THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 81 - Chương 85

Chương 81

Edit + Beta: Vịt

Văn kiện Thiệu Văn Phong mang đến trên căn bản không có gì khác biệt với Hàn Mạc nói, chỉ bất quá cặn kẽ hơn chút, thậm chí đem một vài quy định điều lệ Hàn Mạc không nghĩ tới cũng viết vào.

Trương Mạo nhận lấy văn kiện Hàn Mạc đưa tới lật lật, cẩn thận đọc nội dung điều khoản bên trong, kinh ngạc mở to mắt nhìn về phía Thiệu Văn Phong ăn thức ăn không có mùi vị, mở miệng hỏi: "Thiệu tổng anh chẳng lẽ muốn làm buôn bán lỗ vốn?"

"Không sao hết, Mạc Mạc không thể mệt mỏi, anh không phải cũng mang thai? Dù sao công ty của tôi nhiều người, phái tới mấy người giúp các anh quản lý vừa vặn." Nam nhân không sao cả nhún nhún vai, dù sao tiền kiếm nhiều hơn nữa cũng là dùng để tiêu, có thể giảm bớt chút gánh nặng cho Mạc Mạc bảo bối của anh mới quan trọng nhất.

Hàn Mạc vui vẻ lắc lư đầu, ghé tới bẹp một cái hôn Thiệu Văn Phong, "Cám ơn."

Nam nhân khơi lông mày, cười cười với cậu sau đó tiếp tục ăn cơm.

Trương Mạo đưa văn kiện trong tay cho Tống Tân Nghiệp nhìn một chút, hai người đều xụ mặt, nghiêm túc nhìn Thiệu Văn Phong.

"Thiệu tổng...... Thật sự muốn ký?" Văn kiện hợp đồng này không có một mục điều khoản nào có hại với bọn họ, vô luận là phương diện tài chính hay là phương diện nhân viên, hết thảy dựa theo phân phối vốn có của công ty.

Nói trắng ra, chính là Thiệu Văn Phong tiêu tiền mua công ty Trương Mạo, ngoại trừ thêm mấy chức vị cấp cao, không giảm biên chế không giảm lương, thậm chí sẽ không báo chuyện này với nhân viên nguyên bản của công ty, tránh cho dẫn tới khủng hoảng của bọn họ.

"Cầm tới chính là để anh ký, đừng nói nhảm nhiều vậy." Thiệu Văn Phong không nói chuyện ngược lại Hàn Mạc mở miệng, chỉ chỉ Tống Tân Nghiệp ngẩng ngẩng cằm, "Đi, cầm bút tới đây cho Mạo Mạo nhà mày, để cho anh ấy ký đồng ý."

Nhìn bộ dáng đắc ý kia, Tống Tân Nghiệp tức giận chậc chậc miệng, bất quá cũng đứng lên từ trên bàn cầm bút đưa tới cho Trương Mạo, "Ký đi, ý tốt của Thiệu tổng không thể cự tuyệt."

"Da mặt mày thật dày." Hàn Mạc trợn mắt trắng, nghiêng người tựa vào trên người Thiệu Văn Phong.

Gần đây vừa đến buổi trưa liền mệt rã rời, phải để nam nhân ôm ngủ trưa mới được. Hôm nay còn ăn no căng không có ói, lại càng thỏa mãn sờ sờ bụng ngáp, nghiêng đầu nhìn về phía nam nhân, "Muốn ngủ."

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, giơ tay lên ôm cậu trong ngực hôn hôn trán, nhìn Tống Tân Nghiệp, "Cậu thu dọn, buổi tối lúc tôi tới đón Mạc Mạc mang đi."

Tống Tân Nghiệp gật gật đầu, ra hiệu anh nhanh dẫn Hàn Mạc về phòng làm việc nghỉ ngơi.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu khom lưng ôm Hàn Mạc lên, chiều cao hơn 1m8 bị anh ôm ngang, tư thế kia thoải mái giống như Hàn Mạc vẫn luôn nên sống trong ngực anh vậy, thiên kinh địa nghĩa.

Động tác nam nhân rất nhanh, thời gian ba ngày đã phân công người quen thuộc nghiệp vụ trong công ty mình tới công ty Trương Mạo, tiền lương cầm hai phần, một phần bên này một phần bên kia, không ai sẽ có câu oán hận.

Cho dù ban đầu biết nếu bị điều đi rất không tình nguyện, nhưng sau khi nghe được hai phần tiền lương, tất cả đều hớn hở tranh nhau muốn điều về phía công ty bên này.

Bất quá Thiệu Văn Phong nói với bọn họ, sau khi qua đó chỉ làm việc không thể lắm mồm, nếu như bị anh nghe được lời phàn nàn gì ngoại trừ công việc, vậy thì giải trừ hợp đồng cuốn gói rời đi.

Nam nhân chỉ có lúc đối đãi Hàn Mạc mới ôn nhu như nước, đối đãi những người khác, xin lỗi, không có kiên nhẫn kia.

Ba người được tuyển chọn theo thứ tự là quản lý phòng thị trường, chính là người hồi đó tới ký hợp đồng, còn có một phó tổng, một quản lý tài vụ.

Dù sao coi như là công ty phụ thuộc, không phải tới một kế toán tài vụ sẽ rất phiền toái. Đến lúc đó cuối năm cũng kết toán không rõ ràng, anh không thể quá mức công tư không phân biệt được.

Hàn Mạc nhẹ nhõm không ít, phó tổng tới đang ở trong phòng làm việc của cậu làm việc, mỗi ngày nhìn thấy Hàn Mạc giống như con chuột nhìn thấy con mèo, nơm nớp lo sợ.

Hàn Mạc nếu như hắt xì cái, xem đi, có thể dọa hắn run rẩy mãi.

"Khổng Lệnh Vũ, anh có phải biết quan hệ của tôi và Thiệu Văn Phong hay không?" Hàn Mạc lười biếng ngồi liệt ở trên ghế sa lon, rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi.

Đã một tuần trôi qua, nam nhân này làm sao còn sợ cậu như vậy, ngoại trừ ngày đầu tiên ba người mới tới ở trong công ty sau khi xoay một vòng khai báo ít chuyện với Hàn Mạc và Trương Mạo, trên căn bản chính là trao đổi trên công việc, Hàn Mạc đây là lần đầu tiên chủ động mở miệng bởi vì những chuyện khác nói chuyện với hắn.Khổng Lệnh Vũ năm nay 33 tuổi, thoạt nhìn chính là người trung thực đúng quy đúng củ, bất quá năng lực làm việc không tệ, sau khi tới nhận mấy đơn mua bán lớn, cũng bắt đầu giúp đỡ công ty phát triển những thị trường khác.

Khổng Lệnh Vũ vâng vâng hai tiếng, nam nhân rất đẹp trai nhưng có chút hướng nội, ngoại trừ nói chuyện trên công việc những chuyện khác thật sự không làm sao mở miệng.

"Tôi nhìn thấy...... Chiếc nhẫn trên tay Thiệu tổng và cậu giống nhau...... Nhẫn kết hôn."

Hàn Mạc khơi mi, giơ tay trái lên ở trước mặt hắn lắc lư, cười khẽ, "Anh bởi vì cái này đã sợ tôi? Anh hiện tại là phó tổng, không phải trợ lý của tôi, chúng ta tương đương một chức vị, mặc dù anh ở trong phòng làm việc của tôi làm việc, nhưng anh cũng hẳn biết, tôi kỳ thực hiện tại không thể dùng não mệt mỏi, cho nên anh không cần sợ như vậy, ảnh hưởng công việc không nói còn ảnh hưởng tới tín nhiệm và phục tùng của mấy nhân viên bên ngoài đối với anh."

Khổng Lệnh Vũ gật gật đầu, mặc dù biết Hàn Mạc nói lời này một chút không sai, nhưng Thiệu Văn Phong là người thế nào hắn rất rõ, đối với hắn tính cách hướng nội mà nói, ban đầu chủ là chủ quản ngành nho nhỏ, lập tức điều tới đây làm phó tổng...... Mặc dù hắn đối với năng lực của mình chưa bao giờ hoài nghi, nhưng có thể khẳng định nói một câu, nếu như vẫn cứ ở công ty RS, ở đó nhân tài xuất hiện lớp lớp, không có không gian phát triển của hắn.

Hàn Mạc vừa ý cười cười với hắn, giơ tay lên sờ sờ bụng, nhìn nhìn thời gian quay đầu nhìn về phía cửa phòng làm việc, keng keng keng hai tiếng, ý cười khóe miệng Hàn Mạc mở rộng, đứng lên đi tới cửa mở cửa ra, kéo nam nhân đang nhấc chân đi về phía phòng làm việc Trương Mạo, "Trương Mạo hôm nay không đi làm, không tới phòng làm việc của anh ấy."

Thiệu Văn Phong khơi mi, gật gật đầu vào phòng làm việc, đặt bình giữ ấm trong tay lên bàn, quay đầu liền thấy Khổng Lệnh Vũ ngây ngốc trợn mắt nhìn anh.

Hàn Mạc nhìn nhìn Khổng Lệnh Vũ, cười cười với hắn, chỉ chỉ Thiệu Văn Phong nói: "Anh ấy đưa cơm cho tôi, bình thường đều là ở phòng làm việc của Trương tổng cùng nhau ăn, hôm nay Trương tổng nghỉ, anh đi ăn cơm đi, không vội."

Khổng Lệnh Vũ gật gật đầu, cười cười với Thiệu Văn Phong, sau đó rời đi.

Trong lúc đó thật sự lời gì cũng không nói, giống như bị câm.

Mở bình giữ ấm ra, thịt xào măng xanh bên trong còn tỏa ra nhiệt khí, còn có thịt viên chưng, cộng thêm canh cá trích màu trắng sữa.

"Ưm, bảo mẫu này rất biết làm món ăn gia đình, hai hôm nay khẩu vị tốt, em đều mập rồi." Sờ sờ bụng mềm nhũn của mình, Hàn Mạc quay đầu nhìn về phía nam nhân xới cơm cho mình, dẩu dẩu miệng, "Nếu em biến thành tên béo làm sao đây, anh khẳng định sẽ không thích em."

Thiệu Văn Phong kinh ngạc nhìn cậu, đưa cơm chan canh cá trong tay cho Hàn Mạc, cười có chút bất đắc dĩ, "Cục Cưng, em lại nghĩ lung tung gì thế?"

"Mới không phải nghĩ lung tung, anh trước kia không phải thích kiểu đẹp trai trẻ tuổi vóc người đẹp sao, em hiện tại béo, sau này khẳng định càng béo, sau đó anh không thích em nữa, nhất định sẽ tiếp tục đi tìm mấy tiểu soái ca trẻ tuổi kia." Hàn Mạc hít hít mũi, cau cau mày, cúi đầu uống ngụm canh.

Trước kia cậu không thích ăn cơm như vậy, nhưng hiện tại không giống, cậu cảm thấy ăn ngon."...... Em muốn để anh an ủi em thế nào?" Thiệu Văn Phong biết cậu ngày nào cũng rút gân, luôn nghĩ mấy chuyện lung tung nói anh, làm cho mình không biết nên mở miệng ứng đối thế nào.

Hàn Mạc hừ hừ hai tiếng, há mồm ăn măng xanh nam nhân đút tới, lầm bầm một tiếng, "Anh không biết nói mấy lời luôn luôn yêu em, chắc chắn sẽ không rời khỏi em a."

Hiển nhiên, Hàn Mạc biết vấn đề này của mình cố tình gây sự cỡ nào, nhưng nam nhân cư nhiên không trả lời cậu, cậu có chút thương tâm nhỏ.

Khẽ cười một tiếng, giơ tay lên chặn lại tay cậu đưa cơm vào trong miệng, ghé tới ăn, khơi lông mày, nhe răng đẹp trai với cậu, "Ưm, anh ngay cả cơm thừa đồ ăn thừa của em đều ăn, đâu còn sẽ ghét bỏ em? Anh yêu em, đời này chỉ yêu em."

Hàn Mạc vui vẻ lắc lư đầu, lời ngon tiếng ngọt thế này của nam nhân cậu thích nghe, tâm tình rất tốt, há mồm, áu u ăn miếng cơm.

Thấy cậu hớn hở tiếp tục ăn cơm không hỏi lung tung mấy lời ngu xi nữa, nam nhân ghé tới hôn khóe miệng cậu, "Buổi tối anh có tụ hội, muốn tham gia cùng anh hay không?"

Hàn Mạc cắn đũa quay đầu nhìn anh, không hiểu nghiêng nghiêng đầu, "Tụ hội gì? Buổi sáng sao anh không nói? Mẹ nói buổi tối dì Lưu sẽ nướng bánh, nhân tôm thịt."

Vừa nghe nói bánh thịt Thiệu Văn Phong liền cau mày mãi, anh không thích ăn đồ ăn bột mì, nhưng Hàn Mạc lần này sau khi mang thai lại cực kỳ thích ăn bánh thịt, bảo mẫu trong nhà ngày nào cũng sớm tối đều làm đồ ăn bằng bột mì, làm cho anh khổ không thể tả.

Hơn nữa nhân tiện nhắc tới, tiểu bảo bối gần đây ăn cơm không cần đút, nhóc con dùng tay cầm sủi cảo nhét vào trong miệng, mặc dù cắn còn có chút tốn sức, nhưng từ từ dùng răng có thể ăn hết một cái sủi cảo. Bảo mẫu cố ý gói sủi cảo nhỏ cho nhóc, lần nào cũng ăn được mấy cái.

Giống như là biết ba ba hiện tại là đối tượng bảo vệ trọng điểm, mặc dù mỗi ngày vẫn là ngủ cùng Hàn Mạc, nhưng sẽ không lại tìm Hàn Mạc muốn ôm ôm, bình thường luôn gần gũi Thiệu Văn Phong, cái này làm cho Hàn Mạc ghen tỵ không thôi.

"...... Anh có thể đi tham gia tụ hội hay không?" Thiệu Văn Phong khẩy lông mày với Hàn Mạc, biểu tình kia cực kỳ không thích hợp với nam nhân.

Hàn Mạc lé mắt nhìn anh, mím môi, "Có thể không đi hay không?"

Hiện tại trình độ cậu dính Thiệu Văn Phong không ít hơn tiểu bảo bối, ít nhất ngày nào cũng phải để nam nhân đưa đón đi làm tan làm mới an tâm. Trong nhà mặc dù có bảo mẫu, nhưng không có nam nhân bận trước bận sau hầu hạ cậu sẽ không thoải mái.

Vì chăm sóc Hàn Mạc, Thiệu Văn Phong bình thường dựa theo thời gian tan làm, có khi đi muộn về sớm, cũng may công ty là của mình anh, nếu thêm mấy cổ đông gì đó, chỉ sợ anh đều phải bị ép xuống chỗ.

Tụ hội hôm nay thật sự không đẩy được, nếu không nam nhân căn bản không thể nào sẽ hỏi ý kiến Hàn Mạc.

"Bất động sản năm ngoái em thiết kế xây dựng kỳ đầu đã làm xong, mấy lãnh đạo cao tầng quản lý cái này muốn ăn mừng, em cũng biết, những người đó khá......" Nhún nhún vai, ý tứ không cần nói cũng biết.

Lông mày Hàn Mạc nhíu lại, cảm thấy chuyện này không phải cậu có thể ngăn, nếu ngăn sợ rằng sẽ có ảnh hưởng tới công ty Thiệu Văn Phong.

"Mấy giờ đi?" Cậu cũng không yên tâm để cho nam nhân một mình đi tụ hội, giống như mình, vạn nhất ai không mở to mắt sáp tới câu dẫn nam nhân nhà cậu thì làm sao.

"9h tối, em có thể về nhà ăn cơm rồi đi cùng anh." Thiệu Văn Phong biết Hàn Mạc không thích loại trường hợp này, nhất là hiện tại cậu mang thai, anh cũng không muốn để cho Hàn Mạc đi.

"Không phải chỗ khói thuốc mù mịt chứ?" Hàn Mạc lau lau miệng, quay đầu nhìn anh.

"Không, tới hội sở cao cấp mà thôi, nếu là chỗ linh tinh anh đây thể để em đi, cấm hút thuốc." Thiệu Văn Phong giơ tay lên nhu nhu tóc cậu, hôn hôn trán cậu, "Em nên đi đi, hội sở Kim Tôn."

Hàn Mạc khơi mi, gật gật đầu.

"Đi, thật sự là hội sở cao cấp, xí." Cười lạnh một tiếng, Hàn Mạc trợn mắt trắng với anh.

Chương 82

Edit + Beta: Vịt

Từ hội quán Kim Tôn đi ra ngoài, Hàn Mạc vẻ mặt mệt mỏi.

Nhớ lại dáng vẻ vừa nãy mấy thiếu gia liên tục quăng mị nhãn với Thiệu Văn Phong cậu liền muốn móc mắt người ra, quay đầu nhìn về phía nam nhân bên cạnh lái xe, dẩu dẩu miệng.

"Vừa nãy có phải cảm thấy cực kỳ vui không? Nhiều tiểu hỏa trẻ tuổi như vậy vây quanh anh." Giơ đầu ngón tay lên chọt chọt mặt nam nhân, hừ hừ hai tiếng.

Thiệu Văn Phong thở dài, giơ tay lên túm tay cậu lại đặt ở khóe miệng, hôn hôn.

"Nếu không phải mang em tới, anh một thân mùi thơm linh tinh, về nhà em còn không phải để anh quỳ bàn phím a." Nói lời này, hắt xì vang dội.

Mấy nam nam nữ nữ vừa nãy xịt nước hoa thật gay mũi, một chút cũng không có mùi sữa thơm dễ ngửi như trên người Mạc Mạc nhà anh.

"Hừm, biết là được rồi, lần sau tụ hội bát nháo thế này ít tham gia." Hôm nay Thiệu Văn Phong lấy cớ lái xe, một chén rượu không uống.

Hàn Mạc càng ỷ vào tiểu bảo bảo trong bụng không uống rượu, ngay cả thư ký gì đó mời rượu cũng vô dụng.

Thiệu Văn Phong nghiêng đầu nhìn cậu một cái, gật gật đầu nói: "Ừ, sau này đều không đi, công ty đã làm được khá lớn, chỉ cần duy trì là được."

Hàn Mạc có chút ngoài ý muốn khơi lông mày, kinh ngạc nói: "Em tưởng anh muốn làm dê đầu đàn trong nước chứ."

"Anh hiện tại chỉ muốn em khỏe mạnh, những cái khác cái gì cũng không quan trọng." Thiệu Văn Phong lắc lắc đầu, anh đã qua cái tuổi tranh đoạt với ai đó, hiện tại có người yêu ở bên cạnh, có con trai đáng yêu làm bạn, cha mẹ thân thể khoẻ mạnh đối với anh mà nói, tiền tài nhiều hơn nữa cũng cầu không được.

Hàn Mạc ngược lại hiểu cách làm của Thiệu Văn Phong, cũng không nói thêm nữa, xoay người từ ghế sau cầm thảm nhung phủ trên người, khẽ cười một tiếng: "Như vậy rất tốt."

"Ừ, cứ như vậy mới là tốt." Thiệu Văn Phong gật gật đầu, giơ tay lên sờ sờ mặt cậu, quay mặt lại tiếp tục lái xe.

Hai người về đến nhà đã gần 2h sáng, Hàn Mạc ở trên xe đã ngủ, Thiệu Văn Phong ôm cậu về nhẹ nhàng đặt trên giường, lại xả nước nóng tắm nhanh giúp cậu.

"Văn Phong, sờ sờ bụng bụng." Hàn Mạc trần trụi ở trên giường lật người, lộ ra cái bụng trắng với Thiệu Văn Phong, giơ tay lên nắm bàn tay to khô ráo ấm áp của Thiệu Văn Phong phủ trên bụng mình, dẩu dẩu miệng làm nũng.

"Bụng bụng làm sao?" Sờ cái bụng trơn tuột của cậu, Thiệu Văn Phong nghiêng người nằm ở bên cạnh cậu hôn hôn khóe miệng cậu, thân thể nóng lên.

Nhưng anh rõ ràng, thân thể Hàn Mạc không có cách nào chịu đựng hoan ái, chỉ có thể nhịn.

"Em muốn tiểu nha đầu, anh nói có thể là con gái hay không?" Hàn Mạc nằm thẳng ở đó nghiêng đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong, hít hít mũi.

Nam nhân khẽ cười một tiếng, ở trên bụng cậu xoa xoa, nóng hầm hập làm cho Hàn Mạc thoải mái càu nhàu hai tiếng.

Thấy cậu giống như mèo lớn lười biếng, Thiệu Văn Phong giơ tay lên niết niết mũi cậu, "Muốn con gái chắc là không thể nào, con của hai nam nhân làm sao có thể sinh ra con gái."

Hàn Mạc cũng biết là chuyện như vậy, bĩu bĩu môi cùng nam nhân hôn hôn, sau đó ghé tới cọ cọ anh, "Sờ sờ......"

Nam nhân chớp chớp mắt, khiêu mi cười xấu xa: "Sờ đâu?"

Hàn Mạc dẩu dẩu miệng, hừ hừ hai tiếng giơ chân lên cọ cọ bắp chân nam nhân, "Anh nói sờ đâu, nhanh chút."

Thiệu Văn Phong cười duỗi tay tới trên tiểu huynh đệ tinh thần phấn chấn của cậu sờ sờ, ghé tới liếm liếm vành tai cậu, hơi thở nóng hầm hập thổi tới trong lỗ tai Hàn Mạc, làm cho cậu sợ ngứa rụt rụt cổ, lại quay mặt sang vươn đầu lưỡi từng chút liếm cằm nam nhân.

"Ưm, muốn......" Hai tháng không có yêu yêu, cậu có chút không nhịn được.

Nam nhân thở dài, bán nâng thân thể hôn lên miệng cậu, động tác trong tay cũng tăng nhanh tốc độ.

Hàn Mạc hừ hừ ô ô mấy tiếng, tiếng thở dốc cũng gia tăng, theo động tác nam nhân nâng cao eo, sau đó mạnh mẽ run rẩy, dòng nước trẻ trung nóng hổi phun ra ngoài.

Thiệu Văn Phong ghé tới hôn hôn trán mồ hôi ẩm ướt của cậu, trở mình xuống giường, rũ mắt nhìn nhìn túp lều căng lên của mình, thở dài.

Quay đầu lại nhìn Hàn Mạc sau khi thỏa mãn nhắm mắt lại ngủ, anh ghé tới hôn hôn trán cậu, xoay người tới phòng tắm tự giải quyết.

20 phút sau, nam nhân xối một thân nước lạnh đi ra ngoài, sau đó cầm khăn nóng trở lại lau người cho Hàn Mạc, tiếp đó lên giường ngủ.

Thời gian 5 tháng loáng cái đã qua, bụng Hàn Mạc đã rất lớn, may mà bảo mẫu trong nhà chăm sóc chu toàn, thân thể cậu không thể, mỗi tháng đúng hạn trở lại bệnh viện tình huống kiểm tra sinh sản cũng rất tốt.

Hàn Mạc ở nhà nghỉ ngơi, Trương Mạo hai hôm nay cũng đã bắt đầu ở nhà chờ sinh, hắn sớm hơn Hàn Mạc 1 tháng, hiện tại 9 tháng, Hàn Mạc 7 tháng rưỡi, mà Tống Tân Kế......"Tần Thụy, anh cảm thấy khó thở." Nằm ở trên giường, Tống Tân Kế chính là ngày sinh dự tính hai hôm nay, bụng y đã cực kỳ lớn, bình thường bước đi đều phải để Tần Thụy một tay đỡ cánh tay một tay giúp y đỡ eo.

Tần Thụy ở một bên nhìn nhìn đồng hồ đeo tay, thở dài, "Đi bệnh viện đi, anh ngày mai là ngày sinh dự tính, nên tới đó ở."

Tống Tân Kế hít hít mũi, cau cau lông mày lắc lắc đầu, "Không đi, ngửi mùi nước trừ độc anh cảm thấy buồn nôn."

Đừng thấy y trước kia ở bệnh viện làm việc mấy năm, nhưng hiện tại ngửi mùi kia sẽ không thoải mái.

"...... Anh nếu tiếp tục không đi, tới lúc đó sẽ muộn." Tần Thụy ngồi vào bên cạnh y đưa tay sờ sờ bụng y, cau mày, cảm giác được bên trong máy thai lợi hại, hắn xoay mặt nhìn Tống Tân Kế, "Thân ái, anh có phải sắp sinh hay không?"

"Hình như...... A...... Đau......" Tống Tân Kế vừa nói một câu, bụng đột nhiên đau, y mở to mắt nhìn về phía Tần Thụy bên cạnh, sắc mặt tái nhợt, "Sắp sinh rồi."

"Em đã nói để anh tới bệnh viện sớm chút anh không đồng ý." Nam nhân bế y lên, cũng may Tần Thụy thân hình cao lớn mỗi ngày đều rèn luyện thân thể, lực cánh tay rất mạnh, bằng không thật sự không ôm được y.

"Em có thể đừng nói nhảm hay không, đau chết anh." Tống Tân Kế thở hổn hển hai cái, lại một trận đau.

Ôm y đi tới bên cạnh xe, nam nhân đặt y ở ghế sau, cầm thảm đắp cho y.

"Tự mình tính tần số đau, hít sâu."

"Không cần em nói anh cũng biết, mau lái xe." Tống Tân Kế lườm hắn một cái, sau đó kéo thảm lên bụng đắp.

Đến bệnh viện sau khi giằng co hơn 3 tiếng, Tống Tân Kế được đẩy vào phòng giải phẫu, Tần Thụy cùng đi vào theo, hắn phải nhìn Tống Tân Kế an toàn mới yên tâm.

"Em vào làm gì!" Tống Tân Kế đau trán đều ra mồ hôi, tuy là nói như vậy, nhưng gắt gao túm chặt tay Tần Thụy.

"Em bồi anh, đừng quên em nhưng là pháp y, máu tanh gì chưa từng thấy." Tần Thụy giơ tay lên đẩy tóc mái trên trán y sang một bên, hôn hôn y.

Bác sĩ Tiểu Vương bên cạnh nhìn dáng vẻ hai người thở dài lắc lắc đầu, ra hiệu hộ sĩ chuẩn bị thuốc tê.

"Bác sĩ Tống anh đừng khẩn trương, chủ nhiệm đích thân làm giải phẫu cho anh không sao đâu."

Tống Tân Kế ừ ừ hai tiếng, sau đó thuốc tê lên hiệu quả, từ từ ngủ.

Sinh giải phẫu 3 tiếng tiến hành vô cùng thuận lợi, bởi vì là liên quan tới sinh đôi thời gian có chút dài, Hàn Mạc hồi đó cũng mới 2 tiếng thôi.
Trong lúc đó Tần Thụy luôn đứng bên cạnh kéo tay phát lạnh của Tống Tân Kế, thấy y sắc mặt có chút trắng bệch không khỏi lo lắng nhìn bụng y lại nhìn mặt y, một mực là hai bên lo lắng.

Bên tai nghe thấy tiếng khóc trẻ con vang dội, nam nhân quay đầu nhìn về phía hai bé sơ sinh được hộ sĩ ôm trong ngực, trong lòng vui sướng không cách nào nói lên lời.

"Chúc mừng, hai tiểu tử mập mạp." Bác sĩ Tiểu Vương mỉm cười với hắn, ôm bé sơ sinh hộ sĩ đã thanh lý cho hắn nhìn.

Tần Thụy gật gật đầu, ghé tới nhìn nhìn chúng, sau đó cùng hộ sĩ đặt con trong xe đẩy em bé, đợi lát nữa Tống Tân Kế khâu xong có thể cùng tới phòng bệnh.

Hàn Mạc lười biếng nằm trên ghế sa lon, nhìn con trai bảo bối ở một bên vịn xe đẩy uốn éo mông, cười híp mắt.

"Con trai, tới đây ba ba lau miệng cho."

Tiểu bảo bối chớp mắt to, lảo đảo bước chân ngắn nhỏ tới bên cạnh cậu, vừa đi vừa giọng sữa nói với cậu: "Ba ba, bụng bụng thật lớn."

Nhóc con đã bắt đầu học nói chuyện, ngày nào cũng phải hướng bụng Hàn Mạc gọi em trai em trai, đây là Thiệu Văn Phong dạy.

"Ừ, bụng ba ba rất lớn, con trai bảo bối." Nhìn con trai nằm nhoài bên cạnh mình vểnh mông nhỏ, Hàn Mạc cười nhìn nhóc, giơ tay lên dùng khăn ướt lau lau nước miếng chảy xuống cho nhóc con, dẩu miệng cùng nhóc hôn một cái.

Tiểu bảo bối dẩu miệng nhỏ đỏ tươi, bẹp một cái cùng ba ba hôn hôn.

Hàn Mạc cười híp mắt niết niết khuôn mặt ú thịt hồng phấn của nhóc, quay đầu nhìn cửa.

Cha Hàn và dì Khương đi ra ngoài đi bộ mua thức ăn, bảo mẫu đang ở phòng bếp nấu cạnh cho Hàn Mạc uống, Thiệu Văn Phong còn chưa tan làm.

"Ba ba lớn, ba ba lớn." Tiểu bảo bối cong chân leo lên ghế salon, vừa leo vừa ngẩng mặt muốn đại ba ba với Hàn Mạc, đây là nhớ Thiệu Văn Phong.

"Ba ba lớn của con lập tức về, ngoan a, ba ba cho con ăn miếng táo." Răng rắc cắn xuống miếng táo nhét vào trong miệng nhóc, nhìn dáng vẻ tiểu bảo bối chu mặt nhai nhai, cậu bật cười, "Con trai nhà ta sau này lớn lên nhất định là đại soái ca."

Dì Lưu bưng chén canh thịt dê cẩu kỷ ra đưa canh cho cậu, nói: "Các cháu làm ba ba đều đẹp trai như vậy, đứa nhỏ này sau này lớn lên khẳng định càng đẹp trai."

Hàn Mạc gật gật đầu đồng ý lời này của bà, uống một hớp canh thịt dê, từ bên trong lựa ra hai miếng thịt dê hầm nhừ nhét vào trong miệng bảo bối.

Tiểu bảo bối không thích mùi vị này, nhăn mũi nhỏ lại phun thịt dê ra, lắc la lắc lư đi xa, còn hừ hừ hai tiếng tỏ vẻ bất mãn.

"Giống y cha con kén ăn." Hàn Mạc chậc một tiếng, tự mình ăn canh.

Dì Lưu đi tới cầm trống nhỏ cho tiểu bảo bối, để nhóc tự mình gõ gõ chơi, sau đó xoay người đi tới phòng bếp chuẩn bị cơm tối.

Uống xong canh điện thoại vừa vặn vang lên, Hàn Mạc nhìn số là Tần Thụy gọi tới, vội vàng nhận.

Cậu nhớ hai hôm nay chính là ngày sinh dự tính của Tống Tân Kế.

"Alo? Sao thế? Tống Tân Kế nhà mày có phải sinh rồi hay không?"

"Ừ, vừa sinh, hai con trai, đều hơn 7 cân (=3.5kg)." Nghe đều có thể nghe thấy, tâm tình Tần Thụy rất tốt.

Hàn Mạc thổn thức không thôi, không trách được bụng lớn thành như vậy.

"Mấy hôm nữa tới nhà bọn mày thăm nhóc, tao hiện tại cũng không tiện ra ngoài, Văn Phong không để tao tùy tiện đi bộ." Bởi vì liên quan tới thân thể, Hàn Mạc hiện tại mỗi ngày đều dưỡng ở nhà làm hoa phòng ấm.

Tần Thụy ừ một tiếng, hắn chính là gọi điện thoại báo một tiếng.

Nhìn Tống Tân Kế thuốc tê còn chưa đi qua đang ngủ mê man, trong mắt hắn tràn đầy yêu thương.

Bên cạnh ngủ hai đứa con trai của mình, hai nhóc con lớn lên giống nhau như đúc, có thể nhìn ra, lớn lên rất giống mình.

Hàn Mạc cúp điện thoại quay đầu nhìn về phía nam nhân vừa vào cửa đang đổi giày, đứng lên đi tới bên cạnh anh, cười nói: "Tống Tân Kế sinh rồi, hai bảo bảo khỏe mạnh."

Tiểu bảo bối nghe thấy tiếng Thiệu Văn Phong vội vàng lảo đảo chạy tới bên cạnh anh, nhào qua, "Ba ba lớn!"

Chương 83

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Văn Phong khom lưng một tay nhấc con trai bảo bối nhào tới lên, một hơi nâng nhóc giạng chân trên vai mình, hai chân tiểu bảo bối trái phải, khoát lên vai anh lắc lư, tay nhỏ nắm bàn tay to giơ lên của nam nhân, ha ha ha cười không ngừng.

Đây chính là nguyên nhân vì sao tiểu bảo bối thích Thiệu Văn Phong như vậy, bởi vì ba ba lớn có thể nâng nhóc cao cao, ba ba lại không được.

Ba ba hiện tại cũng không ôm bảo bối nữa, bảo bối không vui.

Thiệu Văn Phong nâng tiểu bảo bối đi về phía Hàn Mạc, nhìn thấy Hàn Mạc vừa đặt điện thoại xuống khơi mi, "Bảo em ít dùng điện thoại, có việc dùng điện thoại trong nhà gọi cũng không nghe."

Hàn Mạc nhún nhún vai, nhìn con trai bảo bối cưỡi trên cổ anh thở dài, lườm hai cha con một cái, "Lần nào cũng hỏi ba ba lớn sao vẫn chưa về, đây là dưỡng thành thói quen sau này hai bảo bối anh vác thế nào? Mỗi bên vai một đứa?"

Thiệu Văn Phong bất đắc dĩ cười lắc đầu, giơ tay lên niết niết khuôn mặt Hàn Mạc đã tròn không ít, "Con trai anh đương nhiên vác, mỗi bên một đứa cũng có thể." Ôm tiểu bảo bối từ trên vai anh xuống đặt trên đùi Hàn Mạc ngồi.

Tiểu bảo bối ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết lúc ở trên người ba ba không thể tùy tiện đung đưa, hai tay thịt nhỏ sờ sờ bụng Hàn Mạc, cảm giác được em trai trong bụng ba ba đá mình một cái, kinh ngạc mở to mắt, liếm liếm môi, ghé tới bẹp một cái cách quần áo hôn bụng Hàn Mạc.

Hàn Mạc kinh ngạc mở to hai mắt nhìn con trai dán má lên bụng mình, cười khẽ một tiếng: "Tiểu tử thối, có phải bị em trai đá hay không?"

Tiểu bảo bối u u hai tiếng, đem mặt ở trên bụng cậu cọ cọ.

Nhóc con không hiểu được lực khống chế, đầu nhỏ cứ như vậy gối lên bụng Hàn Mạc cọ tới cọ lui, giống như cùng em trai trong bụng cách bụng ba ba chào hỏi vậy.

Thiệu Văn Phong từ phòng ngủ đi ra ngoài, anh vừa thay bộ đồ ở nhà liền thấy con trai động tác nguy hiểm gục trên bụng Hàn Mạc, sợ tới hai bước vọt tới nhấc tiểu bảo bối lên.

"Mạc Mạc!" Lườm Hàn Mạc cái, nam nhân đặt tiểu bảo bối trên mặt đất.

Hàn Mạc bĩu bĩu môi, vôi tội ngẩng đầu nhìn về phía nam nhân, "Cũng không phải em để nó nằm nhoài, hơn nữa như vậy một lát cũng không sao."

Tiểu bảo bối u u hai tiếng tỏ vẻ bất mãn, nhóc còn chưa liên lạc tình cảm xong với em trai đâu.

Vểnh mông lảo đảo lại bò lên ghế salon, tiếp tục tư thế vừa nãy, hai má gối lên bụng Hàn Mạc, dẩu dẩu miệng nhỏ.

"Được rồi, nằm nhoài thì nằm nhoài đi, lát nữa sẽ khóc." Nhìn thấy nam nhân duỗi tay tới lại muốn nhấc nhóc con lên, Hàn Mạc vội vàng đưa tay ngăn cản, sau đó sờ sờ khuôn mặt nhóc con, "Không được lộn xộn, cứ để nó sờ em trai."

"Em trai, em trai." Nhóc con cười ha ha nhìn bụng Hàn Mạc, giọng sữa kêu to.

Thiệu Văn Phong thở dài, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, "Đừng để nó đè quá lâu."

Hàn Mạc gật đầu lia lịa tỏ vẻ mình biết.

"Đúng rồi, vừa nãy là Tần Thụy gọi điện thoại tới, Tống Tân Kế sinh rồi, hai tiểu tử mập mạp, hơn 7 cân, chậc chậc, em nói cái bụng kia làm sao lớn tới mức khủng bố như vậy, quá dọa người."

Thiệu Văn Phong hiển nhiên đối với chuyện Tống Tân Kế sinh con hay không không phải rất cảm thấy hứng thú, đưa tay cầm lấy ba cái hộp đưa cho Hàn Mạc, bĩu bĩu môi, cười nói: "Mua cho 3 bọn em, xem xem thích không."

Hàn Mạc chớp chớp mắt, mở cái hộp ra kinh hỉ từ bên trong lấy ra một đôi vòng ngọc hình phúc đậu màu trắng sữa kích cỡ giống nhau, còn có cái lớn hơn hai cái này chút, cũng là hình phúc đậu.



Phúc đậu

"Ế? Anh sao lại muốn mua cho bọn em cái này." Lấy cái lớn ra đưa cho nam nhân, ngẩng ngẩng cằm ra hiệu nam nhân giúp mình đeo, lại đeo một cái khác cho con trai bảo bối, cái còn lại thu lại, chờ sau khi sinh con trai bé lại cho nhóc.

"Thích không?" Nam nhân không nói cái khác, chỉ là sờ sờ mặt cậu ghé tới hôn hôn.

"Ừ, thích." Ngọc dương chi, rất quý, làm sao sẽ không thích.

Tiểu bảo bối hiển nhiên cũng rất thích, tò mò cầm vòng ngọc nhét vào trong miệng, dùng răng sữa nhỏ gặm gặm gặm, gặm không được, gục xuống, tiếp tục tán gẫu với em trai.

Hàn Mạc chỉ nghe thấy nhóc con bô bô nói tiếng ngoài hành tinh, một câu không nghe hiểu, bất quá thỉnh thoảng có thể phun ra hai câu em trai em trai vẫn là rất rõ ràng.

Cảm giác máy thai trong bụng, Hàn Mạc thở dài, giương mắt nhìn về phía nam nhân mím môi nói: "Mấy hôm nay động rất nhiều lần, lần sau lúc đi kiểm tra hỏi chút là xảy ra chuyện gì, luôn cảm thấy vật nhỏ nảy gấp rút muốn ra vậy."Thiệu Văn Phong vừa nghe cậu nói như vậy cũng có chút khẩn trương, nhưng anh nhớ rõ ngày đó bác sĩ đã nói, Hàn Mạc lần này mang thai thai nhi không ổn, dễ dàng sinh non hoặc sinh thiếu tháng.

Hiện tại hơn bảy tháng rồi, sinh non là không thể nào, nhưng sinh thiếu tháng khả năng rất lớn.

"Ngày mai liền đi bệnh viện kiểm tra, không được, hiện tại liền đi." Nam nhân nói lời này liền đi tới kéo cậu, nhưng tay còn chưa đụng phải Hàn Mạc, liền thấy sắc mặt cậu thay đổi, sau đó má vốn hồng nhuận xoạt một cái phát trắng.

"Mạc Mạc?" Anh ngồi xổm xuống, giơ tay lên sờ sờ trán Hàn Mạc, một tầng mồ hôi.

"Ưm......" Hàn Mạc lắc lắc đầu, giơ tay lên nắm bàn tay to của nam nhân hít sâu một cái, dáng vẻ có chút kinh sợ quá độ, "Đi, đi bệnh viện."

Bụng từng cơn đau, không phải hiện tượng tốt.

Thiệu Văn Phong một tay ôm lấy tiểu bảo bối, gọi dì Lưu để bà từ phòng bếp đi ra, dặn dò tiểu bảo bối, "Ngoan ngoan, chờ ba ba về."

Tiểu bảo bối không hiểu ra sao, chớp mắt to ngập nước vẫn là gật gật đầu.

Nhóc là bảo bảo ngoan.

"Dì Lưu, chờ lúc cha mẹ cháu về nói với bọn họ một tiếng, cháu đưa Mạc Mạc đi bệnh viện." Về phòng ngủ cầm thảm lông bọc lấy Hàn Mạc, ôm ngang cậu lên liền đi ra cửa.

Không thay quần áo, nam nhân vội vàng ôm cậu vào thang máy, Hàn Mạc cắn răng, gắt gao nắm chặt cổ áo nam nhân, "Vừa nãy không nên nói, nhóc con này khả năng...... Hô, khả năng thật sự khẩn cấp."

Một câu đều không nói hoàn chỉnh, cậu hít sâu để cho mình bình tĩnh, máy thai trong bụng làm cho cậu kinh hãi.

Thiệu Văn Phong không dám ôm cậu chạy, mặc dù đối với lực tay của mình có lòng tin, nhưng anh không dám mạo hiểm.

Một đường vượt đèn đỏ đến bệnh viện, nam nhân ôm Hàn Mạc liền đi tới khoa sản.

Vừa đi vừa gọi bác sĩ, hộ sĩ......

Dáng vẻ anh có chút dọa người, nếu không phải thấy anh một thân quần áo ở nhà còn ôm dựng phu, đoán chừng hộ sĩ cũng không dám tiến lên.

Bác sĩ Tiểu Vương mới từ phòng bệnh Tống Tân Kế đi ra ngoài, nghe thấy âm thanh vội vàng chạy tới, vừa nhìn thấy là Hàn Mạc sửng sốt, sắc mặt liền biến.

Hàn Mạc vẫn luôn là bệnh nhân của hắn, lần nào cũng là tự mình kiểm tra cho cậu, chỉ sợ cậu xảy ra vấn đề gì.

"Thả lỏng, Hàn Mạc, đừng căng thẳng, tôi phải xem vị trí." Bác sĩ Tiểu Vương dùng tay ở trên bụng cậu sờ sờ, cau mày."Chuẩn bị giải phẫu."

Hộ sĩ nhỏ bên cạnh sửng sốt, gật gật đầu chạy ra ngoài.

Thiệu Văn Phong ở một bên kéo tay Hàn Mạc, biểu tình lạnh lẽo.

"Cậu không cần hỏi, nếu như có nguy hiểm, bảo vệ người lớn." Trước phòng giải phẫu, Thiệu Văn Phong bị chặn bên ngoài, anh nhìn về phía bác sĩ Tiểu Vương ngăn mình, mặt không biểu tình nói.

Bác sĩ Tiểu Vương sửng sốt, gật gật đầu, "Được."

"Chờ chút." Thiệu Văn Phong ngăn lại bác sĩ Tiểu Vương xoay người muốn vào phòng giải phẫu, nói: "Mặc kệ Mạc Mạc nói thế nào, bảo vệ người lớn."

"Tôi biết." Gật gật đầu, hắn vào phòng giải phẫu.

Ở bên ngoài phòng giải phẫu chờ dài dằng dặc, trong lúc đó Thiệu Văn Phong nhận được điện thoại cha Hàn gọi tới, ông cụ nghe dì Lưu nói Hàn Mạc có thể là sắp sinh thiếu chút nữa bị dọa xảy ra bệnh tim.

Lúc ấy huyết áp liền tăng vọt, nếu không phải dì Khương ở bên cạnh đỡ ông, đoán chừng có thể ngất đi.

Trấn an cảm xúc lão nhân, nam nhân nhìn đồng hồ đeo tay, lại nhìn đèn hiển thị phòng giải phẫu, tâm treo lên.

Đã hai tiếng trôi qua, Mạc Mạc ngàn vạn đừng xảy ra chuyện.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thần kinh nam nhân cũng căng thẳng, bên tai mơ hồ nghe thấy có tiếng gì đó, anh ngẩng xương sống có chút cứng ngắc lên, nhìn bác sĩ Tiểu Vương đứng trước mặt mình.

"Thế nào!?" Đột nhiên đứng lên, Thiệu Văn Phong vội hỏi.

Bác sĩ Tiểu Vương gật gật đầu, thở ra, "Cha con bình an, bất quá tiểu bảo bảo dù sao cũng không đủ tháng, hiện tại ở phòng giữ ấm quan sát một tuần."

"Mạc Mạc thế nào?" Nam nhân lúc này lo lắng nhất chính là bảo bối Mạc Mạc của anh mà không phải con trai, nếu Mạc Mạc có việc bất trắc, còn cần con trai làm gì.

"Anh trước lãnh tĩnh chút, Hàn Mạc không có chuyện gì, dù sao cũng là hai lần sinh mổ nên thời gian hồi phục lâu chút, tôi phải nhắc nhở anh, cậu ấy không có cách nào mang thai lần nữa, hi vọng anh có thể chuẩn bị tốt." Bác sĩ Tiểu Vương thở dài, mở miệng trấn an, "Hàn Mạc đã từ lối đi đưa tới phòng VIP, đang ở bên cạnh phòng bệnh bác sĩ Tống, thuốc tê hẳn là trưa mai mới có hiệu quả, anh trước tiên có thể xem con trai anh."

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, nói tiếng cảm ơn với hắn lấy điện thoại ra báo bình an với gia đình.

Ông bà cụ nhận được điện thoại, yên tâm.

"Không được, tôi phải đi xem xem." Cha Hàn vẫn là không yên lòng, giao tiểu bảo bối đang ôm cho dì Khương, mặc quần áo vào liền đi ra ngoài.

"Hàn lão, ngài nếu đi bệnh viện thì mang theo bữa tối tới, Thiệu tiên sinh buổi tối cũng chưa ăn cơm." Dì Lưu cầm bình giữ ấm từ phòng bếp đi ra ngoài, đưa cho ông cụ.

Cha Hàn đưa tay nhận lấy gật gật đầu, mở cửa đi ra ngoài.

Thiệu Văn Phong cách cửa sổ thủy tinh phòng giữ ấm nhìn bé con được đẩy ở bên cửa sổ, đỏ au nho nhỏ, nhiều nếp nhăn giống như khỉ con.

"Có phải rất đẹp không?" Bác sĩ Tiểu Vương đứng ở bên cạnh anh, cách cửa sổ đưa tay điểm điểm tay nhỏ chân nhỏ của nhóc con, khẽ cười hỏi Thiệu Văn Phong.

Nam nhân gật gật đầu, không biết phải dùng ngôn ngữ gì để diễn tả tâm tình giờ phút này, tiểu bất điểm này chính là con thứ hai của anh và Hàn Mạc, mặc dù gầy gầy nhỏ nhỏ, nhưng nhóc con cũng không giống mấy bé con bên cạnh cần cắm các loại ống trên người.

"Mặc dù là sinh non bất qua thân thể không có bệnh gì, để nhóc tới phòng giữ ấm là vì quan sát thêm một bước các hạng cơ năng, nếu không có vấn đề một tuần có thể sống bình thường bên cạnh các anh." Bác sĩ Tiểu Vương ở một bên giải thích, quay đầu nhìn về phía nam nhân.

Thiệu Văn Phong lại nói một câu cám ơn, sau đó lấy điện thoại từ trong túi quần ra nhìn, cười cười xin lỗi với bác sĩ Tiểu Vương, nhận điện, "Cha?"

"Con ở đâu đấy? Cha lập tức tới bệnh viện rồi." Cha Hàn ngồi ở trong xe taxi, ra hiệu tài xế dừng xe.

"Con lập tức xuống đón cha." Lại gật gật đầu với bác sĩ Tiểu Vương, nam nhân bước nhanh rời đi.

Trong phòng bệnh, Hàn Mạc ngủ mê man, nam nhân ngồi ở một bên mắt cũng không chớp một cái nhìn chằm chằm cậu, chỉ sợ mình bỏ qua bất kỳ động tác biểu tình nào của Hàn Mạc......

Chương 84: Hoàn Chính Văn

Edit + Beta: Vịt

Cha Hàn và dì Khương giữa trưa hôm sau tới đây đưa cơm cho Thiệu Văn Phong, vốn không để cho bọn họ tới, nhưng hai cụ muốn tới thăm cháu trai nhỏ, cũng phải xem chút tình huống thân thể của Hàn Mạc.

Tần Thụy nghe nói Hàn Mạc đang ở phòng bệnh bên cạnh cũng qua đây xem, lúc ấy Hàn Mạc còn đang ngủ mê man. Hai nam nhân cao lớn đẹp trai mắt lớn trừng mắt nhỏ không nói chuyện, Tần Thụy nhún nhún vai lên tiếng chào hỏi, xoay người rời đi.

Lúc hai cụ tới Hàn Mạc cũng vẫn chưa tỉnh, dì Khương có chút bận tâm hỏi: "Thời gian dài như vậy không tỉnh sẽ không có chuyện gì chứ?"

Bác sĩ không phải đã nói, buổi trưa sẽ tỉnh sao.

Thiệu Văn Phong lắc lắc đầu, dùng tăm bông chấm nước lau lên môi khô khốc cho Hàn Mạc, nhẹ nói: "Con vừa nãy đã hỏi, chắc buổi chiều sẽ tỉnh, thuốc tê toàn thân khả năng thời gian dài chút."

Anh đang nói chuyện, liền thấy đầu ngón tay Hàn Mạc giật giật, sau đó lông mày cau lại, từ trong lỗ mũi phát ra ưm một tiếng.

Thiệu Văn Phong vội vàng túm lấy tay cậu, ở bên tai cậu nhẹ gọi: "Mạc Mạc?"

"Ừm......" Hàn Mạc giống như là đang đáp lại thanh âm Thiệu Văn Phong, ừ một tiếng mí mắt giật giật, từ từ mở ra một khe hẹp.

"Tỉnh rồi, tỉnh rồi." Cha Hàn ở một bên có chút kích động, ông lần đầu tiên nhìn thấy Hàn Mạc suy yếu như vậy, đau lòng tột đỉnh.

Hàn Mạc mở mắt, nghiêng đầu qua nhìn về phía cha Hàn kéo tay mình, kéo khóe miệng yếu ớt nói với ông cụ, "Cha...... Con không sao......"

Ông cụ vành mắt đều đỏ, gật đầu lia lịa.

"Anh đi gọi bác sĩ, đừng lộn xộn." Thiệu Văn Phong ghé tới cúi đầu hôn hôn trán cậu, sau đó xoay người rời đi.

Mở cửa ra khỏi phòng bệnh, nam nhân che miệng lại dựa vào tường, chậm rãi ngồi xổm xuống.

Chôn mặt ở trong lòng bàn tay, nghẹn ngào.

Trái tim anh vẫn luôn treo lên rốt cục đặt xuống, Mạc Mạc của anh tỉnh lại rồi, lại nguyên vẹn trở lại bên cạnh anh.

Hít mũi, nam nhân lau lau mặt đứng lên, nhìn ông cụ đứng bên cạnh không lên tiếng sửng sốt một chút, "Cha."

Cha Hàn thở dài, giơ tay lên vỗ vỗ cánh tay anh, "Mạc Mạc tỉnh rồi con cũng không cần lo lắng."

"Vâng." Thiệu Văn Phong lau lau khóe mắt, nhấc chân đi về phía phòng làm việc của bác sĩ.

Nhìn bóng lưng của anh, cha Hàn gật gật đầu, xoay người vào phòng bệnh.

Bác sĩ vội tới làm kiểm tra cho Hàn Mạc, sau đó rời đi.

"Không thể sinh nữa?" Cha Hàn kinh ngạc nhìn Thiệu Văn Phong, hiển nhiên, Thiệu Văn Phong biết chuyện này.

"Vốn không định sinh thêm đứa thứ 3, con lúc Mạc Mạc vừa mang thai đã làm phẫu thuật buộc garo." Thiệu Văn Phong tiếp tục dùng tăm bông ẩm ướt lau môi cho Hàn Mạc, lời này nói không mặn không nhạt.

Dì Khương sửng sốt một chút, ngược lại không có phản ứng gì.

Cha Hàn lại có chút áp chế không được kích động trong lòng, ông biết buộc ga-rô đối với một người đàn ông mà nói ý nghĩ như thế nào, Thiệu Văn Phong đem đường lui của mình đều phong kín.

Hàn Mạc á một tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía cha Hàn, hỏi: "Cha...... Bảo bối đâu?"

"Đừng lo, đại bảo bối ở nhà cùng bảo mẫu, tiểu bảo bối cha cũng đi xem rồi, rất khỏe mạnh, chỉ là cần quan sát chút." Cha Hàn giơ tay lên sờ sờ trán cậu, ông cụ thấy cậu cười suy yếu thở dài, "Con trai ta đâu từng chịu tội lớn như vậy, đau không?"

Hàn Mạc cười khổ gật gật đầu, vết mổ lần này đau hơn lần trước, "Đau, nhưng mà...... Có thể nhịn được."

Hai cụ lại đi nhìn nhóc con sau đó về nhà, dù sao trong nhà còn có bảo bối không thể mặc kệ.

Thiệu Văn Phong ngồi ở bên giường, trên con người đều có tia máu rõ ràng, cằm cũng mọc râu, nhìn Hàn Mạc bán híp mắt nhìn mình, nam nhân khẽ cười ghé tới, dùng râu đâm đâm mặt cậu, hôn hôn chóp mũi cậu, "Dọa chết anh rồi."

Hàn Mạc khẽ cười một tiếng, từ từ giơ tay lên sờ sờ tai nam nhân, lại kéo tay anh cầm, "Em không sao."

"Anh biết, anh biết." Kéo tay cậu ở khóe miệng hôn lại hôn, "Anh thậm chí đều muốn tiêu tiền mua lại bệnh viện này, mỗi ngày làm kiểm tra toàn thân cho em một lần chứng minh em không có chuyện gì, Mạc Mạc, Mạc Mạc của anh."
"Ừm...... Em thật sự không sao rồi, bác sĩ đã nói, chỉ cần cẩn thận an dưỡng khoảng 1 năm sẽ hoàn toàn khôi phục, không cần lo lắng. Chúng ta còn có hai con trai bảo bối, đúng không?" Hàn Mạc kéo tay Thiệu Văn Phong lắc lắc, nhìn mắt nam nhân nở nụ cười.

Thiệu Văn Phong gật đầu lia lịa, nâng người lên ôm lấy vai cậu, "Con trai nhỏ lớn lên càng giống em, khuôn mặt giống nhau, không giống con trai lớn, giống anh nhiều hơn."

Hàn Mạc tâm ngứa muốn gặp con trai nhỏ, nhưng cũng biết hiện tại thân thể mình không thể di động, thở dài.

"Hai đứa con trai đều giống anh vậy em không phải thiệt sao."

"Ừ, con trai lớn theo họ em, con trai nhỏ theo họ anh, con trai lớn lớn lên giống anh, con trai nhỏ lớn lên giống em, Cục Cưng, em nói bọn nói sau này lớn lên có thể rất nghi ngờ hay không, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Thiệu Văn Phong khẽ cười niết niết vành tai cậu, ý cười đầy mắt.

"Ha ha...... Shh, đừng trêu em cười." Hàn Mạc lườm anh một cái, chỉ chỉ giường trống bên cạnh, "Anh nghỉ ngơi lát, trong mắt toàn tia máu, em cũng muốn ngủ một lát."

"Nhìn em ngủ rồi anh ngủ, anh trông em." Thiệu Văn Phong hôn hôn mắt cậu, nhẹ nhàng nhấc chăn lên đắp kín cho cậu.

"Ừ...... Nhớ ngủ." Hàn Mạc gật gật đầu, từ từ nhắm mắt lại.

Đối với Hàn Mạc lần thứ ba vào bệnh viện nằm viện mà nói, thời gian 10 ngày thật sự không tính là gì, nhất là sau khi con trai nhỏ bồi bên cạnh, cậu lại càng cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.

Lúc Tống Tân Kế xuất viện ôm hai con trai tới thăm cậu, Hàn Mạc rất cảm thấy hứng thú với sinh đôi y ôm, hai nhóc con này giống nhau như đúc, sau này phải phân biệt thế nào.

"Đặt ba bọn nó ở cùng nhau xem xem, chậc chậc, đáng yêu quá." Hàn Mạc chỉ chỉ ba tiểu bảo bối ngủ say nằm cùng nhau, quay đầu nhìn về phía Tống Tân Kế, "Đặt tên chưa?"

Tống Tân Kế nhún nhún vai, lắc đầu, "Chưa, bất quá một họ Tống, một họ Tần, tới lúc đó để các cụ hai nhà đặt tên đi, anh nhưng không muốn đến lúc đó đặt tên lại bị ghét bỏ."

Đưa tay qua nhẹ nhàng chọt chọt nhóc con nhà Hàn Mạc, vật nhỏ nhếch miệng, chuyển động đầu nhỏ về phía con lớn nhà y, tiếp tục ngủ.

Con trai nhỏ nhà Tống Tân Kế tỉnh ngủ rồi, mở miệng liền gào thét, thanh âm lớn đánh thức hai nhóc con bên cạnh, sau đó...... Tam trọng tấu bắt đầu.

Hàn Mạc trợn mắt trắng với Tống Tân Kế, nhanh chóng để cho Thiệu Văn Phong ôm con trai nhỏ đến bên cạnh mình, đút sữa.

Nhóc con giống anh trai nó dễ nuôi, đút sữa là không khóc.

Không giống hai đứa kia nhà Tống Tân Kế, ngậm bình sữa còn lầu bầu.

"Anh nhanh tìm bảo mẫu, bằng không hai vật nhỏ này có thể hành hạ chết các anh." Hàn Mạc bĩu bĩu môi với hai nhóc con kia, sau này không chừng hành hạ Tống Tân Kế thế nào, nhìn xem gào khan, mặt đều nghẹn đỏ.

Tống Tân Kế hiển nhiên cũng ý thức được điểm này, y quay đầu nhìn về phía Tần Thụy ngồi ở một bên ôm con lớn đút sữa dỗ, cau cau mày, "Tần Thụy, em hôm qua không phải nói tìm bảo mẫu sao? Tìm được chưa?"Tần Thụy nhún nhún vai bĩu môi, cứng ngắc ôm con trai lắc lư, "Mẹ vợ em nói bà sẽ chăm sóc, mẹ em cũng như vậy."

"......" Tống Tân Kế nhấc chân đá vào trên bắp chân hắn, trợn mắt, "Em điên hả? Mẹ anh và mẹ em bao nhiêu tuổi rồi, nếu hai vật nhỏ này làm ồn cả đêm không ngủ, các bà chẳng lẽ cũng không ngủ sao?"

Hàn Mạc khoát khoát tay ra hiệu y nhỏ giọng chút, giao con trai nhỏ ăn no tiếp tục ngủ cho Thiệu Văn Phong, nam nhân đưa tay ôm lấy, mặc dù lần đầu tiên ôm nhóc con mềm nhũn như vậy, nhưng động tác của Thiệu Văn Phong thuận tay hơn Tần Thụy không ít.

"Anh cũng đừng la cậu ta, con cái ban đầu tốt nhất vẫn là tự mình trông, anh hồi đó nói em như vậy." Hàn Mạc nhẹ nhàng động động người, để cho nam nhân ngồi bên cạnh mình.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, ghé tới hôn hôn mặt con trai nhỏ mềm nhũn, "Tìm bảo mẫu giúp là được rồi, bảo mẫu kia nhà tôi rất tốt, đợi lát nữa cho các anh một tấm danh thiếp, tới công ty quản lý gia đình kia tìm, hẳn là có thích hợp."

Trong ngực ôm con trai mềm mại, Thiệu Văn Phong liền nhìn Tống Tân Kế và Tần Thụy đều cảm thấy rất thuận mắt.

Hàn Mạc đưa tay từ trên tủ nhỏ đầu giường cầm ví tiền của Thiệu Văn Phong qua, mở ra lật lật, rút ra một tấm danh thiếp đưa cho Tần Thụy, "Chính là cái này, Tống Tân Kế nói rất đúng, người già tuổi lớn, hành hạ không được, tìm bảo mẫu 40 tuổi, có thể chăm sóc rất tốt."

Tần Thụy gật gật đầu đưa tay nhận lấy, đặt con trai rốt cục không khóc nữa lên giường, kết quả hắn vừa rút tay ra, nhóc con lại bắt đầu khóc.

Hàn Mạc chẹp chẹp miệng, rất đồng tình với hắn.

Sau này trong nhà Tống Tân Kế khẳng định đặc biệt náo nhiệt, hai nhóc thối.

Một tháng sau, Trương Mạo cũng nghênh đón tiểu bảo bối của mình, bất quá sinh sản của hắn không có thống khổ gì.

Trương Mạo người ta nghe lời hơn Tống Tân Kế, trước ngày sinh dự tính một tuần đã tới bệnh viện ở, lúc bắt đầu đau bụng sinh trực tiếp đẩy tới phòng giải phẫu tiêm thuốc tê, chờ tỉnh lại con đã ở bên gối mình ngủ say, hắn căn bản không chịu bao nhiêu khổ.

Về phần cha mẹ Trương Mạo, cũng bởi vì ngày đó Trương Mạo sinh con tận mắt nhìn thấy mà tiếp nhận quan hệ của bọn họ.

Chỉ bất quá hai cụ nói gì cũng muốn đứa nhỏ theo họ Trương Mạo, Tống Tân Nghiệp cảm thấy không sao cả, con của mình, theo họ Trương Mạo hay là theo họ hắn có liên quan gì, huyết thống đặt ở kia đấy, còn có thể biến thành của người khác được sao.

Cho nên, vấn đề này rất đơn giản liền giải quyết xong.

Mặc dù như thế, Trương Mạo vẫn là cảm thấy có chút có lỗi với Tống Tân Nghiệp, thương lượng với hắn, chờ sau này có cơ hội, lại sinh đứa nữa.

Nhà người ta đều là bảo bảo có đôi có cặp, dựa vào cái gì nhà mình chỉ một đứa cô đơn, không được.

Tống Tân Nghiệp đối với quyết định này của hắn đương nhiên rất vui vẻ, bất quá xét thấy nguy hiểm Hàn Mạc gặp phải, hắn tỏ vẻ, nhất định sẽ không cần đứa thứ 2 sớm như vậy, hắn nhưng không muốn để cho Mạo Mạo gặp nguy hiểm.

Thời gian loáng cái qua 2 năm, đại bảo bối nhà Hàn Mạc đã ba tuổi rưỡi, lên mẫu giáo bé nhà trẻ, tiểu bảo bối đầy 2 tuổi, mặc dù không có thân thể khỏe mạnh như đại bảo bối lúc ấy, trước 1 tuổi cũng luôn có ít bệnh vặt phải đi bệnh viện, bất quá nói tóm lại cũng không tệ lắm. Bình thường cũng đặc biệt an tĩnh biết điều, đây là Hàn Mạc thỏa mãn nhất. Hai đứa con trai đều không để cho cậu mệt mỏi, đều rất nghe lời.

Sinh đôi nhà Tống Tân Kế thì không cần nói, hai tuổi lực phá hoại cực kỳ lớn, lúc học đi đập toàn bộ trang trí có thể túm được lên mặt đất.

Tiểu bảo bối nhà Trương Mạo biểu hiện bình thường nhất, khóc nháo chỉ cần dỗ tý là ổn.

Thời gian mỗi năm trôi qua, bọn họ già rồi, con cái trưởng thành, lại sẽ bắt đầu một câu chuyện mới.

Nhiều năm sau này Hàn Mạc và Thiệu Văn Phong đứng chung một chỗ, hai lão soái ca tóc trắng xoá mặc tây trang ôm hôn, nhiếp ảnh gia nhấn xuống màn trập, chụp cho hai người một tấm ảnh kết hôn duy nhất.

Bức ảnh chứng minh bọn họ yêu nhau, cũng chứng minh cuộc sống của bọn họ.

Bọn họ luôn ở cùng nhau, còn có hai con trai anh tuấn tiêu sái.

***** HOÀN CHÍNH VĂN *****

_________

Hầy thế là gần xong một bộ nữa huhuu. Cảm thấy nhung nhớ ghiaaaa

Vẫn còn 11c phiên ngoại đang chờ chúng ta:*** PN sẽ nói về CP được mong chờ nhất Thiệu Tử An - Đổng Dịch và các bảo bối kawai

Chương 85: Phiên ngoại 1

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Tử An năm ấy sinh nhật 20 tuổi học xong tất cả ngành học, sớm tốt nghiệp. Sau đó đề xuất với cha mẹ muốn tới trong nước tìm anh cả, đi theo bên cạnh anh cả học tập phát triển.

Thiệu Tử Ninh cũng muốn đi, nhưng mà......

Thành tích học tập kia của hắn không nói cũng được, dù sao là cha mẹ đồng ý Thiệu Tử An, sau đó một mình cậu tới thành phố Tân Hải, còn lại một mình Tử Ninh ở nước ngoài tiếp tục cố gắng thi lại, thi lại, tuần hoàn nhiều lần.

Thiệu Văn Phong buổi sáng thức dậy đưa con trai lớn 4 tuổi Hàn Duệ Diệp đi nhà trẻ, sau đó lái xe đi làm.

Hàn Mạc đi công tác không ở nhà, bọn họ hiện tại đã dọn tới căn nhà lớn kia của Thiệu Văn Phong, hai cụ và dì Lưu cũng cùng dọn tới đây.

Dù sao nhiều người, hai nhóc con mặc dù còn muốn Hàn Mạc bồi ngủ, nhưng đã có phòng của riêng mình, con trai lớn học được chăm sóc em trai, ngày nào cũng phải em trai ngắn em trai dài nhắc tới.

Hàn Mạc trêu chọc nhóc, sau này lớn lên nhất định là đệ khống.

Thiệu Tử An trước khi lên máy bay đã gọi điện thoại cho Thiệu Văn Phong, nói với anh một tiếng chuyện mình muốn tới.

Nam nhân tỏ vẻ hoan nghênh, hiện tại trong nhà lầu trên lầu dưới ba tầng, hai em trai đều tới cũng có chỗ ở.

Thiệu Văn Phong đã 33 tuổi hai năm qua đối với chăm sóc trong nhà hơn mấy năm trước rất nhiều, ít nhất trong mắt nhân viên công ty anh, ông chủ càng ngày càng có dáng vẻ người đàn ông tốt của gia đình.

Thiệu Văn Phong rất hài lòng trạng thái hiện tại, vui vẻ.

Trong nước thời gian 3h chiều, Thiệu Tử An xuống máy bay đeo túi, đi lấy vali, kéo vali đi ra ngoài, vừa đi vừa cúi đầu nhìn điện thoại tìm số Thiệu Văn Phong.

Số điện thoại vừa thông qua, cậu ngẩng đầu liền nhìn thấy nam nhân cao lớn trước mặt, sau đó bước chân không thu lại được, trực tiếp đụng phải.

Một tiếng bộp vang lên.

Shh ~

Giơ tay lên sờ sờ xương mũi bị đụng phải đau nhức, trong mắt Thiệu Tử An nhanh chóng tụ vết nước, đây là nước muối sinh lý phân bố, không phải là khóc.

"Xin lỗi." Cậu thấp giọng nói xin lỗi, mặc dù nói hai bên đều có trách nhiệm, bất quá mình vừa nãy cúi đầu không có nhìn đường, nói lời xin lỗi gì đó không sao hết.

Thời gian 3 năm Thiệu Tử An trưởng thành không ít, mặc dù vẫn không thích nói chuyện, nhưng không thể không nói, cậu hiện tại không hề giống trước đây, một gậy đánh không ra tiếng.

Nam nhân bị cậu đụng vào cúi đầu nhìn cậu, từ trong lỗ mũi hừ một tiếng đáp lại, sau đó lách qua cậu đi về phía trước.

Lúc nghiêng người qua nam nhân nghe thấy, trong điện thoại của Thiệu Tử An truyền đến tiếng gọi.

"Tử An? Alo? Tử An!"

Thiệu Tử An vội vàng đặt điện thoại bên tai, đứng ở đó hít hít mũi, dùng tay còn lại nhu nhu đầu mũi đỏ lên, thanh âm lẩm bẩm nói: "Anh, em đây."

"Xuống máy bay chưa?" Thiệu Văn Phong dừng xong xe, sau đó xuống xe đóng cửa.

"Vâng, em đang đi ra ngoài, anh ở đâu?" Thiệu Tử An kéo vali tiếp tục đi, vừa đi vừa hít mũi.

Nhớ lại một chút cảm giác trên người đàn ông vừa nãy đụng phải, cậu bĩu môi, ngực cứng ngắc, thật sự cơ bắp rất không tệ, chính là đụng có chút đau.

Đổng Dịch nghiêng người nhìn về phía Thiệu Tử An đi ra ngoài, trong đầu hồi tưởng lại lần gặp mặt hồi đó ở nhà Trương Mạo, mặc dù hôm đó mình uống không ít mơ mơ màng màng, nhưng đối với đứa nhỏ không thích nói chuyện này ấn tượng rất sâu.

"Thủ lĩnh! Tôi ở đây, anh đang nhìn gì thế?" Lưu Sấm ở phía sau hắn vỗ vai hắn một cái, sau đó nghiêng người nhìn về phía Đổng Dịch chú ý, căn bản đều là người tới đón máy bay hoặc đi ra ngoài, không có gì đặc biệt.

"Không có gì, đi thôi." Đổng Dịch lắc lắc đầu, xoay người sải bước đi ra ngoài.

Ngay cả bản thân hắn cũng không biết, tại sao tốc độ lúc đi nhanh hơn lúc tới, trong lòng còn nhớ, có lẽ có thể gặp được Thiệu Tử An cũng nói không chừng.

Thiệu Văn Phong từ gara đi ra liền nhìn thấy em trai kéo vali đang đi về phía anh, cười đi tới mở hai cánh tay ra, lần đầu tiên, anh chủ động ông đứa em trai đã 20 tuổi này.

"Ba năm không gặp, làm sao cũng không thấy mày lớn vậy." Giơ tay lên dụi dụi tóc mềm của cậu, Thiệu Văn Phong cười đánh giá cậu.
Má Thiệu Tử An có chút đỏ lên, mang theo ý cười xấu hổ nhẹ giọng phản bác: "Cao hơn 2cm, béo hơn 3 cân (=1.5kg)."

"......" Thiệu Văn Phong cạn lời nhìn cậu, giơ tay lên vỗ vỗ vai cậu không làm khó cậu nữa. Mặc dù anh cũng không quá hiểu tại sao hai đứa em ruột của mình chiều cao đều không quá cao, nhưng anh cũng biết, chiều cao thấp là nỗi đau của đàn ông.

Kỳ thực Thiệu Tử An không lùn, chiều cao 177cm ở trong nước coi như là tầm trung thượng, trách thì trách Thiệu Văn Phong quá cao, Hàn Mạc cũng 182 cm, ngay cả Trương Mạo lùn nhất cũng 180 cm.

Cậu ở trong nhóm người này lộ ra vẻ lùn không ít.

"Anh, cha nói sang năm bảo anh dẫn theo anh Hàn Mạc và hai bảo bảo về thăm nhà chút." Thiệu Tử An đặt vali ở cốp sau, sau đó quay đầu nhìn về phía nam nhân đứng bên cạnh.

"Ừ, anh biết rồi." Nam nhân gật gật đầu, vẫy tay bảo cậu lên xe, kết quả quay đầu lại liền nhìn thấy Đổng Dịch đi tới, anh khơi mi chào hỏi, "Anh đây là đi công tác vừa về?"

Đổng Dịch lắc lắc đầu, buông tay, "Tới đón người, còn anh?" Nói chuyện nhìn về phía Thiệu Tử An, vừa nãy hai người đụng vào nhau, nhưng không có đối mặt chính diện.

Cho nên hiện tại mặc dù nhìn rõ ràng rồi, trong lòng cũng có một chút kích động nho nhỏ, nhưng vẫn là giả vờ lạnh lùng hỏi một câu, "Đây là...... Tử An?"

Thiệu Tử An khẽ mỉm cười gật gật đầu với hắn, sau đó nụ cười biến mất, giống như vừa nãy biểu tình khóe miệng giương lên không phải là cậu làm vậy.

Trong lòng Đổng Dịch chậc chậc hai tiếng, thầm nghĩ đứa nhỏ này vẫn là lạnh như vậy.

"Tử An tới công ty tôi thực tập, có thời gian tới nhà uống một chén, Tiểu Duệ Duệ hai hôm trước con hỏi Mạc Mạc làm sao lâu lắm không nhìn thấy cha Đổng." Thiệu Văn Phong ba năm nay hợp tác với Đổng Dịch không ít hạng mục, rất không tệ, an ninh hiện tại của công ty bọn họ toàn là người của công ty Đổng Dịch, cho nên tiếp xúc nhiều, tự nhiên số lần gặp mặt cũng nhiều.

Hàn Duệ Diệp cũng chính là con trai lớn của Thiệu Văn Phong và Hàn Mạc rất thích cha nuôi Đổng Dịch này, bởi vì độ cao cưỡi trên cổ hắn cao hơn cưỡi trên cổ ba ba lớn, rất đã.

(Hình như tác giảđã quên tên của đại bảo bối rồi =)))) ởđầu truyện tên của đại bảo bối là Hàn Duệ Diệp, nhưng tới cuối truyện lại đặt là Hàn Diệp Duệ. Thôi tui cứđể nhưđầu truyện cho nó thống nhất)

Đổng Dịch gật gật đầu, bật cười, "Vật nhỏ kia càng ngày càng thông minh, thông minh hơn ba đứa kia nhà Tân Kế và Tân Nghiệp."

Thiệu Văn Phong cười một tiếng, không chút nào khiêm tốn đón nhận ca ngợi của hắn đối với con lớn nhà mình.

"Con tôi đương nhiên thông minh, ngay cả Húc Húc cũng có thể nói chuyện trôi chảy rồi."

Đổng Dịch khơi lông mày, hắn nhớ lần trước lúc tới nhà Thiệu Văn Phong uống rượu Thiệu Thành Húc vẫn chỉ có thể từng từ từng chữ bật ra, xem ra hắn nên sớm đi thăm hai tiểu bảo bối.

Thuận tiện, đi câu thông với Thiệu Tử An nhiều chút.

Thiệu Tử An ở một bên nghe hai nam nhân nói chuyện, tâm đã sớm bay đi.Hồi ở nước ngoài vẫn luôn là Hàn Mạc video cho bọn họ xem dáng vẻ hai tiểu bảo bối, sau đó để bọn nhóc gọi ông nội bà nội chú nhỏ, bây giờ về nước, cậu dĩ nhiên muốn đi thăm hai đứa cháu nhỏ đáng yêu.

Nghĩ như vậy liền có chút không đợi được, ho nhẹ một tiếng nhắc nhở hai nam nhân nói chuyện.

Thiệu Văn Phong quay đầu nhìn cậu một cái, thấy cậu không có biểu tình gì nhưng mệt mỏi đầy mặt, cũng biết bay đường dài làm cho cậu mệt mỏi, vội vàng nói với Đổng Dịch, "Tôi trước đưa Tử An về nhà, có thời gian tới nhà ngồi chút."

Đổng Dịch thuận cột leo lên, gật gật đầu nhìn Thiệu Tử An, cười gian, "Tôi tối nay không có việc gì, đồ ăn bảo mẫu nhà anh cực kỳ hợp khẩu vị, buổi tối tôi tới cọ cơm."

Thiệu Văn Phong sửng sốt, cũng không nghĩ nhiều, cười gật đầu đồng ý.

Lái xe trở về nhà, Thiệu Tử An mặc dù trong video đã gặp mặt cha Hàn và dì Khương, nhưng tiếp xúc mặt đối mặt vẫn là lần đầu tiền.

Tật xấu xấu hổ của cậu phát.

"Dì, chú." Quy củ đứng ở đó, mặt hồng hồng.

Dì Khương cười nhìn cậu, bảo cậu nhanh chóng vào nhà, "Đây chính là nhà mình, đừng câu nệ như vậy, người một nhà."

Mặc dù là con của chồng trước và người phụ nữ khác, nhưng dì Khương tỏ vẻ, một chút cảm giác bài xích cũng không có.

Đây cũng là nguyên nhân căn bản tại sao Hàn Mạc sẽ ở chung với dì Khương tốt như vậy, lão thái thái này thông tình đạt lý rất hiếm thấy.

Thiệu Tử An gật gật đầu vào nhà, nhìn thấy cháu nhỏ vịn xe học đi, mặc quần yếm lộ ra mông nhỏ trắng trắng mềm mềm, đang nhếch miệng cười với cậu, vội vàng thay giày đi tới đứng bên cạnh nhóc con, đưa tay sờ sờ hai má trơn nhẵn của nhóc, "Húc Húc, biết chú nhỏ không?"

Thiệu Thành Húc chớp mắt hoa đào giống y một khuôn đúc ra với Hàn Mạc nhìn cậu, nghiêng nghiêng đầu nhỏ lông xù suy nghĩ một lát, gật gật đầu, âm thanh mùi sữa ừ ừ hai tiếng, nhỏ tiếng gọi người, "Chú nhỏ ~"

Thiệu Tử An đưa tay muốn ôm nhóc hôn hôn, bất quá bị Thiệu Văn Phong cản lại.

"Mày trước đi tắm rồi ôm nó, sức đề kháng thân thể Húc Húc không tốt, dễ bị bệnh."

Thiệu Tử An vội vàng gật gật đầu, cầm tay nhóc con sờ lại sờ, lúc này mới buông nhóc ra về phòng tắm.

"Cha, con tới nhà trẻ đón Duệ Duệ." Thiệu Văn Phong nhìn đồng hồ đeo tay, tới thời gian tan học của nhà trẻ rồi, lại nói với dì Lưu bảo mẫu đứng một bên, "Buổi tối có bạn, làm thêm mấy món ăn."

Kể từ sau khi nhóc con thứ 2 ra đời, Thiệu Văn Phong liền triệt để khước từ xã giao bên ngoài ở nhà bồi Hàn Mạc và hai con trai, đối với anh mà nói, không có gì quan trọng hơn một lớn hai nhỏ.

Dì Lưu gật đầu đáp ứng, đưa bình sữa ấm cho cha Hàn sau đó tới phòng bếp làm chuẩn bị.

Phải nói dì Lưu hai năm nay cũng nhận được không ít chỗ tốt từ Thiệu Văn Phong và Hàn Mạc, cho nên vẫn là chịu khó ở nhà này làm tới hiện tại.

"Buổi tối Đổng Dịch tới, cha, ngày mai Mạc Mạc về, cha và mẹ hôm nay ngủ sớm chút, ngày mai cùng tới sân bay đón em ấy." Thiệu Văn Phong cầm lấy chìa khóa xe đi tới cửa, vừa đi vừa nói.

Cha Hàn gật gật đầu, dặn dò anh lái xe chậm chút.

Thiệu Tử An sau khi khoan khoái xả nước nóng tắm thu thập mình sạch sẽ, từ phòng ngủ đi ra ngoài xuống lầu đến phòng khách, liền nhìn thấy hai cháu nhỏ ngồi song song trên ghế salon, đang xem phim hoạt hình Mèo và Chuột trên TV.

Thiệu Tử An có chút kinh ngạc, anh cậu thật sự có thể hành hạ, bộ phim hoạt hình này đều bao nhiêu năm rồi, cư nhiên cũng có thể làm được CD độ nét cao thế này.

Nghe thấy tiếng bước đi, đại bảo bối Hàn Duệ Diệp quay đầu nhìn, kinh hỉ mở to mắt, nhảy lên mặt đất, xoạt xoạt hai bước chạy tới, duỗi tay nhảy một cái, trực tiếp được Thiệu Tử An ôm lấy, "Chú nhỏ, chú nhỏ, Duệ Duệ nhớ chú."

Trên mặt Thiệu Tử An tràn đầy ý cười, ôm nhóc cọ cọ hai má.

"Duệ Duệ vẫn còn nhớ chú." Cậu nhớ nhóc con này hồi bé từng ở cùng mình cả đêm, sau đó thường xuyên video, không nghĩ tới một cái đã được nhận ra.

Đại bảo bối vâng vâng vâng gật đầu, trái phải cọ cọ má với Thiệu Tử An, hớn hở, "Chú nhỏ, muốn quà."

Tiểu bảo bối Húc Húc ngồi trên ghế salon cũng âm thanh mùi sữa học theo, cùng anh trai duỗi tay về phía chú nhỏ, "Muốn quà ~"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau