc mắc.

Quách Diên Thọ thân phận khá cao trong Ngũ Phượng môn, vì đã đảm nhận Tổng Phân đàn chủ, như vậy thì cao hơn các Lệnh Kỳ một bậc, nhất định lão phải biết chuyện giả mạo này và như vậy phải chăng lão cũng như mình, giả vờ là người tốt để kết giao với đối phương.

Càng nghĩ Hắc Kỳ lệnh chủ càng tin rằng hắn đoán không lầm.

Bằng vào con người của Quách Diên Thọ, bằng vào bộ mặt thâm trầm của lão, nhất định lão không thể là người tốt được.

Bởi vì hiện có Tam cung chủ ở đây, có cả Cách thiếu chủ và cả một hệ thống của Bài Nha Thạch Thất của Thánh Quả tự, nếu họ không có âm mưu gì thì sao lại có chuyện cứu người dễ dàng như thế?

Cung Quan Võ nói :

- Quách lão ca là người có thân phận khá cao trong Ngũ Phượng môn chẳng hay có biết chất độc mà Lý lão trang chủ đang bị nhiễn là chất độc như thế nào không?

Quách Diên Thọ vuốt râu lắc đầu :

- Huynh đệ tuy giữ chức vụ Hộ pháp trong Ngũ Phượng môn nhưng Hộ pháp chỉ là hư vị chứ không nắm một lực lượng nào trong tay cả. Chuyện chế thuốc, nhất là thuốc độc vốn là cơ mật trọng đại của họ, nó thuộc về chưởng lý của Huyền Võ Đàn, vì thế cho nên huynh đệ cũng khó lòng mà biết được.

Hai người vừa nói chuyện đến đây thì thuyền đã tới bờ, Quách Diên Thọ vòng tay nói :

- Huynh đệ đã công khai phản bội Ngũ Phượng môn, sáng ngày hôm nay nhất định họ sẽ phát giác chuyện tội phạm trọng yếu ở Bài Thạch Thất bị cứu. Thế lực của họ mạnh lắm, trong vòng một trăm dặm trở lại đây khó lòng mà thoát khỏi, vậy xin Cung huynh cho tại hạ cáo từ.

Cung Quan Võ nói :

- Thuyền đã đến bờ rồi xin Quách lão ca hãy đến gặp Đơn đường chủ, sau khi hàn huyên rồi đi cũng không muộn lắm mà?

Quách Diên Thọ trầm ngâm :

- Vâng, vậy thì huynh đệ xin bái kiến Đơn đường chủ rồi sẽ lên đường.

Cho thuyền cặp sát bờ, Cung Quan Võ ra lệnh cho thuộc hạ :

- Đưa Lý lão trang chủ lên bờ trước.

Cung Quan Võ vào trong khoan nói với Quách Diên Thọ và Hắc Kỳ lệnh chủ :

- Xin thỉnh Quách lão ca và Giang đại công tử lên bờ.

Hai người theo chân Cung Quan Võ, họ thấy đó là một khu vườn thật lớn, nhà thủy tạ dựng lên khắp chỗ trông thật là sầm uất.

Cung Quan Võ đưa hai người vào một hành lang rộng lớn, nơi đây có hai tên tỳ nữ trương đèn lồng tiếp rước dẫn đường.

Đi được hồi lâu đến một tòa tiểu viện.

Cung Quan Võ đưa hai người vào một khách thính trang trí thật u nhã, một tên tỳ nữ áo xanh cung kính dâng tà.

Sau tuần trà là chúng lại dọn ngay tiệc rượu.

Một tên tỳ nữ bước lại vòng tay nói với Cung Quan Võ :

- Đơn đường chủ đang bận việc trong tiền sảnh, vừa rồi nghe chư vị đến đây nên truyền cho tiểu nữ lo dọn tiệc rượu để Phó đường chủ tiếp bồi chư vị.

Cung Quan Võ hỏi :

- Tiên sinh có chuyện chi thế?

Tên tỳ nữ nói :

- Hình như là có thượng cấp giá lâm, tiểu nữ cũng không dám tìm hiểu rõ.

Nói xong cô ta cúi đầu lui ra ngoài cửa.

Hắc Kỳ lệnh chủ cố quan sát, hắn thấy những cô tỳ nữ này cô nào cũng nhanh nhẹn, chứng tỏ họ không phải là những tỳ nữ tầm thường.

Cung Quan Võ mỉm cười :

- Chúng ta cùng là người nhà với nhau cả, xin nhị vị dùng rượu tự nhiên.

Quách Diên Thọ hình như ỷ mình là người lớn tuổi nên ông ta không tỏ vẻ khách sáo, ba người vui vẻ đánh chén với nhau.

Cung Quan Võ nâng ly nói với Quách Diên Thọ :

- Quách lão ca đã vì đại nghĩa mà chống lại Ngũ Phượng môn, chính vì lòng hướng thiện ấy mà hôm nay mới cứu được Lý lão trang chủ và Giang đại công tử.

Huynh đệ xin thay mặt Đơn đường chủ kính lão ca một chén.

Quách Diên Thọ lộ vẻ đắc ý, ông ta cười khà khà :

- Chuyện không đáng chi, Cung huynh đừng quá lời.

Cung Quan Võ hướng về Hắc Kỳ lệnh chủ :

- Giang đại công tử lần này thoát khỏi hang hùm, trùng phục Kim Lăng Giang phủ, huynh đệ xin kính một chén mừng.

Hắc Kỳ lệnh chủ lật đật đáp lễ :

- Xin đa tạ Cung huynh, chính đệ nhờ có Cung huynh và Quách lão ca cứu giúp thôi, đáng lý đệ phải kính trước hai vị.

Gần mãn tiệc Cung Quan Võ đứng lên :

- Bây giờ cũng đã quá khuya, xin Giang đại công tử hãy đi nghỉ để dưỡng sức. Huynh đệ đưa Quách lão ca đi hội kiến với Đơn đường chủ.

Quay qua tên tỳ nữ, Cung Quan Võ căn dặn :

- Ngươi hãy đưa Đại công tử vào khách xá.

Tên tỳ nữ cúi đầu tuân lịnh, cô ta giơ cao cây đèn lồng nói với Hắc Kỳ lệnh chủ :

- Xin Giang đại công tử hãy đi theo tiểu tỳ.
Hắc Kỳ lệnh chủ cúi chào Cung Quan Võ và Quách Diên Thọ rồi đi theo cô tỳ nữ.

Ra khỏi hành lang khách thính đi một lúc nữa là đến khách xá.

Nơi đây gồm có năm gian nhà, có lẽ là dành cho tân khách nghỉ ngơi.

Tên tỳ nữ đẩy cửa gian phòng bên phải và nói :

- Xin mời Giang đại công tử vào đây.

Cô ta bước vào trước thắp đèn.

Hắc Kỳ lệnh chủ bước theo vô, hắn thấy gian phòng thật ngăn nắp sạch sẽ.

Cô nữ tỳ cúi mình thấp giọng :

- Nếu có chi cần xin Đại công tử cứ gọi tiểu tỳ.

Hắc Kỳ lệnh chủ cười :

- Đa tạ cô nương.

Tên nữ tỳ bước ra khép trái cửa lại.

Hắc Kỳ lệnh chủ bưng chén trà lại bên cửa sổ vừa nhấm nháp vừa tính toán...

Trong chuyến này đã bắt đầu thu lượm được khá nhiều bí mật của Ngũ Phượng môn, và nhất là biết được chỗ giam cầm đại ca của hắn. Hắn cảm thấy có thể hành động được rồi.

Tuy chưa biết Lưu Hương cốc là hạng nào, chưa biết họ chính hay tà, nhưng chuyện cứu thoát Lý Quang Trí và cứu luôn cả hắn. Ít nhất họ cũng không thể gọi là thù nghịch.

Ngay bây giờ Ngũ Phượng môn đang khuếch trương thế lực, cho nên theo kế hoạch của Quản Thiên Phát là phải cố đoàn kết võ lâm cho thật chặt chẽ, phải làm cho Tứ đại thế gia đừng có chuyện hiểu lầm và phải cùng với phái Nga Mi và Thiếu Lâm góp sức thành một khối.

Hắn nghĩ rằng Lưu Hương cốc xem chừng cũng không kém bọn Ngũ Phượng môn, hắn thấy cần phải gây thiện cảm với họ, biết đâu lực lượng sẽ được mạnh hơn.

Hắn nghĩ rằng chuyện đã xảy ra như thế này thì sáng mai khi gặp Đơn đường chủ, có lẽ nên từ giã về Kim Lăng thật gấp và cần nhất là phải hé cho họ thấy cái lão Quách Diên Thọ này rất đáng nghi.

Nhấp được nửa chung trà Hắn Lỳ Lệnh chủ chợt nghe cơn buồn ngủ nặng trằn mi mắt, hắn tắt đèn lên giường ngủ một giấc thật ngon.

Sáng hôm sau, mãi đến khi mặt trời mọc quá ba sào, Hắc Kỳ lệnh chủ mới tỉnh dậy, hắn vừa mở cửa là gặp ngay cô tỳ nữ áo xanh.

Cô ta lật đật vòng tay :

- Giang đại công tử đã dậy rồi à? Xin công tử cho tiểu tỳ dâng nước.

Cô ta đi ra một lúc rồi bưng vào một chậu nước rửa mặt và sau khi Hắc Kỳ lệnh chủ rửa mặt xong là điểm tâm đã được dọn lên ngay.

Chỉ có một tay của cô tỳ nữ áo xanh này, hình như cô ta được đặc phái phục vụ cho Hắc Kỳ lệnh chủ.

Chờ cho hắn ăn xong, cô tỳ nữ vòng tay :

- Đơn đường chủ có dặn khi nào công tử thức dậy thì xin đưa đến cho người tiếp kiến.

Hắc Kỳ lệnh chủ đứng lên :

- Hay lắm, tại hạ xin đi bây giờ.

Cô tỳ nữ dẫn Hắc Kỳ lệnh chủ đi vào gian nhà trong, khi đến một phòng tương đối lớn hơn cô ta dừng lại nói :

- Kính bẩm Đường chủ, Giang đại công tử đã đến.

Bên trong vọng ra một giọng sang sảng như chuông gióng :

- Xin thỉnh.

Hắc Kỳ lệnh chủ bước vào thấy một lão già mặt như gấc chín ngồi trên chiếc ghế bành, ông ta chỉ có một con mắt, quả là Độc Nhãn Diêm La Đơn Hiểu Thiên.

Hắc Kỳ lệnh chủ làm như mới gặp lần đầu, hắn vòng tay lễ phép :

- Chắc đây là Đơn đường chủ, tại hạ là Giang Bộ Thanh xin ra mắt.

Đơn Hiểu Thiên cười lớn :

- Vâng, chính lão phu là Đơn Hiểu Thiên, xin mời Giang công tử vào trong.

Sau khi mời Hắc Kỳ lệnh chủ ngồi xong, Đơn Hiểu Thiên tiếp :

- Giang công tử đến từ đầu hôm mà lão phu quá bận việc không nghinh tiếp sớm thật vô cùng thất lễ.

Hắc Kỳ lệnh chủ nghiên mình :

- Không dám, chính tại hạ rất mong được diện kiến.

Sau một tuần trà, Đơn Hiểu Thiên chiếu con mắt thẳng vào mặt Hắc Kỳ lệnh chủ và nói thật chậm :

- Lão phu có lời này không biết Giang đại công tử có vui lòng giải đáp?

Hắc Kỳ lệnh chủ nói :

- Xin Đường chủ cứ nói.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Như vậy là quý hóa lắm...

Và ông ta vụt nghiêm giọng :

- Chẳng hay tại sao Giang nhị công tử lại bị giam vào Bài Nha Thạch Thất và Giang đại công tử hiện đang ở đâu?

Hắc Kỳ lệnh chủ rúng động, rõ ràng hắn cải trang thật giống, vì hắn và đại ca của hắn cũng không khác nhau cho lắm, nhưng tại sao vị Đơn đường chủ này lại nhận ra một cách quá dễ dàng?

Hắn ngẩng mặt lên hỏi lại :

- Đơn đường chủ làm sao biết tại hạ cải trang giả dạng gia huynh?

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Giang nhị công tử thấy lạ lắm à?

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Vâng, chính tại hạ hết sức thắc mắc không hiểu tại sao Đơn đường chủ khám phá nhanh thế?

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Thực ra thì chuyện rất đơn giản, bởi vì Giang nhị công tử cũng nhớ rằng đã nghỉ tại nơi đây một đêm và đó là một... giấc ngủ thật ngon.

Hắc Kỳ lệnh chủ mím miệng gật đầu :

- Ạ, thì ra Đơn đường chủ đã cho người bỏ thuốc mê vào nước trà và đã khám phá ra khi tôi còn trong giấc ngủ say?

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Vâng, nhưng xin Giang nhị công tử hãy thứ cho, vì người từ trong tay của Ngũ Phượng môn đến đây, không thể nào lão phu không đề phòng.

Hắc Kỳ lệnh chủ gật đầu :

- Cao minh, quả Đơn đường chủ thật cao minh.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Như thế thì Giang công tử không trách lão phu đấy chứ?

Hắc Kỳ lệnh chủ, không, bây giờ thì nên gọi là Giang Hàn Thanh mới đúng, vì hắn không còn chiếc mặt nạ giả nữa, hắn khẽ gật đầu và tán thưởng :

- Sự hiểm trá trong giang hồ không biết đâu mà lường được, Đơn đường chủ đề phòng như thế là đúng lắm, nhưng chẳng hay Lý lão trang chủ là thật hay là cũng giả?

Đơn Hiểu Thiên nói :
- Giả thì không giả, nhưng chất độc trong người của lão Trang chủ đã thâm nhập nặng lắm, hiện vẫn còn đang hôn mê.

Giang Hàn Thanh nói :

- Như vậy kể ra thì cũng lạ nhỉ, tại sao họ lại bằng lòng cho khiêng Lý lão trang chủ đi cà?

“Bằng lòng để cho khiêng đi”, câu nói của Giang Hàn Thanh đã cố tình hé mở vấn đề.

Là một kẻ lịch lãm giang hồ, làm sao Đơn Hiểu Thiên lại không thấy ngay câu nói bao hàm ý tứ như thế?

Ông ta hơi sửng sốt :

- Nhị công tử muốn nói bọn chúng cố ý để cho chúng ta thoát thân ư?

Giang Hàn Thanh nhìn quanh gian đại sảnh và nhìn ra ngoài cửa.

Đơn Hiểu Thiên biết ý mỉm cười :

- Nhị công tử hãy yên lòng, nơi này tuy không phải là căn cứ chính thức nhưng không phải ai muốn vào cũng dễ đâu.

Giang Hàn Thanh nói :

- Chuyện tại hạ giả dạng gia huynh, chẳng hay ở đây có bao nhiêu người biết?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Trừ lão phu ra chỉ có Cung phó đường chủ và tỳ nữ Hương Lan biết thôi.

Giang Hàn Thanh gật gù :

- Như thế là tốt lắm...

Đơn Hiểu Thiên cau mày :

- Chẳng hay nguyên do nào mà Giang nhị công tử lại phải giả mạo lệnh huynh?

Giang Hàn Thanh mỉm cười :

- Không phải, tại hạ giả dạng Hắc Kỳ lệnh chủ chứ không phải giả dạng gia huynh.

Đơn Hiểu Thiên giật mình :

- Hắc Kỳ lệnh chủ, chẳng lẽ Hắc Kỳ lệnh chủ lại là...

Ông ta kịp thời ngưng lại, nhưng tự nhiên Giang Hàn Thanh biết những lời sau cùng, mặc dù ông ta không nói hết.

Hắn điềm đạm mỉm cười :

- Cũng như chuyện Đơn đường chủ mới nói, chuyện này cũng đơn giản lắm, bởi vì Hắc Kỳ lệnh chủ giả mạo gia huynh, hắn bắt gia huynh giam cầm, tại hạ giả mạo lại hắn, chỉ có thế thôi.

Đơn Hiểu Thiên gật gù :

- Và chính vì chuyện giả mạo này bị đối phương khám phá nên...

Câu hỏi của ông ta thật đúng, vì có bị khám phá ra nên chúng mới bắt giam vào Bài Nha Thạch Thất.

Nhưng Giang Hàn Thanh mỉm cười khoát tay :

- Không phải, nếu tại hạ bị chúng khám phá thì đâu còn sống được?

Hắn không nói rõ vội, nhưng chỉ bằng câu nói đó cũng đã hé cho Đơn Hiểu Thiên thấy được vấn đề...

Đơn Hiểu Thiên biến sắc :

- Như vậy... là chúng phái Nhị công tử đến đây?

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Vâng, đúng là chuyện đã được sắp bày như thế.

Đơn Hiểu Thiên ban đầu vô cùng kinh ngạc nhưng mấy phút sau ông ta trấn tĩnh lại ngay, ông ta hỏi lại :

- Thế còn lệnh huynh đâu? Có phải vẫn còn trong tay chúng?

Giang Hàn Thanh nói :

- Cứ theo tin tức mà tại hạ thu lượm được thì gia huynh hiện còn ở tại Kim Lăng, vì thế cho nên sau khi tham kiến với Đơn đường chủ tại hạ sẽ cáo từ để về Kim Lăng thật sớm.

Đơn Hiểu Thiên trầm ngâm :

- Lệnh huynh đang còn ở Kim Lăng? Tin đó có thể chắc đấy chứ?

Giang Hàn Thanh nói :

- Có lẽ là xác đáng như thế.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Nhị công tử bây giờ đang trong vai của Hắc Kỳ lệnh chủ trà trộn vào hàng ngũ đối phương, tự nhiên là biết được khá nhiều về bí mật của chúng, chẳng hay Nhị công tử có biết kẻ cầm đầu Ngũ Phượng môn là ai không?

Giang Hàn Thanh nói :

- Vì mang trong mình cái lốt Hắc Lỳ Lệnh chủ, nghĩa là thuộc hạ của chúng nên tại hạ cũng không dám tìm hiểu một cách quá sỗ sàng, cho nên chỉ biết người đó là Đại cung chủ mà cũng là sư phụ của Tứ kỳ lệnh chủ.

Hình như rất chú ý đến con người Đại cung chủ đó lắm, Đơn Hiểu Thiên hỏi tới :

- Chẳng hay hắn là con người như thế nào?

Giang Hàn Thanh nòi :

- Đại cung chủ là một trung niên trạc trên dưới bốn mươi, mắt phượng mày tằm...

Đơn Hiểu Thiên trầm ngâm :

- Trung niên mắt phượng mày tằm...

Giang Hàn Thanh nói ngay :

- Đơn đường chủ không cần bận tâm đến sắc diện của con người ấy, vì bọn chúng người nào cũng đeo mặt giả.

Đơn Hiểu Thiên hỏi :

- Như thế chẳng hay Nhị công tử có thể cho lão phu biết chúng phái công tử đến đây với mục đích gì không?

Giang Hàn Thanh nói :

- Không có gì phức tạp, chúng cố ý tìm hiểu nội tình của quý môn đấy thôi.

Đơn Hiểu Thiên hỏi tiếp :

- Nhưng tự nhiên là phải có người liên lạc với Nhị công tử chứ?

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Ngay bây giờ thì chưa vì chúng còn đang sắp xếp...

Thấy Đơn Hiểu Thiên muốn hỏi nữa, Giang Hàn Thanh nói luôn :

- Tại hạ biết Đơn đường chủ còn nhiều điều muốn biết, nhưng có việc tại hạ biết mà cũng có việc tại hạ không biết, vậy tốt hơn hết để tại hạ trình bày tất cả để Đơn đường chủ thấy vấn đề được rõ hơn.

Hắn bèn đem những chuyện cần thiết phải giả làm Hắc Kỳ lệnh chủ cho đến khi được triệu đến Hàng Châu thám thính Thánh Quả tự. Hắn thuật lại tất cả trừ chuyện gặp Tam cung chủ và chuyện khám phá của Đào Ngọc Lan thì hắn không thố lộ.

Đơn Hiểu Thiên gật đầu :

- Được Nhị công tử thành thật cho biết, lão phu vô cùng cảm kích. Chỉ có một điều là khi đã phái Nhị công tử đến đây thì tự nhiên chúng sẽ có chỉ thị sau. Nếu vì nóng lòng vì chuyện của lệnh huynh mà phải về Kim Lăng sớm thì e rằng quá uổng...

Giang Hàn Thanh nói :

- Vậy theo cao kiến của Đơn đường chủ thì nên giải quyết bằng cách nào?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Theo thiển ý của lão phu thì muốn lưu Nhị công tử ở lại đây thêm ít ngày nữa.

Về vấn đề của lệnh huynh thì hãy để cho lão phu lo liệu.

Giang Hàn Thanh nói :

- Chuyện cứu gia huynh thì cũng không khó khăn chi lắm, xin Đơn đường chủ hãy yên lòng, tại hạ có thể hành động một mình.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Lão phu cảm thấy tổ chức và hành động của Ngũ Phượng môn vô cùng bí mật.

Trong giang hồ không ai có thể biết được lai lịch của chúng mà muốn cho ngươi trà trộn vào để lấy tin cũng không phải là chuyện dễ dàng. Cho nên Nhị công tử đã làm được chuyện này thì nên triệt để lợi dụng, một khi phá vỡ được âm mưu thôn tính võ lâm của chúng là mình đã trừ cho giang hồ một tai họa lớn. Cho nên, lão phu thấy rằng nếu Nhị công tử nặng lòng vì chuyện khác mà làm bại lộ là quá uổng công trình.

Giang Hàn Thanh nói :

- Thật ra thì khi cần về Kim Lăng để cứu gia huynh tại hạ cũng không bao giờ để bại lộ chân tướng, nhưng bây giờ nếu vì đại sự mà Đơn đường chủ cần tại hạ ở lại đây thì tại hạ cũng quyết nỗ lực với những gì có thể. Chẳng hay Đơn đường chủ cần tại hạ ở lại đây bao nhiêu ngày nữa?

Đơn đường chủ lộ vẻ vui mừng :

- Hay lắm, theo ý của lão phu thì Nhị công tử chỉ cần ở lại vài ba ngày, nhất định sẽ có chuyện động tĩnh của đối phương.

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Cũng được, vài ba ngày thì cũng không trễ chi, vậy tại hạ xin ở lại.

Đơn Hiểu Thiên cười lớn :

- Nhị công tử niệm tình, lão phu hết sức cảm kích.

Khi hai người còn nói chuyện thì chợt thấy một tên tỳ nữ áo xanh bước vào, cúi mình nói nhỏ :

- Tiểu tỳ phụng mệnh Thái quân đến đây bái kiến Đơn đường chủ.

Đơn Hiểu Thiên nghiện mình :

- Xin mời cô nương vào đây.

Cô tỳ nữ áo xanh bước thẳng vào và nói :

- Thái quân có lệnh cho tiểu tỳ.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Vâng, chẳng hay Thái quân có chỉ thị chi?

Giang Hàn Thanh lấy làm lạ, hắn không hiểu Thái quân là ai nhưng bằng vào cung cách lễ mạo của Đơn Hiểu Thiên đối với cô nữ tỳ này đủ thấy vị Thái quân ấy là người trọng vọng.

Cô tỳ nữ nói :

- Thái quân nghe nói có Giang nhị công tử đến đây nên cho thỉnh Nhị công tử đến cho người đàm đạo.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Đã bao nhiêu năm rồi Thái quân không tiếp khách, nay Nhị công tử vừa đến là cho thỉnh vào ngay, đó chính là một cử chỉ vô cùng ưu ái. Chính lão phu mà muốn gặp Thái quân âu cũng là chuyện rất khó khăn.

Cô tỳ nữ áo xanh cười :

- Khi mời Giang nhị công tử là Thái quân cũng đã có ý mời Đơn đường chủ cùng đi ấy chứ.

Đơn Hiểu Thiên cười :

- Vâng, lão phu xin được ghé theo chút hân hạnh của Nhị công tử vậy.

Và quay qua Giang Hàn Thanh ông ta nói luôn :

- Thái quân đã có ý tương kiến, vậy xin Nhị công tử hãy theo lão phu.

Tên tỳ nữ quay ra :

- Tiểu tỳ xin đi trước dẫn đường.

Chương 39: Quỳ Long nhuyễn kiếm

Bước theo Đơn Hiểu Thiên, Giang Hàn Thanh hỏi nhỏ :

- Dám hỏi Đường chủ chẳng hay Thái quân là ai thế?

Đơn Hiểu Thiên thấp giọng :

- Vệ thái quân.

Tuy chưa biết Vệ thái quân là ai nhưng Giang Hàn Thanh thấy chưa tiện hỏi nhiều nên hắn làm thinh bước theo rẽ sang bên trái.

Quang cảnh chợt đổi khác, đây là một dãy hành lang dài rộng, ăn thẳng ra phía sau và bên hậu viên trang hoàng thật u nhã.

Nhưng không khí ở đây thật là u tịch, không một tiếng động, u tịch đến mức vô cùng tịch mịch, cái u tịch vô cùng quạnh hiu.

Đến hiên sau là gặp ngay một cái sân rộng, so với tiền viện cũng không khác chi mấy. Ngay khung cửa chính có treo một tấm biển sơn son thiếp vàng chói lọi với bốn chữ “Vũ Tịnh Trương Huy” trông thật là sang trọng.

Bên trên có hàng chữ nhỏ: Vệ thái quân Vương thái phu nhân bát tuần chí khánh và phía sau bên này đề tên rất nhiều người có hạng trong số nhân vật lừng danh trong võ lâm về trước.

Căn cứ ngày tháng đề trên tấm khung biểu thì đã quá mười năm, như vậy vị Vệ thái quân này đã quá chín mươi tuổi rồi sao?

Tuổi đã lớn mà người chúc thọ lão toàn là nhân vật trọng vọng, như vậy Vệ thái quân này nhất định là nhân vật trọng vọng võ lâm.

Chỉ có điều hơi lạ là Giang Hàn Thanh chưa bao giờ nghe thấy.

Tên tỳ nữ áo xanh dừng lại nơi phòng khách :

- Xin nhị vị đợi ở đây để tiểu tỳ vào bẩm báo.

Đơn Hiểu Thiên đưa tay mời Giang Hàn Thanh :

- Xin mời Giang nhị công tử ngồi.

Hai người ngồi xuống hàng ghế bên trong và tên tỳ nữ áo xanh mang khay trà đến. Một phút sau, từ bên trong có tiếng rèm khua động, Giang Hàn Thanh ngẩng mặt lên thấy hai a hoàn đang dìu một bà lão đi ra.

Chỉ nhìn mái tóc trắng phau như cước thì quả nhiên lão bà này tuổi đã cao, nhưng nếu nhìn vào gương mặt hồng hào thì người ta chỉ đoán không quá năm mươi tuổi.

Vừa thấy bóng dáng bà lão là Đơn Hiểu Thiên đã cung kính đứng lên :

- Vãn bối Đơn Hiểu Thiên kính bái Thái quân.

Thấy vẻ cung kính của Đơn Hiểu Thiên, Giang Hàn Thanh lật đật đứng lên vòng tay :

- Võ lâm mạt học Giang Hàn Thanh bái kiến lão tiền bối.

Vệ thái quân đưa tay mỉm cười :

- Xin nhị vị đừng quá thủ lễ, xin mời ngồi đàm đạo.

Chờ cho Vệ thái quân ngồi vào rồi Đơn Hiểu Thiên và Giang Hàn Thanh mới cung kính ngồi theo.

Đơn Hiểu Thiên lên tiếng trước :

- Vãn bối vừa đến Hàng Châu là đã đến quấy rầy quý phủ, xin Thái quân thứ lỗi cho.

Vệ thái quân cười :

- Nhà trống bỏ không làm chi? Xin Đường chủ cứ tự nhiên đừng khách sáo...

Và bà ta hỏi liền theo :

- Con a đầu Tỉnh Cô có dễ dạy không nhỉ?

Đơn Hiểu Thiên nghiêng mình :

- Vãn bối đang định thưa với Thái quân điều ấy. Đại cô nương gia học uyên thâm, chính Cốc chủ đã trân trọng như vàng ngọc.

Vệ thái quân thở ra :

- Ôi dà, con a đầu đó vì được lão thân nuông chiều nên lười biếng lắm, các vị là bậc chú bác phải nghiêm trị nó chứ đừng để vậy rồi nó sẽ hư thân.

Đơn Hiểu Thiên thấp giọng :

- Thái quân dạy quá lời.

Quay qua Giang Hàn Thanh, Vệ thái quân mỉm cười :

- Nhị công tử là nghi biểu nhân tài thật xứng đáng là Nam Giang tập duệ, chẳng hay năm nay Nhị công tử niên kỷ được bao nhiêu?

Giang Hàn Thanh nói :

- Năm nay vãn bối vừa đúng mười tám tuổi.

Vệ thái quân khẽ liếc Đơn Hiểu Thiên :

- Tỉnh Cô cũng mười tám tuổi.

Và bà ta mỉm cười nói tiếp :

- Năm xưa lão thân thường nghe ngoại tổ mẫu của Nhị công tử bảo rằng công tử sinh ra đã bị trong cảnh tiên thiên bất túc người rất sợ... khó nuôi, khi đó ta định trao cho Đại Niên làm dưỡng tử, nhưng không may Đại Niên lại bất hạnh mà mất sớm thành ra lão thân cũng không được cái may là có một cậu cháu nội đĩnh ngộ như thế này.

Đại Niên mà Thái quân vừa nói là Vệ Đại Niên, người mà trước đây có biệt hiệu “Bát Diện Uy Phong”, chính là con trai lớn của Vệ thái quân, nhưng chuyện đó Giang Hàn Thanh không biết.

Nhưng khi nghe Vệ thái quân đề cập ngoại tổ mẫu, Giang Hàn Thanh vội hỏi :

- Như vậy là trước kia Thái quân từng gặp ngoại tổ mẫu của vãn bối?

Lão Thái quân gật đầu :

- Lão thân và ngoại tổ mẫu của Nhị công tử vốn là bằng hữu suốt mấy mươi năm, hồi Nhị công tử còn nhỏ, người thường đưa đến Nam Bình sơn, lúc đó Nhị công tử chừng ba tuổi và Tỉnh Cô nhà này cũng mới ba tuổi thôi.

Giang Hàn Thanh lật đật đứng dậy chắp tay xá thật dài :

- Vãn bối không dè Thái quân lại đồng hàng với ngoại tổ mẫu, xin lão Thái quân thứ lỗi cho!

Vệ thái quân mỉm cười :

- Chuyện công tử bái Trúc lão tiên sinh làm sư phụ cũng là do lão thân và ngoại bà của công tử nói đấy. Mới chừng một tháng trước đây, lúc lên đường đi Thiên Tâm Lãnh, sư phụ của công tử cũng có ghé qua đây.

Giang Hàn Thanh lấy làm lạ không hiểu sư phụ của mình đi Thiên Tâm Lãnh làm chi và hắn cũng không biết Thiên Tâm Lãnh ở nơi nào nhưng không tiện hỏi nên hắn cứ gật đầu vâng dạ.

Vệ thái quân lại nói :

- Trúc lão tiên sinh chuyên về thanh trúc kiếm, tuy nó không phải là thứ binh khí có được nước thép tinh ròng như những món binh khí khác, nhưng chính nó đã làm cho thiên hạ giang hồ nể mặt, chẳng hay công tử đã lĩnh hội của người đến mức nào?

Giang Hàn Thanh thấp giọng :

- Gia sư vốn là bậc thiên tài, vãn bối cố gắng lắm cũng chỉ được một đôi phần thôi.

Vệ thái quân nói :

- Trúc Kiếm tiên sinh kiếm pháp đã đến mức cái thế, công tử mà được một đôi phần của người kể cũng là quý lắm rồi.

Bà quay qua bảo tên tỳ nữ :

- Ngươi hãy lên lầu mang thanh Quỳ Long nhuyễn kiếm xuống đây cho ta.

Tên tỳ nữ vâng lời lên lầu mang thanh kiếm xuống.

Cầm thanh kiếm trên tay, Vệ thái quân cười nói với Giang Hàn Thanh :

- Thanh Quỳ Long nhuyễn kiếm này nghe nói vốn là ở trong đại ngôi từ tiên triều nhưng đến đời nhà Tống thì bị lưu lạc trong dân gian, cho đến nay đã ngót mấy trăm năm. Nó là thanh nhuyễn kiếm cho nên đòi hỏi người sử dụng phải có nội lực hùng hậu và kiếm pháp tinh thông, bởi vì không như vậy thì không làm sao sử dụng được.

Bà ta uốn uốn thanh kiếm bằng hai ngón tay và nói tiếp :

- Nhờ nó mềm mại như thế này cho nên có thể buộc ngang lưng thay cho sợi dây đai, lăn lộn giang hồ dùng nó rất tiện dụng. Lão thân cơ thể bạc nhược rồi nay xin trao tặng cho Giang nhị công tử.

Giang Hàn Thanh khẽ nói :

- Lão Thái quân có vật báu thế này làm sao vãn bối dám nhận.

Vệ thái quân cười :

- Nhị công tử đã được chân truyền của Trúc lão, và nhất là đối với một người đã có một trình độ kiếm thuật như thế rất cần có một thanh kiếm vừa tay. Ngay bây giờ không có ai xứng đáng sử dụng thanh kiếm này, huống chi lão thân và ngoại bà của công tử vốn là chỗ tỷ muội. Nói cách khác lão thân là người có tuổi, gặp được công tử không có gì làm quà nên muốn tặng công tử thanh kiếm này mà thôi.

Giang Hàn Thanh muốn từ chối nữa nhưng Đơn Hiểu Thiên đã nói vào :

- Giang nhị công tử không nên từ chối, lão Thái quân đã nói cho thì không bao giờ có chuyện thu hồi, huống chi thanh kiếm này nếu buộc vào ngang lưng rất dễ tránh được tai mắt, vậy công tử cứ thu nhận để cho lão Thái quân được vui lòng.

Vệ thái quân gật đầu :

- Đơn đường chủ nói rất đúng, lão thân đã trao ra thì không bao giờ có chuyện thu hồi, và nếu có thể thu hồi thì lão thân không bao giờ trao ra như thế. Như Trúc Kiếm tiên sinh đi đâu cũng có thanh kiếm trúc làm vật tùy thân, còn công tử cũng cần phải có vật tương đương như thế. Xin công tử cứ thu nhận chứ đừng ngại gì cả.

Biết không thể và cũng không nên từ chối, Giang Hàn Thanh đứng lên, bước lại hay tay nâng thanh kiếm :

- Lão Thái quân đã nói thế, vãn bối cung kính chi bằng tuân mạng.

Bây giờ cầm thanh kiếm trên tay Giang Hàn Thanh mới thấy nó mỏng, mềm dịu như lá lúa, chiếc bao kiếm không biết làm bằng thứ da gì mà bên ngoài có vẻ ngời ngời, cầm vào tay nghe thật mềm thật mịn. Nơi đốc kiếm có chạm hình một đầu rồng, dưới hàm rồng có gắn một hạt minh châu sáng chói và cũng là nơi hàm rồng có khoen để buộc vào mình.

Vệ thái quân nhìn Giang Hàn Thanh nở nụ cười hiền dịu :

- Thanh nhuyễn kiếm này nằm ở đây đã mấy mươi năm rồi, bây giờ nó đã gặp người chủ nhân xứng đáng.

Giang Hàn Thanh nói :

- Lão Thái quân quá khen làm vãn bối cảm thấy thẹn.

Vệ thái quân nói :

- Lão thân có một lời gởi gắm, mong sau này khi công tử gặp đứa cháu nội dại khờ của lão thân thì công tử hãy niệm tình chiếu cố dùm cho...

Giang Hàn Thanh cúi mình :

- Vãn bối xin ghi nhớ.

Đơn Hiểu Thiên ngồi một bên mỉm cười không nói...

Vệ thái quân cũng cười :

- Nhị công tử còn ở lại hàn xá nhưng lão thân không thể lo lắng được nhiều, xin phiền Đơn đường chủ thay lão thân mà tiếp đãi nhé.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Xin lão Thái quân yên lòng, vãn bối sẽ lo chu đáo.

Hai người bèn đứng dậy làm lễ kiếu từ.

Ra tới dãy hành lang Giang Hàn Thanh hỏi nhỏ :

- Tại hạ có điều xin thỉnh giáo, chẳng hay ở đây có người nào có dụng cụ hóa trang chăng?

Đơn Hiểu Thiên mỉm cười :

- Tại hạ đã lo chuyện ấy từ đầu hôm, sau khi phát giác Nhị công tử thì tại hạ đã cho người hóa trang y trở lại, bây giờ Giang nhị công tử cũng vẫn là Đại công tử đấy.

Giang Hàn Thanh giật mình, hắn không ngờ Đơn Hiểu Thiên lại chu đáo đến thế.

Và đến bây giờ hắn mới thấy cái sơ hở của mình, vì khi nghe người ta phát giác mà cũng không tự xem xét lại cách hóa trang.

Ra khỏi hành lang thì gặp ngay Cung Quan Võ, hắn thấy Đơn Hiểu Thiên là bước tới hỏi nhanh :

- Đường chủ đưa Nhị công tử đến tham kiến Thái quân đấy à?
Đơn Hiểu Thiên gật đầu hỏi lại :

- Có thấy đối phương động tịnh gì chưa?

Cung Quan Võ lắc đầu :

- Chưa thấy gì khả nghi cả, chỉ có điều...

Thấy Cung Quan Võ nhìn Giang Hàn Thanh ngập ngừng, Đơn Hiểu Thiên cười :

- Giang nhị công tử là người nhà, Cung phó đường chủ cứ tự nhiên.

Cung Quan Võ nói :

- Vừa rồi có mấy người du khách lảng vảng quanh đây trông có vẻ khả nghi, có lẽ chỗ của chúng ta đã bị chúng khám phá rồi... Bây giờ Lý lão trang chủ vẫn còn hôn mê, huynh đệ thấy chúng ta cần hộ tống người đi nơi khác thì có lẽ ổn hơn.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Chuyện này tại hạ có báo về Cốc chủ rồi, sớm muộn gì cũng sẽ có người đưa Thanh Phong đạo trưởng và Độc Tẩu Chu Tiền đến đây.

Cung Quan Võ trầm ngâm :

- Chúng ta ở nơi đây đây người có quá ít mà đối phương...

Đơn Hiểu Thiên chận ngang :

- Cung phó đường chủ sợ bọn Ngũ Phượng môn cho người tấn công nơi đây chứ gì?

Cung Quan Võ gật đầu :

- Vâng, huynh đệ chính đang lo lắng điều đó.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Cho dù bọn Ngũ Phượng môn có tập trung cao thủ, huynh đệ vẫn thấy rằng chúng nhất định cũng không dám gây sự với Nam Bình thế gia đâu.

Giang Hàn Thanh giật mình.

Nam Bình thế gia?

Hình như lâu lắm rồi hắn có nghe sư phụ hắn là Trúc Kiếm tiên sinh nói tới.

Đơn Hiểu Thiên nói tiếp :

- Bây giờ tại đây còn có Quách Diên Thọ, đối với người này chúng ta phải hết sức thận trọng.

Cung Quan Võ hỏi :

- Đường chủ đã thấy có điều khả nghi đối với con người ấy à?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Ngay bây giờ thì chưa có thể quyết đoán.

Cung Quan Võ nhận xét :

- Nhưng chính Lý lão trang chủ và Giang nhị công tử đã nhờ hắn cứu ra...

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Tại hạ chỉ muốn đặc biệt chú ý chứ chưa thể nói người ấy như thế nào.

Cung Quan Võ nói :

- Huynh đệ đã cho người theo dõi, Trương Đắc Lộc vốn là con người cơ trí, huynh đệ sẽ cho hắn đeo sát bên ngoài đề phòng động tịnh của Quách Diên Thọ.

Đơn Hiểu Thiên lắc đầu :

- Chuyện này Cung phó đường chủ nên tự hành động chứ đừng cho Trương Đắc Lộc biết. Vì Quách Diên Thọ là lão giang hồ, cơ trí của hắn không sao lường được, nếu Trương Đắc Lộc không khéo một chút là hắn biết ngay.

Đơn Hiểu Thiên Quan lại nói với Giang Hàn Thanh :

- Chỗ phòng của Nhị công tử rất gần phòng của Quách Diên Thọ, lão phu mong Nhị công tử góp cho một tay để dò xét lão ta.

Giang Hàn Thanh nói :

- Vâng, nếu không có gì quá sức thì tại hạ nguyện cố gắng.

Gia đinh dọn xong tiệc rượu, Đơn Hiểu Thiên mời Giang Hàn Thanh và Cung Quan Võ vào bàn.

Giang Hàn Thanh nói :

- Chúng ta có cần thỉnh Quách Diên Thọ cùng ăn chăng?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Về lý thì hắn đã phản bội Ngũ Phượng môn nên phải cẩn thận không cho hắn lộ diện, vì thế cứ để hắn ăn nghỉ một chỗ là tốt hơn.

Giang Hàn Thanh và Cung Quan Võ vào đại sảnh, Đơn Hiểu Thiên khoát tay bảo hai tên tỳ nữ :

- Khỏi cần phải hầu, các ngươi hãy lui ra, khi nào cần ta sẽ gọi.

Xong một xong chén đầu, Đơn Hiểu Thiên cười nói với Cung Quan Võ :

- Giang nhị công tử nôn nóng muốn về Kim Lăng, nhưng lão phu thấy cần nên lưu lại để chờ động tịnh...

Cung Quan Võ ngạc nhiên :

- Có chuyện chi cần mà Giang nhị công tử lại gấp về Kim Lăng như thế?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Theo tin tức thu lượm được thì hình như Đại công tử còn bị chúng giam giữ tại Kim Lăng, nên Giang nhị công tử nóng lòng muốn về Kim Lăng tìm phương giải cứu.

Cung Quan Võ gật đầu :

- À... thì ra có chuyện như thế? Nhưng theo tại hạ thì chỉ cần Giang nhị công tử nắm chắc địa điểm và cho chúng tôi biết...

Giang Hàn Thanh nói ngay :

- Chúng giam gia huynh tại một ngôi mộ cổ ở Vũ Hoa đài.

Cung Quan Võ nói :

- Như thế là được rồi, chỉ cần biết chắc như thế thì công tử khỏi phải nhọc công, vì chuyện đó chúng tôi có thể chu toàn.

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Lão phu cũng đã nói như thế, nhưng Giang nhị công tử muốn chính tay hành động. Nhưng thôi, chuyện đó hãy gác lại, chuyện chính yếu trước mắt chúng ta bây giờ là hai việc quan trọng. Thứ nhất là chờ xem đối phương có chỉ thị gì cho Nhị công tử hay không, thứ hai là phải theo dõi và khám phá cho kỳ được hành tung của Quách Diên Thọ để chúng ta có yếu tố mà quyết định.Cung Quan Võ nói :

- Vâng, Đường chủ nói chí lý, nhưng chẳng hay chúng ta nên hành động thế nào cho ổn?

Đơn Hiểu Thiên nói :

- Đối phương vẫn tin Nhị công tử là người của chúng, nhất định chúng sẽ cho người liên lạc, chuyện đó chắc chắn là phải xảy ra như thế. Còn như Quách Diên Thọ, nếu hắn cũng là người của đối phương trà trộn vào đây là phản gián thì tự nhiên cũng có mối dây liên lạc với hắn. Chúng ta cứ kiên trì theo dõi là sẽ phát giác ra ngay.

Chuyện này rất quan trọng không thể giao cho người khác được, xin Phó đường chủ tự thân quán xuyến.

Cung Quan Võ nói :

- Xin Đường chủ hãy yên lòng, huynh đệ sẽ cố gắng làm tròn nhiệm vụ.

Và hắn đứng lên nói với Giang Hàn Thanh :

- Vừa rồi Đơn đường chủ đã có nói, mong Giang nhị công tử cố gắng giúp cho một tay.

Giang Hàn Thanh vòng tay :

- Đây là chuyện chung chứ không phải riêng của một ai, tại hạ vô cùng vinh hạnh được đóng góp.

* * * * *

Sau bữa cơm, Giang Hàn Thanh vừa trở vào phòng thì gặp ngay Hương Lan đón tiếp :

- Chẳng hay Đại công tử còn có gì sai bảo?

Giang Hàn Thanh khoát tay :

- Không, khi nào cần thì tại hạ sẽ nhờ đến cô nương.

Lên lầu đóng cửa phòng lại xong, Giang Hàn Thanh mở thanh nhuyễn kiếm rút ra khỏi vỏ và hắn bỗng giật mình...

Thanh kiếm chưa ra hết thì hơi thép lạnh đã toát ra, ánh thép ngời xanh, quả là một thanh báu kiếm...

Cho thanh kiếm trở vào vỏ Giang Hàn Thanh định lên giường vận công điều dưỡng thì hắn chợt thấy một chéo giấy ló ra dưới gối. Hắn lật đật rút ra xem thì đó là một mảnh giấy có viết mấy dòng :

“Vào Nam Bình thế gia rồi thì phải hết sức thận trọng bảo toàn bí mật, không nên tùy ý hành động, sau này sẽ nhận lệnh trực tiếp từ chỉ huy của Chu Điểu Ngũ Sứ”.

Dưới không ký tên mà chỉ in hình một con chim sẻ.

Giang Hàn Thanh ngẫm nghĩ nhớ lại lời của Cách Thiệu Ngũ đã có nói Chu Tước đàn vốn là cơ quan điều hành lãnh đạo cho cánh quân phản gián. Bất cứ ai lãnh nhiệm vụ gian tế tất cũng đều nhận lệnh từ nơi đây, như vậy hình con chim sẻ này đúng là dấu hiệu của Chu Tước đàn, nhưng hắn không biết Chu Điểu Ngũ Sứ là ai.

Hắn chợt ngờ Chu Điểu Ngũ Sứ chính là Quách Diên Thọ và hắn thấy cần thông báo ngay cho Cung Quan Võ vì sự canh phòng cẩn mật như họ Cung đã nói mà vẫn có gian tế vào đây được âu cũng là chuyện dị thường...

Giang Hàn Thanh xếp mảnh giấy bỏ vào trong túi áo rồi mở cửa bước ra.

Hương Lan nghe tiếng mở cửa, nàng lật đật bước tới vòng tay :

- Đại công tử có chuyện chi sai bảo?

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Tại hạ có một việc muốn hỏi thăm cô nương.

Hương Lan cười thật đẹp :

- Vâng xin công tử cứ bảo.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Lúc tại hạ đi ra ngoài, chẳng hay ai đã vào phòng này?

Hương Lan lắc đầu :

- Không thấy, Cung phó đường chủ đã dặn tiểu tỳ, bất cứ ai cũng không được vào phòng công tử.

Như thế thì quả là quái lạ...

Giang Hàn Thanh cau mặt làm thinh.

Hương Lan chớp chớp mắt :

- Đại công tử đã bị mất vật chi à?

Giang Hàn Thanh lắc đầu cười :

- Không, tại hạ chỉ hỏi thế thôi chứ không có chuyện chi đâu, xin cô nương đừng để ý.

Giang Hàn Thanh muốn đi tìm Cung Quan Võ nhưng nhớ lại trên mảnh giấy có ghi hãy bảo toàn bí mật, không cần gấp trong chuyện liên lạc... Hắn cảm thấy chuyện cũng không có gì gấp lắm nên quay trở lại phòng đóng cửa.

Hắn lên giường định dưỡng thần, nhưng bao nhiêu chuyện lạ cứ tuôn ra làm cho hắn nghe lòng bức rức, tịnh tọa không yên.

Ngay lúc đó chợt nghe có tiếng bước chân ngoài cửa và tiếng gõ cửa liền theo.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Ai thế?

Tiếng bên ngoài đáp :

- Huynh đệ là Cung Quan Võ đây.

Giang Hàn Thanh tuột xuống mở cửa :

- Cung huynh đến thật là đúng lúc.

Cung Quan Võ bước vào hỏi ngay :

- Nhị công tử vừa có chuyện chi à?

Giang Hàn Thanh nói :

- Huynh đệ vừa nhận được mật lệnh của đối phương.

Cung Quan Võ kinh ngạc :

- Nhị công tử nhận được bao giờ?

Giang Hàn Thanh nói :

- Lúc nãy, khi vào đến phòng là huynh đệ bắt được ngay.

Cung Quan Võ biến sắc :

- Sao lại có thể như thế được cà? Chính huynh đệ đã căn dặn Hương Lan, khi công tử không có mặt thì không được cho ai vào phòng kia mà?

Giang Hàn Thanh nói :

- Chuyện đó mình cũng không thể trách cô ta được, vì rất có thể khi cô ta đưa tại hạ xuống tương kiến Đơn đường chủ thì có người lẻn vào.

Giang Hàn Thanh móc mảnh giấy trao cho Cung Quan Võ.

Cung Quan Võ cau mày hỏi :

- Nhị công tử có biết Chu Điểu Ngũ Sứ là ai không?

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Không biết. Nhưng tại hạ có nghe Cách Thiệu Ngũ bảo rằng tất cả những người có nhiệm vụ phản gián của Ngũ Phượng môn đều do Chu Tước đàn phụ trách chỉ huy. Chu Tước Ngũ Sứ này có thể là người của Chu Tước đàn.

Cung Quan Võ băn khoăn :

- Làm sao mình có thể biết chắc như thế được?

Giang Hàn Thanh nói :

- Đây cũng chỉ là sự ước đoán của tại hạ vì cứ theo xưng danh của Chu Điểu Ngũ Sứ mà suy nghiệm thì có thể họ lấy theo Nhị Thập Bát Tú mà hướng về chính Nam là Thất Tinh. Như vậy rất có thể Chu Tước đàn có 7 người phụ trách gọi chung là Chu Điểu thất tinh.

Nói đến đây Giang Hàn Thanh chợt nhớ đến Trầm Duyên Ỷ, người thứ thiếp này của Lý Quang Trí cũng được gọi là sứ giả...

Cung Quan Võ gật đầu cười :

- Như thế đủ thấy sở học rất cần trong mọi phương diện, điều suy luận của Nhị công tử cũng có thể là xác đáng đấy. Bây giờ chúng ta còn phải tìm xem Chu Điểu Ngũ Sứ là ai...

Giang Hàn Thanh nói :

- Tại hạ đã được cho biết trước là sẽ do Chu Tước Ngũ Sứ chỉ huy thì nhất định hắn sẽ liên lạc ngay chứ không lâu lắm đâu.

Cung Quan Võ nói :

- Mật lệnh này Nhị công tử hãy giữ lại, hiện tại Đơn đường chủ đã đi có việc có lẽ đến trưa mai mới về tới. Vậy chúng ta hãy chờ Đường chủ về rồi sẽ bàn kỹ lại sau.

Hắn trầm ngâm một chút rồi nói tiếp :

- Huynh đệ cảm thấy mật lệnh này đã tăng thêm hồ nghi đối với Quách Diên Thọ.

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Tại hạ cũng cảm thấy như Cung huynh.

Cung Quan Võ nói :

- Đơn đường chủ đến trưa ngày mai mới về, đêm nay chúng ta ở đây không đủ người nên tại hạ đến đây là để nhờ Giang nhị công tử tiếp cho một tay trong chuyện đề phòng.

Giang Hàn Thanh nói :

- Cung huynh không nên khách sáo. Có nơi nào cần tại hạ thì Cung huynh cứ bảo thẳng cho.

Cung Quan Võ nói :

- Đơn đường chủ đã giao trọng trách giám thị Quách Diên Thọ cho hiền đệ, nhưng đêm nay không có Đơn đường chủ ở nhà, huynh đệ phải lo canh phòng phía trước. Vậy mong Nhị công tử giúp cho việc theo dõi họ Quách phía sau này.

Giang Hàn Thanh nòi :

- Cung huynh cứ an lòng lo tiền viện, chuyện Quách Diên Thọ cứ để tại hạ đảm đương.

Cung Quan Võ vòng tay :

- Xin đa tạ Nhị công tử.

Hai người chia tay, Cung Quan Võ bước vội ra ngoài.

Chương 40: Hội kiến nơi cổ miếu

Cung Quan Võ đi rồi, Giang Hàn Thanh vào phòng ngồi tịnh dưỡng trong trang viện đã lên đèn.

Hương Lan bên ngoài lên tiếng :

- Tiểu tỷ xin dâng nước cho Nhị công tử.

Giang Hàn Thanh nói :

- Cô nương cứ vào tự nhiên.

Hương Lan bưng vào một chậu nước mỉm cười :

- Xin công tử rửa mặt rồi dùng cơm tối.

Giang Hàn Thanh nói :

- Đa tạ cô nương.

Hương Lan quay lại cười thật dịu :

- Tiểu tỷ tên là Hương Lan xin công tử cứ gọi tên, chứ gọi bằng cô nương hoài làm cho tiểu tỳ... thẹn quá.

Nói xong, nàng cúi đầu bước vội ra ngoài.

Giang Hàn Thanh rửa mặt xong bước xuống lầu thì quả thật cơm đã dọn sẵn.

Hương Lan thấy Giang Hàn Thanh vừa xuống tới thì nàng lật đật kéo ghế ra mỉm cười :

- Xin Nhị công tử hãy ngồi, tiểu tỳ... châm rượu.

Giang Hàn Than khoát tay :

- Hương Lan cô nương, tại hạ ít uống rượu, xin cô nương đừng rót.

Hương Lan hơi sửng sốt, nhưng rồi nàng lại mỉm cười :

- Vâng! Nhị công tử không dùng rượu thôi để tiểu tỳ sang cơm.

Nhưng rồi nàng lại nói luôn :

- Một thanh niên hào khí như công tử mà lại không uống rượu thì... làm sao có đủ hứng với đời?

Giang Hàn Thanh cười :

- Hào khí của con người đâu phải nhờ vào rượu? Nếu rượu có thể tạo thanh hào khí thì hào khí đó chắc chắn sẽ dễ dàng tan biến theo chất men nồng.

Hương Lan đứng bên ngoài chờ cho Giang Hàn Thanh ăn cơm xong, nàng dâng trà và khăn mặt rồi mang mâm cơm trở vào trong.

Giang Hàn Thanh vừa bước vào phòng thì nhận ra ngay là trong phòng đã có kẻ vừa vào.

Bời vì khi đi ra, nơi bàn nhỏ cửa sổ không có gì cả nhưng bây giờ thì có một chén uống trà để đó, dưới chén uống trà có dán một mảnh giấy, hình như sợ gió bay nên phải dằn lên.

Giang Hàn Thanh sửng sốt hắn bước lại rút mảnh giấy thấy viết :

“Lưu Lệnh chủ, canh ba đêm nay hãy theo người cầm lồng đèn đỏ, tại ven rừng trúc cách trang viên ba dặm tuyệt đối không nói chuyện với kẻ đưa đường, Chu Điểu Ngũ Sứ.”

Thật là to gan, dám bỏ mật lệnh một cách gần như công khai như thế này là đủ thấy họ canh rất vừa đúng lúc, họ nắm chắc thời gian họ không sợ ai phát giác, họ tin chắc là một mình Giang Hàn Thanh nhận được mà thôi.

Giang Hàn Thanh xem đi xem lại một hồi và thầm nghĩ: “Chu Điểu Ngũ Sứ đã là người trực tiếp chỉ huy, hắn cần gặp mặt mình vào canh ba đêm nay với ý gì?”

Tự nhiên hắn cảm thấy vấn đề đã có phần hệ trọng, vì theo cách xếp đặt trước đây thì đâu phải là chuyện gấp, thế tại sao lại gặp trường hợp khá vội vàng?

Đang suy nghĩ chợt nghe có tiếng chân bước nhẹ lên thang, hắn lật đật nhét lá thư vào mình và bước ra cửa.

Hương Lan mang đến một kỷ trả bước vào đặt xuống bàn và khẽ nghiêng mình :

- Xin mời Nhị công tử dùng trà.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Cung phó đường chủ có ở phía trước không?

Hương Lan đáp :

- Tiểu tỳ được đặc phái ở đây để hầu hạ công tử cho nên không được biết rõ lắm về công chuyện phía trước, hình như phó đường chủ đang bận tâm.

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- À thôi, không có chuyện chi.

Hương Lan nhìn sâu vào mắt Giang Hàn Thanh và hỏi :

- Hình như công tử có tâm sự gì à? Công tử có cần tiểu tỳ thông báo cho phó đường chủ biết không?

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Không, tại hạ chỉ hỏi thế thôi chứ không có chuyện gì...

Hương Lan chớp mắt cười nhẹ :

- Tiểu tỳ xem chừng công tử có tâm sự gì nhiều lắm thì phải?

Giang Hàn Thanh cười gượng :

- Cô nương nói đùa thôi chứ tại hạ mà có tâm sự gì đâu.

Hương Lan nhếch môi cười và cúi mặt bước ra.

Giang Hàn Thanh bưng chén trà uống từng hớp một, hắn cảm thấy có lẽ Nam Bình thế gia này đã có bọn Ngũ Phượng môn tiềm phục lâu rồi, bởi vì nếu người trao thư liên lạc với hắn là người từ ngoài vào thì làm sao lại có thể ăn khớp với chuyện ra vào của hắn như thế?

Chỉ mới vừa xuống lầu là có mật lịnh vào nằm trên ghế quá nhanh.

Bận trước, hắn thản nhiên nhận mật lệnh do Quách Diên Thọ đưa đến, nhưng bây giời thì xác nhận rõ ràng không thể như thế được.

Quách Diên Thọ muốn hành động gì cũng phải chờ đêm tới phải thận trọng từng ly, còn chuyện trao mật lệnh lần này rõ ràng đối phương nắm chắc giờ giấc rõ ràng, chẳng những họ là người trong Nam Bình thế gia này, mà họ còn lạ người thân cận nữa.

Giờ phút này chính là giờ mà Quách Diên Thọ đang dùng cơm. Cung Quan Võ đã cho người theo dõi nhất định lão không làm sao dám bước ra ngoài.

Tuy không phải là người có kinh nghiệm nhiều về những khúc mắc trong giang hồ, nhưng trong mấy tháng gần đây Giang Hàn Thanh cũng đã gặp quá nhiều chuyện khó khăn, hắn lại có một tầm hiểu biết khá cao nên hắn nhận sự việc có phần nhanh chóng.

Quan sát bên ngoài cửa sổ phía dưới là một khu vườn rộng. Giang Hàn Thanh thấy rằng tất cả những chuyện xảy ra trong phòng hắn có thể bắt nguồn từ dưới khu vườn này, nếu không phải là gia nhân đi vào bằng cửa chính.

Nhưng bây giờ hắn đã có mặt trong phòng thì không còn lo về mặt cửa chính từ thang lầu dẫn lên nữa, vấn đề còn lại là dưới khu vườn.

* * * * *

Gần đến canh ba Giang Hàn Thanh tung mình nhẹ nhàng ra cửa sổ.

Mây xám, ánh mặt trăng khung cảnh chung quanh không sáng lắm đứng một chỗ nhìn ra, cách đó nếu hơn một trượng thì không thể ra gì cả.

Đúng là một đêm rất lợi hại cho những kẻ dạ hành.

Khi quan sát quả thật không có gì khả nghi, Giang Hàn Thanh thi triển khinh công tung mình nhảy vút qua khỏi đầu tường nhắm hướng nam lao thẳng.

Vừa đúng khoảng ba dặm đường, Giang Hàn Thanh dừng lại, hắn chú mục về phía ven rừng.

Từ xa xa, nơi triền núi thoai thoải, quả nhiên có một bóng đèn lù mù di động...

Phía bên kia cũn đúng là khu rừng trúc mà gió về khuy cành lá đong đưa xào xạc, văng vẳng nhưng nghe lồng lộng.

Tuyệt đối không nói chuyện với kẻ đưa đường, mật lệnh đã ghi rõ ràng như thế.

Giang Hàn Thanh băn khoăn không hiểu tại sao họ lại có lối triệu lập quá bí mật như thế ấy?

Nhưng người cầm đèn lồng đó là ai?

Nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ về chuyện đó Giang Hàn Thanh tung mình theo vút ánh đèn.

Càng đến gần càng thấy rõ bóng người Một bóng người vóc dáng lam lũ như một gã tiều phu, đầu hắn đội chiếc nón lá rộng vàng che khuất mặt, nhưng Giang Hàn Thanh đoán chừng tuổi tác hắn cũng đã quá trung niên, vì dáng dấp xem chừng dính cường.

Tự nhiên, người này không phải là Quách Diên Thọ.

Giang Hàn Thanh nghĩ nếu có Quách Diên Thọ trong chuyến thi hành mật lệnh này thì bây giờ có lẽ hắn cũng đã đến rồi.

Nhìn đi nhìn lại người cầm đèn lồng đang đi Giang Hàn Thanh do dự.

Có phải người đó là kẻ đưa đường theo lời dặn trong mật lệnh, hay là một tiều phu có chuyện đi đêm?

Nhưng không thể như thế được.

Canh ba bây giờ thì đúng là canh ba, người cầm đèn lồng đi đúng là ngọn đèn lồng màu đỏ.

Giang Hàn Thanh riết theo và lên tiếng :

- Xin hỏi, không biết lão trượng đi về đâu?

Người cầm đen lồng không trả lời mà cũng không quay lại, hắn cứ tiếp tục bước đi không mau mà cũng không chậm lắm.

Giang Hàn Thanh đành phải đi theo.

Được một đổi xa xa, người cằm đen lồng rẽ vào một con đường nhỏ dẫn vào rừng rậm, Giang Hàn Thanh cứ bám riết theo.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đúng là kẻ đưa đường.

Vì cứ theo mật lệnh đã dặn thì tự nhiên là phải dặn cả hai người cho dù hắn có hỏi, người đưa đường cũng không thể trả lời.

Mà họ đã không chịu trả lời thì không thể là người nào khác.

Qua khỏi một khu rừng khá lớn và khá sầm khuất là đụng ngay một ngôi miếu hoang vu.

Vừa đến cửa miếu, người đưa đường vùng nói :

- Vào ngay!

Ngọn đèn trên tay chao nhanh, người đưa đường cũng lao thật nhanh vào trong ngôi cổ miếu.

Hai chuyện lạ lùng xảy đến một lúc, đang lầm lũi bước đi chầm chậm như một lão già người đưa đường vụt đổi thay thân pháp, hắn lao vào trong miếu thật nhanh, thứ hai là giọng của người ấy tuy có hai tiếng gắn ngủi, nhưng Giang Hàn Thanh cảm thấy rất quen.

Nhưng nhất thời hắn không làm sao phân biệt giọng quen quen là ai?

Nhưng bây giờ thì không phải là thời giờ để suy nghĩ về chuyện đó, đã đến đây rồi thì cho dù thế nào cũng phải vào.

Giang Hàn Thanh nhún mình lao vút theo sau.

Đại điện tối đến ngửa bàn tay không thấy.

Khi Giang Hàn Thanh vừa vào đến bên trong thì một tiếng khua vang vội từ phía sau lưng hai cánh cửa đóng sầm lại.

Tự nhiên Giang Hàn Thanh không coi chuyện đóng cửa là điều quan trọng, hắn không hề sợ hai cánh cửa ấy, nó không hề làm thành cái rọ để nhốt hắn được...

Hắn từ từ bước tới tập trung nhãn lực nhìn kỹ chung quanh.

Nhưng bóng tối thật nặng nề, Giang Hàn Thanh chỉ nhìn thấy mập mờ tượng thần, nhưng khi hắn vừa thấy thì từ nơi tượng thần đã phát ra một giọng trầm trầm :

- Lưu Cảnh Thăng, đã thấy bản tòa mà còn chư quì xuống?

Giang Hàn Thanh đứng ỳ một chỗ, hắn ngẩng mặt lên nhìn tượng thần, bây giờ thì hắn thấy hai con mắt ngời ngời như điện...

À như thế thì khi hắn mới vào, người ngồi giả tượng thần đã che hai mắt lại nên chỉ thấy một màu đen...

Hắn lên tiếng hỏi lại :

- Tại hạ phụng mạng đến đây, chẳng hay tôn giá là ai?

Người ngồi trên bệ hỏi gặn :

- Phụng mạng ai? Và đến đây có chuyện gì?

Giang Hàn Thanh nói :

- Nếu tôn giá là người phát lệnh thì tự nhiên phải biết tại hạ đến đây có việc gì rồi chứ.

Người trên bệ hỏi :

- Có phải đến để báo cáo không?

Giang Hàn Thanh vòng tay :

- Vâng, đúng y theo lệnh.

Người trên bệ nói :

- Hay lắm, bản tòa chính là Chu Điểu Ngũ Sứ đây, nhưng bây giờ đã thuộc về Chu Điểu Ngũ Sứ chỉ huy thì tự nhiên phải phục mạng trước bản tòa.

Giang Hàn Thanh nói :

- Chẳng ha Ngũ Sứ có chỉ thị chi?

Người ngồi trên bệ nói :

- Người hãy báo cáo trước về tình hình gần đây cho ta nghe.

Giang Hàn Thanh tính toán thật nhanh, nếu trong vệ phụ mà có người làm dọ thám cho họ biết tất cả mọi chuyện, mình không cẩn thận là có thể bại lộ ngay...

Hắn lật đật nói :

- Tại hạ phụng mạng giả mạo Giang Hàn Thanh chịu tù trong Bài Nha Thạch Thất đến canh hai thì được Quách hộ pháp cứu ra...

Người ngồi trên bệ nói :

- Chuyện ấy bản tòa đã biết, không cần phải tường trình.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Chẳng hay Ngũ sứ cần tại hạ báo cáo chuyện gì?

Người trên bệ hỏi :

- Trong Nam Bình thế gia có những người nào?

Giang Hàn Thanh nói :

- Điều đó tại hạ không được rõ lắm, chỉ biết đó là người của Lưu Hương cốc, kẻ cầm đầu là Độc Nhãn Diêm La Đơn Hiểu Thiên, còn có vị phó đường chủ là Cung Quan Võ.

Người trên bệ hỏi :

- Người đã gặp Vệ thái quân?Giang Hàn Thanh rúng động, như vậy thì tai mắt của họ quá nhiều, chuyện diện kiến Vệ thái quân là chuyện khá kín đáo thế mà họ vẫn biết rõ ràng như thế.

Hắn lật đật đáp :

- Có, có gặp.

Người trên bệ hỏi :

- Đã cùng nhau nói những chuyện gì?

Giang Hàn Thanh nói :

- Hình như Vệ thái quân và Giang Gia rất quen biết với nhau bà ta hỏi về tình hình của nhà họ Giang.

Người trên bệ lại hỏi :

- Sao? Còn Quách Diên Thọ? Họ có nghi ngờ không?

Giang Hàn Thanh nói :

- Sau khi Quách hộ pháp vào Vệ Phủ thì tại hạ không còn gặp nữa, cho nên tình hình trong mấy ngày gần đây tại hạ không hiểu rõ.

Người trên bệ nói :

- Họ đã an trí hắn trên ngôi lầu nhỏ lại sai người canh chừng như vậy là họ đã nghi ngờ rồi.

Giang Hàn Thanh nói :

- Chuyện họ phái người canh giữ thì tại hạ không được biết.

Người trên bệ cười nhạt :

- Lưu Cảnh Thăng người nói thật đấy chứ?

Giang Hàn Thanh nói :

- Tại hạ hoàn toàn nói thật.

Người trên bệ lạnh lùng :

- Thế còn chuyện họ bảo ngươi ở gần canh chừng Quách Diên Thọ, chuyện đó như thế nào?

Giang Hàn Thanh rúng động hắn vội gật đầu :

- Vâng, Đơn Hiểu Thiên tuy đã có từng nói qua như thế, nhưng đó cũng chỉ muốn tại hạ yểm trợ thế thôi.

Người trên bệ hỏi :

- Thế sao vừa rồi ngươi lại không nói ra điều đó?

Giang Hàn Thanh nói :

- Sứ giả không để tại hạ nói từ đầu chí cuối cho có thứ tự, vì sứ giả hỏi đâu thì tại hạ trả lời theo câu hỏi nên đâu có thì giờ nói về chuyện khác.

Người trên bệ hừ hừ trong miệng :

- Tốt, vậy bây giờ ngươi hãy nghĩ xem có còn chuyện nào chưa nói ra không?

Giang Hàn Thanh tỏ vẻ hơi giận :

- Tại hạ tuy chịu sự chỉ huy của sứ giả nên đêm nay đến đây báo cáo tình thế, nhưng hình như sứ giả đã xem tại hạ y như một người tù để lấy khẩu cung.

Người trên bệ tỏ vẻ giận dữ :

- Ngươi dám công kích bản tòa, thật là to gan quá nhỉ?

Giang Hàn Thanh nói :

- Tại hạ hoàn toàn không có ý công kích sứ giả, nhưng tại hạ cảm thấy hình như sứ giả có chỗ không được yên tâm về tại hạ.

Người trên bệ vặn lại :

- Bản tòa có thể yên tâm với ngươi à?

Giang Hàn Thanh hỏi ngay :

- Sứ giả hoài nghi tại hạ về điểm nào?

Người trên bệ cười lại :

- Bản tòa được báo cáo rằng ngươi đã đem mật lệnh thứ nhất trao cho Cung Quan Võ xem, chuyện đó có không?

Bây giờ thì Giang Hàn Thanh quả là ớn lạnh, nhưng là con người gan mật hắn tỏ vẻ thản nhiên :

- Chuyện đó lấy gì làm bằng chứng?

Người trên bệ cười nhạt :

- Tự nhiên là có người thấy tận mắt, chứ chẳng lẽ bản tòa kiếm chuyện vu oan cho ngươi sao?

Giang Hàn Thanh hoảng hồn, hắn nghĩ lại những người có thể biết về chuyện đó và hắn vụt nghi ngờ.

Chẳng lẽ tỳ nữ Hương Lan cũng là người của họ?

Nhưng hắn lại củng cười nhạt :

- Nếu sứ giả đã có nhân chứng thì tại làm sao lại không thể gọi ra đấy đối chất?

Giang Hàn Thanh nói bằng một giọng căm hờn :

- Chuyện này thật vô cùng trọng đại sứ giả đã quá dễ tin người như thế, tại hạ yêu cầu đưa người ấy ra đây nếu không đối chất ngay mặt thì cái thanh bạch của tại hạ làm sao rửa sạch?

Người trên bệ vụt đổi giọng ôn tồn :

- Bản tòa tin rằng ngươi như thế.

Rồi không đợi Giang Hàn Thanh nói thêm, người trên bệ ra lệnh :

- Đốt đèn lên.

Ánh sáng lập tức theo lệnh bùng lên, nhưng ánh sáng chỉ nội một vùng ngay trước bệ thờ.

Ánh đèn từ bên dưới chiếu lên, chỉ chiếu thẳng vào bệ thờ, còn chung quanh đều tối y như cũ.

Giang Hàn Thanh đứng ngay bệ thờ dưới sánh sáng của ngọn đèn hắn thấy trên đó đang ngồi là một người trung niên ăn vận theo lối thư sinh.

Người ấy vận áo màu xanh nước da trắng muốt, xem chừng chỉ khoảng ngoài bốn mươi, trừ đôi mắt sáng như sao, còn thì dáng cách y như một nhà văn không hơn không kém.

Người trung niên văn sĩ nhìn thẳng vào mặt Giang Hàn Thanh mỉm cười lạnh nhạt :

- Lưu Cảnh Thăng ngươi nhận ra bản tòa chứ?

Giang Hàn Thanh bắt đầu cảm thấy khó khăn...

Hắn là ai?

Hắc Kỳ Lệnh chủ thật tứ là Lưu Cảnh Thăng thật có biết hắn hay không?

Nhưng không thể trả lời, hắn lật đật vòng tay :

- Sứ giả là Chu Điểu Ngũ Sứ, tại hạ làm sao lại không biết?

Ngươi trung niên văn sĩ vụt ngửa mặt cười dài và khẽ gật đầu :

- Đúng ngươi nhận đúng...

Và thình lình ông ta thét lớn :

- Hãy cho đèn sáng lên.

Ánh sáng cùng một lúc bùng lên, trong gian đại điện rực rỡ như ban ngày.

Trong giây phút bàng hoàng Giang Hàn Thanh cảm nhận ngay tình hình biến đổi hoàn toàn bất lợi...

Trong khi ánh đèn bật sáng hắn chưa nhìn được kỹ, nhưng bằng vào trực giác hắn cảm thấy chung quanh đại điện đều có người, tự nhiên hắn là kẻ đứng ngay chính giữa, hẳn trong tư thế bị bao vây.

Toàn thể đại điện chỉ bất quá chừng bốn năm trượng rộng, thế nhưng trước giờ đèn sáng hắn lại không hề phát giác ra những người đứng chung quanh họ là những nhân vật khinh công không phải tầm thường.

Một ý nghĩ thoáng qua trong óc Giang Hàn Thanh thật nhanh, hắn mường tượng rằng mặt thật của mình đã bị lộ.

Người trung niên văn sĩ cất giọng cười lạnh lẽo :- Chư vị đây đều nghe thấy cả rồi chứ? Lưu Cảnh Thăng lại không nhận ra Nhị sư thúc của mình.

Nhị sự thúc?

Nhị sư thúc của Lưu Cảnh Thăng tức là Nhị cung chủ rồi chứ còn gì nữa?

Như vậy hắn không phải là Chu Điểu Ngũ Sứ, không phải là người chỉ huy Chu Tước Đàn.

Giang Hàn Thanh có cảm giác như dưới chân mình trống rỗng, tất cả những công trình giả mạo đột nhập Ngũ Phượng môn của hắn hoàn toàn sụp đổ.

Thật là đi năm non bảy biển không sao, thế mà lại chết bởi lỗ chân trâu thật là đau.

Tại Thánh Quả Tự suốt thời gian dài đóng kịch không sao, thế nhưng khi vào Vệ Phủ lại bại lộ nguyên hình.

Như vậy thì đã quá rõ ràng, Nam Bình thế gia có tâm phúc nội gián.

Nhị cung chủ bật cười ha hả :

- Giang nhị công tử, bây giờ thì công tử có gì để nói nữa không?

Giang nhị công tử bốn tiếng đó dội vào tai Giang Hàn Thanh y như sét nổ, trong Vệ Phủ ai là người biết rõ tung tích của mình?

Nước đã đến chân cho dù muốn tránh đi cũng không làm sao kịp nữa Giang Hàn Thanh hất mặt cười gằn :

- Như vậy các hạ là Nhị cung chủ của Ngũ Phượng môn?

Nhị cung chủ cười :

- Giang nhị công tử không ngờ à?

Giang Hàn Thanh nhún vai :

- Đúng, thật tình tại hạ không ngờ rằng chuyện xảy ra như thế, nhưng dù sao cũng là một dịp vô cùng hân hạnh.

Nhị cung chủ gật đầu :

- Và chắc Giang nhị công tử củng cần bản tòa giới thiệu một ít người có mặt chung quanh chứ?

Giang Hàn Thanh đảo mắt thật nhanh :

- Khỏi, Cách Đàn Chủ, Phi Cảnh Đại Sư là người mà tại hạ đã từng gặp còn người sau lưng chắc là Tam cung chủ chứ gì?

Tam cung chủ Tôn Phi Loan khẽ hừ trong miệng, nhưng vẫn không lên tiếng.

Giang Hàn Thanh cười nhẹ :

- Nhị cung chủ, Tam cung chủ lại thêm vào Cách Đàn Chủ và Phi Cảnh Đại Sư giàn trận này tương đối dữ dằn đấy chứ? Nhưng bao nhiêu nhân vật gạo cội của Ngũ Phượng môn như thế mà lại đi chuyên đối phó với một họ Giang này thì sợ không được xứng đáng đó chăng?

Nhị cung chủ cười :

- Có sao? Đó cũng để chứng tỏ rằng bản môn không dám coi nhẹ Giang nhị công tử đấy mà.

Giang Hàn Thanh khẽ vòng tay :

- Cám ơn, cứ như thế thì quả thật họ Giang này đã được nhiều sủng hạnh.

Nhị cung chủ cười nhẹ :

- Nhưng bây giờ bản tòa có vài lời muốn nói rõ cho Giang nhị công tử biết...

Giang Hàn Thánh ngẩng mặt :

- Tại hạ xin rửa tai nghe.

Nhị cung chủ nói :

- Cuộc hội kiến đêm nay có lẽ Giang nhị công tử cũng đã thấy được con đường tiến thoái của mình rồi chứ?

Giang Hàn Thanh gật đầu :

- Vâng, tại hạ đã thấy, chỉ có điều không biết chư vị hoạch định ra sao?

Nhị cung chủ nói thật chậm :

- Ngay trước mặt Nhị công tử đêm nay, đã vạch sẵn hai con đường. Một con đường sống và một con đường chết, công tử là người quyết định chọn một trong hai con đường đó.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Chết như thế nào và sống như thế nào?

Nhị cung chủ nói :

- Sống là đầu nhập vào Ngũ Phượng môn đái công chuộc tội sau đó nếu noi theo giọng người xưa thì là chẳng những giàu sang sung sướng mà công danh kia lại chẳng mất đi đâu.

Giang Hàn Thanh bật cười :

- Được dễ dàng như thế kia à?

Nhị cung chủ mỉm cười :

- Dễ tự nhiên là dễ rồi, tuy nhiên cũng có thêm điều kiện, đây là trường hợp đặc biệt đối với Nhị công tử, vì bản môn mến người tuổi trẻ tài cao, nên có phần dễ dãi nhất là sau khi đầu nhập bản môn bản tòa sẽ đặc biệt cất nhắc Nhị công tử cho xứng đáng.

Hắn cho tay vào túi lấy ra một hoàn thuốc trắng và nói tiếp :

- Trước khi bàn về công tác và nhiệm vụ cùng quyền lợi cũng như những người trong trường hợp đặc biệt như Nhị công tử, đều phải uống hoàn thuốc này...

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Tự nhiên là độc dược?

Nhị cung chủ cười :

- Nói độc dược thì hơi quá đáng, vì nó không bao giờ hại chết một ai, miễn người ấy không... một mặt hai lòng nếu không có tà tâm thì tự nhiên luôn có thuốc giải đúng hạn kỳ.

Giang Hàn Thanh nói :

- Dùng độc dược để khống chế thuộc hạ, hình như nó không phải là chủ trương của một bang phái quang minh, vì sau khi uống hoàn thuốc này vào bụng rồi, tại hạ hoàn toàn phải tuân theo sự sắp xếp của các vị mà không có quyền phản kháng. Cho dù gặp phải công chuyện trái với lương tâm trong suốt cả đời người.

Nhị cung chủ mỉm cười :

- Nhị công tử nói nghe quá nặng, thật sư thì bản môn chỉ cần... đo lường mức độ trung thành của người cộng sự trong vòng ba năm, sau thời gian đó chất thuốc trong người sẽ được giải hoàn toàn và trong vòng ba năm vẫn có hạn kỳ tạm giải để cho chất thuốc đừng phát tác.

Giang Hàn Thanh lắc đầu :

- Tại hạ không muốn đem thân làm nơi thí nghiệm chất độc, xin hãy cho nghe qua con đường thứ hai.

Nhị cung chủ nhìn Giang Hàn Thanh một lúc rồi mới nói :

- Bản tòa nhận thấy Nhị công tử là một bậc chân tài, thêm vào đó tuổi hãy còn quá nhỏ đường đời chưa từng trải... Nếu chết đi thật không xứng đáng chút nào.

Giang Hàn Thanh cười lớn :

- Tại hạ quyết không khi nào đầu nhập vào quí môn, xin các hạ đừng nói nhiều làm mất thì giờ.

Nhị cung chủ hừ hừ trong miệng :

- Đêm nay Nhị công tử đã hãm thân vào lưới rập chẳng hay cái chết mà Nhị công tử đã chọn có cần bản tòa giúp cho hay là Nhị công tử giải quyết lấy mình.

Giọng nói và lời lẽ của hắn thật là cả vững một niềm tin sắt đá, có nghĩa là nếu không đầu nhập vào Ngũ Phượng môn thì chỉ có chết chứ không thể có một con đường nào khác nữa.

Giang Hàn Thanh cũng đang nghĩ về điều đó.

Hắn cảm thấy rằng bây giờ một mình một kiếm, không thể có hy vọng vào một ngoại viện nào và cho dù võ công có cao đến mức nào cũng quyết không thể chống nổi với những người có mặt, họ toàn là những nhân vật trội nhất trong hàng Ngũ Phượng môn...

Hắn chỉ có cách duy nhất là kéo dài thời gian để tìm cơ hội...

Hắn hất mặt cười lớn :

- Giang mỗ không bao giờ đầu nhập vào quí môn, mà cũng không bao giờ làm cái chuyện điên rồ là... tử tự.

Chiếu tia mắt như điện lành vào mặt Giang Hàn Thanh, Nhị cung chủ cười ha hả :

- Ngươi nghĩ rằng bằng vào võ công của ngươi là có thể thoát ra khỏi chốn này à?

Giang Hàn Thanh thản nhiên :

- Vâng, tình hình đêm nay tuy rất bất lợi cho tại hạ, nhưng hoàn cảnh đã đẩy vào theo thế bức, tại hạ cũng đành phải cố sức thử xem...

Nhị cung chủ gật gật đầu :

- Tốt lắm, ngươi hãy rút kiếm ra đi, chúng ta sẽ giao đấu một cách công bằng, như thế để cái chết của ngươi không có gì tức tối.

Giang Hàn Thanh cười :

- Cho dù bốn vị cùng một lượt ra tay tại hạ chết cũng không có gì tức tối cả đâu.

Tam cung chủ từ phía sau cất giọng lạnh lùng :

- Giang Hàn Thanh, ngươi đừng có ngông cuồng, chỉ cần một người trong chúng ta giúp cho ngươi cái chết đã quá nhẹ, Ngũ Phượng môn có đâu lại làm chuyện vây công?

Giang Hàn Thanh linh cảm câu nói của Tôn Phi Loan không phải là lời nói thật, nàng muốn khẳng định bằng danh dự rằng không bao giờ cả bọn cùng vây khốn, phải chăng nàng muốn giúp mình có cơ hội thoát thân?

Tại làm sao như thế?

Hay là nàng đã nhận ra mình chính là Hàn Thiếu Sơn?

Nhị cung chủ gật đầu :

- Tam cung chủ nói đúng, chúng ta tuy đã vây ngươi vào gian đại điện này bởi vì ngươi có tội giả mạo Lưu Cảnh Thăng để học lén tuyệt chiêu của Ngũ Phượng môn, tội đó tự nhiên là phải chết, chúng ta bao vây là cốt để cho ngươi không được thừa thế thoát đi, nhưng về giao đấu thì bản tòa vẫn lấy lẽ công bằng để cho người chết mà vẫn phục.

Giang Hàn Thanh mừng thầm.

Nếu bốn người của họ cùng vây công thì tự nhiên hẳn không tài nào thoát nổi, nhưng nếu chỉ một người ra tay, cho dù người đó võ công tuyệt thế, hắn vẫn thoát được như thường.

Hắn cười bằng vẻ tự tin :

- Hay lắm, chỉ cần công bằng quyết đấu, cho dù tại hạ tài sơ trí suyển phải chết dưới tay Nhị cung chủ thì quả thật là chết mà vẫn phục.

Nhị cung chủ cười nhạt :

- Nhị công tử đừng quá tự tin và cũng đừng vội mừng rỡ, bản tòa cần nói trước điều này, chúng ta lấy công bằng mà quyết đấu, nhưng nếu Nhị công tử thừa cơ tìm đường đào tẩu trước giờ kết quả thắng bại thì những người có mặt nơi đây buộc lòng phải ngăn lại đó nghe.

Giang Hàn Thanh cười :

- Nhị cung chủ thật là quang minh lỗi lạc, nhưng tại hạ cũng có một lời thỉnh giáo.

Nhị cung chủ hất hàm :

- Cứ nói :

Giang Hàn Thanh chậm rãi :

- Vừa rồi tại hạ đã nói rõ tình thế đêm nay tuy hoàn toàn bất lợi cho tại hạ, nhưng tại hạ vẫn cố hết sức mình. Tự nhiên mục đích là phá vòng vây mà thoát, thế nhưng cứ theo lời của Nhị cung chủ thì tuyệt đối không có chuyện như thế, thử hỏi đó có phải là công bằng hay không?

Nhị cung chủ cười lớn :

- Công bằng quyết đấu, nghĩa là trong trận đấu hoàn toàn giữ lẽ công bằng để cho các hạ chết mà không oán trách, chứ còn nếu muốn sống mà thoát khỏi nơi đây thì...

Hắn ngưng lại rồi lắc đầu nói tiếp :

- Chuyện đó lão phu bao giờ có thể.

Giang Hàn Thanh hỏi :

- Nhị cung chủ có thể nói rõ hơn?

Nhị cung chủ nói :

- Nếu các hạ muốn phá vòng vây mà thoát thì chỉ còn hai biện pháp.

Giang Hàn Thanh ngửng mặt :

- Xin nghe.

Nhị cung chủ nhún vai :

- Một là phải đánh bại bốn người trong bọn ta. Nghĩa là không còn một ai có thể ngăn cản, hai là có thể đột vây, nghĩa là phải thoát qua lưỡi kiếm của bốn người. Ta xin báo trước, cho dù thiên nhai hải giác, Ngũ Phượng môn cũng không thể bỏ qua, vì các hạ đã lén học tuyệt chiêu của bản môn cần phải kết liễu sinh mạng của các hạ, nếu không có con đường thu dụng.

Giang Hàn Thanh cười lớn :

- Đủ quá rồi, bây giờ thì tại hạ xin thỉnh giáo.

Tay trái của hắn nhè nhẹ cho vào thắt lưng, thanh nhuyễn kiếm lập tức bung ra như một con rắn dài uốn khúc, ánh thép rờn rợn cả gian đại điện.

Nhị cung chủ chầm chậm bước xuống bệ thờ nhìn chăm bẳm vào thanh nhuyễn kiếm trên tay Giang Hàn Thanh và chép miệng khen :

- Quả đúng là một thanh kiếm báu.

Vừa nói hắn vừa rút thanh trường kiếm giấu trong thân áo choàng và hỏi tiếp :

- Đã chuẩn bị xong chưa?

Nhìn vào cử chỉ ung dung của người đối diện, Giang Hàn Thanh thấy ngay con người trước mặt mình có một nội lực phu thường...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau