THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Phiên ngoại 2

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Tử An mỗi tay ôm một tiểu bảo bối, đi về phía phòng ngủ.

Đại bảo bối Duệ Duệ còn đưa tay qua kéo em trai, sợ nhóc ngã xuống.

"Quà của Duệ Duệ, đây là của Húc Húc." Đưa hai chiếc xe mô hình mỗi nhóc con một cái, Thiệu Tử An đứng ở trước người bọn nó, quan sát phản ứng của hai vật nhỏ.

Hàn Duệ Diệp đưa tay ôm ô tô mô hình lớn cỡ bằng nhóc, rất kinh hỉ. Cái này nhóc đã sớm muốn, nhưng ba ba không cho mua, nói mê muội mất cả ý chí. Mặc dù nhóc không rõ mê muội mất cả ý chí là ý gì, nhưng nhóc nhớ.

Ngược lại Thiệu Thành Húc đối với ô tô trong ngực không có hứng thú, nhóc thích đồ chơi lông nhung hơn. Tối nào lúc ngủ trong ngực cũng phải ôm gấu Teddy mới có thể ngủ, tính cách của nhóc giống Hàn Mạc, thích đồ mềm mại. (Tác giả: Khụ, không được hiểu sai.)

"Húc Húc không thích?" Thiệu Tử An giơ tay lên sờ sờ má tiểu bảo bối, xoay người lại từ trong vali lấy ra một con thỏ bông lưu manh màu trắng đưa cho nhóc, "Cái này?"

"Thỏ Thỏ, Thỏ Thỏ." Ném ô tô trong ngực, chạy nhào tới con thỏ bông lưu manh kia, một cái ôm lấy, còn cọ cọ má âm thanh mùi sữa kêu.

Hàn Duệ Diệp chỉ chỉ xe hơi bị ném ở một bên, dẩu dẩu miệng nhìn Thiệu Tử An, nghiêng đầu nhỏ hỏi: "Cái này con cũng muốn, chú nhỏ cho con được không?"

"Được, con thích là được." Thiệu Tử An giúp nhóc cầm ô tô, sau đó nhìn hai tiểu bảo bối ôm quà của mình ra cửa.

Đứng ở trên cầu thang, Hàn Duệ Diệp hô xuống dưới lầu, "Ba ba lớn, chú nhỏ mang quà cho con và em trai, xe xe."

Thiệu Tử An vội vàng từ trong nhà đi ra, ôm lấy hai nhóc, sợ bọn nó kích động từ trên lầu lăn xuống.

"Mày còn mua đồ chơi cho bọn nó?" Thiệu Văn Phong thay quần áo từ phòng ngủ đi ra, đưa tay ôm con trai nhỏ qua hôn hôn má.

Húc Húc xoay mặt cùng anh hôn hôn, nhóc rất thích ba ba lớn hôn hôn.

"Để Hàn Mạc nhìn thấy chắc sẽ mắng mày, Duệ Duệ có một phòng đồ chơi, bên trong toàn là đồ chơi của nó, vật nhỏ này thích được 3 ngày, chơi xong thì không cần nữa."

"Anh, xe xe nhiều nhiều." Húc Húc cầm tai thỏ lắc lư, nhìn Duệ Duệ dẩu dẩu miệng nhỏ.

"Đàn ông phải nhiều xe." Lời này nói thanh thúy hữu lực, Hàn Duệ Diệp ngẩng đầu nhỏ duỗi tay chỉ Thiệu Văn Phong, "Ba ba lớn cũng có rất nhiều xe xe."

Thiệu Văn Phong đưa tay nhéo mũi nhóc, câu vừa nãy là anh từng nói với Hàn Mạc.

Hai năm trước Thiệu Văn Phong có đợt thích các loại USV nhãn hiệu hạng sang, sau đó mua liền mấy cái xe về, làm cho Hàn Mạc ghét bỏ anh tiêu tiền bậy bạ.

(USV: tại tui không rành về xe cộ lắm mà USV lại viết tắt của nhiều từ quá, nên chắc USV là viết tắt của Unmanned Surface Vehicle, có nghĩa là xe không người lái)

Lúc ấy anh chính là ngửa đầu, đưa tay chỉ vào một loạt xe trong gara, sau đó cố chấp hét một câu như vậy: "Đàn ông chính là phải có nhiều xe."

Phản ứng lúc đó của Hàn Mạc là, nhấc chân, đạp.

Chuyện này Hàn Mạc từng vào lúc gọi video với người một nhà Thiệu Tử An nhắc tới, cho nên hiện tại nghe thấy đại bảo bối Duệ Duệ nói như vậy, cậu bật cười.

"Anh, anh hiện tại sống thật sự làm cho người hâm mộ." Đặt Duệ Duệ trên mặt đất, cậu nâng người ngẩng đầu nhìn nam nhân.

Thiệu Văn Phong nhún vai một cái, đặt tiểu bảo bối đạp chân muốn xuống đất chơi cùng anh trai xuống, sau đó đi tới trên ghế salon phòng khách ngồi xuống, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, "Tới đây ngồi."

Hai anh em rất ít có cơ hội cùng ngồi một chỗ tâm sự, trước kia Thiệu Văn Phong quá bận, Thiệu Tử An không thích giao tiếp.

"Mày tự đề xuất muốn tới công ty anh thực tập lên vị trí, có chức vị nào mày vừa ý không?" Đưa tay từ trong đĩa trái cây cầm táo đỏ đưa cho cậu, mình cũng chọn lấy một quả, bất quá không phải là anh ăn, mà là cầm dao gọt trái cây trên bàn gọt vỏ cắt miếng, cho hai con trai bảo bối hưởng dụng.

"Không có, em chỉ là không muốn ở nhà ngốc." Thiệu Tử An nhún nhún vai, đặt quả táo ở khóe miệng, rắc một tiếng cắn miếng.

"Huh?" Thiệu Văn Phong sửng sốt một chút, quay đầu lại nhìn cậu, động tác trên tay cũng không có dừng lại, anh đang cắt quả táo lớn thành miếng nhỏ.

"Anh không nghe nói mày ở chung với gia đình không tốt." Mặc dù anh cũng là mới bắt đầu quan tâm hai đứa em trai này, nhưng anh thật sự không có nghe nói có chuyện phát sinh kiểu mâu thuẫn gia đình gì cả.Thiệu Tử An bĩu môi, rõ ràng chính là dáng vẻ không muốn nói, nhưng trong lòng cậu rõ ràng, nếu như không nói rõ ràng với anh trai, e rằng cậu không thể ở lại trong nước.

"Anh, anh biết em không quá biết ăn nói, cho nên bất luận là đắc tội người hay là cự tuyệt người, em cũng không quá biết biểu đạt, sau đó." Cậu bĩu môi, thở dài, "Hôm đó tốt nghiệp bạn học thổ lộ với em, dọa sợ em."

Lời này nói xong mặt cậu liền đỏ, nhất là sau khi nhìn thấy trêu chọc trong mắt Thiệu Văn Phong.

"Được rồi, em thừa nhận là người đàn ông rất đẹp trai, nhưng mà anh...... Anh biết hắn nói với em cái gì không? Hắn cư nhiên nói với em, hắn muốn để em X hắn, trời ạ, anh có thể tưởng tượng một người đàn ông cao hơn em 10 cm còn cường tráng hơn rất nhiều lúc nói với em lời này em có cảm giác gì không, em thật sự bị dọa."

Thiệu Văn Phong ha ha ha ha cười, sau đó giơ tay lên vỗ vỗ vai cậu, cười nói: "Người nước ngoài đều rất nhiệt tình, được rồi, anh biết mày tại sao chạy tới trong nước rồi." Cư nhiên bị tỏ tình sợ tới muốn chạy trốn, em trai anh thật là đủ nhát gan.

Thiệu Tử An thở dài, cảm giác mình thật sự rất mất mặt.

Nếu như không phải là gặp phải loại chuyện này, cậu cũng sẽ không vừa tốt nghiệp đã chạy tới trong nước, mặc dù quan hệ của cậu và bạn học tên Warwick còn có thể, nhưng không có nghĩa là cậu có thể tiếp nhận loại thổ lộ khác người kia của một người đàn ông.

"Anh, anh có thể đừng cười hay không." Giơ tay lên ôm lấy Húc Húc lảo đảo đi tới bên cạnh mình đưa tay muốn ôm ôm, cậu xoay mặt nhìn về phía nam nhân bên cạnh vẫn không ngừng cười, hiếm thấy trợn mắt trắng khinh bỉ.

"Ok, ok, khụ, vậy mày liền từ cơ bản nhất ngồi lên, phòng thị trường gần đây đang tuyển nhân viên điều tra thị trường, trước tới thử chút." Thiệu Văn Phong nhìn cậu một cái, đưa tay nhét một miếng táo vào trong miệng há to của con trai nhỏ.

Anh để cho Thiệu Tử An đi làm điều tra thị trường chính là vì rèn luyện đưa em trai không giỏi ăn nói này giao tiếp với người khác nhiều hơn, để cho cậu thích ứng.

Húc Húc phồng má nhai nhai nhai, nuốt xuống, sau đó há miệng, lại tiếp tục ăn.

"Duệ Duệ, tới đây." Thiệu Văn Phong quay đầu lại nhìn về phía con lớn ở trong phòng khách rộng rãi đẩy ô tô đồ chơi vừa mới tới tay chạy như điên, kêu một tiếng.

"Ba ba lớn, ba ba bao giờ thì về." Giơ tay lên lau lau mồ hôi trên trán, vểnh mông nằm nhoài trên gối Thiệu Văn Phong, lắc lư chân.

Nhóc nhớ ba ba, ba ba đã đi mấy ngày rồi.

"Ngày mai con có thể nhìn thấy ba ba rồi, đi thay quần áo, lát nữa ba ba Đổng tới nhà ăn cơm." Thiệu Văn Phong niết niết má nhóc, ghét bỏ nhìn dáng vẻ nhóc một thân mồ hôi ẩm ướt.

Đại bảo bối Duệ Duệ dẩu dẩu miệng, bất đắc dĩ dưới cái nhìn chằm chằm của Thiệu Văn Phong ngậm miếng táo, xoay người về phòng thay quần áo.

Nhóc sợ Thiệu Văn Phong, thân mật Hàn Mạc."Đổng Dịch...... Có phải người đàn ông lần đó cụng rượu với anh? Em vẫn có ấn tượng với anh ta." Sờ sờ mũi, Thiệu Tử An đổi tư thế điều chỉnh Húc Húc làm ổ trong ngực cậu đã nhắm mắt bắt bắt đầu ngủ, sau đó nghiêng nghiêng đầu, "Em vừa nãy hình như lúc ở sân bay đụng phải anh ta."

Hiện tại nghĩ chút, ấn tượng mà Đổng Dịch cho cậu vẫn là cao cao lớn lớn giống như hòn núi lớn, chỉ bất quá vừa nãy cậu nhất thời không nhớ ra.

"Hắn người rất tốt, chính là thoạt nhìn có chút bất cần đời." Nhún nhún vai, Thiệu Văn Phong đứng lên đi mở cửa.

Vừa nãy chuông cửa vang lên, không cần nghĩ cũng biết, là Đổng Dịch tới cọ cơm.

Cha Hàn và dì Khương từ phòng ngủ đi ra, vừa nãy hai người đi ngủ trưa, mặc dù thời gian hơi muộn, nhưng là người già, những thứ này không phải bọn họ có thể khống chế.

Đổng Dịch cũng không phải là tay không tới, một tay mô hình ô tô đồ chơi, một tay gấu bông lớn, nam nhân nhấc chân vào nhà, sau đó liền nghênh đón Hàn Duệ Diệp giống như tàu hỏa nhỏ xông về phía hắn.

"Ba ba Đổng ~~!"

"Tiểu tử thối lại cao lớn rồi." Khom lưng tiếp lấy nhóc, sau đó một cái giơ lên để cho đại bảo bối Duệ Duệ ngồi giạng trên cổ mình.

Thiệu Tử An quay đầu tới nhìn, liền thấy Đổng Dịch vác Duệ Duệ đi về phía bên này, nhịp chân nam nhân rất lớn, chỉ vài bước đã đến bên cạnh cậu.

"Suỵt." Thấy hắn mở miệng muốn chào hỏi với mình, Thiệu Tử An vội vàng lắc lắc đầu, rũ mắt nhìn Húc Húc trong ngực ngủ say, ra hiệu hắn nhẹ giọng.

"Mày mệt không? Nếu không thì ôm Húc Húc lên lầu nghỉ ngơi chút, cách cơm tối còn đoạn thời gian." Cầm trong tay hai món quà vừa nãy Đổng Dịch đặt ở cửa, Thiệu Văn Phong đi tới nhìn bọn họ một cái.

Thiệu Tử An gật gật đầu, cậu cảm thấy có chút choáng đầu.

"Vậy các anh nói chuyện, em dẫn Húc Húc đi ngủ, Duệ Duệ có muốn cùng ngủ không?" Ngẩng đầu nhìn về phía đại bảo bối ngồi giạng trên cổ Đổng Dịch, trong lòng cảm thán chút, thật sự đủ cao, cậu nếu ngửa đầu hai phút chắc cổ đều sẽ mỏi.

"Không muốn ngủ, muốn chơi với ba ba Đổng." Lắc lắc đạp đạp hai chân nhỏ ở trước ngực Đổng Dịch, Hàn Duệ Diệp dẩu dẩu miệng.

"Duệ Duệ đi ngủ với chú nhỏ, ba ba lớn có chuyện muốn nói với ba ba Đổng." Thiệu Văn Phong giơ tay lên đón lấy con trai, sau đó đặt trên mặt đất vỗ vỗ mông nhóc, "Nhanh đi, bằng không ngày mai không dẫn con đi đón ba ba."

"Vâng ạ, buổi trưa tốt lành, hai vị đại soái ca." Tiểu thân sĩ giơ tay lên đặt trước ngực, còn khom lưng hành lễ, dáng vẻ mười đủ mười.

Bị dáng vẻ đáng yêu của nhóc chọc cười, hai đại soái ca đồng thời đưa tay niết niết má nhóc, sau đó nhìn nhóc vui vẻ theo Thiệu Tử An rời đi.

Trong phòng ngủ, Thiệu Tử An nhẹ nhàng đặt Húc Húc trong ngực mình lên giường, sau đó liền thấy đại bảo bối Duệ Duệ vừa nãy còn nói không ngủ được vểnh mông leo lên giường, tới bên cạnh Húc Húc tay nhỏ nhấc lên, liền kéo em trai vào trong ngực, còn ghé tới hôn hôn mặt bé, sau đó nằm bên cạnh bé nhắm mắt lại.

Thiệu Tử An khẽ cười một tiếng nằm ở bên ngoài, nhìn dáng vẻ hai cháu nhỏ mềm mại mặt đối mặt ngủ, không khỏi nghĩ, nếu sau này mình cũng có con, có thể cũng đáng yêu giống bọn nó hay không.

Ngáp, cậu nhắm mắt lại cọ cọ má, sau đó từ từ thiếp đi.

Mơ mơ màng màng ngủ một giấc, hình như mơ, nhưng không nhớ rõ là nội dung gì, chỉ là làm cho cậu rất không thoải mái, giống như là bị quỷ áp giường.

Mở mắt liền nhìn thấy hai bảo bối nằm nhoài trên người mình đang cười vui vẻ, giống như hai con gấu nhỏ mập mạp bò qua bò lại trên người mình.

"Duệ Duệ, con nặng quá a." Đưa tay ôm lấy đại bảo bối nằm nhoài trước ngực mình đặt một bên, sau đó ngồi dậy ôm lấy Húc Húc nằm nhoài trên đùi mình, niết niết má mềm nhũn, "Con cũng không nhẹ."

"Chú nhỏ ~" Cười hì hì ghé tới, Húc Húc hôn hôn cằm Thiệu Tử An, ngọt lịm gọi cậu.

Thiệu Tử An hừ hừ hai tiếng, xoay mặt nhìn về phía đồng hồ báo thức đặt bên cạnh, cậu ngủ khoảng nửa tiếng.

"Tử An, ăn cơm." Gõ gõ cửa, Đổng Dịch mở cửa thò đầu vào gọi người.

Hắn chủ động đi lên gọi người ăn cơm, không thể không nói, thằng cha này có chút nhiệt tình quá mức.

Chương 87: Phiên ngoại 3

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Tử An gật gật đầu, xuống giường xỏ giày, sau đó ôm Duệ Duệ tới trên mặt đất, khom lưng ôm Húc Húc vào trong ngực xoay người.

"Sao anh không xuống lầu?" Đổng Dịch vẫn đứng trước cửa phòng cậu, Thiệu Tử An có chút ngoài ý muốn.

Đổng Dịch ôm lấy Hàn Duệ Diệp nhào tới, sau đó xoay người, "Đi thôi, buổi tối uống hai chén."

Thiệu Tử An khơi mi, nhẹ nhàng gật gật đầu.

Mình không phải rất biết uống rượu, nhưng uống chút cũng không thành vấn đề.

Dù sao cũng là lần đầu tiên ngồi cùng một chỗ ăn cơm với cha Hàn và dì Khương, Thiệu Tử An tỏ vẻ có chút câu nệ, cho dù đại bảo bối ngồi bên cạnh thỉnh thoảng nói mấy câu chọc mọi người cười, cậu vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên.

Hai cụ cũng nhìn ra kỳ cục của cậu, ăn cơm xong liền ôm hai cháu trai tới phòng khách xem TV, Húc Húc thích Thiệu Tử An, dẩu miệng đưa tay nắm tay áo cậu, nghiêng đầu nhìn cha Hàn, âm thanh mùi sữa nói: "Muốn chú nhỏ ôm."

Thiệu Tử An vội vàng ôm nhóc tới trong ngực ngồi, cầm thanh long đút cho nhóc.

Đại bảo bối Duệ Duệ ngược lại ăn no liền muốn đi xem TV, đã chạy không thấy bóng dáng đâu.

Kể từ sau khi dọn nhà, đại bảo bối lộ ra tế bào vận động của nhóc, tất cả mọi chỗ trong nhà đều được nhóc leo lên leo xuống thám hiểm qua, Hàn Mạc thân mật gọi nhóc là — khỉ con.

"Công ty các anh có phải định ký thêm một nhóm an ninh phải không?" Đổng Dịch nhìn Thiệu Tử An cúi đầu đang đút cho Húc Húc, sau đó lại nói chuyện cùng Thiệu Văn Phong.

Thiệu Văn Phong lắc lắc chén rượu đỏ, nhìn hắn một cái, sau đó khiêu mi, "Đổng Dịch, anh đây là đang người ở doanh Tào tâm ở Hán?" Đừng tưởng anh không để ý tới, bữa cơm tối nay mới ăn hai tiếng, mắt Đổng Dịch đã liếc Tử An nói ít hai mươi lần, còn đều là lén lút liếc.

Chậc, thằng già này coi trọng em trai anh.

"Không không không, anh sao có thể nói vậy, tôi nhưng là người rất có thành ý." Đổng Dịch khoát khoát tay, chạm cốc với anh.

"Thôi đê, em trai tôi không giỏi mồm miệng." Thiệu Văn Phong nhìn Thiệu Tử An ngẩng đầu, bĩu bĩu môi với Đổng Dịch, "Tử An, lão nam nhân muốn đuổi theo mày, đồng ý không."

Thiệu Tử An sửng sốt, sau đó trợn to hai mắt, giống như mèo ngây ngốc ở đó.

"Anh...... Anh, anh đang nói đùa sao?"

Đổng Dịch khơi mi, cảm thấy biểu tình này của cậu thật sự quá đáng yêu, thật muốn duỗi tay qua sờ sờ tóc mềm của cậu.

"Anh cậu không phải nói giỡn, có muốn thử chút với tôi không? Tôi là đàn ông thành thục, có thể cho cậu cảm giác an toàn, thật đấy."

"...... Anh là lão nam nhân thành thục......" Đưa tới lé mắt nhìn hắn, sau đó biểu tình rõ ràng mang theo khinh bỉ, bĩu môi, đưa tay nhận lấy bình sữa bảo mẫu đưa tới, đút sữa cho Húc Húc trong ngực.

"Hey! Cậu xác định cậu họ Thiệu không phải họ Hàn? Sao cậu giống y Hàn Mạc cứ nói móc tôi vậy chứ." 35 tuổi là tuổi đẹp nhất của đàn ông chính thức, đàn ông 31 cành hoa, hắn chính là tuổi nở rộ.

Thiệu Tử An kéo khóe miệng cười khan với hắn, sau đó không nhìn hắn nữa, chỉ là coi như hắn đang nói giỡn không ảnh hưởng gì.

Thiệu Văn Phong khơi mi quay đầu nhìn về phía Đổng Dịch, cười tà câu lên khóe miêng, "Anh cho rằng em trai tôi sẽ coi trọng anh sao, lão nam nhân."

Đổng Dịch hừ lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Thiệu Tử An càng thêm nóng rực.

Hắn đối với người cảm thấy hứng thú luôn là đuổi tận cùng không buông, mặc dù còn chưa có ai có thể câu lên hứng thú của hắn, nhưng hắn không ngại để cho Thiệu Tử An làm đầu tiên.

"Hàn Mạc ngày mai về?" Hắn đột nhiên dời đề tài, Thiệu Văn Phong sửng sốt gật gật đầu, "Chuyến bay buổi sáng, vừa nãy gọi điện thoại với tôi còn oán trách mệt mỏi, sau này không đi công tác nữa." Anh bật cười lắc đầu, skill làm nũng của Hàn Mạc tăng lên.

"Anh hai năm qua chiều nó quá yếu ớt." Đổng Dịch chẹp chẹp miệng, sau đó duỗi tay rót rượu cho hai người.

Thiệu Văn Phong nhún nhún vai, không phản bác lời này của hắn.

Mặc dù dùng hai chữ yếu ớt để hình dung Hàn Mạc vẫn không phải rất chuẩn xác, bất quá cũng không khác lắm.

Thiệu Tử An ngẩng đầu nhìn Thiệu Văn Phong, sau đó lại nhìn nhìn Đổng Dịch, cau mày hỏi: "Anh, anh Hàn Mạc đi mấy ngày?"
"Một tuần, sao thế." Thiệu Văn Phong khơi mi, không hiểu nhìn cậu.

"Anh ấy đi một tuần, anh sáng mai đi đón anh ấy, vậy anh bây giờ còn uống rượu?" Cậu nhớ Hàn Mạc đã nói, không để cho anh cậu uống rượu, bởi vì kiểm tra thân thể đoạn thời gian trước của anh cậu cho thấy nam nhân có mỡ gan.

"......" Thiệu Văn Phong sửng sốt, sau đó chớp chớp mắt, đặt chén rượu xuống.

Hiển nhiên, anh cũng nhớ dặn dò của Hàn Mạc trước khi đi, mặc dù mỡ gan của anh không phải bởi vì nát rượu mà có, nhưng mà...... Được rồi, anh phạm quy rồi.

Đổng Dịch nghiêng đầu qua nhìn về phía Thiệu Tử An, sau đó cười nói: "Anh cậu không bồi tôi uống, vậy cậu bồi tôi, thế nào?"

"Chả ra sao cả." Nhún nhún vai, Thiệu Tử An ôm Húc Húc đứng lên,"Các anh từ từ tán gẫu, em dẫn Húc Húc đi xem TV."

Thấy cậu nói đi là đi, Đổng Dịch cũng không tức giận, chỉ là quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong, hỏi một câu.

"Tôi nếu muốn ở cùng một chỗ với Tử An, anh sẽ không phải đối?" Hắn phải xác định chút, đừng tới lúc đó thằng cha này giở mặt với mình.

Thiệu Văn Phong vừa nãy cũng bất quá chính là giỡn chút mới nói như vậy, bây giờ nghe thấy Đổng Dịch chính thức hỏi mình như vậy thật sự có chút há hốc mồm.

"Anh nói thật?"

"Đương nhiên là thật, anh cho rằng tôi nói giỡn hả?" Đổng Dịch ngửa đầu một hớp uống cạn rượu trong chén, sau đó nhìn về phía Thiệu Văn Phong, đặc biệt chính thức hỏi lại một lần,"Tôi ở chung một chỗ với Tử An, anh sẽ không phải đối?"

"...... Ặc......" Thiệu Văn Phong bình thường quyết đoán lúc này lại không biết trả lời thế nào.

Nói đồng ý? Tuổi hai người bọn họ chênh nhiều như vậy, tính cách cũng không hợp, ở chung thế nào.

Nói không đồng ý? Anh căn bản không có lập trường gì để ngăn cản, cho dù anh là anh trai ruột của Thiệu Tử An cũng vậy, trước kia không quan tâm cậu hiện tại chạy tới giả bộ anh trai? Loại chuyện này Thiệu Văn Phong không làm được.

Cho nên, trả lời Đổng Dịch vấn đề này thế nào trở thành vấn đề khó khăn, ít nhất đối với tình huống hiện tại mà nhìn, là một vấn đề khó khăn.

"Tôi bảo lưu ý kiến, bất quá có một điểm anh phải nhớ kỹ, nếu như anh thật sự thích em trai tôi muốn ở chung một chỗ với nó, vậy thì anh phải đối tốt với nó, nếu như anh chỉ là muốn chơi đùa với nó, vậy anh cách xa nó chút." Nam nhân mắt lạnh nhìn Đổng Dịch, biểu tình nghiêm túc.

"Anh cũng không nghĩ tôi bao nhiêu tuổi, đã sớm không lăn qua lăn lại nữa, lại nói anh và Tần Thụy đều có thể có một gia đình vững chắc, tôi làm sao không thể có." Đổng Dịch liếc anh một cái, không phục lầu bầu.

Hắn cũng ghen tỵ. Mặc dù mỗi lần tới nhà Tống Tân Kế đều sẽ bị hai nhóc thối kia làm ồn muốn đánh người, nhưng không thể không nói, hắn cũng muốn có một đứa con thuộc về mình, sau đó sống cùng một chỗ với người yêu.

"Anh đừng cho rằng tôi không biết tối qua anh làm gì." Thiệu Văn Phong hừ một tiếng, duỗi tay kéo cổ áo hắn một cái, lộ ra chỗ che giấu, "Lần sau bảo tiểu tình nhân kia của anh đừng kích động như vậy, chậc chậc, mặc áo lót cao cổ anh cũng không sợ mọc rôm."Trời nóng bức mặc áo lót cao cổ, đùa gì thế? Đây chính là nói không lăn qua lăn lại? Đây chỉ sợ là lăn qua lăn lại quá ác!

Đổng Dịch toét miệng nhìn anh, sau đó che kín cổ, đặc biệt không da không mặt nói câu: "Hôm qua không phải chưa gặp Tử An sao, hơn nữa, giải quyết nhu cầu sinh lý, anh trước kia cũng không như vậy."

Thiệu Văn Phong đối với lời của hắn chẳng ừ chẳng hữ, chỉ là cười lạnh nhìn hắn một cái, sau đó đứng lên ngẩng ngẩng cằm với hắn: "Đi đánh hai ván?"

Có một phòng đánh bài, bên trong có bàn bi -a và bàn mạt chược, bình thường dùng để giải trí.

"Anh đây là bắt nạt người?" Đổng Dịch cười nhìn anh, sau đó đứng lên, quay đầu lại hô, "Tử An, tới đánh hai ván với anh cậu."

Thiệu Tử An nhìn hắn một cái, sau đó gật gật đầu, lần này ngược lại không cự tuyệt.

Húc Húc ăn no liền ngủ, kiểu heo con điển hình.

Trong phòng đánh bài, Thiệu Tử An cầm trong tay bài tú lơ khơ, rất không hiểu tại sao gọi cậu tới đánh bi-a sẽ biến thành ba người đấu địa chủ.

Hơn nữa còn là dưới tình huống cậu hoàn toàn không biết!!

Rõ ràng hai lão nam nhân đang bắt nạt mình.

"Các anh đây gọi là ăn gian, phạm quy." Thiệu Tử An thua 10 đồng xụ mặt nhìn hai nam nhân cười như trộm, không phải là thắng 10 đồng sao, nhìn vui kìa, thật mất mặt.

"Tiểu Tử An, anh nói cho cậu biết, đây gọi là dùng trí thắng lợi." Đổng Dịch cầm lấy bài tú lơ khơ, ngả ngớn cười cười với cậu, còn duỗi tay qua niết niết cằm cậu.

Thiệu Tử An bĩu môi, tẩy bài, "Chơi lại."

Cậu cũng không tin mình không học được trò tú lơ khơ đơn giản như vậy, hừm!

Kế tiếp, Thiệu Tử An vô luận lấy được kiểu bài gì cũng sẽ gọi địa chủ, sau đó...... 10 đồng, 10 đồng, 10 đồng thua rất nhiều 10 đồng.

"Không chơi nữa!" Vung bài một cái, Thiệu Tử An nhìn về phía Thiệu Văn Phong, nói chuẩn xác là nhìn về phía tiền giấy từng xấp từng xấp 10 đồng 20 đồng trước mặt anh, thịt đau.

"Anh, trả đây, em không có tiền." Thiệu Tử An trợn mắt với Thiệu Văn Phong, hầm hừ.

Đổng Dịch lấy ví tiền ra, từ bên trong cầm thẻ đặt lên bàn đẩy tới trước mặt cậu, "Dùng thẻ này, thích quẹt thế nào cũng được."

Thiệu Tử An nhìn thẻ vàng trên bàn, sau đó giương mắt nhìn hắn, xùy cười một tiếng, "Anh cho rằng tôi 15-16 tuổi?" Lời này nói xong, đứng lên liền đi.

Cậu bất quá chính là muốn làm nũng với anh trai, muốn ít tiền tiêu vặt, anh ta ở đây góp náo nhiệt cái gì.

Đổng Dịch sửng sốt, sau đó quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong không hiểu chớp chớp mắt, "Cậu ấy có ý gì?"

"Ý tứ của nó chính là nói, thu thẻ vàng của anh lại, số tiền trong đó cũng chỉ là trị giá quà sinh nhật hồi nó 15-16 tuổi nhận được." Nụ cười khóe miệng Thiệu Văn Phong không chút nào che giấu, loại cảm giác xem trò hay thật là quá sướng, ngày mai nhất định phải chia sẻ với Hàn Mạc.

Đổng Dịch chậc một tiếng, hắn làm sao quên mất, Thiệu Tử An cũng không phải là trẻ con nhà bình thường, sao lại không có tiền dùng.

"Đổng Dịch a, tôi khuyên anh tốt nhất sớm từ bỏ, em trai tôi cũng không phải là tùy tiện lừa gạt là có thể đi theo anh." Giơ tay lên vỗ vỗ Đổng Dịch ảo não, sau đó nhún nhún vai, "Cố lên! Ha ha ha ha ha ha." Tiếng cười quá mức càn rỡ chứng minh tâm tình Thiệu Văn Phong lúc này rất tốt, em trai anh thật giỏi, nhìn thấy biểu tình chịu thua như vậy của Đổng Dịch thật là quá thoải mái.

Cái tên đàn ông kiêu căng ngông cuồng này cũng nên có người tới thu thập hắn.

Thiệu Tử An nghe thấy tiếng cười của Thiệu Văn Phong, bĩu môi xuống lầu, cậu cũng không muốn tiếp tục với hai lão nam nhân này, quá nhàm chán.

Lúc Đổng Dịch rời đi cố ý chào hỏi với cậu, sau đó đợi tới 10 phút sau, điện thoại Thiệu Tử An nhận được một tin nhắn từ số lạ gửi, nội dung chỉ có mấy chữ —

Lưu số của tôi, Đổng Dịch.

Chương 88

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit + Beta: Vịt

**** Awnnn đôi cuối này cưng xỉu:***

Thiệu Tử An ngày thứ hai không tới sân bay đón Hàn Mạc, mà là trực tiếp tới bộ phận nhân sự công ty RS trình diện.

Thiệu Văn Phong đã gọi điện thoại cho quản lý bộ nhân sự, nói với hắn Thiệu Tử An trước sẽ tới phòng thị trường làm nghiệp vụ viên, hơn nữa cố ý cường điệu, không nên bởi vì cậu là em trai ông chủ liền cho đãi ngộ đặc biệt, nếu như bị anh biết nhất loạt khai trừ.

Thiệu Tử An đối với hình thức sắp xếp này rất hài lòng, cậu tới chính là vì học tập, nếu như muốn làm công tử ca Nhị thiếu gia, cậu ở nước ngoài cũng có thể tiêu xài nhân sinh, nhưng cậu không muốn.

Phòng thị trường binh hoang mã loạn, điện thoại một lát lại vang lên, Thiệu Tử An đi theo quản lý bộ nhân sự đứng ở bên ngoài phòng làm việc lớn của phòng thị trường, nhìn dáng vẻ bọn họ luống cuống tay chân nghe điện thoại ghi chép trong lòng không chắc chắn, cậu sợ mình tới lúc đó ngay cả lời cũng không nói rõ ràng......

"Cậu là mới tới? Vừa vặn, chỗ này có một phần hồ sơ điều tra cậu cần đi làm." Quản lý phòng thị trường từ phòng làm việc đi ra ngoài, liếc cái liền thấy Thiệu Tử An, sau đó bước tới nhét cặp văn kiện trong tay cho cậu.

Thiệu Tử An sửng sốt, sau đó gật gật đầu, ở ra nhìn nhìn, có chút mộng.

Công ty anh cậu còn có điều tra đặc biệt nhằm vào thị trường mỹ phẩm phụ nữ, cái...... cái này bảo cậu hỏi thế nào a?

Quản lý lại đưa một xấp báo cáo cho cậu, sau đó nhìn bảng tên cậu đeo trên cổ, sửng sốt, "Thiệu Tử An? Cậu và ông chủ quan hệ gì."

Thiệu Tử An ngẩng đầu, cực kỳ nghiêm túc nói ba chữ, "Không quan hệ."

"......" Không quan hệ? Lừa quỷ hả! Quản lý phòng thị trường túm da đầu, biểu tình hiển nhiên cùng một đức hạnh với ông chủ bọn họ lúc xụ mặt, bất quá hắn xoay xoay con ngươi, không vạch trần.

"Chỗ đó là bàn làm việc của cậu, nhiệm vụ hôm nay của cậu chính là làm xong 50 bản báo cáo điều tra thị trường này, ngày mai viết một phần báo cáo tỉ mỉ đưa cho tôi, có vấn đề không?"

"Không có." Mặc dù đối với ngày đầu tiên đi làm đã gặp phải khảo nghiệm nghiêm khắc như vậy, nhưng Thiệu Tử An tự cổ động bản thân, cậu nhất định có thể làm được.

Quản lý phòng thị trường rất hài lòng, vỗ vỗ vai cậu, sau đó xoay người về phòng làm việc, hắn còn có những việc khác phải làm.

Quản lý bộ nhân sự nhìn Thiệu Tử An, lại nhìn một đống câu hỏi điều tra cậu ôm trong ngực, bĩu môi, "Khoảng thời gian này hàng năm đều là thời điểm phòng thị trường bận rộn nhất, qua hai tháng là tốt rồi."

Thiệu Tử An gật gật đầu, nói câu cám ơn với nhắc nhở thiện ý của hắn.

Sau đó đặt một đống bản câu hỏi điều tra ở trong túi mình xách theo, mở cặp văn kiện kia ra nhìn kỹ chút sau đó cũng cùng nhau đặt trong balo, tiếp đó cầm túi rời đi.

Hôm nay là thứ 4, cậu trước tiên có thể đến trung tâm thương mại hỏi một chút mấy nữ nhân viên bán hàng, sau đó tới cách quán ăn nhanh xoay một vòng.

Cậu tưởng tượng rất tốt, nhưng chân chính thực hành khó khăn nặng nề.

Cậu vốn cho rằng chỉ có phụ nữ nước ngoài mới sẽ cởi mở như vậy, không nghĩ tới ngay cả phụ nữ Trung Quốc cũng như thế, nhìn thấy trẻ tuổi lớn lên đẹp trai đều hai mắt phát sáng muốn nhào lên.

Năm mươi phần câu hỏi điều tra chỉ làm 20 phần, cậu đã mệt tới thở hồng hộc đầy đầu mồ hôi, bụng đói ùng ục kêu lên.

Lấy điện thoại ra nhìn, suy nghĩ chút vẫn là gọi điện thoại cho Thiệu Văn Phong nói với anh một tiếng mình buổi trưa không thể về ăn cơm, sau đó nhìn xung quanh chút có tiệm tạp hóa nào không, cậu đi tới đó tạm một bữa.

Thiệu Văn Phong dặn dò cậu buổi tối đừng về quá muộn, dì Lưu làm rất nhiều món ngon, Trương Mạo và Tống Tân Nghiệp cũng dẫn con tới đây.

Cậu liên tục đáp lại, sau đó cúp điện thoại đi vào một quán bánh nướng, gọi bốn cái bánh nướng lại gọi bát mì hoành thánh.

Mặc dù sống ở nước ngoài nhiều năm như vậy, nhưng sau lần đó tới trong nước Trương Mạo mời cậu ăn một lần bánh nướng, cậu liền thích.

Mặc dù mùi vị này không ngon bằng lần trước, nhưng coi như không tệ.

Lúc cúi đầu uống canh hoành thánh dư quang khóe mắt nhìn thấy có người ngồi ở đối diện mình, cậu cũng không để ý. Dù sao cũng là lúc đỉnh điểm dùng cơm, có người ghép bàn rất bình thường.

Nhưng lúc ngẩng đầu nhìn lại ngẩn người, đôi mắt lạnh nhạt giống Thiệu Văn Phong kia giờ phút này lại trợn tròn, tự dưng lộ ra vẻ cực kỳ đáng yêu.

"Nuốt xuống, nuốt xuống, cậu đừng phun lên mặt tôi." Đổng Dịch câu khóe miệng cười xấu xa, còn đưa tay nhu nhu tóc Tử An, đầy mặt trêu đùa.

Ùng ục một tiếng, Thiệu Tử An nuốt xuống canh ngậm trong miệng, sau đó ho khan một tiếng kinh ngạc hỏi: "Sao anh ở đây?"

Người đàn ông này một thân tây trang hưu nhàn hạng sang ngồi trong quán nhỏ như này thật sự là không hợp, đã có không ít người lén lút quan sát hắn.

"Ông chủ, cho 6 cái bánh nướng một bát cháo gạo đen." Đổng Dịch ngẩng đầu lên hô một tiếng với ông chủ, sau đó nhìn về phía Thiệu Tử An cười nói: "Làm sao, tôi vì sao không thể tới nơi này."Thiệu Tử An bị chẹn họng, đúng a, anh ta tại sao không thể tới, người ta mở cửa hàng chính là làm ăn, ai đói cũng có thể vào ăn, cậu quản quá nhiều rồi.

Bĩu môi, Thiệu Tử An cúi đầu tiếp tục ăn cơm, không để ý Đổng Dịch.

Nếu cậu biết Đổng Dịch là cố ý chạy đến tìm cậu ăn cơm, e rằng liền sẽ không việc không liên quan đến mình như vậy.

Đổng Dịch biết Hàn Mạc hôm nay về, cho nên buổi trưa gọi điện thoại, nói bóng nói gió hỏi tới chuyện Thiệu Tử An buổi trưa về nhà không, sau đó lại rất không biết dơ trực cơm tối, lúc này mới để cấp dưới tra vị trí của Thiệu Tử An, hắn thật sự từ thành Đông lái xe hơn hai tiếng mới tới thành Tây, sau đó...... Vô tình gặp được.

"Cậu chấm nhiều dấm như vậy căn bản không ăn ra mùi vị vốn có." Nhìn thấy Thiệu Tử An ngâm cả cái bánh nướng trong bát dấm, Đổng Dịch cau mày, lên tiếng nhắc nhở.

"Vậy ăn thế nào?" Thiệu Tử An ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó nhét cả cái bánh nướng đã biến thành tương màu đỏ vào trong miệng phồng má nhìn hắn.

Lần trước Trương Mạo chính là ăn như vậy a, sao cậu không thể ăn như vậy.

"Từ phía dưới cắn miếng nhỏ, sau đó hơi chấm chút dấm và tương ớt, lại ăn một miếng." Hắn làm mẫu, sau đó há miệng, một miếng bánh nướng còn bốc hơi nóng bị hắn áu u một tiếng...... Nuốt, "Ưm ~?! Ngon!"

Thấy hắn ăn đầy mặt cảm giác rất sung sướng, Thiệu Tử An rục rịch.

Không có mấy người sẽ cự tuyệt sự hấp dẫn của đồ ăn ngon, hiển nhiên, Thiệu Tử An cũng là tiểu cật hóa. Hồi ở nước ngoài cậu cũng đi tới không ít quán cơm mà người trong nước mở, có đồ ngon sẽ nhớ kỹ tự mình về nhà thử xuống bếp, mặc dù lúc thất bại rất nhiều, nhưng cậu vẫn là rất có hứng thú.

Gắp một cái bánh nướng lên, sau đó cắn một miếng nhỏ, nhìn nhìn dấm trong đĩa mình, lại nhìn nhìn dấm và tương ớt trong đĩa Đổng Dịch, duỗi tay qua ở trong đĩa của Đổng Dịch chấm chấm, sau đó giương mắt nhìn Đổng Dịch.

"Như vậy?"

"Đúng, ăn miếng đi." Đổng Dịch đối với động tác vừa rồi của cậu tỏ vẻ rất hài lòng, ít nhất có một điểm có thể xác định, đứa nhỏ này không bài xích cùng mình có tiếp xúc.

Thiệu Tử An bán tín bán nghi liếc Đổng Dịch, sau đó vẫn là dựa theo hắn nói, một miếng nhét bánh nướng vào trong miệng, má trong nháy mắt căng ra, phồng phồng.

"Thế nào?" Đổng Dịch thẳng tưng nhìn chằm chằm mặt cậu, thật sự muốn duỗi tay qua niết niết, thật đáng yêu.

Thiệu Tử An từ từ gật gật đầu, sau đó lại gật gật đầu, tiếp theo gắp một cái lên, tiếp tục động tác lúc nãy, lại nhét một cái, sau đó áu u hai tiếng, nuốt xuống thức ăn trong miệng, sau đó nói: "Mùi vị không giống vừa nãy."

"Đúng không, tôi đã nói cách ăn này ngon hơn." Đưa tay lấy cái đĩa đặt trước mặt Thiệu Tử An ra, lại đặt cho cậu một cái đĩa nữa.

Thiệu Tử An bĩu môi, không đáp lời hắn.

Chỉ là bữa trưa, ăn no là được, bất quá có ăn ngon đương nhiên thích ăn.
"Buổi chiều mấy giờ đi làm?" Đổng Dịch lau lau miệng, nhìn túi cậu đặt trên ghế bên cạnh, nhíu lông mày đưa tay ra hiệu cậu lấy tới cho mình xem.

"Aizz." Thiệu Tử An đưa túi cho hắn, sau đó mặt đau khổ nhìn hắn, "Tôi vẫn đang đi làm, sắp buồn chết rồi."

Đổng Dịch lật lật câu hỏi điều trang bên trong, sau đó nhìn cậu một cái, "Tối nay phải xong?"

"Ngày mai nộp báo cáo." Thiệu Tử An để đũa xuống lau lau miệng, nhún nhún vai, "Tôi ăn no rồi, tiếp tục đi làm việc."

"...... Tôi giúp cậu? Buổi tối không phải còn phải tan việc sớm chút về ăn cơm sao, tôi giúp cậu cùng điều tra thế nào?" Đổng Dịch cùng đứng lên với cậu, thanh toán tiền ăn của hai người.

Thiệu Tử An quay đầu nhìn hắn, khơi mi, "Anh không cần đi làm?" Có người hỗ trợ đương nhiên sẽ không cự tuyệt, cậu cũng muốn tan việc sớm chút.

"Đi, dẫn cậu tới công ty tôi, bất quá chính là 30 phần điều tra, nhân viên nữ trong công ty là đủ rồi." Đổng Dịch hất đầu với cậu, ra hiệu cậu cùng lên xe.

Thiệu Tử An cũng không cảm thấy đây là ăn gian, quản lý cũng không nói với cậu, phải có đám người đặc biệt, có thể về điều tra được phái nữ là được.

Đổng Dịch mang theo Thiệu Tử An tới công ty hắn, từ lúc bắt đầu vào cửa, từng câu hỏi điều tra chia cho nhân viên nhìn thấy, cuối cùng......

Thiệu Tử An đứng ở trong phòng làm việc của Đổng Dịch, cầm trong tay phần câu hỏi cuối cùng quơ quơ, "Còn lại một phần cuối cùng làm sao đây?"

Đổng Dịch khơi lông mày duỗi tay cầm tới, sau đó bá khí viết tên mình lên, xoạt xoạt xoạt, nội dung điền vào, làm xong.

"...... Anh đây mới gọi là ăn gian." Thiệu Tử An co rút khóe miệng, nhìn nhìn nội dung, bất quá nhưng vẫn là đặt vào trong túi, "Tới lúc đó công ty nếu gọi điện thoại tìm hiểu anh cũng đừng quên thay đổi âm thanh."

Đổng Dịch cười gật gật đầu, một lời đáp ứng.

"Không thành vấn đề, cậu nếu có thể tiếp nhận tôi, bảo tôi đi chuyển giới cũng không vấn đề."

Thiệu Tử An sửng sốt, sau đó mang theo biểu tình ghét bỏ nhìn về phía nam nhân, lắc lắc đầu, "Thôi đi, anh cho dù chuyển giới thành phụ nữ...... khổ người này của anh cũng đủ dọa người, King Kong Barbie (*)?"

((*) King Kong barbie là chỉ phái nữ mặt đẹp nhưng mà thân hình cơ bắp lực lưỡng. Đôi khi cũng chỉ mấy anh gay ẻo lả cơ bắp. Nhìn hình dưới cho dễ tưởng tượng)



"Vậy cậu thích King Kong Barbie không?" Đổng Dịch khơi lông mày, cười xấu xa ghé tới, chóp mũi đối chóp mũi.

Sắc mặt Thiệu Tử An cũng không thay đổi, chỉ là khóe miệng câu nụ cười, thò người về phía trước, cùng chóp mũi Đổng Dịch đối chóp mũi, cười khẽ một tiếng, nhỏ giọng rầm rì, "Tôi nếu thích ladyboy (*)?"

((*) ladyboy là chỉ người chuyển giới nhưng mà xinh đẹp thon gọn, giống như Hương Giang idol ý, từ này còn được gọi là shemale)

Phản ứng của cậu ngoài dự đoán của Đổng Dịch, sửng sốt chút, sau đó nhanh chóng, một tay đè sau ót cậu, tiếp đó......

Hôn tới.

Thiệu Tử An sửng sốt, hiển nhiên cậu cũng không nghĩ tới Đổng Dịch sẽ chơi trò cưỡng hôn, bất quá ngược lại hé miệng, để cho đầu lưỡi bá đạo của Đổng Dịch tiến vào trong miệng mình, sau đó, cắn xuống.

"No, no, no, bảo bối, hôn môi không thể dùng răng." Ma cao một trượng, Đổng Dịch kiềm chế cằm cậu, đầu lưỡi liếm môi cậu, cười xấu xa.

Trong mắt Thiệu Tử An phóng hỏa, giơ tay lên đẩy hắn ra, lau lau miệng, "Giỡn tý cũng không vui."

"Tôi còn tưởng cậu sẽ hơi xấu hổ." Đổng Dịch đứng thẳng người, rũ mắt nhìn cậu, biểu tình khó lường.

"Cũng không phải nụ hôn đầu, có gì phải xấu hổ." Xùy cười một tiếng, Thiệu Tử An đứng lên vỗ vỗ nếp nhăn có lẽ có trên trên quần áo, sau đó phất tay.

"Bái bai, cám ơn giúp đỡ."

Đã làm xong công việc, cậu có thể sớm tan việc về nhà bồi các cháu nhỏ.

Đổng Dịch bóng lưng của cậu, câu lên khóe miệng cười xấu xa, còn sắc tình liếm khóe miệng, mùi vị không tệ.

Chương 89

Edit + Beta: Vịt

Lúc Thiệu Tử An về nhà Hàn Mạc đang dẫn hai đứa con trai tắm, kể từ sau khi sinh con, trách nhiệm nặng nề tắm cho hai bảo bối liền bị một tay cậu ôm đồm, thuận tiện còn có thể tự mình ngâm nước nóng.

Thiệu Văn Phong ở trong thư phòng làm việc, Thiệu Tử An chào hỏi với cha Hàn và dì Khương sau đó liền đi tìm anh, dù sao cũng là ngày đầu tiên đi làm, vẫn là phải nói với anh trai một tiếng, còn có chỗ không hiểu muốn hỏi.

"Anh, anh bận không?" Gõ gõ cửa, Thiệu Tử An thò đầu vào hỏi một tiếng.

Thiệu Văn Phong đang nghe điện thoại, nhìn thấy cậu vào cửa giơ tay lên vẫy vẫy bảo cậu tiến vào, sau đó nhanh chóng gọi xong điện thoại với Ngải Văn.

"Ngày đầu tiên đi làm cảm thấy thế nào?" Ra hiệu cậu ngồi xuống nói chuyện, thân thể Thiệu Văn Phong dựa vào lưng ghế nhìn cậu.

Thiệu Tử An bĩu môi, từ trong túi lấy ra 50 báo cáo câu hỏi điều tra, sau đó đi tới đặt trên bàn của Thiệu Văn Phong, vẻ mặt đau khổ.

"Quản lý phòng thị trường hôm nay bảo em làm một phần báo cáo cho hắn, nhưng...... Em không quá biết." Cậu nhíu nhíu mày, rất khiêm tốn mở miệng.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, lấy tới lật lật, sau đó ra hiệu cậu đến bên cạnh, chỉ vào một vài nội dung bên trong giải thích với cậu báo cáo này phải làm thế nào.

Thiệu Tử An một bên nghe một bên ở bên cạnh ghi chép, tới lúc Hàn Mạc đến gõ cửa mới lấy lại tinh thần.

"Mấy cái này gần đủ rồi, sẽ không chỉ có một mình mày đi làm điều tra, không cần nghĩ quá nhiều, chờ mày quen thuộc hoàn cảnh công ty sau đó tiếp tục tới phòng khác học tập." Thiệu Văn Phong vỗ vỗ vai cậu, sau đó đứng lên nhìn về phía Hàn Mạc đứng ở cạnh cửa vẫn không nói chuyện, khơi mi cười hỏi: "Làm gì thế, Mạc Mạc."

"Em đang suy nghĩ có cần gọi các anh ăn cơm không, nhìn bộ dáng các anh rất chăm chú." Hàn Mạc cười cười với Thiệu Tử An, sau đó ôm lấy Húc Húc vẫn luôn níu chân mình, "Làm xong liền ra, bọn Trương Mạo đến rồi."

"Ừ, lập tức." Thiệu Văn Phong gật gật đầu, đứng lên cùng Thiệu Tử An cùng nhau đi ra thư phòng.

Trong phòng khách rất náo nhiệt, Trương Mạo và Tống Tân Nghiệp dẫn theo con trai Trương Cảnh Hạo của bọn họ ngồi trên ghế salon, Duệ Duệ vểnh mông nằm nhoài trên đùi Trương Mạo, sau đó duỗi tay thịt nhỏ sờ mặt Tiểu Cảnh Hạo, "Cha Trương, Hạo Hạo không nói chuyện."

Trương Cảnh Hạo có chút xấu hổ, cứ trốn trong ngực Tống Tân Nghiệp, mắt to thẳng tưng nhìn Duệ Duệ, dẩu dẩu miệng vẻ mặt không vui.

Cũng khó trách, lúc nhóc bị mang đến đang ở nhà ngủ, còn chưa tỉnh ngủ đã bị đánh thức, đương nhiên sẽ không vui.

Hàn Mạc ôm Húc Húc đi tới, Húc Húc âm thanh mùi sữa chào hỏi Trương Mạo và Tống Tân Nghiệp, dáng vẻ ngoan ngoãn làm cho Trương Mạo thích không thôi.

"Húc Huc, tới cha Trương ôm ôm." Vỗ vỗ tay, Trương Mạo từ trong ngực Hàn Mạc nhận lấy nhóc.

"Hạo Hạo, chào cha Hàn." Trương Mạo xoay mặt nhìn về phía con trai vẫn cứ dẩu miệng, lườm cái.

Trương Cảnh Hạo nhìn Hàn Mạc, dẩu miệng nhỏ giọng nói: "Con chào cha Hàn."

Duệ Duệ ở một bên đưa tay kéo tay nhóc lắc lắc, cười ha ha nói với nhóc: "Hạo Hạo, anh là ca ca, gọi ca ca."

"Ca ca!" Âm thanh giòn tan này là của Húc Húc được Trương Mạo ôm trong ngực vọng lại, nhóc vỗ tay nhỏ, mắt to cong cong nhìn Duệ Duệ, đá đá chân nhỏ vừa vặn đá vào trên mông Duệ Duệ, thích thú gọi, "Ca ca, ca ca."

Trương Cảnh Hạo nghe Húc Húc gọi vui vẻ như vậy cũng không khỏi mở miệng nhỏ ra, cùng lúc gọi, "Ca ca."

Duệ Duệ vui sướng lắc lư đầu, mông thị bị Hàn Mạc vỗ một cái, niết niết, "Dẫn các em đi rửa tay, lát nữa ba ba lớn của con ra ngoài thấy con như vậy nhất định mắng con."

"Ba ba không để cho ba ba lớn mắng." Duệ Duệ ngửa đầu nhìn Hàn Mạc, dẩu dẩu miệng hừ hừ hai tiếng.

Ba ba về rồi, có người làm núi dựa cho nhóc, nhóc mới không sợ ba ba lớn đâu! Thật đấy, một xíu cũng không sợ......

Mới là lạ!

Hai chân nhỏ duỗi nhanh chóng, Duệ Duệ một tay kéo Húc Húc một tay kéo Hạo Hạo, đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.

Thiệu Văn Phong và Thiệu Tử An lúc đi tới vừa lúc Đổng Dịch vào cửa, lúc Đổng Dịch nhìn thấy Thiệu Tử An liền câu lên khóe miệng cười xấu xa, Thiệu Tử An nhìn hắn một cái, khơi lông mày.

"Đổng Dịch! Nghe nói anh đang đánh chủ ý với Tử An?" Hàn Mạc từ phòng khách đi tới, câu lên khóe miệng cười hỏi.

Đổng Dịch thoải mái gật đầu, giơ tay lên nắm vai Thiệu Tử An, cười ha ha nhìn Hàn Mạc, "Anh thật sự rất thích Tử An, cái gì gọi là đánh chủ ý, anh đây là đang rất nghiêm túc theo đuổi cậu ấy."
Thiệu Tử An nghiêng đầu nhìn hắn một cái, sau đó duỗi tay đẩy mặt hắn ra, tiếp đó nhìn Hàn Mạc nói: "Anh Hàn Mạc, em mang quà cho anh."

Hàn Mạc có chút ngoài ý muốn, bất quá quả thật gật gật đầu, "Chờ ăn cơm xong đưa anh, đi thôi, làm xong rồi."

Trên bàn ăn hôm nay đặc biệt náo nhiệt, bởi vì người trong nhà nhiều, cho nên Thiệu Văn Phong cố ý mời một đầu bếp hỗ trợ bảo mẫu nấu cơm, dù sao anh và Hàn Mạc cũng không thể nào ra ngoài xã giao, cho nên bình thường đều là các bạn tới nhà liên hoan, có một đầu bếp cũng thuận tiện.

"Cha, cha không phải định cùng mẹ con ra nước ngoài du lịch sao? Làm sao còn chưa đi." Hàn Mạc đút Húc Húc ăn miếng cháo thịt, sau đó quay đầu nhìn về phía cha Hàn không hiểu hỏi, cậu nhớ trước khi mình đi công tác ông cụ đã đề cập tới, làm sao cậu đi một tuần rồi ông cụ vẫn ở nhà.

Thiệu Văn Phong cũng ở một bên gật gật đầu, còn lườm Duệ Duệ đang lựa nấm hương trong đĩa ra.

Duệ Duệ dẩu miệng, ngoan ngoãn nhét nấm hương trong muỗng nhỏ vào trong miệng, bất đắc dĩ ăn.

"Cha và mẹ con ngày mai bay, đây không phải chờ con về gặp mặt sao." Ông cụ trừng Hàn Mạc một cái, sau đó gắp miếng thịt đặt trong bát Duệ Duệ, nhìn về phía Thiệu Văn Phong, "Nó không thích ăn thì không ăn nữa, Mạc Mạc hồi bé cũng kén ăn."

"Cha, chiều nó quá không được, này không ăn kia không ăn thiếu chất." Thiệu Văn Phong thở dài, lại trừng Duệ Duệ đang nhét thịt vào miệng, nhóc thối này chỉ biết ăn thịt.

Húc Húc nghiêng đầu nhìn về phía Hạo Hạo được Trương Mạo ôm vào trong ngực, thấy nhóc ăn cơm từng miếng nhỏ không khỏi lắc lư đầu lắc lắc muỗng nhỏ trong tay, "Hạo Hạo ăn chậm chậm, Húc Húc nhanh."

"Ừ, con ăn nhanh." Hàn Mạc nhéo má nhóc, lại đút một miếng cháo thịt vào trong miệng nhóc.

Húc Húc phồng má, nhìn chằm chằm Hạo Hạo, bất quá cũng không quên há miệng ăn cơm, khẩu vị khá tốt, một bát cháo thịt không đầy một lát đã ăn xong, còn tự mình cầm cánh gà gặm.

"Tử An, sao cậu không ăn?" Đổng Dịch ngồi ở đối diện Thiệu Tử An, thấy cậu không có tâm tình gì ăn cơm, không khỏi lo lắng hỏi.

Thiệu Tử An lắc lắc đầu, ôm Duệ Duệ đã ăn no nằm nhoài trên đùi cậu ngồi lên đùi, sau đó nói: "Tôi chỉ đang nghĩ lát nữa viết báo cáo thế nào."

Hai cụ ăn cơm tối về phòng rồi, bọn họ phải dọn dẹp đồ sáng mai bay, trong nhà có bảo mẫu, cho nên không cần lo lắng cái gì.

Đổng Dịch khơi mi, nhìn về phía Tống Tân Nghiệp, sau đó nói với Thiệu Tử An: "Có cần tôi giúp cậu không?"

"Không cần, anh tôi dạy tôi làm thế nào rồi." Thiệu Tử An một hơi cự tuyệt, cậu không muốn một mình ở cùng phòng ngủ với thằng cha này, không chừng sẽ phát sinh chuyện gì đấy.

Đổng Dịch chậc một tiếng, rất đáng tiếc.

Hắn còn tưởng rằng có thể lại một thân dầu thơm chứ, không nghĩ rằng, Thiệu Tử An không mắc mưu.

Trương Mạo nhìn Đổng Dịch một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía Tống Tân Nghiệp, giơ tay lên vỗ đùi hắn, "Em sao không nói chuyện với anh họ?"Tống Tân Nghiệp nhún vai, bĩu môi một cái, "Có gì mà nói, từ nhỏ đến lớn quan hệ của hai bọn họ đều bình thường, anh ấy và anh em quan hệ tốt."

Huống chi Đổng Dịch còn từng thích Trương Mạo, hắn vẫn nhớ đấy.

Trương Mạo khơi mi, giơ tay lên đặt Hạo Hạo đang ôm trên mặt đất, vỗ vỗ mông nhỏ của nhóc, "Đi chơi với ca ca."

Con trai nhà mình tính cách quá mềm yếu, giống như tiểu cô nương, sợ người lạ không thích nói chuyện. Hắn và Tống Tân Nghiệp đều không phải loại tính cách này, làm sao sinh con trai lại biến dạng.

Hạo Hạo nằm nhoài trên đùi hắn, sau đó dẩu miệng, không muốn.

Duệ Duệ ánh mắt phát sáng, từ trên đùi Thiệu Tử An vặn vẹo đi xuống, lạch bạch chân nhỏ đi tới, đưa tay kéo tay nhỏ của Hạo Hạo, cười híp mắt nhìn nhóc, "Anh dẫn em đi chơi, có xe xe, còn có gấu gấu."

Hạo Hạo vẫn là túm quần Trương Mạo không buông tay, nói rõ không muốn rời ba ba.

Húc Húc ngồi ở trên đùi Hàn Mạc nhìn anh trai, dẩu dẩu miệng, hừ một tiếng.

Hàn Mạc vừa nghe, cúi đầu nhìn nhóc, "Êu, thấy anh chơi với Hạo Hạo con không vui?"

Mấy người lớn đều quay đầu nhìn nhóc, mặt nhỏ của Húc Húc đỏ lên, chôn đầu tới trong ngực Hàn Mạc, lẩm bẩm mở miệng: "Anh, anh không chơi với Húc Húc."

"Chậc chậc, may mà bọn mày chỉ có hai đứa, nếu thêm đứa nữa, Duệ Duệ đều không đủ phần." Đổng Dịch nhéo chân nhỏ của Húc Húc, bị nhóc duỗi chân đạp một cái.

Thiệu Tử An cười nhìn hắn, ngáp.

"Anh, các anh tiếp tục, em đi làm báo cáo."

"Ừ." Thiệu Văn Phong gật đầu một cái, ôm Húc Húc làm ổ trong ngực Hàn Mạc xuống đặt trên mặt đất, vỗ vỗ mông, "Đi theo anh với Hạo Hạo xem hoạt hình đi."

Húc Húc hừ hừ hai tiếng, mặc dù không mấy vui vẻ, cũng đi tìm Duệ Duệ.

Mắt Đổng Dịch theo động tác Thiệu Tử An rời đi di động, sau đó tới lúc không nhìn thấy, hắn mới quay đầu nhìn về phía Tống Tân Nghiệp, khơi mi nói: "Mày thằng nhóc thối này một câu cũng không nói với anh, anh trêu chọc mày thế nào?"

Tống Tân Nghiệp nhìn hắn một cái, hừ một tiếng, khinh thường nói: "Anh thật sự là không phải hoa tâm bình thường, em lần trước lúc gặp anh anh còn anh anh em em với một tiểu soái ca, thế nào, nhanh như vậy đã thay lòng?"

Trương Mạo ở một bên nghiêng đầu nhìn hắn một cái, không nói chuyện.

Hắn cũng cảm thấy Đổng Dịch như vậy không tốt, người tuổi không nhỏ, đừng gieo họa Tử An. Dù sao hắn và Tử An rất hợp ý, không muốn thấy cậu thương tâm.

"Em nói anh còn không đáng tin bằng Văn Phong, anh còn không không thừa nhận, chỉ với lăn qua lăn lại hai năm qua của anh, Tử An có thể coi trọng anh cũng quái." Hàn Mạc lắc lắc chén rượu, uống ngụm nhỏ, sau đó nhìn về phía Thiệu Văn Phong khơi mi, "Em nói đúng không?"

"Đúng, em nói cái gì cũng đúng." Thiệu Văn Phong giơ tay lên nhéo cằm cậu, ghé tới liếm sạch vết rượu khóe miệng cậu.

"Hmm." Hàn Mạc lườm anh một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía Trương Mạo: "Hạo Hạo nhà anh gan quá nhỏ, sau này đi nhà trẻ còn không phải bị bắt nạt."

"Anh cũng buồn chuyện này đây, càng ngày càng nhát gan." Trương Mạo thở dài, quay đầy nhìn ba bảo bối ở phòng khách chơi, liền thấy Duệ Duệ đang uốn éo mông học bác gái trên TV múa ương ca, Húc Húc ở một bên vỗ tay nhỏ vỗ tay vì anh trai, chỉ có Hạo Hạo, trong ngực ôm gấu bông, ngây ngốc nhìn Duệ Duệ ở đó vặn vẹo mông, cười cũng không cười.

"...... Con trai nhà anh mặt liệt." Hàn Mạc cũng quan sát một lát cho ra kết luận như vậy, có chút bất đắc dĩ.

Trương Mạo nhìn cậu, trợn mắt trắng.

Con trai nhà hắn không mặt liệt!

Đổng Dịch cùng Thiệu Văn Phong uống hai chén rượu, sau đó lấy cớ đi phòng vệ sinh, lén lút chạy đến phòng Thiệu Tử An, cũng không gõ cửa, chỉ là mở cửa thò đầu vào, liền thấy Thiệu Tử An đang đưa lưng về phía cửa, căn bản không chú ý động tác của hắn.

Tiếng gõ bàn phím cạch cạch cạch cho thấy cậu nghiêm túc cỡ nào, Đổng Dịch rón rén đi tới phía sau cậu, chỉ là nhìn cậu không lên tiếng.

Chương 90

Edit + Beta: Vịt

Hai tay Thiệu Tử An ở trên bàn phím bận việc, mắt chăm chú nhìn màn hình notebook, từng câu tổng kết báo cáo cậu phải làm.

Đổng Dịch chỉ đứng sau cậu, không lên tiếng.

Không hổ là nam nhân làm lính nhiều năm, giấu khí tức khá vi diệu.

Cứ như vậy đứng ở phía sau Thiệu Tử An khoảng hơn nửa tiếng, Đổng Dịch mới lặng lẽ ra cửa, sau đó đi rót chén sữa tươi cầm về cho cậu.

Lần này hắn không lặng yên không tiếng động đi vào như lúc nãy nữa, mà là gõ gõ cửa, chờ Thiệu Tử An mở miệng đáp lại.

Bất quá đợi một lát, lại không nghe thấy tiếng Thiệu Tử An, hắn lại gõ hai cái, mở cửa, liền thấy Thiệu Tử An vẫn hết sức chuyên chú làm báo cáo tổng kết, hiển nhiên không nghe thấy tiếng gõ cửa của hắn.

"Tử An, uống sữa." Nhẹ nhàng đặt chén lên bàn, Đổng Dịch đứng ở bên cạnh cậu cúi người nhìn cậu.

Thiệu Tử An sửng sốt một chút, xui xẻo bị hắn dọa, chỉ là xoay mặt có chút ngẩn người nhìn Đổng Dịch tiếp xúc cự ly gần với mình, chớp chớp mắt, à một tiếng, đưa tay cầm lấy chén sữa tươi, ừng ực, uống một hơi cạn sạch, sau đó trả lại chén cho Đổng Dịch, nhìn hắn một cái, "Cám ơn."

Đổng Dịch nhìn nhìn cái chén không trong tay, lại nhìn nhìn vòng sữa trên môi cậu, kìm lòng không đậu thò người qua vươn đầu lưỡi liếm sạch vòng sữa, sau đó bẹp một cái hôn Thiệu Tử An miếng.

"Được rồi, tôi đi ra ngoài, cậu tiếp tục." Thấy cậu nhìn chằm chằm mình, Đổng Dịch không khỏi cười một cái, ghé tới hôn trán cậu, lại sờ sờ má, "Cậu đây là không muốn tôi ra ngoài? Bảo bối, đừng nhìn tôi như vậy, dễ có phản ứng."

Thiệu Tử An nhíu mày, bĩu môi.

"Không biết làm nữa." Chỉ chỉ chỗ mình mắc kẹt, cậu cứ nói không rõ ý tứ muốn biểu đạt, đoạn văn này gõ đi gõ lại xóa mấy lần rồi, chính là không ăn khớp ý.

Đổng Dịch thò người qua nhìn, sau đó kéo ghế ngồi bên cạnh cậu, sau khi từ đầu xem báo cáo cậu làm một lần, cầm lấy câu hỏi điều tra đặt một bên lật lật, giải thích với cậu.

Thiệu Tử An một bên nhẹ nhàng gật đầu một bên sửa bản báo cáo, ngược lại thuận tay hơn trước nhiều.

Hàn Mạc mang theo ba tiểu bảo bối về phòng ngủ, hôm nay Trương Mạo và Tống Tân Nghiệp ở đây, đều uống không ít rượu, ngày mai cùng tới công ty là được.

Trương Mạo ôm Hạo Hạo nhìn về phía Hàn Mạc, khơi mi hỏi: "Mày cư nhiên không phản đối Đổng Dịch theo đuổi Tử An? Anh có chút không nghĩ tới."

Hàn Mạc một tay ôm Húc Húc, một tay dắt Duệ Duệ, quay đầu nhìn hắn một cái, sau đó cười nói: "Loại chuyện này sao có thể tùy tiện định đoạt, Văn Phong và em, Tân Nghiệp và anh, Tần Thụy và Tống Tân Kế không đều là như vậy? Trước kia không phải cũng là hoa tâm, hiện tại không phải sống rất hạnh phúc."

Duệ Duệ ngửa đầu nhìn Hàn Mạc, lẩm bẩm một câu, "Ba ba là hoa hoa, ông nội nói, ba ba có bạn gái xinh xinh, Duệ Duệ cũng có."

Duệ Duệ dẩu dẩu miệng nhỏ, không rõ là ý gì, bất quá lại kỳ quái không nói lời này nữa, chỉ lắc lư đầu nhìn nhìn Hàn Mạc lại nhìn nhìn Trương Mạo, sau đó đi vào phòng ngủ.

"Ba ba, Hạo Hạo ngủ với con và em trai?" Vểnh mông nhỏ bò lên giường, sau đó chỉ chỉ Hạo Hạo được Trương Mạo đặt một bên đã ngủ, nhỏ giọng hỏi.

"Ừ, con ngủ với hai em, phải chăm sóc các em biết không?" Hàn Mạc cúi đầu hôn hôn má nhóc, sau đó đắp kín chăn cho ba nhóc, tắt đèn.

"Ba ba ngủ ngon." Duệ Duệ vẫy vẫy tay với Hàn Mạc, mỗi tay kéo một em trai, cười với Hàn Mạc, "Con sẽ chăm sóc em trai."

"Ngủ ngon bảo bối." Hàn Mạc đóng cửa lại, cùng Trương Mạo xuống lầu.

"Thật không nghĩ tới bất quá là thời gian 2 năm, mấy vật nhỏ này đã trưởng thành rồi, hồi đó lúc mang thai thật quá thống khổ." Hàn Mạc thở dài, ngồi ở trên ghế sa lon nhìn Trương Mạo, sau đó quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong và Tống Tân Nghiệp, "Văn Phong, giúp em cầm chén sữa tươi."

"Mệt?" Thiệu Văn Phong cầm trong tay hai chén sữa tươi, đưa cho Hàn Mạc một chén cũng đưa cho Trương Mạo một chén, sau đó ngồi ở bên cạnh Hàn Mạc ôm vai cậu hôn trán cậu.

Tống Tân Nghiệp cũng đi tới ngồi ở bên cạnh Trương Mạo, hắn uống có chút mơ hồ, mặt đỏ bừng.

"Tôi mệt rồi." Lời này là Tống Tân Nghiệp trả lời Thiệu Văn Phong, sau đó hắn nhìn Hàn Mạc, thấy cậu vẫn tinh thần trợn mắt xem TV, không khỏi tò mò hỏi: "Mày không phải sáng mới về? Làm sao còn có tinh thần như vậy."

"Huh?" Hàn Mạc xoay mặt nhìn hắn, cười buông tay, "Lúc chúng mày tới tao mới tỉnh ngủ, nếu mệt thì đi ngủ, lầu 3 bên trái phòng đầu tiên, khụ, cách âm nhà tao rất tốt, chúng mày có thể tận tình điên cuồng."

Trương Mạo trợn mắt trắng với Hàn Mạc, không phản ứng cậu, bất quá ngược lại đỡ Tống Tân Nghiệp đứng lên, nói ngủ ngon với hai người sau đó lên lầu.

Thiệu Văn Phong nhìn Hàn Mạc trong ngực, sờ sờ má cậu, "Đi tắm?"Hàn Mạc gật gật đầu, được nam nhân ôm ngang lên, nhưng nhìn về phía phòng ngủ Thiệu Tử An, cau mày hỏi, "Đổng Dịch ở chỗ Tử An...... Hẳn là không có vấn đề gì chứ?"

Cậu thật sự rất lo lắng Tử An, vạn nhất bị Đổng Dịch bắt nạt làm sao đây.

"Nó 20 tuổi rồi, hơn nữa Đổng Dịch không phải nói, anh ta là nghiêm túc, nếu nghiêm túc, vậy thì cần phải bỏ ra nhiều chút." Thiệu Văn Phong không cảm thấy có vấn đề gì, nói yêu đương là chuyện tình nguyện của hai bên, nếu như Đổng Dịch dám đối với Tử An có hành động bất chính gì, vậy chỉ có thể nói rõ hắn không quý trọng, sau đó hưởng lạc ham nhất thời hối hận cả đời.

Anh tin, Đổng Dịch hẳn sẽ không ngu xuẩn tới mức như vậy.

Đổng Dịch đương nhiên sẽ không ngu xuẩn tới mức như vậy, hai hôm nay bận rộn công tác bận rộn vô tình gặp mặt với Tử An, hắn mặc dù hiện tại rất mệt, nhưng biết mình phải làm gì.

Thiệu Tử An rốt cục làm xong báo cáo, duỗi lưng mỏi, cậu quay đầu, lại thấy nam nhân chống đầu đã nhắm mắt lại.

"Đổng Dịch?" Cậu giơ tay vỗ vai nam nhân, nhẹ giọng gọi hắn.

Đổng Dịch nửa mở mắt, ừ một tiếng.

"Tỉnh tỉnh, tôi làm xong rồi." Quơ quơ tay, Thiệu Tử An ra hiệu hắn có thể đứng lên trở về ngủ.

Đổng Dịch ngáp, nhìn đồng hồ đeo tay, đã 1h sáng.

"Tôi không có chỗ ngủ, có thể chứa chấp tôi một đêm không? Đảm bảo cái gì cũng không làm." Mặc dù hắn rất muốn làm cái gì đó, nhưng hắn rõ ràng, nếu mình thật sự làm, e rằng Thiệu Tử An đời này đều sẽ không phản ứng mình.

Hắn ý thức được rõ ràng, tính tình Thiệu Tử An là bướng bỉnh đến chết, mình nếu là làm ra chuyện khiến cậu ghét, tuyệt đối sẽ không nhận được tha thứ.

Người toàn thân cơ bắp, nhận thức đúng liền nhận thức đúng.

Kỳ thực Đổng Dịch cũng là tính tình này, chỉ bất quá hắn tính cách trương dương sáng sủa, mà Tử An lại không thích nói chuyện.

Thiệu Tử An sửng sốt một chút, mở cửa nhìn nhìn, đèn tường và các đèn lớn khác ngoài phòng khách đều đã tắt, hiện tại cũng không có cách nào đi hỏi phòng của Đổng Dịch ở là ở đâu, kỳ thực cậu biết, phòng của Đổng Dịch hẳn là đối diện phòng mình hoặc là ở lầu 3.

Bất quá cúi đầu nhìn hai cánh tay nam nhân đã duỗi tới đây ôm chặt eo mình, cậu đột nhiên phát hiện, được người ôm là một chuyện rất ấm áp.

"Tôi đảm bảo không làm chuyện gì, được không?" Khom người tiến tới bên tai cậu, hơi thở ấm áp phun bên tai Tử An, thanh âm Đổng Dịch trầm thấp mang theo dụ hoặc.

Thiệu Tử An gật gật đầu, nhẹ giọng đáp ứng."Được."

Bất quá chỉ là cùng một giường mà ngủ một đêm, cái này đối với cậu mà nói cũng không phải lần đầu tiên.

Bất quá chờ sau khi tắm rửa nằm lên giường cậu liền hối hận, lúc mình cùng Trương Mạo ở trên một cái giường ngủ cũng không bị Trương Mạo ôm ở trong ngực, nam nhân này giống như con bạch tuộc, tay chân đều quấn mình, chặt chẽ giam cậu ở trong ngực.

"...... Anh sắp ghì chết tôi rồi......" Thiệu Tử An kéo kéo cánh tay hắn kiềm chế trên cổ mình xuống, để cho mình thở.

"Ưm...... Tử An ôm mềm quá." Đừng thấy Thiệu Tử An gầy teo, nhưng ôm vào trong ngực thật sự không phải thoải mái bình thường.

"...... Tuy vậy anh cũng không thể muốn ghì chết tôi, buông ra chút." Thiệu Tử An tức giận, tung chân đá hắn hai cái.

Đổng Dịch hừ hừ hai tiếng, hơi thả lỏng cái ôm, để cậu ở trong ngực mình uốn éo vị trí thoải mái, sau đó nhìn cậu nhắm mắt lại.

Khơi mi, ghé tới ở trên trán cậu hôn hôn, Đổng Dịch cũng nhắm mắt lại, ngủ.

Một đêm ngủ ngon.

Cuộc sống trước kia của Đổng Dịch rất nhiều màu sắc, xã giao, uống rượu, huấn luyện bảo tiêu, mà hiện tại, cuộc sống của hắn chỉ có hai việc, đi làm, bồi Tử An.

Thiệu Văn Phong nhìn nam nhân hơn một tháng tới nay nhiều lần xuất hiện ở phòng làm việc của mình, nhịn không được thở dài.

"Công ty bảo tiêu kia của anh có phải không định tiếp tục mở nữa hay không? Ông chủ không làm việc đàng hoàng ngày nào cũng chạy tới công ty tôi, rốt cuộc muốn làm gì? Chả lẽ muốn tôi phát tiền lương cho anh?"

"Không cần, chỉ cần đưa Tử An cho tôi, tôi hàng năm làm bảo tiêu cho anh là được." Đổng Dịch vểnh chân ngồi trên ghế salon, tính toán lát nữa buổi trưa dẫn Thiệu Tử An đi đâu ăn cơm.

Hắn phát hiện, Thiệu Tử An thích ăn, hơn nữa còn rất thích.

Mặc dù mỗi lần lúc ăn cơm cậu đều không tỏ vẻ kinh hỉ gì, nhưng Đổng Dịch có thể từ trong đôi mắt kia nhìn ra, cậu rất hưởng thụ mỹ thực lôi kéo cảm giác của hắn.

"Hừm, tới lúc đó anh ngay cả bóng người cũng không thấy, tôi không mời nổi, nhanh cút đi tìm Tử An, đừng lắc lư trước mặt tôi, phiền." Thiệu Văn Phong giơ tay lên giống như là đuổi ruồi đuổi hắn, rõ ràng ghét bỏ Đổng Dịch chướng mắt.

"Ai da, nhìn anh nói chuyện kìa, Tử An đang họp, tôi không phải không có chỗ ở mới chạy tới xem anh sao, lại nói tôi tới cũng không phải chướng mắt." Từ trong ví da xách theo lấy một phần hợp đồng đưa cho Thiệu Văn Phong, hắn khơi lông mày, "Nài, đây là phần hợp đồng kia của công ty Phi Tường, Trương Mạo nói cho anh ký."

Thiệu Văn Phong lật xem một lần, không vấn đề, đại bút vung một cái ngoằn ngoèo, ném lại cho Đổng Dịch, khơi mi, "Anh mấy hôm nay cứ ở nhà tôi, không định đóng tiền thuê nhà?"

Chuyện này nghĩ tới liền tức giận, ông cụ và bà cụ đi du lịch vòng quanh thế giới hưởng thụ tuổi già không ở nhà, thằng cha Đổng Dịch không biết xấu hổ này cư nhiên cứ thoải mái chạy tới nhà anh ở nhờ, còn nói cái gì mà căn nhà kia của mình đông lọt gió hè mưa dột, không có cách nào ở, đáng thương hắn cái tên đàn ông lớn tuổi độc thân này.

Lúc ấy Hàn Mạc tức đều muốn cầm dao phay chém hắn, từng thấy mặt dày, nhưng chưa thấy da mặt dày như vậy.

Bất quá Thiệu Tử An ngược lại không nói lời gì phản đối, hôm đó sau khi cùng Đổng Dịch ở qua một lần cậu phát hiện, hóa ra cảm giác cùng người thân mật ôm ấp ngủ tốt như vậy.

Sau đó liền biến thành, Đổng Dịch chiếm đoạt giường Tử An, thuận tiện ngày ngày bị hai phu phu Thiệu Văn Phong và Hàn Mạc ghét bỏ.

Ngay cả Duệ Duệ cũng hỏi, tại sao ba ba Đổng muốn ở nhà chúng ta?

"Không nộp, tôi định cùng Tử An chuyển ra ngoài, anh đồng ý không?" Dù sao muốn cùng Tử An phát triển thêm một bước, ở cùng một chỗ với Hàn Mạc và Thiệu Văn Phong thật sự là không tiện, mặc dù cách âm rất tốt, nhưng mà...... Hắn xấu hổ.

"Tùy tiện, nếu Tử An đồng ý, hai người liền dọn." Cái thứ chướng mắt này có thể chuyển ra là tốt nhất.

Đổng Dịch bật ngón tay, sau đó đứng lên rời đi.

Hắn cần chính là thái độ của Thiệu Văn Phong, hiện tại biết rồi, đương nhiên càng có nắm chắc.

Tìm Tử An, hôm nay dẫn em ấy đi ăn mì vằn thắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau