THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 91 - Chương 95

Chương 91

Edit + Beta: Vịt

**** Chương này ngắn quá mức cho phép U.U

Thiệu Tử An chuyển ra ở chung với Đổng Dịch.

Chuyện này bị ai nghe thấy cũng bị dọa. Dù sao lấy việc xấu loang lổ của Đổng Dịch mà nhìn, hắn không phải người có kiên nhẫn, ngay cả Tống Tân Kế lúc biết chuyện này cũng đáp lại thái độ hoài nghi gọi điện thoại cho Đổng Dịch hỏi chút, đừng để cho hắn gieo họa cho con ngoan nhà người ta.

Đổng Dịch lười biếng tựa vào trên giường, một bên gọi điện thoại một bên dùng ngón tay quấn quấn tóc Thiệu Tử An đang nằm trên bụng hắn dùng tablet xem tin tức mới, hắn liên tục cười, bụng lúc phồng lúc xẹp làm cho Thiệu Tử An choáng đầu.

"Làm gì! Đàng hoàng chút." Giơ tay lên bồm bộp vỗ hắn hai cái, Thiệu Tử An bất mãn trợn mắt trắng.

"Khụ, bảo bối, em hạ thủ thật nặng." Nhéo tai cậu, Đổng Dịch cười nhìn cậu.

"Được rồi, được rồi, anh biết mày có ý gì, anh mày là người tra như vậy sao." Đổng Dịch nhìn trần nhà trợn mắt trắng, đối với xác nhận từng cái một của Tống Tân Kế hắn rất không kiên nhẫn.

Tống Tân Kế kéo hai đứa con trai vây quanh hắn, mỗi đứa thưởng một đạp.

Đừng thấy sinh đôi nhà y mới hai tuổi, nhưng khả năng hành hạ người một chút cũng không kém, hơn nữa không khóc, một đạp kia của Tống Tân Kế mặc dù không dùng lực, nhưng đặt trên người những đứa trẻ khác đã sớm khóc, hai nhóc thối này không sợ, áu áu áu gào thét một trận.

"Còn ầm ĩ nữa chờ cha con về để hắn thu thập các con." Tống Tân Kế trợn mắt buông lời độc ác, hai nhãi con trong nháy mắt an tĩnh, ngoan ngoãn ngồi trên ghế salon phòng khách xem TV.

"Chậc chậc, hai nhóc thối kia nhà mày vẫn là ầm ĩ như vậy, mày mau bồi bọn nó đi, chuyện của anh mày không cần quan tâm." Cúp điện thoại đặt ở một bên, Đổng Dịch thở dài, rũ mắt nhìn về phía Thiệu Tử An đang nghiêng đầu nhìn mình, chớp mắt cười nói: "Sinh đôi nhà Tân Kế là con lừa, ồn ào làm người đau đầu."

"Không có bảo mẫu?" Thiệu Tử An cau mày, dù sao hai cháu nhỏ nhà cậu ngoan ngoãn vô cùng nghe lời, cho nên rất khó tưởng tượng hai đứa trẻ con ồn ào là dạng gì.

"Bảo mẫu? Tần Thụy để ý bọn nó như vậy, mời bốn bảo mẫu một đầu bếp, cũng không được, hai nhãi con ai cũng không sợ chỉ sợ Tần Thụy, hắn thật sự hạ thủ đánh, chậc chậc, anh nói với em a." Đổng Dịch ôm cậu đổi tư thế động động chân có chút tê dại, vẻ mặt nhìn có chút hả hê, "Tháng trước hai nhóc thối kia đập nát hết bình hoa cổ cao 1m của triều đại gì ấy trong nhà, em có thể tưởng tượng không, hai nhãi con ấy đều không cao bằng bình hoa, thật không biết là làm sao tìm đường chết, bị Tần Thụy cầm dép, đánh một trận mông đều sưng lên."
Chân mày Thiệu Tử An vẫn không buông ra, nhìn dáng vẻ hắn không thể không nghĩ, thằng cha này có phải vui vẻ quá mức hay không.

"Ê, anh có thể thu liễm chút không, mặc dù không có những người khác ở đây anh cũng không thể cười càn rỡ như vậy, quá ngu." Giơ tay lên nhéo lỗ tai hắn, khơi lông mày, ngáp, "Ngủ, ngủ."

Đổng Dịch ừ một tiếng, ôm cậu trong ngực nhắm mắt lại ngủ. Hắn chưa bao giờ biết, chỉ là ôm một người trong ngực là có thể an ổn ngủ, hắn trước kia chưa bao giờ nghĩ tới.

Vừa cảm giác được trời sáng, Thiệu Tử An từ trong ngực Đổng Dịch mơ mơ màng màng mở mắt ra, cọ cọ mặt trước ngực nam nhân, hừ hừ một tiếng.

"Tỉnh rồi?" Đổng Dịch cúi đầu nhìn cậu một cái, nhìn dáng vẻ cậu vẫn nhắm mắt không khỏi buồn cười. Vấn đề thói quen, hắn từ sớm đã tỉnh, chỉ bất quá vẫn duy trì một tư thế không động đậy, hắn sợ đem bảo bối trong ngực giật mình tỉnh.

Cái này dã trở thành một loại thói quen của Đổng Dịch, mỗi sáng cứ như vậy nhìn chăm chú Thiệu Tử An, nhìn cậu từ trong ngủ say tỉnh lại, rất thỏa mãn.

"Ừm...... Không muốn đi làm......" Thiệu Tử An hít hít mũi, mở mắt nhìn Đổng Dịch, cậu còn chưa ngủ đủ.

"Đã sớm nói em không đi làm cũng không sao, anh có thể nuôi em." Đổng Dịch cười nhìn cậu, vỗ mông cậu.
Thiệu Tử An hừ một tiếng, bất đắc dĩ đứng dậy.

Loại thời điểm lạnh lẽo này rời khỏi cái chăn ấm áp thật là chuyện hành hạ người, cậu cau cau mũi, mặc quần áo tử tế sau đó lại nhào lên giường đè trên người Đổng Dịch, ưm ưm hai tiếng.

"Bảo bối, em không biết đàn ông buổi sáng là không chịu nổi bất kỳ trêu chọc nào nhất sao!" Đổng Dịch ôm cậu trở mình đè cậu bên dưới, nguy hiểm nheo mắt lại quét mắt cậu.

Thiệu Tử An khơi lông mày, đột nhiên câu khóe miệng nở nụ cười, ngẩng đầu lên gặm cắn cằm nam nhân, nhỏ giọng lầm bầm, "Anh không dám."

Đổng Dịch hít sâu một cái, ảo não cắn cổ cậu nghiến răng.

Không phải là không dám, là không cam lòng.

"Cũng không phải là không thể, bất quá...... Anh phải đáp ứng em một yêu cầu." Thiệu Tử An kéo tai hắn, khơi lông mày.

Thân thể Đổng Dịch cứng đờ, ngẩng đầu nhìn cậu, có một loại kích động phía trước là vực sâu vạn trượng, nhưng hắn cũng rất muốn nhảy xuống.

"Em nói đi, yêu cầu gì."

Thiệu Tử An khơi mi có chút ngoài ý muốn, cậu còn tưởng thằng cha này sẽ nói lời kiểu chỉ cần là yêu cầu em nói anh đều sẽ giúp em thực hiện chứ.

Xí, một chút cũng không lãng mạn.

"Ưm...... Anh nếu có thể nhịn thêm một tháng, em liền đáp ứng anh." Nhấc chân cọ xát thứ cứng rắn đỉnh mình, nhìn thấy sắc mặt Đổng Dịch biến cứng ngắc tới không được, Thiệu Tử An cười rất vui vẻ.

Đổng Dịch thất bại tiếp tục gặm cổ cậu, tiểu tử thối này thật sự biết chơi hắn.

Chương 92

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Tử An nhàm chán ngồi ở vị trí làm việc của mình, một tay chống cằm nhìn trời ngẩn người.

Cậu đang suy nghĩ.

Quản lý phòng thị trường đứng ở trước mặt cậu đã một hồi, chỉ bất quá thấy cậu ngẩn người không quấy rầy, còn rất tò mò Thiệu Tử An là thế nào.

Ho nhẹ một tiếng muốn dẫn tới sự chú ý của cậu, bất quá...... Không hiệu quả.

"Tử An!" Thật sự là không có biện pháp, duỗi tay đẩy cái.

Thiệu Tử An sửng sốt, quay đầu nhìn hắn, "Á, quản lý, có chuyện gì?"

"Cậu đưa phần văn kiện này cho ông chủ." Quản lý phòng thị trường đặt cặp văn kiện trong tay trên bàn cậu, còn đặc biệt dặn dò một câu, "Ông chủ hôm nay tâm tình không tốt lắm, cậu cẩn thận chút."

Thiệu Tử An cau cau lông mày, nghiêng đầu.

Cậu làm sao không biết anh cậu tâm tình không tốt, buổi sáng lúc nhìn thấy cậu không phải còn cười ha ha chào hỏi với mình sao.

Phòng làm việc của Thiệu Văn Phong, anh cau mày ngồi trên ghế salon, cầm trong tay một phần văn kiện lật xem, sắc mặt từng chút lạnh xuống.

"Anh, em vào nhé?" Thiệu Tử An gõ gõ cửa, thò đầu vào hỏi.

"Ừ." Nhìn cậu một cái, Thiệu Văn Phong đặt cặp văn kiện trong tay ở một bên, sau đó đưa tay nhận lấy cặp văn kiện Thiệu Tử An đưa tới, "Sao là mày tới đưa."

Những văn kiện này hẳn là quản lý phòng thị trường tự mình đưa tới đây cho anh mới đúng.

Thiệu Tử An nhún vai một cái, ngồi bên cạnh anh, thuận tay cầm lên văn kiện vừa nãy Thiệu Văn Phong đang xem lật lật, cũng cau mày.

"Đây không phải hạng mục tháng trước đã làm kết toán sao, anh làm sao lại cầm ra kiểm tra."

"Có chút vấn đề." Thiệu Văn Phong giơ tay lên chỉ chỉ mấy hạng mục bên trong giả thích, vẽ vòng, "Xem ra không?"

Thiệu Tử An lắc lắc đầu, cậu xem không hiểu.

"Xem không hiểu cũng bình thường, nếu không phải Mạc Mạc nhắc nhở anh anh cũng không phát hiện, chuyện này phải nhanh xử lý, nếu có sự cố gì phát sinh sẽ cứu vãn không kịp." Thiệu Văn Phong kéo khóe miệng cười cười với cậu, mặc dù phiền toái, nhưng cũng không phải nói tổn thất không thể cứu vãn.

Cái hiểu cái không gật đầu, Thiệu Tử An quyết định không truy hỏi chi tiết, cậu không muốn giúp thêm phiền.

"Anh, anh nói em và Đổng Dịch ở chung một chỗ thích hợp không?" Hai anh em yên lặng một lát, Thiệu Tử An mở miệng hỏi.

Không nghĩ tới cậu sẽ cùng mình nói cái này, sau hơn 2 tháng em trai ở chung với Đổng Dịch, hai anh em bọn họ vẫn là lần đầu tiên ngồi xuống tán gẫu chuyện của một người đàn ông.

"Làm sao, Đổng Dịch làm chuyện gì khiến mày bất mãn?" Thiệu Văn Phong đứng lên, tới quầy bar nhỏ rót ly cà phê cho cậu. Quầy bar nhỏ này là năm ngoái Hàn Mạc cho người lới lắp, bên trong cần gì cũng có.

Mạc Mạc nhà anh nói, cuộc sống và công việc đều phải biết hưởng thụ, không thể cứ coi mình là con lừa.

Thiệu Tử An nhận lấy cà phê nói tiếng cảm ơn, sau đó lắc lắc đầu bĩu môi, ngẩng đầu nhìn anh, có chút nghi hoặc hỏi: "Anh, anh có coi anh Hàn Mạc là trẻ con hoặc phụ nữ đối xử không?"

Cậu chưa từng yêu đương, nhưng cậu cảm thấy hai người đàn ông yêu đương và một nam một nữ yêu đương hẳn là vẫn có khác nhau.Chỉ là cậu không hiểu, khác biệt ở đâu.

"Coi là phụ nữ? Cái tính tình kia của Mạc Mạc, anh nếu coi em ấy là phụ nữ em ấy có thể giận phá nhà." Thiệu Văn Phong bật cười lắc lắc đầu, suy nghĩ chút liền rõ ràng đưa em trai này của anh đang xoắn xuýt cái gì, không khỏi khiêu mi nói: "Đổng Dịch coi mày là trẻ con? Dỗ mày trêu mày?"

Thiệu Tử An buồn rầu gật đầu, dẩu miệng.

"Vẫn là mày giả non như vậy, làm cho hắn cảm thấy mày vô tội thuần lương không dám hạ miệng cắn mới như vậy, Tử An a, em trai anh làm sao ngốc như vậy? Cũng chỉ cái thằng cha bị tình yêu làm cho choáng đầu Đổng Dịch kia mới sẽ bị mày gạt." Thiệu Văn Phong giơ tay lên dụi dụi tóc cậu, cười nhìn cậu.

Thiệu Tử An vẻ mặt đau khổ, cực kỳ buồn bực.

Cậu chỉ là quen giấu mọi thứ ở đáy lòng không nói, nhưng cái này không có nghĩa là cậu là tên ngốc a, cậu cho rằng Đổng Dịch có thể hiểu điểm này, đâu nghĩ, tên kia cư nhiên cũng bồi mình chơi trò chơi gia đình, điều này thật sự làm cho người ta buồn bực.

"Em trai thân ái của anh, mày đây là dục cầu bất mãn?" Hai mắt Thiệu Văn Phong mang theo ý cười tràn đầy nhìn cậu ở đây nhéo tóc, thật sự nhịn không được hỏi một câu.

Mặc dù anh không ở chung quá lâu với Tử An và Tử Ninh, nhưng anh biết rõ ràng, hai đứa em trai đều biểu hiện ra thông minh, nhất là Tử An.

Thiệu Tử An bĩu môi, đáng thương ngẩng đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong, thấy anh ý cười đầy mắt lại bĩu môi, không thú vị hừ hừ hai tiếng, "Anh, làm sao đây a, tiếp tục như vậy em và Đổng Dịch khẳng định không có cách nào chân chính ở cùng nhau, giống như anh và anh Hàn Mạc vậy."

"Làm sao đây? Nếu muốn phát triển thêm một bước mày cứ nói với anh ta a, quyến rũ anh ta." Đưa tay khơi cằm Tử An, Thiệu Văn Phong ghé tới khẽ cười một tiếng, "Khuôn mặt nhỏ này em trai anh thật sự rất khiến người thích."

"...... Anh, anh lưu manh quá." Thiệu Tử An mặt không thay đổi trợn mắt trắng, nhăn mũi.

Hu hu, anh cậu thật xấu, cư nhiên bảo cậu đi câu dẫn Đổng Dịch, cậu...... Được rồi, cậu có chút động tâm.

Buổi tối lúc tan việc, Đổng Dịch cứ theo lẽ thường tới đón đón cậu cùng về nhà, chỉ bất quá hôm nay Đổng Dịch thoạt nhìn có chút không giống, bình thường nhìn thấy Thiệu Tử An xuất hiện hắn sẽ lập tức cho khuôn mặt tươi cười thật lớn, nhưng hiện tại......

"Anh sao thế? Chả lẽ gặp phải chuyện không tốt?" Thiệu Tử An nghiêng đầu nhìn nam nhân lái xe, có chút lo lắng.

Cậu còn chưa thấy dáng vẻ Đổng Dịch xụ mặt đâu, còn rất dọa người."Huh?" Đổng Dịch quay đầu, rất rõ ràng vừa nãy hắn phân tâm nghĩ sự tình cũng không nghe thấy Thiệu Tử An nói gì.

"...... Không có gì, anh chuyên tâm lái xe." Lắc lắc đầu, Thiệu Tử An lấy điện thoại ra chơi game.

Đến nhà, Đổng Dịch cũng không nói chuyện, Thiệu Tử An mặc dù trong lòng có chút không hiểu nhưng cậu không hỏi, cho tới giờ đều là như vậy, chuyện của cậu không nói với Đổng Dịch, Đổng Dịch cũng không nói với cậu.

Cho nên cậu mới sẽ hâm mộ Thiệu Văn Phong và Hàn Mạc, bọn họ thân mật hạnh phúc như vậy.

"Đổng Dịch, em có chuyện muốn nói." Buổi tối lúc ăn cơm Thiệu Tử An làm mỳ Ý bưng ra đặt lên bàn, sau đó ngồi mặt đối mặt với Đổng Dịch.

Đổng Dịch nhìn cậu một cái, gật gật đầu ra hiệu cậu nói.

"Em cảm thấy kiểu hình thức ở chung này của hai người chúng ta không có ý nghĩa gì, chúng ta chia tay đi."

Thiệu Tử An nói xong lời này liền nhìn biểu tình Đổng Dịch, thấy hắn không có biến hóa gì vẫn nhét mì vào trong miệng, cậu rất buồn bực.

Không phải là luôn miệng nói thích mình sao, làm sao nghe thấy mình nói chia tay hắn cũng không phản ứng! Thằng cha này thật quá đáng! Đùa giỡn mình.

"Anh không nói chuyện chính là ngầm thừa nhận, vậy bái bai." Đặt dĩa xuống bàn, đứng lên liền đi.

Đổng Dịch cử động, lúc Thiệu Tử An lách người mình mà qua, hắn duỗi tay một cái túm lấy cánh tay Thiệu Tử An, dùng sức kéo cậu gần trong ngực mình, sau đó liền thấy khóe miệng cậu câu ý cười đắc ý, ghé tới cắn cắn cằm Tử An.

"Bảo bối, rốt cục lộ ra đuôi hồ ly rồi? Em sao không giả bộ nữa? Anh còn tưởng em phải giả bộ mấy ngày chứ." Nắm lấy hai tay cậu, Đổng Dịch khơi lông mày, cười như không cười nhìn Tử An kinh ngạc.

"Khốn khiếp! Anh lừa em!" Thiệu Tử An trong nháy mắt kịp phản ứng, thằng cha Đổng Dịch này cư nhiên tính toán mình như vậy, để mình lộ ra sơ hở.

"Không giở chút tiểu thông minh với em làm cho để em đầu hoài tống bão (*)? Còn chia tay, em thật sự dám nói." Đổng Dịch dùng sức ôm cậu lên, sau đó trực tiếp đi về phía phòng ngủ.

((*) đầu hoài tống bão: Ám chỉ hành động chủ động ôm ấp yêu thương nhưng vì mục đích khác)

Hắn thật sự không thể đợi thêm nữa, hôm nay phải làm tiểu tử thối này, bằng không khẳng định lại nghĩ ra mấy ý xấu gì hành hạ mình.

Thiệu Tử An hôm sau không thể đi làm, quản lý phòng thị trường gọi nội tuyến cho Thiệu Văn Phong, chuyện này phải báo cáo một tiếng.

Thiệu Văn Phong một chút lo lắng cũng không có, chỉ là nói với hắn Tử An nghỉ phép ba ngày, bảo hắn trừ lương bình thường là được.

Về phần Thiệu Tử An rốt cuộc làm sao......

Được rồi, ai cũng nhìn ra, cậu bị Đổng Dịch nghẹn thật lâu lật qua lật lại, trong trong ngoài ngoài ăn sạch sẽ.

Không bò dậy nổi!

______

Awnn chương này là kết thúc phiên ngoại về Thiệu - Đổng rồi, 3 chương cuối cùng sẽ nói về các bảo bối của chúng ta, 3 chương ngắn xíu hà mai là xong thôi

Chương 93

Edit + Beta: Vịt

Duệ Duệ năm nay sáu tuổi, đến tuổi lên tiểu học, nhóc con cao lớn không ít, đã sắp tới eo Hàn Mạc, ở trong lớp lại càng to đầu nhất, các bạn nhỏ khác đều bị nhóc bỏ xa, không hổ là di truyền gen của Thiệu Văn Phong và Hàn Mạc. Hơn nữa nhóc hiện tại giống Thiệu Văn Phong hồi nhỏ, bộ dáng tính cách ngay cả ánh mắt cũng giống 10 phần 10, Hàn Mạc luôn lo lắng sau này con lớn nhà cậu cũng là đại củ cải hoa tâm thì làm sao đây.

Húc Húc cũng đi nhà trẻ, ở lớn lá, Húc Húc bốn tuổi bộ dáng giống Hàn Mạc nhiều hơn, là một nhóc con mềm manh, ở nhà trẻ từ giáo viên tới bạn nhỏ đều thích nhóc.

Hạo Hạo nhà Trương Mạo và Húc Húc là bạn học cùng lớp, còn có anh em sinh đôi nhà Tống Tân Kế cũng ở một lớp, nếu như nói Húc Húc và Hạo Hạo là tiểu thiên sứ, vậy Tống Nhiễm và Tần Nghiêu chính là tiểu ác ma.

"Húc Húc, Húc Húc, mình hôm nay mang theo socola PaoFu á, cho cậu ăn." Tống Nhiễm là anh, ăn xong cơm trưa vốn là thời gian hoạt động trước ngủ trưa, nhóc cầm hộp nhỏ chạy đến trước mặt Húc Húc, giống như hiến vật quý cười vui vẻ với Húc Húc.

Húc Húc xoay đầu, bĩu bĩu miệng nhỏ, "Ba ba nói, không thể ăn quá nhiều socola, sẽ mập mập, Nhiễm Nhiễm chính là ăn socola quá nhiều mới mập."

Tống Nhiễm và Tần Nghiêu đều không mập, chỉ là to lớn, có thể là bảo mẫu trong nhà chăm sóc quá tốt, hai nhóc con cao hơn Húc Húc và Hạo Hạo chút.

Hạo Hạo ngồi bên cạnh Húc Húc, nghiêng đầu nhìn về phía Tống Nhiễm, gật gật đầu phụ họa nói: "Nhiễm Nhiễm mập mập, mập hơn Húc Húc, cũng mập mập hơn anh Duệ Duệ."

Tống Nhiễm không vui, vung tay bộp một cái, ném hộp nhỏ lên mặt đất, còn hầm hừ phồng má trắng nõn đi tới giẫm hai cái.

Socola PaoFu dưới giẫm đạp của chân Nhiễm Nhiễm, từng cái tử trận.

Húc Húc nhíu nhíu lông mày, cùng Hạo Hạo tay cầm tay, vểnh miệng nhỏ nói: "Cậu nổi giận lung tung vậy là không đúng, ba ba nói trẻ con nổi giận lung tung là trẻ con hư, phải đánh mông mông."

"Mình mới không có nổi giận!" Nhiễm Nhiễm quay đầu lại trừng mắt rống với Húc Húc, dọa tới thân thể Hạo Hạo run lên một cái.

Đầu nhỏ của Húc Húc ngẩng lên, cũng trợn mắt, hừ một tiếng, nhóc mới không sợ Nhiễm Nhiễm nổi giận đâu!

"Cậu hiện tại chính là đang hét lung tung, Hạo Hạo bị dọa rồi, không chơi với cậu nữa." Kéo Hạo Hạo xoay người liền đi, hai nhóc con xoay mông liền đi.

Tần Nghiêu ngồi ở trên ghế nhỏ nghiêng đầu nhìn anh nhóc, chớp mắt nói: "Nhiễm Nhiễm, Húc Húc tức giận rồi, anh chọc cậu ấy tức giận, nếu bị ba ba biết nhất định sẽ đánh anh."

Húc Húc ngoan như vậy đều bị Nhiễm Nhiễm chọc giận, nếu ba ba biết chắc chắn sẽ mắng bọn nhóc, mặc dù bọn nhóc không sợ ba ba, nhưng sợ cha.

Tống Nhiễm hiển nhiên cũng ý thức được điểm này, bĩu môi, đầu ngẩng lên, oa một tiếng khóc.

Thanh âm quá lớn, giáo viên sợ hết hồn, ngay cả Nghiêu Nghiêu cũng sợ run lên, nhìn anh trai khóc, nhóc bĩu môi, ngẩng đầu cũng khóc theo.

Sinh đôi đều khóc, giáo viên đầu to ra, cô thật sự không rõ tại sao hai tiểu soái ca lớn lên giống nhau như đúc này ngày nào cũng phải khóc một trận, thực sự sắp buồn chết cô rồi.

Húc Húc quay đầu qua nhìn về phía sinh đôi, thấy hai bọn họ một người khóc lớn tiếng hơn một người không khỏi bĩu miệng nhỏ, nghiêng đầu sang nói với Hạo Hạo: "Chúng ta không nên giống bọn họ, khóc rất xấu xí, mất mặt."

Mình lúc ở nhà khóc anh trai đều sẽ nói với nhóc, nếu khóc quá xấu xí sẽ không ai thích nhóc, sau đó nhóc không khóc nữa.

Hơn nữa nhóc cũng không nhìn thấy anh trai khóc, cho nên Húc Húc cũng dưỡng thành thói quen, tức giận thì tức giận, nhưng không thể ăn vạ la khóc, ba ba và anh trai sẽ nói nhóc.

Hạo Hạo cái hiểu cái không gật gật đầu, Húc Húc nói đều là đúng.

Buổi tối lúc tan học Hàn Mạc và Tống Tân Kế lái xe tới đón bốn nhóc con, Trương Mạo và Tống Tân Nghiệp ở công ty tăng ca không có thời gian, trước để Hạo Hạo ở nhà Hàn Mạc, tan việc sau đó tới đón nhóc về.
"Ba ba!" Húc Húc một cái liền thấy Hàn Mạc đứng ở cửa lớp học, hoan hô một tiếng chạy tới, sau đó mạnh mẽ nhào tới.

Hàn Mạc sợ tới vội vàng đón lấy nhóc, tiểu tử thối này bước đi lảo đảo không ổn, vậy mà còn chạy.

"Ba ba Hàn." Hạo Hạo đi tới bên cạnh Hàn Mạc, ngửa đầu gọi cậu.

"Yo, Hạo Hạo nhìn thấy ba ba Hàn không nhìn thấy bác?" Tống Tân Kế niết niết khuôn mặt ú thịt của nhóc, cười chớp chớp mắt với nhóc.

Hạo Hạo á một tiếng gật gật đầu, "Bác ơi, Nhiễm Nhiễm và Nghiêu Nghiêu hôm nay khóc, buổi trưa cũng không có ngủ."

Húc Húc kinh ngạc nhìn Hạo Hạo, không rõ tại sao Hạo Hạo sẽ tố cáo.

Nhóc nghiêng đầu nhìn về phía Hàn Mạc, dẩu dẩu miệng, nói: "Nhiễm Nhiễm cho con ăn socola, con nói ba ba nói ăn socola mập mập, bạn ý liền khóc, sau đó, ừm, sau đó Nghiêu Nghiêu cũng khóc."

Nhóc nói như vậy hình như cũng không có gì không đúng đi?

Hạo Hạo cũng gật gật đầu, giơ tay lên muốn Hàn Mạc ôm.

Hàn Mạc vội vàng ôm lấy nhóc con, mỗi tay một đứa nâng mông ôm, hai nhóc con duỗi tay nhỏ vịn vai cậu, cùng nhau nhìn cậu.

Hai đôi mắt to ngập nước long lanh phát sáng đồng thời nhìn Hàn Mạc, manh tới mặt cậu đầy máu.

"Vậy Nhiễm Nhiễm và Nghiêu Nghiêu đâu?" Tống Tân Kế ở một bên hỏi, y vẫn chưa thấy hai thằng nhãi nhà mình đâu.

"Đi vệ sinh ạ, Nghiêu Nghiêu nói, ba ba nếu lo lắng sẽ không mắng bạn ấy nữa." Húc Húc giòn tan trả lời vấn đề của Tống Tân Kế, thật vất vả lại lần nữa bán đứng hai anh em.

Hàn Mạc phì một tiếng bật cười, nghiêng đầu trừng con trai đang vỗ tay nhỏ rất sung sướng, tiểu tử thối này là cố ý a?
"......" Tống Tân Kế khóe miệng co rút, sau đó tới phòng vệ sinh túm sinh đôi.

Sinh đôi đang trốn trong nhà vệ sinh không biết đã đại nạn ập đầu, đang ở đó mưu đồ bí mật lát nữa phải giả bộ đáng thương thế nào.

"Nghiêu Nghiêu, em đói bụng không?" Nhiễm Nhiễm ngồi xổm trên mặt đất, hai tay bưng má.

"Đói, Nhiễm Nhiễm chúng ta đi ra ngoài đi?" Nghiêu Nghiêu ngồi xổm bên cạnh nhóc, cũng hai tay bưng má.

Nhiễm Nhiễm lắc lắc đầu, bụng ùng ục ùng ục kêu lên.

"Ba ba vẫn chưa đến tìm chúng ta, nếu hiện tại đi ra bị phát hiện sẽ bị mắng."

Nghiêu Nghiêu gật đầu đồng ý lời anh trai, nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ chút, "Lát nữa ba ba nếu tìm được chúng ta, phải nói gì?"

"Ừm...... Liền nói, ừm...... Liền nói bọn mình đau bụng." Nhiễm Nhiễm nhìn về phía Nghiêu Nghiêu, cảm thấy biện pháp này của mình khả thi.

"Hai đứa các con có phải định buổi tối ngủ ở nhà vệ sinh hay không?" Tống Tân Kế nghe đối thoại của hai nhóc con rõ ràng một hai, hỏa khí xoạt xoạt bùng lên.

Y vẫn rất không hiểu, hai thằng nhóc thối này rốt cuộc giống ai.

Nghiêu Nghiêu quay đầu nhìn, liền thấy ba ba đứng ở trước cửa nhà vệ sinh ôm ngực nhìn bọn nhóc, còn đang cau mày trừng mắt.

Nhiễm Nhiễm kinh ngạc mở to mắt, ba ba tìm được bọn nhóc rồi.

"Ba ba!" Sinh đôi đứng lên, bổ nhào.

"Ba ba rất tức giận, hai tiểu tử thối các con chờ về nhà bị đánh đi."

Tống Tân Kế mặt không biểu tình nhìn hai con trai, mỗi tay một đứa kéo bọn nó ra ngoài.

Thật là vô pháp vô thiên rồi, cư nhiên học được nói dối, hôm nay không đánh mông bọn nó nở hoa y sẽ không họ Tống!

Hàn Mạc nhìn Tống Tân Kế thở phì phò kéo hai nhóc con ỉu xìu đi tới nở nụ cười, "Được rồi được rồi, xem anh dọa bọn nó kìa."

Sinh đôi nhà Tống Tân Kế rất giỏi hành hạ, hai đứa con trai nhà cậu gộp lại cũng không ầm ĩ bằng một đứa, hiện tại sợ giống như gà con.

"Hai thằng nhãi này không trừng trị thật sự không được, lại còn ở đó nói gạt anh đau bụng anh liền không mắng bọn nó nữa, buổi tối Tần Thụy về bảo hắn hung hăng đánh một trận, tức chết anh." Mỗi tay một đứa dắt hai nhóc con đi tới bên cạnh xe, Tống Tân Kế xoay mặt nhìn Hàn Mạc.

"Mày lúc lái xe về chậm chút, anh dẫn bọn nó đi trước." Y hiện tại tức đã không biết nên biểu đạt thế nào, ném hai nhóc con tới ghế sau, lái xe rời đi.

Hàn Mạc nhún nhún vai, chậc một tiếng.

Xem ra sinh đôi hẳn sẽ thành thật một đoạn thời gian, Tần Thụy thật sự sẽ đánh chết.

Chương 94

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc dẫn Húc Húc và Hạo Hạo tới trường học đón Duệ Duệ, mỗi lần cậu hoặc Thiệu Văn Phong đều là đón hai con trai tan trường về nhà như vậy, hôm nay Thiệu Văn Phong có việc, cho nên Hàn Mạc tới đón.

Bảo mẫu cũng có thể đón, nhưng cậu không yên tâm, dù sau hai đứa nhỏ tuổi cũng không lớn, cho dù thông minh như thế nào cũng vẫn là nhỏ, bị người nhấc cái liền bắt đi.

"Anh!" Thò đầu nhỏ ra khỏi cửa sổ xe, Húc Húc duỗi tay nhỏ vẫy vẫy với Duệ Duệ vừa từ cổng trường ra.

Hạo Hạo cũng ghé tới, cũng vẫy vẫy tay, "Anh Duệ Duệ."

Duệ Duệ chạy hai bước chui lên ghế lái phụ, sau đó nghiêng đầu sang nhìn hai em trai, hì hì cười không ngừng, "Húc Húc và Hạo Hạo hôm nay ngoan không? Anh hôm nay thi được hạng nhất đấy." Nói xong cúi đầu bới cặp sách, từ bên trong lấy ra hai túi kẹo bông mở ra, chia cho Húc Húc và Hạo Hạo.

Cái này là bạn học cùng lớp đưa cho nhóc, nhóc không lỡ ăn, để lại cho em trai.

Hàn Mạc nghiêng đầu nhìn nhóc một cái, khơi lông mày.

Tiểu tử thối còn rất có dáng vẻ làm anh trai.

"Ca ca ăn." Trong tay nhỏ cầm một miếng kẹo bông màu hồng phấn, Húc Húc giơ tay đút tới khóe miệng Duệ Duệ, mắt to cười híp.

Hạo Hạo nhìn nhìn kẹo bông trong tay, cau cau mũi nhỏ. Nhóc không bóc được, nhóc cũng muốn cho anh Duệ Duệ ăn kẹo bông.

"Hạo Hạo ăn cái này." Húc Húc lại đưa một miếng cho Hạo Hạo, sau đó lấy túi nhóc cầm trong tay tới đưa cho Duệ Duệ, "Anh mở giúp."

Duệ Duệ đưa tay cầm qua, dùng sức, không mở được, lại dùng sức, vẫn là không mở được, nhóc quay đầu nhìn về phía Hàn Mạc lái xe, chớp chớp mắt, "Ba ba?"

Ba ba đang lái xe, nhóc không nên quấy rầy mới đúng.

"Huh? Trước ăn một túi, về nhà ăn cơm xong lại ăn túi kia." Hàn Mạc quay đầu nhìn nhóc một cái, sau đó tiếp tục lái xe.

"Về nhà lại ăn." Duệ Duệ trả kẹo bông lại cho Hạo Hạo, sau đó đưa tay sờ sờ mặt Húc Húc, "Em trai và Hạo Hạo cùng ăn."

"Vâng!" Dùng sức gật đầu nhỏ, Húc Húc toét miệng cười.

"Duệ Duệ ngồi vững, đừng lộn xộn." Hàn Mạc nghiêng đầu trừng nhóc một cái, tiểu tử thối thắt dây an toàn còn không đàng hoàng, cậu cũng không thể lái xe quá nhanh, chỉ sợ lắc mấy cái đụng đầu bọn nó.

Duệ Duệ phun lưỡi ra, vội vàng ngồi vững.

Về đến nhà Hàn Mạc lái xe vào gara, mở cửa xe giúp ba nhóc con xuống xe sau đó nhảy nhảy chạy về phía nhà.

"Chậm chút, Duệ Duệ dắt em." Hàn Mạc rống lên một tiếng.

Kể từ sau khi hai con trai bảo bối đều bắt đầu đi học, Hàn Mạc cảm giác mình phát triển giống bà mẹ già, ngày nào cũng la hét mấy lần.

"Bà nội ~~!!" Vừa vào cửa, Duệ Duệ liền ngọt lịm kêu một tiếng, sau đó hất tay nhỏ của các em ra nhào lên người dì Khương.

"Cháu ngoan của bà!" Lão thái thái vội vàng ôm nhóc vào trong ngực, hôn hôn mặt, sờ sờ đầu.

"Bà nội ~" Húc Húc và Hạo Hạo tay trong tay đứng trước người lão thái thái, cùng nhau gọi người.

Lão thái thái vui mừng nở hoa, mắt cong cong sờ sờ đứa này lại sờ sờ đứa kia.

"Mẹ, cha con đâu?" Hàn Mạc đặt túi trên tủ, nhìn phòng khách, ông cụ không có đây.

"Tới công viên đánh cờ với người ta rồi, nhanh đưa bọn nó đi thay quần áo, Duệ Duệ đi đâu lăn qua lăn lại thế, giống y con khỉ đất rồi." Lão thái thái chỉ chỉ lớp đất trên quần Duệ Duệ để cho Hàn Mạc nhìn.

Kéo ba nhóc đi thay quần áo, Hàn Mạc gọi điện thoại cho Trương Mạo, nói với hắn một tiếng con đã ở nhà cậu rồi, bảo bọn họ đừng vội, nếu quá bận thì để Hạo Hạo ở nhà cậu một tối, ngày mai cùng đưa tới nhà trẻ là được, Trương Mạo đồng ý.

Hắn và Tống Tân Nghiệp hai hôm nay đều bận việc, hơn nữa nhóc con không thích ở cùng bảo mẫu, cho nên đành phải phiền toái Hàn Mạc.

Ăn cơm tối xong, ba bảo bối ở phòng khách xem phim hoạt hình, Duệ Duệ ý tưởng đột phát, nhất định muốn cùng hai em trai chơi trò gia đình.

"Anh, trong nhà phải có ba ba ba ba lớn và bảo bảo." Trong tay cầm cái nồi nhựa, Húc Húc ngồi ở trên thảm lông ngửa đầu nhìn Duệ Duệ, dẩu dẩu miệng.

"Anh muốn làm ba ba, em và Hạo Hạo làm bảo bảo, ừm...... Ba ba lớn, ba ba lớn không cần." Duệ Duệ cầm khăn lông quây lên người mình, đây chính là tạp dề.

"Không được!" Hạo Hạo lắc lắc đầu, anh Duệ Duệ không thể làm ba ba, nhóc có ba ba rồi.

Cau cau lông mày nhỏ, Duệ Duệ mất hứng dẩu miệng, "Vậy ai làm ba ba?"Húc Húc nhìn nhìn Hạo Hạo, lại nhìn nhìn anh trai, cắn cắn đầu ngón tay, lẩm bẩm nói: "Không cần ba ba và ba ba lớn, chỉ anh trai và em trai." Nhóc mới không muốn gọi anh trai là ba ba đâu, anh trai gian thật, chiếm tiện nghi.

"Vậy cũng được, chúng ta nấu cơm cơm, ừm...... như vậy." Duệ Duệ gật gật đầu đồng ý, nhóc cũng không muốn làm ba ba.

Hàn Mạc ngồi ở trên ghế sa lon dùng Laptop làm việc, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn ba nhóc con, khẽ cười lắc lắc đầu.

Ba vật nhỏ này thật sự đủ hành hạ, thôi vậy, để bọn nó chơi đi.

Nói đầu bên này, Tống Tân Kế một đường lái xe về nhà, dắt sinh đôi vào cửa quát bọn nó, "Tới chân tường đứng, chờ Tần Thụy trở lại phạt các con, tức chết cha."

Hai anh em run lên một cái, ngoan ngoãn tới chân tường đứng, còn lén lút liếc Tống Tân Kế.

"Nhìn cái gì, quay mặt vào tường! Hôm nay không phạt các con thật sự phản trời." Tống Tân Kế tức thở gấp, lấy điện thoại ra liền gọi điện thoại cho Tần Thụy, hai nhóc thối không sợ y y biết, y trị không được để cho Tần Thụy về trị.

20 phút sau, Tần Thụy lái xe về đến nhà, vào cửa liền thấy hai sinh đôi đứng ở bên tủ giày anh chọt em một cái, em chọt anh một cái, hắn không nói chuyện, trước tới phòng khách tìm Tống Tân Kế.

"Sao thế, giận lớn như vậy." Ngồi ở trên ghế sa lon ôm y vào trong ngực, Tần Thụy ghé tới hôn trán y hỏi.

"Ở nhà trẻ khóc nháo, ngủ trưa không ngủ, này không có gì, anh ngày nào đi đón bọn nó giáo viên cũng sẽ nói hai thằng nhãi này chơi làm ồn ào kinh khủng, còn nữa!" Tống Tân Kế xoay tay lại chỉ, sinh đôi lập tức đứng vững, "Hai nhãi con này cư nhiên học được nói dối, còn trốn ở nhà vệ sinh để em lo lắng, sau đó không nói bọn nó nữa, anh trị không được em trị đi, mới lớn tí đã như vậy, sau này làm sao đây."

Tần Thụy khơi lông mày, giơ tay lên vỗ nhẹ sống lưng y thuận khí.

Kỳ thực hắn cảm thấy bé trai, nghịch chút cũng không sao, nhưng nói dối không thể được, quen nói dối sau này lớn lên còn có câu nào nói thật.

"Hai đứa các con tới đây, cha hỏi các con ít việc." Tần Thụy quay đầu lại gọi sinh đôi, hai anh em vừa nghe thấy tiếng cha lập tức giống như chim sợ cành cong, run rẩy giống chim cút di chuyển tới.

Hai tay đặt ở bên quần, đứng nghiêm.

"Hôm qua đảm bảo với cha thế nào, ở nhà trẻ không khóc không nháo lời này ai nói." Tần Thụy đưa tay từ trên bàn trà cầm quả táo dùng dao gọi trái cây gọt vỏ.

"......" Nhiễm Nhiễm nhìn Nghiêu Nghiêu, chớp chớp mắt.

Nghiêu Nghiêu bĩu môi, mới không phải nhóc nói, là anh nói.

"Nhiễm Nhiễm? Cha hỏi đấy." Tần Thụy nhìn về phía Tống Nhiễm, tiểu tử thối này lại còn muốn em trai chịu tội giúp nhóc? Ở đâu học được mấy ý nghĩ quỷ này.

"Là con nói." Cúi đầu nhìn mũi chân mình, nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Vậy con hôm nay là thế nào? Cha thấy con là ngứa da phải không?"
Tần Thụy cắt quả táo ra, đưa cho Tống Tân Kế.

"Cha, con biết sai rồi." Tay nhỏ lập tức bảo vệ mông, nhóc còn nhớ lần trước mông bị đánh nở hoa, rất đau.

"Nghiêu Nghiêu con nói, ai ra chủ ý?" Tần Thụy quét Tần Nghiêu đứng ở một bên, không mặn không nhạt hỏi.

Nghiêu Nghiêu mím miệng nhỏ, ưm ưm hai tiếng, uốn éo thân thể, "Là con nghĩ, không phải anh."

"Thật?" Tần Thụy khơi lông mày, cười như không cười nhìn sinh đôi.

"Vâng!" Dùng sức gật gật đầu, Nghiêu Nghiêu sợ hãi nhìn Tần Thụy.

"Không phải, là con nghĩ, không phải em." Nhiễm Nhiễm ở một bên đưa tay kéo tay em trai, ngẩng đầu nhìn Tần Thụy, sau đó xoay xoay con ngươi nói với Tống Tân Kế: "Ba ba, con biết sai rồi, sau này không dám gạt người nữa."

Tống Tân Kế không phản ứng đến nhóc.

Con trai nhà y ngày nào cũng nhận sai mấy lần, đã không có độ tin cậy gì đáng nói.

"Hôm nay không đánh các con, về phòng, buổi tối không được ăn cơm." Tần Thụy chỉ chỉ lầu hai, để cho anh anh em mau cút.

Tống Tân Kế cau mày, có chút lo lắng.

Dù sao cũng là trẻ con, đánh mông không sao, nhưng đói một bữa...... Hình như không tốt lắm.

"Không cần phải đói một bữa chứ."

"Làm sao không cần, đánh chai da rồi sau này không sợ đánh, đói một bữa không sao, sáng mai liền ngoan ngoãn." Tần Thụy không sao cả, đứng lên đi nấu cơm.

Tống Tân Kế mím môi, làm sao cũng không yên tâm.

"Thân ái, anh đừng để em biết anh đi đưa cơm cho bọn nó, bằng không không buổi tối anh tự mình nhìn làm." Tần Thụy quay đầu nhìn về phía Tống Tân Kế, khơi lông mày.

"Biết rồi, anh mặc kệ." Tống Tân Kế lắc lắc đầu tỏ vẻ mình mặc kệ, dù sao con trai không phải của mình y, y cũng không tin Tần Thụy không lo lắng.

Tần Thụy thật sự không lo lắng, buổi tối ăn cơm đi nhìn hai nhóc con, bọn nó ngoan ngoãn gục trên bàn nhỏ vẽ vẽ, hắn có chút ngoài ý muốn khơi mi ghé tới, ngửi thấy một cỗ mùi bơ.

Đi tới bên bàn, nhìn một cái, sau đó quay đầu, khom lưng nhìn về phía dưới giường, một hộp bánh quy bơ.

"Thả nào ngoan vậy, được rồi, cái này tịch thu." Cầm lấy hộp bánh quy lắc lắc, Tần Thụy hừ lạnh một tiếng.

Sinh đôi vẻ mặt đau khổ, hu hu, bọn nhóc còn chưa ăn no đâu.

"Vốn còn muốn cho các con uống chén sữa tươi, đã lén lút ăn vậy sữa tươi cũng không thể uống, uống nước đi." Tần Thụy để cho bảo mẫu rót hai chén nước trắng lớn, mỗi đứa một chén.

"Sáng mai tự mình mặc quần áo, nếu còn dám ỳ giường cũng không cần đi nhà trẻ nữa, buổi trưa tiếp tục đói bụng." Mặt lạnh, Tần Thụy đóng cửa lại, từ bên ngoài cầm lấy chìa khóa khóa trái.

"Bọn nó thích khóc thì khóc, không cần để ý." Lời này là nói với bảo mẫu, hắn cũng không tin vẫn không trị được hai nhãi con.

Bảo mẫu gật gật đầu, rất sợ bộ dạng Tần Thụy.

"Lần này em không cần lo lắng, hai tiểu tử thối kia ăn bánh quy." Quơ quơ hộp bánh quy cầm trong tay cho Tống Tân Kế nhìn, Tần Thụy khơi lông mày.

Tống Tân Kế trợn mắt trắng với hắn, về phòng ngủ tắm.

Đã biết hai đứa con trai sẽ không thật sự bị đói, vậy y cũng không có gì phải lo lắng nữa.

Hôm nay bị tiểu tử thối tức gần chết, y phải ngâm nước nóng thư giãn.

Tựa vào trong bồn tắm, Tống Tân Kế thở dài, nhìn về phía Tần Thụy đang dùng tinh dầu xoa bóp cho mình, bĩu môi nói: "Thật hâm mộ Hàn Mạc, hai đứa con trai nhà bọn họ đều ngoan ngoãn nghe lời hiểu chuyện như vậy, làm sao hai đứa anh sinh lại khiến người ta lo lắng như vậy."

Tần Thụy bất đắc dĩ nhìn y, thở dài, "Ghét bỏ nữa cũng là anh sinh, từ từ dạy là được, em hồi bé cũng như vậy, khỉ nghịch ngợm."

Tống Tân Kế hừ một tiếng, đây rồi đây rồi, đều giống Tần Thụy, không để người ta bớt lo.

Chương 95: Hoàn Toàn Văn

Edit + Beta: Vịt

Sinh đôi nằm nhoài trên cửa phòng, hai anh em mặt đối mặt, tai dán vào cửa gỗ thật dày, muốn nghe trộm chút âm thanh bên ngoài.

Trên khuôn mặt tròn xoe giống nhau như đúc ngay cả biểu tình cũng tương tự, dẩu miệng, nhăn mũi.

"Nhiễm Nhiễm, cha không cho cơm cơm ăn, em đói bụng." Nghiêu Nghiêu nâng tay nhỏ sờ sờ bụng mình, nhóc vừa nãy chỉ ăn bốn cái bánh quy, hiện tại bụng nhỏ trống rỗng, nhóc đói.

Nhiễm Nhiễm cũng hít hít mũi, nuốt nước miếng.

Nhóc cũng rất đói, nhưng ở trước mặt em trai nhóc không thể thừa nhận, nhóc là anh trai.

Xoay xoay con ngươi, mắt to ở trong phòng ngắm tới ngắm lui, cuối cùng dừng hình ở trên hai chén nước trắng bảo mẫu đặt trên bàn sách, đứng thẳng người nhìn về phía Nghiêu Nghiêu, "Anh nghe thấy ba ba nói, uống nước sẽ no, có phải ý tứ này không, ừm, không ăn cơm cơm, uống nước cũng có thể?"

Nghiêu Nghiêu kinh hỉ mở to mắt, vội vàng chạy tới ôm lấy cốc nước của mình, ùng ùng ùng ục uống ngụm lớn, một cốc nước lớn uống một nửa nhóc đã uống không trôi, lau lau miệng ợ một cái, sờ sờ bụng nhỏ nổi lên quay đầu nhìn về phía Nhiễm Nhiễm, gật gật đầu cực kỳ nghiêm túc nói: "Anh, thật sự no rồi."

Nhiễm Nhiễm vui vẻ vỗ tay, chạy tới ôm cốc nước lớn của mình ùng ục ùng ục uống, động tác hết sức tiêu sái phóng khoáng.

"Ợ......" Uống một nửa, Nhiễm Nhiễm đã cảm thấy trong dạ dày trướng trướng, nước đều dâng lên cổ họng, nhóc để cốc xuống, sau đó quay đầu nhìn về phía Nghiêu Nghiêu, gật gật đầu nói: "No rồi, nhưng tổng cộng chỉ 2 cốc nước a, nếu không đủ uống làm sao đây."

Vừa nói chuyện, đầu nhỏ chuyển hướng phòng vệ sinh, cau cau lông mày.

Ba ba đã nói, không thể trực tiếp từ trong ống nước hứng nước uống, sẽ ở trong bụng nở sâu sâu, sau đó ăn nhóc.

"Ba ba nói không thể uống nước lạnh, phải uống nước sôi." Nghiêu Nghiêu kéo tay Nhiễm Nhiễm một cái, dẩu miệng, "Em cho anh nước uống."

"Không cần, tự uống của mình, bọn mình uống tiết kiệm chút là được." Nhiễm Nhiễm lắc lắc đầu, không thể để cho em trai đói bụng.

Hai anh em bên này khiêm nhường lẫn nhau ôn tình tràn đầy, trong thư phòng Tần Thụy lại là ôm Tống Tân Kế đau bụng cười.

"Thân ái, hai vật nhỏ anh sinh kỳ thực rất hiểu chuyện." Nhìn bộ dáng hai con trai trong video máy tính, hắn vỗ vỗ Tống Tân Kế ngồi ở trên chân mình đang mắt thẳng tưng nhìn chằm chằm màn hình.

Tống Tân Kế cau mày, cảm thấy sinh đôi uống nhiều nước như vậy buổi tối nhất định sẽ tè dầm.

"Em không đau lòng?" Mặc dù bị con trai tức không được, nhưng nhìn hai nhóc con như vậy vẫn là không đành lòng.

Tần Thụy khơi mi, nhún nhún vai, "Em hồi đó bị ông cụ nhà em nhốt ở nhà vệ sinh, ngay cả nước trắng cũng không có, hai bọn nó đủ hạnh phúc, được rồi, ngủ, anh ngày mai không phải đi làm sao."

Tống Tân Kế đã trở lại bệnh viện đi làm, Tần Thụy cũng ghi tên ở cục công an, người ta có chuyên môn có kỹ thuật, còn là quốc tịch nước ngoài, coi như là ngoại viện cục công an mời đảm nhiệm chức vụ.

"Thật sự không cần đi xem chút?" Nhíu nhíu mày, Tống Tân Kế liếm môi.

Tần Thụy khẽ nheo mắt lại, dùng sức ôm lấy y, một đường chạy thẳng tới phòng ngủ.

"Anh đã có tâm tư lo lắng hai tiểu tử thối kia, không bằng lo lắng bản thân anh đi, Thân ái, chúng ta đã mấy ngày không làm rồi, em muốn anh."

"...... Em......" Tống Tân Kế co rút khóe miệng, nhìn nam nhân đã đè y bên dưới, nói cái gì cũng không có cách nào nói.

Hơn 6h sáng hôm sau, mặc dù thân thể mệt mỏi nhưng vẫn là tỉnh lại, Tống Tân Kế quay đầu nhìn về phía nam nhân vẫn còn ngủ say, nhẹ nhàng nhíu nhíu mày nhíu nhíu mày xuống giường, mặc đồ ngủ tới phòng ngủ của hai nhóc con.

Y thật sự rất lo lắng.Bảo mẫu trong nhà cũng vừa tỉnh chuẩn bị đi mua thức ăn, sau đó về làm bữa sáng, y và Tần Thụy 8h đi làm sinh đôi 8h đi học.

Rón rén đẩy cửa phòng ngủ sinh đôi ra, Tống Tân Kế nghi ngờ nhìn tay nắm cửa, y nhớ Tần Thụy đã khóa cửa, chẳng lẽ tối qua lúc y ngủ nam nhân tới xem con trai?

Y nhẹ nhàng mím môi, cười khơi lông mày. Nói rất khí phách, còn không ngủ lo lắng.

Nhìn sinh đôi trên giường tướng ngủ rất không lịch sự, y thở dài, duỗi tay qua sờ sờ mông hai nhóc con, trong dự liệu, ẩm dề dề.

Vội vàng ôm lấy sinh đôi, quay đầu nói với bảo mẫu đứng ở ngoài cửa, "Đổi thảm lông, cầm cái dày lần trước Tần Thụy trải."

Bảo mẫu hiển nhiên không phải là lần đầu tiên gặp phải sinh đôi tè dầm, tay chân lưu loát, thu lại thảm ướt dầm dề, sau đó thay mới.

"Ba ba." Nghiêu Nghiêu lúc được đặt trên giường tỉnh dậy, mơ mơ màng màng giơ tay lên xoa mắt, lúc nhìn thấy Tống Tân Kế kinh hỉ kêu một tiếng.

Niết niết má nhóc, Tống Tân Kế bật cười, "Tiểu tử thối."

"Ưm, ba ba, Nghiêu Nghiêu không dám nói dối nữa." Nâng tay nhỏ ôm cổ Tống Tân Kế, Nghiêu Nghiêu lẩm bẩm ghé tới dùng má cọ cọ miệng Tống Tân Kế, đói bụng thật khổ sở, nhóc không dám nữa.

"Ừm, chiêu này của cha các con còn rất có tác dụng." Tống Tân Kế vỗ mông nhóc, lại duỗi tay qua nhéo má Nhiễm Nhiễm, "Còn dám giả bộ ngủ."

Nhiễm Nhiễm uốn éo mông ngồi dậy, dẩu miệng nhìn y.

"Ba ba, đói."

"Lần sau còn dám làm ồn không cho các con ăn cơm nữa." Tống Tân Kế hừ một tiếng, đưa tay cầm quần áo muốn mặc cho hai anh em.

Kết quả Nhiễm Nhiễm và Nghiêu Nghiêu đồng thời lắc đầu, tự mình cướp lấy quần áo trùm lên người, vừa trùm vừa dẩu miệng lẩm bẩm, "Cha nói, bảo bọn con tự mình mặc quần áo."

Tống Tân Kế khơi mi thu tay lại, ôm ngực đứng một bên nhìn hai anh em giúp nhau, không nghĩ tới a không nghĩ tới, cư nhiên đói một bữa là có thể để cho hai nhóc thối ngoan ngoãn hiểu chuyện.Sinh đôi mặc quần áo tử tế chạy đến phòng ngủ nằm nhoài trên giường lớn gọi Tần Thụy rời giường, âm thanh hơi sữa đồng xướng.

"Cha, bọn con rất ngoan, không muốn đói bụng bụng."

Lời này tối qua sinh đôi tập nhiều lần, xem như ghi nhớ.

Tần Thụy vốn nằm bò trên giường đang ngủ ngon, hai nhóc thối một đứa ngồi sau lưng hắn, một đứa ngồi trên mông hắn, lắc lư.

"Ừ, ừ, ừ, ừ." Tần Thụy bị bọn nó cứng rắn lắc tỉnh, thân thể xoay một cái liền lật sinh đôi ở trên giường, mỗi tay một đứa nhấc tới trước mặt mình, trừng mắt, "Vừa sáng sớm đã tìm đường chết!"

Sinh đôi tội nghiệp nhìn hắn, trong đôi mắt to ẩm ướt, muốn khóc không dám khóc nhìn hắn, "Cha chào buổi sáng."

Tần Thụy hít sâu một cái, sau đó trừng bọn nó, "Đi đánh răng rửa mặt, cút nhanh."

Hắn thật hối hận sinh con a, nên cùng Tống Tân Kế trải qua thế giới hai người thêm mấy năm nữa."

Tống Tân Kế vẫn đứng ở cạnh cửa, khóe miệng mang theo ý cười nhìn về phía ba cha con.

Vẫn không tệ, ít nhất bọn nhóc không ghi hận Tần Thụy không để cho bọn nó ăn cơm.

Lúc ăn sáng Tống Tân Kế phát hiện, hai anh em lúc này bất kể cái gì, cũng miếng lớn nhét vào trong miệng, y khơi mi, để cho bảo mẫu múc hai bát cháo đưa cho Nghiêu Nghiêu, Nghiêu Nghiêu trước kia ghét nhất cháo, nhưng lần này cư nhiên uống hết hai bát cháo.

Nhiễm Nhiễm mỗi tay cầm một cái bánh bao nhân hành, ăn thật ngon, trời mới biết trước kia muốn để nhóc ăn miếng hành khó cỡ nào.

"Không được bẹp miệng." Tần Thụy gắp bánh bao chạy đặt trong đĩa Tống Tân Kế, xoay mặt trừng sinh đôi.

Hai anh em lập tức, động tác lang thôn hổ yết liền biến thành nhai kỹ nuốt chậm, vừa ăn vừa lén lút nhìn sắc mặt Tần Thụy.

"Đói một bữa ngay cả thói xấu kén ăn cũng sửa?" Tống Tân Kế có chút buồn cười nhìn sinh đôi, gắp dưa chuột muối đặt trong bát cháo cho bọn nó.

"Ừ, lần sau kén ăn không ăn cơm thì đói bụng, dù sao đói một ngày hai ngày không chết được." Tần Thụy liếc sinh đôi, hai anh em run rẩy một cái, bọn nhóc cũng không dám kén ăn nữa.

Tống Tân Kế trợn mắt trắng, nào có cha nào dọa con như vậy.

___HOÀN TOÀN VĂN___

___________

Ây lại một bộ nữa hoàn rồi. Awn bộ này coi như là một bộ đáng nhớ của tui =)))) nó chứng kiến kỳ nghỉ hè cuối cùng trong sự nghiệp học hành của tui =))))) Thật sự mỗi lần viết chữ HOÀN TOÀN VĂN cho một bộ tui cảm thấy buồn lắm:(((( mình dù gì cũng coi như mẹ nuôi của nó:((((

Ờm sau bộ này tui tính không đào hố mới nữa mà lấp nốt 2 hố còn lại trong nhà =)) hai hố ấy tui ngâm quá lâu, vượt quá nguyên tắc edit của tui rồi =))))) Cầu ủng hộ:**** Có thể trong quá trình làm hai bộ này tui sẽ lại đào hố mới nếu tìm được bộ ưng:D

Nguyên tắc vẫn như cũ, KHÔNG RE-UP, muốn chuyển ver SỬ DỤNG BẢN EDIT NHÀ TUI thì xin hãy thông báo trước một tiếng, tui vẫn luôn rất thoải mái mà:)

Bản word tui sẽ share vào ngày mai, lúc nào share tui sẽ thông báo nheeee. Chúc các nàng đọc truyện vui:****

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước