THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 76 - Chương 80

Chương 76

Edit + Beta: Vịt

****** Dự tính là tới hết tuần sau sẽ hoàn cả bộ:****

Hàn Mạc cảm thấy ót đau nhức, thân thể mềm nhũn xuống, từ từ ngã nhào trên mặt đất.

Thiệu Văn Phong hai bước sải tới đỡ lấy thân thể Hàn Mạc, thấy cậu nhắm mắt cau cau lông mày sắc mặt cũng trắng bệch, vội vàng đưa tay nhẹ nhàng kê sau ót cậu, ôm tới trước mặt nhìn nhìn, trái tim vừa nhấc lên hơi buông xuống chút.

Vẫn may vẫn may, không có bị nện ra máu.

Hàn Mạc nhếch miệng, shh shh rên ra.

"Thế nào? Tao xem xem." Tần Thụy cũng sửng sốt, vội vàng tới nhìn nhìn ót Hàn Mạc, Tống Tân Kế thì sờ sờ bụng Hàn Mạc, lo lắng nhìn biểu tình của cậu.

"Đứa nào con mẹ nó đêm khuya ném ám khí hả, nện chết người làm sao đây!" Hàn Mạc trì hoãn chốc lát giơ tay lên hất tay Tần Thụy sờ loạn trên ót mình ra, tựa vào trước ngực Thiệu Văn Phong quay đầu, hướng về phía đường phố đen thui rống một tiếng.

"Nện mày thì làm sao, ông đây nện mày!" Đường phố đối diện truyền đến tiếng rống lại, âm thanh nghe chính là đàn ông uống rượu say vọng lại.

Thiệu Văn Phong sắc mặt liền biến, đỡ Hàn Mạc ngồi ở trên ghế trong quán, sau đó nhìn về phía Tống Tân Kế, "Giúp tôi chăm sóc em ấy chút."

Hàn Mạc thấy Thiệu Văn Phong hung hăng muốn đi, biết nam nhân là bị chọc, vội vàng đưa tay kéo anh, "Em không sao."

"Cục cưng, lát nữa dẫn em đi ăn thịt nướng." Thiệu Văn Phong cười cười với cậu, hôn hôn trán cậu.

Hàn Mạc kỳ thực lúc này có chút buồn nôn muốn ói, tuy nói không có bị nện ót nở hoa chảy máu, nhưng cũng sưng một cái u thật to.

Tống Tân Kế ở bên cạnh ngồi song song với Hàn Mạc, dùng nhãn sắc với Tần Thụy, "Đi, cậu cũng đi qua xem xem, đừng xảy ra sự cố."

Hai nam nhân cao lớn thô kệch này làm sao cũng hẳn có chút tài nghệ, vạn nhất đối phương người đông thế mạnh hai người bọn họ không bị thiệt.

Tần Thụy gật gật đầu đưa túi xách cho Tống Tân Kế, xoay người đi theo Thiệu Văn Phong tới phố đối diện.

Hung khí vừa mới nện vào ót Hàn Mạc là bình rượu...... Không phải là bình bình thường, là bình rượu hàng tốt, cho nên chất lượng tốt, đủ dày, rơi trên mặt đất cũng không vỡ.

Thiệu Văn Phong một tay cầm lấy bình nhìn nhìn, lạnh mặt u ám nhìn người đàn ông vẫn hùng hùng hổ hổ được 3 người đỡ.

"Mày ném?" Quơ quơ bình rượu trong tay, nam nhân lạnh ngắt nhìn người đàn ông say rượu.

Người đàn ông say rượu thoạt nhìn rất trẻ tuổi, thanh niên nhỏ hơn hai mươi tuổi, lớn lên gầy teo cũng rất đẹp trai, chỉ bất quá trên mặt hình như là trang điểm, thoạt nhìn có chút ẻo lả.

Tần Thụy hai tay ôm ngực đứng ở vị trí cách một bước phía sau Thiệu Văn Phong, hắn chỉ cần ở một bên nhìn nếu như ba người kia động thủ, hắn hỗ trợ là có thể.

"Bố mày ném đấy, ném chết chúng mày." Đầy miệng phun mùi rượu, thanh niên nhỏ lẩm bẩm nhìn Thiệu Văn Phong, ngay cả đứng cũng đứng không vững còn thật sự nhìn không ra khí lực hắn lớn như vậy, có thể từ đường phố đối diện ném bình rượu tới phía khác, ít nhất khoảng cách hơn 10m.

"A." Thiệu Văn Phong cười lạnh một tiếng, tay phải cầm bình, vung cánh tay trực tiếp đập bình rượu vào trên đầu thanh niên nhỏ kia, cộp một tiếng.

"A!" Thanh niên nhỏ kêu thảm một tiếng.

Thiệu Văn Phong lại nện hắn một cái, sau đó liền nghe thấy rầm một tiếng, bình rượu vỡ, trên đầu thanh niên nhỏ cũng chảy máu tươi.

"Mày nói, bây giờ là nện chết ai?" Nam nhân cầm trong tay thủy tinh sắc bén còn dư lại chống ở chỗ hầu kết thanh niên nhỏ đầy mặt là máu, trên cao nhìn xuống hắn.

Thanh niên nhỏ hai chân đều run run, nếu không phải ba đứa bạn ngây ngốc kia trong lúc nhất thời không kịp phản ứng buông tay ra, chỉ sợ hắn lúc này không phải là đứng, mà hẳn là ngồi phịch trên mặt đất.

"Mày, mày, mày......" Thanh niên nhỏ hoảng sợ trừng mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai u ám giống như sát tinh của Thiệu Văn Phong, sắc mặt trắng bệch, mùi rượu gì cũng bị nện tỉnh.

"Tao cái gì?" Nam nhân khẽ híp mắt, lực độ trên tay nặng chút, hầu kết thanh niên nhỏ bị xoẹt ra một vết thương, hơi rướm máu ra.

Tần Thụy ở một bên khơi mi, cảm thấy Thiệu Văn Phong cũng là thằng cha âm tàn thủ lạt. Hắn cũng không lo có phải sẽ trực tiếp nện chết người này hay không, xem ra cũng là may mắn từng luyện qua kỹ năng.

"Mày làm như vậy là phạm pháp!" Đồng bọn bên cạnh thanh niên nhỏ cuối cùng từ trong kinh ngạc kịp phản ứng, không có cách nào, ai bảo nam nhân người cao ra oai như vậy chứ, rõ ràng mạnh hơn bọn họ nhiều lắm.

Kỳ thực lúc nãy lúc con sâu rượu này quăng bình rượu ra bọn họ đã biết hỏng rồi, không nghĩ tới thật sự nện phải người, còn là một nam nhân khủng bố như vậy.

"Phạm pháp? Trên đường ném chai nện phải người không xin lỗi, tao làm việc coi như là tự vệ." Thiệu Văn Phong cười lạnh liếc một cái, xùy cười một tiếng.
"...... Thiệu tổng?" Một người trong đám đồng bọn phía sau thanh niên nhỏ đột nhiên phát ra tiếng nghi vấn, nho nhỏ tiếng gọi Thiệu Văn Phong.

Thiệu Văn Phong chuyển ánh mắt lên người thanh niên nhỏ gọi anh, nhíu nhíu mày suy nghĩ một chút, không nhớ ra được là ai.

"Mày đã biết tao vậy thì nên biết tao tính tình gì, nói xin lỗi, nếu không hôm nay liền chờ máu chảy sạch đi."

"Em là Tiêu Húc a, Thiệu tổng anh không nhớ em?" Thanh niên nhỏ đứng về phía trước, để cho Thiệu Văn Phong nhìn kỹ hắn. (Tác giả: Tiêu Húc chính là thanh niên nhỏ bồi Thiệu Văn Phong đi dạo phố còn gặp phải Hàn Mạc đang mang thai.)

"Cậu ấy là bạn em hôm nay uống hơi nhiều chút, Thiệu tổng đừng so đo với cậu ấy." Tiêu Húc ghé lên trước, đưa tay kéo cánh tay Thiệu Văn Phong.

Nam nhân hất tay né tránh đụng chạm của hắn, khơi mi, "Bạn cậu?"

Tiêu Húc vội vàng gật gật đầu, hắn cho rằng Thiệu Văn Phong có thể nhìn ở trên phần hắn cho mặt mũi, đâu nghĩ nam nhân lại đột nhiên lạnh lẽo bật cười, làm cho lông tơ sau lưng hắn đều dựng lên.

"Ha ha, bạn cậu nhiều cái gì? Huh? Nhanh đi nói xin lỗi, bằng không hôm nay ai cũng đừng nghĩ đi." Thiệu Văn Phong ném bình rượu trong tay xuống, ôm ngực.

"Xin lỗi xin lỗi, tôi không phải cố ý, hu hu, xin lỗi." Thanh niên nhỏ kia bị nện rách đầu, choáng đầu hoa mắt nói xin lỗi với Thiệu Văn Phong.

Thiệu Văn Phong mở miệng muốn nói để cho hắn lăn qua nói xin lỗi Hàn Mạc, bất quá nhìn dáng vẻ hắn hiện tại đầy mặt máu me suy nghĩ một chút hay là thôi, chỗ đó dù sao cũng là hai dựng phu, dọa tới không tốt.

"Cút!" Mặt lạnh giận giữ quát, quay đầu rời đi.

Tần Thụy khơi lông mày, liếc Tiêu Húc đang thẳng tưng nhìn chằm chằm bóng lưng Thiệu Văn Phong, chẹp chẹp miệng, cười khà khà hai tiếng.

"Cậu cùng anh ta có một chân?" Bỉ ổi hỏi.

Tiêu Húc nhìn hắn một cái, mím môi không nói chuyện.

Hắn và Thiệu Văn Phong bất quá chính là đi dạo phố mà thôi, đâu có một chân hai chân gì.

Tần Thụy nhún nhún vai, xoay người rời đi.

Hàn Mạc nhìn chằm chằm thân ảnh nam nhân, mặc dù có chút không thoải mái, nhưng không thể không nói, lúc này đã tốt hơn rất nhiều.

Nhìn nam nhân đi tới bên cạnh cậu, nhanh chóng nhìn anh từ trên xuống dưới, không nhìn thấy trên người anh có chỗ nào không đúng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Đi bệnh viện." Thiệu Văn Phong nói ba chữ, khom lưng một cái ôm ngang Hàn Mạc lên, sau đó đi về phía xe mình.

Tống Tân Kế vội vàng đứng lên nghe bụng đuổi theo, chỉ sợ Hàn Mạc có di chứng não chấn động gì đó.Đi khám gấp kiểm tra chút, chỉ là chấn động não rất nhỏ, Thiệu Văn Phong hơi yên tâm thở ra, giơ tay lên sờ sờ má Hàn Mạc, "Có chỗ nào thoải mái hay không?"

Hàn Mạc nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cười cười với anh, "Không sao, em mệt."

Đã rạng sáng, lúc này Hàn Mạc cũng không muốn ăn thứ gì nữa, trực tiếp buồn ngủ.

Nam nhân gật gật đầu lại ôm lấy cậu, ngay cả tiếng chào hỏi cũng không nói trực tiếp rời đi.

Tống Tân Kế ở một bên co rút khóe miệng, xoay mặt nhìn về phía Tần Thụy, khơi khơi lông mày bĩu bĩu môi, "Cậu nếu cũng có thể như Thiệu Văn Phong là được rồi, chậc chậc, nam nhân này thay đổi cũng thật nhiều."

Tần Thụy hừ lạnh một tiếng, đưa tay nắm vai y, bồi y đi từ từ, "Tôi bây giờ còn không tốt? Đối với anh muốn gì được đó còn thiếu cúng anh ở trên bàn thờ ngày ngày dâng hương quỳ lễ anh."

Tống Tân Kế lé mắt nhìn hắn, xùy cười một tiếng, "Chậc chậc, cậu rất không tình nguyện? Không tình nguyện thì thôi, cậu cho rằng tôi cần?"

Tần Thụy hít sâu một cái, chậm rãi phun ra.

Trong lòng âm thầm cảnh cáo chính mình, Tống Tân Kế là một dựng phu, là một dựng phu tâm tình đại biến, đừng so đo với anh ấy, bằng không có thể tức chết.

"Thân ái, tôi nói sai rồi, tôi rất tình nguyện, tôi hiện tại không thể rời bỏ anh, thật đấy, mỗi tối không ở cùng với anh và các bảo bảo tôi liền mất ngủ, ngoan nhé, chúng ta về nhà, tôi nấu vằn thắn cho anh ăn."

Không thể tức giận sặc tiếng chỉ có thể dỗ dành, Tần Thụy không nghĩ tới mình có một ngày cũng có thể biến thành dáng vẻ chó săn như vậy, bất quá cảm giác còn chưa tính là hỏng, ít nhất hắn nói không sai, hắn là cam tâm tình nguyện đối với Tống Tân Kế như vậy.

Hắn đã ý thức được một điểm, nam nhân ôm trong ngực là người muốn cùng hắn đi tiếp cả đời, hắn không có bất kỳ phản cảm gì, hắn rất thích ở cùng một chỗ với Tống Tân Kế.

Vô luận người đàn ông này tính cách dịu ngoan trước khi mang thai, hay là hiện tại tính tình nóng nảy, hắn đều thích.

Thiệu Văn Phong và Hàn Mạc lái xe về nhà, lúc tới dưới lầu Hàn Mạc đã tựa vào lưng ghế ngủ thiếp đi, chỉ bất quá hơi cau lông mày cho thấy cậu không phải rất thoải mái.

Nhẹ nhàng ôm lấy cậu, mặc dù động tác nam nhân rất nhẹ, nhưng Hàn Mạc vẫn mở mắt, nghiêng nghiêng đầu tựa trên vai nam nhân, cậu bĩu môi, "Ưm...... Choáng đầu."

"Lát nữa uống chút nước ấm nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai là khỏe thôi." Nam nhân hôn hôn trán cậu, thở dài.

Cái này gọi là tai bay vạ gió, cách xa thế nào cũng có thể bị nện trúng, may mà đầu Hàn Mạc cứng, nếu không năm mới đã thấy máu.

Về nhà nhẹ nhàng đặt Hàn Mạc trên giường lớn, tiểu bảo bối hôm nay ngủ với ông nội bà nội, hai người bọn họ về quá muộn nhóc con không chờ được đã ngủ.

Dì Khương không yên lòng mình nhóc ở trong phòng ngủ, sợ nhóc buổi tối lăn xuống giường.

"Tắm rửa?" Thiệu Văn Phong tới phòng tắm xả đầy nước, trở lại hỏi cậu.

Hàn Mạc mệt mỏi lắc lắc đầu đưa tay chặn vai nam nhân kéo anh xuống, ghé tới hôn môi nam nhân, "Em không muốn tắm."

Nam nhân thở dài, giơ tay lên thuận tóc cậu, sau đó sờ sờ u lớn sưng lên sau ót cậu.

"Tối nay em phải nằm sấp ngủ, cái u này thật lớn." Bật cười nhìn Hàn Mạc nhếch miệng, Thiệu Văn Phong sáp tới hôn hôn trán cậu, "Anh lau cho em?"

Thấy dáng vẻ lười biếng kia của cậu là bết sẽ không dậy tắm rửa, một ngày không tắm cậu sẽ không thoải mái, chỉ có thể dùng khăn nóng lau lau người.

Hàn Mạc gật gật đầu, mỉm cười với nam nhân.

"Vâng, cám ơn."

Người đàn ông này đối với mình càng ngày càng tốt, cũng càng ngày càng chiều mình, cậu cảm giác rất thoải mái, rất thỏa mãn.

"Ưm...... Ngày mai nhớ nhắc em gọi điện thoại cho Trương Mạo xin nghỉ, em nhưng không thể vác cái u lớn như vậy đi làm." Lúc sắp ngủ, Hàn Mạc mơ mơ màng màng nhoài trước ngực nam nhân, lẩm bẩm nhắc anh.

"Được, em mau ngủ." Thiệu Văn Phong gật gật đầu, đưa tay tắt đèn đầu giường, ôm eo Hàn Mạc nhắm mắt lại ngủ.

Một đêm ngủ ngon.

Chương 77

Edit + Beta: Vịt

Buổi sáng lúc rời giường Hàn Mạc đã hoàn toàn khỏe, đầu không đau cũng không choáng, đưa tay sờ sờ cái u sưng to ở sau ót tối qua, đã tiêu sưng.

Thiệu Văn Phong mặc quần áo tử tế đứng ở phía sau cậu, giơ tay lên sờ sờ, cau mày.

"Vẫn sưng, ở nhà nghỉ ngơi một ngày đi." Nam nhân vẫn là lo lắng thân thể cậu, chấn động não cũng không phải tùy tiện nói chơi, cho dù rất nhỏ cũng không được.

Hàn Mạc khoát khoát tay, mở cửa phòng ngủ ra đi ra ngoài, "Không sao, nói thế nào cũng là ngày đầu tiên đi làm, nếu không đi Trương Mạo đoán chừng sẽ phát điên."

Tiểu bảo bối vịn cửa phòng ngủ đứng ở bên ngoài, Hàn Mạc vừa mở cửa, thân thể nhóc con nghiêng về phía trước, trực tiếp ôm lấy chân Hàn Mạc, ngửa đầu nhìn cậu, "Ba ba, ba ba."

Cả đêm không ngủ cùng ba ba, nhớ quá nhớ quá.

Hàn Mạc sửng sốt, khom lưng ôm lấy nhóc lắc lắc, hôn hôn, "Bảo bối, bảo bối, nhớ ba ba không."

Tiểu bảo ghé tới tay thịt nhỏ nắm tai Hàn Mạc, khuôn mặt ú thịt cọ má cậu, lẩm bẩm gọi ba ba.

Âm thanh nhỏ mùi sữa kia, từng tiếng lặp nhau liên tục ba ba ba ba gọi không ngừng.

Thiệu Văn Phong giơ tay lên niết niết hai má tiểu bảo bối, ghé tới hôn trán nhóc, "Đi ra ngoài ăn sáng."

Dì Khương đặt cháo và bánh nướng đã nấu xong ở trên bàn, nhìn tiểu bảo bối được Hàn Mạc ôm ở trong ngực ngoan ngoãn cũng không ồn ào, cười khổ thở dài, "Sáng sớm dậy đã ầm ĩ muốn đi tìm con."

Hàn Mạc ngồi ở trên ghế, tiểu bảo bối ôm cổ cậu không buông tay, Thiệu Văn Phong ở một bên ôm nhóc ngồi trên chân mình ngồi vững, vỗ vỗ mông nhóc, "Ngoan ngoan nào."

Tiểu bảo bối hừ hừ hai tiếng uốn éo, thật sự không làm ầm ĩ nữa.

"Hai người các con hôm qua mấy giờ về? Cha với mẹ con đợi tới rất khuya cũng không thấy hai con." Cha Hàn gắp bánh nướng đặt ở trong đĩa thấm ít dấm, sau đó một ngụm nhét vào trong miệng.

"...... Hình như gần 2 giờ, gặp bàn tán gẫu với bọn nó một lát." Hàn Mạc ngửi ngửi bánh nướng nhân thịt dê, cau mày.

Cậu lại cảm thấy trong dạ dày không thoải mái liên tục sôi trào.

"Mẹ, con không ăn nữa, không thoải mái." Hàn Mạc để đũa xuống, nhìn dì Khương xin lỗi cười cười.

Dì Khương sửng sốt, lúc này mới nhớ tới cậu có thể là mang thai không ăn được đồ mặn như vậy, vội vàng đứng lên tới trong tủ lạnh cầm cà chua và trứng gà, làm cho cậu bát mì trứng gà.

Hàn Mạc vỗ muốn nói đừng phiền như vậy cậu uống sữa tươi ăn bánh mì là được rồi, nhưng lão thái thái đã tới phòng bếp, cậu cũng chỉ có thể thở dài nghẹn lời lại.

Ăn điểm tâm xong Thiệu Văn Phong lái xe đưa Hàn Mạc tới công ty đi làm không yên lòng đưa cậu lên lầu, còn cố ý dặn cậu buổi trưa sẽ mang cơm đến đây bảo cậu chờ mình.

Hàn Mạc gật đầu lia lịa, không nhịn được cau mày với nam nhân.

"Anh phiền quá, giống như mẹ già lải nhà lải nhải."

Lườm cậu một cái, tiểu tử thối không biết tốt xấu.

Thiệu Văn Phong sau khi đi Hàn Mạc vội vàng tới phòng làm việc của Trương Mạo, bởi vì cậu tới sớm, cho nên hiện tại ra khỏi phòng làm việc mới nhìn thấy một đám nhân viên, cười chào hỏi với bọn họ nhận lời chúc tết của bọn họ, Hàn Mạc gõ gõ cửa phòng làm việc của Trương Mạo, sau đó đi vào.

"Yaaa! Tao có phải quấy rầy tới nhị vị rồi hay không?" Lúc nãy đi qua phòng làm việc của Tống Tân Nghiệp cậu còn suy nghĩ, nam nhân này khả năng là ngủ quên không tới, không nghĩ tới, Tống Tân Nghiệp vừa sáng sớm đã ở trong phòng làm việc của Trương Mạo động dục, còn không khóa cửa.

Thật lớn lối.

Tống Tân Nghiệp vểnh mông nằm nhoài trên người Trương Mạo, Trương Mạo ngồi ở trên ghế làm việc, hai người đồng thời xoay mặt nhìn về phía Hàn Mạc đứng ở cửa, các loại biểu tình

Trương Mạo không có phản ứng gì quá lớn, Tống Tân Nghiệp lại là xấu hổ đỏ mặt.

"Sao mày không gõ cửa!"

"Em gõ rồi được chứ? Là anh không khóa cửa." Hàn Mạc trợn to mắt trắng với hắn, đi vào đóng cửa lại ngăn cản tầm mắt tò mò bát quái của thư ký Tô Tô bên ngoài.

"Nghe nói đường tình của các anh có chút nhấp nhô? Nói chút, em phân tích giúp các anh." Hàn Mạc ngồi ở một bên, nhìn hai người tách ra khơi mi, cười không mang theo ý tốt.
Trương Mạo thở dài, bĩu môi.

Tống Tân Nghiệp quay đầu nhìn nhìn Trương Mạo, lại nhìn nhìn Hàn Mạc, nhún nhún vai, "Ý tứ của Mạo Mạo là người nhà anh ấy phản đối hai người đàn ông ở chung một chỗ, sợ không sinh được con."

"Tao nghe Tống Tân Kế nói, vấn đề là không thể nào không sinh được thì phải?" Mặc dù tỷ lệ rất thấp, nhưng cậu và Tống Tân Kế đều có thể mang thai, không thể nào Trương Mạo không được a, chẳng lẽ Tống Tân Nghiệp không cố gắng?

Ánh mắt hoài nghi đánh giá Tống Tân Nghiệp, Hàn Mạc khơi lông mày, "Hai người bọn mày sẽ không phải vẫn là trạng thái đắp chăn bông thuần khiết tán gẫu chứ?"

Ánh mắt Hàn Mạc rất có tính xâm phạm, làm cho cả người Trương Mạo không được tự nhiên.

Hắn mặc dù bình tĩnh, nhưng không có nghĩa là da mặt hắn dày, thật sự không có cách nào tiếp nhận dáng vẻ trêu chọc này của Hàn Mạc.

"Bọn tao ngày nào cũng làm có được hay không? Mày rốt cuộc nghĩ gì thế." Tống Tân Nghiệp không đợi Trương Mạo phản ứng, trực tiếp nói ra lời kinh người.

Hàn Mạc chớp chớp mắt, thật đúng là không nghĩ tới hai người bọn họ ở phương diện này khoa trương hơn mình.

Chậc chậc, chẹp chẹp miệng, Hàn Mạc hít hít mũi, chỉ chỉ bụng mình, "Thông báo các anh một tiếng, em hình như lại mang thai." Nhìn thấy dáng vẻ trợn mắt của Trương Mạo, cậu buông tay nhún vai, đặc biệt bất đắc dĩ nhếch môi nở nụ cười, "Anh trừng em cũng vô dụng a, ngày mai em đi bệnh viện kiểm tra chút là biết ngay có phải thật sự mang thai lần hai hay không, bất quá anh yên tâm đi, lần này sẽ không xin nghỉ, Thiệu Văn Phong mua quần áo chống phóng xạ gì đấy cho em, em chỉ là nói với hai bọn anh, không phải không thể mang thai."

Trương Mạo thở dài, giơ tay lên ấn ấn trán, "Mày nói thật dễ dàng, anh muốn mang thai, cũng phải có thể mang thai a."

Tống Tân Nghiệp ở một bên cũng gật gật đầu, hắn rất cố gắng, ngày nào cũng cần cù cày cấy.

"......" Hàn Mạc nhìn dáng vẻ hai người bọn họ mặt ủ mày chau, đột nhiên khẽ cười chỉ chỉ Tống Tân Nghiệp, ngẩng ngẩng cằm khẩu khí nhẹ nhàng nói: "Hai người các anh đầu óc làm sao không chuyển chứ, anh không thể mang thai, để cho Tống nhị thử một chút không phải được sao?"

Trương Mạo trợn to hai mắt, hắn thật sự không nghĩ qua vấn đề này.

Tống Tân Nghiệp ngược lại không có gì quá kinh ngạc, mặc dù hắn cũng nghĩ tới chuyện này, nhưng Trương Mạo lại không đồng ý.

Đến nay hắn cũng không nghĩ rõ ràng, rốt cuộc Trương Mạo tại sao không muốn đè mình, chẳng lẽ hắn thoạt nhìn rất không mỹ vị?

"Mạo Mạo, em cảm thấy Hàn Mạc nói rất có lý, anh nghĩ a, anh trai em đều mang thai sinh đôi, hai bọn em là cùng một mẹ ra, thế nào cũng sẽ không khác nhau lắm, bằng không chúng ta thử chút?"

"......" Trương Mạo nuốt xuống nước miếng, nhẹ giọng mở miệng nói: "Anh không làm được."

Luôn cảm thấy đè tên to con Tống Tân Nghiệp này trong lòng hắn rất không thoải mái, có loại cảm giác bài xích, không làm được tỉ mỉ giống như Tống Tân Nghiệp đối đãi với mình, tới lúc đó vạn nhất làm bị thương Tống Tân Nghiệp làm sao đây? Hắn sẽ đau lòng.

Hàn Mạc nhún nhún vai đứng lên, "Có làm hay không là chuyện của hai người bọn anh, bằng không anh đợi Tống Tân Kế sinh sau đó xin một đứa, dù sao cha mẹ anh cũng không có ở đây, lại không biết là ai sinh."Trương Mạo giơ tay lên phất phất, "Đi mau đi mau, trên bàn của mày có bản kế hoạch nửa đầu năm nay, chuyện bọn anh không cần mày quan tâm."

Trước không nói bọn họ có đồng ý hay không, cho dù Tống Tân Kế đồng ý cho hai người bọn họ một đứa nuôi một đứa, nhưng Tần Thụy nhất định sẽ nổi điên.

Ai không có chuyện gì tặng con ruột nhà mình cho người khác a, cho dù là anh em ruột cũng không được.

Thấy Hàn Mạc rời đi, Trương Mạo quay đầu nhìn về phía Tống Tân Nghiệp ngẩn người, giơ tay lên vỗ vào trên trán hắn, bộp một tiếng giòn tan.

"Nghĩ gì thế! Con của Tân Kế là của người ta, anh không cần."

Tống Tân Nghiệp bĩu môi, kéo hắn đứng dạy đi tới trước ghế salon, ôm hắn ngồi trên ghế salon, sáp tới hôn hôn môi hắn, mắt trông mong đáng thương nhìn Trương Mạo.

Trương Mạo bị hắn làm cho da đầu tê dại, không hiểu khơi mi, "Sao thế?"

Làm gì đột nhiên ủ rũ lại bán manh như vậy? Không thích ứng a không thích ứng.

"Anh vì sao không thể làm công một lần?" Trước kia không phải còn nói muốn tìm phụ nữ kết hôn sao, chẳng lẽ cũng tìm nữ nhân chủ động? Người này sao lại lười như vậy, đây nhưng là chuyện lớn sinh con, chuyện lớn!

"...... Em xác định?" Nhìn Tống Tân Nghiệp mở to mắt long lanh nhìn thẳng mình, ánh mắt nhỏ mong đợi kia thật sự có chút chịu không thấu.

"Em thật sự xác định để anh làm công?" Nhịn không được hỏi liền hai lần, Trương Mạo thở dài, cười khổ giơ tay lên niết niết vành tay lành lạnh của hắn, "Vậy buổi tối về thử chút."

Hắn đối với chính mình rất không tự tin, bất quá Tống Tân Nghiệp đã cũng có thể làm người dưới thân hắn, hắn đương nhiên có thể vì Tống Tân Nghiệp đè xuống vẻ không thoải mái đáy lòng mình.

Ờm...... Hẳn không cần quá nhiều lần đi.

Trương Mạo kỳ thực cũng không biết tại sao mình kháng cự như vậy, có thể là vấn đề thói quen đi, hắn nói không ra được.

Bất quá đã quyết định buổi tối trở về cùng Tống Tân Nghiệp thử một chút, vậy hắn nhất định sẽ làm đầy đủ chuẩn bị!

Tiểu nhân trong lòng nắm nắm đấm, tỏ vẻ mình nhất định sẽ cố gắng, sẽ không để cho Tống Tân Nghiệp thất vọng.

Nói bên này, Hàn Mạc trở về phòng làm việc liền tiến vào trạng thái công việc, bởi vì là ngày đầu tiên năm mới đi làm, cho nên công việc không quá bận, chỉ là xem bản vẽ thiết kế và bản kế hoạch đặt trên bàn, sửa chỗ không thích hợp.

"Giám đốc Hàn, công ty RS phái phòng thị trường đại diện tới ký hợp đồng, nhưng Trương tổng nói công ty chúng ta không có hẹn trước với bọn họ a, anh ấy bảo em hỏi anh nên làm gì đây." Thư ký Tô Tô gõ gõ cửa đi vào, có chút khó xử nhìn Hàn Mạc.

Hàn Mạc sửng sốt, đột nhiên nhớ tới chuyện hợp tác mấy hôm trước nói với Thiệu Văn Phong, không nghĩ tới nam nhân nhanh như vậy đã phái người tới ký hợp đồng, thật vui.

"Dẫn người tới phòng họp nhỏ, chuyện này tôi biết, chỗ Trương tổng tôi sẽ thông báo." Cậu đứng lên thân thể loạng choạng một cái, vội vàng đỡ bàn đứng vững.

Ngồi thời gian dài, bỗng nhiên đứng lên có chút choáng đầu.

Thấy sắc mặt cậu có chút trắng bệch, Tô Tô quan tâm hỏi: "Giám đốc Hàn anh không sao chứ?"

"Không sao, có chút tụt huyết áp, lát nữa phiền rót cho tôi chén sữa tươi nóng." Hàn Mạc khoát khoát tay cười cười với cô nàng, cùng cô nàng đi ra phòng làm việc.

Bên trong phòng họp nhỏ, Hàn Mạc nhìn mấy người từ ngoài cửa tiến vào, khơi mi, chưa từng gặp, một người cũng không nhận ra.

"Giám đốc Hàn chào ngài, tôi là quản lý phòng thị trường công ty RS, lần này tới là muốn cùng quý công ty ký một phần hợp đồng." Đặt văn kiện ở trong tay lên bàn, nam nhân mỉm cười với Hàn Mạc.

Hàn Mạc khơi mi, đưa tay lấy tới lật lật, không nhìn kỹ, chỉ là nhìn nhìn hạng mục và con số ghi rõ bên trên, vừa ý gật đầu.

"Ông chủ của các người đâu?" Cậu vẫn khá quan tâm chuyện này, dù sao dựa theo bình thường mà nhìn, Thiệu Văn Phong nên tự mình cầm hợp đồng tới mới đúng, nam nhân kia không phải từng giây từng phút đều muốn nhìn thấy mình mới yên tâm sao.

"Ông chủ có việc cần xử lý, cho nên không thể tới." Nam nhân dừng một chút mới mở miệng nói lời này, Hàn Mạc sửng sốt, xoay mặt nhìn hắn.

Có việc?

Chương 78

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc khẽ nhíu nhíu mày, lại cẩn thận nhìn một lần văn kiện cầm trong tay, không phát hiện vấn đề gì, xoay mặt nhìn về phía nam nhân, lại quét mấy người ngồi bên cạnh, khiêu mi.

"Thiệu Văn Phong có việc?" Thanh âm nhẹ nhàng, lại làm cho mấy người đều trong lòng phát lạnh.

Mặc dù nói trước khi đến đã được báo Hàn Mạc là người bọn họ không thể đắc tôi, nhưng ông chủ cũng nói, đừng nói với Hàn Mạc chuyện anh ở công ty.

Mấy người ở thế khó xử mím môi nhìn Hàn Mạc, nam nhân dẫn đầu há hốc mồm muốn nói mấy thứ khác chuyển hướng đề tài, lại trơ mắt nhìn Hàn Mạc cầm điện thoại đặt ở trên bàn lên, xụ mặt ngay trước mặt bọn họ ấn số, sau đó đặt ở bên tai.

Trong lòng bọn họ lộp bộp, căn bản không cần hỏi, cú điện thoại này tuyệt đối là gọi cho ông chủ nhà mình.

Tốc độ Thiệu Văn Phong nghe điện thoại chậm gấp hai lần bình thường, trước kia lúc Hàn Mạc gọi điện thoại cho anh, chuông vang hai cái liền nhận, hôm nay......

Hàn Mạc lạnh mặt, một tay gõ ở trên bàn, phát ra tiếng thùng thùng thùng thanh thúy.

"Alo?" Người nghe điện thoại là phụ nữ, thanh âm còn rất non.

Hàn Mạc sửng sốt, híp mắt lại.

"Thiệu Văn Phong đâu?"

"Ai bảo cô tùy tiện nhận điện thoại của tôi." Thiệu Văn Phong đoạt điện thoại từ trong tay người phụ nữ lại, ném chi phiếu đã viết xong lên mặt nữ nhân, "Đủ chưa?"

Nữ nhân kinh hỉ nhìn chi phiếu rơi ở trong ngực, gật đầu lia lịa, "Thiệu tổng thật hào phóng, vậy tôi liền không khách khí, tạm biệt."

"Chờ chút." Thiệu Văn Phong nâng tay, ra hiệu cô ta trước ngồi xuống không vội.

"Thiệu Văn Phong! Con mẹ nó anh làm gì đấy!" Hàn Mạc rống lên một cái, hỏa khí đã chạy tới cổ họng, sắp biến thân thành bạo long phun lửa.

"Cục cưng, anh vừa nãy xử lý chút chuyện riêng." Thanh âm Thiệu Văn Phong ôn nhu đều có thể chảy ra nước, nữ nhân kia sửng sốt, chặt chẽ mím môi.

"Thiệu Văn Phong, anh tốt nhất hiện tại liền nói cho em biết người phụ nữ vừa nãy nghe điện thoại là ai, còn anh xử lý việc riêng gì, nếu anh dám lừa em, anh biết hậu quả sẽ nghiêm trọng." Hàn Mạc đứng lên cầm lấy văn kiện hợp đồng trong tay lắc lắc, "Văn kiện này có chỗ sơ hở, là anh tới đây, hay là em tới đó, thuận tiện nói với anh một tiếng, em đau bụng."

Thiệu Văn Phong xoạt cái đứng lên, giơ tay lên kéo tóc dài bù xù của nữ nhân, kéo cô ta ra ngoài, "Cục cưng Mạc Mạc, anh lập tức liền qua, em nhưng ngàn vạn đừng nóng giận, lập tức, 10 phút liền tới trước mặt em."

"Hừm!" Hàn Mạc kéo lên khóe miệng cười lạnh, xùy một tiếng ném di động lên bàn, lại ngồi xuống, ôm ngực nhìn năm sáu người đàn ông trước mặt, "Làm sao, các người định ở đây chờ xem tôi thu thập ông chủ của các người thế nào?"

Vốn nghĩ sau khi nói ra lời này mấy người này sẽ thức thời rời đi, đâu nghĩ mấy người cư nhiên gật gật đầu, một bộ chờ xem kịch vui.

Hàn Mạc trợn hai mắt, nhe răng giơ tay lên chỉ cửa phòng họp đang đóng, quát: "Cút ngay cho ông!"

Mấy người run rẩy, còn nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay cậu, trong lòng căng thẳng, vội vàng đứng lên rời đi.

Sáng nay lúc ông chủ đi làm, cố ý khoe khoang với bọn họ tin tức anh kết hôn, hóa ra bà chủ cư nhiên là giám đốc Hàn, a la a la, đi mau đi mau, chọc giận ông chủ và chọc giận bà chủ là một kết quả.

Hàn Mạc hừ lạnh một tiếng, cầm lấy sữa tươi trên bàn uống một hớp.

Cậu không lừa Thiệu Văn Phong, vừa nãy lúc nghe thấy tiếng người phụ nữ kia bụng thật sự đau chút, chỉ bất quá bây giờ hơi ổn rồi.

Giơ tay lên sờ sờ bụng, Hàn Mạc cười lạnh, dám giở trò em liền giết chết anh, Thiệu Văn Phong!

Nam nhân lái xe đã sắp cửa công ty Hàn Mạc thân thể không khỏi run lên, chân ga dưới chân giẫm tới cùng, may mà kỹ thuật lái xe tốt, bằng không thật sự không có cách nào ở trên đường người đến người đi như con thoi đi về phía trước.

Nữ nhân bị ném ở ghế sau khẩn trương sắc mặt đều biến trắng, cô ta nghĩ tới, người vừa nãy nghe điện thoại là Hàn Mạc, thanh âm kia cô ta từng không ít nghe.

Hàn Mạc nhìn đồng hồ đeo tay, hừ hừ hai tiếng ngẩng đầu, vốn cửa đang đóng đột nhiên bị từ bên ngoài đẩy ra, nam nhân ném người phụ nữ dắt theo vào phòng họp, sau đó hai bước nhảy đến trước người Hàn Mạc, giơ tay lên sờ sờ bụng cậu, khom lưng hôn hôn trán cậu, "Cục cưng, còn đau không?"
"Cô ta là ai?" Hàn Mạc đẩy khuôn mặt đẹp trai ghé tới của nam nhân ra, lạnh lùng nhìn anh nhíu mày.

Ánh mắt kia có loại tư thế anh dám không nói rõ ràng với em, em liền giết chết anh.

Thiệu Văn Phong ngồi ở trên ghế bên cạnh cậu, giơ tay lên sờ sờ chén sữa tươi, cau mày, "Tô Tô, mau tới đổi lại chén sữa nóng cho giám đốc Hàn."

Nam nhân da mặt dày này coi nơi này thành công ty anh.

Tô Tô ở bên ngoài, vừa nãy nhìn Thiệu Văn Phong một đường từ dưới lầu xách nữ nhân đi lên cô nàng thiếu chút nữa đi báo cảnh sát, sợ nháo ra kiện tụng mạng người gì Tô Tô chỉ có thể canh ở bên ngoài, sau đó trước tiên thông báo cho Trương Mạo.

Lúc Trương Mạo đi tới phòng họp liền nghe thấy Thiệu Văn Phong một tiếng như vậy, phất tay một cái để cho Tô Tô vội vàng rót sữa, mình gõ gõ cửa đi vào.

"Ặc...... Vào cửa há hốc mồm, Trương Mạo nhìn nhìn người phụ nữ ngã ngồi nghiêng trên mặt đất, có chút không hiểu nhìn nhìn Hàn Mạc, khơi lông mày, "Việc nhà?"

"Đúng, việc nhà, anh né một bên." Hàn Mạc mặt lạnh gật gật đầu, giơ tay lên giống như đuổi ruồi, không hoan nghênh Trương Mạo.

Trương Mạo trợn mắt trắng, đem sữa tươi nóng Tô Tô chuyển tới đưa vào, sau đó bĩu bĩu môi, "Đây không phải Lưu Kiều sao? Mày còn có liên hệ với cô ta?"

Hàn Mạc sửng sốt, ghé tới nhìn nhìn, Lưu Kiều là ai? Một chốc một lát thật sự không nhớ ra được có nhân vật như vậy.

Trương Mạo chậc một tiếng, sáp tới niết niết mặt cậu, "Mày quên rồi? Sao mày lại quên cô ta chứ, anh đều nhớ, trước khi biết Thiệu tổng mày chính là lui tới với cô ta."

Hàn Mạc chớp chớp mắt, nhíu nhíu mày nghĩ một lát, ồ một tiếng xoay mặt nhìn về phía Thiệu Văn Phong, không hiểu nghiêng đầu, "Cô ta ở phòng làm việc của anh nhận điện thoại của anh?"

"Ừ, anh đi lấy đồ, điện thoại di động để trên bàn, cô ta tự cầm." Thiệu Văn Phong gật gật đầu, đưa sữa tươi cho cậu, "Người phụ nữ này chạy tới chỗ anh, nói sinh con cho em, hơn một tuổi, bảo anh cho cô ta tiền."

"Phụt ~!" Hàn Mạc một ngụm sữa tươi phun ra ngoài, bắn vào trên bàn hội nghị, màu trắng lốm đốm......

"Khụ khụ, sinh con cho em? Thiệu Văn Phong não anh rút gân hả? Em mặc dù trước kia cũng có không ít phụ nữ, nhưng em làm bảo hiểm rất tốt, lần nào cũng đeo hai lớp, hai lớp!" Hàn Mạc trợn mắt rống giận, tức giận mặt đỏ rần.

"Cô ta nói cái gì anh cư nhiên sẽ tin? Anh cho cô ta tiền? Con mẹ nó anh có phải ngu hay không a!"

"Anh không tin, chỉ là cho cô ta tờ chi phiếu mà thôi, nếu như cô ta đi đổi tiền mặt chi phiếu liền sẽ bị tóm." Thiệu Văn Phong giơ tay lên sờ sờ má Hàn Mạc, nhìn Trương Mạo ở một bên ngồi xuống rõ ràng không đi chuẩn bị xem cuộc vui, thở dài, "Trương tổng không về chăm sóc Tống phó tổng?"
Trương Mạo nhún nhún vai, buông tay, "Tân Nghiệp đang bận, không bồi tôi, Thiệu tổng có thể tiếp tục."

Thiệu Văn Phong nhìn hắn một cái, xoay mặt nhìn về phía nữ nhân đã ngẩn người không biết phản ứng thế nào, ngẩng ngẩng cằm, "Cục cưng, nói đi, có phải nữ nhân của em hay không."

"Phải cái rắm, nữ nhân nào cũng không biết." Hàn Mạc hừ lạnh một tiếng, xoay mặt nhìn về phía Lưu Kiều, khơi lông mày, "Ê, tôi nói cô có phải xem nhiều phim truyền hình hay không? Còn sinh con cho tôi, cô sinh với quỷ hả? Tôi tự mình sinh, không cần cô sinh giúp tôi."

Hàn Mạc xem thường nhất loại phụ nữ mượn con đòi tiền lung tung, quá buồn nôn.

Lưu Kiều nhìn Hàn Mạc một lúc lâu, mới đột nhiên lộ ra biểu tình giống như kinh sợ, đứng lên bổ nhào lên người Hàn Mạc.

Thiệu Văn Phong ở bên cạnh, đâu thể nào để cô ta thành công.

Hàn Mạc chớp chớp mắt, khơi lông mày, trợn mắt trắng, chỉ vào nữ nhân nói: "Cô có thể có chút tôn nghiêm hay không? Con tôi đều hơn một tuổi rồi, cô bây giờ mới đến nhận thân? Trương tổng, gọi bảo an đi."

Lười nói nhảm với cô ta, Hàn Mạc ngáp quay đầu nhìn Thiệu Văn Phong, "Ăn cơm."

Kết quả chính là, Lưu Kiều không biết sinh con với ai ăn vạ Hàn Mạc, đoán chừng là nghe nói quan hệ của Thiệu Văn Phong và Hàn Mạc, cảm thấy Thiệu Văn Phong có tiền, có thể lừa, sau đó không đầu óc đã chạy tới, nếu như không phải Hàn Mạc gọi điện thoại tới tìm Thiệu Văn Phong, sợ rằng người phụ nữ này đã tới ngân hàng, nói như vậy, chờ đợi cô ta chính là tai ương lao ngục.

Thiệu Văn Phong hừ lạnh một tiếng, nhìn nữ nhân bị bảo an kéo ra ngoài, hơi híp mắt.

Loại chuyện này anh không muốn phát sinh lần nữa, cho nên phải nhanh chóng công khai quan hệ của anh và Hàn Mạc, để cho những người đó biết Hàn Mạc là người có chủ.

Trương Mạo nhìn biểu tình nam nhân khơi lông mày, lé mắt nhìn về phía Hàn Mạc mơ mơ màng màng gục ở trên bàn, khẽ cười một tiếng.

"Thiệu tổng, hai người các anh định lúc nào làm hôn lễ?"

Hàn Mạc sửng sốt, nghiêng đầu nhìn về phía Trương Mạo, bất mãn cau mày, "Làm hôn lễ cái gì, anh cho rằng là em mặc váy cưới hay anh ta mặc? Nói đùa gì thế!"

Thiệu Văn Phong ngược lại giơ tay lên nắm vai cậu, dẫn cậu đứng lên, "Hôn lễ đến lúc đó xem xem, cho dù muốn tổ chức cũng phải Mạc Mạc sinh xong đứa này hẵng nói."

Hàn Mạc bĩu môi, xoa xoa bụng xoay mặt nhìn về phía Thiệu Văn Phong, "Nói nhảm nhiều như vậy, em nhưng không muốn ưỡn bụng để cho một đám người vây xem."

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, ôm cậu đi ra ngoài, vừa đi vừa cười nói: "Phần hợp đồng kia xem rồi? Hài lòng không, nếu không hài lòng anh bảo bọn họ đi sửa, buổi chưa ăn chút gì thanh đạm nhé, quán cháo bánh mở phố phía trước, em hẳn là thích."

(Cháo bánh giống như kiểu cháo quẩy ở mình, nhưng thay vìăn quẩy thì người ta ăn bánh)

Trương Mạo đứng ở phía sau hai người, thừa dịp bọn họ còn chưa ra cửa quát lên, "Ê, anh cũng đi, gọi Tân Nghiệp bốn người chúng ta ăn cơm, anh mời khách."

Hàn Mạc quay đầu nhìn hắn, gật gật đầu, "Vậy anh nhanh chút, bọn em ở gara chờ anh."

Trương Mạo mời khách, vậy thì không thể nào chỉ là đi ăn cháo bánh, thằng ngốc Tống Tân Nghiệp kia khẩu vị nhưng rất lớn, buổi trưa nếu ăn không no buổi chiều liền không tin thần, Trương Mạo biết tật xấu này của hắn, cho nên đổi chỗ, tới khách sạn Hải Đại không xa.

"Hàn Mạc, sắc mặt mày không tốt." Lúc ăn cơm, Tống Tân Nghiệp dùng đũa gắp lên miếng thịt bò, gặm gặm gặm, thuận tiện khơi lông mày nhìn Hàn Mạc đối diện, phát hiện sắc mặt cậu trắng bệch.

Hàn Mạc một tay dĩa một tay thìa, cuộn cà chua Italy nhét vào miệng, gật gật đầu ừ một tiếng nhai nhai nhai, nuốt xuống.

Sau đó liền thấy sắc mặt cậu còn trắng hơn hồi nãy, đứng lên liền đi về phía phòng vệ sinh.

Trương Mạo thở dài, nhìn Thiệu Văn Phong đuổi theo lắc lắc đầu, chẹp chẹp miệng, "Lại phải chuẩn bị bao lì xì, ngày mai Hàn Mạc nhất định sẽ cầm đơn xét nghiệm khoe khoang với anh, nó lại làm dựng phu."

Động tác Tống Tân Nghiệp gặm thịt bò ngừng lại, chậm rãi gật đầu.

Đêm nay, nói gì cũng phải để Trương Mạo đè mình.

Chương 79

Edit + Beta: Vịt

******* Chương chốt trong ngày =)))) Ngày kia chắc chắn sẽ hoàn chính văn =))))

Hàn Mạc sau khi xác định mang thai thứ hai một tháng, bao gồm cả Thiệu Văn Phong bên trong, ba người lớn trong nhà giống như bị cái gì kích thích, đầu tiên là phản đối cậu đi làm, sau đó lại sau khi phản đối không có hiệu quả chỉ có thể rút lui cầu thứ yếu, ở nhà coi cậu thành gấu trúc chăm sóc.

Hàn Mạc mỗi ngày bị Thiệu Văn Phong chăm sóc phải gọi là thoải mái, cơm mở miệng quần áo duỗi tay nói cũng không khác lắm, giống đãi ngộ của một đứa trẻ con.

Nam nhân thích thú, ngày nào cũng vui vẻ hầu hạ một lớn một nhỏ, không đúng, phải nói là một lớn hai nhỏ.

Trương Mạo bên này cũng có tin tức, chuyện là như vậy.

Bởi vì Tống Tân Nghiệp tích cực yêu cầu, Trương Mạo chỉ có thể chịu đựng chỗ không thoải mái trong lòng, đè Tống Tân Nghiệp liền hai ngày......

Không đúng, nên là Tống Tân Nghiệp chủ động ngồi xuống hai ngày, buổi tối ngày thứ ba, Trương Mạo...... "Anh không thoải mái." Đẩy nam nhân giống như con gấu nằm nhoài trước ngực mình ra, Trương Mạo sắc mặt trắng bệch, giơ tay lên đè bụng, cong eo.

Tống Tân Nghiệp sửng sốt, luống cuống tay chân bò xuống khỏi người hắn, thẳng tưng nhìn chằm chằm hắn, "Sao thế sao thế? Em đè phải anh?"

"Đau bụng, hô...... Tân Nghiệp, anh đau bụng quá......" Trên trán Trương Mạo ra mồ hôi, sắc mặt trắng hơn lúc trước chút.

Tống Tân Nghiệp cảm thấy có cái gì không đúng, Trương Mạo thoạt nhìn rất gầy cũng không phải loại nam nhân tùy tùy tiện tiện sẽ bị bệnh, vội vàng xuống giường mặc quần áo, mặc áo khoác ngoài cho Trương Mạo, ôm hắn chạy đi lái xe.

Đi bệnh viện kiểm tra một vòng, kết quả......

"Cậu làm chồng kiểu gì vậy, không biết người yêu cậu mang thai hai tháng rưỡi sao! Ba tháng đầu cấm sinh hoạt vợ chồng, thai nhi trong bụng cậu ấy nếu không giữ được các cậu hối hận!" Khoa sản, bác sĩ rống với nam nhân cao lớn đứng ngốc chỗ đó, rống tới Tống Tân Nghiệp sững sờ không biết làm phản ứng gì.

Trương Mạo cũng ngốc, sờ sờ bụng đã không đau, ngây ngốc.

Hai tháng rưỡi? Đây không phải trước năm mới? Hắn...... Hắn cư nhiên không biết?

Giơ tay lên sờ sờ mặt má, Trương Mạo cúi đầu, nhẹ nhàng câu lên khóe môi.

Bọn họ cũng có tiểu bảo bối rồi, bọn họ có thể ở chung một chỗ, cha mẹ sẽ đồng ý quan hệ của bọn họ.

"Mạo Mạo? Mạo Mạo?" Tống Tân Nghiệp lấy lại tinh thần quay đầu nhìn về phía Trương Mạo, há hốc mồm.

Trương Mạo cư nhiên cắn môi khóc lên, nước mắt to như hạt đậu theo hốc mắt rơi xuống trên quần áo, in ra từng vệt nước.

"Tân Nghiệp...... Hu hu...... Có bảo bảo rồi, hu hu......" Trương Mạo ngăn không được chảy nước mắt, giơ tay lên lau nước mắt lại tràn ra, hắn cứ như vậy nghiêng đầu, mang theo nụ cười rơi nước mắt, vừa khóc vừa cười với nam nhân đứng bên cạnh mình.

Mũi Tống Tân Nghiệp cũng ê ẩm, đỏ vành mắt ôm lấy hắn, gật đầu lia lịa.

"Mạo Mạo, em yêu anh Mạo Mạo, đời này chỉ yêu một mình anh."

Đây là người yêu của hắn, người đàn ông nguyện ý vì hắn sinh con nối dõi.

Lúc Hàn Mạc nhận được điện thoại của Tống Tân Nghiệp gọi tới, dù sao cũng là nửa đêm.

"Ưm?" Một tay nhận điện thoại, một tay nhè nhẹ vỗ con trai bảo bối ngủ trong ngực mình, Hàn Mạc mơ mơ màng màng đáp một tiếng.

Thiệu Văn Phong cau cau mày, lật người ôm Hàn Mạc vào trong ngực, "Mạc Mạc......"

Nam nhân nửa ngủ nửa tỉnh, ở trên mặt Hàn Mạc cọ cọ.

"Ừ......" Hàn Mạc nghiêng đầu hôn hôn miệng nam nhân dẩu tới mời, lầm bầm một tiếng, "Alo? Tống nhị mày tốt nhất có việc gấp gọi điện thoại đánh thức tao, bằng không ngày mai tao giết chết mày!"

Tính tình dựng phu là rất lớn, ngàn vạn không nên xem thường.

"Hàn Mạc, Hàn Mạc, tao làm cha rồi! Tao làm cha rồi!" Tống Tân Nghiệp vội hét về phía điện thoại, ngay cả Thiệu Văn Phong nằm bên cạnh Hàn Mạc cũng nghe rõ ràng.

Hàn Mạc sửng sốt, sau đó từ từ mở to mắt, kinh hỉ kêu một tiếng, "Thật? Trương Mạo mang thai?"

Thiệu Văn Phong vội vàng kéo cậu về trong ngực ôm lấy, đắp kín chắn, "Suỵt!"

Hàn Mạc gật gật đầu, liếm liếm môi, nhìn tiểu bảo bối đang ngủ say, cười cười xin lỗi với Thiệu Văn Phong.

Nam nhân vừa nãy lúc Hàn Mạc kêu đã bật đèn đầu giường, thở dài một lần nữa nằm xuống ôm cậu trong ngực vỗ vỗ, "Nói nhanh chút, nói xong đi ngủ."

Kể từ khi Hàn Mạc mang thai tới nay, đối với cuộc sống hàng này của cậu Thiệu Văn Phong đều cực kỳ tỉ mỉ, thời gian mỗi ngày đi ngủ, phải ngủ bao lâu đều là trải qua tính toán, chỉ sợ Hàn Mạc mệt mỏi.

"Alo? Mày còn đang nghe hay không, Mạo Mạo vừa nãy đau bụng bọn tao tới bệnh viện kiểm tra, ha ha, Hàn Mạc, tao cũng làm cha rồi, tao có thể cùng Mạo Mạo ở cùng nhau mãi rồi." Tống Tân Nghiệp đã phát điên, nếu không phải vừa nãy gọi điện thoại cho Tống Tân Kế tắt điện thoại không gọi được, hắn cũng sẽ không quấy rầy Hàn Mạc.Phải nói tại sao không gọi điện thoại cho người trong nhà......

Hắn vẫn biết, mẹ và cha hắn lớn tuổi rồi, nửa đêm đánh thức hai cụ sẽ ảnh hưởng giấc ngủ của bọn họ, cho nên chỉ có quấy rầy Hàn Mạc, phát tiết cỗ hưng phấn trong lòng ra ngoài.

"Biết rồi biết rồi, tao muốn ngủ được không? Chuyện này ngày mai hẵng nói." Mặc dù cũng vì chuyện Trương Mạo mang thai cảm thấy cao hứng, nhưng Hàn Mạc thật sự rất buồn ngủ, ngáp ném điện thoại cho nam nhân, vỗ vỗ anh ra hiệu tắt đèn ngủ.

Thiệu Văn Phong sáp tới hôn hôn khóe miệng cậu, ôm cậu thỏa mãn cọ cọ, bàn tay to ấm áp sờ sờ bụng cậu, dẫn tới Hàn Mạc sợ ngứa lui lui về sau, hừ hừ hai tiếng rụt trong ngực nam nhân nhắm mắt ngủ.

Cái ôm này là nơi dừng chân ấm áp của cậu, làm cho cậu cảm thấy rất hạnh phúc.

Tống Tân Nghiệp bĩu môi, để điện thoại xuống, sau đó toét miệng cười hì hì nhìn Trương Mạo nằm trên giường, ghé tới hôn hôn trán hắn, sau đó ngây ngô dán bụng hắn đứng bên giường.

"Em làm gì?" Trương Mạo sờ sờ tóc ngắn đâm tay của hắn, khơi lông mày, "Tân Nghiệp, em tóc ngắn đẹp trai nhất."

Hắn nhớ có một đợt Tống Tân Nghiệp vì tạo hình đẹp trai để tóc hơi dài dùng để uốn sấy, lúc đó bọn họ còn chưa ở chung một chỗ, kiểu đầu kia, nhìn thế nào cũng giống như súp lơ ở đỉnh đầu đang di động.

"Ừ, sau này đều để kiểu đầu này." Tống Tân Nghiệp cọ cọ mặt, biểu tình kia từ bệnh viện đi ra cũng không thay đổi, ngốc nghếch chỉ biết toét miệng cười.

Thở dài, Trương Mạo vỗ vỗ vai hắn, nói: "Ngủ đi? Anh mệt rồi." Giằng co lâu như vậy, đã sớm cực kỳ mệt.

Tống Tân Nghiệp nhẹ nhàng lên giường, ôm Trương Mạo ở trong ngực, cười hì hì, "Mạo Mạo, Mạo Mạo."

"Ừ." Trương Mạo trở mình, dán mặt ở trước ngực Tống Tân Nghiệp, khẽ cười nhắm mắt lại.

Hôm sau Hàn Mạc dậy sớm uống chén sữa, sau đó cái gì cũng không ăn được.

Lần này mang thai hình như làm cho cậu rất không thoải mái, bình thường lười muốn ngủ, không có khẩu vị. Không giống ban đầu lúc mang thai tiểu bảo bối, có thể ăn có thể uống có thể hành hạ, thời điểm ba tháng đến sáu tháng hành hạ hỏng Tống Tân Kế. Ngày nào cũng biến đổi các kiểu muốn này muốn nọ, cũng may Tống Tân Kế kiên nhẫn tốt, bằng không thật sự không có cách nào thỏa mãn Hàn Mạc lúc ấy.

Uống một chén sữa tươi, lúc gần ra ngoài đều phun ra ngoài, Hàn Mạc không thoải mái nhíu nhíu mày, giơ tay lên sờ sờ bụng vẫn phẳng, "Mới hơn hai tháng đã có thể hành hạ em như vậy, nếu qua đợt nữa lớn lên thì làm sao đây."

Thiệu Văn Phong ở một bên cười khổ nhìn cậu, đưa con trai bảo bối trong ngực cho mẹ, dẫn Hàn Mạc ra ngoài, "Đi bệnh viện kiểm tra chút rồi tới công ty đi làm."

Hàn Mạc gật gật đầu, cậu cũng bị hành hạ lắm rồi.

Từ bệnh viện đi ra ngoài, Hàn Mạc thở dài, bất đắc dĩ nhìn về phía nam nhân bên cạnh lo lắng không thôi, mím môi, "Văn Phong?"

"Huh?" Thiệu Văn Phong nhìn về phía cậu, giơ tay lên ôm cậu trong ngực hôn hôn trán, "Anh rất lo lắng."

Hàn Mạc mím môi nhìn anh, gật gật đầu kiễng mũi chân ôm lấy cổ nam nhân, cọ cọ mặt anh, "Em muốn giữ nó lại, cho dù là bom hẹn giờ, em cũng muốn giữ nó lại, được không?"

Thiệu Văn Phong cau mày, không nói chuyện.Thân thể Hàn Mạc mặc dù có thể mang thai thêm, nhưng thai thứ hai lại làm cho thân thể mới khôi phục 1 năm của cậu có chút không chịu nổi.

Dù sao đã trải qua một lần nguyên khí, còn chưa khôi phục tốt đã lại mang thai, dù sao vẫn là có nguy hiểm.

Hàn Mạc nghe lời của bác sĩ, đề nghị cậu sinh non nhưng vẫn là lắc lắc đầu kéo Thiệu Văn Phong rời đi.

Con của cậu, không thể không có.

"Đều là lỗi của anh, là anh quá nóng ruột." Ngồi ở trong xe, Thiệu Văn Phong nghiêng người ôm Hàn Mạc ở trong ngực, nhẹ giọng mở miệng.

Nếu không phải anh muốn có con thứ hai, muốn chứng minh tâm ý của Hàn Mạc đối với mình, Mạc Mạc cũng sẽ không có nguy hiểm tính mạng.

Anh nghe vô cùng nghiêm túc, rõ ràng biết đứa nhỏ này ra đời sẽ làm cho Hàn Mạc lâm vào nguy hiểm tính mạng, nhưng Mạc Mạc của anh lại không đồng ý lấy đứa nhỏ ra.

"Nó là con của chúng ta, có thể ở trong bụng em mang thai đã là ban ơn, không thể mạt sát." Hàn Mạc lắc lắc đầu, giơ tay sờ sờ lỗ tai nam nhân niết niết.

Nam nhân không nói chuyện, Hàn Mạc thở dài, đẩy anh ra, nhìn chằm chằm mắt anh, ghé tới hôn hôn khóe miệng anh, "Em yêu anh, cho nên em nguyện ý."

Cậu yêu anh, cho nên nguyện ý vì anh mang thai đời sau, cho dù là trả giá tính mạng cũng không sao cả.

Thiệu Văn Phong ngây ngốc ở đó.

Đây là lần đầu tiên Hàn Mạc nói yêu với anh, lại là thời điểm như này.

Tên nam nhân cuồng vọng tự đại này, từ ngày thứ nhất gặp được Hàn Mạc đã làm chuyện tổn thương cậu, anh đã sửa chữa, anh đã thay đổi, anh đã yêu, nhưng anh biết, những thứ này không đủ.

Đối với việc Hàn Mạc vì anh làm mà nói, anh làm còn chưa đủ.

"Mạc Mạc, Mạc Mạc của anh......" Nam nhân đỏ vành mắt, giơ tay lên ôm Hàn Mạc lại trong ngực mình.

Đây là người duy nhất đời này anh yêu, cho dù cậu là đàn ông, anh cũng yêu tới trong xương cốt.

"Lên tinh thần, như vậy anh phải càng thêm tỉ mỉ chăm sóc em, nếu dám chọc em tức giận, hừm hừm!"

Thiệu Văn Phong gật đầu, không biết biểu đạt thế nào.

Anh đương nhiên sẽ tận tâm tận lực chăm sóc bảo bối của anh, không để cho bảo bối của anh có chút xíu tổn thương.

Đưa Hàn Mạc tới công ty, Thiệu Văn Phong dặn dò một câu bảo cậu tự chú ý sau đó lái xe rời đi.

Anh phải đi tìm mấy vị thuốc thực bổ không có tác dụng phụ cho Mạc Mạc, trong nhà còn phải mời bảo mẫu biết mấy cái này, đây chính là việc tỉ mỉ.

Nghĩ như vậy, Thiệu Văn Phong đánh tay lái đổi đường đi về phía công ty quản lý gia đình, chỗ đó hẳn là có người thích hợp với yêu cầu của anh.

Hàn Mạc nhìn Thiệu Văn Phong lái xe rời đi, thở dài xoay người vào cửa lớn công ty.

"Giám đốc Hàn, chào buổi sáng." Nhân viên công tác nhìn thấy cậu chào hỏi, còn chỉ chỉ phòng làm việc Trương Mạo, "Trương tổng hình như có chuyện gì vui, hôm nay Tống phó tổng vui mừng giống như tên ngu."

Hàn Mạc lườm bọn họ một cái, khoát khoát tay để cho bọn họ nhanh chóng đi làm việc.

Giơ tay lên gõ gõ cửa phòng làm việc Trương Mạo, mở cửa đi vào.

"......" Sửng sốt.

Tống Tân Nghiệp đang bán ngồi trên mặt đất, bóp chân cho Trương Mạo, bộ dạng chân chó kia a, Hàn Mạc nhìn muốn duỗi chân đạp hắn.

"Hi, Hàn Mạc, tao cũng làm cha rồi." Tống Tân Nghiệp ngửa mặt lên, cười ngu với Hàn Mạc.

"...... Biết rồi, biết rồi, nói mãi." Hàn Mạc trợn mắt trắng với hắn, nhìn Trương Mạo cười nói, "Chúc mừng, lần này không cần lo lắng nhiều như vậy."

Trương Mạo gật gật đầu, nhìn sắc mặt cậu có chút tái nhợt không khỏi lo lắng hỏi, "Sao thế? Sắc mặt mày kém lắm."

Hàn Mạc thở dài, ngồi ở trên ghế sa lon.

Chương 80

Edit + Beta: Vịt

Trương Mạo nhìn dáng vẻ Hàn Mạc không khỏi nghi ngờ khơi mi, không hiểu nghiêng đầu nhìn về phía Tống Tân Nghiệp, vỗ vỗ vai hắn bảo hắn đứng lên, bĩu bĩu môi với Hàn Mạc.

"Hàn Mạc? Mày làm sao vậy?" Tống Tân Nghiệp đứng lên đứng ở một bên, nhìn về phía Hàn Mạc trầm mặc không nói.

Hàn Mạc thở dài, nói ra kết quả kiểm tra sáng nay, sau đó nhìn dáng vẻ kinh ngạc lo lắng của hai người, bĩu bĩu môi, "Tao đang nghĩ có nên dọn tới chỗ Tống Tân Kế cùng ở hay không, anh ấy hiểu những thứ này, Văn Phong và Tần Thụy cũng có thể chăm sóc hai bọn tao."

Mặc dù là vừa mới nghĩ đến, nhưng giải thích với hai cụ trong nhà thế nào? Nói ra sự thật e rằng sẽ làm cho hai cụ đả kích, không nói, khẳng định không đồng ý chuyển ra ngoài.

"...... Mày không cần suy nghĩ, anh tao hiện tại đang ở trong nhà đấy, mẹ tao chăm sóc anh ấy, Tần Thụy hôm qua đi, nói là hai hôm nữa mới về." Tống Tân Nghiệp thở dài, hắn cũng là sáng nay gọi điện thoại nói với người trong nhà tin tức tốt Trương Mạo mang thai sau đó mới biết được, anh hắn đã ở nhà hai ngày.

Hàn Mạc bĩu môi, giơ tay lên sờ sờ bụng cúi đầu.

"Vật nhỏ này hai ngày gần đây sắp hành hạ tao chết rồi, ngoại trừ lúc ngủ không hành hạ, tao chỉ cần ăn chút là ói, sắp ói ra dạ dày rồi."

Trương Mạo thở dài, ném ô mai bên cạnh cho Hàn Mạc, "Thử cái này chút, mặc dù anh không có phản ứng gì, bất quá mùi vị rất ngon, buổi sáng Tân Nghiệp mua về."

Hàn Mạc khơi lông mày, cậu mặc dù cũng từng ăn mấy quả sấy này, nhưng lần này ngược lại không nghĩ tới, cũng là cậu ói không có gì muốn ăn, nhìn thấy cái gì cũng không khẩu vị.

Cầm một miếng bỏ vào miệng, chua, nhưng thật sự giống như lời Trương Mạo, mùi vị không tệ, cũng có thể để cho cậu cảm thấy trong dạ dày sôi trào thoải mái không ít.

"Aizz, các anh không thấy, biểu tình buổi sáng của Văn Phong quá dọa người, thật sự sợ anh ấy cường ngạnh để em phá con, bất quá vẫn được, không có phản ứng gì quá khích." Thở dài, Hàn Mạc lười biếng liệt trên ghế salon, nhìn Tống Tân Nghiệp và Trương Mạo nhún nhún vai, "Biểu tình này của các anh quá khó nhìn, em cũng không phải lập tức sẽ chết, lại nói bác sĩ cũng chỉ là nói sẽ có nguy hiểm mà thôi, chỉ cần không ở trong quá trình mang thai thiếu dinh dưỡng thân thể, sẽ không vấn đề."

Mặc dù vẫn là rất lo lắng, nhưng mà Trương Mạo và Tống Tân Nghiệp cũng rõ ràng là đạo lý như vậy, chỉ có thể gật gật đầu, trong lòng suy nghĩ giúp Hàn Mạc tìm đồ bổ thân thể.

Bản thân dựng phu không thể tùy tiện ăn đồ, hiện tại Hàn Mạc còn cần bồi bổ như vậy, thật sự là chuyện rất phiền toái.

Lấy một túi ô mai trong tay đi, Hàn Mạc trở lại phòng làm việc, nhoài ở trên bàn trì hoãn chút lúc này mới cầm lấy điện thoại trong tay ấn điện thoại nội bộ, để cho người bên ngoài cầm bản thảo thiết kế cần xử lý tới cho cậu xem.

"Giám đốc Hàn, gần đây không có hợp đồng thiết kế mới, người mà phòng thị trường sắp xếp cầm tới mấy hạng mục muốn cho anh xem chút." Tô Tô giao văn kiện trong tay cho Hàn Mạc, thuận tiện đặt xuống một chén sữa tươi nóng.

"...... Hạng mục mới? Trương tổng có biết không." Hàn Mạc cau mày, lật lật văn kiện trong tay.

Mặc dù trước kia bọn họ nghĩ tới ngoại trừ thiết kế mấy thứ kiểu như quảng cáo bất động sản lại thêm mấy nguyên tố khác, nhưng hiện tại tình huống thân thể này của cậu và Trương Mạo, căn bản không thể nào hoàn thành nhiệm vụ này.

Nhưng bọn họ phải nói với nhân viên thế nào?

Chẳng lẽ phải nói, bởi vì Tổng giám đốc và giám đốc đều mang thai, cho nên chúng ta không mở rộng nữa?

Thôi đi, e rằng lời này nói ra công ty bọn họ có thể đối mặt với giải tán.

"Bởi vì Tống phó tổng hồi sáng sớm đã nói với bọn tôi, nói chuyện Trương tổng mang thai, cho nên......" Tô Tô có chút có lỗi nhìn Hàn Mạc, ý này chính là nói, Tống Tân Nghiệp hưng phấn quá độ giao tất cả mọi chuyện cho Hàn Mạc.

Hàn Mạc khẽ nheo mắt lại, shh một tiếng.

Chẳng lẽ chỉ có Trương Mạo là dựng phu cần giảm bớt lượng công việc? Cậu cũng là dựng phu có được hay không!

"Ra ngoài đi, tôi biết rồi." Trương Mạo khoát khoát tay, để cho Tô Tô ra ngoài.

Cầm lấy văn kiện nhìn nhìn, cậu nhíu nhíu mày đứng lên, lại tới phòng làm việc của Trương Mạo.

"Ê, Tống nhị, tao thấy mày là sống không kiên nhẫn!" Đẩy cửa ra, nện cặp văn kiện trong tay về phía mặt Tống Tân Nghiệp.

Tống Tân Nghiệp nghiêng đầu, giơ tay lên, tiếp được cặp văn kiện bay tới, hì hì hì cười ngu hai tiếng.

Hắn không cần nhìn cũng biết văn kiện Hàn Mạc ném tới là nội dung gì, hồi sáng lúc đi làm quá mức hưng phấn, gặp người liền nói tin tức Trương Mạo mang thai, lại cho rằng Hàn Mạc đã mang thai một lần có kinh nghiệm, cho nên hỗ trợ chia sẻ chút công việc cũng là có thể......

Được rồi, hắn sai rồi, hắn không nghĩ tới Hàn Mạc sẽ là tình huống như thế, so với anh hắn mang thai sinh đôi đều nguy hiểm hơn.

"Xin lỗi, xin lỗi, tao sai."

"Hừm, Trương Mạo, em có suy nghĩ, anh nghe chút xem?" Lườm Tống Tân Nghiệp, Hàn Mạc ngồi ở trên ghế sa lon giạng chân ngồi liệt.

Mặc dù tư thế mất mặt, nhưng Trương Mạo lại cảm thấy, tư thế ngồi của Hàn Mạc nhất định rất thoải mái, sau đó học theo, cũng không kém hơn tác giả.Dù sao cũng không có người ngoài ở đó, không cần phải lo lắng bị nhìn thấy mất mặt.

Cầm hai thảm lông mỗi người một cái đưa cho bọn họ, ngồi ở một bên nhìn Hàn Mạc khơi lông mày, "Hàn Mạc, lại lại nghĩ trò xấu gì?"

"Tao đang nghĩ, không bằng để cho công ty Thiệu Văn Phong và chúng ta thống nhất, hoặc là thâu tóm công ty chúng ta, thân thể của tao và Trương Mạo căn bản không thể tiến hành phát triển công ty hiện tại, cho dù muốn duy trì hiện trạng cũng rất phiền toái." Hàn Mạc nhìn hai người không nói chuyện, tiếp tục nói.

"Hơn nữa nói thật, Trương Mạo anh không cảm thấy thời gian này trên căn bản đều là hạng mục hợp tác với công ty RS hay sao? Nếu như không có mấy hạng mục lớn của công ty bọn họ, e rằng chúng ta cũng không có cách nào phát triển thành bộ dáng hiện tại, tốc độ phát triển nửa năm gần đây nhanh thế nào trong lòng anh cũng rõ ràng."

Mở tay ra, Hàn Mạc khơi lông mày, "Em là cảm thấy, nếu như sau này sinh con, ít nhất phải có thời gian 3 năm mới có thể khôi phục công việc bình thường, em có thể còn lâu hơn anh, cho nên em cảm thấy, để cho công ty Thiệu Văn Phong thâu tóm chúng ta, sẽ tốt hơn."

Trương Mạo rõ mắt nhìn bàn tay to cùng mình nắm lấy, từ từ gật gật đầu.

Lời này của Hàn Mạc hắn hiểu, tuy nói có chút không cam lòng đem công ty của mình chụp lên danh hiệu công ty con của những công ty khác, nhưng vì những nhân viên cấp dưới, cũng là có thể làm ra chút thay đổi.

"Mày đề cập với Thiệu tổng chưa? Chuyện này." Trương Mạo lo lắng nhìn Hàn Mạc, mặc dù cậu và Thiệu Văn Phong là loại quan hệ thân mật, nhưng dù sao chuyện này nếu như giống Hàn Mạc nói, vậy thì biến thành bọn họ phụ thuộc vào RS nhận được ích lợi, mà RS bên kia không có bất kỳ ích lợi nào.

Hàn Mạc nhún nhún vai, kiêu ngạo hừ hai tiếng.

"Chưa, bất quá anh ấy sẽ đồng ý, anh chờ xem đi, buổi trưa lúc anh ấy tới đây đưa cơm cho em nhất định cũng sẽ nhắc đến chuyện này."

Thiệu Văn Phong biết Hàn Mạc đối với công ty này để ý cỡ nào, cho nên mới sẽ không ngăn cản cậu đi làm. Cho nên cậu hiểu, nam nhân nhất định cũng có thể nghĩ tới suy nghĩ của mình, cậu có lòng tin.

Thật đúng là để cho Hàn Mạc nói đúng, không chỉ nghĩ tới, cũng đã làm rồi.

Thiệu Văn Phong ở công ty quản lý gia đình chọn được phụ nữ 40 tuổi có giấy phép dược sĩ và chuyên gia dinh dưỡng, từng chăm sóc không ít dựng phu dựng phụ tình huống như vậy, bà đặc biệt hiểu chăm sóc dựng phu và thai nhi thế nào.

Thiệu Văn Phong ra giá cao, dì họ Lưu này lập tức đi theo người.

Trước tiên về nhà chăm sóc một ngày ông bà cụ còn có tiểu bảo bối, sau đó làm phần cơm trưa cho Hàn Mạc thử khẩu vị chút.

Nam nhân coi như có lòng, cũng mang cả phần của Trương Mạo.

Thuận tiện nhắc tới, Thiệu Văn Phong ở nhà đợi bữa ăn dinh dưỡng của dựng phu gọi điện thoại cho phó tổng công ty, bảo hắn định ra một phần hợp đồng.

Tuy nói đối với Thiệu Văn Phong vì sao muốn định ra một phần hợp đồng hoàn toàn không có lợi với bọn họ rất nghi ngờ, nhưng phó tổng vẫn là khoa học làm theo.
Thiệu Văn Phong xách bốn bình giữ ấm lớn xuất hiện trước cửa lớn công ty Phi Tường, dẫn tới một trận ánh mắt hâm mộ.

Vừa vặn thời gian cơm trưa, nhân viên công ty nhìn nam nhân cao lớn đẹp trai từ bên ngoài tiến vào nước miếng đều muốn chảy ra.

Mấy tháng nay ngày nào cũng không gián đoạn đưa cơm, Thiệu tổng đối với giám đốc Hàn của bọn họ thật sự để tâm, bất quá cũng khó trách, nghe nói hai người ngay cả con cũng có rồi, có thể không yêu nhau sao.

"Thiệu tổng, đây là văn kiện công ty ngài đưa tới." Vừa ra cửa thang máy, đã bị Tô Tô ngăn lại, đưa văn kiện trong tay tới cho anh.

Thiệu Văn Phong nhận lấy gật gật đầu, cười cười với cô nàng tỏ vẻ cảm ơn, sau đó đi về phía phòng làm việc của Hàn Mạc.

"Giám đốc Hàn ở phòng làm việc của Trương tổng." Tô Tô kịp thời nhắc nhở.

"Cám ơn." Thiệu Văn Phong xoay người, đi về phía phòng làm việc của Trương Mạo.

Cũng không gõ cửa, trực tiếp nhấc chân đẩy cửa ra, nam nhân hai tay xách theo bình giữ ấm vào cửa.

"Yaa, vừa nãy còn đang nói tới anh, anh tới nhanh ghê." Hàn Mạc quay đầu nhìn về phía nam nhân vào cửa, kinh hỉ trợn to mắt.

Thiệu Văn Phong đặt đồ trong tay xuống, ghé tới hôn hôm khóe miệng cậu, hỏi: "Có không thoải mái hay không?"

Hàn Mạc lắc lắc đầu, cọ cọ má nam nhân, "Vừa nãy Trương Mạo chia cho em một túi ô mai, ăn ngon lắm."

"Ăn ngon chờ sau khi về mua cho em ít để trong nhà, bất quá không thể ăn nhiều." Giơ tay lên xoa xoa tóc cậu, nam nhân chỉ chỉ bình giữ ấm trên bàn, "Buổi sáng đi tìm bảo mẫu, đã làm đồ ăn thích hợp cho dựng phu, thử xem xem hợp khẩu vị hay không."

Hàn Mạc gật đầu lia lịa, tùy nam nhân mở bình giữ ấm ra, một tia mùi thơm nhẹ nhàng đi ra.

"Ui? Mùi vị không tệ a." Không biết có phải liên qua tới lúc nãy ăn ô mai hay không, hiện tại ngửi thấy mùi thức ăn cậu ngược lại cảm thấy đói bụng.

Trương Mạo cũng ghé tới ngửi ngửi, nhìn thức ăn nhiều như vậy, hắn biết cũng mang theo phần của hắn và Tống Tân Nghiệp.

"Cám ơn Thiệu tổng."

"Không khách khí." Thiệu Văn Phong khoát khoát tay, đưa đũa cho bọn họ.

Hàn Mạc chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm nấm hương trong chén nhỏ, thử cắn một miếng.

Tinh! Bóng đèn trong đầu sáng.

"Ăn ngon." Nuốt nấm hương xuống, cậu đưa đũa tới trên đầu cá mè hấp bên cạnh, kéo xuống thịt cá trắng mềm, ngửi ngửi, nhét vào miệng.

"Ưm, bảo mẫu này tay nghề không tệ." Hàn Mạc vừa ăn vừa gật đầu, còn nhét cho nam nhân một miếng thịt cá, híp mắt cười, "Ăn ngon."

Trương Mạo cũng gật đầu liên tục, mùi vị thật sự rất không tệ.

Ngược lại Tống Tân Nghiệp và Thiệu Văn Phong mặt không biểu tình, đối với bọn họ mà nói, mùi vị thức ăn thật là — nhạt vailone.

Thực sự vị gì cũng không có, còn có chút hơi chua.

Nhưng nhìn hai dựng phu ăn vui vẻ, nhất là dáng vẻ Hàn Mạc không có bài xích gì, Thiệu Văn Phong coi như yên tâm.

Chỉ cần Mạc Mạc của anh thích, cho dù không ăn muối cũng không sao.

Hàn Mạc một tháng liền không ăn một bữa cơm ngon hôm nay coi như ăn no một bữa, vui vẻ ăn nửa bát cơm, uống một bát canh gà, trên miệng đều bóng nhẫy.

Tống Tân Nghiệp nhìn dáng vẻ Trương Mạo càng cực kỳ vui vẻ, Mạo Mạo nhà hắn ăn rất ngon. Hiếm thấy có thể nhìn thấy Trương Mạo có thể ăn như vậy, thật đáng yêu.

"Huh? Đây là cái gì?" Hàn Mạc ăn no trái phải nhìn nhìn, thấy văn kiện nam nhân đặt bên cạnh, đưa tay lấy tới mở ra nhìn nhìn, sửng sốt, khóe miệng từ từ câu lên ý cười.

Đây chính là người đàn ông mà cậu yêu, người đàn ông có thể tâm ý tương thông với cậu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau