THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 71 - Chương 75

Chương 71

Edit + Beta: Vịt

Tần Thụy nghe lời của cha Tống phì một cái bật cười, lớp trưởng và bí thư chi đoàn...... Nội dung vở kịch cũng quá cũ rồi.

Tống Tân Kế ngược lại cầm tấm hình kia nhìn lại nhìn, chẹp chẹp miệng, "Cha, cha đừng nói với con cha và...... Có gian tình."

Y cố ý ngắt cái tên Tần Phong này, là bởi vì mẹ y ngồi bên cạnh mặt đã biến thành có chút vặn vẹo, nụ cười còn đó, chỉ bất quá nhạt nhẽo.

Cha Tống trợn to hai mắt, cầm hai hạt đậu phộng ném Tống Tân Kế, "Nói xằng cái gì! Nhấc chân có biết hay không!"

Tống Tân Kế co rút khóe miệng, bất đắc dĩ trợn mắt, "Cha, có thể một mạch nói xong hay không, hai bảo bối trong bụng con không chịu được đói." Chỉ chỉ bụng mình ý bảo cha Tống nhanh chóng, y trước kia nhưng không như vậy.

Tống Tân Kế trước kia ôn nhu, đối với người trong nhà nói chuyện đều là ăn nói nhẹ nhàng.

Tống Tân Kế hiện tại nóng nảy, đối với ai cũng không kiên nhẫn.

Sau khi mang thai tương phản quá lớn, Tống Tân Nghiệp nhìn thấy anh trai nhà mình như vậy còn có chút khó có thể tiếp nhận. Nghĩ thầm, nếu Trương Mạo sau này mang thai có phải cũng như vậy hay không, hắn sợ tới lúc đó không thích ứng.

Mẹ Tống ở một bên mím môi lé mắt nhìn cha Tống, dáng vẻ hầm hừ không chút nào che giấu, chỉ bất quá vẫn nhớ không thể nổi bão phá hỏng khí chất của bà.

Cha Tống cũng không nói mấy lời làm cho mọi người không hiểu, trực tiếp chỉ chỉ hình, cười ha ha mở miệng giải thích: "Chính là trước kia hồi trẻ nói giỡn, năm đó quan hệ của Tần Phong và cha thực là anh em tốt, lúc cậu ấy ra nước ngoài còn là cha tới sân bay tiễn, lúc ấy hai bọn ta nói đùa, nếu sau này kết hôn sinh con thì kéo thông gia, không nghĩ tới các con cư nhiên thật sự ghép thành đôi."

Cha Tống càng nói càng hưng phấn, ngay cả Tần Thụy cũng lộ ra nụ cười vui vẻ, tay hắn khoát bên hông Tống Tân Kế nắm thật chặt, ghé tới bên tai y nhẹ giọng cười nói: "Xem ra hai ta coi như là duyên phận trời định?"

Tống Tân Kế co quắp khóe miệng, lúc này ngay cả ý nghĩ thổ tào cũng không có.

Duyên phận trời định cái rắm, cho dù là duyên phận cũng là nghiệt duyên đi? Cũng chỉ cha y có thể thêu dệt ra duyên phận máu chó như vậy để dỗ y, làm như y không biết sao!

Tống Tân Nghiệp ở một bên nhìn nhìn mẹ Tống, lại nhìn nhìn cha Tống, ho khan một tiếng nói: "Cha mẹ, ăn cơm trước đi? Hôm nay dù gì cũng là năm mới, muốn nói chuyện cũng đợi lát nữa hẵng nói."

Mẹ Tống gật gật đầu đi tới phòng bếp, bưng cơm tất niên mà bảo mẫu đã làm xong lên.

Cha Tống lôi kéo Tần Thụy uống rượu, ông cụ thích rượu trắng, nhưng Tần Thụy bình thường uống rượu đỏ, cho nên hai chén nhỏ xuống bụng mặt liền đỏ bừng một mảnh, ngay cả trán cũng ra mồ hôi.

Tống Tân Kế ở một bên bóc vỏ tôm, làm tới trên tay dinh dính không thoải mái, cau mày nhìn về phía Tần Thụy bên cạnh nói chuyện với cha y, dùng cùi chỏ đụng đụng hắn, "Cậu lột vỏ."

Tần Thụy gật gật đầu, sau khi nhanh chóng lột con tôm mà y gắp tới trong đĩa lại thả vào trong đĩa y, động tác gọn gàng một chút cũng không có phiền phúc như Tống Tân Kế tự mình làm.

Cha Tống ở một bên nhìn, mắt mang theo ý cười.

Trương Mạo ở nhà bồi cha mẹ chú dì của hắn cùng ăn cơm tất niên, nông thôn tốt ở điểm này, nhiều người náo nhiệt, một nhóm người tụ chung một chỗ ăn ăn uống uống mời rượu lẫn nhau, cho dù Trương Mạo tửu lượng rất tốt cũng có chút choáng váng đầu.

Lúc chuông điểm 12h thân thích giải tán, Trương Mạo làm ổ trên giường sưởi bồi ông bà cụ xem TV, thấy cha mẹ đã tóc hoa râm, hắn đột nhiên lỗ mũi ê ẩm, giơ tay lên lau mặt.

Những năm này ở bên ngoài hắn không có tẫn hiếu, ơn sinh ơn dưỡng đời này báo thế nào.

"Cha, mẹ, năm mới vui vẻ." Một khắc kia tiếng chuông vang lên, Trương Mạo quỳ gối trên giường sưởi dập đầu lạy cha mẹ hai cái, đây là tập tục chúc tết của nông thôn, chỉ cần chưa kết hôn đều phải dập đầu.

Cha Trương ha ha cười gật đầu, mắt nhìn Trương Mạo cười đều híp thành một đường, lấy bao lì xì ra đưa cho hắn, còn vỗ vỗ tay hắn, "Tiền lì xì."

Trương Mạo bật cười, nhưng cũng không cự tuyệt.

Những năm này chính là như thế, cho dù mình đã 30 tuổi, cho dù tiền hắn hàng năm kiếm được đã rất nhiều, nhưng cha mẹ vẫn là coi hắn như trẻ con mà nhìn, ở trong lòng trong mắt bọn họ, mình là con trai, là tiểu bối, trưởng bối cho tiểu bối tiền dắt eo.

"Cám ơn cha, cám ơn mẹ."

"Con lớn rồi, tích nhiều tiền chút cưới vợ." Mẹ Trương là một người phụ nữ nông thôn, cả đời chưa từng tới thành phố, suy nghĩ của lão thái thái chính là muốn để cho Trương Mạo cưới vợ sinh con, hai già bọn họ cũng có thể ở trong thôn ngẩng đầu.

Nông thôn, dưới tình huống bình thường đều là tảo hôn sinh sớm, đối với ông bà cụ nhà khác, tới cái tuổi này của bọn họ cháu trai cháu gái đều có thể chạy đầy đường rồi.

Trương Mạo lúng túng kéo khóe miệng cười cười, liếm môi khô khốc nhìn về phía cha mẹ, suy nghĩ một chút nói: "Cha, mẹ, con...... Ừm...... Con yêu đương rồi, chỉ bất quá...... Đối tượng là một nam nhân."
Cha Trương sửng sốt, sắc mặt khó coi.

Mẹ Trương càng trực tiếp, biểu tình cứng ngắc sau đó lập tức lạnh mặt, nhìn chằm chằm Trương Mạo, cả giận nói: "Sao con không học tốt chứ, tới thành phố nhiều năm như vậy chẳng lẽ cũng học người ta chơi đàn ông sao? Con trai con không thể làm loại chuyện này, sẽ bị người xem thường."

Cha Trương ở một bên gật đầu, nhưng không nói chuyện.

Ông cụ là một hũ nút, gặp phải chuyện cũng không làm sao nói, sẽ chỉ ở một bên xoạch xoạch rút thuốc lá sợi ra, một điếu nối tiếp một điếu thuốc, châm.

Trương Mạo cứng tại nơi đó, hắn không nghĩ tới cha mẹ mình sẽ biểu hiện kháng cự như vậy.

Mím môi, hắn mở miệng giải thích: "Không phải như hai người nghĩ, bọn con là định ở chung cả đời."

"Sống cả đời? Cùng đàn ông? Con trai con chả lẽ không sinh cháu cho mẹ? Con không thể không lương tâm như vậy để cho mẹ và cha con già rồi cũng không được ôm cháu a." Mẹ Trương tâm tình có chút kích động, kéo giọng thét chói tai với Trương Mạo.

Tư tưởng của lão thái thái rất đơn giản, hai người đàn ông ở chung một chỗ thì không có em bé, không có em bé Trương gia liền tuyệt hậu.

"Mẹ, đàn ông cũng không phải không thể sinh con, chỉ là tỷ lệ khá thấp mà thôi, mẹ hẳn là rất rõ a, lại nói trong thôn cũng không phải không có tìm đàn ông kết hôn." Trương Mạo giơ tay lên niết niết trán, có chút nhức đầu.

"Bọn họ không có con." Cha Trương vẫn luôn trầm mặc hút thuốc lá đột nhiên phun ra một câu, trực tiếp nói Trương Mạo á khẩu không trả lời được.

Đúng lúc hắn không biết phải mở miệng thế nào khuyên cha mẹ, điện thoại di động vang lên.

Cầm lên trực tiếp nhận nghe, hắn không cần nhìn cũng biết là Tống Tân Nghiệp gọi tới.

"Tôi hiện tại có một số việc, muộn chút tôi gọi lại cho cậu." Nói xong lời này liền cắt đứt trò chuyện, ngay cả âm thanh của Tống Tân Nghiệp cũng không có nghe thấy.

Tống Tân Nghiệp cầm lấy điện thoại di động giữ vững tư thế kia, bốn chữ năm mới vui vẻ cứng ngắc nghẹn ở trong cổ họng, hắn cau mày, trong lòng có chút không quá thoải mái.

Mình đợi cả ngày cũng không có đợi được Trương Mạo gửi tin nhắn hoặc là gọi điện thoại tới, mặc dù hắn không để ý chuyện chúc tết, nhưng năm nay coi như là năm mới đầu tiên mà hai người bọn họ lui tới, vẫn là có chút ý nghĩa mấy năm.

Ủ rũ đặt điện thoại xuống, hắn quay đầu lại vào trong nhà.

Hắn an ủi bản thân, Trương Mạo hiện tại khẳng định rất bận, cho nên hắn không đi quấy rầy.

Được rồi, mặc dù hắn rất biệt khuất rất khó chịu rất buồn bực, nhưng hắn nhịn.

Trương Mạo chỉnh điện thoại thành chế độ im lặng, hắn hiện tại không thể bị quấy rầy, nếu không đợi đến lúc Tống Tân Nghiệp tới e rằng cha mẹ hắn sẽ không có sắc mặt gì tốt.Cho dù lúc ban đầu hắn và Tống Tân Nghiệp ở chung một chỗ bất quá cũng là bởi vì mình muốn có người làm bạn, nhưng không thể phủ nhận, khoảng thời gian này lui tới để cho Trương Mạo nhận định Tống Tân Nghiệp, ít nhất hắn sẽ không tùy tiện liền cùng một người đàn ông lên giường, hơn nữa còn là người bị đè.

"Cha, mẹ, con đã có hai người bạn nam mang thai, trong đó đã có một người sinh tiểu tử mập mạp, một người khác là sinh đôi, con biết nói như vậy sẽ làm cho hai người cảm thấy con rất không giống đàn ông, nhưng con thật sự rất thích cậu ấy, con cũng muốn sinh bảo bảo của bọn con, hai người tại sao không thể ủng hộ con một chút?"

Cha Trương lắc lắc đầu, thở dài nói cái gì cũng không nói, đứng lên đi ra ngoài.

Mẹ Trương cũng từ trên giường sưởi đi xuống, sau đó cùng cha Trương rời đi.

Ông bà cụ e rằng đêm nay sẽ mất ngủ.

Trương Mạo mở miệng, muốn gọi hai cụ đừng đi, nhưng cuối cùng ngậm miệng lại.

Hắn biết, muốn để cho cha mẹ hắn đồng ý chỉ có một biện pháp, hoặc là hắn mang thai, hoặc là Tống Tân Nghiệp mang thai. Ngoại trừ cái đó, thật sự cách gì cũng không có.

Hàn Mạc bên này thì ôn hòa rất nhiều, ít nhất quà mà Thiệu Văn Phong đưa cho người trong nhà nhận được tán dương nhất trí.

Không tặng gì khác, tặng Hàn Mạc một chiếc xe một căn nhà, chính là căn hồi đó đã nói, tặng cha Hàn một bộ cờ tướng bằng ngọc thạch, ông cụ sau khi nhận được thì không buông xuống, liên tục nhắc tới Tiểu Phong tri kỉ hơn Mạc Mạc, biết cha thích gì.

Mà dì Khương thì nhận được thẻ hội viên của thẩm mỹ viện, lão thái thái thích làm đẹp, nhưng luôn cảm thấy đắt, đành phải mua một ít mặt nạ gì đó tự mình làm, lúc này con trai cho mấy tấm thẻ, bà coi như có thể đi tiêu xài thoải mái.

Hàn Mạc ôm tiểu bảo bối ngồi ở trên ghế sa lon, mình ăn miếng sủi cáo đút tiểu bảo bối ăn một miếng, sau đó trơ mắt nhìn Thiệu Văn Phong đứng thẳng người ở đó làm vận động tiêu thực, khơi mi, "Anh không mua quà cho con trai?"

Thiệu Văn Phong biết ngay cậu chớp mắt nhìn mình không phải hỏi cái khác, cho nên khơi mi, nhún nhún vai, hai tay xòe ra, "Không mua."

"......" Hàn Mạc sửng sốt, thằng cha này cư nhiên không mua quà cho con mình? Là muốn tạo phản hả!

"Ha ha, làm gì mà giống như chịu nhiều ủy khuất vậy, còn xù lông nữa." Đưa tay qua niết niết má Hàn Mạc, lại niết niết con trai bảo bối được cậu ôm trong ngực đang phồng hai má thịt núng nính ăn sủi cảo, khẽ cười một tiếng, "Anh đổi quyền thừa kế di sản thành Hàn Duệ Diệp, em cảm thấy phần lễ vật này thế nào?"

Hàn Mạc đầu tiên là sửng sốt, sau đó há to miệng, không thể tin nhìn anh, thốt ra một câu Thiệu Văn Phong không biết nên khóc hay cười, "Vậy em đâu?"

"Em? Ừm...... Của con trai em không phải của em sao?" Niết niết mũi cậu, Thiệu Văn Phong khơi lông mày, "Quà của anh đâu?"

Mình tặng mấy món quà rồi, làm sao không nhận được hồi báo?

Hàn Mạc chậc một tiếng, đưa con trai bảo bối cho cha Hàn ngồi bên cạnh xem TV, sau đó đưa tay từ trong túi quần móc móc móc, móc ra cái hộp màu lam nhỏ ném cho Thiệu Văn Phong, khơi lông mày, đặc biệt bá khí nói một câu —

"Gia thưởng cho anh."

Thiệu Văn Phong đưa tay nhận lấy cái hộp nhỏ, trái phải nhìn nhìn, mở ra, một chiếc nhẫn bạch kim ở trong hộp, sau đó giống như là đã sớm biết, không có vẻ mặt vui mừng gì, chỉ là lấy chiếc nhẫn ra quét viết tắt tiếng Anh bên trong vòng, là tên của anh và Hàn Mạc.

Đeo lên ngón áp út tay trái, nam nhân giương mắt nhìn Hàn Mạc.

Trên mặt Hàn Mạc tràn đầy đều là biểu tình thất vọng, cậu cho rằng nam nhân sẽ giật mình, sau đó nhào lên bày tỏ gì đó với mày.

Kết quả thì sao?

Kết quả chính là nam nhân cái gì cũng không nói.

"Sao anh không giật mình?" Hàn Mạc quay đầu nhìn cha Hàn và dì Khương, mặc dù ông cụ và bà cụ cũng không nói chuyện, bất quá cậu nhìn rõ, đầu hai người nghiêng nghiêng về phía mình, rất rõ ràng, đây là nghe lén.

Thiệu Văn Phong câu khóe miệng tà khí cười một tiếng, sau đó ngồi ở bên cạnh cậu giơ cánh tay lên kéo vai cậu qua, tiến tới bên tai cậu nhỏ tiếng nói: "Cục Cưng, tối qua anh thừa dịp lúc em đi tắm lục lục túi quần em, đã sớm nhìn thấy."

Hàn Mạc co giật khóe miệng, xoay mặt, há miệng, một hơi cắn lên mũi nam nhân.

Tên cuồng tự luyến đáng chết này!!!

Chương 72

Edit + Beta: Vịt

**** Hôm nay t bị hỏng điện thoại các thím ạ TT khóc 1 dòng sông TT

Miếng cắn này của Hàn Mạc rất nặng, tiểu bảo bối được cha Hàn ôm trong ngực nghiêng nghiêng đầu, học theo sáp tới mở miệng nhỏ một miếng cắn lên cằm ông nội.

Dì Khương ở bên cạnh cả kinh, vội vàng đưa tay qua cản nhóc.

Thằng nhóc này hiện tại răng rất sắc, cắn liền không nhả ra.

Thiệu Văn Phong ngẩng mắt nhìn, vội vàng niết niết má Hàn Mạc bảo cậu buông ra, "Mau ôm bảo bối tới, lát nữa cằm cha đều bị cắn rớt."

Hàn Mạc quay đầu nhìn, tiểu bảo bối vừa thấy cậu nhìn mình, vội vàng buông răng nhỏ ra, lắc lắc thân thể cười khanh khách khanh khách, vừa cười còn vừa vỗ tay thịt nhỏ bộp bộp bộp bộp một đống âm thanh kêu không ngừng.

Cầm khăn ướt lau lau miệng cho tiểu bảo bối, Hàn Mạc bất mãn trừng mắt dạy dỗ, nói: "Sao cái gì cũng cắn, bo bo, bẩn."

Cha Hàn trừng mắt, gơ tay lên bộp một cái đánh lên trán Hàn Mạc, "Nói cái gì thế! Có biết nói không!"

Hàn Mạc bĩu môi, lại đưa khăn giấy cho Thiệu Văn Phong, ra hiệu anh lau lau chỗ mình cắn trên mũi, nước miếng.

"Cắn độc quá, mũi xót rồi." Thiệu Văn Phong đặt khăn giấy ở trên mũi xoa xoa, sờ sờ dấu răng trên chóp mũi, sáp tới hôn trán cậu.

Hàn Mạc trợn mắt trắng với anh, ôm tiểu bảo bối cầm lạc trên bàn ném vào trong miệng nhai nhai, quay đầu nhìn về phía cha Hàn, khơi lông mày nói: "Cha, cổ cha đau không?"

Cha Hàn sửng sốt, tính phản xạ lắc lắc đầu, "Không đau a, sao thế?"

"Con thấy cha vẹo cổ đã lâu, cho là cha sẽ đau cổ." Hàn Mạc liếc mắt, khinh bỉ rất rõ ràng hành động nghe lén của cha Hàn.

Thiệu Văn Phong ở một bên khẽ cười một tiếng, ôm tiểu bảo bối tới trong ngực mình, nhóc con ngẩng đầu nhỏ lên, nhìn nhìn nam nhân, lại nhìn nhìn Hàn Mạc, sau đó quyết đoán vươn tay thịt nhỏ về phía Hàn Mạc, "Ba ba, ba ba."

Hàn Mạc vui vẻ, giơ tay lên lại nhấc nhóc trở lại, còn lớn lối khơi lông mày với Thiệu Văn Phong, khiêu khích nói: "Thấy không thấy không, con trai vẫn là tốt với em."

"Mạc Mạc, con và Tiểu Phong đây coi như cầu hôn?" Cha Hàn hỏi một câu, nhìn con mình và Thiệu Văn Phong trợn mắt cười phải gọi là giảo hoạt.

Không nghĩ tới a, con trai ông cư nhiên có thể chủ động như vậy.

Hàn Mạc sửng sốt, ngay cả Thiệu Văn Phong và dì Khương cũng sửng sốt.

Hàn Mạc căn bản là không nghĩ tới chuyện cầu hôn, cho dù Thiệu Văn Phong từng nhắc tới với cậu chuyện đi đăng ký kết hôn, cũng làm cho cậu dùng qua năm hẵng nói để chuyển hướng.

Thiệu Văn Phong bất quá chính là sửng sốt một lát, sau đó nở nụ cười, "Cha, Mạc Mạc không thể nào cầu hôn với con, em ấy xấu hổ."

Dì Khương bĩu môi, còn có chút thất vọng.

Dì Khương lúc này chỉ mong đợi Hàn Mạc nhanh chóng sinh thêm cho nhà một tiểu tử mập mạp, không ít tìm Thiệu Văn Phong tán gẫu riêng, trọng điểm nói chuyện chỉ có một, chính là bảo anh dùng sức thêm, tranh thủ năm mới trong nhà thêm đinh.

Hàn Mạc tuy nói biết lời này của Thiệu Văn Phong là vì kích cậu, nhưng cậu lại trực tiếp rống lên: "Chính là cầu hôn, ai nói em xấu hổ!"

Cha Hàn ha ha cười không ngừng, dì Khương vừa ý gật gật đầu, không tệ, không tệ.

Thiệu Văn Phong kéo hông cậu qua ở ngay trước mặt hai cụ sáp tới bẹp một cái hôn lên môi cậu, còn lưu manh dùng đầu lưỡi liếm liếm khóe miệng cậu, "Cục Cưng, của em đâu? Không phải nên thành đôi chứ."

Hàn Mạc bĩu môi từ trong túi quần khác lấy ra chiếc nhẫn ném cho anh, bĩu bĩu môi, "Làm gì?"

"Đeo lên cho em a, đây chính là chứng cớ, tránh cho em đổi ý." Chụp lên ngón áp út trái của cậu, Thiệu Văn Phong vui vẻ hôn hôn mu bàn tay cậu.

Hàn Mạc hừ nhẹ một tiếng, nhưng không nói lời gì khó nghe khinh bỉ nam nhân.

Dì Khương ở một bên vỗ tay, tỏ vẻ chúc phúc.

"Mẹ, mẹ đừng nối giáo cho giặc, Thiệu Văn Phong căn bản là thổ phỉ, con nếu không nói con cầu hôn anh ấy còn không chắc hí hửng thế nào đâu."

Hàn Mạc dẩu dẩu miệng, nhìn lão thái thái bất mãn kháng nghị."Mạc Mạc chính là mạnh miệng, mẹ đi nấu sủi cảo, vừa nãy nguội hết rồi." Dì Khương cười ha ha đứng lên đi về phía phòng bếp, Hàn Mạc cũng đứng lên ôm tiểu bảo bối cùng dì Khương đi tới phòng bếp.

"Mẹ, con nếu lại sinh thêm cho mẹ cháu trai mẹ thưởng cho con thế nào." Một tay ôm con trai mập mạp, một tay túm miếng thịt gà quay buổi tối còn dư nhét vào trong miệng nhai nhai nhai nuốt xuống, đói bụng.

"Thật? Vậy con muốn cái gì mẹ mua cho con cái đó." Lão thái thái vừa nghe lời này của cậu, liền thả chậm tốc độ bỏ sủi cảo trong tay xuống, quay mặt sang kinh hỉ nhìn cậu.

Hàn Mạc nhún nhún vai bưng đĩa gà quay kia lên, xoay người đi về phía đại sảnh, "Không biết có phải hay không, lần trước nghi ngờ sai rồi, con đợt này đi kiểm tra sau đó lại nói, mẹ cũng đừng quên a, mẹ đã đáp ứng con, con muốn cái gì mẹ mua cho con cái đó."

Dì Khương cười híp mắt gật đầu lia lịa, "Tiểu tử thối coi như tính kế tích lũy của lão thái thái mẹ đây, sau này tích lũy của mẹ và cha con đều không cho các con."

"Vậy không giống, Thiệu Văn Phong có tiền như vậy, con không được có một chút kim khố nhỏ sao, hai vợ chồng sinh sống, khẳng định phải tích một ít kim khố nhỏ dắt thân." Hàn Mạc bĩu môi, ra khỏi phòng bếp.

Dì Khương bật cười, nhưng không phản đối lời này của cậu.

Thiệu Văn Phong nhìn cái đĩa trong tay cậu, đưa tay nhận lấy nhưng không đặt trên bàn, đứng lên tới phòng bếp, dùng lò vi ba đun nóng sau đó mới bưng ra cho Hàn Mạc.

"Em hai hôm trước còn la hét dạ dày không thoải mái, ít ăn lạnh chút."

Hàn Mạc ngoan ngoãn gật gật đầu, đưa tay cầm lấy một miếng thịt ức nhét vào trong miệng, nhai nhai nhai, hồi lâu mới nuốt xuống."

Nếu như một năm trước để cho cậu biết trước tương lai, cậu e rằng căn bản không dám nói mặt nam nhân đẹp trai tuấn lãng nhiều tiền trước mặt này sẽ biến thành dáng vẻ ông chồng như hiện tại, quan tâm săn sóc một chút cũng không ít, có thể lúc làm chuyện thân mật hành hạ mình thoải mái, có thể bình thường trông con làm vú em còn có thể kiếm tiền nuôi gia đình, quan trọng nhất, nam nhân đẹp trai này đối với cậu muốn gì được đó, ngay cả cậu nhăn mặt cau mày cũng khẩn trương cho rằng mình bị bệnh gì.

"Cha, qua năm tiểu bảo bối cũng hơn 1 tuổi rồi."

"Có cần đưa nó đi học lớp lá không?" Hàn Mạc cầm đùi gà cắn một miếng, nhai nhai nhai.

Cha Hàn nhìn dáng vẻ cậu phồng quai hàm, lại nhìn tiểu bảo bối ngồi trong ngực cậu cũng nghiến răng gặm chân gà, đồng dạng là phồng quai hàm.

Giơ tay lên niết niết má tiểu bảo bối, cha Hàn lắc lắc đầu, "Con lúc nhỏ cũng đi học lớp lá gì đấy, cũng chả học được cái gì tốt, cha vẫn chưa già tới mức không thể động đậy, có thể dạy cho nó được."

Cha Hàn không hổ là làm lãnh đạo, trừng mắt bá khí lộ ra ngoài.

Hàn Mạc bĩu môi, tâm nói cha dạy cái gì mà dạy, suốt ngày cưng cháu đều sắp cưng lên trời rồi, còn kém bảo con trai cậu cưỡi trên cổ ông cụ đi tiểu.

"Cha dạy bọn con đương nhiên yên tâm, nhưng cha và mẹ tuổi càng ngày càng cao, thân thể dù tốt thế nào cũng không thể tùy tiện mệt mỏi, thằng nhóc này lớn lên càng lúc càng nhanh, sau này đợi đến lúc biết chạy biết nhảy khẳng định càng nghịch, tới lúc đó hai người không trông được."
Ông cụ suy nghĩ một chút đúng là cái đạo lý này, bất quá hiện tại cháu trai còn nhỏ hai già bọn họ có thể trông.

"Chờ bảo bối 3 tuổi trực tiếp đi nhà trẻ là được, không cần đi lớp lá." Ông cụ bình thường xem không ít tin tức, luôn cảm thấy dạy sớm mặc dù có lợi nhưng cũng có hại.

Hàn Mạc gật gật đầu đồng ý lời này của ông cụ, dù sao bọn họ không định chuyển ra ngoài, mặc dù trong nhà không có các phòng khác rộng rãi, nhưng ở bên cạnh cha trong lòng cậu thoải mái.

Thiệu Văn Phong nhìn con trai ở trong ngực cậu đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật, đưa tay ôm tới đưa nhóc về phòng ngủ, Hàn Mạc tới phòng bếp bưng sủi cảo, sủi cảo nóng hôi hổi trên bàn, dạ hội trong TV cũng sắp diễn xong.

"Mẹ, sáng mai đừng gọi bọn con rời giường ăn cơm, Mạc Mạc ăn quá nhiều một lát cũng không nhất định có thể ngủ được."

Thiệu Văn Phong dỗ bảo bối ngủ, ra cửa liền thấy Hàn Mạc ngồi ở trước bàn ăn mỗi miếng nhét một cái sủi cảo vào trong miệng, cau mày đi tới ngăn cản Hàn Mạc đã ăn hơn nửa đĩa sủi cảo, đưa tay sờ sờ dạ dày nhô ra của cậu.

"Đừng ăn nữa, buổi tối ăn nhiều như vậy còn còn ngủ được hay không." Cau mày có chút lo lắng nhìn Hàn Mạc, nam nhân bất mãn mở miệng nói cậu.

Hàn Mạc nghe lời để đũa xuống, bĩu môi nhìn nam nhân, "Không cảm thấy ăn no a, hai hôm nay lượng cơm ăn tăng lên."

"......" Thiệu Văn Phong có chút không hiểu nhìn bụng cậu một cái, không quá xác định khơi lông mày, "Có phải mang thai hay không?"

Hàn Mạc nhún nhún vai, buông tay.

"Cho dù mang thai cũng không thể nhanh như vậy đã phản ứng? Mới bao lâu a, cũng chỉ 1 tháng mà thôi, anh đừng quá sốt ruột."

Thiệu Văn Phong gật gật đầu, trong lòng tính toán chờ qua đợt này dẫn Hàn Mạc tới bệnh viện kiểm tra chút, gần đây mình cần cù vất vả cày cấy gieo giống như vậy, tỷ lệ không mang thai quá nhỏ.

Hàn Mạc ngược lại suy nghĩ khả năng hẳn rất lớn, bất quá cũng bởi vì như vậy mới trong lòng không chắc chắn, lần trước cũng từng có một lần báo sai quân tình như vậy rồi, nếu lại một lần nữa e rằng Thiệu Văn Phong có thể đè cậu lên giường làm thẳng tới lúc cậu mang thai mới thôi.

Cha Hàn ngồi ở trên ghế sa lon ngủ gà ngủ gật, ông cụ buổi chiều đã ngủ trưa một lát, lúc này nhưng đã buồn ngủ.

Dì Khương cũng đã không trụ được, dù sao tuổi cao có thể nhịn đến gõ chuông năm mới đã rất tốt.

Hàn Mạc giơ tay lên cất đĩa bát xong, cười nói với dì Khương: "Mẹ với cha nhanh đi ngủ đi, chỗ này hai bọn con thu dọn."

Dì Khương gật gật đầu đi theo cha Hàn trở về phòng ngủ.

Thiệu Văn Phong chủ động đi rửa bát, Hàn Mạc thừa dịp lúc này đi tắm rửa sạch sẽ, lười biếng nằm ở trên giường, đặt con trai bảo bối ở trên gối bên cạnh mình hôn lại hôn.

"Buồn ngủ?" Thiệu Văn Phong nghiêng người ngồi ở bên cạnh cậu, xoay người cầm điện thoại tới mở máy.

Bởi vì muốn cùng Hàn Mạc ở chung một chỗ yên tĩnh qua năm mới, cho nên nam nhân từ sớm đã tắt điện thoại cự tuyệt tất cả người đến quấy rầy.

Vừa mở điện thoại, âm báo tin nhắn tích tích tích vang lên, nam nhân từng cái lật tin nhắn, ngoại trừ chúc tết chính là chào hàng, lại còn có mấy số lạ gửi tới hẹn.

Anh cau mày, dứt khoát thủ tiêu toàn bộ.

Hàn Mạc ở một bên khơi lông mày, đưa tay qua cầm lấy điện thoại của anh, có mấy tin nhận chậm, cá lọt lưới bị Hàn Mạc nhìn thấy, hơn nữa nội dung......

Chậc chậc chậc.

Hàn Mạc bĩu môi, hừ nhẹ một tiếng, "Êu, ông chủ Thiệu, Thiệu tiên sinh, Thiệu tổng gọi thật là thân mật, còn ra ngoài cùng ăn bữa tối ánh nến, hắn làm sao không trực tiếp hơn nói muốn sinh con cho anh chứ."

Thiệu Văn Phong buồn cười nhìn cậu ở đó nói hươu nói vượn, thở dài lên giường ôm cậu trong ngực, Hàn Mạc hừ hừ hai tiếng ném di động, xoay người ở trên cổ nam nhân cắn miếng.

"Anh nếu dám hành hạ nữa, em liền cắt của anh!"

Cậu đều đã cam tâm tình nguyện sinh hai đứa cho đồ lưu manh này, nếu dám có lỗi với cậu, cẩn thận cậu không khách khí!

Thiệu Văn Phong chỉ có phần cười khổ, còn có thể như thế nào? Bảo bối của anh ghen.

Chương 73

Edit + Beta: Vịt

*** TT Ai có cách nào chữa bệnh đãng trí cho tui hơm:((( Từ sáng tới giờ tui mất bao nhiêu thứ vì để đâu không nhớ TT Huhuu cái thỏi son yêu thương của tui TT

Tống Tân Nghiệp ngày đầu năm âm lịch xuống máy bay, đứng cửa ra sân bay ở một thành phố khác, ngu ngốc nhìn xung quanh, đáng tiếc, không thấy được Trương Mạo nên tới trước đón máy bay.

Hắn lấy điện thoại ra gọi cho Trương Mạo, tắt máy.

Mùa đông khắc nghiệt đứng ở trong gió lạnh, Tống Tân Nghiệp bị gió bắc vù vù thổi chảy nước mũi ròng ròng, hắn an ủi mình, điện thoại của Trương Mạo nhất định là hết pin, lại nói từ nhà hắn tới sân bay còn phải đổi mấy lần xe, trễ giờ chút cũng không sao.

Ba cái nửa tiếng trôi qua, mắt thấy thời gian khởi hành của chuyến xe lửa tới nhà Trương Mạo cũng sắp đến, Tống Tân Nghiệp lại an ủi mình, chắc là Trương Mạo sẽ ở trạm xe lửa chờ hắn, hắn tự thuê xe đi là được.

Thuê xe từ sân bay đi đến trạm xe lửa, Tống Tân Nghiệp nhìn thấy số tàu trên màn hình điện tử hiển thị và phía sau đại sảnh còn có thông báo đang kiểm tra vé nghe bên tai, xách một vali nhỏ chạy như bay.

Vẫn may hắn không tiếp tục ngu ngốc chờ ở sân bay, nếu không nhất định sẽ lỡ xe.

Lúc ngồi lên xe lửa hắn vẫn buồn bực, Trương Mạo làm sao sẽ không có xuất hiện, ở trong lòng hắn, Mạo Mạo thật sự rất đúng giờ, trước khi lên máy bay đã gọi điện thoại nói sẽ tới đón hắn, làm sao loáng cái đã không liên lạc được.

Tống Tân Nghiệp rất lo lắng Trương Mạo, có đôi khi người chính là như vậy, nếu như lúc này Trương Mạo gọi điện thoại tới nói với hắn mình có chuyện gì đó bị lỡ không cách nào đón hắn, chắc là hắn sẽ dỗi.

Nhưng đứt liên lạc với Trương Mạo giống như vậy, Tống Tân Nghiệp càng nghĩ càng lo lắng.

Trong đầu một mực nghĩ tới tràng diện rối loạn, có phải bị trộm hay không? Hoặc có phải quá hưng phấn tối qua mất ngủ sáng nay ngủ quên hay không? Hoặc là càng đẫm máu hơn chút, chả lẽ xảy ra tai nạn xe cộ?

Xí xí xí, đồng ngôn vô kỵ!

(Đồng ngôn vô kỵ: Chỉ những việc trẻ con nói với nhau, không cần cố kỵ, kiêng dè)

Điện thoại của Trương Mạo vẫn là gọi không thông, Tống Tân Nghiệp cau cau lông mày thô đen, gọi điện thoại cho Hàn Mạc.

Hàn Mạc đang cùng Thiệu Văn Phong mang theo tiểu bảo bối đi trung tâm thương mại mua đồ, một nhà ba người lần đầu tiên đi dạo phố, hai người đàn ông cao lớn đẹp trai đẩy xe sơ sinh, bên trong ngồi bảo bối mập mạp mềm mại trắng nõn, người đi đường nhìn thấy đều phải liếc mắt một cái, biểu tình kinh ngạc hâm mộ trên mặt bọn họ nhìn không sót gì.

"À, em nhớ anh hồi đó cũng cùng người khác đi dạo trung tâm thương mại, hồi em mang thai." Chỉ chỉ tiểu bảo bối, Hàn Mạc đẩy xe thẳng đường tới trước cửa hàng hồi đó mua đồ dùng sơ sinh cho tiểu bảo bối, đột nhiên quay đầu nhìn về phía nam nhân bên cạnh, khơi mi.

"......" Thiệu Văn Phong sửng sốt một chút mới nhớ tới chuyện lần đó, anh vừa bực mình vừa buồn cười nhìn về phía Hàn Mạc, thở dài, "Cục cưng, Hàn Mạc của anh, em có thể đừng bất thình lình vậy không? Lại nói em cũng hẳn rõ ràng, những người đó bất quá chính là từng qua lại, ai không có đã từng chứ."

Hàn Mạc xùy cười một tiếng quay đầu lại không nhìn anh, đã từng? Ai có đã từng huy hoàng như anh ta, mình so ra kém con ngựa đực này.

"Đúng a đúng a, đã từng rất tuyệt vời, hừm."

"Cục cưng em rốt cuộc nghĩ gì thế, đợt này em cứ âm dương quái khí như vậy, tin nhắn ngày đó anh cũng không biết là ai gửi tới, em muốn bởi vì cái này mà tức giận với anh mãi?" Thiệu Văn Phong giơ tay lên kéo eo cậu qua, ghé tới hôn mặt cậu, khơi lông mày, "Bằng không anh dứt khoát đổi số."

Hàn Mạc bĩu môi, mặc dù biết nam nhân thay số điện thoại là chuyện không thể nào, nếu thay số e là sẽ mất rất nhiều tin tức khách hàng, không riêng gì nam nhân, ngay cả cậu cũng vậy.

"Được rồi, em chính là có chút khó chịu, anh không cần giả bộ nói cái này." Hừ một tiếng, Hàn Mạc đẩy tiểu bảo bối đi tới cửa hàng quần áo nam, nhìn nhìn chỉ về phía một bộ tây trang hưu nhàn trong đó, sau đó quay đầu nhìn về phía nam nhân, "Thử chút?"

Thiệu Văn Phong gật gật đầu đi tới báo số của mình, sau đó cầm lấy quần áo tới phòng thay đồ.

Mặc dù quần áo của anh đều là từ một cửa hàng quần áo cao cấp nước ngoài đặt làm sản phẩm thuần thủ công, nhưng Hàn Mạc đã muốn mua quần áo cho anh, vậy mình sao lại không làm? Còn là lần đầu tiên có loại tình huống này đấy.

Nam nhân đi vào thay quần áo, điện thoại của Hàn Mạc vừa vặn vang lên, cậu lau lau nước miếng khóe miệng cho tiểu bảo bối, nhận điện, "Hi ~ Nhị sư huynh, mày và đại sư huynh vẫn vui vẻ chứ?"

Tống Tân Nghiệp liên tục cười khổ, lời của Hàn Mạc thật dễ nghe, từng cái kết hợp ở hoàn cảnh thâm xử của hắn, thật sự rất buồn.

"Mày đang chế giễu tao hả? Tao tới hiện tại cũng không liên lạc với Mạo Mạo được."

Hàn Mạc sửng sốt, cầm lấy điện thoại từ bên tai nhìn thời gian, cau mày, "Mày hiện tại đang ở đâu?"

"Ở trên xe lửa, còn nửa tiếng nữa đến thị trấn nhỏ nhà Trương Mạo rồi, tao đang nghĩ nếu như anh ấy không có ở trạm xe lửa đón tao, tao phải đến nhà anh ấy thế nào, như thế nào mới có thể tìm được vị trí cụ thể." Tống Tân Nghiệp thở dài, tinh thần có chút uể oải.

Lúc này hắn cảm thấy nhức đầu, có thể là vừa nãy bị gió lạnh thổi nhiều, hắn hình như sốt rồi.Hàn Mạc nhìn về phía nam nhân đã từ phòng thử đồ đi ra, khơi mi, thần sắc trong mắt là ca ngợi.

Nam nhân nhà cậu vóc người chính là đẹp, mặc cái gì cũng rất đẹp trai.

Đưa tay chỉ chỉ vài bộ quần áo hưu nhàn để cho nhân viên cửa hàng cầm đi cho nam nhân mặc thử, sau đó tiếp tục cùng Tống Tân Nghiệp nói điện thoại.

"Tao nhớ là thôn gì đấy, Tống nhị, mày có phải chọc anh ấy tức hay không? Trương Mạo không phải là loại người sẽ mặc kệ mày không quan tâm, nhất định là mày chọc anh ấy tức giận."

"Tao đâu có a, sáng nay trước khi lên máy bay gọi điện thoại còn nói rất tốt, kết quả tao xuống máy bay không thấy anh ấy gọi điện thoại tới thì tắt máy, hiện tại vẫn tắt điện thoại, mấy ngày gần đây anh ấy đã nói chuyện ấp a ấp úng, tao nghi có phải cha mẹ anh ấy không chấp nhận quan hệ của hai bọn tao hay không, giam anh ấy lại?"

Không thể không thừa nhận, Tống Tân Nghiệp có lúc cũng rất thông minh, ít nhất lần này đoán đúng rồi.

Hàn Mạc thở dài, an ủi hắn nói: "Thật sự không được mày ở trên thị trấn tìm quán trọ ở trước, bằng không mày liền gọi điện thoại cho anh mày hỏi chút có biết địa chỉ nhà Trương Mạo hay không, hai người bọn họ không phải bạn học sao, không chừng có thể biết."

Tống Tân Nghiệp thở dài, đặc biệt bất đắc dĩ nói: "Tao đã hỏi rồi, anh tao căn bản không biết, còn không biết nhiều bằng tao, hồi ấy Trương Mạo là ở thành phố Tân Hải học tới đại học, căn bản không mời bạn học về quê thăm."

Hàn Mạc nhún nhún vai tỏ vẻ bất lực, "Vậy mày ở trên trấn đi dạo đi, chắc anh ấy sẽ liên hệ với mày."

Tống Tân Nghiệp thở dài, chỉ có thể cúp điện thoại.

Trương Mạo lúc này đang thu thập vali, hắn không có cách nào ở chung với cha mẹ.

Kể từ đêm 30 tết đó sau khi nói với cha mẹ chuyện hắn lui tới với một người đàn ông, mấy hôm nay cha mẹ vẫn luôn rầu rĩ không vui, hắn thử làm rất nhiều chuyện để cho cha mẹ vui vẻ, nhưng bọn họ không hiểu mình, không chấp nhận những thứ này.

Thậm chí sáng hôm nay lúc hắn nhận điện thoại định ra ngoài dám cướp điện thoại của hắn đi, thậm chí khóa cửa phòng hắn.

Trương Mạo thật sự có chút gấp, mắt thấy thời gian từng phút trôi qua mà mẹ lại ngồi ở ngoài cửa phòng canh chừng hắn, hắn nóng nảy.

Hắn vốn là nam nhân gặp phải chuyện gì cũng rất bình tĩnh rất tỉnh táo, nhưng lần này hắn không có cách nào bình tĩnh nữa, bởi vì Tống Tân Nghiệp thời gian này hẳn đã đến thị trấn, nếu hắn tiếp tục không đuổi theo tới tên ngốc kia nhất định sẽ ở trạm xe lửa trên trấn chờ hắn mãi.

"Mẹ, mẹ mở cửa, công ty con ngày kia là đi làm bình thường rồi, me như vậy con phải đi thế nào." Giơ tay lên đập cửa, Trương Mạo hô một tiếng.

Mẹ Trương ngồi ở ngoài cửa, cầm trong tay cái khều lò, đang gẩy củi trong lò hầm.
"Con bây giờ ra ngoài không phải tìm người đàn ông kia sao? Con nếu không nay không cho mẹ lời rõ ràng, con đừng nghĩ ra cửa.

Lão thái thái kỳ thực cũng biết, cho dù bà ngăn cản thế nào cũng phải thả con trai ra, nhưng bà vẫn là muốn tìm an ủi cho mình.

Trương Mạo cau mày, thở dài, "Vâng, mẹ đưa điện thoại cho con, con gọi điện thoại cho mẹ, ngay trước mặt mẹ nói chia tay với cậu ấy được không."

Lão thái thái suy nghĩ một chút, cảm thấy khả thi, mở cửa nhìn Trương Mạo, móc di động từ trong túi ra đưa cho hắn, "Con gọi đi, mẹ nhìn con gọi."

Trương Mạo gật gật đầu, cầm điện thoại, nhanh chóng mở khóa sau đó ấn dãy số, "Tống Tân Nghiệp, tôi nói với cậu, tôi muốn chia tay với cậu, sau này cầu thì cầu đường thì đường, cậu đừng chờ tôi nữa, tôi không muốn tiếp tục có bất kỳ quan hệ gì với cậu, vậy nhé, tạm biệt!"

Nói dứt lời tắt điện thoại, sau đó ngay trước mặt mẹ hắn, tháo điện thoại ra, từ bên trong lấy sim điện thoại ra, sau đó ném điện thoại về phía trong lò hầm.

"Mẹ, mẹ hài lòng?"

Sắc mặt mẹ Trương có chút phát xanh, bà thế nào cũng không nghĩ đến con mình sẽ làm loại hành động này, hơn nữa còn nhìn bà lãnh đạm như vậy.

Ở trong mắt trong lòng bà, con trai vẫn luôn rất nghe lời, cũng là con trai bà để cho người một nhà bọn họ ở trong thôn nhỏ hẻo lánh này xây lên một căn nhà hai tầng, càng để cho cả nhà bọn họ ăn ngon uống ngon, trong thôn không có ai không hâm mộ.

Nhưng bây giờ......

Mẹ Trương hít sâu một cái, cảm giác huyết áp mình nhất định tăng cao.

Nhìn bóng lưng con trai kéo vali rời đi, bà một câu cũng không nói ra được.

Trong lòng Trương Mạo cũng không chịu nổi, nhưng hắn không có cách nào đối mặt với người trong nhà, vô luận là cha hay là mẹ, cũng làm cho hắn cảm thấy áp lực rất lớn.

Hắn biết cách làm của mình rất không đúng, nhưng hắn có thể làm sao đây?

Hắn hiện tại phải đi tìm Tống Tân Nghiệp, sau đó chờ thời cơ chín muồi lại cùng Tống Tân Nghiệp cùng trở về cầu tha thứ và thấu hiểu của cha mẹ.

Tống Tân Nghiệp vừa xuống xe lửa liền nhận được điện thoại chia tay Trương Mạo gọi tới, hắn chỉ ngây ngốc đứng ở cửa ra trạm, trong lúc nhất thời đều không biết mình nên làm phản ứng gì.

Chờ lúc hắn kịp phản ứng Trương Mạo đã cắt điện thoại, lúc gọi lại đã tắt máy.

Hắn ý thức được, Trương Mạo gặp phải việc khó, hơn nữa còn là việc khó từ người trong nhà tạo thành cho hắn.

Hắn nhìn nhìn khách sạn xung quanh trạm xe lửa, suy nghĩ một chút kéo vali đi tới một nhà trong đó, mở ra căn phòng hai người, hắn đi vào.

Ngồi ở trên giường có chút ẩm của khách sạn, Tống Tân Nghiệp lấy thuốc lá ra, đốt một điếu hung hăng hít một hơi.

Mặc dù hắn nói với bản thân Trương Mạo khẳng định không phải là từ chủ tâm mới nói với mình lời chia tay gì đó, nhưng hắn vẫn là nhịn không được khó chịu, nhịn không được buồn bực, nhịn không được suy nghĩ lung tung.

Rõ ràng lúc trước đều rất tốt, tại sao đột nhiên lại muốn chia tay?

Chẳng lẽ ở đây mấy ngày đi xem mắt rồi? Sau đó tìm được đối tượng lui tới thích hợp hơn hắn?

Nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩa tới là cha mẹ Trương Mạo làm ra cự tuyệt nghiêm túc như vậy, hắn chỉ có thể ép mình tới đường cùng.

Trương Mạo ra cửa liền đi về phía bến xe, lúc này ở quê đã không có xe khách đi tới trong trấn, chỉ có thể tìm xe lậu cho thuê đưa hắn đi.

Đến trạm xe lửa đã là chuyện hai tiếng rưỡi sau, hắn trên đường đi đều cầu nguyện Tống Tân Nghiệp ở trạm xe lửa chờ mình, ngàn vạn đừng có chạy lung tung.

Đến trạm xe lửa, tìm được buồng điện thoại công cộng gọi điện thoại cho Tống Tân Nghiệp, sau nghi nghe thấy âm thanh nam nhân không có tâm tình phập phồng gì hắn thở phào nhẹ nhõm.

"...... Cậu chờ tôi, tôi lập tức đến."

Chương 74

Edit + Beta: Vịt

Tống Tân Nghiệp cúp điện thoại, quay đầu nhìn nhìn hoàn cảnh trong phòng, tới phòng vệ sinh vặn mở vòi nước nóng, xả một lúc lâu nước mới ra nước nóng.

Hắn hắt hơi một cái, giơ tay lên niết niết trán cởi quần áo, tắm rửa.

Chỗ này điều kiện chỉ như vậy, khách sạn mình tìm thoạt nhìn coi như rất lớn, bằng không cũng không thể tắm nước nóng.

Tưởng tượng tắm ngâm như ở nhà là không thể nào, chỉ có thể hướng về phía dòng nước nóng không quá lớn, cầm dầu gội đầu bên cạnh đổ lên đầu, xoa xoa xoa, bọt theo dòng nước xối xuống mắc ở trên vai, trơn tuột vừa vặn đảm nhiệm chức vụ sữa tắm cả người đều xối sạch sẽ.

Tắm rửa sạch sẽ sau đó lau nước đọng trên người, hắn đã hắt xì liền vài cái, đầu cũng hỗn loạn, rất rõ ràng chính là triệu chứng cảm mạo.

Đóng cửa lại một khe hở, quay người đi lên giường, kéo chăn trùm lên người, mơ mơ màng màng nằm ở chỗ đó chờ Trương Mạo.

Trương Mạo ở trạm xe lửa quay một vòng tìm được khách sạn mà Tống Tân Nghiệp nói, sau đó lên lầu tìm hắn.

Nhìn cửa khép hờ, hắn gõ một cái, "Tân Nghiệp?"

"Ừ." Tống Tân Nghiệp chỉ là choáng váng đầu, mơ mơ màng màng đáp một tiếng lật người chôn mặt ở trong chăn, bán mở mắt nhìn Trương Mạo vào cửa.

Trương Mạo khóa cửa lại, đi vào vừa nhìn liền thấy bộ dạng Tống Tân Nghiệp, sửng sốt đi nhanh tới, đưa tay sờ lên trán hắn, Tống Tân Nghiệp nghiêng đầu né tránh đụng chạm của hắn.

"Đừng đụng vào tôi."

Thanh âm của hắn có chút khàn khàn khô khốc, cho thấy hắn giờ phút này không thoải mái cỡ nào.

Trương Mạo sửng sốt một chút, ngậm miệng ngồi ở bên giường trống, nhìn dáng vẻ hắn đỏ bừng cả mặt có chút bận tâm hỏi: "Tôi đi mua thuốc cho cậu?"

Tống Tân Nghiệp không phản ứng hắn, hiếm thấy, phát tính tình với Trương Mạo.

Trong lòng hắn rất ủy khuất, mình đối với Trương Mạo toàn tâm toàn ý, cho dù hắn trước kia từng lăn qua lăn lại từng huênh hoang, nhưng sau khi ở chung một chỗ với Trương Mạo vẫn luôn giữ phép tắc, đối với Trương Mạo cũng nói gì nghe nấy.

Hắn không biết mình rốt cuộc sai ở đâu phải chịu những lời nói lúc nãy của Trương Mạo, cái gì gọi là quấn hắn? Mình chả lẽ thích hắn còn sai?

Nhìn Hàn Mạc và Thiệu Văn Phong ân ái như vậy, nhìn Tần Thụy và anh hắn ân ái như vậy, mình nhưng đơn phương giao ra, tuy nói từng lên giường, nhưng hắn luôn cảm thấy trong lòng Trương Mạo căn bản không có hắn, giống như hắn chơi trò chơi vậy, mình chỉ là đứa trẻ làm nũng chơi xấu với hắn muốn kẹo ăn, hắn có thể dễ dàng miễn cưỡng mình.

Lúc nhớ tới cầm cho mình hai cái kẹo, lúc tâm tình không tốt quẳng ở một bên chẳng quan tâm.

Hắn rất không vui.

Trương Mạo có thể cảm giác được bất mãn của hắn, nhưng có vài lời bảo hắn nói cũng không nói rõ.

Chỉ có thể trước tiên giải thích chuyện lúc nãy một chút, dù gì cũng để cho Tống Tân Nghiệp đừng làm mình làm mẩy với hắn nữa.

"Tôi ngày đó năm mới nói với cha mẹ tôi chuyện của hai chúng ta, ông bà cụ rất kháng cự, chính là không đồng ý. Hai hôm nay tôi vẫn luôn trao đổi với bọn họ, nhưng mà......" Trương Mạo ngậm miệng, đứng lên đi rót chén nước cho Tống Tân Nghiệp, đặt chén nước trên tủ nhỏ đặt bên cạnh, hắn đưa tay lấy gối mềm trống trên giường tới, kéo Tống Tân Nghiệp để cho hắn dựa vào ngồi.

Tống Tân Nghiệp nhận lấy nước uống một ngụm thấm giọng, nhìn hắn một cái, sau đó rũ mắt không nhìn hắn nữa.

"Anh có phải đáp ứng bọn họ yêu cầu gì hay không, mới nói chia tay với tôi."

"Tôi không muốn chia tay với cậu, buổi sáng lúc cậu gọi đến mẹ tôi cướp điện thoại của tôi đi, sau đó còn khóa trái phòng tôi lại, cậu không phát hiện số tôi gọi cho cậu là số công cộng sao, điện thoại của tôi đã sớm vứt trong lò hầm rồi."

Trương Mạo từ trong túi quần móc sim ra cho hắn nhìn, thấy sắc mặt hắn hơi chuyển tốt chút cười khổ lắc lắc đầu, sáp tới nghiêng người ngồi bên cạnh hắn, thân thể nghiêng một cái liền nằm ở trước ngực Tống Tân Nghiệp, ngẩng mắt nhìn cằm nam nhân đã mọc râu, đưa tay sờ sờ sau đó bĩu môi, "Xin lỗi, tôi nếu không ở trước mặt mẹ tôi gọi điện thoại cho cậu, bà ấy không để cho tôi ra cửa."

Tống Tân Nghiệp thấy dáng vẻ hắn không khỏi sửng sốt, sợ ngứa rụt cổ lại, dẩu dẩu miệng, "Tôi buồn."

Trương Mạo mang theo ý cười ghé tới hôn hôn môi hắn, giơ tay lên vòng ở eo hắn, cọ cọ má lầm bầm một tiếng, "Tôi mệt quá, Tân Nghiệp, chờ trở về sau đó chúng ta sinh đứa nhỏ đi, mẹ tôi bọn họ phản đối chúng ta ở chung một chỗ chỉ là bởi vì hai người đàn ông ở chung một chỗ không sinh được con, ha, người nông thôn căn bản không hiểu những thứ này."

Tống Tân Nghiệp giơ tay lên dụi dụi tóc hắn, để cho khuôn mặt hơi lạnh của hắn dám vào trước ngực nóng hổi của mình, hít sâu một hơi.

Vừa rồi Trương Mạo nói hắn nghe rất rõ ràng, lúc này nếu không phải bởi vì phát sốt thân thể trống rỗng mềm oặt không có khí lực, hắn nhất định sẽ đè Trương Mạo đại chiến ba trăm hiệp, đem con cái cháu chắt đều bắn tới bên trong hắn.

Con cái, tuy nói hắn không phải đặc biệt thích nhóc con mềm mại, nhưng thấy anh hắn và Hàn Mạc đều có bảo bảo vẫn là cực kỳ cực kỳ hâm mộ.

Bây giờ nghe thấy Trương Mạo nói với hắn muốn sinh con, tuy nói là vì để cho cha mẹ hắn đồng ý quan hệ hai người bọn họ, nhưng hắn vẫn là rất kích động rất vui vẻ.

"Mạo Mạo, anh thật sự muốn sinh con cho tôi?"

Trương Mạo bĩu môi, ừ một tiếng.

"Tôi là muốn ở cùng một chỗ với cậu mới muốn sinh con cho cậu, không phải là vì để cho cha mẹ tôi đồng ý." Hắn làm sao sẽ không biết Tống Tân Nghiệp nghĩ như thế nào, nhưng hắn biết chủ ý của mình, nếu như hắn không phải thật tâm thích Tống Tân Nghiệp, làm sao sẽ nói ra lời này.

Tống Tân Nghiệp gật đầu lia lịa, ôm Trương Mạo thỏa mãn thở dài, mặc dù lần này tới không gặp được cha mẹ vợ tương lai, nhưng có thể nhận được những lời này của Trương Mạo đã đủ rồi, ở trong lòng hắn so với bất cứ cái gì đều hữu dụng hơn.

Trương Mạo mấy hôm nay không có nghỉ ngơi tốt, Tống Tân Nghiệp phát sốt buồn ngủ, hai người ở trên một cái giường đơn đắp chăn, ôm nhau không đầy một lát đã ngủ.

Hàn Mạc và Thiệu Văn Phong đi dạo một vòng, mua về một đống lớn bao lớn bao nhỏ, tiểu bảo bối cũng mua mấy bộ quần áo mời.Đầu đội mũ quả dưa mặt cáo màu đỏ, mặc một cái áo bông đỏ lông xù, Hàn Mạc còn xấu xa mua cho tiểu bảo bối quần đuôi cáo, nhóc con vểnh mông nằm bò trên thảm nhung san hô, đuôi to màu đỏ theo nhóc vặn vẹo mông động động lúc ẩn lúc hiện.

"Ui cha, cháu trai của bà, thật là trắng trẻo mập mạp, giống như em bé trong tranh tết vậy." Dì Khương ở một bên cầm lấy cái trống hấp dẫn lực chú ý của nhóc, bốn người lớn ngồi ở bốn góc thảm, cầm trong tay các loại đồ chơi âm nhạc hấp dẫn nhóc.

"A a, u......" Tiểu bảo bối núc ních ngồi ở trên thảm, bàn tay thịt nhỏ ở trong miệng cắn hai cái, lắc lắc đầu nhìn nhìn dì Khương, chu khuôn mặt phấn hồng hừ hừ một tiếng.

Rõ ràng, nhóc không thích cái trống bà nội cầm.

Nghiêng đầu qua nhìn con cua âm nhạc 7 màu được cha Hàn cầm trong tay, vểnh vểnh bàn chân, thân thể hơi cong, cả thân thể mềm mại cong thành giống như con tôm, hai tay nhỏ nắm hai chân thịt nhỏ, niết niết niết.

Hiển nhiên, con cua nhóc cũng không thích.

Cha Hàn có chút buồn thiu, cháu trai nhà ông không thích ông.

Hàn Mạc cười một tiếng, ấn ấn đàn piano nhỏ trong tay, tiểu bảo bối nhất định nghe thấy tiếng tinh tinh tinh lập tức nghiêng đầu tới, nhìn piano trong tay Hàn Mạc, không có hứng thú gì.

Ngẩng đầu nhỏ lên buông tay nắm bàn chân ra, một cái nhìn thấy Hàn Mạc, khanh khách khanh khách cười vài tiếng, toét khóe miệng nước miếng đều chảy ra, run run rẩy rẩy vểnh mông, hai chân nhỏ mập đạp sàn nhà, hai tay chống mặt đất, hiển nhiên dáng vẻ của nhóc chính là muốn đứng lên.

Thiệu Văn Phong khơi mi, đưa tay muốn đỡ nhóc, bất quá Hàn Mạc ngăn cản lắc lắc đầu, nói: "Nó hiện tại muốn đứng thì để nó tự đứng, mấy hôm nay nên rèn để cho nó tự dùng sức, không ôm mãi được, tới lúc lớn lên chân mềm không có khí lực."

Tiểu bảo bối ô ô hai tiếng đặc biệt không vui, vểnh mông lắc lư lúc lâu mệt thở hổn hển mãi, cuối cùng từ bỏ, đặt mông lại ngồi trở lại trên mặt đất.

May mà thảm nhung dày, thịt mông tiểu bảo bối cũng nhiều, bằng không cái lực ngồi này đoán chừng có thể làm cho nhóc con khóc.

Hiện tại không ngã đau khóc cũng không khác nhiều, tiểu bảo bối dẹt miệng nhỏ, hít hít mũi liền muốn ngửa đầu gào khan.

Hàn Mạc trừng hai mắt, hừ một tiếng: "Không được khóc!"

Trong trí nhớ của tiểu bảo bối, ba ba vẫn luôn là ôn nhu, chỉ có ba ba lớn sẽ trừng mắt với mình, cho nên Hàn Mạc trừng mắt đối với nhóc mà nói căn bản không sợ.

Còn bồm bộp vỗ vỗ tay thịt nhỏ biểu thị rất tốt, ba ba khí thế không tệ.

Hàn Mạc vừa thấy nhóc căn bản không sợ mình có chút buồn bực, quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong lườm một cái, con trai không sợ mình chỉ sợ anh ta, trong lòng bất bình.

Tiểu bảo bối cũng không muốn khóc, dù sao cũng không đứng lên được dứt khoát liền vểnh mông bò tới bên cạnh Hàn Mạc, vịn cánh tay cậu, run run rẩy rẩy leo leo leo, nha! Đứng lên rồi.

Hàn Mạc thấy nhóc còn biết vịn tay mình đứng lên cũng rất vui vẻ, nhóc con thật thông minh.

Đỡ mông nhóc để cho nhóc con ở trước mặt mình nhảy nhót, mặc dù bàn chân còn chưa cách mặt đất, bất quá nhóc con rất vui vẻ, hai chân nhỏ co co duỗi duỗi làm vận động.

"Ba ba, ba ba." Tiểu bảo bối vui vẻ, miệng cũng ngọt, cười ha ha nhìn Hàn Mạc một đống âm thanh mùi sữa kêu ba ba, dẫn tới cha Hàn và dì Khương hâm mộ.

Bình thường bọn họ cũng dạy tiểu bảo bối rất nhiều, để cho nhóc gọi ông nội bà nội, kết quả mỗi lần cầm các loại đồ ăn nhóc thích ăn dụ dỗ nhóc mở miệng, đáng tiếc mỗi lần đều bị nhóc con lừa mất đồ ăn, ông nội bà nội cũng không gọi."Mạc Mạc, đói không?" Thiệu Văn Phong ở một bên dùng tăm ghim miếng thanh long đút tới trong miệng cậu, nhìn thấy con trai sáp tới mở miệng nhỏ cũng muốn ăn, anh cũng đút miếng nhỏ cho tiểu bảo bối.

Hàn Mạc gật gật đầu, ôm tiểu bảo bối vào trong ngực để cho nhóc nghỉ một lát.

"Cha, mẹ, chúng ta ra ngoài ăn, lúc nãy vừa về đã đặt chỗ ở quá lẩu dưới lầu." Mặc dù dì Khương nấu cơm rất hợp khẩu vị, nhưng lão thái thái tuổi cũng lớn, luôn nấu cơm giống như bảo mẫu, trong lòng cậu có chút áy náy.

Dì Khương hiển nhiên cũng biết ý tứ của Hàn Mạc, gật gật đầu đứng dậy về phòng thay quần áo. Đúng lúc hôm nay Hàn Mạc mua cho bà quần áo mới về, có thể mặc ra ngoài ăn cơm.

Thiệu Văn Phong và Hàn Mạc về phòng thay quần áo, sau khi thu thập xong vừa lúc cha Hàn và dì Khương cũng từ phòng ngủ đi ra ngoài.

Thiệu Văn Phong ôm tiểu bảo bối đi cùng với Hàn Mạc, hai cụ đi theo phía sau bọn họ, cười ha ha.

Người một nhà vây quanh bàn tròn ăn lẩu nóng hổi, tiểu bảo bối ăn lòng đỏ trứng gà Hàn Mạc đút cho nhóc vui vẻ nhai nhai nhai, nuốt xuống, há miệng lại ăn một miếng thịt tôm non.

"U u ~" Chu chu hai má, tiểu bảo bối ngẩng mặt lên, đưa tay cầm dưa chuột nhét vào trong miệng.

Hàn Mạc cũng không quan tâm nhóc, dù sao răng nhóc con đã mọc rồi, ăn dưa chuột không sao, nhai không vỡ nhóc sẽ phun ra.

"Đúng rồi, ngày kia đã đi làm, công ty anh năm mới có hợp tác gì chia cho bọn em không?" Gắp một ít thịt bò ngâm trong bát dấm, Hàn Mạc quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong khơi lông mày hỏi.

Thiệu Văn Phong giúp cậu từ trong nồi nhúng rất nhiều cá viên tôm viên, gắp tới trong bát cậu, "Có ít việc nhỏ, em muốn thử chút không?"

Việc nhỏ trong miệng nam nhân đối với công ty Hàn Mạc mà nói cũng không tính là nhỏ, trong lòng Hàn Mạc cũng rõ ràng, gật gật đầu vừa muốn nói chuyện, liền bị người cắt đứt.

"Thiệu tổng, thật là trùng hợp, ngài cũng dẫn người nhà tới đây ăn cơm a?"

Hàn Mạc xoay mặt nhìn, cau mày.

Người này cậu biết, còn từng hợp tác cùng.

"Hóa ra giám đốc Hàn cũng ở đây, thật đúng lúc, thật đúng lúc." Nam nhân đứng ở phía sau Hàn Mạc, vừa nãy không nhìn thấy cậu, chỉ nhìn thấy Thiệu Văn Phong.

"Đây là bác trai bác gái đi, cháu là ông chủ của Đại Hoa Mộc Tài, cháu họ Tôn......"

"Anh có việc gì hay không? Không có việc gì thì nhanh dẫn người của anh đi đi." Hàn Mạc lạnh mặt, lườm nữ nhân bên cạnh ông chủ Tôn đứng ở đó.

Nhìn cái gì mà nhìn, tiếp tục nhìn cầm đũa chọc mù con ngươi anh.

"...... Ách......" Ông chủ Tôn không nghĩ tới Hàn Mạc một chút mặt mũi cũng không cho hắn, chỉ có thể cười mỉa một tiếng lúng túng nhìn về phía Thiệu Văn Phong.

Thiệu Văn Phong khơi mi, nhìn hắn khoát khoát tay.

"Đi đi đi, đừng chậm trễ người một nhà bọn tôi ăn cơm." Tuy nói có chút hợp tác trên làm ăn với ông chủ Tôn này, bất quá Thiệu Văn Phong đối với người ngoài mà nói, cho tới bây giờ đều là Diêm vương mặt lạnh.

Ông chủ Tôn vội vàng cúi đầu khom lưng rời đi, thuận tiện kéo nữ nhân kia rời đi.

Hàn Mạc giễu cợt một tiếng, gắp thịt cá đút cho tiểu bảo bối, hừ một tiếng, "Đi tới đâu cũng dẫn tới một thân tanh tưởi."

Thiệu Văn Phong bật cười, lắc lắc đầu giơ tay lên nhéo mông cậu một cái, chọc cho Hàn Mạc đỏ bừng mặt, quay đầu lườm anh.

"Mạc Mạc, con ăn mấy thứ này chua không?" Dì Khương nhìn bát dấm của Hàn Mạc, mặt nhăn cau mày.

Bà từ lúc ăn cơm đã quan sát đồ Hàn Mạc ăn, thấy bát dấm kia của cậu đã ăn non nửa bát, có chút lo lắng dạ dày cậu sẽ không thoải mái.

Cha Hàn khơi mi, chỉ chỉ bát Hàn Mạc, "Mấy hôm nữa nhanh đi bệnh viện kiểm tra, con đây không chừng lại mang thai."

Hàn Mạc bĩu môi, lựa nấm hương trong đĩa ra gắp tới trong đĩa Thiệu Văn Phong, "Muốn ói."

"Em không phải rất thích ăn nấm hương hay sao?" Thiệu Văn Phong nghiêng đầu nhìn cậu, thấy sắc mặt cậu có chút không tốt lắm, vội vàng giơ tay lên sờ sờ mặt cậu, "Sao thế?"

Hàn Mạc nhíu nhíu mày, từ từ lắc đầu, "Ưm...... Vừa nãy có chút muốn ói, lúc này ổn rồi."

Cúi đầu ăn hai miếng rau, Hàn Mạc xoay mặt tiếp tục đút tiểu bảo bối ăn cơm.

"Em...... Ưm......" Một câu còn chưa nói ra khỏi miệng, bịt miệng lại mở to mắt, sau đó đứng lên liền chạy về phía phòng vệ sinh.

"Đây khẳng định chính là mang thai, mẹ đi xem xem." Dì Khương vội vã đứng lên, kết quả bị Thiệu Văn Phong ngăn lại.

"Mẹ, nhà vệ sinh nam mẹ có thể vào sao?" Lắc lắc đầu đứng lên, mình đi xem xem tình huống Hàn Mạc là thế nào.

Chương 75

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc vọt tới phòng vệ sinh sau đó mở vòi nước bồn rửa tay ra, cảm giác quay cuồng trong dạ dày làm cho cậu rất không thoải mái, nôn mấy lần, bởi vì vừa nãy ăn vài thứ, cho nên vẫn là phun ra không ít thứ chưa tiêu hóa.

Thiệu Văn Phong cầm một chai nước trái cây đưa cho cậu, lại lấy khăn giấy ra lau lau miệng cho cậu.

"...... Anh đây là để cho em uống?" Hàn Mạc nhận lấy nước trái cây nhìn nhìn, cau cau mày.

Vị nho, cậu không thích.

"Anh để cho em súc miệng, được không?" Anh lần đầu tiên tiếp xúc dựng phu mang thai kỳ đầu, cho nên biểu hiện của anh tương đối mà nói...... Thoạt nhìn rất trấn định, bất quá trong lòng khẩn trương muốn chết.

Hàn Mạc súc miệng, sắc mặt có chút trắng bệch.

Cầm lấy khăn giấy lau nước đọng khóe miệng, cậu ngẩng người nhìn về phía nam nhân, ngậm miệng đầy mặt không cao hứng.

"Em vừa giảm cân thành công, chả lẽ lại phải mập lại?" Đối với Hàn Mạc mà nói, mặc dù cơ bụng 6 múi không có cách nào đạt được, nhưng 4 múi vẫn là có thể, thật vất vả luyện ra 2 múi, chẳng lẽ cậu lại phải biến thành dáng vẻ cơ bụng lỏng lẻo sau đó ưỡn bụng lớn đi cũng không được kia?

Hàn Mạc tâm tình không tốt lắm, quay đầu nhìn nam nhân đứng bên cạnh, rầm rì nói: "Em chỉ sinh một đứa cuối cùng, không sinh thêm, anh nếu thích anh đi mà sinh."

Thiệu Văn Phong khơi mi, câu lên khóe miệng cười tà nhìn cậu, sáp tới hôn hôn trán cậu ôm cậu trong ngực nhẹ nhàng vỗ vỗ vai, "Anh lúc cùng em đi bệnh viện thuận tiện đi làm giải phẫu buộc garo thế nào?"

(Buộc garo là một phương pháp triệt sản, giống kiểu cắt ống dẫn tinh)

Hàn Mạc sửng sốt, xoay mặt nhìn anh, "Thật?"

Nếu như người đàn ông này có thể vì cậu đi làm buộc garo, vậy cậu liền không có chuyện gì phải lo lắng nữa.

Đối với tình cảm giữa hai người bọn họ, không có gì có thể hoài nghi nữa.

"Ừ, thật." Nam nhân nghiêm túc gật đầu, ôm cậu đi ra ngoài.

Phòng vệ sinh mặc dù đặt sáp thơm trừ hôi, nhưng vẫn là làm cho anh rất không quen ở chỗ này nói loại chuyện này với Hàn Mạc.

Hai người trở về trước bàn cơm, cha Hàn đang đút cơm cho tiểu bảo bối, thả ít mì cán bằng tay ở trong nồi canh nấu chín, tiểu bảo bối tự mình cầm muỗng nhỏ, không phải dùng để ăn cơm, mà là dùng để lắc, mỗi lần sau khi ăn xong một miếng mì, đều phải lắc muỗng hai cái để cho cha Hàn tiếp tục đút một miếng.

Chu chu khuôn mặt ú thịt nhai mì trong miệng, tiểu bảo bối vừa ý gật đầu quả dưa nhỏ, ừm ừm, cơm cơm ông nội đút ngon quá.

Hàn Mạc ngồi ở một bên đưa tay cầm bát trong tay cha Hàn qua, tự mình nghiêng người đút tiểu bảo bối ăn.

"Sắc mặt Mạc Mạc không tốt, không thoải mái?" Dì Khương nhìn Hàn Mạc ngồi xuống, nhẹ nhàng cau mày hỏi.

Hàn Mạc bĩu môi lắc lắc đầu, cầm khăn giấy lau lau miệng cho tiểu bảo bối, lại đút miếng mì, "Mẹ, con vừa nãy ói dạ dày không thoải mái, không có chuyện gì lớn."

"Ngày kia bệnh viên đã đi làm bình thường rồi, con nhanh dẫn Mạc Mạc đi kiểm tra một chút, nếu thật sự mang thai thì nhanh chóng làm chuẩn bị, lần này không thể lại chạy ra ngoài." Dì Khương quay mặt sang lườm Thiệu Văn Phong, mặc dù hai người cũng không nói chuyện đã qua, bất quá bà loáng thoáng có thể đoán được, hồi đó Hàn Mạc rời đi chính là vì đi sinh con.

Thiệu Văn Phong gật gật đầu đáp ứng.

Ăn cơm tối người một nhà đi bộ về phía nhà, trong lúc đó Hàn Mạc muốn ăn mì khoai tây chua cay ở phố tây, cả đường nhắc mãi. Ra khỏi quán lẩu tới tận nhà, quãng đường hơn 10 phút cậu chưa từng dừng lại nhắc mãi với Thiệu Văn Phong, muốn ăn mì chua cay, còn chỉ đích danh là mì khoai tây của quán đầu phố tây, quán khác không ăn.

Đưa tiểu bảo bối ăn no liền ngủ gà ngủ gật cho dì Khương ôm lên lầu về nhà, Thiệu Văn Phong quay mặt nhìn Hàn Mạc khơi lông mày, ngẩng ngẩng cằm, "Đi thôi, tới gara."

Hàn Mạc chớp chớp mắt, nghiêng nghiêng đầu, không hiểu đi theo nam nhân tới gara, "Đi làm gì?"

"Em không phải muốn ăn mì chua cay? Anh nếu hôm nay không để cho em ăn, đêm nay ngủ em còn không phải lật trời hả?" Mở cửa xe ghế phụ ra để cho cậu ngồi vào, Thiệu Văn Phong thở dài, chuyển qua vị trí tài xế lái xe.

Buổi tối lúc đi ra ngoài ăn cơm đã gần 7h, ăn cơm tối hơn 9h, hiện tại...... Từ thành đông lái xe đến thành tây, đường xe hơn 1 tiếng, cũng may mà lái xe trên đường buổi tối, bằng không hơn một tiếng cũng không tới được.
Lúc dừng xe ở quán mì khoai tây Thiệu Văn Phong nhìn đồng hồ đeo tay, vừa vặn 11h.

"Mạc Mạc, em nếu ăn xong còn muốn ăn cái khác chúng ta có thể tiếp tục, anh nghe nói phía trước có phố ăn vặt, trên căn bản đều là tiệm tạp hóa buôn bán 24h." Thiệu Văn Phong ôm vai cậu đẩy tới cửa quán, dù sao cũng là thời gian năm mới, mặc dù cũng có người ở trong quán ăn khuya, bất quá vẫn là lẻ tẻ vài ba người.

Hàn Mạc ừ ừ hai tiếng, ngửi mùi thơm nồi đất trong không khí nước miếng đều muốn chảy ra, nhìn bàn trống tìm vị trí, đi tới nghiêng đầu một cái, vừa vặn đối mắt với Tống Tân Kế cúi đầu uống canh đang ngẩng đầu nhìn cậu.

Hai người đều sửng sốt, kinh ngạc hỏi đối phương: "Sao mày ở đây?"

Tần Thụy từ phòng rửa tay đi ra nhìn thấy Hàn Mạc còn rất cao hứng, đi tới vỗ vai cậu, "Yêu Quái? Mày cũng muốn ăn?"

Thiệu Văn Phong đứng ở một bên nhìn cái tay khoát trên bả vai Hàn Mạc, sắc mặt có chút lạnh.

"Sờ đủ chưa? Sờ đủ rồi thì bỏ xuống, miễn cho con ngươi của dựng phu nhà cậu trợn lòi ra ngoài."

Anh vẫn luôn đối với Tống Tân Kế không có hảo cảm gì, cũng bởi vì thằng cha này từng nói với mình y và Hàn Mạc là người yêu, mỗi lần nhìn thấy Tống Tân Kế đều rất buồn bực.

Tuy nói hồi đó đáp ứng cho Tống Tân Kế mượn nhà ở chính là anh, bất quá nam nhân tỏ vẻ, anh thủy chung không có cách nào thích người này.

Trong tiềm thức anh coi Tống Tân Kế trở thành tình địch, chỉ bất quá tình địch này hiện tại mang thai, anh có thể thỏa đáng đối với y có chút tâm tình hơi tốt hơn.

Tần Thụy nhìn Thiệu Văn Phong, đây là lần đầu tiên hắn gặp mặt chính diện với người đàn ông này.

Bỏ tay từ trên vai Hàn Mạc xuống, nhìn Hàn Mạc đã cười ha ha ngồi ở bên cạnh Tống Tân Kế, hắn nhíu mày, "Yêu Quái, mày không định giới thiệu?"

Hàn Mạc duỗi một ngón tay, "Người đàn ông của tao Thiệu Văn Phong, đây là Tần Thụy, kia là Tống Tân Kế." Ngoắc ngoắc tay để cho Thiệu Văn Phong ngồi ở bên cạnh mình, cậu cười muốn một bát mì khoai tây chua cay.

Thiệu Văn Phong và Tần Thụy gật đầu với nhau, sau đó ngồi ở bên cạnh hai dựng phu nhà mình.

"Hơn 4 tháng? Thật là lớn." Hàn Mạc đưa tay sờ sờ bụng Tống Tân Kế, chẹp chẹp miệng.

"Sinh đôi có thể không lớn sao, mày xem anh có phải béo lên rất nhiều hay không?" Tống Tân Kế đưa tay xé bánh ngâm ở trong canh mì chua cay, xoay mình nhìn Hàn Mạc cau cau mày, "Anh hiện tại cực kỳ giỏi ăn, một ngày 5 bữa buổi tối trước khi đi ngủ còn phải đi ăn bữa khuya, nếu không nửa đêm liền đói tỉnh."

Trên dưới đánh giá y, lắc lắc đầu cầm lấy đũa từ trong bát y gắp miếng bành nhét vào trong miệng nhai nhai, khơi mi, "Ăn tốt như vậy a, em cũng muốn ăn."
"...... Mày có phải lại mang thai?" Tống Tân Kế có chút kinh ngạc nhìn cậu, lúc Hàn Mạc mang thai tiểu bảo bối khẩu vị trở nên rất kỳ quái, đồ muốn ăn đồ thích ăn đều hiếm lạ cổ quái, cho nên y không thể không nghi ngờ, Hàn Mạc lại trở thành dựng phu.

Thiệu Văn Phong ở một bên không đợi Hàn Mạc trả lời vấn đề của Tống Tân Kế liền đưa tay kéo một cái, kéo chiếc đũa của cậu lại duỗi tới trong bát Tống Tân Kế ra ngoài, lườm cậu một cái, "Bệnh từ miệng mà vào."

"......" Khóe miệng Tống Tân Kế co rút, thật sự muốn cầm chén canh ụp lên mặt nam nhân này.

Cái gì gọi là bệnh từ miệng mà vao? Chẳng lẽ y có bệnh sao?!

Tần Thụy giơ tay lên thuận sống lưng Tống Tân Kế, hời hợt nhìn Thiệu Văn Phong, sau đó xùy cười một tiếng, "Yêu Quái, người đàn ông của mày ngược lại rất coi trọng vệ sinh, làm sao coi trọng vệ sinh lại không ở nhà bọc màng giữ tươi cho mày lại mang mày ra ngoài hô hấp không khí đều là vi khuẩn vậy chứ?"

Mắt Hàn Mạc liếc một cái, nếu Tống Tân Kế cự lại nói Thiệu Văn Phong cậu đều không sao cả, dù sao cũng là Thiệu Văn Phong đâm chọc trước, nhưng Tần Thụy thì không được.

"Mày với Tống Tân Kế quan hệ gì mày đã giúp anh ấy ra mặt? Hai đứa mày đăng ký kết hôn chưa? Chưa đăng ký kết hôn hai đứa mày cầu hôn chưa? Thật không biết xấu hổ, cầm thú huynh mày đừng cảm thấy quá hài lòng, miễn cho tới lúc đó thất vọng quá lớn." Hừ một tiếng, giơ tay lên bưng hai nồi đất nhân viên phục vụ bê tới đặt trước người mình, ghé tới ngửi ngửi nồi mì hải sản trong nồi đất của Thiệu Văn Phong, lại ngửi ngửi nồi mì chua cay của cậu, chẹp chẹp miệng, "Vẫn là của em thơm."

"Ừ, thơm là được." Thiệu Văn Phong giơ tay lên cầm bánh xé thành mảnh nhỏ đặt ở trong nồi đất của cậu, ngẩng đầu lại muốn một cái bát không với nhân viên phục vụ.

Đây là để nguội ăn cho Hàn Mạc, miễn cho cậu quá gấp bị nóng.

Dư quang khóe mắt Tống Tân Kế nhìn tới chiếc nhẫn lập lòe phát ra tia sáng yêu diễm màu trắng trên ngón áp út trái của hai người, bĩu môi, "Hai người đi đăng ký kết hôn rồi?"

Tần Thụy cũng nhìn thấy, khơi mi, trong lòng tính toán hắn cũng nên trước đi mua nhẫn, sau đó cầu hôn, sau này hai người bọn họ liền danh chính ngôn thuận, miễn cho bị người khinh bỉ.

"Ô, ừ ừ, tao cầu đấy." Nhét đầy một miệng, Hàn Mạc gật gật đầu, nhếch miệng hì hì cười, "Đúng rồi, hôm nay không phải nói Trương Mạo tới nhà anh sao? Cha mẹ anh phản ứng gì?"

Đột nhiên nhớ tới chuyện này, Hàn Mạc xoay mặt hỏi.

Tống Tân Kế nhún nhún vai, cúi đầu ăn cơm, "Còn có thể có phản ứng gì, cha mẹ anh vẫn luôn cảm thấy Trương Mạo rất tốt, một chút kháng cự cũng không có đã tiếp nhận, bất quá nghe nói cha mẹ Trương Mạo hình như phản ứng rất lớn, sáng hôm đó Tân Nghiệp đi Trương Mạo bị mẹ cậu ấy khóa trái ở nhà không cho đi, chỉ sợ Trương gia bọn họ đoạn tử tuyệt tôn."

Hàn Mạc xùy cười một tiếng, chỉ chỉ bụng mình, lại chỉ chỉ bụng Tống Tân Kế, chẹp chẹp miệng, "Được chứ, hai chúng ta đều có thể mang thai, chẳng lẽ hai người bọn họ còn không thể mang thai? Cho dù Trương Mạo không có biện pháp, Tống Tân Nghiệp không chừng giống anh cũng có thể mang thai đấy, tới lúc đó mang thai sinh đôi, mỗi người một đứa, tốt quá."

Tống Tân Kế cũng gật gật đầu đồng ý lời này của cậu, ăn hai miếng đột nhiên bật cười.

"Cẩn thận sặc." Tần Thụy ở một bên thời khắc chú ý đến y cầm khăn giấy lau nước canh khóe miệng y.

"Anh đang nghĩ, nếu Tân Nghiệp sinh con sẽ là bộ dáng gì, ui cha, nó cao hơn anh cường tráng hơn anh, nếu thật sự mang thai...... Ha ha ha ha ha." Tống Tân Kế ngăn không được cười ra, loại hình ảnh này rất có chấn động thị giác, nếu thật sự có một ngày như vậy, y sợ rằng sẽ cười bất tỉnh.

Hàn Mạc cũng ở trong đầu nghĩ chút, quyết đoán cười muốn tè.

"Khụ khụ, anh đừng trêu em, kinh khủng quá, khụ khụ, vẫn là Trương Mạo mang thai thôi, Tống Tân Kế nếu thật sự mang thai, thế giới này liền sụp đỏ, thật kinh khủng."

"......" Hai nam nhân bên cạnh sửng sốt chút, bọn họ biết Tống Tân Nghiệp, không tự chủ được liền não bổ.

Thiệu Văn Phong thở dài giơ tay lên gõ trán Hàn Mạc, bất đắc dĩ cười nhìn dáng vẻ cậu má chuyển hồng, "Mau ăn, lát nữa nguội em ăn đau dạ dày."

Hàn Mạc ừ ừ hai tiếng ngừng cười, bất quá cũng không nhịn được hì hì cười khẽ hai tiếng, "Em còn muốn ăn thịt xiên nướng, muốn đi cùng không?"

Chỉ ăn hai miếng mì chua cay là không muốn ăn nữa, Hàn Mạc xoay mặt nhìn về phía Tống Tân Kế cũng đang lau miệng cũng thừa hơn nửa, khơi mi.

"Được, phố phía trước có, chúng ta cùng đi." Tống Tân Kế gật gật đầu, vừa nãy không muốn ăn, hiện tại bị Hàn Mạc nhắc tới liền có khẩu vị.

Thiệu Văn Phong đi tính tiền, Hàn Mạc và Tống Tân Kế ra cửa trước, Tần Thụy ở bên cạnh Tống Tân Kế đỡ y đi, chỉ sự đi đụng phải bụng.

Tần Thụy và Tống Tân Kế đứng ở một bên, Hàn Mạc đứng ở cửa, "Thiệu Văn Phong anh nhanh lên chút, em......" Quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong, một câu còn chưa nói hết đã nhìn thấy nam nhân kinh hoảng mở to mắt chạy về phía mình, sau đó bộp một tiếng, Hàn Mạc cảm thấy ót đau, thân thể mềm nhũn xuống, từ từ ngã nhào trên mặt đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau