THẲNG NAM BIẾN DỰNG PHU (HI! ĐỪNG CHẠY)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thẳng nam biến dựng phu (hi! đừng chạy) - Chương 56 - Chương 60

Chương 56

Edit + Beta: Vịt

**** Mấy hôm nay cứ bị bận ý:((((( Chán thời tiết Hà Nội hôm nay dã mannnnn:(((((

Hàn Mạc nhìn nhìn đồng hồ đeo tay, lại nhìn nhìn nam nhân, mím môi.

"Buổi chiều ngừng họp." Nhiệt độ cơ thể của nam nhân càng ngày càng cao, cậu ngồi ở một bên được nam nhân ôm ở trong ngực cũng có thể cảm giác được nhiệt khí từ trong hơi thở nam nhân phun ra.

"Anh không sao." Thiệu Văn Phong khẽ cười một tiếng, dùng đôi môi khô khốc hôn hôn trán cậu, lắc đầu đứng lên, "Anh đi."

Hàn Mạc cau mày, nhìn anh đi về phía ngoài cửa, không yên lòng đứng dậy đuổi theo.

"Anh chờ một chút, em đi với anh." Ở trước cửa thang máy kéo nam nhân, quay đầu lại nhìn về phía một đám nhân viên, "Nhìn cái gì mà nhìn, lúc tôi về các cô cậu nếu còn chưa làm xong bản kế hoạch, trừ lương!"

Thiệu Văn Phong không hiểu nhìn Hàn Mạc đuổi theo tới đây cùng anh đi vào thang máy, khơi mi, "Đi theo anh làm gì? Em buổi chiều không phải còn phải đi làm sao."

"Em sợ anh lái xe không an toàn." Đưa tay từ trong tay nam nhân cầm lấy chìa khóa, Hàn Mạc trợn mắt trắng với anh, giơ tay lên sờ sờ trán nam nhân, mím môi, "Đi tiêm chứ?"

Thiệu Văn Phong xùy cười một tiếng giơ tay lên ôm lấy vai cậu, đè sức nặng nửa người mình lên người cậu, "Không cần, lát nữa uống ít nước ấm là ổn."

Hai người một đường đến bãi đậu xe, Hàn Mạc lái xe, nhìn Thiệu Văn Phong ngửa đầu nhắm mắt nghỉ ngơi hơi cau mày.

Cậu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông này yếu ớt như vậy, sắc mặt có chút nhợt nhạt, buổi sáng lúc ra ngoài cậu cư nhiên không phát hiện, thằng cha này rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào không thoải mái, nếu mình không gọi anh ấy đến đưa cơm, đoán chừng hôm nay người đàn ông này cho dù phát sốt chết cháy cậu cũng không biết.

Càng nghĩ càng không yên lòng, vẫn là cầm điện thoại của Thiệu Văn Phong lật lật số.

Cậu nhớ nam nhân từng nói anh có một bác sĩ chăm sóc y tế, đặc biệt định kỳ kiểm tra thân thể cho anh.

Nhân lúc đèn đỏ, Hàn Mạc cúi đầu lật điện thoại, sau khi tìm được số gọi tới. Sau khi nói rõ ràng tình huống hiện tại của nam nhân, hẹn bác sĩ trực tiếp tới công ty truyền nước cho anh, Hàn Mạc lúc này mới coi như hơi yên lòng.

Ngải Văn nhìn Hàn Mạc đi vào phòng làm việc cùng boss nhà mình có chút không hiểu, hắn cầm cặp văn kiện đứng ở đó, nhất thời không biết có nên đi theo vào hay không.

"Người của TH mấy giờ đến." Thiệu Văn Phong ngồi ở trên ghế sa lon, giơ tay lên ấn trán trướng đau, xoay mặt nhìn Hàn Mạc, chớp chớp mắt ra hiệu anh không sao.

"Còn 40 phút nữa người của TH sẽ đến, boss...... Anh bị bệnh?" Ngải Văn đưa cặp văn kiện cho Thiệu Văn Phong, mím môi nhìn anh.

40 phút?

Hàn Mạc cau mày, quay đầu nhìn về phía Ngải Văn nói: "Anh không thể độc lập hoàn thành đàm phán lần này? Anh ấy bị sốt, tôi bảo bác sĩ tới truyền nước cho anh ấy rồi, thời gian 40 phút khẳng định không đủ."

Trong lòng Ngải Văn run lên, tự hắn? Nếu hắn có thể tự mình làm được hắn đã có thể tự mình làm một mình rồi, loại chuyện này căn bản không phải một mình hắn có thể xử lý.

Thiệu Văn Phong kéo tay Hàn Mạc cầm lấy, khẽ cười một tiếng, "Anh không sao, Ngải Văn cậu trước đi ra ngoài chuẩn bị tài liệu hội nghị, tôi lập tức tới."

Ngải Văn gật gật đầu, nhìn Hàn Mạc một cái không nói chuyện xoay người đi ra ngoài.

Hắn luôn cảm thấy Hàn Mạc cùng với boss của bọn họ không đơn thuần là quan hệ anh em, anh em nhà ai thân mật như vậy......

Ngải Văn đi ra ngoài không lâu bác sĩ của Thiệu Văn Phong đã vào phòng làm việc, đo nhiệt độ cắm kim, tốc độ nhanh Hàn Mạc đều cảm thấy hắn là tên lừa tiền.

Liếc nhìn thời gian, Hàn Mạc cau mày, "Em đi với anh."

Trên một mu bàn tay của Thiệu Văn Phong dán băng dính ghim kim, một tay khác lật văn kiện mở ra trên đùi, đang đầu váng não căng nhanh chóng xem, sau khi nghe thấy lời này của Hàn Mạc sửng sốt một chút mới ngẩng đầu nhìn cậu, không hiểu cau mày, "Mạc Mạc, em vừa nãy nói gì?"

"Anh không phải muốn đi họp sao, em cũng đi." Hàn Mạc đưa tay cầm văn kiện anh đặt trên đùi qua, lướt nhanh, trong vòng mười phút, toàn bộ xem một lần, sau đó cau mày, "Số liệu không đúng."

Thiệu Văn Phong sáp tới cằm gác lên trên vai cậu, huh? một tiếng.

"Chỗ nào không đúng?"

"Báo cáo số liệu bọn họ cung cấp không đúng, thứ như này nếu như xây ra không tới 3 năm nhất định sẽ sập." Chỉ chỉ một tấm bản vẽ trong đó, Hàn Mạc xoay mặt nhìn nam nhân, "Công ty TH muốn cùng các anh hợp tác công trình kiến trúc này? Em tưởng anh đối với bất động sản không có hứng thú gì.""Anh có hứng thú với tiền." Thiệu Văn Phong nhún vai một cái, cầm bản vẽ qua nhìn nhìn, vẫn là không nhìn ra có vấn đề gì, "Mạc Mạc, em làm sao hiểu cái này?"

Lần trước Hàn Mạc thiết kế bản bất động sản kia anh vẫn luôn muốn hỏi, thiết kế quảng cáo và thiết kế kiến trúc khác nhiều như vậy, Mạc Mạc nhà anh sao lại lợi hại thế, nhân tài.

"Dựa vào cái này ăn cơm, đi, em cùng anh đi đàm phán, bản vẽ này không thể dựa theo bọn họ đưa mà làm, tiền chia em một nửa." Trợn mắt trắng, Hàn Mạc đứng lên kéo anh một cái, nhìn nhìn xe đẩy nhỏ treo bình ở bên cạnh, xoay con ngươi, nảy ý.

Thiệu Văn Phong khơi mi, đứng dậy đi theo cậu ra ngoài.

Chậc, bộ dáng nhỏ này của Mạc Mạc nhà anh anh thích nhất, có chút đắc ý có chút khoa trương, còn mang theo một cỗ ý vị ngang ngược.

Chậc chậc.

Trương Mạo từ lầu dưới đi lên, cố ý tới phòng làm việc của Hàn Mạc xoay một vòng, vừa nãy lúc từ chỗ lễ tân công ty đã nghe thấy bát quái, Thiệu Văn Phong cư nhiên ngang nhiên xách cơm hộp tới đưa cơm.

Kết quả có thể nghĩ, trong phòng làm việc của Hàn Mạc không có ai.

"Giám đốc Hàn đâu?" Quay đầu nhìn về phía nhân viên đầy phòng, Trương Mạo khơi mi.

"Vừa nãy cùng đi ra ngoài với Thiệu tổng của RS rồi."

Trương Mạo gật gật đầu xoay người rời đi, dù sao công việc của Hàn Mạc chỉ cần hoàn thành là được, hắn không quan tâm Hàn Mạc có phải mỗi ngày đúng hạn ở trong phòng làm việc ngốc hay không.

Tống Tân Kế ở trong nhà của Thiệu Văn Phong, không cảm thấy có cái gì không quen, Hàn Mạc đều đã mang đồ dùng quen thuộc trong nhà y tới đây, cầm lấy tấm hình sản khoa mấy hôm trước đi bệnh viện chụp xem một chút, y bĩu môi.

Thai nhi rất tốt, chỉ là y không tốt lắm.

Thở dài, y đứng lên đi tới trên ban công lớn lộ thiên, nhìn hồ bơi phía dưới bĩu môi, Thiệu Văn Phong vì có thể tới chỗ Hàn Mạc cọ giường thật sự là lãng phí, nhà cao cấp như vậy cũng có thể tùy tiện cống hiến ra ngoài.

Duỗi lưng mỏi, ngáp, y nắm ở trên ghế dựa cầm lấy hướng dẫn dựng phu lật lật, nhìn nội dung bên trong tâm lại bay thật xa.

Tần Thụy mấy hôm nay nóng nảy đã đem cảnh sát mời hắn đi giải phẫu thi thể phân tích vụ án đều quăng dao phẫu thuật bỏ chạy, điện thoại di động bị hắn ném vỡ mấy cái, chính là bởi vì không tìm được Tống Tân Kế mới sẽ như thế.

Thời gian hơn nửa tháng, hắn tìm mấy tiểu nam sinh, mỗi lần đều là cởi quần áo ra để cho người ta dùng miệng khẩu giao, nhưng không đứng nổi, điều này làm cho hắn càng khó chịu.
Hắn biết rõ ràng mình không có bệnh, mỗi lần đến tối vừa nghĩ tới dáng vẻ Tống Tân Kế ở dưới thân mình, hắn liền một trụ chống trời, tinh thần phấn chấn tuốt mấy lần cũng vô dụng, cuối cùng chỉ có thể nghĩ mấy chuyện khác để dời đi lực chú ý, đáng tiếc, uổng công, một chút tác dụng cũng không có.

Tần Thụy vốn là đi tới chỗ anh đẹp trai tỏa sáng hấp dẫn ánh mắt người khác, hiện tại......

Sờ sờ râu lún phún trên mặt, Tần Thụy cầm lấy điện thoại di động và ví tiền, kéo vali da đi về phía sảnh sau sân bay. Hắn cũng không tin, mình tìm tới còn tìm không được hàng chạy trốn Tống Tân Kế kia!

Tống Tân Kế ở nhà làm trạch nam, đón tiếp Hàn Mạc và Thiệu Văn Phong cộng thêm tiểu bảo bối giá lâm.

Dự án hợp tác kia của công ty Thiệu Văn Phong bởi vì đột nhiên nhúng tay của Hàn Mạc, trực tiếp thay đổi cục diện, vốn là chia đều 5:5 biến thành chia 4:6, Thiệu Văn Phong cao hứng lúc đó bệnh liền khỏi, ôm Hàn Mạc hung hăng hôn hai cái.

Dẫn tiểu bảo bối tới thăm Tống Tân Kế, nhóc con đã không nhớ rõ y, chỉ bất quá vẫn là rất thân thiết, gần đây nhóc con luôn muốn cố gắng đứng lên cất bước, Hàn Mạc đi tới đâu cũng để cho Thiệu Văn Phong ôm nhóc, xe con nít đã không có cách nào thỏa mãn yêu cầu của tiểu bảo bối.

"Bảo bối, còn nhớ cha nuôi không?" Đưa tay từ trong ngực Thiệu Văn Phong ôm tiểu bảo bối tới, xóc xóc thử sức nặng một chút, Tống Tân Kế mặt mày rạng rõ nhìn Hàn Mạc, "Nó nặng hơn nhiều rồi, lớn lên cũng rất cao."

"Nói xàm, cũng không xem xem là ai sinh, đây gọi là gen di truyền tốt." Hàn Mạc quay đầu nhìn chung quanh, cậu vẫn là lần đầu tiên tới căn biệt thự này của Thiệu Văn Phong, hoàn cảnh không tệ lắm.

Thiệu Văn Phong nhìn dáng vẻ của cậu liền biết cậu thích, ôm vai cậu đi vào bên trong dẫn cậu xoay một vòng, nhìn dáng vẻ cậu sau đó cười, "Thích? Tòa bên kia cũng là của anh, để trống, em nếu thích thì tự mình đi lắp đặt, sau này chuyển tới."

Hàn Mạc chớp chớp mắt, trong đầu nhanh chóng tính toán con số một chút, gật đầu, "Được, em trở về đưa anh một nửa chi phí, sau đó em liền có thể được hưởng quyền ở rồi, nhớ chứng nhận bất động sản thêm tên của em."

"Hàn Mạc, không kết hôn thêm tên thế nào, mày đây là cầu hôn với Thiệu Văn Phong hả?" Tống Tân Kế ôm tiểu bảo bối xoay người nhìn cậu, khơi mi.

Thiệu Văn Phong ngược lại cười không ngừng, sáp tới hôn hôn má Hàn Mạc, "Được, anh đi cho người làm việc này, nhớ chuyển tiền tới thẻ của anh là được."

Hàn Mạc ngược lại không cảm thấy có cái gì không đúng.

Cái này tính là cầu hôn? Cậu chỉ là rất thích hoàn cảnh nơi này, cộng thêm...... Cậu không muốn chiếm tiện nghi của Thiệu Văn Phong.

"Anh đừng cứ ôm nó mãi, anh không phải mang thai sao." Đi tới nhận lấy tiểu bảo bối đặt vào trên thảm lông trải trên mặt đất, nhìn nhóc vịn cẳng chân mình dùng sức đứng lên, vội vàng khom lưng nắm tay nhỏ của nhóc đỡ, giúp nhóc đứng lên.

Tống Tân Kế sáp tới nhìn sờ sờ hai chân tiểu bảo bối, khơi mi, ánh mắt nhìn về phía Hàn Mạc có chút kinh ngạc, "Vật nhỏ này hiện tại 10 tháng nhỉ?"

"Ừ, 10 tháng rồi, làm sao?" Hàn Mạc gật gật đầu, đỡ tiểu bảo bối đã đứng lên bước một bước nhỏ.

Hai chân mập nhỏ run run rẩy rẩy, mắt thấy sắp ngã nhào trên mặt đất, Thiệu Văn Phong vội vàng đưa tay đỡ mông thịt nhỏ.

Bảo bối khà khà khà cười không ngừng, một chút cũng không sợ, tiếp tục nhấc chân nhỏ cất bước về phía trước.

"Đừng để nó đứng thời gian quá dài, cẩn thận sau này xương đùi biến hình." Tống Tân Kế cau mày, cảm thấy còn chưa tới lúc để cho trẻ con bước đi, đi quá sớm đối với phát triển xương cốt sau này sẽ có ảnh hưởng.

Hàn Mạc gật gật đầu, đặt ngã nhóc con.

Kết quả có thể nghĩ, bảo bối không vui, lắc lư mông nhỏ chính là muốn đứng lên.

Không có cách nào, đành phải lại đỡ nhóc dậy đi hai bước, đang ồn ào, điện thoại của Hàn Mạc vang lên, lấy ra vừa nhìn cậu cau mày, "Êu, cầm thú huynh, mày bên đó không phải rạng sáng sao? Sao lại có thời gian gọi cho tao chứ, theo lượng nhu cầu của mày, hiện tại không phải nên lăng giường với tiểu tình nhân nào hay sao!"

Hàn Mạc nhìn Tống Tân Kế ở đó ngẩn người, nhấc chân đá chân y, lườm một cái.

Không tiền đồ!

Tống Tân Kế mím môi, cười khổ lắc đầu, xoay người tới phòng bếp rửa trái cây cho bọn họ ăn.

"Tao tới thành phố Tân Hải rồi, Yêu Quái, nghe nói mày có con rồi? Buổi tối tao mời khác, chúng ta gặp mặt một lần." Tần Thụy chặn một chiếc xe, báo địa chỉ.

Hàn Mạc khóe miệng co rút hai cái, cảm thấy lần này...... Chuyện lớn rồi.

Chương 57

Edit + Beta: Vịt

Hàn Mạc đặt điện thoại xuống, chẹp chẹp miệng, quay đầu nhìn Tống Tân Kế bưng đĩa trái cây đi tới, chớp chớp mắt.

"Tần Thụy tìm tới rồi, buổi tối hẹn bọn em ăn cơm." Đầu ngón tay chỉ chỉ tiểu bảo bối nằm nhoài trên mặt đất chơi đùa với Thiệu Văn Phong, lại chỉ chỉ mình."

Tống Tân Kế mím môi nhìn Hàn Mạc, ngồi ở một bên vỗ vỗ tay hấp dẫn lực chú ý của tiểu bảo bối.

Tiểu bảo bối nghe thấy âm thanh, quay đầu qua nhìn y, dẩu dẩu miệng nhỏ, ê ê a a lắc lắc đầu bò về phía Tống Tân Kế.

"Anh đây là gọi cún con hả?" Hàn Mạc đập y một cái, trợn mắt trắng.

Thiệu Văn Phong khom lưng giơ cao tiểu bảo bối lên, tiểu bảo bối ngơ chút, oa một tiếng khóc lên, làm kiểu sét đánh mà không có mưa.

Hàn Mạc trong lòng cả kinh, vội vàng đi qua nhìn, kết quả nhóc con oa oa hai tiếng, sau đó liền biến thành cười khà khà khà, còn phát ra âm tiết bo bo bo bo

(nhưđã giải thích, bo bo ởđây là "ba ba")

Tống Tân Kế lắc lắc đầu, nhìn Thiệu Văn Phong.

Người đàn ông này một thân tây trang hưu nhàn nổi tiếng, khí chất nhân sĩ thành công nhìn một cái không sót gì. Ôm tiểu bảo bối nhưng một chút không hợp cũng không có, y bĩu môi, "Thiệu tiên sinh coi như thật sự là dáng vẻ người chồng rồi."

"Ừm, cám ơn khen ngợi." Thiệu Văn Phong nhìn y một cái, khẽ cười gật đầu.

Hàn Mạc trợn to mắt trắng, cầm lấy khăn ướt lau miệng cho tiểu bảo bối, đút nhóc một miếng thanh long, thấy nhóc nhai nhai nuốt xuống sau đó bĩu miệng nhỏ nghiêng đầu, rõ ràng là không thích.

Thiệu Văn Phong buồn cười nhìn Hàn Mạc dẩu miệng trợn mắt, ôm tiểu bảo bối ngồi ở bên cạnh Tống Tân Kế, "Hai người tiếp tục nói, vừa nãy không phải nói chuyện cái tên...... tên Tần Thụy mời ăn cơm tối sao."

Hàn Mạc co rút khóe miệng, lườm Thiệu Văn Phong, tự vạch áo cho người xem lưng.

Tống Tân Kế khe khẽ thở dài, sờ sờ bụng, "Hai người đi thôi, tôi không có ý định đi gặp cậu ta."

Ít nhất y hiện tại vẫn chưa muốn gặp Tần Thụy, luôn cảm thấy gặp mặt cái tên đàn ông không nói được 3 câu kia nhất định sẽ nổi nóng đánh. Y hiện tại phải vì đứa nhỏ trong bụng suy nghĩ, không dám đảm bảo gặp mặt Tần Thụy không chọc y tức giận động thai khí.

Ding ling ling hai tiếng, Hàn Mạc lấy điện thoại ra lật tin nhắn, chớp chớp mắt, không hiểu ngẩng đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong, "Chỗ này là đường Tùng Giang? Đường phía trước có phải có một khách sạn Tùng Giang hay không? Tần Thụy này là chó điện tử hả? Tống Tân Kế trên người anh có phải bị cậu ta lắp GPS hay không, sao có thể bé như vậy chứ!"

"......" Tống Tân Kế cười khổ nhìn cậu, thân thể nghiêng dựa vào trên ghế salon, im ắng không lên tiếng.

Y rốt cuộc là tiến vào trong vòng luẩn quẩn gì, làm sao trùng hợp như vậy! Nếu y ra ngoài đi bộ hít thở không khí, khó tránh khỏi có thể đụng mặt Tần Thụy.

Thiệu Văn Phong ngược lại cảm thấy còn không bằng trực tiếp gặp mặt nói rõ ràng, giống như anh và Hàn Mạc, đi bao nhiêu đường cong.

"Anh còn không bằng nói chuyện rõ ràng, kéo dài mãi có ý nghĩa?" Ôm ngang tiểu bảo bối ngủ gà ngủ gật trong ngực đổi thoải mái, Thiệu Văn Phong nghiêng đầu nhìn Tống Tân Kế, khơi lông mày, "Trốn tránh tới lúc vẫn là anh tự hối hận."

Hàn Mạc bĩu môi, ngược lại cảm thấy lời này của nam nhân nói không sai.

Một dựng phu thế nào cũng phải có người chăm sóc, Tống Tân Kế mặc dù không thiếu tiền mời bảo mẫu, nhưng đó dù sao cũng là bảo mẫu không phải cha của con y, chăm sóc không chu đáo.

Bất quá có một điểm cậu cũng suy nghĩ, Tống Tân Kế và Tần Thụy khẳng định không phải là sinh hoạt tình cảm hài hòa, bằng không Tống Tân Kế sẽ không biến thành như bây giờ.

Vốn là nam nhân rất dương quang ôn nhu, lúc này thoạt nhìn tối tăm không ít.

"Tống Tân Kế......" Hàn Mạc sáp tới ngồi ở bên cạnh Tống Tân Kế, khơi lông mày, "Anh với Tần Thụy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Hàn Mạc kỳ thực không quá quan tâm loại bát quái tình cảm này, nhưng nhìn bộ dáng sống dở chết dở của Tống Tân Kế luôn cảm thấy không an lòng. Nếu không phải cậu cho Tống Tân Kế danh thiếp của Tần Thụy, đoán chừng hai người bọn họ cũng sẽ không có liên hệ.

Tống Tân Kế nếu như biết Hàn Mạc sẽ bởi vì chuyện này khổ sở tâm bất an, e rằng sẽ cười chết.

Tấm danh thiếp mà Hàn Mạc cho y, y xuống máy bay liền hiến cho thùng rác sân bay nước M rồi, căn bản không định dùng. Chuyện của y và Tần Thụy căn bản là ngoài y muốn, kết quả ngoài ý muốn này lại làm cho y hãm sâu vào.

"Hai bọn anh...... Haizz, nghiệt duyên."

Hai chữ, khái quát bất đắc dĩ và chua xót của Tống Tân Kế đối với tình cảm luân hãm của mình, còn có luyến tiếc đối với người đàn ông Tần Thụy kia.
Y biết y thích Tần Thụy, khả năng y chính là thụ thể ngược, bằng không làm sao người ta mỗi lần đối với mình hung bạo như vậy y ngược lại khoái cảm liên tục? Nói trắng ra, y chính là con mẹ nó tiện.

"...... Vậy buổi tối anh đi không?" Hàn Mạc nhìn y một cái, bĩu môi duỗi tay cầm quả cam bóc bóc bóc. Nghiệt duyên? Cậu và Thiệu Văn Phong cũng coi như nghiệt duyên.

"Đi, nói rõ ràng." Hít sâu một cái, Tống Tân Kế gật đầu.

Được, dù sao trốn cũng không được, vậy thì dứt khoát ngay mặt xuất kích.

Y đã chạy trốn một lần, cho dù y thật sự muốn kết thúc với Tần Thụy, cũng không thể sợ hãi rụt rè như vậy.

Hàn Mạc cúi đầu cạch cạch cạch gửi tin nhắn, sau đó nhìn Tống Tân Kế, "Thu dọn, đi, dù sao em cũng ở đây, cậu ta nếu dám rống to la to với anh em gọt cậu ta."

"Được rồi được rồi, mày tỉnh lại đi, anh thế nào cũng là đàn ông, không cần mày giúp anh ra mặt." Dở khóc dở cười ngẩng đầu nhìn Hàn Mạc hầm hừ, lắc lắc đầu đứng dậy thay quần áo.

"Ừ." Đối với nam nhân sẽ nói ra lời như vậy Hàn Mạc đã nghĩ đến, dù sao anh và Tần Thụy không quen biết, cộng thêm tiểu bảo bối ở chỗ nhiều người cũng sẽ không quen, lát nữa nếu ầm ĩ cậu còn sợ dọa tới con trai bảo bối nhà mình đấy.

"Xe em lát đi, anh đón xe." Thiệu Văn Phong ôm tiểu bảo bối đeo túi, thò người qua hôn hôn khóe miệng Hàn Mạc, lại từ trong túi quần đưa chìa khóa xe cho cậu, "Đừng uống rượu, đừng kích động."

Hàn Mạc trợn mắt trắng hừ một tiếng, khom lưng hôn hôn khuôn mặt ú thịt của tiểu bảo bối, lại hôn hôn cằm nam nhân, "Ừ, biết rồi, ông xã."

Tống Tân Kế thay xong quần áo đi ra ngoài không nhìn thấy Thiệu Văn Phong và tiểu bảo bối, không hiểu nhìn Hàn Mạc đã đi tới cửa thay giày, khiêu mi hỏi: "Nam nhân với con trai nhà mày đâu?"

"Về rồi, tiểu bảo bối ngủ, Thiệu Văn Phong chiều nay còn sốt đấy, giờ mới vừa hạ sốt, đi thôi, thời gian sắp đến rồi". Mở cửa quay đầu nhìn y, Hàn Mạc chớp mắt một cái, đột nhiên nói: "Tống Tân Kế, anh thích Tần Thụy hay không."

"......" Tống Tân Kế sửng sốt, cười khổ nhìn cậu, "Mày nói anh thích cậu ta không?"

Nếu như không thích, làm sao sẽ quyết định sinh con.

Nhưng mà thích thì thích, cùng nhau sống vẫn là có khác biệt. Y không biết có thể cùng Tần Thụy tiếp tục sinh sống trong một không gian hay không, y cảm thấy nếu như sau này mình mang theo con, hoặc là sẽ tìm thêm người khác, cũng không phải là không có khả năng. Nhưng từ tình huống trước mắt mà nhìn, cái này vẫn không dễ nói, không phải vấn đề y hiện tại nên suy nghĩ.

Khách sạn Tùng Giang, Hàn Mạc dừng xong xe nhìn Tống Tân Kế sắc mặt có chút trắng bệch, lo lắng cau mày, "Anh say xe?"

"Anh nôn nghén." Tống Tân Kế che miệng, xe vừa đứng im liền mở cửa xe chạy xuống, một đường chạy về phía WC đại sảnh khách sạn.

Hàn Mạc sshh một tiếng, thở dài.

Thôi vậy, cậu biết nôn nghén là không thoải mái cỡ nào, trước đi xem xem thằng cha Tần Thụy kia biến thành dạng gì rồi nói sau.Vào khách sạn, một cái liền nhìn thấy Tần Thụy ngồi ở trong đại sảnh đang cúi đầu xem tạp chí thỉnh thoảng bưng ly rượu đỏ uống ngụm nhỏ, cậu híp mắt, quay đầu nhìn về phía chỗ Tống Tân Kế vừa mới biến mất, cau mày.

"Yêu Quái!" Tần Thụy vốn định gọi nhân viên phục vụ khách sạn lấy thêm cho hắn chai rượu đỏ tới đây, không nghĩ tới vừa quay đầu liền nhìn thấy Hàn Mạc, giơ tay lên chào hỏi một tiếng.

Hàn Mạc chẹp chẹp miệng, đi tới trên dưới đánh giá Tần Thụy đã đứng lên, khẽ hừ một tiếng, câu lên khóe miệng, "Cầm thú huynh, mấy năm không gặp chiều cao của mày sắp vượt qua cây giống bên ngoài rồi, tồng ngồng a."

"Chậc, anh sau này trổ mã tốt, không phải nói dẫn theo con mày tới sao, nhóc con đâu!" Tần Thụy cười giơ tay lên kéo cậu ngồi xuống, nhìn về phía sau cậu, không có người khác.

Trong lòng có chút thất vọng.

Hắn vốn cho rằng, Hàn Mạc sẽ mang theo Tống Tân Kế cùng đi gặp hắn.

Trước khi đến, hắn nghĩ, nếu như nhìn thấy Tống Tân Kế, nhất định không nói hai lời đánh nam nhân chạy trốn kia một trận rồi lại nói, nhưng ngồi lên máy bay hắn đã đổ suy nghĩ, luôn cảm thấy chỉ cần có thể nhìn thấy người Tống Tân Kế là được rồi, nhưng hiện tại không nhìn thấy, cảm giác thất vọng tràn ngập trong lòng, rất không thoải mái.

"Nhìn gì đấy?" Hàn Mạc xùy cười một tiếng, cũng nhìn về phía WC, có chút lo lắng Tống Tân Kế.

Lâu như vậy rồi, làm sao còn chưa ra.

"Không a, Yêu Quái, mấy năm nay sống thế nào?" Tần Thụy cười cười, giơ tay lên gọi nhân viên phục vụ tới chọn món.

"Ba người, còn có một người đợi lát nữa tới đây." Hàn Mạc thấy hắn chỉ chọn phần hai người, nhàn nhạt lên tiếng nhắc nhở.

Nam nhân sửng sốt, sau đó biểu tình trên mặt là kinh hỉ bản thân hắn cũng không biết, "Có phải Tống Tân Kế hay không?"

"Đúng rồi, anh ấy tới phòng vệ sinh, cũng không biết có phải gặp phiền toái hay không, sao lâu như vậy còn chưa đi ra, mày ngồi một lát, tao đi xem chút." Hàn Mạc nhún vai một cái, giống như không nhìn thấy biểu tình xoắn xuýt trên mặt Tần Thụy, đứng lên cất bước.

"Tao đi với mày." Kéo cánh tay cậu lại, Tần Thụy đứng lên.

Xoay người còn chưa đi, liền nhìn thấy Tống Tân Kế cúi đầu từ phía phòng vệ sinh đi ra, sau đó......

Tống Tân Kế nhìn nam nhân đứng ở trước mặt mình, sửng sốt, sau đó lộ ra vẻ mặt vui mừng, giang hai tay ra kiễng mũi chân, trực tiếp cùng nam nhân cao lớn trước mặt mình ôm.

"Nhớ anh muốn chết, sao nhiều năm như vậy cũng không về."

Nam nhân cao lớn chiều cao gần 2m, đứng ở chỗ đó giống như một ngọn núi che khuất y kín mít, khom lưng, ôm y vào trong ngực, cọ cọ má, cười khẽ, "Đây không phải về rồi sao, cha mẹ khỏe không?"

"Ừ, rất tốt, anh lần này về còn đi chứ?" Gặp được nam nhân nhiều năm không gặp, Tống Tân Kế rất vui vẻ, Chỉ là lời còn chưa nói hai câu, lại xoay người vọt vào WC.

Nam nhân sửng sốt, theo cậu đi vào.

Ánh mắt Tần Thụy âm lãnh nhìn Tống Tân Kế và nam nhân biến mất, khuôn mặt tuấn tú đen sì đều có thể làm mực nước dùng.

"Chậc, nam nhân kia là ai nhỉ, rất đẹp trai nhe, không nghe anh ấy nói qua, thả nào không nói tiếng nào đã từ nước ngoài trở về, hóa ra là có anh đẹp trai làm bạn a." Hàn Mạc ở một bên chậc chậc chậc phát ra âm thanh, nói mát.

Tần Thụy quay đầu nhìn về phía Hàn Mạc, cau mày, "Yêu Quái, mày có phải đã bàn bạc với y hay không?"

"Tao bàn bạc cái gì? Anh ấy mang thai, Tần Thụy, đứa nhỏ này á, thật sự không biết được là của mày, hay là của nam nhân kia." Hai tay xòe ra, nhún vai, Hàn Mạc xoay người đi trở về, vừa đi còn vừa ở chỗ Tần Thụy không nhìn thấy nhếch miệng thoải mái cười to.

Tống Tân Kế, người có chí!

Bất quá cậu phải nhanh chóng gọi điện thoại cho Tống Tân Nghiệp báo một tiếng, anh cả nhà mày về rồi, nhanh giấu Trương Mạo đi đừng để anh ta nhìn thấy, bằng không, êu êu êu, hành hạ chết mày.

Oa hahahaha, có trò hay xem rồi.

______________

Đoán đi, các thím hãy đoán đi =)))) Anh đẹp trai kia là ai?????

Chương 58

Edit + Beta: Vịt

Lúc Tống Tân Nghiệp nhận được điện thoại của Hàn Mạc giật mình, thiếu chút nữa ném chìa khóa mở cửa xuống dưới đất.

"Mày nói ai về?" Hắn ổn định tâm thần, mở cửa vào nhà, liền thấy Thiệu Tử An đang thu dọn bàn cơm, Trương Mạo không biết tung tích.

Thiệu Tử An gật đầu với hắn một cái coi như là chào hỏi, sau đó tiếp tục thu dọn.

"Anh cả mày về rồi đấy, mấy năm không gặp anh ấy hình như càng mùi vị nam tính mười phần, tao không nhìn rõ." Hàn Mạc liếc Tần Thụy vẫn đứng đó chờ nhìn Tống Tân Kế từ phòng vệ sinh đi ra, cười lạnh một tiếng, hiện tại biết có ý thức nguy cơ rồi? Đã quá trễ.

"Đổng Dịch về hả? Không thể nào!" Tống Tân Nghiệp rống lên một tiếng, nhìn thấy Trương Mạo từ thư phòng thò đầu ra nhìn hắn vội vàng cúp điện thoại.

Trương Mạo khơi mi, không hiểu nhìn dáng vẻ mất tự nhiên của hắn, "Cậu vừa nãy rống cái gì thế? Đổng Dịch về rồi?"

"...... Hàn Mạc chưa nói rõ ràng, ngày mai đi làm lại hỏi, anh ấy hình như cùng đi ăn cơm với anh tôi." Tống Tân Nghiệp cười khan hai tiếng phất phất tay với Trương Mạo, xoay con ngươi.

Trương Mạo gật gật đầu, bán tín bán nghi xoay người lại về thư phòng, hắn còn có công việc phải làm.

Thiệu Tử An rửa bát xong đi ra ngoài, liền thấy Tống Tân Nghiệp giạng chân ngồi ở trên ghế salon xem TV, nó rót ly cà phê đặt ở trước bàn, đây là cho Tống Tân Nghiệp.

"Cám ơn." Tống Tân Nghiệp cười với nó, cảm thấy đứa nhỏ này rất có ánh mắt.

"Không khách khí......" Thiệu Tử An ngồi ở ghế salon đơn bên cạnh, Đại Kim Mao sáp tới gục ở trên đùi nó làm nũng.

"Anh có phải không thích tôi ở đây hay không?" Rũ mắt, Thiệu Tử An nhỏ giọng mở miệng.

Tống Tân Nghiệp sửng sốt, hắn đang nghĩ lung tung phải ở chung với Đổng Dịch thế nào.

"Không có, tôi chỉ là coi cậu là bóng đèn mà thôi." Nhún nhún vai, Tống Tân Nghiệp quay đầu nhìn nó, lại nhìn nhìn Đại Kim Mao làm nũng với nó, "Tiểu Kim rất thích cậu."

"Ừm." Gật gật đầu, Thiệu Tử An không lên tiếng nữa.

Dù sao mình cũng không còn mấy ngày có thể làm bóng đèn, vậy nó liền an tâm làm bóng đèn là được rồi.

Trong khách sạn, Hàn Mạc lười biếng nhìn ba đại nam nhân ngồi trước mặt mình, trong đó, Tống Tân Kế sắc mặt trắng bệch tinh thần uể oải, vừa nhìn liền biết là phản ứng nôn nghén lúc nãy hành hạ y tới chết, ngồi bên cạnh y chính là Đổng Dịch, đang rất có hứng thú nhìn Hàn Mạc, còn chớp chớp đôi mắt chim ưng sắc bén kia, sau đó là......

Nhìn Tần Thụy đầy mặt vẻ người chết không biểu tình, cậu ngáp, chỉ chỉ Đổng Dịch: "Vị này tao nếu như không nhớ lầm, hẳn tên là Đổng Dịch, cùng Tống Tân Kế là...... Chậc chậc, quan hệ rất thân mật là đúng, cậu ta là Tần Thụy, bạn học của em."

Đổng Dịch thoải mái vươn tay, Tần Thụy cũng rất nể tình, bàn tay to của hai đại nam nhân ở không trung nắm lấy nhau.

Hàn Mạc hít hít mũi, cậu dường như nghe thấy tiếng bùm bùm.

"Đổng đại soái, sao anh về rồi?" Mấy năm không gặp, Hàn Mạc đối với nam nhân đột nhiên xuất hiện rất bất ngờ.

"Nhớ Tần Kế, lần này về không có ý định đi." Vừa nói chuyện, giơ tay lên khoát lên bả vai Tống Tân Kế, ôm y vào trong ngực mình, còn sáp tới bẹp một cái hôn lên trán Tống Tân Kế, "Hàn Mạc hiếm thấy mày còn có thể nhớ được tên anh."

Hàn Mạc nhún nhún vai, mình đây gọi là gặp qua không quên.

Tuy nói là anh họ mình, nhưng đối với loại thân mật này Tống Tân Kế vẫn là rất không thích ứng.

Tần Thụy lạnh mắt nhìn Tống Tân Kế, đột nhiên xùy cười một tiếng, "Anh mang thai?"

Tống Tân Kế sửng sốt, nhìn Hàn Mạc.

Hàn Mạc lại lần nữa nhún nhún vai, bĩu môi.

Không phải là mang thai sao, giấu diếm làm gì, đại nam nhân còn không cởi mở như vậy. Cậu đã quên mất, hồi đó cậu là giấu diếm Thiệu Văn Phong thế nào, quay mặt liền bán Tống Tân Kế đi.

Đổng Dịch xoay mặt nhìn về phía Tống Tân Kế mím môi, vén mí mắt nhìn về phía Tần Thụy, hơi híp mắt, giơ tay lên liền kéo Tống Tân Kế vào trong ngực, hôn hôn má, buồn nôn kéo một câu, "Bảo bối, em mang thai? Thật hả? Có phải lần trước hay không...... Huh? Làm sao không nói với anh, em biết đấy, cha mẹ anh đã sớm muốn cháu trai lớn."

Hàn Mạc âm thầm giơ ngón cái, Đổng đại soái thật là trâu bò, không hổ là anh họ của hai anh em Tống gia, da mặt dày có thể so với tường thành, hướng bên ngoài nói phét không cần tiền, thả nào hồi đó Trương Mạo chướng mắt anh, trong mười câu không một lời thật.

Tống Tân Kế rũ mắt không nói chuyện, y đã bị thằng anh họ mặt dày này làm cho không biết nên nói gì cho phải.

Tần Thụy xùy cười một tiếng, vểnh chân lắc lắc, "Của anh? Anh ấy hơn nửa năm nay nhưng toàn ở trên giường của tôi."

"Luôn có lúc mày không có ở đây." Nhẹ nhàng mấy chữ, làm cho mấy tên đàn ông ở đó toàn bộ sửng sốt.

Lời này không phải là Đổng Dịch nói, cũng không phải là Tống Tân Kế nói, mà là Hàn Mạc ở một bên xem kịch vui.Hàn Mạc đặc biệt không thích kiểu đại nam nhân như Tần Thụy, giống như ngươi ưu việt hơn người khác, nhìn ai cũng đều bán ngẩng đầu miệt thị.

Đặc biệt phiền, nói chuyện không thể nói hẳn hoi? Cầm súng đeo côn, nếu không phải hôm nay gặp được Đổng Dịch, cậu thật sự có thể vừa nãy liền cho Tần Thụy một quyền.

Mày thừa nhận mày thích Tống Tân Kế sau đó hai chúng mày vui vui vẻ vẻ ở chung một chỗ không được sao? Cần gì phải già mồm cãi lão, già mồm cãi láo cái rắm!

Tống Tân Kế cười thầm một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Thụy, hơi cau mày.

Nam nhân này không phải chú trọng vẻ ngoài của mình nhất hay sao, làm sao để râu ria đầy mặt cũng không cạo sạch thế này, thoạt nhìn có chút giống nghệ thuật gia suy sụp tinh thần ở trên đường phố châu Âu vẽ.

Tần Thụy mặt âm trầm nhìn Tống Tân Kế, hơi híp mắt cùng y nhìn nhau, cười lạnh liên tục, "Được, Tống Tân Kế, anh liền sinh đứa nhỏ này ra, tới lúc đó làm giám định cha con, tôi có kiên nhẫn chờ anh 10 tháng."

Hàn Mạc ở một bên cau mày, cậu ngược lại không nghĩ tới Tần Thụy sẽ nói lời này.

Xoay xoay con ngươi, nhìn về phía Đổng Dịch, lại nhìn nhìn Tống Tân Kế ngây người, đáy lòng cuồng tiếu, Tống Tân Kế a Tống Tân Kế, anh nhận tội đi, Tần Thụy này đoán chừng là định dính anh cả đời.

Đứa nhỏ sinh ra trước đừng nói có phải của Tần Thụy hay không, chỉ nhìn hiện tại, nam nhân này cũng không định bỏ qua cho Tống Tân Kế.

"Tần Thụy, tao nhớ mày trước kia đã nói, làm tình phải mang bao, mày đây là quên?" Cầm lấy nước trái cây uống một hớp, Hàn Mạc cúi đầu mắt nhìn điện thoại di động, đã 8h tối.

"Yêu Quái, mày đều có thể tìm đàn ông sinh con rồi, tao làm sao lại không thể tìm đàn ông sinh con cho tao chứ." Tần Thụy lúc này cũng nhịn xuống tức giận, dù sao hiện tại gặp được Tống Tân Kế đối với hắn mà nói cũng đã rất hài lòng.

Trước mặc kệ Đổng Dịch kia có quan hệ gì với y, ít nhất hắn biết người này vẫn ở trước mặt mình là được.

"Tôi sinh con là tôi thích cha của đứa nhỏ, còn cậu? Con mẹ nó cậu dùng để phát tiết!"

Tống Tân Kế mở miệng, từ lúc nhìn thấy Tần Thụy tới hiện tại vừa mới nói một câu.

"Con là của cậu, tôi không đói khát tới mức cùng đàn ông khác lên giường."

Hàn Mạc chẹp chẹp miệng, cảm thấy không có ý nghĩa.

Vốn còn định sỉ nhục Tần Thụy chút, ai bảo hắn cứ chọc tức mình. Không biết làm sao Tống Tân Kế người ta không có cái lợi hại kia, cậu vỗ tay, nhìn về phía Đổng Dịch, "Anh không phải nó có việc? Bái bai không tiễn."

Đổng Dịch cười nhẹ một tiếng, lắc lắc đầu, "Mày ngược lại nhìn ai cũng không thuận mắt."

Hàn Mạc hừ một tiếng, trợn mắt trắng với hắn phất phất tay ý tứ là, đi nhanh đi nhanh, đừng chướng mắt.

Đổng Dịch ngược lại thật sự có chuyện phải làm, kề tai nó nhỏ với Tống Tân Kế một tiếng, sau đó vỗ vỗ vai y đứng lên nhếch miệng cười một cái với Tần Thụy, tám cái răng trắng nhọn nhọn, "Gặp lại."Tần Thụy gật đầu một cái, "Gặp lại."

Sau khi Đổng Dịch đi, ánh mắt Tần Thụy nhìn về phía Tống Tân Kế đều thay đổi.

Vừa nãy lạnh buốt, hiện tại hình như càng lạnh......

"Anh chơi đây gọi là dục cự còn nghênh?" Châm điếu thuốc kẹp ở giữa ngón tay, còn chưa hút, đã bị Hàn Mạc đưa tay lấy xuống đặt ở trong gạt tàn thuốc.

Trợn mắt, Hàn Mạc hừ lạnh, "Cầm thú huynh, ở đây có có dựng phu ngồi đấy, mày nếu muốn hút thuốc, phiền ra cửa quẹo trái."

Tống Tân Kế thở dài, ngồi thẳng người nhìn về phía Tần Thụy, suy nghĩ một chút mở miệng nói: "Hôm nay thừa dịp Hàn Mạc cũng ở đây, chúng ta nói rõ ràng."

"Anh muốn nói gì?" Tần Thụy xùy một tiếng, khiêu mi, "Anh muốn giữ lại đứa bé này?"

"Cái này không cần cậu quan tâm." Tống Tân Kế mặt không biểu tình nhìn Tần Thụy, nhún vai một cái, "Tôi về nước là bởi vì việc học của tôi đã kết thúc, không có gì hay ở lại bên ngoài, về phần cậu nghĩ thế nào là chuyện của cậu, sau này cậu vẫn đi làm pháp y kim bài của cậu, tôi cũng ở trong nước làm bác sĩ nhỏ của tôi, chúng ta tốt nhất đừng gieo họa lẫn nhau, mệt."

Tần Thụy nhíu nhíu mày, đứng lên trên cao nhìn xuống y một cái, sau đó khom lưng đưa tay nắm cằm y, ép y ngửa đầu cùng mình nhìn nhau, gằn từng chữ nói: "TÔI, TỪ, CHỨC, RỒI."

"...... Mày từ chức rồi?" Hàn Mạc trợn to hai mắt, giống như là nhìn thấy thằng ngu.

Trong óc Tần Thụy này nghĩ cái gì? Cậu nhớ là trước kia nghe bạn học đề cập tới, tiền lương nửa năm của Tần Thụy có thể ở nước ngoài nuôi mấy sinh viên đại học học phí phí sinh hoạt cả năm còn thừa, nói từ chức liền từ chức?

"Đúng, tao định về nước phát triển, thuận tiện......" Hắn cười khẽ, biểu tình trong nháy mắt ôn nhu như nước, "Thuận tiện, chúng ta tiếp tục gieo họa lẫn nhau."

"......" Tống Tân Kế há hốc mồm, cái này căn bản không giống với y nghĩ a!!

Lúc y tới trong đầu tưởng tưởng, sau khi Tần Thụy nghe thấy tin tức y mang thai sẽ coi thường cưỡng ép để cho y sinh non, sau đó cau mặt trực tiếp rời đi cả đời không qua lại với nhau.

Nhưng mà hiện tại......

Y đột nhiên run lên một cái, giơ tay lên bộp một tiếng đánh tay Tần Thụy kìm hãm cằn y ra, đứng lên quay đầu rời đi.

Hàn Mạc cau mày, nhìn về phía Tần Thụy đứng ở nơi đó, có chút không xác định hỏi: "Mày nghiêm túc?"

"Đương nhiên, mang thai con tao còn muốn chạy, đánh gãy chân y." Tần Thụy hừ một tiếng, hai bước lớn đi tới kéo cánh tay Tống Tân Kế lại, sau đó hơi cong thắt lưng nhấc tay lên, trực tiếp bế ngang y lên, tặng kèm một câu, "Dám đi giãy lung tung, tôi liền ném anh lên mặt đất."

Tống Tân Kế hai tay che bụng bị hắn ôm ngang lên, quay đầu nhìn về phía Hàn Mạc, "Cứu mạng......"

Hai tay Hàn Mạc xòe ra, tỏ vẻ bó tay, "Em không đánh lại nó, hơn nữa nhìn tình huống hai người hẳn là cần một mình nói chuyện, à, em đi trước, Tần Thụy mày đừng quên anh ấy là dựng phu, mày nếu dám đánh anh ấy, có tin tao cầm dao chém mày hay không."

Tần Thụy sáp tới bẹp một cái hôn lên mặt Tống Tân Kế, nhếch miệng cười một tiếng, nhưng cười làm cho cả người Tống Tân Kế nổi hết da gà, y có dự cảm, mình và Tần Thụy còn có một đoạn đường gieo họa lẫn nhau rất dài sẽ đi.

"Yêu Quái, mày lo lắng nhiều rồi, tao thích anh ấy như vậy, làm sao sẽ đánh anh ấy? Mày yên tâm, tuyệt đối sẽ không."

Mặc dù hắn nói lời lẽ chính đáng, nhưng Hàn Mạc luôn cảm thấy thằng cha này không thể tin.

"Mày tốt nhất nhớ kỹ mày nói, nếu Tống Tân Kế thiếu mất sợi lông, tao liền băm mày!"

"Biết biết, mày tự lái xe về đi, bọn tao còn phải bàn bạc chút về vấn đề sinh dưỡng con cái." Tần Thụy híp mắt cười, xoay người ôm Tống Tân Kế liền đi.

Hàn Mạc cau mày, khoát khoát tay với Tống Tân Kế, còn chắp tay trước ngực khẽ khom lưng, "A mi đậu phụ, em sẽ cầu nguyện anh không bị nó gỡ ra ăn."

Tống Tân Kế trợn mắt trắng, nhe răng nhếch miệng nhìn cậu, nhưng không có cách nào rống ra một câu, y cũng không muốn ở trước mặt nhiều người như vậy mất mặt.

Mặc dù......

Y đã mất mặt.

____________

Tui tính rồi, còn 36 chương nữa, chắc cỡ tháng rưỡi nữa là sẽ hoàn thôi các thím ạ:(

Chương 59: (h)

Edit + Beta: Vịt

Tần Thụy xụ mặt đem Tống Tân Kế ôm trong ngực đặt ở trên giường đôi trong khách sạn, không nói chuyện, xoay người cởi cà vạt vung tay ném tới ghế salon bên cạnh, sau đó cởi ống tay áo.

Tống Tân Kế mím môi, nhìn động tác nam nhân trong lòng có chút không chắc chắn.

Làm gì, muốn đánh mình?

"Tống Tân Kế, anh chạy rồi a, anh sao còn chạy tới gặp tôi?" Tần Thụy cười tà câu khóe môi nhìn y, làm cho da đầu Tống Tân Kế tê dại.

"Tôi chỉ là nói rõ với cậu, hai người chúng ta không thích hợp." Tống Tân Kế cũng nghĩ rõ ràng rồi, đã muốn dây dưa gieo họa, vậy thì ở với nhau, y cũng có tính khí, y khó chịu liền thành thỏ, hơn nữa, thỏ nóng nảy còn cắn người đấy.

"Không thích hợp?" Tần Thụy khơi một bên lông mày, một chân quỳ trên giường nghiêng người tiến tới trước mặt y, nhiệt khí hô hấp ra trực tiếp phun ở trên mặt Tống Tân Kế, "Thích hợp hay không không phải là anh quyết định."

Sau khi hắn đối với người đàn ông này có cảm giác khác thường, cư nhiên nói với hắn không thích hợp? Không thích hợp còn muốn sinh con cho hắn, lời đều để cho ngươi nói rồi, cũng phải xem hắn có nghe hay không.

"Trong nước có quy định văn bản rõ ràng, đàn ông mang thai được pháp luật bảo vệ, tôi nói không thích hợp thì không thích hợp, cậu tên nửa quỷ dương này không cần nói với tôi mấy cái có hay không có." Tống Tân Kế cũng tức giận, bản thân sau khi mang thai tính tình liền không quá tốt, hiện tại càng khó chịu nhìn cái gì cũng muốn ném lên mặt Tần Thụy.

Tần Tụy bị y chọc cười.

Thời gian này của hắn làm sao lại không phát hiện Tống Tân Kế cũng có tính khí?

Là y giả bộ quá tốt, hay là mình nhìn thấy nam nhân liền chỉ có thể dùng nửa người dưới suy nghĩ, vấn đề này hắn không nghĩ qua.

"Tần Thụy, tôi thừa nhận mình từng thích cậu, tôi thừa nhận tôi tư tâm muốn sinh đứa nhỏ, nhưng nếu như cậu bởi vì chuyện này dây dưa không ngừng với tôi, tôi có thể tới bệnh viện sinh con non, cậu đừng ép tôi.

Trong lòng Tống Tân Kế co rút đau.

Y biết lời này nói trái lương tâm, nhưng y không muốn ở cùng nam nhân chỉ có ở mặt tình dục dây dưa. Bạn giường, pháo hữu đều không phải y muốn.

Y muốn chính là bầu bạn, bầu bạn có thể cả đời sống chung một chỗ.

Đàn ông 30 tuổi, muốn ổn định, không muốn tiếp tục lăn qua lăn lại nữa.

Tần Thụy bị y nói sửng sốt, gật đầu lia lịa, âm u cười lạnh, "Được, Tống Tân Kế, anh giỏi." Cầm lấy áo khoác bên cạnh xoay người rời đi.

Tống Tân Kế ngơ ngác nhìn Tần Thụy rời đi, sau đó nghiêng người ngã đầu liền ngủ.

Đi con mẹ nó đi Tần Thụy, ông đây cũng có tính khí!

Lúc Hàn Mạc về đến nhà đã 10h tối, cha Hàn và dì Khương đã ngủ, người cao tuổi hơn 9h đã cảm thấy buồn ngủ, buổi sáng dậy sớm.

Thiệu Văn Phong đang dựa vào đầu giường xem tài liệu, tiểu bảo bối ngoài ở trên bụng nam nhân vểnh miệng nhỏ ngủ mơ mơ màng màng.

Thỉnh thoảng còn còn đạp hai chân mập nhỏ.

Hàn Mạc thò đầu vào nhìn, khơi mi, "Em về rồi, vẫn chưa ăn cơm đâu."

"Chưa ăn?" Thiệu Văn Phong buông văn kiện trong tay xuống, nhẹ nhàng ôm con trai ở trong ngực đặt một bên, đắp chăn.

"Ừa, chưa ăn, chỉ uống cốc nước trái cây." Hàn Mạc thấy nam nhân đi tới, đóng cửa phòng đi về phía phòng bếp, mở tủ lạnh ra nhìn nhìn, vẫn được, có cơm thừa buổi tối có thể tạm chút.

Thiệu Văn Phong ngồi ở một bên nhìn cậu ăn cơm, cười ra tiếng.

"Bận xem kịch vui quên ăn cơm?" Đưa tay lấy hạt cơm ở trên mặt cậu xuống, trong mắt nam nhân tràn đầy ôn nhu.

Có thể cứ nhìn vậy mãi Hàn Mạc đã rất hạnh phúc.

"Không có, căn bản không gọi đồ ăn, chỉ mấy người ngồi đó nói mấy câu, chuyện của Tống Tân Kế tự anh ấy làm đi, dù sao em không có tâm tình tham dự." Nhún nhún vai, ăn xong miếng cơm cuối cùng Hàn Mạc cầm đĩa đi rửa, xoay tay lại từ trong tủ lạnh lấy ra mấy trái kiwi cắt cắt.

"Muốn ăn không?" Mấy miếng kiwi xanh lục đặt ở trong đĩa trái cây thủy tinh, bên trên cắm tăm.

Thiệu Văn Phong lắc lắc đầu, giơ tay lên ôm cậu vào trong ngực.
Hàn Mạc giật mình, không quá quen tư thế cứ như vậy ngồi ở trên đùi nam nhân, không biết làm sao nam nhân ra sức quá lớn, giãy dụa không ra.

"Đừng lộn xộn." Mang theo khàn ồm ồm, Thiệu Văn Phong đỉnh eo ghé tới há miệng ngậm vành tai cậu mút thỏa thích.

Thứ cứng rắn đè phía dưới mông Hàn Mạc cực kỳ rõ ràng, tính toán thời gian, hình như đã lâu hai người không thân mật qua.

Má cậu có chút nóng lên, ngây ngốc ngồi trên người nam nhân, thân thể có chút nhũn ra.

Nam nhân đem bàn tay to dọc theo cơ eo cậu từ từ vuốt ve, sáp tới hôn hôn gáy cậu, "Mạc Mạc...... Có thể hay không?"

Nếu như là lúc trước, nam nhân đâu sẽ hỏi ra lời này.

Hàn Mạc mím môi, một tiếng cũng không dám ra.

Mặc dù biết cha và dì Khương đã ngủ, nhưng dù sao cũng là ở trong phòng khách, cậu căn bản không dám phát ra thanh âm gì kinh động hai cụ.

Thiệu Văn Phong câu lên khóe miệng khẽ cười một tiếng, coi như cậu đây là cam chịu.

Hai ba cái tuột quần Hàn Mạc ra, kể cả quần lót cũng lột, lúc này, Hàn Mạc mặc áo sơ mi caro, lồng ngực mở rộng, hai chân dài trơn bóng giạng ngồi trên đùi nam nhân, thân thể xấu hổ nổi lên màu hồng phấn.

"Anh...... Anh đừng quá phận......" Hình trụ trước người đã bị nam nhân đưa tay cầm lấy, chỗ lỗ nhỏ có chất lỏng trong suốt chảy ra.

"Cục cưng, em thích như vậy." Thiệu Văn Phong khẽ cười ghé tới hôn hôn môi cậu, thò người ra ôm lấy cậu khom lưng, cầm mấy miếng kiwi Hàn Mạc vừa cắt xong, thừa dịp lúc Hàn Mạc má hồng hồng đem từng miếng từng miếng kiwi, từ từ nhét vào hoa cúc thít chặt của Hàn Mạc.

Đường ruột nóng hổi đột nhiên bị bên ngoài cứng rắn nhét vào thứ lạnh như băng, Hàn Mạc bán nhắm mắt trong lòng cả kinh, mở to mắt bối rối nhìn nam nhân, "Thứ gì?"

"Một loại trái cây có thể làm cho em thoải mái." Vươn đầu lưỡi ra liếm liếm môi dưới của cậu, Thiệu Văn Phong nhếch miệng cười một tiếng, ngón tay dài đem 5 miếng kiwi nhét vào hoa cúc, sau đó ở trong cơ thể cậu nghiền nát.

Hàn Mạc khẽ nhíu lông mày, quay đầu lại nhìn, trong nháy mắt thân thể căng thẳng, kẹp chặt chẽ ngón tay trong thân thể, "Thiệu Văn Phong!"

Nam nhân này cư nhiên dám cầm kiwi làm thuốc bôi trơn, này, này, này, cái này làm cho cậu sau này đối mặt với kiwi thế nào! Quá hạ lưu!

"Suỵt...... Nơi này chính là phòng khách, mặc dù phòng ngủ của hai cụ còn cách một đoạn, bất quá thanh âm em nếu như quá lớn vẫn là sẽ bị nghe thấy." Khẽ cắn môi cậu, ngón tay tăng thêm lực độ ở trên tuyến tiền liệt nhô ra trong cơ thể cậu đè ép, dẫn tới hai chân Hàn Mạc phát run mãi.

Khóe mắt đều hơi hơi phiếm hồng, Hàn Mạc hung hăng nhìn nam nhân, hít sâu một cái đột nhiên thò người ra ôm nam nhân, một ngụm cắn trên cổ nam nhân.

Cắn chết anh, cắn chết anh! Rất đáng ghét."Cục Cưng, yên tâm, mấy miếng anh cầm đều là phần không có hạt, sẽ không làm cho em khoái cảm liên tục." Tùy ý cậu hung hăng cắn mình, nam nhân không quan tâm chút đau đớn này, hơn nữa đối với anh mà nói, dáng vẻ này của Hàn Mạc đã là đón nhận cách làm của anh, nghiêng đầu liếm ốc tai cậu, nam nhân khẽ cười thêm vào một ngón tay, hai đầu ngón tay thừa dịp kiwi tiết chất lỏng trơn dính ở trong đường ruột nóng ướt ra ra vào vào.

Hàn Mạc thở hổn hển, khẽ di chuyển thân thể hướng phía trước đỉnh lộng, để cho thứ đã sớm đứng thẳng của mình ở trong lòng bàn tay to của nam nhân tuốt động.

"Ưm......" Từ trong lỗ mũi rên một tiếng, Hàn Mạc ô ô hai tiếng tỏ vẻ bất mãn, muốn càng nhiều.

Nước kiwi vừa nãy còn có chút lành lạnh đã bị ngón tay nam nhân ra ra vào và tăng nhiệt, cậu hiện tại đã cảm thấy phía dưới một mảnh trơn trượt, căn bản không dám cúi đầu nhìn trên đùi nam nhân là tình huống gì.

Trong hoa cúc đã thuận lợi đi vào ba ngón tay, trong lòng bàn tay nam nhân đều là chất lỏng màu xanh lục, dính nhớp.

Rút ngón tay ra giơ lên đặt ở khóe miệng nhẹ nhàng liếm một cái, chẹp chẹp miệng, nam nhân nhìn gò má đỏ bừng của Hàn Mạc, sáp tới hôn hôn mặt cậu, ở bên tai rầm rì, "Thật ngọt."

Oành một cái, Hàn Mạc xấu hổ chỉ muốn tìm lỗ chui vào.

Có thể đừng sắc tình như vậy hay không! Cậu da mặt mỏng!

Cởi quần ngủ xuống, súng trường của nam nhân thẳng tắp hướng Hàn Mạc dựng đứng.

Cúi đầu nhìn súng trường trước mắt, Hàn Mạc nuốt nuốt nước miếng phân bố trong miệng, mỗi lần nhìn thấy đều cảm thấy ghen tỵ, dựa vào cái gì đều là đàn ông, thằng cha này cư nhiên to dài hơn mình nhiều như vậy. Đều là ăn ngũ cốc hoa màu, chênh lệch sao có thể lớn như vậy.

"Cục Cưng, em muốn nó hay không?" Đỉnh đỉnh eo, súng trường đung đưa, dưới cái nhìn chăm chú thẳng tưng của Hàn Mạc lại lớn hơn chút thể tích.

Thiệu Văn Phong hôn giống như hạt mưa rơi vào trên mặt trên môi cậu, bàn tay to dính nhớp ẩm ướt đem hai cây cùng nhau cầm, thân thể Hàn Mạc run lên, lập tức không có tâm tình khác.

Bán nhắm mắt nhỏ giọng hừ hừ, giơ tay cánh tay lên vòng ở cổ nam nhân, Hàn Mạc sáp qua liếm liếm khóe miệng nam nhân, hít hít mũi, "Muốn......"

"Muốn cái gì?" Tăng nhanh tốc độ tuốt động trong tay, nam nhân xấu xa cười cười, tay còn lại cũng từ vốn là vuốt ve mông thịt của cậu biến thành ở trong hoa cúc ra vào co rút.

Động động eo, Hàn Mạc vểnh miệng, trừng mắt, "Anh nếu tiếp tục dằn vặt em, em liền không làm nữa!"

Thằng cha trời đánh, cư nhiên dám trêu chọc cậu!

Thiệu Văn Phong cười ra tiếng, hôn hôn trán cậu trấn an, "Nhóc con vừa tham vừa lười." Thò người ra cầm khăn ướt đặt trên bàn lau tay, sau đó hai tay nắm eo Hàn Mạc, đem súng trường đã sớm nổi gân xanh đỉnh ở cửa hoa cúc lúc khép lúc mở phía dưới của cậu, nhẹ nhàng cọ sát.

"Ưm...... ư......" Hàn Mạc vặn vẹo mông, không hài lòng vểnh miệng hừ hừ hai tiếng, cậu muốn trực tiếp ngồi xuống, nhưng nam nhân lại gắt gao cầm eo cậu, trừng mắt, trong mắt hơn nước mông lung nhìn nam nhân, "Ưm...... Đi vào......"

"Mạc Mạc......" Đã nhẫn nại đến cực hạn, Thiệu Văn Phong đâu thể nào còn chịu được thanh âm câu người như này của Hàn Mạc, một cái liền thẳng tiến súng trường vào đường ruột nóng ướt.

"A!" Thân thể Hàn Mạc khẽ run rẩy, nam nhân trực tiếp cọ tuyến tiền liệt nhô ra của cậu đỉnh vào, khoái cảm ngập đầu làm cho cậu cái gì cũng không nghĩ được, chỉ có thể ngẩng đầu kêu một tiếng.

"Cục cưng Mạc Mạc, kiên nhẫn chút, đừng kêu quá lớn." Cúi đầu ngậm tiểu nhô ra trước ngực cậu ở trong miệng ngậm cắn, một bên mút thỏa thích một bên dùng đầu lưỡi liếm láp, Thiệu Văn Phong lầm bầm.

Hàn Mạc giật mình, vội vàng giơ tay lên che miệng, lại phối hợp với động tác đỉnh lên của nam nhân động eo. Thật sự rất thoải mái, cậu đã rất lâu không phóng thích, lúc này nếu không phải nam nhân túm lấy cậu, đoán chừng vừa nãy đã phun ra tinh hoa.

Hai người ở trên ghế sa lon giằng co hơn nửa tiếng, Hàn Mạc đã bắn hai lần, vừa vặn súng trường trong cơ thể lại tốc độ không giảm lực độ nặng hơn hướng chỗ sâu đỉnh lộng, Hàn Mạc lắc đầu, cậu không còn khí lực.

"Ô ô...... Nhanh chút...... Nhanh chút nữa......" Thở hổn hển, Hàn Mạc trống rỗng thân thể mềm oặt gục ở trong ngực nam nhân, hai chân tách lớn, nghên đón va chạm từ đầu đến cuối của nam nhân.

Tiếng vang xì xì díp nhớp vờn quanh bên tai mãi, má Hàn Mạc đỏ bừng, căn bản không có biện pháp quên đi thanh âm xấu hổ này.

Tốc độ Thiệu Văn Phong càng lúc càng nhanh, cuối cùng một cái đỉnh nơi sâu, phốc phốc phốc đem tinh hoa nóng bỏng bắn ở chỗ sâu của cậu.

Hàn Mạc một ngụm cắn trên môi nam nhân, ưm ưm hai tiếng, lần thứ ba bắn.

Hai người lắc lư hô hấp, Thiệu Văn Phong ôm Hàn Mạc gục ở trên bả vai nhẹ nhàng thuận sống lưng cậu, nghiêng đầu nhìn về phía phòng ngủ của hai cụ, khẽ nhíu mày.

Vừa nãy anh hình như nghe thấy tiếng mở cửa......

Chương 60

Edit + Beta: Vịt

Thiệu Văn Phong không dám nói với Hàn Mạc chuyện vừa rồi, sợ dọa cậu.

Ôm Hàn Mạc lười biếng ỳ ở trong ngực mình đi tắm ngâm, thuận tiện tiếp tục ở trong phòng tắm lại ăn xong lau sạch một lần, lúc này mới hài lòng.

"Vừa nãy có phải cha em đi ra hay không?" Hàn Mạc ngáp, nằm ỳ trên giường bán nhắm mắt nhìn Thiệu Văn Phong.

Thay tã lót cho tiểu bảo bối, ôm nhóc tới giữa giường, Thiệu Văn Phong lắc lắc đầu nhún nhún vai, "Không biết là ai, em nghe thấy?"

Lên giường ôm cậu ở trong ngực, đưa tay nhẹ nhàng ấn eo bủn rủn của cậu, nam nhân sáp tới hôn hôn trán cậu, điều chỉnh vị trí để cho cậu ở trong ngực mình thoải mái chút.

"Đoán." Hàn Mạc lại ngáp, cọ cọ mặt lật người đưa lưng về phía nam nhân rụt ở trong ngực anh, sau đó duỗi tay đắp chăn cho tiểu bảo bối.

Đợt này nhóc con ngủ đều sẽ tự mình lật người, mặc dù lật không quá tốt, nhưng chăn luôn bị nhóc đá văng, Hàn Mạc thỉnh thoảng phải đắp cho nhóc.

Đoán? Thiệu Văn Phong khơi mi, thấy cậu đã nhắm mắt lại ngủ, cũng không truy hỏi nữa.

Kỳ thực Hàn Mạc bất quá chính là nhìn thấy dáng vẻ Thiệu Văn Phong cuối cùng quay đầu lại, xem chừng nam nhân có thể là nghe thấy âm thanh gì mới hỏi một câu, không nghĩ tới thật sự bị cậu đoán đúng.

Dì Khương sắc mặt tái nhợt, bà cả đêm cũng không có ngủ ngon, ngay cả hôm sau lúc dậy sớm nấu cơm đều là mất hồn mất vía.

Hàn Mạc buổi sáng thức dậy rửa mặt xong đi ra ngoài ăn điểm tâm, kế quả vừa nhìn thấy cậu liền vội vội vàng vàng, cậu chớp chớp mắt quay đầu nhìn về phía Thiệu Văn Phong ôm con trai đút cơm, xoay xoay con ngươi.

"Tối qua nhất định là mẹ anh nhìn thấy hai ta...... Anh xong rồi tìm bà ấy nói chút." Thừa dịp dì Khương quay đầu tới phòng bếp, Hàn Mạc đi qua cấu cánh tay Thiệu Văn Phong một cái, lườm anh.

Thiệu Văn Phong bật cười gật đầu: "Biết biết, mau buông tay, đau a."

"Hmm!"

Công ty Phi Tường, phòng làm việc Trương Mạo.

Nhìn nam nhân đứng trước mắt, Trương Mạo nhất thời vẫn không nhớ ra người đó là ai.

Tống Tân Nghiệp cầm lấy cặp văn kiện, vốn là tới phòng làm việc tìm Trương Mạo ký, kết quả vừa vào cửa liền nhìn thấy Đổng Dịch, ngây ngốc há mồm đứng đó hồi lâu không lấy lại tinh thần.

Trương Mạo nhìn thấy biểu tình Tống Tân Nghiệp, sau đó nhìn Đổng Dịch, lúc này mới đột nhiên nhớ tới, kinh ngạc kêu ra tiếng: "Đổng Dịch?"

"Mạo Mạo, Mạo Mạo của anh ơi!" Đổng Dịch mở hai cánh tay ra, cách bàn làm việc liền ôm Trương Mạo vào trong ngực.

"Ui ui ui ui? Anh họ, anh họ, anh buông ra, mau buông ra." Tống Tân Nghiệp hai bước vọt tới, kéo cánh tay hắn ra kéo Trương Mạo tới trong ngực mình, hai mắt trợn như hai mắt trâu, "Đây là Mạo Mạo của em, không phải là của anh."

Trương Mạo khóe miệng co quắp không ngừng, giơ tay lên đẩy Tống Tân Nghiệp, kết quả nam nhân ôm quá chặt không có cách nào đẩy ra. Hắn có thể cảm giác được tâm tình Tống Tân Nghiệp lúc này có chút kích động, chỉ có thể thở dài nhỏ giọng nói: "Cậu ghìm tôi nhẹ chút."

Tống Tân Nghiệp hừ nhẹ một tiếng, hơi thả lỏng lực cánh tay, nhưng vẫn là giống như phòng sói hung ác nhìn chằm chằm Đổng Dịch, ôm Trương Mạo.

Đổng Dịch khơi khóe miệng cười hai tiếng, khom lưng hướng trên ghế xoay ngồi xuống, hai tay ôm ngực nhìn Tống Tân Nghiệp, "Em họ, đã lâu không gặp mày cư nhiên thích đàn ông?"

"Em thích hay không không cần anh quan tâm, anh họ, Trương Mạo là của em, anh nghĩ cũng đừng nghĩ." Lời này của Tống Tân Nghiệp nói rất có lực độ, chỉ bất quá trong lòng cũng có chút trống rỗng.

Dù sao hắn và Trương Mạo ở chung một chỗ lâu như vậy, tuy nói hai người mỗi ngày cùng vào cùng ra ngủ cùng một chăn, nhưng bọn họ cũng bất quá chính là giai đoạn hồ lô oa. Mỗi tối hắn đều sẽ một trụ chống trời đỉnh mông Trương Mạo, nhưng mà!! Hắn không dám a, hu hu, hắn sợ Trương Mạo bẻ gãy trụ của hắn.

Trương Mạo nuốt xuống nước miếng, cảm thấy Tống Tân Nghiệp lúc này đột nhiên đặc biệt có khí khái đại nam tử.

Trước kia thật là không phát hiện Tống Tân Nghiệp có khí khái như vậy, ui da, hiếm thấy, thật đúng là phải có người kích thích mới được.

"Ngồi, ngồi, đừng đứng." Trương Mạo vỗ vỗ tay Tống Tân Nghiệp, ra hiệu hắn ngồi một bên.
"Anh đi 10 năm rồi nhỉ? Sao đột nhiên trở lại." Trương Mạo gọi Tô Tô đi vào đưa 3 ly cà phê, nhìn Đổng Dịch khiêu mi hỏi.

Đổng Dịch thở dài, lắc lắc đầu bất đắc dĩ cười khổ, "Anh cũng không phải bán cho bộ đội, giải ngũ thì về chứ sao."

Làm lính mười năm, hắn lần này giải ngũ phục viên về nhà, lần này trở về hắn mở công ty an ninh, đem mấy lão binh phục viên làm bộ đội trước kia đều triệu tập lại.

"Giải ngũ?" Tống Tân Nghiệp ở một bên cau mày, có chút kinh ngạc.

Người này không phải là hồi đó đã nói muốn cả đời vì quốc gia dốc sức sao, làm sao nói giải ngũ liền giải ngũ, hắn cũng không nghe thấy gió thổi cỏ lay gì.

Đổng Dịch nhún nhún vai, cà lơ phất phơ quay một vòng, chẹp chẹp miệng, "Bởi vì làm việc bị thương vinh quang phục viên về nhà, mày kinh ngạc cái gì."

"......" Tống Tân Nghiệp há hốc mồm, cuối cùng đàng hoàng ngậm miệng ngồi một bên.

Được rồi, anh ấy là công thần, trước kia đã biết anh họ nhà mình là một phái thực chiến, thời gian 10 năm bảng chiến công tường chuỗi từng chuỗi, lúc này giải ngũ trở về không chừng thật sự đã xảy ra chuyện gì.

"Về còn đi sao?" Trương Mạo nhìn về phía Đổng Dịch, khơi mi.

Đổng Dịch đưa tay cầm điếu thuốc ngậm ở trong miệng, châm, "Không đi nữa, lần này đến tìm mày chính là nói với mày tiếng, công ty anh ở bên cạnh công ty mày."

Duỗi ra ngón tay chỉ chỉ vị trí phía ngoài, hắn nhếch miệng cười một tiếng, răng trắng tăm tắp lộ ra 8 cái.

Trương Mạo khơi mi, gật gật đầu tỏ ý mình biết cái công ty mới mở bên cạnh, hắn không chỉ biết, ngay cả quảng cáo tuyên truyền công ty đó còn là bọn họ làm, vấn đề là hắn thật sự không phát hiện, tên đàn ông Đổng Dịch này cư nhiên là ông chủ công ty.

"Buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm, tụ tập chút." Đổng Dịch nhìn Trương Mạo, hắn chính là tới đây xem xem thuận tiện móc nối cửa.

"...... Hôm nay?" Trương Mạo cau mày, nghiêng đầu nhìn Tống Tân Nghiệp, "Tử An buổi sáng có phải nói buổi tối ăn gà hầm nấm hay không?"

Tống Tân Nghiệp gật gật đầu, lấy điện thoại ra lật lật cho Trương Mạo nhìn, phía trên là tin nhắn Thiệu Tử An gửi tới, mấy tên món ăn gia đình.

Đổng Dịch vừa nghe, cảm thấy hứng thú vô cùng sáp tới khà khà cười hai tiếng, "Còn có bạn nhỏ khác? Vậy thì thật tốt, anh cực kỳ thích ăn gà hầm nấm, buổi tối tan việc tới nhà mày ăn."

"......" Trương Mạo bất đắc dĩ nhìn Đổng Dịch, lại nhìn nhìn Tống Tân Nghiệp chỉ có thể gật đầu đáp ứng. Dù sao cũng là học trưởng nhiều năm không gặp, mặc dù lúc này gặp mặt có chút vội vã kinh ngạc, nhưng không thể không nói, nhìn thấy Đổng Dịch hắn rất vui.
Thiệu Tử An gần đây say mê làm đồ ăn, ngày nào cũng phải một bên nhìn sách dạy nấu ăn một bên nghiên cứu món ăn gia đình, cũng không biết có phải nó có thiên phú hay không, món ăn lần đầu tiên làm mùi vị đều rất không tệ.

Ít nhất đối với Tống Tân Nghiệp mà nói, tay nghề của Thiệu Tử An so với mình tốt hơn nhiều, mặc dù tiểu tử kia ở trong mắt hắn là bóng đèn, bất quá thời gian gần đây ở chung, hắn phát hiện Thiệu Tử An kỳ thực rất bác học.

Gọi điện thoại nói với Thiệu Tử An ở nhà buổi tối có khách tới bảo nó chuẩn bị nhiều cơm chút, Tống Tân Nghiệp cầm văn kiện Trương Mạo ký xong trước ra khỏi phòng làm việc.

Hắn còn có công việc cần làm, không có thời gian ở đây đề phòng Đổng Dịch mãi. Hơn nữa hắn đối với Trương Mạo có lòng tin, Mạo Mạo nhà hắn sẽ không coi trọng Đổng Dịch.

Tống Tân Nghiệp ra ngoài chưa tới 2 phút Hàn Mạc đã chui vào, lúc nhìn thấy Đổng Dịch còn làm bộ như rất kinh ngạc há to miệng, hì hì hai tiếng sáp tới bồm bộp vỗ vai hắn, "Ô, Đổng Dịch lại gặp mặt rồi."

Nói lời này đưa cặp văn kiện trong tay cho Trương Mạo, khiêu mi, "Cho, dự án kia của em anh xem xem, sau đó kí chấp thuận."

Trương Mạo gật gật đầu lật lật, ký.

Bình thường đối với thứ Hàn Mạc thiết kế mà nói, hắn đều rất yên tâm.

"Buổi tối cùng ăn cơm?" Đổng Dịch cười hớn hở nhìn Hàn Mạc, mặc dù ấn tượng đối với Hàn Mạc còn dừng lại ở hồi hắn đi học, bất quá cái này cũng không làm lỡ hắn yêu thích Hàn Mạc.

Nói như vậy đi, Đổng Dịch thích đàn ông, tại sao đi làm lính? Cũng là bởi vì trong bộ đội có đủ loại đàn ông trói lòa, muốn lăn qua lăn lại thế nào thì lăn qua lăn lại thế đó, đương nhiên, chuyện đứng đắn hắn cũng không để lỡ.

Hàn Mạc cau mày, lắc lắc đầu, "Không được a, em nhưng không giống anh độc thân, em hiện tại có con có cha của con, không có cách nào hẹn hò với anh."

Trương Mạo ở một bên thở dài, đưa văn kiện cho Hàn Mạc: "Kêu Thiệu tổng cùng nhau đi, mày cũng mang tiểu bảo bối đến, bọn anh còn chưa chính thức gặp mặt đâu, hơn nữa Tử An xuống bếp, tay nghề không tệ."

Hàn Mạc khơi mi, chẹp chẹp miệng lấy điện thoại ra gọi cho Thiệu Văn Phong, nam nhân lúc này đang họp, không nhận, cậu xoay xoay con ngươi, gửi tin nhắn qua, sau đó nhìn về phía Trương Mạo, "Được, em về nhà đón con trai, lát nữa ở nhà anh gặp."

Đổng Dịch đứng lên đi theo Hàn Mạc cùng đi ra phòng làm việc, đi tới một nửa hắn lại trở lại.

"Còn có việc?" Trương Mạo không hiểu ngẩng đầu nhìn, người ngày không phải đi rồi sao.

"Mày thật sự ở cùng với Tân Nghiệp?" Mặc dù vừa nãy nhìn dáng vẻ Tống Tân Nghiệp đã có thể xác định tin tức kia, bất quá không nghe Trương Mạo chính miệng thừa nhận, hắn vẫn là không tin.

Trương Mạo không nghĩ tới hắn sẽ hỏi lời này, hơn nữa đối với hắn mà nói, Đổng Dịch chỉ là học trưởng, không hơn.

"Vâng, bọn em đang lui tới." Dù sao hắn đã tiếp nhận tỏ tình của Tống Tân Nghiệp, cũng đồng ý ở chung một chỗ với hắn, cho nên không cần thiết che giấu.

Đổng Dịch bĩu môi, sáp tới cúi người chống bàn làm việc cùng hắn nhìn nhau, "Mạo Mạo, mày có biết anh cũng thích mày hay không?"

"Anh có biết hay không, lời này của anh mỗi năm đều sẽ nói với bao nhiêu đàn ông?" Bán nâng mí mắt nhìn hắn, Trương Mạo ngoài cười nhưng trong không cười khơi khóe miệng.

Nam nhân này coi mình là tiểu thanh niên nhãi ranh mới ra xã hội? Nói gì cũng tin?

Đừng nói hắn trước kia không định tìm đàn ông, cho dù hắn luôn thích đàn ông, nhưng Đổng Dịch cũng không phải loại hắn thích.

"Chậc, mày nghĩ nhiều rồi, anh đã sớm không phải anh hồi đó, trước kia là còn quá trẻ ngu ngốc, hiện tại đã sớm muốn tìm người có thể trải qua cuộc sống." Đổng Dịch thở dài, đứng thẳng eo, "Buổi tối gặp."

"...... Buổi tối gặp." Trương Mạo thở dài, cảm thấy tính cách thằng cha này càng ngày càng đáng ghét.

Thiệu Tử An bởi vì nhận được điện thoại của Trương Mạo nói là anh cả của nó muốn cùng tới ăn cơm, còn có cháu trai nhỏ mà nó chưa gặp mặt, chàng trai nhỏ bình thường không thích nói chuyện này khẩn trương.

Cầm ví tiền đi ra ngoài mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, nó phải hảo hảo chuẩn bị một bữa.

Kết quả trên đường trở về bị một chiếc xe sát người mà qua, suýt chút nữa ném túi nilon lên mặt đất, nó chỉ ngây ngốc nhìn nam nhân cao lớn từ trên xe bước xuống, trong lòng kinh thán, nam nhân này...... Thật cao thật cường tráng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau